Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 40: Chương 40


Khi Tống Thời Hạ nhào bột mì thì hai anh em Quý Dương và Quý Nguyên ngồi trên sô pha chơi xếp gỗ.

Hai đứa bé không thích đùa nghịch ngoài sân, cũng không thích chơi đuổi bắt như nhà người ta nên khiến cô bớt lo lắng hơn hẳn.

Canh cá được đun lửa nhỏ trên bếp, chẳng mấy chốc, hương thơm đã tỏa ra khắp nơi.

Tống Thời Hạ lần lượt thêm đậu hũ và hành thái vào trong canh cá màu trắng ngà.

Cô không bỏ quá nhiều muối mà chỉ cho vài giọt nước linh tuyền vào, khiến canh cá càng ngon hơn.

Cho dù là đứa trẻ kén ăn cũng không chống cự lại được sức hút của nó.

Quý Nguyên cầm miếng gỗ trong tay, nhưng không thể tập trung nổi.

“Anh ơi, canh cá thơm quá.”

Quý Dương giội cho cậu bé một gáo nước lạnh: “Cá có rất nhiều xương, nếu mắc vào cổ họng thì chúng ta sẽ c.h.ế.t đấy.”

Quý Nguyên run lẩy bẩy, miếng gỗ trong tay rơi xuống.

“Em không ăn cá nữa.”

Quý Dương cắn môi, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ bối rối.

“Thật ra cũng không đáng sợ như vậy đâu, chỉ cần chúng ta ăn miếng nhỏ thôi là được.”

Quý Nguyên lắc đầu nguầy nguậy.

“Không đâu không đâu, em không ăn.”

Trẻ con ăn ít, Tống Thời Hạ chia cho mỗi đứa một cái bánh bao miến tóp mỡ và nhân miến củ cải, cộng thêm một bát canh cá chỉ có đậu hũ.

“Dì sợ các con mắc xương cá nên không lấy cá cho các con. Dì kiểm tra trong canh này rồi, không có xương cá, nhưng khi uống các con vẫn phải cẩn thận một chút nhé.”

Quý Nguyên hơi sợ, nhưng bát canh cá trước mặt quá thơm, vì không để cho người mẹ mới buồn nên cậu bé nếm thử một ngụm.

Quý Dương không nói nhiều lời đe dọa, vì làm gương cho em trai nên cậu bé hớp một ngụm canh cá lớn.

Không ngờ canh cá rất ngon, thế là tu “ừng ực” hết sạch một bát.

Quý Nguyên trợn mắt há hốc mồm nhìn.

“Anh trai giỏi quá, không sợ c.h.ế.t gì hết.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười: “Không nghiêm trọng như vậy đâu, cứ ăn từ từ là được.”

Quý Nguyên ăn một ngụm canh, đôi mắt lập tức sáng rực lên như đèn pha.

“Ngon quá!”

DTV

Cậu bé học theo anh trai, thoải mái vùi đầu vào bát hớp từng ngụm canh lớn, Tống Thời Hạ cũng không ngăn được cậu bé.

Trước mặt có thêm một cái bát nữa, giọng nói của Quý Dương lí nhí gần như không thể nghe thấy được.

“Con muốn một bát nữa, cảm ơn dì ạ.”

Tống Thời Hạ không trêu cậu bé, lại múc cho cậu bé nửa bát nữa.

“Không thể ăn quá nhiều, chỉ còn nửa nồi thôi, để buổi chiều ăn tiếp.”

Quý Dương ngoan ngoãn gật đầu, cầm theo bát nhỏ về chỗ ngồi của mình.

Ăn cơm xong, Tống Thời Hạ dẫn theo hai cậu bé ra sân đi bộ một vòng.

Hai đứa bé vác cái bụng tròn xoe, lúc đi thỉnh thoảng ợ một cái.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 41: Chương 41


Hai đứa ăn hết một bát rưỡi canh cá, lại ăn hai cái bánh, cô sợ chúng bội thực.

Tống Thời Hạ vuốt trán: “Lần sau không thể để các con ăn nhiều như vậy được.”

May là cô gói bánh bao không lớn, người trưởng thành ăn bốn năm cái mới no được.

Quý Nguyên ôm đùi cô: “Canh cá ngon lắm, con thích ăn canh cá.”

Tống Thời Hạ lắc đầu từ chối:

“Không thể ăn nữa, thích cái gì cũng phải từ từ ăn, không được ăn ngốn ăn nghiến như thế, con nhìn xem bụng con đi, chứa không nổi nữa rồi kìa.”

Lúc này bụng của đứa bé mới ba tuổi rưỡi phình to ra, trông cái bụng nhỏ phát tướng rất buồn cười và đáng yêu.

Tống Thời Hạ đưa tay chọc nhẹ, Quý Nguyên xấu hổ lùi lại.

Tiêu cơm xong cũng đến giờ ngủ trưa, hai cậu bé không về phòng mình mà muốn ngủ trưa với cô.

DTV

Dù sao giường cũng lớn, đủ chỗ ngủ.

Hai bên trái phải của cô đều có một cậu bé nằm ngủ, một người lớn hai đứa bé nằm trên giường ngáy o o.

Bọn họ ngủ trưa ngon lành, bên kia lại có người dây dưa gây phiền phức.

“Tôi uống trà nhiều năm như vậy rồi mà không phân biệt được Đại Hồng Bào sao?

Cậu đừng có lừa tôi, một ngày làm thầy cả đời làm thầy, có ít lá trà mà cậu cũng không nỡ cho thầy như thế, tôi đau lòng quá.”

Quý Duy Thanh cảm thấy nhức đầu: “Thầy ơi, đó là trà thầy lấy trên bàn thật mà.”

Trà không nhiều, chỉ đủ cho anh uống nửa tháng.

Vốn dĩ mỗi ngày vào buổi trưa anh đều nghỉ ngơi trong văn phòng, nhưng trưa hôm qua và hôm nay rảnh rỗi uống trà xong thì anh cảm thấy toàn thân sảng khoái tỉnh táo, hoàn toàn không hề buồn ngủ chút nào.

Anh đoán có thể trong trà chứa một thành phần nào đó có tác dụng nâng cao tinh thần giống như cà phê.

Thiên nhiên tạo hóa nhiều điều thần kỳ, anh cũng không nghi ngờ trà có vấn đề, chỉ là đây không phải lá trà bình thường mà thôi.

Trưởng khoa ở lại văn phòng anh không muốn đi, nếu như không phải tuổi tác không cho phép thì anh rất muốn giội nước đuổi đi.

“Tôi không nghe, cái bình hôm qua cậu mang đến đâu?”

Lần đầu tiên Quý Duy Thanh biết mình có thể nói dối mà mặt không đổi sắc.

“Ở nhà ạ, em đổ trà vào bình này, hôm qua đã mang nó về nhà rồi ạ.”

Trưởng khoa không làm gì được anh, nhưng ông vẫn nhớ mãi không quên lá trà hôm qua.

Bản thân ông có bệnh đau lưng, nhưng từ hôm qua sau khi uống trà kia thì đồng nghiệp gặp ông đều lần lượt hỏi thăm có phải ông đi châm cứu không, bước đi cứ như bay ấy.

Điều khác biệt mà ông nghĩ đến cũng chỉ liên quan đến trà, nước trà vào bụng ông mang lại cảm giác sảng khoái và thư giãn…
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 42: Chương 42


Kết quả cuối cùng chính là Quý Duy Thanh không chịu nổi thầy mình đeo bám hỏi han, bất đắc dĩ mở ngăn kéo ra.

Trưởng khoa lại trút hơn phân nửa trà vào cốc, cười tít cả mắt.

“Đúng rồi, cô của cậu nhờ tôi hỏi cậu là khi nào cùng ăn một bữa cơm đi, bà ấy cứ tò mò kéo tôi hỏi tới hỏi lui, tôi nói tôi cũng chưa gặp bao giờ.”

Động tác của Quý Duy Thanh khựng lại, “Về nhà em sẽ bàn lại với cô ấy ạ.”

Trưởng khoa cười hớn hở: “Lạ thế, cậu mà cũng nói ra được lời thế này à, nhà cậu có biết chuyện cậu kết hôn không?”

Cậu học trò này của ông, khuyết điểm duy nhất chính là tính cách quái gở, ít khi liên lạc với người nhà.

“Bọn họ không biết, em định hôm nào được nghỉ sẽ đưa cô ấy về gặp họ.”

Trưởng khoa không biết nói gì cho phải.

“Vậy cậu lấy con gái nhà người ta, đã chuẩn bị lễ hỏi các thứ chưa?”

Quý Duy Thanh ngơ ngác: “Lễ hỏi gì cơ?”

Trưởng khoa thật sự không biết phải nói Quý Duy Thanh thế nào cho phải.

“Thì tặng đồ ấy! Cậu cưới con nhà người ta mà lễ hỏi cũng không có, sao cậu lại cưới được hay thế!”

Quý Duy Thanh thành thật kể lại mọi chuyện, không ai nói cho anh biết kết hôn phải chuẩn bị lễ hỏi cả.

Trưởng khoa lập tức cảm thấy đau đầu: “Đúng thật là, haiz.”

“Bây giờ thanh niên kết hôn, nhà nào có điều kiện đều tặng tủ lạnh, máy giặt với tivi.

Nếu không được thì hạ tiêu chuẩn xuống tặng xe đạp, máy may, đồng hồ với radio.

Cậu nói cậu đi, điều kiện của bản thân cậu không kém, tiền lương mỗi tháng cũng chẳng có chỗ mà tiêu, kiểu gì cũng phải tặng đồ cho người ta chứ!”

Cuối cùng ông cũng hiểu tại sao mấy đối tượng mà hiệu trưởng giới thiệu đi xem mắt Quý Duy Thanh đều bị chọc giận bỏ về rồi.

Ông cũng sắp bị chọc cho tức c.h.ế.t rồi đây.

“Không phải thầy muốn nói cậu, cậu cưới con nhà người ta về mà thật sự không cho được cái gì à?

