Cập nhật mới

Dị Giới  Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh

Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 61: Cửu Vĩ Hồ Thảo



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 62: Biến Dị Hồ Thảo


Edtor: Tĩnh
Cửu Vĩ Hồ Thảo được người phụ trách của hội đấu giá đưa tới, Lâm Sơ Văn thanh toán.

Thanh toán xong hai vạn 5000 đồng vàng, chỉ cần nghĩ đến đã khiến cho Lâm Sơ Văn cảm thấy một trận thịt đau, nhưng khi nghĩ đến Tuyết Bảo lại bình thường trở lại.

Sở Diệp hướng về phía Lâm Mộng Dung nhìn thoáng qua, phát hiện sắc mặt đối phương hình như có chút ảm đạm.

Sở Diệp lấy cái tính cách mà tác giả xây dựng cho nữ chủ lương thiện thương người vừa mới hẳn là khuyên Mộ Lăng Thiên từ bỏ, nhưng mà Mộ Lăng Thiên lại thật sự từ bỏ, nên đối phương lại không tránh được có chút tiếc nuối.

“Hai vạn 5000 đồng vàng, hắn chính là rất vui lòng mà bỏ được."
“Vậy mà là hai Hồn Sĩ, thật có tiền a!"
Một gốc linh thảo mà thôi, lại có thể bán cao giá như thế, chẳng lẽ là vì tranh giành tình cảm?
Chung quanh không ít người mang theo ánh mắt có vài phần tìm tòi nghiên cứu xoay lại đây, Sở Diệp có cảm giác lưng như bị kim chích.

Mục tiêu lần này của Sở Diệp cùng Lâm Sơ Văn chính là Cửu Vĩ Hồ Thảo, sau khi nhận được đồ, hai người liền nhanh chống rời khỏi hội đấu giá.

“Bọn họ đi rồi.” Lâm Mộng Dung nhíu nhíu mày nói.

Mộ Lăng Thiên sắc mặt đổi đổi, “Lại đi nhanh như vậy."
Mộ Lăng Thiên vốn còn tưởng chờ sau khi hội đấu giá kết thúc sẽ chào hỏi hai người kia, không nghĩ tới khi họ vừa nhận được Cửu Vĩ Hồ Thảo thì đã ra về liền.

Có thể thấy đối phương không muốn để người ta biết mình là ai.

Sở Diệp cùng Lâm Sơ Văn có thể đi, nhưng Mộ Lăng Thiên thì lại đi không được.

Hội đấu giá còn có mấy kiện thương phẩm áp trục, và có một kiện là trưởng lão Mộ gia trưởng muốn có, trước khi tới hội đấu giá trưởng lão yêu cầu hắn tận lực đem kiện thương phẩm kia mua cho bằng được.

Lâm Mộng Dung nhíu lại mày, có chút nghi hoặc nói thầm nói: “Hai người vừa mới mua đi Cửu Vĩ Hồ Thảo nhìn bóng dáng tựa hồ có chút quen thuộc."

Mộ Lăng Thiên có chút nghi hoặc nói: “Quen thuộc? Chẳng lẽ là có người ngươi quen biết sao?”
Mộ Lăng Thiên thầm nghĩ: trước đó trong lúc đấu giá Cửu Vĩ Hồ Thảo hắn có nghe mọi người xung quanh bàn tán là do trành dành tình cảm nên mới có người nhảy ra tranh cùng hắn, mà Lâm Mộng Dung xinh đẹp mỹ miều chất chấn đã khiến không ít các đại tiểu thư của các gia tộc ganh ghét, nên mới có chuyện này.

Lâm Mộng Dung lắc lắc đầu, “Đại khái là do ta suy nghĩ nhiều."
Lâm Mộng Dung mơ hồ cảm thấy trong đó có một bóng dáng giống như Sở Diệp, còn lại thì giống như là Lâm Sơ Văn.

Lúc trước khi ở Long Nhai Thôn không có được thư mình muốn, việc này khiến nàng vẫn luôn canh cánh trong lòng, làm cho thân ảnh Sở Diệp vẫn luôn ở trong lòng Lâm Mộng Dung mà không chịu tản đi.

Không có khả năng là Sở Diệp, Sở Diệp bất quá là kẻ bỏ đi của Sở gia, mặc dù có một chút bản lĩnh dưỡng ong, nhưng cũng khong thể lấy ra được nhiều tiền như thế để tới đây mua Cửu Vĩ Hồ Thảo, Lâm Mộng Dung cảm thấy chính mình có tâm ma, nên vẫn luôn quên không được Sở Diệp, rõ ràng đối phương chỉ là một trong những người qua đường trong cuộc đời nàng, làm sao có thể so với Mộ Lăng Thiên kỳ tài ngút trời.

