Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 240: Chương 240


Tống Xuân Hạ: “Chậc chậc, hai cây linh chi này cũng có thể bán được cả trăm đồng đấy, ăn như thế thì sang mồm quá.”

Tống Thời Hạ bình tĩnh nói: “Mình nấu hai cây nhỏ nhất là được, bán đi chắc cũng chẳng được bao nhiêu đâu.”

Tống Thời Hạ lại nhìn sang Quý Duy Thanh: “Anh cho ý kiến đi, giờ mình bán hay ăn đây?”

Quý Duy Thanh đáp không chút do dự: “Anh cùng ý kiến với em.”

Tống Thời Hạ nhìn chị gái mình:

“Thiểu số phục tùng đa số, chị cứ lấy đi hầm canh đi, ba mẹ làm nông vất vả hơn nửa đời rồi, phải ăn canh để bồi bổ chứ.”

Lời này nói trúng tim Tống Xuân Hạ, chị ấy không chần chừ nữa.

DTV

“Được rồi, vậy thì chị cầm đi nấu.”

Tống Thời Hạ cười tủm tỉm: “Đi nấu đi ạ, hai cây linh chi nhỏ thôi mà.”

Chờ ông bà Tống về nhà, biết được canh gà có hai cây linh chi thì không nỡ ăn nhiều.

Mấy đứa con phải khuyên can mãi ông bà mới chịu uống thêm nửa bát.

Ăn cơm xong, có chị gái ở đây, chuyện bếp núc không cần Tống Thời Hạ giúp đỡ.

Còn chưa tới 7 giờ, trước cửa nhà đã có cả đám nhóc con vây quanh.

Tống Thời Hạ đứng tựa ở cửa: “Mấy đứa tới làm gì vậy?”

Bọn nhỏ nói: “Bọn cháu xem tivi!”

Trong thôn không chỉ có một nhà có tivi, nhưng nhà cô là nhà duy nhất có tivi màu.

“Mấy đứa vào đi, nhưng đừng có xả rác lung tung nhé.”

Tiếng nhạc quen thuộc vang lên. Tống Thời Hạ nhìn thoáng qua, diễn viên là một cậu nhóc đầu trọc.

Nhân lúc đông người, Tống Thời Hạ bảo Quý Duy Thanh mang theo quần áo cùng cô đi ra bờ sông.

“Anh cầm thau thế này, không cần đi tới hạ du đấy chứ.”

Lỗ tai Quý Duy Thanh đỏ bừng.

“Đừng để người ta nghe thấy.”

Tống Thời Hạ nghĩ thôi đã thấy buồn cười.

Cô cố ý nói: “Hay là anh giặt cả quần áo của em nhé?”

Tai Quý Duy Thanh lại càng đỏ hơn: “Chờ anh giặt xong đã, đồ lót không thể giặt lộn xộn được.”

Khó lắm mặt mới hết đỏ, cuối cùng Quý Duy Thanh cũng nắm quyền chủ động, nói lảng sang chuyện khác.

“Buổi chiều anh thấy người kia, anh ta tìm em làm gì thế?”

Ồ, chẳng lẽ anh ấy đang ghen ư?

Tống Thời Hạ giả vờ bình tĩnh như không:

“Còn cái gì nữa, khuyên em thi vào trường sư phạm rồi quay về thị trấn xây dựng quê hương thôi.”

Quý Duy Thanh khựng lại một lát rồi hỏi cô: “Em muốn đi học lại à?”

Không chờ Tống Thời Hạ kịp đáp thì anh đã châm chước rồi nói:

“Anh thấy em ra đề cho bọn nhỏ rồi, kiến thức cơ bản của em vẫn còn đó, vẫn vững lắm.”

Tống Thời Hạ vẫn không rõ mình muốn cái gì.

Đại học thì nhất định phải thi rồi, nhưng cô chưa nghĩ ra phải học ngành gì nữa, cảm giác mình không có hứng thú với cái gì hết.

Thi đại học chỉ là để lấy cái bằng với bù đắp tiếc nuối vì kiếp trước không tham gia thi đại học mà thôi.

Cô cố ý hỏi thử: “Em đi học rồi thì ai chăm con đây?”

Quý Duy Thanh đáp ngay và luôn:

“Chị cả là giáo viên cấp ba, nhờ chị ấy chuyển học bạ của em sang trường chị ấy là được.

Đám nhỏ tạm thời cứ gửi ở chỗ ba mẹ, cuối tuần tranh thủ bớt thời gian chơi với bọn nhỏ là được.

Hai đứa nhỏ đều ngoan ngoãn nghe lời, sẽ không gây thêm phiền toái cho em đâu.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 241: Chương 241


Lời này thốt ra cứ như anh đã tập luyện vô số lần, cô không ngờ anh lại chủ động thay đổi như thế.

Cô còn tưởng là anh sẽ do dự rất lâu, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần chờ bọn nhỏ lên tiểu học thì sẽ đi học đại học sau, hiện tại có thể từ từ chọn trường và ngành mà mình muốn thi vào.

Tống Thời Hạ vừa bất ngờ vừa vui mừng.

Ai mà ngờ, mấy tháng trước lúc xem mắt anh và “cô” còn thỏa thuận, bắt “cô” kết hôn xong cứ ở nhà tập trung nuôi dạy con cái là được.

Nhưng nếu đến trường của chị cả thì lại khiến cô nhớ tới mấy đứa con cháu của giáo viên ở kiếp trước, đó luôn là đối tượng chú ý chính của các giáo viên.

Nếu cô đi học, chẳng phải tất cả mọi người đều biết hai người là chị em dâu, đãi ngộ kia nghĩ tới thôi đã thấy sợ rồi.

Cô giả vờ xấu hổ nói:

“Em có thể bảo lưu học bạ, tự học ở nhà không ạ? Anh thấy đó, em đã hơn 20 tuổi rồi, ngồi học cùng một đám học sinh cấp 3 thì ngại lắm, thật ra tự học ở nhà cũng không sao hết, còn có thể chăm sóc các con nữa.”

Tuổi của cô còn có thể làm giáo viên cấp 3, bảo cô đi học cùng đám nhóc đang tuổi dậy thì như thế thì ngại lắm.

“Chuyện này em không cần phải lo, trường của chị ba có lớp dành cho người trưởng thành, toàn là những người tuổi tác tương đương em đó.”

Tống Thời Hạ cầm tay anh nũng nịu: “Em mặc kệ, em muốn tự học ở nhà thôi, em không đi học đâu.”

Quý Duy Thanh nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt lấp lánh ý cười: “Không có giáo viên dạy em cũng được à?”

Tống Thời Hạ phụng phịu: “Anh cũng là giáo viên mà? Giáo sư không dạy được học sinh cấp 3 à!”

Quý Duy Thanh không phản bác được, chắc là anh sẽ dạy được thôi.

Về đến nhà, Quý Duy Thanh đi phơi quần áo, Tống Thu Sinh thì tìm cô thương lượng.

“Lúc ở thành phố anh phát hiện thị trường hiện tại khan hiếm rất nhiều thứ, nếu có thể mang từ nơi khác về bán nhất định sẽ kiếm được một vố to, em nói xem, nếu anh bảo ba mẹ mở trại chăn nuôi thì sao?”

Tống Thời Hạ đương nhiên sẽ ủng hộ rồi: “Sao tự nhiên anh lại nghĩ tới chuyện mở trại chăn nuôi thế?”

Tống Thu Sinh vò đầu:

“Tại em nuôi gà vịt làm ai cũng mê tít đấy, đâu thể đòi gà của em mãi được, nhưng ra chợ mua thì gà lại không ngon.

Anh ăn cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, hôm nay lúc anh ăn canh gà linh chi thì lại thấy mùi vị thơm ngon kia.”

Nhắc tới cái này, Tống Thời Hạ lập tức nổi giận:

“Anh vẫn còn ngấp nghé gà vịt em nuôi à, em còn chưa được ăn bao nhiêu nữa, toàn bị mọi người dòm ngó hết cả.”

Tống Thu Sinh cười hì hì: “Nên anh mới nghĩ sân sau nhà mình rộng rãi, rất thích hợp để nuôi gà đây.”

“Cũng được, em giơ hai tay tán thành, tiền bán linh chi em không lấy đâu, cứ đưa ba mẹ làm vốn đi, đừng lấy tiền riêng của ba mẹ.”

Tống Thu Sinh vội giải thích: “Không phải anh bảo em chi tiền, ý anh là muốn em cho anh chút ý kiến ấy mà.”

Tống Thời Hạ cảm thấy khó hiểu: “Chẳng lẽ ba mẹ anh không phải ba mẹ em à?”

Tống Thu Sinh không hiểu mô tê gì: “Là sao cơ?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 242: Chương 242


“Ý em là em là con gái của ba mẹ, cũng muốn giúp đỡ gia đình mình, chẳng lẽ trong mắt anh, em gái đã lấy chồng thì thành người nhà khác rồi à?”

Tống Thu Sinh đau hết cả đầu:

“Đương nhiên không phải rồi, bây giờ em chưa đi làm gì kiếm ra tiền, bản thân phải giữ lại ít vốn riêng chứ.

Chờ em đi làm có tiền rồi báo hiếu cho ba mẹ cũng không muộn, đâu phải anh không làm ra tiền chứ.”

Tống Thời Hạ nói:

“Em còn nhân sâm còn gì, bán nhân sâm đi là có tiền mà. Anh đừng có cố sức quá, ai khởi nghiệp mà không thiếu thốn vốn liếng chứ?

Em ra tiền, anh ra sức, chị gái ở gần giúp đỡ quan tâm lo liệu trong nhà, Đông Đông cũng phải giúp ghi sổ sách nữa.

Nhà mình không phải chỉ có một mình anh là con, anh không cần ôm hết mọi trách nhiệm như thế đâu.”

Nếu không phải đã tối rồi, có lẽ Tống Thời Hạ sẽ nhìn thấy ông anh trai sức dài vai rộng của mình hai mắt đỏ hoe vì cảm động rồi.

Mặc dù không nhìn thấy, nhưng Tống Thời Hạ cũng biết trong lòng anh nhất định đang rất khó chịu.

“Anh nghĩ kỹ đi, linh chi giao cho anh giúp tìm đường bán đi đấy, xem có bán được hay không, bán được bao nhiêu nữa.”

Nhân sâm có thể bán được không ít tiền, linh chi bèo quá cô thật sự không để ý.

Sân sau có một cái giếng và một mảnh đất trồng râu, còn có chuồng gà nữa.

Tống Thời Hạ đứng bên mép giếng nước, lặng lẽ rót nước linh tuyền vào trong đó, chỉ cần ra sức nuôi nấng thì không sợ không có nguồn tiêu thụ.

Ở nông thôn mọi người đều ngủ sớm, vì tiết kiệm tiền điện, Tống Thời Hạ cũng lên giường khác sớm.

