Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh

Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
Chương 120: Chương 120


"Đình Kiêu!"
Hạ Tuyết vui mừng mở cửa xe chạy thật nhanh đến chỗ của Hoắc Đình Kiêu, ôm chầm lấy hắn.

Chưa bao giờ cô lại nhớ hắn đến vậy, khoảnh khắc vừa rồi cô còn tưởng cả đời này hai người sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau.
"Tiểu Tuyết đừng sợ, anh đã đến rồi, xin lỗi vì không bảo vệ được em!"
Hoắc Đình Kiêu ôm chặt Hạ Tuyết vào lòng, mấy ngày mất cô đã cho hắn biết tầm quan trọng của cô trong lòng hắn nhiều hơn hắn nghĩ.
Trước đây, vì sự thay đổi đột ngột của Hạ Tuyết nên Hoắc Đình Kiêu luôn đắn đo với tình cảm của mình, trải qua không ít chuyện, sự đắn đo đó lại chuyển thành sợ hãi.

Hắn vẫn luôn lo lắng một ngày nào đó Hạ Tuyết sẽ thay đổi, sẽ trở về dáng vẻ trước kia rồi rời khỏi hắn.

Ánh sáng duy nhất trong đời hắn là cô, mất cô, bản thân hắn chắc chắn sẽ rơi vào địa ngục.
"Em vẫn ổn chứ? Mấy ngày hôm nay có phải em không ăn uống gì không? Em gầy đi nhiều rồi đó!"
Hoắc Đình Kiêu nhìn gương mặt xinh đẹp nhưng hốc hác của Hạ Tuyết đau lòng hỏi.
"Em vẫn ăn uống bình thường, nhưng buổi tối thì không ngủ được vì nhớ anh!"
Hạ Tuyết cười đáp.

Hoắc Đình Kiêu còn muốn nói thêm mấy câu nữa nhưng lúc này lại bị Hoắc Thiên Ân lên tiếng cắt ngang.
"Anh, muốn thể hiện tình cảm có thể về nhà, giờ không phải là lúc làm chuyện đó đâu!"
Nghe em trai nhắc nhở, Hoắc Đình Kiêu khôi phục lại bộ dạng lạnh nhạt của mình nhìn Trương Tử Sơn.

Cùng một dáng điệu, hắn ta cũng nhìn lại Hoắc Đình Kiêu với ánh mắt vô cùng căm ghét, phẫn nộ.

Bàn tay của Trương Tử Sơn đặt trên cửa xe đã siết lại, ngay từ lúc nhìn thấy Hạ Tuyết chạy đến ôm lấy Hoắc Đình Kiêu là hắn đã hối hận vì không ép buộc cô kết hôn với hắn.
Rõ ràng người trước đây Hạ Tuyết thích là hắn cơ mà!
"Anh Trương Tử Sơn, chúng tôi tình nghu anh có liên quan đến vụ án giết Mễ Ly và bắt cóc Hạ Tuyết, bây giờ anh có quyền giữ im lặng cho đến khi luật sư của mình đến, những lời khai sau đó có thể làm bằng chứng trước tòa, mời anh hợp tác đi cùng chúng tôi về sở cảnh sát để thẩm tra!"
Cảnh sát trưởng thành phố nói xong liền còng tay Trương Tử Sơn lại, tiếp đó, hắn bị áp giải lên xe cùng với đám vệ sĩ truy bắt Hạ Tuyết.
Trước khi lên xe cảnh sát, hắn ta nhìn sang cô ấy rồi cười quỷ dị.

Nụ cười này làm cho Hạ Tuyết lạnh sống lưng.
"Đừng sợ, có anh ở đây rồi!" Hoắc Đình Kiêu trấn an: "Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra xem em có bị thương ở đâu không."
"Không phải chúng ta nên đến sở cảnh sát cho lời khai à?"
Hạ Tuyết ngốc nghếch hỏi.
"Đến bệnh viện kiểm tra trước rồi đến sở cảnh sát cho lời khai sau."
"Vâng!"
Hạ Tuyết làm theo lời của Hoắc Đình Kiêu cùng hắn, Hà Lạc Tâm và Lâm Anh Anh đến bệnh viện.

Bên phía cảnh sát đã có Hoắc Thiên Ân, những chuyện khác chờ sau khi kết thúc vụ này rồi tính tiếp.
(...)
Phòng thẩm vấn rất tĩnh lặng, Trương Tử Sơn ung dung ngồi đối diện với ba cảnh sát đang lấy lời khai của mình, bên cạnh hắn là luật sư có tiếng, mỗi khi bị cảnh sát hỏi, ông ta đều dùng khả năng chuyên môn để đưa ra lơit khuyên cho hắn có nên trả lời hay không.
"Anh Trương, vì sao anh lại bắt cóc Hạ Tuyết, Hà Lạc Tâm và Lâm Anh Anh?"
Cảnh sát trưởng chống tay lên bàn nhìn Trương Tử Sơn lạnh nhạt hỏi
Bởi vì nhận được ủy thác của Hoắc Đình Kiêu, lại thêm nhà họ Hạ gây áp lực nên chuyện này cảnh sát trưởng bắt buộc phải nhúng tay vào từ đầu đến cuối.

"Tôi đâu có bắt cóc họ, tôi cứu họ khỏi Mễ Ly mà."

Trương Tử Sơn cười đáp.
"Anh nói mình không bắt cóc họ, vậy tại sao anh lại không để họ đi hoặc liên lạc người nhà đến đón?"
Cảnh sát trưởng lại hỏi.
"Tôi đâu có cấm họ, tại họ không liên lạc thôi.

Lúc ở nhà của tôi, họ ăn sung mặc sướng, tôi tưởng họ thích cuộc sống đó nên cũng không hỏi nhiều.

