Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
351,508
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOYman0DCOnFLFjDKowoRRW9-JzOYs8ShBgXg1pdgBZO0v1pUfNyXHJ_TJ2mgy2Ok_fwtpGEA8kfmSLPktr2AQnsfkmg87_231xjhKTOS9_vVCoja-nuhoI3Un3-5Y8IZo83-jArfHquzcN0lZzSWUH=w215-h322-s-no-gm

Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Tác giả: Tuyết Gia
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Điền Văn, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tỉnh dậy, chồng của nguyên thân vứt cho cô một tờ giấy ly hôn.

Thư Nhan cầm lên nhìn, nhà thuộc về cô, xe thuộc về cô, tiền gửi ngân hàng thuộc về cô.

Sao! Con trai con gái cũng thuộc về cô

Kiếp trước còn là một cô gái trẻ, bây giờ làm mẹ?

Xích kê!*

*Ngôn ngữ mạng, từ đồng âm, ý nói sự phấn khích đáng yêu

Kiểm tra ký ức một chút, tiền gửi ngân hàng hai triệu, hai triệu ở những năm chín mươi...

Chồng là cái gì? Tiểu tam mau dắt đi, tôi phải lấy tiền cùng tiện nghi, dẫn con trai con gái đi.

Tag: Vả mặt ,xuyên thư, sảng văn, niên đại văn​
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 1: Chương 1


Thư Nhan nặng nề đỡ đầu, khó khăn đứng dậy, trước mắt là một mảng màu đen, không phải tối hôm qua chỉ ngủ trễ một chút sao, làm sao có thể đau đầu như vậy? Không lẽ sốt?

Chân mềm chùn tay, cả người mềm nhũn, Thư Nhan mở miệng, giọng giống như có gì đó chặn lại, căn bản không phát ra được âm thanh nào.

Xong đời, kiểu này ngay cả gọi điện cấp cứu cũng không được.

Chậm một chút, Thư Nhan a a hai tiếng, cuối cùng cũng có thể lên tiếng, lật đật tìm điện thoại di động gọi cấp cứu. Cô một thân một mình ở bên ngoài làm việc, một mình thuê một căn phòng nhờ, chờ người khác phát hiện, đoán chừng thân thể đã lạnh.

Sờ dưới gối nửa ngày, mò ra một tờ tiền, một tờ tiền một trăm đồng màu xanh nhạt? Thư Nhan ngẩn người, tờ tiền này cô cũng không xa lạ gì, khi cô còn bé cũng chính là dùng loại tiền này, nhưng là sau khi chính phủ phát hành tiền giấy mới, loại tiền này cũng không còn thấy nữa.

Cô vô cùng chắc chắn mình không có cất giữ loại tiền giấy này. Ngày hôm qua nghỉ ngơi, cô vừa mới thay một tấm ga giường, dưới gối trừ điện thoại di động ra cũng không có gì khác, một ngày không ra ngoài, càng không có người vào phòng cô, thì loại tiền này ở đâu ra?

Kinh khủng nhất chính là tay của cô, Thư Nhan cũng xem như là một người thanh tú, có một đôi bàn tay đẹp vô cùng, mười ngón tay thon dài, cân đối, móng tay đỏ hồng, đầy đặn, bao nhiều người nhìn tay cô đều tiếc vì sao không cho cô đi học dương cầm.

Nhưng đôi tay trước mắt này, đen đúa, thô thiển, da xù xì, ngón tay đều là vết chai. Thư Nhan khống chế ngón tay làm các kiểu động tác, là tay cô, nhưng cũng không phải tay cô…

Hoảng sợ kéo chăn lên, bình thường một dáng vẻ hơi gầy, biến thành một vóc người to mập, nhéo chiếc bụng bự, cảm giác đau đớn truyền tới, tiếng kêu sợ hãi kiếm chế nhẹ vang lên trong cổ họng, cả người không cách nào khắc chế được, run rẩy.

Hồi lâu…

"Nằm mơ, mình nhất định là đang nằm mơ." Thư Nhan hoảng sợ che miệng, giọng nói yếu ớt này tuyệt đối không phải của cô, giọng nói của cô cứng hơn một chút.

Trước mắt tối sầm, Thư Nhan lại cảm nhận, một trận đau nhức, trong đầu lại xuất hiện một đoạn ký ức không thuộc về cô, thật giống như đang xem phim vậy, xem toàn bộ cuộc đời một người.

Tên của người này cũng giống tên cô, Thư Nhan, ra đời năm 1967. tổ tiên tám đời làm nông, nhà cô ấy có năm anh chị em, nguyên thân là thứ tư, phía trên có hai người anh, một người chị, bên dưới có một người em trai, học đến lớp ba tiểu học thì nghỉ ở nhà giúp chăm sóc em trai, kiêm làm việc nhà, mười bảy tuổi gả cho Diệp Chí Cường ở thôn lân cận, mười tám tuổi liền sinh con gái lớn là Diệp Tinh Tinh, bởi vì là con gái, không được lòng cha mẹ chồng và chồng, cuối cùng, năm ngoái cũng sinh được một người con trai, theo lý mà nói thời gian cực khổ đã qua, không ngờ Diệp Chí Cường lúc kiếm được chút tiền, lại đi tìm tình nhân mới vừa tốt nghiệp đại học, quay đầu chê vợ mình xấu xí, mập mạp, lại không có học thức, kiên quyết muốn ly hôn với cô, nguyên thân nhất thời nghỉ không thông liền uống thuốc ngủ.

TBC

Cho nên, bây giờ cô chuyển kiếp trở thành Thư Nhan ở nơi này?

Thư Nhan mở mắt ra, nhìn chằm chằm lên trần nhà, có chút không dám tin, tối hôm qua chính là đọc tiểu thuyết trễ một chút, làm sao có thể xuyên qua chứ?

Nói đến tiểu thuyết, Thư Nhan tinh thần liền chấn động một cái, cha mẹ của vai chính trong tiểu thuyết hình như cũng gọi là Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều, mà đây hình như cũng chính là tên của chồng nguyên thân và tiểu tam. Còn có tên của con gái và con trai nguyên thân, Diệp Tinh Tinh, Diệp thiên Bảo, hông phải chính là tên con chốt thí lớn trong sách sao. Quan trọng nhất chính là trong tiểu thuyết cũng có một nhân vật là con chốt thí không ra sân tên Thư Nhan, bởi vì giống tên của cô, nên đoạn đó cô đặc biệt đọc rất cẩn thận.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 2: Chương 2


Vai chính của tiểu thuyết chính là con gái của Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều, gọi là Nhiễm Nhiễm, cô có hai người anh chị cùng cha khác mẹ, là do người vợ đầu của Diệp Chí Cường sinh, trước khi ly hôn vợ, cũng chính là Diệp Tinh Tinh và Diệp Thiên Bảo, Mẹ bọn họ, lúc bọn họ còn nhỏ cũng bởi vì tai nạn xe cộ mà qua đời, cuộc sống ở nhà nội cũng không hề tốt, vì vậy vô cùng hận Diệp Chí Cường, theo đó hận luôn vai chính, cho nên mới lựa chọn hãm hại vai chính, đáng tiếc, bị nam chính kịp thời chạy đến ngăn lại.

Diệp Tinh Tinh và Diệp Thiên Bảo ra sân bất quá cũng chỉ được năm chương, cái tên Thư Nhan cũng chỉ ở trong miệng Diệp Tinh Tinh xuất hiện một lần, những thứ này còn chưa đủ chứng minh cô xuyên sách, nhưng là tên của ông bà nội vai chính, tên người bác, chính là những cái tên tối hôm qua cô đọc trong tiểu thuyết, không sai.

Cho nên... Cô xuyên sách?

Không trở thành vai chính, cũng không có vai phụ, mà chỉ là mẹ của một nhân vật phản diện, chỉ xuất hiện một lần, là người đã chết.

Bây giờ cô trở thành Thư Nhan trong sách, nguyên thân xảy ra tai nạn xe cộ c.h.ế.t đi thì cũng chẳng khác nào cô chết?

Chết có thể trở về thế giới của mình sao?

Cuộc đời của Thư Nhan cũng rất phổ thông, sinh ra ở một huyện thành nhỏ, cha mẹ kinh doanh một tiệm trái cây nhỏ, cô có một người em kém cô bảy tuổi, lên đại học hai người cũng ít gặp nhau, nhưng tình cảm rất tốt, sau khi tốt nghiệp đại học cô trở về quê, muốn tìm một công việc, vốn chuẩn bị thi công chức, nhưng gia đình lại thúc giục kết hôn, Thư Nhan dứt khoát dọn hành lý quay trở lại thành phố, cho đến ba mươi tuổi, cô vẫn không lập gia đình, không phải không ai thèm lấy, chỉ là không muốn tạm bợ.

Những người bạn đều đã có con, cuộc sống cũng đều tập trung cho gia đình, dần dần không còn đề tài chung, cũng ít liên lạc, Thư Nhan càng ngày càng trạch, ngày thường trừ xem phim thì chính là đọc tiểu thuyết, ai có thể ngờ đọc tiểu thuyết lại có thể chuyển kiếp. Mặc dù cuộc sống có nhiều than phiền, cô cũng hông có muốn biến thành người khác.

TBC

Ba mẹ biết cô c.h.ế.t nên đã rất đau lòng, không biết tại sao, Thư Nhan biết ở thế giới kia cô đã chết, loại cảm giác này vô cùng mạnh mẽ, một cảm giác chua xót xông lên đầu, không cầm được từng giọt nước mắt rơi xuống, duy nhất có một điều may mắn chính là cô còn có một đứa em trai, cha mẹ từ này về sau còn có thể dựa vào.

Trở về chỉ sợ là không được, cô cũng không có lá gan tự sát đó, còn có thể làm gì? Chỉ có thể sống thật tốt.

Đợi suy nghĩ thông suốt, Thư Nhan lần nữa ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn thấy một tập sách, phía trên đặt một chai thuốc độc, cầm chai lên, cô không khỏi than thở.

“Thật là một người phụ nữ ngốc, một tên cặn bã như người đàn ông đó, đáng giá để cô hy sinh tính mạng sao?”

Vừa dứt lời, trước mắt Thư Nhan tối sầm, thiếu chút nữa là ngã xuống đất, n.g.ự.c truyền tới một trận khó chịu, sự tuyệt vọng liền khiến cô nhanh chóng muốn tự sát.

Ôm ngực, Thư Nhan ánh mắt lạnh lùng: “Vốn chính là một người đàn ông cặn bã, cô ngoài việc làm vợ, còn làm người, còn làm mẹ, vì một tên cặn bã mà tự sát, bất kể cha mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng cô, không để ý đến cô con gái còn nhỏ, cô cảm thấy mình làm đúng rồi?”

Sự tuyệt vọng trong người từ từ tản đi, tiếp tới là một trận không cam lòng.

“Yên tâm đi, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho tên đàn ông cặn bã đó và người phụ nữ kia, nếu tôi đã dùng thân thể của cô, thì cha mẹ cô cũng là cha mẹ tôi, con của cô cũng sẽ là con của tôi.”

Nói xong, cả người mới nhẹ đi một chút, Thư Nhan thở hổn hển mấy cái, không nghĩ tới thuận miệng nói mấy câu lại kích động chút ý thức của nguyên thân còn lưu lại trong thân thể, mới vừa rồi nếu như không phải cô phản ứng nhanh, rất có thể cũng sẽ bị ảnh hưởng, có lẽ cũng sẽ bị quỷ mê hoặc đầu óc mà đi nhảy lầu các loại.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 3: Chương 3


Ngồi chờ c.h.ế.t không phải tính cách của Thư Nhan, hiện giờ Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều suốt ngày qua lại với nhau chính là bằng chứng sẵn có, tiếc rằng không ai làm chứng cho cô. Địa vị xã hội của hai người cách nhau quá xa, tìm nhân chứng là chuyện không tưởng, chỉ có thể nghĩ cách tìm vật chứng thôi.

Tìm mấy người như thám tử tư chụp ảnh thân mật của Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều, nếu có thể bắt gian tại trận là tốt nhất. Ngoài việc háo sắc ra thì thanh danh của Diệp Chí Cường rất tốt, có ảnh rồi thì quyền chủ động sẽ nằm trong tay cô.

Tính thời gian, Lý Kiều Kiều đã mang thai nên mới vội vàng bảo Diệp Chí Cường ly hôn như thế. Phải nghĩ cách tìm ra bệnh viện nơi Lý Kiều Kiều đến khám sức khỏe, nếu lấy được báo cáo kết quả thì còn gì bằng.

