Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 620: Chương 620


Sau khi các bạn ký túc xá về nhà cô ăn cơm xong, Tống Thời Hạ phát hiện quan hệ của bọn cô càng thân thiết hơn.

Thực tế là bởi vì các cô gái cảm thấy tính cách của Tiểu Hạ quá tốt, không phải kiểu dối trá mà trên người cô như tỏa ra sức hấp dẫn kỳ lạ, bất kỳ ai tiếp xúc với cô đều sẽ vô thức thích cô.

Gia thế bối cảnh rất tốt nhưng không khoe khoang, khiêm tốn lại tài giỏi, bình thường rất quan tâm chăm sóc các cô ấy như chị em ruột.

Ký túc xá có một người bạn như vậy gần như đã loại bỏ 90% xung đột, còn lại chỉ có những xích mích nhỏ không đáng nói, cãi nhau cũng nhanh chóng hòa giải.

Vô tình Tống Thời Hạ biết được hình dung của các cô ấy về mình thì không biết nên khóc hay cười.

Cô có thói quen coi những cô ấy thành cô gái nhỏ, mới hai mươi tuổi không phải còn rất nhỏ sao?

Còn về sức hấp dẫn kỳ lạ kia thì tính cách cô vốn tích cực luôn tiến về phía trước đã ảnh hưởng đến các cô ấy, mọi người đều sẽ bất giác mà hướng về ánh mặt trời.

Tống Thu Sinh về nhà với ông Quý, vốn định g.i.ế.c lợn ở nhà nhưng nghĩ thịt lợn mới mổ ăn rất ngon nên gọi điện thoại cho em gái bảo căn tin trường học gửi xe kéo lợn đến.

Hậu cần căn tin của trường đại học Yên Kinh đã mài d.a.o từ lâu đợi lợn nhà họ Tống nuôi.

Kể từ khi nhà đồng chí Tiểu Tống xây trang trại, trừ khi thiếu gà vịt mới mua ở chợ ra thì đều đặt của nhà họ Tống.

DTV

Đáng tiếc là trang trại nhà họ Tống quá nhỏ, cách ba tháng mới có thể mua một đàn gà vịt.

Gà vịt ba tháng tuổi ở chợ chỉ có hai ba cân, còn gà vịt nhà họ Tống nuôi ba tháng thì đã to sáu bảy cân.

Lãnh đạo của trường là người rất thích ăn gà hầm nấm, lần nào cũng hỏi gà mua ở đâu, nếu mua gà ở chợ thì sẽ không chịu gọi món này.

May mắn rất dễ mua gà, một tháng có thể mua ở nhà họ Tống một lần.

Hậu cần căn tin trường học đợi thịt lớn của nhà họ Tống hơn nửa năm, nghe nói rất ngon, lần này cuối cũng có thể phái xe đi đón lợn về.

Thím Phùng tựa vào cửa chúc mừng Tống Thời Hạ.

“Đừng nói vậy, thím cũng đang đợi ăn thử lợn nhà cháu nuôi đây.”

“Không phải trước đây thím ăn thử rồi sao? Cháu thấy cũng được, thím đừng mong chờ quá.”

Thím Phùng trợn tròn mắt:

“Hương vị như vậy mà là cũng được á? Thím đã ăn cơm niêu một lần rồi, chính là lần cháu làm đó, cả đời thím cũng không quên được hương vị đó, đầu lưỡi cũng cảm nhận được vị ngon.”

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Ba mẹ cháu đặc biệt nuôi riêng mộ con cho nhà mẹ chồng, lần này cháu định tìm một người g.i.ế.c lợn trong thành phố giúp g.i.ế.c hộ, đến lúc đó thím đến nhà cháu ăn cơm nhé.”

Thím Phùng bình thường không hay đến ăn cơm, nếu cứ hay đến ăn chực thì rất xấu hổ.

Nhưng vừa nghe nói được ăn lợn nhà Tiểu Tống nuôi thì bà ấy nói chắc chắn phải ăn thử.

“Được, vậy thím sẽ mặt dày đến ăn một bữa, sau đó đến căn tin mua mấy cân.”

Khi anh trai và ba chồng trở về còn mang theo một tin tức khác về.

Tống Thu Sinh lau mặt.

“Anh quên nói với em, Đông Đông đá bóng ở trường vô tình đá bị thương một bạn học, anh đã xin lỗi rồi.

Giáo viên thể dục của trường cũng nói thể chất của Đông Đông rất tốt, hỏi thằng bé có muốn thi trường quân đội không.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 621: Chương 621


Tống Thời Hạ chưa hiểu: “Thi cái gì? Sao lại nói Đông Đông hợp vào trường quân đội?”

Tống Thu Sinh lúng túng nói:

“Người bị Đông Đông vô tình đá ngã là một cậu nhóc mập mạp, giáo viên thể dục nói Đông Đông có năng khiếu chạy nhảy.

Chân có rất nhiều sức, không chừng có thể vượt qua kỳ thi của trường quân đội.”

Lãnh đạo trường học và giáo viên dạy thay đều biết Tống Đông Đông là em trai Tống Thời Hạ, ngày thường đều rất để ý đến cậu ấy.

Cũng bởi vậy mà sau khi giáo viên thể dục phát hiện thể lực của Tống Đông Đông tốt hơn bạn bè cùng trang lứa thì đã dốc lòng đề nghị nhà trường cho cậu ấy nộp hồ sơ vào trường quân đội.

DTV

Tống Đông Đông không có suy nghĩ gì về tương lai.

Cậu ấy thích bóng đá, muốn làm cầu thủ bóng đá, nhưng nếu có thể vào trường quan đội để bảo vệ tổ quốc và gia đình thì cậu ấy rất sẵn lòng.

Tống Thời Hạ thật lòng mừng thay cho em trai.

Không có cậu bé nào lại không thích quân phục, đặc biệt là tính cách của em trai cô rất phù hợp với ngành nghề này.

Hiện tại em trai cô có thể chất tốt, dinh dưỡng phải theo kịp giai đoạn phát triển của thanh thiếu niên, vóc dáng mới có thể phát triển tốt hơn.

Cô bảo anh trao mỗi tuần cho Tống Đông Đông thêm phí sinh hoạt, con trai ở độ tuổi này tiêu hao nhiều năng lượng nên dễ nhanh đói.

Trong nhà sẽ có một quân nhân, chưa nói đến ba mẹ ở quê sẽ sung sướng thế nào.

Hàn Dung đã thấy vui thay cho con dâu.

“Nhà chúng ta sắp có một quân nhân rồi!”

Nói xong, mắt bà ấy lại buồn đi, nhớ đến xương cốt người con trai của bà ấy đã biến mất trong lúc hy sinh vì nhiệm vụ.

Tống Thời Hạ nhạy cảm phát hiện ra cảm xúc mất mát của mẹ chồng, lập tức nghĩ đến anh trai của Quý Duy Thanh.

Trong cốt truyện gốc, anh trai của Quý Duy Thanh vài năm sau sẽ trở lại.

Anh ấy không c.h.ế.t mà chỉ giả c.h.ế.t để hoàn thành nhiệm vụ lớn và rất khó.

Anh ấy phải mai danh ẩn tích để không ai tìm ra, mức độ giữ bí mật của nhiệm vụ cao đến mức ba chồng cô cũng không biết.

Tống Thời Hạ ôm lấy vai mẹ chồng.

“Mẹ ơi, con mua tổ yến vừa được thu hoạch từ Đồng Nhân Đường, để con lấy cho mẹ nếm thử một chút.”

Hàn Dung miễn cưỡng mỉm cười:

“Con ăn đi, người trẻ các con ăn tổ yến mới bổ, mẹ già rồi còn ăn tổ yến làm gì.”

Tống Thời Hạ không có hứng thú với tổ yến.

Thật ra mãi đến mấy chục năm sau tổ yến mới xuất hiện trên thị trường, người bình thường cũng có thể ăn được, rồi mọi người mới phát hiện tổ yến cũng không quá quý giá.

Sự quý hiếm của tổ yến thuần khiết tự nhiên bị hạn chế bởi số lượng yến làm tổ rất nhỏ, với cả chi phí thu gom và chế biến.

Nhưng không phải là thứ người bình thường không thể mua được, hoàn toàn là do nâng cao giá lên khiến người dân nghĩ rằng nó quý hiếm đắt đỏ.

Cũng giống như thời đại này, thu thập tổ yến phải leo lên vách đá, chi phí nhân công và vận chuyển cũng tăng lên.

Người thường nghe đến tổ yến cũng giống như người thời xưa nghe đến bữa tiệc Mãn Hán vậy.

“Mẹ, giấc ngủ của mẹ không tốt nên phải ăn nhiều tổ yến bồi bổ cơ thể, người trẻ chúng con sao phải ăn nhiều đồ bồi bổ làm gì.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 622: Chương 622


Hàn Dung hơi dừng lại, khó mà từ chối tấm lòng của con dâu.

“Mấy thứ giá quý như vậy cứ giữ lại cho chị dâu con đi.”

Bà ấy nhớ Tống Thu Sinh quen với một cô gái trong thành phố, điều kiện gia đình rất tốt.

Tống Thời Hạ khẽ cười:

“Nhà chị dâu con không thiếu tổ yến, mẹ cứ yên tâm mà ăn, nếu cảm thấy ngon thì lần sau con mua tiếp.”

Cô nhớ hình như có mấy hộp tổ yến do người khác để lên kệ trong không gian của cô.

Nghe nói là tổ yến sạch tự nhiên được nhập khẩu từ nước ngoài, cô nhận lấy rồi ném vào không gian, cũng không quan tâm.

Các đối tác đều là những ông chủ lớn, họ sẽ không lừa lọc mấy việc tặng quà này.

Tổ yến đang sôi sùng sục trên cái bếp nhỏ, Tống Thời Hạ lấy cớ lên tầng tìm dược liệu, lấy ra một vài hộp tổ yến do người trong không gian tặng, thấy nơi sản xuất và nguyên liệu đều là nhập khẩu.

Tống Thời Hạ mở bao bì bên ngoài ra, chỉ còn lại hộp đựng tổ yến. Lượng tổ yến khô trong hộp quà khá lớn, một hộp có thể ăn trong ba tháng, trông phải hơn một trăm cái.

Hàn Dung đứng trước gương nhổ một sợi tóc trắng.

Cũng kỳ lạ, bạn cùng tuổi của bà ấy đều đã bạc nửa đầu rồi, mà trên đầu bà ấy chỉ có vài sợi tóc bạc, còn phải cẩn thận tìm mới thấy.

Mẹ Vu Phương ở nhà bên cạnh nhỏ hơn bà ấy một giáp, mà đứng cạnh cũng khó phân biệt được ai lớn hơn ai.

DTV

Hàn Dung đi đến trước mặt chồng.

“Anh xem em có gì thay đổi không?”

