Ngôn Tình Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước
Chương 292: 292: Chương 283


Sau khi biết chuyện này, những người phẫn nộ nhất chính là đám lão thần như Tống Hạc Khanh.
“Bọn Lý tặc đúng là h**p người quá đáng! Hủy lăng mộ Vũ Đế bệ hạ của ta, lấy trộm tiền tài chưa tính, bây giờ còn dám nói Sở Quốc ta khí số đã tận, làm loạn lòng quân.

Tiểu nhân! Tiểu nhân vô sỉ!” Tống Hạc Khanh tức đến nỗi đau tim nhưng không tìm được từ nào để mắng chửi, đành nói với Tần Giản bên cạnh.

“Cháu trai, cháu mắng vài câu đi!”
Tần Giản tính khí cương trực, bụng đầy chữ nghĩa, nếu là trước kia sẽ rất thích hợp làm việc ở Ngự sử đài.

Sau khi đến Thanh Châu coi như là khá hợp ý tâm đầu với Tống Hạc Khanh – cựu quan viên của Ngự sử đài.
Lúc này bị gọi tên, vả lại bản thân hắn cũng vô cùng căm hận hành vi thâm độc của Lý Tín nên lập tức nói: “Tên cẩu tặc họ Lý, lòng dạ rắn rết, tính cách sài lang, gian tà độc ác, giết hại trung lương, tàn sát bách tính, người người căm phẫn, trời đất không tha.

Cái loại mặt người dạ thú này, sao không chết đi!”
Cả đám mưu thần đều nhìn Tần Giản bằng ánh mắt tán thưởng và thán phục.

So về tài mắng người, cũng chỉ có Sầm Đạo Khê là có thể sánh với hắn.
Tống Hạc Khanh nghe một tràng lời mắng này, cơn giận cũng nguôi đi ít nhiều.
Trước kia Tần Tranh chỉ đọc những bài văn mắng mỏ của Tần Giản, thấy hắn mắng có lớp có lang, câu cú rõ ràng, cảm xúc dào dạt thì cứ tưởng những câu từ ấy phải hao tâm khổ tứ suy nghĩ, trau chuốt dữ lắm mới ra được.

Lúc này thấy hắn phát huy tại chỗ thì mới biết thế nào là xuất khẩu thành thơ.
Nhưng mắng xong thì vẫn phải nghĩ cách giải quyết vấn đề nan giải này.
Tần Tranh trầm ngâm giây lát rồi nói: “Lý Tín tung tin đồn làm dao động lòng dân, lại mặt dày vô sỉ ngụy tạo chiếu thư trong bụng cá, bia khắc tên đế vương.

Hay là chúng ta cũng dùng cách này để tạo thanh thế cho mình?”
Mắt Tống Hạc Khanh lập tức sáng rực lên.

“Ý của nương nương là?”
Tần Tranh nói: “Từ khi ra đời, điện hạ đã được Khâm Thiên Giám phê là có mệnh số giống với Vũ Gia Đế, chi bằng chúng ta lợi dụng tin đồn này.”
“Nghe nói sinh thời Vũ Gia Đế hay dùng một cây kích làm bằng sắt đen, sau này nó được an táng theo ngài.

Chúng ta sẽ lập một đàn tế ngoài hoàng lăng, cứ nói Vũ Đế bệ hạ báo mộng cho điện hạ bảo người vào lăng lấy cây kích ra để diệt phản tặc, bình định thiên hạ.

Chư vị cảm thấy kế này thế nào?”

Tần Tranh nói xong bèn nhìn mọi người một lượt.
Các mưu thần ai nấy đều tỏ vẻ vui mừng.

Sai khi xì xầm bàn tán, họ đồng loạt chắp tay nói: “Nương nương anh minh, kế này rất tuyệt!”
Tần Tranh thầm nghĩ, mấy ngày trước ai kia còn rầu rĩ nói với cô mình không có binh khí vừa tay, cô muốn nhân cơ hội này danh chính ngôn thuận vào hoàng lăng mang binh khí y dùng trước kia ra mà thôi.
Nhưng một lão thần trong đó hơi do dự.