Hai người Sở Diệp sau khi rời đi hội đấu giá đã bị người ta theo dõi.

Tam Dương Thành quy củ nghiêm ngặt, không được ở trong thành đánh nhau, nếu không thành vệ đội sẽ lập tức xuất động, người nào nháo truyện sẽ chịu trừng phạt nghiêm khắc, cho nên hai người cũng không lo lắng người theo đuổi sẽ ở trong thành động thủ, chỉ là cũng không thể để người ta biết nơi ở của bọn họ.

Hai người ở trong thành nhiều vòng vài vòng, đem nhóm người theo đuôi cất đuôi, rồi mới về chỗ ở.

Trở lại chỗ ở, Sở Diệp cùng Lâm Sơ Văn đồng thời thở một hơi dài nhẹ nhõm.

“Đi nhà đấu giá để bán đấu giá thật sự là quá nguy hiểm.” Bọn họ chỉ là mua một gốc Cửu Vĩ Hồ Thảo mà thôi, mà có thể khiến người ta động sát tâm.

Lâm Sơ Văn đi vào phòng, lấy ra dược thảo, cảm thán một tiếng, “Hai vạn 5000 đồng vàng a! Thật sự quá quý.".

ngôn tình hài
Sở Diệp đạm nhiên nói: “Hai vạn 5000 đồng vàng mà thôi."
Nếu muốn đoạt bảo vật trên tay nữ chủ thì phải bỏ ra cái giá lớn một chút mới được, hiện tại chỉ là bỏ ra hơi nhiều tiền một chút thôi cũng không tính là cái gì.

Lâm Sơ Văn tràn đầy cổ quái nhìn Sở Diệp nói: “Ngươi thật đúng là hào phóng."
Sở Diệp cười cười, nói: “Trời sinh ta tất hữu dụng, vàng tan chảy còn có thể đong lại mà, ngươi tương lai chính là đại Dược Tề Sư, còn sợ không có tiền sao?

Lâm Sơ Văn nhún vai, “Dược tề không thể lại tùy tiện bán."
Sở Diệp gật đầu, “Xác thật, hiện tại chúng ta không thể tùy tiện bán dược tề, may mắn là số tiền còn lại vẫn đủ dùng một đoạn thời gian."
Lâm Sơ Văn cúi đầu, thầm nghĩ: Số tiền mà bọn họ tiết kiệm được có thể để bọn họ sống đủ trong mấy năm hoặc mười mấy năm, nhưng hôm nay bọn họ lại vung tiền như rác, nếu còn tiếp tục như vậy nữa không biết bọn họ sẽ duy trì được trong bao lâu.

Lâm Sơ Văn cẩn thận kiểm tra dược thảo, nhưng bên trong đôi mắt lại nở rộ ra một đạo đạo tinh quang, “ Cây Cửu Vĩ Hồ Thảo này hình như là biến dị."
Sở Diệp nghiêng đầu, nói: “Nói như vậy, là thứ tốt?
Lâm Sơ Văn gật đầu, đầy mặt vui mừng, “Đúng vậy."
Tốn hơn hai vạn mua cây linh thảo này, vậy mà hắn lại cực kỳ may mắn phát hiện mình đã mua được linh thảo biến dị, Lâm Sơ Văn tức khắc suy nghĩ, linh thảo biến dị là thứ khó có được, nó so với dược hiệu thông thường thì dược tính của nó còn cao hơn mấy lần, có đôi khi, còn có thể mang thêm một ít hiệu quả đặc thù, hai vạn năm trăm ngàn đã bỏ ra không uổng.

Sở Diệp cười cười, nói: “Không uổng phí chúng ta tốn nhiều tiền như vậy, để mua cây linh thảo này.”
Trên cây Linh thảo còn có chín viên hạt giống, Sở Diệp đem chín viên hạt giống lấy xuống nói, “Ta lấy thứ này."
Lâm Sơ Văn lắc lắc đầu, nói: “Cửu Vĩ Hồ Thảo đều là hoang dại, nuôi trồng không thể nào sống.

Sở Diệp mãn không thèm để ý nói: “Không cần lo, ta chính là muốn thử."
Lâm Sơ Văn gật đầu, nói: “Tùy ngươi."
Mất đi chín viên hạt giống, dược hiệu của Cửu Vĩ Hồ Thảo sẽ rơi mất đi một ít, bất quá ảnh hưởng cũng không phải lớn.

Lâm Sơ Văn đem Cửu Vĩ Hồ Thảo đưa cho Tuyết Bảo, Tuyết Bảo luôn chờ ở một bên sớm đã có chút gấp không chờ nổi.

