Đam Mỹ Xuyên Thành Tiểu Thiếu Gia Pháo Hôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Tiểu Thiếu Gia Pháo Hôi
Chương 80: Những ngày bình yên cuối cùng


"Nè, nghe nói phố đi bộ bên hồ sẽ bắn pháo hoa sớm đó. Chúng mình đi xem thử không?"

Đột nhiên lúc này giọng nói của cô gái ngồi đằng sau lưng truyền đến tai Tống Trạch. Cậu nhướn mày, thầm nghĩ ông trời sắp đặt rồi ngỏ lời, rủ rê Tạ Vũ cùng đến phố đi bộ.

Cả hai chen chúc xuyên qua biển người mênh mông, giành được một vị trí có thể xem là tốt ở phía bên cây cầu của hồ nước. Luồn lách khá lâu nên khi vừa dừng chân, đợt pháo hoa đầu tiên cũng đã được bắt đầu khai hoả.

Người qua đường dừng chân đứng xem, chỗ bên cầu đã hẹp đến không thể hẹp hơn được nữa. Pháo hoa lộp bộp lộp bộp liên hồi, soi sáng cả mặt hồ đang lờ mờ thiếu sáng.

Ban đầu khoảng cách giữa Tống Trạch và Tạ Vũ vẫn còn cách một bước chân, nhưng rồi đột nhiên bên cạnh xuất hiện một đôi tình nhân trẻ không biết từ đầu chen vào hàng bên nên cậu bèn có cớ để rút ngắn khoảng cách, đứng sát rạt vào người Tạ Vũ.

Nhìn thiếu niên một lúc một sát gần, rồi bên vai như có như không chạm đến người mình, trái tim Tạ Vũ cũng lộp bộp y như những tiếng pháo bên tai. Anh thật sự muốn vươn tay ôm lấy cậu, nhưng e ngại là hai tay vẫn đang xách đồ, chưa kể xung quanh còn là dòng người cực kỳ đông đúc.

Đôi mắt Tống Trạch phản chiếu sắc màu của pháo hoa, còn đôi mắt ai kia thì chỉ phản phất bóng hình của cậu. Nóng rực đến nổi, Tống Trạch không muốn để ý đến cũng không được. Cậu không nhanh không chậm, quay mặt sang đáp trả lại đôi mắt ấy bằng một cặp mắt đang cong lên vì cười.

Và cũng ngay giây phút mọi người xung quanh nhốn nháo nhất, Tống Trạch nghiêng đầu, cặp mắt kia rút ngắn khoảng cách với đôi mắt của của Tạ Vũ. Môi anh thoáng nhận được một xúc cảm mềm mại, nhẹ nhàng chạm đến, tựa như chuồn chuồn lướt qua.

"Bộ trên mặt của em có dính gì à?" Đến khi cả hai tách ra, Tống Trạch nhỏ giọng đùa giỡn một câu.

"Không..." Nét sửng sốt vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt Tạ Vũ, anh chưa từng nghĩ rằng cậu sẽ làm chuyện này.

Vì xã hội hiện tại chấp nhận đồng tính không nhiều, mọi người đều là hết lời khuyên nhủ hoặc mang theo thành kiến tránh xa, thậm chí còn có một số báo lá cải ngang nhiên gắn mác “bệnh tật” lên những người đồng tính.

Biết Tạ Vũ đang lo lắng chuyện gì, Tống Trạch cười cười, dùng hai ngón tay vân vê lòng bàn tay anh: "Em đã không sợ, thì anh còn e ngại gì chứ?"

Những suy nghĩ của anh như bị nụ cười này đánh bay, Tạ Vũ cong khoé môi, gật đầu đáp lại: "Ừm, không có gì phải e ngại."

...

Buổi bắn pháo hoa kết thúc, dòng người bắt đầu tản ra, Tống Trạch lúc này mới đón nhận được gió lạnh rét buốt ùa tới, thổi đến khuôn mặt trở nên lạnh tanh.

"Haha, về thôi, về thôi. Đứng ở đây một hồi, khéo hai người chúng ta bị biến thành cá đông lạnh mất." Cậu cong mắt cười cười rồi kéo khăn len lên che đi nửa khuôn mặt.

Tạ Vũ cũng cười, dưới ngọn đèn đường chập choạng, nụ cười của anh xán lạn tựa ánh bình minh, còn mang theo niềm hạnh phúc khó tả.

Lần này không còn ngần ngại gì nữa, anh dồn hết đồ qua một bên tay, nắm lấy bàn tay của Tống Trạch.