Cô của cậu cứ chê tôi khô khan, bây giờ tôi cảm thấy cậu còn khô khan hơn cả tôi.”

Lần đầu tiên Quý Duy Thanh bất lực chịu c.h.ế.t như thế ở trước mặt thầy mình:

“Tiền lương của em đều giao hết cho cô ấy quản lý, radio, tivi với tủ lạnh trong nhà cũng có sẵn rồi.”

Lúc này huyết áp của trưởng khoa mới hạ xuống.

Ông cố gắng khuyên bảo:

“Chuyện tiền nong xem như thôi. Cậu xem, từ khi kết hôn tới nay cái gì cậu cũng không hiểu.

Bình thường đều tranh thủ mua bổ sung máy may, máy giặt các thứ cho người ta, còn phải gửi ít đồ biếu nhà mẹ vợ, đừng có tiếc nhé.

Cô ấy ngàn dặm xa xôi tới đây kết hôn với cậu, một mình giúp cậu chăm sóc hai đứa con, không phải v.ú em cậu thuê về làm việc.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 43: Chương 43


Quý Duy Thanh đành nhớ lấy, “Vậy xe đạp thì sao?”

“Sao tôi biết chứ, cậu phải hỏi xem cô ấy có biết chạy xe đạp hay không, mà trong này cũng không cần dùng tới xe đạp, nhưng nếu cô ấy thích thì cậu cứ mua một chiếc đi.”

Thấy anh đã nghe thủng rồi, trưởng khoa lúc này mới bình tĩnh lại.

“Cậu không thiếu tiền, cần mua cái gì cho người ta thì cứ mua, đừng có để thiếu.

Đồng nghiệp của cháu gái tôi kết hôn còn ra tiệm chụp hình, nói là chụp hình cưới, thanh niên bây giờ chuộng cái đó lắm.”

Hai thầy trò nói chuyện một hồi, phía trên đột nhiên có thông báo.

“Về nhà soạn đồ đi, có một hạng mục khẩn cấp cần mọi người hỗ trợ, đêm nay đúng giờ xuất phát.”

Trưởng khoa vội đứng dậy:

“Tôi phải về bảo cô của cậu xếp quần áo cho tôi mới được, chuyện cùng ăn cơm chờ sau này hãy tính.

Cậu cũng về dọn đồ đi, cần dặn dò cái gì ở nhà thì nói luôn một thể.”

Tống Thời Hạ đang mơ màng ngủ trưa thì nghe tiếng mở cửa.

Cô cẩn thận ngồi dậy để không đánh thức bọn nhỏ.

Thấy Quý Duy Thanh về, cô lấy làm kinh ngạc.

Sao anh lại về lúc này chứ?

Cô nhẹ nhàng đi xuống lầu gặp anh.

“Anh về lấy đồ à?”

Quý Duy Thanh bị thầy mình giáo dục một hồi, đối mặt với cô, anh không khỏi lúng túng.

“Bọn anh phải đi làm việc nên về dọn đồ.”

Tống Thời Hạ đứng bên cạnh anh: “Có cần em giúp cái gì không?”

Quý Duy Thanh đang muốn nói không cần, đột nhiên nghĩ đến những lời thầy đã dạy mình.

“Mua giúp anh ít màn thầu đi, mấy ngày tới có thể phải đi đường suốt rồi.”

Xem ra lần này phải đi công tác một thời gian dài mới về rồi.

“Đúng lúc em có gói ít bánh bao, hay là em gói bánh bao cho anh mang đi nhé.”

Ngoại trừ nhân tóp mỡ không thể ăn nguội ra thì mấy loại bánh bao chay đều không bị ảnh hưởng gì.

Anh ngẩn ra một cái: “Vất vả cho em rồi.”

DTV

Tống Thời Hạ mỉm cười với anh: “Vốn dĩ em làm sẵn để dành ăn sáng, chiều nay em gói thêm một ít là được rồi.”

Quý Duy Thanh lên lầu lấy quần áo, thấy hai đứa bé đang ngủ, xem ra quan hệ của cô ấy và hai đứa bé khá tốt đây.

Tống Thời Hạ mở tủ lấy hộp cơm ra cọ rửa sạch sẽ, nhét đầy hai hộp.

Cô nghĩ ngợi một lát, lại rót một ít rượu dâu tằm mình ủ vào một chai thủy tinh rỗng, vặn nắp lại thật kín.

Nghe nói nhà khoa học làm việc sẽ khá tốn tế bào não.

Để tránh cho dung nhan tuyệt vời kia rơi vào cảnh sói trán hói đầu, cô phải chia cho anh một chút mới được.

Quý Duy Thanh cầm vali xuống.

“Khi nào thì anh đi?”

Anh xem đồng hồ: “Có thể ở lại thêm 3 tiếng nữa, tối mới đi.”

“Trong nhà có canh cá, nếu không gấp thì em sẽ đi nấu cơm, làm thêm hai món nữa.”

Quý Duy Thanh đặt vali ở cửa.

“Để anh giúp em.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 44: Chương 44


Trong nhà chỉ còn lại rau củ, cô định làm cải xào giấm và cải xào bình thường, cũng hâm canh cá lại cho nóng.

Nhà bếp không lớn không nhỏ, hai người sóng vai rửa rau thái rau lại hơi chật.

Quý Duy Thanh chủ động lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Em có thích xe đạp không?”

Tống Thời Hạ quyết đoán đáp: “Không thích, trong nhà không cần dùng đến xe đạp.”

Xe đạp thời này xấu muốn chết, cô thà đi bộ còn hơn.

“Vậy thì không mua, máy giặt với máy may anh sẽ nhờ hậu cần mua giúp, trong nhà không có phiếu công nghiệp nên không tiện mua.”

Tống Thời Hạ rất bất ngờ, sao tự nhiên người này tâm lý thế nhờ?

“Em phải bất ngờ đấy, sao tự nhiên anh lại nghĩ tới chuyện mua thêm máy giặt thế?”

Quý Duy Thanh có vẻ bối rối, “Anh xin lỗi, đây vốn là lễ hỏi anh phải tặng cho em, lúc trước là anh sơ sót.”

Tống Thời Hạ cũng từng nghe tới chuyện tặng đồ làm lễ hỏi kia.

DTV

Nhưng bản thân cô cũng chẳng có món của hồi môn nào ra dáng, nên cũng không để ý chuyện lễ hỏi.

“Cảm ơn, đúng là trong nhà cần có máy giặt với máy may.”

Quý Duy Thanh nhặt nốt cọng rau cuối cùng: “Em còn muốn mua thêm cái gì không?”

Tống Thời Hạ không chắc lắm: “Không có, trong nhà cũng chẳng thiếu gì mà.”

Dầu sôi thì cho hoa tiêu, ớt khô và tỏi băm vào xào cho thơm, sau khi thơm rồi thì cho cải vào xào lửa to, lại lần lượt cho gia vị nào.

Hai đứa nhóc Quý Dương và Quý Nguyên cũng chạy bình bịch xuống.

Quý Duy Thanh đang giúp cô thổi lửa nấu cơm, Quý Nguyên nhào thẳng vào lòng anh.

“Ba ơi!”

Quý Duy Thanh sợ cậu bị lửa b.ắ.n bỏng, vội nói: “Con với anh lên phòng khách chơi một lát đi.”

Quý Nguyên hít hít mũi một cái, bịn rịn rời khỏi bếp.

Quý Dương không đi vào bếp, nhưng đôi mắt nhỏ cứ trông mong nhìn về phía cửa bếp.

“Bọn nhỏ đã khiến em thêm phiền rồi.”

Tống Thời Hạ bận nấu ăn, không thèm quay đầu lại: “Không có, bọn nhỏ đều ngoan lắm.”

Hai món ăn lần lượt được đưa lên, mùi cơm củi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nhà.

Trên bếp, canh cá màu trắng ngà cũng sôi ùng ục, bốc khói nghi ngút.

“Hai đứa nhỏ còn nhỏ quá, em không dám để bọn nhỏ ăn cá, chỉ cho hai đứa ăn nước canh thôi, hai con cá này em với anh chia vậy.”

Quý Duy Thanh muốn nói mình không ăn cá.

Nhưng nhìn cô cẩn thận vớt cá ra bát, thôi vậy, cũng không phải không ăn được.

Tống Thời Hạ cũng không biết suy nghĩ trong lòng anh, cô mà biết thì nhất định sẽ không chia cho anh.

Đây là cá trích tự nhiên đấy, có bao nhiêu người muốn ăn mà không được đây.

Ăn cơm thì không cần hấp bánh bao, tám cái bánh bao tóp mỡ còn lại có thể để sáng mai ăn tạm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 45: Chương 45


Chờ anh đi rồi, cô có thể làm mấy món đơn giản để dành ăn sáng.

Dù sao người thông minh nhất trong nhà cũng đi, hai đứa bé chỉ cần có đồ ngon ăn là được, không phát hiện trong nhà có thêm đồ lạ.

Ăn cơm xong, hai đứa bé mới biết chuyện ba phải đi công tác, lập tức ỉu xìu.

Quý Duy Thanh xoa đầu hai đứa:

“Ở nhà phải nghe lời, không được nghịch ngợm phá phách đâu đấy, biết chưa nào?”

Tống Thời Hạ đứng bên cạnh nhìn ba cha con tương thân tương ái như thế, mặc dù là con của anh trai anh, nhưng những gì bản thân anh làm cũng không thua gì cha ruột của bọn trẻ.

Trước khi đi, Quý Duy Thanh còn dặn dò cô:

“Làm phiền em chăm sóc hai đứa nhỏ, em muốn cái gì không, khi về anh sẽ mua cho.”

“Ở nhà có em trông chừng, anh cứ yên tâm đi đi.”

Sao cô cứ có cảm giác những lời này có gì là lạ thế nhỉ?

Quý Duy Thanh lại dặn dò hai đứa nhỏ: “Hai đứa không được gây rắc rối cho mẹ đâu đấy, đã biết chưa?”

