Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 540: Chương 540


Mùa hè rau củ lên nhanh, dưa chuột trên giàn đã có mấy ngày không ai hái, già rất nhanh, đều đã bị hái bỏ vào sọt cho heo ăn.

Nhưng giàn cà chua bên kia vẫn lúc lỉu quả xanh chín đủ màu.

“Vườn nhà cháu đẹp đấy, đất đai trông cũng màu mỡ.”

“Vâng, nhà cháu cái khác không nói, chỉ riêng rau dưa có thể đảm bảo chất lượng tuyệt hảo.

Chỉ tiếc là không thể đưa vào trồng cấy lượng lớn, chỉ có thể cung cấp cho gia đình tiêu thụ, ăn không hết thì cho gà cho heo.”

Trong phòng khách, bà Tống thì thào phân tích với chồng, hai người càng nghĩ càng cảm thấy tình hình vừa rồi rất không bình thường.

Ông Tống thở dài: “Ông thông gia trông còn uy nghiêm hơn cả chủ tịch thị trấn ta ấy nhỉ.”

“Thì đó, vừa rồi điệu bộ ổng nói làm tôi sợ giật cả mình, người làm ăn buôn bán đều dữ vậy sao?”

Khi người lớn nói chuyện với nhau, Tống Thu Sinh và Diêu Tuyết đều bị tống cổ lên tầng hai đợi, không hề hay biết tình hình dưới nhà.

Diêu Tuyết ghé sát tai vào cửa nghe ngóng: “Sao không nghe thấy ai nói gì vậy nhỉ?”

Tống Thu Sinh thính tai hơn, anh ấy áp sát tai lên cửa, nín thở tập trung lắng nghe, nhưng cũng không nghe thấy gì.

“Anh cũng không hiểu.”

Kì quái thật, sao dưới nhà lại yên tĩnh thế chứ?

“Bác Diêu, cháu biết bác lo cho tương lai của chị Diêu Tuyết, nhưng xin bác cứ yên tâm, anh cháu là người rất có trách nhiệm, chị Diêu Tuyết lấy anh ấy, nhất định anh ấy sẽ không để chị Diêu Tuyết phải chịu khổ sở gì.

Anh cháu dù chỉ còn 5 đồng thì cũng sẽ tình nguyện tiêu 4 đồng rưỡi cho chị Diêu Tuyết.

Không phải cháu cố ý phóng đại khen anh cháu đâu, nếu bác không tin thì cứ thử hỏi người trong thôn cháu sẽ biết, không ai là không khen tinh thần trách nhiệm của anh ấy cả.”

Ông Diêu chắp tay sau lưng, thong thả dạo bước.

“Tiểu Tống à, bác chỉ có một đứa con gái này thôi, nếu không phải nó cứ khăng khăng một mực đòi lấy anh cháu, chắc chắn bác sẽ không đồng ý cho nó lấy người có điều kiện thấp hơn.

Cháu đừng trách bác nói khó nghe hay có thái độ không tốt với cha mẹ cháu, bác cũng là người làm cha, hi vọng cháu có thể thông cảm.”

Tống Thời Hạ nhẹ nhàng lắc đầu:

“Cháu không có ý định làm thuyết khách, cháu chỉ mong bác có thể chịu khó tham khảo nhiều phương diện, như vậy có thể thấy được bản tính của anh cháu rõ hơn, bác cũng được yên tâm.

Còn việc cha mẹ hai bên bàn bạc thế nào, cháu sẽ không tham gia, chỉ mong bác có thể thông cảm cha mẹ cháu đã có tuổi, đừng làm họ sợ quá.”

Ông Diêu hớn hở nói:

“Thủ tục ra oai phủ đầu đã xong, bác bảo đảm sau đó hai bên sẽ trao đổi trong hòa bình cởi mở.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ cười cười.

Cha mẹ cô đã bị dọa một mẻ, sau đây, mặc dù đối phương có hòa nhã trò chuyện thì trong lòng vẫn sẽ sinh nỗi nể sợ với ông ấy.

Ông Diêu nhặt một quả dưa chuột trong sọt rau lên, lau qua rồi cắn một miếng, mới nhai mấy cái, mắt ông ấy đã sáng lên.

“Nhà cháu bỏ dưa chuột ở đây phơi nắng thế này, nó héo hết mất.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 541: Chương 541


Tống Thời Hạ ngập ngừng tính cản ông ấy lại mà không kịp, giờ cô không thể nói với bác Diêu rằng dưa chuột này già quá, nhà cô vứt đó cho heo ăn được.

Tống Thời Hạ đành lựa lời nói khác đi:

“Dưa này nhà cháu ăn không hết, hái xuống kẻo già quá, để đó chắc là định làm dưa chuột muối ạ.”

Ông Diêu hăng hái ăn xong một quả dưa chuột rồi lại lấy thêm quả nữa tiếp tục cắn.

“Bác đã ăn dưa chuột bao năm rồi nhưng chưa từng ăn giống dưa nào giòn ngọt nhiều nước như thế này, dưa tươi thế mà đem muối thì phí quá, hay là làm nộm dưa chuột đi.”

“Hôm nay có món nộm dưa chuột đó ạ, cũng đến giờ cơm rồi, bác cháu mình vào bàn đi.”

Tống Thu Sinh và Diêu Tuyết đang thấp thỏm trên phòng thì được gọi xuống ăn cơm.

Hai người đều không biết cha mẹ hai bên đã bàn bạc trao đổi đến bước nào rồi.

Bữa cơm hôm nay xứng đáng được coi là Mãn Hán toàn tịch, món từ bầu trời, món bơi dưới nước, cái gì cũng có.

Canh bồ câu hầm tươi ngon thơm ngọt, ông Diêu uống một bát nhỏ lại muốn thêm một bát nữa.

Nhà chỉ có hai con bồ câu, bà Tống chia cho ông Diêu và Diêu Tuyết.

Ông Diêu có thói quen uống canh trước khi ăn cơm, uống xong bát canh bồ câu, ông ấy vỗ bụng bảo: “Hôm nay Tiểu Tống vào bếp à?”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười đáp:

“Vâng, trước nay mẹ cháu chưa từng làm cơm cho dịp nào trọng đại như thế này, cho nên cháu làm thay mẹ.”

Ông Diêu nhấc đũa:

“Vậy là hôm nay bác có lộc ăn rồi, tay nghề nấu nướng của cháu phải nói là quá lợi hại, còn hơn cả đầu bếp chuyên nghiệp nhà bác.”

Trong bữa cơm, Tống Thời Hạ và ông Diêu trò chuyện liên tục, những người còn lại chỉ im lặng chăm chú ăn.

Tống Thu Sinh và Diêu Tuyết muốn chen vào nhưng lại ngại chủ động đề cập đến chuyện mình muốn hỏi, vì thế đành phải yên lặng ăn cơm, chờ người lớn chủ động nhắc tới.

Ông Diêu trông thấy đĩa nộm dưa chuột thì vui mừng ra mặt, vội vươn đũa gắp.

Vừa ăn, ông vừa vui vẻ nói: “Dưa nhà anh chị ngon nhỉ, sao lại tính bỏ dưa ngon thế này ra làm dưa muối chứ?”

Bà Tống ngạc nhiên ngẩng đầu.

“Muối dưa? Đâu có, nhà chúng tôi có muối dưa chuột đâu. Ý ông là sọt dưa ngoài hiên kia ạ? Dưa đó già, bỏ đấy để cho heo ăn thôi, dưa nhà ăn không hết mà.”

Tống Thời Hạ không kịp ngăn mẹ lại nữa.

Ông Diêu xấu hổ cười khan.

“Ở nông thôn nuôi heo ăn tốt vậy cơ à? Tôi còn tưởng toàn cho ăn cỏ thôi chứ.”

Diêu Tuyết thấy ba mình xấu hổ liền biết hẳn ông ấy đã ăn dưa chuột ngoài sọt rau cho heo nhà người ta rồi.

DTV

“Ba, ba nhất định phải nếm thử thịt heo nhà anh Thu Sinh nuôi mới được, hương vị nó hoàn toàn không giống thịt heo mà chúng ta hay ăn đâu.

Trước kia từng có bác nào bạn ba lên núi săn heo rừng, ba khen thịt ngon đó, nhưng mà thịt heo nhà anh Thu Sinh nuôi còn ngon hơn cơ.

Động vật hoang dã tốt nhất không nên ăn nhiều, ai biết heo rừng đó nó có từng ăn thịt người không.”

Ông Diêu trừng con gái một cái.

“Heo rừng làm sao mà ăn thịt người được, cả ngày chỉ biết nói linh tinh dọa người khác.”

Diêu Tuyết vội vàng gắp cho cha một đũa cọng tỏi non xào thịt khô, nịnh nọt: “Ba, ba nếm thử xem.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 542: Chương 542


Hôm nay nhà anh Thu Sinh không mổ heo, cho nên Diêu Tuyết đoán thịt khô này là thịt heo từ tết được xông khói để dành đến giờ.

Ông Diêu không quá để ý, thịt khô dù ngon đến đâu thì hương vị vẫn sẽ gợn cảm giác đăng đắng và ám khói, ông ấy không quá thích.

Nhưng vừa đưa sợi thịt khô này vào miệng nhai thử, ông ấy lại nhận ra nó rất đặc biệt, dai và không bị khô quắt.

Lớp ngoài bị hun ám nâu không chỉ không chát đắng mà vẫn còn giữ lại vị tươi ngon.

Ông ấy rất ít dùng ‘tươi ngon’ để hình dung những đồ ăn khô như thịt khô hun khói, cũng rất ít ăn loại đồ ăn nhà nghèo này, nhưng món hôm nay là trường hợp đặc biệt.

Món này làm thay đổi hẳn suy nghĩ của ông Diêu, thịt khô dai giòn như gân phối với cọng tỏi non giòn ngọt rất hợp.

Nhai một miếng, hương vị đã tràn ngập khoang miệng.

Vì thế, lại thêm một món khiến ông ấy không ngừng đũa được nữa.

Diêu Tuyết đắc ý khoe khoang với cha:

“Ba thấy sao? Thịt khô xông khói này có phải còn ngon hơn cả thịt heo rừng ba từng ăn không?”

Ông Diêu dường như đã từ chối mọi sự bên ngoài, chỉ biết gật gù và chăm chú gắp đồ ăn.

Diêu Tuyết hoàn toàn không cảm thấy cha mình làm như thế có gì mất mặt, ngược lại còn thở ra nhẹ nhõm.

Chỉ cần là điều khiến cha cô ấy có thêm ấn tượng tốt với nhà Thu Sinh thì có mất mặt cũng chẳng sao, dù sao cha cũng già rồi, mặt mũi không quan trọng lắm.

