Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông

Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 760


Đến sân viện nơi an trí Như Họa, hai người vừa bước vào, nàng ta đã nhanh chóng chạy ra hành lễ: “Bái kiến nhị vị phu nhân, không rõ danh tính hai vị là...?”

Tiền thị đánh giá Như Họa từ đầu đến chân, phải công nhận đây quả là một mỹ nhân thanh tú, giọng nói cũng nhẹ nhàng êm tai, nhưng dáng vẻ mềm yếu như thế thì chắc gì biết trồng trọt. Trong lòng nàng ấy hừ nhẹ, nghĩ thầm: Kiều gia bọn họ là dựa vào trồng trọt mà lập nghiệp. Không biết cày cấy thì thật là vô dụng!

Không kìm được, Tiền thị cất tiếng: “Ngươi là Như Họa kia sao? Nhìn cũng chẳng ra sao, ngươi biết lúa nước mấy tháng cấy không?”

Như Họa thoáng giật mình, nhìn hai nữ nhân trước mặt cũng chắc không phải là người sau hậu viện của Kiều Đại, nếu một trong hai người là nương tử của Kiều Đại thì nàng ta tin chắc mình có thể nắm chắc tâm của Kiều Đại. Nhưng mà ai đời lại hỏi một câu nông dân như vậy! Lúa nước cấy tháng nào, nàng ta làm sao mà biết?

Như Hoa nhìn rất thẹn thùng: “Thưa hai vị phu nhân, thiếp không biết, không biết hai vị phu nhân ...”

Tiền thị: “Chúng ta có thân phận gì thì cũng không cần ngươi phải xen vào, dù sao đại tẩu ta khẳng định sẽ không thừa nhận ngươi. Ngươi nói ngươi đến lúa nước cũng không biết khi nào trồng thật vô tích sự, trong nhà nhiều người như vậy, hiện tại có nơi nào không thiếu lương thực, nhìn cũng không giống như là người có thể làm việc, đại ca dẫn người trở về quả thực chính là lãng phí lương thực, tam đệ muội, muội nói đúng không.

“A, ừm. Đúng!” Mạn Châu nói theo.

Như Họa vừa nghe liền biết thân phận hai người, thì ra là đệ muội của Kiều Đại a, “Thì ra là nhị phu nhân, tam phu nhân, Như Họa tuy rằng không biết trồng lúa nước, nhưng ta biết hồng tụ thiêm hương, sẽ biết khiêu vũ, viết chữ về tranh.”

Tiền thị cau mày: “Hồng tụ thêm hương thì được gì, chỉ tổ phí gạo ăn. Đại tẩu ta đây cũng biết chữ, coi bộ ngươi có gì hơn?”

Mạn Châu phụ họa: “Phải đó! Đại tẩu cũng biết chữ viết. Kiều ta ta ai mà chẳng biết chữ?”

Nghe vậy, Như Họa trong lòng chửi thầm. Nàng ta nghe đồn rằng phụ nhân Kiều Triều là một nông phụ thô kệch, sao có thể biết chữ. Hẳn là chỉ biết sơ sơ chút ít mà thôi. Nghĩ đến đó, nàng ta ngấm ngầm cảm thấy tự tin hơn, khẽ ưỡn n.g.ự.c tự nhủ mình chắc chắn sẽ làm Kiều Triều nhớ mãi không quên.

Tiền thị liếc nhìn cử chỉ ấy, liền quay sang nói với Mạn Châu: “Thật là đồi phong bại tục! Đại ca ta tuyệt đối không thể thích loại người thế này.” Rồi hai người bước ra khỏi viện, bỏ lại Như Họa ngậm ngùi.

Nàng ta bèn quay sang bảo nha hoàn, dúi vào tay nha hoàn một thỏi bạc: “Ngươi cứ trông chừng xem có ai tới, báo trước cho ta, và nhớ để ý Kiều Đại đi đâu, khi nào trở lại.”

“Dạ vâng.” nha hoàn sờ sờ bạc kia cảm thấy rất là vui.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 761


Lúc này, Kiều Triều đã đến trại nuôi heo, đứng bên ngoài nhìn Chân Nguyệt đang bận rộn chỉ đạo việc chữa bệnh cho lũ heo. Nàng đang nói chuyện với đại phu, thỉnh thoảng khẽ chau mày. Kiều Triều lặng lẽ quan sát mà không làm phiền, lòng không khỏi thầm khâm phục sự bình tĩnh và chu đáo của nàng.

Một lúc sau, khi đã xong xuôi, Chân Nguyệt xoay người định rời đi thì trông thấy Kiều Triều đang đứng phía xa, nàng bước lại gần hỏi: "Ngươi đã về rồi sao? Sao không đi nghỉ trước, có việc gì vậy?"

Kiều Triều rụt rè đưa tay ra, muốn kéo tay nàng, nhưng Chân Nguyệt hơi lưỡng lự, khiến hắn không khỏi thoáng buồn. Kiều Triều vội giải thích: "Ta tuyệt đối không muốn nạp thiếp. Nàng kia ta sẽ tìm cách đuổi đi. Ta không hề chạm đến nàng ta, A Nguyệt, hãy tin ta. Ta vẫn là của riêng nàng."

Chân Nguyệt nhìn hắn, lúc sau thở dài: "... Huynh tưởng ta ghét bỏ huynh? Ta vừa từ trại heo ra, tay còn bẩn muốn rửa đã rồi nói tiếp."

Kiều Triều ngẩn ra, rồi bật cười gượng, cúi đầu: "Ta cứ nghĩ nàng chê ta."

Chân Nguyệt: "Đi thôi, chuyện nạp thiếp trở về nhà rồi bàn." Kiều Triều đi theo cạnh nàng,"Ta không nghĩ nạp thiếp." Nếu mà hắn cứ nhìn thấy một nữ tử liền muốn nạp thiếp thì kiếp trước hắn đã sớm phi tử thành đàn rồi, không đến mức đời này mới thoát xử nam, hắn đối với những nữ nhân khác thật sự là không có hứng thú gì.

Chân Nguyệt: "Ta đã biết, hiện tại đi về trước."

"A."

Về đến nhà, A Sơ thấy Kiều Triều liền "hừ" một tiếng: "Nếu phụ thân có nữ nhân khác, con sẽ đi cùng nương, không ở đây nữa!"

Kiều Triều gõ nhẹ đầu cậu: "Tiểu tử thúi! Ngươi không tin phụ thân sao?"

A Sơ xoa đầu, chần chừ đáp: "Nhưng mọi người đều bảo phụ thân muốn nạp thiếp, có người còn nói nương"

Kiều Triều rùng mình,"Ai nói nương con? Nói nương con cái gì?"A Sơ: "Bên ngoài có chút bà tám nói nương là một nông phụ không xứng với phụ thân, còn nói phụ thân hiện tại làm quan hoàn toàn có thể hưu nương, cưới một nương tử có gia thế tốt hơn."

Kiều Triều: "Đừng nghe những người đó nói, ai nói cứ ghi lại, để nhị thẩm con phái bọn họ đi làm công việc khổ mệt nhất, dơ nhất đi. Nương con là nông phụ, ta là nông phu, vừa vặn cùng nương con trời sinh một đôi, con đừng nghe bên ngoài đồn thổi linh tinh."

A Sơ gật đầu, lòng đầy an tâm, phụ thân hắn vẫn yêu thương nương nhất.

Kiều Triều lại đuổi khéo: "Con lớn rồi, ngày ngày ở nhà làm gì? Mau đi quân doanh mà rèn luyện!"

A Sơ khẽ đáp: "Dạ!" rồi rời đi. Kiều Triều nghĩ tiếp theo liền không có người làm phiền mình và Chân Nguyệt.

Sau khi Chân Nguyệt thay y phục, Kiều Triều cũng theo nàng vào phòng. Thấy hắn còn chưa nghỉ, nàng hỏi: "Huynh đã ăn gì chưa? Có muốn rửa mặt không?"

Kiều Triều đáp gấp: "Muốn!"

Chân Nguyệt: "Được, ta gọi người đưa cơm, rồi sẽ chuẩn bị nước ấm cho huynh."

Bỗng nhiên, Kiều Lực vội chạy vào: "Đại nhân!"

Kiều Triều nhíu mày: "Có chuyện gì?"

Kiều Lực thưa: "Nữ nhân bên kia nói không khỏe, muốn gặp đại nhân."

Kiều Triều phẩy tay: "Không khỏe thì tìm đại phu. Ta không phải đại phu, không đi. Bảo nàng ta đợi yên ổn, nếu không chịu thì cứ để nàng ta ra đồng làm việc. Những chuyện không quan trọng đừng làm phiền ta."

Kiều Lực: "... Vâng!" Gãi gãi đầu rồi rời đi, không ngờ đại nhân lại thẳng thừng muốn một mỹ nhân xuống ruộng làm việc.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 762


Chân Nguyệt nghe vậy cũng có chút ngỡ ngàng,"Huynh thực sự định để người đó xuống ruộng sao? Ta nhớ bọn họ nói đó là một mỹ nhân, liệu có làm việc tốt được không?"

Kiều Triều: "Có ai ngay từ đầu đã biết làm chứ? Làm nhiều rồi sẽ quen thôi." Hắn ban đầu cũng có biết gì đâu, giờ chẳng phải cũng hiểu biết kha khá rồi sao?

Chân Nguyệt: "... Huynh lúc nãy nói muốn g.i.ế.c nàng thật sao?"

Kiều Triều nghiêm túc đáp: "Đúng vậy. Ta đoán nàng ta là người của Hoài Dương Vương, được phái tới để giám sát ta."

Chân Nguyệt hơi nheo mắt, rồi khẽ nhún vai: "Nếu vậy thì đưa nàng đến bờ hồ, lỡ trượt chân rơi xuống nước cũng dễ dàng ứng phó"

Kiều Triều lắc đầu: "Không ổn, làm thế thì cá trong ao lại chẳng còn ăn được nữa."

"Ừ, nghe cũng có lý thật."

Kiều Triều: "Cho nên ta định để cho nàng ta làm việc mệt chết. Như vậy không ai nói gì được."

Chân Nguyệt: "Vậy cũng không ổn đâu, người ta lại đồn rằng chúng ta hành hạ người?"

Kiều Triều: "Hay là âm thầm hạ độc?"

Chân Nguyệt khẽ lắc đầu: "... Cứ xem xét thêm đã."

Kiều Triều ăn xong rồi rửa mặt, sau đó nằm xuống giường, ôm eo Chân Nguyệt, đầu vùi vào bụng nàng, cằn nhằn: "Ở bên cạnh ta một chút đi, Hoài Dương Vương cứ muốn ta làm không công, mệt c.h.ế.t đi được."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt mỉm cười xoa nhẹ đầu hắn: "Ngủ đi."

Cảm nhận được hương thơm thân thuộc bên cạnh, Kiều Triều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Sau khi hắn đã ngủ say, Chân Nguyệt nhẹ nhàng đắp chăn rồi rời phòng.

Ra ngoài, nàng gặp Tiền thị đang vội vàng tới gần, Tiền thị tỏ vẻ hào hứng nói: "Đại tẩu, muội vừa mới cùng tam đệ muội đi thăm nữ nhân kia, thật sự là người lả lướt, ăn mặc thì đồi phong bại tục, n.g.ự.c còn hở ra một nửa. Còn nghênh n.g.ự.c ưỡn eo với muội và tam đệ muội. Mà lại chẳng biết gì về ruộng lúa, đại ca hẳn sẽ chẳng ưa nổi nàng ta đâu. Đại tẩu yên tâm nhé."

Chân Nguyệt hết chỗ nói: "Sao muội biết Kiều Đại thích người biết trồng trọt?"

Tiền thị thoáng ngạc nhiên: "A, không phải sao? Đại tẩu trồng trọt giỏi, muội nghĩ đại ca thích nhất điều đó ở tẩu."

