Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 500: Người xấu bị đánh chạy


Bên trong nhà ấm trồng hoa là một cặp thiếu nam thiếu nữ tuổi còn trẻ đang nói chuyện phiếm.

Cặp nam nữ này không phải ai khác chính là Tiểu Bắc và Tiểu Nha.

Tuy đã chia cách một thời gian nhưng hai người không vì vậy mà sinh ra xa lạ. Lần này Tiểu Nha đường xa tới đây, hai người vẫn trước sau rất nhanh tìm được cảm giác quen thuộc.

Chẳng qua, lúc trước vẫn còn là trẻ con thì giờ biến thành thiếu nam thiếu nữ cả rồi.

Tiểu Bắc không biết nói cái gì đó, đột nhiên liền ngừng lại, cậu nói: "Em chờ một chút."

Cậu đứng dậy đi tới ngoài cửa sổ, dẫm lên hai khối đá tóm được bé con nghe lén nhìn lén.

Cậu nắm nhóc con, đem bé ôm lên, hỏi: "Cháu ở chỗ này làm gì?"

Nhóc con vặn vẹo thân thể bụ bẫm của mình: "Cháu nhớ c** nh*." Nhóc lập tức làm nũng: "c** nh*, mẹ gọi cậu ăn cơm đấy."

Tiểu Bắc: "Mới bốn giờ đã ăn cơm?"

Bánh trôi nhỏ gật đầu: "Đúng đó, ăn cơm. Mẹ nói muốn chúc mừng."

Nhắc đến 'chúc mừng', Tiểu Bắc cũng lên tinh thần. Giữa trưa hôm nay đã tuyên cáo đầu hàng, bọn cậu đều nghe được thông tin, đối với bọn cậu mà nói đây là chuyện tốt nhất. Bây giờ ở ngoài đường đều có tiếng chúc mừng, lúc bọn cậu về còn vô cùng náo nhiệt.

Mà nhà bọn cậu cũng thế.

Tiểu Bắc chọc khuôn mặt nhỏ của bé, nạt: "Trứng thối nhà cháu! Chắc chắn không có ý tốt. Có phải muốn nhìn lén không? Lại không ngoan như vậy sẽ đánh mông nhỏ của cháu nhá."

Nhóc con lập tức làm nũng: "c** nh* đừng bắt nạt Bánh trôi nhỏ, Bánh trôi nhỏ ngoan nhất. c** nh* ……"

Bé làm nũng đỉnh nhất.

Lúc này Tiểu Nha cũng đi ra, Bánh trôi nhỏ lập tức giống như chim sẻ nhào hướng trong ngực Tiểu Nha: "Chị Tiểu Nha ôm một cái."

Tiểu Bắc cảm khái: "Này đều lung tung rối loạn bối phận gì rồi."

Cậu là c** nh* mà dám gọi Tiểu Nha nhỏ hơn cậu hai tuổi là chị.

Mấy người đang nói chuyện, Thẩm Án Hoài bước vào đã nghe thấy lời này của Tiểu Bắc không khỏi vì bản thân lau nước mắt chua xót một phen.

Bánh trôi nhỏ lập tức kêu: "Anh họ!"

Thẩm Án Hoài: "A!"

Cậu rõ ràng lớn hơn so với Tiểu Bắc vậy mà chỉ có thể làm anh họ. Người ta còn được làm c** nh* đấy, đang yên lành mỗi phận của cậu tự nhiên bị đánh tụt đi một cấp. Nghe thấy cũng đủ làm người ta đau lòng đến rơi lệ.

Bánh trôi nhỏ lập tức lại nhào hướng Thẩm Án Hoài.

Cậu ôm lấy em họ bé nhỏ: "Ai má ơi, bé bự à, em có phải lại nặng hơn rồi không?"

Bánh trôi nhỏ kiên quyết không thừa nhận: "Mới không có!" Bé cực kiên định: "Em một chút cũng không mập! Không mập!"

Thẩm Án Hoài: "Được, được, được rồi."

Nhóc yêu tinh nhà bọn cậu cũng không phải dễ trêu chọc.

"Anh Tiểu Bảo." Tiểu Nha nhìn thấy Tiểu Bảo cũng không thấy xa lạ.

Tình bạn xã giao mới coi như xa lạ, như họ lại dễ gần gũi dù xa nhau lâu.

Thẩm Án Hoài cười sang sảng: "Đã lâu không có người gọi anh là anh Tiểu Bảo."

Tiểu Nha cười tủm tỉm: "Bởi vì anh trưởng thành rồi."

Thẩm Án Hoài làm bộ gật đầu: "Vậy cũng phải, trưởng thành rồi." Cậu nói: "Vừa lúc em đến, ngày mai mấy người chúng ta cùng nhau luận bàn chút? Nhìn xem em có tiến bộ bao nhiêu? Mấy năm nay, em không lười biếng chứ?"

Nhà cô bé cùng Cổ gia là thân thích nên hiển nhiên có thể học nhiều hơn chút.

Nhưng phải tự mình cân nhắc.

Tiểu Bắc: "Người thua phải bao chi phí đi chơi một ngày, thế nào?"

Cậu đề nghị, tự nhiên kể cả Tiểu Nha thua, bọn cậu cũng sẽ không để Tiểu Nha bỏ tiền. Có điều, Tiểu Nha nhất định sẽ không "Thua".

Thẩm Án Hoài: "Được."

Là bé gái nhưng Tiểu Nha cũng sảng khoái: "Vâng! Em rất lợi hại đấy!"

Thiếu nam thiếu nữ cùng đi tới nhà chính, Bánh trôi nhỏ vừa vào cửa đã vội chạy từng bước chân ngắn nhỏ đến chỗ mẹ mình mách lẻo: "Meeẹ, c** nh* cược với người ta……"

Tiểu Bắc đỡ trán: "Em biết ngay nhóc béo này không đáng tin mà."