Cô không còn nhiều thời gian nữa, hiện tại Diệp Chí Cường đang ép nguyên chủ ly hôn, không chừng sẽ gây ra chuyện gì. Anh ta là chủ thầu, cấp dưới một đống. Người đàn ông tàn nhẫn sẽ không bao giờ nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng, lại càng không nể tình bạn đã sinh con cho anh ta.

Thư Nhan lập tức đứng dậy thay quần áo tìm người. Vừa đứng trước chiếc gương lớn, ý chí chiến đấu hừng hực của Thư Nhan trong phút chốc đã bị đả kích. Ngoại hình của bản thân cô không đẹp cũng không hẳn là xấu, thuộc dạng trung bình, sửa soạn một chút thì không ít người khen một câu xinh xắn.

Còn người trong gương?

Cao khoảng 1m57, đã không cao lại còn béo, ít nhất cũng 130 cân. Nhất là cái bụng, cứ như mang bầu bảy, tám tháng vậy. Da vừa đen vừa thô ráp, quan trọng là gương mặt này, vết thâm nám trải đầy cả khuôn mặt, cộng thêm mái tóc rối bời, nói bốn mươi tuổi là còn ít.

Niềm an ủi duy nhất là bản chất ngũ quan không tồi, chẳng qua dù bản chất có đẹp đến đâu thì cũng không chịu nỗi sự tàn phá như thế. Thư Nhan bực mình rời mắt đi, chuyện đầu tiên phải làm sau khi ly hôn chính là giảm cân, sau đó dưỡng da cho mờ vết thâm nám. Không bảo phải trở nên xinh đẹp nhưng ít nhất phải có tinh thần, có dáng vẻ mà một người hai mươi lăm tuổi nên có.

Trong tủ đồ chỉ có vài bộ quần áo, Thư Nhan chọn đại một bộ đồ thường, đi đôi giày sandal nhựa siêu mốt lúc bấy giờ xuống nhà.

Căn nhà có tổng công năm tầng, tầng một là phòng khách và nhà bếp, tầng hai có hai phòng ở đằng trước và đằng sau, phòng trước là của nguyên chủ và Diệp Chí Cường. Đương nhiên Diệp Chí Cường rất ít khi về nhà, bình thường là nguyên chủ và Diệp Thiên Bảo ở, phòng sau là phòng của Diệp Thanh Thanh. Tầng ba đến tầng năm bỏ không, không cho sửa sang lại.

TBC

Căn nhà này được một ông chủ nợ Diệp Chí Cường tiền công trình trả nợ, hiện tại trị giá khoảng 150 nghìn, đặt tại năm 19 thì thể nào căn nhà này cũng có giá 5,6 triệu, có tiền cũng đừng hòng mua được.

Thư Nhan quan sát sơ qua, căn nhà rất vắng vẻ, hai đứa nhóc còn ở cùng bà nội dưới quê chưa về, tiện cho cô yên tâm thu thập chứng cứ.

Theo như trí nhớ thì thành phố này tên là Tây Thành, môi trường, địa lý và phong tục tập quán, ngôn ngữ không khác quê hương ở kiếp trước là bao. Đây xem như chuyện tốt, không đến mức khiến cô thấy lạ lẫm hoàn toàn.

Cô mới ra ngoài thì sực nhớ ra, thời đại này không có điện thoại càng không có wifi, biết đi đâu tìm thám tử tư bây giờ?

Nguyên chủ thì khỏi phải nói, là bà chủ gia đình. Bản thân cô cũng là người bình thường, chưa từng tiếp xúc với loại người này nên nhất thời thật sự không biết phải làm sao.

Thư Nhan chữa ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống, cố gắng lục tìm trí nhớ. Mắt cô bỗng sáng ngời, con trai út nhà bác cả của nguyên chủ là côn đồ ở Tây Thành, nghe nói bây giờ đã thành dân anh chị. Năm ngoái bác cả bị người ta đánh, anh ấy dẫn luôn một nhóm người về quê, đối phương phải bồi thường một số tiền lớn thì vụ này mới lắng xuống.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 4: Chương 4


Ở quê không siêng năng làm việc đã bị nói ra nói vào rồi huống gì là côn đồ khét tiếng như anh họ. Họ không dám nói gì ngay mặt chứ sau lưng thì chửi rủa thậm tệ. Ba mẹ Thư Nhan còn dặn dò con cái trong nhà không được tiếp xúc với anh họ. Nguyên chủ đến Tây Thành đã hơn một năm mà chưa liên lạc với người anh họ này lần nào, có thể thấy quan hệ giữa hai người nhạt nhòa biết mấy.

Nguyên chủ nghĩ đối phương là lưu manh, không hòa hợp nổi, Thư Nhan thì không nghĩ vậy. Theo như trong trí nhớ, khi còn bé người anh họ từ trên trời rơi xuống này một lòng bảo vệ em trai, em gái trong nhà, ai trên trường dám bắt nạt mấy đứa nhỏ thì tất cả đều bị anh ấy đánh, kể cả bây giờ họ hàng trong nhà bị người ta ức h**p, tìm tới anh họ, anh ấy sẽ lập tức dẫn người chạy về. Anh ấy rất hiếu thảo với ba mẹ và ông bà nội, năm ngoài còn dẫn ông bà nội tới bệnh viện khám sức khỏe. Nông thôn bây giờ còn người cao tuổi nào đi khám sức khỏe đâu, ông bà nội cô chắc chắn là người đầu tiên, nói sao cũng tốt hơn các anh em của nguyên chủ gấp trăm lần.

Đi tìm anh ấy cũng khá nguy hiểm, tuyệt đối không thể để hai ông bà già biết chuyện ly hôn.

Trước tiên, Thư Nhan đi dạo một vòng trong thành phố, có nơi bán quần áo, bán đồ ăn, có cả cửa hàng bách hóa nhưng lại không có thám tử tư, đến một tờ quảng cáo nho nhỏ cũng không có.

Thấy một tiệm chụp ảnh, Thư Nhan lưỡng lự một lúc rồi đi vào.

TBC

"Quý khách muốn chụp ảnh sao?" Đi tới là một người đàn ông tóc dài, để râu chừng ba mươi tuổi, từ trên xuống dưới đều toát lên khí chất của một nghệ thuật gia.

"Không phải, tôi xem thử thôi." Thư Nhan gật đầu một cái rồi ra ngoài, nếu mà bảo cô muốn nhờ ông ta chụp ảnh bắt gian thì chắc có khi ông ta nghĩ cô sỉ nhục nghệ thuật của ông ta quá, haiz! Tìm chỗ khác thôi.

Người đàn ông ở tiệm tiếp theo không ăn mặc kiểu nghệ thuật nhưng tuổi tác có thể làm ông nội cô được rồi. Ban đầu cô muốn tìm ai đó biết chụp hình, trả thêm chút tiền để chụp giúp mình mà coi bộ không được rồi.

Nhưng ông lão này đã cao tuổi, còn là người địa phương, người biết chụp hình thời nay cũng xem như tốt bụng nên Thư Nhan định hỏi thăm ông ấy xem sao.

“Ông ơi, ông biết Tây Thành có chỗ nào có thám tử tư không ạ?”

Ông cụ liếc mắt nhìn Thư Nhan với vẻ tò mò, lắc đầu: “Cháu gái, cháu xem phim Hồng Kông nhiều quá rồi, trong nước làm gì có thám tử tư.”

Nhất định là có, chẳng qua là họ không biết mà thôi. Thư Nhan cảm ơn ông cụ rồi xoay người rời đi, xem ra phải nhờ anh họ thật rồi.

Đi hết mấy sàn nhảy, Thư Nhan mới tìm được anh họ đang đánh bài.

"Cậu nói ai tìm tôi?" Thư Kiến Dương ngậm một điếu thuốc, nhìn người đối diện với vẻ ngờ vực.

"Bảo là em gái họ anh, tên Thư Nhan ạ." Đều là họ Thư cả, chắc không lừa anh ấy đâu nhỉ?

"Anh ba, có thật là em gái họ của anh không? Đẹp không? Giới thiệu cho bọn em đi." Người nhuộm tóc vàng ngồi đối diện Thư Kiến Dương cười hí hửng, nói.

Anh họ đẩy anh ta ra, bực mình quát: “Cút sang một bên, thằng năm, mày đánh giúp anh, anh đi gặp em họ anh cái.”

Thấy cô em họ đứng ở cửa, Thư Kiến Dương nhướng mày. Thường ngày cô em họ này vừa thấy anh ấy là như thấy dịch bệnh vậy, hôm nay mặt trời mọc đằng tây hay sao mà đến tìm anh ấy thế này?

"Anh ba." Thư Nhan thấy có người đến thì nhận ra ngay đây chính là ông anh họ từ trên trời rơi xuống: "Hôm nay em tìm anh là vì muốn nhờ anh giúp một chuyện." Cô đi thẳng vào vấn đề.

Bôn ba cả một ngày, Thư Nhan nghĩ không tìm được người nên đành nhờ anh họ giúp một tay.

Thư Nhan thế này càng khiến Thư Kiến Dương bất ngờ hơn, có thế nào cũng không ngờ em gái họ lại nhờ mình giúp đỡ.

"Em chờ một chút, anh đi nói với họ một tiếng." Thư Kiến Dương không hỏi gì, nhắn lại với những người ở cách đó không xa mấy câu rồi dẫn Thư Nhan đến quán trà gần đó.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 5: Chương 5


Phục vụ ở đây quen mặt Thư Kiến Dương, mỉm cười dẫn họ vào căn phòng trên tầng hai, rõ ràng anh ấy thường xuyên đến đây uống trà.

"Nơi này rất an toàn, em muốn nói gì thì nói đi." Nói xong, anh họ vỗ đùi mình một phát. Ngốc quá, em họ nhờ mình giúp đỡ cùng lắm là nhờ giữ thể diện thôi, có thể là chuyện lớn gì chứ.

"Trước khi nói, anh ba có thể đồng ý với em một việc không?" Trước khi đến tìm Thư Kiến Dương, Thư Nhan đã phân tích sơ lược tính cách của anh ấy. Rộng rãi, biết giữ lời, ăn mềm không ăn cứng.

Thư Kiến Dương nhíu mày.

"Không phải việc gì khó đâu ạ, chỉ là em không muốn dưới quê biết thôi, nhất là người nhà. Nếu như anh ba khó xử thì cứ xem như em chưa từng tới." Thư Nhan nhanh chóng giải thích.

Thư Kiến Dương thầm ngạc nhiên, quan sát người em họ ở đối diện. Đúng là Thư Nhan rồi, nhưng sao thay đổi nhiều thế này: “Được, anh đồng ý, em nói đi.”

Thư Nhan bèn vừa kể vừa lau nước mắt: “Anh ba, Diệp Chí Cường ngoại tình, muốn ly hôn với em.”

"Cái gì?" Thư Kiến Dương sa sầm nét mặt, mặc dù anh ấy không quá thân thiết với Thư Nhan nhưng người ngoài muốn bắt nạt em gái anh ấy sao được.

Thật ra anh ấy từng thấy Diệp Chí Cường ở sàn nhảy mấy lần. Đàn ông ra ngoài làm ăn, gọi vài cô gái tới mua vui là chuyện bình thường nhưng ngoại tình thì khác rồi, đã vậy còn làm lớn chuyện đến mức ly hôn nữa chứ.

"Chuyện lớn như vậy sao phải giấu nhà? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Đáng lý ra Thư Nhan nên tìm ba mẹ và anh em ruột của mình mới phải, đằng này không những giấu nhẹm mà còn tìm đến anh ấy?

Thư Nhan lắc đầu, nức nở đáp: “Anh ba, anh còn không hiểu ba mẹ và anh em của em thế nào sao? Không thể để họ biết chuyện này được, họ mà biết thì không bao giờ cho em ly hôn đâu.”

"Em muốn ly hôn ư?" Giờ thì đến phiên Thư Kiến Dương hết hồn, mở to mắt nhìn Thư Nhan.

Anh ấy cứ tưởng Thư Nhan tìm mình là muốn mình đe dọa Diệp Chí Cường, ép anh ta cắt đứt quan hệ với tình nhân và trở lại với cô chứ, đánh vỡ đầu cũng không ngờ Thư Nhan cũng muốn ly hôn.

"Là Diệp Chí Cường ép em ly hôn, anh ta quyết tâm ly hôn rồi, vì con đàn bà kia mà anh ta bỏ rơi cả hai đứa con chứ nói gì là em." Thư Nhan sụt sịt: “Em đồng ý ly hôn, nhưng Diệp Chí Cường muốn bỏ rơi em dễ dàng như vậy thì đừng hòng. Anh ta muốn ly hôn thì được thôi, trừ khi tay trắng ra đi.”

