Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông

Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 240


Chân Nguyệt giải thích: "Một người có giá khoảng mấy lượng bạc, nhưng sau đó chuyện ăn, mặc, ở, đi lại đều là chúng ta phải lo. Cũng có nghĩa là nhà sẽ có thêm một miệng ăn nữa, chưa kể chúng ta còn phải lo chỗ ở cho họ. Huynh nghĩ họ sẽ ở đâu?"

"Ách..." Lúc này Kiều Triều mới nhận ra vấn đề thực sự, nhà họ vừa đủ chỗ ở cho các thành viên trong nhà, chẳng còn chỗ nào chứa thêm người.

Những người khác cũng bắt đầu suy nghĩ, thấy thêm một người vào nhà cũng có vẻ lạ lẫm. Tiền thị thầm cảm thấy giấc mộng có nha hoàn hầu hạ đã tan biến.

Chân Nguyệt nói: "Sau này, nếu kiếm được nhiều tiền hơn, chúng ta sẽ xây thêm một căn nhà lớn, khi đó có thể mua người về, cho họ ở."

Nghe Chân Nguyệt nói vậy, Tiền thị như sống lại hy vọng, cảm giác sau này vẫn có thể có nha hoàn hầu hạ, trong lòng nàng ấy lại trở nên phấn khích.

Chân Nguyệt tiếp tục: "Hoặc là còn một cách khác, thuê người trong thôn làm việc, nhưng bao một bữa cơm. Mọi người nghĩ mỗi tháng trả bao nhiêu là hợp lý? Nếu tính mỗi người một ngày hai mươi văn, thì một tháng là 600 văn."

Tiền thị kêu lên: "Ôi! Cần gì phải nhiều thế, 300 văn là đủ rồi, lại còn bao ăn nữa."

Kiều Triều nghĩ lại, nguyên thân nửa tháng làm công cũng chỉ kiếm được khoảng 150 văn, nên 300 văn nghe có vẻ hợp lý.

Chân Nguyệt nói: "Cũng được. Mọi người có đề cử ai không? Tốt nhất là người trong thôn, như vậy làm xong có thể về sớm, chứ nếu xa quá ta sợ không an toàn khi về muộn."

Kiều Đại Sơn nói: "Ngày mai ta sẽ đi hỏi trưởng thôn xem sao."

Chân Nguyệt gật đầu: "Được."

Vậy là mọi việc được quyết định như thế. Chân Nguyệt không muốn ngày nào cũng phải tự mình làm hết việc nhà, mỗi ngày mệt đến kiệt sức. Ít nhất, nếu có người giúp, nàng cũng có thể nghỉ ngơi một chút.

Ngày hôm sau, Kiều Đại Sơn đến nhà trưởng thôn Kiều Phong để bàn chuyện này. Kiều Phong suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta có người để giới thiệu, đó là Trịnh nương tử ở chân núi."

Kiều Phong cảm thấy thương cảm cho gia cảnh nhà Trịnh nương tử. Nàng là quả phụ, trong nhà còn có một mẹ chồng già và hai nhi tử. Đại nhi tử hơn mười tuổi, đứa thứ hai cũng tầm bảy, tám tuổi. Trượng phu của nàng đã mất trong một trận lở đất khi đi lên núi lúc mưa to.

Khi ấy, hai đứa con của nàng ấy còn rất nhỏ, đứa lớn mới năm tuổi, đứa bé chỉ hơn một tuổi. May mắn là cả hai đứa đều sống sót qua khó khăn. Nhưng gia đình nàng rất nghèo, phần lớn ruộng đất đã phải bán đi, chỉ còn lại hai, ba mẫu đất, nhà nghèo đến mức chẳng còn gì đáng giá.

Dù vậy, Trịnh nương tử không phải là người xấu, nàng ấy lại rất đảm đang, nếu không cũng chẳng thể gắng gượng nuôi hai nhi tử đến giờ.

Kiều Đại Sơn suy nghĩ rồi đáp: "Ta sẽ về hỏi ý người nhà xem sao, có thể để nàng ấy đến làm thử việc trước."

"Được."

Kiều Đại Sơn về nhà kể lại chuyện của Trịnh nương tử. Chân Nguyệt không có ý kiến, chỉ cần nàng ấy làm được việc là được.

Chẳng mấy chốc, Trịnh nương tử nhận được lời mời từ Kim đại nương, người giới thiệu công việc này cho nàng ấy. Nghe nói làm việc cho Kiều gia một tháng được trả 300 văn tiền, lại còn bao ăn, Trịnh nương tử suýt nữa đã bật khóc.

"Thật vậy sao?"

Kim đại nương đáp: "Đương nhiên là thật, nhưng ngươi phải làm thử trước. Nếu không làm tốt, người ta cũng không giữ lại."

Trịnh nương tử quả quyết: "Ta nhất định sẽ làm tốt." Dù chưa đến 30 tuổi, nhưng nhìn nàng ấy trông như sắp 40.

"Cố gắng làm tốt, nhà Đại Sơn thúc đó là người tử tế."

"Vâng, vâng, ta biết mà." Dù nàng ấy có nghe nói đại tức phụ Kiều gia, Chân thị là người khó tính, nhưng với 300 văn một tháng, dù có bị chửi mắng nàng ấy cũng sẽ cố gắng chịu đựng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 241


Sau khi Kim đại nương đi, Trịnh nương tử vội vàng báo cho mẹ chồng mình: "Con sẽ cố gắng làm tốt công việc này, nhưng trưa không thể về nhà được, mong nương hãy giúp con chăm sóc hai đứa nhỏ."

Bà Trịnh dặn dò: "Con cứ đi làm cho tốt, việc nhà để nương lo. Đại phúc cũng lớn rồi, nó có thể giúp việc trong nhà. Ông trời phù hộ cho con có được công việc tốt như vậy, nhất định không được lười biếng."

Trịnh nương tử đáp: "Con hiểu mà."

Sáng sớm hôm sau, Trịnh nương tử dậy sớm và đến nhà Kiều gia. Hôm nay nàng ấy mặc bộ quần áo sạch sẽ. Khi đến nơi, cả nhà Kiều vẫn chưa ai dậy."Ai đó?" Kiều Nhị mơ màng bước ra mở cửa.

Trịnh nương tử thấy người mở cửa liền vội hành lễ,"Chào ngài, ta là người Trịnh gia, hôm nay đến làm thử việc."

Kiều Nhị hơi ngạc nhiên, lúc này mới nhớ ra hôm qua cha đã nói rằng trưởng thôn tìm người làm giúp nhà họ, đó chính là Trịnh nương tử ở chân núi.

Kiều Nhị vội mời nàng ấy vào,"Mời vào, mời vào, mọi người trong nhà vẫn chưa dậy đâu." Kiều Nhị nói với chút ngượng ngùng.

Tuy nhiên, Trịnh nương tử lại có chút lo lắng, cười cười lấy lòng,"Chắc ta đến sớm quá, xin hỏi giờ ta cần làm gì không?"

Kiều Nhị gãi đầu,"Ta cũng không biết nữa, ngươi cứ ngồi đợi một chút nhé, để ta đi hỏi."

"Được."

Kiều Nhị nhanh chóng gõ cửa phòng Kiều Trần thị,"Nương, Trịnh nương tử đến rồi."

Nghe vậy, Kiều Trần thị vội rời giường. Kiều Đại Sơn cũng dậy, nhìn ra ngoài trời thì thấy vẫn còn chưa sáng rõ,"Đến sớm quá nhỉ?"

Dù vậy, Kiều Trần thị cũng nhanh chóng mặc quần áo và bước ra ngoài. Trịnh nương tử thấy bà liền hành lễ,"Thưa thím."

Kiều Trần thị vội kéo tay nàng ấy,"Không cần hành lễ đâu. Ngươi đến sớm quá rồi, lần sau không cần phải tới sớm như vậy."

Trịnh nương tử đáp: "Vâng."

Kiều Trần thị nói: "Được rồi, ta sẽ nói cho ngươi biết việc cần làm. Nhà ta mời ngươi tới chủ yếu để phụ giúp làm việc nhà. Đôi khi cả nhà chúng ta phải ra đồng làm việc, nên ngươi cần giúp nàng dâu nhà ta chăm sóc súc vật, quét dọn, giặt quần áo, và những việc tương tự."

"Mấy việc này đương nhiên không phải mình ngươi làm hết, nàng dâu nhà ta sẽ cùng làm với ngươi."

Trịnh nương tử liền đáp: "Không sao đâu, ta có thể làm hết."

Kiều Trần thị xua tay,"Một mình ngươi sao làm hết nhiều việc như thế được."

Trịnh nương tử ngỏ ý: "Vậy giờ ta có thể giúp thím chuẩn bị bữa sáng không?"

Kiều Trần thị gật đầu: "Cũng được, ta sẽ cùng ngươi làm. Tối qua còn thừa một ít canh xương hầm, sáng nay ăn canh xương hầm với mì, mỗi người thêm một quả trứng gà nữa." Vừa nói, Kiều Trần thị vừa mở cửa bếp.

Trịnh nương tử nghe mà tay hơi run, mỗi người một quả trứng gà? Nhà này ăn trứng gà thường xuyên vậy sao?

Nhưng nàng ấy không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ theo Kiều Trần thị vào bếp và bắt đầu giúp đỡ...

Bên trong phòng, Chân Nguyệt hình như nghe thấy tiếng động bên ngoài, liền đá Kiều Triều: "Hình như có ai đến thì phải?"

Kiều Triều lắng tai nghe một chút rồi đáp: "Là Trịnh nương tử đến làm việc thôi, chúng ta cứ ngủ thêm đi." Nói xong, hắn muốn kéo Chân Nguyệt vào ôm.

Chân Nguyệt lăn qua bên mép giường, tránh xa Kiều Triều,"Ờ."

Kiều Triều:...

Hai người ngủ thêm một lúc rồi mới dậy. Lúc họ ra, Trịnh nương tử và Kiều Trần thị đã chuẩn bị xong bữa sáng, bên kia Tiền thị cũng vừa thức dậy, hôm nay không phải dậy sớm làm bữa sáng, làm nàng thấy thật nhẹ nhõm.

Cả nhà bắt đầu ngồi vào ăn sáng, Kiều Trần thị cũng lấy một chén đưa cho Trịnh nương tử: "Ngươi cũng ăn đi."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 242


Trịnh nương tử vội từ chối,"Không, không, ta không cần đâu."

Kiều Trần thị nói: "Không sao, ăn đi, lát nữa còn phải làm việc mà."

Lúc này, Trịnh nương tử mới ngồi ăn. Đôi mắt nàng ấy hơi đỏ, đây là lần đầu tiên nàng ấy được ăn một bữa sáng ngon như vậy: miếng canh xương hầm béo ngậy, dưới bát còn có cả một quả trứng gà, rau xanh cũng tươi ngon vô cùng.

Cả nhà vừa ăn mì vừa húp nước, ăn no xong thì từng người chuẩn bị ra đồng làm việc. Hôm nay Kiều Triều không ra đồng, hắn muốn đem tranh vẽ đi bán ở huyện, bức "Mưa trên thôn núi" cuối cùng cũng đã hoàn thành.

"Có cần ta mua gì không? Hay là mua cho nàng một cây trâm nhé?" Khi chuẩn bị đi, Kiều Triều có chút lấy lòng hỏi Chân Nguyệt. Mấy ngày nay Chân Nguyệt không thèm để ý đến Kiều Triều, khiến hắn cảm thấy không thoải mái.

Chân Nguyệt liếc nhìn hắn,"Không cần."

Kiều Triều hơi ngượng, nhưng trong lòng vẫn nghĩ phải mua một cây trâm cho Chân Nguyệt, để nàng vui lên một chút.

Kiều Triều nhanh chóng cõng sọt lên và ra khỏi cửa, những người khác cũng ra đồng, hôm nay họ phải bón phân và tưới nước, công việc rất bận rộn.

Khi mọi người đều đã đi, ở nhà chỉ còn lại Chân Nguyệt, mấy đứa trẻ và Trịnh nương tử đến làm việc.

Chân Nguyệt nói: "Trịnh nương tử, nhờ ngươi đi cắt cỏ cho lợn, còn cắt thêm một ít cỏ khác để cho các súc vật ăn. Sọt và liềm ở góc kia."

Trịnh nương tử lập tức đáp: "Được, ta đi ngay." Chỉ khi làm việc thì nàng ấy mới thấy yên tâm.

Chân Nguyệt dặn thêm: "Nhờ Tiểu Hoa dẫn ngươi đi, con bé biết cần cắt những gì. Tiểu Hoa, đi cùng Trịnh bá mẫu nhé."

"Vâng, mợ cả."

Khi Trịnh nương tử đi rồi, bên kia Tiểu A Sơ khóc tỉnh giấc. Chân Nguyệt thay tã cho bé, rồi cho bé bú.

Sau đó, nàng trải một cái chiếu ra đất, đặt vài món đồ chơi lên đó, để Tiểu Niên và Tiểu Thảo trông Tiểu A Sơ.