Quý Học Nhai đẩy chiếc kính lão viễn thị lên.

“Không có gì thay đổi, em đi đâu mà mặc chiếc váy sặc sỡ thế?”

Hàn Dung trừng mắt lườm chồng.

“Váy này có gì mà sặc sỡ, bình thường không phải em vẫn mặc vậy sao?”

Quý Học Nhai đẩy kính trên sống mũi, đưa mắt nhìn vợ từ trên xuống dưới.

“Chậc chậc, đã đến tuổi làm bà rồi mà còn mặc lòe loẹt như vậy.”

Hàn Dung tức giận nói:

“Bây giờ em đi với anh người ta còn tưởng chúng ta là anh em đó, anh xem xem hai ta có giống vợ chồng không hả? Anh là ông già, còn em ngay cả tóc bạc cũng không có.”

Đầu Quý Học Nhai đã bạc một nửa, nhưng ông ấy cũng không thèm để ý đến, nghe vợ nói vậy thì ông ấy không phục.

“Ồ, người ta nói em trẻ thì em tưởng là chuyện tốt à? Người ta sẽ cảm thấy bà già này không trưởng thành chín chắn gì cả.”

Hàn Dung tức đến bật cười.

“Được, anh nói gì cũng đúng, anh cứ ở nhà đọc báo đi.”

Quý Học Nhai nhìn theo vợ mà gọi.

“Khi nào thì em về?”

“Không về nữa, em sẽ ở nhà con trai, ở với Tiểu Tống và cháu của chúng ta.”

Quý Học Nhai thở rung cả râu, trợn mắt nhìn tờ báo.

“Ngày nào cũng không về nhà, đến cả đứa học đại học cũng không chịu về nhà, một người thì ở trong nhà con trai ăn uống, chẳng ra thể thống gì cả!”

Vợ mới ra khỏi nhà được mười phút, Quý Học Nhai đã đập tờ báo xuống bàn, chạy vào trong phòng tắm, nhìn vào mình trong gương và lẩm bẩm.

Ông ấy sờ cằm mình:

“Ai mà chả có tóc bạc khi già chứ? Người năm sáu mươi tuổi mà chả có sợi tóc bạc nào, nói ra còn sợ dọa người ta.”

Quý Học Nhai càng nhìn càng hài lòng, phụ nữ tóc dài mà kiến thức lại ít.

Cái đầu bạc này của ông ấy trông oai phong biết bao, mấy tân binh nhìn thấy đều cúi đầu chào ông ấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 623: Chương 623


Khí sắc của Hàn Dung ngày càng tốt, nhưng những người hàng xóm trên đường lại càng nghi ngờ khó hiểu.

Theo lý mà nói Hàn Dung về hưu xong thì giúp con dâu chăm cháu, chắc chắn là bận những chuyện lặt vặt phiền phức.

Có nhà nào mẹ chồng con dâu hòa thuận với nhau chứ?

Dù có hòa thuận cũng vì không hay gặp nhau, mẹ chồng và con dâu không sinh hoạt chung sẽ rất hòa hợp, chỉ cần sống chung thì chắc chắn sẽ gà bay chó sủa.

Hàn Dung thì ngược lại, khi đến nhà con trai thì đều ở dài mười ngày nửa tháng, trở về mới hai ngày đã lại đi.

Sắc mặt bà cũng ngày càng tốt hơn, không biết còn tưởng bà ấy đi hưởng phúc.

Ai không biết sẽ nói chăm cháu vất vả, còn phải nấu cơm và làm việc nhà, chẳng khác gì người giúp việc cả.

Hàn Dung bị người ở đầu ngõ kéo lại.

“Bà Hàn à, sao đến nhà con dâu mà trông bà ngày càng đẹp lên vậy?”

Trong ấn tượng của hàng xóm, Hàn Dung đi làm vẫn luôn có sắc mặt tái nhợt.

Không phải vì không ăn được và suy dinh dưỡng mà là quá bận rộn công việc, đôi khi bận rộn trong thời gian dài nên khiến gương mặt bà ấy đen sạm vào.

Nhưng trong hai năm qua, bà ấy bàn giao công việc lại và nghỉ hưu nên khí sắc cũng cải thiện, nhưng sắc mặt không được hồng hòa như bây giờ.

Dường như khuôn mặt cũng phúc hậu hơn, chắc phải gì mấy phu nhân trong TV cả.

Hàn Dung mỉm cười vui vẻ.

“Con dâu tôi sợ tôi ngủ không ngon luôn mua tổ yến từ Đồng Nhân Đường cho tôi, con bé thường xuyên giao dịch với mọi người nên cứ nửa tháng trở về là lại mua rất nhiều đồ ăn.

Không phải con bé học trung y sao, cũng không biết sao lại làm cả cao, nghe nói ăn vào rất tốt cho sức khỏe phụ nữ chúng ta.

Con bé ngày nào cũng cho tôi ăn. Chưa kể ngày nào tôi cũng ngủ ngon và tràn đầy năng lượng hơn.”

Hàng xóm nghe vậy thì vô cùng hâm mộ.

DTV

Đây đâu phải đi làm giúp việc, rõ ràng là đi hưởng thụ mà!

Làm gì có con dâu nhà ai lại chăm sóc mẹ chồng như mẹ ruột giống Tiểu Tống chứ, đúng là gia đình yên ấm hơn nhiều.

“Tiểu Tống còn thuê người giúp việc cho tôi, bình thường việc nhà đều có người giúp việc làm cùng.

Tôi không cần phải nấu ăn, chỉ cần thư giãn xem tv, ở nhà con dâu còn sướng hơn về nhà phục vụ ông chồng già.”

Một mình chồng ở nhà có thể ăn ở căn tin hoặc ra quán ăn, dù sao cũng để lại tiền ở nhà cho ông ấy.

Có hàng xóm tỏ vẻ khó hiểu:

“Bà cũng không giúp gì mà con dâu không nghĩ gì sao? Sao không thuê luôn một giúp việc? Hai người ở chung mà không cãi nhau à?”

“Cãi nhau cái gì? Con trai tôi đi công tác, con dâu thì bận rộn học tập nên ở nhà chỉ có tôi và giúp việc.

Cháu trai nhà mình thì tự trông, cũng không thể giao hết mọi việc cho giúp việc còn mình thì nhàn rỗi được.”

Nhóm hàng xóm không hiểu, nhưng nghe Hàn Dung nói vậy thì lại cảm thấy cũng có lý.

“Đúng vậy, dù sao cũng chỉ là giúp việc, đứa trẻ cũng không thân thiết như với bà nội.

Người ta nói cưới vợ phải cưới người hiền thục, con trai bà chọn vợ tốt lắm.”

Mọi người đều sâu sắc thấu hiểu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 624: Chương 624


“Lúc trước tôi nghe nói con trai bà lấy một cô gái ở nông thôn, thậm chí còn không đi học.

Chúng tôi còn cho rằng nhà bà sẽ ầm ĩ gà bay chó sủa, hiện giờ chúng tôi đều hâm mộ cuộc sống của bà.”

Hàn Dung che miệng cười:

“Con dâu của các bà cũng không kém. Đừng cứ hâm mộ tôi, đồng chí Tiểu Tống nhà tôi luôn đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.

Con bé nói đều nhờ tôi đối xử với con bé tốt, con bé cảm nhận được tấm lòng của tôi nên mới hiếu thảo với tôi như mẹ ruột.”

Sau khi Hàn Dung rời đi, mấy người hàng xóm đều trầm tư.

Đặt mình vào vị trí của người khác để cải thiện quan hệ mẹ chồng nàng dâu, có phải họ cũng có thể thay đổi quan hệ với con dâu không?

...

Chuyện điều tra ba con Cát Tình vẫn chưa có kết quả, Quý Duy Thanh cũng sắp đi công tác về.

Tống Thời Hạ vội vàng thu dọn tài liệu, giáo sư Quý không ở nhà nên cô thường làm bài tập trong phòng sách của anh.

Trên bàn làm việc có một chồng hợp đồng rất dày, với hai cuốn sách luật mà Tống Thời Hạ mượn tạm thời, cô bị một đống tài liệu lớn này làm lóa mắt.

Giáo sư Quý đang mặc áo gió, tay cầm vali đứng ngoài cửa phòng sách.

Chuyện đầu tiên sau khi về nhà là anh bắt tay vào sắp xếp tài liệu trong vali.

Tống Thời Hạ để bản hợp đồng dưới quyển sách, cô bình tĩnh đứng lên đón anh.

“Em chưa từng thấy bộ đồ này của anh.”

“Anh đi công tác không kịp mang quần áo theo, lúc về nhiệt độ giảm, đây là quần áo tiền bối tặng anh.”

Tống Thời Hạ có hơi đăm chiêu, thảo nào nhìn phong cách có hơi cổ điển, hóa ra là quần áo cũ.

Cô không nhịn được mà hờn giận: “Lần này anh đi công tác vội vàng quá, em về mà anh đã đi rồi.”

Giáo sư Quý mỉm cười: “Anh vẫn còn nhớ, sao đột nhiên em lại tham gia lớp học của anh?”

Tống Thời Hạ đánh đòn phủ đầu.

“Em còn chưa hỏi anh đâu, không phải anh nói anh chỉ là một giáo sư bình thường thôi sao? Kỹ sư cấp cao là sao?

Còn có một đống chức danh mà em không nhớ nổi nữa, thỏa nào tiền lương của anh lại cao thế.

Tiền lương của giáo sư Tạ nhà bên chỉ bằng một phần ba của anh, tiền lương của ông ấy mới là của giáo sư bình thường!”

Quý Duy Thanh đưa tay che mặt nhưng cô vẫn tinh mắt phát hiện anh đang cười.

Tống Thời Hạ vừa tủi thân vừa tức giận:

“Em còn nghĩ gia đình chúng ta là gia đình giáo viên bình thường, thu thập không cao nên luôn tiết kiệm.

Lần đó em còn sợ không thể lấp đầy chỗ trống nếu em dùng sổ tiết kiệm của anh...”

“Cùng lắm thì anh trẻ trung, tương lai sáng sủa, còn trẻ mà đã làm giáo sư, đợi sau này phát triển chắc chắn có thể một nhân vật lớn trong sách giáo khoa, ai mà ngờ rằng anh chỉ còn cách một bước nữa thôi.”

Tống Thời Hạ càng nghĩ càng thấy ấm ức.

Nhất là khi cô nghĩ đến chuyện mấy năm sau này giá cả tăng cao, mấy chục nghìn đồng chỉ như muối bỏ biển.

Hai đứa con trai lớn lên phải kết hôn, mua nhà sẽ tiêu một số tiền lớn.

Lỡ như cô quản lý tài chính mà mấy vạn đồng không đủ, càng chưa kể người lớn trong nhà sẽ ốm đau bệnh tật...

