Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 520: Chương 520


Thím Phùng thở dài:

“Là phụ nữ khổ thật, lại còn bị người cùng giới gây khó dễ. Vợ trước cậu Hoắc Khải đó cũng đã lấy chồng rồi mà còn không chịu vun vén cuộc sống riêng của mình đi.

Cô ta cứ phải chạy ra dây dưa với chồng cũ, làm đủ trò mèo, chắc cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.”

Tống Thời Hạ hết sức đồng tình với nhận định này.

Cô nàng kia xuống nông thôn thì lợi dụng hôn nhân để tránh né lao động, sau khi có cơ hội về thành phố thì lập tức vứt bỏ chồng con.

Người như thế hẳn phải có tâm lý cực kì vững.

Xe mua thực phẩm của căn tin đã tới, hai người đến vừa đúng lúc.

Chào hỏi xong, hai người lên xe, mọi người trên xem ríu rít hỏi chuyện Tống Thời Hạ.

Khu này ai mà không biết Tống Thời Hạ chứ.

Trước kia thì người ta gọi cô là cô vợ tốt tính và nấu ăn siêu ngon của giáo sư Quý, còn bây giờ, mọi người gọi cô là nữ thủ khoa Tống Thời Hạ.

Thím Phùng ngồi bên cạnh, nghe người ta khen Tống Thời Hạ cũng hết sức hân hoan, Tiểu Tống là bạn của bà, bạn giỏi, bà cũng được thơm lây.

Vào trung tâm thành phố, Tống Thời Hạ và thím Phùng tách ra.

Thím Phùng nói muốn đi thăm cháu trai, còn Tống Thời Hạ muốn tới tứ hợp viện của mình.

Mấy hôm nay, cô đã nhờ cha mẹ đưa họ hàng hai bên đi chơi khắp thủ đô, phí dụng đều do cô chi trả.

Trước đó, cha mẹ cô đã bao tiền tàu xe cho mọi người, Tống Thời Hạ tính sẽ trả lại tiền này cho cha mẹ.

Hôm qua mọi người đi thăm Trường Thành, hôm nay nghe nói cả nhà đều mệt đến không dậy được, Tống Thời Hạ vào đến nhà chính mới nghe thấy tiếng người.

Ông hai đang nói:

“Chúng ta đã tới chơi nhiều ngày rồi, hai cháu đã tốn kém nhiều, nếu còn không về nhà, mọi người cũng thấy ngai lắm.”

“Đúng vậy, anh chị nhận được chút tiền thưởng nhưng cũng không thể tiêu pha như thế được, mấy ngày nay đi ăn đi chơi, cũng phải tốn đến 50 đồng chứ không ít.”

DTV

Tống Thời Hạ cười cười đi vào nhà.

“Ông hai, cậu, mọi người cất công đi xa một chuyến đương nhiên phải chơi thoải mái hẵng về chứ, không thì phí công, đúng không ạ.”

Ông bà Tống thấy con gái tới thì mừng lắm.

Bà Tống vội nói theo:

“Đúng đúng, chẳng mấy khi có cơ hội đến thủ đô, phải chịu khó đi đây đi đó nhiều vào.

Chứ không thì lúc về thôn, mọi người hỏi đã làm những gì lại không biết nói sao, chẳng lẽ nói đi xem kéo cờ rồi leo Trường Thành là về nhà.”

Tống Thời Hạ cố ý giữ mọi người ở lại thêm mấy ngày là vì họ đều là người thân trực hệ với cha mẹ cô.

Ngày thường mọi người cũng hay qua lại, trong thôn có việc gì đều sẽ giúp đỡ nhau.

“Thời Hạ à, chồng cháu kiếm tiền nuôi gia đình cũng không dễ dàng gì, cháu nghe ông hai, bọn ông ở đây đã nhiều ngày rồi.

Cũng đến lúc phải về nhà thôi, về kể rằng từng tới nhà hàng thủ đô ăn tiệc là có thể để người trong thôn hâm mộ cả năm.”

Tống Xuân Hạ và chồng vừa về đến nơi, nghe ông hai nói thế mới bảo:

“Ông hai, đã tới chơi thì đừng vội nghĩ về nhà làm gì, chúng cháu đây còn không sốt ruột về mở quầy bán hàng, ông cứ vội về ra đồng làm gì cơ chứ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 521: Chương 521


Tống Xuân Hạ ra ngoài mua chè đậu xanh.

Ban nãy chị ấy nghe thấy trong ngõ có người rao hàng, bèn muốn học vài món vặt ở thủ đô về làm.

Tiệm nhà chị làm ăn cũng khá, có điều, khách hàng hiện đang phàn nàn rằng còn thiếu đồ uống thanh nhiệt.

Chị ấy không biết nên làm món gì, lần này gặp trúng cơ hội, mới chạy ra mua mấy túi chè đậu xanh về cho mọi người thử.

Bà Tống nghe nói một túi chè phải hai hào thì xót ruột lắm, nhưng ăn thử xong vẫn công tâm nhận xét:

“Hương vị cũng tạm, chủ yếu ngon ở chỗ lạnh lạnh mát mát, giải nhiệt.”

Tống Thời Hạ cũng cảm thấy hương vị chè này chỉ tạm được thôi.

“Chị định làm đồ uống lạnh bán trong tiệm à?”

Tống Xuân Hạ chần chừ bảo:

“Đồ uống lạnh thì phải dùng tủ lạnh, chị tính làm món đồ uống gì giải nhiệt giải ngấy thôi, khách cứ nói mùa hè ăn lẩu cay nên có đồ uống đi kèm.”

Tống Thời Hạ lập tức nghĩ tới một thứ.

“Chị, đi với em, em vừa nghĩ ra nên cho tiệm nhà chị thêm cái gì.”

Tống Xuân Hạ đi theo em gái vòng vào một ngõ nhỏ.

Rẽ không biết bao nhiêu lần, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng bán dược phẩm trung y.

“Trung dược?”

Tống Thời Hạ nháy mắt: “Cứ vào là biết.”

“Thầy ơi, cho cháu bốc một thang ô mai, thêm nửa cân mộc lan với hai trăm gam sơn tra.”

Ông thầy trung y già không buồn ngẩng lên, nói: “Sao, lại tới nhập hàng mở tiệm cơm à?”

Cậu bé bốc thuốc dường như đã quen với Tống Thời Hạ, ông thầy gật đầu với nó một cái, nó liền cặm cụi bốc thuốc cho cô.

Tống Xuân Hạ cố nén nghi hoặc trong lòng, tò mò quan sát xung quanh.

Cậu bé bốc thuốc rất thạo việc, chỉ một lát đã chọn xong, Tống Thời Hạ trả tiền rồi chào thầy thuốc:

“Hai thầy trò làm việc đi ạ, lần sau cháu lại tới.”

Ông thầy trung y xua tay vẻ không kiên nhẫn: “Thôi thôi, lần sau đừng tới nhập hàng nữa.”

Tống Xuân Hạ ngơ ngác đi theo em gái ra ngoài.

“Sao em phải bốc thuốc trung y? Tiệm ăn cũng có thể cho khách uống thứ này à?”

“Về nhà em làm cho chị xem.”

Tống Thời Hạ dẫn chị gái tới cửa hàng mậu dịch mua đường đỏ, đường phèn, lạc rang và hạt mè rang.

Dưới cái nhìn chăm chú của cả nhà, Tống Thời Hạ bắt tay vào việc.

Cô bảo anh rể đi đun ô mai, đợi nước sôi mới bỏ đường phèn vào, điều chỉnh độ ngọt theo khẩu vị.

Sau đó, cô dẫn chị gái và mẹ mình xuống bếp làm thạch.

“Chúng ta sẽ làm thạch mộc lan, hẳn mẹ với chị chưa từng nghe nói đến, làm theo con là được.”

DTV

Ba người nhào tới nhũn tay, Tống Xuân Hạ không hiểu thứ này trông khó coi như thế, sẽ có người muốn nếm thật ư?

Nhưng khi món thạch ra lò, chị ấy không thể tưởng nổi, một bát thạch có chút xíu mà cũng có thể bán với giá một hào.

Tống Thời Hạ nói với chị gái:

“Thật đấy, nói chung là chị có thể định giá khác cũng được, nhưng giá mộc lan chị cũng nghe thấy rồi, nước ô mai giải nhiệt giảm khát lại khai vị, hai loại này đều rất thích hợp dùng vào mùa hè.”

Nước ô mai cũng đã nấu xong, thạch mộc lan đường đỏ cho vào nước ô mai quả thật ngon hơn chè đậu xanh nhiều.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 522: Chương 522


“Chè đậu xanh dễ làm, cũng có tác dụng giải nhiệt giải khát, nhưng lại không khai vị.

Chị nghĩ mà xem, ăn lẩu cay uống một ly nước ô mai chua chua ngọt ngọt, có phải tăng cảm giác thèm ăn hơn không.

Thạch đường đỏ là thứ vốn ít lãi nhiều, dù chị bán với giá một bát 5 xu thì cũng có thể hòa vốn được.”

Tống Xuân Hạ nghe mà sửng sốt.

Tôn Quốc Cường cũng gật gù tâm đắc, nhất định phải dốc sức cho Mao Đản nhà mình học hành đàng hoàng, lên tới đại học là tốt nhất.

Nhìn mà xem, sức mạnh tri thức đúng là không gì bằng.

Mọi người ở đây đều hết sức tin tưởng Tống Thời Hạ, Tống Xuân Hạ cũng muốn thử xem, bèn hỏi xin công thức làm.

Chị ấy không định nhập hàng ở cửa hàng trung y tại thị trấn, bằng không sẽ bị người ta bắt chước, cho nên định tranh thủ khi còn ở đây thì mua nguyên liệu đầy đủ, về nhà chỉ việc dùng thôi.

Tống Thu Sinh cũng vừa tới nơi.

Ban nãy anh ấy gọi điện tới nhà, Tống Đông Đông nghe điện thoại, nói rằng chị đã ra ngoài.

Tống Thu Sinh đoán cô đã tới xưởng rượu, nhưng tới đó không tìm được em gái, lại đang muốn thông báo tin vui, bèn hộc tốc chạy tới tứ hợp viện.

“Xe em tới rồi đấy.” Tống Thu Sinh hớn hở khoe, đồng thời sắc mặt còn thoáng một tia kì dị.

Đi nhận xe, anh ấy cũng đã gặp cha vợ tương lai, ông Diêu đích thân đưa xe tới thủ đô cho em gái anh.

Chậc, cô em này của anh ấy được nể nang thật đó.

Tống Thời Hạ cảm thấy thái độ của anh trai rất khác thường, nhưng vì tin tưởng anh ấy nên vẫn đi cùng anh ra ngoài.

