Đam Mỹ Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Sau Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng - Yến Thập Nhật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Sau Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng - Yến Thập Nhật
Chương 60: 60: Chương 48-2


Cùng lúc đó, giọng nói của Lâm Khí Chi vang lên: "Đừng có giả vờ giả vịt với tao nữa, tao biết mày đã sớm tỉnh lại rồi, nhất định phải để tao cho mày chảy ít máu à?"
"......" Trình Dương đang giả vờ hôn mê Trình Dương bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, bọt nước từ trên trán của cậu chảy xuống theo cánh mũi, tụ lại ở cằm, sau đó toong một cái, rơi xuống đầu gối.
Trình Dương quay đầu nhìn về phía bên ngoài màn ảnh, kia hẳn là phương hướng Lâm Khí Chi đang ở.
"Lâm già, chó cùng rứt giậu đấy à?" Cậu ngồi tựa lưng vào ghế, lười biếng lên tiếng trêu chọc.
Lâm Khí Chi ngược lại cũng rất thẳng thắn: "Trước khi chết, kéo thêm một thằng làm đệm lưng."
"Đến nỗi sao? Còn bắt đến hai người?" Trình Dương nói, "Một mình y còn chưa đủ lót cho ông hay sao, chắc ông là *công chúa Hạt Đậu đấy nhỉ."
*Công chúa Hạt Đậu: bắt nguồn từ câu chuyện cổ tích "Nàng công chúa và Hạt đậu", ý muốn châm chọc giai cấp quý tộc xưa? (ở đây là tư bản?) quá mảnh mai, yếu đuối, không chịu nổi một đòn.
Trước máy tính, trước mắt ba người Tưởng Thẩm Đường đều như tối sầm lại, đã khi nào rồi mà Dương Dương/ anh Dương còn có tâm tình nói đùa như vậy chứ!
Cũng may là bọn họ không nhìn thấy được, ở bên ngoài màn hình, Lâm Khí Chi đang ngồi ở trên ghế, thong thả ung dung v**t v* khẩu súng, nếu không rất có khả năng Trình Dương còn chưa xảy ra chuyện gì thì bọn họ đã muốn nhồi máu cơ tim trước mất rồi.
Trần Thụy Ngọc ngó ngó khẩu súng trên tay Lâm Khí Chi, lại liếc mắt nhìn đám kẻ bỏ mạng vây quanh ven bến tàu kia một cái, rõ ràng, bọn chúng là đàn em trung thành cuối cùng của Lâm Khí Chi, mỗi người đều mặt đầy sát khí, rất chi là giang hồ.
Sắc mặt của Trần Thụy Ngọc vừa xanh vừa trắng, mái tóc đen nhánh ướt đẫm dán ở trên mặt, dưới ánh đèn laser trắng nhợt trông rất giống một con thủy quỷ.
Trình Dương thấy y sợ đến mức hàm răng cũng run lập cập, khuyên Lâm Khí Chi, nói: "Ngài rốt cuộc muốn làm gì đây, tốc chiến tốc thắng đi, đừng giày vò người ta nữa."
Lâm Khí Chi cười lên một tiếng
"Các vị, cùng chơi một trò chơi đi." Một tay lão cầm súng, tay khác cầm microphone, giọng nói mềm nhen
"Trâu bò." Nếu không phải tay Trình Dương bị trói chặt, nhất định sẽ cho lão một tràng pháo tay, sau đó, cậu không khỏi có chút tiếc hận, bảo "Chủ tịch Lâm, bây giờ mới đến đề cao giá trị thời thượng thì đã muộn mất rồi.

Cho dù ông có biểu hiện giống một tên b**n th** đến mức nào đi nữa, thì cũng không thể thoát khỏi sự chế tài của pháp luật được đâu."
Lâm Khí Chi đứng ngược sáng, trên mặt tối tăm, khó có thể nhìn rõ được biểu tình của lão, phần tóc bạc ở bên thái dương hơi hơi phản quang, làm cho khí chất cả người lão đặc biệt âm trầm lạnh lẽo lại ma mị.
Lão ta không phản ứng lại Trình Dương, mà là nói với bốn người đang đứng trước máy tính: "Trò chơi này rất đơn giản, mỗi người một phiếu, quyết định vận mệnh của hai vị tiên sinh này, người nào được nhiều phiếu thì người đó được sống."

Con ngươi của Đường Mẫn chấn động: "Họ Lâm, ông có ý gì! Chúng tôi có bốn người!"
Cậu ta vừa mở miệng một cái, chính là đã giẫm chân vào hố, bị Lâm Khí Chi nắm mũi dắt đi mất rồi.
Tưởng Ứng Thần nhìn cậu ta một cái, lạnh lùng nói: "Lâm Khí Chi, rốt cuộc là ông muốn làm gì."
Lâm Khí Chi cười cười: "Tao là khẳng định không sống được rồi, nhưng Trình Dương có thể sống hay không, chỉ nằm ngay trong một lát chọn lựa của chúng mày thôi.