Nhìn vẻ mặt tàn nhẫn của em gái họ, Thư Kiến Dương nuốt nước miếng cái ực. Người ta thường nói thâm hiểm nhất là lòng dạ đàn bà, phụ nữ mà điên lên thì đàn ông còn dám ho he gì?

“Em muốn làm gì?”

"Anh ba, anh biết thám tử tư trong phim Hồng Kông không?" Thư Nhan thấy Thư Kiến Dương gật đầu bèn nói tiếp: “Anh giúp em tìm thám tử tư chụp hình nhé, càng nhiều càng tốt, càng thân mật càng tốt, được thì thu âm, có cách bắt gian tại trận thì còn gì bằng.”

"Khụ..." Thư Kiến Dương nhấp một ngụm trà, khẽ hắng giọng, hơi hoảng hốt hỏi: “Còn gì nữa không?”

“Tình nhân của Diệp Chí Cường đã có thai, anh ba có thể điều tra giúp em cô ta khám sức khỏe tại bệnh viện nào được không? Nếu lấy được báo cáo kết quả thì đó sẽ là chứng cứ vô cùng có lợi.”

Thư Kiến Dương không nói gì làm lòng Thư Nhan hơi sốt ruột, nhưng ngoài mặt cô vẫn tỏ ra bình tĩnh. Hồi lâu sau, Thư Kiến Dương gật đầu: “Được, chuyện này giao cho anh.”

TBC

"Cảm ơn anh ba." Thư Nhan nhẹ nhàng thở phào, lấy một cuộn tiền ra khỏi túi: “Em đi vội quá nên chưa kịp tới ngân hàng rút tiền, anh ba dùng tạm đi.”

"Lấy về đi." Thư Kiến Dương nghiêm mặt, nói với vẻ không vui.

Thư Nhan lắc đầu: “Một mình anh ba không làm chuyện này được đâu. Anh là anh của em, không trả tiền cũng được nhưng đàn em thì phải trả tiền chứ. Anh ba, chỗ này không đáng bao nhiêu, anh nhận đi, đừng làm em khó xử.”
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 6: Chương 6


Thấy Thư Nhan đã quyết tâm, Thư Kiến Dương thở dài, nhận lấy: “Thôi được, nhưng chừng này đủ rồi, lần sau đừng đưa thêm nữa.”

Thấy anh ấy nhận, Thư Nhan cười nhẹ, gật đầu: “Anh ba định khi nào hành động, cần em làm gì không?”

"Không vội, chờ anh sắp xếp xong rồi báo em đi bắt gian." Thư Kiến Dương nhếch mép đầy lạnh lùng.

Trong nhà chỉ có mình Thư Nhan, vì thế cô ăn đại chút gì đó coi như xong cơm tối. Sau khi cô thu dọn xong, thì lên lầu tắm rồi chuẩn bị ngủ. Hôm nay cô chạy đi chạy lại, nên rất mệt mỏi.

Trên đầu giường là ảnh của hai đứa trẻ, có lẽ do bản thân đã khôi phục trí nhớ của nguyên thân, Thư Nhan cảm thấy hai đứa trẻ trong ảnh rất thân thiết. Nghĩ tới kết cục của bọn nó trong truyện, lòng n.g.ự.c của cô rất khó chịu.

Cuộc sống của hai đứa trẻ trong tiểu thuyết không được tốt. Sau khi tốt nghiệp trung học, Diệp Thanh Thanh nghỉ học rồi đi làm. Cô bé một mình nuôi em trai học tới đại học, hai đứa vẫn oán hận Diệp Chí Cường. Trong một lần tình cờ, công ty của cậu bé hợp tác với công ty của Diệp Chí Cường. Đại diện của công ty họ Diệp là Diệp Nhiễm Nhiễm, cô bé nhìn thấy Diệp Thanh Thanh xinh đẹp thuần khiết thì rất ghen tị. Cô bé muốn hãm hại Diệp Thanh Thanh, yêu cầu Thiên Bảo nhờ chị gái giúp đỡ.

Bọn họ cùng ăn cơm ở tiệm Diệp Thanh Thanh, cô bé đưa thuốc cho Diệp Thiên Bảo. Sau đó cô ta lấy cớ Diệp Thanh Thanh uống say cần nghỉ ngơi, dẫn cô bé đến phòng rồi chuẩn bị c** s*ch quần áo để chụp hình.

Nhưng nhân vật chính không thể bị tổn thương, lúc cô bé bị Diệp Nhiễm Nhiễm dẫn đi, thì đụng phải khách tới ăn cơm cũng chính là nam chính, sau đó nữ chính được cứu.

Sau khi Diệp Thanh Thanh bị nam chính hãm hại đưa vào tù, thì Diệp Chí Cường nhớ tới Diệp Thiên Bảo là con trai lớn của mình nên anh ta ra sức bảo vệ. Chẳng qua anh ta bị buộc rời khỏi Tây thành. Giữa tiểu thuyết có đề cập tới, Diệp Thiên Bảo xảy ra tại nạn xe rồi qua đời, phần cuối của tiểu thuyết cũng không gây xúc động gì. Chẳng qua là quá xui xẻo, bản thân lại trở thành bà mẹ hai con, cô cảm thấy không đơn giản như vậy.

Có quá trùng hợp hay không? Năm 92, xe ô tô không có nhiều, dựa vào tính cách của nguyên thân, sau khi ly hôn cô ta có thể dẫn hai đứa trẻ về làng. Ở làng Lĩnh An một ngày chỉ có hai xe khách, còn lại chỉ có mấy xe kéo, sao nguyên thân lại xảy ra tai nạn được? Còn Diệp Thiên Bảo bị buộc rời khỏi Tây thành, không lâu lại xảy ra tai nạn xe mà chết. Hai mẹ con đều c.h.ế.t vì tai nạn xe, có phải là c.h.ế.t ngay tại chỗ hay không…

Thân thể của Thư Nhan run lên, bị suy nghĩ của bản thân hù đọa. Dù sao Diệp Chí Cường không thèm quan tâm con cái. Để hai đứa trẻ ở lại nhà họ Diệp sẽ thảm thương hơn so với nhà họ Gia.

Cô đã đáp ứng nguyên thân sẽ chăm sóc hai đứa trẻ, thật ra cô rất thích trẻ con. Bây giờ cô không cần mang thai chín tháng mười ngày, không cần sinh vẫn mà có được hai đứa con, vụ mua bán này cũng có lời.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Thư Nhan căng thẳng trong lòng. Là Diệp Chí Cường sao? Sao anh ta trở về rồi?

Cô nhìn thấy Diệp Chí Cường giống trong trí nhớ của mình. Anh ta mặc áo sơ mi họa tiết cùng với quần tây màu sáng, đeo một chiếc nhẫn vàng trên ngón út, cùng với quả đầu trọc, rất giống với nhà giàu mới nổi

"Cô có ký hay không?" Diệp Chí Cường hỏi.

Thư Nhan cắn chặt môi dưới, dáng vẻ rất đau khổ. Bây giờ cô không thể khiến anh ta chú ý, phải đợi lấy được bằng chứng…

TBC

"Chúng ta ly hôn rồi thì hai con phải làm sao? Ngay cả con, anh cũng không cần sao?" Thư Nhan vừa khóc nức nở vừa hỏi.

"Nếu tôi không vì hai con thì ngôi nhà này sẽ để lại cho cô sao? Cô có nhà và tiền, sau này tôi đều đưa cho cô ba trăm đồng tiền sinh hoạt? Cô ở nhà nuôi con cái thì có gì không tốt? Cô về làng Lĩnh An hỏi một chút đi, người nào có được cuộc sống thoải mái như cô. Vì thế, cô đừng tiếc một nét chữ với tôi, mau ký vào đi." Diệp Chí Cường không nhịn được mà nói.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 7: Chương 7


Kiều Kiều mang thai hơn ba tháng, nếu bọn họ không kết hôn thì bụng của cô ta sẽ to lên. Con của anh ta nhất định phải do Kiều Kiều sinh, đứa bé chắc chắn sẽ vừa xinh đẹp vừa thông minh. Lúc đầu bản thân không nên cưới người phụ nữ mập mạp c.h.ế.t tiệt này, bây giờ lại gây phiền phức như vậy.

"Tôi không đồng ý ly hôn." Cô la lên như một bệnh nhân tâm thần: "Diệp Chí Cường, anh đúng là con người không có lương tâm, tôi không cùng anh ngày đêm làm việc, thì sao anh có thể giàu sang như bây giờ?

“Cái rắm, đó là do tôi thông minh, Thư Nhan, sự kiên nhẫn của tôi có hạn. Cô nhanh chóng ký đi, nếu không cô không có được thứ gì hết.”

"Tôi không ký. Diệp Chí Cường, anh là một tên cầm thú." Cô ngồi ở mép giường mà ôm mặt khóc rống lên.

"Chồng ơi, anh xong chưa?" Âm thanh nũng nịu từ dưới lầu truyền tới.

Ánh mắt của cô trở nên âm u, Diệp Chí Cường anh thật tốt, dám dẫn Lý Kiều Kiều tới đây, thật đúng là không sợ hãi gì.

Diệp Chí Cường trả lời một tiếng, thái độ hoàn toàn trái ngược khi nói chuyện với Thư Nhan. Anh ta rất dịu dàng, may mà không gọi cô không thì cô sẽ nổi cả da gà.

"Cô nên suy nghĩ, tôi chỉ thông báo việc ly hôn với cô, chứ việc đó cũng không do cô làm chủ." Lý Kiều Kiều ở dưới lại gọi lên, Diệp Chí Cường nói xong lời tàn nhẫn rồi rời đi.

Thư Nhan ngẩng đầu lên, vẻ mặt không có chút đau khổ gì mà chỉ hừ một tiếng. Cô phải kêu anh ba hành động nhanh chóng lên, Diệp Chí Cường không chờ đợi được nữa nên cô phải tốc chiên tốc thắng.

Thư Kiến Dương hành đông rất nhanh, ngày thứ ba, có một người đàn ông trẻ tuổi tới tìm Thư Nhan, dẫn cô tới khách sạn Nhật Hâm.

TBC

"Khách sạn sao?" Hai mắt của cô sáng lên “Tôi phải đi liền bây giờ sao?”

"Đúng vậy, anh ba bảo tất cả đều được sắp xếp thỏa đáng." Người đàn ông không dám đánh giá Thư Nhan một cách lộ liễu, anh ta có chút thất vọng trong lòng. Anh ta phải tranh giành với nhiều người mới được cơ hội đi báo tin. Anh ta nghĩ anh ba đẹp trai như thế, thỉ em gái nhất định sẽ rất xinh đẹp. Nhưng anh ta càng hi vọng bao nhiêu thì càng thất vọng bấy nhiêu, em gái của anh ba... Một lời khó nói hết.

Đối phương cho rằng mình che giấu kĩ nhưng Thư Nhan đã phát hiện ra ánh mắt này. Đối với nhan sắc và thân thể này, Thư Nhan cũng không dám nhìn, nhưng nó không làm cho cô tức giận. Việc quan trọng bây giờ là đi bắt kẻ ngoại tình.

Tới khách sạn, cô nhìn thấy Thư Kiến Dương đang đợi cô.

"Diệp Chí Cường mới vào phòng. Trước mắt không cần vội, anh đã tra được một số tài liệu, em xem một chút đi." Thư Kiến Dương đưa túi văn kiện cho cô.

Thư Nhan nhìn anh ấy rồi cầm lấy túi văn kiện. Tài liệu đầu tiên trong túi là tài sản dưới danh nghĩa của Diệp Chí Cường. Đó là một công ty sửa chữa nhà, bốn căn hộ, hai chiếc xe tải và một chiếc xe ô tô. Cô cảm thấy mình không biết rõ cái gì hết, hay nói bản thân quá tự tin. Diệp Chí Cường vốn không chia tài sản, tất cả tài sản đều dưới danh nghĩa của anh ta, việc này cũng làm cho cô bớt hao tâm tổn sức.

Một phần tài liệu khác là báo cáo kiểm tra sức khỏe của Lý Kiều Kiều. Bọn họ thật không sợ gì, trực tiếp đi khám ở bệnh viện nhân dân. Thai đã được 14 tuần, nghĩa là hơn 3 tháng, chẳng trách anh ta nóng vội như thế.

"Đây là ảnh chụp được. Do thời gian quá vội, anh không chụp được nhiều ảnh. Nhưng anh đảm bảo một lát sẽ chụp được nhiều ảnh." Thư Kiến Dương sờ cằm, muốn cô mở túi văn kiện ra.