Cô nằm trong lồng n.g.ự.c Quý Duy Thanh, Quý Duy Thanh vươn tay ôm lấy cô, cằm gác l*n đ*nh đầu cô.

Tống Thời Hạ nghịch nút áo ngủ của anh: “Có phải ở đây chán lắm không?”

“Cũng được, nơi này rất yên tĩnh, khiến anh cảm thấy đầu óc được thư giãn.”

Tống Thời Hạ cầm tay anh, mười ngón tay đan xen.

“Có phải vì hai hôm nay không đọc tài liệu nên anh mới thấy đầu óc được thư giãn chứ không liên quan gì tới chuyện ở nông thôn không.”

“Lúc anh đi du học nước ngoài có gặp chuyện gì thú vị không?”

Quý Duy Thanh bắt đầu hồi tưởng.

“Phần lớn thời gian đều ở trong phòng thí nghiệm, lúc đó anh chỉ biết cắm đầu học thôi, chỉ có chứa hết kiến thức trong đầu thì mới có thể mang về.”

Đường về nước nặng nề khó khăn, hành lý có thể mang về chỉ có sách vở cơ bản nhất, những thứ còn lại chỉ có thể nhét trong đầu mà thôi.

Tống Thời Hạ đại khái có thể mường tượng ra cảnh khó xử và gian nan của anh ấy ở nước ngoài khi đó.

Không giống kiểu du học sinh lắm tiền nhiều của mấy mươi năm sau, lúc này đa phần du học sinh do nhà nước cử đi đều mang theo tín ngưỡng đi qua đó rồi trở về.

DTV

Bọn họ đi ra nước ngoài học không phải vì để hưởng phúc, có thể sau khi nhìn thấy sự phát triển ở nước ngoài xong thì trong lòng sinh ra cảm giác chênh lệch quá lớn.

“Lúc ở nước ngoài anh chưa bao giờ gặp chuyện nguy hiểm hoặc bị đối xử bất công bao giờ à?”

Quý Duy Thanh thản nhiên nói:

“Từng bị người ta kỳ thị, nhưng đại đa số đều bận học, không ai muốn tốn thời gian cãi vã làm gì, sau này anh về nước rồi, bọn họ vẫn còn chưa tốt nghiệp nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 243: Chương 243


Tống Thời Hạ nắm tay của anh, tay anh rất đẹp, lòng bàn tay có một tầng vết chai mỏng, cọ cọ vào tay cô sẽ rất ngứa, đây là vết chai do quanh năm cầm bút để lại.

May mà những gì anh ấy học toàn phải tiếp xúc với một đám nhân viên nghiên cứu một lòng tìm hiểu học thuật.

Nghĩ tới chuyện lúc trẻ anh phải một mình ở nước ngoài đi học thì cô lại thấy xót xa.

“Đáng đời bọn họ, ai bảo bọn họ nhằm vào anh làm gì. Loại người như thế phải để cho xã hội dạy bọn họ, nghe nói ở nước ngoài đi học thì dễ tốt nghiệp thì khó, có thật là thế không?”

“Ừ, ở nước ngoài muốn tốt nghiệp rất khó, bọn họ thường kéo bè kéo phái, sau này còn bắt anh giúp bọn họ làm nghiên cứu nữa.”

Tống Thời Hạ tha thiết hỏi: “Anh không đồng ý, bọn họ có bắt nạt anh không?”

Quý Duy Thanh cười khẽ:

“Khi đó anh đã là trợ giảng có quyền hạn bên cạnh giáo viên hướng dẫn rồi, bọn họ muốn xin vào phòng thí nghiệm phải được anh xét duyệt mới được, sao dám bắt nạt anh chứ.”

Tống Thời Hạ thở phào một hơi: “Cái này gọi là ác giả ác báo, đáng đời bọn họ!”

Quý Duy Thanh dỗ dành cô: “Mau ngủ đi, sáng mai không phải còn phải lên thị trấn bán linh chi à?”

Tống Thời Hạ nằm trong lồng n.g.ự.c anh, chớp mắt mấy cái.

“Em để hết tiền bán linh chi lại cho ba mẹ em.”

“Đó là đồ em kiếm được, em có quyền quyết định mà.”

Cô giải thích với anh:

“Ban đầu em không định bán lấy tiền. Em lấy chồng xa, không thể ở gần bên báo hiếu, lễ tết mới có thể về.

Bình thường đều do chị gái giúp đỡ chăm sóc, nên em muốn chừa chút tiền cho ba mẹ phòng hờ.”

Nếu đã dùng thân phận của nguyên thân, cô sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ người nhà.

Quý Duy Thanh xoa xoa lưng cô: “Không sao hết, em làm đúng lắm.”

Tống Thời Hạ mơ mơ màng màng nói:

“Nhưng anh trai em nói muốn xây một trại gà cho ba mẹ, đúng lúc có thể dùng số tiền kia, xem như giúp đỡ gia đình...”

Còn chưa nói xong thì cô đã ngủ mất rồi.

Quý Duy Thanh bật cười, không đánh thức cô.

Tống Thời Hạ nằm trong lồng n.g.ự.c anh ngủ một giấc ngon lành, qua hôm sau tỉnh dậy thì tinh thần vô cùng sảng khoái.

Quý Duy Thanh xoa xoa bả vai mỏi nhừ, anh nằm im một tư thế cả đêm không nhúc nhích.

Tống Thời Hạ nhìn anh: “Bọn em định lên thị trấn, anh ở nhà ngủ bù hay là đi cùng bọn em?”

Trông anh có vẻ uể oải, chắc là lạ giường nên ngủ không ngon.

Quý Duy Thanh xoa xoa mi trán, mệt mỏi nói: “Để anh đi cùng mọi người.”

Tống Đông Đông la lối đòi đi cùng, rốt cuộc cậu bé cũng được ngồi xe hơi rồi.

“Chị à, anh chị lái xe hơi về nhà như thế, đi đường ban đêm không thấy sợ à?”

DTV

Tống Thu Sinh lái xe:

“Ai lại lái xe ban đêm chứ? Đến đêm bọn anh đỗ xe ké ở nhà người ta rồi ngủ trên xe, chứ em tưởng sao nào?”

Tống Đông Đông chậc một cái: “Em đánh giá anh quá cao rồi.”

Nếu không phải đang bận lái xe, kiểu gì Tống Thu Sinh cũng sẽ đánh cho thằng em một cú thật đau.

“Ranh con, em tưởng lái xe ban đêm an toàn lắm à? Sơ ý một cái là rơi xuống núi luôn ấy chứ, anh đây còn muốn sống thêm mấy năm nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 244: Chương 244


Tống Đông Đông lại càng hoảng sợ hơn:

“Sao lại nguy hiểm như vậy chứ? Lần sau mấy anh chị ngồi xe khách về đi.

DTV

Dù xe khách một ngày chỉ có hai chuyến, còn xóc nảy lắc lư, nhưng ít ra cũng an toàn hơn lao xuống đáy vực nhiều.”

Tống Thu Sinh phản bác:

“Có xe riêng thì sao phải ngồi xe khách chứ, lái xe ban ngày cũng không sao hết, cứ đi đường lớn là được.”

Nói xong anh ấy lại kể chuyện mình gặp phải lúc đi làm ăn.

“Bọn anh kéo một xe hàng bị người ta chặn đường đòi giao tiền bảo kê mới cho qua, lúc đi phải trả, về cũng phải trả, trả ít thì sẽ không cho đi qua.”

Tống Đông Đông tức giận bất bình: “Sao lại có những kẻ không biết xấu hổ như thế nhỉ!”

Tống Thu Sinh cảm khái:

“Đám điêu dân ở vùng khỉ ho cò gáy ấy mà, em không đi đường đó thì không còn đường nào khác để đi.

Ngoại trừ xe của nhà nước ra, xe nào bọn họ cũng dám chặn, em có thể làm được gì chứ?”

Tống Đông Đông còn tức giận hơn chính bản thân gặp phải nữa: “Không ai thèm quản lý ạ?”

“Quản thế nào được? Đã nói toàn là mấy nơi khỉ ho cò gáy mà, người ta còn không lo nổi thân mình, sao có thể để ý tới họ được.

Nên sau này nếu em muốn đi xa thì cũng đừng có bắt chước người ta, lừa được tờ giấy thông hành xong thì một mình chuồn ra khỏi nhà.”

Tống Thời Hạ nằm không cũng dính đạn, nguyên thân có thể chạy tới thành phố lớn như thế thật sự rất ghê gớm.

“Chuyện từ đời nào rồi còn lôi ra nói nữa. Em muốn lên tỉnh tìm việc kiếm được nhiều tiền hơn thôi, học theo anh đi ra ngoài kiếm tiền đó, em có chạy tới mấy vùng hẻo lánh đâu.”

“Thôi đi cô nương ơi, may mà em cũng thông minh, biết chạy tới thành phố lớn đấy.

Nếu em mà chạy tới mấy vùng quê nghèo thì đã bị người ta lừa đi rồi, tới chừng đó muốn khóc cũng không biết đi đâu khóc đó.”

Tống Đông Đông cũng đồng ý: “Đúng đó, chị nhớ nghe anh mình khuyên nha, sau này đừng có chạy lung tung nữa.”

Tống Thời Hạ không phục: “Haiz, sao hai người cứ lôi em vào thế, có phải hai người có ý kiến với em không?”

“Ai dám có ý kiến với em chứ, em chỉ biết bắt nạt ông anh già của em thôi, anh đang kể chuyện tiện thể giáo dục Đông Đông mà.”

Tống Đông Đông phối hợp gật đầu:

“Bọn em tiện thể nói một câu thôi ấy mà, lần đó chị làm một cú cả nhà hết hồn luôn.”

Nói xong, cậu lại lén nhìn anh rể một cái.

Từ sau khi lên xe Quý Duy Thanh vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, lúc này anh lại chậm rãi lên tiếng: “Sau này sẽ không có chuyện đó nữa đâu, anh sẽ trông chừng cô ấy.”

Ba với một, Tống Thời Hạ thua.

“Mặc kệ ba người đo, chỉ biết bắt nạt em thôi.”

Trên đường đi, ba người đi ngang qua không ít xe bò hoặc người đạp xe đạp lên thị trấn.

Tất cả mọi người nhìn thấy xe hơi đều tò mò nhìn theo, vùng quê hẻo lánh xuất hiện một chiếc xe hơi như thế là chuyện cực kỳ hiếm có.

Tống Đông Đông ngồi ghế phó lái ngẩng đầu ưỡn ngực, mà không hề biết rằng người bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy rõ mặt của cậu.

Tống Thu Sinh vui vẻ nói: “Hôm nay mình may mắn rồi, đi đúng ngày họp chợ.”

Tống Đông Đông thèm thuồng nói: “Anh, em muốn ăn bánh bao thịt.”

