Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông

Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 540


Ngay lúc ấy, bên ngoài bỗng có tiếng động, cả nhà lập tức cảnh giác. Tiền thị nhanh chóng cho Tiểu A Trọng b.ú để ngăn nó khóc, nhưng tiếng động bên ngoài như đang tiến lại gần nhà họ.

Cánh cửa bị gõ mạnh, âm thanh "phanh phanh phanh" vang lên giữa đêm tối giống như âm thanh lấy mạng người. Mọi người nín thở, Tiểu A Sơ rúc đầu vào lòng Chân Nguyệt, Tiểu Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Nhị, còn Tiểu Hoa và Tiểu Thảo ôm chặt lấy tay Kiều Trần thị.

Bên ngoài vang lên một giọng quen thuộc: "Là ta."

Vân Mộng Hạ Vũ

Mọi người sững lại, Chân Nguyệt vội chạy ra mở cửa. Kiều Triều bước vào với cây đuốc trên tay.

Kiều Trần thị và Kiều Đại Sơn nhìn Kiều triều một lúc lâu: "Lão đại! Là lão đại trở về!"

Kiều Triều cũng nhìn về phía họ: "Cha, nương, nhị đệ, tam đệ."

Kiều Trần thị òa khóc, bước tới nắm lấy tay Kiều Triều: "Là lão đại, lão đại đã trở lại!"

Kiều Đại Sơn cũng tiến lên, lau khóe mắt, môi run run: "Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi."

Kiều Nhị và Kiều Tam vội vàng chạy tới ôm Kiều Triều: "Đại ca!"

"Đại ca! Huynh đã trở về!"

Kiều Triều nhìn quanh sân, khung cảnh trong nhà đã khác xưa: "Ta đã trở về, nhưng ta vẫn còn công vụ trong người, có lẽ chỉ ở lại được một ngày."

Kiều Trần thị lo lắng hỏi: "Con đói bụng không, để ta đi nấu cơm." Mạn Châu cũng theo sau: "Nương, để con giúp."

Kiều Trần thị nói: "Bắt con gà ra giết, tối nay ăn gà."

Kiều Triều ôm lấy bả vai Chân Nguyệt, hỏi: "Mọi người chưa ăn tối sao?"

Chân Nguyệt đáp: "Có phản tặc, chúng ta cũng rất sợ."

Kiều Triều mang nàng ngồi xuống một góc, nói: "Phản tặc đều đã bị chúng ta g.i.ế.c hết, các nàng không cần lo lắng nữa. Mấy ngày qua... vất vả các đệ." Ánh mắt Kiều Triều lướt qua Kiều Nhị và Kiều Tam rồi dừng lại ở Chân Nguyệt.

Tiểu A Sơ vẫn rúc vào lòng Chân Nguyệt, thỉnh thoảng thò mặt ra nhìn Kiều Triều, thấy Kiều Triều nhìn mình thì lại rụt đầu vào.

Kiều Nhị vội nói: "Không vất vả! Đại ca trở về là tốt rồi!" Hắn cảm thấy gánh nặng trong lòng đã nhẹ bớt, lau khóe mắt: "May mà đại ca vẫn còn sống, nếu không chúng ta..."

kiều Nhị nghẹn ngào, bắt đầu kể lại những khó khăn từ khi Kiều Triều ra đi. Ban đầu mọi thứ còn ổn, nhưng sau đó không có nước, hoa màu không sống nổi. Tiếp theo là nạn dân kéo tới huyện thành, rồi có loạn phản, còn kẻ cướp đến đốt nhà, g.i.ế.c người và cướp của.

"... Bọn đệ buộc phải chạy trốn lên núi, nhưng trên núi không có gì cả, không có nước, không có thức ăn... Sau đó, bọn đệ ra khỏi núi, lại phát hiện nhà mình đã bị thiêu hủy."

"Hai gian nhà để ở này là về sau trong nhà dần dần xây lên, chủ yếu để cho cha mẹ và Tiểu Hoa ở, còn bọn đệ vẫn ở trong lều tạm thời."

Kiều Triều hiện đang ngồi trong một căn lều, nơi này không chỉ để ở mà còn là nơi nấu nướng, vô cùng giản dị và sơ sài.

Hắn không ngờ chỉ trong vài ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng may mắn thay, tất cả bọn họ vẫn còn sống sót.

Kiều Triều nói: "Còn người còn của, nhà cửa rồi sẽ xây lại được, miễn sao cả nhà vẫn còn đoàn tụ."

Kiều Nhị đồng tình: "Đại ca nói rất phải."

Tiền thị bế Tiểu A Trọng, cho bé uống sữa rồi đưa cho Kiều Nhị: "Ta đi hộ trợ nấu cơm."

Kiều Triều nhìn đứa bé trong lòng nhị đệ, hỏi: "Nó tên gì?"

Kiều Nhị vui vẻ bế nhi tử, đáp: "Tên ở nhà là A Trọng, theo sau A Sơ. Còn tên chính là Kiều Quân An, mong cho hài tử được bình an."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 541


"Lúc A Trọng sinh ra thì nhà mình còn khó khăn, lúc Tiền thị mang thai cũng không khỏe mạnh lắm, nên khi A Trọng sinh ra thể trạng cũng yếu, vì vậy mới đặt tên có chữ 'An'."

Kiều Triều nhìn vào khuôn mặt nhỏ bé của A Trọng, gật gù: "Không tệ." Sau đó hắn quay sang Tiểu A Sơ, chìa tay ra: "Đừng cứ ôm nương mãi, để cha bế một chút."

Tiểu A Sơ không chịu, quay đầu ôm chặt lấy Chân Nguyệt, khi nàng định đưa con cho Kiều Triều thì bé khóc lên.

Cuối cùng, Chân Nguyệt vẫn phải ôm Tiểu A Sơ. Nàng nhìn con rồi nói với Kiều Triều: "Chắc là trước kia huynh đã dọa nó sợ, với lại trông huynh bây giờ cũng có chút dọa người."

Kiều Triều bận đến mức không kịp cạo râu: ... Không nghĩ tới thê tử nói hắn dọa người.

Ngoài Kiều gia, bên nhà Hồ gia cũng đầy xúc động. Họ không ngờ Hồ lão đại vẫn còn sống trở về. Khi Hồ lão nhị báo tin, ban đầu họ còn không tin.

Nhìn vết sẹo dài trên mặt Hồ lão đại, bà Hồ vừa khóc vừa cười.

Hồ lão đại trò chuyện cùng người nhà, kể về cuộc sống trong quân doanh: "Nương, nương bảo con theo Kiều Đại là đúng. Ban đầu con tưởng mình sẽ c.h.ế.t ngoài chiến trường, vết sẹo này là do bị quân địch chém. May mà Kiều Đại cứu con kịp thời."

"Giờ con vẫn theo Kiều Đại. Nương, Kiều Đại giờ đã là Thiên Phu Trưởng."

Bà Hồ phấn khởi: "Tốt, tốt lắm! Sau này chúng ta phải cảm ơn Kiều gia."

Thê tử Hồ lão đại là Lư thị cũng khóc vì hạnh phúc. Mọi người đều nói rằng Hồ lão đại không thể trở về, nghe nhiều đến mức nàng ấy cũng tin như vậy. Không ngờ vẫn còn sống!

Thật tốt, thật sự đã trở về!

Bên Kiều gia, bữa ăn đã chuẩn bị xong, tối nay còn có canh gà, còn có thêm vài món ăn nữa. Khi Kiều Triều nếm lại hương vị quen thuộc ấy, suýt nữa thì bật khóc. Quả thật, đồ ăn ở quân doanh chẳng ra gì!

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trần thị gắp cho hắn rất nhiều thịt gà: "Ăn mau, ăn mau, ăn xong rồi nghỉ ngơi. Mọi người cũng đã mệt rồi."

Kiều Triều quả thực rất mệt, vừa g.i.ế.c giặc xong đã vội vàng trở về. Hắn ăn ba bát cơm lớn mới dừng lại, khiến Kiều Trần thị suýt nghĩ rằng không đủ cơm cho mọi người.

Cơm nước xong lại đi nấu nước. Chân Nguyệt tắm cho Tiểu A Sơ rồi mới tắm rửa sơ qua cho mình trước khi trở lại lều. Kiều Đại không ở đó, không biết đi đâu.

Không biết bao lâu sau, Kiều Triều mới trở lại, trên người còn vương hơi nước, chắc là hắn vừa tắm.

Tiểu A Sơ đã được Chân Nguyệt dỗ cho ngủ. Kiều Triều bước đến, ôm lấy thê tử và định hôn. Chân Nguyệt ghét bỏ mà đẩy hắn ra: "Huynh không thấy râu ria của mình quá nhiều sao?"

Chân Nguyệt cũng sợ mặt mình bị râu hắn làm đau. Kiều Triều trầm mặc giây lát rồi cầm d.a.o đi ra ngoài: "Đợi ta một chút."

Chẳng bao lâu, râu ria đã sạch sẽ, lộ ra gương mặt điển trai như trước, nhưng trông hắn có phần mệt mỏi. Chân Nguyệt sờ vào cằm hắn, Kiều Triều nhìn nàng, hôn vài cái vào môi nàng, lúc sau mới tinh tế hôn thật sâu.

Kiều Triều bắt đầu c** q**n áo, nhưng Chân Nguyệt ngăn lại, ra hiệu nhìn sang Tiểu A Sơ: "Nếu làm nhi tử thức dậy, huynh phải lo đấy."

Kiều Triều ẩn nhẫn mà gắt gao ôm lấy nàng làm nàng cảm nhận được hắn khó nhịn: "Vậy giờ ta phải làm sao?"

Chân Nguyệt trả lời: "Huynh đã nhịn lâu như vậy rồi, thêm một ngày nữa có sao đâu."

Kiều Triều nắm tay nàng, nói: "Không được, nàng phải giúp ta."

Chân Nguyệt: ...

Sau một hồi lâu, Kiều Triều tạm thỏa mãn, ra ngoài một chút rồi quay lại, nằm ôm lấy Chân Nguyệt, hôn nhẹ lên má và môi nàng: "Ta đã trở về!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 542


Chân Nguyệt cũng ôm lấy hắn: "Vậy huynh còn đi nữa sao?"

Kiều Triều ngừng lại: "Tạm thời còn chưa biết, nhưng nhiệm vụ của ta là tiêu diệt giặc cướp. Sau này ta sẽ ở lại phủ An Bình một thời gian, rồi sẽ xem cấp trên sắp xếp thế nào."

Chân Nguyệt nói: "Ở một thời gian cũng tốt."

Kiều Triều đáp: "Ta sẽ cố gắng về nhà mỗi ngày."

Chân Nguyệt hỏi: "Vậy huynh kể cho ta nghe những ngày qua đã xảy ra chuyện gì?"

Kiều Triều kể lại rất nhẹ nhàng, chỉ là ra biên giới đánh địch, rồi chiến thắng, lúc sau lại đi bình định, rồi lại một đường trở về phủ An Bình.

Chân Nguyệt nhìn thấy trên xương quai xanh của Kiều Triều có một vết sẹo lớn, nàng khẽ chạm vào, nói: "Huynh đã vất vả rồi."

Kiều Triều nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng hôn một cái, đáp: "Nghĩ đến hai mẹ con các nàng thì không có gì là vất vả cả." Chính vì có Chân Nguyệt và Tiểu A Sơ, nên hắn đã cố gắng hết sức để sống sót trở về.

Chân Nguyệt vỗ nhẹ lên người Kiều Triều, khẽ nói: "Ngủ đi, chúng ta còn nhiều thời gian bên nhau."

Kiều Triều đáp: "Được."

Vừa nhắm mắt, Kiều Triều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hắn thực sự đã quá mệt mỏi sau những ngày căng thẳng. Chân Nguyệt vuốt nhẹ lên chân mày hắn, thầm nghĩ, mệt thế mà còn đòi nàng, thật sự không sợ mệt chết.

Không lâu sau, Chân Nguyệt cũng ngủ thiếp đi. Giấc ngủ yên bình chưa từng có. Đến sáng sớm, khi Tiểu A Sơ tỉnh dậy vì buồn tiểu, bé định gọi nương nhưng rồi nhìn thấy Chân Nguyệt đang bị một nam nhân lạ ôm vào lòng, bé liền bật khóc lớn.

Chân Nguyệt tỉnh giấc ngay lập tức, ôm bé dỗ dành: "Sao thế? Có phải con gặp ác mộng không?"

Tiểu A Sơ chỉ vào Kiều Triều, nói: "Con không quen người này."

Kiều Triều cũng tỉnh dậy, cười nói: "Hôm qua con đã gặp rồi mà, cha là cha của con đây."

Tiểu A Sơ ngơ ngác một lúc, rồi chỉ vào cằm của Kiều Triều, ý nói là không thấy râu ria nữa.

