Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 380: Chương 380


Tống Đông Đông đã sớm đoán được tính toán của mẹ mình, năm nào tiền mừng tuổi của cậu cũng bị ‘giữ hộ’ như vậy đó.

Cậu bèn nhìn về phía chị mình hòng cầu cứu.

Tống Thời Hạ nói đỡ cho em:

“Mẹ à, mẹ cứ tin em nó một lần đi, cứ để nó tự giữ tiền xem, có khi không giữ được, năm sau lại tự nguyện nộp lên chưa biết chừng.”

Bà Tống không tán đồng:

“Nó còn trẻ con, giữ nhiều tiền như thế làm gì? Trước mắt nó phải tập trung học hành đàng hoàng, còn thi vào cấp ba, thi không đỗ còn phải học lại cơ đấy.”

Tống Thu Sinh cũng nói giúp:

“Mẹ, con bằng tuổi Đông Đông là đã có thể khiêng cuốc ra đồng với ba rồi, mẹ cứ để nó cầm đi.”

Bà Tống nhìn về phía chồng, ông Tống đặt tẩu thuốc xuống, gật đầu:

“Nếu nó tiếu hết tiền trong mấy ngày tới thì từ nay về sau các con đừng cho nó, đưa luôn cho mẹ con.”

Tống Đông Đông vui mừng nhảy cẫng lên, rồi vội vàng mở bao lì xì.

Cha mẹ cho cậu một đồng, anh Thu Sinh cho một tờ đỏ, chị với anh rể cho hai tờ, vậy là có hẳn 31 đồng vốn riêng.

Bà Tống vừa trông thấy liền hối hận.

“Sao cho nó nhiều thế?”

Quý Dương và Quý Nguyên cũng tò mò mở bao lì xì, ông bà ngoại mỗi người cho mười đồng.

Tống Thời Hạ cười cười nhìn mẹ:

“Mẹ còn nói con, Dương Dương với Nguyên Nguyên tính ra cũng đã là 20 đồng rồi.”

Bà Tống vội xua tay: “Đại Bảo với Tiểu Bảo lần đầu tới nhà ta, đương nhiên phải cho nhiều chút.”

Hai hôm trước mới bán thịt heo, trong túi cũng dư dả tiền, cho nên ông bà mới có thể mừng tuổi hai đứa cháu ngoại một phong bao dày như thế.

Không những vậy, ông bà còn chuẩn bị một phần cho cả con rể.

Tống Thu Sinh cũng mừng tuổi hai nhóc 10 đồng.

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh không đưa phong bao lì xì cho đám nhỏ vào lúc này mà nói rằng cô để dành cho mỗi đứa 10 đồng, khi nào cần có thể tới lấy.

Tống Thời Hạ nói với lũ nhỏ:

“Mẹ không định tiêu tiền mừng tuổi của các con, nhưng các con còn nhỏ quá, cho nên mẹ sẽ giữ hộ.

Nếu muốn mua cái gì thì cứ tới chỗ mẹ lấy tiền, nhưng cần phải nói cho mẹ biết dùng tiền vào việc gì, chỉ cần hợp lý, mẹ sẽ không phản đối.”

Quý Dương ngoan ngoãn nộp tiền mừng tuổi lên, khuôn mặt bụ bẫm nghiêm nghị trông rất buồn cười.

Cậu bé nói: “Con không cần tiền mừng tuổi, con cho mẹ tiêu hết đó.”

Quý Nguyên thì lại mân mê bao lì xì mãi không chịu buông tay, Tống Thời Hạ không thúc giục.

Một lúc sau, bé mới hỏi:

“Mẹ, con không cần tiền tiền, con chỉ muốn cái bao lì xì này thôi.”

DTV

Tống Thời Hạ bèn nhận lấy tiền: “Được chứ, con cầm chơi đi.”

Tống Đông Đông nhìn mà hâm mộ lắm, cháu mình có đến 50 đồng lận, thế mà lại không có ý định giữ tiền riêng, đúng là trẻ con.

Nhưng cậu cũng có tới 31 đồng rồi, rất lợi hại.

Năm trước cậu chỉ có 12 đồng, trong đó 10 đồng là của anh Thu Sinh mừng tuổi, 1 đồng là của chị cả, mà còn chưa được cầm ấm tay đã bị mẹ thu mất.

Tống Thời Hạ không ngờ mình cũng được mừng tuổi.

Cô cười khẽ, trêu chọc: “Cho con thật ạ?”

Ông Tống cũng tủm tỉm cười, gật đầu: “Cầm đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 381: Chương 381


Tống Thời Hạ mở ngay ra, cha cô bỏ phong bao lì xì cho cô tận 5 tờ tiền lớn.

Tống Thu Sinh làm bộ không vui: “Sao em con có mà con không có?”

Bà Tống thẳng thừng nói: “Con sắp 30 đến nơi, còn muốn có tiền mừng tuổi? Sang năm dẫn vợ con về đây thì mới có.”

Tống Thu Sinh liền cam đoan: “Sang năm nhất định sẽ mang về, đầu xuân dẫn luôn về cho ba mẹ xem.”

Bà Tống nghi ngờ:

DTV

“Tết nhất, đừng có mà thông đồng với em con để nói dối ba mẹ chỉ để ba mẹ vui đấy, có cô nào tốt như thế mà lại để mắt đến con?

Thôi, dù không kiếm được vợ thì ba mẹ cũng đành chấp nhận số phận, không trách con.”

Tống Thu Sinh ôm n.g.ự.c ra vẻ thương tâm:

“Mẹ, sao mẹ lại nghĩ con tệ như thế chứ? Con trai mẹ đâu có kém gì ai đâu? Làm gì đến nỗi không kiếm được bạn gái?”

Ông Tống gõ tẩu thuốc vào cạnh bàn, nói:

“Con tưởng con có sức hút lắm hay sao? Con có cái gì à? Con trai nhà người ta đến tuổi, bà mối các nơi tới nườm nượp muốn nhẵn ngõ.

Nhà ta chắc chỉ được một, hai người tới muốn làm mai cho con, mà cũng toàn giới thiệu mấy quả phụ không kiếm được người khác mới tới lượt con đấy.”

Tống Thu Sinh ra vẻ khổ sở: “Gì đến nỗi chứ? Con đây còn là trai tân nhà đàng hoàng mà.”

Bà Tống trêu con:

“Đến nỗi đấy, một đống tuổi rồi chứ sao, con gái nhà người ta trẻ trung ai muốn gả cho con, gả cho con được cái gì?

Người ta không tìm được đứa nào trẻ tuổi chịu thương chịu khó thành thật làm ruộng cho an tâm hay sao?”

Tống Thời Hạ cố nén cười.

Nếu tính tuổi thì trong đám đàn ông nhà này, trừ ba cô ra, giáo sư Quý nhà cô mới là người nhiều tuổi nhất.

Nhưng với người ngoài, Quý Duy Thanh đã là cha của hai đứa nhỏ, cho nên anh cô mới đúng là anh chàng ế chính hiệu.

Ở nông thôn, đàn ông 30 tuổi còn chưa kết hôn thì chắc chắn có vấn đề.

Hoặc là gia đình có vấn đề, hoặc chính anh chàng đó có gì không ổn.

Bất kể là nguyên nhân nào thì cha mẹ cô ở nhà hẳn cũng từng bị người ta nói ra nói vào rất nhiều vì anh cô chưa có vợ.

Lần này anh ấy vẻ vang về nhà, coi như dẹp bớt được những lời ra tiếng vào không hay.

Một xe đồ tết mang về đó cũng đủ để người trong thôn bàn tới sang năm rồi.

Nhưng Tống Thời Hạ thật không ngờ, trọng tâm bàn tán khen ngợi vốn thuộc về anh cô lại bị một câu vô tình của Trần Kiều mà chuyển sang người cô.

Đêm nay đón giao thừa, phải thức đêm, mà từ khi tới thế giới này, Tống Thời Hạ lại có thói quen đi ngủ từ 10 giờ.

Đến giờ, cô rất buồn ngủ nhưng cảm thấy không khí chờ mong thời khắc giao thừa cùng gia đình cũng rất trọng đại, cho nên cũng vui vẻ thức cùng mọi người.

Nhà không có bộ tú lơ khơ, cô bèn mở tivi lên xem.

Không ngờ năm này cũng đã có tiết mục Xuân Vãn.

Tống Thời Hạ không chú ý thời điểm xuất hiện Xuân Vãn, thì ra từ những năm 80 đã có rồi.

Cô mở trúng thời điểm đang chiếu tiết mục kinh điển ‘Đêm khó quên’.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 382: Chương 382


Chương trình Xuân Vãn thời này không so được với thời sau về mức độ đồ sộ lộng lẫy của sân khấu, nhưng sân khấu đơn sơ lại mang tới bầu không khí tết rất thú vị.

Màn ảnh lướt qua mỗi gương mặt khán giả dưới dãy ghế ngồi, mỗi gương mặt đều ngập tràn niềm vui sướng, mọi người thực lòng thấy vui khi tết đến xuân về.

Quý Dương đột nhiên kéo áo Tống Thời Hạ, Quý Nguyên kích động vỗ tay: “Ông nội, bà nội.”

Bọn trẻ vốn tinh mắt, chỉ liếc qua một cái đã trông thấy ông bà nội cũng đang ngồi trong thính phòng, vừa được camera quét qua.

Ông bà Tống giật mình sững sờ, lát sau, bà Tống lấy lại bình tĩnh trước, hỏi: “Đại Bảo, bà nội con ngồi ở đâu?”

DTV

Màn ảnh đã chuyển đi nơi khác, Quý Dương lắc đầu.

“Cảnh vừa rồi, góc bên phải mẹ ạ.”

Bà Tống nhìn về phía con gái, lòng có rất nhiều điều muốn hỏi mà không biết phải hỏi từ đâu.

“Mẹ, cứ xem đi đã, lát nếu lại chiếu tới thì con chỉ cho mẹ.”

Tống Thời Hạ không quá chú ý tới những khán giả trong trường quay, cô cũng rất ngạc nhiên, còn tưởng đám trẻ nhìn nhầm.

Tống Đông Đông nghe được, mắt đã trừng to.

Ôi chao, ông bà nội của các cháu mình được lên tivi lận, chuyện này mà nói ra ngoài thì oai biết bao.

Hai nhóc con chăm chú nhìn tivi, chỉ cần màn ảnh lia xuống khán đài, Quý Nguyên sẽ túm tay bà ngoại, hô lên: “Kia là ông nội, kia là bà nội.”

Quý Dương cũng kích động lắm.

Nhưng chỉ thể hiện qua nét mặt, cậu bé nắm chặt tay, cũng muốn đứng lên hô như em trai, nhưng lại cố nén lòng, ngồi thật ngay ngắn.

