Cập nhật mới

Xuyên Không Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn

Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 20: Tất Nhiên Là Bà Tin Cháu Rồi


"Con cũng nóng, mẹ ơi.

" Chỉ khi trước mặt mẹ thì Tống Tiểu Cẩu mới dám bộc lộ sự trẻ con của mình.

Lưu Xuân liếc mắt nhìn cậu: "Cả mặt mũi, tay chân dính đầy bùn đất thế kia, có phải lén ăn khoai của chị con không?" Tuy mắng yêu vậy nhưng Lưu Xuân vẫn dùng vạt áo ngoài lau mặt cho cậu.

Tống Tiểu Cẩu cười đáp: "Là chị cho con ăn đấy, không phải lén đâu.

"

Tống Ngọc Lan cũng lên tiếng: "Đúng đó mẹ, con không đói, con chủ động cho em ăn mà.

"

"Con cứ chiều nó như thế.

" Lưu Xuân tuy nói vậy nhưng ánh mắt lại tràn đầy yêu thương khi nhìn Tống Tiểu Cẩu.

Bà nội Tống tuy là chủ gia đình, nhưng bà không hề thiên vị.

Ngoài Tống Ngọc Lan được ưu ái vì lý do đặc biệt thì cả nhà đều được đối xử công bằng.

Lưu Xuân cũng không phải là người trọng nam khinh nữ, nhưng giữa hai đứa trẻ, bà luôn thấy thương cho Tống Tiểu Cẩu gầy gò hơn.

Đang nói chuyện, Tống Đại Cường đã vác một khúc gỗ lớn đến gần: "Đi thôi, về nhà nào!"

Tống Ngọc Lan định lấy giúp gùi của Tống Tiểu Cẩu, nhưng cậu bé đã chạy thật nhanh, còn thoăn thoắt hơn cả cô đang đi tay không.

Đối với cậu thì con đường lên núi quen thuộc như lòng bàn tay.

Tống Ngọc Lan đành bỏ tay xuống, không làm gì nữa.

Về đến nhà, cô gọi mọi người tụ tập trong phòng khách.

Tống Tiểu Cẩu lấy những cây linh chi đen ra

Tống Ngọc Lan lặp lại lý do mà cô đã nói với Tống Tiểu Cẩu trước đó, "Con đã đọc trong sách đông y, đây là dược liệu quý, rất có giá trị.

"

Tống Đại Cường suýt nữa thì bật cười, nhưng bị bà nội Tống lườm một cái, ông mới kìm lại được.

Bà nội Tống nhìn Tống Ngọc Lan với ánh mắt đầy trìu mến: "Ngọc Lan đúng là thông minh, nhưng dược liệu quý này không ngon lắm đâu, mấy người trong làng đều đã thử rồi, vừa đắng mà lại còn chát.

"

Bà nội nghĩ rằng Tống Ngọc Lan hái linh chi về để ăn, nên mới nhẹ nhàng nhắc nhở cô.

Tống Ngọc Lan dở khóc dở cười: "Bà ơi, bà có tin cháu không?"

"Tin chứ, tất nhiên là bà tin cháu rồi.

" Bà nội Tống không chút do dự, gật đầu chắc nịch.

"Vậy ngày mai mình lên huyện bán thử xem, xem nó có giá trị thật không.

" Cô không biết rõ giá trị của linh chi đen, nên không dám khẳng định trước.

"Ồ, cháu muốn lên huyện à? Mùa đông cũng sắp tới rồi, cũng đến lúc mua cho cháu vài bộ quần áo mới.

Được, ngày mai bà sẽ dẫn cháu đi huyện một chuyến.

" Bà nội Tống gật gù rồi đứng dậy đi vào phòng.

Tống Ngọc Lan sững sờ: "Chẳng lẽ vừa rồi con chưa nói rõ hay sao? Bố mẹ, hai người có hiểu con đang nói gì không? Đây là dược liệu quý có giá trị mà!"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 21: Chị Quên Rồi À Em Chưa Được Làm Hộ Khẩu Mà


"Ừ ừ, đúng là thảo dược." Những người sống ở thôn Kim Trúc mấy chục năm trời như bà nội Tống và mọi người đều không tin một cô gái trẻ như Tống Ngọc Lan có thể biết nhiều hơn họ.

Họ chỉ nghĩ rằng cô muốn kiếm cớ để đi huyện chơi, nên không ai bận tâm đến lời cô nói.

Chỉ có Tống Tiểu Cẩu là khác.

Khi mọi người đứng dậy đi làm việc, cậu bé chạy lại bên chị, cười rạng rỡ: “Chị, em tin chị, chắc chắn chị có thể bán được nhiều tiền!”

Tống Ngọc Lan mỉm cười, đưa tay xoa đầu em trai: "Cảm ơn em, Tiểu Cẩu."

Rồi cô chợt nghĩ: Nếu ngày mai đi lên huyện thì tốt nhất là mang theo sổ hộ khẩu, tiện thể đổi tên cho Tống Tiểu Cẩu luôn.

Không thể cứ gọi mãi là Tiểu Cẩu được.

"Em có tên trong sổ hộ khẩu là Tiểu Cẩu luôn à?" Cô hỏi.

Tống Tiểu Cẩu lắc đầu: "Chị quên rồi à, em chưa được làm hộ khẩu mà."

"Thế em đi học bằng cách nào?" Tống Ngọc Lan thốt lên.

Cô nhớ lại kiếp trước mình cũng là trẻ mồ côi, ở nhà cậu, vì không có hộ khẩu mà trễ việc nhập học.

Mãi đến khi cậu thương tình mới đưa cô đi làm sổ hộ khẩu, và đến năm 9 tuổi cô mới được vào học lớp 1.

Ánh mắt của Tống Tiểu Cẩu lộ rõ vẻ buồn bã: "Chị, em không được đi học."

"À?" Tống Ngọc Lan ngạc nhiên, nhanh chóng lục lại trí nhớ.

Hình như Tiểu Cẩu thật sự chưa đi học, nhưng cô không nhớ được lý do là gì.

Trong sách cũng không nhắc đến điều này.

Tống Ngọc Lan đoán rằng vì Tiểu Cẩu chỉ là một nhân vật phụ không quan trọng, nên tác giả không dành nhiều thời gian miêu tả cậu bé.

Nghĩ đến điều này, cô thấy thương em mình, liền nắm lấy tay Tiểu Cẩu nhẹ nhàng nói: "Ngày mai đi lên huyện với chị nhé, được không?"

Cô sẽ không đi theo con đường "nữ phụ pháo hôi" trong sách, gia đình cô chắc chắn cũng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Đôi mắt vốn trống rỗng của Tiểu Cẩu bỗng lóe lên một tia sáng, nhưng ngay sau đó lại trở về vẻ buồn bã, cậu khẽ lắc đầu nói nhỏ: "Thôi, chị cứ đi chơi đi, em còn phải đi hái cỏ cho lợn nữa."

Tống Ngọc Lan biết chuyện này nhất định phải có sự đồng ý của bà nội Tống, nên cô mỉm cười tự tin, đứng dậy phủi bụi trên quần áo rồi nói: "Để xem chị giải quyết thế nào nhé!"

Nói xong, cô bước về phía phòng của bà nội Tống.

Bà nội Tống ngẩng lên nhìn thấy cô, liền không che đậy nữa, mở đống vải ra.

Bên trong toàn là tiền giấy nhỏ và vài tờ đại đoàn kết, cùng một số tem phiếu vải.

Tống Ngọc Lan đứng bên cạnh, bà nội lấy ra mười tờ đại đoàn kết để riêng, rồi lôi thêm vài tờ tiền giấy nhỏ và phiếu vải đặt sang một bên, cười bảo: "Ngày mai muốn mua quần áo mới gì thì cứ bảo bà, bà mang đủ phiếu vải cho cháu."

Tống Ngọc Lan cảm thấy sống mũi cay cay.

Cô tiến lại ngồi phía sau bà nội, nhẹ nhàng bóp vai cho bà: "Bà ơi, cháu không cần mua quần áo mới đâu, chỉ muốn lên huyện chơi thôi."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 22: Con Trai Ấy Mà Có Sức Khỏe Là Được Học Hành Làm Gì


Cô thừa biết nếu cô nhắc lại chuyện mang nấm linh chi đi bán, chắc bà nội Tống sẽ chỉ ậm ừ cho qua, rồi quên bẵng đi.

Vì thế, cô quyết định sẽ tự mình mang nấm linh chi đến cửa hàng thuốc đông y, để bà nội tận mắt chứng kiến kết quả, như vậy bà mới tin được.

"Ngọc Lan à, đợt này thật sự làm khổ cháu rồi.

Vậy mai bà cháu mình lên huyện chơi, bà sẽ đưa cháu đi giải khuây." Vừa nói, bà vừa cẩn thận gói những tờ đại đoàn kết lại trong mảnh vải, rồi cất chúng vào chiếc hộp gỗ cũ, khóa lại thật kỹ.

Tống Ngọc Lan kéo bà ngồi xuống giường: "Bà ơi, cháu còn muốn nhân tiện chuyến này để làm luôn hộ khẩu cho em trai nữa.

Em ấy đã 11 tuổi rồi, cũng đến lúc đi học rồi mà."

"Con trai ấy mà, có sức khỏe là được, học hành làm gì? Lớn lên lấy vợ rồi ra ở riêng là xong." Bà nội Tống phẩy tay nói.

Nghe câu này, Tống Ngọc Lan không khỏi bật cười.

Đây chẳng phải câu thường nghe ở những gia đình trọng nam khinh nữ sao? Chỉ khác là câu nói nguyên bản thường là: "Con gái thì học làm gì, lớn lên rồi cũng phải lấy chồng."

Tống Ngọc Lan bỗng tò mò không biết vì sao bà nội lại thương cô đến vậy.

Trong sách cũng không giải thích rõ điều này.

"Bà ơi, cháu hỏi điều này được không?" Tống Ngọc Lan giống như con mèo nhỏ, dụi đầu vào vai bà nội, nũng nịu hỏi: "Sao bà lại thương cháu thế ạ?"

Bà nội Tống cười ha ha, nhẹ nhàng gõ lên trán cô: "Cái con nhóc này, bà không thương cháu thì thương ai? Cháu là cháu ruột thịt của bà, là báu vật trong lòng bà!"

"Chỉ có vậy thôi sao?" Tống Ngọc Lan chớp mắt tinh nghịch hỏi.