Lâm Sơ Văn vừa mới đem Cửu Vĩ Hồ Thảo đưa qua, Tuyết Bảo liền ngao ô một ngụm đem hồ thảo nuốt xuống.

Tuyết Bảo giãn ra cái đuôi, vẻ mặt lộ ra vẽ say mê.

Lâm Sơ Văn cảm giác màu lông của Tuyết Bảo giống như diễm lệ hơn rất nhiều, làm cho toàn thân Tuyết Bảo càng thêm mỵ hoặc.

Ăn xong hồ thảo, Tuyết Bảo có chút mơ màng sắp ngủ liền chui vào bên trong thức hải Lâm Sơ Văn, trực tiếp nghỉ ngơi.

Lâm Sơ Văn cong cong khóe miệng, tâm tình vui sướng.

Sở Diệp nhìn Lâm Sơ Văn, nói: “Tuyết Bảo ngủ rồi, trạng thái thế nào?”
Lâm Sơ Văn cười cười, nói: “Tuyết Bảo tình huống không tồi, Tuyết Bảo như hiện giờ có điểm giống như năm đó dùng dược tề Thức Tỉnh Huyết Mạch, chờ đến lúc nó tỉnh lại, huyết mạch hẳn là còn có thể tăng lên một ít.

“Vậy thì quá tốt rồi."
Lâm Sơ Văn cười gật đầu, có chút vừa lòng nói: “Đúng vậy."
Sở Diệp ôm hai tay, nói: “Ngươi nói xem hôm nay ở hội đấu giá, đường tỷ ngươi có hay không nhận ra chúng ta?
Nghe Sở Diệp nhắc tới Lâm Mộng Dung, sắc mặt Lâm Sơ Văn đổi đổi, có chút chần chờ nói: “Hẳn là sẽ không, nhưng cũng không thể không nghi ngờ.....!
Sở Diệp có chút bực bội nói: “Tạm thời chúng ta sẽ còn ở đây thêm mấy ngày, còn cô ta sẽ ở đây không lâu, chúng ta tận lực không cần cùng nàng chạm mặt liền tốt rồi."
Lâm Sơ Văn gật đầu, đổi đề tài, nói: “Tiểu Ngân có phải hay không sắp tiến giai?”
Sở Diệp gật đầu, “Có xu thế, hẳn là là mấy ngày nữa thôi."
Trong nạn châu chấu trước đó, Tiểu Ngân đã nuốt vài viên trứng Châu Chấu Vương, còn ăn một con châu chấu chúa, đều là những thứ đại bổ.

Tiểu Ngân có một đặc tính mà chỉ có Hồn Thú Vương cấp mới có đó là có thể mạnh lên nhờ thủ hạ dưới trướng, chỉ cần ong đàn càng mạnh thì Tiểu Ngân càng mạnh hơn.

Tiểu Ngân sau khi tiếp nhận ong đàn ở Đông Sơn, ong đàn thực lực bạo trướng, trong khoảng thời gian này vẫn luôn Tiểu Ngân đang tiêu hóa lực lượng của ong đàn phản hồi, loại lực lượng này tăng lên không tính mau, nhưng lại rất ổn định.

Ngân Tiểu Nhị sau khi khuất phục Tiểu Ngân, đã đưa cho Tiểu Ngân sửa ong chúa, đó là thứ đại bổ.

Tiểu Ngân mấy ngày gần đây, hơi thở trên người có chút không ổn định, hiển nhiên là sắp tiến giai.

Lâm Sơ Văn cười cười, có chút hâm mộ nói: “Vậy thì qua tốt."
Hồn Sủng sau khi tiến giai tới cấp 6 thì sau đó việc tiến giai sẽ càng khó khăn mỗi khi muốn tiến một cấp phải tốn tới mấy năm trời, nhưng trước đó Tiểu Ngân nhờ ăn trứng trùng vương đã được không ít chổ tốt!
Sở Diệp cười cười, nói: “Ngươi không cần lo Tuyết Bảo chỉ cần ăn vài cọng Cửu Vĩ Hồ Thảo, hắn tự nhiên cũng sẽ tiến giai.”
Lâm Sơ Văn cười khổ một chút, nói: “Làm gì mà dễ dàng như vậy.” Hôm nay một gốc Cửu Vĩ Hồ Thảo đã tốn hơn hai vạn, giờ mà còn mua thêm vài cộng, bọn họ chất táng gia bại sản luôn quá.

Nhưng bất quá sau này thì chưa biết.

Sở Diệp cười cười, nói: “Sự thành do người mà."
Mấy viên hạt giống của Cửu Vĩ Hồ Thảo hắn đã trồng vào ngọc trụy không gian, có hai viên hạt giống đã nẩy mầm, Cửu Vĩ Hồ Thảo hình như rất thích hoàn cảnh bên trong ngọc trụy không gian, nó sinh trưởng cực kỳ nhanh chóng, có lẽ nếu không bao lâu hắn đã có thể thu hoạch Cửu Vĩ Hồ Thảo.

