Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn

Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 20: Chương 20


----

"Chị Mỹ Hồng, chị nhận lấy mua đồ dùng học tập cho bọn nhỏ, em thấy học sinh trong thành phố đều dùng bút bi và bút máy, vở cũng rất đẹp.

Bọn con trai thích chơi bi thủy tinh, con gái thì tặng khăn tay cho nhau, chị mua cho bọn nhỏ đi.

"

Khương Bảo biết, không chỉ cần phải chú trọng việc ăn uống và quần áo, nếu như muốn hoà nhập vào một tập thể lớn thì còn cần rất nhiều thứ.

"

"Số tiền còn lại, chị mua cho mình chút đồ ăn ngon, lựa thêm mấy thước vải đẹp rồi đưa cho em, em may cho chị mấy bộ quần áo mới.

"

Kim Mỹ Hồng nghe xong, nghẹn họng nửa ngày cũng không nói gì.

Sau đó mới nói với Khương Bảo rằng cô đối xử với cô ấy còn tốt hơn cả người nhà mẹ để đối xử với cô ấy.

Thật ra điều kiện nhà mẹ đẻ Kim Mỹ Hồng không tệ, chiếc xe đạp kia chính là của hồi môn bọn họ cho cô, chẳng qua là lúc trước sau khi cô sinh con, phát hiện trong nhà quá nghèo, cho nên quyết định đến tìm nhà mẹ đẻ giúp đỡ.

Lúc đó người nhà mẹ đẻ nói với cô ấy những lời rất khó nghe, còn bảo đừng trở về nữa.

Kim Mỹ Hồng vô cùng cảm kích Khương Bảo, cảm thấy cô xinh đẹp như vậy, lại tốt bụng, còn rất biết kiếm tiền, quả thực là tiên nữ từ trên trời rơi xuống.

Cô còn đem những hành vi ác liệt của Trịnh Hữu Mặc và tính cách tốt bụng của Khương Bảo kể cho các bác gái ở trong thôn nghe.

Chỉ qua một ngày, Khương Bảo từ cô gái xui xẻo bị người ta cười nhạo vì bị từ hôn kia trở thành cô bé đáng thương bị cha dượng chèn ép, bị mẹ ruột coi thường.

*

Sau khi Trịnh Hữu Mặc và con trai rời đi, ngày hôm sau lại trở về.

Bọn họ mang về một tin tức, nói là đối tượng từ hôn của Khương Bảo kia vẫn chưa rời đi, hiện tại đang ở trong khách sạn huyện.

Khương Bảo cảm thấy rất kỳ quái, theo như trong sách viết thì lúc này Mạnh Tu Viễn đã trở lại khu vực, sao lại còn ở trong thị trấn.

Cô còn chưa kịp suy nghĩ kỹ càng thì Trịnh Hữu Mặc đã tự mình sắp xếp xong lịch trình cho cô: "Đại Bảo, hôm nay mày đi qua đó tìm cậu ta lý luận, làm lớn chuyện lên, buộc cậu ta phải một lần nữa đính hôn với mày!"

Khương Bảo nhìn ông ta giống như nhìn một tên bệnh tâm thần, cuối cùng cười lạnh một tiếng: "Ông nghĩ hay lắm!"

Muốn cô quấn lấy một người đàn ông vừa mới từ hôn với mình? Cô có điên mới đi làm loại chuyện mất mặt như vậy!

Trịnh Đăng Nguyệt thất vọng đi theo cha ra khỏi phòng, hỏi ông ta: "Cô ta không chịu đi thì làm sao bây giờ?"

Trịnh Đăng Nguyệt vốn không muốn xen vào chuyện này, nhưng nghe cha mình nói, nếu như mất đi người anh rể vừa có tiền vừa có quyền này thì về sau cậu ta chỉ có thể đi làm nông dân mà thôi, cậu ta đương nhiên không muốn!
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 21: Chương 21


----

Cậu muốn ngồi trong văn phòng, uống trà đọc báo.

Trịnh Hữu Mặc nghiến răng nghiến lợi nói: "Không đi thì cũng phải đi!"

"Đi như thế nào?"

"Trói nó lại!"

!

Khương Bảo không biết tại sao mình lại nằm ở trên giường khách sạn, rõ ràng cô đã biết Trịnh Đăng Nguyệt có ý đồ bắt cóc mình, cũng đã thuyết phục cậu ta thành công, thế nhưng nội dung vở kịch vẫn phát triển theo tình tiết trong tiểu thuyết.

Buổi tối hôm trước, trong lúc mơ mơ màng màng ngủ, cô nghe thấy bên tai có tiếng sột soạt.

Mở mắt ra nhìn thì phát hiện Trịnh Đăng Nguyệt đang cầm dây thừng đứng ở đầu giường.

Cô sợ tới mức xém chút nữa đã đi chầu ông bà ngay tại chỗ.

Khương Bảo cảnh giác hỏi cậu ta muốn làm gì, cậu ta nói muốn trói cô đưa đến trước mặt Mạnh Tu Viễn, ép anh "đi vào khuôn khổ".

Khương Bảo bị cậu ta làm cho tức cười: "Bắt cóc người khác là phạm pháp, phải ăn cơm tù, có thể cậu vừa trói tôi mang đến trước mặt Mạnh Tu Viễn, anh ta liền bắt cậu lại.

Hơn nữa cha cậu sẽ vì đứa con trai phạm tội này mà bị kéo đến công xã phê bình, đến lúc đó ngay cả công việc cũng sẽ mất.

"

Trịnh Đăng Nguyệt nghe cô nói như vậy, thầm nghĩ thế này không được! Cơm tù không ngon! Hơn nữa nếu như cha mất việc thì mỗi tháng cậu ta sẽ không có tiền để ăn thịt.

Cậu ta lập tức từ bỏ, ném dây thừng bỏ chạy.

Lúc này Khương Bảo đang ủ rũ nằm ở trên giường, quay đầu nhìn về phía nhà vệ sinh.

Cửa phòng nhà vệ sinh không đóng, tiếng nước ào ào bên trong truyền tới tai Khương Bảo vô cùng rõ ràng, cô biết chính là người nam phụ trong tiểu thuyết kia đang tắm rửa.

Lát nữa anh ta tắm rửa xong sẽ chui vào trong chăn của cô.

Sau đó cả hai sẽ bị "bắt gian tại giường".

!
Ban đầu Mạnh Tu Viễn chỉ định nghỉ bốn ngày, nhưng hiện tại đã kéo dài đến sáu ngày.

Buổi diễn thuyết cũng đã kết thúc, nhưng anh vẫn không tìm được nữ sinh mặc váy trắng kia.

Trường học sắp xếp cho anh ở lại trong một khách sạn, mỗi đêm trước khi ngủ anh sẽ lấy chiếc khăn tay ra v**t v*.

Chiếc khăn tay này anh nhặt được ở dưới tàng cây trong trường học, khăn tay bằng vải bông, viền trăng lưỡi liềm, bên trên thêu hoa hồ điệp trên nền vàng, còn thoang thoảng mùi xà phòng rất thơm.

Vị trí anh nhặt được chiếc khăn tay này trùng khớp với vị trí cô đứng lúc trước, cho nên anh có cảm giác cái khăn tay này chính là của nữ sinh mặc váy trắng đó làm rơi.

Từ xưa đến nay, trong các quyển sách dân gian cũng có miêu tả, mở đầu một cuộc tình chính là khi chàng trai nhặt được đồ vật của cô gái đánh mất, tỷ như là trâm cài tóc, khuyên tai hoặc là khăn tay, sau đó chính là một chuyện tình thắm thiết.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 22: Chương 22


----

Mạnh Tu Viễn bỗng nhiên cảm thấy, anh và cô gái kia chắc chắn là có duyên phận.

Anh nhịn không được đem chuyện này nói cho bạn tốt là Vương Hải Khoan nghe, Vương Hải Khoan nghe xong liền cười lớn, hồi lâu cũng không bình tĩnh lại được.

Đến khi nhìn thấy vẻ mặt Mạnh Tu Viễn trở nên âm trầm, anh ấy mới ngừng cười, chế nhạo một câu: "Đồng chí Mạnh, cậu đã từng tuổi này rồi mà còn ảo tưởng mấy chuyện tình yêu lãng mạn đó sao?"

Mạnh Tu Viễn sửa lại: "Đây không gọi là ảo tưởng, đây là duyên phận, là tình cảm nảy sinh, ai mà không muốn ở bên người mình thích chứ? Hôn nhân sắp đặt là suy nghĩ cổ hủ thời phong kiến, đánh mất quyền tự chủ của con người, không có tình yêu, rất khó có hạnh phúc.

"

Vương Hải Khoan cũng không phủ nhận quan điểm của anh, chỉ bình tĩnh nói ra quan niệm của mình.

"Tư tưởng của cậu mới mẻ, cũng chính là cách làm được xã hội mới đề xướng.

Nhưng tôi cảm thấy, hôn nhân sắp đặt cũng không phải là hoàn toàn xấu.

Đôi khi người được cha mẹ sắp xếp lại là loại người thích hợp với mình.

"

"Tôi và người yêu đều rất hài lòng với nhau, chúng tôi rất hạnh phúc.

"

Vương Hải Khoan bình thản nói, từ biểu hiện của anh có thể thấy được cuộc sống hiện tại của anh thật sự hạnh phúc.

Mạnh Tu Viễn biết quan niệm của hai người khác nhau, không thuyết phục được, cho nên không thảo luận vấn đề này nữa.

Ngày thứ hai sau khi Mạnh Tu Viễn kết thúc diễn thuyết, hiệu trưởng Lâm Vĩnh Hoa ngỏ lời mời anh về nhà ăn cơm tối.