Không phải là chúng mày thích nó sao? Không muốn dùng mạng của vị Trần tiên sinh này để đổi lấy mạng của nó sao?"
Tưởng Ứng Thần bỗng cắn chặt răng.
Trần Thụy Ngọc nhất thời đã quên khẩn trương và rét lạnh, ngơ ngẩn nhìn màn hình: "A Thần, A Viêm, Đường Đường, mọi người đều ở đây sao?"
Không có người lên tiếng.
Đường Mẫn chột dạ ngậm miệng lại, cái trò chơi chó má gì vậy, đương nhiên là cậu sẽ chọn anh Dương rồi, còn cần phải suy nghĩ chắc.

Trên mặt Thẩm Viêm đầy vẻ đen tối, nhìn Trần Thụy Ngọc với ánh mắt đầy ý xin lỗi.
Tưởng Ứng Thần thở ra một hơi thật dài, hối hận lúc trước không ép đổ Đức Tái, ép chết Lâm Khí Chi.
Tâm tư ba người khác nhau, Chu Khuyết Đình vẫn như cũ không nói một lời, chỉ là với tay vào trong lòng ngực.
Lâm Khí Chi sung sướng cười to một tiếng, nhìn về phía Trình Dương, ngữ khí ngọt ngấy đến mức làm cho người nghe nổi hết cả da gà: "Tiểu Trình, cậu là một đứa trẻ tốt, tôi biết rõ, cậu không cần phải đeo cái mặt nạ như không có chuyện gì xảy ra như vậy nữa, cậu bây giờ, trong lòng chắc là đang rất lo sợ đúng chứ, ngoài mặt thì nói những lời có vẻ lạnh lùng khốc liệt, nhưng thật ra, nghĩ đến chuyện, khả năng sẽ có người vô tội vì mình mà chết, nhất định là hối hận đến muốn tự sát, đúng chứ."
"......" Trên mặt Trình Dương lộ vẻ kỳ quái, "Ông thật là biết tưởng tượng."
Sắc mặt của Lâm Khí Chi trong chớp mắt vặn vẹo một cái, xong bình tĩnh lại, ông ta như là đã chắc chắn rằng Trình Dương là một người có lòng tốt thái quá, lão ta như là con rắn độc đang phun lưỡi, nói: "Tao chỉ cho chúng nó thời gian mười giây cuối cùng, nếu mày được nhiều phiếu hơn, vậy thì mày sẽ phải gánh trên lưng nỗi day dứt vì hại chết người khác trong suốt quãng đời còn lại, ngược lại thì sao đây, vậy thì đành để cho vị anh hùng nhân dân đây chết đi với trái tim đầy sự không cam lòng vậy."
"Mày thích loại kết cục nào hơn vậy?" Lâm Khí Chi nói đến đây, bắt đầu đếm ngược thời gian, "Các vị, nếu còn không chịu bỏ phiếu, thì khả năng là tôi sẽ không còn kiên nhẫn nữa đâu, nếu thế, cũng chỉ đành để cho bọn họ làm bạn với nhau trên đường xuống hoàng tuyền thôi."
"Mười ——"
Đồng tử của Đường Miễn co chặt: "Cứu anh Dương, nhất định là cứu anh Dương đúng không!"

"Chín ——"
Tưởng Ứng Thần cắn răng nhìn Trần Thụy Ngọc một cái, mới ra tiếng nói một từ "Dương", thì đã bị Trần Thụy Ngọc cắt ngang rồi.
"Tám ——"
"Cứu Trình Dương!" Trần Thụy Ngọc gào to, "A Thần A Viêm, mặc kệ là các anh vốn dĩ nghĩ như thế nào, cứu Trình Dương! Chọn cậu ấy!"
Tiếng đếm ngược của Lâm Khí Chi dừng lại, lão ta ngạc nhiên nhìn về phía Trần Thụy Ngọc, sắc mặt trầm xuống, hung tợn nói: "Trần Thụy Ngọc, mày vừa nói cái gì?"
"Tôi chọn Trình Dương."
"Tôi cũng chọn Trình Dương."
Ngay giây tiếp theo, Tưởng Ứng Thần và Thẩm Viêm một trước một sau cũng nói ra lựa chọn cuối cùng.
Trần Thụy Ngọc vui mừng nở nụ cười.
Vẻ mặt của Lâm Khí Chi hoàn toàn đọng lại, cứng đờ, một lát sau, lão ta khó có thể kiềm chế cơn tức giận của mình, cầm súng đi đến trước mặt Trần Thụy Ngọc, chống miệng súng lạnh như băng lên trán của y, tiếng nói như được rít ra từ trong kẽ răng: "M* n*, mày —— đồ ngu nhà mày, mày vừa mới xì cái rắ* gì ra vậy?" Lão nói, xong kéo chốt bảo hiểm ra, "Chỉ cần bóp cò súng, là đầu của mày sẽ bằng một cái, nổ tung, mày biết tử vong là như thế nào sao?"
Tuy rằng đã có giác ngộ là mặc kệ thế nào cũng phải để Trình Dương sống sót, nhưng sau khi thật sự, rõ rõ ràng ràng bị họng súng tối om lạnh như băng chống lên đầu, cả người Trần Thuỵ Ngọc vẫn như cũ phải run rẩy dưới bóng ma của cái chết.

