Ngôn Tình Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu

Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 240: Chương 240


Các món ăn Thư Nhan định làm gần như đã chuẩn bị xong, cô liếc nhìn thời gian đã hơn mười giờ, tìm cớ đến phòng trò chơi để chơi với bọn nhỏ. Mười một giờ, Hồ Thụy Tuyết nhìn thấy Hồ Thụy Dương trong phòng khách, vẻ mặt vô cùng khó hiểu: "Sao anh cả lại ở đây?"

"Anh nhận được hai chai rượu ngon từ A Đức, cố tình mang đến cho em." Hồ Thụy Dương đưa cô đến tủ rượu nhìn hai chai rượu đỏ mới.

"A Đức trở về rồi à? Anh ấy trở về từ lúc nào?"

"Đúng rồi, cậu ấy còn hỏi đến em, nói có thời gian thì cùng em ăn cơm."

Hồ Thụy Tuyết lập tức nghi ngờ nhìn Hồ Thụy Dương: "Có phải hai anh lại có ý định quái quỷ gì không?"

"Anh có ý định quái quỷ gì chứ?" Hồ Thụy Dương tỏ ra đứng đắn: "Thì là lâu quá rồi không gặp, cho nên mới rủ hai người tụ tập."

"Không có ý định gì là tốt nhất. Em đã nói với mọi người từ lâu rồi, em xem A Đức là anh trai của em, mọi người đừng có làm mai bậy bạ cho em. Bây giờ em chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp, sau đó nuôi lớn Đóa Đóa. Đúng rồi, anh vào nhà có nhìn thấy Nhan Nhan không?" Hồ Thụy Tuyết thật sự không có ý định tái hôn, thế nhưng mẹ của cô ấy luôn tìm đủ cách để cô ấy đi coi mắt.

"Thấy rồi, còn nói chuyện một lúc, cô ấy đang chơi với bọn nhỏ trong phòng trò chơi." Hồ Thụy Dương hất cằm lên.

Hồ Thụy Tuyết: "Vậy anh còn ngồi đây làm gì?"

"Em có ý gì? Đuổi anh đi à?" Hồ Thụy Dương chưa từng thấy ai tiếp khách như vậy.

Hồ Thụy Tuyết hừ khẽ một tiếng: "Em không tin là anh không nhìn ra. Lần đầu Nhan Nhan tới nhà, đừng dọa người ta lần sau không tới nữa."

"Được thôi, anh đi, giúp anh nói với Thư Nhan một tiếng."

"Bái bai." Hồ Thụy Tuyết phất tay.

TBC

Lúc Thư Nhan đi ra đã không thấy Hồ Thụy Dương, cô nhìn thoáng qua phòng bếp cũng không có.

"Đừng nhìn nữa, anh ấy có việc đi trước rồi." Trong giọng nói của Hồ Thụy Tuyết mang theo ý cười: "Có cần phải vậy không? Anh ấy cũng không phải là hồng thủy mãnh thú gì."

"Sao lại không chứ? Anh của cô khí thế bất phàm, loại người bình thường bé nhỏ như tôi không chịu nổi khiếp sợ." Thư Nhan cảm giác nói chuyện với anh phải xoay chuyển đầu óc mấy lần mới được, mệt c.h.ế.t cô.

Lời này khiến Hồ Thụy Tuyết cười ngặt nghẽo.

Đẩy nhanh tiến độ cả ngày lẫn đêm, sau hai mươi ngày, mặt tiền cửa hàng của Ngô Tú Nguyệt đã được cải tạo xong. Bao gồm cả ghế xô pha và đèn đóm, Trần Phi đều đã đặt trước cho cô ấy từ sớm. Bây giờ tất cả đều đã đến, mắc áo và ma nơ canh là Thư Nhan tìm người từ nhà máy quần áo để lấy hàng, chất lượng tốt mà giá thành lại rẻ, tổng chi phí từ đầu đến cuối cũng không cao, chủ yếu là tiêu vào tiền nhà.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Ngô Tú Nguyệt cất mười nghìn tệ trên người, lúc bước xuống trái tim cô ấy gần như muốn nhảy ra ngoài, sợ bị người ta cướp mất.

"Chị càng như vậy người ta càng biết chị có tiền, thả lỏng đi." Thư Nhan không nói, có lẽ cô không coi số tiền mười nghìn tệ là nhiều, cho nên lần đầu cầm mười nghìn tệ trên người cô thật sự không quá lo lắng.

"Tôi sẽ cố gắng hết sức." Ngô Tú Nguyệt run sợ nói.

Thư Nhan kéo cô ấy đi nhanh về nhà nghỉ, nếu không sẽ thật sự gây chú ý cho người khác. Thời điểm này an ninh không quá tốt, trộm cướp rất nhiều.

Lo rằng nhà nghỉ không an toàn, sau khi Ngô Tú Nguyệt khóa trái cửa còn kéo cái bàn chặn lại, còn nói cô ấy và Thư Nhan sẽ thay phiên nhau coi chừng.

"Chị coi chừng đi, tôi đi ngủ." Cô đã đến Hàng Thành không biết bao nhiêu lần, cũng từng nghe nói có người bị trộm đồ đạc hoặc tiền bạc. Bình thường đều là người mới, cũng bởi vì trông cô có rất nhiều tiền nên mới thu hút sự chú ý của bọn cướp.

Lúc Thư Nhan tỉnh dậy, phát hiện Ngô Tú Nguyệt đã ôm tiền ngủ gà ngủ gật, cô im lặng một lúc, để cô ấy ngủ nửa tiếng, cô thu dọn xong sẽ lên đường mua hàng.

"Làm sao bây giờ? Tôi lo lắng quá." Ngô Tú Nguyệt kéo tay Thư Nhan.

"Cửa hàng quần áo còn chưa khai trương, bây giờ chúng ta đi nhập hàng, chị lo lắng cái gì?"

"Nhưng tôi vẫn lo lắng, tôi sợ mình lựa chọn không được tốt. Chị nói xem hàng tôi nhập không bán được thì phải làm sao? Đó chẳng phải là đập vào tay sao? Vậy tôi phải bồi thường bao nhiêu tiền?" Ngô Tú Nguyệt không khỏi tiếc nuối về những ngày tháng tươi đẹp của mình, tự nhiên buôn bán làm gì chứ?

Thư Nhan nhìn cô ấy: "Chuyện này có gì mà phải sợ, chị đi theo tôi nhập hàng là được. Tôi bán quần áo lâu như vậy rồi, cái gì bán được đã nắm chắc trong lòng, khoảng cách xa như vậy, bán quần áo giống nhau cũng không sao."

Cô đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, nếu như cô ấy còn bán không được thì cô cũng chẳng còn cách nào. Trước khi cô ấy muốn làm ăn, Thư Nhan đã nói với cô ấy rất nhiều lần là buôn bán sẽ có mạo hiểm, có lỗ có lời. Nhưng khi đó cô ấy chỉ một lòng một dạ muốn buôn bán kiếm tiền, bây giờ đã đến đây rồi, hối hận cũng đã muộn.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 241: Chương 241


Sau khi nghe Thư Nhan nói những lời này, Ngô Tú Nguyệt yên tâm hơn rất nhiều. Lúc lấy hàng, Ngô Tú Nguyệt lại một lần nữa cho thấy sự lợi hại của mình, dù sao chỉ cần Thư Nhan nói được, đa số đều sẽ bị cô ấy cướp về tay.

"Tiếc quá, tôi không cướp được hai mẫu váy đó." Ngô Tú Nguyệt cùng Thư Nhan sắp xếp lại quần áo, cảm thán.

Thư Nhan: ...

Tốt xấu gì cũng chừa cho người khác một chút canh, chị không biết vừa rồi mình rất trâu bò sao?

Lúc nhập những món hàng lớn, Thư Nhan ở bên cạnh dạy cô ấy loại nào dễ bán hơn, loại nào tốt nhất không nên nhập, cách chọn màu thế nào, ví dụ như màu sắc thịnh hành thì nhất định phải nhập, sau đó phải biết màu thịnh hành của năm nay là màu nào. Điều này cũng đơn giản, nhìn thị trường nhiều quần áo màu gì nhất là biết, hơn nữa cô ấy ở gần thành phố đại học, có thể chọn những mẫu tương đối trẻ trung hơn một chút.

Một phần gửi vận chuyển, một phần xách về, Ngô Tú Nguyệt đã tìm người chọn thời gian xong, Tú Tú cố tình xin nghỉ một ngày để qua hỗ trợ lên hàng.

Ngày hôm sau Trương Hoa Tú đến làm, Thư Nhan hỏi: "Bên chị dâu của chị thế nào rồi? Nếu không đủ thời gian thì chị có thể đi giúp thêm một ngày."

"Không cần, đa số đều đã xử lý xong, cái gì nên nói tôi cũng đã nói, có gì không hiểu thì đợi tôi tan tầm trở về rồi hỏi lại là được. Nhưng hôm khai trương tôi vẫn phải qua đó giúp đỡ." Trương Hoa Tú là nhân viên kỳ cựu của cửa tiệm này của Thư Nhan, rất hiểu cách phối hợp và định giá như thế nào, bao gồm cả việc hoạt động cô ấy cũng hiểu rất rõ.

Ngô Tú Nguyệt cũng không nỡ tặng một chiếc TV, chính nhà bọn họ còn chưa có nữa. Cô ấy mua một chiếc xe đạp làm phần thưởng giải nhất, giải đặt biệt là một cái radio, dù sao vẫn còn kém rất xa phần thưởng của Thư Nhan.

Nhưng đây cũng coi như là địa điểm đầu tiên trên đường Phủ Tiền, ai nhìn thấy tờ rơi cũng sẽ tới xem thử, cho dù buôn bán gì trước hết bên ngoài cũng phải náo nhiệt đã.

Thư Nhan mang một giỏ hoa tới, thấy Ngô Tú Nguyệt và Trương Hoa Tú rất bận rộn, cô liền hỏi Trương Hoa Tú: "Trong tiệm không có nhân viên sao?"

Nói đến đây Tú Tú liền bực bội: "Chị dâu nói tiệm mới mở một mình chị ấy là đủ rồi, nếu thật sự không xuể thì để mẹ tôi tới giúp đỡ. Cô nói xem mẹ tôi cả đời làm công nhân, làm sao mà bán quần áo được? Mà để một bà cụ như bà đi bán quần áo thì cũng không hay. Nhưng chị ấy hoàn toàn không nghe, cảm thấy thuê nhân viên bán hàng tiền lương quá cao."

Tư tưởng vẫn còn quá bảo thủ, tính cách của Ngô Tú Nguyệt thật sự không thích hợp để buôn bán, có điều là mở cửa tiệm nhỏ thì cũng không có vấn đề gì, nhưng muốn làm lớn thì không thể.

Về điểm này Thư Nhan cũng không tiện nói nhiều, cho dù có quen biết thế nào thì cô vẫn là người ngoài.

Hôm nay Lâm Tuệ cũng tới, cô ấy cũng xách một giỏ hoa, còn mua hai bộ quần áo trong tiệm của Ngô Tú Nguyệt, xem như mở hàng cho cô ấy. Ban đầu Thư Nhan cũng định mua hai bộ nhưng bị Ngô Tú Nguyệt cản lại.

"Chị đã giúp tôi đủ nhiều rồi, bản thân Lâm Tuệ muốn mua quần áo thì tôi không cản, còn chị cũng mở một tiệm bán quần áo mà còn mua ở chỗ tôi là thế nào?"

Việc buôn bán cũng không tệ lắm, Thư Nhan quan sát một chút, hôm nay là chủ nhật, trường học không dạy, nhưng vẫn có không ít học sinh nhàn rỗi buồn chán đi dạo phố đến bên này. Nhìn thấy tấm bảng hiệu màu đỏ chót, nhiều giỏ hoa và bong bóng như vậy, lại nhìn thấy tờ rơi nên đã đi dạo đến đây.

Người càng lúc càng đông, Ngô Tú Nguyệt không có thời gian để nói chuyện với đám người Thư Nhan. Trước đó đã bán mấy bộ quần áo ở bên chỗ Thư Nhan, bây giờ cũng biết đại khái phải giới thiệu như thế nào, ngoại trừ ban đầu có hơi căng thẳng, nói chuyện không lưu thoát thì dần dần sau đó lá gan cũng to lên, càng nói càng thuận miệng, quần áo cũng bán đi từng bộ từng bộ.

Khi nhóm người này đi qua, Ngô Tú Nguyệt tính toán một chút thì thấy có hơn năm trăm tệ, khấu trừ tiền thuê nhà và điện nước thì ít nhất vẫn còn hai trăm. Lúc này mới bao lâu đâu, còn chưa hết một buổi sáng mà đã kiếm được hơn hai trăm, cả ngày hôm nay nói không chừng sẽ có thể bán hơn một ngàn tệ, còn cao hơn tiền lương một tháng của chồng cô ấy.

Tính toán như thế, Ngô Tú Nguyệt cười ít mắt, tinh thần càng hăng hái.

TBC

Ban đầu Thư Nhan muốn nhắc cô ấy là hôm nay mới hoạt động, lại còn là chủ nhật nên buôn bán tốt là bình thường, về sau nói không chừng sẽ không bằng một nửa của ngày hôm nay. Nhưng sau đó lại nghĩ hôm nay là ngày khai trương của cô ấy, nói những lời này sẽ không may, vẫn là để Trương Hoa Tú phân tích với cô ấy sau.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 242: Chương 242


Bữa trưa ăn ở nhà Ngô Tú Nguyệt, mẹ Trương đặc biệt đến đây để kéo mọi người qua, gà vịt thịt cá đều có.

Cơm nước xong xuôi, hai người Thư Nhan và Lâm Tuệ liền dắt tay trở về. Hôm nay Lâm Tuệ vô cùng im lặng.

"Chị nói xem nếu tôi cũng mở tiệm thì sao?" Lâm Tuệ đột nhiên nói.

Thư Nhan sửng sốt, nhà máy dệt mà Lâm Tuệ làm có tiền lương rất tốt, chưa bao giờ nghe nói có người không muốn làm. Lâm Tuệ cũng không phải công nhân tuyến một, ngoại trừ lúc đầu tháng hơi bận một chút, bình thường vẫn khá thoải mái, sao đột nhiên lại muốn buôn bán.

Thấy được sự nghi hoặc của Thư Nhan, Lý Lâm ngượng ngùng cười: "Tôi thấy cô và Tú Nguyệt đều tự mình buôn bán, thu nhập một ngày có thể hơn một hai tháng tiền lương của tôi, nên cũng nghĩ có muốn buôn bán hay không."

Nói trắng ra là trong lòng có cảm giác chênh lệch.

Trước kia chỉ có một mình Thư Nhan buôn bán, cô ấy cảm thấy Thư Nhan là người có bản lĩnh. Nhưng bây giờ hóa ra Ngô Tú Nguyệt kém hơn cô ấy mà cũng có thể mở tiệm bán quần áo, hơn nữa một buổi sáng đã bán được hơn bốn trăm tệ, một ngày kiếm được còn hơn một tháng tiền lương của mình, trong lòng Lâm Tuệ cũng không vui.

TBC

"Chị cũng không thể nghĩ như vậy, tôi và Tú Nguyệt đều không có công việc, hết cách nên mới đi làm ăn. Chị cũng biết trước khi gầy dựng chúng tôi đã nơm nớp lo sợ như thế nào. Chị nhìn Tú Nguyệt đi, vì cái tiệm này mà cả đêm ngủ không được, tóc cũng rụng một nửa, bởi vì cái gì? Bởi vì làm ăn có rủi ro, một khi thua lỗ là sẽ mất trắng. Hôm nay cô ấy vừa mới khai trương, sau này có thể sẽ không bán được nhiều tiền như vậy. Mỗi nghề đều có cái khó riêng, chị không nhìn thấy chúng tôi giành hàng lúc nửa đêm đâu."

Con người đều là như vậy, chỉ nhìn vào kết quả của người khác chứ không nhìn vào quá trình của họ. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi Ngô Tú Nguyệt đã gầy đi mười cân, có thể thấy được làm ăn áp lực đến thế nào.

Mọi người đều nói thập niên chín mươi dễ kinh doanh, nhưng cũng có thua lỗ, ai có thể đảm bảo tất cả đều có thể kiếm ra tiền? Những người có công ăn việc làm ổn định như Lâm Tuệ, nếu như khuyên cô ấy làm ăn, lỡ như thua lỗ, đến lúc đó chẳng phải sẽ oán trách cô sao.