Mạnh Tu Viễn đoán được, chắc chắn là ông ta muốn giới thiệu con trai với mình, sau đó lại uyển chuyển nhắc tới chuyện tuyển quân nhập ngũ.

Mạnh Tu Viễn không muốn đi, nhưng lại cảm thấy qua cầu rút ván có vẻ không hay cho lắm, đành phải đồng ý.

Đến khi ăn cơm anh mới biết được, thì ra Lâm Vĩnh Hoa có một trai một gái, con trai lớp 12, con gái lớp 11.

Không giống như Lâm Vĩnh Hoa đầu to trán cao, hai đứa nhỏ lớn lên đều rất đẹp.

!

Từ sau khi Lâm Ôn Ôn nhìn thấy Mạnh Tu Viễn đứng trên bục diễn thuyết ở hội trường thì đã hoàn toàn bị ngoại hình và khí chất trên người anh hấp dẫn.

Sau khi tan học trở về, cô đỏ mặt hỏi ba mình xem có thể mời anh về nhà ăn cơm hay không.

Lâm Vĩnh Hoa lúc đó cũng rất kinh hãi, không ngờ con gái nhà mình lại có dã tâm lớn như vậy.

"Người ta là sĩ quan, bối cảnh gia đình như vậy, sẽ không coi trọng chúng ta.

" Lâm Vĩnh Hoa uyển chuyển khuyên cô.

Lâm Ôn Ôn vừa nghe thấy lời này liền không vui.

Cô bĩu môi, nói: "Con cũng đâu có kém! Trước đây ba là cán bộ của cơ quan giáo dục địa phương, chẳng qua là bị điều đến đây, con tin một ngày nào đó ba sẽ được điều trở về.

"

Mặc dù con gái nói như vậy, nhưng Lâm Vĩnh Hoa vẫn cảm thấy chênh lệch quá lớn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 23: Chương 23


----

"Ba, ba nghĩ xem, nếu như con và Mạnh phó lữ thành đôi thì ba cũng không cần vì chuyện của anh trai mà rầu rĩ nữa."

Anh ruột của Lâm Ôn Ôn là Lâm Huy, ước mơ từ nhỏ của anh ấy là tòng quân.

Anh ấy cảm thấy làm quân nhân rất vinh quang, nhưng anh là một người mù màu đỏ và màu xanh, nếu như đăng ký nhập ngũ như bình thường thì lúc kiểm tra sức khỏe nhất định sẽ bị loại.

Lâm Vĩnh Hoa vì đứa con trai này mà đã vận dụng quan hệ khắp nơi, nhưng vẫn không có kết quả.

Đột nhiên nghe con gái nói như vậy, dường như chuyện này đã có hi vọng...

Nếu như chuyện này thành công thì Lâm gia chẳng khác nào nhặt được miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

Nếu không thành thì cũng không có tổn thất gì.

...

Trên bàn cơm, Lâm Ôn Ôn gắp thức ăn cho Mạnh Tu Viễn, Mạnh Tu Viễn không từ chối, hơn nữa lúc ăn cơm còn ném ánh mắt "nóng bỏng" về phía Lâm Ôn Ôn.

Trong lòng Lâm Ôn Ôn cực kỳ vui sướng, hai má cũng đỏ ửng lên, gắp thức ăn càng ân cần hơn.

Một lát sau, Mạnh Tu Viễn mở miệng nói: "Bộ quần áo này của cô rất đẹp."

Lâm Ôn Ôn sửng sốt: "Hả?"

"Mua ở đâu?" Mạnh Tu Viễn hỏi.

Anh hỏi quá đột ngột, Lâm Ôn Ôn vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc ngượng ngùng kia, đầu óc nhất thời không suy nghĩ kịp.

"Là đặt mua của một thợ may." Lâm Vĩnh Hoa trả lời thay cô.

"Thợ may? Thợ may nào?" Mạnh Tu Viễn tiếp tục hỏi.

Lâm Ôn Ôn không biết vì sao anh lại hứng thú với quần áo của mình như vậy, kinh ngạc hỏi ngược lại một câu: "Làm sao vậy?"

"À..." Mạnh Tu Viễn mơ hồ nói: "Tôi cảm thấy rất đẹp, muốn mua cho em gái một bộ."

"Anh còn có em gái sao?"

"...Ừ."

Mạnh Tu Viễn không có em gái, lý do này là anh bịa đặt ra, anh là con một trong nhà.

Hỏi thợ may là bởi vì loại vải của bộ quần áo này cũng là vải bông thô.

Hiện nay vải kaki, lụa polyester đang thịnh hành, hầu hết các cô gái trong thành đều mặc quần áo làm từ chất liệu mới này, rất ít khi mặc vải bông thô.

Ngoại trừ nữ sinh đứng dưới tán cây ngày đó thì Mạnh Tu Viễn chỉ nhìn thấy một số công nhân trong nhà máy mặc loại chất liệu này.

Trên người Lâm Ôn Ôn này cũng mặc một chiếc váy liền làm bằng vải bông thô màu trắng, thế nhưng kiểu dáng lại có chút khác với kiểu dáng của nữ sinh kia mặc.

Váy của nữ sinh kia rộng hơn, ngoài ra thì không có điểm gì đặc biệt.

Còn váy của Lâm Ôn Ôn lại dán sát vào người, hơn nữa phần eo còn dùng dây thắt lại, từ thắt lưng đi xuống, làn váy dần dần xòe ra, vô cùng phù hợp với dáng người cao gầy của cô.

Tuy rằng kiểu dáng không giống nhau, nhưng chất liệu lại giống, anh thầm nghĩ, liệu đây có phải là trùng hợp hay không? Cùng một thợ may? Nếu như thông qua thợ may kia thì liệu có thể tìm được nữ sinh kia hay không?
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 24: Chương 24


----

Lâm Ôn Ôn vừa nghe thấy anh khen váy của mình đẹp thì mặt lại đỏ lên, trả lời: "Thợ may là nông dân, không có cửa hàng ở trong thành phố, nếu anh muốn may quần áo thì tôi có thể đi đặt giúp anh."

"À..." Mạnh Tu Viễn chỉ à một tiếng rồi không nói gì nữa.

Một lúc lâu sau, anh nói một câu không liên quan: "Hôm đó ở trường học, tôi nhìn thấy có một nữ sinh cũng mặc chiếc váy giống như thế này."

Lâm Ôn Ôn cảm thấy những lời này của anh không đầu không đuôi, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Trầm mặc một lát, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một người.

"Khi nào?" Cô hỏi.

Mạnh Tu Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai mươi bốn tháng chín."

"Váy của cô ấy có phải rất rộng không? Không có thắt lưng?"

"Đúng vậy." Tim Mạnh Tu Viễn đập nhanh hơn: "Cô từng gặp qua?"

Lâm Ôn Ôn cười với anh: "Cô ấy chính là thợ may, hôm đó đến trường học đưa quần áo cho tôi.

Mặc dù là người nông thôn, nhưng tay nghề rất tốt, quần áo cô ấy may còn đẹp hơn so với quần áo may sẵn ở bách hóa cao ốc, tôi rất thích."

Lâm Ôn Ôn vẫn tự cho mình là con gái của cán bộ, cô khen người khác là vì thể hiện sự thân thiện của mình, cô thích cảm giác được người ta vây quanh nịnh nọt.

Tuy nhiên, cô sẽ sớm hối hận về những lời khen ngợi của mình dành cho Khương Bảo.

Nhìn thấy Mạnh Tu Viễn sau khi nghe xong lời này của mình thì rất phấn khích, còn đuổi theo dò hỏi thợ may kia tên là gì, ở nơi nào.

Không chỉ có Lâm Ôn Ôn, mà những người khác trong Lâm gia đều nhìn ra "ý đồ" của Mạnh Tu Viễn đối với thợ may kia.

Lâm Ôn Ôn muốn bản thân mình và Mạnh Tu Viễn trở thành một cặp, chứ không phải là muốn giới thiệu bạn gái cho anh.

Cho nên đương nhiên không chịu nói cho anh biết những tin tức khác của Khương Bảo, chỉ nói cô họ "Khương", còn cụ thể ở nơi nào thì không biết.

Chờ Mạnh Tu Viễn vừa rời đi, Lâm Ôn Ôn tức giận đập bát.

Lâm Ôn Ôn cảm thấy mình đối xử với Khương Bảo tốt như vậy, không ngờ cô lại muốn tranh giành đối tượng với mình.

"Nếu không phải con thấy cô ta đáng thương thì những bộ quần áo kia của cô ta cũng không bán được ra ngoài!" Lâm Ôn Ôn mắng.

Lâm Vĩnh Hoa biết tính tình con gái của mình, cũng không dám khuyên nhiều, chỉ nói: "Bỏ đi, cậu ta thích Khương Đại Bảo như vậy, có lẽ sẽ không coi trọng con đâu."

"Chỉ là một con nhỏ ở nông thôn, chỉ đi học có vài ngày, cô ta có tư cách gì để cạnh tranh với con?"

Lâm Huy ngồi ở bên cạnh không nói gì.

Lúc trước anh từng theo đuổi Khương Bảo, lúc ấy cô lấy lý do mình là nông dân, không xứng với anh rồi từ chối.

Nhưng anh biết, lý do thật sự là vì Khương Bảo không coi trọng anh cho nên mới nói như vậy.

Nếu không thì ai sẽ thật sự từ chối một đối tượng có điều kiện tốt hơn mình chứ?

Lâm Ôn Ôn mắng một hồi, bỗng nhiên quay sang nói với Lâm Huy: "Anh, bây giờ anh đi tìm bà mối đến nhà Khương Đại Bảo cầu hôn đi."

Lâm Huy bình tĩnh nói: "Em đừng làm loạn, cho dù anh và Khương Đại Bảo ở bên nhau thì phó lữ trưởng Mạnh cũng không hẳn sẽ thích em.

