Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 600: Chương 600


Quý Nguyên tính dọa dì hư đốn này một phen, bèn nói: “Ba em là Quý…. Ư ư ư…”

Còn chưa nói hết câu, cậu nhóc đã bị anh trai bịt chặt miệng.

Quý Dương vừa nghĩ, nếu mẹ không muốn công khai thân phận thì hẳn cũng không thể công khai thân phận của ba nữa.

Nhưng cậu nhóc vẫn ra tay quá muộn, mấy chị gái đã nghe thấy cái họ mất rồi.

Hách Quế Hoa nói: “Để chị đoán thử, ba các em là giáo sư Quý, đúng không?”

Đinh Giai Giai vỗ tay:

“Wow, thế thì đúng rồi, nghe nói giáo sư Quý có hai đứa con trai, đây cũng là vừa một đôi nè.”

Mọi người đổ dồn mắt nhìn về phía Tống Thời Hạ.

Trịnh Linh Linh hỏi:

“Không phải cậu nói chưa trông thấy giáo sư Quý bao giờ à? Sao lại quen hai nhóc này?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ cười cười: “Tôi có quen mẹ mấy nhóc mà, có phải chưa từng qua nhà người ta đâu.”

Đinh Giai Giai hiểu ra.

“Nếu Tiểu Hạ mà quen giáo sư Quý thì đã không lên lớp với bọn mình, Tiểu Hạ, cậu cũng thảm ghê, cùng trong một khu nhà mà cậu chưa gặp giáo sư bao giờ à.”

Tống Thời Hạ đành giải thích:

“Nhà giáo sư Quý là biệt thự riêng một khu, còn khu tập thể giáo viên và nhân viên bình thường thì tương tự như ký túc xá ấy, có khi còn chẳng được bằng ký túc xá đâu.”

Quách Thiên Lan chắt lưỡi hâm mộ.

“Làm giáo sư cũng sướng nhỉ, chẳng trách có thể nuôi được hai đứa con cường tráng như thế.”

Biết hai nhóc này là người nhà giáo sư Quý, mọi người sôi nổi thúc giục Tống Thời Hạ đưa bọn trẻ về nhà, họ không dám đi cùng vì sợ chạm mặt giáo sư.

Tống Thời Hạ cười trêu họ miệng nói ngưỡng mộ mà lại không dám gặp mặt thật.

Trước còn ra sức khen giáo sư Quý giỏi thế nào, tốt thế nào, nhưng có cơ hội gặp một lần thì không ai dám đi.

Thực ra Tống Thời Hạ cũng không có ý định giấu giếm.

Ai gan lớn chút, chỉ cần hỏi thăm sơ bộ là có thể biết ngay cô chính là vợ giáo sư Quý.

Ài, rốt cuộc đến bao giờ mới có thể bình thản nói cho các bạn cùng phòng về sự thật này đây?

Để ngầm xin lỗi các bạn cùng phòng, trung hạ tuần tháng 10, trước đợt học quân sự, Tống Thời Hạ còn chuẩn bị kem bôi ngừa cháy nắng cho từng người.

Cô bảo đảm:

“Cứ việc yên tâm sử dụng, đây là công thức bí mật của tôi, bảo đảm không có tác dụng phụ, phơi nắng cỡ nào cũng không gây hại dạ, nhớ phản hồi lại cho tôi về tác dụng của kem bôi, để tôi lấy căn cứ điều chỉnh.”

Thực ra đây chỉ là lời nói bừa của Tống Thời Hạ.

Chương trình Dược học của bên cô có nghiên cứu phối dược hay không, cô cũng không rõ, nhưng kem bôi ngừa cháy nắng do cô điều chế thực sự có hiệu quả, nó giống như phiên bản kem chống nắng được thăng cấp.

Thời gian này chưa có khái niệm chống nắng, các bạn cùng phòng cũng sẽ không lường trước đi học quân sự phơi nắng nhiều sẽ đen đi.

Cho nên Tống Thời Hạ đành phải nói đây là kem ngừa cháy nắng, bôi vào sẽ tránh được cháy nắng bong da khi phải phơi nắng quá nhiều.

Các cô gái trong ký túc xá cầm lọ kem thích thú ngắm nghía.

“Hạ Hạ, cậu lợi hại thật đó, mới khai giảng một tháng đã biết phối thuốc rồi.”

Tống Thời Hạ khiêm tốn nói:

“Cũng bình thường, chủ yếu là tôi học một lúc hai ngành, cho nên các cậu ngửi sẽ thấy có mùi Trung dược thoang thoảng.”

“Có mùi Trung dược mới đúng là thuốc ta chứ, dùng cũng yên tâm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 601: Chương 601


Các cô gái đều hết sức tín nhiệm Tống Thời Hạ, dù bôi lên mặt cũng không hề nghi ngờ.

Các cô cho rằng, mình nhan sắc tầm thường, kem bôi này bôi lên chắc chẳng đến mức xinh hơn, nhưng cũng không đến nỗi hỏng da mặt.

DTV

Tống Thời Hạ đẹp như vậy rồi, cần gì phải hại họ.

Mọi người vui vẻ nhận kem bôi, chỉ cần thấy hôm nào có nắng là sẽ bôi lên một chút.

Trịnh Linh Linh còn vừa soi gương vừa bình phẩm:

“Kem này bôi lên còn dễ chịu hơn cả kem bảo vệ da đó, tôi cảm thấy da mặt không bong tróc nữa.”

Đinh Giai Giai thận trọng xoa đều kem lên má: “Tôi đoán trong này chắc chắn có dược liệu gì đắt tiền, phải dùng tiết kiệm chút mới được.”

Sài Thiện Tĩnh sờ mặt mình, nói:

“Tôi chưa bao giờ dùng kem bảo vệ da, nhưng kem ngừa cháy nắng này bôi lên thấy dễ chịu ghê, cảm giác da căng mướt.”

Tập quân sự vào tháng Mười, thời tiết không đến mức nóng bức, nhưng ánh mặt trời vẫn hết sức gay gắt.

Tống Thời Hạ và các bạn cùng phòng bị chia thành nhiều đội xa nhau, muốn hỏi phản hồi dùng kem chỉ có thể tranh thủ những lúc nghỉ giữa giờ chạy tới quan sát trạng thái làn da của mọi người.

Dịp học quân sự này, Tống Thời Hạ càng khiến người ta chú ý nhiều hơn cả lần khai giảng.

Lần thứ ba từ chối lời mời cùng học tập tiến lên của bạn học nam, Tống Thời Hạ bất đắc dĩ thở dài, chẳng lẽ cô phải đeo cái nhẫn lên để cho mọi người thấy mình đã kết hôn rồi mới được?

Nhưng người thời đại này chưa chắc đã biết đeo nhẫn ngón áp út là nhẫn cưới.

Kem ngừa cháy nắng ban đầu chỉ là món quà ngầm bồi thường cho các bạn cùng phòng vì đã khiến các cô ấy bị giáo sư Quý chú ý.

Tống Thời Hạ không ngờ thứ này còn lan truyền tới tai bạn bè phòng bên.

Phòng bên đóng cửa trò chuyện với nhau.

“Đến nhãn cũng không có mà dám bôi lên mặt, không sợ hỏng da sao?”

“Nói nhỏ thôi, mấy người bên đó có khi còn đang muốn thờ Tống Thời Hạ luôn đó.”

“Chẳng hiểu một sinh viên Dược học thì có gì đáng để nịnh bợ, chẳng qua cũng chỉ là người nhà giáo viên trong trường thôi mà, chưa biết chừng là vợ của ông thầy nào cũng nên.”

“Đừng nói thế, người ta là đại biểu tân sinh viên đấy, dựa vào thực lực thi đỗ vào trường, nói người ta chẳng phải cũng là hạ thấp chính mình sao.”

Cô nữ sinh kia mang ác ý rất lớn với Tống Thời Hạ.

Cô ta không thích những sinh viên ‘trông không ra dáng sinh viên’, ăn mặc thì thời thượng, đây là trường học chứ có phải sàn diễn thời trang đâu, hừ.

Mấy cô gái khác trong phòng cũng bị cô ta kéo đi lệch hướng, xì xầm mấy câu.

Không biết ai lanh mồm lanh miệng truyền ra ngoài, thế là chỉ mấy ngày ngắn ngủi, cả ký túc xá này đều biết Tống Thời Hạ biết phối kem bôi ngừa cháy nắng.

Có người thì tỏ thái độ ác ý, có người lại hết sức tò mò.

Không biết có phải ảo giác hay chăng, mấy cô bạn cùng phòng Tống Thời Hạ thật sự không hề đen đi.

Mà những người khác, ít nhiều gì cũng đen đi một chút do phải đứng phơi nắng quá nhiều.

Thế là trong mấy ngày này, phòng Tống Thời Hạ ùn ùn người tới hỏi thăm kem bôi ngừa nắng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 602: Chương 602


Lúc này Tống Thời Hạ lại không có ở trường, cô đang ngồi cùng Diêu Tuyết bàn về kem ngừa cháy nắng này.

“Kem bôi này có thể mang đi xin chứng nhận đưa vào sản xuất, bạn cùng phòng em đã có phản hồi, đều cảm thấy sử dụng cái này rất dễ chịu, có tác dụng bổ sung nước cho da, em thấy nó rất thích hợp sử dụng cho mùa đông bên này.”

Kem bôi ngừa cháy nắng không chỉ có thể chống nắng mà còn có hiệu quả tương tự kem bảo vệ da.

Phí tổn lại thấp, chỉ cần đóng gói là bán luôn được rồi, hoàn toàn có thể kiếm được một chỗ trong thị trường.

Diêu Tuyết bôi thử lên mu bàn tay:

“Chị cảm thấy cần cải tiến một chút về mùi hương, tỷ như mùi hoa gì đó, hiện giờ mùi thuốc ta thế này, chưa chắc đã có nhiều người thích.”

Tống Thời Hạ lại cảm thấy đây là một điểm nhấn tạo ấn tượng riêng:

“Mùi hương hoa đương nhiên cũng có thể chế ra, nhưng nếu chúng ta đã quảng cáo dựa trên điểm nhấn là có thành phần dược liệu thì hẳn nên có mùi thuốc ta mới dễ thuyết phục người mua.

DTV

Hơn nữa, kem bôi thoang thoảng mùi dược liệu thực ra rất dễ ngửi, chị đợi một lát rồi ngửi lại mà xem.”

Tống Thời Hạ tiếp tục giải thích:

“Huống hồ, nước hoa cũng có rất nhiều nguyên liệu chiết từ thuốc, nhưng chúng ta tạm thời chưa tiếp xúc đến tầng này.

Trước tiên cứ làm tốt những khoản dưỡng da cơ bản đã, đợi khi nào có tiếng rồi thì hẵng tiếp xúc với tầng sản phẩm cao cấp hơn.”

Diêu Tuyết bật cười: “Nước hoa của nước ngoài thực ra cũng chẳng có gì.”

