Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 60: Chương 60


Ngoài hạt giống rau củ là không có ra, trong không gian của cô có đủ các loại trái cây có thể ăn được.

Sau khi chia đồ và sắp xếp xong, cô bảo hai đứa nhóc đi rửa mặt và lên giường ngủ.

Quý Duy Thanh không có ở nhà, bé con ôm gối vào phòng ngủ với cô, ai lại không thích mấy đứa bé thơm mùi sữa cơ chứ.

Sáng sớm hôm sau, Tống Thời Hạ lấy bánh bò đường đỏ trong tủ lạnh ra hấp, lại pha cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một ly sữa mạch nha.

Đây là những thứ có sẵn trong nhà, là khi cô tìm bình không nhìn thấy cô tìm thấy chúng lúc đi lục lọi tìm chai rỗng.

Tống Thời Hạ nếm thử thì thấy nó còn ngon hơn sữa bột sau này nữa.

Không hổ là hàng xa xỉ của những năm bảy mấy tám mươi, nếu là mấy năm trước, muốn mua được nó thì phải có mối quan hệ mới được.

Cô cũng không giành sữa mạch nha với bé con, tự rót cho mình một ly hồng trà cho tỉnh người.

Quý Nguyên đẩy ly của mình tới trước mặt cô nói: “Mẹ uống ly của con nè.”

Tống Thời Hạ xoa cái đầu nhỏ của cậu bé.

“Con uống đi, mẹ là người lớn, con nít uống sữa mạch nha mới cao được. Mẹ không cần cao thêm nữa.”

Quý Dương nghĩ bụng không dám đâu, cậu bé định vạch trần lời nói dối của Tống Thời Hạ, chỉ là mẹ không muốn uống mà thôi!

Cô út toàn giành sữa của hai đứa, lần nào về nhà, bà nội pha sữa cho hai đứa đều bị cô út uống trộm.

Cô út lớn hơn hai đứa mười tuổi còn giành uống sữa mạch nha với hai đứa, song vẫn chẳng thấy cô út cao được như ba.

Quý Nguyên bưng ly sữa mạch nha lên uống “ực ực”, chẳng mấy chốc đã uống cạn ly.

Cậu bé hùng hồn hứa hẹn: “Con muốn cao thiệt cao! Cao hơn cả anh hai nữa!”

Có lẽ vì dinh dưỡng của cặp song sinh không phân phối đồng đều nên Quý Dương trông cao lớn hơn bạn cùng trang lứa cả nửa cái đầu.

Còn Quý Nguyên lại hơi gầy và cũng thấp hơn.

Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài để đoán tuổi tác thì sẽ cảm thấy Quý Dương năm tuổi, còn Quý Nguyên chỉ có ba tuổi.

Vì lý do như thế nên người làm anh như Quý Dương luôn cố gắng bảo vệ em trai, nhưng cũng một phần vì được người lớn trong nhà ra sức dạy bảo.

DTV

Quý Dương thấy em trai uống một hơi hết sạch ly sữa mạch nha to thì lén lút bĩu môi.

Cậu bé từng nghe lén người lớn nói, cuộc sống của nông dân rất cơ cực, chắc chắn là mẹ không nỡ uống nên mới nói dối.

Tống Thời Hạ vừa dỗ xong em trai, trước mặt lại có thêm một ly.

Cô kinh ngạc nhìn về phía bé con đang xụ mặt ở đằng kia.

Quý Dương ngượng nghịu nói: “Mẹ lùn hơn ba mà, con tặng phần của mình cho mẹ đó. Con vẫn còn có thể cao tiếp được.”

Tống Thời Hạ thoáng chốc dở khóc dở cười.

“Vậy con có biết là phụ nữ mà như mẹ đã xem như rất cao rồi không!

Mặc dù mẹ không cao như ba các con, nhưng bà Phùng và bà Trương cách vách cũng không cao bằng mẹ.

Điều đấy chứng tỏ mẹ cũng đã rất cao trong số phụ nữ rồi, con cứ uống đi.”

“Mẹ lừa con, uống sữa mạch nha đâu có cao lên. Mẹ chỉ là không muốn uống thôi, chắc chắn là mẹ tiếc, không nỡ uống.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 61: Chương 61


c* cậu này đúng là khó lừa ghê.

Cô trêu Quý Dương: “Sao mẹ lại không dám uống hả? Chỉ là mẹ lớn rồi, người lớn thì không uống sữa thôi.”

Giọng Quý Dương chợt nhỏ đi: “Mẹ sợ uống hết nhà mình không mua nổi.”

Tống Thời Hạ tò mò hỏi: “Ai bảo con thế?”

“Con đoán, ngày nào mẹ cũng mặc có hai bộ quần áo này, còn chẳng có việc làm, chắc chắn là không có tiền.”

Tống Thời Hạ giả vờ than vãn:

“Không ngờ lại bị con phát hiện ra rồi. Mẹ nghèo lắm luôn, nếu không nuôi nổi hai đứa thì làm sao giờ?”

Quý Dương đanh khuôn mặt nhỏ nhắn lại nói:

“Con có thể ăn ít đi một chút, đưa phần của mình cho em trai. Mẹ không cần phải ngày nào cũng nấu thịt, tụi con có thể ăn rau xanh và cà rốt.”

Tống Thời Hạ không khỏi bật cười, nhéo khuôn mặt mũm mĩm của Quý Dương.

“Sao con lại đáng yêu đến thế chứ? Lừa con mà con cũng tin, tiền lương hằng tháng của ba con cũng đủ để cho bốn người nhà mình ăn thịt mỗi ngày.

Tranh thủ sữa còn nóng mà uống lẹ đi, mẹ thật sự không thích uống sữa. Mẹ có trà pha đây này, nó còn đắt hơn sữa của hai đứa đó.”

Quý Dương ngẫm lại.

Ông nội cũng rất thích uống trà, lần nào bà nội cũng bảo ông nội lấy tiền đi mua trà gì mà còn đắt hơn thịt.

Cậu bé phùng má nói:

“Mẹ... mẹ đừng có mà hối hận đó. Đợi sau này tụi con lớn lên mẹ có muốn uống sữa cũng ngại không dám mua cho mà xem.”

Tống Thời Hạ cười tít mắt.

“Được rồi, đến lúc đó mẹ muốn uống sữa sẽ bảo hai đứa mua cho mẹ nhé.”

Đợi đến khi hai bé con lớn lên chắc cũng đã có trà sữa rồi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Dương đỏ lựng.

Quý Nguyên bước tới ghé sát vào tai cậu bỏ nhỏ giọng thì thầm.

“Anh ơi, có phải anh cũng thích mẹ mới đúng không?”

Quý Dương lập tức cãi lại: “Nào... nào có, do anh... sợ mẹ chưa được uống sẽ lén trốn đi khóc thầm thôi.”

Quý Nguyên nửa tin nửa ngờ, trông mẹ có vẻ rất vui, sao lại trốn đi khóc thầm chứ?

“Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nhé.”

Tống Thời Hạ không khỏi buồn cười, tên nhóc này đang tưởng tưởng ra cái gì thế?

DTV

Ăn sáng xong, cô chuẩn bị cho hai đứa nhỏ mỗi người một cái balo, bên trong đựng đồ ăn vật cho chúng.

“Nhớ chia đồ ăn vặt cho các anh chị ở bên cạnh ăn cùng nhau với nha, thím Phùng và mẹ mua đồ xong sẽ trở về.”

Cô cũng không bủn xỉn, đồ ăn vặt cô chuẩn bị đủ cho mấy đứa nhỏ ăn no căng luôn.

Tống Thời Hạ lo phân chia đồ ăn không đồng đều, đám nhóc sẽ tranh giành nhau nên chuẩn bị nhiều một chút, để tất cả mọi người cùng vui vẻ.

Dù sao cô cũng chẳng trông cậy vào giáo sư Tạ sẽ trông được bọn trẻ, chỉ cần mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn ở trong nhà đừng chạy lung tung là được.

Quý Nguyên ôm lấy đùi cô nói: “Mẹ ơi, con cũng muốn đi.”

Trong mắt Quý Dương cũng toát ra vẻ ao ước.

“Lần này mẹ và thím Phùng có việc cần làm, lần sau lại dẫn con và anh hai đi dạo phố được không?”

Quý Dương giật giật quần áo của em trai.

“Em đã ba tuổi rưỡi rồi, đừng suốt ngày bám theo mẹ như thế.”

Khuôn mặt Quý Nguyên trông hết sức đáng thương, tựa như một chú cún bị vứt bỏ: “Mẹ nhất định phải về sớm một chút nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 62: Chương 62


Trái tim Tống Thời Hạ mềm nhũn, cô ngồi xổm xuống mặt đối mặt với cậu bé.

“Mẹ hứa với con, đợi mẹ trở về sẽ mua bánh bông lan cho hai đứa ăn nhé?”

Quý Nguyên cắn ngón tay lắc đầu: “Không cần mua bánh bông lan, mẹ về sớm một chút là được.”

Xem ra cậu nhóc này thường xuyên bị đưa đến gửi ở nhà người thân, không thì đã chẳng lo được lo mất như vậy.

Tống Thời Hạ và thím Phùng ra khỏi cửa chưa được bao xa đã nghe thấy tiếng khóc của con trẻ truyền đến từ trong sân, giọng Quý Nguyên cực kỳ vang dội.

Cô hơi khó chịu.

Thím Phùng an ủi Tống Thời Hạ:

“Trẻ con đều thế cả, người lớn đi đâu cũng muốn đi theo, cứ tập làm quen là được rồi.”

Sau đó, bà lại cười tủm tỉm nói:

“Cháu với bọn nhỏ có vẻ thân nhau nhỉ, Dương Dương và Nguyên Nguyên đều rất thích cháu.”

Trong lòng Tống Thời Hạ cũng nhớ mong hai đứa trẻ, đáp:

“Tại vì cháu đặt mình trong hoàn cảnh của người khác, chăm sóc yêu thương bọn nhỏ như con mình, có lẽ hai đứa đã cảm nhận được tấm lòng của cháu.”

“Cháu cũng là người tốt bụng, không phải mẹ kế nào cũng có thể coi con của vợ trước như con ruột của mình đâu.”

Tống Thời Hạ lắc đầu cười bảo:

“Thực ra cháu lại thấy rất may mắn, cháu thích con nít, nhưng lại sợ cơn đau khi sinh nở.

Trước đây cháu đã nghĩ, nếu sau này mình độc thân đến cuối đời thì sẽ đến cô nhi viện nhận nuôi một đứa.”

Thím Phùng cảm thấy khó tin: “Vậy cháu không định tự mình sinh à?”