"Vậy còn gì nữa?" Bà nội Tống bị cô chọc cười, hỏi ngược lại.

Tống Ngọc Lan giống như một chú mèo tinh nghịch, khẽ hôn lên khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn hiền hậu của bà rồi nói:

"Bà ơi, thực ra không có gì đâu, cháu chỉ nghĩ là em trai nhất định phải được đi học! Bà biết không, học hành giống như tấm vé thông hành dẫn đến những con đường khác nhau trong cuộc sống.

Nếu không có tấm vé này thì sau này khó mà có cơ hội làm nên chuyện lắm."

Bà nội Tống nghe xong, đầu óc rối bời, ngơ ngác hỏi lại: "Vé thông hành là cái gì? Với cả, em trai cháu khỏe mạnh thế, chỉ cần tự lo được cho mình là tốt rồi.

Bà không mong nó phải làm nên chuyện lớn lao gì."

Ánh mắt của bà đầy yêu thương và hy vọng giản dị dành cho đứa cháu gái.

Tống Ngọc Lan: "..." Nói lý với bà không được, có lẽ chỉ có cách nũng nịu mới hiệu quả.

"Bà ơiii~ cháu chỉ muốn đưa em trai đi huyện cùng thôi.

Em ấy còn nhỏ, mỗi ngày cũng không cần phải làm nhiều việc lắm, ở nhà thì có bố mẹ lo rồi."

"Được được, cháu ngoan của bà.

Cháu muốn đưa em trai đi thì cứ đưa, nhưng chẳng phải cháu nói thằng bé đen nhẻm xấu xí, bảo nó đừng đi cùng cháu nữa à?"

Tống Ngọc Lan ngượng ngùng nhớ lại, đúng là có lần cô từng nói vậy thật.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 23: Đồng Ý


Trong ký ức, thân thể cũ của cô từng là một cô gái nhạy cảm và tự ti trong tuổi dậy thì, không đối xử tốt với em trai nhưng cũng không phải là vì ghét bỏ cậu mà chỉ là thờ ơ mà thôi.

"Bà ơi, hồi đó là cháu không hiểu chuyện.

Bây giờ cháu thấy em trai ngoan ngoãn, dễ thương, cháu thích đi cùng em ấy." Tống Ngọc Lan vội vàng giải thích.

"Được, mai cứ đưa nó đi lên huyện cùng." Bà nội gật đầu.

"Bà nhớ mang sổ hộ khẩu theo nhé." Tống Ngọc Lan nhắc nhở.

"Bà biết rồi, đứa bé lanh lợi."

Tống Tiểu Cẩu biết rằng ngày mai có thể cùng chị đi lên huyện, nên sau bữa tối, cậu còn đeo gùi lên ra đồng tìm được đầy một gùi cỏ lợn.

Nhìn thấy sự chăm chỉ và nhạy cảm của Tống Tiểu Cẩu, Tống Ngọc Lan không khỏi nhớ về tuổi thơ của mình ở nhà cậu.

Những năm tháng đó, cô sống dựa vào sắc mặt của mợ, không khác gì Tống Tiểu Cẩu bây giờ.

Tuổi thơ của cô là quãng thời gian cô không muốn nhớ đến.

Cha mẹ mất sớm, người thân không ai chịu nuôi cô, cuối cùng chỉ có cậu mới chấp nhận cô vì số tiền đền bù hàng chục vạn tệ.

Nhưng những ký ức đau buồn đó đã tan biến hoàn toàn vào ngày cô thành công trong sự nghiệp.

Hiện tại, Tống Ngọc Lan chỉ còn cảm giác thương xót cho chính mình khi còn nhỏ, nhưng cô sẽ không luôn đặt điều đó ở trong lòng.

Cô xoa đầu Tống Tiểu Cẩu nói: "Tối nay ngủ sớm nhé, mai mình phải dậy sớm."

Tống Tiểu Cẩu rạng rỡ, hứng khởi gật đầu mạnh, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, miệng reo lên: "Vâng ạ!"

Thời gian nhanh chóng trôi qua, đến sáng hôm sau.

Trời vẫn tối đen như mực, không gian tĩnh lặng không có một âm thanh.

Đang say ngủ, Tống Ngọc Lan bỗng cảm thấy có điều gì đó khác lạ, như thể có một đôi mắt đang dõi theo mình từ trong bóng tối.

Cảm giác kỳ quái này khiến cô rùng mình, lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Không chần chừ, cô nhanh chóng với tay tìm công tắc đèn và bật sáng.

Ánh đèn vàng nhạt ngay lập tức chiếu sáng cả căn phòng tối tăm.

Tống Tiểu Cẩu cũng bị động tác bất ngờ của chị gái làm giật mình, cơ thể cậu run lên, đôi mắt mở to nhìn chị, cả hai nhìn nhau không nói gì.

Tống Ngọc Lan đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tống Tiểu Cẩu, trách móc: "Em làm gì ở đây vậy? Em làm chị sợ chết khiếp!"

Tống Tiểu Cẩu chớp đôi mắt ngấn nước, gương mặt đầy vẻ oan ức, cậu lí nhí: "Em chỉ muốn dậy sớm chờ chị thôi mà..."

Tống Ngọc Lan thở dài bất lực, nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn tối om, rồi nói đùa: "Chị bảo dậy sớm, nhưng phải là khi trời sáng cơ!"

Cô tự trách bản thân đã quá nghiêm khắc với một đứa trẻ như Tống Tiểu Cẩu.

Trẻ con ở thập niên 80, mỗi khi được ra ngoài chắc chắn sẽ rất phấn khích.

"Ý chị là bây giờ trời vẫn tối đen, mình không thể đi được.

Phải chờ trời sáng đã.

Nhưng nếu em đã dậy rồi thì mình cùng đi nấu bữa sáng đi, chờ bà dậy là có thể xuất phát."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 24: Lên Huyện


Tống Ngọc Lan đã tỉnh ngủ, nên cô quyết định dậy luôn, mặc quần áo và dẫn Tống Tiểu Cẩu xuống bếp, nấu 5 bát mì trứng.

"Chị, bà không cho em ăn mì đâu." Tống Tiểu Cẩu nhắc khẽ.

"Không sao, hôm nay chị có tiền, chị sẽ mua thêm mì.

Từ giờ mình có thể ăn mì thường xuyên hơn."

Khi bà nội Tống nhìn thấy 5 bát mì trứng, bà lập tức muốn nổi giận, nhưng khi biết do Tống Ngọc Lan nấu thì bà chỉ nhỏ giọng trách mắng: "Ngọc Lan, mì là thứ hiếm lắm, chúng ta ăn rồi thì cháu sẽ không còn gì để ăn nữa đâu."

"Bà ơi, mì đã nấu rồi, để lâu thì phí.

Cháu cảm giác mình sắp kiếm được tiền từ nấm linh chi đen này rồi mà!" Tống Ngọc Lan nũng nịu, nắm chặt tay bà nội.

Bà nội Tống thở dài rồi nói: "Các con nhường trứng cho Ngọc Lan đi, mì thì các con ăn được rồi."

Tống Ngọc Lan nhìn Tống Đại Cường, Lưu Xuân và Tống Tiểu Cẩu đồng loạt làm theo lời bà, lặng lẽ chuyển trứng từ bát mình sang bát cô.

Cô không khỏi cạn lời, chẳng ai phản đối bà nội được sao?

Nhìn bát mì của mình đã đầy ắp trứng, Tống Ngọc Lan lấy một quả đưa cho Tống Tiểu Cẩu.

Thấy bà nội định nói gì, cô liền cướp lời: "Cháu đã lén ăn hai quả khi nấu rồi, giờ cháu no lắm, em trai cần ăn để lớn, còn bà cũng phải ăn để giữ sức khỏe."

Với Tống Đại Cường và Lưu Xuân, cô chia mỗi người nửa quả trứng.

Bà nội thấy trong bát của Tống Ngọc Lan vẫn còn hai quả trứng nên mới thôi không nói gì nữa.

Bà gắp quả trứng trong bát mình sang cho Tống Tiểu Cẩu: "Thôi, chị cháu không ăn đâu, cháu ăn đi."

"Không, bà ăn đi." Tống Tiểu Cẩu vội vàng lắc đầu.

"Ăn đi, nhớ rằng đây là tình thương của chị cháu dành cho cháu, sau này lớn lên phải nhớ báo hiếu chị nhé." Bà nội dạy dỗ.

"Vâng, sau này lớn lên cháu nhất định sẽ báo hiếu chị!" Tống Tiểu Cẩu đáp lại.

"..." Tống Ngọc Lan cạn lời, "báo hiếu" không phải dùng như thế này mà!

Sau bữa sáng, họ đưa cho chú Ngưu một đồng để thuê máy kéo chở cả ba người ra trấn.

Mỗi ngày chỉ có một chuyến xe buýt từ trấn lên huyện Ngọc Lâm, mất đến ba tiếng đồng hồ ngồi xe.

Đường đất gập ghềnh khiến Tống Ngọc Lan lắc lư theo xe suốt ba tiếng mới đến được huyện Ngọc Lâm.

Xuống xe, bà nội dẫn Tống Tiểu Cẩu và Tống Ngọc Lan đi chợ.

Chợ rất đông người qua lại, ồn ào, tấp nập.

Tống Tiểu Cẩu tò mò nhìn xung quanh, mắt sáng rực vẻ ngạc nhiên thích thú.

Tống Ngọc Lan nắm chặt tay em trai, sợ cậu đi lạc.

Bà nội Tống dừng lại trước một cửa hàng bán vải, định bước vào thì Tống Ngọc Lan vội kéo lại: "Bà, cháu thật sự không cần mua quần áo."

Bà nội dừng lại, rồi giơ tay vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa bên tai Tống Ngọc Lan: "Vậy cháu có muốn đi xem cửa hàng bách hóa không?"

Tống Ngọc Lan nhìn quanh, không thấy cửa hàng thuốc đâu, liền lắc đầu: "Bà ơi, cháu muốn đi đến hiệu thuốc đông y để hỏi về cây nấm linh chi đen này."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 25: Liêu Phúc Hiên


Bà nội thở dài, ánh mắt nhìn xuống gói đồ mà Tống Ngọc Lan đang cầm trong tay, rồi cuối cùng cũng nhượng bộ: "Được rồi, bà biết một tiệm.

Trước đây mẹ cháu bị bệnh sau sinh, cũng là bà đến đây lấy thuốc.