Nhưng dù vậy, y vẫn như cũ run run rẩy rẩy nói: "Tôi sợ chết, nhưng tôi không thể để Trình Dương chết đi được."
"Bốp!" Lâm Khí Chi giơ tay tát cho Trần Thụy Ngọc một cái, nổi trận lôi đình nã một phát súng lên trời, một người hai người, ai cũng muốn hối cải để làm lại cuộc đời mới, muốn bắt đầu làm người tốt, vĩ đại đến mức có thể trả giá cả tính mạng vì người khác.
Chuyện này là không có khả năng, rõ ràng tất cả mọi người đều là ích kỷ, tham lam, lạnh nhạt.
Lâm Khí Chi từ từ rời họng súng về phía cẳng chân của Trần Thuỵ Ngọc, lão ta định đào một cái lỗ cho cái thằng không biết sống chết này trước đã, để cho y nếm mùi một chút.
"Bằng!" Một tiếng súng vang lên, Trần Thụy Ngọc mờ mịt ngẩng đầu, người bị đào lỗ lại không phải là y.

Ở giữa trán của Lâm Khí Chi phụt ra một dúm máu, tay cầm súng của ông ta cũng hạ xuống.

"Phịch." Thân thể nặng nề của lão hung hăng rơi xuống đất, đôi mắt lão vẫn còn trợn to, vẫn cứ chứa đầy vẻ khiếp sợ không thể tưởng tượng được.

Khi lão ta ngã xuống, bụi bặm xung quanh cũng dính máu, giống hệt như lúc Thường Thường rơi lầu vậy.
Con ngươi của Trần Thụy Ngọc rung động, cứng đờ ngồi đó một lát, mới không tiếng động thét chói tai, chính mắt nhìn thấy một người chết ở ngay trước mặt, không thể nói là lực trùng kích này không lớn.
Ngay giây tiếp theo, một bóng ma nhào về phía y, đám đàn em dưới trướng của Lâm Khí Chi cùng đường bí lối, thế nhưng muốn ở giây phút cuối cùng kia xử luôn cả y và Trình Dương, để tiễn đưa cho ông chủ mình.
Y cuống quýt quay đầu lại muốn nhắc nhở Trình Dương mau chạy đi, lại thấy không biết Trình Dương đã thoát vây tự khi nào, trên chiếc ghế kia chỉ còn lại một đoàn dây thừng lộn xộn mà thôi.
Tiếp theo, cùng lúc đó, trước mặt Trần Thụy Ngọc như có một cơn gió lạnh xẹt qua, một thân hình mảnh khảnh xuất hiện trước mặt y, dùng cánh tay trắng nõn như ngọc kia nhẹ nhẹ nhàng nhàng nhặt lên khẩu súng ngắn rơi trên mặt đất kia của Lâm Khí Chi, "bằng", "bằng", "bằng", một loạt tiếng súng vang lên, diệt sạch đám côn đồ hung hăng đang vây quanh muốn nhào lên kia.
Tên côn đồ hung ác cuối cùng gần như là đã xông đến trước mặt Trần Thụy Ngọc, trong nháy mắt bị súng bắn chết, máu từ ngực hắn phụt ra, bắn lên trên mặt của Trần Thụy Ngọc.
Trần Thụy Ngọc ngửi được mùi rỉ sắt nồng nặc, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, xa xa nhìn thấy cảnh sát đang giơ súng chạy đến lại không thể phát huy bất cứ tác dụng gì, lấy lại bình tĩnh, nhìn Trình Dương chậm rãi che trước mặt y, trên mặt lại không có bất kỳ biểu cảm nào.
Trình Dương quay đầu lại nhìn y một cái, đút tay vào trong túi, một chút bộ dáng định cởi dây thừng ra cho y cũng không có.
Hầu kết của Trần Thụy Ngọc lăn lộn một chút, thân mình cứng đờ nhỏ giọng nói: "Cảm, cảm ơn, cậu đã cứu......"
"Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi, thì về sau đừng có xuất hiện ở trước mặt tôi nữa." Trình Dương giao lại khẩu súng trong tay cho Diêm Vĩ đang giơ tay với mình, lạnh lùng thốt, "Với cả A Thần A Viêm của anh nữa, tôi hy vọng anh có thể quản bọn họ cho tốt."
Đến giờ phút này, hình như là Trình Dương đã hoàn toàn phiền chán, không muốn tiếp xúc với đám người này nữa, nên không lưu lại chút tình cảm nào cả.

