Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông

Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 820


Kiều Nhị và Kiều Tam cũng nhận chức chính thức: Kiều Nhị và Kiều Tam một người phụ trách quân nhu tham mưu, một người là đốc phủ, lúc trước chuyện phân phối vận chuyển vật tư lương thảo, hậu cần lương thực đều là Chân Nguyệt chuẩn bị tốt. Còn chuyện phụ trách quản lý buôn bán, sản xuất nông nghiệp, củng cố phòng ngự cũng được Chân Nguyệt trực tiếp chỉ đạo, thật ra là nói hai người trợ giúp Chân Nguyệt, còn Kiều Nhị và Kiều Tam chủ yếu thực hiện theo sự chỉ thị của nàng. Hiện nay, dù đã có thêm nhân tài gia nhập, nhưng mọi người vẫn kiêm nhiệm nhiều việc. Thế nên Chân Nguyệt mới bận rộn như hiện tại.

Nhưng mà Chân Nguyệt đã tuyển được bảy, tám nữ công văn đắc lực. Nàng chỉ cần chỉ thị một lần, họ sẽ thay nàng theo dõi tiến độ công việc và báo cáo lại, nhờ vậy nàng đỡ phải tự mình đi xác nhận. Hiện tại, chỉ những việc quan trọng nhất như theo dõi xưởng vũ khí và chuẩn bị lương thực là nàng vẫn phải tự tay kiểm tra.

Kinh tế và nông nghiệp ở Trì Định đang dần hồi phục, các kế hoạch xây dựng thành lũy cũng đã bắt đầu. Con sông chảy qua thành phố thường gây ra lũ lụt, nên Chân Nguyệt cũng đã đề xuất với Kiều Triều về việc nạo vét và gia cố dòng chảy để tránh ngập úng sau này.

Kiều Triều: "Nàng cứ sắp xếp việc này là được."

Chân Nguyệt: "Tuy nhiên, việc cải tạo đòi hỏi lượng lớn nhân lực và tài vật, hiện tại chúng ta khó lòng gánh vác công trình lớn như vậy. Trước mắt chỉ có thể cho người đào thêm một số đoạn sông để cải thiện việc thoát nước. Ta cũng biết Trì Định mỗi năm mùa mưa đều bị ngập, có khi cả thành phố nước dâng đến mắt cá chân."

Kiều Triều suy nghĩ: "Vậy cho người mở rộng đường sông thêm một chút, ta sẽ cử quân đào thêm cả ngoài thành."

Chân Nguyệt gật đầu,"Cứ tạm làm như vậy. Ta vẫn lo một chuyện: đầu nguồn con sông nằm ở núi Tiên Nữ, giáp ranh giữa Trì Định và Nam An. Mà Nam An hiện tại thuộc quyền Nam Dương vương. Nếu hắn ta muốn chặn nước hoặc giữ lại nước ở đầu nguồn rồi xả xuống bất ngờ, thì Trì Định chắc chắn sẽ ..."

Đến lúc đó Trì Định sẽ ngập trong nước, vậy quá thảm! Tuy hiện tại bọn họ và Nam Dương vương đang hợp tác đối phó Trần Trung vương, nhưng nếu mọi chuyện phân chia rạch ròi rồi thì quan hệ hai bên có thể tan vỡ bất cứ lúc nào

Kiều Triều hiểu ý, vội nói: "Ta sẽ cử Hoàng Chính dẫn người trấn giữ dưới chân núi."

Chân Nguyệt dặn thêm: "Chỉ cần trấn giữ chân núi, ngẫu nhiên có người lên tuần tra. Nếu phát hiện ai có ý đồ phá hoại, cứ lập tức xử lý không khoan nhượng."

Kiều Triều quyết định ngay: "Ta sẽ đi ngay bây giờ."

"Ừm,"

Hơn nửa canh giờ sau Kiều Triều mới trở về, nhưng lúc này Chân Nguyệt đã ngủ say. Kiều Triều thay đồ, lên giường, hôn nhẹ lên trán nàng rồi ôm lấy nương tử mà an tâm chìm vào giấc ngủ. Từ khi nàng đến Trì Định, đêm nào hắn cũng cố gắng về nhà để nghỉ ngơi, giấc ngủ vì thế cũng ngon lành hơn nhiều, chẳng còn cảm giác nhớ nhung khắc khoải như trước kia, khi hắn ở tiền tuyến còn nàng ở lại phủ An Bình.

Nửa tháng sau đó, việc nạo vét lòng sông tại Trì Định vẫn đang được tiến hành đều đặn. Một số dân chạy nạn đến đây cũng được bố trí công việc, nhờ vậy họ có cái ăn và góp phần giúp đỡ việc xây dựng.

Một tháng sau, Kiều Triều đột ngột tuyên bố chiến dịch tiến công vào Chiêu Châu, đặt mục tiêu chiếm lĩnh Chiêu Châu chậm nhất là vào năm sau. A Sơ sẽ đi cùng phụ thân, mà Phạm Hứa Dương cùng Triệu Văn Bạch cũng tham gia chiến dịch này. Các tướng lĩnh khác được cắt cử trấn giữ các vùng yếu hiểm xung quanh, để đề phòng tình huống bị tấn công bất ngờ từ hai phía.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 821


Kiều Triều vẫn dè dặt với Nam Dương vương. Gần đây, hắn nhận được tin Nam Dương vương đã âm thầm gửi thông điệp cho Trấn Bắc vương. Dù chưa rõ nội dung, nhưng Kiều Triều nghi ngờ nếu cả hai âm mưu chia đôi lãnh địa của Trần Trung vương, rất có thể một ngày nào đó họ sẽ quay lại giáp công bờ cõi của mình. Hiện tại, lãnh thổ của Kiều Triều nằm giữa Trấn Bắc vương ở phía bắc và Nam Dương vương ở phía nam, nên nếu phải đối phó với cả hai, chiến cuộc sẽ vô cùng nguy hiểm. Tuy nhiên, trong đầu hắn đã có một kế hoạch...

Lần này, khi Kiều Triều chuẩn bị rời đi, Chân Nguyệt đích thân sắp xếp đồ đạc cho phu quân. Bao năm nay, nàng không biết đã chuẩn bị hành lý cho Kiều Triều bao nhiêu lần. Ban đầu, nàng để hắn tự làm, nhưng rồi không hiểu sao lại cảm thấy muốn tự tay mình chuẩn bị. Có lẽ bởi lẽ nếu không may đây là lần gặp mặt cuối cùng, thì nàng muốn làm một việc gì đó cho hắn. Thế nhưng, Kiều Triều dường như vẫn chưa đến số, hết lần này đến lần khác trở về an toàn.

Chân Nguyệt đặt thêm một lá bùa bình an mới vào trong áo của phu quân, rồi trao hành lý cho hắn,"Bình an trở về a."

Kiều Triều nhận lấy đồ, ôm nàng một lần, rồi rời đi không ngoái đầu lại, sợ rằng chỉ cần quay đầu nhìn lại là không nỡ bước tiếp. Có lần, hắn đã từng nghĩ hay là để Chân Nguyệt cùng đi tiền tuyến, nàng hoàn toàn có đủ khả năng. Nhưng sau đó hắn lại suy nghĩ lại: A Nguyệt vốn đã chịu nhiều vất vả, vì lẽ gì nàng phải gánh thêm hiểm nguy? Nếu một ngày hắn thất bại, thì nàng vẫn có cơ hội trốn thoát, còn nếu ở tiền tuyến, đường rút lui sẽ càng thêm khó khăn.

Cuối cùng, Kiều Triều vẫn quyết định chỉ đi mình một mình.

A Sơ cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành thân mà hắn và Mộ Khanh Thơ phải chia xa. Nữ tử trẻ tuổi lại còn thiếu kinh nghiệm, nên cứ nghe tin trượng phu ra trận là rưng rưng nước mắt. Cả đoạn đường, Mộ Khanh Thơ đi tiễn A Sơ đến tận cổng thành, rồi lặng lẽ trở về. Nhìn quanh mới biết chỉ có nàng ấy là đưa tiễn đến tận ngoài thành, trong khi mọi người trong Kiều gia chỉ tiễn đến cửa nhà.

Riêng bà bà của nàng, Chân Nguyệt thì không hề xuất hiện, vẫn ở lại hậu viện như thường. Mộ Khanh Thơ nghĩ rằng bà bà quả thật rất bình tĩnh, chắc hẳn người đã có niềm tin rằng công công sẽ trở về bình an.

A Trọng cũng mong được cùng A Sơ ra trận, nhưng vì chưa thành thân, Tiền thị đã kiên quyết ngăn cản. Ba tháng nữa là đến ngày thành thân của A Trọng, mà với Tiền thị, dù thế nào cũng phải để nhi tử lấy thê tử sinh hài tử rồi mới tính đến chuyện lên đường hành quân.

Tiền thị cũng sỡ hãi.

Tiền thị biết rằng bản thân mình không thể nào giống như đại tẩu mà nhìn mọi việc không lo lắng, nhẹ nhõm. Nàng ấy không bao giờ muốn nhi tử mình phải ra chiến trường. Nếu chẳng may có điều bất trắc, nhi tử nàng ấy còn chưa thành thân, chưa sinh hài tử, không để lại hậu duệ, vậy sau này biết phải làm sao?

Giờ đây, đại ca đã là Vương gia, dẫu sao nhị phòng bọn họ đi theo cũng có thể có phần hưởng lợi, cho nên nàng ấy càng nghĩ đến chuyện A Sơ tuy đã thành thân nhưng vẫn chưa có hài tử. Nếu chẳng may A Sơ không có, Tiền thị thực sự nghĩ đến việc để A Trọng của nhà mình nối dõi cho đại tẩu.

Dĩ nhiên, nàng ấy vẫn mong A Sơ bình an vô sự, chỉ là đề phòng lỡ có chuyện không may.

Sau khi Kiều Triều dẫn người đi, mọi việc dường như trở nên yên tĩnh hẳn. Hiện tại, công việc của Chân Nguyệt mỗi ngày cũng không nhiều, thỉnh thoảng chỉ là đến xem qua xưởng vũ khí. Những người dưới quyền nàng đã trở nên thành thục, không cần nàng phải đích thân theo dõi từng chút một.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 822


Trong nhà cũng có tức phụ giám sát công việc, nên đôi lúc nàng có thể nhàn nhã nằm nghỉ ngơi uống trà, ngày tháng trôi qua thật dễ chịu.

Nhưng khoảng thời gian yên bình này không kéo dài lâu. Một tháng sau, tức phụ nhà nàng đột nhiên nôn ói trong bữa ăn.

Kiều Trần thị vỗ tay phấn khởi,"Chắc chắn là có rồi!"

"A! Mau mau, kêu đại phu đến ngay!"

Mười lăm phút sau, đại phu đã tới phủ, bắt mạch xong liền báo: "Chúc mừng lão thái quân, lão thái gia, chúc mừng vương phi, chúc mừng thế tử phi, thế tử phi đã mang thai hơn một tháng rồi."

"Ai da! Tin vui! Đại hỷ sự! Có thưởng!" Kiều Trần thị vui mừng đến nỗi lau khóe mắt, bà luôn lo lắng đại tôn tử có thể sẽ tuyệt hậu, giờ đây tôn tức đã có tin vui.

Vân Mộng Hạ Vũ

Mộ Khanh Thơ cũng rất vui mừng, dù trong phủ không ai thúc giục, nhưng đôi khi nàng ấy cũng lo lắng vì chưa có tin mừng.

Ban đầu, Chân Nguyệt cũng rất vui, nhưng rồi lại nghĩ đến công việc trong phủ ngoài phủ sắp tới, chẳng phải sẽ lại chất chồng lên sao?

Kiều Trần thị vẫn còn ở bên hỏi thăm tình hình sức khỏe của Mộ Khanh Thơ, gần đây thích ăn gì, trong khi đó Chân Nguyệt bỗng nói: "Tức phụ a, con nên sắp xếp lại công việc của mình một chút, việc nào trong phủ có thể xử lý trước thì xử lý, còn việc ngoài phủ thì cứ tạm gác lại."

Kiều Trần thị gật gù: "Đúng đúng, con không cần mệt nhọc nhiều, nếu không thì để thê tử lão đại tiếp nhận công việc trong phủ trở lại đi."

Mộ Khanh Thơ đáp: "Tổ mẫu, không sao đâu ạ, công việc trong phủ không nhiều, con vẫn ứng phó được. Nếu không có việc gì làm thì con lại sợ buồn chán."

Chân Nguyệt nói: "Nếu con không kham nổi thì để ta làm, dẫu sao cũng không cần con phải làm tất cả. Chỉ cần phân công cho từng người thôi, Khanh Thơ đã quản lý lâu như vậy rồi, không nên thay đổi người liên tục."