“Chắc là tùy duyên thôi ạ, trước mắt thì không định sinh, anh Quý cũng ủng hộ suy nghĩ của cháu.

Dương Dương và Nguyên Nguyên đều rất ngoan, dù không sinh con thì cháu cũng chẳng tiếc nuối lắm.”

“Chậc, thím thấy người mẹ kế như cháu có thể đi làm Bồ Tát được rồi đấy. Mẹ kế nào mà không muốn tự mình sinh một đứa để ổn định địa vị trong nhà.”

Tống Thời Hạ trêu:

“Nhà Thanh cũng sụp đổ rồi, trong nhà lại không có ngôi vị hoàng đế cần thừa kế thì cần gì phải sinh con để ổn định địa vị chứ.”

Thím Phùng cũng cười:

“Giáo sư Quý chỉ biết kiếm tiền, trong nhà cháu là người có địa vị cao nhất, lại thân thiết với hai đứa trẻ như vậy, không muốn sinh cũng chẳng sao.”

Người nhà của nhân viên quan trọng muốn đi ra thì phải xin phép trước, quá trình tốn mất nửa tiếng.

DTV

Xung quanh trường học thôn xóm, thím Phùng liên lạc với xe chở hàng bên thu mua của hậu cần rồi đi ra.

Người phụ trách bộ hậu cần thấy Tống Thời Hạ thì cười chào hỏi.

“Đây chính là đồng chí Tống đúng không?

Giáo sư Quý đã liên lạc với chúng tôi mua máy giặt với máy may giúp cô, hôm nay cũng vừa chở về. Lát nữa chúng tôi đưa về nhà cho cô nhé.”

Không ngờ hiệu suất của họ lại nhanh như vậy.

Tống Thời Hạ thật lòng rất biết ơn bọn họ.

“Cảm ơn, mọi người vất vả rồi.”

Quần áo dơ trong nhà đã chất thành nửa đống, cuối cùng cô cũng đợi được máy giặt.

Người phụ trách cười lớn, xua tay nói: “Không vất vả, thuận tay thôi ấy mà.”

Sau khi lên xe, thím Thẩm tự mình giới thiệu Tống Thời Hạ.

Mọi người đều rất tò mò về cô, đây chính là cô gái đã lấy giáo sư Quý đó!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 63: Chương 63


Đề tài câu chuyện của mọi người đều tràn ngập thiện chí, không vì Tống Thời Hạ là người nhà quê mà khinh thường hạ thấp cô.

Xem ra, người có tam quan bình thường vẫn khá nhiều.

Tuy cô không thích cái hoạt động như tám chuyện này, nhưng cũng không ghét nó cho lắm.

Trước khi xuống xe, mọi người hẹn thời gian địa điểm trở về với lái xe xong thì tách ra.

Thím Phùng muốn đến nhà cháu mình, Tống Thời Hạ lại định đến bưu điện một chuyến.

Hai người hẹn gặp nhau ở cửa hàng bách hóa lúc hai giờ.

Từ trường học vào thành phố phải ngồi ô tô hơn hai tiếng đồng hồ, giờ đã là 11 giờ, bụng Tống Thời Hạ đã trống trơn.

Cô thuê một căn nhà dân, một ngày tám xu, trong nhà chỉ có một cái giường gỗ và một cái bàn.

Tống Thời Hạ lấy đồ định gửi về quê nhà ra đặt lên bàn, lại đặt mấy thùng đựng trái cây muốn bán xuống đất.

Sau khi đến bưu điện gửi tiền và đồ cho người nhà, Tống Thời Hạ bèn tìm một quán ăn chuẩn bị ăn cơm trưa.

Cô đến một quán mì trang hoàng khá cũ, nhưng biển hiệu lại ghi đây là cửa hiệu lâu đời.

Đừng thấy trang trí trong quán tồi tàn mà lầm, mấy năm sau nơi này thuộc khu quy hoạch của nhà nước, ông chủ đúng chuẩn phất lên luôn.

Tống Thời Hạ vào quán gọi một phần mì tương hành, mì thế mà lại bán theo lạng, một hào ba một lạng.

Cô gọi hai lạng mì, một bát mì cán tay to rưới một lớp tương vừng, lại rải thêm hành lá xắt nhỏ.

Trông thì không có gì đặc sắc, chỉ là mì trộn tương vừng đơn giản, nhưng mùi tương vừng thơm lừng lại không ngừng chui vào trong lỗ mũi người ăn.

Tống Thời Hạ vội vàng cầm lấy đôi đũa nếm thử.

Sợi mì làm thủ công dai mềm, nước xốt tương vừng được pha chế đặc biệt thơm ngon đầy dư vị.

Chưa đến mười phút mà cô đã ăn xong một bát mì to hơn cả đầu mình.

Tống Thời Hạ ăn xong mới phát hiện dáng vẻ ăn uống của mình có hơi bất lịch sự, cũng may chủ quán là hai vợ chồng già nên không chú ý tới cô.

Tống Thời Hạ xoa bụng, không hổ là thương hiệu lâu đời, món ngon núp trong khu dân cư hay ngõ nhỏ như thế này đúng là không ngoa.

Cô thanh toán tiền xong thì nhớ kỹ tên quán ăn này, lần sau đến sẽ ăn tiếp.

Kiếp trước, đầu bếp của cô đều là những đầu bếp ba sao về hữu của nhà hàng Michelin, cô đã nếm hết các món ngon trên thế giới.

Hôm nay, không ngờ cô lại ăn như dân chạy nạn bị bỏ đói mấy ngày liền trong quán mì này.

Vẫn chưa tới 12 giờ, tranh thủ còn sớm, Tống Thời Hạ bèn thuê một quầy hàng ở cổng chợ, rồi cho bà lão ở sạp bên cạnh năm xu nhờ bà ấy trông quầy giúp.

Một lúc sau, cô tìm người lái xe ba gác chở mấy thùng trái cây mình định bán đến.

Tống Thời Hạ thanh toán xong tiền, còn thuận tay cho đối phương hai quả táo.

“Bác tài, bác đừng chê nhé.”

Bác tài không chịu nhận lấy: “Không được, cái này đắt lắm, trái cây tươi như vậy tôi cũng không nỡ mua đâu.”

Tống Thời Hạ khuyên:

“Bác cứ cầm đi, đây đều là trái cây cháu mua sỉ bên ngoài về, rẻ hơn chỗ chúng ta nhiều.”

Bác lái xe ba gác không nói lại cô, cẩn thận cất trái cây vào trong túi treo ở đầu xe.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 64: Chương 64


Quầy hoa quả của Tống Thời Hạ nhanh chóng đón khách ghé ngang.

Lý do rất đơn giản, hiện giờ trong chợ có rất ít chủng loại hoa quả, muốn ăn một loại hoa quả khác biệt, dù có tiền cũng không mua được.

Có một bà cụ cầm giỏ rau ngồi xổm xuống trước mặt Tống Thời Hạ chọn chọn lựa lựa.

“Cô gái, hoa quả của cô bán thế nào?”

“5 đồng nửa cân ạ, mỗi người chỉ được mua cân rưỡi thôi.”

Bà cụ trợn tròn mắt, bỗng nhiên giọng nói cũng cao lên.

“5 đồng á? Thịt lợn có 9 hào, nửa cân đường trắng 8 hào, giá hoa quả của cô cao hơn cả đường và thịt à.”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Bà ơi, tục ngữ có câu tiền nào của nấy, bà xem hoa quả của cháu có tươi ngon không ạ?”

Cô cũng cố ý nói to hơn:

“Đây đều là hoa quả tươi mới hái từ trong vườn ra, cháu lập tức mang đi bán, bỏ lỡ là không mua lại được nữa đâu.

Cháu không biết giá thị trường, chỉ trồng một ít ở nhà, cháu còn phải giữ phần lại cho người nhà ăn.”

Giọng nói của bà cụ thấp đi, có một người đàn ông tay kẹp cặp công văn chen vào.

DTV

“Có được ăn thử dâu tây không?”

Tống Thời Hạ đưa cho anh ta một quả.

“Không phun thuốc, anh cứ yên tâm ăn.”

Người đàn ông ăn thử một quả dâu tây, lập tức lấy tiền ra.

“Cho tôi hai cân rưỡi dâu.”

Tống Thời Hạ lắc đầu:

“Mỗi người chỉ được mua một cân rưỡi, hoa quả của tôi đều được ăn thử rồi mới bán, anh ăn thử chắc cũng biết rõ ăn rất ngon phải không?”

Người đàn ông vội vàng đưa tiền: “Cân rưỡi thì cân rưỡi, lấy cho tôi đi.”

Tống Thời Hạ đã lấy túi đựng thực phẩm từ trước, cân cho anh ta một cân rưỡi dâu tây.

Chiếc cân điện tử này là đồ thuộc về không gian của cô.

Người đàn ông xách túi dâu rời đi, bà cụ vẫn không tin có người sẽ bằng lòng bỏ ra 5 đồng mua hoa quả.

Cô khuyên bà ấy: “Bà ơi, nếu bà nghi ngờ thì ăn thử một quả dâu tây đi ạ.”

Có lẽ bà cụ là người địa phương, cũng không keo kiệt trong chuyện tiêu tiền.

Bà lão bán tín bán nghi, nhận lấy quả dâu tây Tống Thời Hạ đưa.

Bà ấy cắn một miếng, lập tức thay đổi sắc mặt.

Sao dâu tây này lại ngọt như nước đường như thế chứ!

Lúc bà cụ to tiếng hỏi thăm, biết giá bán hoa quả 5 đồng nửa cân, xung quanh cũng có mấy người vây xem hóng hớt.

Bà ấy còn muốn ăn thêm một quả nữa, Tống Thời Hạ cười như không cười nhìn bà ấy.

“Cho… Cho tôi nửa cân dâu tây.”

Bà cụ nhìn về phía anh đào.

“Anh đào này to như vậy, có ngọt không?”

Tống Thời Hạ cân dâu tây cho bà ấy: “Bà có thể ăn thử hai quả anh đào ạ.”

Bà lão lập tức ăn thử quả trái, sắc mặt lại thay đổi ngay lập tức.

Ôi trời ơi, sao cả anh đào cũng ngọt thế!

“Cho tôi mấy lạng anh đào đi, à không nửa cân đi.”

Bà lão vẫn chưa dừng lại.

“Mận có chua không?”

“Cháu hái hai ngày trước, có thể hơi chua đó, nhưng để hai ngày thì ăn ngon hơn.”

Bà cụ nghĩ đến con dâu mang thai ở nhà thích ăn chua.

