Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 560: Chương 560


“Về sau chị đừng đề cập đến người đó với em nữa, em không nhận người đó là mẹ.

Loại người có thể nhẫn tâm vứt bỏ con ruột của mình thì cũng có thể vứt bỏ lần thứ hai thôi, chẳng tốt đẹp gì.”

Hoắc Lễ còn nhỏ, nhưng cậu bé rất thông minh.

Từ khoảnh khắc mẹ ruột không hề do dự bước lên xe về thành phố, cậu và chị khóc hết nước mắt đuổi theo vẫn không chờ được một cái nhìn từ mẹ, cậu đã không còn mẹ ruột.

Hoắc Tuyền mạnh mẽ giảo biện:

“Làm gì nghiêm trọng như em nói đâu, chị cảm thấy chắc chắn mẹ đã hối hận rồi. Thôi bỏ đi, còn chưa làm xong bài tập hè nữa.”

Hôm trước mới nhắc đến mẹ ruột, hôm sau Hoắc Tuyền đã gặp lại người mẹ ăn mặc sành điệu của mình.

Mẹ cô bé xách theo một hộp bút màu nước, Hoắc Tuyền vừa thấy, mắt đã sáng rực lên.

Đây là loại bút màu nước nhập ngoại, có 12 màu, đẹp hơn bút chì màu nhiều.

Trong lớp cô bé có một bạn cũng có hộp bút màu nước thế này, nghe nói ba bạn đó ra nước ngoài công tác, mang về cho con gái.

Bạn đó ở trong lớp đặc biệt được các bạn học yêu thích và nịnh bợ.

“Mẹ!”

Lý Mộng Tuyền không ngờ con gái còn chịu nhận mình, cô ta bất giác lau nước mắt.

“Con gái, con có nhớ mẹ không?”

Hoắc Tuyền thấy mẹ ruột liền quên bẵng nỗi khổ từng bị vứt bỏ trước đây, chạy như bay tới, nhào vào lòng mẹ.

“Nhớ! Mẹ, con nhớ mẹ lắm, bao giờ mẹ mới về? Con không thích mẹ hiện giờ đâu.”

Lý Mộng Tuyền nghĩ tới còn có chuyện cần làm, vội lau nước mắt, gượng gạo cười cười:

“Sao thế? Mẹ mới không tốt với các con à?”

“Không phải, nhưng con thích mẹ hơn, mẹ thật là đẹp, mẹ kia vừa già vừa quê, cả ngày chỉ biết gắt gỏng với bọn con, lại còn cãi nhau với ba nữa, chúng con không thích mẹ đó.”

Lý Mộng Tuyền đắc ý trong lòng.

Trần Kiều làm bảo mẫu miễn phí thì cũng có được gì, con mình vẫn cứ thương nhớ mình, coi mình mới là mẹ chúng.

Trần Kiều ở nhà đó chỉ thay mình nuôi dạy con thôi, chẳng có địa vị gì hết.

“Lần này mẹ có việc muốn nhờ con, đợi khi nào con lớn hơn một chút mẹ sẽ mang con đi, được không?”

Lý Mộng Tuyền đã tính toán cả rồi, lần này nếu có thể ly hôn thì sẽ ra ngoài tự gây dựng sự nghiệp.

Nghe nói những cô gái đẹp ra ngoài có thể làm minh tinh, tuổi mình đã hơi lớn, không thích hợp, nhưng Hoắc Tuyền giống mình quá nửa, có thể thử xem.

DTV

Hoắc Tuyền rối rít gật đầu: “Được ạ, mẹ cần con giúp chuyện gì?”

Thế là hai mẹ con thân mật nắm tay nhau đi tới nhà Tống Thời Hạ.

“Đây là nhà dì Tống, con với em từng tới đây tìm mẹ kia.”

Lý Mộng Tuyền đứng trước cửa nhà Tống Thời Hạ.

Phùng Liên ở nhà bên nghe thấy có tiếng người bên ngoài bèn tò mò ló đầu ra nhìn, Hoắc Tuyền dẫn ai tới thế nhỉ?

Cổng chính nhà Tống Thời Hạ không đóng, cô đang ngồi trong phòng khách sửa soạn lại đồ để mai đi khai giảng.

“Chào đồng chí Tống.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy người vừa đến thì càng ngạc nhiên hơn.

“Hai người tìm ai?”

Lý Mộng Tuyền rưng rưng nước mắt, bước tới muốn tóm tay Tống Thời Hạ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 561: Chương 561


Tống Thời Hạ vội lùi lại: “Có chuyện gì cứ từ từ nói, đừng có động tay động chân.”

“Đồng chí Tống, xin đồng chí giúp tôi với.”

Lý Mộng Tuyền khóc lóc kể lể về chuyện mình thường xuyên bị chồng đánh đập, mỗi khi say rượu, chồng lại lôi mình ra hành hạ nhục mạ khổ sở thế nào.

Người đàn bà kia đã khóc sướt mướt ướt mặt, Tống Thời Hạ vẫn thờ ơ đứng đó.

“Rồi sao nữa?”

Lý Mộng Tuyền sửng sốt cả người, nước mắt treo trên mí như đọng lại.

“Tôi… tôi tới đây muốn xin nhờ giáo sư Quý giúp cho.”

Tống Thời Hạ thong dong nói:

“Tôi cũng rất thương cảm trước cảnh ngộ của cô, nhưng gặp phải tình cảnh này, cô tìm giáo sư Quý đâu có ích gì, cô hẳn nên nhờ Hội phụ nữ phường giúp cho mới phải.”

Bị bạo lực gia đình mà nhờ giáo sư Quý làm gì, một giảng viên đại học thì giúp thế nào đây?

Lý Mộng Tuyền không thể ngờ rằng một người thoạt trông có vẻ dễ tính như Tống Thời Hạ lại hoàn toàn không dễ d.a.o động như vậy.

Cô ta lắp bắp mãi không nói nên lời: “Tôi… tôi…”

“Nếu không còn việc gì thì lúc ra về xin hãy đóng cổng giùm tôi luôn nhé.”

Lý Mộng Tuyền cắn chặt răng đứng lên, khuỵu gối định quỳ, Tống Thời Hạ nhanh chân né đi.

“Cô có ý gì hả? Tôi đã bảo cô gặp chuyện khó khăn thì tới nhờ Hội phụ nữ giúp đỡ, cứ cố tình tới chỗ chúng tôi dùng đạo đức ép uổng người không liên quan thì có ích gì?”

Tống Thời Hạ không hiểu, bị bạo lực gia đình không đi tìm cách giải quyết vấn đề mà lại muốn móc nối quan hệ để điều động công tác, đầu óc có vấn đề rồi hay sao?

Lý Mộng Tuyền đã khóc đến lem luốc cả gương mặt được trang điểm tỉ mỉ:

DTV

“Tôi xin cô đó, đồng chí Tống, tôi thật sự cùng đường rồi, công việc hiện nay của tôi là do cha chồng tôi giới thiệu cho, nếu tôi ly hôn thì sẽ mất việc ngay.

Côi chỉ muốn nhờ gia đình giáo sư Quý nói giúp một câu, chỉ cần một câu thôi là tôi có thể đổi sang vị trí khác rồi.”

Tống Thời Hạ đã mất sạch kiên nhẫn với cô ta, cô nói thẳng:

“Thế thì cô càng nên tới tố cáo thẳng với lãnh đạo của cô mới đúng. Giáo sư Quý chỉ là một giáo sư đại học bình thường, làm sao chen vào việc của đơn vị cô được.”

“Nhưng cha của giáo sư Quý nhất định có thể giúp được, tôi chỉ nhờ ông ấy nói giùm một câu mà thôi, xin cô giúp đỡ đi mà, về sau cô bảo tôi làm chuyện gì tôi cũng sẽ không từ chối.”

Tống Thời Hạ không muốn dây dưa thêm với người này nữa, cô dứt khoát:

“Chính cô cũng biết giáo sư Quý không xen vào được mà còn tìm tới nhờ làm gì, cô tự đi nhờ người chân chính có quyền can thiệp ấy.”

Lý Mộng Tuyền không kêu khóc nữa mà chuyển sang lã chã rơi nước mắt, vẻ mặt đáng thương như thể Tống Thời Hạ đang chèn ép bắt nạt cô ta vậy.

Tống Thời Hạ còn chưa hiểu vì sao cô nàng lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cô lập tức hiểu ra.

Quay đầu lại, cô hỏi: “Sao anh lại xuống đây?”

Quý Duy Thanh nhíu mày: “Nghe thấy có tiếng ồn dưới nhà nên xuống xem thế nào, đây là ai thế?”

Tống Thời Hạ cười nửa miệng: “Lý Mộng Tuyền, vợ trước của Hoắc Khải.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 562: Chương 562


Giáo sư Quý nhà cô đã gặp Lý Mộng Tuyền một lần, không biết là cố ý làm bộ không quen hay là thật sự đã quên mất người này rồi nữa.

Quý Duy Thanh tỏ vẻ khó hiểu: “Em có quen?”

Lý Mộng Tuyền còn chưa kịp trả lời, Tống Thời Hạ đã nhanh nhẹn đáp ngay:

“Không quen, bỗng dưng thấy đi vào nhà mình, chưa nói gì đã khóc lóc, ai không biết còn tưởng em bắt nạt người ta.”

Hoắc Tuyền hung tợn quát Tống Thời Hạ: “Rõ ràng cô bắt nạt mẹ tôi, mẹ tôi sắp phải quỳ xin cô rồi kìa.”

Lý Mộng Tuyền vui như mở cờ trong bụng, con gái thật biết điều, phối hợp hoàn hảo với mình.

Tống Thời Hạ nhún vai nói với Quý Duy Thanh:

“Đấy anh xem, người chưa từng quen biết gì đột nhiên chạy tới nhà chúng ta là để quỳ lạy em đó, em lợi hại không.”

Quý Duy Thanh nghiêm mặt nói:

“Người không quen biết sao lại vào được đây, bốt cảnh vệ ngoài kia không có ai trực ban à?”

Tống Thời Hạ cố nín cười.

Giáo sư Quý thật đúng là không bao giờ nể tình với những người không liên quan, muốn chơi khổ nhục kế trước mắt anh ư, công cốc thôi.

Lý Mộng Tuyền thấy tình thế phát triển không theo dự tính, mới vội than khóc kể lể về cảnh ngộ bi thảm của mình.

Giáo sư Quý nghe xong vẫn không hề xúc động mảy may.

“Cô đến nhầm chỗ rồi, chuyện như thế, cô nên báo công an mới đúng.”

Lý Mộng Tuyền ngây dại, không cách nào tiếp thu kết quả phũ phàng như thế.

Rõ ràng Hoắc Khải đã nói giáo sư Quý bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong rất tình cảm cơ mà, chính vì thế nên cô ta mới nảy ra ý muốn lợi dụng lòng tốt của anh.

Nhưng vì sao đã diễn thảm như vậy mà đối phương lại không hề d.a.o động?

