Ngôn Tình Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 40


Vịnh Thanh không ngờ Vương Tiểu My lại đồng ý nhanh đến vậy.

Mình nghĩ... cô ấy phải suy tính thêm một đoạn thời gian nữa chứ.

Xem ra, Vương Tiểu My cũng không phải là một cô gái quá đỗi ngây thơ, như mình và Tiêu Tuyết đã nghĩ.

Nếu việc nào không mang lại lợi ích, thì ai sẽ nhúng tay vào.

Lúc này quả thật Vương Tiểu My đang diễn cảnh, về những vấn đề mà hai người kia đặt ra.

Không phải tự nhiên, mà mình lại đồng ý với hai người họ nhanh chóng như vậy.

Bởi vì mình cũng có ước mơ muốn thực hiện, đó là trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng nhất quốc gia này, và vươn tầm ra cả thế giới.

Có một công ty thời trang, thương hiệu cho bản thân mình.

Để có bệ đỡ phát triển mạnh mẽ cho giấc mơ như vậy, thì chỉ có thể là người có quyền lực, đứng đầu công ty.

Hơn nữa gia thế phía sau của họ, đều là giới thượng lưu giàu có.

Hai người họ đã có ý muốn cho mình vị trí quản lý, tất nhiên mình sẽ không từ chối.

Họ nói đúng, bản thân mình không có gì để họ lừa gạt, người kinh doanh coi trọng lợi ích.

Mình có tài năng, họ có tiền và quyền lực, kết hợp với nhau, chắc chắn làm ăn không thể lỗ vốn được.

Đôi bên cùng có lợi, tại sao lại từ bỏ cơ hội tốt này được.

Đáng ra mình định sẽ chần chờ thêm vài ngày, nhưng... trước sau gì mình cũng đồng ý.

Chi bằng ngay lúc này, bày ra thiện ý hợp tác, nhanh chóng gọn gàng sẽ hợp ý đôi bên hơn.

Dùng xong buổi tối, Tiêu Tuyết là người lái xe đưa Vương Tiểu My về nhà, sau đó cô và Vịnh Thanh lại tiếp tục đi.

Hiếm khi Vịnh Thanh được tự do đi chơi như thế này, thật không dễ dàng, nên cả hai tranh thủ đi nhiều một chút.

Vịnh Thanh và Tiêu Tuyết dạo hết một vòng các trung tâm thương mại lớn, mua sắm rất nhiều đồ đạc, loại nào cũng có.

Đa số là Tiêu Tuyết mua nhiều hơn Vịnh Thanh giày dép, túi xách mỗi loại chắc phải tầm hơn ba mươi cái. Chưa tính mỹ phẩm các loại.

Tiêu Tuyết: "Sao cậu mua ít thế, tiền doanh thu tháng rồi công ty chuyển cho cậu không ít mà.

Chưa kể cậu còn có nguồn tiền từ Diệp gia và Sở gia nữa nha."

Vịnh Thanh: "Ừm, hôm trước tớ vừa mua rất nhiều rồi."

Tiêu Tuyết: "Cũng phải, vị hôn phu của cậu giàu có như vậy, mấy món đồ này chắc chắn có rất nhiều đi, thật ngưỡng mộ.

Tớ cũng phải tranh thủ, kiếm được một người chồng tương lai như cậu mới được.

Đi thôi tớ đưa cậu về nhà."

Vịnh Thanh: "..."

Tiêu Tuyết đang ngưỡng mộ và muốn tìm một người chồng như mình sao?

Nếu cô ấy biết được sự thật phía sau những thứ hào quang bên ngoài này, chắc chắc sẽ phản ứng rất kịch liệt đây.

Chi tiêu hàng tháng của mình à? Để xem, trước kia thì chỉ có từ Diệp gia, bây giờ có thêm từ công ty Ánh Nguyệt.

Hai nguồn thu nhập hàng tháng này, đúng là không phải con số nhỏ.

Còn về Sở gia, Tiêu Tuyết nhắc đến mình mới nhớ, từ lúc chuyển vào sống ở Sở gia, mình làm gì có được khoản chi tiêu nào.

Các đồ dùng hằng ngày quần áo giày dép, túi xách gì gì đó, đều là tự mình mang từ Diệp gia qua mà thôi.

Nghĩ đến đúng là thảm thương thật sự, làm chức danh vị hôn thê này của nam chính, mình chẳng có được một chút lợi ích gì.

Phía tập đoàn Diệp gia thì chắc chắn là có lợi ích đôi chút đi, cuộc làm ăn này mình thật lỗ vốn, rảnh rỗi đi làm không công mà!

Đã vậy còn bị anh ta quản lý đủ thứ việc, từ đi lại, ăn uống mệt cả người.

Nghĩ đến cũng thật nản nha, thôi mình cố gắng làm chức danh này thêm ít lâu vậy.

Còn tiền mình đang hiện có, là để dành cho sau này, khi bị đuổi khỏi Diệp gia, tiện cho việc sắp xếp cuộc sống, ngày đó cũng gần kề rồi đây.

Cho nên, mình không thể tiêu xài hoang phí vào những thứ không cần thiết.

Biệt thự Sở gia

Khang quản gia: "Dạ thưa thiếu gia, phu nhân hiện tại ra bên ngoài vẫn chưa trở về."

Sở Kỳ: "Bây giờ là 8 giờ hơn, cô ta đang ở đâu."

Phu nhân ở đâu làm sao tôi biết được: "Thiếu gia đợi một lát, tôi bây giờ gọi cho phu nhân."

Sở Kỳ: "Không cần, trợ lý Hàn sẽ gọi, chú ở nhà phải luôn xem chừng cô ta giúp tôi."

Khang quản gia: "Vâng thiếu gia."

Mà sao thiếu gia không để mình gọi cho phu nhân...

Thiếu gia đang ở nước ngoài, nếu gọi trực tiếp không phải phiền phức hơn là mình gọi lại bằng mạng xã hội sao?

Dạo này thiếu gia càng ngày càng kì lạ, thật khó hiểu.

Hay là dạo này mình không theo kịp với bọn trẻ rồi a!

Tiêu Tuyết: "Vịnh Thanh mau ngồi đi, cậu xem, tớ đã gọi cho cậu ly trà sữa, mà ngày thường cậu rất yêu thích nè.

Sao nào, ngon đúng không?

Vịnh Thanh: "Rất ngon, trà sữa ở đây luôn đúng khẩu vị của tớ.

Cậu ngồi một chút trước đã, tớ ra ngoài hỏi thăm nhân viên vài câu."

Tiêu Tuyết gật đầu, rồi cắm cúi nhìn vào sấp văn kiện của công ty, không có ý định hỏi han Vịnh Thanh thêm điều gì.

Vịnh Thanh bước đến quầy thanh toán, đứng nhìn Khả Tâm đang bận rộn nhận đặt hàng, tính tiền cho khách mà cười nhẹ.

Ừm... hình như lần trước hứa với Khả Tâm là dẫn cô ấy đi ăn, mà mình lại quên mất.

Thời gian tới, phải tranh thủ sắp xếp một bữa ăn cơm cùng cô ấy mới được.

Khả Tâm sau khi bận rộn qua đi, thì cũng có thời gian trở lại, vừa nhìn ra Vịnh Thanh, Khả Tâm đã vô cùng vui vẻ.

Dạo gần đây đã lâu rồi không thấy Diệp tiểu thư ghé qua dùng trà sữa, nên hôm nay gặp lại, Khả Tâm rất mừng rỡ nha.

Khả Tâm: "Diệp tiểu thư chị đến lâu rồi à? Đã gọi trà sữa chưa? Em làm cho chị một ly đặc biệt nga."

Vịnh Thanh: "Chị đến được một lúc lâu rồi, còn trà sữa bạn chị đã mua xong, em đừng khách sáo như vậy."

Khả Tâm: "Gần đây không thường thấy chị ghé qua cửa hàng, chắc chị đang rất bận.

À chị đã tìm thấy người bạn chị cần tìm chưa, có cần em để ý tiếp không?"

Vịnh Thanh: "Đúng vậy thời gian này chị bận nhiều việc, hôm nay mới có chút thời gian.

Còn về người bạn đó... chị đã tìm thấy, cảm ơn em thời gian qua luôn cùng chị tìm cô ấy."

Khả Tâm: "Không có gì, là bạn bè giúp đỡ nhau thôi, nên làm mà."

Khả Tâm chợt nghĩ đến một chuyện, mình và cô ấy cách xa tầng lớp như vậy, liệu cô ấy có xem mình như bạn bè sao?

Vịnh Thanh: "Chúng ta là bạn bè tốt, tất nhiên không cần thiết phải rườm rà, nhưng lễ nghĩa cũng không được thiếu."

Vịnh Thanh lấy trong túi ra một bộ mỹ phẩm dưỡng da khá đắt, tặng cho Khả Tâm.

Lúc còn ở trung tâm thương mại, Vịnh Thanh và Tiêu Tuyết có bàn qua điểm đến tiếp theo là quán trà sữa Khai Quả.

Nên Vịnh Thanh đã bỏ chút tâm ý vào, lựa chọn một bộ mỹ phẩm phù hợp với loại da và độ tuổi của Khả Tâm.

Xem như quà tặng cô ấy trước nay đều giúp đỡ mình.

Khả Tâm: "Tặng em sao? Cái này chắc chắn là rất đắt, em không thể nhận.

Em cũng không làm gì cho chị, nhận quà không tốt lắm đâu."

Vịnh Thanh: "Em đã giúp chị nhiều lắm sao lại nói là không, mau nhận lấy đi, quà này chị đã chọn khá lâu đấy."

Hai người nói qua nói lại, cuối cùng dưới sự kiên nhẫn và chân thành của Vịnh Thanh.

Khả Tâm đành buộc lòng nhận lấy món quà mà đối với cô, vô cùng giá trị.

Có thể nói, một bộ mỹ phẩm thương hiệu như thế này, phải có giá gấp mấy lần tháng lương của cô.

Đối với Khả Tâm, cô cảm nhận mình cũng không giúp gì cho Vịnh Thanh.

Ngoài ra địa vị sang trọng của Vịnh Thanh cũng gây cảm giác cao sang, khó hòa hợp so với Khả Tâm.

Điều tất nhiên theo lẽ thường, thì có là ai đi nữa, cũng sẽ không nghĩ đến trường hợp bản thân được kết bạn với người trong giới thượng lưu, mà còn được tặng quà giá trị như thế này chứ.

Nhưng thật ra về phía Vịnh Thanh, lại hoàn toàn khác.

Vịnh Thanh nhìn Khả Tâm nhận món quà trong vui sướиɠ, thì tự giác trong tâm cô cũng thấy rất vui vẻ.

Từ khi bước vào thế giới này, ngoài Tiêu Tuyết ra, thì Khả Tâm là người bạn thứ hai của mình.

Tuy cô ấy không giúp được gì nhiều, nhưng đây cũng là trong giới hạn của cô ấy rồi.

Luôn quan tâm đ ến mình như một người bạn thân thiết.

Sau này khi không còn ở thân phận của Diệp đại tiểu thư nữa, mình mong bên cạnh vẫn còn có bọn họ bầu bạn.

Món quà này không những rất đắt với Khả Tâm, mà còn vô cùng đắt với mình nha.

Nói cho cùng trước khi xuyên qua đây, mình cũng chỉ là một người lao động nghèo, lo cơm ngày ba bữa.

Những loại mỹ phẩm đắt tiền làm sao có cơ hội sử dụng, ai da... kể cả hiện tại, mình còn không dám mua cho bản thân một bộ đây nè.

Mỹ phẩm ở nhà, toàn là từ công ty mỹ phẩm của Diệp phu nhân mang về hoặc xin xỏ từ Tiêu Tuyết.

Tặng quà cho Khả Tâm xong, thì Vịnh Thanh cũng trở lại bàn cùng với Tiêu Tuyết.

Hai người vừa uống, vừa nói một vài việc liên quan đến công ty.

Tiêu Tuyết: "Tại sao cậu lại muốn Vương Tiểu My tham gia vào quản lý công ty.

Không phải trước nay, cô ấy là một nhân viên thiết kế cũng rất ổn định sao?"

Vịnh Thanh: "Cô ấy còn có thể phát triển hơn nữa, như cậu biết đó, chúng ta nếu không làm gì...

Có lẽ cô ấy sắp phải chuyển đến công ty khác rồi."

Theo như nguyên tác, thời điểm nữ chính làm việc ở công ty Ánh Nguyệt, thì bên ngoài có rất nhiều công ty mời cô ấy về làm.

Nhưng khi ấy nữ chính vẫn chưa đủ tự tin, để bứt phá rời bỏ sang công ty lớn hơn.

Sau này tài năng ở đỉnh cao, cũng là lúc công ty Ánh Nguyệt vươn lên hàng đầu.

Lúc này thì nữ chính đã có nền tảng và địa vị vững chắc, đã không cần phải đầu quân cho công ty nào khác nữa.

Tất nhiên, phía sau là cả một thế lực của nam chính chống lưng nha.

Hiện tại mình đưa ra giải pháp này, chỉ đơn giản thuận theo nguyên tác, cho nữ chính có vị trí quan trọng ở công ty.

Cô ấy sẽ càng cố gắng hơn, vì lúc này, cô ấy đang đứng ở cương vị của một người quản lí.

Chắc chắn cô ấy không còn nghĩ đến vấn đề rời đi. Nơi nào có thể cho cô ấy điều kiện tốt như ở Ánh Nguyệt hiện tại.

Tiêu Tuyết: "Có chuyện như vậy sao? Tớ thật sự không rõ vấn đề này.

Nhưng cậu nói không sai, cô ấy chưa đạt đến đỉnh cao, tất nhiên không dễ dàng bỏ cuộc.

Chúng ta tạo bước đệm cho cô ấy phát triển, nghĩa là công ty cũng sẽ phát triển theo cô ấy."

Vịnh Thanh: "Cậu đã hiểu ra vấn đề rồi đó, thay vì nhường cơ hội tốt như vậy cho người khác.

Chúng ta tranh thủ nâng đỡ cô ấy, sau này công ty càng lớn mạnh, thì cô ấy cũng đã rất nổi tiếng."

Và thời gian đó công ty là do Vương Tiểu My xây dựng nên, cô ấy tất nhiên phải giữ vững nó rồi.

Vụ làm ăn này, Vương Tiểu My cô ấy thật ra lời chứ không lỗ.

Có người ngốc, mới không nhìn ra cơ hội tốt như thế này nha.

Mặt khác, công ty của mình có át chủ bài là nữ chính, thì sẽ có sự đảm bảo của nam chính và mấy tên nam phụ giàu có, thuộc các đại gia tộc ủng hộ.

Kiếm đâu ra chỗ dựa vững chắc như Vương Tiểu My chứ, mình phải ôm thật chặt quý nhân nạm vàng mới được.

Sở Kỳ kết thúc cuộc nói chuyện với Khang quản gia, thì quay ra nhìn Hàn Phi với ánh mắt vô cùng băng lãnh.

Dường như tâm trạng đang ở mức bất ổn, cần được xoa dịu.

Hàn Phi từ nãy đến giờ vẫn luôn đứng bên cạnh hầu việc, nên có nghe qua cuộc nói chuyện.

Đại khái là Diệp tiểu thư đi đến giờ này chưa về đến nhà.

Xem như vi phạm quy định thời gian về nhà hằng ngày, mà Sở tổng đặt ra a.

Thay vì để Khang quản gia gọi cho Diệp tiểu thư, tìm hiểu lí do vì sao chưa về và nơi đang ở, thì Sở tổng lại nói không cần.

Nhưng theo tính cách ngày thường của Sở tổng, một khi ai vi phạm nguyên tắc mà ngài ấy đặt ra thì...

Người đó xác định không thể được an phận rồi, vậy tình hình hiện tại yên ắng như vậy nghĩa là sao?

Thật ra trợ lý Hàn Phi của chúng ta đã nghe tất cả cuộc đối thoại giữa Sở tổng và Khang quản gia.

Nhưng lại bỏ sót một câu của Sở tổng là "trợ lý Hàn sẽ gọi".

Haha... nên bây giờ mới đứng đây, suy diễn đủ thứ chuyện a.
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 41


Khoan đã, Sở tổng yêu cầu Khang quản gia không gọi, nhưng không có nghĩa là bỏ qua việc này.

Vậy không lẽ... Sở tổng muốn, tự bản thân ngài ấy gọi cho Diệp tiểu thư.

Vấn đề là, ngài ấy làm gì có số điện thoại của cô ấy.

Ai da... mình thật mệt mỏi quá đi, lúc nào cũng phải chơi cái trò, tìm hiểu tâm lý của Sở tổng như thế này a.

Bây giờ Sở tổng còn phát sinh một loại tính cách mới nữa sao! Muốn người ta làm, nhưng lại không muốn trực tiếp nói ra.

Vâng đây chính là hậu quả của trợ lý Hàn, khi không chú ý nghe Sở tổng nói chuyện.

Công cuộc suy diễn càng đi càng xa, không có điểm dừng.

Hàn Phi: "Sở tổng... có phải anh muốn, tôi gọi cho Diệp tiểu thư không?

Tôi hiện tại gọi cho cô ấy."

Sở Kỳ không nói gì, nhưng vẫn trưng ra bộ mặt lạnh nhạt khó chịu kia.

Hàn Phi: "..."

Không thể hiện rõ thái độ đồng ý hay là từ chối, vậy giờ mình có nên gọi không?

Hàn Phi trong lúc bối rối, nhưng vẫn theo cảm tính lấy điện thoại bấm số của Vịnh Thanh, gọi ngay lập tức.

Tất nhiên là gọi rồi a, năng lực nhận định thái độ của mình rất tốt.

Trong trường hợp này, giác quan của mình mách bảo là phải gọi.

Hơn nữa, mình xém chút nữa quên rằng, Sở tổng còn có tính kiểm soát rất cao.

Thường không để bất kì việc gì, ngoài tầm kiểm soát.

Vịnh Thanh chuẩn bị cùng Tiêu Tuyết ra về, thì nhận được điện thoại.

Là điện thoại của Hàn Phi, giờ này lại gọi cho mình, không lẽ... chắc chắn là tên nam chính kia ra lệnh.

Vịnh Thanh: "Có chuyện gì à, trợ lý Hàn?"

Hàn Phi: "Diệp tiểu thư, hiện tại đã hơn 8 giờ tối, cô vẫn chưa trở về nhà.

Sở tổng không có nhà, nhưng cô cũng không được làm trái nguyên tắc.