Trên mặt Trần Thụy Ngọc đầy vẻ ảm đạm, lại vẫn gật đầu, nói: "......!Được rồi, cậu hãy yên tâm."
Đang đứng trước màn hình giám sát, Tưởng Ứng Thần và Thẩm Viêm: "......"
Không bị điểm danh, Đường Mẫn thở phào một hơi rất rõ ràng, sau đó cậu ta quay ra nhìn Chu Khuyết Đình vẫn luôn không hề lên tiếng, đang định nói gì đó để an ủi an ủi cậu út nhà mình, lại phát hiện ra trong tay của đối phương thế nhưng cũng đang cầm một khẩu súng ngắn màu đen!
Đường Mẫn theo bản năng lùi về phía sau một bước: "Cậu út à, cậu, đây là định làm gì?!"
Trình Dương bình yên vô sự, Chu Khuyết Đình tự nhiên cũng thả lỏng lại, anh quay đầu cười cười, nói: "Vốn đang cho rằng chỉ có thể xử lý mấy người, để phòng ngừa xuất hiện tình huống ngoài ý muốn."
Tưởng Ứng Thần: "......"
Thẩm Viêm: "......"
Đường Mẫn run run rẩy rẩy nói: "Cái cụm mấy người kia, không có cháu đâu, đúng không."
Chu Khuyết Đình kinh ngạc nhìn Đường Mẫn, như là đang thấy kỳ quái về sự tự tin không biết từ đâu ra này của cậu ta: "Nếu như tay súng bắn tỉa không kịp đánh gục Lâm Khí Chi, mà mấy người không thể không tiến hành bỏ phiếu, vậy thì, tôi đương nhiên muốn áp dụng hành động ổn thỏa nhất."

"Có nghĩa là ——" Đường Mẫn ôm lấy một tia hy vọng cuối cùng, nói.
Chu Khuyết Đình cười nói: "Đương nhiên giết hết mấy người đi, như vậy thì người bỏ phiếu chỉ còn một mình tôi, như vậy thì sẽ không xuất hiện bất cứ tình huống ngoài ý muốn nào."
Đường Mẫn: "......"
Tưởng Ứng Thần: "......"
Thẩm Viêm: "......"
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Tiểu Chu, nhìn qua cứ tưởng là thanh niên năm tốt, chính trực sáng sủa như ánh mặt trời, trên thực tế cũng là một kẻ điên thôi!
*
 
Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Sau Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng - Yến Thập Nhật
Chương 61: 61: Chương 49- 1


Edit: Nguyệt Trường Ly
Cũng không biết Tưởng Ứng Thần và Thẩm Viêm là sợ cái tư thế lục thân không nhận này của Chu Khuyết Đình, hay là không dám làm trái với đoạn lời nói muốn bọ họ nhanh chóng biến đi kia của Trình Dương, tóm lại, đợi hai người báo cáo lại tình huống với cảnh sát xong, là lập tức như ngựa không dừng vó, ai về nhà nấy, cuối cùng cũng không dám đi đến trước mặt Trình Dương chọc cho người ta thấy phiền chán nữa.
Ngược lại thì Trần Thụy Ngọc, còn lắp bắp chạy đến cửa phòng bệnh của Trình Dương, tham đầu tham não lại muốn bày tỏ tâm ý của mình với Trình Dương thổ lộ một lần nữa.
Sau đó y đã bị Trình Dương thẳng tay, lưu loát, không chút lưu tình tẩn cho mấy trận, tẩn thật ấy, tẩn cái kiểu mà suýt nữa gãy cả xương sườn luôn ấy.
Giơ hai con mắt gấu trúc, cả người từ trên xuống dưới không có chỗ nào là không đau, cuối cùng, Trần Thụy Ngọc cũng không dám tới làm phiền Trình Dương nữa.
Trình Dương cũng phục luôn, người này thật là, quá đủ rồi, nói chuyện với y y kiểu nghe không hiểu, thế nào cũng phải bị tẩn một trận mới chịu thành thật
......
Hết chiến nhau với tay chân của Lâm Khí Chi lại bị hạ thuốc, Chu Khuyết Đình thấy không yên tâm, nên Trình Dương mới lại vào bệnh viện nằm.

Xét thấy lần nằm viện này nguyên nhân không phải lỗi tại cậu, nên Chu Khuyết Đình cũng giúp cậu che giấu chuyện này với người nhà.
Lúc mẹ Trình gọi điện thoại tới hỏi sao lại không trở về nhà ăn cơm Tất Niên, cậu nói là đột nhiên công việc có biến, rất bận, Chu Khuyết Đình còn hỗ trợ lấp l**m, nói là đều tại anh giới thiệu một công việc khác cho Trình Dương, tiền lương thì cao đấy, nhưng trong khoảng thời gian giao năm này lại không được nhàn.
Mẹ Trình hỏi có thể cao đến mức nào, nếu bận quá, cùng lắm thì xin nghỉ việc luôn chứ.