"Các con trông đệ đệ cẩn thận nhé, đại bá mẫu ra ngoài giặt quần áo một chút."

"Dạ -"

Chân Nguyệt ra sân bắt đầu giặt quần áo. May mắn là hôm nay không nhiều, hơn nữa quần áo thay ra tối qua đã được ngâm nước, giờ chỉ cần vò và vắt lại là xong.

Khi Chân Nguyệt giặt xong, Trịnh nương tử cũng cõng cỏ về. Thấy Chân Nguyệt đang phơi quần áo, nàng ấy vội nói: "Sao ngài không đợi ta về? Ta cho súc vật ăn xong sẽ giặt quần áo."

Chân Nguyệt mỉm cười: "Không sao, ngươi cứ lo việc của ngươi đi, lát nữa còn nhiều việc khác phải làm. Ta đâu thể để ngươi làm hết mọi việc được." Nàng không muốn làm Trịnh nương tử quá mệt, vì việc nhà thì không bao giờ hết.

Trịnh nương tử đáp: "Vậy để ta nhanh chóng cho súc vật ăn."

"Ừ."

Kiều Đại Sơn đã dắt trâu đi chăn cỏ bên ngoài, nên Trịnh nương tử chỉ cần cho lợn, lừa và gà vịt ăn, sau đó còn phải quét dọn chuồng lợn, chuồng trâu và chuồng gà.

Phân heo và phân gà sau khi dọn ra đều được giữ lại vì đó là loại phân bón tốt nhất.

Trong sân cũng cần được quét lại một lần, vườn rau phía sau thì cần tưới nước. Trong khi đó, thỉnh thoảng nàng ấy còn phải chạy ra đồng đưa nước cho Kiều Đại Sơn và mọi người.

Công việc đi tới đi lui liên tục khiến Trịnh nương tử mồ hôi ướt đẫm cả đầu.

Khi Trịnh nương tử từ ruộng trở về, nàng ấy phải chuẩn bị bữa trưa, nhưng Chân Nguyệt đã ở đó nhặt rau sẵn,"Một lát ta nấu ăn, ngươi chỉ cần phụ nhóm lửa là được. Ngươi nhìn ta làm, lần sau ta sẽ chỉ cho ngươi."

"Vâng. Để ta đi nấu cơm trước."

"Ừ."

Trịnh nương tử liền thấy Chân Nguyệt khi nấu ăn múc một muỗng lớn dầu bỏ vào chảo xào rau, hương thơm ngào ngạt khắp nhà, khiến nàng ấy sững sờ,"Này... có phải cho quá nhiều dầu không?"

Chân Nguyệt cười: "Nhà ta vẫn dùng nhiều dầu, nhiều một chút không sao, miễn sao món ăn ngon là được."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 243


Trịnh nương tử đáp: "Ta... ta hiểu rồi." Trong lòng nàng ấy hơi lo lắng, buổi sáng đã ăn ngon như vậy, giờ trưa còn có vẻ ăn ngon hơn nữa, lại còn dùng nhiều dầu như vậy?

Chưa kịp xong bữa trưa, Kiều Đại Sơn và mọi người đã trở về, ai nấy đều mệt mỏi chạy ngay vào bếp uống nước. Nhờ Chân Nguyệt khăng khăng, giờ đây cả nhà đều uống nước đã đun sôi.

Tiền thị uống xong nước, nhìn thấy Chân Nguyệt đang xào rau, mùi thơm ngào ngạt khắp nhà, bụng nàng đói sôi lên, liền nói: "Hôm nay đại tẩu nấu ăn, chúng ta lại được bữa ngon rồi."

Kiều Nhị cười: "Ha ha, đại ca không có ở nhà, chúng ta còn có thể ăn thêm vài món ngon."

Chân Nguyệt hỏi: "Ngoài ruộng thế nào rồi?"

Kiều Nhị đáp: "Cũng tạm, nhưng ốc đồng ngoài đồng nhiều quá, cha bảo đem một ít về để nuôi gà vịt."

Chân Nguyệt thầm nghĩ: Ốc đồng xào lên cũng ngon lắm, lát nữa nàng sẽ xem.

Bữa cơm sắp xong, Trịnh nương tử vốn định đợi mọi người ăn xong mới ăn sau, nhưng Kiều Trần thị liền mời nàng ấy ngồi cùng,"Nhà ta không có quy tắc gì đâu, hôm nay ngươi cũng vất vả rồi, ngồi ăn cùng đi."

Trịnh nương tử đành ngồi xuống, nhưng nàng ấy quyết định sẽ ăn ít lại, vì cảm thấy món ăn hôm nay thật sự quá sang trọng.

Nào là cá, nào là thịt, nhà nàng ấy cả tháng còn chưa có miếng thức ăn mặn nào. Trịnh nương tử ăn rất dè dặt, cố gắng tránh gắp thịt, dù không ăn thịt, nhưng rau xanh cũng thấm đầy nước thịt, hương vị cực kỳ ngon miệng.

Còn có món dưa muối, không biết họ làm thế nào mà ngon đến vậy. Trịnh nương tử cảm thấy đây là bữa cơm ngon nhất mà nàng ấy từng ăn trong đời.

Kiều Trần thị thấy Trịnh nương tử ăn dè dặt, liền gắp một miếng thịt lớn cho nàng ấy,"Ăn đi, không sao đâu."

Chân Nguyệt cũng quay sang,"Ăn nhiều thịt mới có sức làm việc."

Những người khác cũng đồng tình.

Trịnh nương tử cảm thấy mắt mình cay cay. Kiều Trần thị hỏi thăm về tình hình gia đình nàng ấy,"Trong nhà ngươi có hai đứa nhỏ phải không? Là Đại Phúc và Tiểu Phúc đúng không?"

Trịnh nương tử gật đầu,"Vâng."

"Bữa trưa bọn trẻ ăn gì? Ngươi có muốn mang chút thức ăn về cho chúng không?"

Trịnh nương tử vội vàng lắc đầu,"Không, không cần đâu, bà bà của ta sẽ lo cơm cho bọn trẻ."

"Vậy cũng được."

Cả nhà không nói thêm gì, tiếp tục ăn cơm. Ăn xong, Kiều Đại Sơn và mọi người ngồi nghỉ một lát, rồi chuẩn bị tiếp tục ra đồng làm việc.

Chân Nguyệt nói: "Trịnh đại tỷ, lát nữa nhà không còn việc gì, ngươi về trước nghỉ ngơi đi, buổi chiều lại quay lại."

Kiều Trần thị cũng tiếp lời: "Đúng vậy, buổi trưa mọi người đều cần nghỉ một chút, ngươi cũng về ngủ một lát đi."

Trịnh nương tử cũng lo lắng cho người ở nhà,"Vậy cũng được, ta sẽ ở lại lâu hơn vào buổi chiều."

Kiều Trần thị vẫn đưa cho nàng ấy một ít thức ăn còn lại từ bữa trưa,"Cầm về đi, trẻ con ăn tốn lắm, cũng không thể ghét bỏ cơm thừa canh cặn nhà ta."

Trịnh nương tử vội xua tay: "Thôi, thôi, ta không dám."

Kiều Trần thị nhấn mạnh: "Cầm đi!"

"Cảm ơn thím." Trịnh nương tử cầm rổ thức ăn, cúi đầu cảm tạ rồi rời đi. Trong lòng nàng ấy quyết tâm sẽ cố gắng làm việc cho Kiều gia thật tốt.

Về đến nhà, Trịnh nương tử thấy mẹ chồng và hai đứa con đang ăn cơm. Họ ăn cháo bột và thêm chút rau dại với dưa muối. Nhìn thức ăn nhà mình, rồi nhớ đến bữa cơm ở Kiều gia, mắt nàng ấy lại đỏ hoe.

"A Linh, sao về sớm thế? Kiều gia không cần con nữa à?" Trịnh bà tử ngạc nhiên khi thấy nàng dâu trở về.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 244


Trịnh nương tử vội đáp: "Không phải đâu, Kiều gia nghỉ trưa nên bảo con về nghỉ, lát nữa giờ ngọ, con sẽ quay lại." Vừa nói, nàng ấy vừa lấy thức ăn trong rổ ra,"Đây là thím Trần cho con mang về, mọi người ăn đi."

Trịnh bà tử nhìn thấy thịt và thức ăn đầy đủ liền hỏi: "Thật sự là thím Trần bảo mang về? Không phải con lấy trộm đấy chứ?"

Trịnh nương tử buồn cười nói: "Nương! Sao con dám trộm, đây là thím Trần bảo con mang về cho mọi người ăn, mọi người ăn đi, Đại Phúc, Tiểu Phúc, mau ăn đi."

"Còn nương, nương cũng ăn nữa," Đại Phúc nói và định đi múc cho nương mình một bát cháo.

Trịnh nương tử vội ngăn lại,"Không cần đâu, nương đã ăn ở Kiều gia rồi, các ngươi ăn đi. Ăn đi, ngon lắm, Chân nương tử nấu ăn còn cho hẳn một muỗng lớn dầu vào đấy."

Nghe vậy, Trịnh bà tử yên tâm, gắp một miếng thức ăn, nếm thử thì thấy hương vị tuyệt vời, bà ấy cảm thấy đời mình chưa bao giờ ăn ngon đến thế.

Trịnh bà tử liền gắp thêm cho hai đứa cháu,"Mau ăn đi, ngon quá. Mà này, con bảo đồ ăn này do Chân thị làm à? Thế họ không bắt con nấu sao?"

Trịnh nương tử đáp: "Chân nương tử bảo lần sau sẽ dạy con làm, bảo con học dần. Nhưng con thấy nàng cho một muỗng lớn dầu mà giật cả mình."

Trịnh bà tử gật gù,"Quả thật, nhà Kiều gia không giống nhà khác. Họ có lẽ chẳng để tâm chút dầu mỡ này. À mà hôm nay con qua đó làm gì?"

Trịnh nương tử kể: "Con đến sớm, lúc đó họ còn chưa dậy. Sau đó con làm bữa sáng, bữa sáng là canh xương hầm với mì, mỗi người còn có một quả trứng gà, con cũng được một chén. Nhà họ còn làm rau xanh với dưa muối, ăn ngon vô cùng."

"Sau đó những người khác ra ruộng làm việc, chỉ còn Chân nương tử và mấy đứa nhỏ ở nhà. Con được phân việc cắt cỏ cho lợn, cho súc vật ăn, rồi quét dọn chuồng heo, chuồng gà. Con còn quét sân, tưới nước vườn rau, rồi mang nước ra ruộng cho Đại Sơn thúc. Trưa thì giúp họ nấu cơm."

Trịnh bà tử hỏi thêm: "Không cần giặt quần áo à?"

Trịnh nương tử lắc đầu: "Quần áo là Chân nương tử tự giặt. Nàng bảo không thể để con làm hết mọi việc, sẽ mệt chết."

Trịnh bà tử chắp tay trước ngực: "Bồ Tát phù hộ cho con gặp được một gia đình tốt như vậy."

Trịnh nương tử cũng gật đầu: "Con cũng nghĩ thế."

Trịnh bà tử nói thêm: "Nhà họ ngày nào cũng phải cắt cỏ cho lợn, vậy từ nay sáng nào con cũng cắt cỏ rồi qua đó làm, ta cũng có thể giúp cắt cùng."

Trịnh nương tử gật đầu,"Con sẽ qua hỏi thử vào buổi chiều."

"Ừ, nên hỏi một chút."

Trịnh Đại Phúc nói: "Con cũng có thể giúp nương cắt cỏ."

Tiểu Phúc cũng hưởng ứng: "Con cũng giúp."

Trịnh nương tử xoa đầu hai đứa con,"Được, được, các con đúng là những đứa con ngoan của ta."

Bên kia, Kiều Triều đang dạo quanh chợ để bán tranh, hắn phát hiện một món đồ lạ, đó là đường mía. Đó là những thanh đường màu đỏ, dài, ngọt ngào nhưng giá rất đắt, một khối đường mía giá đến một trăm văn tiền.

Kiều Triều vốn định mua chút đồ để lấy lòng Chân Nguyệt. Mặc dù một khối đường giá cao, nhưng so với cái trâm bạc hai lượng mà hắn định mua, thì một trăm văn vẫn là có thể chi được.

Sau khi mua thêm vài thứ khác, Kiều Triều còn chưa kịp ăn trưa vì vội vàng muốn về sớm.

Khi Kiều Triều về đến nhà, Kiều Đại Sơn và mọi người đang ngủ trưa, chỉ có Chân Nguyệt không ngủ, nàng đang ngồi trong sân lựa ốc đồng mà Kiều Đại Sơn mang về, chủ yếu là để tránh những con ốc độc. Nàng định ngày mai sẽ xào thử món ốc cho cả nhà thưởng thức.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 245


Kiều Triều vừa vào sân thì thấy Chân Nguyệt, nàng nghe tiếng động nhưng chỉ liếc nhìn hắn một chút rồi tiếp tục chọn ốc. Kiều Triều cảm thấy hơi ngượng ngùng,"Khụ khụ, ta đã về rồi." Hắn bước đến gần nàng, rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra một cây trâm bạc, đưa cho nàng: "Này, cho nàng."