Không biết nơi Diệp tiểu thư đang ở, là nơi nào?"

Biết ngay mà, kể cả đi công tác mà cũng không bỏ được tính thích kiểm soát người khác.

Mình đâu phải nhân viên của anh ta, cố gắng lên, nhịn, phải nhịn.

Thời gian kế tiếp, mấy đống quy tắc của anh ta sẽ bay đi không còn sót lại một chút gì, trên người của nữ chính.

Mình là phận thay thế, sống nhờ mái nhà người ta phải chịu phép, xem sắc mặt vậy.

Vịnh Thanh: "Tôi đang đi cùng Tiêu Tuyết, địa điểm là cửa hàng trà sữa Khai Quả.

Bây giờ chúng tôi đang chuẩn bị đi về, anh có muốn nói gì nữa không?"

Sở Kỳ ra lệnh cho Hàn Phi hồi đáp với Vịnh Thanh, về ý muốn của mình.

Hàn Phi dựa vào kỹ thuật và bí quyết phục vụ lâu năm của mình, mà có thể đoán được ý của Sở tổng.

Hàn Phi: "Vậy Diệp tiểu thư về cẩn thận, à cô đừng nên vi phạm quy tắc lần nữa.

Mặc dù Sở tổng không có ở nhà, mọi thứ vẫn có thể kiểm tra được."

Vịnh Thanh: "Đã hiểu, đã hiểu nếu không còn gì tôi cúp máy đây."

Thật phiền phức, đi công tác rồi cũng không để người ta yên là sao!

Tôi là con người mà, muốn có tự do, tự do của tôi ở đâu chứ.

Đúng lúc đang khó chịu trong lòng thì điện thoại lại vang lên lần nữa.

Vịnh Thanh: "Trợ lý Hàn, anh còn muốn nói gì nữa, không phải tôi đã khẳng định sẽ làm theo rồi à."

"Thiếu phu nhân là tôi, Lý quản gia"

Vịnh Thanh: "..."

Mình có thể xem như lúc nãy chưa nói gì được không?

Chắc là Lý quản gia không nghe được hết đó chứ!

Lý quản gia: "Trợ lý Hàn cậu ấy làm gì không vừa ý thiếu phu nhân sao?"

Lại đến, mình nghĩ cái gì đến cái đó, lỡ Lý quản gia nói lại gì đó với Sở gia gia, thì cả mình và Hàn Phi đều không ổn nha.

Vịnh Thanh: "A... dạ không có vấn đề gì ạ, chỉ là cậu ấy thay Sở Kỳ, dặn dò con một số việc thường ngày thôi."

Lý quản gia: "Ngày mai thiếu phu nhân hãy về nhà chính, lão gia muốn gặp cô."

Thiếu phu nhân chắc hẳn nghĩ là mình không nghe được gì rồi, ngược lại mình không những nghe được.

Quan trọng hơn, còn hiểu được tình huống giữa hai người bọn họ đi.

Vịnh Thanh: "Vâng, ngày mai con sẽ đến."

Tiêu Tuyết: "Có chuyện gì vậy, cậu từ nãy đến giờ, cứ tiếp điện thoại liên tục.

Không phải là Sở Kỳ phát hiện cậu chưa về nhà, nên gọi cho cậu đó chứ?"

Vịnh Thanh: "Làm gì có chuyện anh ta gọi điện cho tớ chứ, về thôi bây giờ cũng không còn sớm nữa."

Tiêu Tuyết: "..."

Như vậy mà còn dám chối là không phải Sở Kỳ gọi về nhà sao!

Nếu không phải anh ta gọi, thì cần gì cậu vội vã quay về như vậy.

Thôi đi, cậu ấy không nói, thì mình vờ như không biết.

Vịnh Thanh: "đi thôi, cậu còn đứng đó suy nghĩ cái gì nữa."

Tiêu Tuyết: "Tớ đến liền đây."

Tiêu Tuyết cô ấy nha, thật tình... cậu ấy chắc chắn suy nghĩ, mình làm hôn thê của Sở Kỳ sẽ sung sướиɠ và an nhàn lắm đây.

Ngược lại hoàn toàn, không hề an nhàn, cũng không có sự chu cấp và chăm sóc nào.

Còn tặng kèm hàng chục quy tắc, cứng như thép của nam chính nữa chứ!

Gọi điện thoại cho mình, haha... đúng là không nhịn được cười nga, anh ta làm gì có lưu số điện thoại của mình mà gọi.

Mình làm người cũng không đến nỗi nào đi, ngay cả số điện thoại của mình, mà anh ta còn chê, không thèm lưu vào nữa là.

Ừm... không phải trong các tiểu thuyết hay phim truyền hình, nữ phụ khi đóng vai vị hôn thê của nam chính.

Luôn là dạng tình tiết, nữ phụ gọi điện thoại làm phiền nam chính hàng vạn cách thức à.

Còn nam chính thì vẫn lưu số điện thoại của nữ phụ, để làm gì, để khi cô ta có gọi đến, anh ta còn biết đường mà từ chối nghe, chứ còn làm gì nữa.

Nhưng sao đến lượt mình, thì ngay cả cơ hội được lưu số điện thoại cũng không có vậy, nói gì đến gọi điện làm phiền mỗi ngày.

Đúng là tác giả của cuốn tiểu thuyết này, chắc hẳn thích cảm giác ngược nữ phụ mà.

Khi Vịnh Thanh về đến biệt thự Sở gia, thì đã nhìn thấy bóng dáng của Khang quản gia chờ đợi trước cửa.

Đi qua đi lại có vẻ rất sốt ruột nha.

Vịnh Thanh bước vào đến nhà, thì Khang quản gia cũng chạy vội lại đón cô vào.

Khang quản gia: "Phu nhân, bây giờ cô mới về, khi nãy thiếu gia có gọi về tìm cô nha.

Tôi nói cô vẫn chưa về... thiếu gia hình như không được vui."

Vịnh Thanh: "À... mọi việc con đã hiểu rõ chú đừng lo lắng không có việc gì đâu.

Sau này con sẽ nhớ chú ý đến giờ giấc, kể cả khi Sở Kỳ đi công tác, không có ở nhà đi nữa, thì con cũng làm theo quy tắc."

Tránh việc hôm nay xảy ra, cũng không làm Khang quản gia khó xử, hơn nữa là mục đích cuối cùng của mình không bị đổ vỡ.

Khang quản gia: "Vâng, được vậy thì tốt quá rồi, phu nhân có muốn dùng bữa tối hay không?"

Vịnh Thanh nói với Khang quản gia không cần, cô đi nhanh lên phòng của mình.

Khang quản gia nhìn theo chỉ biết thở dài, hai vị gia chủ của mình cùng chung sống hòa hợp không phải sẽ tốt hơn sao!

Hầu hạ phục vụ hai vị gia chủ khó tính và khó hiểu như này, thật là một công việc đòi hỏi đầy đủ tính kiên nhẫn.

Mình phải báo cáo với thiếu gia là phu nhân đã về, nếu không chút nữa chắc chắn sẽ gọi kiểm tra nga.

Vịnh Thanh về đến phòng thì nằm xuống nghỉ ngơi, cả ngày hôm nay quả thật cũng rất mệt.

Lo việc công ty, rồi đến việc giữ chân nữ chính, bực nhất là chuyện kiểm soát của Sở Kỳ, thật là...

Đến hiện tại, mình vẫn chưa tìm ra được phương hướng, để giải quyết êm xuôi việc của Thẩm Á Ni và Diệp gia đây.

Ngày mai còn phải đến nhà chính Sở gia, gặp Sở gia gia nữa.

Mọi việc cẩn thận mới được, không thì khi Sở Kỳ trở về lại trách móc mình các kiểu.

Sau khi đến thăm hỏi Sở gia gia xong chắc hẳn mình sẽ về Diệp gia.

Xem xét tình hình của Diệp gia dạo gần đây như thế nào?

Trong lúc mọi người đã yên tâm đi vào giấc ngủ thì vẫn còn hai người chăm chỉ làm việc.

Sở Kỳ: "Hợp đồng đã chuẩn bị cẩn thận hết rồi! Chỉ cần ngày mai kí kết thành công nữa là ổn."

Hàn Phi: "Sở tổng yên tâm, mọi việc vẫn đang trong kế hoạch ban đầu."

Sở Kỳ: "Ừm, còn về việc của thư ký Trần cậu cũng nên giải quyết ổn thỏa."

Hàn Phi: "Vâng, tôi sẽ xử lý vô cùng thỏa đáng, phía Diệp tiểu thư tôi cũng để ý nhiều hơn."

Việc đã làm hoàn thành, ai cần chú ý để tâm tôi cũng không thiếu, vậy Sở tổng ngài có thể cho tôi nghỉ ngơi được chưa a.

Từ lúc hạ cánh đến giờ tôi vẫn luôn làm việc không ngừng.

Việc của Diệp tiểu thư, mình có một chút khó hiểu, lúc trước không phải mình có cử người phụ trách giám sát hoạt động mỗi ngày của cô ấy rồi sao!

Mọi thứ đều sẽ báo cáo mỗi tối cho Sở tổng, hoặc khi cần cũng có thể yêu cầu cậu ta báo cáo tùy thời mà.

Hôm nay Sở tổng lại không nắm bắt được vị trí của Diệp tiểu thư, vấn đề là ở đâu.

Mình có nên hỏi qua Sở tổng không? thôi đi... mình vẫn còn muốn sống thoải mái, không thích ăn hành đâu.

Sở Kỳ: "Hết việc thì cậu về nghỉ đi, ngày mai tiếp tục làm việc."

Hàn Phi cố gắng kiềm nén sự vui mừng: "Vâng, vậy tôi xin phép về phòng trước, Sở tổng có gì cứ gọi tôi."

Ui là... cuối cùng mình cũng được tự do nghỉ ngơi rồi. Phải tìm gì ăn để bồi dưỡng tinh thần mới được.

Buổi sáng hôm nay Vịnh Thanh cảm giác rất vui vẻ, không khí trong khu vườn lại vô cùng dễ chịu.

Kèm theo một bữa ăn sáng toàn món mà mình thích, thật không còn gì bằng nha.

Tất nhiên cái đãi ngộ này, mình chỉ được hưởng khi ở nhà Sở gia gia mà thôi.

Hiện tại mình đang ở trong khu vườn nhà Sở gia gia, dùng bữa sáng cùng ông ấy.

Sáng sớm ra thì Lý quản gia đã cho người đến đón mình qua đây a. Khi đó mình còn muốn ngủ thêm một lát thôi mà cũng không được nữa.

Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh này của Sở gia gia, chắc là không có việc gì quan trọng đâu.

Nếu không, Sở gia gia sẽ hỏi thẳng mình vấn đề cần hỏi rồi đi.

Sở gia gia: "Vịnh Thanh, ông biết là Sở Kỳ nó đi công tác được một hôm rồi.

Nếu bên nhà con ở một mình, cảm thấy không quen, thì tạm thời qua đây ở với ông nội vài bữa cũng được."

Vịnh Thanh: "Dạ không thưa ông nội, con cảm thấy rất ổn, hơn nữa... sau này việc Sở Kỳ đi công tác vẫn thường xuyên xảy ra.

Nên con muốn tập làm quen trước ạ."

Thời gian đi công tác của nam chính thì cũng không liên quan gì đến mình cho mấy a.

Đi hay không đi có gì khác nhau, mình ở nhà toàn bị anh ta giám sát đó thôi.

Sở gia gia: "Là vậy sao?

Nếu con cảm thấy không có vấn đề, thì cứ tiếp tục ở bên đó.

Phải rồi chuyện lần trước Phương Thiên Tư có đến nhà, không biết thái độ của Sở Kỳ hôm đó như thế nào?"

Sở gia gia, ông cũng nắm bắt thông tin rất nhanh nha, thái độ của Sở Kỳ thế nào à, tất nhiên là vô cùng hiếu khách.

Có điều, Sở gia gia hỏi như vậy là ý gì đây, mình nên trả lời sao mới ổn nhất.

Nếu lỡ mình ứng đối sai sót, hậu quả rất thảm bại.

Vịnh Thanh: "A... dạ hôm đó Sở Kỳ rất bình thường ạ, khách đến nhà nên anh ấy chỉ làm tròn trách nhiệm tiếp đãi khách thôi."

Sở gia gia: "Ông chỉ hỏi cho biết, con không cần căng thẳng, ngoài ra nếu Sở Kỳ có làm gì không tốt với con, thì cứ nói cho ông biết.

Ông sẽ thẳng tay dạy dỗ nó."

Vịnh Thanh đang uống canh, nghe Sở gia gia nói câu này, cũng giật mình ho sặc sụa.
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 42


Thôi đừng nha, Sở gia gia mà thẳng tay dạy dỗ anh ta... thì tương lai của mình, cũng sẽ không có gì tốt đẹp.

Nam chính là loại người ghi hận còn hay thù dai, ai có thể thoát khỏi sự trả thù độc đoán của anh ta chứ.

Giờ phút này, mình chỉ còn cách xoa dịu và chuyển dời sự chú ý của Sở gia gia mà thôi.

Vịnh Thanh: "Không có, không có... Sở Kỳ anh ấy cực kì tốt với con.

Hơn nữa ông nội! Ông đừng suốt ngày đòi dạy dỗ anh ấy nha."

Thường ngày, người anh ta yêu thương nhất chỉ có ông, nếu anh ta mà nghe được, sẽ buồn bã đây.

Vịnh Thanh: "Anh ấy mà buồn, con lại vô cùng đau lòng, ông nỡ nhìn con không vui sao?"

Sở gia gia: "Được rồi, ông biết con xót thương cho nó, có con lo lắng cho nó như vậy, ông rất yên tâm."

Vâng con phải vô cùng lo lắng cho anh ta rồi, nam chính là người quyết định cuộc sống sau này của mình, nở hoa hay lụi tàn đó.

Dỗ dành Sở gia gia thế này chắc cũng ổn rồi đi, mình không muốn lúc nam chính về, trách cứ mình buôn chuyện các kiểu đâu.

Dùng cơm xong ở Sở gia, mình lại phải đến công ty Diệp gia để thăm hỏi ba mẹ Diệp.

Việc này là vấn đề mà ông ngoại đã yêu cầu mình, phải làm vào sáng sớm hôm nay a.

Tối qua còn dự định sẽ về lại Diệp gia, sáng nay lại có cơ hội đến.

Mới sáng sớm đã nhận được cuộc gọi từ ông ngoại, nội dung lại liên quan đến việc sẽ đến tập đoàn Diệp Mạn.

Mình không hiểu tại sao, ông ngoại lại muốn mình đi đến đó.

Nhưng thôi, xem như trải nghiệm cảm giác đi làm đại tiểu thư trong một tập đoàn lớn, cũng không tổn thất gì nha.

Tính ra từ khi xuyên qua đến giờ, mình vẫn chưa chính thức đi đến tập đoàn Diệp gia.

Cảm giác ít ỏi còn lưu lại trong kí ức, là thuộc về Diệp Vịnh Thanh trước kia.

Hôm nay mình mới thật sự là người, sẽ trải qua cảm giác chân thật này a.

Vịnh Thanh chào tạm biệt Sở gia gia, rồi lên xe rời khỏi khu biệt thự nhà chính, di chuyển đến tập đoàn Diệp Mạn.

Khi Vịnh Thanh mới vừa rời khỏi, thì Lý quản gia cũng đã đến phục vụ Sở lão gia, tiếp tục ăn sáng.

Nhìn vị chủ nhân của mình đang đăm chiêu suy nghĩ, Lý quản gia cũng không chịu được mà lên tiếng hỏi: "Lão gia, đang suy nghĩ về thiếu phu nhân sao?"

Sở lão gia: "Ừm, con bé cũng rất hiểu chuyện đi, rõ ràng là chịu không ít thiệt thòi bên cạnh Sở Kỳ.

Nhưng khi tôi hỏi đến, nó lại giả vờ như tất cả đều bình thường."

Chuyện này nếu để lão Vân biết được, cháu gái mình bị thằng cháu trai mình bắt nạt, có phải hay không sẽ tức giận với mình.

Thằng nhóc Sở Kỳ này cũng thật kì lạ, đối xử với con gái nhà người ta, không thể nào điềm đạm được hơn à.

Chỉ riêng đối xử với con bé Phương Thiên Tư ấy, thì thái độ của nó mới có chút tử tế.

Thời gian trước kia... làm nó không thể nào quên được sao?

Nhưng mối hôn sự này đã định, không phải muốn hủy là hủy dễ dàng.

Hơn nữa, mình cũng rất muốn Vịnh Thanh chính thức trở thành cháu dâu của mình.

Lý quản gia: "Lão gia, người không nên quá lo, mọi việc tự có sự sắp xếp của định mệnh.

Ngài không thể thay đổi bất cứ điều gì, thì cứ thả lỏng quan sát thôi."

Sở lão gia: "Ông nói cũng rất đúng, định mệnh là thứ không ai có thể can thiệp."

Nhưng Vịnh Thanh là một cô gái tốt, nếu Sở Kỳ để vuột mất nó, thì thật đáng tiếc.

Tập đoàn Diệp Mạn.

Vịnh Thanh đứng trước cửa ra vào của tập đoàn Diệp Mạn cũng đã một lúc lâu, mới từ từ bước vào.

Nếu so với tập đoàn Sở thị, thì không bằng, nhưng đây cũng coi như không tệ nha.

Khi cô bước đến quầy lễ tân, nhân viên lễ tân chủ động chào hỏi cô trước.

"Chào tiểu thư, không biết tôi có thể giúp gì được cho cô."

Vịnh Thanh: "Chào cô, tôi muốn gặp Diệp tổng."

Thật ra ban đầu mình định nói với cô ấy là cho gặp ba Diệp, nhưng đây chắc chắn là cách gọi ở nhà riêng đi.

Trong công ty, mình nên gọi là Diệp tổng thì hợp lý hơn, cái này... mình học được qua các bộ phim truyền hình a.

"Vâng, xin hỏi cô có đặt lịch hẹn trước không ạ?"

Vịnh Thanh: "Tôi không cần đặt lịch hẹn, cô chỉ cần nói rằng..."

"Tưởng là ai mạnh miệng như vậy, thì ra là cháu gái của Diệp tổng.

Được thôi, nếu là cô thì cũng miễn cưỡng đi, nhưng tôi phải gọi xác nhận với thư ký của Diệp tổng đã."

Vịnh Thanh nhẹ gật đầu không nói gì.