Kiều Trần thị: "Ừ, đúng vậy, nếu không thấy thoải mái thì nhất định phải báo."

"Đúng thế,"

Chân Nguyệt nói: "Ta sẽ báo tin này cho thông gia biết." Thời gian đầu khi mang thai nàng không rõ sự tình, bởi nàng xuyên qua khi hài nhi đã sáu tháng trong bụng, không biết sao mà hài tử vẫn an toàn, có lẽ là do cơ thể mẫu thân bảo vệ?

Kiều Trần thị nói: "Đúng rồi, nhanh chóng báo tin này cho bên Mộ gia." Kiều Trần thị vui mừng khôn xiết, kể từ khi Kiều Triều và A Sơ đi, trong nhà cuối cùng cũng có một tin vui.

Ở bên kia, Mộ phu nhân vẫn ngày đêm cầu Phật cho tế tử bình an vô sự, bỗng nhận được tin từ Vương phủ thông báo rằng thế tử phi đã mang thai!

Mộ phu nhân phấn khích đến mức không nói nên lời, nha hoàn bên cạnh nhanh chóng trấn an: "Phu nhân, xin người đừng kích động quá, cẩn thận sức khỏe."

"Đúng, đúng! Hít sâu nào!" Mộ phu nhân hít thở sâu để bình tĩnh lại, rồi gọi người chuẩn bị: "Người đâu, chuẩn bị cho ta lễ vật để sang Vương phủ!"

"Vâng ạ."

Khi Mộ phu nhân đến, Mộ Khanh Thơ đang nghỉ ngơi trong viện của mình. Vì nàng ấy đã nôn lúc ăn cơm trước đó, nhà bếp mang đến cho nàng ấy một bát hoành thánh. Ngửi thấy mùi thơm, Mộ Khanh Thơ cảm thấy đói bụng và từ từ ăn từng miếng.

Mộ phu nhân trước tiên đến chào hỏi Kiều Trần thị và Chân Nguyệt, sau đó mới đến viện của Mộ Khanh Thơ. Nghe nói mẫu thân đến, Mộ Khanh Thơ vội đứng dậy, nhưng Mộ phu nhân nhanh chóng bước tới,"Chậm thôi, ngồi xuống đi, để ta tự đến."

Mộ Khanh Thơ cười đáp,"Mẫu thân, nữ nhi đâu có yếu đuối đến vậy." Trước đây phu quân cũng khuyên nàng ấy chăm luyện tập để có sức khỏe tốt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 823


Mộ phu nhân nhẹ nhàng nhắc nhở,"Con bây giờ đâu phải chỉ có một mình nữa, phải chăm sóc bản thân tốt hơn. Thế tử hiện đang ở tiền tuyến, không biết khi nào mới có thể về... À không, nhất định sẽ về!"

"Bây giờ là được mấy tháng rồi?"

"Hơn một tháng rồi." Chắc là chuyện xảy ra vào đêm trước khi A Sơ rời đi.

Mộ phu nhân hỏi tiếp,"Bà bà và tổ mẫu con vui lắm phải không?"

"Vâng, hôm nay trong phủ ai cũng được thưởng, mọi người đều vui mừng lắm."

"Vậy thì tốt. Con giờ chủ yếu phải dưỡng thân, sinh hài tử không phải chuyện nhỏ. Trước đây con hay đi tuần tra giúp vương phi, giờ nên nói với vương phi để không cần làm nữa."

Mộ Khanh Thơ nuốt miếng hoành thánh cuối cùng, lau miệng rồi đáp,"Mẫu thân, bà bà vừa nói với con rằng con chỉ cần lo việc trong phủ, việc ngoài phủ không cần để ý. Nếu con quản không xuể, bà bà sẽ giúp."

Mộ phu nhân gật đầu: "Vậy thì tốt, việc trong phủ con quản lý được thì quản lý. Bây giờ con đang mang thai, cần phải cẩn thận hơn. May mà thế tử không có ở đây, chứ không thì hẳn sẽ có nhiều nữ tử muốn quyến rũ tế tử."

"Nương à, đừng nói vậy, phu quân con không phải người mê sắc đẹp."

"Hắn không mê sắc, nhưng lỡ có người tính kế thì sao? Tuy hiện tại hắn không ở đây, con không cần lo chuyện đó. Nhưng có điều phải chú ý, nếu ai biết hài tử trong bụng con là hài tử độc nhất của tế tử ta, có thể sẽ sinh lòng ganh ghét, làm điều gì đó không hay. Con phải cẩn thận."

Mộ Khanh Thơ trở nên nghiêm túc,"Nữ nhi hiểu rồi, nương, con sẽ chú ý."

"Tốt. Ta có mang đến nhiều thứ cho con, cả vài mảnh vải để may áo cho hài tử. À, biết là nam hay nữ chưa?"

Mộ Khanh Thơ lắc đầu,"Đại phu nói mạch còn hơi nông, cần thêm thời gian mới rõ được."

Mộ phu nhân chắp tay trước ngực,"Hy vọng là nam hài."

Mộ Khanh Thơ xoa bụng mình,"Nữ nhi cũng tốt, phu quân con thích nữ nhi."

Mộ phu nhân đáp,"Phu quân con thích nữ nhi cũng được, nhưng lần đầu tốt nhất nên là nhi tử. Nhi tử mới là người nối dõi."

Mộ Khanh Thơ cũng nghĩ vậy, nữ nhi có thể sinh sau.

Mộ phu nhân: "Không cần lo, nữ nhi cũng được, cứ sinh hài tử đầu tiên rồi sau sẽ sinh nam nhi."

"Con biết rồi."

Mộ phu nhân ngồi lại khá lâu rồi mới rời khỏi vương phủ. Khi về đến nhà thì Mộ đại nhân cũng vừa trở lại. Giờ đây, Mộ lão gia cũng được phong một chức quan, tuy không lớn nhưng là bước đầu. Nếu làm tốt, sau này có thể tiến xa hơn.

Biết nữ nhi mang thai, Mộ đại nhân vui mừng,"Nhớ nhắc nữ nhi chăm sóc bản thân thật tốt. Hiện tại quan trọng nhất là sinh hạ người thừa kế cho vương phủ."

"Chuyện đó không cần lão gia dặn, ta đã nói rồi."

"Vậy tốt. Sau này nàng nên thường xuyên qua thăm, nhưng đừng qua lại quá nhiều, kẻo người ta thấy phiền."

"Biết rồi, biết rồi. Hiện giờ ta chỉ lo cho tế tử, hy vọng nó bình an trở về."

"Nhất định sẽ về."

Vào tháng 5, năm Đại Chu thứ mười bốn, Kiều Định Vương đánh hạ được Chiêu Châu, đến đây lãnh địa của Trần Trung Vương chỉ còn lại Lạc Châu.

Tháng 6, Mộ Khanh Thơ sinh hạ tiểu nữ nhi. Tuy không phải là nhi tử, nhưng vì đây là đứa con đầu lòng của A Sơ nên mọi người đều vui mừng, hơn nữa A Sơ cũng từ chiến trường trở về.

"Vất vả cho muội!" A Sơ ôm lấy mặt thê tử âu yếm nói.

Mộ Khanh Thơ lập tức rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy phu quân,"Cuối cùng huynh cũng đã trở về."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 824


A Sơ lau khóe mắt nàng ấy,"Ừ, ta đã trở về. Đừng khóc, không tốt cho sức khỏe của muội đâu."

Mộ Khanh Thơ xúc động đến rơi nước mắt, vội vàng lau đi,"Ta chỉ là vui mừng thôi."

A Sơ nhìn nữ nhi đang ngủ say bên cạnh, thấy bé vừa giống mình lại giống thê tử liền cảm thấy trong lòng ấm áp không thôi.

"Đã đặt tên chưa?"

Mộ Khanh Thơ lắc đầu,"Chưa, chỉ có nhũ danh là Tiếu Tiếu vì nữ nhi rất thích cười. Còn tên chính thức thì không biết là huynh muốn đặt hay để phụ thân đặt?" Theo ý nương nàng ấy thì nên để công công đặt, như vậy sẽ được Vương gia xem trọng.

"Nương có nói gì không?"

Mộ Khanh Thơ trả lời: "Bà bà nói nếu chúng ta muốn tự đặt cũng được, để công công đặt cũng được, nếu không chắc chắn thì có thể xem qua thầy bói. Nhưng cuối cùng, bà bà bảo đợi huynh trở về rồi tính. Còn nhũ danh là do tự ta đặt, bà bà và tổ mẫu cũng không có ý kiến."

Dẫu vậy, mẫu thân nàng ấy vẫn nhắc nhở rằng lẽ ra nên để vương phi đặt, để tỏ lòng tôn trọng. Nhưng bà bà lại nói rằng bọn họ không học hành nhiều, chỉ biết vài chữ, không giống như nàng ấy thông thạo sách vở, nên nàng ấy đặt tên cũng không sao.

Dù biết bà bà khiêm tốn, nhưng Mộ Khanh Thơ hiểu bà bà thật lòng.

A Sơ cười nói: "Ngày xưa, cái tên của ta là do nương đặt, bởi vì trưởng thôn e là ta sẽ không gánh nổi tên này." Chuyện này là do tổ phụ tổ mẫu kể lại, nhưng giờ đây hắn biết mình hoàn toàn có thể gánh vác tên đó.

Mộ Khanh Thơ đương nhiên biết tên của phu quân là Kiều Quân Lân. Lần đầu biết đến, nàng ấy thấy tên ấy rất hay, và thấy rằng phu quân mình xứng đáng với cái tên đó. Chỉ là không ngờ tên ấy lại do bà bà đặt.

"Cả đại biểu tỷ, nhị biểu tỷ và đường tỷ, tên của họ cũng do nương đặt lại. Ban đầu các tỷ ấy chỉ có những tên như Tiểu Hoa, Tiểu Thảo, nhưng vì A Đóa có tên hay, nương cảm thấy họ được đặt tên quá tùy tiện nên đã sửa lại."

Mộ Khanh Thơ từng gặp hai vị biểu tỷ và một đường tỷ đã gả đi, khi nàng ấy thành thân họ đều đến dự.

Ngoại trừ đại biểu tỷ theo nghề rượu, hai nhà còn lại thì phu quân họ đều làm việc ở xưởng vũ khí. Ban đầu một người làm nghề nguội, người kia làm nghề đóng quan tài, giờ đây đều chuyển sang làm vũ khí.

Không còn cách nào khác, vì Kiều gia quân lúc đầu thiếu người trầm trọng, nên họ phải cùng nhau làm việc tại xưởng vũ khí.

"Hay là để nương đặt tên cho Tiếu Tiếu?" Mộ Khanh Thơ đề nghị.

A Sơ nghĩ ngợi,"Gần đây nương có bận không?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Mộ Khanh Thơ đáp: "Có lẽ hơi bận, vì từ khi ta mang thai, nương lại tự mình tiếp quản công việc, nhưng bà bà cũng đã tìm thêm người hỗ trợ." Lần này không còn ai nhắc đến chuyện nạp thiếp, vì trước đó người nói lời ấy đã bị trừng trị thích đáng.

A Sơ đáp: "Có lẽ nương không quá hào hứng với việc này, ta sẽ viết thư nhờ phụ thân đặt tên."

"Cũng được."

Ở bên kia, Kiều Triều biết mình có một tiểu tôn nữ thì rất vui mừng, nhận được thư của nhi tử mong hắn đặt đại danh cho tiểu nha đầu. Phản ứng đầu tiên của hắn là tại sao không để A Nguyệt nhà hắn đặt? Trong nhà, các tên của đám hài tử đều do A Nguyệt đặt.

Nhưng khi đọc thư thấy A Sơ nói rằng Chân Nguyệt bận rộn, hắn không hỏi thêm mà lập tức tra cứu sách vở.

Vài ngày sau, Kiều Triều chọn được tên, nhờ người xem qua rồi viết thư báo về.

Tên là Kiều Nhiễm, nhũ danh là Điếu Điếu.

Kiều Triều gửi thư trước cho Chân Nguyệt để nàng xem có gì cần chỉnh sửa trước khi thông báo với Mộ Khanh Thơ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 825


Chân Nguyệt thấy tên rất hay, liền nhanh chóng báo cho tức phụ biết.

Mộ Khanh Thơ và A Sơ đọc tên "Kiều Nhiễm" đều thấy dễ nghe,"Kiều Nhiễm, Kiều Nhiễm, sau này Tiếu Tiếu sẽ là Kiều Nhiễm."

Tiếu Tiếu nghe vậy cũng cười, Mộ Khanh Thơ vui vẻ nói: "Tiếu Tiếu chắc chắn thích tên này."

