Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông

Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 600


Một bàn toàn là tiểu hài tử, lớn nhất cũng chỉ khoảng mười tuổi. Tiểu A Sơ không phải nhỏ nhất, Ngô Tuyết, nữ nhi Ngô nương tử, mới là nhỏ nhất. Hôm nay tiểu nha đầu cũng được theo mọi người đi ăn, rất ngoan ngoãn ngồi yên không dám động.

Tiểu A Sơ ngồi xuống bàn, cầm chén nói: "Để ta đi lấy cơm cho mọi người, ta biết lấy cơm. Nương nói ta phải chiêu đãi mọi người thật tốt, các ngươi đợi chút."

Tiểu Hoa nói: "Để tỷ đi cho, đệ ngồi xuống đi."

Tiểu Thảo bảo: "Tỷ và muội cùng đi"

Ngô Hải cũng nói: "Thiếu gia, để ta giúp người."

Tiểu Niên nhìn quanh rồi ngồi xuống. Hôm nay tiểu nha đầu cũng là chủ nhà nhỏ, có người định ăn, tiểu nha đầu vội vàng ngăn lại, nói: "Đừng ăn, mọi người chưa có đầy đủ, phải đợi đông đủ rồi mới ăn được."

Những hài tử khác nhìn đồ ăn trên bàn, nước miếng chảy ròng. Cảm giác Tết còn không được nhiều thịt như hôm nay, thật là thơm quá, không biết có bao nhiêu món đây.

Tiểu A Sơ mang hai chén cơm về, đưa cho hai người. Một lát sau, bọn Tiểu Hoa cũng quay lại, mỗi người đều lấy một chén cơm. Tiểu Niên nhìn thấy mọi người đã có cơm, liền bảo: "Bây giờ được ăn rồi."

Từng cái tay được vươn ra gắp thịt, ăn ngon lành!

Chân Nguyệt thỉnh thoảng liếc nhìn qua đám hài tử, thấy không có chuyện gì xảy ra nên cũng không quan tâm nhiều.

Tiểu A Sơ chỉ cảm thấy mình vừa ăn được hai miếng thịt gà mà sao đã hết sạch rồi? Đậu hũ cũng vậy, mới ăn được một miếng mà đã hết mất. Sao mọi người ăn nhanh vậy? Trong chén của thằng bé vẫn còn một bát cơm to, Tiểu A Sơ liền vội vàng ăn nhanh hơn.

Đến khi bữa cơm kết thúc, Tiểu A Sơ cảm giác như mình chưa ăn được bao nhiêu, nhưng những người khác lại tỏ ra thỏa mãn, có người còn đang l.i.ế.m ngón tay, có người thì no đến mức ợ hơi.

Tiểu A Sơ cầm bát chạy đến bên cạnh Chân Nguyệt, bảo nàng cúi đầu xuống rồi nhỏ giọng nói: "Con chưa no." Nhưng đồ ăn cũng đã hết rồi.

Chân Nguyệt nhìn mà muốn cười, nàng lấy ít thức ăn còn sót lại gắp vào bát của nhi tử rồi bảo: "Đi đi, con đi lấy thêm nửa bát cơm nữa mà ăn."

"Cảm ơn nương." Tiểu A Sơ nhanh chóng chạy đi lấy thêm cơm, rồi quay lại chỗ ngồi tiếp tục ăn.

Bữa cơm kết thúc trong không khí vui vẻ của cả chủ lẫn khách. Tiền Nhị tỷ và mấy người khác ngày mai mới trở về, nên Tiền thị đã chuẩn bị phòng từ sớm.

Tiểu Niên, Tiểu Hoa và Tiểu Thảo đều ngủ với nhau. Phòng trống để cho hài tử Tiền Nhị tỷ và Tiền Tam tỷ ngủ. Một phòng khác dành cho đôi phu thê Tiền Nhị tỷ, còn phu thê Tiền Tam tỷ thì ngủ ở phòng trống ngoài tiền viện.

Chân Nhị ca sau khi ăn xong liền trở về núi Háo Tử Sơn, còn Chân Đại ca thì dẫn hài tử ngủ ở căn phòng trống bên cạnh phòng của Chân Nguyệt, không phải phòng của Tiểu A Sơ, mà là một phòng khác.

Bữa ăn ngon và giấc ngủ trong ngôi nhà lớn khiến nhiều hài tử đêm ấy không muốn rời đi, chúng đều muốn ở lại chơi thêm.

Nhưng điều đó không thể được. Ngày hôm sau, từng người một mang theo lễ vật do Kiều gia tặng mà trở về.

Kiều gia cũng lại trở lại nhịp sống bình thường. Khi Kiều Nhị quay lại huyện thành để bày quán, nhiều khách hàng cũ lại tới hỏi: "Mấy ngày trước sao không thấy bày quán? Lão nhân nhà ta thích tương đậu nành của ngươi, nên hôm nay ta đến mua một lọ."

"Tốt, mấy ngày trước nhà ta có việc vui nên ta không ra quán. Đây, tương ớt của ngươi đây, ta tặng thêm một ít hành, cảm ơn đã ủng hộ."

"À ra vậy, cảm ơn nhé."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 601


Rau tươi chẳng mấy chốc đã bán gần hết, chỉ còn lại một ít. Bỗng có một nam nhân mặc áo gấm tơ lụa đứng trước sạp của Kiều Nhị, nói: "Kiều lão bản, ta muốn bàn bạc với ngươi về một việc làm ăn, không biết có được không?"

Kiều Nhị:?

Kiều Nhị liền bảo Ngô Loan đứng trông quán, còn mình mời người kia vào bên trong nhà,"Không biết là có việc gì?"

Sau khoảng nửa giờ, người đó rời đi, Kiều Nhị cũng bước ra. Người đó tên là Ứng Nguyên Sơn, muốn bàn với Kiều gia việc bán hạt giống. Hắn ta còn yêu cầu tất cả hạt giống nhà họ chỉ được bán cho hắn ta, sau này không được bán cho ai khác.

Kiều gia có thể trồng rau nhưng rau dưa trồng được cũng không thể bán cho ai khác, chỉ có thể bán cho Ứng Nguyên Sơn, nếu không làm theo sẽ không cho Kiều gia bán được hàng.

Kiều Nhị dĩ nhiên không đồng ý, chỉ là Ứng Nguyên Sơn cảm thấy Kiều Nhị còn trẻ: "Ngươi cứ suy nghĩ kỹ, vài ngày sau trả lời ta."

Kiều Nhị có chút đăm chiêu, nhìn trời thấy đã muộn, liền nói: "Thu dọn hàng hóa, chúng ta về trước."

Ngô Loan hỏi: "Nhị công tử, hôm nay không bày quán ở huyện thành à?"

Kiều Nhị đáp: "Hôm nay không, có việc, chúng ta về trước."

"Được."

Khi vừa thu dọn xong, bà Khương ở sạp bên cạnh chạy đến hỏi: "Ủa, sao các người không bán nữa? Làm ăn như vậy không được đâu. Còn nấm không? Cho ta một ít", Mai bà ấy về thăm nữ nhi, tính mua chút đồ.

Kiều Nhị lấy nấm ra, nói: "Chỉ còn lại chút này."

"Không sao, cứ bán hết cho ta."

"Được."

Sau khi bà Khương rời đi, Kiều Nhị thu dọn đồ đạc rồi cùng Ngô Loan trở về. Về đến nhà, hắn liền hỏi: "Đại tẩu đâu?"

Tiền thị đáp: "Có chuyện gì sao?" Vì thường chỉ khi có chuyện lớn, thì Kiều Nhị nhà nàng ấy mới gọi đại tẩu.

"Có một vài việc, cần bàn bạc với đại tẩu và tam đệ."

"Huynh bế con đi, ta đi gọi người."

Chẳng bao lâu sau, mọi người đã tụ tập trong đại sảnh, Kiều Trần thị cũng ngồi bên cạnh, bế bé A Đóa. Bà hỏi: "Lão nhị, có chuyện gì vậy? Sao hôm nay con về sớm thế?"

Kiều Nhị nói: "Hôm nay con gặp một người..."

Kiều Nhị kể lại chuyện gặp Ứng Nguyên Sơn,"... Hắn ta nói nếu chúng ta không làm theo, ông ta sẽ khiến nhà chúng ta không bán được đồ. Hơn nữa trông ông ta rất giàu có."

Chân Nguyệt hỏi: "Hắn ta tên là gì?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Nhị đáp: "Gọi là Ứng, Ứng gì nhỉ, đúng rồi, Ứng Nguyên Sơn, chính là tên đó."

Mọi người nghe xong đều có chút sợ hãi. Vất vả lắm mới quay lại được cuộc sống bình yên, chẳng lẽ lại bị phá vỡ?

Kiều Đại Sơn: "Hay là ta ngừng bày quán, trong nhà trồng rau cũng đủ ăn rồi."

Kiều Trần thị cũng đồng tình: "Phải đó, điều kiện nhà mình đã khá lên nhiều."

Chân Nguyệt: "Nhà đông người, trồng nhiều mà không bán đồ kiếm tiền thì không ổn. Hắn ta muốn mua hạt giống của chúng ta nhưng lại không cho chúng ta bán cho người khác? Đệ có nói chúng ta từng bán hạt giống cho Chu thiếu gia không?"

Trước đây còn có Tống gia mua, nhưng đến nay Tống gia vẫn chưa trở về phủ An Bình, không rõ họ đã đi đâu.

Chân Nguyệt suy nghĩ một lúc rồi nói: "Lần sau nếu hắn ta đến tìm hoặc lúc đệ gặp lại hắn ta, cứ nói với hắn ta chuyện này. Phải rồi, cũng nên đi báo cho Chu thiếu gia một tiếng. Chúng ta sẽ xem xét thêm."

"Được."

Sáng hôm sau, khi Kiều Nhị tiếp tục bày quán, gã sai vặt của Ứng Nguyên Sơn đã đến hỏi: "Thiếu gia nhà ta hỏi các ngươi đã suy nghĩ đến đâu rồi?"

Kiều Nhị đáp: "Nhà ta trước đây đã bán hạt giống cho Chu gia và Tống gia, ngươi nói chúng ta không bán cho họ thì phải giải thích với họ ra sao?"

Gã sai vặt nghe vậy thì cũng nhận ra vấn đề, lập tức trở về báo lại cho Ứng Nguyên Sơn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 602


Khi biết chuyện, Ứng Nguyên Sơn thắc mắc: "Chu gia nếu đã có hạt giống, tại sao vẫn mua đồ của Kiều gia?" Chu gia tốt bụng vậy sao?

Sau khi gã sai vặt rời đi, Kiều Nhị bảo Ngô Loan trông quán,"Ta đi ra ngoài một chuyến. Ngươi ở lại xem hàng nhé."

"Dạ."

Kiều Nhị đến tửu lâu của Chu gia để hỏi xem Chu thiếu gia có ở đó không, nhưng chưởng quầy cho biết Chu thiếu gia đã đi nơi khác, chưa rõ khi nào trở về.

"Tết đến hẳn là thiếu gia sẽ về. Nhưng ngài ấy nói đồ ăn nhà ngươi cứ lấy đúng hạn, không cần lo lắng."

"Cảm ơn."

Chu thiếu gia không có ở đây, Kiều Nhị có phần lo lắng. Tối đó, khi về nhà, hắn kể lại chuyện cho Chân Nguyệt nghe.

Chân Nguyệt: "Không sao, cứ chờ xem Ứng Nguyên Sơn nói thế nào đã."

"Được."

Nhưng hôm sau, gã sai vặt của Ứng Nguyên Sơn không quay lại, Kiều Nhị thở phào nhẹ nhõm, chắc là không có chuyện gì xảy ra.

Lúc này, ở biên giới, Kiều Triều đang tham gia vào một trận mai phục. Bên cạnh hắn là Hồ lão đại."Gần đây mọi người nói đánh xong trận này có thể trở về. Nói là có thể về Thịnh Kinh, chúng ta cũng sẽ về chứ?"

Kiều Triều khẽ nhắc: "Suỵt, bọn chúng đến rồi."

Vài canh giờ sau, Kiều Triều hạ gục kẻ địch cuối cùng, leo lên ngựa dẫn quân quay về.

Trận chiến này xem chừng còn kéo dài nửa năm nữa. Nói rằng về Thịnh Kinh có thể thăng quan tiến chức, nhưng Kiều Triều không quá tin vào điều đó, hắn cũng không muốn về.

Trước đó, hắn đã nghe một số tin tức từ triều đình, và những gì xảy ra trong vài năm qua. Nếu hắn là Cố tướng quân, hắn cũng sẽ không về Thịnh Kinh, nơi đó chẳng khác gì hang hổ.

