Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 40: Chương 40


----

Lúc hai người bọn họ cùng nhau gõ hộp gỗ với động tác hung ác, biểu cảm dữ tợn không giống giáo viên dạy học theo dõi học sinh trung học mà giống như là hai tên đồ tể.

Khương Bảo đang chán ghét muốn gạt mắt sang một bên, đột nhiên phát hiện hộp bọn họ gõ kia là "Hộp tiết kiệm tiền" của cô! Bên trong chứa toàn bộ tiền tiết kiệm một năm nay của cô.

“Trịnh Hữu Mặc! Ai cho ông động vào đồ của tôi?!”

Số tiền này của Khương Bảo đều là tiền cô vất vả kiếm được.

Dám ăn cắp tiền của cô, cô sẽ phát điên mất.

Cô tức giận đến mức nhặt một cái chân ghế bị gãy trên mặt đất muốn liều mạng với hai cha con này.

Một khắc xông lên bị Lý Tú Lan ngăn lại.

Lý Tú Lan khóc như một con trâu già, giọng r*n r* không ngừng, Khương Bảo căn bản nghe không rõ bà đang nói cái gì.

“Bà là mẹ tôi! Mẹ ruột tôi! Tại sao bà để cho bọn họ trộm tiền của tôi? Đó là tiền của tôi! Rốt cuộc vì sao, tại sao bà vẫn hướng về hai người ngoài?”

Khương Bảo rất sụp đổ, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Cô vừa khóc, Lý Tú Lan đã ngừng khóc.

Lý Tú Lan khàn giọng nói cho cô biết nhà bị chồng của mấy người phụ nữ tối hôm qua cùng bà đi gây sự đập phá, phải dùng tiền xây lại một lần nữa.

Không xây lại sẽ không ở được.

Người đứng đắn trong thôn biết đức hạnh của cha con Trịnh Hữu Mặc, cũng không muốn qua lại với bọn họ.

Lý Tú Lan không tìm được người hỗ trợ chỉ có thể đi mời những người phụ nữ đanh đá không giống phụ nữ đàng hoàng kia.

Chỉ cần có lợi ích thì cái gì họ cũng dám làm.

Ngay từ đầu Lý Tú Lan nói xong chuyện sẽ cho họ tiền lì xì, kết quả tiền lì xì không có còn phải bồi thường tiền, còn bị bắt vào đồn công an một đêm.

Những ông chồng hung hãn kia cũng không phải ăn chay, sáng sớm đã cầm xẻng cuốc đập nát căn phòng vốn đã lọt gió này của họ.

Khương Bảo không có chút đồng tình đối với bọn họ: "Phòng ốc bị đập giờ trách tôi sao? Không phải bởi vì các người rắp tâm bất lương muốn tính kế tôi.

Hơn nữa phòng ốc này là của tôi sao? Trên sổ nhà viết tên của tôi sao?”

“Cái nhà gạch thô co tổng cộng hai cái phòng, vợ chồng các người ở phòng lớn, con trai ông ta ở phòng nhỏ.

Tôi ở đây mười một năm, chỉ có một cái giường nhỏ đặt ở nhà chính là của tôi.

Các người bắt nạt tôi như vậy, còn muốn tôi bỏ tiền sửa phòng, bà nằm mơ!"

Khương Đại Bảo ở đây mười một năm, mỗi đêm đều chỉ có thể ngủ ở cái giường nhỏ trong nhà chính.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 41: Chương 41


----

Sau khi Khương Bảo xuyên đến thì không khỏi tức giận đuổi Trịnh Đăng Nguyệt trong phòng nhỏ ra.

Lúc đầu Trịnh Đăng Nguyệt không chịu nhưng sau đó cô phát hiện cậu ta thích một nữ sinh trong lớp họ nên uy h**p cậu ta rằng sẽ nói những việc ác cậu ta làm ở nhà cho nữ sinh kia biết thì cậu ta mới không tình nguyện mà nhường phòng.

Thật ra, Trịnh Đăng Nguyệt rất ít khi ở nhà vì dù sao hoàn cảnh trong ký túc xá vẫn tốt hơn ở nhà.

Nhưng cậu ta thà để phòng trống còn hơn là để Khương Đại Bảo ở.

Cậu ta biết việc làm của mình là vô đạo đức nên không dám cho bạn nữ kia biết.

Nhưng vì lợi ích của mình nên cậu ta chết không thay đổi.

Lý Tú Lan vẫn luôn thiên vị hai cha con này nên khi Khương Bảo dọn vào phòng nhỏ bà còn khuyên can.

Nếu như nói cha con họ Trịnh trời sinh tính ác và ích kỷ thì Lý Tú Lan chính là quỷ vẽ đường cho họ và luôn luôn bao che.

Kẻ giúp đỡ người phạm tội lại càng đáng trách

Khương Bảo vừa nghĩ tới đây thì dùng hết sức tránh Lý Tú Lan đang ngăn cản mình ra, giơ chân ghế lên định gõ lên đầu Trịnh Hữu Mặc.

Đáng tiếc Trịnh Hữu Mặc đầu cứng ngắc, Khương Bảo không làm ông ta bị thương chút nào không nói, còn bị khuỷu tay ông ta đụng ra ngoài.