Trong nhà, bà Tống tiếp tục khuyên họ hàng:

“Đã hẹn rồi, lại chơi thêm mấy ngày hẵng về, chẳng mấy khi có dịp đi chơi xa, Thời Hạ nhà tôi cũng đã nói thế rồi.”

Những người họ hàng ngó nhau, tới đây vốn chỉ định ‘xin’ chút vận học vận thi về cho con cháu, ở lâu quá, ăn chầu uống chực nhà cháu mình mãi cũng thấy ngại.

“Chị ơi, hay là chúng ta đi mua gạo về tự làm cơm, đi đâu chơi thì đi bộ là được rồi, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

Bà Tống chần chừ một lát rồi cũng gật đầu:

“Vậy cũng được, chúng ta tự nấu ăn, chỗ này cũng có nhà bếp mà.”

Tống Thời Hạ đã ra xe với anh trai.

“Anh, có chuyện gì mà vội thế?”

Tống Thu Sinh ghen tị bảo:

“Có người nghìn dặm xa xôi tới tìm em, hiện giờ em oai thật đó.”

Tống Thời Hạ bật cười.

“Đừng trêu em nữa, rốt cuộc là ai? Họ hàng nhà ta à?”

Nhưng chắc là không phải, nếu là họ hàng nhà mình thì hẳn anh ấy đã thông báo cho cha mẹ rồi mới đúng.

Tống Thu Sinh nhấn chân ga, ngữ điệu đầy tang thương:

“Ba Diêu Tuyết tìm em, người ta đích thân đưa ô tô tới thủ đô cho em luôn đấy, đãi ngộ bậc này, anh trai em nằm mơ cũng không dám mơ tới luôn.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc:

“Thật ạ? Nể mặt em vậy cơ à?”

Tống Thu Sinh lườm một cái.

“Anh cũng đang muốn biết vì sao em lại được nể nang như thế? Phải nhớ nói giúp anh vài câu trước mặt bác ấy đấy nhá.”

DTV

Tống Thời Hạ bảo đảm:

“Anh yên tâm, cứ giao cho em, bảo đảm tết này anh tới nhà chúc tết sẽ được cho ngồi vào bàn ăn cơm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 523: Chương 523


Tống Thu Sinh ghen tị lắm.

Nếu mình mà được săn đón như em gái có phải tốt rồi không, được như thế, có khi mình đã có vợ rồi cũng nên.

Diêu Tuyết vừa bóp vai cho cha mình vừa thận trọng quan sát sắc mặt ông ấy.

Thường ngày, cô ấy và Tống Thu Sinh luôn biết giữ chừng mực, nhưng thỉnh thoảng cũng có lúc không kìm lòng được, sẽ ôm ấp thân mật một chốc.

Đã lâu rồi chưa có thời gian dành cho nhau, hôm nay mới có rảnh, đang ôm hôn nhau thắm thiết trên sô pha thì bị cha bắt gặp tại trận.

“Hai đứa đã đến bước nào rồi?”

Diêu Tuyết cười lấy lòng: “Thì cũng mới chỉ đến bước mà ba trông thấy thôi, chuyện khác chưa hề có.”

Ông Diêu cau mày.

“Có phải nó có chỗ nào không ổn không?”

Xì, mới có thế, hại ông ngày ngày lo con gái chịu thiệt.

Diêu Tuyết bĩu môi bất mãn.

“Ba nói gì thế? Anh ấy như vậy là vì anh ấy tôn trọng ý kiến của con, con không đồng ý, chẳng lẽ anh ấy có thể cưỡng ép con được?”

Thực ra là chính Tống Thu Sinh cũng không đồng ý, nhất quyết phải giữ gìn cho nhau tới đêm tân hôn.

Diêu Tuyết sống cởi mở hơn, vì cô từng ở nước ngoài, sống theo văn hóa phương Tây, cảm thấy ý nghĩ đó của người đại lục có hơi bảo thủ phong kiến.

Ông Diêu hừ một tiếng.

“Ba thấy là người ta không đồng ý mới đúng, người nông thôn rất để ý danh dự của con gái, muốn cưới hỏi đàng hoàng sẽ không để xuất hiện những gièm pha điều tiếng như gạo nấu thành cơm, ăn cơm trước kẻng.”

Diêu Tuyết ôm cổ cha làm nũng: “Daddy, ba biết rồi còn cố tình hỏi thế.”

Ông Diêu quay đi:

“Bớt bớt cái trò làm nũng này đi, ba biết với ba trông thấy là hai chuyện khác nhau.

Hai đứa còn chưa kết hôn đã dính vào nhau như thế, ba con không muốn đột nhiên có một ngày lên chức ông ngoại bất thình lình đâu.”

Diêu Tuyết dậm chân đứng lên.

“Ba cứ nói thế thì con cũng chẳng có cách nào, hừ, ông cụ cứng đầu này, không muốn con gái có chồng, muốn nó ế đến già đây mà.”

Ông Diêu cũng muốn con gái lấy chồng lắm chứ.

Tống Thu Sinh này xem như cũng là một thanh niên có tiềm lực, em gái lại xuất sắc, có tay nghề ủ rượu lợi hại, làm lá trà và bánh trà đều cực kì độc đáo, nếu thành người một nhà cũng rất tốt.

Nhưng ông ấy cho rằng mình không thể quá dễ dãi với Tống Thu Sinh, cần phải giữ chặt quyền quyết định trong tay mình.

Cô con gái cưng mà ông ấy nuôi dạy bao năm không thể tùy tiện gả đi được.

“Căn nhà này có vẻ hơi nhỏ nhỉ, chắc chỉ bằng phòng chứa đồ cũ nhà ta.”

Diêu Tuyết hiểu ngay ý cha, bèn phụ họa:

“Đúng ạ, tổng diện tích tính ra còn chưa tới 200 mét vuông, không bằng nửa cái sân nhà ta nữa.

Con đang ở tạm đây một thời gian, Thu Sinh đã mua cho con một bộ tứ hợp viện, đang sửa chữa trang hoàng lại.

DTV

Chỗ đó nhỏ hơn nhà ta một chút, nghe nói là phủ của vị đại thần nhị phẩm nào đó thời phong kiến, hai tháng trước anh ấy mới trả hết tiền vay mua nhà.”

Ông Diêu không nhịn được mới chọc con gái.

“Mua một bộ tứ hợp viện cũng phải đi vay, thế mà con cũng cảm động được à? Đấy chỉ là chuyện nó nên làm thôi.

Nhà đó sau này nó cũng sẽ ở, có chút chuyện cỏn con đã khiến con xúc động thé rồi, chẳng lẽ ba con không mua được cho con?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 524: Chương 524


Diêu Tuyết dỗi:

“Được rồi, ba nói thế nào cũng đúng hết, vậy ba mua cho con chục bộ đi, nhớ để con đứng tên, lúc nào con chán con sẽ lôi ra xem.”

Ông Diêu thờ ơ bảo: “Một bộ tứ hợp viện mới mấy đồng, mười bộ chứ gì, cứ chờ đấy.”

Tống Thời Hạ và anh trai đến đúng lúc chị dâu và chú Diêu cha chị ấy có vẻ đang có mâu thuẫn.

Bầu không khí không được hài hòa lắm, một người ngồi ở sô pha ngoài phòng khách, một người ngồi trong phòng ăn.

Diêu Tuyết thấy Tống Thời Hạ tới mới cố gắng nặn ra được một nụ cười.

“Em đến chơi à, đây là ba chị, em cứ gọi bác là được.”

Ông Diêu vừa trông thấy Tống Thời Hạ đã hết sức kinh ngạc.

Trước ông ấy còn cho rằng Tống Thời Hạ là một cô thôn nữ chất phác, áo sơ mi quần đen, tóc tết hai bên, da ngăm đen, cười lên sẽ khoe hai hàng răng trắng, đây chính là ấn tượng cố hữu của ông ấy về những cô thôn nữ.

Nhưng cô gái trẻ trước mắt hoàn toàn không giống một cô con gái nhà nông.

Da cô ấy trắng bóc, vóc dáng thon thả, mắt sáng mày ngài, thần thái mẫn tiệp và trí thức toát ra từ từng cử chỉ, trông cứ như một cô giáo nhã nhặn dịu dàng.

Ông Diêu định thần lại sau mấy giây ngạc nhiên, cười cười chào hỏi.

“Vị này… là đồng chí Tiểu Tống à?”

Diêu Tuyết bất mãn nói: “Ba gọi xa lạ thế làm gì.”

Ông Diêu xấu hổ đáp:

“Thì ba cũng sợ nhiệt tình quá làm người ta ngại, cô bé còn nhỏ tuổi mà, dễ ngượng ngùng mất tự nhiên, với cả, chẳng phải con cứ luôn nói ba cười lên trông đáng sợ hay sao.”

Tống Thời Hạ âm thầm quan sát cha vợ tương lai của anh trai.

Thành thật mà nói, thẩm mỹ của mấy vị có tiền thời này rất giống với mấy ông chủ mỏ than mới phất lên của đời sau.

Mười ngón tay đeo đủ kiểu nhẫn vàng nhẫn ngọc, trên cổ đeo dây chuyền vàng sợi thô, mặc chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu đỏ sậm, đi đâu cũng phải có một đàn vệ sĩ đi cùng.

Ầy, đột nhiên thấy lo cho anh trai quá.

DTV

Chút tiền dành dụm của anh ấy đối với người ta chắc chỉ là hạt cát, chẳng có lấy một chút khả năng cạnh tranh nào.

“Cháu gái à, cháu cứ gọi bác là được rồi, bác chắc cũng phải hơn tuổi cha mẹ cháu, à đúng rồi, ô tô của cháu đã được đưa tới đây, có muốn đi lái thử không?”

“Có chứ ạ, cháu cũng mới lấy được bằng lái rồi.”

Trong gara có một chiếc Volkswagen Beetle màu trắng.

Tống Thời Hạ biết kiểu xe này, 30 năm sau mẫu này sẽ bị ngừng sản xuất, hiện giờ cũng chỉ có 3 nhà máy lắp ráp xe này, những nhà máy còn lại đều đã đi vào sản xuất mẫu khác.

Ông Diêu đi bên cạnh, giải thích:

“Chiếc này tốc độ không cao, nhưng dễ lái, chống va chạm tốt, bên này đường xi măng còn chưa trải đến nông thôn, nếu mà mua xe quá đắt, xước xát sẽ rất xót ruột.

Ở nước ngoài, có tiền người ta hay mua loại xe nhỏ như thế này, trông nó nhỏ thế thôi nhưng nội thất và sức chứa không kém gì các mẫu khác.”

Tống Thời Hạ hết sức vừa lòng với chiếc xe này, màu sắc cũng rất ổn.

