Ngôn Tình Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu

Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 160: Chương 160


"Hiện tại cứ làm tốt trước đã." Thư Nhan vốn tưởng rằng h*m m**n của Hồ Thụy Tuyết đã đủ lớn rồi, nhưng không ngờ còn lớn hơn cô nghĩ.

Một thương hiệu quốc tế phải trải qua công sức của mấy thế hệ mới có thể tạo nên được, nên làm sao có thể dễ dàng như vậy được.

Kế hoạch quảng cáo của Thư Nhan chính là tinh hoa của mấy thập niên sau, có thể có một vài chỗ biểu đạt không chuẩn xác, nhưng sự sáng tạo bên trong khiến đám người chuyên ngành sau khi nhìn thấy đều được dẫn dắt sâu sắc, tán thưởng không thôi.

Thậm chí còn có người hỏi Thư Nhan có muốn học làm quảng cáo cùng bọn họ không, Thư Nhan nghe xong thật sự không biết nên khóc hay cười.

"Tôi nói này, phương án quảng cáo của cô tuyệt đối không có vấn đề, cho nên tôi nói cô là thiên tài." Hồ Thụy Tuyết nhìn Thư Nhan cảm thán lần nữa, nếu cô ấy sinh ra ở một gia đình như vậy, hiện tại kinh tài tuyệt thế cỡ nào chứ.

Nhìn thấy ánh mắt tiếc hận của Hồ Thụy Tuyết, Thư Nhan cười nói: "Mẹ tôi từng nói với tôi, một người sinh ra ở trên đời đã được quyết định ăn cơm gì. Phối với món gì phải dựa vào sự cố gắng của mình, cơm đã quyết định, thức ăn thì sao? Không phải tôi đang chuẩn bị làm một bàn cao lương mỹ vị sao?" Người mẹ này đương nhiên là chỉ mẹ của Thư Nhan.

"Đúng, như cô bây giờ cũng rất tốt, chúng ta cùng nhau nấy một bàn cao lương mỹ vị." Tâm tình Hồ Thụy Tuyết hớn hở hỏi: "Đúng rồi, vừa rồi tôi nhìn thấy cô nói chuyện với quản lý Vương?"

TBC

Quản lý Vương là nhân tài do Hồ Thụy Tuyết đào khoét ở công ty anh trai cô ấy về, năm nay ba mươi lăm tuổi, cũng ly hôn giống Thư Nhan, sống một mình nuôi con gái.

"Cô ấy có một đứa con gái tám tuổi cho nên cùng nói về tâm đắc nuôi con, không biết nói thế nào lại nói đến vết tàn nhan trên mặt, cô ấy nói cô ấy sinh con xong cũng có, ở bệnh viện dùng laser xóa đi, đúng lúc tôi cũng muốn đi làm nên hỏi thăm cô ấy một chút." Bây giờ Thư Nhan nặng 115 cân, mặc dù vẫn còn béo nhưng béo không khó coi, nhìn khá phúc hậu, da dẻ trắng hơn trước rất nhiều, chỉ là vết tàn nhan này có làm thế nào cũng không hết.

Gần như mỗi ngày cô đều đắp mặt nạ thoa kem dưỡng da nhưng vết tàn nhan chỉ nhạt đi một chút, Thư Nhan định đợi có thời gian rảnh sẽ đến bệnh viện kiểm tra, may mà nhìn thấy quản lý Vương là một ví dụ sống thành công, Thư Nhan quyết định ngày mai sẽ đến bệnh viện xin tư vấn.

"Gặp bác sĩ tôi giới thiệu cho cô à?" Hồ Thụy Tuyết nhìn vết tàn nhan trên mặt Thư Nhan, cho dù với tư cách là bạn bè kèm theo lọc kính cũng không thể nói Thư Nhan có vết tàn nhan đáng yêu được.

"Tạm thời không cần, quản lý Vương giới thiệu bác sĩ của cô ấy cho tôi." Thư Nhan vẫn tin vào hai mắt của mình, làn da của quản lý Vương trắng trẻo lại mềm mại, hiệu quả tốt như vậy cô cần gì bỏ gần tìm xa.

Thư Nhan cầm lấy danh thiếp quản lý Vương đưa cho thuận lợi tìm được vị bác sĩ kia, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, Thư Nhan nói tên của quản lý Vương ra, bác sĩ lập tức biết là ai.

"Cô ấy có gọi điện qua nói với tôi, cô ngồi xuống trước đi, tôi nhìn xem tình huống của cô một chút." Bác sĩ nhìn kỹ vết tàn nhan của Thư Nhan, trên sống mũi có tàn nhang bẩm sinh, gò má cao và phần dưới mí mắt có bọng mắt, hai vết tàn nhan này rất khó để xóa: "Vết tàn nhan này của cô có thể xóa được, nhưng có lẽ không có cách nào làm sạch được như cô Vương."

"Có lẽ không được như cô ấy là ở mức độ nào?" Thư Nhan biết mức độ của mình nghiêm trọng, không mong sẽ có hiệu quả như quản lý Vương, chỉ cần sau khi xóa đi trang điểm lên che đi là được.

"Có thể đạt được tám mươi phần trăm, có lẽ sẽ để lại vết." Bác sĩ không dám bảo đảm, tận lực nói về sự nghiêm trọng của nó trước.

Thư Nhan biết bác sĩ sẽ không nói chắc chắn, anh ta nói tám mươi phần trăm, vậy ít nhất có thể được chín mươi phần trăm.

"Hôm nay có thể làm không?" Thư Nhan thật sự rất hận vết tàn nhan trên mặt mình, muốn xóa bỏ càng nhanh càng tốt.

"Có thể, hiện tại đúng lúc là mùa đông, là mùa tốt nhất để xóa tàn nhan. Nếu cô muốn làm, hôm nay có thể làm. Sau khi làm xong trong vòng bảy ngày không thể phơi nắng. Nếu cô có thể làm được, tốt nhất đừng phơi nắng trong vòng một tháng." Bác sĩ cẩn thận nói các hạng mục cần chú ý.

"Chỉ có thể ở trong nhà, không thể ra khỏi cửa sao?"

"Không phải, ý của tôi là muốn phòng nắng tốt, lúc đi ra ngoài tốt nhất nên mang khẩu trang và mang kính mắt, đội mũ hoặc che dù. Một khi phơi dưới ánh nắng mặt trời sẽ bị phản đen, đến lúc đó tình huống sẽ nghiêm trọng hơn." Bác sĩ giải thích cặn kẽ hết mức.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 161: Chương 161


"Vậy sau khi xóa xong sẽ không để lại di chứng gì chứ?" Đây là vấn đề Thư Nhan lo lắng nhất, không phơi nắng một tuần, một tháng đương nhiên không thành vấn đề, dù sao cũng không thể không phơi nắng cả đời chứ?

"Cái này tùy vào chất da của mỗi người khác nhau, nơi sinh ra vấn đề cũng khác nhau, có vài người sau khi làm xong không để lại bất kỳ di chứng nào. Cũng có một vài người sau khi làm xong, làn da có thể sẽ trở nên hơi nhạy cảm. Đều không phải là vấn đề lớn, sau khi cô làm xong chỉ cần kiên trì uống nước là được, ngoài ra không phải là không thể phơi nắng, mà là không thể để nắng chiếu trực tiếp vào da. Người bình thường có làn da khỏe mạnh bị ánh mặt trời chiếu rọi vào cũng sẽ nhạy cảm đỏ lên, có không ít người cũng sẽ nổi tàn nhan. Điều tôi muốn nói với cô chính là, không phải làm cái phẫu thuật laser này xong là cô có thể thả cả đời không quan tâm, không có thần kỳ đến mức đó, vẫn phải dựa vào quá trình bảo dưỡng của cô sau này." Bác sĩ cực kỳ kiên nhẫn trả lời các loại vấn đề của Thư Nhan.

"Vậy thì làm đi." Thư Nhan là loại người do dự trước khi quyết định, nhưng một khi đã quyết định sẽ kiên trì tới cùng.

Bác sĩ kê đơn, để Thư Nhan đi thanh toán tiền. Xóa tàn nhan cộng thêm một số thuốc điều trị tổng hết mười ngàn. Thư Nhan hết cả hồn, không ngờ dùng laser xóa tàn nhan lại mắc như vậy, nhớ trước kia cô có một đồng nghiệp, lương đi làm lúc mười bảy tuổi là mười ngàn, nhưng mười ngàn của chín năm sau hoàn toàn không thể so với mười ngàn của năm mười bảy.

Suy nghĩ lại, laser xóa tàn nhan là dụng cụ cao cấp ở hiện tại, cái giá tiền này dường như cũng chỉ có thể nói ở quá khứ.

Trước đó Thư Nhan đã hỏi quản lý Vương, cô ấy nói lúc b.ắ.n laser sẽ có hơi đau, nhưng vẫn có thể chịu được, cứ như bị muỗi cắn vậy, cô còn tin là thật, lần thứ nhất b.ắ.n lên mặt, Thư Nhan xém chút nữa nhảy lên, bị bác sĩ đè giữ lại.

"Đừng động, nếu b.ắ.n trúng hai mắt thì không phải chuyện giỡn đâu. Sẽ đau một chút, tôi cố gắng nhanh động tác tay, cô nhịn đau một chút thì sẽ qua thôi." Bác sĩ thấy nhiều rồi, sẽ không vì Thư Nhan la đau mà dừng lại, đánh nhanh thắng nhanh tốt hơn nhiều.

"Sao mà đau quá vậy?" Thư Nhan là người cực kỳ chịu đau, kết quả bị laser này b.ắ.n ứa nước mắt.

TBC

"Laser quả thật có hơi đau, muốn trở nên xinh đẹp phải trả giá lớn, ngẫm lại xem sau khi hết tàn nhan mình xinh đẹp thế nào? Nhịn một chút sẽ qua thôi." Bác sĩ an ủi cô.

Thư Nhan nhịn hai tiếng, thật sự là vừa b.ắ.n vừa ch** n**c mắt. Sau khi bác sĩ bảo b.ắ.n xong rồi, Thư Nhan cảm thấy hàm răng của mình đã bị cô nghiến đến chảy m.á.u rồi.

Có một vài chỗ chảy tơ máu, bác sĩ nói ra nguyên nhân là do tàn nhan quá sau, cho nên phải đánh tàn nhan mấy lần, không phải là vấn đề gì lớn.

"Sau khi về nhà, tàn nhan trên mặt sẽ càng ngày càng rõ, cô đừng quan tâm tới nó, cũng đừng lau gì hết, sẽ từ từ kết vảy rồi rụng xuống, tuyệt đối đừng dùng tay gãi. Mấy ngày này đừng rửa mặt, chỉ lau nhẹ thôi, ngoài ra tuyệt đối không được phơi nắng." Bác sĩ dặn dò lần nữa.

"Được, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ, mà khi nào thì tôi đến tái khám vậy?" Trước khi đi, Thư Nhan hỏi.

"Một tuần hoặc nửa tháng sau đều có thể."

Thư Nhan đội mũ đeo khẩu trang đi đón con, nếu không phải cô mở miệng trước, Lâm Tuệ và Ngô Tú Nguyệt đều không biết người đứng ở bên cạnh là Thư Nhan.

"Chị đang làm gì thế?" Ngô Tú Nguyệt nhìn Thư Nhan từ trên xuống dưới, bọc kín thật, đi làm trộm cũng được nữa.

Thư Nhan kề sát lại gần bọn họ nhỏ giọng nói: "Tôi đi bệnh viện xóa tàn nhan, hiện tại mặt đỏ lắm không thể gặp người được."

"Nghe nói cái đó đắt lắm." Ngô Tú Nguyệt lấy khẩu trang ra, nhìn tình hình trên mặt Thư Nhan thì hơi sợ: "Ối, sao lại kinh khủng thế, chị làm hết bao nhiêu tiền vậy?"

"Không phải nhìn là biết mới làm xong à? Sắp tới thoa kem bảo dưỡng cho tốt là được rồi. Có điều hơi mắc, nhưng hiệu quả rất tốt, tôi có quen một chị kia, mặt cô ấy hiện giờ trắng nõn nà, không có chút vết tàn nhan nào luôn."

Ngô Tú Nguyệt cảm thấy không cần thiết phải tiêu số tiền này, Lâm Tuệ ở bên cạnh nghe có hơi động lòng: "Chị nói vết tàn nhan giống như tôi cũng có thể xóa được không?"

"Trên mặt chị mới có mấy vết thôi mà? Không đi xóa cũng đâu có sao." Ngô Tú Nguyệt ở một bên nói.

"Không thể nói như vậy được. Chị nhìn xem hai bên mặt tôi đi, sau khi sinh con xong thì không hề nhạt đi, cũng rất khó nhìn, nếu b.ắ.n laser xóa sạch vậy tôi cũng đi bắn."

"Tôi cùng ý kiến với Tú Nguyệt, chút tàn nhan này của chị không có gì đâu, trang điểm sơ là che được rồi, còn tàn nhan của tôi như chó đốm, hết cách rồi cho nên mới đi b.ắ.n để đỡ xấu mặt."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 162: Chương 162


Trong ba người bọn họ thì da của Lâm Tuệ là trắng nhất, vết tàn nhan cũng ít nhất, nhưng có lẽ có quan hệ đến cuộc sống an nhàn của cô ấy.

Ba người tán gẫu, đám nhỏ từ bên trong đi ra, nghe thấy Thư Nhan gọi mình, Tinh Tinh tò mò nhìn mẹ: "Mẹ bị sao vậy?"

TBC

"Không có gì, đi thôi, chúng ta đi đón em trai, sau đó đi xem nhà mới nhé." Ngoảnh đầu vẫy tay với Lâm Tuệ và Ngô Tú Nguyệt, dắt con gái đi đến nhà trẻ.

Nhìn thấy Thư Nhan bọc kín như vậy, Thiên Bảo cũng bị dọa sợ.

"Mẹ, có phải mẹ làm chuyện xấu rồi không?" Thiên Bảo ra vẻ làm như biết tỏng rồi.

"Mẹ làm chuyện xấu gì hửm?" Thư Nhan kéo mũ, che khuất ánh mắt tò mò của người đi đường.

"Mẹ lén nói cho con biết đi, con tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết đâu." Thiên Bảo đột nhiên hạ thấp giọng nói.

Thư Nhan xoa nhẹ đầu của cậu: "Khiến con thất vọng rồi, mẹ thật sự không làm chuyện xấu, đi thôi, dẫn hai con đi xem nhà mới."

Hiện tại căn nhà đỡ hết mùi rồi, nhưng vì lý do an toàn, Thư Nhan vẫn quyết định đợi đến cuối năm mới chuyển vào.

"Mẹ, đây chính là nhà mới của chúng ta sao?" Tinh Tinh và Thiên Bảo chỉ vào căn nhà vừa mới tới hai lần là lúc đang lắp đặt và sau khi mới lắp đặt xong, nhưng vẫn là lần đầu tiên đặt chân đi vào nhà.

"Đúng vậy, sau này nơi đây chính là nhà của chúng ta." Thư Nhan dẫn Thiên Bảo, gọi Tinh Tinh mau tới đây: "Nhìn thấy gì không? Về sau chỗ này sẽ ghi lại số đo chiều cao của con và Thiên Bảo, bên cạnh là nơi treo ảnh, lát nữa chúng ta sẽ dán ảnh chụp ở vườn bách thú lên, đợi nghỉ đông rồi, mẹ dẫn hai con đến nơi khác chơi, đến lúc đó chúng ta lại chụp hình tiếp nhé."

"Chỗ này là tường vẻ vang, Thiên Bảo nhận được hoa hồng nhỏ và con nhận được bằng khen đều sẽ dán vào đó." Thư Nhan cười khẽ: "Cho nên con và em trai đều phải cố gắng lên, nếu như không dán kín mặt tường này, mẹ sẽ mất mặt lắm."

"Con có rất nhiều rất nhiều hoa hồng nhỏ, muốn dán ở đây, ở đây, còn có ở đây nữa." Thiên Bảo chạy khắp phòng khách.

"Tinh Tinh, tới đây, mẹ đo chiều cao cho con." Tinh Tinh đã được bảy tuổi rưỡi chỉ cao 114 centimet, chiều cao này chắc chắn thấp hơn mức bình thường, lát nữa đến bệnh viện hỏi xem nên bổ sung thêm thứ gì để tăng chiều cao.