Cô lảo đảo về phía sau vài bước, sắp ngã xuống đất, sau lưng bỗng dưng có một bàn tay đỡ lấy cô.

Người nọ ôm eo cô, giữ cô vững vàng.

Khương Bảo quay đầu nhìn thấy là Giang Thành.

Giang Thành đã về, nghĩ đến lời Khương Bảo nói sợ sau khi cô về sẽ bị cha dượng làm khó, liền muốn tới xem một chút.

Chưa từng nghĩ vừa đến đã nhìn thấy Khương Bảo thiếu chút nữa bị cha dượng cô đụng xuống đất.

Sắc mặt Giang Thành đột nhiên âm trầm xuống: "Ông ta đánh cô sao?”

Khương Bảo lắc đầu, khóc còn thê thảm hơn cả Mạnh Khương Nữ: "Ông ta trộm tiền của tôi!”

Cảm xúc căng thẳng của Giang Thành thoáng thả lỏng, sắc mặt hơi dịu lại.

Anh buông Khương Bảo ra, đi về phía cha con họ Trịnh, tay phải mở ra: "Đưa cho tôi.”

Trịnh Đăng Nguyệt thấy anh cao lớn, thể trạng to khỏe, vừa nhìn cũng không phải dễ chọc, lập tức sợ hãi rút tay, và lui về phía sau vài bước.

Trịnh Hữu Mặc không biết gì cả ngẩng cái cằm hai tầng của ông ta lên, dùng khuôn mặt mập mạp có thể nướng bánh kia khiêu khích nhìn Giang Thành: "Tại sao tôi phải đưa cho cậu? Đây là tôi….”

Ông ta còn chưa nói xong đã bị Giang Thành đá một cái bay ra ngoài.

Chợt nghe một tiếng "Rầm", một đám bụi bay lên.
...

Lý Tú Lan bị cú đá kia dọa đến choáng váng không kịp phản ứng, đến khi nghe Trịnh Hữu Mặc nằm trên mặt đất phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo, mới nhanh chóng chạy tới đỡ ông ta.

Kính của Trịnh Hữu Mặc bị rơi lệch, một gọng kính đặt lên lỗ tai, một cái khác treo trên miệng.

Ông ta một bên gào một bên mắng: "Mày con mẹ nó từ đâu đến đây làm trò du côn ác ôn, dám chạy đến nhà người khác đánh người.

Tao phải đến đồn công an kiện mày!"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 42: Chương 42


----

Giang Thành động tác lưu loát nhấc chân lên bổ sung một cước, giây tiếp theo, ngực Trịnh Hữu Mặc phát ra một tiếng "Rắc rắc" giòn tan.

Lúc này ngay cả âm thanh Trịnh Hữu Mặc cũng không phát ra được, chỉ có thể thở phì phò và há to miệng th* d*c.

Giang Thành cụp mắt nhìn xuống ông ta, ánh mắt lạnh lùng: "Còn kiện nữa không?”

Giọng anh đều đều không hề có chút dao động nào nhưng rơi vào trong tai Trịnh Hữu Mặc lại khiến hắn kinh hồn bạt vía.

“Chúng tôi không kiện nữa! Cầu xin cậu đừng đạp nữa, đạp nữa sẽ chết người đấy!” Lý Tú Lan quỳ xuống bên cạnh Trịnh Hữu Mặc, khóc đến ch** n**c mắt nước mũi.

Tầm mắt Giang Thành chậm rãi dời về phía Trịnh Đăng Nguyệt.

Trịnh Đăng Nguyệt trốn ở phía sau, mặt bị dọa trắng bệch, mồ hôi lạnh sau lưng từng tầng từng tầng chảy xuống.

Thấy Giang Thành bỗng nhiên nhìn về phía mình, vội vàng lắc đầu như trống bỏi, thịt trên mặt bị vung đến run rẩy: "Tôi không nhìn thấy gì hết, là ba tôi tự ngã! Anh chưa từng đến nhà tôi!”

Giang Thành nghe vậy, không thèm nhìn họ nữa.

Anh khom lưng nhặt hộp gỗ rơi trên mặt đất lên, xoay người trực tiếp đi tới trước mặt Khương Bảo nhét lại hộp vào trong tay cô.

Khương Bảo biết ơn nhìn Giang Thành một cái, sau đó phẫn nộ nói với Trịnh Hữu Mặc: "Chút tiền này của tôi cũng không đủ để ông xây nhà.

Thay vì trộm tiền của tôi không bằng hỏi mẹ tôi xem bà ấy giấu năm ngàn tệ Mạnh Tu Viễn cho bà ấy ở đâu!"

Không thể nghi ngờ những lời này là ném bom vào hố phân, k*ch th*ch "sự phẫn nộ của dân chúng".

Ngực Trịnh Hữu Mặc đột nhiên không đau, căm tức nhìn Lý Tú Lan bảo bà giao tiền ra.

Một lần nữa sắc mặt Trịnh Đăng Nguyệt sống động, giúp cha cậu ta thẩm vấn Lý Tú Lan.

Lý Tú Lan cứng họng muốn kêu oan cho mình lại không biết nên giải thích như thế nào.

Bà không lấy năm ngàn kia.