Con trai đi theo người ta ra ngoài làm việc, tháng trước gửi về 1000 đồng.

Dù sao cũng chỉ là ba cân hoa quả, lỡ như sau này muốn mua ăn cũng không còn nữa.

Bà ấy cắn môi quyết định: “Được, lấy cho tôi thêm nửa cân mận.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 65: Chương 65


Mọi người đứng nhìn bà lão từ chất vấn cho đến trả tiền chỉ sau hai lần ăn thử.

Nếu không phải vì bà ấy thường xuyên mua rau ở chợ, mọi người đã quen với bà ấy thì chắc đều nghi ngờ, cảm thấy bà ấy không đáng tin.

“Hoa quả chỗ này ngon vậy sao? 5 đồng cũng đủ ăn một bữa ngon rồi.”

Bà ấy nghĩ đến dâu tây ngọt như mật, miệng không khỏi ứa nước bọt.

Bà lão không cam lòng khi chỉ có một mình bà ấy tốn nhiều tiên mua hoa quả như vậy.

“Chỉ cần thử là biết, trông cô gái này lạ mặt, không chừng chỉ bán mỗi lần này, tranh thủ đi.”

Có người bị bà lão kích động, gia đình cũng có chút tiền, bèn nói: “Để tôi thử xem.”

Người trẻ tuổi kia ăn thử một quả anh đào và một quả dâu tây, vừa cho vào miệng thì người đó đã trợn tròn mắt, vẻ mặt bất ngờ.

“Quả này ngọt quá! Dâu tây ngọt như nước đường vậy!”

“Ngon vậy sao? Ngọt như nước đường á, tôi thấy anh có ý với con gái người ta chứ gì?”

Thanh niên kia lập tức đỏ mặt phản bác.

“Biến đi, các anh muốn tin hay không thì tùy, bà chủ cho tôi một cân dâu tây, nửa cân anh đào.”

Có người thấy hoa quả đắt như vậy mà ba người mua liên tiếp như thế, có lẽ là ngon thật.

Mọi người một truyền mười, mười truyền một trăm.

DTV

Chẳng mấy chốc người trong chợ thức ăn đều biết ngoài cổng ra vào có một cô gái trẻ bán hoa quả, hoa quả vừa hiếm vừa ngon.

Không ít người nghe nói thì chạy đến, lúc đó Tống Thời Hạ đã bán gần hết rồi.

“Chỉ còn lại dứa thôi, dứa bán theo quả, 1 đồng một quả.”

“Cô gái, sao cô lại tăng giá vậy?”

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ giải thích: “Dứa mà bán theo cân thì người chịu thiệt là mọi người ấy chứ.”

Cô gái kia đỏ mặt lùi ra sau.

Chưa đến hai tiếng, Tống Thời Hạ đã bán hết sạch hoa quả.

Bà lão bán rau bên cạnh hưởng sái vận may của cô nên cũng bán hết rau.

Bà lão nhìn cô nói: “Cô gái, ngày mai cô còn đến bán hoa quả không? Tôi trông sạp hàng giúp cô.”

Những người chưa mua được hoa quả đều vểnh tai lên nghe.

Tống Thời Hạ lắc đầu cười.

“Cháu không bán nữa, trong nhà chỉ trồng được từng đó, lúc nào có duyên sẽ gặp lại mọi người.”

Mấy người đang đứng nhìn chờ đợi nghe vậy thì hối hận vô cùng, sao bọn họ lại đứng đợi làm gì chứ!

Vốn dĩ tưởng cô gái này không bán được sẽ hạ giá, ai ngờ người ta liên tục đến mua, đến cả cơ hội mặc cả họ cũng không có.

Thủ đô không thiếu những người sẵn sàng chi tiền cho quần áo và đồ ăn, họ không mua thì còn rất nhiều người khác sẽ mua.

Bà lão về nhà gặp hàng xóm, mọi người đều là hàng xóm trong con ngõ nhỏ, bà ấy chào hỏi rồi chia dâu tây cho hàng xóm ăn cùng.

Hàng xóm ăn xong thì vô cùng bất ngờ, vội hỏi bà ấy là mua dâu ở đâu.

Mùa này dâu ở chợ không chỉ bé mà còn chua vô cùng.

“Ở cổng chợ, có một cô gái trẻ bày quầy bán hàng, bà đi nhanh đi, muộn là không còn đâu.”

Bà lão hàng xóm vội vàng chạy đi, dâu tây đã bán hết, chỉ còn lại sơn trà và dứa.

Khi nghe thấy hoa quả 5 đồng nửa cân, dứa 1 đồng một quả, bà hàng xóm lập tức hối hận.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 66: Chương 66


Không đợi bà ấy do dự bao lâu đã có khách đến mua nửa cân sơn trà.

Bà ấy thấy sắp bị người ta mua hết thì vội vàng nhịn đau mua hết quả sơn trà còn lại và một quả dứa.

Khi mua xong bà ấy mới nhớ ra phải nếm thử xem sơn trà có ngọt không, bà ấy bóc vỏ sơn trà màu vàng óng ra, trông khá ngon đấy.

Cho sơn trả vào miệng, nước ngọt lịm thấm cả tận tim, còn ngọt hơn cả dâu tây.

Bà ấy cảm thấy bỏ ra số tiền này rất đáng, mặc dù đắt nhưng không phải không thể ăn nổi.

Bà ấy vội vàng hỏi: “Cô gái, lần sau khi nào thì cô ra bán tiếp?”

Tống Thời Hạ vẫn đáp như cũ:

“Trong nhà cháu chỉ trồng từng này thôi, lần sau còn không biết là khi nào, có thể là mùa hè sẽ bán nho và dưa hấu ạ.”

Bà hàng xóm tiếc nuối, đồng thời cũng thấy may mắn vì mình không do dự.

Tống Thời Hạ tìm ba người kéo xe để kéo rương đồ đến căn nhà thuê tạm thời, cất hết tất cả rương vào không gian.

Cô lấy ra hai mươi lăm cân hoa quả đi bán, tổng cộng bán mười loại hoa quả, được 250 đồng.

Ngoại trừ tiền thuê phòng, xe, quầy hàng và số lượng hoa quả cho khách ăn thử thì trong hai tiếng, cô đã kiếm được 255 đồng.

Để tránh cho người khác thấy được thì cần phải thuê nhà.

Tống Thời Hạ về lại nhà thuê, cất dọn đồ xong thì chuẩn bị rời khỏi đây.

Chủ nhân căn nhà này là một người phụ nữ mang thai và một cô con gái, nghe nói chồng là thợ điện, thường xuyên không về nhà.

Tống Thời Hạ đưa cho bé gái một quả táo.

“Cô đi đây, căn phòng đã được dọn dẹp lại như ban đầu, cảm ơn cháu và mẹ cháu đã cho cô thuê phòng này hôm nay nhé.”

Cái cớ đi thuê nhà của cô là ở nơi khác đến tìm người thân, không dám ở bên ngoài nên mới thuê nhà cô ấy ở một ngày.

Lúc này ở nhà sách rất phiền phức, cô cũng không biết mình có bị quan tâm đặc biệt vì thân phận của Quý Duy Thanh hay không.

Nếu như Quý Duy Thanh biết thì rất khó giải thích.

Quý Học Nhai về nhà, trên bàn có một đĩa dâu tây đỏ tươi đã rửa sạch.

Anh ta nhìn vào phòng bếp: “Em mua dâu tây này ở đâu mà to thế?’

Hàn Dung đang bận không dừng tay được:

“Hôm nay trong đơn vị có chồng của một đồng nghiệp nữ đến xin nghỉ thai sản mang dâu tây đến, em thấy cũng ngon nên nhận.”

Quý Học Nhai không đồng ý: “Xin nghỉ thì xin nghỉ, em nhận quà làm gì?”

Hàn Dung liếc anh ta:

“Người ta đến chào hỏi mang theo quà cáp, em không nhận thì anh ta sẽ nghĩ thế nào?

Huống hồ chỉ đưa dâu tây thôi, cán bộ ở ngay trong phòng, em có thể phạm sai lầm được chắc?”

Lúc này sắc mặt Quý Học Nhai mới dịu đi.

“Không biết những người trẻ tuổi này học mấy chuyện đó ở đâu, còn may là dâu tây, nếu không thì phải phê bình thật nặng mới được.”

Hàn Dung cầm lấy một quả dâu tây chặn miệng chồng lại.

“Anh ăn đi, em không nỡ ăn chỗ dâu này, chắc Dương Dương và Nguyên Nguyên sẽ thích lắm.”

Quý Học Nhai chép miệng, dâu này rất ngọt, ông lại cầm một quả nữa lên.

“Lần sau mua cho bọn trẻ là được, trông em keo kiệt chưa kìa.”

Hàn Dung không thèm để ý đến ông: “Anh già đầu còn thích ăn mà.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 67: Chương 67


Quý Học Nhai không cho là đúng, ông ăn hết quả này đến quả khác.

Sao dâu tây này lại ngọt như vậy, đợi đến khi ông ăn phải quả dâu chua thì không ăn nữa.

Tống Thời Hạ gặp thím Phùng ở chỗ đã hẹn trước, thím Phùng đưa mấy cái bánh bao nóng hổi cho cô.

“Cháu dâu thím làm đó, cháu ăn thử đi.”

Tống Thời Hạ không muốn ăn lắm, ăn hết bát mì lớn kia làm cô vẫn còn no.

“Cháu vừa mới ăn cơm xong không bao lâu, hiện giờ bụng cháu không chứa nổi nữa.”

“Cháu ăn gì vậy? Sao còn ăn cơm bên ngoài chứ! Biết trước như vậy thì thím đã dẫn về nhà cháu của thím rồi.”

Tống Thời Hạ vội giải thích: “Là họ hàng của cháu mời, ăn một bát mì lớn.”

“Thím biết ngay mà, cháu nấu ăn ngon như vậy chắc chắn không quen ăn đồ ăn bên ngoài.”

Hai người vừa nói chuyện vừa vào cửa hàng bách hóa.

“Cháu muốn mua gì không?”

Tống Thời Hạ muốn mua một ít vải đẹp, thuận tiện mua thêm mấy món quần áo may sẵn đẹp đẹp.

DTV

“Cháu xem đã.” Cô không chắc chắn lắm về kiểu dáng quần áo ở cửa hàng bách hóa.

Đúng như cô dự đoán, cô không thích kiểu dáng quần áo ở cửa hàng bách hóa lắm, nhưng lại thích một số vải vóc ở đây.

Thím Phùng khó hiểu: “Cháu mua nhiều loại vải như vậy làm gì?”