Tống Thời Hạ gật đầu:

“Em biết, thực ra các cụ nhà ta thời xưa cũng có nghiên cứu nước hoa, nước thơm nổi danh trong lịch sử chúng ta hoàn toàn không thua kém nước ngoài,

Nhưng tạm thời em không có thời gian quan tâm mảng này, em muốn làm ra hệ sản phẩm dưỡng da để tặng cho bạn bè người thân trước đã.”

Nụ cười trên môi Diêu Tuyết càng tươi tắn.

“Quả không hổ là em chị, vậy chị sẽ chờ em kéo chị phát tài nhé.”

Tống Thời Hạ trêu chọc: “Chị mà còn thiếu gì chút tiền còm này chứ.”

“Tiền mà, ai lại chê nhiều đâu, hơn nữa, tiền của ba chị thì liên quan gì chị chứ, chị hợp tác với em là lấy tiền riêng, để tránh ba chị muốn nhúng tay, chị lại khó từ chối.”

Tống Thời Hạ gật đầu tỏ ý hiểu, cô và Diêu Tuyết hợp tác là chia đôi lợi nhuận, mỗi người chiếm một nửa.

Diêu Tuyết chịu trách nhiệm kinh doanh, quản lý công ty, cô chịu trách nhiệm về sản phẩm, còn về cổ phần, chuyển giao cho người khác cũng được.

Tống Thời Hạ chợt nghĩ đến một vấn đề:

“Dạo này em có đọc được một bài thuốc bổ dùng trong nấu ăn bồi bổ sức khỏe cho thai phụ và sản phụ, nghe nói cũng có hiệu quả tăng tiết sữa nhất định, chị có hứng thú với nó không?”

“Chị thì không hứng thú lắm, nhưng nếu có thể trợ giúp sản phụ nhanh chóng khôi phục thân thể thì ba chị hẳn có thể bán giúp chúng ta với giá cao đấy.

Em cũng biết ba chị giao thiệp rộng, trong giới làm ăn bên đó có nhiều chú bác đã trung niên còn cưới ba, bốn bà, mà mấy vị phu nhân đó đương nhiên không thiếu tiền.”

Tống Thời Hạ lập tức hiểu được, kiếm tiền của các quý phu nhân đây mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 603: Chương 603


Loại tiền này rất dễ kiếm, tiền đề là không yêu cầu cô phải tiếp xúc với họ, bởi vì loại người này nhiều tiền nhưng cũng rất nhiều chuyện.

Tạm thời cô không tính đi theo con đường làm hàng xa xỉ nên chỉ nói:

“Nhờ bác hỏi một chút xem có ai thấy hứng thú không, giá cả bài thuốc này không đắt, em có thể phối dược liệu sẵn rồi gửi qua bưu điện, cứ nấu theo hướng dẫn là được.”

“Ừ, để chị gọi cho ba chị, nếu có người mua sẽ liên hệ với em.”

Tống Thời Hạ đã tìm cho Hồ Du một bài thuốc, tối đó em bé đã có sữa mẹ để uống.

Bài thuốc này cô không tính bán đứt với giá cao, nếu có thể, cô hi vọng mỗi sản phụ đều được dùng.

Tác dụng của nó không chỉ trợ tiết sữa mà còn giúp bồi bổ thân thể sản phụ.

Đã có quá nhiều sản phụ sau khi sinh con thì sức khỏe suy giảm, mắc đủ thứ bệnh phụ, khi ấy không để ý, nhưng về lâu về dài sẽ thấy rõ ảnh hưởng xấu.

Bình thường mẹ chồng sẽ không quá để ý tình trạng của con dâu, bởi cả nhà đều sẽ dồn lực chú ý lên em bé mới chào đời.

Cho nên chỉ cần cho sản phụ cơ hội được sử dụng bài thuốc bổ này dưới danh nghĩa bồi bổ cho bé, sản phụ cũng sẽ được lợi lớn.

Đây là biện pháp mà Tống Thời Hạ nghĩ ra trong khi phối dược liệu.

Diêu Tuyết trêu đùa Tống Thời Hạ: “Em cứ bận cả ngày không về nhà, người nhà em không cằn nhằn à?”

Tống Thời Hạ nhún vai bất đắc dĩ:

“Vị kia nhà em còn bận hơn em cơ, buổi sáng lên lớp, buổi chiều lại hớt hải đi công tác khẩn rồi.”

Vốn đang muốn hỏi anh một chút, nhưng anh tan tầm về nhà lại vội vàng thu xếp hành lý, tạm biệt vợ con đi công tác khẩn luôn.

“Chậc, làm giáo sư cũng vất vả ghê, xa nhà nhiều quá.”

Tống Thời Hạ nhớ tới tấm bảng tóm tắt công trạng của anh ở khu giảng đường, không phải giáo sự thì bận mà vì Quý Duy Thanh nhà cô quá lợi hại thôi.

Tuy rằng đi công tác nhiều sẽ phải thường xuyên xa nhà xa vợ con, nhưng khi tưởng tượng giáo sư Quý nhà mình đang chăm chỉ nghiên cứu ở khu vực sa mạc Gobi, nơi có vô số viện sĩ tương lai, lòng cô lại dấy lên một cảm giác vinh dự.

Tống Thời Hạ cười khẽ:

“Cũng còn tạm, mẹ chồng em với bảo mẫu thay phiên chăm hai đứa bé và làm cơm, em chỉ cần chuyên tâm vào việc học là đủ, rảnh thì làm mấy thứ này.

Em với anh ấy ở hai ngành nghề khác nhau, nếu cùng được cống hiến cho nước nhà thì cũng là một loại vinh dự, cũng sẽ có cảm giác cùng kề vai tiến bộ.”

Đây là điểm khiến Diêu Tuyết hết sức tán thưởng ở Tống Thời Hạ.

Mặc dù đã kết hôn, trở thành người phụ nữ của gia đình, nhưng cô gái nhỏ này vẫn không bị gia đình và con trẻ vây hãm, kéo chậm bước chân mà vẫn giữ được tư tưởng độc lập của mình.

Cô ấy cười bảo:

“Trước chị còn lo em cứ cả ngày nhắc con nhắc chồng làm chị có cảm giác tội lỗi lắm, vì chị cảm thấy công việc đang chia lìa gia đình em cơ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 604: Chương 604


Tống Thời Hạ tủm tỉm cười.

“Hai đứa nhà em ngoan lắm, biết em bận việc nên sẽ không quấy rầy em đâu, những lúc có thời gian em cũng sẽ đưa bọn nhỏ đi chơi mà.”

“Có xe riêng có phải tiện hơn hẳn không? Em xem, hiện giờ em muốn đi đâu cũng tiện, không cần phải chờ tài xế của giáo sư Quý, muốn đi đâu thì đi.”

Tống Thời Hạ hết sức đồng tình.

Mặc dù trường học có cắt cử tài xế riêng cho Quý Duy Thanh nhưng đấy cũng coi là xe công, không thể sử dụng như xe tư gia được.

Cô làm phiền Tiểu Lý mấy lần đã thấy ngại.

Huống hồ, Tiểu Lý cũng mới có bạn gái, những lúc không bận việc còn muốn đi hẹn hò.

Mà cô chỉ có ngày cuối tuần mới có rảnh đi đây đi đó, làm phiền đôi tình nhân trẻ mãi cũng ngại lắm.

Có xe riêng tiện hơn nhiều lắm, cô có thể chủ động đưa con đi hóng gió, đi dạo phố, mua đồ chơi, sách vở, đi một buổi là có thể khiến cho hai anh em vui vẻ cả tháng trời.

Kem bôi ngừa cháy nắng đủ chất lượng nên mau chóng nhận được giấy chứng nhận và tài liệu phân tích thành phần.

Chỉ mất một ngày phê hồ sơ sản xuất, xác nhận thành phần của kem đều vô hại là có thể bắt tay thiết kế bao bì đóng gói đưa ra thị trường.

Diêu Tuyết cầm bản đồ nằm bò ra bàn làm việc.

“Chị chọn mấy chỗ này để làm trụ sở công ty với nhà xưởng, em chọn lấy một cái đi.”

Tống Thời Hạ đã bàn với Diêu Tuyết, công ty và nhà xưởng cần thiết phải thuộc về mình, không thể thuê tách ra để tránh bị lộ công thức.

Cô đã phân tích mấy khu vực sau này có khả năng được quy hoạch lại, rồi chọn lấy một chỗ làm trụ sở công ty.

“Nhà xưởng thì mình chọn ở ngoại ô đi, chỗ đó đất rẻ.”

Vị trí nhà xưởng cô chọn ở vành đai 4 sau này, trước mắt thì nơi đó vẫn còn rất hoang vu.

Diêu Tuyết hơi nhíu mày: “Chỗ đó có hẻo lánh quá không?”

“Có hơi hẻo lánh, nhưng em cảm thấy chỗ đó khá được, phong thủy tốt.”

Diêu Tuyết không biết nói gì, cô nhóc này đến cả phong thủy cũng lôi ra làm cớ rồi, còn có thể phản đối sao đây?

“Được rồi, cứ theo ý em đi, à quên, anh em cũng đang có việc tìm em đấy, nói là có mảnh đất mới muốn nhờ em xem thử.”

Trước mắt, Tống Thu Sinh đang thu mua rau dưa và bán lại.

Nhưng rau dưa cũng cần thời gian sinh trưởng, anh ấy đã hợp tác với mấy thôn gần đây, đúng ngày sẽ tới lấy rau.

Mặc dù làm buôn bán rau dưa cũng khá đắt khách nhưng Tống Thu Sinh không coi ngành này là nghề chính của mình.

Sau khi hỗ trợ Diêu Tuyết triển khai một hạng mục công trình, anh ấy đã phát hiện tiềm năng ở ngành địa ốc.

Hơn nữa, trong tay cũng có tiền rảnh, Tống Thu Sinh lại muốn thử đầu tư vào địa ốc.

Tống Thời Hạ vừa tới văn phòng của anh ấy đã bị kéo vào ngồi xuống bàn chuyện: “Em nhìn hộ anh xem, mấy khu đất này cái nào phong thủy tốt.”

Tống Thời Hạ bật cười.

Vừa rồi cô mới dùng phong thủy làm cớ qua mặt chị Diêu Tuyết, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến lượt anh cô lấy phong thủy ra làm cớ.

“Chỗ này đi, hai mảnh này anh mua cả đi, nghe tên đã thấy hay, phố Triều Dương, Triều Dương, ánh mặt trời ban sáng, nghe đã thấy tràn ngập sinh cơ.”

Tống Thu Sinh suy tư một lát, cũng nói: “Ừm, tên hay như thế, chắc chắn phong thủy cũng tốt, vậy anh chọn chỗ này.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 605: Chương 605


Tống Thời Hạ lại đề nghị anh trai nên mở rộng tiểu khu đó ra, tốt nhất là để lại nhiều đất làm xanh hóa khu vực, nếu có thể thì hãy kiến thiết cả tầng hầm.

Ban đầu cô định nói là bãi đỗ xe, nhưng lại nhớ ra, trước mắt thu nhập của người ở đây còn khá thấp, mấy chục năm nữa mới có thể đạt mức khá giả, chi bằng cứ làm tầng hầm.