Tống Thời Hạ bế cậu bé lên, đặt cậu đứng chung với em trai cùng xem ông bà nội lên tivi.

“Con cũng là một bạn nhỏ, có thể thoải mái hô như em trai cũng được.”

Quý Dương làm anh, luôn là ngoan ngoãn để ý như thế.

Cậu bé đã quen với thói giả làm người lớn, nghiêm túc trong mọi chuyện, chính điều đó lại khiến người lớn dễ quên mất sự hiện diện của bé.

“Vâng!”

Quý Dương gật đầu thật mạnh, sau đó, khi thấy ông bà nội xuất hiện trên màn ảnh, bé cũng sẽ hô lên cho ông bà ngoại nhìn.

Thấy hai nhóc con nhà chị gái nhảy nhót trước tivi, Tống Đông Đông cũng tò mò bước tới săm soi từng màn ảnh, tìm kiếm ông bà nội của đám nhóc, mỗi khi thấy được cũng sẽ la to theo hai cháu.

Chương trình Xuân Vãn kết thúc, màn hình tivi xuất hiện những vầng pháo hoa sặc sỡ sắc màu, mọi người tản về phòng nghỉ ngơi.

Rõ ràng khi xem cùng nhau, trừ ba đứa nhóc, người lớn đều không nói gì, nhưng khi về phòng rồi lại trông như chưa đã thèm, còn muốn xem thêm.

Tống Thu Sinh dẫn Tống Đông Đông và hai cháu ra sân đốt pháo hoa, Nhị Cẩu nhà bên bắc thang trèo lên bờ tường xem ké.

Tống Đông Đông vẫy tay hô to: “Nhị Cẩu, chúc mừng năm mới.”

Tống Thời Hạ và mẹ thu dọn vỏ hạt dưa và vỏ lạc trên bàn, cất những đĩa bánh kẹo chưa ăn hết đi.

“Bánh kẹo ngày mai đãi khách cứ để trên bàn đi, nếu có trẻ con tới nhà chúc tết thì bốc cho chúng nó một ít.”

Bà Tống tiếc của: “Đồ ngon như thế mà cứ chia cho người ngoài, phí lắm.”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Mẹ, con có ngốc đâu. Mấy thứ đó đều là bánh kẹo rẻ thôi, những thứ đắt tiền thì con đã lấy ra cho mọi người thử rồi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 383: Chương 383


Bấy giờ bà Tống mới thoải mái hơn:

“Mẹ chỉ sợ con chi tiêu phung phí quen tay, trong thành phố muốn ăn gì mua gì đều tiện, nhưng ở nông thôn ta thì không được như thế.”

“Mẹ yên tâm đi, con hiểu mà. Bánh này không đáng tiền, chủ yếu là đẹp mắt và hương vị khác lạ nên thấy ngon miệng.

Nhà ta bỏ ra nhiều bánh kẹo ngon như thế để chiêu đãi khách, người ta sẽ thấy nể ba mẹ mà.”

Các cụ có câu, của cho là của nợ, bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm.

Ăn bánh kẹo ngon nhà cô, chí ít ra ngoài sẽ băn khoăn khi định đàm tiếu chuyện nhà cô.

Tống Thời Hạ và giáo sư Quý mới trải đệm xong thì hai nhóc con đã ôm gối đi vào phòng.

“Sao thế con?”

Quý Dương cúi đầu, vành tai ửng đỏ: “Chúng con muốn ngủ cùng với ba mẹ.”

Quý Nguyên gật đầu theo: “Tết thì cả nhà phải ở bên nhau mới gọi là đoàn viên.”

Tiếng pháo đì đùng từ đâu đó vọng lại, kéo theo những tràng chó sủa gà gáy ầm ĩ.

Tống Thời Hạ trêu hai nhóc: “Các con phải hỏi ý ba con nha.”

Hai nhóc con nhìn sang phía cha mình, ánh mắt tràn đầy khát khao, Quý Duy Thanh bất đắc dĩ nói: “Ngủ không được đạp chăn.”

Quý Nguyên ôm chầm lấy anh trai, nhảy cẫng lên: “Được ạ.”

Bà Tống gõ cửa hỏi vọng vào: “Sao còn chưa ngủ?”

Tống Thời Hạ kéo chăn ra, hô to: “Chúng con ngủ đây, đám nhỏ muốn ngủ cùng bọn con nên đang trải thêm chăn.”

Bà Tống mỉm cười: “Đại Bảo với Tiểu Bảo báo mẹ quá nhỉ, để bà mang thêm cho chiếc chăn nữa nhé.”

Người ta hay nói làm mẹ kế rất khó, nhưng thấy con gái mình với đám nhỏ chung sống hòa thuận như thế, đám trẻ lại ngoan ngoãn đáng yêu, bà rốt cuộc yên tâm.

Hai nhóc con nhanh nhẹn chui vào trong chăn, Tống Thời Hạ thì ngồi tựa đầu giường, lấy sổ ghi lại số tiền mừng tuổi của đám nhỏ.

Cô nói giữ giùm thật không phải là lời dỗ ngọt đám nhỏ, đợi mấy năm nữa có thể mở cho mỗi đứa một sổ tiết kiệm được rồi.

Tống Thời Hạ lại mở bao lì xì của mình.

Cha mẹ cho cô 50 đồng, anh trai cho 30 đồng, giáo sư Quý nhà cô mừng tuổi nhiều nhất, tận 100 đồng.

Tống Thời Hạ trêu anh: “Tiền lương của anh đều đưa hết cho em, thế anh lấy tiền đâu ra mà mừng tuổi em?”

Giáo sư Quý nghẹn lời, hẳn không ngờ được cô sẽ hỏi đến điều này.

“Đây là tiền thưởng năm trước cùng với tiền trợ cấp khi đi công tác.”

Quý Duy Thanh có vẻ căng thẳng, có lẽ do lần đầu giấu tiền riêng đã bị bắt quả tang nên chẳng biết phải làm sao.

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười nhìn anh:

“Trêu anh thôi, cảm ơn giáo sư Quý đã mừng tuổi em, nhưng mà em lại không chuẩn bị phong bao lì xì cho anh, làm sao bây giờ?”

Quý Duy Thanh ngoảnh đầu đi: “Không cần mừng tuổi anh, em nhỏ tuổi hơn anh mà.”

Tống Thời Hạ không trêu anh nữa, Quý Duy Thanh tắt đèn đi ngủ, ngoài sân đã vẳng tiếng gà trống gáy sáng.

Tối qua cả nhà đón giao thừa tới tận gần 4 giờ sáng, cho nên sáng nay dậy muộn, 10 giờ sáng mới nghe thấy tiếng người ra vào ngoài cổng.

Tống Thời Hạ mở mắt, trên giường chỉ còn lại mình cô.

Bên gối có bộ quần áo mới được đặt sẵn, trong đó có cả chiếc áo lông vũ đỏ rực mà chị Diêu Tuyết tặng.

Mùng 1 đầu năm, tiễn cũ nghênh mới.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 384: Chương 384


Tống Thời Hạ ra phòng khách, thấy mọi người đều đã mặc đồ mới.

Cha mẹ mặc áo mới do mẹ chồng cô gửi tặng, áo trông dày dặn hơn cả áo bông cô mua cho họ.

Đám nhóc con cũng đội chiếc mũ đầu hổ lông xù mới tinh.

Tống Đông Đông mặc chiếc áo khoác da mà anh rể mua cho, chân đi đôi giày thể thao mới, áo khoác da là dạng áo thu đông nên chỉ có một lớp.

Tống Đông Đông mặc thêm hai chiếc áo len giữ ấm bên trong.

Thừa dịp tết, người lớn không thể mắng chửi trẻ con nên Tống Đông Đông mới dám mặc chiếc áo khoác mỏng như thế trước mặt mẹ mình.

Nếu là ngày thường, nhất định sẽ bị mẹ mắng cho một trận.

Tống Thời Hạ nhìn đứa em trai mặc tròn xoe cả người, bật cười bảo:

“Em thay áo khoác bông vào, có phải chưa mua áo bông cho em đâu, làm gì mặc cái áo khoác mỏng này?”

Tống Đông Đông khoe:

“Em chưa mặc cái này ra khoe bao giờ, muốn mặc cái này cơ. Ở trong mặc hai áo len rồi, không lạnh đâu, chị đừng nói nữa không thì mai mẹ lại mắng em.”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nói:

“Biết sẽ bị mắng còn dám mặc ít như thế, cái áo này chờ đến đầu xuân mặc cũng được cơ mà.”

“Ban đầu em cũng nghĩ thế, nhưng mà sang xuân chẳng có lễ hội gì, mẹ không cho em mặc đâu.”

Tống Thời Hạ thương cảm lắc đầu: “Chậc, thật đáng thương.”

Tống Thu Sinh đi từ ngoài vào, cũng mặc chiếc áo khoác da, quần jean, đi đôi giày da trâu màu nâu.

Tống Đông Đông trợn to mắt: “Oa, anh, anh sành điệu thế.”

Áo khoác da với quần jean, siêu oách.

Phía sau Tống Thu Sinh là Quý Duy Thanh.

“À, dậy hết rồi à, còn tưởng mấy đứa tới trưa mới dậy cơ đấy.”

Mặc dù anh trai đã dùng ‘mấy đứa’ nhưng cả nhà có mình Tống Thời Hạ dậy muộn nhất, cô có cảm tưởng anh mình đang mỉa mai mình.

“Tối qua 4 giờ mới đi ngủ, dậy muộn cũng bình thường mà.”

Nói xong, cô mới đưa mắt nhìn sang phía giáo sư Quý.

Hôm nay anh vận chiếc áo lông vũ màu đen, áo lông vũ dày như thế như khoác trên người anh trông lại không quá phình người mà lại trông vững chãi an toàn.

Tống Đông Đông chạy tới trước mặt anh trai: “Anh, sao anh mặc ít thế, không lạnh à?”

Tống Thu Sinh thấy em trai mặc áo khoác da mỏng bèn bật cười: “Thằng ngốc này, mùa đông dám mặc áo khoác mỏng thế à, đi thay nhanh lên.”

Tống Đông Đông phụng phịu không muốn, Tống Thu Sinh mới kéo khóa áo ra khoe:

“Áo trong của anh có lót lớp nhung bên trong, thế mới ấm, em không đi thay ngay đi, đợi mẹ trông thấy lại mắng cho.”

Tống Đông Đông cảm thấy thật không công bằng: “Vì sao chỉ có áo anh mới có lót nhung?”

Tống Thu Sinh thấy cậu em nhỏ sắp khóc rồi, đành thở dài:

DTV

“Trong ngăn tủ anh có một chiếc nữa đấy, cho em mượn nhưng không được làm rách áo anh.”

Tống Đông Đông tức khắc mỉm cười, chạy ngay về phòng lấy áo.

