Đam Mỹ Xuyên Thành Trà Xanh Thanh Niên Trí Thức Trong Truyện Niên Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Trà Xanh Thanh Niên Trí Thức Trong Truyện Niên Đại
Chương 20: Chương 20: Bắt Kẻ Buôn Người


Bạch Thu nói với người phụ nữ đã mất đứa con rằng: “Em sẽ đi với anh trai này.” Nghĩ một chút, cậu mở chiếc túi nhỏ của mình, trong túi chỉ có ba viên kẹo cam, cậu lấy ra một viên và nói: "Chị trước tiên ngồi đay nghỉ ngơi một lát đi."
Bạch Thu mang theo một loại mùi vị có thể chữa trị lòng người, cô ta được Bạch Thu đỡ ngồi xuống, Bạch Thu cũng đích thân mở gói kẹo đưa cho cô ta đút tới bên miệng.
Không đợi não phản ứng, cơ thể đã phản ứng trước, há miệng ăn kẹo.
Hơn 20 giờ cô không có nước và cơm, cơ thể suy kiệt đến cực hạn, ngồi xuống là cô không thể đứng dậy được nữa.

Vị ngọt ngào tan ra làm dạ dày cô ta quặn đau.
Bạch Thu cùng Hạ Trường Phong xông tới trước mặt, những người chung quanh xem cuộc vui cũng không nhàn rỗi, bọn họ đỡ cô ta vào phòng nghỉ ngơi.
"Cô cứ như vậy làm không được, để mọi người giúp cô tìm."
"Đúng rồ, trong chợ có ghế tựa không? Người đồng tính nữ này sẽ thoải mái hơn chút."
"Nếu đứa trẻ quay trở lại, nó không sao cô mà ngã xuống nó chỉ có thể oán trách mình."
Những người này đã xin ghế cho cô ta, mua đồ ăn nhẹ cho cô bằng tiền túi của họ, còn khuyên bảo cô ta.
Bạch Thu và Hạ Trường Phong ra tay giúp tìm đứa nhỏ.
Các nơi xa hoa trong huyện đều ở cạnh nhau, Bạch Thu tâm lý biết chuyện kéo Hạ Trường Phong đi trước.
Hạ Trường Phong nói: "Cậu đã từng ở đây?"
“Vừa mới tới đây.” Bạch Thu liếc lại Hạ Trường Phong, muốn nói lại thôi.
Hạ Trường Phong rất nhạy cảm, nhìn thấy thanh niên trí thức như thế này, liền nói: "Sao vậy?"
Bạch Thu nói: "Tôi vừa rồi có thể đã nhìn thấy bọn buôn người."
Vẻ mặt của Hạ Trường Phong bỗng trở nên nghiêm nghị: "Chuyện này không thể nói lung tung được."
Bạch Thu bịa chuyện: "Vừa rồi khi tôi đến đây, tôi thấy có người đi ngang qua với một đứa trẻ đang ngủ, lại thấy người đàn ông bế đứa trẻ không chuyên nghiệp, đáng lẽ đứa trẻ với tư thế khó chịu như vậy sớm đã náo loạn, nhưng nó tiếp tục ngủ thiếp đi, anh nói xem có thể là buôn người không? "Bạch Thu nói thêm vài câu, sợ anh không tin:"Bây giờ đang làm giờ làm việc, tại sao lại có một người đàn ông ôm đứa trẻ mê man đi trên đường, anh sẽ không cảm thấy kỳ quái sao? "
Hạ Trường Phong vừa nghe đã biết có chuyện, nói: "Vậy cậu vừa rồi tại sao không nói?"
Bạch Thu nói: "Em thấy chị gái kia tinh thần hoảng hốt, nếu không phải lại làm chị ấy càng buồn hơn, vạn nhất chị ấy gây ra động tỉnh lớn sẽ đánh rắn động cỏ.

Em muốn thăm dò vị trí trước một khi xác định được rồi mới trực tiếp đi.

"
Hạ Trường Phong sau khi nghe lời này xoa đầu cậu.
Bạch Thu tóc dài hơn một chút, bị anh làm cho rối tung.
Hạ Trường Phong nhìn cậu: “Vậy chúng ta cứ quyết định như vậy đi.” Sau đó anh nói: “Mình tối đi là được, cậu ngoan ngoãn ở đây chờ không khéo đi theo lại biij bọn chúng bắt đi gả cho thôn nữ.”
Bạch Thu tức giận: "Nói chuyện chính sự."
Hạ Trường Phong nhìn thấy Bạch Thu nổi giận cũng không sợ, trong mắt hiện lên một tia sáng.
Không biết vì sao, Bạch Thu nhìn thấy hai má cậu có chút nóng lên, liền vội vàng dùng lời nói chuyển hướng hơi nóng: "Chúng ta cùng nhau đi tìm bọn họ."
"Được."
Những tòa nhà xa hoa này ban đầu nằm trong huyện, nhưng cuối cùng huyện đã được bán cho các cá nhân.

Tổng cộng có sáu tòa nhà, bốn tòa nhà đã được chuyển đổi thành tiệm may và cửa hàng quần áo, hai tòa nhà còn lại đã có người ở!
Hạ Trường Phong không hổ là trưởng thôn nhỏ, ăn nói rất tốt, ở đây nghỉ chân một chút, đi tiệm may hỏi một ly nước, sau đó cùng thợ cùng chủ nhân nói chuyện phiếm bên trong.
Dù đã mở cửa hàng nhưng chưa chắc kinh doanh một ngày có người đặt mua, họ cũng sẵn sàng trò chuyện cùng anh.
Hạ Trường Phong nói chuyện phiếm một hồi đem bình của Bạch Thu đầy nước đi ra.
Anh nói với Bạch Thu: "Tôi mới biết ngoài mở cửa hàng còn có hai hộ khác, một là nhà của giám đốc xí nghiệp dệt có gia thế lớn.

Nhà còn lại mua cách đây hai năm, vẫn luôn đóng chặt của lớn thần thần bí bí.