"Tôi chỉ là nóng mắt."

Trước kia nhà bọn họ đều là công nhân, đi ra ngoài thật sự oai phong lẫm liệt. Nhưng còn bây giờ thì sao? Những người kia buôn bán một ngày đã bằng tiền lương một tháng của bọn họ, thậm chí có ngày còn tương đương với một năm. Cả nhà dành dụm lâu lắm mới đủ tiền mua một căn nhà, nhưng nếu buôn bán được, một tháng là có thể kiếm được một căn nhà. Không nói đâu xa, nói Thư Nhan đi, nếu tiệm bán quần áo thu nhập không cao, sao cô ấy có thể thuê người giúp việc? Nhìn cuộc sống của cô ấy bây giờ, con cũng không cần lo, mỗi ngày đến tiệm một vòng là có tiền, còn không cần bị người ta đè ép, cuộc sống thần tiên cũng chỉ như vậy.

"Thói đời bây giờ trở nên càng ngày càng khiến người ta nhìn không rõ, thật lòng tôi rất sợ, luôn cảm thấy như mình đang thụt lùi." Cuối cùng Lâm Tuệ cũng nói ra những lời dồn nén trong lòng.

Không riêng gì cô ấy, có lẽ rất nhiều công nhân đều có suy nghĩ này.

Người nghỉ việc càng ngày càng nhiều, đây là cái bát sắt* sao? Kinh doanh dễ dàng kiếm lời bằng số tiền cả đời của bọn họ, bọn họ còn là người chủ của đất nước sao?

(*) Chỉ công ăn việc làm ổn định.

Chỉ là thời đại thay đổi quá nhanh, có một số người lập tức thay đổi theo, và cũng có một số người bị tụt lại đằng sau.

Thời đại này chỉ cần có lá gan đủ lớn, nắm lấy thời cơ là có thể trở thành nhóm người giàu lên đầu tiên. Nếu suy nghĩ bảo thủ vẫn bám vào những thứ trước kia, thật ra cũng có thể sống bình thường cả đời, chỉ là lòng người không đủ, sẽ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn.

Lâm Tuệ không băn khoăn quá lâu, thật ra vừa rồi bị thu nhập của Ngô Tú Nguyệt k*ch th*ch, nếu thật sự bảo cô ấy bỏ công việc để đi buôn bán thì cũng không thực tế. Chưa kể cô ấy sẽ không, mà những người trong nhà cô ấy cũng sẽ không đồng ý. Giống như Trương Hoa Tú, nếu không phải bởi vì nhà máy sắp đóng cửa, ba mẹ cô ấy cũng sẽ không đồng ý để cô ấy bán hết thâm niên. Trong mắt đa số những người bình thường, công việc ổn định vẫn tốt hơn buôn bán.

Về đến nhà, Thư Nhan không nghỉ ngơi bao lâu đã đi học lái xe, gần đây rảnh rỗi, cô chuẩn bị lấy bằng lái xe.

"Có muốn anh dạy em trước không?" Người tới đón cô là Phương Trạch Vũ.

Tối qua anh gọi điện thoại tới, hỏi hôm nay Thư Nhan định làm gì. Nghe nói cô định đi học lái xe, anh xung phong nhận việc đưa cô đến trường dạy lái xe.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 243: Chương 243


"Không cần đâu, em đã học được một chút từ tài xế của công ty rồi." Thư Nhan phát hiện hộp số tự động không kiểm tra nhiều, kiểm tra xe thì hẳn là có thể làm được.

Nhìn dáng vẻ tự tin của cô, khóe miệng Phương Trạch Vũ hơi cong lên: "Vậy chúc em sẽ thi đậu."

"Mượn câu nói tốt lành của anh."

Hồ Thụy Tuyết đăng ký cho Thư Nhan lớp VIP, phục vụ một kèm một. Địa điểm huấn luyện còn tách biệt với học viên bình thường, bên ngoài là rất nhiều người dùng chung, bên trong là sân huấn luyện nhỏ độc lập, có lán che, gió thổi không đến, mưa rơi không lọt.

Huấn luyện viên còn rất hiền hòa, cho dù Thư Nhan làm sai chỗ nào cũng không bao giờ nói gì cô, vô cùng kiên nhẫn giải thích cho cô. Nhớ hôm đó lúc cô thi bằng lái ở trường đại học, bốn năm người một chiếc xe, mỗi ngày chỉ có thể lái mấy lần, đa số thời gian đều phải đợi. Bây giờ cô một người một xe, một tiếng đã tập bằng khối lượng nửa ngày.

Thật không ngờ môn thứ hai lúc này lại khó hơn sau này nhiều đến vậy, cô cứ tưởng học lái xe vào thập niên chín mươi sẽ dễ hơn một chút, kết quả chỉ mới hạng mục đầu cô đã vấp, còn có cái gì vượt cầu đơn, đường gồ ghề gì đó trước kia cô chưa từng học qua. Có lẽ là bây giờ đường xá không tốt, cần phải học những thứ này. Thư Nhan chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.

"Cô đừng hoảng, hoảng sẽ dễ dàng tắt máy. Cô yên tâm, đến lúc thi tôi cũng sẽ ở bên cạnh nhắc nhở cô." Huấn luyện viên kiên nhẫn nói.

Thư Nhan nhìn anh ta một cái, sau đó quay đầu tiếp tục im lặng lái xe. Lúc này người giám định không phải là giám khảo, mà là huấn luyện viên, cho nên có rất nhiều thao tác. Theo như huấn luyện viên nói, khó nhất là ở môn thư hai, đường đi thì đơn giản, chỉ cần qua đèn giao thông, anh ta nói được là sẽ qua.

Thật ra môn thứ hai cũng dễ, lúc này lại không có tia hồng ngoại, nếu như gặp giám khảo dễ thì hơi sượt qua đường một chút cũng cho bạn qua.

Sau khi học lái xe cả buổi sáng, lúc Thư Nhan đi ra đã đau lưng mỏi eo. Vốn định buổi chiều sẽ tiếp tục học, nhưng cô đã nói với huấn luyện viên sáng mai sẽ quay lại.

"Học thế nào rồi?" Hồ Thụy Tuyết nhìn thấy Thư Nhan ngồi trên ghế xô pha, cười hỏi.

"Đừng nhắc tới nữa, mệt c.h.ế.t đi được. Nhưng ai bảo tôi thông minh chứ, tập hai ngày là có thể đi thi." Có thể thi chung môn thứ hai và môn thứ ba, bây giờ không có môn thứ tư, thi sát hạch đường bộ xong là có thể nhận bằng lái.

"Vậy thì tốt rồi, chờ cô lấy được bằng lái tôi sẽ tặng quà cho cô." Hồ Thụy Tuyết cười khẽ.

Thư Nhan nghi ngờ nhìn cô ấy: "Không phải định tặng tôi một chiếc xe đấy chứ? Quý giá quá tôi cũng không nên nhận."

Ăn gì thì lấy đó, nhận đồ vật quý giá quá cô cũng không biết phải tặng lại cái gì, hơn nữa bản thân cô có thể mua được.

"Không phải tặng không cho cô, cô có biết bây giờ chúng ta có bao nhiêu cửa hàng nhượng quyền không?" Hồ Thụy Tuyết nghiêm túc nhìn Thư Nhan.

"Bao nhiêu?" Thư Nhan ngồi dậy hỏi.

TBC

"Năm trăm. Tiêm Tuyết đã vượt quá năm trăm cửa hàng nhượng quyền. Xưởng may của chúng ta cũng trở thành một nhà máy lớn với hàng ngàn người, thế nào? Có đáng để chúc mừng không?"

Thư Nhan nghe số liệu này thì trợn mắt há mồm. Lúc này mới bao lâu đâu, sao lại phát triển nhanh như vậy? Cô đột nhiên cảm thấy hơi sợ hãi, phát triển nhanh như vậy, một khi xảy ra vấn đề thì rất dễ sụp đổ.

"Tỷ lệ nợ có cao không?" Thư Nhan lo lắng hỏi.

"Yên tâm đi, chỉ riêng phí nhượng quyền và tiền thanh toán cho cửa hàng nhượng quyền là đủ cho chúng ta dùng." Một cửa hàng tính sáu mươi nghìn, năm trăm cửa hàng là ba chục triệu. Huống hồ quần áo mùa thu đã bán chạy ở nước ngoài, trở thành sản phẩm xuất khẩu, đồng thời mang lại nguồn thu nhập ổn định cho công ty. Công ty của họ liên tục có lãi, căn bản không cần phải lo lắng.

"Quả thật đáng để chúc mừng, nhưng mà mua đồ cho tôi làm gì?" Thư Nhan cảm thấy có thể đợi tới ngày Quốc tế Lao động một tháng năm mở tiệc chúc mừng là coi như xong.

Hồ Thụy Tuyết không đồng ý: "Công ty của chúng ta có thể có ngày hôm nay, cô là người có công đầu tiên. Kế hoạch quảng cáo là cô viết, kế hoạch nhượng quyền cũng là cô viết, hay cả hoạt động mở cửa hàng nhượng quyền cũng là cô lên kế hoạch. Nếu không có cô tính toán, công ty không thể nào phát triển nhanh như vậy, hơn nữa chiếc xe này là lấy danh nghĩa công ty mua cho cô một chiếc xe tương xứng. Cô nói xem công ty lớn như thế mà tổng giám đốc không có một chiếc xe tương xứng thì coi sao được?"

Nói thì nói vậy, nhưng thật ra là dùng cho mục đích cá nhân của cô. Thư Nhan đột nhiên không thích ứng được, chiếc xe này có tài xế không?

"Tôi sẽ báo cho cô biết một tin vui, tôi đã lấy được mảnh đất ở bên cạnh trung tâm hậu cần. Không chỉ thế, tôi còn giành được mảnh đất số 9 lần này."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 244: Chương 244


Thư Nhan mau chóng cầm lấy tấm bản đồ, mặc dù số 9 không phải là nơi Hồ Thụy Tuyết đã vẽ vòng tròn lúc trước, nhưng trong tương lai cũng là nơi tấc đất tấc vàng. Sau khi biết giá cả, Thư Nhan càng bội phục Hồ Thụy Tuyết.

"Sao lại mua một lúc nhiều đất như vậy, bên ngân hàng có cho vay không?" Thư Nhan nhìn vào khu đất số 9, nơi này về sau sẽ là những tòa nhà cao tầng, không biết chính phủ sẽ đền bù cho bọn họ thế nào.

"Yên tâm đi, trong nước có mấy công ty có năm trăm cửa hàng nhượng quyền? Căn bản không cần tôi tới cửa, hồ sơ vừa đưa lên đã trực tiếp duyệt cho tôi. Khu đất số 9 tôi định xây xưởng may, trước tiên có thể để nó ở đó trước, bên trung tâm hậu cần xong là có thể khởi công, lần này tôi định sẽ xây hoàn thiện một chút."

"Ý cô là gì?"

"Tôi định đặt thương hiệu Tiêm Tuyết ở đây, chia thành bốn khu xưởng và một nhà kho. Xưởng đầu tiên may quần áo mùa thu, xưởng thứ hai may quần áo mặc ở nhà, cái thứ ba may đồ lót, cái thứ tư làm vớ. Ngoài ra còn có nhà ăn, nhà tập thể cho nhân viên, nhà trẻ các thứ đều làm hết. Tôi định dành một mảnh ở đây để xây nhà ở phúc lợi. Tuy không phải doanh nghiệp nhà nước nhưng phúc lợi của chúng ta có thể ngang với doanh nghiệp nhà nước. Chỉ cần bọn họ cống hiến cho nhà máy của chúng ta, chúng ta cũng sẽ thưởng nhà ở cho họ."

"Đây là đất công nghiệp đúng không?" Đất công nghiệp có thể xây nhà ở được sao?

"Đúng là đất công nghiệp, nhưng nếu như tôi xin xây nhà ở phúc lợi thì cũng không có vấn đề gì. Ngược lại bên phía chính phủ sẽ còn hỗ trợ mạnh mẽ."

Sở dĩ lần này Hồ Thụy Tuyết có thể thuận lợi giành được hai mảnh đất như vậy, ngoài trừ lý do công ty của bọn họ ngày càng lớn mạnh, mà còn bởi vì cô ấy đã nhận một nhóm công nhân nữ ở xưởng may cũ vào làm, hơn nữa còn nhận một số công nhân bị giảm biên chế ở đơn vị khác, giúp chính phủ giảm bớt áp lực việc làm. Bây giờ nếu như lại xin nhà ở phúc lợi, vậy bọn họ hoàn toàn có thể trở thành công ty tư nhân điển hành ở Nam Thành, nói không chừng còn có thể được bầu chọn là công ty ưu tú.

Thư Nhan cũng biết về những nhân viên đó, Hồ Thụy Tuyết đã từng nói với cô. Lúc đó Hồ Thụy Tuyết đã nói về ưu khuyết điểm, Thư Nhan không ngờ phần thưởng lại lớn như vậy.

Thành thật mà nói, rất nhiều công ty tư nhân không muốn nhận những công nhân cũ từ các doanh nghiệp nhà nước vào làm, thật sự là đám người này không chăm chỉ bằng những công nhân được xã hội tuyển dụng, còn thích làm dáng, động một chút là bãi công, lại còn thích kháng nghị. Nếu như dám khai trừ bọn họ, bọn họ sẽ dám ngồi trước mặt chính phủ ra oai.

Cho nên Thư Nhan đồng ý nhận nhóm người này, nhưng yêu cầu chính phủ nhất định phải đồng ý cho bọn họ quyền sa thải nhân viên trong công ty của mình. Trải qua đàm phán, bên kia đồng ý bọn họ có thể khai trừ nhiều nhất là mười phần trăm nhân viên, tuyệt đối không được vượt quá mười phần trăm.

Hóa ra ở các doanh nghiệp nhà nước, chỉ cần không mắc sai lầm quá lớn thì sẽ không có chuyện bị sa thải. Bây giờ đến xưởng bọn họ có thể sa thải, tin rằng những người gian trá, dùng mánh lới sẽ không dám giống như trước kia nữa.

Ban đầu khi những người đó mới vào, có một số người vẫn mang thói quen cũ như trước kia, còn phân biệt đối xử với các công nhân trong nhà máy. Hồ Thụy Tuyết trực tiếp bắt mấy con gà dọa khỉ, vốn dĩ còn có vài người muốn gây sự, Hồ Thụy Tuyết đã nói trước mặt bọn họ rằng, nếu như bọn họ gây chuyện, cô ấy thà hủy bỏ thỏa thuận với chính phủ chứ không cần tất cả mọi người.

Lập tức dọa bọn họ sợ hãi, gần nửa năm bọn họ không có công việc, nếu không đi làm thì cả nhà sẽ đói.

TBC

Một lúc đuổi hơn hai mươi người, khiến tất cả mọi người bị trấn áp. Đánh một bạt tay thì phải cho một quả táo ngọt, Hồ Thụy Tuyết trả trước một tháng tiền lương để giúp họ thu xếp trong nhà, ngoài ra cũng nói rõ ràng với bọn họ, nhà máy của cô và nhà máy nhà nước ban đầu không giống nhau. Ngoại trừ tiền lương cơ bản mỗi tháng ra thì còn có trích phần trăm, mỗi một bộ đồ đều có, làm bao nhiêu thì được bấy nhiêu, làm nhiều có nhiều, làm tốt còn có tiền thưởng. Nói chung thương vàng hạ cám, tiền lương không chỉ tăng gấp đôi so với các nhà máy do nhà nước quản lý.

Trong lúc nhất thời, những nhân viên này có oán hận gì thì cũng mất, yên tâm ở lại nhà máy làm việc. Bọn họ đều là công nhân cũ của xưởng may, tay nghề rất nhanh, Thư Nhan và Hồ Thụy Tuyết đều rất hài lòng về việc này.

"Đúng rồi, không phải hôm trước nói muốn đi du xuân sau, đợi tôi thi bằng lái xong rồi đi." Bây giờ Thư Nhan thật sự không có tinh thần đi du xuân.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 245: Chương 245


"Mấy ngày nay thời tiết cũng không tốt, đợi thời tiết tốt rồi đi. Thiên Bảo cũng nói với tôi muốn đi cưỡi ngựa lớn mấy lần mà cô không cho thằng bé đi." Hồ Thụy Tuyết hẹn Thư Nhan nhiều lần, nhưng đều bị cô từ chối.