Sở Diệp quyết định trước đem chuyện này gấu đi, chờ Cửu Vĩ Hồ Thảo thành thục, hắn sẽ cho Lâm Sơ Văn một kinh hỉ.

Mộ Lăng Thiên mang theo Lâm Mộng Dung ở Tam Dương Thành đi dạo vài ngày.

Lâm Mộng Dung có chút nghi hoặc nói; “Lăng Thiên, huynh mỗi ngày đều đến cửa hàng dược tề không thì dược liệu cửa hàng, nhưng không mua dược tề cũng không mua dược liệu, vậy huynh đang muốn làm gì?
Mộ Lăng Thiên cau mày, sắc mặt có chút không vui nói: “Gia tộc có mấy Dược Tề Sư nhưng đã bị các gia tộc khác đào đi rồi, ta muốn ở đây chiêu mộ một vài người có tư chất".

“Ngươi nhìn trúng người nào sao? Hẳn là không tồi.

Mộ Lăng Thiên ôm hai tay, nói: “Ta muốn chiêu mộ vị Dược Tề Sư đã luyện chế ra dược tề Thức Tỉnh Huyết Mạch."
Hắn sau khi mua được dược tề thức tỉnh Thượng phẩm đã nhờ người thẩm định người đó nói người phối trí ra dược tề này trình độ khá tốt nhưng hồn lực chỉ mới là Hồn Sĩ thôi.

Hắn không nghe nói ở Tam Dương Thành có Dược Tề Sư nào chỉ mới Hồn Sĩ mà có thể luyện ra dược tề thức tỉnh cả, vậy thì chỉ còn một khả năng đây là người mới.

Một người có thể luyện chế dược tề Sơ cấp huyết mạch mà còn là Hồn Sĩ thì tiềm lực của người đó là vô hạn, tuyệt đối là cái khả trở thành kỳ tài về sau
Hồn Sĩ dễ chiêu mộ hơn Hồn Sư nếu hắn có thể mời chào người này, vậy gia tộc sẽ có thêm một Dược Tề Sư mà sau này còn có thể trở thành đại sư.

Lâm Mộng Dung có chút tò mò nói: “Có biết mặt mũi người đó không? Biết vị Dược Tề Sư là ai không?
Mộ Lăng Thiên lắc lắc đầu, nói: “Còn không biết.” Quản sự hội đấu giá nói là khách nhân yêu cầu phải bảo mật thông tin khách hàng nên đã không nói cho hắn.

Mộ Lăng Thiên đen mặt hội đấu giá nói cái gì mà vì khách hàng bảo mặt, nói trắng ra là vì hắn thân phận không đủ.

Cũng may tuy quản sự không nguyện ý nói, nhưng tiểu nhị trong hội đấu giá vẫn là tương đối dễ thu mua.

Theo lời tiểu nhị nói người đưa dược tề tói nhà đấu giá chính là hai thiếu niên, trong đó còn có một người dung mạo xuất chúng tuy rằng là nam nhân so với nữ tu còn muốn tinh xảo hơn một ít, có hai khă năng một là hai người kia bản thân chính là Dược Tề Sư, còn khả năng còn lại là dọ chỉ là chân chạy việc của một Dược Tề Sư nào đó cũng không biết.

Mấy ngày nay Mộ Lăng Thiên vẫn luôn dạo khắp nơi chính là vì muốn gặp vị Dược Tề Sư kia nhưng đã đi suốt mấy ngày nhưng lại chẳng gặp được ai.

Sau khi nghe Mộ Lăng Thiên nói, Lâm Mộng Dung có chút ảm đạm, “Nếu kỷ thuật luyện dược tề của ta cao minh một ít, là đã có thể giúp đỡ huynh."
Mộ Lăng Thiên cười cười, nói: “Ngươi đã rất lợi hại, các Dược Tề Sư trong gia tộc ta đều khen ngươi, đều khen ngươi là có thiên phú đấy.

Lâm Mộng Dung cười cười, thầm nghĩ: Gia tộc nghe đồn Lâm Thu trước khi mất tích đã để lại một phần truyền thừa về luyện dược cho Lâm Sơ Văn, nếu nàng có thể lấy được phân truyền thừa đó thì có lẽ kỷ thuật luyện dược có thể tiến bộ vượt bậc..
 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 64: Cự Tuyệt Lời Mời



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 65: Người Lâm Gia Phản Ứng



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 66: Phòng Tu Luyện



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 67: Yên Lặng Rời Đi



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 68: Tìm Kiếm Linh Hỏa



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 69: Thu Hoạch Trong Sơn Động



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 70: Thí Nghiệm Linh Hồn



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 72: Thu Phục Linh Hỏa


Edtor: Tĩnh
Vài ngày sau Sở Diệp lại thử mở đại môn ra lần nữa.