Tống Thu Sinh tức giận nói: “Chẳng phải lúc đi đã ăn sáng rồi à? Sao lại đói nữa?”

Tống Đông Đông cúi đầu gảy tay: “Em muốn ăn mà.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 245: Chương 245


Tống Thu Sinh chạy xe vào nhà chị cả, sợ để ở ngoài sẽ bị người ta đụng hư mất.

Chị cả và Mao Đản ở trong thôn, ở nhà chỉ có anh rể và mẹ chồng của chị cả mà thôi.

Anh rể là công nhân xưởng thuốc lá, thấy xe hơi thì rất thích thú.

“Chiếc xe này không rẻ đâu nhỉ?”

Tống Thu Sinh cười nói: “Cái này là xe của bạn em, đúng là không rẻ, mấy trăm ngàn đó.”

Bà cụ nghe vậy thì líu lưỡi, trời ạ, mấy trăm ngàn!

DTV

“Thật không ngờ, Thu Sinh đi làm ăn lại quen bạn bè giỏi giang như thế, Quốc Cường con phải noi gương cậu ấy đi.”

Tôn Quốc Cường bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

“Thu Sinh làm ăn mới quen được bạn bè thương nhân như thế, trong xưởng bọn con chỉ toàn là công nhân viên cả, sao mà giống nhau được.”

Tống Thời Hạ nháy mắt ra hiệu với em trai, Tống Đông Đông phối hợp diễn vai trẻ con biết gì đâu, la hét đòi đi chơi.

Cả nhóm đi ra ngoài, Tôn Quốc Cường thở dài.

“Mẹ à, mẹ có thể đừng thêm phiền phức cho con không, bạn bè của Thu Sinh thì liên quan gì tới con chứ.”

Bà cụ xấu hổ nói:

“Thì tại mẹ lo cho con mà, muốn con xã giao quen thêm bạn bè, bảo con đi biếu quà cho xếp thì con không đi, chờ tới lúc người ta cắt giảm nhân sự đuổi luôn con thì sao bây giờ!”

Tôn Quốc Cường ngồi xổm bên cửa, hậm hực nói:

“Tóm lại con không đi cửa sau đâu, làm thế khác gì bọn tiểu nhân nịnh nọt chứ?

Đồng nghiệp ai cũng nhìn thấy sự cố gắng của con, không ai chăm chỉ bằng con, nếu con mà bị đuổi thì là do bọn họ có mắt không tròng.”

Bà cụ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

“Con à, sao con lại cứng đầu như thế chứ, y như ông ba đã mất của con.

Người ta đều tặng quà, chỉ có mình con không tặng, tới lúc đó dù con được giữ lại thì cũng sẽ có người ý kiến cho mà xem.”

Bà cụ khuyên can mãi, Tôn Quốc Cường chỉ im lặng ngồi ở cửa không nhúc nhích.

Tống Thời Hạ đề nghị đi tới bệnh viện luôn, trên huyện nhỏ, nơi có thể mua nổi linh chi chỉ có bệnh viện mà thôi.

“Anh à, sao hôm nay anh rể không đi làm thế?”

Hôm qua đi mua đồ, Tống Thu Sinh có nghe được vài tin, không biết là thật hay giả.

“Hôm qua anh nghe người ta nói xưởng t.h.u.ố.c lá sắp cắt giảm biên chế.”

Tống Thời Hạ giật mình, hóa ra chuyện đó đã bắt đầu sớm như vậy ư?

Cô vờ như kinh ngạc: “Không phải chứ, đây không phải bát sắt à, sao lại cắt giảm biên chế được?”

Tống Thu Sinh từng đi kiếm ăn ở vùng duyên hải, cũng đã quá quen với chuyện này rồi.

“Bên ngoài còn có người chủ động bỏ cả bát sắt để đi làm ăn đấy, không có gì là không thể cả.”

Tống Đông Đông cầm bánh bao thịt heo anh rể mua cho mình ăn ngon lành, miệng bóng nhẫy mỡ.

“Có phải bây giờ anh rể thất nghiệp rồi không?”

Tống Thời Hạ dặn dò em trai: “Chuyện này em biết là được rồi, đừng có nói cho ba mẹ biết đấy, hiểu chưa?”

Xem ra tình hình của anh rể không được tốt lắm, chị cả về nhà không nhắc tới tiếng nào, chắc là không muốn để người nhà lo lắng.

“Em biết rồi, em kín miệng lắm.”

Linh chi bán được 450 đồng, mỗi cây 50 đồng, giá này cũng ngang ngửa với giá họ muốn nên cả nhóm quyết định sẽ bán hết.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 246: Chương 246


Tống Thu Sinh ra khỏi bệnh viện thì bắt đầu thấy tiếc.

“100 đồng đấy! Hôm qua nhà mình ăn hết 100 đồng!”

Tống Thời Hạ an ủi anh ấy:

“Anh đừng có lải nhải nữa, ít nhất cũng được biết mùi linh chi, chín bỏ làm mười cũng xem như mua thuốc để bồi bổ thôi.”

Tống Thu Sinh vẫn thấy tiếc:

“Anh còn tưởng tối đa chỉ chừng ba bốn mươi đồng thôi chứ, ai mà ngờ một cây có thể bán được 50 đồng!”

Tống Thời Hạ nói thẳng luôn:

“Canh gà cũng ăn rồi, bây giờ hối hận thì làm được gì chứ, cũng đâu thể nôn ra được.”

“Đúng là phá của mà.” Tống Thu Sinh ôm ngực.

Tiếp theo chính là mua gà con, Tống Thu Sinh cầm tiền đi tới trại chăn nuôi gà.

Việc bảo ba mẹ nuôi gà còn chưa nói với họ, không tiền trảm hậu tấu hai ông bà nhất định sẽ không đồng ý.

Bảo ông bà nuôi gà tự ăn còn được, cứ nuôi thả cho béo tốt là xong.

Nhưng để mua bán thì lại không biết phải nuôi thế nào, kiểu gì cũng sẽ lo lắng nuôi không tốt sẽ lỗ tiền.

Tống Thời Hạ dẫn theo Quý Duy Thanh và em trai đi dạo phố, cô cũng không định bán nhân sâm ở đây.

Nhân sâm tự nhiên lớn như thế, mang tới thủ đô cũng chưa chắc có mấy nhà mua nổi.

Tống Đông Đông đột nhiên đi không đặng nữa.

Tống Thời Hạ nhìn theo tầm mắt của cậu, hóa ra là trung tâm mua sắm.

“Em nhìn cái gì thế?”

Tống Đông Đông vội giải thích: “Không có, em tò mò không biết bên trong bán cái gì thôi.”

Tống Thời Hạ vỗ vai cậu:

“Thích cái gì, đừng tưởng chị không nhìn ra, hôm nay chị đang vui, sẽ mua hết cho em.”

Tống Đông Đông lắc đầu nguầy nguậy: “Thật sự không có mà, em chỉ nhìn thế thôi.”

Cô kéo tay cậu bé đi vào trong trung tâm thương mại: “Ở trước mặt chị còn giả vờ cái gì chứ, đi thôi.”

Tống Đông Đông nhìn một đứa bé, đứa bé kia không có gì đặc biệt, nhưng lại mang một đôi giày thể thao.

Tầm tuổi cậu ai cũng thích vận động cả, giày thể thao lúc nào cũng có sức hút cực lớn đối với con trai.

“Em mang giày số mấy?”

Tống Thu Sinh đỏ mặt: “Em không cần giày mới đâu, giày của em còn mang được mà, chị đừng mua cho em.”

“Một đôi giày thôi mà, mau lựa đi.”

Giày Tống Đông Đông mang đã sắp bung keo hết rồi, con trai mang giày mau hư lắm.

Tống Đông Đông rất vui mừng, nhưng vẫn thấy bối rối.

Chị gái không đi làm, anh rể còn đang đứng bên cạnh nhìn, lỡ như anh rể không đồng ý với hành vi tiêu pha lung tung của chị gái thì làm sao bây giờ.

“Chị quên nói cho em biết, lúc trước chị hỗ trợ bắt tội phạm nên được thưởng một mớ, em cứ chọn thoải mái.”

Tống Đông Đông lập tức tò mò muốn biết, Tống Thời Hạ lại giục cậu bé mua giày trước.

Mua được đôi giày thể thao chơi bóng mình tha thiết mơ ước đã lâu, Tống Đông Đông ôm hộp giày không nỡ buông tay, cậu bé kích động tới mức nói chuyện cũng lớn hơn.

“Lớp em chỉ có một bạn có giày thể thao thế này thôi, là con của trấn trưởng đó.”

Tống Thời Hạ không tiếp lời:

“Bây giờ chỉ cần em chăm chỉ học hành thì sau này có thể mang giày chơi bóng như giày thường luôn.

DTV

Giày chỉ là thứ giúp em vận động thoải mái hơn, không phải để em ganh đua so sánh với bạn bè, em hiểu chưa
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 247: Chương 247


Tống Đông Đông trịnh trọng gật đầu:

“Em biết rồi! Em sẽ không ganh đua so sánh với người khác nữa, em còn phải tham gia vào đội bóng đá quốc gia, giành vinh quang cho tổ quốc.”

Khóe miệng của Tống Thời Hạ co giật, thôi đừng có tham gia.

“Mục tiêu rất cao xa, nhưng chị không kiến nghị em làm thế nha.”

Đội bóng đá quốc gia là thứ cực kỳ vi diệu, thời buổi này đội bóng quốc gia cũng xem như hàng đầu, nhưng cũng khó tránh khỏi việc chóng phất chóng tàn.

Lúc phất lên thì có thể đá đâu thắng đỏ, lúc tàn thì thành tích thảm không nỡ nhìn.

Chỉ có lúc bước qua thiên niên kỷ mới là xem như vào thời kỳ đỉnh cao, còn đá được vào World Cup.

Tống Đông Đông lấy làm khó hiểu: “Tại sao chứ? Em đá không giỏi à?”

Tống Thời Hạ bịa đại một cái cớ:

“Em có thể xem đá bóng là sở thích phụ, đại học có các câu lạc bộ bóng đá để những người có chung đam mê tham gia, em nhìn cái thân gầy còm của em đi, có thể đá nổi à?”

Tống Đông Đông nghe xong cũng không hề tức giận: “Nếu em mà cao to hơn một chút thì tốt rồi.”

“Vậy thì phải ăn nhiều cơm, vận động nhiều hơn, chức em sớm ngày thực hiện được ước mơ. Em biết Mao Đản mang giày cỡ bao nhiêu không?”

“Em biết ạ, chân thằng bé số 38, nhỏ hơn chân em 2 số.”

Tống Thời Hạ mua giày cho em trai, Mao Đản còn đang ở nhà, không thể thiên vị được.

Quý Duy Thanh luôn đi theo sau lưng nhờ người bán hàng lấy hai hộp giày thể thao tới.