“Giáo sư Quý, cha anh và lãnh đạo của tôi là chỗ quen biết, chỉ cần ông ấy nói giúp tôi một câu là đã có thể giải quyết khó khăn này cho tôi, tôi có thể thoát khỏi bể khổ.

Nhưng vì sao một câu thôi anh cũng không chịu giúp, cứ nhất quyết muốn trơ mắt thấy c.h.ế.t mà không cứu, nhìn tôi bị đẩy vào đường cùng như thế này?”

Tống Thời Hạ ngắt lời cô ta:

“Đây không phải thấy c.h.ế.t mà không cứu, nếu tình hình nghiêm trọng đến nông nỗi liên quan tới mạng người, cảnh sát nhất định sẽ đưa thủ phạm ra trước công lý.”

Lý Mộng Tuyền thấy không thể thuyết phục được đôi vợ chồng này, lòng sinh oán trách, rấm rứt khóc rên.

Khiến con gái cô ta nổi nóng, chỉ vào Tống Thời Hạ mắng to:

“Người đàn bà xấu xa này, các người đều bắt nạt mẹ tôi, các người sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn đâu.”

Thím Phùng đang kéo Trần Kiều đi vào, nghe thấy thế liền nổi nóng.

“Con bé này sao mà độc miệng đến thế? Chẳng lẽ thầy cô ở trường chỉ dạy cháu mắng chửi người lớn à?”

Hoắc Tuyền trông thấy thím Phùng và mẹ kế đi vào, sợ hãi núp sau lưng mẹ ruột.

Trần Kiều tức giận hổn hển mấy hơi vẫn chưa thể nói được một lời, thím Phùng vội vuốt n.g.ự.c giúp cô ta bình tĩnh lại.

“Cháu nhìn đi, thấy mẹ ruột tới nên mới thế đó, đúng là thứ vô ơn bạc nghĩa.”

Lý Mộng Tuyền lạnh lùng nói: “Đây là con gái ruột của tôi, làm ơn nói năng tích đức chút đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 563: Chương 563


Thím Phùng lạnh giọng cười nhạo:

“Ai không biết thầy Hoắc trong trường này bị vợ trước chê không có bản lĩnh nên bị bỏ.

Nếu không phải Trần Kiều chịu lấy, con gái với con trai nhỏ của cô giờ vẫn còn đang bị người trong thôn chửi là thứ con hoang không có mẹ đấy.

Trần Kiều đối xử với con cô không tệ, nhưng cuối cùng xem ra vẫn nuôi không rồi, thứ vô ơn trơ tráo như thế, sao lại không thể mắng?”

“Hoắc Tuyền chỉ thân cận quý mến mẹ ruột nó, thế thì có gì sai? Không vi phạm luân thường đạo lý gì, sao lại thành vô ơn với mẹ kế?

DTV

Nếu không phải vì những người như các người ngày ngày lải nhải những thứ đâu đâu bên tai lũ trẻ thì sao chúng nó vừa thấy tôi lại khóc?”

Trần Kiều rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, quay sang tỏ ý xin lỗi Tống Thời Hạ rồi mới nhìn về phía Hoắc Tuyền:

“Hoắc Tuyền, cháu nói với mẹ ruột cháu về dì như thế ư?”

Trần Kiều đã nguội lòng.

Mặc dù trong thâm tâm biết rõ Hoắc Tuyền và mình chẳng hề thân cận nhưng chí ít hai năm qua mình cũng đã chu đáo chăm sóc con bé, vất vả không phải giả, chưa từng làm nó chịu lạnh chịu đói.

Ấy vậy mà vừa thấy mẹ ruột, nó liền trở mặt nói xấu không hề do dự.

Hoắc Tuyền không dám hé răng, Lý Mộng Tuyền lại cố tình kéo cô bé ra.

“Hoắc Tuyền, con nói mẹ nghe, cô ta đối xử không tốt với con thế nào, cứ yên tâm, mẹ ly hôn rồi nhất định sẽ đưa con đi với mẹ.”

Lý Mộng Tuyền vừa nói đến đó, Tống Thời Hạ và thím Phùng đều nhìn về phía Trần Kiều.

Trần Kiều chỉ nhìn chằm chằm vào Hoắc Tuyền, mắt không hề chớp lấy một lần:

“Tốt thôi, tranh thủ lúc này đang có cả mẹ cháu ở đây, cháu nói rõ ra xem dì đối xử không tốt với cháu chỗ nào.”

Nhận được sự cổ động của mẹ ruột, Hoắc Tuyền lấy hết can đảm lên tiếng:

“Cô cũng đâu có thực lòng coi chúng cháu như con đẻ, đợi đến khi chúng cháu tốt nghiệp tiểu học, cô sẽ sinh em bé khác, đến khi đó, trong nhà này làm gì còn có chỗ cho chị em cháu.

Cô lúc nào cũng rất hung dữ, cứ thích phê bình chúng cháu, rõ ràng cháu với em cháu không cố tình về muộn, thế mà cô vẫn mắng.

Hơi chút lại cãi nhau với ba cháu, làm cháu với em cháu sợ muốn chết, không dám ngủ.”

Hoắc Tuyền tuôn ra một tràng lên án mẹ kế xấu xa, mỗi lời nói chẳng khác nào lưỡi d.a.o sắc xẻo vào tim Trần Kiều.

Cho đến khi Hoắc Tuyền nói xong, cô ta đã rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào nói:

“Chuyện sinh em bé, nếu ba cháu không đồng ý thì dì buộc ba cháu sinh được chắc? Sao cháu không trách ba cháu muốn có thêm em bé mà lại đổ hết lỗi lên đầu dì?

Trước kia cháu với Hoắc Lễ bị người ta bắt nạt, không nói với người trong nhà còn lấy trộm tiền của ba cháu.

Cho nên ngày đó các cháu về muộn, dì mới cuống cuồng đi tìm, chỉ sợ các cháu bị người ta trả thù, như thế cũng là dữ với cháu sao?

Ba cháu và dì cũng chỉ cãi nhau to đúng một lần, chỉ có một lần đó thôi. Dì không cho cháu ăn thịt?

Dì vừa lĩnh lương liền đến nhà ăn mua thịt thăn chua ngọt cho chị em cháu, cháu quên rồi à.

Hoắc Tuyền, như cháu quả thật có chăm đến đâu cũng sẽ chẳng nhớ ơn, nói vô ơn có gì không đúng.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 564: Chương 564


Trần Kiều biết Hoắc Tuyền ghét bỏ mình, nhưng vẫn không ngờ trong lòng đứa trẻ này lại đánh giá thấp mình đến thế.

Mình làm chuyện gì thì nó cũng bắt bẻ và nghĩ theo hướng xấu xa nhất có thể.

Lý Mộng Tuyền xấu hổ đến không biết phải làm sao.

Tính tình Hoắc Tuyền rất giống cô ta, thực ra cô ta cũng biết những việc làm đó của Trần Kiều không có gì là không tốt với con trẻ cả, nhưng Hoắc Tuyền vẫn một lòng nhớ thương người mẹ ruột này.

Cô ta bèn tỏ ra hết sức áy náy, nói:

“Trần Kiều, Hoắc Tuyền còn chưa lớn, thiếu hiểu biết, cô đừng so đo với con bé.

Tôi sẽ bàn với Hoắc Khải để Hoắc Tuyền về sống với tôi, Hoắc Lễ ngoan ngoãn nghe lời hơn, tôi tin rằng cô có thể chăm sóc thằng bé.”

Trần Kiều gắng gượng cắn răng không để nước mắt trào ra, lạnh nhạt nói:

“Không cần, nếu thích thì cô cứ việc dẫn cả đi, dù sao thì cả hai đứa đều là con đẻ cô mà.”

Lý Mộng Tuyền thực lòng không thích Hoắc Lễ, thằng bé đó từ nhỏ đã lầm lì ít nói, không hề gần gũi với cô ta.

Nó luôn chằm chằm nhìn người khác bằng đôi mắt đen sâu thẳm, trông rất khiếp người.

Tính cách nó lại không được lòng người khác như Hoắc Tuyền, có lẽ sau này lớn lên cũng khô khan nhạt nhẽo như cha nó thôi.

Hoắc Tuyền rất muốn dẫn em trai đi cùng, nhưng mẹ lại nói chỉ cần mình cô bé.

“Mẹ ơi, con muốn cả em đi cùng có được không?”

Lý Mộng Tuyền khom lưng cúi xuống, mỉm cười nói: “Nhưng bà nội con sẽ không đồng ý để em con đi cùng mẹ, bà nội chỉ thích con trai thôi.”

Hoắc Tuyền nhớ đến bà nội, lòng càng thêm kiên định muốn đi với mẹ.

Lần vừa rồi về ăn tết, bà nội chỉ mừng tuổi cô bé có một xu thôi, thật keo kiệt.

Hoắc Tuyền quyết định phải đi với mẹ, đến khi nào đủ lớn, cô bé sẽ về đón em đi cùng.

Trần Kiều lạnh nhạt nhìn hai mẹ con bày tỏ tình cảm thắm thiết với nhau.

“Lý Mộng Tuyền, giờ nên vào chuyện chính được rồi nhỉ. Cô xúi Hoắc Khải yêu cầu tôi dẫn đường tới liên hệ với giáo sư Quý.

Bị tôi từ chối cô lại nhờ Hoắc Tuyền đưa vào đây, cô không biết chốt cảnh vệ nơi này phải kiểm chứng thân phận người ra vào à?”

Lời Trần Kiều nói khiến Lý Mộng Tuyền hốt hoảng.

“Cô có ý gì?”

“Không có ý gì, chỉ là muốn gọi điện đến nhà cô tra xét đối chiếu lại thân phận của cô một chút thôi, nếu cô chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm thì cũng không cần sợ.”

Lý Mộng Tuyền chợt thấy trời đất quay cuồng.

Tống Thời Hạ đã sắp cười thành tiếng, Trần Kiều rất giỏi đánh rắn giập đầu đấy.

Lý Mộng Tuyền vội vàng quay sang nhìn Tống Thời Hạ cầu xin.

“Đồng chí Tống, xin cô giấu nguyên nhân giúp tôi có được không?”

Tống Thời Hạ mỉm cười thật thiện lương ngây thơ: “Cô cảm thấy tôi sẽ rộng lượng tha thứ cho người muốn hãm hại tôi sao?”

Lý Mộng Tuyền giả ngu:

“Tôi không hề có ý hãm hại cô, tôi chỉ tới xin giúp đỡ mà thôi, không thể nào hại cô được.”

Thím Phùng nói mát:

DTV

“Con gái cô vừa mới chửi người ta, chuyện này chắc cô không phủ nhận chứ?

Hoắc Tuyền đã nói nó gần gũi với cô nhất, chưa biết chừng những lời mắng chửi đó đều do cô dạy, chứ Trần Kiều trước nay đâu có mắng trẻ con.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 565: Chương 565


Lý Mộng Tuyền đã lâm vào thế tiến không được mà lùi cũng không xong.

