Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 20: Chương 20


Cô lại mở ngăn tủ lục lọi lấy mấy đồng và ít phiếu ra.

Tuy lúc này thị trường đã mở cửa, nhưng cô nhớ mang máng có một số loại phiếu đến cuối những năm 80 mới hủy bỏ.

Cô không biết cụ thể là cái nào, cứ cầm hết để phòng hờ vậy.

Phùng Liên thấy cô đi ra thì nhiệt tình kéo tay cô.

Chuyện Tống Thời Hạ lo sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra, lúc nói chuyện với bà, cô có thử lặng lẽ rút ra nhưng không được.

Thôi bỏ đi, cô đành chấp nhận số phận vậy.

Trên đường đi, thím Phùng hỏi thăm hoàn cảnh gia đình cô, cô cũng hiểu sơ sơ về gia đình nhà thím Phùng.

Thím Phùng và chồng cùng một thôn, có một cô con gái, hai người con trai.

Con gái đang học lớp 3, thằng hai học lớp 1, thằng út vẫn đang học mẫu giáo.

Thím Phùng nói sở dĩ bọn họ ở đây là vì chồng bà có cống hiến cực lớn về mặt học thuật hay nghiên cứu gì đó.

Khu này là chỗ cấp trên cấp cho các nhân tài quan trọng, nhà được chia thống nhất 140 m2, là chỗ ở của viện sĩ và hiệu trưởng.

Giáo sư bình thường đều ở khu nhà đối diện.

Tống Thời Hạ đang buồn bực tại sao Quý Duy Thanh lại ở đây, thím Phùng cũng nhanh chóng giải đáp nghi hoặc của cô.

“Cháu lấy được người chồng tài giỏi đấy, mặc dù giáo sư Quý có hai cậu con trai, nhưng cậu ấy còn trẻ, chưa tới 30 tuổi đã là giáo sư rồi.

Còn là tiến sĩ hai văn bằng du học về, cháu không biết ngày xưa hai trường đại học vì giành cậu ấy mà tranh nhau căng tới mức nào đâu.”

Nói đến đây, thím Phùng hơi đồng tình với cô.

Giáo sư Quý có điều kiện tốt như thế, không phải là không ai giới thiệu đối tượng cho.

Nhưng giáo sư Quý bình thường xa cách khó gần, lại còn lạnh lùng, cháu gái của hiệu trưởng đi gặp một lần, lúc về còn tức đến phát khóc.

Nghe lão Tạ nhà bà nói, ông thấy thứ duy nhất khiến giáo sư Quý nhiệt tình chính là vật lý và toán.

Với anh, phụ nữ còn không hấp dẫn bằng công thức toán nữa.

Thím Phùng không khỏi lo lắng, cô gái tốt như thế này mà sống cảnh phòng không chiếc bóng thì tiếc quá.

Tống Thời Hạ không biết suy nghĩ trong lòng thím Phùng, trong đầu cô lúc này chỉ có một loạt câu “Tui là ai, đây là đâu, chuyện gì thế này” chạy đầy trong đầu.

Cô biết đối tượng mà nguyên thân chọn là giáo sư đại học, nhưng chưa tới 30 tuổi đã tốt nghiệp hai học vị tiến sĩ, còn là du học sinh.

Đây chẳng phải con nhà người ta trong truyền thuyết à?

Chẳng trách trong sách anh ta luôn vắng nhà.

Với thân phận thế này, về sau toàn thành viện sĩ, hoặc là tham gia các hạng mục quan trọng, quanh năm suốt tháng ở trong phòng thí nghiệm cũng là chuyện bình thường.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 21: Chương 21


Cô chưa từng học đại học, nhưng kiếp trước bởi vì trà của cô có thể khiến người ta tĩnh tâm nâng cao tinh thần, có tác dụng dưỡng sinh.

Vì vậy mà có một giáo sư thành lập riêng hạng mục nghiên cứu nó, cô cũng hiểu rõ về cấp bậc giáo sư.

Lúc ấy cô không hề giấu giếm gì, cung cấp trà cho họ nghiên cứu thoải mái.

Nhưng cuối cùng bọn họ còn chưa nghiên cứu ra được cái gì, chỉ lấy được một loại nhân tử có thể khiến cho tế bào trở nên sinh động hơn.

Hai người cười cười nói nói, nhưng trong lòng lại nghĩ chuyện khác.

Chợ bán thức ăn cách khu dân cư một khoảng, nhưng không xa lắm, đi bộ chừng mười lăm phút là tới.

Phùng Liên giải thích với cô: “Đây là chợ sáng, chỉ bán buổi sáng thôi, qua 9 giờ rưỡi sẽ dẹp.”

Nói là chợ sáng, kỳ thật chính là người nhà của các giảng viên hoặc là nhân viên trong trường bày quầy bán hàng.

Rau củ quả tươi mới, nhưng rất ít chủng loại, cũng chẳng có thịt cá gì.

Thấy cô cứ nhìn tới nhìn lui, Phùng Liên mỉm cười nói: “Có phải cháu muốn mua thịt không, mua thịt thì phải đi chỗ khác cơ.”

Tống Thời Hạ xấu hổ nói:

“Đúng là cháu muốn mua ít thịt cho chồng cháu bồi bổ, thức ăn ở đây bán hơi ít, cháu định mấy ngày nữa sẽ mua hạt giống về tự trồng trong sân.”

Phùng Liên hiền hòa lắc đầu:

“Cô bé ngốc, thịt không mua ở đây được. Nếu cháu không đi với thím, khéo chỉ có thể chờ người khác đi ra ngoài mua hộ thôi.

Thím đi làm ở căn tin giảng viên, người nhà chỉ cần đưa phiếu tới đổi là được.”

Tống Thời Hạ không khỏi cảm thấy may mắn vì mình đã đi cùng thím Phùng.

Cô vừa mới đi ngang qua căn tin của giảng viên, nó ở khá gần khu dân cư, kế bên là hợp tác xã mua bán, sau này mua thịt mua đồ cũng thuận tiện hơn.

Cô tặng cho thím Phùng một nụ cười chân thành.

“Cảm ơn thím đã dắt cháu đi cho quen đường, nếu không có thím, có khi cháu phải đi ra ngoài mua thịt ấy chứ.”

DTV

Phùng Liên thấy cô mỉm cười với mình như thế thì làm sao chịu nổi, cô gái này đúng là xinh đẹp mà.

“Ơn nghĩa cái gì chứ, mọi người đều là hàng xóm láng giềng với nhau, nếu con gái thím mà được một nửa của cháu thì tốt quá rồi.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Thím cũng có xấu đâu, lúc còn trẻ nhất định là đại mỹ nhân, con gái nhất định cũng đẹp như thím.”

Dù chỉ là lời xã giao, nhưng cô thật lòng cảm thấy thím Phùng Liên rất đẹp, ăn diện một tí nhất định sẽ rất đẹp.

Thím vừa phải lo liệu việc nhà, vừa chăm sóc con cái, lại còn đi làm, làm sao rảnh rỗi lo chuyện ăn diện cho được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 22: Chương 22


Lời này xem như nói trúng tim Phùng Liên, lúc còn trẻ bà đúng là người đẹp có tiếng trong vùng.

Phùng Liên như mở máy hát, dẫn Tống Thời Hạ đi chọn rau quả tươi.

Đúng là cô không biết chọn rau củ quả thật.

Mặc dù có không gian linh tuyền, nhưng trước kia cô toàn trồng rau trong không gian.

Ngay cả tuổi thơ cơ cực nhất, khi cả bố mẹ ruột đều quên gửi tiền sinh hoạt, cô và bà nội toàn đi nhặt rau quả hư người ta ném đi, chưa từng chọn rau mua rau bao giờ.

Tống Thời Hạ được thím Phùng dạy cách chọn rau củ quả.

Mùa này rau củ ngon nhất, cô mua rau xà lách, măng tây, cần và cải thìa.

Thím Phùng lại dắt Tống Thời Hạ tới căn tin giảng viên.

Chẳng trách hôm qua Quý Duy Thanh đưa thẻ mua cơm cho cô, gần như thế, còn nhanh hơn cả cô tự nấu mì nữa.

Nhưng cô đã quen tự ăn đồ mình trông trong không gian, không thích ăn cơm ngoài cho lắm.

Thím Phùng gặp được đồng nghiệp đều đứng lại giới thiệu.

DTV

Chẳng mấy chốc mọi người đều biết Tống Thời Hạ là vợ mới cưới của Quý Duy Thanh.

Trong căn tin có một cô gái rửa rau tò mò nấp sau cây cột nhìn lén Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ cũng phát hiện, nhưng phát hiện đối phương không có ác ý nên cô cũng không để trong lòng.

Cô gái rửa rau kia ngồi sau bếp bẻ bẻ tay, cô ta cảm thấy tức thay cho bạn của mình, lại cảm thấy đàn ông nào mà chẳng thích phụ nữ xinh đẹp.

Bạn của cô ta khen giáo sư Quý lên tận mây xanh, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một người đàn ông chỉ biết nhìn mặt mà thôi.