Cô thích thú vuốt nhẹ lớp sơn trắng: “Xe này hẳn là đã được tu tạo lại rồi đúng không ạ?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 525: Chương 525


“Cháu gái tinh mắt lắm, chiếc này vốn màu đen, nhưng bác thấy loại xe này con gái hay thích màu sáng, màu hồng gì đó, cho nên mới nhờ người phun lại sơn cho nó, bác đoán cháu sẽ thích hơn.”

Tống Thời Hạ gật đầu thật mạnh:

“Màu này quá đẹp, nhã nhặn sạch sẽ, nhìn là thấy sang trọng, để cháu lên xe thử xem thế nào.”

Tống Thời Hạ thử tốc độ xe, không cao lắm nhưng đây không phải khuyết điểm với cô, vì hiện giờ chưa có hệ thống cao tốc phủ khắp nơi.

Tống Thu Sinh càng nhìn càng hâm mộ, nếu bác ấy cũng có thể thân thiện với mình như thế thì tốt biết bao.

Chỉ tiếc anh ấy đang chột dạ, âu yếm bạn gái trên sô pha bị cha vợ tương lai bắt ngay tại trận, giờ phải đối diện với ông ấy, Tống Thu Sinh thật sự rất bối rối.

Nhưng cũng không thể lảng tránh mãi được, anh ấy bèn chủ động bước tới hỏi: “Bác trai, bác uống nước không ạ?”

Ông Diêu nói chuyện nãy giờ đã khô cả cổ.

Con gái ông cãi nhau với ông nên thậm chí còn chẳng thèm rót cho ba nó cốc nước, mà ông ấy ở nhà chưa từng tự mình rót nước bao giờ.

“Tôi uống trà.”

Tống Thu Sinh vui mừng chạy đi pha trà.

Ba vợ chịu đáp lời đã là một dấu hiệu khả quan lắm rồi, lại còn có ý muốn sai sử mình làm việc, chứng tỏ trong lòng ông ấy đã không còn quá bài xích mình.

Diêu Tuyết thấy thế thì càng thêm chột dạ.

Bấy giờ cô ấy mới nhớ ra, từ lúc ba mình vào nhà tới nay vẫn chưa được một miếng nước.

Tống Thời Hạ lái một vòng rồi quay về.

“Xe này tuyệt lắm ạ, không có vấn đề gì.”

Ông Diêu vui vẻ nói:

“Nếu đã không có vấn đề gì thì lúc nào tiện cứ mang về, chúc mừng cháu thi đỗ đại học, bác cũng có món quà nhỏ cho cháu đây.”

Tống Thời Hạ ngạc nhiên: “Cảm ơn bác đã từ xa tới chúc mừng, không biết cháu gặp được vận hạnh gì rồi nữa.”

Ông Diêu xua tay cười cười.

“Một chút quà nhỏ mà thôi, không đáng nhắc tới, bác tới đây tiện thể xem xem tình hình kinh doanh của Tiểu Tuyết thế nào, làm kiểm toán cho công ty con bé luôn.

Nếu cháu muốn cảm ơn thì bác cũng rất vinh hạnh, nghe nói tài nấu nướng của cháu rất đặc sắc, hôm nào rảnh có thể làm một bữa mời bác không?”

“Chắc chắn là được chứ ạ, để lát cháu bảo anh cháu đi mua nguyên liệu nấu ăn, cháu sẽ làm một bàn đãi bác, để bác xem tay nghề của cháu thế nào, mấy ngày này cháu cũng đang thử làm một món mới là tôm Long Tĩnh.”

Quả nhiên, vừa nhắc tới thứ có liên quan đến lá trà, ông Diêu bắt đầu không ngồi yên được, thái độ đối với Tống Thu Sinh cũng hòa hoãn hẳn đi.

“Thu Sinh à, đi chợ thì lái xe đi cho nhanh, mang thêm anh vệ sĩ, bằng không một mình xách không hết.”

Tống Thu Sinh đã ngây ra như phỗng, sao đột nhiên thái độ của bác Diêu lại thân thiết như thế nhỉ?

Tống Thời Hạ ra sức nháy mắt cho anh trai, Tống Thu Sinh bắt được tín hiệu, lập tức hiểu ngay.

“Vâng thưa bác, mọi người nói chuyện tiếp đi, cháu ra ngoài mua đồ ăn rồi về ngay.”

Tống Thời Hạ ra cửa theo anh ấy, dặn anh ấy qua xưởng rượu mang rượu về, nhớ nói Lưu Chiêu Đệ lấy rượu anh đào.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 526: Chương 526


“Rượu anh đào liệu có mùi rượu không?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ bảo:

“Anh, chuốc say người ta rồi thì anh còn thổ lộ tâm tình trình bày quyết tâm thế nào được.

Rượu anh đào khá nhẹ, chỉ hơi chuếnh choáng thôi, nhưng vẫn còn giữ lại phần nào lí trí, sau khi tỉnh rượu sẽ không sợ mất mặt.”

Em gái nói chí lí, quả nhiên có học có khác, thật là thông minh.

“Cảm ơn em, không uổng công anh thương em nhất nhà, lần sau muốn gì cứ nói, anh sẽ lại mua cho.”

Tống Thời Hạ cười cười.

“Thôi, mua cho em cái xe có lẽ đã vắt kiệt vốn lưu động của anh rồi, anh cứ tập trung phấn đấu cưới chị Diêu Tuyết về nhà đi đã, sớm ngày cho em ăn tiệc cưới, thế là được.”

Tống Thu Sinh nghiêm trang giơ tay đảm bảo.

“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”

Khi Tống Thời Hạ vào trong nhà, trên bàn đã có một chiếc hộp gỗ hình lập phương.

Diêu Tuyết thè lưỡi với cô một cái.

“Quà của ba chị cho em, mở ra xem xem.”

Tống Thời Hạ chợt có một dự cảm chẳng lành.

Cô mở hộp quà ra, quả nhiên trong đó là một đôi vòng tay phỉ thúy, nhìn màu sắc là biết ngọc hiếm, cực kì đắt tiền.

Món quà này quá đắt giá rồi.

“Bác, quà này quá quý, cháu không dám nhận.”

Diêu Tuyết che miệng cười:

“Bán đi thì đúng là giá rất cao đó, nhưng nhà chị có làm bên mảng khai thác ngọc, lấy của nhà tặng em nên thực ra không đáng bao tiền, em cứ nhận đi, không phải ngại.”

Tống Thời Hạ âm thầm cười khổ.

Đôi vòng này chắc chắn là phỉ thúy hạng Đế Vương Lục, nhận thì ngại mà không nhận thì lại xa cách quá, nhưng chuyện của anh trai còn chưa đi đến đâu, cô cũng rất khó xử.

Có điều…

Tống Thời Hạ chợt nở nụ cười tươi rói.

“Vậy cháu xin nhận ạ.”

Ông Diêu cũng vui vẻ cười bảo:

“Đôi vòng này vốn được chế tạo cho cháu mà, cháu không chịu nhận thì cũng chẳng biết phải làm gì với nó.”

Chẳng trách mỗi lần trò chuyện, chị Diêu Tuyết đều thích nắm tay cô, thì ra là để đo cỡ tay.

Quý Yên Nhiên và bạn học hẹn gặp nhau ở nhà sách Tân Hoa, khi cô ấy vừa tới đã thấy hai nam sinh nói nhiều nhất lớp có mặt ở đó.

Hai người bạn trông thấy Quý Yên Nhiên nhưng không nhận ra cô ấy ngay.

DTV

Quý Yên Nhiên chủ động đi tới chào hỏi.

“Hai bạn tới lâu chưa?”

Một bạn nam hơi ngạc nhiên một lát, sau đó ngập ngừng hỏi: “Cậu là… Quý Yên Nhiên?”

Quý Yên Nhiên thoải mái gật đầu.

“Tôi đây, không nhận ra tôi à?”

Hai bạn nam đều ngơ ngác nhìn Quý Yên Nhiên, cô bạn này thực sự đã khác hẳn trước đây, họ không thể nhận ra.

Cậu bạn gầy gò như khỉ với gương mặt lấm tấm mụn trứng cá vội khen:

“Cậu trông khác quá, xinh hơn hồi trước nhiều, hồi trước mà cậu không để tóc dài thì chắc bọn tôi không biết cậu là con gái đâu.”

Bạn nam kia vội vàng huých khuỷu tay nhắc nhở bạn mình.

“Trần Vệ Đông không có ý gì đâu, cậu ấy nói không biết lựa lời thôi, cậu đừng để ý nhé.”

Trần Vệ Đông ấm ức biện giải cho bản thân:

“Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi mà, Quý Yên Nhiên giờ đâu có khó coi gì đâu?

Nhưng hồi cấp ba trông cậu ấy ý như thằng đàn ông tóc dài thật mà, chúng ta còn từng thảo luận rằng liệu sau này cậu ấy có lấy chồng được không nhỉ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 527: Chương 527


Lưu Kiến Quốc vội giải thích với Quý Yên Nhiên:

“Không phải như cậu ta nói đâu, chúng tôi chỉ nói là lúc đấy cậu không có ai theo đuổi chứ không có nói cậu không lấy được chồng.”

DTV

Quý Yên Nhiên chỉ đứng yên, lặng lẽ nở một nụ cười ngại ngùng và lịch sự.

Không biết nói sao cho tử tế thì đừng nói có được không, giải thích như thế còn chẳng bằng đừng giải thích gì.

Cũng may, lúc này đã có mấy bạn học khác đến, xóa tan không khí xấu hổ.

Mọi người khi thấy Quý Yên Nhiên đều phải kinh ngạc cảm thán một câu.

Ai mà ngờ được, chỉ sau mấy tháng ôn thi đại học ở nhà, Quý Yên Nhiên lại như lột xác thành người khác.

Mấy tháng tự học, chỉ có hai lần thi chung toàn thành phố là có gặp nhau, nhưng cũng chỉ chào hỏi một câu.

Sau khi thi đại học, mọi người cũng có về trường lấy giấy báo điểm.

Nghe nói Quý Yên Nhiên thi đỗ đại học Nhân Dân, bấy giờ mọi người mới nghĩ đến chuyện tổ chức họp lớp nhằm duy trì mối quan hệ này.

Trong 12 người tham gia tụ họp có một nửa là học sinh lớp bên, nhưng tất cả đều là người địa phương và đã thi đỗ một trường đại học chính quy.

Quý Yên Nhiên có thành tích tốt nhất.

Nam sinh tranh vị trí số một trong lớp với cô ấy đã thi đỗ vào đại học ngoại ngữ, các bạn còn lại đều có thành tích không tệ.

Một bạn đeo kính của lớp bên hỏi: “Nhà tôi có căn hộ để trống, hay là chúng ta tự đi mua nguyên liệu về nấu ăn đi.”