Chúng ta đến đó hỏi thử xem họ có mua không."

Tống Ngọc Lan gật đầu: "Vâng."

Trong lòng bà nội Tống, bà nghĩ cháu gái mình đúng là đã mê mẩn việc kiếm tiền rồi, ngay cả một cục nấm đen thui cũng coi là báu vật.

Có lẽ vẫn là vì Triệu Kiến Quốc.

Liệu Ngọc Lan có còn vương vấn gì về cậu ta không?

Bà nội lén nhìn Tống Ngọc Lan vài lần, cảm thấy cô có vẻ trưởng thành hơn trước nhiều, nhưng cụ thể thay đổi ở điểm nào thì bà không nói rõ được.

Tống Ngọc Lan cảm nhận được ánh mắt của bà nội, nhưng cô không lo lắng.

Cô đã chuẩn bị sẵn mọi lý do để giải thích, chẳng hạn như việc ngã xuống nước đã giúp cô trưởng thành.

Khi đến cửa tiệm thuốc đông y tên là Liêu Phúc Hiên, Tống Ngọc Lan đứng lại quan sát.

Cửa tiệm khá lớn, bên trong có vẻ đàng hoàng, khách ra vào mua thuốc rất đông.

Tống Ngọc Lan kéo chặt chiếc khăn lụa trên đầu.

Cô cảm thấy mình bị chú ý quá nhiều, nên đã mua một chiếc khăn lụa đen để che kín đầu và nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt to tròn.

Cả ba người bước vào tiệm thuốc.

Một ông lão đang gẩy bàn tính, ngẩng đầu lên nhìn ba người nói: "Đưa đơn thuốc đây."

Bà nội Tống mỉm cười, tiến lên giải thích: "Chúng tôi không phải đến lấy thuốc, mà là cháu gái tôi tìm được một loại thảo dược trên

Bà nội Tống mỉm cười, tiến lên giải thích: "Chúng tôi không phải đến lấy thuốc, mà là cháu gái tôi tìm được một loại thảo dược trên núi, muốn tới đây hỏi xem có bán được không."
"Ồ, đưa cho tôi xem nào." Ông lão dừng tay, nhìn về phía bà nội Tống.
Tống Ngọc Lan vội lấy ra một cây nấm linh chi đen từ trong túi và đưa cho bà nội.
Bà nội Tống có chút lo lắng khi đưa nấm linh chi đen cho ông lão xem.

Bà ấy biết rõ thứ này không phải là báu vật gì, nhưng vẫn sợ rằng ông lão sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cháu gái mình.

Bà muốn tìm cách đuổi Tống Ngọc Lan đi chỗ khác, nhưng khi thấy cháu gái chăm chú nhìn ông lão với ánh mắt đầy hy vọng thì bà thở dài.

Thôi thì để con bé dứt khoát hết hy vọng, đỡ phải nghĩ rằng kiếm tiền dễ dàng.

Ông lão cầm nấm linh chi lên, ngắm nghía kỹ lưỡng, rồi ánh mắt sáng lên, quay sang bà nội Tống hỏi: "Tôi có thể mang thứ này ra sân sau để nhờ ông chủ xem kỹ được không? Tôi chưa dám chắc về nó."

Bà nội Tống thắc mắc nhìn ông lão, định nói: "Chẳng phải chỉ là một cục đen thui thôi sao?"

"Được ạ." Tống Ngọc Lan nhanh chóng ngắt lời bà nội, trả lời dứt khoát.

Ông lão quay người bước vào sân sau, chỉ một lát sau, ông liền dẫn theo một người đàn ông trung niên mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn bước ra.

Người đàn ông trung niên có ánh mắt sắc bén, đi thẳng tới chỗ bà nội Tống và hỏi: "Thím à, thím tìm thấy nấm linh chi đen này ở đâu vậy?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 26: Bán Linh Chi Đen 1


Trong lòng Tống Ngọc Lan không khỏi mừng thầm, xem ra người này biết giá trị của nó.

Cô liền bước lên đứng cạnh bà nội, đáp thay: "Chúng cháu tìm thấy ở trong rừng sâu sau làng."

Người đàn ông trung niên gật đầu như suy nghĩ điều gì đó, rồi hỏi tiếp: "Các người có bao nhiêu nấm linh chi đen?"

Tống Ngọc Lan lấy nốt bốn cây linh chi còn lại trong túi ra và lắc đầu: "Chỉ tìm thấy mấy cây này thôi."

Người đàn ông kia và Tống Ngọc Lan nhìn nhau trong chốc lát, ông ta hơi ngạc nhiên khi thấy cô gái trẻ này không dễ bị lừa.

Ông cầm nấm linh chi giơ lên và nói: "Nấm linh chi đen này là một loại thảo dược hiếm, các người định bán nó với giá bao nhiêu?"

Tống Ngọc Lan quay sang nhìn bà nội.

Bà nội nhanh chóng đáp: "Cái đó phải do ông chủ quyết định."

Người đàn ông trung niên cười: "Vậy thế này đi, tôi không muốn ép giá, một cây nấm linh chi này tôi trả cho các người 100 đồng."

Bà nội Tống và Tống Tiểu Cẩu nghe thấy con số ấy thì há hốc miệng, không thể tin nổi.

Nhưng Tống Ngọc Lan vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Trong lòng cô thầm tính toán, thấy giá này có vẻ hơi thấp.

Vì vậy, cô mỉm cười nhẹ nhàng nói: "Ông chủ, nấm linh chi đen quả thật là đồ hiếm, nhưng 100 đồng thì hơi ít.

Theo tôi biết, nấm linh chi vài chục năm tuổi mới có giá như vậy, mà mấy cây chúng tôi tìm được đều rất tốt."

Người đàn ông trung niên nheo mắt: "Cô gái, đừng quá tham lam.

Giá này đã là rất cao rồi."

Tống Ngọc Lan bình tĩnh đáp lại: "Tôi tin rằng giá trị của nấm linh chi này còn cao hơn thế.

Thế này đi, ông hãy tăng giá thêm một chút, chúng tôi cũng sẽ nhượng bộ.

Hơn nữa, tôi có thể đảm bảo rằng nếu chúng tôi tìm thấy thêm nấm linh chi đen thì chúng tôi sẽ chỉ bán cho cửa hàng của ông."

Người đàn ông trung niên nhướng mày: "Ồ, ý cô là cô còn có thể tìm thêm được nấm linh chi đen nữa à?"

Đôi mắt ông ta như hai ngọn đuốc, nhìn chằm chằm vào mắt Tống Ngọc Lan, như muốn xuyên qua ánh nhìn ấy để thấy rõ những suy nghĩ trong lòng cô.

Ông ta ngạc nhiên phát hiện đôi mắt của cô gái này thật đẹp và cuốn hút, khiến ông không khỏi tò mò muốn biết thêm về cô.

Trong khi đó, bà nội Tống và Tống Tiểu Cẩu vẫn chưa hết ngạc nhiên trước con số 100 đồng, họ không thể tưởng tượng nổi rằng một cục nấm đen thui lại có thể bán được giá cao như vậy!

Tống Ngọc Lan hơi nheo mắt, thể hiện sự quyết tâm và tự tin: "Nấm linh chi đen này rất có duyên với tôi, nên tôi có thể tìm thêm."

Người đàn ông trung niên im lặng một lát, xem xét lại nấm linh chi trong tay, rồi chậm rãi nói: "Được, nếu thế thì tôi sẽ nhượng bộ, mỗi cây nấm linh chi tôi sẽ trả 110 đồng.

Đây là mức giá cao nhất mà tôi có thể đưa ra.

Nhưng cô phải cam kết rằng tất cả nấm linh chi đen mà các người tìm thấy sẽ chỉ bán cho tôi."

"Ông cứ yên tâm, tôi cam kết sẽ chỉ bán nấm linh chi đen cho cửa hàng của ông." Tống Ngọc Lan mỉm cười đáp.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 27: Bán Linh Chi Đen 2


"Nhưng nếu có những người dân khác trong thôn tình cờ tìm được nấm linh chi thì điều đó nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.

Dù sao thì rừng núi cũng không thuộc quyền sở hữu của riêng ai." Cô nói một cách thản nhiên, thể hiện sự chân thành nhưng vẫn giữ vững nguyên tắc của mình.
Người đàn ông trung niên mỉm cười, chậm rãi đưa tay phải về phía Tống Ngọc Lan, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng: “Đây là điều hiển nhiên, nhưng tôi mong rằng hàng hóa lần sau cô mang đến sẽ giữ được chất lượng như lần này.

Như vậy thì chúng ta sẽ hợp tác suôn sẻ.”

Tống Ngọc Lan gật đầu nhẹ, đồng ý rồi từ tốn đưa tay ra, chỉ nắm hờ một nửa bàn tay của người đàn ông trước khi rút tay về ngay lập tức.

Thấy vậy, bà nội Tống vội bước lên, đứng chắn giữa Tống Ngọc Lan và người đàn ông, tách hai người ra.

Bà nhìn ông ta với vẻ nghiêm nghị nói: “Ông chủ ơi, có gì thì cứ trao đổi với tôi, không cần nói với cháu tôi đâu.”

Người đàn ông trung niên có chút bối rối, rụt tay về, ánh mắt cũng dời khỏi Tống Ngọc Lan, rồi lịch sự quay sang bà nội cười nói: “Thím cứ gọi tôi là Tiểu Liêu được rồi.

Tôi là Liêu Phúc, chủ của tiệm này.

Nếu sau này hai người có nấm linh chi tốt như vậy nữa thì cứ đến đây tìm tôi.

Tôi sẽ thu mua với giá cao như lần này.”

Tống Ngọc Lan lấy nốt bốn cây nấm linh chi ra đưa cho Liêu Phúc: “Ông chủ Liêu, ngài kiểm tra lại chất lượng.

Nếu không có vấn đề gì thì chúng tôi còn nhiều việc khác cần làm.”

Liêu Phúc cầm lấy mấy cây nấm, thấy rằng Tống Ngọc Lan đã thu hoạch chúng một cách rất cẩn thận, giữ nguyên cả rễ, điều này sẽ giúp bảo toàn dược tính của nấm.

Ông không chần chừ, liền bảo lão Bao đi lấy tiền.

“Cô xem đây, 5 cây nấm, tổng cộng là 550 đồng.” Liêu Phúc đưa cho bà nội Tống một xấp tiền giấy lớn.

