Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu

Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 20: Chương 20


"Anh nhất định phải ra tòa án sao? Lên tòa án thì tất cả ảnh chụp đều sẽ thành chứng cứ công khai, đến lúc đó người ra tòa và bồi thẩm đoàn đều có thể nhìn thấy, dù sao người mất mặt cũng không phải là tôi, tôi không có vấn đề gì." Thư Nhan bình tĩnh nói.

"Thư Nhan. ." Diệp Chí Cường cắn răng nghiến lợi nhìn cô, thật sự nghĩ mãi mà không rõ, một khác trước người còn ngu như lợn, một khác sau lại trở nên khôn khéo mạnh mẽ.

"Lỗ tai tôi không bị điếc." Thư Nhan quét mắt nhìn anh ta một cái, tức giận nói.

Diệp Chí Cường hít dâu một hơi, nén giận nói ra: "Không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, tốt xấu gì tôi cũng là ba của hai đứa nhỏ, lúc ấy khi tôi đưa gia đề nghị ly hôn cũng không muốn đuổi cô ra khỏi nhà, bây giờ cô cũng không nhất thiết phải làm đến đường cùng như vậy."

"Không phải tôi làm đến đường cùng, là anh và con hồ ly tinh kia quá đáng." Thư Nhan ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm Diệp Chí Cường.

Căn cứ theo ký ức, nửa năm trước Diệp Chí Cường bắt đầu tiến hành bạo lực với nguyên thân, muốn buộc nguyên thân tự bỏ đi, thấy không có hiệu quả thì bắt đầu tìm lỗi sai mà đánh chửi, trong hai tháng đánh nguyên thân sáu lần. Trong lúc đó Lý Kiều Kiều thỉnh thoảng tới nhục mạ nguyên thân, dèm phan nguyên thân các kiểu, cũng là bị buộc đến đường cùng cho nên nguyên thân mới có thể tự sát.

Cho dù nguyên thân là hạng người gì, đều là đang sống sờ sờ bị bọn họ bức chết. Một mạng người đang sống sờ sờ như vậy cứ thế mất đi, Thư Nhan không cảm thấy mình quá đáng.

Hai người cũng không chịu nhượng bộ, căn bản là không có cách nào nói tiếp, Diệp Chí Cường hầm hừ rời đi, tuyệt đối không thể ra khỏi nhà, coi như muốn lên tòa án cũng không thể nhanh như vậy, trong thời gian này cũng có thể tìm tới biện pháp ứng phó.

Anh ta muốn kéo dài, Thư Nhan lại không muốn dây dưa, cũng không thể một mực sống mà đề phòng lo lắng như vậy, cô chịu được thì hai đứa bé cũng không chịu được.

"Em định làm gì?" Thư Kiến Dương nhíu mày: "Không thì anh trực tiếp kêu người trói anh ta lại, đánh gãy một tay một chân là nghe lời ngay."

Thư Nhan bất đắc dĩ, đừng nhìn người anh họ này coi như lớn lên đẹp trai, ngồi đó không nói lời nào còn có cảm giác hào hoa phong nhã, trên thực tế anh ấy là kẻ hung hăng, nếu không thì cũng không có địa vị như bây giờ.

"Anh ba, bây giờ là xã hội pháp trị, anh như vậy là đe dọa uy h.i.ế.p bắt cóc, nếu lỡ như xảy ra chuyện gì thì chúng ta có lý cũng không thay đổi được."

Lăn lộn xã hội đen chung quy cũng không phải chính đạo, Thư Kiến Dương tận tâm tận lực đối xử với cô, Thư Nhan có qua có lại cũng hi vọng có thể giúp đỡ anh ấy một chút.

"Vậy em nói làm sao bây giờ?" Ở cùng cô em họ này được mấy ngày, Thư Kiến Dương đã không xem cô như một người phụ nữ nông thôn vô tri, chân chính làm một đối tượng trò chuyện bình đẳng.

TBC

"Giết gà dọa khỉ."

"Giết gà dọa khỉ?" Thư Kiến Dương híp mắt: "Em nói đến người tên Lý Kiều Kiều kia?"

Thư Nhan nhẹ nhàng cười một tiếng, đừng tưởng rằng trước đó cô ít nhắc tới Lý Kiều Kiều là sẽ buông tha cho cô ta, chẳng qua là dành lại ra tay sau mà thôi, lúc đều nghĩ nếu Diệp Chí Cường thức thời, việc này cứ thong thả, nhưng tên Diệp Chí Cường này không phối hợp, vậy thì Thư Nhan cũng chỉ có thể xin lỗi.

Làm mẹ của nữ chính, trong nguyên tác cũng có một chương giới thiệu lai lịch của Lý Kiều Kiều.

Năm 1992. trường của Lý Kiều Kiều ở mức trung bình, cô ta vẫn có một công việc chính thức, cô ta là nhân viên tài vụ của một nhà máy rượu trong thành phố.

Trong sách nói Lý Kiều Kiều có ánh mắt độc đáo, một chút lại chọn trúng Diệp Chí Cường không có chút văn hóa.

Sau khi kết hôn, bằng khả năng của mình cô ta được thuyên chuyển công tác, với nét chữ đẹp và cách hành văn không tệ, cô ta trở thành thư ký của trường S.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 21: Chương 21


Khi nữ chính xuất hiện, cô ta đã là Cục trưởng Cục giáo dục, và Diệp Chí Cường cũng phát triển công ty xây dựng của mình trở thành một trong những công ty địa ốc tốt nhất thành phố, trở thành công ty bất động sản lớn số một số hai ở Tây thành, nữ chính ổn thỏa làm con gái cưng của trời.

Lúc đọc sách, độc giả đều nghĩ là Diệp Chí Cường sau khi tách ra với vợ trước mới ở cùng Lý Kiều Kiều, dù sao thời đại kia rất ít khi nhắc tới giấy hôn thú, Diệp Chí Cường một câu còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, nghe lệnh mẹ cha thì đã khước từ cho qua.

Nhìn hôn nhân của thế hệ trước ở những năm thế kỷ 19 cảm thấy rất giống trò đùa, cảm thấy không có giấy hôn thú thì không tính là kết hôn, hơn nữa tương lai có không ít người cũng thấy giấy hôn thú không có ích lợi gì, huống chi trong sách viết rõ Diệp Chí Cường chẳng những cho nhà ở, còn đưa toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà.

Thư Nhan cũng là sau khi xuyên vào nguyên thân mới phát hiện còn có nhiều việc nhỏ không đáng kể như vậy, có lẽ đứng ở góc độ không giống thì đối với những chuyện đó cũng không còn giống như vậy, cái này nếu xuyên thành Lý Kiều Kiều thì sao? Thư Nhan run cả chân, không thể tiếp tục suy nghĩ nữa.

Dù sao bây giờ cô xuyên thành Thư Nhan, sắp thành thiếu phụ luống tuổi có chồng, bị người đàn ông cặn bã vứt bỏ.

So sánh mà nói thì Lý Kiều Kiều dễ đối phó hơn nhiều. Cân nhắc bây giờ không thể náo loạn với Diệp Chí Cường quá cứng rắn, Thư Nhan chọn ảnh chụp chỉ có thể nhìn rõ Lý Kiều Kiều, Diệp Chí Cường không đưa lưng ra thì cũng là quay mặt sang. Ảnh chụp chia thành ba phần, một phần gửi đến trường học của Lý Kiều Kiều, một phần gửi đến trong xưởng của cô ta, còn có một phần thì gửi về quê quán của Lý Kiều Kiều, không tìm cục bưu chính mà trực tiếp tìm người làm công.

Sau khi dán thẳng vào cột thông báo trong trường học, báo chữ to bên ngoài xưởng, A Phi đưa đến người ở trong thôn, tên nhóc này linh hoạt thông minh, không dán lên tường, trực tiếp đưa một chồng ảnh chụp cho bà cô ở đầu thôn, nhờ bà ấy giao cho ba mẹ Lý Kiều Kiều.

"Ông trời ạ!" Người phụ nữ nhìn thấy ảnh chụp thì hô lên một tiếng, hấp dẫn không ít người vây xem, nhìn thấy ảnh chụp thì lập tức hưng phấn.

Đầu năm nay ít có gì giải trí, người trong thôn bình thường lúc không bận bịu thì sẽ tụ lại một chỗ nói này nói kia, người đàn ông nào và người phụ nữ nào đi hơi gần với nhau một chút cũng sẽ bị bọn họ nói tới, truyền đi nhiều thì sẽ giống như thật.

TBC

Bây giờ ảnh chụp bày ra trước mặt, đó chính là chứng cứ thật sự, không thua gì so với tận mắt nhìn thấy.

"Đây không phải là sinh viên trong thôn sao? Bình thường mẹ của cô ta khen con gái mình có năng lực, thật sự có thể chịu đựng." Một người phụ nữ nhìn thoáng qua: "Thím Quế Hoa, bà đừng xem một mình, nhiều hình như vậy cho tôi xem một chút với."

"Đúng, thím Quế Hoa, nhanh cho mọi người cùng xem một chút, nhìn xem sinh viên có gì không giống với người khác không?" Đây là một chàng trai hăng hái thanh thuần.

Sinh viên ngày thường mắt cao hơn đầu mà lại làm ra loại chuyện như thế nào, coi như ăn không được thì có thể nhìn xem một chút cho đỡ nghiện cũng được chứ?

Một đám người vây quanh xem náo nhiệt, Tiểu Phi thừa dịp không có ai lén lút chuồn mất, anh ấy còn phải đến thôn bên cạnh phát ảnh chụp, chị Nhan nói mười dặm tám thôn đều phải chú ý đặc biệt.

Không tới một giờ, tất cả mọi người đều biết sinh viên nhà họ Lý kia không lo học mà đến thành phố quyến rũ chồng người ta, bị vợ người ta bắt gian tại giường, còn chụp ảnh chụp không cần mặt mũi gửi về thôn.

Lúc bà ngoại Lý Kiều Kiều nhìn thấy ảnh chụp thì trực tiếp hôn mê bất tỉnh, hai người cậu mợ tức cả người phát run, bọn họ đều có con gái, bây giờ đứa cháu gái này làm ra chuyện như vậy liên lụy tới hỏng thanh danh con gái nhà bọn họ, nhất là mợ cả, con gái đang làm mai, bây giờ xảy ra việc này cũng không biết có thành hay không.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 22: Chương 22


Ba mẹ Lý Kiều Kiều từ trên núi trở về, trên đường đi luôn cảm thấy người trong thôn cứ chỉ trỏ bọn họ, còn hơi buồn bực, thường ngày bởi vì nhà bọn họ có sinh viên đại học, trong thôn ai không trông ngóng bọn họ, bây giờ thì xem như hận không muốn quen bọn họ.

Vừa tới cổng, chỉ thấy một đám người chặn ở nhà bọn họ, trong lòng hai người hơi hồi hộp một chút, trong nhà xảy ra chuyện gì vậy?

Nhìn thấy ảnh chụp, mẹ Lý ngất đi, một trận người ngã ngựa đổ, cuối cùng tỉnh lại ngồi dưới đất vỗ đùi khóc lóc: "Không còn mặt mũi để sống nữa, không còn mặt mũi mà sống nữa..."

Ba Lý ngồi xổm ở một bên hút thuốc, mặc dù không khóc nhưng sắc mặt còn khó coi hơn mẹ Lý gấp trăm lần.

Nhà họ Lý mây mù dày đặc, Lý Kiều Kiều ở bên này cũng không tốt gì mấy, vừa mới vào trong xưởng đã bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, đồng nghiệp thường ngày cùng nhau chơi đùa đều tránh xa như thấy rắn, chị Vương luôn đối xử hòa nhã với cô ta cũng bày vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép nhìn cô ta.

"Chị Vương, đây là thế nào?" Nhịp tim Lý Kiều Kiều đập như sấm, luôn cảm thấy sắp xảy ra chuyện gì không ổn.

"Kiều Kiều, em? Ôi!" Chị Vương nghẹn đo mặt, thật sự không có mặt mũi nói ra.

"Lý Kiều Kiều, xưởng trưởng nói cô tới phòng làm việc của ông ấy một chuyến." Một cô gái trẻ khác cùng một khối trong văn phòng với Lý Kiều Kiều nói, hai người vẫn luôn đấu nhau trong sáng ngoài tối, buổi sáng nhìn thấy ảnh chụp, cô ấy lập tức trộm một tấm cầm đi tìm xưởng trưởng.

Nhìn thấy ảnh chụp, Lý Kiều Kiều cảm thấy m.á.u cả người như đông lại, ngồi liệt trên mặt đất.

TBC

"Cô cũng thấy đó, làm ra loại chuyện như thế này thì trong xưởng không thể giữ cô lại được." Xưởng trưởng nhấn mạnh nói: "Cô là một sinh viên đại học, trong nhà bồi dưỡng cô khó khăn biết bao nhiêu? Kết quả cô lại làm ra chuyện như vậy, trở về cho tỉnh người lại đi."