Thím Phùng giới thiệu với mọi người:

“Cô ấy là người nhà của giáo sư Quý, vợ mới cưới đấy, sau này cô ấy tới mua thịt thì mọi người nhớ chừa phần ngon nhé.”

Có người quen làm việc gì cũng tiện hơn hẳn, hình như thím Phùng còn là lãnh đạo của căn tin này.

Sau khi dặn dò mấy câu, thím Phùng bèn dẫn cô đi vào kho chọn thịt.

Nhân viên hậu cần hỏi:

“Đồng chí Tống, cô thích miếng thịt nào thì cứ nói một tiếng, tôi lấy giúp cho.”

Tống Thời Hạ chọn nửa cân thịt ba chỉ và 1 cân sườn.

Cô giơ giỏ đi chợ lên: “Tôi phải trả tiền thế nào ạ?”

Nhân viên hậu cần nhìn Phùng Liên, thím Phùng kinh ngạc một thoáng rồi cười nói:

“Trả bằng phiếu là được, nếu không tiện thì cháu trả thằng bằng tiền cũng được.”

Bà nhớ Tiểu Tống từ dưới quê lên.

Những gia đình khác toàn lấy thịt rồi đi luôn, bọn họ sẽ ghi vào sổ cho đỡ rối, chút tiền ấy cũng không tiện lấy.

Tống Thời Hạ không biết giá thịt, giá tiền thím Phùng lấy là giá bán sỉ, chỉ bằng một nửa giá bên ngoài bán.

Bản thân thím Phùng cũng mua 1 cân thịt, hôm nay nhà bà có khách, bằng không bà cũng chẳng nỡ mua thịt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 23: Chương 23


Về đến nhà, hai người tạm biệt nhau ngay cổng, Tống Thời Hạ mời thím Phùng trưa nay qua nhà mình ăn cơm.

Thông qua thím Phùng, cô biết là cánh đàn ông giữa trưa được bao cơm, buổi tối mới về nhà ăn.

“Cũng được, để thím thử tay nghề của cháu.”

Nếu Tiểu Tống không biết nấu thì bà sẽ dạy cho cô, đừng để lãng phí thịt.

Tống Thời Hạ về đến nhà thì nghĩ xem trưa nay nên nấu món gì.

Thời đại này có một điểm không tốt chính là không có siêu thị, không thể thoải mái nấu món mình muốn.

Cô lại không muốn bạc đãi bản thân ở phương diện ăn uống.

Cuối cùng cô quyết định dùng thịt ba chỉ làm món thịt rang và thịt xào, sườn thì nấu sườn cháy tỏi và hầm một nồi canh sườn.

Cô lấy ớt, hoa tiêu phơi khô và gia vị để nấu canh trong không gian ra, để hết vào chiếc túi tìm được trong bếp, giả bộ như mình mang từ quê lên.

Thầm nghĩ lát nữa thím Phùng sẽ qua nên cô không khóa cửa, không ngờ thím Phùng về cất đồ một cái là qua đây ngay.

“Thím thấy trong nhà còn một miếng đậu hũ nên mang tới cho cháu, không đáng mấy đồng, cháu đừng chê nhé.”

Tống Thời Hạ cũng chẳng khách sáo với bà: “Sao lại chê được ạ, đậu hũ là đồ ngon mà, ăn vào có thể mỹ dung dưỡng nhan.”

Thím Phùng thích mấy cô gái sáng sủa sang sảng như thế này, như vậy qua lại cũng tiện hơn nhiều.

“Vậy thì được, cháu cứ bận việc trước đi, lát nữa thím tới giúp cháu.”

“Không vội đâu ạ, một mình cháu làm được mà, thím chờ tới giờ qua ăn cơm là được.”

Thím Phùng không yên tâm lắm, nhưng mấy hôm nay con út sốt liên tục, có thể là bị cảm mùa rồi.

“Vậy cháu rửa rau trước đi, lát nữa thím đánh thức con trai xong sẽ bế nó qua đây giúp cháu sau, mấy hôm nay nó bị cảm nên không đi học.”

Thím Phùng nói xong thì chạy đi nhanh như một cơn gió.

Tống Thời Hạ còn chưa kịp từ chối thì thím Phùng đã đi ra ngoài sân.

Cô thầm nghĩ bàn tay với làn da của cô vừa nhìn đã biết không phải tiểu thư liễu yếu đào tơ, tay không chạm nước.

Ở dưới quê cũng phải làm việc đồng áng, sao thím Phùng lại không tin vào khả năng nấu nướng của cô chứ.

Tống Thời Hạ rửa sạch rau củ các loại.

Đáng lẽ cô nên mua một ít thịt sườn để hầm mới phải, nếu có thịt bò thì càng tốt.

Đống rau củ cô mua để hầm thịt thì ngon phải biết, măng tây và rau có thể lót ở dưới ăn kèm giải ngấy.

Nhưng cũng không thể ăn hết một lần được, từ xa xỉ về cần kiệm khó lắm.

Trong nhà chỉ có hai người, một bữa cũng chẳng ăn hết mấy món ăn, đám trẻ còn nhỏ, hẳn là chỉ có thể ăn thức ăn dành cho trẻ con thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 24: Chương 24


Tống Thời Hạ chuẩn bị nguyên liệu xong xuôi, lại lấy ít đồ khô trong không gian ra cho vào tủ bếp.

Để không lộ tẩy, cô còn ghi thêm 2 đồng vào sổ chi tiêu, thật ra chỗ tiền đó đã vào túi riêng của cô.

Đồ khô có rong biển, nấm, mộc nhĩ, măng khô vân vân, lấy hết ra một lượt, sau này dùng tới cũng tiện hơn.

Còn sớm mới tới giờ ăn cơm, Tống Thời Hạ luộc sơ sườn cho ra hết bọt, sau đó bỏ thêm gia vị vào hầm chung, dùng bếp than hầm từ từ là được.

Sườn để làm cháy tỏi cũng cho vào nồi đun chín trước, sau đó vớt ra chao dầu lửa to.

Làm thế sẽ không cần cho thêm dầu vào nồi canh, cô thích ăn canh ít dầu mỡ.

Lúc Thím Phùng bế con tới, Tống Thời Hạ vừa mới hái trái cây trong không gian xong.

Trái cây trong không gian đã bị hái hết, nhưng mới qua một đêm đã mọc thêm một lứa quả mới, ăn cực kỳ ngon, tiếc là không thể lấy ra.

Tống Thời Hạ chỉ dám cầm vài quả táo, hoa quả trái mùa trong không gian chín quá nhanh, chỉ có thể dùng để ngâm rượu.

“Thím, ăn quả đi ạ.”

Thím Phùng làm sao mặt dày nhận được, mùa này táo không rẻ chút nào.

Nhưng cậu út trong lòng lại không biết suy nghĩ của thím, nhìn thấy táo thì giơ tay ra xin.

Tống Thời Hạ lặng lé nhét quả táo cho cậu bé.

Cậu bé này ốm nhom, cực kỳ giống một chú khỉ con.

Cô xoa xoa đầu thằng bé.

“Chỉ là một quả táo thôi mà, dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, thím khách sáo với cháu làm gì chứ.”

Thím Phùng cũng chẳng nhăn nhó nữa, bảo thằng bé cảm ơn Tống Thời Hạ.

“Tiểu Ngư, mau cảm ơn chị Tiểu Tống đã cho con táo đi.”

Tống Thời Hạ vội sửa lời: “Cháu cũng là hàng cô dì rồi thím ạ, hóa ra cậu bé tên Tiểu Ngư ạ.”

Thím Phùng cười nói:

“Cháu chỉ mới 20 thôi, không phải vẫn là chị à? Tên thật của nó là Tạ Ngọc, ngọc trong ngọc thạch ấy, tên cúng cơm là Tiểu Ngư Nhi.”

Không hổ là con của giáo sư, tên cũng hay như thế.

Tống Thời Hạ mím môi cười:

“Chắc Tiểu Ngư gọi anh Quý là chú đúng không ạ, cháu là vợ của anh Quý, nếu cậu bé gọi cháu là chị thì loạn vai vế rồi còn gì.”

Thím Phùng vỗ đầu một cái:

“Ôi, thím cứ xem cháu như con gái, cháu không nhắc thì thím quên luôn giáo sư Quý.”

Tiểu Ngư nhận lấy quả táo, rụt rè nói: “Cảm ơn chị Tiểu Tống ạ.”

Thím Phùng cười tủm tỉm nói:

“Cháu xem, Tiểu Ngư nhà thím cũng cho rằng cháu là chị đấy, cứ gọi như thế đi, giáo sư Quý chắc sẽ không để ý đâu, cháu còn trẻ như thế mà.”

Tống Thời Hạ cũng không phản bác nữa, trong lòng thầm nghĩ cậu bé này đúng là thiên thần bé bỏng mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 25: Chương 25


Hai người nói chuyện một hồi, cô dẫn thím Phùng đi vào bếp nấu cơm.

Biết Tống Thời Hạ không biết dùng bếp gas, thím Phùng cảm thấy may mắn vì mình đã tới.

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ giải thích: “Thôn bọn cháu toàn dùng bếp lò nấu thôi, không có bếp gas ạ.”

Tại sao thím Phùng không tin cô biết nấu ăn chứ.