Cô ta là ai nhỉ? Tại sao cô ta lại nghĩ, mình là cháu gái của ba Diệp?

Có sự nhầm lẫn đâu đây a, tính ra trước đó Diệp Vịnh Thanh cũng có đến công ty được mấy lần kia mà.

Vịnh Thanh cố gắng suy nghĩ, lục lọi phần ký ức này, nhưng không thể nào nhớ rõ chi tiết.

Việc này... có thể Diệp Vịnh Thanh trước kia, cô ấy không mấy bận tâm.

Thế nên phần ký ức này, do đó cũng mờ nhạt theo.

Bên lễ tân đã liên lạc xong với phía thư ký của Diệp tổng.

Nhưng có điều, người thư ký này cũng cảm thấy rất lạ ở chỗ là... từ khi nào Diệp tổng lại có một cô cháu gái a.

Không phải người nhà Diệp tổng chỉ có một cô con gái, nếu là cháu thì chỉ có cháu trai.

Hay do mình đã không tìm hiểu kĩ, chắc là không đi... thật kì lạ.

Thư ký Đỗ: "Thưa Diệp tổng, có cháu gái của ngài đến tìm, hiện giờ ngài có muốn gặp cô ấy lúc này luôn không?"

Diệp tổng: "Hả... cháu gái?"

Mình từ khi nào có một cô cháu gái chứ, mình chỉ có một cô con gái còn gì!

Diệp tổng: "Ưʍ... không lẽ là... cậu cho con bé lên đây đi, bây giờ tôi cũng không bận lắm."

Thư ký Đỗ: "Vâng Diệp tổng."

Nói vậy là, Diệp tổng thật sự có một cô cháu gái, việc này là sao?

Mình bắt đầu cảm thấy không hiểu rồi nha.

Phía tiền sảnh, Vịnh Thanh đang ngồi chờ ở ghế sofa một cách thư thả.

"Cô lên đi, tôi đã thông báo cho phía Diệp tổng rồi."

Vịnh Thanh: "Được"

Nói xong Vịnh Thanh bước theo cô lễ tân, dẫn đường cho mình.

Vịnh Thanh cảm thấy rõ, sự coi thường của nhân viên dành cho cô.

Chuyện này là sao? Một Diệp đại tiểu thư, hàng thật giá thật trên danh nghĩa như mình.

Mà trong mắt nhân viên công ty, lại không hề được xem trọng.

Cho là họ đang hiểu lầm thân phận của mình, nhưng ít ra thân phận họ nghĩ đến, cũng là vị trí cháu gái của chủ tịch tập đoàn.

Không phải, cũng nên tôn trọng e dè một chút sao?"Đi hướng này, bình thường cô đến đây không phải toàn tự lên hay sao, hôm nay lại cần có người dẫn đường.

Đúng là ngày càng làm ra vẻ."

Vịnh Thanh: "..."

Tính ra từ nãy cho đến bây giờ, mình chưa hề mở lời cho cô ta dẫn đường nha.

Dù gì tôi cũng là chủ nhà, cô chỉ là nhân viên, nói tôi làm ra vẻ, cô mới là người không biết phân biệt cao thấp.

Vịnh Thanh: "Nếu cô không thích, thì cứ để tôi tự đi là được rồi, cô có thể đi lo việc của bản thân."

Để tôi xem, cô có thể quá đáng đến thế nào!

Cô gái kia cũng tự biết thái độ của bản thân hơi quá, nên im lặng tiếp tục dẫn đường.

Nơi đến đầu tiên là bàn làm việc của thư ký Đỗ, trước khi bước vào phòng của chủ tịch, thì phải đi qua đây.

Cô gái kia thái độ nịnh nọt đối với thư ký Đỗ: "Thư ký Đỗ ngài xem, tôi đã dẫn người lên đây rồi nha."

Thư ký Đỗ bận quá nhiều việc, khi nghe tiếng gọi của cô nhân viên, mới ngước đầu lên nhìn hai người.

Thư ký Đỗ vô cùng ngạc nhiên, người này không phải Diệp đại tiểu thư thì là ai.

Thư ký Đỗ: "Diệp tiểu thư cô đến gặp Diệp tổng sao!

Mau vào đi, chắc chắn Diệp tổng rất vui, để tôi báo với Diệp phu nhân một tiếng."

Vịnh Thanh: "Vâng, cảm ơn anh, tôi đi vào gặp Diệp tổng trước."

Thư ký Đỗ làm động tác mời vô cùng kính cẩn, làm cô nhân viên kia cũng rất bất ngờ.

Thư ký Đỗ quay qua trách mắng cô ta: "Khi nãy ai nói là cháu gái của Diệp tổng vậy, tôi đã cảm thấy lạ.

Diệp tổng chỉ có một mình Diệp đại tiểu thư, ở đâu ra một cô cháu gái."

Cô nhân viên cũng thật sự không biết việc này a, rõ ràng trước kia gặp qua Vịnh Thanh một lần.

Vịnh Thanh là người tự xưng là cháu gái của Diệp tổng nha, việc này... không thể trách cô nhận lầm được.

Nhưng giờ nói thì có ai tin không chứ, người ta là đại tiểu thư, mình lại nghĩ là kẻ ăn nhờ ở đậu, như vậy có thảm quá không!

Thư ký Đỗ: "Cô quay về làm việc đi, có gì tôi sẽ thông báo sau?"

Cô nhân viên thất tha, thất thỉu bước xuống tiền sảnh. Lần này cô không gặp may rồi, mong là bản thân không bị đuổi việc.

Vịnh Thanh gõ cửa xong, thì trực tiếp đẩy cửa bước vào trong.

Vịnh Thanh: "Con chào ba."

Ba Diệp: "Con gái của ba, hôm nay chịu đến công ty thăm ba sao?

Hiếm khi nha."

Vịnh Thanh: "Vâng, sau này có thời gian con sẽ thường xuyên đến đây."

Qua cách nói của ba Diệp có thể biết được, ngày thường Diệp Vịnh Thanh rất hiếm khi đến công ty.

Đúng là tâm ý của cô ta không đặt vào sự nghiệp ở công ty, mà chỉ toàn đặt vào việc tiệc tùng thâu đêm.

Chẳng trách, Diệp phu nhân mặc dù có yêu thương cô ta, nhưng lại không có quá nhiều kỳ vọng.

Chuyện mà cô ta được việc nhất, chính là trở thành vị hôn thê của Sở Kỳ.

Ba Diệp: "Ngồi đi, để ba gọi cho mẹ con qua đây."

Vịnh Thanh: "Vâng ạ"

Trong lúc ba Diệp đang gọi điện cho Diệp phu nhân, thì Vịnh Thanh cũng tranh thủ quan sát không gian một chút.

Văn phòng này được bài trí rất tỉ mỉ, đồ trang trí cũng thuộc dạng khá đắt.

Người ngoài nhìn vào, sẽ đánh giá chủ nhân của nó là một người yêu cầu sự hoàn hảo, và là người rất chịu chi tiền.

Ngoài những vật thể hiện sự đắt đỏ ra, thì không có một ít cây cỏ nào.

Đối với một người yêu thích thiên nhiên như mình, thì căn phòng này có hơi khô khan và bức bối.

Ba Diệp: "Đến đây rồi, thì ở lại dùng cơm trưa với ba mẹ, con thấy thế nào?"

Vịnh Thanh: "Được thôi ạ, hôm nay con cũng không có việc gì quan trọng cần xử lý."

Diệp phu nhân: "Không có việc quan trọng để làm?

Sao con không dùng thời gian rảnh rỗi này để nghĩ, làm cách nào chiếm được tình cảm của Sở Kỳ đi."

Ba Diệp: "Bà đừng có phá hỏng không khí gia đình được không!

Con gái hiếm khi mới đến đây một lần."

Vịnh Thanh: "Con chào mẹ, việc của Sở Kỳ thì mẹ yên tâm, con vẫn đang cố gắng."

Diệp phu nhân, con gái của bà đã sắp về bên cạnh bà rồi, lúc đó hãy tìm cô ấy mà gánh vác trách nhiệm này đi nha.
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 43


Diệp phu nhân: "Tôi chỉ là muốn nhắc nhở con bé một chút thôi, ông không cần làm quá lên như vậy đâu."

Vì muốn cải thiện tình hình, Vịnh Thanh vội lên tiếng: "Con biết trước giờ mẹ luôn yêu thương con nhất mà, ba nói xem có phải không?"

Ba Diệp: "Đúng, đúng con gái ba nói gì, cũng rất đúng."

Diệp phu nhân liếc mắt nhìn Ba Diệp một cái, đầy âm trầm.

Tôi nhanh nhạy phát giác, mà nháy mắt ra hiệu với ba Diệp nha.

Ba Diệp cũng không hề thiếu tính đồng đội liền đáp: "Tất nhiên bà cũng luôn không sai... Ha ha, nếu đã đến đầy đủ, vậy chúng ta ra ngoài dùng cơm đi."

Diệp phu nhân gật đầu đồng ý, nói là quay về văn phòng xử lý những việc còn bỏ dở, sau đó sẽ gặp lại mọi người ở tiền sảnh.

Ba Diệp cũng đang bận xử lí vài tài liệu văn kiện quan trọng, nên thay vì ngồi tại văn phòng nhạt nhẽo.

Vịnh Thanh xin phép ra ngoài, dạo quanh công ty cho đỡ nhàm chán.

Chính việc này đã dẫn đến cho Vịnh Thanh, một sự thật khá bất ngờ.

Chẳng là Vịnh Thanh cũng không quá rành đường ở công ty, do đó việc đi tham quan cũng có chút khó khăn.

Mà thư ký Đỗ lại đang bận rộn vô cùng, không tiện làm phiền người ta.

Ví như hiện tại, mình không hề muốn đi tham quan những phòng liên quan đến tài chính, nhân sự, thì lại luôn tình cờ bước vào.

Vậy cho hỏi mấy phòng quảng cáo, phòng ăn, hay tổ chức sự kiện của công ty ở đâu a....

"Nè cô kia, đang làm gì ở đó vậy, có biết cô đang ở chỗ nào không?"

Vịnh Thanh quay người lại, thì trông thấy hai cô gái xinh đẹp, có điều cách ăn mặc có vẻ hơi cầu kỳ một chút.

Vịnh Thanh: "Tôi chỉ định bước vào trong xem qua thôi, thế nên tôi không biết ở đây là đâu.

Vậy xin hỏi chị, nơi này là nơi nào."

"Ở đây là phòng của giám đốc Lý, nhân vật lớn như vậy trong công ty mà cô cũng không biết."

"Ai da... vậy chắc chắn cô ta là nhân viên mới rồi đi."

"Theo tôi thấy cũng không giống, nếu là nhân viên mới, thì tại sao lại không có ai hướng dẫn đi cùng."

"Cô nói xem, cô là ai, mục đích của cô là gì."

Thật là, mình lười phải tranh luận với mấy bà chị này quá đi, tôi là ai à... là cô chủ tạm thời của mấy chị.

Còn về mục đích, thì đơn giản là đi tham quan giải buồn thôi.

Đúng là môi trường công sở, mấy khi được sóng yên biển lặng đâu chứ.

Vịnh Thanh: "Tôi là..."

"A cô đây rồi, làm tôi tìm kiếm lâu như vậy.

Mau lên phòng tài vụ, mọi người đang chờ cô nhận việc."

Vịnh Thanh: "???"

"..."

"Thì ra là nhân viên mới của phòng tài vụ."

Vịnh Thanh: "Anh có phải đã hiểu lầm gì không?

Tôi không phải nhân viên mới của công ty, càng không có ý định nhận việc gì đó."

"Vậy à, tôi cũng nói rõ cho cô biết, phòng cô vừa bước ra là phòng tư liệu mật của công ty.

Ngoại trừ hai vợ chồng chủ tịch ra, thì chỉ có vài người có thể vào."

"Xem ra, nếu bây giờ kiểm tra trong đó có cái gì bị mất, thì cô ta không thoát khỏi liên quan."

Gì đây, câu chuyện đang đi theo cái hướng khó hiểu gì vậy.

Từ vị trí của cô chủ, đến công ty nhà mình, mà nhân viên không một ai biết.

Đến hiện tại lại bị hiểu lầm đến nhận việc...sau còn bị gán ghép cho vụ việc trộm đồ... Mà đồ bị mất hay chưa, vẫn còn không rõ!

Nhưng tính ra là mình chỉ mở cửa lướt sơ qua căn phòng ấy, mình còn chưa bước vào bên trong mà.

Nếu là phòng cất giấu tài liệu quan trọng, thì có lẽ sẽ gắn camera giám sát thôi.

Bây giờ kiểm tra lại sẽ biết... khoan đã... có phải mình quên mất điều gì rồi không.

Mình vốn dĩ là cô chủ của họ, theo lý mình còn là người thừa kế chính thức và hợp pháp cả cái công ty này, mặc dù chỉ là đang thay thế.

Nhưng trên mặt danh nghĩa hiện tại bây giờ đúng là như vậy, thì lý gì đang ở công ty của mình, mà còn bị ức hϊếp như vậy chứ.

Mình có nên gọi điện cho thư ký Đỗ, đến đây giải vây giúp hay không?

"Có chuyện gì vậy?"

Thời điểm hiện tại thì mọi người đều quay mặt về cùng một phía, chỉ có mỗi Vịnh Thanh là quay mặt về hướng ngược lại.

Nhưng Vịnh Thanh thấy rõ, những người nãy giờ tỏ ra khinh thường mình, đang cố tỏ vẻ nhún nhường, gập người chào hỏi.

Xem ra đây cũng là một nhân vật không tầm thường của công ty.

"Xin lỗi đã làm phiền, nhưng chúng tôi đang bắt gặp một người khả nghi, khi nãy cô ta còn vào bên trong phòng tư liệu mật."

"Chính là như vậy, không thể bỏ qua cho cô ta dễ dàng, nếu chưa tìm hiểu rõ mọi việc."

Lúc này Vịnh Thanh quay qua mới phát hiện, người bước ra từ căn phòng đó đúng là nhân vật không tầm thường, vậy mà lại là Thẩm Á Ni.

Thẩm Á Ni cũng vô cùng bất ngờ, khi gặp Vịnh Thanh tại công ty.

Vì theo như cô tìm hiểu tính cách và lối sống thường ngày của Diệp tiểu thư, qua mọi người ở công ty nói, thì Diệp đại tiểu thư rất ít khi đến công ty.

Thời gian cô làm tại đây, cũng đã kiểm chứng điều đó.

Hay nói thẳng ra, nếu có đến cũng không ai biết, lúc đến và đi như một cơn gió, nên trong công ty hầu như không ai biết mặt vị đại tiểu thư này.

Sau một hồi hai bên cố giữ lại vẻ hoang mang của mình, thì cũng bắt đầu chào hỏi nhau.

Thẩm Á Ni: "Diệp tiểu thư, hôm nay có thời gian đến công ty sao?"

Mọi người: "Diệp tiểu thư...?"

"Ý của trợ lý Thẩm là... cô gái này là... là cô chủ nhỏ của chúng ta sao?"

Vậy cô ấy chính là, vị đại tiểu thư luôn ẩn mình kia rồi.

Từ lúc bắt đầu đã sai, bây giờ chỉ còn cách cố gắng cứu vớt.

Mấy người kia liếc mắt nhìn nhau hiểu ý, nhanh chóng thay đổi chiến thuật.

"Thì ra là đại tiểu thư của chúng tôi, làm chúng tôi cứ tưởng là người lạ, mà công ty đối thủ cố tình đưa vào."

"Phải đó đại tiểu thư, cô đừng trách bọn tôi, lúc đó thấy cô đi ra từ phòng tư liệu mật, tôi chỉ sợ mất tài liệu quan trọng, sẽ ảnh hưởng công ty."

"Tôi... tôi thì không biết sự việc cụ thể, tôi chỉ đơn giản đi tìm cô nhân viên mới vừa đến nhận việc hôm nay."

Nếu mình chấp nhặt họ việc này, thì cũng quá đi, nhưng không cho họ bài học, thì họ cũng không biết bản thân sai ở đâu.

Rõ ràng là cái tính cách đi khinh thường người khác là không tốt, hôm nay tôi không có thân phận đại tiểu thư Diệp gia thì e là...

Các người sẽ tha cho tôi dễ dàng vậy sao?

Nhìn người không nên nhìn qua bề ngoài, hơn nữa dù cho đó có là người nhân viên bảo vệ bình thường đi nữa, họ cũng không nên đối xử thái độ như vậy.

Khi mà mọi chuyện vẫn chưa làm rõ, còn không cho người ta cơ hội giải thích, sống kiểu cách này... thật không lương thiện.

Vịnh Thanh: "Không có việc gì, cũng không phải các người cố tình đối xử với tôi như vậy.

Chỉ là các người nên xem lại tính kiểu cách và hay khinh thường người khác, của bản thân lại đi, như vậy đường đi tương lai mới tốt đẹp hơn."

"Vâng chúng tôi xin nghe lời dạy bảo của tiểu thư."

Thẩm Á Ni: "Nếu không có việc gì khác, thì các người mau đi tiếp tục công việc của mình đi."

Mấy người đó cũng rất biết bắt lấy cơ hội này, mà chuồn đi thật lẹ nha.

Còn Thẩm Á Ni cô ta... cũng biết cách lấy lòng nhân viên thật.

Rõ ràng mới vừa nãy thôi, mình là người lên tiếng dạy dỗ họ.

Quay mặt lại cô ta lại kiếm cớ cho họ có con đường lui... chẳng khác nào thể hiện mình là người hẹp hòi.

Nhưng bọn họ như vậy không quá đáng sao? Với thân phận đại tiểu thư Diệp gia, mình còn có thể cho họ thôi việc là chuyện thường tình.

Thôi đi thôi đi, mình đóng vai phản diện quen rồi, cô ta muốn bạch liên hoa hay thiện lương gì đó, trước mặt người khác thì tùy.

Vịnh Thanh: "Cô vẫn khỏe chứ, dạo này không gặp qua cô."

Thẩm Á Ni: "Cảm ơn tiểu thư quan tâm, tôi vẫn ổn.

Hôm nay cô đến công ty có việc gì sao?"

Hình như Thẩm Á Ni... rất chấp nhất, việc mình đến đây để làm gì nha.

Vịnh Thanh: "Cũng không có gì quan trọng, chỉ đơn giản đến đây thăm ba mẹ tôi mà thôi.