"Trời lạnh như vậy đi cưỡi ngựa cái gì? Buổi tối lần trước cô nói gì? Phải đăng ký như thế nào?"

"Quyết định xong rồi?"

"Ừ, học không đến nơi đến chốn, ra ngoài gặp khách hàng, có người hỏi tôi học trường đại học nào, tôi cũng không biết phải trả lời sao. Vốn dĩ chỉ muốn mở tiệm bán quần áo, nuôi lớn hai đứa nhỏ là được rồi. Thật sự không ngờ sẽ gặp cô, bây giờ còn cùng nhau mở công ty, công ty ngày càng lớn mạnh, sau này công ty của chúng ta nhất định sẽ trở thành công ty lớn có tiếng trong nước, sau đó sẽ ra nước ngoài. Một bà chủ là nghiên cứu sinh, một bà chủ khác còn chưa tốt nghiệp tiểu học, nói ra cũng quá xấu hổ." Thư Nhan đi học đã đủ rồi, cô thật sự không muốn vì một tấm bằng mà lại lên lớp ngồi. Nhưng xã hội bây giờ chính là như thế, rất nhiều người nói bằng cấp vô dụng, nhưng nếu thật sự đến thành phố thì sẽ phát hiện bằng cấp chỉ là một cái gõ cửa, nếu không có năng lực mạnh hơn thì bạn cũng không thể bước vào cánh cửa kia.

Thư Nhan quyết định đi học trung học và đại học, sau đó sẽ học lớp bồi dưỡng tại một trường đại học nổi tiếng, làm một nghiên cứu sinh, không cần biết là chính quy hay không, tên tuổi cũng phải tốt nhất.

"Tôi nghe nói cô còn đang tự học tiếng Anh à?" Hồ Thụy Tuyết hỏi.

"Đúng vậy, lần trước đưa Thanh Thanh và Thiên Bảo đến lớp học bổ túc, tôi cũng cảm thấy nên học thêm thứ gì đó. Tôi là người tay chân vụng về, ca hát nhảy múa chắc chắn không được, nên nghĩ học tiếng Anh. Mặc kệ có cần thiết hay không, học thêm một chút vẫn luôn tốt." Thư Nhan khiêm tốn nói.

"Ý tưởng của cô rất hay, sau này nhất định sẽ có ích." Hồ Thụy Tuyết thật sự cảm thấy Thư Nhan như vậy rất tốt.

Sau khi nói chuyện với Hồ Thụy Tuyết về việc phát triển tiếp theo của công ty, ăn trưa xong họ liền triệu tập các quản lý cấp trung và cấp cao của công ty để mở một cuộc họp, Thư Nhan liền trở về cửa hàng của mình.

Theo như Hồ Thụy Tuyết nói, với tài sản ròng hiện tại của Thư Nhan, thật sự cô không cần tiếp tục mở tiệm bán quần áo, vừa mệt vừa không kiếm được bao nhiêu tiền. Nhưng dù sao đây cũng là sự nghiệp đầu tiên của Thư Nhan khi đến thế giới này, còn là tự tay cô làm từng giờ từng phút, Thư Nhan không nỡ đóng tiệm.

Chỉ thấy Trương Hoa Tú đang ghi sổ, hai nhân viên bán hàng còn lại đang xếp quần áo, cô bước vào liếc nhìn Trương Hoa Tú: "Dạo này sắc mặt của chị rất tệ, nếu cơ thể không được khỏe thì hãy xin nghỉ để nghỉ ngơi một chút."

TBC

Trương Hoa Tú sờ lên mặt mình: "Có lẽ dạo này không nghỉ ngơi tốt."

Ban ngày đi làm ở tiệm, tối về còn phải giúp chị dâu của cô ấy đếm hàng và tính tiền, đương nhiên không thể nghỉ ngơi tốt.

"Chị như vậy là không được, bên chị dâu của chị buôn bán cũng không tệ, cứ nói với cô ấy một tiếng, bảo cô ấy tìm người đi." Thư Nhan nhíu mày.

"Chị ấy nói mình giải quyết được." Đối với chuyện này, Trương Hoa Tú cũng rất bất lực.

Vấn đề là cô ấy quá bận, Trương Hoa Tú cũng bận không phụ nổi. Lần trước Ngô Tú Nguyệt đi nhập hàng liền bảo Trương Hoa Tú xin nghỉ để đến chỗ cô ấy trông tiệm. Cứ thế, tương đương với việc cả tháng Trương Hoa Tú không có thời gian nghỉ ngơi, một ngày đi làm mười hai tiếng, còn không được nghỉ ngày nào, người sắt cũng chịu không nổi.

"Không sao. Mấy ngày nay tôi bị bệnh bao tử, vài ngày nữa sẽ ổn thôi."

"Bản thân chị biết là được." Cô cũng không tiện nói quá nhiều, miễn là Trương Hoa Tú dừng làm trễ nãi chuyện trong tiệm là được, nói nhiều sẽ thành ly gián quan hệ chị chồng em dâu, đến lúc đó ầm ĩ ra cô ấy trong ngoài gì cũng không được.

Lâu lắm rồi không kiểm tra, Thư Nhan bảo Trương Hoa Tú coi chừng bên ngoài, còn mình đưa người đi kiểm kê, sau đó đối chiếu sổ sách. Trương Hoa Tú làm việc cẩn thận, các khoản đều ghi chú rất rõ ràng. Làm xong cũng gần tới giờ cơm, trong thời gian này mấy người bọn họ đã vất cả, Thư Nhan dứt khoát ở lại mời bọn họ ăn cơm.

Ngoài món thịt kho tàu nhất định phải gọi hôm nay trong tiệm cơm còn có cá sống. Thư Nhan cũng làm một món, hai nhân viên bán hàng nhìn thấy thì rất vui, Trương Hoa Tú mới ăn một miếng đã đặt xuống.

"Sao vậy."

"Không có gì, dạ dày hơi khó chịu, mọi người ăn trước đi." Nói xong cô ấy liền chạy đi, Thư Nhan không yên tâm nên đi theo, thấy cô ấy nôn khan ở trong góc.

Trông tình hình này của Trương Hoa Tú cũng không giống bị đau dạ dày, mà giống mang thai hơn.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 246: Chương 246


Cô ấy và Trần Phi vẫn chưa lớn tuổi, lại có sức khỏe và kết hôn lâu như vậy rồi, nếu không dùng biện pháp gì thì mang thai là chuyện rất bình thường.

Thư Nhan vỗ lưng cho Trương Hoa Tú, đưa cho cô ấy một tờ giấy: "Không sao chứ?"

"Không sao, dạ dày hơi khó chịu thôi." Dứt lời, cô ấy lại nôn khan một chút, nước mắt đảo quanh hốc mắt, khiến sắc mặt càng tái nhợt, trông rất chật vật.

"Chu kỳ kinh nguyệt của chị đến lúc nào?" Thư Nhan quyết định hỏi thử.

Mới đầu, Trương Hoa Tú không hiểu, sau đó cô ấy nhanh chóng phản ứng lại, không dám tin mở to mắt: "Hình như đã qua mười mấy ngày rồi."

"Chị cũng thật là, đã qua mười mấy ngày rồi mà cũng không nhận ra, tranh thủ đến bệnh viện kiểm tra đi, xem thử có phải mang thai không? Nếu có thật thì về nhà nghỉ ngơi vài ngày, sắc mặt chị nhợt nhạt chưa kìa." Thư Nhan lo lắng nói.

"Vậy để chị đến bệnh viện kiểm tra." Lúc trước do dự có nên mang thai muộn một chút không nhưng nếu thật sự mang thai thì Trương Hoa Tú vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, dù sao thì cô ấy và Trần Phi cũng không còn trẻ nữa, họ đều muốn có con.

"Chị chờ một chút." Thư Nhan không yên tâm, cô gọi điện thoại cho Trần Phi: "Tú Tú không khỏe, anh đưa chị ấy đến bệnh viện kiểm tra đi."

Cũng chưa biết mang thai hay không, Thư Nhan quyết định tạm thời chưa nói, đến khi kiểm tra xong thì anh ấy sẽ biết. Trương Hoa Tú cũng không giải thích, lỡ không mang thai thì sao? Vậy chẳng phải sẽ khiến anh ấy mừng hụt à?

Không lâu sau, Trần Phi lái xe đến đưa Trương Hoa Tú đi bệnh viện. Cô ấy đi rồi, Thư Nhan đành phải thay thế, lâu lắm rồi không ở trong cửa hàng đến muộn như vậy, cũng không bận lắm, nói chuyện phiếm với hai nhân viên bán hàng nên thời gian cũng nhanh chóng trôi qua.

Thư Nhan vừa về đến nhà thì thấy Trần Phi đến gõ cửa, vẻ mặt đầy vui mừng: "Tôi sắp được làm ba rồi."

"Chúc mừng anh." Thư Nhan thật lòng chúc mừng.

"Cảm ơn, cảm ơn." Năm nay anh ấy đã hai mươi chín tuổi rồi, bạn học cấp ba trước đây của anh ấy đã biết mua nước tương rồi, người nào mà sinh con sớm hơn thì con cũng hơn mười tuổi rồi. Bây giờ cuối cùng anh ấy cũng có một đứa con của riêng mình, sự vui mừng này hoàn toàn không thể diễn tả thành lời.

"Mang thai rồi thì hãy ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, khi nào dưỡng thai xong thì hãy đi làm." Sắc mặt của Trương Hoa Tú thật sự rất xấu, vừa mang thai nên thai nhi vẫn chưa ổn định, lỡ xảy ra chuyện ở cửa hàng thì cô cũng không thể gánh nổi trách nhiệm.

TBC

"Tôi biết rồi, bác sĩ nói gần đây Tú Tú làm việc quá sức, tôi đến đây báo tin vui và cũng xin cô nghỉ vài ngày, Tú Tú nói ba ngày là đủ." Thật ra Trần Phi muốn Trương Hoa Tú từ chức nhưng cô ấy không muốn, một là cô ấy không chịu ngồi yên, hai là không thể đột nhiên rời đi như vậy. Hơn nữa, cô ấy nói nhìn thấy dáng vẻ chị dâu làm bà nội trợ lo liệu chuyện gia đình, không muốn mình cũng trở thành như vậy.

Trương Hoa Tú mang thai, ngoài Trần Phi ra, người vui nhất là mẹ Trương và ba Trương. Nghe bác sĩ nói con gái mình làm việc quá sức thì sắc mặt không tốt lắm. Tại sao lại làm việc quá sức? Chẳng phải bởi vì Ngô Tú Nguyệt sao, tiết kiệm tiền thì cứ tiết kiệm đi, cuối cùng lại bảo em gái của chồng giúp đỡ. Giúp đỡ thì thôi đi, cũng không thấy cô ấy đưa tiền, một lần hai lần cũng thôi, nhiều lần quá Tú Tú cũng chẳng thấy sao, nhưng Trần Phi sẽ có ý kiến.

Ngô Tú Nguyệt đang ở trong cửa hàng không biết chuyện Trương Hoa Tú mang thai. Thỉnh thoảng cô ấy lại liếc nhìn đồng hồ nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Trương Hoa Tú, cô ấy nhíu mày lại, trong lòng hơi khó chịu. Quả thật cô ấy muốn tiết kiệm tiền, nhưng chẳng phải cũng là vì nhà họ Trương sao? Bây giờ ai nấy cũng sống nhà cao tầng, ngay cả cô em chồng rắc rối cũng ở nhà lớn sau khi kết hôn, chỉ có nhà họ vẫn chen chúc trong căn phòng vừa tối vừa nhỏ.

Khi cô ấy bức bội về nhà thì nhìn thấy ba mẹ chồng và chồng vô cùng vui mừng vây quanh Trương Tú Hoa.

"Con về rồi." Sắp mười một giờ rồi, bình thường giờ này mọi người đều ngủ hết rồi, Tú Tú cũng theo Trần Phi về nhà họ, hôm nay xảy ra chuyện gì vậy?

"Tú Nguyệt, Tú Tú mang thai rồi." Trương Hoa Phong vô cùng vui mừng nói.

"Mang thai rồi sao?" Ngô Tú Nguyệt hơi sững sờ, sau đó vui mừng hỏi: "Mang thai lúc nào vậy? Đứa bé được mấy tháng rồi?"

"Hôm nay thấy không được khỏe, Thư Nhan nói em giống đang mang thai, bảo em đến bệnh viện kiểm tra, vừa kiểm tra thì biết thật sự có thai rồi, bác sĩ nói sắp được hai tháng rồi." Nói đến đây, Trương Hoa Tú vô cùng vui mừng, nếu hôm nay không đi kiểm tra, cứ mệt mỏi như vậy thì có thể sẽ không giữ được con.

Ngoài vui mừng ra, Ngô Tú Nguyệt hơi lo lắng, trước đây Trương Hoa Tú tan làm xong là có thể giúp mình kiểm hàng và phối hợp, lúc nghỉ ngơi cũng có thể giúp cô ấy trông cửa hàng, cô ấy có thể yên tâm nhập hàng.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 247: Chương 247


Bây giờ Trương Hoa Tú mang thai rồi, cũng không thể bảo Trương Hoa Tú giúp đỡ nữa, chẳng lẽ phải thuê một người sao? Một tháng mất mấy trăm đấy.

Mẹ Trương rất hiểu cô con dâu này, cô ấy không có ý đồ xấu, chỉ là có một số việc hơi keo kiệt, không hào phóng.

"Bây giờ một tháng con có thể kiếm được năm, sáu nghìn, chia ra vài trăm để thuê một người trông cửa hàng thì làm sao? Hôm nay Tú Tú đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói con bé làm việc quá sức, mấy ngày nay phải ở nhà dưỡng thai, sau này cửa hàng con có chuyện gì thì cũng đừng gọi Tú Tú nữa." Cứ hễ nghĩ đến lời bác sĩ là mẹ Trương lại sợ hãi.

Nghe thấy vậy, Ngô Tú Nguyệt cũng sợ hãi, may mà không xảy ra chuyện gì, nếu mà xảy ra chuyện thì chẳng phải là trách nhiệm của cô ấy sao?

Cô ấy lúng túng nói: "Chẳng phải hầu hết tiền tiết kiệm trong nhà đều lấy ra mở cửa hàng rồi sao? Trong lòng con cứ thấy không yên tâm, tháng này kinh doanh tốt nhưng chưa chắc tháng sau cũng tốt như vậy nên mới nghĩ có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, con cũng không ngờ Tú Tú lại mang thai. Tú Tú, là chị dâu có lỗi với em, hôm nào chị sẽ thuê nhân viên bán hàng, em muốn ăn gì? Mai chị sẽ mua cho em."

"Đúng vậy, con muốn ăn gì thì cứ nói với chị dâu, khoảng thời gian này con giúp nó nhiều như vậy, mời con ăn chút gì đó thì có làm sao?" Mẹ Trương cố ý nói như vậy, kẻo Trần Phi lại nghĩ gì đó.

Thư Nhan không biết chuyện của nhà họ Trương, bây giờ cô đang rất đau đầu vì một đống chuyện ở công ty. Mà lúc này Trương Hoa Tú lại mang thai, nên cô không được tự do như trước đó nữa.

Cô nhìn hai nhân viên bán hàng, cô gái vừa mới tốt nghiệp tuy cũng rất nhiệt tình nhưng lại thiếu kinh nghiệm xã hội, người còn lại cũng không tệ, thật ra cũng có không ít tật xấu nhưng bây giờ cửa hàng không có ai trông coi, nên giao cho cậu ấy trước.

Nhà máy mới sắp đi vào sản xuất, cũng phải xuống xem công ty con. Cũng không thể giao hết những chuyện này cho một mình Hồ Thụy Tuyết. Công ty là của hai người, cô không thể không gánh chịu chút nào.

"Cô muốn đi thành phố nào?" Bây giờ chỉ có công ty con ở Quảng Châu và Bắc Kinh, hai người mỗi người đi một công ty thì sẽ tiết kiệm được nhiều thời gian hơn.

"Đi Quảng Châu." Năm trước cô đã đi Bắc Kinh nhưng vẫn chưa đến Quảng Châu, đi công tác tiện thể du lịch luôn, cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi.

Thư Nhan về nhà sắp xếp hành lý, nói với bác cả phải đến Quảng Châu công tác và giao hai đứa con cho bác cả.