Thím Phùng chợt hiểu:

“Ôi, cháu nói thím mới nhớ! Thím cũng là dân quê lên mà nhỉ.

Cảm giác sinh Tiểu Ngư xong đầu óc thím cứ thế nào ấy, nhớ nhớ quên quên, không biết bị sao nữa?”

Tống Thời Hạ lập tức trêu chọc bà:

“Người ta nói là sinh con xong ngốc ba năm đấy, năm nay là năm cuối cùng của thím rồi.”

Thím Phùng cũng tin là thật: “Thật à? Có kiểu nói này nữa à?”

Cô chỉ có thể qua quýt vài câu:

“Lúc ở dưới quê cháu nghe nói phụ nữ mang thai thì phản ứng sẽ chậm hơn, sau này sẽ từ từ khỏi.”

Lúc này thím Phùng mới thở phào một hơi, bà nhẹ giọng nói:

“Cháu không biết đâu, lúc trước có lần thím nấu nước sôi, kết quả quên béng đi mất.

Chờ tới khi thím phát hiện thì trong bếp đã bốc khói mù mịt, thím sợ tới mức mất hồn mất vía.

May mà không có gì xảy ra, thím mất ngủ suốt hai ngày đấy.”

Tống Thời Hạ nghe vậy cũng hoảng hốt thay bà.

Cô trịnh trọng căn dặn:

“Lúc nấu ăn đừng bỏ đi đâu hết thím ạ, dù chỉ nấu nước cũng phải có người trông chừng, may mà không có gì đấy.”

Thím Phùng gật đầu phụ họa:

“Chứ còn gì nữa, dù sao thím cũng không dám nữa, nếu mà có gì thật, mấy đứa con của thím phải làm sao bây giờ.

Để thím dạy cháu dùng bếp gas, cái này hữu dụng lắm, nấu nhanh hơn bếp lò nhiều.”

So với bếp gas, Tống Thời Hạ thích dùng bếp củi nấu cơm hơn, vì nó có mùi vị đặc trưng không gì thay thế được.

Nhưng dùng bếp gas đúng là thuận tiện hơn thật, nấu nước cũng nhanh.

Thím Phùng làm một lần là cô đã biết cách dùng rồi.

“Bởi mới nói thanh niên các cháu thông minh, nhìn một lần là biết ngay.”

“Thim à, thím giúp cháu cho cơm vào nồi hấp đi ạ, thức ăn cứ để chua nấu.”

Thím Phùng ngồi trước bếp rướn cổ nhìn cô nấu ăn, tay nghề nấu ăn của Tiểu Tống đúng là giống thường xuyên xuống bếp nấu ăn.

Bà nghĩ mãi vẫn không hiểu, mấy cô gái xinh đẹp mà bà biết đều không thích vào bếp, suốt ngày đi đâu cũng ôm theo một quyển sách.

Bà còn tưởng Tiểu Tống sẽ giống bọn họ.

Cô gái xinh đẹp lại giỏi bếp núc như Tiểu Tống ở dưới quê nhà nào cũng tranh nhau muốn cưới về ấy chứ, sao lại lấy giáo sư Quý thế không biết?

Không phải giáo sư Quý không tốt, chỉ là giáo sư Quý có hai đứa con riêng.

Con gái đàng hoàng nhà ai lại muốn làm mẹ kế cho người ta chứ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 26: Chương 26


Tuy hai đứa con của giáo sư Quý không phải con ruột của cậu ta, nhưng cậu ta từng nói sẽ xem hai đứa nhỏ như con trai ruột.

Bà biết có không ít cô gái để ý giáo sư Quý, còn trẻ mà đã là giáo sư, lại còn đẹp trai sáng láng.

Nhưng nghĩ tới chuyện lấy giáo sư Quý xong không khác gì phòng không chiếc bóng thì mọi người đều nhụt chí bỏ cuộc.

Thịt rang và thịt xào lần lượt được bưng lên, cả nhà bếp tràn ngập trong hương thơm vô cùng hấp dẫn.

Thím Phùng hít sâu một hơi, nói:

“Rõ ràng các bước nấu ăn cũng như thường thôi, sao đồ cháu nấu lại thơm thế?”

Tống Thời Hạ lại vớt một nửa sườn ra khỏi nồi: “Thế này thím đã tin cháu biết nấu ăn chưa?”

“Tin rồi, tay nghề của cháu đủ để mở tiệm luôn ấy chứ.”

Tống Thời Hạ lắc đầu:

“Cháu thích nấu ăn ở nhà để thỏa mãn đam mê của bản thân thôi, bảo cháu nấu ăn cho người khác thì cháu lười lắm.”

Thím Phùng bật cười trêu chọc: “Giáo sư Quý đúng là có phúc mà.”

Tỏi băm cho vào nồi phi thơm, sau đó cho sườn vào, đảo thật đều tay.

“Anh ấy à, anh ấy ăn ở ngoài, không có lộc ăn đồ cháu nấu.”

Thím Phùng hỏi dò: “Đồng chí Tiểu Tống này, sau cháu quen biết với giáo sư Quý thế?”

Tống Thời Hạ chẳng buồn ngẩng đầu lên, thoải mái đáp: “Bọn cháu quen biết lúc đi xem mắt, cháu vừa gặp đã yêu anh ấy.”

Tâm trạng của thím Phùng lập tức rối bời: “Vậy lúc đó cháu có biết hoàn cảnh của cậu ấy không?”

“Biết ạ, anh ấy nói là tìm mẹ cho con, cháu nghĩ anh ấy tốt với con cái như thế, nhất định là một người đàn ông tốt bụng.

Hơn nữa anh ấy còn đẹp trai như thế, cháu thầm hạ quyết định sẽ chọn anh ấy.”

Đây là lý do cô thuận miệng bịa ra.

Còn nguyên thân nghĩ thế nào thì cô không biết, chắc là cũng bị thu hút bởi gương mặt đẹp trai của Quý Duy Thanh.

Thím Phùng không biết nên nói gì cho phải.

“Cháu ngốc quá, may mà không gặp phải người xấu, tuy giáo sư Quý hơi lạnh lùng, nhưng cũng là người tốt.”

Thím Phùng đột nhiên cảm thấy bà không nên hỏi nhiều như thế.

Có lẽ đối với Tiểu Tống, giáo sư Quý thật sự là một người chồng tốt.

DTV

Bà không nghĩ vẩn vơ nữa, chỉ cần vợ chồng người ta không có mâu thuẫn gì, sống êm đềm hạnh phúc là được, bà quan tâm tào lao làm gì chứ.

Thức ăn được dọn hết lên bàn, Tống Thời Hạ múc một nửa canh sườn ra đưa lên bàn.

Thím Phùng dắt Tiểu Ngư vào, tay chân thằng bé dính toàn bùn là bùn.

“Thằng bé này ra sân nhà cháu đào giun, không biết bẩn là gì.”

Tống Thời Hạ bật cười bảo thím Phùng đưa Tiểu Ngư vào nhà vệ sinh rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 27: Chương 27


Thím Phùng ở trong nhà vệ sinh nói vọng ra:

“Nhà vệ sinh nhà cháu sạch sẽ thật đấy, không giống nhà thím, nhiều trẻ con nên mau dơ.”

Tống Thời Hạ đột nhiên thấy lo, lỡ như mấy đứa nhỏ nhà mình cũng như thế thì làm sao bây giờ?

Cô không sợ mấy đứa bé nghịch ngợm, chỉ sợ mấy đứa bé hiếu động hay lăn lê bò lết hoặc ra ngoài chạy nhảy nghịch bẩn mà thôi.

Điều này có nghĩa là vô hình trung tăng thêm lượng công việc cho cô.

Thím Phùng bế Tiểu Ngư ngồi vào bàn, Tống Thời Hạ múc một bát canh sườn cho thằng bé, canh sườn hầm khá thanh đạm.

“Canh của cháu không bỏ dầu mỡ gì thế này, liệu có ngon không?”

Tống Thời Hạ ý bảo bà múc một bát: “Thím nếm thử đi ạ.”

Nhấp thử một hớp, thím Phùng hận không thể nuốt luôn cả lưỡi.

“Cháu nấu thế nào mà canh ngon thế!”

Tiểu Tống nấu canh sườn ngon như thế, không hề có tí mùi tanh nào.

“Đúng là vì ít dầu mỡ nên cháu cho khá nhiều nguyên liệu vào, có nấm hương với mộc nhĩ khô cháu mang từ dưới quê lên.

Cho mấy thứ này vào nấu cùng có thể khiến mùi vị của món canh trở nên thơm ngon hơn.”

Thím Phùng xấu hổ nói:

“Cháu có thể cho thím một ít nấm khô không, tối nay thím cũng hầm một nồi canh mới được.”

Tống Thời Hạ không hề do dự: “Được ạ, thím có cần luôn cả rong biển với mộc nhĩ không?”

Thím Phùng cảm giác mình được voi đòi tiên quá, đã tới ăn nhờ rồi còn xin đồ của người ta.

“Thôi để thím mua lại của cháu nhé.”

Tống Thời Hạ quyết đoán từ chối:

“Không cần đâu ạ, nếu thím ngại thì sau này cho cháu vài cái bắp cải là được, mấy hôm nay cháu không cần đi chợ nữa.”