Chu Khuyết Đình không nói thì thôi, vừa mở miệng đã khiến cả người đã chế.t cũng phải kinh ngạc không thôi: "Làm xong có thể kiếm được một ngàn vạn."
"?"Cho dù là một người mẹ cực kỳ yêu thương cho con trai mình, nhưng mẹ Trình cũng không khỏi nói, "Vậy......!Dương Dương cố lên nha, làm xong vụ này chúng ta về hưu luôn."
Trình Dương: "......" Quá là chân thật.
Cuối cùng chờ đến khi thuốc trong cơ thể bị trao đổi chất xong, sau khi bác sĩ xác nhận là sẽ không lưu lại di chứng gì, Chu Khuyết Đình mới bằng lòng cho Trình Dương xuất viện, sau đó, hai người cùng nhau bay trở về thủ đô.

Chu Khuyết Đình phải điên cuồng làm cho xong luận văn, Trình Dương thì phải nỗ lực viết bản thảo làm video.
Dù gì thì cũng phải thực hiện lời hứa một ngàn vạn kia.
Tuy rằng Chu Khuyết Đình rất muốn bỏ ra số tiền này, nhưng mỗi lần mới vừa há mồm ra, là sẽ bị Trình Dương sâu kín hỏi: Có thể giữ được công việc của mình không? Sang năm sẽ biến thành dân thất nghiệp lang thang sao?"
Chu Khuyết Đình: "......"
Thật ra Trình Dương cũng không cứ nhất định muốn giả vờ thanh cao trước mặt Chu Khuyết Đình, tiền của người khác tiền đều có thể lấy, chỉ tiền của Chu Khuyết Đình là không được? Nếu vậy thì thật sự quá không thú vị, thật.
Nhưng cậu......!cậu thật sự cảm thấy rất không được tự nhiên.
Trong quan niệm của câu, nhận tiền của người khác, là nhất định phải trả giá chút gì.

Hợp đồng lúc trước ký với Tưởng, Thẩm kia, khả năng, trong mắt người ngoài thì cậu chỉ lãi chứ không lỗ, nhưng cậu đặc biệt đúng lý hợp tình nghĩ, thứ tôi trả giá chính là tôn nghiêm quý giá tôn đấy.
Tôn nghiêm là vô giá, cậu lỗ to đấy nhá, có được không?
Trình Dương là thật sự phát huy câu nói "người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch" đến mức cực hạn.
Nhưng lúc này đây, Chu Khuyết Đình vừa cho tiền, vừa giao ra cả trái tim, còn bày ra dáng vẻ lo được lo mất cảm thấy chính mình làm không tốt.

Tất cả những gì người này làm cho cậu, đều là thật sự không cầu báo đáp.
Muốn nói, trên đời này có ai sẽ đối xử không cần báo đáp với cậu như vậy, khả năng cũng chỉ có một người, là ai kia thôi.
Thật khó xử, ai, Trình Dương thở dài, bực bội xoa xoa huyệt Thái Dương, không được, phải nhanh thay đổi đầu óc, suy nghĩ chút chuyện khác mới được.
Cậu dựa vào trên sô pha, uống sữa chua, xem điện ảnh, bắt đầu cân nhắc, kịch bản cho video mới nên viết cái gì đây?
Chuyện của hai vị bạn trai cũ đã viết xong rồi, cũng không thể viết Tiểu Đường được, tuy rằng lời tên nhóc này nói ra không được xuôi tai cho lắm, nhưng vẫn chưa đến mức phải bị chính mình viết vào talk show phê phán.
Chẳng lẽ muốn viết Tiểu Chu? "Khoe" trên Talk show cũng có phải là "khoe" trong khoe ân ái đâu! Nếu viết vào nhất định sẽ bị chởi cho.

Trình Dương "sùn sụt" sùn sụt" hút hết hộp sữa chua, bỏ vỏ rỗng xuống, nằm ngã xuống sô pha, vắt chéo chân nghĩ, Chu Khuyết Đình thật sự là "ai kia" sao?
Cậu lót cánh tay xuống dưới đầu, nhớ lại từng chi tiết khi chung sống với Chu Khuyết Đình, đột nhiên phát hiện ra, mỗi một lần cậu gặp được nguy cơ, Chu Khuyết Đình đều có thể kịp thời xuất hiện, giải vây cho cậu.
Nghĩ vậy, cậu xoay người ngồi dậy: Mỗi một lần gặp được nguy cơ đều kịp thời xuất hiện?
Sao lại có thể có chuyện trùng hợp như vậy?
Đèn kéo quân trong đầu cậu lược qua những cảnh tượng có sự xuất hiện của Chu Khuyết Đình kia, một thứ mang tính tiêu chí như bị dừng hình ngay trước mắt cậu.
Danh thiếp.
Mỗi lần gặp, Chu Khuyết Đình đều cố chấp, nhất định phải đưa cho cậu một tấm danh thiếp mới.
Trình Dương mím môi, từ trong một góc xó xỉnh nào đó lật ra một tấm danh thiếp có in mấy chữ【Chu đạo trưởng】, tìm một cái dao nhỏ, cậu rạch tấm danh thiếp ra thật cẩn thận.
Thình lình hiện ra trước mắt cậu, nằm trung gian của tấm thẻ còn không to bằng lòng bàn tay là một cái chip mong mỏng.
Cầm con chip lên bằng hai ngón tay, cậu thấy rõ một ba chữ cái viết tắt quen thuộc được in rõ trên đó: GPS.
Bỏ dao nhỏ xuống, cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài.
Chu Khuyết Đình xách túi nilon có in tên siêu thị, mở cửa ra, đè xuống khóe miệng đang giương lên, đặt túi xuống, chuẩn bị đến thư phòng xem Trình Dương.
Mấy ngày nay Trình Dương đều đang cố viết kịch bản cho video talk show, oán giận nói đã rụng không ít tóc.
Anh đẩy cửa ra, định nói cho Trình Dương biết chuyện anh đã mua dầu gội có chiết xuất tinh dầu từ gừng tươi, có thể thử xem.