Bởi vì sau khi bình định, uy tín của Cố tướng quân trong dân gian rất cao, mà công trạng lớn đôi khi lại trở thành mối nguy.

Với một hoàng đế đầy tham vọng, nhân tài xuất sắc có thể trở thành vũ khí sắc bén của triều đình, nhưng nếu không khéo, họ cũng có thể bị triều đình loại trừ.

Cố tướng quân là một vị tướng giỏi, nhưng với vị hoàng đế hiện tại, điều đó chưa chắc đã là điều tốt. Nếu vị hoàng đế này thực sự tài giỏi, Kiều gia trước kia đã không bị đốt cháy.

Kiều Triều nhìn lên bầu trời, nếu có thể, khi cuộc chiến kết thúc, hắn muốn rời bỏ vũ khí và trở về làm nông dân.

Về sau khi gã sai vặt của Ứng Nguyên Sơn đến sạp của Kiều gia hỏi về việc mua hạt giống, Kiều Nhị trả lời: "Hạt giống nhà chúng ta có phần quý, các ngươi có chắc muốn mua không?"

Gã sai vặt hỏi: "Bao nhiêu tiền?" Trong suy nghĩ của hắn, hạt giống chỉ đáng mấy đồng bạc thôi, chẳng thể nào đắt được. Tốt nhất thì cùng lắm chỉ đáng trăm văn tiền.

Kiều Nhị đáp: "Ví dụ như hạt giống rau xanh này, mười lượng bạc một bao, cỡ bằng này." Kiều Nhị giơ tay ước lượng một nắm tay to.

Gã sai vặt nghe xong không khỏi hít hà kinh ngạc!

"Hạt giống này Chu thiếu gia cũng mua à?"

Kiều Nhị gật đầu: "Mua! Nếu ngươi đã từng ăn đồ nhà chúng ta thì sẽ biết, hơn nữa toàn là hạt giống tốt, đảm bảo không có chuyện một nửa không nảy mầm." Hạt giống đó là do đại tẩu nhà họ tự làm ra, rất cứng cáp, ngay cả trong mùa đông rét mướt cũng có khả năng nảy mầm.

Gã sai vặt vội vã chạy về báo cáo.

Ứng Nguyên Sơn nghe xong cũng kinh ngạc, đồ ăn của họ tuy ngon thật, nhưng có đáng đến mười lượng bạc không?

"Hắn nói là hạt giống tốt, sẽ không có chuyện một nửa không mọc mầm."

Ứng Nguyên Sơn suy nghĩ một lúc rồi bảo: "Trước tiên mua một bao hạt giống rau xanh về, trồng thử xem." Hắn nghĩ, mười lượng bạc mua hạt giống tốt về, nếu trồng được thì sau này cũng có thể bán hạt giống đó với giá tương đương.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 603


Gã sai vặt lại đến lần nữa, nhưng Kiều Nhị bảo: "Hôm nay không có sẵn, ngươi cần phải đặt trước. Hạt giống tốt đâu phải lúc nào cũng có sẵn, chúng ta cần thời gian chuẩn bị."

Gã sai vặt cũng hiểu ra,"Vậy ta đặt trước một bao hạt giống rau xanh."

"Không thành vấn đề."

Tối đó, khi về nhà, Kiều Nhị kể lại chuyện với Chân Nguyệt. Chân Nguyệt nghĩ một chút rồi nói: "Không sao, bảo bọn họ hai ngày sau quay lại lấy."

"Được."

Khi thời tiết trở lạnh, bỗng nhiên có rất nhiều người đến mua tương ớt, ai cũng cho rằng mùa đông ăn cay thì cả người sẽ ấm lên, đặc biệt là những người phải làm việc ngoài trời.

"Kiều lão bản, còn tương ớt không?"

"Có chứ, muốn mấy bình?"

"Cho ta hai bình. Gần đây thấy ăn hơi nhanh. Các ngươi có loại bình lớn không?"

Kiều Nhị đáp: "Ngươi có thể đặt trước, lần sau ta mang đến cho. Cỡ lớn thế này có được không?" Kiều Nhị giơ hai tay tạo thành một vòng tròn lớn, ám chỉ loại chum nhỏ để muối dưa.

"Được, được. Vậy khoảng bao nhiêu tiền?"

"Cỡ đó tính bằng bốn bình nhỏ, khoảng hai trăm văn."

"Tốt, vậy làm cho ta một chum."

"Được."

Trong khi Kiều Nhị ở lại huyện thành, Ngô Loan về nhà báo lại việc này cho Chân Nguyệt. Sau đó, Giản nương tử lại bận rộn làm tương ớt đến mức tay bị cay xót, Chân Nguyệt bảo nàng ấy đeo găng tay vào.

Trong nhà Kiều gia suốt ngày đều thoang thoảng mùi ớt cay.

Chân Nguyệt cảm thấy như vậy không ổn, bàn với Kiều Đại Sơn rằng sau này làm tương ớt nên chuyển sang nhà cũ để làm, dùng nồi bên đó, còn nồi trong nhà chỉ để nấu cơm thôi.

Trong nhà cũng không đủ dụng cụ, nên Kiều Đại Sơn đi gọi thợ đến đóng nồi. Bếp ở nhà cũ cũng cần sửa sang lại để Giản nương tử và mọi người tiện sử dụng.

Mùa đông rảnh rỗi, Kiều Đại Sơn cùng Kiều Tam dẫn Giản Thật sửa lại căn bếp ở nhà cũ và chất thêm củi vào đó.

Do Tiền thị và Mạn Châu đều phải bế tiểu hài tử, công việc trong nhà cũng thiếu bớt hai người. Chân Nguyệt đành tự mình đứng bếp xào tương ớt.

Xào nhiều đến mức cảm thấy cả người đều ám mùi tương ớt. Vẫn là làm tương đậu nành dễ hơn, chỉ có điều tương đậu nành cần phơi nắng, mất nhiều thời gian hơn.

Đến giờ nấu cơm tối, Ngô nương tử dẫn nữ nhi Ngô Tuyết đến nhà cũ hái rau. Mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, nhưng không ngờ vườn rau của chủ tử vẫn xanh tốt trong gió rét.

"Buổi tối chúng ta nấu một nồi rau, thêm chút mỡ heo, chắc chắn sẽ rất ngon." Ngô nương tử nói. Họ chắc chắn không ăn chung với chủ tử, nên sẽ tự nấu cho mình.

Ngô Tuyết reo lên: "Nương ơi, rau này tốt quá."

"Đúng vậy, không hiểu chủ tử trồng kiểu gì mà rau tốt đến thế." Ngô nương tử trước đây cũng làm nông, trồng trọt nhiều năm mà chưa từng thấy rau xanh mướt như thế vào mùa đông.

Không trách chủ tử có thể kiếm được nhiều tiền từ việc bán rau, rau nhà này đúng là tuyệt hảo.

Buổi tối, Kiều gia cũng chuẩn bị ăn lẩu, dùng nồi mới. Một bên nhóm lửa, ở giữa đặt nồi, xung quanh bày đồ ăn để thả vào nấu.

Trong khi đó, tại Háo Tử Sơn, Chân lão nhị và Ngô lão nhân cũng ăn tương tự. Họ treo một chiếc nồi đá trên đống lửa, rửa sạch đồ ăn rồi thả vào nồi, thêm vài gia vị đơn giản. Khi đồ ăn chín, họ lấy ra, chấm với tương ớt hoặc tương đậu nành pha thêm hành tỏi và nước tương, có thể ăn được hai bát cơm lớn.

Ngô lão nhân thở dài: "Cuộc sống thế này thật tốt quá."

Chân lão nhị cũng thấy vậy. Một chân của hắn ta bị cụt, trước đây nghĩ mình sẽ thành phế nhân, từng có lúc nghĩ đến việc kết thúc cuộc đời, nhưng nhớ đến tức phụ điên dại và đứa con thơ, hắn lại không dám chết.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 604


Giờ đây, hắn làm việc nuôi heo cho nhà tiểu muội, mỗi tháng được 300 văn tiền. Mỗi ngày ăn no, thỉnh thoảng còn có thịt, trời lạnh còn có áo ấm mặc. Cuộc sống này, trước đây hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Ngô lão nhân nhìn con heo lớn khỏe mạnh, nói: "Con heo này tốt quá, không biết có phải do thiến không."

Chân lão nhị đáp: "Chắc vậy, heo ăn ngon như vậy, lớn nhanh cũng không có gì lạ." Heo ở đây ăn rất tốt, ngoài cỏ, Kiều gia thỉnh thoảng còn đem lá cải thừa và cả trái cây đến, tuy rằng hơi hỏng nhưng vẫn tốt.

Hàng ngày, họ phải quét dọn chuồng heo, trước đây thậm chí còn có đại phu đến xem xét tình hình. Người không bệnh còn không mời đại phu khám, những con heo này so với người còn sống tốt hơn!

Mỗi lần Chân lão đại đến thăm, Chân lão nhị còn tích góp một ít thức ăn gửi về nhà. Nhưng đã lâu rồi hắn ta chưa gặp lại nương tử và nhi tử, hắn ta bắt đầu suy nghĩ liệu có nên nhờ tiểu muội cho đón nương tử và nhi tử về sống cùng không.

Hai người đó có thể không cần nuôi, chỉ cần ở Háo Tử Sơn với hắn, để hắn tự chăm sóc. Đợi thêm vài ngày nữa, hắn sẽ hỏi.

Ngày hôm sau, trưởng thôn Kiều Phong đến Kiều gia hỏi về chuyện thu mua nông sản.

"Năm tới nhà các ngươi còn thu mua đậu nành không? Nếu còn thu thì nhà ta sẽ trồng nhiều hơn."

Kiều Trần thị đáp: "Chắc là vẫn thu. Để ta gọi Chân thị lên, nàng hiểu rõ việc này hơn."

"Được."

Chân Nguyệt ra nghe xong mọi chuyện, gật đầu nói: "Có thu, vẫn thu mua, cả ớt nữa. Trước đây trong thôn ít người trồng ớt, nhưng nhà ta cũng thu mua ớt."

"Măng, nấm, rau dại, chúng ta cũng thu. À, trưởng thôn có biết ở đâu có mơ không? Nhà ta cũng thu mua mơ nữa." Mơ là loại quả tốt, có thể làm mứt, cũng như đồ uống.

"Quả mơ à? Trên núi trước đây có cây mơ, nhưng mơ ngon nhất là đặc sản của Vĩnh Khánh, mơ ở đó mới thực sự tốt. Nếu muốn mua, chắc phải đến Vĩnh Khánh."

Chân Nguyệt đáp: "Vậy cũng được."

Vì trời lạnh, Kiều Nhị đã sớm bán hết rau tươi, vào mùa đông thì rau xanh của Kiều gia càng được ưa chuộng, vì rau tươi vào mùa đông không nhiều.

Trời ngày càng lạnh, Kiều Nhị chuẩn bị thu dọn quán để về nhà sưởi ấm. Lúc này có một người bước đến, nói: "Kiều lão bản, ta muốn bàn với ngươi về một vụ làm ăn."

Nghe đến chuyện làm ăn, Kiều Nhị rất phấn khởi.

Hắn mời người khách vào trong nhà. Thì ra đó là một thương nhân buôn bán, chuyên mua hàng ở một nơi rồi bán sang nơi khác.

Người thương nhân muốn đặt mua một lô tương đậu nành và tương ớt để mang đi bán ở nơi khác.

"Ngài muốn bao nhiêu?"

"300 bình tương đậu nành, 500 bình tương ớt. Giá cả định thế nào?" Đây là mùa đông, tương ớt bán khá chạy.

"Ngài mua nhiều như vậy, chắc chắn sẽ được giá ưu đãi. Tuy nhiên, ta cần về nhà bàn bạc một chút, ngày mai ngài quay lại, chúng ta thỏa thuận xong thì ghi cam kết nên giấy luôn."

"Được." Kiều Nhị Để giữ chân khách hàng lớn, Kiều Nhị còn tặng thêm một lọ tương ớt. Vị thương nhân cầm lấy, nói: "Ta rất thích vị này, nhưng nếu cay hơn một chút thì ta càng thích."

"Chúng sẽ cải tiến thêm. Ngài đi thong thả."

"Rất tốt."

Kiều Nhị nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cùng Ngô Loan về nhà, sau đó kể lại với gia đình về đơn hàng lớn này.

Trong nhà còn chút hàng tồn, đủ để giao lần này, nhưng sau đó sẽ không còn nhiều để bán.

Chân Nguyệt tính toán một chút, thấy đơn hàng lớn như thế này nên nhận.