“Nghe nói cây kích bằng sắt kia nặng hơn một trăm tám mươi cân (90kg), năm đó chỉ có Vũ Gia Đế bế hạ cầm nổi…”
Hàm ý là nếu thái tử điện hạ không nhấc lên nổi thì sẽ làm trò cười cho thiên hạ.
Tần Tranh nghe trọng lượng như vậy thì cũng do dự một chút.

Tuy biết đó là binh khí Sở Thừa Tắc dùng trước kia nhưng cơ thể hiện nay có bì được với thân xác trước kia không thì khó nói.
Tống Hạc Khanh bèn hiến kế.

“Chuyện này có gì khó.

Bí mật sai người rèn một cây kích giống với cây kích mà Vũ Gia Đế bệ hạ dùng, lúc đó điện hạ dùng cái giả cũng được.

Hành động này chỉ để ổn định lòng quân thôi.”
Mọi người không còn dị nghị gì nữa, cứ thế mà quyết định.

Tin này rơi vào tai Đổng Thành, hắn lập tức cười to.

“Hay lắm, đợi đến hôm đó, trước mặt ba quân tướng sĩ, ta nhất định mượn thái tử điện hạ cây kích để biểu diễn vài chiêu.

Đợi các tướng sĩ đều biết cây kích đó là giả, ta muốn xem xem hắn làm thế nào đối mặt với người trong thiên hạ.”.
 
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước
Chương 293: 293: Chương 284


Ngày lành tháng tốt để vào hoàng lăng lấy binh khí do đám lão thần Tống Hạc Khanh tuyển chọn.
Sở Thừa Tắc biết họ sợ mình không nhấc nổi cây kích nặng trăm cân, còn muốn chế tạo một cây kích giả để y dùng thì đanh mặt từ chối.
Tối hôm đó, lúc về nhà, phát hiện trong sân có hai cục đá, Sở Thừa Tắc hỏi người hầu.

“Đặt thứ này trong sân làm gì thế?”
Lão quản gia trả lời.

“Thái tử phi nương nương nói có lẽ điện hạ cần dùng đến.”
Sở Thừa Tắc: “…”
Sợ y không nhấc nối cây kích nên muốn y luyện tập lực cánh tay trước à?
Sau khi vào nhà, y nhìn Tần Tranh – đang ngồi bên bàn hí hoáy vẽ – nói gần nói xa.

“Cánh tay của ta rất khỏe.”
Không cần phải nhấc đá để luyện tập.
Tần Tranh lo lắng nói: “Nghe nói cây kích đó nặng hơn một trăm tám mươi cân, đề phòng bất trắc, cứ luyện tập thì hơn.”
Lúc đầu cô không hiểu về binh khí cho lắm, đến khi nhìn hình vẽ trong sách binh khí thì mới biết cây kích hai lưỡi này ở giữa có một mũi nhọn sắc bén, hai bên là hai lưỡi đao hình trăng non.

Nếu chỉ có một lưỡi thì gọi là thanh long kích.
Sở Thừa Tắc nhìn chằm chằm Tần Tranh một chặp, bỗng lên tiếng.

“Nàng giúp ta luyện tập đi.”

Tần Tranh xem bản đồ đã lâu, mắt cũng hơi mỏi nên bèn gật đầu.

“Được.”
Cô cứ tưởng ý của Sở Thừa Tắc là y tập luyện còn cô ngồi bên cạnh xem, không ngờ vừa đứng lên bèn bị y nhấc bổng lên, nhẹ nhàng như xách con gà.
Tần Tranh giật mình, vội ôm cổ y.

“Chàng làm gì thế?”
Sở Thừa Tắc dùng một tay bế cô, tay còn lại tìm một quyển binh thư trên giá sách lật xem.

“Luyện lực cánh tay.”
Đây là tư thế người lớn bế trẻ con, Tần Tranh có thể ngồi vắt vẻo trên cánh tay y, có nghĩa là y chỉ dùng cánh tay trái để nâng toàn bộ sức nặng cơ thể cô.
Tần Tranh không khỏi nói: “Làm gì có ai luyện tập như vậy chứ.”
Sở Thừa Tắc vẫn chăm chú đọc binh thư, trả lời rất nghiêm túc.