Nhưng trong thư phòng trống trơn, không có người.
Trên bàn sách cũng sạch sẽ, ngay cả laptop Trình Dương hay dùng cũng đang gập lại cất gọn.
Chu Khuyết Đình sửng sốt, từ xa xa nhìn thấy hai tờ giấy màu trắng lẳng lặng nằm ở trên mặt bàn.
Trong lòng anh giật nảy một cái, có một loại dự cảm không tốt, đi vào phòng, bước đến trước bàn làm việc, thấy rõ được hai tờ giấy bị rạch ra này là của cùng một tấm danh thiếp.
Danh thiếp anh đã đưa cho Trình Dương.
Sắc mặt của Chu Khuyết Đình đọng lại từng chút một, tay chân đều cứng đờ.
Trình Dương bị đánh thức bởi những tiếng khóc nghẹn ngào, cậu gãi gãi đầu, đi chân trần xuống giường, theo tiếng khóc tìm đến thư phòng, nhìn thấy người đàn ông ngày thường luôn trầm ổn trấn định kia, đang ngồi trước bàn sách, đối diện với tấm danh thiếp bị cậu rạch ra kia, che lại đôi mắt, khóc thật sự xấu.
Trình Dương hoảng sợ, mới chợt phản ứng lại, dựa vào cạnh cửa, lười biếng nói: Hành vi b**n th** bị phát hiện, nhưng cũng không cần phải sợ hãi đến vậy chứ."
Chu Khuyết Đình bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía cửa, giọng nói khàn khàn, hốc mắt phiếm hồng: "......Cậu không đi?"
"Sao tôi phải đi?" Trình Dương cười tủm tỉm đi đến trước mặt anh, thô lỗ mà lau sạch những vết nước ẩm ướt trên mặt anh, "Chờ nghe anh giải thích xong, tôi xem xem có vừa lòng không, lại quyết định xem có muốn đi hay không sau."
Chu Khuyết Đình sững người tại chỗ.
Trình Dương cúi đầu nhìn anh, dùng ngón tay miêu tả ngũ quan anh tuấn thâm thúy của anh, sau đó nâng khuôn mặt anh lên, ôn nhu nói: "Sao lại không nói lời nào?"
"......!Rất xin lỗi." Chu Khuyết Đình nghẹn ngào một lúc lâu, cũng chỉ nghẹn ra được ba chữ này..
 
Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Sau Mỗi Ngày Đều Ở Tu La Tràng - Yến Thập Nhật
Chương 62: Hoàn chính văn


Cái gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, con người cho rằng cứ lớn lên rồi là sẽ trưởng thành, là tâm lý sẽ tự ổn định, gặp được bất cứ vấn đề gì đều có thể ứng xử một cách tự nhiên, nhưng thực tế thì sao, thực tế có lẽ chính là họ chỉ là đang mạnh mẽ áp lực bản tính chân thật của chính mình, loại áp lực này, ở trong tình huống bình thường có lẽ có thể hoàn thành rất khá, nhưng ở trước mặt của người thân yêu nhất, căn bản là......!căn bản là, không thể nhịn nổi.
Cho dù vượt qua hai cái thế giới, trải qua việc rèn luyện nỗi cô độc gần hai mươi năm, ở trước mặt của cậu, anh vẫn như cũ vụng miệng vụng lưỡi, chất phác không biết nói chuyện.
Chu Khuyết Đình không nói lời giải thích ra được, Trình Dương cũng không ngại, cậu chỉ lo nói suy nghĩ của chính mình: "Thật ra tôi vẫn luôn suy nghĩ, vì sao sẽ có người không tiếc gì, vô điều kiện đối xử tốt với tôi? Tôi không tin trên thế giới này sẽ có tình yêu vô duyên vô cớ."
Sau khi nghẹn họng một lúc lâu, Chu Khuyết Đình chỉ biết nói: "......!Tôi không phải tên b**n th** cuồng theo dõi."
"Tôi biết," Trình Dương cười một tiếng, thu lại tất cả mọi vẻ hài hước, nhẹ giọng nói, "Nhiều năm như vậy, sống rất vất vả sao, nhóc tự bế."
Thân thể của Chu Khuyết Đình run lên.
Trình Dương "Oa" một tiếng: "Thật đúng là anh à, tôi biết mà, tôi hẳn là không có fan nào b**n th** như vậy mới đúng!"
Nghiêm túc nhấn mạnh rằng chính mình không phải b**n th**, Chu Khuyết Đình: "......"
Trình Dương lắc đầu: "Không chỉ là b**n th**, mà còn âm âm u u nữa, nếu chỉ là fans bị thu hút vì thiết lập nhân vật của tôi khi làm idol, hẳn là sẽ không phải loại tính cách bất ổn này."
Chu Khuyết Đình ngơ ngẩn nhìn Trình Dương, trên thế giới này, à không, là trên cả hai cái thế giới, anh là người hiểu biết Trình Dương nhất, không còn ai khác nữa.