Lần đầu tiên đến Quảng Châu, cô tìm thấy người của công ty đến đón mình, ngoài vài người lạ mặt ra thì còn có một người quen mặt, chính là sếp tổng của công ty con Quảng Châu, người cuối cùng phỏng vấn anh ấy là Thư Nhan. Lúc đó bởi vì anh ấy mới chỉ tốt nghiệp cấp hai nên bị rất nhiều người phản đối, là Thư Nhan cảm thấy năng lực của anh ấy rất tốt, không nên bị bằng tốt nghiệp hạn chế nên được đặc cách tuyển vào.

Vì vậy, vừa vào công ty, anh ấy đã được gắn mác với Thư Nhan, giống như tổng giám đốc công ty con Bắc Kinh được Hồ Thụy Tuyết phỏng vấn tuyển vào, được gắn mác của Hồ Thụy Tuyết. Cho dù Thư Nhan và Hồ Thụy Tuyết không có ý này nhưng dần dần công ty cũng chia thành hai phe.

Đương nhiên họ không mong công ty chia bè phái nhưng họ hoàn toàn không làm được. Thư Nhan đã từng vì chuyện này mà lạnh nhạt với Hồ Thụy Tuyết rất lâu, không có cách nào để giải quyết. Suy cho cùng vẫn phải dựa vào họ, nếu quan hệ của họ tốt thì dù cấp dưới có chia nhiều bè phái hơn cũng không sao.

Ngồi trong xe nhìn dọc đường đi, các nhà máy lớn nhỏ, càng gần nội thành thì càng có nhiều tòa nhà cao tầng, đã có không khí đô thị của tương lai, Quảng Châu cởi mở và phát triển hơn Bắc Kinh và Nam Thành.

"Tổng giám đốc Thư, công ty của chúng ta ở đây." Tổng giám đốc Vu nghiêng người mời Thư Nhan vào trong.

TBC

Công ty họ thuê ở tòa nhà nổi tiếng nhất Quảng Châu, Thư Nhan ngẩng đầu liếc nhìn rồi theo Tổng giám đốc Vu lên tầng 17.

Một tầng được chia bốn hộ, lần lượt là bốn công ty. Là công ty con nên không cần lớn quá, chỉ có hai trăm mét vuông, thật ra đối với không ít những công khác, công ty này đã rất lớn rồi.

Nhân viên công ty đứng trước cửa đón tiếp, thấy Thư Nhan thì mắt chợt bừng sáng, lần trước nhìn thấy Hồ Thụy Tuyết thì đã cảm thấy xinh đẹp, không ngờ sếp tổng khác cũng xinh đẹp như vậy.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 248: Chương 248


Thư Nhan gầy lúc trước một chút, da cũng trắng hơn trước rất nhiều. Cách đây vài ngày, Hồ Thụy Tuyết đưa cô đến tiệm cắt tóc đắt tiền để cắt tóc, sau đó lại đến trung tâm mua sắm mua không ít quần áo, giày cao gót. Vừa mặc vào là khí thế người ở vị trí cao được giải phóng, cô giống như một nữ hoàng đứng trước mặt họ.

"Chào Tổng giám đốc Thư." Các nhân viên đồng thanh nói.

"Chào mọi người, lúc trước mọi người khai trương, tôi bận việc không tới được, chỉ có Tổng giám đốc Hồ đến đây. Đây là lần đầu tiên tôi gặp mọi người, lát nữa tan làm, mọi người hãy cùng nhau ăn một bữa nhé, tôi mời." Thư Nhan cười nói.

"Cảm ơn Tổng giám đốc Thư."

Lần này có không ít người đến đây với Thư Nhan, mọi người cùng họp hội ý. Những người đến đây đến các bộ phận để tìm hiểu tình hình Quảng Châu, còn Thư Nhan thì ở trong phòng làm việc của Tổng giám đốc Vu, nghe Tổng giám đốc Vu báo cáo công việc năm nay.

"Hiện tại, có ba mươi sáu cửa hàng nhượng quyền ở Quảng Châu, gồm cả thành phố tuyến một và tuyến hai. Nói chung là kinh doanh rất tốt, cửa hàng trực tiếp của chúng ta ở tầng một bách hóa Quốc Quang. Trước đây cô nói cửa hàng trực tiếp phải ở nơi phồn hoa nhất, đông người nhất, chúng tôi tìm được bách hóa Quốc Quang.

"Ý tưởng rất đúng, nơi mở cửa hàng trực tiếp có ý nghĩa định vị thương hiệu, nơi càng cao cấp thì thương hiệu của chúng ta càng được nâng cao. Tôi và Tổng giám đốc Hồ đặt rất nhiều kỳ vọng vào Tiêm Tuyết. Ngoài buôn bán ra, cũng phải chú ý đến hình tượng thương hiệu. Thư Nhan rất lo lắng cấp dưới sẽ cho người khác gia nhập lung tung vì hiệu suất kinh doanh: "Giá cả phải được kiểm soát chặt chẽ, không được để cửa hàng nhượng quyền tự ý thay đổi giá hoặc giảm giá. Có thể cho người kiểm tra đột xuất, nếu phát hiện thì phải lập tức hủy bỏ tư cách."

Chuỗi cửa hàng kỵ nhất là giá cả không thống nhất, mặc dù bây giờ không có internet, tốc độ lan truyền không nhanh. Nhưng nếu chờ đến khi phát hiện chuyện này thì đã muộn, phải nắm bắt chặt chẽ ngay từ đầu.

"Tổng giám đốc Thư yên tâm, tôi vẫn luôn cho người theo dõi chặt chẽ. Nhưng gần đây Quảng Châu đột nhiên xuất hiện một thương hiệu giống Tiêm Tuyết của chúng ta. Mô hình kinh doanh giống hệt chúng ta, tôi tìm người dò hỏi rồi, người đó là chủ một nhà máy đồ lót bản địa Quảng Châu. Nhà máy rất lớn, áo lót q**n l*t đều được được gửi đi trong và ngoài nước, thực lực vô cùng lớn mạnh. Trong vài ngày ngắn ngủi mà đã mở sáu cửa hàng, hơn nữa còn mở đối diện cửa hàng của chúng ta, cửa hàng nhượng quyền chỉ biết cửa hàng đối diện đang sửa sang, đều không biết đó là cửa hàng đồ lót, đến khi khai trương mới choáng váng."

Thư Nhan đã nghĩ đến việc sẽ có người bắt chước cửa hàng đồ lót của họ từ lâu. Đã có không ít người bắt chước cửa hàng ngay sau khi thành công khai trương cửa hàng nhượng quyền đầu tiên, nhưng những cửa hàng đó đều có quy mô nhỏ, hình như đối thủ lần này rất lớn mạnh thì phải?

TBC

"Đừng quan tâm đến người ta, làm tốt việc của mình là được." Tiêm Tuyết cũng không phải xưởng nhỏ, chẳng lẽ còn sợ đối thủ xem thường. Họ quảng cáo trên truyền hình vệ tinh khắp cả nước, đặc biệt là quảng cáo trên đài truyền hình trung ương lâu như vậy. Tiêm Tuyết đã trở thành cửa hàng đồ lót mà ai ai cũng biết từ lâu rồi.

Là thương hiệu đồ lót được quảng cáo đầu tiên, còn là kiểu quảng cáo oanh tạc và tẩy não, người khác muốn vượt qua họ là một chuyện rất khó.

Đương nhiên cũng không thể vì vậy mà bình chân như vại, họ phải không ngừng phát triển, ưu hóa thương hiệu của mình, cũng phải không ngừng đổi mới mẫu mã, mới có thể luôn luôn dẫn đầu.

Tổng giám đốc Vu gật đầu, anh ấy cũng không phải như đang đối mặt với quân thù, anh ấy chỉ muốn nói chuyện này Tổng giám đốc Thư.

"Ngoài ra còn có chuyện nhà máy chi nhánh, lần trước tôi về họp ở văn phòng chính, bàn về chuyện xây dựng nhà máy chi nhánh ở Bắc Kinh và Quảng Châu, không biết chuyện này..." Tổng giám đốc Vu vẫn luôn nhớ đến chuyện này, nhưng hình như văn phòng chính quên rồi.

"Đúng là có dự định này, nhưng công ty vừa đấu giá hai mảnh đất ở Nam Thành. Sau khi bàn bạc, tôi và Tổng giám đốc Hồ quyết định xây dựng nhà máy chính trước, còn nhà máy chi nhánh sẽ chờ thêm khoảng thời gian nữa."

Thật ra áp lực sản xuất hiện nay vẫn còn rất lớn, phần lớn tiền vốn của công ty đều được đầu tư vào việc xây dựng nhà máy chính.

"Quảng Châu có rất nhiều nhà máy, ngày nào cũng có nhà máy quần áo mới khai trương, cũng có rất nhiều nhà máy quần áo phá sản. Ý tôi là có thể thu mua nhà máy như vậy không, giá cả sẽ rẻ hơn chúng ta tự xây dựng, ngoài ra còn có cả máy móc và
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 249: Chương 249


công nhân lành nghề, sau khi đàm phán xong là có thể lập tức khởi công." Anh ấy đã nghĩ về phương án

Thư Nhan thích trực tiếp mua đất của chính phủ, tự xây dựng hơn, nhưng như vậy cần phải đầu tư rất nhiều tiền.

"Chúng ta có thể tìm xưởng may gia công để vượt qua khoảng thời gian này không?" Thư Nhan khẽ gõ vào mặt bàn, hỏi.

Tổng giám đốc Vu hơi thất vọng, xem ra văn phòng chính không định xây nhà máy chi nhánh: "Tôi đã tìm được mấy xưởng may không tệ, có thể bảo người của văn phòng chính đến khảo sát."

Thư Nhan cười nhìn anh ấy: "Cô gái theo Giám đốc Vương lần trước thế nào rồi?"

"Cô nói Oánh Oánh phải không? Cô ấy biểu hiện rất tốt, khoảng thời gian trước đã trở thành tổ trưởng của một tổ." Tổng giám đốc Vu khá ấn tượng với Oánh Oánh.

"Đừng vì tôi mà chăm sóc đặc biệt cho cô ấy, cô ấy có khả năng như thế nào thì cho cô ấy chức vụ tương ứng." Thư Nhan tưởng Tổng giám đốc Vu thăng chức cho Oánh Oánh vì mình.

"Cô đừng hiểu lầm, đây là kết quả do cô ấy tự cố gắng. Tôi cũng mới biết sau khi cô ấy thăng chức, cửa hàng trưởng ở đó không hề biết chúng tôi quen biết." Tổng giám đốc Vu cười nói.

Điều này đúng là khá bất ngờ, mới chuyển từ Nam Thành đến đây được vài tháng mà đã được làm tổ trưởng rồi.

Đừng tưởng dễ làm tổ trưởng lắm, cửa hàng trực tiếp ở Quảng Châu khoảng hai trăm mét vuông. Ngoài cửa hàng trưởng ra, còn có mười nhân viên, được chia thành hai tổ, là tổ một và tổ hai. Mỗi tổ có năm người, chia thành ca sáng và ca tối, nửa tháng đổi ca một lần. Ngoài cái này ra, còn có cả việc so sánh thành tích giữa hai tổ. Mỗi tháng, tổ nào có thành tích cao nhất cũng được thưởng một khoản tiền. Tổ trưởng lấy hoa hồng của cả tổ, nên doanh số bán hàng của cô ấy phải là tốt nhất trong tổ, nếu không chắc chắn những thành viên khác sẽ không đồng ý.

Lúc còn làm việc ở chỗ của cô, thành tích của Oánh Oánh vẫn luôn không bằng Trương Hoa Tú. Thư Nhan thật sự không ngờ cô ấy mới đến đây vài tháng mà đã được làm tổ trưởng rồi.

Buổi tối mọi người cùng ăn cơm, mới đầu còn hơi dè dặt nhưng sau khi cụng ly, bầu không khí đã trở nên thoải mái hơn rất nhiều. Nếu là sếp nam thì chắc chắn bây giờ sẽ có rất nhiều nhân viên chúc rượu. Sau khi cụng ly, Thư Nhan nói mình không thể uống rượu, một số nhân viên nam cũng không dám l* m*ng, chỉ ăn cơm, bầu không khí cũng khá tốt, chủ yếu là mấy sếp lớn ở công ty con khá giỏi ăn nói.

Sau khi ăn xong, Thư Nhan vẫy tay gọi thư ký của mình tới, gần đây có quán karaoke, nếu nhân viên muốn đi thì có thể tính vào thẻ của cô.

Hầu hết đều là người trẻ tuổi, nghe thấy bà chủ muốn mời đi hát karaoke thì bỗng chốc kêu gào.

"Anh không đi chơi à?" Thư Nhan nghiêng đầu hỏi Tổng giám đốc Vu.

"Tôi hát không hay nên không đi gây hại mọi người." Tổng giám đốc Vu khua tay.

Chủ yếu là những sếp lớn như họ đi, cấp dưới sẽ không được tự nhiên, nếu đi chơi thì phải chơi cho đã.

Sau khi nói chuyện với Tổng giám đốc Vu một lúc, Thư Nhan và những người không đi cùng quay về khách sạn. Thư Nhan không phải người lạ giường, hôm nay lại đi máy bay và xe hơi nên hơi mệt. Cô vừa nằm xuống đã thiếp đi, ngủ một giấc đến tận sáng.

Tổng giám đốc Vu đã dẫn người chờ ở đại sảnh từ sớm, để đưa cô đến chỗ ngon nhất ở Quảng Châu để ăn bữa sáng.

"Đúng là rất ngon." Thật sự rất ngon, Thư Nhan biết Quảng Châu có nhiều món ăn ngon, nhưng vẫn chưa đến đây lần nào. Cảm giác đến đây ngày hôm qua cũng chỉ thế thôi, không ngờ bữa sáng hôm nay thật sự khiến cô có chút kinh ngạc.

"Nhà hàng này cần phải đặt trước, biết cô muốn nên đến tôi đã tìm người đặt trước." Tổng giám đốc đẩy món ăn cô gắp vài lần đến trước mặt cô.

Không hổ là người kinh doanh, trình độ ăn nói và ánh mắt thật sự rất cao.

Buổi sáng họp ở công ty, cô khéo léo từ chối lời mời ăn cơm của Tổng giám đốc Vu và đi thẳng đến cửa hàng trực tiếp ở Quảng Châu, tiện thể gặp Oánh Oánh.

TBC

"Chị, sao chị lại đến đây?" Nhìn thấy Thư Nhan, Oánh Oánh xúc động đến mức giọng nói cũng thay đổi, hốc mắt hơi đỏ.

"Chị đến công ty chi nhánh xem, tiện thể đến xem em thế nào rồi, đã quen ở đây chưa?" Thấy cô ấy như thế, trong lòng Thư Nhan hơi chua xót.

Thật ra cô ấy vẫn chưa lớn, hẳn là còn học đại học nhưng lại bị ba mẹ ép đi xa. Một mình dốc sức làm việc ở nơi đất khách quê người, cô rất hiểu cảm giác đó.

"Mới đầu vẫn không quen lắm, nhưng bây giờ cũng không sao." Oánh Oánh lau nước mắt, cười hỏi: "Chị ơi, chị định ở đây bao lâu? Em đưa chị đi ăn món ngon nhé?"

"Chiều nay chị đi rồi, lần sau có cơ hội em hãy đưa chị đi ăn." Thư Nhan liếc nhìn bảng tên trước n.g.ự.c cô ấy: "Ôi! Được làm tổ trưởng rồi à?"

Nhắc đến chuyện này, Oánh Oánh rất kiêu ngạo: "Em là quán quân bán hàng trong ba tháng liền nên cửa hàng trưởng đặc biệt đề bạt em làm tổ trưởng. Chị, em không làm chị mất mặt chứ?"
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 250: Chương 250


"Em giỏi lắm, cố gắng hơn nữa để sớm ngày trở thành cửa hàng trưởng, đến khi tích lũy được đủ tiền thì đến tìm chị để gia nhập liên minh, đừng quên việc em muốn trở thành cửa hàng nhượng quyền của chị."

"Em nhất định sẽ cố gắng." Oánh Oánh khựng lại, dè dặt hỏi: "Chị, ba mẹ em... họ không đến làm phiền chị chứ?"

Thư Nhan đột nhiên không biết nói thế nào về chuyện liên quan đến ba mẹ của Oánh Oánh. Sau khi Phương Trạch Vũ điều tra, cô mới biết em trai của Oánh Oánh bị bạn gái lừa.