Viết ngày tháng năm lên, Thư Nhan lại kéo Thiên Bảo tới đo chiều cao, nhật ký phát triển lần thứ nhất đã hoàn thành.

Buổi tối đi ngủ, trên mặt đau rát, chút đau này vẫn có thể nhịn được, khó chịu ở chỗ là không thể xoay người, sợ mặt bị đè xuống.

Ngủ một giấc dậy, lúc Thư Nhan soi gương thì suýt chút nữa tự hù c.h.ế.t mình, hôm qua mới b.ắ.n laser xong, cả mặt đỏ lên rất khó coi nhưng vẫn có thể chấp nhận được, bây giờ khuôn mặt cứ như... không có cách nào tả được, tóm lại cứ như con mèo mướp, lốm đốm không nhìn ra được thứ gì.

Dùng khăn lông lau mắt và môi, còn lại chẳng dám đụng vào nước, bác sĩ nói sẽ càng ngày càng rõ, chắc hẳn mấy ngày tới càng khó coi hơn.

Có xấu hơn nữa cũng phải đưa mấy đứa nhỏ đi học, Thư Nhan mang khẩu trang, đeo kính, đội mũ đi ra ngoài, người đi đường 100% đều quay đầu lại nhìn, trong đó còn có một bác gái tốt bụng đi tới kéo hai đứa bé, hỏi có phải Thư Nhan là mẹ của hai bé không.

Thư Nhan lập tức dở khóc dở cười: "Tôi bị cảm hơi nặng, cho nên mới mang khẩu trang." Lấy kính và mũ xuống thì đỡ hơn nhiều, chí ít sẽ không bị người ta nhận lầm là bọn buôn người.

Thấy dáng vẻ kia của Thư Nhan, Lâm Tuệ cũng có hơi sợ.

"Nhìn chị sao kinh khủng thế, tôi nên suy nghĩ lại thôi." Tối qua cô ấy còn nói với chồng, định b.ắ.n laser xóa tàn nhan, chồng cô ấy cũng đồng ý rồi, bây giờ nhìn dáng vẻ này của Thư Nhan, có lẽ cô ấy nên đợi thêm vài ngày nữa.

"Bác sĩ nói sắp tới còn rõ hơn nữa, đến lúc đó sẽ vảy kết, đương nhiên sau khi tróc vảy rồi sẽ khôi phục lại, hơn nữa b.ắ.n này còn để lại di chứng, sau này cần phải chăm chú bảo dưỡng, không thể phơi nắng. Nếu không phải nghiêm trọng quá, tôi sẽ không đi b.ắ.n đâu, chút tàn nhan ấy của chị thật sự không cần thiết." Vết tàn nhan trên mặt Lâm Tuệ rất nhạt, nếu Thư Nhan giống cô ấy thì cũng sẽ không đi b.ắ.n laser là gì.

"Đúng vậy, chị thật sự không cần b.ắ.n đâu, ngược lại là tôi có nhiều tàn nhan thế này, nếu có tiền thì sẽ đi b.ắ.n ngay." Ngô Tú Nguyệt ở một bên nói.

Lúc vào quán, Trương Hoa Tú và Oánh Oánh cũng sợ hết hồn.

"Bà chủ, chị sao vậy?" Oánh Oánh nhìn mặt Thư Nhan hỏi.

"Bắn laser xóa tàn nhan, chị biết có một người từng làm, hiệu quả rất tốt nên chị cũng đi làm. Trong hai ngày tới mặt của chị sẽ càng ngày càng khó nhìn, có thể sẽ không thường xuyên đến quán, hai người trông quán, có chuyện gì thì gọi cho số này, để cô ấy gọi cho chị là được." Thư Nhan đưa số điện thoại ở căn tin cho hai người.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 163: Chương 163


Trước khi rời đi, nhiều khách quen nhìn thấy mặt của Thư Nhan đều hỏi một câu, nghe cô nói là vì b.ắ.n laser xóa tàn nhan thì đều rối rít nói bọn họ đợi nhìn thấy hiệu quả của cô, nếu tốt cũng sẽ đi bắn.

Cả một ngày, khuôn mặt vẫn luôn nóng bừng đau rát, đến tối thì càng đau hơn, Thư Nhan gọi điện thoại cho bác sĩ, thầy thuốc nói với cô đây là hiện tượng bình thường, nếu thật sự đau quá không chịu nổi thì có thể chườm đá, căn phòng thuê này không có tủ lạnh, Thư Nhan bèn dùng khăn mặt thoa, nóng lên lại dùng nước lạnh, lặp lại mấy lần như vậy, cảm thấy lúc thoa thì tốt hơn chút, không thoa lại khó chịu, dứt khoát nhịn đau.

Qua ba ngày sau, cảm giác nhoi nhói mới từ từ giảm đi, nhưng bây giờ khuôn mặt hoàn toàn không thể nhìn, từng mảng đen dính trên mặt, không mang khẩu trang thì không ra ngoài được.

Thư Nhan trực tiếp tìm Trương Hoa Tú ở trong khu chung cư, nói với cô ấy hai ngày tới sẽ không đến quán, đợi vảy rụng rồi thì sẽ đến lại, tránh cho dọa sợ khách hàng.

Tới gần giữa trưa, chị gái ở căn tin đến gọi Tiểu Nhan, nói Tú Tú tìm cô có chuyện, hỏi mới biết tổng giám đốc Trương tìm cô.

"Tổng giám đốc Thư, hot, quần áo mùa thu hot rồi, lần này chúng ta thật sự có lời rồi." Giọng nói vui sướng của lão Trương truyền tới.

"Là sao? Ông đừng kích động, từ từ nói." Vợ của ông ấy lợi hại vậy à, mới đi Hàng Châu có mấy ngày đã kiếm được thị trường rồi?

"Có một người ở tỉnh Vịnh muốn hai mươi ngàn bộ, vẫn là nhóm thứ nhất, người đó nói nếu bán tốt, lần sau sẽ lấy thêm một trăm ngàn bộ, hơn nữa có thể thanh toán hết tiền." Lão Trương vui mừng cười híp cả mắt.

Đã bao nhiêu năm rồi? Ông đã quên cái cảm giác khi nhận được đơn lớn rồi, vốn cho rằng nhà máy sẽ đóng cửa, không ngờ lại cải tử hoàn sinh, còn tốt hơn cả trước kia nữa.

"Hiện tại người đó có ở trong xưởng của ông không?" Thư Nhan thật không ngờ sẽ có người ở tỉnh Vịnh lấy hàng: "Chính người đó tìm đến?"

"Đang ở xưởng xem hàng. Người đó nói lúc đến Hàn Thành lấy hàng thì nhìn thấy quần áo mùa thu, đúng lúc vợ của tôi cũng đang ở đó nên mời người đó đến xưởng xem luôn." Lão Trương không khỏi đắc ý nói.

Nghĩ đến mặt của mình, Thư Nhan có chút do dự: "Hiện tại tôi không tiện qua đó."

"Cô bận gì sao? Thật ra tôi và người đó bàn chuyện cũng hòm hòm rồi, phần sau thì cứ để chúng tôi, nhưng ký hợp đồng thì cô vẫn nên đi một chuyến." Đơn hàng lớn như vậy vẫn nên cùng nhau ký hợp đồng mới được.

Thư Nhan suy nghĩ, cuối cùng nói: "Được rồi, buổi chiều tôi sẽ qua."

Nếu đi gặp khách mà mang kính đen và đeo khẩu trang có hơi mất lễ phép, Thư Nhan quyết định chỉ cần ký tên là được rồi.

Nói đến vợ của lão Trương thì cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, là một người phụ nữ có dáng dấp xinh đẹp tính tình cực kỳ dịu dàng, rất khó nhìn ra bà ấy lại chạy mảng marketing, hơn nữa kéo kiếm được một đơn lớn về cho xưởng.

"Cô chính là tổng giám đốc Thư phải không? Lão Trương đã nói với tôi về cô rất nhiều lần, đã sớm muốn gặp cô một lần nhưng mãi chẳng có cơ hội." Giọng của Diệp Thục Cầm cũng vô cùng mềm mại.

"Chị dâu quá khách sáo rồi, gọi tôi là Thư Nhan là được, tôi gọi là chị dâu không sao chứ?"

"Đương nhiên không sao rồi, vậy tôi gọi cô là Thư Nhan." Diệp Thục Cầm nhìn Thư Nhan, lại không nhìn chằm chằm vào vết tàn nhan trên mặt Thư Nhan, làm như không nhìn thấy vậy.

TBC

Tán gẫu mấy câu, Thư Nhan phát hiện bà ấy là một người hay nói, cũng không khiến bầu không khó ngột ngạt, càng không khiến người ta xấu hổ.

Vết xóa tàn nhan trên mặt Thư Nhan tự mình nói ra, nghe nói là b.ắ.n laser, Diệp Thục Cầm còn cảm thán một câu: "Bây giờ khoa học kỹ thuật thật sự càng ngày càng tân tiến, lần trước tôi còn nhìn thấy một bà chủ cửa hàng quần áo cắt mí mắt, cắt thật sự rất giống."

"Ở bệnh viện tôi làm cũng có, hơn nữa còn nhiều người làm lắm, sửa mũi cũng có luôn, chỉ là tôi nhát gan, không dám động d.a.o lên mặt." Thư Nhan cười nói.

"Các nét trên mặt cô đều đẹp, hoàn toàn không cần động dao. Đúng rồi, có chuyện muốn bàn với cô, có thể xưởng của nhà chúng tôi sẽ không theo kịp sản lượng, ý của lão Trương tìm bạn sản xuất thay, cô có ý định gì không?" Diệp Thục Cầm thử dò xét nói.

Nói là hợp tác, thật ra tiền vốn đều do Thư Nhan bỏ ra, bọn họ chỉ xuất xưởng với nhân công, khách bên Hàng Châu đều là do Thư Nhan khai thác, nói ra là bọn họ được hưởng lợi lớn, hiện tại tìm người sản xuất thay, cảm thấy hơi không đúng lắm.

"Tôi thì không sao, vấn đề về phương diện sản xuất tôi không hiểu lắm, hai người quyết định rồi làm đi." Thư Nhan thật sự không nghĩ nhiều như vậy, bây giờ tinh lực chính của cô đều đặt hết vào công ty cô chung vốn với Hồ Thụy Tuyết mở ra.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 164: Chương 164


Lúc trước hợp tác với lão Trương cũng không nghĩ sẽ làm được đến mức này, nửa tháng ngắn ngủi bán gần một trăm ngàn bộ, hơn nữa theo Thư Nhan thấy, cô chỉ bỏ ra một phần phí vật tư, giai đoạn sau phần lớn là ghi nợ, ở Hàng Châu thì cũng chỉ ở có một ngày, sau đó đều do Diệp Thục Cầm chạy ngược chạy xuôi, trong lòng vẫn có hơi ngại ngùng.

Có thể nói hai bên đều thấy đủ, cho nên hợp tác giữa bọn họ rất vui vẻ.

Chuyện tốt không ngừng kéo đến, bên Hồ Thụy Tuyết công ty đã sẵn sàng, chọn ngày tốt là có thể khai trương, ngoài ra quảng cáo cũng chạy chương trình một ngày, nghe Hồ Thụy Tuyết nói, bọn họ đã muốn liên lạc với người đại diện của đôi vợ chồng ngôi sao kia.

"Bọn họ có mục đích này, chỉ là giá hơi cao." Hồ Thụy Tuyết nói ra một con số cho Thư Nhan, nghe xong Thư Nhan hít một hơi.

"Một triệu, sao bọn họ không đi cướp đi?" Đừng thấy sau này phí đại ngôn của minh tinh là mấy trăm ngàn, hạng A thì một triệu, còn lúc này minh tinh trong nước không cao như vậy đâu.

Cũng như phim chiếu trên tivi, minh tinh bình thường thì một tập phim có thể kiếm được một hai ngàn, có tiếng tăm chút thì bốn năm ngàn, nổi tiếng thì có thể hơn mười ngàn đã không tệ rồi, phí biểu diễn của ca sĩ cũng hơn mười ngàn, còn sau này thì động một chút là trên một triệu.

"Hai người họ nổi tiếng, hiện tại vừa mới kết hôn, đang là lúc hot nhất, cho nên mới ra giá cao. Cố định thì lên giá, rớt đất thì hoàn tiền, đương nhiên không thể theo giá bọn họ đưa ra được, thật sự hết cách thì chúng ta có thể chọn minh tinh khác, đâu nhất thiết phải là bọn họ đâu." Hồ Thụy Tuyết cười nhẹ nói.

Mặc dù độ hot của bọn họ rất cao, nhưng cũng không cao tới mức này, dựa theo quyết định của Hồ Thụy Tuyết, một người năm mươi ngàn, hai người thì một trăm năm mươi ngàn, giá này cũng không ít đâu.

"Cái này để qua một bên trước, chúng ta đã liên lạc với bảy đài truyền hình, giá cả coi như phù hợp, chủ là Ương Thị (CCTV)... giá cả vượt khỏi dự tính, cô xem." Hồ Thụy Tuyết lấy tờ báo giá ra cho Thư Nhan xem.

Thư Nhan nhận lấy tờ báo giá nhìn xem thì bị giá bên Ương Thị dọa sợ: "Năm triệu? Cái giá này..." Đợi đến lúc cô nhìn thấy rõ đơn vị thì nhất thời dừng lại: "Một năm?"

"Đương nhiên." Hồ Thụy Tuyết gật đầu.

TBC

Thư Nhan ôm ngực, thực ra một đài, cho dù thời gian rỗi thì cái giá này cũng phải chăng, năm triệu một năm, còn là quảng cáo thời gian dài, Thư Nhan thật sự rất tò mò về năng lực của nhà Hồ Thụy Tuyết.

"Duyệt." Thư Nhan cắn răng giậm chân một cái, cùng lắm thì vay thôi, không phải hiện này ai cũng vay mở công ty sao, dùng tiền của ngân hàng để kiếm tiền.

Hồ Thụy Tuyết đã chuẩn bị xong phương án nếu Thư Nhan phản đối, không ngờ cô còn kiên quyết hơn cô ấy, quyết định một cách nhanh chóng không do dự.

"Xác định rồi hả?" Hồ Thụy Tuyết hỏi lại lần nữa.

"Đúng vậy, nhất định phải nắm lấy." Thư Nhan cảm thấy bọn họ có thể thật sự nổi tiếng, không thể trì hoãn nữa, Thư Nhan lại không nhịn được mà lo lắng: "Cô nói xem lỡ như chúng ta bị thua lỗ thì sao."

Làm xong hết tất tần tật các quảng cáo, ít nhất phải hơn mười triệu, mười triệu chia hai, cho dù cô bỏ ra một nữa thì cũng hơn năm triệu, có bán cô đi cũng không trả nổi.

Hồ Thụy Tuyết cười một tiếng: "Có biết vì sao chồng cũ của tôi làm ăn về mảng trang phục không?"

Đề tài này có phải chuyển nhanh quá rồi không?

Không đợi Thư Nhan trả lời, Hồ Thụy Tuyết thản nhiên nói: "Bởi vì nhà của chúng tôi đã khởi nghiệp rồi, hiện tại chen chân vào đủ loại tư liệu về trang phục, cũng buôn bán trang phục, chẳng qua là đều xuất khẩu, lúc ấy tôi dự định kinh doanh thì anh trai tôi nói với tôi, hàng mẫu cứ gởi bán chỗ anh ấy, mấy hôm trước tôi đã trưng bày hàng mẫu ở sảnh rồi, cũng có được ba đơn rồi, cho nên... cô đừng lo lắng bán không được, bây giờ nên nghĩ cách phải làm sao để nâng cao sản lượng thôi."

Thư Nhan im lặng, chuyện này khiến cô không biết phải nói thế nào, đây chính là phiên bản buôn bán đơn giản của người ta.

Xem như cô đã hiểu, Hồ Thụy Tuyết tìm cô hợp tác, hoàn toàn là đưa tiền cho cô.

"Cô đã nói vậy, tôi cũng không biết nên nói thế nào." Thư Nhan cảm thấy nhìn nhận quá nhiều cổ phần.

"Vậy thì đừng nói gì cả, lần tới mời tôi ăn bữa cơm là được rồi."

Nhìn ánh mắt Hồ Thụy Tuyết, Thư Nhan đột nhiên bật cười: "Được, trừ thịt người và thịt động vật không thể ăn, cô muốn ăn gì tôi đều mời cô ăn."