Người khác đều sẽ thật tâm nở nụ cười.

Khúc Tiểu Tây hôm nay này vô cùng phấn khởi, cô tự mình xuống bếp, bận rộn chết mất. Một bên mẹ Vương cùng hai người hầu đều làm trợ thủ.

Cô kêu: "Bánh trôi nhỏ, đừng chạm vào mẹ, đừng nghịch, chờ rửa tay rồi chúng ta ăn cơm nhé."

Bánh trôi nhỏ: "Vâng!"

Tuy rằng Bánh trôi nhỏ còn bé nhưng bé cũng biết người xấu đã đầu hàng.

Cho nên trong nhà mới vui mừng như vậy.

Bé không phải một nhóc mập chỉ biết ăn đâu, bé cái gì đều hiểu đấy.

"Mẹ, người xấu bị đánh chạy, chúng ta uống chút rượu chúc mừng được không?"

Khúc Tiểu Tây quay đầu lại nhìn nhóc con, hiểu được lợi hại bên trong: "Uống rượu à? Được, con có thể uống sao?"

Nhóc con lắc đầu, thân thể nho nhỏ lại nói năng rành mạch: "Không thể, nhưng con có thể uống rượu ngọt."

"Rượu ngọt" trong miệng bé kỳ thật chính là nước trái cây ngọt ngào.

Khúc Tiểu Tây: "Nhóc thối con lại lừa nước trái cây uống hả?" Dừng một chút, nói: "Thôi, nếu là ngày tốt thì đồng ý với con vậy!"

"Oh yeah!" Nhóc con nhảy lên.

Khúc Tiểu Tây nhìn con trai đang vui mừng, bản thân cô cũng cười theo.
 
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 501: Anh yêu em!


Cô bịch bịch bịch chạy lên lầu định đổi bộ quần áo. Bây giờ cô rất ít khi nấu cơm, ngẫu nhiên vào bếp cũng có một thân toàn khói dầu, lâu rồi làm cô lại không quen.

Khúc Tiểu Tây chạy vào tắm một cái, mang theo cảm giác mùi hương sạch sẽ, cơ thể thoải mái bước ra ngoài. Vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy Túc Bạch ngồi trên giường.

Cô mỉm cười: "Sao anh cũng lên đây?"

Túc Bạch duỗi tay, Khúc Tiểu Tây đi qua, đem tay mình đặt vào tay anh, Túc Bạch: "Đi, cùng nhau."

Khúc Tiểu Tây: "Chờ một chút, tóc em chưa lau khô đâu."

Túc Bạch nhận khăn lông xoa xoa, sau đó lại làm khô tóc cho cô. Mấy năm nay, tóc Khúc Tiểu Tây không để dài thêm. Thật ra như vậy lại tiện. Cô nhìn người trong gương: "Em có phải già rồi không?"

Túc Bạch lắc đầu: "Không." Anh quay mặt cô qua: "Vẫn trẻ tuổi trước sau như một, vẫn đẹp như cũ."

Trong nháy mắt anh không muốn xuống tầng nữa, anh nắm tay Khúc Tiểu Tây đi tới ban công, hai người nằm ở ghế lớn ngoài ban công, vợ chồng dựa vào nhau, Khúc Tiểu Tây dựa vào vai anh: "Túc Bạch, em hy vọng ngày này từ lâu lắm rồi."

Túc Bạch nhẹ giọng cười, gật đầu: "Anh biết, ai mà không vậy đâu."

Vợ chồng hai người rúc vào nhau, anh nói: "Hiện tại cuối cùng cũng đã qua."

Ngần ấy năm, trong khả năng cho phép, bọn cô cũng làm rất nhiều.

Có lẽ cùng rất nhiều người không thể so.

Nhưng bọn cô đã bỏ ra một phần sức lực của mình, không thẹn với lương tâm là được.

"Em muốn về sao?" Túc Bạch nhìn Khúc Tiểu Tây, nghiêm túc hỏi.

Khúc Tiểu Tây bật cười, cô chọc chọc mặt Túc Bạch: "Em ở bên kia cũng không có người thân! Người thân của em đều ở chỗ này, em về làm gì?"

Lời này một chút cũng không giả.

"Lại nói, anh không phải nói, anh ở đâu thì đó chính là nhà của em sao?" Khúc Tiểu Tây dán lên người Túc Bạch, nghiêm túc nói: "Anh ở nơi nào em sẽ ở nơi đó, chỗ khác em đều không đi!"

Khúc Tiểu Tây dùng sức ôm Túc Bạch: "Nên cút mẹ đi, đều cút hết đi, lòng em cũng đã buông xuống. Sau này, chúng ta cứ yên ổn sinh hoạt thế này được rồi."

Túc Bạch nhướng mày nhìn Khúc Tiểu Tây, trong mắt đều là ý cười.

Khúc Tiểu Tây chọc anh: "Anh anh anh… anh nhìn cái gì?"

Túc Bạch: "Em nói tục."

Khúc Tiểu Tây lời lẽ chính đáng: "Cút mẹ đi sao là nói tục? Mới không phải."

Túc Bạch: "…… À."

Khúc Tiểu Tây chống nạnh: "Anh có ý gì? Anh rõ ràng không tin em, xem Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của em."

Cô kêu kêu gọi gọi rồi ấn Túc Bạch trên ghế hung dữ cù nách.

Đừng nhìn Túc Bạch thoạt nhìn rắn rỏi. Chính là con người rắn rỏi cũng có khuyết điểm!

Anh… cực kỳ sợ buồn!

Khúc Tiểu Tây không khách khí: "Cho anh biết sự lợi hại của em!"

Túc Bạch: "Anh sai rồi, vợ à, anh sai rồi……"

Khúc Tiểu Tây: "Có phục không?"