Còn việc của công ty, tôi không có hứng thú cho lắm."

Vịnh Thanh vừa nói, vừa cố tình quan sát từng biểu cảm trên gương mặt của Thẩm Á Ni, không bỏ qua bất kì chi tiết nhỏ nào.

Thẩm Á Ni: "Ra là vậy."

Hình như mình cảm thấy Thẩm Á Ni cô ấy có vẻ như... thở phào nhẹ nhõm. Mình cố tình nói rõ lí do đến đây, không liên quan đến công việc, để thử dò ý cô ấy xem sao.

Không ngờ quả thật đúng như mình dự đoán, cô ấy cũng rất biết tranh thủ sự sủng ái của ba mẹ Diệp ở công ty nha.

Thẩm Á Ni... cô ấy đang lo sợ sao! Sợ rằng mình đột nhiên chen ngang vào việc ở công ty, sẽ phá hỏng bầu không khí cô ấy xây dựng ở nơi này.

Hay là còn vì một lí do gì khác, mà mình chưa biết...

Thật ra khi nãy cô ấy bước ra từ phòng tư liệu mật, thì mình đã hiểu vị trí hiện tại của Thẩm Á Ni ở công ty.

Tính ra chức vụ trợ lý mà Diệp phu nhân cho cô ấy, cũng đã làm cho người ngoài nhìn rõ được, Diệp phu nhân coi trọng cô ấy như thế nào đi.

Công ty nhà tôi, cô đang muốn nắm giữ, mẹ tôi cô cũng đang giành lấy, vậy vị trí Diệp đại tiểu thư này, cũng nên nhường lại cho cô rồi.

Tôi tạm thay cô cũng đã một khoảng thời gian khá dài rồi đi. Cũng đã đến lúc, ai về chỗ nấy.

Thật lòng mà nói, thời điểm hiện tại trong lòng mình... nếu nói không buồn là không có khả năng.

Đôi khi thói quen thật đáng sợ.

Sẽ nhanh chóng thôi, cô sẽ được về vị trí của mình, khi đó... cô tha hồ mà tung cánh với tương lai tỏa sáng.

Còn mình sao? Không biết sẽ đi đâu về đâu nữa, mọi chuyện sẽ thế nào đây!

Giữa lúc hai người vừa đi vừa nói chuyện cùng nhau, thì cũng đã về đến văn phòng của ba Diệp.

Vịnh Thanh: "Vậy tôi vào trong trước, cô cứ đi lo việc của cô đi, không cần lo tiếp đón tôi đâu."

Vịnh Thanh nhìn Thẩm Á Ni vừa nói, vừa mỉm cười nhẹ nhàng, tư thái rất là bình tĩnh.

Thẩm Á Ni: "Vậy xin phép tiểu thư, tôi đi lo công việc."

Vịnh Thanh nhìn theo hướng đi của Thẩm Á Ni thì suy nghĩ thêm một lúc, mới quay người bước vào bên trong phòng.

Những việc mà mình gặp lúc nãy khi tham quan công ty, cũng nên kể lại một lượt cho ba Diệp nghe.

Tuy mình không có ý mách lẻo chuyện gì của bọn họ, nhưng tốt nhất là nên thành thật nói ra mọi việc trước, vẫn hay hơn.

Vì biết đâu, có ai đó tâm tính không tốt, sẽ đi thuật lại câu chuyện theo một chiều hướng khác.

Còn về vấn đề sau khi kể xong việc này, có ảnh hưởng đến ai hay không, thì mình cũng không rảnh rỗi, để mà quản nha.

Bình thường ở Sở gia luôn bị Sở Kỳ giám sát đã mệt mỏi lắm rồi, mình không muốn dùng tinh thần để quan tâm đ ến mấy việc tào lao khác.

Không biết khi nào anh ta mới về lại, có anh ta ở nhà mình còn cảm thấy dễ chịu hơn là anh ta đi công tác.

Dù sao cũng không có cảm giác bị giám sát và phải báo cáo mọi lúc như hiện tại.

Cái người mà Vịnh Thanh đang nghĩ đến, hiện tại đã hoàn thiện xong tất cả công việc cần làm, của chuyến công tác.

Hàn Phi: "Sở tổng, hợp đồng đã kí kết, xem như mọi việc đã thành công.

Ngài muốn hay không, trở về nước sớm hơn dự định."

Sở Kỳ: "Không cần vội, tôi muốn ở đây thêm vài ngày để quan sát thêm tình hình và thị trường.

Phải rồi việc sinh hoạt của Diệp tiểu thư, cậu vẫn luôn giám sát giúp tôi chứ."

Hàn Phi: "... Vâng, tôi luôn giúp ngài kiểm soát, nhưng là..."

Mình có nên ngay lúc này nhắc nhở Sở tổng, về cái vấn đề này hay không ta.
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 44


Rõ ràng là đã có người giám sát riêng, báo cáo qua email mỗi ngày cho Sở tổng.

Thì hà cớ gì bắt mình mỗi ngày báo cáo, không lẽ nào... Sở tổng thích nghe giọng nói truyền cảm của mình mỗi khi báo cáo sao ta!

Hàn Phi như đang thả bay trí tưởng tượng, có phần tự luyến của mình đi thật xa.

Sở Kỳ mà biết được suy nghĩ trong đầu của Hàn Phi, thì chắc chắn dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn cậu ta a.

Sở Kỳ: "Cậu không định báo cáo cho tôi. Thời gian 5 phút đã trôi qua."

Hàn Phi: "... à vâng, hôm nay trước mắt là Diệp tiểu thư đến nhà chính Sở gia, dùng bữa sáng cùng lão chủ tịch.

Kế đến hiện tại đang ở tập đoàn Diệp Mạn."

Sở Kỳ: "Tập đoàn Diệp Mạn? Bình thường cô ta có đến những nơi này?"

Hàn Phi: "Không có, trước nay đều không có, hôm nay là trường hợp hiếm thấy."

Sở Kỳ: "Cô ta lại muốn bày trò gì nữa đây, tiếp tục giám sát, báo cáo cho tôi khi cần."

Hàn Phi: "Vâng"

Hôm nay lại đến dùng cơm với ông nội, không biết cô ta có gây phiền phức gì cho mình không!

Đi công tác mà cũng không thể chuyên tâm được.

Hàn Phi cũng nhìn Sở Kỳ một cách kỳ lạ, không biết từ khi nào, mà tần suất mình phải báo cáo về Diệp tiểu thư nhiều hơn trước kia.

Công việc tăng thêm, thì lương có tăng không? Mình có nên gợi mở việc này với Sở tổng.

Thôi đi, mình nghĩ là không nên.

Lại nói về tình hình bên phía Vịnh Thanh, lúc này đã đến giờ ăn trưa, Vịnh Thanh cùng ba Diệp xuống tiền sảnh, đợi Diệp phu nhân.

Trên đường từ văn phòng của ba Diệp xuống đến đây, Vịnh Thanh gặp qua không ít người.

Ai nấy đều tỏ ra vô cùng cung kính, xem ra chuyện hôm nay mình đến công ty, đã lan truyền khắp các phòng ban rồi đi.

Đợi một lúc sau, thì Diệp phu nhân mới xuất hiện, ngoài dự đoán của Vịnh Thanh là Thẩm Á Ni cũng có mặt.

Diệp phu nhân: "Đi thôi, cha con hai người đợi có lâu không?"

Ba Diệp: "Không lâu, cũng vừa xuống đến."

Thẩm Á Ni: "Chào Diệp tổng, chào tiểu thư."

Ba Diệp chỉ gật đầu, chứ không hề đáp lại. Nhìn như không muốn để tâm đ ến Thẩm Á Ni.

Diệp phu nhân nhìn qua Vịnh Thanh hiếm khi dịu dàng nói: "À con bé Thẩm Á Ni sẽ đi cùng chúng ta.

Con không ngại chứ?"

Vịnh Thanh nhìn thẳng qua hai người họ: "Không có vấn đề gì, thưa mẹ."

Tính ra thì đây là bữa cơm gia đình, Thẩm Á Ni đi theo thì người e ngại phải là cô ấy.

Tại sao Diệp phu nhân lại hỏi ngược lại mình. Điều này có ẩn ý gì khác ư!

Với cương vị là một trợ lý, thì cô ấy có phải đã nhận được quá nhiều sự ưu ái hay không!

Bây giờ kể cả người ngoài, chắc chắn cũng sẽ cảm nhận được sự khác biệt này.

Diệp phu nhân: "Tốt vậy chúng ta đi thôi."

Diệp phu nhân dẫn Thẩm Á Ni bước lên đi trước, vừa đi vừa trò chuyện khá vui vẻ.

Vịnh Thanh cố tình đi chậm một nhịp, để nhìn xem hai người bọn họ...

Vịnh Thanh quay qua nhìn ba Diệp: "..."

Ba Diệp: "Đây là việc bình thường ở công ty, con hiếm khi đến, nên thấy hơi lạ đúng không?

Hai người bọn họ vẫn luôn như vậy.

Chỉ là mẹ con... cùng trợ lý Thẩm, có vẻ rất hợp nhau, ngoài ra cũng không có gì."

Ba ba đại nhân à, nếu ba đã nói là không có gì, thì hà cớ gì phải bỏ tâm sức đi giải thích này kia chứ.

Hơn thế nữa, ba là người trong nhà, tiếp xúc với mẹ Diệp bao nhiều năm, chẳng lẽ không nhìn ra được điều gì kì lạ.

Phải chăng... vì đã nhìn thấu, nên ba sợ con cũng nhìn ra được đúng không?

Tình huống này mình cũng nên xem như không biết gì, vô tư vô cảm mà cho mọi chuyện lướt qua thôi.

Dù gì hai người bọn họ vốn dĩ là mẹ con ruột thịt với nhau, một người ngoài như mình lại phải đi ganh tị ngược lại, hình như sai sai nha.

Vịnh Thanh: "Hai người bọn họ thì có chuyện gì ạ, giữa mẹ và trợ lý Thẩm có vấn đề gì sao?"

Ba Diệp: "À không, không có gì, chúng ta cũng mau đi thôi, bọn họ đã ra đến xe rồi."

Vịnh Thanh: "Vâng thưa ba"

Là do mình lo xa, Vịnh Thanh trước nay là đứa không để ý tiểu tiết, có thể nó chưa nhìn ra được việc mà mình cảm thấy được.

Không thì... coi như là mình đã cảm giác sai đi, nếu không sai thì... đúng là chuyện này sẽ như thế nào a.

Diệp Mạn bà ta cũng quá lạ lùng đi, con gái mình thì lại bỏ mặc ở đây không quan tâm.

Lại đi quan tâm lo lắng cho một cô trợ lý, tính là hai người bình thường hợp nhau như thế nào đi nữa.

Thì người ngoài, làm sao so sánh được với người trong nhà chứ.

Thôi không nghĩ nữa, tiếp tục nghĩ, chắc gì đã tìm ra được câu trả lời chính xác.

Vịnh Thanh quan sát thái độ đầy biến hóa của ba Diệp, thì trong lòng càng thêm chắc chắn một điều, là ông ấy đã cảm nhận được vấn đề giữa hai người bọn họ nha.

Ba Diệp à, thật ra Thẩm Á Ni mới là con gái của ba, sau này ba cũng sẽ từ từ chấp nhận cô ấy thôi.

Khi mình và ba Diệp ra đến xe, thì hai người kia đã lên xe, an vị từ bao giờ.

Diệp phu nhân: "Hai người làm gì lâu thế, chúng tôi đợi từ nãy đến giờ.

Nhanh đi thôi, hôm nay công ty rất nhiều việc."

Ba Diệp: "Được rồi, đi ngay đây."

Bình thường xe ô tô của Diệp gia chỉ toàn loại bốn chỗ, nên hiện tại phải chia ra hai xe để đi.

Diệp phu nhân và Thẩm Á Ni đi xe của hai vợ chồng Diệp gia.

Mình và ba Diệp thì đi xe của nhà Sở gia, do Sở Kỳ cung cấp riêng cho mình.

Nhà hàng hôm nay dùng cơm là một nhà hàng sang trọng theo phong cách Âu, điều này làm mình có một chút khó chịu.

Mình không hề thích ăn món Âu nha, nhưng thôi nhập gia tùy tục, gia chủ ăn gì thì mình ăn đó vậy.

Diệp phu nhân kéo Thẩm Á Ni ngồi gần cạnh bà ấy, do vậy mình sẽ ngồi cạnh ba Diệp.

Cũng tốt, nếu mình ngồi gần Diệp phu nhân thì ăn uống hay làm gì cũng đều bị chỉnh, còn không được tự nhiên.

Có điều nhìn khung cảnh chăm lo cho Thẩm Á Ni của Diệp phu nhân trước mắt này, đúng thật là mình hơi khó chịu trong người.

Diệp phu nhân hiếm khi thể hiện quan tâm gắp thức ăn cho ai, kể cả ông ngoại và ba Diệp, cho nên hình ảnh đang diễn ra đây thật sự vi diệu a.

Mặc dù mấy món Âu này mình không thích hợp ăn cho lắm.

Nhưng từ khi bước vào nhà hàng và ngồi xuống chọn món, thì mình cũng không phải là người quyết định.

Người được ưu tiên quyết định tất nhiên là Diệp phu nhân, nhưng bà ấy lại ưu tiên nhường cho Thẩm Á Ni chọn lựa.

Vậy người làm con gái như mình, chưa được bà ấy một lần hỏi qua ý kiến, chân lý ở đâu đây.

Ba Diệp: "Vịnh Thanh con ăn nhiều vào, gần đây có vẻ ốm đi không ít so với dạo trước.

Nếu nhà bếp bên Sở Kỳ nấu không hợp khẩu vị, thì con thường xuyên về nhà ăn đi."

Diệp phu nhân: "Con bé ốm như vậy, chắc hẳn đang muốn giảm cân thôi.

Con đó không nên về nhà thường xuyên, kẻo người bên Sở gia lại nói ra nói vào."

Vịnh Thanh chỉ gật đầu lấy lệ, chứ không hề trả lời lại Diệp phu nhân.Trong lòng suy nghĩ, mới chỉ là vị hôn thê. Vẫn chưa thực sự gả qua đó, mà Diệp phu nhân đã không muốn cho con gái thường xuyên về nhà mẹ...?

Lúc này bà ta cũng không cố tâm đ ến Vịnh Thanh, mà quay qua chăm sóc cho Thẩm Á Ni.

Diệp phu nhân: "Á Ni à, con ăn đi, mấy món này là đặc biệt chọn theo sở thích của con."

Thẩm Á Ni: "Vâng cảm ơn phu nhân đã chiếu cố, tiểu thư cô không ăn nữa sao?"

Vịnh Thanh: "... không ăn nữa, mọi người đừng để ý đến con, tiếp tục ăn đi."

Có phải mình đã quá nhạy cảm, nhưng khi nãy lúc Thẩm Á Ni nói câu đó mình cảm thấy cô ấy có một chút đắc ý.

Còn về ăn thì mình ăn không vô, toàn là món mình không thích, còn phải ngồi nhìn hai người họ quan tâm chăm sóc nhau, là đủ no rồi.

Ba Diệp thấy tình huống có vẻ đi vào khó xử, nên đã vội vàng đi dỗ ngọt mình.

Một bên gắp thêm đồ ăn cho mình, một bên thúc giục hai người kia mau ăn nhanh.

Lần nào cũng vậy, hễ dính líu đến chuyện ăn uống là y như rằng mình không được ăn yên ổn.

Không việc này, cũng có việc khác gây mệt tâm.

Xem ra chỉ có thể tự mình nấu ăn hoặc ra bên ngoài ăn một mình, mới có thể thoải mái tự do được.

Ăn xong Diệp phu nhân và Thẩm Á Ni cùng nhau đi về trước, mình và ba Diệp sau đó mới rời đi.

Trên đường trở về công ty, ba Diệp có nói vài chuyện về Diệp phu nhân và Thẩm Á Ni.

Ba Diệp vừa nói, vừa quan sát thái độ của mình, chắc hẳn là ông ấy muốn xem mình biểu hiện như thế nào

Nhưng là mình không có bất kì biểu hiện nào kì lạ, nói chung thì cả hai người họ cũng không phải là ba mẹ ruột của mình.

Nếu đã xuyên qua đây, trở thành con gái của hai người họ một đoạn thời gian, cũng xem như là có duyên phận.

Duyên phận này thật chất quá ngắn ngủi... có thì tốt, không có cũng là lẽ tất nhiên.

Bởi vì Diệp Vịnh Thanh vốn dĩ không phải con gái của họ.

Chỉ là thái độ quan tâm lo lắng hiện tại của ba Diệp, cũng làm cho mình cảm giác ấm lòng.

Ông ấy vẫn luôn yêu thương Diệp Vịnh Thanh, cho dù cô ấy của trước kia, hay là mình của thời điểm hiện tại.

Lý do đơn giản là vì, Diệp Vịnh Thanh hiện nay là con gái của ông ấy.

Điều này chỉ thay đổi, khi Diệp Vịnh Thanh mình bị phát hiện là một cô tiểu thư giả mạo.

Càng nghĩ, càng thấy bất lực vô cùng.

Ngoài việc đó, thì ba Diệp còn hỏi thăm tình hình kinh doanh bên phía công ty Ánh Nguyệt.

Nếu có khó khăn gì, thì cứ nói với ông ấy, nếu nằm trong khả năng của công ty, ông ấy sẽ lo chu toàn mọi chuyện.

Nhờ vả hay tìm chống lưng gì gì đó, thì chắc là không cần, còn về vốn đầu tư hiện tại cũng không thiếu.

Mà hầu hết tiền đầu tư vào Ánh Nguyệt, toàn là mình đã lấy từ phía Diệp gia, mặc dù là tiền tiêu hàng tháng của mình.

Nhưng về bản chất sâu xa, thì số tiền ấy, vốn dĩ cũng xuất phát từ Diệp gia.

Đưa ba Diệp về công ty xong, cũng là lúc Vịnh Thanh cho xe quay về Diệp gia.

Không biết ông ngoại kêu mình đến tập đoàn Diệp Mạn vào sáng nay, là có dụng ý gì đây.

Nếu đơn thuần là đến thăm công ty thì quá bình thường đi, chắc chắn ông ngoại muốn mình biết điều gì đó đang xảy ra ở công ty.

Chỉ có thể đến công ty mới có thể tìm hiểu rõ ràng. Vậy việc đó... có lẽ là chuyện của Diệp phu nhân và Thẩm Á Ni mà thôi.