Đường phố đêm gần Tết ồn ào náo nhiệt, tấm biển quảng cáo rực rỡ của những cửa hàng loang loáng ánh lên gương mặt của người qua đường. Có người dừng bước đôi mắt kinh ngạc nhìn hai thiếu niên trẻ kèm theo là vẻ mặt kì quái. Tuy hành động của hai thiếu niên không quá thân mật nhưng vẫn tạo cho người khác cảm giác của những cặp đôi đang yêu.

Từng người lướt qua nhau, có thể có người quen của gia đình Tạ Vũ, một vị bạn học cùng trường, hay những họ hàng xa lắc xa lơ mà có nhìn cũng không thể nhận ra... Bởi thế giới này vãn luôn kỳ diệu, từng người từng người đều liên kết với nhau thông qua một điều nhỏ nhặt nào đó.
Cả hai thản nhiên đi qua ánh mắt dòm ngó dò xét của mọi người, mỗi một điều lo sợ trong lòng đều tựa như bay theo làn gió.

Tay Tạ Vũ vẫn luôn ấm áp, dù đang giữa mùa đông nhưng chẳng bao lâu cũng sẽ truyền đến một hơi ấm sâu vào tâm khảm.

–––

Ngày thứ hai của năm mới, Tống Trạch ngồi trên sô pha, nhìn bầu trời tối đen ngoài của sổ mà hai hàng lông mày từ từ nhíu chặt.

Tuy đã sang năm mới, nhưng những ngày này, tình trạng về trễ của anh trai cậu đã lên đến mức báo động. Thời gian anh ở lại công ty càng lúc càng kéo dài. Đến cả hôm qua, ngày sum vầy năm mới, anh cũng vừa mới ăn xong bữa cơm gia đình là liền lên xe chạy mất.

Việc này khiến nỗi bất an trong Tống Trạch chạm đến đỉnh điểm. Sâu trong lòng cậu như đang mách bảo rằng có một thứ mà hiện tại cậu vẫn chưa nhớ ra.
Quá mơ hồ cũng quá khó tả, Tống Trạch khẽ cắn đầu ngón tay, sao mà cậu bất lực quá đi mất. Cậu biết thứ hệ thống muốn lấy là ký ức tươi đẹp của cậu, còn những thứ khác nếu muốn nhớ lại thì sẽ rất dễ. Thế nhưng lần này tình trạng của công ty và sự việc phá sản hoàn toàn chẳng phải thứ gì vui vẻ cho cam, vậy mà cậu lại chẳng thể nhớ được dù một cảnh nhỏ nhoi.

Tống Trạch úp mặt vào gối, một lát sau đã mê man ngủ thϊếp đi trong vô thức.

Ngay lúc này, cậu vẫn chưa hề biết được, ngày mai này đây, có một thứ sẽ xuất hiện và làm xáo trộn tất cả cuộc sống vốn đang thuận buồm xuôi gió của cậu.
 
Xuyên Thành Tiểu Thiếu Gia Pháo Hôi
Chương 81: Người đàn ông lạnh nhạt


Mãi đến tờ mờ sáng, bóng hình của Tống Minh Viễn mới xuất hiện ở trước cửa, anh vẫn khoác trên người bộ đồ mà hôm qua đã mặc trước khi đi.

Vừa đưa tay mở ra cánh cửa, dì bảo mẫu vẫn còn thức đã ập tức đi ra nghênh đón: "Đại thiếu gia."

Không nghĩ tới việc dì Tiêu còn thức và đèn điện trong nhà vẫn sáng trưng, anh hơi bất ngờ, đưa cái áo khoác dính đầy khí lạnh cho bà: "Giờ này mà dì vẫn còn thức là đang đợi cháu sao?"

Lời vừa dứt, Tống Minh Viễn thấy được vẻ mặt của dì Tiêu tức khắc hiện lên vẻ bối rối, tức khắc trong lòng của anh liền ngờ ngợ đoán ra: "Không lẽ..."

Anh bước nhanh đến bàn trà nằm ngay giữa phòng khách, đi ngang qua chiếc sô pha dài. Đập vào mắt tiếp đến là dáng vẻ cuộn người của Tống Trạch. Cậu khó ngủ rúc đầu gào trong mền, khiến lòng Tống Minh Viễn nao nao khó tả.

"Cái thằng này..." Giọng nói của anh bất giác nhỏ xuống rồi im bặt.