Cho nên khi chị Diêu Tuyết nhắc đến việc kinh doanh cùng nhau, cô đã không do dự gì nhiều mà đồng ý.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 625: Chương 625


Nếu biết trước anh tài giỏi như vậy thì cô sẽ tiếp tục lười biếng.

Dù sao với địa vị hiện giờ của anh, đi bất kỳ công ty khoa học kỹ thuật nào cũng đều nhận tiền lương rất cao.

Chưa nói đến việc Quý Duy Thanh làm hợp đồng, ngoài tiền lương ra còn có tiền thưởng, mỗi lần đi công tác về đều có tiền lương riêng, những khoản thu nhập linh tinh này cộng lại đều cao.

Cho dù sau này giá cả tăng cao, lý lịch với trình độ kỹ sư và giáo sư của anh đều được nhận mức lương không thấp, nuôi mấy người trong nhà cũng không thành đề gì.

Quý Duy Thanh bỏ hành lý xuống, đi nhanh đến trước mặt vợ và ôm cô.

“Anh xin lỗi, anh tưởng em biết rồi.”

Anh không ngờ cô lại chậm chạp như vậy, kết hôn một năm rồi cũng không biết chức vị cụ thể của anh là gì.

Tống Thời Hạ cầm lấy quần áo anh.

“Đều tại anh, hiện giờ công ty và tài chính đã đăng ký rồi, cũng không thể hối hận được.”

Quý Duy Thanh dịu dàng dỗ dành cô: “Đều do anh không tốt, anh nên làm gì mới khiến em vui vẻ đây?”

Tống Thời Hạ thở dài than thở:

“Em chưa nghĩ ra, em cũng không thật sự tức giận. Chỉ là cảm thấy vốn dĩ em có thể sống một cuộc sống nhàn rỗi, nhưng vì sợi chúng ta không có tiền tiêu nên mới phải phấn đấu.”

Quý Duy Thanh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô.

“Mỗi một cuộc sống đều có ý nghĩa riêng của nó, em đã chọn con đường này đã nói lên rằng trong tiềm thức của em thích kinh doanh và phấn đấu, anh không nghĩ tính cách của em là tham lam và thích lười biếng đâu.”

Tống Thời Hạ nghe xong thì tim đập nhanh hơn.

“Anh nói đúng, trong tiềm thức của em đúng là cố chấp với tiền, một khi nghĩ đến cảnh không có tiền là em rất bất an.

Chỉ có nhìn thấy tiền trên sổ tiết kiệm ngày càng nhiều lên em mới yên tâm, ý nghĩ này của em có phải không tốt không?”

“Từ lúc anh quen biết em đến nay đều là em tự dựa vào năng lực của bản thân mà kiếm tiền.

Quân tử yêu người tài, anh không nghĩ kiếm tiền một cách khôn ngoan là việc xấu hổ gì.”

Tống Thời Hạ hít mũi:

“Có lẽ do trước đây quá khổ sở nên em mới ảo tưởng rằng sau khi lớn lên phải thật giàu có, như vậy có thể mua những thứ mình thích mà không phải chớp mắt.”

Quý Duy Thanh dịu dàng an ủi cô:

“Kiếm tiền cũng là một nghề em thích, em có thể tiếp tục kiên trì, anh và ba mẹ đều là chỗ dựa cho em.”

Ánh mắt của Tống Thời Hạ kiên định nhìn anh:

“Vâng ạ, em chắc chắn sẽ làm cho công ty của em với chị Diêu Tuyết trở nên lớn mạnh, trở thành công ty trong top 500 trên thế giới.

Việc anh lừa em, tạm thời em bỏ qua nhưng anh nợ em một lời hứa, nếu không em sẽ rất khó chịu.”

“Nợ em 10 lời hứa cũng được, chuyện anh hứa với em có bao giờ không làm được chưa?”

Tống Thời Hạ lắc đầu:

“Nói một là một, anh là viện sĩ tương lai, em nào dám để anh nợ em 10 lời hứa chứ.”

Quý Duy Thanh nói:

“Còn lâu mới là viện sĩ, ít nhất phải hoàn thành 100 bài luận văn đã, thật ra anh cũng không vĩ đại như em nói đâu, đồng chí Tiểu Hạ có thấy chê anh không?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 626: Chương 626


Tống Thời Hạ tỏ vẻ chê bai đẩy anh ra:

“Thôi đi, đồng chí Tô nói luận văn của anh đã được phát biểu hơn một nửa rồi, nửa năm này chắc chắn anh chỉ còn thiếu chục bài thôi phải không? Anh đang khoe khoang, còn lâu em mới không tin anh không tài giỏi.”

Quý Duy Thanh lấy cái cớ khác:

“Anh không hiểu việc kinh doanh, sau này thu thập không cao bằng e, ở nhà phải dựa vào đồng chí Tiểu Hạ trợ cấp rồi.”

Tống Thời Hạ vung bàn tay lên, giận dỗi nói:

“Đừng ngại, khi nào công ty kiếm được khoản lợi nhuận đầu tiên, việc chi tiêu của chúng ta đều do em quyết!”

Thời gian sản phẩm đầu tiên của công ty được đưa ra thị trường trùng khớp với cuối học kỳ của Tống Thời Hạ.

DTV

Chị Diêu Tuyết bảo cô cứ tập trung học tập, chuyện của công ty cô không cần phải quan tâm.

Tống Thời Hạ đi ra khỏi trường thi, giống như cách một thế hệ vậy.

Cuối học kỳ mỗi ngày đều ở nhà học bài.

Không chỉ phải học sách dược chuyên nghiệp, còn phải đọc cả sách thuốc đông y.

Quyển sách chuyên ngành còn dày hơn cả cục gạch này toàn là kiến thức trọng điểm.

Giáo viên dạy dược gần như đều là giáo sư cao tuổi, hoàn toàn không có khả năng sẽ đưa nhầm kiến thức trọng điểm.

Mặc dù cô rất thông minh, nhưng vẫn học đến mức đầu váng mắt hoa, tai kêu ong ong, Tống Thời Hạ mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương.

Trước khi kem bôi da đưa ra thị trường đã lên báo cáo quảng cáo rồi, Tống Thời Hạ còn chưa tới công ty xem lượng tiêu thụ thế nào nữa, nhưng chắc là sẽ không kém, dù sao giá cả cũng chỉ ngang ngửa với kem dưỡng da thôi mà.

Tống Thời Hạ quyết định về nhà ăn cơm trước, người là sắt cơm là thép, dù có lo lắng cách mấy cũng phải nhét đầy dạ dày trước đã.

Mấy hôm nay phải thi, mẹ chồng nghe thím Phùng ở bên cạnh nói canh cá bổ não nên liên tục nấu canh đậu hũ cá trích.

Tống Thời Hạ ôm sách về nhà, quả nhiên, trên bàn là một bát canh cá trích nóng hổi.

“Mẹ à, con thi xong rồi, mình không cần ăn canh cá mỗi ngày nữa đâu.”

Hàn Dung thò đầu ra từ dưới bếp:

“Con nhìn con đi, ngày nào cũng ôm quyển sách dày cộp như thế học, không bồi bổ nhiều vào, lỡ con đau đầu thì sao đây?”

Tống Thời Hạ đặt sách xuống, xoa đầu Quý Nguyên đang ngồi chơi đồ chơi:

“Trong nhà, ngoại trừ con với mẹ ra thì không còn ai thích ăn cá cả, hai đứa nhỏ ngửi thấy mùi canh cá thì đã nhăn nhúm mặt mày rồi.”

Hàn Dung không quan tâm: “Bọn nhỏ còn nhỏ, chờ lớn lên sẽ biết ăn cá bổ não.”

Tống Thời Hạ nhớ lúc mình vừa tới đây, hai đứa nhỏ không hề tỏ vẻ ghét canh cá, còn có thể ăn vài miếng nạc cá.

Mẹ chồng thích nấu canh cá cũng được, nhưng bọn nhỏ không thích ăn, bọn nhỏ thích ăn canh cá viên hơn.

Cô đi vào bếp nhìn thử, trong chậu vẫn còn hai con cá sống đang bơi qua bơi lại.

Tống Thời Hạ vén tay áo lên: “Hay để con làm món cá hấp đi, dù sao con cũng thi xong rồi.”

Hàn Dung chần chừ hỏi: “Con cá này không lớn lắm, hấp lên ăn có ngon không?”

“Dạ, con thấy chắc là cũng được, mình tranh thủ ăn hết cá đi, nhìn hai đứa nhỏ ăn cơm như tra tấn như thế tội nghiệp lắm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 627: Chương 627


Hàn Dung nhìn ra phòng khách: “Con cứ chiều bọn nhỏ, trẻ con kén ăn thì khó nuôi lắm.”

Tống Thời Hạ cười nói: “Mấy đứa nhỏ nhà mình ngoan lắm, sẽ không như thế đâu.”

Thần kỳ nhất chính là canh cá mẹ chồng nấu, hai đứa nhỏ không thèm đụng vào, nhưng cá hấp Tống Thời Hạ nấu thì hai đứa lại tranh nhau ăn.

Hàn Dung giả bộ tức giận đập đũa: “Cơm bà nội nấu dở lắm à?”

Quý Dương và Quý Nguyên đồng loạt lắc đầu: “Cá có xương, dễ mắc cổ lắm, mẹ lúc nào cũng gỡ xương cho bọn con.”

Mấy hôm trước Tống Thời Hạ phải thi, không thể quan tâm chuyện cơm nước của mấy đứa nhỏ được, toàn là mẹ chồng chăm sóc.

Hàn Dung bất đắc dĩ, lắc đầu dạy dỗ bọn nhỏ:

“Các cháu đã năm tuổi rồi, phải học cách tự mình ăn cơm, đừng có làm phiền mẹ mãi như thế.”

Quý Nguyên rụt cổ lại: “Mẹ không gỡ xương cho, bọn cháu không dám ăn.”

Quý Dương bổ sung: “Mắc xương cá đau lắm, có thể bị câm nữa.”

Hàn Dung dở khóc dở cười:

“Làm gì dễ câm như thế được? Xương của con cá này nhỏ như thế, các cháu ăn cơm đừng nói chuyện thì sẽ không sao hết.”

Cũng tại bà, bình thường luôn dọa đám nhỏ ăn cá phải tập trung, nên hai anh em mới sợ, không dám ăn cá.

Bà còn tưởng là hai đứa nhỏ kén ăn, không ngờ là sợ xương.

“Mẹ, lần sau ăn cá mình cứ làm thành cá viên đi, hai đứa nhỏ thích ăn cá nhưng lại sợ không dám ăn, cá với tôm có nhiều dinh dưỡng lắm.”

Hàn Dung lắc đầu: “Cá ngon khó mua lắm, bữa này ăn xong phải chờ tới tết mới có tiếp để ăn.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nhún vai với hai đứa nhỏ, quyền đi chợ nằm trong tay mẹ chồng, cô đành bó tay chịu chết.