Quý Nguyên cực kỳ phối hợp mà gật đầu đồng ý.

Ba nói dì là mẹ, nghĩa là cậu bé không cần phải gọi dì theo lời anh trai dặn dò rồi.

Quý Dương thì ậm ừ gật đầu: “Ba yên tâm, con sẽ chăm sóc em trai và mẹ thật tốt ạ.”

Tống Thời Hạ nhìn Quý Dương, cô kinh ngạc chỉ vào mũi mình với vẻ không dám tin, cậu bé nói là sẽ chăm sóc cô á?

Cậu nhóc 3 tuổi này đang nói cái gì kia?

Còn nhỏ mà nói chuyện đã sặc mùi chủ tịch oách xà lách rồi.

Quý Duy Thanh cười với cậu bé: “Ba tin Dương Dương nhà mình là đàn ông đích thực mà.”

Quý Nguyên sốt ruột chạy tới: “Con nữa, con cũng là đàn ông đích thực nè.”

Tống Thời Hạ đi tới ôm cậu bé lên: “Nguyên Nguyên nhà mình cũng là đàn ông đích thực luôn.”

Quý Nguyên ôm cổ cô, mẹ mới thơm quá đi à.

Tống Thời Hạ đặt cậu bé xuống:

“Đúng rồi, em có rót một chai rượu trái cây cho anh, buổi tối nếu mất ngủ thì anh có thể uống một chút.”

“Cảm ơn ý tốt của em, nhưng anh không thường uống rượu.”

“Cứ mang theo đi, rượu trái cây độ cồn thấp, bảo đảm anh sẽ ngủ ngon hơn.”

Quý Duy Thanh không thể lay chuyển được, chỉ đành đồng ý.

Anh hơi sợ không biết tới lúc đó người kiểm tra hành lý có tịch thu hay không.

Còn nửa tiếng nữa là tới giờ tập hợp, Tống Thời Hạ và hai đứa nhỏ tiễn anh ra cửa.

Anh cúi đầu, chạm nhẹ lên trán cô.

“Nụ hôn chào buổi sáng.”

DTV

Tống Thời Hạ cười tươi: “Sai rồi, cái này phải gọi là nụ hôn chia tay.”

Nhìn nụ cười của cô, trong lòng anh đột nhiên có cảm giác không nỡ.

Vì sự nghiệp nghiên cứu khoa học xây dựng tổ quốc, anh đành phải dằn lòng, sải bước rời đi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 46: Chương 46


Ba người đứng ở cửa nhìn mãi tới khi bóng dáng anh đi khuất hẳn mới vào nhà.

Ba người đều buồn bã, Tống Thời Hạ nhìn khoảng sân nhỏ trụi lủi, đột nhiên nghĩ tới chuyện có thể tới hợp tác xã mua bán xem thử.

“Chúng ta tới hợp tác xã mua bán đi!”

Quý Nguyên giơ hai tay đồng ý, còn ông cụ non Quý Dương, chỉ cần cậu bé không phản đối thì chính là đồng ý.

Tống Thời Hạ cầm tiền, khóa cửa thật kỹ, mỗi tay dắt một đứa bé.

Ba người vui vẻ đi tới hợp tác xã mua bán, tâm trạng buồn bã vì chia tay lập tức bị quét sạch.

Cô bị vô số hàng hóa rực rỡ muôn màu làm cho hoa mắt.

“Xin chào đồng chí, cho tôi ba chai nước ngọt và bim bim, thêm một túi kẹo sữa Thỏ Trắng và một gói hạt dưa nhé.”

Thời gian này mỗi nhà đều đang nấu cơm, hợp tác xã mua bán rất vắng vẻ, mấy người bán hàng ngồi tụm lại cùng nhau để buôn chuyện.

Nhìn thấy người lạ, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.

Người bán hàng lấy đồ cho Tống Thời Hạ chủ động bắt chuyện với cô: “Chào đồng chí, cô là người nhà của ai thế?”

Người ở đây gần như đều quen mặt nhau cả.

Quý Nguyên nhón chân lên vịn lấy quầy hàng, cậu bé chớp đôi mắt to, giọng nói thoáng vẻ khoe khoang: “Dì ơi, đây là mẹ của cháu.”

Người bán hàng nhận ra Quý Nguyên, vẻ mặt của cô từ tò mò chuyển thành giật mình.

“Hóa ra là vợ của giáo sư Quý ạ, giáo sư Quý kết hôn khi nào thế?”

Tống Thời Hạ giả vờ như cô vợ mới e thẹn, xấu hổ nói: “Chúng tôi mới đăng ký kết hôn được vài ngày thôi.”

Cứu mạng, sao đi mua đồ còn bị người ta vây quanh nhìn như khỉ thế này.

Mấy người bán hàng khác đều tựa vào quầy nhìn cô, trên mặt toàn là vẻ hóng hớt:

“Đồng chí, cô xinh thật đấy, sao cô với giáo sư Quý quen nhau thế?”

Tống Thời Hạ khó khăn lắm mới thoát ra khỏi hợp tác xã mua bán được, mấy người kia đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi mà, tò mò hỏi han đủ kiểu.

DTV

Cô dắt theo hai đứa bé, tay xách cái túi mang đi từ nhà.

Một lớn hai nhỏ thoải mái uống nước ngọt đi về nhà, đi được nửa đường thì gặp thím Phùng đang tan làm.

Thím Phùng cũng cầm một giỏ to, thấy Tống Thời Hạ thì vô cùng mừng rỡ.

“Cháu đi mua cái gì thế?”

Đồng chí Tiểu Tống với hai đứa nhỏ mỗi người một chai nước ngọt, cứ như trẻ con ấy.

Thím Phùng thấy cô và hai cậu bé thân thiết hài hòa như thế, cũng mừng thay cho cô.

“Đúng rồi, cháu muốn mua hạt giống gì? Ngày mai hậu cần sẽ đi ra ngoài mua đồ, để thím nhờ người mua hộ cháu.”

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cô còn đang nghĩ xem phải đi ra mua thế nào đây.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 47: Chương 47


Tống Thời Hạ suy nghĩ vài giây mới nói:

“Cháu cũng không biết mua loại nào mới tốt nữa, không thì thím cứ mua giúp cháu một phần giống những loại thím trồng trong sân đi ạ.”

Thím Phùng vung tay:

DTV

“Vậy còn mua làm gì nữa? Hạt giống thím mua còn chưa dùng hết đây, để thím cho cháu.”

Tống Thời Hạ cũng không từ chối.

Cô muốn trồng những loại rau củ quả khác nhau trong sân, mỗi loại số lượng ít thôi, chỉ cần làm phong phú thêm bữa ăn là được.

Nếu mua hạt giống thì phải mua rất nhiều, cứ chia một ít của thím Phùng là được, tới lúc đó cô sẽ tặng ít rau cho thím xem như quà cảm ơn.

“Đúng rồi, chiều nay có người nhà của mấy viện sĩ tới căn tin mua ít màn thầu đấy, giáo sư Quý nhà cháu không cần đi công tác à?”

Tống Thời Hạ lắc đầu:

“Anh ấy đi rồi, đúng lúc hôm nay cháu có hấp bánh bao nên gói cho anh ấy mang đi.”

Thím Phùng thở dài:

“Ôi, hai cháu mới kết hôn có mấy ngày đã phải xa nhau rồi, công việc của cánh đàn ông đúng là bận rộn mà.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Cháu ủng hộ công việc của anh ấy, sự nghiệp nghiên cứu khoa học cũng là vì nhân dân phục vụ mà.”

Nói xong, cô lại tò mò hỏi: “Giáo sư Tạ không đi ạ?”

Thím Phùng bật cười: “Ông ấy chỉ là giáo sư nghiên cứu lịch sử, đi thì làm được gì?”

Tống Thời Hạ còn tưởng ở cùng một khu thì toàn là đồng nghiệp cùng khoa, hóa ra lại khác khoa à.

Xem ra bản thân giáo sư Tạ cũng rất xuất sắc nên mới được xếp tới khu nhà này.

Lúc đi ngang qua cổng nhà thím Phùng, thím Phùng lấy một nắm táo ra từ trong giỏ, lén lút đưa cho cô.

“Đây là táo đỏ hôm qua căn tin còn thừa đấy, rửa sạch cả rồi, cháu mang về ngâm nước uống đi.”

Thím Phùng nhét thẳng vào tay cô, Tống Thời Hạ còn chưa kịp nói tiếng cảm ơn thì thím Phùng đã vào nhà, sợ cô đuổi theo.

Tống Thời Hạ đành phải cất táo đỏ vào trong túi, dẫn hai đứa bé đi về, kiểm tra thật kỹ một lượt rồi mới khóa cổng lại.

“Ba của hai đứa không có ở nhà, đêm nay hai đứa có tự ngủ được không?”

Quý Nguyên ra vẻ “thiệt tình, thua dì luôn” như ông cụ non.

“Có phải dì sợ tối không, thế thì con có thể ngủ với dì.”

Tống Thời Hạ ngồi xổm xuống vỗ vỗ bờ vai của cậu bé, “Dì chỉ sợ có người sợ thôi, dì đâu nói là ai đâu.”

Quý Nguyên ngơ ngác kề sát lại hỏi anh trai: “Anh sợ ạ?”

Quý Dương đẩy mặt cậu bé ra: “Ngốc quá, dì ấy đang nói em đấy.”

Quý Nguyên bị nói ngốc cũng không buồn mà tỏ rõ vẻ chờ mong.

“Vậy em có thể ngủ với mẹ mới không ạ?”

Quý Dương lắc đầu, em trai là đồ phản bội, mới đó đã bị mua chuộc rồi, cậu bé vẫn phải khảo sát dì ấy thêm một chút nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 48: Chương 48


Tống Thời Hạ cười tươi: “Đương nhiên là được rồi, nếu con với anh sợ thì có thể ngủ chung với mẹ.”