"Đúng rồi, ngài ấy bảo tương ớt nhà ta chưa đủ cay, nếu cay hơn chút thì tốt."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 605


Chân Nguyệt chợt nảy ra ý tưởng: "Trước giờ chưa ai nói gì, nhưng mọi người có sở thích cay khác nhau. Về sau chúng ta có thể phân thành các loại: cay nhẹ, cay vừa, cay nhiều, và cay siêu cấp. Nhưng mà phải nghiên cứu một chút."

Tiền thị mắt sáng lên: "Ý này hay đấy, đại tẩu. Để muội thử xem sao."

"Được." Tay nghề của nàng ấy không tệ, có thể tin tưởng được.

"Giá cả thì giảm hai văn cho mỗi lọ, nhiều nhất có thể giảm ba văn. Nếu sau này ngài ấy đặt nhiều hơn, chúng ta sẽ thương lượng thêm."

"Được, mai đệ sẽ nói với ngài ấy. Tam đệ, đệ chuẩn bị trước khế ước thật tốt, để ngày mai chúng ta bàn bạc xong liền có thể ký ngay."

Kiều Tam gật đầu: "Không thành vấn đề."

Cùng ngày, Chân lão nhị từ Háo Tử Sơn đến Kiều gia. Giản nương tử ra mở cửa, nói: "Chân nhị huynh đến, để ta đi gọi đại thiếu phu nhân."

Lúc này, Chân Nguyệt đang ngồi tính sổ sách. Mặc dù công việc làm ăn nhìn qua có vẻ phát đạt, nhưng sao nàng cứ thấy tiền càng tính càng ít đi?

Chân Nguyệt đang bận rộn suy nghĩ thì Giản nương tử báo rằng nhị ca đến.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt thầm nghĩ: Chân lão nhị? Không phải đang nuôi heo ở Háo Tử Sơn sao? Trước đây nàng từng đến xem, thấy nhị ca nuôi heo khá tốt.

Nàng bước ra ngoài gặp Chân lão nhị và hỏi: "Nhị ca, có chuyện gì vậy?"

Chân lão nhị chà xát tay, ngại ngùng nói: "Tiểu muội, ta muốn đón nhị tẩu và Tiềm ca nhi về ở cùng ta được không? Chúng ta ở Háo Tử Sơn, ăn ở không cần muội lo."

Chân Nguyệt biết nhị tẩu bị điên, hiện đang được Chân đại tẩu chăm sóc, nhưng nàng cũng hiểu rằng việc này không thể kéo dài mãi.

Sau khi suy nghĩ, Chân Nguyệt đáp: "Được, muội sẽ bảo Giản Thật đưa người qua."

"Tốt tốt, cảm ơn tiểu muội."

Chân lão nhị cảm kích, chống gậy trở về Háo Tử Sơn. Trước khi đi, Chân Nguyệt đưa cho hắn ta một ít thức ăn mang về.

Khi Chân lão nhị rời đi, Chân Nguyệt tiếp tục vào phòng tính sổ. Nàng phát hiện rằng, vì Kiều gia thu mua đồ từ dân làng liền bán lại, một số thứ còn phải trải qua gia công rồi mới bán, chi phí rất lớn.

Đôi khi, nhân công trong nhà còn không tính tiền, nên dường như càng làm nhiều thì càng tốn kém mà không kiếm được bao nhiêu.

Thêm vào đó, làm tương không phải lúc nào cũng thành công. Những mẻ tương hỏng không thể bán, chỉ đành cho heo gà ăn, nhưng vẫn khiến nàng đau lòng.

Tương của nhà nàng cũng không phải là quá đặc biệt. Trên thị trường có nhiều loại tương khác như tương cá, tương thịt vụn. Có người thậm chí tự làm tương ớt cũng không thua kém.

Việc bán rau thì có lời, nhưng trồng rau rất vất vả. Đêm khuya không ngủ, phải dậy hái rau. Nói chung, Kiều gia kiếm được tiền chủ yếu là từ công sức lao động chân tay.

Mọi việc đều chưa đi vào quy củ, Chân Nguyệt cảm thấy cần phải tổ chức lại. Ngày hôm sau, nàng kêu mọi người đến bàn bạc.

"Chúng ta sẽ biến nhà cũ thành một xưởng nhỏ, chuyên sản xuất tương, tương ớt, và tương đậu nành. Sau này cũng có thể làm tương nấm hương, tương thịt vụn. Cũng có thể thử làm thêm nhiều loại tương khác nữa. Tiền thị, muội chịu trách nhiệm nghiên cứu các mức độ cay khác nhau của tương ớt, về sau lại nói tiếp."

Tiền thị đáp: "Không thành vấn đề."

Mạn Châu cũng nhìn về phía Chân Nguyệt, nàng ấy cũng muốn tham gia vào việc làm ăn, nếu không sẽ không có tiền để dành.

Chân Nguyệt liếc nhìn nàng ấy, rồi nói: "Đợi A Đóa lớn hơn chút, rồi tam đệ muội hãy tham gia, bây giờ A Đóa cần muội chăm sóc."

A Trọng tuy cũng cần người chăm, vì cơ thể yếu, thỉnh thoảng còn sinh bệnh, nhưng giờ A Trọng đã lớn hơn một chút, Tiểu Niên, hoặc thậm chí là Tiểu A Sơ cũng có thể giúp trông bé, không cần phải chăm kỹ nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 606


Nhưng A Đóa thì không như vậy. A Đóa là hài tử hay khóc, khóc suốt cả ngày, thậm chí có những đêm Chân Nguyệt dậy đi vệ sinh vẫn thấy đèn trong phòng tam đệ muội sáng, còn nghe tiếng A Đóa khóc inh ỏi.

Tam đệ muội vì mang thai mà béo lên, nhưng sau khi sinh và phải chăm con thì gầy đi nhanh chóng. Mỗi ngày nàng ấy đều trông tiều tụy, chăm con thật sự rất mệt mỏi, nên Chân Nguyệt không muốn để nàng ấy thêm vất vả.

Mạn Châu thở dài,"Muội hiểu rồi, đại tẩu." A Đóa quả thực khóc quá nhiều.

"Nhân dịp này chuẩn bị cho tốt. Tương đậu nành phơi ở đâu, tương ớt làm thế nào, và cả việc chuẩn bị thêm bình chứa. Trước kia có người đặt loại lu lớn, bây giờ ngươi cũng tính toán lại các kích cỡ bình."

"Lu lớn để tương đậu nành thì mua thêm vài cái, bây giờ không cần nhiều nhưng sau này sẽ cần."

"Nếu người làm không đủ, chúng ta sẽ... mua thêm hai người!" Ban đầu định nói thuê người, nhưng buôn bán thế này thì mua người vẫn là tốt hơn, phòng trường hợp người ngoài trộn lẫn thứ gì vào thì nguy.

Chân Nguyệt vừa nói xong, mọi người liền bắt tay vào chuẩn bị. Sân nhà cũ khá nhỏ, họ quyết định mua luôn phần đất bên cạnh, vì nhà Lâm gia đã bỏ hoang, cỏ mọc um tùm, chẳng có ai canh tác ở đó.

Cùng lúc đó, thương nhân đã mang tương đậu nành và tương ớt đến bán ở vùng khác, chủ yếu là các vùng phía Bắc lạnh hơn. Tương ớt giúp làm ấm người, chắc chắn sẽ bán chạy.

Ở chiến trường, Kiều Triều vừa kết thúc một trận đánh lớn. Trên mặt hắn vẫn còn vết máu, nhưng do hiện tại không có nước, hắn chỉ lấy nắm tuyết chà xát qua loa, đến mức cảm thấy mặt mình đã sưng tấy.

Kiều Triều thầm nghĩ, nếu sau này trở về, không biết A Nguyệt có ghét bỏ bộ dạng này của mình không. Hắn sờ vào bụng, nhớ lại lần trước nàng rất thích cơ bụng của hắn, cứ sờ mãi không buông.

Nghĩ đến Chân Nguyệt, Kiều Triều không khỏi nuốt nước bọt. Hắn lại nhớ nàng, nhất là những lúc về đêm.

Khi đến giờ ăn, Kiều Triều chợt nhìn thấy một tiểu binh đang cầm lọ tương ớt, xung quanh mấy người khác tranh nhau gắp đồ,"Cho ta một chút."

"Cho ta một chút."

"Ta cũng muốn, ta cũng muốn."

Kiều Triều tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào cái bình trong tay tiểu binh. Thấy Kiều Triều đến, tiểu binh lập tức đứng dậy,"Kiều thiên phu trưởng, ngài cũng muốn tương ớt sao?"

Kiều Triều lắc đầu, hỏi: "Lọ tương ớt này ngươi lấy từ đâu?"

"Là nương ta mua rồi gửi cho, nói là mua từ một thương nhân, ăn vào thấy ấm lắm."

Kiều Triều nhìn thấy chữ "Kiều" trên bình, liền nói: "Phải không? Lọ tương ớt này hẳn là nhà ta làm."

Mọi người xung quanh nghe vậy đều ngơ ngác.

Kiều Triều chỉ vào chữ "Kiều" trên bình: "Nhà ta đó, chữ 'Kiều', tương ớt này hẳn là do nương tử ta làm."

Ở nhà, Chân Nguyệt bỗng nhiên hắt xì một cái, không biết có ai đang nhắc đến nàng.

Tiểu binh nghe Kiều Triều nói mà không khỏi nghi ngờ. Kiều thiên phu trưởng nhớ nhà đến phát điên rồi sao? Nhìn thấy chữ 'Kiều' liền nghĩ đó là đồ nhà mình làm à?

Kiều Triều không giải thích thêm, chỉ biết rõ đó là tương ớt nhà mình làm. Không ngờ tương ớt trong nhà lại được bán đến tận đây. Như vậy, chắc ở nhà mọi chuyện vẫn ổn.

Thật vậy, Kiều gia hiện tại không có vấn đề lớn. Vì Chân lão nhị đã quyết định đưa nương tử và nhi tử đến sống cùng mình ở Háo Tử Sơn, Chân lão đại liền hỗ trợ đưa người đến.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 607


"Nhị đệ, đệ phải giữ chặt nhị đệ muội, đừng để muội ấy chạy ra ngoài. Nếu không may lạc mất thì rất khó tìm." Trước kia, nàng ấy từng bỏ chạy một lần, cả làng tìm kiếm suốt một thời gian dài mới thấy nàng ấy ở trong núi, rất nguy hiểm.

Chân lão nhị ôm lấy thê tử và nhi tử, nói: "Ta biết mà, đại ca. Huynh cứ về trước đi."

"Được. Có gì khó khăn thì tìm tiểu muội," Nhà tiểu muội giờ khá giả rồi, nuôi thêm một hai người chắc cũng không sao.

"Ừm"

Tiềm ca nhi ngẩng đầu hỏi: "Cha, vậy con và nương sẽ ở đây luôn sao?" Đương nhiên thằng bé muốn được ở cùng cha nương. Lúc trước ở nhà, mỗi khi có đồ ăn ngon, đại bá mẫu chỉ cho các biểu tỷ, biểu đệ ăn, thằng bé chẳng có phần.

Hơn nữa, thằng bé thường nghe đại bá mẫu mắng chửi nương mình. Nhưng nương như vậy, bé cũng không biết phải làm sao. Thằng bé luôn nghĩ, giá mà cha ở nhà thì tốt biết bao.

"Ừm, từ giờ chúng ta sẽ sống cùng nhau. Nhưng con phải giúp cha trông nương con."

"Được, con nhất định sẽ chăm sóc nương."

Ngô lão nhân cũng giúp họ thu dọn đồ đạc, cười nói: "Một nhà ở cùng nhau là tốt rồi. Chủ tử cũng tốt bụng, cứ sống như thế này thì mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Ông ấy hiện giờ cảm thấy rất hài lòng với cuộc sống: mỗi ngày chỉ cần lo nuôi heo, gà, không phải lo ăn uống, thỉnh thoảng còn có thịt để ăn. Chỉ cần làm việc chăm chỉ thì mọi thứ đều ổn.

"Ừm." Nếu là trước đây, Chân lão nhị chắc chắn sẽ không cam lòng, nhưng sau những gì đã trải qua, chỉ cần được sống sót là hắn ta đã không còn oán giận gì.

Mùa đông trôi qua, mùa xuân mới lại đến, Kiều gia lại bắt đầu bận rộn với công việc.

Xưởng làm tương đã ra hình ra dạng, nhưng hiện tại chưa có nhiều nhân lực, chủ yếu vẫn là Chân Nguyệt và gia đình tự làm. Khi việc quá nhiều, họ sẽ thuê người trong thôn giúp.