Quý Yên Nhiên nhận ra người này, ba cậu ta là một vị lãnh đạo có chức vị khá cao, những buổi họp phụ huynh, ba cậu ta và mẹ cô ấy mà gặp nhau sẽ chào hỏi xã giao.

Đề nghị của bạn bốn mắt được mọi người tán đồng, tự mua đồ về nấu sẽ tiết kiệm tiền hơn là đi ăn tiệm.

Học sinh bản địa không nhất định đều có gia cảnh tốt, bạn bốn mắt này thuộc dạng có điều kiện khá tốt trong đám nam sinh.

Bên nữ sinh, tính cả Quý Yên Nhiên thì có tổng cộng 4 người, nam sinh về nhóm bếp, nữ sinh đi mua thức ăn.

Sau khi hai bên nam nữ tách ra làm việc, mọi người bắt đầu trao đổi với nhau, thông báo mình biết làm những gì.

Đến phiên Quý Yên Nhiên, cô ấy hơi xấu hổ, nói: “Tôi thì không biết nấu nướng gì.”

Trương Kim Phượng che miệng như thể ngạc nhiên lắm:

“Sao lại không biết nấu cơm được nhỉ? Làm thế nào mà cậu lớn được đến như bây giờ?”

Quý Yên Nhiên cạn lời: “Tôi không biết nấu cơm chứ có phải không biết ăn cơm đâu.”

“Nhưng cậu cũng nên dành thời gian ra học đi, con gái không biết nấu cơm, nói ra mất mặt lắm, về sau lấy chồng, nhà chồng sẽ bảo cậu không đảm đang.”

Quý Yên Nhiên đột nhiên nhớ tới lời dạy của chị dâu, rằng yêu đương thì phải mở to mắt ra mà quan sát.

Nếu sống trong nhà mình tự tại thoải mái thì đừng có lấy người nào mà mình phải làm trâu làm ngựa cho nhà người ta, tối thiểu cũng phải tìm một người môn đăng hộ đối.

Trước kia cô ấy không hiểu vì sao kết hôn lại phải làm trâu làm ngựa, nhưng hiện giờ cô ấy đã hiểu được, chị dâu mình nói không hề sai tí nào.

Bản thân cô ấy không biết nấu ăn, nếu lấy chồng là phải giặt đồ nấu cơm hầu mẹ chồng thì đúng là không khác gì làm trâu làm ngựa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 528: Chương 528


Quý Yên Nhiên lộ vẻ thương hại:

“Cậu đáng thương thật, vượt trăm cay ngàn đắng thi đỗ vào đại học lại chỉ để về sau lấy chồng hầu hạ mẹ chồng, học nhiều quá bị ngộ chữ rồi à.”

Trương Kim Phương nghẹn họng.

Cô ta chỉ tính thể hiện mình đảm đang hiền thảo thế nào trước mặt cánh nam sinh thôi, Quý Yên Nhiên nói năng sắc bén độc địa như thế, sớm muộn cũng sẽ bị xung quanh ghét bỏ.

Quý Yên Nhiên đi cùng các cô bạn học tới chợ bán đồ ăn, tình cờ gặp ngay Tống Thu Sinh cũng đang đi mua thịt.

Cô ấy rón rén tới gần từ sau lưng, rồi bất thình lình vỗ mạnh lên vai anh Thu Sinh một cái.

“Anh Thu Sinh, sao anh lại ở đây? Mua thức ăn à?”

Tống Thu Sinh quay lại, kinh ngạc cười đáp:

“Trùng hợp nhỉ, đợi anh mua xong thì cùng về đi, chị dâu em cũng đang ở bên đó, hôm nay chị dâu em đích thân vào bếp đấy.”

DTV

Quý Yên Nhiên hoang mang hỏi:

“Lúc em đi thì chị ấy vẫn còn ở nhà mà, nhưng chị ấy đã nói hôm nay muốn tới xưởng rượu cơ mà.”

“Chuyện của người lớn, trẻ con đừng quan tâm, anh mua thức ăn xong rồi lái xe đưa em qua đó luôn.”

Quý Yên Nhiên vội từ chối:

“Không cần đâu ạ, nay em đi mua đồ ăn với các bạn, mấy bạn đó tính tự nấu ăn để liên hoan.”

Tống Thu Sinh cười: “Em cũng vào nấu?”

Quý Yên Nhiên thành thật lắc đầu.

“Thôi được, hôm nay em không có lộc ăn rồi, nay nhà anh có khách quý tới chơi, chị dâu em tính làm một bàn to, thấy anh mua nhiều đồ không, riêng rau thôi đã mười mấy đồng rồi.”

Quý Yên Nhiên không muốn người khác chú ý nhưng Trương Kim Phượng lại rất tinh mắt, đã trông thấy cô ấy và Tống Thu Sinh.

“Quý Yên Nhiên, đây là người quen của cậu à?”

“Đây là anh trai của chị dâu tôi, cũng là anh tôi, anh ấy đang đi mua thức ăn.”

Trương Kim Phương liếc nhìn túi đồ ăn trên tay Tống Thu Sinh, có một túi thịt bò rất to.

Cô ta nịnh nọt cười nói: “Chúng ta không đủ tiền mua thịt, hay là bảo anh cậu chia cho bọn mình một ít đi.”

Quý Yên Nhiên ngây người ra, da mặt người này làm bằng chất liệu gì mà có thể nói ra những lời vô sỉ tham lam cỡ đó?

“Tôi có mang tiền, không cần xin đồ ăn.”

Tống Thu Sinh vui vẻ lấy ra một miếng thịt bò chừng nửa cân đưa cho Quý Yên Nhiên: “Lấy đi, tiêu tiền làm gì, tiền tiêu vặt của em cứ để mua kẹo ăn.”

Không đợi Quý Yên Nhiên từ chối, Trương Kim Phương đã nhanh tay giật lấy miếng thịt bò bỏ vào giỏ đồ ăn.

Quý Yên Nhiên rất bực, Trương Kim Phương tham lam keo kiệt làm cô ấy thấy mất mặt thay.

Không muốn bỏ tiền thì cô ấy có thể tự chi ra mua thịt, nửa cân thịt bò có đáng bao nhiêu đâu.

Cô ấy không thích người khác lợi dụng người nhà mình như thế, sao mà anh Thu Sinh ngốc vậy nhỉ.

Mấy nữ sinh khác cũng đã xúm lại, Quý Yên Nhiên đành phải nuốt những lời muốn nói vào trong, còn chưa ăn cơm đâu mà đã tức anh ách đầy bụng rồi.

Trương Kim Phương rất biết nhìn mặt đoán ý, tất nhiên cũng đã nhìn ra sự bất mãn của Quý Yên Nhiên.

Nhưng cô ta thầm nhủ, anh trai Quý Yên Nhiên còn chưa nói gì đâu, cô nàng này thật là keo kiệt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 529: Chương 529


Tống Thu Sinh cũng nhận ra mấy cô bé này bằng mặt không bằng lòng với nhau, hiển nhiên Quý Yên Nhiên không thân thiết gì với mấy cô kia.

Cử chỉ vừa rồi chỉ là thói quen trong làm ăn kinh doanh của anh, lại vô tình chọc cô bé Yên Nhiên không vui rồi.

“Các em đi đâu, anh lái xe đưa đi.”

Quý Yên Nhiên ngồi trên ghế phụ, mặt rầu rĩ không vui, phía sau là mấy cô bạn đang ríu rít vui vẻ với nhau.

Cô ấy cũng biết anh Thu Sinh chỉ muốn giúp cô ấy tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với bạn bè thôi, nhưng cô ấy thật không muốn trông thấy vẻ tiểu nhân đắc chí của Trương Kim Phượng.

Càng đi càng thấy đường quen, Tống Thu Sinh trêu chọc: “Tiện đường quá, vậy là anh không cần vòng về rồi.”

Trương Kim Phương bóp giọng ỏn ẻn nói: “Lát chúng em sẽ làm cơm liên hoan, anh tới ăn cùng cho vui.”

Tống Thu Sinh nhanh nhẹn từ chối:

“Anh mua thức ăn rồi, nhà anh có khách, thôi thì làm phiền các em chăm sóc Yên Nhiên nhà anh vậy.

Em ấy từ nhỏ đến lớn được nhà chiều chuộng quen rồi, chưa từng vào bếp làm cơm, các em thông cảm dùm nhé.”

Trương Kim Phượng thuận thế nói theo:

“Yên Nhiên tốt số quá, chẳng như bọn em, từ nhỏ đã phải làm việc nhà, em nhớ là hồi lớp 2 đã phải vừa cõng em trai vừa nấu cơm rồi, khói lò than sặc lắm, nấu cơm xong thì cũng nhọ nhẹm hết cả mặt hệt như con mèo.”

Tống Thu Sinh lại nhớ tới em gái mình.

Khi cả nhà ra đồng làm việc, có phải Hạ Hạ nhà anh ấy cũng là như thế, vừa cõng Đông Đông vừa nhặt củi?

Điểm khác nhau chính là em gái anh 8 tuổi đã biết nhóm bếp củi, trong nhà không có bếp lò.

Nhà câu bạn bốn mắt cách nhà Diêu Tuyết chỉ một con phố.

Mấy cô nữ sinh tinh mắt thấy được bên kia có biệt thự kiểu Tây, bèn tụm lại kích động xì xào.

Tống Thu Sinh cho mấy cô gái ba con cá trích, bảo họ nấu canh.

Tống Thu Sinh đã tặng đồ, Quý Yên Nhiên có thể không cần vào bếp hỗ trợ, cho nên chỉ ba cô bạn vào làm cơm, ngay cả việc nhóm lửa cũng không cho nam sinh vào giúp.

Quý Yên Nhiên ngồi dưới gốc hồng trụi lủi trong sân, dưới tàng cây có hai khối đá đẽo thành ghế ngồi, bốn mắt cầm một quyển tạp chí tới ngồi đối diện với cô ấy.

Hai người lơ đãng trò chuyện, Quý Yên Nhiên cứ có cảm giác lời cậu bạn này có ẩn ý gì đó.

Cho đến khi cô ấy đã sắp mất kiên nhẫn, bốn mắt đột nhiên đứng lên.

“Bạn Quý Yên Nhiên, thực ra tôi đã thích bạn từ rất lâu rồi. Bạn trở nên xinh đẹp hơn, tôi cảm thấy vô cùng vui mừng, bởi vì cô gái tôi thích đẹp từ trong ra ngoài, từ tâm hồn đến diện mạo.

Trước đây tôi thích bạn vì thái độ học tập chuyên chú và kiên cường, hiện tại bạn khiến tôi thích từ linh hồn đến diện mạo xinh đẹp.

Bạn chính là cô gái trong mộng của tôi. Xin hãy tin tôi, tình cảm chân thành của tôi có đất trời chứng giám.”

Quý Yên Nhiên đã sững sờ đến ngây ra.