A Sơ ở nhà không bao lâu rồi lại lên đường, Mộ Khanh Thơ dù luyến tiếc nhưng cũng không còn cách nào, vì công công đã hạ được Chiêu Châu, nhưng tình thế sắp tới có vẻ không tốt.

Lúc này, Kiều Triều đang cùng Nam Dương Vương bàn bạc về lãnh địa cuối cùng của Trần Trung Vương là Lạc Châu.

Kiều Triều không muốn vùng đất này, không phải là không muốn, mà là không muốn chiếm ngay bây giờ, vì nếu chiếm lấy thì Kiều gia sẽ bị kẹp giữa Trấn Bắc Vương và Nam Dương Vương. Hơn nữa, Lạc Châu giáp biển, có khả năng phải đối phó với cướp biển, nếu tác chiến trên ba mặt trận thì đối với quân bọn họ rất bất lợi.

Vì vậy, trước mắt Kiều Triều định nhường Lạc Châu cho Nam Dương Vương,"Lạc Châu cho ngươi, sau này chúng ta cùng đối phó Trấn Bắc Vương, thế nào?"

Nam Dương Vương dĩ nhiên muốn Lạc Châu, nhưng trước đó hắn đã bàn bạc với Trấn Bắc Vương rằng nếu chiếm được Lạc Châu, họ sẽ liên kết đối phó Kiều Triều.

"Ngươi xuất binh nhiều, Lạc Châu có thể nhường cho ngươi." Nam Dương Vương không muốn xuất binh nhiều.

Kiều Triều cũng không nhượng bộ,"Ta vừa muốn nghỉ ngơi, không có nhiều người để tấn công Trần Trung Vương, ngươi làm đi."

Hai bên từ chối qua lại, cuối cùng Kiều Triều viện lý do có hỉ sự trong nhà, tạm thời không muốn gây chiến, khiến Nam Dương Vương khó chịu, cuối cùng cuộc đàm phán đi đến thất bại, nên cả hai bên đều không ai muốn xuất binh đánh Lạc Châu.

Nam Dương Vương tức giận, nhưng Kiều Triều lại không vội vàng, hắn chọn hợp tác với Nam Dương Vương chẳng qua hắn ta chiếm cứ địa hình thuận lợi, dễ phòng thủ.

Điều Kiều Triều lo lắng hơn là Trấn Bắc Vương, một gia tộc lâu đời, mạnh cả về quân lực, tiền tài và nhân lực. Nếu phải đối đầu với Trấn Bắc Vương, Kiều Triều vẫn thấy bất an và muốn tích lũy thêm lực lượng, kéo dài thời gian.

Sau vài tháng giằng co, Kiều Triều vẫn không xuất binh, Nam Dương Vương cũng không có hành động gì, Trần Trung Vương bên kia cũng lo lắng, cho rằng mình sắp thất thế nhưng không ngờ cả Kiều Triều và Nam Dương Vương đều không tấn công.

Trần Trung Vương được kéo dài thời gian, đang tính cách tăng cường lực lượng. Tuy nhiên, hắn ta không ngờ rằng Trấn Bắc Vương đột ngột tiến công, chỉ trong ba tháng, Lạc Châu thất thủ, Trần Trung Vương nhảy xuống biển mất tích.

Từ đây, toàn bộ đại lục chia thành ba thế lực! Lạc Châu nằm ở giao điểm của ba lực lượng.

Chân Nguyệt vẫn ở Trì Định, Kiều Triều ở Chiêu Châu. Không lâu sau, Nam Dương Vương cấu kết với Trấn Bắc Vương, hai bên hợp lực tấn công lãnh thổ của Kiều gia tại Chiêu Châu, Hàm Châu và Trì Định.

Kiều Triều và A Sơ giữ Chiêu Châu, còn Hồ Đại thì trấn giữ Trì Định. Vì chiến tranh đang đến gần, mọi người đều lo lắng, dân chúng Trì Định đồn đoán, mỗi ngày đều có người đến cửa vương phủ dò la tin tức.

Ở vương phủ, Chân Nguyệt sắp xếp cho Kiều Trần thị, Kiều Đại Sơn và Mộ Khanh Thơ mang theo hài tử về phủ An Bình. Phủ An Bình là căn cứ chính, phòng ngự kiên cố, để bọn họ ở hậu phương khiến Chân Nguyệt an tâm hơn, vì nếu chiến sự ở Trì Định xảy ra, nàng sẽ không thể chăm sóc họ được nữa.

Mộ Khanh Thơ muốn ở lại, nhưng vẫn bị khuyên nên rời đi vì nữ nhi còn nhỏ, không thể để tiểu nha đầu gặp nguy hiểm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 826


Mộ phu nhân cũng đi cùng nữ nhi, còn Mộ đại nhân thì ở lại. Ông nói,"Nàng hãy chăm sóc tốt nữ nhi, tôn nữ của ta, đợi khi nơi này bình yên ta sẽ viết thư cho các người."

Mộ phu nhân rất muốn khóc nhưng không dám khóc lớn,"Lão gia, ông nhất định phải giữ gìn sức khỏe."

Mộ đại nhân nói,"Ta thì có chuyện gì đâu, ta đâu có ra chiến trường. Mau đi đi, rất nhiều người đã rời khỏi rồi. Còn núi xanh thì không lo thiếu củi đốt!"

"Vâng."

Không lâu sau khi Mộ Khanh Thơ và những người khác rời đi, ba vạn quân của Nam Dương Vương đã tập kết tại ngoại ô huyện Xuyên Trạch, cách thành mười dặm.

Chân Nguyệt khoác giáp, tay cầm cung tên, ngồi trong đại sảnh. Nàng hỏi,"Bên ta hiện có bao nhiêu quân?"

"Một vạn năm ngàn người."

"Trang bị vũ khí có đầy đủ không?"

"Phía trước đã cấp tốc sản xuất một đợt, một phần đã chuyển đến Chiêu Châu, tạm thời cũng đủ dùng."

"Hãy yêu cầu xưởng vũ khí tăng cường sản xuất, không được ngưng nghỉ. Bên Mạnh Bình thế nào rồi?"

"Vũ khí đã sẵn sàng, vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Kết quả thử nghiệm ra sao?"

"Vẫn còn một số khuyết điểm, nhưng có thể dùng được."

"Cho triển khai một đợt thử trên tường thành, nếu địch tiến tới huyện thành."

"Vâng."

Năm ngày sau, Hồ Đại dẫn hơn một vạn quân ra khỏi thành, chuẩn bị giao chiến với quân Nam Dương Vương ở ngoại ô.

Lúc này, Kiều Triều cũng dẫn ba vạn tinh binh đối đầu với sáu vạn quân Trấn Bắc Vương, và ở Vĩnh Khánh, Trấn Bắc Vương cũng có ba vạn quân đối chiến.

Ban đêm, khi đang ngủ, Chân Nguyệt mơ thấy Kiều Triều bị thương đầy máu, giật mình tỉnh dậy và không sao ngủ lại được.

Những ngày trước, tin tức liên tục truyền về. Hiện tại, tình hình ở Trì Định vẫn ổn, hai bên giằng co, dù quân số đối phương đông, nhưng bên nàng có rất nhiều bẫy và kế sách.

Những năm qua, Chân Nguyệt luôn nghiên cứu chế tạo vũ khí, kể cả pháo, và giờ đây đã có loại thuốc nổ, nhưng sản lượng còn hạn chế và phải sử dụng rất cẩn thận, tránh làm nổ vào chính quân mình.

Ngoài việc chế tạo vũ khí, còn có dược liệu. Khi ở phủ An Bình, Chân Nguyệt đã cho người trồng thảo dược để bào chế thuốc, sau khi đến Trì Định, nàng phát hiện một số nơi cũng rất thích hợp để trồng thuốc, nên đã bố trí thêm người.

Nhờ đó, nếu có trận chiến xuất hiện người bị thương thì không phải lo thiếu dược liệu. Dù tác dụng thuốc chưa thực sự tốt do thời gian ngắn, nhưng ít nhất cũng có hy vọng.

Chiến sự tại Trì Định kéo dài hơn một tháng, sau đó có tin Hồ Đại bị trọng thương, khiến quân đội mất phần nào nhuệ khí.

"Ai đang chỉ huy hiện tại?"

"Hàn tướng quân, Hàn Khang Tử."

"Còn ai khác không?" Người đưa tin lắc đầu, vì thực ra bên họ không ngờ Nam Dương Vương lại liên tục phái người vừa đến Chiêu Châu vừa đến Trì Định, định đánh chiếm cả hai nơi, giống như Trấn Bắc Vương.

Chân Nguyệt đứng lên, nói với Tiền thị,"Ta sẽ đi tiền tuyến, mọi việc ở đây giao cho muội!"

Tiền thị hơi lo lắng,"Đại tẩu, muội..."

"Muội làm được, nếu cần thì thương lượng với Tam đệ muội."

"Vâng, vâng ạ."

Chân Nguyệt liền lên ngựa cùng một số binh lính rời thành. Sau đó, mỗi ngày Tiền thị đều lên tường thành trông ra xa, khi có thương binh trở về, nàng ấy liền cho người sắp xếp ổn thỏa.

Khi đến doanh trại tiền tuyến, Chân Nguyệt thấy Hồ Đại nằm trên giường, một cánh tay đã mất, sắc mặt nhợt nhạt, trông rất đau đớn.

Hồ Đại theo Kiều Triều đã lâu, giờ cận kề cái chết, khiến Chân Nguyệt không khỏi xót xa."Hàn tướng quân đâu?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 827


Vừa nói dứt lời, Hàn Khang Tử bước vào,"Vương phi! Sao người lại tới đây?"

Chân Nguyệt đáp,"Tình hình hiện tại ra sao, nói cho ta nghe."

Là một lão nhân nên Hàn Khang Tử biết Chân Nguyệt rất giỏi, nên lão không do dự mà trình bày ngay.

Thì ra quân Nam Dương thường xuyên quấy nhiễu họ, đi tới đi lui, dường như chỉ để tiêu hao sức lực bọn họ. Thêm vào đó, quân Nam Dương đông người, có thể thay đổi liên tục.

Hồ Đại tức giận, dẫn quân truy kích mà không may rơi vào bẫy, nên mới ra nông nỗi này. May mà Hàn Khang Tử kịp cứu ông về.

"Quân địch có đến mỗi ngày không?"

"Đúng vậy, mỗi sáng, chiều và tối."

Chân Nguyệt suy nghĩ,"Nếu chúng đến, vậy phải để chúng đến mà không về. Chúng sẽ xuất hiện vào lúc nào?"

"Không có giờ cố định."

Chân Nguyệt nói: "Hãy chia quân thành hai nhóm, một nhóm đi trước..." Nàng nói nhỏ với Hàn Khang Tử.

Một lúc sau, Hàn Khang Tử đi ra ngoài.

Đêm hôm đó, vào giờ Tý, quân địch lại đến, vẫn tiếp tục khiêu khích bên ngoài doanh trại. Nhưng lần này, doanh trại tối om, không một tiếng động.

Quân địch thấy lạ, phái người đi điều tra, nhưng chờ mãi không thấy mật thám quay về.

Sau đó, quân địch cử một tiểu đội đến, dừng ở khoảng cách 100 mét, trông thấy doanh trại vẫn còn nguyên, liền báo lại: "Có vẻ doanh trại không có ai, có lẽ chúng đã rút lui."

"Rút lui? Đi đâu mà không có tin tức gì?"

"Thiên phu trưởng, các mật thám gửi đi đều không trở lại, nhưng doanh trại vẫn còn."

"Có lẽ là mưu kế!" Thiên phu trưởng trầm tư,"Phái một đội vào doanh trại tra xét."

"Rõ!"

Nhưng khi đội quân vừa rời khỏi, bỗng hàng loạt mũi tên từ mọi hướng lao tới!

"Có mai phục! Mau rút lui!"

Nhưng đã không kịp rồi, bọn họ bị bao vây!

Một nghìn quân địch tổn thất hơn một nửa, chỉ còn lại một số tàn binh quay về báo cáo. Tướng quân bên địch tức giận gầm lên,"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Chúng ta bị lừa, rơi vào mai phục!"

"Làm sao chúng vẫn còn sức lực chiến đấu? Chẳng phải chúng ta đã phái mật thám đi điều tra sao? Sao vẫn bị mai phục?"

"Mật thám không trở lại, có lẽ đều bị giết!"

"Đồ ngu! Sao lại để bị phát hiện!"

Không ai biết rõ, vì bọn họ luôn nghĩ quân địch ở trong trại. Nhưng khi đêm xuống trại lại hoàn toàn yên tĩnh, quân lính đi điều tra mãi không trở lại, mới nhận ra đã mắc bẫy.