Hơn nữa chắc các anh cũng biết tôi yêu Hạ Tuyết phải không? Được ở cạnh người tôi thích, tôi quan tâm chuyện khác làm gì nữa cho mệt xác."
Trương Tử Sơn giải thích.
"Bắt cóc người khác lại nói nghe hợp tình hợp lý quá nhỉ?"
Cảnh sát thẩm vấn cười cợt.
"Tôi không bắt cóc, cảnh sát các anh đừng vu oan tôi chứ!"
Trương Tử Sơn ôm đầu tỏ vẻ oan ức.
"Có vu oan hay không trong lòng anh tự biết, anh nói mình không bắt cóc vậy tại sao lại đuổi theo họ lúc họ bỏ đi?"
"Tôi sợ họ gặp nguy hiểm, ba người đó không từ mà biệt, ai biết có phải bị người nào uy h**p, bắt cóc nữa không.

Tôi lo lắng cho an nguy của họ cũng là phạm pháp à?" Trương Tử Sơn cười hỏi: "Thật ra có phải các anh không có chứng cứ nên đang vẽ chuyện, dẫn dắt tôi nhận tội phải không?"
"Miệng lưỡi của anh Trương cũng sắc bén quá đấy."
Cảnh sát trưởng cười.
Đây là lần đầu tiên ông gặp tội phạm chẳng những không thừa nhận khi bị bắt quả tang, còn lương lẹo đá sang chuyện khác.

Chẳng trách khi hắn ta bị bắt, sắc mặt từ đầu đến cuối không hề tỏ ra sơh hãi.
"Tôi chỉ nói sự thật tôi.

Tôi là công dân lương thiện, không làm việc gì sai trái thì có gì phải sợ hãi, nhận tội?"
"Vụ bắt cóc anh có thể nói là mình cứu người, lo sợ này nọ.

Vậy còn vụ án giết người thì sao? Có rất nhiều chứng cứ chỉ ra anh là hung thủ đó!"
"Vụ án giết người nào cơ?"
Trương Tử Sơn ngây ngô hỏi.
"Vụ án giết Mễ Ly..."
Lời của cảnh sát trưởng còn chưa nói xong, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

Tiếp theo đó là một nữ cảnh sát mở cửa đi vào nói nhỏ bên tai của cảnh sát trưởng:
"Cảnh sát trưởng, có người đến nhận mình là hung thủ của vụ án giết Mễ Ly và bắt cóc Hạ Tuyết!"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
Chương 121: Chương 121


"Trương Tử Sơn được thả rồi?"
Hạ Tuyết kinh ngạc đánh rơi tách trà xuống đất, âm thanh chát chúa lạnh lẽo giống như tiếng lòng đang sợ hãi của cô.
Vốn nghĩ với tội danh rành rành ra đó, dù không thể khiến hắn bị tử hình thì ít nhất cũng làm hắn phải ngồi tù vĩnh viễn.
Vậy mà...
"Đúng vậy, có người nhận tội thay cho hắn ta.

Chứng cứ người đó đưa ra rất thuyết phục, cảnh sát không còn cách nào khác là thả hắn.

Chẳng những vậy, chuyện bắt cóc cô cũng trở thành chuyện hắn bảo vệ cô."
Hoắc Thiên Ân trầm ngâm đáp.
"Sao có thể như vậy được chứ! Rõ ràng hắn có tội mà!"
Hạ Tuyết phẫn nộ hỏi.
"Đường Nhược Hoa đi tự thú, cô cũng biết cô ta và Trương Tử Sơn là cùng một giuộc với nhau mà.

Chắc chắn chuyện này đã được tính trước nên khi cảnh sát bắt hắn, Trương Tử Sơn mới bình tĩnh."
"Hắn làm bao nhiêu chuyện xấu, cuối cùng vẫn có thể thoát thân.

Đúng là không có thiên lý!"

Hà Lạc Tâm bực dọc.
"Phía cảnh sát cũng biết vậy, nhưng khi ra tòa chỉ nói chứng cứ, chứng cứ chỉ về phía Đường Nhược Hoa, không có liên quan gì đến tên đó.

Một chút cũng không có!"
Hoắc Đình Kiêu nhẹ nhàng ôm lấy vai của Hạ Tuyết giải thích.
"Sau này chúng ta sẽ gặp rắc rối rồi đây.

Với tính cách của hắn, hắn sẽ không tha cho bất kỳ ai trong chúng ta.

Nhất là chị đó, chị Tuyết!"
Lâm Anh Anh thở dài.
"Ngày mai anh sẽ tăng cường vệ sĩ bảo vệ em, cả trong lẫn ngoài biệt thự đều sẽ thêm người.

Em đừng sợ."
Hoắc Đình Kiêu trấn an khi thấy sắc mặt của Hạ Tuyết ngày càng tái nhợt.
"Vâng..."
Hạ Tuyết không nói nhiều, cô nắm chặt hai bàn tay lại, trong quãng thời gian ở cùng Trương Tử Sơn, biểu hiện thần kinh của tên đó vốn không được bình thường, hắn luôn tỏ ra chiếm hữu và ghen ghét đối với bất kỳ thứ gì liên quan mật thiết với cô.

Suốt mấy ngày ấy, không ngày nào là Hạ Tuyết không cảm thấy ngạt thở.
(...)
Đêm khuya.

Hạ Tuyết giật mình tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng.

Đã ba ngày kể từ khi biết tin Trương Tử Sơn vô tội, mỗi đêm Hạ Tuyết đều không ngủ được vì những cơn mộng mị khủng khiếp ám ảnh.

