Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 500: Chương 500


Tống Thời Hạ nhìn bàn cơm, bốn món, một món canh.

Từ ngày mẹ chồng qua đây giúp nấu cơm, mỗi bữa đều như thế, hai món chay, hai món mặn, một món canh.

Rau hôm nay có dưa leo trộn giấm và rau xào, món mặn là gà hầm hồ lô và thịt thái lát bóp gia vị.

Không thấy Quý Duy Thanh xuống ăn cơm, Tống Thời Hạ hỏi:

“Thầy Quý nhà mình đi đâu rồi ạ?”

Hàn Dung vừa xới cơm cho lũ nhỏ vừa cười đáp:

“Sáng nay nó bị gọi đi rồi, hình như là bên kia có xây viện khoa học gì đấy, sau này nó cũng phải qua bên đó làm, nhưng cũng sẽ tiếp tục dạy ở trường, nói chung là hơi loạn, mẹ nghe không hiểu lắm.”

Tống Thời Hạ nhớ ra, trước đây Tô Ái Dân từng nhắc tới chuyện này, hẳn là viện nghiên cứu đã xây xong, đang tổ chức nhân sự.

Trước khi thi, Tống Thời Hạ đã đăng kí nguyện vọng đầu tiên là đại học Yến Kinh.

Nhưng để bảo đảm, cô Mạnh đã đề nghị cô đăng kí thêm cả trường đại học Quốc Lập.

Tuy hai trường này có điểm gần như ngang nhau nhưng như thế cũng yên tâm hơn phần nào.

Càng gần ngày thông báo điểm, Quý Yên Nhiên càng lo lắng đến thất thần.

DTV

Tống Thời Hạ thấy, nhưng cũng không giúp được gì, để cô bé không cần chịu thêm áp lực tâm lý, cô không hỏi Quý Yên Nhiên đã đăng kí vào trường nào.

Hiệu trưởng Hồ qua chơi, biết Tống Thời Hạ báo nguyện vọng vào trường mình thì vui lắm.

Tống Thời Hạ đã cân nhắc kĩ càng về chuyên ngành mình muốn học, cô muốn đăng kí ngành Dược học.

Về sau, bất luận làm rượu thuốc hay là làm thứ gì có liên quan đến y dược thì tấm bằng này cũng sẽ khiến người khác tin phục cô hơn.

Ban đầu Tống Thời Hạ chỉ tính sống nhàn, chọn ngành tiếng Anh là được.

Khẩu ngữ tiếng Anh của cô khá tốt, thiên phú ngôn ngữ rất mạnh, ra trường làm phiên dịch hoặc giáo viên dạy ngoại ngữ cũng được.

Nhưng sau khi suy đi tính lại, cô cảm thấy mình không muốn sống theo kiểu mô thức, sáng đi chiều về, cho nên cuối cùng vẫn quyết định đi lên con đường gây dựng sự nghiệp.

Song lần này, cô sẽ không tự tay làm hết, có thể buông việc gì sẽ giao cho người khác, không dồn toàn bộ tinh lực vào kiếm tiền.

Cô muốn đời này mình sẽ làm hết một lượt những chuyện mà mình muốn.

Quý Yên Nhiên đi đến bên cạnh chị dâu.

“Chị dâu, chị tính thử mình được tầm bao nhiêu điểm?”

Tống Thời Hạ vừa trộn khoai tây nghiền vừa nhìn cô em chồng, cười cười.

“Sao lại hỏi điểm chị, không sợ nữa à?”

Quý Yên Nhiên mím môi như hạ quyết tâm liều mạng.

“Mấy hôm trước em còn tin tưởng bản thân lắm, nhưng càng đến gần ngày có điểm thì em lại càng căng thẳng. Nhỡ thi không đỗ thì phải làm sao?”

Tống Thời Hạ vo một ít khoai tây nghiền, bọc lấy phần tôm đã được bóc vỏ làm sạch.

“Thi không đỗ thì chị cũng chịu thôi, đằng nào cũng thi xong rồi, đành trông chờ vào số phận, hai hôm nữa là có kết quả, em không cần vội vã làm bản thân sợ hãi.”

Quý Yên Nhiên bất an ôm mặt thở dài.

Tống Thời Hạ lại khá ngạc nhiên khi biết cô ấy chọn trường nào, cô hỏi thêm một câu:

“Em chọn ngành nào thế?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 501: Chương 501


Quý Yên Nhiên ngại ngùng vặn tay:

“Ngành truyền thông ạ, em muốn làm người dẫn chương trình trên tivi.”

Cô ấy nói xong liền xấu hổ ngó chị dâu, nhưng thật bất ngờ, chị dâu không hề có ý cười nhạo cô ấy mà còn cổ vũ thêm.

“Ngành đó hay đấy, chiều cao của em cũng thích hợp nữa, tiếng phổ thông rất chuẩn, đợi khi tốt nghiệp, tính tình trầm ổn hơn chút thì sẽ giống người dẫn chương trình trên bản tin thời sự hơn.”

Mắt Quý Yên Nhiên như sáng lên, cô ấy hưng phấn hô:

“Thật ạ? Chị cũng cảm thấy em thích hợp với nghề đó ạ? Chị cả nói em quá dễ tin người khác, người ta nói dăm ba câu đã tin sái cổ, không hợp làm người dẫn chương trình.

Mẹ thì cảm thấy em hẳn nên học y mới phải, nhưng em sợ kim tiêm lắm, em chẳng muốn học y chút nào.”

Tống Thời Hạ đã nặn được mười mấy quả cầu khoai tây nghiền bọc tôm, cô cười khẽ:

“Chẳng có gì là không thích hợp cả, mình thích cái gì mới là quan trọng nhất. Chị cảm thấy em rất hợp.

Tuy chị cả nói cũng rất đúng, nhưng chị tin rằng sau này em sẽ trưởng thành.

Đợi khi nào vào đại học, tiếp xúc dần với xã hội, em sẽ học được nhiều điều, cứ từ từ thôi, rồi đâu sẽ vào đó hết.”

Ngành truyền thông của trường đại học nhân dân đương nhiên rất ổn.

Nếu Yên Nhiên có thể thuận lợi tốt nghiệp thì sau này sẽ dễ dàng được vào biên chế nhà nước, chưa biết chừng sau này sẽ được thấy con bé trên tivi đấy.

Tống Thời Hạ chỉ nói mấy câu đã thành công xoa dịu em chồng.

Lúc này Quý Yên Nhiên đã nhẹ nhõm hẳn, không còn sợ hãi như trước.

Chị dâu nói rất có lý, mình cần phải đi theo học hỏi và hỗ trợ chị ấy mới được.

Quý Yên Nhiên ngồi xuống bọc tôm cùng chị dâu, miệng lại tiếp tục lầm bầm:

“Chị à, chị chiều hai đứa nó thế, còn tự mình làm đồ ăn vặt cho tụi nó nữa, cứ mua hai bọc tôm chiên cho chúng nó ăn là được rồi mà.”

DTV

Tống Thời Hạ bèn nói một câu khiến Quý Yên Nhiên ngậm miệng ngay: “Vậy lát em đừng có tranh với chúng nó nhé.”

Chiên viên khoai tây nghiền bọc tôm xong, Quý Yên Nhiên đi ra ngoài, lúc về có cầm theo một phong thư.

“Chị dâu, thư nhà của chị.”

Tống Thời Hạ liếc nhìn phong bì, trên đó là hàng chữ ngoằn ngoèo như gà bới của Tống Đông Đông.

Cô mở thư, Tống Đông Đông viết thay cho mẹ, nội dung đại khái là quần áo mua về bán chạy lắm, vì thế, ba mẹ lại mua thêm 4 con heo nữa, nuôi để dành cho mỗi đứa một con, một con nữa dành riêng cho nhà chồng Tống Thời Hạ.

Con chó trông trại chăn nuôi đã lớn đến cẳng chân Tống Đông Đông rồi, tính tình hung dữ lắm, cho nên quanh nhà không còn nhiều người lảng vảng như trước.

Tống Thời Hạ đọc xong thư, ngẩng lên liền bắt quả tang Quý Yên Nhiên đang ăn vụng.

Thấy con bé bị nóng đến nhe răng mà còn muốn tiếp tục nhét viên tôm vào miệng, cô bật cười, nhắc:

“Yên Nhiên, em phải học phong thái con gái đi chứ, cứ thế này thì về sau yêu đương làm sao được.”

Quý Yên Nhiên đỏ mặt: “Tại… tại ngon quá, cái này không trách em được đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 502: Chương 502


Hai hôm sau, điểm thi đại học được công bố.

Điểm của Tống Thời Hạ gần đúng như dự kiến của cô, cô Mạnh đã gọi điện tới chúc mừng, bảo cô cứ yên tâm ở nhà chờ thư thông báo trúng tuyển là được.

Người gọi tới chúc mừng không nhiều, hẳn đều đang chờ cô báo tin vui.

Nhưng đột nhiên Tống Thời Hạ nhận được một cuộc gọi bất ngờ.

“Tôi tôi…”

Đầu bên kia, Lưu Chiêu Đệ nghẹn ngào nức nở hồi lâu mới nói được, “Tôi đăng kí trường đại học chính pháp, cảm ơn cậu, Tống Thời Hạ.”

Tống Thời Hạ ngầm hiểu, cô ấy gọi điện tới tức là tình hình rất ổn, ít nhất thì điểm thi cũng đã vượt qua điểm đầu vào của trường rồi.

Tống Thời Hạ khẽ khàng động viên:

DTV

“Chúc mừng cậu, Lưu Chiêu Đệ, từ nay về sau, cuộc đời cậu do chính cậu làm chủ rồi.”

Lưu Chiêu Đệ khụt khịt một lúc mới nói tiếp, giọng thật kiên định:

“Không, tính tình tôi vẫn quá mềm yếu, đợi khi nào tôi có can đảm sửa tên thì cuộc đời tôi mới thực sự thuộc về tôi, do tôi làm chủ.”

Từ sau khi biết thành tích thi đại học của Tống Thời Hạ, thím Phùng còn vui mừng hơn cả chính mình đỗ đại học, gặp ai cũng phải khoe một lát mới được.

Hiệu trưởng Hồ và vợ là Trương Uyển Thanh cứ đôi ba bữa lại ghé qua chơi như sợ trường hàng xóm chạy qua cướp học sinh nhà mình.

Phòng tuyển sinh của đại học Quốc Lập cũng muốn cướp nữ trạng nguyên năm nay lắm.

Nhưng chồng người ta đang dạy bên đại học Yến Kinh, lại còn là vị giáo sư trẻ tuổi nhất, họ có phần thắng sao?

Nhưng mặc dù thế, họ vẫn ôm hi vọng, nhờ Tô Ái Dân sang làm thuyết khách.