Chân Nguyệt: ". . Tuy rằng có thể vậy, nhưng chắc không phải là điều quan trọng."

Tiền thị: "Có thì tốt. Nữ nhân ấy tuyệt đối không biết trồng trọt, chỉ bảo mình giỏi gì mà hồng tụ thêm hương, còn biết đọc sách viết chữ nữa. Ai chẳng biết đọc sách viết chữ, đại tẩu còn giỏi ghi sổ nữa kia, nàng ta có làm được không?"

Chân Nguyệt: "Được rồi, các ngươi chỉ trò chuyện thế thôi chứ không có gì thêm sao?"

"Không, bọn muội chỉ xem thử nàng ta ra sao rồi rời đi thôi," Tiền thị đáp.

Chân Nguyệt gật đầu: "Ta sẽ qua gặp nàng ta một lần."

Tiền thị ngạc nhiên: "Đại tẩu, để muội gọi tam đệ muội, ba chúng ta cùng đi. Ta e nàng ta sẽ giở trò làm khó tẩu."

Chân Nguyệt: "... Muội nghĩ nàng ta sẽ làm khó được ta sao?"

Tiền thị xua tay: "Loại người này rất giỏi đóng kịch, khi tẩu còn chưa làm gì mà nàng ta đã khóc lóc thì mọi người lại nghĩ tẩu đối xử tệ bạc. Truyện xưa đều viết thế cả, các nữ nhân ác độc đều hành xử vậy."

Chân Nguyệt bật cười, cũng không biết Tiền thị xem loại sách vở gì, nhưng điều nàng ta nói quả không sai. Nàng biết Kiều Triều sẽ không vì một nữ nhân mà làm mặt lạnh với mình, huống hồ đến nay nàng còn chưa từng tỏ thái độ gay gắt với hắn đâu.

Lúc này, Như Họa đang trong phòng nghỉ ngơi, biết rằng Chân Nguyệt là một nông phụ giỏi trồng trọt, tuổi lại tầm như Kiều Triều, hẳn đã là lão thái bà, đoán chắc nàng sẽ kém sắc. Hình dung trong đầu như vậy, Như Họa nghĩ tới một người thô kệch, làn da nhắn nheo, sạm đi vì đồng áng, cả người vụng về không biết điều.

Kiều Đại vừa rồi không có tới gặp nàng ta, khả năng chính là bị nữ nhân kia làm loạn, nhưng mà trong lúc nàng nghĩ, nha hoàn bỗng nhiên chạy vào,"Đại phu nhân tới."

Như Họa hơi sững lại, vội nói: "Mau giúp ta trang điểm lại!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 763


Khi Chân Nguyệt đến cùng Tiền thị và Mạn Châu, một lúc lâu sau Như Họa mới mở cửa ra, tay vịn trâm, ngước nhìn rồi vội vàng cúi đầu: "Bái kiến phu nhân. Nô gia tên là Như Họa."

Vừa liếc qua Chân Nguyệt, Như Họa đã ngẩn người. Phu nhân Kiều Triều là thôn phụ sao? So không giống vậy? Nàng ta thấy trước mắt là một phụ nhân thanh cao, dung nhan đoan chính, vận áo tím nền nã nhưng không kém phần uy nghiêm, ánh mắt vẫn rất có thần, trái ngược với hình ảnh thô thiển mà nàng ta tưởng tượng. Một thoáng e dè dâng lên trong lòng.

Chân Nguyệt đánh giá nàng ta một lượt, rồi bảo: "Đứng dậy đi."

"Đa tạ phu nhân," Chân Nguyệt đi vào phòng, trực tiếp ngồi xuống ghế đầu, Tiền thị cùng Mạn Châu cũng ngồi ở ghế dưới hai bên, Như Họa đứng ở phía trước không dám ngồi xuống, Chân Nguyệt cũng không có khó xử nàng ta,"Ngươi cũng ngồi đi."

"Dạ, đa tạ phu phân" Như Họa nhẹ nhàng đáp, ngồi xuống nửa ghế.

Khi trà được dâng lên, Chân Nguyệt nhấp một ngụm, bắt đầu hỏi thăm: "Nhà ngươi ở đâu?"

Như Họa trong lòng chột dạ, chẳng lẽ Chân Nguyệt muốn mình nói từ thanh lâu đi ra, sau đó làm nhục mình. Nghĩ kỹ, nàng ta đáp: "Nô là người do Hoài Dương Vương ban cho đại nhân."

Chân Nguyệt thản nhiên: "Hoài Dương Vương phái ngươi theo Kiều Đại làm gì?"

Như Họa nhỏ giọng: "Là để phục vụ đại nhân."

Chân Nguyệt gật đầu: "Phục vụ? Nghĩa là như nha hoàn hầu hạ chủ nhân, phải không? Vậy khế bán thân của ngươi đâu?"

Sắc mặt Như Họa hơi đổi, nàng ta vội vàng đáp: "Tiểu nữ là lương dân." Nghĩ bụng chắc Chân Nguyệt không có gan tìm đến Hoài Dương Vương xác minh chuyện này.

Chân Nguyệt gật đầu nhẹ: "Lương dân sao? Ngươi biết làm gì?"

Như Họa lo lắng nghĩ liệu phu nhân có đang ám chỉ đến trồng trọt. Tiền thị vội nói: "Đại tẩu, lúc trước muội đã hỏi nàng ta, nàng ta bảo biết viết chữ vẽ tranh."

Chân Nguyệt điềm đạm đáp: "Hiện tại huyện Thương Quận không thiếu người viết chữ vẽ tranh."

Như Họa hấp tấp nói thêm: "Tiểu nữ còn biết thêu thùa."

Chân Nguyệt suy nghĩ một chút: "Thêu thùa cũng tốt." Như Họa mừng thầm, nghĩ rằng Chân Nguyệt sẽ giao cho nàng ta may y phục cho Kiều Triều. Nhưng Chân Nguyệt quay sang bảo Mạn Châu: "Tam đệ muội, không lâu nữa trời trở lạnh, vốn dĩ ta định nhờ muội tổ chức may áo bông cho quân lính. Nay để nàng ta tham gia, cùng làm áo cho quân."

Mạn Châu đáp lời: "Dạ, đại tẩu."

Chân Nguyệt đứng dậy: "Vậy cứ thế đi. Ta có việc khác, xin cáo từ." Như Họa nghe vậy, không khỏi bối rối, vội lên tiếng: "Phu nhân, ta được ban đến là để phục vụ đại nhân."

Chân Nguyệt quay lại nhìn nàng ta thản nhiên đáp: "Muốn mất mạng thì cứ làm." Nói xong nàng đi thẳng, Tiền thị và Mạn Châu cũng nối gót theo sau. Trước khi rời đi, Mạn Châu còn bảo: "Lát nữa ta sẽ gọi ngươi đến nhận việc."

Như Họa nhìn bóng ba người khuất xa, không khỏi ngồi phịch xuống ghế, lòng run rẩy. Ánh mắt sắc lạnh và quyền uy của Chân Nguyệt khác xa với lời đồn đại về một nông phụ.

Phải chăng vị Kiều phu nhân này không phải là một phụ nhân tầm thường mà rõ rành là người nắm quyền lực, nàng ta giống như một con kiến cho Chân Nguyệt mặc sức điều khiển.

Kiều Triều tỉnh lại nghe nói Chân Nguyệt đã đi gặp nữ nhân kia, lòng hắn có chút lo lắng, liền hỏi: "Nàng có nói gì thêm không?"

Chân Nguyệt liếc hắn một cái: "Có thể nói gì thêm nữa chứ?"

Kiều Triều đáp: "Ta còn một chuyện quên kể với nàng. Lúc đó, Hoài Dương Vương mời ta đến tửu lầu uống rượu, nữ nhân kia vốn xuất thân từ đó. Ta giả vờ uống say, để nàng ta dìu vào phòng nghỉ, khi nàng ta định cởi áo ta ra thì đã bị ta đánh ngất. Sau đó ta đặt nàng ta nằm trên giường, còn ta đứng dựa vào tường nghe lén cuộc trò chuyện của Hoài Dương Vương và thuộc hạ."

Kiều Triều giơ tay lên, thề: "Ngoài việc giả say để nàng ta dìu, ta không hề chạm vào nàng ta. Trên đường về cũng không gặp lại nàng ta, ta xin thề."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 764


Chân Nguyệt thực ra không để tâm lắm: "Nghe cách huynh nói, Hoài Dương Vương này chỉ là kẻ yếu kém, không có tài năng gì, trong tình thế này mà còn dẫn người đi uống rượu nơi hoa tửu sao?"

Kiều Triều: "Hắn không phải Hoài Dương Vương từ đầu. Sau khi vị Hoài Dương Vương trước qua đời, hắn mới lên thay, nhưng năng lực không đủ, nên trước đó đã để thua trận."

Chân Nguyệt: "Nữ tử kia tự nhận mình là lương dân, tưởng ta không biết thân phận của nàng ta sao? Khế ước bán mình của nàng ta đâu? Không ở chỗ huynh sao?"

Kiều Triều lắc đầu: "Chắc vẫn còn trong tay Hoài Dương Vương."

Chân Nguyệt bảo: "Vậy cứ mặc kệ đi, dù sao nàng ta ở nơi thôn quê này cũng chẳng làm nên trò trống gì. Ta đã bảo tam đệ muội sẽ để nàng ta đi may áo bông cho binh lính. Hai tháng nữa là trời trở lạnh rồi."

Kiều Triều nói: "Tùy nàng quyết định, nếu cần xử lí thì ta sẽ ra tay."

"Tạm thời không cần."

Kiều Triều ôm lấy Chân Nguyệt, đầu tựa vào vai nàng, nhẹ nhàng nói: "May mắn có nàng." Hắn thực sự yên tâm khi giao mọi việc phía sau cho nàng."À, Hoài Dương Vương phong ta làm tướng tiên phong, có khả năng sắp tới sẽ phái ta đi nơi khác đánh giặc."

Chân Nguyệt nghe xong có phần lo lắng: "Vậy phải làm sao đây?"

Kiều Triều nói: "Ta đã suy tính rồi. Đến lúc đó sẽ không đem tất cả binh lính đi, chỉ dẫn khoảng 300 người. Còn Hồ lão đại, ta để lại cho nàng, hắn sẽ ở lại đây, nghe theo ý nàng."

"Nếu có chuyện gì xảy ra, nàng cứ dẫn binh cùng cha nương trốn đi trước, còn lại không cần bận tâm, tính mạng của các ngươi là quan trọng nhất." Kiều Triều v**t v* gương mặt nàng, trong lòng hắn, mạng sống của họ mới là điều quý giá nhất, chẳng cần bận tâm gì khác.

Chân Nguyệt nắm tay hắn: "Nếu vậy, trước tiên biến nơi đây thành một pháo đài kiên cố, để không ai có thể tấn công được. Nếu có kẻ đến, ta sẽ bảo vệ đến cùng, chờ huynh đến tiếp viện."

Kiều Triều ngồi dậy: "Vậy ta lập tức sắp xếp xuống."

"Ừ."

Từ đó, toàn bộ huyện Thương Quận lại trở nên náo nhiệt, ai nấy đều tất bật chuẩn bị. Chân Nguyệt kiểm kê kho lúa, tính toán xem nếu bị vây hãm thì có thể cầm cự bao lâu. Các loại tài nguyên như gỗ, quặng sắt cũng được gom góp mang về.

"Diêm thạch! Núi Háo Tử của nhà ta chẳng phải có diêm thạch sao? Huynh dẫn một nhóm người đi khai thác ít nhiều mang về." Chân Nguyệt chợt nhớ ra.

Kiều Triều thắc mắc: "Diêm thạch không phải để làm đá băng sao? Mùa đông đến thì không cần lắm."

Chân Nguyệt lắc đầu: "Diêm thạch không chỉ dùng để làm băng. Ở huyện Thương Quận này có người kỳ tài dị sĩ nào không? Kiểu như người luyện đan, đoán mệnh, hay am hiểu tinh tượng, lịch pháp chẳng hạn?"