Trong cơn ác mộng đó, cô thấy mình bị Trương Tử Sơn truy đuổi đến cùng trời cuối đất, không chỉ vậy, hắn ta còn gi.ết chết Hoắc Đình Kiêu bằng cách man rợ nhất, mỗi khi mơ đến đoạn này, Hạ Tuyết đều hoảng sợ tỉnh dậy.
"Em lại gặp ác mộng à?"
Hoắc Đình Kiêu với tay bật đèn ngủ lo lắng hỏi.
"Vâng, đã ba ngày rồi...!Đình Kiêu, em rất sợ hãi..."
Hạ Tuyết run rẩy nói.
"Em đừng lo lắng nữa, anh đã sắp xếp vệ sĩ bảo vệ cho em rồi mà, mấy hôm nay họ luôn thay phiên tuần tra canh gác, không có bất kỳ điều gì khác thường hay là bóng dáng của Trương Tử Sơn lảng vảng quanh đây."
"Nhưng em vẫn thấy sợ hãi lắm.

Đình Kiêu, anh nói xem, liệu hắn có cấy con chip định vị nào khác vào người em khộng? Liệu hắn có bất ngờ xuất hiện bắt cóc em lần nữa không? Liệu hắn có..."
Hạ Tuyết hoảng loạn nói.
"Không có đâu, em đừng tự hù dọa chính mình.

Chúng ta đã kiểm tra vụ con chip mấy lần rồi, trên người em không còn con chip nào nữa đâu."
"Nhưng em vẫn cảm thấy chúng ta bỏ sót con chip ở nơi nào đó, Đình Kiêu, hay là ngày mai chúng ta cùng đi đến bệnh viện kiểm tra lại có được không?"
Hạ Tuyết nài nỉ.
"Được được, chỉ cần em muốn là được." Hoắc Đình Kiêu dỗ dành: "Bây giờ em hãy ngủ đi."
"Em cũng rất muốn ngủ, nhưng thật sự là em không ngủ được."
"Đừng tự tạo áp lực cho mình, nếu em không ngủ được vậy chúng ta ra ban công hóng gió một chút nhé?"
"Em không đi đâu.

Em sợ sẽ thấy Trương Tử Sơn ở ngoài đó!"
Hạ Tuyết co rúm người lại.
"Vậy em muốn thế nào? Anh chiều em hết!"
"Em không biết, bây giờ em không biết mình muốn thế nào nữa..."
"Vậy anh sẽ thức cùng em đến khi em buồn ngủ nhé?" Hoắc Đình Kiêu thở dài ôm lấy Hạ Tuyết: "Em đừng lo lắng nữa, lúc nào cũng có anh bên cạnh em.

Anh sẽ không để em xảy ra bất kỳ chuyênh gì ngoài ý muốn nữa đâu."
Hạ Tuyết im lặng không đáp, cô tựa đầu vào lòng của Hoắc Đình Kiêu tìm kiếm cảm giác an toàn.

Mấy ngày này đầu óc Hạ Tuyết luôn trong trạng thái căng thẳng, chưa bao giờ cô lại thấy bất lực, không biết nên giải quyết vấn đề này làm sao kể từ khi cô xuyên vào thế giới trong sách này.

Lẽ nào những gì cô cố gắng làm bấy lâu nay vẫn nhận về kết cục bi thảm như cái kết của nguyên chủ lúc đầu sao? Rõ ràng cô đã cố gắng thay đổi số phận nhân vật rồi mà?
Hạ Tuyết trầm tư suy nghĩ, bất chợt, bên ngoài cửa sổ ban công hiện lên hình ảnh của Trương Tử Sơn đang vẫy tay chào, không chỉ vậy, hắn ta hình như còn nói gì đó rồi bật cười trong rất đáng sợ.
"Đình Kiêu, hắn...!Trương Tử Sơn đang ở bên ngoài ban công.

Hắn đến rồi, hắn để tìm em!"
Hạ Tuyết hoảng sợ hét lớn.
Hoắc Đình Kiêu vội vàng nhìn về phía đó.

Lông mày của hắn chau lại, khung cảnh ngoài ban công ngoại trừ bóng đêm tịch mịch thì không có gì cả.
"Bên ngoài đâu có gì đâu em?"
"Có, rõ ràng là có mà...!anh xem, hắn lại xuất hiện nữa!"
Hạ Tuyết hoảng loạn nói.
Hoắc Đình Kiêu lại nhìn ra ban công lần nữa, vẫn như hồi nãy, ngoại trừ màn đêm thì không có gì khác biệt.
"Tiểu Tuyết, chắc em hoa mắt rồi, bên ngoài kia có gì đâu, ngoan, em đừng nhìn nữa, nằm xuống nhắm mắt lại, không có chuyện gì xảy ra đâu."
Hoắc Đình Kiêu dỗ dành.
Hạ Tuyết rất muốn nghe lời, cô cũng muốn nằm xuống để ngủ một giấc, nhưng mà rõ ràng là Trương Tử Sơn không muốn cô làm điều đó, bên ngoài ban công lúc này lại hiện ra hình ảnh của hắn ta kèm theo đó là một lời nhắn bằng máu:
"Tiểu Tuyết, em sẽ không thể nào thoát khỏi tay tôi!"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
Chương 122: Chương 122


Suốt một tuần này Hạ Tuyết luôn mơ thấy ác mộng, trong cơn mơ, lúc nào cô cũng nhìn thấy Trương Tử Sơn đang truy bắt mình, mỗi lần tỉnh giấc, áo ngủ luôn luôn ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt Hạ Tuyết cũng tái nhợt khiến Hoắc Đình Kiêu cực kỳ lo lắng.
Chẳng những vậy, lúc nào Hạ Tuyết cũng nói rằng Trương Tử Sơn đang ở quanh cô mặc dù Hoắc Đình Kiêu nhiều lần kiểm tra nhưng không thấy gì cả.