Tống Thời Hạ đẩy đĩa cá sốt chua ngọt tới: “Bác trai, bác nếm thử món này xem, món này ăn đỡ ngán.”

Ông Diêu không buồn ngẩng đầu, nói ngay:

“Tiếc là cháu không theo nghề đầu bếp chuyên nghiệp, không thì dù tốn bao nhiêu tiền bác cũng phải mời cháu về bằng được, mỗi ngày được ăn cơm cháu nấu quả là một hạnh phúc.”

Nghe những lời khen này từ chính cha mình, Diêu Tuyết gần như không tin nổi.

DTV

Ông cụ nhà cô ấy thường xuyên đi xã giao, nhưng gần như không quá thích những bữa tiệc thịnh soạn, bởi vì những bữa tiệc này có nghĩa là lại phải uống rượu liên miên.

Ở nhà thong dong phẩm rượu và ra ngoài uống xã giao không giống nhau, ngay cả người như cha cô ấy cũng thấy đau đầu mỗi khi bị người ta mời ăn cơm.

Cũng chính vì tần suất ăn tiệc quá lớn nên đầu bếp trong nhà thường nấu cho cha cô ấy càng thanh đạm càng tốt.

Cha cô ấy cũng quen và yêu thích ẩm thực thanh đạm hơn.

Vậy nên, khi nghe cha mình khen bàn cơm đủ sắc thịt cá thế này, Diêu Tuyết vô cùng kinh ngạc.

Tống Thời Hạ cười cười, lảng sang chuyện khác: “Rau dưa phần đa đều do nhà cháu tự trồng thôi, bác không chê đã là vinh hạnh lắm rồi.”

Sau bữa cơm, Tống Thu Sinh và Diêu Tuyết nhanh nhẹn thu dọn.

Tống Thời Hạ đã làm cơm cả buổi nên bị đuổi đi nghỉ ngơi, không cho giúp đỡ.

Ông Diêu xoa bụng, nói:

“Bữa cơm nhà cháu đã chinh phục dạ dày của bác mất rồi, giờ đừng nói chuyện khác, ta tâm sự chuyện nhà đi.”

Diêu Tuyết bưng lên một đĩa cà chua bi hái từ trong vườn.

Những cây ăn quả này trước kia được gieo trồng trong không gian, khi Tống Thời Hạ bứng ra trồng trong vườn nhà, cô còn tưởng phải mất chừng một năm mới có quả.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 543: Chương 543


Không hiểu vì sao, thỉnh thoảng chúng vẫn đậu ra những lứa quả thưa thớt khá sớm.

Không được lúc lỉu đầy cành như trong không gian nhưng cũng đủ để gia đình làm một bữa đơn giản.

Bà Tống nghe thông gia tương lai nói thế lập tức thẳng người nghiêm mặt như chuẩn bị đón địch, thận trọng lắng nghe, cho rằng như thế hẳn có thể hiểu được phần nào ý của ông thông gia.

Nhưng lúc này ông Diêu đã hoàn toàn bị bữa cơm thịnh soạn vừa rồi chinh phục.

Trừ bỏ Tống Thu Sinh có khiến ông ấy không được hài lòng lắm thì những người còn lại trong nhà đều để lại cho ông ấy ấn tượng rất tốt.

DTV

Ông Diêu chép miệng tiếc nuối, nếu Tống Thời Hạ là con trai thì tốt quá.

Lúc trước Tống Thu Sinh bị lão Vương chơi cho một vố nho nhỏ đã bay cả sự nghiệp mới lên, ông ấy thật sự không quá yên tâm về năng lực của Tống Thu Sinh.

Diêu Tuyết nghe ba mình chuẩn bị nói chuyện bèn vội vàng chạy vào bếp bổ trái cây bưng ra.

Cô ấy nhớ cha mình chỉ thích ăn trái cây đã gọt, nhưng lại không thể để cha mẹ Thu Sinh đi bổ táo cho cha mình nên mới cắt sẵn một đĩa đầy các loại hoa quả cho mọi người tiện ăn.

Quả nhiên, ban đầu ông Diêu còn ngó lơ đĩa hoa quả, nhưng khi thấy đĩa trái cây thập cẩm thì mới vui vẻ gật đầu, thong thả cầm tăm lên xiên một quả nho.

“Tôi có thấy giàn nho nhà anh chị nhưng không thấy kết quả nhỉ.”

Bà Tống giải thích:

“Cây ăn quả trong vườn nhà đều mới được trồng đầu xuân này thôi, năm nay đậu quả cũng là khá bất ngờ, không nhiều lắm, chúng tôi cũng chỉ hái được ba chùm.”

Tống Thời Hạ còn tưởng chỉ có cây táo ra quả, không ngờ các cây ăn quả khác cũng ra hoa kết quả rồi.

Ông Diêu lại xiên một miếng dưa hấu.

“Theo lí mà nói, đất vườn nhà anh chị trồng rau với cây ăn quả đều rất tốt, sao lại nghĩ tới việc xây trại chăn nuôi thế?”

Nhắc tới chuyện này, bà Tống mỉm cười, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ lại vừa vui vẻ:

“Đó cũng là vì ở nông thôn chúng tôi, rau xanh có bán vào thành phố cũng không đáng mấy đồng.

Thôn chúng tôi về sau đã có quy hoạch khu trồng cây ăn quả, Thu Sinh sẽ giúp thôn tìm nguồn tiêu thụ.”

“Năm trước heo với gà vịt nhà nuôi đều bán rất được giá, người ta đều nói thơm ngon hơn bình thường.

Tôi với ông nhà tôi ban đầu cũng không nghĩ tới chuyện mở hẳn trại chăn nuôi đâu, chúng tôi đều làm ruộng quen rồi, không có kinh nghiệm nuôi gia súc cả đàn.

Thu Sinh với Hạ Hạ khuyên mãi, cho nên cuối cùng mới làm cái trại nhỏ, không bán được thì để nhà mình dùng.”

“Sau mới phát hiện nuôi heo cũng tốt, rau dưa ăn không hết có thể cho heo ăn, không phí đi đâu, chuồng heo nhà chúng tôi mới nuôi có nửa năm thôi nhưng đã to hơn heo nhà người ta nuôi cả năm rồi.”

Ông Diêu nhớ tới sọt dưa chuột ngon ngọt ngoài hiên, đau lòng không thôi, rau dưa ngon thế mà cho heo ăn, nông dân ở đây sống còn xa xỉ hơn cả ông ấy rồi.

Ông ấy bấm bụng khen: “Cũng hay, cứ từ từ cải thiện cuộc sống như vậy, dần dà sẽ khá lên.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 544: Chương 544


Ông Diêu ở lại đây năm ngày, tham quan khắp thôn Tống Gia một lượt, ăn dưa chuột với cà chua của bao nhà trong thôn.

Cuối cùng ông cho ra kết luận rằng rau quả nhà Tống Thu Sinh vẫn là ngon nhất, ngon đặc biệt.

Rất khó để nói rau dưa nhà con rể tương lai ngon hơn chỗ nào, ông ấy chỉ biết hương vị của nó không giống những nhà khác.

Nhưng có điều khiến ông ấy phấn chấn hẳn lên là thôn Tống Gia chuẩn bị trồng cây ăn quả để kinh doanh, lấy giống cây cùng chủng loại với cây ăn quả trong vườn nhà ông bà Tống.

Vườn nhà có trồng mấy cây, kết quả ăn không hết, ông bà Tống sẽ chia cho những gia đình trong thôn đang có ý định tham gia dự án trồng cây ăn quả để họ nếm thử.

Mà những người từng được nếm đều hạ quyết tâm muốn đi theo dự án này.

Tạm gác lại việc riêng thì quả thật trái cây thôn Tống Gia này không giống như nơi khác, trong đầu ông Diêu dần hình thành một ý tưởng.

Diêu Tuyết đến cạn lời với cha mình rồi.

“Ba, lần này tới đây là để bàn chuyện cưới xin cho con, ba không nói cho con biết quyết định của ba thế nào thì thôi, lại còn quay sang đòi làm ăn buôn bán với người ta, con ngại lắm, không dám hỏi đâu.”

Ông Diêu cũng vì ngại quá không thể tự mình đi hỏi nên phải xúi con gái, thấy con nói thế mới ra sức khuyên nhủ:

“Con xem con kìa, còn chưa lấy nó đã biết hướng về nó rồi, ba con ngày ngày làm mặt lạnh còn không phải vì con à.

Sau này con lấy chồng, phải sống với nhà chồng, nếu ba không ra oai phủ đầu với nhà người ta, nhỡ người ta thấy con dễ tính nên bắt chẹt con thì sao?

Bản tính con người luôn thích bắt nạt kẻ yếu hơn, con cũng biết còn gì.”

Vừa nói xong, ông ấy cũng phát hiện mình lỡ miệng rồi.

Diêu Tuyết tròn mắt khiếp sợ thốt lên:

“Ba, ba còn ra oai phủ đầu với người ta? Trời ạ! Ba mẹ anh Thu Sinh đều là nông dân chân chất thật thà, người ta có biết địa vị nhà ta như thế nào đâu, ba làm thế, bảo con sau này biết phải nhìn mặt ra sao đây.”

Ông Diêu xua tay vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Chuyện người lớn, con đừng có nhúng mũi vào, trước khi con gả chồng, mọi chuyện đều phải nghe ba, chuyện cưới xin của hai đứa phải do cha mẹ hai bên quyết định, con nghe là được.”

Diêu Tuyết muốn phản đối nhưng chẳng biết phải làm sao.

Biết thế trước kia nên thẳng thắn trình bày rõ với cha mẹ anh Thu Sinh về gia cảnh nhà mình, để họ chuẩn bị tâm lý, khi bàn chuyện với cha mình sẽ không đến nỗi sợ hãi quá.

Trước đó Tống Thu Sinh cũng tưởng chuyện kết hôn với Diêu Tuyết đã chắc như đinh đóng cột rồi, nhưng cẩn thận nghe kĩ những lời nói mơ hồ không rõ của cha mẹ, anh ấy lại cảm thấy tình thế có vẻ không ổn.

Anh ấy đành phải dò hỏi em gái.

“Nói thế nào nhỉ, nếu đứng ở góc độ của bác Diêu thì em cảm thấy bác ấy đang nói là chuyện này không thành vấn đề.

Chỉ là thái độ có hơi hùng hổ khiến ba mẹ mình sợ chút thôi. Anh à, việc này anh phải tự giải quyết rồi, em không giúp được đâu.”