Tống Thời Hạ kề tai giáo sư Quý, hỏi nhỏ: “Ban nãy hai anh đi đâu thế?”

“Sáng thấy mẹ con em chưa dậy nên đi dạo quanh thôn một lát.”

Tống Thu Sinh dẫn Quý Duy Thanh đi quanh đó cho biết đường, biết nhà người quen.

Nhưng giờ đó hầu như mọi nhà đều còn đang ngủ, không có mấy ai ra đường, anh chàng không có cơ hội khoe áo mới cùng với cậu em rể.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 385: Chương 385


Tống Thời Hạ thì thào: “Em không nghe thấy gì mà tỉnh dậy đã không thấy đám nhỏ đâu.”

Quý Duy Thanh nhìn cô, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Em ngủ muộn quá, cho nên ngủ say.”

Anh đã quen với đồng hồ sinh học của cô, một giấc ngủ chừng 10 tiếng là chuyện thường, chỉ có điều, anh cũng không biết vì sao cô lại ngủ nhiều như thế.

Giờ cơm trưa, trong thôn bắt đầu ồn ào lên, tiếng trẻ con reo vui cùng tiếng chó sủa inh ỏi vang khắp nơi.

Tống Thời Hạ bày đĩa hạt dưa và lạc rang lên bàn nước, thêm một đĩa bánh kẹo nữa.

Những đồ ăn vặt khác cũng được bày lên, để lâu mất hương vị, bày cả lên ‘nhờ’ đám trẻ tới nhà giải quyết hộ luôn cũng được.

Mùng 1 đầu năm ăn sủi cảo.

Tống Thời Hạ trộn nhân cải thảo thịt heo, bà Tống lại làm cả nhân rau hẹ thịt heo nữa.

Thịt heo dùng trong nhà là thịt heo nhà nuôi, ngon hơn thịt bình thường.

Nếu không phải vì cảm thấy nuôi heo phiền toái, Tống Thời Hạ cũng muốn làm hẳn một trại chăn nuôi tự cấp tự túc quanh năm.

Vừa ăn sủi cảo, cô vừa nói với mẹ:

“Mẹ này, thịt heo nhà nuôi ngon thật đó, con thấy ngon hơn thịt mua ở thành phố.

Với lại mẹ xem, mỡ heo nhà mình nấu ra cũng được nhiều lắm, hay là ba mẹ tính xem có nên bỏ làm ruộng chỉ chuyên nuôi heo thôi.”

Tống Thời Hạ biết nguyên nhân thịt heo này ngon chủ yếu là do đồ ăn có nước linh tuyền.

Nhưng nếu cô không nói ra, sẽ không ai biết cả, chỉ cho rằng đó là do ba mẹ cô chăm sóc và nuôi heo mát tay.

Tống Thu Sinh cũng cảm khái:

“Theo ý con, nhà mình đúng là có tay nghề chăn nuôi thật, em con nuôi gà vịt cũng rất ngọt thịt, còn chưa được ăn bao nhiêu thì nhà ăn của trường nó đã đặt hàng hết rồi.”

Tống Thời Hạ lập tức sáng bừng mắt lên:

“Ba mẹ, hai người cũng nuôi đi, đến lứa con sẽ liên hệ với bên nhà ăn cho, không cần lo nguồn tiêu thụ.”

Nếu không nhờ anh trai nhắc tới bên nhà ăn trường học, cô cũng quên mất rằng có thể hỗ trợ cha mẹ nuôi gà vịt heo và hợp tác với bên đó.

Bên phía nhà ăn của trường vẫn luôn kêu ca cô nuôi ít gà quá, chẳng đủ mua.

Nhưng chuồng gà nhà cô chỉ lớn bằng ấy, có thể nuôi được bao nhiêu chứ?

Ông bà Tống nghe xong cũng bắt đầu d.a.o động.

Ông Tống đặt đũa xuống, cân nhắc một lát mới nói:

“Nhà ăn của trường thực sự sẽ mua chứ? Chẳng phải người ta đã có con đường nhập hàng riêng rồi sao? Sao còn đồng ý mua thịt nhà ta được?”

Tống Thu Sinh nhanh miệng đáp:

“Ba, con cam đoan với ba, nếu bán không được, con tự mình mang ra chợ thức ăn bán cho bằng hết.

DTV

Nhà ăn bên trường đó chắc chắn sẽ tranh mua, thịt heo nhà ta ba mẹ ăn không nhận ra sự khác biệt là vì ít ăn thịt ngoài.

Nếu muốn biết, ba mẹ có thể đi hỏi những nhà đã mua thịt của nhà mình xem.”

Ông Tống còn đang băn khoăn, bà Tống đã mím môi hạ quyết tâm:

“Hạ Hạ, con xem nhà ta nuôi những gì thì ổn? Ruộng nhà ta mẹ không tính để không.

Ba mẹ nuôi heo tốt như thế chủ yếu là vì chịu khó cho chúng ăn ngô với dây khoai lang nhà ta trồng.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 386: Chương 386


Tống Thời Hạ thong thả nói: “Năm thứ nhất có thể nuôi 50 con gà, 20 con vịt, 2 con heo đực, 8 con heo cái.”

Bà Tống kinh ngạc: “10 con heo cơ à? Liệu có nhiều quá không?”

Tống Thời Hạ khẽ cười, ra hiệu cho bà yên tâm:

“Con còn cảm thấy 10 con không đủ đấy, ăn cơm xong ta đi dạo quanh thôn một vòng, hỏi xem mọi người thấy thịt heo nhà ta ra sao.”

Tống Thu Sinh là người có cảm nhận trực quan về vấn đề này nhất.

Ban đầu anh ấy còn tưởng ăn gì cũng ngon là vì về nhà nên trong lòng vui sướng.

Nhưng ở nhà mấy ngày, anh ấy nhận ra, nguyên nhân thực sự là do tài nấu ăn của mẹ mình đã tăng cao.

Thực ra Tống Thời Hạ lại không tự tin lắm, vì người trong thôn cả năm cũng chỉ được ăn thịt vài lần.

Đối với họ, chỉ cần là thịt đã ngon rồi, có lẽ khó mà nhận ra sự khác biệt.

Quay sang phía Quý Dương và Quý Nguyên, hai nhóc này ăn sủi cảo quá hăng hái, mỗi đứa ăn hết 10 cái, bụng đã tròn vo ra.

Tống Thời Hạ lắc đầu cười cười, đút cho mỗi nhóc một viên sơn tra tiêu thực.

“Lần sau ăn no rồi là phải thôi, không được ăn cố, sủi cảo ngon đến mấy cũng không được ăn quá nhiều.”

Quý Nguyên ngại ngùng chọt chọt đầu ngón tay: “Sủi cảo ngon lắm lắm, ngon hơn trước kia bao nhiêu.”

Quý Dương mím môi: “Con xin lỗi, chúng con không nhịn được.”

Tống Thời Hạ xoa đầu từng đứa, nói:

“Không cần phải xin lỗi, chỉ là nếu ăn no quá sẽ rất khó chịu, nếu các con thích, chiều mình lại ăn tiếp là được, mẹ không bảo sẽ không cho ăn nữa.”

Quý Dương ngửa mặt nhìn cô, bảo đảm: “Lần sau chúng con sẽ không tái phạm.”

“Mẹ tin con, Dương Dương chính là chàng trai biết giữ lời nhất nhà ta. Đợi lát bụng không còn căng quá nữa thì mình ra sân đi bộ một lát cho mau tiêu hóa nhé, nhưng đừng ra khỏi cổng, nghe không?”

Tống Thời Hạ vào bếp dọn dẹp, nhà trên thì để cánh đàn ông thu dọn.

DTV

Mẹ cô lại tiếp tục dò hỏi chuyện nuôi heo, vì không đủ tự tin, bà cứ luôn bồn chồn lo lắng, sợ không làm tốt được.

Tống Thời Hạ vừa trấn an bà vừa vẽ ra cho bà đủ thứ triển vọng tươi đẹp.

Nhị Cẩu nhà bên là vị khách tới chúc tết đầu tiên, cậu chàng đã chờ ở nhà thật lâu, chờ đến khi nhà Tống Đông Đông ăn cơm xong mới dám sang.

Đứng bên kia tường cũng ngửi thấy mùi sủi cảo thơm phức, mẹ Nhị Cẩu không cho sang nhà người ta vào giờ cơm.

Nhị Cẩu vừa vào sân đã hô to: “Đông Đông, đi mua pháo đi, tớ có tiền mừng tuổi rồi.”

Tống Đông Đông lấy một nắm tiền lẻ trong bao gối ra, đây là tiền tiêu vặt chị cậu cho, cậu còn chưa tiêu hết.

“Nhị Cẩu, tớ kể cho nghe, hôm qua nhà tớ trông thấy người quen trên tivi nhé…”

Tống Đông Đông cùng Nhị Cẩu đi chơi, vừa đi vừa kể về chuyện tối qua nhà mình trông thấy ông bà nội của cháu mình trên chương trình tivi đêm giao thừa.

Đi tới cửa, cậu chợt dừng lại, ngó sang hỏi cháu: “Đại Bảo, Tiểu Bảo, hai đứa có muốn ra quầy bán quà vặt không?”

Quý Dương nhìn sang em mình, thấy Quý Nguyên gật đầu mới đáp: “Cậu út cho chúng cháu đi với.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 387: Chương 387


Tống Thời Hạ thong thả nói: “Năm thứ nhất có thể nuôi 50 con gà, 20 con vịt, 2 con heo đực, 8 con heo cái.”

Bà Tống kinh ngạc: “10 con heo cơ à? Liệu có nhiều quá không?”

Tống Thời Hạ khẽ cười, ra hiệu cho bà yên tâm:

“Con còn cảm thấy 10 con không đủ đấy, ăn cơm xong ta đi dạo quanh thôn một vòng, hỏi xem mọi người thấy thịt heo nhà ta ra sao.”

DTV

Tống Thu Sinh là người có cảm nhận trực quan về vấn đề này nhất.

Ban đầu anh ấy còn tưởng ăn gì cũng ngon là vì về nhà nên trong lòng vui sướng.

Nhưng ở nhà mấy ngày, anh ấy nhận ra, nguyên nhân thực sự là do tài nấu ăn của mẹ mình đã tăng cao.

Thực ra Tống Thời Hạ lại không tự tin lắm, vì người trong thôn cả năm cũng chỉ được ăn thịt vài lần.

Đối với họ, chỉ cần là thịt đã ngon rồi, có lẽ khó mà nhận ra sự khác biệt.

Quay sang phía Quý Dương và Quý Nguyên, hai nhóc này ăn sủi cảo quá hăng hái, mỗi đứa ăn hết 10 cái, bụng đã tròn vo ra.

Tống Thời Hạ lắc đầu cười cười, đút cho mỗi nhóc một viên sơn tra tiêu thực.