Biết thế này chẳng thà nhờ vợ mới của em họ giúp đỡ, tuy có hơi phiền toái nhưng chí ít cũng không rơi vào ngõ cụt như lúc này.

Cô ta đành nhẫn nhục khom lưng tỏ vẻ áy náy:

“Xin lỗi cô, đồng chí Tống, hôm nay đã gây nhiều phiền toái cho cô rồi, để hôm khác tôi xin được tới nhà tạ lỗi sau.”

“Thôi khỏi, đừng tới nữa, tôi không muốn có bất cứ dính dáng gì với cô, chúng ta về sau cứ coi như người lạ đi. Với cả, vừa rồi là con cô chửi tôi, người nên xin lỗi là con bé mới đúng.”

Nếu Hoắc Tuyền đã không nhận Trần Kiều thì cô cũng không cần nể nang gì nữa.

Hoắc Tuyền từ nhỏ đã học được không ít lời th* t*c từ bà nội và những người trong thôn.

Bà nội thường hay chống nạnh đứng ngoài cửa chửi mắng người ta, cô bé đã học được cả, ngày thường ở trường cũng thường chửi rủa bạn bè như thế.

Chẳng qua về nhà hay trước mặt người lớn cũng đã biết giả làm bé ngoan nên không ai biết mà thôi.

Hôm nay thấy mẹ ruột ‘bị chèn ép’, cô bé rốt cuộc không nhịn nổi, mới tức tối chửi mắng theo thói quen.

Giờ này lại bị bắt xin lỗi, Hoắc Tuyền cảm thấy khó chịu hơn cả bị đánh đòn.

Hoắc Tuyền không muốn xin lỗi, lại nhớ tới trước đây, những lần như thế này, mẹ kế nhất định sẽ khom lưng thay mình xin lỗi người ta.

Lần nọ cũng thế, cô bé làm vỡ cốc nước của bạn, mẹ kế đã đến tận nơi xin lỗi bên kia, còn mua đền chiếc cốc mới.

Hoắc Tuyền nhớ rõ ràng khi ấy người bạn kia khoe khoang chiếc cốc, cô bé bực mình mới cố ý hất vỡ cho bõ ghét.

Nhưng Trần Kiều lại không truy hỏi, chỉ dọn dẹp hậu quả do cô bé gây ra.

Lý Mộng Tuyền véo tay con gái: “Hoắc Tuyền, mau lên, xin lỗi dì Tống đi.”

Hoắc Tuyền đau ứa nước mắt:

“Dì Tống, cháu xin lỗi.”

Cô bé lí nhí nói, nhưng giọng hoàn toàn không có lấy một chút thành tâm, ngược lại còn có vẻ không cam lòng.

“Cháu khóc to quá, tôi không nghe thấy gì.”

Hoắc Tuyền khóc sướt mướt nói lời xin lỗi lần nữa, sau đó, hai mẹ con nhìn bốn người đang ngồi trên sô pha.

Một lát sau, Tống Thời Hạ mới ra vẻ kinh ngạc ngẩng lên.

“Chà, bình trà xanh này ngon thật, nước trà xanh biếc thật đẹp, ủa, hai người xin lỗi xong rồi sao còn chưa đi?”

Đời trước Trần Kiều sinh sống trong thôn, nhưng cũng có điện thoại thông minh, cũng thích lướt video ngắn, cho nên luôn cảm thấy lời Tống Thời Hạ nói có ẩn ý gì đó.

Lý Mộng Tuyền lại không rõ ý Tống Thời Hạ là gì, chỉ cảm thấy người này cố tình ra vẻ tự cao tự đại.

Nhưng cô ta không dám tiếp tục làm mất lòng Tống Thời Hạ, bởi nếu bên chốt cảnh vệ gọi điện về cho chồng cô ta thì xong đời rồi.

Về nhà chắc chắn sẽ không tránh được một trận đòn tàn nhẫn.

Ấn tượng của người ngoài về chồng cô ta luôn là một người đàn ông hoàn hảo.

Lý Mộng Tuyền lại là người hiếu thắng, không muốn để người khác biết mình sống khổ thế nào.

Cô ta biết trong ngõ có nhiều người rất ghen ghét với mình vì mình được cha chồng tìm cho một công việc nhàn hạ, chỉ cần ngồi văn phòng viết lách.

Cho nên, Lý Mộng Tuyền không muốn để những người đó biết được bất hạnh của mình, sợ bị cười chê.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 566: Chương 566


Chỉ cần không bị đánh chết, cô ta sẽ cắn răng chịu đựng đến cùng.

Lần đó để Hoắc Khải biết cũng là vì muốn khơi gợi ý muốn bảo hộ của anh ta, hòng tìm cớ tiếp xúc với giáo sư Quý.

Lý Mộng Tuyền biết Hoắc Khải là người thành thật, dễ mắc lừa, không khó để dẫn anh ta vào tròng.

Ai ngờ, đến được chỗ này rồi nhưng lại vấp ngay phải bức tường cứng rắn nhất, Tống Thời Hạ không chịu rủ lòng thương.

Có người bề ngoài trông hiền lành thiện lương là thế, nhưng bụng dạ hẹp hòi đến độ một câu đơn giản thôi cũng không muốn giúp.

Lý Mộng Tuyền hết cách, đành dắt con gái rời khỏi đó.

Vừa rồi Trần Kiều cũng chỉ hù dọa Lý Mộng Tuyền mà thôi.

Bên chốt cảnh vệ có tra thì cũng không đến mức nghiêm khắc như thế, nhiều lắm cũng chỉ tra đến đơn vị của Lý Mộng Tuyền xem có đúng là có người này không, nếu đã xác nhận thì sẽ không tiếp tục tra xét nữa.

Nhưng hiển nhiên Lý Mộng Tuyền không biết nên mới bị dọa một trận xanh mặt.

Tống Thời Hạ đẩy giáo sư Quý nhà mình lên phòng.

“Giờ là lúc đám phụ nữ chúng em nói chuyện riêng, anh đi làm việc của anh đi.”

Quý Duy Thanh cười cười lắc đầu: “Thôi được, vậy anh không quấy rầy mọi người nữa.”

Tống Thời Hạ đổ một đĩa hạt dưa và lạc rang ra, thím Phùng vui vẻ nói: “Cháu chuẩn bị đầy đủ quá nhỉ.”

Đây cũng là vì cô quan tâm đến tâm tình của Trần Kiều lúc này.

Nếu hiện giờ mà an ủi Trần Kiều, chưa biết chừng tâm trạng của đối phương sẽ càng tệ hơn.

Chi bằng mọi người vừa cắn hạt dưa vừa trò chuyện, như thế sẽ có cảm giác nhẹ nhàng như đang nói chuyện phiếm, cũng khiến người ta dễ mở lời hơn.

“Mai cháu phải đi khai giảng rồi, hai người sang tuần cũng phải đi đăng kí bên lớp học bổ túc, về sau chúng ta không có nhiều cơ hội gặp mặt nữa.”

Thím Phùng bốc một nắm hạt dưa:

“Cháu định trọ ở trường à? Bổ túc văn hóa chỉ chủ nhật mới học thôi.”

Tống Thời Hạ chống trán thở dài:

“Ôi xem cháu này, mấy hôm nay anh cháu làm thủ tục chuyển trường cho em trai cháu, cháu giúp liên lạc với giáo viên, bận lu bù, cứ nhớ nhầm chuyện nọ sang chuyện kia mãi.”

Thím Phùng cũng bảo:

“Cháu xem cháu kìa, không đi làm mà còn bận hơn cả bọn thím phải đi làm cả ngày, đúng là không được ngơi nghỉ chút nào.

May mà em chồng cháu đỗ đại học rồi, không ở nhà nữa, mẹ chồng cháu có rảnh hẳn sẽ trông lũ trẻ cho cháu, từ giờ vào đại học là nhàn rồi.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Ba mẹ chồng cháu có tuổi rồi, không thể cứ nhờ ông bà trông mãi được. Đầu năm học cháu sẽ cho hai đứa đi học luôn.

Về sau mỗi ngày tan học cùng cháu, không chênh nhau nhiều thời gian, có khi cháu tự đón cũng được.”

Trần Kiều cầm chén trà, nhìn nước trà xanh mát, thứ này uống lạnh, thanh nhiệt mát gan, nhưng cũng lạnh lẽo như lòng cô ta lúc này.

DTV

Trước kia cô ta cũng từng rối rắm trong lòng, rằng nếu mình đi làm thì đám trẻ trong nhà phải làm sao?

Nhưng hiện giờ đã chẳng cần phải băn khoăn nữa, bỏ bao công sức nuôi ra thứ vô ơn, thế thì còn cần gì phải tiếp tục lo lắng cho chúng?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 567: Chương 567


Thím Phùng chuyên môn chọn ngay cái dở mà nói:

“Giờ cháu cũng không cần lo mình theo lớp bổ túc thì ai chăm đám nhỏ trong nhà nữa rồi, thứ vô ơn đi cùng mẹ nó rồi, cháu cũng bớt nặng nợ.”

Trần Kiều cười khổ:

“Nhưng mẹ chồng cháu sao chịu cho chúng đi theo mẹ chúng? Chắc chắn bà ta còn sẽ nhì nhằng đòi Lý Mộng Tuyền trả phí nuôi dưỡng mấy năm qua.”

Thím Phùng giật mình:

“Cái gì? Lý Mộng Tuyền bỏ chồng bỏ con mà không chịu giao phí nuôi dưỡng con chung?”

Trần Kiều bất đắc dĩ đáp:

“Nào có đưa được đồng nào ạ, toàn bộ đều do Hoắc Khải móc tiền lương ra nuôi. Lý Mộng Tuyền hồi ấy bỏ rơi con là đã không nghĩ tới chuyện trở về.

Làm gì có chuyện cô ta giao phí nuôi dưỡng. Chẳng qua Hoắc Khải còn niệm tình vợ chồng cũ, cho nên không đến đòi tiền vợ trước.”

Thím Phùng chẳng biết phải nói gì nữa.

Chẳng trách tiền lương của Hoắc Khải cũng khá, theo lí mà nói chi tiêu cho một gia đình là đủ rồi.

Trần Kiều cũng trông không giống loại người ăn xài phung phí, nhưng Trần Kiều lại vẫn cứ túng quẫn đến độ chẳng mua nổi một bộ đồ mới.

Thím thở dài một tiếng:

“Cháu nói xem, Hoắc Khải làm thế là vì cái gì? Vợ trước đã đá nó để về thành phố rôi, nó còn cứ nhớ mong người ta mãi.”

Tống Thời Hạ vừa cắn hạt dưa vừa đưa ra lời bình:

“Cháu đoán là do không cam lòng thôi, hoặc trong lòng luôn tự ti, luôn muốn mình sẽ có ngày khiến vợ cũ sáng mắt ra, khiến người từng vứt bỏ mình phải hối hận, biết được quyết định năm xưa là sai lầm cỡ nào.”