Trong hai tuần tiếp theo, quân địch liên tiếp bại trận, có tin đồn rằng trong doanh trại của quân Trì Định xuất hiện một nữ nhân.

"Một nữ nhân? Là Kiều Định Vương phi!" Tin tức của mật thám truyền về.

Tướng chỉ huy quân địch là Đổng Dương Vinh, đã từng nghe danh Kiều Định Vương phi, người nổi tiếng sau trận chiến ở Thương Châu. Có lời đồn rằng sức mạnh của Kiều Định Vương không chỉ ở tài mưu lược mà còn nhờ vị vương phi tài giỏi bên cạnh.

Biết tin là thật, Đổng Dương Vinh lập tức triệu tập thuộc hạ,"Ta nhớ chúng ta có gián điệp cài vào đó, truyền lệnh, bất kể phải làm gì, nhất định phải cướp lấy đầu của Kiều Định Vương phi!"

"Rõ!"

Nếu bắt được đầu của Kiều Định Vương phi, không những có thể đè bẹp khí thế của Kiều Định Vương mà còn khiến Kiều Định Vương khi nghe tin này bị thương nặng mà thổ huyết, thì càng tốt.

Tuy nhiên, bọn họ lại không biết rằng g.i.ế.c được Chân Nguyệt không hề dễ dàng. Gần đây liên tiếp đại thắng khiến toàn bộ quân sĩ sĩ khí đều rất cao, khi Chân Nguyệt đi trên đường, binh lính gặp nàng đều kính cẩn chào hỏi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 828


Chân Nguyệt còn đến thăm những binh sĩ bị thương, một người bị trọng thương còn cố gắng gượng dậy để hành lễ với nàng. Chân Nguyệt bảo hắn ta nằm xuống,"Dưỡng thương cho tốt, rồi bình an trở về nhà!"

"Dạ!"

Đêm hôm đó, khi Chân Nguyệt đang ngủ trong lều, bên ngoài có binh lính tuần tra và lính gác đứng canh. Nửa đêm, có hai lính đến thay ca, hai lính gác trước đó thì đi nghỉ.

Khi nhóm lính gác vừa đi khỏi, một người lính liền lấy ra bình rượu từ trong túi,"Này, Vương huynh đệ, đêm nay hơi buồn chán, chúng ta làm vài ly đi."

"Hả! Ngươi lấy rượu ở đâu ra? Giờ này mà uống liệu có ổn không?"

"Có gì mà không ổn, đây là rượu nhẹ thôi, không say đâu. Chỉ là thèm chút mùi vị, mà giờ có bao nhiêu người tuần tra, chắc không sao, chúng ta vẫn đang canh gác mà, làm vài ngụm sẽ không sao đâu."

"Được thôi." Vương huynh đệ cũng cảm thấy ngứa ngáy muốn thử.

Hai người lần lượt uống từng ngụm, ban đầu định uống vài ly nhưng rồi lại uống hết cả bình. Rượu tuy không mạnh nhưng cũng khiến người ta muốn đi vệ sinh. Vương huynh đệ đứng dậy,"Huynh đệ, ngươi canh chừng, ta đi tiểu chút rồi về ngay."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Không thành vấn đề, đi đi."

Vương huynh đệ vừa đi khỏi, ánh mắt của người lính còn lại bỗng trở nên lạnh lùng. Khi đội tuần tra vừa đi qua, hắn ta lẻn vào lều, rút ra một con d.a.o găm sắc bén, ánh d.a.o lóe lên trong bóng tối, phản chiếu đôi mắt độc ác của kẻ sát thủ.

Hắn ta lặng lẽ tiến đến bên giường của Chân Nguyệt. Đột nhiên, Chân Nguyệt cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, nàng lập tức mở mắt, thấy kẻ kia đang lao d.a.o tới. Tim nàng như nhảy lên tận cổ họng, con d.a.o găm chạm vào cánh tay nàng.

Chân Nguyệt đau đớn rên lên, một chân đá mạnh kẻ đó văng ra. Khi hắn ta định tấn công lần nữa, nàng hét lớn: "Thích khách!" Vừa hô to vừa rút kiếm, tránh cú đ.â.m tiếp theo của thích khách, rồi phản công bằng một nhát kiếm.

Tiếng hô to của nàng lập tức thu hút sự chú ý bên ngoài. Kẻ sát thủ chưa kịp hành động lần thứ ba thì binh lính đã ập vào và nhanh chóng chế ngự hắn ta. Vừa định thẩm vấn thì hắn ta đã cắn thuốc độc giấu trong miệng. Không lâu sau, miệng hắn ta trào ra m.á.u đen và ngã xuống.

"Là tử sĩ! Đã tự sát bằng độc!"

Chân Nguyệt đã được người đỡ ngồi qua một bên, quân y cũng nhanh chóng được gọi đến. Lúc này Hàn Khang Tử tức giận đi vào,"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra! Lính gác đâu?"

Vương huynh đệ vừa trở về sau khi đi tiểu thấy cảnh tượng đó thì sợ ngây người, lại nhìn thấy người vừa uống rượu cùng mình đã chết, hắn ta lắp bắp,"Hắn, hắn..."

"Hắn gì! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Tiểu nhân đi tiểu, để hắn canh thay!"

Vương huynh đệ bị túm cổ áo,"Đây là thích khách!"

"A?!"

Sau khi điều tra kỹ liền phát hiện đây là một mật thám được cài vào doanh trại, mục tiêu lần này là ám sát Chân Nguyệt. Nếu nàng không tỉnh dậy kịp thời thì đã bị g.i.ế.c hại.

Vương huynh đệ buộc phải đi tiểu vì uống nhiều, cũng nằm trong kế hoạch của mật thám. Cuối cùng, hắn ta bị tra hỏi và phạt mười roi, ai bảo đang canh gác lại uống rượu!

Doanh trại không có y nữ, nên khi thấy vết thương chảy máu, Chân Nguyệt cũng không làm phiền họ,"Để thuốc trị thương đó, ta tự xử lý!" Có vẻ như việc huấn luyện y nữ cần được đẩy nhanh tiến độ.

Hàn Khang Tử nói: "Thần sẽ tìm một nữ nhân đến giúp Vương phi."

Chân Nguyệt: "Không cần, vài ngày nữa Hồ Đại sẽ được đưa về thành, ta sẽ về cùng. Ngày mai Trì Định sẽ gửi tới một đợt vũ khí và pháo, ngươi hãy tận dụng tốt."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 829


"Vương phi sẽ rời đi sao?"

Chân Nguyệt nhìn hắn,"Kế sách ta đã chỉ cho các ngươi rồi, chẳng lẽ còn muốn ta tự mình lên trận?"

"Không, không cần!" Nếu để Vương phi ra trận, khi Vương gia về thì hắn không còn mặt mũi nào gặp Vương gia. Lần này Vương phi đến đã làm hắn có phần hổ thẹn.

"Được rồi, ta tin các ngươi!"

"Chúng thần nhất định sẽ không phụ lòng Vương phi!"

"Ừm, ra ngoài đi! Cẩn thận kiểm tra xem còn mật thám không."

"Rõ."

Chân Nguyệt tự băng bó vết thương, nếu nàng không nhanh tay thì mũi d.a.o ấy đã đ.â.m trúng tim nàng. Nàng nhất định phải sống để hưởng hạnh phúc.

Khi Chân Nguyệt bị thương, Kiều Triều bên kia không hề hay biết. Chính hắn cũng bị thương, vết thương ở lưng và cánh tay. Nhưng trước đây hắn từng chịu nhiều vết thương nặng hơn, nên lần này không thành vấn đề. Hắn thậm chí còn g.i.ế.c được một tướng của Trấn Bắc Vương, nên chấp nhận chịu đựng chút vết thương này cũng đáng.

"Vương gia, Vương phi đã ra tiền tuyến!" Vừa nhận được tin báo.

Kiều Triều kinh ngạc,"Sao lại thế?!"

"Hình như bên kia chiến sự bất lợi, Hồ tướng quân bị trọng thương nên Vương phi tự mình đến."

Kiều Triều nhíu mày,"Bên đó hiện tại ra sao?"

"Vẫn chưa rõ." Khoảng cách hai nơi khá xa nên tin tức truyền đến chậm.

A Sơ cũng bước vào,"Phụ thân! Con nghe nói nương đã đến luỹ làng sườn núi! Chuyện gì xảy ra vậy?" Luỹ làng sườn núi là nơi doanh trại của Chân Nguyệt đóng.

Kiều Triều trấn an con,"Hồ Đại bá con bị thương, nên nương con đến đó. Không sao đâu, nương con thông minh, chuyện chiến trường không làm khó được nàng."

Kiều Triều vừa an ủi con vừa tự trấn an chính mình. Thực ra, những kế sách mà Chân Nguyệt đề ra trên chiến trường rất xuất sắc, nàng còn phụ trách chỉ đạo xưởng vũ khí nghiên cứu các loại vũ khí mới. Dù Chân Nguyệt chỉ đưa ra ý tưởng, nhưng đó đều là những suy nghĩ vượt xa thời đại, đến hắn cũng không biết nàng nghĩ ra từ đâu.

Ngoài kia đồn đoán không sai, Vương phi không chỉ là thê tử của Kiều Định Vương, mà còn là hậu thuẫn kiên cường nhất của hắn.

Mấy ngày sau, tin tức từ luỹ làng sườn núi truyền về là tin thắng trận, quân địch bị thương nặng.

A Sơ rất vui mừng,"Chắc chắn là nhờ nương! Nương vừa đến là thắng ngay!"

Kiều Triều cũng tự hào,"Thấy chưa, nương con lợi hại thế nào. Ta đã nói nương con chắc chắn không thành vấn đề mà."

"Vâng!" A Sơ gật đầu thật mạnh.

Tuy nhiên, mấy ngày sau lại có tin Vương phi bị ám sát và bị thương. Vết thương không nặng, nhưng kẻ thủ ác là một mật thám đã cài vào đội ngũ để ám sát nàng, hắn ta đã bị xử ngay tại chỗ, doanh trại cũng được rà soát và phát hiện thêm một vài mật thám.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thời điểm nhận được tin này thì Kiều Triều đang chỉnh quân, chuẩn bị cho một trận tử chiến với quân Trấn Bắc Vương bên kia.

Kiều Triều vô cùng tức giận, nhưng khi nghe tin Chân Nguyệt vẫn bình an thì lòng hắn cũng bớt lo lắng phần nào. Hắn nhìn sang A Sơ đang lo lắng, nói: "Hãy giữ vững tinh thần! Đánh thật tốt để trả thù cho nương con!"

A Sơ đáp: "Dạ!"

Lúc này, Chân Nguyệt đã trở về Trì Định. Y nữ được gọi tới phủ để băng bó cho nàng, sau khi xem xét vết thương của Chân Nguyệt, y nữ có chút lo lắng: "Vương phi, vết thương có khả năng sẽ để lại sẹo."

Tiền thị đứng bên cạnh lo lắng,"Vậy phải làm sao bây giờ?"

Y nữ nói,"Để thuộc hạ đi hỏi thử xem có loại thuốc nào trị sẹo tốt không."

Chân Nguyệt thì không quá bận tâm. Nếu vết sẹo ở trên mặt thì nàng còn chú ý, nhưng vì ở trên cánh tay, trong thời đại này nàng luôn mặc áo dài tay, ngoài Kiều Triều ra không ai nhìn thấy, nên chỉ là một vết sẹo mà thôi."Không sao, miễn là vết thương không nhiễm trùng là được."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 830


Tiền thị nói,"Nhất định sẽ có thuốc trị sẹo tốt, để muội hỏi tôn tức xem. Nhà thái tử phi có thế lực lớn, chắc chắn có thuốc trị sẹo tốt."

Chân Nguyệt đáp: "Thôi được rồi, không sao đâu, không cần làm phiền con bé."

Dù Chân Nguyệt nói không cần, nhưng Tiền thị vẫn đi tìm, còn gửi tin cho Mộ Khanh Thơ để báo bình an và nhắc về vết thương của bà bà nàng ấy.

Mộ Khanh Thơ đang ở phủ An Bình cùng nữ nhi và hai vị lão nhân, khi biết bà bà bị thương và có khả năng để lại sẹo, nàng liền giao nữ nhi cho Kiều Trần thị rồi trở về nhà.

"Nương, trong nhà có thuốc trị sẹo không? Bà bà con bị thương, y nữ nói vết thương có thể để lại sẹo."