Vịnh Thanh vừa bước, vừa tập trung suy nghĩ, đến khi xém chút nữa va vào cửa kính ở hành lang.

Lan Khả: "Tiểu thư cẩn thận..."

Lan Khả chạy vội, kéo Vịnh Thanh ra khỏi cửa kính.

Vịnh Thanh lúc này mới hoàn hồn, mà phát hiện vấn đề.

Cũng may là có Lan Khả, nếu không mình đã bị va vào cửa kính.

Vịnh Thanh: "Cảm ơn chị, em sơ ý quá."

Lan Khả: "Sau này phải chú ý nhìn đường, đừng vừa đi vừa suy nghĩ.

Hôm nay tiểu thư có ở lại dùng trà chiều với lão gia không?

Để tôi đi chuẩn bị."

Vịnh Thanh ngập ngừng trả lời: "A chắc là có... làm phiền chị chuẩn bị luôn phần của em."

Lan Khả gật đầu, sau đó xin phép đi xuống nhà bếp, cho người chuẩn bị.

Vịnh Thanh men theo hành lang, ra phía khu vườn táo của ông ngoại. Giờ này chắc chắn ông đang ở đây nha.
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 45


Vịnh Thanh bước ra đúng lúc ông ngoại đang tập trung chăm sóc cho vườn táo, mà không mảy may nhận ra cô đã đến gần.

Mình đừng nên làm phiền ông thì hơn, mình sẽ qua ghế bên kia ngồi đợi ông vậy.

Khoảng mười phút trôi qua, ông ngoại cơ bản đã xong việc, lúc này mới phát hiện Vịnh Thanh có mặt ở đây tự bao giờ.

Ông ngoại: "Con đến lâu chưa?"

Vịnh Thanh: "Cũng chưa lâu ạ, nhìn ông làm việc say mê, nên con không dám lên tiếng gây rối."

"Con bé này... phải rồi, con vừa từ tập đoàn trở về?"

"Vâng ạ, vừa ra khỏi công ty là con đến đây ngay."

Ông xem con làm việc luôn luôn nghiêm túc... Thật sự là mình làm theo lời ông ngoại nha, đến tập đoàn xong, nhanh chóng quay về gặp ông.

Không biết... ông muốn nói vấn đề gì với mình đây.

"Nếu đã đến công ty rồi, chắc con cũng đã biết rõ những việc đang xảy ra ở đó.

Vậy con có suy nghĩ như thế nào?"

Vịnh Thanh trầm ngâm suy nghĩ nhìn ông, hôm nay đến đó cũng có vài chuyện xảy ra.

Ông ngoại đang muốn nói đến vấn đề nào, những chuyện mà mình biết, có phải là vấn đề ông đang muốn hỏi!

Mình nên dò ý ông trước thì hơn, để tránh đi sai đường, lại phát sinh nhiều thứ.

Vịnh Thanh: "Vâng ông ngoại, con cảm thấy các nhân viên ở đó, đều không biết mặt con.

Nên hành xử có chút không đúng chuẩn mực."

"Còn gì nữa."

"Dạ không còn gì khác."

Xem ra con bé Vịnh Thanh này, vẫn còn chưa nhìn ra được vấn đề cốt lõi.

Nhân viên bọn họ chưa từng gặp qua nó, tất nhiên là không biết mặt.

Nếu là người nào không có thân phận đặc biệt, thì trong mắt bọn họ, người đó không là gì cả.

Chuyện này là tất nhiên, ở công ty nơi nào mà không như vậy.

Vấn đề chính ở đây mà mình muốn nó biết, chính là liên quan đến Diệp Mạn. Gần đây nó vô cùng khác lạ.

Ông ngoại: "Nhân viên biểu hiện như vậy rất bình thường, là do con từ trước đến nay có bao giờ chịu quan tâm đ ến tập đoàn.

Ông muốn nói đến, là mẹ con và trợ lý Thẩm."

"Họ thì làm sao ạ?"

Không lẽ... ông ngoại cũng nhìn ra được, giữa hai người bọn họ có sự khác thường.

Cũng đúng đi, ông ngoại là trưởng bối lại còn là cha của Diệp phu nhân, nhìn cách con mình hành xử kì lạ, chắc chắn ông là người phát hiện ra đầu tiên.

Ông ngoại: "Thân thiết quá mức bình thường. Nếu không muốn nói là... Diệp Mạn xem trợ lý Thẩm như con gái của mình."

Vịnh Thanh: "..."

Sau đó ông ngoại kể ra một lượt những việc của Diệp phu nhân, như thường xuyên dẫn Thẩm Á Ni về nhà dùng cơm, và luôn làm những món mà cô ta thích.

Bất kể là đi đâu giao tiếp làm ăn, kinh doanh, tiệc tùng đều dẫn cô ta theo, hai người như hình với bóng.

Chăm sóc, mua quà tặng cho cô ta rất nhiều. Phải nói là không để cô ta thiếu thốn thứ gì.

Tính ra bản thân mình hiện tại là con gái, còn chưa có đãi ngộ cao và sự yêu thương nhiều như vậy.

Chưa hết, Diệp phu nhân còn trao khá nhiều quyền hành ở tập đoàn Diệp Mạn cho Thẩm Á Ni phụ trợ.

Chẳng trách, nhân viên tại công ty lại có thái độ kính nể cô ta như vậy.

Chính vì lí do đó, mà hôm nay Thẩm Á Ni đã có tư thái của một người đứng trên cao, mà nhìn xuống.

Nếu mình không xuất hiện ở đó để áp chế khí thế của cô ta, thì còn lâu cô ta mới cúi đầu trước người nào.

Thì ra là đằng sau cô ta, đã có Diệp phu nhân chống lưng nha, mà trong công ty ngoại trừ hai vợ chồng Diệp gia, thì ai có thể ức hϊếp cô ta.

Thời điểm này, cô ta là một người có sức ảnh hưởng nhất định, ở tập đoàn Diệp Mạn.

Mình không nghĩ là, Diệp phu nhân đã đối xử tốt với Thẩm Á Ni đến mức độ này rồi đi.

Trong khi cô ta chỉ là trợ lý, không có cổ phần cũng không phải người Diệp gia.

Các cổ đông khác có lẽ cũng không dám có ý kiến gì, cho dù là có... thì đã sao!

Ai dám làm trái ý Diệp phu nhân.

Thẩm Á Ni cô ta khi nãy, có chút gấp gáp dò xét mình, đến công ty làm gì...

Có khi cô ta đang sợ hãi, không muốn mình đến công ty làm việc đi.

Nếu đúng là như vậy, thì lúc đó mình mới là Diệp đại tiểu thư của tập đoàn Diệp Mạn.

Cô ta sẽ trở về lại đúng thân phận trợ lý của mình, nên lo sợ cũng là điều bình thường.

Vịnh Thanh thở dài mệt mỏi mà suy nghĩ, quên mất ở đây đang có sự hiện diện của ông ngoại.

Ông ngoại: "Thở dài cái gì, yên tâm còn ông ở đây, con không cần phải lo.

Cho dù con bé Thẩm Á Ni đó, có dùng cách nào để chiếm lấy yêu thương của mẹ con.

Nhưng con vẫn còn ba và ông ngoại, tập đoàn Diệp Mạn hay Vân Thiên cũng chỉ có con là người thừa kế duy nhất."

Vịnh Thanh mỉm cười nhẹ nhàng, cảm giác được người khác yêu thương vô điều kiện, thật là hạnh phúc.

Vịnh Thanh: "Con không sao đâu, chỉ cần có ông ngoại yêu thương con là đủ."

Ông ngoại trước đó, đã nghĩ đến việc cho mình thừa kế công ty Vân Thiên.

Mình đã từ chối một lần. Cũng không hiểu lí do tại sao, ông ngoại lại muốn cho mình thừa kế Vân Thiên sớm như vậy.

Ông ngoại đang bất an về chuyện gì ư.

Còn về tập đoàn Diệp Mạn, thì còn lâu Diệp phu nhân mới mở ra thừa kế.

Vấn đề chính là cả hai cái công ty này, đều thuộc về Thẩm Á Ni, cô ta sau này sẽ thừa kế, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Từ lúc mình xuyên vào đây, đã không hề cảm nhận được tình yêu thương của Diệp phu nhân.

Đối với nguyên chủ càng lạnh nhạt hơn, là do cô ấy không nghe lời bà ta, cứ lo tiệc tùng, ham chơi.

Hay là còn một lý do nào khác, mà mình chưa tìm ra...

Điều mình để tâm nhất ở Diệp gia này, chỉ có mỗi ông ngoại.

Ông ngoại: "Con đó, không lo giữ mẹ của mình, sắp để người ta cướp đi rồi."

Vịnh Thanh: "Ông ngoại yên tâm, con sẽ lưu ý Thẩm Á Ni đó."

Diệp phu nhân là mẹ của Thẩm Á Ni, mình cần gì nhảy vào tranh giành... Những thứ vốn không phải của bản thân.

Hơn nữa ông ngoại, Thẩm Á Ni mới là cháu gái ruột của ông a, bây giờ ông chán ghét cô ta, nhưng lại yêu thương con.

Sau này khi sự thật phơi bày, Thẩm Á Ni mới là cháu gái yêu của ông, thì liệu ông có hối hận vì đã luôn yêu thương con, mà bài xích cô ta không?

Ông vui vẻ gật đầu hài lòng với câu trả lời của mình.

Xem ra mục đích của ông, là muốn mình nhìn cho rõ mục đích thật sự của Thẩm Á Ni.

Bởi nó được che giấu sâu, dưới vẻ ngoài dịu dàng hiểu chuyện đó.

Vừa lúc này, Lan Khả đi bước đến, thông báo trà và điểm tâm đã chuẩn bị ổn thỏa.

Mời hai vị chủ nhân vào dùng trà chiều.

Vịnh Thanh nghe đến đây là bao nhiêu nổi buồn dần tan biến, chỉ cần ăn ngon là sẽ ổn hơn. Vội vàng hối thúc ông ngoại.

Vịnh Thanh: "Ông đừng suy nghĩ thêm nữa, rất mệt tâm, mau vào dùng trà chiều thôi, có nhiều món điểm tâm rất ngon đang chờ nha."

Vừa nói đến đồ ăn, mắt Vịnh Thanh lại sáng lấp lánh, chờ mong mà nhìn ông ngoại Vân.

Ông ngoại nhìn cô tỏ ra vui vẻ khi nghĩ đến mấy món điểm tâm, mà cười đầy yêu thương và nuông chiều.

Ông ngoại: "Đi thôi, mau vào ăn nào."

Vịnh Thanh, con đúng là vẫn còn ngây thơ... còn tốt, mọi việc còn có ông lo liệu.

Mình sẽ không để chuyện gì quá đáng, xảy ra trong Diệp gia này.

Dùng xong điểm tâm tại Diệp gia, thì Vịnh Thanh lên xe đi thẳng về Sở gia.

Hôm nay mình không có tâm trạng đi quản chuyện bên công ty, nhưng có lẽ cũng không có vấn đề gì.

Bên phía đó hiện tại đã có Tiêu Tuyết và Vương Tiểu My phụ trách. Hai người kết hợp hoàn hảo, công ty chỉ có thể đi lên ngày một tốt hơn.

Mình thời điểm này đã có thể tạm quản ít lại, để dành thời gian xử lý những việc khác.

Sở gia

Khang quản gia đang làm việc, thì bất ngờ trông thấy Vịnh Thanh bước vào tiền sảnh.

Đây là lần đầu tiên từ khi phu nhân đến đây ở, mà về nhà sớm như vậy a, bây giờ hiện tại chỉ mới bốn giờ hơn thôi.

Khang quản gia: "Phu nhân đã về, hôm nay phu nhân về sớm hơn bình thường."

Vịnh Thanh: "Đúng vậy, con muốn về phòng, cơm chiều không cần gọi con."

Khang quản gia: "Không được đâu, nếu phu nhân không dùng cơm chiều, để lão gia và thiếu gia biết được, sẽ quy trách nhiệm cho tôi."

Vịnh Thanh: "... không phải con không ăn, mà là ăn trễ thôi, con hiện tại muốn nghỉ ngơi, thức dậy con sẽ ăn sau."

Mình cảm thấy Khang quản gia có đang làm quá lên hay không, nếu nói Sở gia gia sẽ mắng ông ấy thì đúng.

Còn về tên nam chính tảng băng kia, thì thôi miễn đi, biết đợi đến năm nào tháng nào đây.

Anh ta quan tâm mình, chắc là hôm đó trời mưa to rồi đi.

Vịnh Thanh mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu với Khang quản gia, rồi đi chầm chậm lên cầu thang.

Nhìn qua là biết cô đang rất mệt mỏi, không biết là bên ngoài đã có chuyện gì, sáng nay vẫn còn rất bình thường mà.

Mình có nên gọi điện cho lão gia, hay thiếu gia báo cáo không đây.

Khang quản gia chần chừ trong giây lát, rồi quyết định cầm điện thoại ra bấm số định gọi.

"Khang quản gia, chú định gọi cho ai?"

Vì quá bất ngờ trước sự xuất hiện của Vịnh Thanh, mà Khang quản gia đã giật mình, làm rơi điện thoại xuống đất.

Ông nhanh chóng nhặt điện thoại lên, vội vàng trả lời: "Không có gì, tôi chỉ định gọi cho..."

"Chú định gọi cho ông nội, hay là Sở Kỳ?

Cả hai người đó, chú không nên gọi cho ai cả.

Chú nghĩ xem ông nội đã lớn tuổi, đừng để ông quá lao lực, lo mấy việc nhỏ nhặt hằng ngày của con cháu.

Còn Sở Kỳ anh ấy đang bận đi công tác, chú đừng hở chút là báo cáo, ảnh hưởng công việc làm ăn của anh ấy thì thế nào.

Chú nghĩ có phải không?"

Khang quản gia vừa nghe vừa suy nghĩ, đúng là phu nhân nói rất có lí.

Nhưng không báo cáo thường xuyên, lỡ như có vấn đề gì, mình vẫn phải là người chịu trách nhiệm a.

"Phu nhân như vậy không ổn đâu, lỡ như có việc quan trọng thì phải làm sao?"

"Vâng nếu là việc quan trọng, hôm nay đơn giản là con ra ngoài trở về hơi mệt muốn nghỉ ngơi, tất cả đều ổn, chú yên tâm đi."

Vịnh Thanh mỉm cười thân thiện với Khang quản gia, nhưng ông lại cảm thấy nụ cười ấy mang theo không ít sự khó chịu.

Cũng phải từ lúc cô ấy chuyển về đây, tất cả nếp sống sinh hoạt trước kia thế nào, bây giờ cũng đều thay đổi theo thiếu gia.

Mọi chuyện đυ.ng một chút là bị giám sát báo cáo, đến cả việc ăn uống cũng không được theo ý muốn.

Nếu có cuộc sống mất tự do như vậy, ai lại nguyện ý chứ.

Đã vậy mỗi ngày, mình còn tiếp tay báo cáo mọi việc, làm phu nhân càng thêm bức bối.

Nhìn con bé càng ngày càng gầy ốm, thiếu vui tươi như vậy thật tội nghiệp.

"Phu nhân, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ hạn chế những báo cáo không cần thiết."

"Cảm ơn chú, Khang quản gia, nơi này chỉ có mình chú là hiểu được cháu, chú thật tốt bụng."

Mong là sau này... thôi con đi lên phòng đây, con xuống chỉ để dặn chú những việc này thôi.

Khang quản gia nhìn theo Vịnh Thanh đi lên lầu một lần nữa, trong đầu thì suy nghĩ đến việc, tại sao phu nhân lại biết mình sẽ báo cáo cho lão gia và thiếu gia.

Bình thường mình làm việc cũng rất kín đáo mà.

Vâng chú Khang quản gia đây, làm việc kín đáo đến nỗi, mỗi việc nhỏ của Vịnh Thanh trong nhà, thiếu điều nằm gọn trên bàn làm việc của hai người kia.

Sau đó với tính hay lo lắng của Sở gia gia và sở thích kiểm soát của Sở Kỳ, thì kết quả sẽ ra sao...
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 46


Vịnh Thanh một lần nữa, hướng về phòng của bản thân để nghỉ ngơi.

Bình thường, mình cũng thuộc dạng người hiền hòa dễ chịu, nhưng từ khi bước vào thế giới này, sống trong giới thượng lưu vô cùng mệt mỏi.

Đủ thứ trách nhiệm lễ nghi, giao tiếp,... đã khiến mình trở nên căng thẳng hơn.

Đã vậy, bản thân còn phải gồng mình, cố gắng hoàn thành từng công việc rất vất vả.

Khi quay về Sở gia, còn phải tiếp tục diễn cho nam chính xem, ngoài ra, bản thân lại không tránh khỏi việc bị chú Khang giám sát, báo cáo cho hai người kia.

Thật ra, mình vẫn hiểu chú Khang là người không hay nói sau lưng người khác, mà đây... chỉ được xem là tính chất công việc của một quản gia.

Nhưng hỏi xem, nếu là ai đi nữa, sẽ không tỏ ra khó chịu chứ.

Sự khó chịu ra mặt ngày hôm nay, một phần cũng do mình phải chịu đựng quá nhiều, về mặt tinh thần thời gian qua...

Lương không tăng, mà lượng công việc ngày càng nhiều, mình muốn đình công ngay và luôn lúc này a.

Chỉ một buổi sáng, liên tiếp gặp nhiều việc như vậy, thật không biết tiếp theo nên bắt tay vào xử lý từ đâu.

Ông ngoại cũng đã nhìn ra sự yêu thương quá mức kì lạ của Diệp phu nhân dành cho Thẩm Á Ni, chắc hẳn ba Diệp cũng nhận biết đi.

Vậy trưa nay ông ấy... có thể lo sợ mình nhạy cảm suy nghĩ lung tung, mà luôn trấn an mình mọi lúc.

Theo như lời ông ngoại nói, thì chín phần ông đã muốn giao lại công ty Vân Thiên cho mình thừa kế.

Tuy ông không thể hiện rõ, nhưng mình biết, ông luôn lo sợ mình chịu thiệt thòi, không có tài sản riêng của bản thân, về sau sẽ chịu khổ.

Công ty Vân Thiên đó, mình cũng không nên mặt dày thừa kế, trước cứ tìm cớ kéo dài thời gian, chần chừ ít lâu nữa, chắc chắn mọi việc sẽ khác đi.