Tay bà nội run run khi nhận số tiền ấy.

Nhưng bà cũng nhanh chóng trấn tĩnh lại, cẩn thận đếm đủ 55 tờ đại đoàn kết rồi cúi người cảm ơn Liêu Phúc: “Cảm ơn ông chủ Liêu.”

“Thím cứ gọi tôi là Tiểu Liêu được rồi, sau này còn mong thím giúp tôi làm ăn phát đạt.”

Sau khi tiễn ba người ra về, Liêu Phúc quay lại, cầm nấm linh chi lên xem xét kỹ lưỡng.

“Lão Bao này, ông xem, vụ mua bán này tôi có bị lỗ không?” Liêu Phúc quay sang lão bao, một người làm lâu năm trong tiệm, ánh mắt lấp lánh mong đợi.

Lão Bao khẽ lắc đầu, chậm rãi đáp: “Nếu như tới ngài còn lỗ, thì tiệm này của chúng ta nên đóng cửa từ lâu rồi.”

Nghe vậy, Liêu Phúc bật cười ha hả: “Ông thật biết nói đùa! Thực ra nấm linh chi này có giá không phải quá cao, nhưng vấn đề là chúng ta ở xa vùng phía Bắc, nơi nấm này thường mọc.

Hơn nữa, đây lại là thảo dược quý hiếm chỉ có trong mùa đông.

Nếu tính đến chi phí vận chuyển và các khoản khác, với người bình thường thì giá này đã là một con số khổng lồ rồi!”

Liêu Phúc tiếp tục: “Trong tiệm của tôi, mấy năm nay chỉ nhập được vài cây nấm linh chi, mà lại là loại đã phơi khô.

Nhưng ông biết mà, nấm linh chi tốt nhất là khi còn tươi.”
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 28: Sửa Tên Thành Tống Ngọc Cảnh


Lão Bao gật đầu đồng ý: “Đúng thế, cô bé kia thông minh thật, nhìn qua đã hiểu được giá trị của nấm linh chi.”

Liêu Phúc cười: “Nghe ông nói thì tôi chẳng khác gì tay buôn gian xảo.

Được rồi, không đùa nữa, tôi đi nghiên cứu xem liệu có cách nào nuôi trồng nấm linh chi này không.”

---

Bà nội Tống chặt chẽ nắm tay Tống Ngọc Lan, tay bà run rẩy như thể đang nắm trong tay một báu vật vô giá.

Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà thể hiện đủ mọi cảm xúc: từ ngạc nhiên đến vui mừng, thậm chí xen lẫn chút khó tin.

Tống Ngọc Lan thì vẫn giữ thái độ bình tĩnh, chỉ khẽ mỉm cười, để yên cho bà nắm tay.

Cô nhìn sang Tống Tiểu Cẩu trêu ghẹo: “Tí nữa chị sẽ mua cho em rất nhiều đồ ngon nhé!”

Bà nội Tống không nói gì, chỉ kéo tay Tống Ngọc Lan về phía góc khuất.

Khi chắc chắn xung quanh không có ai thì bà mới ngừng lại, nhìn quanh thêm một lần nữa rồi đột ngột đưa tay lên che mặt, thốt lên: “Ôi trời ơi!” Giọng bà tràn đầy sự kinh ngạc và hưng phấn không thể kìm nén.

Tống Ngọc Lan bật cười, vỗ nhẹ vai bà nội: “Bà nội, cháu đã bảo bà cứ tin cháu mà!”

Bà nội Tống cười rạng rỡ như một bông hoa cúc, đuôi mắt đầy nếp nhăn giãn ra: “Cháu đúng là báu vật của bà.”

Tống Ngọc Lan hất cằm đầy tự hào: “Hừ, hôm qua bà còn không tin cháu đấy.”

"Đúng là lỗi của bà, bà không nên nghi ngờ cháu gái của mình.

Cháu là người có mệnh phượng hoàng mà."

Câu này Tống Ngọc Lan đã nghe đến phát chán.

Thấy trời đã gần trưa, cô nói nhanh: "Bà ơi, giờ mình đi làm hộ khẩu cho em trai nhé." Tống Ngọc Lan nắm tay Tống Tiểu Cẩu, tay kia véo nhẹ má cậu: "Em có hộ khẩu rồi thì có thể đi học."

Bà nội Tống cũng không ngăn cản, dù sao trong điều kiện có đủ tiền tài thì bà cũng mong mọi người trong gia đình đều có cuộc sống tốt đẹp.

——

"Chào bà, cho tôi xin giấy chứng sinh." Nhân viên quầy hỏi bà nội Tống.

Bà nội vội vàng rút từ trong áo ra một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, nhăn nhúm.

Lúc Tống Tiểu Cẩu sinh ra bị khó sinh nên được sinh tại bệnh viện, may mà có giấy chứng sinh.

"Cháu tên Tống Tiểu Cẩu đúng không?" Nhân viên chuẩn bị nhập thông tin thì Tống Ngọc Lan nhanh chóng lên tiếng: "Không, tên là Tống Ngọc Cảnh."

"Chữ Ngọc Cảnh viết thế nào?" Nhân viên lấy giấy bút đưa cho Tống Ngọc Lan.

Tống Ngọc Lan viết xuống: 【宋玉景】rồi đưa cho nhân viên giao dịch.

Mười phút sau, cuốn sổ hộ khẩu mới được làm xong.

Bà nội Tống đưa cho nhân viên 6 xu phí làm sổ.

Tống Tiểu Cẩu cầm trang sổ ghi tên mình, dù không biết đọc nhưng mắt cậu vẫn rưng rưng nước mắt.

"Cẩu Đản, sao lại khóc?" Bà nội Tống vừa cười vừa dùng ngón tay thô ráp lau nước mắt cho cậu bé.

"Bà nội, đừng gọi là Cẩu Đản nữa, mà hãy gọi là Ngọc Cảnh." Tống Ngọc Lan cúi xuống ôm Tống Ngọc Cảnh nói: "Chị vẫn chưa hỏi em, về sau em tên là Ngọc Cảnh có được không?"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 29: Mục Tiêu Phấn Đấu


Tống Ngọc Cảnh gật đầu một cách nghiêm túc, một giọt nước mắt rơi xuống vai Tống Ngọc Lan.

Cậu bé nức nở, "Chị...!chị, tên của em không phải là Cẩu Đản nữa, em tên là Ngọc Cảnh!"

"Ừ, là Ngọc Cảnh."

Bà nội Tống mỉm cười hài lòng, nâng hai chị em đứng dậy: "Thôi nào, trời cũng đã muộn rồi.

Ngọc Lan, cháu thực sự không định mua quần áo mới sao?"

"Không cần đâu bà, mình mua đồ ăn về là được rồi." Tống Ngọc Lan kéo tay Tống Ngọc Cảnh theo sau bà nội Tống đi đến cửa hàng lương thực.

Giờ cửa hàng lương thực không cần phiếu mà có thể mua trực tiếp.

Bà nội Tống còn khỏe mạnh, nhưng sợ mua nhiều quá sẽ bị người khác để ý nên chỉ mua nửa bao gạo, một ít xúc xích và thịt lợn khô, cùng với hai cân thịt lợn tươi, rồi lên xe khách trở về thị trấn.

Tống Ngọc Cảnh và Tống Ngọc Lan vừa nhai kẹo hoa quả vừa dần thả lỏng người.

Mí mắt họ nặng trĩu, cuối cùng cả hai dựa vào bà nội Tống và ngủ thiếp đi.

Thấy vậy, bà nội Tống nhẹ nhàng nâng đầu Tống Ngọc Lan lên để cô có thể ngủ thoải mái hơn.

Còn Tống Ngọc Cảnh thì được bà đặt lên đùi mình.

Không biết bao lâu sau, Tống Ngọc Lan tỉnh dậy, cô nhìn thấy bà nội đang ân cần chăm sóc mình.

Ngay lúc ấy, bao cảm xúc lẫn lộn trào dâng trong lòng cô: xúc động, vui sướng, và hạnh phúc...

Trước khi xuyên không, cô từng nghĩ rằng mình đã có tất cả.

Thế nhưng, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi ở nhà họ Tống, cô mới thực sự hiểu được cảm giác được yêu thương, chăm sóc là trọn vẹn thế nào.

Dù có nhiều tiền hay địa vị cao đến đâu, nếu không có ai để chia sẻ niềm vui của sự thành công thì cuối cùng đó cũng chỉ là một hành trình cô độc.

Khi ấy, cô chưa biết ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Nhưng bây giờ, cô chỉ mong muốn rằng tất cả mọi người trong gia đình mình đều sẽ có một cuộc sống tốt đẹp.

Đó là mục tiêu để cô phấn đấu.

---

Khi về đến nhà, Tống Đại Cường đang chẻ củi, còn Lưu Xuân thì đứng ở cổng nhìn về phía đầu thôn.

Cuối cùng, khi trời chưa tối hẳn, Lưu Xuân thấy ba bóng người một trước một sau trở về, bà ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

"Mẹ, Ngọc Lan, Cẩu Đản về rồi à! Muốn ăn gì để mẹ nấu cho?"

Tống Ngọc Cảnh vui vẻ nhảy lên, đưa sổ hộ khẩu cho Lưu Xuân, gương mặt đen sạm của cậu nở nụ cười rạng rỡ: "Mẹ, con không còn tên là Cẩu Đản nữa, con tên là Ngọc Cảnh!"

Lưu Xuân đã học đến tiểu học, mở sổ hộ khẩu ra, đọc trang ghi tên Tống Ngọc Cảnh.

Đọc đến đâu thì mắt bà liền đỏ hoe đến đó.

Bà biết mục đích chuyến đi hôm nay của Tống Ngọc Lan là làm hộ khẩu cho Tống Ngọc Cảnh.

Khi sinh con trai thì bà suýt mất mạng, trong nhà lại không có tiền, nên bà nội Tống phải chạy đến nhờ trưởng thôn, vay tiền để đưa bà đến bệnh viện.

Vì vậy, bà không có ý kiến gì về việc mẹ chồng đặt tên cho con trai là Tiểu Cẩu, nghĩ rằng tên xấu sẽ dễ nuôi.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 30: Công Bố


Nhưng nếu đã làm hộ khẩu thì cái tên này sẽ đi theo con trai suốt đời.

Chính vì vậy, suốt những năm qua, bà và Tống Đại Cường luôn trì hoãn việc làm hộ khẩu cho con trai.