Tống Thu Sinh thở dài, lòng rối bời, đồng thời cũng hết sức áy náy với cha mẹ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 545: Chương 545


Nếu anh ấy không tự ý quyết định giấu cha mẹ thì có lẽ cha mẹ đã có thể chuẩn bị tốt hơn, sẽ không rơi vào tình cảnh khó xử và xấu hổ như thế.

Tống Thu Sinh mím môi nói: “Anh hiểu rồi, để anh đi giải thích.”

Tống Đông Đông dắt theo hai cháu chạy hùng hục về nhà.

Hai nhóc con có đội mũ rơm, buộc dây vòng xuống cằm nên chạy nhảy không sợ rơi mũ.

“Chị, chị xem chúng em phát hiện ra cái gì này.”

Tống Đông Đông thận trọng lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một món đồ, cậu xòe tay trước mặt Tống Thời Hạ, đó là một thanh ngọc như ý dính đầy bùn đất.

Tống Thời Hạ nhướng mày: “Bọn em nhặt cái này ở đâu ra đấy?”

“Lúc bọn em ra bờ sông bắt cua thì Tiểu Bảo muốn đi vệ sinh, em mới đào cho bé cái hố, thế nào mà lại đào ra cái này.”

Sông gần thôn không sâu lắm, lội xuống chỉ xâm xấp mắt cá chân trẻ con, gọi là suối thì đúng hơn, mùa mưa tới thì nước mới lên.

Ngày thường, người lớn phải lên thượng nguồn giặt giũ, trên đó nước sâu thì không cho trẻ con lảng vảng lên chơi.

Đám trẻ con thường hay tới khu vực nước nông để chơi đùa hóng mát và mò cua bắt ốc, cá thì gần như không có vì mực nước quá thấp.

Tống Đông Đông dẫn cháu ra ven suối chơi.

Tống Thời Hạ biết nhưng không ngăn cản, thời thơ ấu của lũ trẻ càng phong phú màu sắc càng tốt mà.

DTV

Tống Thời Hạ khen ngợi ba đứa nhỏ: “Giỏi quá, đi đào tiếp có khi lại đào được báu vật nào cũng nên nhỉ.”

Tống Đông Đông cười hí hửng:

“Cho nên em mới về gọi chị ra giúp nè, anh Thu Sinh bảo số chị đỏ nhất, kéo đi cùng có khi đào ra cả rương vàng.”

Trước ánh mắt đầy khát vọng của lũ nhỏ, Tống Thời Hạ bất đắc dĩ gật đầu.

“Trong nhà cũng không có việc gì, chị đi với mấy đứa vậy.”

Tống Đông Đông còn khoa trương chạy vào bếp lấy chiếc cuốc nhỏ.

Tống Thời Hạ bật cười: “Em muốn đào cỡ nào hả?”

“Chị, nếu đào ra kho báu, nhà mình giàu to rồi.”

Hồi nhỏ cậu thường nghe các cụ trong thôn kể chuyện.

Hồi xửa hồi xưa, bọn cướp trên núi cướp được tiền bạc đều sẽ chia ra, mang đi chôn giấu ở nhiều nơi, tránh sau này bị tận diệt.

Chưa biết chừng hôm nay cậu có thể đào được kho báu của lũ cướp ngày xưa cũng nên.

Tống Thời Hạ không đặt kì vọng gì vào việc này, vị trí địa lý của thôn không phải là nơi từng bị bọn cướp chiếm đóng.

Nếu thực sự từng có nhóm cướp nào chiếm lĩnh nơi này, chắc chắn đã xuất hiện vô số câu chuyện lâm li bi đát được người già thay phiên nhau truyền lại rồi.

Nhưng các bô lão trong thôn chưa bao giờ kể chuyện gì tương tự, cho nên hẳn là không có, cũng chẳng có kho báu của toán cướp chôn giấu và bỏ quên.

Thanh ngọc kia, cô cho rằng đó là đồ của một ông địa chủ nào đó từng giấu đi, nhưng tiếc là mạng quá ngắn, không sống được đến lúc trở về lấy lại.

Tống Đông Đông dẫn Tống Thời Hạ ra bờ sông.

Tống Thời Hạ vỗ tay khen ngợi: “Mấy đứa giỏi thật, chiếm ngay chỗ có nhiều bóng cây nhất.”

Nơi khác cũng có trẻ con đang nô đùa, nhưng nơi Tống Đông Đông chọn là mát mẻ nhất.

Mùa hè ở nông thôn tuy không nóng lắm nhưng ánh nắng ban chiều rất gắt, phơi nắng nhiều dễ tróc da.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 546: Chương 546


“Đại Bảo với Tiểu Bảo còn nhỏ, chơi ngoài nắng nhiều dễ bị đen mất, nếu về quê bị cháy nắng đen đúa, đi lớp sẽ bị các bạn chê cười mất.”

Tống Thời Hạ mỉm cười: “Chị không ngờ em trai chị lại tinh ý và chu đáo thế nha.”

Tống Đông Đông còn biết chọn chỗ chơi cho các cháu rồi.

“Em thấy chắc là chỗ này này, vừa nãy bọn em đào được thanh ngọc cổ kia ở đây.”

Tống Thời Hạ sửa lại lời cậu:

“Thanh ngọc kia không nhất định là đồ cổ, chúng ta không biết đánh giá mấy thứ này, em cứ nói là đào được một món đồ chơi thôi, để tránh sau này thất vọng.”

Tống Đông Đông gật đầu: “Em biết rồi, nếu không đáng tiền thì em dùng làm gậy gãi lưng cũng được.”

Đám trẻ cũng hăng hái xắn tay áo đòi đào.

DTV

Hai cậu nhóc mũm mĩm tròn tròn dẩu m.ô.n.g hì hục đạo một hồi, mặt mày và tay chân lấm lem bùn đất.

Tống Đông Đông bật cười chế nhạo cháu mình: “Mặt hai đứa đầy bùn kìa.”

Tống Thời Hạ chỉ mỉm cười, lau sạch mặt cho hai nhóc.

Thấy bọn nhỏ tỏ vẻ hối lỗi tự trách vì đã làm bẩn quần áo, cô vừa phủi bớt đất cát trên người cho chúng vừa an ủi: “Không sao đâu, mùa hè mỗi ngày đều phải tắm rửa thay quần áo mà.”

Tống Đông Đông đột nhiên ngậm miệng, nếu chị ba mà là mẹ mình thì tốt quá.

Mỗi lần đi chơi về, quần áo bị bẩn cậu sẽ bị ăn vài chổi vào mông, mẹ sẽ mắng cậu chỉ giỏi nghịch, làm bẩn hết quần áo rồi.

Nhưng cậu cũng có biết nó bẩn khi nào đâu mà tránh.

Cậu chàng buột miệng lầm bầm: “Giá mà em được đầu thai làm con chị nhỉ.”

Tống Thời Hạ trừng mắt với em trai một cái: “Em nghe xem em đang nói cái gì đó.”

Tống Đông Đông ấm ức ngậm miệng.

Tống Thời Hạ cầm xẻng thọc mạnh xuống đất một cái, ai dè nhát xẻng khiến cô tê dại cả cổ tay.

“Ai da…”

Cô kêu lên khe khẽ.

Tống Đông Đông vội vàng hỏi: “Chị, chị có sao không? Chỗ đó có đá hả?”

Cậu chàng tức giận cầm xẻng lên, đào xung quanh đó, vét hết bùn đất lên, cậu nhất định phải lôi cục đá mất nết này ra đập vụn nó.

Đám nhóc cũng hớt hải chạy tới vây quanh mẹ, tranh nhau thổi tay xua bớt cái đau. Tống Thời Hạ phải xoa một lúc, cổ tay mới lấy lại cảm giác.

Cô thở ra một hơi, bảo: “Xui xẻo quá mà, cắm bừa cái xẻng cũng trúng đá được nữa.”

Giây tiếp theo, Tống Đông Đông vứt xẻng xuống, hai tay đầy bùn đất kéo tay chị gái.

Tống Thời Hạ đang định nhắc em trai thì thấy được một cảnh tượng khác thường.

Trong hố có một chiếc rương.

Ngay chỗ em cô vừa đào.

Cũng là ‘cục đá’ đã làm tê cổ tay cô.

Hai chị em nhìn nhau.

Cuối cùng, Tống Thời Hạ nói nhỏ: “Em đào đi, chị trông chừng cho.”

Hai nhóc con tò mò vây lại, Tống Đông Đông bảo hai đứa đứng chắn một phía cho kín đáo, đừng để đám trẻ con trong thôn trông thấy thứ bên dưới hố này.

Hai nhóc ngoan ngoãn cầm tay nhau ngồi xuống, che cậu út ở sau lưng.

Tống Đông Đông moi lên một hộp sắt nhỏ bằng hộp y tế, trông không giống như đồ cổ mà giống kiểu dáng của chiếc hộp hiện đại.

Vậy hẳn không phải văn vật rồi.

Nếu là hộp sắt cổ, gia đình cô sẽ phải giao nộp lên trên.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 547: Chương 547


Tống Đông Đông ôm chiếc hộp nặng trĩu lên, tò mò lắc lắc.

“Chị ơi, nghe như là trong này còn cái hộp khác nữa.”

“Bình thường mà, chị đoán là trong này còn một cái hộp gỗ khác. Sắt nó sẽ gỉ nếu em chôn lâu dưới đất, bỏ trực tiếp đồ vào đấy rất dễ hỏng.”

Bên ngoài hộp có khóa, muốn mở ra xem ngay thì hơi khó.

Một người lớn, ba đứa nhỏ nhẫn nại ngồi chờ đến khi đám trẻ trong thôn đã chơi chán, lục tục rời bờ sông về nhà thì mới ôm hộp lén lút chạy về.

Về đến nhà, Tống Thời Hạ lập tức hối hận, vì sao mình không về trước cơ chứ?

Tống Đông Đông với hai nhóc con kia đã được bôi dầu chống muỗi trước khi đi chơi.

Nhưng vừa rồi, cô chỉ nghĩ mình ra bờ sông một chốc nên không cần bôi, kết quả là chỉ có mình cô bị muỗi tấn công ác liệt.

Tống Đông Đông chạy vào phòng chất củi lấy rìu, tính chặt cái khóa đi.

Tống Thu Sinh nghe thấy mọi người xôn xao mới chạy ra.

“Mấy đứa đang làm gì thế?”

Tống Đông Đông nhắm không chuẩn, rìu c.h.é.m không trúng khóa, lại làm hộp gỗ thủng một lỗ.

“Anh, không có thời gian giải thích đâu, anh ra bổ cái khóa này hộ em với.”

Tống Thu Sinh không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn cầm rìu lên giúp.