Ngoài cửa truyền tới tiếng cười khẽ, Thư Nhan xoay người lại nhìn, một người đàn ông mặc tây trang thẳng thớm, phong độ lịch lãm buồn cười nhìn hai người các cô.

Mặt Thư Nhan đỏ lên, lời bọn họ vừa nói khi nãy đều bị người này nghe thấy hết, còn nữa, ai đây?
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 165: Chương 165


"Anh cả, sao anh lại tới đây?" Hồ Thuỵ Tuyết nhìn thấy người tới nên kinh ngạc hỏi.

Thư Nhạn tò mò đánh giá người kia, người này có vài phần nhìn tương tự Hồ Thuỵ Tuyết, ngũ quan càng thêm góc cạnh, nam tính hơn, là một loại rất có khí chất hiên ngang nhưng cũng tuấn tú phong độ nhẹ nhàng.

"Xin chào, tôi là anh trai Thuỵ Tuyết tên là Hồ Thuỵ Dương." Hồ Thuỵ Dương không trả lời vấn đề của Hồ Thuỵ Tuyết mà ngược lại lên tiếng chào hỏi với Thư Nhan trước.

Lúc đối mặt với trai đẹp thì đương nhiên mỗi một người phụ nữ nào đều sẽ vô thức kìm lại bản tính của mình, giống như giờ phút này giọng nói của Thư Nhan đã hạ thấp xuống hẳn hai độ: "Chào anh, tôi tên là Thư Nhan, là bạn của Thuỵ Tuyết."

"Tôi có nghe Thuỵ Tuyết nói qua về cô rồi, nếu như cô không ngại cô cũng có thể gọi tôi là anh cả giống như Thuỵ Tuyết." Hồ Thuỵ Dương ấm áp nói.

Gọi anh cả thì nghe qua hình như quá mức thân mật, gọi là anh cả Hồ thì lại quá kỳ quái, mà gọi là anh Dương thì lại càng thân mật hơn. Trong lúc nhất thời Thư Nhan giống như thật sự không biết phải gọi Hồ Thuỵ Dương là gì.

"Tuy rằng Thư Nhan là chị em của em nhưng anh muốn nhận người ta là em gái ngay khi vừa quen biết gần đây thì quả thật cũng quá chiếm hời rồi đấy. Thư Nhan, cô đừng để ý đến anh ấy cứ gọi là anh Thuỵ Dương đi." Hồ Thuỵ Tuyết đứng ra thay Thư Nhan giải vây.

"Là do anh đường đột." Hồ Thuỵ Dương phản ứng lại nói với vẻ có lỗi: "Lúc trước anh thường xuyên nghe Thuỵ Tuyết nhắc tới em, con bé nói nếu như mình cũng có một cô em gái như vậy thì sẽ thế nào. Từ lâu trong lòng anh đã coi em như em gái của mình, ngoài ra anh cũng rất tán thưởng về lòng dũng cảm và ý tưởng trong kinh doanh của em."

Trong lòng Thư Nhan hơi đột ngột một chút, thật sự chỉ là đường đột thôi sao? Với một nhân vật cỡ như anh ấy thì việc nói ra những gì trong đầu là không thể, anh ấy tuyệt đối sẽ không nói ra những gì trong lòng đang nghĩ, chẳng lẽ đang muốn thử cô sao?

Đây cũng chính là nguyên nhân mà Thư Nhan không thích giao thiệp với những kẻ có tiền, dường như bọn họ luôn cảm thấy người khác tiếp cận bọn họ là có mục đích. Lúc nói chuyện nói không chừng lời nói đó có thể là đang muốn thử người, ở chung như vậy thật sự cực kỳ mệt nhưng đương nhiên Hồ Thuỵ Tuyết lại là một ngoại lệ, nguyên nhân bởi vì cô ấy với cô đồng bệnh tương liên, vậy nên Hồ Thuỵ Tuyết đối với cô tương đối tốt bụng?

Những thứ này đều chỉ là suy đoán, trước mắt thì Hồ Thuỵ Tuyết là một người rất đáng để kết bạn. Đã là một người bạn thì trong lòng không nên hoài nghi tới hoài nghi lui, nhưng Hồ Thuỵ Dương lại không phải là bạn, lời nói của anh ấy rất đáng để người ta hoài nghi.

Thư Nhan ngồi ở một góc sô pha có hơi câu nệ cầm ly nước lên uống, có Hồ Thuỵ Dương ngồi bên cạnh làm Thư Nhan luôn cảm thấy áp lực rất lớn.

"Anh, anh tới đây có chuyện gì sao?" Hồ Thuỵ Tuyết hỏi lại một lần nữa.

TBC

"Không có việc gì, vừa lúc anh tiện đường đến bên này xử lý chút việc nên mới tới đây xem em thôi. Công ty của em làm ăn cũng không tệ lắm, thế nào, có gặp khó khăn gì không?" Hồ Thuỵ Dương rất giống như các bậc phụ huynh khác đều hy vọng đứa nhỏ nhà mình có thể thuận buồm xuôi gió, anh ấy hận không thể giúp cô ấy dọn sạch hết chướng ngại.

"Tạm thời cũng không có gì cả nên anh yên tâm đi, chẳng lẽ anh không tin tưởng em như vậy sao?" Hồ Thuỵ Tuyết nửa nói giỡn.

"Không phải anh có ý này, anh chỉ lo lắng lần đầu tiên em làm buôn bán gặp phải khó khăn gì đó. Đừng cố gắng gượng quá, có gì có thể tìm anh anh giúp em giải quyết." Hồ Thuỵ Dương dẫn dắt từng bước.

"Thật sự không cần mà, có gì cần em chắc chắn sẽ gọi điện thoại cho anh. Không phải anh còn có việc sao, anh nhanh đi đi đừng trì hoãn." Hồ Thuỵ Tuyết đuổi Hồ Thuỵ Dương rời đi.

Hồ Thuỵ Dương làm như không nghe thấy lại thay đổi đề tài nói: "Ngày kia là sinh nhật bà nội, Thư Nhan có muốn tới không? Vừa lúc bà nội anh cũng vẫn luôn muốn gặp em."

"Em sao?" Thư Nhan có hơi kinh ngạc chỉ vào mình.

"Đúng vậy, em là bạn thân của Thuỵ Tuyết, ở nhà Thuỵ Tuyết cũng luôn nhắc tới em. Bà nội đã từng nói rất nhiều lần bảo Thuỵ Tuyết đưa em về nhà ăn cơm, vừa vặn thừa dịp có cơ hội này." Hồ Thuỵ Dương chân thành nhìn Thư Nhan.

"Không được đâu." Thư Nhan nhanh chóng lắc đầu, nhà có tiền mở tiệc cô đến xem náo nhiệt làm gì? Đi để sắm vai hề cho người ta xem sao? Cô cũng không muốn bấu víu cành cao cho nên đối với tiệc hội của những kẻ giàu có cô thật sự không có hứng thú: "Anh nhìn mặt em đi, hiện tại đến cả ra cửa em còn chẳng dám huống chi là đi tham gia tiệc."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 166: Chương 166


Dường như lúc này Hồ Thuỵ Dương mới phát hiện ra mặt của Thư Nhan: "Làm sao vậy?"

"Không có gì đâu, em đi phẫu thuật laser để xoá tàn nhang thôi, nếu như không có việc gì vậy em đi trước đây, một lát nữa em còn phải đi đến bọn nhỏ tan học." Thư Nhan không tính toán tiếp tục nói chuyện với Hồ Thuỵ Dương nữa, quá mệt mỏi.

Thường ngày Hồ Thuỵ Tuyết đều muốn lôi kéo Thư Nhan cùng nhau ăn cơm nhưng hôm nay hiếm thấy cô ấy lại không kéo Thư Nhan ở lại mà đưa cô đến cửa thang máy.

"Thật ngại quá, anh cả tôi thường không phải như vậy đâu, mỗi khi gặp phải chuyện gì của tôi là anh ấy sẽ trở nên cực kỳ lo lắng." Hồ Thuỵ Tuyết nói với vẻ có lỗi.

"Không sao đâu, cô là cô còn anh ấy là anh ấy, tôi và cô là bạn bè, tôi lại còn cùng cô cùng nhau làm ăn nữa." Ngụ ý của Thư Nhan chính là đã biết Hồ Thuỵ Dương đang thử mình rồi. Hơn nữa đối với hành vi của anh ấy cô sẽ có chút tức giận nhưng cô sẽ không tức giận với Hồ Thuỵ Tuyết.

Hồ Thuỵ Tuyết nhìn theo Thư Nhan rời đi thì gương mặt tươi cười cũng thu lại, vẻ mặt cô ấy trầm xuống quay trở lại văn phòng: "Anh cả, anh muốn làm gì vậy?"

TBC

Hồ Thuỵ Dương vẫn làm ra bộ dạng mỉm cười tủm tỉm như cũ: "Không phải đã nói anh vừa lúc tiện đường lại đây sao, anh muốn nhìn xem rốt cuộc tình hình của công ty em như thế nào, anh sẽ tham mưu cho em."

"Thư Nhan đã về rồi, em là em gái của anh mà em còn không hiểu biết anh sao, vì sao anh lại muốn làm như vậy? Thông tin của Thư Nhan cũng đã nằm trên bàn làm việc của anh rồi, cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ đồng bệnh tương liên giống như em thôi." Hồ Thuỵ Tuyết dừng một chút: "Anh cả, em với Thư Nhan là bạn bè, em không hy vọng chỉ vì vấn đề của anh mà em mất đi một người bạn này."

"Anh thật sự cũng chỉ muốn quan tâm em gái mình một chút thôi mà." Hồ Thuỵ Dương cảm thấy hơi oan ức nhìn Hồ Thuỵ Tuyết, hồi lâu sau anh ấy mới bất lực nói: "Được rồi, anh chỉ muốn đến nhìn xem rốt cuộc đồng bọn hợp tác với em là kiểu người gì thôi."

"Anh có ý gì? Cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ mang theo hai đứa nhỏ ở Nam Thành dốc sức làm việc, cô ấy có gì để đáng bị hoài nghi?" Hồ Thuỵ Tuyết nhíu mày.

"Em nói bản thân cô ấy còn là người chưa học xong mấy năm tiểu học vậy vì sao lại nhận biết nhiều chữ như vậy? Thậm chí cô ấy đã viết ra một phương án khiến những người đứng đầu trong ngành quảng cáo đều phải trầm trồ khen ngợi?" Hồ Thuỵ Dương tin trên thế giới này có thiên tài nhưng không có người nào không học mà trở thành thiên tài được.

"Từ kết quả điều tra ở quê quán cô ấy còn chưa tốt nghiệp tiểu học, vẫn luôn giúp người trong nhà việc làm nông. Sau khi lấy chồng vẫn luôn ở lại nông thôn nuôi con, vậy rốt cuộc sao phương án kia lại được như thế? Một người thật sự chưa được đi học, chưa hiểu việc đời lại nghĩ ra được sao?" Nếu như không phải trên người Thư Nhan có nhiều điểm đáng ngờ thì hôm nay Hồ Thuỵ Dương đã không lại đây rồi.

"Chẳng lẽ anh không cho phép cô ấy là thiên tài sao? Có lẽ trước đây cô ấy vẫn luôn có ý tưởng này nhưng chỉ bị hạn chế mà thôi, hoặc là nên nói sau khi cô ấy ly hôn thì mới hoàn toàn hiểu ra. Không phải anh nghĩ Thư Nhan là giả đấy chứ?" Hồ Thuỵ Tuyết có hơi tức hộc m.á.u mồm hỏi lại.

"Tiểu Tuyết, em phải biết rằng những việc anh làm đều vì muốn tốt cho em thôi. Ngộ nhỡ cô ấy có dụng ý khác thì người tổn thương cuối cùng cũng chỉ là em. Anh chỉ không hy vọng em bị tổn thương mà thôi." Hồ Thuỵ Dương khuyên nhủ.

"Tốt cho em? Từ nhỏ tới lớn anh đều nói là muốn tốt cho em, bởi vì mấy chữ này mà em chưa từng có bạn lại càng không được tiếp xúc với những người khác phái cho nên em mới có thể bị Trương Bá Tông lừa. Lúc trước em muốn gả cho anh ta mãnh liệt như vậy một phần là vì quả thật em thích anh ta còn một phần là bởi vì em muốn phản kháng. Anh cả, em đã hai mươi bảy tuổi rồi, là mẹ của đứa con, anh có thể đừng coi em trở thành trẻ ba tuổi được không? Em có năng lực phân biệt rõ phải trái đúng sai." Hồ Thuỵ Tuyết kích động đến mức hai mắt ngân ngấn lệ: "Thư Nhan là một người bạn thật sự của em, về điểm này em sẽ không thay đổi đâu."

"Anh cũng không có ý không để cho em kết bạn với cô ấy. Anh chỉ cảm thấy cô Thư Nhan này có hơi kỳ quái, cô ấy được lớn lên trong gia đình trọng nam khinh nữ lại ở nhà chồng nhiều năm như vậy, yếu đuối vô năng ngoan ngoãn phục tùng bọn họ. Vậy nên tại sao đột nhiên cô ấy lại xảy ra thay đổi lớn như vậy?" Còn cả sáng ý trong quảng cáo lần này nữa, ngón trỏ của Hồ Thuỵ Dương nhẹ gõ trên lưng ghế: "Anh không có ý gì khác, nhưng mà em với cô ấy làm việc hợp tác tốt nhất vẫn nên để ý nhiều một chút."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 167: Chương 167


"Thay đổi? Một khi một người phụ nữ đã thay đổi thì chắc chắn là vì gia đình đã xảy ra biến cố lớn. Chồng trước của Thư Nhan có tiểu tam ở bên ngoài, thậm chí vì tiểu tam kia mà vứt bỏ cô ấy và con cái, Thư Nhan có thay đổi cũng là chuyện bình thường. Ngoài ra, cô ấy chưa bao giờ hỏi đến tình hình công ty cả, anh cả em chỉ có thể nói lần này anh nhìn lầm rồi." Hồ Thuỵ Tuyết ở chung với Thư Nhan một thời gian mà đã có thể cảm nhận ra được cô không phải là loại người tính toán chi li. Cô ấy có thích tiền nhưng thích rất sòng phẳng, không phải của cô thì một đồng cô cũng không cần.

"Anh cũng không nói là cô ấy không tốt, anh chỉ là, thôi... Em đã chuẩn bị tặng gì trong sinh nhật bà nội chưa?" Quà sinh nhật mỗi năm đều làm cho người ta, cũng không biết tặng cái gì mới tốt.

"Em đã chuẩn bị xong rồi." Hồ Thuỵ Tuyết liếc mắt nhìn anh ấy: "Đừng có hỏi em, có hỏi em cũng sẽ không nói cho anh đâu."

Hồ Thuỵ Dương cười khẽ: "Anh biết, anh đi trước đây." Lúc tới cửa anh ấy lại nói: "Ngoại trừ những nghi ngờ về Thư Nhan thì anh rất bội phục với bản lĩnh kinh doanh của cô ấy."

Thư Nhan còn không biết bản thân mình đã khiến cho người ta hoài nghi. Cô đi tới cửa hàng trước một chuyến để giải quyết các khoản của ngày hôm qua, sau đó chuẩn bị một chút để tối nay đi tới Hàng Thành nhập hàng.

Thị trường trang phục của Hàng Thành cực kỳ lớn, ở gần đó cũng có chợ bán quần áo và giày cho trẻ em. Lúc trước khi cô đưa hai đứa nhỏ đến Nam Thành cũng chỉ mang theo vài bộ quần áo để tắm rửa. Khoảng thời gian trước cô có mua mấy bộ quần áo mùa thu trong cửa tiệm ở bên kia đường Học Phủ, chúng cũng hơi đắt một chút. Sau đó cô nhớ tới ở thành phố bên cạnh có buôn bán sỉ lẻ thời trang của trẻ em, thời tiết ngày càng lạnh chẳng biết ngày nào sẽ hạ nhiệt cho nên trang phục mùa đông vẫn phải nên chuẩn bị trước.

Con của Ngô Tú Nguyệt và Lâm Tuệ lớn bằng Thanh Thanh, ngày thường hai người bọn họ vẫn luôn giúp đỡ cô, đặc biệt là Ngô Tú Nguyệt mỗi lần cô có việc gì là cô đều sẽ gọi cô ấy giúp đỡ đưa đón bọn nhỏ. Có qua có lại mới tình cảm, vì vậy cô đã chọn riêng cho Trương Thành Hàm hai bộ quần áo và mua cho con gái của Lâm Tuệ một bộ.