Lưu Xuân hiểu rằng thực ra mẹ chồng là người tốt, vậy nên bà không muốn trái ý mẹ chồng.

Bao năm qua, mẹ chồng đã phải một mình gồng gánh cả gia đình, thật sự rất vất vả.

Vì vậy, Lưu Xuân và Tống Đại Cường quyết định tạm thời trì hoãn việc làm sổ hộ khẩu, xem liệu mẹ chồng có đổi ý, đặt cho con trai một cái tên nghe hay hơn không.

Biết Tống Ngọc Lan sẽ đưa Tống Tiểu Cẩu đi làm hộ khẩu, cả ngày hôm đó Lưu Xuân và chồng đều lo lắng.

Trong lòng họ nghĩ ngợi: nếu con trai mình thực sự mang tên "Tống Tiểu Cẩu", sau này thằng bé lớn lên hiểu chuyện rồi thì mình biết ăn nói với nó thế nào?

Mỗi khi nghĩ đến điều đó là Lưu Xuân liền không kìm nổi nước mắt.

Bà vừa nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt đi vừa lẩm bẩm: “Tên Ngọc Cảnh nghe thật hay! Mẹ, mẹ đặt tên hay quá!” Trong lời nói đầy sự biết ơn dành cho bà mẹ chồng.

"Đừng tâng bốc mẹ nữa, tên này là do Ngọc Lan nghĩ ra.

Ngọc Lan nhà ta có học vấn, lúc nãy nhân viên làm hộ khẩu cũng khen cái tên này hay.

" Bà nội Tống đưa nửa túi gạo và bột cho Lưu Xuân: "Thôi đừng đứng đó nữa, đi nấu bát mì rồi luộc trứng cho Ngọc Lan đi.

"

"Cháu không muốn ăn trứng đâu, cháu muốn ăn xúc xích, cả nhà chúng ta cùng ăn.

Dù sao đây cũng là tiền cháu kiếm được mà.

" Tống Ngọc Lan kéo tay bà nội vào nhà.

"Được thôi! Đã là tiền cháu tự kiếm được thì chúng ta sẽ ăn sang một bữa, tất cả mọi người đều ăn xúc xích!" Bà nội Tống vừa cười vừa vỗ nhẹ vào tay Tống Ngọc Lan.

Tống Đại Cường từ ngoài bước vào, nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người liền tò mò hỏi: "Tiền gì vậy? Sao lại bảo chúng ta có thể ăn xúc xích?"

"Lo làm việc của con đi, ăn xong rồi mẹ sẽ nói sau.

" Bà nội Tống vẫy tay.

Nghe vậy, Tống Đại Cường không dám hỏi thêm mà vội vàng chạy vào bếp giúp Lưu Xuân nấu ăn.

Khi cả nhà đã ăn xong bát mì nóng hổi, một mình bà nội Tống đứng ngoài cửa hồi lâu, lặng lẽ ngắm nhìn ánh đèn tắt dần trong nhà hàng xóm, trong lòng trầm tư suy nghĩ.

Một lát sau, bà mới quay vào nhà rồi đóng cửa lại.

Những người ngồi trong phòng khách không ai hiểu hành động của bà, nhưng cũng không ai lên tiếng hỏi.

Mãi đến khi không gian yên lặng bao trùm thì bà nội Tống mới nói trong bóng tối: "Sáng mai, Đại Cường và Lưu Xuân lên núi hái mấy cây nấm đen về.

"

"Sao ạ?" Tống Đại Cường ngơ ngác không hiểu.

"Các con có đoán được mấy cây nấm hôm nay Ngọc Lan đem bán được bao nhiêu tiền không?"

"Thật sự bán được tiền à?" Lưu Xuân ngạc nhiên đến nỗi giọng thay đổi.

"Nói nhỏ lại.

" Bà nội Tống cảnh báo, rồi tiếp tục: "Là chúng ta có mắt như mù, nấm đó là báu vật lớn đấy, một cây có thể bán được 11 tờ đại đoàn kết.

Vẫn là Ngọc Lan nhà mình có phúc khí, cực kỳ tinh mắt.

"
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 31: Phân Công Nhiệm Vụ


Lời bà vừa dứt thì cả căn phòng bỗng chốc im lặng, rồi cả hai người đều hít vào một hơi sâu.

Cuối cùng, Tống Ngọc Lan lên tiếng: "Bố mẹ à, khi hái nấm linh chi đen thì phải giữ nguyên gốc rễ, giống như cách con đã làm hôm qua.

Chỉ hái những cây lớn, cây nhỏ thì để lại, bởi vì không đáng giá, sau này còn có thể tiếp tục phát triển."

"Nghe rõ lời Ngọc Lan nói chưa?" Bà nội Tống nói lớn.

"Rõ rồi, rõ rồi!" Giọng Tống Đại Cường khô khốc, không giấu được sự phấn khích và khó tin.

"Đừng vào rừng sâu, ở đó vừa nguy hiểm vừa ít nấm.

Nấm linh chi ưa sáng, trong rừng sâu dù có thì cũng rất ít, không đáng để mạo hiểm." Tống Ngọc Lan dặn dò kỹ, vì biết rằng nấm linh chi đen chỉ có thể giúp kiếm tiền nhanh trong một thời gian ngắn.

Cô chỉ muốn dùng số tiền kiếm được từ nấm linh chi để đầu tư vào những công việc kinh doanh khác.

"Được rồi." Lưu Xuân vội vàng đáp lại.

"Nhớ đừng để ai thấy." Bà nội Tống lại dặn dò thêm.

"Yên tâm đi mẹ, con sẽ cẩn thận mà." Giọng Tống Đại Cường lộ rõ sự phấn khởi.

Ông ấy và Lưu Xuân làm việc vặt ở thị trấn cả tháng cũng chỉ kiếm được hơn ba mươi đồng, vậy mà một cây nấm linh chi đã đủ giúp gia đình cải thiện cuộc sống.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng thì Tống Đại Cường và Lưu Xuân đã lặng lẽ đeo gùi lên núi.

Họ làm theo lời Tống Ngọc Lan, cẩn thận tìm kiếm nấm linh chi đen.

Dù số lượng không nhiều, nhưng mỗi lần tìm được một cây là trong lòng họ lại thêm phần vui sướng.

Đến trưa, họ mang về nhà khoảng mười cây nấm linh chi, bên trên gùi còn để thêm ít củi khô để ngụy trang.

"Nhà ta sắp giàu rồi!" Tống Đại Cường hào hứng nói.

"Đừng vội mừng, chuyện này không được để lộ ra ngoài.

Ít nhất phải để nhà mình giàu lên trước đã." Bà nội Tống nhắc nhở.

"Đúng đúng, không thể để ai biết." Lưu Xuân gật gù đồng tình.

Cuối cùng, cả nhà thống nhất để bà nội Tống và Tống Ngọc Lan lên huyện bán nấm.

Khi Liêu Phúc thấy mới chỉ hai ngày mà hai bà cháu đã quay lại, càng khẳng định suy nghĩ rằng chắc chắn Tống Ngọc Lan biết chỗ có nhiều nấm linh chi đen.

Nhưng ông cũng không hỏi thêm.

Ai mà chẳng có chút tính toán riêng, điều đó là rất bình thường.

Sau khi thanh toán tiền, bà nội Tống liền dẫn Tống Ngọc Lan đến cửa hàng bách hóa tổng hợp.

Tống Ngọc Lan vốn không định mua gì, nhưng thấy bà nội như vậy, cô biết nếu không mua thì không ổn.

Thế là cô định mua cho mỗi người trong nhà một chiếc áo ấm vào mùa đông, bởi vì lúc này gió lạnh đã bắt đầu làm da thịt cóng buốt rồi.

Nhưng khi nghe nhân viên bán hàng nói giá thì cô liền hoàn toàn thay đổi ý định.

Một chiếc áo bông lại có giá tới 60 đồng!

Nếu là áo lông vũ thì cô có thể chấp nhận, nhưng đây chỉ là một chiếc áo bông bình thường, thêm vài họa tiết hoa văn mà đã đòi giá cao thế, chẳng khác gì cướp tiền cả!
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 32: Muốn Làm Hộ Cá Thể


Thấy biểu cảm của Tống Ngọc Lan, nhân viên bán hàng cười khẩy đầy khinh bỉ: "Không mua nổi thì đừng nhìn, đi đi.

"

Bà nội Tống lập tức xắn tay áo lên sẵn sàng cãi lại, nhưng Tống Ngọc Lan đã nhanh chóng kéo bà lại, ánh mắt cô sáng rực và trên môi nở nụ cười không thể che giấu.

Bà nội nhìn cháu gái với vẻ không hiểu.

Sao nhân viên mắng cháu mình mà cháu mình lại vui như vậy? Chẳng lẽ con bé bị ngốc rồi sao?

Nghĩ thế, bà không định cãi cọ nữa mà chỉ kéo Tống Ngọc Lan rời khỏi cửa hàng bách hóa: "Chúng ta đi tới bệnh viện thôi.

"

"Hả?" Tống Ngọc Lan ngơ ngác đi theo bà nội ra khỏi cửa hàng.

"Chết thật rồi, Ngọc Lan, cháu không được ngốc đâu, cháu là báu vật của bà mà!" Bà nội vừa lẩm bẩm vừa dẫn cháu đi thẳng đến tiệm thuốc đông y của Liêu Phúc, định mua thuốc cho Tống Ngọc Lan.

Tống Ngọc Lan bối rối kéo tay bà lại: "Bà ơi, bà bị sao thế?"

Thấy khuôn mặt Tống Ngọc Lan bình thường trở lại thì bà nội mới thở phào nhẹ nhõm: "Cháu làm bà sợ muốn chết, người ta mắng cháu mà cháu còn cười được.

"

Tống Ngọc Lan dở khóc dở cười, nắm tay bà nội tiếp tục bước tới cửa tiệm Liêu Phúc: "Bà ơi, trong đầu cháu vừa lóe lên một ý tưởng kinh doanh mới, nên cháu mới vui mừng như thế.

Còn nhân viên kia nói gì thì mặc kệ họ, có mất mát gì đâu mà phải lo.

"

Khi Tống Ngọc Lan sờ thử chiếc áo bông, cô nhận ra nó chỉ là loại áo giữ ấm bình thường mà lại được bán với giá cắt cổ là 60 đồng.