Tô Ái Dân tới chơi mấy lần đều vào phòng sách nói chuyện khoa học với Quý Duy Thanh, chẳng nhớ gì đến ‘nhiệm vụ’ cả.

Tiễn Tô Ái Dân ra về, Tống Thời Hạ thu dọn chén trà của khách, tiện thể hỏi chồng:

“Các anh nói chuyện về cái gì mà hăng thế?”

Quý Duy Thanh bóp trán:

“Thì vẫn là chuyện công việc thôi, bên kia đang muốn nghiên cứu chế tạo máy tính tốc độ cao.”

Tống Thời Hạ hiểu được.

“Anh thấy thế nào?”

Quý Duy Thanh nhìn cô:

“Anh thì sẽ nghe theo sắp xếp của tổ chức, nhưng nếu bận quá, có khả năng đến cuối tuần mới về nhà được.”

Tống Thời Hạ không hề thấy bất ngờ hay bất mãn, dù sao mỗi tuần cũng đều có thể gặp, không cần phải dính lấy nhau cả ngày.

Hai bên đều có việc cần làm, có sự nghiệp cần vun đắp mà.

Cô mỉm cười với anh:

“Em ủng hộ quyết định của anh, đợi khi nào bên anh ấn định rõ ràng địa điểm làm việc, em sẽ mua một căn hộ ở khu gần đó.

Em biết chỗ anh có ký túc xá, nhưng nếu em dẫn đám nhỏ đến thăm anh, tới tận đơn vị làm việc sẽ không tiện lắm.

Em cũng không muốn tìm hiểu nội dung công việc của anh, để tránh lỡ lời làm lộ bí mật, cho nên gặp nhau ở ngoài vẫn là tốt nhất.”

Quý Duy Thanh kéo cô vào lòng.

“Không cần lo đâu, em sẽ không để lộ bí mật.”

Tống Thời Hạ vòng tay ôm cổ anh:

“Em không tới đơn vị của anh được. Về sau em sẽ càng tiếp xúc nhiều hơn với các thành phần xã hội, em làm sao có thể biết sau lưng người ta có phải là gián điệp không, cho nên tốt nhất là giảm thiểu tiếp xúc với công việc của anh, tránh gây liên lụy đến anh.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 503: Chương 503


Gián điệp rất khó phòng bị, dù cô có kín đáo đến đâu, tinh tế đến đâu cũng khó mà nhìn rõ từng người.

Chi bằng ngăn chặn từ ngọn nguồn, chỉ cần không hề tiếp xúc với công việc của anh ấy, người ta sẽ biết, chúng không thể khai thác được bất cứ thông tin hữu ích nào từ phía cô.

Quý Duy Thanh trầm mặc thật lâu, cuối cùng đành thỏa hiệp.

“Mua nhà ở gần đó chỉ sợ không được, gần đó điều kiện sống không tốt lắm, em ở không quen đâu.”

Tống Thời Hạ phản bác: “Ai mà chẳng từng nghèo khó, từ nông thôn đi ra, có gì mà không quen.”

Quý Duy Thanh bất đắc dĩ nhìn cô, sau đó đưa cô đi tra xét thực địa.

Nơi đó là một làng quê vùng ngoại thành, gần với một khu đất hoang, toàn những nhà nhỏ lại cũ kĩ đổ nát, không ngoài dự đoán của Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ chỉ vào khu đất trống: “Anh thấy nếu em mua lại mảnh đất này thì thế nào?”

Quý Duy Thanh bật cười: “Em muốn xây xưởng sản xuất ở đây à?”

Tống Thời Hạ nghiêm túc nói:

“Xây nhà, xây kiểu chung cư nước ngoài ấy, rồi bán từng căn, tầng một thì để làm mặt tiền cửa hàng, cũng bán được.”

Quý Duy Thanh thở dài:

“Nhưng chỗ này vắng vẻ, không có tính cạnh tranh, em có muốn xây chung cư bán nhà thì cũng không nên chọn chỗ này đâu.”

Nhưng Tống Thời Hạ khăng khăng một mực chọn nơi này, Quý Duy Thanh mặc dù tỏ ý thuận theo cô song vẫn không ngừng khuyên nhủ.

“Hay là xây kiểu biệt thự đi, như nhà chúng ta trong trường đó.”

Tống Thời Hạ cũng hiểu những lo lắng của anh.

Tiếc là cô không thể nói rõ với anh rằng nơi này về sau sẽ cho xây dựng trạm tàu điện ngầm, giá nhà tăng cực cao, bình quân 150 nghìn một mét vuông.

Cô làm bộ đồng ý, nhưng sau đó lại chuẩn bị giao công trình bên này cho anh trai làm, xây nhà ở vành đai 4 bảo đảm không sợ lỗ.

Sau này sẽ có rất nhiều trường học đều được chuyển ra hoặc xây mới ở khu vực vành đai 4, hoặc ngoài khu vực này.

Giá nhà quanh viện khoa học sẽ chỉ tăng ngày càng nhanh.

Về sau có lẽ còn sẽ có hệ thống trường tiểu học và trung học cơ sở phụ thuộc của viện, được xây dựng để phục vụ cán bộ nhân viên, nhà đất sẽ đắt chẳng khác gì các khu quanh các trường trọng điểm.

Quý Duy Thanh biết cô chưa chịu từ bỏ ý định nhưng cũng không có cách nào thuyết phục được cô, hai người cứ thế giằng co mãi.



Hôm nay, thư thông báo trúng tuyển đã được gửi tới nhà.

Tống Thời Hạ đoán mình là người đầu tiên nhận được thư báo, vì hiệu trưởng Hồ đã đích thân mang tới cho cô.

“Thật không ngờ cháu lại chọn ngành Dược học, nhưng cháu yên tâm, chuyên ngành y học của trường ta rất tốt, nhập học ở đây tuyệt đối không hối hận đâu.”

Tống Thời Hạ cầm thư thông báo, mỉm cười hạnh phúc.

Hàn Dung từ trong sân chạy về, tay còn dính bọt xà phòng chưa kịp lau.

“Có thư thông báo rồi à? Con dâu mẹ lợi hại quá, lần này nhất định phải tổ chức tiệc chúc mừng con với Yên Nhiên vào đại học, phải làm thật to mới được.”

DTV

Hàn Dung đọc thư thông báo rồi vội vàng về phòng xem lịch chọn ngày.

Tống Thời Hạ không ngăn được nhiệt tình của mẹ chồng, đành bất đắc dĩ cười cười với hiệu trưởng Hồ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 504: Chương 504


Hiệu trưởng cười rộ lên, râu mép cũng nhếch cao:

“Chuyện vui mà, nên làm to cũng phải, bên trường các cháu còn giăng biểu ngữ kìa, tôi đoán dưới quê chắc hẳn người ta đã khua chiêng gõ trống đến nhà cháu chúc mừng rồi.”

Hàn Dung chọn được một ngày lành gần nhất, vui mừng bắt tay vào chuẩn bị.

Trước đó con dâu có điểm, bà đã muốn tổ chức ăn mừng, 690 điểm cơ đó.

Yên Nhiên thi được 595 điểm, thấp hơn chị dâu gần trăm điểm, nhưng đó cũng đã là một thành tích rất cao, cả hai đứa đều là niềm tự hào của gia đình bà.

Nếu không có sự trợ giúp của con dâu, chắc Yên Nhiên nhà bà chỉ được tầm 480 điểm.

Trước đó đi họp phụ huynh, chủ nhiệm lớp còn nhắc nhở bà, nếu Yên Nhiên phát huy không ổn định trong phòng thi, có khi còn phải học lại một năm mới đỗ được, lần này thi được ngần ấy điểm đã là tự hào lắm rồi.

Một lần có tận hai sinh viên mới, Hàn Dung hớn hở ngồi rịt ở sô pha, gọi điện thông báo cho bạn bè người quen.

Tống Thời Hạ bóp trán, lần này có muốn khiêm tốn cũng không được nữa rồi.

Đúng như hiệu trưởng Hồ đoán, bên nhà cô ở quê rất náo nhiệt.

Thị trấn cho hẳn một đội chiêng trống tới thôn Tống Gia, cả thôn đều đổ ra xem, không ai biết có chuyện gì mà làm lớn thế.

Ông bà Tống đang làm vệ sinh ở nhà, đột nhiên bị cán bộ thôn mới ra ủy ban ngồi, còn nhắc hai người thay bộ đồ trang trọng hơn.

“Chú hai, có chuyện gì thế?” ông Tống thấp thỏm hỏi.

Đại đội trưởng cười giãn cả mặt:

“Chuyện mừng, Tống Thời Hạ nhà cháu đã là sinh viên, thi đỗ thủ khoa cơ đấy, nữ thủ khoa của thủ đô.”

Theo lý mà nói, Tống Thời Hạ không thi đại học ở địa phương, thành tích không tính ở đây, học bạ cũng chuyển tới thủ đô rồi.

Nhưng trước kia cô từng nhập học ở trên thị trấn nên cũng coi như một phần tử của trường.

Năm nay cả thị trấn không có một thí sinh nào thi đỗ đại học, chỉ có mấy học sinh đủ điểm vào trung cấp và trường nghề hoặc cao đẳng mà thôi.

Vì thế, thị trấn mới muốn tích cực tuyên truyền thành tích thủ khoa 690 điểm của Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ thi đỗ đại học, trên huyện thưởng cho nhà ông bà Tống 200 đồng, đi kèm với đó là cờ thưởng, còn bố trí phóng viên báo địa phương tới phỏng vấn.

Ông bà Tống đều là nông dân thành thật, không biết phải trả lời ra sao, người ta hỏi cái gì thì đáp cái đó.

Cũng may có Tống Đông Đông về kịp, mới không để cho cha mẹ bóc hết chuyện cũ ra khoe.

Cậu chàng ưỡn n.g.ự.c tự hào nói:

“Chị cháu từ nhỏ đã thông minh nhanh nhạy, nếu không phải tại nhà cháu nghèo, chị cháu đã thi đỗ đại học từ lâu rồi.

Chị ấy có thể thi đỗ đều nhờ sự nỗ lực của chính bản thân, sau này cháu cũng muốn noi gương chị ấy, trở thành người xuất sắc như vậy.”

Phóng viên được đến kết quả mong muốn, vui vẻ ra về, bà Tống còn chạy theo giúi cho người ta mấy quả táo.

DTV

Tống Đông Đông cầm cờ thưởng, mân mê không biết chán.

Chị cậu đỗ đại học, còn đỗ hẳn trường danh giá nhất là đại học Yến Kinh, điều này thậm chí còn khiến cậu vui mừng hơn cả việc chính mình thi đỗ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 505: Chương 505


Trên đường về nhà, cậu có gặp gã chạn vương Ngô Thiên Lỗi, thấy sắc mặt người kia xanh mét, hẳn cũng đã nghe tin.