Kiều Triều ngẫm nghĩ: "... Ta cũng không rõ, sẽ cho người dò hỏi xem."

"Ừ, mai ta sẽ dẫn người đi một chuyến lên núi Háo Tử."

"Ừ."

Sáng sớm hôm sau, Kiều Triều dẫn Kiều Nhị cùng hơn hai mươi người đến thôn Đại Nam. Lúc này thôn Đại Nam vắng lặng, mọi người trong thôn đều đã lên huyện thành.

Kiều Triều không về nhà mà trực tiếp dẫn đội lên núi Háo Tử. Nơi trước kia nhà họ từng đào diêm thạch được che phủ cẩn thận. Họ tìm kiếm một hồi lâu cuối cùng cũng phát hiện ra địa điểm cũ. Kiều Nhị cẩn thận gạt cỏ phủ ra, phía dưới là một lớp ván gỗ, vừa nhấc lên liền lộ ra một lỗ nhỏ. Chính là cái hầm trước kia nhà họ đã đào.

Kiều Triều dặn dò: "Mọi người bắt đầu đào, đào được bao nhiêu hay bấy nhiêu."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 765


"Rõ."

Cả ngày đào bới, họ thu hoạch được hai xe diêm thạch. Sau đó nghỉ ngơi một lúc, mọi người lấy lương khô ra ăn. Kiều Triều từ trong túi lấy ra ít tương đậu nành, phết lên bánh bột ngô, Kiều Nhị nhìn thấy liền thèm: "Đại ca, cho đệ ít tương với."

Kiều Nhị có hai cái bánh màn thầu lớn, ăn cùng tương đậu nành chắc chắn ngon hơn.

Những người còn lại cũng cười nói: "Đại nhân, cho chúng ta chút tương đi."

"Đại nhân, ta cũng muốn thử."

Cuối cùng, Kiều Triều trầm mặc một chút, đây là tương mà A Nguyệt chuẩn bị riêng cho hắn, không ngờ lại sắp hết nhanh như vậy.

Kiều Triều cắn một miếng lớn bánh bột ngô, uống vài ngụm nước, nghỉ ngơi rồi tiếp tục khai thác.

Đến khi trời tối, họ mới chuẩn bị trở về. Trên đường về huyện thành, phía trước bỗng có động tĩnh. Kiều Triều lập tức cảnh giác, rút đao thúc ngựa tiến lên, những người còn lại cũng tiến lên cùng, còn Kiều Nhị cùng những người khác ở lại canh giữ xe ngựa.

Không lâu sau, Kiều Triều bắt được hai người, liền nghiêm nghị: "Có thể là gian tế! Đưa về tra hỏi!"

"Rõ, thưa đại nhân."

Trong khi đó, Chân Nguyệt cũng đã bận rộn cả ngày, kiểm kê xong toàn bộ tài nguyên ở huyện quận Thương, chuẩn bị dập nến đi ngủ thì Kiều Triều trở về.

Chân Nguyệt hỏi: "Sao lại về muộn thế? Ta cứ nghĩ huynh sẽ nghỉ đêm ở thôn Đại Nam chứ."

Kiều Triều lắc đầu: "Không nghỉ ngơi, trên đường về bắt được hai người, có thể là gian tế. Diêm thạch đã mang về, nàng xem thử có đủ không. Nếu chưa đủ, ta sẽ cho người đi thêm, nhưng ta sẽ không tự mình đi nữa."

Chân Nguyệt đáp: "Huynh sắp xếp là được rồi. Diêm thạch để mai ta kiểm tra. Để ta bảo người làm chút đồ ăn cho huynh." Nói rồi nàng đi ra ngoài.

"Ừ."

Sau đó, Kiều Nhị lại dẫn người đi đào thêm mấy xe diêm thạch nữa. Kiều Triều cũng sai người tìm kiếm "kỳ nhân dị sĩ" và cuối cùng đã tìm được một vài người.

"Phu nhân, người này tự nhận là biết đoán mệnh, nhưng lại đoán đúng sai lẫn lộn." Kiều Lực chỉ vào một lão nhân gầy gò, mặc áo đen, tên là Khương Khâu, được mọi người gọi là Khương đạo nhân.

Chân Nguyệt hỏi: "Đoán đúng sai lẫn lộn? Vậy có ích lợi gì?" Nàng nhìn những người khác: "Có ai biết luyện đan không?"

Mọi người đều lắc đầu. Chân Nguyệt có chút thất vọng nhưng cũng không bất ngờ: "Vậy các ngươi biết làm gì? Nói thử xem."

Một bà lão đáp: "Phu nhân, ta là bà mụ giỏi nhất ở huyện quận Thương, đỡ đẻ bao nhiêu hài nhi dù khó đến mấy cũng thành công, hài nhi hai chân ra trước ta cũng đỡ thành công, còn sống."

Chân Nguyệt xua tay: "Người tiếp theo."

Một người khác bước lên: "Phu nhân, ta là mối lái giỏi nhất! Nếu phu nhân cần mai mối, cưới gả, tìm ta là đúng người."

Chân Nguyệt xua tay: "Tiếp theo."

Một lão nhân khác tiến lên nói: "Phu nhân, ngày mai trời sẽ mưa."

Chân Nguyệt đánh giá lão, hỏi: "Ông có thể xem thời tiết?"

Lão đáp: "Biết chút ít."

Chân Nguyệt gật đầu: "Ông ở lại. Người tiếp theo."

Một bà lão khác tự hào nói: "Phu nhân, ta có thể trừ tà bắt quỷ. Ai đau ốm chỉ cần uống nước bùa của ta là khỏi bệnh."

Chân Nguyệt nhìn bà ta, thấy bà mặc áo choàng có vẻ bí ẩn, liền hỏi: "Ta không tin chuyện ma quỷ, ngươi có biết phun lửa không?"

Bà lão gật đầu: "Biết chứ! Ta giỏi lắm, là truyền nhân đời thứ hai mươi tám của gia tộc."

Kiều Lực ở bên nói thêm: "Phu nhân, bà ấy là bà cốt, thường được mời đến nhà có tang để trừ tà."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 766


Chân Nguyệt nói: "... Người c.h.ế.t cũng là người nhà nhà mình thì cần gì trừ tà. Trước tiên cho ta xem phun lửa thử đi, ra ngoài."

Cả đoàn kéo ra ngoài. Bà lão uống một ngụm chất lỏng, rồi phun vào lửa, ánh lửa phóng ra từ miệng.

Chân Nguyệt gật đầu hài lòng: "Được rồi, bà ở lại. Người tiếp theo!"

"Phu nhân, ta biết tính toán thời vận..."

"Được rồi, ở lại đây. Người tiếp theo..."

Sau hơn nửa canh giờ tìm kiếm, Chân Nguyệt để lại bốn, năm người, tuy nhiên không ai biết luyện đan. Bất đắc dĩ, nàng quyết định để bà cốt ở lại nghiên cứu cách dùng diêm thạch chế thuốc nổ.

Lão già chuyên xem thiên tượng được giao việc xem xét thời tiết, người tính toán tốt sẽ phụ trách phòng thu chi.

Bà cốt, người ta hay gọi là Ma bà tử, vốn là truyền nhân đời thứ hai mươi tám của "Giả thần giả quỷ". Chân Nguyệt dẫn bà ấy đến một khu đất rộng rãi và đưa cho bà một xe diêm thạch: "Chỗ này có căn phòng nhỏ, bà sẽ ở đây, ta sẽ để người canh giữ. Cần gì cứ nói với họ, họ sẽ chăm sóc bà."

Ma bà tử ngập ngừng: "Phu nhân, ngài muốn ta làm gì vậy?" Bà ấy dù hay làm mấy trò thần quái, nhưng thực ra chưa bao giờ hại người, chỉ kiếm chút tiền lẻ lừa dăm ba người mà thôi, chẳng bao giờ dám đụng vào chuyện lớn.

Chân Nguyệt cười nhạt: "Ngoài diêm thạch, ta sẽ đưa ngươi thêm vài thứ. Ngươi chắc biết một số vật liệu khi trộn với nhau sẽ gây ra hiện tượng kỳ lạ. Ví như ngươi phun lửa cũng chỉ là nhờ uống rượu thôi, còn quỷ hỏa thực chất chỉ là do t.h.i t.h.ể sau khi c.h.ế.t tạo ra chất dễ cháy, không phải quỷ ma gì cả."

Ma bà tử ngạc nhiên: "... Phu nhân dường như còn hiểu rõ hơn cả ta."

Chân Nguyệt: "Tóm lại, ta muốn bà giúp ta chế ra thứ gì đó nguy hiểm, khi đốt lên có thể nổ mạnh, giống như pháo hoa nhưng uy lực hơn."

Chân Nguyệt đột nhiên vỗ đầu: "Suýt nữa thì quên, có thể làm pháo trúc cũng được. Ngươi biết làm không?"

Ma bà tử lắc đầu: "Không biết."

"Vậy ta sẽ tìm thêm người giúp ngươi. Cố gắng nghiên cứu cho tốt, nếu thành công thì công lao này thuộc về ngươi. Ta sẽ đưa vài viên pháo trúc, ngươi thử xem."

Ma bà tử nghe mà không hiểu, chỉ mơ hồ cảm thấy Chân Nguyệt muốn bà làm thứ pháo trúc uy lực hơn. Nhưng dù sao cũng có thể kiếm tiền, nên bà ta tặc lưỡi đồng ý.

Hai ngày sau, Chân Nguyệt tìm thêm một người biết làm pháo trúc đến. Nàng chỉ bảo: "Ta chỉ cần thứ khi ném ra có thể 'phanh' một tiếng thật lớn. Tất cả nguyên liệu ở đây, cần gì thêm cứ nói."

Sau khi Chân Nguyệt rời đi, Ma bà tử cùng người làm pháo tên Mạnh Bình chỉ biết tròn mắt nhìn nhau, cả hai đều chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Cuối cùng, Mạnh Bình lên tiếng: "Ta chỉ biết làm pháo trúc thôi."

Ma bà tử liền bảo: "Vậy ngươi cứ làm đi, phu nhân bảo làm thứ uy lực hơn pháo trúc. Ta sẽ quan sát."

"Phải rồi!"

Thế là cả hai bắt đầu nghiên cứu cách làm một loại pháo trúc uy lực hơn.

Về phần lão già xem thiên tượng, đúng như dự đoán, ngày hôm sau có gió lớn. Chân Nguyệt giao cho ông ấy nhiệm vụ mỗi ngày xem thời tiết và dự đoán những ảnh hưởng có thể có đến việc trồng trọt.

Còn như Họa, đã sớm được giao nhiệm vụ theo Mạn Châu cùng các bà tử may áo bông. Mỗi ngày nàng ta đều ngồi trong phòng lớn cùng mọi người thêu thùa, may vá. Tuy có nhiều câu chuyện để nghe, nhưng nàng ta không hề quên sứ mệnh của mình. Dù vậy, mỗi khi định dò hỏi điều gì, một tiểu nữ hài bên cạnh luôn chăm chăm nhìn nàng ta.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 767


Như Họa biết tiểu cô nương ấy là ai, là A Đóa, nữ nhi của tam phu nhân. Mỗi khi nàng ta ngừng làm việc hoặc trò chuyện, A Đóa sẽ lập tức chạy đi báo với người khác, không cho ai đến gần nàng ta, khiến nàng ta không thể trò chuyện gì với ai.

Đã đến đây lâu như vậy mà nàng ta vẫn chưa gặp được Kiều Đại, nàng thậm chí còn dùng tiền hối lộ tiểu nha hoàn để biết được tung tích của hắn, nhưng Kiều Đại suốt ngày bận rộn chẳng hề về nhà, còn nàng ta thì bận làm việc, không có chút thời gian rảnh.