Mộ phu nhân nói: "Ôi, để ta tìm xem, nếu không có, ta sẽ đến nhờ An di, di nhà con hẳn có thuốc." Gia đình An di trước đây mở nhiều tiệm thuốc, tuy giờ đóng cửa nhiều do loạn lạc, nhưng một số đại phu trong quân đội cũng là từ An gia.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Vậy tốt quá, khi tìm được thì gửi cho nữ nhi để con gửi cho bà bà."

"Không thành vấn đề."

Trong lúc này, Chân Nguyệt đang lên kế hoạch đào tạo thêm nhiều y nữ, đây không phải việc đơn giản, nên nàng đã đến tìm An gia để hợp tác.

Nhận được sự tin tưởng của Chân Nguyệt, người của An gia rất nhanh chóng đồng ý. Theo tình thế hiện tại, khả năng Kiều Định Vương giành chiến thắng vẫn rất lớn, nếu sau này Kiều Định Vương thống nhất thiên hạ, có thể An gia sẽ có cơ hội được phong thưởng, ít nhất cũng sẽ được ban một chức quan.

Ở tiền tuyến, nhờ có vũ khí mới và pháo mà quân của họ lại thắng thêm vài trận, khiến quân địch e ngại và phải ngừng tiến công, nhờ đó họ được nghỉ ngơi thêm một thời gian.

Trong khi Chân Nguyệt bận rộn với việc huấn luyện y nữ, thì nửa tháng sau lại có tin báo Kiều Triều bị trọng thương!

Ngay trưa hôm đó, khi nhận được tin, đến chiều Chân Nguyệt lập tức cùng đoàn tùy tùng lên đường đi Chiêu Châu. Suốt hành trình không nghỉ ngơi, nàng thúc ngựa đến thẳng quân doanh, xốc màn trướng bước vào doanh trại của Kiều Triều.

Lúc này, Kiều Triều nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trông rất suy yếu.

A Sơ ở bên cạnh mắt đỏ hoe, thấy mẫu thân đến thì ngạc nhiên mừng rỡ,"Nương!" Giọng nói nghẹn ngào,"Là tại con, phụ thân vì cứu con mà..." Cậu nói không nên lời, dù bên ngoài tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trước mặt Chân Nguyệt thì A Sơ cũng không kìm được vẻ yếu đuối.

Chân Nguyệt vỗ vai cậu,"Không sao, nếu phụ thân con không cứu con thì ta mới trách chàng." Nàng ngồi bên cạnh Kiều Triều, đưa tay kiểm tra nhịp thở,"Còn thở, chưa chết!"

A Sơ:...

"Quân y đâu? Họ nói thế nào?"

Quân y nhanh chóng được đưa đến, báo cáo: "Mũi tên đã suýt trúng tim, mất nhiều máu, mà tướng quân đang sốt cao. Chỉ cần vết thương không nhiễm trùng thì sẽ ổn, nếu nhiễm trùng thì... Hiện giờ chỉ còn dựa vào sức của tướng quân thôi."

Lòng Chân Nguyệt không khỏi lo lắng, nàng nắm chặt tay,"Cần loại thuốc nào không? Khi rửa vết thương có dùng rượu mạnh không?"

Quân y đáp: "Có dùng rượu, nhưng không rõ hiệu quả."

Chân Nguyệt biết điều kiện thời cổ đại không tốt, tuy nàng từng sống trong thời mạt thế, dù thiếu thốn nhưng kỹ thuật vẫn hơn hẳn cổ đại rất nhiều, ít nhất có tài liệu về thuốc chống viêm. Đáng tiếc là dù có kiến thức nhưng không thể chế tạo được, mà nàng cũng không phải chuyên gia về thuốc.

Hiện tại, chỉ có thể dựa vào sức chịu đựng của Kiều Triều. Chân Nguyệt thấy A Sơ cũng mệt mỏi nên nói,"Con đi nghỉ trước đi."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 831


A Sơ đáp: "Nhưng..."

Chân Nguyệt nghiêm mặt: "Đừng có nhưng! Chẳng lẽ con muốn ta phải chăm sóc cả phụ thân con và con? Lập tức đi nghỉ ngay!"

"Dạ..." Dù không muốn, nhưng A Sơ cũng không dám cãi lệnh nương, hơn nữa nàng nói đúng, không thể để nương phải chăm cả hai phụ tử bọn họ.

Sau khi A Sơ rời khỏi, Chân Nguyệt sai người mang rượu đến, nàng chuẩn bị dùng rượu để lau người cho Kiều Triều, hy vọng hạ được cơn sốt của phu quân. Nàng nắm lấy tay Kiều Triều, nói: "Chàng nhất định phải mau khỏe lại, bằng không ta chỉ còn cách chạy trốn lên núi sâu mà sống. Ta không muốn sống trong rừng núi, không có quần áo đẹp, chẳng có đồ ăn ngon. Chàng nỡ bỏ ta sao?"

"Nếu chàng thực sự bỏ ta, ta sẽ tìm người khác. Tuy ta không còn trẻ trung nhưng chắc cũng có người chịu lấy." Tất nhiên, những lời này Chân Nguyệt chỉ nói để khích lệ. Nếu không có Kiều Triều, nàng sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện lấy ai khác.

Chân Nguyệt lẩm bẩm một mình, mong những lời nói ấy sẽ đánh thức Kiều Triều. Quân y nói rằng chỉ cần người bệnh tỉnh lại thì cơ hội hồi phục sẽ rất lớn.

Đến đêm, Kiều Triều bắt đầu sốt liên tục, thỉnh thoảng cả người còn run lên. Chân Nguyệt đành phải ôm lấy hắn, đắp thêm chăn. Nhưng khi sốt cao, hắn lại đá chăn ra liên tục, mà nàng lại phải lau người cho hắn.

Hai ngày trôi qua, quân y mỗi lần đến khám đều bất lực. Tin tức Kiều Triều bị trọng thương nhanh chóng đến tai Trấn Bắc Vương, và ngay trong thời khắc hiểm nguy này, Trấn Bắc Vương đã tự mình dẫn đại quân kéo đến!

Chân Nguyệt vừa chợp mắt nghỉ ngơi một lúc, thì nhận tin Kiều Triều cuối cùng đã ngừng sốt, nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Mà bây giờ, Trấn Bắc Vương lại kéo quân đến. Hắn còn nghĩ nàng dễ bắt nạt, làm khó phu quân và nhi tử nàng còn dám đến đây?

A Sơ đã chuẩn bị lên ngựa, dẫn quân ra nghênh chiến. Bất ngờ, Chân Nguyệt cũng cưỡi con ngựa của Kiều Triều ra ngoài, khiến A Sơ tròn mắt ngạc nhiên,"Nương! Sao nương..."

Chân Nguyệt đáp,"Ta sẽ thay phụ thân con trả thù! Con đừng có manh động! Tập trung lo tốt cho bản thân!" Nói xong, nàng thúc ngựa lao về phía trước.

"Nương!"

Khi tiến đến gần quân địch, Chân Nguyệt nhìn về phía Trấn Bắc Vương – một nam nhân râu ria xồm xoàm, thân hình vạm vỡ, rõ ràng mang dáng vẻ đặc trưng của người phương Bắc. Tuy cao to, nhưng hắn ta già hơn Kiều Triều và cũng chẳng có được vẻ anh tuấn như phu quân nàng.

"Ngươi chính là Trấn Bắc Vương?" Chân Nguyệt thản nhiên đánh giá,"Trông chẳng có gì đặc biệt cả!"

Trấn Bắc Vương sững sờ:... Vì sao trên chiến trường lại xuất hiện một nữ nhân thế này?

Một phó tướng liền ghé tai Trấn Bắc Vương thì thầm,"Hình như đó là Vương phi của Kiều Định Vương." Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng tin tức về nàng thì hắn ta cũng từng nghe qua.

Kiều Định Vương phi, quả không phải người thường!

"Ngươi chính là Kiều Định Vương phi?" Trấn Bắc Vương khinh khỉnh nhìn Chân Nguyệt,"Chiến trường không phải là nơi dành cho một nữ nhân. Sao? Đến đây để thêm lửa cho các huynh đệ của ta hả?"

Phía sau Trấn Bắc Vương, binh sĩ cười ầm lên.

A Sơ giận đến mức định lao ra, nhưng Chân Nguyệt đã kéo lại, nàng lạnh lùng đáp,"Đúng vậy! Ta đến để châm lửa, chỉ sợ các ngươi lại tự đốt cháy chính mình!"

Vừa dứt lời, Chân Nguyệt nhanh chóng rút một mũi tên và không để ai kịp phản ứng, nàng b.ắ.n thẳng về phía Trấn Bắc Vương!

"Trợ trận!"

Không ngờ mũi tên của Chân Nguyệt có thể xuyên qua tấm chắn, suýt nữa trúng vào Trấn Bắc Vương Tư Mã Đồ Tuyệt!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 832


Tư Mã Đồ Tuyệt trong lòng kinh hãi! Không ngờ Kiều Định Vương phi lại lợi hại đến thế!

"Xếp trận! Tiến lên!"

"Giết!"

A Sơ dẫn quân xông thẳng tới, còn Chân Nguyệt thì cưỡi ngựa đứng ở phía sau. Toàn bộ vùng đất quanh luỹ làng sườn núi đầy cỏ dại, đối với Chân Nguyệt thì địa thế này thật sự quá tốt cho kế hoạch của nàng.

Chỉ thấy Chân Nguyệt khẽ vẫy tay phía sau lưng, từ lòng bàn tay nàng, làn sương trắng nhẹ nhàng tỏa ra, len lỏi vào lòng đất. Hành động ấy tĩnh lặng đến mức không ai nhận ra.

Chẳng mấy chốc, nhiều binh lính của quân địch mặc áo giáp đỏ cảm thấy chân mình bị cỏ dại quấn lấy và kéo ngã xuống. Chỉ một thoáng chậm trễ đó thôi đã giúp lưỡi đao của quân ta đã lập tức c.h.é.m tới, khiến không ít binh lính quân địch mất mạng ngay tại chỗ.

Một phó tướng theo sau Tư Mã Đồ Tuyệt là Tào Cối, cảm thấy có điều không ổn. Ngựa của hắn ta như vừa vấp phải thứ gì, suýt hất hắn ta ngã khỏi yên. Cảnh giác cao, hắn ta lập tức nhảy xuống ngựa, quay lại thì thấy ngựa mình bị cỏ quấn chặt, khiến nó ngã xuống.

"Vương gia, có gì đó không ổn! Chúng ta nên rút lui!"

Tư Mã Đồ Tuyệt vừa g.i.ế.c một binh sĩ xong, m.á.u tươi vấy đầy lưng ngựa trắng của hắn ta,"Có gì không ổn? Ta thấy vẫn bình thường."

"Ngài nhìn xem chân ngựa của ngài bị cỏ quấn lấy!"

"Chuyện đó cũng đâu lạ." Tư Mã Đồ Tuyệt không hiểu điều bất thường là gì.

"Nhưng ngài nhìn xem các binh lính khác kìa!"

Nhìn kỹ lại, Tư Mã Đồ Tuyệt quả nhiên thấy lạ. Hắn ta nhận ra nhiều binh lính ngã xuống trước khi kịp giao đấu, mà chân của họ cũng bị cỏ quấn lấy. Một người bị cỏ quấn thì không nói, nhưng nhiều người như vậy...

Bỗng nhiên, một luồng lạnh sống lưng dâng lên. Tư Mã Đồ Tuyệt thét lớn: "Rút lui! Tất cả lui lại!"

Vân Mộng Hạ Vũ

"Rút lui!"

"Rút lui!"

Dù không hiểu rõ lý do, nhưng quân lính thấy Vương gia ra lệnh cũng đồng loạt rút lui.

Chân Nguyệt liền giương cung b.ắ.n thêm một mũi tên, nhắm thẳng vào Tư Mã Đồ Tuyệt đang rút chạy. Mũi tên xé gió lao tới, chỉ chút nữa là trúng vào lưng Tư Mã Đồ Tuyệt, nhưng Tào Cối đã kịp nhảy ra chắn, hét lên: "Vương gia, cẩn thận!"

Mũi tên trúng vào lưng Tào Cối. Tư Mã Đồ Tuyệt hô lớn,"Tào Cối! Mau đưa Tào Cối lui lại!"

"Rõ!"

Chân Nguyệt tiếp tục b.ắ.n một mũi tên nữa, nhưng lần này chỉ sượt qua cánh tay của Tư Mã Đồ Tuyệt. Hắn ta quay đầu lại nhìn Chân Nguyệt ở phía xa một cách đầy căm hận.

Kiều Định Vương phi! Hắn ta sẽ không bao giờ quên nàng!

"Không truy đuổi nữa!" Chờ khi địch quân rút xa, Chân Nguyệt hô lớn,"Quay về!"