Túc Bạch giơ lên đôi tay: "Phục, nữ Đại vương nhà chúng ta lợi hại nhất."

Khúc Tiểu Tây tính trẻ con vung đầu: "Hừ!"

Túc Bạch: "Em gái dữ dằn."

Khúc Tiểu Tây mở to hai mắt nhìn, cảm thấy người này một chút cũng không biết hối cải, rõ ràng còn muốn gây sự đây mà.

Cô nói: "Anh anh anh, em dữ chỗ nào? Xem sự lợi hại của em!"

"A……!!!"

Hai người lại náo loạn.

Lúc này, Tiểu Bắc nắm tay cháu mình đi lên gọi người ăn cơm yên lặng liếc mắt với bé. Một lớn một nhỏ cực kỳ ăn ý xuống tầng.

Tiểu Đông nhìn về phía cậu cháu hai người, hỏi: "Không phải gọi em gái em rể ăn cơm sao?"

Tiểu Bắc: "Chúng ta ăn trước!"

Bánh trôi nhỏ gật đầu phụ họa c** nh*: "Ba mẹ có chuyện quan trọng!"

Chọc ai cũng không thể chọc mẹ được.

Mẹ siêu dữ!

Mà những người khác lại là biểu tình thay đổi thất thường, mãi sau, Tiểu Bảo đại diện đám người ho khan nói: "Ăn cơm ăn cơm!"

Bánh trôi nhỏ: "???"

Người lớn sao ai cũng có biểu tình quái quái?

Vì sao thế?

Bởi vì… hiểu lầm đó!

Bánh trôi nhỏ mê mang lại không hiểu.

Mà lúc này, Túc Bạch cùng Khúc Tiểu Tây ầm ĩ một lúc, hai người thở hổn hển dựa vào vào nhau, khóe miệng ngậm ý cười nhìn hoàng hôn tráng lệ bên ngoài.

Khúc Tiểu Tây: "Ngày mai, mặt trời tươi sáng lại mọc, một ngày hoàn toàn mới lại bắt đầu." Giọng cô thanh thúy: "Sau này mỗi một ngày đều sẽ càng ngày càng tốt……"

Túc Bạch cùng cô mười ngón giao nhau: "Anh thấy bản thân quả thực rất may mắn, may mắn vì trước đó đã chọn đến Thượng Hải, may mắn vì đã ở khu nhà của Lam tiểu thư. Nếu như không phải anh thuê nhà ở đó, có thể anh sẽ không gặp được em, sễ không thể tiếp bước cùng em đến bây giờ. Nếu không thể ở chung một chỗ với em, anh không dám tưởng tượng bản thân có phải sẽ cứ sống mơ màng hồ đồ hết cả đời không. Thế nhưng bây giờ thật tốt. Có em, có Bánh trôi nhỏ, anh thật sự cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Từ khi anh 5 tuổi đến giờ, Anh luôn hi vọng có một gia đình ổn định lại ấm áp… Nhờ có hai người anh mới có thể làm được điều đó."

Anh nhẹ nhàng mổ lên môi cô: "Cảm ơn em, cảm ơn em đã yêu anh!"

Khúc Tiểu Tây ngẩng đầu, hôn hôn lại anh nói: "Cũng cảm ơn anh, cảm ơn anh cũng yêu em!"

Túc Bạch tươi cười càng thêm xán lạn.

Cúi đầu, đóng dấu!

Anh yêu em!
 
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 502: Ngoại truyện 1


Hứa Tiểu Đường là nhân viên văn phòng lĩnh vực phần mềm điển hình.

Tục xưng, gọi là lập trình viên cao cấp.

Đi sớm về trễ, 996 còn tăng ca vô thời hạn.

(*) 996: sáng 9 giờ đến, tối 9 giờ tan, làm liên tục 6 ngày trong 1 tuần.

Có điều hôm nay cậu lại đến muộn.

Ai bảo cậu bị bệnh làm gì, nửa đêm mới dậy uống thuốc, có lẽ thuốc có tác dụng phụ gây buồn ngủ nên một giấc này mãi đến 10 giờ mới dậy.

Cậu mơ mơ màng màng bò dậy, nháy mắt nhìn thấy số điện thoại của ông chủ gọi đến liền giật mình, Hứa Tiểu Đường cảm giác như bệnh cảm của mình đã khỏi hẳn.

Một chút cảm giác cũng không còn.

Những người làm công như cậu không có quyền bị cảm.

Cậu lập tức trả lời điện thoại: "Đại ca, em không……" Đang muốn xin lỗi.

Đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói của người được gọi là đại ca, người kia vừa mở miệng đã đánh gãy lời nói của cậu: "Cậu mau tới cơ quan, hôm nay có việc lớn."

Nói xong đã cụp một tiếng cúp luôn điện thoại. Một lời dư thừa cũng không nói.

Hứa Tiểu Đường: "???"

Cậu vội vàng mặc quần áo mở cửa chạy như điên ra ngoài gọi xe, đồng thời cũng không dám chậm trễ chút nào mà nhanh nhẹn xem tin tức. Quả nhiên vội như chó.

Chắc chắn có chuyện lớn.

Nghe cách nói chuyện này hẳn là việc cực kỳ quan trọng.

Có thể do nhìn thấy cậu thường xuyên lướt điện thoại nên tài xế taxi có lòng tốt nhắc: "Hôm nay Hotsearch không lên."

Hứa Tiểu Đường lập tức: "Hôm nay lại có minh tinh nào bạo thế ạ?"

Đã có một lần trước đó một ngôi sao đỉnh lưu nửa đêm bị lộ chuyện tình yêu, cậu cũng phải bò dậy tăng ca cả một đêm.