“Không chọn được bộ nào, cháu chỉ có thể mua ít vải về tự may thôi ạ.”

Căn nhà gỗ trong không gian của cô có tủ quần áo, đựng quần áo bốn mùa trong năm của cô.

Nếu như mùa đông lạnh lẽo cô có thể sẽ phải lấy áo lông ra, chỗ quần áo còn lại thì không tiện lấy ra.

Thím Phùng nhìn cô chọn năm sáu loại vải kiểu dáng và màu sắc khác nhau.

“Cháu mặc được mấy cái này sao?”

Tống Thời Hạ nhìn xung quanh: “Tranh thủ mua hết một lần luôn, lần sau không cần đến nữa.”

Thím Phùng hiểu ra, Tiểu Tống không định thường xuyên vào thành phố nên mới muốn mua một lần cho xong, bà cũng giúp đỡ chọn vải với cô.

Tống Thời Hạ lại đến khu đồ dùng hàng ngày mua xà phòng bột giặt và những thứ khác, mua cả dép xăng đan đi mùa hè cho hai đứa trẻ.

“Thím có biết chỗ nào bán bánh ngọt không ạ?”

“Bánh ngọt à? Món đấy đắt lắm, còn không ngon bằng bánh bò đường đỏ cháu làm.”

“Trước khi ra ngoài cháu đã hứa sẽ mua bánh bông lan cho bọn trẻ, không thể lừa trẻ con được.”

Thím Phùng hơi chột dạ, bà thường xuyên lừa trẻ con.

“Thím biết, ngay ở con đường này.”

Tống Thời Hạ trả tiền xong thì cất vải vào túi, một tay kia khoác balo.

Thím Phùng nhìn chằm chằm balo của cô: “Túi của cháu rất đẹp, cháu tự làm à?”

Đây là túi cô tự làm, hình chữ thập trên đó được tự tay cô thêu, nhưng không phải ở thế giới này.

“Cháu chỉ làm chơi thôi, đường may méo mó lắm.”

Mới vừa ra khỏi cửa hàng, lại có một tiếng hét của phụ nữ vang lên.

“Có cướp!”

Tống Thời Hạ muốn kéo thím Phùng tránh đi nhưng không kịp, tên cướp giật túi xách xong thì xông thẳng về phía các cô.

Người đàn ông kia tóc bết dầu, râu ria xồm xoàm, nhìn vào đã thấy bặm trợn không dễ trêu vào rồi.

Tống Thời Hạ đẩy thím Phùng ra, lúc tên cướp kia chạy ngang qua thì cô nhanh chóng giơ chân ra.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 68: Chương 68


Chắc là tên cướp kia không ngờ sẽ có người dám giơ chân ra ngáng chân mình.

Gã không có đề phòng, theo quán tính ngã nhào về phía trước, lăn quay mấy vòng, cái túi vừa giật được cũng văng ra ngoài.

Tống Thời Hạ nhanh chóng móc ra chai xịt nước ớt cô dùng để phòng thân trong túi ra.

Lúc người phụ nữ kia đuổi theo hét lớn “Trong túi hắn ta có vũ khí!”

Tống Thời Hạ đã phản ứng cực nhanh, giơ chai ra xịt thẳng vào mặt đối phương.

Trước kia cô mua sẵn nhưng không có cơ hội dùng tới, không biết xịt trúng mặt người xấu thì sẽ có phản ứng gì.

Nhưng tên này là cướp, không đáng để đồng tình, cứ xịt thoải mái.

Tên cướp kia đau đớn ôm mắt lăn lộn dưới đất, một thanh vũ khí màu đen rơi ra từ trong túi quần của gã.

Tống Thời Hạ giật mình, không ngờ gã lại mang theo vũ khí nguy hiểm như thế.

Cô đá bay vũ khí, không cho đối phương có cơ hội phản kích.

Có người qua đường nhặt lên giúp, cuối cùng người phụ nữ kia cũng đuổi tới, nhặt túi xách của mình lên.

Cô ấy vừa khóc nên lớp trang điểm trên mặt đã tèm lem, dù đang hoảng loạn nhưng vẫn không quên nói lời cảm ơn:

“Cảm ơn đồng chí, đồ trong túi xách thật sự rất quan trọng với tôi, thật sự rất cảm ơn cô.”

Có người dân nhiệt tình đã chạy đi báo công an từ trước, đồng chí công an cũng nhanh chóng chạy tới.

Biết có người cướp giật trên đường, bọn họ nhanh chóng bắt tên cướp đang nằm dưới đất lại.

Thím Phùng lúc bị đẩy ra đã không kịp phản ứng gì khác nữa.

Chờ tới lúc bà lấy lại tinh thần thì đồng chí Tiểu Tống đã đối đầu với tên cướp kia.

Khi nhìn thấy vũ khí rơi dưới đất, hai chân bà như nhũn ra, ngồi quỳ dưới đất.

Cũng may còn kịp vịn cột đèn ở bên cạnh nên mới không bị xấu mặt ở nơi công cộng.

Biết tin đồng chí Tiểu Tống cũng bị đưa vào đồn công an lấy lời khai, thím Phùng cũng vội vàng đi theo.

“Đồng chí cảnh sát, hai người chúng tôi đều là người nhà của giáo sư đại học Yên Kinh, chúng tôi còn phải tranh thủ quay về trường nữa.”

Tống Thời Hạ nhẹ nhàng trấn an bà.

“Thím à, đồng chí cảnh sát chỉ lấy lời khai của cháu thôi, sẽ xong ngay thôi ấy mà.”

DTV

Thím Phùng vẫn còn hoảng:

“Vậy tôi có đi theo cùng được không? Lúc đó tôi cũng thấy thằng trời đánh kia xông tới, nếu không phải có Tiểu Tống đẩy tôi một cái, tôi cũng đã bị nó tông trúng rồi.”

Bà thật sự không dám nghĩ tới hậu quả nếu chuyện đó xảy ra nữa, lỡ như vũ khí của đối phương cướp cò thì sao.

Công an nghe hai người đều là người nhà của giáo sư thì không khỏi sinh lòng kính nể.

Nhất là đối với người thấy việc nghĩa hăng hái xông lên như Tống Thời Hạ, bọn họ lại có ấn tượng tốt hơn nữa.

“Đồng chí đừng lo, chúng tôi chỉ đưa cô ấy về viết tường trình thôi, xong rồi sẽ tự mình phái xe đưa hai người trở về.”

Không hổ là người nhà của giáo sư đại học Yên Kinh, nhìn tư tưởng của người ta cao như kìa!

Một cô gái nhỏ bé cũng dám ngăn cản tên cướp cùng hung cực ác trước mặt quần chúng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 69: Chương 69


Người phụ nữ bị cướp vẫn còn hoảng loạn nên không để ý tới bên này, cô ấy ôm túi không ngừng khóc.

Thanh niên giúp nhặt s.ú.n.g tò mò nhìn thoáng qua Tống Thời Hạ.

Cô gái này còn trẻ như thế mà lại là người nhà của giáo sư, là hoa có chậu rồi, tiếc thật.

Vào cục công an, chuyện này lại vượt qua dự liệu của cô, tên cướp kia đã có tiền án, là tội phạm đang bị truy nã.

Tống Thời Hạ nghe giọng điệu nói chuyện của mọi người, dường như gã đã gây ra chuyện tội ác tày trời gì đó, thậm chí phía công an còn treo thưởng truy nã.

Cô hoảng hốt bị dắt đi ghi chép thông tin cá nhân.

Nghe nói cô có 2000 đồng tiền thưởng, chờ tiền thưởng được cấp sẽ tự mình đưa tới cửa cho cô.

Cô vươn một chân ra, thế mà còn đắt giá hơn cả cầu thủ quốc gia.

Tống Thời Hạ chưa từng nghĩ tới cách kiếm tiền lạ đời thế này, khăn quàng đỏ trước n.g.ự.c lại càng đỏ thắm hơn.

Đến giờ tập trung, mọi người chờ mãi không thấy thím Phùng và Tống Thời Hạ đến.

Lúc đi ra mua đồ bọn họ đều sắp xếp thời gian cả rồi, nên không có ai phàn nàn, chỉ tò mò không biết thím Phùng với Tống Thời Hạ đi đâu.

Chừng 15 phút sau, một chiếc xe công an chạy về phía họ.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, ai phạm tội rồi à?

Thím Phùng và Tống Thời Hạ bước xuống từ trên xe.

Đồng chí công an nhiệt tình tạm biệt hai người bọn họ: “Cảm ơn hai đồng chí đã phối hợp, làm phiền các đồng chí quá.”

Thím Phùng xua tay: “Không phiền toái gì cả, các anh mới vất vả chứ.”

Tống Thời Hạ và thím Phùng cảm ơn công an xong thì cũng leo lên xe tải.

Mọi người đều tò mò nhìn họ.

Thím Phùng thêm mắm dặm muối, kể lại chuyện vừa rồi, nhấn mạnh chuyện Tống Thời Hạ thấy việc nghĩa hăng hái xông lên kia.

Mọi người đều kinh ngạc ồ lên.

“Tiểu Tống không bị thương đấy chứ?”

“Trời ạ, sao thằng trời đánh kia còn dám chạy long nhong trước mặt mọi người như thế chứ, nhất định phải xử b.ắ.n mối nguy hại như thế mới được.”

“Loại người như thế giữ lại chỉ tổ thành mối họa thôi, nếu gã còn sống, người dân ai còn dám đi ra đường nữa? Phải phán tử hình ngay mới được.”

Thím Phùng thở dài:

“Mọi người không biết cô gái kia khóc lóc thảm thương thế nào đâu, hình như là giúp nhà tường thu tiền, định mang đi gửi ngân hàng, kết quả bị kẻ cướp để ý. “

Nghe câu chuyện kia xong, có người cảm khái:

“May mà có Tiểu Hạ, Tiểu Hạ à, cô liều quá rồi đấy, sao lại giơ chân gạt chân tên cướp như thế chứ?”

Nếu bọn họ gặp phải chuyện thế này, trốn còn không kịp ấy chứ.

Tống Thời Hạ vẫn bình tĩnh như thường, cô cười nói với mọi người:

“Tôi trộm nghĩ dù sao cũng không thoát được, gã cũng chạy về phía chúng tôi, lỡ như gã muốn bắt tôi làm con tin thì làm sao bây giờ?”

Mọi người gật đầu, cái hiểu cái không.

Tống Thời Hạ nhắc nhở:

DTV

“Mọi người đừng học theo tôi nhé, trong điều kiện không có khả năng tự bảo vệ bản thân thì nên bảo vệ chính mình trước, sau đó hãy nghĩ tới chuyện giúp đỡ người khác.”