Tống Trạch vốn vẫn chưa ngủ sâu, thoáng nghe thấy một tiếng nói phát ra từ bên trên nên lúc này bỗng nhiên mở mắt, tuy hơi lờ mờ do chưa quen với ánh đèn những vẫn nhận ra được khuôn mặt của Tống Minh Viễn. Cậu chống tay ngồi dậy, dụi mắt rồi nhìn anh: "Anh về rồi."

Tống Minh Viễn há miệng, không biết nên nói gì. Tống Trạch đã tiếp thêm một câu: "Anh ăn gì chưa? Nếu chưa thì cùng ăn sáng đi."

Tống Minh Viễn ngần ngừ, gật đầu đáp lại một tiếng, đi theo sau cậu. Bình thường bá đạo là thế song lúc này được em trai quan tâm lo lắng vẫn là không kiềm được biểu cảm kinh hỉ.

...

Ngồi trên bàn ăn, Tống Trạch vừa húp một muỗng súp nấm mới được dì Tiêu hâm nóng, vừa chờ đợi Tống Minh Viễn dùng bữa. Cậu cũng không đói gì cả, chỉ là muốn nói chuyện, thì chỗ tạo cảm giác thoải mái, có lẽ sẽ là trên bàn ăn.

Sau khi thấy anh dùng bữa gần xong, cậu liền lập tức mở lời: "Dạo này anh càng lúc càng về trễ hơn rồi."

Tống Minh Viễn im lặng vài giây, mới trả lời lại: "Ừ, dạo này có vài dự án buộc phải xong gấp, khá bận. E là khoảng mấy tuần nữa mới có thể thoát ra được."

"Nói dối." Tống Trạch lẩm bẩm: "Anh nói dối vẫn luôn tệ như ngày nào."

Tống Minh Viễn không nghe thấy, anh nói tiếp: "Mày ngủ sớm đi, đừng có thức đợi anh nữa. Dù không muốn ngủ, thì cũng phải để dì Tiêu ngủ chứ? Dì ấy già cả rồi."

Tống Trạch ghi nhớ lời này, nhưng lại không nói thỏa thuận, mà lái sang một vấn đề khác: "Anh nói em biết, có phải là công ty của anh có vấn đề gì rồi không?"

"Tiểu Trạch." Tống Minh Viễn cau mày, cao giọng, nói: "Anh nói là mày đi ngủ sớm. Dù cho công ty thật sự có chuyện gì đi nữa thì cũng không liên quan đến mày. Tuổi ăn tuổi học thì lo mà ăn học đi."

Nói xong thì đứng lên đi mất, để lại một Tống Trạch khó chịu. Cậu hướng về phía cầu thang mà nói lớn: "Thế thì sao? Dù thế nào thì sau này em cũng sẽ vào công ty thôi, anh phải nói cho em biết với chứ."

"Lo mà ngủ đi." Giọng của Tống Minh Viễn từ trên lầu vọng xuống: "Thức khuya nhiều sẽ không lớn nhanh được đâu."

"Này, đừng có xem em là trẻ con. Em nó cho anh biết, anh đừng có mà lúc nào cũng ôm khư khư hết mọi việc vào người mãi như thế. Rồi một ngày nào đó anh sẽ lão hóa đến xấu xí đấy."

Trả lời Tống Trạch là một sự im lặng kéo dài, cậu tức giận đặt muỗng xuống bàn. Được thôi, không muốn nói thì cậu sẽ tìm mọi cách để moi ra, chuyện lần này, bằng giá nào cậu nhất quyết cũng phải chĩa mũi vào cho bằng được.

Song chẳng đợi Tống Trạch có thời gian để làm việc đó, buổi trưa khi cậu vừa thức dậy, đang bước xuống cầu thang, thì tức khắc đôi mắt đã trợn trừng bởi sự xuất hiện của một người mà cậu không ngờ đến.
Người đang ông tuổi đã trung niên, khoác trên mình một bộ tây trang đĩnh đạc, ánh mắt sắc sảo như hiện lên số lần kinh nghiệm và sự trải đời của ông. Ánh mắt kia nhìn lên Tống Trạch không hề mang theo một chút gợn sóng, tĩnh lặng và lạnh lẽo. Nếu như so sánh, thì dường như đôi mắt của cả hai có đến tám phần mười là giống nhau.

Đầu Tống Trạch như quả bom nổ ầm một tiếng, tay cậu chống lên tay vịn cầu thang, khó khăn thốt ra một từ: "Bố?"

Cùng lúc này, ở ngoài cửa, Tống Minh Viễn sau khi hay tin cũng đã về kịp. Anh thở gấp, cà vạt lỏng lẻo vắt trên cổ áo, cả một thân đều là dấu hiệu của của việc chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã phải nghe thấy một tin tức quá mức kinh khủng , rồi gấp rút chạy về đây.