Lúc trước Mạnh Tu Viễn tới cửa từ hôn quả thật để lại năm ngàn tệ, chủ ý là bồi thường cho Khương Bảo nhưng không như những gì cô nói.

Bởi vì lúc ấy là ở văn phòng đại đội, bí thư Khương Kiến An và vợ ông Hứa Lệ Quyên đều ở đó.

Mạnh Tu Viễn tự giác từ hôn không sai, là tư tưởng phong kiến của trưởng bối khiến anh gánh vác trách nhiệm không nên thuộc về anh.

Vì vậy, anh nói với bọn họ là: Niệm tình hai nhà có giao tình cũ, năm ngàn tệ này coi như lễ gặp mặt lần đầu tiên kẻ bề dưới như anh tặng cho người bề trên.

Hứa Lệ Quyên cắn chết những lời này, cho rằng Lý Tú Lan cũng không phải người Khương gia, bà không có liên quan gì đến "giao tình" này cho nên một phân tiền cũng không cho bà, cất hết toàn bộ vào túi mình.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 43: Chương 43


----

Sau khi trở về Lý Tú Lan không nói chuyện này cho Trịnh Hữu Mặc vì sợ Trịnh Hữu Mặc sẽ bảo bà đi đòi lại.

Khương Kiến An là Bí thư chi bộ Đảng của thôn Tiểu Mộc, Hứa Lệ Quyên là Chủ nhiệm hội phụ nữ.

Lý Tú Lan định coi năm ngàn tệ này chưa từng tồn tại.

Bà không ngờ Khương Bảo lại biết chuyện này, bây giờ còn tiết lộ cho Trịnh Hữu Mặc.

Điều này làm cho bà không biết nên nói như thế nào cho rõ ràng!

Nhìn thấy "một nhà ba người" kia bởi vì tiền náo loạn nội chiến, Khương Bảo cảm thấy thật sự quá hả giận!

“Đi thôi.”

Giang Thành thấy lông mày Khương Bảo dần dần hạ xuống, tâm trạng tốt lên, ý bảo cô đi theo mình.

Từ sau khi vào nhà, đầu óc Khương Bảo bị chuyện cha con Trịnh Hữu Mặc trộm tiền của mình k*ch th*ch đến có chút chập mạch, Giang Thành bảo cô đi theo mình, cô thật sự đi theo anh.

Chờ đi được nửa đường đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo, dừng lại hỏi anh: "Đi đâu vậy?"

“Nhà tôi.”

“Nhà anh? Đến nhà anh làm gì?”

Giang Thành nhắc nhở cô: "Tôi đã đánh Trịnh Hữu Mặc, hẳn là hiện tại bọn họ nhìn cô rất không vừa mắt, nói không chừng sẽ trút giận lên người cô."

Khương Bảo biết anh nói có lý.

Vì giúp cô Giang Thành mới đánh người, ba người kia khẳng định sẽ tự động quy cô và Giang Thành về một phe.

Giang Thành đánh người có thể phủi mông rời đi, nếu cô còn đợi ở đó, nói không chừng sẽ bị liên hợp đánh một trận.

Nhưng cô vẫn ưỡn ngực, mạnh miệng nói: "Tôi không sợ bọn họ!”

Giang Thành nhìn cô từ trên xuống dưới: "Cô quên đi.”

Anh nhớ tới lúc mới tới, Khương Bảo giơ một cây gậy gỗ không biết nhặt ở đâu đi đánh người, kết quả bị người ta hất khuỷu tay ngã thì có chút im lặng.

"Lần sau hay là cô đừng bốc đồng như vậy.

Tay chân cô nhỏ, tay không thể nhấc, vai không thể gánh, đi hai bước liền mệt mỏi, có thể đánh thắng ai chứ?"

Khương Bảo nghe được giọng điệu coi thường của anh lần nữa, trong lòng rất không phục nhưng cũng biết anh nói đúng.

Đi theo anh thêm một đoạn đường, Khương Bảo nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên mở miệng nói: "Anh biết đánh nhau, nhưng tôi cảm thấy anh không nên đạp cú thứ hai."

Giang Thành cho rằng cô đang thương hại cha dượng, chờ nghe được câu nói tiếp theo của cô, trong mắt không tự giác mang theo ý cười.

Khương Bảo lo lắng nói: "Anh đá gãy xương sườn ông ta, nếu thật sự ông ta muốn kiện anh thì anh phải làm sao? Loại tiểu nhân âm hiểm như ông ta từ trước đến nay không giữ lời bao giờ.”

Giang Thành không cho là đúng: "Trong lòng tôi biết rõ.”

“Có bao nhiêu?" Khương Bảo buồn bực, xương cốt đều gãy rồi thì cái này có thể có bao nhiêu?

Cô nhìn Giang Thành bình thản ung dung, không hoảng hốt chút nào, trong đầu không khỏi lóe lên ý nghĩ, lại gần nhỏ giọng hỏi: "Anh có người quen trong cục sao? Có thể tránh được mấy năm đi tù sao?”

Giang Thành: "......”

“Rốt cuộc có phải hay không ?”

Giang Thành thở dài, nói: "Tôi chỉ đạp gãy một cái xương sườn của ông ta thôi.”

“Cho nên?”

"Một cái thì tính là hình phạt quản lý trị an, giam giữ tối đa mười ngày, hai cái trở lên phải chịu hình phạt hình sự."