Chân Nguyệt liếc qua Kiều Triều rồi tiếp tục chọn ốc, khiến hắn càng thêm ngượng."Cây trâm này ta mua với giá hai lượng bạc đấy. Đúng rồi, ta còn mang cho nàng một món ăn ngon, này, ngọt lắm." Kiều Triều lấy khối đường mía đỏ ra, nhìn xung quanh rồi hạ giọng: "Ta chỉ mua một khối thôi, nàng mau ăn đi."

Chân Nguyệt ngừng tay, nhìn qua rồi chậm rãi cầm khối đường mía được gói trong giấy dầu, nhíu mày hỏi: "Huynh mua cái này ở đâu?"

Kiều Triều thấy nàng có vẻ hứng thú, liền đáp: "Ta mua ở cửa hàng, hơi đắt, một trăm văn mới được một chút này."

Chân Nguyệt bẻ một miếng nhỏ cho vào miệng, đúng là đường mía.

Kiều Triều hỏi: "Có phải ngọt lắm không? Nàng ăn nhanh đi, đừng để ai thấy."

Chân Nguyệt đưa khối đường lại cho Kiều Triều,"Huynh mang nó để vào hũ kín trong bếp. Đây là đường, nên dùng làm gia vị cho món ăn. Lần sau nếu có nữa, thì huynh mua thêm."

Kiều Triều ngạc nhiên: "Nàng không ăn à?"

Chân Nguyệt đáp: "Dùng để nấu cơm thì tốt hơn."

Kiều Triều đành đáp: "Được rồi, lần sau ta mua thêm." Nói xong, hắn đứng dậy chuẩn bị mang đường vào bếp thì Chân Nguyệt gọi lại: "Chờ một chút." Nàng đưa tay về phía hắn.

Kiều Triều hiểu ý, cười và đưa cây trâm cho nàng,"Đây là ta tỉ mỉ chọn lựa cho nàng."

Chân Nguyệt nhận lấy và cắm ngay lên đầu,"Huynh đã ăn cơm chưa?"

Kiều Triều ôm bụng: "Chưa ăn, ta vội về nên chưa kịp."

Chân Nguyệt đứng dậy,"Nhóm lửa đi, ta sẽ xào cơm cho huynh."

"Được." Kiều Triều lập tức theo nàng vào bếp, nghĩ rằng có lẽ nàng đã không còn giận hắn nữa. Hắn nhanh chóng lấy tiền bán tranh đưa cho nàng,"Đây, tiền bán tranh, nàng cầm đi."

Chân Nguyệt nhận tiền, cất đi rồi vào bếp xào cơm cho hắn, còn nấu thêm một nồi canh.

Khi Kiều Đại Sơn và mọi người dậy, Kiều Triều đang ngồi trong bếp ăn một cách vui vẻ. Kiều Nhị bước vào bếp, thấy đại ca đang ăn cái gì đó, còn trong rổ có thêm một ít đồ, liền biết ngay là đại ca đã mua về.

"Đại ca, huynh về rồi à?"

Kiều Triều đáp: "Ừ. Một lát nữa ta sẽ cùng mọi người xuống ruộng."

Kiều Nhị nói: "Đại ca nghỉ ngơi đi, chúng ta ra ruộng trước làm việc."

"Ừ."

Kiều Đại Sơn và mọi người mang theo nước rồi xuất phát ra ruộng. Lúc này, Trịnh nương tử cũng đã tới Kiều gia, hỏi Chân Nguyệt xem cần làm gì.

Chân Nguyệt bảo: "Ngươi vào bếp, có một rổ dưa leo ở đó, rửa sạch, đun nước sôi trụng qua một chút, rồi dùng d.a.o tre khía nhẹ vỏ dưa, sau đó đem phơi ở giếng nước, dùng đá đè lên." Đây là cách nàng chuẩn bị làm món vỏ dưa muối.

"Được."

Sau khi Trịnh nương tử làm xong, Chân Nguyệt hỏi nàng ấy có biết may quần áo không. Trước đó Kiều Trần thị có chuẩn bị vải để may đồ cho bọn trẻ, nhưng vẫn chưa hoàn thành. Trịnh nương tử tất nhiên biết may, nên Chân Nguyệt giao việc may quần áo cho nàng ấy giúp.

Kiều Triều sau khi nghỉ ngơi khoảng ba mươi phút cũng xuất phát ra ruộng. Cả gia đình đều đang bận rộn ngoài đồng, những người xung quanh cũng đang làm việc. Nhưng ai nấy đều nhận thấy rau màu nhà Kiều gia trông tốt hơn hẳn so với nhà họ.

"Mấy cây rau nhà họ lớn tươi tốt quá, ta thấy họ cho vào đất mấy cái vỏ trứng gà với cả trái cây hỏng, không biết để làm gì."

"Có lẽ đó là bí quyết giúp rau nhà họ tốt hơn. Sau này chúng ta cũng thử gom vỏ trứng và trái cây hỏng để bón đất xem sao."

"Ta nghĩ cũng được đấy."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 246


Vỏ trứng gà cùng trái cây hỏng đều do Chân Nguyệt đem ra xử lý, đây đều là những loại phân bón hữu cơ giúp thúc đẩy cây trồng phát triển.

Lúc này, Trịnh nương tử đang nấu cơm. Phần lớn các món ăn Chân Nguyệt đều để Trịnh nương tử làm, nàng chỉ đứng bên cạnh thỉnh thoảng chỉ đạo. Mỗi khi Trịnh nương tử thêm gia vị, nàng ấy đều ngần ngại không dám bỏ nhiều, nhưng Chân Nguyệt đều bảo: "Cứ bỏ vào đi, thêm nhiều một chút, cho thêm một muỗng nữa. Dầu cũng phải cho nhiều hơn."

Trịnh nương tử cảm thấy tay mình hơi run, sợ rằng khi về nhà sẽ quen thói cho nhiều gia vị quá.

Sau khi các món ăn gần hoàn thành, món cuối cùng là thịt kho tàu được Chân Nguyệt tự tay làm. Nàng dùng nửa khối đường mía vừa mua về để kho thịt. Khi Kiều Triều và mọi người trở về, mùi thơm ngào ngạt đã bay khắp nhà.

"Thơm quá! Ôi chao, có mùi thịt! Không biết đại tẩu đang nấu món gì."

Tiền thị liền nói: "Để ta đi xem." Nàng vội vàng chạy vào bếp, thấy một nồi đang hầm nhưng vẫn đậy nắp.

"Đại tẩu, tẩu đang nấu món gì thế?"

Chân Nguyệt đáp: "Thịt kho. Một lát nữa sẽ biết. Chuẩn bị rửa tay ăn cơm đi."

"Được, được."

Khi cơm đã dọn ra, Trịnh nương tử vốn định về nhà, vì Kiều gia chỉ bao nàng ấy một bữa cơm, nhưng Chân Nguyệt vẫn gắp cho nàng ấy một phần đồ ăn để mang về. Trịnh nương tử vô cùng cảm kích.

Cả nhà Kiều ngồi vào bàn, nhìn bát lớn đầy thịt kho tàu, ai nấy đều nuốt nước miếng. Kiều Đại Sơn là người đầu tiên gắp, sau đó mọi người lập tức tranh nhau gắp thịt kho tàu.

"Ngon quá!"

"Còn có vị ngọt nữa."

"Món này tuyệt vời!" Ai nấy đều khen nức nở.

Trong khi đó, gia đình Trịnh cũng đang ăn cơm, trong bát đồ ăn còn có hai miếng thịt kho tàu. Cả nhà chia hai miếng thịt thành bốn phần, mỗi người ăn một chút, cảm giác chỉ một miếng thịt thôi mà có thể ăn được rất nhiều cơm.

"Ngon quá!"

"Thịt này đúng là siêu ngon."

Trịnh Đại Phúc và Trịnh Tiểu Phúc cảm thấy đây là món thịt ngon nhất mà họ từng ăn.

Ngày hôm sau, Chân Nguyệt thấy ốc đồng đã nhả hết cát, liền nhờ Trịnh nương tử giúp cắt bỏ phần đuôi của ốc, sau đó xào cùng ớt, măng chua, và tía tô.

Ban đầu, cả Kiều gia không biết ốc đồng có thể ăn, nhưng khi Chân Nguyệt làm xong, ai nấy đều không ngừng tay. Kiều Nhị là người ăn giỏi nhất, chỉ cần hút một cái là thịt ốc đã ra, ăn rất nhanh.

Kiều Đại và Chân Nguyệt ăn có phần chậm rãi, văn nhã hơn, họ dùng tăm để lấy thịt ốc ra rồi mới ăn. Kiều Đại Sơn thì khen món này rất hợp để nhắm rượu.

"Không ngờ ốc đồng cũng có thể ăn được, lần tới ta sẽ bắt thêm một ít mang về," Kiều Nhị nói."Trước đây toàn đem ốc cho gà, lợn ăn, thật phí quá."

Chân Nguyệt bảo: "Thỉnh thoảng ăn một bữa thì không sao, nhưng không nên ăn nhiều." Nàng thấy việc chuẩn bị ốc đồng khá phiền phức.

Hôm nay xào ốc đồng hơi nhiều, Chân Nguyệt chia một phần cho Kiều Tam mang sang Chung gia, một phần để Trịnh nương tử mang về.

Chung gia cũng bất ngờ khi ốc đồng có thể ăn ngon như vậy, xào cùng măng chua và ớt cay, ai cũng thấy ngon."Lần sau ta cũng sẽ bắt chút mang về," Chung mẫu nói.

Chung phụ giống như Kiều Đại Sơn, cũng thấy món ốc này rất hợp để nhắm rượu.

Chung mẫu thở dài: "Kiều gia suốt ngày tặng đồ cho nhà mình, mà nhà mình chẳng biết có gì ngon để tặng lại."

Chung phụ đáp: "Gần đây ta có lấy ít đồ biển, cái thứ gọi là rong biển đó. Bà mang sang Kiều gia thử xem họ có ăn được không."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 247


Mọi người trong Chung gia đã ăn thử rong biển một lần nhưng không hợp khẩu vị, vẫn còn một túi lớn chưa dùng hết.

Chung mẫu do dự: "Liệu có được không? Nhà mình còn chẳng thích ăn."

Chung phụ cười: "Biết đâu Kiều gia lại biết cách làm ngon. Như món ốc đồng, họ làm thật ngon đó chứ."

Chung mẫu nhìn về phía Chung Mạn Châu, đang mải mê hút ốc, nói: "Cũng đúng, lát nữa Mạn Châu mang qua tặng đi."

"Được ạ," Chung Mạn Châu đáp.

Đã một thời gian Chung Mạn Châu chưa ghé Kiều gia, nàng không biết Kiều gia thuê người giúp việc. Khi tới gõ cửa và gặp Trịnh nương tử, nàng hơi ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi là ai?"

Trịnh nương tử đáp: "Ta là Trịnh nương tử, làm việc ở Kiều gia. Xin hỏi ngươi là ai?"

Chung Mạn Châu bất ngờ khi biết Kiều gia thuê người: "Ta là Mạn Châu Chung gia, tới tặng đồ. Trần thẩm có ở nhà không?"

Trịnh nương tử nhận ra: "À, Chung muội, mời vào. Trần đại tỷ và mọi người ra ruộng hết rồi, chỉ có Chân nương tử ở nhà, để ta gọi nàng ra."

Chung Mạn Châu không ngờ chỉ có Chân Nguyệt ở nhà. Trước đây, mỗi lần nàng ấy tới đều có Kiều Tam hoặc Trần thẩm tiếp đón, rất ít khi phải nói chuyện một mình với Chân Nguyệt, nên có chút khẩn trương.

Chân Nguyệt nghe tin Chung Mạn Châu đến, liền bế Tiểu A Sơ ra ngoài: "Mạn Châu à? Sao hôm nay tới vậy?"

Chung Mạn Châu đáp: "Tẩu tử, nương muội bảo mang chút đồ biển sang tặng, chỉ là chút rong biển."

Nghe vậy, Chân Nguyệt cảm thấy hứng thú. Trước đây Chung gia từng tặng nhà nàng cá biển, món đó ăn rất ngon. Nhưng khi nhìn vào rổ của Chung Mạn Châu, nàng kinh ngạc: "Rong biển?"

Chung Mạn Châu gật đầu,"Không ngờ tẩu tử nhận ra, đúng vậy, đây là rong biển. Nương muội bảo mang sang cho mọi người nếm thử." Nàng nói mà trong lòng có chút ngại, vì nhà họ không thích ăn món này.

Rong biển này là do người thân bên nhà nàng, làm nghề buôn bán, mang từ vùng ven biển phía Nam về tặng.

Chân Nguyệt nhận lấy, nói: "Nhà muội có lòng quá. Mau vào ngồi, ta pha cho muội một ít dưa ngâm."