"
Bạch Thu nói: "Chính là cái nhà kia!"
Ngôi biệt thự xa hoa này là một ngôi nhà cổ từ ba mươi năm trước, trông không giống một ngôi nhà nhưng tường rất cao.
Bạch Thu nói: “Loại nhà này hơi giống nhà cổ Bắc Kinh, hẳn là phải có sân sau” Bạch Thu hái một cành cây bắt đầu vẽ mô phỏng theo nhà cũ ở thành phố.
Hạ Trường Phong nói: "Tôi sẽ đi vào trong xem thử."
“Anh có thể đi vào?” Bạch Thu ngạc nhiên nói.
“Ừ.” Hạ Trường Phong lớn lên ở nông thôn, ở quên những cái này cơ bản đều là kỹ năng, không có thằng con trai nào không làm được, Hạ Trường Phong là một cao thủ.
“Thật là lợi hại.” Bạch Thu lại làm không được.
Hạ Trường Phong có chút vui mừng thưởng thức sự sùng bái của thanh niên trí thức nhỏ, chẳng mấy chốc bọn họ đã đi đường vòng về phía sau biệt thự, tuy những bức tường ở đây đã lốm đốm qua nhiều năm, một ít da tường cũng đã bong tróc, xung quanh trơn tru không có đồ vật nào có thể mượn sức để trèo lên.
Nhìn thấy Hạ Trường Phong động tay động chân, chạy lấy đà một đoạn, chỉ nghe thấy tiếng va chạm khi bước lên tường, dựa vào sức lực của eo và bụng, anh đã lên đến đỉnh tường rồi nhẹ nhàng rơi xuống.
Bạch Thu trái tim nhấc lên, chỉ lo anh sẽ bị người bên trong phát hiện.
Một lúc sau, tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa nhỏ phía sau mở ra, Hạ Trường Phong chào hỏi Bạch Thu đi vào.
Đây là lần đầu tiên Bạch Thu bước vào nhà người khác giữa thanh thiên bạch nhật, không còn là hồn ma giống một đời trước có thể bị nhìn thấy bất cứ lúc nào, tim đập thình thịch khi nghĩ đến khả năng này.
Lòng bàn tay căng thẳng đổ mồ hôi, hai người cúi người đi dọc theo cửa, cửa sau bị Bạch Thu mở hờ, lỡ như xảy ra chuyện gì thì chỉ cần chạy ra ngoài là được!
Mặt sau quả nhiên là giống như Bạch Thư nghĩ có phòng nhỏ, trước đây là nhà ở của người hầu, hiện tại đa số đều dùng phòng nhỏ làm phòng chứa củi, kho hàng.
Nhìn vào bên trong qua tấm kính, nhịp tim cậu chợt thắt lại, có một đứa trẻ bên trong, tay và chân đều bị trói.
Không biết là do những người canh đã quá bất cẩn hay sao, nhưng cậu đã mở cửa ra bằng một cái kéo nhẹ nhàng.
Ước chừng bọn chúng nghĩ mấy đứa nhóc bé tí bị trói cũng không thể bay ra ngoài!
Những đứa trẻ này rõ ràng đã tỉnh rồi, về cơ bản chúng mới hai ba tuổi, chúng có vẻ sợ hãi vì không biết mình đã bị trói bao lâu.
Bạch Thu cau mày, thật sự là vô đạo đức.
Hai người vội vàng giúp chúng nó cở trói, Bạch Thu nói: "Chúng ta là người tốt, muốn cứu các em đi ra ngoài gặp cha mẹ, chút nữa đừng kêu la, được không?" Bạch Thu sờ sờ vài đứa nhỏ, có năm bé trai và một là cô bé, đều mặc quần áo sáng sủa tươi tắn, thoạt nhìn đều là bảo bối của cha mẹ!
Giúp bọn nhỏ cởi trói, nhưng thật ra bọn khốn kiếp này trói rất kỹ không thể nhanh chóng cởi trói được mất nữa ngày mới ra, bọn nhỏ bị trói lâu lắm rồi, cổ tay đều đỏ bừng, lẽ ra bọn họ phải mang theo dao.
Bạch Thu trấn an vài đứa nhỏ khiếp sợ, sau đó cùng nhau giúp bọn nhỏ cởi trói.
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên từ bên ngoài truyền đến: "Lão Lục, ngươi tới cửa nhỏ? Cửa nhỏ sao lại mở?" Hắc Lão Dương so với những huynh đệ khác cẩn trọng hơn, hắn cũng biết mình làm chuyện vô đạo đức, ngày nào cũng phải kiểm tra mấy lần, hôm nay từ ngoài nhìn quanh, thấy cửa nhỏ bị khuất, còn tưởng là mấy thằng em này lại lười biếng, định mắng nhiếc nặng lời.
Một tiếng hét tức giận khiến hai người trong lòng không khỏi hồi hộp!
Sau đó, lại nghe thấy tiêng chạy bộ vội vã từ xa đến gần.

Người của bọn chúng nhìn vào ngôi nhà của nhốt bọn trẻ đang ngái ngủ từ bên ngoài một người trong số họ nói, "f*ck, hai người là ai vậy?"
Một tiếng này làm cho tâm tư của những người bên ngoài nứt ra, lập tức đạp cửa xông vào.
Lúc này Hạ Trường Phong nhanh chóng cởi trói cho đứa nhỏ cuối cùng, đối với Bạch Thu nói: "Cậu đem bọn nhỏ đi trước!"
Tổng cộng có năm người xông vào.

Trong số đó, người có vết sẹo trên má là Hắc Lão Dương, người đã huýt sáo với cậu mà cậu đã thấy ở chợ đen.
“Đến đây thì đừng nghĩ tới chuyện rời đi.” Ăn trộm ví mà bị bắt thì có thể cho qua, buôn người là tội nặng, bị phát hiện bắn chết thì không ai dám liền mạng!
Đây là sào huyệt của Hắc Lão Dương, trên người bọn họ đều có dao ghim sáng ngời, hôm nay nhất định phải nhìn thấy máu.
Những người này đang làm chuyện buôn bán trái phép chính là uống máu trên đầu dao, Hạ Trường Phong lại tay không, Bạch Thu lập tức lấy từ trong túi ra một cái chai thủy tinh đựng đầy gạch, nặng đến mức mang theo gạch đá còn có một cái túi vải, nếu vung lên cũng có thể dùng làm vũ khí.
Miếng vải bông từ trong miệng bọn trẻ này bị xé ra, tụi nhỏ nghe đoạn đối thoại cũng biết, lúc này núp ở bên cạnh cậu, không dám kêu lên.
Hạ Trường Phong người tài gan lớn, anh ghét nhất bọn buôn bán phụ nữ trẻ em, sau khi anh tức giận ra tay rất nặng.
Liền nghe thấy một tiếng hét đau đớn từ phía đối diện.
Những người còn lại cũng phát cuồng, có người tới đánh Hạ Trường Phong, anh vung khủy tay lên, nhanh chóng đâm vào thái dương tên đó một cái, sau đó liền cướp đoạt dao của người kia, bên kia rất có kinh nghiệm biết lúc đánh nhau không thể buông vuc khí, gắt gao nắm chặc.
Một người khác xông tới đập anh, Hạ Trường Phong trực tiếp cầm bình nước đập vào đầu, bình nước vỡ tan, người kia hét lên một tiếng.
Hạ Trường Phong vốn đã miễn cưỡng đối phó với bốn người, vừa nhìn thấy có người tới gần Bạch Thu, anh liền nổi gân xanh, không biết sức lực từ đâu ra, vì không thể lấy được con dao trong tay đối phương, anh trực tiếp ôm cánh tay của hắn, nặng nề hướng về người đã tấn công Bạch Thu đâm vào.
Chỉ có một tiếng kêu chói tai, sau đó là mùi máu tanh nồng nặc bao trùm toàn bộ căn nhà nhỏ bị phá hủy.
“Bạch Thu, mang tụi nhỏ đi.” Hạ Trường Phong không kiên trì được bao lâu nữa.
Bạch Thu nhặt một mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất đâm vào người vừa bị đâm khi hắn đang định đánh lén cậu, đâm quả cầu thủy tinh vào tay hắn, đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra Bạc Thu hại người, tuy sợ hãi nhưng nếu cậu không làm vậy thì máu- người đàn ông phẩn nộ kia sẽ làm tổn thương trưởng thôn nhỏ.
Cậu chỉ thoáng một cái, sau đó đem đứa nhỏ chẻ trở ở đằng sau, mở cửa bước ra ngoài.
Những người này còn muốn đuổi theo, nhưng đã bị Hạ Trường Phong khống chế hai người bị thương còn lại ba người, Hắc Lão Dương điên cuồng nói: "Tụi bây, giết thằng này trước, sau đó đi sau đó lại đi bắt cái thằng tiểu bạch kiểm kia cùng bọn nhỏ! "Họ đều là những nhân vật tàn nhẫn l**m máu bằng đầu dao.