Còn vấn đề đỗ xe của sau này, tiểu khu chỉ cần làm đường rộng chút là có thể dừng đỗ xe được.

Tuy không hiểu nhưng Tống Thu Sinh lại dám chắc em gái nói thế phải có lí do riêng, vì thế, anh ấy lại cặm cụi ghi vào sổ từng ý một.

Tống Thời Hạ và Diêu Tuyết bàn bạc xong, thống nhất sẽ cho xây một tòa nhà cao tầng làm công ty, muốn làm buôn bán với bên ngoài thì nhất thiết phải có hình tượng đủ lớn.

Kế hoạch trước mắt của hai người là ở trong nước thì đánh mạnh vào sản phẩn cấp thấp, giá cả bình dân.

Hàng xuất khẩu sẽ đi theo hướng xa xỉ phẩm, mà xa xỉ phẩm thì diện mạo công ty không thể quá khó coi.

Hạng mục xây dựng này được giao cho Tống Thu Sinh, cả hai đều cho rằng anh ấy đáng tin cậy hơn cả.

Mảnh đất xây tòa nhà công ty ở gần thôn Trung Quan.

Mặc dù sản phẩm bên Tống Thời Hạ và máy tính không liên quan gì đến nhau nhưng nơi này về sau sẽ có rất nhiều viện khoa học, tinh anh đều tụ tập ở đây.

Công ty có thể nhân cơ hội này tuyển dụng những nghiên cứu viên ưu tú làm nghiên cứu phát minh sản phẩm mới, không thể để Tống Thời Hạ gánh trách nhiệm này mãi được.

Bận bịu suốt một thời gian dài, cuối cùng cũng giải quyết xong.

Tống Thời Hạ vội vàng về trường, vừa về đến ký túc xá thì đã bị người ta chặn lại.

“Cô là Tống Thời Hạ đúng không? Kem bôi ngừa cháy nắng bán thế nào?”

Tống Thời Hạ đang bận nên vội đáp qua: “Xin lỗi, hiện giờ chưa bán.”

Nữ sinh kia tỏ ý không vui.

“Cho cái giá đi, tôi mua toàn bộ phần của các bạn phòng cô.”

Tống Thời Hạ nhìn cô nàng từ đầu đến chân, đánh giá một lượt, cô gái tóc ngắn này nói giọng thủ đô, hẳn là con cái nhà vị nào rồi.

“Tôi còn có việc bận, thật sự không có hàng bán.”

Cô không rảnh lo người kia còn đang hùng hùng hổ hổ, chạy về ký túc lấy sách rồi vội vàng muốn lên lớp.

Đinh Giai Giai vội đứng dậy gọi lại: “Ấy, Hạ Hạ, chờ tôi với.”

Tống Thời Hạ nói nhanh:

DTV

“Chúng ta không cùng môn đâu, giảng viên môn này bên tôi ngày nào cũng điểm danh đó, có gì đến tối nói sau nhé.”

Cô vội vã chạy đi, Đinh Giai Giai chống eo, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Sao giờ, Cát Tình còn đang chờ, nhỡ mà Hạ Hạ làm mích lòng cô ta thì sao?”

Hách Quế Hoa nằm ngửa trên giường, sách đắp lên mặt.

“Sợ gì, Hạ Hạ là người nhà giáo viên trong trường mà, ba Cát Tình làm gì mà lợi hại được đến mức đó.”

Trịnh Linh Linh hạ giọng: “Tôi nhe nói Cát Tình với Bạch Thu Thụy bên khoa Lịch sử đang quen nhau.”

Hách Quế Hoa bật dậy:

“Chúng ta mau nói với Hạ Hạ một tiếng đi, nhỡ không may làm Cát Tình không vui, chỉ sợ Hạ Hạ phải chịu thiệt.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 606: Chương 606


Tống Thời Hạ thật không biết phải nói gì, nữ sinh này chặn đường mình một lần chưa đủ còn muốn kéo thêm người tới tận khu giảng đường tìm cô nữa.

Cát Tình kéo tay người kia:

“Thu Thụy, chính là cô ta, em muốn mua kem bôi ngừa cháy nắng của cô ta thôi mà cô ta không chịu bán, xấu tính thế.”

Tống Thời Hạ cạn lời.

“Chó ngoan không ngáng đường, có thể tránh ra chút không?”

Từ lúc trông thấy Tống Thời Hạ, Bạch Thu Thụy đã không thể dứt mắt khỏi bóng hình cô.

Cậu ta tìm cô đã lâu, lại không nghe ngóng được cô theo chuyên ngành gì.

Rõ ràng đã nghe cô Mạnh nói Tống Thời Hạ đăng ký vào đại học Yến Kinh này mà, nhưng vào đại học tìm một người thật chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Khoa Vật lý, khoa Toán, khoa Máy tính, viện Khoa học tự nhiên, cậu ta đã tìm khắp chốn rồi.

Thậm chí cậu ta còn tới tận đại học Quốc Lập tìm cô, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

Thật không ngờ người mà mình ngày nhớ đêm mong lại chọn ngành học không ai chú ý, Dược học.

Đây cũng là chuyên ngành bị cậu ta loại trừ đầu tiên, ngành này chẳng có tương lai gì, hoàn toàn không giống phong cách của Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ đang vội lên lớp, quay đầu tránh hai người kia, chọn cầu thang khác, cảm tạ trời đất, cô đã kịp vào lớp trước khi chuông reo.

Ông thầy già trên bục giảng hừ một tiếng, cầm danh sách lớp bắt đầu điểm danh.

Phòng học chỉ có mười mấy người, đây cũng là toàn bộ sinh viên khóa này, thực ra cũng không cần điểm danh đâu, nhưng đây là thú vui của thầy.

“Nghe nói lớp ta có một bạn đã có thể tự mình điều phối thuốc mỡ, tôi muốn dặn các bạn một tiếng, Dược học là không có tư cách hành nghề y, nếu muốn ăn cơm nhà nước thì cứ thử xem.”

Tống Thời Hạ hiểu thầy giáo đang nhắc nhở mình.

Cũng may, cô đã lấy được kết quả kiểm tra chất lượng, có thể nói đây là sản phẩm dược trang chính thức, sản phẩm đủ giấy tờ hợp lệ không sợ ngồi tù.

Cô phỏng đoán rất chính xác, nguyên một buổi học này, cô đã bị ông thầy già gọi lên trả lời sáu lần, tất cả đều là những tri thức dược học cơ sở.

“Cơ sở khá đấy, có thể thấy được em rất chịu khó xem sách.”

Thầy giáo già hết sức hài lòng, chỉ tiếc, tuổi còn trẻ mà lá gan quá lớn, vừa tiếp xúc đến Dược học đã dám phối thuốc cho người ta.

Dù chỉ là bôi trên mặt chứ không phải thuốc uống thì cũng không được.

Tan học, Tống Thời Hạ bị giáo sư gọi lại.

Thầy đi thẳng vào vấn đề: “Em biết tôi đang nhắc nhở em đúng không, em có giải thích gì không?”

Tống Thời Hạ ngẫm nghĩ một lúc, quyết định thành thật trả lời.

“Thưa thầy, thuốc bôi em cho các bạn không phải thuốc, đó là một loại dược trang, là sản phẩm làm đẹp có thành phần dược liệu, không có hại cho cơ thể.

Hơn nữa, lượng dược liệu trong đó rất nhỏ, bảo đảm dù có người dị ứng với thành phần thuốc thì cũng không có phản ứng lớn.”

Nhưng thầy giáo chỉ quan tâm kết quả: “Em có gì chứng minh dược trang của em hoàn toàn vô hại?”

Tống Thời Hạ quả thật có:

“Đây là biên lai kiểm tra đánh giá thành phần từ cơ quan có thẩm quyền, nếu thầy muốn xem kết quả hay giấy chứng nhận em cũng có cả, dược trang này đã được thông qua kiểm nghiệm về tiêu chuẩn an toàn rồi ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 607: Chương 607


Ông giáo già vừa lòng gật đầu.

“Tốt lắm. Tôi còn tưởng em làm liều phối đại dược liệu, không ngờ em lại suy xét chu toàn như thế.

Lần này có nhiều bạn học thuộc các chuyên ngành khác phản ánh lại với chúng tôi.

Chúng tôi cảm thấy một sinh viên ưu tú như em không nên tự hủy tiền đồ vì những điều nhỏ nhặt nên mới nhắc nhở em.”

Tống Thời Hạ gật đầu hiểu được, mình bị người ta tố giác sau lưng.

Tống Thời Hạ ra khỏi phòng học, vừa đi vừa ngẫm nghĩ không biết ai rảnh rỗi như thế, lại có thời gian tố cáo cô.

DTV

Ngoài những bạn cùng phòng, ngày thường cô không tiếp xúc nhiều với ai, tất cả chỉ là xã giao đôi ba câu, sao lại bị người ta ghim rồi?

Cát Tình đợi hồi lâu, cuối cùng cũng thấy Tống Thời Hạ đi ra từ khu giảng đường.

Cô ta khoanh tay đắc ý nói:

“Ra muộn thế, bị thầy giáo phê bình rồi đúng không? Tôi đã bảo mấy đứa phòng bên cạnh phòng cô đi tố giác đấy.

Cô nên biết điều mà cảm ơn tôi mới phải, nếu mà thứ kem bôi chưa qua kiểm định chất lượng này được đưa vào thị trường thì đó chính là hành vi sản xuất thuốc giả nhé.”

Tống Thời Hạ buồn bực.

Cô với người này chẳng hề liên quan gì, vì sao lại bám lấy cô không tha như thế?

Không nhịn được nữa, cô mới hỏi:

“Này chị gái, chị là ai thế?”

Cát Tình tái cả mặt.

“Cô dám gọi tôi là chị? Cô đã hai mấy rồi mà dám gọi người ta là chị?”

Tống Thời Hạ nhún vai: “Xin lỗi nhé, tại trông cô có vẻ khá già dặn.”

Ngoại hình vốn là điểm khiến Cát Tình tự ti nhất, bị Tống Thời Hạ chọc đúng chỗ đau, cô ta tức giận chửi ầm lên.

“Tôi tên Cát Tình, cả cái trường đại học Yến Kinh này có ai không biết ba tôi là hiệu trưởng Cát.”

Tống Thời Hạ chỉ biết mỗi hiệu trưởng Hồ, chưa từng nghe ai nhắc tới đại học Yến Kinh còn có một hiệu trưởng Cát nào đó.

“Ồ, rồi sao nữa? Cô mau đi tố cáo tôi phối thuốc phi pháp với ba cô đi, sao lại chỉ dám tìm đám tốt đen mách tội tôi với thầy cô thế?”

Cát Tình hung tợn nói:

“Trước mắt cái kem bôi đó chỉ mới được sử dụng trong phạm vi nhỏ, đợi khi nào trường này có nhiều người dùng rồi thì cô cứ chờ mà ăn cơm tù đi.”

Một sinh viên Dược học mà cũng dám to gan lớn mật điều phối thuốc.

Nếu không phải vì nghe người ta nói bôi kem đó thực sư có thể khiến da mặt trở nên nõn nà, cô ta đâu thèm để ý đến thứ kem bôi không nhãn hiệu, không tên tuổi, đến cái hộp cũng không ra hồn như thế.