Ngày hôm sau trở về, Thư Nhan nhìn thấy Phương Trạch Vũ ở trên xe nên cực kỳ kinh ngạc: "Tối hôm qua... hình như tôi không thấy anh?"

"Hôm trước tôi lại đây có chút việc, cô tới đây nhập hàng sao?" Phương Trạch Vũ không phải là người biết ăn nói, phải hồi lâu sau anh mới hỏi ra vấn đề này.

TBC

"Đúng vậy." Thư Nhan mỉm cười, lúc đó sau khi Phương Trạch Vũ rời khỏi đã làm cho Thư Nhan không thích ứng kịp tới vài ngày, vốn dĩ cô muốn nói lời cảm ơn anh nhưng vẫn luôn không gặp được người.

"Khoảng thời gian này tôi khá bận nên vẫn luôn không ở Nam Thành. Đúng rồi, hộp cơm kia của cô vẫn còn ở chỗ tôi, trở về tôi sẽ đưa lại cho cô." Phương Trạch Vũ trả lời.

"Không sao đâu cũng chỉ là hộp cơm thôi mà." Thư Nhan nhìn thoáng qua Phương Trạch Vũ: "Vậy anh đã xong chuyện chưa?"

"Gần như xong rồi."

Một cơn gió thổi tới thổi loạn mọi thứ, cô buông đồ xuống hất hết mái tóc ra sau đầu rồi đội mũ lại, sau đó lại lần nữa mang theo túi lớn túi nhỏ chạy trở về nhà.

"Mẹ." Thanh Thanh nhìn thấy mẹ trở về nên cực kỳ vui vẻ, cô bé chạy chậm tới bên người mẹ nhận lấy những đồ mà mình có thể cầm được.

Tóc của Thanh Thanh đã dài tới tai, hiện tại cũng mềm hơn rất nhiều ít nhất tóc cũng không hướng lên trời, mùa hè năm sau chắc hẳn là có thể thắt hai b.í.m tóc nhỏ được rồi. Sau khi đến Nam Thành, Thư Nhan vẫn luôn bổ sung dinh dưỡng cho cô bé cho nên cả người cô bé nhìn đã mũm mĩm hơn rất nhiều, làn da cũng trắng hơn, chủ yếu là do da dẻ hồng hào nên cuối cùng cũng trông ra dáng bộ dạng của một cô bé khoẻ mạnh.

"Mẹ mua quần áo cho các con, đều tới đây thử xem." Lúc cô đi đến chợ quần áo trẻ em mới biết được quần áo mùa thu đã có bày bán ở bên kia rồi. Đây quả thật là sở suất của Thư Hoan, lúc ấy cô có chút ảo não vì mình đã quên, ngay sau đó lại cảm thấy lòng mình quá lớn tiền còn kiếm chưa xong cũng không thể chiếm hết mọi thứ được, có thể hoàn thành được những việc trong tay là đã không tồi rồi.

Mỗi đứa nhỏ hai bộ quần áo mùa thu, hai chiếc áo len dệt kim, một chiếc áo khoác dệt bông, áo khoác nhỏ, áo bông quần bông cùng linh tinh vụn vặt là đã thành cả một túi quần áo lớn rồi.

"Mẹ ơi cái này quá nhiều rồi." Diệp Thanh Thanh thay quần áo mùa thu rồi nhìn thấy Thư Nhan lấy quần áo bên trong ra mà trừng lớn hai mắt.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 168: Chương 168


"Không nhiều lắm, toàn bộ quần áo mùa đông của các con còn phải mua một lần nữa, từ trong ra ngoài một bộ thì cô bao nhiêu chứ? Nhìn thì nhiều vậy thôi nhưng đến lúc đó có lẽ còn không đủ mặc." Thời tới mùa đông lạnh lúc không có ánh mặt trời sẽ khó khô quần áo, chỉ có hai bộ quần áo sẽ không kịp thay giặt. Hôm nay là do cô lo lắng để bác tài chờ lâu cho nên chỉ đi qua lại được vài cửa hàng thôi, lần tới lúc đi nhập hàng cô sẽ lại mua hai bộ cho tụi nhỏ nữa.

"Cái này là của ai ạ?" Thanh Thanh cầm lấy một túi quần áo khác, bên trong cũng có hai bộ quần áo mùa thu một bộ màu xanh làm còn một bộ màu hồng nhạt, hai chiếc áo khoác con trai, một cái quần, một chiếc áo khoác con gái và một cái váy. Quần áo của bé gái giống hệt như quần áo mặc trên người cô bé, chỉ có màu sắc là không giống nhau, của cô bé là màu đỏ còn cái trong túi là màu hồng nhạt.

"Là cho Trương Thành Hàm với Vương Nghệ Đồng. Ngày thường mẹ của các bạn ấy đối xử với các con rất tốt, có đôi khi mẹ không rảnh đi đón các con thì đều là do bọn họ giúp đỡ, vậy nên mẹ mua quần áo cho các bạn để tỏ lòng cảm ơn. Mẹ nhìn thấy ngày thường Vương Nghệ Đồng đều mặc quần áo hồng nhạt cho nên mua hồng nhạt cho con bé." Thư Nhan tìm ra hai túi giấy thật đẹp rồi gấp quần áo lại cất vào từng túi riêng.

"Không sao ạ, vừa lúc con cũng thích màu đỏ." Thanh Thanh mỉm cười nói.

Thư Nhan nhướng mày, đừng tưởng rằng cô không biết là Thanh Thanh cũng thích màu hồng nhạt, đẹp thì có đẹp nhưng rất dễ bẩn cho nên cô mới mua cho cô bé một bộ màu đỏ, ngoài ra cô còn mua cả áo khoác màu đen nữa. Thấy cô bé như vậy nên Thư Nhan dự định lần tới cô sẽ mua cho cô bé một chiếc áo khoác màu hồng nhạt.

Ăn cơm trưa xong, Thư Nhan đưa hai đứa nhỏ đi đến nhà Ngô Tú Nguyệt trước, vừa lúc nhà bọn họ cũng vừa ăn cơm xong.

"Đã về rồi sao, thế đã ăn cơm trưa chưa? Nếu còn chưa ăn thì ăn ở chỗ tôi này, mỳ cũng làm xong nhanh thôi." Nói xong cô ấy lại đứng dậy đi tới phòng bếp.

TBC

"Không cần đâu, chúng tôi ăn rồi. Cũng không phải sắp bắt đầu mùa đông rồi sao? Lúc tôi đi tới Hàng Thành lấy hàng có phát hiện ở bên cạnh đó có chợ quần áo cho trẻ em. Chất lượng quần áo cũng khá tốt, giá cả cũng rẻ hơn rất nhiều so với mua ở trong tiệm nên tôi cũng mang về cho Hàm Hàm nhà chị hai bộ. Mau thử xem xem, nếu như không thích thì cứ nói với tôi cuối tuần tôi lấy đi đổi." Thư Nhan nhanh chóng ngăn cản rồi cầm lấy quần áo đưa cho cô ấy: "Mấy bộ quần áo mùa thu gần đây đang được thịnh hành chị cũng biết chứ? Tôi đều đặc biệt chọn thuần bông hết nên buổi tối có thể mặc làm áo ngủ cũng được còn ban ngày thì mặc bên trong để giữ ấm. Lúc trời lạnh cũng có thể trực tiếp thêm một chiếc áo len hoặc quần len, sẽ không bị đ.â.m vào thịt còn rất thực dụng nữa."

"Chị làm gì vậy? Quần áo Hàm Hàm nhà chúng tôi nhiều còn mặc không hết, chị mua quần áo cho thằng bé làm cái gì? Đúng thật là, mau nhanh lấy về đi." Vẻ mặt của Ngô Tú Nguyệt không vui.

Sau này quả thật có rất nhiều nhà có nhiều quần áo đến không thể mặc hết được nhưng vào thời buổi hiện tại thì quả thật đúng là không nhất định cho lắm. Nếu như cô nhớ không lầm thì quần áo mùa thu của Trương Thành Hàm cũng chỉ có hai ba bộ đổi qua đổi lại, tuyệt đối không có khả năng nhiều đến mức mặc không hết được.

"Chị mà như vậy là tôi giận đấy, ngày thường chị đều bảo tôi đừng khách sáo nhờ chị giúp đỡ đưa đón tụi nhỏ, hiện tại làm một người dì tôi không thể mua hai bộ quần áo cho đứa nhỏ được sao? Lần sau làm sao tôi còn không biết xấu hộ mà nhờ chị giúp đỡ được chứ? Chị nhanh để đứa nhỏ thử xem, nếu nhỏ quá cũng có thể đổi được." Thư Nhan cầm ngay quần áo lấy ra: "Mau đi."

Ngô Tú Nguyệt đẩy hồi lâu mới chịu nhận lấy đồ, cô ấy đưa Trương Thành Hàm vào bên trong thay quần áo. Quần áo rất vừa vặn, hơn nữa mắt nhìn của Thư Nhan rất tốt, lúc mặc vào trông cực kỳ khôi ngô. Dù sao Trương Thành Hàm mặc đẹp như vậy, có c.h.ế.t cũng không muốn cởi ra.

"Có thể mặc được là tốt rồi, tôi còn mua bộ quần áo cho con gái của Lâm Tuệ nữa, hiện tại tôi đi qua đó đưa cho cô ấy đợi trở về lại tìm chị chơi." Nói vài lời khách sáo xong, Thư Nhan lại dẫn theo tụi nhỏ đi tới nhà của Lâm Tuệ.

"Vậy được rồi, một lát nữa trở về lại tới chỗ tôi chơi nhé." Ngô Tú Nguyệt đưa Thư Nhan đến cửa thang lầu rồi mỉm cười đi về nhà.

Lâm Tuệ không có ở nhà, Thư Nhan cầm lấy quần áo đặt ở nhà hàng xóm đối diện để nhờ họ giúp chuyển cho Lâm Tuệ.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 169: Chương 169


Thời gian vẫn còn nhưng Thư Nhan cũng không tính đi tới tiệm, nếu đã không đi vậy thì cô sẽ ở nhà cùng tụi nhỏ, cũng đã rất lâu rồi cô không được yên tĩnh nằm ngủ một giấc ngủ trưa. Lúc tỉnh dậy, Thư Nhan cảm thấy cực kỳ thoải mái, khi ra cửa lại thấy hai đứa nhỏ cũng đã thức dậy mà ngồi làm bài tập ở đó, Thư Nhan duỗi người.

"Đừng luôn làm bài tập như thế thỉnh thoảng chơi một chút hoạt động cơ thể." Trong lòng Thư Nhan cảm thán, con cái nhà người ta thì quá nghịch ngợm luôn khiến phụ huynh buộc làm bài tập. Còn con cái nhà cô thì lại quá ngoan, tụi nhỏ chẳng cần thúc giục cũng đã tự mình ngồi học, hơn nữa còn vượt qua mức hoàn thành nhiệm vụ, trong lòng cô tự khoe khoang một trận xong rồi lại chuẩn bị đi mua đồ ăn nấu cơm.

Mua xong đồ ăn đi ra ngoài, cô lại nhìn thấy Phương Trạch Vũ đang đứng ở chỗ tương đối vắng người, trên tay anh đang cầm theo một chiếc túi màu đen. Nhìn thấy Thư Nhan, anh đặt túi cơm xuống mặt đất bên cạnh sau đó gật đầu với Thư Nhan một cái rồi chuẩn bị rời đi.

"Từ từ đã." Thư Nhan không nghĩ nhiều như vậy mà đuổi theo: "Tôi mua có hơi nhiều đồ ăn, một lát nữa để lại cho anh một phần."

"Không cần đâu, tôi có chỗ ăn cơm rồi." Nội tâm Phương Trạch Vũ do dự một chút, ngay sau đó anh lại lập tức đáp lại: "Tôi đi trước đây, người khác nhìn thì không tốt."

Thư Nhan há miệng th* d*c, cô rất muốn nói rằng không có vấn đề gì nhưng khi nghĩ đến hai đứa nhỏ lại nhịn xuống. Cô thì không sợ lời đồn đãi vớ vẩn nhưng còn bọn nhỏ thì sao?

Cô nhặt lấy chiếc túi trên mặt đất lên, bên trong có hộp cơm làm trong lòng cô nặng trĩu.

Tan tầm mẹ Trương trở về nhìn thấy Trương Thành Hàm mặc quần áo mới nên nhíu mày nói: "Không phải mới mua quần áo sao? Sao giờ lại mua quần áo mới nữa rồi?"

Thế mà cả ngày cứ nghĩ đến chuyện mua phòng ở, thế này thì ngày tháng năm nào mới có thể mua nổi đây?

Ngô Tú Nguyệt bưng đồ ăn ra: "Là Thư Nhan mua cho, cô ấy nói con thường xuyên giúp đỡ đưa đón con của cô ấy nên cô ấy cứ khăng khăng muốn mua quần áo cho Hàm Hàm. Con nói không nhận nhưng cô ấy không vui."

"Cô ấy cũng quá khách sáo rồi." Mẹ Trương nghe thấy đồ là của Thư Nhan mua nên giọng điệu nhanh chóng thay đổi: "Vừa vặn thì vừa vặn nhưng mà lại vừa vào người quá, quần áo này chỉ mặc được năm nay thôi sang năm sau là không thể mặc được nữa rồi. Có thể bảo cô ấy đi đổi số lớn hơn không?" Mẹ Trương nhìn quần áo trên người Trương Thành Hàm từ trên xuống dưới rồi hỏi.

"Mẹ, đây là đồ mà người ta mua tặng cho chúng ta, sao con có thể không biết xấu hổ mở lời thế được." Ngô Tú Nguyệt cũng cảm thấy quá mức vừa người nhưng quần áo là người ta đưa cho, sao cô ấy còn có thể kén cá chọn canh được chứ?

Bà ta thở dài: "Người ta làm ăn thì khác nên căn bản chẳng sợ tiêu tiền. Con cũng đừng trách giọng điệu của mẹ không tốt, mẹ tiết kiệm như vậy không phải đều là vì muốn tốt cho các con sao? Tú Tú cũng sắp lấy chồng rồi, con bé là người chậm chạp nhưng lại có phúc của chậm chạp, gả đi một cái là có phòng ở ngay lại còn là căn phòng chín mươi mét vuông. Về phần của nó mẹ và ba con cũng chẳng cần phải nhọc lòng nhưng các con nhìn nơi này của các con và Hàm Hàm đi, trong lòng chúng ta cũng chẳng dễ chịu gì cả chỉ nghĩ nếu như các con có thể có một phòng ở như vậy thì cả đời này mẹ và ba con cũng cảm thấy viên mãn."

"Mẹ, con hiểu mà, con cũng đang nỗ lực tích góp tiền nhưng mà... phải tích góp đến khi nào đây?" Ngô Tú Nguyệt uể oải ngồi xuống.

TBC

Mẹ Trương cũng thở dài: "Hiện tại hiệu quả và ích lợi trong nhà máy càng lúc càng kém, mẹ với ba con cũng không biết có khả năng tới khi nào. Chỉ dựa vào một mình tiền lương của Hoa Phong thì muốn mua phòng ở cũng quả thật không dễ dàng. Con nói xem hay là chúng ta cũng làm buôn bán thì thế nào?"

Ngô Tú Nguyệt kinh ngạc nhìn mẹ Trương, cô ấy không dám tin tưởng mẹ Trương mà cũng sẽ nói ra chuyện làm ăn buôn bán.

Trong tư tưởng của người thế hệ trước thì việc làm ăn buôn bán chính là lợi dụng trục lợi, thuộc về hành vi rất mất mặt nhưng theo thời gian đổi dời thì càng ngày càng nhiều người đứng ra mạo hiểm làm ăn hơn, thậm chí còn có một số lãnh đạo vứt bỏ công việc để đi làm ăn kinh doanh. Hơn nữa trên các tin tức tuyên truyền có không ít người cũng từ từ thay đổi.

Sở dĩ mẹ Trương thay đổi tư tưởng không chỉ là vì nhìn thấy Thư Nhan làm ăn buôn bán kiếm được tiền mà động lòng, cái càng quan trọng hơn chính là bà ta có một đồng nghiệp, vốn dĩ con trai của bà này là tên vẫn luôn chơi bời lêu lổng du thủ du thực (*). Hai năm trước chạy tới Dương Thành vậy mà vài ngày trước bà lại nhìn thấy người ta mở cửa xe con trở về. Đồng nghiệp kia của bà ta sướng run lên nên mỗi ngày cứ ở trước mặt bà ta diễu võ dương oai.