Tống Thời Hạ nghiêng đầu nhìn anh: “Anh định làm gì thế?”

“Mua cho em trai với cháu trai mỗi người hai đôi, có gì còn thay ra thay vào.”

Tống Thời Hạ khuyên anh: “Anh không cần mua cho bọn nhỏ đâu, mắc công mẹ em lại cằn nhằn.”

Lúc anh tới đã mua không ít quà cáp rồi, cái áo jacket của Tống Đông Đông đã hơn 100 đồng rồi.

Quý Duy Thanh đưa tiền: “Không sao, cứ nói là anh muốn mua đi.”

Tống Đông Đông đứng ở phía sau nghe vậy thì mừng rỡ, cậu có hai đôi giày rồi! Lưu Hổ chỉ có một đôi thôi!

Bánh bao thịt khi nãy cũng là anh rể mua cho cậu, anh rể tốt quá đi!

Cậu bé vui vẻ nói: “Cảm ơn anh rể ạ!”

DTV

Tống Thời Hạ thật không nỡ nhìn.

Tống Thu Sinh mua hai mươi con gà con và mười con vịt, người bán để vào thùng giấy giúp anh ấy.

Anh ấy muốn để gà lên xe: “Đi đường thì mở cửa sổ ra nhé, bằng không xe sẽ ám mùi lắm.”

Tống Thời Hạ do dự một lúc mới nói: “Lỡ như làm dơ xe nhà người ta thì làm sao bây giờ?”

Tống Thu Sinh lại trầm ngâm một lát: “Nhờ anh rể mang về giúp đi, đúng lúc anh ấy cũng phải đi đón chị cả về.”

“Cũng được.”

Lúc đi ngang qua một hiệu sách, Tống Thời Hạ dừng lại.

Quý Duy Thanh cũng dừng lại chờ cô: “Sao vậy?”

“Em có thể mua mấy quyển sách cũ không?”

Toàn là sách giải trí linh tinh, Tống Thời Hạ còn thấy tứ đại danh tác và Kim Bình Mai.

Mấy quyển sách kia có vẻ cổ, để mục nát ở đó thì tiếc quá.

“Mua đi, giá sách nhà mình đủ chỗ chứa mà.”

Tống Thời Hạ ngồi xổm xuống chọn sách: “Anh không sợ sách em mua làm lẫn sách của anh à.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 248: Chương 248


Thật ra cô muốn nói là làm dơ, nhưng ngồi trong tiệm sách của người ta nói sách dơ thì thiếu tôn trọng quá.

Quý Duy Thanh cũng ngồi xuống chọn giúp cô: “Không đâu, anh nhớ rõ vị trí mà.”

Tống Thu Sinh và Tống Đông Đông đi một đoạn xa mới phát hiện hai người đi sau đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

“Chị gái em đâu?”

Tống Đông Đông nhìn một lượt: “!!”

Tống Thu Sinh trêu chọc:

“Nhìn con bé như thế, nói không chừng là định đi học lại thật rồi, em phải cố gắng lên, đừng phụ lòng chị gái và anh rể em mua giày cho em.”

Anh ấy cũng phải hâm mộ Tống Đông Đông, nhỏ tuổi tốt thật đấy, cả nhà ai cũng yêu thương.

Nhìn quyển nào cũng muốn mua, vừa nghe nói 10 đồng thì lập tức gom hết.

Tống Đông Đông trợn mắt há mồm nhìn: “Chị à, chị mua mớ sách này để thi đại học ạ?”

DTV

Thi đại học không nên đọc tứ đại danh tác chứ.

“Em nghĩ cái gì thế, chị cảm thấy mấy quyển sách cổ này có giá trị sưu tầm, bị bán đồng nát thì tiếc qúa.”

Tống Thu Sinh lại cà khịa: “Chậc chậc, người thành phố có khác, tiêu 10 đồng mua toàn giấy lộn như thế.”

Tống Thời Hạ nhún vai: “Mấy cái này anh không hiểu đâu, chỉ có đồng chí Quý nhà em hiểu thôi.”

Tống Đông Đông ôm hộp giày nên đổi chiến tuyến:

“Anh, điều này chứng tỏ chị gái em là người thích đọc sách, kiến thức không thể dùng tiền bạc để đánh giá được!”

Tống Thu Sinh nói lời thấm thía: “Em đã bị viên đạn bọc đường mua chuộc rồi, đồng chí Tống Đông Đông ạ.”

Anh rể có xe đạp, anh xung phong nhận việc chở cái thùng đựng gà vịt con.

“Mấy đứa đi trước đi, anh chạy theo sau.”

Xe hơi chạy ra khỏi sân, cụ bà đứng bên cạnh anh ấy nói:

“Quốc Cường à, con đừng có cứng đầu như thế nữa, Thu Sinh quen nhiều bạn bè tài giỏi như thế, con nhờ cậu ấy dẫn con đi theo làm ăn cũng được mà.”

Tôn Quốc Cường im ỉm đẩy xe đạp đi ra ngoài.

“Mẹ, con không thể đi làm xa xứ được. Xuân Hạ và Mao Đản đều ở nhà, con đi rồi thì ai chăm sóc ba mẹ con tụi nhỏ chứ.”

Cụ bà vỗ đùi: “Ôi, con cứ g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ cho rồi.”

Tống Đông Đông vừa leo lên xe đã thay giày chơi bóng, sau khi xuống xe ở cửa thôn thì chỉ muốn giơ chân lên trời cho tất cả mọi người nhìn thấy.

Mấy người phụ nữ đứng ở cửa thôn nói chuyện phiếm nhìn thấy cậu thì cười hỏi: “Đông Đông mới mua giày đấy hả cháu?”

Tống Đông Đông ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c nói: “Chị gái cháu mua cho cháu đấy!”

Có người nói: “Cái này là giày chơi bóng nhỉ, không rẻ đâu.”

“Bao nhiêu tiền thế?”

“Hình như phải hơn 10 đồng đấy, con tôi suốt ngày cũng đòi mua giày chơi bóng, cũng không nghĩ xem một tháng thằng cha nó có thể kiếm được bao nhiêu tiền nữa, làm gì có dư mà mua giày.”

“Mắc tới vậy à! Một đôi giày thôi mà sao đến 10 đồng thế?”

“Ai mà biết được, Đông Đông à, giày mang êm không? Cho Cẩu Oa nhà thím mượn mang vài ngày với.”

Tống Đông Đông lập tức xìu xuống: “Không êm đâu ạ, cháu về nhà đây.”

“Nhìn cháu kìa, hỏi mượn hai ngày cháu đã nói dối rồi.”

“Thôi đi, giày làm sao mà mượn tới mượn lui được, con gái út nhà họ Tống lấy chồng thành phố xong thì xài tiền mạnh tay nhỉ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 249: Chương 249


Anh rể buộc gà ở sau xe rồi đạp xe đến nhà.

Đúng như dự đoán của hai anh em, quả nhiên là ba mẹ không đồng ý.

Cũng may không có nhiều gà con, Tống Thời Hạ và anh trai cùng khuyên bảo rồi lại kéo chị cả đến cùng phe.

Ba mẹ không thể không đồng ý giúp đỡ, nuôi mấy chục con gà vịt này.

Không sai, là giúp đỡ.

Ba mẹ cùng cho rằng chuyện mở trại chăn nuôi này quá xa vời, chẳng thà giữ lại gà nuôi cho ba anh em, đợi lớn rồi gửi bọn họ ăn.

Tống Thời Hạ và anh trai thuận miệng qua loa vài câu, dù sao đến lúc đó nuôi gà lớn rồi mang đi bán, đưa tiền cho hai ông bà sau cũng được.

Mua gà xong vẫn còn dư rất nhiều tiền, Tống Thu Sinh tìm cơ hội đưa tiền cho ba mẹ.

Mẹ là người có quyền quản lý tiền nhưng lại không chịu nhận lấy.

“Em gái con không có việc làm, đây là tiền của con bé. Để con bé giữ làm của riêng đi.

DTV

Hôm nay lại phải tiêu một khoản tiền mua nhiều đồ như thế, còn mua giày đá bóng cho Đông Đông nữa chứ.”

Tống Thu Sinh khuyên nhủ:

“Đây là con bé bảo con lấy ra đưa cho hai người để báo hiếu. Con bé biết ba mẹ chắc chắn sẽ không lấy nên mới giao cho con.

Ba mẹ không cần lo, cuộc sống của con bé rất dư dả, chưa kể còn có một củ nhân sâm chưa bán, với lại còn có con giúp đỡ nữa mà.”

Anh ấy nói hết lời mới làm cho ba mẹ chịu nhận số tiền kia.

Sau khi nghe xong cuộc nói chuyện trong nhà chính, Tống Xuân Hạ đi ra, nhịn không được mà thở dài.

Em trai làm ăn bên ngoài, em gái rất may mắn nhặt được linh chi và nhân sâm ở trên núi, bán lấy tiền cho nhà, chỉ có chị ấy kết hôn xong còn khiến cho nhà mẹ đẻ lo lắng.

Hôm nay Mao Đản được hưởng sái, được hai đôi giày đá bóng, đó bằng nửa tháng lương của chị ấy rồi.

Tống Thời Hạ đưa Quý Duy Thanh đến nhà bác hai chơi, khi về tâm trạng khá tốt.

Giải quyết được chuyện phiền phức rồi, đồng thời cũng tránh lúc anh trai đưa tiền cho ba mẹ thay cô.

Bác hai là đại đội trưởng, lúc trước bị nguyên thân lừa gạt đưa giấy thông hành.

Sau đó cô bỏ nhà trốn đi khiến toàn bộ đại đội sợ hết hồn, nhà bác hai lại càng áy náy vô cùng.

Có thể nói, nguyên thân ra ngoài làm cho không ít người bị liên lụy.

Vừa nãy Tống Thời Hạ với Quý Duy Thanh mang theo thuốc lá, rượu ngon cùng với 1 cân đường đỏ đến nhà bác hai xin lỗi.

Mặc dù chuyện rắc rối này chắc chắn đã được ba mẹ giải quyết rồi, nhưng nếu cô đã thay thế thân phận của nguyên thân thì phải tự đến nhà bác hai xin lỗi chứ.

Cho dù trong lòng người ta nghĩ thế nào thì tối thiểu cũng phải làm cho phải phép.

Tống Thời Hạ thấy sắc mặt chị cả không tốt, bèn bảo Quý Duy Thanh vào nhà trước.

Tống Thời Hạ chủ động chào hỏi: “Chị cả, chúng ta ra bờ sông đi dạo đi.”

Tống Xuân Hạ tháo tạp dề ra: “Đi thôi, lâu lắm rồi chị em mình chưa nói chuyện với nhau.”