“Tạ đặt trên tay không thăng bằng được, thế này dễ tập hơn.”
Tần Tranh: “…”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Thích Bạn Trong Một Khoảng Thời Gian Giới Hạn
3.

Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng
4.

Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
=====================================
Nói rất có lý, mém chút nữa là cô tin.
Không cưỡng lại được ai kia, cuối cùng Tần Tranh chỉ có thể bảo y đưa mình một quyển sách để đọc.
Sở Thừa Tắc nói luyện tập thì cũng tập luyện nghiêm túc thật.

Tần Tranh bị y xem như cục tạ, ngồi trên tay trái y nửa canh giờ rồi lại ngồi trên tay phải y nửa canh giờ.

Sở Thừa Tắc không cảm thấy tê tay nhưng Tần Tranh thì lại thấy mỏi, chết sống gì cũng không chịu làm tạ cho y tập nữa.

Chớp mắt đã đến ngày vào hoàng lăng.
Để cổ vũ sĩ khí, hơn một vạn binh sĩ cùng đến lăng Vũ Đế vây xem.
Tống Hạc Khanh sợ xảy ra bất trắc nên dù Sở Thừa Tắc đã từ chối nhưng vẫn âm thầm chế tạo một cây kích giả, nghĩ bụng nếu thái tử điện hạ không nhấc nổi cây kích của Vũ Gia Đế thì sẽ mang đồ giả ra, tướng sĩ ba quân đâu biết sự tình, có thể che lấp được.
Người theo Sở Thừa Tắc vào hoàng lăng đều là những đại thần đáng tin, không sợ truyền ra ngoài.
Đổng Thành mang chức trung lang tướng, có thể đi theo bên cạnh Sở Thừa Tắc.

Trước khi xuất phát, hắn chú ý Tống Hạc Khanh âm thầm sai người vận chuyển một cái hộp dài lên xe ngựa.

Nửa đường lúc chỉnh đốn đội ngũ, hắn đánh lạc hướng binh sĩ trông coi xe ngựa, mở hộp ra nhìn một cái rồi lập tức cười lạnh.
Bên trong quả nhiên là một cây kích mô phỏng, hắn còn tự tay ước lượng, chẳng qua khoảng hơn ba mươi cân..
 
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước
Chương 294: 294: Chương 285


Hắn đã so chiêu với Sở Thừa Tắc, biết đối phương không phải kẻ tầm thường nhưng những mãnh tướng có thể xách vũ khí nặng hơn trăm cân ra trận trong lịch sử đếm chưa hết đầu ngón tay, ai nấy đều là những danh tướng lưu danh sử sách.
Thái tử muốn dùng cách này để tạo thanh thế cho mình, Đổng Thành rất khinh thường, càng hạ quyết tâm phải vạch trần bộ mặt giả dối của băng đảng thái tử trước ba quân.
Sau khi đến lăng Vũ Đế, trước đàn tế, không thể tránh được màn Tống Hạc Khanh lại tụng một bài ca công đức của Vũ Gia Đế khi còn sống, cuối cùng mới nói ngài báo mộng về, bảo thái tử vào hoàng lăng mang binh khí thần kỳ này ra bình thiên hạ.
Vũ Gia Đế một đời chiến công hiển hách, đừng nhưng nói binh khí do ngài đích thân dùng, dù là những con chiến mã cùng y lên chiến trường đều được truyền tụng không ít giai thoại.
Vì thế khi tướng sĩ ba quân nghe Vũ Gia Đế báo mộng cho thái tử, bảo thái tử vào hoàng lăng mang binh khí ngài từng dùng ra thì ai nấy đều kích động cực kỳ, cảm thấy Vũ Gia Đế đã hiển linh.
Thấy Sở Thừa Tắc và đám đại thần vào trong lăng mộ, các tướng sĩ vây quanh bên ngoài đều ngỏng cổ nhìn, châu đầu ghé tai bàn tán xôn xao, đa số là lời ca tụng.

Duy chỉ có Đổng Thành là tỏ vẻ trào phúng.

“Nghe nói cây kích hai mưỡi theo Vũ Gia Đế chinh chiến sa trường được làm bằng sắt đen, tướng sĩ bình thường hai người cùng nâng mới nổi.