"Hú!" A Sơ ghì cương ngựa, quay đầu lại nói,"Địch đã cùng đường, không cần truy đuổi! Chúng ta trở về!"

"Rõ!"

Mọi người không ngờ rằng Trấn Bắc Vương lại dẫn quân rút lui. Điều này chẳng khác gì chiến thắng dành cho họ, và sĩ khí của binh lính tăng vọt. Trước đó, khi Vương gia bị trọng thương, họ còn lo lắng, nhưng không ngờ Vương phi vừa xuất trận thì Trấn Bắc Vương đã phải bỏ chạy!

"Ha ha! Không hổ danh Vương phi! Vương phi thật lợi hại!"

"Vương phi còn b.ắ.n trúng tên Tào Cối, người theo sát bên Trấn Bắc Vương! Kẻ đó trước đây đã g.i.ế.c không ít huynh đệ của ta!"

"Vương phi uy vũ!"

Trong lúc Chân Nguyệt đang chiến đấu bên ngoài, thì Kiều Triều mơ màng tỉnh lại. Quân y thấy Vương gia tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm,"Vương gia! Ngài tỉnh lại rồi!"

Kiều Triều hỏi ngay: "Chiến sự thế nào rồi? Bên ngoài tình hình ra sao?"

Quân y đáp: "Trấn Bắc Vương đến khiêu chiến, Vương phi và Thế tử đã dẫn quân ra nghênh chiến!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 833


"Gì cơ!" Kiều Triều lập tức ngồi dậy, vết thương ở n.g.ự.c đau nhói khiến hắn rên lên, bàn tay siết chặt ngực, mày nhíu chặt,"Vương phi? A Nguyệt cũng tới?"

Kiều Triều định đứng dậy nhưng quân y nhanh chóng giữ hắn lại, không cho rời giường,"Vương gia, ngài bị thương nặng, tốt nhất không nên cử động!"

"Hiện tại bên ngoài đang đánh nhau! Ta sao có thể nằm đây!"

"Vương gia hãy nằm yên, nếu Vương phi trở về mà thấy ngài thế này, chắc chắn sẽ nổi giận." Quân y đành phải nhắc đến Chân Nguyệt.

Kiều Triều khựng lại,"Vậy rốt cuộc tình hình thế nào? Mau gọi người vào báo!"

Chẳng bao lâu sau, một binh lính chạy vào báo tin,"Vương gia, tin vui! Vương phi và Thế tử đã chiến thắng! Họ sắp trở về!"

"Nghe nói Trấn Bắc Vương đã tháo chạy một cách nhục nhã!"

"Vương phi còn b.ắ.n trúng Tào Cối!"

Kiều Triều tất nhiên biết Tào Cối là ai. Trước đây, hắn và Tào Cối từng đấu binh khí với nhau, mà Tào Cối lại là một trong những tướng tài giỏi nhất bên cạnh Trấn Bắc Vương!

"Vương phi có bị thương không?"

"Không, không! Chiến sự vừa mới bắt đầu không bao lâu thì Trấn Bắc Vương đã rút lui! Có lẽ là hắn ta sợ!"

Kiều Triều cảm thấy chuyện này có điều đáng nghi. Trấn Bắc Vương sẽ không dễ dàng rút lui vì lý do đơn giản như vậy, việc này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sĩ khí quân đội.

Khoảng nửa canh giờ sau, Chân Nguyệt cuối cùng cũng trở về, vừa vén rèm lên đã thấy Kiều Triều tỉnh lại, quân y đang thay thuốc bên cạnh.

"Chàng tỉnh rồi sao? Ta còn suýt phải nghĩ đến chuyện tái giá!" Chân Nguyệt vừa bước vào đã nói đùa.

Kiều Triều khẽ gọi: "A Nguyệt..."

Chờ quân y thay thuốc xong và thức thời lui ra ngoài, Kiều Triều tự mình mặc quần áo, Chân Nguyệt đứng bên cạnh giúp hắn chỉnh lại trang phục. Thấy vẻ mặt dịu dàng của nàng, Kiều Triều không nhịn được mà kéo nàng vào lòng,"Thật xin lỗi!"

Chân Nguyệt nhẹ đẩy hắn ra,"Có gì mà xin lỗi? Còn chàng, thương thế chưa lành, không sợ lại chảy m.á.u sao?"

Kiều Triều đáp,"Thật xin lỗi..."

Chân Nguyệt thở dài, tránh miệng vết thương của hắn rồi ôm chặt lấy, để hắn dựa vào lòng mình. Kiều Triều cũng ôm nàng thật chặt, hai người tựa vào nhau trong khoảnh khắc im lặng.

Một lúc sau, Chân Nguyệt nói: "Ta đã nghĩ, nếu chàng không qua khỏi, ta đành phải dẫn người chạy trốn vào núi sâu mà sống thôi." Thực lòng nàng sợ mất hắn!

Kiều Triều mỉm cười,"Dù ta có thành ma, ta cũng sẽ quay về."

Chân Nguyệt đáp: "Chàng thành ma thì ta cũng không biết được mà. Ta nghe nói ma chạm không được người sống, nên... chẳng có ích gì đâu."

Kiều Triều cười khẽ,"Vậy ta sẽ sống để bên nàng."

Sau khi trò chuyện thân mật một lúc, Kiều Triều mới hỏi về tình hình chiến sự. Chân Nguyệt không nói nhiều, nàng chỉ nhắc rằng Trấn Bắc Vương thấy có gì đó bất thường nên đã rút lui, còn nàng thì b.ắ.n trúng Tào Cối.

"Hắn ta khinh thường ta, nhưng ta còn khinh thường hắn ta hơn. Nói rằng nữ nhân không được lên chiến trường? Không có nữ nhân thì hắn ta làm sao mà sinh ra? Chân hắn ta còn giẫm đạp lên bao nhiêu nữ nhân, nếu ghét bỏ nữ nhân thì sao hắn ta không tự tìm đến cái c.h.ế.t đi?"

Kiều Triều xoa tóc nàng,"Ta cũng khinh thường hắn ta. Ta sẽ vì nàng mà báo thù."

"Ta đã tự mình báo rồi. Ta đã b.ắ.n trúng cánh tay hắn ta, nếu hắn ta không chạy nhanh thì ta đã có thể g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ta." Dù điều đó có thể đòi hỏi chút mưu kế đặc biệt.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó, Kiều Triều hỏi thêm về tình hình ở Trì Định và chuyện gia đình. Chân Nguyệt kể rằng ban đầu A Trọng dự định thành thân, nhưng vì chiến sự bùng nổ nên đành trì hoãn. Có lẽ đợi khi chiến sự lắng xuống mới tính tiếp.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 834


Kiều Triều nói,"Không sao, nếu ta còn bận không về được, cứ để A Trọng và mọi người về An Bình phủ. Dù sao nhị đệ và nhị đệ muội cũng ở đó, cha mẹ cũng vậy."

"Nhị đệ muội vẫn hy vọng chúng ta có thể tham dự."

Tiền thị trò chuyện với nàng, bày tỏ hy vọng rằng cả nhà họ đến tham dự sẽ tương đối tốt. Chân Nguyệt hiểu lòng của nàng ấy, biết rằng Vương gia và Vương phi vẫn còn ở đó, điều này ít nhất mang lại sự bảo đảm cho A Trọng gần gũi bọn họ.

Kiều Triều nói: "Ta sẽ cố gắng sớm kết thúc cuộc chiến này."

Chân Nguyệt đáp: "Nhưng chiến sự nào phải là thứ có thể chấm dứt ngay trong phút chốc."

Kiều Triều tiếp lời: "Đợi đến khi vào đông, chắc là sẽ hạ màn thôi." Mùa đông lạnh giá, nên dù có chiến sự thì cũng chỉ là những trận nhỏ lẻ vì thời tiết khắc nghiệt, đồng thời quân lính có thể tranh thủ nghỉ ngơi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó: "Trấn Bắc Vương chủ yếu chiếm đóng ở phương Bắc, nơi lạnh giá quen thuộc với họ, và trước kia họ cũng có cái loại lò sưởi trên giường. Tốt nhất là chuẩn bị cho quân đội ta thứ đó, nếu không, đến mùa đông khi họ tổ chức tấn công quy mô lớn, chúng ta có thể sẽ gặp bất lợi!"

Kiều Triều trầm ngâm: "Nếu vậy thì vào đông sẽ càng bất lợi cho Nam Dương Vương. Chờ đến khi ấy rồi tính." Hắn ôm Chân Nguyệt, hôn lên trán và mũi nàng, định hôn lên môi nàng thì bên ngoài bỗng nhiên có tiếng người.

Chân Nguyệt đẩy hắn ra, ngay lúc ấy A Sơ bước vào, vừa thấy Kiều Triều ngồi dậy thì vui mừng nói: "Phụ thân! Cuối cùng người đã tỉnh!" Nói rồi, mắt thiếu niên đỏ hoe.

Kiều Triều nghiêm giọng: "Khóc cái gì mà khóc! Lớn rồi, không được khóc, ta còn chưa c.h.ế.t đâu!" Hài tử đối mặt với chuyện nhỏ như này cũng khóc.

Chân Nguyệt nhẹ nhàng nói: "Nó chỉ lo lắng cho chàng, lúc trước chàng trông như sắp c.h.ế.t ấy. Đừng để tâm đến lời phụ thân con." Câu sau là nàng nói với A Sơ.

Kiều Triều nhỏ giọng: "Nương tử, ta muốn nhi tử mạnh mẽ lên. Nếu ta thực sự không còn, cả đội quân Kiều gia sẽ phải trông cậy vào nó."

Chân Nguyệt lẩm bẩm: "Chẳng phải đã bảo là chạy trốn vào núi sâu rồi sao?"

Kiều Triều nói: "Nàng có thể trốn, nhưng nhi tử chúng ta thì không được; nó phải ở phái sau bảo vệ nàng và gia đình, dù sao thì nó cũng đã có hài tử rồi."

Chân Nguyệt: ...

A Sơ: ...

A Sơ nén nước mắt lại, phụ thân vẫn là phụ thân của ngày xưa.

Dù sao thì Kiều Triều cũng bị thương nặng, nói vài câu đã thấy mệt. Chân Nguyệt gọi người mang đồ ăn vào, nàng vẫn ở trong lều chăm sóc Kiều Triều, còn A Sơ đi ra ngoài chỉnh đốn quân ngũ.

"Bẩm thế tử, chúng thuộc hạ phát hiện những xác c.h.ế.t của quân địch chân đều bị dây cỏ cuốn chặt. Không rõ có phải do cỏ mọc quá nhiều không, chúng ta có nên dọn sạch một ít không?"

A Sơ: "Chờ chút. Ngươi nói là chân quân địch bị cỏ cuốn chặt đúng không? Vậy thì liên quan gì đến chúng ta? Không cần làm cỏ." Dường như là thần linh đang phù hộ.

"Vâng ạ."

"Lần này chúng ta mất bao nhiêu người?"

"Tổn thất 285, trong đó 56 người tử vong, 25 người bị thương nặng. Số còn lại chỉ là thương nhẹ."

"Hãy chăm sóc tốt cho những người lính đã hy sinh! Gia đình họ nhất định phải được bù đắp xứng đáng."

"Rõ."

Sau khi phân phó vài việc, A Sơ đi ăn cơm và nghỉ ngơi, bên này Chân Nguyệt cũng nằm xuống cạnh Kiều Triều, hai ngày nay nàng không nghỉ ngơi nhiều, rất nhanh đã thiếp đi.

Bên cạnh, Kiều Triều cảm thấy yên lòng vì mùi hương từ nàng, tay hắn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Tư Mã Đồ Tuyệt quay về trại,"Quân y đâu? Mau gọi quân y tới! Nhanh chóng đặt Tào Huy ở đây!"

Tào Huy mất quá nhiều máu, đã ngất xỉu. Mũi tên trúng lưng hắn ta, m.á.u từ vết thương thấm đỏ phần lưng.

Quân y đến nhanh chóng, kiểm tra một lượt: "Chúng ta cần phải rút mũi tên ra."

Tư Mã Đồ Tuyệt nghiêm túc: "Cứu người cho bằng được!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 835


Mũi tên được rút ra, m.á.u trào lên như suối. Quân y nhanh chóng cầm máu, sau một lúc lâu cuối cùng cũng ngăn được dòng máu, nhưng kiểm tra thêm thấy mũi tên đã đ.â.m vào phổi, có thể ảnh hưởng đến hô hấp của Tào tướng quân sau này.

Quả nhiên cần đề phòng Kiều Định Vương phi!

Trấn Bắc Vương bị thương, các tướng quân đến hỏi han,"Vương gia, sao lại thế này? Sao nhanh như vậy đã về rồi?"