Kiều Triều bẹo nhẹ má bé: "Cha cạo râu rồi nên con không nhận ra nữa à."

Chân Nguyệt cười: "Để ta dẫn nhi tử đi tiểu, sáng nào con cũng cần đi vệ sinh."

Kiều Triều liền đứng dậy: "Để cha dẫn con đi, con lớn rồi, sao lại để nương con dẫn đi? Con là nam tử hán, phải học cách tự mình đi vệ sinh."

Tiểu A Sơ phồng mồm, nhìn về phía nương. Chân Nguyệt đẩy nhẹ bé: "Đi thôi, đây là cha con, cha sẽ không đánh con đâu. Cha của Tiểu A Trọng là nhị thúc của con, con cũng có cha, người trước mặt chính là cha con."

Tiểu A Sơ do dự một lát rồi cũng đi theo Kiều Triều. Lúc trở về, bé không còn kháng cự khi được Kiều Triều bế.

Bé biết mình cũng có cha. Trước đây, bé từng nghe người ta nói rằng cha bé đã chết, nhưng hóa ra họ nói sai. Cha bé không chết, cha bé đã trở về rồi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sáng hôm ấy, khi thấy Kiều Triều bước ra, mọi người mới nhận ra rằng chuyện đêm qua không phải là giấc mộng, mà lão đại/đại ca thực sự đã trở về.

Nhưng sau bữa sáng, Kiều Triều phải rời đi: "Ta phải về báo cáo một chút, khi rảnh rỗi ta sẽ trở lại."

Kiều Triều ôm Chân Nguyệt, nhận lấy mấy chiếc bánh bột ngô nàng đã làm cho hắn, rồi cưỡi ngựa đi.

Cả nhà đứng ở cửa nhìn theo bóng Kiều Triều xa dần. Một lát sau, Hồ lão đại vừa ăn vừa chạy tới: "Chờ ta, chờ ta với."

Chẳng mấy chốc, Hồ lão đại cũng leo lên ngựa của Kiều Triều, cùng nhau rời đi.

Dân làng khi ấy mới phát hiện ra rằng cả Hồ lão đại và Kiều Đại đều đã trở về.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 543


Vì hai người trở về, cả nhà đều nhộn nhịp, nhiều người trong thôn kéo đến nhà Hồ gia và Kiều gia để hỏi thăm tình hình.

"Kiều Đại thật sự đã trở về sao?"

"Hôm qua có phải hắn đã tiêu diệt hết bọn phản loạn rồi không?"

"Sao đã được về rồi? Có thấy nhi tử ta không?"

"Hắn có nói gì về tình hình bên ngoài không?"

Trước những câu hỏi dồn dập, Kiều Nhị giơ tay trấn an mọi người: "Mọi người đừng lo lắng. Đại ca ta đêm qua vừa trở về, huynh ấy đến để bình định vùng này, khu vực trước kia vốn bị quân phản loạn chiếm đóng. Còn về các chi tiết khác, đại ca ta không nói nhiều, có lẽ là do phải giữ bí mật. Nhưng huynh ấy nói khi nào có thời gian rảnh sẽ quay lại thăm, khi đó chúng ta sẽ hỏi thêm."

"Ta mới đi từ Vĩnh Khánh về, trước đó nơi đó cũng bị quân phản loạn chiếm đóng, nhưng sau đó đại ca ta và đồng đội đã tiêu diệt hết chúng. Giờ Vĩnh Khánh đã trở lại bình thường, chắc phủ An Bình của chúng ta cũng không khác nhiều."

"Bọn phản loạn hôm qua đến đây cũng đã bị đại ca ta và đồng đội tiêu diệt. Hôm nay huynh ấy phải về báo cáo, nên mới rời đi sớm. Khi có thời gian, huynh ấy sẽ quay lại. Tạm thời, thôn của chúng ta hiện tại an toàn, nhưng mà..."

Kiều Nhị nghiêm giọng: "Nhưng không loại trừ khả năng còn bọn phản loạn khác ẩn náu trong rừng sâu. Nếu chúng lại xuống núi, chúng ta sẽ rất nguy hiểm, nên mọi người phải cảnh giác."

Nghe Kiều Nhị nói vậy, mọi người lo lắng nhìn quanh: "Vậy khi nào đại ca ngươi về thì thông báo cho chúng ta một tiếng. Ta chỉ muốn biết liệu nhi tử mình còn sống không."

"Được, được, đến lúc đó nhất định sẽ thông báo cho mọi người."

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau khi tiễn dân làng về, Kiều Nhị uống một ngụm nước lớn, thở phào: "Cuối cùng họ cũng về hết."

Đến trưa, Tiểu A Sơ vẫn không thấy cha đâu. Bé quay sang nhìn nương, hỏi: "Cha đâu rồi?"

Chân Nguyệt đáp: "Cha đi kiếm tiền rồi, khi về sẽ mua đồ chơi cho con."

Tiểu A Sơ gật đầu, chỉ vào mâm cơm, nói: "Để phần cho cha."

Chân Nguyệt mỉm cười: "Yên tâm, khi cha con về sẽ nấu lại cho cha."

Tiểu A Sơ gật đầu, rồi há to miệng ăn cơm.

Mấy ngày trôi qua, Kiều Triều vẫn chưa thấy trở về, Hồ lão đại cũng không thấy bóng dáng. Mọi người trong thôn bắt đầu lo lắng, không biết có chuyện gì xảy ra hay quân đội có lệnh điều động đi đâu.

Kiều Nhị nói: "Có lẽ quân phản loạn đã bị nhóm người đại ca ta tiêu diệt rồi. Nếu không, để ta lên huyện thành xem sao."

Chân Nguyệt đáp: "Đường lên huyện vẫn chưa thông, chờ thêm vài ngày nữa, đừng vội."

Lúc này, Kiều Triều cùng đội của mình đang khơi thông đường vào thôn. Những binh lính đi theo hắn nói: "Thì ra nhà của Thiên Phu Trưởng Kiều vẫn an toàn, vì con đường này đã bị cắt đứt, bọn phản loạn không thể nào vào được."

"Vẫn có thể vào chứ, trước đây chúng ta vẫn vào được mà?"

"Không giống, bọn phản loạn trước đó chạy trốn lên núi, phải vượt qua ngọn núi lớn mới vào được. Bình thường ai mà dám vượt qua ngọn núi lớn chứ? Nguy hiểm lắm. Lần trước chúng ta vào, Lí Thất suýt nữa rơi xuống vực. Nguy hiểm biết bao!"

"Cũng đúng. Lần trước ta còn gặp nhi tử của Thiên Phu Trưởng Kiều, tiểu hài tử trốn trong bụi cỏ, đôi mắt to tròn mà không nhận ra cha mình, nhìn đáng thương a-."

"Có gì mà đáng thương. Nghĩ lại bản thân còn đáng thương hơn, Thiên Phu Trưởng Kiều còn có thê có tử, còn bản thân sao? Chỉ có một mình!"

Lòng đau như cắt-

Kiều Triều đi tới, nói: "Mau làm việc, đừng nói chuyện phiếm nữa!"

Mấy người lập tức nhanh chóng làm việc, rộn ràng tiếng ồn: "Không có gì, chúng ta chỉ nói nhi tử của Thiên Phu Trưởng Kiều rất đáng yêu."

Kiều Triều cười: "Nương tử của ta cũng đẹp."

Mọi người: ...
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 544


"Nhanh tay lên nào, làm xong rồi thì các ngươi đến nhà ta ăn cơm, đò ăn do nương tử nhà ta làm có hương vị ngon lắm," Kiều Triều nói với mấy vị Bách phu trưởng.

"Yên tâm đi, chúng ta sẽ cố gắng hoàn thành trong hai ngày tới."

"Chúng ta đến thì không thể đi tay không đến được. Chúng ta sẽ vào rừng săn chút đồ."

"Không thành vấn đề."

Hai ngày sau, con đường cuối cùng cũng thông. Kiều Triều cưỡi ngựa, dẫn theo một nhóm người tiến vào thôn, trong đó có cả Hồ lão đại.

Khi vừa vào thôn, đã có người nhìn thấy: "Kiều Đại đã về!"

"Kiều Đại trở về rồi!"

Hồ lão đại vội thêm: "Còn có ta đây!"

Kiều Triều cưỡi ngựa về đến nhà, thấy Tiểu A Sơ đang ngồi dưới mái hiên gặm nửa trái dưa leo, mặt mũi dính đầy hạt dưa leo.

Chân Nguyệt đang múc nước, chuẩn bị làm tương đậu nành vì bây giờ trong nhà đã không thiếu muối. Tiền thị cũng đang ở bên cạnh Chân Nguyệt giúp đỡ, còn Tiểu Hoa thì đang trông A Trọng. Kiều Đại Sơn cùng mọi người đã xuống ruộng làm việc, Mạn Châu ngồi bên may vá.

"Cốc cốc cốc!" Có tiếng gõ cửa, Chân Nguyệt định ra mở thì Kiều Triều đã đẩy cửa bước vào, nói lớn: "Ta đã về rồi!"

Chân Nguyệt chạy đến: "Kiều Đại, cuối cùng huynh đã trở về!"

Kiều Triều đáp: "Ta có mang theo vài người nữa." Phía sau hắn là khoảng mười mấy binh lính.

Chân Nguyệt gọi: "Nhị đệ muội, mau ra pha chút nước đường." Tiền thị vội chạy vào bếp.

Chân Nguyệt cũng mang ghế ra: "Mọi người mau ngồi, uống chút nước đi."

Mạn Châu cũng chạy ra giúp đỡ.

Mấy người lính tự mình lấy ghế, nói: "Tẩu tử, không cần vội, chúng ta tự lo được."

Tiền thị mang nước đường ra, còn rửa sạch một ít trái cây hái từ trên núi.

Các binh lính uống một ngụm, phát hiện nước đường rất ngọt, ai cũng cảm thấy ngon lành!

Tiểu A Sơ thấy vậy cũng chạy đến bên Chân Nguyệt. Kiều Triều đưa tay ra, bé liền nhảy vào lòng hắn, gọi: "Cha!"

Kiều Triều nhẹ nhàng lau mặt cho con: "Con đang ăn gì đó?"

Tiểu A Sơ giơ nửa trái dưa leo lên, Tiền thị vội mang thêm một ít dưa leo sạch sẽ ra. Dưa leo trong nhà chỉ cần ăn sống đã rất ngon.

Kiều Triều chia dưa leo cho mọi người: "Ăn đi, dưa leo nhà ta trồng, không giống với bên ngoài đâu."

Hồ lão đại vừa ăn vừa khen: "Ta biết rồi, đồ ăn nhà Kiều gia ta từng ăn qua, thật sự rất ngon." Hắn cắn một miếng giòn tan: "Đúng rồi, chính là vị này!"

Những người khác cũng lấy dưa leo ăn thử, cũng không thể phủ nhận, nó thực sự giòn và ngon miệng.

Kiều Triều quay sang Chân Nguyệt hỏi: "Cha nương đâu?"

Chân Nguyệt đáp: "Họ xuống ruộng rồi, nhị đệ và tam đệ cũng đi cùng."

Kiều Triều nói: "Tối nay mấy huynh đệ sẽ ăn cơm tại nhà, chắc phải nấu nhiều hơn một chút. Ta sẽ dẫn bọn họ vào rừng săn thú, trong nhà chỉ cần chuẩn bị rau xanh là đủ."

Chân Nguyệt gật đầu: "Được! Nhưng trong nhà có lẽ không đủ thức ăn, để ta qua nhà hàng xóm mượn thêm."

"Ừm."

Kiều Triều ôm Tiểu A Sơ vào lòng: "Ta dẫn thằng bé theo."

Chân Nguyệt: "Nó còn nhỏ, có vướng bận không?"

Kiều Triều cười: "Không nhỏ, để con làm quen với việc rèn luyện dần dần. Nào, nhi tử, theo cha đi săn."

Tiểu A Sơ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, một lúc sau bé đã theo cha lên ngựa. Bé vô cùng phấn khích, miệng không ngừng hô: "Cha, ngựa! Đi nào, đi nào!"

Sau khi Kiều Triều rời đi, Chân Nguyệt cũng ra gọi Kiều Đại Sơn và mọi người về: "Kiều Đại vừa trở về, mang theo mấy người nói sẽ ăn cơm tại nhà mình. Họ hiện đang vào rừng săn, chúng ta phải chuẩn bị rau quả cho bữa ăn."

Kiều Trần thị nói: "Ai da! Vậy có cần g.i.ế.c gà nhà không?"

Chân Nguyệt đáp: "Không cần đâu. Họ đi săn sẽ có thịt, trước hết cứ chuẩn bị nhiều rau quả thôi."