Trong ảnh chụp Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều cùng nhau ăn đồ Tây, nắm tay dạo phố, ngoài ra còn cùng nhau mua đồ cho trẻ con. Những việc này, anh ta chưa từng làm với nguyên thân, bởi vì anh ta cảm thấy đi cùng nguyên thân rất xấu hổ, nên không cho nguyên thân đi ra ngoài.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 8: Chương 8


Chỉ có những thứ này vẫn chưa đủ, cô tin nếu có thêm ảnh giường chiếu thì càng đủ bằng chứng thuyết phục.

"Bọn họ yêu đương vụng trộm ở chỗ này sao?" Thư Nhan quan sát khách sạn một chút. Ở năm 92, khách sạn như vậy đã rất tốt, cô nhìn bảng giá, phòng cao cấp thì 50 đồng một đêm, so với 500 đồng ở năm 19 thì rẻ hơn rất nhiều.

"Diệp Chí Cường mua cho người con gái kia một căn phòng nhỏ, nó đang được sửa chữa. Vì thế anh ta liền bao một phòng ở chỗ này này trong khoảng thời gian này." Thư Kiến Dương vừa nói vừa chú ý sắc mặt của cô. Mà vẻ mặt của cô hoàn toàn không thay đổi, xem ra đã hoàn toàn hết hy vọng với Diệp Chí Cường. Em ấy như vậy cũng tốt, có tiền thì không còn lo nữa... Gả. .

Cô hơi do dự trong lòng, Thư Kiến Dương quyết định gây khó dễ anh ta một trận, hoặc gây khó dễ em gái nhỏ của anh ta để anh ta phải ra sức bảo vệ. Nếu không em gái này... phải tìm một người khá giả để kết hôn... Dường như... Việc đó có chút khó khăn.

“Đi thôi.”

Người thông báo cho cô chính là người đàn ông trẻ tuổi huýt sáo ở chỗ rẽ. Thư Kiến Dương vỗ vai cô, hai người hùng hổ mà đi tới phòng 505. Bỗng Thư Kiến Dương đạp cửa một cái, cánh cửa liền sập xuống.

Thư Nhan nhìn vết nứt của cánh cửa nhiều lần rồi nuốt ngụm nước miếng, anh ba thật oai phong.

Bên trong hai người đang l** th* mà ôm nhau một chỗ. Diệp Chí Cường bị âm thanh to lớn hù dọa một chút, cô liếc mắt nhìn anh ta từ trên xuống dưới, không biết việc này có tạo thành bóng ma trong lòng anh ta hay không.

Anh ta quay đầu lại nhìn thấy Thư Nhan còn có Thư Kiến Dương ở phía sau, thì mặt càng đỏ lên. Anh ta vừa muốn lên tiếng thì đã nghe âm thanh tách tách, nhìn về phía phát ra âm thanh thì thấy có người đang chụp ảnh bọn họ với đủ góc độ.

Lý Kiều Kiều hốt hoảng muốn tìm chăn che lại, nhưng lại bị em trai của Thư Kiến Dương giựt lấy rồi ném từ cửa sổ lầu năm xuống, nhân tiện ném luôn quần áo của bọn họ.

Vẻ mặt của cô rất đau khổ nhưng trong lòng không ngừng vỗ tay cho em trai này, lát ra phải thưởng thêm tiền cho cậu ta.

"Đừng chụp ảnh, đừng chụp." Mắt của Diệp Chí Cường đỏ ngầu nói: “Thư Nhan, cô muốn làm gì?”

Anh ta không tin cô có gan làm ra chuyện như vậy, nhưng Thư Kiến Dương thì có thể. Anh ta quay đầu đàm phán với Thư Kiến Dương: “Anh ba, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, chuyện của tôi và Thư Nhan là chuyện riêng của gia đình tôi, có phải anh quan tâm quá nhiều rồi không?”

"Là tôi nhờ anh ba giúp." Thư Nhan chỉ về phía Lý Kiều Kiều mà nói: “Bởi vì con hồ ly tinh này, anh đòi ly hôn với tôi? Diệp Chí Cường, anh đúng là tên đàn ông khốn kiếp vô lương tâm.”

"Đừng đánh, đừng chụp nữa mà! Chí Cường, anh ngăn cản bọn họ đi." Lý Kiều Kiều đứng dậy rồi che lại mặt mình.

Thư Nhan xông qua túm lấy tóc Lý Kiều Kiều rồi tát vào mặt cô ta: “Cha mẹ của cô cực khổ nuôi cô ăn học tới đại học, vậy mà cô lại học làm tiểu tam? Cô đúng là con hồ ly tinh không biết xấu hổ...”

Thư Nhan tức giận trong lòng, đời trước ba mẹ dạy cô trở thành người ngoan ngoãn, chưa từng mắng chửi người khác.

Thấy Kiều Kiều bị đánh, Diệp Chí Cường tiến tới muốn đánh lại Thư Nhan. Nhưng Thư Kiến Dương vung tay lên, hai thủ hạ cao lớn liền tiến tới đánh Diệp Chí Cường tơi bời.

Lý Kiều Kiều đang mang thai, cô không dám ra tay quá nặng, tát cô ta hai bạt tay cũng không xảy ra chuyện gì. Còn nếu ồn ào đến mức xảy thai c.h.ế.t người, thì lúc đó có đúng cũng thành sai.

TBC

"Đủ rồi Thư Nhan, cô kêu bọn họ dừng tay đi, có chuyện gì thì chúng ta có thể nói với nhau." Diệp Chí Cường ôm đầu, thỉnh thoảng kêu đau lên.

Hai thủ hạ của Thư Kiến Dương là hai tay võ chuyên nghiệp, chuyên đánh vào những chỗ đau nhất nhưng không gây c.h.ế.t người.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 9: Chương 9


"Anh ba?" Thư Nhan nhìn Thư Kiến Dương, nếu việc này tìm anh ba hỗ trợ thì anh ba sẽ đồng ý, vậy để cho anh ấy quyết định đi.

Thư Kiến Dương gật đầu, nhưng hai thủ hạ vẫn chưa thỏa mãn lại đá thêm một cước rồi đứng trở lại sau lưng anh ấy.

"Anh bằng lòng nói là tốt, vậy thì chúng ta nói chuyện một chút." Cô nhìn Diệp Chí Cường, thấy anh ta cố nhịn đau đớn thì vui vẻ trong lòng.

Bất chấp tất cả, việc đầu tiên cô làm là đánh tên nam nhân cặn bã này một trận, coi như là trút giận giúp nguyên thân trước đây.

"Trước khi nói chuyện, mấy người nên trả lại quần áo cho chúng tôi chứ nhỉ?" Diệp Chí Cường ngồi xổm trong góc tường, bảo vệ bộ phận quan trọng nhất trên người mình.

"Cũng biết xấu hổ à? Nếu biết xấu hổ thì sao lại làm mấy cái trò này? Đổi lại là mười mấy năm trước thì chắc mấy người đã bị b.ắ.n c.h.ế.t rồi." Thư Kiến Dương lườm bọn họ một cái, sau đó quay đầu lại hỏi người đi theo chụp ảnh: “Đã chụp được chưa?”

"Quá trình chiến đấu kịch liệt nhỉ, một cuộn băng còn chẳng đủ nữa kìa." Người đi theo chụp ảnh kích động nói.

Nghe lời này của anh ta, Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều không khỏi lo lắng. Theo như lời của Thư Kiến Dương, nếu như những bức ảnh này bị lộ ra ngoài, quay trở lại mười năm trước sẽ bị cạo đầu bôi vôi cho đi thị chúng, hoặc rơi vào thời kỳ nghiêm trị thì có khi bị b.ắ.n c.h.ế.t luôn. Tuy thời đại bây giờ đã cải cách thay đổi rất nhiều rồi nhưng vẫn còn khá bảo thủ. Nói tóm lại, tuyệt đối không thể để những bức ảnh này lọt ra ngoài.

Lý Kiều Kiều còn sợ hơn cả Diệp Chí Cường, trường đại học mà cô ta theo học tuy không quá nổi, nhưng cô ta vẫn là một sinh viên. Chỉ vì không có ô dù nên bị đưa đến làm việc ở những nơi lương thấp và phúc lợi kém trong nhà máy. Đồng nghiệp của cô ta đều tìm cách để được điều đến những đơn vị khác, cô ta không muốn suốt đời chôn chân trong cái nhà máy rách nát đến lương cũng trả không đủ này nên mới tìm đến Diệp Chí Cường.

Nếu như sự việc giữa hai người bị bại lộ và những bức ảnh này bị phát tán ra bên ngoài, chắc chắn nhà máy sẽ đuổi cổ cô ta, hơn nữa cô ta sẽ bị nhà trường cho thôi học, đời này của cô ta coi như xong rồi.

Càng nghĩ càng sợ, Lý Kiều Kiều ôm lấy thân mình run cầm cập, chẳng còn dáng vẻ kiêu ngạo tự đắc như lúc trước nữa.

Không trả lại quần áo cho bọn họ, một người em trai khác của Thư Kiến Dương đứng trong phòng tắm ném hai cái khăn lên người Diệp Chí Cường và Lý Kiều Kiều, để bọn họ gói cái thân mình tr*n tr**ng đó lại, chủ yếu là sợ bọn họ làm bẩn mắt mình.

"Suy cho cùng thì chuyện này là chuyện trong nhà, anh ba, anh có thể nương tay một chút không?" Bây giờ Thư Kiến Dương đang ở thế mạnh, lại còn nắm thóp anh ta, Diệp Chí Cường thức thời xin tha.

Thư Kiến Dương im lặng không nói gì, quay người nhìn Thư Nhan, anh ấy đến đây để đòi lại công bằng cho cô, vậy nên quyết định như thế nào là nằm ở cô.

Thư Nhan cũng gật đầu: “Để con hồ ly tinh này ra ngoài đi.”

Lúc Lý Kiều Kiều sắp rời đi, cô ta dùng ngón trỏ khẽ chạm vào Diệp Chí Cường, nhìn anh ta bằng ánh mắt cầu xin.

"Yên tâm đi, em cứ ra ngoài đợi anh." Diệp Chí Cường cầm cái bóp - món đồ duy nhất còn sót lại, móc ra vài trăm tệ rồi nói: “Em tìm nhân viên phục vụ mua hai bộ quần áo nha.”

TBC

Thư Kiến Dương cũng không hề ngăn cản, nói với Thư Nhan rằng: "Anh đợi ngoài cửa nhé, có gì thì kêu anh." Vừa nói vừa lườm Diệp Chí Cường, rõ ràng những lời này cũng là nói cho anh ta nghe.

Trong phòng đã không còn người ngoài, bầu không khí cũng trở nên tĩnh lặng. Thư Nhan kéo một chiếc ghế qua rồi ngồi xuống, cô dựa người ra phía sau, lạnh nhạt hỏi: “Không ngồi à?”
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 10: Chương 10


Diệp Chí Cường hít vào một hơi thật sâu, bây giờ anh ta là kẻ yếu thế, không dám huênh hoang như lúc trước nữa, khóe môi giật giật, sau đó nở một nụ cười miễn cưỡng."Thư Nhan, có phải anh ba ép cô đúng không? Muốn nhân cơ hội hai chúng ta ly hôn để thừa nước đục thả câu chứ gì?"

Đến bây giờ Diệp Chí Cường vẫn không tin Thư Nhan sẽ đi đánh ghen, nói cách khác là cô lại dám đi đánh ghen.

TBC

"Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh ba cả, anh ấy chỉ đến để giúp tôi thôi." Thư Nhan tựa như đang mỉm cười với Diệp Chí Cường: “Diệp Chí Cường, anh muốn ly hôn với tôi đúng không?”

Nếu như vẻ ngoài của Thư Nhan chẳng có gì thay đổi, anh ta còn tưởng là người đang ngồi trước mặt mình là một người khác.

"Chúng ta quen biết nhau thông qua mai mối, chỉ gặp nhau đúng hai lần là đã kết hôn thì có tình cảm kiểu gì? Thư Nhan, tôi biết những năm này cô vừa phải làm việc vừa phải chăm sóc con rất cực khổ, cho nên tôi quyết định để lại căn nhà cho cô, tiền tiết kiệm cũng là của cô, thật sự không thể..." Diệp Chí Cường cắn răng nói: “Nhưng hai đứa nhỏ hãy để tôi nuôi, trước đây do tôi suy nghĩ không kỹ càng, cô một thân một mình nuôi hai đứa con sẽ không tiện cho việc tái hôn sau này. Không còn vướng bận hai đứa nhỏ nữa, cô vừa có nhà vừa có tiền, tùy tiện tìm mộ người đàn ông thôi cũng đã tốt hơn tôi rất nhiều rồi.”