Trong không gian của cô có cả đống đồ khô, nếu như mỗi tháng hầm canh hai lần, đại khái phải mấy năm mới dùng hết.

“Đơn giản ấy mà, cháu thích cái nào thì cứ qua sân nhà thím hái, sáng mai thím mang ít rau dưa qua cho cháu.”

Tiểu Ngư bưng canh ăn, nhưng mắt cứ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt trên bàn.

Mấy món trên bàn, món nào cũng có đủ sắc hương vị, thằng bé thèm muốn c.h.ế.t rồi.

Tống Thời Hạ cố nhịn cười gắp một miếng sườn cho cậu bé.

DTV

“Ăn từ từ thôi, đừng có cắn xương nhé.”

Thịt rang và thịt xào đều có ớt, không tiện cho trẻ con ăn.

Sườn cháy tỏi thì không có nhiều ớt lắm, có thể để thằng bé ăn một ít cho đỡ thèm.

Thím Phùng bất đắc dĩ: “Nó được ăn thịt thì không ngừng được đâu.”

Tống Thời Hạ xoa đầu Tiểu Ngư:

“Người lớn ăn thịt, để thằng bé nhìn miệng thì tội quá. Con nít thỉnh thoảng ăn thịt cũng được ạ, nhưng không thể cho ăn mỗi ngày được.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 28: Chương 28


Quý Duy Thanh vừa pha trà xong ngồi xuống, trưởng khoa vật lý đã bưng cốc nước rỗng đi vào văn phòng của anh.

“Nghe nói sáng nay cậu mang hộp trà tới, cộm lên một cục, còn bị bảo vệ gọi lại kiểm tra à.”

Anh bất đắc dĩ: “Thầy, thầy bắt tin nhanh thế ạ.”

Trưởng khoa ngồi xuống đối diện anh: “Thì tại liên quan tới cậu nên tôi mới hỏi một tiếng mà.”

Đây là học sinh xuất sắc nhất của ông, hôm nay trở thành đồng nghiệp, sao ông không để ý ưu ái cho được.

“Em chỉ mang theo ít trà ở nhà thôi.”

Trưởng khoa bán tín bán nghi: “Đúng rồi, dạo trước cậu xin nghỉ kết hôn à, cậu kết hôn với ai thế?”

“Thầy không biết đâu, là một cô gái em quen ở bên ngoài.”

DTV

Trưởng khoa trêu ghẹo anh:

“Ơ kìa, mặt trời mọc từ hướng Tây đấy à, cậu mà cũng quen được con gái ở ngoài?

Cháu gái của hiệu trưởng là sinh viên xuất sắc của Yến Đại mà cậu cũng không ưng, ai mà lọt được vào mắt xanh của cậu thế?”

“Cô ấy không thua gì sinh viên đâu ạ, lúc trước không phải em không ưng ai, mà là không hợp nhau.”

Anh không cần một cô vợ suốt ngày nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt với mình, mà là một người có thể giúp anh chăm sóc đám trẻ thật tốt.

“Không hợp ở chỗ nào? Cậu xem có được mấy người con gái vừa xinh đẹp vừa có bằng cấp cao hả? Vợ cậu học đại học nào? Ngành nào?”

Quý Duy Thanh nhìn đồng hồ: “Thầy à, sắp 8 giờ rồi, sáng nay thầy có tiết đấy.”

Trưởng khoa vội đứng dậy:

“Đừng hòng đánh trống lảng nhé, trưa nay đi ăn nhớ chờ tôi, cô của cậu vẫn luôn lo cho đời sống hôn nhân của cậu đấy.”

Nói xong, ông lưu loát mở hộp trà ra trút một ít vào cốc của mình.

Chờ cho ông đi rồi, Quý Duy Thanh nghĩ ngợi một hồi, quyết định để hộp trà Tống Thời Hạ cho mình vào ngăn kéo, để hộp Đại Hồng Bào lúc trước người khác tặng anh ra ngoài.

Thầy anh thường tới đây lấy trà, Đại Hồng Bào thích hợp với ông hơn.

***

Tống Thời Hạ lấy mấy bình Mao Đài ở trong nhà, đây cũng không phải thứ rẻ tiền.

Cô cắn môi lấy một bình ra.

Tuy trong không gian của cô cũng có rượu ngon, nhưng muốn danh chính ngôn thuận đưa rượu trái cây ra thì phải tạo ra biểu hiện giả là rượu trong nhà đã được uống.

Cô cũng không muốn lãng phí bình Mao Đài năm 70 này.

Nghe nói thời gian sản xuất càng lâu thì càng đáng giá, chiếc bình này nhìn thôi đã biết không rẻ rồi.

Tiếc là bao bì của Mao Đài lúc này với Mao Đài trong tương lai không giống nhau, không thể thế hàng vào được.

Về phần hương vị có thay đổi gì hay không thì cô lại càng không biết, cô rất ít khi được uống Mao Đài.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 29: Chương 29


Tống Thời Hạ chỉ rót rượu táo và rượu dâu vào, dùng rượu trắng để ngâm với trái cây, không có nguy cơ khi ủ rượu.

Ngâm rượu chỉ giải quyết được một phần hoa quả, còn lại chỉ có thể hái xuống, phơi khô để làm thành đồ ăn vặt mà thôi.

Cô đúng là khó khăn mà, hoa quả chín nhanh như thế, chẳng lẽ cô phải chặt cây đi à?

Hoa quả vừa chín tới là ngon nhất, tiếc là chỉ có thể ăn một mình, bỏ thì thương mà vương thì tội.

Cô chỉ chừa lại một bình rượu táo với rượu dâu tằm, cây dâu tằm rất thông thường, mùa này cũng là mùa dâu tằm.

Cô thấy trong trường học có dâu tằm, chẳng qua là quả hơi nhỏ nên không ai chịu hái.

Tống Thời Hạ đột nhiên nảy ra một ý, cô có thể dời mấy gốc cây ăn quả ra sân.

Dù sao sân nhà cũng lớn như thế, có thể trồng ngay bên vách tường, sau này muốn hái quả cũng dễ dàng hơn.

Càng nghĩ cô càng cảm thấy ý tưởng này rất khả thi, chỉ cần có người phối hợp là được.

Nhà cửa đã dọn dẹp sạch sẽ, Tống Thời Hạ hát nghêu ngao quay về phòng ngủ trưa, không ngờ lại ngủ thẳng tới tối mịt.

Cô loáng thoáng nghe thấy có người nói chuyện dưới lầu, chờ cô đi xuống, trong phòng khách đã có thêm hai cậu bé trông cực kỳ giống nhau.

Nếu cô đoán không lầm, đây chính là hai bé con cô phải chăm sóc.

Bé con đáng yêu quá đi mất, muốn véo má ghê.

Quý Dương vô thức kéo em trai ra bảo vệ ở sau lưng.

Tống Thời Hạ nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng Quý Duy Thanh đâu.

“Hai đứa tới đây bằng cách nào thế?”

Quý Dương nghiêm mặt đáp: “Là chú Tiểu Lý lái xe đón bọn cháu tới đây.”

Hóa ra không phải Quý Duy Thanh đã về, nhưng sao không báo cho cô biết một tiếng chứ?

Cô đi tới trước mặt hai đứa bé, ngồi xổm xuống hỏi: “Mấy đứa có đói bụng không?”

DTV

Quý Dương đang muốn nói không đói, bác nói không thể ăn đồ người lạ cho.

Quý Nguyên sau lưng lại dẩu môi nói: “Anh ơi, em đói.”

Bụng của Quý Dương cũng réo lên kháng nghị.

Tống Thời Hạ mỉm cười.

“Hai đứa ngồi chơi một lát nhé, để dì đi nấu cho hai đứa một bát canh trứng.”

Hai đứa bé mỗi đứa đeo một chiếc cặp sách nhỏ, không mang theo thứ gì khác, xem ra thường xuyên bị đưa tới nhà họ hàng.

Chẳng trách Quý Duy Thanh lại đi xem mắt.

Quý Dương và em trai tay trong tay đi lên lầu, mãi cho tới khi đi vào phòng, cậu bé mới thả lỏng.

Quý Nguyên cắn ngón tay: “Anh ơi, mẹ mới nhìn không giống người xấu.”

Quý Dương vỗ tay em trai:

“Bác nói, phụ nữ càng xinh đẹp thì càng giỏi lừa người, mới gặp có một lần, sao em biết dì ấy là người tốt.”

Quý Nguyên ấm ức xoa mu bàn tay: “Dì ấy nấu cơm cho mình, còn cười với em, em muốn có mẹ mới.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 30: Chương 30


Quý Dương nghiêm như ông cụ non, nhưng đụng độ em trai thì lại xìu xuống.

“Em đúng là ngốc mà, nếu dì ấy không tốt với chúng ta, em đã khóc nhè rồi.”

Quý Nguyên đưa lưng về phía anh trai, không thèm nói chuyện nữa.

Cậu bé muốn có mẹ mới, các bạn khác đều có mẹ, cậu bé với anh trai chỉ có ba thôi.