Vân Thiên, nó vốn thuộc về ông ngoại, đáng lẽ ra nguyên chủ phải có một chút kí ức về nó. Tuy nhiên, nguyên chủ lại không có ấn tượng gì về nó.

Từ lúc đặt chân vào thế giới này, mình chưa từng tìm hiểu về nó.

Tuy hiện tại không thừa kế, nhưng mình cũng nên tìm hiểu một chút thông tin dự trù, biết đâu sẽ cần dùng đến.

Mình càng muốn xem thử, mối liên kết giữa Vân Thiên và Diệp Mạn ra sao!

Khi nãy, có lẽ trong lúc căng thẳng không kiểm soát được cảm xúc, mình đã nói những lời vô cảm với Khang quản gia.

Haiz... thôi đi, ngày mình rời xa nơi này không còn xa nữa, hiện tại tốt nhất là vẫn duy trì như vậy.

Không làm gì bất thường, cũng không nói gì kì lạ, tránh để mọi người sinh ra nghi ngờ thì rắc rối.

Tạm thời mình cũng nên điều chỉnh lại tâm trạng, có như vậy khi giải quyết mọi việc mới sáng suốt được.

Quan trọng là tuyến nhân vật chính và hướng đi của câu chuyện, phải đảm bảo không bị ảnh hưởng.

Vịnh Thanh bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu, trong mơ, cô còn mơ được quay về thế giới cũ.

Bất chợt tỉnh giấc, phát hiện bản thân vẫn còn trong thế giới tiểu thuyết, thì cảm thấy nản chí vô cùng...

Hiếm khi có một giấc mơ đẹp, mà lại bị tiếng gọi làm cho tỉnh hẳn.

Vịnh Thanh: "Có việc gì."

Vương Ý: "Phu nhân, bây giờ đã hơn 8 giờ tối, cô có muốn dùng gì không?"

Vịnh Thanh vội nhìn đồng hồ trên tường thì phát hiện, thời điểm này đúng là hơn tám giờ tối.

Nghĩa là... mình ngủ quá lâu rồi đi.

"Chú Khang đâu, tại sao cô lại lên gọi tôi."

"Khang quản gia ông ấy đang ở dưới nhà, ông ấy lo sợ phu nhân vẫn còn không vui, nên đã cho tôi lên gọi phu nhân."

Chắc là chú Khang nghĩ mình còn để tâm chuyện buổi chiều đây mà.

"Cô chuẩn bị ít đồ ăn, rồi cho người mang lên đây."

"Vâng phu nhân."

Người gì mà chảnh thế không biết, tỏ vẻ là nữ chủ nhân Sở gia?

Nói hẳn ra cô ta chỉ là Diệp tiểu thư mà thôi, còn danh phận vị hôn thê của thiếu gia, thì chỉ là mặt danh nghĩa.

Rồi sẽ đến lúc cô phải rời bỏ vị trí này, đến khi đó, tôi xem cô đáng thương như thế nào.

Vương Ý vừa đi vừa suy nghĩ, sau đó còn cười thầm trong lòng.

Vịnh Thanh cũng không buồn nói đến cô ta làm gì, vì Vịnh Thanh biết, chỉ cần quay lưng đi, thì tất cả người trong Sở gia này, đều khinh thường cô.

Lí do rất đơn giản, tất cả đều tại tên nam chính lạnh băng kia, thường ngày không nỡ cho cô một chút thể diện trước mặt người trong nhà.

Lúc nào cũng lấn át mình, khi dễ mình, mình tồn tại trong ngôi nhà này mà không hề có một chút thực quyền nào.

Còn không bằng một người bình thường đến đây làm khách. Vị hôn thê gì chứ, cứ như một trò hề.

Chẳng trách người làm trong nhà cũng có thái độ như chủ của bọn họ, haiz...

Vương Ý bước xuống lầu, báo cáo sự việc cho Khang quản gia.

Ông vội vàng cho người chuẩn bị vài món ăn, đưa lên phòng của Vịnh Thanh.

Có điều hôm nay tâm trạng của phu nhân không quá ổn định, nếu mình tiếp tục làm lơ không báo cáo, thì có khi nào có vấn đề gì nghiêm trọng!

Thật là khó xử quá đi.

Đang thấp thỏm suy nghĩ, thì tiếng chuông điện thoại vang lên, làm Khang quản gia giật bắn người.

Khang quản gia: "Vâng thưa thiếu gia."

Sở Kỳ: "Chú quên báo cáo."

"A... vâng, xin lỗi thiếu gia tôi... bận quá."

"Cô ta đang làm gì?"

"Phu nhân vẫn đang ở trong phòng."

Vẫn đang trong phòng, nghĩa là cô ta đã ở trong đó khá lâu đi, hôm nay có vấn đề gì sao!

"Bao lâu"

"Thưa thiếu gia tầm 4 tiếng."

"..."

"Phu nhân có gọi cơm tối mang vào phòng, nhưng người thì hiện tại vẫn chưa..."

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, chú phải theo sát cô ta."

Bây giờ cô ta làm gì trong đó tận 4 tiếng, chú ấy cũng không giám sát được, đúng là... không ai là được việc.

"Tôi xin lỗi, tôi sẽ cố gắng tìm hiểu."

"Không cần, tôi tự giải quyết."

"Vâng thiếu gia."

Khang quản gia sau khi nghe xong câu nói của ai kia, thì cũng đứng đờ ra mà suy nghĩ.

Thiếu gia à, cậu có phải đang vô lý quá hay không, ngày thường giám sát phu nhân bên ngoài là việc trong tầm tay.

Nhưng phu nhân đã bước vào phòng riêng, thì làm sao tôi tiếp tục giám sát cho được.

Chưa nói đến buổi chiều nay, phu nhân đã có vẻ khó chịu về những gì mình luôn báo cáo cho lão gia và thiếu gia.

Báo cáo thì vẫn phải báo cáo, mà báo cáo thì lại làm phu nhân không vui.

Ta nói nha, cuộc đời làm quản gia của mình chưa một ngày nào thong thả tinh thần.

Suy nghĩ xem, mình có nên xin thiếu gia cho về nghỉ hưu sớm được không?

Hàn Phi nhìn về phía Sở Kỳ, trong lòng không khỏi tự thương lấy thân mình. Thay vì đợi Sở tổng lên tiếng, thì mình biết điều tự giác sẽ tốt hơn.

Hàn Phi: "Thưa Sở tổng, ngài có muốn gọi cho Diệp tiểu thư."

Sở Kỳ phi thẳng ánh mắt nhìn Hàn Phi chăm chú: "Gọi đi."

Trong khoảnh khắc ấy, Hàn Phi tựa như nhìn thấy một con người hoàn toàn khác từ Sở tổng.

Hàn Phi vội bỏ đi ý nghĩ kì lạ, vừa lướt qua trong đầu mình sang một bên. Quan trọng bây giờ là gọi cho Diệp tiểu thư.

Khoan đã, nên gọi đường dài hay gọi qua mạng, nếu là sử dụng mạng thì gọi thoại hay là video.

Hàn Phi bối rối quay qua nhìn Sở Kỳ định hỏi ý kiến, nhưng bắt gặp ánh mắt đáng sợ đó vẫn không có dấu hiệu thay đổi, thì cảm thấy sợ hãi.

Sở Kỳ: "Vẫn chưa gọi."

Hàn Phi: "Sở... Sở tổng... là thế này, tôi không biết nên gọi bằng hình thức nào?"

Sở Kỳ: "Sử dụng mạng."

Như tìm được áo phao giữa vùng biển đầy nước, Hàn Phi nhanh chóng kết nối cuộc gọi với Vịnh Thanh.

Thời điểm này, Khang quản gia đang là người đích thân đem bữa tối cho phu nhân nhà ông.

Buổi chiều nhìn thấy được thái độ của Vịnh Thanh không vui, nên Khang quản gia cũng muốn không khí giữa hai người hòa hoãn trở lại.

Chính vì vậy, ông mới tự thân mang bữa tối lên cho phu nhân.

Khang quản gia: "Phu nhân, tôi đã đem buổi tối đến, mời phu nhân dùng."

Nhìn hành động khá e dè của Khang quản gia, làm Vịnh Thanh cũng có chút tội lỗi.

Mỗi một người trong cuộc sống này, ai lại muốn sống cuộc đời, đi làm kẻ hầu người hạ cho người khác bao giờ.

Phải sống nhìn sắc mặt người khác là thứ khổ sở nhất, trước kia không phải mình cũng đã từng như vậy...

Không đúng, chẳng phải mình cũng đang sống khép nép dưới sắc mặt của nhiều người hay sao!

Hà cớ gì, còn mang lại cảm giác đáng ghét ấy đến cho những người xung quanh.

Vịnh Thanh cười hòa nhã: "Vâng, cảm ơn chú Khang.

Chuyện buổi chiều, chú đừng để trong lòng, chỉ là con trong lúc thiếu suy nghĩ nói ra thôi.

Con cũng biết hàng ngày, chú đã phải chịu nhiều vất vả rồi đi."

Khang quản gia ngước mắt nhìn vị phu nhân trẻ tuổi trước mắt mà cảm động. Khó thấy được một vị gia chủ nào, lại đồng cảm với người làm nghề quản gia này như ông.

Khang quản gia: "Vâng phu nhân, tôi đã quen, không hề để bụng, tôi chỉ sợ phu nhân không được vui."

Chú ấy... Mình thật khâm phục Khang quản gia, sống trong môi trường khắc nghiệt như vậy, vẫn luôn hiện hữu bản tính kiên nhẫn.

Cho dù chủ nhân có đối xử ra sao, cũng không lên tiếng phản bác hay bức xúc, xem ra nam chính đã cho chú ấy ăn không ít khổ rồi.

Phục vụ cho giới thượng lưu bậc cao, đúng là quá mệt mỏi nha.

Vịnh Thanh: "Con không sao, sau này... sau này chú cứ muốn báo cáo gì thì cứ việc báo cáo, thuận lợi cho chú là được."

Khang quản gia: "Thưa phu nhân..."

"Cũng không còn sớm, chú cứ đi nghỉ ngơi đi, con tự lo được, có vấn đề gì con sẽ gọi người khác giúp."

"Vâng phu nhân"

Dù muốn nói thêm vài câu nhưng nhìn ra Vịnh Thanh có ý muốn ở một mình. Khang quản gia nhanh chóng di chuyển ra ngoài.

Phu nhân có gì đó không đúng, rõ ràng buổi chiều phu nhân có vẻ khó chịu vô cùng.

Sao bây giờ lại thay đổi ngược hướng, phải chăng... đã có việc gì xảy ra.

Sắp tới, mình nên tăng cường giám sát phu nhân xem thế nào!

Vừa đuổi khéo được người ra ngoài, Vịnh Thanh thả lỏng một chút, bắt đầu nhìn bàn ăn trước mặt, cơn đói trỗi dậy ào ạt.

Không cần biết ngày mai ra sao và phải làm những gì, hiện tại mình ăn cơm trước đã.

Vừa mới gắp một ít rau xanh định đưa vào miệng, thì điện thoại lại reo lên.

Vịnh Thanh: "..."

Chuyện gì nữa đây, ăn cũng không yên, mình cố tình không nghe đó, chắc là không ai rảnh rỗi tìm mình gấp gấp giải quyết việc gì đâu.

Vịnh Thanh tiếp tục câu chuyện ăn uống của mình, món này khá ngon, món này cũng không tệ nha.

Đang muốn tập trung hưởng thụ cảm giác ăn ngon. Nhưng điện thoại vẫn tiếp tục đổ chuông không ngừng.

Vịnh Thanh cũng khá bất ngờ đi, vì điện thoại đã reo liên tục, đến thời điểm hiện tại nó cũng không có dấu hiệu kết thúc.

Bên này Hàn Phi vô cùng khổ tâm a, liên tiếp các cuộc gọi đi đều không có người nhận.

Rõ ràng Khang quản gia nói Diệp tiểu thư đang ở tại phòng, cớ gì mà mình gọi, lại không bắt máy.

Hàn Phi cảm thấy nhiệt độ trong phòng bây giờ, đang dần hạ nhiệt.

Lí do tất nhiên không phải tại khí hậu bên ngoài, mà đến từ tâm trạng của vị Sở tổng ngồi ở phía sau kia a.
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 47


Lâm vào tình cảnh khó khăn, Hàn Phi vẫn luôn giữ cho mình một sự bình tĩnh, mang thương hiệu trợ lý cao cấp như mọi ngày.

Hàn Phi: "Cái này... Sở tổng..."

Sở Kỳ thâm trầm nhìn Hàn Phi: "..."

Hàn Phi: "..."

Sở tổng a, anh nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ như vậy làm gì, tôi cũng đang ra sức liên lạc với Diệp tiểu thư đây.

"Diệp tiểu thư cô ấy, chắc là đang bận việc gì đó. Tôi sẽ tiếp tục gọi lại xem sao."

Nói dứt câu, Hàn Phi vội quay lưng thử kết nối cho Vịnh Thanh lần nữa, không dám ngơi nghỉ cũng không dám quay lưng lại, vì anh sợ phải đối mặt với người nào đó.

Có điều, cuộc gọi tiếp theo của Hàn Phi kết quả thu lại chính là... vẫn không nghe máy.

Thế này là thế nào đây, quá là kinh khủng, mình không muốn bị trừ thưởng, tăng ca hoặc là trừ lương đâu đó.

Sở Kỳ bắt đầu đứng dậy, đi về hướng của Hàn Phi, với tâm thế đầy nguy hiểm.

Hàn Phi: "..."

Hàn Phi căng thẳng đến độ, không dám thở mạnh.

Vào những lúc như thế này, ước gì có ai thay thế mình đứng ở đây.

Thời điểm hiện tại, thứ mình cần nhất chính là thuật dịch chuyển a.

Nhưng rất tiếc, thế giới này không thuộc về tu chân giới, cho nên nha, việc bất khả thi như vậy, chẳng thể nào diễn ra nổi.

Hàn Phi sợ đến giọng cũng bắt đầu thay đổi, vừa run run, vừa cố gắng tìm đường lui.

Hàn Phi: "Sở tổng, ngài... ngài... đừng gấp... tôi... sẽ... sẽ...sẽ gọi được cho Diệp tiểu thư."

Ôi... Hàn Phi cũng tự nhận ra, bản thân mình đang sợ vị Sở tổng ác ma kia đến lạc giọng.

Bình thường, nếu biểu hiện sự sợ hãi ngài ấy quá mức rõ ràng, cũng là một điều không tốt.

Sở tổng rất ghét những người có sức chịu đựng quá kém, vì thế trước đó, cũng có vài trường hợp bị đuổi việc là lí do này.

Hàn Phi cố gắng trấn tĩnh tinh thần, định nói vài lời dễ nghe, để làm giảm tính ác ma của ai kia trỗi dậy.

Mới vừa mở miệng, thì bị vị Sở tổng cao quý kia cướp lời.

"Tôi sẽ tự mình gọi."

"Vâng thưa Sở tổng... a dạ thưa Sở tổng, ngài tự mình gọi sao..."

"Có vấn đề?"

Hàn Phi lắc đầu lia lịa, thể hiện không có vấn đề, hoàn toàn đồng ý.

Đây được xem là một điều hiếm lạ hay không!

Sở tổng tự chủ động gọi cho Diệp tiểu thư? Rồi sẽ ổn chứ, có khi... lại là một diễn biến khác chăng.

Hàn Phi phản ứng tự nhiên nhìn ra bên ngoài xem có đang mưa hay không... Sở tổng hôm nay quá kì lạ.

Tốt thôi, hôm nay đã tối, mình không dự định sẽ đi ra ngoài làm gì.

Nên là bên ngoài có mưa to đến đâu, cũng chẳng liên quan đến mình. Sở tổng của tôi ơi... chuyện lạ, chuyện lạ.

Trong lúc Hàn Phi thả hồn vào những suy nghĩ của riêng mình, thì bị Sở Kỳ nhìn chăm chăm đến nổi cả gai ốc.

Hai người giữ tư thế và ánh nhìn đó với nhau, hơn năm phút trôi qua.

Hàn Phi bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng.

Sở Kỳ: "Cậu không định đưa cho tôi hay sao?"

Hàn Phi: "... Sở tổng, tôi nên đưa cái gì cho ngài..."

Sở Kỳ vẫn tiếp tục lạnh nhạt mà nhìn Hàn Phi, ý ánh mắt Sở Kỳ đang thể hiện ra rằng, cậu biết rồi còn hỏi.

Hàn Phi cúi đầu suy nghĩ, hôm nay mình chưa hề giữ vật gì của Sở tổng mà, bây giờ muốn đưa, thì có gì để đưa.

Lén lút nhìn lên, dò xét sắc mặt của vị Sở tổng kia, thì chạm ngay ánh nhìn đầy băng lãnh, vô tình kèm luôn sự khó chịu đến cực hạn.

Khi nãy, không phải Sở tổng nói muốn tự gọi điện thoại cho Diệp tiểu thư sao!

Vậy không đi gọi điện đi, ở đây đòi lấy đồ vật gì từ mình chứ.

Ai da... đúng rồi chính là nó.

Sau bao hoang mang, cuối cùng Hàn Phi cũng biết được ý muốn của Sở tổng ác ma nha.

Hàn Phi: "Đây ạ, Sở tổng ngài cứ cầm lấy mà dùng thoải mái."

Sở Kỳ: "..."

Hàn Phi: "Sở tổng đừng ngại, hàng tháng đều được ngài thanh toán cho, hiện tại ngài sử dụng cũng không có vấn đề gì."

Sở Kỳ nhíu mày, thay đổi sắc mặt: "Tôi cần điện thoại của cậu để làm gì."

"..."

"Vậy xin hỏi Sở tổng ngài cần cái gì ạ."

Muốn gì thì nói luôn, cứ để người ăn kẻ ở phải suy đoán ý nghĩ, ai có thể nghĩ ra cho được.

Có ai không! Mau đến cứu giúp cho Hàn Phi tôi đi.

Tuy bên trong suy nghĩ đầy oán giận, nhưng tất nhiên bên ngoài, Hàn Phi vẫn giữ một nụ cười chuyên nghiệp.

"Thứ tôi muốn, chính là số điện thoại và các cách thức liên lạc với Diệp Vịnh Thanh."

"..."

Đúng rồi, tại sao mình lại quên đi chuyện này a.

Sở tổng ngài ấy chưa từng có số điện thoại của Diệp tiểu thư, cũng chưa bao giờ muốn liên lạc với cô ấy.