Huống chi, Khương Đại Bảo căn bản không có khả năng đồng ý ở bên anh."

"Cho dù anh ta không thích em, vậy cũng không thể thành đôi với Khương Đại Bảo! Khương Đại Bảo chỉ là một con nhỏ nhà quê, chữ cũng không biết được bao nhiêu, ngoại trừ gương mặt cũng coi như là xinh đẹp đó thì cô ta còn có cái gì chứ?"

Lâm Ôn Ôn vẫn cảm thấy những tên đàn ông thích Khương Đại Bảo đều là những người nông cạn thấp kém không có nội hàm, bởi vì ngoại trừ vẻ ngoài xinh đẹp ra thì cô thật sự không còn gì cả.

Người ở tầng cao không nên chỉ nhìn vẻ bề ngoài, mà cần phải xem xét sự phù hợp giữa tâm hồn.

Nhưng cô ta lại không ngờ tới Mạnh Tu Viễn cũng là người nông cạn như vậy!

...

Mạnh Tu Viễn lấy được tin tức về Khương Bảo từ chỗ Lâm Ôn Ôn, tuy rằng không nhiều, nhưng đã đủ để anh hưng phấn.

Lâm Ôn Ôn đã đồng ý với anh, nói là khi nào Khương Bảo đến thành phố sẽ gọi anh.

Cho nên bây giờ anh chỉ cần chờ đợi là được.

Mạnh Tu Viễn nghĩ đến đây, dùng điện thoại trong phòng điện cho thủ trưởng xin nghỉ thêm vài ngày.

Thủ trưởng vốn dĩ không định phê duyệt nữa, nhưng lúc hỏi anh có chuyện gì, anh trả lời là chuyện lớn cả đời, đối phương tưởng là tình huống "đặc thù", cho nên đồng ý phê chuẩn.

Nói xong cuộc điện thoại kia thì đã gần 9 giờ tối, Mạnh Tu Viễn rửa mặt rồi lên giường đi ngủ.

Nằm xuống ước chừng hơn nửa tiếng, chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân hỗn loạn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 25: Chương 25


----

Đã hơn một năm Khương Bảo tới thế giới này đến mức cô đã quên mất thiết lập là một bia đỡ đạn ban đầu của mình.

Vốn tiểu thuyết chính là một quyển tiểu thuyết dài ngọt ngào không não mà Khương Bảo được người bạn đề xuất xem.

Bạn bè nói với cô trong đó có một vai phụ trùng tên với cô, bảo cô nhanh chóng đọc.

Kết quả cô vừa đọc thì biết vai phụ kia tên là Khương Đại Bảo.

Khương Đại Bảo, Khương Bảo! Đây là cùng một cái tên à? Đọc cũng không giống nhau! Khương Bảo tức giận đến mức cả ngày không nói chuyện với cô bạn.

Nhưng cô vẫn đọc tiểu thuyết đó, tuy còn nhiều chương và không có kết truyện nhưng cũng đoán được sơ qua hướng đi của nó.

Đơn giản mà nói: đây chính là bộ nữ chính ngọt ngào xuất thân từ gia đình thư hương từng bước chinh phục con cháu cán bộ cao cấp lạnh lùng cục súc, thanh tiêu chuẩn kép của anh ta rồi nuông chiều ngọt ngào như điên.

Khương Đại Bảo là một bia đỡ đạn tưởng chừng có vẻ quan trọng nhưng nhưng thật ra luôn luôn ở ngoài tuyến chính và mang tính công cụ rất mạnh.

Năm cô 5 tuổi đã đính hôn với nam chính, mười hai năm sau bị nam chính đích thân từ hôn, vì thế cô đã trở thành trò cười cho cả thôn chế giễu.

Sau đó, cuộc đính hôn ngắn ngủi này thường xuyên trở thành trò chơi đánh ghen của nữ chính trong tiểu thuyết.

Tuy từ đầu tới cuối Khương Đại Bảo chưa từng gặp nam chính lần nào.

Sau khi bị từ hôn, Khương Đại Bảo lo lắng về bổn phận của mình nên chạy đến khách sạn của nam chính với kế hoạch gạo nấu thành cơm với người ta, nhưng cuối cùng lại đến nhầm phòng ngủ với sai người.

Vì thanh danh bị tổn hại nên cô rơi vào đường cùng phải kết hôn với người đàn ông kia.

Kẻ xui xẻo bị Khương Đại Bảo nhầm chính là nam hai trong truyện, đó là một kẻ nổi tiếng đánh nhau dũng mãnh không quan tâm hậu quả xa gần trong thôn.

Sau khi kết hôn với nam hai thì cô luôn than trời oán đất, phát điên tự tự, và sau hàng loạt thủ đoạn “lừa chồng” cũng ly hôn thành công với nam hai.

Sau khi ly hôn cô vẫn muốn tìm nam chính, không ngờ cô lại bị cha dượng bán cho một lão lưu manh hói đầu béo bụng với giá một trăm tệ.

Sau đó mỗi ngày cô đều phải sống trong địa ngục.

Sở dĩ cho Khương Đại Bảo tham gia vào một đoạn hôn nhân với nam hai chỉ vì tăng thiết lập nam hai đẹp trai mạnh mẽ nhưng đáng thương cho đầy đặn.

Nam hai mất cha mẹ từ nhỏ, phải trải qua cuộc sống ăn nhờ ở đậu.

Sau khi kết hôn cứ nghĩ mình đã có nhà, ai ngờ vợ như kẻ điên luôn muốn hại anh.

Ly hôn xong, anh đắn đo nhiều lần thì quyết định đến làm việc ở Hải Thành.

Anh gặp được nữ chính như mặt trời nhỏ ở đó, nữ chính dùng sự ngây thơ và lương thiện của mình để chữa lành cho anh.

Anh thích nữ chính nhưng cũng biết mình không xứng nên luôn âm thầm bảo vệ cô ta.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 26: Chương 26


----

Trong tiểu thuyết còn một nam ba nữa là thanh mai trúc mã với nữ chính nhưng không xuất hiện nhiều nên Khương Bảo không có ấn tượng gì.

Nói tóm lại, Khương Bảo cảm thấy vô cùng uất ức khi xuyên thành Khương Đại Bảo.

Một người tận chức tận trách vì thiết lập phong phú của các nhân vật chính mà lại không thể có một kết cục tốt đẹp, đây không phải là giết con lừa trước sao?

Khương Bảo không muốn trở thành “con lừa” đó.

Cô muốn bỏ trốn, tiết kiệm tiền và chạy.

Trước đêm nay, Khương Bảo cảm thấy mình đã né tránh đợt nguy hiểm đầu tiên một cách hoàn hảo nhưng không ngờ nội dung câu chuyện vẫn tới giai đoạn “ngủ nhầm với đàn ông”.

Cô nghe thấy tiếng nước trong nhà vệ sinh ngừng, dép lê giẫm trên mặt đất phát ra âm thanh loạt xoạt, cách cô càng ngày càng gần.

...

Giang Thành vừa kết thúc một nhiệm vụ buôn bán đường dài, mới từ nơi khác trở về trong đêm.

Bởi vì cho đồng nghiệp mượn ký túc xá nên anh đành phải ở tạm nhà khách một đêm.

Việc đầu tiên anh làm sau khi vào phòng là đi tắm vì vậy còn chưa phát hiện thấy trên giường mình có người.

Nhà khách này là khách sạn có điều kiện tốt nhất huyện, nhà vệ sinh xây bồn tắm gốm sứ, trên bồn tắm có một cái vòi sen.

Trong phòng trải thảm, nệm dùng Tịch Mộng Tư, chăn ga giường đều thống nhất là màu trắng.

Giang Thành vừa lấy khăn lông khô lau mái tóc ướt sũng, vừa đi lên giường.

Bỗng nhiên, anh nhìn thấy hình như chăn nhúc nhích một chút.

Lúc đầu anh cho rằng mình hoa mắt cho đến khi anh nhìn thấy một người ngồi dậy ở trên giường.

Cả cơ thể được chăn bọc lại chỉ lộ ra cái đầu.

Khuôn mặt rất trắng, mặt mày mơ màng như được bao phủ bởi lớp sương mù, sóng mũi nhỏ và thẳng tắp, đôi môi căng mọng đỏ hồng.

Tóc rối bù như bị người khác xoa lung tung nhưng trông cô không hề luộm thuộm mà còn khiến cô trông rất đáng thương.

Giang Thành sợ cô đến mức phản ứng đầu tiên là nghĩ mình gặp phải nữ yêu tinh nào đó trong Liêu Trai, sau khi nhìn kỹ đôi mắt "Nữ yêu tinh" đó mới phát hiện đây là người mình quen biết.

Giang Thành cũng là người của thôn Tiểu Mộc, không ai thôn Tiểu Mộc không biết Khương Bảo, dù sao cô làn "chồi non trà Minh Tiền", đi tới đâu đều thu hút sự chú ý tới đó.

Chỉ có điều vì công việc mà anh rất ít khi về, lần trước gặp cô là hai năm trước.

Anh luôn có cảm giác hai năm không gặp, "chồi non" này trông hơi khác một chút.

“Sao cô lại ở đây...!ở trên giường tôi?" Giang Thành ngạc nhiên.

Khương Bảo không nói gì, hai má ửng đỏ kéo chăn lên mặt.

Trong chốc lát từ trong chăn truyền ra giọng nói rầu rĩ: "Anh mặc quần vào trước đi…”

Sau đó Giang Thành mới phát hiện mình vừa tắm xong nên trên người anh chỉ mặc mỗi một cái q**n l*t.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 27: Chương 27


----

Khương Bảo vừa mới quét mắt nhìn anh một cái.

Ngoài khuôn mặt có tỷ lệ quay đầu cực cao kia thì vai lưng rộng lớn, eo hẹp, da màu mật và cơ bắp cuồn cuộn, cô đều thấy hết.