Vụ trồng trọt mùa xuân cũng cần nhiều người, nên họ thuê dân làng giúp, bởi vì trong nhà còn phải lo nhiều việc khác, thực sự không thể tự làm hết.

Kiều Nhị hàng ngày ở huyện thành trông coi sạp, khi mệt thì Kiều Tam sẽ đến thay thế để hắn nghỉ ngơi vài ngày.

Chân Nguyệt thì bận rộn suốt cả ngày. Kiều Trần thị và Kiều Đại Sơn cũng không được hưởng nhàn, vất vả đến nỗi chân không chạm đất.

Buổi tối, trong lúc ăn cơm, cả nhà trò chuyện. Tiền thị oán thán: "Sao ta thấy phúc chưa hưởng được bao nhiêu mà việc thì ngày càng nhiều thế này."

Tiểu A Trọng thường phải đặt sang một bên để Tiền thị làm việc. Trước đây, khi xào ớt cay, Tiểu A Trọng bị sặc, hắt xì liên tục, nên nàng ấy không dám mang theo con, đành để Tiểu Niên trông giúp.

Mạn Châu nói: "Việc nhiều chứng tỏ làm ăn tốt mà."

"Phải, nhưng mệt quá."

Chân Nguyệt đề xuất: "Vậy thì mua thêm vài người làm. Việc ngoài đồng thuê người trong thôn làm, nếu không đủ thì thuê người ở thôn khác."

Kiều Đại Sơn nói: "Giao hết cho người ngoài cũng không ổn. Ta vẫn phải đích thân đi kiểm tra hàng ngày." Ông lo lắng, bởi vì hiện tại việc buôn bán rau và thực phẩm của gia đình rất phát đạt, cần duy trì tốt.

Kiều Trần thị tiếp lời: "Nhà có nhiều việc, không thể đổ hết lên vai ông. Ta cũng sẽ phụ giúp." Dù sao việc trong nhà bà cũng không phải làm, cũng không cần chăm hài tử.

Chân Nguyệt gật đầu: "Vậy thì mua thêm hai, ba người. Người trưởng thành, chủ yếu để hỗ trợ chúng ta làm tương. Tiền thị, sau này muội tập trung vào việc nghiên cứu tương, còn làm tương thì giao cho người khác."

Tiền thị đáp: "Tốt quá!" Hiện tại nàng ấy suốt ngày bận làm tương, lại cong phải nghiên cứu tương, mệt c.h.ế.t đi được.

Chân Nguyệt dặn: "Mùa xuân mưa nhiều, tương đậu nành rất dễ bị mốc, muội xem thử có làm loại tương khác được không."

Tiền thị nói: "Trước đây tẩu bảo thử làm tương mới, muội đã làm xong. Đến lúc đó tẩu xem thử."

"Được. Nếu tốt, bảo Kiều Nhị bán thử xem mọi người có thích không, nếu được thì làm nhiều thêm."

"Được."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 608


Kiều Tam nói: "Vậy để đệ hai ngày nữa lên huyện thành tìm nhị ca, xem chuyện mua người thế nào."

"Ừm. Ta sẽ đi cùng đệ," Chân Nguyệt nói,"Tiện thể mua thêm vài thứ."

Nghe vậy, Tiền thị hào hứng: "Muội cũng muốn đi. Từ trước đến giờ muội chưa xem qua sạp của nhà mình ở huyện thành ra sao."

Mạn Châu định nói muốn đi, nhưng nghĩ đến A Đóa còn quá nhỏ, cuối cùng đành nuốt lời lại, đợi dịp khác.

Chân Nguyệt nói: "Muốn đi thì đi thôi."

Tiểu A Sơ từ đâu chui ra, ôm lấy Chân Nguyệt: "Con cũng muốn đi."

Tiểu Niên nghe thấy cũng nhìn nương, tỏ ý muốn đi theo. Bọn Tiểu Hoa cũng muốn đi, nhưng không dám nói.

Chân Nguyệt cười: "Vậy đi hết."

Mạn Châu lúc đầu nghĩ mình không đi, nhưng sợ không còn cơ hội nữa, đành quyết định ôm A Đóa theo cùng.

Vậy là mọi người quyết định cùng nhau đi.

Ngày hôm sau, cả gia đình chuẩn bị xong xuôi rồi cùng ra cửa, sử dụng cả xe bò lẫn xe lừa để đi.

Chân Nguyệt, Tiền thị và Mạn Châu ngồi phía sau xe lừa. Tiền thị và Mạn Châu đều bế theo con nhỏ, Tiểu A Sơ ngồi cạnh Chân Nguyệt.

Kiều Tam cầm cương đánh xe phía trước, còn Giản Thật điều khiển chiếc xe bò. Kiều Đại Sơn và Kiều Trần thị dẫn theo ba tỷ muội Tiểu Niên ngồi chung.

Ở nhà chỉ còn lại Giản nương tử và Ngô nương tử để trông nom. Mọi người khác đều cùng nhau ra ngoài.

Họ đi không nhanh, đến huyện thành thì đã gần trưa. Khi thấy cả gia đình đến sạp hàng, Kiều Nhị ngạc nhiên hỏi: "Sao mọi người đều đến đây? Vào nhà trước đã."

Hàng xóm xung quanh và các khách hàng nhìn thấy cảnh đó liền xôn xao: "Kiều lão bản, đây là người nhà ngươi à?" Không ngờ lại đông như vậy."Đúng vậy, đúng vậy, để ta sắp xếp người nhà trước, các ngươi cần gì cứ nói với Ngô Loan."

"Ngươi cứ vội việc của ngươi đi."

Cả gia đình vào trong nhà. Tiền thị nhìn quanh một hồi lâu rồi nhận xét: "Quả thật không bằng nhà mình, chỗ này nhỏ hơn nhiều." Nàng ấy cảm thấy nơi này còn không lớn bằng nhà cũ ở quê.

Kiều Trần thị nói: "Huyện thành đắt đỏ, có được căn nhà thế này là tốt rồi, chúng ta nghỉ ngơi chút đã."

Chân Nguyệt: "Ăn cơm trước đã."

Kiều Nhị đề nghị: "Để ta đi gọi một bàn đồ ăn."

Kiều Tam đáp: "Để đệ đi cho, nhị ca cứ ở lại trông sạp."

"Được, tam đệ chăm sóc mọi người giúp ta nhé."

"Nhị ca cứ lo việc của huynh đi."

"Được."

Tiểu A Sơ đã quen với nơi này, liền ngồi sát bên Chân Nguyệt. Còn mấy tỷ muội Tiểu Hoa là lần đầu chúng đến, nên nhìn chỗ này ngó chỗ kia không ngừng.

Cuối cùng mọi người đều đi đến một kết luận: nhà mình vẫn tốt hơn. Hơn nữa, ở đây còn nghe thấy tiếng hài tử đùa giỡn từ nhà bên cạnh và tiếng ồn ào ngoài đường phố. Nhà họ ở quê cách biệt, nên không nghe thấy những âm thanh phiền nhiễu như vậy.

Khoảng ba mươi phút sau, Kiều Tam trở về với đồ ăn. Cả gia đình cùng nhau ăn cơm, rồi Kiều Nhị dẫn Chân Nguyệt đi lo việc mua người làm, còn Kiều Tam ở lại trông sạp.

Tiền thị giao Tiểu A Trọng cho Kiều Trần thị, rồi nàng ấy đứng lại ở sạp để giúp đỡ trông coi. Mạn Châu do dự một lúc cũng muốn ra ngoài xem sạp, nên đặt A Đóa nằm trong phòng, nhờ Kiều Đại Sơn và Kiều Trần thị trông giúp: "Khi nào nó tỉnh thì gọi con nhé."

"Được."

Mạn Châu vừa bước ra ngoài thì thấy Tiền thị đang sắp xếp lại hàng hóa trên sạp. Nhà Kiều gia bày hàng trên một dãy ván gỗ dài, trên đó đặt đủ loại đồ đạc. Mạn Châu nhanh chóng chạy đến giúp đỡ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 609


Chẳng mấy chốc đã có người tới xem hàng, họ chỉ vào túi nấm hỏi giá. Ngô Loan đáp: "Cái này mười văn tiền một cân, đều là loại nấm tốt nhất."

Người mua ngạc nhiên: "Nấm này giá mười văn tiền? Ta tưởng chỉ khoảng năm văn thôi chứ."

Tiền thị thầm nghĩ, nhà bọn họ ở gần núi, thỉnh thoảng lên núi cũng có thể hái được nấm, nhưng ở huyện thành thì lại khác, nấm trở thành hàng hiếm.

"Cho ta hai cân trước."

"Được rồi!"

Người này là khách quen, vừa thấy Kiều Tam liền hỏi: "Hôm nay đến phiên ngươi trông quán à?"

Kiều Tam đáp: "Nhị huynh ta bận việc, nên ta đến trông."

"A, còn hai vị này là..." Khách hàng nhìn về phía Tiền thị và Mạn Châu.

Kiều Tam liền giới thiệu: "Đây là nhị tẩu của ta, còn đây là nương tử của ta."

"Ngươi tốt."

"Ngươi tốt." Tiền thị và Mạn Châu cười tươi, chào hỏi khách hàng, tuy nhiên ánh mắt nhìn các nàng có vẻ không thoải mái lắm.

Vị khách quen cầm nấm đi rồi, về đến nhà liền kể: "Nhà người ta đều có nương rồi, đừng có ý định gì nữa."

Thì ra nhà vị khách này đang tìm rể cho muội muội nhà mình, cô nương ấy đã mười tám tuổi nhưng vẫn chưa có trượng phụ, nên người trong nhà định tìm trượng phu cho nàng ấy, lại gặp huynh đệ Kiều gia bán hàng, tuy rằng bày bán hàng quán nhưng lại làm ăn khá.

Quan trọng nhất chính là huynh đệ Kiều gia lớn lên cũng không tệ, tính cách cũng tốt, tuy rằng nghe nói là người nhà quê, nhưng ở trong thành cũng có này nhà ở, một lựa chọn rất thích hợp.

"Thế mà lại có nương tử rồi à? Sao trước đây chưa thấy nhắc đến?" Lão bà thì thầm nói.

"Con mới vừa đi qua, nương tử người ta cũng ở đó, con cũng nhìn thấy rồi."

"Mà chẳng phải Kiều lão bản còn có đệ đệ sao?"

"Đệ đệ cũng có nương tử rồi, cả hai đều giúp trông sạp."

"Thật tiếc quá. Ai, sao những người tử tế đều thành thân hết rồi?"

"Thôi cứ tìm thêm, đừng nóng vội."

"Không nóng sao được, muội muội con đã mười tám rồi, nào có nữ tử nhà ai mười tám tuổi rồi còn không thành thân. Năm ấy ta mười tám thì con đã mấy tuổi rồi."

"Giờ cũng không còn cách nào, người ta đều có nương tử cả rồi."...

Ở chỗ khác, Kiều Nhị dẫn Chân Nguyệt đến gặp người môi giới họ Phạm.

"Ồ, Kiều lão bản lại đến mua người à?"

Kiều Nhị đáp: "Ừm, ta đưa đại tẩu đến xem."

Người môi giới nhìn ra phía sau Kiều Nhị, thấy một phụ nhân liền chào: "Đại tẩu tốt a, lần này muốn mua người thế nào?"

Chân Nguyệt nhìn người môi giới rồi nói: "Ta cần người thật thà, làm việc chăm chỉ, biết trồng trọt hay không không quan trọng, nhưng phải chịu khó, tốt nhất là có tay nghề chút ít. Không cần hài tử, chỉ cần người trưởng thành, cả nam lẫn nữ đều được."

"Được, để ta gọi vài người ra cho các ngươi xem."

Chẳng mấy chốc, người môi giới dẫn ra một nhóm người, gồm cả nam lẫn nữ, có lão cũng có trẻ."Ngươi xem đi, những người này đều thật thà, chăm chỉ."

Dù lời nói là vậy, nhưng Chân Nguyệt chỉ cần liếc qua là thấy một số người có ánh mắt lấm lét, không thật thà như lời nói.

Nàng quan sát kỹ tay của họ, rồi chỉ vào ba người: "Người này, người kia, và người này nữa. Chọn ba người này."

Người môi giới hỏi: "Chỉ ba người thôi à? Có muốn chọn thêm không?"

Chân Nguyệt đáp: "Những người khác không đủ chăm chỉ, chỉ lấy ba người này. Giá bao nhiêu?"

Người môi giới trả lời: "Ba người này tốt lắm, 18 lượng bạc. Cả ba đều có thể làm việc tốt."