Nhìn thái độ kiêu ngạo của nhân viên bán hàng, cô chợt nghĩ đến thời kỳ này thì mọi người đều chỉ có thể mua sắm ở cửa hàng bách hóa tổng hợp chứ không có nhiều lựa chọn.

Hơn nữa, phần lớn các mặt hàng còn phải dùng tem phiếu, nếu không có phiếu thì giá tiền sẽ bị đội lên thêm một phần ba.

Và người mua còn phải chịu đựng những lời mỉa mai, chế giễu của nhân viên bán hàng, mà không phải chỉ có một nhân viên như vậy, gần như tất cả nhân viên thời đó đều có thái độ "thích thì mua, không mua thì thôi".

Bởi vì vào thời điểm này, làm nhân viên bán hàng là công việc ổn định, chỉ cần không phạm lỗi lớn thì có thể làm đến lúc nghỉ hưu.

Nhưng với kinh nghiệm sống qua thời kỳ cải cách, Tống Ngọc Lan biết rõ rằng hệ thống này sẽ sớm bị đào thải vào cuối những năm 1980, đầu những năm 1990.

Và vào đầu thập niên 80, chính phủ đã bắt đầu khuyến khích và hỗ trợ phát triển kinh tế tư nhân, ban hành nhiều chính sách để thúc đẩy kinh tế.

Chỉ cần đăng ký hộ kinh doanh cá thể là có thể tham gia vào các hoạt động buôn bán nhỏ lẻ.

Lúc này, cơ hội kinh doanh tốt nhất là đi làm ăn xa, nhưng những vùng quê nhỏ như thế này cũng không hẳn là không có cơ hội.

Nếu xuống miền Nam lấy hàng về rồi mở sạp bán hàng, chỉ cần thái độ phục vụ tốt, dù giá bán bằng với giá của cửa hàng bách hóa thì vẫn sẽ có khách.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 33: Nói Thẳng


Chính sự khiêu khích của nhân viên bán hàng đã khiến Tống Ngọc Lan nghĩ đến việc này.

Tuy nhiên, cô không có ý định nói ra những suy nghĩ đó khi đang đi ngoài đường, bởi vì vào thời điểm này, người buôn bán nhỏ lẻ chưa được xã hội ưa chuộng.

Cô kéo bà nội đi thẳng đến tiệm thuốc của Liêu Phúc.

Tống Ngọc Lan không vòng vo mà vào thẳng vấn đề: “Ông chủ Liêu, tôi cũng không định giấu ông nữa, trong tay tôi còn nhiều hàng lắm, sợ rằng tiệm của ông không thể nhận hết.”

Bà nội Tống không hiểu rõ Ngọc Lan định làm gì, nhưng bà tin tưởng và yêu thương cháu gái vô điều kiện.

Liêu Phúc vui mừng ra mặt, liền liếc nhìn ra ngoài cửa một lượt rồi dẫn hai bà cháu Tống Ngọc Lan vào phòng trong.

"Cô còn bao nhiêu nấm linh chi nữa? Tôi cũng không giấu cô, tôi không chỉ có cửa tiệm đông y này, ở thành phố tôi còn ba cửa hàng nữa.

Nếu cô có bao nhiêu hàng thì tôi đều có thể thu mua hết."

Nghe lời đảm bảo của Liêu Phúc, Tống Ngọc Lan dựa vào ký ức của mình để trả lời: "Cụ thể bao nhiêu thì tôi không chắc, nhưng chắc chắn là không dưới trăm cây."

"Tốt, rất tốt!" Liêu Phúc liên tục nói ba từ "tốt" rồi tiếp tục: "Cô có bao nhiêu thì tôi thu mua hết."

Bà nội Tống chỉ đứng bên cạnh, im lặng quan sát Tống Ngọc Lan và Liêu Phúc bàn chuyện làm ăn, trong mắt bà hiện rõ sự yêu thương và tự hào về cháu gái.

Khi hai bà cháu về đến nhà thì chẳng thấy ai ở nhà, đoán chừng mọi người đã lên núi hết rồi.

Bà nội Tống ngồi xuống bếp nhóm lửa, rồi nhỏ giọng hỏi: "Lúc nãy cháu có suy nghĩ gì à?"

Tống Ngọc Lan kéo ghế ngồi cạnh bà, đáp: "Vâng, ban đầu cháu định không tiết lộ chuyện về nấm linh chi, tính đem bán dần dần.

Nhưng cứ đi lại mất cả ngày thế này rất mất thời gian.

Còn về cô gái bán hàng ở cửa hàng bách hóa kia, đúng là thái độ của cô ta không tốt, nhưng nhân viên ở đó ai mà chẳng như vậy, đâu phải chỉ mỗi mình cô ta."

"Cháu nghĩ được vậy là tốt rồi, bà cứ tưởng cháu bị ngã xuống nước rồi đầu óc hỏng mất." Bà nội nhẹ nhàng gõ nhẹ lên đầu Tống Ngọc Lan.

Tống Ngọc Lan cười khúc khích, tiếp tục nói: "Bà ơi, bà thấy quần áo ở cửa hàng bách hóa thế nào? Có đẹp không? Chất lượng ra sao?"

"Phải nói là máy móc may thì chắc chắn sẽ đều đặn hơn so với may bằng tay.

Còn chất lượng thì dĩ nhiên tự may sẽ tốt hơn.

Mấy cái hoa văn trên đó cũng là mốt ở huyện bây giờ.

Cháu thích thì bà sẽ mua cho cháu."

"Bà ơi, cháu không định mua đâu.

Một cái áo bông có giá gốc chắc chỉ khoảng 6 đến 10 đồng, mà họ bán tới 60 đồng.

Lợi nhuận tăng bao nhiêu lần cơ chứ.

Cháu nghĩ rằng dù nấm linh chi có thể kiếm được một khoản tiền nhanh chóng, nhưng cũng chỉ được khoảng hơn một vạn đồng thôi.

Sau khi thu hoạch hết, để nấm linh chi mọc lại phải mất hàng chục năm, chúng ta không thể dựa vào nó để sống mãi được."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 34: Ý Tưởng Mới


"Cái gì? Giá thành áo bông rẻ thế sao? Mấy năm trước bà tự mua vải về may thì chi phí cũng đã hơn mười đồng rồi đấy.

" Bà nội Tống không đồng tình với lời của Tống Ngọc Lan: "Nấm linh chi kiếm được hơn một vạn đồng đã là trời ban ơn rồi.

Bây giờ có bao nhiêu nhà kiếm được 1 vạn đâu chứ, ngay cả nhà trưởng thôn cũng chỉ có vài nghìn đồng là cùng.

"

"Nhưng nếu chúng ta chỉ dựa vào số tiền đó thì miệng ăn núi lở, sớm muộn cũng hết sạch thôi.

" Tống Ngọc Lan kéo tay áo mình lên, chỉ vào các đường kim mũi chỉ rồi nói với bà nội: "Bà xem, may tay một cái áo bông thế này mất bao lâu ạ?"

"Mất cả ngày chứ ít gì.

" Bà nội Tống đứng dậy chuẩn bị bột làm món bánh canh.

Tống Ngọc Lan đi theo sát bà nội: "Bà biết dùng máy may thì mất bao lâu không? Tối đa là 3 phút, người thạo nghề chỉ cần 1 phút là làm xong.

"

"Nhà trưởng thôn có máy may, bà thấy rồi, nhưng không nhanh như cháu nói đâu.

"

"Bà ơi, cái máy may nhà trưởng thôn từ bao nhiêu năm rồi? Bây giờ thế giới bên ngoài đã khác rồi.

Cháu không giấu gì bà, bước tiếp theo của cháu là thu hoạch hết nấm linh chi, có vốn rồi thì cháu sẽ xuống miền Nam lấy hàng.

" Nói xong, Tống Ngọc Lan lo lắng nhìn bà nội, sợ bà không hiểu được kế hoạch của mình.

Bà nội chỉ nhìn cô một lúc rồi cười: "Cháu muốn làm ăn gì khác phải không? Bà có bao giờ cản cháu đâu, từ nhỏ đến lớn bà chưa từng ngăn cháu làm gì cả.

"

Tống Ngọc Lan ngạc nhiên: "Bà không thấy cháu đang mạo hiểm à? Lại còn mang theo nhiều tiền nữa.

"

"Tránh ra, để bà phi hành đã.

" Bà nội đẩy Tống Ngọc Lan ra xa khỏi nồi rồi thêm nửa thìa mỡ heo, tiếp tục nói: "Cháu kiếm được số tiền đó, dù có là tiền của cả gia đình thì bà cũng tin cháu.

Cháu có mệnh phượng hoàng, làm gì cũng sẽ thành công.

"

Tống Ngọc Lan cảm động ôm lấy lưng bà, khiến bà phải xua tay: "Đi đi, dầu mỡ đầy ra, ra mà xem bố mẹ cháu về chưa.

"

Tống Ngọc Lan nghĩ mình sẽ phải nói nhiều lắm mới thuyết phục được bà nội, không ngờ bà nội lại yêu thương và tin tưởng cô đến vậy.

Cô sẽ không để bà phải thất vọng.

Lúc này, làm ăn gì cũng dễ hơn nhiều so với sau này, vì bây giờ mọi thứ đều đang ở giai đoạn ban đầu.

Ban đầu, cô chỉ nghĩ còn hai tháng nữa là tết, định bán nấm linh chi là xong.

Nhưng hôm nay, sau khi đi dạo một vòng ở cửa hàng bách hóa, cô nhận ra một cơ hội kinh doanh bền vững.

Trong ‘ăn, mặc, đi lại, ở’ thì mặc được xếp hàng đầu.

Giờ đây, các hộ gia đình đã không còn cảnh thiếu ăn như thập niên 70.

Nông dân dù ăn uống không ngon, nhưng vấn đề cơm no áo ấm đã được giải quyết.

Có tiền từ việc bán nấm linh chi, Tống Ngọc Lan quyết định sẽ xuống miền Nam lấy một lô hàng về, thử bán vào dịp tết trước.

Nếu phản hồi tốt thì cô sẽ mở cửa hàng, dù có thể không kiếm được nhiều tiền, nhưng sẽ ổn định.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 35: Nhà Họ Triệu Kiếm Chuyện 1


Dù có lỗ chút ít thì cô vẫn có thể thu hồi vốn.

Sau khi Lưu Xuân và Tống Đại Cường nghe Tống Ngọc Lan trình bày thì đều nhìn về phía bà nội Tống.