Cả người Lý Kiều Kiều lạnh buốt, xong rồi, xong cả rồi, thanh danh hỏng mất, công việc cũng mất.

Diệp Chí Cường từ công xưởng trở về thấy Lý Kiều Kiều hồn xiêu phách lạc ngồi ở kia, lo lắng hỏi: "Đây là thế nào? Cơ thể em không thoải mái à?"

"Anh Cường, em mất việc rồi." Lý Kiều Kiều di chuyển đầu, nhìn thấy Diệp Chí Cường như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.

"Mất thì mất, em còn sợ anh nuôi em không nổi sao." Diệp Chí Cường chẳng hề để ý mà nói.

Một tháng hai ba trăm đồng tiền, cũng không đủ để cô mua một bộ quần áo bình thường, vừa lúc ở nhà dưỡng thai, sinh cho anh ta một đứa con trai thông minh béo trắng.

Lý Kiều Kiều bụm mặt lắc đầu, khóc ròng nói: "Hình chụp của chúng ta bị truyền ra ngoài, người trong xưởng đều thấy được, trường học cũng đều biết, sau này em còn làm người như thế nào! Còn không bằng c.h.ế.t đi cho xong."

Diệp Chí Cường đứng phắt dậy, hai mắt sung huyết: "Anh đi tìm cô ta."

Thư Nhan dẫn theo các con đến nhà Thư Kiến Dương, Thư Kiến Dương thì tự đến nhà bạn ở cạnh đấy, hai người tuy là anh em họ nhưng ở cùng một chỗ không tiện, anh ấy là đàn ông trưởng thành rồi, tùy tiện chịu khổ một chút cũng được.

Diệp Chí Cường đến khách sạn vồ hụt, tìm thật lâu mới tìm được Thư Kiến Dương, đoạn đường này làm anh ta dần dần tỉnh táo lại.

"Thư Nhan đâu?"

"Có việc gì?" Thư Kiến Dương nhíu mày.

"Ảnh chụp là chuyện gì?" Thật ra không có Thư Kiến Dương giúp đỡ, Thư Nhan muốn làm chuyện kia thì căn bản không dễ dàng như vậy.

Một chồng ảnh chụp ném tới trước mặt Diệp Chí Cường: "Chính là g.i.ế.c con gà cho anh xem một chút, lần sau thì coi như trực tiếp làm thịt khỉ."

Ảnh chụp không chụp ngay mặt anh ta, Diệp Chí Cường thở phào một hơi trước, cơn giận lại lập tức dâng lên.

"Đến cùng là Thư Nhan muốn như thế nào?"
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 23: Chương 23


"Đơn giản, ly hôn, anh ra khỏi nhà." Thư Kiến Dương dựa vào phía sau một chút, vểnh chân bắt chéo cà lơ phất phơ nói: "Nếu như tôi là anh, tôi sẽ đồng ý. Có câu nói không phải của mình thì hàng nghìn vàng cũng tan hết, bằng bản lĩnh của anh, năm ba năm sau lại là hảo hán một phương, anh có thể chờ nhưng cái người Kiều Kiều của anh chờ không nổi nữa rồi?"

Thư Kiến Dương chỉ thuận miệng nói, không nghĩ tới Diệp Chí Cường thật sự động lòng, chẳng lẽ thật sự là đùa giỡn ái tình rồi?

"Thư Nhan ở đâu, việc này phải có cô ấy." Diệp Chí Cường không yên lòng với Thư Kiến Dương.

Ba người ngồi xuống ở quán trà, Thư Nhan nhìn Diệp Chí Cường, cảm thấy không hổ là thế giới tiểu thuyết, có thể làm cho người đàn ông cặn bã thích thật sự vứt bỏ tất cả.

"Tiền trong nhà, phòng ở còn có xe, tất cả đều thuộc về cô, tiền mặt của công ty cũng tương đương với tôi rời khỏi nhà." Từ sớm khi bị Thư Nhan cầm được chứng cứ, Diệp Chí Cường đã nghĩ ra các loại đối sách, chuyển dời tài sản không được, anh ta tìm luật sư hỏi thăm thuộc về hành động trái luật, để người nhà mẹ đẻ của Thư Nhan có đến ngăn cản cũng không được.

Con rể có tiền và con gái có tiền không giống nhau, cái này nếu như để nhà họ Thư biết Thư Nhan ly hôn có thể đạt được toàn bộ tài sản của anh ta, ước gì Thư Nhan nhanh chóng ly hôn.

Thật ra trong tay anh ta không có nhiều tiền, đều ở trong công trình, cũng chỉ có mấy nhà ở và xe hơi là đáng tiền, công ty không thể mất, anh ta dựa vào cái này để kiếm cơm, vay tiền hoặc là cho vay, chờ hai công trình trong tay hoàn thành thì tiền sẽ trở lại.

Trong đầu Thư Nhan tính toán cấp tốc, sở dĩ có thể chiếm quyền chủ động, một là bởi vì Diệp Chí Cường không có đề phòng đối với nguyên thân một chút nào, đánh anh ta không kịp trở tay, một cái khác là cô mượn thế lực của Thư Kiến Dương, tìm Thư Kiến Dương giúp một hai lần thì còn được, nhiều lần thì cô cũng thấy không tiện.

Mục đích ban đầu đúng là hi vọng có thể cầm được tiền, đi xa khỏi Tây thành, dẫn theo con cái bắt đầu lại từ đầu, đề nghị của Diệp Chí Cường cũng không phải không được.

"Anh ba, có thể tìm người của công ty thẩm định không?" Thư Nhan đồng ý với điều kiện của Diệp Chí Cường.

Bốn căn nhà nhỏ, trừ căn nguyên thân đang ở thì còn có ba căn ở trung tâm chợ náo nhiệt, một gian trong đó có thể làm cửa hàng mặt tiền. Thư Nhan nhìn thoáng qua địa chỉ, ánh mắt của Diệp Chí Cường tốt thật, căn mặt tiền sau này sẽ nằm trên đường dành cho người đi bộ náo nhiệt nhất, chỉ riêng lầu một lầu hai thì tiền cho thuê cũng có mấy chục vạn một năm, hai phòng khác thì sau này đều sẽ bị phá dở, cho dù là tiền bồi thường hay bồi thường nhà đều có lời, một chiếc xe hơi giá trị hai mươi vạn, chỉ những thứ này thì giá trị đã hơn một trăm vạn, công ty được xây dựng cuối năm trước, trong sổ sách chỉ có mười vạn, phần lớn đều được đổ vào công trình, hai công trình trong tay nếu hoàn thành có thể kiếm được hơn ba trăm vạn, tính toán nửa ngày thì công ty có giá trị một trăm năm mươi vạn, toàn bộ tiền mặt của Diệp Chí Cường đều đưa cho Thư Nhan.

"Chờ một chút." Thư Nhan đột nhiên nhớ tới Diệp Chí Cường còn mua cho Lý Kiều Kiều một căn nhà ở: "Dựa theo pháp luật thì tài sản sau khi kết hôn thuộc về tài sản đồng sở hữu, vậy anh ta đưa căn nhà kia cho người thứ ba, tôi có thể cưỡng chế truy nộp phi pháp không?"

Diệp Chí Cường nghe vậy thì sắc mặt âm trầm: "Thư Nhan, đừng có quá đáng."

"Quá đáng sao? Cái kia vốn là tài sản đồng sở hữu của chúng ta, anh cầm đi nuôi con hồ ly tinh đó còn nói lý luận gì?" Đã nói ra khỏi nhà thì cho anh ra sạch sẽ.

TBC

Diệp Chí Cường hít sâu một hơi, nhà kia mua cũng không đắt, chính là trang trí tốn không ít tâm tư, cho thì cho đi, sau này lại mua một căn là được.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 24: Chương 24


"Được." Diệp Chí Cường cắn răng nghiến lợi nói ra: "Tiền mặt của công ty có thể đợi một thời gian không? Một trăm năm mươi vạn nhiều lắm, trong một lúc tôi không bỏ ra nhiều tiền mặt như vậy được."

"Không được." Thư Nhan từ chối một câu: "Tôi không tin nhân phẩm của anh."

Sớm cầm tiền rời đi, ở lại Tây thành càng lâu thì càng bất lợi với cô.

Mặt Diệp Chí Cường càng đen hơn, siết nắm đấm: "Tôi chỉ có thể tìm người kiếm được ba mươi vạn, cô là một người phụ nữ dắt theo trẻ con cũng không tốn nhiều, coi như cho tôi mượn, tôi tính cho cô hai phần lãi."

Thư Nhan vẫn lắc đầu: "Tôi mặc kệ anh dùng phương pháp gì, trong ba ngày, số tiền kia nhất định phải ghi vào sổ của tôi. Mặc khác trong vòng ba ngày, nếu như tôi và có gặp nguy hiểm gì thì tôi đều tính sổ lên đầu anh, đến lúc đó tôi làm gì cũng khó mà nói được."

Nói đùa, tiền này có mượn còn lấy về được à? Đó chính là dùng bánh bao thịt đánh chó, có đi không có về.

Không khỏi đêm dài lắm mộng, buổi chiều bọn họ đi làm thủ tục sang tên, Thư Kiến Dương tìm một người quen, một đường thông thuận, hơn một giờ đã giải quyết xong toàn bộ, Diệp Chí Cường phất tay áo rời đi, trên sổ tiết kiệm của Thư Nhan đã nhiều hơn ba mươi vạn.

Thư Nhan vô cùng may mắn bây giờ là thập niên chín mươi, cái này nếu là ở thế kỷ mười chín, tuyệt đối không thể để Diệp Chí Cường tách khỏi nhà, cho dù da mặt có dày một chút nhưng không tồn tại uy h**p.

Lý Kiều Kiều thấy Diệp Chí Cường mặt mày u ám, có hơi khiếp đảm: "Ông xã sao vậy?"

"Không có gì. Mấy ngày nữa anh phải ly hôn, em có vui vẻ không?" Diệp Chí Cường ôm Lý Kiều Kiều, yếu ớt cười hỏi.

"Cô ta đồng ý ly hôn?" Mắt Lý Kiều Kiều sáng lên, không tự chủ sờ xuống bụng nhỏ, ôn nhu hỏi: "Cô ta không uy h.i.ế.p anh sao?"

Diệp Chí Cường giận tái mặt: "Cô ta muốn tất cả nhà và xe."

"Đây là cô ta dùng công phu sư tử ngoạm à." Lý Kiều Kiều kinh ngạc kêu lên.

"Không còn cách nào." Diệp Chí Cường thở dài một hơi: "Nếu thật sự lên tòa án thì không có lợi cho chúng ta." Diệp Chí Cường đùa giỡn lòng người, không nói tình hình thực tế cho Lý Kiều Kiều biết.

TBC

Ngày hôm sau, trên danh nghĩa của Thư Nhan lại nhiều thêm một căn nhà, thở phào một hơi, từ khi xuyên đến cho tới bây giờ, cuối cùng cũng thu hoạch được giai đoạn thắng lợi đầu tiên.

Trên đường trở về, Thư Nhan đưa xe và chìa khóa cho Thư Kiến Dương. Hôm qua lúc sang tên, cô trực tiếp viết tên Thư Kiến Dương, sau đó anh ấy đi bổ sung một chút thủ tục là được.

"Em làm cái gì vậy?"

"Anh ba, anh đừng từ chối vội, anh nghe em nói hết lời. Xem như anh cũng hiểu rõ người tên Diệp Chí Cường này, lần này em bức ép anh ta thành như vậy, nhất định anh ta sẽ có biện pháp trả thù, anh cũng đều hiểu rõ người nhà mẹ em bên kia, biết trên tay em có tiền, sau này em và các con cũng đừng mong có ngày yên tĩnh. Em định bán bất động sản ở đây thành tiền, mang theo con đến những thành phố khác bắt đầu lại từ đầu. Em cũng không biết lái xe, vứt thì phí, vậy anh ba hãy thương xót đưa phật đưa đến tây thiên, giúp em lái chiếc xe này đi, để nó khỏi biến thành sắt vụn." Nếu không phải Thư Kiến Dương giúp đỡ chạy trước chạy sau, Thư Nhan cũng không chiếm được cái gì.

"Nói bậy bạ gì đó, xe này bảo dưỡng rất tốt, ít nhất có thể bán được mười mấy vạn, thứ này quá quý giá, anh không thể nhận."

"Đồ của Diệp Chí Cường không lấy thì phí." Thư Nhan trực tiếp nhét đồ vào n.g.ự.c Thư Kiến Dương, không cho từ chối.

Tính cách của Thư Nhan rất đơn giản, anh tốt với tôi vậy thì tôi cũng đối xử tốt với anh, anh đối với tôi không tốt thì xin lỗi, đừng mong tôi moi t.i.m móc phổi đối với anh, anh em ruột cũng không được, ba mẹ thì hoàn thành nghĩa vụ là được, không có khả năng m.ó.c t.i.m móc phổi.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 25: Chương 25


Không lay chuyển được Thư Nhan, cuối cùng Thư Kiến Dương nhận chiếc xe này.