Biết rằng bọn nó không thể đi mà không chế phục người trước mặt này, bọn nó bắt đầu tay tàn nhẫn.
Bạch Thu chỉ nghe Hạ Trường Phong hét lên một tiếng.

Trái tim Bạch Thu lệch đi một nhịp.

Nhưng cậu không có cách nào quay đầu lại, bên người còn có sáu đứa nhỏ.

Cậu mang theo những đứa trẻ chạy ra ngoài, bọn nhỏ cũng không có chạy xa, trong huyện hầu hết người đều đi làm, trên đường cũng không có mấy người, cậu tranh thủ để bọn nhỏ ở trước tiệm may đi vào và nói, "Ông ơi, mấy đứa nhỏ này ngài giúp đỡ nhìn một chút.

Bọn nó bị bọn buôn người bắt được.

Con hiện tại phải báo cảnh, bất luận người đều không được mang đi, chờ cảnh sát đến."
Tiệm may cũng nghe nói gần đây trong huyện có mấy đứa trẻ bị mất, thấy Bạch Thu đã thở không ra hơ, trên người còn có vết máu, những đứa trẻ này cũng sợ mất hồn, lòng thương hại nổi lên nói: "Được rồi, cậu có thể yên tâm rằng bọn trẻ đang ở với tôi.

"
Bạch Thu cúi đầu, muốn quay lại giúp Hạ Trường Phong nhưng đánh không được, quay lại thì chỉ thêm phiền, cố hết sức chạy đến đồn cảnh sát, bên tay đều là tiếng gió vèo vèo, hai chân chạy không còn cảm giác nữa.
Khi đến đồn cảnh sát, chạy nhanh đến nỗi hơi thở đau đớn: "Tôi muốn báo tội, bọn buôn người, muốn giết người...!Anh trai tôi vẫn ở đó."
“Cái gì?” Đồn cảnh sát không lớn, gần đây có mấy cái báo cáo, người nhà mất đứa nhỏ vừa bị đuổi đi, bọn họ cũng bị dằn vặt không nhẹ, nhưng những người này đều rất xảo quyệt không có chút manh mối nào.

Nghe nói có tung tích của bọn buôn người, cả người cảnh sát già và người cảnh sát nhỏ đều rất kích động.
Bạch Thu cùng bọn họ chạy tới.
Trực tiếp đạp cửa đi tới Hắc lão ngũ, đối phương khóa chặt cửa, mấy cảnh sát keo kiệt mở ra, đập vào mắt là một mngr máu tươi Hạ Trường Phong bị chém mấy nhát, toàn thân bê bết máu, ngoại trừ Hạ Trường Phong chỉ có ba người, không có người nào chết, không thấy được bóng dán của Hắc lão tam và một người khác.
Bạch Thu đột nhiên tái mặt, đi tới gặp Hạ Trường Phong trên người đầy máu: “Mau đưa anh ấy đến bệnh viện.” Lúc nói chuyện âm thanh phát run.
Hạ Trường Phong vô cùng đau đớn, mất máu ồ ạt khiến hai mắt trở nên trắng đen, nhìn thấy Bạch Thu khóc, anh muốn vươn tay lau nước mắt rồi lại đùa vài câu, nhưng lại không còn sức lực.
Vết thương của anh bj người dùng tay che, anh biết là thanh niên trí thức nhỏ của anh, mặc dù là anh bị thương nhưng thanh niên trí thức nhỏ lại không ngừng khóc: "Hạ Trường Phong, anh, anh sẽ không sao, anh là nam chính mà! "

Trước khi anh có thể hiểu được ý nghĩa của câu này, anh đã chìm vào bóng tối.
...
Khi tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy vẻ mặt căng thẳng của thanh niên trí thức nhỏ, miệng há hốc như đang nói gì đó, thanh niên trí thức nhỏ liền chạy đi, một lúc sau một bác sĩ mặc áo choàng trắng chạy tới, thính giác của anh cũng dần dần đã phục hồi.
Bác sĩ nói: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ là thiếu máu cục bộ quá nhiều.

Mấy ngày nay kiếm đồ ăn ngon, bồi bổ sớm đi.

Rất nguy hiểm, nếu vào sâu hơn nửa tấc sẽ làm tổn thương nội tạng! "
Cổ họng khô khốc, Bạch Thu nói: "Cám ơn bác sĩ."
Sau khi tiễn bác sĩ đi, cậu nắm lấy tay Hạ Trường Phong, lúc trước lòng bàn tay anh còn nóng, nhưng bây giờ hơi lạnh, Bạch Thu muốn sưởi ấm cho anh, nói: "Không sao rồi, Hắc Lão Dương Anh và những người theo ông ta đã bị bắt, sáu đứa trẻ bị đưa về đồn.