Có thể nghe Trình Dương than thở như vậy, đã nói rõ là Trình Dương không hề giận anh chút nào, một chút cũng không.
Dù sao thì đánh là thân, mắng là yêu......!Chu Khuyết Đình ổn định lại tinh thần, nói: "Chúng ta đã rất nhiều năm rồi không gặp, hơn nữa còn gặp lại trong thế giới này, cho nên tôi mới......"
Trình Dương gật đầu: "Dù sao thì lúc trước anh đúng là rất nghe lời tôi đấy, rời khỏi cô nhi viện xong là không quay trở về luôn, trong lúc nhất thời không dám nhận mặt với tôi, cũng là chuyện có thể hiểu được"
"Tôi có trở về." Chu Khuyết Đình giải thích có chút vội vàng, "Nhưng lúc tôi đến đó thì cậu đã không còn ở đó nữa."
"Nhưng anh phát hiện ra tôi thành minh tinh, xong cũng thấy yên tâm luôn, yên lặng làm một fan hâm mộ nho nhỏ của tôi, chú ý nhất cử nhất động của tôi, tận đến ngày đó, khi tôi bị tai nạn xe cộ, anh mới hiện thân chắn cho tôi một chút, kết quả là xuyên đến cùng tôi luôn."
Chu Khuyết Đình: "......" Quả nhiên là tất cả mọi chuyện, đều không trốn được đôi mắt của Trình Dương.
Nói cách khác, ở trước mặt Trình Dương, anh vĩnh viễn không có chuyện gì có thể giữ được bí mật cả.
Lỗ tai của Chu Khuyết Đình đỏ rực lên từng chút một.
Trình Dương nhéo nhéo lỗ tai của anh: "Vì sao không trực tiếp nói cho tôi? Đoán đi đoán lại, chơi vui lắm sao?"
Cái tên ác liệt này hoàn toàn đã quên mất, rằng lúc trước Chu Khuyết Đình rõ ràng đã lấy hết can đảm muốn nói rõ chân tướng, cậu lại dõng dạc nói cái gì mà "Đừng miễn cưỡng", lăng là chắn lại tất cả lời nói ra đến bên miệng của người ta.
Tuy rằng dù thật sự cho Chu Khuyết Đình cơ hội, thì có lẽ anh vẫn sẽ lùi bước ngay phút cuối cùng......!Nói thật, ngay cả chính anh cũng không biết vì sao, có thể là cận hương tình khiếp đi.

Tựa như, rõ ràng biết Trình Dương là minh tinh, làm fans, biết được toàn bộ hành trình của Trình Dương, nhưng trước nay anh đều chưa từng lộ diện trước mặt của Trình Dương.
"Nhóc tự bế," Trình Dương gọi anh một tiếng, híp híp mắt lại nói, "Cho nên, cuối cùng tôi cũng nhận ra anh rồi, có phải là đã vượt qua khảo nghiệm của anh rồi không?"
Chu Khuyết Đình vừa định nói mình không có khảo nghiệm gì cả, lại nghe thấy người kia nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Vượt qua được khảo nghiệm rồi, tôi hẳn là là có thể chuyển chính thức rồi chứ."
Chu Khuyết Đình ngây người, mình đang định nói gì cũng quên mất luôn.
Chuyển chính thức......!Là có ý gì?
Đại não của anh chuyển động một cách trì trệ, chớp chớp mắt, anh trầm giọng nói: "Cậu......!Tôi......"
Trình Dương chặc lưỡi một tiếng: "Bạn học Tiểu Chu ngây thơ à, sau khi anh đã xác nhận rằng quan hệ của đôi ta cũng không sai biệt gì so với lúc trước, quan hệ của cơ thể hiện giờ của hai chúng ta rất có thể là kiếp trước kiếp này từ chỗ của mẹ tôi, không phải là đã buông khúc mắc, cảm thấy có thể dùng thân thể bây giờ để yêu đương rồi sao?"
Cậu sát lại gần Chu Khuyết Đình, dùng sức x** n*n mặt anh: "Sẽ không mới được có mấy ngày như vậy anh cũng đã thay đổi ý định, không muốn làm vậy rồi đấy chứ? Thích sạch sẽ đến nỗi đó hay sao, hả?"
"......" Quả nhiên là cái gì cũng không giấu được cậu, hốc mắt Chu Khuyết Đình đột nhiên có chút đỏ lên.
Anh nhớ, khi còn nhỏ, đầu óc của anh như một mớ hỗn độn, không biết khóc cũng không biết nháo, thậm chí, ngay cả biểu tình trên mặt cũng không biết làm, tất cả mọi người đều cho rằng anh không có nhận thức gì về bản thân, có thể tùy ý bắt nạt.
Thế nhưng, cho dù lại chậm chạp, lạnh, đói, bị đánh, thì người cũng sẽ thấy khó chịu mà.