Cô ấy và bốn mắt đâu có tiếp xúc nhiều, chỉ có vài lần được phân đến cùng một trường thi, nhưng trước nay chưa từng trò chuyện, bốn mắt thình lình tỏ tình khiến cô ấy không biết phải làm sao.

Quý Yên Nhiên lắp bắp: “Tôi… tôi phải suy xét thêm đã, có lẽ mẹ tôi không cho tôi yêu sớm đâu.”

DTV


 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 530: Chương 530


Tống Thời Hạ đang ở trong bếp pha chế nước sốt.

“Em còn tưởng Yên Nhiên với các bạn tụ tập là tới tiệm ăn cơ, không ngờ lại tới nhà bạn nào đó tự làm cơm.

Biết thế để con bé mang theo bánh mì ruốc, con bé không biết nấu nướng, chưa biết chừng sẽ bị người ta nói ra nói vào.”

Tống Thời Hạ hiểu rất rõ những mối quan hệ lằng nhằng trong quần thể nhỏ kiểu đó.

“Không sao đâu, mấy đứa không có tiền mua thịt, anh đã tặng cho miếng thịt bò với ba con cá trích rồi.

Nhận đồ của nhà ta thì cũng phải biết điều chút, Yên Nhiên có gác chân xem tivi không làm gì cũng sẽ không có ai nói con bé đâu.”

Tống Thời Hạ lắc đầu, anh cô không hiểu năng lực cô lập, bài xích của những nhóm người kiểu này.

“Lát em làm tôm xong thì anh mang qua bên kia một đĩa, coi như là món Yên Nhiên góp vào liên hoan.”

Tống Thu Sinh trêu em gái: “Hầm một nồi thịt to thế này, ta múc một bát qua đó là được rồi còn gì.”

Tống Thời Hạ cười cười, giải thích:

“Tôm rẻ hơn, Yên Nhiên sẽ hiểu, anh không hiểu được đâu, đi nhóm lửa cho em đi.

Bác Diêu tặng em món quà quý thế, hay là anh đi ở rể nhà người ta luôn đi, chứ quà đó đắt quá, em gái anh không trả lễ được.”

Tống Thu Sinh bất đắc dĩ mắng em:

“Người ta tặng quà em thì em cứ nhận đi, nhiều chuyện, anh em không có bản lĩnh hỗ trợ trả được chắc.

Diêu Tuyết còn không bảo anh ở rể, sợ đụng chạm đến lòng tự ái của anh, chỉ có cô em ruột anh đây ngày ngày khuyến khích anh đi ở rể, để mẹ nghe thấy lại mắng cho tối mặt.”

Tống Thời Hạ thè lưỡi:

“Thì em chỉ dám giỡn trước mặt anh thôi chứ nào dám nói trước mặt mẹ, mẹ mà biết em nhận món quà đắt thế, có khi ngất ra đấy luôn đó.”

Đồ ăn được đưa lên bàn, Quý Yên Nhiên ngồi vào ghế, đầu óc vẫn như đang trên mây.

Từ sau khi bốn mắt thổ lộ với cô ấy, cô ấy bắt đầu cảm thấy chột dạ khó hiểu, như thể mọi người đều đang nhìn mình bằng ánh mắt trêu chọc vậy.

Cô ấy biết có lẽ đó chỉ là cảm giác do mình mẫn cảm nghĩ nhiều mà thôi.

Nhưng khi mấy cô bạn kia chụm đầu thì thào, thỉnh thoảng lại liếc sang phía cô ấy cười cười khiến Quý Yên Nhiên cảm thấy rất khó chịu.

Có ai đó gõ cửa, Quý Yên Nhiên vội đứng lên đi khỏi phòng.

Ngoài cửa là anh Thu Sinh.

“Chị dâu em làm món tôm hấp cay, bảo anh mang qua, coi như là đồ ăn em làm góp vào.”

Tống Thời Hạ đi đón Quý Yên Nhiên về nhà.

Tống Thu Sinh tiễn em gái ra cửa, cười ngây ngô không ngừng, lòng anh ấy kích động đến không nói nên lời.

DTV

Chiếc ô tô này không phải tặng không cho em gái rồi, vào những lúc quan trọng, cô em ruột vẫn cứ là người đáng tin nhất.

Không biết bác Diêu và em gái anh ấy đã trò chuyện những gì, nhưng lúc ăn cơm, ông ấy nói rằng muốn tới quê nhà mình, chọn ngày nào thích hợp để cho anh ấy và Diêu Tuyết đính hôn.

Tin vui bất ngờ này, theo như Tống Thu Sinh đoán thì công hoàn toàn thuộc về cô em thông thái của mình.

Nếu không có cô em này, chỉ sợ phải hai năm nữa anh ấy mới có thể cưới được Diêu Tuyết.

Một chiếc ô tô đổi lấy cái kết sớm viên mãn cho tình yêu của mình, Tống Thu Sinh cảm thấy mình vớ được món hời to rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 531: Chương 531


Diêu Tuyết lắc đầu cảm thán, anh chàng này khờ quá đi, đính hôn vẫn có thể hủy bỏ được cơ mà, vậy mà tin này đã khiến anh chàng của cô ấy cười như tên ngốc.

Tống Thu Sinh vẫn cười ngây ngô: “Sao ba em lại đột nhiên thay đổi thái độ thế?”

“Ba em bảo em gái anh rất có tiền đồ, tương lai khó lường, mà anh với em gái anh thân thiết như thế, về sau chắc chắn sẽ trợ giúp cho anh phát đạt, cho nên cảm thấy anh rất có tiềm lực.”

Tống Thu Sinh gật gù xác nhận, hoàn toàn không hề cảm thấy mất mặt xấu hổ gì.

Em gái anh có bản lĩnh mới được người ta xem trọng như thế.

Mình là anh trai, hưởng chút lợi thế từ việc có em gái tài giỏi là điều bình thường, bao người hâm mộ được như mình đấy thôi.

Anh em một nhà nâng đỡ nhau cũng là chuyện đương nhiên, không có gì mà mất mặt cả.

“Ừ đúng, em gái anh giỏi mà, lần này cũng nhờ có con bé, à, còn nhờ em sáng ý nữa.

Nếu không phải do em mang rượu thuốc về nhà thì chuyện của hai ta đã không có cơ hội tiến triển nhanh như thế được.”

Diêu Tuyết cười khẽ:

“Rượu trái cây hôm nay mang lên có hương vị rất nhạt, hẳn là ba em không phòng bị, uống hơi quá.”

Tống Thu Sinh cào cào đầu, cười ngờ nghệch:

“Đấy là rượu anh đào Hạ Hạ ủ, trái cây với dược liệu qua tay con bé ủ vào rượu thì không có cái nào khó uống cả.”

“Rượu em Tiểu Tống ủ, ngoài kia người ta tranh nhau ghê lắm, có tiền cũng chẳng mua được, ba em cũng phải dựa vào mối quan hệ của hai ta mới có một ít, phúc phần của em ấy về sau còn dài lắm.”

Ba cô ấy còn nói thêm một câu nữa, nhưng Diêu Tuyết không định nói với Tống Thu Sinh.

Hồi tết cô ấy và ba từng mở lòng trò chuyện với nhau, có nhắc tới kết cục tệ hại nhất là bỏ cha lấy con.

Khi ấy Diêu Tuyết đã hết sức kinh ngạc vì tư tưởng của ba mình đã tiên tiến đến thế, quả nhiên người có thể mở rộng phạm vi kinh doanh ra tận nước ngoài đều không bình thường.

Vừa rồi, lúc trò chuyện trong phòng khách, ba cô ấy có giải thích rằng khi ấy ông chỉ đơn giản là muốn tự an ủi bản thân, muốn thử tiếp thu chuyện này nên mới đề cập đến kết quả tệ nhất, để con gái không có gánh nặng tâm lý.

Muốn nói gì thì cứ nói, người làm cha chính là hậu thuẫn của cô ấy, là sự tự tin của cô ấy trong mọi hoàn cảnh.

Lần này ba cô ấy gặp em Tiểu Tống, thấy rõ năng lực của cô em này, đồng thời cũng thấy được tình cảm anh em thân thiết của nhà họ Tống.

Rốt cuộc ông cũng cảm thấy gả con gái cho Tống Thu Sinh hẳn con mình sẽ không phải chịu khổ chịu thiệt.

Lúc đó ba cô ấy đã nói thế này:

“Có đứa em gái lợi hại như Tống Thời Hạ thì một con heo cũng có thể bước ra đầu gió mà cất cánh.”

Mặc dù ngôn từ rất thô nhưng chí ít thì ba cô ấy cũng đã chịu nhường một bước, cho phép cô ấy đính hôn trước, nhưng lời hẹn hai năm vẫn phải giữ nguyên.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 532: Chương 532


Quý Yên Nhiên ăn cơm trong trạng thái thất thần.

Xong bữa, cô ấy định vào bếp rửa bát thì mấy cô bạn kia đã ngăn lại:

“Yên Nhiên, cậu được chiều từ bé, hẳn không biết rửa bát đâu, để chúng tôi làm là được rồi, cậu cứ trò chuyện với mắt kính đi.”

Nói xong, cô bạn kia còn thè lưỡi trêu chọc, giọng điệu cũng hết sức mờ ám.

“Đúng đấy, đây là đồ đạc trong nhà mắt kính, nhỡ đâu làm vỡ, cậu phải đền cho nhà người ta thế nào đây…”

Quý Yên Nhiên càng thêm khó xử và mất tự nhiên.

Cô ấy lấy chiếc đĩa mà Tống Thu Sinh mang tới, bảo: “Tôi qua bên kia trả đĩa.”

Mấy cô bạn cười vang, Quý Yên Nhiên cuống quýt chạy đi.

Lưu Kiến Quốc khuyên cậu bạn mắt kính:

“Mắt kính này, cậu làm cho người ta xấu hổ mà không biết giúp người ta giải thích một câu à? Con gái hay ngại, cẩn thận cậu ấy giận lên sẽ không để ý tới cậu đâu.”

Cậu bạn mắt kính kia đẩy gọng kính lên, nhìn theo bóng Quý Yên Nhiên:

“Mọi người đều chỉ nói sự thật thôi mà, vì sao còn phải giải thích? Hai chúng tôi rất hợp nhau, các cậu không cần lo đâu.”

Trần Vệ Đông nghi hoặc hỏi:

“Đâu có giống xấu hổ, bình thường cậu ấy chơi bóng với nam sinh mà có phát sinh mâu thuẫn là cậu ấy có thể ấn thằng đó xuống sàn mà đ.ấ.m ấy chứ, cậu ấy không có khả năng là một nữ sinh hay thẹn thùng xấu hổ đâu.”

Lưu Kiến Quốc đến cạn lời với tên bạn ngốc này.