Từ lần Hạ Tuyết bị bắt cóc đến nay, gần như cô đã bị ám ảnh bởi tên khốn đó.
Hôm nay Hạ Tuyết có một cuộc hẹn với bác sĩ tâm lý, đây là do Hoắc Đình Kiêu sắp xếp làm kiểm tra xem có phải cô đang mắc một căn bệnh tâm lý nào đó hay không.

Văn phòng của bác sĩ rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng nhạc du dương, êm dịu ra thì không còn âm thanh nào khác.

Hạ Tuyết làm theo những gì bác sĩ nói, cô thả lõng cơ thể nằm lên chiếc ghế dài, nhắm mắt lại trả lời những câu hỏi của bác sĩ.
"Cô Hạ, bây giờ cô đang ở trên một bãi cát trắng, cảnh vật chỗ này rất đẹp, có hàng dừa, tiếng sóng biển rì rào...!Cô nói xem, lúc này cô đang muốn gặp ai nhất?"
Người Hạ Tuyết muốn gặp nhất lúc này chính là đàn chị ở thế giới hiện thực của cô, người luôn bảo vệ cô và cho cô lời khuyên mỗi khi cô gặp rắc rối.

"Cô Hạ, tiếp theo cô sẽ đi một quãng đường nữa, lúc này cô hãy nói xem người mình muốn gặp nữa là ai?"
Hạ Tuyết lại đi thêm một đoạn, lúc này, xuất hiện trước mặt cô là Hoắc Đình Kiêu, hắn là người đầu tiên sau khi cô xuyên qua gặp gỡ, không chỉ vậy, mỗi lần cô gặp rắc rối, cũng là hắn xuất hiện giúp đỡ cô.
Bác sĩ hướng dẫn lại nói tiếp và Hạ Tuyết làm theo trong vô thức, cô gặp gỡ hết người này đến người khác, kể cả Giang Hồng Nguyệt đã mất cũng đang ở trước mặt cô.

Hạ Tuyết rất vui vẻ, cô trò chuyện với tất cả mọi người, cảnh vật xung quanh cũng đột nhiên trở nên tươi đẹp hơn.
Đột nhiên, bầu trời đang trong xanh bỗng trở nên xám xịt, mây đen vần vũ giăng kín khắp nơi, sấm chớp cũng xuất hiện vang lên từng tiếng gầm đáng sợ, Hạ Tuyết hốt hoảng nhìn những người xung quanh đang dần dần biến mất, cô cố gắng giữ từng người một nhưng không thể nào làm được.
Hạ Tuyết vô cùng hốt hoảng, cô gào khóc trong tuyệt vọng, mọi thứ xung quanh dần dần tối đen như mực, Hạ Tuyết muốn chạy trốn nhưng cô không biết đi đường nào, cô nhìn bốn phía xung quanh cố gắng tìm kiếm cho mình một lối thoát.
"Tiểu Tuyết, tôi lại tìm được em rồi!"
Giọng nói của Trương Tử Sơn khiến Hạ Tuyết càng thêm sợ hãi.

Cô không biết âm thanh ghê tởm đó phát ra từ đâu, cô chỉ biết là nó cứ văng vẳng bên tai không dừng lại.

Hạ Tuyết bịt tai nhắm mắt lao nhanh về phía trước, cô mặc kệ đó là chỗ nào, Hạ Tuyết chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi giọng nói ám ảnh của Trương Tử Sơn mà thôi.
"Cô Hạ, cô Hạ!"
Bác sĩ tâm lý lay tỉnh Hạ Tuyết.
Cô ngồi bật dậy, đầu óc quay cuồng nhìn cảnh vật xung quanh, đây là văn phòng bác sĩ điều trị hay lại là một giấc mơ khác? Đó là bác sĩ hay Trương Tử Sơn đang cải trang? Hạ Tuyết không biết, cô không dám khẳng định bất cứ điều gì.
Đột nhiên Hạ Tuyết đứng dậy mở cửa chạy thật nhanh ra ngoài, hành lang ồn ào, huyên náo tiếng người cười nói, nhưng khi những tiếng ồn đó lọt vào tai cô thì lại thành giọng của Trương Tử Sơn.
Hạ Tuyết chạy mãi, chạy mãi, cô không rõ mình đã đi bao xa, chỉ biết khi cô kiệt sức dừng lại, Trương Tử Sơn đã đứng trước mặt.
Hạ Tuyết hét lớn định quay đầu bỏ chạy thì lại ngất xỉu vì một tên vệ sĩ đánh ngất cô.
Nhìn cơ thể xanh xao bệnh tật đang nằm dưới đất, Trương Tử Sơn thong dong đi đến nâng nửa người của Hạ Tuyết lên, hắn v**t v* gương mặt tái nhợt cười nói:
"Tiểu Tuyết, lần này tôi sẽ cho em thấy cái giá của việc trốn thoát khỏi tay tôi."

(...)
"Tiểu Tuyết mất tích rồi? Tại sao lại như vậy?
Hoắc Đình Kiêu kinh hãi nắm vai của trợ lý kích động.
"Chuyện này tôi cũng không rõ, chỉ nghe vệ sĩ đi cùng báo lại rằng cô Hạ đột nhiên chạy ra khỏi phòng khám rồi biến mất, lúc họ đuổi theo thì không hiểu ở đâu xuất hiện một đám người chen ngang, cản trở việc theo dấu cô Hạ."
Trợ lý dè dặt nói.
"Lập tức báo cảnh sát.

Tiểu Tuyết không thể vô duyên vô cớ mất tích cũng như bị kích động được.

Đem tên bác sĩ ấy đến đây, tôi muốn nói chuyện với hắn!"
Hoắc Đình Kiêu quát lớn.
Tâm trạng của hắn đang rất tồi tệ, hắn đang hối hận vì hôm nay đã không đi cùng Hạ Tuyết.