Ở nông thôn, hầu như những đứa trẻ có chị gái đều xem chị cả như mẹ, khi người lớn bận làm việc thì đều do anh chị chăm sóc em nhỏ, chị cả cũng như mẹ vậy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 250: Chương 250


Tống Thời Hạ rất thân thiết với chị cả, Tống Đông Đông lại thân thiết với cô.

Ban đầu nguyên thân với chị cả có mâu thuẫn khá lớn, là vì sau khi chị cả đi lấy chồng và có gia đình riêng.

Nguyên thân cảm thấy mình không còn được chị gái thiên vị nữa, thậm chí còn tị nạnh với con trai chị ấy là Mao Đản.

Hai chị em đi dạo bên bờ sông.

Giọng nói của Tống Xuân Hạ có vẻ bình thản:

DTV

“Thật ra có đôi khi chị rất ghen tỵ với em, ghen tỵ em dũng cảm và tùy hứng, ghen tỵ em to gan, có thể tự làm chủ chuyện hôn nhân của mình.”

Tống Thời Hạ khẽ mím môi, hỏi chị ấy: “Chị không hài lòng với anh rể sao?”

Tống Xuân Hạ hít sâu một hơi.

“Không, chị chỉ cảm thấy mình không có chủ kiến trong chuyện hôn nhân của mình.

Tất cả mọi người đều nói anh ấy thành thật giỏi giang, lấy anh ấy có thể có một công việc tốt, chị cảm thấy cuộc sống sau này sẽ tốt hơn nên đã kết hôn với anh ấy.”

Hai chị em Tống Xuân Hạ và Tống Thu Sinh chỉ học hết tiểu học, sau này mẹ sinh em gái nên chị ấy không đi học tiếp nữa.

Chị ấy biết chữ, biết tính toán, còn rất giỏi là đằng khác.

Nên chị đã tiếp nhận vị trí của mẹ chồng trong hợp tác xã mua bán, là nhân viên ưu tú mấy năm liên tiếp trong hợp tác xã mua bán.

Tống Thời Hạ cười nói:

“Chị cả, chị nghĩ về em quá tốt rồi, em lấy anh ấy vì anh ấy đẹp trai, công việc ổn định, em không tỉnh táo được như chị đâu.”

Đây là ý nghĩ chân thật của nguyên thân, thậm chí sự thật còn hơn thế nữa.

Tống Xuân Hạ ngạc nhiên một thoáng rồi lập tức nở nụ cười, tâm trạng cũng thoải mái hơn không ít.

“Hôm qua em giả vờ chín chắn điềm tĩnh, suýt nữa thì lừa được cả chị, chị còn nghĩ sau khi em gái mình lấy chồng đã trưởng thành nhiều quá, trở nên xa lạ hơn rồi.”

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Em vẫn là em thôi, nếu ở nhà em không giả vờ trưởng thành thì ba mẹ sẽ lo lắng, nghĩ là sau khi kết hôn em sống không tốt.”

“Bây giờ mới giống em này, tinh ranh như hồ ly vậy. Ở nhà em lười biếng không thích làm việc nhà, nhưng nhà chồng thì không bằng nhà mình được.

Bình thường em chịu khó một chút. Lấy chồng xa như vậy, nếu vợ chồng mà cãi nhau thì cũng không có nơi nào để đi.”

Tống Thời Hạ hớn hở nói:

“Anh trai cũng ở trong thành phố, em có thể tới chỗ anh trai mà. Chờ anh ấy kiếm được nhiều tiền.

Tới lúc đó em sẽ bảo anh trai mua nhà ở thủ đô, sau này cả nhà mình rảnh rỗi cũng có thể tới đó ở một thời gian.”

Tống Xuân Hạ bất đắc dĩ lắc đầu:

“Em cho rằng ai cũng thất nghiệp giống em à? Anh rể em sắp mất việc kia kìa.

Nghe nói hợp tác xã mua bán trên thị trấn cũng sắp bị thu hồi, đến lúc đó thì chỉ có một hợp tác xã mua bán trên thị trấn, cũng không biết hợp tác xã nào gặp xui xẻo nữa.”

Tống Thời Hạ khó hiểu: “Tại sao lại thu hồi hợp tác xã mua bán ạ?”

Tống Xuân Hạ vỗ trán một cái:

“Không phải thu hồi là mà muốn sáp nhập với hợp tác xã mua bán của huyện, hợp tác xã nào thừa ra thì xem như xui xẻo.

Biểu hiện mấy năm nay của chị lãnh đạo đều thấy cả, chị là nhân viên lâu năm nên chắc chắn có thể ở lại, nhưng công việc của anh rể em thì không khả quan lắm.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 251: Chương 251


Tống Thời Hạ tỏ vẻ không hiểu gì: “Sao lại đến lượt một huyện nhỏ sa thải nhân viên chứ?”

“Nhiều lắm, nghe nói là muốn phát triển xưởng t.h.u.ố.c lá trong thành phố thật lớn mạnh cho nên xưởng bên thị trấn chúng ta phải dời qua đó, chỉ giữ lại một số nhân viên tích cực nhất mà thôi”

“Anh rể em không giống kiểu người lười biếng hay khôn lỏi mà.”

Tống Xuân Hạ bất lực nói.

“Đúng là anh ấy không phải loại người đó, nhưng tính cách anh ấy quá bướng bỉnh. Người ta tặng quà cho lãnh đạo nhưng anh ấy thì không.

Chị với mẹ chồng khuyên thế nào cũng vô ích, đành chịu vậy, nếu không ổn thì cứ cho anh ấy đi làm ăn với Thu Sinh vậy.”

Tống Thời Hạ nhắc nhở chị gái:

“Nếu anh rể em ra ngoài làm ăn thì chị ở nhà phải chăm sóc con cái và mẹ chồng, ban ngày còn phải đi làm nữa thì mệt lắm.”

Tống Xuân Hạ tức giận nói:

“Em biết cũng nhiều nhỉ, mẹ chồng chị cũng rất tốt, may mà chị sinh con trai cho nhà anh ấy nên mấy năm nay không làm khó chị, còn giúp chị trông con.”

Mặc dù không chấp nhận quan niệm trọng nam khinh nữ, nhưng sinh con trai ở nông thôn cũng tránh được phần lớn mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu.

Ánh mắt của Tống Thời Hạ thay đổi: “Em có ý này, trong huyện chúng ta còn mấy nhà xưởng thế?”

Nhà chồng chị cả ở trên thị trấn, đồng thời cũng ở sát huyện, mất khoảng hai mươi phút đạp xe vào thành phố.

Tống Xuân Hạ nhớ lại:

“Hiện giờ không biết xưởng t.h.u.ố.c lá sẽ chuyển hết đi hay giữ lại. Trong thành phố có một xưởng sản xuất máy móc, một xưởng sản xuất phụ tùng, phân bón, xưởng thịt, một xưởng ủ rượu và giấm.”

Tống Thời Hạ ngạc nhiên: “Nhiều xưởng thế ạ, trong huyện chúng ta chắc có nhiều người giàu lắm nhỉ?”

“Chị không rõ, có nhiều tiền mới tính là người giàu nhỉ? Chị chỉ quen biết mấy nhà công nhân và bạn bè đồng nghiệp thôi.”

“Em thấy bên trường trung học số 2 có mấy cái nhà xưởng, em không nhìn nhầm chứ?”

Tống Xuân Hạ gật đầu: “Đúng vậy, các xưởng chị nói với em đều ở đó.”

Nếu vậy thì có thể làm được nhiều chuyện lắm.

Tống Thời Hạ ngẫm nghĩ rồi nói:

“Thật ra hiện giờ có chính sách hỗ trợ cho người lao động bị sa thải, chị đừng nhìn em với ánh mắt ấy, em nghe được tin tức vì ở thủ đô lâu, chị nghe em nói hết đã.”

“Anh rể không muốn tặng quà không phải vấn đề lớn, em cảm thấy anh ấy cứng rắn như vậy chưa chắc đã xấu, có lãnh đạo nào không thích nhân viên chăm chỉ chứ?

Nói thật công việc của chị hơi nhiều nguy cơ, có khả năng bị thay thế. Ví dụ như em nhé, chị dạy em một tuần thì em cũng có thể làm được công việc ấy.”

Tống Xuân Hạ được em gái phân tích thì lập tức thấy lo lắng.

“Vậy chị đi tặng quà cho lãnh đạo nhé? Nhưng làm sao mặt dày đi làm chuyện này được chứ!”

DTV

“Chị, bát sắt rồi cũng mẻ, trừ khi chị cực kỳ tài giỏi, hoặc là chị có dám chắc là hợp tác xã mua bán trên thị trấn của chúng ta sau này sẽ không bị hủy bỏ hay không?

Nhưng với xu thế mở rộng khu đô thị như hiện tại, trong tương lai chắc chắn sẽ chuyển hợp tác xã mua bán về huyện.

Khi đó chị sẽ trở thành nhân viên dự bị, may mắn thì sẽ được về huyện, không may thì bị đào thải.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 252: Chương 252


Tống Xuân Hạ sốt ruột nói: “Vậy chị nên làm gì đây?”

“Ưu thế của chị là làm việc nhanh nhẹn quyết đoán, chăm chỉ chịu khó, lại còn biết ăn nói và tính toán, chị có bản lĩnh như vậy, sao không tự kinh doanh buôn bán đi!”

Tống Xuân Hạ sốt ruột đến mức giậm chân:

“Sao lại nhắc đến chuyện này chứ, một người phụ nữ như chị thì buôn bán cái gì được?”

“Chị từ từ nghe em nói đã, em đã đề nghị với chị thì chắc chắn sẽ có cách.

Chị với anh rể không cần lo thất nghiệp đâu, có lẽ rời khỏi vùng an toàn là cơ hội tốt cho anh chị phát tài đó.

Cho dù không nghĩ cho bản thân thì cũng phải suy nghĩ cho con cái mà.”

“Chị xem đấy, nuôi con trai sau này nó còn kết hôn, kết hôn còn phải có nhà có sính lễ đúng không?

Với tiền lương của chị và anh rể hiện giờ mà dành dụm hơn mười năm, không chừng đến lúc đó giá trị hàng hóa cũng tăng lên khiến tiền mất giá.”

Tống Xuân Hạ hơi thắc mắc: “Chuyện này chưa chắc? Sao tiền lại mất giá được?”

DTV

“Chuyện này em sẽ nói sau, chị không tin em thì hỏi anh hai đi, anh ấy từng tới thành phố G, biết rõ chuyện này hơn em.”

“Trước tiên chúng ta nói về chuyện của chị đã, trong đầu em đã có ý tưởng liên quan đến việc kinh doanh rồi, chỉ xem ý chị và anh rể thế nào thôi. Ngày mai bọn em đi rồi, chị với anh rể cứ suy nghĩ đi.”

Tống Xuân Hạ nghe vậy thì kinh ngạc há hốc, chủ yếu là vì chị ấy không ngờ bản thân sẽ bị cắt giảm biên chế.