Hai đứa con mà Thư Nhan sinh ra anh ta chỉ gặp qua mấy lần, lúc em bé mới chào đời Diệc Chí Cường bế được hai lần, về sau càng lạnh nhạt, căn bản không có tình cảm cha con gì hết. Cho nên lúc Lý Kiều Kiều nói rằng sợ con của cô ta sẽ bị anh chị nó ức h**p, Diệp Chí Cường không nghĩ gì nhiều mà ném hai đứa cho Thư Nhan nuôi, dù sao anh ta chỉ cần bỏ ra một chút tiền là được rồi. Các khoảng học phí sau này anh ta cũng sẽ trả hết, tóm lại không thể để Lý Kiều Kiều và đứa con trong bụng cô ta chịu thiệt thòi. Theo như lời của Lý Kiều Kiều nói thì đây chính là kết tinh của tình yêu giữa hai người bọn họ.

Bây giờ tình hình đã khác xưa, bọn họ bị Thư Nhan nắm thóp, chỉ có thể nhượng bộ lùi một bước, khi mọi chuyện xong xuôi thì ném hai đứa nó cho ông bà ở quê, anh ta và Lý Kiều Kiều cũng chẳng bị ảnh hưởng gì.

Hai người họ đúng là quen biết nhờ người mai mối, đã chung sống với nhau nhiều năm như vậy, lại có với nhau hai mụn con, không còn tình thì cũng còn nghĩa chứ?

Ở quê mà, quen biết nhờ xem mắt thì ai cũng vậy thôi, chẳng phải cũng sống hết một đời à?

Suy cho cùng, bây giờ Diệp Chí Cường đã phất lên, không còn vừa mắt với cô vợ lôi thôi xấu xí ở nhà nữa, anh ta muốn quen biết với những cô gái vừa trẻ đẹp lại có học thức ở ngoài kia hơn.

"Muốn ly hôn cũng được." Thư Nhan cũng không tiếp tục vòng vo với anh ta nữa, trả lời một cách sảng khoái: “Nhưng những điều kiện trước đó tôi không đồng ý.”

"Cô muốn gì? Chê tiền ít à? Cô biết tôi nhận khoán công trình sẽ không có nhiều tiền mà, tiền tạm ứng đều nằm hết ở trong này rồi, bây giờ còn đang thiếu tiền vật liệu ở bên ngoài, tôi còn chưa thanh toán lương cho mấy anh em đang làm kia kìa." Diệp Chí Cường nghiến răng nhìn Thư Nhan, biểu cảm khốn khó nói: “Hay là vậy đi, bây giờ tôi mặt dày đi mượn tiền, cắn răng nhẫn nhục chắc cũng mượn được cỡ hai vạn, cộng với một vạn tiền tiết kiệm trong nhà là ba vạn, trong thôn của cô làm gì có nhà nào có nhiều tiến đến thế? Cô là người duy nhất rồi nhỉ?”

Thư Nhan hừ nhẹ, nếu như không nắm rõ tài sản của anh ta thì chắc có lẽ cô đã bị anh ta xoay vòng vòng. Chỉ với ba vạn mà lại muốn đuổi cô ư? Nằm mơ đi!

“Ly hôn cũng được, nhưng anh phải tay trắng đi ra khỏi nhà.”

Diệp Chí Cường kinh ngạc đứng bật dậy: “Dựa vào đâu chứ?”
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 11: Chương 11


"Dựa vào việc anh đi quá giới hạn trong hôn nhân, còn có con với người phụ nữ khác. Nếu bây giờ tôi kiện lên tòa, quan tòa cũng sẽ khiến anh tay trắng ra đi. Diệp Chí Cường, bây giờ tôi đã có nhân chứng vật chứng đầy đủ, anh nên ngoan ngoãn rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng, bằng không ư? Chúng ta gặp lại nhau trên toà án nhé."

Diệp Chí Cường Kinh ngạc trợn tròn mắt, không thể tin được người vợ luôn gọi dạ bảo vâng thường ngày lại biến thành thế này. Có lẽ nào việc anh ta muốn ly hôn đã khiến cô chịu phải đã kích nên mới thay đổi thành như vậy?

Không đúng, chắc chắn là do Thư Kiến Dương dở trò mánh khóe. Có thể nói đến mức này, một người mà ngay cả bậc tiểu học còn chưa tốt nghiệp thì lấy đâu ra kiến thức về pháp luật chứ? Còn biết cả nhân chứng và vật chứng, chắc chắn là Thư Kiến Dương dạy cho cô, anh ta hẳn là đang nhòm ngó đến công ty mình rồi.

"Nhan Nhan, có phải Thư Kiến Dương đã nói gì với cô không? Anh ta không có ý tốt đâu, tin tôi đi, anh ta chỉ lợi dụng cô để độc chiếm tài sản của tôi thôi. Sau khi đạt được mục đích rồi anh ta không chia cho cô một cắc nào đâu." Diệp Chí Cường càng nói càng tự cho mình là đúng: "Đến lúc đó tôi và cô không một xu dính túi, lấy gì nuôi con chứ? Chắc cô cũng không muốn con trai con gái theo tôi chịu khổ đúng không?"

Thư Nhan lắc đầu, ngước lên nhìn Diệp Chí Cường: "Kể từ khi kết hôn cho đến bây giờ, anh qua lại với bao nhiêu người phụ nữ thì chắc anh tự biết, tôi vì con nên mới cắn răng chịu đựng, đến bây giờ tôi mới phát hiện ra ngay cả con cái anh cũng chẳng cần, tôi làm sao tin anh được nữa? Cho nên, Diệp Chí Cường à, bất kể anh có nói gì, sau khi ly hôn thì phải tay trắng ra đi."

Nguyên chủ có thể tin những lời ba hoa của Diệp Chí Cường, nhưng Thư Nhan cô thì không.

"Vậy thì khỏi ly hôn." Diệp Chí Cường nhìn chòng chọc vào Thư Nhan: "Cô hài lòng rồi chứ?"

Vốn dĩ anh ta còn nể tình Thư Nhan sinh cho anh ta hai đứa con nên mới để lại nhà và tiền cho cô, xem ra anh ta đã quá mềm lòng rồi.

Không muốn ly hôn? Vậy cứ chờ mà xem.

Thư Nhan bật cười trào phúng, cô đứng dậy, lạnh nhạt nói: "Bây giờ không phải là anh muốn ly hôn với tôi, mà là tôi muốn ly hôn với anh. Cuộc hôn nhân này chắc chắn phải kết thúc, tài sản và con cái phải để lại cho tôi, anh mang theo Kiều Kiều hay Diễm Diễm gì đó của anh cút càng xa càng tốt."

"Thư Nhan, cô quá đáng lắm rồi đó." Diệp Chí Cường nhìn người vợ xa lạ trước mắt, anh ta gấp lắm rồi.

"Đây là ảnh của anh và Lý Kiều Kiều ở chung, còn cả báo cáo sức khỏe của cô ta lúc đến bệnh viện kiểm tra, hôm nay còn chụp được một đống ảnh đặc sắc nữa. Diệp chí Cường, anh nghiêm túc suy nghĩ cho kỹ đi nha."

Những thứ đặt ở trên bàn khiến toàn thân Diệp Chí Cường run lên bần bật, hai mắt đục ngầu, trong đôi mắt ánh lên sự hung tợn: "Rốt cuộc cô muốn gì?"

"Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, anh, cuốn gói ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, mang theo Kiều Kiều của anh biến khỏi mắt tôi." Thư Nhan nhìn biểu cảm hận không thể bóp c.h.ế.t cô của Diệp Chí Cường, gằn từng chữ nói: "À đúng rồi, tôi đã cho người điều tra toàn bộ tài sản của anh, thuận tiện tìm luật sư công chứng rồi, nếu anh tìm cách chuyển đổi tài sản, tội tăng một bậc."

TBC

"Thư Nhan, tôi g.i.ế.c cô!" Anh ta tuyệt đối không thể ra đi với hai bàn tay trắng, đây là tiền mà anh ta kiếm được, sao phải đưa hết con con mụ mập c.h.ế.t bầm này chứ.

"Anh ba!" Thư Ngôn lùi về phía sau mấy bước, hô lớn lên một tiếng, Thư

Kiến Dương vẫn luôn đứng chờ trước cửa, nghe vậy bèn trực tiếp đạp cửa bước vào.

Diệp Chí Cường sắp bổ nhào qua đó cũng cũng khôi phục lý trí, cố gắng đè nén lửa hận trong lòng.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 12: Chương 12


"Nói xong chưa?" Thư Kiến Dương vừa nói vừa quan sát Diệp Chí Cường, dường như chỉ cần Thư Nhan hô lên một tiếng là anh ấy sẽ lao vào.

"Cái gì cần nói cũng đã nói hết rồi, tôi mong anh sẽ nhanh chóng đưa ra quyết định, nhớ cho rõ, tôi cho anh thời gian ba ngày, nếu như ba ngày sau anh vẫn không đưa ra đáp án, vậy thì tôi sẽ thay anh quyết định." Dáng vẻ của Thư Nhan bây giờ giống hệt với lúc Diệp Chí Cường ép cô ký vào đơn ly hôn, ngay cả giọng điệu và cách thức cũng y hệt.

Khó khăn lắm anh ta mới có thể áp chế được cơn giận nay lại bùng lên, nhưng do e ngại đối phương người đông thế mạnh, Diệp Chí Cường chỉ đành nuốt ngược vào trong.

"Anh ba, chúng ta đi thôi." Cô rất thích cái cảm giác Diệp Chí Cường hận cô muốn c.h.ế.t mà chẳng làm gì được.

Đi đến dưới lầu, Thư Nhan cười nói: "Hôm nay may mà có anh ba và các anh em của anh đến giúp, trưa nay em mời, hy vọng anh ba và mấy anh em nể mặt."

"Được, chúng ta đến nơi khác đi." Thư Kiến Dương thay mặt mọi người đồng ý, đến một nhà hàng cách đó không xa. Bọn họ nhanh chóng đi lên phòng ăn riêng trên lầu hai một cách quen thuộc.

"Tay nghề của ông chủ nhà hàng này rất cừ, bọn anh hay đến đây dùng cơm lắm." Bọn anh ở đây tất nhiên là nói đến mấy người Thư Kiến Dương rồi, nhóm người của anh ấy thỉnh thoảng vẫn tới đây đánh giá cách bài trí của nhà hàng, mang theo một chút hứng thú.

Đã nhận ra, Thư Nhan tự nói trong lòng.

Sau khi ăn uống no nê, Thư Ngôn đã gói phong bao đỏ cho những ai giúp đỡ hôm nay, trong đó có một trăm tệ. Vào những năm 1992. đó không phải là một số tiền nhỏ.

"Cái này... anh ba?" mấy người khác nhìn Thư Kiến Dương.

TBC

"Cầm lấy đi. Về sau nhờ mấy anh em cố gắng giúp đỡ chuyện của em gái tôi." Thư Nhan đã mang ra ngoài rồi, Thư Kiến Dương cũng sẽ không ngăn cản, anh biết Diệp Chí Cường khá là giàu có. Sau khi ly hôn, người em họ này đương nhiên sẽ trở thành một triệu phú, vài trăm tệ thì có đáng là bao.

"Anh ba, anh nghĩ Diệp Chí Cường sẽ đồng ý đi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng sao?" Thư Nhan có chút lo lắng.

"Không dễ dàng như vậy đâu." Họ đều là đàn ông, và họ hiểu rõ đàn ông coi trọng sự nghiệp của mình như thế nào.

"Anh ta không đồng ý cũng phải đồng ý." Thư Nhan do dự một hồi: "Mấy ngày này em sẽ không về chỗ cũ, em đến chỗ của anh ba được không?"

Diệp Chí Cường là một chủ thầu, hiện nay anh ta sở hữu một công ty xây dựng, dưới tay anh ta cũng có không ít người giúp đỡ. Những năm nay vì muốn đoạt được chuyện làm ăn, đánh nhau ẩu đả là chuyện thường như cơm bữa, Diệp Chí Cường leo lên được vị trí này cũng không phải là người tử tế gì cho cam. Nếu anh phái người đến nhà bắt cóc cô, tùy ý tìm một người đàn ông đến để ép cô chụp những bức ảnh khó nói, đến lúc đó bị anh ta cắn trả một miếng cũng không phải là không thể.

Thư Nhan đã cân nhắc việc này từ trước rồi, lúc quay về tốt nhất cầm theo cả chứng minh nhân dân và sổ tiết kiệm, vì an toàn nên cô sẽ tạm thời đến ở chỗ của Thư Kiến Dương. Cho dù Diệp Chí Cường có hung tàn đến cỡ nào cũng không thể qua mặt xã hội đen được, ắt hẳn anh ta cũng không dám ra tay trong địa bàn của Thư Kiến Dương.

"Được." Cho dù Thư Nhan không nói gì, Thư Kiến Dương cũng sẽ khuyên cô không nên về nhà trong lúc này.