Quý Dương ưỡn ngực, ngẩng đầu lên nói to: “Con không có sợ đâu.”

Nhóc Quý Nguyên phản bội lại cực kỳ vui vẻ: “Vậy em ngủ với mẹ, anh ngủ một mình đi!”

Nhân lúc hai đứa bé đi chơi, Tống Thời Hạ mượn cớ tìm sách lấy một quyển sách dạy nấu ăn ra từ không gian xem.

Xem một lúc lại thấy thèm, cô xoa xoa bụng: “Tối nay hai đứa muốn ăn gì nào?”

Quý Nguyên nghiêng đầu: “Con muốn ăn đồ ngọt.”

Trong nhà có táo đỏ với ngân nhĩ, Tống Thời Hạ bèn rửa một miếng ngân nhĩ để nấu canh táo đỏ ngân nhĩ ăn cho đỡ thèm.

DTV

Táo đỏ bỏ hạt, ngân nhĩ cho vào không gian ngâm 5 phút là có hiệu quả như ngâm cả đêm.

Ngân nhĩ xé nhỏ cho vào nồi cùng táo đỏ, nấu lửa nhỏ.

Còn một nguyên nhân khác khiến Tống Thời Hạ nấu canh táo đỏ ngân nhĩ là vì cô cảm giác mình sắp tới tháng rồi, ăn canh nóng cho ấm người.

Cũng không biết thân thể này có đau bụng kinh hay không, bản thân cô bị đau rất nặng, phải uống thuốc Đông y điều dưỡng rất lâu mới khỏi.

Buổi tối ăn quá nhiều dễ bị đầy bụng khó tiêu, Tống Thời Hạ chỉ cho hai đứa bé mỗi đứa một bát nhỏ mà thôi.

Cô gạt gạt táo đỏ trong bát: “Lát nữa ăn xong thì đi ra sân chạy hai vòng rồi lên rửa mặt đi ngủ nhé.”

Hai đứa bé ngoan ngoãn gật đầu.

Táo đỏ mà thím Phùng cho vừa to vừa ngọt, trong nồi vẫn còn hơn phân nửa, Tống Thời Hạ múc ra tô rồi đi qua bên cạnh.

“Chiều nay thím đi nhanh quá, cháu còn định nhắn thím sang nhà cháu ăn canh đây, bây giờ chỉ có thể tự mình đưa tới cho thím thôi.”

Thím Phùng cười tươi giải thích: “Tại thím bận về nhanh nấu cơm cho bọn trẻ ấy mà.”

Trong nhà thím Phùng đang ồn ào nhốn nháo, có tiếng bé gái tức giận hét to, có tiếng bé trai cười nhây đùa giỡn.

Tống Thời Hạ nghe mà hoảng hết cả hồn, đưa đồ xong thì vội chạy về.

Hai bé con trong nhà đã rửa mặt sạch sẽ ngồi trên ghế chờ cô.

Quý Dương là đứa bé ưa sĩ diện, Tống Thời Hạ không vạch trần cậu bé.

“Chúng ta đi ngủ thôi.”

Bây giờ mới có 7 giờ tối, tivi đối với Tống Thời Hạ chỉ là vật trang trí.

Hai đứa bé cũng không nói là muốn xem, nên cô cũng không mở lên.

Quý Nguyên ôm lấy mẹ: “Mẹ ơi, con muốn nghe kể chuyện.”

Tống Thời Hạ: “Ba kể những chuyện gì cho hai đứa nghe rồi?”

“Chuyện ba kể con nghe không hiểu, nhưng dễ ru ngủ lắm.”

Quý Dương bổ sung: “Ba kể chuyện tiếng Anh, mình nghe không hiểu là chuyện bình thường mà.”

Tống Thời Hạ cũng không nghe chuyện cổ tích nhiều, cuối cùng bịa ra một câu chuyện mới để dỗ hai đứa bé ngủ.

Haiz, dỗ trẻ con đúng là vất vả mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 49: Chương 49


Căn nhà cách một bức tường, hôm nay rốt cuộc cũng nghênh đón chủ nhân quay về.

Chồng đi công tác, mấy ngày liền trong nhà không có ai, Trương Uyển Thanh bèn ở lại văn phòng luôn.

Buổi chiều lúc về bà ấy không chú ý nhà bên cạnh, buổi tối lúc ra ngoài đi dạo mới nghe nói giáo sư Quý đã kết hôn.

Bà đưa quần áo sang cho chồng: “Anh có biết chuyện này không?”

Chồng của Trương Uyển Thanh là hiệu trưởng hiện tại của đại học Yến Kinh, nghe vậy thì khựng lại.

“Giáo sư Quý kết hôn rồi à? Anh không nghe nói tới, hôm nay anh còn ngồi ăn cơm nói chuyện với người nhà của cậu ấy mà, không ai nói với anh hết.”

Trương Uyển Thanh là bí thư của trường, không thể quản lý chuyện đời sống cá nhân của giáo sư Quý được.

“Anh vừa đi họp thì cậu ấy đã xin nghỉ, còn chưa kết thúc kỳ nghỉ đã dẫn theo vợ về rồi.”

Hiệu trưởng châm chước nói:

“Chuyện thế này mà em cũng tin à? Không khéo lại là mấy cô gái kia phao tin đồn thổi đấy.

Mấy người bán hàng ở hợp tác xã mua bán chỗ chúng ta suốt ngày rảnh rỗi dựng chuyện ấy mà.”

Trương Uyển Thanh vỗ tay ông một cái:

“Anh là hiệu trưởng đấy, nói chuyện phải chú ý một chút chứ. Chưa kể, người ta làm việc không phạm sai lầm nào.

Buôn bán ế ẩm là lỗi của người ta chắc? Cả ngày rảnh rỗi không có gì làm, chẳng lẽ anh không cho người ta nói chuyện à.”

Hiệu trưởng Hồ nhăn nhó nói:

“Thì anh chỉ nói với em thôi mà, có ra ngoài nói đâu. Nếu giáo sư Quý thật sự kết hôn thì ngày mai em đi xem thử đi.

Không phải cậu ấy đi công tác rồi à? Vừa lấy vợ đã đi công tác xa như thế, không phải cậu ấy có ý kiến với cuộc hôn nhân này đấy chứ?”

Không thể trách hiệu trưởng Hồ suy đoán như thế được.

Bởi vì lúc trước ông giới thiệu cho Quý Duy Thanh hai người, tất cả đều bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước như thế, còn chọc giận con gái nhà người ta.

Trương Uyển Thanh cau mày:

“Chắc là không phải, em nghe nói vợ của giáo sư Quý xinh lắm, hoàn cảnh gia đình cũng đơn giản, ngày mai em đi hỏi Phùng Liên thử xem.”

DTV

“Cũng đúng, nhưng anh cho là em nói sai một điểm rồi, đẹp thì làm được cái gì? Quý Duy Thanh là người nhìn mặt à?

Chúng ta giới thiệu cho cậu ấy biết bao nhiêu cô gái xinh xắn, em có thấy cậu ấy nhìn thẳng vào mặt con nhà người ta bao giờ chưa?”

“Anh nói cũng phải, có thể là nhìn vừa mắt, duyên tới tự nhiên cũng thành đôi.”

Hiệu trưởng vẫn còn nghi hoặc:

“Anh vẫn không hiểu, lần này bọn họ đi lo một hạng mục không quan trọng mấy, chẳng lẽ cậu ấy không biết có thể nghỉ kết hôn à?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 50: Chương 50


“Người ta lần đầu kết hôn, không biết cũng là chuyện bình thường.

Huống hồ gì cậu ấy là người cuồng công việc, có thể xin nghỉ mấy ngày để giải quyết việc riêng đã là tiến bộ vượt bậc rồi.

Hay là anh gọi điện thoại cho ba mẹ cậu ấy thử xem? Không thể để cô dâu mới nhà người ta không được gặp mặt ba mẹ chồng như thế được.”

“Em nói cũng đúng, Quý Duy Thanh giải quyết vấn đề cá nhân của mình xong, anh cũng thấy nhẹ lòng hẳn, cũng nên gọi điện cho ông bạn già biết để bọn họ vui mừng mới phải.”

Mấy chiếc xe bán tải quân dụng chạy thật nhanh trên đường lớn.

Người trên xe đều đã ngủ thiếp đi.

Quý Duy Thanh và thầy mình sóng vai ngồi chung một chỗ trưởng khoa móc một cái màn thầu cứng ngắc ra khỏi túi.

“Cô của cậu có gói cho tôi một hũ dưa muối đây, cậu ăn thử đi.”

Quý Duy Thanh lấy hộp cơm ra: “Em có mang bánh bao đây ạ.”

Trưởng khoa trêu chọc:

“Cậu còn biết tới căn tin mua bánh bao à? Lúc cô của cậu qua mua thì chỉ còn màn thầu thôi.”

Quý Duy Thanh lấy đũa ra, trong bóng tối nhìn không ra tâm trạng của anh lúc này là gì, chỉ nghe được giọng nói của anh dịu xuống:

“Không phải mua, vợ em hấp sẵn bánh bao gói cho em mang đi.”

“Chậc bây, giờ cậu đã biết ưu điểm của việc kết hôn chưa? Về nhà có cơm nóng để ăn, có người lo lắng quan tâm cho mình.”

Quý Duy Thanh không đáp, anh đẩy hộp cơm tới trước mặt thầy mình, “Thầy ăn thử đi ạ.”

“Được thôi, nếm thử xem tay nghề của vợ cậu thế nào.”

Bánh bao đã nguội không ngon bằng bánh nóng mới ra lò, nhưng bánh bao mềm mại vẫn ngon hơn màn thầu cứng ngắc nhiều.

Hơn nữa nhân bánh Tống Thời Hạ làm cực kỳ ngon, không thua gì bánh bao bán bên ngoài.

Trưởng khoa gần như nuốt trọn một cái bánh bao: “Bánh bao này ngon thế!”

Ông lại vươn đũa ra gắp thêm một cái, miệng còn viện cớ, “Để tôi thử xem còn những loại nhân nào.”