Chung Mạn Châu vội xua tay: "Không cần đâu, muội phải về làm việc, để dịp khác vậy."

"Vậy cũng được. Muội về cẩn thận nhé."

Rong biển được Trịnh nương tử đem vào bếp. Chân Nguyệt đã tính tối nay sẽ làm món canh rong biển.

Đến bữa tối, Chân Nguyệt nấu canh rong biển đậu hũ. Cả nhà ăn thì ý kiến chia ra hai chiều: Kiều Nhị và Tiền thị không quen vị, nhưng Kiều Đại Sơn và Kiều Trần thị lại khen ngon.

Kiều Triều cũng thấy ăn khá được, nói: "Nếu các ngươi không thích thì để ta ăn hết."

Chân Nguyệt cười: "Ăn nhiều rong biển thì không dễ bị bướu cổ."

Nghe vậy, Tiền thị liền nói: "Vậy cho ta thêm một ít, có lẽ ăn thêm vài miếng sẽ quen."

Kiều Nhị cũng bảo: "Cho ta thêm nữa."

Cả hai đều từng chứng kiến người bị bướu cổ, khi bệnh nặng trông rất đáng sợ.

Ngày hôm sau, Chân Nguyệt làm món rau trộn rong biển, thêm chút tỏi và ớt cay. Không ngờ món này lại khiến Tiền thị và Kiều Nhị gắp không ngừng,"Đại tẩu, món rau trộn này ngon hơn canh nhiều."

Những người khác cũng đồng tình. Trịnh nương tử cũng thấy ngon, nhưng nàng ấy chỉ nghĩ có một bữa ăn ngon đã là may mắn rồi, chẳng dám chê món nào.

Chân Nguyệt cười nói: "Vậy lần sau ta sẽ làm món rau trộn rong biển."

Từ đó, Trịnh nương tử ngày nào cũng đến Kiều gia làm việc, nàng ấy rất chăm chỉ, dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ.

Không biết có phải nhờ ở Kiều gia ăn ngon hơn hay không, nhưng sắc mặt vàng vọt của Trịnh nương tử dần trở nên hồng hào hơn.

Người trong thôn sớm nhận ra Trịnh nương tử làm việc cho Kiều gia, ai cũng tò mò hỏi thăm xem nàng ấy được trả bao nhiêu tiền. Mỗi lần Trịnh nương tử đều chỉ ậm ừ cho qua.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 248


Tuy nhiên, ai nấy đều thấy sắc mặt Trịnh nương tử đã cải thiện nhiều, lại còn hay mang đồ từ Kiều gia về, nên mọi người đoán chắc nàng ấy được trả rất nhiều tiền.

"Có lẽ là được hai trăm văn mỗi tháng."

"Nhiều thế sao?"

"Ngươi không thấy sao? Trịnh nương tử giờ trông khỏe khoắn hơn nhiều, trước kia gầy gò xanh xao lắm."

"Đúng là vậy thật."

Có lẽ do thấy Trịnh nương tử làm việc ở Kiều gia có lương khá, nên có người đến hỏi xem Kiều gia có cần thêm người làm không. Nhưng hiện tại, chỉ cần một mình Trịnh nương tử là đủ, nên dĩ nhiên Kiều gia không cần thêm người.

Bà Trương mặt dày đến hỏi: "Nhà ta có Trân Nương, cả làng ai cũng biết là người siêng năng. Trong nhà được nàng chăm lo đâu ra đấy, lại còn rảnh rỗi lên núi đào rau dại, măng non, ăn thì ít. Nghe nói Trịnh nương tử đòi hai trăm văn, Trân Nương nhà ta chỉ cần 180 văn thôi."

Kiều Trần thị cười gượng: "Thật sự là nhà ta không cần thêm người."

Hơn nữa, Lâm Trân Nương siêng năng chẳng qua là vì bị ép, không làm thì bị bà Trương đánh. Ai mà dám lười biếng? Đồ ăn thì bị chia ít, vì bà Trương chẳng bao giờ cho tức phụ ăn đủ no.

Bà Trương tiếp tục: "Tức phụ nhà ta còn có thể trông trẻ, đại tôn tử nhà ngươi còn nhỏ mà. Đúng rồi, nghe nói nhà ngươi bán rau, Trân Nương nhà ta cũng có thể tối tối ra vườn hái rau giúp."

"Nếu 180 văn là cao, thì 150 văn cũng được."

Tiền thị khó chịu lên tiếng: "Bà Trương! Việc bà hành hạ con dâu cả thôn đều biết, giờ không đủ à? Muốn mang con dâu sang nhà ta để chúng ta sai khiến tiếp sao?"

Bà Trương biện bạch: "Làm gì có! Ta đang giúp các ngươi mà. Trịnh nương tử đắt đỏ, Trân Nương nhà ta thì rẻ. Ai lại không chọn người làm giá rẻ chứ?"

Lúc này, Chân Nguyệt bước ra, đóng sầm cửa lại,"Nhà ta chỉ thích dùng người giá cao, vì giá cao thì chất lượng tốt. Nhà bà dù rẻ cũng không cần."

Bà Trương bực bội: "Ai da, sao lại đóng cửa? Không cần thì không cần, làm gì mà thiếu tôn trọng khách thế!"

Kiều Nhị đứng bên cạnh nói: "Lâm Trân Nương đúng là đáng thương thật đó! Ai da! Bỏ tay ra, đau quá!"

Vừa nói xong, Kiều Nhị đã bị Tiền thị kéo tai: "Đáng thương? Nàng ta có cần huynh thương hại không? Sao huynh không thương ta?"

Kiều Nhị vội nói: "Ta sai rồi, ta sai rồi, nàng ta không đáng thương, không đáng thương."

Lúc này Tiền thị mới buông tha cho Kiều Nhị. Nàng ấy quay sang Chân Nguyệt, nói: "Đại tẩu, đừng để Lâm Trân Nương vào nhà mình làm việc. Cái ánh mắt yếu đuối đáng thương kia, ai biết có định quyến rũ nam nhân không?"

Chân Nguyệt thản nhiên đáp: "Nam nhân mà muốn ăn phân thì ngăn không được. Chỉ cần giữ chặt tiền bạc trong tay mình là đủ." Nói xong, nàng liếc Kiều Triều một cái.

Kiều Triều giật mình, vội vàng thanh minh: "Ta đâu có sở thích ăn phân! Hơn nữa trước giờ ta có bao giờ để ý đến Lâm Trân Nương đâu, nàng cũng biết mà."

Thực ra, Kiều Triều không thích kiểu nữ nhân yếu đuối như Lâm Trân Nương, hắn vẫn thấy Chân Nguyệt thuận mắt hơn nhiều... Đợi đã, Kiều Triều bỗng chợt hoảng sợ, chẳng lẽ hắn lại có sở thích chịu ngược sao? Sao càng ngày càng thấy Chân Nguyệt hợp ý thế này?

Tuy nhiên... Kiều Triều nghĩ lại, có vẻ như đúng là cảm thấy thuận mắt hơn thật. Hắn gãi đầu, thầm nghĩ không ổn rồi, có lẽ mình mắc phải chứng sợ thê tử.

Kiều Nhị cũng vội đồng ý: "Đúng, đúng, ta cũng không có vấn đề gì!"

Trịnh nương tử nghe vậy cũng nhẹ nhõm hẳn. Trịnh nương tử thực sự lo lắng rằng Kiều gia có thể thay thế nàng, vì nàng không phải được trả 200 văn mà là 300 văn. Nếu người khác biết chuyện này, nàng sợ sẽ có nhiều người đến tự đề cử mình vào Kiều gia làm việc.

Sáng sớm hôm đó, Trịnh nương tử mang theo một sọt cỏ heo đến Kiều gia. Cỏ này là do Trịnh bà tử và Trịnh Đại Phúc cùng giúp cắt, đầy ắp một chiếc sọt lớn.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 249


Khi đến nơi, Trịnh nương tử đã thấy Kiều gia rất yên tĩnh, nghĩ rằng có lẽ mọi người vẫn chưa thức dậy. Nhưng cửa lớn vẫn mở, nàng ấy nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, thấy trong sân không có ai.

Nghe tiếng động, Chân Nguyệt bước ra từ trong phòng, nói: "Trịnh nương tử đến rồi à, ngươi vào bếp ăn sáng đi, còn hai cái bánh bột ngô đấy."

Trịnh nương tử xua tay: "Không, không, ta đã ăn ở nhà rồi."

Chân Nguyệt gật đầu: "Vậy ngươi cho súc vật ăn trước đi. Lá cây ở góc tường cũng mang ra cho chúng ăn chung."

"Được."

Trịnh nương tử làm việc gần xong thì Kiều Trần thị và Kiều Đại Sơn mới thức dậy. Nhưng nàng ấy không thấy những người khác, cảm thấy hơi lạ.

Đến giờ cơm trưa, trinh nương tử mới phát hiện phu thê Kiều Nhị cùng Kiều Tam đều không có ở nhà, liền hỏi một câu.

Kiều Trần thị giải thích: "Họ dậy sớm đi huyện thành bán đồ ăn rồi. Phải chiều mới về."

Trịnh nương tử ngạc nhiên: "Sáng sớm ta đến mà không thấy ai, họ đi sớm vậy sao?"

Kiều Trần thị gật đầu: "Phải đi sớm, nếu không đồ ăn không còn tươi. Chúng ta thường hái rau từ nửa đêm, vì vậy mới dậy muộn như thế."

Trịnh nương tử hiểu ra: "Vậy lần sau để ta đến giúp mọi người hái rau."

Chân Nguyệt lắc đầu: "Không cần đâu, ngươi chủ yếu giúp ta làm việc nhà thôi."

Biết Chân Nguyệt Kiều gia lời nói có trọng lượng, Trịnh nương tử cũng không nói thêm gì.

Chiều hôm đó, Kiều Nhị và mọi người trở về, cả ba trông rất mệt mỏi nhưng trên mặt ai cũng tươi cười.

"Đại tẩu! Tửu lầu Chu gia bên kia nói hy vọng chúng ta có thể cung cấp thêm đồ ăn. Chu thiếu gia bảo tửu lầu khác của nhà họ cũng cần nữa."

Chân Nguyệt suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Lần sau các ngươi qua đó, nói với họ nếu họ tự đến lấy đồ thì giá sẽ rẻ hơn. Họ muốn lúc nào đến lấy cũng được. Còn nếu muốn loại rau gì, chúng ta sẽ dẫn họ ra ruộng xem."

Kiều Nhị gật đầu: "Ý này hay đấy, mỗi lần chở nhiều đồ như vậy, cả lừa lẫn trâu đều mệt. Nếu nhiều người nữa muốn mua, chúng ta sẽ không lo liệu hết được."

"Ừ, đúng vậy," Chân Nguyệt đáp.

"Đại tẩu, đây là tiền phân chia hôm nay," Kiều Nhị nói."À, đúng rồi, huynh đệ Thiết Sinh còn hỏi đại ca có phải lâu rồi không đi săn? Ta bảo rằng nhà mình đang bận trồng rau nên không có thời gian."

Kiều Triều đáp: "Lần sau đệ cứ nói ta bây giờ không đi săn nữa, vì nhà mình đã có nghề bán rau rồi."

Thực ra, mấy lần đi săn gần đây, Kiều Triều chỉ săn được chút thịt để nhà ăn, hơn nữa đi săn rất nguy hiểm. Vẽ tranh vẫn là cách kiếm tiền tốt hơn, nhưng không thể vẽ tranh mỗi ngày. Kiều Triều lại đang suy nghĩ xem có cách nào khác để kiếm tiền thêm.

"Được."

Chân Nguyệt cũng trăn trở về việc tìm thêm nguồn thu nhập, cuối cùng nàng nghĩ đến việc nuôi cá. Nếu làm được ao cá để nuôi cá, thì không cần phải vào rừng sâu bắt cá mỗi lần.

Dòng sông trong thôn cũng có cá, nhưng chủ yếu là cá nhỏ và rất ít, có lẽ do trước kia mọi người đã bắt quá nhiều.

Nuôi cá sẽ cần có cá giống, nhưng Chân Nguyệt chưa biết nơi nào bán cá giống và cũng chưa rõ nên nuôi ở đâu.

Tối hôm đó, Chân Nguyệt bàn với Kiều Triều: "Nhà mình thử làm ao nuôi cá, huynh thấy thế nào?"

Kiều Triều suy nghĩ rồi nói: "Có thể đấy, nhưng nàng định nuôi ở đâu? Với lại, chúng ta không biết cách nuôi cá."

Chân Nguyệt đáp: "Ta sẽ lo chuyện nuôi, các huynh chỉ cần phụ giúp thôi. Ta định đào một mảnh đất ven sông, rồi dẫn nước vào."

Kiều Triều lắc đầu: "Nhưng lỡ có người trộm cá thì sao? Chúng ta không thể cứ canh giữ ở đó suốt được."

Chân Nguyệt suy tư: "Ừ, đúng là một vấn đề."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 250


Kiều Triều gợi ý: "Hay là trước tiên nuôi thử trong chum lớn ở nhà xem sao?"