Kiều Nhị nói: "Được rồi, đệ sẽ hái thêm rau về."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt nói: "Ta sẽ đi gọi bà Hồ đến giúp, Hồ lão đại cũng đã trở về."

Kiều Trần thị bảo: "Để ta đi, con lo việc khác đi, về trước mà chuẩn bị."

"Vâng."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 545


Khi Chân Nguyệt trở về, nàng lấy hũ dưa muối vừa mới ướp ra, còn Tiền thị đã vo gạo chuẩn bị nấu cơm.

Không ai biết khi nào nhóm đi săn sẽ về, mọi người trong nhà cũng không quá vội. Một lát sau, bà Hồ dẫn theo mấy tức phụ nhà mình tới, nói: "Ta mang theo ít chén đũa và ghế đây."

Kiều Trần thị đáp: "Cảm ơn, cứ để tạm ở đây là được."

Mọi người làm việc rất nhanh nhẹn, người thì rửa rau, người thì thái rau. Chẳng bao lâu, Kiều Đại Sơn cũng gọi trưởng thôn đến giúp một tay.

Trong khi đó, ở rừng, Kiều Triều nhanh chóng phát hiện một con thỏ, chỉ một tiếng "vút", mũi tên đã c*m v** con thỏ khiến nó ngã gục.

Có người nhặt con thỏ lên và bỏ vào sọt, tiếp theo họ bắt được thêm hai con gà rừng.

"Bên kia có con nai!"

Khoảng ba giờ sau, một vài người trong nhóm mang thỏ và gà rừng về trước. Kiều Trần thị bắt đầu làm thịt gà, hầm gà với ít nấm còn lại trong nhà. Thịt thỏ thì được chuẩn bị để xào.

Chẳng bao lâu sau, Kiều Triều dẫn người trở về, mang theo một con nai và một con hoẵng.

Chân Nguyệt thấy Kiều Triều về, liền đón lấy Tiểu A Sơ từ tay hắn: "Thằng bé không khóc chứ?"

Kiều Triều đáp: "Không, nó còn khen ta giỏi nữa. Mắt nó sáng rực cả lên."

Chân Nguyệt nhìn Tiểu A Sơ, thấy bé không hề có dấu hiệu khóc lóc: "Vậy được rồi, huynh đi hỗ trợ đi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Triều gật đầu: "Được."

Những người khác thấy Kiều Triều đi làm việc cũng nhanh chóng đứng lên, người thì lấy củi, người thì đi múc nước.

Sau khoảng một giờ làm việc, bữa ăn cuối cùng cũng hoàn thành. Thịt nướng, thịt hầm, rau xào đủ loại, củ cải chua, có món cay, cũng có cả những món thanh đạm.

Ba bàn được bày ra, Kiều Triều, Kiều Đại Sơn, Kiều Nhị, Kiều Tam và trưởng thôn cùng ngồi một bàn với mấy bách phu trưởng. Một bàn khác là các bách phu trưởng còn lại, và bàn cuối cùng là dành cho nữ nhân và hài tử.

Chân Nguyệt còn dặn Kiều Trần thị chuẩn bị một ít thức ăn để mang qua nhà Trịnh nương tử, vì trước đó bà Trịnh và tiểu Phúc đều bị thương, đang dưỡng bệnh, mà trong nhà họ chỉ có Trịnh nương tử chăm lo cho mọi người nên nàng không gọi họ đến phụ giúp.

"Ăn nhanh đi." Kiều Triều vừa ra lên tiếng, mọi người đã nhanh chóng cầm đũa lên. Món ăn tỏa hương thơm nức từ lúc chưa chín, giờ thì họ mới được thưởng thức bữa ăn đàng hoàng.

So với đồ ăn ở nhà Thiên Phu Trưởng Kiều, thì đồ ăn ở quân doanh quả thật không khác gì đồ cho heo ăn!

"Ngon quá!"

"Rau này cũng ngon!"

"Món này cay, thật k*ch th*ch! Ngon quá!"

"Canh thơm ngon quá!"

Bữa cơm tập thể gần như không đủ, đến cả nước canh cũng được mọi người trộn với cơm để ăn.

Sau bữa ăn, ai nấy đều no căng bụng, một người nói: "May mà hôm nay ta tới! Về còn phải khoe với mọi người!"

"Không biết nhà Thiên Phu Trưởng có bán dưa leo không, ta muốn mang ít về ăn."

"Ta cũng muốn, ta cũng muốn."

Tiền thị nghe thấy vậy, liếc nhìn Chân Nguyệt một cái. Chân Nguyệt lúc này đang bón cơm cho Tiểu A Sơ, liền nói: "Để xem Kiều Đại nói thế nào đã."

Sau khi ăn xong, Kiều Triều tiến đến nhận lấy chén từ tay Chân Nguyệt: "Để ta bón cho thằng bé. Lớn rồi mà còn phải bón, sau này để nó tự ăn."

Chân Nguyệt đáp: "Nó ăn chậm lắm, nhưng đúng là đã đến lúc để nó tự ăn rồi." Thật ra, nàng cũng không rành việc nuôi dạy hài tử, không biết lúc nào nên để bé tự ăn. Hơn nữa, nếu nàng không bón thì Kiều Trần thị và Kiều Đại Sơn cũng sẽ bón cho thằng bé.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 546


Kiều Triều quay sang nói với Kiều Đại Sơn: "Cha, làm phiền cha một lát nữa giúp bọn con chuẩn bị ít rau dưa, dưa leo để mang đi."

Kiều Nhị đứng lên: "Được, đại ca, muốn bao nhiêu?"

Kiều Triều đáp: "Không cần nhiều, hai ba sọt là được."

"Được."

Sau khi bón cơm cho Tiểu A Sơ xong, Kiều Triều dẫn Chân Nguyệt vào phòng, rồi từ túi áo lấy ra một đống châu báu và bạc: "Một phần này để mua đồ ăn, phần còn lại là cho nàng."

Chân Nguyệt tròn xoe mắt: "Sao lại nhiều thế này!"

Kiều Triều đáp: "Cướp được. Ta còn có nhiều nữa, chờ thêm thời gian nữa mang về. Khi phủ An Bình khôi phục, ta sẽ xây lại căn nhà cho đàng hoàng."

Lúc trước thấy nhà chỉ còn hai gian, thê tử và nhi tử lại phải ở trong lều, lòng hắn không khỏi chua xót. Trước đây bọn họ còn định xây một căn nhà to, giờ lại phải ở trong lều tạm bợ.

"Chờ ta có thời gian, ta sẽ dẫn người về xây nhà trước, phần còn lại nàng sắp xếp người làm. Ta có thể ở đây ít nhất nửa năm, nhưng cũng không chắc, có khi có lệnh khẩn cấp là phải đi ngay."

Kiều Triều ôm lấy Chân Nguyệt: "Vài hôm nữa ta sẽ mang đồ về cho nàng."

Chân Nguyệt nói: "Không cần mang hết đâu, ta sợ giống như lần trước, có chuyện gì xảy ra lại mất hết."

Kiều Triều gật đầu: "Vậy ta sẽ để lại một ít."

"Ừ."

Hai người trò chuyện thêm đôi câu, Kiều Triều liền hôn nàng thật mạnh hai lần, rồi nói: "Ta một lát phải về quân doanh, xin nghỉ vài ngày rồi trở lại."

"Được."

Ra ngoài, Kiều Triều dẫn theo mấy binh lính giúp bổ củi trong giúp, sau đó ra vườn hái ít rau quả, rồi mang theo ba sọt đồ ăn rời đi.

Tiểu A Sơ còn muốn chạy theo,"Cha!"

Kiều Triều xua tay,"Cha ngày mai sẽ về." Nói xong, hắn liền cưỡi ngựa rời đi trong tiếng vó lộc cộc.

Chân Nguyệt ôm lấy Tiểu A Sơ, dỗ dành: "Cha ngày mai sẽ về, con đừng lo."

Tiểu A Sơ nói: "Cha cưỡi ngựa, giá giá giá!"

Chân Nguyệt cười: "Khi nào con lớn, con cũng sẽ cưỡi ngựa như cha."

Trong sân một mảnh lộn xộn, mọi người từ từ thu dọn. Chân Nguyệt lấy ra vài thỏi bạc lớn đưa cho Kiều Trần thị: "Đây xem như tiền mua thức ăn vừa rồi, Kiều Đại vừa đưa cho con, còn dư lại thì để dùng trong nhà, Kiều Triều nói khi về sẽ mang thêm."

Kiều Trần thị nhìn đống bạc lớn ấy, giật mình: "Sao nhiều thế! Phải đến một trăm lượng."

Chân Nguyệt nói: "Kiều Đại lấy được từ việc đánh giặc."

Kiều Trần thị hoảng sợ: "Cướp?!"

Chân Nguyệt: "Có lẽ là bổng lộc."

Kiều Trần thị xoa ngực,"Ta cứ tưởng là cướp thật, vậy thì khác gì thổ phỉ đâu."

Chân Nguyệt không nói gì, nhưng nàng biết rằng đánh giặc đôi khi có thể thu chiến lợi phẩm từ kẻ địch.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ngày hôm sau, đến chiều Kiều Triều mới cưỡi ngựa về, mang theo ít đồ đạc, nào là vải vóc, hương liệu, còn có hai con cá.

Sau khi giao đồ cho Chân Nguyệt, Kiều Triều uống một hơi hai bát nước rồi nói: "Ta xin nghỉ năm ngày, mấy ngày này sẽ ở nhà. Hiện tại bên ngoài chưa có động tĩnh gì, nhưng một thời gian nữa mọi thứ sẽ dần ổn định lại."

"Nếu muốn mua nhà ở huyện thành thì cũng được, có muốn mua không?"

Chân Nguyệt thoáng suy nghĩ,"Tiền có đủ không? Sau này chúng ta còn muốn xây một căn nhà lớn nữa."

Kiều Triều đưa nàng một cái túi lớn, bên trong toàn là tiền bạc châu báu. Chân Nguyệt kinh ngạc: "Nhiều thế này sao?"

Kiều Triều nói: "Một phần chưa kịp mang về."

Chân Nguyệt đáp: "Nhưng hiện tại tình hình không thuận lợi lắm để bán. Nhưng nếu có thể mua thì cứ mua một căn, sau đó cho thuê, chứ chúng ta vẫn nên ở lại trong thôn."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 547


Dù gì ruộng đồng cũng ở trong thôn, hơn nữa nàng cảm thấy ở đây khá tốt. Dù sao hiện tại thời thế khó khăn, sống ở nông thôn ít nhất còn tự cung tự cấp được.

Kiều Triều gật đầu: "Vậy ta sẽ đi xem sau." Hắn ôm chặt Chân Nguyệt rồi nói: "Mệt rồi, nàng ngủ với ta một lát nhé?"

Chân Nguyệt sắp xếp đồ đạc, sau đó nằm xuống cạnh hắn. Kiều Triều ôm nàng và rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Thấy Kiều Triều ngủ say, Chân Nguyệt liền đứng dậy. Tiểu A Sơ muốn vào nhưng Chân Nguyệt "suỵt" một tiếng: "Cha con đang ngủ, đừng làm ồn."

Tiểu A Sơ cũng lập tức "suỵt" theo, rồi cùng nương đi ra ngoài.

Kiều Triều trở về mấy ngày, bận rộn làm việc suốt. Trong nhà thế nào, hắn đều nắm rõ. Nhìn thê tử và nhi tử phải ở trong căn lều đơn sơ, hắn không đành lòng, nói: "Mau chóng xây nhà mới thôi, chứ để đến mùa đông, cả nhà sẽ không chịu nổi."

Chân Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, trước đây trong thôn có vài lão nhân khi vào đông đều qua đời."

Kiều Triều: "Vài ngày tới, ta và lão nhị sẽ lên núi chặt gỗ, sau đó tìm người giúp chúng ta dựng nhà. Nàng thấy nên trả công bằng tiền, lương thực hay bao ăn?"

Chân Nguyệt đáp: "Huynh định mời người ở ngoài thôn hay trong thôn? Trong thôn hiện giờ không thiếu lương thực lắm."

Kiều Triều: "Người ở ngoài, ta sẽ chọn người đáng tin, nàng đừng lo."

"Vậy bao ăn đi. Tiền trả ít lại một chút. Nhưng nhà nhất định phải xây lớn, như lúc trước ta và chàng đã bàn bạc với nhau. Gỗ thì chàng có thể chặt về từ núi, còn ngói thì thôn bên cạnh có người biết nung. Tuy nhiên, gạch xanh thì ta chưa tìm được."

Kiều Triều: "Để ta về doanh trại hỏi thêm, chắc sẽ tìm được."

"Ừm."