Hôm nay họ ăn uống tụ tập ở nhà mắt kính, Trần Vệ Đông nói thế không sợ người ta tống cổ khỏi nhà sao?

Mắt kính mỉm cười với Trần Vệ Đông:

“Tôi hiểu cậu ấy, bạn Quý Yên Nhiên trông bề ngoài tùy tiện vô tư nhưng thực ra nội tâm rất tinh tế đó.”

Trần Vệ Đông hạ giọng lầm bầm: “Hồi cấp ba đâu có thấy cậu nói chuyện với cậu ấy bao giờ.”

Mắt kính không nghe rõ nhưng Lưu Kiến Quốc thì có, cậu ta vội nhéo bạn mình một cái, bấy giờ Trần Vệ Đông mới ngậm miệng.

Quý Yên Nhiên quay lại cùng chị dâu mình.

Tống Thời Hạ cười cười, nói với đám học sinh:

“Chào các em, chị là chị dâu của Yên Nhiên, tình cờ đi ngang qua nên ghé vào đón em ấy về, chị không làm ảnh hưởng đến các em chứ?”

DTV

Cả đám học sinh đồng loạt lắc đầu, thì ra đây là chị dâu của Quý Yên Nhiên, trông chị ấy đẹp như các minh tinh trong tivi vậy.

Quý Yên Nhiên chào tạm biệt các bạn rồi ra về.

Cậu bạn mắt kính không nhịn được mới gọi Quý Yên Nhiên lại, nhưng cô ấy không hề quay đầu mà vội vã chạy ngay ra cửa.

Trương Kim Phượng từ trong bếp chạy ra, nói:

“Các cậu biết không, chị dâu Quý Yên Nhiên lái xe hơi qua đây đấy, xe đẹp lắm.”

Trần Vệ Đông ré lên hâm mộ: “Phụ nữ lái xe á? Tôi phải ra xem mới được.”

Cả đám học sinh bò lên tường nhìn Quý Yên Nhiên lên xe, người ngồi vào ghế lái đúng là chị dâu cô ấy.

Tất cả đều há hốc miệng, chị dâu Quý Yên Nhiên sành điệu ghê.

Trương Kim Phượng vô cùng hâm mộ mà cũng hết sức ghen ghét.

Quý Yên Nhiên ăn vận mộc mạc như thế, ai ngờ lại là con cái một gia đình có ô tô riêng.

Hồi cấp ba ở trong ký túc xá không nhìn ra được cô nàng đó có gia cảnh tốt, bộ dạng vừa cao gầy lại vừa đen đúa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 533: Chương 533


Cô nàng không hòa đồng với con gái mà chỉ thích làm bộ làm tịch chơi bóng rổ bóng đá với đám con trai, nhưng lúc người ta thi đấu trong giờ thể dục cũng đâu có gọi cô nàng đâu.

Ai mà ngờ được, vừa tốt nghiệp cấp ba, Quý Yên Nhiên đã lột xác từ vịt con xấu xí hóa thành thiên nga trắng muốt, làm cô ta không dám đứng cạnh cũng không dám liếc nhìn.

Quý Yên Nhiên trở nên xinh đẹp như thế dường như lại càng khiến cô ta trông xấu xí quê kệch hơn.

Trên đường về, Tống Thời Hạ thấy Quý Yên Nhiên không vui, bèn hỏi: “Em sao thế?”

“Chị dâu, em có người bạn gặp chuyện thế này…”

Tống Thời Hạ bật cười: “Ừm, cứ kể đi, chị nghe đây.”

Quý Yên Nhiên biết ngay chị dâu đã đoán được, bèn bất chấp xấu hổ, thuật lại chuyện bị người ta tỏ tình bất thình lình.

Phản ứng đầu tiên của Tống Thời Hạ lại là cảm thấy vui mừng cho cô bé.

“Sao lại không vui chứ, có người thích em chứng tỏ em rất tốt nha.”

Quý Yên Nhiên vô thức nhếch miệng cười:

“Thực ra lúc cậu ta tỏ tình, trong khoảnh khắc ấy em đã ngây ra, nhưng trong lòng thực sự rất vui vẻ, em thế mà cũng có người yêu thầm.”

Nhưng sau đó, giọng cô ấy lại trở nên rầu rĩ:

“Nhưng em không biết nên xử lí thế nào, ấn tượng của em về cậu ta chỉ là hàng tuần được tuyên dương dưới cờ thôi, thành tích học tập của cậu ta rất tốt, nhưng em chẳng quen biết gì cậu ta cả, em hơi sợ.”

“Mà mấy bạn nữ kia cứ luôn miệng nhao nhao nói làm em xấu hổ quá, chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống luôn cho rồi.”

Tống Thời Hạ hiểu được:

“Chị hiểu, ý kiến của chị là nếu em muốn thử yêu đương và không thấy bài xích người ta thì em có thể thử tiếp xúc, còn nếu em chẳng hề tò mò gì về cậu ta thì cứ quyết đoán mà từ chối đi.”

Cô phân tích thêm cho em chồng:

“Hiện giờ trong lòng em có lẽ thấy rất mờ mịt và hoang mang, điều khiến em thấy vui là có người tỏ tình với em chứ không phải vì em có tình cảm với người ta.

Em lại cảm thấy thực khó chịu vì bị người ta nói mình với người kia có liên quan, có phải thế không?”

Quý Yên Nhiên gật đầu thật mạnh:

“Đúng ạ, em cảm thấy em không thích cậu ta đâu, cậu ta gầy gò quá, mà em cứ có cảm tưởng cậu ta như anh trai em ấy.

Rất nghiêm nghị, không dễ chơi chung, chưa biết chừng về sau biến thành ông cụ non.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Vậy thì cậu nhóc kia đáng thương nhỉ, mọt sách phần lớn đều như thế mà, anh em chỉ có bề ngoài trông nghiêm nghị thế thôi, tâm hồn lại rất thú vị.”

Quý Yên Nhiên nhún vai:

“Chị ấy à, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi thôi, tóm lại là em sẽ không thể kết một người giống như anh em được.

Cậu ta quá nhỏ yếu, chưa biết chừng em còn phải bảo vệ cậu ta nữa, nhỡ đâu có ngày đùa giỡn cho cậu ta một đ.ấ.m lăn ra đất thì phải làm sao.”

Tống Thời Hạ biết cậu bé kia coi như không có hi vọng gì rồi, đầu tiên là phương diện ngoại hình đã không đạt tiêu chuẩn.

“Em không thích thì lần sau nên nói rõ với cậu ta, nhất định phải từ chối thật cương quyết và rành mạch, đừng để người ta có ảo tưởng gì.”

DTV

Tránh về sau sinh chuyện phiền toái không cần thiết.

Quý Yên Nhiên ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, em hiểu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 534: Chương 534


Tống Thời Hạ thay đổi lộ trình, không về nhà ngay mà rẽ sang xưởng rượu kiểm tra sổ sách.

Bác Diêu muốn hợp tác với cô, nhưng cô chỉ có thể bảo đảm mỗi tháng xuất được mười lu, tức là mỗi dạng 100 bình 500ml thôi.

Cô không thể đặt toàn bộ tinh lực vào xưởng rượu này.

Tống Thời Hạ rót một lọ rượu anh đào mang về nhà, tính cho giáo sư Quý nếm thử.

Trời nóng thế này phải ở nhà viết tiểu luận cũng nên uống chén rượu rồi nghỉ ngơi một chút.

Quý Duy Thanh vận áo sơ mi trắng ngồi sau bàn viết, trán đã lấm tấm mồ hôi, Tống Thời Hạ thấy thế bèn bật quạt cho anh.

“Nóng thế mà anh không biết bật quạt lên à.”

Quý Duy Thanh không ngẩng đầu, đáp: “Không có thời gian, anh đang mắc kẹt đúng chỗ quan trọng nhất.”

Tống Thời Hạ đặt chén rượu lên bàn:

“Em mang rượu anh đào cho anh nếm thử, rượu nhẹ lắm, có vài độ thôi, không sợ say. Em đặt ở đây nhé.”

Quý Duy Thanh mệt mỏi ngẩng lên, bóp trán: “Qua đây anh ôm chút đã.”

Tống Thời Hạ nhướng mày với anh: “Anh đang bận cơ mà?”

“Không tìm được manh mối, nghỉ giữa giờ một lát.”

Tống Thời Hạ ngoan ngoãn ngồi vào lòng anh, tựa lưng vào lồng n.g.ự.c vững chãi của anh, nói cho anh biết có lẽ mình sắp phải về nhà.

“Cũng may mà em đã dặn mẹ trang hoàng lại tầng hai, bằng không bác Diêu tới ở sẽ thấy không thoải mái.”

Quý Duy Thanh gác cằm lên vai cô: “Có muốn anh về nhà với em không?”

Hơi thở nóng ẩm của anh phả lên vành tai Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ thấy nhột, vội né đi:

“Không cần, anh ở nhà có mẹ nấu cơm cho, lúc viết luận có thể tới thư viện hay phòng thí nghiệm tìm tư liệu rất tiện.

Em dẫn đám nhỏ đi chơi mấy ngày thôi, cũng không có việc gì, chỉ về ngồi đó làm linh vật ấy mà, anh mà đi theo sẽ thấy chán lắm.”

Sáng hôm sau, Tống Thời Hạ đưa họ hàng đi mua quần áo.

Cô ghé vào cửa hàng bình dân trong trung tâm thương mại, mua cho mỗi người một chiếc áo cộc tay cùng với một đôi xăng đan.

“Thật sự không đắt ạ, cũng chả biết bao giờ mọi người mới lại lên thủ đô chơi, lần này cháu tiếp đón không được chu toàn, chỉ sợ lần sau mọi người không chịu tới.”

Người trầm mặc ít lời như mợ Tống Thời Hạ cũng phải lên tiếng:

“Lần này đã để cháu tốn kém quá rồi, nào là vé tàu nào là cơm nước ở nhà hàng, lại còn mua áo với giày, như thế lần sau mọi người nào dám mặt dày lên đây nữa.”

Bà Tống cười bảo:

“Đều là người nhà, có gì đâu, đây là tấm lòng của Thời Hạ, mọi người không chịu nhận sẽ làm con bé nghĩ linh tinh, tưởng mình sơ suất ở đâu khiến mọi người phật lòng.”

Mua xong đồ, Tống Thời Hạ mới nhắc tới chuyện chính với mẹ mình.

Bà Tống vỗ ngực:

“Chuyện quan trọng thế sao con không nói sớm, mau đặt vé tàu cho mẹ về thôi, phải về ngay còn chuẩn bị cho chu đáo.”

DTV

Những người họ hàng thấy bà ấy lo lắng mới xúm lại hỏi có chuyện gì.