Mãi tới khi ông không nhớ nổi mình đã ăn hết bao nhiêu cái bánh bao, cuối cùng quơ đũa chỉ còn lại hộp cơm không.

Ông còn chưa đã thèm: “Hết rồi à?”

Quý Duy Thanh bất đắc dĩ: “Em chỉ mang theo có hai phần thôi, còn phải chừa lại mai ăn nữa chứ ạ.”

Trưởng khoa vẫn còn thòm thèm: “Tay nghề nấu ăn của vợ cậu cũng được đấy, cô ấy tên gì thế?”

“ Tống Thời Hạ, Tống của đại Tống, Thời Hạ của mùa hè ạ.”

Trưởng khoa nảy ra một ý:

“Chờ tới lúc về có phải hai vợ chồng cậu nên mời cơm không? Tôi không đi ăn ngoài quán đâu nhé, để Tiểu Hạ trổ tài nấu một bữa được chứ?”

“Thầy à, chờ khi nào về rồi tính đi ạ, chuyện này em còn chưa nói với cô ấy, còn phải xem ý cô ấy thế nào nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 51: Chương 51


Trưởng khoa dựng râu trừng mắt: “Cậu là chủ gia đình, có thế mà cũng không quyết định được à!”

Quý Duy Thanh cạn lời: “Thầy à, là thầy dạy em phải tôn trọng ý kiến của vợ mà.”

Trưởng khoa xấu hổ cười khan: “Đúng nhỉ, đúng là phải hỏi ý của đồng chí Tiểu Hạ mới được.”

Nhưng ông lại nghĩ tới một chuyện:

“Tay nghề của Tiểu Hạ tốt thế, có thể mở cả quán ăn ấy chứ.

Hiện tại rất nhiều thanh niên đều hưởng ứng lời kêu gọi của tổ quốc, xông xáo dựng nghiệp, Tiểu Hạ nhà cậu có ý định gì không?”

Quý Duy Thanh nhớ tới hiệp nghị của hai người lúc xem mắt: “Chắc là cô ấy không có ý định gì đâu ạ.”

Trưởng khoa không thấy được vẻ xoắn xuýt và mâu thuẫn trên mặt anh.

“Thế thì tiếc quá, nhưng mỗi người một chí, nói không chừng Tiểu Hạ chỉ muốn làm một người vợ hiền mẹ tốt thôi.”

Quý Duy Thanh xấu hổ nói không ra lời.

Tõ ràng mới cùng giường chung gối hai ngày, nhưng mỗi ánh mắt nụ cười của cô đều có thể dễ dàng in sâu vào đầu anh, khiến anh cứ thấy thấp thỏm lo lắng.

DTV

Lúc thím Phùng mang tô đến trả cho Tống Thời Hạ, còn gắp cho cô một tô dưa chua đầy ụ.

“Canh ngân nhĩ kia cháu nấu thế nào thế? Con gái thím chỉ muốn l.i.ế.m sạch cả bát thôi.

Lão Tạ bình thường không thích ăn ngọt, thế mà lại đi giành đồ ăn với đám nhỏ, Tiểu Ngư cũng ăn đến hai bát đấy.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Nhờ táo đỏ thím cho ngon đấy ạ, cháu tặng thím hai cục ngân nhĩ, thím về nhà nấu thử đi, bảo đảm ngon y như cháu nấu cho mà xem.”

Thím Phùng cũng không từ chối:

“Về nhà thím phải nấu thử mới được, lão Tạ già đầu rồi còn giành đồ ăn với con trẻ, lần nào Tiểu Ngư cũng bị giành mất phần.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười: “Giáo sư Tạ thế này gọi là hòa mình với con trẻ đấy ạ.”

Thím Phùng gật đầu đồng ý: “Chứ còn gì nữa, ông ấy hòa tan luôn chứ không còn hòa nhập nữa rồi.”

Tống Thời Hạ muốn nói hoà mình mà cô nói không phải ý đó, nhưng thím Phùng đã chấp nhận rồi, cô cũng không giải thích thêm nữa.

Thím Phùng cho cả tô dưa chua lớn như thế, cộng thêm chỗ sườn mua được ở căn tin hôm nay, Tống Thời Hạ chuẩn bị nấu sườn với dưa chua.

Đây là món ăn Đông Bắc nổi tiếng, Tống Thời Hạ học được cách làm từ đầu bếp ở trong nhà, đến nay vẫn còn nhớ cách nấu.

Món chính thì cô định hấp một lồng bánh bò đường đỏ.

Đường đỏ là hàng cô trữ trong không gian.

Hợp tác xã mua bán có đường đỏ, nhưng cô muốn giải quyết hết đống đồ trữ trong không gian trước, bằng không sợ là đến 21 thế kỷ cũng ăn không hết.

Trong lúc chờ bột nở, Tống Thời Hạ lại hái thêm một mớ hoa quả mới chín trong không gian.

Hoa quả quá nhiều cũng là chuyện rất đau đầu, mỗi ngày thức dậy đã thấy trái cây treo lủng lẳng đầy cây.

Chẳng lẽ cô thật sự phải chặt hết đống cây ăn quả này ư?

Nhưng bây giờ chưa có trái cây trái mùa nhiều, nếu ngày nào đó cô thèm, muốn ăn thì chưa chắc đã mua được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 52: Chương 52


Tống Thời Hạ nghĩ bình thường có thể dùng suy nghĩ để lấy đồ ra, bèn thử để cho hoa quả trong không gian mọc chậm một chút.

Còn có hữu dụng hay không thì phải chờ xem sáng mai thức dậy trên cây có quả nào không.

Dù trái cây chín rơi xuống đất đi nữa, cô nhìn thấy vẫn sẽ xót của, nhưng lại không thể biếu người ta.

Ở thế giới của cô thì có thể bày quầy ven đường bán mớ trái cây này đi.

Nhưng trường học toàn là người nhà của giáo sư với lãnh đạo, không tiện bán.

Thứ duy nhất có thể bán chính là táo, nhưng lai lịch lại không thể nói rõ được, từ khi cô tới đây chưa từng ra khỏi trường học lần nào.

Tống Thời Hạ đặt chuối và táo lên bàn cho hai đứa bé ăn, cũng lấy đào và quýt đi ngâm, ngày mai sẽ cho hai đứa bé ăn vặt.

Hoa quả đóng hộp là hàng xa xỉ, trẻ con nhà mình đương nhiên phải ưu tiên cho ăn ngon rồi.

Tống Thời Hạ làm khá nhiều bánh bò đường đỏ, tranh thủ một tuần không cần tới căn tin mua thức ăn.

Cô lại cầm một nắm đậu nành đi ngâm, ngày mai có thể uống sữa đậu nành tự xay rồi.

Máy ép không thể lấy ra được, chỉ có thể lấy cối đá nhỏ trong không gian ra để ở trong bếp.

Lúc cô làm những việc này thì hai đứa bé đang ngồi trong phòng khách chơi đồ chơi, cô rất thích hai đứa bé này.

Trong mắt cô, trẻ con chia làm hai loại, một loại là đám giặc con, một loại khác là bé cưng đáng yêu nhà người ta.

Kiếp trước cô lướt web xem video luôn xem clip mấy em bé đáng yêu.

Cô cũng rất thích em bé mềm mại đáng yêu kia, dù là con trai hay con gái đều cực kỳ đáng yêu.

Nhưng trẻ con nhà đối tác của cô toàn mấy đứa giặc con.

Mỗi lần bọn họ tới uống trà, kiểu gì cũng phải than vãn về đám giặc con nghịch ngợm nhà mình cùng với vừa đánh đứt một đợi dây thắt lưng.

Tống Thời Hạ cảm thấy mình rất may mắn.

Lúc cô đưa canh táo đỏ ngân nhĩ cho thím Phùng thì có phát hiện đám nhóc trong nhà thím Phùng rất nghịch ngợm.

Nhưng có thể là vì nhà đông con, không thể quản lý xuể, như Tiểu Ngư vẫn rất ngoan đấy thôi.

Nếu bảo xấu thì bọn trẻ nghịch ngợm cũng không xấu.

Trẻ con không biết điều, cần người lớn dạy dỗ và dẫn dắt đi theo đường ngay nẻo phải, nhưng lại rất khó khiến người khác yêu mến chúng.

Hai đứa bé trong nhà rất phù hợp với mong chờ của Tống Thời Hạ về trẻ con.

Không chỉ không cần tự mình sinh, còn ngoan ngoãn nghe lời, đúng là thiên thần tới thế gian để báo ơn mà.

Tới hậu cần của căn tin mua thịt chỉ có thể dùng thịt thừa mà những người khác không dùng hết, dù sao căn tin cũng có định mức riêng.

Hai lần cô đi mua chỉ có sườn thôi, khi nào căn tin mới có thể mua ít thịt dê bò nhỉ?

Cô là người theo chủ nghĩa ăn thịt, một bữa không có thịt là lại thèm.

Đây là vì ám ảnh tâm lý vì khi còn bé chỉ toàn ăn rau với nước luộc rau đấy.

Tống Thời Hạ cho sườn đã chặt nhỏ vào nồi nước sôi luộc sơ cho đỡ bọt.

Dưa chua cắt thành miếng nhỏ ngâm nước lạnh, cô cầm một miếng dưa lên cắn thử, lập tức nhăn nhíu mặt.

Chua quá đi mất.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 53: Chương 53


Bánh bò hấp đường đỏ nóng hổi đã xong, bản thân cô ăn thử một miếng, không ngọt lắm, rất hoàn hảo.

Cô lấy bát đựng hai cái cầm lên phòng khách.

“Mau đi rửa tay rồi ăn bánh bò đi.”

Quý Nguyên và anh trai lập tức chạy đi rửa tay.

Nồi nóng rồi thì cho mỡ heo vào, cho thêm dưa chua xào cho ráo bớt nước, dưa chua xào sơ qua như thế sẽ rất thơm.