Bạch Thu Thụy tan học liền chạy tới đây, Cát Tình vội kéo tay bạn trai, dậm chân làm nũng.

“Cô ta dám đe dọa em, không sợ bị đuổi học.”

Bạch Thu Thụy có thể sử dụng sở trường đặc biệt để nhập học ở đại học Yến Kinh này đều nhờ vào mối quan hệ với nhà họ Cát.

Ngay cả việc cậu ta được điều đến khoa Lịch sử, ít nhiều cũng nhờ cha của Cát Tình là chú Cát hỗ trợ.

Cát Tình từ nhỏ đã thích cậu ta, được sự ủng hộ ngầm của cha mẹ hai bên, cậu ta đành phải tạm thời làm bạn trai Cát Tình.

“Cát Tình, chúng ta bình tĩnh nói chuyện đã, đừng to tiếng với bạn học.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 608: Chương 608


Cát Tình có thể thề, đây là lần đầu Bạch Thu Thụy nói chuyện nhỏ nhẹ dịu dàng với mình đến thế, cứ như đã biến thành người khác vậy.

Cô ta bị tình yêu che mờ mắt, lúc này chỉ thấy được một mình Bạch Thu Thụy, vẻ kiêu căng ương ngạnh khi đối mặt với Tống Thời Hạ đã biến mất sạch sẽ.

“Ừ, em nghe anh.”

Cát Tình ôm chặt cánh tay bạn trai, ngửa mặt nhìn lên đầy ngưỡng mộ.

Bạch Thu Thụy lại không nhìn bạn gái nửa giây, mắt chỉ nhìn chăm chăm vào Tống Thời Hạ.

“Bạn Tống này, Cát Tình không có ác ý đâu, cô ấy chỉ nghe nói cô điều phối thuốc bôi có thể khiến da đẹp lên nên mới cấp thiết muốn tới nhờ.”

Tống Thời Hạ cười nhạt, nhìn hai người:

“Thế hả? Bạn gái cậu không có ác ý mà lại sai khiến nữ sinh phòng bên đi tố giác tôi?”

Bạch Thu Thụy nhìn về phía Cát Tình, ánh mắt tràn đầy vẻ không tán đồng, Cát Tình lập tức luống cuống.

“Thu Thụy, em không làm gì, em chỉ nghe mấy cô đó nói xấu sau lưng Tống Thời Hạ nên mới chỉ ra một điều là sinh viên Dược học không được vi phạm quy định chế thuốc, em cũng không ngờ lại có người thực sự đi tố cáo.”

“Thu Thụy, anh tin em đi, em đang nóng lòng muốn mua kem bôi, sao lại đi tố giác bạn Tống được.”

Cát Tình đã tính sẵn, đợi khi nào trường có quyết định xử phạt Tống Thời Hạ, cô ta sẽ tìm đến, bảo Tống Thời Hạ chỉ điều phối kem bôi cho một mình mình.

Người khác làm sao xứng được dùng cùng một thứ với cô ta?

Cát Tình đã gia nhập Hội sinh viên, từng tình cờ nghe phòng bên bàn tán về kem bôi ngừa cháy nắng của Tống Thời Hạ.

Cô ta âm thầm ghi nhớ, sau đó ngày ngày đi kiểm tra phòng ngủ sẽ cố tình để ý tình trạng da của mấy bạn cùng phòng Tống Thời Hạ.

Mấy bạn cùng phòng Tống Thời Hạ mỗi lần đi mua cơm đều đi cùng nhau.

Da ai nấy đều trắng nõn nà, không hề giống nữ sinh vừa mới tham gia học quân sự.

Vậy nên Cát Tình rất tin tưởng vào hiệu quả của kem bôi này, cứ nhìn diện mạo mấy người kia thì biết.

Sau đợt quân sự nhọc nhằn như thế mà làn da không hề đen hay thô ráp đi, chắc chắn là nhờ kem bôi này.

Cô ta còn đặc biệt vòng sang phòng bên hỏi thăm, được biết mấy nữ sinh đó trước đợt tập quân sự thì đều xanh xao vàng vọt, da sần sùi quê mùa, chắc chắn không hề đẹp như sau này.

Không cần nghĩ cũng biết đây là tác dụng của kem bôi kia rồi.

Tống Thời Hạ lại không chấp nhận lí do này:

“Cô nói bao nhiêu như thế vẫn không giải thích được rõ, vì sao cô muốn xui người ta tố cáo tôi?”

DTV

Bạch Thu Thụy bị Cát Tình bấu chặt cánh tay đến phát đau, bèn nói:

“Bạn Tống này, chuyện không lớn thì khoan dung độ lượng một chút đi, Cát Tình còn nhỏ tuổi, không cố ý làm hại ai, coi như nể mặt tôi đi, tôi bảo cô ấy xin lỗi cô, việc này coi như xong nhé.”

Tống Thời Hạ cười nhạo: “Nể mặt cậu? Mặt to cỡ nào mà tôi phải nể?”

Bạch Thu Thụy xấu hổ, mặt đỏ lên rồi lại tái đi.

“Chú Cát là hiệu trưởng trường này, tôi nhớ chồng cô hình như là một giáo viên.”

Mắt Cát Tình như sáng lên, Tống Thời Hạ đã kết hôn?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 609: Chương 609


Tống Thời Hạ đã có chồng còn dây dưa nói cười với nam sinh khác, Cát Tình đắc ý như thể mình đã tóm được nhược điểm của Tống Thời Hạ.

Cô ta vênh mặt tự đắc:

“Thì ra cô đã kết hôn à, nếu nói sớm có phải tốt không, chồng cô là giáo viên chứ gì, có cần tôi nói với ba tôi một tiếng cho anh ta tới đây dạy học không?”

Tống Thời Hạ giả ý cười cười:

“Thì ra hiệu trưởng Cát có quyền lực lớn thế ư? Giáo viên cấp ba cũng có thể đưa vào đại học giảng dạy được à?”

Cát Tình lập tức rơi vào bẫy:

“Ba tôi là hiệu trưởng mà, đương nhiên làm được hết, giáo viên cấp ba vào dạy đại học cũng chỉ cần ba tôi nói một câu là trót lọt, mặc dù không thi đỗ cũng có thể vào trường này học.”

Bạch Thu Thụy vội ngăn Cát Tình lại, nhưng cô ta đã nhanh miệng nói hết.

Tống Thời Hạ trào phúng cười bảo: “Tôi chưa từng nghe nói trường này có hiệu trưởng nào họ Cát.”

Cát Tình kiêu ngạo chống nạnh: “Tóc dài kiến thức ngắn, trường ta có hơn mười hiệu trưởng, đều là chú tôi hết.”

Tống Thời Hạ vỗ tay: “Ba cô lợi hại ghê.”

Đáy mắt Cát Tình lóe lên một tia ác ý:

“Cô nói xem, cô đã kết hôn rồi sao còn không biết giữ chừng mực? Ngày ngày dây dưa vào nam sinh khác, thật là kì cục, nếu bị chồng cô biết, liệu có ly hôn với cô không nhỉ?”

“Tôi không biết chừng mực? Xin hỏi tôi với nam sinh khác dây dưa như thế nào?”

Cát Tình khinh thường nguýt dài:

“Hồi học quân sư đó, có bao nhiêu nam sinh vây quanh cô, cô không nhớ à? Một tay vỗ thì không kêu, nếu không phải tại cô cười với người ta thì người ta vô duyên vô cớ chạy đến lấy lòng cô làm gì?”

Tống Thời Hạ ghé sát lại:

“Lần đầu tôi nghe người ta dùng ‘một tay vỗ không kêu’ như thế đó, có muốn tôi thử xem vỗ một tay lên mặt cô thì có kêu không?”

Cát Tình sợ hãi lùi vội lại, ngã ngồi xuống đất.

“Cô, cô, cô đừng mơ đánh tôi.”

Bạch Thu Thụy vội ngăn trước mặt bạn gái.

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười, nhìn xuống châm chọc: “Tôi còn chưa động vào cô một ngón nào đâu, làm gì mà sợ đến thế?”

Bị Tống Thời Hạ đột ngột ghé sát lại, nói bằng một ngữ điệu âm trầm đến lạnh gáy, Cát Tình sợ mất hồn.

Giờ mới nhận ra mình bị mất mặt, cô ta bèn vùi đầu vào lòng bạn trai nghẹn ngào khóc lên, như thể mình bị chèn ép dữ lắm.

“Tôi chưa đụng vào cô ta nhé.”

Tống Thời Hạ cười cười nhìn Bạch Thu Thụy.

“Tôi nhớ thành tích hồi cấp ba của cậu chẳng ra sao, theo lý mà nói, hẳn phải bị nhét vào một trường trung cấp nào mới đúng, vì sao lại vào được trường này? Quái lạ.”

Cát Tình thò đầu ra, mặt không có lấy một giọt nước mắt, nghi hoặc hỏi: “Thu Thụy, anh có quen cô ta à?”

Tống Thời Hạ cố ý k*ch th*ch Cát Tình:

DTV

“Có quen chứ, chúng tôi là bạn cùng lớp hồi cấp ba đấy.”

Tống Thời Hạ cố tình nói bằng một giọng điệu châm chọc rất khó nghe, vào tai Cát Tình lại biến thành một ý nghĩa khác.

Cô ta hồ nghi nhìn bạn trai: “Thu Thụy, sao anh chưa bao giờ nói với em là anh có quen cô ta?”

Bạch Thu Thụy đi tìm Tống Thời Hạ đã lâu, mãi đến khi cậu ta sắp từ bỏ thì lại nghe thấy cái tên Tống Thời Hạ này từ bạn gái mình.

Cậu ta không dám chắc đó có phải người mình tìm hay không, sợ chờ mong nhiều lại thất vọng lớn.

“Anh không thân với cô ta, cô ta rất ít khi tới lớp.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 610: Chương 610


Tống Thời Hạ cười cười.

“Để tôi đoán thử, bạn Bạch đây có thể vào được đại học, đều là nhờ cha vợ hả?”

Bạch Thu Thụy chưa kịp rũ bỏ quan hệ thì Cát Tình đã kéo tay bạn trai, la to:

“Đoán đúng rồi đấy, ba tôi chỉ cần một câu là đủ cho Thu Thụy vào đại học.”

Tống Thời Hạ cười ha hả: “Hiệu trưởng Cát lợi hại ghê, thật đúng là cha nào con nấy.”

Cát Tình không nghe ra ý châm chọc trong lời Tống Thời Hạ, Bạch Thu Thụy lại đã xấu hổ đến nỗi chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống cho rồi.

“Cho nên cô biết điều chút đi, chủ động đưa kem bôi cho tôi hay là chờ lãnh đạo bên cô gọi lên văn phòng nói chuyện, tôi cho cô một tối cân nhắc đấy.”

Nếu đã mang danh cha ra dọa, Cát Tình cũng không muốn giấu nữa.

“Tùy cô.”