Vốn dĩ ban đầu hắn cũng muốn đi nhưng Hoắc Thị đột nhiên xảy ra chuyện khiến hắn không thể nào đến phòng khám cùng cô.
"Vâng, tôi sẽ làm ngay!"

Trợ lý rối rít nói rồi lập tức ra ngoài.
Hạ Tuyết là sinh mạng của Hoắc Đình Kiêu, bây giờ cô ấy đột nhiên không thấy đâu nữa sẽ khiến hắn mất bình tĩnh.

Một khi không thể giữ được cái đầu lạnh thì người gặp hoạ không chỉ có mình kẻ gây ra chuyện này đâu, mà đến phận làm trợ lý cũng không tránh khỏi số kiếp.
Trợ lý ba chân bốn cẳng chạy nhanh khỏi phòng tổng giám đốc.

Căn phòng yên ắng làm cho Hoắc Đình Kiêu bình tâm lại phần nào, hắn ngồi phịch xuống ghế, đưa tay che mặt, chuyện này không cần nghĩ nhiều cũng biết có dính dáng đến họ Trương đang tiêu diêu ngoài vòng pháp luật.
Xem ra mấy hôm nay Hạ Tuyết không phải nói bừa, thật sự là cô ấy đã trông thấy hắn.
Ting!
Tiếng chuông thông báo tin nhắn đột ngột vang lên, Hoắc Đình Kiêu vốn không có tâm trạng xem chúng, nhưng khi hắn vô tình nhìn qua số điện thoại của Hạ Tuyết hiển hiện trên màn hình thì vội vàng cầm điện thoại lên xem.
"Hoắc Đình Kiêu, có muốn cùng tôi chơi một trò chơi không?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
Chương 123: Chương 123


Tiếng gầm của dã thú đánh thức Hạ Tuyết từ trọng cơn mụ mị, đôi mắt cô lờ mờ mở ra, khung cảnh xung quanh khiến Hạ Tuyết cực kỳ kinh ngạc.

Trước mắt cô không phải là một căn phòng nào đó mà lại là khu rừng rậm rạp, bốn bề xung quanh văng vẳng tiếng hổ kêu ghê rợn.

Hạ Tuyết cố giữ cho đầu óc bình tĩnh, cô phải áp chế nổi sợ trong lòng và nhớ lại những gì đã xảy ra trước lúc ngất xỉu.
Hạ Tuyết ngồi tựa vào một góc cây lớn, tán cây rậm rạp xum xê tạo cho cô cảm giác mát mẻ và dễ chịu, ký ức bắt đầu trôi về lúc cô gặp bác sĩ tâm lý, sau đó cô bỏ chạy ra ngoài và gặp Trương Tử Sơn.
Hình như là...
Cô lại rơi vào tay hắn thêm lần nữa.
Hạ Tuyết không rõ tên điên này sẽ làm gì coi nhưng chắc chắn hắn sẽ không để cô có cuộc sống dễ chịu.
"Tiểu Tuyết, em có thích nơi này không?"
Giọng nói của Trương Tử Sơn vang lên giữa khu rừng tĩnh lặng, nếu như mấy lần trước Hạ Tuyết vừa nghe thấy tiếng của hắn đã sợ hãi thì lần này cô lại cực kỳ bĩnh tĩnh để đối diện.
"Trương Tử Sơn, anh lại muốn làm gì?"
Hạ Tuyết lạnh giọng đáp.
"Em đoán thử xem!"
Trương Tử Sơn cười cợt hỏi.
"Tôi không rảnh chơi trò giả ma giả quỷ với anh.

Anh muốn giết tôi thì cứ giết, tôi không sợ chết đâu!"
Vì tôi đã từng chết một lần rồi!
Hạ Tuyết đanh thép đáp lại.

Câu sau là cô tự nhủ với chính mình, chuyện trùng sinh, xuyên sách vô cùng kỳ ảo nói ra cũng chẳng có ai tin.
"Em biết là tôi yêu em mà, làm sao tôi nỡ giết em chứ? Nhưng mà...!Em lại làm tôi đau lòng khi lừa gạt tôi để về bên Hoắc Đình Kiêu.

Cho nên, tôi sẽ để em thấy hắn chết thảm trong tay tôi.

Sau đó, tôi sẽ cho em một cuộc sống mới bằng cách tẩy não.

Tiểu Tuyết, em hãy tưởng tượng đi, em sẽ có cuộc sống hạnh phúc thế nào bên tôi chứ.

Tất nhiên là em muốn gì được đó, thậm chí những kẻ khiến em chướng mắt tôi cũng có thể khiến chúng biến mất mãi mãi không để lại dấu vết."
Tiếng cười lạnh lẽo của Trương Tử Sơn càng đậm khi hắn nói ra kế hoạch của mình làm Hạ Tuyết lạnh sống lưng.

Vốn biết thần kinh của hắn không bình thường, tuy nhiên với những suy nghĩ biế.n thái này thì Hạ Tuyết không thể nào không khiếp sợ.
Tẩy não người khác để người đó ở cạnh mình là phương pháp cực đoan thế nào, quả thực Hạ Tuyết không dám nghĩ đến.
"Tiểu Tuyết, Hoắc Đình Kiêu của em đến rồi.

Em hãy chuẩn bị thưởng thức màn trình diễn tiếp theo nhé!"
Trương Tử Sơn vừa nói xong, ánh sáng bên ngoài đột nhiên chiếu vào làm Hạ Tuyết bị chói mắt, lúc này, cô mới nhận ra bốn phía ngoài cây cối rậm rạp còn có một tấm rèm đang từ từ được kéo xuống.

Chỗ Hạ Tuyết bị giam cầm là một chiếc hộp kính trong suốt, rộng rãi.