Nếu nói Hoắc Khải còn vấn vương tình cũ với Lý Mộng Tuyền thì cũng không giống lắm.

Lòng tự trọng của đàn ông từng bị Lý Mộng Tuyền giẫm nát cho nên mới càng muốn thể hiện ưu điểm của mình trước mặt cô ta, khiến cho Lý Mộng Tuyền phải hối hận vì đã bỏ chồng bỏ con.

Chỉ tiếc, mặc dù Lý Mộng Tuyền tái hôn trúng kẻ thích bạo lực gia đình, khiến cô ta khốn khổ không ít, nhưng lại chưa bao giờ tỏ ý hối hận.

Trần Kiều hoàn toàn chẳng để ý đến điều này.

“Kệ anh ta muốn nghĩ sao thì nghĩ, chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Giờ anh ta có muốn tái hôn với vợ cũ cũng được.

Anh ta muốn giúp Lý Mộng Tuyền, tôi mặc kệ, nhưng không được phép làm liên lụy đến tôi. Chuyện hôm nay là do tôi làm cô gặp phiền toái rồi, tôi xin lỗi nhé.”

Tống Thời Hạ xua tay:

“Có phải cô chủ động dẫn người kia tới đây đâu, cô con riêng kia tôi vừa nhìn đã biết không gần gũi với cô rồi.

Cô không cần tự trách, coi như hôm nay qua đây xem một vở kịch vui là được.”

Thím Phùng kinh ngạc nhìn Trần Kiều:

“Cháu không muốn tiếp tục với nó nữa? Nhưng cháu ly hôn rồi thì hộ khẩu của cháu phải xử lí sao đây?

Cha mẹ với chị dâu ở quê nghe nói đều không phải hạng người hiền lành gì.”

Hôm Tống Thời Hạ về, gặp thím Phùng nên đã kể lại chuyện mẹ Trần Kiều làm bộ bị bệnh, tới tìm cô nhờ chuyển lời cho Trần Kiều về thăm nhà.

DTV

Cô sợ mình bận quá mà quên mất nên nhờ người báo cho Trần Kiều để chuẩn bị tinh thần trước.

Thím Phùng hẳn cũng biết tình cảnh của Trần Kiều hồi còn ở nhà cha mẹ.

Biết cô ta mà lý hôn thì chỉ có một khả năng là phải chuyển về đó, như vậy chẳng khác nào lại rơi vào ổ sói, ngày tháng sau này sẽ không được yên ổn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 568: Chương 568


Trần Kiều buồn bã cười nhẹ:

“Sao lại phải ly hôn ạ? Té ngã hai lần như thế, cháu cũng đã hiểu được một đạo lý, phụ nữ chúng ta tự thân phải mạnh mẽ đã. Hoắc Khải cũng có một ưu điểm, đó là sẽ không quan tâm cháu đang làm gì.”

Tống Thời Hạ nghe ra được ẩn ý bên trong lời của Trần Kiều.

Đời trước Trần Kiều bị ép gả cho một người chồng không ra gì, con trai cũng bị nuông chiều thành thứ bạc bẽo vô ơn.

Đời này cố gắng đổi đối tượng, gả cho một người bình thường, chỉ tiếc tính tình người này không được quyết đoán, lại không biết phân biệt nặng nhẹ, còn tặng kèm hai đứa con lòng dạ bạc bẽo.

“Cháu đã nghĩ kĩ rồi, lần trước chúng ta đi dạo phố đã thấy có người bày quán bán ở vỉa hè thím nhớ không?

DTV

Cháu đang chuẩn bị đi bày quán như thế, chủ nhật chúng ta học xong bên lớp bổ túc, cháu sẽ đi bán hàng rồi mới về nhà.”

Thím Phùng lo lắng: “Bày quán vỉa hè? Như thế liệu có an toàn không?”

“Không sao đâu ạ, cháu cũng có quen người có nguồn cung, bán mấy bộ quần áo thôi, chắc cũng không đến mức gặp phải kẻ cướp bóc cả mấy bộ đồ rẻ tiền đâu.”

Trần Kiều rốt cuộc cũng có giác ngộ của một người có cơ hội sống lại, không còn dựa dẫm vào đàn ông mà tự mình đứng lên gánh vác đời mình, Tống Thời Hạ thấy thế thì rất vui mừng.

“Nghe hay đấy, nếu tối về muộn quá thì có thể ở lại chỗ xưởng rượu của tôi, chỗ đó còn phòng nghỉ, ở đó cô có thể gặp một nữ sinh khác, đó là bạn học hồi cấp ba của tôi.”

Trần Kiều nghiêm túc bày tỏ lòng biết ơn:

“Cảm ơn cô, tôi còn đang tính xem có nên thuê nhà ở ngoài hay không, nếu được như thế, tôi sẽ gửi cô tiền thuê phòng.”

Tống Thời Hạ xua tay, bảo:

“Không cần đâu, ký túc cho nhân viên bên đó tôi cũng chỉ thỉnh thoảng qua xem sổ sách thì vào ngồi một lát thôi, cô vào ở chỉ cần dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ thì muốn ở đến bao giờ cũng được.”

Nếu không ai ở có khi còn để đóng bụi giăng mạng nhện khắp nơi, chi bằng cho người ta ở tạm.

Thím Phùng vui vẻ cười nói:

“Không cần khách sáo với đồng chí Tiểu Tống đâu, cô ấy nghĩ sao nói vậy, không phải chỉ là lời nói đầu môi.

Nếu cháu cảm thấy ở không thì ngại, vậy thì thỉnh thoảng có rảnh hãy giúp cô ấy quét dọn sân vườn, có khi cô ấy còn biết ơn cháu đấy.”

Tống Thời Hạ cười cười:

“Bên đó có người quét tước, không phải lo đâu ạ. Đấy cũng chỉ là một gian nhà để không.

Tôi đang lo cô bé kia ở một mình sẽ sợ hãi, có thêm người, có khi an toàn hơn, hai người cũng có thể nấu cơm chung cho tiết kiệm.”

Sau khi khai giảng, Lưu Chiêu Đệ chắc cũng chỉ qua đó làm thêm vào cuối tuần được thôi, như vậy là cùng thời gian với Trần Kiều rồi.

Đã nói đến nước này, Trần Kiều cũng không khách sáo nữa, chỉ lặng lẽ ghi tạc ân tình ấy vào đáy lòng.

Thím Phùng đột nhiên vỗ tay:

“Thế con trai Hoắc Khải thì phải làm sao đây? Lý Mộng Tuyền chỉ muốn mang con gái đi, không thể tưởng được thời buổi này còn có người thích con gái hơn con trai cơ đấy.”

Thời này ai mà không thích có con trai, sinh con gái còn chê con gái chiếm mất một suất sinh đẻ cơ.

Gặp đôi cha mẹ nào nhẫn tâm, có khi còn vứt bỏ con gái mới sinh luôn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 569: Chương 569


Trần Kiều thờ ơ bảo: “Cháu cũng chỉ không về nhà vào chủ nhật thôi, Hoắc Khải sẽ trông nó.”

Mặc dù hôm nay Hoắc Lễ không đến đây nhưng trong lòng Trần Kiều, cả hai đứa nhỏ nhà họ Hoắc đều là dạng không biết nhớ ơn, không biết cảm kích.

Chỉ khác ở chỗ Hoắc Lễ đối xử với bất kì ai đều lạnh nhạt dửng dưng như vậy, không chỉ riêng với mẹ kế.

Thím Phùng bảo:

“Cũng may cháu với Hoắc Khải chưa có con chung, không thì giờ làm sao mà được tư do như vậy.”

“Vâng, thực ra cháu không muốn sinh con, phụ nữ sinh con đều quá nguy hiểm, chẳng khác nào đặt một chân vào quan tài, cháu sợ c.h.ế.t lắm.”

Sau khi lấy Hoắc Khải, Trần Kiều đã nói rõ mình không muốn sinh con, hoàn toàn có thể coi hai đứa con riêng của anh ta như con đẻ.

Không phải cô ta vô tư hay thương lũ nhỏ, chỉ đơn giản là cô ta sợ mình lại sinh ra thằng con kiếp trước, vậy nên mới quyết định không sinh nữa cho chắc.

Vốn tưởng sống với nhau lâu ngày, mình chu đáo nuôi dạy có thể sẽ ủ ấm trái tim lũ nhỏ.

Ai dè, mẹ kế quả thực quá khó làm, nhất là làm mẹ kế cho những đứa trẻ đã có kí ức, có ý tưởng riêng.

Trong lòng chúng chỉ có một người mẹ là người sinh ra chúng mà thôi.

Hoắc Lễ vô tội, nhưng hôm nay cô ta đã bị Hoắc Tuyền tổn thương tới tận tâm khảm.

Thím Phùng còn cho rằng Trần Kiều chỉ nói quá lên thế thôi, bèn quay sang chòng ghẹo Tống Thời Hạ.

“Còn cháu chừng nào mới sinh? Giờ cũng lên đại học rồi, hẳn sinh được rồi nhỉ.”

Tống Thời Hạ vừa mới nhấp một ngụm trà, suýt thì sặc cả lên mũi khi nghe thím Phùng nói thế.

“Tạm thời cháu chưa nghĩ đến chuyện này, cháu không có ý định vác bụng bự lên giảng đường đâu.”

Thím Phùng trố mắt nhìn cô:

“Hai đứa này làm sao mà cứ tránh việc sinh con như tị rắn rết thế, thực ra cũng có đau lắm đâu, cố chịu đựng chút là qua thôi mà.”

Trần Kiều lộ vẻ khát khao: “Nếu nhà cháu mà có hai bé ngoan như thế, cháu càng không muốn sinh thêm.”

Tống Thời Hạ gật đầu tán đồng:

“Đúng vậy, hai nhóc nhà cháu ngoan lắm, trong nhà đã có sẵn hai bé ngoan như vậy rồi còn sinh thêm làm gì?”

Thím Phùng hạ giọng:

“Thật sự không muốn sinh à? Nói cho cùng thì đó cũng đâu phải con đẻ của cháu, nhỡ lớn lên nó biết cháu là mẹ kế thì phải làm sao?”

DTV

Nếu là trước kia, thím Phùng nhất định sẽ không nói những lời này.

Nhưng hiện giờ, mối quan hệ của ba người đã hết sức thân mật, đặc biệt là khi chứng kiến mâu thuẫn giữa Trần Kiều với con riêng của chồng, thím bắt đầu lo lắng thay cho Tống Thời Hạ.

“Hai đứa nhà cháu sẽ không trở nên như thế đâu, nếu đối với chúng, mối quan hệ huyết thống quan trọng hơn ơn chăm nuôi dạy bảo, vậy cứ coi như cháu mù rồi đi.”

Tống Thời Hạ cảm thấy hai đứa nhỏ này cũng biết cô là mẹ kế.