Trường trung cấp sư phạm thì có là gì, cũng chỉ là bậc trung cấp cao đẳng thôi, chị cậu mới là sinh viên chân chính nhé.

Không thể không tổ chức tiệc mừng thi đỗ đại học, Tống Thời Hạ dù không muốn làm nhưng mẹ chồng nói phải tổ chức cho Yên Nhiên.

Nếu cô không đồng ý cùng làm, người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng mẹ chồng cô khắc nghiệt và thiên vị con gái, chèn ép con dâu.

Vì vậy, cuối cùng Tống Thời Hạ đành đề nghị bà làm gộp cho cả hai người, như vậy mọi người sẽ không quá chú ý đến cô nữa.

Hàn Dung nghe con dâu nói, cảm thấy cũng có lý.

Tổ chức tiệc mừng cho cả con gái và con dâu, không nặng bên này nhẹ bên kia, quan trọng hơn cả là còn có thể diện, quanh đây có nhà ai có hai sinh viên một lúc như thế?

“Mẹ đi xem nhà hàng nào đủ lớn, nhà mình hơi nhỏ, tổ chức ở nhà không tiện, chúng ta tổ chức tiệc ở nhà hàng đi.”

Tống Thời Hạ thầm nhủ, nhà mình còn chê nhỏ, vậy là định mời bao nhiêu người đây?

Mẹ chồng quả là rất để bụng chuyện này.

“Lựa chọn tốt nhất hẳn là nhà hàng thủ đô, đó không chỉ là nhà hàng lâu đời mà trong đó còn có cả các món ăn cung đình, vây cá tay gấu tổ yến gì đó, mẹ đoán con chưa ăn bao giờ, chúng ta đặt tiệc ở đó cho con nếm thử luôn.”

Đời trước Tống Thời Hạ đã từng được ăn tổ yến và vây cá.

Nhưng xã hội hiện đại phát triển quá nhanh, không đề xướng ăn các món ăn hoang dã nên vây cá và tổ yến đều do con người nuôi và thu hoạch.

Còn tay gấu, vài năm nữa thôi, các loài gấu đều thuộc sách đỏ, được nhà nước bảo hộ, thứ này càng không được ăn.

Hàn Dung tiếp tục giới thiệu:

“Ngoài ra còn có Toàn Tụ Đức, Tiện Nghi Phường, nhà ăn Hồng Tân Lâu, tiệm cơm tây Moskva, … đây là thực đơn mẹ hỏi được, con xem xem nhà nào ngon hơn thì chúng ta đặt ở đó.”

Tống Thời Hạ bật cười.

DTV

“Mẹ à, nhà người ta mở tiệc, đầu tiên đều là phải dự toán chi tiêu, sau đó là để khách khứa được ngon miệng, sao nhà mình lại ưu tiên con chọn trước chứ?”

Hàn Dung đáp:

“Mẹ tổ chức tiệc này chủ yếu để khoe hai đứa với người ta, trung tâm buổi tiệc vẫn là con với Yên Nhiên, đương nhiên hai đứa thích chỗ nào mình ăn chỗ đó chứ.

Khách khứa tới đều chỉ để thơm lây phúc phần thủ khoa của con, hòng mong con mình cũng thi được thành tích tốt ấy mà.”

Mẹ chồng đã nói thế, đương nhiên Tống Thời Hạ không từ chối mà chọn ngay nhà hàng thủ đô.

Hàn Dung rất vui, hào hứng khoe:

“Ý con giống ý mẹ, nhà hàng thủ đô khó đặt lắm, một năm chắc chỉ được ăn hai, ba lần, nhưng nơi khác ăn lúc nào cũng được.

À đúng rồi, con gọi cho nhà con đi, mời họ lên đây ăn mừng luôn thể, em con cũng mới thi lên cấp 3 đúng không, tới xin ít phúc phận của Văn Khúc Tinh luôn.”

Tống Đông Đông chưa có điểm thi vào cấp ba, đoán chừng trong vòng tuần này là có, nhưng chắc c* cậu cũng sợ thi trượt lắm đây.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 506: Chương 506


Tống Thời Hạ nhờ mẹ chồng duyệt thực đơn trước, mình thì ra phòng khách gọi điện về quê.

Bà chủ quầy bán đồ ăn vặt nghe ra giọng Tống Thời Hạ, vội vàng chúc mừng cô.

Bấy giờ Tống Thời Hạ mới biết bên phòng giáo dục huyện đã tới nhà mình phát thưởng, thậm chí còn có cả phóng viên tới làm phỏng vấn.

DTV

Tống Thời Hạ cảm thấy mình thật may mắn vì không ở nhà vào lúc này, bằng không, có khi sẽ bị kéo đi dạo phố như trạng nguyên thời xưa mất.

Tống Đông Đông được tin nhà mình sắp lên thủ đô thăm chị, lập tức vùng dậy thu dọn quần áo.

Cậu ngó xuống gầm giường, mở hộp bách bảo móc ra mấy thứ, đó là những món đồ chơi bằng gỗ mà cậu đã nhờ bác thợ mộc trong thôn làm cho Đại Bảo với Tiểu Bảo.

Sau khi báo đăng tin Tống Thời Hạ thi đỗ thủ khoa ban khoa học tự nhiên của thủ đô, quầy hàng của Tống Xuân Hạ và chồng ngày càng đắt khách hơn.

Các khách quen đều biết chị ấy là chị ruột của Tống Thời Hạ nên nhiệt tình hỗ trợ loan tin cho cả thị trấn cùng biết, bà chủ quầy lẩu cay này chính là chị gái của thủ khoa ban khoa học tự nhiên của thủ đô.

Mặc dù đã có cửa hàng nhưng hai vợ chồng Tống Xuân Hạ vẫn đẩy xe bày hàng ngoài cửa tiệm.

Lẩu cay chủ yếu dựa vào hương thơm nồng cay của nó để thu hút khách ghé qua, bày hàng bên ngoài cũng tiện cho khách, họ có thể lựa chọn ăn ở bên trong tiệm mà cũng có thể mang đi.

Tống Xuân Hạ không giấu tin, thẳng thắn bày tỏ chuyện em gái mình đã chỉ đạo và hỗ trợ gia đình chị ấy làm buôn bán thế nào.

Mọi người nghe được đều cảm thán, quả không hổ là thủ khoa, đầu óc của người học giỏi vẫn cứ nghĩ sâu nghĩ rộng hơn người thường.

Mấy tháng đầu năm, quầy hàng của nhà Tống Xuân Hạ từng gặp cạnh tranh không lành mạnh.

Bên kia giảm giá thấp để giành giật khách với nhà chị ấy.

Mặc dù hương vị bên đó khá xoàng nhưng giá cả hạ rất sâu, nhiều khách cảm thấy ăn lẩu cay nào mà chẳng cay, cho nên thích chọn giá rẻ cho tiết kiệm, khiến cho tình hình kinh doanh nhà Tống Xuân Hạ giảm sút đi nhiều.

Nhưng sau khi báo chí địa phương lên tin về em gái Tống Xuân Hạ, quầy hàng của nhà chị ấy lại nhanh chóng đắt khách.

Thậm chí còn hơn trước rất nhiều, giờ cơm mỗi ngày đều thấy những dãy dài xếp hàng đợi mua.

Tống Đông Đông đạp xe lên thị trấn.

Mặc dù cậu còn hơi lùn, phải ghé người bên dưới thanh ngang chứ không trèo qua thanh ngang ngồi lên yên xe như người lớn nhưng cậu vẫn rất thích đạp xe.

Tới quầy chị gái, cậu dừng xe, hô to:

“Chị ơi, chị Hạ Hạ gọi điện về, nói là sắp tổ chức tiệc mừng lên đại học ở nhà hàng thủ đô, bảo nhà ta lên đấy một chuyến.”

Khách hàng quanh đó đều nghe thấy, đồng loạt quay lại nhìn.

Tống Đông Đông ưỡn n.g.ự.c tự hào, ừ, cậu cố ý nói ở ngay đây cho người ta biết đó.

Quả nhiên, hàng dãy khách dài đang xếp hàng trước quầy bắt đầu sôi nổi bàn tán.

“Thật là vẻ vang nhỉ, thi đỗ thủ khoa chắc phải được thưởng to lắm, còn tổ chức tiệc ở tận nhà hàng thủ đô cơ mà, chậc chậc.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 507: Chương 507


“Lần trước tôi đi công tác với lãnh đạo cũng từng được đến nhà hàng thủ đô để đón tiếp một vị khách nước ngoài.

Nhà hàng đó người ta chỉ cho vào tham quan thôi chứ không cho ăn cơm, thấy bảo là ở đó chuyên dùng để tiếp đãi khách quý từ nước ngoài tới.

“Học giỏi có lợi thế đó, người ta nói tri thức thay đổi vận mệnh quả là chí lí. Chỉ tiếc chúng ta ngần này tuổi rồi, muốn đi học cũng không kịp nữa, nhưng con cái chắc là có thể làm được.”

“Tôi cũng nghĩ thế, cứ thấy bao người bảo trường nghề, trường trung cấp sư phạm là tốt nhất vì được miễn học phí.

Nhưng mà phải nhìn vào điểm tuyển sinh mới biết chỗ nào tốt chỗ nào kém, bằng không, vì sao con người ta thi điểm cao mới được lên báo.”

“Đúng vậy. Nếu con nhà tôi mà có khả năng học, thi được vào đại học chính quy là tôi cho đi học liền.

Nếu không thi nổi chính quy thì mới lựa chọn cao đẳng trung cấp thôi, vào đấy thì về sau cũng coi như có cái nghề trong tay.”

Tống Xuân Hạ luôn tay làm đồ ăn cho khách, nụ cười trên môi vẫn tươi rói.

Nghe khách hàng vừa thảo luận chuyện trường học vừa khen em gái mình, lòng chị ấy càng thêm kiên định với ý tưởng phải dốc lòng bồi dưỡng con cái.

Tại cửa hàng mậu dịch thị trấn, sau khi biết Tống Xuân Hạ là chị gái của Tống Thời Hạ, lòng bắt đầu hối hận.

Biết thế ngày ấy đừng ham 10 đồng tiền với hai bình rượu của người ta.

Nếu không chơi xấu đuổi Tống Xuân Hạ đi, lấy chỗ cho họ hàng nhà mình thì vinh dự ngày hôm nay đã thuộc về cửa hàng mậu dịch bọn họ rồi.

Chỉ tiếc khi ấy mình bị lợi ích che mắt.

Cô gái thay thế vị trí của Tống Xuân Hạ ở đây cũng không được thuận lợi trong công việc.