Chỉ trong vài ngày, Kiều Triều đã chặt về được nhiều gỗ, lại hỗ trợ trong nhà việc cày bừa, trồng rau, thậm chí còn lên núi săn thú về cho gia đình có thịt ăn.

Đêm đến, Kiều Triều ôm Tiểu A Sơ sang ngủ với Kiều Trần thị, để mình và Chân Nguyệt không bị quấy rầy. Khi không còn ai cản trở, hắn có thể kéo Chân Nguyệt vào những khoảnh khắc thăng hoa!

Vân Mộng Hạ Vũ

Trong năm ngày nghỉ, Kiều Triều không để lãng phí chút thời gian nào. Mỗi đêm đều say mê ôm Chân Nguyệt trong lòng, cả hai đẫm mồ hôi. Hắn v**t v* lưng nàng, hôn lên trán, nói nhỏ: "Nghẹn c.h.ế.t ta!"Chân Nguyệt:...

"Ta nhớ trong quân doanh có chỗ để... phát tiết, đúng không?" Nàng nhìn hắn sắc lạnh, nắm lấy chỗ yếu của hắn,"Huynh có đến đó không?"

Kiều Triều cả người cứng lại, không dám động đậy: "Không! Ta không đi! Ta nói với họ rồi, ta có thê có tử, không thể làm chuyện có lỗi với hai nàng và Tiều A Sơ." Nói xong, hắn cúi đầu hôn nàng.

Nghe vậy, Chân Nguyệt mới buông tay: "Thôi được, coi như chàng biết điều!"

Kiều Triều than thở: "Chỗ đó dơ lắm, ta sao có thể đi? Nếu lỡ bị bệnh thì làm sao bây giờ?" Nhiều người như vậy, hắn nghĩ lại đều cảm thấy ghê tởm, hắn đời trước vì cái gì cô độc đến chết, còn không phải bởi vì có thói ở sạch, đương nhiên cũng là vì hắn c.h.ế.t sớm...

Chân Nguyệt vỗ hắn một cái: "Tư tưởng giác ngộ này rất tốt, tiếp tục bao ăn."

Kiều Triều cười ranh mãnh: "Vậy ta có được thưởng không? Chúng ta lại thêm lần nữa nhé!"

Chân Nguyệt: "..."

Khi kỳ nghỉ năm ngày kết thúc, Kiều Triều phải quay lại doanh trại. Chân Nguyệt dẫn Tiểu A Sơ ra tiễn hắn đến cổng thôn."Khi nào có thời gian, ta sẽ về. Hoặc nếu nàng và nhi tử có việc, cứ đến huyện nha tìm ta, nói là người nhà của ta."

Chân Nguyệt dặn: "Ta biết rồi, huynh đi cẩn thận nhé."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 548


Kiều Triều ôm Tiểu A Sơ: "Ngoan ngoãn nghe lời nương, cha về sẽ mua cho con món đồ chơi."

Rồi hắn đặt Tiểu A Sơ xuống, ôm Chân Nguyệt một chút trước khi lên ngựa rời đi. Tiểu A Sơ rưng rưng gọi: "Cha!" Kiều Triều quay đầu lại, vẫy tay: "Nghe lời nhé."

Tiểu A Sơ định chạy theo, nhưng Chân Nguyệt giữ lại: "Đừng khóc, cha sẽ về mà. Nếu con khóc, cha sẽ bảo con không phải là nam tử hán."

Tiểu A Sơ ngập ngừng hỏi: "Vậy khi nào cha sẽ về?"

Chân Nguyệt: "Nếu con ngoan, cha sẽ về nhanh. Còn nếu không ngoan, cha sẽ về chậm đấy."

Nghe vậy, Tiểu A Sơ lập tức nghiêm nghị: "Con sẽ ngoan, con sẽ nghe lời."

Chân Nguyệt cầm tay nhi tử, nói: "Đi thôi, trở về bắt sâu cho gà ăn nào."

"Vâng!" Hai bóng hình chậm rãi đi vào trong nhà, trong làn khói bếp bay lên, báo hiệu giờ cơm tối lại tới rồi.

Kiều Triều trở về quân doanh, không ngờ Trương Hùng, đầu bếp trong quân đã tìm tới: "Kiều thiên phu trưởng, cuối cùng ngươi cũng về rồi! À, lần trước ngươi mua rau từ đâu về thế? Ta đã nói với tướng quân, lần tới có thể tiếp tục mua thêm."

"Mấy tên nhóc cứ bảo ta nấu ăn không ra gì. Không có nguyên liệu tốt thì sao nấu ngon được? Nhưng lần trước những loại rau đó rất ổn, nên ta muốn hỏi thêm."

Kiều Triều đáp: "Rau đó đều là nhà ta tự trồng."

Trương Hùng nghe vậy, tỏ vẻ vui mừng: "Vậy thì tốt quá, chúng ta mua rau của nhà ngươi, vừa quen biết, giá lại phải chăng."

Kiều Triều hơi do dự: "Có lẽ giá sẽ không rẻ lắm, rau nhà ta trồng khác biệt so với nhiều nhà khác. Chắc ngươi cũng thấy rõ khi ăn. Thời buổi này..."

Những người di tản vẫn chưa quay về, cả vùng phủ An Bình cũng không còn bao nhiêu lương thực và rau, nên những thứ này hiện giờ rất quý.

Trương Hùng gật đầu: "Ta hiểu chứ, không sao đâu. Chủ yếu là để tướng quân và các quan ăn, lính tráng thì chỉ có thể húp canh, nhưng ai nấy đều khen rau trong canh rất ngon."

"Ngươi xem lúc nào rảnh, ta sẽ dẫn người tới nhà ngươi."

Kiều Triều không ngờ vừa mới tới lại có thể trở về ngay: "Được, hôm nay trời đã tối, sáng sớm mai chúng ta đi. Đúng rồi, nếu không có tiền, nhà ta có thể đổi bằng công lao động. Nhà ta đang chuẩn bị xây nhà, lại có thể bao cơm tháng."

Trương Hùng đáp: "Cái đó ta không quyết được, trước mắt vẫn dùng tiền mua."

Kiều Triều cười: "Không sao, ta chỉ nói vậy thôi. À, nếu ngươi có vải vóc hay dụng cụ nào khác, nhà ta cũng có thể đổi. Lần tới ngươi thử hỏi tướng quân xem sao."

Trương Hùng đồng ý: "Được, vậy mai ta sẽ dẫn người tới tìm Kiều thiên phu trưởng."

"Được!"

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc này, Kiều gia vừa thu hoạch được một đợt rau quả. Số rau ăn không hết được phơi khô ngoài sân để dùng dần, một ít thì mang đi ướp muối.

Chân Nguyệt đang thái ớt cay, Tiền thị nhóm lửa bên cạnh, chuẩn bị làm tương ớt. Lần này ớt được mùa, rất nhiều nên họ làm hẳn một hũ to.

Đậu nành vẫn đang phơi, chắc phải nửa tháng nữa mới ăn được.

Kiều Trần thị vừa từ ngoài về, mang cỏ về cho trâu và lừa ăn, sau đó đi dọn dẹp chuồng heo, thấy đàn heo này cũng đã to rồi, sau khi làm xong việc liền cùng mọi người nói: "Hay là mổ heo đi, nó lớn quá rồi, nuôi thêm cũng chỉ tốn thức ăn."

Chân Nguyệt nói: "Được, nhưng không cần xem ngày sao?"

Kiều Trần thị đáp: "Để ta xem thử. Nhưng không biết đồ tể có ở đây không? Nếu không có thì ta chẳng biết nhờ ai mổ heo."

Kiều Đại Sơn nói: "Mai hỏi trưởng thôn là được."

"Cũng đúng."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 549


Sáng hôm sau, Trương Hùng dẫn người và xe ngựa tới tìm Kiều Triều: "Kiều thiên phu trưởng, đi thôi?"

Kiều Triều đã chuẩn bị sẵn sàng và báo với cấp trên: "Được, ta đi ngay." Kiều Triều kéo ngựa ra cưỡi, cả đoàn người hướng về thôn Đại Nam mà đi.

Lúc này, Kiều gia đều đang bận việc ngoài đồng, chỉ còn lại Mạn Châu và mấy hài tử ở nhà.

Mạn Châu ngồi một bên nhặt rau, Tiểu Hoa cũng đang phụ giúp, Tiểu Niên trông Tiểu A Trọng trong phòng, còn Tiểu Thảo mang củi vào bếp, mang theo cái đuôi nhỏ Tiểu A Sơ đi theo sau.

Mạn Châu nhắc nhở bọn nhỏ: "Đi chậm thôi, cẩn thận đấy."

Đúng lúc ấy, cổng nhà bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Tiểu Hoa chạy ra mở, vừa mở cửa, không ngờ người đứng trước mắt lại là Kiều Triều!

"Đại cữu cữu!" Tiểu Hoa vui mừng reo lên.

Nghe thấy tiếng động, Tiểu A Sơ liền ném củi xuống, chạy đến, trông thấy Kiều Triều liền vui mừng khôn xiết, hét to: "Cha! Cha đã về rồi! Nương nói đúng, Tiểu A Sơ ngoan ngoãn nên cha về nhanh. Cha ơi, con rất ngoan, con còn giúp mọi người lấy củi nữa!"

Kiều Triều mỉm cười, bế Tiểu A Sơ lên: "Giỏi lắm, không hổ danh là nhi tử của ta!"

Tiểu A Sơ cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, ôm Kiều Triều không buông.

Mạn Châu đứng dậy: "Đại ca."

Kiều Triều gật đầu với nàng ấy: "Tam đệ muội, cha nương đâu? Đại tẩu muội đâu rồi?"

Mạn Châu đáp: "Họ xuống ruộng rồi, chắc đến trưa mới về."

Lúc này, Trương Hùng cũng bước tới: "Kiều thiên phu trưởng, đây là nhà ngươi à?" Nhìn thấy đứa trẻ trong lòng Kiều Triều, Trương Hùng cười: "Ồ, đây là nhi tử ngươi phải không? Trông giống Kiều thiên phu trưởng quá."

Kiều Triều gật đầu: "Đúng vậy, bé tên là A Sơ. Nào, mau chào thúc thúc đi."

Tiểu A Sơ thấy người lạ, có chút ngại ngùng, khẽ nói: "Thúc thúc tốt," rồi trốn vào lòng Kiều Triều.

Trương Hùng cười lớn: "Tốt!" Hắn mò trên người, rồi lấy ra mười đồng tiền, đưa cho A Sơ: "Cầm lấy, mua kẹo mà ăn."

Tiểu A Sơ lắc đầu: "Nương con bảo không được nhận đồ của người khác."

Trương Hùng lại cười: "Không sao, thúc thúc không phải người lạ đâu, ta là đồng liêu của cha con."

Kiều Triều: "Cầm đi, cha sẽ nói với nương con."

A Sơ nghe vậy mới nhận tiền, lễ phép nói: "Cảm ơn thúc thúc."

Kiều Triều nhìn quanh nhà: "Người nhà ta đều đang ở ngoài đồng, chúng ta xuống ruộng luôn, tiện thể hái rau mang về."

Trương Hùng đồng ý: "Được!" Hắn cũng để ý thấy trong nhà chỉ còn một thai phụ và mấy hài tử.

Kiều Triều dặn Mạn Châu: "Ta xuống ruộng đây." Rồi ôm A Sơ dẫn mọi người ra đồng.

Mạn Châu nghĩ thầm chắc đại ca đưa khách về nhà ăn cơm, liền nói: "Tiểu Hoa, nấu nhiều cơm hơn một chút, rồi lấy thêm ít rau quả từ phía sau nhà."

Tiểu Hoa đáp: "Dạ, tam bá mẫu."

Kiều Triều dẫn người ra đến đồng, trông thấy Chân Nguyệt đang tưới rau, Kiều Đại Sơn gánh nước trở về, còn Tiền thị và Kiều Trần thị thì đang làm cỏ.

"A Nguyệt!" Kiều Triều gọi lớn. Chân Nguyệt thoáng giật mình, tưởng mình nghe nhầm, còn quay sang Tiền thị: "Ta hình như vừa nghe thấy tiếng của Kiều Đại."

Tiền thị chỉ tay ra phía bờ ruộng: "Đại ca về thật rồi kìa."

Chân Nguyệt ngẩng đầu lên, thấy Kiều Triều bước tới phía nàng. Kiều Đại lấy thùng tưới nước trong tay Chân Nguyệt: "Sao nàng lại làm việc này?" Rõ ràng trước đây A Nguyệt chỉ cần ở nhà là đủ, nhìn tay nàng, hắn không khỏi xót xa.

Chân Nguyệt nói: "Không sao, sao huynh về sớm thế? Đã tìm được người xây nhà chưa?"