Đồn cảnh sát sẽ thông báo cho người nhà của chúng đến đón chúng." Bắt cóc trẻ em, chắc chắn sẽ bị xử lý nghiêm khắc.
"Mấy giờ rồi."
“Bây giờ là bốn giờ chiều.” Bạch Thu nói, “Bác sĩ nói anh trước tiên không được ăn đồ ăn, nếu đói bụng, anh có muốn ăn kẹo không*? (*chổ này không hiểu lắm chém TvT)
Hạ Trường Phong nói: “Không ăn.” Thanh niên trí thức nhỏ nhà anh xem kẹo như bảo bối, nhưng lài đem người khác ăn hết rồi.
"Bác sĩ nói phải ba ngày nữa mới có thể xuất viện."
Hạ Trường Phong nhìn cậu: "Thanh toán viện phí chưa?"
Bạch Thu hơi cong khóe miệng nói: "Đã trả rồi, anh không phải lo lắng chuyện đó."
Hạ Trường Phong nói: "Cậu lấy đâu ra tiền?"
Bạch Thu nói: “Anh không cần phải để ý đến đâu.” Cậu thật sự là hết tiền, cậu đem bút máy yêu quý bán nhất.
Hạ Trường Phong lập tức đi tìm tiền trả cho Bạch Thu, nhưng vết thương vừa mới khâu đã chảy máu ngay khi vừa động đậy.
Bạch Thu nhanh chóng giữ chặt hắn nói: "Đừng nhúc nhích."
Một lúc sau, người ở đồn cảnh sát nghe nói anh tỉnh lại tới tra hỏi, Bạch Thu sợ bọn họ quấy rầy Hạ Trường Phong, liền đi ra ngoài nói vài câu.
Phòng bệnh có năm giường, bốn giường đều có người, nhìn thấy Bạch Thu rời đi, đối với Hạ Trường Phong nói: "Hai anh em các cậu tình cảm thật tốt, cậu sinh bệnh nhóc đấy vẫn luôn bận trước bận sau."
“Vậy sao.” Hạ Trường Phong nghe người ta khen Bạch Thu còn vui hơn là khen mình.
Bệnh nhân cùng phòng nghe nói bắt được bọn buôn người suýt chút nữa g**t ch*t bọn họ, liền nói: "Người trẻ tuổi, ngươi có chuyện gì cũng đều xông lên trước, ngươi chỉ có một mạng."
"Những người đó còn chưa tới thăm, dù sao ngươi cứu con bọn họ mà bị thương, thật là thất vọng!"
"Đúng vậy."
Hạ Trường Phong nói: “Không sao.” Anh dừng lại nói, “Tôi cứu người không phải vì báo ơn, mà là vì lương tâm.”
Bạch Thu vừa nói xong, liền đi vào, hiển nhiên nghe được lời nói cảu Hạ Trường Phong, khóe miệng hơi hơi câu lên: "Đúng vậy, anh là Lôi Phong!"
Hạ Trường Phong nói: "Cảnh sát đi rồi?"
"Đã đi rồi."
Hạ Trường Phong hướng về phía Bạch Thu ngoắc ngoắc ngón tay nói: “Đừng nói cho ba mẹ tôi biết.” Bọn họ đã già rồi, nói cho bọn họ biết lại khiến họ thêm lo lắng mà thôi.
Bạch Thu nói: "Được."
Hạ Trường Phong nhìn thấy Bạch Thu ngoan ngoãn.

Trái tim đập loạn mấy lần, không biết có phải do mình mất máu quá nhiều hay không mà chr cảm thấy Bạch Thu như một ngôi sao đang tỏa sáng rất đẹp..
 
Xuyên Thành Trà Xanh Thanh Niên Trí Thức Trong Truyện Niên Đại
Chương 21: Chương 21: Đến Thăm


Hạ Trường Phong nằm viện có Bạch Thu ở bên cạnh chăm sóc anh.
Người miền Bắc là một tính cách nhiệt tình dí dỏm, trong phòng bệnh người không đầy một lúc đã rôm rả, dì giường kế bên nhét cho Bạch Thu một quả lê.
Người phương bắc chính là như vậy một khi đã cho người khác một thứ gì đó, nếu người kia không muốn thì cũng không được!
Bạch Thu cắn một miếng, nói rất ngọt.
Người dì ở giường bên cạnh nghe thấy cậu đánh giá quả lê cao như vậy thì vui vẻ nói: "Nếu con thích, lát nữa dì sẽ lấy cho con một bao nữa.

Cây lê cổ thụ trong sân nhà dì đã hơn 30 năm tuổi những người hàng xóm đều thích ăn lê của dì.

"
"Thật là tốt."
Hạ Trường Phong ở bên cạnh nhìn cậu, Bạch Thu tưởng anh muốn ăn, đem lê vừa gậm một miếng đưa qua.
Hạ Trường Phong nói: “Tôi không thích ăn.” Lê rất đặc biệt không thể chia ra ăn: “Trước đây ở sân sau của chúng ta có cây táo tàu, nhưng sau này đều bị nhổ đi… Đáng tiếc! " Em không cần phải ghen tị với người khác.

Một lúc sau, cô y tá đến hỏi có cần giường 5 mao một ngày không.
Giường họ nói là giường gấp và còn cung cấp thêm nệm, số lượng không nhiều, muốn đặt thì thanh toán nhanh.
Những người xung quanh rất có kinh nghiệm, đi sớm thì chọn được tấm nệm sạch sẽ, giường không phải đồ y tế, ngày nào cũng không có ai phơi.
Bạch Thu không có đi, cậu nhìn cửa có ghế dựa, người chăm bệnh thường lấy mấy tờ báo trải trên đất hoặc nằm nhoài trên ghế ngủ.
Hạ Trường Phong gọi thanh niên trí thức qua một bên, nói: “Buổi tối hai chúng ta ngủ chung đi.” Giường anh rộng hơn giường đơn bình thường, Bạch Thu gầy, hai người chen nhau vừa vặn.
Bạch Thu từ chối, nói: “Anh cần cẩn thận dưỡng thương cho tốt.” Một mình nằm xuống thì thoải mái hơn, nhưng nếu bị hai người siết chặt sẽ không ngủ được, hơn nữa vết thương trên người Hạ Trường Phong là vết thương do dao, một khi đụng vào vết thương sẽ không dễ dàng lành lại.
Hạ Trường Phong hiểu được ý của Bạch Thu, nói: “Vậy thì bên trong quần áo của tôi có tiền, cậu cũng mua một cái giường ngủ đi.” Thanh niên trí thức nhỏ nhà anh đã lâu không ngủ rồi!
Bạch Thu không chịu, lần này xảy ra quá nhiều chuyện, kiếm tiền khó quá, chổ có thể tiết kiệm thì tiết kiệm.
Bệnh nhân ở một phòng đều lớn tuổi hơn hai người, thấy anh là vì làm việc nghĩa bị thương, người dì cho lê vừa rồi mới nói: "Tiểu Bạch, con trước lên giường trống đi nghỉ một chút đi, nếu có bệnh nhân tới thì hẳn rời đi.".
Bạch Thu trong lòng có chút cảm động, nói: "Vậy nếu có người tới phiền dì gọi con dậy."
Bạch Thu ưa nhìn, cộng thêm cậu lời nói có học thức rõ ràng với mọi người, những người này rất thích cậu, hết lần này tới lần khác đồng ý.
Bạch Thu nằm ở trên giường bên cạnh Hạ Trường Phong, rất mệt, hai giờ sáng đi xe chở lương thực, ban ngày dỡ hàng trong huyện, buổi trưa mua sách, đi bộ một quãng đường dài, rồi đi nửa huyện tìm bọn nhỏ, trọn một ngày mệt mỏi dính lên gối liền ngủ mất.
Hạ Trường Phong nằm trên giường bệnh nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Bạch Thu.
- ----
...
Bạch Thu đang ngủ say, cậu rõ ràng cảm giác được có người đi lại nói chuyện, nhưng là mệt quá không mở mắt ra được, đợi đến khi cảm giác trở lại trong cơ thể, sau đó mới chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía bên ngoài tối tăm.
Bạch Thu ngồi dậy ngủ thiếp đi, nhanh chóng liếc mắt nhìn Hạ Trường Phong: "Anh đổi thuốc chưa?"
Hạ Trường Phong nói: "Đã đổi rồi."
"Vậy tại sao anh không gọi cho em?"
Hạ Trường Phong cười nhẹ: “Tôi thấy em ngủ rất say.” Không muốn đánh thức cậu.
Bạch Thu có chút xấu hổ nói: “Anh muốn ăn gì, tôi mua cho anh một ít.” Lúc đầu, anh bị chém và chảy rất nhiều máu, bác sĩ không cho anh ăn, nói rằng anh chỉ có thể ăn sau khi thay thuốc.
Hạ Trường Phong nói: “Không ăn, cậu tự mua cho mình một cái bánh mì đi.” Thứ ngoại đó giống như dăm bông, bên ngoài có lớp da giòn, dùng đũa gắp, bánh mì hoa màu trắng bên trong kẹp giữa nhân đậu, Bạch Thu chắc chắn sẽ thích nó.
Bạch Thu nói: “Không được, anh không ăn tôi cũng không ăn!” Làm sao có thể để bệnh nhân bụng đói, nhưng người chăm lại ăn no.
Hạ Trường Phong muốn giễu cợt cậu, còn chưa kịp nói chuyện, bên ngoài giường bệnh đã tràn vào một phòng đầy người.