Trước đó đã có tấm gương nhân viên xuất sắc như Tống Xuân Hạ, cô nàng có nhiệt tình ra sao, khách hàng vẫn cứ thấy tiếc vì Tống Xuân Hạ đã nghỉ việc.

Vốn còn tưởng thay thế Tống Xuân Hạ sẽ lấy luôn được phần thưởng nhân viên xuất sắc, cuối cùng phần thưởng này lại thuộc về một nhân viên khác rồi.

Hiện giờ, Tống Xuân Hạ đã nghỉ việc ở cửa hàng mậu dịch, ra ngoài tự làm ăn buôn bán, tình hình hết sức khả quan.

Hơn nữa còn có cô em gái thi đỗ thủ khoa đại học, trở thành sinh viên duy nhất của cả thị trấn.

Cả thị trấn đều biết chị ấy, chắc chắn từ nay về sau, việc làm ăn sẽ ngày một đi lên.

Cô gái kia thầm nhủ, nếu mình không cướp vị trí của Tống Xuân Hạ, có lẽ hiện giờ Tống Xuân Hạ vẫn chỉ là một nhân viên bán hàng tầm thường.

Càng nghĩ cô nàng càng cảm thấy mình đã gián tiếp giúp Tống Xuân Hạ, trong lòng càng thêm khó chịu.

Từ sau khi nghỉ việc, Tống Xuân Hạ đã chẳng hề chú ý đến tin tức về nơi làm cũ, bởi vậy, chị ấy cũng không hề hay biết về những hâm mộ hay ghen ghét này.

Mà có lẽ dù biết, chị ấy cũng chẳng để tâm.

Tống Xuân Hạ chỉ muốn hướng về phía trước, bởi chỉ có người không có bản lĩnh mới ngoái lại phía sau mà thôi.

Tống Xuân Hạ cùng chồng bán xong sạp lẩu hôm nay, sau đó nói với khách hàng:

“Tuần tới nhà chúng tôi không mở cửa bán hàng, chúng tôi định lên thủ đô tham dự tiệc mừng lên đại học của em gái, mọi người hãy tự nấu ăn ở nhà nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 508: Chương 508


Tống Xuân Hạ nói cười giao lưu với khách, còn chồng chị ấy chăm chỉ cặm cụi lau dọn quầy hàng.

Khách hàng đều tỏ ý thông cảm.

“Lên đó nhớ mang về ít phúc phần của thủ khoa, về mở sạp là chúng tôi sẽ cho bọn nhỏ tới ăn cơm đấy, ăn cơm ở đây, chưa biết chừng sau này lại thi đỗ.”

Tống Xuân Hạ cười nói: “Nếu mà có tác dụng thì tôi sẽ cho Mao Đản nhà tôi quấn chặt dì nó thật lâu.”

Tống Thời Hạ gọi điện về, ba mẹ cô nói nhà ông hai cũng muốn tới chúc mừng, cô vội vàng tỏ ý hoan nghênh.

DTV

Lần này người nhà lên hơi đông, trong nhà không có đủ chỗ ở, mà ra khách sạn ở thì có quá nhiều thủ tục phiền phức, Tống Thời Hạ đành tới nhờ anh trai.

“Nhà hàng thủ đô cơ à, chậc chậc, mẹ chồng em tốt với em thật đấy, anh đây phải ăn ké chị dâu em là khách nước ngoài mới được nếm thử cơm canh trong đó, lần này lại ăn ké em gái.”

Tống Thời Hạ lườm anh ấy một cái.

“Nghĩ cách giúp em đi, đừng huyên thuyên nữa. Nhà ông hai chắc phải có 5 người tới.

Nhà ông ở quê luôn rất quan tâm nhà mình, chắc chắn không thể bủn xỉn trong chuyện tiếp đãi được, chỗ nào cần tiêu tiền thì phải tiêu.”

Tống Thu Sinh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Em có cái tứ hợp viện đó còn gì? Sửa sang dọn dẹp lại một chút là được rồi.”

“Nhưng trong ấy chưa trang hoàng gì, cũng chả đủ đồ đạc, bảo nhà ông hai vào ở thì sơ sài quá.”

Tống Thu Sinh cạn lời.

“Em còn muốn trang hoàng thế nào? Chẳng lẽ sửa thành cung điện cho người ta ở à? Cái nhà đó che được gió chắn được mưa, có gia cụ, có giường chiếu, chẳng phải đủ rồi sao.”

Tống Thời Hạ vỗ trán:

“Em vội quá quên béng mất. Ban đầu em định lát sàn gạch, cho nên cảm thấy chưa lát nhà xong đã để khách vào ở thì không hay, lại quên mất ở quê mình người ta toàn đầm nền đất mà.”

Tống Thu Sinh bất đắc dĩ nhìn em gái.

“Nói em ngốc, em lại thi được 700 điểm, nhưng bảo em thông minh thì cũng không đúng, có những lúc ngớ ngẩn đến sôi gan.”

Tống Thời Hạ giơ tay chặn lời:

“Xin đính chính lại, 690 điểm, không phải 700.”

“Thì chỉ thiếu có 10 điểm thôi mà, anh trai em thích làm tròn. À đúng rồi, trước đã nói em mà đỗ thì thưởng cho em chiếc ô tô.

Anh trai em muốn dùng xe còn phải mượn xe chị dâu em, nhưng đã hứa với em thì phải làm được, cho nên…”

Hai mắt Tống Thời Hạ sáng rực lên: “Cho nên là?”

Tống Thu Sinh thở dài như thể đau lòng sắp chết.

“Cho nên là, tranh thủ lúc ba mẹ chưa tới thủ đô, em đi thi cái bằng lái đi, bằng không anh em phải lái thay em à.”

“Anh yên tâm, bảo đảm không đến một tháng là em lấy được bằng, nhưng anh mua xe gì?”

“Anh không biết, anh nhờ Diêu Tuyết mua hộ, anh có qua bên đó đâu, chỉ nói là mua chiếc nào phù hợp cho nữ lái.”

Tống Thời Hạ nhớ tới những chiếc xe ô tô mui trần sặc sỡ có cửa nâng cánh bướm, hình như rất oách mà cũng rất đẹp, nếu là xe bình thường thì có lẽ không đẹp lắm.

Thôi, để đợi đến khi xe về xem thế nào.

Tống Thời Hạ về nhà bàn lại thực đơn với mẹ chồng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 509: Chương 509


Quý Yên Nhiên vô tư ngồi bên đọc tạp chí, không có ý định tham dự đề tài của người lớn, cô ấy chỉ cần biết những món chị dâu chọn ra chắc chắn không khó ăn là được.

Tống Thời Hạ đọc toàn bộ thực đơn mới thấy.

Quả nhiên không thể coi thường trí tuệ của nhân dân trong việc phục vụ dạ dày, thực đơn của một nhà hàng mà có đủ từ thứ bay trên trời cho đến thứ bơi dưới nước, chui trong đất cũng không tha.

Quả nhiên trước đây bần cùng đã hạn chế sức tưởng tượng của cô.

Tuy cô không tính là nghèo nhưng ngày trước cũng chưa được liệt vào hàng ngũ có thể được cầm thực đơn của nhà hàng thủ đô.

Không thể ngờ rằng thực đơn này chẳng hề kém cạnh quốc yến là bao.

Mẹ chồng cô chọn 20 món, Tống Thời Hạ cảm thấy như thế có vẻ khoa trương quá.

“Có nhiều quá không mẹ? Con thấy tiệc cưới người ta cũng không bày nhiều món như thế đâu.”

Hàn Dung tươi cười đáp:

“Có vài món sẽ không bày lên bàn, sau bữa tiệc chúng ta mang về ăn trong gia đình thôi.”

Quả nhiên, ngoài nhà ông hai, bên nhà bà ngoại Tống Thời Hạ cũng có người tới chúc mừng, nhưng số lượng không nhiều, vừa đủ một bàn.

Tống Đông Đông đưa quà cho hai cháu, nhìn cháu chơi ô tô mà thèm lắm.

Nhưng cậu đã khá cao, không thể chui vào chơi cùng, càng đừng nói lái xe đó.

Tống Thời Hạ thấy thế, chỉ đành bất đắc dĩ cười bảo:

“Đây là xe đồ chơi của trẻ em, em tầm này tuổi rồi không chơi được, đợi vài năm nữa đủ tuổi thì lái hẳn xe ô tô thật càng thích mà.”

Tống Đông Đông duỗi tay ước lượng: “Em phải mua một cái to thật to, như xe tải của anh hai ấy.”

Tống Thời Hạ lắc đầu ngán ngẩm trước thẩm mỹ kì dị của em mình.

“Em thích là được rồi.”

Tống Đông Đông vừa tới thủ đô thì hôm sau đã nhận được điện thoại của bạn học thông báo cậu đã thi đỗ.

Cả khối có hai lớp chỉ có ba người thi đỗ cấp ba, vì thế cậu chàng lại mắc nợ 1 xu tiền điện thoại của bạn mình.

Tống Đông Đông đỏ mặt vui sướng, hô lên: “Chị, anh rể, em đỗ rồi, em đỗ vào cấp ba rồi.”

Tống Thời Hạ cảm thấy khá bất ngờ, bởi vì kết quả học tập của Tống Đông Đông ở kì 1 quả thực có hơi bết bát.

Hơn nữa, cậu chàng còn tranh thủ thời gian rảnh để ‘làm thêm’ kiếm tiền từ bạn bè, không thực sự đặt hết tâm tư vào việc học.

Như thế mà cũng có thể thi đỗ chứng tỏ đầu óc thằng nhóc này vốn rất thông minh, chẳng qua chưa biết đặt khả năng của mình vào đúng chỗ.

Tống Thời Hạ vỗ tay cổ vũ:

“Giỏi quá, trước chị đã nói nếu em thi đỗ thì sẽ có thưởng, lúc nào em muốn nhận thưởng đều được, cứ nghĩ kĩ đi nhé.”

Quý Duy Thanh thì đã tặng cho cậu em vợ một chiếc bút máy hàng hiệu để khen thưởng.

Tống Đông Đông thi đỗ cấp ba là một kết quả ngoài dự kiến của cả nhà.

Không phải vì cậu nhóc học không tốt mà vì thành tích của cậu trong lớp chỉ ở tầm trung, có nhiều khi thi kém còn bị gọi phụ huynh nữa.

Không ngờ khi thi lên cấp lại có thể phát huy khác thường đến như vậy.

Tống Đông Đông vui sướng vô cùng, mặt mày cũng sáng hẳn lên, tự hào thẳng lưng đón nhận lời khen ngợi từ người nhà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 510: Chương 510


Hàn Dung không đặt được phòng riêng ở nhà hàng.

Hơn nữa, số lượng khách nhà bà quá lớn, có phòng riêng cũng không đủ kê bàn nên bữa tiệc mừng này phải đặt ở phòng ăn tầng hai của nhà hàng.