(*) 二流子 (Du thủ du thực): Ý chỉ người không có công ăn việc làm ổn định chỉ chơi bời lêu lổng.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 170: Chương 170


Đồng nghiệp này còn nói cái gì mà lúc trước đến nhà bà ta muốn cầu hôn nhưng bà ta lại không chịu gả Tú Tú cho con trai của bà đồng nghiệp này, hiện tại có biết bao nhiêu cô gái muốn gả cho con trai của bà ta. Giờ thì nhổ vào, sao không chịu nhìn xem đức hạnh của con trai bà ta đi, con gái bà ta không thèm gả cho con trai mình giờ có mà muốn cũng chẳng có khả năng.

"Đương nhiên làm kinh doanh sẽ rất tốt nhưng mà làm kinh doanh cũng cần phải có vốn và phải có nhân lực nữa." Ngô Tú Nguyệt đã sớm nghĩ tới chuyện làm ăn buôn bán nhưng Trương Hoa Phong không đồng ý.

"Thật ra thì nhân lực không cần phải lo lắng, nếu như thật sự muốn làm buôn bán thì mẹ với ba con sẽ về hưu sớm. Tiền vốn cũng không cần phải lo, chúng ta cũng đâu phải làm ăn buôn bán gì lớn đâu chỉ làm ăn kinh doanh nhỏ thôi nhưng mà không có bí quyết gì." Mẹ Trương do dự hồi lâu: "Con nói xem bảo Tú Tú trở về mở cửa hàng quần áo thì thế nào? Không mở ở đường Nam Thành Tây mà mở ở trước đường Học Phủ, như vậy cũng không tính là đoạt lấy việc buôn bán của Thư Nhan đâu nhỉ?"

TBC

"Gọi Tú Tú trở về?" Ngô Tú Nguyệt sửng sốt lắc đầu nói: "Như vậy không tốt đâu, lúc trước Tú Tú chẳng hiểu biết gì nhưng đều được Thư Nhan bồi dưỡng cho. Bây giờ em ấy vừa thành thạo lại bảo em ấy từ chức... Hơn nữa Tú Tú còn nói Thư Nhan đang có ý định đề bạt em ấy làm cửa hàng trưởng, chúng ta làm vậy chắc chắn không được đâu."

"Mẹ cũng đâu nói là lập tức đâu, mở cửa hàng cũng đâu có dễ dàng như vậy, chắc chắn sẽ cần mất rất nhiều thời gian. Vậy con nói xem không làm kinh doanh quần áo vậy chúng ta mở cửa hàng gì?"

Việc làm ăn bên phía lão Trương càng ngày càng phát đạt, những phần cơ bản sản xuất ra trong nhà máy, lão Trương đã tìm thêm ba nhà máy cung cấp OEM khác nên vẫn hơi bận.

Hôm nay ông ấy đặc biệt mời Thư Nhan đến là muốn mở rộng năng lực sản xuất của nhà máy.

"Lúc đó khi tôi ra biển kinh doanh, thật sự có tham vọng. Giống như ông Hà, đều thuê một nhà xưởng nhỏ, tôi trực tiếp thuê hai phòng, việc làm ăn khi đó rất tốt, bên cạnh đó nhà xưởng này còn muốn chuyển nhượng, tôi cũng thuê nó nhưng cứ để trống mãi, bây giờ tôi định dọn ra một vài chỗ để bố trí máy móc, tìm nhà cung cấp OEM khác không phải là kế hoạch lâu dài. Tổng giám đốc Thư, cô xem phòng này dọn dẹp xong có thể để được ba mươi máy, phòng bên kia có thể để được bốn mươi máy, thêm bảy mươi máy, vậy chúng ta không cần tìm nhà máy cung cấp OEM nữa rồi." Ông Trương dẫn Thư Nhan đi quanh nhà xưởng trống trải đã được quét dọn sạch sẽ, rõ ràng suy nghĩ này của ông ta không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Thư Nhan im lặng, thực ra bản thân cô không có tham vọng lớn, chỉ muốn kiếm chút tiền mua vài căn nhà, kết quả gặp phải một hai đối tác đều có tham vọng rất lớn.

"Đơn đặt hàng tháng trước là hiện tượng cấp, bởi vì chúng ta là nhà máy duy nhất cho nên việc kinh doanh mới sẽ tốt như thế, trên thị trường bây giờ đã xuất hiện rất nhiều quần áo mùa thu, về sau đơn đặt hàng chắc chắn sẽ ít hơn." Hàm ý của Thư Nhan chính là đầu tư quá lớn.

Diệp Thục Cầm cũng có ý này: "Tôi cảm thấy Thư Nhan nói đúng đấy, chỉ nên dọn trước một phòng này thôi, mua ba mươi máy, đến sang năm việc kinh doanh vẫn tốt thì hẵng mở thêm phòng khác."

"Một máy là 600 tệ, bảy mươi máy là 42. 000 tệ, tôi cảm thấy đầu tư này cũng không lớn." Ông Trương có chút không cam lòng.

Thư Nhan còn tưởng phải hàng trăm ngàn cơ, vậy đầu tư này thật sự không lớn, vừa định nói vậy thì mua đi thì Diệp Thục Cầm ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng, vạch trần ông Trương.

"Máy may không đắt nhưng còn phải mua bàn ủi lớn, máy cắt, d.a.o điện, máy vắt sổ... Cộng hết cả lại chưa đến hai trăm ngàn ông làm được à?"

Thư Nhan không hiểu kinh doanh, nghe thấy hàng loạt máy móc khiến người ta hoa mắt thì ngẩng đầu lên nhìn ông Trương đang cúi đầu.

"Tôi cảm thấy nên ổn định thì tốt hơn." Thư Nhan gợi ý: "Hoặc là mọi người có thể tìm những chiếc máy đã qua sử dụng, như những máy còn mới 80% đến 90% có lẽ sẽ rẻ hơn máy mới rất nhiều nhỉ?"

"Sở dĩ lần này tôi đồng ý việc mở rộng của ông Trương là vì có người muốn đóng cửa nhà máy, cho nên chúng tôi định thu lại máy móc trong nhà máy của họ, chúng tôi đã xem qua những máy móc này. Trong đó có ít nhất 80% máy mới và họ sẽ giảm giá cho chúng ta 40% so với giá gốc." Diệp Thục Cầm cười vui vẻ nói.

"Vậy thì rất tốt, về lĩnh vực sản xuất tôi cũng không hiểu lắm, tự mọi người quyết định là được." Thư Nhan cười nói.

"Là thế này, hôm nay tôi tìm cô đến đây còn có một việc muốn bàn. Đúng dịp nhà máy này muốn mở rộng, ý của chúng tôi là cô có muốn tham gia cổ phần không?"
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 171: Chương 171


Thư Nhan sửng sốt, còn cho rằng họ muốn chấm dứt hợp tác với cô, không ngờ lại muốn cô tham gia cổ phần.

"Không cần, không phải lần trước tôi đã nói với ông rồi sao? Tôi hợp tác với bạn của tôi để thành lập một thương hiệu, đến lúc đó cũng sẽ thành lập nhà máy của riêng mình, bên này đều là tâm huyết của ông và vợ ông, tôi cũng không giúp đỡ được gì, khoảng thời gian này vẫn luôn là ông và chị dâu bận rộn còn tôi chỉ đợi chia tiền là đã thấy xấu hổ lắm rồi." Thư Nhan suy nghĩ rồi nói: "Như thế này đi, chúng ta hợp tác đến cuối năm nay, việc kinh doanh sang năm sẽ thuộc về ông."

Từ khi hợp tác đến nay, bên này đã xuất hàng gần 300. 000 bộ, chi phí đã được thu hồi và bây giờ đều thuộc về lợi nhuận ròng.

Trừ đi tiền thuê nhà, tiền điện nước, nhân công và một số thứ lặt vặt thì một bộ quần áo có thể kiếm được hơn 4 tệ, cho đến thời điểm này thu nhập gần như hơn 1,2 triệu. Còn hai tháng nữa là đến Tết, nhưng bởi vì trên thị trường đã xuất hiện quần áo mùa thu của xưởng khác cho nên việc kinh doanh của xưởng họ tương đối ít hơn, có lẽ chỉ có 700. 000 hoặc 800. 000. Đến Tết, Thư Nhan có thể được chia khoảng một triệu đã là một số tiền rất lớn, cho dù thế nào thì Thư Nhan vẫn rất hài lòng,

"Như vậy không được, trước đây chúng ta đã đồng ý hợp tác và cũng đã ký thỏa thuận, làm sao có thể kinh doanh xong thì chấm dứt hợp tác với cô được." Ông Trương lắc đầu.

"Thực sự tôi cũng không giúp đỡ được gì, lúc đó nói hợp tác với ông, kết quả là ngoài chi phí vật liệu giai đoạn đầu thì đến tiếp sau tôi đều không bỏ ra khoản tiền nào, càng không đóng góp gì. Đều là ông và chị dâu bận rộn, mọi người có thể chia tiền cho tôi đến cuối năm là đã rất nhân nghĩa rồi." Thư Nhan nói thật lòng.

Ông Trương nói gì cũng không đồng ý, cuối cùng vẫn là Diệp Thục Cầm đứng ra.

"Như thế này nhé, cũng đừng nói chia hay không chia, đến sang năm chúng tôi sẽ trực tiếp cho cô cổ phần trong nhà máy."

"Cái này..."

"Đúng." Không đợi Thư Nhan nói hết, ông Trương vỗ tay nói: "Chúng tôi trực tiếp cho cô cổ phần, cô đừng từ chối."

Thư Nhan không từ chối được, thảo luận hồi lâu cuối cùng cô quyết định lấy 20% cổ phần.

Khi chuẩn bị rời đi, Thư Nhan suy nghĩ một chút và nói: "Bây giờ trong nhà máy chỉ có một kiểu mỏng và một kiểu thêm vải nhung. Tôi cảm thấy chúng ta có thể bắt đầu từ phương diện vật liệu, nghiên cứu thêm các chất liệu khác và dựa theo chất liệu để chia thành ba cấp là cao, trung, thấp. Ngoài ra là vấn đề về kiểu dáng, cũng không nhất thiết phải là nam nữ trưởng thành mà thị trường trẻ em cũng rất lớn, thị trường của người lớn tuổi cũng có thể cân nhắc. Dù sao cũng là sản xuất quần áo mùa thu, mọi người sản xuất ra một lô quần áo mẫu cũng có nguồn khách hàng, chào hàng có lẽ cũng là một con đường không tồi."

Có qua có lại mới toại lòng nhau, họ biết tri ân báo đáp thì đương nhiên Thư Nhan cũng dốc sức giúp đỡ họ.

Kết thúc chuyện bên này Thư Nhan đi đến công ty, việc bên đó cũng rất nhiều, trước đây cô từng nói không có thời gian để đi nhưng cũng không thể mãi không đi được.

"Tôi đang định gọi điện thoại nói với cô đây, cô đã đến rồi vậy thì thảo luận tiếp về hợp đồng quảng của vợ chồng ngôi sao đi." Hồ Thụy Tuyết đứng dậy đi đến sô pha ngồi xuống bên cạnh Thư Nhan, thư ký bưng vào một ly trà, nhẹ nhàng đặt xuống, lúc rời đi cũng nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Họ đồng ý rồi?" Thư Nhan còn tưởng phải cần một chút thời gian để thương lượng.

"Đồng ý rồi, hai người tổng cộng là 180. 000 tệ, nhưng phải báo giá ra bên ngoài là 500. 000 tệ." Hồ Thụy Tuyết nhìn mặt Thư Nhan: "Sao càng lúc càng đen thế?"

"Báo giá ra ngoài là 500. 000 tệ?" Thư Nhan sờ mặt: "Bác sĩ nói là hiện tượng bình thường, bây giờ đang đóng vẩy, sau này hết thì sẽ ổn thôi."

Thư Nhan sợ để lại sẹo nên không đeo khẩu trang, sợ ma sát nhiều sẽ bong vẩy đến khi ấy sẽ để lại một vết trắng, vậy thì sẽ được một mất mười.

"Đúng vậy. Nâng cao giá trị con người mà, thực ra cũng có lợi cho chúng ta, một thương hiệu lạ bỏ ra 500. 000 tệ để mời một cặp vợ chồng ngôi sao, cũng xem như là một tin tức lớn." Dù sao cũng chỉ hô lên một chút, còn được nâng cao giá trị thương hiệu của bản thân thì tại sao lại không làm.

Thư Nhan gật đầu sáng tỏ, giống như những ngôi sao đó mấy chục năm sau, báo giá ra bên ngoài luôn được thổi phồng lên rất nhiều. ,

"Khi nào quay quảng cáo?"

TBC

"Đã được chuẩn bị rồi, dự tính phải một tuần sau thành phẩm thật sự được đưa ra thị trường, làm sao cũng phải một tháng sau chứ nhỉ?" Hồ Thụy Tuyết rất không hài lòng với tiến độ này: "Ngoài ra còn có vấn đề bên phía mặt tiền cửa hàng, Trần Phi nói còn nửa tháng nữa mới có thể trang trí xong, bên tôi đã tuyển hai nhân viên kinh doanh, muốn đưa đến cửa hàng để cô đào tạo trước, được không?"
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 172: Chương 172


Khi muốn sửa sang cửa hàng trực tiếp, Thư Nhan đã giới thiệu Trần Phi làm nhà thiết kế.

"Đương nhiên không thành vấn đề, có người đến làm không công tôi cầu còn không được nữa là. Tìm được quản lý cửa hàng rồi sao?" Là cửa hàng trực tiếp của công ty chắc chắn phải có quản lý cửa hàng, cũng không thể để một bà chủ công ty như Thư Nhan đích thân phụ trách được.

"Đã chọn được vài người nhưng tạm thời vẫn chưa quyết định, ngày kia họ đến, đến lúc đó cô cũng đến xem chứ?" Hồ Thụy Tuyết nói xong nhìn Thư Nhan.

"Đến lúc đó hẵng nói."

Công ty đang trong giai đoạn chuẩn bị, nói bận cũng bận, nói không bận cũng không bận. Chí ít Thư Nhan cảm thấy không có việc gì nên dứt khoát đi về cửa hàng của mình.

Kể từ lần trước sau khi nói chuyện với Trương Hoa Tú, cô ấy đã có kế hoạch thay đổi rất nhiều, chẳng hạn như cố gắng tự mình xử lý một số việc nhỏ và một số việc sẽ xin ý kiến Thư Nhan để đi làm, độ hiểu rõ giữa hai bên rất tốt.

Hôm qua có một khách hàng đến trả hàng, Trương Hoa Tú xử lý rất tốt, Thư Nhan cảm thấy Trương Hoa Tú bây giờ có thể còn có thiếu sót nhưng làm quản lý cửa hàng nhỏ này của cô thì không có vấn đề gì.

TBC

"Thế nào, có mệt không?"

"Không mệt." Trương Hoa Tú lắc đầu, hỏi: "Bà chủ, cửa hàng đối diện cũng là của chị sao?"

"Không phải của một mình chị mà chị chung vốn với bạn mở, sao thế?" Thư Nhan tò mò nhìn cô ấy.

Trương Hoa Tú do dự một hồi lâu mới nói: "Là thế này, hiệu suất làm việc trong nhà máy của ba mẹ em cũng không tốt tắm, có thể sẽ bị sa thải. Trong nhà chỉ có một mình anh trai em kiếm tiền, áp lực tương đối lớn. Mẹ em đang suy nghĩ có thể để chị dâu em mở một cửa hàng quần áo bên đường Phủ Tiền hay không."

"Rất tốt đấy, đường Phủ Tiền nằm ngay bên cạnh thành phố đại học, chất lượng và kiểu dáng các cửa hàng quần áo bây giờ đều tương đối bình thường, chị cảm thấy có thể mở một cửa hàng từ trung cấp đến cao cấp ở bên đó. Quần áo đẹp và thời trang một chút, việc buôn bán chắc sẽ rất tốt." Thư Nhan cảm thấy mở cửa hàng ở đó dù sao cũng tốt hơn là ở nhà làm nội trợ.