Lần trước đó nữa, một ông chồng quốc dân ăn vụng làm cậu rạng sáng đã phải gọi taxi đến cơ quan, cuống cuồng cuồng suốt cả một ngày.

Rồi lần trước trước nữa, một tiểu hoa đứng đầu…

Dù sao đi chăng nữa trên cơ bản những chuyện ở giới giải trí này mới có thể gây ra tiếng nổ lớn như vậy.

Tài xế taxi rõ ràng là một ông chú thích tán phét: "Chỗ nào chứ? Không phải đâu! Lần này không phải những chuyện kia của giới giải trí. Cậu đã từng đi học chưa?"

Hứa Tiểu Đường: "????????"

Cậu gật đầu, cực kỳ nghiêm túc: "Đại học thuộc top 3, đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh hàng thật giá thật, dĩ nhiên đừng đi học rồi."

Chú tài xế kinh ngạc nhìn cậu một cái, buột miệng thốt ra: "Móa nó, anh em, đỉnh nha!" Ông cười ha hả nói: "Vậy cậu chắc chắn biết Hàn Tam Nguyệt."

Hứa Tiểu Đường: "!!!"

Không biết mới là chuyện kỳ quái đấy!

Không phải sách giáo khoa tiểu học đều có sao?

Chỉ cần những người từng học qua tiểu học, ai mà chẳng đọc qua văn chương của người này.

Chú tài xế cũng vô cùng hưng phấn: "Người nhà của ngài ấy đã đem bản thảo quyên ra hết rồi."

Hứa Tiểu Đường: "???!!!"

Cậu khiếp sợ mở to hai mắt, run run nói: "Vậy cụ ấy……"

Chú tài xế bởi vì chính mình phát tán tin tức càng rộng mà đắc ý dào dạt nói: "Người vẫn còn sống khỏe, nghe nói năm nay vừa đúng ngày sinh trăm tuổi của cụ bà nên người nhà của cụ mới quyết định như vậy. Không chỉ quyên bản thảo mà còn quyên rất nhiều đồ cổ nữa."

Hứa Tiểu Đường truy hỏi: "Ngài ngài ngài ấy xuất hiện?"

Tài xế cũng hưng phấn, lắc đầu: "Vậy thì không có, chẳng qua nghe cháu của cụ nói thì sức khỏe cụ vẫn còn tốt."

Chỉ cần thân thể tốt thì cái gì cũng tốt.

"Cho nên mới nói, người tốt sẽ sống lâu trăm tuổi!"

Hứa Tiểu Đường gật đầu, vâng vâng.

Phàm những người đã từng được đi học đều biết người kia trong những năm tháng chông gai đã làm chuyện gì. Người ấy không chỉ có rất nhiều văn chương được lưu truyền cho đến giờ mà còn trong thời điểm gian nan nhất khuyên tặng vô số dược phẩm. Chẳng qua sau thắng lợi người này bỗng biến mất, không thấy xuất hiện lại.

Đã từng có người nói rằng người ấy đã không còn nữa.

Cũng có một số người nói người đó rời khỏi 'Giang hồ' rồi.

Lại có người bảo thật ra người ấy đánh vào trong đồn địch.

Tóm lại, các loại đồn đãi đều có cả.

Đúng lúc này di động của Hứa Tiểu Đường hiển thị một tin tức mới vừa được đẩy lên.

— Bà cụ trăm tuổi bây giờ đã từng là thiếu nữ ngàn mặt.

Hứa Tiểu Đường: "Biến mẹ mấy báo giật tít đi."

Nói thì nói vậy nhưng Hứa Tiểu Đường vẫn nhanh tay click mở tin tức, một giây cũng không dừng lại.

Tin tức mới nhất trên báo: 10 giờ sáng ngày hôm nay, Tổng công ty trực thuộc tập đoàn SQ đã phát ra tuyên bố đối ngoại quên tặng 15 món đồ cổ cho viện kho báu thủ đô, ước tính giá trị lên đến 1 tỷ. Đồng thời, chủ tịch tập đoàn SQ - Tiên sinh Túc Trí Linh cũng quyên toàn bộ bản thảo của bà nội mình - nữ sĩ Khúc Tri Thiền.

Trong đó bao gồm:

Bút danh Hàn Tam Nguyệt toàn bộ bản thảo;

Bút danh Thường Hoan Hỉ toàn bộ bản thảo;

Bút danh Thường Như Ý toàn bộ bản thảo;

Bút danh Mộng Thập Tam toàn bộ bản thảo;

Bút danh Cao Nhược Huyên toàn bộ bản thảo;

Bút danh nhà phê bình điện ảnh Tiểu Khúc toàn bộ bản thảo;

Bút danh nhà phê bình điện ảnh……

Cùng với rất nhiều.

Bày ra đủ loại, bút danh thế mà còn hơn 30 cái.

Hứa Tiểu Đường từ từ kéo xuống dưới xem, xem đến cuối cùng mới lau qua loa mặt.

Chuyện lớn, chuyện này mà không lớn thì thật xin lỗi thay.

Có điều quả thật trăm triệu lần cũng không ngờ được những bút danh vốn tưởng tám người tre không đánh tới lại cùng một người.

Có tiểu thuyết gia bán chạy;

Có tác giả tiểu thuyết tình yêu;

Có biên kịch nổi danh;

Có nhà bình luận tin tức;

Có tác giả chuyên mục mỹ thực;

Lại có bút danh của rất nhiều nhà phê bình điện ảnh;

Chủng loại đa dạng, nhiều không đếm xuể.

Quả thật xứng với một câu thiếu nữ ngàn mặt, bà ấy làm thế nào bà có thể tạo ra nhiều thân phận như vậy?

Trâu bò, quả thực rất trâu bò!!!

Cậu tiếp tục kéo xuống xem tiếp, nội dung vẫn còn chưa kết thúc mà có thêm một số thông tin khác.