Tống Thời Hạ không có ý kiến gì, với cô, chỉ cần nhớ được nhà mình đặt bàn số bao nhiêu là được.

Bữa tiệc mừng lần này nhà Tống Thời Hạ mời khá nhiều khách.

Bạn bè người quen của hai vợ chồng đều sẽ được thông báo, có những người còn chủ động gọi tới hỏi chừng nào mới tổ chức chúc mừng.

Người ta vồn vã như thế là bởi Tống Thời Hạ là thủ khoa ban khoa học tự nhiên.

Nếu xếp ở cổ đại thì chính là trạng nguyên, là Văn Khúc Tinh hạ phàm, nhà nào có trẻ con đều muốn đưa tới hòng mong lây dính chút phúc phần.

Hàn Dung đặt tám bàn lớn, mời toàn bộ người quen tới.

Tống Thời Hạ bắt gặp rất nhiều gương mặt quen thuộc trong đám đông, có những gương mặt thường xuyên gặp ở trường, đó là những đồng nghiệp của Quý Duy Thanh.

Điều khiến Tống Thời Hạ bất ngờ là, cũng vào lúc này, trên tầng hai có hai bàn tiệc, là tiệc cưới của Vu Phương.

Thật quá trùng hợp.

Khi chọn ngày đặt tiệc, Vu Phương cũng không biết hôm nay nhà Tống Thời Hạ tổ chức tiệc mừng thi đỗ.

Nếu biết, nói thế nào cô ta cũng sẽ không chọn ngày này, thật xấu hổ.

Bàn tiệc cưới của cô ta bao gồm bốn món mặn, ba món chay và hai món nguội, một món canh.

Trước đó cô ta còn hết sức đắc chí vì cảm thấy tiệc cưới lần thứ hai của mình mà còn linh đình hơn cả tiệc cưới lần đầu của người khác.

Nhưng sau khi nhìn sang bàn tiệc nhà họ Quý, cô ta chỉ cảm thấy thật mất mặt.

Bàn tiệc bên kia chỉ là tiệc mừng thi đỗ, ấy vậy mà chẳng thiếu thứ gì, vây cá, tổ yến, tay gấu, …

Có khi ông bà Quý đã phải dốc cạn hầu bao để tổ chức tiệc này.

Vu Phương chỉ có thể tự an ủi trong lòng rằng, cố tình làm lớn như vậy chỉ để cho có mặt mũi thôi.

Ăn xong bữa này, có khi nhà hàng xóm phải thắt lưng buộc bụng ăn cơm độn vài tháng.

Nhưng, cô ta có thể tự kiềm chế được bản thân, lại không thể kiềm chế được ánh mắt và lời nói của người ngồi cùng bàn.

“Nhìn bàn tiệc nhà người ta kìa, gia đình đó có địa vị thế nào vậy?”

Bà Vu vui vẻ khoe ra:

“Đấy là tiệc mừng con dâu và con gái thi đỗ đại học của nhà hàng xóm tôi đấy, con dâu người ta xuất thân nông thôn, không ngờ lại có thể thi được thủ khoa cơ, đám người nhà quê này đúng là khó lường.”

DTV

“Ấy chà, chúng ta gặp trúng tiệc mừng của thủ khoa cơ à, hay là qua mời người ta một ly?”

Vu Phương tức đến run người, tay đã siết chặt dưới gầm bàn, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Có điều, anh chồng mới không đủ tinh ý, không hề nhận ra, còn đứng lên sang khu bên đó mời rượu.

Vu Phương gượng gạo cười cười, đối mặt với người mình ghét nhất lại còn phải ra vẻ vui sướng chúc mừng người ta thi đỗ, lòng uất nghẹn khó tả.

Tống Thời Hạ đã trông thấy Vu Phương, nhìn cô ta tức nghẹn mà vẫn phải nhẫn nhịn, cô chỉ muốn bật cười.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 511: Chương 511


Mẹ chồng thật sự không cố tình chơi xấu nhà bên, họ vào nhà hàng, thấy nhà người ta cũng ở đó mới biết hai bên chọn ngày giống nhau.

Vu Phương tái hôn, tiệc cưới chỉ mời họ hàng thân thích hai bên, không mời láng giềng.

Hàn Dung bèn đem biếu bên kia một xâu giò coi như quà mừng, hai bên đều ăn ý không nhắc tới chuyện mời nhau sang ăn tiệc.

Người khác khi tái hôn đều sẽ rất khiêm tốn, không làm linh đình.

Hàn Dung còn tưởng nhà bên không tổ chức hôn lễ mà cho Vu Phương sang bên đó ở luôn.

Ai ngờ nhà trai lại làm long trọng như thế, còn đặt hai bàn tiệc ở nhà hàng thủ đô, số tiền chi ra không nhỏ đâu.

Nếu không gặp ở đây, hai bên còn không biết lại có sự trùng hợp như vậy, vì cả hai bên đều không hề mời đối phương tới dự tiệc nhà mình.

Hàn Dung nhắc Tống Thời Hạ chịu khó ăn nhiều chút, nhà hàng thủ đô không dễ đặt chỗ, nhân dịp này hãy nếm thử các món ngon hiếm có ở đây.

Vu Phương trở lại vị trí ngồi, rất không cam lòng, hậm hực thật lâu mới bình tĩnh lại được.

Vừa rồi cô ta đã thấy A Thanh nhìn mình với ánh mắt vô cùng xa lạ, giữ khoảng cách rất triệt để.

Hai người quen biết từ nhỏ đến lớn, ấy vậy mà hiện giờ lại chẳng chừa cho cô ta chút thể diện nào.

Chồng Vu Phương đang hào hứng trò chuyện với khách, nói qua nói lại đều là về Tống Thời Hạ, Vu Phương càng nghe càng bực bội.

Xung quanh còn có đám trẻ con cứ chốc chốc lại ngó về bên kia, điều này càng khiến Vu Phương khó chịu.

Nhưng cô ta không biết rằng xui xẻo của mình chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Bữa tiệc mới tiến hành được một nửa, đột nhiên có hai đứa nhỏ tầm tuổi choai choai từ đâu tới, hướng thẳng về phía chồng cô ta khóc lóc kêu than.

Vu Phương nhận ra bọn nhỏ này, đây là con của chồng cô ta với vợ trước.

Người đàn bà kia thường xuyên kéo hai đứa nhỏ này ra để vòi tiền chồng cũ, khó khăn lắm cô ta mới kéo chồng về quỹ đạo đúng đắn.

Nhưng hôm nay, mẹ con nhà kia dường như quyết tâm phá đám đến cùng.

Hai đứa nhóc này tới nhà hàng sang trọng bậc nhất lại mặc bộ đồ rách rưới cũ nát, có ý gì chắc không cần phải nói rõ hơn.

Tống Thời Hạ vùi đầu ăn uống, nhưng tai vẫn vểnh lên hóng chuyện khu bên kia.

Hàn Dung làm bộ không thấy, liên tục gắp đồ ăn vào bát con dâu, đồ ăn chất cao có ngọn.

Người nhà họ Tống trông thấy đều hết sức kinh ngạc.

Ở nông thôn thật không kiếm đâu được bà mẹ chồng tốt như thế.

Mẹ chồng ở quê đa phần đều thích hành tội con dâu, để con dâu phải nếm trải hết những nỗi khổ mình từng phải chịu hồi còn trẻ.

Ai đã từng thấy mẹ chồng chiều con dâu đến thế này?

Họ đều cảm thấy, mẹ chồng nhà này đối xử với con dâu còn tốt hơn cả con trai.

Các cô gái trẻ cảm thán Tống Thời Hạ tốt số, ở nhà không phải ra đồng làm việc, lớn lên vào thành phố kiếm việc lại nhanh chóng lấy được một anh chồng là giáo sư đại học.

Quay về trường học tiếp thì thi đỗ đại học, còn thi được thủ khoa, ai thấy mà không hâm mộ?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 512: Chương 512


Tuy rằng chồng Tống Thời Hạ đã có hai đứa con riêng nhưng nhìn mà xem, con riêng nhà người ta xinh xắn đáng yên, ngoan ngoãn lễ phép, khác hẳn đám trẻ bẩn thỉu quậy phá ở nông thôn.

Tống Thời Hạ chăm sóc chúng hẳn chẳng vất vả gì.

Nhà chồng Tống Thời Hạ còn có cô em chồng nhỏ tuổi, nhưng hai bên hoàn toàn không có mâu thuẫn chị dâu em chồng như nhà người ta.

Thậm chí mọi người còn thấy em chồng có vẻ rất quý mến Tống Thời Hạ.

Gia đình người ta vừa có gia giáo vừa có của cải lại còn hòa thuận.

Vợ chồng già về hưu có tiền lương hưu, ngày ngày không cần đi làm, ở nhà giúp chăm trẻ, ai cũng biết cuộc sống của Tống Thời Hạ sẽ càng ngày càng tốt lên.

Tống Thời Hạ không biết họ hàng thân thích nghĩ gì, cô chỉ biết món chân giò thủy tinh trước mặt ngon quá.

Thím Phùng và Trần Kiều ngồi bàn bên, hai người vừa ăn vừa trò chuyện với nhau rằng tháng chín tới cùng đi đăng kí lớp bổ túc ban đêm.

Chồng Trần Kiều đưa cả hai con tới dự tiệc, làm cô ta cảm thấy ngượng ngùng lắm, không dám qua chào hỏi Tống Thời Hạ.

Hoắc Khải vừa ăn vừa thất thần, ánh mắt không ngừng liếc về phía xa.

Anh ta không ngờ hôm nay lại có thể trông thấy vợ trước ngay trong bữa tiệc này.

Hôm nay Lý Mộng Tuyền vốn không định đi dự tiệc, nhưng vợ mới của em họ cô ta lại là hàng xóm của nhà họ Quý, cô ta liền muốn lợi dụng Vu Phương để tạo dựng quan hệ tốt đẹp với nhà đó.

Lý Mộng Tuyền đã sớm biết nhà họ Quý này rất lợi hại.

Chớ thấy ông Quý cả ngày lông bông ở ngoài, tính tình xuề xòa mà tưởng ông ấy chỉ là kẻ tầm thường.

Người này đặc biệt có địa vị, chỉ cần ông ấy nói giúp vài câu trước mặt lãnh đạo thì con đường sự nghiệp của cô ta sẽ trôi chảy hơn nhiều.

Ông Quý đã về hưu nhưng cấp dưới do một tay ông đề bạt vẫn còn rất nhiều, lãnh đạo của cô ta chính là một trong những người như thế.

Lý Mộng Tuyền cảm giác có ánh mắt đâu đó đang nhìn mình, ngẩng đầu mới phát hiện đó là anh chồng trước không quyết đoán cùng với hai đứa con đã lâu chưa gặp.