Tống Thời Hạ giải thích với mọi người rằng anh trai cô chuẩn bị đính hôn.

Mọi người không biết gia cảnh của Diêu Tuyết nên không hiểu vì sao bà Tống lại phản ứng mạnh như thế, nhưng tất cả đều hiểu ý, nhanh nhẹn đi thu dọn hành lý.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 535: Chương 535


Mọi người đều âm thầm thở phào một hơi, rốt cuộc cũng có thể về nhà rồi.

Vào thành phố mới nhận ra, ở nhà trồng cấy vẫn thoải mái hơn cả, ở trong thành phố chơi mấy hôm thôi mà xương cốt như rệu rã cả ra.

Tống Thời Hạ mua quần áo và dép mới cho họ hàng tới dự tiệc tốn chừng 200 đồng.

Cô làm vậy không phải vì khoe tiền hay giàu quá muốn phá của mà vì Quý Duy Thanh với anh trai đã bàn như thế từ trước, mọi người đều cảm thấy nên làm như vậy.

Họ hàng tới tham dự tiệc mừng lên đại học của cô đều là người thân bên nhà cha mẹ cô, ngày thường cũng hay qua lại, muốn giúp cha mẹ ở trong thôn được thoải mái thì không thể lơ là những mối quan hệ này.

Hiện tại cô bỏ tiền tiêu pha cho họ, những người này đều hiểu một lý lẽ bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, về sau nhà cô nếu có việc gì cần giúp, nhất định họ sẽ không từ chối.

Trưa hôm đó, Tống Thời Hạ đưa cha mẹ và những người họ hàng đi mua vé tàu, anh cô thì đi cùng với ông Diêu.

Cô dắt theo hai nhóc con, cha cô xách valy hành lý cho cô, hai nhóc lần này được mẹ đưa đi cùng nên vui lắm.

Tống Thời Hạ chỉ mua vé ghế mềm chứ không mua vé giường nằm.

Đông người đi cùng như thế, nếu mình dùng riêng một đãi ngộ thì không được hay cho lắm.

Hơn nữa, hai tên nhóc này hiếu động tò mò như thế, không chịu ngồi yên đâu.

Tới khi xuống tàu, cả nhà vội vàng về thôn, không kịp hàn huyên nhiều với thân thích.

Bởi vì nhiệm vụ quan trọng trước mắt chính là chuyện lớn nhất trong đời anh con trai của gia đình.

Tống Đông Đông được phân công trông hai nhóc, Tống Thời Hạ và chị cả đi theo cha mẹ kiểm tra lại nhà cửa.

Sàn tầng một cũng đã được lát lại gạch, nhưng mẹ cô vẫn có vẻ lo lắng:

“Có phải trông xấu lắm không? Mẹ với ba con đã tìm mấy chỗ mới mua được, nhưng trông nó vẫn không được sáng bóng như sàn nhà ở thành phố.”

“Đẹp mà mẹ, không xấu đâu, hơn nữa, như vậy đỡ bẩn.”

Điều kiện sinh hoạt ở nông thôn có khác thành phố, nên vật liệu lát sàn người ta cũng dùng loại khác, nhà cô lát đá, ưu điểm của nó là chống bụi, dễ làm sạch.

Mẹ cô nói thêm: “Phòng con lát sàn gỗ, mẹ với ba con nghĩ là sẽ hợp với ý các con.”

Tống Thời Hạ đẩy cửa nhìn vào, sàn lát gỗ rất hợp với đồ gỗ trong phòng, cảm giác rất sang trọng.

Tống Đông Đông tựa ở cửa, khoe khoang với chị mình: “Mẹ đã thay giường lớn cho em rồi, đi ngủ có thể lăn lộn thoải mái.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ lắc đầu, chắc là vì cha mẹ cô mua lố nhiều gỗ quá đây mà.

Tối đó, trừ hai nhóc con, cả nhà Tống Thời Hạ không ai ngủ được.

Mọi người đều tất bật tổng vệ sinh, dọn dẹp lau chùi cho căn nhà không còn một hạt bụi.

Nửa đêm, nhà bên có người tỉnh dậy, thấy nhà ông bà Tống vẫn sáng đèn thì hết sức thắc mắc, không hiểu họ mò mẫm làm gì đến đêm còn chưa xong.

DTV

Sáng hôm sau, Tống Thời Hạ và chị cả đạp xe vào thành phố mua nguyên liệu nấu ăn.

Tuy trong nhà đã có sẵn gà vịt nhưng heo còn chưa lớn, không có thịt heo thì nấu nướng rất hạn chế.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 536: Chương 536


Hôm qua anh rể cô không về đây cùng, vì bên nhà anh cũng mang về rất nhiều đồ cần có người sắp xếp lại.

Tống Xuân Hạ và chồng mỗi người vác một bao tải lớn, một bao là nguyên liệu làm nước ô mai, một bao là nguyên liệu làm thạch.

“Để chị về gọi anh rể em, chỉ có hai chị em mình sợ là không mang được hết.”

Tống Thời Hạ không phản đối, lần này nhà có khách quý tới, càng cẩn thận chu đáo càng tốt.

Tống Xuân Hạ kéo chồng vội vàng đi chợ.

“Cô em dâu này của em là người thế nào mà phải huy động cả nhà chuẩn bị tiếp đãi gia đình bên đó thế?”

DTV

Lúc trước anh ấy và Tống Xuân Hạ kết hôn, hai nhà chỉ gặp mặt và ngồi ăn chung bữa cơm là xong, sao đến phiên Tống Thu Sinh chuẩn bị kết hôn lại long trọng như thế nhỉ?

Tống Xuân Hạ hiểu ý chồng, chị ấy giải thích:

“Là một cô tiểu thư con nhà giàu, nghe nói nhà làm ăn to lắm, xe tải mà Thu Sinh chở hàng tết về lần trước cũng là xe nhà con bé đấy.”

Tôn Quốc Cường ngậm miệng, chẳng trách nhà vợ lại chuẩn bị long trọng như thế.

Vậy là cậu em vợ thật sự cưới được tiểu thư con nhà giàu rồi.

Nhưng ngẫm lại cũng phải, bằng vào năng lực và tầm nhìn của Tống Thu Sinh, xác thực có bản lĩnh khiến nhà giàu đồng ý gả con gái.

Tống Thời Hạ và vợ chồng chị cả đi hai chiếc xe đạp, thồ về rất nhiều đồ, người trong thôn trông thấy cô về thì rất lấy làm ngạc nhiên.

Hôm qua về đến nhà là Tống Thời Hạ không ra khỏi cửa nữa, đa số người trong thôn đều không biết cô về, còn tưởng chỉ có ông bà Tống và Tống Đông Đông trở về nhà thôi.

Ông bà Tống về nhà cũng không đi chơi quanh làng xóm, người ta cảm thấy không tiện tới nhà hỏi han, vậy nên đều vây ở trước cửa nhà đội trưởng để hỏi.

Nghe vợ đội trưởng kể lại bữa tiệc mừng của Tống Thời Hạ được tổ chức linh đình ở nhà hàng thủ đô, lại còn do chính mẹ chồng cô chủ trì.

Trên bàn la liệt các món thịt, nghe tên thôi đã thấy khí phái sang trọng, còn được bày đẹp đến mức không dám động đũa.

Mẹ chồng Tống Thời Hạ còn có tài xế lái ô tô riêng đến đưa đón.

Họ hàng tới chúc mừng đều được Tống Thời Hạ đưa đến trung tâm mua sắm, mua tặng áo quần và giày.

Tóm lại một câu là, cuộc sống hiện giờ của Tống Thời Hạ vô cùng tốt, vận may cũng cực kì lớn.

Sau khi lên thành phố, tính cách trở nên hào phóng ngoan hiền và rất tâm lý, cuộc sống của người thủ đô quả thực rất tuyệt.

Vợ đội trưởng còn lấy áo quần và giày mới của mình ra khoe.

“Đây đều là những kiểu dáng đang được lưu hành trong thành phố, giày xăng đan kiểu này ở thị trấn ta còn chưa có mà bán đâu.”

Mặc dù đôi xăng đan màu hồng nhạt xỏ lên chân người nông dân sớm tối lội bùn càng làm tối màu da hơn nhưng nó vẫn rất đẹp mắt.

Đi xăng đan này tới chơi nhà bạn bè thân thích sẽ rất có thể diện.

Mọi người xung quanh đều sôi nổi khen ngợi.

“Con cháu nhà họ Tống các bà có tiền đồ rồi, sau này phất lên nhanh chắc sẽ kéo anh em họ hàng cùng lên đấy, sướng nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 537: Chương 537


Vợ đội trường ngại ngùng cười bảo:

“Đâu có đâu có, chúng tôi đâu phải ông bà ruột thịt của Thời Hạ, chỉ là ông họ thôi, người ta có lòng biết ơn.

Mua đồ cho chúng tôi là để xin lỗi vì trước kia đã gây phiền toái cho chúng tôi thôi. Hiện giờ trưởng thành rồi, cư xử cũng chín chắn hẳn lên, có học đúng là rất tốt đó.”

Nếu bà ấy có thể đừng cười tươi như thế thì lời này sẽ có sức thuyết phục hơn đó.

Hàng xóm đua nhau vui đùa, càng nói, lòng càng hâm mộ hơn.

Nếu nhà mình với nhà ông bà Tống bên kia có họ hàng thân thích gì thì tốt quá.

Chưa nói đến quà cáp đắt tiền, chỉ cần được tặng bộ quần áo theo mốt thủ đô thôi đã là sang lắm rồi.

Vợ đội trưởng cũng biết đám người này nghĩ gì, toàn là những kẻ lòng tham không đáy.

Cuộc sống của bản thân không được tốt đẹp liền chỉ biết săm soi chuyện nhà người khác.

Mếu bà không kịp thời tách bạch mối quan hệ giữa hai nhà, chỉ sợ đám người này sẽ mặt dạn mày dày tới nhà Tống Thời Hạ đòi quà.

Gần trưa, trong thôn đã có vài chiếc ô tô lái vào.

Người trong thôn đều tụ tập xì xào bàn tán.

Có người bảo, hẳn là Tống Thu Sinh đã về, cả thôn này cũng chỉ có Tống Thu Sinh mới biết lái ô tô thôi.

Quả nhiên, người ta trông thấy Tống Thu Sinh bước xuống từ một chiếc xe rồi chạy qua bên kia mở cửa xe cho người ngồi ở ghế phụ.

“Chẳng lẽ là lãnh đạo của Thu Sinh? Nhìn Thu Sinh có vẻ cung kính lắm.”

“Ấy chà, là bạn gái Thu Sinh đấy, ủa, lại có một ông già nữa kìa, nhìn là biết người thành phố rồi, xem xem người ta ăn vận sang chưa kìa.”