Hứa Tiểu Đường vội vàng đọc tiếp. Tập đoàn SQ trước hết sẽ đầu tư 100 triệu để thành lập Quỹ phát triển nhi đồng. Quỹ này sẽ dùng cho sự nghiệp phát triển của trẻ mồ côi trong nước, trợ giúp không giới hạn trong quỹ trưởng thành. đồng thời còn phát triển các hạng mục liên quan đến học tập cho trẻ nhỏ. Thông báo mới nhất còn có danh sách những cô nhi viện được giúp đỡ.

Đọc đến đây, trái tim Hứa Tiểu Đường đột nhiên đập nhanh.

Cậu vội vàng kéo tiếp xuống dưới xem, cậu xuất thân từ cô nhi viện, hiểu rõ gian nan của cô nhi viện thế nào.

Tuy trên đời có nhiều người tốt, quốc gia cũng hỗ trợ nhưng chỉ như muối bỏ biển. Nếu tập đoàn SQ thật sự bằng lòng bỏ vốn giúp đỡ bọn nhỏ mới chân chính là đưa than ngày tuyết rơi.

"Móa nó, móa nó, móa nó!" Hứa Tiểu Đường kêu liền ba tiếng, hốc mắt cứ vậy mà đỏ lên, hai tay run rẩy.

Trong nháy mắt, nước mắt cứ thế rơi xuống.

Chú tài xế bị cậu làm hoảng sợ thiếu chút nữa phanh gấp xe, ông cẩn thận quay đầu nhìn cậu.

Lúc này người trẻ tuổi tự hào tốt nghiệp top 3 đại học đang run lẩy bẩy đọc thông báo nào đó trên điện thoại. Điện thoại bên kia đường dây bận đã lâu mà cậu vẫn bám riết không tha. Nước mắt ngăn không được. Cuối cùng tiếng điện thoại cũng vang lên.

Hứa Tiểu Đường: "Viện trưởng!!!"

Bên đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói hiền từ: "Tiểu Đường?"

Hứa Tiểu Đường run run nói: "Viện trưởng, con đã đọc được tin tức, con nhìn thấy tin nói cô nhi viện của chúng ta, con thấy trên báo nói cô nhi viện của chúng ta… Thật tốt quá! Thật tốt quá rồi!"

Cậu nói năng có chút lộn xộn, nước mắt rơi không ngừng.

Thế nhưng có thể thấy được đây là những giọt nước mắt vui sướng.

"Con đã đọc được tin tức rồi à? Đúng vậy, cô nhi viện của chúng ta trải qua vài lần kiểm tra và khảo sát cuối cùng cũng thông qua khảo hạch rồi. Bây giờ đã nhận được Quỹ tài trợ phát triển nhi đồng từ tập đoàn SQ, về sau cuộc sống của bọn nhỏ sẽ dần khá lên thôi." Giọng nói của viện trưởng vô cùng dịu dàng hiền từ. Nhiều năm như vậy, dù trải qua bao nhiêu chuyện, mặc kệ người ta nói những gì, bà vẫn luôn kiên trì, mà càng kiên trì thì bà càng hiểu rõ trên đời này vẫn có rất nhiều người tốt.

Bọn bà đã gặp được người tốt.

Hứa Tiểu Đường kích động: "Thật tốt, thật quá tốt."

Viện trưởng: "Tiểu Đường à, sau này cô nhi viện của chúng ta sẽ dần dần tốt lên. Tương lai con cũng nên tiết kiệm chút tiền để mà cưới vợ. Đừng quyên hết toàn bộ tiền lương qua đây nữa…"

Hứa Tiểu Đường: "Mẹ viện trường, con vui quá."

Viện trưởng mỉm cười: "Có phải con vui vì chuyện này không? Con bằng lòng giúp đỡ cô nhi viện mẹ đã rất vui rồi. Thế nhưng con không thể khắt khe quá với bản thân. Trước kia chúng ta không có cách nào, tuy nhiên về sau bọn nhỏ mỗi ngày sẽ tốt hơn. Mẹ đã gặp người phụ trách bên kia rồi, họ rất coi trọng chuyện cô nhi viện, cũng rất lương thiện. Mẹ rất may mắn mới gặp được người tốt như vậy. Mẹ sẽ không phụ lại sự tín nhiệm của người ta, cũng không phụ lại kỳ vọng của bọn nhỏ. Tiểu Đường à, hết thảy không còn giống như trước nữa đâu."

Nói tới đây, giọng nói của bà mang theo sự dịu dàng nồng đậm: "Cuối tuần trở về chút đi."

Hứa Tiểu Đường lớn tiếng vang dội nói: "Vâng!"

Dù câu trả lời dứt khoát, bản thân lại là một người trưởng thành nhưng cậu vẫn không nhịn được luôn lau nước mắt.

Chú tài xế từ vài câu nói ít ỏi nghe được cũng hiểu người trẻ tuổi này đang kích động bao nhiêu. Ông vỗ vỗ bả vai Hứa Tiểu Đường: "Cậu nhóc, hết thảy đều sẽ tốt thôi."

Hứa Tiểu Đường gật đầu nói: "Tôi biết, hết thảy đều sẽ tốt lên thôi." Cậu lau nước mắt, cũng không xấu hổ, chân tình biểu lộ: "Tôi biết trên đời này luôn có nhiều người tốt mà."

Chú tài xế là người ồn ào, chú bắt đầu lải nhải: "Còn không phải sao? Ông trời luôn ưu ái người tốt. Đừng nhìn người ta đã 100 tuổi nhưng vẫn còn rất trẻ đấy. Lúc chú vừa mới xem tin tức còn chấn kinh nữa cơ. Chú thật không tin tác giả những bài văn mà mình đọc khi còn nhỏ lại đến từ một người so với tuổi mẹ chú không lớn hơn bao nhiêu. Trên thực tế thì sao? Người ta so với tuổi của bà chú còn lớn hơn. Thật không thể trông mặt mà bắt hình xong. Suy nghĩ mới thấy ông trời không khắt khe với người đẹp bao giờ!"