Nói thật, Thư Nhan rất động lòng với mấy căn nhà kia, cái loại chỉ đặt ở đó mấy năm sau thì giá trị sẽ tăng mấy chục lần, tốt hơn so với đầu tư bất kỳ thứ gì, nhưng hết lần này tới lần khác lại từ Diệp Chí Cường mà có, sau này sẽ phiền phức không thôi.

Muốn cắt đứt thì cắt cho sạch sẽ, dứt khoát bán tất cả nhà ở, dù sao bây giờ giá nhà ở cả nước đều rẻ, đến những thành phố khác cô lại nhắm hai mắt mua, qua mười mấy hai mươi năm cũng có thể chắc chắn kiếm tiền.

"Anh ba, mấy bất động sản này làm phiền anh bán giúp em." Do dự một chút rồi Thư Nhan nói: "Em không biết những năm này anh kiếm được bao nhiêu tiền, có tiền thì anh mua nhà đi. Ánh mắt Diệp Chí Cường coi như không tệ, những chỗ này đều ở trung tâm thành phố, nhất là cửa hàng mặt tiền này, cũng không biết sao anh ta mua được, nghe nói nơi đó muốn xây đường dành riêng cho người đi bộ, bây giờ muốn mua cũng không mua được. Nếu không phải em sợ Diệp Chí Cường tìm làm phiền, thật sự em cũng không nỡ bán đi. Anh ba tốt với em, làm em gái cũng m.ó.c t.i.m móc phổi nói vài lời, chuyện bây giờ anh làm tốt nhất là đừng làm lâu dài, ai biết lúc nào lại nghiêm trị, có thể thu tay thì thu tay lại đi, anh xem Diệp Chí Cường cũng chưa từng đi học vẫn làm ông chủ như thường, so với anh ta thì anh ba mạnh hơn nhiều, dưới tay cũng có một đám anh em, không bằng anh cũng đi làm thầu công trình, có tiền có người, anh còn sợ không làm ăn được sao?"

Thập niên chín mươi vẫn là thời điểm hoàng kim trên khắp cả nước, đầu óc Thư Kiến Dương linh hoạt, dùng ở đường chính ngay thẳng chắc chắn không kém, cố gắng thì thành tựu sau này còn cao hơn Diệp Chí Cường.

Bị Thư Nhan nói kiểu này, Thư Kiến Dương động lòng không thôi, theo tuổi càng lúc càng lớn, dần dần anh cũng có ý nghĩ lấy vợ sinh con, người này một khi có ý nghĩ thì sẽ có suy nghĩ ổn định, nhưng mà nghề này của bọn họ nguy cơ tứ phía, bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ mạng làm sao dám lấy vợ sinh con? Giống như em họ nói như thế này, anh ấy có tiền còn có quan hệ, vì sao không thể làm thầu công trình như Diệp Chí Cường?

Dứt khoát lá gan lớn hơn chút thì trực tiếp mua đất xây nhà?

Thư Nhan còn chưa biết lá gan của anh họ cô lớn bất thường.

"Anh sẽ cân nhắc, nhà à? Ba anh để cho anh về nhà xây nhà." Thư Kiến Dương xoắn xuýt.

TBC

Quyết định muốn làm ăn thì ít nhất phải chừa lại số tiền kia, tiền còn lại chỉ đủ mua một căn nhà, nếu như xây nhà ở quên lại không đủ.

"Trừ lúc ăn tết anh trở về mấy ngày, đều không ở nhà thì xây nhà làm gì? Đương nhiên là mua nhà trong thành phố, mua nhà ở khu vực tốt trong thành phố không tốt sao, ở quê thì lúc nào xây không được." Thư Nhan biết người đời trước chú trọng lá rụng về cội, hơn nữa lúc này cũng không có quan niệm đầu tư mua nhà.

Thư Kiến Dương được tính là người gan to bằng trời, bằng không thì cũng không đi tới trình độ ngày hôm nay, nghĩ là làm, cảm thấy đề nghị của Thư Nhan có thể thực hiện, lập tức tìm người khơi thông quan hệ đăng ký công ty, công ty đăng ký ngay trên tầng trên ngôi nhà nằm trên đường dành cho người đi bộ.

Anh ấy nghe theo đề nghị của Thư Nhan, mua gian nhà kia, tất cả hết ba mươi vạn, con mắt cũng không nháy một cái.

Xem ra những năm này anh họ kiếm được không ít tiền, ba mươi vạn nói ra là ra, trách không được nhiều người lăn lộn như vậy, kiếm tiền rất nhanh.

Bốn căn nhà nhỏ khác thì hai căn bị anh em của Thư Kiến Dương mua, bọn họ chính là nhìn thấy Thư Kiến Dương mua hả hê, không nhịn được mua theo, hai mươi năm sau, lúc mọi người tụ lại nhớ lại tình cảnh mua nhà lúc ấy, cảm thấy lúc đó mình thật anh minh thần võ.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 26: Chương 26


Lại bán căn nhà nguyên thân từng ở và bán cả căn lấy về của Lý Kiều Kiều đang ở là xong, đến lúc đó cô dẫn theo con cái rời khỏi Tây thành, tìm một thành phố không ai biết bắt đầu lại từ đầu.

Không biết Diệp Chí Cường đã làm gì, ba ngày sau, đúng hạn trả một triệu hai, Thư Nhan và anh ta chính thức ký tên ly hôn.

"Số tiền này phần lớn là cho hai đứa nhỏ. Thư Nhan, đừng bị anh họ và mẹ cô lừa." Diệp Chí Cường ký tên, trong lòng đột nhiên hơi khó chịu.

Tài sản phấn đấu lâu như vậy, mới đó đã thuộc về tay bà vợ già, còn bị cô lấy đi bằng cách này, Kiều Kiều cũng bị mang tiếng xấu.

"Chuyện này không phiền anh phải lo." Sau khi cầm giấy chứng nhận ly hôn, trong lòng Thư Nhan thở phào nhẹ nhõm, đưa túi giấy bên cạnh cho Diệp Chí Cường: "Ảnh chụp và đoạn phim ở đây. Diệp Chí Cường, từ nay về sau hai chúng ta không liên quan gì đến nhau nữa."

Ra khỏi cục dân chính, Diệp Chí Cường thấy Thư Kiến Dương lái xe của mình, khóe miệng anh ta giật giật, hừ một tiếng, xoay người đi thẳng.

"Ba..." Diệp Thiên Bảo trong xe thò đầu ra gọi.

Cơ thể Diệp Chí Cường khựng lại, nhưng anh ta cũng không quay đầu lại mà đi tiếp.

"Ba..." Diệp Thiên Bảo lại gọi một tiếng, vẫn không thấy ba mình quay lại.

Trẻ nhỏ không hiểu gì, người lớn dạy gì thì biết đó. Bà cụ Thái luôn nói với bọn trẻ rằng, ba của bọn chúng ở bên ngoài vất vả kiếm tiền nuôi chúng, đối xử tốt với bọn chúng thế nào đại loại. Cho nên cho dù không gặp người ba Diệp Chí Cường này, hai đứa nhỏ vẫn rất kính trọng anh ta.

Diệp Thiên Bảo òa khóc hu hu. Thư Nhan ôm lấy cậu bé, vỗ nhẹ vai cậu. Mấy ngày nay Diệp Thiên Bảo thường xuyên khóc nức nở, cô cũng không để ý nhiều. Nhưng hôm nay thì khác, Diệp Chí Cường sẽ không còn nữa. Trong mắt bọn nhỏ, dù sao anh ta cũng là ba của chúng, huống chi Diệp Thiên Bảo còn nhỏ như vậy, có thể biết gì chứ?

"Sau này mẹ sẽ chăm sóc con và chị gái."

Diệp Thanh Thanh dè dặt nắm chặt vạt áo của Thư Nhan, em trai còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng thật ra cô bé đã biết không ít chuyện. Ba không cần mẹ và bọn chúng, cũng giống như ba của Đại Nữu ở trong thôn, không cần mẹ của Đại Nữu, hơn nữa còn tìm cho Đại Nữu một người mẹ mới.

Buổi tối, Thư Nhan biết được từ Thư Kiến Dương, một phần tiền của Diệp Chí Cường là tiền cho vay, phần còn lại là mượn ở chỗ người khác. Xem như là vay nặng lãi, bây giờ đang nợ nần chồng chất.

"Em không cần lo cho anh ta. Chỉ cần anh ta không giở trò, cố gắng hoàn thành hai công trình trong tay, nhận tiền công trình là có thể trả hết nợ." Thư Kiến Dương cho là Thư Nhan mềm lòng, dù sao cũng là vợ chồng nhiều năm, còn có hai đứa con với nhau.

Không ngờ Thư Nhan lại lắc đầu, cực kỳ không vui nói: "Em không ngờ anh ta còn có cơ hội trở mình."

TBC

Thư Kiến Dương: ...

"Vậy em định làm gì?" Thư Kiến Dương cảm thấy mình chưa đủ hiểu biết về Thư Nhan.

"Anh ba, không phải anh muốn mở công ty xây dựng sao? Sao không nhân cơ hội này cướp công trình trong tay Diệp Chí Cường?" Thư Nhan càng nghĩ càng cảm thấy khả thi: "Bây giờ anh ta không có vốn lưu động, chỉ cần xảy ra một chút vấn đề là không thể vận hành được. Không nói đến những người khác, mà những người trong ê kíp của anh ta, anh không nóng mắt sao?"

Lời này khiến Thư Kiến Dương động lòng. Hai ngày nay anh ấy phát hiện tìm c* li không dễ, thợ có tay nghề lại khó tìm. Muốn dựng sân khấu diễn hí khúc, sân khấu đã có, nhưng không có nghệ sĩ thì làm sao hát được?

"Anh cũng đã nói, hai công trình kia cũng không tệ lắm, nếu như anh có thể tiếp nhận thì sẽ kiếm được bộn tiền." Thư Nhan cảm thấy đây là một cơ hội tốt.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 27: Chương 27


"Trước kia sao anh không cảm thấy em biết nói chuyện như thế nhỉ?" Hoặc nói là không giống một người chút nào. Nếu em họ lúc nào cũng thông minh như vậy, Diệp Chí Cường sẽ ly hôn sao? Hay là nói em họ vẫn luôn giả vờ, cố tình chờ Diệp Chí Cường ngoại tình, nắm được bằng chứng rồi dứt khoát tống ra khỏi cửa?

Không biết Thư Kiến Dương đang suy nghĩ gì, Thư Nhan hỏi thăm tình hình hai căn nhà kia.

"Vị trí nhà ở rất tốt, giá cả em đưa ra cũng không cao, rất nhiều người hỏi, tin rằng sẽ sớm bán được thôi." Thư Kiến Dương cảm thấy Thư Nhan không nên bán hết nhà: "Em có muốn giữ lại một căn không? Lỡ như... Em và bọn trẻ trở về cũng có chỗ nghỉ chân."

Anh ấy không nói hết, nhưng Thư Nhan hiểu anh ấy lo lắng điều gì. Một người phụ nữ mang theo hai đứa nhỏ đến nơi khác, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, có một căn nhà nhỏ ở quê coi như giữ lại đường lui.

"Hay là đừng đi nữa. Anh ba của em không có bản lĩnh lớn, nhưng che chở cho ba mẹ con em thì vẫn được." Một người phụ nữ như cô dẫn theo hai đứa bé còn mang theo nhiều tiền như vậy, đến một nơi xa lạ không ai biết đến mình. Lỡ như xảy ra chuyện gì, ngay cả một người hỗ trợ cũng không có. Ở Tây Thành tốt xấu gì cũng có thể chăm sóc cô.

Thư Nhan mỉm cười biết ơn: "Chủ yếu là em muốn đi đến một nơi không ai biết mình để bắt đầu lại từ đầu. Tây Thành này là một nơi đau lòng đối với em."

Sao có thể ở lại Tây Thành được? Trên đời không có bức tường nào mà gió không lọt qua được. Chẳng bao lâu nữa, ba mẹ nguyên chủ sẽ biết tin cô và Diệp Chí Cường ly hôn, cũng sẽ biết trong tay cô có rất nhiều tiền. Đến lúc đó, mỗi ngày họ đều đến làm phiền, hoặc là thêm đôi vợ chồng già nhà họ Diệp. Cô còn muốn sống hay không chứ?

Thư Kiến Dương không khuyên nữa. Sau những ngày ở với nhau, anh ấy phát hiện người em họ trầm tính này rất có chủ ý, ý tưởng muốn rời khỏi Tây Thành đã được tính toán từ lâu.

Chuyện bán nhà coi trọng duyên phận, nhanh thì vừa treo lên là bán ngay, chậm thì một hai năm cũng không bán được. Thư Nhan nghĩ nếu không bán được trong một tuần thì sẽ ủy thác cho Thư Kiến Dương, cô đưa bọn nhỏ rời đi trước.