Bạch Thu tưởng có người tới nằm bệnh viện, vội vàng từ trên giường bệnh ngồi dậy.
Phát hiện những người đến đây cậu đều quen mặt, trong số đó có người phụ nữ mất con khi sáng.
Lúc này, thần sắc của cô ta hoàn toàn khác với lúc sáng: “Tiểu huynh đệ*, cảm ơn các cậu đã đưa con trai tôi trở về, tôi thật không biết cảm ơn cậu như thế nào.” Nói xong nước mắt lại rơi.(* không biết nên thay từ nào cho thuần việc, em trai nhỏ được kh)
Không chỉ cô ta mà cả người đàn ông của cô, mẹ chồng, bố chồng cô và hơn mười người khác khi bước vào đã chật cứng cả phòng.
“Chị không cần khách khí, tôi tin tưởng nếu là ai trong tình huống đó cũng sẽ không thờ ơ đứng nhìn.” Hạ Trường Phong nói.
Một người khác đeo kính hình như là đại diện cho mười mấy người nói: "Đồng chí nhỏ, tôi là một trong những người bị bắt mất con.

Cám ơn cậu." Hắn nói chuyện có trật tự, trong túi áo khoác kẹp một cây bút máy thoạt nhìn hắn như một trí thức, hắn bước lên, cúi đầu trước cả hai người.
“Đây là làm gì, thật sự là không cần thiết.” Hạ Trường Phong từ trên giường ôm chặt vết thương ngồi xuống.

Sau đó, mang theo một ít trái cây, nho mùa thu rất hiếm và chúng được vận chuyển từ bên ngoài.

Hai chai đào đóng hộp, một túi táo, một túi lê, một lon sữa mạch nha và sữa bột, và 50 tệ.
Người đàn ông đeo kính cận nói: “Cậu dùng mua một ít đồ vật bổ sung dinh dưỡng để ăn đi, chúng tôi không biết mua đồ như thế nào.” Năm mươi tệ tương đương với hai tháng tiền công của một công nhân nhà máy.

Ngày nay, đám cưới chỉ có hai tệ.

Đây là số tiền không ít, không phải ai cũng giàu có như vậy.
Thực tế, đàn ông đeo kính nói được, mua nhiều đồ nhưng lại cho rằng thà cho tiền còn hơn thực tế, những đứa trẻ bị bắt đã làm nhiều người lo lắng, khi tìm được tụi nhỏ trở về bọn họ ở nhà bận bịu, không ngừng không nghỉ đi gặp Hạ Trường Phong.
Hạ Trường Phong nói: "Số tiền này mọi người lấy lại mua đồ ăn cho bọn nhỏ đi, tôi không muốn." Anh cứu người không cần báo đáp lại, cầm đồ của người khác rất lúng túng.
Người nhà họ Hạ tính tình bướng bỉnh, anh không chịu nhận người khác cũng không làm gì được.
Người đàn ông đeo kính cận nói: "Vậy thì cậu có muốn đến huyện làm việc không? Tôi là bí thư khu ba nhà máy dệt.

Nhà máy của chúng tôi thiếu một người trung thực và dũng cảm như câuj.

Nếu cậu muốn đến, tôi sẽ đích thân thu xếp cho cậu.

”Tuy nhiên ở xí nghiệp quốc doanh, phúc lợi không thể so với xí nghiệp nhỏ bình thường, hiện tại vào xí nghiệp cũng khó.
Tiêu chuẩn rất khó muốn làm đều phải tranh đoạt, mà người đàn ông đeo kính là thư ký thường được nhiều người xin nhờ việc, nhưng hắn ta thường không đáp ứng, nhưng lần này hắn đã lấy chủ động nói ra.
Vừa dứt lời, xung quanh phòng bệnh một chút động tĩnh cũng không có, hô hấp giường bên cạnh có chút nóng nảy, đây là loại may mắn gì, nếu có thể tiến vào xưởng quốc doanh tương lai sẽ được dời hộ khẩu tới trong huyện, cùng với chính sách đổi mới còn phúc lợi có thể mua nhà.
Những bệnh nhân trước đều cho rằng Hạ Trường Phong bị chém làm việc thiện không đáng, bây giờ nghe được tin tức tốt này, hận không thể thấy việc nghĩa chính mình dũng cảm hành động.
Ngay cả người dân địa phương trong huyện họ cũng phải tìm mối nếu muốn vào nhà máy, đây là một công việc vàng.
Hạ Trường Phong nói: "Không được, trong thôn chúng tôi cũng có rất nhiều việc, cám ơn ý tốt của anh."
Mọi người đầu tiên nghe anh từ chối năm mươi tệ, sau lại từ chối xí nghiệp quốc doanh, ngoài ra còn rất khâm phục anh vì hành động dũng cảm, bọn họ không thể từ chối một lời dụ dỗ lớn như vậy.
Cuối cùng, Hạ Trường Phong vẫn là không lấy tiền, đồ vật cũng để họ mang đi.
Nhưng bọn họ không chịu nhất định phải để lại ít đồ vật, Hạ Trường Phong và Bạch Thu là ân nhân lớn của bọn họ, cùng nhau gom góp một ít hoa quả và đồ hộp rồi mang đi, người trong huyện thật sự sẽ sởn cả xương sống!
Họ phải rời đi, và khi họ bước đến cửa, cha mẹ của những đứa trẻ này nói: "Làm thế nào có thể làm được điều này? Để cứu con mình khỏi một tội ác lớn như vậy, chúng ta hãy nghĩ xem chúng ta có thể làm gì cho cậu ấy.