Khương Bảo nghe xong trợn mắt há hốc mồm.

Cô chưa từng đánh nhau, không biết gãy mấy cái xương sườn còn có cách nói khác.

Cô lập tức nhìn Giang Thành với ánh mắt sùng bái: "Anh giỏi thật đấy! Không hổ là thân kinh bách chiến!”

“Cô đang khen tôi sao?”

“Đúng vậy!”

Câu trả lời dứt khoát lưu loát, giọng nói vừa ngọt vừa giòn.

Thâm tâm Giang Thành rung động, nghiêng đầu nhìn cô.

Thấy cô đang ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn cười với anh, đôi môi hồng hào trong con ngươi lấp lánh.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 44: Chương 44


----

Dáng vẻ xinh đẹp của cô khi cười rộ lên càng đẹp mắt, dưới ánh mặt trời sau giờ ngọ tô đậm, ngũ quan càng phát sáng, cả khuôn mặt cũng có vẻ càng động lòng người.

Chưa có ai khen anh giỏi vì anh đi đánh nhau.

Cậu và chú hai luôn khuyên anh không nên đánh nhau với người khác vì sẽ dễ gặp phiền phức.

Lồng ngực Giang Thành lập tức dâng lên một sự vui sướng khó có thể nói thành lời.

Anh vui vẻ, nói nhiều hơn: "Hình phạt quản lý trị an sẽ không có tiền án, đối với tôi không có ảnh hưởng gì.

Nhưng nếu ông ta kiện tôi, mọi người sẽ biết chuyện ông ta trộm tiền của con gái mình.

Bất luận ông ta có bị kết án trộm cắp hay không, danh dự chính trị của ông ta chắc chắn không còn sót lại chút gì.

Thử hỏi trường học nào dám cho một người trộm gà trộm chó làm giáo viên."

Khương Bảo nghe anh phân tích xong, bừng tỉnh đại ngộ, càng bội phục anh: "Hóa ra anh không chỉ giỏi quyền cước mà còn giỏi cả pháp luật!"

Tục ngữ nói: Thiên xuyên vạn xuyên, mông ngựa không mặc.

Giang Thành đã bị Khương Bảo liên tục khen ngợi dỗ đến vui vẻ, bước chân dẫn cô về nhà đều có chút lâng lâng.

Giang Thành vốn không phải người của thôn Tiểu Mộc.

Sau khi cha mẹ qua đời, anh được hai nhà cậu và chú hai cùng nhận nuôi.

Mỗi lần ở một nhà nửa năm, sau đó thay phiên nhau.

Ở thôn Tiểu Mộc là nhà cậu anh.

Cậu và mợ có hai đứa con trai, con trai lớn đã kết hôn và ở riêng với vợ, con trai út còn ở nhà với cha mẹ.

Khi Giang Thành đưa Khương Bảo về nhà, cậu mợ và con trai út đều đi làm, trong nhà không có ai.

Nhà của bọn họ ở trong một đám nhà gạch thô ở thôn Tiểu Mộc thoạt nhìn vô cùng "đẳng cấp", sân cũng dùng tường gạch xanh vây lại, trên cửa khóa lại.

Khương Bảo thấy Giang Thành quen tay móc ra một cái chìa khóa từ dưới một viên gạch dưới chân tường, sau đó mở cửa lớn dẫn Khương Bảo đi vào.

Khương Bảo theo anh vào nhà chính ngồi xuống, sau đó bình tĩnh hỏi Giang Thành: "Tôi về với anh như vậy, trong thôn sẽ không có người nói xấu tôi chứ?"

Giang Thành cười khẽ một tiếng: "Bây giờ cô mới nhớ ra vấn đề này sao?”

“Ồ? Vậy tôi không ngồi nữa!”

"Vào cũng vào rồi, bây giờ cô đi ra ngoài có ích lợi gì? Huống chi, tôi đánh cha dượng cô ở nhà cô mới là chuyện dễ đem đi nói xấu chứ?"

Người trong thôn thấy gió chính là mưa, một chuyện từ đầu thôn truyền tới cuối thôn, trải qua vô số miệng người dặm mắm dặm muối rất có thể liền biến thành một chuyện lạ không liên quan chút nào.

Ví dụ như hôm nay, Giang Thành giúp Khương Bảo đòi lại tiền của mình, là chuyện tốt giúp người làm niềm vui.

Ai không biết nhất định phải nói Khương Bảo dẫn theo một người đàn ông hoang dã trở về hành hung cha già.

“......!Vậy anh đi mở cửa viện ra.”

Đây là giới hạn cuối cùng của Khương Bảo.

Cửa mở cho người khác biết bọn họ thẳng thắn vô tư, không làm chuyện không thể để người khác biết.

Giang Thành hỏi Khương Bảo có muốn ăn gì không, cô nói không cần.

Cô ngồi trên băng ghế nhỏ trong nhà chính, lấy ra từ trên cổ một sợi dây đỏ tinh tế, phía dưới sợi dây đỏ có một chiếc chìa khóa bằng đồng thau.

Cô dùng chìa khóa mở khóa hộp gỗ, từ bên trong rút ra một tấm đại đoàn kết và hai tấm Hồng Kim Long cho Giang Thành.