Chủ yếu là vì anh ấy sợ thằng nhóc nhà mình không biết dùng rìu lại tự làm bản thân bị thương.

Ông bà Tống đang đi dạo quanh thôn, muốn uống miếng nước cho trấn tĩnh lại nhưng đôi tay cứ run lên bần bật, không cầm vững cốc nước.

Bà Tống căng thẳng hỏi chồng: “Nhà giàu số một thì có tiền cỡ nào nhỉ?”

Ông Tống rốt cuộc đã có thể run rẩy đưa cốc nước lên miệng, uống một hớp rồi đáp: “Nhà giàu số một là nhà giàu nhất, số một mà.”

Trước kia, có gã lưu manh trong thôn nói rằng Diêu Tuyết là con gái nhà tư bản lớn, ông bà Tống đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghênh đón một cô con dâu có gia cảnh không tầm thường.

DTV

Nhưng giàu đến cỡ nào, hôm nay ông bà mới có thể hình dung.

Chẳng trách hôm đó ông thông gia nói cái gì đó khó hiểu lắm, cả hai người khi ấy thấy rất mù mờ, mãi vừa rồi mới biết là người ta muốn ra oai phủ đầu với vợ chồng mình.

Bà Tống do dự định nói gì đó rồi lại thôi.

Ông Tống thấy vậy bèn nhổ lá trà trong miệng ra, bảo:

“Hay là chuyện hôn nhân lần này thôi bỏ đi vậy, Thu Sinh nhà ta với người ta chênh lệch nhiều quá.

Diêu Tuyết rất tốt, nhưng cưới con bé, chỉ sợ đời này thằng Thu Sinh có cố đến đâu cũng chẳng ngẩng đầu lên được mất.”

Bà Tống nhớ đến ánh mắt ngập ngừng của con trai, thằng bé che giấu chuyện đó, chẳng phải chính vì sợ họ biết được sẽ phản đối hay sao?

Bà thở dài, thỏa hiệp:

“Hay để hỏi lại đã, ông Diêu dẫn con gái về nhà ta chẳng phải cũng là có ý muốn cho chúng nó kết hôn sao.

Chưa biết chừng ông ấy chỉ định thử thách Thu Sinh một chút. Nhà ta không tiêu đồng nào của nhà ông ấy, làm sao mà không ngẩng đầu được.”

Ông Tống im lặng một lát rồi cũng thở dài: “Thôi để nói sau.”

Thực ra, trừ hôm đầu có nói một tràng đánh phủ đầu với thông gia, những ngày sau đó, ông Diêu hoàn toàn không có động thái gì khác thường.

Ông ấy cũng thấy khá hài lòng với thông gia tương lai này.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 548: Chương 548


Hai vợ chồng già đều thật thà chân chất, hiền lành tử tế, ông ấy cảm thấy con gái mình có gả vào nhà này cũng không sợ khổ.

Để cho chu toàn, ông Diêu còn bảo vệ sĩ đi hỏi thăm người trong thôn về Tống Thu Sinh.

Được đến kết quả thống nhất rằng cậu con rể tương lai này thật đúng là trong ngoài như một, khi trước làm ăn thất bại chủ yếu cũng vì bản tính quá thiện lương.

Ông Diêu nghe người ta kể mới thấy chột dạ.

Lão Vương kia phải cái tính thích giúp bậy giúp bạ, mấy hôm nữa về phải nói lão một phen, về sau đừng có nhúng mũi vào mấy chuyện thiếu đạo đức nữa.

Đi dạo mát một vòng, ông Diêu quay về nhà họ Tống, thấy đám trẻ túm tụm trong sân mới tò mò ghé lại xem chúng đang làm gì.

Chiếc hộp gỗ bên trong đã bị mở ra, trong đó là mấy món trang sức khá có giá trị, trân châu đá quý, phỉ thúy đồi mồi mã não, các dạng lẫn vào nhau hỗn loạn.

Vừa mở ra là thấy lấp lánh sáng, rất đẹp mắt.

Quý Dương dắt tay em trai ngồi xổm xem.

Mẹ bảo không được chạm vào hộp, nói ra có sâu đó, sẽ chui vào tay nếu bé dám chạm bừa, cho nên cậu bé phải trông chừng em mình.

Tống Đông Đông gỡ mấy món trang sức quấn vào nhau ra, cậu là người kích động nhất, miệng cứ mãi lẩm bẩm, giàu to rồi.

Tống Thu Sinh nghe nói chiếc hộp châu báu này là do Tống Thời Hạ đào được thì hết sức kinh sợ, vận hạnh của em gái anh lớn đến kinh người.

“Mấy thứ này là thật hay giả nhỉ? Chôn ngay bờ sông mà không ai tìm thì nghe vô lí quá.”

Thực ra mọi người đều biết, hộp châu báu này rất có khả năng là đồ thật, chứ ai rảnh mà đem chôn một hộp đồ vô giá trị ở đó, còn khóa hai lớp?

“Thứ này như là đồ chôn ở đó mấy chục năm trước, có lẽ người chủ cái hộp đã gặp chuyện ngoài ý muốn gì rồi, bằng không, vị trí dễ kiếm như vậy, nếu còn sống thì đã sớm về đào lên.”

Chiếc hộp này chôn ngay dưới gốc cây ven sông, khúc sông này ngay gần triền núi, vị trí rất dễ tìm.

Tống Đông Đông ôm chiếc hộp: “Cái này là do nhà ta phát hiện nhé.”

DTV

Cậu không có nhặt của rơi, không muốn nộp lên.

Tống Thu Sinh bật cười:

“Không ai bảo phải đi nộp cho chính quyền, đồ vô chủ do chúng ta phát hiện thì thuộc về chúng ta, nếu nó có chủ thì người ta cũng đã mang nó đi từ bao giờ, chẳng đến lượt ta đào ra.”

Bấy giờ Tống Đông Đông mới yên tâm.

Mặc dù cậu chẳng dùng tới mớ trang sức này nhưng trông có vẻ chúng rất đáng giá, chưa biết chừng có thể bán được nhiều tiền.

Thu dọn xong, Tống Đông Đông cầm một chuỗi trân châu kết thành vòng cổ, mân mê thích thú và đưa cho chị gái: “Chị, chuỗi vòng này hợp chị lắm, trân châu này to bự luôn nè.”

Tống Thời Hạ đẩy ra vẻ ghét bỏ:

“To quá, chị không thích, với cả thứ này mới đào trong đất ra phải đem xử lí sạch sẽ đã, đeo ngay lên người không may mắn đâu.”

Tống Thu Sinh cũng cùng ý tưởng với em gái: “Đông Đông, mấy thứ này chẳng rõ lai lịch ra sao, tốt nhất đừng có đeo trên người.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 549: Chương 549


Tống Đông Đông rất thích mấy món đồ châu báu lấp lánh này, nhưng cũng biết anh chị nói có lí, đành ngoan ngoãn gật đầu.

“Em biết rồi, vậy mình đem bán đi.”

Tống Thu Sinh cạo thử lớp gỉ bên ngoài hộp sắt: “Cái hộp này còn dùng được, hộp gỗ kia đẹp đấy, cẩn thận đừng làm hỏng.”

Tống Thời Hạ cũng cảm thấy chiếc hộp này được điêu khắc thật tinh xảo, nhưng lại nhớ tới nó mới được đào từ trong lòng đất ra thì hứng thú lại tắt vụt.

Ông Diễu bỗng dò đầu vào, nói: “Trân châu này chất lượng cao đấy, mà cái hộp gỗ nam tơ vàng kia sao lại vứt dưới đất thế?”

Cả đám trẻ giật b.ắ.n người, Quý Nguyên ngồi bệt luôn xuống đất.

Ông Diêu xấu hổ cười cười: “Bác làm mấy đứa giật mình à?”

Mấy đứa trẻ ngó nhau, Tống Đông Đông nhìn hộp châu báu, bản năng muốn giấu đi.

Tống Thời Hạ phản ứng lại nhanh nhất, cô cười cười:

“Đúng là có hơi giật mình ạ, chúng cháu đang bàn xem nên giấu của cải ở chỗ nào, bàn một hồi lại cảm thấy bán đi thì chắc chắn hơn, không phải ngày đêm lo sợ.”

Cô cố tình nói thế là để thử ý ông Diêu.

Ông ấy quen biết rộng, lại còn làm kinh doanh mảng ngọc thạch, chắc chắn phải quen biết nhiều nhà sưu tập hay chủ tiệm đồ cổ, có thể giới thiệu con đường xử lý đám châu báu này.

Ông Diêu ngại quá, thì ra đám nhỏ đang tìm chỗ giấu tài sản.

“Trân châu này các cháu có bán không? Cái hộp kia nữa?”

Tống Thu Sinh rất thích chiếc hộp gỗ, anh ấy không muốn bán nó: “Xin lỗi bác, hộp này thì không bán ạ.”

Ông Diêu gật đầu: “Ừ không sao, bác chỉ hơi tò mò, vì hộp này làm bằng gỗ nam tơ vàng, là thứ tốt đấy.”

Được ông Diêu phổ cập tri thức, đám trẻ ở đây mới biết, long ỷ, quan tài, giường nằm của hoàng đế cổ đại đều được làm bằng gỗ nam tơ vàng.

Ở cổ đại, chỉ có bậc đế vương mới được dùng thứ gỗ quý này.

Tống Đông Đông tức thì cảm thấy chiếc hộp này bỏng tay như đang ôm cục sắt nung.

Ông Diêu ngập ngừng hỏi: “Chuỗi vòng này… 50 nghìn thì có bán không?”

50 nghìn?

Tống Đông Đông từ nhỏ đến lớn chưa từng nhìn thấy 1000 đồng, bị con số kia đập cho choáng váng.

DTV

Bán chuỗi vòng này là nhà mình thành hộ gia đình bạc vạn sao?

Tống Thu Sinh nhìn về phía em gái, Tống Thời Hạ tủm tỉm cười đáp:

“Bán chứ ạ, nhà chúng cháu còn có mấy thứ do tổ tiên để lại, bác có muốn xem thử không ạ?”

Ông Diêu thấy cũng có hứng thú tìm hiểu, bèn nói: “Muốn chứ, đây chính là nghề cũ của bác đấy.”

Thường ngày ông ấy không có nhiều sở thích, chỉ thích uống rượu phẩm trà và đi dạo phố đồ cổ.

Tống Thời Hạ nhặt ra mấy thứ mà người già thường thích.

Ví dụ như ban chỉ bằng ngọc Hòa Điền, miếng ngọc treo quạt, hồng ngọc thuần màu, hạch đào điêu khắc, …

Ông Diêu còn tưởng cả hộp chỉ toàn trân châu, nếu đều là trân châu, ông ấy không thể trả mỗi món đồ 50 nghìn mua về cả được.