Nhưng em gái phân tích rất chính xác và có lý.

Ai cũng có thể thay thế vị trí của chị ấy, công việc của chồng cần những công nhân làm việc tích cực, không chừng lúc đó chị ấy sẽ bị sa thải thật.

Tống Thời Hạ và chị gái trò chuyện một số chủ đề về phái nữ bên bờ sông, không tránh được việc bị hỏi đến chuyện sinh con.

“Em thấy vẫn còn sớm, nếu không có gì bất ngờ thì năm sau em muốn đi học lại, ít nhất phải đợi đến khi em học xong đã.”

Tống Xuân Hạ không đồng ý lắm:

“Đi học với sinh con không ảnh hưởng gì tới nhau cả, em sinh vào kỳ nghỉ hè hoặc nghỉ đông không được sao, kéo dài lâu như vậy sẽ khiến mẹ chồng em có ý kiến mất.”

Tống Thời Hạ bị mấy lời này của chị ấy làm cho dở khóc dở cười:

“Chị là chị ruột của em đấy, bụng em có công tắc sao? Muốn mang thai muốn sinh con lúc nào cũng được!”

Tống Xuân Hạ nắm lấy cánh tay cô:

“Em cứ phải để chị nói rõ đúng không? Hôm nay chị nói thẳng, em đừng có xấu hổ, trong lòng chị em mình đều hiểu rõ ý đó mà.”

Tống Thời Hạ lắc đầu từ chối:

“Mẹ chồng em không thúc giục, bà ấy rất thích em, mỗi lần đến nhà em, không mang theo một đống thịt gà vịt cá thì lại may váy mới cho em, sợ em bị đói hoặc không có quần áo mới mặc.

Đợi sau khi em tốt nghiệp đại học thì tính chuyện con cái sau, hai lăm hai sáu tuổi sinh còn cũng đâu muộn.”

Tống Xuân Hạ gõ đầu cô:

“Khi chị 25 tuổi thì Mao Đản đã 5 tuổi rồi, em nên sinh sớm đi! Mẹ chồng em tốt nhỉ, sao bà ấy đối xử với em tốt vậy?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 253: Chương 253


“Em cũng không biết, có thể cảm thấy đồng chí Quý nhà em thường đi công tác, không chăm sóc em với con được nên muốn bù đắp cho em.”

Nụ cười của Tống Xuân Hạ cứng lại.

“Em không nói thì chị cũng quên mất em rể có hai đứa con trai, em làm mẹ kế…”

Tống Thời Hạ không giấu chị gái.

“Đó không phải con trai ruột của anh ấy, nhưng mà em sẽ nuôi dưỡng bọn chúng như con ruột em, chị không cần lo lắng đâu.”

Không ngờ là như vậy, Tống Xuân Hạ vội hỏi.

“Ý em là sao?”

Tống Thời Hạ kể đơn giản lại:

“Ba của bọn nó rất cao cả, em với đồng chí Quý sẽ dạy dỗ bọn nó như con ruột.

Trong nhà ba mẹ chồng em có một cô con gái học cấp ba lớn hơn Đông Đông hai tuổi, để hai người già lớn tuổi chăm thêm hai đứa cháu thì sẽ mệt lắm.”

Tống Xuân Hạ tiếc hận vô cùng:

“Đúng là tạo hóa trêu người, anh hùng vĩ đại như vậy sao lại hy sinh chứ!

Đợi sau khi em về thì chị sẽ giải thích với ba mẹ, để sau này bọn họ gặp hai đứa nhà em thì sẽ đối xử như cháu ngoại ruột.

Đó là con cái của liệt sĩ hy sinh oanh liệt, em phải dạy dỗ bọn nó cho tốt nhé.”

Tống Thời Hạ dặn dò chị gái:

“Chỉ cần người trong nhà chúng ta biết chuyện này thôi, em không để ý ánh nhìn của người khác.

Mọi người đừng kể ra ngoài, cứ xem như là con ruột của đồng chí Quý đi.”

Tống Xuân Hạ có tâm sự riêng trong lòng, nấu cơm cũng lơ đãng, trút muối vào nồi như không cần tiền.

Buổi chiều, khi chuẩn bị ra về, Tống Xuân Hạ tới chỗ em gái.

“Anh rể em đã đồng ý rồi, muốn nghe xem ý em ra sao. Em nói có lý, chị với anh ấy cần chuẩn bị sẵn sàng, để bất luận sau này ai bị cho thôi việc thì cũng không đến mức luống cuống chân tay.”

Tống Thời Hạ rất vui mừng, chỉ cần hai vợ chồng chị gái chịu nghe người khác khuyên thì về sau cũng đỡ được một chặng đường vất vả.

Cô lấy ra một danh sách đã chuẩn bị từ trước, đưa cho chị ấy.

“Nhà chị gần thành phố, sáng mai qua cửa hàng dược liệu hoặc là phòng khám trung y mua mấy thứ này về.”

Tống Xuân Hạ cũng biết vài chữ đơn giản, đọc lướt thì biết hẳn đây toàn là tên các loại dược liệu.

“Sao toàn dược liệu thế? Chẳng lẽ em muốn vợ chồng chị đi xem bệnh cho người ta?”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Những dược liệu này có thể sử dụng làm gia vị nấu ăn. Đây là bí quyết đặc biệt, là công thực riêng của em, nếu chị sợ tốn tiền lãng phí thì cứ mua tạm một ít, vài lạng là được.”

Tống Xuân Hạ thầm nghĩ, cho dược liệu vào đồ ăn, lại còn cho mấy lạng vào thì còn ăn được sao?

Nhưng thấy thái độ của em gái rất tự tin, chị ấy lại tin tưởng thêm một chút.

Tống Thời Hạ bổ sung:

“Mai chị cứ mua ít rau, không cần mua nhiều, rau gì cũng được, chuẩn bị sẵn ra đó, em tới sẽ tự tay chỉ cho chị cách làm.”

Tống Xuân Hạ hiểu ra: “Tay nghề của chị thực sự có thể làm thức ăn cho người khác được sao?”

Tống Thời Hạ biết chị mình hiểu lầm ý mình, vội giải thích:

“Không không, ý em không phải là muốn hai người đến tiệm cơm làm đầu bếp, ý em là muốn hai người tự mở một sạp đồ ăn vặt.

Chị chớ xem thường hàng quán ven đường, trông một quán nhỏ, thậm chí là gánh nhỏ xoàng xĩnh thế thôi, nhưng một ngày kiếm được không ít đâu.”

“À, chị hiểu rồi, sáng mai chị sẽ chuẩn bị đủ những thứ em cần.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 254: Chương 254


Gia đình chị cả ra về, bà Tống vào hỏi Tống Thời Hạ:

“Có phải nhà chị con gặp chuyện gì rồi không?”

Tống Thời Hạ cố ý làm bộ không hiểu: “Không ạ, mẹ, sao mẹ lại nói thế?”

Bà Tống nôn nóng:

“Con đừng có úp mở với mẹ, chị con là người tính toán chi li như thế, ấy vậy mà hôm nay làm cơm bỏ rõ nhiều muối, chắc chắn là có chuyện gì trong lòng nên mới thất thần.”

Tống Thời Hạ ngẫm nghĩ một lát mới nói:

“Chị con cảm thấy công việc hiện giờ lương thấp quá, hỏi con có cách nào kiếm thêm không, con mới đưa ra đề nghị làm nghề khác.”

Bà Tống tin ngay:

“Con nói xem, công việc của nó hiện giờ lương cũng tới 55 đồng một tháng rồi, sao còn chê không đủ tiêu cơ chứ?”

“Mẹ à, chị con sống trên thị trấn, cái gì cũng cần tiền hết. Hơn nữa, cái khác chưa nói, chỉ nói riêng chuyện học hành của Mao Đản.

Nó sắp lên cấp hai rồi, vài năm nữa là đến tuổi lấy vợ, chị con với anh rể cũng muốn cố gắng kiếm tiền cho nó lấy vợ chứ.”

“Thì cũng còn có anh rể con mà, tiền lương hai vợ chồng nó phải lên đến 120 đồng một tháng rồi.”

“Không sao mà mẹ, giờ chính sách thoáng hơn rồi, bên trên cho phép kinh doanh cá thể, mẹ cứ để anh chị ấy thử xem sao.”

Nếu nói thẳng rằng vợ chồng chị ấy có nguy cơ bị sa thải, chỉ sợ cha mẹ cô đều không ngủ yên được,

Đợi khi nhà chị ấy qua được giai đoạn khó khăn này thì chị ấy sẽ tự giải thích cho cha mẹ cũng được.

Tống Thời Hạ cầm ấm nước, rót chút nước linh tuyền cho cây nhân sâm trong chậu hoa.

Sợ nhân sâm để vậy sẽ giảm chất lượng, cô mới đổ ít đất vào chậu hoa, trồng nó vào đó.

Ấy thế mà cây nhân sâm trông như thể không sống nổi nữa lại dường như tươi lên, có xu hướng tiếp tục sinh trưởng.

Cô ngắt hai cọng rễ sâm trồng vào trong không gian, nếu nó có thể sản sinh nhân sâm thì cứ trồng trong đó mấy năm, để dành làm bảo vật gia truyền cũng được.

Tết trung thu chỉ cho nghỉ một ngày, nhưng thứ sáu và thứ hai thì Quý Duy Thanh đều không có giờ lên lớp, thêm thứ bảy và chủ nhật là thành 4 ngày nghỉ liền.

Sáng hôm sau, vợ chồng Tống Thời Hạ và Tống Thu Sinh chuẩn bị lên đường.

Tống Đông Đông bĩu môi, đôi mắt sưng đỏ, gục đầu lẽo đẽo đi theo chị gái, nhóc con cao 1m7 mà trông như lùn hơn Tống Thời Hạ nửa cái đầu.

Tống Thời Hạ xoa đầu em trai, cười cười an ủi: “Lớn thế này rồi còn khóc à?”

“Em không cần biết, tết chị phải về thăm em, chị không thể lên thành phố là vứt em trai chị ra sau được.”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười:

“Vậy mỗi tháng chị viết thư cho em nhé? Nhưng mà chị muốn hỏi đến thành tích học tập của em.

Em phải gửi phiếu điểm cho chị xem, điểm thi của em sẽ quyết định xem quà tết với phong bao lì xì cho em to hay bé.”

Không khí biệt li cảm động cứ thế bị đẩy sang phương hướng thúc giục chăm chỉ học hành.

Tống Đông Đông há hốc miệng, ngập ngừng một lúc mới ưỡn ngực:

“Coi thường ai đấy, chị cứ chuẩn bị phong bao lì xì thật dày đi.”