Không còn bạn gái, bị lừa mất ba mươi nghìn tệ. Quan trọng nhất là danh tiếng của nhà họ đã mất hết rồi, nhất là em trai của cô ấy, muốn tìm bạn gái ở gần đó cũng rất khó.

Thư Nhan do dự một chút rồi quyết định nói chuyện này với Oánh Oánh.

Cô ấy im lặng rất lâu, rồi cười hờ hững: "Lúc trước em đã nói với em trai em là cô bạn gái đó không đáng tin, nhưng nó lại bảo em lo chuyện bao đồng. Mất ba mươi nghìn tệ rồi thì thôi, chỉ cần người không sao là được. Em tin lần này nó đã nhận được một bài học, chắc sau này sẽ cố gắng phấn đấu."

Thư Nhan rất muốn nói người như em trai em thật sự rất khó vươn lên.

Nhưng Oánh Oánh vẫn đang làm việc, nói lâu quá sẽ ảnh hưởng không tốt đến cô ấy. Thư Nhan tự đi dạo gần đây một vòng, đã đến Quảng Châu rồi, cũng phải mua một ít đặc sản để đem về.

Buổi trưa, cô ăn cơm với Oánh Oánh, cô ấy không hề nhắc đến gia đình lần nào nữa, mà nói về ước mơ với Thư Nhan.

"Em muốn tìm một nơi xa một chút để mở một cửa hàng chuyển nhượng nhỏ, sau đó dần dần làm lớn."

"Em sẽ làm được." Thư Nhan cười nói.

Cô đi từ Quảng Châu về Nam Thành, Hồ Thụy Tuyết vẫn chưa về công ty, Thư Nhan đưa đặc sản cho giám đốc Vương rồi về thẳng nhà.

"Mẹ ơi." Nhìn thấy Thư Nhan trở về, hai đứa bé vô cùng vui mừng.

Cô xoa đầu chúng, sau này nói chuyện với Hồ Thụy Tuyết một chút, công ty càng ngày càng lớn. Chắc chắn sau này phải đi công tác càng ngày càng nhiều, thậm chí còn có thể đi nước ngoài. Nếu trong nước thì khoảng vài ngày là về nhưng nước ngoài thì phải mất khoảng nửa tháng đến một tháng. Thư Nhan không muốn bỏ lỡ sự trưởng thành của con cái, cô tin Hồ Thụy Tuyết cũng không muốn rời Đóa Đóa quá lâu.

Cô đưa bọn trẻ đến nhà Lâm Tuệ ngồi một chút, rồi đưa cho chị Trương một phần đặc sản. Cuối cùng mới đến chỗ Ngô Tú Nguyệt, bây giờ mà đến nhà để tìm Ngô Tú Nguyệt thì hoàn toàn không tìm được, chỉ có thể đến cửa hàng của cô ấy. Lúc Thư Nhan đến, Ngô Tú Nguyệt đang mắng một cô gái, cô gái đó đỏ mắt, dáng vẻ rất tủi thân.

Thấy Thư Nhan đi vào, Ngô Tú Nguyệt lập tức nở nụ cười: "Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây vậy?"

"Tôi đến Quảng Châu một chuyến, mang một ít đặc sản cho chị." Thư Nhan không hề hỏi chuyện về cô gái đó: "Tú Tú thế nào rồi? Đã đỡ hơn chưa?"

"Đỡ hơn nhiều rồi. Mấy ngày nay ngày nào tôi cũng mua móng giò heo và thịt gà, vịt, cá cho em ấy, bồi bổ như vậy nên đã đỡ nhiều rồi. Sao đột nhiên chị lại đến Quảng Châu vậy?" Ngô Tú Nguyệt nhận lấy đồ, thấy cô gái đứng bên đó không nhúc nhích, thì trừng mắt: "Còn không mau đi rót nước đi, chẳng biết quan sát gì hết." Rồi quay đầu lại cười với Thư Nhan: "Khiến chị chê cười rồi, đây là một người họ hàng của nhà mẹ tôi, nhà nghèo, con bé cũng không biết phấn đấu, chưa vào cấp ba thì không được phép đi học nữa. Tôi đang tuyển nhân viên nên để con bé đến thử. Thấy con bé cũng học hết cấp hai rồi, không biết ăn nói thì cũng có thể giúp đỡ kiểm tra hàng hóa, thu dọn đồ đạc nhưng kết quả là chân tay vụng về, không làm được gì hết."

Ngô Tú Nguyệt kể khổ với Thư Nhan.

TBC

"Mới tốt nghiệp cấp hai thì cũng mới mười sáu tuổi, vẫn còn nhỏ." Thư Nhan liếc nhìn cô gái đang bận rộn bên trong, giống như giá đỗ vậy, hoàn toàn không cầm nổi quần áo, khách hàng làm thế nào để mua quần áo? Một cửa hàng quần áo phụ nữ chất lượng lại bị Ngô Tú Tú biến thành cửa hàng quần áo nữ bình thường.

"Còn nhỏ gì nữa, lúc mười sáu tuổi, tôi có thể giúp mẹ may quần áo rồi, ngốc nghếch như vậy, thảo nào không lên được cấp ba." Ngô Tú Nguyệt lắc đầu.

Thư Nhan cảm thấy cô ấy nói quá rồi, lúc đầu đã hám rẻ tìm cô gái này thì bây giờ phải cố gắng dạy dỗ. Vốn dĩ vừa bước ra xã hội, không hiểu gì hết, gặp người lạ thì chắc chắn sẽ sợ hãi. Cô ấy không dạy mà còn mắng người ta, vậy thì người ta sẽ càng ngày càng sợ hãi hơn, mọi chuyện cũng càng ngày làm càng tệ hơn.

Dù sao cũng là chuyện của người khác, Thư Nhan cũng không tiện nói gì: "Tôi vẫn còn không ít chuyện nên đi trước đây, hôm nào sẽ đến tìm chị chơi."

"Được, vậy thường xuyên đến chơi nhé." Ngô Tú Nguyệt tiễn Thư Nhan ra cửa, trở về thì nhìn thấy cô gái đó bưng nước ra, không khỏi nhíu mày: "Không thấy người ta đã đi rồi sao? Đến bây giờ mới bưng ra, tôi chưa từng gặp người nào ngốc như vậy."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 251: Chương 251


Sau khi nghỉ ngơi mấy ngày, sắc mặt của Trương Hoa Tú đã tốt hơn nhiều. Thư Nhan xác nhận cô ấy không còn vấn đề gì nữa mới cho phép cô ấy tiếp tục đi làm.

"Thấy không khỏe ở đâu thì phải nói với chị trước, đừng có cố chịu đựng, bây giờ không có gì quan trọng hơn đứa con trong bụng của em cả." Bây giờ có rất nhiều người bán mạng vì công việc, lỡ như bị sảy thì biết tìm ai đây?

"Em biết rồi, nếu không khỏe thì em sẽ nói." Trương Hoa Tú do dự một lát rồi nói với Thư Nhan: "Em thấy chị Linh hông tồi, tuy năng lực bán hàng còn ở mức trung bình, nhưng có thể từ từ rèn luyện thêm được. :

Chị Linh chính là người bán hàng có chút lớn tuổi kia, khá trầm tĩnh, làm việc cũng cẩn thận. Trong mấy ngày Trương Hoa Tú không đi làm, cô ấy là người đã quản lý cửa hàng, cũng không phạm phải sai lầm gì.

"Sau khi sinh xong em có định quay lại làm việc không?" Thư Nhan cần phải biết việc này, nếu Trương Hoa Tú không quay lại thì cô phải tính bước tiếp theo.

Đương nhiên là muốn rồi, công việc ở đây không mệt như công việc trước, tiền lương lại cao, Trương Hoa Tú không muốn từ bỏ. Nhưng cô ấy đang bầu bì, sau khi sinh còn phải ở cữ, tốn không ít thời gian, đến lúc đó thì phải làm sao?

Nhìn sắc mặt của cô ấy là biết cô ấy vẫn rất thích công việc này. Thư Nhan nói: "Lần trước chị đã nói với em rồi mà, không phải sao? Nếu em muốn đi làm thì đi làm, chị cho em nghỉ sinh ba tháng. Đừng nghĩ nhiều quá, không tốt cho em bé."

Có thể cô ấy đã nghỉ ngơi năm ngày, lúc về thì phát hiện chị Linh đã làm rất tốt nên thấy địa vị của mình bị ảnh hưởng, khó tránh khỏi việc thấy hoảng hốt.

TBC

Khi Trương Hoa Tú và Trần Phi kết hôn, Thư Nhan đã nghĩ tới ngày hôm nay. Ở tuổi của hai người họ thì sau khi kết hôn chắc chắn sẽ tính đến chuyện có con. Lúc đó cô đã nghĩ về bản thân mình, nhưng không ngờ Nhan Tuyết sẽ phát triển nhanh như vậy. Nhưng bây giờ cũng không sao, đến lúc đó sẽ đề bạt Linh Tỷ lên làm cửa hàng phó để cô ấy thể hiện một lần. Nếu có năng lực thì Thư Nhan có thể điều cô ấy sang làm cửa hàng trưởng của cửa hàng nội y.

Trương Hoa Tú đang có thai, Thư Nhan dặn cô ấy không được làm việc nặng, nếu muốn nhập kho thì cứ giao cho người bán hàng cấp dưới, bán quần áo thì không sao, cũng không đến mức mỏng manh như vậy, nếu không làm gì cả thì đi làm làm gì.

Cô ấy đã trở lại, Thư Nhan không cần phải ở trong cửa hàng ở ngày nữa, Hồ Thuỵ Tuyết cũng đã trở về, Thư Nhan muốn đi gặp cô ấy.

Nhìn thấy Thư Nhan, Hồ Thuỵ Tuyết rất vui: "Đoá Đoá... Hôm qua Đoá Đoá nhìn thấy tôi đã gọi tôi là mẹ, con bé gọi tôi là mẹ đấy." Hồ Thuỵ Tuyết ngồi một chỗ bụm mặt khóc hu hu.

Thư Nhan nhẹ nhàng vỗ lên vai cô ấy rồi ôm cô ấy vào lòng an ủi, người con gái này luôn tỏ ra tự tin kiên cường, nhưng thật ra nội tâm lại rất yếu ớt.

"Đoá Đoá gọi mẹ là tốt rồi, chắc chắn mọi chuyện sẽ càng ngày càng tốt hơn." Việc Đoá Đoá có tiến triển cũng làm Thư Nhan vui vẻ, tiếc là cô bé còn chưa khỏi hẳn.

Hồ Thuỵ Tuyết càng khóc càng to, Thư Nhan đành buông cô ấy ra để cô ấy có thể khóc thỏa thuê.

"Để cô chê cười rồi." Hồ Thuỵ Tuyết khịt mũi, nín khóc rồi mỉm cười: "Tôi thật sự quá vui sướng, lúc còn sống lại có thể nghe Đoá Đoán gọi mẹ, tôi..." Nói đoạn, cô ấy lại khóc nấc lên.

Cánh mũi Thư Nhan cũng đỏ lên.

"Sẽ tốt hơn thôi. Hôm nay tôi tới tìm cô là có chuyện muốn nói, công ty của chúng ta càng lúc càng lớn. Mà trong tương lai hai chúng ta chắc chắc sẽ phải đi công tác, tôi đang nghĩ tới việc giảm bớt công việc để dành thời gian bồi dưỡng cho tụi nhỏ. Để sau này không phải đi công tác cùng lúc với nhau, cô cảm thấy thế nào?" Đoá Đoá cần có Hồ Thuỵ Tuyết kiên nhẫn làm bạn ở bên trong thời gian dài, Thanh Thanh và Thiên Bảo cũng phải ở cạnh Thư Nhan, không thể giao bọn nhỏ cho bảo mẫu được.

"Tôi cũng nghĩ như thế." Hồ Thuỵ Tuyết đã bình tĩnh hơn, đôi mắt cô ấy đã đỏ bừng, tóc tai rối bù, nếu người trong phòng không phải là Thư Nhan mà là người đàn ông nào đó thì đã có tin đồn bậy bạ rồi."Ngày hôm nay chuyên gia đã nói với tôi, hy vọng tôi có thể dành nhiều thời gian cho Đoá Đoá hơn, nên tôi cũng muốn giảm bớt công việc lại, tiền mất còn kiếm lại được, tuổi thơ của tụi nhỏ thì không thể."

"Tôi cũng nghĩ vậy. Bây giờ chúng ta kiếm được không ít tiền, có thể ăn uống thoải mái." Tổng tài sản của công ty bọn họ đã đạt con số trăm triệu, nếu tính chiết khấu thì mỗi người cũng có hai trăm năm mươi nghìn tệ, dư sức mua mấy chục căn hộ, đời này không cần phải lo nghĩ gì nữa.

"Đúng vậy, nhưng tiền vẫn phải kiếm." Hồ Thuỵ Tuyết cười nói.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 252: Chương 252


Với tình trạng của Đóa Đóa thì không thể tự nuôi bản thân được, muốn sống thoải mái thì phải cần nhiều tiền hơn người bình thường rất nhiều lần. Nhân sinh vô thường, ai biết được cô ấy sẽ c.h.ế.t lúc nào, nên bây giờ cô ấy phải cố gắng để bảo đảm một cuộc sống vô lo cho Đoá Đoá.

"Nói đưa tụi nhỏ đi chơi mà vẫn chưa làm được, hai ngày nay trời đẹp, chúng ta đi đi. Thu Nhan cũng thấy có lỗi với Thanh Thanh và Thiên Bảo, đương nhiên cũng là vì thời tiết. Không biết tại sao mà năm nay lúc nào cũng mưa, đã hơn một tháng không có nắng rồi, có muốn đi chơi cũng không được.

Ba giờ chiều, Thư Nhan phải về đón con, hôm nay bác cả xin nghỉ, ngày mai mới làm lại.

"Mẹ ơi." Thiên Bảo nhìn thấy Thư Nhan thì vui vẻ chạy tới.

"Cẩn thận đấy, đừng để ngã." Thư Nhan nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Thiên Bảo.

"Đã lâu rồi mẹ không đi đón con đấy." Thiên Bảo rất vui.

Thư Nhan xoa đầu cậu bé, dẫn cậu đi đón Thanh Thanh, tình cờ gặp mẹ Trương cũng đi đón cháu nội.

"Hôm nay tự đón con à?"

"Đúng vậy, hôm nay bác cả xin nghỉ nên tôi tự đi đón." Thư Nhan nhìn thấy Trương Thành Hàm đã bặm môi thì hỏi thăm: "Có chuyện gì vậy?"

"Sinh nhật của nó, muốn ba mẹ dẫn đi ăn cái gì đó, ba của nó phải tăng ca, mẹ nó thì cô cũng biết đấy, bận tới mức tôi còn phải đi đưa cơm cho." Mẹ Trương lắc đầu, con dâu mải kiếm tiền, nhưng cuộc sống chẳng khá hơn tí nào.

Thư Nhan ngạc nhiên: "Cô ấy có gì bận à?"

Cô đoán cửa hàng của Ngô Tú Nguyệt chỉ kiếm được bốn năm trăm, cùng lắm là năm sáu trăm gì đó thôi, chắc là không bận đến mức không ăn cơm được.

"Bận lắm, gần đây đang có hoạt động nào đó, ngày nào cũng đi sớm về muộn." Mẹ Trương vui vẻ kể, bà cũng hy vọng con trai con dâu và cháu nội có thể ở trong căn nhà rộng một chút, Ngô Tú Nguyệt kiếm được tiền thì mới có hy vọng có nhà mới.

Có hoạt động? Đâu phải lễ tết gì đâu mà có hoạt động gì chứ?

Thư Nhan không rõ lắm, định quay lại hỏi Trương Hoa Tú một chút.

Buổi tối lúc Thư Nhan đi vệ sinh thì tiện đường ghé thăm hai đứa nhỏ, Thanh Thanh đang ngủ rất ngoan, Thư Nhan nhìn một chút rồi đóng cửa lại. Chăn của Thiên Bảo thì đã bị đá đi từ lúc nào ròi? Thư Nhan đi tới thì thấy mặt của Thiên Bảo đỏ bừng, sờ vào thì nóng vô cùng.

"Thiên Bảo, Thiên Bảo..."

"Mẹ ơi, con khó chịu, con nóng quá..." Giọng của Thiên Bảo y hệt một con mèo nhỏ, còn có chút nghẹn ngào.