Sở Diệp đặc tay lên cơ quan, dốc toàn lưch rót linh hồn lực vào cánh cửa.

Thanh kiểm nghiệm trên cửa từ từ được nâng lên cho đến khi đạt đến mức yêu cầu.

Đại môn chậm rãi chấn rộng hai cánh cửa từ từ mở ra.

Sở Diệp thở dài một hơi nhẹ nhõm.

“Cuối cùng cũng mở được."
Lâm Sơ Văn nhịn không được nói: “Thật là không dễ dàng".

Sở Diệp thầm nghĩ: Đúng là không dễ dàng a! Còn tiếp tục uống rượu, hắn hoài nghi chính mình có phải hay không sẽ trúng độc cồn không, Sơ Văn nói rất đúng a! Kỳ thật, đá chấn cửa cũng không có gì là không tốt, ít nhất không cần lo lắng nỗ lực của bản thân vẫn là phí công.

Bởi vì lâu năm không ai mở ra nên khi đại môn mở ra, chấn động làm bụi đất bay khắp nơi.

Đại môn mở ra một cổ linh khí nồng đậm ập vào mặt Sở Diệp làm cho tinh thần tinh thần Sở Diệp thần thanh khí sản.

“Thật thoải mái a!” Sở Diệp theo bản năng mà cảm thán nói.

Cái mật thất này cho ta cảm giác giống như khi ở phòng tu luyện, mà linh khí ở đây càng nồng đậm hơn.

Lúc trước bọn họ thêu phòng tu luyện giá một tháng là 3000, nếu đem so với chổ này thì giá ít cũng từ hai vạn đồng vàng.

Nếu ở đây tu luyện một khoảng thời gian chất chấn sẽ được không ít chổ tốt.

Lâm Sơ Văn hút một ngụm linh khí, vẻ mặt hưởng thụ.

“Nơi này nhất định tồn tại linh mạch, cái linh mạch này phẩm chất không thấp.

Đi vào mật thất, Lâm Sơ Văn thấy được một uông linh trì, bên trong linh trì có một đóa hoa sen trong suốt đang phiêu lãng.

Trung tâm của đóa hoa sen có một ngọn lửa đang tỏa nhiệt.

Đó chính là thứ mà Lâm Sơ Văn muốn Băng Liên Hỏa.

Lửa của Băng Liên Hỏa trong suốt oánh dịch, mười phần mỹ lệ.

" Ngọn lửa thật xinh đẹp."
Lâm Sơ Văn gật đầu, nói: “Đúng vậy!” Trên đời có ngàn ngàn vạn đóa Linh Hỏa, nhưng chúng cũng rất xinh đẹp và hiếm thấy, Linh Hỏa thì chính là Linh Hỏa vừa xinh đẹp lại cũng rất nguy hiểm."
"Đó là cái gì?” Sở Diệp nhìn từng viên hạt châu xanh biếc trang nổi trong linh trì hỏi.

Lâm Sơ Văn đem những viên hạt châu vớt ra, có chút vui sướng nói: “Hình như là Băng Hỏa Hạt Sen.”
Lâm Sơ Văn lấy một viên nuốt vào.

Sở Diệp ngăn trở không kịp, có chút bất đắc dĩ nói: “Ngươi đó, sau lại ăn thứ này!
Lâm Sơ Văn nhìn dáng vẻ khẩn trương của Sở Diệp, nhàn nhạt cười cười, “Yên tâm, ta biết đúng mực, hạt sen này không có độc, ngược lại có thể tăng cường thể chất."
“Ăn ngon không?” Sở Diệp thò lại gần hỏi.

Lâm Sơ Văn lấy một viên hạt sen, đưa cho Sở Diệp, “Ngươi nếm thử.”
Sở Diệp không nghi ngờ đem hạt sen ăn vào, sau khi nuốt vào có cảm giác lành lạnh, sau đó thì có cảm giác như có ngọn lửa đang thiêu đốt bụng hắn.

Sở Diệp cảm giác ngọn lửa trong bụng thiêu đốt ngày càng mạnh, hắn có cảm giác trong bụng đang phổng.

Toàn thân Sở Diệp không ngừng toát mồ hôi, quay sang nhìn Lâm Sơ Văn cười cười.

“Ngươi không sao chứ.” Lâm Sơ Văn nói.