Kiều Nhị ngạc nhiên: "Trước đây chẳng phải chỉ có năm lượng một người sao?"

Người môi giới thở dài: "Ài, bây giờ không giống trước nữa. Người của chúng ta gần như được chọn hết, ngay cả nhà giàu cũng tìm đến ta mua người. Giờ thị trường căng thẳng lắm. Nếu ngươi muốn lấy nhiều hơn, ta có thể giảm giá chút ít."

Chân Nguyệt không muốn nghe lời lẽ này: "14 lượng, ta lấy luôn."

Người môi giới vội vàng xua tay: "Không được, không được, giá đó không thể chấp nhận được."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt quay người nói: "Thế thì thôi, Kiều Nhị, chúng ta đi, đến nhà khác xem."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 610


Người môi giới nghe vậy liền hoảng, vội gọi: "Trong huyện này chỉ có ta là có giá tốt nhất thôi!"

Chân Nguyệt lạnh lùng đáp: "Không sao, chúng ta không vội. Nếu không được thì thuê người, mua người đắt quá." Rồi nàng quay sang Kiều Nhị: "Đi thôi."

Kiều Nhị nhanh chóng theo sau: "Dạ, vâng."

Vân Mộng Hạ Vũ

Người môi giới Phạm vội nói: "16 lượng, 16 lượng, cho ngươi 16 lượng."

Chân Nguyệt lắc đầu: "Vẫn đắt quá, 13 lượng."

"Ai! Sao ngươi càng nói giá càng thấp thế?"

"Bởi vì ta thấy không đáng giá. Ta liền đi ra ngoài xem có gặp ai bán mình để lấy tiền chôn cha không, có khi chỉ hai lượng là mua được." Chân Nguyệt thản nhiên đáp,"Không được thì ta đi hỏi xem có kẻ hành khất nào muốn bán thân không, bao ăn bao ở chắc là được."

Nói xong, Chân Nguyệt định dẫn Kiều Nhị rời đi. Người môi giới Phạm cuống quýt, vội vàng gọi: "Thôi được, 13 lượng thì 13 lượng, bán cho ngươi. Cũng chẳng thể thấp hơn nữa, ta lỗ mất."

Chân Nguyệt lấy ra 13 lượng bạc, làm thủ tục nhận khế ước. Sau đó, nàng dẫn ba người vừa mua đi tới nha môn để lập hồ sơ.

Khi Chân Nguyệt và Kiều Nhị quay trở lại sạp hàng thì đã hơn ba giờ chiều. Vừa về đến nơi, Tiểu A Sơ chạy tới như một mũi tên, hỏi: "Nương, bao giờ mới về vậy?"

Đám hài tử ở đây thấy chán, lại không được ra ngoài dạo chơi vì sợ bị bọn buôn người bắt cóc.

Chân Nguyệt bảo: "Chuẩn bị về rồi. Cha nương, chúng ta chuẩn bị về, tiện thể mua thêm vài thứ trên đường. Ba người này con vừa mua, về nhà rồi sẽ sắp xếp công việc cho họ."

Mọi người ai cũng để ý thấy ba người mới đi theo phía sau Chân Nguyệt. Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc để chuẩn bị trở về.

Ba người mới cùng Kiều Đại Sơn và Kiều Trần thị ngồi trên xe bò, còn đám hài tử thì tụ lại bên Chân Nguyệt. Trên đường họ mua thêm ít đồ, xe chất đầy gần hết chỗ.

Khi về đến nhà, trời đã tối. Giản nương tử đã chuẩn bị sẵn bữa cơm: "Tiểu nhân cứ nghĩ đêm nay các phu nhân sẽ ở lại huyện thành, may mà đã về," Không thì đồ ăn này lãng phí hết.

Chân Nguyệt: "Đã nói về là chắc chắn về, nếu không về sẽ có người báo lại. Ba người mới này, ngươi sắp xếp cho họ ở tạm hai phòng trống bên cạnh nhà ngươi."

"Được."

"Giúp họ làm quen với việc trong nhà, lát nữa cùng họ ăn cơm. Nếu lương thực không đủ thì bảo ta."

"Vâng."

Mọi người ai nấy đều mệt mỏi, sau khi ăn uống, tắm rửa qua loa liền đi nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, ba người mới đã được sắp xếp ổn thỏa, thay quần áo mới, mặc quần áo mới có kiểu dáng như Giản nương tử và Ngô nương tử.

Chân Nguyệt giao việc cho Tiền thị: "Muội dẫn người này làm tương ớt và các loại tương khác. Giản nương tử và Ngô nương tử sẽ tập trung vào việc nhà."

Tiền thị vui vẻ đáp: "Được!"

Nhà có thêm người, công việc vơi đi đáng kể, ai nấy đều thấy nhẹ nhàng hơn. Chân Nguyệt thậm chí còn có thời gian làm kẹo hồ lô cho đám hài tử trong nhà thưởng thức.

Mỗi hạ nhân cũng được chia một cái, người lớn thì bình thường, nhưng đám hài tử thì thích mê.

Mạn Châu nhận xét: "Món này có thể bán, chắc chắn nhiều người sẽ mua."

Chân Nguyệt nghe vậy cũng thấy có lý. Trong nhà họ trồng nhiều củ cải đường, đường dự trữ dùng làm kẹo cũng không thiếu, nhưng nàng không muốn để người ngoài biết nhà mình có đường.

Hiện tại bên ngoài cũng có đường bán, giá cả còn rẻ hơn trước, có lẽ do kỹ thuật làm đường đã được cải tiến.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 611


Chân Nguyệt nói: "Lần tới làm thêm một ít, bảo Kiều Nhị mang đi bán thử, mỗi tháng bán một ít thôi." Thỉnh thoảng sạp hàng cũng cần có vài món mới lạ để thu hút khách.

Nói là làm, thế nên khi Kiều Nhị mang một xâu kẹo hồ lô cắm trên que rơm đỏ ra sạp, mọi người đều đổ xô đến xem.

"Kiều lão bản, cái này là gì vậy?"

"Cái này gọi là đường hồ lô, rất ngọt, năm văn tiền một xiên, ngươi có muốn mua không?" Kiều Nhị cố gắng bán hàng.

"Năm văn tiền? Quá đắt rồi, thôi bỏ đi." Mọi người đều thấy giá đó quá cao.

Tuy vậy, cũng không thiếu người có tiền, vẫn mua một xiên. Mỗi xiên có năm quả, tính ra cũng chỉ một văn tiền mỗi quả, bên ngoài phủ một lớp đường đỏ bóng.

Khi cắn một miếng, vị chua của quả hòa cùng vị ngọt của đường khiến người ăn không khỏi thèm thuồng, ăn một miếng lại muốn ăn thêm.

Người lớn cảm thấy ăn không tệ, nhưng tiểu hài tử càng đặc biệt thích món này. Đám hài tử thường l.i.ế.m lớp đường bên ngoài hồi lâu, rồi mới từ từ ăn phần quả bên trong. Đôi khi, chúng còn thấy quả bên trong cũng ngọt.

Hài tử ăn xong lại đòi thêm, còn người lớn thì cảm thấy thỉnh thoảng ăn một cái cũng khá ngon.

Kiều gia không làm nhiều hồ lô đường, nên bán hết trong ngày. Ngày hôm sau, còn có người đến hỏi thêm.

Kiều Nhị bảo: "Phải mấy ngày nữa mới có, đường quý lắm, chúng ta sẽ làm thêm sau."

"Ngày mai được không? Tiểu hài tử nhà ta cứ đòi ăn suốt cả ngày, nhõng nhẽo quá."

"Ta sẽ về hỏi người trong nhà xem sao, có thể ngày mai làm cho hài tử nhà ngươi một xiên."

"Tốt quá, cảm ơn ngươi."

Ngày hôm sau, Vương Nhị Thụ mang đến thêm mười xiên đường hồ lô, không lâu sau lại bán hết. Đám hài tử quanh quẩn đòi ăn, có gia trưởng cảm thấy đắt không mua, tiểu hài tử liền khóc òa, khiến gia trưởng phải dỗ dành, đánh vài cái vào m.ô.n.g rồi dẫn về nhà.

Không bao lâu sau, trên phố bắt đầu xuất hiện những người chuyên bán đường hồ lô, họ đi khắp nơi, thậm chí còn đi ngang qua sạp của Kiều gia. Ngô Loan tức giận: "Bọn họ sao lại có thể làm thế chứ!"

Kiều Nhị cũng không thoải mái, nhưng làm ăn là vậy: "Thôi, dù sao nhà ta cũng không chuyên bán thứ này."

Không chỉ đường hồ lô, mà cả tương ớt và tương đậu nành cũng có người bắt chước làm, nhưng khách hàng quen vẫn đến Kiều gia mua, vì cảm thấy sản phẩm của nhà họ đáng tin cậy hơn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều gia sản xuất tương ớt với nhiều mức độ cay khác nhau, trong đó loại siêu cay và cay vừa bán chạy nhất, còn loại hơi cay thì ít được ưa chuộng hơn. Sau này, họ làm thêm loại cay ngọt, loại này bán còn chậm hơn, cho thấy người trong vùng này thích hương vị đậm đà hơn.

Một lần, có thương nhân đến hỏi mua: "Cho ta 500 bình cay ngọt, còn các loại còn lại đều lấy 300 bình."

Kiều Nhị ngạc nhiên hỏi: "Cay ngọt? Loại này ở đây ít người mua lắm."

Thương nhân đáp: "Ở phía Nam, nhiều người thích hương vị này."

"Được, nhưng hàng tồn của chúng ta không nhiều, ngươi có thể đợi vài ngày không?"

"Ta đợi khoảng bốn ngày."

"Tốt, chúng ta sẽ chuẩn bị nhanh nhất có thể."

Xưởng của Kiều gia lại bắt đầu hoạt động hết công suất, buổi tối đèn đuốc vẫn sáng rực.

Đêm khuya, Kiều Tam cùng Giản Thật ra ruộng thu hoạch tỏi, lũ trẻ thì ngồi một bên bóc tỏi.

Tiểu A Sơ ngáp dài, Chân Nguyệt vỗ nhẹ lên người nhi tử: "Về ngủ đi, việc này để người lớn làm là được rồi. Ngày mai các con lại ra giúp."

Tiểu A Sơ lắc đầu: "Con không muốn ngủ một mình, con sợ."

Chân Nguyệt đứng lên: "Được, nương sẽ ngủ cùng con." Đợi thằng bé ngủ say, nàng sẽ rời đi.

"Dạ."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 612


Nhờ tương ớt bán chạy, xưởng sản xuất của Kiều gia ngày càng phát triển, còn sạp hàng thì đã không còn đủ đáp ứng nhu cầu. Cuối cùng, họ quyết định thuê một cửa tiệm nhỏ, không nằm trên phố lớn nên chỉ tốn hai lượng bạc một tháng, cửa tiệm rộng khoảng mười mét vuông.

Trong cửa hàng, họ bày kệ và quầy, trưng bày các loại tương trên kệ, còn trong các túi là đồ khô như nấm và các loại thực phẩm khô khác. Rau tươi thì được bày ở cửa, sáng sớm mọi người thích mua rau mới.

Dần dần, còn có tiệm bánh bao và một số quán phở bắt đầu lấy hành và rau từ Kiều gia. Việc giao rau củ vốn là công việc Kiều gia thường làm, sau này Vương Nhị Thụ đảm nhận, hắn ta vận chuyển đồ từ thôn Đại Nam đến huyện thành, và thỉnh thoảng giao thêm hàng

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Nhị cũng ghé hỏi Chu gia tửu lầu xem có muốn hợp tác giao đồ ăn không, nhưng họ từ chối, vì đồ ăn họ lấy từ Kiều gia đều chuyển đến một nơi khác.

Tửu lầu của họ chủ yếu cung cấp rau quả từ trang trại của Chu gia. Trước kia họ cũng mua hạt giống từ Kiều gia, nên rau của họ cũng đã được trồng thành công.

Trước khi mở cửa hàng mới, Kiều Nhị thông báo cho khách hàng rằng họ sẽ chuyển địa điểm, ai cần mua tương ớt hay đồ khô có thể qua cửa hàng mới.

Vài ngày sau, mọi người đều biết, và khi Kiều gia mở cửa hàng, khách hàng quen đã tìm đến.

Cửa hàng vừa mở cửa, sổ sách đã phải ghi chép đầy đủ. Trước kia, Kiều Nhị nhớ mọi việc rồi về kể lại cho Chân Nguyệt, nhưng giờ Kiều Tam và Kiều Nhị đều ở cửa hàng, Kiều Tam phụ trách ghi sổ.