Thậm chí cô còn có thể nhìn thấy bọt nước không ngừng lăn xuống trên da anh.

Khương Bảo không khỏi thắc mắc Khương Đại Bảo trong sách bị ma ám hay sao vậy? Nam hai trông đẹp trai, dáng chuẩn thế này mà ngày nào cũng đòi tự tử để ly hôn.

Sau khi Giang Thành ý thức được hình ảnh của mình rất không "dễ nhìn", vội vàng mở cái túi nhỏ đựng quần áo trong góc trên mặt đất để lấy đại một quần áo thay.

Anh vừa mặc quần áo xong, lại nghe giọng Khương Bảo từ trên đầu giường: "Còn quần áo nữa không? Anh có thể cho tôi mượn một cái được không?”

Giang Thành sửng sốt, sau đó lấy cho cô một cái áo sơ mi và cái quần jean giặt sạch sẽ.

Anh đưa quần áo qua, Khương Bảo vươn một cánh tay từ trong chăn ra đón.

Giang Thành nhìn thấy cánh tay trắng trẻo tinh tế và nửa bả vai bóng loáng mềm mại lộ ra, trên vai có một sợi dây lưng tinh tế.

Khương Bảo thấy anh đưa quần áo xong lại đứng ở trước giường bất động, vì thế lên tiếng nhắc nhở anh một câu: "Tôi muốn mặc quần áo.”

Giang Thành trả lời một tiếng "À" nhưng chân vẫn không nhúc nhích.

“Anh xoay người lại đi! " Khương Bảo không khỏi thúc giục.

Cuối cùng sự thúc giục này khiến Giang Thành tỉnh táo lại, đột nhiên anh giật mình và lập tức quay người đi.

Phía sau có tiếng chăn ma sát rất nhỏ, âm thanh nghe như là cô xốc chăn lên ngồi dậy, bắt đầu mặc áo và cài cúc áo, sau đó đứng lên và nâng một chân thò vào trong quần.

Trước đó Khương Bảo bị đánh thuốc mê, vừa mới tỉnh lại nên đầu óc vẫn còn choáng váng, không có chút sức lực nào.

Cố lắm cô mới đứng được nhưng đứng một chân thì vẫn tương đối khó khăn.

Bởi vậy cô vừa mới giơ một chân cho vào ống quần thì chân kia mềm nhũn khuỵu xuống.

Giang Thành nghe thấy một tiếng "Bụp" trầm đục cùng tiếng kêu của Khương Bảo, ngay sau đó cảm thấy quần áo sau lưng bị kéo mạnh xuống.

Theo bản năng anh sờ chỗ bị kéo, nhưng không chạm tới quần áo mà lại chạm vào một bàn tay mềm mại mịn màng đang nắm chặt.

Tay cô rất nhỏ, anh dễ dàng nắm được toàn bộ.

Giang Thành thuận thế quay đầu lại nhìn thấy Khương Bảo quỳ gối trên giường, nửa người trên thò ra mép giường, một tay túm quần áo của anh, tay kia chống xuống đất, đầu ngón tay gập lại tím bầm.

Với tư thế thắt lưng sụp xuống, quần áo co rút khiến đôi chân tr*n tr** không hề che chắn xuất hiện ở trước mặt anh, một chân còn trong ống quần jean.

Hai má Giang Thành lập tức nóng lên, từ sau tai đến cổ đều đỏ lên.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 28: Chương 28


----

Anh cảm thấy hình như ánh mắt mạo phạm đối phương, đang chuẩn bị quay đầu đi thì lại thấy Khương Bảo oán giận nói: "Anh không đến đỡ tôi à!"

Giọng nói của cô ngọt ngào, cho dù là oán giận cũng mang theo một chút đáng yêu.

Lập tức Giang Thành luống cuống tay chân đỡ cô.

Khương Bảo lật người lại, kéo chăn đến trước người che chân lại.

Cô không nói lời nào, cũng không có động tác tiếp theo, Giang Thành không biết mình phải làm như thế nào.

Thật lâu sau, Khương Bảo mở miệng nói: “Tôi giải thích nguyên nhân tôi xuất hiện ở đây một chút.

Có thể nghe sẽ hơi thái quá nhưng là thật."

Giang Thành không nói gì, ánh mắt ý bảo cô nói tiếp.

“Có người muốn hãm hại tôi, hủy thanh danh của tôi.

Về phần tại sao lại bị anh đụng phải, đơn giản chỉ là trùng hợp.

Cho nên tôi là người bị hại, anh cũng vậy.”

“Nếu anh không muốn kết hôn với tôi một cách khó hiểu thì tốt nhất bây giờ anh nên đi thuê một gian phòng khác.”

Lúc Khương Bảo nói xong câu đầu tiên, Giang Thành đã tình nguyện tin tưởng cô nhưng nghe được câu tiếp theo thì anh đã dao động.

“Phòng này là tôi thuê, tôi đã trả tiền rồi." Giang Thành trình bày với cô sự thật này.

Nhà khách này một đêm mười hai tệ nhưng cũng không tiện nghi, Giang Thành nghi ngờ cô muốn lừa mình một đêm tiền thuê nhà.

Nhưng anh lại cảm thấy lấy chuyện kết hôn với cô ra uy h**p người khác cũng không có sức thuyết phục gì.

Dù sao hai chuyện bày cùng một chỗ, hình như cô là người chịu thiệt hơn.

“Những thứ tôi mượn của anh, sau khi về tôi nhất định sẽ trả lại cho anh.

Anh xem quần áo của tôi đều bị người ta lột, trên người một phân tiền cũng không có, hơn nữa cũng không có thư giới thiệu nên không thuê phòng được.”

“Anh giúp tôi một chút, được không?”

Khương Bảo biết mặc dù ở trong mắt người ngoài nam hai là kẻ hung ác và không dễ đối phó nhưng thật ra anh là người trượng nghĩa chính trực, sẽ không tùy tiện ức h**p già trẻ phụ nữ trẻ em.

Cô muốn thể hiện mình đáng thương một chút, nghèo túng một chút để cho đối phương sinh ra lòng thương hại, cho nên nói xong quả thực muốn rơi lệ.

Giang Thành nhìn cô một giây trước còn rất đúng lý hợp tình, mà một giây sau đã nước mắt lã chã muốn khóc, hơn nữa giọng nói càng trở nên mềm nhũn khiến tim anh run rẩy.

Với dăm ba câu Khương Bảo đã có được sự đồng cảm của Giang Thành và đồng ý giúp cô lần này.

Bởi vì một người chỉ có thể thuê một phòng ở nhà khách, Giang Thành chuẩn bị sang khách sạn khác.

Vừa ra khỏi cửa phòng quẹo đến đầu cầu thang, anh nhìn thấy một đám bác gái từ lầu một đi tới, miệng còn lẩm bẩm nói gì đó: "Cái này phải bắt được, ngày lành của nhà bà sắp tới rồi, cũng không thể quên công của chúng tôi nha.”

Giang Thành bỗng dưng nhớ tới lời Khương Bảo vừa nói.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 29: Chương 29


----

Anh muốn trở về thông báo cho Khương Bảo, không ngờ vừa mở cửa đã nhìn thấy Khương Bảo đang dựa vào mép giường mặc quần.

Thấy anh đột nhiên trở lại, cô nhanh chóng kéo quần lên trên lưng, kinh ngạc và nghi ngờ nói: "Sao anh lại quay lại rồi?"

“Người cô nói đã đến rồi, vừa đến cầu thang rồi." Giang Thành Cường trấn định nói.

"Vậy anh...!anh đã nhìn thấy người ta rồi, sao còn chạy vào phòng này? Không phải đúng lúc bị người ta bắt được sao?”

Giang Thành chợt nhận ra, nói: "Tôi quên mất, vậy bây giờ phải làm sao?”

“Anh đừng hoảng hốt! Tôi nghĩ cách xem.”

Khương Bảo xách theo cái quần jean to hơn cô rất nhiều lần đi tới trong phòng.

Nhiều lần chân bị ống quần quá dài ngáng chân, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Giang Thành thầm nghĩ cô còn bảo tôi đừng hoảng, hiện tại rốt cuộc ai mới hoảng?

Khương Bảo đi tới đi lui vài lần, phát hiện cửa sổ trong phòng.

Cô chỉ huy Giang Thành: "Anh ra khỏi đây đi.”

“Trèo ra ngoài sao? " Giang Thành nhìn cửa sổ, có chút khiếp sợ: “Đây là lầu hai đấy.”

Khương Bảo dừng một chút, nói: "Vậy anh nhảy xuống đi.”

"Nhảy từ tầng hai xuống sao?"

“Không thể sao?”

Giang Thành nghiêm túc nhìn chằm chằm Khương Bảo một lúc, phát hiện cô không nói đùa.

Từ ánh mắt cho đến toàn bộ biểu cảm đều vô cùng chân thành, dường như việc anh có thể từ lầu hai nhảy xuống giống việc có thể ăn cơm cùng người khác, là chuyện cực kỳ bình thường.

“Nhảy xuống sẽ bị thương!"

"Nhưng tôi xem phim..."

“Phim?" Giang Thành nghe được chữ này từ miệng cô, quả thực không biết nên khóc hay nên cười.

Khương Bảo nhớ lại bộ phim mình đã xem, không nói đến sự luyện tập của nam chính, nữ chính có vẻ yếu đuối nhảy từ lầu hai xuống cũng có thể không tổn hại chút lông tóc nào.

Tuy Giang Thành không phải nam chính, nhưng cũng là nam hai đẹp trai, mạnh mẽ và đáng thương.

Thiết lập “mạnh mẽ” có thể giúp anh có một chút hào quang chứ nhỉ.