Sau một thời gian, Như Họa cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy. Làm mãi khiến tay nàng ta đã trở nên thô ráp, mỗi ngày ăn uống chỉ toàn thực phẩm thô, quá khổ sở.

Sáng nay, nàng ta làm bộ có "bà dì" ghé thăm, than rằng thân thể không khỏe để tránh làm việc. Mạn Châu biết một số nữ nhân trong thời gian này rất khó chịu, nên dặn người nấu nước đường đỏ cho nàng ta, bảo nàng ta nghỉ ngơi một hôm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chờ Mạn Châu rời đi, trong sân không còn ai, Như Họa liền sai tiểu nha hoàn đi dò la xem Kiều Triều đang ở đâu.

"Đại nhân hiện đang ở hậu viện, hơn nữa hôm nay phu nhân hình như cũng không có ở nhà."

Như Họa nghe vậy mắt sáng lên,"Tốt lắm! Mau đi chuẩn bị canh, ta sẽ mang qua cho đại nhân."

"Vâng."

Kiều Triều đang xem lệnh truyền tin từ Hoài Dương Vương, bất ngờ yêu cầu hắn dẫn quân đi chi viện cho huyện Dao Châu. Lệnh phải xuất phát ngay sáng mai, và khoảng cách từ huyện Thương Quận đến huyện Dao Châu cũng không xa lắm, chỉ khoảng ba bốn ngày hành quân, thậm chí nếu di chuyển suốt đêm có thể đến trong hai ngày.

Nhưng tình hình bên đó chưa rõ ràng, lệnh xuất phát lại quá gấp gáp khiến Kiều Triều âm thầm chửi thề, rồi gọi lớn ra ngoài: "Kiều Lực, kêu phu nhân về ngay, rồi gọi cả Uất Trì Thịnh, Hồ lão đại, ca của tam phu nhân, thêm cả Lưu Đại Ngưu, Trần Thanh Thủy... tất cả bọn họ đến."

"Dạ, đại nhân." Kiều Lực rời đi chưa lâu, thì cánh cửa bỗng bị gõ. Kiều Triều nghĩ Chân Nguyệt đã về, liền đứng dậy mở cửa, nhưng lại thấy Như Họa tươi cười bưng một bát canh đưa tới: "Đại nhân, là ta."

Ngay lập tức, bản năng cảnh giác trỗi dậy, Kiều Triều giơ chân đá mạnh một cái,"A!" Như Họa bị hất văng ra giữa sân, bát canh rơi xuống đất "phanh" một tiếng, vỡ tan tành.

Nghe tiếng động, có người chạy đến: "Đại nhân, có chuyện gì vậy?"

Kiều Triều chỉ vào Như Họa, ra lệnh: "Ai cho phép nàng ta vào đây? Đem giam vào đại lao!"

"Rõ!"

Ngay sau đó, Như Họa phun ra một búng m.á.u rồi ngất xỉu. Nàng ta chỉ muốn thử quyến rũ một chút, nào ngờ lại thành ra thế này!

Khi Chân Nguyệt vừa trở về, nghe chuyện liền bảo: "Gọi đại phu đến xem qua, nếu khỏe lại thì cho nàng ta vào ngục làm việc."

"Vâng, phu nhân."

Chân Nguyệt bước vào phòng, hỏi: "Có chuyện gì mà kêu ta về gấp vậy?"

Kiều Triều đứng dậy, tiến lại nắm tay nàng kéo ngồi xuống, gương mặt đầy vẻ oan ức: "Mới nãy ta suýt bị người ta sàm sỡ."

Chân Nguyệt cười, vỗ nhẹ vào mặt hắn: "Đừng giả vờ. Ta nghe nói huynh đá nàng ta bay ra ngoài sân chỉ trong một cú đá. Ta đã sai người xem xét vết thương của nàng ta, sau đó sẽ cho vào ngục giam làm việc. Thôi bỏ chuyện đó qua một bên. Huynh gọi ta về có việc gì?"

Kiều Triều đáp: "Đợi một chút, chờ Hồ lão đại và mọi người đến đủ đã."

Lúc này, Kiều Lực vừa trở lại, thông báo: "Đại nhân, mọi người đã tập trung tại sảnh ngoài."

"Được, ta biết rồi. Ta sẽ ra ngay." Kiều Triều cùng Chân Nguyệt bước ra sảnh, nơi mọi người đã tập trung đông đủ. Kiều Triều đưa từng người xem lệnh truyền, Hồ lão đại không rành chữ nên có người đứng bên cạnh đọc lên, ai nấy đều sửng sốt nhìn về phía Kiều Triều.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 768


Kiều Triều hỏi: "Các ngươi nghĩ ta có nên đi hay không?"

Uất Trì Thịnh: "Thuộc hạ nghĩ nên đi thì tốt hơn, nếu không đi sẽ bị xem là chống lại mệnh lệnh, không rõ liệu có ai từ phủ thành đến điều tra hay không."

Hồ lão đại đập tay xuống bàn, khiến chén trà cũng rung lên: "Đi gì mà đi! Ta không đồng ý. Tình hình bên đó còn chưa rõ ràng. Nếu có hàng vạn đại quân đang chuẩn bị tấn công huyện Châu Dao thì chúng ta chẳng phải đi nộp mạng sao?"

Chung Giai Hàng đề nghị: "Hay là phái người đi huyện Châu Dao hỏi thăm tình hình trước đã. Từ trong thư lệnh thấy nói hình như binh mã của Trần Trung Vương sắp tấn công huyện Châu Dao. Chúng ta cũng không hiểu rõ người này là ai."

Kiều Triều nói: "Tìm hiểu tình hình là chắc chắn, nhưng ngày mai ta phải xuất phát. Một lát nữa sẽ chọn vài người đi trước để đến huyện Châu Dao."

Hồ lão đại hỏi: "Vậy ý huynh là huynh sẽ đi sao?"

Kiều Triều đáp: "Nếu ta không đi, liệu Hoài Dương Vương có đích thân kéo quân đến đây không? Nếu hắn dẫn đại quân đến cưỡng ép ta đi thì sao?"

Hồ lão đại cũng chỉ biết cau mày im lặng, những người khác thì không biết có nên đi hay không. Cuối cùng Hồ lão đại nói: "Huynh quyết định đi, nếu huynh đi thì chúng ta sẽ cùng đi theo."

Chân Nguyệt: "Không sao, huynh cứ đi, tới đó hãy tập hợp binh lính sẵn có. Chúng ta ở đây sẽ chi viện cho các huynh."

Kiều Triều gật đầu: "Vậy ta sẽ dẫn 300 tinh binh cùng đi."

Chân Nguyệt dặn dò: "Mang thêm lương thực, một lát nữa ta sẽ chuẩn bị sẵn."

Hồ lão đại đề nghị: "Ta sẽ đi cùng huynh."

Kiều Triều lắc đầu: "Ngươi không cần đi, những người khác đi cùng ta là được."

Sau khi bàn bạc một số vấn đề khác, cuộc họp kết thúc, mọi người lập tức bắt tay vào công việc. Uất Trì Thịnh lo việc chọn 300 binh lính để chuẩn bị khởi hành ngày mai, còn Hồ lão đại thì phụ trách sắp xếp lương thảo và ngựa.

Kiều Triều kéo Chân Nguyệt về nhà, ngập ngừng một lát rồi nói: "Ta muốn dẫn A Sơ theo cùng. Nó là nhi tử ta, không thể mãi ở hậu phương được."

Chân Nguyệt không đồng ý ngay lập tức. Nếu chỉ là đi diệt thổ phỉ thì nàng có lẽ sẽ không do dự, nhưng đây lại là ra trận đánh giặc...

"Việc này nên hỏi ý A Sơ thì hơn. Để ta kêu nó lại đây."

"Ừ."

A Sơ từ bên ngoài trở về, nghe nói phụ thân và nương tìm, liền chạy nhanh vào hậu viện: "Phụ thân, nương, có chuyện gì vậy?"

Chân Nguyệt hỏi: "Phụ thân con ngày mai phải đi huyện Châu Dao, con có muốn đi theo không?"

A Sơ ngạc nhiên hỏi: "Sao phụ thân lại phải đi? Còn nương có đi không?"

Kiều Triều vỗ vai con: "Nương con không đi, chỉ có ta đi và có khả năng sẽ phải ra trận. Nương con sẽ ở lại chi viện cho chúng ta từ hậu phương."

Nghe vậy, A Sơ lập tức hiểu chuyện, suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía Chân Nguyệt: "Nương có muốn con đi không?"

Chân Nguyệt đáp: "Nếu con muốn đi thì cứ đi. Con đã lớn rồi, có thể tự quyết định."

A Sơ gật đầu chắc nịch: "Vậy con sẽ đi cùng phụ thân!"

"Tốt, con về chuẩn bị một chút. Ngày mai chúng ta xuất phát.""Vâng."

A Sơ vừa rời đi, Chân Nguyệt chợt nhớ đến Kiều Trần thị và Kiều Đại Sơn: "Nếu nương biết A Sơ đi, e là sẽ khóc mất. Nương nhất định sẽ không muốn nó đi theo huynh đâu."

Kiều Triều ngẫm nghĩ: "... Hay là chờ khi chúng ta rời đi rồi mới nói với bà ấy?"

Chân Nguyệt: "Huynh biến hư rồi."

Kiều Triều cười: "Còn cách nào khác đâu" Bọn họ chỉ có một nhi tử duy nhất, chắc chắn bọn Kiều Trần thị sẽ sợ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 769


"Được rồi, để ta chuẩn bị đồ đạc cho huynh."

"Ừ, ta đi quân doanh xem qua một chút."

"Được."

Tối đó, cả nhà ai cũng đã biết Kiều Triều sẽ đi huyện Châu Dao vào ngày mai. Kiều Tam bất ngờ đề nghị: "Đại ca, để đệ đi cùng huynh."

Kiều Nhị liền lên tiếng: "Để ta đi cùng đại ca thì hơn, tam đệ nên ở lại nhà."

Kiều Triều đáp: "Các ngươi cứ ở nhà, nếu tình hình bên đó ổn định, ta sẽ gọi các ngươi sang sau."

Kiều Trần thị nghe xong không khỏi lo lắng, buông đũa: "Không thể không đi sao?"

Kiều Đại Sơn ngồi im lặng gãi đầu, vẻ mặt đầy lo âu. Ông đã già rồi, có muốn cũng chẳng giúp được gì cho nhi tử.

Kiều Triều: "Không thể không đi, đây là mệnh lệnh của Hoài Dương Vương. Nếu con không đi, tức là cãi lệnh."

A Sơ muốn nói ra việc mình sẽ đi cùng, nhưng nhìn thấy nương nắm tay mình lắc đầu, cậu liền nuốt lời định nói lại.

Sau bữa cơm, Kiều Trần thị vào bếp, dặn dò Giản nương tử chuẩn bị thêm lương khô: "Trong nhà còn tương không? Mang thêm cho ta mấy lọ."

Giản nương tử đáp: "Việc này đại phu nhân đã phân phó rồi, lương khô đã chuẩn bị sẵn, lát nữa tiểu nhân sẽ bảo người làm thêm một ít."

"Vậy tốt rồi, tốt rồi."

Trong phòng phía hậu viện, Kiều Triều ngồi trên giường ôm lấy Chân Nguyệt và nói: "Nếu chẳng may ta có chuyện gì, ta sẽ dặn người đưa A Sơ về. Khi đó, nàng cùng Hồ lão đại và mọi người rút vào trong núi, không cần ở lại đây nữa."

Hắn lo lắng, nếu hắn đi rồi, Kiều gia không còn ai ở nhà, e rằng Hoài Dương Vương lại có ý đồ xấu, nên nghĩ để mọi người tránh vào sâu trong núi vẫn là an toàn hơn.

Chân Nguyệt dựa đầu vào vai hắn, an ủi: "Huynh cứ lo cho bản thân mình là được, không cần lo lắng cho ta."