Tống Thời Hạ vứt lại một câu rồi vòng qua hai người, đi luôn, hoàn toàn không nể mặt hiệu trưởng Cát chút nào.

Về đến nhà, cô trông thấy thím Phùng, thím ấy đang đẩy xe đạp ra cửa.

“Thím, cháu muốn hỏi thăm một người này.”

Thím Phùng gạt chân chống: “Cháu nói đi, nhưng thím cũng không chắc mình có biết hết.”

“Trường ta có hiệu trưởng nào họ Cát không?”

Thím Phùng ngẫm nghĩ một lát mới đáp:

“Hiệu trưởng Cát? Hình như có nhỉ? Cháu hỏi người này làm gì? Nếu muốn biết ai thì sang hỏi lão Hồ nhà bên ấy, ổng là anh cả trường cháu, nếu có thì chắc sẽ biết thôi.”

Tống Thời Hạ bật cười trước cái danh ‘anh cả’ kia.

“Hiệu trưởng Hồ là lãnh đạo cao nhất ạ?”

“Ừ, ổng còn là họ hàng thế nào với Hồ Thích đó, ông nhà thím bảo thế, thím thì không biết Hồ Thích là ai, chỉ biết đó là một người rất giỏi.”

Tống Thời Hạ có nhớ cái tên Hồ Thích này, đây là một vị danh nhân từng xuất hiện trong sách giáo khoa.

“Hôm nay cháu gặp một người tên là Cát Tình, tự xưng là con gái hiệu trưởng Cát, cô nàng muốn cho cháu không ở yên trong trường này được nữa.”

Thím Phùng bật cười:

“Con nhỏ nhà ai thiếu đạo đức thế? Nếu để hiệu trưởng Hồ biết, ổng nhất định sẽ cáu nhặng lên cho coi.

Cháu mà không thể ở yên trong trường này thì chắc chắn giáo sư Quý cũng muốn đi luôn.”

Tống Thời Hạ vội giải thích:

“Đây là hành vi cá nhân, đừng gộp chung với phong cách trường, cháu cảm thấy trường ta và hiệu trưởng Hồ đều rất tốt, nhưng cũng sẽ để lọt mấy con sâu làm rầu nồi canh như thế, không cẩn thận sẽ làm hỏng danh dự của trường.”

Thím Phùng gật đầu:

“Cháu nên phản ánh lại chuyện này với ổng, tuyệt đối đừng để một hai cá nhân làm hỏng danh dự của trường, ông nhà thím còn đang chờ được lên cấp bậc như giáo sư Quý trước khi về hưu đấy.”

“Giáo sư Tạ chắc chắn sẽ lên được mà, trình độ chuyên môn của giáo sư cao như thế, cháu dám chắc không cần đến lúc về hưu đâu, chỉ mấy năm nữa là đủ rồi.”

Thím Phùng vui vẻ nói: “Ôi chao, cảm ơn cháu nhiều, nghe cháu nói thế, thím yên tâm rồi.”

Tống Thời Hạ vào nhà, trong nhà chỉ có bảo mẫu đang tưới hoa, mẹ chồng cô đã đi đón hai đứa nhỏ tan học.

Bảo mẫu trông thấy Tống Thời Hạ về thì vội chào hỏi:

DTV

“Đồng chí Tống về à, đồ ăn đang ủ trong nồi làm nóng đó, dì Hàn nói hôm nay dẫn hai cháu đi thư viện, sẽ về ăn cơm hơi trễ, có bảo đồng chí Tống về lúc nào thì cứ ăn trước.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 611: Chương 611


Tống Thời Hạ bưng ra một đĩa cải bẹ muối.

Đây là món cô hướng dẫn mẹ chồng làm trong lúc nhàn rỗi, nhà muốn cả một bình sành to, giáo sư Quý đi công tác cũng được ấn cho một bình lớn để ăn dần.

Hôm nay mẹ chồng làm món cơm rang với tôm bóc vỏ cho cô.

Cô mời bảo mẫu: “Chị ăn chưa ạ? Chưa ăn thì ngồi vào đây ăn luôn.”

Bảo mẫu lúng túng cười bảo: “Trưa nay tôi ăn hơi muộn, để chờ dì Hàn về rồi tôi ăn cùng bọn nhỏ luôn.”

Tống Thời Hạ biết bảo mẫu muốn chờ mọi người ăn xong thì ăn nốt cơm thừa, cô đã khuyên nhiều lần nhưng không có tác dụng, đành thôi.

“Vâng, vậy tôi ăn trước nhé. Ăn xong tôi sẽ lên làm việc trên gác mái, nếu không có việc gì cần thì đừng làm phiền tôi nhé.”

Bảo mẫu hết sức cảm kích, không biết đời trước mình đã làm những việc tốt gì mà đời này may mắn thế.

Làm việc ở nhà này, chỉ cần quét dọn vệ sinh, chăm chút lại vườn hoa, đưa đón hai đứa nhỏ, tiền công vẫn rất cao.

Chủ nhà ăn gì mình ăn nấy, người ta chưa bao giờ coi mình là người hầu.

Tống Thời Hạ ăn xong, lên gác làm việc.

Trên bàn là bản kế hoạch lập công ty, có viết tên công ty do cô và Diêu Tuyết chọn ra, ‘Ngu Mỹ Nhân’.

Kem bôi ngừa cháy nắng kia về sau cũng sẽ đổi tên thật mỹ miều, nhưng tên thông dụng vẫn cứ dùng là kem bôi ngừa cháy nắng đi, dễ hiểu dễ nhớ.

Có điều, nhiều người không quá chú ý chuyện da cháy nắng hay không, có lẽ nên đổi thành kem nhuận da.

Kem nhuận da thêm chút thành phần chống nắng vào, đạt hai hiệu quả cùng lúc.

Tống Thời Hạ tính sẽ mua một chỗ trên báo để quảng cáo về tính năng chống nắng này.

Cá nhân Tống Thời Hạ cho rằng quảng cáo qua báo chí rất có hiệu quả, đài và tivi cũng là phương án tốt.

Nhưng hai phương án sau phải chờ khi tài chính công ty sung túc mới tính được, cũng không cần gấp lắm.

Vì tivi hiện này chưa thịnh hành, phải chờ nhiều năm nữa mới có độ phủ sóng cao.

Kiểm tra tài chính cá nhân, Tống Thời Hạ vui vẻ mỉm cười.

Bác Diêu đã giúp bán đi đống trang sức đó với giá khá cao, mấy hôm trước vừa chuyển tiền về cho cô.

Hiện Tống Thời Hạ đang có trong tay tầm 300 nghìn tiền mặt làm vốn lưu động, nhưng chưa rõ muốn dùng vào việc gì.

Đầu tư địa ốc?

Nhưng anh trai đang làm địa ốc rồi, cô đầu tư thêm thì tiền lời vẫn thế thôi.

Số tiền này nên xài thế nào là cả một vấn đề.

Đúng rồi, trước đó Quý Duy Thanh đã nói với cô rằng chỉ cần có phòng thí nghiệm thì làm việc ở đâu cũng như nhau, anh không có nhà, sang hỏi hiệu trưởng Hồ cũng được mà.

Tống Thời Hạ sửa sang lại một chút, xác định ăn mặc thỏa đáng rồi mới đi sang gõ cửa nhà bên.

Trương Uyển Thanh trông thấy Tống Thời Hạ ngoài cửa còn không tin được.

“Đồng chí Tiểu Hạ, mời vào mời vào.”

Tống Thời Hạ mỉm cười xách một rổ hoa quả tươi đi vào.

“Chị Hồ Du đã về chưa ạ, cháu tới thăm chị ấy với em bé.”

“Về rồi, tối qua mới đón về, nó bảo không thể chịu nổi bệnh viện nữa, tối nào cũng phải nghe thai phụ phòng bên khóc kêu, ảnh hưởng đến tâm tình.”

DTV

Hồ Du cũng sắp ở cữ xong rồi, nhưng vì không có cha mẹ chồng nên vẫn ở nhà cha mẹ ruột.

Cũng may hai vợ chồng hiệu trưởng Hồ đều thương con gái, chỉ ước gì con gái mình cứ ở lại đây cho đến khi khỏe hẳn hẵng về.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 612: Chương 612


Hồ Du trông thấy Tống Thời Hạ liền nhoẻn cười, nụ cười chân thành và cảm kích.

“Tiểu Hạ tới chơi à, sao còn mang nhiều quà thế?”

“Em đoán chị cũng muốn ăn ít trái cây cho mát nên mang qua.”

Sản phụ mới sinh xong có thể ăn trái cây, Trương Uyển Thanh lấy một quả chuối, bóc cho con gái.

“Cháu có lòng quá, mẹ con cô về vội, quên cả mua trái cây, trái cây cháu mang tới thì yên tâm rồi.

DTV

Cô cứ cảm thấy nó thơm ngọt hơn mua ở nhà khác, chỉ tiếc là vườn trái cây nhà cháu còn phải hai, ba năm nữa mới bói quả.”

Tống Thời Hạ gọt một quả táo, cười nói:

“Khi nào cây nhà cháu có quả, cháu sẽ mang qua nhà cô đầu tiên, bảo đảm nhà mình ăn đến chán mới thôi.”

Hồ Du vừa ăn chuối vừa nói: “Vậy thì tốt quá, chị ăn trái cây không chán được đâu, có bao nhiêu ăn được hết.”

Tống Thời Hạ bổ xong táo mới trình bày ý đồ tới đây, Trương Uyển Thanh tỏ ý tiếc nuối:

“Chuyện giáo sư Quý thì chỉ sợ ông Hồ nhà cô không giúp được gì rồi.”

Tiểu Hạ có việc gấp, muốn liên hệ với giáo sư Quý thì chỉ có thể qua hỏi chỗ ông Quý thôi.

Tống Thời Hạ giải thích: “Không phải là công việc của anh ấy đâu ạ, cháu chỉ hỏi chút chuyện riêng.”

Trương Uyển Thanh vội nói:

“Ông Hồ đang ở phòng sách chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp sắp tới, cháu tới đúng lúc lắm, nếu muộn chút nữa là phải chờ sang tuần mới gặp.”

Tống Thời Hạ tới chỗ hiệu trưởng Hồ, tỏ ý mình muốn giúp trường xây dựng phòng thí nghiệm mới.

“Phòng thí nghiệm hả? Chuyên ngành của cháu không cần dùng phòng thí nghiệm nhiều đâu nhỉ?”

Tống Thời Hạ vội giải thích:

“Không ạ, ý cháu là phòng thí nghiệm cho đội ngũ nghiên cứu của giáo sư Quý cơ, viện khoa học có, trường ta cũng nên có.”

Hiệu trưởng Hồ hiểu ra.

“Bác hiểu ý cháu. Nhưng để xây dựng phòng thí nghiệm, chí ít cũng phải cả chục nghìn đổ vào, lại còn thiết bị thực nghiệm nữa, cũng phải mấy chục nghìn, không phải một con số nhỏ đâu.”

Tống Thời Hạ gật đầu:

“Cháu biết, hiện cháu đang có chừng hơn 300 nghìn tiền tiết kiệm, đây là khoản riêng của cháu, có thể tự do tiêu dùng, cháu còn nguồn thu nhập thường xuyên khác nữa để bổ sung nếu thiếu.”