"Em cũng nghĩ như vậy, nhưng chị dâu em lo mở cửa hàng sẽ làm ăn thua lỗ cho nên vẫn còn đang do dự. Vốn dĩ chị ấy muốn đến học hỏi chị nhưng chị ấy lại nói mình mở một cửa hàng giống chị nên ngại nói với chị." Trương Hoa Tú nói nửa đùa nửa thật.

"Vậy thì có sao đâu, một người ở đường Phủ Tiền, một người ở đường Thành Nam Tây, cách nhau xa như thế, nếu chị dâu em tự mình mở cửa hàng cũng rất tốt, bây giờ em cũng xem như biết được nhiều thứ, cũng có thể giúp đỡ cô ấy."

"Em không có ý muốn rời đi, em cảm thấy ở bên này rất tốt." Tú Tú vội giải thích.

Thư Nhan sửng sốt: "Chị cũng không nói để em đi, chị chỉ là nói nếu chị dâu em mở cửa hàng thì em có thể đi giúp cô ấy khi em nghỉ, khó khăn lắm chị mới đào tạo ra được một người như em, em không thể đi được nếu không chị sẽ khóc thật đấy." Thư Nhan cũng nửa đùa nửa thật theo.

Trương Hoa Tú thật sự đã học được rất nhiều thứ từ cô, chẳng hạn như lên kế hoạch cho một sự kiện, phối quần áo, làm tốt hai điều này thì chỉ cần quần áo đẹp và giá cả phải chăng thì chắc hẳn không cần lo lắng về việc bán hàng.

"Em sẽ cố gắng nói với chị ấy về điều này khi em nghỉ ngơi." Trái tim nhỏ bé của Trương Hoa Tú vừa rồi thực sự gần như hở một nhịp, chỉ sợ Thư Nhan nhìn ra chút gì đó.

Sở dĩ cô ấy chột dạ như vậy cũng là vì hôm qua mẹ cô ấy nói với cô ấy về việc mở cửa hàng, nói gì là cô ấy có kinh nghiệm, làm thuê cho người ta còn không bằng tự mình làm chủ các kiểu, lúc đó cô ấy đã từ chối thẳng thừng.

Thư Nhan có ơn với cô ấy, hơn nữa cho đến bây giờ cũng rất chăm sóc cô ấy, cô ấy không thể vừa học xong thì bỏ đi được, không nói gì khác chỉ là lương tâm của mình không cho phép.

Anh em ruột còn chưa tính toán rõ ràng, huống chi là chị dâu cách nhau một tầng, Trương Hoa Tú cảm thấy tốt hơn hết là không nên hợp tác, bình thường lúc nghỉ ngơi giúp đỡ còn khách sáo một chút nhưng nếu thật sự làm chung thì cuối cùng cũng sẽ cãi nhau, người chịu tội vẫn là ba mẹ cô.

Hơn nữa, lương của cô ấy bây giờ thật sự không thấp, mở cửa hàng ở đường Phủ Tiền cũng chưa chắc có thể có mức lương cao như cô.

"Tự em sắp xếp tốt là được, ngoài ra chị còn có việc muốn bàn với em."

Hôm nay một mình Thư Nhan đến gặp Trương Hoa Tú chỉ để nói về việc cô ấy được thăng chức thành cửa hàng trưởng.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 173: Chương 173


Trong khoảng thời gian vừa rồi, cô cũng thấy rõ được sự nỗ lực của Trương Hoa Tú, cô ấy thực sự có sự tiến bộ rất lớn, hơn nữa là do cửa hàng của cô cũng không rộng lắm, với năng lực hiện tại của Trương Hoa Tú thì hoàn toàn có thể gánh vác được.

"Như vậy có sớm quá không ạ?" Trương Hoa Tú e ngại.

"Điều đó cho thấy em đang tiến bộ rất nhanh. Nếu em không có khả năng, chị sẽ không thể giao cửa hàng cho em, nên phải tin vào bản thân mình. Sau khi trở thành cửa hàng trưởng, lương và hoa hồng cũng sẽ khác với ban đầu. Lương cơ bản là 300 tệ, một tháng vẫn có 1% hoa hồng nhưng em sẽ được hưởng thêm tiền hoa hồng từ cửa hàng chính, cuối năm chị sẽ thưởng thêm dựa trên thành tích của em, nói sơ qua là như vậy, em có yêu cầu gì nữa không?"Thư Nhan cũng có mở thêm một vài quầy hàng, bên chỗ Lão Trương cũng không thể không để ý, sau này bên chỗ Hồ Thụy Tuyết cũng có thể sẽ rất bận rộn, hơn nữa còn có hai đứa nhỏ, nên cô sẽ càng ít tới quản lý cửa hàng này hơn.

Tú Tú cắn môi, cố gắng hết sức kiềm chế sự kích động, cúi đầu nói: "Cảm ơn bà chủ đã dạy dỗ, em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ hơn."

Làm việc trong cửa hàng này đã mấy tháng, Trương Hoa Tú biết rất rõ doanh thu mỗi tháng nhiều nhất là khoảng ba mươi đến bốn mươi nghìn tệ, ít nhất là hai mươi nghìn tệ, mỗi tháng cô ấy và Oánh Oánh có thể có được vài trăm tệ tiền hoa hồng trở lên, có lúc còn hơn ba trăm, một tháng tiền lương khoảng bảy, tám trăm, ngay cả sinh viên đại học cũng khó có thể có được mức lương này.

Hoa hồng 1% từ cửa hàng chính sao? Vậy mỗi tháng hoa hồng của cô ấy ít nhất là 300, cộng với lương và các khoản trợ cấp khác hàng tháng là hơn một nghìn. Lương trung bình của Nam Thành cũng chỉ hơn ba trăm, nhưng cô ấy lại nhận được mức lương hơn ba nghìn một tháng, Trương Hoa Tú cảm thấy như mình đang mơ.

"Còn một chuyện nữa chị muốn nói với em, chị đã thuê thêm hai nhân viên bán hàng ở đối diện, tạm thời sẽ đến chỗ chúng ta học hỏi trước. Khi bên cửa hàng kia sửa chữa xong thì qua đó ngay, em cố gắng hướng dẫn họ nhé." Vốn dĩ Thư Nhan định thuê thêm một nhân viên bán hàng nữa, cô nghĩ nhân viên bán hàng của cửa hàng bán đồ nội y sẽ ở đây một hai tháng nên cô lại quyết định đợi đến khi họ sang cửa hàng kia mới thuê tiếp, nếu không thì nhân viên còn nhiều hơn cả khách hàng mất.

Cô nói qua cho Trương Hoa Tú biết một số thông tin của hai nhân viên kia, sau đó Thư Nhan cũng giao chuyện này cho cô, đồng thời cũng giao thêm cả những việc khác nữa, cuối cùng Thư Nhan cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Cuối tuần, hai đứa nhỏ không đến lớp học bổ túc, Thư Nhan đưa hai đứa nhỏ đến nhà mới dọn dẹp vệ sinh một chút, trên đường đi qua trung tâm bất động sản, vừa hay gặp giám đốc Vương nên liền chào hỏi.

"Tổng giám đốc Thư, tôi đang tìm cô đây." Giám đốc Vương gọi Thư Nhan lại.

"Có chuyện gì vậy?" Thư Nhan không nghĩ ra anh ta tìm cô vì chuyện gì nữa.

"Là chuyện liên quan đến hộ khẩu." Giám đốc Vương mời Thư Nhan lên lầu hai của trung tâm bất động sản, gọi cho bọn trẻ hai ly sữa và rất nhiều bánh kem mà hai đứa thích.

TBC

Lúc đó Thư Nhan đang vội vàng đưa Thanh Thanh đi học, sau khi trả tiền nhà xong, giao hộ khẩu cho Giám đốc Vương, nhưng không biết anh ta làm như thế nào lại lấy được bản in màu xanh hộ khẩu.

Hộ khẩu in màu xanh là loại hộ khẩu nằm giữa hộ khẩu chính thức và hộ khẩu tạm trú, sau một thời gian có thể chuyển thành hộ khẩu chính thức.

Lúc đó Giám đốc Vương nói sẽ mất khoảng nửa năm, cho nên Thư Nhan cũng không hỏi đến nữa.

"Cái gì? Sắp duyệt được rồi sao? Hay là không xét duyệt được?" Thư Nhan nhíu mày, sao lúc này làm hộ khẩu lại khó như vậy chứ, đáng lẽ là phải làm được rồi chứ.

"Xét duyệt được rồi, cũng đã có thể đi xin để nhập hộ khẩu chính thức, nhưng phải tự mình đến tận nơi đăng ký." Thật ra cũng chỉ là cung cấp một số thông tin sau đó ký tên là được.

"Hôm nay là chủ nhật, đồn cảnh sát không có ai làm việc đúng không?" đương nhiên là Thư Nhan hy vọng sẽ có được hộ khẩu chính thức càng sớm càng tốt.

"Ngày mai. Tôi đang định gọi cho cô, nhưng thật may lại tình cờ gặp cô."

"Lần này sao lại nhanh như vậy, không phải là phải mất nửa năm sao?" Dù sao, ấn tượng của Thư Nhan đối với bộ phận ZF (Chính phủ) là luôn chậm trễ, không thể nhanh như vậy được.

"Chuyện này tôi cũng không biết, nhưng lấy được hộ khẩu trước là chuyện tốt." Giám đốc Vương cười nói.

"Đúng vậy, tôi còn muốn hỏi một chuyện nữa, lúc trước tôi sợ con học chậm nên vẫn chưa chuẩn bị gì cả. Chắc anh cũng thấy rồi đấy, tôi và bố tụi nhỏ đã ly hôn, cả hai đứa đều theo tôi, nên tôi muốn thay đổi họ, tên thì có cần phải làm thủ tục gì về phương diện này không?"Lúc đó cô chỉ nghĩ rằng con có thể đi học là được rồi, còn những thứ khác cô không quan tâm đến.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 174: Chương 174


Thư Nhan không biết gì về thủ tục của thời đại này, dù sao mấy năm sau nếu muốn đơn phương đổi tên cho con thì cần phải có sự đồng ý của phía bên kia nữa, chưa kể hiện tại cô không liên lạc được với Diệp Chí Cường, mà cứ cho là nếu cô có thể liên lạc thì cô cũng sẽ không liên lạc với anh.

"Chuyện nhỏ, tôi nói một tiếng là được ngay." Giám đốc Vương không chút do dự nói.

Vốn tưởng rằng là chuyện khó, nhưng chỉ cần một câu đã được giải quyết, Thư Nhan thở phào nhẹ nhõm, nói: "Cảm ơn anh, ngày mai tôi sẽ tự mình đi giải quyết hay là?"

"Tôi sẽ đi cùng cô, tôi cũng còn có một số tài liệu liên quan phải giao cho đồn cảnh sát." Không chỉ có Thư Nhan có chuyện cần giải quyết, Giám đốc Vương cũng có rất nhiều việc cần phải đến đó.

Không còn tâm trạng dọn dẹp chút, Thư Nhan đưa hai con về nhà, cô lấy ra một cuốn sổ dưới gối, cuốn sổ này là sổ kế toán của cô. Trong đó cô đã ghi rõ ràng cô kiếm được bao nhiêu và đã tiêu bao nhiêu, nhưng hai trang cuối đều ghi chằng chịt hai cái tên.

Từ khi cô xuyên đến đây rồi quyết định ly hôn với Diệp Chí Cường, lúc rảnh rỗi cô đã nghĩ đến việc đặt tên cho hai đứa nhỏ, Thư Nhan nghĩ mãi, cuối cùng chọn hai cái tên là Thư Cẩn Hi và Thư Cẩn Thần, nghe rất có cảm tình, hơn nữa thân thể này cũng có cùng huyết thống với hai đứa nhỏ, nên từ khi sống chung, Thư Nhan cũng thật sự coi chúng như con ruột của mình.

Là một người mẹ, cô sẽ không bao giờ cho phép sau này con mình phải chịu cảnh như vậy, cô muốn chúng có một tương lai tươi sáng.

"Mẹ, sau này con tên là Thư Cẩn Hi sao?"

"Đúng vậy, không thích tên này sao? Nếu không thích có thể đổi, hoặc con có muốn tự mình chọn không?" Thư Nhan đưa sách cho cô bé.

"Con thích lắm, vô cùng thích luôn." Diệp Thanh Thanh, không, hiện tại tên là Thư Cẩn Hi, cô bé vô cùng vui vẻ thầm đọc cái tên này trong đầu mấy lần, .

Còn Thiên Bảo không cảm thấy khác biệt gì nhiều cả, họ Diệp hay họ Thư cũng không có gì khác nhau.

"Sau này, Thanh Thanh và Thiên Bảo sẽ là biệt danh của hai đứa, còn Thư Cẩn Hi và Thư Cẩm Thần sẽ là tên thật, tạm thời cũng không cần phải đổi tên ở trường đâu, các bạn trong lớp hai đứa cũng đã quen gọi vậy rồi mà." Nói đến đây, Thư Nhan có chút khó chịu, lúc đầu chỉ muốn nhập học càng sớm càng tốt, nhưng cô lại quên mất chuyện này.

Hiện tại cô lại đổi cả họ tên cho hai đứa, đặc biệt là họ, chắc chắn các bạn trong lớp cũng sẽ suy nghĩ nhiều hơn, bây giờ tỷ lệ ly hôn không cao như ở tương lại, các gia đình đã có cha mẹ ly hôn sẽ bị kỳ thị, Thư Nhan không muốn hai đứa nhỏ phải chịu đựng những ánh mắt kỳ thị của người khác.

Thiên Bảo thì chắc vẫn ổn, bởi ở nhà trẻ cũng có rất nhiều bé cũng dùng biệt danh, lên tiểu học mới dùng tên thật nên chắc mọi người cũng sẽ không hỏi thêm, còn bên Thanh Thanh thì có hơi khó khăn nếu đổi hoàn toàn sang một cái tên mới.

"Khi làm bài kiểm tra con phải dùng tên thật, mẹ sẽ nói với giáo viên chủ nhiệm của con. Khi có bạn nào hỏi thì con hãy nói Thanh Thanh chỉ là biệt danh thôi nhé."

TBC

Ngày hôm sau, Thư Nhan mang tất cả tài liệu đến trung tâm bất động sản, Giám đốc Vương đã đợi cô ở đó trước rồi.

Giám đốc Vương lái xe của công ty đưa Thư Nhan đi, trên đường đi hai người vẫn trò chuyện bình thường, Thư Nhan chợt nhớ đến tin đồn ở phía nam thành phố: "Tôi nghe nói công ty của anh đang có kế hoạch phát triển một khu chung cư mới ở phía nam của thành phố sao?"

"Cô cũng am hiểu các tin tức quá nhỉ. Chúng tôi cũng có kế hoạch như vậy, nhưng đất ở phía nam thành phố vốn được cạnh tranh rất mạnh, chúng tôi cũng không chắc có thể thắng được."

"Anh định xây giống với chung cư bên này sao?" Thư Nhan đang do dự không biết có nên mua một căn nhà khác không.

"Vẫn có một số khác biệt, Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm. Dù sao thì khu đất cũng chưa lấy được về tay nên vẫn còn quá sớm để nói đến những chuyện này." Giám đốc Vương mỉm cười: "Cô chuẩn bị mua nhà à?"

"Anh cứ hỏi đùa, tôi làm gì có tiền mua nhà." Thư Nhan đang cân nhắc nên mua nhà tư nhân hay nhà thương mại, hiện tại quyền sở hữu của nhiều nhà tư nhân không rõ ràng nên cô không dám mua, hơn nữa mua nhà ngoại thành cũng không dễ, đa số không có giấy chứng nhận nhà đất, rồi phải trực tiếp viết chứng thư, không cần phá dỡ thì không sao, một khi đã phá dỡ phải đối mặt với số tiền lớn như vậy, chủ cũ có thể không d.a.o động sao? Thư Nhan không phải người trong thôn, người địa phương nhất định sẽ giúp người địa phương, nếu thật sự muốn đệ đơn kiện, Thư Nhan không thể chiếm được ưu thế, cho nên cũng không dễ dàng mua nhà rồi phá dỡ ra được.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 175: Chương 175


Giám đốc Vương mỉm cười, đương nhiên là anh không tin lời Thư Nhan, một người có thể mua căn hộ một trăm hai mươi mét vuông trong một sớm một chiều thì sao có thể không có tiền chứ.