Cho sườn đã trụng trước cùng với gừng và bát giác vào nồi đất, sau đó cho dưa chua vào, đổ thêm nước sôi vào, đậy nắp lại nấu lửa nhỏ chừng nửa tiếng.

Để nồi canh trên lò, Tống Thời Hạ lấy một quyển tác phẩm nổi tiếng tiếng nước ngoài ra xem, lúc này lại có người tới gõ cửa.

Cô còn tưởng là thím Phùng tới, đúng lúc cầm vài cái bánh bò ra đưa cho thím Phùng.

Hôm nay cô hấp cả lồng to, chia cho nhà thím Phùng mỗi người một cái, chỗ còn lại cũng đủ cho ba người nhà cô ăn cả tuần.

Nhưng người đứng bên ngoài lại là một người phụ nữ mặt mũi hiền lành mà cô không biết là ai.

“Xin hỏi dì là?”

Trương Uyển Thanh dịu dàng mỉm cười: “Dì là hàng xóm ở cách vách nhà cháu.”

Tống Thời Hạ gật đầu chào hỏi bà: “Chào dì ạ.”

DTV

Từ khi cô vào ở tới giờ chưa thấy ai ra vào căn nhà cách vách, cô còn tưởng là nhà đó không có ai chứ.

Trương Uyển Thanh cầm theo ít đồ: “Dì tới để chào hỏi cháu, không biết cháu có đang rảnh hay không?”

Tống Thời Hạ vội mời người vào nhà.

“Thật ngại quá, cháu mới tới nên không quen biết ai hết.”

Trương Uyển Thanh đứng sau lưng cô cũng âm thầm quan sát trong nhà.

Thấy trong sân đã xới đất, bà không khỏi khen thầm, là một cô gái giỏi giang biết lo việc nhà.

“Không có gì, vốn dĩ phải là dì dẫn cháu đi làm quen với hoàn cảnh nơi này, nhưng mấy hôm trước dì bận việc ở lại văn phòng, tối hôm qua mới vừa về.”

Tống Thời Hạ đại khái đã đoán thân phận của đối phương.

Có thể nói như vậy, chắc là người nhà của hiệu trưởng rồi.

Người này trông có vẻ khách sáo, chắc là không có ý đồ xấu gì đâu.

Vừa mới đi vào phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm nức: “Cháu đang nấu cơm à? Dì còn đang định mời cháu tới nhà dì ăn cơm đây.”

Hai đứa bé mỗi đứa cắn một miếng bánh bò đường đỏ, thấy người vừa tới thì mừng rỡ.

Trương Uyển Thanh vừa ngồi xuống, hai đứa bé đã chạy tới, mỗi đứa đứng một bên.

Quý Nguyên kề sát vào bà: “Bà Trương!”

Quý Dương cũng ngoan ngoãn chào hỏi.

Trương Uyển Thanh mỗi tay ôm một đứa: “Ái chà, hai đứa có nhớ bà không nào?”

Quý Nguyên: “Nhớ ạ, bọn cháu đã một, một...”

Cậu bé nghĩ tới nghĩ lui cũng không nhớ bảy ngày gọi là cái gì.

Quý Dương nhắc nhở cậu bé: “Một tuần.”

Quý Nguyên gật đầu: “Đúng rồi, một tuần, bọn cháu đã một tuần không gặp bà rồi.”

Trương Uyển Thanh nhẹ nhàng nói chuyện với hai đứa bé: “Ngoan, các cháu ăn cái gì thế?”

Quý Nguyên giơ bánh bò lên khoe, sau đó bẻ một miếng nhét vào trong miệng bà Trương: “Là bánh đường đỏ mẹ làm ạ.”

Trương Uyển Thanh cũng thầm giật mình, Quý Nguyên đổi giọng nhanh như thế, xem ra giáo sư Quý rất thích cô vợ này rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 54: Chương 54


Tống Thời Hạ lại bưng một đĩa bánh bò đi ra:

“Cháu gọi dì là cô giáo Trương có được không ạ? Nhà cháu hấp ít bánh bò, mong dì đừng chê ạ.”

Trương Uyển Thanh vừa mới ăn thử một miếng, bánh bò này chịu dùng đường, nên hương vị rất ngon.

“Sao lại thế được, hai đứa bé này kén ăn lắm, nên bánh bò cháu làm nhất định sẽ rất ngon.”

Tống Thời Hạ mỉm cười mời đối phương:

“Cháu đang nấu canh sườn với dưa chua, cô giáo Trương lát nữa ở lại ăn cơm với nhà cháu nhé.”

Trương Uyển Thanh rất ngại:

“Dì còn định mời cháu qua nhà dì ăn cơm, kết quả cháu đã nấu cơm xong rồi, xem ra dì tới không đúng lúc rồi.”

Tống Thời Hạ cũng nói đùa với bà:

DTV

“Sao lại thế được, cháu mà biết có người mời ăn cơm thì nhất định sẽ không nấu sẵn đâu.

Để cháu múc một bát canh cho dì mang về ăn thử nhé, lần sau cháu với anh Quý sẽ tự mình tới chào hỏi dì.”

Trương Uyển Thanh bật cười xua tay:

“Đều là hàng xóm láng giềng, để lần sau rảnh thì dì sẽ mời cháu với giáo sư Quý cùng tới ăn cơm, dì biết thanh niên các cháu dễ ngại mà.”

Trương Uyển Thanh không ngờ mình chỉ tới để mời cô vợ mới cưới của giáo sư Quý ăn cơm, ai ngờ không mời được người ta, còn mang một đĩa bánh bò với một bát canh về.

Về tới nhà bà mới sực lấy lại tinh thần.

“Ôi, mình đúng thật là, sao lại bị cô bé kia đánh lạc hướng chứ!”

Bà không hề tức giận, chỉ cảm thấy đồng chí Tiểu Hạ này rất thú vị.

Hiệu trưởng Hồ về tới nhà, không thấy vị khách vốn định mời tới thì rất kinh ngạc.

“Khách em định mời đâu?”

Trương Uyển Thanh bất đắc dĩ nói:

“Đừng nói nữa, em qua đó thì người ta đã nấu cơm xong rồi, hai đứa bé được chăm sóc chu đáo lắm.

Cô ấy làm bánh bò cũng chịu bỏ đường nên ngon lắm, đồng chí Tiểu Hà còn cho em một bát canh nữa, canh sườn hầm dưa chua, mùi cũng thơm.”

Hiệu trưởng Hồ bất đắc dĩ lắc đầu:

“Ôi cánh phụ nữ các em thật là, chỉ toàn nhìn thấy ưu điểm, không thấy khuyết điểm gì cả.”

Trương Uyển Thanh trừng mắt nhìn ông một cái:

“Anh nói đúng lắm, phụ nữ chúng tôi chỉ toàn nhìn thấy khuyết điểm ở cánh đàn ông thôi.”

Hiệu trưởng Hồ sờ sờ mũi, sao tự nhiên lại giận thế này?

Trương Uyển Thanh hâm nóng bánh bò, canh sườn dưa chua cũng được bưng lên bàn, hiệu trưởng Hồ lập tức quên mất mình muốn nói gì.

Ông nuốt nước bọt: “Đây là bánh bò nhà đó làm à?”

“Chứ còn sao được nữa? Nhà mình có mua đường đâu?”

Hiệu trưởng Hồ lập tức thèm, ông cực kỳ thích ăn đồ ngọt, ngửi thấy mùi bánh bò đã không nhịn được rồi.

“Chà, bánh bò này ngon thật chứ. Ngọt mà không ngán, mềm dai, mùi vị ngọt ngào xen lẫn mùi bột, em nói xem người ta làm kiểu gì mà ngon thế nhỉ?”

“Anh lo mà ăn đi, vừa rồi còn nói em chỉ biết khen người ta, tay nghề của đồng chí Tiểu Hạ không tồi đúng không?”

“Không tồi, không tồi, tay nghề nấu ăn của đồng chí Tiểu Hạ đúng là rất giỏi.”

Hiệu trưởng Hồ ăn hết miếng bánh bò, ông còn đang định ăn tiếp thì bị vợ cản lại.

“Anh quên bệnh của mình rồi à? Không được ăn nhiều đường, ăn chút dưa chua cho nhẹ bụng đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 55: Chương 55


Hiệu trưởng Hồ chỉ có thể cố bấm bụng ăn canh sườn dưa chua, không ngờ canh sườn dưa chua này cũng ngon như thế.

Ông chỉ vào bát canh nói với vợ: “Em thử đi, canh dưa chua này cũng ngon lắm.”

Trương Uyển Thanh cũng cạn lời với tướng ăn như hổ đói của ông.

“Làm như em bỏ đói anh ấy.”

Tống Thời Hạ đưa đồ ăn qua biếu thím Phùng mới biết cô giáo Trương kia nên gọi là bí thư Trương.

May mà người ta không so đo chuyện xưng hô.

Thím Phùng cảm khái đồng chí Tiểu Tống đúng là hào phóng.

“Bánh bò đường đỏ là đồ ngon, hiệu trưởng Hồ thích nhất là ăn đồ ngọt, tiếc là ông ấy có bệnh nên không thể ăn nhiều.”

Tống Thời Hạ: “Cháu không bỏ nhiều đường đỏ lắm, chỉ hơi ngọt mà thôi.”

“Bánh bò cháu làm ngửi thôi đã thấy thơm rồi. Chắc là hiệu trưởng Hồ không nhịn nổi đâu.”

Cô cũng cười nói: “Chắc bí thư Trương sẽ không để hiệu trưởng ăn nhiều đâu.”

Tống Thời Hạ cũng không lo lắng, cô rất có niềm tin vào nước linh tuyền của mình.

Lúc trộn bột cô đã dùng nước linh tuyền, tuy không thể chữa khỏi bệnh nan y, nhưng chắc chắn sẽ không khiến bệnh vốn có nặng hơn.