Trẻ con thực ra cũng không dễ lừa, ngay từ ngày đầu gặp mặt, Quý Nguyên do dự một lúc mới gọi mẹ.

Còn Quý Dương, phải sau nhiều ngày tiếp xúc mới chịu gọi cô là mẹ, điều đó chứng tỏ chúng cũng biết sự thật.

Cả hai đứa đều chưa từng gặp mẹ ruột, nhưng gặp được ‘người mẹ’ xa lạ lại đối xử tốt với mình nên mới chịu mở lòng tiếp nhận.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 570: Chương 570


“Vậy có khác gì một canh bạc liều. Cháu sinh một đứa thôi cũng được mà, tình huống nhà cháu đặc thù, có sinh thêm một đứa cũng không phạm luật.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười: “Muốn sinh thêm thì cũng phải đợi cháu tốt nghiệp đại học mới tính tiếp được ạ.”

Đến lúc đó lại bị giục sinh con thì kiếm cớ mới sau.

Thấy khuyên không được, thím Phùng thở dài, lại nhìn sang Trần Kiều ngồi bên, mặt đầy u sầu, lòng bà càng nặng nề.

Khi khách ra về, Tống Thời Hạ sắp xếp lại mớ châu báu của mình rồi đẩy cửa phòng sách bước vào.

“Lần này ở nhà đào ra được một mớ đồ, anh ra xem có cái gì đáng giá không.”

“Đồ gì? Lại là nhân sâm à?”

Tống Thời Hạ đặt chiếc hộp châu báu lên bàn uống trà, vẫy tay gọi anh tới: “Anh qua đây xem thì biết.”

Quý Duy Thanh mỉm cười ôn hòa, đặt bút máy xuống rồi đứng lên, bước lại đó, vừa nhìn thấy những thứ trong hộp, anh gần như nín thở.

Anh nghi hoặc nghiêng đầu nhìn Tống Thời Hạ: “Đây?”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười:

“Đúng vậy, ba em nói vận may của bọn em quá lớn, chiếc hộp này có thể là đồ mà bọn cướp ngày xưa chôn giấu.

DTV

Nghe nói đời cụ nội em, ở thị trấn có một phú thương, có ngày nhà gặp hỏa hoạn, cả nhà không một ai may mắn sống sót.

Chiếc hộp châu báu này có lẽ chính là của cải bọn cướp lấy được từ nhà đó, tính chôn tạm ở thôn em chờ chuyện lắng xuống rồi mang ra chia chác.”

Nhà cô đã ngồi lại kiểm tra từng món đồ, tất cả đều là trang sức châu báu, không xác định được triều đại.

Xét về thẩm mỹ thì giống như là đồ thời Vãn Thanh Càn Long, lấy ra bán sẽ không gây ra dị nghị hoài nghi gì.

Quý Duy Thanh lẳng lặng nhìn cô chăm chú, làm Tống Thời Hạ cũng thấy toàn thân mất tự nhiên.

“Người em có cái gì à?”

Anh chỉ nhoẻn miệng cười:

“Muốn xem xem vì sao mà vận may của em lớn thế, đi đến đâu cũng kiếm được bảo vật.”

Có một điều khiến người làm khoa học như anh cũng không thể không thừa nhận, vận hạnh của vợ anh thật sự rất huyền diệu.

Tống Thời Hạ lườm anh một cái:

“Nhân sâm lần trước là do em tinh mắt trông thấy, còn lần này Đông Đông phát hiện bất thường mới kéo em qua, kể cả khi không có em thì nó cũng có thể tìm được thôi.”

Chân tướng sự việc thế này, bản thân Tống Thời Hạ hiểu rõ, những thứ này có lẽ chính là phúc lợi mà vị hệ thống kia đã đền bù cho cô sau khi đem hết toàn bộ vườn trà của cô đi.

Quý Duy Thanh nhặt một món đồ lên, nhìn ngắm chốc lát lại bỏ xuống.

“Giáo sư Tạ nhà bên hẳn sẽ hiểu mấy thứ này hơn anh, anh không thuộc chuyên ngành văn vật cổ vật.”

Tống Thời Hạ lại không muốn nhờ giáo sư Tạ xem giùm lắm.

“Thôi bỏ đi, chúng ta cứ giữ lấy nhà mình dùng cũng được, tiền tài trong nhà không nên để lộ cho người ngoài thấy.

Anh thấy mình đưa đôi vòng tay phỉ thúy này cho mẹ có hợp không? Đánh thêm một đôi hoa tai cho mẹ nữa, chọn viên đá quý nào đẹp đẹp đi đánh vòng cổ cho Yên Nhiên với chị cả.”

Thời này, đeo trang sức nhiều dễ bị cướp bóc, ngọc lại không phải thứ bị để ý nhiều.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 571: Chương 571


Vùng duyên hải bên kia người ta thịnh hành sử dụng kẹp tóc và vòng cổ lưu ly.

Ngọc bích hạng xoàng, mọi người đều biết không phải đá quý.

Ngọc bích ít nhất cũng phải được sử dụng rộng rãi chừng 20 năm nữa.

Cho đến khi kim cương bị thương nhân dùng biện pháp marketing đẩy thành trào lưu mới thì lưu ly và ngọc mới thoái trào.

Tống Thời Hạ chọn cho Quý Yên Nhiên một viên đá quý xanh lục có ánh kim, chọn cho chị cả một viên ngọc bích, lại lấy ra một chuỗi lắc tay bằng san hô tính tặng cho cô Mạnh.

Tống Thời Hạ thấy Quý Duy Thanh nhìn mình như muốn nói gì đó, bèn tinh quái cười trêu:

“Sao thế, anh cũng muốn một cái à?”

Quý Duy Thanh thành thật lắc đầu:

“Mấy thứ này đắt giá đấy, em giữ lại dùng đi.”

Tống Thời Hạ vỗ chiếc hộp:

“Có giữ lại thì cũng chỉ có mình em ngắm được, chi bằng chia ra mỗi người một ít, mọi người đều cùng vui vẻ.

Những món đồ đắt nhất em đã nhờ bác Diêu bán giúp rồi, mấy thứ còn lại ở đây đều là những đồ dư lại, giá trị thấp hơn.”

Quý Duy Thanh bất đắc dĩ lắc đầu.

Anh không am hiểu ngành đánh giá châu báu nhưng không có nghĩa là anh không biết nhận định hàng.

Phỉ thúy và đá quý dù là loại cấp thấp thì cũng phải có giá chừng mấy nghìn đồng.

Người phương Tây mới thích dùng kim cương khảm nhẫn cưới, chứ người Á Đông vẫn ưa ngọc và các loại đá quý hơn.

Tống Thời Hạ đóng nắp hộp nói: “Em đặt hộp này ở phòng sách của anh nhé, đây là nơi an toàn nhất trong nhà ta.”

Quý Duy Thanh đồng ý: “Em cứ chọn chỗ nào ưng đi.”

Tống Thời Hạ muốn đặt hộp châu báu lên chốc kệ sách, Quý Duy Thanh bèn bê ghế đến, trèo lên đặt hộp vào vị trí còn trống trên đó.

DTV

Tống Thời Hạ nói:

“Trừ mấy thứ trên bàn kia, những thứ còn lại ta cứ coi như không tồn tại đi, đợi khi nào chúng ta chuyển nhà hoặc ngày nào đó nhớ tới có khi lại thấy bất ngờ.”

Quý Duy Thanh kinh ngạc nhìn cô: “Em không lấy vài thứ cho bản thân sao?”

Tống Thời Hạ không có hứng thú với trang sức và châu báu, chỉ cần có vài món đủ trang trọng để sử dụng trong những trường hợp cần lễ nghi là được.

“Trong ngăn kéo của em có vài thứ đủ dùng rồi, mấy thứ trong hộp kia tính gộp giá trị cũng phải mấy chục nghìn, để đó lưu trữ, có khi sau này còn tăng giá nữa.”

Châu báu chắc chắn sẽ tăng giá, cô giữ lại không phải để tích lũy bán lấy tiền, coi như trữ của cũng được.

Đôi vòng tay phỉ thúy mà bác Diêu tặng cô có chất liệu cực tốt, có thể sử dụng trong bất cứ trường hợp trang trọng nào, không cần thiết đeo đủ thứ khác.

Đại học thường tổ chức báo danh trước khai giảng mấy ngày.

Quy trình với Tống Thời Hạ rất đơn giản, người khác phải chạy mấy nơi nộp phí lĩnh đồ, cô chỉ đến kí cái tên là xong.

Ban đầu, khi cô đăng kí ngành Dược học, hiệu trưởng Hồ đã tới tìm cô nhiều lần, đồng thời cũng có rất nhiều viện trưởng các chuyên ngành trọng điểm khác tới khuyên Quý Duy Thanh.

Bọn họ nói là điểm cô cao như thế, theo học một chuyên ngành râu ria thì lãng phí tài năng quá, khiến cho viện trưởng viện Dược học và các giáo sư bên đó tức muốn xì khói.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 572: Chương 572


Rơi vào đường cùng, Tống Thời Hạ đành phải nói bản thân có hứng thú với trung y.

Vì thế, mọi người không dám khuyên thêm, nhỡ để phòng tuyển sinh đại học trung y nghe thấy, tới đây cướp người thì thiệt nặng rồi.

Cô chỉ kiếm nhanh một cớ thế thôi, ai dè giáo sư Quý lại thực sự để tâm.

Không biết anh đã bàn với hiệu trưởng Hồ những gì, chỉ biết sau đó viện Y học của đại học Yến Kinh đã có hợp tác với đại học trung y dược bên cạnh.

Tống Thời Hạ có thể qua bên đó nghe giảng, tốt nghiệp cũng sẽ được phát bằng và chứng nhận học vị như học viên chính thức của trường y bên đó.

Tống Thời Hạ biết tin này là khi hiệu trưởng Hồ đưa hiệu trưởng đại học trung y dược bên cạnh tới chúc mừng cô.

Không thể nói gì được nữa, cô đành rưng rưng nước mắt nhận lời, thế này chẳng phải chính là học hai bằng đại học một lúc sao?

Vốn còn định chọn một chuyên ngành ít được chú ý để ‘học đại’ kiếm cái bằng dược sĩ thôi, ai ngờ lại thật sự thành học trung y.

Không biết bên đại học trung y dược cần học những gì, Tống Thời Hạ đi đăng kí mà lòng thấp thỏm.

Suốt cả quá trình đăng kí học, cô luôn bị hiệu trưởng bên đó đi kè kè bên cạnh ngó chừng từng chút.

Về nhà, Tống Thời Hạ hậm hực nhào vào lòng giáo sư Quý cắn anh một cái.

“Tại anh hết, nếu em mà thích trung y thật thì chắc chắn học xong đại học sẽ thi thạc sĩ bên đó, như vậy sẽ đỡ áp lực, nhưng giờ lại thành học hai bằng cùng lúc rồi, muốn hành cho em mệt c.h.ế.t sao.”

Quý Duy Thanh áy náy ra mặt.