DTV

Cậu nhóc thẳng người lên, lập tức cao hơn chị gái.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 255: Chương 255


Tống Thời Hạ lại nói:

“Vậy chị chờ xem nhé. Bình thường đừng có khòng lưng xuống như thế, em xem xem, nào có cầu thủ bóng đá nào lưng còng đâu?”

Tống Đông Đông cứng miệng phản bác rằng mình thỉnh thoảng mới thế thôi.

Ông Tống từ sáng tới giờ vẫn luôn im lặng.

Tối qua ông đã trò chuyện với Quý Duy Thanh trong sân thật lâu, mọi người đều không biết cha vợ và con rể nói những gì.

Lúc đi ngủ, Tống Thời Hạ hỏi thế nào, anh cũng không chịu nói ra, chỉ bảo rằng cha mẹ cô rất yêu chiều cô.

Bà Tống ra sức nhét đồ lên xe cho các con, nhét thịt khô xong lại muốn nhét cả gà sống, Tống Thu Sinh phải can ngăn mãi mới chịu thôi.

Cuối cùng, bà bảo: “Vậy mẹ để nuôi thêm, tết các con về thì làm thịt sau.”

Tống Thời Hạ đột nhiên thò đầu ra:

“Không cần đâu mẹ, Đông Đông đang đi học, cần bồi bổ nhiều vào, gà mái già thì để hầm canh cho em nó ăn lấy sức đi.”

Ông Tống bỗng nói:

“Không thi vào cấp ba được thì cho lên thành phố làm công nhân, ngày ngày chỉ biết chơi, có chịu học hành gì đâu.”

Tống Đông Đông phụng phịu trề môi, đâu ai dám chơi cả ngày đâu.

Tống Thời Hạ quay đầu bảo em: “Nghe rõ chưa? Năm sau không thi đỗ cấp ba thì đi làm công nhân.”

Tống Đông Đông gật đầu thật mạnh: “Em biết rồi, em sẽ chăm chỉ học hành, chị yên tâm.”

Trước khi lên xem, Tống Đông Đông còn thừa dịp anh rể đã lên trước để kéo chị gái qua một bên, hạ giọng bảo:

“Chị, em không biết vì sao chị lại thay đổi nhiều như thế, nhưng em thích chị như bây giờ hơn.

Chị nên cười nhiều hơn nữa, đừng có lúc nào cũng xụ cái mặt trừng mắt với người ta.

Nếu ở đó bị người ta ức h.i.ế.p thì về nhà mình ở, em lớn nhanh lắm, sau này em kiếm tiền nuôi chị.”

Tống Thời Hạ nhẹ nhàng mỉm cười:

“Có lẽ là người ta sau khi kết hôn sẽ thay đổi, trở nên trưởng thành chín chắn hơn, ở nhà mình thì là con trẻ của cha mẹ, sang nhà người thì thành chủ gia đình mà, không lớn lên không được.”

Mặc dù thân xác bên ngoài giống y như đúc nhưng cậu nhóc nhạy bén này vẫn cảm nhận được sự thay đổi.

Có điều, Tống Đông Đông lại tưởng chị gái mình đã thực hiện thành công ước vọng được làm người thành phố nên tính tình mới dễ chịu hẳn đi, trở nên dịu dàng hay cười.

Ô tô rời thôn, nhưng trong thôn vẫn chưa ngừng bàn tán.

Thực ra cũng không có ai nói xấu, những người lúc trước tham gia đi tìm nguyên thân đều đã được vợ chồng ông bà Tống tới tận nhà cảm ơn.

Nhận quà của vợ chồng người ta rồi, tất nhiên không tiện nói gì sau lưng.

Nhưng đại đội khác vẫn phải có mấy bà thím thích buôn dưa lê, thích kéo nhau ra cửa thôn tám chuyện nhà người làm vui.

DTV

Thường thì nói một hồi sẽ nhắc tới chuyện hai cô gái trẻ trong thôn gả cho người đàn ông đã một đời vợ.

“Tôi nói thật chứ, Tiểu Hạ bên đó chọn chồng trông vẫn đáng tin hơn, nhìn giống người có văn hóa.”

“Thôi đi, bà thấy người ta lái ô tô nên bảo là đáng tin chứ gì, đáng tin chỗ nào, bà đã nói chuyện với người ta bao giờ đâu mà biết.”

“Thôi thôi, ô tô là của Tống Thu Sinh mượn thôi, liên quan gì đến chồng Tiểu Hạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 256: Chương 256


“Xe không liên quan nhưng người ta biết lái xe tức là có xe rồi còn gì, không có xe thì ai biết lái?”

“Hai bà cãi cọ cái gì? Chưa biết chừng biết lái xe lại là tài xế đó.”

Có người hạ giọng: “Không phải tài xế thật bà ạ, tôi đã sang bên đó hỏi rồi, nói là giáo sư đại học đó.”

“Thế chẳng phải giống như chồng Trần Kiều à? Bà nói xem, sao các giáo sư đại học ly hôn rồi thích lấy các cô gái trẻ thế?”

“Bà cụ nhà Hoắc kia nói rồi, lương giáo sư đại học mỗi tháng hơn trăm cơ, tôi mà còn trẻ thì tôi cũng muốn lấy.”

“Nhiều thế cơ à? Chẳng trách… Bà bảo Tống Thu Sinh ra ngoài làm công, không kiếm nổi một xu rách, rồi lại đi làm ăn buôn bán, chẳng lẽ nhà ông Tống chuẩn bị phất lên à?”

“Có khi thế thật, lần này nó đi làm một mình, không ai ảnh hưởng đến, trước kia đều tại hai mẹ con bà Hoàng kia hại đám trẻ của mấy đại đội chúng ta không ai được thơm lây.”

Lúc trước, người này bị đối thủ cạnh tranh với Tống Thu Sinh mua chuộc được, anh ta vớt được một món tiền to liền đón mẹ mình đi nơi khác sinh sống.

Cũng chính vì anh ta có hiếu với mẹ nên đám Tống Thu Sinh mới phát giác sự bất thường.

Người nọ giỏi nhất là nịnh nọt, đi theo ông chủ lớn làm tay sai, còn đám trai trẻ cùng Tống Thu Sinh gây dựng sự nghiệp thất bại vì anh ta nên đều phải về thôn tiếp tục làm ruộng, lòng đều hận người kia.

Những lời đồn nhảm này mau chóng bị vợ của đại đội trưởng đứng ra ngăn chặn, khi truyền tới tai Tống Thời Hạ thì cũng đã qua một tháng.

Sáng sớm, Tống Xuân Hạ gọi chồng cùng đến phòng khám trung y mua thuốc.

Chị ấy nói với người nhà rằng hôm nay em gái sẽ qua nên mẹ chồng bèn xách rổ đi chợ mua đồ ăn.

Bà cụ cho rằng, Tống Thu Sinh và Tống Thời Hạ đều là người thông minh, có tiền đồ.

Tống Đông Đông còn nhỏ, chưa thấy rõ được nhưng từ bé nó đã thông minh lanh lợi, anh em nhà họ Tống này chưa biết chừng về sau có thể sẽ phất lên cả.

Bà không mong ước gì nhiều, chỉ mong bên đó giúp đỡ dìu dắt Mao Đản và con trai bà một chút là được, đừng để hai cha con nó khổ quá.

Vào nhà chị gái, Tống Thời Hạ không mất thời gian ngồi chơi trò chuyện vô bổ, cô đi thẳng vào bếp.

“Chị, chị với anh rể đều qua đây, hai người cùng học đi.”

Cô không có nhiều thời gian, ăn xong bữa này lại phải ra xe về thủ đô ngay rồi.

Tống Thời Hạ nhìn các loại dược liệu và gia vị, nhẩm thử công thức rồi nói:

“Em dạy cho anh chị làm hai loại, tỉ lệ điều phối gia vị phải nhớ chính xác, ghi nhớ trong óc là tốt nhất, không cần viết ra, dễ lộ.”

Mẹ chồng Tống Xuân Hạ đứng ngoài cửa bếp nói vọng vào:

“Tiểu Hạ à, bác có nghe được không? Thằng con bác nấu nướng không được bằng bác.”

Tống Thời Hạ gật đầu: “Bác, bác vào đây xem cùng luôn cũng được ạ.”

Cô chọn dược liệu và gia vị:

“Sắp vào thu, lẩu cay là món thích hợp cho mùa lạnh nhất, còn đây là công thức đặc chế nước sốt, có thể dùng kho thức ăn quanh năm, bảo đảm nhà mình ăn thử một lần là mê.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 257: Chương 257


Bà cụ chưa từng nghe đến lẩu cay nhưng biết nước sốt, cũng bắt đầu hình dung ra được nhà mình sắp làm gì.

Tống Thời Hạ nhanh nhẹn làm, vừa làm vừa dạy tỉ mỉ từng bước, điều phối gia vị được nhấn mạnh cẩn thận đến từng li từng lai.

“Ban đầu nếu anh chị không nắm chắc khả năng ước lượng thì cứ lấy cân tiểu li ra mà cân từng thứ.

DTV

Tiếp đó hãy chú ý điều chỉnh khẩu vị theo khách hàng, điều chỉnh xong rồi thì đó sẽ chính là công thức bí mật của chính gia đình chị.”

Tống Xuân Hạ và mẹ chồng đều hết sức căng thẳng, cố gắng ghi nhớ từng bước làm.

Tôn Quốc Cường không thạo việc bếp núc nên phải lấy sổ ghi chép từng chút.

Anh ấy giải thích: “Đợi khi nào mình làm quen tay rồi thì sẽ đốt đi, không để lại đâu.”

Tống Thời Hạ không phản đối.

Khi nồi nước sốt sôi lên thì nồi nước dùng lẩu cay bên cạnh cũng lan mùi thơm phức.

Bình thường Tống Thời Hạ không làm lẩu cay ở nhà vì ngại chuẩn bị nhiều thứ, vậy nên cũng đã lâu cô chưa được ăn rồi.

Mẹ chồng Tống Xuân Hạ ngửi thử mấy hơi, khen ngợi: “Trời ạ, mùi này ngửi vào đã thèm không đi được rồi.”

Không chỉ những người trong bếp đang liên tục nuốt nước miếng mà cả người ngồi ngoài phòng khách cũng không cầm được cơn thèm.

Tống Thu Sinh đang trò chuyện với em rể về tình hình quốc tế, mùi thơm của nồi lẩu cay đã kéo hai người qua chuyện ‘trong bếp hôm nay làm món gì’.

“Chắc lại là em gái anh chế ra món mới gì rồi, ngửi có vẻ giống như lẩu nhỉ.”

“Cậu sướng thật đấy, ngày nào cũng được ăn cơm nó làm, em gái anh rang bát cơm trứng cũng ngon hơn anh, trước kia ở nhà nó có nấu ăn ngon thế đâu.”

Tống Thu Sinh xa nhà đi làm ăn nhiều năm nên khi trở về đã cảm thấy hết sức bất ngờ trước tay nghề bếp núc của em gái.