Kiều Triều nghĩ đến nương tử của mình, có thể là tiên tử, nên cũng thấy yên tâm phần nào."Vậy thì, chúng ta nghỉ ngơi sớm một chút nhé?" Nói rồi, Kiều Triều buông nàng ra, cúi đầu định hôn nàng, nhưng Chân Nguyệt liền đẩy ra: "Chưa tắm mà."

Kiều Triều ngượng ngùng: "... Được rồi, ta đi tắm ngay."

Đúng lúc ấy, bên ngoài có tiếng gõ cửa,"Lão đại?" Giọng của Kiều Trần thị.

Kiều Triều liền chạy ra mở cửa. Kiều Trần thị mang theo một tay nải đến: "Lão đại, đây là quần áo, ta không biết khi nào con trở về, nhưng thấy trời lạnh dần rồi, trong này có áo bông, nhớ mặc vào cho ấm. Đây còn có đôi giày nữa."

Nỗi lo lắng của mẫu thân khi nhi tử phải đi xa nghìn dặm, bà dặn dò từng chi tiết. Kiều Triều nhận lấy đồ đạc,"Dạ, con biết rồi, nương. Con sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về."

Kiều Trần thị thở dài: "Con cứ bình an trở về là tốt rồi."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Con sẽ bình an."

Chờ Kiều Trần thị đi rồi, Kiều Triều sắp xếp lại túi đồ, nhìn sang Chân Nguyệt rồi nói: "Ta đi tắm, nàng chờ ta nhé."

Chân Nguyệt nhướng mày: "..." Nàng không định chờ hắn, nàng cũng cần rửa mặt nữa.

Đêm đó, ánh nến trong phòng còn sáng đến nửa đêm. Sáng sớm hôm sau, Kiều Triều rời giường, nhặt quần áo trên sàn lên và phát hiện một mảnh vải uyên ương màu đỏ, hắn nghĩ ngợi rồi gấp lại, nhét vào trong túi đồ.

Sau khi rửa mặt và cầm lấy tay nải, Kiều Triều hôn nhẹ lên trán Chân Nguyệt, rồi rời đi. A Sơ đã chờ sẵn bên ngoài: "Nương đâu rồi?"

Kiều Triều khẽ nói: "Nương con vẫn còn nghỉ ngơi, chúng ta không cần làm phiền. Đi thôi."

"Dạ." A Sơ liếc nhìn cửa phòng Chân Nguyệt, trong lòng vẫn muốn gặp nương thêm một lần.

Kiều Trần thị cùng mọi người đã đứng đợi sẵn ở cổng. Kiều Triều tiến đến từ biệt cha nương: "Phụ thân, nương, con đi đây."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 770


Kiều Trần thị lau nước mắt, dặn dò: "Con hãy bình an trở về."

"Dạ." Kiều Triều xoay người lên ngựa, A Sơ cũng nhanh chóng theo sau. Kiều Trần thị giật mình hỏi lớn: "A Sơ, cháu định đi đâu?"

Nhưng lúc này Kiều Triều đã bắt đầu đi xa, A Sơ cưỡi ngựa theo sát, quay lại vẫy tay: "Nãi, cháu sẽ đi theo phụ thân! Mọi người ở nhà giữ gìn sức khỏe, cháu sẽ về."

"A! A!" Kiều Trần thị sững sờ, muốn đuổi theo nhưng A Sơ đã cưỡi ngựa đi xa.

"Này, này, lão gia, A Sơ cũng đi rồi!"

Kiều Đại Sơn đứng đó ngỡ ngàng: "Ta, ta đâu có biết gì!"

"Lão gia, Chân Nguyệt đâu, có phải nàng cho A Sơ đi không?"

"Ta cũng không biết!"

"Ông cái gì cũng không biết! Sao ông lại chẳng biết gì hết!"

Kiều Đại Sơn khổ sở đáp: "Ta thực sự không biết gì cả!"

Kiều Nhị, Kiều Tam và mọi người cũng ngạc nhiên không kém. Họ không ngờ đại ca và đại tẩu lại có thể an tâm để A Sơ đi theo Kiều Triều.

Lúc này, Chân Nguyệt bước ra, phát hiện chỗ bên cạnh mình từ sớm đã lạnh, biết rằng Kiều Triều đã rời đi từ lâu. Nàng chuẩn bị mặc quần áo, bỗng có tiếng gõ cửa dồn dập: "Tức phụ lão đại! Tức phụ lão đại!"

Chân Nguyệt nhanh chóng mặc chỉnh tề, dù tóc vẫn chưa chải gọn, rồi đi ra mở cửa: "Có chuyện gì vậy?"

"Tức phụ lão đại, có phải con biết A Sơ đã đi cùng lão đại không?"

Chân Nguyệt gật đầu: "Hôm qua Kiều Triều đã bàn với con, cho A Sơ đi theo học hỏi."

Kiều Trần thị vỗ đùi than thở: "Ai nha! Sao lại để nó đi, nếu nó gặp chuyện gì thì phải làm sao?"

Chân Nguyệt bình tĩnh nói: "Kiều Triều cũng có thể gặp chuyện. Nếu ngoài ý muốn cũng là mệnh của hắn!. Không có chuyện ngoài ý muốn, A Sơ là người thừa kế duy nhất của Kiều Triều, và tất cả sẽ thuộc về nó. Hiện giờ, Kiều Triều muốn cho A Sơ đi để học hỏi, nếu chẳng may có biến cố, thì A Sơ cũng sẽ có khả năng kế thừa vị trí của phụ thân nó."

Kiều Trần thị vẫn lo lắng: "Nhưng... A Sơ còn nhỏ quá!"

Chân Nguyệt: "Không còn nhỏ nữa, nó đã mười bốn rồi, tuổi này đã có thể cưới thê tử được rồi. Nó không thể mãi theo chúng ta ở hậu phương, nó cần phải trưởng thành."

Kiều Trần thị lo lắng hỏi tiếp: "Nhưng nếu A Sơ gặp chuyện gì thì sao?"

Chân Nguyệt đáp: "Nếu A Sơ gặp chuyện gì, thì Kiều Triều cũng có thể gặp chuyện. Nếu như vậy, thì cả gia đình ta sẽ c.h.ế.t không còn chỗ chôn nữa!"

Nghe đến cảnh "chết không nơi chôn," Kiều Trần thị ngồi bệt xuống đất, khóc nức nở: "Chúng ta không thể đánh sao? Hay là ta dắt cả nhà về thôn Đại Nam, trốn vào rừng núi cũng được mà!"

Chân Nguyệt kéo bà dậy, cứng rắn nói: "Không thể nữa! Đến nước này rồi, Kiều Triều đã được phong làm tướng quân tiên phong, huynh ấy từng g.i.ế.c Phùng Thiết Hùng, Nam Dương Vương sẽ không để yên cho huynh ấy. Danh tiếng Kiều Triều giờ đã vang khắp thiên hạ, huynh ấy không thể không chiến."

Rồi nàng khuyên nhủ: "Hai người cứ về nghỉ ngơi đi. A Sơ sẽ không sao đâu. Phụ thân nó đang ở đó, chắc chắn sẽ bảo vệ nó."

Kiều Trần thị đành để Kiều Đại Sơn dìu về phòng, lòng nặng trĩu vì không thể làm gì khác. Người đã đi rồi, giờ có muốn cũng chẳng còn cách nào thay đổi được.

Thực ra, trong lòng Chân Nguyệt cũng không khỏi lo lắng. Miệng nàng nói những lời bình tĩnh, nhưng trái tim thì vẫn rối bời. Nàng nhìn bầu trời ngoài kia, hôm nay trời khá đẹp, chỉ mong Kiều Triều bảo vệ tốt cho nhi tử và bản thân.

Lúc này, A Sơ đã theo Kiều Triều ra ngoài thành, phía sau là 300 tinh binh, cùng với Uất Trì Thịnh, Lưu Đại Ngưu và Trần Thanh Thủy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 771


Hành quân nhanh chóng, lần đầu tiên ra khỏi nhà nên A Sơ vô cùng hào hứng, trên đường nhìn thấy một con bướm cũng có thể bàn luận thật lâu. Khi nghỉ ngơi ăn trưa, bên cạnh bếp lửa, Kiều Triều đưa cho A Sơ một cái bánh bột ngô: "Ăn nhanh đi, đây có thể là bữa ngon nhất con được ăn đấy."

A Sơ ngạc nhiên: "... Không đến nỗi thế chứ?"

Kiều Triều cười nhớ lại: "Trước kia, lúc ta mới vào quân ngũ, phải ăn màn thầu đen cứng ngắc, nước cũng uống chẳng trôi. Trời thì lạnh, bụng thì đói, nếu không nghĩ đến việc phải trở về gặp nương con, ta suýt nữa đã bỏ cuộc."

A Sơ nghe vậy, khuôn mặt trở nên kiên nghị: "Phụ thân, con sẽ cố gắng học cách đánh giặc."

Kiều Triều vỗ vai nhi tử: "Ăn xong nghỉ ngơi một chút, sau này sẽ chẳng có nhiều thời gian nghỉ đâu."

"Con biết rồi."

Họ hành quân suốt đêm, đến đêm hôm sau thì đến huyện Châu Dao. Binh lính trong thành nghe tiếng động thì cảnh giác cao độ, tưởng có kẻ địch tấn công.

"Ai đó ở dưới?"

Kiều Triều lên tiếng: "Ta là tướng quân tiên phong được Hoài Dương Vương thân phong, đến đây để chưởng quản huyện Châu Dao!" Nói xong, Kiều Triều giơ cao lệnh bài. Trên tường thành, binh lính giơ đuốc soi kỹ, thấy quả thật đúng là lệnh của Hoài Dương Vương."Mau mở cửa!"

Khi cửa mở, Kiều Triều dẫn quân vào thành. Huyện thái gia của huyện Châu Dao vừa bị đánh thức dậy, nghe thuộc hạ báo: "Tướng quân tiên phong đến rồi, nói là Hoài Dương Vương thân phong, đặc biệt tới chưởng quản quân đội của huyện Châu Dao. Đại nhân có muốn lên gặp không?"

"Được, lên, lên ngay. Nhưng mà Hoài Dương Vương phái ai đến đây mà giữa đêm tối thế này?"

Chờ huyện lệnh Trần An mặc xong quần áo tới huyện nha, đã thấy Kiều Triều ngồi nghiêm trang uống trà. Vừa bước vào, Trần An đã bắt gặp ánh mắt uy nghiêm của Kiều Triều, khiến chân ông như muốn khuỵu xuống, tưởng như đối diện với bậc đế vương.

Ông ta nuốt nước bọt, rồi kính cẩn nói: "Bái kiến tướng quân."

Kiều Triều khẽ gật đầu: "Trần huyện lệnh đứng lên đi. Phiền ngài trình bày chi tiết về tình hình binh lực, bố trí địa hình và lương thảo của dời châu huyện."

Trần An lúng túng đáp: "À... tướng quân mới đến, đêm cũng đã khuya, chẳng hay ngài có muốn nghỉ ngơi trước?"

Kiều Triều lắc đầu: "Không cần, cứ trình bày ngay đi."

Trần An ngần ngại: "Thông tin này rất nhiều, hạ quan cần người sắp xếp lại. Sáng mai, khi huyện thừa có mặt, chúng ta sẽ trình bày đầy đủ cho ngài. Ngài thấy thế nào?"

Kiều Triều im lặng nhìn ông ta một lúc lâu, khiến Trần An đổ mồ hôi hột. Cuối cùng, Kiều Triều đứng dậy: "Vậy được, sáng mai gặp. Trần huyện lệnh nhớ rõ, ta sẽ đợi."

"Dạ, dạ." Trần An lau mồ hôi, trong lòng run sợ, không hiểu sao lại thấy sợ Kiều Triều đến vậy. Nghe đồn vị tướng này vốn là nông phu mà thành, nhưng khí thế sao mà áp đảo đến thế. Trách không được hắn có thể đánh bại được Phùng Thiết Hùng.