“Tiền phòng tối qua là 12 tệ, cho anh.

Có thể phải cho tôi mượn quần áo và thắt lưng một ngày.”

Giang Thành không có nhận tiền, anh nhìn chằm chằm cái hộp gỗ trong tay Khương Bảo: "Đây là loại khóa cổ à?"

Khương Bảo giơ lên cho anh xem: "Tướng quân không xuống ngựa! Tôi mua ở chỗ lão thợ khóa công xã Hòa Bình.

Vốn tôi muốn ông ấy làm một cái khóa ngầm cho tôi, nhưng đi tới đó thấy được cái khóa này cảm thấy rất thú vị nên đã mua lại.

Giang Thành nghe xong gật đầu, ánh mắt chuyển hướng đến một đống tiền giấy trong hộp kia: "Trong này có bao nhiêu? Cô có thể cho tôi biết không?”

“Cộng thêm mười hai tệ, tổng cộng hai trăm ba mươi sáu tệ tám hào.”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 45: Chương 45


----
Khương Bảo thường xuyên đếm tiền trong hộp, cô nhớ rõ quá trình kiếm từng đồng tiền trong này.

Không ngờ Giang Thành nghe thấy số tiền tiết kiệm, buột miệng nói: "Chỉ có vậy thôi sao?"

Anh nghĩ số tiền có thể làm cho Khương Bảo mất kiểm soát và đánh người phải là một con số lớn, không ngờ chỉ có hơn hai trăm.

"Cấm cười." Khương Bảo rất nghiêm túc nói với anh: "Đây là số tiền mà tôi vất vả kiếm được! Tôi kiếm được nhiều như vậy đã là rất giỏi rồi!"

"Đúng đúng, rất giỏi, tôi không cười cô nữa."

Giang Thành hứa với cô, nhưng khóe miệng vẫn cong lên.

Khương Bảo lạnh mặt, lắc ba tờ tiền giấy trong tay: "Anh có muốn không? Nếu không, tôi sẽ không cho anh nữa!"

Giang Thành không nói gì, anh nhận ba tờ tiền.

Sau đó anh rút ra năm tờ tiền từ trong ví tiền của mình, đưa cho cô cùng với những tờ tiền mà Khương Bảo trả lại cho anh.

"Anh làm gì vậy?" Khương Bảo không hiểu.

"Nếu ba dượng cô đi bệnh viện điều trị, phải cần nhiều tiền như này."

Khương Bảo nhìn sáu tờ tiền vài giây, rồi ngẩng đầu nhìn Giang Thành, vẻ mặt kinh ngạc: "Anh đánh người mà còn quan tâm đến hậu quả sao?"

"Cái gì?" Giang Thành không nghe rõ.

"Không có gì." Khương Bảo đoán anh có lẽ không hiểu cô đang nói gì, nên chuyển sang nói:" Tôi đang khen anh, khen anh làm việc có nguyên tắc."

Khương Bảo nhìn số tiền kia, lại hỏi anh: "Anh chắc chắn muốn tôi đưa cho ông ấy sao?"

"Ừ, tôi đã đưa tiền cho cô, cô có muốn đưa cho ông ấy không, đó là chuyện của cô."

"Anh muốn giúp tôi lấy lại thiện cảm từ bọn họ, để cho bọn họ không kiếm chuyện với tôi nữa, đúng không?"

Giang Thành đánh người, lại đưa tiền điều trị cho mình.

Anh làm người xấu, để cô làm người tốt.

Bằng cách này, đối với người ngoài, bọn họ không giống một đôi, tình trạng ở nhà của cô sau này sẽ tốt hơn.

Khương Bảo nói: "Không ngờ anh lại suy nghĩ chu đáo đến vậy."

"Cô...!cô muốn hiểu thế nào cũng được." Vẻ mặt Giang Thành hơi mất tự nhiên.

Anh thực sự có ý định này, nhưng khi được Khương Bảo nói ra, anh cảm thấy hơi chột dạ.

Về phần chột dạ cái gì, anh cũng không biết.

Khương Bảo không biết anh đang nghĩ cái gì, cô chỉ cảm thấy chàng trai trẻ này bướng bỉnh, không hề lạnh lùng khó gần như vẻ ngoài của anh.

Khương Bảo nhận tiền, bỏ vào trong hộp gỗ của mình, khóa lại.

Giang Thành khó hiểu nhìn hành động này của cô: "Cô cất vào hộp làm gì? Số tiền này không phải dùng ngay sao?"

Khương Bảo cười nói: "Trịnh Hữu Mặc là giáo viên công, ông ta không cần tốn tiền khám bệnh."

Trong thời đại thiếu thốn vật chất, nhân viên công chức thậy sự nhận được phúc lợi chữa bệnh này, chi phí khám bệnh của bọn họ đều do đơn vị chi trả.

"Vậy cô…"

"Anh vừa nói đưa tiền cho tôi, tôi muốn đưa cho ông ta không đều do tôi quyết định.

Sao, anh muốn thất hứa sao?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 46: Chương 46


----

Cô cười đến mức mắt nheo lại, giống như một con mèo ranh mãnh, đang lên kế hoạch làm điều xấu với anh.

Giang Thành sững sờ, Khương Bảo đã đưa hộp gỗ tới, nói: "Tôi có thể gửi ở chỗ anh được không, anh giúp tôi giữ vài ngày.

