Ngôn Tình Xuyên Thành Rái Cá Tôi Dùng Sự Đáng Yêu Chinh Phục Thế Giới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Rái Cá Tôi Dùng Sự Đáng Yêu Chinh Phục Thế Giới
Chương 40: Chương 40


Phần lớn tiên cá ở thành phố Cực Bắc đều là tiên cá chủng Băng Lam, người cá đen thuộc vùng biển này chính là lạc loài.

Nói vậy thì người cá kia cũng giống như cô rời xa bầy đàn để sinh sống một mình, với tính cách nhát gan hướng nội kia của hắn, có lẽ cũng sẽ không chủ động kết bạn, mới vừa làm bạn với cô mà cô lại bỏ đi chắc chắn người cá kia sẽ rất buồn.

Dư Huyễn Tình hết sức thấu hiểu cảm giác ấy.

Người cá đen được xem như là người bạn đầu tiên ở thế giới này của cô, mặc kệ đối phương nghĩ thế nào, Dư Huyễn Tình vẫn đơn phương coi hắn là bạn mình.Mỗi khi cơn bão qua đi đều khiến thời tiết trên biển trở nên tốt hơn.

Bầu trời trong xanh, thỉnh thoảng ban đêm còn trút những cơn mưa xối xả, nhưng cũng không gây ra quá nhiều sóng gió mà rất nhanh đã bình thường trở lại.

Dư Huyễn Tình nằm trong nhà chẳng hay biết gì, là dự báo thời tiết lúc trước cài đặt đã nhắc cô rằng đêm qua trời đổ mưa.

Cô lên mạng xem thử, nhớ ra hôm qua đã quyết định là hôm nay phải livestream.

Cũng không thể để khán giả xem mình ngủ được, cô lướt trang web mua sắm, mua một mớ sản phẩm dưỡng lông.Tuy rằng không có quá nhiều động vật có lông nhưng chủng loại sản phẩm lại không ít.

Dư Huyễn Tình chọn loại có công dụng giúp lông mềm và mượt, đang định thanh toán thì cô bỗng nghe phần giới thiệu sản phẩm nhắc đến loại này có 100% mùi rái cá biển.

Cô nghe xong mà trong đầu xuất hiện đầy dấu chấm hỏi, mùi rái cá biển? Rái cá biển có mùi gì chứ?Cô cúi đầu ngửi cơ thể của mình, rồi nhíu mày lại.

Giống hệt như mùi biển, vừa tanh vừa mặn, còn có chút xíu mùi của nước bọt, không thơm chút nào, chính cô còn hơi ghét bỏ mình nữa kìa.

Nhưng trong biển không có trái cây cũng không có hoa, khác với trên đất liền.

Phần lớn sinh vật biển chỉ có phản ứng với mùi máu tươi và mùi hôi thối, còn những mùi vị khác thì không mẫn cảm cho lắm.

Ngoại trừ tiên cá thì gần như không có động vật nào để ý đến mùi của một thứ nào đó ra làm sao.

Bởi vì vậy mà mùi của chất dưỡng lông đều rất kỳ lạ, Dư Huyễn Tình xem một hồi thế mà còn thấy có mùi cá chết và mùi máu tươi.

Dám sử dụng sản phẩm có mùi máu tươi ở trong biển, e là sợ mình sống lâu quá rồi phải không?Chọn tới chọn lui, cô quyết định chọn loại bình thường một chút: là mùi tuyết lạnh.

Theo như giới thiệu sản phẩm, khi sử dụng sẽ thấy lành lạnh, nghe có vẻ mát lắm.

Ngoài chất làm sạch- làm mềm và làm sáng lông, cô còn mua riêng cho người cá đen một chai dưỡng vảy dùng để chăm sóc phần đuôi và chất dưỡng tóc nữa.

Ngày nào cũng ngâm tóc trong nước, không chăm sóc tốt sẽ giống như cây khô.

Cho dù là con người hay tiên cá, chỉ cần có tóc là sẽ có nỗi lo bị khô xơ chẻ ngọn và rụng tóc.

Tiên cá còn quan tâm đến chuyện này hơn cả con người nên có rất nhiều loại sản phẩm giống như vậy.Sau khi thanh toán tiền hàng, Dư Huyễn Tình yên tâm nằm trên mặt biển chờ hàng chuyển phát nhanh gửi đến.

Có lẽ là giao hàng ở gần đây nên chưa đầy hai tiếng đã giao đến rồi, có điều anh giao hàng lần này không phải máy móc trí tuệ nhân tạo mà là một con cá lớn dài hơn ba mét.

Con cá này trông vô cùng kỳ lạ, thân thể bẹp dí, da trơn láng không có vảy.