“Lần sau ăn no rồi là phải thôi, không được ăn cố, sủi cảo ngon đến mấy cũng không được ăn quá nhiều.”

Quý Nguyên ngại ngùng chọt chọt đầu ngón tay: “Sủi cảo ngon lắm lắm, ngon hơn trước kia bao nhiêu.”

Quý Dương mím môi: “Con xin lỗi, chúng con không nhịn được.”

Tống Thời Hạ xoa đầu từng đứa, nói:

“Không cần phải xin lỗi, chỉ là nếu ăn no quá sẽ rất khó chịu, nếu các con thích, chiều mình lại ăn tiếp là được, mẹ không bảo sẽ không cho ăn nữa.”

Quý Dương ngửa mặt nhìn cô, bảo đảm: “Lần sau chúng con sẽ không tái phạm.”

“Mẹ tin con, Dương Dương chính là chàng trai biết giữ lời nhất nhà ta. Đợi lát bụng không còn căng quá nữa thì mình ra sân đi bộ một lát cho mau tiêu hóa nhé, nhưng đừng ra khỏi cổng, nghe không?”

Tống Thời Hạ vào bếp dọn dẹp, nhà trên thì để cánh đàn ông thu dọn.

Mẹ cô lại tiếp tục dò hỏi chuyện nuôi heo, vì không đủ tự tin, bà cứ luôn bồn chồn lo lắng, sợ không làm tốt được.

Tống Thời Hạ vừa trấn an bà vừa vẽ ra cho bà đủ thứ triển vọng tươi đẹp.

Nhị Cẩu nhà bên là vị khách tới chúc tết đầu tiên, cậu chàng đã chờ ở nhà thật lâu, chờ đến khi nhà Tống Đông Đông ăn cơm xong mới dám sang.

Đứng bên kia tường cũng ngửi thấy mùi sủi cảo thơm phức, mẹ Nhị Cẩu không cho sang nhà người ta vào giờ cơm.

Nhị Cẩu vừa vào sân đã hô to: “Đông Đông, đi mua pháo đi, tớ có tiền mừng tuổi rồi.”

Tống Đông Đông lấy một nắm tiền lẻ trong bao gối ra, đây là tiền tiêu vặt chị cậu cho, cậu còn chưa tiêu hết.

“Nhị Cẩu, tớ kể cho nghe, hôm qua nhà tớ trông thấy người quen trên tivi nhé…”

Tống Đông Đông cùng Nhị Cẩu đi chơi, vừa đi vừa kể về chuyện tối qua nhà mình trông thấy ông bà nội của cháu mình trên chương trình tivi đêm giao thừa.

Đi tới cửa, cậu chợt dừng lại, ngó sang hỏi cháu: “Đại Bảo, Tiểu Bảo, hai đứa có muốn ra quầy bán quà vặt không?”

Quý Dương nhìn sang em mình, thấy Quý Nguyên gật đầu mới đáp: “Cậu út cho chúng cháu đi với.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 388: Chương 388


Bà Tống không ra cổng thôn trò chuyện, nơi đông người thì lắm thị phi, bà chỉ tới sân phơi tán gẫu cùng người quen.

Ông Tống chắp tay sau lưng đi loanh quanh trong nhà rồi lại vòng ra sân sau, không biết đang tính toán gì.

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh mang ghế dựa ra sân ngồi sưởi nắng, đám nhỏ chạy về nhà một chuyến rồi lại theo cậu út đi chơi.

Vốn còn tưởng trong nhà không có ai sẽ được thanh nhàn đôi chút, ai ngờ ngày càng có nhiều khách của Tống Thu Sinh tới chơi.

Họ đều là những thanh niên cùng tuổi với Tống Thu Sinh, Tống Thời Hạ gặp đều phải chào một tiếng ‘anh’.

Mấy anh thanh niên trông thấy Tống Thời Hạ đều lộ vẻ ngại ngùng, vội vàng kéo Tống Thu Sinh ra cửa nói chuyện.

Tống Thời Hạ loáng thoáng nghe thấy mấy từ ‘đầu xuân’, ‘tuyển người’, ‘kiếm tiền’,…

Hẳn là họ muốn hỏi anh trai xem có nơi nào kiếm được việc làm không.

Ông Tống chọn được một mảnh đất trống ở sau nhà mình, vừa lòng gật đầu.

Chỗ này dùng làm chuồng trại thực hợp lý.

Đại đội trưởng tới nhà hỏi: “Hòa Bình à, chú hai có chuyện này muốn bàn với cháu.”

Ngày hôm đó, đại đội trưởng từ nhà ông Tống đi ra liền về ngay trụ sở đại đội.

Mọi người trong đội đều tỏ ý ủng hộ ý tưởng kiếm tiền, bởi vì ai cũng đều trông thấy cả xe đồ mà Tống Thu Sinh chở về nhà.

Nếu chịu khó làm ăn, chưa biết chừng sang năm chính họ cũng kiếm được như thế.

Có điều, trong thôn vẫn có những ý kiến không thống nhất, cho nên đội trưởng mới tới hỏi xem nên làm thế nào.

Ông Tống không đồng ý để mọi người tới hỏi con trai mình mà chỉ nói: “Chú hai, chú cảm thấy mảnh đất chỗ này thế nào?”

Đội trưởng không hiểu nhưng vẫn trả lời: “Cũng bình thường, không thể trồng trọt mà để xây nhà thì hơi thừa quá.”

Đất trong thôn chẳng đáng mấy đồng bạc, Tống Hòa Bình định làm gì sao?

Ông Tống cân nhắc tìm từ một lúc mới nói:

“Chú hai, cháu định làm trại chăn nuôi, tối qua nhà cháu đã bàn thử, cảm thấy cũng khá được, cho nên tính mua lại mảnh đất này.”

Đội trưởng trừng to mắt:

“Cái gì? Làm trại chăn nuôi à? Thế còn kế hoạch trồng rau với cây ăn quả của đại đội ta thì sao đây?”

DTV

Ông Tống vội giải thích:

“Trại chăn nuôi này nhà cháu tự làm, không làm chung với đại đội, không có xung đột gì với kế hoạch trồng cây ăn quả cả, việc đó do Thu Sinh phụ trách.”

Đội trưởng vuốt n.g.ự.c thở phào:

“Cháu làm chú sợ c.h.ế.t khiếp, chú đã nói lại chuyện làm kinh tế với cả đội rồi, đại đội đều đồng ý.

Dù bên đại đội kia không muốn tham gia thì đại đội chúng ta cũng có thể tự làm.”

Tống Thu Sinh tiễn nhóm khách cuối cùng ra về, cổ họng đã khàn cả đi, mới uống được hớp nước nhuận hầu đã thấy ba mình cùng ông hai đi vào.

“Ba, ông hai.”

Ông Tống tươi cười nói:

“Thu Sinh à, gọi em con vào luôn đi, ông hai có việc muốn nói với các con.”

Bà Hoắc vừa đóng đế giày vừa nghe người ta nói chuyện phiếm.

Các nhà họ Hoắc phần lớn đều ở sườn núi.

Nhà Hoắc Khải thì ở cuối thôn, ngay cạnh sân phơi của thôn Trần Gia, cho nên thường ngày cũng có qua lại với thôn này nhiều.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 389: Chương 389


Ban đầu, nhân vật trung tâm của câu chuyện là Tống Thu Sinh.

Từ khi thấy Tống Thu Sinh mua tủ lạnh và máy giặt về cho ba mẹ, không một ai nói làm buôn bán không được ổn định chắc chắn như trồng cấy hoa màu nữa.

Dù làm buôn bán thực sự không ổn định thị Tống Thu Sinh cũng đã kiếm được món tiền không nhỏ và cải thiện điều kiện sinh hoạt của gia đình rồi.

Đó là còn chưa nói đến số tiền anh chàng đưa riêng cho cha mẹ.

Những người khi trước từng dè bỉu chê bai Tống Thu Sinh, nay lại cứ vờ như vô tình nhắc bên nhà mẹ đẻ mình có cô em họ này, cô cháu gái kia chưa chồng, muốn giới thiệu cho Tống Thu Sinh.

Mhưng có người hôm đó tới giúp mổ heo đã nói thẳng:

“Thu Sinh nó có bạn gái rồi, đấy là một cô con gái thành phố, cô nàng còn mua cho hai ông bà Tống bao nhiêu quà, thấy bảo năm sau sẽ đưa về ra mắt ba mẹ.”

Thấy thế, lại có người ghen tị nói mỉa:

“Kể ra thằng Tống Thu Sinh này cũng đỏ vận ghê, trước mới làm ăn thua lỗ phải về quê làm ruộng mà, sao đột nhiên lại phất lên nhanh thế nhỉ?”

“Thì người ta đi làm buôn bán mà, kiếm được nhiều, nhưng cũng có thể thua lỗ sạch tay.

Dân đen chúng ta nhát gan, tốt nhất vẫn cứ nên thành thật mà làm đồng tích góp từng chút thôi, muốn làm ăn buôn bán thì phải có lá gan lớn mới được.”

Nói là nói thế, nhưng nếu bảo không thấy hâm mộ thì chỉ là nói dối thôi.

Tủ lạnh, máy giặt, tính cả vào chắc cũng phải cả nghìn đồng rồi, chứng tỏ Tống Thu Sinh phải kiếm được hơn nghìn đồng tiền lãi mỗi năm.

Nhà họ quanh năm quần quật ngoài đồng cũng chẳng kiếm được 500 đồng đâu.

Hàng xóm nhà bà Hoắc hạ thấp giọng thì thào:

“Các bà không biết nhỉ, con gái nhà ông Tống lấy chồng là giáo sư đại học đấy.”

“Hả? Giáo sư á? Sao bảo giáo viên bình thường? Giáo sư toàn là những ông bà già 70, 80 chứ? Chồng nó nhìn yếu ớt thế kia, làm sao mà là giáo sư được?”

Bà hàng xóm ấp ủ tin này cả đêm đã sốt ruột lắm rồi, nay mới tìm được cơ hội chia sẻ, vội vàng nói ngay:

“Thì đó, nhưng mà tin này bảo đảm là thật nhé. Chồng Trần Kiều với chồng Tống Thời Hạ dạy cùng một trường mà, Trần Kiều đã nói với tôi thế đó.”

Tất cả lập tức đều tròn mắt ngạc nhiên: “Thật sự là giáo sư à? Sao lại có giáo sư trẻ tuổi vậy được nhỉ?”

Các bà đều từng thấy giáo sư đại học, nhưng đều là những người đã cao tuổi lắm rồi, trẻ nhất cũng phải 40-50.

Bà hàng xóm còn chưa hết cơn thèm khoe khoang, nói tiếp:

“Người ta không chỉ là giáo sư mà còn là người thủ đô gốc luôn đấy.”