"

Ngôi nhà bị san bằng của cô đã không còn chỗ nào để giấu chiếc hộp, hơn nữa ở đó còn có hai con sói luôn rình mò chiếc hộp của cô hàng ngày.

Khương Bảo muốn giao hộp cho Giang Thành giữ hộ.

"Tại sao lại là tôi? Cô không sợ tôi trộm tiền của cô sao?"

Giọng nói cố ý hạ thấp của Giang Thành cất giấu sự mong chờ.

Sau đó, anh nghe được Khương Bảo trả lời: "Bởi vì anh giàu rồi, anh không thèm để ý đến số tiền nhỏ bé này của tôi.

"

"! "

Anh tưởng cô tin tưởng mình, thì ra chỉ là sự lựa chọn tốt nhất sau khi hiểu rõ bản chất con người.

Giang Thành xụ mặt nhận hộp, khóa vào ngăn kéo trong phòng mình.

Lúc anh vào phòng, có một người đi vào sân.

Là một chàng trai, mặc áo sơ mi xanh giặt đến phai màu, khuôn mặt trắng trẻo, mắt to trong veo, đuôi mắt hơi rũ xuống.

Anh ấy không cao lắm, tóc màu nâu đen tự nhiên, chất tóc mềm mại, trông khá đẹp trai.

Anh ấy nhìn thấy Khương Bảo ngồi trong phòng khách nhà Giang Thành, đột nhiên ngây người.

Khương Bảo thấy anh ấy ngơ ngác, nên cô nói trước: "Anh tìm ai?"

Chàng trai mở miệng, vẻ mặt bối rối.

Cho đến khi Giang Thành từ trong phòng đi ra, cổ họng nghẹn ngào của anh ấy mới phát ra âm thanh.

"Anh họ.

"

Anh ấy gọi Giang Thành là anh họ, Khương Bảo lập tức đoán ra, anh ấy là em út trong nhà.

Giang Thành thấy anh ấy đã về, lập tức giới thiệu Khương Bảo: "Khương Đại Bảo, người thôn chúng ta, có lẽ em biết rồi.

"

Sau đó anh lại giới thiệu với Khương Bảo: "Đây là em họ tôi, Lưu Thịnh.

"

Khương Bảo gật đầu với Lưu Thịnh, chào hỏi anh ấy: "Xin chào, đồng chí Lưu, tôi là Khương Bảo.

"

Khương Bảo mỉm cười nhìn Lưu Thịnh, khi ánh mắt chạm nhau, Lưu Thịnh đột nhiên cúi đầu xuống, lắp bắp trả lời: "Cô! cô! xin chào! "

Anh ấy khó khăn nói ra hai chữ này với Khương Bảo, sau đó quay đầu nói với Giang Thành: "Anh, trong nhà có khách, em đi gọi mẹ về.

"

Khương Bảo nhìn anh ấy bỏ chạy như đang chạy trốn, chống cằm kinh ngạc: "Trông tôi đáng sợ lắm sao? Sao anh ấy lại có vẻ sợ tôi nhỉ?"

Giang Thành lại không cảm thấy hành vi của Lưu Thịnh kỳ lạ, tính cách của anh ấy hơi hướng nội, có người lạ đến nhà sẽ khiến anh ấy căng thẳng là chuyện bình thường.

Anh hỏi Khương Bảo: "Không phải cô tên là Khương Đại Bảo sao?"

Vừa rồi sao cô lại nói mình tên là Khương Bảo?

Khương Bảo nghiêng đầu, giọng điệu kiên định nói: "Tôi tên là Khương Bảo, xin đồng chí Giang đừng gọi tôi là Khương Đại Bảo nữa.

"

"Tại sao vậy?"

"Quá quê mùa, tôi không thích.

"

"! "
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 47: Chương 47


----

Lưu Thịnh chạy ra ngoài chỉ vài phút đã gọi mẹ mình về.

Lâm Tố Nga có vóc người nhỏ nhắn, tay và mặt hơi đen.

Bà mặc một cái áo vải lao động dính bùn đất và vỏ lúa mì, tay đang cầm một cái bao tải.

Sau khi bà nhìn thấy Khương Bảo, vẻ mặt cũng giống như Lưu Thịnh vừa rồi, có vẻ hơi căng thẳng.

Bà đặt bao tải xuống, lau đi lau lại tay vào quần áo, nói với Giang Thành: "Thành Tử, sao cháu mời khách đến nhà mà không báo trước cho mọi người, trong nhà chưa chuẩn bị gì cả.

"

Bà không đợi Giang Thành giải thích, vội vàng ra lệnh cho Lưu Thịnh: "Lão Nhị, con đi pha một cốc nước đường cho đồng chí Khương.

"

Lưu Thịnh nhanh chóng đi vào phòng bếp, một lát sau, mang một cốc nước đường đến trước mặt Khương Bảo: "Cô uống! uống nước! "

Giọng nói vẫn lắp bắp.

Nếu không phải Khương Bảo nghe anh ấy nói chuyện bình thường với Giang Thành, cô sẽ nghi ngờ anh ấy bị nói lắp.

Khương Bảo thật sự cảm thấy hơi khát, nên nâng cốc nước lên uống.