Kiều Triều dẫn người về nghỉ ngơi, trong lòng đã phần nào thăm dò được Trần An – một kẻ vô dụng, không quan tâm tới việc gì, nhìn qua cũng biết không phải một quan tốt.

A Sơ nhận xét: "phụ thân, huyện lệnh này chẳng ra gì."

Kiều Triều gật đầu: "Không ra gì lại dễ dàng cho chúng ta khống chế."

"Phụ thân nói đúng!"

Sau khi Kiều Triều rời đi, Trần An vội sai người báo cho tất cả quan viên đến huyện nha để gấp rút sắp xếp tài liệu. Ông ta cảm thấy phiền phức vô cùng, không hiểu sao Hoài Dương Vương lại tin rằng Nam Dương Vương sẽ tấn công huyện Châu Dao và phái người đến quản lý như vậy. Nơi này nghèo nàn khốn khó, Nam Dương Vương liệu có nhắm tới làm gì? Nếu thực sự bị tấn công, ông chỉ cần đầu hàng là xong. Đánh? Đánh thắng nổi sao? Cả huyện chỉ có vài trăm binh lính.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 772


Sáng hôm sau, Kiều Triều đến huyện nha. Mặc dù huyện lệnh Trần An không nắm rõ gì, nhưng vị huyện thừa lại rất am hiểu, trả lời mọi câu hỏi của Kiều Triều rõ ràng. Kiều Triều quay sang Uất Trì Thịnh bên cạnh và nói: "Hắn ta giống ngươi đấy, hiểu biết rất nhiều nhưng lại chỉ có thể làm huyện thừa, không thể nắm chức huyện lệnh được."

Uất Trì Thịnh: "???" Có ý gì chứ?

Sau đó, Kiều Triều triệu tập toàn bộ binh lực trong huyện. Nhìn những binh lính lơ đễnh, uể oải, cơn giận của Kiều Triều lập tức bùng lên. Hắn nghiêm giọng quát: "Từ hôm nay, mỗi người phải chạy 20 vòng quanh sân, đồng thời mang theo một bao đá nặng 30 cân, tự đi mà lấy đá cho mình!"

Lập tức đám binh lính rộ lên tiếng than phiền: "Dựa vào cái gì?"

"Ngươi là ai chứ? Dựa vào cái gì mà quản chúng ta?"

"Ta không muốn tham gia quân ngũ, ta muốn về nhà!" Một người lính thậm chí cởi áo giáp định bỏ đi. Kiều Triều nhanh như chớp rút cung, b.ắ.n mũi tên ngay trước mặt tên lính đấy, khiến hắn ta giật mình sợ hãi. Kiều Triều lạnh lùng nói: "Ai muốn đi thì cứ đi, nhưng sẽ phải nằm trên cáng mà rời khỏi đây."

Cú uy h.i.ế.p khiến mọi người im bặt, không dám ho he gì nữa.

Kiều Triều nói tiếp: "Và thêm nữa, mỗi ngày, người chạy chậm nhất sẽ phải chạy thêm năm vòng và bị cấm ăn trưa. Giờ thì tất cả đứng nghiêm, gọi hết các bách phu trưởng ra đây gặp ta."

Ngay sau đó, vài bách phu trưởng xuất hiện. Kiều Triều phân công Lưu Đại Ngưu giám sát buổi huấn luyện, rồi dẫn các bách phu trưởng đi họp.

Ở huyện Quận Thương, sau khi Kiều Triều đi, toàn bộ công việc của huyện vốn do kiều Triều phụ trách nay đều đổ lên Chân Nguyệt. Huyện lệnh thì không có, nên những việc lặt vặt trong huyện đều phải báo lên nàng.

Không còn cách nào, Chân Nguyệt đành gọi Hồ lão đại đến giúp quản lý. Hồ lão đại gãi đầu bối rối: "Phu nhân, ta không biết quản lý việc này đâu, ta cũng không rành chữ nghĩa gì mấy."

Chân Nguyệt: "..."

Không còn cách nào khác, Chân Nguyệt đành giao việc cho Kiều Tam xử lý."Đệ đi tìm thêm ca ca của tam đệ muội đến hỗ trợ, mọi chuyện trong nha môn tạm thời giao cho các ngươi."

Từ khi Kiều Triều dẫn Uất Trì Thịnh đi, các quan nhỏ trước đây chỉ còn biết chạy trốn, không ai chịu ở lại lo công việc. Nếu không thì Kiều Triều cũng chẳng dễ dàng khống chế được nha môn như vậy.

Kiều Tam lo lắng: "Đại tẩu, đệ không làm được đâu, đệ nào có biết xử lý những việc này."

Chân Nguyệt: "Vì vậy ta mới bảo đệ đi cùng ca ca của tam đệ muội. Tạm thời các ngươi cứ xử lý trong hai ngày, ta sẽ sai người hỏi xem trong huyện có ai đã từng đỗ đạt hoặc từng làm quan nhưng về hưu, có thể nhờ họ giúp đỡ."

"Được."

Kiều Tam tìm gặp Chung Giai Hàng, nhưng vừa nghe xong, Chung Giai Hàng cũng lắc đầu từ chối: "Ta cũng chẳng biết làm, ta không được đâu."

Chân Nguyệt: "Ngươi không được cũng không biết có ai làm được nữa, không biết thì cứ thử hỏi Hồ lão đại xem sao. Hắn tuy không biết chữ, nhưng vẫn xử lý được nhiều việc. Nếu thực sự không xong, các ngươi cứ quay lại tìm ta."

"Được."

Giao việc xong, cuối cùng Chân Nguyệt cũng có chút thời gian nghỉ ngơi, về phòng chợp mắt một lúc. Khi tỉnh dậy, nàng nhớ đến việc kiểm tra pháo đốt, nên đã đi đến đó. Đúng lúc đó, Mạnh Bình vừa hoàn thành xong một chiếc pháo trượng cỡ lớn.

Chân Nguyệt hỏi: "Đây là thứ ngươi mới nghiên cứu ra à?"

Mạnh Bình gãi đầu, đáp: "Cũng không hẳn là mới, chỉ là một loại pháo đốt lớn hơn."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 773


Chân Nguyệt nói: "Cũng được, biểu diễn thử cho ta xem."

"Vâng."

Ba người đến bãi đất trống, đặt pháo trượng vào một cái hố. Chân Nguyệt và Ma bà tử lui về sau khoảng 300 thước (hơn trăm mét), Mạnh Bình cẩn thận châm lửa rồi chạy nhanh về phía họ. Chỉ trong chốc lát, pháo trượng nổ vang lên một tiếng lớn, đinh tai nhức óc.

Nhìn cảnh đất cát b.ắ.n tung lên, Chân Nguyệt cảm thấy cũng tạm ổn, nhưng việc cần dùng lửa để kích hoạt vẫn chưa thật hoàn hảo.

Chân Nguyệt hỏi: "Cũng tạm, nhưng có cách nào làm cho pháo tự phát nổ khi được ném ra mà không cần châm lửa không?"

Mạnh Bình đáp ngập ngừng: "Hiện tại thì chưa có."

Chân Nguyệt bảo: "Vậy nghiên cứu thêm xem có cách nào để ném ra là nổ ngay."

Mạnh Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Không phải là châm lửa rồi ném đi sao?"

Chân Nguyệt nhìn hắn ta một lúc: "Nếu không kịp ném, ngươi có còn giữ được tay không?"

Mạnh Bình ngượng ngùng cười: "Chắc là không."

"Vậy đó. Ngươi cứ nghiên cứu thêm. À, chiếc pháo trượng lớn này, ta sẽ gọi thêm người giúp, ngươi và họ làm thêm một đợt nữa. Cần gì cứ nói, tăng chiều dài dây dẫn lửa lên khoảng năm, sáu thước."

"Được."

Rời khỏi đó, Chân Nguyệt đến kiểm tra khu trồng trọt và sang bên dệt may xem Mạn Châu cùng mọi người may áo bông.

Nàng hỏi: "Vải còn đủ không?"

Mạn Châu: "Chắc không đủ đâu, muội đã bàn với nhị tẩu. Nếu cần thì chúng ta có thể ra ngoài thành lấy thêm cỏ lau, dồn vào cho đủ."

Chân Nguyệt lắc đầu: "Như vậy qua loa quá. Cứ tiếp tục làm đi, ta sẽ sai người đi nơi khác mua thêm."

"Được."

Chân Nguyệt tìm đến Hồ lão đại, nhờ hắn chọn vài người đi mua thêm vải: "Chi phí cứ bảo Kiều Tam lo liệu."

Hồ lão đại đáp: "Được, để ta chọn người đi." Bản thân hắn sẽ ở lại canh giữ huyện Quận Thượng.

Lúc này, ở phủ thành, khi Hoài Dương Vương nghe tin Kiều Triều đã đến huyện Châu Dao, liền chỉ định vài người: "Nếu tướng quân tiên phong không còn ở huyện Quận Thượng, nơi đó chắc hẳn thiếu người quản lý. Các ngươi đi hỗ trợ giám sát huyện Quận Thượng."

"Vâng!"

Hai ngày sau, Kiều Tam và Chung Giai Hàng tất bật giải quyết đủ thứ việc lặt vặt ở nha môn thì bất ngờ có người tới báo: "Tam gia, Chung gia, có người từ phủ thành đến, mang theo mệnh lệnh của Hoài Dương Vương, nói là tới tiếp quản huyện Quận Thượng."

"Cái gì!" Kiều Tam kinh hãi.

Chung Giai Hàng bình tĩnh hơn, nói: "Ngươi đưa họ vào nghỉ ngơi trước, chuẩn bị vài món ngon và rượu mời họ. Ta sẽ đi tìm người."

"Tốt."

Sau khi người kia rời đi, Chung Giai Hàng quay sang Kiều Tam: "Đệ đi báo với đại tẩu đệ, ta sẽ tìm Hồ lão đại."

"Được!"

Hai người chia nhau hành động. Kiều Tam về đến nhà thấy Chân Nguyệt đang ngồi nghỉ dưới gốc cây, liền vội vàng nói: "Đại tẩu, có chuyện không hay rồi!"

Chân Nguyệt chỉnh lại ghế, bình tĩnh hỏi: "Có chuyện gì? Sao lại hốt hoảng vậy, có phải có người tấn công không?"

Kiều Tam đáp: "Không phải tấn công, mà là Hoài Dương Vương phái người tới, nói là tiếp quản toàn bộ huyện thành. Rõ ràng mọi thứ ở huyện Quận Thượng đều do đại ca quản lý, giờ lại có người đến hưởng công lao của đại ca."

Chân Nguyệt đứng dậy, hỏi: "Có mấy người đến?"

Kiều Tam đáp: "Khoảng năm, sáu người. Chung đại ca đang cho người dọn rượu ngon đồ ăn mời họ, rồi cho người đi tìm Hồ lão đại nữa."

"Hiểu rồi. Ta sẽ đi cùng đệ một lát. Đệ cứ qua đó trước, thăm dò xem địa vị của bọn họ thế nào."

"Được."

Bên kia, khi nghe chuyện này, Hồ lão đại tức giận đến mức dậm chân: "Kiều Triều vừa đi thì bọn họ đã đến đòi chia công lao sao? Ta sẽ đi gặp bọn chúng!" Nói rồi, hắn chọn vài người, cùng Chung Giai Hàng đi tới nơi nhóm người kia đang ở.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 774


Khi Kiều Tam đến chỗ bọn họ trú ngụ, đúng lúc bọn họ đang ăn uống. Trên bàn là rượu ngon và thức ăn sang trọng, từng người ăn uống thỏa thích, khiến Kiều Tam cảm thấy khó chịu. Cả nhà hắn lâu lắm rồi không được ăn bữa nào tốt như thế.