Nếu thái tử điện hạ nhấc được cây kích của Vũ Gia Đế vậy chẳng khác nào có được thần lực của ngài.”
Hắn cố tình nói thế là để các tướng sĩ kỳ vọng lớn vào Sở Thừa Tắc, lát nữa hắn vạch trần y thì họ sẽ càng phẫn nộ hơn.
Các tướng sĩ bên cạnh lập tức nói: “Từ khi vừa ra đời, thái tử điện hạ đã được đoán là có mệnh số giống với Vũ Gia Đế bệ hạ.

Theo ta ấy à, nói không chừng điện hạ chính là Vũ Gia Đế chuyển thế.”

Nụ cười trên mặt Đổng Thành càng lạnh hơn.

Hắn là người tập võ, từ nhỏ đọc binh thư, trong thâm tâm vẫn có lòng kính trọng Vũ Gia Đế.
Hắn đến Thanh Châu giả vờ quy thuận nhưng phía đại hoàng tử lại không đánh Hộ Châu như đã hẹn mà đi đào hoàng lăng.

Lăng Vũ Gia Đế bị đào, hắn cũng rất phẫn nộ, sau này biết là do người của nhị hoàng tử làm, thầm nghĩ chắc đại hoàng tử cũng không ngốc đến độ mang tiếng xấu ấy nên mới buông bỏ thành kiến với bên đó.
Lúc này nghe có người nói thái tử là Vũ Gia Đế chuyển thế, lòng hắn thầm nghĩ: Gã thái tử mất nước này xứng sao?
—.

Hãy tìm đọc t.
 
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước
Chương 295: 295: Chương 286


Y ung dung cầm lấy chuỗi hạt cho vào túi áo rồi đi ra ngoài nói với đám người Tống Hạc Khanh đang quỳ trước cửa mộ chính: “Ra thôi.”
Tống Hạc Khanh thấy y nhẹ nhàng cầm cây kích đi ra ngoài, cứ tưởng là y đang cầm đồ giả.
Lúc Tống Hạc Khanh tụng niệm công đức của Vũ Gia Đế, những người bên dưới đã len lén mang cây kích vào đặt trong mộ vì sợ Sở Thừa Tắc không nhấc nổi cây kích thật.
Tuy nhiên giờ không phải là lúc hỏi Sở Thừa Tắc cây kích y cầm là thật hay giả, trước mặt cả đám người, Tống Hạc Khanh đương nhiên phải nghĩ cho thể diện của thái tử điện hạ.
Ông theo Sở Thừa Tắc đi ra ngoài, định bụng đợi cổ vũ sĩ khí ba quân xong, đại quân rút khỏi Long Cốt Sơn rồi sẽ âm thầm hạ lệnh sai người mang cây kích thật đi giấu ở chỗ khác, như thế việc này xem như là không có chỗ hở.

Đoàn người xuất hiện ở lối vào hoàng lăng, Sở Thừa Tắc đi đầu, người mặc áo giáo đen trông uy vũ bất phàm, những sợi tóc lòa xòa rơi xuống trán, dưới đôi mày kiếm là đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm.
Trên núi gió lớn, thổi tung tấm áo choàng màu đen của y, phất phơ như một lá cờ.

Cây kích trong tay y sáng lấp lánh, có lẽ vì từng nhuốm máu nên nhìn thôi đủ khiến người ta rét lạnh.
Trong đám người, đâu đó đã có những tiếng hoan hô vang lên.
Sở Thừa Tắc dừng lại, giơ cao cây kích lên, quát to.

“Diệt phản tắc, đuổi ngoại bang, bình tứ hải!”
Hoàng lăng được xây trên một vùng đất đã được nghiên cứu phong thủy rất kỹ.