Nếu như cô biết đối phương mang theo vũ khí nguy hiểm như thế, chắc chắn cô sẽ không l* m*ng như thế.

Nhưng cô vẫn sẽ chọn cách hăng hái làm việc nghĩa, chỉ là đổi sang cách khác an toàn hơn mà thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 70: Chương 70


Thím Phùng cũng bổ sung:

“Mọi người cứ nghe lời đồng chí Tiểu Tống đi. Trước khi ra ngoài cô ấy còn mang theo một chai xịt nước ớt cay.

Xịt thẳng vào mặt gã cướp kia, khiến gã đau đớn lăn ra đất kêu gào, cũng làm rơi vũ khí, lúc đó tôi suýt nữa là sợ vỡ tim rồi.”

Mọi người lại hỏi Tống Thời Hạ tại sao lại cầm chai xịt nước ớt trước khi ra ngoài như thế.

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ thở dài:

“Chúng ta khó mà đề phòng được, phụ nữ ra ngoài phải biết tự bảo vệ bản thân.

Hôm nay tôi ra ngoài có mang theo hai tờ 10 đồng, cứ nơm nớp lo sợ sẽ bị người ta cướp mất, nên dùng ớt với tiêu pha nước thủ sẵn cho yên tâm ấy mà.”

Cô ấy nói vậy, mọi người đều tin.

Đồng chí Tiểu Tống từ dưới quê lên, lần đầu tiên cầm nhiều tiền như thế đi ra ngoài, nhất định rất căng thẳng.

Có người nói:

DTV

“Cô đúng là may mắn mà, về nhà tôi cũng phải làm một chai như thế mới được, lỡ như ra ngoài gặp phải chuyện gì cũng được yên tâm.”

Tống Thời Hạ phát hiện ý thức đề phòng của mọi người rất cao.

Nhìn cổng trường đại học ở phía xa, cô đột nhiên nhớ mình quên mất một chuyện.

Tống Thời Hạ chán nản nói: “Ôi, tôi quên mua bánh cho bọn trẻ rồi.”

Hành hiệp trượng nghĩa xong thì tới cục công an luôn.

Thím Phùng an ủi cô: “Không phải cháu mua rất nhiều đồ cho bọn trẻ rồi à, lần sau mua bù cũng được mà.”

Tống Thời Hạ lắc đầu:

“Nói lời phải giữ lời ạ, cháu phải làm tấm gương cho bọn nhỏ, như vậy bọn nhỏ mới có thể trở thành người thành thật, giữ chữ tín chứ.”

Cô còn chưa nghĩ ra cách chữa cháy thì người của bộ hậu cần đã đi tìm cô.

“Đồng chí Tống, máy giặt với máy may nhà cô mua đã đưa đến rồi đấy.”

Để không làm tốn thời gian của người ta, Tống Thời Hạ lập tức leo lên xe chở hàng.

Một đường im lặng, đến cổng nhà, đồng chí lái xe và bảo vệ khiêng máy giặt và máy may vào nhà giúp cô.

Máy giặt quần áo để ở hành lang tầng 1, hành lang hơi thụt vào trong nên ánh nắng không chiếu trực tiếp vào đây.

Máy may thì đặt trong căn phòng để mấy thùng sách, Tống Thời Hạ đặc biệt dọn đồ, chừa chỗ ngay cửa sổ.

Thanh toán tiền cho người ta trong, cuối cùng cũng có thể giặt mớ quần áo bẩn trong nhà rồi.

Tống Thời Hạ đặt đồ xuống rồi đi qua nhà hàng xóm đón hai đứa bé về.

Chiếc balo căng đầy của hai đứa bé ban sáng giờ đã vơi đi phân nửa, nhưng hai đứa có vẻ rất vui, chắc là không xô xát gì với nhau rồi.

“Hôm nay các con chơi cái gì thế?”

Quý Nguyên khoe khoang:

“Ông Tạ dạy bọn con chơi trò ghép vần học chữ ạ, ai thắng sẽ được ăn một miếng hoa quả khô, con với anh trai tháng được nhiều lắm!”

Tống Thời Hạ buồn cười, quả khô vốn là đồ của hai đứa, sao thắng được lại còn vui vẻ như thế chứ.

Thấy hai đứa vui vẻ như thế, Tống Thời Hạ lần lượt khen hai đứa.

Quả nhiên trẻ con phải có bạn chơi cùng, hoa quả khô chia cho mọi người ăn cũng được, dù sao trong nhà cũng còn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 71: Chương 71


“Hôm nay ra ngoài xảy ra chút sự cố, nên mẹ không mua bánh bông lan về cho hai đứa được, hai đứa có thể cho mẹ lấy công chuộc tội được không?”

Quý Nguyên khó hiểu: “Lấy chông luộc lội là cái gì ạ?”

DTV

Quý Dương: “Ý là muốn mua chuộc bọn mình đấy.”

Quý Nguyên ôm chầm lấy cô: “Bọn con không trách mẹ ạ, con vơi sanh cũng không muốn ăn bánh bông lan lắm đâu.”

Quý Dương lặng lẽ bĩu môi, lúc ở nhà họ Tạ em ấy đâu có nói như thế.

Tống Thời Hạ cúi người xoa đầu cậu bé.

“Không mua được bánh bông lan về, mẹ sẽ làm bù một phần cho hai đứa nhé?”

Quý Nguyên mừng rỡ nhảy cẫng lên, nhưng ngay sau đó lại cứng đờ ra, không dám quay đầu lại.

Ban nãy cậu bé còn nói là không thèm ăn bánh bông lan.

Tống Thời Hạ không hề thấy lạ trước phản ứng của cậu bé.

Trẻ con dù ngoan ngoãn hay nghịch ngợm cũng sẽ rất quan tâm những hứa hẹn của người lớn.

Cô để hai đứa nhỏ chơi ở phòng khách, cô thì đi vào không gian tìm khuôn bánh ngọt.

Không còn dụng cụ nào khác, cô chỉ có thể dùng cốc giấy, chỉ có cái này tạm dùng làm khuôn bánh được.

Bôi một lớp mỡ lên khuôn, sau đó phủ một lớp một mì mỏng để đề phòng dính đáy.

Tiếp theo là quấy bột, đập hai quả trứng gà vào tô, đặt lên nồi nước ấm đun cách nhiệt.

Cho thêm một muỗng mật ong và một muỗng đường, quấy trứng gà thật đều, sau đó dùng tay đánh bông lên.

Không có máy móc, cô chỉ có thể đánh trứng bằng tay.

Chỉ riêng đánh trứng đã tốn mất 20 phút rồi, Tống Thời Hạ chỉ toàn dùng tay đánh, suýt nữa là rút gân tay.

Còn chuyện nướng thế nào ấy à, cô giả bộ để nồi trên bếp than, nhưng thật ra là lấy lò nướng trong không gian ra để nướng.

Bột mì chia làm hai phần cho vào trứng đã đánh bông, trộn đều đến khi thấy bề mặt sệt lại thì cho thêm ít dầu vào trộn đều tay, lúc bột đặc lại một chút thì xem như thành công.

Tống Thời Hạ đổ bột vào khuôn, tổng cộng có sáu cái cốc giấy, không chứa hết thì đổ vào thau tráng men hấp cũng được.

Trên mặt rắc thêm mè, cho vào lò nướng, thau tráng men thì bắc trên nồi để hấp.

Cô chưa từng làm bánh bông lan hấp bao giờ, chỉ mong không bị tổ trác.

Sợ mùi thơm bay ra thu hút hai đứa nhỏ, Tống Thời Hạ lại đưa lò nướng vào lại trong không gian để nướng.

Sự thật chứng minh, bánh bông lan hấp cũng không tệ lắm, hơi giống bánh bông lan ngoài chợ, cốt bánh vẫn mềm mại thơm ngon.

Mẻ bánh bông lan mật ong vừa ra lò có lớp vỏ ngoài vàng óng.

Lớp ngoài giòn tan, cắn nhẹ một cái thì xốp mềm thơm ngon, mùi vị không giống bánh bông lan hấp.

Tống Thời Hạ thích bánh bông lan hấp hơn, trẻ con chắc là sẽ thích bánh bông lan nướng hơn rồi.

Mùi thơm bay ra từ trong bếp đã thu hút hai đứa bé đang chơi ngoài phòng khách, hai đứa bé không hẹn mà cùng ngừng động tác lại.

“Anh ơi, mùi thơm quá.”

Quý Dương không phản bác, cậu bé cũng rất thích mùi thơm ngọt này.

Tống Thời Hạ bưng đĩa đi ra.

“Bánh bông lan làm xong rồi đây, mấy đứa ăn thử đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 72: Chương 72


Quý Nguyên chạy vọt qua, cầm một miếng bánh bông lan mật ong lên.

Cậu bé cắn một miếng.

“Ngon quá đi, anh cũng ăn đi.”

Quý Dương cũng không hề làm ra vẻ nữa, cậu bé cầm một cái ngồi xuống cùng ăn với em trai.

Bánh bông lan mềm mại thơm ngọt vừa vào miệng đã như tan ra, hai mắt của cậu bé sáng rực lên.

Đây là món ngon nhất cậu bé từng ăn từ trước tới giờ!

Hai đứa bé ăn liền tù tì hai cái mới dừng lại.

“Không được ăn nhiều đâu, mẹ còn chừa cho hai đứa mỗi đứa một cái, ngày mai mới được ăn.”

Quý Nguyên chẹp miệng hồi tưởng mùi vị, bánh bông lan ngon quá đi, nếu mỗi ngày đều được ăn thì tốt quá.

Trong sở nghiên cứu Tây Bắc.

Quý Duy Thanh bận rộn nửa tháng, rốt cuộc cũng được nghỉ nửa ngày.

Tuy nhóm bọn họ không phải đội nghiên cứu chính, nhưng tới hỗ trợ cũng rất vất vả.

Nhất là thầy anh, nhiều lần ông mệt đến mức chẳng buồn ăn uống, nhưng vẫn manh nha dòm ngó trà của anh.

Kể cũng lạ, dường như loại trà này có thể nâng cao tinh thần, khiến người ta tỉnh táo, hoặc đó chỉ là tác dụng tâm lý đối với thầy của anh mà thôi.

Nhưng mỗi lần thầy anh mệt mỏi quá độ, uống trà này vào thì tinh thần lại sảng khoái.

Thậm chí anh còn nghi ngờ thầy muốn lừa lấy trà của anh nên mới cố ý dùng khổ nhục kế như thế.

Trà của anh liên tục bị thầy lừa đi hơn phân nửa.