Nếu chúng ta không làm điều gì đó, tôi cảm thấy rất khó chịu trong lòng bất an...!"
Người đàn ông đeo kính cận từng trải nhiều chuyện nói: "Tôi nghe đồn cảnh sát nói họ là người làng Trần Gia Loan, chúng ta hãy viết thư biểu dương cậu ấy và gửi cờ hiệu."
"Đúng."
"Cái này tốt."
"Bằng không thì làm sao có người làm thư ký của lãnh đạo? Não người nhanh như vậy chúng ta không thể so sánh..." Có người lén lút nịnh nọt hắn.
“Sao khi quay trở về tôi sẽ viết.” Thư ký đưa ra quyết định và giải quyết vấn đề..
 
Xuyên Thành Trà Xanh Thanh Niên Trí Thức Trong Truyện Niên Đại
Chương 22: Chương 22: Tả Doanh Doanh Vào Huyện


Tả Doanh Doanh biết Bạch Thu và Hạ Trường Phong cùng nhau vào huyện, trong lòng rất tức giận.
Cô ta cũng không hiểu tại sao mình lại quan tâm đến vậy, cứ như thể đối phương im lặng không tiếng động chớp lấy cơ hội của cô ta, nếu không phải hàng xóm nói thì cô ta sẽ không biết.
Tả Doanh Doanh nói: "Bọn họ thật sự đã lên huyện?" Giọng nói của cô ta hơi run rẩy, dùng móng tay cấu mạnh vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn bén nhọn truyền đến lúc này mới khuyến cô ta bình tỉnh lại.
Dì hàng xóm không biết vì sao, nói: "Không rõ, ngày hôm qua không thấy về, quan tâm họ làm gì, tối nay cùng nhau đi xem phim."
Cuối thu, tổ sản xuất cho mọi người nghỉ lễ, chọn ngủ ngon ở nhà ngày đầu tiên, người dân trong thôn hôm nay cho biết có thể buổi tối sẽ có một bộ phim cổ trang về thời Kháng chiến.
Bây giờ họ đã nhàn rỗi, không lo lắng về việc mệt mỏi trong mùa thu hoạch, hiện tại có thể thoải mái, cùng người nói chuyện đều không kìm lòng được cao giọng, thời đại này thôn với thôn có sự phân bì, thôn cách vách bọn họ Đại Ngưu thôn năm ngoái trước mặt năm đều là tiên tiến vào, nếu không có vụ thu hoạch mùa thu năm nay họ cũng không thể vượt mặt.
Đại Ngưu thôn lần này ai cũng không nói tiếng nên! Ai kêu bọn họ lúc nào cũng đắc chí? Bọn họ đi bên ngoài mở hội không ít lần chèn ép Hạ Kiến Quốc.

Đứng quân lệnh trạng đem tất cả mọi người giật mình, không ít làm náo động, nói cái gì người có bao nhiêu gan, mà có bao nhiêu sinh.

Ý tứ nói thôn bọn họ nhát gan, là kinh sợ người, đông bắc người tối không thể kích, bởi vậy lên tới trưởng thôn xuống tới thôn dân cũng có thể sinh khí! Kết quả đại ngưu thôn hiện tại không dám thu, dự định tái đĩnh đĩnh, nhìn lương thực còn có thể hay không thể nhiều giao điểm.
Chính là bởi vì có quan hệ như vậy, Trần Gia Loan lần này mọi người đều có một tia kinh hỉ, hôm nay không ít các cô thím đi vào cổng thôn ăn hạt dưa tán gẫu, chỉ sợ người của Đại Ngưu Thôn không nhìn thấy.
"Con không đi xem phim." Tả Doanh Doanh từ chối lời mời của bà cô hàng xóm.
Khi về đến nhà, Tả Doanh Doanh tìm năm mươi xu mình giấu, bây nhiêu đây đã là không ít, nhiều cô gái trạc tuổi cô ta trong thôn còn chưa từng chạm qua tiền.
Tả Doanh Doanh cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, vốn dĩ muốn tiết kiệm một ít tiền lên huyện tìm cơ hội, nhưng việc Bạch Thu vào thành đã k*ch th*ch cô ta, cho nên hôm nay cô ta mới quyết định đi.
Sau khi cô ta chia tay với Tống Trí Thành, gia đình rất lo lắng và muốn cô ta kết hôn sớm, cô ta rất tức giận nếu không phải với Hạ Trường Phong thì cô ta nhất định không gả.
Lấy chồng quê sớm, sinh con sớm thì phí cả đời, chuyện của Tiết Hải khiến bố mẹ cô ta không hài lòng và soi mói, thời đại này người làm chủ kinh tế trong nhà mới có địa vị.
Cha mẹ cô ta đều là những kẻ nhu nhược, nếu cô ta giàu có cha mẹ cô ta khẳng định sẽ cung cô ta, nói không chừng Hạ Trường Phong cũng sẽ nghĩ khác về năng lực của cô ta.
Tả Doanh Doanh nhẫn tâm cướp năm tệ riêng của cha cô ta, năm tệ này được cha cô ta dành dụm giấu trong hộp thuốc lá, lần trước cô ta vô tình phát hiện, lần này trộm tiền đi, nhân tiện đem hộp thuốc lá của ông ta giấu trong tủ của mẹ cô, giả vờ rằng tiền riêng của ông ta bị mẹ cô phát hiện lấy đi.
Sau khi làm tất cả những điều này, cô ta không cảm thấy có lỗi gì cả, cô ta nghĩ rằng trong tương lai cô ta kiếm được tiền rồi sẽ hiếu kính với cha mẹ bao nhiêu đây có là gì.
(Đọc truyện tại Watt.pad: KimHoang33 đừng đọc ở trang reup nhé!)
- --------------
Tìm em gái Tả Phân Phân nói đi thị trấn mua băng đô màu đỏ.
Ai mà biết được Tả Phân Phân nói: "Em cũng muốn đi." Cô gái mới lớn đều yêu thích làm đẹp, nếu có kiểu băng đô mới là có thể nổi bật giữa đám con gái!
Tả Doanh Doanh trợn mắt nói: "Không được, chị đã bày xong với người khác rồi."
Tả Phân Phân đành phải bỏ cuộc.
Tả Doanh Doanh đột nhiên nhớ tới cái gì, thay đổi nóng nảy vừa rồi nói: "Nếu không thì em đưa tiền cho chị đi, nếu có gặp thì chị sẽ mua giúp em."
Tả Phân Phân không có tầm nhìn nhiều như Tả Doanh Doanh, ở nhà cô cũng là loại người chăm chỉ, ít nói, ngày thường cũng không đào bới tiền của.