Ba còn thường xuyên vắng nhà, Tiểu Phương nói hai đứa là do ba nhặt về nên mới không có mẹ.

Tống Thời Hạ thầm nghĩ hai đứa bé đói bụng kêu ọc ọc như thế, chắc hẳn nhà họ hàng kia phải ở xa lắm.

Cô bèn luộc cho mỗi đứa hai quả trứng gà, ăn không hết thì chờ Quý Duy Thanh về giải quyết.

Tống Thời Hạ bật bếp gas nấu trứng, còn nhóm bếp lò để hâm thức ăn và cơm thừa từ trưa lại.

Trứng luộc và thức ăn gần như xong cùng một lúc.

Hai đứa bé lên phòng một lát thì ôm đồ chơi chạy xuống phòng khách chơi, thỉnh thoảng lại dõi mắt nhìn về phía bếp.

Bụng của Quý Dương lại sôi ùng ục, cậu bé giơ tay sờ bụng.

“Cơm xong rồi đây, hai đứa đi rửa tay đi.”

Điều khiến Tống Thời Hạ không ngờ chính là hai đứa bé lại cất đồ chơi vào rương trước, sau đó đặt rương ngay ngắn bên cạnh sô pha rồi mới vào nhà vệ sinh rửa tay.

Hình như bé con trong nhà cũng là thiên sứ thì phải?

Cô còn tưởng là hai đứa bé cũng sẽ ném đồ chơi lung tung, chờ người lớn dọn như mấy đứa trẻ khác, không ngờ lại được dạy dỗ tốt như thế.

Đúng là bé ngoan mà.

Quý Nguyên mè nheo đi ra khỏi nhà vệ sinh: “Dì ơi, bọn con với không tới.”

Tống Thời Hạ nhớ trong nhà vệ sinh có một cái ghế nhỏ, bị cô để xen lẫn với máy thứ khác.

“Đợi một lát nhé, để dì lấy ghế ra cho hai đứa.”

“Cảm ơn dì ạ.”

Tống Thời Hạ xoa xoa đầu cậu bé, mái tóc của cậu bé mềm mượt như tơ.

Quý Nguyên vui vẻ ra mặt, nhưng quay lại nhìn anh trai thì lại bĩu môi:

“Dì ấy không hung dữ với em, còn xoa đầu em, sao anh lại không cho em gọi là mẹ?”

Quý Dương nghiêm mặt: “Tóm lại em cứ nghe lời anh dặn đi, không thì em tự ngủ một mình đi nhé.”

Quý Nguyên hậm hực đồng ý, anh hai xấu quá đi.

Hai anh em trù trừ một hồi mới đi ra khỏi nhà vệ sinh, Tống Thời Hạ giả vờ như không biết gì hết.

Cô mang cơm tối lên bàn, thức ăn là giữa trưa cô để dành riêng ra, tính ra cũng không thể xem là cơm thừa được.

Hai đứa bé nhìn bát canh trứng, lại nhìn thức ăn trước mặt Tống Thời Hạ.

“Hai đứa chỉ có thể ăn sườn thôi, hai món khác có thêm ớt cay lắm, hai đứa không ăn được.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 31: Chương 31


Quý Dương cắm đầu ăn canh trứng, Quý Nguyên cũng nuốt nước bọt rồi cầm thìa lên.

Không ngờ anh trai ở bên cạnh lại ăn ngấu nghiến, rõ ràng ban đầu anh trai còn mạnh miệng nói là chỉ ăn hai muỗng thôi, lỡ như có độc cũng không c.h.ế.t được.

Tống Thời Hạ nấu canh trứng có bỏ thêm ít mỡ heo.

Lúc nấu xong cô còn cho thêm hành với mấy giọt dầu mè, mùi thơm hơn canh trứng bình thường rất nhiều.

Trứng gà đặc biệt trong không gian còn mềm mịn hơn cả tào phớ, vào miệng là tan ngay, không có chỗ để hàm răng phát huy luôn.

Quý Nguyên ăn một muỗng là quên luôn đĩa thịt trên bàn, cậu bé húp xì xụp.

Tống Thời Hạ ở bên cạnh nhắc nhở: “Ăn từ từ thôi, cẩn thận kẻo nghẹn đấy.”

Cô thì từ từ gặm xương, thuận tiện trông chừng hai đứa nhỏ ăn canh.

Bé anh thì ăn ngấu nghiến, cũng may không vung vãi khắp nơi.

Bé em thì sắp cắm mặt vào bát luôn rồi, không lãng phí một giọt canh nào.

Chờ bọn nhỏ ăn xong, Tống Thời Hạ chỉ mới gặm xong hai cục sườn.

Cô nhướng mày hỏi: “Hai đứa còn ăn nữa không?”

Vấn đề là còn nuốt nổi à?

Hai đứa nhỏ lần lượt nấc một cái.

Quý Nguyên xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo: “Không, không ăn nữa ạ.”

Quý dương cũng xấu hổ lắc đầu.

Tống Thời Hạ cũng không trêu chọc hai cậu bé, phải giữ thể diện cho con trẻ chứ.

Cô ăn cơm xong, một tay chống cằm: “Sao ba của hai đứa còn chưa về nữa?”

Nếu không về thì cô sẽ đi rửa bát đấy.

Quý Dương nói: “Ba thường về khuya lắm.”

Tống Thời Hạ tò mò nhìn cậu bé: “Vậy bình thường hai đứa ăn cơm ở đâu?”

“Bà Phùng dẫn bọn cháu tới căn tin ăn.”

Cô ngẩn ra vài giây mới nhớ bà Phùng kia là thím Phùng, vai vế đúng là đủ loạn.

Cô với Quý Duy Thanh thấp hơn hàng xóm một lứa, hai đứa bé thấp hơn hai lứa, thím Phùng đúng là thành bà rồi.

Tống Thời Hạ bảo hai đứa nhỏ tiếp tục chơi đi, cô đặt đĩa thịt xào và thịt rang gần như chưa chạm đũa vào lại trong lồng hấp.

Quý Duy Thanh về muộn hơn hôm qua hai tiếng.

Tống Thời Hạ đang bưng cốc trà ngồi trên sô pha, cô chờ tới mức suýt ngủ gật rồi.

“Anh về rồi à, đã ăn cơm chưa?”

Quý Duy Thanh cởi áo khoác ra: “Ăn rồi, buổi chiều anh gọi điện về, sao em không nghe?”

Bởi vậy Tống Thời Hạ mới nói là mình quên mất cái gì đó, hóa ra trong nhà có điện thoại.

“Buổi chiều em ngủ quên, lúc tỉnh dậy thì thấy bọn nhỏ vừa về nhà, hai đứa bé vừa mới rửa mặt xong, đã đi ngủ rồi.”

Anh treo áo khoác lên giá, vén tay áo lên: “Làm phiền em chăm sóc bọn nhỏ, chúng có làm phiền em không?”

Tống Thời Hạ cầm lấy cặp giúp anh: “Bọn nhỏ đều ngoan ngoãn cả.”

“Vậy thì tốt rồi, nếu bọn nhỏ không nghe lời thì em cứ nói với anh nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 32: Chương 32


Cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, “Trong nồi còn phần cơm riêng cho anh đấy, hay anh ăn thêm một ít nhé?”

Quý Duy Thanh nhìn cô một cái: “Cũng được.”

Tống Thời Hạ hơi chột dạ, không phải anh nhìn ra ý đồ của mình đấy chứ.

Quý Duy Thanh ăn xong rất nhanh, anh chỉ ăn một bát cơm, nhưng lại giải quyết hết hai đĩa thức ăn.

Tống Thời Hạ hơi lo lắng: “Anh có ăn no quá không?”

Anh đặt tay lên bụng: “Hơi hơi, để anh ra sân đi bộ vài vòng cho tiêu bớt.”

Tài nấu nướng của cô cực kỳ tốt, khiến phần cơm anh ăn ở căn tin hôm nay trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Tống Thời Hạ lập tức nảy ra một kế, cuối cùng cũng có cớ nhờ anh ấy cuốc đất giúp rồi:

“Hay là chúng ta xới đất trong sân lên đi, anh cũng có thể tiêu thực luôn!”

Anh cảm thấy cô giăng bẫy cho mình, nhưng không có chứng cứ.

Ai mà ngờ được, ban ngày anh mặc áo blouse trắng ở phòng thí nghiệm mày mò dụng cụ hoàn mỹ nhất trong nước, tiến hành thí nghiệm đủ để thay đổi lịch sử, tối về nhà còn phải cuốc đất trong sân chứ.

Thôi bỏ đi, ai bảo đây là sân nhà mình, anh cũng không thể để cô cuốc đất được.

Dù sao cô cũng là đàn bà con gái, liễu yếu đào tơ, không giống kiểu có thể vung nổi cuốc.

Thím Phùng vừa dỗ con ngủ xong, vô thức dõi mắt nhìn ra cửa sổ, ngó qua nhà hàng xóm vẫn còn sáng đèn ở bên cạnh.

Sao giống như có hai người đang đào xới gì đó ở trong sân thế nhỉ?

Bà quay sang hỏi ông chồng đang đọc sách ở bên cạnh: “Ông nói xem giáo sư Quý có thể cuốc đất nổi không nhỉ?”