Từ sau khi tái hôn, cô ta chưa hề mang thai lần nào.

Mà trước đó có thể thuận lợi kết hôn với con trai xưởng trưởng, một nguyên nhân rất lớn đó là nhà chồng thấy cô ta từng sinh hai đứa, cảm thấy cô ta mắn con.

Nhưng nay, thấy con dâu mới mãi không có thai, gia đình bên đó bắt đầu mất kiên nhẫn.

Lý Mộng Tuyền rất muốn nói với cha mẹ chồng rằng nên tìm nguyên nhân từ con trai họ xem thế nào.

Bởi vì vợ trước của anh ta cũng không thể có thai, lúc ấy còn bị mắng là đồ gà mái không biết đẻ trứng.

Trước khi kết hôn, Lý Mộng Tuyền rất tin tưởng vào bản thân có thể ‘dạy chồng’.

Nhưng sau khi kết hôn, thấy được bộ mặt thật của chồng mới sau lớp mặt nạ nhã nhặn ôn hòa, Lý Mộng Tuyền chỉ muốn bấu víu lấy nhà họ Quý hòng mong thoát khỏi bể khổ.

Con dâu xưởng trưởng nghe oai phong lắm, nhưng về nhà, dăm ba bữa lại ăn một trận dây lưng, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, chưa bao giờ lành lặn.

Nhớ tới người chồng ở nhà, cô ta lại rùng mình một cái.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 513: Chương 513


Thấy vợ trước đứng dậy, Hoắc Khải vội đứng lên theo, vờ như muốn vào nhà vệ sinh.

Trần Kiều cảm thấy thái độ của chồng mình hôm nay rất khác lạ, nhưng cô ta không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng anh ta muốn tìm cơ hội để tạo dựng quan hệ với giáo sư Quý mà thôi.

Giáo sư Quý đã từng dạy Hoắc Khải môn toán cao cấp, nhưng đó là môn chung, lớp rất đông, nghe nói ba lớp học chung với nhau ở đại giảng đường.

Về cơ bản hai bên không có qua lại gì, Hoắc Khải muốn nương ‘tình thầy trò’ để gây dựng quan hệ, sợ là sẽ thất bại thôi.

Trần Kiều đã từng hỏi Tống Thời Hạ, giáo sư Quý có ấn tượng gì với Hoắc Khải không.

Tống Thời Hạ cho cô ta biết, giáo sư Quý chỉ nhớ được Hoắc Khải là đồng nghiệp dạy cùng trường, hoàn toàn không nhớ anh ta từng là học trò của mình.

Hoắc Khải sải bước đuổi theo vợ cũ ra đến bên ngoài.

“Mộng Tuyền, trùng hợp quá.”

Lý Mộng Tuyền nhìn chồng trước, lòng chợt nảy lên một kế.

“Hoắc Khải, sao anh lại ở đây?”

Hoắc Khải vội vàng nói hết ngọn nguồn, Lý Mộng Tuyền nhanh chóng xác định được phương hướng hành động tiếp theo.

Đó là có thể từ chỗ Hoắc Khải để lại gần gia đình họ Quý.

Vợ mới của Hoắc Khải là bạn cùng thôn với vợ giáo sư Quý, mối quan hệ này thậm chí còn gần gũi và dễ sử dụng hơn là thông qua vợ mới của em họ.

Vợ mới của em họ nhìn là biết con cái nhà tầm thường.

Lý Mộng Tuyền không thích kiểu phụ nữ có vẻ mặt cau có khổ hạnh như thế, nhìn đã thấy khắc chồng.

“Hoắc Khải, tôi biết tôi không nên nhờ anh giúp, tôi cũng không có mặt mũi nào làm thế, nhưng hiện giờ tôi thật sự không chịu nổi nữa.”

Lý Mộng Tuyền vừa nức nở vừa kéo tay áo lên.

Bấy giờ Hoắc Khải mới nhận ra, giữa ngày hè nóng bức mà Lý Mộng Tuyền vẫn mặc áo dài tay, che chắn kín mít, thật không giống phong cách của cô ta ngày trước.

Ngày còn ở nông thôn, cứ vào hè là Lý Mộng Tuyền nhất quyết muốn mặc váy áo ngắn tay, nhưng giờ về thành phố, lấy chồng nhà giàu lại ăn mặc bảo thủ hẳn.

Hoắc Khải ngó xuống nhìn, vô cùng chấn kinh khi thấy những vết thương chi chít trên cánh tay vợ cũ.

Anh ta phẫn nộ rít lên: “Nó đánh cô à?”

Lý Mộng Tuyền ngậm ngùi nức nở:

“Phải, anh ta là thứ súc vật chứ không phải người, ngày ngày uống rượu, cứ có rượu vào là lại đánh tôi. Tôi biết vì sao anh ta lại như thế.

Vợ trước lấy anh ta 5 năm vẫn không sinh được một đứa, tôi lấy anh ta mấy năm cũng không sinh được. Anh còn nhớ chúng ta vừa kết hôn là tôi đã có thai không?

Cho nên, vấn đề là ở anh ta, anh ta vô sinh, hẳn anh ta cũng biết nên tính tình mới b**n th**, thích đánh đập gây thương tổn người khác.”

Hoắc Khải không ngờ cuộc sống mới của vợ cũ trông bề ngoài chỉn chu ngăn nắp mà bên trong lại khổ sở cỡ này.

Anh ta đau lòng đến mất cả lý trí, kéo tay Lý Mộng Tuyền muốn đi đòi lại công bằng cho cô ta.

Lý Mộng Tuyền lại không muốn trở mặt với nhà chồng vào lúc này, thế là hai người giằng co một lúc, vô tình va phải Tống Thời Hạ đang đi ra ngoài.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 514: Chương 514


Tống Thời Hạ xấu hổ muốn độn thổ tại chỗ.

Trần Kiều đang đi bên cạnh cô, sắc mặt đã khó coi đến không thể tưởng tượng, hẳn là đã nhận ra Lý Mộng Tuyền.

Trần Kiều cố gắng kìm nén lửa giận, cô ta không muốn mất mặt trước vợ cũ của Hoắc Khải.

Dù đã biết đối phương là ai, Trần Kiều vẫn thản nhiên hỏi chồng:

“Anh bảo uống nhiều quá muốn đi vệ sinh cơ mà, thế nữ đồng chí này là ai vậy?”

Không biết vì sao, Hoắc Khải chợt thấy chột dạ, không kịp nghĩ ngợi, anh ta vội giải thích:

“Đây là vợ cũ của anh, chắc trước kia em chưa gặp bao giờ, hôm nay anh tình cờ gặp cô ấy ở đây nên trò chuyện mấy câu thôi.”

Trần Kiều cười lạnh trong lòng.

Sao cô ta lại không nhận ra Lý Mộng Tuyền chứ, chẳng phải Hoắc Khải còn giấu ảnh vợ cũ trong những cuốn sách quý của mình đó sao.

Trần Kiều vô cùng tức giận, nhưng vẫn phải đè nén lửa giận trong lòng, giả bộ làm một người vợ rộng lượng bao dung.

Lý Mộng Tuyền hôm nay đi dự tiệc để tìm kiếm mối quan hệ có lợi, trang điểm rất Tây, tóc uốn xoăn, tô son đỏ, áo sơ mi in hoa kết hợp chân váy dài, chân đi xăng đan nhựa trong, nhìn rất phong cách.

Mà Trần Kiều, sau khi lấy Hoắc Khải, một mình ôm hết việc nhà, chăm lo cho chồng còn phải chăm sóc và dạy dỗ hai đứa con riêng, chẳng có thời gian quan tâm đến bản thân.

Một người phụ nữ chưa từng sinh nở lại trông già nua khắc khổ hơn cả Lý Mộng Tuyền đã sinh hai con.

Trần Kiều thầm nghĩ, mình chịu thương chịu khó, vất vả sớm hôm vì điều gì thế nhỉ?

Là để hiện tại bắt quả tang chồng mình nhập nhằng với vợ trước mà không dám làm căng lên?

Hay là hi vọng hai đứa con vô ơn của anh ta sẽ có ngày đột nhiên biết ơn mình, về sau sẽ chăm sóc mình những ngày cuối đời?

Nói khó nghe một chút thì hiện giờ trong cái nhà đó, cô ta chính là một bảo mẫu không lương.

Bảo mẫu nhà khác một tháng còn kiếm được 50 đồng, mà cô ta cũng đi làm có lương, nhưng lương này còn phải cống hiến hết cho nhà đó.

Trần Kiều biết rõ thứ vô ơn thì yêu thương chăm sóc cũng chẳng ích gì.

Đời trước, con đẻ còn có thể bỏ mặc cô ta chẳng quan tâm, nói gì đến con của Lý Mộng Tuyền.

Cô ta muốn nhờ cuộc hôn nhân này để thoát khỏi đám người nhà hút m.á.u mình, tránh đi cuộc hôn nhân sẽ đẩy mình vào kết cục bi thảm.

Nhưng ban đầu, cô ta cũng thật lòng muốn gây dựng một mái ấm hạnh phúc với Hoắc Khải.

Chỉ cần bản thân không dẫm lên vết xe đổ của đời trước thì tương lai không thể tồi tệ như kiếp trước được.

Chỉ có điều, Trần Kiều đã xem nhẹ sự ngu xuẩn của đàn ông khi vướng vào tình cũ, cô ta không nên trông cậy vào đàn ông mới phải.

Hôn nhân là cái mạng thứ hai của phụ nữ, lấy chồng cũng giống như lần thứ hai đầu thai, mà mạng mình thì không nên giao vào tay người khác, dựa vào đàn ông sẽ có ngày tự hại mình mất mạng.

Đã có bài học xương m.á.u từ kiếp trước mà đến nay cô ta còn chưa hoàn toàn tỉnh ngộ.

Trần Kiều cười khổ.

Có lẽ là vì những biểu hiện trong ngày thường của Hoắc Khải đã mê hoặc cô ta, khiến cô ta cảm thấy cuộc sống này tuy cũng có khó khăn mâu thuẫn nhưng vẫn còn có thể tạm chấp nhận.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 515: Chương 515


Thím Phùng và Tống Thời Hạ thì không giống như thế.

Trần Kiều cũng không biết là không giống chỗ nào, chỉ biết sống như hai người đó mới gọi là sống.

Nhà thím Phùng đông con, cuộc sống không tính là sung túc, nhưng lúc nào trông thím ấy cũng rất vui vẻ yêu đời.

Giáo sư Tạ cũng chưa từng chê bai thím không có văn hóa không có bằng cấp.

Ngược lại, ông ấy còn tranh thủ lúc rảnh rỗi để dạy kèm thêm cho vợ mình.