Hiệu trưởng không thể ăn đồ ngọt có thể là ông ấy mắc bệnh tiểu đường hoặc cao huyết áp, bánh bò đường đỏ cô làm tuyệt đối sẽ không gây ảnh hưởng gì cho thân thể.

“Cũng đúng, có bí thư Trương trông chừng ông ấy mà.

Mà phải nói nhé, thím dùng ngân nhĩ cháu cho nấu một nồi canh táo đỏ ngân nhĩ, tuy không ngon như cháu nấu, nhưng cũng đủ lấp miệng mấy người trong nhà.”

Hôm nay Tống Thời Hạ cố tình dậy sớm, dùng cối đá nhỏ xay đậu nành.

Cô đun sôi sữa đậu nành thì cho thêm một thìa đường trắng, đặc biệt ngọt ngào.

Cô dẫn hai đứa bé đang buồn ngủ mơ màng xuống, cùng nhau ăn sáng.

“Hôm nay mẹ phải đến phòng thư tín ở trường để gửi thư về nhà. Các con đi cùng mẹ nhé.”

Cô không yên tâm để hai cậu bé ở trong nhà.

Quý Nguyên là một đứa bé hay bám người, mẹ mới đi đâu thì cậu bé sẽ theo đó.

Quý Dương thì em trai đi đâu, cậu bé sẽ đi cùng.

Vì vậy ba người tay to dắt tay nhỏ, cùng đi tới phòng thư tín.

Tống Thời Hạ viết một lá thư gửi về nhà, vốn muốn gửi lại tiền người nhà đã gửi cho cô.

Cô không cần món tiền này, muốn kiếm tiền thì tự mình có cách, thà để lại cho trong nhà dùng, nhưng lại lo lắng để tiền trong thư sẽ bị mất.

Chờ tới tuần này được nghỉ thì hỏi thím Phùng xem có đi ra ngoài dạo phố không.

Lúc đó tìm một trạm bưu điện gửi tiền, tiện thể cũng gửi một ít đồ về nhà luôn.

Cô không định dùng tiền Quý Duy Thanh đưa để mua đồ cho gia đình.

Kho hàng trong không gian không thiếu nhất chính là hàng khô và đặc sản.

DTV

Hiện tại cô chưa sắp xếp lại, chờ tới khi nghỉ ngơi đầy đủ sẽ đi bán một ít trà, kiếm chút tiền riêng.

Kiếp trước cô chỉ bận rộn lo cho sự nghiệp, không có thời gian riêng cho bản thân.

Hôm nay có được nhịp sống chậm rãi như vậy, thật sự cô chẳng có hứng thú kiếm tiền chút nào.

Dù đây là thời đại mà một con heo cũng có thể làm giàu nếu biết nắm bắt cơ hội.

Nhịp sống thời đại này chậm rãi, không bị Tivi và internet chi phối.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 56: Chương 56


Trước kia cô kiếm tiền là muốn cải thiện điều kiện sống, để mình được sung sướng hưởng thụ.

Sau này khi đạt được mục tiêu, cô mới phát hiện ra, thời gian hạnh phúc nhất chính là trước khi bà cô qua đời.

Người khác làm quần quật từ 9 giờ sáng tới 9 giờ tối cũng còn ngày nghỉ, cô kinh doanh cả một năm không nghỉ.

Không biết trên đời này có người nào giống cô hay không?

Kiếm tiền kiếm tới mức cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, không hề được tận hưởng chút niềm vui tiêu tiền nào.

Cô còn trẻ, thứ cô có nhiều nhất là thời gian và cơ hội kiếm tiền.

Cũng không cần nóng vội nhất thời, coi như hưởng thụ thời gian đại học đi.

Tống Thời Hạ đặt thư ở phòng thư tín.

Ông chú ở đây nói với cô là 4 giờ chiều cũng có người đưa thư tới lấy thư.

Đi ra khỏi phòng thư tín, mỗi tay cô dắt một cậu nhóc, vẫn còn bỡ ngỡ với đại học Yên Kinh.

“Các con đã đi dạo trong trường học bao giờ chưa?”

Quý Nguyên lắc đầu, khoa trương vung tay: “Trường học lớn lắm luôn, bà Trương nói sẽ đi lạc mất.”

Tống Thời Hạ ở trong khu người nhà của nhân viên quan trọng, tương tự khu dân cư cao cấp trong tương lai, ở cửa có bảo vệ canh gác.

Ngoài người nhà, tất cả những người xa lạ ra vào đều phải đăng ký.

Đám trẻ cũng không biết đường, cô lại không hay đi lung tung.

Tống Thời Hạ dẫn hai đứa bé tới hợp tác xã mua bán để mua ít đồ ăn vặt. Hôm nay nhân viên bán hàng cũng không rảnh kéo cô lại tán dóc nữa.

Cô vừa mới đi không xa, đột nhiên có người ở phía sau gọi cô lại.

“Tống Thời Hạ?”

Người nọ nghi hoặc hỏi.

Tống Thời Hạ nghi hoặc quay đầu lại.

Cô thấy một người phụ nữ trẻ tuổi xa lạ, ăn mặc không khác mình nhiều lắm.

“Cô là? Trần Kiều?”

Không ngờ lại là nữ chính trong sách.

Tống Thời Hạ có quen biết Trần Kiều.

tuy nhiên quan hệ giữa hai người cũng rất bình thường, chỉ là cùng thôn nên biết về sự tồn tại của nhau thôi.

Trần Kiều nhìn thấy cô, tâm trạng cũng rất phức tạp.

Kiếp trước Tống Thời Hạ lên thành phố xong thì không có tin tức gì, nghe nói cuộc sống rất tốt.

DTV

Khi đó cô ta xem thường Tống Thời Hạ tham phú phụ bần.

Cô ta vốn tưởng mình cưới một người chồng nổi tiếng là thành thật cùng thôn, thế nào cũng có cuộc sống đầy đủ hạnh phúc.

Ai ngờ người chồng bề ngoài thật thà lương thiện, nhưng trong lòng lại vô cùng gian xảo.

Trong lúc cô ta mang thai thì gã lại lén lút với một góa phụ, cuối cùng còn dính vào cờ bạc, đánh đập mắng mỏ cô ta.

Đứa con trai là chỗ dựa duy nhất của cô ta lớn lên cũng đứng về phía chồng cô ta, chỉ trích cô ta vô đạo đức, cả ngày chỉ biết kiếm chuyện cãi cọ, cuộc sống khốn khổ.

Cô ta lại vì thường xuyên tức giận mà mắc bệnh ung thư vú, không thể chữa khỏi.

Trong mấy ngày cuối đời, cô ta nằm trong bệnh viện cũng không đợi được người chồng bạc tình bạc nghĩa và đứa con vong ân bội nghĩa kia đến thăm mình một lần.

Sau khi cô ta sống lại, việc đầu tiên là bày kế hại bà chị dâu, người vẫn luôn muốn sắp xếp cho cô ta kết hôn với chồng ở kiếp trước, để cô em họ suốt ngày đến nhà vòi tiền lấy tên chồng ở kiếp trước.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 57: Chương 57


Kiếp trước mỗi khi cô ta thuyết phục người nhà đồng ý cho mình ly hôn, em họ lại tới khuyên cô ta nên nhịn một chút.

Em họ bảo cô ta nên rộng lượng, nói người đàn ông nào chẳng phạm sai lầm.

Mọi người trong nhà đều bị em họ tẩy não.

DTV

Nếu em họ thích nhịn nhục thì nhường gã đàn ông kia cho nó vậy.

Chuyện thứ hai Trần Kiều làm sau khi sống lại chính là cưới người đàn ông đã một đời vợ ở thôn bên cạnh, dù anh ta đã có một trai một gái.

Đối phương là người có học.

Vợ trước của anh ta là thanh niên trí thức xuống nông thôn.

Sau này thanh niên trí thức về thành phố, vợ trước của anh ta đã ly hôn với anh ta, đến con cái cũng mặc kệ, bỏ lại chồng con một mình về thành phố.

Kiếp trước Trần Kiều đi họp phụ huynh cho con trai có gặp anh ta một lần.

Cũng nghe người trong thôn nói, sau khôi phục thi đại học, anh đã thi đỗ đại học Yên Kinh, tốt nghiệp xong thì ở lại trường giảng dạy.

Trần Kiều biết người nhà anh ta muốn anh ta lấy vợ mới, giúp anh ta chăm sóc con cái.

Vì vậy cô ta cố ý kết thân với cha mẹ của đối phương, ở cùng với chồng một thời gian ngắn rồi theo đó đi đăng ký kết hôn.

Năm nay chồng cô ta tốt nghiệp đại học, đã xác định sẽ ở lại trường giảng dạy.

Cô ta mang theo hành lý, cùng con trai và con gái riêng của chồng đi tới đại học Yên Kinh.

Tống Thời Hạ dắt theo hai cậu con trai, vừa đi vừa tán dóc với Trần Kiều.

Thật ra cũng không có đề tài gì để nói chuyện.

Vốn dĩ hai người không thân, nhưng vì là người cùng một thôn cho nên Trần Kiều có cảm giác thân thiết với cô.

Trần Kiều cũng không ngờ Tống Thời Hạ tham phú phụ bần lại ở thủ đô.

Cô ta từng nghe người trong thôn bàn tán, nhắc tới việc Tống Thời Hạ vào thành phố làm mẹ kế.

Cô ta còn từng hùa theo chê cười Tống Thời Hạ. Hiện tại chính cô ta cũng làm mẹ kế.

Trần Kiều cảm thấy hơi xấu hổ, may mà Tống Thời Hạ không chú ý tới động tác của cô ta.

“Chồng cô cũng là giảng viên à? Cô ở khu nhà số mấy? Chúng ta là đồng hương, có thể xin làm hàng xóm với nhau đấy.”

Tống Thời Hạ cảm thấy nói thẳng ra thì dễ bị cho là khoe mẽ.

“Tôi...”

Cô còn chưa mở miệng, đột nhiên nhìn thấy thím Phùng không biết từ đâu chạy tới.