Họ thay phiên nhau trông coi cửa hàng, thỉnh thoảng về nhà một chuyến. Lần đầu Tiền thị ghé thăm cửa hàng, nàng ấy thấy có một nữ tử đứng gần Kiều Nhị, nói chuyện rất thân thiết.

Lòng Tiền thị chợt thắt lại. Kiều Nhị giờ là lão bản, trở nên ưu tú hơn liền có nữ nhân bên ngoài muốn quyến rũ. Điều này không thể chấp nhận được!

Về đến nhà, Tiền thị lập tức quyết định: "Ta muốn lên huyện thành ở cùng Kiều Nhị. Lần trước ta thấy có một nữ nhân sát vào nói chuyện với huynh ấy. Không lẽ huynh ấy định tìm tiểu thiếp sao?"

Cùng lúc đó, ở cửa hàng, Kiều Nhị hắt xì một cái!

Chân Nguyệt không để tâm nhiều, nhưng lời của Tiền thị khiến cả nhà suy nghĩ.

Kiều Trần thị nói: "Không thể nào, lão nhị không phải loại người như vậy. Nhà chúng ta từ trước tới giờ không có tục nạp thiếp."

Kiều Đại Sơn cũng nói thêm: "Nếu Kiều Nhị mà có ý định đó, ta sẽ đánh gãy chân nó."

Tiền thị tiếp tục: "Trước đây Kiều gia nghèo đến thế, có thể cưới tức phụ đã là tốt lắm rồi! Lúc đó ngoài ta, còn ai để mắt tới Kiều Nhị chứ? Nhưng giờ Kiều gia đã khác, giàu có hơn rồi!"

"Nay Kiều Nhị sống một mình ở huyện thành, không có ai quản lý, nếu huynh ấy bí mật có một tiểu thiếp ở đó thì chúng ta làm sao biết được?"

Mạn Châu nói: "Tam ca cũng ở huyện thành mà."

Tiền thị quay sang nhìn Mạn Châu, vỗ đùi: "Tam đệ muội! Muội không lo sao? Tam đệ cũng ở huyện thành, có khi cũng có người muốn quyến rũ đệ ấy, nếu tam đệ lỡ làm chuyện đó thì sao?"

Lời nói của Tiền thị khiến Mạn Châu cũng cảm thấy lo lắng.

Chân Nguyệt: "... Có khi họ cũng không được hoan nghênh đến mức đó đâu."

Tiền thị lập tức đáp: "Muội thấy rõ ràng mà, tức c.h.ế.t ta! Không được, ta phải lên huyện thành để chăm lo cho họ. Với lại, ta và Kiều Nhị xa cách nhau mãi sao được, A Trọng suốt ngày không thấy cha, đến nỗi không quen cha nữa rồi."

Kiều Trần thị nhìn sang Chân Nguyệt: "Tức phụ lão đại, con nghĩ sao?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 613


Chân Nguyệt cân nhắc rồi hỏi: "Vậy việc làm tương ở nhà thì sao? Hiện tại Tiền thị đang phụ trách nghiên cứu các loại tương, thỉnh thoảng còn đưa ra các ý tưởng."

Nghe vậy, Tiền thị có chút do dự: "Hay là muội lên huyện thành nghiên cứu tiếp?"

Mạn Châu đề nghị: "Nếu không thì nhị tẩu để muội đi thay?"

Chân Nguyệt suy nghĩ rồi nói: "Hiện giờ Kiều Nhị thường về nhà năm ngày một lần, ở lại hai ngày. Nếu đệ ấy không về, muội có thể lên thăm đệ ấy. Hai người các muội có thể thay phiên nhau, mỗi người ở huyện thành nửa tháng. Việc ai đi trước, ai sau, có thể tự quyết định hoặc rút thăm."

Tiền thị và Mạn Châu suy nghĩ một lúc, rồi cũng đồng ý với cách sắp xếp này.

Khi Tiền thị dẫn A Trọng và Tiểu Niên đến, Kiều Nhị rất ngạc nhiên: "Sao lại đến đây? Nhi tử, lại đây để cha bế một chút."

Tiền thị đáp: "Ta sẽ ở huyện thành nửa tháng."

Kiều Nhị: "?"

Tiền thị hỏi thẳng: "Huynh có giấu ai ở huyện thành không?"

Kiều Nhị ngơ ngác: "Giấu ai cơ?"

Tiền thị nhìn hắn lạnh lùng: "Giấu tiểu nương tử."

Kiều Nhị liền kêu oan: "Không có, tuyệt đối không có! Ta bận rộn cả ngày, nào có thời gian. Không tin nàng hỏi Tam đệ."

Kiều Tam từ trong nhà bước ra, cũng vội nói: "Nhị ca không có đâu!"

Tiền thị nhìn về phía Kiều Tam: "Nếu Kiều Nhị không có, còn đệ thì sao? Đệ có không?"

Kiều Tam hoảng hốt: "Không, tuyệt đối không! Đệ và Nhị ca vẫn luôn ở cùng nhau, không có chuyện gì mờ ám cả. Hơn nữa, tiền của đệ đều đưa cho Mạn Châu rồi."

Kiều Nhị cũng thanh minh: "Tiền của ta cũng đều đưa cho nàng đấy."

Tiền thị suy nghĩ rồi gật đầu: "Thôi được, nếu không có thì tốt. Cha nói, nếu các ngươi dám làm gì bậy, sẽ đánh gãy chân."

Kiều Nhị và Kiều Tam cùng xua tay: "Tuyệt đối không có."

Tiền thị nói tiếp: "Ta đã bàn với cha nương và đại tẩu, ta sẽ ở huyện thành nửa tháng. Sau đó, Tam đệ muội sẽ lên huyện thành thay ta nửa tháng để trông nom các ngươi."

Kiều Nhị thắc mắc: "Thế công việc ở nhà thì sao?"

Tiền thị giải thích: "Việc nhà có cha nương và đại tẩu lo rồi, hơn nữa bây giờ nhà cũng có nô bộc, nếu cần có thể thuê thêm người trong thôn. Ta chỉ cần tập trung vào việc nghiên cứu tương, không có gì phải lo lắng quá."

Kiều Nhị nghe vậy cũng đồng ý: "Ừ, các nàng sắp xếp thế nào thì làm vậy."

Tiểu Niên lúc này chạy đến ôm chân Kiều Nhị: "Cha, con đói bụng."

Kiều Nhị vỗ trán, cười nói: "Nàng và hài tử ngồi xuống đây đợi, ta đi mua đồ ăn cho. Sau đó sẽ dẫn các nàng về nhà."

Tiền thị nói: "Ta hôm nay ở lại đây, tối chúng ta cùng nhau về."

Kiều Nhị gật đầu: "Cũng được."

Kiều Nhị đi tới quán mì để mua hai tô. Khi đến nơi, một nữ nhân từ quán bước ra, chào hỏi: "Kiều đại ca, hôm nay vẫn như mọi lần sao?"

Kiều Nhị đáp: "Hai tô mì, nhiều thịt và rau, ta muốn mang về. Ăn xong, ta sẽ mang bát lại trả, có được không?"

Nữ tử kia nhanh nhẹn đáp: "Được chứ, không thành vấn đề. Nếu huynh bận, ta có thể đến nhà lấy bát về."

Kiều Nhị lắc đầu: "Không cần, ta tự mang trả được."

Nữ tử hỏi tiếp: "Hôm nay Kiều đại ca bận lắm sao? Giờ này mới ăn cơm?"

Kiều Nhị cười, đáp: "Không phải, nương tử và hài tử nhà ta đến, ta mua cho họ ăn."

Nụ cười trên mặt nữ tử lập tức cứng lại: "À, thì ra tẩu tử cũng tới, ta tưởng tẩu tử ở nông thôn mà."

Kiều Nhị giải thích: "Đúng vậy, nhưng nàng thương ta nên lên đây."

Nụ cười của nữ tử càng cứng hơn. Lúc này, ông chủ quán nhanh chóng làm xong mì, nói: "Mì của ngươi đây."

Kiều Nhị trả tiền, bưng tô mì đi ngay: "Ta sẽ mang bát trả sau."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 614


Sau khi Kiều Nhị rời đi, lão bản bước ra, nói với nữ tử kia: "Liễu nương, ta đã bảo con rồi, Kiều Nhị lão bản và Kiều Tam lão bản đều đã có nương tử cùng hài tử, ngươi đừng đeo bám nữa. Nếu việc này lộ ra, thanh danh của con sẽ bị tổn hại. Ta sẽ giới thiệu cho con người khác tốt hơn. Kiều Nhị cũng đâu phải là gì đặc biệt."

Liễu nương trừng mắt nhìn cha: "Cha, người cha giới thiệu làm sao sánh bằng huynh đệ Kiều gia chứ. Có tiền, lại không xấu xí. Còn những người khác thì hoặc là xấu, hoặc chỉ là kẻ làm thuê không có nhà cửa, hoặc chỉ có nhà ở nông thôn."

Lão bản thở dài: "Nhưng Kiều gia cũng là người ở nông thôn mà."

Vân Mộng Hạ Vũ

Liễu nương đáp ngay: "Nhưng họ có nhà ở huyện thành, còn mở cửa hàng, làm ăn cũng không tồi. Quan trọng nhất là họ tuấn tú. Con chắc chắn nương tử của Kiều Nhị ca trông chẳng ra sao, ở nông thôn suốt thì chắc chắn chỉ là một thôn phụ thôi."

Cha nàng làm người mai mối, nhưng tất cả đối tượng ông giới thiệu đều hoặc là xấu xí, hoặc là đặc biệt lùn, hoặc nhìn liền một lời khó nói hết. Đó là lần đầu tiên nàng ta nhận ra trên đời lại có nhiều nam nhân xấu như vậy.

Tuy nhiên, lần này nàng ta lại thất vọng. Khi lén nhìn sang cửa hàng của Kiều gia, chỉ thấy Tiền thị mặc bộ quần áo màu lam, cài một cây trâm bạc trên tóc. Dù không quá trắng trẻo, nhưng nàng ấy trông rất thanh tú. Tiền thị ngồi ăn mì, thỉnh thoảng giúp nữ nhi sửa lại tóc.

Bên kia, Kiều Nhị đang bế một tiểu hài tử, chơi đùa vui vẻ với bé. Thỉnh thoảng, hắn ngẩng đầu nói chuyện gì đó với nương tử, cả hai cười đùa rất tự nhiên và hạnh phúc.

Cảnh tượng hài hòa đó khiến Liễu nương bỗng thấy mất mát. Tại sao người khác lại tìm được một nam nhân tốt như vậy, còn nàng ta thì mãi chẳng gặp được ai phù hợp?

Dù không cam lòng, Liễu nương quyết định bước tới cửa hàng Kiều gia."Kiều Nhị ca, cho ta một bình tương ớt, loại cay nhất."

Tiền thị ngay lập tức ngẩng đầu lên, liền thấy một nữ tử đang nhìn trượng phu mình. Sau đó ánh mắt nữ tử đó chuyển sang Tiền thị. Tiền thị lập tức buông đũa, ngồi thẳng dậy, nâng cằm lên và nói với Kiều Tam: "Tam đệ, đệ lấy giúp nàng."

Kiều Tam nhanh chóng lấy một bình tương ớt từ trên kệ: "30 văn tiền." Đúng vậy, tương ớt giờ đã rẻ hơn, bởi giá cả lương thực và các món hàng khác ở huyện thành cũng đã giảm, nên Kiều gia phải điều chỉnh giá theo.

Kiều Nhị không nói gì, chỉ đang giúp Tiểu Niên lau miệng, dịu dàng nhắc: "Đừng ăn vội thế."

Tiểu Niên nói: "Cha, con muốn ăn tương đậu nành."

Kiều Nhị: "Cha sẽ cho con thêm một ít. Nương tử, nàng có muốn không?"

Tiền thị quay lại, đáp: "Muốn."

Liễu nương nhìn thấy cảnh này, trả tiền rồi cầm bình tương ớt đi thẳng.

Khi Liễu nương vừa rời đi, Tiền thị liếc mắt nhìn Kiều Nhị: "Thấy chưa, ta nói đúng mà. Cái này gọi là gì nhỉ, chiêu... chiêu gì ấy nhỉ?"

Kiều Tam đáp ngay: "Chiêu hoa ghẹo nguyệt."

"Đúng rồi! Chính là cái từ đó. Nữ tử vừa rồi là ai, sao nàng ta cứ nhìn huynh chằm chằm?"

Kiều Nhị vò đầu: "Không có gì, đó là nữ nhi lão bản quán mì. Ta với nàng ta không thân, thỉnh thoảng gặp nàng ta khi ăn mì liền chào hỏi một câu thôi."