“Thích thì ăn nhiều vào, ăn chậm một chút thì sẽ không mắc xương đâu. Nếu mẹ không ở nhà, có phải hai đứa dù thích cũng không dám ăn đúng không?”

Quý Dương và em trai im lặng bưng bát, dè dặt gật đầu, hai đứa nhỏ sợ bị mắc xương cá xong thành người câm.

“Mẹ với bà nội đều ở đây, các con cứ cẩn thận nhai kỹ, nếu cắn trúng xương thì nhả ra cái đĩa nhỏ đựng xương của mình là được.”

Hai anh em cố lấy hết can đảm ăn cá dưới ánh mắt cổ vũ của mẹ mình. Hai đứa khá may mắn, miếng cá mẹ gắp cho có rất ít xương, ăn hết miếng cá trong bát thôi mà hai đứa đã rịn mồ hôi.

Tống Thời Hạ lau miệng cho hai đứa:

“Vậy là xong rồi đó. Nếu bà nội dắt hai đứa đi ra ngoài ăn, hai đứa thấy cá, có phải sẽ nhấp nha nhấp nhỏm, vừa thèm vừa sợ không?”

Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn nghe dạy bảo, hôm nay hai đứa đã học được cách tự mình ăn cá, lần sau có thể nhặt xương cá cho mẹ rồi.

...

Quý Yên Nhiên dùng khăn quàng cổ che cằm, lén lén lút lút, sợ người khác nhận ra cô ấy.

DTV

Một chiếc xe chạy tới dừng lại trước mặt cô ấy.

Quý Yên Nhiên mở cửa xe thật nhanh, chưa đến ba giây đã chui tọt vào trong xe, vỗ n.g.ự.c lấy lại bình tĩnh.

Người đàn ông lái xe thấy vậy thì bật cười, “Đáng sợ tới vậy sao?”

Quý Yên Nhiên nghiêm mặt trừng anh ấy: “Đương nhiên là sợ rồi, ai mà biết có gặp phải người quen hay không!”

Chu Việt hai tay cầm tay lái, bất đắc dĩ cười:

“Xung quanh đây toàn là khu gia quyến của quân nhân, không thể nào đụng mặt họ hàng người quen của em đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 628: Chương 628


Quý Yên Nhiên chột dạ nhìn sang chỗ khác.

Cũng vì là khu gia quyến của quân nhân nên mới có nguy cơ đụng mặt các chú các bác của cô ấy.

Rất nhiều chiến hữu của ba cô ấy đều ở đây, lễ tết cô đều gặp mặt họ.

“Lỡ như gặp thì sao? Thủ đô chỉ có bây lớn, em lại là dân thủ đô, nói không chừng người quen của nhà em cũng đi làm ở đây thì sao.”

Chu Việt cũng không nghi ngờ nữa.

“Được rồi, lần sau anh sẽ tới trường đón em vậy, mắc công em cứ lo trước sợ sau thế này.”

Quý Yên Nhiên cứ đảo mắt trốn tránh.

DTV

Anh ấy tới trường học đón mình, lỡ như gặp phải chị dâu thì làm sao bây giờ?

“Ôi, em sắp được nghỉ đông tới nơi rồi, anh tới trường không tìm được em đâu. Mình đến rạp phim nhanh đi, anh mua vé mấy giờ thế?”

Chu Việt không hề nghi ngờ gì, Quý Yên Nhiên bình thường luôn tùy tiện, nhưng lại cực kỳ nhát gan, đi đâu cũng sợ gặp phải họ hàng người quen, giống như đi đâu cũng gặp được người quen vậy.

Đến rạp chiếu phim, Quý Yên Nhiên lại kéo khăn quàng cổ lên che mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt.

Chu Việt cười nhạt nhìn cô: “Hay là anh giả vờ không quen em nhé?”

Quý Yên Nhiên vội lắc đầu, cười tít mắt dùng ngón út móc ngón tay của anh.

Chu Việt nhướng mày:

“Anh phát hiện em cứ là lạ thế nào ấy, lúc thì cực kỳ nhát gan, lúc lại cực kỳ bạo gan.”

Quý Yên Nhiên chột dạ cười hì hì với anh, “Ở đây không có ai biết em, nắm tay bạn trai mình một lát thì sao chứ?”

Chu Việt cũng đồng ý:

“Được rồi, để lát nữa anh đi mua cho em cái khẩu trang, anh muốn cùng đi dạo và nói chuyện với bạn gái mình, em thấy có được không?”

Quý Yên Nhiên giơ chân đạp chân anh một cái: “Vậy anh đi mua đi, hừ!”

Chu Việt vội chạy theo sau lưng cô: “Em sợ gặp họ hàng tới vậy à?”

Quý Yên Nhiên đã nghĩ ra cớ để lấp l.i.ế.m lâu rồi:

“Ba mẹ em không cho em quen bạn trai lúc học đại học, nói là em còn nhỏ, dễ bị lừa.”

Không phải cô ấy không tin Chu Việt, chỉ là Chu Việt lớn hơn cô ấy năm tuổi, còn là quân nhân nữa, cô ấy lại liên tưởng tới mắt kính lúc trước từng theo đuổi mình.

Mắt kính và cô ấy ở trường chỉ đụng mặt vài lần, mới 20 tuổi đã muốn dùng hôn nhân để đổi lấy lợi ích, khiến cô cảm thấy sợ hãi tới giờ.

Chu Việt là người tốt, cũng rất tốt với cô ấy, nhưng lỡ như anh ấy có mục đích thì sao?

Biết người biết mặt không biết lòng, cứ chờ mình làm quen lâu hơn một chút, lại tham khảo ý kiến của chị dâu cái đã, mắc công lại thành trò cười cho mọi người nữa.

Quý Yên Nhiên sợ cái gì thì gặp cái đó.

Cô và Chu Việt vừa ngồi xuống thì đã thấy bạn học cấp ba sóng vai ngồi sau lưng cô.

Trương Kim Phượng vất vả lắm mới hẹn được Trần Vệ Đông và Lưu Kiến Quốc cùng đi xem phim trong kỳ nghỉ đông này, còn dẫn theo hai cô bạn cùng phòng ký túc xá của mình.

Vừa ngồi xuống cô ta đã cảm thấy người ngồi phía trước trông khá quen.

Trương Kim Phượng cố ý nhắc tới mắt kính.

“Mọi người nói xem mắt kính có thể xuất ngoại hay không? Tương lai nhất định cậu ta sẽ làm nhà ngoại giao giống ba mình nhỉ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 629: Chương 629


Trần Vệ Đông nói tiếp:

“Tôi biết này, trường bọn họ lên năm hai sẽ xuất ngoại trao đổi sinh viên, hâm mộ mấy người học ngành ngoại ngữ như họ ghê, có thể đi ra nước ngoài để mở rộng tầm mắt.”

Lưu Kiến Quốc nói với vẻ hâm mộ:

“Nghe nói trường học sẽ chi trả chi phí, nhưng ở nước ngoái cái gì cũng đắt đỏ, người bình thường như chúng ta khó mà mua được mấy thứ đó.”

Trương Kim Phượng thử một phen, người ngồi phía trước vẫn ngồi im bất động, cuối cùng cũng gạt bỏ nghi ngờ trong lòng.

“Gia đình mắt kính có truyền thống ngoại giao, nói không chừng cậu ta cũng có thể xuất ngoại giống ba mình.

Các cậu nói xem Quý Yên Nhiên với mắt kính có thành đôi không nhỉ?”

Quý Yên Nhiên như ngồi trên bàn chông, lồng n.g.ự.c của Chu Việt ngồi bên cạnh thì rung lên.

Cô ấy cảm giác bàn tay của mình bị thứ gì đó ấm áp bao lấy, là bàn tay của anh ấy.

Chu Việt không nói gì, hiển nhiên là đang tập trung nghe mấy người ngồi phía sau nói chuyện.

Lưu Kiến Quốc nhanh mồm nhanh miệng nói:

“Quý Yên Nhiên bây giờ trở nên xinh đẹp như thế, có cả đống người theo đuổi, mọi người không thấy mắt kính trông khá tồ à? Quý Yên Nhiên nhất định sẽ không ưng mắt kính đâu.”

Trương Kim Phượng khinh khỉnh nói:

“Chưa chắc đâu, gia đình nhà Quý Yên Nhiên chỉ là nhà công nhân viên chức bình thường thôi.

Anh trai với chị dâu cô ấy giàu có thì liên quan gì tới cô ấy chứ? Quen mắt kính đã xem như cô ấy trèo cao rồi đấy.”

Trần Vệ Đông cảm khái:

“Nói vậy đâu có được, Quý Yên Nhiên là người có thành tích tốt nhất trong lớp mình.

Người ta vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, tiền đồ vô lượng, với điều kiện gia đình của mắt kính, lên tới đại học cũng chỉ thường thôi.”

Trương Kim Phượng nhếch môi.

Gia đình ngoại giao oách cỡ nào chứ, muốn xuất ngoại là xuất ngoại, hai tên nhà quê này đúng là không biết gì hết.

Bạn cùng phòng của Trương Kim Phượng rất có hứng thú với cái cô Quý Yên Nhiên mà Trần Vệ Đông và Lưu Kiến Quốc nhắc tới.

“Các cậu thấy Quý Yên Nhiên rất đẹp à?”

Trương Kim Phượng giành nói:

“Hồi cấp 3 Quý Yên Nhiên còn thô hơn cả đàn ông ấy, cao hơn Trần Vệ Đông một cái đầu.

Suốt ngày đi đá bóng, chơi bóng rổ với đám con trai ngoài sân thể dục, chẳng ra dáng con cái gì hết. Nếu không phải để tóc dài thì chẳng biết là con gái luôn đấy.”

Bạn cùng phòng của cô ta òa lên rất khoa trương: “Vậy sao lại được cái cậu con nhà ngoại giao kia theo đuổi thế?”

Lưu Kiến Quốc liếc mắt nhìn Trương Kim Phượng.

“Thì tại Quý Yên Nhiên bây giờ đã xinh đẹp hơn nhiều rồi, hồi thi đại học xong, bọn này có họp mặt bạn học.

Lúc ấy Quý Yên Nhiên đẹp như thay hình đổi dạng ấy. Đẹp y như cái cô Tống Thời Hạ lên báo hôm nay vậy.”

Trương Kim Phượng bất mãn bĩu môi:

“Cũng không biết cô ta dùng cách gì nữa, mới một tháng không gặp đã đẹp hẳn ra như thế.”

Quý Yên Nhiên nghe vậy thì giật b.ắ.n người, nhiều lần muốn quay đầu lại bịt miệng bọn họ, nhưng lại không muốn cãi nhau với cô nàng miệng rộng Trương Kim Phượng kia.