Giáo sư Tạ đẩy kính một cái:

“Câu này hỏi ra chính bà cũng không tin ấy chứ. Đôi tay quý giá kia chỉ có thể cầm dụng cụ thí nghiệm thôi, cuốc xẻng hoàn toàn không liên quan gì tới cậu ấy luôn.”

Thím Phùng không phục: “Sao nào? Làm thí nghiệm thì không được cầm cuốc à!”

Giáo sư Tạ khổ không nói nổi, rõ ràng ông không có ý này mà.

DTV

Ông đành phải nói sang chuyện khác, “Đúng rồi, giáo sư Quý thật sự lấy vợ à?”

“Đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, người ta là vợ chồng hợp pháp đã đăng ký kết hôn, tôi còn xem cả giấy hôn thú của họ nữa!”

Giáo sư Tạ trầm ngâm một lát: “Bà cảm thấy đồng chí Tiểu Tống kia thế nào.”

“Tốt lắm, vừa xinh đẹp lại hào phóng, tính cách cũng ngay thẳng, không giống kiểu thích ăn trên đầu người khác, tôi rất thích cô bé này.

Quan trọng là cô bé xinh lắm, nhìn cô bé một hồi, tâm trạng của tôi cũng tốt lên.”

Phùng Liên xuất thân là nông dân, bà là người mù chữ, đến tên của mình cũng không biết viết.

Lúc trước giáo sư Tạ xuống nông thôn cải tạo, là nhà bà cứu mạng ông ấy, ông ấy xem như lấy thân báo đáp.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 33: Chương 33


Trở thành người nhà của giáo sư thì phải qua lại giao thiệp với những nhà khác.

Những người khác ỷ vào việc quen biết bà, tới nhà kho căn tin lấy không đồ, nhưng bà có thể làm gì đây?

Đúng là không bằng đồng chí Tiểu Tông từ dưới quê lên nữa.

Nhà họ Phùng chỉ sinh mỗi mình Phùng Liên thì mẹ của bà đã mắc bệnh qua đời, cha bà muốn tìm một người về ở rể.

Nhưng tìm người ở rể trong thôn không dễ chút nào, nhất là mấy nhà đàng hoàng khá giả.

Thế là hơn 20 tuổi bà vẫn chưa lấy được chồng, về sau hai cha con bà mới nhìn trúng giáo sư Tạ tứ cố vô thân.

Giáo sư Tạ khi đó cảm thấy mình không còn hy vọng quay về thành phố nữa, cha mẹ ruột cũng đã qua đời, nản lòng thoái chí nên cũng kết hôn với Phùng Liên.

Sau này thi đại học khôi phục, ông cũng được phục chức.

Ông cũng không làm theo mấy thanh niên trí thức khác, vứt bỏ người vợ tào khang ở quê.

Ông cụ Phùng có ơn nặng như núi với ông, nên ông đã dẫn Phùng Liên cùng về thành phố.

Lúc đi cha vợ nói ông không còn là ở rể nữa, con cái có thể theo họ ông, yêu cầu duy nhất chính là không được phụ bạc Phùng Liên.

Bao năm nay Phùng Liên sinh cho ông một gái hai trai.

Mặc dù hai người không có những chuyện lãng mạn gì, nhưng cũng đã trở thành người thân có thể dựa dẫm nương tựa với nhau.

Giáo sư Tạ lắc đầu.

“Ông đó, nhìn ai cũng thấy tốt cả, nếu đồng chí Tiểu Tống có nhiều ưu điểm như thế, tại sao lại đi làm mẹ kế cho người ta chứ?”

Phùng Liên trừng ông một cái:

“Canh gà hầm nấm tối nay ông ăn nhiều nhất, nấm là đồng chí Tiểu Tống người ta tặng cho tôi.

Đồ khô đắt cỡ nào chứ, muốn mua còn phải nhờ vả quan hệ đấy.”

Giáo sư Tạ xấu hổ nói:

“Được rồi, tôi không nói nữa, bà mới gặp mặt một lần đã bị người ta mua chuộc rồi, tôi còn có thể nói gì được đây.”

Phùng Liên xếp quần áo:

“Hôm nay cháu tôi cho tôi mấy con cá, tôi định chia cho cô bé. Cô bé tặng tôi không ít nấm khô với táo.

Ông còn ăn hết nửa quả táo của Tiểu Ngư, ông nói xem ông kìa, sao suốt ngày cứ giành đồ ăn của con thế?”

Giáo sư Tạ xấu hổ vô cùng:

“Tôi cũng đâu ngờ táo đó lại ngon như thế, cô ấy mua ở đâu thế nhỉ? Bà hỏi xem mua ở đâu rồi mua một ít về đi, đâu phải nhà mình không ăn nổi táo.”

Phùng Liên lườm ông:

“Ông thấy nhà mình có cái nào không dùng đến tiền? Tiền lương của ông với tôi cộng lại còn không đủ đóng tiền học cho mấy đứa nhỏ đấy.”

Liên quan tới chuyện chi tiêu trong nhà, giáo sư Tạ nghe đến đau hết cả đầu: “Được rồi được rồi, bà nói đúng, mọi chuyện đều nghe lời bà hết.”

“Tôi cũng muốn mua táo vậy, nhưng đây là đồng chí Tiểu Tống mang từ dưới quê lên, ông còn mặt dày hỏi xin được à?”

Đúng là không tiện thật.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 34: Chương 34


Chiều nay trong nhà có khách, Phùng Liên gọt hai quả táo, cắt miếng bày ra đĩa, không ngờ mới nhoáng một cái đã hết sạch.

Còn lại một quả là chiều nay Tiểu Tống nhét riêng cho Tiểu Ngư, kết quả bị lão Tạ phát hiện, thế là chia mất nửa quả của thằng bé.

Giáo sư Tạ thở dài:

“Ôi, đúng là người so với người. Giáo sư Quý còn trẻ thế mà đã là giáo sư cấp 1, tiền lương mỗi tháng ít nhất cũng được 300 đồng.

Chờ tôi lên tới cấp 4, tiền lương tăng lên thành 200 đồng, phụ cấp 50 đồng nữa thì nhà mình sẽ dư dả thôi.”

Phùng Liên cũng an ủi ông:

“Ở tuổi này của ông có thể lên làm giáo sư đã giỏi lắm rồi. Giáo sư Quý chính là nhân tài IQ cao mà ông hay nói.

Người ta được trường học bỏ số tiền lớn ra thuê, muốn giữ nhân tài lại thì phải cho đủ ưu đãi chứ.”

Giáo sư Tạ phì cười: “Đi theo tôi lên thành phố với hai bàn tay trắng thế này, đúng là khổ cho bà quá.”

Phùng Liên tức giận trừng ông một cái:

“Nói cứ như ở nông thôn thì tôi được hưởng phúc ấy, cả nhà chúng ta bình an sống bên nhau thì tôi không thấy khổ gì hết.”

“Nếu bà đã nói đồng chí Tiểu Tống là người tốt thì cứ giữ quan hệ tốt với người ta, lỡ như sau này dưới quê cô ấy lại gửi táo lên thì bà hỏi mua một ít về nhé.”

Phùng Liên bất đắc dĩ:

“Không phải ông ghét nhất là nịnh bợ lấy lòng người khác à, vì một quả táo mà bảo tôi giữ quan hệ với người ta.

Lời này thốt ra từ miệng ông nghe kiểu gì cũng thấy không giống ông của mọi khi thế.”

Bà không ăn táo, nên không biết quả táo mà ông ấy một lòng nhung nhớ có mùi vị thế nào.

Nhưng dù ngon cách mấy đi nữa thì cũng là táo thôi, có cần tới mức ấy không?

Giáo sư Tạ xấu hổ đỏ mặt, kéo chăn lên che đầu mình.

“Bà cứ xem như tôi vừa đánh rắm đi.”

Phùng Liên bật cười: “Ô kìa, người làm công tác văn hóa như ông sao nói chuyện còn bỗ bã hơn cả tôi thế.”

Phùng Liên đột nhiên nhớ tới một chuyện:

“Đúng rồi, không phải hiệu trưởng của ông đã giới thiệu tất tần tật con gái của họ hàng bè bạn cùng độ tuổi cho giáo sư Quý à, sao mấy mối kia lại không thành thế?”

Giáo sư Tạ hậm hực nói:

“Cháu gái với em họ nhà hiệu trưởng đi hết không thiếu một ai, giáo sư Quý chỉ đi hai lần.

Mấy cô gái kia muốn bàn chuyện văn học với giáo sư Quý, cậu ta lại nói mình chỉ thích toán.

Sau đó cậu ta chỉ cắm đầu đọc sách, không thèm ừ hử gì, khiến người ta tức phát khóc.”

“Chậc, giáo sư Quý không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, chẳng trách sau này không ai làm mai cho cậu ta nữa, ai cũng nói tính tình của cậu ta không tốt.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 35: Chương 35


“Bảo giáo sư Quý thương hoa tiếc ngọc á? Nếu là mớ dụng cụ thí nghiệm quan trọng cấp trên nhập khẩu về thì cậu ta nhất định sẽ nâng niu ngay.