Sau khi cho hai đứa nhỏ ăn no, đợi bọn chúng ngủ, Thư Nhan bắt đầu kiểm kê tài sản của mình. Trong nhà vốn đã có mười nghìn tệ tiền tiết kiệm, căn nhà bán cho Thư Kiến Dương ở sát đường hơi đắt một chút, phải ba trăm nghìn. Hai anh em của anh ấy mua mỗi căn một trăm năm mươi nghìn, ở đây tổng cộng là sáu trăm mười nghìn. Tính cả một triệu năm, hai triệu một trăm mười lấy từ chỗ Diệp Chí Cường, còn có hai căn nhà, tổng cộng có thể có được ba trăm nghìn, như vậy thì trong tay cô có khoảng hai triệu tư tiền mặt.

TBC

Hai triệu ở thập niên chín mươi có giá trị hơn hai mươi triệu trong tương lai, huống hồ đến năm 2019. cũng không có nhiều gia đình có thể lấy ra hai triệu tiền mặt.

Sổ tiết kiệm, sổ hộ khẩu và thẻ căn cước đều giấu kỹ trong người. Nói đến sổ hộ khẩu, đầu thập niên chín mươi, hộ khẩu thành phố rất phổ biến, không ít người phí hết tâm tư muốn trở thành người thành thị. Sau khi Diệp Chí Cường có tiền, anh ta liền chuyển cả nhà đến thành phố. Lúc ly hôn, Thư Kiến Dương tìm chút quan hệ, tách hộ khẩu của cô ra, hai đứa nhỏ cũng vào hộ khẩu của cô. Địa chỉ hộ khẩu vẫn là căn nhà ban đầu của cô, chờ bán nhà xong, cô phải làm lại thủ tục, đến nơi khác thì mua nhà rồi đăng ký hộ khẩu lại.

Sau một đêm không mộng mị, Thư Nhan vươn vai, hai đứa nhỏ vẫn chưa dậy. Khóe mắt Diệp Thiên Bảo đọng nước mắt, Thư Nhan sững sờ. Tối hôm qua cô không nghe thằng bé khóc, như này là lén khóc à? Nếu như là Diệp Thanh Thanh thì cô có thể hiểu được, nhưng Diệp Thiên Bảo trước giờ luôn gào khóc, nghĩ lại thì hình như có liên quan đến chuyện ngày hôm qua.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 28: Chương 28


Thư Nhan kéo chăn bông cho cậu, khẽ thở dài một hơi. Ba mẹ ly hôn là tổn thương rất lớn đối với con cái, nhưng ai bảo bọn chúng gặp phải một người ba như thế!

Diệp Thanh Thanh không cảm thấy khó chịu như vậy. So với người ba một năm không gặp được hai lần, đương nhiên đi theo mẹ vẫn tốt hơn. Giống như Đại Nữu ở trong thôn, từ khi có mẹ kế thì chưa từng được ăn một bữa cơm no, còn thường xuyên bị đánh. Đi theo mẹ tốt xấu gì cũng sẽ không bị đói, bị đánh. Đừng thấy cô bé còn nhỏ, thật ra trong lòng đã hiểu hết.

"Mẹ..." Diệp Thanh Thanh nhỏ giọng gọi.

"Dậy rồi à?"

TBC

Diệp Thanh Thanh còn rất nhỏ đã biết tự mặc đồ, còn có thể giúp em trai mặc quần áo ngay ngắn và rửa mặt. Dáng vẻ giống hệt một người lớn, hiểu chuyện đến mức khiến người ta cảm thấy xót xa.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Thư Nhan thay quần áo, cô nhéo nhéo eo, quần áo hình như không còn chật nữa, chẳng lẽ gầy đi?

Cô soi gương kỹ, đúng là có gầy đi một chút, nhưng vẫn rất mập. Chờ sau khi đến nơi khác an cư lạc nghiệp, nhất định phải mau chóng giảm béo.

"Chị Nhan, bữa sáng đây." Tiểu Phi đến đưa bữa sáng cho Thư Kiến Dương, thuận đường mang theo cho Thư Nhan.

"Cảm ơn." Thư Nhan lấy tiền đưa cho Tiểu Phi.

"Không cần nhiều vậy đâu." Tiểu Phi khó xử, em họ của anh ba thật sự quá khách sáo.

"Có dư thì cậu mua nước uống." Mang bữa sáng là thuận đường, nhưng cũng là người ta có lòng. Người khác có thể không thấy có vấn đề gì, nhưng cô không thể xem như đương nhiên.

Buổi trưa có người muốn xem nhà, Thư Nhan gửi con cho anh ba. Cô cầm chìa khóa đến cổng chính đợi, không đợi được người đến xem phòng, ngược lại đợi được người ở quê.

Ban đầu Thư Nhan nghi ngờ Diệp Chí Cường, nhưng sau đó cô lập tức phủ nhận suy nghĩ của mình. Nếu Diệp Chí Cường muốn để người nhà mẹ cô đến làm cô ghê tởm thì đã dùng chiêu này từ lâu rồi chứ không đợi đến bây giờ.

Người dẫn đầu là mẹ của nguyên chủ, Lâm Tử Hương, đi theo phía sau bà là con trai út Thư Kiến Tường. Cũng như người bình thường, con trai trưởng phải chống đỡ gia đình, con trai út thì phải cưng chiều, đứa thứ hai ở giữa là khó xử nhất. Lấy chuyện vào thành phố làm ví dụ, anh hai của nguyên chủ chưa từng có cơ hội vào thành phố. Người ba Lưu Hữu Phúc của nguyên chủ vào thành phố thì sẽ dẫn theo con trai cả Thư Kiến Phi, Lâm Tử Hương thì dẫn theo con trai út. Lát nữa phải vơ vét một chút từ Thư Nhan mới có thể trở về.

"Mày với Chí Cường cãi nhau à?" Lâm Tử Hương hỏi thẳng.

Thư Nhan không trả lời, cô mở cửa đưa bọn họ vào nhà, chặn trước cửa sẽ khiến người ta chê cười.

Vào nhà, Lâm Tử Hương không vui đẩy Thư Nhan: "Mày nói chuyện coi, câm hả?"

Thư Nhan: Tôi nhịn.

"Giữa cặp vợ chồng nào mà không có mâu thuẫn đâu?" Lát nữa người xem nhà sẽ đến, nhất định trước đó phải đuổi Lâm Tử Hương và Thư Kiến Tường đi.

Cô không định nói cho bọn họ biết chuyện ly hôn, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Chốc nữa sẽ đưa tụi nhỏ rời đi, xem bọn họ sẽ đi đâu tìm.

"Thật sự chỉ là mâu thuẫn cãi nhau sao? Tao nói cho mày biết, ông già nhà họ Diệp kia tới nhà đòi cháu, nói mày nhờ Kiến Ba đến cướp cháu trai của nhà họ Diệp bọn họ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Nói đến đây, Lâm Tử Hương vô cùng tức giận: "Mày không có cha có mẹ? Hay là không có anh em? Lại đi tìm thằng anh họ không cùng chi giúp đỡ, làm bác gái cả của mày đắc ý. Cái mặt già của tao cũng bị mày làm mất hết sĩ diện."

Lâm Tử Hương và chị dâu cả chưa bao giờ hợp nhau. Lần này bởi vì chuyện Thư Nhan tìm Thư Kiến Ba giúp đỡ, chị dâu cả Thư đã ở lại nhà bọn họ một hồi, đắc ý nói gần nói xa. Ý là ba anh em nhà bọn họ đều không có bản lĩnh, mới có thể để con gái gả ra ngoài đến tìm anh em không cùng chi.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 29: Chương 29


Lúc ấy suýt chút nữa đã làm Thư Hữu Phúc và Lâm Tử Hương tức chết, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lâm Tử Hương hùng hổ tức giận đưa con trai tới.

"Chuyện này trong lòng con nắm chắc." Không tìm Thư Kiến Ba thì tìm ai? Ba đứa con trai của bà đứa nào đứa nấy cũng vô dụng, có thể đón con từ nhà họ Diệp sao?

"Cân nhắc cái đách, mày có thể cân nhắc cái gì chứ?" Lâm Tử Hương lập tức nổi trận lôi đình: "Mày thì biết cái gì? Sao tao lại có thể sinh ra đứa con vô dụng như mày chứ? Ngay cả một thằng đàn ông cũng không giữ được. Diệp Chí Cường đâu? Nó ở đâu? Tao đi tìm nó. Có phải nó không cần vợ con nữa không. Nhà họ Thư chúng ta không dễ bắt nạt."

"Lát nữa anh ta sẽ về ăn cơm trưa, đến lúc đó mẹ nói với anh ta cho tốt." Cô nói xong, Lâm Tử Hương lập tức ỉu xìu.

Bà ta chính là một người trong gia đình bạo ngược. Đối với hai đứa con gái thì gọi đến là đến bảo đi là đi, nhưng đối đầu với Diệp Chí Cường thì sợ vô cùng, rắm cũng không dám thả.

"Mày thì có bản lĩnh rồi, bảo anh họ mày giúp mày đón con. Nếu không phải đúng lúc Chí Cường gọi điện thoại về nhà thì nó cũng không biết con mình đã vào thành phố." Ánh mắt Lâm Tử Hương đảo một vòng, thấy trên bàn không có một chút trái cây, mặt bà ta xụ xuống: "Đến cả buổi trời mà cũng không biết lấy một chút trái cây ra cho bọn tao giải khát."

"Diệp Chí Cường vẫn luôn nuôi gái ở ngoài. Con nghe lời mẹ mắt nhắm mắt mở, trong lòng như có dầu sôi. Con cũng là con gái của mẹ, tốt xấu gì mẹ cũng nên đau lòng vì con một chút." Thư Nhan cố tình lau mắt, nghẹn ngào nói: "Đón bọn trẻ cũng là hết cách rồi. Diệp Chí Cường không có ở nhà, con muốn đón bọn nhỏ về. Tốt xấu gì anh ta cũng thường xuyên trở về thăm con cái một chút, con cũng có thể gặp người ta."

Trong mắt Lâm Tử Hương, con cái là vũ khí tốt nhất để buộc chặt người đàn ông, bà ta lập tức vui mừng nói: "Coi như cũng có đầu óc."

Sau đó lại trừng mắt nhìn cô: "Nói gì thế này, sao mẹ lại không thương mày chứ? Đàn ông đều có tính cách như thế, chẳng phải ngay cả những người đàn ông bất tài trong thôn chúng ta còn muốn ra ngoài tìm phụ nữ sao? Huống chi là Chí Tường có tài như vậy. Mày xem mấy người chị em của mày, bây giờ có ai nở mày nở mặt như mày không? Ở nhà cao cửa rộng*, ngồi xe ô tô, mỗi tháng chồng đều đưa tiền. Hơn nữa trước giờ còn không động tay động chân. Mày xem Anh Tử kế bên nhà chúng ta, mỗi đêm đều bị chồng nó đánh cho gào khóc. Mẹ thấy mày sống quá thoải mái nên mới có thể suy nghĩ lung tung."

(*) Nguyên văn 小洋楼 (tiểu dương lâu): chỉ những kiến trúc được thiết kế theo phong cách Đông Dương (Indochine Style), một kiểu kiến trúc được yêu thích ở Trung Quốc.

Thư Nhan: ...

"Chị ba, em đói." Thư Kiến Tường run đùi buồn chán. Thấy mẹ và chị ba nói gần xong thì hô lên giống như một ông lớn.

"Đúng. Mẹ với em mày vì chút chuyện của mày mà ngồi xe cả buổi trời, ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn. Mau đi nấu cơm đi, đừng để em trai mày đói." Lâm Tử Hương nghe con trai kêu đói thì đau lòng.

"Không phải mọi người không biết, Chí Cường vẫn luôn không thích con lấy tiền chu cấp cho nhà mẹ đẻ. Lát nữa anh ta trở về gặp hai người thì..." Thư Nhan khó xử nhìn bọn họ.

Lâm Tử Hương hận không thể đánh Thư Nhan mấy cái: "Đồ vô dụng, nhiều năm như vậy mà ngay cả nhà cũng lo không được."

Tuy nói vậy, nhưng thật sự bản thân Lâm Tử Hương cũng sợ Diệp Chí Cường. Thằng nhóc đó là một kẻ đần độn, nếu làm loạn lên thì thật sự không nể mặt ai.

TBC

"Lộ phí đi tới đi lui thì trả lại tao. Còn tiền ăn cơm, mày không nấu cho bọn tao ăn thì dù sao cũng phải bỏ tiền mua cho bọn tao ăn." Tóm lại nếu không nhận được tiền thì bà ta sẽ không đi.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 30: Chương 30


Thư Nhan giả vờ như vô cùng do dự móc ra một trăm tệ, trong lòng nhớ kỹ vốn. Một trăm tệ này coi như là nguyên chủ hiếu kính năm nay. Thời buổi này ở nông thôn có cô gái nhà nào đã lấy chồng mà có thể cho gia đình một trăm tệ một năm? Cô hoàn toàn có thể xem là hào phóng.