Sở Diệp lắc đầu, nói: “Không có việc gì, bất quá, ngươi không đau sao?”
“Đau a! Bất quá ta còn chịu được."
Sở Diệp: “.....” Lâm Sơ Văn đúng là chịu đau hay thật! Sở Diệp vận chuyển hồn lực, để tiến hành luyện hóa hạt sen, một lát sau, cảm giác phỏng liền biến mất vô tung.

Sau khi luyện hóa hạt sen, cả người Sở Diệp đều cảm thấy thoải mái khoan khoái, như vừa đi mát xa vậy đó.

Ánh mắt tiểu hồ ly nhìn Băng Liên Hỏa tràn đầy vẻ thèm muốn.

Sở Diệp thấy tiểu hồ ly thèm mau ch** n**c miếng, phất phất tay, dũng cảm nói: “Tuyết Bảo, đi đi muốn ăn liền ăn, tâm động không bằng hành động."
Lâm Sơ Văn nhìn Sở Diệp một cái, chần chờ nói: “Thật sự cho Tuyết Bảo sao?”
Bản đồ là do Tiểu Ngân tìm thấy, đại môn là do Sở Diệp, mà Linh Hỏa thì lại cho Tuyết Bảo hắn không thể không biết xấu hổ.

Gia gia hắn khi còn tại thế luôn dặn dò hắn lòng hại người không có là tốt, nhưng lòng phòng người nhất định phải có.

Lâm Sơ Văn từng nghe nói có không ít các đôi đạo lử vì tranh giành tài nguyên mà trở mặt thành thù.

Sở Diệp lại đối với hắn quá tốt hắn cũng rất vui mừng, nhưng hắn cũng có chút lo lắng.

Sở Diệp sang sảng cười nói: “Hai chúng ta là gì của nhau a! Ngươi trước đó không phải hai chúng ta có quan hệ x*c th*t sao?”
Sở Diệp nói xong liền hối hận, Lâm Sơ Văn trước đây nói có quan hệ da thịt chỉ là vì cho muốn biện bạch cho hắn, bất quá, mấy ngày trước hắn uống say, dù có làm chút chuyện hoang đường, mà bọn họ hiện tại thật ra đúng là có thể xem như bước đầu mà thôi.

Lâm Sơ Văn mặt đỏ lên, né tránh tầm mắt của Sở Diệp.

Sở Diệp có chút xấu hổ nói: “ Về mồi lửa không phải đã sớm nói xong rồi sao? Không có gì phải khách khí, cùng lắm thì về sau có thứ tốt thì cho Tiểu Ngân là được, ngày tháng còn dài mà.

Lâm Sơ Văn thấy thế cũng không nói gì, liền vẫy tay với Tuyết Bảo, đem mấy viên hạt sen giao cho Tuyết Bảo.

Tuyết Bảo ngửi ngửi thứ trên tay Lâm Sơ Văn liền nuốt vào ba viên Băng Liên tử.

Sở Diệp ở bên cạnh xem mà hoảng sợ, “Tuyết Bảo quá l* m*ng, ăn nhiều vậy có sao không?”
Lâm Sơ Văn nhẹ nhàng nói: “Không có việc gì, Tuyết Bảo chịu được."
Luyện hóa Băng Liên Hỏa rất nguy hiểm.

Nhưng Băng Liên Hỏa và Băng Hỏa Hạt Sen lại được Băng Liên dựng dục.

Nên hắn cho Tuyết Bảo ăn Băng Liên Hạt Sen nếu Tuyết Bảo luyện hóa được hạt sen thì nó sẽ hổ trợ Tuyết Bảo trong việc luyện hóa Băng Liên Hỏa, còn nếu chỉ hạt sen mà Tuyết Bảo còn không luyện hóa được vậy thì khi nó nuốt Băng Liên Hỏa thì nắm chất hơn 50% cái chết.

Sở Diệp quan sát tình huống của Tuyết Bảo, thấy Tuyết Bảo ăn ba viên hạt sen, vẻ mặt hưởng thụ cuối cùng yên tâm.

“Thật đúng là không có việc gì a!” Sở Diệp nói.

Lâm Sơ Văn gật đầu, nói: “Tuyết Bảo nói nó rất thích hương vị của hạt sen."
“Vậy cho nó ăn đi, dù sao nơi này có không ít.” Sở Diệp hào phóng nói.

Sở Diệp lấy một viên hạt sen đưa cho Tiểu Ngân, Tiểu Ngân ghét bỏ quay đầu bay đi.

Sở Diệp nhìn bay đi Tiểu Ngân, lắc đầu, thầm nghĩ: Tiểu Ngân thật là không có ánh mắt a! Thứ tốt như vậy lại bị nó ghét bỏ, đúng là không biết nhìn hàng a! Không biết nhìn hàng, nếu Tiểu Ngân đã không biết nhìn hàng, vậy vừa lúc nhường cho Tuyết Bảo.