Kiều Triều đáp: "Không phải, lần trước ta mang ít rau về, đầu bếp trong quân doanh thấy ngon, nên muốn mua thêm. Quân doanh đang thiếu rau dưa, ta dẫn họ đến đây mua, giá vẫn như bình thường nhà ta bán thôi."

Kiều Triều nhìn quanh đồng ruộng nhà mình: "Trong nhà còn bao nhiêu rau dưa nữa?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 550


Chân Nguyệt nhìn thấy mấy người lính bếp theo Kiều Triều đến, bèn nói: "Việc này phải hỏi cha, còn về giá cả thì xem có thể đổi bằng thứ gì khác không, như vải dệt chẳng hạn."

Kiều Triều đáp: "Ta cũng đã nói rồi, nhưng họ không tự quyết định được, phải chờ hỏi tướng quân mới biết."

"Ừ, đợi cha gánh nước về thì bàn tiếp."

"Được." Kiều Triều quay sang nói chuyện với Trương Hùng và những người lính. Trương Hùng nhìn đám rau xanh mướt trên đồng, bụng đã bắt đầu đói, chỉ vào những quả dưa leo: "Ta có thể ăn một quả không?"

Kiều Triều cười: "Không rõ có bón phân chưa, để ta hỏi." Rồi hắn hỏi Kiều Trần thị.

Kiều Trần thị nói: "Ăn được, cứ tự nhiên mà hái."

Kiều Triều cười nói: "Tự nhiên thì không được, mỗi người chỉ lấy một quả thôi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Trương Hùng cười: "Cũng được." Mỗi người hái một quả dưa leo, lau qua áo rồi ăn luôn, dưa vừa giòn vừa ngọt.

Một lúc sau, họ lại thấy mấy quả cà chua: "Cái này cũng ăn được chứ?"

"Được, cứ hái mà ăn." Mỗi người lại lấy một quả cà chua.

Chẳng mấy chốc, Kiều Đại Sơn và những người khác đã quay về. Nghe xong ý định của Kiều Triều, ông liền nói: "Không biết các ngài cần bao nhiêu? Ở đây không có nhiều lắm, nhưng bên Háo Tử Sơn vẫn còn một ít, có thể hái thêm."

"Đúng rồi, trong nhà ta còn rau khô, nếu cần các ngài cũng có thể lấy."

Trương Hùng hỏi: "Còn gì nữa không?"

Chân Nguyệt nói: "Còn có dưa muối."

Trương Hùng gật đầu: "Lấy thêm một ít dưa muối, ăn với cơm thì ngon lắm."

Kiều Triều nói: "Vậy chúng ta hái trước một ít những thứ ngươi cần."

Trương Hùng đồng ý: "Được, lấy dưa leo, cà chua, và rau xanh này bỏ vào sọt."

Kiều Đại Sơn và những người khác bắt tay vào việc. Các lính bếp cũng xuống giúp hái rau. Kiều Nhị và Tiền thị đi qua Háo Tử Sơn hái thêm rau về. Đến trưa, ai nấy đều mệt nhoài nên trở về nhà nghỉ.

Ở nhà, Mạn Châu đã bắt đầu nấu cơm, nhưng nhà không còn nhiều thức ăn. May thay, Kiều Trần thị về trước, g.i.ế.c một con gà, và lấy ra ít thịt khô còn lại từ lần trước để nấu chung.

Lửa bập bùng, khiến mùi thơm của thức ăn tỏa khắp sân. Khi Trương Hùng và mọi người quay lại, bụng ai nấy đều réo liên hồi.

Kiều Triều mời: "Ăn cơm trước đã, rồi sau đó làm tiếp."

Trương Hùng cười: "Được, lần trước Trần bách phu trưởng còn khen đồ ăn nhà ngươi ngon lắm, nay ngửi mùi thật thấy không sai."

Kiều Triều đáp: "Rau trồng tốt, ăn đương nhiên ngon rồi."

"Đúng là vậy."

Bữa ăn được bày ra, gồm gà hầm khoai tây, thịt khô xào măng, canh rau dại, và rau xanh xào. Đặc biệt, có một chén tương ớt đặt cạnh để chấm.

Trương Hùng tò mò hỏi: "Đây là gì?"

Kiều Triều trả lời: "Tương ớt nhà ta tự làm, ngươi thử xem, có chút cay."

Trương Hùng nếm thử, cay nhưng rất thơm, ăn cùng cơm thấy ngon lạ. Dù mồ hôi túa ra vì cay, nhưng hắn ta vẫn không ngừng ăn.

"Ngon quá, còn không? Ta muốn mua thêm."

Kiều Triều nhìn Chân Nguyệt, nàng đáp: "Nhà có cả vại lớn. Nếu ngài muốn, chúng ta sẽ lấy một ít cho các ngài."

"Được lắm!" Trương Hùng vừa nói vừa gắp thêm thức ăn chấm tương ớt, càng ăn càng thấy ngon, rau dại cũng ngon, thịt gà càng ngon hơn.

"A, thịt gà hầm cái gì mà mềm thơm thế này, ngon quá." Nhưng do ăn nhiều, Trương Hùng bắt đầu thấy khát nước.

"Khoai tây đấy. Loại này có bán không?" Kiều Triều quay sang hỏi Chân Nguyệt.

Chân Nguyệt đáp: "Chỉ có thể bán một ít thôi, không thể bán nhiều."

Kiều Triều gật đầu: "Vậy lấy vài củ."

Trương Hùng: "..."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 551


Tiểu A Sơ đã tự ngồi ăn cơm, ngồi ngay cạnh cha, đeo yếm và cầm muỗng ăn từng miếng một, cơm dính đầy khóe miệng.

Trong bát A Sơ đã có thức ăn, nhưng cậu bé vẫn muốn ăn món khác, liền kéo tay cha nhờ gắp giúp. Kiều Triều gắp cho con vài đũa rồi dặn: "Con ăn hết trong bát trước, không được lãng phí."

Tiểu A Sơ chu môi nhưng vẫn nghe lời, tiếp tục ăn trong bát.

Trương Hùng cười, gắp thêm đồ ăn cho thằng bé: "Hài tử mà, muốn ăn gì cứ để thúc thúc gắp cho."

Tiểu A Sơ lễ phép: "Cảm ơn thúc thúc."

"Giỏi lắm."

Sau khi ăn no, Tiểu A Sơ chạy đến bên Chân Nguyệt, nhờ nương lau miệng. Chân Nguyệt dặn: "Ăn xong phải súc miệng, nếu không răng sẽ bị hỏng, răng hỏng thì không ăn được đồ ngon nữa."

A Sơ đáp: "Con biết rồi!"

Sau bữa ăn, Trương Hùng vừa xỉa răng vừa quan sát Kiều Triều chăm sóc nhi tử, rửa mặt cho thằng bé, rồi dắt bé đi tiểu, còn tức phụ Kiều Triều muốn làm việc gì cũng bị trượng phu ngăn lại, bắt ngồi nghỉ ngơi.

Trương Hùng cười thầm, lắc đầu nói nhỏ: "Kiều thiên phu trưởng đúng là một người trượng phu tốt, phụ thân tốt."

Trên xe ngựa chất đầy hàng hóa, mà Kiều gia cũng nhận được một thỏi bạc lớn. Không lâu sau, Kiều Triều lại phải lên đường: "Vài ngày nữa ta sẽ quay lại."

Chân Nguyệt dắt tay Tiểu A Sơ cúi chào tiễn biệt.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng xe ngựa đã khuất dần.

Người Kiều gia tiếp tục trở lại cuộc sống thường ngày. Nhưng vì lo rằng lần tới Kiều Triều sẽ dẫn người đến mua rau dưa tiếp, Kiều Đại Sơn quyết định khai khẩn thêm một mảnh đất ở Háo Tử Sơn để trồng rau.

Do lần trước đã bán được tương ớt, trong nhà vẫn còn nhiều ớt cay, nên Chân Nguyệt lại tiếp tục làm thêm tương ớt. Tiền thị đứng bên cạnh giúp đỡ: "Đại tẩu, lần này muội nghĩ chúng ta nên làm nhiều hơn một chút. Giờ phủ An Bình đã yên ổn, sau này khi phủ An Bình khôi phục lại như trước thì chúng ta có phải sẽ bán được tương ớt không?"

Chân Nguyệt đáp: "Nhưng khách hàng cũ của chúng ta liệu có trở lại không? Hơn nữa tương ớt cũng có hạn sử dụng, chờ có sinh ý lớn thì chúng ta làm tiếp cũng chưa muộn. Làm cái này cũng không phải rất khó."

Tiền thị gật đầu: "Ừ, cũng phải."

Tại quân doanh, binh lính bất ngờ nhận thấy bữa ăn hôm nay ngon hơn hẳn, đặc biệt là món dưa muối.

Có lính hỏi: "Trương Hùng, sao đồ ăn hôm nay thơm thế?"

Trương Hùng trả lời: "Đi đi đi, đừng ăn vụng. Đây là rau tươi mới mua ngoài về, tất nhiên là ngon hơn rồi."

Thực ra, số người được thưởng thức rau ngon không nhiều. Đa phần binh lính chỉ được húp chút canh rau, nhưng dù vậy, ai nấy đều thấy rất ngon.

Trong doanh trướng, các tướng quân và quân sư đang bàn bạc về công việc thì binh sĩ bưng đồ ăn lên. Trên mâm là rau xanh mướt, một món trứng xào với màu đỏ lạ mắt, và một đĩa thịt hầm thơm phức. Bên cạnh còn có một chậu màn thầu lớn, cùng với một chén nhỏ đựng tương màu đỏ lạ mắt.

Cố Sư Trần buông bản đồ xuống, nói: "Ăn cơm trước đã."

Uất Trì nhìn lướt qua đồ ăn, nhận xét: "Này, hôm nay thức ăn trông ngon đấy. Rau còn tươi thế này, phủ An Bình vẫn có người trồng rau à?"

Binh sĩ đáp: "Dạ, đây là hỏa đầu quân mua về cho các tướng quân. Rau này từ trong núi, vùng đó trước đây không bị phản quân xâm lấn, còn mấy thôn dân ở đó."

Uất Trì ngạc nhiên: "Vùng đó trước không bị nạn sao? Vẫn có người sống à?"

Vệ binh nói tiếp: "Dạ, có gặp nạn, nhưng thôn dân đi rồi lại quay về. Mấy ngọn núi lớn tự nhiên tạo thành hàng rào che chắn, trong núi vẫn có thể tìm thấy cái ăn."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 552


Cố Sư Tiệp xen vào: "Chỗ đó ta biết. Đó là rau nhà Kiều Triều trồng. Trước đây, Trương Hùng đã kể với ta rằng nhà Kiều Triều trồng rất nhiều rau, chính Kiều Triều cũng từng mang một ít rau về quân doanh cho binh lính ăn."

Cố Sư Tiệp quản lý hậu cần, nên hắn ta nắm rõ mọi chuyện.

Uất Trì cười: "Thôi, ăn cơm trước đi, ta nghe mùi thơm quá."

Cố Sư Trần ngồi xuống trước, những người khác cũng nhanh chóng ngồi vào bàn. Khi Cố Sư Trần gắp đũa đầu tiên, mọi người đồng loạt cầm đũa lên, tay cầm màn thầu ăn cùng.

"Ngon quá!"

"Món thịt này hầm cái gì mà ngon vậy?"

"Đây là món màu đỏ gì thế? Ta chưa từng ăn qua."

Cố Sư Tiệp giải thích: "Đó là bí rợ, ta đã ăn vài lần trước đây, nhưng cách xào này thì mới thấy lần đầu. Ngon lắm." Hắn ta thực ra đang nói về cà chua.

"Rau xanh non thật, ngon quá. Các ngươi thử tương này đi, ăn với màn thầu và dưa muối thì tuyệt phối! Ngon đến lạ!"

"Đúng thế, ngon thật!"

"Hôm nay hảo đầu quân làm đồ ăn ngon, nên thưởng!"

Cố Sư Trần cũng cảm thấy bữa ăn hôm nay thật ngon. Về Kiều Triều, ông ta biết rõ, người này gan dạ, mưu lược, ai không biết còn tưởng xuất thân từ gia tộc lớn, nhưng thực tế chỉ là một nông phu.

Kiều Triều b.ắ.n cung rất giỏi, mũi tên không bao giờ lệch, cực kỳ lợi hại. Ông ta đem Kiều triều nhấc tới vị trí thiên phu trưởng chính là bồi dưỡng. Tuy nhiên, chủ yếu là do trước đó nhiều người đã hy sinh, bị thương, không còn ai thay thế, nên Cố Sư Trần mới đề cử Kiều Triều lên. Nếu theo đúng quy trình thông thường, chắc chắn chưa đến lượt Kiều Triều giữ chức này. Nhưng thời gian dài chiến đấu, loạn trong giặc ngoài, quân lính tử trận đếm không xuể, từ thiên phu trưởng, bách phu trưởng cho đến thập phu trưởng, c.h.ế.t nhiều đến nỗi có thể xếp thành núi nhỏ.