Tiền thị bĩu môi: "Vậy mà còn chưa thân, cũng đã gọi huynh là Kiều Nhị ca!"

Kiều Nhị nhíu mày: "Thôi được, lần sau ta sẽ bảo nàng ta gọi ta là Kiều lão bản. Tam đệ, lần tới đệ đi trả bát mì nhé, ta không đi nữa."

Kiều Tam cười đáp: "Được."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 615


Tiền thị thở dài: "May mà ta tới đây. Đôi khi huynh không có ý gì, nhưng nếu có người cố ý sắp đặt bẫy, huynh vô tình bị cuốn vào thì biết làm sao?"

Kiều Nhị không thể tưởng tượng nổi tình huống đó: "Không thể nào! Ta đâu phải là đại ca." Cả nhà ai cũng nghĩ đại ca là người đẹp mắt nhất.

Tiền thị chợt trầm tư: "Không biết đại ca ở trong quân đội thế nào rồi. Phải chăng huynh ấy cũng có chuyện như vậy? Không được, khi về ta phải nói với đại tẩu, bảo tẩu ấy viết thư hỏi thăm đại ca, hiện giờ huynh ấy đã là thiên phu trưởng rồi!"

Kiều Nhị vội giữ tay Tiền thị: "Nàng nói gì thế? Sao đại ca có thể làm chuyện có lỗi với đại tẩu được?"

Tiền thị đáp: "Ai mà biết được lòng dạ các huynh. Đột nhiên giàu có, có thể không kiểm soát được nửa th*n d*** chính mình."

Kiều Nhị vội lấy tay che miệng nàng ấy: "Suỵt, đây là bên ngoài đấy, đừng nói bậy."

Ngay lúc đó, có người khách bước vào: "Kiều lão bản, nhà ngươi còn củ cải không? Ngày mai để dành cho ta hai củ. Lại cho ta thêm ít củ cải nhà ngươi làm, ăn với cháo rất ngon."

Kiều Nhị thả tay Tiền thị ra, quay lại đáp: "Không thành vấn đề. Nhất định ta sẽ để dành cho ngươi. Củ cải đều do nhà ta tự làm, ăn với cháo hay mì đều rất ngon. Đây, thế này đủ chưa?"

"Đủ rồi, đủ rồi."

"Được, năm văn tiền."

"Đây."

Làm xong một đơn hàng, Kiều Nhị bảo Tiền thị ngồi vào trong: "Người ở đây đông, chúng ta về nhà rồi hãy nói chuyện. Nếu để ai nghe thấy thì không hay đâu."

Tiền thị gật đầu: "Biết rồi, biết rồi."

Buổi tối, khi trở về phòng ở huyện thành, Kiều Nhị nói với Tiền thị: "Nàng không nên về nhà mà kể mấy chuyện này với đại tẩu. Đại ca ngoài kia cực khổ sống chết, còn đại tẩu ở nhà chăm lo cho cha nương và hài tử. Nàng mà nói mấy lời này chính là lý gián tình cảm giữa họ đấy."

"Nếu vì mấy lời đùa giỡn của nàng mà đại tẩu suy nghĩ luẩn quẩn rời đi, thì Kiều gia ta biết phải làm sao?"

Tiền thị ngượng ngùng đáp: "Ta biết rồi mà. Chẳng qua là thấy nữ tử ở quán mì có vẻ thích huynh nên ta nghĩ đến chuyện của đại ca thôi. Trước đây ta chưa từng nói những lời này ở nhà."

Kiều Nhị bối rối: "Thích ta gì chứ? Ta đâu có quen thân với nữ nhi của lão bản quán mì, người ta chắc cũng không có ý gì đâu."

Tiền thị lườm: "Không có ý gì sao? Nàng ta còn lén nhìn huynh, huynh là nam nhân, sao hiểu được mấy chuyện này."

Kiều Nhị cười xòa: "Thôi được rồi, dù sao ta cũng có nàng rồi, mắt đâu có liếc tới ai khác."

"Huynh nhớ phải giữ lời đấy."

"Chắc chắn rồi, nếu không cha sẽ đánh gãy chân ta. Thôi, nàng cũng mệt rồi, mau ngủ đi."

"Ừm."

Tiền thị và Mạn Châu thay phiên nhau mỗi người nửa tháng ở huyện thành, dần dần khách quen cũng biết ai là ai. Nhìn thấy Tiền thị, người ta gọi là "nhị lão bản nương," thấy Mạn Châu thì gọi "tam lão bản nương." Tiền thị nghe thế cảm thấy rất phấn khởi, không chỉ là phu nhân mà còn là lão bản nương, ha ha ha.

Ở Kiều gia, Chân Nguyệt chỉ phải lo những chuyện lớn, còn lại đều giao cho người khác, nàng không muốn làm quá nhiều việc. Giờ Tiểu A Sơ đã lớn, Chân Nguyệt bắt đầu dạy dỗ thằng bé, hơn nữa nàng còn mời một phu tử đến dạy. Cuối cùng, nàng quyết định mời phu tử dạy luôn cả bọn Tiểu Hoa, bởi vì dạy một cũng như dạy hai.

Trong tiền viện, một gian nhà được sửa lại thành lớp học cho phu tử. Tiểu Niên cũng không thể theo cha nương lên huyện thành mà ở nhà học tập.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 616


Phu tử mỗi tháng nhận một lượng bạc, không ở lại Kiều gia mà thuê một phòng trong thôn cho ông. Đồ ăn thì do Giản nương tử và Ngô nương tử đưa qua.

Ngoài việc học chữ, Chân Nguyệt còn yêu cầu Kiều Đại Sơn làm cho Tiểu A Sơ một chiếc cung nhỏ để thằng bé luyện tập b.ắ.n tên trong sân mỗi ngày.

Ban đầu, Tiểu A Sơ rất thích thú với việc này, nhưng dần dần thằng bé bắt đầu nản.

Mỗi sáng, khi phải dậy sớm đi học, Tiểu A Sơ muốn ngủ nướng. Nhưng Chân Nguyệt không chiều chuộng, liền kéo thằng bé dậy: "Nếu con để phu tử phải chờ, con sẽ phải chép phạt một trăm chữ đại."

Tiểu A Sơ dụi mắt, làm nũng: "Nương -, cho con ngủ thêm chút nữa mà."

"Không được, dậy ngay!" Chân Nguyệt kiên quyết, kéo thằng bé ra để rửa mặt và đánh răng."Học xong buổi sáng nhớ về chạy bộ."

Nàng muốn rèn luyện thể chất cho nhi tử, không thể để thằng bé suốt ngày chỉ biết chơi.

Tiểu A Sơ không còn cách nào, sau khi rửa mặt xong, thằng bé ngáp ngắn ngáp dài đi đến tiền viện ăn sáng. Trên đường đi, thằng bé gặp các tỷ tỷ cũng đang chuẩn bị đến lớp.

Sau bữa sáng, đám hài tử vào phòng học. Trước đây, Kiều gia đã dạy chúng biết chữ, nhưng không bài bản. Phu tử mới đến bắt đầu dạy lại từ những kiến thức cơ bản nhất.

Ban đầu, phu tử không vui khi nghe rằng nữ tử cũng sẽ học chung, nhưng với mức lương một lượng bạc mỗi tháng, ăn ở đều được lo, thậm chí còn có nhà ở, cuối cùng ông cũng đồng ý.

Mỗi sáng, học sinh học một canh giờ, buổi chiều cũng học một canh giờ nữa. Thời gian còn lại, Tiểu A Sơ phải trở về sân để chạy bộ và tập b.ắ.n cung.

Nam đồng nho nhỏ lúc này mồ hôi nhễ nhại, nhưng vẫn cắn răng kiên trì chạy quanh sân.

Chân Nguyệt ngồi bên cạnh, vừa ăn trái cây vừa động viên: "Cố lên, còn một vòng nữa thôi. Nếu kiên trì, nương sẽ làm món ngon cho con ăn."

Kiều Trần thị bước tới, nhìn đại tôn tử với ánh mắt xót xa: "Nó còn nhỏ như vậy, sao không đợi nó lớn thêm chút rồi rèn luyện? Trong nhà lại không cần thằng bé làm gì."

Chân Nguyệt: "Không được, phải rèn luyện từ nhỏ để tạo thành thói quen tốt. Nó là nam nhi, sau này nếu gặp biến cố thì sao? Không thể để nó yếu đuối được." Dù hiện tại mọi thứ yên ổn, nhưng Chân Nguyệt cảm thấy sự yên bình này sẽ không kéo dài mãi.

Kiều Trần thị không cãi lại được, chỉ biết nhìn đại tôn tử với vẻ thương cảm. Khi Tiểu A Sơ chạy xong, bà vội vàng tới quạt cho thằng bé: "Đi thay quần áo đi, cháu ướt đẫm rồi."

Tiểu A Sơ uống một hơi hết mấy ngụm nước, mệt mỏi nói: "Nãi, để con nghỉ ngơi chút đã."

Chân Nguyệt nhẹ nhàng nói: "Chậm rãi đi lại cho thoải mái rồi nghỉ ngơi."

"Dạ."

Sau khi nghỉ ngơi xong, Tiểu A Sơ thay bộ quần áo khô rồi quay trở lại bên cạnh Chân Nguyệt, cầm lấy một miếng trái cây bắt đầu ăn."Nương, nương đã hứa sẽ làm món ngon cho con."

Chân Nguyệt: "Ừ, ta sẽ làm món ngon." Trời nóng, Chân Nguyệt đã mua ít lá sương sáo về để làm món sương sáo mát lạnh, thêm ít nước đường và đá bào. Người lớn, hài tử trong nhà đều thích món này.

Chân Nguyệt thỉnh thoảng còn sáng tạo thêm vài món mới lạ để cả nhà cùng ăn, ai nấy đều háo hức chờ đợi mỗi lần nàng làm món mới.

Tiểu A Sơ ăn hai bát rồi mới chịu dừng,"Nương, ngày mai còn có nữa không?"

Chân Nguyệt đáp: "Nếu con làm tốt nhiệm vụ nương giao, ngày mai sẽ có."

Tiểu A Sơ vỗ ngực: "Con nhất định sẽ hoàn thành thật tốt."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 617


Ngày tháng trôi qua bình dị nhưng êm ả. Nhờ Kiều gia thu mua các loại nông sản mà cuộc sống trong thôn trở nên khấm khá hơn. Trong nhà ai cũng tích trữ trứng gà, trứng vịt, thu thập nấm, măng, quả rừng và rau dại từ núi về để bán cho Kiều gia.

Kiều gia thu mua đậu nành, ớt và nhiều loại nông sản khác, thôn dân mỗi nhà đều trồng một ít. Khi đến mùa thu hoạch, họ bán cho Kiều gia và kiếm được một khoản tiền kha khá.

Đôi khi Kiều gia còn thuê người trong thôn làm việc, ai nấy đều có cơ hội kiếm thêm thu nhập, cuộc sống dần khấm khá lên.

Hiện giờ, hễ trong thôn có việc lớn, người ta đều mời Kiều Đại Sơn và Kiều Trần thị đến, bởi Kiều gia đã trở thành gia đình giàu có và có tiếng tăm trong thôn.

Tại Háo Tử Sơn, Chân Nguyệt đã trồng được cây trà và tùng lam như ý muốn, ngoài ra còn trồng thêm vài loại cây khác. Chân lão nhị ở đó cũng nuôi ngày càng nhiều gia súc, thỏ cũng đang được nuôi, sinh sản nhanh chóng, lớn nhanh và đem lại thu nhập ổn định khi bán ra.

Chân lão nhị rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Tinh thần của nương tử hắn đã khá hơn nhiều, thỉnh thoảng còn giúp hắn quét dọn chuồng heo. Tiềm ca nhi cũng đã biết giúp đỡ cha nương việc nhà.

Chân Nguyệt cũng gửi những bộ quần áo mà Tiểu A Sơ không mặc nữa sang cho Tiềm ca nhi mặc. Dù Tiềm ca nhi lớn hơn Tiểu A Sơ, nhưng dáng người hai đứa cũng không chênh lệch nhiều lắm.

Ngô lão nhân cũng thấy hài lòng với cuộc sống. Ngô Hải nhà ông đi theo học chữ cùng tiểu thiếu gia cũng có thể nhận biết được một hai mặt chữ, ông cảm thấy phần mộ tổ tiên nhà mình phù hộ, con cháu trong cũng có thể biết chữ.

Cuộc sống của Chân Nguyệt cũng không quá bận rộn. Thỉnh thoảng nàng lại vào núi săn bắn, hái thảo dược rồi mang về trồng trên Háo Tử Sơn.