Tôi cảm thấy trong mắt cậu ta, đàn ông hay phụ nữ đều như nhau, toán với vật lý mới là vợ của cậu ta.”

Phùng Liên không thích nghe lời này, bà cảm thấy bất bình thay cho đồng chí Tiểu Tống.

“Vậy thì bảo cậu ta ôm toán với vật lý mà ngủ đi, còn kết hôn làm gì chứ! Thiệt tình.”

“Bà nhìn bà kìa, đây là tôi ví von thôi mà? Mau ngủ đi, ngày mai còn phải đưa con đi học nữa.”

Chuyện xảy ra ở nhà hàng xóm, Tống Thời Hạ không hề biết.

Cô và Quý Duy Thanh hợp sức xới được một khoảnh đất để trồng hành rồi.

Tống Thời Hạ rất cần một chuyên gia trồng trọt giúp cô xới đất trong sân.

“Chúng ta vào nhà thôi, tiêu thực xong rồi, cũng nên đi ngủ thôi.”

DTV

Quý Duy Thanh phủi đất dính trên tay, không ngờ đào đất cũng có thể giải tỏa áp lực, để đầu óc thả lỏng không cần nghĩ ngợi gì như thế.

Anh chậm rãi cất bước ở sau lưng cô, nghe cô liếng thoắng.

Tống Thời Hạ nhìn rượu Mao Đài trong phòng khách thì lập tức chột dạ.

Cô bắt đầu nhìn quanh: “À thì, hôm nay em dùng một bình rượu để ủ rượu trái cây.”

Quý Duy Thanh vẫn chưa kịp hiểu: “Dùng thì dùng thôi, em có quyền xử lý tất cả mọi thứ trong nhà mà.”

Tống Thời Hạ nhăn nhăn nhó nhó, ý bảo anh nhìn mấy bình rượu Mao Đài trên bàn trà.

Quý Duy Thanh lập tức buồn cười, cuối cùng thở dài bất đắc dĩ.

“Dùng thì dùng thôi.” Nhìn dáng vẻ bối rối của cô, anh cũng không nỡ nặng lời.

Tống Thời Hạ thầm thở phào một hơi.

Đừng thấy cô chỉ dùng một bình Mao Đài, thật ra cô đã rót hết mấy bình rượu quý rồi, một bình Mao Đài có thể ủ ra được bao nhiêu rượu trái cây chứ?

Không ngờ anh lại hào phóng như thế, vậy thì dễ lấp l.i.ế.m cho qua rồi.

Quý Duy Thanh châm chước tìm từ: “Ba thích Mao Đài lắm, nhớ giữ một bình lại cho ông ấy.”

Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của anh rồi.

Tống Thời Hạ không ngờ còn có niềm vui bất ngờ như thế.

Hai mắt của cô sáng rực lên: “Chờ ủ xong em sẽ chia cho anh một bình.”

“Không cần đâu, anh không hay uống rượu.”

Mấy bình rượu này hình như là người khác biếu, anh chỉ hỗ trợ hướng dẫn học sinh mà thôi.

May mà anh không nói cho ba biết ở nhà có mấy bình Mao Đài, ba anh có tuổi rồi, không thể uống quá nhiều rượu được.

Đêm qua bị anh kể chuyện qua mặt rồi, đêm nay Tống Thời Hạ nhất định phải tiến thêm một bước về phía mục tiêu mới được.

Quý Duy Thanh vừa tắt đèn nằm xuống, chăn của anh đã bị người ta xốc lên.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 36: Chương 36


Tống Thời Hạ quen tay hay việc, nhào vào lòng anh.

Quý Duy Thanh đẩy ra cũng không được, từ chối lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô, tay chân cứng đờ như tượng gỗ.

Cuối cùng, anh vươn tay ra vỗ nhẹ sau lưng cô như vỗ con nít: “Muộn rồi, ngủ đi.”

Tống Thời Hạ thầm cắn răng, cô đã chủ động như thế rồi mà anh vẫn bình chân như vại.

Không phải vì nguyên nhân này nên mới dẫn tới hôn nhân của nguyên thân trong nguyên tác trở nên bất hạnh như thế đấy chứ?

Tự nhiên cô hơi hiểu vì sao nguyên thân lại thích so đo với Trần Kiều rồi.

Cùng là làm mẹ kế cho người ta, gia đình Trần Kiều thì hòa thuận, vợ chồng ân ái.

Nguyên thân thì đến sinh hoạt vợ chồng cũng không có, thế này thì ai mà chịu nổi chứ.

Tống Thời Hạ quyết tâm muốn khiến cây vạn tuế nở hoa.

Cô túm lấy cổ áo anh, ngửi tới ngửi lui như một chú cún con đánh hơi.

Quý Duy Thanh muốn ngăn cản, nhưng lại sợ không cẩn thận chạm vào thân thể cô, nên chỉ có thể lùi ra sau.

Tống Thời Hạ lại ôm lấy cổ anh, kề sát vào lỗ tai anh hà hơi: “Còn nhích ra nữa thì anh sẽ ngã đấy.”

Ầm!

Ở nơi Tống Thời Hạ không nhìn thấy, mặt và lỗ tai Quý Duy Thanh đã đỏ bừng.

Giọng anh khàn đi: “Ngày mai phải dậy sớm đấy, để hôm khác đi.”

“Em không muốn, hôm khác mà anh nói là ngày thứ 9 à.”

Quý Duy Thanh cố nói lảng sang chuyện khác, “Ngày thứ 9? Sao lại có thứ 9 nữa?”

“Thì tại vì không có thứ 9, nên hôm khác mà anh nói bằng với số 0 đó.”

Tống Thời Hạ kề sát vào tai anh thổi nhẹ, cô có thể cảm giác được bàn tay đặt trên lưng đang siết chặt lấy mình.

“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, sao anh lại không chạm vào em?”

Quý Duy Thanh cũng không biết tại sao, dường như anh chưa từng có suy nghĩ đó.

Ngay cả thời kỳ dậy thì anh cũng chỉ đọc sách để thỏa mãn lòng tò mò của mình, chứ không có đam mê hay nhu cầu gì về chuyện đó.

“Anh… anh chưa chuẩn bị tâm lý.”

Phì!

Tống Thời Hạ không kìm được mà phì cười ra tiếng.

Cô ôm bụng cười to, tiếng cười càng lúc càng lớn.

“Rõ ràng em mới là phái yếu, sao anh lại ỏn ẻn như con gái thế hả.”

Tống Thời Hạ càng nghĩ càng cảm thấy có lý.

Chứ còn gì nữa, ai đời làm chồng, lại để vợ chui vào chăn lấn lướt từng bước như thế chứ.

Nhìn anh bối rối như thế không giống giả vờ chút nào, Tống Thời Hạ tạm thời buông tha cho anh.

Tuy cô không có kinh nghiệm gì, nhưng kiếp trước cô đã đọc vô số tiểu thuyết với phim ảnh, cũng học được cả đống bí kíp.

Hiếm lắm mới gặp được đối tượng hợp gu lý tưởng thế này, cùng lắm thì từ từ dạy dỗ thôi, nghĩ tới thôi đã thấy k*ch th*ch rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 37: Chương 37


Quý Duy Thanh xấu hổ nói: “Xin lỗi, anh vẫn chưa quen với mối quan hệ này.”

Tống Thời Hạ kề sát lại, mặt đối mặt với anh:

“Em không ép anh, nhưng mỗi ngày anh phải cho em một nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, có được không?”

Quý Duy Thanh chần chừ vài giây, cảm thấy cũng không khó khăn lắm: “Vậy thì nghe theo em.”

Vừa nói xong, môi anh đã tê rần.

Tống Thời Hạ chỉ muốn hôn anh một cái, nào ngờ làm mạnh quá nên bất cẩn cắn nhẹ một cái.

Quý Duy Thanh đỡ gáy cô, để cô đối mặt với anh.

Mặc dù trong bóng tối cũng không thấy rõ mặt mũi đối phương, nhưng anh vẫn tìm được đúng mục tiêu.

“Ngủ ngon.”

Tống Thời Hạ hối hận, không nên buông tha cho anh nhanh như thế!

Mặc kệ cô giãy nãy thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể bị anh ấn trong lồng ngực, muốn chấm m*t thêm lần nữa cũng không được.

Tống Thời Hạ ấm ức mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, may mà sáng ra còn một nụ hôn chào buổi sáng nữa.

Sau khi cô ngủ, Quý Duy Thanh cũng nhẹ nhàng m*n tr*n đôi môi của cô.

Sáng sớm Quý Duy Thanh chạy bộ xong thì mang về ba phần bữa sáng, người trong chăn vẫn ngủ không hề hay biết gì.

Tống Thời Hạ ngủ một giấc đến khi tự tỉnh lại, cô nhìn đồng hồ thì thấy đã 10 giờ rồi.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng, trên giường có thêm hai cái đầu nhỏ bông xù.

Ô, hai nhóc này bò lên lúc nào thế?

Tống Thời Hạ đứng dậy, hai bạn nhỏ cũng lần lượt mở mắt ra.

Cô ngồi xổm xuống giúp bọn nó cài nút áo lại.