Dù vậy, Kiều Triều thật sự rất tài giỏi. Không nghĩ tới Kiều Triều làm một người nông phu cũng không tồi, nhà hắn trồng rau củ cũng ngon đến thế.

Cố Sư Trần hỏi thêm: "Các binh lính có đủ phần ăn không?"

Binh sĩ đáp: "Bẩm tướng quân, vì số rau mua về không nhiều nên bên bếp chỉ làm một ít canh rau để chia đều cho tất cả mọi người."

Cố Sư Trần gật đầu: "Lần sau bảo họ mua thêm chút nữa, coi như đãi binh lính."

Ông ta nói điều này với Cố Sư Tiệp.

Cố Sư Tiệp đáp: "Vâng, đại ca, ta sẽ dặn họ ngay."

Trong khi đó, Trương Hùng đang ăn dưa leo thì nghe Cố Sư Tiệp gọi: "Trương Hùng!"

"Có mặt!" Trương Hùng lập tức đứng dậy, trong tay vẫn cầm nửa quả dưa leo.

"Ăn gì đấy?"

"À, chỉ là dưa leo thôi, Cố giáo úy có muốn ăn không?" Trương Hùng nhanh chóng bẻ một miếng đưa cho Cố Sư Tiệp.

Cố Sư Tiệp ban đầu không định ăn, nhưng thấy dưa leo tươi ngon, liền nhận lấy."Ta đến đây để bảo ngươi đi mua thêm rau. Tướng quân nói rau hôm trước mua rất ngon, bảo ngươi mua thêm về cho các tướng sĩ, coi như phần thưởng."

Cố Sư Tiệp cắn một miếng dưa leo, ánh mắt sáng lên: "Dưa leo này ngon thật, tối nay xào dưa leo được đấy."

Trương Hùng đáp: "Đây là rau nhà Kiều thiên phu trưởng trồng, thuộc hạ cũng không rõ nhà họ còn nhiều không."

Cố Sư Tiệp nói: "Chắc không chỉ có nhà hắn chứ, những nhà khác đâu? Không phải có mấy thôn sao."

Trương Hùng nghĩ ngợi cũng thấy đúng: "Được, thuộc hạ sẽ hỏi Kiều thiên phu trưởng sau."

Cố Sư Tiệp đưa túi tiền cho Trương Hùng: "Cứ mua theo giá bình thường, không được ép giá thôn dân."

"Dạ, thuộc hạ đã biết."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 553


Cố Sư Tiệp dặn thêm: "Dưa leo ngon lắm, nhớ mua nhiều vào."

Trương Hùng lẩm bẩm: "Dưa leo này ngon thật."

Lúc đó, Kiều Triều vừa trở về nhà, đang cùng một bách phu trưởng đấu luyện. Trương Hùng tìm đến gọi: "Kiều thiên phu trưởng!"

Kiều Triều đá bách phu trưởng xuống đài rồi bước xuống, ra hiệu cho người khác tiếp tục."Chuyện gì?"

Trương Hùng nói: "Cố giáo úy vừa dặn ta mua thêm đồ ăn nhà ngươi. Nếu nhà ngươi không đủ, có thể hỏi các thôn lân cận."

Kiều Triều đáp: "Ta không rõ lắm, nhưng đồ ăn nhà ta khác hẳn các nhà khác. Trước khi loạn lạc, rau nhà ta bán giá cao hơn hẳn, còn rau của người khác thì rẻ hơn."

Trương Hùng gật gù: "Không sao, nhà ngươi bán theo giá nhà ngươi, còn người khác thì theo giá của họ. Dù sao cố giáo úy cũng đã đưa tiền, bảo khao thưởng cho mọi người."

Trương Hùng mở túi tiền ra, trong đó là một túi vàng, đủ đầy.

Kiều Triều vui vẻ khi biết mình có thể về nhà: "Được, khi nào đi, có cần ta đi cùng không?"

Trương Hùng đáp: "Đương nhiên cần rồi, ngươi là người quen thuộc. Ta sợ nếu ta đi một mình, dân làng sẽ tưởng bọn ta là giặc cướp mất." Nói xong, hắn bật cười, vì điều đó đã từng xảy ra.

Kiều Triều cười: "Ta sẽ báo với tướng quân một tiếng."

"Không cần, ta đã nói với Cố giáo úy rồi, hắn bảo không có vấn đề gì."

"Vậy được, mai ngươi đến tìm ta."

"Được."

Sáng hôm sau, Chân Nguyệt không ra đồng mà ở nhà, vì vườn rau sau nhà cần gieo thêm giống mới.

Khi Kiều Triều dẫn Trương Hùng cùng mấy chiếc xe ngựa tới, phản ứng đầu tiên của nàng là: "Lại đến mua rau sao?"

Kiều Triều đáp: "Đúng vậy, lần này cần mua nhiều hơn. Nếu nhà mình không đủ, có thể lấy thêm ở các nhà trong thôn."

Chân Nguyệt suy nghĩ rồi nói: "Vậy cho hai chiếc xe ngựa sang bên Háo Tử Sơn, còn lại thì đi gặp trưởng thôn đã. Để ta gọi cha về cùng huynh gặp trưởng thôn."

Kiều Triều nói: "Ta đi luôn cho nhanh. Tiện thể qua Háo Tử Sơn. Cha có ở bên đó không?"

"Đúng vậy. Ta đi cùng huynh."

"Được."

Xe ngựa nhanh chóng tới chân núi Háo Tử Sơn. Kiều Nhị đang ở trên núi, thấy Kiều Triều liền xuống núi: "Đại ca?"

Kiều Triều nói: "Nhị đệ, quân doanh cần thêm rau, xem nhà mình còn bao nhiêu thì mang hết ra bán."

Kiều Nhị đáp: "Bên Háo Tử Sơn này có khoảng mười mấy sọt, đủ không?"

Kiều Triều lắc đầu: "Chưa đủ, có thể lấy thêm từ những nhà khác trong thôn."

Kiều Nhị gật đầu: "Vậy để cha đi gặp trưởng thôn."

"Được!"

Chẳng mấy chốc, cả thôn đều biết tin Kiều Triều và Hồ lão đại từ quân doanh tới mua rau.

"Mấy hôm nay rau hẹ nhà ta vừa lên lứa mới, cắt được rồi."

"Nhà ta còn nhiều cải trắng, đang định phơi khô để muối dưa."

"Trưởng thôn bảo mang hết rau tới gốc cây đa lớn, sau đó cho người chất lên xe ngựa."

"Chúng ta nhanh lên, nếu họ thấy nhiều quá mà không cần nữa thì làm sao bây giờ!"

"Mau ra đồng mà cắt rau thôi!"

Có người trong thôn lại lo lắng vì trồng ít rau: "Biết thế ta trồng thêm chút rau rồi, lần tới ta sẽ khai khẩn thêm đất mà trồng."

"Đừng trồng nhiều quá, lương thực vẫn là quan trọng nhất."

"Cũng đúng."

Kiều gia thu gom được hai xe ngựa đầy rau. Trương Hùng mặt dày hỏi: "Có còn dưa muối hay tương ớt không?"

Kiều gia vừa làm xong mẻ tương ớt mới liền bị mang đi. Chân Nguyệt cười nói: "Nhị đệ muội, muội nói đúng rồi, lần tới phải làm nhiều thêm. Lần sau muội tự làm nhé."

Tiền thị vui vẻ đáp: "Không thành vấn đề, đại tẩu!"

Tới chiều, Trương Hùng và đám lính gom đủ mấy xe rau, ai nấy trên đường về còn cầm theo một quả dưa leo.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 554


Ngày hôm sau, cả quân doanh được thưởng thức rau tươi mới. Ai cũng phải thừa nhận, rau mới ăn ngon thật.

"Đây là tướng quân bảo đãi mọi người."

"Cảm ơn tướng quân!"

"Tướng quân anh minh!"

Kiều Triều cũng ngồi ăn trong doanh trại, vừa ăn liền nhận ra: "Quả dưa leo này là nhà ta trồng, còn cải thìa này không phải."

Trần thiên phu trưởng ngạc nhiên: "Ngươi còn phân biệt được sao?"

Kiều Triều: "Mùi vị khác nhau mà. Nhà ta trồng rau ngon hơn."

Trần thiên phu trưởng: "... Ta thấy cái gì cũng ngon cả."

Kiều Triều: "Đó là vì trước giờ ngươi toàn ăn cơm heo( cơm lính dở như cơm heo), nên giờ cái gì cũng thấy ngon như nhau."

Trần thiên phu trưởng: "Vậy lần tới ta đến nhà ngươi ăn một bữa, xem khác nhau thế nào."

Kiều Triều gật đầu: "Được, xem tình hình đã, khi nào có dịp thì ghé."

Trần thiên phu trưởng nói: "Có lẽ sắp tới sẽ không có việc gì lớn, phản quân đã tan rã từ lâu, không biết chúng chạy đi đâu rồi."

"Đúng vậy, trước đây nhiều ngôi nhà trong huyện bị phá hủy, có thể tướng quân sẽ phái chúng ta đi giúp dân dựng lại nhà cửa."

Kiều Triều chợt nghĩ đến việc xây nhà của mình, liền hỏi: "Nếu nhà ta muốn xây nhà, có thể nhờ hỗ trợ không? Tất nhiên không nhờ miễn phí, nhà ta có thể trả tiền và bao cơm nữa."

Hắn cũng nhớ đến chuyện mua nhà.

Trần thiên phu trưởng nói: "Ngươi nên hỏi Cố giáo úy, ngài ấy phụ trách việc này."

Kiều Triều đáp: "Vậy để ta đi hỏi thử."

Khi nghe Kiều Triều đề cập đến chuyện này, Cố Sư Tiệp ngạc nhiên: "Bao cơm và trả tiền à?"

Kiều Triều gật đầu: "Đúng vậy, không nhờ giúp không, nhà thuộc hạ trước đây bị kẻ cắp thiêu rụi, giờ nhà cửa còn tan hoang, giáo úy có thể hỏi Trương Hùng, hắn ta biết rõ."

Cố giáo úy vuốt cằm suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ý này của ngươi hay đấy, ít ra cũng kiếm thêm chút tiền. Để ta hỏi tướng quân, rồi sẽ trả lời ngươi."

Kiều Triều cảm kích: "Cảm ơn Cố giáo úy."

Cố giáo úy cười: "Nghe nói đồ ăn nhà ngươi ngon lắm, có dịp ta đến nhà ngươi ăn bữa cơm nhé?"

Kiều Triều đáp ngay: "Hoan nghênh vô cùng!"

Ở Kiều gia, sau đó Trương Hùng lại đến thu mua rau hai lần nữa, đồng thời sang thôn bên cạnh mua thêm. Dù vậy, rau không phải lúc nào cũng có sẵn, phải chờ một thời gian nữa mới trồng thêm được.

Một tháng trôi qua, Chân Nguyệt bắt đầu chuẩn bị cho mùa đông sắp tới. Nàng cần chuẩn bị quần áo vì trời lạnh sắp đến, may mắn là trước đó Kiều Triều đã mang về một ít vải dệt, nên bọn Kiều Trần thị cùng may vài bộ quần áo mới.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, Kiều gia lại không có việc gì quan trọng. Kiều Đại Sơn, Kiều Nhị và Kiều Tam ra đồng làm việc, trong nhà chỉ còn mấy nữ nhân và hài tử.

Chân Nguyệt bảo Tiền thị nấu một nồi cháo đậu xanh cho mọi người ăn cho mát. Tiểu A Sơ ôm chiếc bát lớn dí sát mặt, ngồi dưới mái hiên uống cháo.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa, Tiểu A Sơ vừa nghe liền đặt bát xuống và chạy ra mở cửa. Quả nhiên, Kiều Triều đã trở về. Bé vừa nghe thấy tiếng vó ngựa liền cảm thấy là cha bé đã về.

"Cha!"

Kiều Triều vừa xuống ngựa liền bế nhi tử lên,"Nương con đâu?" Phía sau Kiều Triều còn có vài binh lính đi theo.

Chân Nguyệt đang phơi đậu, nghe thấy tiếng liền bước tới, cười nói: "Thằng bé này tai thính thật."

Kiều Triều cười đáp: "Dạo này chắc là cứ nghe thấy tiếng vó ngựa là nó tưởng ta về."