Thư Nhan vội vàng ra phòng khách tìm nhiệt kế, ba mươi chín phẩy sáu độ. Đây là sốt cao rồi, chắc chắn phải đi bệnh viện.

Bình thường hai đứa bé khoẻ như hổ vậy, chưa từng bệnh nặng như vậy, đột nhiên gặp tình huống này, Thư Nhan đi một mình thì hơi sợ. Cô ra ra vào vào mấy lần, cũng không biết bản thân đang làm gì.

Nhìn đồng hồ thì thấy đã hơn một giờ sáng, từ đây tới bệnh viện có hơi vắng vẻ, Thư Nhan đi một mình cũng sợ, bác cả cũng không ở đây, không biết vì sao mà Thư Nhan lại nghĩ tới Phương Trạch Vũ.

"Alo." Giọng nói khàn khàn của Phương Trạch Vũ vang lên từ đầu bên kia.

"Là em đây, Thiên Bảo sốt rồi, em muốn đi bệnh viện nhưng bây giờ bắt xe không được."

"Em chờ đó, anh tới ngay đây." Phương Trạch Vũ vội vàng mặc quần áo, cầm áo khoác rồi rời đi.

Sau khi cúp điện thoại, Thư Nhan cho Thiên Bảo uống thuốc hạ sốt, sau đó lấy cồn xoa lên nách và cánh tay cho cậu bé, từ từ cậu bé đã đỡ nóng hơn, cô lại đo nhiệt độ, ba mươi chín phẩy bốn độ. Như vậy là có tác dụng, Thư Nhan tiếp tục xoa cồn cho Thiên Bảo.

TBC

Nghe thấy tiếng chuông cửa, Thư Nhan nhìn thoáng qua, xác nhận đó là Phương Trạch Vũ thì vội vàng ra mở cửa.

"Con đâu rồi?"

"Ở trên sô pha, em đang xoa cồn hạ nhiệt cho nó, để em ôm nó ra."

"Không cần đâu, em mau đi thay đồ đi, để anh bế Thiên Bảo cho." Phương Trạch Vũ đi ngang qua Thư Nhan rồi giúp Thiên Bảo mặc quần áo vào.

Thư Nhan cúi đầu nhìn mình, lập tức mặt cô đỏ lên, đây là loại áo ngủ tơ tằm mới được ra mắt của công ty. Bên trong có đai đeo, bên ngoài là chiếc áo dài, rất gợi cảm, Hồ Thuỵ Tuyết nói cô mang ba bộ về nhà, không biết sao hôm nay lại mặc trúng bộ có màu đỏ rực. Vừa nãy phải chạy qua chạy lại, chiếc áo tắm bên ngoài đã lỏng ta, đai đeo bên trong thật sự... Nói chung là rất quyến rũ.

Cô vội vàng khép vạt áo lại rồi chạy về phòng thay quần áo, nếu không phải lo lắng cho con trai thì Thư Nhan không muốn ra ngoài nữa.

Phải đi bệnh viện, Thư Nhan đánh thức Thanh Thanh để tránh lúc cô bé tỉnh dậy không thấy mọi người đâu sẽ sợ hãi.

"Thiên Bảo sốt rồi, mẹ phải đưa đi bệnh viện. Con ngủ ở nhà, sáng mai chắc là bác cả chưa về được, con tụ lấy bánh mì và sữa bò trong tủ lạnh để ăn sáng nhé, sau đó đi học với dì Lâm Tuệ."

"Con biết rồi." Thanh Thanh ngoan ngoãn nói.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 253: Chương 253


Thật ra vừa rồi lúc Phương Trạch Vũ bấm chuông cửa thì cô bé đã tỉnh giấc, chỉ là không nói gì mà thô. Cô bé đi theo mẹ ra ngoài, nhìn chú Phương cao lớn đang cẩn thận ôm Thiên Bảo ở trong lòng chờ mẹ, khác hẳn với ba của mình. Trong ấn tượng của cô bé, ba về nhà chưa bao giờ cười cả, lúc nào cũng hô to gọi nhỏ với mẹ, còn hay mắng mẹ, cũng mắng cả cô bé nữa. Cô bé bỗng quên mất gương mặt của ba mình, lại nhìn Phương Trạch Vũ, người này sẽ là ba mới của mình sao? Chú ấy sẽ đối xử tốt với mình và em trai chứ?

Thư Nhan không biết Thư Nhan đang nghĩ gì, lúc cô chuẩn bị đóng cửa thì quay đầu nói với Thanh Thanh: "Con đi ngủ đi, đối diện có dì Lâm Tuệ, có gì thì cứ gọi cô ấy, đừng sợ."

"Con biết rồi, mẹ mau đi đi."

Lúc tới khoa cấp cứu của bệnh viện, cô trình bày tình huống với bác sĩ, bác sĩ đo nhiệt độ lại cho Thiên Bảo.

"Ba mươi chín phẩy năm độ, cao hơn lúc cô đo, phải truyền nước thôi. Mẹ ôm cô, ba đi đóng tiền đi." Bác sĩ soạn đơn thuốc rồi đưa cho Phương Trạch Vũ.

Thư Nhan vội cầm lấy đơn thuốc: "Đưa cho tôi, tôi..."

"Để người yêu của cô di đi, tôi còn muốn nói vài chuyện." Bác sĩ nhíu mày nói.

Thư Nhan vừa định giải thích thì Phương Trạch Vũ đã cầm lấy đơn thuốc: "Em ở lại đi, chắc chắn là bác sĩ có chuyện muốn nói với em."

Thư Nhan nghiêng đầu nhìn anh, vành tai cô đỏ lên, tim đập lỡ một nhịp, cô c*n m** d*** rồi: "Vậy anh đi nhé."

Cậu bé được truyền nước, nhiệt độ từ từ giảm xuống, cũng không tỏ ra khó chịu hay ồn ào.

"Để anh bế cho, em bế lâu rồi." Phương Trạch Vũ đóng tiền xong trở về thì đón lấy Thiên Bảo, động tác rất cẩn thận, biểu cảm cũng nhẹ nhàng.

TBC

Thư Nhan ngạc nhiên, nếu anh là một người ba thì chắc chắn sẽ là một người ba rất tốt, cô cúi đầu nhìn Thiên Bảo, tiếc là hai đứa nhỏ không phải là con của anh.

"Em ngồi ghế nghỉ ngơi đi, khi nào ổn anh sẽ gọi." Phương Trạch Vũ nói với Thư Nhan.

"Không cần đâu, em... Hơn nửa đêm rồi mà còn gọi anh..." Thế sao cô dám nằm nghỉ chứ, còn cần mặt mũi không đây.

Khóe miệng Phương Trạch Vũ cong lên: "Anh rất vui."

"Hả?"

"Vào lúc thế này mà em lại nhớ tới anh, anh rất vui."

Lúc Thiên Bảo truyền nước xong thì trời đã gần sáng, Thư Nhan ngáp khẽ một cái, cô liếc mắt nhìn Phương Trạch Vũ vẫn rất tỉnh táo thì thầm ngưỡng mộ.

"Chúng ta ra ngoài ăn sáng hay về nhà rồi ăn?" Thư Nhan hỏi Phương Trạch Vũ.

Phương Trạch Vũ hơi ngạc nhiên, trái tim khẽ rung động, cuối cùng anh nói: "Ra ngoài ăn đi, ăn xong anh đưa em về."

Phương Trạch Vũ lái xe, Thư Nhan ôm Thiên Bảo rồi đánh thức cậu bé, tối hôm qua cậu bé còn mơ hồ nên bây giờ mới nhìn thấy Phương Trạch Vũ.

"Chú Phương." Nhìn thấy Phương Trạch Vũ, Thiên Bảo nở nụ cười thật tươi.

"Tỉnh rồi à, còn khó chịu không?" Phương Trạch Vũ khẽ xoa đầu Thiên Bảo.

"Không ạ."

Sau khi ăn xong bữa sáng đơn giản, Phương Trạch Vũ dừng xe ở chỗ ngoặt của tiểu khu: "Anh đưa em tới đây thôi, có chuyện gì thì gọi cho anh."

"Anh không lên nhà ngồi à?" Thư Nhan nhìn Phương Trạch Vũ.

"Không được, em thức cả đêm rồi, mau về nhà nghỉ ngơi đi." Phương Trạch Vũ không xuống xe mà giục Thư Nhan mau trở về.

Thư Nhan biết anh sợ có người nhìn thấy nên thấy rất khó chịu, cô bế con xuống xe, quay đầu nhìn chiếc xe đã đi xa, không thể cứ tiếp tục như thế nữa, rất không công bằng cho Phương Trạch Vũ.

Cô phải suy nghĩ thật kỹ, Phương Trạch Vũ thích cô tới mức độ nào? Cô rung động là vì anh cho cô cảm giác an toàn sao? Hay là vì cô cảm động vì chuyện cũ của anh, bị tình cảm anh hùng làm cho ảnh hưởng? Cô muốn hiểu rõ lòng mình, gạt hết mọi thứ sang một bên, chỉ nói tới tình cảm, nếu cô thích anh đến mức muốn dành cả cuộc đời còn lại thì cô sẽ vượt qua mọi khó khăn để được ở cùng anh.

Thật ra, nếu thật sự thích tới mức đó, Thư Nhan nguyện ý lùi một bước, sống ở một nơi mà không ai biết tới Phương Trạch Vũ. Lúc trước cô chọn ở đây là vì quen thuộc, bây giờ cô đã đứng vững ở Nam Thành, nơi nào cũng đi được, không nhất thiết phải ở đây nữa.

Hồ Thuỵ Tuyết đã nói với cô nhiều lần rằng cô nên đưa Thanh Thanh tới học ở tiểu học Nam Sơn, còn Thiên Bảo học ở nhà trẻ Nam Sơn, tuy hai trường này không có danh tiếng nhưng lại những ngôi trường dành cho con nhà giàu, có cả trường cấp hai và cấp ba nữa.

Học phí mỗi năm là một trăm ngàn tệ, làm một trăm ngàn tệ của năm chín mươi. Thu nhập cả năm của một hộ gia đình bình thường còn chưa tới mười ngàn tệ, thế mà học phí của trường này đã là một trăm ngàn. Hơn nữa không phải cứ có tiền là vào được, mà phải được ba người phụ huynh trong trường bảo lãnh mới được vào họ.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 254: Chương 254


Từ nhà trẻ đã bắt đầu dạy song ngữ, mà là dạy thật chứ không phải kiểu cho có như Thiên Bảo đang học. Chưa nói tới năng lực của giáo viên, giáo viên ở đây đều có các giải thưởng, mỗi học sinh lựa chọn một môn học mà mình yêu thích, cũng có thể học ở lớp khác, chỉ cần có năng lực. Các phương tiện giải trí của trường cũng rất đầy đủ.

Thư Nhan rất do dự, trường học như vậy thì rất tốt, nhưng liệu có gây áp lực cho con không đây.

Lúc đó Hồ Thuỵ Tuyết đã nói với cô: "Áp lực gì chứ? Lúc cô đi học đại học mới phát hiện người ta giỏi hơn mình thì mới gọi là áp lực. Hơn nữa, áp lực cũng không cao quá đâu, ở đó rất chú ý kết hợp học tập và nghỉ ngơi. Thật ra mục đích quan trọng nhất vẫn là để hai đứa trẻ kết bạn giao lưu. Người mà chúng kết bạn lúc còn đi học khác với lúc sau khi ra đời. Đây là vì tương lai của tụi nhỏ, nếu không tại sao ngôi trường này lại được thành lập chứ?"

Những lời nói này quanh quẩn trong tâm trí Thư Nhan thật lâu, có thể nói cô đã d.a.o động, nên việc chuyển nhà cũng không có ảnh hưởng gì tới cô cả.

"Mẹ ơi, sao chú Phương không về nhà với chúng ta vậy?" Thiên Bảo bỗng hỏi.

Thư Nhan hoàn hồn: "Chú ấy phải đi làm, đầu con còn đau không? Con có đói không?"

Bữa sáng vừa rồi, Thiên Bảo chẳng ăn được gì cả.

"Con muốn ăn mì sợi mẹ làm." Thiên Bảo làm nũng.

"Được, mẹ làm cho con nhé."

Lúc về nhà thì đã thấy bác cả đang làm bữa sáng.

"Ai da, đã về rồi à." Bác cả xoa tay, vội vàng đón lấy Thiên Bảo: "Bác nghỉ chẳng đúng lúc gì cả, trúng ngay lúc Thiên Bảo bị bệnh, Thiên Bảo đáng thương của bà, có còn khó chịu không?"

"Thằng bé truyền nước nên đỡ nóng rồi. Nhưng vẫn còn bị cảm, lát nữa cháu sẽ gọi điện cho nhà trường xin nghỉ cho Thiên Bảo. Mà sao bác quay về sớm vậy?" Bà ấy xin nghỉ về nhà ăn sinh nhật con gái, Thư Nhan còn tặng một cái bánh kem thật lớn.

"Con gái của bác phải đi học, bác ở nhà chán nên đi làm tiếp." Bác cả bế Thiên Bảo về phòng rồi tiếp tục làm bữa sáng: "Đói quá, cháu nấu xong rồi đấy, để bác lấy cho cháu."

TBC

"Không cần đâu ạ, cháu ăn ở ngoài rồi, vừa nãy Thiên Bảo nói muốn ăn mì sợi cháu làm, để cháu làm một chén cho thằng bé."

"Thật đúng lúc, để bác nhồi bột, lát nữa là dùng được rồi." Bác cả nói.

Thư Nhan về phòng tắm rửa thay quần áo, trên người cô toàn là mùi thuốc sát trùng, khá là khó ngửi.

Lúc nấu mì xong thì Thanh Thanh cũng đi xuống, đúng lúc ăn luôn, lâu rồi không được ăn mì sợi mẹ làm, hai đứa nhỏ ăn rất ngon lành.

"Thích ăn thì cứ nói với mẹ, mẹ ở nhà làm cho các con." Thư Nhan thấy tay nghề của mình còn kém xa bác cả, chắc là hai đứa nhỏ thấy mẹ làm nên ăn ngon hơn.

Cả đêm không ngủ, bây giờ Thư Nhan thấy đau đầu, bác cả đưa Thanh Thanh đi học, còn cô thì về phòng ngủ.

Trước đó cô gọi cho Hồ Thuỵ Tuyết: "Đêm qua Thiên Bảo bị sốt nên tôi đưa nó tới bệnh viện truyền nước biển, trời sáng mới về tới nhà nên hôm nay không tới công ty được."

"Tôi đang định nói cô hôm qua đến nhà ăn cơm. Thiên Bảo bị bệnh thì ở nhà nghỉ ngơi đi, cô cũng ở nhà chăm thằng bé."

Sau khi cúp điện thoại, cô lại gọi cho Trương Hoa Tú.

"Bà chủ ơi, hôm nay chủ nhà tới tìm chị, em hỏi ông ấy có chuyện gì thì ông ấy chẳng nói gì cả, chỉ nói em gọi cho chị nói khi nào chị tới cửa hàng thì đi tìm ông ấy."

Chủ nhà? Thư Nhan không biết ông ấy tìm cô có chuyện gì, đã tới hạn đóng tiền nhà đâu!

"Chị biết rồi, khi nào chị tới đó sẽ tìm ông ấy, trong cửa hàng có chuyện gì nữa không?"

"Không còn chuyện gì khác, cửa hàng vẫn như trước kia."

Thư Nhan vừa định tắt điện thoại thì chợt nhớ tới hoạt động của Ngô Tú Nguyệt mà mẹ Trương có nhắc tới hôm qua, hỏi: "Chị nghe mẹ em nói chị dâu của em đang làm hoạt động gì đó, có chuyện gì vậy?"

Nghe vậy, Trương Hoa Tú thở dài một hơi.

Cửa hàng của Ngô Tú Nguyệt vừa mới khai trương đã bán đồ cao cấp giống Thư Nhan, một cái áo sơ mi bán từ năm mươi tới một trăm tệ, tuy không cao nhưng lợi nhuận nhiều. Một ngày bán được bảy tám cái hay mười mấy cái thì một tháng cũng kiếm được mười ngàn tệ, thu nhập rất cao.

Hoạt động này là do Thư Nhan và Trương Hoa Tú đã lên kế hoạch cùng nhau, doanh thu một ngày có thể lên tới hai ngàn đồng. Tất nhiên là sau khi hoạt động kết thúc thì không bán được nhiều như vậy nữa, một ngày kiếm được sáu bảy tám tệ đã là nhiều rồi. Tuy nhiên, khi nhìn thấy tiềm năng của hoạt động này, Ngô Tú Nguyệt d.a.o động, thỉnh thoảng lại làm vài hoạt động.