Ban đầu anh chỉ nghĩ không muốn làm cô tiếc nuối điều gì, chỉ không ngờ ý tốt lại thành ra kết cục này.

“Xin lỗi, để anh đi giải thích rõ ràng với hiệu trưởng Hồ.”

Tống Thời Hạ vội túm áo anh kéo lại:

“Em chỉ than thở vậy thôi, nếu em không muốn học, sẽ chẳng ai ép em được đâu, chẳng qua em cảm thấy mọi người đang kì vọng quá nhiều vào em, làm em có áp lực quá.”

Rõ ràng ban đầu đã chọn phương thức an nhàn mà sống, nhưng cuối cùng lại bị đẩy vào phương thức sinh tồn ác liệt.

Giáo sư Quý nhẹ nhàng vuốt tóc cô:

“Bài chuyên ngành thì anh không giúp được gì, nhưng có thể kèm thêm cho em môn toán cao cấp và ngoại ngữ.”

Tống Thời Hạ ngửa đầu nhìn anh: “Anh dạy được toán cao cấp hả?”

Giáo sư Quý nghiêm túc nói: “Anh dạy được.”

“Thôi, anh còn bận việc của anh, chưa biết chừng vào năm học anh còn bận hơn em nữa, viện khoa học mà vào guồng làm việc có khi nhân viên còn chẳng có thời gian ăn cơm.”

Nghĩ đến tương lai khai giảng, vợ chồng gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều, giáo sư Quý lại rầu rĩ.

“Đợi khi nào phòng thí nghiệm của trường hoàn thiện, anh không cần sang viện khoa học thường xuyên nữa, chỉ cần có phòng thí nghiệm thì làm ở đâu cũng được.”

Tống Thời Hạ rúc vào lòng anh, tròng mắt đảo lia lịa.

Hàn Dung từ bên nhà ghé qua.

Thấy con trai và con dâu ôm ấp nhau trên sô pha nhưng không thấy khó chịu, mà chỉ cảm thấy các con thân thiết như thế thật tốt.

Tình cảm vợ chồng ấm áp keo sơn càng khiến bà yên lòng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 573: Chương 573


“Con dâu mẹ đi đăng kí nhập học mà về sớm vậy à?”

Tống Thời Hạ vội ngồi thẳng dậy.

Quý Duy Thanh bắt chuyện với mẹ một cách điềm nhiên như không có gì phải ngại, không hề để ý n.g.ự.c áo mình đã nhăn nhúm.

“Vâng, đã xong thủ tục cả hai trường rồi ạ, bên Yến Kinh chỉ cần kí tên là xong, bên trung y dược thì hiệu trưởng có dẫn cô ấy đi thăm thú quanh trường cho quen hoàn cảnh nên mới hơi mất thời gian hơn.”

Hàn Dung vui vẻ nói:

“Bên trung y dược toàn người quen của mẹ, Tiểu Tống à, nếu bài vở có vấn đề gì con cứ đi hỏi, bên đó toàn bác sĩ làm việc ở bệnh viện mẹ cả.”

Không thể ngờ thế giới lại nhỏ bé đến vậy!

Tống Thời Hạ thở dài, toàn người quen thôi sao, thế chẳng phải trốn học một bữa là bị phát hiện liền sao?

Có điều, rồi Tống Thời Hạ sẽ nhanh chóng nhận ra, cô còn quá ngây thơ rồi.

Vào học mới biết, bị thầy cô chú ý đặc biệt là một sự phiền não ‘ngọt ngào’ cỡ nào.

Cơ mặt Tống Thời Hạ giật nhẹ mấy hồi, gượng gạo kéo khóe miệng cười cười: “Vâng, nếu có gì không hiểu, con sẽ đi hỏi các thầy cô ạ.”

Hàn Dung tủm tỉm cười:

“Mai Yên Nhiên cũng đi đăng kí nhập học, con bé cứ khăng khăng muốn con đi cùng, không cho mẹ với cảnh vệ đưa đi, nói là không muốn trông quá nổi bật.

Tống Thời Hạ lập tức nhận lời: “Được ạ, mai con rảnh, bọn nhóc đến ngày kia mới nhập học cơ.”

Lại nhớ tới một chuyện, cô bảo:

“Mẹ, con tính mời một bảo mẫu, không thể để mẹ cơm nước cả ngày cho như thế được, mời bảo mẫu thì mẹ cũng đỡ vất vả hơn.”

Hàn Dung không phản đối, chỉ nói:

“Thuê bảo mẫu không dễ đâu, nếu con không tìm được thì bảo mẹ, mẹ sẽ nhờ người để ý tìm giúp.”

“Con sẽ bảo anh con xem hộ xem thế nào trước, trong nhà có hai đứa nhỏ, con với A Thanh một người đi học một người đi làm, mình mẹ không ôm đồm hết việc được đâu.”

Hàn Dung thấy lòng ấm áp.

Tuy bà cũng cảm thấy mình còn khỏe mạnh, nhưng mỗi ngày cơm nước xong cũng thấy đau lưng mỏi vai, tối đến vẫn phải bôi rượu thuốc cho đỡ khó chịu.

Nếu trong nhà thuê một bảo mẫu chia sẻ việc nhà, bà chỉ cần chuyên tâm chăm hai đứa nhỏ cho tốt, con cả ở trên trời cũng có thể yên tâm.

“Vậy được, cứ làm theo ý con đi, còn đây là nước ép mướp đắng mẹ đã thử làm ở nhà, có cho thêm đường rồi, uống cái này thanh nhiệt giải độc gan, con thử xem.”

DTV

Tống Thời Hạ nhìn bình nước xanh biếc mà rùng mình không dám uống.

Dồn hết can đảm, cô nếm một ngụm, nước ép mướp đắng còn đắng hơn cả số mệnh cô nữa.

“Con thấy sao?”

Đối mặt với ánh mắt trìu mến và tha thiết của mẹ chồng, cô ép mình nuốt xuống.

“Cũng được ạ, có hơi đắng một chút.”

Nói xong, cô đưa bình nước cho giáo sư Quý.

Quý Duy Thanh không hề nghi ngờ, uống luôn một hơi, lập tức mặt đã nhăn nhúm lại.

“Mẹ à, đắng thế, mẹ quên bỏ đường rồi.”

“Không đâu, mẹ bỏ nhiều lắm mà.”

Tống Thời Hạ nhìn xuống đáy bình, chậc, đường còn chưa tan nữa.

Sáng hôm sau, cô lái xe qua đón Quý Yên Nhiên đến trường đăng kí nhập học.

Sau xe chất đầy đồ dùng sinh hoạt và một chiếc chăn dày, đây mới đúng là tân sinh viên đi nhập học chứ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 574: Chương 574


Vừa lái xe, cô vừa trêu chọc: “Sao thế, lại cãi nhau với ba mẹ à?”

Quý Yên Nhiên rầu rĩ đáp:

“Chị, mấy ngày nay, Bốn Mắt cứ tới tận nhà tìm em, nói huyên thuyên cái khỉ gì không ai hiểu nổi, còn nói em với cậu ta môn đăng hộ đối, em chẳng thấy vui vẻ gì nữa, chỉ thấy phiền.”

Quý Yên Nhiên sinh ra và lớn lên ở khu nhà dành cho cán bộ cao cấp, tâm tư rất tinh tế, không khó để nhận ra tình cảm của Bốn Mắt dành cho mình không phải tinh khiết.

Chút vui vẻ khi được người khác tỏ tình lại bị khoác thêm lớp áo ‘gia cảnh’, ai còn vui nổi nữa.

DTV

“Em cảm thấy cậu ta mới chừng này tuổi đã có tính toán như người trưởng thành, bọn em mới 18, 19 thôi mà cậu ta đã tính đến chuyện sau khi kết hôn với em thì có thể làm quan to, còn nói có ba nâng đỡ, chắc chắn cậu ta sẽ lên cao được, hừ, không hiểu kiểu gì.”

Tống Thời Hạ cũng không ngờ một cậu học sinh đã có thể tính toán đến cả chuyện hôn nhân như thế, có thể thấy được đây là kết quả từ giáo dục gia đình lâu ngày.

Cũng may, Yên Nhiên không có tình cảm gì với cậu ta.

Nhịn không được, cô bèn đánh giá: “Thật đúng là hạng quỷ kế đa đoan.”

Quý Yên Nhiên gật đầu tán thành:

“Đúng vậy, quỷ kế đa đoan, trước giờ em chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình gặp phải loại chuyện này.

Nhà mình còn anh em mà, dù ba em có thực sự muốn giúp đỡ ai lên làm quan thì đương nhiên sẽ phải dốc sức giúp anh em trước chứ.”

“Cái đó thì chưa chắc, anh em chỉ một lòng muốn nghiên cứu khoa học, ba chắc cũng biết, cho nên nếu ba có ý đó thì đúng là sẽ để ý đến đối tượng sau này của em.

Hẳn người ngoài cũng biết điều này, nếu không … Đại học là một dạng xã hội thu nhỏ, em phải hết sức chú ý đấy.”

Điều khiến Quý Yên Nhiên buồn bực nhất chính là đối phương trắng trợn tỏ ý coi trọng gia thế của cô ấy.

Nếu người ta nói thích cô ấy vì ngoại hình, có khi cô ấy còn không khó chịu đến thế.

Tống Thời Hạ bật cười, an ủi:

“Yên Nhiên nhà ta xinh đẹp thế này, không thiếu người thích đâu, về sau chỉ cần tinh mắt lên chút, tiếp xúc nhiều hơn để hiểu rõ đối phương là được.”

Quý Yên Nhiên nhún vai:

“Em bị Bốn Mắt cho một mẻ khiếp vía rồi, về sau em mà có bạn trai, chưa tới bước bàn chuyện cưới xin thì đừng hòng bước vào nhà mình, cũng đừng mơ biết được tình hình nhà mình thế nào.”

Tống Thời Hạ không khuyên nhủ thêm, chỉ nói:

“Tự em thấy thế nào hợp lý thì làm, có chuyện gì không quyết định được thì cứ hỏi anh chị, anh chị đánh giá người khác khá chuẩn.”

Lái xe vào trường, thấy cổng trường có một đội lính đang đứng, Tống Thời Hạ kinh ngạc hỏi: “Bọn em khai giảng xong là tham gia tập quân sự luôn à?”

Quý Yên Nhiên cũng nhớ ra: “Vâng, trường em tập quân sự vào tháng 9.”

Tống Thời Hạ dặn dò:

“Trời nắng lắm, em phải chú ý chống nắng chu đáo, cẩn thận lại cháy nắng đen thui như trước.”

Quý Yên Nhiên xua tay tùy tiện nói: “Không sao, chịu được khổ cực mới là đồng chí tốt của cách mạng.”

“Rồi rồi, em là đồng chí tốt, đen đi thì đừng có tới khóc than với chị là được.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 575: Chương 575


Quý Yên Nhiên ôm tay chị dâu làm nũng:

“Em biết chị dâu em tốt nhất mà, nhất định chị sẽ không bỏ mặc em gái đáng yêu này đâu.”