Tống Thời Hạ thì càng không cần nói đến, vận may của người này thật sự có ước cũng không được.

Bản thân Tống Thời Hạ cũng đã rất xuất sắc, cho nên người người quanh cô đều rất yêu thích cô.

Bắt gian phải bắt tại trận, nhưng lần này Trần Kiều chỉ bắt được Hoắc Khải với vợ cũ giùng giằng kéo tay, áo quần trên người vẫn ngay ngắn.

Huống chi, người ta là vợ chồng cũ, tình xưa khó phai.

Trần Kiều biết, người xung quanh sẽ không đứng về phía mình, có khi còn cho rằng mình nhỏ nhen hẹp hòi.

Việc này chẳng thể đi đến đâu, Trần Kiều nghẹn một bụng tức tối mà không làm gì được.

Tống Thời Hạ cũng không biết phải đánh giá thế nào, chủ yếu là cô không rõ thái độ của Trần Kiều.

Cô và Trần Kiều là chỗ bạn bè, nhưng còn chưa thân thiết đến mức có thể tâm sự với nhau về những chuyện riêng tư như thế.

Trần Kiều ra khỏi buồng vệ sinh, rửa tay xong mới ngầng nhìn bóng mình qua gương.

Trong gương là một cô gái trẻ với làn da sạm và nhợt nhạt, ánh mắt ảm đạm.

Chuyện vừa rồi hệt như một cú đánh mạnh vào đầu, đánh thức cô ta.

Trần Kiều rốt cuộc hiểu được, mình không thể tiếp tục coi đàn ông là trụ cột của cuộc đời.

Muốn có tiếng nói, có địa vị trong nhà thì hoặc là phải quản được anh ta, hoặc là kiếm được nhiều hơn anh ta.

Tống Thời Hạ đang đợi cô ta ở ngoài cửa.

“Nếu cô không thoải mái thì qua phòng nghỉ kia ngồi một lát, uống cốc nước ấm cho tâm tình hòa hoãn lại.

Trần Kiều chua xót nói:

“Cô cũng thấy buồn cười lắm đúng không, có phải tôi quá vô dụng rồi không?”

Tống Thời Hạ chần chừ giây lát rồi gật đầu.

“Đúng là có một chút, cô như thế chỉ khiến người ta cảm thấy cô dễ bắt nạt, về sau sẽ càng phũ phàng với cô mà không cần kiêng nể gì.”

Mặc dù cô cảm thấy cô ả Lý Mộng Tuyền kia cực kì có dã tâm, tuyệt đối sẽ không để mắt tới Hoắc Khải.

Nhưng không khó để nhận ra thái độ của Hoắc Khải.

Ánh mắt anh ta nhìn Lý Mộng Tuyền dường như sáng hẳn lên, lực sát thương của tình đầu dang dở quả không phải tầm thường.

Trần Kiều cười khổ:

“Cô cứ nói thẳng đi, tôi không cảm thấy lời cô nói có ý xúc phạm hay làm tổn thương người khác đâu, bản thân tôi cũng đang muốn thay đổi.

DTV

Cô cũng biết tình cảnh hiện giờ của tôi đấy, con cái không nghe, chồng cũng chẳng phải chỗ đáng tin đáng trông cậy, tôi chỉ có thể dựa vào bản thân.”

Cô ta tạm thời không thể li hôn với Hoắc Khải, trước mặt sau lưng đều là tình cảnh gian truân, tiếp theo phải làm thế nào còn cần suy xét kĩ hơn.

“Tôi nói thật thế này, cô hãy ghi chép lại cẩn thận toàn bộ tài sản trong hôn nhân, hiện Hoắc Khải vẫn còn thương nhớ người kia, hẳn cô cũng có thể nhận ra.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 516: Chương 516


Kết quả tệ nhất là li hôn.

Tống Thời Hạ cảm thấy li hôn có lẽ mới chính là bước lột xác của Trần Kiều, nhưng không phải ai cũng có can đảm đi một bước này.

Trần Kiều li hôn với Hoắc Khải là sẽ không có nhà để về, về quê có lẽ sẽ bị gia đình mình gả bán cho kẻ không ra gì.

Đây chính là vận mệnh của những người phụ nữ đã một đời chồng ở nông thôn.

Đầu óc Trần Kiều đột nhiên trống rỗng.

Đời trước sống thảm như vậy, cô ta còn chưa từng nghĩ đến li hôn, nếu li hôn rồi, mình có thể đi đâu về đâu?

Về nhà mẹ đẻ ư?

Đó là nơi hang hùm ổ sói, có c.h.ế.t cũng không thể về.

“Bây giờ đầu tôi rối quá, không nghĩ được gì, hôm nay là tiệc chúc mừng của cô, đừng để khách khứa đợi mình, lúc nào có thời gian, tôi sẽ qua tâm sự sau.”

Cảnh tượng hôm nay tận mắt chứng kiến đã khiến bong bóng hạnh phúc giả dối mà Hoắc Khải tạo ra cho Trần Kiều đã vỡ tan.

Anh ta từng tạo cho Trần Kiều một ảo giác rằng cuộc sống của họ rất tốt đẹp.

Con gái không nghe lời, anh ta sẽ răn dạy con và xin lỗi Trần Kiều.

Anh ta sẽ tỏ ý thông cảm Trần Kiều phải giặt giũ với nước lạnh vào mùa đông rồi ủ tay cho cô ta.

Anh ta sẽ dẫn con cái ra căn tin lấy cơm về trong những ngày cô ta tới kì sinh lý để cô ta không phải đụng tay vào nước lạnh.

Có rất nhiều chuyện nhỏ nhặt như thế khiến Trần Kiều cảm thấy dù cuộc sống này có hơi vất vả nhưng cũng rất ngọt ngào.

Tống Thời Hạ nghe cô ta kể mà thấy cạn lời.

Loại người như Hoắc Khải người đời sau gọi là thứ đàn ông chỉ biết yêu bằng mồm, nói thì hay lắm nhưng sẽ chẳng bao giờ có hành động cụ thể thiết thực nào.

“Không sao, cô cứ từ từ suy nghĩ thêm, những chuyện thế này chỉ có thể tự mình quyết định, nhưng nhà tôi lúc nào cũng chào đón cô tới chơi.”

Cô sợ Trần Kiều là dạng yêu đương vào liền chỉ biết tôn thờ tình yêu cho nên không nói bất cứ điều gì về Hoắc Khải, tránh tình huống sau này hai vợ chồng người ta làm hòa thì cô lại thành kẻ thọc gậy bánh xe.

Nói cho cùng, cô và Hoắc Khải không có bất kì xung đột nào, nếu không nhờ Trần Kiều, hai người thậm chí sẽ chẳng bao giờ quen biết.

Trần Kiều vốc nước rửa mặt, lại nhìn mình trong gương.

Hôm nay tuy cô ta đã trang điểm cẩn thận, ăn mặc chỉnh chu nhưng so với Lý Mộng Tuyền vẫn chẳng khác nào một cô thôn nữ tới thành phố.

Lên thủ đô sinh sống đã một năm, Trần Kiều chưa từng mua cho mình lấy một chiếc váy mới.

Tống Thời Hạ về bàn tiệc.

“Nãy mẹ còn đang nói sao không thấy con đâu, vừa rồi A Thanh đã đi tìm con đấy.”

Tống Thời Hạ ngó quanh.

“Anh ấy đâu rồi ạ?”

DTV

Hàn Dung hất cằm:

“Kia kìa, mấy người kia muốn nói chuyện với con nhưng không tìm thấy con nên kéo A Thanh qua nói chuyện.

Con qua nói giúp mấy câu đi, không thì người ta mời rượu mà thằng nhóc này không chịu uống lại làm xung quanh khó xử.”

Tống Thời Hạ bưng tách trà qua giải vây.

Quý Duy Thanh đang bị một đám vây quanh mời rượu, nhưng bất kể ai nói gì, anh cũng kiên quyết không uống, khiến người mời rượu cũng đã tối mặt lại.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 517: Chương 517


Tống Thời Hạ chỉ nói mấy câu đã hóa giải tình cảnh gượng gạo này, sau đó bảo giáo sư Quý lấy trà thay rượu để tạ lỗi.

Cô cười cười, nói:

“Thực ra nhà chúng tôi không hay uống rượu, ba mẹ tôi thích uống rượu thuốc, những ngày trở trời sẽ uống một chén, giảm phong thấp.

Còn rượu trắng, cồn trong đó sẽ làm não bộ tê liệt, khiến cho cơ thể phản ứng chậm lại, trì độn đầu óc, mọi người ai đã từng say đều biết cảm giác đó rồi nhỉ?

Nếu thường xuyên uống, đầu óc sẽ chậm chạp hẳn đi, già rồi, có khi con đẻ cũng không nhận ra được.”

Nếu là người khác nói, có khi mọi người còn chẳng tin, nhưng Tống Thời Hạ lại khác.

Người ta là thủ khoa cả kì thi toàn quốc, chồng là giáo sư trẻ nhất đại học Yến Kinh, hai vợ chồng này nói không uống rượu mọi người đều sẽ tin.

Cũng có người biết Tống Thời Hạ thường tặng rượu thuốc cho bạn bè thân thích nên càng thêm tin tưởng lời cô nói.

Mấy người đàn ông đang cầm chén rượu tức khắc cảm thấy cái chén này phỏng tay quá.

Quả đúng là những khi uống say, đầu óc dường như trì độn hẳn đi, có khi tỉnh lại còn thấy mình từng làm những chuyện thật ngu xuẩn.

Hàn Dung quay đầu đi cố nén cười.

Con dâu tung chiêu này đã khiến mấy người kia sợ hẳn rồi, có lẽ lần sau mời khách không dám dùng rượu trắng đâu.

Tống Thời Hạ đã từng rất phiền lòng với văn hóa bàn rượu này.

Mời không uống là giở bài không nể mặt nhau, vì đều là bạn bè thân thích, không tiện từ chối mãi.

Nhưng ai có thể diện to đến mức một mực ép người không uống rượu phải uống mới vừa lòng.

Cha mẹ ruột người ta còn chưa nói gì, vì sao cứ phải nể mặt người chẳng có quan hệ ruột thịt gì mà phá vỡ nguyên tắc của bản thân.

Hiện giờ ngoài đường ít ô tô thì còn đỡ.

Về sau ô tô trở thành công cụ di chuyển phổ biến, uống vào rồi lại lái xe, khác gì gây nguy hiểm cho cả bản thân và xã hội?

Tống Thu Sinh nghe được lời em gái nói cũng sợ tới mức buông vội chén rượu.

Diêu Tuyết vừa ăn lạc rang vừa vui vẻ chế nhạo.