Anh muốn khuyên thầy uống trà ít thôi, thầy lại lấy lý do thấy mệt để chặn họng anh.

Quý Duy Thanh cũng cạn lời với ông.

Lúc anh sắp xếp lại hành lý thì thấy một chai rượu dâu tằm.

Anh nhớ đây là rượu dâu tằm ngâm bằng rượu Mao Đài.

Lúc kiểm tra, lính gác chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi thôi chứ không tịch thu.

Nghĩ tới chuyện trước khi đi cô cứ nhất quyết nhét chai rượu này vào hành lý của anh, anh bất giác mỉm cười.

Anh cũng không thích rượu bia cho lắm, nhưng đã là tấm lòng của cô thì anh sẽ thử vậy.

Quý Duy Thanh uống trong ký túc xá, không ngờ thầy giáo vừa đi họp xong lại dắt theo một nhóm viện sĩ có thâm niên cao hơn cả ông đi vào phòng anh.

Anh còn chưa kịp cất chai rượu dâu tằm trên bàn.

Thầy anh là người đầu tiên nhìn thấy chai rượu dâu tằm kia.

“Thằng nhóc này, cậu ở chung với tôi bao lâu nay mà lại lén giấu rượu à!”

DTV

Viện sĩ Hoàng cười nói:

“Điều kiện ở đây hơi khắc khổ, ra ngoài chỉ thấy toàn là cát vàng, lần này mọi người vất vả rồi.”

Trưởng khoa xua tay nói:

“Chúng ta đều cố gắng phấn đấu vì mục tiêu chung, vì sự phồn vinh hưng thịnh của tổ quốc.

Chịu vất vả một chút cũng chỉ là tạm thời, rồi mọi thứ sẽ tốt lên thôi.”

Trong lúc nói chuyện, ông nhanh tay lẹ mắt ôm lấy chai rượu dâu tằm trên bàn lên hít hà một hơi, rượu này thơm thật đấy.

“Hôm nay có rượu hôm nay say, hôm nay sợ là không chờ kết quả thí nghiệm ra kịp rồi, chi bằng chúng ta tranh thủ nghỉ ngơi làm một ly nhé?”

Mọi người làm liên tục nửa tháng, chẳng mấy khi được nghỉ nửa buổi thế này.

Ngửi thấy mùi rượu, ai cũng thấy thèm cả, lần gần đây nhất họ được uống rượu là hồi tết đấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 73: Chương 73


Viện sĩ Hoàng ra vẻ xấu hổ: “Thế làm sao được, sao lại giành rượu của học trò nhà ông như thế được chứ.”

Trưởng khoa nhìn về phía Quý Duy Thanh, chờ anh lên tiếng.

Quý Duy Thanh nhíu mày.

Không phải anh khó chịu vì rượu bị giật đi, mà là sợ các cụ lớn tuổi rồi, không biết uống rượu có bị làm sao không.

Anh châm chước một hồi, nói: “Các thầy cứ tự nhiên đi ạ, nhưng các thầy có tuổi rồi, uống rượu như thế không tốt đâu.”

Viện sĩ Tổ cười lớn:

“Cậu cứ yên tâm đi, năm nào chúng tôi cũng kiểm tra sức khỏe, thỉnh thoảng làm một ly sẽ không có chuyện gì đâu.”

Trưởng khoa đắc ý nói:

“Học trò tôi nên tôi hiểu tính cậu ấy lắm, cậu ấy không thích rượu bia, rượu này nhất định sẽ chuẩn bị cho tôi đấy, đúng không nào?”

Quý Duy Thanh cảm thấy mình phải giải thích mới được.

“Đây là rượu trái cây vợ em tự ủ, trước khi đi cô ấy bảo em mang theo.”

Trưởng khoa đỏ mặt: “Thế sao cậu không nói sớm, bây giờ chúng tôi cũng ngại không dám uống đây.”

Các vị viện sĩ cũng bảo trưởng khoa trả chai rượu lại cho Quý Duy Thanh.

DTV

“Cô ấy biết em không thường uống rượu, rượu dâu tằm có thể giảm bớt cảm giác mệt mỏi, các thầy hay thức đêm, cứ uống một ly cho khỏe ạ.”

Trưởng khoa cũng thấy có lý, rượu này uống một mình thì không có ý nghĩa, đồng chí Tống đúng là suy nghĩ chu đáo mà.

Một chai rượu dâu tằm, chia ra mỗi người được một ly, còn thừa lại chừng 100ml đủ cho Quý Duy Thanh mỗi ngày uống một ly rồi.

Viện sĩ Hoàng nhấp một ngụm, lập tức khen không ngớt miệng:

“Rượu này thơm thật đấy, mùi dâu tằm không hề át đi mùi rượu, lại có thể nếm ra vị ngọt của dâu trong rượu, ngon lắm.”

Viện sĩ Tô cũng hài lòng khen ngợi: “Ngon hơn rượu nho của nước ngoài nhiều.”

Trưởng khoa thở dài thỏa mãn:

“Cậu lấy cô vợ này là đúng rồi đấy, tay nghề ủ rượu thật sự không tầm thường chút nào.”

Viện sĩ Tô kinh ngạc: “Tôi nhớ năm ngoái đồng chí Quý còn chưa kết hôn đúng không?”

Trưởng khoa cao giọng nói:

“Cậu ta mới kết hôn tháng trước thôi, còn chưa hết phép nghỉ kết hôn đã phải hủy phép tới đây rồi.”

Viện sĩ Tô chép miệng đồng tình: “Thế này chẳng phải là để con gái nhà người ta cô đơn chiếc bóng à?”

Trưởng khoa thở dài:

“Với cái tính của cậu ấy, lấy được vợ đã là tiến bộ lắm rồi, còn phải từ từ dạy cậu ấy nhiều lắm.”

Viện sĩ Tô rất quý mến Quý Duy Thanh.

Anh có tài năng và thiên phú cực cao trong việc nghiên cứu vật lý và toán học, là nhân tài IQ cao, tiếc là chỉ số IQ đã lấn át hết chỉ số EQ của anh.

Người không biết tính của đồng chí Tiểu Quý sẽ cho rằng anh không xem ai ra gì, có đôi khi nói chuyện khá ngông.

Nhưng sau khi tiếp xúc với anh mới phát hiện anh là kiểu thắng tính, lại cực kỳ khiêm tốn, chỉ là không giỏi ăn nói mà thôi.

“Vợ của cậu là đồng chí Tống à? Quay về nhớ đối xử với người ta tốt một chút, vừa kết hôn đã để con gái người ta một mình ở nhà thì kỳ lắm.”

Quý Duy Thanh chăm chỉ nghe dạy bảo, nhưng anh phải làm sao mới gọi là đối xử tốt với cô đây?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 74: Chương 74


Mọi người từ từ nhấm nháp rượu, một buổi giao lưu uống rượu nho nhỏ đã kết thúc như thế.

Quý Duy Thanh và thầy mình dõi mắt tiễn các vị viện sĩ rời đi.

“Biết tại sao tôi bảo cậu chia rượu ra mời mọi người không?”

Quý Duy Thanh thành thật lắc đầu.

“Nếu sau này cậu muốn ngồi ngang hàng với bọn họ thì phải trao đổi qua lại với họ nhiều hơn.

Tôi biết khả năng làm việc của cậu không thua bất kỳ ai, nhưng năng lực đối nhân xử thế của cậu lại khiến tôi quan ngại sâu sắc, rượu lại là thứ có thể kéo gần khoảng cách và quan hệ nhanh nhất.”

Quý Duy Thanh cái hiểu cái không.

““Cậu muốn trở thành người như bọn họ, đầu tiên là phải thông qua tuyển cử.

Giáo sư có thâm niên lâu hơn cậu có cả đống người, dựa vào cái gì người ta phải đề cử cậu chứ?

Cái khác tôi không nói nhiều, cậu cứ tập trung nghiên cứu học vấn của mình, đạo lý đối nhân xử thế kia tôi sẽ từ từ nói cho cậu biết.”

Quý Duy Thanh biết thầy làm vậy là vì muốn tốt cho mình, lại rót thêm nửa ly cho thầy.

Trưởng khoa hớn hở uống rượu, “Đời này, chuyện may mắn nhất tôi gặp phải chính là làm thầy của cậu đấy.”

Rượu này không tệ chút nào, ông tò mò hỏi một câu: “Đồng chí Tiểu Tống nhà cậu dùng rượu gì để ủ rượu dâu tằm thế?”

Quý Duy Thanh thành thật trả lời: “Mao đài.”

Bàn tay cầm ly rượu của trưởng khoa run một cái.

“Mao Đài? Cô ấy dùng rượu đắt như thế để ủ rượu trái cây?”

Quý Duy Thanh giải thích giúp cô: “Nhà cô ấy ở nông thôn, nên không biết Mao Đài.”

Trưởng khoa bưng ly rượu: “Cứ nghĩ tới đây là Mao Đài, tim tôi lại như bị người ta khoét đi mấy lỗ ấy.”

Rượu đắt như thế để dùng để ủ rượu trái cây, không phải vẽ rắn thêm chân sao?

“Thầy à, rượu dâu tằm mới tốt cho sức khỏe, nếu chỉ có Mao Đài thôi thì thầy không thể uống ly thứ hai đâu.”

Anh nói không sai chút nào, trong lòng trưởng khoa cũng nguôi bớt.

Nhưng ông không khỏi tiếc mớ rượu đã chia cho người ta ban nãy, hai thầy trò ông uống lén trong phòng không được hay sao?

Đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận.

Viện sĩ Hoàng soi gương ngắm nghía bản thân.

Ông và vợ vừa là bạn đời, vừa là đồng nghiệp, phần lớn các cặp ở chồng ở đây đều là đồng nghiệp và đồng đội cùng chung chí hướng cả.

Vợ ông từ ngoài đi vào, thấy ông đang soi gương chải tóc hát hò.

DTV

“Lão Hoàng à, ông vẫn còn tiếc Tiểu Phương với Tiểu Hồng vừa mới rụng hôm qua à?”

Viện sĩ Hoàng vào độ trung niên thì bắt đầu có nguy cơ rụng tóc, đỉnh đầu cứ bóng dần theo từng ngày, xung quanh là một vòng tóc.

Ông rất trân trọng mớ tóc còn sót lại, rơi cọng nào ông đều nhặt lại để đi chôn cất đàng hoàng.

Ngày hôm qua là Tiểu Phương với Tiểu Hồng rụng mất.

“Không biết có phải ảo giác không, bà xem có phải tóc tôi đen hơn một chút rồi không?”