Ngoài Trình Dương ra, trước nay, không có một ai sẽ nhớ tới, rằng anh cũng chỉ là một con người bình thường như bao người khác, biết đau cũng biết khóc mà thôi.
Trình Dương thả mặt của Chu Khuyết Đình ra, vẻ mặt trầm trọng cầm lấy một cái gương đặt ở trước mặt anh, nói: Tôi không nên gọi anh là nhóc tự bế, nên gọi anh là thích khóc nhè mới đúng."
Chu Khuyết Đình chật vật quay người đi, thả chậm lại hô hấp, thật dài, thật dài, một hồi lâu sau mới quay đầu sang, sắc mặt đã bình tĩnh trở lại.
Giọng anh khàn khàn, mở miệng nói: "Trình Dương, tuy rằng cậu đã biết, nhưng tôi còn muốn chính thức nói lại với cậu một lần."
"Ừ ừ." Trình Dương đặc biệt kéo một chiếc ghế dựa ra, ngồi lên ra vẻ xin chăm chú lắng nghe.
Chu Khuyết Đình nhìn Trình Dương: "Tôi muốn nói rõ ràng trước, không phải vì cảm kích, cũng không phải bởi vì chỉ có hai chúng ta là cùng đến từ một thế giới, có chung một hồi ức."
Trình Dương có chút phá hư không khí, vuốt vuốt cằm, nói: "Cho dù như vậy cũng không sao mà, luôn phải có nguyên nhân để sinh ra cảm giác chứ."
"......" Chu Khuyết Đình nắm lấy bả vai của Trình Dương, "Đừng cắt ngang lời nói của tôi."
Trình Dương: "......!Được rồi."
Chu Khuyết đình: "......"
Trình Dương đợi một lát, Chu Khuyết Đình vẫn không nói chuyện, cậu không nhịn được chớp chớp mắt: "Anh nói đi."
Chu Khuyết Đình: "......!Cảm xúc bị cắt ngang, không nối liền được."
Trình Dương lại chặc lưỡi một tiếng, đứng dậy đấm vào đầu Chu Khuyết Đình một chút: "Lão tử không nên chiều anh, còn không phải là thích em, muốn yêu đương với em, sau đó ở bên nhau cả đời sao? Rốt cuộc muốn ấp ủ đến bao giờ đây!"

Chu Khuyết Đình ngơ ngác mặc cho cậu đánh, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Cho nên......!Có thể chứ?"
Trình Dương dùng tới kính ngữ: "Ngài đoán xem."
"......" Cho dù Chu Khuyết Đình có là một khúc gỗ, thì lúc này cũng nên thông suốt, nhìn vẻ mặt "không còn gì để mà nói" của Trình Dương, không thầy dạy cũng hiểu, tiến lên một bước, nhẹ giọng nói, "Vậy thì anh......!anh có thể hôn em sao?"
Trình Dương kinh ngạc nhìn anh một cái, trong mắt tràn đầy đều là "Tiểu tử tiến bộ nhanh thế", sau đó cậu nói: "Không được."
Ý của "không được", chính là "có thể".
Chu Khuyết Đình cúi đầu, thật cẩn thận chạm vào môi Trình Dương một cái.
Rất mềm mại, không có hương vị gì, thế nhưng, chỉ là muốn hôn.
Trình Dương bị mổ mấy lần, rất là không kiên nhẫn nói: "Anh là học sinh tiểu học sao, thế này mà cũng gọi là......."
Lần này cậu không thể nói xong hết câu, một nụ hôn vội vàng, nồng nhiệt, che trời lấp đất, hầu như muốn nuốt cậu vào bụng nháy mắt đã đến, không chỉ làm cho ngoài miệng cậu không nói được bất kỳ câu gì, mà ngay cả đầu óc cậu cũng là một mảnh hỗn độn, cái gì cũng không nghĩ được.
Nụ hôn đã đến muộn rất nhiều năm này, vượt qua hai cái thời không, cuối cùng cũng đã đến.
- Chính văn, xong -.
 
Back
Top Bottom