Chân Nguyệt bảo: "Vào nhà ngồi nghỉ đi, trong nhà vừa nấu cháo đậu xanh, để ta mang cho mọi người mỗi người một bát."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 555


Nói xong, Chân Nguyệt vào bếp lấy cháo. Còn Tiểu A Sơ ngồi trong lòng cha, hỏi đông hỏi tây."Cha, con lớn lên cũng muốn cưỡi ngựa lớn như cha! Ngựa của cha từ đâu đến thế?"

"Cha, bây giờ cha ở đâu? Có được ăn thịt không? Con muốn mỗi ngày đều được ăn thịt, nhưng dạo này nương cho con ăn ít thịt hơn."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt bưng cháo ra, mỉm cười nói: "Ai bảo ta không cho con ăn thịt, chỉ là ta bảo con ăn thêm rau, không nên chỉ ăn thịt."

Chân Nguyệt đưa cháo cho mấy binh lính đi cùng Kiều Triều.

"Cảm ơn phu nhân."

Hai người lính này đã đến Kiều gia một lần, họ rất thích đồ ăn ở đây, hôm nay ăn cháo đậu xanh, ngọt mát vô cùng dễ chịu.

Kiều Triều uống một ngụm cháo lớn rồi nói: "Lần này ta về là để bàn chuyện xây nhà. Nhà mình cần chuẩn bị sẵn ngói, gỗ, đá và các vật liệu khác, ít ngày nữa ta sẽ cho người tới giúp."

"Nhưng phải bao cơm cho họ, và trả thêm một ít tiền công. Cứ nửa tháng trả một lần. Mọi thứ phải chuẩn bị kỹ càng, lát nữa ta sẽ vào núi chặt gỗ, và mang về thêm đá."

Chân Nguyệt đáp: "May quá, xe bò và xe lừa nhà ta hôm nay chưa dùng, huynh cứ mang đi. Ta sẽ bảo Tiền thị gọi nhị đệ và tam đệ về để cùng đi với huynh."

"Được!"

Chân Nguyệt tiếp tục: "Ta cũng bảo Mạn Châu làm thêm ít bánh bột ngô và màn thầu, nếu đói bụng, các huynh có thể ăn."

"Tốt!" Kiều Triều nhìn Chân Nguyệt với ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng. Đúng là nương tử nhà hắn, cái gì cũng chu toàn.

Chân Nguyệt nói thêm: "Ta sẽ hỏi xem trong thôn có ai rảnh rỗi để giúp, trả tiền công cho họ. Mấy ngày tới phải lo chuẩn bị hết vật liệu trước."

Kiều Triều gật đầu: "Nếu thiếu tiền thì cứ nói với ta."

"Được, ta biết rồi."

Kiều Triều vừa mang người rời đi không bao lâu, trưởng thôn Kiều Phong liền tới, hỏi: "Đại Sơn có ở nhà không?"

Chân Nguyệt đáp: "Không, trưởng thôn có việc gì không?"

Kiều Phong nói: "Trước đây nhà ngươi có nói muốn tìm người g.i.ế.c heo phải không? Ta vừa tìm được người rồi. Ở thôn Đại Tây, có một đồ tể mới trở về." Hiện giờ tình hình đã bình ổn, vốn lúc đầu Kiều Phong định đi tìm nhưng may mắn gặp được Lưu đồ tể quay về.

Chân Nguyệt nói: "Khi nào cha ta về, ta sẽ nói với họ. Đến lúc đó g.i.ế.c heo, trưởng thôn cũng tới nhé."

"Được, vậy ta về trước."

"Ai, khoan đã! Nhà ta dạo này cần người giúp khiêng gỗ, đá từ núi về. Trưởng thôn có thể giúp nhà ta chọn vài người tới hỗ trợ không? Nhà ta sẽ trả tiền."

Kiều Phong gật đầu: "Không vấn đề gì, để ta chọn người, xong sẽ bảo họ tới."

"Vậy cảm ơn trưởng thôn."

Khi Kiều Trần thị và mọi người về, Chân Nguyệt liền kể chuyện g.i.ế.c heo và việc tìm người giúp đỡ.

Kiều Trần thị nói: "Vừa hay, đương gia, ông sang thôn Đại Tây tìm Lưu đồ tể, bảo hắn ngày kia tới, hôm đó là ngày lành."

Kiều Đại Sơn đáp: "Được, ta đi ngay."

Kiều Triều vừa vận chuyển một đợt gỗ về, nghe vậy liền nói: "Để con trên đường về quân doanh thuận tiện báo một tiếng với đồ tể đó, cha không cần phải đi."

Lần này trở về, Kiều Triều nhận ra Kiều Đại Sơn đã già đi nhiều, không còn có tinh thần như trước nữa. Không chỉ ông, mà cả trưởng thôn Kiều Phong và cha tam đệ muội, những người cùng lứa, ai cũng đã già hơn trước rất nhiều.

Kiều Trần thị nói: "Nghe theo lời lão đại đi."

Kiều Đại Sơn gật đầu: "Vậy ta đi hỗ trợ chặt gỗ."

Kiều Nhị lúc đó ở chỗ nung ngói, chuẩn bị rất nhiều ngói: "Nếu có thể nung gạch nữa thì tốt quá."

"Không phải không thể, ta sẽ thử nghiên cứu xem sao."

Kiều Nhị nói: "Ngươi cứ từ từ, tình hình bây giờ tốt rồi. Có lẽ sau này ai xây nhà cũng đến chỗ ngươi mua ngói đấy."

"Ngươi nói cũng phải."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 556


Đến ngày lành, Kiều gia g.i.ế.c heo. Trong thôn có mấy nhà đến giúp. Một con heo to béo được khiêng từ sân sau ra phía trước. Ai nấy nhìn con heo lớn đều thèm thuồng, lâu rồi họ mới có thịt ăn.

Nước sôi đã được chuẩn bị sẵn, đồ tể hạ dao, con heo kêu to, m.á.u tươi phun ra, khiến mọi người vội vàng giữ chặt con heo lại.

Việc g.i.ế.c heo đã quá quen thuộc với Kiều gia. Nồi nước lớn cũng được chuẩn bị sẵn. Khi con heo bị xẻ thịt, nội tạng được lấy ra, thịt heo thái thành miếng. Rau xanh được rửa sạch, mùi cơm đã lan tỏa khắp sân.

Mỡ được chiên trước, sau đó đem bỏ vào bình. Tiếp theo, thịt heo được xào trên lửa lớn, rau xanh thêm vào cùng...

Nồi canh xương heo cũng đang sôi, bên trong có thả củ cải, mùi thơm thanh nhẹ.

Khi Kiều Triều trở về cùng mấy người nữa, bữa cơm đã sẵn sàng. Kiều gia đã bày thêm một mâm lớn cho họ ăn. Chân Nguyệt lo không đủ cơm nên bảo Kiều Nhị nhóm lửa nấu thêm một nồi, màn thầu cũng chất đầy cả chậu.

Kiều Triều mang về một xe gạch xanh lớn, nhưng vẫn chưa đủ: "Ngày mai ta sẽ cho người kéo thêm hai xe nữa."

Chân Nguyệt sờ mặt hắn: "Vất vả quá, vào ăn cơm trước đi." Lúc trước hắn về nhà gầy rộc nhưng rắn chắc, nhìn đã biết là ăn không được ngon miệng, giờ ở nhà ăn uống tốt hơn, cuối cùng đã khỏe lại.

Kiều Triều gật đầu: "Ừ."

Sau khi ăn xong, dân làng bắt đầu mua thịt heo, có người dùng lương thực để đổi. Chân Nguyệt làm một bát lớn thịt kho tàu và bỏ vào hộp cho Kiều Triều mang về.

"Cứ hâm nóng lại vào buổi tối mà ăn."

Kiều Triều nói: "Khoai tây còn không? Cho ta mấy củ mang theo."

Chân Nguyệt gói một túi khoai tây để hắn mang đi.

Kiều Triều vừa ăn vừa cưỡi ngựa đi, đến tối khi mọi người dùng cơm, hắn lén lút hâm lại thịt kho tàu, nhưng vẫn bị vài người phát hiện!

"Ăn vụng hả! Ta cũng muốn ăn!"

"Là thịt kho tàu! Cho ta một miếng!"

"Kiều Đại, ngươi thật không được rồi, sao lại ăn một mình? Chia cho ta một miếng đi."

Kiều Triều: ... Một đám quỷ đói đầu thai, mùi thịt thoáng qua là ngửi thấy ngay.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cố Sư Tiệp đi tới,"Ôi, còn thịt à? Cho ta một miếng nữa!"

Kiều Triều: ... Cuối cùng cả bát thịt, hắn chỉ ăn được có hai miếng, bởi hắn sợ nếu không ăn nhanh, sẽ bị lấy hết mất.

Cũng may là... Vẫn còn vài củ khoai tây trong đống lửa mà chưa ai biết đến.

Sau vài ngày chuẩn bị, vật liệu để xây nhà đã sẵn sàng, nhưng vấn đề nấu nướng lại phát sinh.

Chân Nguyệt kiểm tra lương thực trong nhà, dạo gần đây ăn hơi nhiều, nhưng vẫn còn đủ dùng. Hơn nữa, chỉ khoảng một tháng nữa là lương thực ngoài đồng cũng đến kỳ thu hoạch.

Kiều Triều nhanh chóng dẫn theo người đến, đều là các thành viên trong đội của hắn. Họ biết nhà Kiều Triều nấu ăn ngon hơn hẳn so với đồ ăn trong doanh trại, nên ai nấy đều vui vẻ đến giúp.

Chân Nguyệt mời Trịnh nương tử cùng Lư thị nhà bà Hồ tới giúp việc nấu nướng, lo bữa cơm cho đội xây nhà.

Tất nhiên, bọn họ cũng giúp đỡ chút việc. Kiều Nhị và Kiều Tam cũng tham gia dựng nhà, còn việc đồng áng cũng không thể ngừng lại. Chân Nguyệt ở nhà trông coi mọi việc, vì họ đang xây nhà nên căn lều cũ đã bị tháo dỡ, cả sân nhà trở nên ngổn ngang.

Thịt thì không phải ngày nào cũng có thể ăn, nhưng cơm thì luôn đủ no. Thỉnh thoảng Kiều Triều lại vào rừng săn bắn, mang về chút thịt cho mọi người. Chỉ cần một con gà rừng để nấu nồi canh lớn cũng khiến ai nấy hài lòng.

So với đồ ăn trong doanh trại thì hơn cả trăm lần! Dù chỉ là rau xanh hay dưa muối, cũng khiến mọi người cảm thấy ngon.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 557


Lượt xem: 294

Màn thầu đương nhiên không phải loại trắng mịn, mà là loại màn thầu bình thường. Nhưng sau khi ăn sẽ không có hạt cát, không cứng.

Mọi người ăn ngon, làm việc nhanh nhẹn, chỉ sau nửa tháng, ngôi nhà đã hình thành rõ rệt.

Gạch ngói được chuyển tới liên tục. Chân Nguyệt hỏi Kiều Triều xem tiền bạc còn đủ không.

Kiều Triều đáp: "Đừng lo, đủ mà."

"Nếu thiếu thì bảo ta nhé."

"Được."

Giữa lúc xây nhà, họ còn phải hỗ trợ thu hoạch lúa. Một vài binh sĩ nhìn những hạt thóc vàng ươm, trong lòng hy vọng nhà mình cũng có được vụ mùa như vậy.

Trước đây, họ đã đi qua nhiều vùng đất hoang vu, xác c.h.ế.t la liệt khắp nơi, đã lâu lắm rồi họ mới thấy được vụ mùa tốt như thế.

Cố Sư Trần cùng Cố Sư Tiệp và mấy phó tướng khác cưỡi ngựa đi săn sau những ngày bận rộn. Trên đường, họ đi qua thôn Đại Nam, thấy người dân đang thu hoạch lương thực, ai nấy đều cảm khái.

Chỉ có điều, dấu vết thôn làng bị thiêu hủy trước đó vẫn còn, một bên là cảnh hoang tàn, một bên là vụ mùa trúng lớn, sự đối lập thật rõ ràng.

Cố Sư Tiệp nói: "Ta nhớ Kiều thiên phu trưởng sống ở đây, hình như nhà hắn đang xây nhà."

Cố Sư Trần: "Vậy chúng ta đến thăm xem sao."

Sau khi hỏi thăm dân làng, họ đi tới nhà Kiều Triều, nhưng lúc đó Kiều Triều không có ở nhà, chỉ có Chân Nguyệt đang ở nhà.

"Không biết các vị là ai?" Chân Nguyệt dắt tay Tiểu A Sơ đứng ở cửa.

Cố Sư Tiệp nhìn Tiểu A Sơ một chút,"Đây là nhi tử của Kiều thiên phu trưởng phải không? Nhìn giống hắn lắm! Chúng ta là đồng liêu của phu quân ngươi, tới đây tìm hắn."