Họ chỉ dám đứng xa xa xì xầm bình phẩm, Tống Thu Sinh không nghe thấy.

Anh ấy đang vui vẻ giới thiệu thôn quê nhà mình với ông Diêu.

“Nhà cháu có xây một trại chăn nuôi, trước mắt thì cha mẹ cháu đang phụ trách.

Ngày thường cha mẹ cháu chỉ làm nông, không có nguồn thu khác, cháu với Tiểu Hạ mới nghĩ ra cách này để họ có thu nhập riêng.”

Ông Diêu vừa lòng gật đầu.

“Hẳn em cháu về rồi nhỉ, chúng ta qua nhà cháu nói chuyện tiếp.”

Ông ấy đã nghe con gái nói, nhà Tống Thu Sinh ở nông thôn trông rất bề thế, nhưng chắc chắn không thể nào so được với nhà ở thành phố đâu nhỉ.

Hồi còn trẻ ông ấy cũng từng đi xa vận hàng, từng phải sinh hoạt trên những khoang thuyền chật hẹp bẩn thỉu và thiếu thốn đủ thứ, cũng từng ở tạm trong miếu dột chùa hoang.

Cho nên chỉ cần nhà Tống Thu Sinh không phải dạng gian nhà đắp đất lợp cỏ tranh thì đều có thể chịu đựng được thôi.

Những chiếc xe sau cũng đã mở cửa, người trong đó lục tục đi ra, tất cả đều là vệ sĩ nhà họ Diêu.

Cảnh tượng này khiến người trong thôn đang đứng hóng chuyện ở xa xa đều phải ngây ra.

“Đấy… đấy là ai thế nhỉ? Có phải Tống Thu Sinh lại dính phải chuyện gì trên thành phố rồi không?”

Mặc dù nhóm người áo đen kia không mang vũ khí nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy áp lực cực lớn.

Đột nhiên trong thôn xuất hiện một đám áo đen cao lớn vạm vỡ hùng hùng hổ hổ, những người nông dân này sẽ cảm thấy sợ hãi theo bản năng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 538: Chương 538


Đại đội trưởng nghe nói có ô tô vào thôn liền biết Tống Thu Sinh và người bên kia đã tới.

Ông ấy vội vàng chạy ra, cố gắng giải tán đám thôn dân tò mò.

“Nào nào, đừng xúm lại chỗ này, Thu Sinh đưa người nhà bạn gái tới bàn chuyện đám cưới thôi, các người tò mò làm cái gì, có cái gì mà phải sợ.”

Mọi người đều xấu hổ, đều là người cả đời chưa ra khỏi lũy tre làng, trông thấy một đám thế kia, sợ hãi cũng là điều dễ hiểu mà.

Tống Thời Hạ hôm nay đứng bếp nấu chính, mẹ và chị gái ở trong sân nhặt rau rửa rau.

Phòng bếp bày đầy nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn sàng, cô chỉ cần trổ tài nấu nướng là được.

Hai nhóc con hôm nay vui lắm, cả hai đều không hiểu đính hôn là gì, chỉ biết nay bếp nhà thơm nhức mũi, nhiều loại mùi đồ ăn quá, đếm sơ cũng phải 5, 6 món rồi.

Tống Đông Đông cẩn thận theo sát hai cháu nhỏ, không để chúng quấy rầy chị gái nấu cơm.

Ông Tống đã cắt tiết vịt, trụng con gà mới g.i.ế.c vào nước nóng để vặt lông, bên cạnh còn có con cá to đang chờ đánh vảy.

Cả nhà đều đang bận rộn không ngừng, chợt nghe ngoài cổng có tiếng ai gõ mạnh.

Tống Đông Đông dắt hai cháu ra mở cổng.

“Anh, anh về rồi.”

Cậu chàng vui mừng reo lên, hai nhóc con cũng ngoan ngoãn chào cậu lớn.

Tống Thu Sinh vỗ vai em trai, nhấc Quý Nguyên đặt lên vai mình: “Tiểu Bảo, mẹ cháu đâu?”

Quý Nguyên chỉ vào bếp: “Mẹ đang nấu cơm, hôm nay làm nhiều món thơm lắm cậu ạ.”

Tiểu Bảo được bế lên rồi, chỉ còn Quý Dương lẻ loi đứng ngửa cổ ngóng lên.

Tống Đông Đông muốn học anh trai bế cháu nhưng hì hục mãi vẫn chưa nhấc Quý Dương lên vai được, bèn ngồi luôn xuống bảo:

“Dương Dương, ôm cổ cậu, cẩn thận đừng để ngã.”

Cậu út đang nhổ giò, người gầy teo, trông rõ là nhu nhược, nhưng nhóc con lại hết sức tin tưởng cậu út nhà mình.

Quý Dương vòng tay ôm cổ cậu út: “Vâng!”

Ông Diêu mỉm cười nhìn hai cậu nhóc láu lỉnh xinh xắn, mặc dù chúng sợ người lạ, chưa chào ông ấy nhưng ông không hề bực bội.

Ông ấy quay sang hỏi con gái: “Đây là chủ nhân của chiếc ô tô nhỏ đó hả?”

Tống Thu Sinh bóp nhẹ chân Quý Nguyên: “Ông ấy chính là người tốt đã mua ô tô cho các cháu đấy.”

Quý Nguyên lảnh lót cảm ơn: “Cháu cảm ơn ông ạ, cháu với anh cháu thích ô tô ông mua lắm ạ.”

Quý Dương cũng thò đầu ra: “Cháu cảm ơn ông.”

Ông Diêu đã có tuổi, khẩu vị thiên về thanh đạm dưỡng sinh, mấy hôm trước cùng ăn cơm.

Tống Thời Hạ đã quan sát được thói quen ẩm thực của ông ấy nên hôm nay cô làm toàn những món ông ấy thích.

Mong rằng đồ ăn ngon có thể giúp tâm trạng ông Diêu vui vẻ, chuyện của anh cô được thuận lợi hơn.

Khách vào nhà, ông bà Tống đã kịp thay đồ, Tống Thu Sinh trông thấy mẹ đang chỉnh lại tóc cho cha.

Bài trí trong nhà thay đổi nhiều quá khiến chính anh ấy cũng thấy lạ mắt.

Trước có nghe em gái nói rằng cha mẹ tính sửa chữa lại một chút, anh ấy còn tưởng họ chỉ thuê thợ mộc đánh bộ gia cụ mới mà thôi, ai dè đến cả sàn nhà cũng lát mới.

Tống Thu Sinh rất mừng vì điều đó, mà sự thay đổi này không chỉ mình anh ấy thấy mừng, cả ông Diêu và Diêu Tuyết cũng vừa lòng vui vẻ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 539: Chương 539


Nếu được lựa chọn, đương nhiên phải chọn điều kiện sinh hoạt thoải mái nhất rồi.

Nhà họ Tống ở những phương diện khác thế nào chưa rõ, nhưng chắc chắn đã thể hiện sự tôn trọng hết sức đối với con dâu và nhà thông gia tương lai.

Ở nông thôn, mấy ai chịu hao tốn tiền tài công sức để cưới con dâu như thế đâu.

Ông bà Tống đã tỏ rõ thái độ trân trọng nhà gái, ông Diêu cũng cảm thấy tướng mạo hai người này thật thà chất phác, không sợ con gái gả tới nhà người ta sẽ phải chịu khổ.

Hai bên ngồi vào bàn, ông Diêu xưa nay thích vào thẳng chủ đề, dù là bàn chuyện làm ăn hay chuyện nhà cũng đều theo phong cách này cả.

Ông ấy lên tiếng trước:

“Con gái tôi với Thu Sinh nhà anh chị quen nhau, chuyện này tôi không phản đối, hai đứa nhỏ có thể đi đến bước nào là chuyện của chúng nó.

DTV

Tôi là ba con bé, tôi ủng hộ con gái tôi tự do yêu đương, tôi cũng có vốn liếng để nó có thể sống sung sướng cả đời.

Tôi ủng hộ tình yêu của hai đứa chúng nó chỉ là muốn cho con gái tôi được vui vẻ mà thôi.

Chứ tôi nói thật, điều kiện gia đình anh chị hơi hạn hẹp, tôi không có ý chê bai gì, nhưng thực sự thì xuất thân là điều đầu tiên quyết định kiến thức của một người.”

“Trước kia tôi cũng từng phản đối hai đứa đến với nhau, khiến hai cha con lục đục không vui, cho nên hiện giờ tôi đã nghĩ thoáng hơn.

Nếu về sau Thu Sinh cưới con gái tôi, nhà anh chị cho bao nhiêu lễ hỏi, tôi cho con bé gấp đôi làm hồi môn.

Tôi không có ý khác, chỉ muốn cho con bé sau khi kết hôn có thể sống thoải mái như trước đây mà thôi.”

Ông thông gia tương lai nói một tràng dài, khiến cho ông bà Tống ngây người.

Thế là có ý gì nhỉ?

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười, bưng khay vào nhà.

“Chú Diêu, đi đường chắc vất vả lắm, chú thử chén trà Thiết Quan Âm cháu mới pha xem thế nào.”

Thấy Tống Thời Hạ xuất hiện, ông bà Tống thở phào nhẹ nhõm.

Trông thấy Tống Thời Hạ, thái độ của ông Diêu cũng hòa hoãn hẳn đi.

“Trà cháu tự pha, chắc chắn phải tỉ mỉ thưởng thức mới được.”

Từ lúc ở ngoài cửa, Tống Thời Hạ đã nghe ra ông Diêu cố tình nói mấy lời như thế để đe dọa cha mẹ cô.

Mặc dù cô biết ông ấy làm thế chỉ vì thương con gái nhưng cha mẹ cô đều là những người nông dân chân chất, đâu từng phải đối mặt với thông gia hùng hổ khắt khe như thế.

Tống Thời Hạ đưa mắt cho cha mẹ, ý bảo họ đừng nóng vội.

“Bác ạ, ba mẹ cháu làm nông cả đời, đã quen với cách nói chuyện bộc trực, giờ lại là lúc bàn chuyện lớn của anh trai cháu, không tránh khỏi sẽ thấy căng thẳng lo lắng.

Bác có gì cứ nói thông tục dễ hiểu nhất cho họ không phải nghĩ xa xôi, hai bên cũng dễ hiểu ý nhau.”

Ông Diêu nhấp ngụm trà, nheo mắt hưởng thụ hương trà dìu dịu.

“Không vội, bác còn tính ở đây mấy hôm, chúng ta cứ từ từ trao đổi cũng được.”

Bà Tống không biết phải làm sao, ý ông thông gia là việc hôn nhân này được hay không được đây?

“Cháu mời bác đi tham quan nhà cháu một lát, vườn nhà cháu cũng có trồng cấy ít rau dưa ngon.”
 
Back
Top Bottom