Tin này chị ta là người đầu tiên biết, từ chính miệng mình nói ra, không hiểu sao cứ có cảm giác vinh dự vô cùng.

Mọi người sôi nổi quay sang nhìn bà Hoắc như muốn chứng thực.

Bà Hoắc lần đầu bị bao người để ý như thế, bèn cố gắng nắn giọng nghe thật nghiêm trang:

“Đúng vậy, là thật đấy. Trần Kiều đã nói với tôi, nhà mẹ chồng Tống Thời Hạ nhiều tiền lắm, bữa nào cũng có thịt ăn.”

Tất cả đều thèm thuồng nuốt nước miếng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 390: Chương 390


“Bữa nào cũng được ăn thịt cơ à, thế thì nhà phải giàu cỡ nào.”

“Nghe nói là thành phần trí thức cao cấp, sợ con dâu không đủ thịt ăn, cứ lâu lâu lại mang mấy cân qua, cả khu tập thể của trường đều biết.”

Có người còn khuyến khích bà Hoắc:

“Con bà cũng dạy ở trường đó, sao bà không tới ở cho biết thủ đô trông thế nào, rồi về kể cho chúng tôi nghe với.”

DTV

“Đúng vậy, bà Hoắc à, bà đi xem đi, tiện thể xem xem Tống Thời Hạ có thật sự sống sung sướng thế không.

Có khi là con dâu bà nhìn nhầm thôi, trong thành phố làm gì có nhiều thịt mà ăn mỗi bữa chứ.”

“Đấy là thủ đô cơ đấy, chúng tôi mà có họ hàng thân thích gì ở đó là chúng tôi đi liền.

Bà có con dạy học ở đó mà lại thích ở nhà à, không muốn lên đó hưởng phúc con trai sao?”

Bà Hoắc là người trọng thể diện, bị người ta nói mấy câu liền thật sự muốn lên thủ đô ở mấy ngày.

Nhưng từ đáy lòng bà ta lại mang một nỗi sợ đối với một nơi xa xôi chưa từng tới.

Cuối cùng, nỗi sợ hãi vẫn át cả sự tò mò cùng với tâm lý thích khoe khoang, bà ta lắc đầu:

“Thôi tôi chịu thôi, ruộng đồng còn chưa cấy, lên thủ đô với chúng nó chỉ tổ mang thêm phiền toái cho con cháu.”

Mọi người thất vọng ra mặt, bà già này thật chẳng có gan làm gì.

Bọn họ đều rất muốn biết Tống Thời Hạ có thực sự đã đổi đời rồi không.

Thực ra, sau khi biết chồng Tống Thời Hạ là giáo sư thì họ đều cho rằng điều đó là thật.

Nhưng họ đều không muốn tin, cùng là người một thôn, vì sao lại có người tốt số như thế, vừa gả cho một giáo sư lại vừa được ăn sung mặc sướng cả ngày.

Tống Quốc Trụ muốn lấy ý kiến thành viên đại đội, bèn bảo vợ mình ra sân phơi cố ý tiết lộ chuyện Tống Thu Sinh muốn kinh doanh rau củ và cây ăn quả.

Cho nên chỉ lát sau, câu chuyện ở đây đã quay về quanh Tống Thu Sinh.

Bà Tống nhân lúc đông người bèn đứng lên ra về, ra ngoài sân phơi lại trông thấy chồng mình đang ở đó.

“Sao ông lại ngồi đấy?”

Ông Tống đứng lên phủi đầu gối: “Chờ bà về nhà, sợ người đông, bà chen không ra được.”

Bà Tống cười cười bất đắc dĩ, đi tới đỡ chồng:

“Người ta đều là người quen, không đến mức không cho tôi về chứ, có muốn tìm thì cũng đi tìm Thu Sinh, tôi thì biết cái gì.”

“Chưa chắc, chú hai đã nói đại đội ta thấy Thu Sinh kiếm được nên nhiều người cũng thèm lắm, muốn đi theo nó kiếm tiền. Bà là mẹ nó, dễ mấy bà ấy tới quấn lấy bà nhờ vả lắm.”

Ông Tống đoán không sai.

Sau khi vợ đội trưởng tiết lộ tin mới, mọi người lập tức quay sang tìm bà Tống, nhưng người mới thấy ngồi đó mà giờ đây đã đi đâu mất rồi.

Bà Tống đang nghĩ đến vấn đề chuẩn bị phong bao lì xì cho con rể mới:

“Ông nói xem chúng ta đưa bao nhiêu thì vừa? Tôi thấy ngại quá, sợ đưa ít thì bên thông gia người ta xem thường nhà mình.”

Bà thông gia đã cho con gái mình 1000 đồng tiền lì xì.

Nhà gái không nên vượt mức nhà trai, nhưng đưa bao nhiêu cũng là một vấn đề khó xử.

Ông Tống cũng đang nghĩ đến vấn đề này: “Nhà mình còn bao nhiêu?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 391: Chương 391


“Bán heo được 400, rồi đủ thứ khác nữa gom vào, chắc được hơn 1000.”

Ông Tống nhíu mày:

“Ý bên thông gia là năm nay không thể tới chúc tết nhà ta nên mới cho con bé nhiều thế, chi bằng chúng ta đưa 500 đi.

Nhà mình có lẽ sẽ hơi khó khăn một chút, nhưng vẫn phải để cho con gái có mặt mũi ở nhà chồng mới được.”

Gia đình bình thường thì 500 là đủ dùng cả năm rồi, thậm chí có khi còn chẳng dùng hết đâu.

Nhưng nhà ông bà sắp tới còn tính làm trại chăn nuôi, nhận thầu đất, xây dựng chuồng trại.

Mua con giống cũng tốn không ít tiền, 500 đồng chắc chắn không đủ dùng.

Bà Tống nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy như thế cũng ổn:

“Được, nếu túng quá, ta cứ hỏi mượn Thu Sinh một ít, đợi khi nào bán heo rồi trả nó.”

DTV

Tống Thời Hạ chờ mãi mới thấy cha mẹ về, cô vội kéo mẹ vào phòng.

“Tối qua theo lí thì con nên biếu ba mẹ ít tiền, nhưng trước đó ba mẹ lại đã mừng tuổi con nên con giữ lại tới hôm nay biếu ba mẹ sau.”

Cô lấy dưới gối mẹ ra một phong bao dày:

“Con định để đó cho ba mẹ một sự bất ngờ, nhưng sợ là con không nói ra, có khi năm sau hai người cũng không nhìn thấy đâu. Đây là chút tấm lòng của vợ chồng con, ba mẹ đừng từ chối.”

Từ sau khi nói rõ mọi sự với con gái, bà Tống đã không còn bài xích tiền của con đưa.

Nhưng bà vẫn rất lo lắng con bé nhà mình chi tiêu không có chừng mực.

Cầm phong bao dày cộp, bà vừa oán trách lại vừa vui mừng: “Con nhét nhiều thế làm gì.”

Tống Thời Hạ cười hì hì:

“Không nhiều mà, đây chỉ là chút tiền con kiếm được năm rồ. Sau này ba mẹ tính làm trại chăn nuôi thì cũng đừng vất vả quá.

Chỉ cho ba mẹ cách kiếm tiền đều là tại hai người chẳng chịu nhận tiền của con cái, đành phải tìm cách cho hai người làm việc gì kiếm được mà đỡ vất vả chút thôi. Ba mẹ yên tâm, chúng con biết chừng mực.”

Bà Tống lau mắt:

“Nói cái gì thế, ba với mẹ đều còn khỏe, còn làm được, có tay có chân có sức, lấy tiền của các con làm gì.

Anh con còn chưa cưới vợ, con có gia đình riêng rồi cũng phải biết vun vén cho nhà mình.

Nhà chồng con không phải như người thường, con càng không thể để họ xem thường mình được.”

Tống Thời Hạ ôm lấy bà:

“Con biết mà, mẹ chồng con tốt lắm, đợi khi nào mẹ gặp là biết liền, con tiêu pha thế nào đều có tính toán cả.

Điều kiện nhà ta cũng không kém gì ai, ba thế hệ nông dân chăm chỉ chịu khó cơ mà.

Tổ tiên nhà ai mà không phải nông dân, thật sự không ai coi thường ai cả, mẹ đừng lo.”

Có 2000 đồng con gái đưa, vợ chồng ông bà Tống quyết định cho con rể một phong bao 1000 đồng, như vậy hai bên gia đình sẽ không chênh lệch nhiều.

Chi ra một số tiền lớn như thế, đương nhiên sẽ thấy xót của.

Nhưng con gái mình cũng nhận của cha mẹ người ta rồi, họ không muốn làm con mình bị người ta coi thường.

Tống Thu Sinh biết chuyện cũng gật gù đồng tình với cách làm của cha mẹ.

“Con không có ý kiến, nếu ba mẹ đã định cho như thế thì cứ thoải mái hào phóng mà cho.

Tiền thì nhà ta về sau còn kiếm được, 2000, 3000, thậm chí 10000 đều có thể kiếm về, không phải tiếc.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 392: Chương 392


Bà Tống cười trêu:

“Con cũng dám tưởng tượng ghê nhỉ, hơn chục nghìn đồng, vậy chắc phải nuôi trăm con heo à?”

Tống Thu Sinh chỉ cười cười không nói.

Sổ tiết kiệm em gái anh ấy đưa cho anh ấy gây dựng sự nghiệp có đến mấy chục nghìn đồng, cái này tốt hơn hết là không nói với ba mẹ, kẻo họ lại sợ hãi.

Anh ấy nói sang chuyện khác:

“Mẹ à, năm nay con không đưa tiền mặt nữa, nhưng tiền mua gà vịt heo giống cứ để con chi ra.

Ba mẹ chăm nuôi ở nhà, bán được bao nhiêu là tiền của ba mẹ, đừng để riêng cho chúng con.”

Bà Tống vội từ chối:

“Không cần, con cứ tích góp vào đó mà cưới vợ. Sống ở thành phố chi tiêu nhiều, người ta yêu cầu cũng cao.

Con còn phải chuẩn bị mấy món đồ lớn làm lễ hỏi, đừng có bạc đãi con người ta.

Đã muốn lấy con gái thành phố thì ta phải làm theo lễ nghĩa thành phố cho nhà người ta hài lòng.”

Cả đời bà, nơi đi xa nhất chính là thị trấn.

Nghe hàng xóm nói ở thành phố lớn, người ta muốn kết hôn là phải chuẩn bị đủ ba món đồ lớn, tivi, máy giặt, tủ lạnh.

Tống Thu Sinh sang sảng cười to, hứa với mẹ:

“Mẹ yên tâm, chắc chắn con sẽ không bạc đãi cô ấy, người khác có cái gì, cô ấy đều sẽ có.”