Nháy mắt thấy khuôn mặt đang thở không ra hơi của Tống Minh Viễn, trong lòng Tống Trạch bất giác an tâm, cậu thả lỏng bàn tay đang siết chặt, trực tiếp khuỵu xuống nền cầu thang, cật lực đỡ lấy cái trán đang đau âm ỉ.
Tống Minh Viễn bước những bước thật dài, trong tức khắc đã chạy đến đỡ lấy cậu.

Mạnh mẽ níu lấy cánh tay của anh, Tống Trạch thở gấp dữ dội, cậu không phải vì sốc, cũng chẳng phải là bệnh, mà hiện tại là đang phải chịu đựng một sự xâm nhập không mấy nhẹ nhàng ở bên trong đại não.

Thật không ngờ đến, chỉ việc nhìn thấy khuôn mặt lạnh nhạt kia thôi, mà cậu lại xuất hiện thêm một đợt thu hồi ký ức. Rối loạn của những đoạn ký ức xen kẽ càng lúc càng nhiều, khiến cho Tống Trạch hai giây sau, triệt để rơi vào trạng thái bất tỉnh.

Vậy mà người đàn ông kia, cả một quá trình vẫn không một chút động tĩnh. Mãi đến khi Tống Minh Viễn bế Tống Trạch về phòng và gọi điện cho bác sĩ xong xuôi, ông mới dửng dưng ném ra một câu: "Bảo mẫu, đem ấm trà này đi đổi thành một cái ấm khác."
 
Xuyên Thành Tiểu Thiếu Gia Pháo Hôi
Chương 82: Tuổi thơ không muốn nhớ lại


Tống Trạch vừa tỉnh lại trong căn phòng của mình, liền mạnh tay day hai bên huyệt thái dương. Cậu rốt cuộc cũng đã giải đáp được thắc mắc dạo gần đây của mình, cái thứ gọi là hệ thống gì đó, hóa ra không chỉ lấy duy nhất mỗi “ký ức tươi đẹp” của cậu, mà nó còn lấy thêm cả những đoạn ký ức không mấy tốt đẹp, hay nói đúng hơn là “ký ức bất hạnh”.

Nguyên nhân đằng sau sự việc không sống cùng bố từ nhỏ, việc đi nước ngoài sáu năm xảy ra ở kiếp trước, và cuối cùng là sâu bên trong vẻ ngoài hào nhoáng của gia đình họ Tống, tất thảy mọi thứ Tống Trạch đều đã rõ mồn một.

Cậu vén chăn, đứng lên khỏi giường, một lần nữa lại xuất hiện tại cầu thang. Tuy nhiên ánh mắt bấy giờ không thể nói là giống Tống Minh Thành hơn tám phần nữa, mà có khi đã lên đến mười phần, vừa âm u vừa lạnh lẽo, tĩnh mịch như bầu trời đêm không sao.

Cậu hướng về nhà bếp, thoắt cái đã nhìn thấy Tống Minh Viễn đang ngồi trên bàn ăn. Người vừa bước đến, anh đã lập tức đứng phắt dậy, chạy đến đỡ lấy, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng: "Tỉnh rồi sao? Thấy trong người thế nào rồi? Bác sĩ bảo chỉ bị suy nhược do thiếu chất, cố gắng tẩm bổ là được, không có vấn đề gì lớn. Nhưng cũng căn dặn mày..."

"Em không sao." Tống Trạch ngắt lời, đưa tay cản lại động tác đỡ người của anh: "Em thấy hơi đói nên xuống tìm chút gì ăn."

"À đúng rồi... Anh có nhờ dì Tiêu nấu cho mày một chút cháo yến." Thấy tay mình bị cản lại, Tống Minh Viễn không cố chấp đỡ nữa mà chuyển sang kéo ghế, đợi cậu ngồi xuống rồi ngồi vào chỗ bên cạnh.

Từ lúc xuất hiện cho đến lúc ngồi xuống, Tống Trạch vẫn cố gắng làm lơ một người nào kia. Tuy nghiễm nhiên ngồi đối diện nhưng ông lại bị xem như không hề có mặt trên bàn ăn.

Song suy cho cùng thì cậu vẫn không tài nào làm ngơ được, cứ cách một phút là lại vô thức liếc sang. Tống Minh Thành bắt gặp ánh mắt kia thì bèn nhạt giọng hỏi một câu, không quan tâm cũng chẳng phải lo lắng:

"Nhìn thấy ta bất ngờ đến như vậy à?"