Vợ ông dở khóc dở cười, “Tôi thấy là do ông có chấp niệm quá sâu nên mới hoa mắt đấy.”

Viện sĩ Hoàng thở dài:

“Bà nói xem tại sao người ta không ai rụng tóc nhỉ? Đồng chí Tiểu Quý cũng học toán, còn học cả vật lý, theo lý thuyết thì cậu ấy dùng đầu óc còn nhiều hơn tôi ấy chứ.”

Vợ ông đứng ở cửa trêu chọc: “Chắc tại gen của người ta khác ông, nên mới không rụng tóc.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 75: Chương 75


Viện sĩ Tô ngủ một giấc ngon lành, làm vợ ông sợ hết hồn.

Bình thường ông đi ngủ hay đổ mồ hôi trộm, chỗ ông nằm ngủ cứ đến nửa đêm sẽ ướt rượt mồ hôi.

Mỗi lần như thế ông lại giật mình tỉnh dậy, tỉnh dậy sẽ ngừng đổ mồ hôi, cứ thế hết ngày này qua tháng nọ.

Gần đây là lúc ông đổ mồ hôi nặng nhất, đêm nào đi ngủ vợ ông cũng phải nơm nớp để ý tình trạng của ông.

Đêm nay viện sĩ Tô ngủ một giấc thẳng tới sáng không hề đổ mồ hôi, nửa đêm về sáng vợ ông cũng không dám nhắm mắt lại.

Qua hôm sau, ông mở mắt ra thì đối diện với đôi mắt đỏ hoe vằn đầy tơ m.á.u của vợ mình.

Viện sĩ Tô ngồi xuống: “Bà không ngủ à?”

Vợ ông cố cười gượng:

“Hai hôm trước ông đổ mồ hôi nhiều quá, đêm qua không đổ giọt mồ hôi nào, cũng không hề ngáy ngủ, tôi sợ quá nên thức trông ông luôn, không dám ngủ.”

Viện sĩ Tô nắm tay an ủi vợ mình.

“Không phải hồi tết tôi vừa mới kiểm tra sức khỏe à? Ngoại trừ đổ mồ hôi ra thì không còn gì khác, bà đừng có tự mình dọa mình, lỡ như đổ bệnh thì sao đây?”

“Hơn nữa thế này không phải là chuyện tốt à? Nhìn bà sợ xanh mặt kìa.”

Vợ ông đẩy ông một cái: “Ông đúng là đồ vô lương tâm, sau này tôi mặc kệ ông đấy.”

Viện sĩ Tô mất một lúc lâu mới dỗ được vợ.

Quý Duy Thanh và thầy mình ngủ một giấc dậy cũng không thấy có gì khác, cùng lắm là trưởng khoa cảm giác khỏe hơn một chút thôi.

“Tuy ở giữa sa mạc không có cái gì hết, nhưng hình như thân thể tôi rắn rỏi hơn rồi, sau này mỗi năm phải xin nghỉ phép tới đây nghỉ dưỡng mười ngày nửa tháng mới được.”

Quý Duy Thanh cũng không khuyên thầy mình làm gì, anh biết thầy mình chỉ nói cho vui miệng thế thôi.

Bởi vì mấy hôm trước thầy anh cũng mượn cớ này để đòi trà của anh như thế.

DTV

Trưởng khoa cảm thấy toàn thân khỏe như vâm, ông còn muốn đi ra ngoài chạy mấy vòng với mấy người lính ở bên ngoài ấy chứ.

***

Nhờ có thím Phùng giúp đỡ, Tống Thời Hạ cuối cùng cũng trồng hạt giống rau khắp vườn.

Để tránh cho rau củ quả mọc lên quá nhanh, cô bèn pha loãng nước linh tuyền ra với tỉ lệ một phần mười.

Trong mắt người ngoài thì chỉ là nhờ đất tốt, cộng thêm chủ nhân chăm sóc chu đáo nên rau mới phát triển nhanh mà thôi.

Tống Thời Hạ chuẩn bị biến một nửa còn lại thành vườn hoa nhỏ, sẽ tìm người xây một cái đình nghỉ mát nhỏ trong sân, tới lúc đó mọi người có thể ngồi trong đình uống trà ngắm hoa.

Kế hoạch rất hoàn hảo, nhưng cô không biết đi đâu tìm công nhân, lại càng không biết đi đâu mua hạt giống hoa.

Cô muốn trồng hoa hồng đủ loại màu sắc, cũng có thể gọi là hoa nguyệt quý.

Cô không thể phân biệt được giữa hoa hồng với nguyệt quý, cái nào nhiều màu nhiều giống thì trồng cái đó.

Quý Nguyên cầm bình tưới nước nhỏ đi tưới rau.

Trong nhà này chỉ có cậu bé là nhiệt tình tham gia lao động nhất, một ngày muốn đi tưới nước tới ba lần.

Nếu không phải Tống Thời Hạ kịp thời ngăn lại, sợ là chỗ rau kia đã không thể sống tới bây giờ rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 76: Chương 76


Đã nửa tháng rồi hai đứa bé còn không muốn đi học, Tống Thời Hạ cũng không thể làm được gì.

Bởi vì hai đứa bé viện cớ là muốn ba mẹ cùng đưa hai đứa tới trường, để hai đứa được khoe với mấy người bạn nói xấu mình.

DTV

Hai đứa bé mếu máo nói như thế, Tống Thời Hạ cũng không ép hai đứa đi học nữa.

Nhưng mỗi ngày đều cho hai đứa học ghép vần với viết chữ, tránh cho chúng không theo kịp các bạn.

“Đừng tưới nhiều quá, hôm qua vừa mới mua đấy.”

Quý Nguyên cầm bình tưới nước gật đầu: “Mẹ ơi, hôm nay con muốn ăn mì thịt bò.”

“Biết rồi, đêm qua mẹ đã kho thịt bò sẵn rồi.”

Hai cân rưỡi thịt bò mua về nửa tháng đã bị ba người ăn hết sạch rồi.

Tống Thời Hạ không khỏi tự hỏi, tiền lương của một mình Quý Duy Thanh có thể nuôi nổi cả nhà thích ăn thịt như thế không.

Rốt cuộc là hai đứa bé thích ăn thịt, hay là cô đã nuôi chúng thành sành ăn nhỉ?

Cô mở tủ lạnh ra, thấy cả một chậu thịt kho, trong lòng mới có cảm giác an toàn trở lại.

Đêm qua cô mua chân gà, đùi gà với thịt bò ở căn tin, về làm một nồi kho thập cẩm.

Cô cũng cho cả đậu phụ khô với đậu phộng mà thím Phùng cho vào nấu cùng.

Vì mùi quá thơm, thím Phùng và Trương Uyển Thanh đều không nhịn nổi thèm, đi qua xin một bát nước kho.

Lấy túi mì ăn liền Đại Hồng Môn đỏ rực mua ở hợp tác xã mua bán ra, Tống Thời Hạ hoài nghi hai đứa bé thích mì ăn liền thì có, nhưng mì ăn liền thỉnh thoảng ăn vài lần cho đỡ thèm cũng được.

Cô vốn định làm mì bò hầm, nhưng trong nhà có sẵn bò kho rồi, chẳng thà làm luôn mì bò kho cho rồi.

Thịt bò kho cắt thành lát mỏng đặt qua một bên, nước sôi thì cho vắt mì vào.

Mì chín thì lập tức vớt ra cho vào nước lạnh, múc một muỗng bò kho cho vào nước nóng chờ nó sôi lại.

Mì lót ở đáy bát, sau đó chan nước bò kho lên, làm như thế sợi mì sẽ dai mềm trơn tuột, nước canh thơm nồng.

Đặt nửa quả trứng kho, mấy cọng rau xanh đã chần sơ qua và thịt bò đã thái miếng lên trên mặt.

Bát mì bò kho bưng lên bàn có đủ sắc hương vị.

Bày trí kiểu này có thể cầm đi chụp quảng cáo mì bò kho luôn, còn phải đặc biệt nhấn mạnh là hình ảnh chỉ mang tính chất tham khảo.

Hai đứa bé cắm đầu ăn ngấu nghiến, hút sột sột như con lợn con, nước mì dính đầy trên mặt.

Không biết con cái nhà người ta ăn uống như thế nào, cô cảm giác hai bé heo con nhà mình ăn rất khỏe.

Ăn xong, Tống Thời Hạ bảo hai đứa bé đi ngủ trưa, bản thân cô thì không hề buồn ngủ.

Cô hai tay ôm mặt ngồi dưới mái hiên, muốn đắp một cái lò nướng tròn mini trong sân.

Không thể ỷ lại vào lò nướng mãi được, chờ Quý Duy Thanh về, cô muốn nướng bánh cũng không tiện chút nào.

Đắp lò nướng cần dùng gạch, bình thủy tinh, xi măng, cát và đá.

Nếu ở nông thôn thì tốt rồi, tìm đại một người hỏi thăm thì sẽ biết phải đi đâu để mua gạch với xi măng.

Thím Phùng cũng không rõ phải tìm công nhân ở đâu.

Thím Phùng đề nghị cô rảnh rỗi thì có thể đi ra thôn ngoài trường hỏi thăm thử, nhưng muốn đưa công nhân vào đây cũng rất phiền.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 77: Chương 77


Trong lúc cô cảm thấy bó tay bó chân, không biết phải làm sao thì lại có người gõ cửa.

Tống Thời Hạ nghi hoặc đứng dậy mở cửa.

Giờ này ai lại đi tìm cô chứ?

Mở cổng ra, bên ngoài là một người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn màu xanh xám, đầu húi cua, tay xách bao tải, thoạt nhìn có vẻ rụt rè.

Tống Thời Hạ có ký ức của nguyên thân, đây là anh hai của nguyên thân, Tống Thu Sinh.

Tống Thời Hạ vội mời người đi vào nhà.

“Anh hai, sao anh lại tới đây thế?”

Tống Thu Sinh thấy em gái thì thở phào một hơi, nhà của giảng viên đại học đúng là sang trọng.

“Không phải em gửi thư về à, ba mẹ bảo anh tới thăm em.”

Tống Thời Hạ dẫn anh trai mình đi vào nhà.

Tống Thu Sinh cứ nhìn tới nhìn lui, vườn rau này được chăm sóc không tệ, trên lá hãy còn ướt nước.

Có điều bên kia để không như thế thì phí quá, nếu trồng rau hết thì có thể tiết kiệm được kha khá tiền.

Tống Thời Hạ không có cảm giác gì với người nhà của nguyên thân, cô còn chưa từng tiếp xúc với họ.

Nếu như họ đối xử tốt với cô thì cô cũng sẽ có qua có lại, đối xử tốt với họ.