Bà Tống trịnh trọng dặn dò:

“Con biết thế là được rồi, khó khăn lắm mới có người không chê con lớn tuổi, con phải chịu khó nhường người ta một chút, biết chưa?”

Tống Thu Sinh nhớ Diêu Tuyết hiện vẫn chưa có nơi ở cố định tại thủ đô.

Hai người mà kết hôn sẽ không thường về quê nhà, vẫn phải có một căn nhà ở thủ đô mới được.

“Mẹ, bọn con mà kết hôn thì chắc sẽ ở lại thủ đô lập nghiệp, trong nhà chỉ còn ba mẹ với Đông Đông thôi.”

Bà Tống nhún vai:

“Thế thì có sao, trước trong nhà cũng chỉ có bốn người, cả nhà ta vẫn xoay sở bình thường, con có ở nhà cũng giúp được gì đâu? Chị con ở gần là được rồi, có việc gì qua đó nhờ nó cũng được.”

Tống Thu Sinh biết cha mẹ không thích làm phiền con cái đã có gia đình, nói vậy cũng chỉ để anh ấy không có gánh nặng tâm lý mà thôi.

Anh ấy lầm bầm:

“Đợi khi nào có điều kiện, con cũng sẽ lắp điện thoại ở nhà cho ba mẹ, liên lạc cũng tiện hơn.”

Nhà không phải không có tiền, nhưng thủ tục lắp điện thoại rất phức tạp, chưa chắc bên bưu điện đã chịu cho kéo dây về tận thôn nhỏ này.

Bà Tống vội lắc đầu:

“Thôi thôi, nhà ta không cần thứ ấy, con với em con có thời gian rảnh thì viết thư về nhà là được rồi.”

Người dân thôn Tống Gia từ lúc nghe vợ đội trưởng nói Tống Thu Sinh muốn dẫn dắt mọi người cùng kiếm tiền thì đều rất muốn tới hỏi cụ thể.

Nhưng hôm nay là mùng 1 tết, không tiện đi tay không tới chơi, tất cả đều nhấp nhổm trong lòng, rất muốn biết tin đó là thật hay giả.

Đám người trẻ tuổi đã tới nhà họ Tống lại cười bảo:

“Rất có thể là thật đấy, anh Thu Sinh bảo chúng con cứ yên tâm ở nhà cày cấy xong đi đã.

Chăm cho lứa rau củ đầu xuân thật tốt, đến vụ thu hái anh ấy sẽ về giúp chúng con mang vào thành phố bán.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 393: Chương 393


Thực ra nếu Tống Thu Sinh muốn làm ăn ở mảng này thì hoàn toàn có thể hợp tác với một thôn nào đó gần thủ đô.

Cơ hội làm ăn đưa tới tận nơi, sẽ chẳng mấy ai từ chối.

Nhưng anh ấy thương nhớ quê nhà cùng hàng xóm láng giềng, cho nên mới tình nguyện nhận phiền toái thu mua rau dưa từ quê mang đi.

Có người vội vàng truy hỏi: “Sao cháu biết? Thu Sinh nói với cháu thế à?”

Thanh niên kia cũng không giấu: “Vâng, chúng cháu mới từ đó về.”

Anh chàng gãi đầu:

“Anh Thu Sinh bảo về sau chúng cháu không cần phải rời nhà đi làm xa, ở nhà làm việc cũng kiếm được như lên thành phố.”

Thực lòng mà nói, đại đa số họ đều không tha thiết muốn tha phương kiếm sống lắm.

Nếu không phải vì quanh quẩn ở nhà kiếm không ra tiền thì cũng chẳng muốn rời xa làng quê.

Xa nhà vừa lo cho cha mẹ lại vừa vất vả bôn ba, còn phải thích nghi với lối sống nơi khác.

Nếu có thể ở gần nhà, tiếp tục làm nông mà vẫn kiếm được tiền thì còn gì bằng.

Nhận được đáp án xác thực, mọi người đều vội vã về nhà bàn với người ở nhà, mong thuyết phục được gia đình mình tham gia làm kinh tế.

Chỉ chốc lát sau, tin này đã truyền tới tận cửa thôn.

Ở đây, ngoài người của thôn Tống Gia thì còn có cả người thôn khác, biết tin này, người thôn ngoài đều ghen tị lắm.

“Còn chưa biết kiếm được mấy đồng đâu mà đã dám hùng hồn như thế, còn muốn dẫn cả đại đội cùng kiếm tiền, không sợ nói trước bước không qua à.”

“Chưa biết chừng người ta thực sự có ý tưởng, xóm họ Hoắc các người cũng chả ở đây, quan tâm làm gì.”

“Xì, nói như thể thôn Trần Gia mấy người thì có thể làm chung với họ vậy, chẳng phải mấy người luôn miệng nói thôn Trần Gia mấy người không liên quan gì tới thôn Tống Gia người ta sao? Giờ thì lại thành người một thôn rồi?”

DTV

“Trong thôn thì chúng tôi kêu là thôn Trần Gia, chứ ra bên ngoài vẫn gọi là thôn Tống Gia đấy thôi. Mà dù gọi thế nào cũng chả liên quan gì đến xóm Hoắc Gia các người.”

Đầu thôn hôm nay còn náo nhiệt hơn cả ngày họp chợ, vừa rồi còn vui vẻ nói cười, nay lại vì cơ hội kiếm tiền làm giàu mà ầm ĩ xỉa xói nhau.

Người thôn Trần Gia lần này một mực khăng khăng mình thuộc về thôn Tống Gia.

Nói sao chăng nữa, người của thôn Trần Gia quyết tâm muốn xin tham gia làm kinh tế với thôn Tống Gia đến cùng.

Ngày trước họ bài xích chuyện sáp nhập với thôn Tống Gia bao nhiêu thì nay lại tha thiết mặt dày muốn làm một phần tử của thôn Tống Gia bấy nhiêu.

Thậm chí còn vắt óc tìm ra những mối quan hệ với người bên thôn đó.

Một khi đã đề cập đến tiền bạc, ai cần quan tâm tên thôn là gì nữa.

Người của xóm Hoắc Gia cùng người những thôn gần đây đều ghen tị đến nghiến răng.

Chỉ tiếc thôn họ chẳng có ai như Tống Thu Sinh.

Thực ra cũng có người lên thành phố bôn ba kiếm sống, kiếm được ít tiền về xây cho cha mẹ căn nhà ba tầng đồ sộ lắm, nhưng lại chưa bao giờ thấy nhắc tới chuyện rủ người trong thôn cùng nhau làm giàu.

Thời đại hợp tác xã đã kết thúc, nhưng còn rất nhiều người vẫn chưa bước ra khỏi quán tính suy nghĩ theo thể chế tập thể.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 394: Chương 394


Rõ ràng mấy năm trước mọi người ăn chung nồi, cùng ra đồng kiếm điểm chấm công.

Chớp mắt đã thấy có người cùng thôn xây được nhà ba tầng, mỗi bữa đều có rượu có thịt.

Mà nhà họ vẫn phải cắm mặt xuống đất chăm bón từng gốc hoa màu kiếm mấy đồng tiền trinh sống qua bữa.

Không so sánh không đau thương.

Vì sao Tống Thu Sinh thôn người ta sau khi phất lên là lập tức nghĩ đến thôn xóm nhà mình, còn nhà giàu thôn họ thì lại biến thành phú hộ địa chủ như ngày xưa.

Mùng một chúc tết họ hàng nội, mùng hai về nhà ngoại.

Sáng sớm mùng hai, gia đình chị cả đã về.

Tống Thời Hạ và mẹ đang đun nước trong bếp, nghe thấy tiếng chuông xe đạp lanh lảnh vang ngoài cổng, cả hai vội chạy ra.

“Ông ngoại, bà ngoại.”

Mao Đản oang oang chào to, hớn hở như thế, hẳn năm nay được mừng tuổi dày túi rồi.

Tôn Quốc Cường đạp xe đạp vào sân, Mao Đản ngồi trên thanh ngang phía trước, yên sau chở quà tết.

“Xuân Hạ với mẹ con đang đi đằng sau, nói là mùa đông trời lạnh, đi bộ một lát cho ấm người.”

Tống Thu Sinh vừa cắn màn thầu vừa nói:

“Em đi đón cho.”

Tống Đông Đông cũng nôn nóng chạy ra: “Em đi với, Mao Đản, ra đây ngồi ô tô.”

Mao Đản quay lại nhìn cha, Tôn Quốc Cường bất đắc dĩ xua tay: “Đi đi, lên xe phải ngoan, đừng có quậy phá.”

Tống Thời Hạ và mẹ lại vào bếp nhào bột.

Hôm nay nhà cô chuẩn bị làm bánh bao ăn dần, mấy ngày tới phải đi lại thăm thân thích bạn bè, không có thời gian nấu nướng, chuẩn bị một ít bánh bao ăn những lúc đói mà không nấu kịp.

Tống Thời Hạ không thích qua loa trong phương diện ăn uống.

Mẹ cô muốn làm mấy vỉ bánh bao tóp mỡ cho có mà thôi, nhưng Tống Thời Hạ lại kiên nhẫn làm mấy loại.

“Mẹ, mình làm cho nhà mình ăn mà, phải tỉ mỉ phong phú mới ngon miệng và đủ chất.”

Bà Tống thì ngược lại, làm cho nhà mình ăn thì qua loa đại khái là được rồi, khi có khách mới cần nấu cho ra bữa.

Vì Tống Thời Hạ mãnh liệt yêu cầu, bà đành bất đắc dĩ nhượng bộ.

“Được rồi được rồi, con cứ bày vẽ ra đi, mẹ xem xem con bày vẽ cỡ nào.”

Bà Tống ngồi xuống trước bệ bếp trông lửa, Tống Thời Hạ bắt đầu làm nhân, cô thái tóp mỡ trộn với miến, sau đó lại làm nhân cải thảo thịt heo và đậu phụ.

Nước trong nồi đã sôi, bà Tống đứng lên làm bánh bao với con gái.

DTV

“Con đó, hồi nhỏ ăn tạm ăn bợ nhiều như thế, vậy mà giờ kén ăn như vậy rồi. Cũng may mà điều kiện sống đi lên, không thì nhà ai chịu được lãng phí như thế.”

Tống Thời Hạ làm nũng với mẹ:

“Làm đồ ăn cho nhà ta ăn mà, sao lại gọi là lãng phí được ạ. Chứ chẳng lẽ mẹ cho rằng con dùng tình yêu thương để cảm hóa lũ nhỏ sao?

Ôi không, con gái mẹ dựa vào tài nấu nướng để chinh phục dạ dày của bọn nhỏ đấy.”

Bà Tống nửa tin nửa ngờ.

Nhưng nếu nói con gái bà dùng tình yêu thương để cảm hóa lũ nhỏ thì nghe chẳng đáng tin chút nào.