Chân Nguyệt ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Được, nhưng nhà mình đâu có chum nước đủ lớn để nuôi cá. Sau nhà cũng không có chỗ rộng để đào ao. Ai! Nếu mà có một cái sân rộng thì tốt biết bao."

Nàng thở dài: "Thôi vậy, tạm thời chưa nuôi. Nếu bắt được cá nhỏ, ta sẽ thử nuôi tạm trong chum nước xem sao."

Hiện tại việc bán rau đã khá ổn, nếu tích góp vài năm, có lẽ có thể mua đất xây một đại viện. Nhưng Chân Nguyệt cảm thấy tốc độ như vậy vẫn quá chậm.

"Ai ya! Tiểu A Sơ biết đi rồi! Giỏi quá! Đại tôn tử của ta giỏi thật!" Từ bên ngoài bỗng vang lên tiếng vui mừng của Kiều Trần thị.

Chân Nguyệt và Kiều Triều nhìn nhau rồi nhanh chóng đi ra ngoài. Vừa đến phòng khách, họ thấy Tiểu A Sơ đang loạng choạng bước từng bước chậm chạp. Nhìn thấy Chân Nguyệt, hài tử liền cười, giơ tay ra muốn bước về phía nương.

Nhưng mới đi được hai bước, thằng bé liền ngã phịch xuống đất. Tiểu A Sơ ngồi ngẩn ra một lúc rồi bật khóc òa lên.

Chân Nguyệt vội bước tới, bế nhi tử lên,"Ngoan, ngoan, đừng khóc, vừa rồi con đi rất giỏi mà."

Nghe mùi hương quen thuộc từ nương, Tiểu A Sơ dần nín khóc, cọ cọ đầu vào n.g.ự.c Chân Nguyệt rồi thỏ thẻ: "Lạnh -"

Chân Nguyệt thở dài: "Ai!"

Kiều Trần thị cười nói: "Vừa rồi Tiểu A Sơ đã tự đi được vài bước, thêm chút thời gian nữa chắc chắn nó sẽ đi nhanh nhẹn hơn."

Nhìn hài tử trước đây còn bé xíu, giờ đã biết đi, ai nấy trong nhà đều vui mừng.

Chân Nguyệt nhắc nhở: "Phải luôn có người để mắt đến nó, nhỡ đâu biết đi rồi lại chạy va vào đâu thì khổ."

Kiều Trần thị gật đầu: "Đương nhiên rồi."

Bên cạnh, Tiền thị nhìn Tiểu A Sơ mà trong lòng không khỏi chạnh lòng. Nàng sờ bụng, đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có tin vui, chẳng lẽ là không thể mang thai? Sắc mặt nàng thoáng biến sắc.

Thấy vậy, Kiều Nhị lo lắng hỏi: "Nàng sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?"

Tiền thị lắc đầu, rồi ghé tai Kiều Nhị thì thầm: "Tiểu Niên đã lớn thế này rồi, mà ta vẫn chưa mang thai lại. Ta nghĩ lần tới nên đi tìm đại phu khám xem sao."

Kiều Nhị suy nghĩ, thấy cũng có lý, tình cảm của phu thê bọn họ rất tốt mà: "Được rồi, mai ta dẫn nàng đi khám."

"Được."

Còn bên nhà bà Trương, sau khi bị Kiều gia từ chối, bà ta vừa về nhà vừa chửi rủa không ngớt. Khi nhìn thấy Lâm Trân Nương, cơn giận càng bùng lên. Bà ta bước tới, giáng một cái đánh vào lưng Lâm Trân Nương: "Ngươi đúng là vô dụng, đến Kiều gia làm việc mà người ta còn không cần!"

"150 văn cũng không ai thuê, ngươi ở nhà thì chẳng làm gì, kiếm tiền cũng không xong, con cái cũng không sinh được. Cả ngày chỉ biết khóc lóc, thật muốn bỏ ngươi cho xong!"

Lâm Trân Nương cảm thấy đau điếng ở lưng, nhưng không dám hé lời. Đúng lúc đó, Trương Đại Ngưu bước ra từ phòng trong: "Nương, lại có chuyện gì nữa vậy?"

Bà Trương giận dữ nói: "Chuyện gì à? Vợ ngươi chẳng có tác dụng gì cả. Ta đã tới Kiều gia bảo họ thuê thê tử ngươi làm việc với giá 150 văn, nhưng họ còn không thèm nhận. Ngươi xem thê tử ngươi vô dụng đến mức nào."

"Nghe nói Trịnh nương tử ở Kiều gia mỗi tháng được trả 200 văn, lại còn bao ăn một bữa. Thê tử ngươi còn không bằng một quả phụ!"

Trương Đại Ngưu đảo mắt, rồi nói nhỏ với bà Trương: "Nương, hay là chúng ta giăng bẫy Kiều gia? Làm cho họ dù không muốn cũng phải đồng ý."

Trương bà tử hỏi: "Làm thế nào?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 251


"Chúng ta gọi Kiều Đại hoặc Kiều Nhị ra ngoài, bảo Trân Nương đi cầu xin họ. Nam nhân mà, thấy một nữ nhân yếu đuối cầu xin chắc chắn sẽ đồng ý thôi," Trương Đại Ngưu nói.

Bà Trương ngẫm nghĩ: "Nhưng nếu Chân thị – phụ nhân đanh đá đó không đồng ý thì sao?"

Trương Đại Ngưu cười nham hiểm: "Nếu không đồng ý, chúng ta sẽ vu cáo họ quấy rối Trân Nương, đòi bồi thường!"

Bà Trương cắn môi, nhớ lại chuyện hôm nay, rồi gật đầu: "Được! Làm vậy đi!"

Cả hai lập tức bàn bạc kế hoạch, không thèm quan tâm đến ý kiến của Lâm Trân Nương. Đối với họ, nàng không có quyền lên tiếng.

Sáng hôm sau, không có việc gì đặc biệt, Kiều Triều ra ngoài sớm để đốn củi. Chân Nguyệt không đi cùng.

Bà Trương đứng ngoài cửa nhìn thấy Kiều Triều đi vào rừng, liền nhanh chóng trở về nhà, nói với Trương Đại Ngưu và Lâm Trân Nương.

"Một lát nữa, nhớ phải làm Kiều Triều đồng ý thuê ngươi. Bằng mọi cách, nếu không ngươi biết hậu quả rồi đấy!" Bà Trương trừng mắt đe dọa Lâm Trân Nương.

Lâm Trân Nương sợ hãi co rúm lại, gật đầu,"Vâng, nương."

"Bây giờ ngươi đi ngay đi!"

Lâm Trân Nương nhanh chóng cầm một cái rổ nhỏ, rồi đi theo hướng Kiều Triều vào rừng. Khi Kiều Triều đang chuẩn bị đốn củi, Lâm Trân Nương đột ngột xuất hiện.

"Kiều Đại ca!"

Vừa thấy nàng, Kiều Triều đã cảm giác có chuyện không hay. Hắn định cầm đồ rời đi thì Lâm Trân Nương bỗng quỳ xuống trước mặt, khóc lóc: "Kiều Đại ca, xin huynh cho ta làm việc ở nhà huynh đi. Ta chỉ cần 150 văn thôi, cầu xin huynh, việc gì ta cũng làm, kể cả..."

Nói đến đây, Lâm Trân Nương ngượng ngùng cúi đầu: "Kể cả huynh muốn làm gì ta cũng được, ta nhất định sẽ nghe lời. Nếu huynh không đồng ý, ta sẽ đi chết, Kiều Đại ca -" Nàng nhìn Kiều Triều bằng ánh mắt yếu đuối, đáng thương.

Kiều Triều nghe đến đoạn "làm gì cũng được" mà cảm thấy ghê tởm. Ánh mắt Lâm Trân Nương làm hắn nổi da gà. Kiều Triều cảm thấy tình huống này thật khó chịu.

Kiều Triều cau mày, nghĩ thầm hôm nay quả là xui xẻo, lần sau ra ngoài nhất định phải dẫn Chân thị theo. Hắn nói lớn: "Không đời nào!"

Nói xong, Kiều Triều xoay người định bỏ đi, nhưng Lâm Trân Nương đột ngột lao tới, định ôm lấy chân hắn. Kiều Triều vội nhảy sang một bên, khiến Lâm Trân Nương ngã nhào xuống đất.

Hắn lùi lại mấy bước, cảnh cáo: "Ngươi đừng làm trò ăn vạ. Ta chưa đụng gì đến ngươi đâu!"

Lâm Trân Nương bò dậy, tiếp tục cầu xin: "Kiều Đại ca, xin huynh, việc gì cũng được mà!" Nói rồi nàng bắt đầu c** q**n áo.

Kiều Triều lập tức quay lưng bỏ chạy. Ngay lúc đó, bà Trương và Trương Đại Ngưu – đã theo dõi từ xa – liền lao ra. Trương Đại Ngưu chắn đường Kiều Triều, hét lên: "Kiều Đại! Ngươi dám quấy rối thê tử ta! Ta sẽ báo quan!"

Bà Trương ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa la lớn: "Ai da! Gia đình bất hạnh quá! Kiều Đại, nếu ngươi không cho chúng ta một lời giải thích, ta sẽ đi báo quan, buộc tội ngươi tội lưu manh! Tội nghiệp nàng dâu nhà ta, nó chỉ lên núi hái nấm thôi, không ngờ lại gặp phải tên cầm thú như ngươi!"

Kiều Triều vừa nhìn qua đã biết ngay đây là mưu kế của nhà Trương, liền hỏi lạnh lùng: "Các ngươi muốn gì?"

Trương Đại Ngưu không ngần ngại nói: "Nhà ngươi phải thuê Trân Nương nhà ta về làm việc, mỗi tháng trả 500 văn, nếu không ta sẽ đi báo quan!"

Bà Trương thêm vào: "Đúng vậy! Còn phải bồi thường chúng ta ít nhất hai lượng bạc!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 252


Kiều Triều bật cười, cười vì sự vô lý trước sự việc này. Trước đây những vụ như thế này đều do Chân Nguyệt xử lý, nhưng hôm nay nàng không có ở đây. Hắn cảm thấy giận đến mức muốn ra tay. Dám lập bẫy hãm hại hắn? Nếu đây là kiếp trước, hắn đã tru di cả nhà chúng rồi!

Nhìn Lâm Trân Nương ghê tởm đến mức Kiều Triều chẳng muốn đụng vào, thậm chí so với một cung nữ cũng không đáng. Vẻ ngoài xấu xí, không thể nào so sánh nổi với một ngón chân của Chân Nguyệt, à không, thậm chí là một sợi tóc của nàng.

Kiều Triều trừng mắt lạnh lùng: "Nói lại lần nữa xem, ta không nghe rõ."

Trương Đại Ngưu bắt đầu cảm thấy sợ hãi trước ánh mắt của Kiều Triều, nhưng vẫn cố ngẩng đầu: "Ta nói nhà ngươi phải thuê..."

Chưa kịp dứt lời, Trương Đại Ngưu đã bị Kiều Triều đá bay, cả người đ.â.m vào thân cây, phun ra một ngụm m.á.u rồi ngất xỉu tại chỗ.

Bà Trương kinh hãi, mắt trợn trừng, hét lớn: "Kiều Đại, ngươi dám?"

Kiều Triều giơ thanh đao trong tay, lạnh lùng đáp: "Có gì mà ta không dám? Xung quanh đây không có ai chứng kiến, nếu ta c.h.é.m các ngươi rồi giả vờ nói là bị lợn rừng ăn thịt, ai mà biết?"

Kiều Triều cười khẩy: "Ta sẽ c.h.é.m bà trước, rồi đến lượt nhi tử bà."

Bà Trương nhìn thấy ánh đao trong tay Kiều Triều, đến khi hắn chuẩn bị giơ đao xuống, sợ hãi đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.

Kiều Triều nhìn người nằm trên mặt đất, dùng chân đá đá để chắc chắn họ đã ngất thật, rồi quay sang nhìn Lâm Trân Nương. Nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng của Kiều Triều, Lâm Trân Nương cũng sợ hãi đến mức tê liệt, ngã quỵ xuống đất, tay che ngực, không dám nhúc nhích.

"Kiều... Kiều Đại ca, là họ ép ta. Ta... ta thật sự không cố ý," Lâm Trân Nương run rẩy nói, đôi mắt to chớp chớp như thể tỏ ra đáng thương.

Kiều Triều không nói một lời, bước thẳng đến trước mặt Lâm Trân Nương, tay cầm khảm đao, trông như một ác quỷ vô tình. Lâm Trân Nương hoảng loạn bò lùi về phía sau, nhưng Kiều Triều nhanh chóng đuổi theo.

Chỉ một cú đánh nhẹ vào gáy, khiến Lâm Trân Nương cũng ngất xỉu ngay sau đó. Kiều Triều kéo ba người lại, chồng đống họ lên nhau, sau đó nhặt đồ của mình và tiếp tục đi chặt củi ở nơi khác.