Nhưng những món đồ Tống Thời Hạ đưa cho ông lại đều đánh trúng sở thích của ông ấy, vừa nhìn là biết toàn chất liệu tốt nhất, giá đương nhiên không rẻ.

“Mấy thứ này mình bác không bao hết được, nếu các cháu tin được bác thì bác có thể mang về thành phố G hỏi ông bạn già của bác xem có ai mua được không. Bác thì chỉ mua được cái nhẫn ban chỉ này thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 550: Chương 550


Vừa nhìn một cái, ông Diêu đã chú ý ngay chiếc nhẫn ban chỉ bằng ngọc này, nếu không lầm, ban chỉ này được làm bằng ngọc Hòa Điền.

Tuy hiện giờ ông ấy đeo đủ mười chiếc nhẫn trên mười ngón tay nhưng cũng không ngại mua thêm khi gặp được thứ mình thích, mua về để đeo luân phiên cũng được mà.

Ông Diêu vỗ vỗ bụng, nói:

“Đôi san hô đỏ này đẹp đấy, bác mua cả cái này, để về nhà tìm thợ đánh một đôi bông tai và vòng cổ cho Diêu Tuyết.”

Ba thứ một trăm nghìn, vòng cổ trân châu và ban chỉ ngọc Hòa Điền, mỗi món năm mươi nghìn, san hô đỏ thì Tống Thời Hạ không lấy tiền.

Tống Thu Sinh và Tống Đông Đông đều không có ý kiến.

Về sau Diêu Tuyết sẽ là người một nhà với họ, ông Diêu đã nói sẽ dùng thứ này đánh trang sức cho Diêu Tuyết thì ai lại đi lấy tiền của người nhà.

DTV

Ông bà Tống còn chưa tìm được cơ hội trò chuyện riêng với ông Diêu thì ngay bữa tối đó, trên bàn cơm, ông ấy đã chủ động mở đề tài:

“Anh Tống, em Trịnh này, lần này tôi tới đây đã làm trễ nải nhiều việc của hai người, tôi đang tính sáng sớm ngày mai sẽ về.

Còn về chuyện hai đứa nhỏ, chúng ta coi như quyết định nhé, trước cứ cho chúng nó đính hôn đã.

Tầm hai năm nữa, Thu Sinh nhà hai người chuẩn bị xong lễ hỏi, cho bao nhiêu thì nhà chúng tôi cho con gái gấp đôi làm của hồi môn.

Cái này không đổi được, phong tục gả cưới bên chúng tôi là như thế. Vậy ý hai người ra sao?”

Bà Tống sửng sốt: “Quyết định rồi ấy ạ? Ông Diêu, ông không cân nhắc lại ạ?”

Thu Sinh nhà bà cũng đâu phải chàng rể lí tưởng người người tranh đoạt, sao mà ông thông gia thay đổi ý định nhanh thế nhỉ.

Ông Diêu múc một bát canh gà đen hầm nhân sâm, vừa uống vừa cười bảo:

“Thu Sinh rất tốt, tôi tin rằng ngày sau cháu nó không để con tôi phải khổ. Huống hồ, hai đứa chúng nó có tình cảm với nhau, chúng ta là người làm cha mẹ, không thể cố tình chia rẽ lứa đôi làm khổ chúng nó đúng không?”

Ông Tống trầm ngâm:

“Anh Diêu, tình hình bên nhà anh, chúng tôi đã biết, Thu Sinh nhà tôi cưới con gái anh quả đúng là trèo cao rồi.”

Ông Diêu lắc đầu cười nói:

“Nói như cách của anh thì ai cưới Diêu Tuyết nhà tôi cũng là trèo cao thì con gái tôi khỏi lấy chồng luôn sao?

Cũng chính vì nhà tôi không thiếu tiền nên tôi mới muốn tìm một chàng trai thật lòng tốt với con bé.

Khi tôi không còn ở bên nó thì người ta cũng sẽ không chèn ép bắt nạt nó. Ngày đó tôi nói có hơi nặng lời, nay xin lấy trà thay rượu, tạ lỗi với anh chị.”

Diêu Tuyết cũng vội nâng chung trà lên.

“Thưa cô chú, chuyện này cháu cũng có lỗi phần nào vì đã không nói rõ với anh Thu Sinh. Cháu cũng xin được tạ lỗi với cô chú, ba cháu không cố ý đe dọa cô chú đâu ạ.”

Tống Thu Sinh đứng lên.

“Mẹ, ba, trước kia con sợ hai người không đồng ý chuyện của con với Diêu Tuyết nên mới cố ý không làm rõ tình hình nhà cô ấy, việc này con cũng có lỗi.”

Ông bà Tống vội đứng dậy.

Biết kết cục đã định, bà Tống nói: “Nếu mọi người đều đã đồng ý thì chúng ta vui vẻ ăn bữa cơm chúc mừng đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 551: Chương 551


Con trai mình và Diêu Tuyết đôi lứa yêu nhau, cha Diêu Tuyết cũng đã đồng ý, họ làm cha mẹ nhà trai nếu còn ngại ngùng không dám nhận thì sẽ khiến người ta chê cười.

“Anh Diêu, anh yên tâm, Diêu Tuyết gả vào nhà tôi nhất định sẽ không ai làm khó cháu nó cả.

Tầng hai trên nhà để riêng cho đám trẻ, người trẻ tuổi ưa sạch sẽ, ở riêng tách biệt ra như thế, có phòng vệ sinh trên đó rồi, chỉ chưa lắp đặt xong bồn cầu thôi.”

“Thu Sinh nhà tôi đã mua nhà ở thủ đô, về sau hai đứa nó cứ ở đó, người trẻ tuổi thích sống riêng, không thích cha mẹ kè kè bên cạnh.

Chúng tôi hiểu cả, hai vợ chồng chúng tôi chỉ ở đây trồng trọt nuôi heo, thỉnh thoảng lễ tết con cháu về nhà chơi mấy ngày là được.”

Ông Diêu bổ sung một câu:

“Cũng có thể làm một vườn trái cây rồi thuê người chăm sóc, nếu nhà anh chị làm vườn trái cây, về sau trái cây nhà tôi đặt hàng hết ở đây.”

Bà Tống cười cười:

“Đâu cần phiền toái thế ạ? Đợi khi nào vườn trái cây trong thôn đậu quả, mỗi tháng chúng tôi sẽ gửi cho các nhà một ít.”

Ông Diêu từ chối:

“Sao có thể mặt dày lấy không đồ nhà anh chị được, huống hồ, tôi cũng muốn đặt nhiều.

Chất lượng trái cây nhà anh chị quá tốt, tôi cũng muốn cho đám bạn già bên kia nếm thử.

Cả giỏ quà ngày lễ cho đối tác nữa, tất cả đều muốn nhập từ chỗ anh chị, nên là cái này phải rành rọt ra mới được.”

Ông Diêu càng nói càng thèm, cuối cùng dứt khoát quyết định:

“Đợi khi nào vườn trái cây trong thôn đi vào cung ứng, tôi sẽ dẫn bọn họ tới tận nơi nếm thử.

Nếu hương vị ổn thì chúng ta kí hợp đồng hợp tác lâu dài, trái cây thôn anh chị cung ứng riêng cho bên chúng tôi.”

Tống Thu Sinh nghi hoặc: “Nhưng đường xa quá, liệu có quá bất tiện cho vận chuyển không ạ?”

Ông Diêu hào hứng nói:

“Không xa, có tàu hỏa đó còn gì? Hơn nữa, bọn họ mà từng nếm thử trái cây nhà cháu, có khi còn tranh nhau làm đường cho nơi này luôn để tiện được ăn.”

Tống Thời Hạ cười cười chen vào:

“Làm đường thì hẳn không kịp rồi ạ, cháu với anh cháu đang chuẩn bị bỏ tiền làm đường từ trong thôn vào thành phố.

Nhà cháu thường có ô tô về, người trong thôn nói xe nhà cháu đè hỏng đường thôn rồi.”

Ý cười trên mặt ông Diêu dần nhạt đi:

“Các cháu lấy ơn báo oán, làm khó các cháu rồi. Loại người như họ, bác không có ý hợp tác.”

Tống Thời Hạ nói thêm:

“Những người đó toàn là những người muốn tham gia trồng cây ăn quả với nhà cháu nhưng lại không chịu bỏ tiền.

Người ta cảm thấy nếu nhà cháu đã chịu dẫn dắt người trong thôn cùng làm ăn buôn bán thì vì sao không tiện thể ra tiền cho bọn họ luôn đi.”

Đương nhiên, người thôn Tống Gia tham gia làm ăn chuyến này chủ yếu là vì có gia đình Tống Thời Hạ đi đầu.

Nhóm người thích nói mát kia là người bên thôn Trần Gia.

Người bên thôn Trần Gia trước nay đều bủn xỉn keo kiệt.

Nếu ban đầu họ muốn cùng theo bên này làm ăn thì Tống Thu Sinh cũng đồng ý thôi.

Nhưng hồi thu mua rau dưa trong thôn đi bán, họ toàn lựa hàng kém chất lượng, rau dưa thối hỏng đôn vào giữa rau tươi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 552: Chương 552


Bị phát hiện mấy lần mà bọn họ vẫn không chịu sửa đổi, ngược lại còn già miệng cãi rằng rau già thối cũng ăn được, chẳng vấn đề gì.

Nói mấy lần không thể chấn chỉnh được, Tống Thu Sinh quyết định không cho đám người đó tham gia.

Bất kể bọn họ hùng hổ thế nào cũng không muốn hợp tác cùng nữa.

Chuyện tổ chức làm vườn trái cây cũng đã được trưởng thôn mở cuộc họp toàn thôn để công bố.

Nhưng người bên đó vừa nghe nói nhà nào muốn tham gia phải tự bỏ tiền, lại thêm tin rằng người tổ chức là Tống Thu Sinh, thù mới hận cũ chồng chất lên nhau, họ cảm thấy Tống Thu Sinh cố ý nhắm vào họ.

Vì thế, trong thôn này, mặc dù gia đình ông bà Tống rất có uy tín nhưng vẫn liên tục có những tin đồn nhảm về nhà này, tất cả đều được truyền từ miệng đám phụ nữ thích ngồi lê đôi mách bên thôn Trần Gia.

Ông Diêu là người làm ăn, không thích xen chuyện tình cảm, ông ấy nói thẳng:

“Thế sao nhà cháu còn muốn làm đường cho họ? Phải bác, bác mặc kệ luôn, họ cũng đâu dám xông đến đập ô tô nhà cháu.”