"Cảm ơn anh ba."

Nhà của Thư Kiến Dương nằm ở gần vũ trường, trị an của những năm 1992 không thể tốt bằng những năm 1919 được, nơi này thật sự rất hỗn loạn, thường xuyên xảy ra ẩu đả đánh nhau. Nhưng ngoại hình của Thư Nhan rất bình thường nên chắc là sẽ không gặp vấn đề gì đâu.

"Nơi đây rất phức tạp, tốt nhất cứ để mấy người Tiểu Phi đi theo bảo vệ em." Thư Kiến Dương rất lo lắng cho cô, nơi đây không những cướp sắt mà còn cướp giật, vậy nên cẩn thận chưa bao giờ là thừa.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 13: Chương 13


Tiểu Phi chính là cái người trẻ tuổi đến báo tin nọ, còn người đàn ông nổi tiếng côn đồ kia lại là đàn em dưới quyền của Thư Kiến Dương, hai người này đều là trợ thủ đắc lực của anh ấy.

"Cảm ơn anh." Ngoài mặt Thư Nhan tỏ ra mạnh mẽ vậy thôi chứ cô vẫn là một người phụ nữ chân yếu tay mềm, đột nhiên xuyên vào một nhân vật trong sách, chưa kịp thích ứng đã phải dọn dẹp mớ hỗn độn cho nguyên chủ. Đối mặt với một người đàn ông hung hăng như Diệp Chí Cường, nếu nói không sợ là nói dối. Sở dĩ cô có thể cứng rắn đến như vậy là nhờ có chỗ dựa vững chắc Thư Kiến Dương.

"Anh ba, em còn có chuyện này phiền anh ra tay." Thư Nhan thật sự không biết tìm ai để giúp mình nữa, đành phải mặt dày tiếp tục nhờ cậy Thư Kiến Dương.

"Em nói đi." Vì Thư Kiến Dương hứa sẽ giúp đỡ cô, nên đã giúp thì phải giúp cho trót.

"Hai đứa nhỏ còn gửi nhờ ở nhà ông bà nội, em lo là đến lúc đó Diệp Chí Cường sẽ dùng hai đứa nhỏ để uy h.i.ế.p em." Con trai Diệp Thiên Bảo thì không nói rồi, nhưng con gái Diệp Thanh Thanh là đứa mà cô lo lắng nhất. Ai mà biết Diệp Chí Cường sẽ làm ra chuyện tày đình gì.

Chuyện này thật sự có thể xảy ra, Thư Nhan ép anh ta phải ra đi với hai bàn tay trắng, anh ta bị dồn vào đường cùng thì rất có thể sẽ mất đi lý trí.

"Em muốn đón hai đứa nhỏ lên đây à?" Thư Kiến Dương im lặng suy nghĩ một lúc: "Được rồi, bây giờ trường học vẫn chưa khai giảng, chắc anh hai vẫn còn ở nhà, để anh nhờ anh ấy đưa hai đứa nhỏ lên thị trấn, ở đó có một người anh em tốt của anh, cậu ấy có sẵn xe nên rất tiện."

Giống với Thư Kiến Giang, anh hai Thư Kiến Ba cũng là một người rất nổi tiếng, nhưng tiếng tăm của hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Thư Kiến Dương nổi tiếng là một tên đầu gấu, còn Thư Kiến Ba lại nổi tiếng là một hiệu trưởng tài đức vẹn toàn, được mọi người kính trọng.

Anh ấy là sinh viên duy nhất trong nhà họ Thư, cũng là sinh viên đầu tiên trong làng sau khi kỳ thi đại học kết thúc. Vốn dĩ anh ấy có thể ở lại thành phố, hoặc về tỉnh chọn đại một công việc cũng được. Nhưng anh hai lại không làm như vậy, anh ấy đã quay về quê và chọn cái nghề gõ đầu trẻ.

TBC

Làng Lĩnh An không phải là một vùng quê nghèo khó, nhưng cũng chẳng phải là một nơi tốt đẹp gì. Một cái làng rộng lớn như vậy có tận mấy trăm em học sinh, trong đó có đến bốn học sinh cấp hai nhưng chỉ có tám giáo viên phụ trách giảng dạy. Có thể thấy sự chênh lệch giữa số lượng giảng viên và học sinh lớn đến mức nào. Sau khi biết tin sinh viên trong làng muốn quay về xây dựng quê hương, người trong huyện và làng đã tổ chức lễ chào đón cho anh ấy, thậm chí còn đề bạc anh lên làm phó hiệu Trưởng. Đợi đến khi nào hiệu trưởng đương nhiệm về hưu thì sẽ đưa anh lên làm hiệu trưởng.

Nhờ có sự nỗ lực của Thư Kiến Ba mà trường học đã được xây thêm một dãy phòng học mới, cũng có thêm nhiều giáo viên hơn, hạn chế tình trạng một giáo viên dạy cùng lúc nhiều lớp.

Theo đuổi con đường học tập là cách để người nghèo thoát nghèo nhanh chóng và dễ dàng nhất. Ai mà không muốn được học đại học, đi làm ở đơn vị, ngồi mát ăn bát vàng chứ.

Cho nên dân làng dù có con em đang đi học hay không đều vô cùng kính trọng Thư Kiến Ba.

Mà so ra Thư Kiến Dương suy nghĩ chu đáo hơn Thư Nhan rất nhiều. Nếu nhờ người ngoài đến đón con cháu nhà họ Thư thì không tránh khỏi việc bị người ta hỏi dò hỏi, nhưng nếu đó là Thư Kiến Ba thì sẽ không như vậy.

Theo như lời của Thư Kiến Dương thì Thư Kiến Ba cũng chẳng phải người hoàn hảo gì mấy, anh ấy là người đọc nhiều sách nên hơi bảo thủ, lại có danh tiếng.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 14: Chương 14


Nếu để anh hai biết được chuyện Thư Nhan muốn ly hôn thì chắc chắn anh ấy sẽ không đồng ý, hơn nữa còn dạy dỗ cho hai người một trận, sau đó quay về mách với người lớn trong nhà.

"Anh hai, là em đây. Thư Nhan con nhà chú Hai muốn nhờ anh một chuyện. Đúng rồi, là Thư Nhan con của chú Hai ấy. Cũng không phải chuyện gì to tác đâu anh, dạo gần đây Diệp Chí Cường bận làm công trình quá, mà Thư Nhan lại đang bị bệnh, không thể quay về đón hai đứa nhóc được. Qua hai ngày nữa là trường học mở cửa lại rồi, không thể để lỡ việc học hành của con trẻ được. Cho nên phiền anh đưa hai đứa trẻ lên thị trấn giúp em, em có người quen ở trên đó, cậu ấy có xe riêng nên có thể chở hai đứa nhóc lên thành phố." Trong nháy mắt Thư Kiến Dương đã bịa ra được một lời nói dối hoàn chỉnh.

"Diệp Chí Cường bận đến nỗi không thể đi đón con sao? Cậu đưa máy cho nó, anh phải nói chuyện với nó mới được. Công việc làm ăn có thể quan trọng hơn con mình sao?" Thư Kiến Ba quở trách nói.

Xém chút nữa Thư Kiến Dương đã không kịp trở tay, suy nghĩ của anh hai và suy nghĩ của anh ấy trước nay không giống nhau. Đang muốn nói thêm thì Thư Nhan ngồi bên cạnh đã nhanh tay tiếp điện thoại.

"Anh hai, là em. Thư Nhan đây." Thư Nhan đợi đầu dây bên kia kịp phản ứng lại rồi mới nói tiếp: "Công trường đang xảy ra vấn đề về nguyên vật liệu, Chí Cường đã đưa công nhân đến công xưởng để giải quyết rồi. Chỗ đó cách xa tận mấy tỉnh liền, em cũng không liên lạc được với anh ấy, nếu không phải vì bất đắc dĩ thì em đã không chạy đến nhờ cậy anh ba. Anh hai, anh cũng biết ba mẹ em và ba mẹ Chí Cường không mấy hòa thuận, chỉ cần gặp nhau là xảy ra cãi vã, anh xem..."

"Thôi được rồi, lát nữa anh đến đón cháu." Thư Kiến Ba nhìn đồng hồ, bây giờ là 1h30, chuyến xe buýt lên thị trấn sẽ bắt đầu chạy từ 2h30, vẫn còn kịp. Anh hai tranh thủ thu dọn một chút, sau đó lái xe máy bắt đầu xuất phát.

"Anh ba, nhìn em đi, chuyện gì cũng phải phiền đến anh." Thư Nhan có chút xấu hổ, ba mẹ và anh chị em của nguyên chủ thì chẳng nhờ cậy được gì. Nhưng người anh họ hàng xa này lại giúp cô tận tình đến như vậy.

"Đều là anh em trong nhà mà nói như vậy nghe xa lạ quá. Em nghỉ ngơi một lát đi, chốc nữa hai đứa nhỏ đến đây anh sẽ nói với em." Nhìn thì thấy số lượng vũ trường mà Thư Kiến Dương quản lý không nhiều, nhưng anh phải xử lý rất nhiều việc.

TBC

Lái xe máy từ nhà họ Thư đến nhà họ Diệp chỉ mất khoảng mười phút, lúc Thư Kiến Ba chạy đến nhà Diệp Chí Cường thì hai đứa nhỏ đang chơi ở trong sân.

Nghe tiếng xe máy, hai đứa trẻ tò mò nhìn sang. Bà Diệp thì không muốn để hai đứa nó về nhà họ Thư, cho nên hai đứa nhóc không biết đến người chú họ Thư Kiến Ba này.

Hai đứa nhỏ không biết, nhưng bà Diệp thì lại biết, bà Diệp bỏ hết công việc trong tay, chạy ra hồ hởi mời anh ấy vào nhà.

"Thím à, không cần như vậy đâu. Hôm nay cháu đến đây là vì em họ nhờ vả. Chí Cường bận công việc quá, còn em họ thì lại bị bệnh suốt mấy ngày nay. Không phải hai ngày nữa là khai giảng rồi sao? Tình cờ có một người bạn của cháu trên thị trấn vào thành phố làm việc, cậu ấy có xe, cháu định nhờ người ta tiện đường đưa hai đứa nhỏ đi theo." Thư Kiến Ba không ngồi xuống ghế, chuyến xe buýt lên thị trấn chỉ còn hai mươi phút nữa sẽ khởi hành, nếu không tranh thủ thì sẽ không kịp mất.

"Diệp Cường và vợ nó vẫn chưa nói với thím, sao nói đi là đi ngay luôn vậy?" Trong lòng bà Diệp cảm thấy có chút gì đó không đúng. Cháu gái thì có thể đón đi, nhưng cháu trai là tâm can bảo bối của bà, một ngày không gặp thì ăn cơm không ngon, lần này đi phải đợi đến năm sau mới được gặp lại.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 15: Chương 15


Bà Diệp vừa lẩm bẩm vừa thu dọn hành lý, Diệp Thanh Thanh thì chẳng có mấy bộ đồ, gói ghém xong chỉ vỏn vẹn một cái túi nhỏ. Nhưng Diệp thiên Bảo thì cơ man là đồ, nào là giày dép, đồ chơi, đồ ăn vặt, chật ních hai cái túi da rắn, cộng thêm một cái ba lô cao bồi.

"Có cần gọi điện báo cho Diệp Chí Cường biết không?" Ông Diệp không an tâm hỏi chừng.

Chí Cường và vợ nó có gì đều nói với hai ông bà, lần này đột nhiên kêu Thư Kiến Ba đến đón hai đứa nhỏ đi, không phải là đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?

"Gọi cái gì mà gọi chứ? Đến chi bộ thôn gọi điện thoại phải mất hơn mười phút, quay về làm sao đón được chuyến xe tối. Hơn nữa người đến đón là con cái nhà họ Thư, sao có thể làm hại hai đứa trẻ kia chứ?" Bà Diệp nhanh chóng bác bỏ, ôm chầm lấy cháu trai ngoan của bà: "Ôi, Thiên Bảo của chúng ta phải quay về với ba mẹ rồi, bà nội không nỡ xíu nào!"

"Vậy cháu không đi nữa, cháu ở đây chơi với bà." So với ba và mẹ, Diệp Thiên Bảo càng muốn ở bên ông bà nội hơn.

"Vậy không được, Thiên Bảo của chúng ta là người thành phố, phải đi nhà trẻ ở thành phố, tương lai đỗ đạt trạng nguyên."

"Được ạ, cháu nhất định sẽ thi đô trạng nguyên rồi quay về với bà." Diệp Thiên Bảo vỗ n.g.ự.c nói.

Hai ông bà muốn đưa cháu ra trạm xe, nhưng sau khi chuyển hành lý ra sau xe máy chỉ còn thừa chỗ cho hai đứa trẻ ngồi.