Hứa Tiểu Đường kinh ngạc: "Có ảnh chụp?"

"Có đấy, chỉ có một bức ảnh chung thôi, là từ vòng bạn bè đăng trên website official của Tập đoàn SQ tải xuống."

Vừa nghe như vậy Hứa Tiểu Đường đã gấp không chờ nổi lên mạng tìm kiếm hình ảnh.

Cậu vừa xem tin tức vừa nhắc mãi: "Khúc Tri Thiền……" Nụ cười của cậu mang nước mắt: "Tôi chưa bao giờ nghĩ đến tiên sinh Hàn Tam Nguyệt thế mà lại là nữ. Có điều tôi cũng chẳng thấy ngoài ý muốn. Cách hành văn như vậy, trong cứng cáp có lộ ra sự tinh tế."

Mặc kệ khi nào đều không thể lấy giới tính nói chuyện anh hùng.

"Đúng đúng đúng, những đạo lý lớn lao tôi đây xem không hiểu nhưng quả thực tôi rất thích tiểu thuyết của bà ấy. Khi tôi vẫn còn nhỏ luôn thích quyển Thịnh Đường kia. Tôi còn ảo tưởng mình được xuyên qua nữa đấy."

Hứa Tiểu Đường lập tức gật đầu: "Tôi cũng vậy!"

Bởi vì có cùng sở thích mà hai người nhìn nhau cười.

Hứa Tiểu Đường vẫn cúi đầu tiếp tục tìm kiếm…

Lúc này mới thấy ảnh chụp.

Bức ảnh là một tấm hình chụp chung, bên trên là hình hay ông bà cụ tinh thần phấn chấn sóng vai đứng cùng một chỗ.

"Vị kia là tiên sinh của bà ấy, cũng đã hơn 100 tuổi rồi. So với Khúc nữ sĩ tuổi còn nhiều hơn. cậu nói xem có chỗ nào nhìn ra được đây là ông cụ đã hơn 100 tuổi? Ông cụ là chủ tịch đầu tiên của tập đoàn SQ, SQ chính do ông ấy thành lập. Chú xem trên mạng có nói người này cũng là truyền kỳ. Ông ấy cả đời gần như rất ít khi đầu tư thất bại. Chủ tịch tập đoàn SQ bây giờ chính là cháu trai trưởng của ông ấy. Cậu nói xem cá tìm cá, tôm tìm tôm, rùa lại tìm ba ba làm thông gia. Người ta là người có khả năng nên cũng tìm những người có khả năng, điều này một chút cũng không sai. Cậu nhìn mà xem, xứng đôi biết bao nhiêu."

Hứa Tiểu Đường: "…… Hình dung này của chú……"

Cũng không quá ổn nhỉ?

Có điều cậu vẫn cười cười mà không nói gì.

Ngược lại còn cẩn thận nhìn vào bức ảnh. Tuy đều là người trăm tuổi nhưng xem ra cũng chỉ bộ dạng khoảng 60-70 tuổi, ông cụ giữ vững tinh thần nghiêm túc, bà cụ mang khí chất lịch sự tao nhã. Cả hai đều mang theo gương mặt hiền từ. Hai người đối diện với màn ảnh còn vươn một bàn tay ra tạo hình trái tim ngay trước cửa vô cùng thời thượng.

Hứa Tiểu Đường bật cười, nói: "Đây là hai ông bà thời thượng."

Lại nhìn gương mặt tươi cười của hai người đều chỉ thấy sự hạnh phúc, tươi sáng.

Dù tuổi đã lớn như vậy nhưng vẫn rất có tinh thần.

Thật sự, cảm ơn hai người!
 
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ
Chương 503: Ngoại truyện 2


Thật sướng! Thật k*ch th*ch! Thật muốn chia sẻ tin tức nóng hổi khoe cho nhà nhà người người đều biết !

Lâu chủ: Khi còn nhỏ, nhà mị tứ đại đồng đường ở chung một chỗ. Mị thường xuyên nghe ông nội nói về thời niên thiếu của ông. Lúc ấy vẫn là thời kỳ xã hội hỗn loạn. Cả nhà ông nội phải thuê một căn nhà ở bên trong Tô giới. Ông có rất nhiều hàng xóm, có nhiều bạn nhỏ cùng chơi.

Ông nội nói đó là khoảng thời gian niên thiếu vui sướng nhất trong cuộc đời ông.

Khoảng thời gian kia, ông nội mị còn cùng một chị gái nhỏ trong khu nhà học lái xe nữa cơ. Sau này giải phóng, không ngờ vào nghề tay trái này mà xin được vào chức tài xế trong một xưởng máy móc khiến ai ai cũng phải ngưỡng mộ.

Theo lời ông nội mị nói, chính nhờ thân phận công nhân của ông nội mà khi còn nhỏ ông mới có thể ăn no hơn một chút so với những người bạn xung quanh mình, lại còn được đi học. Tới khi kỳ thi đại học khôi phục ông mới có thể đỗ vào Đại học Phục Đán.

Từ lúc mị còn rất nhỏ rất nhỏ, ông nội đã thường xuyên nói rằng, nếu có cơ hội ông thật sự muốn gặp lại những người bạn từ thời niên thiếu ấy của mình. Dù ông không biết những người ấy giờ đang ở nơi nào thì ông vẫn muốn biết được chút tin tức.

Mấy năm nay thân thể ông nội mị càng ngày càng không tốt, ông cứ nhắc đi nhắc lại về những ngày đã qua ấy. Ý muốn gặp được những người bạn cũ trở thành chấp niệm càng ngày càng sâu sắc.