Lâm Tử Hương bất mãn cầm lấy một trăm tệ, con mắt nhìn chằm chằm vào túi áo của Thư Nhan, hận không thể móc ra nhìn. Nghĩ đến đứa con gái này vẫn luôn trung thực, bà ta mới không ra tay hành động. Lâm Tử Hương liếc nhìn phòng khách một vòng, cầm lấy hai cái ly trên bàn rời đi: "Sinh con gái thì được gì, đi từ xa tới mà ngay cả một bữa cơm cũng không có để ăn."

Thư Nhan im lặng nhìn hai mẹ con họ rời đi, trong lòng cảm thấy không đáng thay cho nguyên chủ. Thư Kiến Tường thì không nói, trong mắt căn bản không có cô em gái này. Lâm Tử Hương từ khi gặp mặt cũng không thèm quan tâm đôi câu vài lời, chỉ mong con gái mình đừng ly hôn, chặt đứt con đường tài lộc. Trong mắt bà ta thật sự không có đứa con gái là nguyên chủ, có chăng chẳng qua chỉ là một cái công cụ để vơ vét của cải mà thôi.

Qua tầm mười phút, người xem nhà cuối cùng cũng đã tới. Người đến là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, liên tục xin lỗi Thư Nhan.

"Thật sự xin lỗi, để cô đợi lâu rồi."

"Không sao, đúng lúc tôi có thể xem lại căn nhà này." Thư Nhan tìm bừa một cái cớ. May mà đối phương tới muộn, nếu đụng mặt Lâm Tử Hương thì chắc phải có choảng nhau.

Căn nhà này ở gần bến xe mới, vị trí rất tốt, xung quanh đã được bán với giá một trăm bảy, một trăm tám mươi nghìn tệ. Thư Nhan ra giá một trăm sáu mươi nghìn tệ thật sự không cao.

Người tới cũng rất thoải mái. Sau khi xem nhà cũng không mặc cả, lập tức quyết định mua ngay.

Bên này vừa giải quyết ổn thỏa, bên Thư Kiến Dương truyền đến tin một căn khác cũng đã được bán, bao gồm vật dụng và đồ điện gia dụng trong nhà, tổng cộng một trăm năm mươi nghìn tệ.

"Bất động sản đã xử lý xong hết, có phải sắp đi rồi không?" Trong mấy ngày ngắn ngủi, Thư Kiến Dương đã có nhận thức mới về Thư Nhan.

"Ừ, em định ngày mai sẽ đi luôn."

"Nhanh vậy à?" Thư Kiến Dương không ngờ tốc độ của Thư Nhan lại nhanh như vậy, nói đi là đi.

TBC

"Vốn là định trong hai ngày này." Thư Nhan mỉm cười: "Anh ba, cảm ơn anh. Nếu không có anh giúp đỡ, đoán chừng em sẽ mang theo căn nhà kia và mười nghìn tệ, dẫn theo hai đứa nhỏ sống cả đời trong uất ức."

"Đừng xem thường bản thân mình. Chủ ý là em đưa ra, anh chỉ làm chân chạy giúp em mà thôi. Cho dù không có anh giúp đỡ thì em vẫn có thể trừng trị Diệp Chí Cường."

Thư Nhan khẽ mỉm cười: "Anh ba lại rất tự tin về em."

Sáng sớm hôm sau, Thư Nhan thu dọn đồ đạc không nhiều của ba người, chuẩn bị ra trạm xe lửa. Vừa mở cửa thì thấy Thư Kiến Dương đã chờ cô.

"Đi thôi, anh đưa em đi." Anh ấy thuận tay bế Diệp Thiên Bảo còn đang ngủ trong lòng cô.

Thư Nhan vẫy tay với Thư Kiến Dương bên ngoài xe lửa: "Anh ba, anh về đi. Khi nào đến nơi em sẽ gọi điện thoại cho anh."

Tàu hỏa sơn xanh của thập niên 90 thật sự khác tàu cao tốc trong tương lai một trời một vực. Đầu tiên là không thể chịu đựng nổi không khí trong khoang, ngồi chưa được bao lâu, người bên cạnh bắt đầu hút thuốc, ăn sáng, còn có người cởi giày, lối đi ngột ngạt, nồng nặc mùi mồ hôi, mùi chân thối, quyện với mùi thức ăn.

Thư Nhan dựa sát vào cửa sổ hít nhẹ một hơi. May mà còn có thể mở cửa sổ, nếu không cô đã nôn thốc nôn tháo thật rồi.

Điểm đến lần này là Nam Thành. Khi quyết định rời Tây Thành, Thư Nhan đã mua sẵn bản đồ toàn quốc và tìm hiểu kỹ càng.

Bản thân cô đã sống đến 30 tuổi, nhưng kinh nghiệm sống không được phong phú lắm. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô trở về quê hương.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 31: Chương 31


Hai năm sau, trở lại thành phố mình từng học đại học, công việc cô tìm cũng không có nhiều thách thức, nhận mức lương vô thưởng vô phạt, sống vật vờ qua ngày không có mục đích.

Nếu cô chỉ có ở một mình, đi đâu không quan trọng, nhưng giờ đây cô dẫn theo hai đứa con, làm gì cũng phải nghĩ đến bọn trẻ trước.

Không có gì bất ngờ, cô chọn ngay thành phố nơi mình đã học đại học. Thứ nhất là cô đã quen với nơi đó, tuy thế giới này và thế giới riêng của cô là thế giới song song, nhưng thực tế chỉ là một bước ngoặt nhỏ trong lịch sử, Trái đất vẫn là Trái đất ấy, quốc gia vẫn là quốc gia ấy, chỉ có địa phương là khác tên, còn vị trí địa lý thì vẫn vậy.

Có nhiều chi tiết nhỏ thay đổi, nhưng phương hướng chung đều giống nhau. Ví dụ như Nam Thành vẫn là siêu đô thị bậc nhất trong nước, môi trường địa lý vẫn y nguyên, không thể thay đổi. Tuy nhiên, bên trong Nam Thành lại có thể có một số thay đổi nhỏ. Chẳng hạn như tuyến tàu điện ngầm trước kia bị thay thế bằng tuyến khác, hoặc địa điểm nào vốn dĩ bị phá bỏ thì có khả năng ở thế giới này sẽ không bị phá bỏ.

Đây chỉ là phỏng đoán của Thư Nhan, cũng có thể gần giống với thế giới của chính cô. Tóm lại, cô cứ mua bừa vài căn nhà cổ ở ngoại ô Nam Thành, sau này di đời sẽ được đền bù thành mười mấy hai mươi căn...

Mà nhà đất ở Nam Thành như thế nào? Tương lai sẽ có giá cao ngất trời. Cô chỉ cần nằm nhà đếm tiền là được. Nghĩ thôi đã thấy phấn khởi rồi.

"Mẹ, con muốn đi tiểu." Diệp Thiên Bảo thì thào.

Có lẽ cú sốc mà Diệp Chí Cường gây ra quá lớn, nên mấy ngày nay đứa trẻ này rất ngoan. Trẻ con ồn ào quá thì khó chịu, mà yên tĩnh quá lại sợ nó có chuyện gì. Người nói sinh con cái sinh ra để đòi nợ quả không sai. Thư Nhan giờ đây đã thực sự thấm thía sâu sắc.

Tình hình trị an tầm này không tốt, Thư Nhan không yên tâm để Diệp Thanh Thanh ngồi lại, bèn bế Diệp Thiên Bảo rồi dắt Diệp Thanh Thanh cùng đi vào nhà vệ sinh.

"Mẹ, túi?" Diệp Thanh Thanh muốn cầm túi.

"Không cần đâu con. Mấy bộ quần áo cũ ấy mà. Đi thôi." Cô đã khâu thứ có giá trị vào túi trong.

Họ không có nhiều hành lý, chỉ có một chiếc ba lô, bên trong đựng quần áo cũ của ba mẹ con. Đáng lẽ định đưa con gái đi sắm quần áo nhưng bận suốt nên hoãn lại. Sau đó, nghĩ là sắp sửa rời khỏi Tây Thành, dắt theo hai đứa con cũng không dễ dàng gì, nên chỉ gói gém đơn giản rồi lên đường. Có tiền thì ở đâu cũng có thể mua được. Để sau khi đã ổn định nhà cửa ở Nam Thành rồi mua quần áo mới cũng được.

Về bản thân cô, sáu tháng tới cô không có ý định mua quần áo. Sau khi ổn định cuộc sống thì bước đầu tiên là giảm cân, gầy đi mới mua quần áo để tránh lãng phí.

Sau khi Diệp Thiên Bảo vào nhà vệ sinh, Thư Nhan cũng kêu cả Diệp Thanh Thanh ngồi xuống, dẫn theo con nhỏ làm gì cũng không tiện, vào nhà vệ sinh lại càng phiền phức hơn.

Đối diện Thư Nhan là một cặp vợ chồng trung niên trông rất giản dị, khoảng năm mươi tuổi. Người nam thì kiệm lời, người nữ lại nói rất nhiều.

"Em gái, cha bọn trẻ đâu? Sao không đi cùng ba mẹ con?"

TBC

Lòng Thư Nhan thắt lại. Đàn bà con gái một thân một mình dắt theo hai đứa trẻ con, nhất định là miếng thịt béo trong mắt bọn buôn người, không cảnh giác là không được. Nhìn mặt không bắt được hình dong, cẩn thận trong mọi chuyện không bao giờ thừa.

Thư Nhan bình tĩnh cười đáp: "Cha bọn trẻ đang làm việc ở Ninh Thành, kêu nhớ các con, bảo tôi dẫn bọn trẻ đến chơi."

"Ninh Thành tốt lắm đấy, làm việc gì thế? Chắc kiếm được không ít tiền nhỉ? Không thì sao nỡ cho ba mẹ con đi chơi. Tiền tàu xe đi về có rẻ đâu." Người phụ nữ nói rất bình thường.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 32: Chương 32


"Đi làm thuê ba cọc ba đồng ấy mà. Tết nhất không về nhà nên nhớ các con, vừa khéo là hai đứa nhỏ cũng muốn đi chơi nên đưa hai đứa đến đó một lần." Thư Nhan nhẹ nhàng xoa đầu Diệp Thiên Bảo, ghé vào tai cậu và nói nhỏ: "Đừng nói gì cả."

Diệp Thiên Bảo sợ hãi nép vào n.g.ự.c Thư Nhan, còn Diệp Thanh Thanh thì ôm chặt lấy gấu áo của mẹ.

Trẻ con rất nhạy cảm, có thể cảm nhận được cảm xúc của người lớn.

"Nói cũng phải. Em nói xem, chúng ta kiếm tiền chẳng phải đều là vì con cái sao?" Người phụ nữ bật cười nhìn hai đứa nhỏ: "Hai đứa con em xinh đáo để, mỗi tội con bé hơi gầy. Nào, đây là trứng trà bác tự nấu đấy. Cho các cháu này."

Thư Nhan càng thêm cảnh giác, khẽ cười và nói: "Không cần đâu, không cần đâu."

TBC

Vội vàng đẩy lại: "Mẹ con tôi có mang theo đây."

Cô lấy từ trong túi ra một bịch trứng trà, đưa ngược lại cho họ hai quả: "Chuẩn bị sẵn ở nhà rồi. Tôi sợ trời nóng lại ăn không hết. Anh chị nếm thử của tôi xem."

"Chúng tôi cũng có, giữ lại cho bọn trẻ ăn đi."

Hai người đẩy tới đẩy lui, bốn quả trứng trà lăn xuống đất: "Ấy chết! Ôi... Thật xin lỗi, tôi biếu anh chị thêm mấy quả."

"Không cần đâu. Thanh niên các cô cứ ưa sạch sẽ. Bên ngoài vẫn có vỏ đây còn gì? Bóc vỏ là ăn được hết." Người phụ nữ xua tay, nhặt quả trứng trà lên bóc vỏ, rồi ăn cùng người đàn ông.

Chẳng lẽ không phải kẻ xấu? Phải chăng cô đã thận trọng quá mức? Mặc kệ. nhỡ chẳng may có chuyện gì xảy ra thì hối hận cũng muộn màng.

Thư Nhan cười ngượng ngùng: "Hai đứa con em từ nhỏ bụng dạ đã yếu."

"Bụng dạ yếu thì phải chăm sóc cho tốt, nếu không sẽ khổ lắm." Ăn xong trứng trà, người phụ nữ lấy từ trong túi ra rất nhiều táo đỏ: "Táo đỏ vườn nhà tự trồng, ăn không hết nên đem phơi khô. Món này tốt cho cả phụ nữ lẫn trẻ em, ngọt lịm. Mấy mẹ con ăn thử."

"Món này mẹ con tôi cũng có." Thư Nhan cảm thấy người này quá nhiệt tình.