DTV

Nếu như để Trương Kim Phượng thấy mình ngồi xem phim cùng một người đàn ông trưởng thành, không chừng cô ta lại đặt điều nói xấu mình nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 630: Chương 630


Quý Yên Nhiên cắn môi, đột nhiên Chu Việt xoay người lại nói với mấy người kia: “Phim bắt đầu chiếu rồi, các bạn vui lòng giữ im lặng nhé.”

Khí thế của anh ấy đủ để dọa mấy cô cậu sinh viên chưa ra trường kia sợ hú hồn.

Đám người Trương Kim Phượng cũng ngoan ngoãn ngồi im, mãi tới khi phim chiếu xong bọn họ cũng không dám lên tiếng nữa.

Cô gái phía trước có phải Quý Yên Nhiên hay không đã thành đáp án mà Trương Kim Phượng muốn biết nhất, khiến cô ta cảm thấy bứt rứt khó chịu.

Nhưng người đàn ông kia quá hung dữ, ánh mắt sắc lẻm khiến cô ta không dám hó hé gì.

Chắc là Quý Yên Nhiên sẽ không quen người hung dữ như thế đâu.

...

Tống Thời Hạ đi đến phòng của giáo sư để nộp luận văn.

Giáo sư là viện trưởng của cả học viện, cả học viện y dược gần như đều là giáo sư, không có giáo viên trẻ tuổi nào cả.

Trước khi đi, giáo sư còn gọi Tống Thời Hạ lại:

“Nếu em muốn học điều chế dược, thầy đề nghị em nên học lên thạc sĩ, vói thành tích của em, học lên thạc sĩ trường mình chắc chắn sẽ không thành vấn đề.”

Tống Thời Hạ trịnh trọng cảm ơn giáo sư: “Cảm ơn thầy, em sẽ nghiêm túc cân nhắc ạ.”

“Nghe nói em còn đang học trung y, trung y xưa nay chỉ chú trọng truyền thừa đời đời, trong nhà không có ai theo nghiệp trung y dẫn dắt, chi bằng cố nâng cao trình độ ở mặt dược học đi.”

“Cái kem bôi da nổi tiếng trên báo gần đây là kem bôi da chữa cháy nắng mà em làm lúc trước đúng không?”

Tống Thời Hạ khiêm tốn gật đầu:

“Dạ, em tình cờ làm ra được thứ đó, không ngờ lại có tác dụng làm dịu và khôi phục làn da.”

“Báo cáo em viết rất chuyên nghiệp, chống nắng là khái niệm mà thầy chưa nghe bao giờ.

Nhưng trong đó có nói tia cực tím trong ánh mặt trời sẽ tạo thành tổn thương cho da, điều này có căn cứ khoa học nào không?”

Tống Thời Hạ cố hồi tưởng kiến thức trong đầu, cố chắp vá ra được một câu trả lời xem như hợp lý.

Giáo sư gật đầu nói:

“Khá lắm, thiên phú của em rất cao, không nên bị thuốc đông y kéo chân, ảnh hưởng tới tiền đồ.”

Làm việc với giáo sư xong, Tống Thời Hạ mới đi ra khỏi văn phòng lại đụng mặt Cát Tình mặt mày đắc ý.

Cát Tình vẫn luôn nhịn tới giờ, cô ta muốn chờ thi xong mới tố báo Tống Thời Hạ, để Tống Thời Hạ nợ môn trong học kỳ này.

Cô ta biết Tống Thời Hạ là đại diện tân sinh viên lên bục phát biểu hồi khai giảng.

Nếu như Tống Thời Hạ bị ảnh hưởng, phải nợ môn, nghĩa là sau này cả học bổng hay nghiên cứu sinh, nhà trường cũng sẽ không ưu tiên cho Tống Thời Hạ nữa.

Mà chỉ cần thành tích của mình đạt chuẩn là có thể nhờ ba đi cửa sau để giành học bổng quốc gia, thuận tiện chiếm luôn vị trí của nghiên cứu sinh của Tống Thời Hạ.

Cát Tình đã nghe ngóng rồi, nếu Tống Thời Hạ muốn được đào tạo chuyên sâu hơn ở phương diện y dược thì phải thi đậu nghiên cứu sinh mới có thể tiếp tục học lên tiến sĩ.

Ngành y dược này, muốn được bào chế dược thì phải có văn bằng thạc sĩ hoặc tiến sĩ.

Cô ta muốn cho Tống Thời Hạ biết kết quả đắc tội với mình sẽ thê thảm thế nào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 631: Chương 631


Cả nước chỉ có đại học quốc lập ở bên cạnh mới sánh được với đại học Yên Kinh.

Đại học quốc lập không có ngành dược.

Trừ phi thành tích của Tống Thời Hạ ưu tú tới mức có thể vượt qua kỳ thi nghiên cứu sinh chuyên ngành, bằng không đại học quốc lập sẽ ưu tiên tuyển nghiên cứu sinh từ các sinh viên trường mình.

Cát Tình cười khẩy với Tống Thời Hạ, Tống Thời Hạ làm như không hề nghe thấy, ung dung rời đi.

Cát Tình ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi vào văn phòng của giáo sư.

“Chào thầy, em muốn tố cáo Tống Thời Hạ khoa dược chế thuốc làm sai quy định, đây là chứng cứ của em.”

Giáo sư không thèm để ý:

“Em muốn phản ánh chuyện này thì đi tìm lãnh đạo trường học ấy, chỗ tôi điều tra ra em Tống không làm bất kỳ điều gì trái với quy định cả.”

Cát Tình tức muốn nổ phổi:

“Thầy phải làm tấm gương cho sinh viên chứ, sinh viên chế dược bất hợp pháp mà thầy cũng không xử phạt gì à?”

Giáo sư tức giận ngẩng đầu lên: “Em là sinh viên khoa nào? Em làm vậy là có mục đích gì?”

Quá trình Cát Tình và Bạch Thu Thụy được vào trường đều như nhau, toàn dựa vào “sở trường đặc biệt” để nhét vào khoa lịch sử ít bị dòm ngó nhất cho đủ số.

“Em là Cát Tình của khoa lịch sử, hiệu trưởng Cát là ba của em.”

Giáo sư không thèm nể nang thân phận con ông cháu cha của cô ta:

“Em tố báo với tôi cũng vô dụng, em có chứng cứ thì mang đi mà nói chuyện với lãnh đạo trường, tôi chỉ là giáo sư chủ nhiệm khoa thôi.”

Cát Tình không cam lòng, tức tối giậm chân chạy đi.

Chuyện này khác với tưởng tượng của cô ta.

Cô ta nghe nói giáo sư khoa dược học cực kỳ nghiêm khắc, trong mắt không chứa nổi một hạt cát, tuyệt đối sẽ không cho phép học sinh điều phối dược trái quy định.

Chính vì đây là dược học, nên ông lại càng nghiêm khắc trong vấn đề quản lý chế dược hơn.

Trừ khi được giáo viên cho phép, nếu không thì tất cả sinh viên đều không được tự ý phối dược một mình, nếu nghiêm trọng còn có thể ghi vào hồ sơ học bạ.

Thuốc do sinh viên chế ra, ai mà biết nó có an toàn hay không.

Cát Tình nghe nói giáo sư khoa dược học đều cực kỳ khó tính và nghiêm khắc, thầm nghĩ lỡ như có thể khiến Tống Thời Hạ bị xử phạt thì sau này hồ sơ sẽ có vết nhơ.

Cát Tình lại cầm chứng cứ đi tìm bạn trai, hy vọng bạn trai có thể cùng cô ta đi tố báo với ban lãnh đạo trường.

DTV

Vừa đi tới cửa phòng ngủ của bạn trai, cô ta đã nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô ta không khỏi đi chậm lại.

Mấy thằng đàn em của Bạch Thu Thụy thi cuối kỳ xong thì tới đây tìm cậu ta, mấy người bạn cùng phòng ở vùng khác nên đã đi ra nhà ga mua vé tàu về quê rồi.

Lý An cao giọng nói:

“Anh Bạch, anh nói mình quen bạn gái, bọn em còn tưởng anh đã theo đuổi được cô học sinh chuyển trường rồi chứ, sao lại quen cô đại tiểu thư đỏng đảnh khó chiều thế?”

Trịnh Thắng Lợi cũng thấy khó hiểu:

“Đúng đó, em gái Lý An còn tốt tính ngoan ngoãn hơn bạn gái của anh nữa! Không giống anh chút nào hết.”

Văn Xương Hoa trêu chọc:

“Nhất định là anh Bạch có điều khó xử không muốn ai biết rồi, mấy đứa bây có khi nào thấy anh Bạch quen đứa nào lâu như thế chưa?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 632: Chương 632


Bạch Thu Thụy bực bội:

“Được rồi, tôi thấy cô ấy ở trường học rồi, tìm lâu như thế, không ngờ chỉ cách có một tòa nhà dạy học.

Nếu biết trước như thế thì đã nhờ ông bô của tôi chuyển tôi qua khoa dược học rồi, khoa lịch sử chỉ toàn đọc sách là sách, đau hết cả đầu.”

Lý An ngồi rung chân: “Với điều kiện nhà anh Bạch, chuyển khoa đơn giản thôi mà.”

Bạch Thu Thụy bực bội ôm đầu:

“Không dễ thế đâu, nhà tôi ghê gớm thế nào đi nữa thì cũng không thể nhúng tay quá sâu vào việc của trường học được.

Bằng không cậu nghĩ vì sao tôi phải tìm một cô bạn gái chứ? Ba của cô ta là hiệu trưởng đấy, các cậu không hiểu tính của tôi à?”

Trịnh Thắng Lợi phụ họa:

“Đúng đó, anh Bạch sẽ không thích mấy cô nàng đanh đá chua ngoa như thế này đâu, anh Bạch của bọn mình thích mấy cô gái dịu dàng xinh đẹp hiền lành mà.”

Văn Xương Hoa cười gian: “Anh Bạch, hai người quen nhau nửa năm rồi, đã ấy ấy chưa thế?”

Cậu ta nói xong thì giơ hai ngón tay cái lên ngoắc ngoắc.

Bạch Thu Thụy bất đắc dĩ:

“Nhìn cô ta như thế, ai mà nuốt cho nổi? Tôi đâu phải kiểu bụng đói ăn quàng đâu, cô ta còn thua xa em gái của Lý An với mấy cô bạn của con bé nữa.”

Cát Tình đá bật cửa ra, nước mắt tuôn như mưa:

“Hóa ra từ đầu chí cuối anh toàn lừa tôi, anh nói kết hôn cũng là giả đúng không?”

Đám người ở trong phòng không ngờ lại có con gái chạy vào ký túc xá nam như thế này.

Cát Tình xưa nay không thèm xem quy định của trường học ra gì, dù cô ta có vào ký túc xá nam thì bác canh gác ký túc xá cũng không dám nói gì.