Nhưng khi uống một ngụm, cô suýt nữa ngất đi.

Cô kìm nén cảm giác cồn cào trong bụng, cô cầm cốc nước đến trước mặt nhìn kỹ.

Chỉ thấy dưới đáy cốc có một lớp hạt màu trắng, chưa tan hết trong nước nóng.

Khương Bảo xấu hổ, anh ấy đã cho bao nhiêu đường vậy!

Giang Thành thấy thái độ của Lâm Tố Nga với Khương Bảo, rõ ràng bà đã hiểu lầm, anh vội vàng kéo bà sang bên cạnh nói chuyện.

Sau khi nghe anh giải thích, Lâm Tố Nga mới hiểu được lý do Khương Bảo ở trong nhà bọn họ.

Bà nghe thấy Khương Bảo có người ba dượng khốn nạn và người mẹ nhu nhược, đau lòng nghĩ: một cô gái xinh đẹp như vậy mà cũng bắt nạt được, gia đình kia đúng là không ra gì!

Bà bảo Khương Bảo ở lại ăn cơm tối, còn muốn cô ở lại, nhưng bà biết điều này không phù hợp.

Đó là một cô gái chưa chồng, không có mối quan hệ gì với họ, tự nhiên vào ở, tin đồn trong thôn có lẽ sẽ trở thành: Khương Bảo đang mang thai con của Giang Thành.

Mang thai ở đâu, mang thai lúc nào sẽ được kể lại chi tiết như thể họ tận mắt nhìn thấy.

Thấy mặt trời dần lặn xuống, Khương Bảo đề nghị muốn đi.

Cô muốn về xem tình hình trong nhà, dù sao cô vẫn sống ở trong thôn, cũng phải trở về.

Lâm Tố Nga bảo Giang Thành đưa cô về, nói nếu ba mẹ vẫn bắt nạt cô, thì dẫn cô về đây, bà sẽ tìm chỗ ở cho Khương Bảo.

Gia đình Lâm Tố Nga ở phía bắc thôn, Khương Bảo ở phía nam thôn, trên đường sẽ đi qua nhà bác cả Khương Kiến An.

Khi cách nhà Khương Kiến An một đoạn, Khương Bảo dường như nhìn thấy mẹ cô tranh cãi với ai đó ở cửa Khương gia.

Khi đến gần hơn, cô xác nhận người đang cãi nhau là Lý Tú Lan, mà người cãi nhau với Lý Tú Lan là bác cả Hứa Lệ Quyên của Khương Bảo.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 48: Chương 48


----

Lý Tú Lan hèn mọn cầu xin Hứa Lệ Quyên cho bà ta một ít tiền.

"Nhà em bị đập nát, Hữu Mặc bị đánh phải nằm viện.

Chị không cho em vay tiền, chúng em thật sự không còn đường sống."

Hứa Lệ Quyên cao to lực lưỡng đứng ở trên bậc thang xi măng cao hơn, đối mặt với Lý Tú Lan giống như một ngọn núi.

Bà ta châm biếm nói: "Nhà các cô có đường sống hay không liên quan rắm gì đến bà đây! Lý Tú Lan, cô đã tái giá, không phải người Khương gia.

Cô tìm tôi đòi tiền? Đầu và mông cô đặt nhầm chỗ rồi à."

"Nhưng khi Đại Bảo bị hủy hôn, cậu ta đã đưa năm nghìn tệ, trong đó có một phần của nhà chúng tôi, chị phải đưa cho tôi số tiền này!"

"Đó là cho nhà họ Khương chúng tôi, Lý Tú Lan, cô xứng sao?"

"Tôi sinh hai đứa con cho Khương gia! Tại sao tôi không xứng! Lương Lương của tôi vẫn ở nhà mấy người, thằng bé còn gọi tôi là mẹ!"

Lý Tú Lan và người chồng đã mất Khương Phúc có hai đứa con - Khương Đại Bảo và Khương Tuấn Lương.

Khi Lý Tú Lan bị coi là sao Tang Môn* và đuổi ra khỏi nhà, Khương Đại Bảo cũng bị đuổi ra ngoài.

Nhưng Khương Tuấn Lương là con trai, có khả năng nối dõi tông đường, con đàn cháu đống cho Khương gia nên được giữ lại.

(* Sao Tang Môn: là một bộ sao khá nhạy cảm trong Tử vi lá số vì nó mang nhiều ý nghĩa tiêu cực khiến mọi người cảm thấy sợ hãi, lo lắng.

Tang Môn là bại tinh nên thường chủ về sự mất mát, buồn phiền, tang thương.)

Khi đó Khương Tuấn Lương mới bốn tuổi, không chắc liệu bây giờ cậu ấy còn nhớ mẹ ruột là Lý Tú Lan không.

Hứa Lệ Quyên nghe được Lý Tú Lan nói, không kiên nhẫn liếc bà ta: "Tôi nuôi Lương Lương mười hai năm, bây giờ Lương Lương gọi tôi là mẹ."

Lý Tú Lan nghe con trai mình gọi người phụ nữ khác là mẹ, tức giận đến run lên: "Đó là con tôi! Tại sao bà lại cướp con tôi!"