Chiếc hộp này có hai ngăn, một ngăn Hạ Tuyết đang ở, còn ngăn bên kia là con hổ đang đói bụng.
Hạ Tuyết có thể nhìn thấy nước dãi của nó đang chảy ra khi con hổ đó nhìn thấy miếng mồi ngon là cô.
Hạ Tuyết không rõ Trương Tử Sơn muốn làm gì nhưng chắc chắn một điều là hắn sẽ không để cô bỏ mạng.
Còn đang ngẫm nghĩ, đột nhiên Hạ Tuyết trông thấy Hoắc Đình Kiêu xuất hiện cùng Hoắc Thiên Ân và cảnh sát.

Cô cực kỳ vui vẻ khi nhìn thấy chồng sắp cưới của mình, đồng thời cũng không kiềm nén được sợ hãi vì hắn đang đi vào bẫy Trương Tử Sơn thiết lập sẵn.
"Đình Kiêu, đừng bước đến nữa, anh hãy mặc kệ em.

Mau rời khỏi đây đi!"
Hạ Tuyết cố sức hét lớn để Hoắc Đình Kiêu không tiến thêm bước nào nữa.

Nhưng dường như âm thanh của cô lại không thể truyền đến bên ngoài để hắn có thể nghe thấy.
"Tiểu Tuyết đừng sợ, anh sẽ cứu em!"
Khẩu hình của Hoắc Đình Kiêu cùng nét mặt dịu dàng của hắn khi nhìn cô làm Hạ Tuyết rất đau lòng, có lẽ hắn biết cô đang rata sợ hãi nên muốn trấn an cô.
Hạ Tuyết muốn nói gì đó nhưng đúng lúc này, giọng của Trương Tử Sơn lại vang lên cắt đứt.
"Tổng giám đốc Hoắc mang nhiều người đến gặp tôi xem ra là quyết tâm phải bắt tôi cho bằng được.

Nhưng tiếc quá, chắc là tôi khiến anh thất vọng rồi.

Anh sẽ không thể nào bắt được tôi đâu!"
"Có bắt được anh không, không quan trọng.

Chuyện tôi cần làm là cứu Tiểu Tuyết khỏi tay anh.

Trương Tử Sơn, anh bày nhiều trò cũng chỉ muốn trực tiếp đối đầu với tôi để trả đũa nhà họ Hoắc chuyện năm xưa phải không? Nói điều tôi phải làm đi, đừng dài dòng tán gẫu nữa."
Hoắc Đình Kiêu cười nhạt.
"Tổng giám đốc Hoắc mau lẹ lắm.

Vậy thì tôi cũng không cần nói nhiều lời, anh có thấy trước mặt anh có một cánh cửa không? Một mình anh vào đó sẽ gặp được tôi, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau chơi một trò chơi nhỏ để anh có hội cứu được Tiểu Tuyết...!Dĩ nhiên là phần thắng gần như là con số 0."
"Cơ hội chưa phải bằng không thì tôi vẫn còn khả năng thắng.

Biết đâu nhiều lúc ngàn cân treo sợi tóc thế này mới thú vị."
Hoắc Đình Kiêu mỉm cười.
Hắn nhìn Hạ Tuyết rồi chuẩn bị đi đến cánh cửa, chưa bước được bước nào thì Hoắc Thiên Ân đã nhanh tay cản lại.
"Anh, nguy hiểm lắm..."
"Yên tâm, tôi sẽ bình an quay lại.

Cậu ở đây trông chừng Tiểu Tuyết, chắc chắn Trương Tử Sơn muốn dùng con hổ đói kia làm cô ấy phải sợ.

Mặc dù chúng ta không nghe được cô ấy nói gì bên trong cái hộp kia, nhưng chắc là cô ấy đang sợ hãi lắm."
"Em...!Em sẽ để mắt đến cô ấy.

Anh phải cẩn thận đó!"
"Tôi biết rồi.

Tôi đi đây, mọi chuyện trông chờ vào cậu."
Nói xong, Hoắc Đình Kiêu thản nhiên đi đến cánh cửa, trước lúc bước qua cánh cửa đó, hắn quay đầu nhìn Hạ Tuyết lần nữa, bất kể kết quả giữa hắn và Trương Tử Sơn thế nào, hắn cũng sẽ không để cô xảy ra chuyện.
Hạ Tuyết nhìn theo bóng dáng đã khuất của Hoắc Đình Kiêu càng thêm bồn chồn lo lắng.

Phía sau cánh cửa đó chắc chắn là hố tử thần đang chờ đợi chồng sắp cưới của cô.
Phía bên kia cánh cửa, Trương Tử Sơn ngồi chễm chệ trên ghế sofa vừa uống rượu, vừa chờ đợi Hoắc Đình Kiêu xuất hiện.

Trên bàn trà đã được bày sẵn mô hình khối gỗ nhiều màu sắc.

Đây là trò chơi dành cho Hoắc Đình Kiêu, bất kể là trò này khiến hắn thua hay thắng thì Hoắc Đình Kiêu buộc phải bỏ mạng.
Tiếng giày da chậm rãi vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo, Trương Tử Sơn nhìn Hoắc Đình Kiêu đang đi tới, hắn lặng lẽ kích hoạt thiết bị dẫn nổ hẹn giờ dưới gầm bàn, tất cả những quả bom được cài đặt ở nơi này đồng loạt đếm lùi thời gian phát nổ.
Mười phút!
Đó là quãng thời gian còn sống của Hoắc Đình Kiêu, Trương Tử Sơn vô cùng thoả mãn với điều đó.
"Tổng giám đốc Hoắc, mời anh ngồi."
Trương Tử Sơn tỏ ra lịch sự nói.
"Đừng phí thời gian, nói đi, anh muốn sao mới buông tha cho Tiểu Tuyết?"
Hoắc Đình Kiêu nhàm chán hỏi
Hắn định châm điếu thuốc để hút rồi lấy lại tinh thần nhưng bất ngờ lại bị Trương Tử Sơn ngăn cản.
"Đừng vội, anh sẽ biết sớm thôi.