Khương Bảo còn chưa kịp tranh luận với anh, bên ngoài phòng đã vang lên một trận tiếng gõ cửa dồn dập.

Khương Bảo bị tiếng gõ cửa kia dọa giật mình, một giây sau, cô giơ thẳng hai ngón tay lên với Giang Thành.

"Anh có hai lựa chọn: không nhảy thì anh phải kết hôn với tôi luôn; nhảy thì anh không sao cả và cũng không bị thương, không cần hủy hoại thanh xuân tươi đẹp và trói buộc nửa đời sau dưới tay một người không liên quan như tôi."

“Anh chọn một cái đi.”

Tiếng gõ cửa giống như bão táp mưa sa, ngay cả Khương Bảo nói cái gì Giang Thành cũng không nghe rõ, chỉ nghe được cô nói cái gì "Kết hôn", "Nửa đời sau".

Trong nháy mắt, ma xui quỷ khiến anh lại tự hỏi chuyện kết hôn lập gia đình.

Tiếng gõ cửa liên tục không ngừng khiến anh không thể nghĩ sâu hơn, trong nháy mắt, anh thấy Khương Bảo đã trở lại giường chui vào trong chăn, mắt nhìn phía trước, ánh mắt kiên định, trên mặt dường như viết bốn chữ "Thấy chết không sờn".

Giang Thành nhìn cô như vậy, đành phải mở cửa sổ nhìn xuống.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 30: Chương 30


----

Khi anh nhảy ra khỏi cửa sổ thì cửa phòng cũng bị đụng mở.

Khương Bảo nhìn thấy người đụng cửa là mẹ cô dẫn đầu và bảy tám thím lớn tuổi quen mặt từ thôn Tiểu Mộc tới.

Ban đầu sau khi nghe nói Khương Bảo bị từ hôn, những người này đều tụ lại một chỗ kể chuyện cười nhà cô.

Không ngờ hiện tại họ lại tình nguyện đi theo Lý Tú Lan tới "Bắt gian", không biết là bà hứa hẹn cho họ cái gì tốt.

Khương Bảo biết nhất định là Trịnh Hữu Mặc giở trò quỷ sau lưng, định lấy tính tình sợ phiền phức và bảo thủ của Lý Tú Lan, bà không có can đảm chạy đến thị trấn bắt một phó lữ đoàn quân khu "gian tình", cũng nhất định không nghĩ ra cách tìm người đến tạo thế.

Khương Bảo nhìn thấy họ tràn vào phòng thì như Sadako bò giường mà đến xốc chăn của cô lên, mẹ cô còn ghé vào dưới giường tìm người.

Khương Bảo không thể nhịn được nữa, cầm gối đầu ném về phía một bà thím gần cô nhất.

Bà thím bị đập đầu, đứng tại chỗ "Ôi" một tiếng, tức giận mắng: "Cái con nhãi này dám đi gian dâm với người khác mà giờ còn dám ra tay đánh người à?"

“Ai gian dâm? Phòng này không phải chỉ có một mình tôi sao?" Khương Bảo trừng mắt.

“Nếu thật sự cô chỉ một mình, tại sao có nhà không về mà phải ở nhà khách?”

“Hơn nửa đêm các thím còn tự ý xông vào phòng người khác, còn phá hư khoá cửa của nhà khách nữa.

Cẩn thận bị bắt đến đồn công an đấy!"

Lời nói của Khương Bảo cũng không khiến họ dừng lại nên cô dứt khoát dùng chăn che đầu, tùy họ lật đi.

Dù sao có lật tung cả sàn trong phòng này thì họ cũng không thể tìm được ai.

Ngay khi mấy người Lý Tú Lan lục lọi tìm người, Mạnh Tu Viễn ở phòng bên cạnh bị động tĩnh này đánh thức.

“Các người ầm ĩ cái gì? Đây là nhà khách! Các người có nhiều người vào như vậy, có đến quầy đăng ký không?”

Mạnh Tu Viễn cao lớn cường tráng, lúc dạy dỗ người khác cũng toát ra sự uy nghiêm và khí thế của quân nhân, vừa mở miệng đã khiến bảy tám người phụ nữ trong phòng đứng im bất động trên sàn.

Mạnh Tu Viễn liếc mắt một cái, tinh mắt phát hiện người phụ nữ đứng ở cuối giường chính là người hắn gặp ở thôn Tiêu Mộc lúc trước, mẹ của Khương Đại Bảo.

Nhớ lại lời họ nói lúc vào nhà khiến anh không khỏi cười lạnh một tiếng, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Anh đánh giá mỗi người trong phòng từ trên xuống dưới mấy lần rồi cuối cùng tầm mắt rơi xuống “ngọn núi nhỏ” đang chùm chăn kín trên giường.

Nghĩ đến đó chính là Khương Đại Bảo.

Ông nội anh nói người nông thôn chất phác, nói anh từ hôn là không đạo đức sẽ khiến Mạnh gia mất mặt.

Bây giờ xem ra chắc là núi sâu sông xa khiến dân trở nên gian ác chứ không thì cũng không thể nghĩ đến cách bỏ hết liên sỉ này để ép anh kết hôn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 31: Chương 31


----

Mạnh Tu Viễn không hề có thiện cảm với loại phụ nữ nông thôn mưu mô này.

Anh quay người đi về phía phòng đăng ký ở lầu một nói tình huống ở lầu trên cho nhân viên phục vụ biết.

Nhân viên phục vụ vừa nghe có người gây sự ở nhà khách đã quyết đoán báo cảnh sát.

Người của đồn công an nhận được báo án, suốt đêm xuất cảnh bắt tám người phụ nữ gây rối kia.

Cuối cùng họ phải bồi thường tiền, xin lỗi và còn muốn viết giấy cam đoan, nhưng trong số họ không ai biết chữ nên đành phải trừ đi cái cuối cùng.

Cuối cùng, lại nhốt họ vào phòng tạm giam một đêm.

Đêm đó Lý Tú Lan tương đối không dễ chịu, chuyện con rể ngâm nước nóng không nói, còn bị bảy người còn lại thay nhau chỉ trích thóa mạ.

Bởi vì họ tin lời của bà mới chạy tới gây sự, kết quả căn bản Mạnh phó lữ không ngủ chung một gian phòng với con gái bà.

Lần náo loạn này đã hại họ vừa bị bắt vừa bị người người chê cười khi về thôn ngày mai.

...

Sau khi người trong phòng bị bắt đi, rốt cục Khương Bảo cũng có một hoàn cảnh có thể an tĩnh ngủ.

Cô nhặt cái gối ném ra ngoài về phủi phủi, sau đó đi ngủ.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy có người đi lại trong phòng.

Âm thanh rất nhẹ giống như là chuột ra ngoài kiếm ăn vào ban đêm.

Chuột? Trong đầu Khương Bảo vừa lóe lên sinh vật này, ý thức đột nhiên tỉnh táo.

Cô ấn đèn đầu giường lên, ngẩng đầu nhìn lên, trong phòng quả nhiên có một con "chuột lớn".

Khương Bảo nhìn thấy Giang Thành xuất hiện đột ngột trong phòng, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

“Tôi chưa lấy vali." Giang Thành chỉ cái rương đặt ở góc phòng.

Anh sợ cô hiểu lầm về việc đột nhập vào phòng mà không có sự đồng ý của cô nên nói thêm: "Tôi đã gõ cửa khi tôi vào, nhưng có vẻ như cô đang ngủ và không nghe thấy."

“Vậy anh vào bằng cách nào?" Khương Bảo khó hiểu.

"Leo lên cửa sổ."

“Đây không phải là tầng hai sao? Leo như thế nào?”

“Bên ngoài có một ống xả nước.”

Vừa rồi anh đi xuống cũng là bò xuống ống xả nước, không phải thật sự nhảy từ lầu hai xuống.

Giang Thành lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân của mình trong nhà vệ sinh ra, nhét hết vào trong rương.

Khương Bảo nhìn cái rương nhét lộn xộn của mình, nhớ tới cái gì đó.

“Giang Thành, anh còn dư thắt lưng không? Quần của anh rộng quá, không buộc được.”

Chiều dài không vừa thì có thể cuộn lên, nhưng thắt lưng quần không vừa sẽ phải kéo lên suốt nếu không quần sẽ tụt đến gót chân.

Giang Thành suy nghĩ một chút, đứng lên cởi dây lưng bên hông ra.

Khương Bảo lấy được dây lưng cảm ơn nói: "Chờ tôi trở về, nhất định sẽ trả lại cho anh.”

Giang Thành không nói gì, chỉ là trước khi đi bỗng nhiên hỏi cô: "Những người vừa rồi bị cảnh sát bắt đi chính là người muốn hại cô sao?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 32: Chương 32


----

Vấn đề này đã làm khó Khương Bảo, những người phụ nữ kia tới gây sự là vì ép Mạnh Tu Viễn kết hôn với cô.

Đối với Khương Đại Bảo mà nói không tính là hại, mà là giúp đỡ.

Nhưng đối với Khương Bảo cô mà nói coi như là gia hại.

Khương Bảo cân nhắc lý do thoái thác: "Cũng không nói thế được, bọn họ không phải người khởi xướng.”

“Trong số những người bị bắt đi...!có phải có mẹ cô không?" Giang Thành do dự hỏi ra những lời này.

Khương Bảo gật đầu: "Ừ, có.”

“Hẳn là người làm mẹ sẽ không lừa con gái chứ?”

“Đó là anh không hiểu mẹ tôi......Không biết nói thế nào với anh, chuyện hơi phức tạp, có thể tôi nói anh cũng không hiểu.”

“Vậy tôi không hỏi." Giang Thành xách vali mở cửa phòng, trước khi đóng cửa nói một câu: “Tiền phòng tôi đã trả rồi, cô yên tâm ngủ đi, tôi sẽ không vào nữa.”