Ô tô làm gì nặng tới nỗi hỏng đường, nhà Tống Thời Hạ lái xe về toàn xe tải trọng nhỏ, xe con mấy chỗ ngồi, đâu phải xe vận tải lớn.

Tống Thu Sinh chủ động giải thích:

“Chúng cháu muốn làm đường sửa đường cho thôn cũng là một cách hồi báo thôn này thôi ạ, tiếp đó mới là để chặn miệng đám người kia.”

Ông Diêu gật gù:

“Người thôn các cháu thật sự rất tốt đó, bác ra ngoài chơi mấy ngày này, tay chưa bao giờ trống không, đi đến đâu cũng có người tặng thứ này thứ kia.”

Cho nên, vì sao người thôn Tống Gia với người thôn Trần Gia lại cứ phải hợp làm một, ông Diêu thực sự không hiểu.

Tống Thời Hạ có thể đoán được nguyên do, thôn Trần Gia bên đó nếu không hợp nhất với thôn Tống Gia, chỉ sợ về sau sẽ tự mình đẩy mình vào ngõ cụt.

Lễ đính hôn của Tống Thu Sinh và Diêu Tuyết không làm rầm rộ.

Bà Tống lên thị trấn mời bà mối tới chủ trì nghi thức trao hôn thư của hai nhà, người nhà hai bên ngồi với nhau ăn một bữa cơm thế là xong.

Từ nay, Diêu Tuyết tới nhà họ Tống sẽ không còn bị người ta bàn tán sau lưng, bởi đính hôn và kết hôn chỉ còn cách một nghi thức cuối cùng mà thôi.

Đều đã coi là người nhà, Tống Thời Hạ cũng yên tâm hơn.

Tuy nói hiện nay đã là thời đại mới, nhưng đối với người dân quê, nam nữ vẫn cần có khoảng cách, có nghi thức đính hôn tức là cha mẹ hai bên đã gặp mặt và tán thành.

DTV

Đội trưởng Tống Quốc Trụ còn bảo vợ ra sân phơi hợp tác xã cố ý nhắc tới chuyện Tống Thu Sinh đã đính hôn, chính là để người khác không có cơ hội nói xấu nữa.

Sau khi thu hoạch vụ thu, Tống Thu Sinh sẽ lại đưa Diêu Tuyết về thôn, lần đó sẽ coi là đường đường chính chính về nhà.

Người trong thôn ồn ào sôi nổi bàn tán về gia thế nhà Diêu Tuyết.

Cha cô gái này trông còn oai vệ hơn cả chủ tịch thị trấn nữa.

Chủ tịch thị trấn xuống thôn chỉ đi xe đạp, cha cô ấy về nhà trai bàn chuyện cưới hỏi đi hẳn ô tô, còn mang theo bao nhiêu vệ sĩ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 553: Chương 553


Thấy mọi người càng nói càng khoa trương, bà vợ Tống Quốc Trụ lắc đầu ngán ngẩm:

“Nếu không nhờ bản thân có tài năng thì Thu Sinh làm sao có thể được cha con người ta để mắt?

Lúc nào cũng kêu Thu Sinh may mắn, chẳng lẽ các người cho rằng cha người ta về thôn này là do thích đi chơi đây đó? Rõ ràng chủ đích của người ta là đi hỏi thăm về Thu Sinh thôi.”

Hà Tố Cầm thở dài:

DTV

“Tôi biết các người hâm mộ nhà người ta, nhưng ngồi nhà hâm mộ thì sẽ được như người ta à?

Con nhà các người chẳng phải cũng đi theo Thu Sinh lên phố kiếm tiền đấy sao, chưa biết chừng có ngày sẽ dẫn con dâu thành phố về nhà đấy.

Nóng ruột làm gì? Thu Sinh nó cũng gần 30 rồi mới được như vậy, con nhà mình mà có bản lĩnh thì sợ gì không cưới được vợ tốt.”

Nhắc tới tuổi tác của Tống Thu Sinh, người trong thôn mới vơi bớt chút ngưỡng mộ.

Đúng rồi, Tống Thu Sinh gần 30 mới cưới được vợ, con nhà họ mới 25, 26 thôi, chưa biết chừng cố gắng vài năm cũng sẽ cưới được con gái thành phố.

Hôm sau, ông Diêu và vệ sĩ của mình lên đường về thành phố.

Trước khi đi còn tha thiết dặn dò rằng nhất định phải nhanh chóng làm vườn trái cây, ông ấy sẽ là khách hàng đầu tiên của thôn này.

Tống Thời Hạ đành phải nói rõ, cây ăn quả thì sớm nhất là sang năm mới có quả được.

Ông Diêu gật đầu bảo ông ấy có thể chờ.

Hỏi tới lá trà, Tống Thời Hạ nhún vai tỏ ý rằng lá trà của cô đều là lá sơn trà hái trên núi, không thể sản xuất hàng loạt được đâu, pha một bình là ít một bình.

Ông Diêu lại thở dài, trông mong nói, giá mà nhà thông gia có thể trồng mấy cây sơn trà thì hay quá.

Thế là từ sáng sớm, ông Tống đã khiêng cuốc lên núi đánh mấy gốc trà về trồng trong sân nhà.

“Anh Diêu, khi nào lá trà đến vụ hái, tôi sẽ gửi cho Thời Hạ, bảo nó sao khô gửi cho anh.”

Ông Diêu càng ngày càng cảm thấy quyết định tới thôn Tống Gia lần này quả là chính xác.

Nếu không phải vì vận chuyển gà vịt quá khó khăn, ông ấy còn tưởng nhập cả gà vịt ở đây về dùng dần.

Tiếc rằng, nghe Thu Sinh nói là trại chăn nuôi nhà ông bà Tống đã hợp tác với bên nhà ăn của đại học Yến Kinh rồi, toàn bộ gia cầm gia súc ở đây đều phải cung cấp cho bên kia.

Yêu cầu của trường học có thể cao cỡ nào?

Toàn sinh viên là nhiều, hẳn không yêu sách lắm về hương vị.

Nhưng nhà ông bà Tống có thể trở thành nhà cung ứng chuyên dụng cho trường, chứng tỏ bên trường học có người sành ăn.

Chỉ tiếc địa bàn kinh doanh của mình không ở bên này, nếu không cũng có thể tranh thủ chiều dạ dày rồi.

Trong đại lục hiện giờ thật đúng là khắp nơi nhan nhản cơ hội, Tống Thu Sinh chỉ cần nắm bắt được một cơ hội tốt là có thể phất lên rồi.

Ông Diêu cảm thấy tương lai chàng rể nhà mình sẽ không thua kém ai.

Ông Diêu rời khỏi thôn Tống Gia với mấy xe đầy ắp thổ sản, gia cầm, trái cây.

Ông ấy còn phải về thủ đô có chút chuyện, cho nên đành bảo vệ sĩ mang theo toàn bộ số quà này lên tàu về thành phố G trước, còn cẩn thận dặn dò họ phải cho hết vào tủ lạnh.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 554: Chương 554


Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh, Diêu Tuyết ở nhà thêm mấy ngày mới trở về.

Khi cô đi, bà Tống gần như vơ vét hết rau củ và gà vịt trong nhà đóng gói cho con mang đi.

Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh ra sức từ chối, mãi mới thuyết phục được bà không xử lí toàn bộ gà vịt, mỗi người chỉ lấy một con.

Trước khi đi, hai anh em tới nhà ông hai bàn về chuyện làm đường.

“Nhà chúng cháu sẽ chi tiền làm đường, nhưng có một yêu cầu thế này, công nhân làm đường đều phải lấy từ thôn ta.

Nếu là người thôn Trần Gia thì nhất định phải là người chưa từng mắng gì nhà cháu, anh em cháu còn không rộng lượng đến mức cái gì cũng bỏ qua được.”

Tống Quốc Trụ trịnh trọng gật đầu:

“Yên tâm, chắc chắn ông sẽ quản chặt vụ này, nếu ai có ý kiến thì khỏi làm đường mới, thích bò đường đất thì tùy.”

Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh nhìn nhau cười cười.

“Ông hai, ông nói thế thì bọn cháu yên tâm rồi. Ông chịu khó động viên những người có ý tưởng làm vườn cây ăn quả ở thôn ta, chỉ cần chịu bỏ một số tiền không lớn coi như là đầu tư, không sợ lỗ vốn đâu.

Nếu năm đầu thâm hụt tiền, không muốn làm tiếp thì có thể bán lại cây ăn quả nhà mình với giá gốc cho nhà cháu.

Cháu bảo đảm chỉ cần thôn ta có thể cung ứng trái cây thì bao nhiêu anh cháu cũng sẽ tìm được nguồn tiêu thụ bằng hết.”

Tống Thời Hạ chưa đi xa nhiều nên ban đầu chỉ tính đến chuyện bán trái cây ở thủ đô, đánh ô tô về và chở hàng đi trong ngày là được.

Trước mắt, thị trường trái cây hầu như đều là tư nhân bán lẻ, có rất ít tiểu thương bán ra với quy mô lớn.

Nhưng bác Diêu đã đánh thức cô, cho cô biết rằng, trái cây ngon thì dù cách mấy trăm cây số, họ cũng chịu chi tiền mua.

Hơn nữa, Tống Thời Hạ còn nhớ, những quả không đủ tiêu chuẩn, dễ hư dập còn có thể chế biến thành đồ hộp.

Nếu thôn mở một xưởng đồ hộp thì có thể vận chuyển xa hơn, thậm chí vận chuyển ra biển.

Vì thế, nếu trong thôn chỉ có vài nhà tham gia trồng cây ăn quả thì đúng là không đủ bán.

Tống Quốc Trụ nửa tin nửa ngờ: “Thật hả? Có bao nhiêu đều bán được hết?”

Tống Thu Sinh gật đầu khẳng định:

“Thật đấy ạ, ông hai, lần này ông lên thủ đô chắc cũng thấy khác rồi chứ ạ. Người ở đó có tiền đều không có chỗ tiêu, muốn ăn rau ngon trái cây tươi cũng chẳng được tiện như ở nông thôn chúng ta.”

Tống Quốc Trụ gật gù tán thành:

“Đúng đúng, trong thôn ta chỉ rầu lòng vì không kiếm được tiền, người thành phố thì có tiền không có chỗ tiêu.

Nếu ta bán đồ trong thôn ta cho họ, chúng ta kiếm được tiền mà họ cũng mua được những thứ họ cần, thế chẳng phải hai bên đều có lợi sao.”

Tống Thu Sinh vỗ tay:

“Đúng vậy ạ, cho nên ông không cần quá lo lắng đâu, cứ khuyên mọi người tin vào chúng cháu là được.