Sở Thừa Tắc đứng trên đài cao cất tiếng nói là bốn phương vang vọng lại.
Mặt trời giờ ngọ chói gắt, y đứng trên đài cao, bộ giáp trên người phản chiếu ánh sáng chói mắt, cứ như Vũ Thần chuyển thế.
Các tướng sĩ bên dưới cũng sôi sục ý chí, đồng loạt giơ vũ khí trên tay lên, hò reo: “Diệt phản tắc, đuổi ngoại bang, bình tứ hải!”
Đổng Thành nhìn Sở Thừa Tắc từ phía xa xa, nghe tiếng hoan hô như thủy triều kia, thầm nghĩ vị thái tử này thật biết cách mua chuộc lòng người.
Đợi tiếng hoan hô dần lắng xuống, hắn mới nói to: “Điện hạ, mạt tướng nghe nói vũ khí mà Vũ đế bệ hạ đùng được rèn từ sắt đen, nặng hơn một trăm tám mươi cân.

Mạt tướng cả gan, muốn xin thử một phen để mở mang tầm mắt.”
Tống Hạc Khanh và các vị lảo thần bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt người khác.
Tống Hạc Khanh lập tức đứng ra quát.

“Ranh con ở đâu ra vậy! Hôm nay là ngày tế trời thỉnh binh khí của Vũ Đế bệ hạ dùng trước kia, há để cho ngươi làm trò?”
Đổng Thành thầm cười lạnh trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vẻ thiếu niên ngây ngô.

“Mạt tướng chỉ nhất thời ngứa tay, muốn xem thử cây kích rèn từ sắt đen nặng cỡ nào mà thôi.

Điện hạ có sức mạnh trời ban, cầm kích sắt trong tay mà cứ như không, thật là khiến mạt tướng ngưỡng mộ!”
Hắn nói những lời này chẳng khác nào bóng gió rằng thứ mà Sở Thừa Tắc cầm không phải là cây kích của Vũ Gia Đế.
Các tướng sĩ bên dưới có người cảm thấy Đổng Thành ăn nói bừa bãi, cũng có người thật sự nghiêm túc quan sát cây kích trong tay Sở Thừa Tắc.
Sắt đen nặng gấp mười lần sắt thường, vì thế tuy nó nặng nhưng lại không quá cồng kềnh, ngoại trừ màu sắc thì không khác gì những cây kích bình thường.
Tống Hạc Khanh tức đến nỗi râu dựng ngược, đang định sai người kéo Đổng Thành đi chỗ khác thì Sở Thừa Tắc lại nói: “Đổng tiểu tướng quân quả là can đảm hơn người, dũng khí ấy đáng khen.

Ngươi có thể lên đây cầm thử cây kích này.”

Tống Hạc Khanh quýnh đến nỗi toát mồ hôi lạnh, sợ Đổng Thành làm hỏng chuyện.

Nhưng Sở Thừa Tắc đã lên tiếng, ông không thể kháng lệnh của y đành trơ mắt nhìn Đổng Thành bước lên đài.

Trong quá trình ấy, ông không ngừng nháy mắt với hắn nhưng hắn cứ làm như không thấy.
Nhớ tới những lời Sầm Đạo Khê nói lúc trước, trong lòng Tống Hạc Khanh không khỏi cảm thấy sợ.

Lẽ nào Đổng Thành thật sự muốn gây bất lợi cho điện hạ?.
 
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất Nước
Chương 296: 296: Chương 287


Sở Thừa Tắc thản nhiên để mình lên thử kích như thế, trong lòng Đổng Thành cũng có chút do dự.

Tuy nhiên trước đó hắn đã nhìn thấy cây kích giả trên xe ngựa, Đổng Thành càng cảm thấy Sở Thừa Tắc đang chơi đòn tâm lý với mình.
Y muốn dọa hắn sợ mà lui, khiến hắn mất đi cơ hội vạch trần bộ mặt thật của y trước ba quân!
Thấy Sở Thừa Tắc dùng một tay đưa cây kích cho mình, Đổng Thành chủ quan cũng đưa một tay nhận lấy.

Sức nặng đè lên cổ tay kia khiến hắn loạng choạng, suýt nữa là gục xuống sàn.
Đổng Thành trợn tròn mắt không dám tin.

Sao lại nặng thế này?
Sở Thừa Tắc thấy hắn không cầm nổi bèn hảo tâm đỡ cán kích một chút.

“Đổng tiểu tướng quân?”
Đổng Thành vội đứng vững, dốc hết mười hai phần sức lực mới có thể dùng một tay nâng cây kích lên, miễn cương quơ nửa vòng rồi giao trả cho Sở Thừa Tắc.