Tống Thời Hạ hết cách trước cô em chồng, đành phải chọc chọc má cô bé, cảnh cáo: “Coi chị là vạn năng đấy à.”

Tới ký túc xá, Tống Thời Hạ quan sát một lượt, lo lắng hỏi: “Em ở nơi này liệu có quen được không?”

“Hồi cấp ba, ký túc trường em cũng như thế mà, thực ra ở cũng được, chỉ có điều, mùa đông phải dậy sớm lấy nước nóng, còn ngày thường thì ổn cả thôi.”

Ký túc xá của Quý Yên Nhiên là kiểu phòng 6 người, 3 giường tầng, giữa phòng có một chiếc bàn dài.

Trên bàn có kẻ đường ranh giới, chia làm sáu phần cho mỗi sinh viên sử dụng.

Tủ quần áo làm bằng gỗ, mỗi người chỉ có một chiếc tủ nhỏ, còn phải tự trang bị khóa.

Phòng ngủ có ban công và bồn rửa mặt, có cả phòng vệ sinh riêng, tính ra thì điều kiện cũng không tệ.

Tống Thời Hạ đi quanh phòng một vòng.

“Tin tốt là buổi sáng có thể rửa mặt ở phòng, không cần chen chúc ở nhà tắm với người ở cả một tầng.”

Quý Yên Nhiên gật đầu.

“Đúng vậy, có thể phơi quần áo ở ban công, như thế là còn tốt hơn cả ký túc xá trường cấp ba của em rồi.”

Các bạn cùng ký túc còn chưa tới, Tống Thời Hạ giúp Quý Yên Nhiên trải giường, sắp xếp đồ đạc xong mới đi mua đồ dùng sinh hoạt.

Tống Thời Hạ chọn khăn bông, xà phòng thơm, bàn chải, kem đánh răng, cốc đánh răng, chậu rửa mặt và những đồ dùng cần thiết khác.

Quý Yên Nhiên lại nói: “Mấy thứ này em đều mang đi rồi mà, mua thêm hai chiếc chậu là được chị ạ.”

Tống Thời Hạ cười cười nhìn cô em chồng: “Thế em đã tính xem cuối tuần về nhà thì dùng cái gì chưa?”

Quý Yên Nhiên giật mình hiểu ra: “Ừ nhỉ, em mang đi hết thì lúc về nhà lấy gì dùng.”

Vì thế, sau đó cô ấy bắt đầu lẽo đẽo đi theo chị dâu chọn mua đồ, còn liên tục ảo não oán trách bản thân nghỉ hè quá trớn, chơi nhiều đầu óc trì độn cả đi.

Thậm chí, cô ấy còn bắt đầu hoài nghi bản thân: “Chị ơi, em chắc không đến mức học kém quá bị trường cho thôi học chứ?”

Phía sau có tiếng ai đó bật cười.

Tống Thời Hạ và Quý Yên Nhiên quay đầu, sau lưng hai cô là một đội lính sắp hàng chỉnh tề, hai cô đang chắn đường người ta.

DTV

Cả hai vội vàng đứng dẹp qua một bên nhường đường.

Quý Yên Nhiên lén liếc nhìn người đàn ông mặc quân trang đi đầu.

Cao lớn hơn người ta thì cũng có gì ghê gớm đâu, tay cũng phải bó bột đó thôi, thật là thiếu lịch sự, còn nghe lén chuyện của người khác.

Người đàn ông kia tiếp tục dẫn đội ngũ tiến về phía trước mấy bước, sau đó hô khẩu lệnh cho đội dừng lại.

Cậu lính đứng thứ hai bị kêu bước ra.

Cậu chàng chạy tới trước mặt Quý Yên Nhiên, mặt đỏ hồng lên nhưng vẫn nghiêm trang nói: “Đồng chí, tôi xin lỗi, vừa rồi tôi không nên cười ra tiếng.”

Quý Yên Nhiên lập tức hiểu ra, mình vừa mới trách lầm người bệnh.

Cô ấy chột dạ gật đầu chấp nhận lời xin lỗi: “Không sao, anh đi đi.”

Dọc đường đi, Quý Yên Nhiên dường như rất hổ thẹn, ánh mắt lơ đãng như thể đầu óc đang lang thang ở phương nào.

Cha mình là một quân nhân, quân nhân bị thương là vì nhiệm vụ, ấy thế mà vừa rồi mình lại cười nhạo người ta bị thương, thật là xấu xa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 576: Chương 576


Tới căn tin trường ăn cơm xong, Quý Yên Nhiên lơ đãng tiễn chị dâu ra về.

Tống Thời Hạ thấy cô em chồng cứ như đã mất hồn, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu: “Nếu ở không quen thì nhớ gọi về nhà, không cần nhẫn nhịn đâu, nhớ không?”

Quý Yên Nhiên lơ mơ gật đầu: “Vâng vâng, chị lái xe cẩn thận nhé.”

Tống Thời Hạ thở dài:

“Chị đã bỏ vào trong túi em một gói bò khô, đã chia thành nhiều gói nhỏ, nhớ đưa cho bạn cùng phòng mỗi người một ít, tạo dựng ấn tượng tốt với họ, phải nhớ, bọn em còn phải sống cùng phòng với nhau bốn năm đấy.”

“Cảm ơn chị, chị còn chu đáo hơn mẹ luôn đó.”

“Ba mẹ nhiều tuổi rồi, không có tinh lực mà quan tâm hết các mặt, nếu em có việc gì gấp thì cứ tìm anh chị là được.”

Người xưa thường nói ‘Chị dâu trưởng như mẹ’, trước kia Quý Yên Nhiên chưa từng được thể nghiệm sự quan tâm thế này từ chị dâu.

Anh hai cô ấy cưới một chị bên đoàn văn công quân khu, trông khá là yếu đuối mong manh.

Khi ấy mẹ còn lo chị dâu không dễ có con, cuối cùng, chị ấy sinh non, băng huyết quá nhiều, không qua khỏi.

Khi đó Quý Yên Nhiên còn nhỏ quá, mối quan hệ giữa chị dâu với em chồng khá xa lạ.

Hơn nữa, anh trai và chị dâu đều ở trong quân khu, cả năm chẳng mấy dịp về nhà, còn chẳng quen thuộc bằng Vu Phương nhà bên.

Chị dâu đi chưa được bao lâu, anh hai cũng hi sinh.

Quý Yên Nhiên mất đi người anh chiều chuộng mình từ nhỏ, chỉ còn lại một ông anh không thân thiết lắm mới từ nước ngoài trở về,

Quý Yên Nhiên còn nhớ, hồi đó Vu Phương cứ luôn rỉ tai cô ấy rằng chị dâu là người ngoài trong nhà mình, anh ba có chị dâu rồi sẽ không thương cô ấy nữa, vậy là cô ấy sẽ mất luôn cả anh ba.

Vì thế, trong lòng cô bé mới mười mấy tuổi vô cùng bài xích chuyện anh ba cưới người xa lạ, chỉ hi vọng Vu Phương có thể làm chị dâu của mình.

Cô ấy cảm thấy, mình với Vu Phương thân thiết như thế, nếu Vu Phương trở thành chị dâu, chắc chắn mình và anh ba sẽ không xa cách dần.

Nhưng càng tiếp xúc với chị dâu nhỏ, Quý Yên Nhiên càng phát hiện trước kia mình ấu trĩ làm sao.

Chị dâu là người tốt như vậy, Vu Phương làm sao có thể so được.

DTV

Cô ấy hoàn toàn không thể tìm được khuyết điểm gì của chị dâu, nếu nhất định phải nói có gì không tốt thì đó chính là chị dâu làm cơm ngon quá.

Mỗi lần cô ấy tới nhà anh chị ăn cơm đều sẽ không nhịn nổi, phải ăn đến hai bát lận.

Quý Yên Nhiên cảm động rưng rưng nước mắt:

“Chị, em cảm ơn chị, chị tốt với em quá, làm em muốn gọi chị là mẹ luôn đây này.”

Tống Thời Hạ tái mặt: “Cảm động là được rồi, không cần gọi chị là mẹ, chị lớn hơn em có mấy tuổi.”

Quý Yên Nhiên cười ngây ngô: “Chị dâu trưởng như mẹ mà, mẹ có biết cũng sẽ không mắng em đâu.”

Tống Thời Hạ vội vàng chạy khỏi ‘hiện trường’, bỏ lại Quý Yên Nhiên cô đơn về ký túc xá.

Hồi cấp ba cô ấy trọ ở trường, nhưng trường khá gần nhà, muốn về nhà lúc nào cũng được, còn có thể mang quần áo bẩn về giặt.

Trường đại học thực ra cũng không xa nhà lắm, nhưng Quý Yên Nhiên đã tuyên bố muốn tự lập tự cường khi lên đại học, quyết không dựa vào gia đình.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 577: Chương 577


Ngay cả học phí và sinh hoạt phí cũng lấy từ tiền lương làm thêm cho chị dâu hồi nghỉ hè, nên cô ấy không định về nhà thường xuyên như trước.

Có điều, chị dâu vừa mới về thôi, Quý Yên Nhiên đã bắt đầu nhớ nhà.

Đang ủ rũ gục đầu về phòng, Quý Yên Nhiên chợt va phải một bức tường, cơn đau nhói từ mũi khiến nước mắt cô ấy trào ra không thể kìm được.

Đau quá, gãy mũi rồi à?

DTV

“Đi không nhìn đường à?”

Vừa che mũi, Quý Yên Nhiên vừa ngẩng lên trừng to mắt với đầu sỏ gây tội, nhưng trong nháy mắt, vẻ hung hăng lại biến thành chột dạ.

Cô ấy vội vàng nói: “Xin lỗi, tại tôi không để ý.”

Chu Việt bị đ.â.m trúng, trong giây lát, mặt mũi anh ấy vặn vẹo hẳn đi.

Nữ đồng chí này giỏi thật đó, chọn ngay vết thương của mình mà tấn công.

Anh ấy cố nén cơn đau, hỏi: “Đồng chí này, phòng y tế trường đồng chí ở đâu nhỉ?”

Bấy giờ Quý Yên Nhiên mới lờ mờ nhận ra mình vừa đ.â.m trúng chỗ bó bột của người ta, chẳng trách mũi đau như thể sắp chảy m.á.u đến nơi.

Giây tiếp theo, người đàn ông kia chợt nhắc cô ấy đứng yên: “Cô chảy m.á.u mũi rồi, hơi ngửa lên, lấy giấy lau đi.”

Quý Yên Nhiên cuống lên: “Tôi tôi tôi không có giấy.”

Chu Việt đành phải thò tay vào túi, lấy ra một chiếc khăn tay màu xanh biển đã được giặt nhiều lần đến bệch bạc cả màu: “Cô lấy cái này cầm m.á.u trước đi đã.”