Tiểu A Sơ lập tức thẹn thùng núp sau lưng Chân Nguyệt. Chân Nguyệt nói: "Phu quân ta đang thu lúa ngoài đồng."

Cố Sư Tiệp nói: "Ngươi chỉ cho chúng ta đường, chúng ta qua tìm hắn, không cần lo lắng, chúng ta chỉ đến thăm thôi."

Chân Nguyệt nhìn nhóm người cưỡi ngựa cao lớn, quần áo sang trọng, có vẻ như chức vị cao hơn Kiều Đại, nàng không dám chắc, chỉ đường cho họ đi.

Sau đó, mấy người liền cưỡi ngựa lao về phía mà Chân Nguyệt đã chỉ.

Trịnh nương tử đi tới, hỏi: "Không phải người xấu chứ?"

Chân Nguyệt đáp: "Không phải, là đồng liêu của phu quân ta."

"Vậy thì tốt rồi." Trịnh nương tử thở phào nhẹ nhõm, rồi lại thở dài: "Nói ra cũng không biết nhi tử ta thế nào rồi! Ai..."

Kiều Triều và Hồ lão đại đều đã trở về, nhưng những người khác đi theo quân ngũ thì chưa thấy ai quay lại.

"Chỉ cần còn sống, chắc chắn sẽ trở về thôi." Chân Nguyệt an ủi,"Chúng ta chuẩn bị thêm chút cơm, có thể mấy người kia cũng sẽ về đây ăn."

"Được, ta sẽ nấu thêm mì sợi và màn thầu, nếu thiếu thì làm thêm là được."

"Ừ, cũng đúng."

Cố Sư Trần và đoàn người nhanh chóng tới cánh đồng, liếc mắt đã thấy Kiều Triều đang dọn thóc lên xe, chuẩn bị kéo về.

Nghe tiếng người, Kiều Triều nhìn lại: "Tướng quân!" Hắn không ngờ tướng quân lại đến, hơn nữa còn mang theo cả vài phó tướng.

Cố Sư Trần xua tay: "Ở đây không cần khách sáo, chúng ta chỉ ghé thăm thôi. Đây là đất của nhà ngươi?" Ông xuống ngựa, sờ thử hạt thóc, thấy từng hạt đầy đặn, bóp ra bên trong là gạo trắng tinh.

"Lúa tốt quá! Tốt lắm!" Ông khen ngợi.

Kiều Triều nghe thấy rất vui, lúa này là nhờ nương tử nhà hắn chăm sóc, đương nhiên phải tốt.

Cố Sư Trần hỏi: "Nhà ngươi mỗi mẫu đất thu được bao nhiêu lúa?"

Kiều Triều đáp: "Lúa nước hiện giờ thu được khoảng ba thạch mỗi mẫu. Đây mới chỉ là ruộng trung bình thôi." Trước kia không thu được nhiều như vậy, bây giờ tăng lên nên Kiều Triều cũng rất ngạc nhiên.

Cố Sư Trần kinh ngạc: "Nhiều vậy sao?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 558


Kiều Triều nói: "Nghe thì nhiều, nhưng nộp thuế vào thì cũng không đủ. Chỉ có nhà thuộc hạ thu được nhiều như vậy, còn các nhà khác thiếu khoảng một nửa."

Cố Sư Trần đi vài bước về phía ruộng khác, thấy lúa ở đó không được đầy đặn như lúa nhà Kiều Triều, hạt thóc chưa đủ chín, không giống lúa nhà Kiều gia đã cúi rạp xuống vì hạt nặng.

"Nhà ngươi trồng kiểu gì mà khác hẳn các nhà khác thế?" ông hỏi.

Kiều Triều đáp: "Ta cũng không rõ lắm, việc này là cha thuộc hạ và nương tử lo liệu. Thuộc hạ chỉ biết lúa nhà thuộc hạ được chọn giống tốt nhất, ngoài ra nương tử thuộc hạ còn bón phân, dùng phân người và súc vật làm phân bón."

"Chắc hẳn còn có những cách khác, nhưng thuộc hạ không rõ. Cha thuộc hạ mới là người hiểu rõ nhất về việc trồng trọt."

"Cha ngươi đâu?"

"Cha thuộc hạ chắc đang ở núi Háo Tử, thu hoạch khoai tây."

Cố Sư Tiệp hỏi: "Có phải là loại củ mềm dài dùng để hầm gà không? Ăn rất ngon!"

Kiều Triều cười đáp: "Đúng vậy, chính là loại đó. Thực ra, đó cũng là lương thực, do nương tử thuộc hạ tình cờ trồng được. Năng suất rất cao, còn cao hơn lúa nữa."

"Nga? Vậy mau dẫn ta đi xem."

Kiều Triều dẫn mọi người tới núi Háo Tử. Đúng lúc họ thấy Kiều Đại Sơn đang kéo xe lừa xuống, xe chất đầy khoai tây và còn có một sọt rau dưa, dự định nấu cho những người đang xây nhà ăn tối nay.

Phải nói rằng, đám người đó ăn như quỷ đói đầu thai, mỗi ngày ăn rất nhiều, khiến Kiều Đại Sơn lo lắng. Ông sợ nhà cửa chưa xây xong thì lương thực cũng cạn mất, nhưng may thay lúa đã bắt đầu thu hoạch.

Khi thấy Kiều Triều dẫn theo những người cưỡi ngựa oai phong tới, Kiều Đại Sơn, một người nông dân bình thường, chưa từng thấy cảnh tượng thế này, liền vội dừng lại: "Lão đại?"

Kiều Triều xuống ngựa, nói: "Cha, không sao đâu, tướng quân chỉ đến xem thôi."

Nghe đến chữ "tướng quân", Kiều Đại Sơn sợ quá, chân liền mềm nhũn định quỳ xuống bái kiến. Cố Sư Trần vội đỡ ông dậy,"Lão nhân gia, không cần quỳ."

"À à..." Kiều Đại Sơn lúng túng, không biết phải làm gì.

Cố Sư Trần nhìn đống đồ trên xe lừa, hỏi: "Đây là khoai tây à?" Rồi cầm lên một củ,"Có ăn sống được không?"

Kiều Đại Sơn vội xua tay,"Không, không ăn sống được! Tức phụ lão đại nói ăn sống sẽ bị trúng độc, phải nấu chín." Ông lo tướng quân muốn ăn thử ngay, nên hốt hoảng giải thích.

Cố Sư Trần không hề hấp tấp, ông cười nói: "Ta nghe nói thứ này cho năng suất rất cao. Có thể thu được bao nhiêu?"

Kiều Đại Sơn ngẫm nghĩ một chút,"Nhiều hơn lúa, nhưng cụ thể thì thảo dân cũng không rõ."

"Nhà các ngươi trồng được bao nhiêu?"

Kiều Đại Sơn chỉ lên núi: "Cả một vùng lớn trên núi." Nếu có thêm hạt giống, có khi còn trồng được nhiều hơn.

Cố Sư Trần nói: "Có thể dẫn chúng ta lên xem được không?"

Kiều Đại Sơn chần chừ nhìn về phía Kiều Triều. Ông còn phải đem số khoai tây này về cho Trịnh nương tử nấu cơm cho mọi người, nên hơi do dự.

Kiều Triều lập tức lên tiếng: "Tướng quân, để thuộc hạ dẫn các vị đi xem. Nhị đệ thuộc hạ chắc đang ở trên đó, còn cha thuộc hạ đang mang đồ về cho mọi người nấu ăn."

Cố Sư Trần gật đầu,"Được."

Kiều Triều dẫn đoàn người lên núi, họ nhìn khoai tây cùng vài loại cây khác.

Bất chợt, Cố Sư Trần thốt lên: "Nhà ngươi giàu có ghê." Cảm giác rõ ràng không giống một gia đình thôn dân bình thường.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 559


Kiều gia cười: "Nhờ mua thêm đất sau này mới khấm khá. Trước kia nhà thuộc hạ nghèo lắm. Sau này thuộc hạ và nương tử thuộc hạ vào núi, hái được linh chi với nhân sâm, bán đi mới có tiền mua đất trồng rau. Lúc trước nhà thuộc hạ bán rau quả."

"Hồi đó nhà thuộc hạ ăn còn chẳng đủ no." Thậm chí đồ ăn còn tệ hơn cả trong doanh trại.

Cố Sư Trần hỏi: "Nhà ngươi còn giống khoai tây không? Ta muốn lấy một ít cho doanh trại trồng thử."

Kiều Triều đáp: "Cái đó tướng quân phải hỏi nương tử thuộc hạ."

"Còn giống lúa thì sao?"

"Thì cũng phải hỏi nương tử thuộc hạ."

Cố Sư Trần: "..."

Cố Sư Tiệp đứng bên không nhịn được cười,"Sao không hỏi cha ngươi?"

Kiều Triều nhún vai: "Những việc đó đều do nương tử thuộc hạ quản."

Cố Sư Trần nhớ lại lúc trước gặp nương tử Kiều Triều, người trông rất bình thường, không ngờ lại tài giỏi đến vậy.

Sau đó, Cố Sư Trần cùng mọi người theo Kiều Triều trở về Kiều gia, nhưng trên đường, họ còn săn thêm vài con mồi nữa.

Khi bọn họ ăn món khoai tây hầm gà, kèm với tương đậu nành và ớt, cùng với vài món khác, ai nấy đều ăn ngon lành và dành không ngớt lời khen.

Cố Sư Tiệp vừa ăn vừa đùa: "Ta nghĩ phải đưa Trương Hùng đến nhà ngươi học nấu ăn thôi." Thật lạ, cùng một nguyên liệu mà sao Kiều gia nấu ngon hơn hẳn.

Trương Hùng nấu ăn cũng không tệ, nhưng hương vị không thể so với Kiều gia, đặc biệt là cách nấu của họ thơm ngon hơn hẳn.

Món nộm dưa chuột cũng rất ngon, cả bồn nhỏ dùng để chứa rau trộn cũng bị ăn sạch, còn có giá đỗ, măng hầm thịt khô, tất cả đều ngon!

Một nồi lớn màn thầu cũng được ăn hết, Trịnh nương tử sợ không đủ nên đi nấu thêm mì sợi, quấy với tương đậu nành làm canh, ai nấy đều khen ngon!

Cuối cùng, đoàn người ra về với sự thỏa mãn, mang theo khoai tây và một ít giống lúa. Kiều gia còn được tặng một thỏi bạc lớn.

Ít nhất không phải ăn không trả tiền, cũng coi như còn tử tế. Chân Nguyệt cất bạc đi, dự định mua thêm hạt giống để trồng, vì những người đang xây nhà ăn rất khỏe.

Lúc thời tiết có chút lạnh nhưng ngôi nhà vẫn chưa xây xong. Bọn họ đặt một nồi lớn lên bếp, nấu một nồi canh to, rồi thả đồ ăn vào. Mọi người chỉ cần chấm thêm ít tương ớt hay tương đậu nành là đã thấy no nê, ai cũng ăn đến nóng bừng cả người.

Chân Nguyệt vừa nhìn Tiểu A Sơ ăn cơm, vừa nói với Trịnh nương tử: "Hôm nay trời lạnh, nấu cơm thật nhàn nhã, cứ một nồi lớn là xong, ăn còn nóng hổi."

Nhìn về căn nhà lớn phía sau, Chân Nguyệt nói: "Thêm nửa tháng nữa, chắc ngôi nhà cũng hoàn thành thôi."

Sau khi ngôi nhà mới được xây xong, Kiều Triều không biết từ đâu mang về một chùm pháo trúc. Hắn đốt lửa, pháo nổ "phịch" một tiếng lớn, mọi người reo hò vỗ tay. Cuối cùng, ngôi nhà cũng đã hoàn thành, nhưng bên trong còn trống trải, nhiều đồ đạc vẫn bừa bộn, phải sắp xếp lại cho gọn gàng.

Những binh lính giúp Kiều gia xây nhà cũng đã trở về, Kiều gia cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh. Chân Nguyệt kiểm kê lại lương thực trong nhà, cảm thấy thật xúc động. Lương thực dự trữ trước đó đã bị tiêu thụ gần hết, chỉ còn lại một ít lương thực thu hoạch vào cuối năm nay.

Số lương thực mới này cũng đã tiêu hao vài bao, nhưng khi cả thôn bắt đầu bước vào mùa tuyết lớn, Chân Nguyệt cảm thấy vẫn ổn. Ít nhất họ có nhà để ở, không cần phải ở trong lều nữa.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tuy vậy, giường ngủ vẫn chưa được chuẩn bị kỹ càng, chỉ có mấy tấm ván đặt trên mặt đất. Kiều Triều không biết đã kiếm đâu ra mấy chiếc chăn, còn đồ nội thất thì chưa đầy đủ.
 
Back
Top Dưới