DTV

Đất đai trồng trọt thì nhà nào cũng có, chỉ tốn chút tiền mua cây giống thôi, nếu thật sự không yên tâm thì chúng ta có thể làm hợp đồng.

Tiền mua cây giống trả dần cũng được, nhưng không cho phép người không có chữ tín tham gia vụ này.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 555: Chương 555


Tống Thời Hạ lại nói thêm về ý tưởng làm xưởng của mình:

“Hiện giờ, nếu ai tham gia trồng cây ăn quả, về sau thôn ta mở xưởng đồ hộp sẽ ưu tiên nhà đó vào xưởng làm công nhân.

Một nhà bốn người không thể để cả bốn đi trồng cây, quá lãng phí, cho thanh niên trai tráng vào xưởng, như vậy thì người trẻ tuổi thôn ta cũng coi như có nghề nghiệp ổn định.”

Thời buổi này, chỉ nghe đến được vào làm trong xưởng là người ta đã mừng lắm rồi.

Làm công nhân có thu nhập ổn định lại cao, coi như một công việc rất có thể diện.

Quả nhiên, Tống Quốc Trụ tưởng tượng đến tương lai thôn mình có xưởng sản xuất riêng thì lập tức hừng hực khí thế.

“Được, chuyện này cứ giao cho ông, bảo đảm sẽ làm được thỏa đáng.”

“Ông hai, ông cũng đừng vất vả quá, phải chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Ông hai là chỗ dựa của nhà cô ở đây, nếu con ông ấy có thể cạnh tranh được chức trưởng thôn thì về sau địa vị của nhà họ Tống trong thôn sẽ đi lên.

Tống Thời Hạ thực ra cũng không phải muốn nhà họ Tống lấn át người khác, nhưng nếu có trưởng thôn là người nhà mình thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Nhà cô có kiếm được nhiều hơn, người trong thôn cũng chỉ ao ước mà không ghen tị, không vì thù phú mà tới tơi hạch sách bắt bẻ làm khó.

Loại chuyện như thế, thôn Tống Gia có lẽ không phát sinh nhưng thôn Trần Gia thì chưa chắc.

Vợ ông hai nhiệt tình giữ lại, hai anh em Tống Thời Hạ bèn ở lại ăn bữa cơm với gia đình ông bà.

Ông hai nhấc đũa:

“Bình thường toàn là ông qua nhà các cháu ăn cơm, hôm nay hai cháu qua đây phải nếm thử xem đồ ăn nhà ông bà thế nào.”

Ông hai đã nói thế, hai anh em không thể không nhiệt tình ăn uống.

Nhà ông hai chỉ nuôi mấy con gà, bà hai đã thịt một con để chiêu đãi hai anh em, đây có thể coi là đãi ngộ dành cho khách quý.

Tống Thời Hạ cười nói:

“Gà hầm măng trong nồi đất ạ? Rồi lại rải mấy miếng bánh nướng chấm nước canh hầm, ở thủ đô nhà cháu cũng hay làm món này đấy ạ.”

Ông hai lấy ra một chai rượu, rót cho hai anh em.

“Hồi nhỏ cháu cứ thích dắt Đông Đông chạy sang đây chơi, khi đó nhà ông nghèo, chỉ có thể đãi hai chị em bánh bột ngô thôi.”

“Anh cháu mỗi khi đi tìm bọn cháu là sẽ nghĩ ngay tới nhà ông, chạy đến đây trước tiên, cắp nách mỗi đứa một bên đem về, sau đấy cháu khôn lên, còn biết trốn dưới gầm giường.”

Tống Thời Hạ không có kí ức rõ ràng về thời này, nhưng cô quả thật nhớ rõ nguyên thân thường xuyên dắt em trai đi ăn chực cơm nhà người.

Nhà nguyên thân hồi ấy nghèo quá, chẳng có gì nhiều, nếu có thể ăn chực nhà người ta một quả trứng thôi, nguyên thân cũng có thể vui vẻ nửa tháng trời.

Nhưng khi đó, nhà nào cũng nghèo như nhau.

Mặc dù ông hai là đội trưởng, trong nhà cũng chỉ nhiều hơn nhà người khác một chút bột ngô mà thôi.

Vì thế, Tống Thời Hạ hồi nhỏ rất thích dắt Tống Đông Đông đến nhà ông hai ăn chực bánh ngô.

“Bánh này là bánh ngô đúng không ạ?”

Bà hai vén mành bước vào.

“Bà mang quạt điện đến đây, bằng không hai đứa ăn cơm lại thấy nóng. Bánh bột ngô giờ người ta đều thoải mái cho đường rồi, chứ nếu là mười mấy năm trước, chả ai dám lãng phí thế cả.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 556: Chương 556


Thực ra thì ngày thường cũng ít ai làm thế, bánh bột ngô ăn để chống đói mà thôi, ai còn cho đường vào.

Nhưng hai anh em Thu Sinh là khách quý nhà bà, là người quan trọng của cả thôn, phải chiêu đã chu đáo nên bà mới làm thế.

Tống Thời Hạ cười bảo:

“Thôn ta về sau sẽ càng ngày càng đi lên, chưa biết chừng ba chục năm nữa sẽ chẳng còn hộ nghèo, mỗi nhà đều khá giả.”

Tương lai như thế, Tống Quốc Trụ quả thực không dám tưởng tượng.

“Nếu thực sự có một ngày như thế, có khi mỗi bữa người ta có thể ăn bánh màn thầu trắng đến no ấy nhỉ.”

Tống Thời Hạ cười cười, Tống Thu Sinh chạm chén với ông hai rồi nói:

“Chắc chắn rồi ạ. Cháu đi làm ăn xa, từng sang bên Hongkong, người bên đó nhiều tiền lắm, ai giàu còn có thể cưới bốn, năm bà vợ, người nghèo thì gầy như que củi, làm trâu làm ngựa cho người ta.”

Ông hai cau mày: “Thế khác gì xã hội phong kiến?”

Tống Thu Sinh cười ha hả:

“Không ạ, bên đó có thể nói là phát triển hơn chúng ta, nhưng người nghèo thì không có đường sống, bên chúng ta đây chí ít chỉ cần chăm chỉ trồng trọt là có thể ăn no.”

Tống Quốc Trụ gật gù.

Ăn cơm xong, Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh ra về.

Vừa ra đến cổng, hai người chạm mặt ngay một vị khách không tưởng.

Tống Thời Hạ không biết người này, nhưng người nọ chỉ nói một câu, cô đã nhận ra ngay thân phận của đối phương.

Ngoài cổng nhà ông hai có một người phụ nữ trung niên, tóc tai rối bời, áo quần nhếch nhác, bên cạnh là một người trẻ tuổi hơn, mặt trái xoan, chanh chua cau có.

Người phụ nữ chanh chua kia vừa trông thấy Tống Thời Hạ liền liếc từ đầu đến chân một lượt rồi ‘xì’ một tiếng khinh khỉnh.

Tống Thời Hạ chưa kịp tỏ thái độ, Tống Thu Sinh đã sa sầm mặt xuống.

Người phụ nữ trung niên vội vàng kéo người kia lại rồi tự mình bước tới, chào hỏi Tống Thời Hạ:

“Cháu là Tống Thời Hạ nhỉ? Bác nghe nói cháu đã thi đỗ đại học Yến Kinh, cháu có quen Trần Kiều đúng không?

Trần Kiều nhà bác đang ở ngay trong đại học Yến Kinh đấy, cháu có thể giúp bác nhắn với con bé một câu, nói là mẹ nó ốm, bảo nó về thăm một chuyến.”

Bà ta nói một tràng, không có gì khó nghe, nhưng Tống Thời Hạ lại cảm thấy cửa nhà ông hai bị người này dẫm bẩn rồi.

“Bà là ai?”

Người phụ nữ trung niên kia lúng túng đáp:

“Bác là mẹ ruột Trần Kiều, hai mẹ con bác trước kia có đôi chút hiểu lầm, muốn phiền cháu chuyển lời giúp bác đến con gái bác.”

Tống Thời Hạ hoàn toàn không có chút ấn tượng tốt nào với người thân của Trần Kiều.

Người nhà này trong nguyên tác chính là một đám người quái đản xấu xí, mặc dù cô và Trần Kiều cũng có qua lại nhưng cô không muốn dính đến đám người này.

“Cháu không thân với Trần Kiều lắm, chuyện này bác hẳn nên nhờ người viết thư gửi cho cô ấy, như thế tiện hơn là nhắn gửi thế này ạ.”

DTV

Mẹ Trần Kiều còn muốn nói thêm điều gì, người phụ nữ bên cạnh đã khinh thường trợn trắng mắt.

“Là người cùng một thôn mà nhờ nhắn một câu cũng không chịu, sợ mất miếng thịt nào chắc.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 557: Chương 557


Tống Thời Hạ ra vẻ kinh ngạc: “Xin hỏi chị là? Hình như tôi chưa từng gặp chị trong thôn bao giờ.”

“Tôi là chị dâu của Trần Kiều, cô chỉ nói dứt khoát một câu, giúp hay không giúp.”

DTV

Tống Thời Hạ lắc đầu: “Về trường tôi rất bận việc học, nhà chị tốt nhất vẫn nên viết thư đi.”

Chị dâu Trần Kiều tức tối nhổ một bãi nước miếng xuống đất, hầm hừ nói với mẹ chồng: “Mẹ, về đi, người thôn Tống Gia này kênh kiệu lắm, không giúp đâu.”

Tống Thu Sinh tức giận định bước ra nói chuyện, Tống Thời Hạ đã nhanh tay giữ anh ấy lại, lắc lắc đầu ra hiệu.

“Sao không để anh mắng trả? Em không thấy thái độ của họ thế nào à?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ bảo:

“Anh, anh đàn ông đàn ang cãi nhau với họ làm gì, họ mà nổi tính chơi xấu, lăn ra đất ăn vạ thì anh có mười cái lí cũng không cãi lại được, hơn nữa, đây còn đang là ngay cửa nhà ta, cãi cọ ồn ào không hay.”

Tống Thu Sinh không cam lòng:

“Bọn họ nhờ người ta mà còn dám khinh khi trợn mắt, lại còn nhổ ra đất, sao loại người này lại cùng thôn với mình được nhỉ.”

Tống Thời Hạ an ủi anh:

“Anh đừng bực, tức giận vì loại người này chẳng đáng đâu, người bên thôn đó chẳng phải toàn là như thế sao, đâu phải lần đầu mình gặp.”

Buổi tối trước khi đi, bà Tống trò chuyện riêng với Tống Thời Hạ, đề cập đến chuyện đưa Tống Đông Đông lên thủ đô học cấp ba.