Nếu không đủ, trong phòng sách còn có một ít trang sức vụn vặt, nhờ bác Diêu bán đi cũng được một số tiền không nhỏ.

Hiệu trưởng Hồ chấn động con ngươi.

Vừa rồi, cô gái nhỏ bé trước mặt rất thản nhiên nhắc tới chuyện chi ra hơn 300 nghìn tiền riêng chỉ để xây phòng thí nghiệm cho trường, quả nhiên không thể trông mặt bắt hình dong được.

Mặc dù hết sức kích động nhưng ông vẫn muốn hỏi cho rõ:

“Việc này cháu đã bàn với người nhà chưa?”

Tống Thời Hạ cười đáp:

“Cháu đang muốn cho chồng cháu một bất ngờ, muốn nhờ bác giấu giùm, số tiền này là tiền riêng của cháu, cháu quyết được.”

Hiệu trưởng Hồ chậc lưỡi liên tục, không hổ là nữ sinh thi đỗ thủ khoa Khoa học tự nhiên.

Ông cũng từng nghe Hàn Dung nói con dâu bà đang làm kinh doanh, hẳn cô bé này tinh mắt, kiếm được một khoản lớn.

“Được, vậy họp xong bác sẽ về bảo bên hậu cần của trường qua bàn với cháu, bảo đảm sẽ cung cấp cho các nhà khoa học trường ta một phòng thí nghiệm ngang cỡ viện khoa học mới được.”

Tống Thời Hạ mỉm cười: “Vậy thì tốt quá ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 613: Chương 613


Trước khi ra khỏi phòng, Tống Thời Hạ làm bộ mới nhớ đến một chuyện, lại quay đầu hỏi:

“Cháu quên mất, bác ạ, trường ta có vị hiệu trưởng nào họ Cát không ạ?”

Hiệu trưởng Hồ nhíu mày: “Có, cháu hỏi ông ấy có chuyện gì à? Nói với bác cũng được mà.”

Lão Cát là người hơi khó tính, ngày thường nói năng cũng rất cứng nhắc, không nể mặt ai bao giờ.

Tống Thời Hạ cười nói:

DTV

“Dạ không, mấy hôm trước cháu điều phối thuốc bổ cho chị Hồ Du rồi tiện tay lấy thuốc dư lại phối một ít kem bôi chống nắng, chia cho mấy người bạn cùng phòng.

Các bạn ấy dùng thử thấy hiệu quả khá tốt, mới khen mấy câu, ai dè lọt vào tai người khác, hiện giờ có người nói muốn xử phạt cháu vì cháu đã vi phạm quy định điều chế thuốc.”

Hiệu trưởng Hồ thường rất bận đủ việc hành chính, những chuyện này hầu như không lọt đến tai ông.

“Có chuyện đó hả? Cháu đi giải thích lại với trợ giảng và viện trưởng bên cháu là được thôi.”

“Viện trưởng bên cháu là một giáo sư có tuổi rất thông tình đạt lý, cháu đã giải thích rõ rồi.

Nhưng có một bạn học nữ tên là Cát Tình cứ hăm dọa cháu chuẩn bị chịu phạt đi, cô ấy nói cô ấy là người nhà hiệu trưởng Cát.”

Hiệu trưởng Hồ trầm ngâm một lát rồi nói:

“Chuyện này cứ để đó, lúc họp bác sẽ nói với ông ấy, cháu cho bạn cháu sử dụng riêng, không phải bán ra thị trường, trường sẽ không xử phạt vô lí.”

“Cháu cảm ơn bác. Cháu vốn cũng không quá để ý chuyện này, vừa rồi đột nhiên nhớ ra, nhỡ đâu cô Cát Tình kia là người mạo danh thì không hay lắm.

Bác cũng cứ nhắc chuyện này với hiệu trưởng Cát đi ạ, cô Cát Tình kia nói năng hết sức kiêu căng.”

Hiệu trưởng Hồ truy hỏi theo thói quen:

“Kiêu căng thế nào?”

Tống Thời Hạ ra vẻ chần chừ giây lát mới đáp:

“Cháu cũng không biết cô Cát Tình kia có phải người trùng tên trùng họ với con gái hiệu trưởng Cát không, nhưng lời cô đó nói dường như có ý bôi xấu nhân phẩm hiệu trưởng Cát… Cô đó nói, dù không tham gia thi đại học thì cũng có thể vào trường ta học.”

Hiệu trưởng Hồ cả kinh.

“Có khi là nhầm người thôi, bác sẽ cho người điều tra lại, ông Cát không phải hạng người này đâu.”

Tống Thời Hạ gật đầu: “Vâng, cháu cũng hi vọng chỉ là hiểu lầm.”

Xem ra vị hiệu trưởng Cát kia là kiểu người hai mặt, không biết lần này có còn giấu được không?

Trước khi Tống Thời Hạ ra về, hiệu trưởng Hồ gọi cô lại, nói một câu:

“Cát Tình là con út nhà ông Cát, cũng là sinh viên cùng khóa với cháu, tính tình có hơi nóng nảy, nhưng tâm tính không tệ.”

Tống Thời Hạ hiểu được ý hiệu trưởng Hồ, ông ấy muốn cô phân biệt rõ xem có phải đó thật là Cát Tình không.

Cô hơi mỉm cười, nói:

“Cô Cát Tình mà cháu gặp đó hẳn không phải con gái hiệu trưởng Cát rồi, người đó chỉ vì muốn mua được kem bôi của cháu mà dám dùng phương thức tố cáo, thậm chí là đuổi học để đe dọa cháu, có thể là trùng tên hoặc cáo mượn oai hùm thôi.”

Cô không khăng khăng chắc chắn Cát Tình là con gái hiệu trưởng Cát, chỉ muốn gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng hiệu trưởng Hồ.

Sớm muộn gì bộ mặt thật của hai cha con kia cũng sẽ bị vạch trần.

Người càng giỏi ngụy trang, đến khi bị vạch trần gương mặt thật sẽ càng chịu phản lại nặng hơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 614: Chương 614


Tống Thời Hạ không vội đấu trực diện với Cát Tình, nhưng đối phương lại muốn đuổi cùng diệt tận.

Cát Tình đã nhiều lần tới phản ánh với viện trưởng và các giáo sư bên Dược học về việc Tống Thời Hạ vi phạm quy chế điều phối thuốc.

Nhưng chỉ nhận được một câu trả lời thống nhất là Tống Thời Hạ không bán công khai, không hề vi phạm điều lệ học viện.

Huống chi, kem bôi ngừa cháy nắng đó chỉ có mấy cô nữ sinh cùng phòng Tống Thời Hạ sử dụng, chưa có bất kì ai cầm bằng chứng xác thực ra tố cáo kem bôi đó có vấn đề.

Mặc dù tố cáo không có kết quả nhưng các bạn cùng phòng vẫn hết sức lo lắng cho Tống Thời Hạ.

Đinh Giai Giai hỏi:

“Thật sự không sao chứ? Nghe nói cha Cát Tình là hiệu trưởng trường ta, bạn trai cô ta còn là con cháu đời thứ ba nhà họ Bạch của thủ đô, nếu họ mà muốn đối phó với cậu, lấy đại một cái cớ cũng đủ rồi.”

Tống Thời Hạ bình thản ngồi đọc sách, bảo:

“Yên tâm, lúc mang cho các cậu dùng, tôi đã đem đi kiểm tra chất lượng rồi, bên cơ quan giám sát đã cho thông qua.

Một thời gian nữa, bên nhà xưởng sẽ làm xong bao bì là có thể đem bán, như thế kem chống nắng nhuận da sẽ không còn là sản phẩm ‘ba không’ nữa.”

Công nhân nhà xưởng mỗi tháng đều có thể được phát một hộp kem chống nắng nhuận da miễn phí.

Mọi người đều nói giá cả kem bôi này hẳn không rẻ đâu, không ai cảm thấy kem bôi có mùi dược liệu là khó ngửi hay không dám bôi lên mặt.

Hách Quế Hoa vẫn không yên tâm:

“Nhưng Cát Tình rất hiếu thắng, nhỡ đâu cô ta muốn vu vạ cho cậu thì sao?”

Tống Thời Hạ chẳng thèm để ý: “Cùng lắm thì gọi cha mẹ ra đấu, tôi đâu có sợ.”

Mấy cô gái ngó nhau, đều cảm thấy Tiểu Hạ đã quá ngây thơ rồi.

Cậu ấy là người nhà viên chức trong trường, nhỡ đâu người nhà cũng bị hiệu trưởng Cát soi mói, mất việc thì sao?

Dù hiệu trưởng Cát không chấp Tống Thời Hạ, nhưng trường này bao người muốn lấy lòng một vị hiệu trưởng, chắc chắn sẽ có người đi đầu làm khó Tống Thời Hạ và người nhà cậu ấy.

Trịnh Linh Linh nhỏ giọng: “Hay là cậu báo trước với mẹ chồng đi đã, để người nhà khỏi bị bất ngờ.”

Mấy cô gái cùng phòng đều nghĩ rằng chồng Tống Thời Hạ đang dạy trong trường, mà trường cũng có khá nhiều nam giáo viên trẻ tuổi.

Nhưng ngày thường không thấy Tống Thời Hạ đi cùng ai, họ đều đoán là cô ấy cố tình tránh thôi.

Tống Thời Hạ thấy các bạn thực lòng lo cho mình, bèn gật đầu: “Cũng được, tôi sẽ về nói với người nhà.”

Bấy giờ, mấy cô gái mới thở phào.

Quách Thiên Lan vui mừng nói:

“Thế mới đúng chứ, vợ chồng là một mà, gặp phải loại chuyện thế này phải trao đổi với nhau.

DTV

Tuy chúng tôi đều chưa kết hôn nhưng cũng biết, giữa vợ chồng với nhau không nên giấu giếm, để tránh lại có mâu thuẫn không cần thiết.”

Mọi người đều gật đầu đồng ý với quan điểm của Quách Thiên Lan.

Tống Thời Hạ về nhà, nói lại ngọn nguồn mọi chuyện với mẹ chồng, Hàn Dung cười khẩy.

“Hiệu trưởng Cát là ai? Chưa nghe bao giờ, cấp bậc thế nào?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nói:

“Chắc là phó hiệu trưởng trường con, chuyện này con đã nói với hiệu trưởng Hồ, bác ấy bảo sẽ cho người điều tra.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 615: Chương 615


Hàn Dung chống nạnh:

“Thôi đừng trông mong gì lão ấy, cả ngày chỉ biết họp, bận đến chóng mặt nên mới không có thời gian quan tâm mấy chuyện này.

Mẹ đoán cũng tại ổng suốt ngày đi họp nên bên dưới mới hoành hành như thế, hừ, rừng vắng hổ nên khỉ cũng dám xưng vương đây mà.”

Tống Thời Hạ nhớ lại, vào lễ khai giải, dãy bàn đại biểu quả thật rất đông.

Bao nhiêu là phó hiệu trưởng với giáo sư, còn có cả mấy nhà khoa học có hợp tác với trường nữa.