Đột nhiên hôm nay không những muốn tự mình gọi, còn muốn có số điện thoại và cách thức liên lạc trên mạng.

"Đứng ngây ra đó làm gì, mau cho tôi số điện thoại của cô ta."

"Ngài không cần lấy điện thoại của tôi gọi hay sao?"

"Điện thoại của tôi hư rồi?"

"Dạ không. Tôi không có ý đó."

Trước kia là ai nói "Tôi không cần phải lấy số cô ta, tôi liên lạc với cô ta là chuyện vô nghĩa,... " giờ thì thái độ.

Thôi đi, thôi đi ngài ấy là ông chủ, muốn như thế nào thì là như thế đi.

Hàn Phi nhanh chóng chuyển giao tất cả những cách có thể liên lạc với Vịnh Thanh cho Sở Kỳ.

Sở Kỳ hài lòng gật đầu, phất tay ra hiệu cho Hàn Phi có thể ra ngoài.

Hàn Phi nhìn ra bản thân được phép đi, mà vui vẻ vô cùng, gật đầu chào một cái, rồi nhanh chóng phi thẳng ra ngoài.

Sở Kỳ: "..."

Sở Kỳ bất lực trước hành động của Hàn Phi.

Chuyện gì vậy! Cậu ta vẫn bình thường chứ. Có việc gấp nào, mà lại hối hả như thế.

Nam chính đại nhân nha, rõ ràng từ nãy đến giờ đều là anh đem trợ lý người ta, hành hạ tinh thần không biết bao nhiêu lần.

Bây giờ được phép cho ra ngoài không chạy nhanh, chẳng lẽ tự nguyện ở lại bầu bạn.

Hàn Phi người ta là quá mệt mỏi với anh mới đi gấp, chứ thật ra chẳng có việc quan trọng gì cần giải quyết.

Hàn Phi ra đến bên ngoài, thì chạm mặt ngay với Thư Linh.

"Anh làm gì mà có vẻ mệt mỏi quá độ vậy?"

"Cô thử mà đi vào hầu hạ Sở tổng xem, khi đi ra, cô còn có thể đứng vững sao!"

Thư Linh suy nghĩ, rồi lại suy nghĩ, sau đó bất ngờ nhìn Hàn Phi mà la lên.

"Không ngờ, anh lại bị Sở tổng hành hạ đến mức này... thật tội nghiệp cho anh..."

"Ngừng, ngừng... Nếu cô cảm thấy tội nghiệp cho tôi, thì lần sau, lúc Sở tổng nổi giận, tôi sẽ gọi cho cô vào chịu trận giúp tôi, thế nào?"

"Ha ha... không cần thiết như vậy, một mình anh là đủ rồi."

Khi nãy còn nói thương tình tôi các kiểu, sao bây giờ lại trốn chạy. Ta nói, cái lỗi của định mệnh, khi mà mình phải làm trợ lý cho Sở tổng nha.

Dường như cảm giác bản thân cũng có chút hơi vô tình, nên Thư Linh nhẹ nhàng khuyên nhủ.

"Được rồi, biết trợ lý Hàn thường ngày vất vả, hôm nay tôi mời anh ăn tối thế nào?"

"Thật sao? Đi thôi."

Mình phải ăn, để lấy lại năng lượng vừa bị tra tấn tinh thần nha.

"..."

Không phải khi nãy có vẻ vô cùng khổ sở sao... hình như mình có vẻ bị lừa a.

Thư Linh cảm giác quả không sai, đúng là Hàn Phi có chút mệt mỏi, nhưng đi theo làm việc bên cạnh Sở Kỳ bao lâu nay.

Thì việc lúc nãy, chỉ là một trong những việc anh từng trải qua mà thôi.

Khả năng chịu đựng và ứng biến của cậu ta đã thuộc hạng cao cấp.

Bên ngoài, Hàn Phi hí hửng được Thư Linh mời đi ăn, còn bên trong phòng của Sở Kỳ bây giờ, là một khoảng không vô cùng tĩnh lặng.

Hàn Phi nghĩ là, Sở Kỳ đã quên mất việc không hề muốn lưu số của Diệp tiểu thư.

Nhưng sự thật chính là, Sở Kỳ không hề quên, chỉ là Sở Kỳ cũng không biết tại sao bản thân lại muốn tự mình gọi điện thoại cho cô ta.

Số điện thoại đã được Hàn Phi lưu vào máy, kể cả tên liên lạc trên mạng, cũng đã làm sẵn cho Sở Kỳ.

Chỉ là lúc này Sở Kỳ lại do dự...

Lí do gì mình phải gọi cho cô ta, nếu gọi cô ta, có khi lại nghĩ mình quan tâm, sau đó lại càng bám dính!

Nếu gọi, mình sẽ hỏi cô ta những gì... đến cùng, sau khi tìm được đầy đủ lí do biện minh cho hành động kì lạ của bản thân mình.

Thì Sở Kỳ cũng bắt đầu gọi cho Vịnh Thanh.

Vịnh Thanh trước đó vì nghe điện thoại reo liên tục, cũng sợ thật sự có chuyện gì quan trọng, nên đã cầm lên xem.

Lúc này mới biết là Hàn Phi gọi, mà Hàn Phi gọi, thì chỉ có tên nam chính kia muốn hỏi vài việc.

Đang trong lúc tâm trạng không được vui, bỗng nhiên mình lại vô cớ nổi loạn, cố tình không nghe máy.

Sau mấy lần liên tục gọi lại, thì hiện tại đã im ắng không có động thái gì khác.

Vịnh Thanh ý định bỏ điện thoại xuống, thì tiếng chuông lại vang lên.

Mình có nên nghe máy không, có khi mình lại hơi quá đáng, dù gì thì trợ lý Hàn cũng là người đi làm thuê cho nam chính.

Nam chính lại tính tình thất thường và lạnh lùng đến đáng sợ như vậy, không biết chừng lại làm gì ảnh hưởng tinh thần trợ lý Hàn đâu.

Càng nghĩ càng cảm thấy mình quá là sai trái, thôi vậy, trước sau gì cũng phải nghe, làm lớn chuyện lại không hay.

"Alo... Tôi nghe."

"... "

"Alo."

Hàn Phi anh ta sao vậy, gọi điện tại sao không nói gì đi chứ.

Chủ tớ nhà này đúng là một chín một mười, kì lạ như nhau.

Chờ đợi vẫn không thấy đầu dây bên kia hồi đáp, Vịnh Thanh đang định cúp máy, thì nghe bên kia lên tiếng đáp lại.

"Là tôi."

Giọng nói này sao lạ vậy, mình chưa từng quen biết a. Qua giọng nói thì là một người nam, vẫn còn khá trẻ.

Cũng chẳng trách Vịnh Thanh không nhận ra giọng của Sở Kỳ, bởi vì hai người chưa từng giao tiếp qua điện thoại. Khó tránh tình huống này lại xảy ra.

Vịnh Thanh đưa điện thoại xuống, kiểm tra nguồn gọi đến là ai.

Từ đầu, vốn không phải trợ lý Hàn, là do mình sơ ý, chẳng trách lại không đáp lời.

Nhưng số điện thoại này rất lạ, nếu người kia có được số điện thoại của mình, còn biết mình là ai, thì đối phương hẳn là người quen đi.

"Xin lỗi anh là ai a. Tôi có quen biết anh sao?"

Sở Kỳ sau khi nghe câu hỏi này của Vịnh Thanh thì vô cùng khó chịu, còn về tại sao khó chịu, bản thân anh còn chưa biết được lí do nữa là.

"Sao? Tôi mới đi có mấy ngày, cô đã không nhận ra giọng nói của tôi.

Vậy xem ra mỗi ngày cái câu cô hay nói "yêu thích tôi, rất nhớ tôi" là giả dối đi."

Cái tên rãnh rỗi nào lại đi phá mình không biết, có khi nào là những mối quan hệ mập mờ trước kia của nguyên chủ hay không đây.

Kí ức nguyên chủ để lại cho mình đúng là không đủ dùng gì hết, cái cần nhớ thì lúc nào cũng không nhớ.

"Xin lỗi, trước nay tôi chưa hề nói những câu như vậy... với ai..."

Khoan đã nào, hình nhưng là có nha, chẳng phải mình luôn nói mấy câu này với tên nam chính băng lãnh kia à.

Không phải chứ, không thể nào đâu, không thể là anh ta gọi cho mình được.

Số điện thoại của mình, anh ta còn chẳng thèm lưu kia mà. Người trực tiếp đi đến trước mắt anh ta còn lười gặp, nói gì đến gọi điện thoại.

Nhưng... trường hợp này...

Đầu dây bên kia nghiến răng thật mạnh, giọng điệu lại là mười phần lạnh lẽo, mang tính uy hϊếp vang lên

"Cô lặp lại lần nữa cho tôi nghe xem."
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 48


Không phải chứ, vậy mà... đúng là anh ta, mình chỉ nghĩ đến thôi, có cần biến thành sự thật ngay và lập tức như vậy!

Vịnh Thanh ngoài bất ngờ ra, thì lúc này đang khá hoảng loạn.

Mình đã lỡ không kịp nhận ra tên nam chính nhỏ nhen này, chắc chắn anh ta hiện đang rất tức giận đi.Mình có nên hay không, vuốt lông nhím của anh ta xuống?

Để bảo toàn tương lai, tất nhiên là có rồi!

Vịnh Thanh: "Sở Kỳ, em chỉ là đang đùa với anh một chút thôi, đừng giận em mà.

Em đã nhận ra là anh, ngay từ giây phút đầu tiên a."

Sở Kỳ: "Tôi là người mà cô có thể tùy ý đùa giỡn."

"Đúng đúng, Sở tổng đầy soái khí và cao quý như anh, thì em làm sao có thể tùy ý đùa giỡn được.

Là do em sai rồi, sai rồi, em xin lỗi."

Cái đó không như anh nghĩ đâu, tôi từ đầu vốn không nhận ra anh, rảnh rỗi có thời gian cũng không chọc đến chỗ anh.

"Ý em là... em rất nhớ anh, đã đi mấy ngày nay rồi, anh không thèm để tâm đ ến em."

Sở Kỳ: "..."

"Cho nên, hôm nay em có một chút giận dỗi, muốn làm nũng cùng anh thôi mà... Sở Kỳ... Sở Kỳ."

Anh ta có đang nghe hay không a.

Mặc cho mình thể hiện tình cảm tràn đầy thắm thiết, anh ta vẫn im lặng không đáp, quá đáng.

Sở Kỳ: "Bớt nói mấy lời linh tinh đó đi."

Tính cách cô ta như vậy, ông nội yêu thích chỗ nào chứ.

Xem ra mình đã bước đầu thành công làm chuyển hướng suy nghĩ của anh ta. Còn chần chờ gì, mà không thay đổi câu chuyện.

"A đúng nha, bình thường anh không hề chủ động gọi cho em. Tối nay là vì sao a."

Ngày thường sao! Anh ta còn không lưu giữ số điện thoại của mình, toàn gọi gián tiếp từ Khang quản gia hoặc trợ lý Hàn.

Bất ngờ gọi cho mình, chuyện lạ, có khi hôm nay trời lại mưa to.

Vừa nghĩ đến, Vịnh Thanh nhanh mắt nhìn ra bên ngoài, nhưng hiện tại trời vẫn rất trong lành...

Vịnh Thanh: "..."

Mình còn nghĩ là sẽ mưa to đâu.

Vịnh Thanh và Hàn Phi đúng là có cùng suy nghĩ, hai người đều cho là hôm nay trời sẽ mưa to vì nam chính.

Sở Kỳ: "Gọi cho cô cần gì phải có lí do. Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất hạn chế số lần đến nhà chính, gặp ông nội của tôi đi."

Hôm nay cô ta đến đó dùng bữa, không biết lại nói những việc gì, mà ông nội lại trực tiếp gọi cho mình, la mắng không ít.

Nào là ở nhà không chăm sóc tốt con bé, gần đây gầy đi nhiều, nào là sau này đi công tác, nếu tiện thì dẫn cô ta cùng đi...

Chuyện gì đây, mỗi ngày ở nhà không thiếu cơm cho cô ta ăn, cớ gì cứ chạy đến nhà ông nội làm phiền.

Ý cô ta là chê đồ ăn cô Hà nấu không ngon?

Về vấn đề đi công tác, dẫn cô ta theo sẽ rất phiền, còn không giúp ích được gì. Và quan trọng là, tại sao phải dẫn cô ta đi.

Không phải mình và ông đã thống nhất từ đầu với nhau, giấu kín thân phận hiện tại của Diệp Vịnh Thanh ở Sở gia sao?

Trực tiếp đưa cô ta cùng mình đi khắp nơi như vậy, là mang ý nghĩa gì đây.

Lần trước bữa tiệc ở Phương gia đã tạo nên tình huống khó giải thích, may là Phương Thiên Tư có biết một ít về chuyện hôn ước, nên cũng không tạo ra tin đồn gì quá lớn.

Vịnh Thanh lúc này đang cảm thấy rất khó hiểu nha, một tuần đến đó chỉ một đến hai lần, mà anh ta còn yêu cầu mình giảm lại, là bao lâu mới được đi đây.

Nam chính đại nhân, anh cũng vô lý quá rồi đó, có để cho người ta thoải mái một ngày hay không đây.

Vịnh Thanh: "Sở Kỳ, chuyện đó, mỗi tuần em chỉ qua gặp ông một đến hai lần, bây giờ hạn chế... có phải là một tháng đến một lần."

Vậy cũng được thôi, tôi giao lại nhiệm vụ thăm hỏi Sở gia gia cho anh.

Mặc dù lỡ mất một chỗ để ăn ké, nhưng không sao, mình ăn qua bữa tại Sở gia cũng được.

Sở Kỳ: "Tùy cô quyết định... Bên cạnh đó, dạo này cô cũng có vẻ thường xuyên về lại Diệp gia?"

A... cái tên nam chính này, chắc chắn anh có vấn đề không nhỏ nha, một mặt kêu tôi không được qua nhà chính làm phiền ông của anh.

Nhưng khi tôi hỏi, trong bao lâu có thể qua đó, thì lại bảo là tùy ý quyết định... cái gì vậy.

Quá đáng hơn nữa, lúc nào anh ta cũng suy nghĩ cách hủy hôn kia mà, không muốn mình chuyển vào đây sống, rất muốn mình biến mất khỏi nhà anh ta.

Vậy khi mình thường xuyên về Diệp gia, không phải rất đúng ý anh ta hay sao!

Vịnh Thanh: "Vâng, em biết rồi.

Gần đây bên nhà cũng không có gì, chỉ là ông ngoại thường xuyên gọi em về nhà, để mọi người vun đắp tình cảm gia đình thôi.

Vậy khi nào thì anh quay trở về."

Sở Kỳ: "Cô quản tốt bản thân mình đi, chuyện của tôi không cần cô bận tâm."

Vịnh Thanh: "Vậy sao được chứ, anh là vị hôn phu tương lai của em, không quan tâm anh, làm gì có lý đó.

Em rất nhớ anh, mỗi ngày đều nhớ anh, nhớ đến nỗi... alo... alo... Sở Kỳ anh..."

Vậy mà lại tắt máy của mình.

Tức quá đi mà, anh ta nha vô cùng ác độc, chỗ tôi đang bỏ tâm sức vào diễn một màn tình cảm cho anh, cứ như vậy mà trôi đi theo dòng nước.

Haiz... không khán giả xem tiếp, thì mình không cần phải diễn nữa, đúng là mệt mỏi.

Hôm nay lại gọi cho mình... chậc... chậc... không ngờ nha, bệnh cuồng kiểm soát của nam chính lại có dấu hiệu tăng cấp độ.

Thay vì trước kia là giám sát gián tiếp, bây giờ chuyển hẳn sang trực tiếp.

Ai chà... nếu tiếp tục như vậy, không chừng khi anh ta về với nữ chính, thì mức độ còn đáng sợ đến cỡ nào.

Càng nghĩ, mình càng thấy đồng cảm cho nữ chính nha.

Ngày xưa lúc đọc tiểu thuyết ngôn tình, mình cũng đã từng rất mê đắm thiết lập nhân vật nam chính, giống với tính cách của Sở Kỳ hiện giờ.

Có điều, khi được trải nghiệm cảm giác thực tế rồi thì... đánh giá của mình tất nhiên là một sao... nên như vậy.

Chỉ có người trong cuộc mới hiểu nha, đúng là cái gì nhiều cũng không tốt.

Không thích mình đi qua nhà chính gặp ông nội, còn về lại Diệp gia thường xuyên cũng bị hỏi thăm.

Được thôi, tạm thời mình sẽ ở nhà vài ngày, sẵn tiện hoàn thành nốt công việc bên phía công ty, bàn giao lại cho Tiêu Tuyết.

Thời gian tới có thể mình sẽ phải lo lắng nhiều việc hơn, khi đó, chắc tâm trạng giảm sút không ít, tình trạng ấy khó mà hoàn thành tốt công việc.

Vì vậy, tranh thủ thời điểm này, giải quyết cho xong là ổn nhất.

Sau khi giả vờ đáng thương với Thư Linh thì như đã hứa, Hàn Phi được cô mời một bữa cơm no nê.

Vừa ăn uống vừa thư giãn, tâm trạng hiện tại của Hàn Phi phải nói là đang ở mức độ hạnh phúc.

Những tưởng tối nay anh sẽ được đi ngủ sớm nhưng không, Sở tổng của anh lại gọi điện thoại đến, yêu cầu đêm nay tăng ca làm việc.

Thật là, không biết phải nói gì bây giờ, Hàn Phi sau khi nhận điện thoại từ Sở tổng, mặt đầy buồn bã, thể hiện rõ vẻ không cam tâm tình nguyện.

Thư Linh nhìn qua là biết có chuyện gì, ngoài Sở tổng ra, ai có thể tra tấn tinh thần Hàn Phi được như vậy.

Thư Linh: "Sao vậy, Sở tổng muốn anh tối nay tăng ca."

Hàn Phi: "Đúng vậy, bây giờ tôi sẽ đi ngay."

"Cố lên... vậy tôi về phòng trước, ngày mai gặp lại."

"Khoan đã thư ký Trần, cô cũng phải đi."

"Cái gì... tôi... tôi... cũng phải tăng ca sao!"

Chuyện kinh khủng gì đang xảy ra vậy, trước giờ chưa có trường hợp này nha. Không ngờ có một ngày, mình có thể trông thấy dáng vẻ soái khí, nghiêm túc làm việc vào ban đêm của Sở tổng.