Thấy bà gật đầu đồng ý thì cả hai đều muốn nói gì đó, nhưng rồi cũng nhịn lại.

"Được rồi, chuyện này bà đã quyết.

Lúc mẹ cháu mang bầu cháu thì ngày nào bà cũng mơ thấy một con phượng hoàng vàng bay vào bụng mẹ cháu.

Ngọc Lan là mệnh phượng hoàng, bà tin cháu.

Ngày mai, các con cứ lên núi hái nấm linh chi, về thì che lại bằng cỏ.

Nếu bị phát hiện thì bảo là hái về cho lợn ăn."

Bà nội đã quyết định nên mọi người đều nghe theo.

Việc hái nấm của nhà họ Tống không phải hoàn toàn bí mật, dù có người nghi ngờ nhưng cũng không tạo nên sóng gió gì lớn.

Ngược lại, sự trở về của Triệu Hoa mới thực sự gây nên cơn bão.

Triệu Hoa gầy tới chỉ còn da bọc xương, bị mẹ cô ta kéo đến trước cửa nhà họ Tống, lớn tiếng la lối: "Con gái tôi bị con nhóc Tống Ngọc Lan hại thảm! Mọi người ra đây làm chứng giúp tôi!"

Bà nội Tống đang ở trong bếp, nghe thấy liền cầm cái vá đi ra.

Vì ngay từ lúc mẹ Triệu Hoa dẫn con gái qua cổng thôn thì bà ta đã bắt đầu lớn tiếng chửi rủa, đúng lúc giờ cơm trưa nên không ít người đã bị thu hút đến xem.

Trước cổng nhà, dân làng vây quanh đông nghịt.

Tống Ngọc Lan bước ra từ nhà chính, bà nội vẫy tay bảo cô quay vào: "Không liên quan đến cháu, để bà ra giải quyết là được rồi."

Nhưng Tống Ngọc Lan không lùi bước, tiến đến bên cạnh bà nội: "Rõ ràng là nhằm vào cháu, tất nhiên cháu phải xem họ định giở trò gì."

Bà nội biết bây giờ Tống Ngọc Lan không còn thích Triệu Kiến Quốc nữa nên đồng ý để cô bước ra trước cổng.

Mẹ Triệu vẫn đang kêu gào, trong tay bà ta cầm một xấp hóa đơn viện phí: "Mọi người nhìn xem, con gái tôi bị sốt cao sau khi rơi xuống nước, thân thể bị tổn thương nghiêm trọng, tốn hơn ba trăm đồng mới chữa khỏi, chẳng phải là do con nhóc Tống Ngọc Lan hại sao! Hôm đó mọi người đều thấy rõ ràng, chính Tống Ngọc Lan đẩy con gái tôi xuống sông..."

Không ít người nhìn về phía Triệu Hoa gầy yếu đến mức chỉ còn da bọc xương, trong mắt ai cũng hiện rõ sự thương cảm.

"Cô đang nói bậy gì thế hả? Đừng có ăn nói lung tung!" Bà nội Tống tức giận quát lớn, giơ cái vá lên định đánh, nhưng bị Tống Ngọc Lan kịp thời giữ lại.

Cô nhìn mẹ Triệu, lạnh lùng nói: "Bà đừng có mà ngậm máu phun người! Chuyện hôm đó còn chưa qua nửa tháng, bà nghĩ mọi người quên hết rồi à? Rõ ràng là con gái bà đẩy tôi xuống sông, sao giờ lại thành lỗi của tôi?"

Mẹ Triệu sững lại một chút, nhưng rồi lại bắt đầu khóc lóc to hơn: "Mọi người xem đi, kẻ hại người đây này, giờ còn không cho nói nữa! Cả hai người đều rơi xuống nước, tại sao con bé này lại không bị làm sao? Chắc chắn nó đã làm gì con gái tôi dưới nước! Dù thế nào, các người cũng phải bồi thường cho tôi tiền thuốc men, chưa kể tiền dinh dưỡng và tiền công mất mát, tôi không đòi nhiều, chỉ cần 500 đồng là đủ."
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 36: Nhà Họ Triệu Kiếm Chuyện 2


Tống Ngọc Lan không thèm để ý đến mánh khóe rẻ tiền này, cô giữ chặt bà nội tiến lên trước, kéo tay áo, để lộ ra vết kim còn hằn rõ trên tay.

Làn da trắng muốt của cô nổi bật từng vết bầm tím, những vết tiêm từ nửa tháng trước vẫn còn có thể nhìn thấy.

"Coi như tôi tôn trọng bà, gọi bà một tiếng bác Triệu.

Hồ sơ bệnh án của tôi ở bệnh viện trên thị trấn vẫn còn, bà có thể kiểm tra.

Tôi suýt nữa đã mất mạng, hơn nữa còn bị con gái bà đẩy xuống nước hai lần, có rất nhiều người làm chứng.

Tôi không tính sổ với nhà bà đã là rộng lượng lắm rồi."
Tống Ngọc Lan nhìn Triệu Hoa với ánh mắt đầy mỉa mai, lướt qua cô ta một lượt từ trên xuống dưới, rồi nói: "Ban đầu tôi cũng thấy thương hại cô lắm.

Tôi đoán rằng chắc là do cô bị cảm lạnh nên mới bị sốt sau khi rơi xuống nước, nhưng vì người nhà cô không để ý, nên cô mới phải chịu cảnh khổ sở thế này.”

“Tình huống hôm đó không cần tôi phải nói thêm nữa.

Các chú bác cô dì ở đây đều đã chứng kiến, và tôi bị rơi xuống nước là do chính cô đẩy.

Tôi không hiểu tại sao cô lại muốn tôi nhận là mình đã kéo cô xuống nước? Cô định vu khống gia đình tôi, chẳng lẽ tôi còn phải đưa dao cho cô chém sao?”

“Nếu cô cứ khăng khăng nói rằng tôi đã đẩy cô, tôi có một đề nghị cho cô là hãy báo công an đi.

Tôi cũng muốn biết vì sao Ngô Nhị Ngưu là người ở làng bên, nhưng lại tình cờ có mặt ở bờ sông hôm đó.

Có thể tôi không hỏi ra được, nhưng nếu công an vào cuộc thì có lẽ họ sẽ tìm ra."

Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Triệu Hoa càng thêm trắng bệch, cô ta bất giác lùi lại một bước, ánh mắt chạm phải ánh nhìn sắc bén của Tống Ngọc Lan.

Chỉ lúc này thì Triệu Hoa mới nhận ra rằng Tống Ngọc Lan đã thay đổi.

Trước đây, ánh mắt của cô ấy luôn dè dặt và sợ sệt, mỗi khi Triệu Hoa nhắc đến Triệu Kiến Quốc là Tống Ngọc Lan sẽ lập tức thỏa hiệp, làm theo ý cô ta.

Mẹ Triệu thấy tình hình đang dần bất lợi cho mình liền la hét giận dữ: "Là cô kéo con gái tôi xuống nước nên nó mới bị bệnh thế này!"

Tống Ngọc Lan bình tĩnh nói: "Tôi đã nói rồi, nếu bà không tin thì cứ báo công an.

Nếu bà ngại thì chú Ngưu à, cháu sẽ trả cho chú tiền xe, chú có thể đến báo công an giúp cháu được không."

Nói xong, Tống Ngọc Lan quay vào nhà lấy tiền.

Chính gia đình nhà họ Triệu là người hiểu rõ về chuyện hôm đó nhất, khi thấy Tống Ngọc Lan cứng rắn như vậy thì mẹ Triệu và Triệu Hoa đều có chút chột dạ, nhưng trước mặt đông người thế này, họ không thể tự rút lui được.

Trong lúc hai người đang do dự thì ba Triệu xuất hiện.

Lúc vợ khăng khăng đòi đến nhà Tống đòi tiền thì ông ta đã thấy không ổn rồi.

Hôm đó nếu chỉ có Triệu Hoa rơi xuống nước thì còn có lý mà đòi bồi thường.

Nhưng sự thật là cả Tống Ngọc Lan cũng rơi xuống nước cùng với Triệu Hoa, còn xảy ra trước mắt bao nhiêu người nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 37: Nhà Họ Triệu Kiếm Chuyện 3


Gia đình họ Triệu vốn đã không được mọi người yêu thích vì tính lười biếng, tham ăn.

Mọi người chỉ nhìn họ với thái độ xem kịch chứ không ai thực sự muốn giúp họ cả.

Ba Triệu kiềm chế sự bực tức với gia đình nhà họ Tống, ông ta nhíu mày nhìn Tống Ngọc Lan vừa cầm tiền bước ra rồi nói: "Ngọc Lan, chắc là có chút hiểu lầm thôi.

Hôm đó chuyện rơi xuống sông bác không có mặt, hay thế này, cháu nể mặt chú, nhà cháu chỉ cần trả một nửa chi phí là được.

Còn chuyện báo công an thì làm lớn quá, sau này mọi người còn phải gặp mặt nhau."

Nghe vậy, bà nội Tống lo lắng, sợ Tống Ngọc Lan vì mấy câu mềm mỏng của ba Triệu mà nhượng bộ.

Dù bây giờ trong nhà có chút tiền, nhưng bà thà ném tiền đi còn hơn là đưa cho nhà họ Triệu.

"Tôi không nghĩ có bất kỳ hiểu lầm nào ở đây đâu, bác Triệu.

Mục đích Triệu Hoa đẩy tôi xuống nước là vì chuyện Triệu Kiến Quốc và Lãnh Thụy Anh làm loạn quan hệ nam nữ thì tôi cũng đã rõ ràng.

May mà tôi không bị Ngô Nhị Ngưu làm hại.

Các người nghĩ mọi người ở đây đều là kẻ ngốc sao? Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều không phải là do các người làm?”

“Bây giờ các người còn dám mang hóa đơn viện phí ra đây đòi tiền tôi? Vốn dĩ tôi định bỏ qua cho các người, nhưng các người cứ ép tôi đến đường cùng.

Được thôi, chú Ngưu, nhờ chú giúp cháu đi báo công an."

Nói xong, Tống Ngọc Lan đưa cho chú Ngưu tờ 2 đồng xanh mướt, rồi quay sang đám đông đứng xem ở cổng, lớn tiếng nói: "Các bác, các cô, các chú, các dì, gia đình nhà họ Tống chúng cháu ở thôn Kim Trúc này, bao nhiêu năm qua sống thế nào thì mọi người đều rõ.