Sau khi Giang Thành rời đi, Khương Bảo tắt đèn đầu giường, căn phòng một lần nữa rơi vào yên tĩnh.

Cô ngủ không ngon giấc, không biết có phải vì ở trong hoàn cảnh xa lạ nên đã tỉnh lại nhiều lần trong đêm hay không.

Ngày hôm sau, Khương Bảo tỉnh dậy rất sớm, thu dọn một chút rồi chuẩn bị đi trả phòng.

Đúng lúc Mạnh Tu Viễn cũng ra cửa, anh quay đầu nhìn thấy một người phụ nữ mặc quần áo "Kỳ quái" đi ở phía trước anh.

Áo sơ mi bị cô bỏ vào trong quần, dây lưng màu đen buộc eo rất nhỏ.

Ống tay áo sơ mi cuộn thành một chồng thật dày ở cổ tay, ống quần jean cũng cuộn lên, nhìn từ xa giống như lúc nào cũng có thể xuống ruộng cấy mạ.

Khương Bảo đến quầy trả phòng, nhân viên phục vụ hỏi cô là phòng nào, cô không nói rõ và chỉ nói tên đăng ký phòng là Giang Thành.

Nhân viên phục vụ nghe được tên Giang Thành, tò mò nhìn cô vài lần.

Khi đó Khương Bảo không biết Giang Thành thường xuyên tới nhà khách, lần nào cũng ở gian phòng kia nên nhân viên phục vụ biết anh.

Một người phụ nữ đi ra từ phòng anh, đó là tin tức thật kinh khủng!

Cũng may rèn luyện sự chuyên nghiệp nghề nghiệp cùng tính cách sợ phiền phức của nhân viên phục vụ khiến cô ta không theo đuổi đến cùng.

Sau khi nhìn Khương Bảo vài lần liền giúp cô làm thủ tục trả phòng.

Nhà khách nằm ở hướng Tây Bắc thị trấn, đường phố gần mấy đơn vị cơ quan cho nên cả con phố đều tương đối yên tĩnh.

Khương Bảo còn đang phân biệt đường về thì trên vai phải bỗng có một bàn tay to đặt lên, đồng thời có người ở phía sau gọi cô: "Đồng chí.”

Cô xoay người lại, thấy người gọi cô là một người đàn ông đẹp trai anh tuấn rắn rỏi, lông mày rậm đen nghiêm nghị.

Không đợi Khương Bảo mở miệng hỏi anh chàng đẹp trai này gọi mình làm gì thì anh đã tự giới thiệu trước.

“Xin chào đồng chí, tôi là Mạnh Tu Viễn.”

Mạnh Tu Viễn...!Khương Bảo nghe được cái tên này thì trong lòng chấn động.

Đây không phải là nam chính trong sách sao?!

Nam chính tìm cô làm gì? Muốn tính sổ chuyện tối qua sao? Món nợ này không liên quan đến cô, cô cũng là nạn nhân mà!
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 33: Chương 33


----

Lúc này Mạnh Tu Viễn cũng không biết Khương Bảo đang suy nghĩ cái gì, anh tìm cô gần một tuần, không ngờ lại gặp cô ở đây.

Lúc cô trả phòng, nghe thấy cô nói tên Giang Thành thì theo bản năng nhìn cô một cái, không ngờ lại thật sự là cô!

Lúc trước Lâm Ôn Ôn nói thợ may họ Khương, cũng không nói chữ Khương cụ thể là chữ gì.

Sau đó anh nghe được họ đọc âm này, đều sẽ theo thói quen liếc mắt một cái.

Cô vẫn không trang điểm như lần đầu tiên gặp nhưng khuôn mặt xinh đẹp động lòng người đến mức có thể áp đảo tất cả màu sắc tốt đẹp của mùa xuân.

Bộ trang phục "bất cứ lúc nào cũng có thể xuống ruộng cấy mạ" trên người cũng trở nên thời thượng dưới sự gánh vác của khuôn mặt này.

“Đồng chí “Giang”, thật là trùng hợp, hai chúng ta ở cùng một nhà khách.”

Cả thị trấn chỉ có một nhà khách, đúng là Mạnh Tu Viễn không có gì để nói.

Khương Bảo nghe được lời mở đầu kỳ lạ này của anh, trong lòng bất ổn, ánh mắt nhìn anh dần dần kinh hoảng.

"Đồng chí Giang, tôi không phải người xấu.

Tuần trước tôi từng gặp cô ở trường trung học huyện, khi đó cô đi đưa quần áo cho Lâm Ôn Ôn, tôi dạy học ở lầu bốn.

Tôi cũng đã xem quần áo cô mau rồi, sản phẩm rất tinh tế.

Tôi muốn nhờ cô may giúp tôi một cái."

Bởi vì Mạnh Tu Viễn quá kích động nên nói năng có chút lộn xộn.

Sợ đường đột với cô nên chỉ có thể cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình để trông có vẻ bình thường một chút.

“May quần áo sao? "Khương Bảo kinh ngạc.

Cô nghĩ tới rất nhiều lý do anh gọi mình lại, duy chỉ không nghĩ tới cái này.

“Vâng!" Mạnh Tu Viễn hỏi: "Có thể không?”

Làm quần áo là giả, muốn tìm cơ hội tiếp xúc nhiều hơn và hiểu rõ cô mới là thật.

“Anh chắc chắn định tìm tôi để may quần áo sao?”

“Vâng, giá cả bao nhiêu thì cô cứ nói." Mạnh Tu Viễn cho rằng cô xác nhận nhiều lần là lo lắng ra giá cao, anh sẽ không chấp nhận.

Nghe khẩu khí của anh hình như là muốn may quần áo, Khương Bảo liền gật đầu, đáp: "Được.”

“Cô chưa ăn sáng à? Cùng ăn đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chi tiết." Mạnh Tu Viễn đề nghị.

Thái độ của anh rất tốt, điều này không thể không làm Khương Bảo nghi ngờ căn bản anh không biết mình là ai.

Cô rất sợ sau khi anh biết sẽ nôn bữa sáng ra cho nên nhất thời không biết có nên đồng ý với anh hay không.

Mạnh Tu Viễn không cho cô cơ hội từ chối, một tay vươn ra dẫn đường cho cô.

Trên đường tìm cơ hội bắt chuyện với cô: "Tối hôm qua cô ngủ phòng nào? Tôi ở phòng 206, buổi tối phòng bên cạnh có bảy tám cô gái nông thôn đến gây sự làm tôi ngủ không ngon.

Cô có nghe thấy động tĩnh gì không?"

Khương Bảo lộ ra nụ cười xấu hổ không mất lễ phép: "Tối hôm qua tôi ở phòng 207, chính là phòng bên cạnh anh.”

Mạnh Tu Viễn chợt ngây người một lúc.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 34: Chương 34


----

Khương Bảo chậm rãi đi trên đường cao tốc ra khỏi thành phố.

Cô biết Mạnh Tu Viễn sẽ tuyệt tình, không ngờ lại tuyệt tình như vậy.

Đã nói mời cô ăn sáng mà không mời còn chưa tính, mượn anh bốn hào cũng không cho.

Khương Bảo nghèo rớt mồng tơi, trên người không móc ra được một đồng nào.

Không có tiền mua vé xe, chỉ có thể đi bộ về.

Lộ trình từ thị trấn đến thôn Tiểu Mộc khoảng 30 km, người bình thường phải đi 7,8 tiếng.

Nếu Khương Bảo đi liên tục với tốc độ của người bình thường thì một ngày cũng có thể về đến nơi.

Nhưng căn bản cô chưa từng đi đường xa như vậy.

Trước khi xuyên qua, khi cô ra ngoài không phải tự mình lái xe thì cũng là tài xế đưa đón.

Đến nơi này, nếu cần vào thành phố thì hoặc là Kim Mỹ Hồng chở cô, hoặc là cô ngồi xe buýt vào thành phố.

Đại đội sản xuất là nơi rất lớn nhưng bình thường cũng không có cơ hội rèn luyện cước lực.

Trên đường, Khương Bảo đi một chút lại nghỉ ngơi.

Đi được nửa giờ thì quay đầu lại nhìn mới đi được gần một cây số, cô quả thực muốn khóc lên.

...

Buổi sáng Giang Thành đi chợ thực phẩm phụ mua đường trắng, bánh ga tô, kẹo hoa quả, các loại đồ ăn đóng hộp; rồi đến trạm lương thực mua 20 cân gạo, mì trắng, cuối cùng đến trạm lương thực cắt bốn cân thịt heo đặc biệt.

Anh bỏ đồ vào bao tải, buộc vào ghế sau xe đạp.

Anh đi ra khỏi thị trấn một đoạn, nhìn thấy phía trước có một người tóc tai bù xù chậm rãi di chuyển về phía trước giống như rùa bò.

Đi vài bước còn dừng lại đến ven đường tìm một chỗ có vẻ sạch sẽ ngồi.

Đưa chân ra ngoài, tay nắm bắp chân xoa bóp.

Anh lái xe qua, dừng trước mặt cô.

Đúng lúc nhìn thấy người nọ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn suy yếu trắng bệch lên.

Tóc ở thái dương bị mồ hôi thấm ướt, trên mặt lộ ra từng dòng nước mắt, đôi mắt ướt át, môi tái nhợt, thoạt nhìn rất đáng thương.

Thoáng chốc Giang Thành căng thẳng, dắt xe đi qua: “Cô làm sao vậy?”

Khương Bảo không trả lời trực tiếp, sau khi nhìn thấy chiếc xe đạp của anh, liền hỏi anh: "Anh có định quay về thôn Tiểu Mộc không?"

“Ừ.”