Điều gây chú ý nhất chính là cái miệng kia, giống như hai chiếc gai nhọn siêu to, cái đuôi cá thì chẻ ra trông mạnh mẽ như là cá mập.Bỗng thấy một con cá lớn trông thật đáng sợ như vậy trồi lên mặt nước và lao thẳng về phía cô, phản ứng đầu tiên của Dư Huyễn Tình không phải là anh giao hàng mà nhanh chóng lùi ra sau để né nó.

Dạo gần đây cô toàn gặp những con cá tốt bụng, suýt nữa cô đã quên mất sự nguy hiểm của biển cả.Tuy là cô nhanh, nhưng con cá kia còn nhanh hơn.

Nó giống như một chiếc du thuyền chạy hết mã lực, ì đùng phá vỡ mặt biển lao về phía cô.

Dư Huyễn Tình không chút do dự chui vào trong nước bơi về phía Bắc, đồng thời móng vuốt cũng chạm vào thiết bị đầu cuối cá nhân chuẩn bị gọi cứu viện.

Nhưng không đợi cô bơi quá xa, bỗng nghe thấy phía sau vang lên một tiếng nặng nề.Dư Huyễn Tình quay đầu lại, trong tầm nhìn xuất hiện một bóng dáng quen thuộc và một mái tóc cực kỳ mượt mà và đen bóng.

Mái tóc dài vụt qua dưới ánh mặt trời như có cầu vồng lóng lánh xuất hiện giữa từng ngọn tóc.Là người cá đen.Cảm giác hoảng sợ vừa mới nảy lên trong lòng đã bị niềm vui sướng bất ngờ đ è xuống, Dư Huyễn Tình trừng lớn đôi mắt muốn kêu một tiếng nhưng sợ ảnh hưởng đến người cá nên chỉ có thể điên cuồng quơ móng vuốt, im lặng cổ vũ cho hắn.Mặc Cửu cũng không biết vì sao mình lại tới đây, vốn chỉ định tạt qua xem thử thế nào.

Hắn muốn nhìn một cái rồi trở về, nhưng không ngờ vừa tới thì trùng hợp thấy rái cá biển con bị một con cá kiếm tấn công.

Hắn gần như lập tức lao đến mà không hề do dự chút nào.

Sau khi đấm cho một cú hắn mới nhìn thấy đuôi của con cá kiếm treo một kiện hàng.Hình như, đánh nhầm cá rồi..
 
Xuyên Thành Rái Cá Tôi Dùng Sự Đáng Yêu Chinh Phục Thế Giới
Chương 41: Chương 41


Mặc Cửu lặng lẽ giấu cánh tay ra sau lưng, vung đuôi lặn vào biển rồi biến mất.

Lúc bấy giờ con cá sắp lật ngửa bụng kia mới kêu ra tiếng:- Thằng kia mắc mớ gì đánh tao! Hức hức hức, mày đừng hòng chạy, chờ tao giao hàng xong chắc chắn sẽ tóm được mày!Tứ Kỳ cảm thấy mình thảm quá trời luôn, nó là một con cá kiếm nổi tiếng có tốc độ thần sầu - nhân viên giao hàng của vùng biển thành phố Cực Bắc.

Đơn hàng hôm nay này nó phải vất vả đánh bại mười tên đồng nghiệp mới giành được, vốn tưởng rằng sẽ có cơ hội sờ một chút.

Không, để rái cá biển sờ nó một chút.

Ai mà có dè, rái cá biển nhìn thấy nó là chạy ngay.

Suýt nữa giao hàng thất bại không nói, thế mà còn bị đánh, thậm chí nó còn chẳng nhìn rõ dáng vẻ của hung thủ.Lần này bị đánh đau quá, Tứ Kỳ nhe răng trợn mắt một lúc lâu, giận đến nỗi cái miệng vừa thẳng vừa dài cũng sắp cong tới nơi.

Nó hít hà hồi lâu, nhìn thấy rái cá biển đang ở cách đó không xa thì nhanh chóng nhịn đau hô lên một cách chuyên nghiệp:- Xin chào, tôi là nhân viên vận chuyển hàng Tứ Kỳ, em làm ơn ký nhận hàng chuyển phát với.Nói xong cái đuôi hơi cong ra phía trước, một kiện hàng bay qua chỗ Dư Huyễn Tình.

Dư Huyễn Tình nhận lấy kiện hàng, nhận ra đó là số sản phẩm cô vừa đặt.

Và, cô đã hiểu lầm đối phương.Chuyện này cũng không thể trách cô, bỗng nhiên bị một con cá lớn hung dữ như vậy dí theo thì ai mà không sợ.- Xin lỗi, anh không sao chứ? - Cô tới gần xin lỗi: - Bạn của tôi không phải cố ý đâu, là vì nghĩ rằng tôi gặp nguy hiểm.

Tôi bồi thường cho anh, anh mau đi khám đi.Nói xong, cô lập tức chuyển mấy ngàn hải tệ qua.Lúc Tứ Kỳ mới vừa bị đánh đúng là choáng váng trời đất, tưởng rằng mình sắp chết rồi chứ.