Còn ký ức của nguyên thân, cô cảm thấy nguyên thân đã bị người nhà chiều hư.

Người nhà giới thiệu cho nguyên thân đi xem mắt toàn là người có việc làm ổn định, khiến người ta yên tâm, không có ý định trèo cành cao gì.

Chẳng qua là bản thân nguyên thân không ưng mà thôi.

Cuối cùng nguyên thân chạy vào thành phố, lén xem mắt để tìm đối tượng kết hôn, còn làm mẹ kế cho hai đứa bé, lừa người nhà hòng gạo nấu thành cơm.

Người nhà tức giận lại không thể làm gì, chỉ có thể lặng lẽ đưa tiền cho cô ta.

Nguyên thân trên có anh chị, dưới có em trai, lại còn xinh đẹp nên luôn được người ta tâng bốc lấy lòng.

Không có số công chúa nhưng lại có bệnh công chúa.

Nhà họ Tống tổng cộng có bốn đứa con, chị cả Tông Xuân Hạ làm nhân viên bán hàng ở hợp tác xã mua bán trên thị trấn, anh rể là công nhân xưởng thuốc lá.

Anh hai Tống Thu Sinh đầu óc thông minh, sau khi cải cách mở ra thì bắt đầu đi làm ăn, lần này đột nhiên quay về như thế cũng hơi lạ.

Em trai Tống Đông Đông năm nay học năm ba cấp 2, không biết có thể thi đậu lên cấp 3 hoặc trường nghề nào không nữa.

DTV

Tống Thu Sinh nói:

“Trường này kiểm tra người ra vào nghiêm thật đấy, còn phải đăng ký tên với địa chỉ gia đình nữa.”

Tống Thời Hạ giải thích cho anh ấy hiểu:

“Dù sao cũng là trường đại học, là nơi bồi dưỡng nhân tài, ra vào kiểm tra nghiêm một chút cũng là vì lo cho an nguy của học sinh và giảng viên mà.”

Cô không tiết lộ thân phận giáo sư của Quý Duy Thanh, làm vậy cũng là nghĩ cho sự an toàn của anh trai.

“Ba mẹ đều nói em nhất quyết muốn lấy một người đàn ông có hai đứa con riêng, ban đầu anh còn không tin.

Em kiêu ngạo như thế, sao có thể chấp nhận làm mẹ kế được, nhưng giờ nhìn chỗ em ở, anh xem như tin rồi.”

“Sao ba mẹ có thể lôi việc này ra nói đùa được, họ nói thật đấy.”

Cô thẳng thắng thành thật như thế, khiến Tống Thu Sinh không biết nên nói gì cho phải.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 78: Chương 78


“Em rể có tốt với em không? Mấy đứa nhỏ có dễ làm thân không?”

“Anh Quý đi công tác rồi, hai đứa bé ngoan ngoãn nghe lời lắm, mỗi ngày em chỉ cần nấu ăn với đọc sách thôi, mọi người không cần lo cho em.”

Nếu nói không hài lòng ở điểm nào thì chính là đồ điện còn chưa phát triển.

Nếu như có máy rửa bát và robot húi bụi, lại thêm cái lò nướng nữa thì cuộc sống này đúng là cực kỳ thoải mái và sung sướng.

“Thế thì tốt rồi, nếu có ấm ức gì thì nhớ nói với người nhà, em lấy chồng xa như thế, lỡ như bị ăn h.i.ế.p cũng chẳng có ai giúp đỡ.”

Tống Thời Hạ ừ một tiếng, không phản bác.

Vào phòng khách, cô bảo anh trai ngồi xuống, còn mình thì đi rót nước cho anh ấy.

“Anh à, không phải anh đi làm ăn à, sao tự nhiên lại về thế?”

Tống Thu Sinh không ngồi lên sô pha, anh ấy kéo cái ghế nhỏ bên cạnh bàn ăn ra ngồi xuống, âm ừ nói: “Đừng nói nữa, anh bị người ta gài bẫy.”

Lúc trước, chính sách vừa được nới lỏng anh đã cảm thấy có đường khởi nghiệp, bèn lập nhóm với mấy người trẻ tuổi trong thôn, muốn đến thành phố G.

Ban đầu đúng là kiếm được ít tiền, lấy ít đồ giá sỉ đi bán cho mấy cái chợ nhỏ quanh thành phố cũng có thể kiếm được gấp đôi.

Về sau mấy người kia càng lúc càng tham, thậm chí còn thuê cả xưởng để tích hàng, tiêu hết tất cả vốn liếng.

Kết quả tối đó xưởng bốc cháy, cả kho hàng đều bị thiêu rụi.

Mất hết vốn liếng là một chuyện, còn phải đền tiền xưởng cho người ta, tương đương với việc không kiếm được xu nào.

Bọn họ phải đi làm phụ hồ mấy tháng mới kiếm được ít tiền về thôn cho ra dáng.

Trước khi quay về anh mới biết trong đám có kẻ bị đối thủ mua chuộc, trận hỏa hoạn kia là do người làm.

Bọn họ không lấy ra được chứng cứ gì, chỉ có thể ôm cục tức về quê mà thôi.

Tống Thu Sinh thở dài nói:

“Bây giờ anh đã hiểu, chuyện làm ăn không thích hợp với mình, anh nên thành thật ở nhà làm ruộng thì hơn.”

Tống Thời Hạ cảm thấy đáng tiếc: “Chuyện kia không thể giải quyết được ạ?”

Để đám xấu xa kia được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như thế thì tức quá.

Tống Thu Sinh than thở: “Nó bám chân ông chủ lớn, bọn anh làm sao ganh đua với nó nổi.”

“Chỉ tiếc công sức làm ăn của mọi người thôi, nhưng loại người có thể bán đứng anh em như thế, dù tới trước mặt ông chủ lớn cũng chỉ có thể làm tay chân tôm tép thôi, ai dám dùng loại người như thế.”

Tống Thu Sinh gật đầu:

DTV

“Đúng vậy, bản thân nó ở bên ngoài sung sướng vui vẻ, ba mẹ nó còn ở trong thôn chờ nó gửi tiền về.

Nếu không phải nhà nó nghèo quá, kiểu gì bọn anh cũng phải tới tận cửa bắt đền nhà nó.”

Tống Thời Hạ hiểu, loại người đó là kiểu ăn cháo đá bát bẩm sinh.

“Người đáng thương cũng có chỗ đáng trách, có phải ba mẹ của tên đó cưng chiều hắn ta quá độ, không nỡ để hắn ta chịu khổ chút nào không?”

Tống Thu Sinh kinh ngạc:

“Em đoán đúng rồi, thằng đó từ nhỏ đã không phụ giúp cái gì, toàn là ba mẹ nó ra đồng làm ruộng kiếm công điểm. Bọn anh dẫn nó theo là vì nó cũng có chút khôn vặt.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 79: Chương 79


Nguyên thân cũng không ra đồng làm việc, sau khi khôi phục thi đại học, trong nhà chỉ có thể cho một đứa con đi học, cũng để cho cô đi học, bởi vì cô từng học cấp 2.

Chị cả với anh hai đều ủng hộ chuyện trong nhà có một sinh viên, cũng chấp nhận bỏ tiền.

Là chính bản thân nguyên thân từ bỏ, nguyên thân nghĩ đi học cũng vô dụng, chi bằng tìm một người thành phố mà lấy quách cho rồi.

Nên thật sự không thể trách người nhà được.

Cái kiểu tầm nhìn hạn hẹp của nguyên thân thật sự không còn gì để nói, chỉ khổ chị gái đã lấy chồng còn phải lo lắng cho em mình.

Tống Thu Sinh nói xong cũng cảm thấy không đúng, hình như ở nhà em gái của anh ấy cũng không làm gì.

Bầu không khí trở nên lúng túng.

Tống Thời Hạ cố bẻ sang chuyện khác, nguyên thân đúng là để lại cả đống rắc rối cho cô.

“Đúng rồi, anh hai, anh có biết đắp lò đất không ạ?”

Tống Thu Sinh không chắc lắm: “Chắc là có, đắp lò không khó đâu.”

Tống Thời Hạ không tìm được ai giúp đỡ, đúng lúc anh trai tới đây làm khổ sai không công.

“Cũng không thể tính là lò đất, em chỉ định làm cái lò để nướng bánh thôi.

Em biết cách làm đại khái, nhưng chỗ này hơi khó mua nguyên vật liệu, đúng lúc anh tới đây, vậy thì ở lại mấy hôm đi.”

Khóe miệng Tống Thu Sinh co giật:

“Em xem anh là công nhân miễn phí đấy à. anh nói trước nhé, tay nghề của anh không khá lắm đâu, nếu làm hư em đừng có ăn vạ.”

“Em sẽ vẽ hình ra cho anh, anh nhắm mắt cũng có thể đắp được mà! Còn nữa, em đã kết hôn rồi, sao lại ăn vạ được chứ.”

“Được rồi, em vẽ ra đi, để anh xem cần những thứ gì. Em không ăn vạ, là anh ăn vạ, thế đã được chưa.”

Nghe lời anh trai nói cứ thấy sai sai ở đâu đó, Tống Thời Hạ cố nhớ lại.

Hay lắm, chỉ cần cãi nhau với người ta thì nguyên thân sẽ khóc lóc ăn vạ, sau đó người bị mắng sẽ là anh trai, chị gái hoặc em trai.

Cô em gái thế này mà cả nhà cũng nhịn được á?

Tâm trạng Tống Thời Hạ rối bời, không phải cả nhà là kiểu cưng em gái, con gái đấy chứ.

Nếu em gái cô mà dám làm thế thì cô sẽ cho no đòn luôn.

Tống Thời Hạ chạy tới thư phòng lấy bản vẽ của mình ra, thoạt nhìn rất đơn giản dễ hiểu, là kiểu lò nhỏ để nướng bánh mì.

“Anh, xem ước chừng cần những thứ này, anh mua giúp em nhé, để em hỏi hàng xóm xem có thể mượn được xe ba gác của họ hay không.”

Tống Thời Hạ đưa cả bản vẽ và tiền cho anh hai của mình.

“Anh nhất định phải cầm tiền nhé, nhà em xây đồ không thể để anh tốn kém thay được, không thì em thành loại người gì chứ?”

Tống Thu Sinh kinh ngạc:

“Ơ kìa, em thật là em gái của anh đấy à, anh lại có ngày được cầm tiền của em đấy, đúng là chuyện lạ hiếm có mà.”

Haiz, lúc trước nguyên thân gần như không xem tình thân là gì, giờ đến lượt cô phải trả.
 
Back
Top Bottom