Lúc vừa bắt đầu thì còn có hiệu quả, nhưng làm quá thường xuyên thì người mua sẽ biết cửa hàng này hay làm hoạt động, cấp bậc cũng sẽ đi xuống.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 255: Chương 255


Sau đó họ bắt đầu mặc cả với Ngô Thú Nguyệt, lúc đầu thì cô ấy còn nghe theo Thư Nhan, không bớt một chút nào, nhưng khi khách đi mất thì lại thấy tiếc.

Bán vẫn còn lời, cô vẫn có thể kiếm được không ít, sao lại không bán chứ? Sau đó nếu có khách tới trả giá thì cô ấy lại bán, có một thì sẽ có hai, có hai sẽ có ba, từ từ quy tắc đã bị phá vỡ, người mua biết ở đây có thể trả giá, cấp bậc lại rớt xuống.

Rớt xuống như vậy, khách hàng cao cấp không tới nữa, trái lại lại thu hút được không ít người thích mua đồ hiệu giá rẻ, trả giá rất thấp. Khi cô ấy nhập hàng thì lại chọn những món kém tốt hơn quần áo hiện tại, cứ tuần hoàn như vậy, bây giờ cửa hàng quần áo đã trở thành cửa hàng bình ổn giá rồi.

"Cho nên là ngày nào cô ấy cũng làm hoạt động?" Thư Nhan hỏi với vẻ khó tin.

"Đúng vậy, em đã nói với chị ấy rất nhiều lần rồi, nhưng mà chị ấy không nghe, nói bây giờ đã bận lắm rồi được. Thế mà cũng không thử nghĩ mà xem, bây giờ chị ấy bận từ sáng tới tối, một ngày mười mấy tiếng, khách đông thì đông, nhưng tiền lời vẫn làn sáu bảy trăm tệ, lợi nhuận còn không bằng lúc trước. Chị ấy định làm gì vậy chứ?" Trương Hoa Tú nghĩ mãi mà không ra.

Định gì chứ? Thư Nhan không biết, chỉ thấy tiếc cho một cửa hàng tốt như vậy.

"Chị biết rồi." Là bạn bè, Thư Nhan đã làm tốt trách nhiệm của mình, cửa hàng đó trở nên như thế nào thì cũng là chuyện của Ngô Tú Nguyệt. Nếu cô nói có khi còn bị trách là nhiều chuyện, dù sao cô cũng không muốn quản, mất công đến lúc cửa hàng đóng cửa thì lại trách cô.

Tiêu chuẩn của Ngô Tú Nguyệt là như thế, có thể cô ấy mở cửa hàng như vậy cũng tốt.

Thiên Bảo đã khỏe hơn nhiều, bác cả đang giặt quần áo, Thư Nhan đang ngủ, cậu bé tự chơi trong phòng.

"Mẹ ơi, hôm qua chú Phương đã bế con à?"

"Đúng vậy, sao thế?" Thư Nhan đi vào phòng rồi ngồi xuống cạnh Thiên Bảo.

"Mẹ ơi, có phải chú Phương đang theo đuổi mẹ không?"

"Khụ khụ." Thư Nhan suýt nữa đã c.h.ế.t vì sặc nước miếng: "Cái gì mà theo đuổi chứ, con nghe ở đâu vậy?"

Thiên Bảo mở to mắt: "Người lớn toàn nghĩ chúng con là con nít không hiểu gì, thật ra tụi con biết hết đó. Ba của bạn cùng bàn của con đang theo đuổi cô giáo, tụi con còn giúp chú ấy theo đuổi cô giáo nữa kìa."

Thư Nhan cạn lời: "Không... không phải đâu, ba của bạn của con, mẹ của bạn con đâu rồi?"

"Bỏ đi rồi." Thiên Bảo vô tư nói: "Bà nội của bạn nói mẹ của bạn ghét bỏ ba nghèo nên bỏ đi mất. Đúng là lúc đó nhà ba của bạn con nghèo thật, nhưng sau đó ba của bạn bị nhà nước bắt đi, Sau đó nhà họ lại có tiền, ngày nào cũng được mặc đồ hiệu cả, còn có rất nhiều món ăn vặt ngoại quốc."

"Con còn biết hàng hiệu cơ à?" Thư Nhan mặc đồ mình tự làm nên không đi mua sắm hàng hiệu bao giờ, toàn là đi những chỗ bán sỉ để nhập hàng.

"Mẹ không được coi thường con." Thiên Bảo bĩu môi nói.

"Được rồi được rồi, mẹ không coi thường con. Vậy ba của bạn con theo đuổi được cô con chưa?"

"Đô Đô nói là sẽ nhanh thôi. Chờ tới lúc cô Lưu thành mẹ mới của bạn, bạn sẽ bảo vệ con, ngày nào cũng cho con lấy thật nhiều hoa đỏ." Thiên Bảo đắc ý ngẩng cao đầu.

Thư Nhan nhịn cười: "Ghê như vậy sao?"

"Đúng vậy." Thiên Bảo bỗng hỏi: "Chú Phương sẽ là ba mới của con à?"

Lúc này Thư Nhan không phủ nhận ngay, mà hỏi: "Nếu mẹ tìm ba mới cho con, con có đồng ý không?"

"Nếu là chú Phương thì có thể ạ."

"Tại sao?" Thư Nhan thấy lạ, thời gian mà Phương Trạch Vũ ở cạnh ai đứa nhỏ đâu có nhiều.

"Bởi vì trên mặt chú Phương có sẹo, nhìn rất hung dữ. Nếu có ai bắt nạt con thì chỉ cần chú Phương đứng ở đó, chắc chắn người ta sẽ không dám làm gì."

Thư Nhan lại cạn lời, cô không ngờ thứ chinh phục Thiên Bảo không phải là sự mạnh mẽ và lươn lẹo của Phương Trạch Vũ, mà là vết sẹo trên mặt anh.

Thể chất của Thiên Bảo rất tốt, nghỉ ngơi một ngày sinh khí dồi dào, ngày hôm sao vui vẻ vô cùng đeo cặp sách đi học.

"Hôm qua chị nói chủ nhà đến tìm em, anh ta có nói có chuyện gì không?" Thư Nhan hỏi Trương Hoa Tú.

"Không có, anh ta có nói muốn nói với em." Trương Tú Hoa cảm thấy kỳ lạ.

Nói với cô? Tiền nhà cũng không nói đến, đang êm đềm lại đến tìm cô?

Ngoại trừ căn mặt tiền bên này chủ nhà còn có căn hộ gần đây, Thư Nhan gọi điện thoại không ai nhận thì đi thẳng qua tìm anh ta, gõ cửa một hồi lâu, đang định đi thì thấy hai vợ chồng chủ nhà mang theo đồ ăn quay về.

"Aiya, tình cảm thế sao?" Thư Nhan trêu ghẹo.

"Đừng trêu nữa, cũng đã già rồi." Bà chủ nhà là một người phụ nữ Nam Thành điển hình, nói năng nhẹ nhàng và đôi mắt sắc sảo.

TBC

"Người trong cửa hàng nói với tôi rằng ngày hôm qua chủ nhà tìm tôi? Hôm qua con trai tôi bị sốt đi bệnh viện, nên tôi không đến cửa hàng. Có chuyện gì với tôi không?"
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 256: Chương 256


Bà chủ nhà nhìn trái phải xung quanh, thoáng thấy mấy người hàng xóm đang tò mò nhìn về phía bên này, cười nói: "Chúng ta đừng đứng ở cửa nữa, và nhà đi rồi nói."

Thư Nhan mỉm cười, trong lòng lại cảm thấy không đúng lắm.

Có gì không thể nói bên ngoài được? Tăng tiền thuê nhà? Không thể chưa hết một năm đã ký hợp đồng, bọn họ đã ký tiền thuê nhà, một năm tăng 15%.

Vào nhà, bà chủ nhà nhiệt tình chiêu đãi Thư Nhan, hết bưng trà đến mời trái cây.

"Đừng khách sáo như thế, tôi khá bận cho nên..." thư Nhan cảm thấy trên bàn có cái gì đó nên nói rõ.

"Tôi có một người con gái, cô biết đó, lúc còn bé không chịu cố gắng học hành, không đậu đại học, tôi và ba nó phải nhờ đến không ít quan hệ mới đưa nó vào xưởng làm được, kết quả là nhà máy đóng cửa, cô nói xem dù sao cũng là con gái lớn trong nhà không có chuyện gì làm, chúng tôi muốn mở cho nó cửa hàng, cho nên..." Bà chủ nhà chọc khuỷu tay vào người chủ nhà.

"Đúng vậy, chúng tôi chỉ có một đứa con gái, dù sao cũng phải nghĩ đến đường đi cho nó." Chủ nhà vội vã nói.

"Cho nên hai người muốn thu hồi lại cửa hàng?" Thư Nhan cười tủm tỉm nhìn họ.

Thời điểm trước khi ký hợp đồng, Thư Nhan cố tình viết trong hợp đồng nếu có vi phạm hợp đồng phải bồi thường gấp ba, tiền thuê một tháng là tám trăm, một năm là chín ngàn sáu trăm, năm sau là mười một ngàn không trăm bốn mươi, năm tiếp theo là mười hai ngàn sáu trăm chín sáu, tổng công là hơn ba mươi ngàn, gấp ba lần là hơn chín mươi ngàn.

"Cái này tôi cũng không còn cách nào khác, cũng không thể để con gái mình lãng phí chỉ ở nhà, bản thân có mặt tiền, không thể nào lại đi thuê của người khác." Bà chủ nhà cười nói.

Thư Nhan giận tái mặt: "Có thể."

Chủ nhà và bà chủ nhà tất nhiên không nhìn thấy sắc mặt của Thư Nhan, vui sướng cười nói: "Thật sao? Cô yên tâm, còn mấy tháng tiền nhà chúng tôi sẽ trả lại toàn bộ cho cô."

TBC

"Hai người nói giỡn à? Lúc trước chúng ta ký hợp đồng, nếu vi phạm cứ dựa theo hợp đồng bồi thường cho tôi là được."

Lần này đến lượt chủ nhà tái mặt, họ tìm hiểu kỹ hợp đồng và hỏi luật sư, luật sư nói rằng hợp đồng rất chuyên nghiệp và rất chi tiết, nếu bên kia muốn kiện họ cũng khó thắng.

"Căn nhà vốn dĩ là của chúng tôi, thu hồi lại cũng hợp ý, cô muốn cướp à?" Bà chủ nhà hoàn toàn xé rách mặt, trực tiếp mắng chửi.

"Hợp đồng đã ký rồi nếu như tôi vi phạm trước, tôi cũng phải bồi thường, bây giờ là hai người vi phạm trước tất nhiên hai người cũng phải bồi thường." Thư Nhan cười: "Nếu như không báo công an, thì giao cho công an xử lý? Nhìn đi rốt cuộc là ai sai? Cảnh sát không xử lý được thì còn có tòa án, dù tôi nghèo nhưng luật sư thì vẫn mời được, vấn đề quan trọng có quan hệ rất lớn, tiêu bao nhiêu không quan trọng, quan trọng tôi chỉ không thích làm quen với hành vi xấu tính đó của hai người."

"Cô trước tiên đừng nóng giận, chúng tôi không có ý gì khác." Chủ nhà hòa giải: "Thật ra nhìn con gái cứ ở nhà không có việc gì làm muốn mở cho nó một cửa hàng, không được thì thôi đi, chúng tôi sẽ tìm một địa chỉ khác."

Thấy Thư Nhan đã rời đi, bà chủ nhà đánh chủ nhà: "Không phải nói muốn lấy lại nhà sao?"

"Vậy thì phải làm sao? Mất tiền? Hơn chín mươi vạn tệ, bà có đủ tiền không?" Ông chủ nhà trừng mắt nhìn bà chủ.

"Vậy phải làm sao?" Bà chủ nhà miễn cưỡng nói. Bà biết rằng cửa hàng cửa Thư Nhan có thể bán được vài ngàn tệ mỗi ngày, kiếm được một tháng ít nhất ba mươi đến bốn mươi ngàn tệ, một vài thời điểm có thể lên đến năm mươi sáu mươi ngàn tệ, bà quan sát rất lâu nếu kết hợp những cái đó con gái vừa nhìn đã biết chắc chắn có thẻ mở: "Nếu không thì nói chuyện với cô ấy, chúng ta bồi thường cho cô ấy năm mươi ngàn, việc kinh doanh của cửa hàng của Thư Nhan không phải ông cũng thấy sao, mất hai ba tháng đã có thể kiếm lại được.

"Nói thì dễ lắm, năm mươi ngàn? Dễ dàng cho người ta như thế?" Chủ nhà luyến tiếc: "Tôi sẽ nghĩ cách."

Thư Nhan quay về tiệm tức không chịu được? Cũng xui xẻo, cô gặp một tên chủ nhà vô liêm sỉ ở Nam Thành hai lần, bà ta ghen tị với công việc làm ăn của cô thì nên nói thẳng cần gì nói phải sắp xếp tương lai của con gái mình? Ăn nói quá khó coi.

Bà chỉ, chủ nhà tìm có việc gì sao?" Cô nhóc không kiên nhẫn vội chạy đến hỏi.

"Không có gì. Tú Tú, chị đi với em một chút." Thư Nhan gọi Trương Tú Tú và kho, thì thầm: "Chủ nhà thấy chúng ta kinh doanh phát đạt nên ghen tị, muốn thu hồi lại mặt tiền."

"Ơ! Vậy phải làm sao bây giờ?" Trương Tú Hoa không ngờ chủ nhà tìm thư Nhan là vì chuyện như thế.

Thư Nhan ngồi trên đống đồ cẩn thận suy nghĩ kế sách, cho dù thế nào cũng phải tìm đường lui cho tốt.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 257: Chương 257


Mặt tiền cửa hàng của riêng cô ấy ban đầu được cho công ty thuê để làm cửa hàng bán trực tiếp. Công ty ngày càng lớn mạnh và mặt tiền cửa hàng đó trở nên nhỏ như, Hồ Thụy Tuyết đã thuê một cửa hàng lớn ở trung tâm mua sắm Nam Thành, bây giờ đã được sửa sang, đường Tây Thành Nam ban đầu vốn dĩ tính sẽ làm một chi nhánh, vì vậy nói với Hồ Thụy Tuyết rằng hãy lấy lại , sửa lại thành một cửa hàng quần áo.

Cô nhân cơ hội này để giải quyết công việc ở đây, công ty cô thực sự rất bận không thể chăm sóc cửa hàng quần áo được, cô nhập hàng mỗi tuần một lần thật sự là mất nhiều hơn được. Hóa ra là cô ấy tiếc việc từ bỏ công việc kinh doanh đầu tiên của mình, bây giờ đây chỉ là lý do để cô ấy từ bỏ.

"Cửa hàng nội y đối diện tôi tính biến nó thành cửa hàng quần áo, đến lúc đó chúng ta dọn qua nhưng mà bây giờ tôi có rất nhiều quầy hàng cửa hàng quần áo không thể tiếp tục kinh doanh được nữa, cho nên bây giờ tôi có hai phương án, cô xem có được không?"

"Tôi?" Trương Hoa Tú nghe thấy Thư Nhan nói, đầu tiên trong lòng hoảng hốt, ngay sau đó cảm giác kế hoạch của Thư Nhan sẽ có lợi cho cô.

"Đúng vậy, phương án thứ nhất là tôi sẽ chuyển hết đồ trong cửa hàng cho cô, cửa hàng trống đối diện, cô tự mình mở cửa hàng rồi làm chủ. Phương án thứ hai là chúng ta hợp tác, tôi sẽ lấy mặt bằng cửa hàng, còn tất cả hàng hóa này sẽ không phải trả tiền. Tương đương với việc tôi trả tiền cho cô quản lý, còn những lần mua sau này sẽ là của cô, còn chúng ta thì mỗi người một nửa." Thư Nhan nói ra kế hoạch đã cân nhắc.

Trương Hoa Tú hít sâu một hơi, cô thật sự không ngờ Thư Ngôn lại đưa ra hai kế hoạch này, bất kể là cái nào cũng khiến cô động lòng.

"Tôi... tôi có thể suy nghĩ chút được không?"