"Vương gia? Ngài cũng bị thương sao?"

"Không phải nói Kiều Định Vương bị trọng thương sao? Là ai có thể làm Vương gia bị thương? Không lẽ là nhi tử của hắn? Nhưng nhìn thì tên nhóc đó tuy mạnh, nhưng vẫn còn ngây ngô!"

"Chẳng lẽ dưới trướng Kiều Định Vương còn có cao thủ?"

Trấn Bắc Vương giơ tay ra hiệu họ im lặng,"Được rồi! Các ngươi có ai biết về Kiều Định Vương phi?"

"Kiều Định Vương phi? Phu nhân của Kiều Định Vương? Nghe nói là một thôn cô, có gì đặc biệt chứ?" Một tướng quân mặt chữ điền khinh thường,"Nghe đồn không đẹp, mà chỉ là một thôn cô, có học thức gì đâu?"

Một mưu sĩ phong thái nho nhã gọi là Phương Tự lên tiếng: "Không đúng! Nếu nghĩ như vậy thì là sai rồi!"

Tư Mã Đồ Tuyệt nói: "Ồ? Phương Tự, ngươi biết gì về Kiều Định Vương phi?"

Phương Tự đáp: "Thần chưa gặp Kiều Định Vương phi, nhưng nghe đồn rằng Kiều Định Vương rất coi trọng nàng. Không chỉ vậy, nàng từng ra trận, lúc Kiều Định Vương còn chưa được phong hiệu, bị Hoài Dương Vương phái đến chiếm giữ Châu Dao, sau đó Thương Châu không còn người cai quản, nên Nam Dương Vương phái người đến muốn chiếm đoạt, nhưng cuối cùng tướng lãnh của họ bị Kiều Định Vương phi g.i.ế.c chết."

"Hơn nữa, mọi người từng thấy những vũ khí của Kiều gia quân, nghe nói đều do Kiều Định Vương phi nghiên cứu ra. Còn có một điều nữa, theo tin tức, sĩ nông công thương, Kiều Định Vương phi quản lý ba ngành này."

"Tóm lại, Kiều Định Vương phi không phải là kẻ tầm thường! Kiều Định Vương tuy xuất thân nông dân, nhưng ai cũng biết hắn giỏi mưu lược. Các ngươi nghĩ rằng người như vậy mà lại có một thê tử ngu xuẩn sao?"

Tư Mã Đồ Tuyệt tiếp lời: "Ta bị thương là do nàng gây ra! Tào Huy cũng vậy."

Mọi người chấn động,"Hả? Là Kiều Định Vương hay là Kiều Định Vương phi? Chẳng phải Kiều Định Vương bị trọng thương sao?"

Tư Mã Đồ Tuyệt đáp: "Là Kiều Định Vương phi!" Hắn ta nhớ đến phụ nhân cưỡi ngựa nâu, gương mặt kia cũng không mỹ lệ nhưng ánh mắt sắc bén, thân thủ nhanh nhẹn, cùng với mũi tên của nàng phi bay trong gió, tất cả đều cho thấy nàng không phải người thường.

"Chuyện là thế nào?"

Tư Mã Đồ Tuyệt nhớ lại hiện tượng kỳ quái khi quân địch bị dây cỏ quấn lấy,"Người đó không đơn giản đâu! Gọi Du Thảo Kê đến đây!"

"Dạ!"

Du Thảo Kê nhanh chóng có mặt,"Tham kiến Vương gia! Vừa hay thần có việc muốn bẩm báo."

"Nói đi."

"Hôm qua thần quan sát bầu trời đêm, thấy sao đế vương vốn nhạt nhòa bỗng nhiên sáng lên, lại thêm ngôi sao bảo hộ bên cạnh cũng rất mạnh."

Trấn Bắc Vương: "Thôi mặc kệ, đế vương tinh là sao đế vương, đế vương là ai còn chưa biết rõ."

Người bên cạnh lập tức hô: "Đương nhiên là Vương gia rồi! Vương gia có chúng ta bảo vệ, nhất định sẽ thống nhất thiên hạ!"

Tư Mã Đồ Tuyệt nói: "Ngươi có thể giúp ta xem một chút về Kiều Định Vương phi không?"

Du Thảo Kê đáp: "Kiều Định Vương phi? Ngài có biết tên họ của nàng không? Hoặc có thông tin về ngày sinh và bát tự của nàng, hoặc hình dáng gì không?"

Tư Mã Đồ Tuyệt nhíu mày: "Tên họ? Không có. Có ai ở đây biết tên Kiều Định Vương phi không?"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 836


Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, tất cả đều gọi nàng là nương tử của Kiều Định Vương, hoặc Kiều Định Vương phi, hay đơn giản là phu nhân của Kiều Tướng Quân, nhưng không ai gọi tên thật của nàng.

Bỗng một người nói: "Ta nghe loáng thoáng là họ Chân, nhưng chỉ biết vậy thôi."

Tư Mã Đồ Tuyệt liền ra lệnh: "Lập tức điều tra cho ta! Nếu có bát tự và ngày sinh của nàng thì càng tốt. À, về diện mạo, chỉ nhớ là thanh tú, mắt to, môi nhỏ... Ừm..." Nói rồi, hắn dừng lại, vì thực tế hắn chỉ liếc nhìn nàng từ xa một lần và nhớ rõ là nàng có vẻ rất dũng mãnh, đã b.ắ.n một mũi tên thẳng vào hắn!

Du Thảo Kê nghe mô tả mà không khỏi bối rối: "Vậy thì khó đoán lắm."

Tư Mã Đồ Tuyệt nói: "Vậy đợi người điều tra rõ ràng rồi ta sẽ bàn sau. Hoặc ngươi có thể xem giúp ta liệu Kiều Định Vương có khả năng c.h.ế.t trong trận này không."

Du Thảo Kê bấm ngón tay một lát rồi lắc đầu: "Không, đại nạn không chết. Điều đó nghĩa là về sau sẽ hưởng phúc, đúng không? Nhưng nếu thế thì..."

Du Thảo Kê bắt đầu lo lắng, Kiều Định Vương xuất hiện như từ hư không, phá vỡ mọi tính toán của hắn ta trước đây. Hắn ta vốn chọn theo Trấn Bắc Vương vì nghĩ người này có vận mệnh phi phàm, nhưng giờ đây sao Đế Vương lại di chuyển dần về phía Nam. Ban đầu, hắn ta nghĩ là do Trấn Bắc Vương sắp tấn công phương Nam, nhưng hiện giờ Du Thảo Kê có chút ngờ vực.

Nhìn lên bầu trời đêm, Du Thảo Kê tự nhủ rằng đêm nay phải quan sát kỹ hơn nữa.

Ở phía Chân Nguyệt, Kiều Triều dần khỏe lại, có thể đứng lên đi lại quanh trại, dù chủ yếu vẫn phải nằm nghỉ.

Cả gia đình ba người đang ngồi trong lều ăn bữa cơm giản dị với bánh màn thầu, một đĩa dưa muối và một con gà quay. Con gà này là A Sơ đi săn về để tẩm bổ cho phụ thân mình.

Tuy nhiên, Kiều Triều chỉ ăn một cái cánh, còn hai đùi gà thì nhường cho Chân Nguyệt vì bây giờ nàng trông gầy đi nhiều.

Chân Nguyệt lấy một cái đùi gà cho A Sơ, nhưng A Sơ nhìn ánh mắt của phụ thân liền đẩy đùi gà lại cho nương: "Nương ăn đi, con ăn cánh gà là được." Nói xong, cậu bẻ một cái cánh khác.

Chân Nguyệt bảo: "Cứ trao qua trao lại làm gì?" Rồi nàng đưa cái đùi gà cho Kiều Triều: "Chàng ăn đi!"

"Ta cảm ơn A Nguyệt!" Kiều Triều cười tươi rói.

Chân Nguyệt lại xẻ thịt để vào bát A Sơ,"Con ăn nhiều một chút, ra trận mới có sức mà đối phó địch. Hiện phụ thân con không thể ra chiến trường, nếu có gì xảy ra phải dựa vào con đấy."

A Sơ đáp: "Nương yên tâm, con sẽ tiêu diệt nhiều địch nhất có thể, còn đem đầu của Trấn Bắc Vương về cho người."

Chân Nguyệt cười trừ: "... Đừng làm thế, ta không muốn thấy đầu người."

"Vậy được ạ."

Kiều Triều đùa: "Con mà muốn g.i.ế.c Trấn Bắc Vương sao? Con vẫn còn trẻ lắm, Trấn Bắc Vương để phụ thân con đối phó."

A Sơ nuốt miếng thịt trong miệng rồi nói: "Chưa chắc đâu!"

Chân Nguyệt khuyên: "Thôi ăn nhiều vào, cả hai phụ tử các ngươi ăn thật no đi."

Khi ăn xong, A Sơ bận quân vụ nên rời đi trước. Kiều Triều hiện tại cần nghỉ ngơi, nhiều trách nhiệm được giao lại cho A Sơ.

Sau bữa ăn, Kiều Triều đưa Chân Nguyệt ra ngoài đi dạo, đến khi tối về chuẩn bị nghỉ ngơi, hắn yêu cầu được lau người. Chân Nguyệt gọi một binh lính vào: "Giúp Vương gia lau người đi."

Kiều Triều thắc mắc: "Sao nàng không tự làm?"

Chân Nguyệt đáp: "Ta là nữ nhân yếu ớt, sức lực không nhiều. Để binh lính làm cho chàng đi, ta đi ra ngoài chút." Thực ra nàng chỉ muốn tranh thủ nghỉ ngơi một chút, làm gì cũng đến tay, thì mệt lắm. Ban đầu còn định để A Sơ giúp, nhưng thấy cậu bận rộn nên thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 837


Kiều Triều: ...

Sau khi Kiều Triều lau người xong, Chân Nguyệt quay lại lều. Hắn nhìn nàng và hỏi: "Có phải nàng đang chê ta không?"

Chân Nguyệt nhướng mày: "Sao lại nói vậy?"

Kiều Triều: "Vì nàng không tự lau người cho ta, lại để người khác thấy cơ thể ta."

Chân Nguyệt thản nhiên đáp: "Ta chỉ muốn lười một chút thôi. Chàng không thấy mấy ngày nay ta đã không được nghỉ ngơi tử tế sao? Toàn là chăm chàng hoặc ra trận, bây giờ lại phải hầu hạ chàng nữa."

Kiều Triều im lặng một lúc rồi xin lỗi: "Xin lỗi nàng, ta không nên làm phiền nàng nhiều như vậy."

Chân Nguyệt đẩy hắn nằm xuống: "Thôi, chuẩn bị ngủ đi."

Nằm bên cạnh, Kiều Triều vẫn chưa an tâm, liền hỏi: "A Nguyệt, nàng thật sự không chê ta chứ?"

Chân Nguyệt nhắm mắt trả lời: "Không đâu."

Kiều Triều nũng nịu: "Vậy nàng hôn ta đi."

Chân Nguyệt hôn một tiếng rất to, Kiều Triều cười mãn nguyện rồi ôm nàng và chìm vào giấc ngủ.

Trong khi đó, Du Thảo Kê lại ngước nhìn tinh tượng. Sao Đế Vương quả thực xuất hiện ở vị trí của họ, nhưng cả Kiều Định Vương và Trấn Bắc Vương đều đang ở khu vực này.

Không lâu sau, mây đen che lấp sao Đế Vương, rồi nó lại sáng lên, mà bên cạnh còn có sao Phượng tinh bảo hộ. Khoan đã! Du Thảo Kê kinh hãi khi nhận ra đó là Phượng tinh!

Phượng tinh rõ ràng là rất mạnh! Hôm nay Trấn Bắc Vương nói về Kiều Định Vương phi, không lẽ... Bình tĩnh bình tĩnh! Trấn Bắc vương phi cũng là nữ tử xuất thân quý tộc thế gia, hắn ta gặp qua, rất có phong phạm, có lẽ phượng tinh kia nói chính là Trấn Bắc vương phi?

Du Thảo Kê nhìn tinh tú kia, lần đầu tiên cảm thấy năng lực của mình không đủ, hắn ta vậy mà xem không rõ lắm?

Hai ngày sau, thông tin về Kiều Định Vương phi được đưa tới bàn của Trấn Bắc Vương. Kiều Định Vương phi, họ Chân, tên Nguyệt, là nữ tử ở Chân gia thôn, sinh ngày x tháng x năm x, kết hôn với Kiều Triều của Kiều gia ở Đại Nam... Những phần đầu chỉ là vài thông tin vụn vặt về ngày thành thân, ngày sinh con, ...