Trước kia em gái anh ấy ở nhà cũng chịu khó làm cơm lắm, nhưng chủ yếu cũng chỉ đạt trình độ không đến mức nuốt không trôi thôi.

Có đôi khi cũng làm khá được, không ngờ mới vài năm trình độ bếp núc của con bé đã thăng lên hàng đầu bếp chuyên nghiệp.

Quý Duy Thanh nhớ lại bát mỳ trứng ngày hai người đi đăng ký kết hôn, đó quả là bữa tối ngon nhất mà anh từng được ăn trong đời.

Nước dùng lẩu cay đã hoàn thành, các bước tiếp theo, hai vợ chồng Tống Xuân Hạ có thể tự làm được.

“Nhúng đồ ăn chắc anh chị quen rồi đúng không? Đầu tiên là thả những loại lâu chín trước, nhất là các món ăn mặn, còn thức ăn chay thì sau đấy chỉ cần nhúng qua là ăn được.”

Tống Thời Hạ lại chỉ cho hai người một số kĩ xảo, ví dụ như xiên các loại thực phẩm vào xiên tre.

Tuy làm thế lại phải đầu tư tiền mua xiên tre nhưng có thể tiết kiệm thời gian cho khách, lại dễ tính tiền.

Tống Xuân Hạ càng nghe càng vui mừng: “Chị cảm thấy làm xiên lẩu nghe rất được, tiện lắm.”

Vì hôm nay chỉ có người trong nhà ăn nên Tống Thời Hạ mới không nhắc chị ấy chuẩn bị xiên tre.

Bà cụ Tôn vốn định bỏ qua cái đó hòng tiết kiệm tiền, nhưng Tống Thời Hạ lại nhắc bà ở nhà rảnh rang có thể giúp chuẩn bị sẵn các xiên lẩu, vợ chồng Tống Xuân Hạ tan tầm mang đi bày quán là được.

Trước tiên cứ vừa làm trong xưởng vừa làm thêm ở ngoài, nếu hiệu quả bán quán tốt thì có thể suy xét đến chuyện nghỉ việc, chuyên làm kinh doanh hộ cá thể.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 258: Chương 258


Hai vợ chồng nghe em gái tỉ mỉ chỉ bảo đường hướng phát triển xong, nỗi thấp thỏm bất an trong lòng mới từ từ dịu lại.

Lẩu cay và các loại đồ kho được tất cả mọi người chào đón nồng nhiệt.

Bà cụ Tôn không ngờ đậu phụ với bí đỏ bỏ vào nồi lẩu cũng có thể ngon đến thế.

Tống Thời Hạ đã nói thật tỉ mỉ cách làm và các điểm cần chú ý cho chị gái, sau đó còn ghi lại số điện thoại nhà mình cho chị ấy, để nếu gặp chuyện gì khó khăn thì chị ấy có thể gọi tới.

Tống Xuân Hạ cảm động, không biết phải cảm ơn cô em này thế nào.

Chị ấy tiếc nuối nói: “Em làm ra đồ ăn ngon thế, sao không tự bày sạp bên đó để bán?”

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười nhìn chị gái:

“Em không chịu được vất vả đâu, em chờ chị với anh rể mở chuỗi cửa hàng, phát triển tới thủ đô để em tới ăn ké.”

Tống Xuân Hạ bật cười:

“Em cũng dám tưởng tượng ghê, làm cái này có thể kiếm được tiền là bọn chị đã thấy hài lòng lắm rồi, mở chuỗi cửa hàng thì phải tốn bao nhiêu tiền chứ.”

“Làm người dù sao cũng phải có ước mơ chứ, không thử thì sao biết được.”

Tống Xuân Hạ không quá để tâm: “Em đừng chọc chị nữa, nếu thực sự có ngày đó, chắc là nhà ta đổi đời hết.”

Tống Thu Sinh đi ngang qua, nói với vào:

“Sao lại không thể? Đợi khi nào em kiếm được nhiều tiền sẽ ra tiền cho chị mở cửa hàng.

Giờ làm kinh doanh hộ cá thể mới kiếm được, em thấy nhiều công nhân đang tự nguyện nghỉ việc chuyển nghề lắm.”

“Không phải đâu, chắc người mà em nói toàn là công nhân bình thường, chứ lãnh đạo thì người ta dại gì mà vứt một công việc bảo đảm cả đời như thế.”

Tống Thu Sinh cười cười vẻ thần bí:

DTV

“Chị chưa thấy nhiều thôi, nhóm người làm kinh doanh đầu tiên không phải những người có đầu óc thì cũng là các lãnh đạo nghỉ việc nhé.

Người ta có tầm nhìn, có dự kiến, hiểu biết thị trường, hiện giờ tối thiểu cũng phải là hộ nhà giàu có gia tài bạc vạn.”

Những lời em trai nói đã khiến Tống Xuân Hạ và gia đình chị ấy chấn động vô cùng.

Ngay cả lãnh đạo cũng muốn nghỉ việc đi gây dựng sự nghiệp mới, vậy thì con đường này có thể kiếm được nhiều cỡ nào?



Trở về thủ đô, Tống Thu Sinh đưa vợ chồng em gái về tận cửa.

Hàn Dung mời anh ấy vào nhà uống nước, Tống Thu Sinh chỉ cười cười từ chối, nói mình còn phải đi trả xe cho bạn.

“Ôi, cuối cùng cũng chịu về, hai đứa nhỏ ngày nào cũng bám theo mẹ hỏi các con bao giờ mới về, cứ lầm bầm hỏi suốt như niệm kinh vậy đó.

Lần sau mà đi đâu thì mang chúng nó đi cùng luôn đi, bảo Tiểu Lý lái xe, chẳng phải Tiểu Lý cũng là đồng hương với con sao?”

Tống Thời Hạ không ngờ chuyện này mà mẹ chồng cũng nhớ được, cô tủm tỉm cười, chủ động bước đến khoác tay bà: “Quê quán Tiểu Lý ở thành phố, nhà con ở dưới thị trấn.”

“Vậy được rồi, chờ cuối năm bảo cậu ấy tiện đường đưa bọn con về nhà.”

Có tài xế đưa đón thì có thể mang nhiều đồ hơn, đúng là tiện hơn rất nhiều, quần áo mua ở đây rẻ hơn mà còn đa dạng về phong cách hơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 259: Chương 259


Nhưng Tống Thời Hạ vẫn thấy không yên tâm: “Liệu có phiền người ta quá không mẹ?”

Hàn Dung nắm tay cô, bảo:

DTV

“Không sao, cậu ấy về nhà cũng phải đi tàu, nếu bảo cậu ấy lái xe đưa các con về, có khi còn có nhiều thời gian ở nhà hơn.”

Tống Thời Hạ hiểu ý bà.

Mẹ chồng con dâu khoác tay nhau vào nhà, Quý Duy Thanh đi sau tay xách nách mang đủ thứ.

Nhưng hình như hai người phụ nữ đều quên mất anh rồi, không ai có ý định hỗ trợ.

Vào đến nhà, Hàn Dung mới vỗ trán cái bép:

“Chà, cái trí nhớ tồi tàn của mẹ, quên mất còn một đứa.”

Tống Thời Hạ vui vẻ nhìn anh chồng đang xách đồ vào nhà.

“Sao cứ lẳng lặng mang đồ vào không nói một tiếng, có mệt lắm không?”

Quý Duy Thanh lắc đầu: “Không sao.”

Hàn Dung lại sai con trai: “Không mệt thì mang đồ vào bếp đi, có những gì nhớ đừng có bỏ lung tung, vợ con lại dọn mệt.”

Tống Thời Hạ nói ngay: “Có ít đồ khô mẹ con phơi cho mang lên thôi ạ, còn một ít thịt xông khói nhà làm nữa.”

Hàn Dung vui vẻ ra mặt:

“Về nhà còn mang bao nhiêu đồ như thế lên đây, lúc nào có cơ hội, mẹ phải tự mình tới cảm ơn mẹ con mới được.”

Quý Duy Thanh từ trong bếp đi ra, bảo:

“Có một cây nhân sâm hoang dã, Hạ Hạ vào rừng đào được, bên bệnh viện mẹ có thu mua nhân sâm không?”

Hàn Dung lập tức hào hứng: “Đâu, cho mẹ xem nào.”

Bà làm ở bệnh viện quân khu, hiện cũng đã lên cấp lãnh đạo, không cần ngày ngày đi trực.

Khi bà trông thấy cây nhân sâm hoang dã bị bọc trong túi nilon một cách hết sức qua loa thì lập tức giận sôi máu, một người thường ngày rất hòa ái hay cười nhưng lúc này lại hết sức nghiêm túc chỉ trích:

“Đây là nhân sâm hoang dã đấy, con cứ ném vào túi nilon một cách thiếu trách nhiệm thế à?”

Người khởi xướng đứng sau lưng mẹ chồng chột dạ không dám nói, Quý Duy Thanh không phản bác, thành thật ngoan ngoãn đứng nghe mắng.

Đợi khi Hàn Dung hạ hỏa mới quay sang cười cười dỗ con dâu:

“Đàn ông luôn sơ ý thế đấy, cho nên lúc nào cần mắng, con cứ mắng cho mẹ.”

Tống Thời Hạ đang muốn ‘nhận tội’ thì Quý Duy Thanh đột nhiên nói chen vào:

“Mẹ, mẹ xem thử xem thế nào, nay còn sớm, đi hỏi xem giá cả ra sao, con đưa Hạ Hạ lên với tụi nhỏ.”

Hàn Dung hừ một tiếng, nhận túi nhân sâm, thấy trông nó được nuôi dưỡng rất tốt mới tha cho con mình.

Túi nilon đỏ được nhồi bùn đất chừng nửa túi, nhân sâm được vùi trong đó.

Tống Thời Hạ ở nhà xem mấy cái chậu đều rất không ưng ý, bèn tìm một túi nilon dày dặn bền chắc, bứng cả đất cả nhân sâm từ chậu sang đó, túm lại mang đi.

Lên cầu thang, cô chọc chọc cánh tay chồng: “Sao anh không để em giải thích?”

Quý Duy Thanh bình thản nói: “Mẹ đã phê bình anh một lần rồi, không cần thiết để mẹ lại phê bình thêm em.”

Lý do này nghe sao mà…

Tống Thời Hạ tủm tỉm cười: “Cảm ơn giáo sư Quý đã gánh tội thay em.”

Hai anh em Quý Nguyên đang ngủ, Quý Nguyên chợt cảm thấy cái bụng ngứa ngứa, bèn mơ màng mở mắt nhìn.

Chớp chớp đôi mắt to mấy lần, cậu nhóc lại lầu bầu “Mơ thấy mẹ về.” rồi ngả đầu ngủ tiếp.
 
Back
Top Bottom