"Đương nhiên, cô về thương lượng cùng trần phi một chút, nếu hai cái phương án cô đều không thích, tôi sẽ tìm người khác." Thư Nhan cũng không tin, cơ hội tốt như vậy, người khác sẽ không cần, xa không nói, chị Linh cũng sẽ chọn cách thứ hai, không cần bỏ ra phân tiền nào cũng được làm chủ, đi đâu để tìm ra được chuyện tốt như thế. .

Sau khi nói chuyện với Trương Tú Hoa, Thư Nhan ngay lập tức gọi cho Hồ Thụy Tuyết và nói với cô ấy về tình hình ở đây, Hồ thụy Tuyết thậm chí còn tức giận hơn cô ấy.

"Tôi sẽ yêu cầu những người từ cửa hàng đồ lót chuyển đến trung tâm thương mại ngay lập tức. Trước tiên, cô hãy để người ta chuyển đồ trong nhà kho sang phía đối diện. Nhân tiện, khi rời đi, cô hủy hết trang phục của mình đi."

Thư Nhan bật cười thành tiếng: "Chắc chắn à."

Động tác của Hồ Thụy Tuyết rất mau, lập tức phái người đem đối diện nội y cửa hàng dọn đi.

TBC

Trần Phi hành động cũng rất nhanh, tìm được một đội người đi tới đối diện để trang trí, giữa cửa hàng đồ lót và cửa hàng quần áo vẫn có điểm khác biệt, nhưng đều là vấn đề nhỏ, Trần Phi nhìn xong cho biết rằng có thể được hoàn thành trong hai hoặc ba ngày.

Trương Hoa Tú buổi tối tan sở về nhà, trên mặt lộ vẻ lo lắng, Trần phi vội vàng hỏi: "Cửa hàng của em xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên chuyển sang phía đối diện?"

"Chủ nhà của chúng em thấy cửa hàng của chúng em làm ăn tốt nên muốn lấy lại và tự mở. Cửa hàng đồ lót đối diện có cổ phần của Thư Nhan. Tình cờ có một bà chủ khác cảm thấy cửa hàng quá nhỏ nên định chuyển đi đến trung tâm mua sắm Nam Thành, vì vậy Thư Nhan đã mở một cửa hàng quần áo."

"vậy cũng khá tốt. Đối với em cũng không khác gì. Cũng giống như đổi chỗ ở." Trần Phi cảm thấy ở đối diện có thể vừa dọn đi làm ăn sẽ không ổn lắm cũng tin rằng nó sẽ tốt dần lên.

"Không phải, Thư Nhan hôm nay đến tìm em nói chút chuyện, em tính bàn bạc với anh xem." Thật ra trong lòng Trương tú hoa đã có chủ ý chỉ là muốn được chắc chắn thôi.

"Có chuyện gì?" Trần Phi cho rằng Thư Nhan không cần trương Hoa Tú nữa: "Nếu không thích làm thì về nhà, mặc dù tiền lương của anh không cao lắm nhưng nuối sống hai người vẫn đủ, em yên tâm anh sẽ cố gắng hơn nữa để cho cả hai có cuộc sống tốt hơn."

"Cái gì thế?" Trương Hoa tú nhìn anh nói: 'Thư Nha nói sức lực có hạn, chuyện ở công ty quá nhiều nên chuyện trong tiệm cũng không rảnh mà lo cho nên cô mới suy nghĩ hai phương án, một là đưa cửa tiêm cho em, cửa hàng đối diện cũng để trống rồi chuyển cho tôi, sau đó em sau đó em tự mở cô ấy trả tất cả chi phí trang trí ở đó, còn em không cần một xu cho quần áo trong cửa hàng, sau này cửa tiệm cô ấy để cho em, cô ấy không nhúng tay vào, tiền kiếm được để lại cho em một nửa."

"Có ý gì?" Trần Phi nhất thời nghe không hiểu.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 258: Chương 258


"Chính là sau này cô ấy không còn nhập hàng, để em nhập hàng. Ai ya! Nói như thế, tương đương với em làm công việc giống như trước, chỉ là thêm một bước nhập hàng, nhưng là em có được một nửa cổ phần của cửa hàng này, cũng tương đương với việc em là chủ cửa hàng này, Thư Nhan về sau chỉ lo lấy chia hoa hồng. Đã hiểu chưa? Anh thấy thế nào?" Trương Hoa Tú nhìn chằm chằm Trần Phi.

"Về lâu dài, cái đầu tiên tốt hơn. Em đã làm quản lý cửa hàng quá lâu. Em biết mọi thứ ngoại trừ việc mua hàng. Em hoàn toàn có khả năng mở cửa hàng của riêng mình. Em có thể làm bất cứ điều gì em muốn khi em muốn, lại là chủ, trong tương lai kiếm được nhiều hơn hay ít hơn là do em. Ưu điểm thứ hai là em không phải tự bỏ vốn ra, tương đương với việc em lấy một nửa số cổ phần mà không có gì. Tất nhiên, em sẽ có lợi hơn nếu em lấy tăng nhưng chắc chắn sẽ không còn giá trị sau một thời gian dài nữa. Em nghĩ xem, cửa hàng của em bây giờ có thể bán khoảng hai ngàn tệ một ngày. Để tôi tính một nửa lợi nhuận, đó là một ngàn tệ, ba mươi ngàn tệ một tháng, không bao gồm tiền thuê nhà, tiền nước, tiền điện và tiền lương của nhân viên, Thư Nhan có thể kiếm được ít nhất hai mươi ngàn nhân dân tệ. Phí chuyển tiền là bao nhiêu? Có lên đến một trăm ngàn không? Dù sao một trăm ngàn thì ngày tháng sau cũng sẽ kiếm lại được." Trần Phi phân tích nó một cách hợp lý.

"Cửa hàng bọn em triển khai hệ thống hội viên, khách hàng chính là hội viên. Khi chúng tôi chuyển sang phía đối diện và làm sự kiện lớn hơn, khách hàng cũ chắc chắn sẽ theo, việc kinh doanh chắc chắn sẽ không tệ. Chủ nhà cũng ngốc, nhìn việc kinh doanh của người khác còn muốn tự mình làm, muốn tự mình làm thì sao không nghĩ tới, tại sao chúng ta kinh doanh tốt nhất có rất nhiều cửa hàng quần áo trên đường Tây Thành Nam? Còn tốt hơn những người đó?" Trương Hoa Tú lắc đầu thở dài.

Khi lòng ghen tị của con người đạt đến một mức độ nhất định thì rất dễ mất lý trí, lúc này chỉ thấy lợi mà chẳng nghĩ được gì khác.

Nói trắng ra, chính là bị lợi ích trước mắt cuốn đi.

"Vậy chúng ta chuyển qua sao? Cơ hội rất có khó được, vấn đề em đang mang thai, sao nhập hàng được?" Trần Phi vuốt bụng Trương Hoa Tú bụng, không gì quan trong bằng bản thân và con.

Trương Hoa Tú nghe vậy cười: "Em biết, lòng em hiểu rõ, nhưng em chọn cách thứ hai."

"Vì cái gì?"

"Anh có biết trong cửa hàng chúng tôi có bao nhiêu hàng hóa không? Hơn 60. 000 tệ, bao gồm cả tiền bán cửa hàng trống, còn phải trả tiền thuê nhà. Còn linh tinh, còn phải trả 80. 000 tệ. Chúng ta đã vay của chú anh rất nhiều tiền rồi nhưng vẫn chưa trả, thì 80. 000 tệ lấy đâu ra?"

"Có thể mượn thêm một ít của chú tôi." Trần Phi thật sự cảm thấy cơ hội này hiếm có.

TBC

"Thật ra tài chính chỉ là một bộ phận nguyên nhân, thật muốn bàn xuống dưới là quan hệ giữa em và Thư Nhan, có thể phân chia với cô ấy, sở dĩ lựa chọn phương án thứ hai, cũng là muốn cùng cô ấy liên hệ, thời điểm ban đầu em ý tưởng thực ý kiến nông cạn, đi theo Thư Nhan lúc sau mới mắt mắt em đã mở to rất nhiều, em nghĩ cô ấy thực sự không giống nhà quê chút nào, cô ấy thực sự rất lợi hại, em có dự cảm, đi theo cô ấy sẽ không sai." Trương Hoa Tú có loại cảm giác, nếu trực tiếp đem cửa hàng mua lại, về sau không có quan hệ với Thư Nha nhiều nữa, từ từ cách xa, nhưng nếu là mỗi người một nửa, có thể thường xuyên liên hệ, hoặc là sau này tìm Thư Nhan ra chủ ý, việc kinh doanh có thể tốt hơn, đi theo cô ấy chắc chắn không sai.

Những lời này khiến Trần Phi im lặng, anh đã từng tiếp xúc với Thư Nhan , cô quả thực là một người hung hữu khâu hác.

* Hung hữu khâu hác – 胸有丘壑: Trong lòng đã có hình ảnh, ý tưởng cao thâm; giống như đối với sự vật đã có nhận định, giải quyết.

"Em tính thấy tốt là được."

"Ừ, em tính đợi sau khi dọn cửa hàng đi sẽ bồi dưỡng Linh Tỷ, đợi đủ tháng để cô ấy làm cửa hàng trưởng, sao đó lại tuyển thêm một cô bé lúc đi thu tiền nhớ ghi sổ lại là được." Trương Hoa Tú cười.

"Em đừng quên còn nhập hàng, bây giờ em còn đang mang thai sao có thể nhập hàng được?" Trần phi cảm thấy đây mới là vấn đề lớn nhất nơi, bằng không Thư Nhan vì sao muốn bỏ đi cửa hàng này? Một tháng hơn hai mươi ngàn đồng tuột tay sao?

"Em không định lấy hàng đâu." Trương Hoa Tú nhìn với đôi mắt lấp lánh nói: "Ngày mai em sẽ nói chuyện với Thư Nhan để trang trí cửa hàng đối diện đẹp hơn một chút, thay vì tầm trung trở lên em sẽ đi thẳng đến tuyến cao cấp, đến lúc mua được những thứ tốt nhất thì giá sẽ tăng gấp ba, gấp bốn."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 259: Chương 259


Trần Phi hít một hơi hiện tại một bộ đồ mùa xuân của Thư Nhan cũng hơn năm mươi tệ, không rẻ giờ lại tăng gấp ba bốn lần là là một hai trăm thậm chí hơn hai trăm, gần bằng cả tháng tiền lương của người ta, có thể bán được hay không.

Trương Hoa Tú liếc nhìn anh, cô nhận ra điều này từ chị dâu của mình.

Lúc đầu, khi đến làm việc trong cửa hàng của Thư Nhan, cô ấy cũng có ý nghĩ giống như chị dâu của mình. Vẫn kiếm được nhiều tiền, tại sao không bán nó? Cô ấy thực sự không hiểu, phải mất một thời gian dài mới phát hiện ra rằng đây không phải là vấn đề mặc cả mà là vấn đề thể hiện đẳng cấp của cửa hàng. Tiếp theo nữa là chất lượng quần áo, đừng coi khách là đồ ngu, nhất là phụ nữ, họ thông minh hơn bạn nghĩ rất nhiều.

Một điểm nữa là chị dâu mỗi tháng chỉ kiếm được bảy tám nghìn tệ, nhưng nếu đi theo con đường chất lượng cao trước đây, mỗi ngày bán được bảy tám bộ quần áo, một tháng kiếm hàng nghìn tệ một cách dễ dàng.

Đây là điều mà Thư Nhan luôn nói rằng tập trung vào chất lượng hơn là khối lượng.

Sáng sớm hôm sau, Trương Hoa Tú nói với Thư Nhan những gì cô ấy nghĩ, và Thư Nhan vẫn có chút kinh ngạc.

"Thật tốt khi cô có ý tưởng này, cứ làm như lời cô nói, sau đó cửa hàng sẽ được giao cho cô sau này có thể giao cửa hàng cho cô." Có ý tưởng như thế đã rất tốt, chứng tỏ mắt của cô ấy càng ngày càng rộng, càng ngày càng nhìn xa, cửa hàng giao cho cô ấy cũng tốt hơn.

"Tôi sẽ làm việc chăm chỉ." Trương Hoa Tú không giấu được sự phấn khích, cô cũng nghĩ đến việc mở cửa hàng và làm chủ, nhưng cô không ngờ giờ phút này lại đến nhanh như vậy, và cô cũng không cần. đầu tư.

Mặc dù đã biết rất rõ về nhau nhưng Thư Nhan vẫn nhờ luật sư soạn thảo một thỏa thuận, tiểu nhân sau quân tử, hiện tại nói càng rõ ràng, mặt sau quan hệ mới có thể lâu dài, cô không hy vọng sau này vì chút tiền mà cãi nhau rất khó coi.

Công việc kinh doanh tiếp tục có trật tự, vào ngày hôm nay, đột nhiên có hai người mặc đồng phục đi tới, vừa vào cửa, Thư Nhan liền yêu cầu Thư Nhan lấy giấy phép kinh doanh ra xem.

Thư Nhan liếc nhìn bọn họ, rốt cuộc đợi bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng đến.

"Tú Tú, cô đưa giấy phép kinh doanh cho hai vị lãnh đạo, Linh Tỷ, cô đi rót trà, hai vị lãnh đạo xin lỗi, tôi gọi điện thoại." Thư Nhan còn không có đứng dậy chào hỏi, nhưng cô ấy bình tĩnh trong mắt họ.

Trước đây đã đoán chủ nhà không hòa thuận sẽ đến gây rối, dù sao thì cũng là người địa phương, chuyện có liên quan đến chuyện đó, nhưng cô không ngờ rằng điều đó thực sự là đúng với cô dự liệu.

Sau khi nghĩ ra một biện pháp đối phó tốt, tìm người trong cộng đồng, cô đã gọi cảnh sát, và sau đó tìm thấy một nhóm ăn miếng trả miếng. Nếu đang tìm kiếm một nhân vật chính thức thì không cần phải e ngại, cô ấy hiện là một trong những bà chủ của doanh nghiệp hàng trăm triệu, cô ấy thường đi dự một số sự kiện và thực sự quen biết rất nhiều người.

Lúc đầu cô không chịu tham gia hoạt động nào, về sau cảm thấy Hồ Duệ Húc phiền phức không ổn, bản thân vẫn phải gặp một số người.

Sau hai tiếng bíp, bên kia nhấc máy: "Giám đốc Trần, là tôi, Thư Nhan."

Ngay khi Thư Ngôn gọi điện cho giám đốc, hai người đang ngồi trên sô pha, uống nước khoanh chân, liếc nhìn rồi từ từ đặt chân xuống.

Để có thể mở một cửa hàng trên đường Tây Thành Nam phải có một số lý lịch, có vẻ như một người quen biết một chút quan hệ cũng không khó.

Một trong những người lớn tuổi hoảng sợ, lần này anh ta ra ngoài để giúp một người bạn cũ, người bạn nói rằng chủ cửa hàng này đến từ nông thôn, vốn dĩ không có quan hệ, bây giờ nhìn không giống lắm?.

"Không phải nói không có quan hệ." Một người khác ghé vào lỗ tai anh ta nhỏ giọng hỏi.

Hôm nay đồng nghiệp nói anh ta đi theo cùng nhau ra kiểm tra, đi điều tra một chút buôn bán giấy phép, tùy tiện tìm cái hóa đơn phạt, khiến cửa hàng đóng cửa mấy ngày, buổi tối có người mời ăn cơm, loại sự tình này bọn họ thường xuyên làm, lúc ấy không hề nghĩ ngợi nên đồng ý rồi, nhưng hiện tại nhìn bà chủ trong tiệm này căn bản không sợ bọn họ, hay là đá đến ván sắt, nếu là vì cái này được ai phê chuẩn, thì thật là mất nhiều hơn được,

TBC

"Đúng vậy, tôi cũng rất tò mò. Tất cả các thủ tục của tôi đã được thực hiện một cách chính thức và thường xuyên, vì vậy chắc chắn sẽ không có vấn đề gì. Tôi chỉ muốn hỏi tại sao phải kiểm tra đột ngột thế này? Kiểm tra tại chỗ? Có phải không? Không, hai đồng chí đều rất thân thiện, tôi chỉ là tò mò nên gọi điện thoại hỏi anh, được rồi, được rồi để anh ấy nghe máy." Thư Nhan che điện thoại: "Ai sẽ nghe máy thế?"

Người lớn tuổi hơn đứng lên: "Để tôi."
 
Back
Top Dưới