Khi ấy người chủ trì chỉ giới thiệu hiệu trưởng và mấy vị ngồi chính giữa, ngoài hiệu trưởng Hồ thì bốn vị kia không ai họ Cát cả.

Tống Thời Hạ nói thẳng:

“Chắc là bác ấy bận quá, bị người ta lén làm bậy sau lưng còn không biết, may mà có đề phòng rồi.”

Hàn Dung nghĩ một lát, bảo:

“Chắc là người mới chuyển về chưa lâu, hoặc là chẳng có địa vị gì nên không mấy người biết đến, mẹ thì đoán là loại thứ hai.”

“Hiệu trưởng Cát thì mẹ không biết, nhưng nhà họ Bạch thì ba con biết đó, là đứa nào nhà họ Bạch?”

Tống Thời Hạ không hề giấu giếm:

“Tên là Bạch Thu Thụy, học cùng lớp với con hồi cấp ba, theo lý mà nói, với thành tích học tập của cậu ta thì hoàn toàn không đủ khả năng thi đỗ đại học Yến Kinh, nhiều nhất cũng chỉ đỗ được một trường trung cấp nào đó thôi.”

“Tên này nghe quen tai lắm, hình như là con cháu đời thứ ba nhà đó, có một ông chú đang làm kinh doanh.”

Tống Thời Hạ thoáng lo lắng: “Mẹ, nhà đó có phải khó đụng vào lắm không?”

Hàn Dung bật cười.

“Đã là thời đại mới rồi, có gì mà khó đụng với không đụng được. Nhà đó bị người ta nắm đằng chuôi vì con cháu không nên thân, cũng không thể ăn vạ tại nhà ta được chứ.”

Tống Thời Hạ còn tưởng nhà họ Bạch đó sẽ là một thế gia vọng tộc thần bí nào đó trong giới quyền quý ở thủ đô mà ai cũng không dám đụng vào cơ đấy.

Hàn Dung cũng đã nhận ra suy nghĩ của con dâu, bà nói:

“Không phải sợ, một nhà họ Bạch thôi mà, ba con về hưu rồi nhưng cũng không phải mắt mù tai điếc, ổng còn cả đống cấp dưới do một tay ổng đề bạt vẫn còn đang tại vị kìa.”

Tống Thời Hạ có được cảm nhận sâu sắc nhất về thực lực của nhà chồng mình là khi Lý Mộng Tuyền tìm tới nhờ vả.

Cũng khi ấy, cô mới biết cha chồng mình lợi hại cỡ nào.

Lần thứ hai có cảm nhận đặc biệt rõ ràng chính là hiện tại.

Mẹ chồng nhắc đến nhà họ Bạch bằng một giọng điệu bâng quơ thản nhiên, cô đoán nhà đó với nhà chồng cô cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa.

Nhưng mà anh chị em nhà Quý Duy Thanh thường ngày rất khiêm tốn, không ai nghĩ họ lại có một gia thế lớn cỡ đó.

Thậm chí anh trai Quý Duy Thanh còn đã ‘hi sinh nơi chiến trường’.

Bạch Thu Thụy lại không giống như thế, cậu ta dường như chỉ muốn cả thế giới này biết được mình là người nhà họ Bạch, bên cạnh lúc nào cũng kè kè mấy tay chó săn.

Học sinh bản địa nhắc tới Bạch Thu Thụy đều nói gia thế không tầm thường, khiến người trong trường thấy cậu ta đều vô thức nhường một bước, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Đám bạn cùng phòng Tống Thời Hạ cũng hết sức kiêng dè Bạch Thu Thụy.

Họ không biết nhà họ Bạch ở thủ đô có quyền thế cỡ nào, chỉ nghe người khác nói gia đình đó không phải người thường, cho nên theo bản năng đã thấy sợ hãi Bạch Thu Thụy, cũng sợ Tống Thời Hạ chọc đến người ta sẽ phải chịu thiệt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 616: Chương 616


Tống Thời Hạ trấn an mẹ chồng: “Con không sợ nhà đó, con chỉ vừa nhận thức lại một số việc thôi.”

Hàn Dung gật đầu:

“Ừ, không việc gì phải sợ, nhà họ Bạch có càn quấy đến đâu cũng không dám làm khó con đâu.

Mấy cô bạn cùng phòng con có vẻ rất tốt tính đó, chừng nào có rảnh mời mấy đứa tới nhà mình ăn bữa cơm đi?”

Mẹ chồng tha thiết nhìn cô như thế, khiến Tống Thời Hạ không từ chối được.

Vừa đúng lúc, giáo sư Quý đang vắng nhà, mời bạn bè tới làm khách một chuyến cũng tiện.

“Vậy để con hỏi mấy bạn đó xem có đồng ý không, bọn họ đều còn nhỏ, tính cách hơi hướng nội.”

Có mấy cô gái trong ký túc xá góp vốn mua đào vàng đóng hộp từ hợp tác xã mua bán, mang theo tâm trạng lo lắng đi vào khu gia quyến.

Trịnh Linh Linh nói nhỏ:

“Các cô thấy không, ở cổng còn có lính đứng gác, chắc chắn nơi này rất an toàn.”

Đinh Giai Giai nghiêng đầu hơi do dự:

“Khu gia quyến không giống với tưởng tượng của tôi lắm, chẳng lẽ trong nhà Hạ Hạ có mấy giáo viên sao?”

Hách Quế Hoa không nghĩ như vậy:

“Như vậy không tốt à? Trong nhà Tiểu Hạ có quan hệ rộng thì không sợ bị Cát Tình uy h.i.ế.p nữa.”

Quách Thiên Lan thở dài:

“Đều tại chúng ta bình thường nói chuyện không chú ý, bị người ta nắm được điểm yếu.

Rõ ràng Tiểu Hạ chỉ cho chúng ta kem chống nắng thôi, nếu không để người phòng bên cạnh biết thì tốt rồi.”

Sài Thiện Tĩnh an ủi:

“Ai mà ngờ người phòng bên cạnh lại lắm mồm như vậy, chuyện chẳng liên quan gì đến họ mà cũng oang oang khắp nơi.”

Hách Quế Hoa lắc đầu nói:

“Đừng nói mấy chuyện không vui nữa, Tiểu Hạ mời chúng ta đến nhà cô ấy ăn cơm, chúng ta không thể mang cái mặt chù ụ đến được.”

Dù sao Tiểu Hạ cũng nói không sao rồi.

Trịnh Linh Linh xoa mặt:

“Đúng vậy, chúng ta cứ tự trách như vậy sẽ làm Hạ Hạ càng khó chịu hơn, rõ ràng đó cũng là lòng tốt của cô ấy.”

Mọi người đi một đoạn đường, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm.

Quách Thiên Lan hít mũi ngửi: “Các cô có ngửi thấy mùi gì không?”

Đinh Giai Giai hít sâu một hơi: “Hình như là mùi táo đỏ, thơm quá.”

Trịnh Linh Linh nuốt nước miếng nói: “Còn thơm hơn cả mùi bánh trong cửa hàng nữa.”

Mọi người đều gật đầu tán thành.

Lúc này có hai cậu bé đang lái ô tô đến, làm cho mấy cô gái mở mang kiến thức.

Hách Quế Hoa không nhịn được mà nói: “Trẻ con cũng được lái ô tô sao? Đây là đồ chơi nhập khẩu từ nước ngoài à?”

Đinh Giai Giai nhận ra hai anh em đó:

“Đây là hàng xóm nhà Hạ Hạ, con của giáo sư Quý, Hạ Hạ quen với hai cậu bé này.

Việc con của giáo sư Quý chơi đồ chơi của nước ngoài cũng là chuyện bình thường thôi, hồi là sinh viên giáo sư Quý đã du học ở nước ngoài rồi.”

Trịnh Linh Linh ôm mặt mình:

“Tôi cũng không dám tưởng tượng được làm con của giáo sư Quý hạnh phúc cỡ nào nữa.”

Sài Thiện Tĩnh chủ động cúi người xuống hỏi: “Nhóc con có biết nhà họ Tống ở đâu không?



DTV

Quý Dương và Quý Nguyên nhìn nhau, mẹ bảo hai cậu bé ra đón khách, chắc là mấy chị gái này nhỉ?

Quý Nguyên nói với giọng trẻ con: “Các cô muốn tìm dì... Tống ạ?”

Anh trai đã nhắc nhở cậu bé, suýt chút nữa thì cậu bé đã gọi là mẹ rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 617: Chương 617


Sài Thiện Tĩnh cười hiền lành: “Đúng thế, bọn cô tìm cô ấy.”

Quý Nguyên xoay ô tô về một hướng:

“Các cô đi theo cháu, dì Tống đang ở nhà làm bánh kem, bảo chúng cháu đi đón khách ạ.”

Sắc mặt mấy cô gái lập tức vừa vui mừng vừa ngạc nhiên.

Nói vậy thì chắc là Tiểu Hạ với giáo sư Quý là hàng xóm, không chừng có thể nhờ giáo sư Quý giúp đỡ chuyện lần này.

Mặc dù ba của Cát Tình là hiệu trưởng nhưng giáo sư Quý cũng là nhân tài toàn diện hiếm có, nhà trường chắc chắn sẽ nể mặt giáo sư Quý.

Nếu quan hệ của Tiểu Hạ và mẹ của hai đứa nhỏ kia tốt thì...

Mọi người không khỏi cảm thấy may mắn thay cho Tống Thời Hạ.

Quả nhiên xe đến núi ắt có đường, thảo nào Tiểu Hạ không quan tâm đến chuyện của Cát Tình, hóa ra là đã lo liệu từ trước.

Tống Thời Hạ đang làm bánh kem sữa táo ở nhà, mùi hương cực kỳ ngào ngạt.

Có thể làm cho phạm vi bán kính một dặm tràn ngập mùi hương bánh kem táo, nếu mở cửa hàng bên ngoài ngã tư thì hương thơm sẽ tràn ngập khu phố.

Sở dĩ cô chọn làm món này vì cô nghĩ bột mì rất dễ bảo quản.

Cô định làm nhiều một chút rồi đóng gói cho bạn ký túc xá mang về, có dùng ăn sáng trong một tuần.

Mẹ chồng và người giúp việc đang giúp nhào bột, lò nướng bánh mì trong sân cũng đang hoạt động.

“Nhà mình làm nhiều một chút, để buổi sáng mẹ có thể ngủ được thêm.”

Sáng nào mẹ chồng cũng dậy sớm làm bữa sáng.

Tống Thời Hạ đã khuyên nhiều lần nhưng bà ấy không nghe nên chỉ có thể làm thật nhiều bánh để mẹ chồng được ngủ thêm một lúc.

“Con đừng lo cho mẹ, mẹ nhiều tuổi rồi nên ngủ ít.”

Người giúp việc ở bên cạnh mẹ chồng và con dâu trò chuyện thì trong lòng rất hâm mộ.

Quan hệ mẹ chồng con dâu hòa thuận như này rất ít gặp ở trong thôn, nếu mẹ chồng bà ấy có thể quan tâm bà ấy bằng một nửa chủ nhà này thì tốt.