Những năm này mới tích góp lại năm mao tiền.
Cô muốn đếm ra hai xu, nhưng Tả Doanh Doanh đã nắm lấy, nói: "Chị ơi, em lấy hết rồi.

Hiện tại trên thị trường có bán kim cương giả, nhưng rất đẹp, nhiêu đây nhất định có thể mua." *(t hơi hoang mang khúc thì chị khúc thì em rồi là em hay chị?)
Tả Phân Phân bất đắc dĩ không muốn tốn nhiều tiền như vậy để ua kẹp, trong lòng có chút hối hận: "Vậy không mua nữa."
Khi tiền đã vào tay Tả Doanh Doanh, không có lý do gì phải trả lại, cô ta nói: "Em là em gái của chị, cho dù em không làm gì, chị cũng sẽ là người đầu tiên mua cho em.

Được rồi, không nói với em nữa, ba mẹ sẽ trở về.

Nói với cha me chị đi ra ngoài một chuyến...!"Nói xong, cô rời đi, đi đến trung tâm giáo dục thanh thiếu niên, lừa vài nữ thanh niên trí thức cùng nhau đi lên huyện.
Tả Doanh Doanh tán gẫu, nói sẽ làm người dẫn đường đưa bọn họ đi huyện, nữ thanh niên trí thức có cái nhìn khá tốt về cô ta, dễ dàng đi nhờ một chiếc máy kéo ở đầu thôn, đi vào huyện.

Thời đại này mọi người đều chất phác, ngược lại tiện đường cũng không cần tiền của họ, dọc đường vui vẻ vào thành phố.
Tả Doanh Doanh nghĩ hiện tại đã có sáu tệ, còn chưa nghĩ ra làm gì kiếm tiền, tuổi còn nhỏ sợ lên huyện nữa bước khó đi, lập tức nhơ lại một người như Hắc Lão Dương, kiếp trước cô ta đã kiếm được rất nhiều tiền khi bán đồ đạc.
Người dân trong huyện chỉ ăn một món duy nhất.

Thịt gà, đồ linh tinh và hàng vịt là thức ăn thừa trong lò mổ không bao nhiêu tiền, cô ta sẽ làm một số món ăn ngon và cô ta chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền nếu cô ta bán sỉ nó cho Hắc Lão Dương.
Kiếp trước cô ta đã giành được sự chú ý của Hắc Lão Dương với khẩu vị của mình, lần này định liên hệ trước, đối phương có thiện chí thì có thể mua hàng, hiện tại thật sự khác với hồi xưa, tiền vốn hiện tại cô ta có quá ít không thể mạo hiểm.

Lúc này, người bên cạnh khẽ chạm vào cô ta khiến cô ta run lên.
"Sao vậy?"
Thanh niên nữ trí thức bên cạnh tên là Trần Lộ nói: "Cô vừa rồi đang suy nghĩ cái gì, tôi gọi cô nữa ngày trời."
"Còn gì nữa, có phải đang nhớ đến Tống Trí Thành không?" Văn Nhất Thiên, một nữ thanh niên hoạt bát nói.
Tả Doanh Doanh xấu hổ cúi đầu, cô ta không cần nói những lời như vậy, người khác sẽ chủ động giúp cô ta truyền tin, sẽ có hiệu quả hơn lời nói của cô ta.
Khi mọi người nhìn thấy vẻ mặt của cô, đều có chút sững sờ, nói: "Cô còn thích anh ta sao?" Các cô gái trên xe đều là thanh niên có học thức cùng nhóm với Bạch Thu.

Tất cả mọi người đều biết chuyện cô ta chia tay với Tống Trí Thành, mọi chuyện lúc đó đã nói hết.
Mà ngày hôm nay tiếp xúc, mọi người cảm thấy được cô ta vẫn rất đơn thuần thiện lương, trong lúc nhất thời liền thay cô ta bất bình dùm
"Có chuyện này,..." Đều là đứa nhỏ, không biết nên nói như thế nào đây.
Tim Tả Doanh Doanh lệch một nhịp: "Làm sao vậy?"
"Tống Trí Thành đang cùng Điền Nga thôn của cô yêu đương." Trần Lộ nói.
Tả Doanh Doanh bị tin tức nặng nề này đánh một hồi lâu cũng không phục, lồng ngực lên xuống, thật sự rất tức giận, Tống Trí Thành làm sao dám tìm người khác...
Lần trước ở trong rừng, đối phương rõ ràng nói đợi cô ta ba năm.
Ôi, đúng là miệng lưỡi của đàn ông, toàn lừa dối..
 
Xuyên Thành Trà Xanh Thanh Niên Trí Thức Trong Truyện Niên Đại
Chương 23: Chương 23: Buổi Sáng


Tống Trí Thành chuyện này làm cho Tiêu Doanh Doanh đau lòng rất nhiều.
Cô ta luôn cảm thấy rằng có một người đang chờ đợi cô ta để cô ta có thể thử những lựa chọn khác nhau.
Tống Trí Thành một lòng với cô, luôn là chổ để cô ta đắc ý, nhưng cô ta không ngờ rằng Tống Trí Thành đã hứa sẽ đợi cô trước đó, sau đó quay đầu liền ở bên người khác.
Ngoài sự tức giận, còn có một sự hoảng sợ chưa từng có, như thể có thứ gì đó đang biến mất!
Cả người như chìm xuống đáy biển, cái lạnh thấu xương xâm chiếm lấy cô ta.
Trần Lộ và Văn Nhất Thiên xung quanh sợ hãi không nói nên lời, vừa rồi Tả Doanh Doanh rất dịu dàng, nhưng từ khi biết được chuyện của Tống Trí Thành, sự phẫn uất và tức giận kịch liệt đem cả khung mặt đều vặn vẹo.
Nữ thanh niên trí thức mới cũng khoảng 18 tuổi, tính tình đơn giản, chỉ nghĩ cô ta bị thất tình chịu đả kích, sau khi Tả Doanh Doanh hoàn hồn, liền an ủi cô ta vài câu.
...
Buổi sáng Bạch Thu mở mắt ra, liền thấy Hạ Trường Phong đã có thể đi xuống, nhưng là đi có chút chậm.
Bạch Thu giật mình nói: "Anh sao rồi?"