Quý Yên Nhiên không xem đó là cái gì, vội vàng nhận lấy, chặn trước mũi mình.

“Còn còn chảy m.á.u không ạ?”

“Cô cứ chặn tạm như thế đã, giờ đến phòng y tế với tôi luôn để bác sĩ xem cho.”

Quý Yên Nhiên muốn gật đầu nhưng lại sợ m.á.u mũi chảy ra lần nữa, đành phải chớp chớp mắt với người kia.

“Vậy đến đến phòng y tế, anh biết phòng y tế ở đâu đâu không?”

Chu Việt thầm nghĩ, thì ra là một cô nhóc nói lắp, chẳng trách lại sợ trường đuổi học.

“Tôi không biết, hôm nay là ngày đầu tiên tới trường các cô.”

Quý Yên Nhiên giương mắt nhìn đối phương: “Nhưng tôi cũng không biết nha, hôm nay cũng là ngày đầu tiên tôi tới trường.”

Cuối cùng, hai người ‘ngày đầu tiên tới trường’ được một anh khóa trên nhiệt tình đưa tới phòng y tế.

Bác sĩ trông thấy hai người thì dở khóc dở cười: “Hai cô cậu, làm sao thế này?”

Quý Yên Nhiên bỏ khăn tay ra, mũi miệng dính đầy m.á.u tươi, trông đáng thương vô cùng.

“Em không cẩn thận đ.â.m phải cánh tay bó bột của đồng chí bộ đội này, bác sĩ, bác sĩ xem cho anh ấy trước đi ạ, liệu anh ấy có bị gãy tay không ạ?”

Trước khi ra về, chị dâu đã dặn rằng có việc gì cứ gọi cho chị ấy, vừa quay đi mình liền găp phiền toái liền, chẳng biết có còn đủ tiền trả thuốc men cho người ta không nữa.

Bác sĩ vui vẻ cười bảo:

“Không cần, cậu ta có phải làm bằng bùn đất đâu mà sợ đ.â.m một phát là vỡ, cái mũi của em vẫn quan trọng hơn.

Thạch cao cứng lắm, đ.â.m trúng có phải rất giống như đ.â.m vào tường gạch không nào?”

Quý Yên Nhiên hết sức tán đồng ý của bác sĩ, nhưng lại không dám biểu lộ ra mặt, bởi dẫu sao.

Ra nông nỗi này là do chính mình đi không nhìn đường mới đ.â.m phải người ta.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 578: Chương 578


“Trông em chảy nhiều m.á.u đấy, chậc chậc, nhìn cái khăn này dính đầy m.á.u luôn nè, đáng thương ghê.”

Quý Yên Nhiên lập tức lộ vẻ đáng thương thật sự: “Bác sĩ, em cầm m.á.u được thì hẳn sẽ không sao đúng không?”

“Không sao, mà nếu thực sự có vấn đề gì thì cứ đến bắt vạ đội trưởng Chu ấy, bảo cậu ta bỏ tiền cho em đi bệnh viện khám.”

Quý Yên Nhiên nào dám ăn vạ người ta: “Dạ thôi ạ, nếu có vấn đề gì, em tự đi khám cũng được ạ.”

Chu Việt thấy cô nhóc này có vẻ sợ sệt, lòng thoáng hoài nghi, mình đáng sợ đến thế sao?

Quý Yên Nhiên đã cầm được m.á.u mũi, chỉ rửa sạch vết m.á.u trên mặt là được, nhưng lại chưa chịu về ngay mà cứ nấn ná mãi ở phòng y tế.

Bác sĩ trực phòng y tế mới trêu: “Sao, em còn muốn gì nữa? Muốn xem thay thạch cao à?”

Quý Yên Nhiên chần chừ giây lát rồi gật đầu.

“Tại em đ.â.m phải anh ấy, nếu làm vết thương của anh ấy trở nặng thì có phải em cần bồi thường không ạ?”

“Em thích ở lại xem thì cứ xem, còn có phải bồi thường tiền hay không, tôi không quyết được, phải xem ý đội trưởng Chu thế nào.”

Chu Việt không nói gì, chỉ vươn tay lành lặn kia về phía Quý Yên Nhiên.

Quý Yên Nhiên nhanh nhẹn vươn tay, bắt tay anh ấy:

“Chào đồng chí, không cần khách sáo đâu ạ, việc này là tại hôm nay tôi không vui nên đi đứng không nhìn đường, đ.â.m nhầm phải anh mà.”

Chu Việt nhướng mày: “Khăn tay của tôi, xin trả lại.”

Quý Yên Nhiên đỏ bừng cả mặt, thì ra người ta muốn đòi lại chiếc khăn, cô ấy còn tưởng người ta muốn bắt tay mình cơ.

Lúc này Quý Yên Nhiên chỉ ước gì dưới chân có cái hố to, để mình nhảy vào trong đó.

“À tôi tôi tôi còn có việc bận, xin phép đi trước, nếu thực sự có vấn đề gì, anh cứ tới khoa tôi tìm tôi.

Tôi là Quý Yên Nhiên bên khoa Truyền thông, nếu không tìm thấy thì anh cứ việc tới hỏi hiệu trưởng cũng được.”

Quý Yên Nhiên lắp bắp nói linh tinh một hồi, càng nói càng cảm thấy mất mặt, vội vàng chạy khỏi phòng y tế.

Chờ cô ấy đi khỏi đó rồi, bác sĩ mới quấn lại băng cho Chu Việt.

“Vết thương này của cậu có gì phải kiểm tra? Ngoan ngoãn bó bột như thế cho tôi, tháo cái gì mà tháo, bảo cậu nghỉ phép thì cứ yên tâm ở đó chơi cho hết thời gian đi.”

Bác sĩ phòng y tế trước kia là quân y, có gặp Chu Việt đôi ba lần.

Chu Việt thì đang muốn mau chóng trở lại quân ngũ, sốt ruột hỏi: “Không thể khỏi sớm hơn chút được sao?”

“Không được, kì quân sự của sinh viên kéo dài đến bao giờ thì cậu phải ở lại trường này đến lúc ấy.

Cấp trên của cậu thương cậu nên mới cắt cử cậu vào nhiệm vụ này, cậu cũng nên thương cái thân thể của cậu một chút đi.”

Kì tập quân sự cho lứa tân sinh viên của đại học Yến Kinh sẽ bắt đầu sau kì nghỉ Quốc Khánh, khai giảng chỉ điền thông tin và làm bài kiểm tra đầu vào.

Lớp Tống Thời Hạ chỉ có hơn 20 người.

Ban đầu cô còn tưởng cả khoa sẽ có đến mấy lớp, ai dè toàn ngành chỉ có đúng một lớp này, trong đó đã có 5 người thuộc hệ điều dưỡng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 579: Chương 579


Cuối cùng Tống Thời Hạ cũng hiểu vì sao hiệu trưởng Hồ lại phải tới tận nhà để khuyên cô đổi chuyên ngành khác.

Ngành Dược học ở trường này quả thực rất không được chú ý.

Thí sinh vượt qua bao gian nan vất vả mới thi đỗ vào đại học Yến Kinh danh giá này, có ai muốn chọn chuyên ngành bị ‘ghẻ lạnh’ cỡ đó.

Trừ khi điểm quá thấp, không có lựa chọn khác.

Tuy những năm này không xét đến tỉ suất đáp ứng của ngành nghề, chỉ cần tốt nghiệp là nhà nước sẽ phân phối công việc cho sinh viên.

Nhưng đa số mọi người đều thích những ngành nghề như giáo viên, bác sĩ, luật sư, nghiên cứu viên, …

Có mấy ai chán đời đến mức đ.â.m đầu vào học dược học với trung y đâu.

Tống Thời Hạ cũng mới biết trường đại học Trung y dược bên kia chỉ có tổng công hơn 50 sinh viên.

Phần lớn đều là những thí sinh có người nhà theo nghề Trung y, những học sinh bình thường muốn theo đuổi ngành y đều sẽ chọn Tây y.

Cô không chọn ở lại ký túc xá, nhưng khi đến nhận giáo trình, trợ giảng có nhắc cô rằng bên ký túc xá nữ vẫn chừa lại một giường cho cô, nghỉ trưa có thể qua đó ngả lưng.

Ôm chồng sách nặng trĩu, Tống Thời Hạ suy nghĩ một lát, cảm thấy cũng có lí, bèn đi theo trợ giảng tới phòng mình.

Phòng ký túc trường này cũng tương tự như bên ký túc xá trường Quý Yên Nhiên, mấy chiếc giường hai tầng, chính giữa có chiếc bàn dài.

Tống Thời Hạ không cần dùng tủ đựng quần áo nên tính đặt sách vở ở đó.

“Tôi còn có việc bận, phải đi trước đây, các bạn cùng phòng của em đều là những sinh viên chuyên ngành khác, trường ta chia phòng ngủ theo điểm đầu vào.”

Tống Thời Hạ hết sức tò mò.

Nếu chia phòng theo điểm số thì cứ để thí sinh điểm thấp hơn đôn lên phòng này là được, cần gì phải giữ chỗ lại cho mình?

Trong phòng chỉ còn lại một giường dưới ở gần cửa ra vào, Tống Thời Hạ bỏ sách lên ván giường, đứng nhìn quanh, đệm thì còn phải về nhà mang tới.

Cô vốn không có ý định giữ một chân trong ký túc xá.

Nhà cô không xa, đi về cũng tiện, nhưng vừa rồi cô có tính thử khoảng cách từ khu giảng đường về nhà, nếu buổi chiều có tiết học thì thời gian nghỉ trưa không nhiều, về cũng không được nghỉ ngơi.

Nếu ở đây đã có sẵn giường thì buổi trưa tới ngả lưng cũng hay, còn có thể nghe ngóng chuyện vui trong trường từ các bạn cùng phòng nữa.

Ngoài cửa có mấy nữ sinh ôm sách đang vui vẻ nói cười, chợt có cô nghi hoặc hỏi: “Sao cửa phòng chúng mình lại mở thế kia?”

Chìa khóa phòng này trừ mấy cô thì chỉ có cô quản lý ký túc mới có thôi.

Đẩy cửa đi vào, các cô gái trông thấy một nữ sinh lạ mặt đang ngồi trên ván giường trống trong phòng.

Nữ sinh tóc ngắn đi đầu ngạc nhiên hỏi: “Chào bạn, bạn cũng là sinh viên phòng này à?”

Tống Thời Hạ mỉm cười chào hỏi bạn cùng phòng:

DTV

“Chào mọi người, tôi là Tống Thời Hạ, là bạn cùng phòng của các bạn, nhưng ngày thường chỉ nghỉ trưa ở đây thôi, buổi tối sẽ không ở lại.”

Nữ sinh tóc ngắn tò mò hỏi: “Vì sao thế?”

“Nhà tôi ở ngay trong trường, buổi trưa tranh thủ nghỉ ở đây vì không có nhiều thời gian, tối thì sẽ về nhà cho tiện.”
 
Back
Top Bottom