Đúng rồi, gần đây sức khoẻ tôi không tốt, tổng giám đốc Hoắc sẽ không phiền nếu tôi tịch thu gói thuốc lá và bật lửa của anh chứ?"
Trương Tử Sơn vừa nói, vừa cầm lấy gói thuốc lá và bật lửa của Hoắc Đình Kiêu cười hỏi.
"Không phiền, nơi đây anh làm chủ, anh muốn thế nào thì tôi chiều theo thế ấy!"
Hoắc Đình Kiêu nhún vai.

"Cảm ơn tổng giám đốc Hoắc đã hợp tác." Trương Tử Sơn lại cười: "Thật ra cũng không có gì nghiêm trọng lắm, tôi chỉ muốn chơi cùng tổng giám đốc Hoắc một trò chơi thôi.

Nếu anh thắng, anh có thể rời khỏi đay cùng Tiểu Tuyết, nhưng nếu anh thua.

Anh phải để mạng của anh và đám người ngoài kia lại.

Tổng giám đốc Hoắc có dám chơi với không?"
"Dĩ nhiên là tôi sẽ chơi cùng anh.

Tiểu Tuyết còn đang chờ hôn lễ giữa tôi và cô ấy mà.

Làm sao tôi có thể khiến cô ấy thất vọng được."
Hoắc Đình Kiêu cười đáp.
"Vậy phải xem anh có thể thắng tôi không đã!"
Trương Tử Sơn cũng cười.
Nhưng đằng sau nụ cười đó lại đằng đằng sát khí khi nghe câu "chờ hôn lễ của tôi và cô ấy" của Hoắc Đình Kiêu.

Người chiến thắng, người kết hôn với Hạ Tuyết chỉ có thể là Trương Tử Sơn hắn mới đúng.
"Anh muốn cùng tôi chơi trò gì nào?"
"Anh có thấy mấy khối gỗ trên bàn không? Anh biết trò chơi rút gỗ chứ? Chúng ta lần lượt rút, người nào làm sập mô hình gỗ này trước thì người đó thua."
"Đơn giản vậy à?"
Hoắc Đình Kiêu nhướng mày nghi hoặc hỏi.
"Đúng thế, đơn giản vậy thôi.

À mà để tôi nhắc thêm cho anh một chuyện, trong đây có mấy khúc gỗ điều khiển vách ngăn giữa cái lồng giam con hổ với Tiểu Tuyết, nếu như anh hoặc tôi lỡ rút trúng mấy miếng gỗ đó thì phiền lắm đó!"
Trương Tử Sơn mỉm cười.
Hắn nói rất nhẹ nhàng nhưng Hoắc Đình Kiêu ngầm hiểu đây là đe doạ, không cần biết kết quả thế nào, tuyệt đối hắn không thể lấy tính mạng của Hạ Tuyết ra đùa cợt được
"Cảm ơn tổng giám đốc Trương đã nhắc nhở.

Tôi sẽ cẩn thận."
Hoắc Đình Kiêu cười đáp.
"Vậy chúng ta bắt đầu thôi!"
Trương Tử Sơn nói xong liền rút khối gỗ đầu tiên ra, hắn là người thiết kế ra trò chơi này nên biết rất rõ khối gỗ nào là chìa khoá mở vách ngăn giữa con hổ và Hạ Tuyết, đồng thời cũng biết làm sao để chiến thắng Hoắc Đình Kiêu.
Để bày ra trò chơi này, hắn đã thử không biết bao nhiêu lần với nhiều cách rút khác nhau.
Nhìn nét mặt tự tin của Trương Tử Sơn, trong lòng Hoắc Đình Kiêu đã thừa biết bản thân có bao nhiêu phần thắng, dù kết quả thế nào thì việc cứu mạng Hạ Tuyết là điều ưu tiên trước hết.

Mấy thanh gỗ chìa khoá phải né tránh để không rút trúng chúng, tuy nhiên việc phán đoán thanh gỗ nào là thanh gỗ chìa khoá lại là một vấn đề nan giải.
Hoắc Đình Kiêu và Trương Tử Sơn lần lượt rút các thanh gỗ.

Ở bên ngoài, Hạ Tuyết không biết đằng sau cánh cửa đó xảy ra chuyện gì, cô chỉ biết là từ khi Hoắc Đình Kiêu đi vào thì vách ngăn đang dần được nâng lên từng chút một.

Tiếng gầm của con hổ ngày một rõ ràng hơn.
Ở bên trong, Hoắc Đình Kiêu và Trương Tử Sơn vẫn thay nhau rút gỗ.

Hoắc Đình Kiêu đã rút trúng thanh gỗ chìa khoá hai lần và Trương Tử Sơn rút trúng thanh gỗ ấy một lần.

Thời gian dần dần trôi qua từng phút một.

Giới hạn mười phút chỉ còn hai phút nữa mà thôi.
Hoắc Đình Kiêu lại rút trúng thanh gỗ chìa khoá, lưng áo sơ mi của hắn lúc này đã ướt đẫm mồ hôi, gương mặt tuân tú cũng đanh lại vì lâm vào thế khó.

Ngược lại, Trương Tử Sơn vô cùng ung dung tự tại, hắn thản nhiên rút các thanh gỗ để làm khó Hoắc Đình Kiêu, nhìn vào những gì đang biểu hiện trên gương mặt của hắn ta thì hắn chắc chắn phần thắng sẽ thuộc về mình.