Bạch Thu Thụy chai mặt đáp:

“Nếu cô cũng nghe thấy rồi thì tôi cũng không lừa cô nữa, ngay từ đầu tôi đã không thích cô rồi, tôi quen cô cũng là vì ba tôi muốn thế mà thôi.”

Dù sao cậu ta cũng lên đại học rồi, dù có chia tay với Cát Tình đi nữa, chỉ cần nói là hai bên không hợp nhau là được.

DTV

Cát Tình tức giận trừng mắt nhìn cậu ta:

“Anh đừng hòng chia tay, chỉ cần tôi không đồng ý, anh vẫn phải kết hôn với tôi, anh đã chạm vào tôi rồi, nếu anh dám giở thói chơi xong dong thì tôi sẽ nói cho ba anh biết.”

Đám người trong phòng hai mặt nhìn nhau, Bạch Thu Thụy cũng không ngờ Cát Tình lại điên tình tới mức này, đến mấy lời này mà cũng dám nói ra.

Cậu ta bối rối giải thích: “Cô đừng có nói vậy nhé, tôi chạm vào cô khi nào?”

Cát Tình chẳng thèm để ý, thẳng thừng vạch mặt:

“Một tháng trước anh uống say, vừa ôm tôi vừa nói là thích tôi lắm, còn hôn tôi nữa, anh quên rồi, nhưng tôi thì vẫn còn nhớ rõ đấy nhé.”

Cát Tình nói xong thì lại thấy lợm giọng buồn nôn.

Hóa ra trong lòng Bạch Thu Thụy đã có người khác, uống say chạm vào cô ta cũng là vì nhìn cô ta thành người kia.

Cô ta vịn cửa nôn khan, Bạch Thu Thụy và đám đàn em đều ngơ ngác.

Giờ phải làm sao bây giờ?

Cả đám nói xấu sau lưng người ta, lại bị chính chủ nghe thấy rồi.

Đám đàn em vội đứng dậy chạy lấy người, Bạch Thu Thụy gọi cả đám lại.

“Không cần đi, tôi là đàn ông, chuyện này nói ra thì người xấu hổ mất mặt cũng không phải tôi.”

Cát Tình vịn cửa lại nôn dữ dội hơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 633: Chương 633


Tống Thời Hạ lái xe chở thím Phùng và Trần Kiều lên thành phố mua hàng tết.

Còn một tháng nữa là tới tết, nhưng cô còn phải lo chuyện công ty, làm xong thì phải chuẩn bị về quê ăn tết, nhất định sẽ không có thời gian đi dạo phố.

Thế là thím Phùng và Trần Kiều muốn nhân lúc trước tết, giá cả còn chưa tăng lên mà sắm sửa trước, mắc công tới lúc đó đi nhờ xe của căn tin đi ra ngoài mua, sát tết quá đồ đạc nhất định sẽ tăng giá.

Thím Phùng và Trần Kiều thường xuyên tiếp xúc qua lại ở trường, nên cũng hóng được nhiều tin đồn hay ho hơn.

Thím Phùng ngồi ở phía sau, vừa bóc vỏ quýt vừa chia sẻ tin tức mà mình nghe được gần đây:

“Lão Tạ nhà thím nói khoa bọn họ có một cậu sinh viên lỡ làm bạn gái to bụng, sau chuyến này, hai người kia xem như mất hết mặt mũi thanh danh luôn.”

Tuy Trần Kiều chỉ hơn 20 tuổi, nhưng cộng thêm cả kiếp trước thì tuổi tâm hồn đã gần 50 rồi, nghe vậy, cô ta không khỏi nhíu mày:

“Các cô cậu thanh niên bây giờ thật chẳng ra sao, không biết giữ gìn gì hết. Cháu còn tưởng chỉ có ở dưới quê mới có mấy chuyện thế này.

Vất vả nuôi con gái tới lớn, cho ăn học lên tới đại học, thế mà lại đi ăn cơm trước kẻng như thế thì còn ra thể thống gì nữa?”

Thím Phùng gật đầu đồng ý:

“Chậc, chứ còn gì nữa? May mà là ở trường đấy, nếu làm lớn chuyện này, nhà trai kiểu gì cũng phải vướng tội lưu manh.”

Tống Thời Hạ nhàn rỗi nói xen vào:

“Chuyện này nhà trường xử lý thế nào? Đến lão Tạ chẳng mấy khi nghe chuyện ngoài đường nhà thím cũng hay tin, chắc là cũng có không ít người biết nhỉ?”

“Ôi, để thím kể cho hai đứa nghe, nghe nói gia cảnh của hai cô cậu kia cũng ghê gớm lắm.

Nhà gái hình như là lãnh đạo trong trường, nhà trai là gia đình cán bộ, lão Tạ chỉ nói bấy nhiêu thôi, không kể nhiều cho dì nghe.”

Tống Thời Hạ cảm thấy nghe quen quen:

“Ba của cô gái kia có phải hiệu trưởng không? Nhà trai họ Bạch đúng không ạ?”

Thím Phùng vỗ tay:

“Đến cháu cũng nghe việc này à? Xem ra tiếp theo hiệu trưởng Hồ lại phải đau đầu rồi đây.

Xảy ra chuyện tai tiếng thế này, ảnh hưởng tới danh tiếng của nhà trường lắm.”

Lần trước gặp được Cát Tình ở cửa phòng làm việc của giáo sư, Tống Thời Hạ vẫn luôn chờ đối phương ra chiều.

Kết quả chờ mãi chẳng thấy gì, cô còn tưởng là Cát Tình đang chờ thời cơ, không ngờ là mang thai.

“Nhắc cũng khéo, hai người này tình cờ có chút mâu thuẫn với cháu, con gái của hiệu trưởng Cát từng đe dọa cháu, cháu còn đang chờ cô ta tìm chỗ dựa, ỷ thế bắt nạt cháu đây.”

Thím Phùng giật mình:

“Cái gì cơ, cô ta dám bắt nạt cháu á? chẳng lẽ cô ta không biết cháu là vợ của giáo sư Quý à?”

“Chắc là cô ta không biết ạ, nhưng mặc dù cháu chỉ là sinh viên bình thường thì cũng không thể ỷ thế h.i.ế.p người như thế chứ.

Cũng vì chuyện kem dưỡng da phục hồi sau khi cháy nắng đấy ạ, lúc đó cháu nhờ các bạn cùng phòng dùng thử rồi cho cháu xin cảm nhận.

DTV

Không ngờ lại bị người ở phòng bên cạnh nghe thấy rồi đồn thổi khắp nơi, không biết thế nào lại chọc tới cái cô Cát Tình kia.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 634: Chương 634


Trần Kiều cười lạnh một tiếng:

“Lần này xem như gặp báo ứng rồi. Ỷ mình là con gái của hiệu trưởng, lấy quyền thế chèn ép người khác, kết quả bản thân lại xui xẻo trước, hiện tại chắc cô ta cũng khó mà giữ mình được rồi.”

Trần Kiều ghét nhất là những kẻ ỷ thế h.i.ế.p người.

Thím Phùng giơ ngón tay cái lên:

“Thím đã nói Tiểu Tống bẩm sinh đã may mắn rồi mà, thím thấy chắc là cái cô kia muốn kiếm chuyện hãm hại cháu.

DTV

Nhưng bị chuyện gì khác ngáng chân nên không thể không im lặng chờ đợi, chuyện kem bôi là từ hồi tháng 10 rồi đúng không?”

Tống Thời Hạ đánh tay lái, cười khẽ nói:

“Chắc thế ạ, cháu cảm thấy chỉ cần mình không chủ động làm hại ai, sớm muộn gì đám người tâm thuật bất chính cũng sẽ gặp báo ứng thôi.”

Trần Kiều cũng tán thành:

“Đúng vậy, chỉ cần chúng ta không có ý đồ làm hại người khác, đám người xấu xa kia đi đêm lắm cũng sẽ có ngày gặp ma thôi.”

Tống Thời Hạ lại hỏi thăm Trần Kiều: “Gần đây cô buôn bán thế nào rồi?”

“Cũng được, lúc trước tôi có kể là mình gặp một đối thủ cạnh tranh đúng không, người đó bày quầy ở đối diện tôi, giá cả còn thấp hơn tôi.

May mà khách hàng phát hiện đồ tôi bán có chất lượng tốt hơn người đó, nên người đó chỉ bán một tuần là dẹp quầy rồi.”

Lúc này quần áo nhập từ nước ngoài về, ngoại trừ hàng xưởng đàng hoàng ra còn có đủ thứ quần áo cũ nhập về bán lại, gọi là đồ si đa.

Tuy không phải đồ si đa nào cũng là đồ bỏ đi, nhưng dù sao chất lượng cũng không được mới và tốt bằng quần áo do các xưởng lớn may rồi.

Hơn nữa đồ si đa lai lịch không rõ ràng, nếu bị điều tra thì sẽ bị bắt về đồn như chơi.

Tống Thời Hạ trấn an cô ta:

“Dù sao cô cũng gầy dựng được uy tín trước, khách hàng cũng biết có thể mua được quần áo đẹp giá rẻ ở chỗ cô ấy.

Hàng mình bán toàn là đồ xưởng chính quy, ai mà biết mớ quần áo giá rẻ do đối thủ cạnh tranh của cô bán có phải là đồ si đa hay không.”

Kiếp trước Trần Kiều chưa từng buôn bán bao giờ.

Cô ta làm công nhân may, đạp máy may trong nhà máy hơn nửa đời người, cô ta là bà nội trợ nên cũng rất rành chất lượng quần áo.

“Đúng vậy, tôi không cần cầm lên xem, đứng từ xa nhìn qua cũng biết quần áo cô ta bán không giống mẫu mã trong nhà máy sản xuất, nhìn nó kỳ lạ lắm.”

Tống Thời Hạ nhớ, trong nguyên tác ban đầu Trần Kiều cũng bán quần áo.

Ban đầu cô ấy nóng lòng muốn được thành công, kết quả bị người ta hãm hại một vố, nhập trúng một lô hàng si đa.

Còn chưa bán được cái nào đã bị tịch thu, không chỉ mất hết vốn liếng mà còn bị nhốt nửa tháng.

Bản thân nguyên tác khá thực tế, mỗi bước phấn đấu của Trần Kiều đều là đắng trước ngọt sau.

Đời này Trần Kiều đi học trước rồi mới đi làm ăn buôn bán.

Mặc dù tình cảm vợ chồng không còn như trước đây, nhưng cũng không nghĩ tới chuyện kiếm tiền thật nhanh, mà là từ từ tích lũy.

Hiệu ứng hồ điệp do cô mang đến xem như đã gián tiếp giúp Trần Kiều đỡ đi đường vòng.