“Đồng chí Tiểu Tống, chờ một chút đã.”

Tống Thời Hạ như nhìn thấy cứu tinh, hai mắt sáng ngời.

Thím Phùng đúng là cứu tinh của đời cô.

“Hôm nay có nạm bò, cháu có muốn mua một chút không?”

Tống Thời Hạ vội vàng gật đầu.

“Có có có, có bao nhiêu cháu mua bấy nhiêu. Nhưng cháu không mang đủ tiền ở đây.”

“Không thành vấn đề. Thím ký sổ cho cháu, cuối tháng cháu bù là được.”

Trần Kiều ngưỡng mộ nhìn hai người đối đáp tự nhiên thân thiết với nhau.

Cô ta biết bà thím này là người ở bộ hậu cần của căn tin.

Tống Thời Hạ vừa mở miệng đã có thể mua hai cân rưỡi thịt bò, điều kiện tốt hơn cô ta rất nhiều.

Cô ta chủ động tạm biệt: “Vậy tôi đi trước nhé. Có cơ hội chúng ta lại nói chuyện sau.”

Tống Thời Hạ vẫy tay với cô ta: “Ừ, đi thong thả nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 58: Chương 58


Đợi người rời đi rồi, thím Phùng tò mò hỏi.

“Bạn cháu mới quen à?”

Tống Thời Hạ không giấu diếm mà nói thẳng:

“Cô ấy tên là Trần Kiều. Hai chúng cháu là người cùng thôn. Chồng cô ấy vừa tốt nghiệp, ở lại trường giảng dạy.”

Thím Phùng tỏ vẻ không biết đó là ai.

“Người nhà nhân viên và giảng viên chỗ chúng ta nhiều quá, thím chưa từng nghe nói tới cô ấy.”

Tống Thời Hạ cười đáp: “Cô ấy vừa tới, có khi vài ngày nữa lại quen mặt thôi.”

Thím Phùng lắc đầu.

Ánh mắt cô gái kia không trong sáng, nhìn đã biết không phải kiểu thành thật.

Đột nhiên Tống Thời Hạ nhớ ra, nói:

“Thím à, bao giờ thím vào thành phố thì bảo cháu một tiếng, cháu muốn gửi ít đồ về nhà.”

“Thế thì ngày mai nhé. Ngày mai là thứ sáu, cháu thấy được không?”

DTV

Tống Thời Hạ mong còn chẳng được, nhưng lại có một rắc rối khác.

“Còn hai đứa bé thì làm sao bây giờ?”

“Ngày mai lão Tạ không có lớp. Để ông ấy trông giúp cho.”

Hay rồi, một mình giáo sư Tạ trông năm đứa trẻ, khéo phải mệt bở hơi tai mất.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào.

Người lớn không có ở nhà, không thể để trẻ con ở một mình trong nhà được.

Trần Kiều về nhà, một trai một gái đang ở nhà gõ bát chờ cô ta về nấu cơm.

Có đôi khi cô ta nghĩ không biết có phải mình thành bảo mẫu trong nhà hay không.

Nhưng chồng đối xử rất tốt và tôn trọng cô ta, khiến cô ta cảm thấy dễ chịu hơn phần nào.

Con trai con gái riêng của chồng cô ta là một cặp sinh đôi, năm nay lên lớp ba, đúng tuổi nghịch ngợm không nghe lời.

Cũng may kiếp trước cô ta có nuôi con nên cũng có kinh nghiệm.

Kiếp trước cuối cùng hai đứa bé này cuối cùng đều có tiền đồ.

Lập gia đình không phải là hầu chồng chăm con sao.

Chỉ cần cô ta hầu hạ ba người trong nhà thật tốt thì sẽ có ngày được bọn họ đón nhận thôi.

Tống Thời Hạ mua một lúc hai cân rưỡi thịt bò, cả căn tin đều nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Nhà cô ấy chỉ có hai đứa con, mua hai cân rưỡi thịt bò thì phải ăn mấy tháng đây?”

“Chồng cô ấy cũng không ở nhà, mua nhiều thịt như vậy không sợ hư, không để qua ngày được à!”

Thím Phùng ôm hộp xốp trên tay đi vào:

“Các người rảnh rỗi sinh nông nỗi đúng không. Người ta có tủ lạnh, mua về từ từ ăn thôi, cứ săm soi chuyện nhà người khác làm gì!”

Tống Thời Hạ về nhà, đầu tiên là nghĩ tới món thịt bò hầm cà chua.

Cô thèm c.h.ế.t mất thôi, mong ngày mai căn tin có thể có cả thịt dê, cho dù là sườn dê cũng được.

Dẫn hai đứa bé về nhà, cô vội vàng cầm hạt cà chua đi vào trong không gian.

Cà chua lớn rất nhanh.

Chờ tới lúc ăn cơm trưa là đã có thể mọc ra quả to bằng quả trứng gà rồi.

To cỡ này cũng có thể dùng được, chỉ cần dùng nhiều một chút là được.

Cà chua trồng trong không gian mùi vị cũng đủ ngon, không cần thêm sốt cà chua vào nồi thịt bò hầm cà chua làm gì.

Tống Thời Hạ bỏ thịt bò vào tủ lạnh, đổ 300 ml rượu trái cây vào một bình sạch để mang đến nhà thím Phùng.

Hôm nay thật sự phải cảm ơn thím Phùng.

Nếu không phải thím Phùng cố tình nói cho cô biết, không biết phải đến bao giờ mới được ăn thịt bò.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 59: Chương 59


Cô rửa sạch cà chua, chần nước sôi rồi lột vỏ, cắt thành từng miếng nhỏ, nấu thành xốt cà chua, sau đó cho thịt bò đã sơ chế vào nồi hầm chung.

Không có nồi áp suất, chỉ có thể hầm gần một tiếng để thịt bò thấm hương vị cà chua.

Sợ hai đứa bé không nhai nổi, cô còn cố tình hầm thịt bò thêm nửa giờ, nấu vừa mềm lại vừa ngon.

Thịt bò hầm cà chua chua ngọt rưới lên cơm nóng, Tống Thời Hạ cũng không kìm được mà ăn thêm một bát cơm.

Càng khỏi phải nói hai đứa nhỏ, cả hai vùi mặt vào bát ăn ngấu nghiến, không ngẩng mặt lên phát nào.

Ba người ngồi ườn trên ghế ợ một cái, không hẹn mà cùng xoa bụng.

Tống Thời Hạ đề nghị: “Chúng ta ra sân đi bộ nhé.”

Hai đứa nhỏ chậm rãi đứng dậy.

Cả hai ăn no tới mức bụng tròn xoe, không đi nổi.

Tống Thời Hạ đi ở phía trước, nói:

“Mẹ phát hiện ra hình như hai đứa không kén ăn, mẹ nấu món gì hai đứa cũng rất ủng hộ nhỉ?”

Quý Dương bĩu môi.

Cậu bé không thích ăn nhiều thứ lắm, cũng không thích ăn đồ chua.

Nhưng mẹ nấu quá ngon, mỗi lần chỉ ngửi thôi đã thấy đói bụng rồi.

Tống Thời Hạ không khỏi cảm thán.

Nuôi con nít cũng như nuôi cá ấy, có gì khó đâu.

Thím Phùng nhận rượu trái cây xong thì giấu trên giá sách của chồng. Sau khi giáo sư Tạ về nhà, thím Phùng ló đầu ra từ nhà bếp.

“Ông mau tới đây.”

Giáo sư Tạ rón rén đi vào bếp.

“Ông làm gì mà như đi ăn trộm thế?”

Giáo sư Tạ cười đáp: “Không phải tôi sợ bà cho tôi ăn vụng bị các con phát hiện sao.”

Thím Phùng lườm ông:

“Vậy ông còn không nói nhỏ một chút. Hàng xóm làm thịt bò hầm cà chua, bưng cho tôi một chén.

Ông bận rộn cả tuần rồi, ăn miếng thịt bồi bổ đi. Ngày mai tôi với tiểu Hạ ra ngoài, ông phải chăm đám trẻ trong nhà đấy.”

Giáo sư Tạ như cười khẩy: “Hóa ra là bà mượn hoa hiến Phật để hối lộ tôi đấy à.”

Thím Phùng bưng bát lên, nói:

“Nếu ông không ăn là tôi gọi đám nhỏ vào đấy. Dù sao ngày mai ông ở nhà cũng không có việc gì, không muốn cũng phải trông đám trẻ thôi.”

“Được, được, được, vậy tôi bê lên ăn trước đã. Bà ăn chưa?”

Thím Phùng vội vàng xua tay: “Lấy đi, tôi không ăn thịt bò.”

Giáo sư Tạ ngồi xuống bàn, vừa mở nắp ra thì hương thơm đã phả vào mặt.

Ông nuốt một ngụm nước bọt.

Sao tay nghề nấu nướng của đồng chí Tiểu Tống nhà hàng xóm tốt như thế chứ? Nấu món gì cũng ngon.

Tống Thời Hạ chuẩn bị một chút trái cây khô tự chế, lại sớt ra một hộp trà.

Trái cây khô được cô đựng trong túi hút chân không dày rồi dán kín miệng.

Những chiếc túi hút chân không này là hàng tồn kho còn sót lại từ ngày xưa.

Trái cây tươi thì cô chuẩn bị táo, chuối và lê bỏ trong hộp giấy, bên trong lót miếng xốp.

Ngày mai, sau khi tách ra với thím Phùng, cô sẽ tìm cơ hội lấy chúng ra từ trong không gian rồi gửi về nhà.

Tống Thời Hạ lại xếp một đống trái cây ra thùng, chúng đều là hoa quả mới chín gần đây nhưng lại không có cách nào giải quyết.

Trong đó có những loại trái cây theo mùa như táo ta, thơm, chuối, dâu tây, anh đào, dâu tằm, sơn trà, đào...

Dù sao để ở đó cũng không ăn hết, chẳng thà bán đi cho rồi.
 
Back
Top Bottom