Sở Diệp cùng Lâm Sơ Văn tổng cộng thu thập được mười sáu viên hạt sen, trừ bỏ hai người mỗi người dùng một viên, dư lại mười bốn viên đều giao từ Tuyết Bảo dùng, Băng Liên Hạt Sen dược lực rất mạnh, mười mấy viên hạt sen dùng được dùng một lúc, uy áp trên người Tuyết Bảo tăng lên không ít.

Sau khi dùng mười mấy viên Băng Liên Hạt Sen, lông toàn thân Tuyết Bảo giống như biến thành cương châm tất cả lông đều dựng lên, cả bộ lông đều bông ra.

"Tuyết Bảo, đi thôi.” Lâm Sơ Văn vẫy tay nói.

Tuyết Bảo đi tới bên ap nước ao bên trong đôi mắt trộn lẫn hưng phấn cùng khẩn trương.

Lâm Sơ Văn nắm chặt nắm tay, tâm nhịn không được mà run lên.

Sở Diệp nghiêng nghiêng đầu, nói: “Không biết, Băng Liên Hỏa hương vị thế nào, không biết ăn có giống như kem hộp không".

Lâm Sơ Văn lắc đầu, nói: “Đại khái hương vị sẽ không quá tốt."
Sở Diệp thở dài một tiếng, có chút tiếc nuối nói: “Vậy đáng tiếc......”
Lâm Sơ Văn: “.....”
Tuyết Bảo vung móng vuốt, hướng tới Băng Liên Hỏa ở trung tâm hoa sen mà bay qua.

Ngọn lửa đang ở trong không trung bay múa, trông rất đẹp mắt.

Sở Diệp nhìn ngọn lửa phập phềnh ở trong không trung, tâm cũng run lên, ngọn lửa này nhìn thỉ nho nhỏ một đoàn, lại cho hắn một loại cảm giác nó rất nguy hiểm.

Tuyết Bảo chần chờ một hồi, rồi đem Băng Liên Hỏa, dẫn vào thân thể.

Băng Liên Hỏa vừa tiến vào trong cơ thể, Tuyết Bảo tức khắc thống khổ mà ngã trên mặt đất quay cuồng.

Lâm Sơ Văn cùng Tuyết Bảo tâm thần tương liên, nhất thời cũng đau tới sắc mặt tái nhợt.

“Đây là làm sao vậy?” Sở Diệp đỡ Lâm Sơ Văn.

Sắc mặt Lâm Sơ Văn tái nhợt, cười cười an ủi Sở Diệp nói: “Không có việc gì, khi dung hợp ngọn lửa, luôn phải đối mặt với nguy hiểm."
Sở Diệp ôm Lâm Sơ Văn, cảm thấy thân thể của Lâm Sơ Văn lạnh tựa hàn băng, một hồi lại nóng như đang ôm lửa, giống như băng hỏa đang giao tranh vậy đó.

“Đau thì kêu không cần chịu đựng.” Sở Diệp nói còn chưa nói xong, Lâm Sơ Văn đã nhịn không được kêu thảm thiết.

Sở Diệp một chút hoảng sợ, nắm chặt tay Lâm Sơ Văn, không ngừng truyền hồn lực cho Lâm Sơ Văn.

Có hồn lực của Sở Diệp bổ sung, sắc mặt của Lâm Sơ Văn tốt hơn một ít.

Tuyết Bảo thống khổ mà kêu lên, cũng không ngừng ở trên mặt đất mà lăn lộn, trên người Tuyết Bảo đột nhiên xuất hiện một ngọn lửa, đem lông trên người Tuyết Bảo mà thiêu.

Ở nơi ngọn lửa xuất hiện đã đốt trọc một đám lông trên người Tuyết Bảo.

Tuyết Bảo không ngừng kêu thảm, Sở Diệp nghe tới tâm tình bất ổn.

Mà thân thể của Lâm Sơ Văn thì lúc nóng lúc lạnh, không ngừng ở trong lòng ngực Sở Diệp mà lăn lộn.

Lâm Sơ Văn vì quá đau mà muốn đem đầu đập vào vách đá, làm Sở Diệp hoảng sợ, gắt gao đem người giam cầm trong lòng ngực,

Nhiệt độ trên người Lâm Sơ Văn lên xuống bất định khiến Lâm Sơ Văn không ngừng lăn lộn, nhưng bị Sở Diệp kẹp chật trong lòng.

Qua một hồi lâu, hơi thở trên người Tuyết Bảo bắt đầu ổn định lại, hẳn là đã bắt đầu luyện hóa Băng Liên Hỏa.