"Sắp đến hai giờ rồi, thưa chú thím, cháu đi trước đây."...

Diệp Chí Cường ôm bụng, rõ ràng toàn thân anh ta rất đau, nhưng lại không kiểm tra ra được vấn đề gì, anh ta biết mình đụng phải chuyên gia đánh người rồi.

"Anh Cường, anh không sao chứ?" Lý Kiều Kiều cũng đi kiểm tra sức khỏe, mới vừa rồi cô ta bị dọa sợ đến mức bụng liên tục nhói lên, sợ đứa trẻ trong bụng xảy ra chuyện gì.

"Anh không sao, em không sao chứ?" Diệp Chí Cường nhìn Lý Kiều Kiều, sắc mặt trở nên dịu xuống.

"Anh Cường, em sợ quá!" Lý Kiều kiều nép mình vào trong vòng tay của Diệp Chí Cường, vừa đúng đụng vào vết thương của anh ta.

Nghe thấy tiếng anh ta kêu lên, cô ta nhanh chóng lùi ra sau: "Không phải anh nói là không bị thương sao? Anh bị thương ở đâu? Để em xem."

Lý Kiều Kiều nhẹ nhàng sờ lên n.g.ự.c Diệp Chí Cường, đau khổ nói: "Sao cô ta dám chứ, để nhiều người đến đánh anh như vậy, sao cô ta lại tàn nhẫn đến mức này?"

"Cô ta chỉ là một con đàn bà quê mùa, sao có thể sánh với em? Không sao đâu, qua hai ngày nữa là sẽ ổn thôi."

Lý Kiều Kiều mím môi lo lắng hỏi: "Anh Cường, em phải làm sao bây giờ? Những tấm ảnh đó không được để lọt ra ngoài, nếu không chúng ta c.h.ế.t chắc."

"Đừng lo lắng. Anh sẽ không để cô ta được toại nguyện đâu." Diệp Chí Cường hung tợn nói.

Nếu cô đã bất nhân đừng trách tôi bất nghĩa, muốn dùng những bức ảnh đó uy h.i.ế.p tôi sao? Mơ đi. Chẳng phải chỉ là vài tấm hình thôi à, tôi để cô phải nếm thử xem như thế nào.

Diệp Chí Cường xoa dịu Lý Như Mai, dẫn người đến thẳng nhà của Thư Nhan.

"Anh Cường, từ lầu một đến lầu năm bọn em đều tìm cả rồi, không thấy người đâu."

Diệp chí Cường thuận tay vớ lấy chiếc cốc đặt ở trên bàn ném vỡ tan tành, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chắc chắn cô ta đang ở chỗ của Thư Kiến Dương rồi."

TBC

Giống như dự đoán của Thư Nhan, Diệp Chí Cường không có gan đến quậy ở địa bàn của Thư Kiến Dương, nhưng nếu như bắt anh ta ra đi với hai bàn tay trắng như lời Thư Nhan nói, chắc chắn anh ta sẽ không chịu.

Phụ nữ có mạnh mẽ cỡ nào cũng không thể bỏ mặc con, Diệp Chí Cường nghĩ đến đây bèn gọi điện về nhà cho ba mẹ.

"Ai đấy?"

"Chú à, là cháu, Chí Cường đây. Không có chuyện gì đâu chú, cháu gọi về hỏi thăm ba mẹ chút chuyện thôi." Diệp Chí Cường nghĩ mình phải lắp cho nhà ở dưới quê một bộ điện thoại thôi, có việc gì phải gọi như thế này thì thật bất tiện.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 16: Chương 16


Khoảng hai mươi phút sau, Diệp Chí Cường gọi lại, lần này là ông Diệp nghe máy."Ba, là con đây. Hai đứa nhỏ đâu?" Diệp Chí Cường lúc này không có tâm tình nói chuyện phiếm, đi thẳng vào chủ đề.

"Hai đứa nhỏ? Không phải con cho Thư Kiến Ba đến đón nó sao?" Lão Diệp khịt mũi: "Con không biết à?"

Diệp Chí Cường đột nhiên đứng bật dậy: "Hai đứa nhỏ do Thư Kiến Ba đón?" Anh ta phải sớm nghĩ tới Thư Kiến Dương chẳng phải người tốt lành gì.

"Đúng vậy, vừa mới đến đón đi rồi. Chắc bây giờ cậu ấy đã lên chuyến xe buýt buổi tối. Sao vậy? Không phải con kêu cậu ấy đến đón à?" Ông Diệp lo lắng.

"Mấy ngày nay con bận quá nên không quản việc nhà nhiều. Mắt thấy chỉ còn hai ngày nữa là khai giảng nên mới gọi điện về hỏi. Có lẽ Thư Nhan đã nhờ anh họ đến đón. Con sẽ gọi hỏi sau." Về chuyện ly hôn của họ, anh ta vẫn chưa nói với gia đình, càng không thể nói bây giờ. Như vậy chưa đủ ồn ào sao?

"Vậy con mau gọi điện thoại hỏi đi." Hôm nay mí mắt của ông Diệp liên tục giật giật, trong lòng luôn cảm thấy không ổn.

"Con biết rồi. Thư Kiến Ba là hiệu trưởng. Giao cho anh ấy có gì mà đáng lo? Con cúp máy trước đây, gọi cho ba sau." Sau khi cúp điện thoại, Diệp Chí Cường gần như nghiến chặt răng.

Từ làng Lĩnh An đi vào thị trấn phải mất 40 phút. Hai đứa trẻ không biết bắt xe như thế nào, mặt mày ủ dột. Nhưng may mà những người do Thư Kiến Dương sắp xếp đã đợi sẵn ở nhà ga. Khi gặp hai đứa trẻ, họ sẽ đưa chúng đến thẳng Tây thành.

"Hai đứa nhỏ đến rồi." Thư Kiến Dương gõ cửa phòng Thư Nhan, nhìn thấy cô bèn nói.

"Đến rồi sao?" Thư Nhan đột nhiên có hơi do dự, những lời thề son sắc trước đây, kiếm thật nhiều tiền gì gì đó, thật ra là để tự an ủi bản thân, một thiếu nữ đơn thân bỗng chốc làm mẹ, đó là gánh nặng không hề nhỏ.

TBC

Con dâu xấu cũng nên gặp ba mẹ chồng, đây là trách nhiệm gốc rễ, cô kế thừa nguyên thân và cũng kế thừa trách nhiệm mà lẽ ra cô phải đảm nhận.

Thấy người mẹ Thư Nhan, hai đứa bé cũng không có phản ứng đặc biệt lớn, Diệp Thanh Thanh nhát gan cúi đầu, thỉnh thoảng liếc nhìn Thư Nhan một chút, trong ánh mắt mang theo khát vọng lẫn một tia sợ hãi. Em trai ở một bên thì hoàn toàn tương phản, khỏe mạnh kháu khỉnh, nhìn thấy Thư Nhan cũng không đứng dậy, hoàn toàn không có vẻ thân mật vui sướng khi con nhìn thấy mẹ.

Trong hai đứa bé thì con gái lớn là nguyên thân tự nuôi nấng, con trai nhỏ sau khi sinh ra không bao lâu thì bị bà Diệp ôm đi, trừ cho bú, thời gian còn lại rất ít khi tiếp xúc với nguyên thân, tình cảm mẹ con rất mờ nhạt bình thường.

Lẽ ra nguyên thân sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã nhận được sự đối xử không công bằng, sau khi sinh con gái thì bị nhà chồng ghét bỏ, hẳn là cảm động lây nhau nên phải đối xử với con gái tốt hơn mới đúng. Kết quả nguyên thân cũng xem con gái là hàng lỗ vốn, có thể để cho con gái ăn no mặt ấm là được rồi, dù sao đến mười bảy mười tám sẽ lấy chồng trở thành người nhà khác.

Kẻ tổn thương lại muốn tổn thương người khác, Thư Nhan không thể nào hiểu được tư tưởng của bọn họ, mình vốn chịu khổ bởi gia đình trọng nam khinh nữ, chẳng lẽ không nên đối xử tốt gấp bội với con gái?

Hai đứa bé một đứa từ nhỏ đã bị xem nhẹ mà lớn lên, tính cách hơi tự ti nhát gan. Một đứa bị ông nội bà nội nuông chiều lớn lên, muốn cái gì thì có cái đó, làm việc và nói chuyện vô cùng ngang ngược, nghiêm nhiên là hoàng đế nhỏ ở trong nhà. Có lẽ bị lây thái độ của ông bà nội, Diệp Thiên Bảo đối với nguyên thân còn mang theo sự ghét bỏ nhàn nhạt.

Đây là thái độ nên có của con trai ba tuổi đối với mẹ sao? Dù là Thư Nhan chưa tình sinh con nuôi con, cũng biết hai đứa nhỏ này bị nuôi hỏng rồi. Cùng may con còn nhỏ, có thể uốn nắn trở lại.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 17: Chương 17


Thế giới của cô đã tiến vào thời đại thông tin, không ra khỏi cửa cũng biết chuyện của thiên hạ, không sinh con nuôi con cũng bị tri thức nuôi trẻ trên internet oanh tạc thành một nửa 'chuyên gia'.

Bây giờ phương diện giáo dục không vội vàng được, quan trọng nhất vẫn là phía Diệp Chí Cường. Chắc chắn anh ta cũng không bằng lòng ra khỏi nhà, cũng không biết anh ta có biện pháp ứng phó nào không.

"Mệt mỏi một ngày rồi, đi nghỉ trước, cơm tối anh để người ta đưa tới phòng em, bên Diệp Chí Cường anh sẽ cho người theo sát." Đưa Thư Nhan tới cửa, Thư Kiến Dương dặn dò vài câu rồi rời đi.

Vừa tới gian phòng, Diệp Thiên Bảo đang náo loạn: "Con muốn về nhà, con muốn ông nội bà nội."

Đột nhiên rời khỏi hoàn cảnh quen thuộc và người quen thuộc đi đến một nơi xa lạ, bản thân tình cảm của hai mẹ con cũng không đặc biệt tốt, Diệp Thiên Bảo náo loạn thì Thư Nhan có thể hiểu được.

"Các con ngồi xe lâu như vậy, trên người đều là mùi, nhanh chóng đi tắm thôi." Nhất là Diệp Thanh Thanh, toàn thân vô cùng bẩn, mồ hôi trên trán trượt xuống từng giọt.

Diệp Thanh Thanh ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Thư Nhan, Diệp Thiên Bảo trực tiếp ngã xuống đất lăn lộn: "Không tắm rửa, con không tắm, con muốn ông nội bà nội, con muốn bà nội."

Thư Nhan trợn mắt há hốc mồm, lần đầu tiên nhìn thấy con nít lăn lộn khóc lóc trên mặt đất như vậy, chuyên gia nuôi trẻ nói như thế nào? Đúng, không nên quan tâm tới con trẻ, vì càng quan tâm nó càng làm ầm ĩ.

Dẫn cô chị đến toilet tắm rửa, mặc kệ Diệp Thiên Bảo bên ngoài lăn lộn.

Phát hiện lăn lộn mà mẹ không để ý, Diệp Thiên Bảo khóc lớn oa oa, càng khóc càng vang cuối cùng thành gào khan.

"Mẹ ơi, em trai đang khóc." Diệp Thanh Thanh cẩn thận nói.

Cô bé sợ nhất là em trai khóc, mỗi lần cậu bé khóc thì ông nội bà nội sẽ mắng cô bé.

"Đừng để ý tới nó. Một mình một lát là ổn." Lúc gội đầu cho Diệp Thanh Thanh, Thư Nhan phát hiện tóc cô bé hơi khô xơ rối thắt nút, trên đó còn có rất nhiều hạt trắng nhỏ, Thư Nhan vỗ vỗ, không phải mảnh da đầu, phải theo sợi tóc kéo xuống mới gỡ ra được, nhìn kỹ lại là trứng rận: "Bao lâu con không gội đầu rồi?"

Quan sát sơ bộ thì gần như trên mỗi sợi tóc đều có, rất nhiều. Toàn thân Thư Nhan nổi da gà, tóc vừa tê vừa ngứa, luôn cảm thấy trên đầu mình có vô số con rận đang bò.

"Không biết ạ." Diệp Thanh Thanh suy nghĩ rồi lắc đầu.

TBC

Không biết thì không biết, cho dù như thế nào thì trước tiên phải gọi sạch tóc đứa bé, lúc gọi, Thư Nhan phát hiện mấy con rận thì trực tiếp ấn chết, âm thanh kia thật giòn. Sau đó cô tắm rửa cho cô bé, tùy tiện chà một cái cũng ra một lớp bùn, nói gì cũng ít nhất mười ngày nửa tháng không tắm, bây giờ đang đại hạ, trời nóng như vậy một ngày không tắm cũng khó chịu, có thể thấy hai ông bà Diệp không tận tâm mấy với cháu nội gái.