“cây kích này quả là nặng.

Mạt tướng đã quá tự cao rồi.”
Lúc xuống đài, cánh tay cầm kích vẫn không ngừng run run.
Các tướng sĩ bên dưới cười ồ lên, Đổng Thành cúi đầu mặc họ cười.
Đám mưu thần Tống Hạc Khanh nhìn thấy cũng hoang mang, thậm chí ông còn hoài nghi Đổng Thành cố tình gây hấn, lên đài là để các tướng sĩ càng thêm tin phục.

Không ngờ Sở Thừa Tắc lại nói thêm.

“Còn có ai muốn thử xem cây kích này nặng bao nhiêu thì có thể lên đây.”
Tống Hạc Khanh kinh sợ đến nỗi râu dựng ngược, rung rung.

Ông thầm nghĩ lẽ nào điện hạ không chỉ tìm mình Đổng Thành?
Đúng là suy nghĩ chu đáo.
“Điện hạ, thần cũng muốn thử xem.” Một người cao to vạm vỡ bước lên đài, ánh mắt mọi người liền đổ dồn vào hắn.
Lúc đầu Đổng Thành đề nghị được thử kích, phần nào có vẻ hùng hổ bức ép.

Bây giờ Sở Thừa Tắc chủ động bảo những người khác cũng có thể lên thử, như vậy không ai chế nhạo Đổng Thành nữa.
Đổng Thành biết Sở Thừa Tắc đang muốn giải vây cho mình, khiến mình không quá xấu hổ thì lòng không khỏi cảm thấy áy náy hổ thẹn.

Trong lòng hắn càng thêm hoang mang.

Rõ ràng hắn đã nhìn thấy một cây kích giả, sao cái thái tử cầm lại là thật?
Nghĩ đến đây, Đổng Thành bỗng toát mồ hôi lạnh.
Có khi nào thái tử đã biết hắn vâng lệnh đại hoàng tử đến quy thuận nên hành vi hôm nay là để thử hắn?
Bây giờ giải vây cho hắn là muốn cho hắn một cơ hội, để hắn chuộc lỗi sao?
Đổng Thành lạnh cả người, vội nhìn lên đài cao, thấy người đàn ông lực lưỡng kia phải kệ nệ dùng hai tay mới có thể nhấc nổi cây kích.

Lúc đi xuống, đối mặt với sự truy hỏi của các tướng sĩ bèn lắc đầu nói: “Nặng quá trời nặng! Điện hạ thật dũng mãnh!”
Còn có một vài tướng sĩ muốn lên thử xem cây kích nặng cỡ nào, Sở Thừa Tắc đều cho họ cơ hội.
Y vốn kiệm lời ít nói, bình thường các tướng sĩ rất sợ hắn, hôm nay họ bỗng thấy dường như thái tử điện hạ cũng không lạnh lùng đến vậy.
Y đứng trên đài, hệt như một ngọn núi cao không thể với tới được, vô hình trung khiến người ta tin phục, khiến các tướng sĩ tình nguyện phó thác tính mạng của mình cho y.
Đổng Thành siết chặt cây đao trên tay, nhìn Sở Thừa Tắc bằng ánh mắt phức tạp.
Tống Hạc Khanh nhìn một loạt các tướng sĩ thi nhau lên đài thử kích, thấy ai nấy đều mặt mày đỏ au, gân xanh nổi đầy trán thì thầm nghĩ đám người điện hạ tìm quả là biết diễn trò.
Mãi đến khi đại lễ kết thúc, Tống Hạc Khanh vội sai người mang cây kích kia đi giấu ở nơi khác.

“Cẩn thận đấy, cây kích này hơn trăm cân, nặng ghê lắm!” Ông căn dặn các tướng sĩ khiêng hộp.
Hai binh sĩ dốc hết sức khiêng cái hộp lên, nhưng nó lại nhẹ tênh mà họ dùng lực quá mạnh nên ai nấy bật ngửa.

Tống Hạc Khanh nhìn cây kích giả văng ra ngoài, cuối cùng ý thức không ổn.

Lẽ nào thứ thái tử điện hạ cầm ngay từ đầu là hàng thật?.
 
Back
Top Bottom