Mãi đến cuối, mới có đề cập một số việc nàng đã làm ở giai đoạn hậu kỳ Đại Chu, bao gồm việc nàng đề xuất các chính sách cải thiện đời sống dân, cùng những kỹ thuật canh nông.

Trấn Bắc Vương xem qua thông tin về Kiều Định Vương phi, thấy nàng quả thực là người tài, nhưng không thấy gì quá kỳ lạ. Nàng hoàn toàn không thua kém nam nhân.

"Gọi Du Thảo Kê vào đây!"

"Dạ!"

Du Thảo Kê nhanh chóng vào trướng, Trấn Bắc Vương đưa cho hắn ta tài liệu về Chân Nguyệt và nói: "Ngươi xem đi."

Du Cây Kê xem qua rồi bấm đốt ngón tay tính toán, càng tính nét mặt càng căng thẳng: "Không đúng..."

"Không đúng chỗ nào?"

Trấn Bắc Vương hỏi: "Sao không đúng? Có chuyện gì sao?"

Du Thảo Kê trầm ngâm: "Nếu đúng là sinh thần bát tự này, thì người đó lẽ ra phải sớm... mất rồi mới phải chứ?"

Trấn Bắc Vương xem lại tư liệu về Kiều Định Vương phi, không khỏi nghi hoặc vì người dưới quyền không thể dám dối lừa mình. Chẳng lẽ sinh thần bát tự này là giả? Có thể Kiều Định Vương đã cố ý che giấu thân phận thật sự của nàng?

Du Thảo Kê tiếp tục: "Người này, theo như mệnh số, vốn dĩ phải là số phận nghèo hèn và lẽ ra đã mất từ lâu rồi, tuyệt đối không thể sống đến bây giờ."

Trấn Bắc Vương hỏi lại để xác minh: "Ngươi chắc chắn chứ? Đây là sinh thần bát tự của Kiều Định Vương phi! Trong tài liệu còn có mô tả diện mạo của nàng, ngươi xem đi."

Du Cây Kê nhìn vào bản vẽ phác họa chân dung Chân Nguyệt, càng xem càng thấy có điều bất thường: "Lẽ ra đã phải... mất rồi, sao lại không có vẻ gì là đã mất?"

Trong suốt cuộc đời của mình, Du Thảo Kê chưa từng gặp một tướng mạo như vậy: "Có lẽ thần phải tự mình gặp Kiều Định Vương phi một lần. Nếu nàng đúng là người có mệnh số và bát tự này, thì nàng cần phải bị trừ khử, nếu không, hẳn sẽ là một mối họa lớn trong lòng Vương gia!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 838


Trấn Bắc Vương cười nhạt: "Không cần ngươi nhắc, nàng đúng là mối họa trong lòng ta! Chỉ riêng chuyện nàng suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t ta đã đủ chứng minh điều đó rồi!"

"À, còn chuyện trước đây quân ta bị dây leo quấn chặt, không thể di chuyển thuận tiện và nhiều binh lính đã bị giết. Ngươi có cách nào để giải quyết không?"

Du Thảo Kê hỏi: "Dây leo quấn lấy? Khi ấy có gì khác thường nữa không?"

Trấn Bắc Vương lắc đầu: "Không có gì lạ, chỉ là binh lính và cả ngựa của chúng ta đều bị quấn chặt, trong khi quân địch thì không hề bị ảnh hưởng."

Du Thảo Kê nói: "Vậy thần cần đến tận nơi xem lại."

Trấn Bắc Vương: "Được, ngươi xem đi. Có kết quả gì thì báo lại cho ta."

"Vâng."

Do chưa tìm ra nguyên nhân rõ ràng, Trấn Bắc Vương tạm thời không dám hành động hấp tấp. Thêm vào đó, Tào Cối cũng đang trọng thương, không tiện tiếp tục chiến đấu. Nếu hắn ta dẫn quân đi lần nữa, sợ rằng lại xảy ra tình huống tương tự.

Một lát sau, thám tử quay về báo cáo: "Bẩm Vương gia, Kiều Định Vương đã tỉnh lại, không có chết!"

Một người khác liền đề nghị: "Chúng ta có nên nhân lúc Kiều Định Vương chưa hoàn toàn hồi phục để đánh chiếm Chiêu Châu không?"

Trấn Bắc Vương nhìn kẻ đó với ánh mắt sắc lạnh: "Ngươi nghĩ ta chưa từng muốn vậy sao? Trước đây khi Kiều Định Vương bị thương, ta đã dẫn quân tấn công và ngươi biết chuyện gì xảy ra không? Tào Cối suýt mất mạng!"

Phương Tự lên tiếng: "Vương gia, Kiều Định Vương phi lợi hại như vậy ư? Chúng ta có thể dẫn quân đến xem thử tình hình ra sao."

Trấn Bắc Vương trầm ngâm một lát, vuốt râu rồi nói: "Gọi Du Thảo Kê cùng đi."

Khi Du Thảo Kê biết mình phải ra chiến trường, ta im lặng, rồi nói: "Ta già yếu thế này, tay không thể nâng, vai không thể gánh, Vương gia lại gọi ta ra chiến trường ư? Ta chỉ biết xem mệnh thôi, đâu có thể liều mạng được!"

Dù sao hắn ta cũng không muốn chết, cho dù là vì ai đi nữa.

"Vương gia nói rằng ngươi muốn gặp Kiều Định Vương phi, nên gọi ngươi đi theo để xem thử thôi. Chỉ cần đi quan sát, sẽ nhanh chóng quay về."

Du Thảo Kê đáp: "Được rồi."

Vậy là lão đành lên ngựa theo đoàn quân. Ở phía bên này, Chân Nguyệt đang quan sát quân y thay thuốc cho Kiều Triều thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng kèn báo động!

Địch tập!

Kiều Triều lập tức đứng lên, vết thương đau nhói làm hắn khẽ rên lên: "A!"

Chân Nguyệt nhanh chóng giữ hắn lại: "Chàng ngồi yên, ta sẽ ra ngoài xem. Hãy nghe lời ta!"

Kiều Triều đành ngồi xuống, nhìn theo bóng Chân Nguyệt cưỡi ngựa ra khỏi doanh trại.

Lại vẫn là địa điểm cũ, lại là Trấn Bắc Vương cùng với vài viên tướng dưới trướng. Bên phía Chân Nguyệt, các tướng Lý Hoan, Quảng Hưng, Sở Du cũng có mặt.

A Sơ đứng cạnh Chân Nguyệt, hai bên căng thẳng giằng co. Nhưng Trấn Bắc Vương không có động tĩnh, chỉ đứng nhìn và thì thầm với người bên cạnh.

"Người kia là Kiều Định Vương phi à? Trông cũng bình thường thôi nhỉ? Còn hơi lùn nữa."

"Ta cũng thấy không có gì đặc biệt. Nhưng nàng có đeo cung sau lưng, chắc là giỏi b.ắ.n cung lắm."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Bên cạnh là nhi tử của Kiều Định Vương à? Nghe nói hắn chỉ có một nhi tử, và thiếu niên đó cũng khá giỏi giang."

"Mọi người nói Kiều Định Vương rất cưng chiều Kiều Định Vương phi, nhưng nhìn nàng có gì là mỹ nhân đâu?"

Phương Tự lên tiếng: "Ngoài ngoại hình, các ngươi còn biết gì không? Một nam nhân không thể yêu một nữ nhân chỉ vì sắc đẹp, họ phải có những phẩm chất đặc biệt khác."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 839


Trấn Bắc Vương cắt ngang: "... Các ngươi đến đây để tán chuyện hay để làm gì? Hiện tại là chiến trường đó!"

Hắn ta nhìn sang phía Du Thảo Kê: "Thấy rõ rồi chứ? Ngươi thấy thế nào?"

Du Cây Kê cau mày: "Không ổn rồi!"

Trấn Bắc Vương lo lắng hỏi: "Không ổn đến mức nào?" Nhưng rồi nhận ra đây không phải là lúc thích hợp để bàn chuyện này, Hắn ta liền quay ra lệnh: "Rút lui!"

Chân Nguyệt và các tướng ngạc nhiên nhìn quân địch rút đi.

"Chúng ta có nên truy đuổi không?" Một tướng hỏi.

A Sơ lắc đầu: "Không cần, sợ có bẫy. Chúng ta quay về!"

Chân Nguyệt không vội động, nàng khẽ phất tay, ngay lập tức phía trước đường của Trấn Bắc Vương xuất hiện một dây leo lớn. Ngựa của Trấn Bắc Vương giật mình vấp ngã, suýt làm hắn ta rơi khỏi ngựa.

Mọi người xung quanh đều hốt hoảng.

"Vương gia!"

"Vương gia!"

Trấn Bắc Vương cố giữ mình trên ngựa, rồi nhanh chóng nhảy xuống bên cạnh con ngựa.

Đám tùy tùng vội vã đỡ hắn ta, còn Du Thảo Kê kiểm tra dưới chân ngựa, phát hiện một dây leo, chính nó đã làm ngựa vấp ngã.

Du Thảo Kê toát mồ hôi lạnh, rõ ràng khi họ đi đến đây chẳng hề có gì bất thường.

Trấn Bắc Vương cũng nhận thấy tình hình không ổn, ra lệnh: "Mau trở về!"

Trong doanh trại, Kiều Triều đi qua đi lại, thỉnh thoảng ngó ra ngoài để biết tình hình. Hắn lo lắng cho Chân Nguyệt bị thương, tuy rằng lúc trước biết chuyện dây leo làm quân địch gặp trở ngại, Kiều Triều cũng ý thức được là do A Nguyệt nhà hắn làm Hắn nhớ khi Kiều gia mới bắt đầu trồng rau, Chân Nguyệt trông tái nhợt vì chăm sóc cây, nên giờ hắn cũng lo nàng sẽ gặp chuyện.

Nửa canh giờ sau, nghe tiếng vó ngựa dồn dập, Kiều Triều nhón chân nhìn, cuối cùng thấy Chân Nguyệt cưỡi ngựa trở về.

Chân Nguyệt dừng ngựa bên cạnh Kiều Triều, hắn vội hỏi: "Chuyện gì thế? Sao nàng về nhanh vậy?"

A Sơ cũng từ ngựa nhảy xuống, cười nói: "Phụ thân! Tên Trấn Bắc Vương đó không hiểu sao cứ nhìn chúng ta một hồi lâu rồi bỏ đi. Mà lúc rút về còn bị ngựa vấp té, ha ha ha!"

Kiều Triều nghi ngờ: "Là ý gì? Hắn cứ nhìn chằm chằm chúng ta một hồi rồi đi?"

A Sơ đáp: "Có vẻ hắn nhìn chằm chằm nương, dù sao cũng không đánh nhau. Con sợ có bẫy nên không dẫn người truy đuổi."

"Con lo vậy là đúng. Chờ khi ta hồi phục hẳn rồi tính tiếp, không cần hành động thiếu suy nghĩ!"

"Vâng."

Chân Nguyệt lên tiếng: "Ta nghĩ chúng đang muốn thử sức chịu đựng của chúng ta, định làm chúng ta mỏi mệt mà thôi. Cần phải đề phòng."

Kiều Triều gật đầu: "Cũng không phải không có khả năng. Thôi, chúng ta về lều nghỉ ngơi đã."

"Ừm."

Sau khi trở về, Trấn Bắc Vương càng cảm thấy Kiều Định Vương phi là một người đầy bí ẩn. Hắn ta nhìn về phía Du Thảo Kê và hỏi: "Thế nào? Ngươi đã nhìn rõ chưa?"

Du Cây Kê gật đầu: "Thần đã thấy rõ rồi, hơn thế nữa, hào quang công đức trên người nữ tử ấy thật sự rực rỡ!"

"Nữ tử này sẽ trở thành mối họa lớn cho Vương gia. Nếu Vương gia muốn thống nhất Đại Chu, nhất định phải g.i.ế.c nàng, hoặc nếu không thì... cưới nàng làm Vương phi cũng là một cách."

Lận Uyên Câu đứng cạnh nghe vậy liền phản ứng mạnh mẽ: "Ngươi nói gì thế? Sao có thể như vậy được! Vương gia đã có Vương phi chính thất rồi, làm sao có thể cưới nàng ta? Chẳng phải là không xứng tầm sao?"

Lận Uyên Câu phản đối kịch liệt vì Vương phi hiện tại của Tư Mã Đồ Tuyệt chính là biểu tỷ của hắn ta. Họ đều là họ hàng thân thích, mà Du Thảo Kê lại muốn Vương gia cưới Kiều Định Vương phi? Vậy thì biểu tỷ của hắn ta phải làm sao? Hơn nữa, Thế tử cũng đã lớn, làm sao có thể thay đổi Vương phi được? Hiện Vương phi cũng không có lỗi gì.
 
Back
Top Bottom