Lúc này, một nhân viên trên tàu đi tới, Thư Nhan vội hỏi: "Xin chào đồng chí, xin hỏi toa giường nằm còn chỗ không?"

Cô mua vé vội nên không mua được vé giường nằm. Cứ nghĩ chỉ hơn mười tiếng đồng hồ, chịu đựng rồi cũng qua. Bây giờ, tốt hơn hết là nghĩ cách đổi sang toa giường nằm.

"Xin lỗi, việc này tôi cũng không rõ." Nhan viên tàu lắc đầu.

"Đồng chí, nhờ đồng chí châm trước cho mẹ con tôi. Đồng chí xem, hai đứa bé nhà tôi đều ốm yếu." Thư Nhan đụng khẽ vào Diệp Thanh Thanh, cô nhóc rất thông minh, lập tức ho lụ khụ, tỏ vẻ rất khó chịu: "Xem giúp tôi xem liệu có chỗ nào trống với được không? Tôi sẽ mua vé bù."

Trên thực tế, tàu hỏa luôn để thừa ra giường nằm để đối phó với những trường hợp khẩn cấp hoặc dùng để tạo mối quan hệ, nhưng người bình thường khó có thể mua được.

Dù sao cơ thể này cũng đã từng c.h.ế.t một lần, khí sắc rất kém, lại dắt theo hai đứa trẻ con, cô bé thì gầy guộc, đứa trẻ bế trong tay cũng tái nhợt. Nhân viên trên tàu cảm thấy động lòng thương, đưa họ đến chỗ trưởng tàu để giải thích tình hình, sau đó bù thêm một vé giường nằm cho cô.

"Cô ta đã phát hiện ra điều gì à?" Cặp vợ chồng đối diện Thư Nhan nhìn họ rời đi, người phụ nữ hỏi.

"Tại bà hấp tấp quá chứ còn gì nữa. Người ta đàn bà con gái một thân một mình dắt theo hai đứa trẻ đi xa thì phải cẩn thận là cái chắc." Người đàn ông trầm giọng than thở.

"Tiếc cho con cừu béo mẫm này quá. Tôi nhìn thấy rõ rành rành, người đàn ông đưa chúng lên tàu lái xe hơi, tay đeo đồng hồ dây vàng. Đấy ông xem, nói mua vé giường nằm là mua ngay được. Chắc chắn phải mang theo không ít tiền." Người phụ nữ vô cùng tiếc nuối: "Hai đứa bé kia cũng xinh xắn nữa, nhất là thằng bé con ấy, trắng trẻo bụ bẫm, nhất định sẽ bán được giá."

"Im mồm! Sợ người khác không nghe thấy à?" Người đàn ông trừng mắt nhìn bà ta. Chuyến đi này thế là công cốc.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 33: Chương 33


Đổi sang toa giường nằm, ba chiếc giường trong đó đã có người, chiếc giường còn trống là của họ. Giường ở tầng trên, phía dưới ở bên trái là một ông cụ, bên phải là một anh thanh niên, phía trên anh ta là cô gái trẻ.

Thư Nhan cười với bọn họ, do dự mãi, cuối cùng vẫn không đề nghị đổi chỗ, đành chịu phiền phức hơn một chút vậy. Lần sau đi đâu nhớ mua vé trước là được.

Đầu tiên là giúp con gái leo lên giường tầng trên, rồi bế con trai lên. Sau khi đã yên vị, Thư Nhan mới thở phào nhẹ nhõm, vừa vỗ lưng Diệp Thiên Bảo, vừa thủ thỉ hỏi Diệp Thanh Thanh: "Sợ không con?"

"Không sợ ạ." Nói thì nói như vậy, nhưng co bé lại túm chặt cánh tay Thư Nhan.

"Đừng sợ, có mẹ đây rồi." Thư Nhan ôm cả Diệp Thanh Thanh vào lòng: "Nhớ là sau này ra ngoài, người không quen biết cho thứ gì thì đừng lấy, đặc biệt là đồ ăn."

Mười bảy tiếng đồng hồ sau, tàu đã đến ga Nam. Thư Nhan khoác ba lô, bế Diệp Thiên Bảo, dắt Diệp Thanh Thanh, theo dòng người đi ra khỏi ga. Cuối cùng cũng đã đến nơi.

"Ở khách sạn không, đồng chí ơi?"

"Đồng chí, có phòng ở chưa?"

TBC

"Đồng chí, đi xe không?"

"Đồng chí, đi đâu vậy?"

"U Phổ, đi không? Còn đúng một chỗ cho cô thôi. Nếu đi thì đi luôn được."

Thư Nhan vừa ra khỏi ga, rất nhiều người đã vây quanh hỏi han, dịch vụ gì cũng có. Thư Nhan không dừng lại, cô dắt đứa trẻ ra bên ngoài đi tìm xe buýt. Thấy trạm xe buýt cũ nhưng vẫn chưa thay đổi địa điểm, Thư Nhan cũng yên tâm, may là mọi chuyện vẫn chưa thay đổi.

Không có nhiều tuyến đường, Thư Nhan tìm được chỗ quen thuộc nhất, đợi hơn nửa tiếng chuyến xe đó mới đến. Không còn cách nào khác, hiện giờ ít xe buýt, không bạt ngàn như tương lai, vài phút lại có một chuyến

Đến nơi, cuối cùng Thư Nhan lộ ra một nụ cười khẽ. Đây là làng đại học mà cô quen thuộc nhất. Ngay từ khi chuẩn bị đến Nam Thành, cô đã kiểm tra vị trí của trường đại học, giống với thế giới của mình, và cô cũng nắm được đại để việc di dời của toàn bộ những tòa nhà gần trường đại học, ví dụ như phố Học Phủ cách trường không xa là một con phố cổ hàng trăm năm, trong tương lai nó sẽ là một trong những điểm tham quan thu hút của Nam Thành.

Vì là con phố có lịch sử hàng trăm năm, nên đương nhiên không có sự thay đổi lớn. Đặt chân đến đây, Thư Nhan thấy quả đúng là như vậy. Như khách sạn cha mẹ đưa cô đến thuê phòng lúc đăng ký giờ đã mở cửa, đưa các con vào thì phát hiện ra không phải cùng một người chủ.

Ngay từ khi mới xuyên qua, Thư Nhan gọi điện cho nhà máy của cha, là một dãy số trống, và cũng không có nhà máy nào như vậy. Chủ hiện giờ không phải người đó cũng có thể lý giải được. Có giống nhau đến mức nào cũng không cùng một thế giới.

"Xin chào, cô muốn thuê phòng phải không?"

"Vâng, cho tôi thuê một phòng. Bao nhiêu tiền một đêm thế?" Không thấy bảng giá đâu, Thư Nhan hỏi. .

"Cô muốn ở phòng đơn hay phòng đôi? Năm tệ một phòng đơn, tám tệ một phòng đôi." Ông chủ cười, đáp.

"Anh có thể đưa tôi đi xem phòng được không? Để tôi so sánh." Thư Nhan đi theo ông chủ lên tầng. Phòng gần như giống nhau, chỉ có điều phòng đôi rộng hơn một chút và có cả phòng tắm. Thư Nhan chọn ngay phòng đôi không chút do dự. Đóng cửa lại, cô thở dài thườn thượt.

Cho dù đã đổi sang toa giường nằm thì trên tàu cũng không ngủ ngon giấc, hai đứa nhỏ đều đã mệt rã rời. Thư Nhan không cho chúng ngủ ngay mà bảo chị gái trông em trai, để mình đi mua hai bát hoành thánh.

Vào những năm 1990. khẩu phần ăn rất hào phóng, hai bát là đủ cho ba mẹ con họ ăn no.

Ngủ một giấc thức dậy đã là buổi chiều. Không có đồng hồ, không có điện thoại di động, thậm chí bây giờ là mấy giờ cũng không biết. Hai đứa trẻ vẫn đang say giấc, Thư Nhan đánh thức chúng. Ban ngày ngủ quá nhiều, đêm đến sẽ không ngủ được nữa.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 34: Chương 34


"Mẹ ơi." Diệp Thanh Thanh dụi mắt, cất tiếng gọi khẽ.

"Dậy thôi, mẹ đưa hai đứa ra ngoài ăn."

Để mà so ra, Diệp Thiên Bảo gắt gỏng hơn nhiều, bị đánh thức nên khóc quấy, Thư Nhan nhỏ nhẹ dỗ dành vài câu rồi thay quần áo cho cậu bé.

"Muốn ăn gì nào?" Thư Nhan rất quen thuộc khu vực này, nhưng là quen với hơn mười năm sau, còn tình hình hiện tại thật ra cũng không rõ lắm, đơn giản là con phố này rất giống và không có nhiều thay đổi.

Thư Nhan hơi thất vọng khi tìm thấy quán ăn trong trí nhớ của mình, nhưng chủ quán không phải là người trong trí nhớ.

Vốn dĩ chủ quán này là người Tây Thành. Hồi đó, nhiều sinh viên miền Bắc rất thích ăn ở đây. Nghe vợ chồng họ trò chuyện với nhau bằng giọng Tây Thành, mà họ cũng là người Tây Thành, nhưng hương vị món ăn lại giống ở Nam Thành hơn.

"Mẹ ơi, ngọt quá." Diệp Thiên Bảo cắn một miếng là muốn nôn nhưng lại không dám nôn ra.

Trước đây ở quê, nếu không thích là cậu nôn ra ngay, bà nội sẽ ở bên dỗ dành. Mấy ngày đó theo mẹ đến Tây Thành, nếu nôn ra không chịu ăn, mẹ sẽ thật sự mặc kệ cậu. Nếm mùi đói vài lần là biết ngoan thôi.

Thư Nhan cắn một miếng, bản thân cô thì tàm tạm, dù sao đã ở Nam Thành lâu như vậy, dần dần cũng chấp nhận được khẩu vị địa phương. Hai đứa trẻ là lần đầu tiên ăn, không quen là bình thường.

"Ông chủ ơi, có thể làm món chưa bưng ra theo khẩu vị của Tây Thành được không?" Là do cô sơ suất, những tưởng chỉ có ông chủ thay đổi, không ngờ là cả khẩu vị cũng có thể thay đổi.

"Em gái cũng là người Tây Thành à?" Bà chủ bưng đồ ăn ra, nhiệt tình hỏi.

"Vâng. Em thì không sao, ăn gì cũng được, hai đứa trẻ lần đầu tiên ăn món Nam Thành nên không quen." Thư Nhan nhìn thấy món ăn trong tay bà chủ: "Làm xong rồi thì thôi ạ. Phiền chị làm thêm cho em một món ăn thường ngày ở Tây Thành với."

Bà chủ cười hiền lành: "Nhà chị mở quán nên ăn muộn, vừa hay đang chuẩn bị ăn, nấu nhiều lắm. Em không chê thì cứ chia ra là được."

Sao lại chê cơ chứ? Thư Nhan nói lời cảm ơn bà chủ. Chỉ chốc lát, cô ấy đã bưng một mâm lớn với ba đĩa đồ ăn ra.

"Mỗi món chị sẻ ra một ít, không đủ thì bảo chị nhé." Hiếm khi gặp được đồng hương Tây Thành nên bà chủ cực kỳ vui vẻ.

Hương vị Tây Bắc đích thực, hai đứa trẻ ăn rất vừa miệng, Thư Nhan ăn hai miếng rồi không ăn nữa mà ăn món đã gọi lúc trước. Cô ăn được cả món Nam Thành lẫn Tây Thành, nên để lại món Tây Thành cho các con.

"Mẹ ơi, mẹ cũng ăn đi." Diệp Thanh Thanh để ý thấy Thư Nhan không gắp món mà bà chủ đưa ra sau.

Chẳng trách sao người ta lại bảo con gái thì chu đáo, tỉ mỉ.

Thư Nhan tươi cười gắp cho cô bé một miếng thịt: "Mẹ thích ăn ngọt, con và em ăn mấy này đi."

Rồi lại gắp một miếng cho Diệp Thiên Bảo đang ngơ ngác nhìn: "Con cũng ăn đi. Hay ăn chóng lớn. Sau này có thể bảo vệ mẹ và chị."

"Bảo vệ mẹ và chị?" Cậu chưa nghe những lời này bao giờ. Bà nội nói với cậu rằng, mẹ và chị là người ngoài, chỉ giúp cậu làm việc thôi, họ phải nghe lời cậu.

"Đúng rồi. Mẹ và chị là con gái. Thiên Bảo là đàn ông. Chẳng lẽ lại không nên bảo vệ mẹ và chị à?" Đứa trẻ vẫn còn nhỏ, người lớn dạy gì thì học theo đó. Trước đây, bị bà Diệp nuôi dưỡng theo tư tưởng lệch lạc, bây giờ uốn nắn lại còn kịp.

Hai mắt Diệp Thiên Bảo sáng ngời nhìn Thư Nhan: "Đàn ông? Đàn ông giống như cha ạ?"