Giữa chừng Tống Thời Hạ nhận một cuộc điện thoại.

Mẹ cô nói lợn ở nhà đã lớn lắm rồi, có kích thước tương đương với lợn nhà người khác nuôi một năm, hỏi cô bây giờ có muốn g.i.ế.c mấy con không.

“Để con bàn bạc mẹ chồng đã ạ, chắc chắn căn tin trường học ở đây đang đợi mua đó.”

Tống Thời Hạ cúp máy thì trong lòng thầm nghĩ phải lắp cái điện thoại trong nhà, để mỗi lần gọi điện thoại ở cửa hàng đồ ăn vặt cũng không dám nói nhiều.

Sợ tai vách mạch rừng có người nghe thấy, lại đỏ mắt ghen tỵ.

Trước kia cô cũng từng viết thư về nhà và đọc cho ba mẹ vào kỳ nghỉ đông, nếu không cho ba mẹ đi học thì làm sao đọc được chữ?

Chưa nói đến trường cấp hai, vào năm đầu chỉ cần đọc được sách là được, để bọn họ đi học vào tuổi này chắc chắn bọn họ sẽ rất ngại.

“Mẹ, nhà con gọi điện tới nói có thể g.i.ế.c lợn được rồi, hỏi mọi người có muốn đặt thịt lợn không? Nếu không đặt thì đợi đến tết mới g.i.ế.c lợn cho mọi người.”

Hàn Dung vui vẻ nói: “Lợn lớn nhanh vậy sao? Ba mẹ con giỏi quá!”

Tống Thời Hạ biết còn có công lao của linh tuyền nữa.

Nhưng cũng vì ba mẹ cô chăm tốt, nhà khác nuôi lợn đều cho ăn cỏ, cám với những loại thức ăn khác.

Cô đề nghị với ba mẹ là nếu muốn tập trung vào chăn nuôi thì phải cho chúng nó ăn một ít thức ăn mà người ăn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 618: Chương 618


Tống Thời Hạ chưa từng nuôi lợn nhưng cô từng thấy video trang trại nuôi lợn nấu cơm.

Lợn ở đó ăn ngon hơn cả người bình thường, trời nóng còn được ăn dưa hấu để hạ nhiệt, thậm chí chuồng lợn còn có điều hòa.

Đương nhiên nhà cô không thể lắp quạt hay điều hòa trong chuồng lợn được, chuồng lợn trong trang trại được xây dưới chân núi nên rất mát mẻ. Cô còn dặn ba mẹ lo lắng việc ăn uống cho lợn, bí mật cho chúng nó ăn rau mà nhà ăn không hết.

Những loại rau đó đều được tưới bằng nước linh tuyền, thịt lợn được nuôi sẽ ngon hơn thịt lợn bình thường.

Sở dĩ phải cho ăn lén lút vì hầu hết người dân trong thôn đều đưa rau nhà mình cho đoàn xe của anh trai mang đi bán hộ, đối với họ rau củ là nguồn thu nhập của họ.

Nếu họ phát hiện nhà cô cho lợn ăn thừa thì chắc chắn sẽ có người nói lung tung sau lưng.

Tống Thời Hạ cười giải thích:

“Ba mẹ con làm việc rất chăm chỉ, một khi giao nhiệm vụ cho họ thì họ sẽ làm tốt nhất có thể.

Lúc trước làm ruồng đều là nhà con đào đất, trồng cây đúng tiêu chuẩn nhất, cả cho lợn ăn cũng vậy ạ.”

Ba mẹ làm việc cẩn thận, ban đầu họ còn lo lắng sẽ không làm tốt nhưng thật sự giao trọng trách cho họ thì họ sẽ càng làm nghiêm túc hơn.

“Ba mẹ con đều là người cẩn thận, giữ lại một con lợn cho mẹ, gần đây ba con rảnh rỗi, để ba với anh trai con đến nhà con giúp g.i.ế.c lợn, thuận tiện để ông ấy quen đường trước.”

Tống Thời Hạ cười nói vâng.

Vừa nói xong, hai cậu nhóc mở cửa, lái ô tô vào trong nhà.

“Khách đến rồi ạ!”

Tống Thời Hạ, mẹ chồng và người giúp việc nhìn nhau, tất cả mọi người hôm nay đều phải diễn thật tốt, hai đứa trẻ giả vờ không phải con của cô.

Đinh Giai Giai thấy Tống Thời Hạ thì lập tức hét to.

“Hạ Hạ, sân nhà cô rộng quá.”

Tống Thời Hạ đứng ở cửa cười nói: “Nhà nào cũng có sân như nhau thôi.”

Đinh Giai Giai như chú bướm hoa, sờ rau xanh trong sân rồi lại ngửi hoa.

“Khu gia quyến giáo viên công nhân lớn như thế, tôi còn tưởng là chung cư đó.”

Hách Quế Hoa nhìn thấy dược liệu.

“Cô trồng dược liệu trong sân sao?”

“Ở hiệu thuốc nào cũng có dược liệu nên tôi thử xem mình có trồng được không.”

Mọi người đều giơ ngón cái lên với cô.

Sài Thiện Tĩnh mỉm cười: “Cô giỏi quá, sân nhà cô được quy hoạch rất tốt, trông thoải mái thế.”

Tống Thời Hạ tiếp đón mọi người:” Mau vào trong nhà ngồi ăn bánh đi, vừa mới ra lò nên thơm lắm.”

Mấy cô gái đi theo sau Tiểu Hạ, nhìn thấy toàn bộ phòng khách mới biết họ đã đánh giá thấp gia thế của cô, TV tủ lạnh radio máy giặt đều có cả, thậm chí còn có đĩa hát nữa!

Đinh Giai Giai lạnh run: “Tiểu Hạ, trong nhà cô chắc không phải có mấy giáo sư trường chúng ta chứ?”

Tống Thời Hạ cười thần bí:

“Cô đoán rất gần với đáp án.”

Mọi người không ai ngờ xuất thân của Tiểu Hạ lại lợi hại như vậy, rõ ràng nhìn giản dị gần gũi không hề kiêu ngạo chút nào.

Tống Thời Hạ ra vẻ phiền não mà đỡ trán.

“Các cô chắc sẽ không nghĩ người nhà giáo sư thì muốn làm gì cũng được phải không?

Cát Tình là thiểu số thôi, đa số người nhà giáo sư ở trường chúng ta đều rất khiêm tốn, tôi đoán là các cô đều không nhận ra được.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 619: Chương 619


Ví dụ như thím Phùng, người ngày ngày trò chuyện với bọn họ ở căn tin trường học.

Làm gì có học sinh nào mà nghĩ rằng thím Phùng thân thiện dễ gần lại là vợ của giáo sư Tạ chứ?

Mọi người đều chần chờ.

“Nếu không phải đến nhà cô thì chúng tôi đều nghĩ những người như Cát Tình chiếm đa số.”

Tống Thời Hạ bật cười lắc đầu.

“Các cô ngồi xuống ăn đi, chỗ này của chúng tôi đều là người nhà giáo viên, tôi ở đây lâu như vậy cũng chưa từng gặp loại người như Cát Tình, cho nên không cần phải kiêng dè gia thế của cô ta.”

Hách Quế Hoa không ngại ngùng gì mà ngồi phịch xuống sofa.

“Tốt quá đi, nếu biết trước gia thế cô như vậy thì chúng ta cần gì phải sợ Cát Tình gây khó dễ cho cô.”

Tống Thời Hạ cầm ấm trà đến rót nước cho mọi người.

“Đây là trà hoa quả tôi tự làm, trà hoa quả không có tác dụng gì, chỉ được cái uống ngon, các cô nếm thử xem.”

Trịnh Linh Linh đang cầm chén trà thủy tinh xinh đẹp, thở dài nói:

“Cát Tình thật đáng ghét, sao cô ta lại nhiều chuyện soi mói đủ chuyện như vậy?

Cô là sinh viên ngành dược tại sao không thể làm thuốc chứ, lại còn không cho người khác dùng?”

Tống Thời Hạ ngồi xuống đối diện với các cô ấy:

“Không cần tức giận vì cô ta, đừng để cơn giận làm mình khó chịu. Nói cho các cô một tin tức tốt.

Kem chống nắng được vượt qua bài kiểm tra thành phần rồi, cuối năm có thể mang ra bán ở hợp tác xã mua bán, tên chính thức của nó là kem dưỡng chống nắng.”

Hồ Du còn chưa kịp ngồi đã bảo mẹ sang nhà bên cạnh mua ít bánh táo về, mùi táo đỏ thật sự quá thơm.

Trương Uyển Thanh không từ chối được con gái.

Con gái đáng thương của mình vì miếng ăn mà bà ấy phải mặt dày sang nhà bên cạnh mua một ít.

Hàn Dung mang bánh kem sữa táo đặt lên bàn, sau đó đi đến lò bánh mì ngoài sân cầm khay lấy bánh kem sữa táo mới nướng ra.

“Các con trò chuyện đi, mẹ đưa sang nhà hàng xóm, chắc nhà bà ấy đang nấu cơm.”

Tống Thời Hạ đoán mẹ chồng muốn tặng cho thư ký Trương nên gật đầu tỏ ý đã biết.

Nhưng mẹ chồng còn chưa ra ngoài thì thư ký Trương đã đến phòng khách.

“Bà Hàn à, ôi trời, sao nhà bà nhiều khách thế?”

Đinh Giai Giai bật người đứng dậy: “Chào thư ký Trương ạ!”

Mấy cô gái còn lại trong ký túc xá cũng lập tức đứng dậy chào hỏi làm Trương Uyển Thanh giật mình.

Bà ấy lập tức cười:

“Các cháu lễ phép quá, mau ngồi đi, các cháu là bạn cùng phòng của đồng chí Tiểu Hạ à? Các cháu cứ nói chuyện đi, bà Hàn theo tôi ra sân một lát.”

Hàn Dung và Trương Uyển Thanh đi ra ngoài sân.

Tống Thời Hạ đưa tay xoa huyệt thái dương.

“Các cô làm tôi giật cả mình.”

Đinh Giai Giai vỗ ngực:

“Thư ký Trương đột nhiên đi vào dọa tôi sợ c.h.ế.t đi được. Cô cũng không biết lúc chúng tôi đi đưa tài liệu gặp thư ký Trương ngồi ở văn phòng nghiêm túc thế nào đâu.”

Ai ngờ rằng sẽ gặp một thư ký Trương hoàn toàn khác ở nhà Tiểu Hạ chứ, thân thiện gần gũi.

Tống Thời Hạ không giải thích nhiều:

“Mau ăn lúc còn nóng đi, thư ký Trương thân với mẹ chồng tôi, hai người chắc có việc riêng gì.”

Mọi người đều cầm bánh sữa táo lên, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, ăn vào miệng vừa thơm vừa ngọt, còn có vị sữa, ngon đến không nói nên lời, đôi mắt chớp chớp nhìn Tống Thời Hạ.

Cô bất đắc dĩ nói: “Thích thì cứ ăn thêm đi, đừng ngại.”
 
Back
Top Bottom