"Nếu cô muốn mua nhà để đầu tư, mua nhà ở phía nam thành phố cũng không có lợi lắm, tôi nghĩ nhà ở Tiểu Nam Môn cũng không tệ, chỗ đó cũng không biết khi nào sẽ được phá dỡ, nhưng nếu mua thì chắc chắn sẽ có lời." "Giám đốc Vương không có tiền, nếu như có chắc anh cũng sẽ mua mấy căn để dành rồi.

Thư Nhan hiểu ý cười cười: "Có tin tức nội bộ sao?" Tiểu Nam Môn hình như đã bị phá bỏ vào năm 1994 hay 1995. nhưng công tác chuẩn bị chắc hẳn đã được bắt đầu từ nhiều năm trước đó.

"Không phải, tôi chỉ nói như vậy thôi." Giám đốc Vương không thừa nhận.

Anh ta không thừa nhận, Thư Nhan cũng không hỏi nữa, nhưng bên phía Tiểu Nam Môn... đúng là có thể nghĩ tới.

Chắc là Giám đốc Vương đã nói trước một tiếng, nên chưa đầy một giờ sau, hộ khẩu chính thức ở Nam Thành của cô cuối cùng cũng đã làm xong.

Sau khi lấy được sổ hộ khẩu mới, Thư Nhan mở ra nhìn cột hộ có ghi tên mình, tiếp theo là con gái lớn Thư Cẩn Hi và con trai Thư Cẩn Thần, sau đó cô cẩn thận cất đi.

"Cảm ơn anh nhiều lắm, trưa nay cùng dùng bữa được không?" Thư Nhan chân thành mời Giám đốc Vương.

"Tôi còn phải đi làm nữa, hơn nữa trưa nay tôi cũng có hẹn rồi, thật sự rất xin lỗi cô, lần sau, lần sau tôi sẽ mời cô dùng bữa sau nhé." Giám đốc Vương lịch sự từ chối.

Thư Nhan giữa anh lại, rồi mua tặng anh hai đầu thuốc xịn: "Vì anh không dùng bữa được, nên anh phải nhận mấy điếu thuốc này."

"Vậy thì tôi đành mặt dày nhận lấy vậy."

Thư Nhan vỗ vỗ cái túi, từ nay về sau cô với hai con đã là người Nam Thành, không còn liên quan gì đến Tây Thành nữa.

Nghĩ đến Tây Thành, Thư Nhan đi tới điện thoại công cộng gần đó để gọi điện thoại cho Thư Kiến Dương.

Trong phòng karaoke chói tai, Thư Kiến Dương đang ngồi bắt chéo chân trên ghế sô pha, thỉnh thoảng lại có một cô gái muốn dựa vào anh, nhưng lại bị ánh mắt của anh dọa sợ không dám đến gần.

TBC

"Anh ba, có điện thoại."

Thư Kiến Dương cầm điện thoại ra khỏi phòng karaoke, tức giận trả lời điện thoại: "Alo, ai vậy?"

"Anh ba, là em." Thư Nhan cảm thấy cạn lời: "Alo, anh ba, anh có nghe thấy em nói không?

"alo, xin chào..." Thư Kiến Dương đi ra đường lớn, cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói bên kia: "Là Nhan Nhan sao, em chờ chút, anh dùng điện thoại cố định gọi lại cho em." Mẹ kiếp, chiếc điện thoại hỏng này đã tốn mất của anh hai vạn, ngoài khoe khoang ra thì chẳng có ích lợi gì cả.

Anh tìm một quán nhỏ, kéo ghế ngồi xuống mới gọi lại cho Thư Nhan.

"Anh ba, có nghe thấy không?" Thư Nhan cười nói: "Em đã nói là điện thoại cầm tay không dễ dùng, vậy mà anh vẫn mua."

Lúc này điện thoại cầm tay thật sự không thuận tiện lắm, vừa đặt lại vừa không dễ sử dụng, đợi thêm hai năm nữa, điện thoại di động sẽ có mặt trên thị trường, đến lúc đó mua luôn cái đó mới tiện.

"Những ông chủ khác cũng mua rồi, anh không thể bị bỏ lại, như vậy sẽ rất mất mặt, em ở Nam Thành thế nào rồi?" Thư Kiến Dương nhìn chung quanh, sau đó trầm giọng nói.

Thư Nhan bật cười, sau khi quen Thư Kiến Dương, cô cảm thấy anh thực sự rất vui tính.

"Em vẫn ổn, em lấy được hộ khẩu chính thức ở nam thành rồi nên muốn nói với anh một tiếng." Thư Nhan nhìn quanh, dường như chỉ muốn nói với Thư Kiến Dương.

"Lần trước không phải đã giải quyết xong rồi sao?" Thư Kiến Dương có chút khó hiểu.

"Lần trước không phải hộ khẩu chính thức, hôm nay em mới nhận được hộ khẩu chính thức, còn đổi tên cho hai đứa nhỏ nữa. Thanh Thanh đổi thành Thư Cẩn Hi, Thiên Bảo đổi thành Thư Cẩn Thần, không còn việc gì khác nữa nên em gọi nói với anh một tiếng, vậy em cúp máy đây."

"Chờ đã." Thư Kiến Dương hô lên: "Tết năm nay em có về không? Chú hai với Kiến Bân đã đến gặp anh mấy lần, họ muốn anh đưa thông tin liên lạc của em cho họ. Nhưng anh đã từ chối và nói là không biết, nhưng chắc bọn họ cũng đã nghi ngờ rồi."

"Tết em không về, dù sao cũng không thể nói cho bọn họ biết em đang ở đâu, còn phương thức liên hệ của em thì anh cứ nói với họ rằng anh không có liên hệ gì với em là được rồi." Thư Nhan không chút do dự từ chối.

Quay lại để làm gì? Để họ bóc lột cô sao? Cô dám bảo đảm, nếu muốn ra khỏi cánh cửa đó một lần nữa thì không thể không đổ m.á.u một lần.

Thôn của Nguyên Thân còn rất phong kiến, ở đó họ coi con gái không ra con người, họ chỉ coi như tài sản riêng, trước khi lấy chồng là do cha mẹ sắp đặt, họ chỉ coi phụ nữ như một đồ vật, vốn không được đối đãi như con người.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 176: Chương 176


Nếu Thư Nhan về ăn Tết, cha mẹ cô sẽ giam lỏng cô ở nhà, chắc chắn sẽ không có một ai ra mặt giúp cô, Thư Kiến Dương có thể sẽ giúp cô, nhưng có thể sẽ khó khăn, dù bên ngoài anh có giỏi giang thế nào đi chăng nữa thì trong nhà cũng cũng chỉ là con cháu mà thôi.

Sáng nay khi tỉnh dậy, Thư Nhan nhìn mình trong gương, các vết nám trên mặt gần như không còn, nhưng da vừa bong ra thì trắng bệch, không khá hơn là bao so với trước khi tẩy tàn nhang, nhưng ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với trong thời gian nó đóng vảy. Giờ đây, cuối cùng cô cũng có thể ra ngoài mà không cần đeo khẩu trang.

Da vừa bong ra nên vô cùng hồng hào và mềm mại, Thư Nhan không dám rửa mặt mạnh nên chỉ dùng tay xoa nhẹ, sau đó nhúng bông tẩy trang vào một ít toner rồi lau nhẹ, sau đó là tinh chất phục hồi và kem dưỡng do bệnh viện kê đơn. Một lọ nhỏ tinh chất phục hồi chỉ có năm ml mà đã có giá hơn 200 tệ, Thư Nhan rất chịu chi để đầu tư cho da mặt, ngay cả phương phương sử dụng laser cô cũng đã thử, đúng là kết quả không tệ.

Bây giờ chính là thời điểm cần phục hồi làn da nên Thư Nhan rất cẩn thận, chỉ cần có nắng thì cô nhất định phải đội mũ hoặc che ô.

Hôm nay thời tiết lại đẹp một cách hiếm có, Hồ Thụy Tuyết hẹn Thư Nhan đưa bọn nhỏ ra ngoài hóng gió, nhưng vừa nhìn mặt trời bên ngoài, Thư Nhan lại do dự.

"Mặt tôi vẫn chưa thể phơi nắng được, hay chờ đến đầu xuân rồi đi chơi xuân một thể." Thư Nhan nghĩ lúc đó mặt cô chắc là đã khỏi hẳn rồi.

"Tôi có bắt cô phải phơi nắng đâu. Nơi tôi muốn đến là một bãi cỏ rộng ngoài trời, để bọn trẻ chơi ở đó, còn chúng ta ngồi dưới mái che nhìn mấy đứa nhỏ chơi cũng được, cô thử nghĩ lại xem, đã bao lâu rồi cô không ra ngoài hóng gió rồi?"Hồ Thụy Tuyết biết Thư Nhan vừa bận rộn ở nhà vừa ở tiệm, còn cả ở chỗ Lão Trương và chỗ cô, nên cô không có lúc nào được rảnh rỗi.

"Chỉ có hai chúng ta và ba đứa nhỏ thôi sao?"

Từ khi đến Nam Thành, Thư Nhan thật sự chưa được nghỉ ngơi, ngày nào cũng dậy sớm đưa con đi học, đưa con xong lại đi đến cửa hàng, đến chiều lại vội vàng trở về đón con, rồi nấu cơm tối, ăn cơm xong lại dọn dẹp giặt quần áo, bận bịu đến tận tám, chín giờ mới được đi tắm sau đó đi ngủ cùng con, một ngày cứ như vậy trôi qua.

Những người khác thì còn có ngày cuối tuần, nhưng còn cuối tuần của cô là khoảng thời gian mệt mỏi nhất. Chiều thứ sáu cô đón con về, sau đó tối đó lại đến hàng thành, sáng thứ bảy hôm sau đã phải đi lấy hàng từ bốn giờ sáng đến tận gần bảy giờ. Sau đó cô lại lập tức gọi xe về Nam Thành rồi mở hàng ra, phối đồ với nhau rồi mới treo lên bán. Xong việc cô mới về nhà nấu cơm trưa cho con rồi mới ngủ được một giấc, đến chiều dậy lại dọn dẹp rồi nấu cơm tối, rửa bát giặt đồ, cuộc sống của cô cứ nối tiếp nhau như vậy.

Thư Nhan nhớ lại những ngày trước và cũng thầm phục chính bản thân, sao cô có thể đến đây được vậy? Vẫn may là sức khỏe cô khá tốt, không thì đã sớm bị bệnh rồi.

TBC

"Đúng vậy, chỉ có vài người chúng ta thôi. Mấy mẹ con cô có gì không ăn được không? Tôi sẽ nhờ dì chuẩn bị những thứ cần thiết cho chuyến dã ngoại." Hồ Thụy Tuyết nghe Thư Nhan hỏi cô liền trả lời lại ngay.

"Chúng tôi không phải người kén ăn, ăn gì cũng được." Cúp điện thoại, Thư Nhan xách túi đi chợ, cô cũng định tự làm một chút đồ mang đi nữa.

Bây giờ là mùa đông, món nóng sẽ dễ bị nguội, ở nhà đã có hai chiếc hộp giữ nhiệt rồi, nhưng cô vẫn mua thêm hai chiếc, lát nữa tráng qua nước sôi để đựng đồ ăn.

"Mẹ, chúng ta đi dã ngoại với ai vậy?"

"Một người Bạn tốt của mẹ, các con chưa được gặp. Còn có một em gái nhỏ bốn tuổi nữa. Đến lúc đó con sẽ là chị lớn nên phải chăm sóc các em nhỏ đấy, biết không?"

"Con biết rồi, mẹ đang làm gì vậy? Con giúp mẹ." Thanh Thanh xắn tay áo lên muốn giúp.

"Không cần đâu. Mẹ đang làm gà KFC, lần trước không phải hai đứa nói ngon sao?" Ngoài ra, Thư Nhan còn làm một món súp ngọt và sushi, thực ra bây giờ nhưng món này ở Trung Quốc rất hiếm gặp. dụng cụ làm sushi cô mua lúc ăn trưa ở nhà hàng.

Một hộp đầy gà KFC, một hộp sushi được trang trí đẹp mắt, hai hộp còn lại là súp ngọt, sắp xếp xong Thư Nhan đưa hai đứa nhỏ xuống lầu, một lúc sau xe của Hồ Thụy Tuyết đã đến.

"Tôi đã kêu dì chuẩn bị rất nhiều rồi, sao cô còn chuẩn bị thêm làm gì?" Hồ Thụy Tuyết nhìn thấy Thư Nhan cầm đồ trên tay, cô cũng không thích khí mở ra, hộp cô ấy mở là hộp sushi: "Cô còn biết làm món này sao?"

Cô ấy ăn một miếng, sau đó hai mắt Hồ Thụy Tuyết sáng lên: "Ngon lắm, cô làm thế nào vậy? Về dạy tôi nha."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 177: Chương 177


"Được chứ." Thư Nhan giao đồ cho tài xế cất vào cốp xe, rồi ngồi xuống với bọn nhỏ, hai người lớn ba trẻ con, không gian trong xe cũng không chật chội lắm.

"Đây là con gái của tôi, Đóa Đóa. Đóa Đóa, sao nhìn thấy chị với em trai mà không chào vậy?" Hồ Thụy Tuyết lay nhẹ con gái.

Thư Nhan nhìn cô bé ngồi trong lòng Hồ Thụy Tuyết, cô bé có làn da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn, lông mi dài đen nhánh, mũi hếch lên, miệng nhỏ chúm chím, thanh tú dễ thương như búp bê vậy.

"Con gái của cô đáng yêu quá." Thư Nhan khen ngợi.

"Con gái cô cũng rất xinh xắn, bé trai cũng rất bảnh trai nữa." Hồ Thụy Tuyết cũng thật lòng khen ngợi.

Thư Nhan lại nghĩ đây chỉ là một lời nhận xét khách sáo, đương nhiên cô vẫn cảm thấy con gái của mình rất xinh xắn rồi. Nhưng thật ra trước đây Thư Cẩn Hi không được nuôi dưỡng tốt, mặc dù hiện tại đã tốt hơn rất nhiều, nhưng cũng chỉ có thể coi là dễ nhìn, còn Thiên Bảo thì cũng khá xinh trai.

"Đóa Đóa, đây là dì Thư, bạn tốt của mẹ, con ngoan nào, mau gọi dì Thư đi." Đợi một lúc, Đóa Đóa vẫn không lên tiếng, Hồ Thụy Tuyết cũng không tức giận, sau đó giới thiệu. : "Đây là chị Thanh Thanh, đây là em trai Thiên Bảo, lát nữa con chơi với chị với em nhé?" Nhưng Đóa Đóa ngồi trong vòng tay của Hồ Thụy Tuyết vẫn ngơ ngác, giống như không nghe thấy Hồ Thụy Tuyết nói gì.

Thư Nhan lập tức phát hiện ra vấn đề, cô mở miệng định nói, nhưng cuối cùng cũng không hỏi gì, sau đó cô liền cười tủm tỉm chuyển chủ đề: "Công ty khá bận rộn, cô đi như vậy sẽ không sao chứ?"

"Mọi người đang bận rộn chuẩn bị quảng cáo, ở đài truyền hình còn có nhân viên công tác theo dõi nên tạm thời không cần tôi phải để ý quá kĩ, hiếm khi rảnh rỗi nên mới ra ngoài cho thoải mái." Hồ Thụy Tuyết ôm chặt Đóa Đóa, nói với Thanh Thanh Và Thiên Bảo: "Dì là bạn của mẹ hai đứa, cứ gọi dì là dì Tuyết nhé, đây là quà ta tặng cho hai đứa."

Hồ Thụy Tuyết lấy ra hai chiếc hộp tinh xảo đưa cho Thanh Thanh và Thiên Bảo, trong đó có một chiếc vòng ngọc nhìn rất đẹp, Thư Nhan định từ chối, nhưng cuối cùng cũng không nói, thật ra cô cũng chuẩn bị quà cho Đóa Đóa, nhưng vừa nhìn thấy món quà do Hồ Thụy Tuyết chuẩn bị, cô cảm thấy món quà gặp mặt mình chuẩn bị có hơi rẻ tiền.

"Đừng giấu nữa, lấy ra đi." Hồ Thụy Tuyết nhận lấy chiếc hộp từ trong tay Thư Nhan: "Tôi tặng cô một trong hai món quà nên đã bị thiệt rồi, cô còn muốn giấu không cho sao? Không có cửa đâu."Hồ Thụy Tuyết nói đùa.