Thư Nhan khựng lại. Trong thâm tâm đứa trẻ, dĩ nhiên cha của nó là người giỏi nhất. Cậu bé còn quá nhỏ, Thư Nhan cũng không ngốc đến mức đi tranh cãi với cậu.

"Đúng, Đàn ông giống như cha vậy."

Diệp Thiên Bảo vui vẻ ăn thêm nửa bát cơm. Từ khi đi theo Thư Nhan, cô không đút cho cậu bé ăn nữa. Bây giờ, cậu cầm thìa tự ăn, ăn rất ngon lành.

TBC

Vậy nên gì mà nếu trẻ không ăn thì phải chạy theo đút, đều là do nuông chiều hết. Bỏ đói mấy bữa là biết ăn liền.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 35: Chương 35


Thanh toán xong, bà chủ rất tốt bụng, còn tặng Thư Nhan một số món ăn vặt mình tự làm.

"Tặng em bao nhiêu món thế này là em biết ơn lắm rồi." Thư Nhan từ chối.

"Hiếm khi gặp được đồng hương, tất cả đều là duyên số. Sau này năng đến cho chị đắt hàng là được."

"Vậy em xin cảm ơn chị." Trong lúc trò chuyện, Thư Nhan được biết năm nay bà chủ 36 tuổi, lớn hơn cô 11 tuổi, nhưng cuộc sống của người ta hạnh phúc, đuề huề, trông trẻ hơn Thư Nhan rất nhiều.

Khách sạn đang ở có một lợi thế là có bếp chung ở sân sau, tự chuẩn bị dụng cụ nấu nướng và nguyên liệu, nếu muốn dùng thì 50 xu một ngày, Thư Nhan định mua ít đồ và bát đũa để tự nấu.

Gần đó có một cửa hàng bách hóa, bán đủ thứ. Vốn dĩ cô muốn định cư ở Nam Thành, mua đồ đạc đầy đủ cũng không hề gì, nhưng còn dẫn theo hai đứa con nên có thể giản tiện được thì giản tiện. Cô chọn ba cái bát, ba đôi đũa, hai cái thìa, một bát to để đựng canh, một chiếc khăn lau bát đĩa, rồi lấy thêm hai cái đĩa nữa là đủ.

Diệp Thanh Thanh rất ngoan, giúp Thư Nhan xách một ít đồ nhẹ. Diệp Thiên Bảo nhìn thấy thế cũng xách giúp một ít đồ, Thư Nhan không ngăn cản sự tích cực của cậu bé, còn nhiệt tình khen ngợi hai chị em.

Không được ngăn cản con cái khi chúng muốn giúp đỡ, đây là điều cô học được từ các chuyên gia. Người ta cho rằng cha mẹ sẽ hình thành tính ì và ỷ lại của trẻ, Thư Nhan cảm thấy cũng có lý.

Diệp Thanh Thanh chơi với Diệp Thiên Bảo trong phòng, Thư Nhan vào bếp vừa rửa bát đũa rồi trần qua một lượt, vừa suy ngẫm về con đường tương lai.

Trước hết, phải tìm được một căn nhà để ở, mua được là tốt nhất, không mua được thì thuê trước.

Sau đó là vấn đề chọn trường cho Diệp Thanh Thanh. Hiện tại đã hết thời gian đăng ký, các trường đã khai giảng, muốn vào học thì phải tìm mối quan hệ. Nếu thực sự không được thì chỉ có thể theo học trường tư thục. Còn cả Diệp Thiên Bảo cũng đã đến lúc phải đi mẫu giáo. Chọn trường mẫu giáo cũng phiền phức. Bao nhiêu chuyện dồn dập không hề nhỏ.

Tạm thời thu xếp chuyện của hai đứa trẻ trước, rồi từ từ tính chuyện sau này.

Ngày hôm sau thức dậy, Thư Nhan ra ngoài mua bữa sáng về ăn.

"Lát nữa, mẹ sẽ ra ngoài tìm nhà. Con và em chơi trong phòng, ngoài mẹ ra thì không được mở cửa cho ai hết, cũng đừng ra ngoài, biết chưa?" Cô con gái này thực sự rất hiểu chuyện. Cũng may mà có được đứa con gái hiểu chuyện như vậy, nếu không có lẽ Thư Nhan còn mệt hơn bây giờ.

TBC

Khách sạn không có nhiều tiện nghi, đồ điện duy nhất là chiếc quạt, cố tình đặt quạt trên cao để hai đứa trẻ không vô tình chạm vào.

Buổi sáng thức dậy, cô cố ý mở nắp phích nước nóng cho nguội, nếu chúng muốn uống thì chỉ cần rót ra uống, chạm vào sẽ không bị bỏng. Ngó quanh thêm một vòng, thấy không có gì nguy hiểm, cô mới đi ra ngoài.

Thay vì tìm kiếm một cách mù quáng, cô biết gần đó có một khu tập thể cũ, trước đây là khu tập thể công nhân nhà máy, sau khi nhà máy chuyển đi, nhà trường mua lại làm nhà phúc lợi, phát cho giáo viên, một vài giáo viên đã có nhà sẵn sẽ đem cho thuê để bù vào chi phí thường ngày.

Cô đến gặp trực tiếp ông bảo vệ giải thích ý định của mình. Không may là ông cụ lại nói với Thư Nhan rằng nhà ở đây ít khi cho thuê, nếu có thì người ta đã thuê ngay rồi.

Là do cô không suy nghĩ kỹ càng. Hiện tại là năm 1992 chứ không phải 2019. Lương giáo viên còn rất thấp, nhiều giáo viên độc thân còn không được phân nhà nên chỉ có thể ở trong ký túc xá tập thể. Hơn nữa, nhà ở Nam Thành từ trước đến nay đều rất đắt đỏ, làm sao Thư Nhan có thể thuê được.

"Vậy ông ơi, ông có biết quanh đây còn chỗ nào có thể thuê được nhà không?" Thư Nhan không bị sốc, tiếp tục hỏi ông cụ.

"Tìm nhà quanh đây khó lắm." Ông cụ lắc đầu.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 36: Chương 36


Bây giờ kinh tế khá hơn lên, gia đình nhiều sinh viên làm ăn kinh doanh kiếm ra tiền, muốn cho con cái có điều kiện tốt hơn, kéo theo sinh hoạt phí của sinh viên tăng lên, cũng nhiều người ra ngoài sống nhiều hơn.

Thư Nhan hơi thất vọng. Cô tưởng mình quá quen thuộc với nơi này, lại có nhiều giáo viên, sau này nghĩ cách tìm mối quan hệ rồi cho Diệp Thanh Thanh đi học trường Tiểu học Tây thành gần đó. Vào trường ấy rồi lên cấp hai, cấp ba cũng sẽ không phải lo lắng nhiều. Chưa kể đến khi thi đại học, trường Đại học Nam Thành sẽ ưu tiên cho học sinh của trường cấp ba Nam Thành.

"Sao cô không đến Tiểu Nam Môn xem sao? Ở đó có nhiều nhà thuê lắm." Ông cụ thấy Thư Nhan như vậy, không khỏi đưa ra lời khuyên.

Hai mắt Thư Nhan sáng ngời. Đương nhiên cô biết Tiểu Nam Môn, là trung tâm thương mại sầm uất nhất trong tương lai, nhưng chắc bây giờ ở đó toàn là nhà cổ nhỉ? Hơn nữa đều là những đại viện, mỗi căn từ hai mươi đến ba mươi mét vuông ở được năm, sáu người, tầng trệt có một phòng tắm chung. Môi trường thì không cần phải nói.

Thư Nhan có thể chịu đựng mọi chuyện khác, nhưng cô thực sự không thể chấp nhận phòng tắm kiểu đó.

"Ông ơi, ông có biết gần đây có tòa nhà nào không?"

"Tòa nhà cũng có đấy! Đi bộ một km về phía Bắc, có ông chủ lớn xây dựng cả tòa chung cư, nhưng chỗ ấy chỉ bán chứ không cho thuê. Phòng ốc hoành tráng lắm, môi trường cũng tốt. Khuyết điểm duy nhất là đắt. Cô đến đó mua một căn, đảm bảo rất thoải mái." Ông cụ bảo vệ cảm thấy Thư Nhan có vẻ phách lối nên cố tình rung cây dọa khỉ.

TBC

"Ở phía đó ạ?" Trong thế giới của cô, nơi đó sẽ được trường học tiếp quản để xây dựng một chi nhánh, nên cô nghĩ hiện tại nó vẫn là một bãi đất hoang, thậm chí còn không nhìn về phía ấy. Không ngờ nơi đó đã được người ta mua đứt để khai thác bất động sản.

Vẫn là câu nói ấy, giống đến mấy cũng không phải là một thế giới, có thể dùng để tham khảo chứ không thể đánh đồng với nhau, Thư Nhan cảnh cáo bản thân một lần nữa, cảm ơn ông cụ rồi lập tức lên đường đến Tiểu Nam Môn.

Đi được hơn một dặm, Thư Nhan nhìn thấy một tòa cao ốc, phía sau có khu dân cư, cây cối xanh tốt, ít nhất nhìn từ bên ngoài vào cũng thấy rất thoải mái. Cô tìm đến trung tâm mua bán nhà. So với tương lai thì có thể nói là vắng như chùa bà đanh.

Thực ra cũng không có gì khó hiểu. Lúc này, các đơn vị sẽ phân lô bán nền, rất nhiều người ôm lấy nhà đất, kiên quyết giữ bằng được vị trí công việc, thậm chí cho rằng người nào mua nhà là kẻ ngu.

Một lý do nữa là giá nhà ở thời điểm này thực sự quá cao. Như khu chung cư mà Thư Nhan đang xem bây giờ, giá chào bán là 1. 500 tệ một mét vuông. Nghe có vẻ là một số tiền nhỏ, nhưng đừng quên hiện tại là năm 1992. thu nhập bình quân đầu người ở Nam Thành khoảng ba, bốn trăm tệ một tháng, lương cả năm là hơn 3. 000 tệ. Nhịn ăn nhịn uống chỉ có thể mua được hai mét vuông đất. Thực tế so ra cũng không khác tương lai là mấy.

"Tôi xin chào chị, xin cho hỏi chị muốn xem nhà phải không?" Thái độ của cô gái bán hàng rất tốt, không có kiểu nhìn mặt đặt tên.

Kinh tế của Trung Quốc vừa mới khởi sắc, rất nhiều người phất lên sau một đêm, không hiếm người ăn mặc rất xoàng nhưng trong nhà rất nhiều tiền.

"Đúng rồi, tôi đến xem nhà." Thư Nhan cười với người bán hàng: "Nhà có những căn hộ kiểu nào có thể giới thiệu một chút được không?"

"Dĩ nhiên." Cô gái bán hàng lấy bản thiết kế bên trong ra đưa cho Thư Nhan, giới thiệu tỉ mỉ về bố cục của nhà ở.

Nhà đầu tư là người gốc Nam Thành, nhưng lại mời nhà thiết kế của công ty thiết kế ở Cảng Thành, nghe cô gái bán hàng giới thiệu nhà thiết kế còn dành được giải thưởng quốc tế, vì vậy nhà cửa ở đây của bọn họ theo tiêu chuẩn quốc tế, vô cùng cao cấp và thời thượng.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 37: Chương 37


Chỉ dựa vào hình dạng và bố cục tổng thể thì đích thật không tồi chút nào, đặt ở hai mươi năm sau thì vẫn rất có khí thế, chỉ là không biết cấu hình như thế nào thôi.

Tổng cộng có bốn loại cấu hình, chia ra các loại là 60 mét vuông, 80 mét vuông, 90 mét vuông, còn có loại phòng lớn là một 120 mét vuông, loại 120 mét vuông chỉ có mười căn.

TBC

Nhà ở Nam Thành vẫn luôn chật hẹp, rất nhiều người dân địa phương chen chúc trong một căn nhà hai mươi mấy mét vuông, hoặc là căn nhà ba bốn mươi mét vuông.

Không nghi ngờ gì căn 120 mét vuông chính là biệt thự rồi, tính toán giá cả cho căn 120 mét vuông, tính ra một ngàn năm trăm đồng cho mỗi mét vuông, ít nhất là phải cần một trăm năm mươi ngàn.

Bây giờ đối với người Nam Thành mà nói với trung bình hàng tháng là bốn trăm một tháng thì chắc chắn là một con số khổng lồ.

Có thể nói các nhà thiết kế ở Cảng Thành tận dụng diện tích của nhà ở mức tối đa nhất, 60 mét vuông là ba phòng ngủ một phòng khách, kèm thêm một cái ban công khác, 80 mét vuông làm đến được bốn phòng ngủ và một phòng khách, cũng có ban công, 90 mét vuông là bốn phòng ngủ và 2 phòng khách, tặng thêm hai cái ban công.

Diện tích sàn dành cho công cộng được tính mười phần trăm, diện tích thực dụng của căn 90 mét vuông là 81 mét vuông, bốn phòng ngủ hai phòng khách và một phòng vệ sinh, có thể thấy căn phòng còn được bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-vo-c*-cua-nam-chinh-nha-giau/chuong-37.html.]