Khi chặt củi xong và trở về nhà, Kiều Triều sắp xếp củi lửa rồi đi tìm Chân Nguyệt. Tìm một vòng quanh nhà không thấy, Tiểu A Sơ cũng không có ở nhà.

Kiều Trần thị ngồi một bên đang may giày, Trịnh nương tử cũng ngồi đó giúp đỡ.

"Chân thị đâu rồi?" Kiều Triều sốt ruột hỏi Kiều Trần thị.

Kiều Trần thị ngẩng lên: "Con tức phụ của con à? Nàng mang đại tôn tử ra ngoài dạo rồi."

Kiều Triều lập tức đi tìm. Sau một vòng tìm kiếm, cuối cùng hắn phát hiện Chân Nguyệt đang ôm Tiểu A Sơ ngồi dưới gốc cây đa lớn trong thôn. Quanh nàng là một nhóm nữ nhân đang trò chuyện, trong đó có cả Tiền thị và Tiểu Hoa. Tiểu Hoa cùng bọn trẻ trong thôn đang chơi đùa gần đó.

Kiều Triều hơi bất ngờ khi thấy Chân Nguyệt có thể hòa nhập vào nhóm nữ nhân ở trong thôn, trước đây nàng rất ít khi ra ngoài giao lưu với họ.

Tiểu A Sơ càng lớn càng đáng yêu, được mọi người chuyền tay bế, cuối cùng lại quay về trong vòng tay của Chân Nguyệt.

Giờ đây, Kiều gia đã khác xưa. Việc Trịnh nương tử làm việc cho Kiều gia, lại được trả tiền cao, nên các phụ nhân trong thôn cũng không dám đối xử với Chân Nguyệt như trước kia.

Những người đó tỏ ra thân thiện với nàng, Chân Nguyệt cũng đáp lại bình thường, nên nàng ngồi đó cùng mọi người trò chuyện.

"Mấy hôm nay trời nóng quá!" Một phụ nhân phe phẩy chiếc quạt nói.

"Hôm nay còn đỡ, chứ khi trời thật sự nóng thì đêm ngủ cũng chẳng yên, ăn cũng chẳng ngon."

"Đúng vậy, nóng đến không ngủ được, không ăn nổi, làm sao mà làm việc được?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 253


"Nghe nói nhà giàu vào mùa đông họ tích trữ băng, đến mùa hè mang ra dùng. Hay mùa đông tới ta cũng thử làm thế?"

"Nhà ngươi có hầm để trữ băng không? Mà nếu có, liệu ngươi giữ được bao nhiêu? Ngươi biết cách bảo quản sao?"

"Phải rồi, ta đâu có cái mệnh đó."

Chân Nguyệt ngồi nghe, trong đầu nghĩ về việc tạo băng từ tiêu thạch, nhưng nơi này nàng chưa từng thấy tiêu thạch bao giờ.

"Mọi người nhìn kìa, Kiều Đại lại đây!" Một phụ nhân nhanh mắt nhận ra Kiều Triều đang tiến về phía họ.

Chân Nguyệt quay đầu nhìn, quả nhiên là Kiều Triều. Khi hắn đến gần, nàng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Kiều Triều nhìn Tiểu A Sơ đang giơ tay về phía mình, liền bế hài tử lên, rồi nói: "Ta có chút việc muốn nói riêng với nàng."

Nghe vậy, Chân Nguyệt biết chắc là chuyện không nên để người khác biết, liền đứng dậy: "Được thôi." Nàng quay sang các phụ nhân khác nói: "Ta đi trước đây."

"Đi đi, lần sau lại đến ngồi cùng."

Trong khi đó, các phụ nhân vừa mới tán gẫu về việc Tiền thị bảo rằng ốc đồng có thể ăn được, còn Chân Nguyệt cũng đã chỉ cho họ cách làm. Không những vậy, nàng còn nói: "Tốt nhất là cho thêm ớt cay. Nếu không có ớt, có thể đến nhà ta mua."

Trước đây họ chẳng ai biết ốc đồng có thể ăn, giờ nghe Tiền thị khen ngon, ai cũng muốn thử về ruộng bắt ốc đồng về nấu cho gia đình.

Chân Nguyệt theo Kiều Triều trở về nhà, Kiều Triều ôm Tiểu A Sơ. Các phụ nhân nhìn theo, có người thở dài: "Chân thị thật có phúc."

Ai cũng thấy Kiều Đại là người thương thê tử, thương con, biết bế con nữa, nhìn họ trông thật hài hòa. Giờ đây, Kiều gia còn kiếm ra tiền, Chân thị lại sinh nhi tử, quả là có phúc hơn người.

Về đến nhà, Chân Nguyệt mới hỏi Kiều Triều: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Kiều Triều ghé sát tai nàng, kể lại chuyện đi đốn củi gặp phải bà Trương và Lâm Trân Nương.

Chân Nguyệt không ngờ gia đình bà Trương lại dám mưu kế như vậy, còn cả Lâm Trân Nương...

"Ta thề, ta không hề đụng chạm đến nàng ta," Kiều Triều suýt nữa giơ tay thề.

Chân Nguyệt nhìn Kiều Triều: "Huynh không đụng đến nàng, thì làm sao khiến nàng ngất xỉu?"

"À... ờ..." Kiều Triều ấp úng, không biết trả lời sao.

"Thôi được rồi, ta không so đo chuyện đó. Bà Trương và Trương Đại Ngưu rõ ràng là có kế hoạch từ trước. Còn Lâm Trân Nương, dù có bị ép buộc hay không thì nàng ta cũng có thể nói rõ với chúng ta. Hơn nữa, dựa vào tư thế quyến rũ của nàng ta theo lời huynh kể, ta nghĩ nàng ta cũng đồng ý với kế hoạch này."

Chân Nguyệt trầm ngâm rồi hỏi: "Nhưng huynh đặt bọn họ ở đó, liệu có dã thú không? Nếu bọn họ bị thú hoang ăn thịt, huynh cũng xem như gián tiếp gây ra án mạng. Lúc ấy, có ai nhìn thấy huynh không?"

Kiều Triều lắc đầu: "Ta đã kiểm tra, không có ai cả. Hơn nữa, nơi ta đốn củi không có dã thú, trừ khi lợn rừng hay con vật lớn từ trên núi xuống."

Chân Nguyệt gật đầu: "Nếu không gặp phải dã thú thì coi như họ gặp may. Ta chỉ lo sau khi tỉnh dậy, họ sẽ đi rêu rao chuyện huynh đánh họ."

Kiều Triều cười nhạt: "Ta không thừa nhận là được, ai có chứng cứ chứ? Mà bọn họ cũng chẳng dám phơi bày kế hoạch của mình ra cho thiên hạ biết."

Chân Nguyệt vẫn lo lắng: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Nếu bà Trương đến đây gây sự lần nữa, huynh hãy cầm đao đứng ngay cửa, nhớ là phải tỏ ra thật hung dữ."

Kiều Triều gật đầu: "Được, ta sẽ làm vậy."

Chân Nguyệt nói: "Nếu bà Trương lại đến gây chuyện, lần sau tìm cơ hội đánh cho Trương Đại Ngưu một trận. Rồi ta sẽ ra ngoài tán gẫu, kể với mọi người rằng nhà bà Trương đã đắc tội nhà mình, ai mà muốn làm việc với Kiều gia thì đừng qua lại với nhà bà ta."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 254


"Nếu Lâm Trân Nương dám đến gây sự, không cần huynh ra tay, ta sẽ xử lý nàng ta như đã làm với Mã thị trước đây."

Kiều Triều nhìn Chân Nguyệt chăm chú một lúc lâu. Chân Nguyệt thấy vậy, đẩy hắn một cái: "Huynh đờ ra đấy à?"

Kiều Triều cười: "Không, ta chỉ tự hỏi trong đầu nàng chứa cái gì mà nghĩ ra đủ mọi cách như thế."

Chân Nguyệt đáp thản nhiên: "Chắc chắn không phải nước rồi."

"Ừ... Cũng đúng."

Chợt nghĩ đến chuyện gì, Chân Nguyệt liền lấy chút đồ ăn mang ra ngoài. Khi tỷ muội Tiểu Hoa trở về, nàng đưa đồ ăn cho bọn nhỏ và dặn: "Đi hối lộ mấy đứa trẻ kia, bảo nếu thấy bà Trương về nhà thì báo ngay cho ta."

Tiểu Hoa nhanh nhẹn đáp: "Mợ, để con đi xem."

Chân Nguyệt lắc đầu: "Không cần đâu, để mấy bạn nhỏ của cháu làm. Cháu là nữ hài, nhà bà Trương cũng cách xa đây, mợ sợ có chuyện gì nguy hiểm."

"Dạ, mợ."

Đến chiều tối, khi Chân Nguyệt đang chuẩn bị bữa cơm thì một đứa trẻ chạy đến Kiều gia, tìm Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, ta thấy bà Trương đã về, đi cùng với Đại Ngưu thúc và Lâm thẩm."

Tiểu Hoa đáp: "Tốt, cảm ơn Mao Trứng. Đây, đồ ăn vặt cho ngươi."

"Cảm ơn Tiểu Hoa, có gì cần cứ tìm ta, đại ca ta sẽ bảo vệ ngươi."

"Ừ, ta nhớ rồi."

Tiểu Hoa liền chạy đi báo lại cho Chân Nguyệt. Chân Nguyệt khen: "Giỏi lắm, đây là tiền thưởng cho cháu." Rồi nàng đưa cho Tiểu Hoa một văn tiền.

Tiểu Hoa vui mừng cầm lấy: "Cảm ơn mợ cả!"

Chân Nguyệt xoa đầu nàng: "Đi giúp mợ hai nhặt rau đi."

"Dạ!"

Kiều Triều, nghe thấy mọi chuyện, nói: "Xem ra họ không gặp chuyện gì, không bị dã thú ăn thịt rồi."

Kiều Triều bất chợt cảm thấy hơi tiếc nuối. Lúc đó, trong cơn giận dữ, hắn đã mong ba người kia bị dã thú ăn để hả giận. Nhưng sau đó, nghĩ đến việc Chân Nguyệt nhất định giúp hắn giải quyết chuyện này thì hắn không còn tức giận như trước nữa.

Chân Nguyệt nói: "Ngày mai cứ ở nhà chờ, nếu bà Trương lại tới, nhớ mang d.a.o ra mà mài."

"Được rồi," Kiều Triều đáp.

Còn bên nhà bà Trương, Trương Đại Ngưu nằm trên giường r*n r* vì đau, trong khi Lâm Trân Nương bị bà Trương véo mắng không ngừng. Cuối cùng, bà ta vỗ mạnh vào hông, nói lớn: "Không thể để yên như vậy được! Ngày mai ta sẽ đến Kiều gia đòi lại công bằng!"

Trương Đại Ngưu than: "Nương, mau đi nấu cơm đi, ta đói quá."

Bà Trương nhìn sang Lâm Trân Nương: "Còn đứng đó làm gì? Mau đi nấu cơm! Ngươi đúng là vô dụng, chút việc nhỏ cũng không xong."

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Hoa đang chơi với Tiểu Thảo ở cửa, Trịnh nương tử cũng thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, chủ yếu là để canh chừng theo lời dặn của Chân Nguyệt. Nếu thấy bà Trương đến, phải báo ngay.

Không lâu sau, Tiểu Hoa phát hiện bà Trương đang tiến về phía nhà Kiều gia. Tiểu nha đầu lập tức chạy vào báo cho Trịnh nương tử, rồi Trịnh nương tử nhanh chóng vào phòng gọi Chân Nguyệt.

Chân Nguyệt đá nhẹ Kiều Triều: "Dậy thôi, bà ta tới rồi. Nhớ nhìn chằm chằm cho hung dữ vào."

Kiều Triều lười nhác đáp: "Được rồi. Ta nghĩ kỹ thuật diễn của ta chắc chắn giỏi hơn nàng."

Chân Nguyệt: "??"

Kiều Triều cầm con d.a.o phay ra khỏi cửa. Ở ngoài sân có một tảng đá lớn, hắn ngồi xuống, bắt đầu mài d.a.o với tiếng "bá bá bá" nghe rợn người. Khi bà Trương tiến đến gần, Kiều Triều liếc mắt nhìn bà ta, rồi tiếp tục mài d.a.o với ánh mắt lạnh lùng.

Bà Trương dừng bước khi bị ánh mắt hung tợn của Kiều Triều chặn lại. Bà ta nhớ đến cảnh Kiều Triều hung ác hôm qua, lòng bỗng dưng sợ hãi.

Đừng bảo Kiều Triều định g.i.ế.c bà ta đấy chứ? Không, không thể nào! Nhưng tiếng mài d.a.o vang vọng trong đầu bà ta, khiến bà ta cảm thấy bất an.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 255


Đột nhiên, Kiều Triều đứng dậy, tay cầm dao, lướt ngón tay qua lưỡi d.a.o sắc lẹm và từ từ tiến về phía bà Trương.

Chân Nguyệt đứng ở cửa, cười nhạt nói: "Nhanh lên, g.i.ế.c sớm để còn hầm!"