Thêm hai thanh gỗ chìa khoá nữa được rút ra, lần này là Trương Tử Sơn cố ý chứ không phải vô tình như lần trước nữa, hắn muốn làm Hoắc Đình Kiêu phải rối loạn, bởi vì thông qua màn hình máy chiếu, hắn ta đang thấy rất rõ những gì diễn ra bên ngoài, nhất là cái lồng giam giữ Hạ Tuyết.
Thời gian còn lại một phút, Trương Tử Sơn liên tục nhìn đồng hồ đeo tay.

Điểm này khiến Hoắc Đình Kiêu chú ý từ lúc trò chơi bắt đầu, không cần nghĩ quá nhiều cũng biết ngoài việc tạo ra trò chơi nhảm nhí này thì có lẽ tên đó còn sắp đặt một cái bẫy khác.
Thứ liên quan đến thời gian lại khiến Trương Tử Sơn không cho hắn châm lửa khi muốn hút thuốc thì chỉ có thể là bom thôi.
Xem ra tên họ Trương này muốn giết hắn cho bằng được.
Cây kim giây đang chạy về phía con số mười hai trên đồng hồ, Hoắc Đình Kiêu vẫn tỏ ra như không biết gì tiếp tục chơi với Trương Tử Sơn.

Cùng lúc này ở bên ngoài cánh cửa, Hạ Tuyết lùi về sát góc hộp khi con hổ đã chui qua được nửa người, không bao lâu nữa nó sẽ vồ đến ăn thịt cô thôi.
Hoắc Thiên Ân cầm chặt điện thoại, hắn đã nhờ đó phía cảnh sát chuẩn bị ứng phó với tình huống xấu nhất.

Từ khi quen biết Hạ Tuyết đến nay, đây là lần đầu tiên hắn lo lắng cho cô ấy đến mức không dám thở mạnh.

Mỗi khi vách ngăn được nâng lên một chút là tim hắn lại đập mạnh một nhịp.

Trương Tử Sơn rất giỏi làm người khác sợ hãi, lần trước là hù doạ Hạ Tuyết, bây giờ đến lượt anh em của hắn.
Vách ngăn được nâng lên thêm một nấc nữa, con hổ đã hoàn toàn tự do qua lại giữa hai bên, nó đánh hơi mùi của Hạ Tuyết không chần chừ mà vồ đến.

Cùng lúc này, một chấn động lớn xảy ra khiến căn nhà hoàn toàn sụp đổ.
(...)
Một năm sau.
Nghĩa trang vẫn trang nghiêm tĩnh lặng, Hạ Tuyết đặt bó hoa cúc trắng lên mộ của Giang Hồng Nguyệt, cách mấy ngày nữa là ngày giỗ đầu của cô ấy.

Mọi chuyện đã trôi qua gần một năm rồi nhưng đối với Hạ Tuyết lại giống vừa xảy ra hôm qua vậy.
Thời gian cô xuyên sách chỉ vỏn vẹn một năm nhưng quá nhiều sự kiện xảy ra thay đổi hoàn toàn cốt truyện.

Mặc dù cô đã thay đổi số phận thành công, nhưng cái giá phải trả vô cùng lớn.

Một trong số đó là việc cô rút lui khỏi làng giải trí toàn tâm toàn ý chăm sóc cho Hoắc Đình Kiêu đang hôn mê trong bệnh viện.
Sau ngày định mệnh đó, Hạ Tuyết được Hoắc Thiên Ân cứu khỏi cái lồng giam trước khi căn nhà hoàn toàn sụp đổ.

Ba ngày sau khi tỉnh lại, cô mới biết tình hình của Hoắc Đình Kiêu và Trương Tử Sơn.

Một người bị thương, một người chết.
Đây hoàn toàn không phải cái kết mà cô mong muốn, bởi vì cô còn muốn Trương Tử Sơn trả giá nhiều hơn nữa vì những gì hắn đã làm.

Cái chết đơn giản là cái kết quá nhẹ nhàng cho hắn, trong khi Hoắc Đình Kiêu có nguy cơ trở thành người thực vật triệt để nếu hắn vẫn chưa tỉnh lại.
Chuyện lùm xùm lúc trước cũng được hai nhà Hoắc - Hạ đứng ra giải thích cặn kẽ, cùng với việc Hoắc Thiên Ân ra mặt đính chính.

Những tin đồn không hay về cô đã không còn nữa, thỉnh thoảng vẫn có người hâm mộ hỏi thăm về cuộc sống hiện tại của cô.
Cuộc sống của cô đang bình yên lắm, nếu lúc này Hoắc Đình Kiêu có thể tỉnh lại thì sẽ càng trọn vẹn.
"Hạ Tuyết, cô đang ở đâu vậy?"
Giọng của Hoắc Thiên Ân gấp gâp hỏi qua điện thoại khi Hạ Tuyết vừa bắt máy.

Hình như hắn đang vui lắm, trong giọng tỏ rõ vẻ vui mừng phấn khởi.
"Tôi đang ở nghĩa trang, anh tìm tôi có việc gì à?"
"Đúng vậy, việc mừng lắm.

Hạ Tuyết, cô tìm một chỗ rồi ngồi xuống đi, ngồi xong rồi thì nghe tôi nói đây.

Anh tôi tỉnh lại rồi! Hạ Tuyết, anh tôi tỉnh lại rồi!"
Bốp!
Chiếc điện thoại trên tay Hạ Tuyết rơi xuống, cô không rõ bản thân hiện tại thế nào, cũng không biết sau đó cô làm sao có mặt ở bệnh viện, điều duy nhất Hạ Tuyết vẫn còn nhận thức được là cô đã ôm chầm lấy Hoắc Đình Kiêu khóc lớn.
"Tiểu Tuyết, đừng khóc, anh vẫn ở đây!"
-End-
 
Back
Top Dưới