Tống Trạch không trả lời, dùng muỗng khuấy động chén cháo, không phải khép nép hay bối rối vì lâu năm không gặp, mà chính xác là đang muốn xem ông như một vật thể không tồn tại.

Nháy mắt, bầu không khí trên bàn ăn trở nên căng thẳng, khiến dì Tiêu từ trong bếp nhìn ra mà sốt ruột, đứng ngồi không yên.

Với Tống Trạch ban đầu có thể gọi cho Tống Minh Thành một cuộc để xin vé máy bay, thì Tống Trạch hiện tại chỉ hận không thể xem ông là người dưng. Nếu nói theo cách khác thì là kể từ mẹ cậu qua đời, bố của cậu có lẽ cũng đã đi theo bà luôn rồi. Còn người đàn ông ngồi đây chỉ là một tên máu lạnh vô tình, vô tình đến mức, không thể đọng lại một chút nào trong thời thơ ấu của cậu.

Bấy giờ có thể giải thích, Tống Minh Thành phải ra nước ngoài, không thể sống chung, cắt đứt liên lạc với Tống Minh Viễn và Tống Trạch, đơn giản chính là vì Tống lão gia không cho phép.

Mẹ cậu và ông kết hôn bởi sự sắp đặt của trưởng bối hai nhà, giữa hai người không hề có nửa thứ gọi là tình cảm. Tuy nhiên cuộc sống hôn nhân của họ rất êm đẹp và hạnh phúc, thậm chí còn được người trong giới thượng lưu hết lời mà ngưỡng mộ. Vốn là vậy, thế nhưng kể từ sau cái chết của mẹ cậu, Tống Minh Thành đã đột nhiên trở nên khác thường, tựa như hóa thành một người hoàn toàn khác.

Trước khi mất, mẹ cậu đã để lại cho Tống Minh Viễn một phần nhỏ tài sản của Tống gia và đem toàn bộ cơ nghiệp lớn bé của nhà bà, tất thảy đều sang tên anh. Nó cũng chính là quà sính lễ và của hồi môn mà bà giữ lại trong suốt nhiều năm, mặc cho họ hàng nhà mẹ tranh giành đấu đá muốn bà giao ra, bà vẫn luôn cắn răng ôm lấy, không chia cho họ dù một phần nhỏ. Giờ đây tập đoàn mà Tống Minh Viễn hiện đang cai quản, cũng chính là thành quả của hai thứ đó kết hợp.
Theo như Tống Trạch suy đoán, cội nguồn của mọi việc có lẽ bắt đâu từ bản di chúc này đây. Bởi sau khi biết được số tài sản nọ đứng tên Tống Minh Viễn, Tống MInh Thành đã bắt đầu có những hành động quái lạ. Đầu tiên là dạy dỗ anh trở nên kiêu căng phách lối, không biết lớn nhỏ. Sau đó là khi anh làm sai việc gì thì sẽ bị ông dùng biện pháp nghiêm chỉnh đủ kiểu.

Cấm túc, không cho dùng bữa, nhốt vào phòng tối,... vân vân mây mây, tất thảy mọi thứ mang tên tra tấn tinh thần, không có gì là Tống Minh Viễn chưa từng được nếm thử.

Tống Trạch bốn tuổi cũng chẳng khá hơn, bị phớt lờ và lạnh nhạt, ánh mắt của ông khi nhìn vào cậu nếu diễn tả thì đích thị là ánh mắt đang nhìn một động vật vô tri vô giác, không đáng để tâm cũng chẳng đáng phải chú ý đến.
Mà, người theo phe ông khi đó - bảo mẫu Chương Châu Ủy cũng góp thêm một phần vào chuyện này, bà ta mới đầu còn e ngại cậu còn nhỏ nên không có hành động nào là quá quắt, nhưng dần dà cũng bộc lộ bản chất con người thật, chỉ cần Tống Trạch làm gì khó chịu một tí là sẽ không tiếc chi mà đánh cậu vài cái để hả giận.

Có lẽ là kéo dài khoảng nửa năm sau đó, sự việc này mới bị phát hiện ra trong một lần Tống Trạch đến thăm ông nội. Lúc đang bế cậu thì ông cụ vô tình thấy trên cánh tay của Tống Trạch có nhiều vết bầm do bị người ta dùng vật đánh vào, nên tức khắc nổi nóng, cho người điều tra ngọn ngành đằng sau.
 
Back
Top Bottom