Vì thế mị còn từng ở trên mạng đăng thông báo tìm người.

Mị nghĩ mặc kệ có tìm được người hay không thì dù chút hi vọng xa vời mị cũng cố gắng hết sức hoàn thành tâm nguyện của ông cụ.

Trăm triệu lần cũng không nghĩ đến, một tuần trước tâm nguyện ấy đã hoàn thành!

Chính là một tuần trước!

Bây giờ nghĩ lại ngón tay mị vẫn còn đang run rẩy đây này.

Mấy người bạn cũ của ông nội mị ghé thăm. Lúc ấy mị mới biết ông cụ bình thường trong mắt mị hóa ra lại có một đám bạn bè ghê gớm như vậy.

Chị gái nhỏ đã từng dạy xe trong miệng ông nội mị thế mà lại là tác gia nổi danh thời kỳ KZ sở hữu vô số thân phận.

- nữ sĩ Khúc Tri Thiền.

Vị anh trai có tài năng hội họa trâu bò lại còn biết thêm võ chính là họa sĩ nổi danh quốc tế, đồng thời là anh trai của nữ sĩ Khúc Tri Thiền, Khúc Tri Thư tiên sinh.

Tên nhóc vừa nghịch ngợm lại thích hóng hớt mà không kém phần thông minh lanh lợi chính là tỷ phú nổi danh Khúc Tri Kỳ tiên sinh.

Đúng vậy, bộ ba người trâu bò ấy thế mà lại là anh em.

Còn người được gọi là Tiểu Thạch Đầu kia, cậu bé có thiên phú học võ cực cao lại là ngôi sao sáng của giới võ thuật. Tin tưởng ai ai cũng biết võ quán Phúc Ninh, hiện giờ ông cụ được giữ chức chủ Võ quán danh dự chính là người này. Ông ấy cũng là người quảng bá Vịnh Xuân quyền đến thế giới.

Ngay cả em gái của Tiểu Thạch Đầu, cô bé nhỏ nhất vẫn cùng chơi với ông nội từ bé được gọi là Tiểu Nha cũng gả cho Khúc Tri Kỳ tiên sinh. Vị này không chỉ là Khúc phu nhân mà còn là chủ tịch Hội bảo vệ phụ nữ nổi danh.

Cuối cùng là một người bạn nhỏ, hàng xóm cách vách với ông nội.

Người được gọi là Tiểu Bảo, ấy vậy mà lại là nhà kinh tế học nổi tiếng Thẩm Án Hoài.

Mị chưa từng nghĩ tới ông nội bị lại có nhiều bạn bè trâu bò đến vậy.

Mị vẫn còn cho rằng chuyện cũ thời niên thiếu của ông giống như những người bình thường chúng ta. Ấy vậy mà trăm triệu lần không ngờ mị đã tự đề cao chính mình.

Mị với ông nội hoàn toàn không giống nhau.

Mà mị càng không ngờ tới những vị này lại thật sự ngàn dặm xa xôi đến thăm ông nội bị đang trong tình trạng nguy kịch.

Mị thật sự chấn kinh quá mức rồi.

Thật không dám giấu giếm, vì những vị ấy đến mà tình trạng sức khỏe của ông nội mị lập tức tốt hơn. Bác sĩ còn nói ông nội mị có thể sống thêm vài năm nữa cơ.

Mị thật quá may mắn.

Mị nghĩ ông nội mị cũng rất may mắn.

Thế hệ này của ông nội quả thật đã trải qua quá nhiều quá nhiều so với chúng ta.

Sinh hoạt của những vị ấy bao hàm tình yêu thương nồng đậm.

Mị chưa từng nghĩ đến mình sẽ cùng những người ấy ở trong cùng một phòng bệnh. Mị thật may mắn mới có được cơ hội như vậy. Quả thực giống như nằm mơ vậy.

Mị còn hóng được tin chị cả ông nội mị muốn làm vợ bé cho cha Thẩm Án Hoài tiên sinh.

Rồi mị còn nghe họ nói đến chị hai ông nội bị muốn Khúc nữ sĩ thay mình giới thiệu cho Tổng cảnh trưởng lúc bấy giờ.

- Lôi Tử.

Còn có nữa, người ở ngay tầng 4 chính là ông trùm truyền Kỳ Đỗ Bách Tề tiên sinh và em trai Đỗ Tiểu Ngũ.

Hay vị ở tầng 3 còn có giáo sư nổi danh của Đại học Chấn Đán.

- giáo sư Trần, người mà ai ai cũng biết tên.

Còn đối diện với nhà giáo sư chính là cặp vợ chồng nguyên mẫu cho bộ phim truyền hình Ẩn thân 1938.

Tất cả họ còn tham gia hôn lễ của nữ sĩ Khúc Tri Thiền, à đúng, chủ cho thuê nhà cũng chính là người sáng lập ra Tập đoàn SQ mà ai trong chúng ta cũng biết, tiên sinh Túc Bạch, đồng thời là chồng của Khúc nữ sĩ.

Nghe nói hôn lễ kia còn gần như bao quát danh nhân của toàn bến Thượng Hải.

Chỉ trong nháy mắt như vậy cũng đủ để mị như dạo bước trong sông dài thời gian, cảm giác như quay về một giấc mơ 80 năm trước. Dù vậy đến tận bây giờ mị vẫn thấy thật hưng phấn.

Mị kích động quá, kích động nên muốn chia sẻ cho tất cả mọi người.

Có lẽ mọi người cho rằng mị đang khoác lác nhưng bị cảm thấy chưa có lúc nào so với một tuần này thấy ảo diệu hơn cả.

Lầu 2: Đừng tưởng mi khiêm tốn mà tui đây không biết mi đang khoác lác nhé.