“Hay là...!hay là anh cho tôi mượn bốn hào, tôi đi xe buýt về." Khương Bảo nói xong, đấm chân lại lầm bầm một câu: "Xa quá, chân tôi sắp gãy rồi."

Giang Thành nghe cô nói xong mới hiểu được cô muốn về thôn Tiểu Mộc, vì không có phương tiện đi lại nên chỉ có thể đi bộ, thế nhưng vừa ra khỏi thành phố đã đi không nổi.

Anh thở phào nhẹ nhõm, lại có chút dở khóc dở cười: "Cô mới đi chưa tới 4km, vậy mà đi không nổi rồi?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 35: Chương 35


----

Khương Bảo nhạy bén nhận ra anh đang cười nhạo mình, lớn tiếng phản bác: "4km còn không xa sao? Cả đời tôi còn chưa bao giờ đi một quãng đường xa như vậy”

Giang Thành nhìn cô nghiêm mặt, không thể kiềm chế dáng vẻ tức giận, biểu cảm lại rất ủy khuất giống như bốn km là khoảng cách từ Nam Cực đến Bắc Cực, cô có thể đi đến cũng phải tính là kỳ tích của nhân loại.

"Tôi có thể đưa cô đi, cũng có thể cho cô mượn tiền đi xe, nhưng chuyến xe..."

Giang Thành nhìn đồng hồ, nói: "Chuyến xe buổi sáng đã đi rồi, chuyến xe buổi chiều phải 5 tiếng sau mới xuất phát.”

Giang Thành còn chưa nói xong, đột nhiên ngẩn ra.

Chỉ thấy Khương Bảo tay trái cầm cổ tay anh, tay phải sờ về phía đồng hồ của anh.

Tay cô mềm mại tinh tế, lòng bàn tay ấm áp, đầu ngón tay có một chút cảm giác mát mẻ.

Xúc cảm chưa bao giờ được trải nghiệm khiến da đầu Giang Thành tê dại, ngay cả cánh tay kia cũng nhẹ nhàng phát run.

Ở thời đại nam nữ thụ thụ bất thân này, cho dù là người yêu cũng không nắm tay nhau trên đường, huống chi trước mắt bọn họ chỉ có thể xem như quan hệ quen biết.

Nhưng Khương Bảo kéo cổ tay anh rất tự nhiên hào phóng, làm cho anh không biết làm sao.

Ngay lúc Giang Thành suy nghĩ hỗn loạn, Khương Bảo đột nhiên phát ra một tiếng cảm thán: "Anh thật nhiều tiền..."

Trên cổ tay anh đeo một chiếc đồng hồ chống sốc bằng thép nhập khẩu, bây giờ vẫn là năm 81, anh đã có thể mặc quần jean thời thượng nhất, còn đeo đồng hồ đắt tiền như vậy.

Người bình thường còn không lấy được phiếu ngoại hối.

Khương Bảo lập tức bị tài phú của anh mê hoặc đến hoa mắt.

Giang Thành cũng bị lời nói không chút che giấu của cô làm cho kinh ngạc, không ngờ câu tiếp theo của cô lại càng trắng trợn.

“Anh làm nghề gì? Tiền lương mỗi tháng bao nhiêu?”

Vấn đề tiền lương ngay cả cậu mợ, chú hai thím anh cũng chưa từng hỏi qua.

Nhưng Khương Bảo hỏi, anh cũng trả lời.

“Tôi làm việc cho công ty vận tải quận, mỗi tháng hơn 200.”

“Lái xe?”

“Ừ.”

Khương Bảo Tâm nói cô cũng biết lái xe, không chừng cô cũng có thể kiếm tiền theo cách này, chờ nghe Giang Thành nói tiếp là "xe tải", cô lập tức lắc đầu không kiếm nổi.

Cô vốn tưởng rằng tìm được một con đường có thể kiếm tiền lớn, không nghĩ tới người ta cần kỹ thuật, cô làm không được.

Khương Bảo rất muốn kiếm tiền, chủ yếu là muốn sớm thoát ly gia đình nguyên chủ này.

Nhưng cô đi nơi khác sinh sống chắc chắn phải có nhà của mình.

Cô tính qua một căn nhà ít nhất cũng phải hơn một ngàn, dựa vào lợi nhuận cô may quần áo kia ba bốn mươi năm nữa cơ bản là xa xa không hẹn.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 36: Chương 36


----

Hơn nữa cô làm quần áo chậm và bản thân không phải là người cần cù, làm một chút việc đã dễ dàng mệt mỏi, trung bình khoảng hai tháng mới ra một thành phẩm.

Cho nên mặc dù cô ở đây hơn một năm, tiền gửi ngân hàng cũng chỉ có hơn 200 vừa bằng tiền lương một tháng của người ta.

Giang Thành nhìn vẻ mặt mất mát của cô, hỏi: "Cô thiếu tiền à?”

Khương Bảo thành thật trả lời "Ừ".

“Thiếu bao nhiêu, tôi có thể cho cô mượn.



Khương Bảo vừa nghe vậy, lộ ra nụ cười mừng rỡ, rất không khách khí nói: "Hai ngàn.



Giang Thành lắp bắp kinh hãi: "Cô muốn nhiều tiền như vậy làm gì?”

“Mua nhà.



Giang Thành lắc đầu: "Không cho mượn.



“Tại sao?!”

“Cứu lúc nguy cấp nhưng không phải cứu người nghèo.

Cô có nhà ở rồi, nhà mới có cũng được mà không có cũng không sao.



Việc gấp luôn có giới hạn, mà nghèo là động không đáy giống như đá lấp biển, tuyết lấp giếng, sàng cát.

Khương Bảo chán nản.

“Cô ngồi xe hay đi theo tôi?" Giang Thành quay lại câu hỏi ban đầu.

“Anh chở tôi đi.

" Khương Bảo ỉu xìu nói.

Giang Thành nghe vậy, cởi bao tải phía sau xe ra và buộc sang một bên để lại vị trí cho Khương Bảo.

Tốc độ đạp xe của Giang Thành nhanh hơn Kim Mỹ Hồng nhiều, chân đạp cũng có thể bị anh đạp đến bốc hỏa.

Khương Bảo ở phía sau ngồi không vững, chỉ có thể hai tay gắt gao bám sát mép ghế xe.

Một lát sau, cô thật sự nhịn không được, ở phía sau kéo kéo quần áo của anh, hỏi: "Anh có thể dừng lại nghỉ một lát không?"

Giang Thành buồn bực, cô đi đường mệt thì thôi, ngồi cũng ngại mệt sao? Tuy rằng nghĩ như vậy nhưng cũng không mở miệng từ chối.

Sau khi anh dừng xe, Khương Bảo vội vàng nhảy xuống, lấy mu bàn tay xoa xoa mông.

Giang Thành nhìn động tác của cô, lập tức đoán ra nguyên nhân.

Là anh đạp xe quá nhanh, đường này lại không bằng phẳng thế cho nên mông cô bị xóc đau.

Khương Bảo xoa trong chốc lát, thấy Giang Thành vẫn vịn xe mà không đặt chân xuống chống đỡ như thể đang chờ cô, sẽ không lãng phí thời gian.

“Được rồi, đi thôi.



Cô kiên trì ngồi lên xe lần nữa, Giang Thành lại kéo cô ra, dừng xe dưới một thân cây ven đường, chủ động đề nghị: "Nghỉ một lát đi, ăn cơm trưa.



Khương Bảo sáng cả mắt: "Anh có đồ ăn sao?”

Buổi sáng cô không ăn, còn đi nửa ngày đường, đã sớm đói đến mức ngực dán vào lưng.

Giang Thành lấy từ trong giỏ ra một cái túi vải, vừa quay đầu, phát hiện Khương Bảo đã tìm một chỗ ngồi dưới tàng cây.

Anh đưa túi vải cho cô, Khương Bảo mở ra nhìn thấy bên trong là một chồng bánh vừng.

Khương Bảo cũng không khách sáo, cầm một cái nhét vào miệng.

Bởi vì ăn vội nên lập tức bị nghẹn.

“Cô chậm một chút.

" Giang Thành lấy bình nước buộc trên xe ra đưa cho cô, ánh mắt nhìn cô có chút bất đắc dĩ.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 37: Chương 37


----

Khương Bảo ăn bánh uống nước, cảm thấy toàn thân lại tràn đầy sức mạnh.

Đương nhiên đi bộ trở về vẫn không được.

“Ăn nữa không?" Giang Thành hỏi.

Khương Bảo lấy tay nhẹ nhàng lau những mảnh vụn trên khóe miệng, trả lời: "Không ăn nữa, no rồi.”

“Cô thuộc họ mèo sao? Ăn có chút thế.”

Lúc này Khương Bảo hài lòng nheo mắt lại, quả thật trông giống một con mèo.

Giang Thành không quan tâm cô nữa, tự ngồi ở bên cạnh ăn.

Gió thổi qua thung lũng bên kia đường, hơi nóng giữa trưa dần tiêu tan.

Liếc mắt nhìn không thấy điểm cuối núi rừng phủ kín thật sâu xanh nhạt giống như là một mảnh màu xanh biếc sóng lớn phập phồng trong biển rộng.

Dãy núi miên man vây quanh nơi này biến nó thành một thế giới yên tĩnh, Khương Bảo có thể nghe được tiếng gió thổi lá cây xào xạc, còn có tiếng nước róc rách chảy xa xa.

Giang Thành ăn xong cơm trưa đơn giản, quay đầu nhìn về phía Khương Bảo.

Gió thổi mái tóc dài của cô lên, lộ ra khuôn mặt hơi gầy.

Từ góc độ này, Giang Thành có thể nhìn thấy làn da không một chút tỳ vết của cô, lông mi dài mà vểnh.

Đôi mắt sáng ngời, rồi lại giống như sương sớm che kín trong núi, mông lung trong suốt, giống như muốn nói lại thôi.