Nói là đám nhỏ thích Hạ Hạ nhà bà vì con bé chịu khó làm nhiều món ngon nghe còn khả thi hơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 395: Chương 395


Tống Thời Hạ tiếp tục bịa lung tung:

“Tuy cũng có khuếch đại phần nào nhưng chính vì con nấu ăn ngon nên người ta mới có ấn tượng tốt đẹp về con ngay lần đầu gặp chứ.”

“Thôi được rồi, cũng chỉ có mấy ngày con ở nhà là có thể lãng phí đồ ăn của mẹ thôi, mẹ nói con nghe, chỉ riêng mấy thứ con đang dùng đấy là đủ cho mẹ với ba con ăn một tuần rồi.”

Tống Thời Hạ lại một lần nữa nhấn mạnh:

“Làm cho nhà mình ăn bao nhiêu cũng không tính là lãng phí, mẹ à, ăn không hết bỏ thừa đổ đi mới gọi là lãng phí.”

Bà Tống nghe mà xót ruột: “Nhà nào mà lại có đồ ăn thừa đổ đi cơ chứ.”

Tống Thời Hạ thè lưỡi, đương nhiên là mấy chục năm về sau rồi.

Thậm chí, để ngăn chặn hành vi lãng phí lương thực, nhà nước còn ban bố chính sách ‘Hành động sạch mâm’ trên toàn quốc.

Tống Thu Sinh lái xe về nhà, lập tức chui ngay vào bếp tìm em gái.

“Hôm qua anh mới nhớ tới một chuyện, phải hỏi ngay không lại quên.”

Tống Thời Hạ vừa rửa tay vừa hỏi: “Anh cứ nói đi, lại muốn tư vấn cái gì?”

“Hôm qua anh có nói với mẹ là nếu kết hôn thì anh sẽ ở lại thành phố, nhưng cũng không thể để Diêu Tuyết ngủ lại tiệm với anh được.

DTV

Anh rể của A Thanh nhà em làm bên quản lý đất đai hay quy hoạch gì đó đúng không, em có biết trong thủ đô có khu vực nào tốt không?”

Tống Thời Hạ mở nắp nồi hấp, gắp mấy chiếc bánh bao nóng rồi ra.

“Anh cũng đã biết người ta quản lý bên đất đai chứ có phải quản lý nhà đâu. Khu vực bên anh chẳng phải có rất nhiều tứ hợp viện đó sao, chỗ nào gần cột cờ thì mua chỗ đó.”

Tống Thu Sinh do dự: “Liệu có ồn quá không?”

Tống Thời Hạ ra vẻ cạn lời:

“Anh à, dưới quốc kỳ anh còn chê ồn? Người ngoại tỉnh người ta phải dậy từ nửa đêm để tới xem lễ kéo cờ cơ đấy. Khu đó hẳn là khu an toàn nhất thủ đô rồi.”

Tống Thu Sinh vội giải thích:

“Không phải, anh không có ý đó, ý anh là chỗ đó người qua lại nhiều, liệu có ồn quá không?

Nhưng mà em nói cũng có lý, chưa biết chừng sau này chỗ đó mở quán bán đồ ăn vặt cũng kiếm ra tiền đấy nhỉ.”

Tống Thời Hạ bật cười:

“Người qua lại nhiều thì không tốt sao? Chẳng lẽ anh thích lên núi sống cho vắng?

Anh nhớ lấy, em chỉ nhắc anh một lần này thôi, gặp được tứ hợp viện nào hơp ý thì phải mua ngay, bảo đảm không lỗ.”

Tống Thu Sinh gật đầu, cô em gái này của anh ấy luôn có vận may cực lớn, mắt nhìn lại cực chuẩn.

Lần này nó nói chắc nịch như thế, anh ấy nghĩ mình nên mua vài căn nếu có thể.

Chị cả về nhà mang theo một tin tốt, họ đã chuẩn bị hồ sơ, năm sau sẽ khởi tố bác của anh rể, đồng thời cũng đã tìm được nhân chứng.

Tống Thời Hạ bưng đĩa bánh bao ra mời mọi người nếm thử, cô rất mừng vì chị cả có thể quyết đoán như thế.

“Chị, anh chị làm nhanh thế cơ à?”

Tống Xuân Hạ hừ một tiếng bảo:

“Nhượng bộ hơn nữa sẽ chỉ khiến ông ta cảm thấy nhà chị quá hiền lành, dễ bắt nạt.

Nếu để ông ta thành công ăn vạ nhà chị, có khi hàng xóm quanh đó cũng tưởng nhà chị nhút nhát, rồi ai cũng dám chèn ép cho xem.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 396: Chương 396


Tống Thời Hạ liếc nhìn anh rể, thấy anh ấy và bà Tôn mẹ anh ấy đều không có ý phản đối, xem ra chị cô cũng có tiếng nói ở nhà chồng.

Tôn Quốc Cường là người hiền lành chất phác, người hiền lành thường ngại phiền toái, nhưng ưu điểm của anh ấy chính là biết nghe lời phải.

Trước khi kết hôn, anh ấy chịu nghe lời mẹ, sau khi kết hôn thì nghe lời vợ.

Trừ bỏ một đôi lần đặc biệt cố chấp và không muốn linh hoạt lấy lòng lãnh đạo, mà lần này, người hiền lành như thế cũng bị chọc giận đến không ngại dùng pháp luật xử lý cả ‘người thân’.

Tống Thu Sinh xách ra một lọ rượu:

“Bắt kẻ ác phải chịu trừng phạt mới thật là sảng khoái cả người, yên tâm, em gái nhà mình vận hạnh tốt lắm, nhất định sẽ phù hộ cho chúng ta thắng kiện.”

Nếu không phải giờ còn đang tết, anh ấy cũng muốn tự tay cho gã vô liêm sỉ kia một bài học nhớ đời.

Tống Thu Sinh thầm nhủ, đợi khi tòa giải quyết xong, phải kiếm người trùm bao tải ông ta, dần cho một trận mới được.

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười bảo:

“Được thôi, hi vọng vận may của em sẽ giúp anh chị thắng vụ này, bắt loại người vô đức kia phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.

Hành vi của ông ta đã thuộc về loại tội trạng tống tiền rồi, chắc chắn phải vào bóc lịch vài năm.”

Bà Tôn từ lúc ngồi xuống đã không thể dời mắt khỏi bàn cơm.

Thông gia còn đang nấu thêm món trong bếp, bà cụ buồn bực thầm nghĩ.

Năm trước tới chúc tết cũng chỉ thịt một con gà, xào một đĩa thịt.

Năm nay trên bàn đã có nhiều thịt cá đến độ bà không dám tin vào mắt mình, thế mà còn chưa mang lên hết ư?

Bà ấy vốn tưởng con trai và con dâu mình mỗi tháng kiếm gần 200 đồng đã là rất nhiều rồi.

Nhưng mặc dù kiếm được là thế, nhà bà cũng không dám ăn uống xa xỉ thế này, hẳn nhà thông gia đã phát tài rồi.

Nhớ đến quà tết Thu Sinh biếu nhà mình có đủ thứ từ ăn đến mặc, bà cụ rốt cuộc hiểu được thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.

Tống Thu Sinh cầm lọ rượu đến chỗ Quý Duy Thanh: “Em rể, làm một ly chứ?”

Tống Thời Hạ vội che ly của chồng lại:

“Anh ấy không uống rượu, chúng em uống trà thôi. Anh, hay là anh lấy rượu thuốc ra đây.

Uống rượu trắng nhiều không tốt cho sức khỏe, ba mẹ với bác Tôn đều đã cao tuổi, không nên uống nhiều.”

Mượn hơi men, Tống Thu Sinh hét lớn:

“Đừng lo chuyện của đàn ông bọn anh, cái gì mà năm mới uống rượu thuốc, đàn ông phải uống rượu đế chứ.”

Còn lâu Tống Thời Hạ mới nghe anh ấy khoác lác:

“Giáo sư Quý nhà em không uống rượu đế, anh nên uống với anh rể đi, ba mẹ lớn tuổi rồi uống ít rượu đế thôi ạ.”

Tống Thu Sinh quay đầu lại nhìn Quý Duy Thanh: “Em rể, em phải thể hiện quyền uy của trụ cột gia đình đi chứ!”

Quý Duy Thanh chủ động cầm lấy ấm trà: “Nhà có vợ hiền, em nghe theo cô ấy hết.”

Tống Thời Hạ đắc ý ngẩng cao đầu:

“Anh à, kế ly gián của anh vô dụng thôi, chuyện lớn trong nhà nghe anh ấy, còn chuyện nhỏ thì nghe em.”

Còn cái gì mới được xem là chuyện lớn thì do cô quyết định.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 397: Chương 397


Tống Thu Sinh lắc đầu, giả vờ tức giận: “Em rể đáng thương quá, bị em quản lý chặt như thế.”

Ông Tống cầm đũa gõ nhẹ vào mu bàn tay anh ấy: “Đến ăn cũng không khóa được cái miệng của con.”

Cả ngày chỉ biết nói lung tung.

Tống Thời Hạ cười hả hê trên nỗi đau của người khác.

“Ai bảo anh lắm mồm làm gì, bị ba mắng rồi nhé.”

Biết anh trai hay nói đùa với mình, nhưng nhìn anh ấy bị ba dạy dỗ làm cô thấy rất hả hê.

Bà Tống bê đồ ăn đặt lên bàn, bà Tôn vội vàng đứng dậy.

“Bà thông gia, đừng bận rộn mãi như vậy, trên bàn nhiều đồ ăn lắm rồi, mau ngồi xuống ăn cùng đi.”

Bà Tống lau mồ hôi nóng hổi trên trán:

“Còn hai món nữa là xong rồi, mọi người mau ăn đi cho nóng, người nhà với nhau cả, đừng ngại nhé.”

Bà Tôn đi ăn tiệc chưa bao giờ thấy nhiều thịt như vậy, cho dù gắp đĩa nào cũng đều là thịt, bà ấy ăn mà thấy xấu hổ vô cùng.

Tống Xuân Hạ không biết tình hình ở nhà bây giờ thế nào, nhưng chắc chắn ba mẹ cô ấy cũng có ít tiền trong tay, bằng không sao dám ăn như vậy.

Đến mùng hai tết sẽ đi chúc tết họ hàng.

Hai đứa nhóc kia đi theo thăm họ hàng nhận được rất nhiều lì xì.

Mặc dù cộng vào không nhiều lắm, nhưng cũng đủ khiến hai cậu bé vui vẻ vô cùng.

Hai đứa thích có thật nhiều họ hàng người thân.

Tống Thời Hạ không tịch thu chút tiền ấy, để cho bọn trẻ tự cầm mà tiêu, cho dù mua đồ ăn vặt hay làm gì đều để bọn trẻ tự quyết định.