Ngược lại căn to nhất là 120 mét vuông có ba phòng ngủ hai phòng khách và hai phòng vệ sinh, Thư Nhan có thể hiểu được dụng ý của nhà thiết kế, người mua được căn 120 mét vuông dĩ nhiên là người có tiền, chú trọng đến sự thoải mái, dù sao thì phòng quá nhỏ sẽ không thể làm hài lòng người mua.

Chưa kể đến vị trí địa lý, trường đại học Nam Thành là trước đại học trọng điểm trong nước, khu vực xung quanh cũng sẽ phát triển rất tốt trong tương lai, nhà cửa ở đây chắc chắn sau này sẽ tăng vùn vụt.

Nếu như cô ấy lại mua nhà, giữ lại căn nhà này thì hoàn toàn không cần lo lắng và có thể cho thuê bất cứ lúc nào.

"Tôi muốn biết xung quanh đây có cơ sở hạ tầng công cộng gì không? Ví dụ như trường học, bệnh viện vân vân?" Nếu như cô ấy chỉ có một mình thì Thư Nhan sẽ không hề do dự mà mua ngay, nhưng vấn đề là cô ấy có hai đứa con, trường học và bệnh viện là vấn đề chủ yếu nhất.

Trường học thì không nhất thiết, nhưng người dân Trung Quốc ai cũng biết, trẻ con còn nhỏ và sức đề kháng yếu khó tránh khỏi những lúc đâu đầu nóng sốt, nhỡ có tình huống gì đó xảy ra đột xuất thì ở gần bệnh viện là điểm mấu chốt để cứu mạng

"Có, ở bên trong khu chung cư có một trường mầm non, hơn nữa là trường song ngữ và bên trong có nhiều giáo viên nước ngoài, cô cũng biết tốt nhất là nên học ngôn ngữ từ nhỏ, về phía nam ba trăm mét là trường tiểu học Gia Thật, đi về phía đông bốn cây số là bệnh viện Nhân Dân số 2 của thành phố Nam Thành. Ngoài ra phía sau khu chung cư không xa là chợ rau, tiện cho việc mua rau, tổng thể mà nói thì cơ sở hạ tầng ở chúng tôi vô cùng đầy đủ, tôi có thể rất tự tin nói rằng ở đây không nhất thì cũng nhì ở trong toàn bộ Nam Thành."

Cô ấy biết trường tiểu học Gia Thật có tiếng cũng không thua kém gì trường tiểu học Tây Thành, hai trường luôn là đối thủ cạnh trạnh với nhau, nhìn chung thành tích của trường tiểu học Gia Thật có thể tốt hơn, nhưng cuối cùng tỉ lệ chọi thi đỗ là 3:7, trường tiểu học Gia Thật là ba tiểu học Tây Thành là bảy.

Sở dĩ có sự khác biệt lớn như vậy nguyên nhân chủ yếu là vì thành tích của Gia Thật dựa vào sự quản lý chặt chẽ, việc tự học vào buổi sáng, tự ôn tập vào buổi tối và bài tập về nhà khá là nhiều.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 38: Chương 38


Thư Nhan đã từng làm gia sư cho một em học sinh ở tiểu học Gia Thật thật sự bị những bài tập về nhà kia làm cho choáng ngợp, một ngày có đến ba bài kiểm tra khác nhau là Ngữ Văn, Toán và Anh Văn, một cuốn ghi chép, một bài văn ba trăm từ, trong một ngày học hai mươi từ mới, hai mươi từ ngữ, hai mươi chữ đơn từ của môn Tiếng Anh, thêm vào đó là các loại sách luyện tập mà nhà trường yêu cầu phải mua...

Nhà trường và giáo viên nghiêm khắc với trẻ con là tất yếu nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Dù sao Thư Nhan cũng cảm thấy quá cứng rắn với trẻ con thì chưa hẳn là điều tốt.

Có thể thấy được điều đó thông qua tỉ lệ thi đại học, những đứa trẻ sau khi học cấp II, cấp III ở những trường học không quá nghiêm khắc và được thư thái hơn, vậy là được nuông chiều bản thân hơn so với những đứa trẻ khác, từ đó điểm thành tích sẽ tụt một cách thê thảm.

"Trường tiểu học Tây Thành cũng không xa, có thể đến học ở đó không?" Bản thân cô ấy đã đi học nhiều năm như vậy nên biết nỗi khổ nhất của việc học tập, hãy đối xử với người khác như cách bạn muốn họ đối xử lại với mình.

Cô gái bán hàng ngạc nhiên nhìn Thư Nhan bây giờ trường tiểu học Gia Thật khó vào hơn rất nhiều so với tiểu học Tây Thành, rất nhiều phụ huynh mua nhà của bọn họ chính là vì chính sách mới của quốc gia, đi học ở chỗ lân cận thì có thể học ở trường tiểu học Gia Thật, tức là những đứa trẻ đàng hoàng học ở trường cấp II trọng điểm đến khi đó có thể vào học ở trường cấp III Nam Thành.

"Tiểu học Tây Thành cũng được, chúng tôi cũng có chỉ tiêu."

Người đầu tư có thể nắm được vùng đất khu vực này thì chắc chắn tiềm năng ở đằng sau không hề nhỏ, có đủ sức lấy được chỉ tiêu của hai trường này quả thật là điều dễ dàng.

Thư Nhan rất vui mừng khi nghe điều đó: "Con gái tôi năm nay đã bảy tuổi, đang học lớp một tiểu học, vì có chút chuyện nhỏ mà phải trì hoãn lại, bây giờ có thể đăng ký nhập học được không?"

TBC

Không gian làm việc của những năm chín mươi có thể lớn hơn nhiều so với tương lai, suy cho cùng vào thời điểm này việc kiểm soát cũng không mấy nghiêm khắc.

Cô gái bán hàng khó xử nói: "Cái này tôi cũng không rõ lắm, dẫu sao cũng phải cần trường học bên kia hồi đáp lại."

"Tôi đi xem nhà, xem nhà xong rồi thì lại bàn chuyện khác, nếu không nói nhiều cũng vô ích."

"Chị xem ưa ý loại căn hộ nhà ở nào?" Cô gái bán hàng lộ ra hàm răng xinh đẹp thẳng đều, làm kinh doanh lâu như vậy có thể thấy ra người nào chỉ hỏi, người nào thật lòng muốn mua, trước mặt là một người trông không xinh đẹp lại ăn mặc quê mùa, nhưng rõ ràng là thực sự muốn mua nhà, chẳng qua cô ấy định vị cho Thư Nhan là căn hộ 60 mét vuông, cứ cho là căn hộ nhỏ nhất cũng cần một trăm ngàn và cô ấy cũng nhận được không ít tiền phần trăm.

"Mỗi căn đều đưa cho tôi đi xem một vòng." Lúc này đều có sẵn các căn hộ đã hoàn thiện có thể trực tiếp đến xem.

Đi ngang qua tòa nhà Thư Nhan hỏi: "Đây là tòa nhà văn phòng sao?"

"Đúng rồi, ở đây đang quảng cáo cho bên ngoài thuê, nếu chị làm ăn kinh doanh thì ở đây là nơi thích hợp nhất để thuê, xung quanh đây có mấy trường đại học nên càng dễ dàng để tuyển dụng các sinh viên hơn." Cô gái bán hàng dừng lại để giới thiệu cho Thư Nhan.

Thư Nhan nghe những lời này cho có vậy thôi tuyệt đối sẽ không xem là thật, bây giờ sinh viên còn được bao để bố trí, ai lại đi làm công cho một công ty tư nhân nhỏ chứ?.

"Không dễ thuê đâu nhỉ?" Thư Nhan mỉm cười hỏi.

Thật ra những năm chín mươi không phải là thời cơ tốt để đầu tư mua nhà, thời gian sau đó thì giá cả nhà cửa cũng không có gì thay đổi lớn, chi bằng đem tiền đi làm ăn kinh doanh, đến vào khoảng năm 1997 đến năm 1999 khi giá nhà rớt giá mua mười mấy hai mươi căn nhà thì có thể nằm ở nhà và ngủ.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 39: Chương 39


"Sao lại thế được? Những ngôi nhà ở đây đã cho thuê gần hết, chị có muốn đi xem không?"

Thư Nhan lắc đầu, cô ấy thuê văn phòng làm gì? Lại không mở công ty, nên đi xem nhà trước đã.

Cô gái bán hàng không nói gì thêm nữa, nếu như Thư Nhan thật sự muốn thuê thì điều đó mới khiến cô ấy kinh ngạc.

Đi theo cô gái bán hàng bước vào bên trong khu chung cư, đi trên đường cô gái không ngừng giới thiệu cho cô ấy về cơ sở hạ tầng môi trường ở bên trong khu chung cư: "Đây là phòng bảo vệ với hệ thống an ninh hai mươi bốn giờ bảo vệ an toàn cho toàn bộ dân cư ở đây trong mọi lúc, đây là trường mầm non song ngữ tự thiết lập của khu chung cư chúng tôi, bây giờ không có nhiều trẻ em lắm, đợi các chủ hộ lần lượt chuyển đến thì lúc đó sẽ náo nhiệt lắm."

Đi vào tòa nhà thứ hai cô gái bán hàng vô cùng tự hào nói: "Tòa nhà của chúng tôi là nơi duy nhất ở Nam Thành có thang máy, tất cả toàn bộ thang máy đều được nhập khẩu, chị không cần lo lắng về vấn đề an toàn."

Tổng cộng khu chung cư có hai mươi tầng, bọn họ đi xem đầu tiên là căn hộ rộng 60 mét vuông. 60 mét vuông thật sự rất nhỏ, phòng nhỏ nhà vệ sinh nhỏ, nhà bếp cũng nhỏ, hai người có thể lách vai qua có thể đi qua, ba người thì chỉ có thể chen chúc vào tại một chỗ.

Căn 80 mét vuông gần như bằng 60 mét vuông chỉ có hơn nhau một phòng mà thôi. 90 mét vuông xem ra rộng hơn nhiều vì có nhiều hơn một ban công, nên cảm giác phạm vi tầm nhìn được mở rộng hơn, tổng cộng có bốn phòng, cô ấy và đứa con mỗi người một phòng, còn lại một phòng có thể làm phòng làm việc, căn hộ này có thể đưa vào phạm vi xem xét, nhưng Thư Nhan vẫn muốn đi xem căn hộ 120 mét vuông một chút.

Thật sự căn hộ 120 mét vuông không chê vào đâu được, diện tích căn phòng phù hợp, phòng khách rộng rãi sáng sủa, có ba ban công lớn còn có hai nhà vệ sinh, cảm giác nhìn chung vô cùng tốt.

"Giá cả bao nhiêu?" Cái được gọi là giá khởi điểm là giá cả cho căn nhà tệ nhất, vừa tối tăm lại ẩm thấp, những người có cơ thể yếu ớt sẽ sinh bệnh nếu ở đó, hiện giờ đang xem căn nhà này tuyệt đối không thể nào là giá khởi điểm.

"Chị nhìn trúng ngôi nhà này sao?" Trong lòng cô gái bán hàng không hề vui vẻ, thật ra có rất nhiều người sau khi xem qua căn nhà 120 mét vuông đều vô cùng yêu thích

Cuối cùng toàn bộ đều dọa sợ bỏ chạy sau khi nghe đến giá cả, cô gái bán hàng cũng rất sợ khi Thư Nhan nghe giá cả cũng sẽ quay lưng bỏ đi, trên khuôn mặt vẫn đang nở nụ cười nhiệt tình.

TBC

"Chúng tôi đã mời nhà thiết kế giỏi nhất, công ty kiến trúc tốt nhất, dùng vật liệu tốt nhất..."

"Cô cứ trực tiếp nói ra cái giá đi." Nói nhiều như vậy không phải là muốn nói chỗ này của bọn họ đắt cũng có cái đạo lý của đắt hay sao?.

"Bốn ngàn hai trăm tệ một mét vuông."

Thư Nhan đột nhiên muốn cười haha, đã nói giá trung bình là một ngàn năm trăm tệ mà, không phải bốn ngàn hai trăm cũng chênh lệch quá nhiều rồi sao? Điều này không đáng tin giống như mức lương bình quân đầu người của thế hệ sau này vậy.

Bốn ngàn hai trăm tệ không nhiều nhưng đây là bốn ngàn hai trăm tệ của năm 1992. nhân viên chính thức của bên Nam Thành chỉ có hơn ba trăm một tháng, cũng có thể nói một nhân viên làm một năm không ăn không uống cũng mua không nỗi một mét vuông.

Thư Nhan do dự có cần phải mua một căn nhà lớn như vậy không, gần năm trăm ngàn đồng, số tiền này đem gửi vào ngân hàng thì tiền lãi sẽ tăng cao hơn cả giá nhà.

Cô gái bán hàng hồi hộp nhìn Thư Nhan.
 
Back
Top Bottom