“Đúng vậy, tôi cũng có quen với vài doanh nhân có kiến thức rộng rãi, bọn họ nói có một vài người bụng dạ khó lường chuyên gia mua quần áo cũ ở nước ngoài về bán, nói không chừng đối thủ cạnh tranh của cô cũng mua loại đó đó.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 635: Chương 635


Thím Phùng nghe xong thì bĩu môi ghét bỏ:

“Nghe nói người nước ngoài lắm lông lắm, quần áo bọn họ từng mặc mà mang đi bán thì ghê muốn chết.”

Trần Kiều chợt hiểu:

“Bởi tôi mới nói sao kiểu dáng của mớ đồ kia cứ là lạ, chưa từng thấy ở xưởng bao giờ, xưởng may tôi nhập hàng toàn dùng mẫu mã mới nhất ở mấy thành phố lớn đấy.”

Quần áo mà Trần Kiều bày bán là nhập về từ chỗ bạn bè.

Người bạn kia của Trần Kiều nhập hàng từ bên ngoài về, chất ở trong xưởng, chuyên môn cung cấp cho các nhà bán sỉ lẻ.

Bởi vì hợp tác xã mua bán chỉ bán quần áo do nhà nước thiết kế và sản xuất, nên bạn của Trần Kiều chỉ có thể bán cho thương nhân bán lẻ.

Cô ta có ký ức kiếp trước nên biết những kiểu dáng thịnh hành là gì, nên mới không bị vướng bẫy hàng giá rẻ.

DTV

Thím Phùng cảm thấy may mắn thay cho Trần Kiều:

“May mà cháu thận trọng, chạy xem vài chỗ mới chọn mua bên này, nếu cháu bán hàng rẻ tiền như cô gái kia, lỡ như người ta mặc vào bị cái gì thì lại bắt đền cháu nữa.”

Ai mà biết đám Tây lông kia có bị bệnh truyền nhiễm gì hay không, lỡ như bị mắc bệnh ngoài da gì thì chẳng phải sẽ bị bắt đền à?

Trần Kiều cũng thấy sợ:

“Ban đầu lúc mới định buôn bán, đúng là cũng có người đi quảng cáo với cháu, nói là một bộ đồ chỉ vài xu thôi, dù cháu bán hai đồng một món cũng có thể lấy lại vốn cực nhanh.

Cháu còn nghĩ quần áo có bán sát giá cũng đâu thể rẻ như thế được? Đâu phải đồ bằng giấy đâu.”

Thím Phùng nói:

“Lần này đúng là nhờ có ông trời phù hộ, may mà cháu không bị dính vào đấy.”

“Vâng ạ, thời gian đó cháu chỉ muốn tranh thủ ly hôn với Hoắc Khải, may mà bận thi cử, cháu mới nghĩ hay là chờ thêm một thời gian nữa hay đi buôn bán.

Tiền kiếm lúc nào cũng được, kiến thức thì nhất định phải học, nếu đến một chữ bẻ đôi cũng không biết thì cháu còn kiếm tiền thế nào được?”

Đến nơi, Tống Thời Hạ bèn dừng xe ở ven đường.

“Cô nghĩ được như thế thì tốt quá, kiến thức là tài sản vô giá, sau này mỗi đồng cô kiếm được đều có liên quan tới kiến thức cô đã học được hết đấy.”

Cuộc sống của Cát Tình bên này đúng là không dễ chịu gì cho cam.

Từ sau khi cô ta và Bạch Thu Thụy cãi nhau, ăn cơm ngửi thấy mùi thức ăn hay thịt thà gì thì sẽ nôn ọe.

Mẹ cô ta đưa con gái đến bệnh viện kiểm tra mới phát hiện đã mang thai hơn một tháng.

Cô ta không ngờ mình và Bạch Thu Thụy chỉ mới làm bậy có một lần mà đã dính bầu.

Phản ứng đầu tiên của Cát Tình chính là mừng rỡ, có con rồi, Bạch Thu Thụy chỉ có thể cưới cô ta mà thôi.

Nhưng còn chưa đi ra khỏi bệnh viện thì cô ta đã bị mẹ mình tát cho một bạt tai, mẹ cô ta mắng cô ta không biết liêm sỉ.

Cát Tình không hiểu, rõ ràng cả nhà đều làm mai, muốn cô ta và Bạch Thu Thụy quen nhau.

Vì sao khi mình mang thai con của Bạch Thu Thụy thì người nhà lại mắng mình chứ?

Sau khi về nhà, Cát Tình bị giam lỏng trong nhà.

Vốn dĩ cô ta muốn nhân cơ hội này để đối phó với Tống Thời Hạ, khiến Tống Thời Hạ nợ môn, không được làm nghiên cứu sinh, nhưng lần này lại để Tống Thời Hạ may mắn thoát được một kiếp.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 636: Chương 636


Cát Tình một lòng nghĩ rằng Bạch Thu Thụy và ba mẹ của cậu ta sẽ đến nhà cô ta nói chuyện.

Ai ngờ chỉ chờ được ba mẹ cô ta đưa cô ta đến một phòng khám nhỏ.

“Mẹ, con không đi khám đâu, con với anh Thu Thụy đều tới tuổi kết hôn rồi, tại sao lại không để bọn con kết hôn luôn chứ?”

Cát Tình cảm thấy chuyện này rất dễ giải quyết, gạo nấu thành cơm rồi, chỉ cần kết hôn là được chứ gì.

Lý Ái Nam quát con gái:

“Con tưởng chưa cưới đã chửa thì vẻ vang lắm à? Mặt mũi của nhà mình đã bị con hủy cả rồi, con bảo các anh trai và chị dâu con sau này biết nhìn mặt người đời thế nào đây?”

Cát Tình luống cuống, cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ mình cầu xin:

“Mẹ à, con và anh Thu Thụy thật lòng yêu nhau, không phải ba mẹ vẫn luôn muốn hai đứa bọn con quen nhau sao? Tại sao lại không để anh ấy lấy con chứ?”

“Con còn nhỏ, chuyện kết hôn này, chờ các con tốt nghiệp đại học xong rồi tính.”

Lý Ái Nam lo lắng nhiều vấn đề hơn.

Hai năm qua chồng bà ta càng lúc càng bị đá ra rìa, hiện tại có một cơ hội là được phân đến trường khác làm hiệu trưởng.

DTV

Mặc dù tiếng tăm không lớn bằng đại học Yên Kinh, nhưng ít nhất cũng không cần tiếp tục làm cấp phó, chỉ lo liệu mấy việc linh tinh nữa.

Bây giờ là thời khắc mấu chốt chờ lên chức, trong nhà không thể có chuyện gì được.

“Tình Tình à, con hãy nghe lời mẹ, chuyện này chỉ có người nhà mình biết, bên phía bệnh viện mẹ đã cho bác sĩ tiền bịt miệng rồi, con hãy tranh thủ bụng còn chưa lộ mà phá thai đi.

Nếu con muốn kết hôn với Bạch Thu Thụy thì mẹ sẽ để hai đứa đính hôn trước, con thấy có sinh viên nào lại đi kết hôn sớm hay không?”

Cát Tình xoa bụng, do dự nói: “Đây là đứa con đầu tiên của con với anh Thu Thụy, nhất định phải bỏ sao?”

Lý Ái Nam nói:

“Hai đứa còn chưa kết hôn đã làm ra chuyện rùm beng như vậy, nó sẽ gây ảnh hưởng xấu cho gia đình mình.

Nếu như bị người ta cử báo, công việc của ba con nhất định sẽ bị ảnh hưởng.

Con cũng nên hiểu rõ, con và Thu Thụy có được ngày hôm nay đều là nhờ ba con, con không thể nghĩ cho nhà mình sao?”

“Mẹ, mẹ nói rất đúng, con không nên ích kỷ như thế, nhưng con muốn nói cho anh Thu Thụy biết chuyện con mang thai.

Bây giờ bọn con đang cãi nhau, con muốn để anh ấy cảm thấy hổ thẹn, có lỗi với con vì chuyện này.”

Ở trước mặt mẹ ruột, Cát Tình chưa bao giờ che giấu suy nghĩ của bản thân mình.

Lý Ái Nam xót xa vỗ vai con gái:

“Đợi lát nữa chúng ta sẽ tới nhà họ Bạch nói chuyện con mang thai cho cậu ta biết, sau đó bảo cậu ta cùng con đến phòng khám.

Mẹ đã đánh tiếng với người ta rồi, chuyện này mình sẽ lặng lẽ xử lý. Ba của con sẽ xem như không biết gì, bên phía phòng khám chỉ cần cho ít tiền là được.”

Cát Tình cảm động ôm lấy mẹ mình: “Mẹ ơi, mẹ tốt quá đi.”

“Ai bảo con là con gái của mẹ làm gì, mẹ không thương con thì còn thương ai được nữa?”

...
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 637: Chương 637


Thím Phùng chọn một tấm vải bông, Trần Kiều không khỏi kinh ngạc.

“Thím định may quần áo ạ?”

“Đúng vậy, sắp tới tết rồi, phải thay áo bông mới cho cả nhà chứ, quần áo bên ngoài bán dù đẹp cỡ nào cũng không thể bằng áo bông nhà tự may được.”

Tống Thời Hạ chọn tới chọn lui ở hợp tác xã mua bán, bên cạnh có hai cô gái đang nói chuyện phiếm với người bán hàng.

Cô gái tóc b.í.m nói: “Sao chỗ này cũng không có kem bôi da chứ, chúng tôi đã đi mấy tiệm rồi đó.”

Người bán hàng cũng bất đắc dĩ:

“Đến nhân viên như chúng tôi cũng không mua được, vừa mới nhập hàng từ xưởng về thì đã bị mua hết rồi.

Nếu các cô tới sớm một chút, nói không chừng còn có thể giành được một hũ đấy.”

Cô gái tóc b.í.m thở dài:

“Mới sáng sớm chúng tôi đã đứng xếp hàng ở hợp tác xã mua bán gần nhà rồi, trước đó có hơn 50 người xếp hàng, nhưng mới bán tới hơn 30 người thì đã hết rồi.

Chúng tôi đã chạy hết ba hợp tác xã mua bán rồi, thật tình không biết phải đi đâu mới mua được nữa.”

Cô gái mặt tròn đi cùng cũng uể oải nói:

“Nếu thật sự không được thì mình chờ qua tết rồi mua, trên báo nói hiệu quả tốt như thế, mình có muốn giành cũng giành không được.”

Tống Thời Hạ mỉm cười nói xen vào:

“Các cô có thể tới cửa hàng bách hóa xem thử, trong cửa hàng bách hóa có mở một cửa hàng bán sản phẩm dưỡng da tên Ngu Mỹ Nhân.

Các cô cứ nói với nhân viên là muốn mua kem bôi da là được, nếu thiếu hàng thì họ sẽ điều hàng từ kho tới cho các cô, qua hôm sau là có thể mua được rồi.”