“Uống đi, giỏi thì uống tiếp xem nào, chẳng phải đã nói được nhắm rượu với lạc rang chính là cuộc sống thần tiên rồi sao.”

Tống Thu Sinh vội vàng lắc đầu:

“Không… không uống nữa, không bao giờ uống nữa.”

Tan tiệc, tiệc cưới bên kia cũng đã tiễn khách về gần hết, chỉ còn lại mấy người chủ tiệc cùng với Lý Mộng Tuyền.

Tống Thời Hạ kinh ngạc khi biết Lý Mộng Tuyền lại là chị họ của đàng trai.

May mà mẹ chồng cô đã không còn quá thân thiết với nhà bên đó, bằng không, có lẽ cô lại phải tiếp xúc với người này rồi.

Cô không bài xích phụ nữ có dã tâm, nhưng con người Lý Mộng Tuyền nhìn là biết thuộc dạng ích kỉ.

Chỉ cần là thứ có thể giúp ích cho mình, cô ta sẽ không ngại lợi dụng đến cùng, hoàn toàn không bận tâm đối phương sẽ phải gánh chịu hậu quả gì.

DTV

Nhà bên thế nào, Tống Thời Hạ không quan tâm, chỉ cần đừng giở trò tới tận trước mặt cô là được.

Khi khách đã về gần hết, Lưu Chiêu Đệ mới tìm tới chỗ Tống Thời Hạ.

“Ba cậu lưu manh lớp ta đã bị phân tới một trường trung cấp nghề, có một người khác nghe nói là vào đại học Yến Kinh bằng chỉ tiêu học sinh năng khiếu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 518: Chương 518


Tống Thời Hạ ngạc nhiên hỏi: “Ai cơ?”

Lưu Chiêu Đệ hạ giọng: “Bạn Bạch.”

Tống Thời Hạ không nhớ nổi tên người này, chỉ nhớ hình như có cái xe máy.

“Cùng trường thì cũng kệ, nếu không theo được chương trình rồi bị nhà trường cho thôi học mới gọi là mất mặt cơ.”

Thực ra đó là một kiểu chạy chọt vào đại học thôi, ai biết đã đút lót những gì, xem ra hiệu trưởng Hồ cũng vất vả lắm.

“Thôi kệ họ đi, dù sao cũng chỉ từng học cùng lớp mấy ngày, coi như người xa lạ thôi, hôm nào cậu khai giảng, tôi đưa cậu đi.”

“Thôi không cần đâu, cậu đã giúp tôi nhiều lắm rồi, tôi không có nhiều đồ đạc, tự mang đến cũng được.”

Lưu Chiêu Đệ làm thuê cho Tống Thời Hạ hơn một tháng, kiếm đủ tiền học phí và sinh hoạt phí.

Tống Thời Hạ còn dự chi cho cô ấy sinh hoạt phí một năm, chỉ cần những lúc không có tiết học thì tới làm cho cô trong một thời gian là được.

Thậm chí, sợ Lưu Chiêu Đệ có áp lực lớn, cô còn tính công theo giờ cho cô ấy, mỗi ngày 6 giờ làm, bổ sung đủ số ngày là xong.

Ơn lớn như thế không biết đến bao giờ mới trả hết được.

Lưu Chiêu Đệ âm thầm quyết tâm, phải nỗ lực học hành, để sau này ra trường có năng lực trả ơn.

Tống Thời Hạ lại không nghĩ quá nhiều, cô chỉ cảm thấy, đằng nào mình cũng phải thuê người làm, chi bằng tìm người quen, tiện thể giúp người ta một tay.

Tống Đông Đông kích động chạy tới:

“Chị, mai em muốn đi xem lễ kéo cờ.”

Tới đây mấy ngày, cậu chàng mới biết mình ở cách nơi treo quốc kỳ có một con phố thôi.

Tống Thời Hạ không hề bất ngờ.

Thiếu niên tuổi này là như thế, muốn cái gì là đòi làm ngay, tối qua còn nói ngày mai muốn tới trường đá cầu cơ đấy.

“Ừ, vậy thì dậy sớm chút rồi đi xem, dẫn cả ba mẹ với nhà ông hai đi, xem kéo cờ buổi sáng cũng là một nghi lễ có ý nghĩa lắm đấy.”

Một nhóm người kì quái vừa xuống xe lửa.

Cầm đầu là một người đàn ông trung niên, phía sau có 7, 8 người đàn ông vạm vỡ cùng với hai người phụ nữ tóc ngắn, vóc người cường tráng.

DTV

Người đàn ông mập thấp với cái bụng tròn vo nhấc bàn tay đeo đầy nhẫn ngọc xanh mướt.

“Mang đồ xuống, cẩn thận đừng để cọ xước, tay chân nhẹ nhàng chút.”

Người đàn ông trung niên chính là ông Diêu.

Lần trước con gái ông ấy có nhờ ông xem giùm ô tô, biết con gái muốn giúp Tống Thu Sinh chọn quà cho em mình.

Ông Diêu bèn nhờ bạn từ nước ngoài mua hộ một chiếc Volkswagen Beetle, mẫu xe này là mẫu hợp với phụ nữ nhất hiện nay.

Để vận chuyển xe này tới nơi, đầu tiên là phải đi đường biển, lại qua cả chặng đường tàu xa xôi mới thành công cập bến thủ đô.

Ông dám chắc rằng, chiếc xe này chính là độc nhất vô nhị ở thủ đô.

Tống Thời Hạ đang giúp Quý Yên Nhiên phối quần áo.

Hôm nay Quý Yên Nhiên đi họp lớp, là một buổi tụ họp dành cho những người ở thủ đô, Quý Yên Nhiên cũng được mời.

Thấy Tống Thời Hạ muốn vẽ mày cho mình, Quý Yên Nhiên vội ngăn lại.

“Chị ơi, không cần đâu, đây chỉ là một buổi gặp mặt nhỏ, không cần trang điểm kĩ càng như vậy đâu.”

Tống Thời Hạ dừng tay.

“Thật sự không cần kẻ mày à?”

Quý Yên Nhiên tự tin nói:

“Không cần, giờ em đã trắng hẳn lên, trông khác trước rất nhiều, chưa biết chừng họ còn chẳng nhận ra được em, nếu mình trang điểm kĩ quá, người ta lại cho là em thay đổi toàn dựa vào trang điểm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 519: Chương 519


Tống Thời Hạ bật cười.

Con gái đến tuổi dậy thì thường có nhiều biến đổi, quả thật Yên Nhiên trông đã khác trước rất nhiều.

Cô nàng không chỉ trắng lên mà vóc dáng cũng khác, mặc váy liền thân khoe đôi chân thon nhìn rất ra dáng thiếu nữ, không giống xưa, toàn giấu mình trong những bộ đồ thùng thình.

Quý Yên Nhiên xuống nhà, chộp được miếng bánh mì rắc ruốc.

Tống Thời Hạ chưa kịp ngăn cản, cô nàng đã nhét luôn miếng bánh vào miệng.

May mà Tống Thời Hạ đã sớm dự đoán được tình hình, lúc xuống nhà có mang theo thỏi son.

“Son tô cho em bị quệt mờ hết rồi đây này, bỏ thỏi này vào túi xách, ăn uống xong nhớ tô lại.”

Quý Yên Nhiên nhanh nhảu nhai miếng bánh mì, cảm kích nói với chị dâu:

“Cảm ơn chị, bảo anh em mua cho chị thỏi khác nhé, thỏi này bị em tô bẩn mất rồi.”

Tống Thời Hạ cười khẽ:

“Chị không chê em, thôi đi đi, đừng để tới muộn.”

Quý Yên Nhiên vừa đi, Tống Đông Đông đã hồng hộc chạy về, đầu đầy mồ hôi, tay còn ôm quả bóng.

“Chị ơi, trong nhà có nước đá không?”

Tống Thời Hạ nhéo tai cậu chàng.

“Có, trời nóng thế này còn chạy đi đá bóng, em bị ngốc à, nhỡ cảm nắng thì sao.”

Tống Đông Đông vội vàng kéo lại cái tai.

“Không nóng lắm mà, với cả, mùa hè đá bóng mới đã, bọn em gọi là chơi cho ra mồ hôi, chị Yên Nhiên đi đâu rồi, chiều nay đi đá cầu không?”

Tống Thời Hạ lườm cậu em một cái.

“Em tưởng ai cũng nhàn như em hả, Yên Nhiên đi họp lớp rồi, em không có việc gì thì lát các cháu dậy, em dắt chúng nó ra sân chơi cho chị, chị còn phải đi có việc.”

Tống Đông Đông hưng phấn hỏi:

“Vậy có phải trong nhà chỉ còn mỗi em không?”

DTV

“Anh rể em cũng ở nhà đấy, nhưng anh ấy đang trong phòng làm việc, trừ lúc ăn cơm, còn không thì đừng có quấy rầy anh ấy.”

Tống Đông Đông lẽo đẽo đi theo chị gái, gật lấy gật để.

Tống Thời Hạ lấy từ trong tủ lạnh ra một lon nước ngọt đưa cho cậu chàng.

“Uống đồ lạnh ít thôi, lát nhớ phải tắm đi, người đầy mồ hôi, dính nhớp hôi rình, thôi, không còn việc gì nữa, chị đi đây.”

Tống Thời Hạ đội mũ, xách túi thong dong ra cửa, thím Phùng đã đợi cô hồi lâu.

Trên đường tới căn tin, thím Phùng và Tống Thời Hạ ríu rít trò chuyện về những vụ gần đây.

“Cháu nói xem Trần Kiều dạo này làm sao thế, thím thấy con bé học có vẻ không tập trung, nhìn mà nóng ruột thay nó.”

“Cô ấy sẽ nghĩ kĩ, cuộc sống vẫn phải tiếp tục mà, nhưng cần đổi một phương thức khác.”

Thím Phùng hạ giọng.

“Hai đứa nó không định li hôn chứ?”

Nếu li hôn, thím sẽ rất buồn vì không được gặp Trần Kiều nữa.

Cô bé Trần Kiều này thoạt nhìn hơi ngốc, nhưng tay chân cần mẫn, không lươn lẹo làm biếng, người chăm chỉ nhất ở căn tin trường chính là Trần Kiều đấy.

“Không đâu, hành vi của Hoắc Khải cùng lắm cũng chỉ coi là không hay, gây phản cảm chứ không tính là có sai, nếu mới đến đó đã đòi li hôn, người khác nhìn vào sẽ cho rằng Trần Kiều quá đáng.”

Nếu theo ý Tống Thời Hạ, cô nhất định sẽ khuyên Trần Kiều li hôn, độc thân vui sướng.

Nhưng thời đại này, hoàn cảnh này của Trần Kiều lại không cho phép làm thế, cô ta chỉ có thể nuốt ấm ức vào trong.
 
Back
Top Bottom