Tắm được một nửa, Diệp Thiên Bảo ở phía ngoài cũng không gào nữa, đoán chừng là mệt mỏi, Thư Nhan thăm dò nhìn thoáng qua, nhìn thấy mặt Thư Nhan, trong nháy mắt Diệp Thiên Bảo đang nức nở lại há to mồm tiếp tục gào.

Vèo một cái rụt đầu lại, không đủ kinh nghiệm, lần sau tuyệt đối không thể nhìn lén.

"Em trai vừa khóc." Diệp Thanh Thanh lo lắng nhìn Thư Nhan.

"Đừng để ý tới nó, con ngồi đây, mẹ đi lấy quần áo tới cho con." Trọn vẹn tắm xà bông thơm ba lần, Diệp Thanh Thanh mới tính là tắm sạch sẽ.

Nhìn thấy Thư Nhan, Diệp Thiên Bảo dừng lại một chút, tưởng là cuối cùng Thư Nhan cũng phản ứng tới cậu bé, nào nghĩ tới Thư Nhan vòng qua cậu bé đi tới cái ghế sau lưng tìm quần áo cho chị mình, Diệp Thiên Bảo nằm xuống lại cái bịch, tiếp tục vừa lăn vừa lộn.

Thằng nhóc này coi như thông minh, cố ý tìm một nơi trống trải thi triển đại pháp khóc lóc om sòm, Thư Nhan nhấc chân đá đá nõ: "Đừng có lăn mỗi ở đây, cũng qua bên kia lăn đi, mẹ khỏi phải quét rác."

Diệp Thiên Bảo ngây ngẩn cả người.

Mẹ hôm nay sao thế?
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 18: Chương 18


Phì khóc thành tiếng, lúc này là khóc thật, vừa khóc vừa nói: "Con muốn về nhà, con muốn nói cho bà nội... Mẹ bắt nạt con."

Làm quen đi, bắt nạt con đấy, sau này còn muốn bắt nạt con nhiều hơn.

Đến cùng thì nhà họ Diệp đối xử với Diệp Thanh Thanh tệ bao nhiêu?

Lẽ ra Diệp Chí Cường kiếm lời không ít tiền, chỉ có hai đứa bé này, dù có trọng nam khinh nữ cũng không thể trở thành dạng này chứ?

Tổng cộng có ba bộ quần áo, trong đó một bộ mua hồi hè năm ngoái, còn có hai bộ là nguyên thân đi chợ mua giá rẻ nhất.

Lục soát kí ức một chút, cái nồi này ông bà cụ nhà họ Diệp cũng là xui xẻo gánh lên, vẫn đề xuất hiện ở trên người nguyên thân mình.

Phương diện tiền tài xem như Diệp Chí Cường hào phóng, mỗi tháng cho nguyên thân năm trăm đồng tiền, ở năm chín mươi hai thì năm trăm thật sự không ít, nông thôn trồng trọt một năm có thể để dành được năm trăm đã coi như không tệ.

Kết quả nguyên thân thì hay rồi, tiết kiệm các kiểu, sau đó lấy tiền tiết kiệm cho nhà mẹ đẻ.

Sau khi hiểu rõ ràng, Thư Nhan càng ít đồng tình với nguyên thân hơn, người đáng thương ắt có chỗ đáng hận, lời này đúng thật không giả.

Chọn một bộ cho Diệp Thanh Thanh mặc vào: "Được rồi, chúng ta đi ra ngoài."

TBC

Chính Thư Nhan rất thích con gái, khi về già có con gái nhờ, nhất định phải cho cô bé ăn mặc xinh đẹp, bây giờ cũng coi như là mộng tưởng trở thành sự thật, sau này ly hôn nhất định phải dẫn Diệp Thanh Thanh đi mua các loại quần áo

Lần này ra ngoài, cuối cùng Diệp Thiên Bảo không khóc nữa, thật ra nhóc con rất thông minh, cô càng phản ứng tới nó thì nó biết cô càng quan tâm tới nó, nếu cô không để ý tới nó, nó biết mình có náo loạn cũng vô dụng, lần sau cũng sẽ không náo loạn như thế.

"..." Thư Nhan đá đá chân cậu bé.

"Không dậy nổi." Diệp Thiên Bảo bĩu môi cáu kỉnh với Thư Nhan.

Thư Nhan không muốn giảng đạo lý với nó, xốc cậu bé lên đi về hướng phòng tắm.

Hai chân Diệp Thiên Bảo đạp loạn, khí lực vẫn còn lớn, suýt chút nữa Thư Nhan không ôm nổi nó, đi mấy bước vào phòng tắm, nhanh chóng để Diệp Thiên Bảo đang giãy như cá chạch xuống đất, mở vòi hoa sen xối thẳng về hướng nó.

"Nhìn một cái xem? Bẩn như thế, không tắm rửa thì ra ngoài người khác cười c.h.ế.t con." Thư Nhan tắm rửa sạch sẽ cho Diệp Thiên Bảo.

Động tác giống như trước kia mẹ cô tắm cho chó con, mang theo Diệp Thiên Bảo m.ô.n.g trần đi ra ngoài, ném lên trên giường giao cho Diệp Thanh Thanh trông em trai, tự mình đi tắm.

"Mẹ ơi có người gõ cửa." Diệp Thanh Thanh đứng ở cửa phòng tắm nhỏ giọng nói.

Vừa rồi lúc Thư Nhan đi vào có nói, có người gõ cửa tuyệt đối không mở cửa, chờ cô ra mở.

Thư Nhan lên tiếng, thay quần áo ra đứng ở sau cửa hỏi: "Ai vậy?"

Mở lỗ nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy quần áo cũng mơ hồ.

"Tôi là nhân viên phục vụ của khách sạn, dưới lầu nói toilet rỉ nước, tôi tới xem nguyên nhân một chút."

Giọng nói xa lạ, sự cảnh giác trong lòng Thư Nhan dâng cao lên trong nháy mắt: "Chúng tôi vừa rồi không dùng đến toilet, sao lại rỉ nước chứ?" Thư Nhan cố ý hỏi.

"Nhưng mà khách ở dưới lầu nói rỉ nước, tôi chỉ tới xác định vấn đề một chút, sẽ không quấy rầy cô quá lâu." Nhân viên phục vụ kiên nhẫn giải thích.

Thư Nhan do dự một chút: "Bây giờ tôi không tiện, một lát anh lại đến kiểm tra đi."

"Nhưng mà khách ở lầu dưới đang chờ, cô có tiện hay không? Tôi chỉ là người làm công, nếu như khách ở dưới lầu khiếu nại, tiền lương tháng này của tôi cũng không còn." Nhân viên phục vụ nói đặc biệt đáng thương.

"Vậy thì đổi phòng ở cho họ, tiền ghi vào cho tôi." Cái này quá trùng hợp, cẩn thận không có sai lầm lớn, Thư Nhan tình nguyện dùng thêm mấy đồng tiền.

Một lát sau Thư Nhan không nghe thấy động tĩnh, cô không mở cửa ra xác định người đã đi hay chưa, nhiều phim và TV đã nói bởi vì người tò mò nên xảy ra chuyện, cô nhát gan nên không tò mò.
 
Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Chính Nhà Giàu
Chương 19: Chương 19


Ước chừng sau mười mấy phút, Thư Nhan nghe được giọng nói của Tiểu Phi vang lên: "Anh là ai vậy? Đứng ở đây làm gì? Anh đứng lại..."

Thư Nhan lập tức tê cả da đầu, trái tim nhảy rộn ràng một trận, thật sự là có vấn đề.

"Mẹ ơi?" Diệp Thanh Thanh bắt lấy tay Thư Nhan, nhìn sắc mặt Thư Nhan trắng bệch bị dọa không chịu nổi.

"Không có việc gì, mẹ không có việc gì." Thư Nhan chậm một lát, lần nữa nghe được tiếng đập cửa, trái tim không tự chủ xiết chặt.

"Chị Nhan, em là Tiểu Phi, anh ba bảo em đưa cơm tới."

Thư Nhan mở mắt mèo trên cửa lúc này thấy rõ ràng người tới là Tiểu Phi, Thư Nhan mới dám mở cửa.

"Vừa rồi có người ngăn ở cửa nhà chúng tôi đúng không?" Thư Nhan thăm dò nhìn ra ngoài hành lang, hành lang không có người.

"Để thằng cháu trai kia chạy rồi." Tiểu Phi cũng không nghĩ tới có người dám động thổ trên vùng đất của anh ba: "Em đã bảo A Bưu đi báo tin cho anh ba, chị không cần sợ hãi."

Thư Nhan nghĩ mà sợ, cô gật đầu, không yên lòng ăn cơm tối, hai đứa bé ngồi xe hơn nửa ngày, không bao lâu đã ngủ rồi, đắp kín chăn cho hai đứa nhỏ, Thư Nhan đi theo Tiểu Hi tới cửa gian phòng đối diện, Thư Kiến Dương ở đó chờ cô.

"Tiểu Phi đã nói chuyện đó với anh, xem ra là Diệp Chí Cường chó cùng rứt giậu, anh xem không cần ba ngày, ngày mai sẽ đi tìm anh ta nhanh chóng chấm dứt chuyện này, tránh để đêm dài lắm mộng." Thư Kiến Dương nheo mắt lại, xem ra Diệp Chí Cường không nghe ngóng cẩn thận, dám ở trên đầu anh ba Thư mà động thổ.

TBC

Một bên khác, Diệp Chí Cường biết chẳng những không bắt được Thư Nhan mà còn đánh cỏ động rắn, sắc mặt càng khó coi hơn.

"Còn chưa nghe tin anh Hắc sao?" Bọn họ làm công trình, tránh không được phải liên hệ mới một chút thế lực nơi đó, anh Hắc chính là một đại ca mà anh ta kết bạn được, bình thường cũng ăn cơm uống rượu với nhau không ít lần.

Đàn em lắc đầu, bọn họ đã gọi mười cuộc điện thoại, bên kia vẫn một mực không nhận máy.

"Mẹ nó, bình thường xưng anh gọi em, vừa đến thời khắc mấu chốt đã không thấy bóng dáng." Diệp Chí Cường vừa dứt lời thì điện thoại vang lên, ánh mắt anh ta lập tức sáng lên, nhận điện thoại.

"Diệp Chí Cường, tôi thay đổi chủ ý, thời gian ba ngày quá dài, chín giờ sáng ngày mai anh đến quán trà bên cạnh Hoa Duyệt Môn, đến giờ mà anh còn không xuất hiện thì chúng ta gặp nhau ở tòa án." Thư Nhan cúp điện thoại, bà nội đây không có thời gian đùa với anh, nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh.

Chín giờ sáng, Diệp Chí Cường đúng giờ đến quán trà, chỉ dẫn theo hai người, Thư Nhan bên này trừ Thư Kiến Dương thì cũng chỉ dẫn theo hai người.

Hôm nay tới là vì đàm phán, cũng không phải đánh nhau.

"Nhan Nhan, đều nói một ngày vợ chồng nghìn ngàn ân nghĩa, chúng ta làm vợ chồng nhiều năm như vậy, còn có hai đứa bé, cô không cần thiết phải làm đoạn tuyệt như vậy chứ?" Diệp Chí Cường nhìn Thư Nhan nghĩ ra thỏa thuận ly hôn, thật sự là một chút cũng không muốn để lại cho anh ta.

"Diệp Chí Cường, anh có mặt mũi nào nói nghìn ngày ân nghĩa với tôi? Lúc trước khi anh buộc tôi ly hôn, sao không nói vậy? Hôm qua không phải là muốn tìm người hại tôi sao? Nếu không phải tôi cẩn thận, bây giờ tôi còn có thể ngồi ở đây sao? Anh nói lời này không thế mình tệ lắm sao?" Thư Nhan thở hổn hển nói một tràng, sắp bị anh ta làm tức chết: "Được rồi, ai mà không biết chứ, đừng giả vờ ở đây nữa, đừng nói nhảm những lời vô dụng này, tôi chỉ hỏi anh có đồng ý những điều kiện trên này không? Nếu được thì chúng ta lập tức ký tên ly hôn, không được thì chúng ta gặp nhau trên tòa án. Làm như thế nào đều giao cho quốc gia phân xử."

Đầu những năm 1990. xã hội rất coi trọng vấn đề tác phong cá nhân, Thư Nhan có chứng cứ vô cùng chính xác, nếu thật sự muốn ra tòa thì cô nhất định sẽ thắng.
 
Back
Top Bottom