Cả người nhức mỏi, nhưng đợi một hồi sau khi cảm giác đau đớn biến mất mới phát hiện thật ra mình cũng không bị làm sao hết.

Nó trả tiền lại, nhìn Dư Huyễn Tình bằng đôi mắt to và đen, nói với vẻ hơi hung ác:- Tôi không cả, nhưng tôi có một chuyện muốn nhờ.Chỉ cần nó không truy cứu thì muốn nhờ gì cũng được, Dư Huyễn Tình căng thẳng gật đầu:- Anh cứ nói đi.Tứ Kỳ hít vào một hơi như là đang ấp ủ gì đó, giây kế tiếp nó đã mở miệng:- Em có thể sờ tôi một chút được không?Trong lúc nhất thời, Dư Huyễn Tình: “…”Cô còn tưởng là mình nghe lầm nên xác nhận lại một lần:- Là muốn tôi vuốt v e anh sao?Mặc Cửu ở bên kia còn chưa đi xa nhanh chóng quay đầu lại, Dư Huyễn Tình ở bên này đã vươn tay sờ lên lưng cá kiếm.

Cá kiếm không giống với những con cá khác, vây cá rất ngắn, cũng không thể giao lưu với con người giống như cá heo biển.

Đối với loài như chúng nó thì miệng chính là vũ khí, muốn tiếp xúc không có cách nào khác ngoài cọ bằng thân thể thôi.

Tuy nhiên nó không thể đưa ra yêu cầu như vậy với Dư Huyễn Tình, đó được xem là quấy rối, không chỉ bị bắt vô tù mà còn trở thành kẻ địch chung của toàn bộ xã hội.

Bởi vậy nó đành lùi một bước hy vọng cô có thể sờ mình một chút.Thân thể cá kiếm vô cùng bóng loáng và trơn láng, không có vảy gì cả, sờ vào thấy lành lạnh.

Chỉ có sờ mấy cái thôi mà Dư Huyễn Tình đã không kiềm được ch ảy nước miếng.Con cá này có vẻ ăn khá ngon đây!Sợ Tứ Kỳ phát hiện ra suy nghĩ của mình, Dư Huyễn Tình vội loại bỏ cái suy nghĩ này:- Như vậy được chứ?Tứ Kỳ gật đầu, đáp:- Được rồi, cảm ơn.- Đừng khách sáo, gây thêm phiền phức cho anh rồi.Chờ khi cá kiếm đi mất, Dư Huyễn Tình mới thở phào một hơi.

Đúng là mạo hiểm mà, không ngờ người cá đen lại đột ngột xuất hiện cứu cô.

Trên mặt cô nở một nụ cười, mở kiện hàng ra, lấy mấy món đồ định tặng cho người cá ra rồi hô với bốn phía.- Hồi nãy cảm ơn anh cứu tôi nha, tôi có mua quà cho anh, có thể ra đây không?Thật ra Mặc Cửu đang đứng ở nơi cách cô không xa, hắn nhìn cái ót lông xù của rái cá biển, vẻ lạnh lùng trên mặt thoáng tản đi.

Dư Huyễn Tình đợi một lúc mà không thấy ai đáp lại, biết tính tình của người cá vốn là vậy nên cũng không gọi tiếp nữa, để đồ ở cạnh cửa chờ hắn tới lấy.Ngay khi cô vừa để xuống không được bao lâu, bỗng nhiên bên tai vang lên tiếng nước.

Không đợi cô tìm ra âm thanh phát ra từ đâu đã thoáng thấy một bóng dáng chợt vụt qua rồi biến mất.

Lúc cô quay đầu nhìn sang cạnh cửa, hai chai dưỡng vảy và tóc kia đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Ở nơi nào đó không xa trước mắt, một chiếc đuôi cá vừa biến mất ngay trong biển.Không biết sức mạnh từ đâu trào ra làm Dư Huyễn Tình bỗng nhiên vươn tay nắm lấy đuôi cá kia.

Nửa người trên của người cá chìm dưới nước vô cùng mềm mại mà xoay người trồi đầu lên mặt nước.Ánh mắt Dư Huyễn Tình đối diện với một đôi mắt.

Đó là một đôi mắt như thế nào nhỉ… tựa như viên đá quý lẳng lặng nằm ở nơi sâu nhất dưới đáy biển, đẹp đến nỗi khiến người ta kinh thán và sợ hãi nhưng lại không thể nào dời mắt ra được.Cô ngơ ngác thả móng vuốt, người cá nhân cơ hội lẻn vào trong nước bỏ đi.

Dư Huyễn Tình thẫn thờ một lúc lâu mới hoàn hồn, bỗng nhiên vỗ cái bụng phanh phách.

Thì ra là một “mỹ cá” xinh đẹp tuyệt trần!.
 
Back
Top Bottom