Chắc chắn nhìn rất quyến rũ và mị hoặc. Nghĩ đến thôi, cũng đã thấy đầy phấn khích.

Thư Linh: "Chúng ta mau đi thôi."

Hàn Phi: "..."

Trái lại với những gì Hàn Phi suy nghĩ, không phải khi nghe tin bắt buộc tăng ca, thì cô ấy phải tỏ ra bực mình hoặc bức xúc chứ.

Biểu hiện này cho thấy tâm thái đang rất vui vẻ đi chấp hành nhiệm vụ, động lực nào giúp cô ấy nhiệt tâm như vậy, con gái nha, thật khó hiểu.

Cả hai bước vào phòng của Sở Kỳ với tâm thế dè dặt vô cùng.

Mặc dù làm việc lâu năm cho Sở Kỳ, nhưng cả hai người đều rất sợ hãi tính cách thất thường của ông chủ nhà mình.

Sở Kỳ rất nhanh chóng giao việc cho họ, còn bản thân tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Hàn Phi nhìn qua đống hồ sơ và hợp đồng, thì có chút kinh ngạc.

Những thứ này... không phải khi nãy Sở tổng nói sẽ để một đến hai ngày sau, mới bắt đầu xem xét.

Vậy mà bây giờ lại bắt mình đêm khuya đến đây tăng ca làm việc, vấn đề gì đây.

Liệu rằng, có liên quan gì đến cuộc điện thoại cho Diệp tiểu thư vừa nãy hay không?

Thôi đi mặc kệ, giải quyết sớm thì được về sớm, cớ gì lo lắng suy nghĩ làm gì.

Hàn Phi chợt khựng lại, như vừa lóe ra một ý nghĩ, có khi nào Sở tổng đang muốn nhanh chóng về lại bên đó.

Không lẽ ở nhà, có việc gì quan trọng cần làm gấp?

Sở Kỳ: "Hàn Phi, cậu đang không tập trung, ngồi ngây ra đó làm gì?"

Hàn Phi: "A dạ, xin lỗi Sở tổng, tôi đang suy nghĩ về vài nội dung của hợp đồng, nên không quá để ý xung quanh."

Sở Kỳ lạnh nhạt liếc nhanh cậu ta, rồi quay lại với tập tài liệu của mình.

Hàn Phi vuốt mồ hôi đang rơi của mình, cũng may, vừa rồi bịa ra được một lý do giải thích, không thì chắc chắn là trừ thưởng và trừ thưởng.

Bởi vì, Sở tổng không thích những người làm việc mất tập trung.

Tính ra những thứ không thích của Sở tổng có quá nhiều.

Hay là mình biên soạn thành một cuốn ghi chú, phát cho nhân viên trong công ty, xem như là bí kíp sinh tồn.

Hàn Phi quay qua nhìn Thư Linh xem cô ấy đang làm gì, thì phát hiện cô ấy đang rất tập trung.

Nhưng là tập trung ánh mắt si mê nhìn vào Sở tổng, bây giờ anh mới hiểu lí do Thư Linh vui vẻ chấp nhận tăng ca nga.

Sở Kỳ sau khi nói chuyện cùng Vịnh Thanh, thì không hiểu sao trong lòng luôn tồn tại cảm giác khó chịu vô cùng.

Tính ra lịch trình của mình còn phải kéo dài thêm khoảng một tuần, nhưng hiện tại mình muốn nhanh chóng giải quyết.

Chỉ là nhanh chóng giải quyết... sẽ về sớm hơn dự định, nhưng lí do gì mà mình phải làm như vậy.

Nhiều khi... mình cũng không nắm rõ bản thân mình muốn cái gì nữa.

Diệp Vịnh Thanh, từ khi cô ta bước vào khuấy động cuộc sống của mình, thì hầu như không ngày nào mình được thoải mái.

Tuy nói hai người sống cùng một nhà không thường xuyên tiếp xúc, nhưng sự có mặt của cô ta cũng đem lại sự khó chịu cho mình.

Thời gian qua theo mình quan sát, mặc dù mình luôn lạnh lùng và chán ghét cô ta.

Nhưng hình như cô ta cũng không có ý định bỏ cuộc, vẫn mặt dày ở lại Sở gia.

Tiếp tục loại quan hệ này, thì có ý nghĩa gì đây.

Mình có nên giải quyết việc hôn ước này, sớm hơn thời hạn dự định hay không?
 
Xuyên Thành Vị Hôn Thê Pháo Hôi Của Tổng Tài Lạnh Lùng
Chương 49


Trong khi Sở Kỳ đang suy nghĩ, có nên hay không, kết thúc cuộc đính ước giữa hai người, thì Vịnh Thanh hiện tại vẫn vô tư ngồi, vui vẻ ngồi tạo mẫu.

Từng mẫu, từng mẫu đều được cô thiết kế tinh xảo, đây được xem như là điểm tựa vững mạnh nhất cho Vịnh Thanh.

Mình không tự lực chăm chỉ làm việc kiếm tiền, thì ở thế giới này, ai sẽ là người cho mình chỗ dựa an toàn?

Chắc chắn không một ai! Không ai có thời gian, tâm tư để quan tâm đ ến một người nào khác.

Suy cho cùng, ai cũng phải sống một cuộc đời của riêng mình, may mắn thì sẽ đi cùng nhau.

Nếu không thì... mỗi người phải tự bước đi trên con đường, mà mình lựa chọn.

Lựa chọn đúng hoặc sai, tất cả đều không thể thay đổi...

Theo như dự tính của Vịnh Thanh trước đó, thì quả thật mấy ngày kế tiếp cô đều ở tại biệt thự Sở gia, chuyên tâm làm việc.

Hằng ngày trừ thời gian làm việc, ăn uống và đi dạo trong khuôn viên biệt thự ra.

Mình cũng đã mấy ngày, không bước chân ra khỏi khu biệt thự này rồi đi.

Sẵn tiện hôm nay hoàn thành xong bản mẫu, mình cũng nên đem qua cho Tiêu Tuyết kiểm tra.

Và ra ngoài ăn chút gì đó mình thích, gần đây ở Sở gia mình đã không ăn uống ngon miệng được.

Vì mấy món cô Hạ nấu, đều là món ăn mà nam chính thích a.

Tính ra, anh ta đã đi công tác, mà mình mỗi ngày, vẫn phải ăn những món theo sở thích của anh ta.

Như vậy xem đi, có phải là quá vô lý hay không nha.

Mặc dù vô lý, nhưng nó thật sự đang diễn ra trước mắt mình... thời điểm gần đây, làm diễn viên ngày một khổ đến vậy rồi sao!

Ngoài ra, mỗi ngày mình còn bị tên nam chính âm thầm giám sát.

Sao giống như... đây là cuộc sống thường nhật của mấy vị nữ chính trong tiểu thuyết bá đạo tổng tài vậy.

Ưʍ... chắc mình suy nghĩ nhiều rồi, phần lớn có thể là do tính cách kiểm soát quá mạnh của nam chính, tạo nên mà thôi.

Vì vậy, cho dù là người nào ở xung quanh anh ta, cũng đều sẽ bị anh ta điều khiển, chẳng riêng gì mình.

Vào buổi trưa, Vịnh Thanh đi đến công ty gặp Tiêu Tuyết, chuẩn bị hoàn thành cho đợt sản phẩm mùa xuân.

Khi bước vào văn phòng của Tiêu Tuyết, thì đúng lúc Vương Tiểu My cũng xuất hiện ở đó.

Tiêu Tuyết: "Mấy ngày không gặp, dường như cậu xinh đẹp hơn thì phải."

Vịnh Thanh: "Đồ dẻo miệng, gần đây cậu không phải rất bận sao!

Còn nhiều năng lượng như vậy, chi bằng..."

Tiêu Tuyết: "Đừng, đừng... cậu đừng có nhờ tớ giúp cái gì hết."

Vịnh Thanh: "Ha ha... thật là, tớ còn chưa mở lời nhờ cậu làm cái gì, cậu đã vội vàng từ chối.

Tiểu My khá lâu rồi chưa gặp lại cô.

Công việc hiện tại, có phải rất thích hợp với cô không!"

Vương Tiểu My cười nhẹ đáp lời: "Hiện tại công việc của tôi rất ổn.

Cảm ơn Diệp tiểu thư trước đó cho tôi cơ hội."

Vịnh Thanh im lặng nhìn Vương Tiểu My, không ngờ là... chỉ một thời gian ngắn, mà khí chất và phong thái của cô ấy đã thay đổi rất nhiều.

So với Vương Tiểu My trước đây mình gặp, như hai người hoàn toàn khác biệt.

Xem ra hào quang nữ chính của cô ấy, đã bắt đầu phát huy rồi.

Nếu là vậy thì... đáng ra vào lúc này, cô ấy và nam chính phải gặp nhau rồi chứ!

Tại sao đến hiện tại, bọn họ vẫn chưa có một chút quan hệ hay kết nối nào?

Tình tiết, lại phát triển sai lệch ở chỗ nào rồi đi.

Vịnh Thanh: "Chuyện nên làm mà thôi, một tài năng thiên phú như cô, nếu không ai biết đến, thì thật là quá lãng phí."

Hơn nữa việc đưa cô ấy lên cao, cũng là giúp mình đảm bảo cuộc sống sau này nha.

Tiêu Tuyết: "Phải đó Tiểu My, công ty chúng ta sau này đều nhờ cả vào cô."

Tiểu My: "Hai người đừng tâng bốc tôi như vậy, với vị trí hiện tại, thì tôi cũng phải có trách nhiệm phát triển công ty."

Vịnh Thanh và Tiêu Tuyết đồng loạt gật đầu đồng ý.

Vịnh Thanh: "Vất vả cho cô rồi Tiểu My, à phải rồi, đây là mẫu thiết kế cho dòng sản phẩm mùa xuân năm nay.

Hai người xem qua đi, nếu có gì không hài lòng, thì cứ chỉnh sửa."

Tiêu Tuyết bước đến cầm lấy, cùng Vương Tiểu My xem từng mẫu thiết kế từ Vịnh Thanh.

Hai người càng xem càng thích thú, các mẫu này nếu nói quá xuất sắc, thì chưa đến mức độ đó.

Nhưng ẩn bên trong nó là sự hấp dẫn kì lạ, càng ngắm nhìn thì càng đẹp.

Mặt khác, mấy kiểu dáng và phong cách như thế này, họ lần đầu nhìn thấy qua.

Cái này thì không quá khó hiểu, bởi vì mình là từ thế giới khác xuyên đến đây, khó trách phong cách thời trang có chút khác biệt.

Cũng nhờ vậy, mà ý tưởng của mình cũng được nâng lên một bậc cao hơn.

Đây có được xem là quà tặng kèm, khi xuyên vào thế giới này không?

Tiểu My: "Các mẫu này rất ấn tượng, ngay cả tôi cũng bị nó lôi cuốn."

Tiêu Tuyết: "Nhìn trên nền giấy đã đẹp như vậy, không biết khi ra mẫu chính thức, sẽ đẹp đến cấp độ nào đây."

Vịnh Thanh cười dịu dàng, thực tế thì mấy mẫu này ở thế giới của mình cũng là loại rất phổ biến.

Không ngờ áp dụng ở thế giới này, lại hiệu quả như vậy a.

Còn về việc khi hoàn thành mẫu chính thức, thì tất nhiên sẽ rất đẹp nha.

Chất liệu càng đúng chuẩn, thì càng tôn lên vẻ khí chất cho người mặc.

Vịnh Thanh: "Vậy tớ đi trước, hôm nay không tiện ở lâu, tớ còn có chút việc cần giải quyết."

Tiêu Tuyết: "Đi đi, việc ở đây tớ và Tiểu My có thể tự lo liệu, khi nào cần vốn đầu tư sẽ kêu gọi cậu."

Vương Tiểu My cũng nhanh chóng gật đầu, với biểu hiện vô cùng chân thành.

Vịnh Thanh: "..."

Nói trắng ra là mình chỉ cần thiết khi thiếu vốn lưu động, và khi công ty có vấn đề thôi sao! Thật là...

Vịnh Thanh: "Cậu đó... Không chậm trễ nữa, tớ đi đây, gặp lại sau."

Tiêu Tuyết và Vương Tiểu My đồng thanh tạm biệt Vịnh Thanh.

Vịnh Thanh nhìn họ có chút gì đó khó hiểu không nói lên lời, lẽ nào... họ đang có chuyện gì giấu giếm mình ư.

Việc này chỉ là Vịnh Thanh tự mình nghĩ nhiều thôi, hai người kia thật chất không có chuyện gì quan trọng.

Chờ lúc Vịnh Thanh đi rồi, Tiêu Tuyết mới cùng Vương Tiểu My bàn công việc.

Tiêu Tuyết: "Tiểu My, cô nói xem, nếu Vịnh Thanh biết, tôi đã dùng tất cả phần lợi nhuận của công ty, đẩy vào kinh doanh mở chi nhánh.

Liệu cậu ấy có nổi giận không?"

Vương Tiểu My: "Tiêu Tuyết, cô đừng lo lắng quá, ngày thường Vịnh Thanh rất hiểu chuyện.

Hơn nữa việc này đơn giản là muốn tạo cho cô ấy bất ngờ, không phải chuyện gì xấu, yên tâm đi."

Tiêu Tuyết: "Ừm, nhất định chúng ta phải hoàn thành sớm."

Vịnh Thanh lúc này đã về đến biệt thự Sở gia.

Lúc sáng đi vội vàng quá, mình đã quên mất mấy túi trà ngon, mà Sở gia gia cố tình gửi tặng cho ông ngoại.

Cho nên kết quả bây giờ lại phải vòng về lấy nha, đúng thật là... hậu đậu hết chỗ nói a.

Vòng đi vòng lại, cuối cùng hơn giữa trưa, Vịnh Thanh mới đến Diệp gia.

Lan Khả: "Tiểu thư đã về, nhưng là lão gia và ông bà chủ vừa dùng xong cơm trưa."

Vịnh Thanh: "A vậy à, không sao, khi nào muốn ăn, em sẽ gọi chị chuẩn bị."

Lan Khả: "Đã biết, thưa tiểu thư."

Vịnh Thanh đang định men ra phía khu vườn táo để hái ít trái vào ăn.

Không ngờ giữa đường, lại gặp Diệp phu nhân và Thẩm Á Ni, vui vẻ cầm một giỏ táo đi vào.

Vịnh Thanh ngay tức thì có chút buồn bã, nói gì đi nữa, Diệp phu nhân cũng được xem như mẹ của mình ở thế giới này.

Mặc dù ngày thường mình cũng không được bà ấy yêu thương, chiều chuộng ân cần như vậy.

Nhưng ít ra, cũng có một chút quan tâm, từ khi Thẩm Á Ni xuất hiện, bà ấy đã không còn yêu thương mình nữa.

Vịnh Thanh, mày đang nghĩ cái gì vậy, mày thật vô lý, hai người họ mới là mẹ con danh chính ngôn thuận.

Mình chỉ là người ngoài, không nên có tư tâm như vậy.

Vịnh Thanh: "Con chào mẹ, hôm nay thời tiết không tệ, mẹ ra vườn hái táo sao?"

Thẩm Á Ni: "Tiểu thư."

Diệp phu nhân: "Đúng vậy, vào trong đi bên ngoài nắng rất gắt, đứng lâu bên ngoài sẽ không tốt.

Á Ni chúng ta đi thôi, phải rồi sau này con đừng gọi nó là tiểu thư nữa rất xa cách, cứ gọi bằng tên là được."

Vịnh Thanh: "..."

Thậm Á Ni: "Chuyện này, có vẻ không hợp cho lắm thưa phu nhân, con nghĩ hay là vẫn gọi như cũ đi."

Ha ha... nếu cô muốn gọi tôi như cũ, thì không cần nói vòng vo, còn tỏ vẻ hiểu chuyện như vậy đâu.

Thiết lập em gái trà xanh lên màn rồi sao, chẳng trách cô ta đến cuối cùng cũng không giành lấy được nam chính.

Mình đang có nhiều thời gian nha, để xem, cô muốn diễn vở kịch thế nào.

Vốn dĩ mình sẽ mở lời với cô ấy, chuyện này không có vấn đề gì lớn, có điều mình muốn thấy rõ thái độ của Diệp phu nhân.

Không làm mình thất vọng, Diệp phu nhân quả thật bỏ tâm sức, cố gắng giải thích tạo cảm giác thoải mái cho cô ta khi chuyển cách gọi đột ngột.

Xem đi, rõ ràng rất muốn nâng cao địa vị của mình, nhưng lại vờ như bị ép buộc.

Ai cha... Thẩm Á Ni, cô có cần tôi giúp cô lấy một vai diễn hay không a.

Bỏ qua cảnh đầy tình thương mẹ con ở phía sau của hai người kia, Vịnh Thanh quay ngược vào nhà chính.

Hiện tại trong phòng khách, ba Diệp và ông ngoại đang ngồi uống trà.

Vịnh Thanh chạy nhanh về phía ông ngoại, mà làm nũng.

Vịnh Thanh: "Ông ngoại, mấy ngày không gặp, con rất nhớ ông ngoại nha."

Trên gương mặt ba Diệp thể hiện rõ sự không vui, Vịnh Thanh nhìn ra được nên gấp gáp đi chữa cháy.

Vịnh Thanh: "Con cũng rất nhớ ba mà.

Ba Diệp: "Mấy ngày nay không thấy con qua đây, có việc gì sao!"

Vịnh Thanh: "Không có, mọi việc bình thường, chỉ là con đang tập trung tạo mẫu."

Ông ngoại: "Con xem, con cứ lao đầu vào công việc, mẹ của con... bị người ta cướp rồi kia kìa."

Ba Diệp cười gượng chống chế: "Ba à, mọi việc không như ba nghĩ đâu.

Bọn họ chỉ đơn giản là hiểu ý nhau, nên khó trách thân thiết."

Ông ngoại Vân dùng ánh mắt đầy sắc bén mà nhìn ba Diệp: "Ba còn chưa nói đến ai, con đã vội vàng thanh minh?

Ba Diệp: "..."

Ông ngoại: "Con cho ba già lớn tuổi, không nhìn ra được..."

Ba Diệp: "Con không có ý đó, con chỉ là... chỉ là... haiz."

Nhìn thấy bầu không khí có vẻ căng thẳng, buộc lòng Vịnh Thanh phải tìm cớ để xoa dịu hai người.
 
Back
Top Bottom