Nhưng chính vì chúng cháu sống quá tử tế nên mới bị người ta bắt nạt.

Việc này cháu làm đúng, cháu không thẹn với lòng, chỉ mong công an sẽ cho cháu một lời giải thích công bằng!"

Giọng nói của Tống Ngọc Lan chắc nịch và đầy quyết tâm, khiến bà nội Tống cảm thấy yên lòng.

Xung quanh bắt đầu vang lên những lời bàn tán, phần lớn đều ủng hộ cô.

Tống Ngọc Lan đã từng phát biểu trong các hội nghị quốc tế, cô hiểu rõ làm thế nào để khơi dậy sự đồng tình của đám đông.

Chú Ngưu cầm lấy tiền định rời đi, nhưng bị ba Triệu vội vàng kéo lại: "Không được, nếu thật sự báo công an thì tiền đồ của con tôi sẽ tiêu tan."

Đúng lúc đó, ông trưởng thôn Hoàng được chồng của bà Vương là Hoàng Bạch đỡ bước đến.

"Chuyện gì vậy?" Giọng nói nghiêm nghị của ông Hoàng vang lên.

Làm trưởng thôn bao nhiêu năm nên ông Hoàng vẫn có uy tín nhất định với dân làng.

Lúc này, cả nhà họ Triệu như tìm được chỗ dựa.

Mẹ Triệu nhanh chóng chỉ vào Tống Ngọc Lan kêu lên: "Trưởng thôn ơi, ông phải làm chủ cho mẹ con tôi!"

Rồi bà ta kể lại câu chuyện một cách đảo lộn, cố làm cho mình thành nạn nhân.

Kể xong, bà ta còn không quên lườm Tống Ngọc Lan một cái.

Tống Ngọc Lan thấy cái kiểu đắc thắng của mẹ Triệu mà không thể không buồn cười, cô thật sự muốn mỉa mai tác giả của câu chuyện này đã viết gia đình nhà họ Triệu ngốc nghếch đến mức này.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 38: Thôn Trưởng Hoàng


Làm sao nam chính có thể có tam quan đúng đắn khi lớn lên trong một gia đình như thế này?

Không cần phải đợi Tống Ngọc Lan hành động, ngay khi Triệu mẹ nói xong thì đã có không ít người dân đứng ra bênh vực cô.

Bà Vương mắng thẳng vào mặt gia đình nhà họ Triệu: "Những người như thế này sao lại vào được làng Kim Trúc của chúng ta chứ? Thật là kinh tởm! Bố ơi, lời cô ta nói đều là nói dối cả, con đã tận mắt chứng kiến hết.

"

Hoàng Bạch lườm vợ, khẽ nhắc nhở: "Đừng dính vào chuyện này.

"

Bà Vương nghe vậy mới miễn cưỡng ngậm miệng lại.

Ông Hoàng nhìn Tống Ngọc Lan với ánh mắt hiền từ, nhẹ nhàng nói: "Ngọc Lan à, cháu có thể cho ông một cơ hội để giải quyết chuyện này không? Nếu sau đó cháu thấy ông xử lý không thỏa đáng thì khi ấy cháu báo công an cũng chưa muộn.

"

Tống Ngọc Lan nhanh chóng gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ ấm ức nhưng vẫn đồng ý: "Được ạ, cháu sẽ nghe theo sự sắp xếp của ông.

"

Thực ra, việc nhờ chú Ngưu đi báo công an ban nãy chỉ là một cách để dọa gia đình nhà họ Triệu.

Cô thừa hiểu rằng họ biết mình sai nên sẽ không dám thật sự để công an vào cuộc.

Mục đích ban đầu của cô rất đơn giản, chỉ mong mọi việc êm đẹp, mỗi người một đường, không ai đụng chạm đến ai.

Cô không muốn trở thành công cụ bị lợi dụng, và tốt nhất là nam nữ chính cũng đừng tìm đến cô nữa.

Nhưng nhà họ Triệu cứ năm lần bảy lượt tìm đến gây chuyện.

Nếu không giải quyết dứt khoát lần này thì chắc chắn sau này họ sẽ lại tiếp tục quấy rối.

Cô còn có con đường tươi sáng của riêng mình phải đi, không muốn bị những người như gia đình họ Triệu dây dưa mãi.

"Được rồi, mọi người về đội sản xuất.

Tôi muốn xem nhà họ Triệu là thứ gì.

" Trưởng thôn Hoàng thu lại vẻ hiền từ, không thèm nhìn đến gia đình nhà họ Triệu.

Người dân đứng quanh đều nhận ra ông Hoàng khinh thường gia đình nhà họ Triệu, nhưng chỉ có họ là không hiểu ra, vẫn đứng đó lườm nguýt gia đình nhà họ Tống.

Tống Ngọc Lan đỡ lấy bà nội Tống, nói nhỏ: "Bà ơi, bà cứ tin cháu, đừng tức giận vì chuyện này.

Mình đang có lý lẽ, bà mà cãi tay đôi với mấy người vô lý đó thì sẽ chẳng còn lý lẽ đâu.

"

"Được rồi, bà nghe theo cháu hết.

" Bà nội Tống thấy cách Tống Ngọc Lan xử lý mọi việc thấu đáo, trong lòng nghĩ chắc đây chính là cái lợi của việc học hành đến nơi đến chốn.

Bà nội cởi tạp dề, nhìn ra ngoài thấy Tống Đại Cường và Lưu Xuân đã dẫn theo Tống Ngọc Cảnh trở về, trên lưng mỗi người đều cõng một giỏ cỏ lợn.

Bà chỉ gọi Tống Đại Cường đi cùng ra đội sản xuất, còn Lưu Xuân và Tống Ngọc Cảnh thì ở lại nhà nấu cơm và trông nhà.

Dù sao trong phòng khách nhà họ Tống lúc này để đầy ắp nấm linh chi đen, đến hơn hai trăm cây, chính là một khối tài sản khổng lồ đấy.
 
Xuyên Thành Nữ Phụ Thập Niên 80 Vừa Mở Màn Đã Bị Từ Hôn
Chương 39: Phân Xử


Tống Ngọc Lan, bà nội Tống và Tống Đại Cường đến đại đội, nơi đó đã có một số dân làng tự nguyện mang ghế ra xếp sẵn.

Cả nhà họ Triệu đã ngồi quanh thôn trưởng Hoàng.

Và dù tình hình đã đến nước này thì mẹ Triệu vẫn không quên nói xấu nhà họ Tống, trong khi ba Triệu và Triệu Hoa chỉ biết phụ họa theo.

Với vốn hiểu biết của Tống Ngọc Lan thì đây là lần đầu tiên cô gặp loại người kỳ cục như thế này.

Rõ ràng nhà họ Triệu chẳng có lý, nhưng họ vẫn có thể biến trắng thành đen.

Cô không khỏi thắc mắc rằng tác giả đã xây dựng gia đình có tư tưởng méo mó này như thế nào, và liệu người đọc có thể đồng tình với kiểu nam chính xuất thân từ một gia đình như vậy không?

Sau khi đỡ bà nội Tống ngồi xuống, thôn trưởng Hoàng liếc nhìn Hoàng Bạch đứng phía sau mình một cái, sau đó Hoàng Bạch liền cao giọng nói: "Tất cả giữ trật tự nào!"

Khi đám đông dần yên lặng, lão thôn trưởng nhìn bà nội Tống và nói: "Bà Tống, bà hãy kể lại sự việc xem."

"Thôn trưởng, tôi đã kể hết rồi, còn cần gì phải nghe bọn họ nói luyên thuyên nữa chứ?" Mẹ Triệu tỏ vẻ không hài lòng, chen ngang lời thôn trưởng.

"Nghe cô nói mà thấy tức cười.

Cô coi chúng tôi như lũ ngốc cả sao?" Vợ của Hoàng Bạch là Vương Phân không nhịn được mà lên tiếng.

Hoàng Bạch lập tức trừng mắt nhìn vợ mình, khiến Vương Phân dù không phục nhưng vẫn đành im lặng.

Lão thôn trưởng nhìn gia đình nhà họ Triệu với vẻ mặt nghiêm nghị: "Giải quyết mọi việc phải công bằng, không thể nghe theo một phía.

Cần phải lắng nghe cả hai bên để làm sáng tỏ sự thật.

Chúng ta không thể vu oan bất kỳ người tốt nào, cũng không thể bỏ qua bất kỳ kẻ xấu nào.

Nếu các người không đồng ý với cách giải quyết của tôi, thì cứ báo lên công an.

Khi đó tôi sẽ không còn can thiệp nữa."

Nghe lão thôn trưởng nói vậy, ba Triệu vội đứng lên cười xòa: "Thôn trưởng, đừng giận mà.

Vợ tôi vụng về, mọi việc đều nghe theo sắp xếp của ông.

Ông muốn hỏi gì thì cứ việc hỏi."

Nói xong, ông ta trừng mắt nhìn mẹ Triệu, hạ giọng cảnh cáo: "Câm mồm đi! Nếu làm lớn chuyện thì tiền đồ của con trai chúng ta sẽ tiêu tan."

Mẹ Triệu nghe vậy nên đành im lặng.

Tống Ngọc Lan bước lên một bước và nói: "Ông thôn trưởng, bà nội cháu chỉ biết chuyện sau khi cháu rơi xuống nước.

Chi bằng để cháu kể từ đầu."

Thấy lão thôn trưởng gật đầu đồng ý, Tống Ngọc Lan nở một nụ cười nhẹ rồi lấy ra một mảnh giấy từ trong túi, đó là tờ giấy mà Triệu Hoa đã viết khi hẹn cô.

Sau hôm đó, Tống Ngọc Cảnh đã tìm lại được mảnh giấy này theo yêu cầu của Tống Ngọc Lan, lúc này có thể phát huy công dụng.

"Đây là bằng chứng Triệu Hoa hẹn cháu ra bờ sông.

Ông có thể so sánh chữ viết trên mảnh giấy này với chữ của Triệu Hoa để xem có đúng là do cô ta viết hay không.”

“Hôm đó, chính vì lời hẹn của Triệu Hoa mà cháu mới ra bờ sông.

Lý do cô ta hẹn là muốn nói chuyện với cháu về chuyện của cô ta và Trang Dương.

Có lẽ mọi người chưa biết Trang Dương là ai, để cháu giới thiệu một chút."
 
Back
Top Bottom