“Các con đến lúc nào vậy?”

Quý Nguyên ôm lấy cô: “Ba đưa bọn con đến, chờ dì rời giường thì dẫn bọn con đi ăn sáng.”

Tống Thời Hạ xấu hổ, ba người họ ngủ thẳng đến bây giờ, e là bữa sáng cũng nguội lạnh rồi.

Cô hơi chột dạ: “Các con có đói không?”

Quý Nguyên hiền lành lắc đầu: “Con không đói, nhưng bụng anh trai kêu rột rột rồi.”

“Không phải, anh không đói.”

Quý Dương ngượng ngùng quay đầu lại, vành tai nhỏ lại đỏ lên.

“Dì biết các con không đói nhưng dì đói quá, chúng ta đi ăn sáng thôi.”

DTV

Tống Thời Hạ nắm tay Quý Nguyên, Quý Nguyên kéo anh trai Quý Dương, ba người đi thành một hàng.

Cô vốn nghĩ rằng mình phải hâm nóng bữa sáng trên bếp gas, nhưng không ngờ trên bếp than đã đặt một nồi đun nước.

Lửa rất nhỏ, có nửa nồi nước nóng trên bếp, bên trên đặt một lồng hấp, bánh bao, sữa đậu nành được hâm nóng trên đó.

Người này trông thì lạnh lùng nhưng lại rất ấm áp.

Tống Thời Hạ để hai đứa trẻ đi rửa mặt, cô lấy đồ ăn ra khỏi nồi, suy nghĩ nên có nên làm bánh bao và sủi cảo cho vào tủ lạnh để ăn dần không.

Mỗi buổi sáng chỉ cần cho vào nồi hâm nóng, không cần phải đến căn tin mua nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 38: Chương 38


Đồ ăn của căn tin cũng bình thường, không khó ăn nhưng cũng không phải ngon lắm.

Mục đích cuộc đời cô là ăn ngon ngủ kỹ, không thể bạc đãi bản thân trong khoản ăn uống được.

Đúng lúc ăn bữa sáng, lại có tiếng gõ cửa.

Kiểu gõ cửa không có quy tắc nào như này không cần đoán cũng biết là thím Phùng.

Mở cửa ra, quả nhiên đúng là thím Phùng, trong tay bà còn cầm theo hai con cá.

“Căn tin đang nghỉ nên thím mang cho cháu hai con cá, cháu đừng chê bé, không nhiều thịt nhưng nấu canh thì ngon lắm.”

Tống Thời Hạ bất ngờ: “Sao cháu có thể không biết xấu hổ mà nhận được, cá vẫn còn sống đó.”

Nhà thím Phùng có ba đứa trẻ, bình thường sống rất tiết kiệm, cái này tốt xấu gì cũng là một bữa thịt.

“Ôi dào, đây là hôm qua cháu thím đưa đến, nó tự câu cá ở sông. Nhà thím vẫn còn mấy con nữa.

Hôm qua thím nấu cả bàn thức ăn ngon, nó chỉ lo ăn mỗi canh gà hầm nấm, ăn hết hai bát nước canh, chẳng thèm đụng vào miếng thịt nào.

Nấm khô nhà cháu ngon quá, thím phải cảm ơn cháu mới phải đấy.”

Tống Thời Hạ cười nói:

“Đây là do thím nấu ăn ngon, cho nên anh ấy mới thích uống canh. Vậy cháu xin nhận cá nhé.

Nếu thím thích nấm khô, chờ nhà thím ăn hết rồi cháu sẽ biếu thím thêm ít nữa.”

Tống Thời Hạ không thích nấm hương lắm, khi nấu canh cũng chỉ bỏ vào vài miếng cho có vị, không thật sự thích ăn.

Trên đường trở về căn tin, tâm trạng của thím Phùng rất vui vẻ.

Nói chuyện với Tiểu Tống đúng là thoải mái, không cần giả vờ đưa đẩy khách sáo.

Tống Thời Hạ cầm hai túi thức ăn vào bếp, cá thì thả vào chậu.

Quý Nguyên cắn bánh bao chạy đến xem.

“Oa, là cá kìa!”

Quý Dương ở sau lưng đả kích sự nhiệt tình của cậu bé:

“Cá nhiều xương lắm, bà nội nói trẻ con không được ăn cá, xương cá mắc vào cổ họng sẽ không lấy ra được.”

Quý Nguyên không để ý đến cậu bé, vươn tay muốn chạm vào hai con cá đang bơi lội trong chậu.

Tống Thời Hạ đưa một chiếc đũa cho cậu bé, không để tay cậu bé dính mùi cá tanh.

“Dùng đũa chọt nhẹ, cá sẽ tự di chuyển, đừng có nhúng tay vào.”

Quý Nguyên ngồi xổm xuống cạnh chậu chơi với cá.

Quý Dương ăn bánh bao xong thì ngồi trên ghế sô pha như ông cụ non, cậu bé cầm lấy tờ báo hôm nay lên, che cả khuôn mặt, lắc lư đôi chân nhỏ.

Cảnh tượng này quá đáng yêu, đứa bé nhỏ như vậy có thể đọc hiểu báo sao?

Nói đến việc biết đọc chữ, cô nhớ đến một chuyện.

“Các con đã đi học chưa?’

Quý Nguyên chạy tới:

DTV

“Bọn con học lớp mầm, ba xin cho bọn con nghỉ lâu lắm.”

Tống Thời Hạ véo khuôn mặt mũm mĩm của cậu bé.

“Tại sao lại xin nghỉ cho các con thế?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 39: Chương 39


Quý Nguyên nhìn về phía anh trai, không biết phải làm sao.

Quý Dương nhảy từ trên ghế xuống, hầm hừ nói một câu.

“Bởi vì con hư, đánh nhau với bạn khác.”

Lần này dì ấy chắc chắn sẽ không thích bọn họ nữa.

Quý Dương chạy đến thư phòng, Quý Nguyên xoắn ngón tay cẩn thận giải thích.

“Anh con không hư, là bạn kia nói xấu bọn con trước.”

DTV

Tống Thời Hạ hỏi rõ sự việc.

Lúc đó mấy đứa trẻ so sánh cha mẹ với nhau, hai cậu nhóc này chỉ có ba, luôn bị những lời bàn tán vô tâm của bạn học tổn thương, hoàn cảnh giống hệt cô khi còn bé.

Tống Thời Hạ xoa đầu cậu bé.

“Dì tin anh trai con không phải bé hư.”

Gương mặt ngây thơ của Quý Nguyên đầy vẻ mong đợi: “Dì sẽ trở thành mẹ chúng con ạ?”

Tâm trạng của Tống Thời Hạ bỗng trở phức tạp, dẫn cậu bé ngồi xuống sô pha.

“Phải, dì sẽ cùng các con trưởng thành.”

Lúc trước, cô cảm thấy làm mẹ kế, không phải sinh con cũng rất tốt, hiện giờ lại thương cho đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện này.

Quý Nguyên mừng rỡ vô cùng: “Sau này con cũng có mẹ rồi! Tiểu Phương sẽ không nói con là bị nhặt về nữa.”

Tống Thời Hạ mềm lòng ôm lấy cậu bé:

“Khi nào con muốn đi học lại? Đến lúc đó dì sẽ đưa con và anh trai đi học, để tất cả bạn học đều biết con có mẹ nhé.”

Quý Nguyên xấu hổ nhào vào lòng cô.

“Con không biết, con muốn đi học với anh trai.”

Nếu như ba của hai cậu bé này không hy sinh thì bọn chúng nhất định sẽ là đối tượng khiến các bạn học khác trong trường mẫu giáo phải ghen tỵ.

Khi cô còn bé, cha mẹ đều tái hôn không cần cô nữa, cô nhận hết mọi sự chế giễu ở trường.

Vẫn may cô còn có người bà cực tốt cùng sống nương tựa lẫn nhau.

Cô cũng trải qua chuyện như vậy, nên không muốn hai đứa trẻ này cũng bị như thế.

Hôm qua thím Phùng cho cô một miếng đậu hũ, vẫn còn để trong tủ lạnh, đúng lúc có thể dùng để nấu canh cá.

Hai đứa bé không thể ăn cá, vậy ăn đậu hũ cũng được, cũng có dinh dưỡng mà.

Buổi trưa Tống Thời Hạ nấu canh cá, cô lục túi ra thì thấy thím Phùng có cho mình su hào và bắp cải.

Trong nhà đã có sẵn bột mì, không còn dầu ăn ăn nên cô thả tóp mỡ còn thừa lại, lúc nấu cũng tỏa ra mùi thịt thơm lừng.

Tống Thời Hạ lại tìm thấy củ cải, quyết định gói bánh bao nhân miến và tóp mỡ.

Bánh bao nhân miến củ cải với bánh bao nhân miến bắp cải, đậu hũ dùng để hầm canh cá nên cô không làm bánh bao nhân miến đậu hũ nữa.

Mỗi loại cô làm mười cái, như vậy có thể ăn một tuần không cần đến căn tin mua bữa sáng.

Còn một tuần sau làm tiếp hay mua sẵn bánh quy để trong nhà thì để tính sau vậy.
 
Back
Top Bottom