Trạng thái của Tiểu hồ ly sau khi ổn định, nhờ đó tình trạng của Lâm Sơ Văn cũng theo đó mà chuyển biến tốt đẹp.

Lại qua mấy canh giờ, tiểu hồ ly cuối cùng hoàn toàn việc luyện hóa Băng Liên Hỏa, giai vị cũng từ cấp 8 tiến lên cấp 9.

“Không có việc gì đi.” Sở Diệp nhìn Lâm Sơ Văn nói.

Lâm Sơ Văn mềm mại ngã xuống vào lòng ngực Sở Diệp, hữu khí vô lực nói: “Không có việc gì."
Mặt Lâm Sơ Văn đỏ lên, thầm nghĩ: Thật là phong thuỷ thay phiên chuyển, trước đó Sở Diệp vì uống say mà quạy phá lung tung, hắn lại là bởi vì Tuyết Bảo dung hợp ngọn lửa mà lặn lộn khắp nơi.

“ Mỗi khi dung hợp ngọn lửa cũng sẽ nguy hiểm như vậy sao?” Sở Diệp nhịn không được nói.

Lâm Sơ Văn bình tĩnh nói: “Nếu muốn mạnh lên, việc gặp nguy hiểm cũng là khó tránh khỏi."
Băng Liên Hỏa đã là ngọn lửa tương đối ôn hòa, Tuyết Bảo nhờ trước đó đã ăn Băng Hỏa Hạt Sen, nên mói giảm tính nguy hiểm trong lúc luyện hóa Băng Liên Hỏa.

Từ xưa đến nay, Hồn Sủng và Hồn Sủng Sư chết trong lúc dung hợp ngọn lửa là nhiều vô số kể, hắn tuy rằng bị một phen tra tấn, bất quá so với những gì thu hoạch được vẫn là đáng giá.

“Sớm biết sẽ đau như vậy, liền đã không cần cái ngọn lửa này?” Sở Diệp lắc đầu nói.

Lâm Sơ Văn lắc đầu, nói: “Tại sao lại không cầm? Kỳ thật, cũng không phải rất đau, ta còn chịu được mà."
Sở Diệp: “......” Có khỏe không? Lâm Sơ Văn chịu cũng hay thật, mà trước đó hắn lăn lộn không ít mà ta.

Tuyết Bảo quỳ rạp trên mặt đất, cuộn thành một đám lông nhỏ, bộ dạng tử khí trầm trọng.

“Tuyết Bảo làm sao vậy, chẳng lẽ sau khi dung hợp ngọn lửa xuất hiện di chứng gì sao.” Không có! Tuyết Bảo vừa mới tiến giai cấp 9, hơi thở trên người mười phần mạnh mẽ, bộ dạng không giống như là bị thương mà.

Lâm Sơ Văn lắc đầu, nói: “Không phải."
“Hay là đau ở đâu?
“Cũng không phải."
" Vậy thì tại sao ta thấy nó giống như không khỏe cho mấy."
Lâm Sơ Văn nhấp môi, nhỏ giọng nói: “Tuyết Bảo bị đốt trọc một đám lông nên tâm tình không tốt."
Sở Diệp: “.....” Thì ra là như thế! Không phải thân bệnh mà là tâm bệnh.

Hắn quên mất, Tuyết Bảo là một con hồ ly yêu đẹp như mạng, phi thường để ý dung mạo chính mình, thật vất vả mới trở nên xinh đẹp này sẽ lại bị trọc.

Tuyết Bảo “Ô ô” kêu hai tiếng, tựa hồ trách cứ Lâm Sơ Văn đem tâm sự của nó nói ra
Thấy Sở Diệp nhìn chằm chằm mình, Tuyết Bảo vùi đầu vào trong thân thể, một bộ dạng xấu hổ không giám gặp người.

Sở Diệp vươn tay, sờ sờ Tuyết Bảo đầu, nói: “Uể oải cái gì, lông của Tuyết Bảo nhà chúng ta sẽ mọc trở lại lúc đó cành trở nên sinh đẹp hơn cả bây giờ."
Tuyết Bảo được trấn an, nhẹ nhàng cọ cọ lòng bàn tay Sở Diệp..
 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 73: Biện Pháp Có Được Sát Khí



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 74: Lộ Tuyến Xảy Ra Vấn Đề



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 75: Dược Tề Sư Truyền Thừa



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 77: Ra Tay Tương Trợ



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 78: Tử La Tông Chiêu Tân



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 79: Chiêu Tân Nội Tình



 
Xuyên Thư Chi Nghịch Sửa Nhân Sinh
Chương 80: Tử La Tông Chi Biến



 
Back
Top Bottom