Vừa thấy Kiều Tam, mấy người kia liền ngừng đũa, nhìn Kiều Tam từ đầu đến chân rồi hỏi: "Ngươi là ai?"

Kiều Tam mỉm cười: "Các vị đại nhân tốt, tiểu nhân là Kiều Tam, hiện đang tạm thời quản lý các công việc của phủ nha."

Một người cười nhạt, hỏi: "Kiều Tam? Vậy ngươi có quan hệ gì với tướng quân tiên phong Kiều Triều?"

Kiều Tam đáp: "Kiều Triều là đại ca của tiểu nhân."

"À, thì ra là Kiều Tam công tử. Mời ngồi. Ta là Hoàng Lục, lần này được Hoài Dương Vương phái tới tiếp quản huyện Quận Thương. Vậy chừng nào thì ngươi bàn giao công việc cho ta?"

Kiều Tam do dự, chưa kịp trả lời thì từ phía sau vang lên tiếng của Hồ lão đại: "Ta xem thử ai mà vô liêm sỉ đến vậy!"

Hồ lão đại cầm vũ khí, dẫn người tiến vào. Nhóm người của Hoàng Lục cũng lập tức rút vũ khí, hai bên căng thẳng đối đầu. Hoàng Lục cau mày hỏi: "Ngươi là ai?"

Hắn ta nhận ra Hồ lão đại mặc quân phục, liền ngờ rằng đây có thể là binh lính Kiều Triều để lại.

Hồ lão đại đáp: "Ta là phó tướng của tướng quân Kiều Triều. Còn ngươi là ai?"

Hoàng Lục hừ lạnh: "Phó tướng? Hoài Dương Vương không phong cho Kiều tướng quân phó tướng nào cả!"

Hồ lão đại gằn giọng: "Phó tướng do tướng quân chúng ta bổ nhiệm!"

Hoàng Lục cười khẩy: "Ý ngươi là muốn cãi lệnh của Hoài Dương Vương?" Hai bên giương cung bạt kiếm, chuẩn bị giao chiến thì chợt có tiếng hô "Dừng tay!" từ phía cửa. Mọi người quay lại thấy Chân Nguyệt bước vào.

Đám người của Hồ lão đại lập tức đứng nghiêm chỉnh, còn Hoàng Lục nhìn Chân Nguyệt ngờ vực, hỏi: "Ngươi là ai?" Một nữ nhân vậy mà lại bước vào đây?

Kiều Tam giới thiệu: "Đây là đại tẩu của tiểu nhân, thê tử của đại ca tiểu nhân."

Hoàng Lục suy nghĩ một lát rồi hành lễ, nói: "Thì ra là phu nhân của tướng quân, xin thứ lỗi! Tại hạ là Hoàng Lục, được Hoài Dương Vương phái đến tiếp quản huyện Quận Thương. Đây là các đồng sự của ta: Trâu Hùng, Ninh Nắn Bằng, Liêu Quang và Lâm Tiến Trình."

Hồ lão đại liền nói: "Chúng vừa đợi tướng quân rời đi là đến đòi tiếp quản toàn bộ huyện Quận Thương."

Chân Nguyệt quay sang Hoàng Lục, bình tĩnh hỏi: "Các ngươi có thủ lệnh không?"

Hoàng Lục đáp: "Đương nhiên có." Hắn ta rút lệnh bài từ trong áo ra. Thực ra, Chân Nguyệt không quen thuộc với các loại thủ lệnh, nhưng thấy nhóm họ đều lấy ra thì có lẽ đó là lệnh thật.

"Hoài Dương Vương đã giao cho các ngươi tiếp quản toàn bộ huyện Quận Thương sao? Tất cả mọi việc đều thuộc quyền các ngươi?"

Hoàng Lục đáp: "Đúng vậy, Hoài Dương Vương giao phó chúng ta quản lý phủ nha, vì hiện tại tướng quân Kiều Triều không có mặt. Phủ nha không thể để trống, chẳng phải sao?"

Chân Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngươi nói cũng có lý."

Hồ lão đại: "Phu nhân!"

Chân Nguyệt giơ tay ra hiệu cho Hồ lão đại và mọi người yên lặng, quay lại nhìn Hoàng Lục: "Việc trong phủ nha có thể giao cho các ngươi. Kiều Tam, cữu cữu của A Đóa, các ngươi về sắp xếp công việc, tranh thủ hoàn thành bàn giao tất cả cho Hoàng đại nhân vào sáng mai."

Kiều Tam: "Dạ, đại tẩu."

Chân Nguyệt tiếp tục: "Chúng ta còn có việc khác cần làm, nên sẽ không quấy rầy nữa. Các ngươi cứ ăn uống thoải mái, nếu cần gì cứ nói với bọn hạ nhân. Sáng mai phủ nha sẽ được bàn giao đầy đủ."

Hoàng Lục gật đầu: "Rất tốt, rất tốt."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 775


Sau khi Chân Nguyệt cùng mọi người rời đi, Hoàng Lục cùng đồng sự bàn luận, thấy rằng chẳng có gì đáng ngại. Đến sáng mai nhận bàn giao xong thì toàn bộ huyện Quận Thương chẳng phải đã nằm trong tay bọn họ sao? Với lệnh bài từ Hoài Dương Vương, nếu ai dám cãi lời thì chính là phản tặc!

"Không phải nói Kiều gia chỉ toàn là thôn dân sao? Sao vừa rồi nhìn họ không giống chút nào, còn phu nhân của tướng quân, trông lại còn rất xinh đẹp nữa, hắc hắc."

"Nhỏ giọng thôi! Nghe thấy thì sao?"

"Họ dám làm gì chứ? Nào, uống tiếp thôi! Nếu có mỹ nhân bầu bạn thì càng hay."

Trong khi đó, trên đường trở về, Hồ lão đại vẫn chưa hiểu ra: "Chúng ta thực sự định giao phủ nha cho bọn họ sao?"

Chân Nguyệt cười: "Bọn họ chỉ cần phủ nha thôi mà. Còn quân doanh và mọi việc trong quân đội vẫn do ngươi phụ trách. Cho bọn họ phủ nha cũng tốt" Để bọn họ rảnh rỗi một chút.

Ánh mắt Hồ lão đại sáng lên, rồi hỏi tiếp: "Vậy còn những việc khác trong huyện, như việc trồng trọt hay quản lý xưởng thì sao?"

Chân Nguyệt: "Việc trồng trọt là việc của dân, bọn họ không hiểu canh tác đâu. Mùa lạnh cũng sắp đến, còn về xưởng – đó là công xưởng quân sự, vẫn là do ngươi phụ trách. Hơn nữa ngươi bây giờ là phó tướng, phó tướng chẳng phải có cấp bậc đấy sao?"

Hồ lão đại vui vẻ: "Ta hiểu rồi!"

Chân Nguyệt nhìn Kiều Tam và Chung Giai Hàng, nói thêm: "Còn hai ngươi, hãy sắp xếp công việc ở phủ nha cho ổn thỏa, sau đó cứ để mọi người tìm đến họ nếu có chuyện vặt vãnh."

"Rõ!"

Sáng hôm sau, Kiều Tam và Chung Giai Hàng bàn giao công việc cho nhóm của Hoàng Lục. Nhận lệnh bài trong tay, Hoàng Lục hớn hở định triệu tập mọi người trong phủ nha để ra oai, nhưng gọi mãi vẫn không thấy ai đến.

Hắn ta bèn hỏi một hạ nhân: "Phủ nha không có người sao?"

Hạ nhân đáp: "Vốn dĩ không có ai ở phủ nha mà?"

"Vậy những người trước đây đâu?"

"Trước khi tướng quân đến, huyện thái gia và các quan đã bỏ trốn cả rồi. Sau đó chỉ còn Uất Trì đại nhân ở lại, nhưng ngài ấy đã đi theo tướng quân tới huyện Châu Dao. Công việc sau này đều do Kiều Tam gia và Chung gia xử lý."

"Còn binh lính của phủ nha đâu? Binh của toàn huyện Quận Thương đâu?"

"Phủ nha không có binh lính. Binh lính trước đây đều thuộc về tướng quân, nhưng tướng quân đã dẫn người đi. Còn binh của toàn huyện Quận Thương chỉ nghe lệnh của tướng quân, không ở phủ nha mà ở trong quân doanh."

Hoàng Lục tức tối quát lớn: "Dẫn ta đến đó ngay!"

Khi đến quân doanh, Hoàng Lục và nhóm người bị chặn lại ở cổng.

Một binh lính gác cổng nói: "Đây là trọng địa quân doanh, không có lệnh bài không được vào."

Hoàng Lục giơ lệnh bài phủ nha ra: "Ta là huyện lệnh huyện Quận Thương, còn cần lệnh bài gì nữa?"

Binh lính lạnh lùng đáp: "Kẻ không thuộc quân doanh mà không có mệnh lệnh thì không được vào! Ngay cả huyện lệnh đại nhân cũng không ngoại lệ!"

Người trong nhóm Hoàng Lục định xông vào, nhưng Hoàng Lục kịp thời ngăn lại. Hắn ta nói với lính gác: "Gọi phó tướng của các ngươi ra đây!"

Một lính gác đi vào trong, một lúc sau, Hồ lão đại dẫn vài người ra ngoài, vừa nhìn thấy Hoàng Lục đã cười nói: "Hoàng đại nhân đến? Có việc gì không?"

Trâu Hùng đứng sau Hoàng Lục, chỉ vào Hồ lão đại và quát: "Ngươi là ai mà dám thất lễ? Mau hành lễ bái kiến Hoàng đại nhân!"

Hồ lão đại bật cười: "Hoàng đại nhân? Ngài là quan chức bậc nào? Ta đây hiện là phó tướng, lẽ nào không cần các ngươi hành lễ với ta? Quan của ta chắc hẳn là cao hơn cái chức huyện lệnh của ngươi rồi."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 776


Trâu Hùng tức giận: "Phó tướng? Ngươi không có công văn bổ nhiệm!"

Hồ lão đại đáp: "Công văn? Chúng ta ở đây là ai nắm quyền thì người đó có tiếng nói, ta hiện tại chính là phó tướng. Công văn cứ để khi tướng quân trở về rồi viết sau."

"Hoài Dương Vương không hề phong cho ngươi làm phó tướng!"

"Nhưng ta hiện tại chính là phó tướng, nếu không tin thì đi mà hỏi tướng quân!" Rồi nhìn về phía sau "Có phải trước khi đi tướng quân đã dặn ta là phó tướng, toàn bộ binh lực huyện Quận Thương đều do ta quản?"

"Đúng vậy, thưa đại nhân!"

Hồ lão đại quay sang Hoàng Lục, cười nhạt: "Xem đó, với lại, chẳng phải ngài được giao quản lý phủ nha sao? Tới quân doanh làm gì? Ta nhớ rõ quan văn và võ quan không được can thiệp vào việc của nhau."

Hoàng Lục vừa định nói gì đó thì có người từ phủ nha chạy đến, gấp gáp báo: "Đại nhân, phủ nha có người kiện cáo, có chuyện khẩn cấp!"

Hoàng Lục nhăn mặt: "Chuyện gì?"

"Chưa rõ, xin đại nhân trở về giải quyết."

Hoàng Lục trừng mắt nhìn Hồ lão đại một cái rồi nói: "Được, chúng ta về. Hồ phó tướng tốt nhất cứ như vậy đi."

Vân Mộng Hạ Vũ

Hồ lão đại cười đáp: "Ta không như vậy thì ta nên như thế nào? Hoàng đại nhân cứ đi thong thả. Ta sẽ không so đo chuyện ngài vô lễ đâu."

Nhóm người Hoàng Lục không dám làm gì thêm trước cửa quân doanh vì dù sao đây cũng là địa bàn của Hồ lão đại, nên bọn họ đành nén bực tức quay về phủ nha. Về đến nơi, họ thấy hai lão nhân đang cãi nhau, tay lôi theo một con gà.