Hứa Lệ Quyên nghe được lời của bà ta như nghe chuyện cười: "Cô đừng nói nhảm nữa, con của cô? Con cô không phải tên là Trịnh Đăng Nguyệt sao? Khương Tuấn Lương đã không còn quan hệ với cô rồi!"

Bà ta nói tới đây, bỗng nhiên nhìn thấy Khương Đại Bảo ở đằng xa, nụ nở cười xấu xa: "Này, đó cũng là con cô, nhưng cô chắc không muốn nhận đâu."

Hứa Lệ Quyên khoanh tay tựa vào khung cửa, đánh giá Khương Bảo và Giang Thành bằng ánh mắt không thân thiện: "Ôi, mấy hôm trước vừa bị người ta hủy hôn, bây giờ lại đi cùng một tên côn đồ.

Đúng là hồ ly tinh của thôn chúng ta, luôn biết quyến rũ người khác."

Khương Bảo vô duyên vô cớ bị mắng chửi khi đang đi trên đường, cảm giác như ăn phải phân vậy.

Hứa Lệ Quyên là người đanh đá, cứng đầu và vô lý.

Nếu bạn cố gắng nói chuyện lịch sự với bà ta, bà ta sẽ không hiểu, như đàn gảy tai trâu.

Nếu bạn mắng bà ta, miệng bà ta giống như đã từng uống nước phân, lời mắng mỏ bẩn đến không thể nghe nổi.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 49: Chương 49


----

Khương Bảo vốn không muốn để ý tới Hứa Lệ Quyên, vì cãi nhau với bà ta là chuyện vô nghĩa, chỉ lãng phí thời gian.

Nhưng Lý Tú Lan lại tiến lên kéo cô lại, kích động nói với Hứa Lệ Quyên: "Đại Bảo mang họ Khương, con bé là người Khương gia, trong cơ thể chảy dòng máu của Khương gia nên con bé phải có một phần trong năm nghìn tệ!"

Hứa Lệ Quyên không ngờ Lý Tú Lan có thể bỏ qua lời châm chọc của mình về con gái, mà tiếp tục đòi tiền mình.

Lý Tú Lan nhìn cô ngây người, kéo tay Khương Bảo, vội vàng nói: "Đại Bảo, con mau nói giúp mẹ một câu đi! Chỉ có con mới có thể giúp mẹ, mẹ xin con!"

Khương Bảo không muốn giúp bà ta, đồng thời cũng không muốn để cho người phụ nữ trước mặt hả hê.

Với ý định làm hỏng mọi chuyện, cô chậm rãi nói: "Bác cả, mẹ, có lẽ mọi người không biết, Mạnh phó lữ cho bác năm nghìn tệ, thật ra là tiền bồi thường hủy hôn của cháu.

Năm nghìn tệ phải là của cháu, mọi người không được một đồng nào."

Hứa Lệ Quyên nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô, còn tưởng cô sẽ cầu xin mình như Lý Tú Lan, không ngờ cô lại muốn đòi lại toàn bộ số tiền.

"Cô đang nói chuyện điên rồ gì vậy?"

Khương Bảo mỉm cười, tiếp tục nói: "Mạnh phó lữ rõ ràng có ý đó, mấy người vẫn giả ngu.

Cháu bao dung nên không so đo.

Cháu có thể chia cho mọi người một nửa số tiền, nhưng một nửa còn lại phải trả cho cháu.

Nếu không cháu sẽ đến huyện, nói chuyện này cho Mạnh phó lữ."

"Mấy người đã gặp Mạnh phó lữ, nghiêm túc và chính trực như tùng như trúc.

Cháu tin anh ấy sẽ xử lý công bằng, mọi người cảm thấy thế nào?"

Khương Bảo nói chuyện êm tai, làm cho người ta cảm thấy như đang được tận hưởng gió xuân nếu bỏ qua ý định đe dọa trong lời nói của cô.

Hứa Lệ Quyên chưa từng thấy cách mắng chửi này, há hốc mồm.

Bà ta không biết mắng lại như thế nào, bắt đầu nắm cánh tay cô, muốn dùng vũ lực đuổi cô đi.

"Á!"

Khương Bảo bị nắm đau, giây tiếp theo biến thành tiếng gào của Hứa Lệ Quyên.

Khương Bảo ngẩng đầu, Mạnh Tu Viễn không biết tới từ lúc nào, bẻ cổ tay Hứa Lệ Quyên rồi đẩy bà ta ra.

...

Một giây trước Khương Bảo còn nói muốn đến huyện tìm Mạnh Tu Viễn xử lý, một giây sau người đã tới.

Điều này gần như làm cho bệnh tim của Hứa Lệ Quyên tái phát.

Cổ tay bị bẻ của Hứa Lệ Quyên vẫn còn đau, nhưng vào lúc này bà ta chết lặng, đầu óc quay cuồng, hoàn toàn quên mất phải phản ứng thế nào.

Sau một lúc lâu, bà ta mới "Ôi" một tiếng, chớp mắt, vẻ mặt tươi cười mời Mạnh Tu Viễn vào nhà:

"Sao đồng chí lại rảnh rỗi tới đây, có chuyện cần tìm Kiến An sao? Kiến An đang làm ở phòng xã, đợi tôi đi gọi, cậu vào trong ngồi đi!"
 
Back
Top Dưới