Cô gái tóc b.í.m kinh ngạc nói:

“Trong cửa hàng bách hóa thật sự có ư? Đồ trong đó bán không rẻ đâu, chúng tôi đi ngang qua nhìn bên ngoài thôi, chưa dám vào lần nào hết.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Kem bôi da đó là sản phẩm dưỡng da do công ty Ngu Mỹ Nhân sản xuất, giá thị trường bao nhiêu thì giá bán trong tiệm cũng y như vậy, không cần lo giá cả sẽ đắt hơn.”

“Hóa ra là vậy, tên nghe cũng hay ghê, cảm ơn cô nhé!”

Người bán hàng cũng cố ghi nhớ, tan làm cô ấy cũng phải tới đó mua mới được.

Trần Kiều sáp tới:

“Sản phẩm dưỡng da của công ty của các cô nổi tiếng nhỉ, mấy cô mấy dì trong lớp bổ túc của bọn tôi cũng nói về nó nhiều lắm.”

Tống Thời Hạ mỉm cười giới thiệu:

“Phần giới thiệu trên báo không hề nói quá đâu, quả thật có hiệu quả chống nắng đấy.

Chị Diêu Tuyết từng đi ra nước ngoài, nghe nói ở nước ngoài đều có sản phẩm chuyên chống nắng đấy.”

Trần Kiều gật đầu, cái hiểu cái không.

Thật ra trong lòng cô ta cũng hoài nghi Tống Thời Hạ cũng sống lại như mình.

Năm cô ta hơn 40 tuổi mới rộ lên khái niệm chống nắng, nhưng nếu như là Diêu Tuyết đưa về thì có thể hiểu được, hình như ở nước ngoài làm cái gì cũng nhanh hơn trong nước một bước cả.

“Nước ngoài phát triển sớm hơn, chúng ta cũng không thua kém gì, chỉ là chưa có danh tiếng gì mà thôi.

Nếu như các cô quảng cáo ra cả nước ngoài thì sản phẩm nước ngoài làm gì còn thị trường nữa!”

DTV

“Từ từ sẽ được thôi, mục tiêu của tôi với chị Diêu Tuyết chính là đi ra thị trường quốc tế, hiện tại chỉ mới bắt đầu lưu hành ở thủ đô mà thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 638: Chương 638


Trần Kiều vụng về khích lệ:

“Cô nhất định có thể làm được! Vừa mới đưa ra thị trường không bao lâu đã cháy hàng như thế, đủ để chứng tỏ sản phẩm của nhà cô vừa tốt vừa phải chăng!”

“Chúng ta cùng nhau nỗ lực lên, tôi chờ mong ngày cô trở thành bà chủ xưởng quần áo đấy.”

Trần Kiều mỉm cười.

Đúng là cô ta muốn trở thành chủ xưởng quần áo, bán những mẫu quần áo do mình thiết kế, trước mắt còn đang ở trong giai đoạn bày quầy để gom tiền.

Nếu thiết kế quần áo dựa vào xu thế thịnh hành trong ký ức của cô ta, nhất định sẽ dẫn đầu xu hướng.

Chỉ cần kiểm tra nghiêm ngặt mảng chất lượng thì không sợ không thể gầy dựng được sự nghiệp của riêng mình.

Ai cũng nói ba người phụ nữ thành một tuồng kịch.

Nhưng ba người phụ nữ cùng đi dạo phố lại vui vẻ hòa thuận, tuổi tác của bọn họ chênh nhau rất nhiều, nhưng lại có thể thân thiết với nhau đến vậy.

Thím Phùng ôm vài cuộn vải bông quay về: “Hai đứa nói chuyện gì mà cười tươi như hoa thế?”

Tống Thời Hạ cười tủm tỉm trả lời: “Bọn cháu đang tưởng tượng sau này sẽ thành phú bà.”

Thím Phùng nghiêng đầu: “Phú bà? Cái từ này nghe có vẻ như hơn 30 tuổi thế.”

“Cũng tầm ấy đấy ạ, chờ cháu với Trần Kiều kiếm được nhiều tiền thì cũng phải đến 30 tuổi rồi.”

Thím Phùng cười lớn: “Mới 30 tuổi mà đã gọi là phú bà à?”

Trần Kiều trịnh trọng gật đầu: “Phụ nữ 30 tuổi mà có tiền thì gọi là phú bà đấy ạ.”

Thím Phùng cười nói: “Vậy xem ra thím không có cửa rồi, không được làm phú bà rồi.”

Tống Thời Hạ cười đáp:

“Tương lai của thím tiền đồ vô lượng mà, cuối năm nay giáo sư Tạ nhà thím sẽ có buổi đánh giá chức vụ đúng không ạ?

Năm nay có thể tăng lương rồi. Chờ thím tốt nghiệp lớp bổ túc xong kiểu gì cũng có thể làm quản lý trong trường học, bát sắt thế này còn ghê gớm hơn cả phú bà nữa.”

Trần Kiều gật đầu tán thành.

Thím Phùng nghe vậy thì vô cùng vui vẻ, cảm thấy nghe cũng có lý lắm.

“Cháu dẻo miệng quá, thím thích nhất là nói chuyện với cháu đấy.”

Ba người cùng nhau đi dạo phố xong, Tống Thời Hạ lại kéo hai người đi ăn mì xào tương.

Tống Thời Hạ tẩy não hai người:

DTV

“Phụ nữ nên đối xử tốt với bản thân một chút, khó khăn lắm mới được đi ra ngoài một chuyến.

Đừng chỉ lo nghĩ cho chồng với con, ăn một tô mì xào tương thì tốn mấy đồng của mấy ông chồng chứ?

Đâu phải chúng ta không thể kiếm được tiền, kiếm tiền chính là để mình sống thoải mái hơn mà.”

Thím Phùng cảm thấy rất có lý.

“Cháu nói đúng lắm, lúc trước mỗi lần đi ra ngoài, ngửi thấy mùi thơm thím cũng không dám đứng lại lâu, thầm nghĩ ráng nhịn một lát, chờ về nhà có thể ăn cơm cho chắc bụng.

Trừ khi dắt đám nhỏ theo mới nỡ tiêu tiền mua mấy cái bánh bao thịt cho bọn nhỏ, bản thân thím xưa nay đi ra ngoài chưa bao giờ nỡ tiêu tiền cho bản thân mình.”

Trần Kiều cũng khuyên thím Phùng:

“Thím à, chúng ta không cần phải hà khắc với bản thân mình như thế đâu, thức ăn bán bên ngoài cũng không đắt.

Bây giờ không ăn, chẳng lẽ lại chờ sau này già rồi, rụng hết răng, ăn không nổi mới thấy hối hận vì sao lúc còn trẻ không ăn thử à?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 639: Chương 639


Thím Phùng cười trêu:

“Thím phát hiện, kể từ sau khi kiếm được tiền thì hai đứa tự tin hơn hẳn nhé, thím cũng phải học theo các cháu mới được.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Đây gọi là đầu tư cho bản thân đấy ạ, tiền tiêu cho bản thân mình sao có thể gọi là lãng phí được?

Chúng ta tiêu tiền cho bản thân thấy vui, quay về niềm nở vui vẻ với chồng con, lẽ nào họ lại không vui à?”

Thím Phùng mỉm cười lắc đầu:

“Lời này thốt ra từ miệng cháu, thím không tin được câu nào nhé, tiền lương của giáo sư Quý nhà cháu đều đưa hết cho cháu quản lý.

Thím chưa từng thấy người đàn ông nào lo cho gia đình như giáo sư Quý nhà cháu đấy.”

Tống Thời Hạ xấu hổ cười cười:

“Thì tại cháu sợ thím tiêu tiền xong sẽ thấy tiếc với tự trách bản thân, về nhà không tiện ăn nói với chồng mà.

Cháu cũng có thể mời hai người ăn bữa cơm này, nhưng cháu biết thừa hai người nhất định sẽ không chịu ăn không đồ của cháu như thế đâu.”

Thím Phùng cười nói:

“Thím biết ngay là cháu rào trước đón sau mà! Đi ăn tiệm một bữa, chẳng lẽ lão Tạ lại mắng mỏ thím được chắc?

DTV

Các cháu đừng có xem thường ông ấy, lão Tạ chỉ ước gì thím có thể đi ra ngoài tiêu tiền nhiều một chút đấy.”

Trần Kiều cố ý trêu chọc:

“Không ngờ giáo sư Tạ lại có một mặt không muốn để người khác biết như thế đấy.”

Thím Phùng đỏ mặt nói: “Các cháu nói chuyện không biết ngại là gì thế, lo ăn mì đi.”

...

Bạch Thu Thụy vội vã chạy về nhà, vừa mới vào cửa đã bị ba mình tát cho một cái đau điếng.

Sau đó lại bị ông nội cầm gậy nện ngay đầu gối, không đứng dậy nổi.

Tự nhiên lại bị đánh như thế, cậu ba mím môi quỳ trước từ đường.

“Ông nội, ba, rốt cuộc cháu đã làm sai chuyện gì mà hai người lại vội vàng gọi cháu về nhà để đánh cháu một trận như thế?”

Ông Bạch tức giận trừng mắt nhìn thằng quý tử:

“Cả nhà bảo con quen con bé Cát Tình, con lại khiến con gái nhà người ta chưa cưới đã chửa.

Ba của con bé đang ở trong giai đoạn mấu chốt, con nói xem bây giờ phải làm sao đây?”

Bạch Thu Thụy như sét đánh ngang tai, cậu ta làm Cát Tình mang thai khi nào chứ?

Cậu ta lập tức phủi sạch quan hệ: “Không thể nào, con chưa từng làm chuyện đó.”

Ông Bạch hừ lạnh: “Sao ba lại sinh ra thứ hèn nhát, dám làm không dám nhận như con chứ!”

Bạch Thu Thụy không hề có bất kỳ ấn tượng nào về cái đêm uống say đó.

Cậu ta chỉ nhớ lúc uống say hình như mình có ôm lấy một người, ký ức sau đó cứ ngắt quãng mơ hồ, cậu ta hoàn toàn không nhớ rõ.

Cậu ta đột nhiên nhớ tới cái ngày cãi nhau với Cát Tình ở ký túc xá, lúc đó cô ta tức giận tới mức nôn khan.

Cậu ta không để ý lắm, đây chẳng phải dấu hiệu thường thấy trong mấy tháng đầu của thai kỳ ư?

Bạch Thu Thụy hoảng sợ giải thích với ông nội và ba mình:

“Ba, ông nội, hôm đó con không vui nên ở nhà uống rượu, đúng lúc Cát Tình tới tìm con.

Con nhớ lúc mình mơ mơ màng màng, có ai đó ôm lấy con, sau khi con tỉnh lại thì Cát Tình không nói gì cả.

Con cũng không biết gì, cũng không muốn để cô ta mang thai, con hoàn toàn không muốn chạm vào cô ta.”
 
Back
Top Bottom