Trong hộp là một bức tượng phật nhỏ bằng vàng, dây đeo với móc cài là do Thư Nhan tự tay làm.

"Tôi rất thích, Đóa Đóa cũng rất thích." Nói xong đeo lên cho Đóa Đóa.

Nhưng đứa trẻ trong tay Hồ Thụy Tuyết vẫn ngồi im không nói lời nào.

Sau khi xuống xe, họ đi đến một trang viên.

"Đây là trang viên riêng của một người bạn của cha tôi, không chỉ có sân đánh Golf mà còn có trang trại nuôi ngựa và cả bể bơi trong nhà và ngoài trời. Nếu như nhiệt độ trong nhà ổn định thì chúng ta có thể đi bơi, ngoài ra còn có một công viên giải trí thu nhỏ, mấy đứa nhỏ chắc chắn sẽ thích."

"Lớn như vậy sao?" Thư Nhan còn tưởng là bãi cỏ trong công viên, không ngờ lại là trang viên, đây là lần đầu tiên cô biết Nam Thành có trang viên lớn như vậy, còn là của tư nhân nữa.

Hồ Thụy Tuyết đưa Thư Nhan đi vào, nói: "Nhìn thấy khu rừng đó không? Đi qua đó sẽ thấy một bãi cỏ lớn, nhưng chúng ta có thể đến công viên giải trí trước, sau đó chúng ta sẽ đến đó ăn trưa sau."

TBC

Cái gọi là công viên giải trí thu nhỏ lại mang đến cho Thư Nhan một cú sốc khác, không chỉ có đu quay, mà còn có xe hơi, tàu lượn siêu tốc thu nhỏ, nhà ma thu nhỏ...

"Đúng là công viên giải trí "nhỏ" thật." Thư Nhan cứng họng.

"Sao vậy?" Hồ Thụy Tuyết khó hiểu nhìn cô.

Thư Nhan lắc đầu, cô bắt đầu nghĩ công viên giải trí nhỏ là giống kiểu các lâu đài trò chơi hay được làm trong một siêu thị lớn, có đường trượt, cầu trượt, bể cát, ... Hóa ra thật ra là xây theo kiểu giống với công viên giải trí, nhưng tất cả các tòa nhà chỉ bị thu nhỏ.

Thanh Thanh và Thiên Bảo còn quá nhỏ, Thư Nhan chưa từng đưa bọn chúng đi công viên giải trí, lần đầu tiên hai đứa trẻ nhìn thấy những thứ này đều chạy vào chơi rất vui. Nhưng còn con gái của Hồ Thụy Tuyết vẫn ngồi im bên cạnh, không động đậy cũng không nhìn, giống như một con búp bê vậy.

"Chắc cô cũng nhìn ra rồi nhỉ?" Hồ Thụy Tuyết đột nhiên hỏi.

"Gì cơ?" Thư Nhan vẫn đang để ý vào hai đứa trẻ, sợ chúng té ngã vì quá kích động, vừa nghe thấy câu hỏi của Hồ Thụy Tuyết thì sững sờ.

"Con gái tôi, con bé bị bệnh." Hồ Thụy Tuyết nhìn chằm chằm vào mặt Đóa Đóa, trên vẻ mặt tràn đầy sự yêu thương: "Vừa mới sinh ra con bé đã bị tự kỷ, bác sĩ nói nếu ba mẹ yêu thương con bé, sẽ có một ngày nào đó con bé sẽ cất tiếng gọi ba mẹ."
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 178: Chương 178


"Vậy khi cô phát hiện Trương Bách Tông lừa dối, cô còn lựa chọn tha thứ cho anh ta sao?" sau khi tiếp xúc với Hồ Thụy Tuyết, cô mới nhận ra cô ấy là người vốn không để một hạt cát nhỏ bé vào trong mắt, làm sao có thể lựa chọn tha thứ cho Trương Bách Tông được, lúc bắt đầu Hồ Thụy Tuyết nói là bởi vì yêu, nhưng lần này lại ra tay tàn nhẫn như vậy, dù sao Thư Nhan vẫn luôn cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, cuối cùng hôm nay cô cũng biết nguyên do.

Hồ Thụy Tuyết nhẹ nhàng gật đầu: "Sau khi cô gọi điện, tôi đã hỏi kỹ ý kiến bác sĩ, bác sĩ nói rằng Đóa Đóa không phải không có khả năng cảm nhận được thế giới bên ngoài, mà chỉ là không thể biểu lộ ra ngoài, cho nên con bé có thể cảm nhận được tình yêu giả dối, nên chúng tôi như vậy sẽ càng làm tổn thương con bé hơn thôi. Sau đó tôi liền ly hôn với Trương Bách Tông, tôi đã đưa con bé đi tìm các chuyên gia trong và ngoài nước, nhưng đều không có kết quả gì, nên tôi muốn thử cho con bé chơi cùng với hai đứa trẻ nhà cô, có lẽ... sẽ có cơ hội thì sao."

Thư Nhan đột nhiên không biết phải nói gì, đúng là mỗi nhà đều có nỗi khó xử riêng, giống như Hồ Thụy Tuyết, cô ấy sinh ra đã xinh đẹp, thông minh, nhưng lại toàn gặp phải tên cặn bã, hại con gái mắc chứng tự kỷ.

Cô ấy có xem trên mạng về căn bệnh này nên cũng biết một chút, nếu nhẹ thì vẫn có thể tìm cách chữa trị, các triệu chứng mà Đóa Đóa thể hiện ra rõ ràng là nghiêm trọng hơn, thuộc loại bệnh tâm thần không thể chữa trị được.

Hồ Thụy Tuyết cười nhạt: "tôi chưa từng có ý định từ bỏ, thực ra tôi biết Đóa Đóa sẽ khó có thể tốt lên được, nên tôi muốn khởi nghiệp, chỉ mong có thể dành dụm thật nhiều tiền, để lỡ như có một này tôi không còn nữa, Đóa Đóa cũng có thể được trị liệu tốt nhất ở trong viện điều dưỡng nốt quãng đời còn lại."

"Con bé mới bốn tuổi, sau này khoa học sẽ ngày càng tiên tiến, có lẽ có thể chữa khỏi mà." Thư Nhan chỉ có thể nói vài câu an ủi cô ấy.

Hồ Thụy Tuyết lắc đầu: "Sắp đến giờ ăn trưa rồi, chúng ta đến chỗ mái che bên kia ăn cơm đi."

Thư Nhan gọi hai con lại, sau đó dặn dò Thanh Thanh phải chăm sóc em gái nhiều hơn.

"Nhưng em gái không quan tâm đến con." Thanh Thanh ghé sát tai Thư Nhan thì thầm.

"Em gái chỉ không thích nói chuyện thôi, con chỉ cần nói chuyện với em ấy nhiều hơn là được mà."

Nhưng Đóa Đóa rất thích súp ngọt Thư Nhan nấu, Hồ Thụy Tuyết có chút kích động nói: "Đóa Đóa ăn rất ít, con bé không thích ăn cơm, nhưng không ngờ lại thích súp ngọt của cô, Thư Nhan, có thời gian cô dạy tôi nấu súp ngọt đi, tôi học để nấu cho Đóa Đóa ăn."

TBC

"Đương nhiên có thể." Thư Nhan nhìn đứa nhỏ ngoan ngoãn uống canh ngọt, trong lòng có chút xót xa, đứa nhỏ xinh xắn như vậy, nếu có thể khỏi bệnh thì tốt rồi.

Thư Nhan biết được tình hình của Hồ Thụy Tuyết xong, cũng không nỡ ném mọi chuyện trên công ty cho cô ấy, lại làm một ít chuyện cô có thể làm được.

"Tình trạng của Đóa Đóa đã như thế thì cần cô làm bạn bên cạnh nhiều hơn nữa, chuyện trên công ty cô cứ dạy cho tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức để chia sẻ bớt cho cô." Thư Nha nói.

"Không sao đâu, tôi đã tìm một chuyên gia ở bên Đóa Đóa rồi, còn có mẹ của tôi đã ở nhà giúp đỡ cho nên cô không cần lo lắng. Mà không biết tại sao súp ngọt mà tôi nấu, Đóa Đóa không thích ăn nữa." Ngày hôm qua, Hồ Thụy Tuyết đã nấu súp ngọt, nhưng Đóa Đóa uống hai miếng cũng không uống nữa.

"Lần trước, cô đã nấu đưa cho tôi nếm thử rồi, hương vị cũng không tệ mà!" Có thể nói là giống y như đúc, Thư Nhan rất nghi ngờ.

Hồ Thụy Tuyết cũng không hiểu, có lẽ vì vị giác của Đóa Đóa nhạy cảm nên nếm ra được chút thứ khác nhau.

"Thế, dù sao mỗi buổi sáng tôi dậy đều nấu cơm trưa cho Thanh Thanh, nhân tiện nấu luôn một nồi súp ngọt mang đến đây, sau đó cô cầm về cho con bé." Gần đây, Thư Nhan lại nấu cơm trưa cho Thanh Thanh, dù sao cũng đã nấu cơm rồi nên nấu thêm súp ngọt cũng rất tiện.

"Thế thì làm phiền cô lắm."

"Phiền cái gì chứ? Dù sao cũng phải nấu cơm mà." Thư Nhan buông văn kiện ra, nhìn chất vải do cấp dưới chuyển lên, chất liệu đều làm bằng gỗ, nhưng dùng loại này làm quần áo mùa thu sẽ có bờ mặt co dãn và mềm mại khá tốt.

Quảng cáo đã quay chụp xong rồi, Hồ Thụy Tuyết và Thư Nhan nhìn cuộn phim đã cắt xong, tổng cộng có ba phiên bản được cắt ra, một bản dài năm phút, một bản khác dài hai phút và đoạn còn lại dài hai mươi giây.

"Sao hả? Cô thấy có vấn đề gì không?" Hồ Thụy Tuyết khoanh hai tay trước ngực, nghiêng đầu hỏi Thư Nhan.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 179: Chương 179


Trên thực tế, cô ấy đã dùng toàn bộ những gì mình nhớ được đưa vào đây, hơn nữa có hai phiên bản có thời gian trình chiếu dài cũng sẽ không tệ: "Phiên bản ưu tú này đọc tên nhãn hiệu ba lần thì sao?"

"Ý cô là gì?"

"Nói câu cuối cùng này ba lần." Thư Nhan nhớ đến các quảng cáo khác đều như thế, thời gian trình chiếu tổng cộng chỉ có năm, sáu giây không có bất kỳ nội dung xinh đẹp bên trong, chỉ truyền bá tên nhãn hiệu ba lần và tên của nhà máy, thỉnh thoảng Thư Nha cũng thường nghe nên nhớ kỹ.

Hồ Thụy Tuyết lập tức tìm đến người quảng cáo của công ty muốn yêu cậu cho người này làm, bảo người này dựa theo yêu cầu của Thư Nhan lại cắt một phiên bản khác nữa.

Câu nói sau cùng kia phải nói ba lần, tuy không có mỹ cảm bằng trước đó nhưng thật sự khiến người ta dễ dàng nhớ kỹ, chỉ cần nhìn qua dường như cũng có thể nhớ kỹ tên nhãn hiệu của bọn họ.

"Như thế không phải quá xinh đẹp rồi sao." Đạo diễn quảng cáo nhỏ giọng, đề nghị.

"Không sao đâu, tôi cảm thấy rất tốt." Hồ Thụy Tuyết quyết định dùng phiên bên này, cũng không phải chiếu trên TV thế cần mỹ cảm làm gì, mục đích của họ là muốn tất cả những người nhìn thấy quảng cáo đều có thế nhớ nhãn hiệu của họ ở trong đầu.

Nói chuyện với CCTV mấy lần, phiên bản năm phút không được lên sóng, cho dù thời gian rảnh cũng không được, nhưng mặt mũi của công trình vẫn nên làm cho tốt vậy nên không biết Hồ Thụy Tuyết nói chuyện thế nào, phiên bản hai phút đồng hồ có thể chiếu nửa tháng, sau nửa tháng nhất định phải đổi sang phiên bản hai mươi giây.

"Nửa tháng sao? Cũng không tệ." Đúng hơn là rất tốt, dù sao Cctv kia thật ra phát triển từ phiên bản hai mươi giây kia, dù là một ngày thì Thư Nhan vẫn có thể in dòng chữ quảng cáo dọc trên trên mặt hộp của Cctv.

Mọi người luôn tin vào đất nước, tin dùng đồ của đất nước sản xuất cho nên có dòng chữ này, quần áo mùa thu họ bán ra chắc chắn có thể tăng lên được mấy đẳng cấp.

"Ừm, dù sao không giống với Cctv. Phiên bản hai phút của chúng ta sẽ phát ra ở các đoạn giải lao của các chương trình lớn hơn, thời gian vàng thì bỏ phiên bản hai mươi giây và, mặc khác chúng ta cũng đã liên hệ với vài đài truyền hình, thời gian vàng phát phiên bản năm phút kia lê, dường như đã thao tốn hơn một nửa nước Trung rồi." Nhưng Hồ Thụy Tuyết còn hơi không vừa lòng: "Ban đầu, tôi còn muốn phát phiên bản năm phút vào đoạn thời gian vàng, nhưng đáng tiếc, tôi không thể bàn bạc được."

Câu này không phải nói nhảm đó chứ, quảng cáo thời gian vàng của người ta tổng cộng chỉ từ năm phút đến tám phút, quảng cảm một mình cô đã chiếm trọn nên tất nhiên người ta không đồng ý rồi.

"Thế tiền quảng cáo đâu?" Thư Nhan chỉ biết CCTV muốn năm triệu, còn các nơi khác cô cũng không rõ lắm.

"CCTV dùng năm triệu, những nơi khác còn rất thuận lợi hơn, cộng toàn bộ lại lớn nhỏ cũng khoảng mười hai triệu." Hồ Thụy Tuyết bình thản nói.

Giá tiền này đã hoàn toàn vượt qua dự kiến ban đầu của Thư Nhan, nhưng muốn thu hoạch thì phải trả giá. Chuyện liên quan đến bộ phần tài chính, Thư Nhan đã từng bàn bạc với Hồ Thụy Tuyết rất lâu về trước rồi, công ty vay 5 năm triệu cộng thêm hai triệu họ đầu tư vào, tổng cộng là bảy triệu, trước mắt còn đủ nhưng lại không đủ chi phí Hồ Thụy Tuyết dùng, Thư Nhan có thể pha loãng cổ phần công ty ra.

Nói là nói như thế, nhưng Hồ Thụy Tuyết lại không thể pha loãng cổ phần công ty của Thư Nhan được, cô ấy thật sự có suy nghĩ ban đầu sẽ không đưa nhiều cổ phần công ty cho Thư Nhan như vậy.

"Cô là người lập kế hoạch cho quảng cáo này, nếu như không có vấn đề gì nữa thì có thể chính thức tung quảng cáo này ra rồi." Hồ Thụy Tuyết nhìn quảng cáo trước mắt một lần nữa và nói, quảng cáo này chắc chắn sẽ hiếm có.

"OK, chừng nào mới có thể thấy được quảng cáo nhà chúng ta trên TV?" Quảng cáo được chiếu lên rồi, chắc chắn nguồn cung cấp sẽ sản xuất không kịp: "Nhà xưởng ở bên kia ra sao rồi?"

"Đã xây dựng thêm sắp xong rồi, tất cả máy móc đều được chạy thử rất tốt, trừ những công nhân già làm tay còn tuyển thêm một nhóm người mới, ngày mai có thể chính thức đưa vào hoạt động, nếu tất cả máy móc bắt đầu đưa vào hoạt động thì sẽ sản xuất ra gần mười ngàn bộ một ngày." Hồ Thụy Tuyết đã bắt đầu sáp nhập các khu xưởng nhỏ bên cạnh.

Vậy thì không còn chuyện gì nữa, mọi chuyển đã được chuẩn bị xong chỉ đợi quảng cáo truyền bá ra ngoài, đến lúc đó mới biết được công ty của cô và Hồ Thụy Tuyết mở ra như thế nào.

Chuyện ở bên này cũng sắp hoàn thành, Thư Nhan đi thẳng đến cửa hàng kinh doanh trực thuộc để xem tiến trình bên đó, việc trang trí tổng thể cũng sắp xong, đã bắt đầu chuẩn bị một ít chi tiết nhỏ.
 
Back
Top Dưới