Hạ Trường Phong nói: "Tốt hơn nhiều, chúng ta hôm nay có thể trở về."
Bạch Thu nói: "Không được, bác sĩ nói còn phải ở lại ba ngày."
Hạ Trường Phong mím môi, bọn họ khi ra ngoài cũng không nói, nếu ở lâu, gia gia nhất định sẽ rất nhớ bọn họ.
Bạch Thu nói: “Sao không gửi thư nói trên huyện có chuyện nên chậm trễ?” Hai người chưa kịp nói xong đã thấy y tá bưng khay nhỏ đi tới, nói: “Giường 3 thay băng.

"
Hạ Trường Phong cởi áo bệnh viện, nhìn vết thương của mình, từ ngực đến dạ dày là một vết dài, đã được khâu lại bằng chỉ phẫu thuật màu đen, giống như một con rết dã man, những vết thương xung quanh hơi ửng đỏ.
Y tá nhìn anh ta và nói: "Người trẻ tuổi vẫn đang trong tình trạng sức khỏe tốt, sẽ nhanh chóng hồi phục." Vết thương của anh dễ dàng khép lại, cũng không bị dính nước, thoạt nhìn ngày mai là có thể cắt chỉ, lúc trước ngày vào viện vết thương hình rất sâu.

May mắn thay, nó không làm tổn thương đến những chổ quan trọng, chỉ là ngoài da.
Người bình thường nếu đến đây cùng một lúc sẽ phải nằm trên giường ít nhất ba năm ngày, nhưng Hạ Trường Phong bây giờ có thể ra khỏi giường, y tá nói: "Chiều nay vết khâu sẽ được tháo ra.

Mấy ngày nay không làm việc nặng.

Vết thương không được để dính nước, không ăn được trứng cá, trứng gà, không được ăn cay! "
“Khi nào thì có thể xuất viện?” Hạ Trường Phong hỏi.
Y tá nói: “Hôm nay tôi sẽ treo thêm hai lọ thuốc chống viêm, ngày mai rút chỉ ra là có thể xuất viện”.
Hạ Trường Phong nghe vậy nói với Bạch Thu: "Nếu ngày mai thể xuất viện, cũng không cần gửi thư về nhà."
Bây giờ anh đã có thể ăn, Bạch Thu nghĩ đợi chút nữa đi quán cơm quốc doanh mua cho anh mấy cái bánh thịt.
"Lấy tiền đi.

Tôi đi mua cho anh một ít thứ."
Hạ Trường Phong lấy túi nhỏ trong quần áo ra, đưa cho Bạch Thu.

Bạch Thu thấy có tới tám tệ.

Trước đây anh ấy đã trả hơn ba nhân dân tệ tiền viện phí, anh ta vẫn còn rất nhiều tiền!
Bạch Thu cầm một tệ còn lại đưa cho anh, Hạ Trường Phong nói: "Tiền là để cho cậu dùng."
Tám tệ này chính là một khoảng tiền lớn, Bạch Thu nói đùa: “Anh không sợ tôi cầm tiền bỏ chạy à?
Hạ Trường Phong nói: "Cậu sẽ không!"
Không hiểu vì sao, nghe một câu đơn giản như vậy của anh lại khiến lỗ tai cậu nóng bừng, tim đập thình thịch.
Bạch Thu cúi đầu nói: "Vậy tôi đi trước."
"Ừm."
Hạ Trường Phong nhìn Bạch Thu rời đi, sau khi rời đi cũng bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt, các đồng chí ở đồn cảnh sát sáng nay đến nói cũng may là có mặt kịp thời, theo lời khai của Hắc Lão Dương và đồng bọn.

Mấy ngày nay nhiều người giúp đi tìm con, sợ mọi chuyện bại lộ nên bọn chúng đã chuẩn bị sẵn sàng dọn đi nơi khác.

Một khi mang bọn trẻ bị bắt đi khỏi huyện, chúng sẽ không bao giờ gặp lại cha mẹ ruột của mình trong cuộc đời này.
Những người ở đồn cảnh sát đều khen ngợi anh, nhưng Hạ Trường Phong lại cho rằng đó là công lao của Bạch Thu, nếu không phải cậu thông minh lanh lợi thì anh đã bỏ sót manh mối.
Lúc đó bọn họ chỉ muốn lẻn vào xem thử, sau khi xác định sẽ ra đồn công an báo, nhưng nhìn thấy bọn trẻ bị trói như vậy, cộng thêm nhóm người rất cảnh giác, nếu lỡ lần này thì sợ sẽ đánh rắn động cỏ.
Cũng may là bọn họ không dựa theo kế hoạch ban đầu, nếu không bọn họ đã gặp phải Hắc Lão Dương ỏ cửa sau, không cứu được đứa nhỏ mà tự đưa mình vào vòng nguy hiểm!
Lúc trước khi còn ở trong thôn, anh và Bạch Thu vẫn rất mới lạ, anh không biết tại sao Bạch Thu lại làm tránh anh nhiều như vậy, sau lần này hai người coi như là bạn bè cùng chung hoạn nạn, anh cảm thấy mối quan hệ giữa hai người đã gần hơn.

Một lúc sau Bạch Thu quay lại với năm cái bánh bao.
Bánh bao thịt ở quán ăn quốc doanh có mùi thơm, Hạ Trường Phong vốn đã đói bụng, ngửi thấy mùi ngọt ngào như vậy cũng không kìm lòng được.
Hạ Trường Phong nói: "Cậu ăn chưa?"
“Trước khi về, tôi mua một cái bánh bao hấp.” Tuy là hạt thô, nhưng lại chống đói, Bạch Thu sau khi ăn một cái đã no rồi.
“Đối với tôi tốt như vậy?” Đối đãi của Hạ Trường Phong từ khi bị thương đã tăng vọt Bạch Thu chịu đựng nói: "Đây là tiền của anh..."
"Vậy cậu ăn thêm một cái đi."
"Không ăn."
“Ăn một miếng, cắn một miếng!” Hạ Trường Phong nhấn mạnh.
Bệnh nhân buổi sáng không có việc gì, xem ở bên cạnh bọn họ, nói đùa hai anh em có quan hệ thật tốt.
Bạch Thu đỏ mặt, xấu hổ để người khác xem trò vui, cắn một miếng, Bánh bao nhồi thịt heo và hành lá của quán ăn quốc doanh vừa mỏng vừa to, bên trong vẫn còn đầy nước trái cây, lại còn thơm phức.

Hạ Trường Phong cũng cắn một cái.
Bạch Thu mặc dù vừa rồi ăn bánh bao hấp cũng không thấy đói, nhưng mà lại thèm!
Hạ Trường Phong thấy Bạch Thu háo hức nhìn anh ăn, liền đưa nửa phần bánh còn lại, Bạch Thu bé con cắn một miếng.
Cắn xong cậu liền hối hận rồi.
Nhìn Hạ Trường Phong, vẫn là có chút tiếc nuối..
 
Back
Top Bottom