“Khương Đại Bảo......”

Khương Bảo đột nhiên nhíu mày: "Sao vậy?”

Phong cảnh đẹp như vậy, bầu không khí tốt như vậy, nhất định phải gọi cô bằng cái tên quê mùa này đúng không!

Giang Thành không phát hiện ra mình đã gọi tên của cô, khi Khương Bảo quay mặt lại với vẻ mặt không vui hỏi anh làm sao vậy thì anh đột nhiên cứng đờ.

Giang Thành lục lọi ruột gan một hồi, rốt cục tìm được một lý do: "Tôi chỉ muốn hỏi cô một chút, cô có biết tối hôm qua là ai muốn hại cô không?"

“Ừm, ừm......!" Khương Bảo chần chờ nói: “Có lẽ tôi đoán được.”

...

Một ngày trước Khương Bảo nhận được điện thoại của Lâm Ôn Ôn, điện thoại gọi tới đại đội nói muốn mua chiếc váy trắng tuần trước cô mặc.

Khương Bảo nói cho cô biết váy không có thiết kế thì sẽ xấu nhưng cô ta vẫn không quan tâm mà bảo cô nhất định phải đưa tới trong ngày hôm đó với giá một trăm tệ.

Ai có thể khó chịu với tiền chứ nên buổi chiều Khương ngồi xe buýt vào thành phố giao quần áo.

Lâm Ôn Ôn nói muốn mặc thử một chút nên đưa Khương Bảo vào nhà khách và thay váy ở trước mặt cô, nói về sau váy này chính là của cô.

Khương Bảo nhớ rõ lúc ấy mình uống một ly nước, sau đó bắt đầu mệt rã rời.

Đến khi tỉnh lại, quần áo không còn, tiền cũng không còn, người tr*n tr**ng nằm trong chăn.

Không biết còn tưởng rằng cô gặp phải loại người đồ tể kiểu mới gì.

Giang Thành nghe cô nói xong, hỏi: "Cô không phát hiện cô ấy có vấn đề sao?”

"Lúc đầu tôi cảm thấy có vấn đề, nhưng..."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 38: Chương 38


----

Khoảnh khắc Khương Bảo vào nhà khách quả thật cảm thấy không thích hợp, nhưng nghĩ lại, Lâm Ôn Ôn trong sách là một vai phụ còn xứng đáng hơn cô.

Tất cả miêu tả có liên quan đến cô đều đã nói qua, căn bản không có nội dung cô ta gây chuyện.

Lâm Ôn Ôn ở trong tiểu thuyết diễn tổng cộng không đến năm phút: Lúc Mạnh Tu Viễn đến trường học nghe bạn bè diễn thuyết thì nhất kiến chung tình với anh, sau đó nhân lúc anh sắp rời khỏi thị trấn thì đuổi theo thổ lộ, cuối cùng bị anh từ chối mạnh mẽ thì bật khóc.

Nội dung vở kịch 5 phút này chỉ đơn giản để tăng vẻ đẹp trai và thiết lập sức hấp dẫn không thể ngăn cản của nam chính.

Khương Bảo xác định Lâm Ôn Ôn cũng là một công cụ, và là loại cực kỳ không quan trọng.

Nếu buổi sáng không nghe được lời của Mạnh Tu Viễn thì Khương Bảo chắc chắn sẽ không nghi ngờ cô ta.

“Cô ấy lấy thuốc ở đâu? Mua loại thuốc này phải được bệnh viện kê đơn chứ?" Giang Thành nghi ngờ.

“Mẹ cô ấy làm việc ở công ty dược liệu.”

Nghe Khương Bảo nói như vậy, Giang Thành lập tức hiểu ra.

Anh xoay người lại phát hiện một vấn đề: "Vậy mẹ cô thì sao? Làm sao mẹ cô biết chuyện này?”

“Mẹ tôi nhát gan lắm, một mình bà ấy không dám gây sự, nhất định là bị Trịnh Hữu Mặc xúi giục.”

Hai ngày nay mỗi khi rảnh rỗi Trịnh Hữu Mặc lại đến gần nhà khách huyện hóng chuyện một chút, mỗi lần ông ta nhìn thấy Mạnh Tu Viễn đều chỉ mong có thể nhào tới nói cho anh biết ông ta là cha vợ của anh.

Nhưng ông ta biết không thể như vậy, nếu như ông ta làm như vậy, có lẽ Mạnh Tu Viễn sẽ đưa ông ta đến đồn công an, hoặc không đưa đồn công an thì trực tiếp cầm súng chỉ vào ót ông ta nói ông ta tập kích quân nhân.

“Hẳn là Trịnh Hữu Mặc đụng phải Lâm Ôn Ôn ở cửa nhà khách, hiểu lầm tin cô ta cung cấp.

Dù sao ông ta biết quan hệ giữa tôi và Lâm Ôn Ôn rất tốt, nói không chừng còn tưởng rằng chuyện này là tôi và Lâm Ôn Ôn cùng nhau hợp mưu, muốn gài bẫy Mạnh Tu Viễn.”

"Ông ta trở về tìm mẹ tôi đến gây sự cũng là muốn khiến sự việc trở nên ầm ĩ hơn để ép Mạnh Tu Viễn đi vào khuôn khổ.

Đầu năm nay, đừng nói quân nhân mà ngay cả bần nông cũng cực kỳ coi trọng danh dự của mình đấy.

Ai lại muốn vô duyên vô cớ có người chỉ vào mặt nói cưỡng gian với phụ nữ chứ.”

“Có lẽ ông ta không biết bản thân bị Lâm Ôn Ôn lợi dụng, trong phòng tôi có người khác.”

Khương Bảo gần như nghĩ lại toàn bộ quá trình, chỉ là vẫn không hiểu vì sao Lâm Ôn Ôn phải làm như vậy.

Trong tiểu thuyết Khương Đại Bảo bị Trịnh Hữu Mặc thuyết phục, tự chủ động chạy tới khách sạn muốn ngủ với người ta, kết quả vào nhầm phòng mới làm ra một sự kiện ô long.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Xinh Đẹp Bị Khinh Thường Trong Niên Đại Văn
Chương 39: Chương 39


----

Hiện tại cô từ chối sự thuyết phục của Trịnh Hữu Mặc để tránh né nội dung bất lợi cho mình, nhưng giữa đường đột nhiên nhảy ra một Lâm Ôn Ôn khiến nội dung câu chuyện chạy theo hướng cũ.

Khương Bảo nghĩ tới đây không khỏi hoảng hốt một trận.

Chẳng lẽ cô cố gắng như thế nào thì nội dung vở kịch vẫn sẽ phát triển dựa theo trong sách chứ?

Vậy cô rất muốn kêu cứu mạng.

Cô tình nguyện chết cũng không thể chấp nhận mình bị người khác giày vò như vậy.

Giang Thành nghe xong phân tích của cô, rơi vào trầm tư.

Thật lâu sau, trầm giọng nói: "Sao tôi lại cảm thấy cả nhà cô đều không phải người tốt.”

Lời này đúng như mong muốn của Khương Bảo, cô lập tức trả lời: "Vốn họ không phải người tốt cho nên tôi muốn mua nhà dọn ra ngoài ở, anh có thể cho tôi vay tiền không?"

Lần này Giang Thành không từ chối nhanh như vậy, nhưng vẫn từ chối chỉ nói tương đối khéo léo.

“Cô không có thư giới thiệu thì đi đâu cũng không được.

Hơn nữa mua nhà phải chuyển hộ khẩu, cô không chuyển được hộ khẩu, có tiền cũng phí công.”

“Chuyển hộ khẩu?" Khương Bảo lập tức bối rối.

Cô không hiểu hết về thời đại này nên căn bản không biết mua nhà sẽ gặp phải vấn đề gì.

Cô chỉ cho rằng tiết kiệm đủ tiền là được, có tiền thì chỗ nào cũng có thể đi, không biết người thời đại này bị hộ khẩu trói chân.

“Cô đừng lo, ít nhất bây giờ không có chuyện gì.

Sự trong sạch của cô vẫn còn, thanh danh của tôi cũng không mất.

Chuyện mua nhà còn nhiều thời gian.”

Sự an ủi của Giang Thành đối với Khương Bảo không có tác dụng gì, nhưng hiện tại cô cũng không nghĩ ra cách khác.

Lúc sắp vào thôn, Khương Bảo bảo Giang Thành thả cô xuống trước.

Cô sợ người khác nói xấu nên muốn tách khỏi Giang Thành.

...

Chỉ một ngày không về, gia đình họ đã xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Khương Bảo đi tới cửa cũng không nhận ra còn tưởng mình vào nhầm nhà.

Đầy đất hỗn độn, chỉ có vài món đồ dùng trong nhà bị đập, nồi niêu xoong chảo bị ném đến nát bét, ngay cả nóc nhà rơm rạ cũng bị xốc lên.

Vừa vào cửa, trời cao đất rộng, gió mát tươi đẹp.

Hiện tại thì tốt rồi, căn phòng rách nát nhà họ đã không phải là chạy gió lọt mưa, mà là trời làm màn, đất làm chiếu, ngủ cùng thiên nhiên.

Ngoài sự thay đổi của phòng ốc, Trịnh Hữu Mặc và con trai ông ta cũng làm Khương Bảo ngạc nhiên.

Hai người bọn họ đang điên cuồng dùng đá đập vào một cái hộp gỗ nhỏ.

Bình thường Trịnh Hữu Mặc ăn mặc kiểu người bây giờ thì như một con chó thả rông lôi thôi, toàn bộ tóc bôi dầu rũ xuống dính vào ót.

Trịnh Đăng Nguyệt khá hơn một chút so với ông ta, tuy rằng quần áo dơ bẩn nhưng tóc và mặt lại rất sạch sẽ.
 
Back
Top Dưới