Lầu 3: Lầu hai nói đúng.

Lầu 4: Lầu trên nói quá chuẩn làm tui không có cách nào để đáp lại.

Lầu 5: Rất nghi ngờ lâu chủ đang khoác lác nhưng tui không có chứng cứ.

Lầu 6: Vừa mới đi tra xét một chút rốt cuộc từ một góc xó tỉnh nào đó tìm thấy xíu xiu manh mối mẹ bà con ơi. Hóa ra chủ Võ quán Phúc Ninh quả thật là anh vợ của Khúc Tri Kỳ tiên sinh đấy. Tui còn tra xét được thông tin về quan hệ của ông ấy với Tập đoàn SQ nữa cơ. Mọi người đều biết Tập đoàn SQ có một công ty giải trí có tên Giải trí Mại Đằng không? Công ty giải trí này cũng là một thương hiệu lâu đời đã có đến 60 năm lịch sử đấy. Mà 60 năm này, chỉ đạo võ thuật của Mại Đằng thế mà lại dùng tất cả người từ Võ quán Phúc Ninh. Tui nhịn không được sinh ra một chút liên tưởng... Có thể lâu chủ không nói dối đâu.

Lầu 7: ... Lầu trên quả thực là một tay hóng hớt.

Lầu 8: Nếu lâu chủ không sai thì chuyện này nói lên điều gì?

Lầu 9: Cho nên.... Đây đều là sự thật? Moá nooooooó! Nhịn không được muốn dính chút hào quang của lâu chủ đây! Đây là vận may gì cơ chứ? Thời niên thiếu còn có thể gặp nhiều bạn bè thần tiên như thế?

Lầu 10: Đã biết, lâu chủ là người Thượng Hải; lại đã biết, ông nội lâu chủ thập niên 5.

- 60 làm công nhân; lại lại đã biết, làm tài xế cho một xưởng máy móc nhân tại đó là công việc vô cùng có thể diện; lại lại lại đã biết, ông nội lâu chủ sau khi khôi phục kỳ thi đại học lần thứ nhất đã trở thành sinh viên đại học Phục Đán. Xin hỏi, lâu chủ còn hâm mộ người ta không?

Lầu 11: Vốn tưởng rằng lâu chủ chỉ là một tên dân thường, không nghĩ tới người ta cũng thuộc hàng vương giả.

Lầu 12: Nếu lâu chủ là vương giả, vậy đám bạn nhỏ hàng xóm thần tiên kia thì là gì?

Lầu 13: Đó là con nhà người ta, vĩnh viễn chỉ có thể nhìn lên, tao đến mức khó có thể tưởng tượng, cứ như những ngôi sao lộng lẫy nhất trên bầu trời ý.

Lầu 14: Còn có một chuyện, người khác có nói nhiều việc như vậy tui cũng không hiểu. Tui chỉ biết nữ sĩ Khúc Tri Thiền chính là nữ thần thật sự của tui. Ở thời đại kia, thật khó có thể tưởng tượng và đã tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết mới có thể che giấu được thân phận của mình, lại có thể sử dụng ngòi bút vừa kiếm tiền vừa thắp sáng bầu trời tri thức cho chúng ta.

Lầu 15: Lầu trên Cộng 1.

Lầu 16: Nữ thần Cộng 1.

Lầu 17: Nữ thần Cộng 2.

Trong căn phòng yên tĩnh, ánh đèn sáng rõ.

Một ông cụ tinh thần phấn chấn đang ngồi trước máy tính, biểu cảm nghiêm túc nhìn vào diễn đàn. Trên diễn đàn đang tràn ngập phương thức thổ lộ khác nhau với nữ sĩ Khúc Tri Thiền.

Ông đẩy đẩy mắt kính, mím chặt miệng.

Cửa phòng gõ vang, ông cụ ngẩng đầu, giọng vẫn vững vàng như cũ:

"Vào đi."

Cửa phòng đẩy ra, người tiến vào một thân sườn xám màu vàng mang theo vài phần lịch sự tao nhã đẹp đẽ lại quý giá.

Bà mỉm cười nhìn ông cụ, giọng điệu mang theo bất đắc dĩ nồng đậm:

"Sao ông lại trộm lên mạng rồi?"

Ông cụ vươn tay ý bảo bà đến bên cạnh mình:

"Tôi nhìn thấy có người nói đến thiệp năm đó của chúng ta."

Ông chỉ chỉ màn hình máy tính, cực kỳ khó chịu nói:

"Bà xem, bọn họ đều nói bà là nữ thần của họ đấy."

Bà cụ mặc sườn xám ung dung hoa quý này đúng là Khúc Tiểu Tây.

Khúc Tiểu Tây mỉm cười nhướng mày nói:

"Này nói lên rằng bọn họ rất có ánh mắt."

Ông cụ khóe miệng mím càng chặt:

"Ánh mắt tôi càng tốt! Lại nói, bà rõ ràng là nữ thần của tôi!"

Ông cực kỳ cực kỳ nghiêm túc, mang theo đôi chút cố chấp:

"Bà không phải nữ thần của họ, bà là nữ thần tốt nhất, đẹp nhất của tôi mới đúng."

Khúc Tiểu Tây bật cười.

Bà nắm lấy tay ông:

"Như vậy, giờ ông có đồng ý cho nữ thần tôi đây được đi theo ngài ra ngoài tản bộ không?"

"Đương nhiên bằng lòng!"

Ông nắm lấy tay bà, cũng lộ ra gương mặt tươi cười:

"Đây là vinh hạnh của tôi."

Vợ chồng hai người tay nắm tay, mười ngón giao nhau.

Giống như... 80 năm trước.

Thời gian như thoi đưa.

Tình yêu luôn bất biến.
 
Back
Top Bottom