Hai cậu bé rất vui, nhưng ba của hai đứa thật đáng thương, đi đến đâu cũng bị vây quanh như quốc bảo ở sở thú.

Không biết tại sao thân phận giáo sư của anh lại bị lộ ra.

Cũng may đây là thôn nhỏ trong núi nên biết cũng không sao, nhưng họ hàng lại không dám tin anh còn trẻ như vậy mà đã là giáo sư đại học.

Giống như đứa trẻ nhà mình học được tài nghệ thì phải biểu diễn cho khách đến chúc mừng năm mới xem, Quý Duy Thanh phải trả lời đủ loại các vấn đề trên trời dưới đất.

Anh còn phải kiểm tra bài tập giúp con cái của họ hàng, hơn nữa còn hỏi đám trẻ có hy vọng thi lên đại học không.

Khoa trương hơn là hỏi anh tỷ lệ trúng tuyển của con cái nhà mình là bao nhiêu.

Tóm lại, tất cả những chuyện gì khó đã có giáo sư Quý lo, có thể nói là những ngày này anh khổ sở vô cùng.

Còn Tống Thời Hạ chỉ cảm thấy vừa thương vừa buồn cười.

Thủ đô, nhà họ Quý.

Trương Uyển Thanh và hiệu trưởng Hồ cầm theo quà cáp đến chúc tết làm Hàn Dung kinh ngạc không thôi.

“Sao hai người lại đến sớm thế?”

Bà ấy thông báo cho họ hàng và bạn bè rằng mùng mười mới ở nhà đón khách.

Sao bây giờ mới mùng sáu mà vợ chồng ông Hồ đã đến nhà chúc tết thế này?

Trương Uyển Thanh cười, khoác cánh tay Hàn Dung.

“Hai chúng tôi đến chúc tết trước, đợi đến hôm nhà bà mời khách lại đến lần nữa.”

DTV

Hàn Dung vô cùng khó hiểu: “Có chuyện gì vui sao? Ông Hồ được thăng chức à?”

Nếu không thì sao bà ấy lại háo hức đến tận cửa chúc tết như này chứ.

Trương Uyển Thanh hớn hở ra mặt: “Là chuyện còn vui hơn ông ấy thăng chức nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 398: Chương 398


Hàn Dung đầy thắc mắc bị ấn bả vai ngồi xuống.

Trương Uyển Thanh bảo chồng để quà xuống đi tìm ông Quý, bà ấy phải chia sẻ tin tức tốt cho bạn bè.

Hiệu trưởng Hồ để quà cáp xuống bàn trà, chậc chậc hai tiếng rồi ra sân sau tìm ông Quý.

Quan hệ của hai gia đình họ rất thân, thường xuyên đến chơi cũng là chuyện bình thường.

Hàn Dung vội vàng hỏi: “Nói nhanh lên, là chuyện mừng gì vậy?”

Trương Uyển Thanh kéo tay bạn thân, giọng nói đầy kích động: “Hồ Du nhà tôi mang thai rồi!”

Hàn Dung ngẩn người mấy giây mới tỉnh táo lại, lập tức cảm thấy không thể tin nổi: “Thật sao? Mang thai thật sao?”

Hai vợ chồng hiệu trưởng Hồ chỉ có một cô con gái, Hồ Du và Quý Nhiễm bằng tuổi.

Con của Quý Nhiễm đã lên cấp hai rồi, nhưng Hồ Du kết hôn nhiều năm vẫn chưa có thai.

Dù đã khám rất nhiều bác sĩ nói rằng Hồ Du sống ở phía bắc, chịu lạnh nhiều năm nên thể hàn, phải uống thuốc đông y để điều chỉnh chu kỳ kinh nguyệt.

Nhưng tiếc là chỉ cần bận rộn công việc một chút thì kinh nguyệt sẽ đứt đoạn, nghiêm trọng thì nửa năm mới có lại.

Trương Uyển Thanh không muốn bỏ cuộc, nhưng con gái và con rể của bà ấy lại nói không cần có con nữa, đã chuẩn bị sẵn sàng đợi đến bốn mươi tuổi sẽ nhận con nuôi.

Vốn tưởng rằng thân thể con gái không còn hy vọng gì nữa, thì ai ngờ con gái về nhà ăn cơm ngửi thấy mùi thịt kho tàu lại nôn ra.

Bởi vì sức khỏe của Hồ Du nên không ai nghĩ cô ấy mang thai, đều tưởng cô ấy bị lạnh nên cả mới không muốn ăn món đầy dầu mỡ như thịt kho tàu.

Kết quả là đến tối ngửi thấy mùi canh cá mà vẫn nôn.

Lần này Trương Uyển Thanh cũng nghi ngờ, đồng thời dỗ dành con gái đi khám xem có phải mang thai không.

Trương Uyển Thanh gật đầu thật mạnh, đôi mắt rưng rưng:

“Thật sự mang thai rồi, ba tháng đầu ổn định rồi tôi mới dám nói với bà, sợ nói trước sợ không nên.”

Dù sao con gái cũng dễ sinh non, ngày nào bà ấy cũng lo lắng cẩn thận chăm sóc đề phòng, còn bắt con gái phải nghỉ ở nhà dưỡng thai hai tháng.

DTV

Quả nhiên có tác dụng, bảo vệ được cái thai.

Hàn Dung vui sướng lau nước mắt cho bà ấy:

“Tốt quá rồi, tôi nói với bà này, ông trời có số cả rồi, chỉ là chậm một chút thôi, nhưng kết quả vẫn sẽ tốt đẹp thôi.”

Trương Uyển Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn thân:

“Chuyện thứ hai là phải cảm ơn bà, lúc đó bà tặng rượu thuốc cho tôi, nói là điều dưỡng thân thể phụ nữ, tôi nghĩ sức khỏe Hồ Du không tốt nên không uống mà đưa cho con bé.

Mỗi tối con bé đều uống một chén nhỏ mới đi ngủ, nói là cơ thể ấm áp vô cùng, không còn lạnh tay chân với cả người nữa, ngủ cũng ngon hơn nhiều.”

“Có tác dụng là tốt, đó là rượu thuốc do con dâu tôi tự ngâm đấy, tôi uống thấy ngon nên đưa cho bà một chai, đợi lúc về tôi đưa cho bà chai nữa.”

Trương Uyển Thanh lắc đầu, vẻ mặt đầy cảm kích:

“Sau đó chúng tôi tìm một bác sĩ đông y khám, bác sĩ nói có nhiều thứ tôi nghe không hiểu.

Nhưng tóm lại là nhờ rượu thuốc đã điều trị được thân thể cho Hồ Du, nói rằng tác dụng còn tốt hơn thuốc đông y nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 399: Chương 399


Hàn Dung vội từ chối:

“Dù thế nào rượu thuốc vẫn là rượu, dược liệu trong đó đều là thuốc bổ cho thân thể phụ nữ chúng ta, không liên quan nhiều đến rượu thuốc đâu.”

Trương Uyển Thanh nói chắc chắn phải đích thân cảm ơn Tống Thời Hạ, nhưng lại được biết hết tết cô mới về nhà.

Bà ấy không quá thất vọng:

“Nghe nói làm chuyện tốt thường khó khăn, Hồ Du nhà tôi cố gắng lâu như vậy mới có kết quả, tôi cũng không gấp mà đợi một thời gian mới cảm ơn được con bé.”

Hàn Dung muốn nói rượu thuốc không có nhiều tác dụng như vậy:

“Bà cũng không thể phủ nhận công sức thăm khám và uống thuốc bao năm của Hồ Du được, làm sao có thể quy tất cả công lao cho Tiểu Tống như thế chứ.”

Trương Uyển Thanh cười nói:

“Tôi biết lo lắng trong lòng bà, chuyện này chỉ có hai nhà chúng ta biết thôi, tôi sẽ không nói ra ngoài đâu.”

Nhưng Hàn Dung vẫn lo, quả thật rượu thuốc có tác dụng điều hòa thân thể, nhưng Trương Uyển Thanh nói hơi quá rồi.

Vốn dĩ rượu thuốc đã hiếm rồi, cứ tâng bốc Tiểu Tống lên, lỡ như bị người nào truyền ra ngoài thành Tiểu Tống có thể giúp người ta mang thai thì không phải là g.i.ế.c người sao.

Tống Thời Hạ ở nhà đến mùng tám Tết thì bị ba mẹ đuổi đi.

“Các con định chờ hết tết mới về đấy à? Về quê gần mười ngày rồi, nhân lúc vẫn chưa hết tết thì mau về đi.”

Quý Duy Thanh muốn giải thích nhưng bị mẹ vợ ngăn lại.

“Tiểu Quý à, con đừng xen vào, quy tắc ở nông thôn không nhiều, con có thể đi theo Tiểu Hạ về chúc mừng năm mới, ba mẹ đã vui lắm rồi.

Ba mẹ con cũng phải có con cái ở nhà phụ giúp chứ, con không thể ở đây đến hết tết được, các con có lòng nghĩ đến ba mẹ là ba mẹ vui lắm rồi.”

Mẹ đã nói đến vậy rồi, hai người họ cũng dọn dẹp chuẩn bị về.

Hai người trở về phòng thu dọn hành lý, Tống Thời Hạ bỗng thở dài.

“Chúng ta như này có phải là bị đuổi khỏi nhà không.”

DTV

Quý Duy Thanh bất đắc dĩ nói: “Em đừng nói linh tinh, mẹ cũng vì tốt cho chúng ta thôi.”

Tống Thời Hạ hiểu ý của mẹ, bà tốt bụng mà đặt mình vào vị trí của Quý Duy Thanh để suy nghĩ cho anh.

Cả nhà cô tụ tập đông đủ, nhà Quý Duy Thanh chỉ có ba mẹ sắp về hưu với em gái còn chưa trưởng thành.

Lỡ như nhà có khách thì cũng không thể để con gái lớn đã lấy chồng về nhà giúp đỡ tiếp khách được, nên mẹ mới vội vàng đuổi họ về.

Hai đứa nhỏ lưu luyến không rời chào tạm biệt cậu út.

Khó khăn lắm Tống Đông Đông mới làm quen với cháu trai, bây giờ đã phải tạm biệt rồi.

Quý Dương và Quý Nguyên lục lọi trong túi của mình, lấy ra hai quyển truyện tranh Tây Du Ký với anh em hồ lô, cùng với mấy thanh sô cô la.

“Cậu ơi, đây là quà chúng cháu tặng cậu.”

Tống Đông Đông thèm thuồng nhìn bức tranh nhỏ, truyện tranh trong thôn bán không đẹp như của hai cháu trai.

Ngượng ngùng khi không có gì cho cháu trai, cậu ấy lôi hộp kho báu của mình dưới gầm giường ra, trong đó đựng đầy đồ chơi bằng gỗ.
 
Back
Top Bottom