Nàng còn nghĩ đến việc mua thêm một ngọn núi nữa để trồng các loại hương liệu như hồi, quế... Những loại này quý, nếu trồng thành công, chắc chắn sẽ bán được nhiều tiền. Nhưng hiện tại nhân lực trong nhà vừa đủ, không có ai có kinh nghiệm trồng hương liệu, nên nàng quyết định chờ thêm thời gian rồi tính tiếp.

Mùa hè năm nay, Kiều gia bán dưa hấu cũng kiếm được khá nhiều tiền. Ở triều Đại Chu, ngoài Kiều gia, một vài nơi khác cũng bắt đầu có dưa hấu, nhưng số lượng còn rất ít nên giá cả vẫn khá cao.

Trong khi cuộc sống ở Kiều gia ngày càng khấm khá, thì ở chiến trường, Kiều Triều lại không được may mắn. Ban đầu, hắn nghĩ chiến sự sắp kết thúc và có thể về nhà, nhưng thực tế hắn vẫn phải ở lại thêm một thời gian nữa.

Cố tướng quân chuẩn bị nhổ trại, dẫn theo một số tướng sĩ về Thịnh Kinh để nhận phong thưởng. Ông ấy còn hỏi Kiều Triều có muốn đi cùng không.

Kiều Triều từ chối. Nếu là hắn là Cố tướng quân, hắn căn bản là sẽ không trở về Thịnh Kinh. Hiện tại đã có lời đồn rằng Cố tướng quân công cao lấn chủ, có thể hoàng đế sẽ ra tay với ông ấy. Một số thuộc hạ cũng khuyên Cố tướng quân không nên trở về Thịnh Kinh."Ai biết hoàng đế trẻ tuổi kia muốn làm gì?"

"Lúc trước chúng ta yêu cầu lương thực, đám quan viên ở kinh thành viện cớ đủ kiểu, chúng ta phải tự lo lương thực. Đại ca, nếu không chúng ta đừng quay về nữa," Cố Sư Tiệp đề nghị.

Cố Sư Trần lắc đầu: "Chúng ta không quay về, nhưng người nhà thì sao?" Gia đình của họ vẫn còn ở Thịnh Kinh.

Cố Sư Tiệp cứng họng, bỏ mặc người nhà là chuyện không thể làm.

Cố Sư Trần quyết định: "Ta sẽ trở về, còn đệ ở lại đây."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 618


Mọi việc liền được quyết định như vậy. Kiều Triều thì đưa ra yêu cầu rời khỏi quân đội để về nhà."Nếu không có chiến sự, thuộc hạ trở về nhà liệu có vấn đề gì không?"

Cố Sư Tiệp rất ngạc nhiên khi nghe Kiều Triều muốn rời đi: "Hiện tại ngươi là quan quân, nếu sau này có chiến sự và lập công, ngươi còn có thể giúp gia đình nhận phong thưởng."

Kiều Triều lắc đầu: "Không cần, thuộc hạ chỉ muốn về nhà." Hắn chỉ muốn trở lại ngôi nhà nhỏ trên núi, cùng A Nguyệt và Tiểu A Sơ sống yên bình. Cuộc sống phiêu bạt không biết ngày trở về, hắn không còn muốn trải qua nữa.

Những chuyện như thăng quan, tiến tước, phong hầu, Kiều Triều cảm thấy thế cục triều đình hiện nay không ổn định.

Cố Sư Tiệp nói: "Tiền đồ của ngươi vô hạn, ngươi thật sự không cần sao? Đại ca ta trở về sẽ xin hoàng đế phong thưởng. Nếu ngươi không muốn làm quan, vậy công lao của ngươi chỉ có thể để cho người khác hưởng."

"Ngươi muốn cho ai sao?"

Kiều Triều bình thản đáp: "Thuộc hạ hỏi xem ai muốn rồi cho họ."

"Cũng được, nhưng ngươi nên suy nghĩ kỹ về việc trở về. Làm quan vẫn tốt hơn làm nông phu."

Kiều Triều đáp: "Thuộc hạ sẽ suy nghĩ." Nhưng trong lòng hắn đã quyết định, dù là gì đi nữa, hắn vẫn muốn trở về, dù làm cái gì thì cũng không phải làm hoàng đế, những cái khác không sao cả.

Kiều Đại từng nghĩ năm nay có thể về, nhưng giờ đã gần đến mùa thu, có lẽ đến Tết cũng chưa về được. Không biết ở nhà thế nào rồi. Trước đây, khi ra ngoài mua đồ, hắn còn mua được tương gia truyền của nhà, nghĩ thế chắc hẳn việc làm ăn ở nhà đang rất tốt.

Trước đó, hắn cũng đã gửi một bức thư về, nhưng không biết trong nhà đã nhận được chưa.

Hiện tại, việc làm ăn của Kiều gia đang rất phát đạt. Xưởng nhỏ của gia đình đã trở thành xưởng lớn, nhiều thương nhân thường xuyên đến đặt mua tương.

Trong xưởng, mọi người vừa làm vừa trò chuyện, bàn tán những câu chuyện trong thôn, kể về nhà nào vừa thành thân, nhà nào chuẩn bị có hỷ sự.

Gần đây, cuộc sống thuận lợi nên nhiều nhà trong thôn đã tổ chức hôn lễ. Trong nhà Tiểu Hoa cũng đã mười tuổi, Kiều Trần thị bắt đầu lo liệu tìm mối cho nha đầu.

"Các con để ý trong thôn xem có nhà nào tử tế không" Kiều Trần thị nói với Chân Nguyệt và Tiền thị, vì hiện tại Mạn Châu đang ở huyện thành lo việc buôn bán.

Chân Nguyệt nói: "Tiểu Hoa mới mười tuổi... không cần phải vội thế chứ?."

Tiền thị vừa thêu thùa vừa nói: "Không còn sớm đâu, mười tuổi rồi cũng nên bắt đầu tìm. Phải tìm trước rồi định hôn trước, nếu không những người tử tế đều bị định hôn hết rồi."

"Bây giờ tìm thì cũng phải mất vài tháng, có khi sang năm mới tìm được người thích hợp. Tiểu Hoa khi đó sẽ mười một tuổi, cũng không phải là gả ngay, chỉ là định trước thôi." Tiền thị quay sang Kiều Trần thị nói tiếp: "Trong thôn này cũng không có ai xứng với Tiểu Hoa. Con nghĩ nhị cữu và tam cữu của con bé ở huyện thành nên tìm người giúp nàng."

Kiều Trần thị hơi lo lắng: "Nhà ta điều kiện không tốt lắm, Tiểu Hoa liệu có gả được vào huyện thành không?"

Tiền thị đáp: "Không phải phủ thành, chỉ là huyện thành thôi. Con ở huyện thành một thời gian rồi, không thấy có gì quá tốt. Mọi thứ đều phải mua bằng tiền, từ rau dưa đến đồ dùng. Ít tiền chỉ đủ nuôi sống cả nhà là may mắn rồi."

"Nhưng nhà chúng ta ở huyện thành có nhà cửa, lại có cửa hàng, ở quê thì có mảnh đất rộng, tài sản không thiếu. Tiểu Hoa do chúng ta nuôi lớn, sao không thể gả vào huyện thành được."

"Con nghĩ nên nhờ Kiều Nhị tìm giúp một nhà tốt, tốt nhất là có cửa hàng."

Kiều Trần thị nói: "Vậy con nói với Kiều Nhị, bảo nó tìm thử xem."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 619


Chân Nguyệt xen vào: "Tốt nhất là người biết chữ, Tiểu Hoa cũng biết chữ, nếu tìm người không biết chữ thì không xứng với con bé."

Tiền thị gật đầu: "Đúng vậy, nương, nương gần đây dạy bảo Tiểu Hoa cách quản lý việc nhà đi, có nhiều thứ con cũng không hiểu hết."

Kiều Trần thị đáp: "Được."

Chân Nguyệt ngồi một bên cảm thán, Tiểu Hoa mới bao lớn mà đã phải lo chuyện hôn sự rồi, mới bao lớn?

Chân Nguyệt: "Dù có định hôn, cũng phải đợi đến mười sáu tuổi mới gả, không cần vội."

Tiền thị nói: "Mười bốn tuổi là có thể xuất giá rồi."

Chân Nguyệt: "Lớn thêm chút nữa thì tốt hơn, tốt cho thân thể." Nếu không sợ mọi người cho rằng mười tám là quá lớn, nàng thậm chí đã muốn chờ đến khi Tiểu Hoa mười tám tuổi mới gả.

Tiền thị gật gù: "Cũng phải, sinh hài tử thì lớn một chút vẫn tốt hơn." Nàng cũng hiểu phần nào những điều này.

Kiều Trần thị nói: "Tiểu Hoa còn chưa có nguyệt sự, chờ khi nào có rồi hẵng tính." Ba người đang trò chuyện trong phòng khách, thì Giản nương tử vội vàng chạy vào, nói: "Phu nhân, Đại thiếu phu nhân, Nhị thiếu phu nhân, bên ngoài nói những người bị bắt đi mộ binh trước đây đã có vài người trở về."

Ba người liền đứng bật dậy. Kiều Trần thị hỏi: "Có phải Kiều Đại nhà ta đã về không?"

Giản nương tử lắc đầu: "Hiện tại chưa rõ, nghe nói là nhi tử nhà Trịnh nương tử đã về."

Kiều Trần thị thốt lên: "Là Đại Phúc, không ngờ Đại Phúc còn sống trở về. Ta phải đi xem ngay!"

Tiền thị cũng đặt kim chỉ xuống: "Ta cũng đi."

Ngoài Đại Phúc, còn ba người khác trong thôn đã trở về, nhưng có một người khi về nhà thấy nhà cửa hoang tàn, không còn ai ở đó, chỉ biết quỳ khóc trước căn nhà đổ nát.

Trưởng thôn Kiều Phong đến an ủi và nhờ người dân giúp dọn dẹp nhà cho hắn ta, nói: "Trong thôn còn phòng trống, ngươi có thể ở đó tạm thời."

Người kia lắc đầu: "Không cần, ta chỉ muốn ở lại đây." Hắn ta không ngờ mình đi đánh giặc cuối cùng mới sống sót trở về, nhưng gia đình lại chẳng còn ai.

Bên kia, Trịnh gia rất vui mừng. Trịnh nương tử ôm chầm lấy nhi tử mà khóc, bà Trịnh cũng hỉ hả rơi nước mắt. Khi Kiều Trần thị và Tiền thị đến, họ nhìn thấy cảnh tượng xúc động này.

Trịnh nương tử thấy hai người tới, liền giới thiệu với Đại Phúc: "Con còn nhớ Trần thẩm không? Nhờ có Trần thẩm và gia đình họ giúp đỡ, chúng ta mới có thể sống chờ ngày ngươi trở về."

Nghe vậy, Đại Phúc lập tức quỳ xuống trước Kiều Trần thị, dập đầu cảm tạ: "Cảm ơn Trần thẩm đã chăm lo cho gia đình con."

Kiều Trần thị vội đỡ hắn ta dậy: "Ngươi về được là tốt rồi, về được là phúc lớn! Ta muốn hỏi ngươi có nghe tin gì về Kiều Đại nhà ta không?"

Đại Phúc lắc đầu: "Con và Kiều Đại ca không đóng quân ở cùng một nơi."

Kiều Trần thị nghe xong thì có chút thất vọng, nhưng vẫn để lại chút quà và chúc mừng gia đình Trịnh trước khi trở về.

Về đến nhà, Kiều Trần thị nhìn thấy Chân Nguyệt và Tiểu A Sơ liền vẫy tay, mắt đỏ hoe, môi run rẩy nói: "Lão Đại vẫn chưa trở về."

Chân Nguyệt vội vàng đỡ lấy bà: "Có lẽ chỉ là tạm thời chưa về thôi, giống như lần trước, Kiều Đại trở về muộn hơn những người khác."

Kiều Trần thị lau nước mắt: "Hy vọng là vậy."

Thực ra, Chân Nguyệt cũng có chút thất vọng. Nàng nghĩ lúc trước Kiều Đại đã là thiên phu trưởng, có thể trở về hay không.

Tiền thị ở bên nói: "Có khi đại ca thăng chức rồi, có lẽ đi Thịnh Kinh cũng nên."

Kiều Trần thị thở dài: "Chỉ cần nó bình an là tốt, nhưng đã lâu như vậy mà lão Đại chưa gửi bức thư nào về, chúng ta không biết hắn ra sao."

Nói đến thư, không ngờ ngay ngày hôm sau, có người mang tin tức đến.
 
Back
Top Dưới