Nghe vậy, bà Trương kinh hãi, đầu óc choáng váng."Giết? Hầm? Bọn họ định tiêu hủy t.h.i t.h.ể để che dấu vết tích sao?" Bà ta nghĩ thầm, hoảng sợ đến tột độ.

Bà Trương quay người bỏ chạy thục mạng, lòng thầm kinh hoàng: Kiều Đại thật đáng sợ! Chân thị cũng thật đáng sợ! Chắc chắn phu thê nhà này này từng g.i.ế.c người rồi, không thì làm sao lại quen thuộc với chuyện này như vậy?"

Chân Nguyệt thấy bà ta bỏ chạy liền cười lạnh, bước tới cửa, nói với Kiều Triều: "Mài d.a.o xong chưa? Ta bảo Trịnh nương tử mua con gà về rồi, huynh g.i.ế.c gà đi, lát nữa hầm canh."

Kiều Triều đi ra sân bắt con gà để hầm, cầm con d.a.o trong tay, lẩm bẩm: "Cái này... hình như chỉ cần c.ắ.t c.ổ là được phải không?" Thật ra, hắn chưa từng g.i.ế.c gà, mọi khi đều là Kiều Trần thị lo việc này, hắn chỉ đứng nhìn.

Kiều Triều do dự, nhìn cổ con gà rồi quay sang Chân Nguyệt: "Ta chặt cả đầu nó luôn được không? Nàng cũng đâu ăn đầu gà."

Chân Nguyệt bực bội: "Huynh đi sang một bên đi, để Trịnh nương tử làm! Huynh đến gà cũng không biết giết!"

Kiều Triều không phục: "Ta biết nấu ăn, cũng biết kiếm tiền mà!" Nói rồi hắn đưa con gà và con d.a.o cho Trịnh nương tử.

Chân Nguyệt lườm: "Ai chẳng biết!" Nàng đi vào bếp, lấy một cái chén, đổ nước và chút muối vào đó, chuẩn bị sẵn để hứng m.á.u gà.

"Huynh nhìn kỹ Trịnh nương tử g.i.ế.c gà, sau này có khi phải làm nhiều đấy," Chân Nguyệt vừa nói vừa cười nhạt.

Kiều Triều nghĩ thầm: Không đời nào! Công việc thiến heo hắn vất vả mới ném đi được, bây giờ sẽ phải g.i.ế.c gà sao? Tay hắn vẫn phù hợp với viết chữ hay vẽ tranh hơn. Cùng lắm thì đi săn bắt một chút thôi.

Từ đó, bà Trương không dám đến Kiều gia nữa, còn Trương Đại Ngưu và Lâm Trân Nương thì càng chẳng dám bén mảng.

Thời tiết càng ngày càng nóng, buổi tối ngủ cũng không yên vì nóng bức. Kiều Triều ngồi quạt cho mẹ con Chân Nguyệt, nhưng không khí vẫn hầm hập. Chân Nguyệt mặc đồ mát mẻ, để lộ cánh tay trắng nõn, còn mặc cả quần đùi.

Kiều Triều lén nhìn, nhưng không dám nhìn lâu. Trước kia, mỗi lần nhìn quá đà là bị bắt uống thuốc hoàng liên, khổ không chịu nổi. Tiểu A Sơ cũng ra nhiều mồ hôi, trán lấm tấm ướt nhẹp, Chân Nguyệt phải liên tục lau mồ hôi cho con.

"Huynh đi lấy chậu nước đặt cạnh giường, nóng quá rồi," Chân Nguyệt nói.

Kiều Triều ngừng quạt, hỏi: "Như vậy có hiệu quả không?"

Chân Nguyệt đáp: "Thử xem, mau đi lấy nước đi."

Kiều Triều mang một chậu nước vào, đặt cạnh giường. Gió từ cửa sổ thổi qua chậu nước, tạo ra không khí mát mẻ hơn hẳn.

Nửa đêm, Kiều Triều ngủ quên, chiếc quạt rơi xuống giường. Ba người trên giường ngủ rất ngon, Chân Nguyệt nằm nghiêng, một chân gác lên đùi Kiều Triều. Kiều Triều đặt tay lên bụng nàng, còn Tiểu A Sơ nằm giữa hai người, ngủ say như một chú lợn con.

Sáng hôm sau, Kiều Triều thức dậy sớm, liền đi tắm nước lạnh cho sảng khoái, sau đó mới bắt đầu công việc trong ngày.

Tiền thị đang lau mặt cho Tiểu Niên, cũng tự rửa mặt bằng nước giếng mát lạnh, than thở: "Nước giếng thật mát mẻ, tối qua nóng quá không ngủ được."

Kiều Trần thị gật đầu: "Ta cũng vậy."

Kiều Nhị lên tiếng: "Hôm nay người của tửu lâu Chu gia sẽ đến lấy rau, lát nữa chúng ta ra đồng hái rau đi." Trước đó, Kiều Nhị đã đề nghị với Chu thiếu gia rằng họ có thể tự đến lấy rau để tiết kiệm chi phí, và bên kia đã đồng ý.

Kiều Trần thị dặn Trịnh nương tử: "Lát nữa nấu ít cháo đậu xanh, để vào giếng cho mát, chúng ta về uống cho hạ nhiệt. Đậu xanh ta để trong bếp rồi."

Trịnh nương tử vui vẻ đáp: "Không thành vấn đề."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 256


Chân Nguyệt nói: "Trong bình còn hai khối đường, bỏ hết vào nấu cùng chè đậu xanh đi." Trước đó, khi Kiều Triều mua đường, Chân Nguyệt đã bảo Kiều Nhị mua thêm một ít nữa.

Kiều Trần thị lo lắng: "Bỏ hết vào có phải là nhiều quá không? Đường này quý lắm."

Chân Nguyệt đáp: "Không sao, ăn một lần cho đã. Ngày mai con ra huyện thành mua thêm về là được."

Nàng dự định ngày mai sẽ đi huyện thành xem có hạt giống mía hoặc củ cải đường không. Nếu có, nàng sẽ mua về trồng, rồi tự mình làm đường. Nhưng việc làm đường phải kín đáo, vì hiện tại việc sản xuất đường thuộc quyền quản lý của quan phủ, nếu bị phát hiện tự làm, nàng sẽ bị bắt tội sản xuất trái phép.

Nếu tự làm được đường thì khỏi phải đi huyện mua nữa. Giá đường lúc đó cũng sẽ giảm nhiều, Chân Nguyệt nghĩ thầm.

Tửu lầu Chu gia không lâu sau đã cử người tới. Kiều Đại Sơn lập tức dẫn họ ra ruộng rau, các thành viên khác trong nhà cũng nhanh chóng đi theo để thu hoạch rau.

"Đêm nay ở tửu lầu nhà ta có tiệc lớn, lần này chắc sẽ cần nhiều rau hơn," người của Chu gia nói.

Kiều Đại Sơn đáp: "Không vấn đề gì, ngươi muốn bao nhiêu, chúng ta sẽ thu hoạch bấy nhiêu."

Người mua sắm của Chu gia quan sát mấy mẫu đất trồng rau trước mặt rồi nói: "Thu hết một ít rau, củ cải thu nhiều hơn một chút, ớt cay thì ít lại. Hành, gừng và tỏi cũng lấy thêm một ít." Họ không ngờ Kiều gia còn trồng cả hành, gừng và tỏi, trước đây không thấy Kiều gia đưa đến tửu lầu.

Kiều Đại Sơn gật đầu: "Được, chúng ta sẽ thu hoạch ngay."

Cả nhà Kiều gia nhanh chóng thu hái rau và xếp vào sọt, sau đó giúp chất rau lên hai chiếc xe ngựa của tửu lầu Chu gia.

Lần này, Kiều gia không cần thức dậy giữa đêm để hái rau, nên việc thu hoạch diễn ra vào ban ngày, thu hút sự chú ý của nhiều thôn dân. Một người hỏi: "Đại Sơn thúc, có cần chúng ta giúp không?"

Kiều Đại Sơn lắc đầu: "Không cần đâu, không có gì khó cả."

Khi Chung gia biết chuyện, Chung mẫu bảo Chung Mạn Châu: "Con ăn sớm rồi qua bên Kiều gia giúp một tay."

Chung Mạn Châu đáp: "Vâng, con biết rồi."

Sau khi ăn xong, Chung Mạn Châu nhanh chóng đi tới ruộng rau của Kiều gia, nhìn thấy mọi người đang bận rộn thu hoạch. Nàng tiến lại gần Kiều Trần thị: "Trần thẩm, để con giúp một tay."

Kiều Trần thị xua tay: "Mạn Châu, không cần đâu, thời tiết nóng lắm, con ở nhà nghỉ ngơi là được."

Chung Mạn Châu cười, nói: "Không sao đâu, nương con bảo con tới mà."

Kiều Trần thị đồng ý: "Vậy con đi giúp lão Tam thu củ cải, bỏ vào sọt nhé."

"Vâng ạ."

Kiều Trần thị còn nói thêm: "Lát nữa về nhà ta uống chè đậu xanh, chè để trong giếng cho mát, ngọt lắm."

Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên khi thấy có người từ đâu tới chở hết rau củ của Kiều gia đi, hai chiếc xe ngựa lớn chở đầy rau. Người đứng đầu còn trao cho Kiều Đại Sơn một số tiền lớn.

"Đại Sơn, mấy người kia tới đây làm gì vậy?"

Kiều Đại Sơn đáp: "Họ tới mua rau nhà ta."

"Mua rau? Vậy mấy người đó là thương nhân à?" một người thắc mắc.

"Đúng vậy."

Nghe vậy, mọi người đồng loạt xôn xao: "Đại Sơn thúc, mấy người đó từ đâu tới vậy? Sao nhà ngươi trồng rau lớn nhanh thế? Củ cải nhà ta còn chưa kịp lớn mà nhà ngươi đã bán được rồi?"

Kiều Đại Sơn giải thích: "Họ từ huyện thành đến. Nhà ta chăm bón kỹ càng nên rau lớn nhanh hơn."

Sợ mọi người hỏi mãi, Kiều Triều bước tới ngăn: "Đừng hỏi nữa, cha ta mệt rồi. Chúng ta làm việc cả buổi sáng, giờ về nhà nghỉ thôi."

Kiều Nhị cũng tiếp lời: "Đúng rồi, giờ bọn ta phải về nhà. Chắc đại tẩu đã chuẩn bị xong bữa trưa rồi."

Kiều Trần thị quay sang Chung Mạn Châu: "Mạn Châu, trưa nay ăn cơm ở nhà thẩm nhé. Ta sẽ ghé nhà con nói với nương con sau."

Chung Mạn Châu vui vẻ đáp: "Vâng ạ."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 257


Ở nhà Kiều gia, chè đậu xanh đã được nấu sẵn và treo trong giếng để làm mát. Chân Nguyệt cùng Trịnh nương tử còn chuẩn bị thêm một bàn thức ăn ngon, cắt thêm dưa muối để bên cạnh, dưa được ngâm nước giếng trước khi mang ra.

Nghe tiếng cổng vang lên, Chân Nguyệt biết mọi người đã trở về, liền bước ra từ bếp: "Mọi người về rồi à? Mau vào ăn cơm."

Trịnh nương tử cũng đi ra, nói: "Ta đi lấy cháo đậu xanh từ giếng lên."

Chung Mạn Châu cũng đến gần, chào hỏi Chân Nguyệt và Trịnh nương tử. Chân Nguyệt niềm nở: "Mạn Châu, rửa tay rồi vào ăn cơm cùng mọi người nhé."

"Vâng ạ."

Một ngụm chè đậu xanh mát lạnh trôi xuống cổ họng, làm ai nấy đều thở phào: "Ha! Mát quá!"

"Mát thật! Ngọt nữa, để trong giếng cho lạnh càng ngon hơn."

"Không hổ là có bỏ đường mía vào, vị ngọt thật tự nhiên, dù hơi đắt chút." Hai khối đường mía này mỗi khối đến tận hai trăm văn tiền.

Chung Mạn Châu lần đầu được uống món chè đậu xanh ngon thế này. Nghe mọi người nói có bỏ gì đó vào, nàng ấy tò mò hỏi Kiều Tam. Kiều Tam cười giải thích: "Là đường mía đấy, một khối đến một trăm văn tiền cơ."

Chung Mạn Châu ngạc nhiên: "Đắt vậy sao?" Gần đây nương nàng cũng từng nhắc đến đường mía, nhưng vì quá đắt nên nhà nàng chưa dám mua. Không ngờ Kiều gia lại dùng tới hai khối trong một nồi chè.

Uống xong bát chè ngọt mát, cả nhà tiếp tục ăn cơm, xong xuôi còn có dưa muối để ăn kèm. Sau bữa ăn, ai nấy đều cảm thấy khỏe khoắn, mệt nhọc buổi sáng cũng tan biến.