“Trường trung học thị trấn ta đông quá, một giáo viên phải phụ trách nhiều học sinh lắm, mà em con giỏi lắm cũng chỉ thi được vào một trường cao đẳng.

Mẹ muốn chuyển trường cho nó lên trường con học, giáo viên thành phố đều tốt nghiệp đại học ra, chưa biết chừng dạy tốt hơn ở thị trấn.”

Trước đó Tống Thời Hạ cũng đã cân nhắc đến vấn đề cho em mình học cấp ba ở đâu, nhưng thấy trong nhà không ai để ý nên cô cũng không đề cập tới.

Nhà khác nhắc đến chuyện con mình có thể lên học trường trung học ở thị trấn là đã mừng rồi, vì trường trong thị trấn đã có chất lượng cao hơn nông thôn, nhưng cha mẹ cô có vẻ còn chưa yên tâm.

Cũng may thời này không hạn chế học lại hay lưu ban, mặc dù thi không đỗ cũng có thể học lại từ đầu.

Tống Đông Đông biết tin mình có thể chuyển trường lên thủ đô thì hưng phấn vô cùng.

Cậu tíu tít nói với chị gái: “Chị, vậy có nghĩa là em có thể sang nhà chị ăn cơm hàng ngày cũng được đúng không?”

Tống Thời Hạ vô tình chọc vỡ bong bóng ảo tưởng của cậu em:

“Em mơ hơi xa rồi, nhà chị ở cách trường khá xa, em mà tới đó học thì phải trọ ở trường.”

Tống Thời Hạ bàn với mẹ, cô muốn cho Tống Đông Đông trọ lại ký túc trường, cuối tháng sẽ đón về nhà cô, cải thiện vài bữa.

Tống Đông Đông tức thì ỉu xìu.

“Trọ ở trường làm gì, em không thích đâu.”

Hồi cấp hai cậu cũng phải trọ ở trường, một căn phòng hơn 40 học sinh, nằm chung giường lớn.

Tối nào cũng vậy, nào là tiếng ngáy như kéo bễ, nào là mùi hôi chân, cậu khó chịu lắm rồi.

Vất vả lắm mới thi vào được cấp ba, tưởng thoát khỏi khổ ải đó rồi, nay lại bắt cậu trọ ở trường nữa à?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 558: Chương 558


Tống Thời Hạ khuyên nhủ:

“Em học cấp ba ở thị trấn thì cũng phải trọ ở trường mà, lên đại học bắt buộc phải ở ký túc một năm đấy, em không thể cứ thích chơi trội, không muốn giống bạn bè chứ?

Trọ ở trường, mỗi sáng có thể ngủ nướng thêm một lát, buổi tối có thể ngủ sớm một chút, thế còn chưa đủ tốt à?”

Tống Đông Đông trề môi:

“Em biết trọ ở trường có thể dậy trễ hơn, nhưng mà em đã chán cái việc nghe người ta nghiến răng nói mớ cả đêm lắm rồi, lại còn có khả năng có người hôi chân nữa chứ, khỏi muốn sống luôn.”

Tống Thời Hạ bật cười:

“Ký túc trường cấp ba chỉ có 8 người một phòng, nếu điều kiện sinh hoạt thật sự quá tệ, chị sẽ thuê phòng ở gần trường cho em.”

Tống Đông Đông lập tức sáng bừng cả mặt: “Có 8 người một phòng thôi? Trường thành phố tốt thế.”

“Trường chị là trường mới, sửa chữa xây dựng lại mới được mười mấy năm, đương nhiên phải tốt rồi.”

Điều kiện học tập và sinh hoạt đương nhiên không so được với trường học sau này, nhưng so với những trường học cùng thời ở các vùng khác thì có thể coi là xa hoa lắm rồi.

“Em trọ ở trường! Chị, từ đầu mà chị nói với em chỉ có 8 người một phòng thì em đã đồng ý hai tay hai chân ngay rồi.”

Ô tô đã chất đầy bao này túi nọ, đủ thứ rau dưa trái cây trứng gà trứng vịt và lạp xưởng.

Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh phải từ chối mãi, cha mẹ mới không nhét thêm gà vịt sống lên xe.

Thời tiết nóng nực, nếu trong xe còn nhét thêm gà vịt, họ sẽ c.h.ế.t ngạt với cái mùi đó mất thôi.

Ông Diêu đi trước, có để lại một chiếc xe 6 chỗ, chen chúc một chút là ngồi đủ.

Thủ tục chuyển trường thường chỉ có thể tiến hành vào đầu năm học, nhưng Tống Thời Hạ có quen biết với bên cán bộ phòng tuyển sinh.

Vì thế, chỉ chưa đầy nửa tiếng, cô đã hoàn thành thủ tục nhập học cho em trai.

Cán bộ phòng tuyển sinh tươi cười tiễn hai chị em ra về: “Khi nào khai giảng thì mang giấy tờ qua đây đóng dấu là được.”



Hôm nay Trần Kiều và chồng lại một lần nữa xảy ra tranh cãi nảy lửa, mà mồi lửa châm lên vụ cãi cọ này vẫn như trước, là vợ cũ của Hoắc Khải.

“Kiều Kiều, lần này xin em giúp một chút được không. Lý Mộng Tuyền khổ như thế rồi, tốt xấu gì anh với cô ấy cũng từng là vợ chồng, không thể thấy mà cứ khoanh tay đứng nhìn được.”

Trần Kiều khoanh tay, lạnh nhạt nhìn anh ta, đây chính là người đàn ông mà mình đã chọn.

“Hoắc Khải, tôi đã nói bao lần rồi, tôi với Tống Thời Hạ chỉ là quen biết xã giao, vì sao tôi phải vì một người xa lạ mà hủy hoại mối quan hệ này.

Người ta tử tế dạy tôi học, thế mà anh lại xúi tôi dẫn người khác tới chỗ người ta xin xỏ luồn cúi, anh cảm thấy làm thế thích hợp à?”

Hoắc Khải đau đầu thở dài:

“Anh không có ý đó, Lý Mộng Tuyền cũng không có ý định nhờ suông, chắc chắn cô ấy cũng sẽ mang lễ tới cảm tạ, chỉ nhờ em dẫn đường thôi, có cần phải phản ứng dữ dội vậy không.”

Trần Kiều hừ lạnh một tiếng: “Tôi không có gan lớn đến mức dẫn người lạ vào khu đó, anh nhờ người khác đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 559: Chương 559


“Kiều Kiều, anh biết em không thích anh gặp Lý Mộng Tuyền nhưng anh là chồng em mà, em có thể rộng rãi phóng khoáng một chút, những lúc như thế này đừng trở tính được không?”

Trần Kiều chợt cảm thấy vừa tức cười lại vừa thất vọng.

“Ý anh là tôi hẹp hòi ích kỉ, ghen tuông vô cớ nên không chịu giúp đỡ, phải không?

Được thôi, anh muốn nói sao thì nói, muốn nghĩ gì thì nghĩ, muốn đi, anh tự đi cũng được, dù sao đối với anh, tôi chỉ là một kẻ hẹp hòi.”

Trần Kiều nản lòng thối chí:

“Lại nữa, anh còn đang là chồng tôi, nhưng anh lại chưa bao giờ là một người chồng đủ tư cách.

Anh cưới tôi chỉ vì tôi có thể làm bảo mẫu miễn phí cho nhà anh, có thể giúp anh nuôi dạy con nhỏ.

Trong lòng anh chỉ có Lý Mộng Tuyền, không cần phải lừa mình dối người làm gì.”

Hoắc Khải bối rối sợ hãi biện bạch:

“Em đừng nói linh tinh, anh với Lý Mộng Tuyền đã kết thúc rồi, em nói xem cả ngày em cứ nghĩ vớ vẩn những gì thế.

Anh không hề coi em là bảo mẫu, em là mẹ của hai đứa nhỏ mà.”

Trần Kiều vừa bỏ sách vở vào túi vừa nói:

“Là thế nào, tự anh biết rõ trong lòng, hôm nay tôi không muốn tranh cãi với anh nữa, chuyện đến đây thôi.”

Hoắc Khải vội bước tới kéo cô ta lại.

“Em định đi đâu? Ở đây em làm gì có chỗ nào khác, đừng có chạy lung tung.”

Trần Kiều cúi đầu, tự giễu:

“Tôi chỉ lên thư viện ôn tập thôi. Chắc anh không biết hệ bổ túc văn hóa bên kia đã cho đăng kí báo danh rồi nhỉ.

À, đương nhiên anh không biết rồi, anh đã bao giờ để ý đến những chuyện của tôi đâu, mặc dù anh thật sự coi tôi là vợ.”

Hoắc Khải sững sờ ngây người.

Trần Kiều bước qua anh ta, đi thẳng ra cửa.

Hoắc Tuyền đã bị đánh thức từ lúc cha mẹ cãi nhau, lén đứng bên cửa nghe toàn bộ câu chuyện.

Nghe thấy cha mình nhắc tới mẹ ruột, lòng cô bé sinh ra một tia chờ mong, có phải mẹ mình sắp về rồi không?

Cô bé lay em trai dậy: “Nếu mẹ mình về, em có thích không?”

Hoắc Lễ cụp mắt: “Chỉ có chị mới đi chờ mong một người đã vứt bỏ chúng ta thôi.”

Hoắc Tuyền không đồng ý với điều này, cô bé cãi:

“Chắc mẹ mình có nỗi khổ riêng không tiện nói, chị chỉ biết chị không thích mẹ hiện giờ, lần trước đi ăn tiệc em có trông thấy mẹ mình không?

Mẹ trông sành điệu lắm luôn, nếu mẹ đi dự họp phụ huynh cho mình thì tốt biết bao, mẹ hiện giờ chẳng bằng một góc mẹ mình đâu.”

Hoắc Lễ nhớ tới mẹ ruột, nhưng trong lòng không gợn một tia cảm xúc.

“Ít nhất mẹ còn giặt quần áo nấu cơm cho chúng ta, chúng ta không thiếu ăn, thiếu mặc, mà bà mẹ kia thì đến cả học phí của chị còn lấy đi mua quần áo, chị thích thì cứ bám lấy bả đi.”

Hoắc Tuyền lâm vào rối rắm.

Năm ấy mẹ cô bé nói cô bé còn nhỏ tuổi, học muộn một năm cũng được.

Nhưng rồi, sau khi mẹ lấy tiền học phí của cô bé đi mua quần áo, chưa được bao lâu lại bỏ về thành phố.

Cô bé với em trai đuổi theo ô tô thật lâu mà mẹ không hề ngoái đầu lấy một lần.
 
Back
Top Bottom