Buổi trưa, mặt trời chói chang, cửa sổ trong nhà được mở toang để đón gió. Chân Nguyệt ngồi bên cạnh, vừa chơi đùa với Tiểu A Sơ, vừa phe phẩy quạt cho mát.

Kiều Triều chuẩn bị giấy bút để vẽ tranh, ban đầu hắn định vẽ cảnh mùa hè ở thôn quê, nhưng khi quay đầu lại, thấy cảnh Chân Nguyệt đang quạt cho Tiểu A Sơ, hắn không tự chủ mà bắt đầu phác họa cảnh hai mẹ con.

Tiểu A Sơ chơi đùa một lúc thì mệt, ngáp dài rồi từ từ nhắm mắt ngủ, còn Chân Nguyệt ngồi bên cạnh dịu dàng quạt gió cho con.

Trong phòng, Tiền thị và Kiều Nhị cũng nằm nghỉ trên giường, Kiều Nhị tay cầm quạt phe phẩy. Còn ở phòng bên, sau khi đưa Chung Mạn Châu về nhà, Kiều Tam bắt đầu dạy chữ cho ba tỷ muội Tiểu Hoa.

Kiều Đại Sơn ngồi ở phòng khách, sửa chữa những chiếc giỏ tre trong nhà, còn Kiều Trần thị thì ngồi may vá. Sau khi dọn dẹp bếp núc xong, Trịnh nương tử cũng về nhà nghỉ ngơi, chiều lại quay lại giúp đỡ.

Bên ngoài, cỏ xanh bị cái nắng gay gắt làm cho héo úa, nhưng mỗi khi gió thổi qua, cỏ vẫn đung đưa nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng còn có vài con chuồn chuồn bay qua.

"Bán kem đây! Kem đây!"

Tiếng rao của người bán hàng rong từ xa vang lại gần. Nghe thấy tiếng rao, Kiều Trần thị lập tức dừng tay, chạy ra ngoài nhìn, thấy người bán hàng rong đang đi dọc theo thôn.

Bà vẫy tay gọi người bán hàng rong lại. Người bán gàng rong nhanh chóng bước đến, gạt mồ hôi trên trán và nói: "Kem đây, kem hai văn tiền một cái, kem đậu xanh hoặc đậu đỏ là ba văn một cái."

Kiều Đại Sơn cũng đi ra, thắc mắc: "Sao mà đắt vậy?"

Người bán hàng rong cười đáp: "Giờ kem đang hút hàng, không hề đắt đâu."

Kiều Đại Sơn gật gù: "Ừ, cũng phải."

Chân Nguyệt từ trong nhà nghe tiếng liền bảo Kiều Triều: "Huynh ra mua cho mỗi người một cái."

Kiều Triều buông bút, bước ra ngoài, nói ngay: "Lấy mười cái."

Người bán hàng rong hỏi: "Các ngươi muốn loại nào?"

Kiều Triều nhìn vào hộp hàng rồi hỏi: "Nương, mọi người muốn loại nào?"

Kiều Trần thị đáp: "Giống nhau là được."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 258


Kiều Triều liền nói: "Chín cái thường, một cái đậu đỏ."

Người bán hàng rong cười nói: "Được rồi! Các ngươi đem chén ra để ta bỏ kem vào."

Kiều Trần thị nhanh chóng mang ra một cái chén lớn, Kiều Triều cũng trả tiền cho người bán hàng rong.

Mười cây kem được chia đều cho mọi người trong nhà. Trừ Tiểu A Sơ còn nhỏ không ăn được, thì bọn Tiểu Hoa vui mừng l.i.ế.m những que kem đá lạnh mát, hạnh phúc tột cùng.

Kiều Triều đưa cây kem đậu đỏ duy nhất cho Chân Nguyệt. Trong cả nhà, chỉ có nàng ăn loại đậu đỏ.

Chân Nguyệt nhìn qua mình rồi liếc nhìn Kiều Triều: "Sao huynh không lấy loại có nhân đậu?"

Kiều Triều đáp: "Ta không thích ăn nhân đậu lắm, không sao đâu."

Chân Nguyệt cắn một miếng, phát hiện kem chỉ là một khối đá lạnh có pha chút đường mạch nha, vị ngọt nhè nhẹ, không quá đậm, nhưng cũng tạm ổn.

Ăn được nửa cây, nàng đưa cho Kiều Triều: "Huynh thử xem nhân đậu đỏ này."

Kiều Triều lập tức cắn một miếng, gật gù: "Cũng được, nhưng không ngon bằng chè đậu xanh lúc nãy." Sau đó hắn cười: "Nàng cũng ăn thử của ta xem sao."

Chân Nguyệt cắn thêm một miếng, nghĩ thầm rằng ba văn tiền và hai văn tiền thực sự có khác biệt, hai văn cũng chỉ là một khối băng đơn thuần.

Trong cái nóng oi ả của buổi trưa, ăn một cây đá bào cũng coi như là một sự hưởng thụ.

Sau khi ăn xong, Chân Nguyệt nằm trên giường, mơ màng sắp ngủ. Kiều Triều cũng muốn nghỉ ngơi, cả ba người nằm trên giường, Kiều Triều quạt nhẹ cho mọi người, nhưng chẳng mấy chốc hắn cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Chân Nguyệt giao Tiểu A Sơ cho Kiều Trần thị trông coi, rồi cùng Kiều Triều lên huyện thành. Họ ghé tiệm tạp hóa trước, nhưng tìm mãi vẫn không thấy hạt giống mà Chân Nguyệt muốn.

Kiều Triều đề nghị: "Hay ta với nàng qua bến tàu xem thử, nơi đó có nhiều thương nhân hay mang những món hàng lạ về."

Chân Nguyệt đồng ý: "Được, đi thôi."

Hai người đến bến tàu, nơi tấp nập người qua lại, thuyền lớn cập bến, hàng hóa từ thuyền được khuân vác xuống. Kiều Triều nhìn quanh, nhớ lại lần đầu tiên hắn tiến vào cơ thể này, nguyên thân từng làm công việc khuân vác ở đây.

Ở bến tàu, nhiều thương nhân lớn đến xem hàng, mua rồi bán lại cho các tiệm buôn khác. Dọc theo đó còn có nhiều tiểu thương bán đồ ăn thức uống và các món hàng lặt vặt. Trong lúc đi dạo, Chân Nguyệt và Kiều Triều bất chợt nghe thấy hai người trò chuyện gần đó.

"Mang từ phía nam về được ít hạt giống, ngươi có muốn mua không? Nghe nói được mang từ bên kia biển về."

"Hạt giống gì?"

"Ta cũng không rõ, chỉ biết là hạt giống. Có vài loại đây, ngươi xem thử."

"Giá bao nhiêu?"

"Một bao lớn, đóng gói cẩn thận, ba lượng bạc."

"Ba lượng? Quá đắt! Ta không mua đâu. Mua hạt giống mà còn không biết trồng ra cái gì, lỡ trồng không đáng tiền thì lỗ to, chưa kể cách trồng thế nào cũng không rõ nữa."

Chân Nguyệt nghe thấy liền tiến đến hỏi: "Lão bản, ta có thể xem qua hạt giống của ngươi một chút được không?"

Vị lão bản liếc nhìn Chân Nguyệt và Kiều Triều, thấy hai người trông không có vẻ gì là người giàu có, bèn nói: "Đi đi, ta đây bán ba lượng bạc một gói. Các ngươi trông là biết không mua nổi rồi!"

Kiều Triều không nói gì, chỉ lấy ra ba lượng bạc.

Thấy bạc, lão bản liền thay đổi thái độ ngay lập tức, nở nụ cười tươi rói: "Ai dà, trách ta có mắt không thấy Thái Sơn! Hai vị vào đây, để ta cho các ngươi xem. Đây là hạt giống từ phía nam, ta đã bỏ số tiền lớn để mua về, đều là hạt giống tốt cả, các ngươi xem kỹ đi."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 259


Chân Nguyệt nhìn qua, lập tức nhận ra trong số đó có hạt giống dưa hấu! Mấy loại hạt giống còn lại thì nàng không rõ, nhưng dưa hấu thì chắc chắn trồng được. Chân Nguyệt tự tin rằng mình có thể trồng ra kết quả tốt.

"Ta lấy gói này."

"Được rồi!"

Tiền trao cháo múc, Chân Nguyệt nhận lấy hạt giống và cất đi. Khi nàng và Kiều Triều rời đi, lão bản vừa cầm tiền vừa cười thầm: "Đúng là ngốc, thực sự có người bỏ ra ba lượng bạc mua mấy hạt giống vô dụng này."

Trên đường về, Kiều Triều hỏi Chân Nguyệt: "Có phải đắt quá không? Hơn nữa, mấy hạt giống kia không rõ là gì, nhỡ trồng không ra được gì thì sao?"

Chân Nguyệt cười đáp: "Ta chắc chắn trồng được, hơn nữa, trong đó có một loại ta biết rõ. Chờ đến khi nó mọc lên, huynh sẽ thấy, có khả năng còn kiếm ra tiền."

Nghe nàng nói vậy, Kiều Triều cũng yên tâm phần nào. Ít nhất, nàng nhận ra được một loại hạt giống, nếu không thì bỏ ba lượng bạc quả thực là quá đắt.

Hai người tiếp tục dạo quanh khu chợ, mua thêm năm khối đường mía với giá 500 văn, rồi mua một vài món đồ khác trước khi vội vàng trở về nhà.

Về đến nhà, họ nghe thấy tiếng Tiểu A Sơ khóc lớn.

Chân Nguyệt vội đặt đồ xuống, rửa tay rồi chạy đến: "Sao vậy? Sao con lại khóc to thế?"

Tiền thị đang dỗ Tiểu A Sơ, giải thích: "Trên người nó nổi nhiều rôm, ngứa quá nên khóc. Nương đã đi nấu lá cây, nói là có thể chữa được rôm sảy."

Chân Nguyệt bế Tiểu A Sơ lên: "Ta với Kiều Đại có mua chút đồ ăn về, các muội ra xem thử đi."

Tiền thị gật đầu: "Được, để muội ra xem."

Lúc này, trong bếp, Kiều Trần thị đã nấu xong nước lá cây, đổ vào một chậu và thêm ít nước lạnh cho bớt nóng, rồi gọi Chân Nguyệt."Bế Tiểu A Sơ lại đây, ta tắm cho nó, tắm xong thì hết ngứa ngay thôi."

Tiểu A Sơ vẫn còn rưng rưng nước mắt, lông mi dài ướt đẫm. Chân Nguyệt giúp c** đ* cho con rồi đặt Tiểu A Sơ vào chậu nước.

Thời tiết nóng bức nên tắm nước lá cho Tiểu A Sơ không lo bị cảm lạnh. Sau khi tắm xong, Tiểu A Sơ đã hết khóc, nhưng vẫn bám chặt lấy Chân Nguyệt không chịu rời. Kiều Triều muốn bế cũng không được.

Chân Nguyệt đành phải ôm Tiểu A Sơ ngồi ở mép giường, chơi với nó một lúc đến khi đứa bé mệt mỏi và bắt đầu muốn ngủ thì nàng mới để Kiều Triều trông, còn bản thân nhanh chóng đi tắm rửa. Sau chuyến đi huyện thành, cả người nàng nóng nực và cảm giác rất khó chịu.

Tắm rửa xong, Chân Nguyệt mới thấy cơ thể dễ chịu hơn, lúc đó nàng mới có thời gian xem xét mấy hạt giống vừa mua về. Một số hạt giống nàng không nhận ra, nhưng nàng quyết định lấy ra một ít để thử trồng, còn hạt giống dưa hấu thì nàng lấy hơn phân nửa để gieo trồng.

Vườn phía sau nhà có một mảnh đất nhỏ lúc trước trồng các loại rau củ đã thu hoạch xong, bây giờ vừa vặn có thể dùng để trồng những loại mới.

Chân Nguyệt bắt đầu làm theo phương pháp quen thuộc, xử lý hạt giống để k*ch th*ch nảy mầm trước khi gieo. Đang lúc bận rộn thì bên ngoài có người đến nhà.

"Trần thẩm, ta có thể đổi ít rau xanh với nhà các ngươi được không?" Một phụ nữ đem theo ít trứng gà bước vào.

Kiều Trần thị cười đáp: "Đương nhiên là được rồi, ngươi muốn đổi lấy gì? Nhà ta có rau xanh, củ cải, đậu đũa, dưa leo, đều có sẵn."

Người phụ nữ cười xòa: "Đồ ăn nhà các ngươi lớn nhanh thật, nhà ta rau còn chưa kịp ra hoa nữa."

Kiều Trần thị giải thích: "Là nhờ chúng ta trồng sớm thôi."

"Phiền thẩm cho ta đổi ít dưa leo và đậu đũa. Chỗ trứng gà này đổi được bao nhiêu rau?"

Kiều Trần thị nhìn qua số trứng, đáp: "Đồ ăn nhà ta cũng có chút đắt đỏ, nhưng vì là hàng xóm thôn làng, ta sẽ cho thêm một ít. Ngươi chờ một lát, ta đi lấy."
 
Back
Top Bottom