"Có chuyện gì?"

"Đại nhân, lão Lý này ăn trộm gà của thảo dân!"

"Cái gì mà gà của ngươi, đây là gà của ta!"

"Rõ ràng nó bay từ nhà ta qua nhà ông, đây là gà của ta!"

"Bay vào nhà ta rồi thì là của ta!"

"Gà của ta!"

"Gà của ta!"

Nhìn hai ông lão tranh cãi ầm ĩ, Hoàng Lục tức giận đập bàn quát: "Im ngay! Cãi nhau gì thế!"

Hai ông lão sợ hãi quỳ xuống, Hoàng Lục chỉ vào ông lão áo xám, bảo: "Ngươi nói trước."

Ông lão áo xám, tên Trần lão đầu, tố cáo rằng con gà từ nhà ông nhảy sang nhà Lý lão đầu, nhưng bị lão Lý chiếm đoạt.

Lý lão đầu cãi lại rằng con gà đã vào nhà ông thì là của ông, không có bằng chứng nào chứng minh nó là của Trần lão đầu.

Cả hai lại tiếp tục cãi vã, Hoàng Lục đập bàn quát: "Đủ rồi! Trả gà lại cho Trần lão đầu, không thì đánh mười roi! Cút!"

Cuối cùng, Lý lão đầu đành trả gà cho Trần lão đầu, rồi cả hai cùng rời đi. Nhưng chưa được bao lâu, lại có hai phụ nhân đến kiện nhau. Một người tố rằng người kia cố ý câu dẫn trượng phu mình.

Hai người này sống đối diện nhau trong cùng một sân, một người sau khi gội đầu thì đứng ngoài cửa hong tóc, khiến người đối diện cho rằng nàng ấy cố tình làm vậy để thu hút trượng phu mình.

"Nhìn bộ dạng trượng phụ ngươi như heo ấy, ai mà thèm câu dẫn? Trượng phu ngươi có ưa nhìn bằng trượng phu nhà ta không?"

"Trượng phu nhà ta còn đẹp hơn trượng phu nhà ngươi! Ngươi là muốn quyến rũ trượng phu nhà ta!"

"Ta thèm gì cái lão heo nhà ngươi? Phì! Đúng là heo thì phải đi với heo, chẳng ai thèm câu dẫn hai người đâu!"

Hoàng Lục quát to: "Im lặng!"

Một trong hai người giật mình, tay ôm ngực, vừa nói vừa nháy mắt với Hoàng Lục: "Đại nhân, sao lớn tiếng thế? Ngài dọa ta sợ đấy!"

Hoàng Lục suýt nữa nôn ra, quát to: "Cút hết đi! Ngươi thì béo như heo mà còn muốn quyến rũ ai? Đúng là lợn đi với lợn, không ai thèm đâu! Cút cút!"

Từng chuyện vặt vãnh một liên tục được mang đến khiến Hoàng Lục bực mình đến muốn phát điên. Hắn ta bỗng nhiên cảm thấy đây là âm mưu! Tuyệt đối là âm mưu!

Đám đồng sự cũng bắt đầu lo lắng: "Hoàng Lục, giờ chúng ta nên làm gì đây? Phủ nha thì không một bóng người, tìm mãi cũng không có gì để nắm trong tay."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 777


Hoàng Lục đáp: "Một khi đã như vậy thì tự chúng ta đi tìm người."

Nhóm người bọn họ đi tuần khắp các con phố, nhưng cứ mỗi lần tới cửa tiệm nào là nơi đó lập tức đóng cửa. Một lão bản thấy vậy, vội vàng nở nụ cười nịnh nọt: "Thưa đại nhân, nhà ta đột nhiên có việc cần phải đóng cửa về gấp, không liên quan gì đến các ngài đâu ạ."

Hoàng Lục không tin: "Thật chứ?"

Lão bản đó nhanh tay đưa một thỏi bạc ra: "Thưa ngài, tiểu nhân thật sự phải về giải quyết việc nhà."

Hoàng Lục ước lượng thỏi bạc, gật đầu: "Thôi được, ngươi đi đi."

Lão bản cảm ơn rối rít rồi nhanh chóng đóng cửa, đến một góc vắng liền phun một tiếng khinh bỉ.

Một lúc sau, Hoàng Lục dẫn người đến một tiểu viện, thấy cổng mở liền bước vào. Trong sân có khá nhiều nữ nhân, từ trẻ đến già, đang chăm chỉ may quần áo.

"Ai cho các ngươi vào đây? Không biết đây là nơi không cho người lạ vào sao?" A Đóa thấy người lạ mặt liền cảnh giác hỏi, ý muốn đuổi họ ra ngoài.

Trâu Cùng tức giận chỉ vào A Đóa: "Láo xược! Có biết trước mặt ngươi là ai không?"

A Đóa: "Ta không quan tâm các ngươi là ai, không có lệnh của đại bá mẫu, nơi này không cho người ngoài vào. Đi ra ngay!"

Trâu Hùng nổi đóa, xắn tay áo định đẩy A Đóa ra, nhưng Hoàng Lục liền ngăn hắn ta lại."Chờ đã. trưởng bối nhà ngươi là ai mà ngươi dám ngang ngược thế này? Ta là huyện lệnh huyện Quận Thượng! Mấy người các ngươi đang làm quần áo cho ai?"

A Đóa khẽ giật mình. Tối qua khi ăn cơm, mọi người trong nhà có dặn nếu thấy Huyện thái gia mới thì nên tránh đi, nhưng giờ họ lại tới tận nơi thế này thì làm sao mà tránh?

Hoàng Lục nhìn thấy ánh mắt lo lắng của A Đóa, liền mỉm cười lạnh lùng. Trâu Hùng cười khẩy, nói: "Còn không mau bái kiến Huyện thái gia!"

Những người trong viện nhìn nhau bối rối, đa phần không biết Huyện thái gia đã đổi người. Trước đây mọi việc đều do Kiều Triều quản lý, sau khi Kiều Triều đi huyện Châu Dao thì mọi công việc trong huyện lại do Kiều Tam và cữu của A Đóa phụ trách. Nay lại thay đổi, đây là ai?

Lúc đó, Mạn Châu đi tới, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

A Đóa liền chạy đến nói nhỏ: "Nương, Huyện thái gia đến!"

Mạn Châu thoáng biến sắc, rồi nhanh chóng hành lễ: "Bái kiến Huyện thái gia."

Hoàng Lục đánh giá Mạn Châu, hỏi: "Ngươi là người quản lý xưởng may này?"

Mạn Châu đáp: "Dạ đúng."

Hoàng Lục nhìn quanh rồi hỏi: "Làm nhiều quần áo như vậy, là để bán đi đâu?"

Mạn Châu suy nghĩ rồi đáp: "Dạ, không phải để bán."

"Ồ, không bán mà làm nhiều thế để làm gì? Ai cho các ngươi làm?"

A Đóa: "Là Hồ thúc thúc bảo chúng ta... Ô" Nhưng chưa dứt lời đã bị Mạn Châu bịt miệng, vội đáp: "Hài tử nói linh tinh, mong đại nhân bỏ qua. Số quần áo này là để gửi cho quân doanh."

Nghe vậy, Hoàng Lục lập tức hiểu ra, thầm nghĩ thì ra là chuẩn bị cho quân đội. Hồ thúc thúc chẳng phải là tên phó tướng có vết sẹo trên mặt sao?

Hoàng Lục quay sang nhìn A Đóa hỏi: "Tên ngươi là gì?"

A Đóa nép sau lưng nương, Mạn Châu trả lời: "Dạ thưa đại nhân, đây là tiểu nữ, tên Kiều Quân Đống."

"Kiều?" Hoàng Lục híp mắt: "Tướng quân tiên phong là gì của các ngươi?"

A Đóa: "Đó là đại bá của ta!" Hừ, nếu đại bá ở đây thì đám người này đã chẳng thể nào vào nổi.

Hoàng Lục nở nụ cười, nói: "À, thì ra là gia quyến của tướng quân tiên phong, thật thất lễ rồi." Hắn ta chắp tay, cố tình lễ độ."Không cần sợ hãi, chúng ta chỉ đến thăm thôi, không quấy rầy nữa, xin cáo từ."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 778


Ra khỏi viện, nét mặt Hoàng Lục lập tức trở nên lạnh lùng. Trâu Hùng bên cạnh liền hỏi: "Sao lại đi dễ dàng thế? Đáng lẽ phải dạy cho chúng một bài học chứ! Ta còn thấy vài tiểu nương tử xinh đẹp, nếu có thể đưa đến hầu hạ bên cạnh khi uống rượu thì thật không tồi."

Liêu Quang thêm vào: "Cả huyện này không có nổi một hoa lâu ra hồn."

Vân Mộng Hạ Vũ

Hoàng Lục liếc nhìn hắn ta: "Muốn nữ tử? Cứ kiên nhẫn vài ngày, tìm hiểu tình hình xong thì thiếu gì, tạm thời kín tiếng tiếng làm việc đã."

Nhóm người tiếp tục đi quanh huyện thành, chỗ nào cũng thấy xưởng may áo bông, xưởng làm lương khô, chuồng heo, gà vịt... tất cả đều được quản lý chặt chẽ.

Đi suốt cả ngày, Hoàng Lục nhận ra mọi người trong huyện ai nấy đều bận rộn, nhưng không biết nguồn lương thực từ đâu. Hắn ta suy nghĩ: "Không rõ kho lúa còn lương thực hay không, ngày mai chúng ta sẽ đi kiểm tra."

Trâu Hùng: "Đại nhân, chi bằng giờ chúng ta đi ăn đã."

Hoàng Lục sai người chuẩn bị cơm. Chẳng bao lâu sau, bữa ăn được bày ra: một đĩa rau luộc, một bát canh củ cải với chút thịt vụn, một đĩa dưa muối và một đĩa gà hầm khoai tây. Tất cả đều là những món đơn sơ, đạm bạc.

Nhìn bữa ăn này, Hoàng Lục cùng các đồng sự sững sờ: "Có nhầm lẫn gì không? Đây là cơm cho ai ăn?"

Hạ nhân đáp: "Đại nhân, bếp phủ nha hiện chỉ còn lại mấy thứ này, con gà kia là phần còn dư lại."

Hoàng Lục bực mình: "Không còn thì sao không đi mua?"

Hạ nhân thở dài, nhỏ giọng: "Phủ nha không còn tiền, thưa đại nhân."

Hoàng lục:???

"Không có tiền?! Vậy trước đây họ lấy gì để đánh giặc? hơn nữa ai lo tiền may áo bông?"

"Trước đây Kiều phu nhân là người chi tiền, mọi thứ do Kiều gia quản lý đều nhờ vào tiền của phu nhân ấy."

"Vậy tiền của huyện lệnh trước đâu hết rồi? Chẳng lẽ không để lại chút gì sao?"

"Thưa, vị huyện lệnh trước khi chạy trốn đã mang theo tất cả rồi." Hạ nhân cúi đầu, thì thầm. Nếu không phải nhờ Kiều gia, có lẽ phủ nha đã sớm tan nát.

Nhóm Hoàng Lục nghe mà tức đến nghẹn họng. Họ biết vị huyện lệnh trước đây đã chạy trốn, nhưng không ngờ hắn ta lại mang đi tất cả mọi thứ!

Không còn cách nào, Hoàng Lục đành móc số bạc nhận được từ lão bản sáng nay, bảo hạ nhân: "Đi, mua thêm thức ăn và rượu ngon về đây!"

"Dạ!"

Khi hạ nhân đi mua đồ, nhóm Hoàng Lục ngồi nhìn đĩa thức ăn đơn sơ trên bàn. Với người dân thường, thì bữa ăn này đã là không tồi, nhưng với những người quen ăn sung mặc sướng như họ, thì đây quả là cảnh chưa từng thấy.

Liêu Quang lẩm bẩm: "Đại nhân, chẳng lẽ ngài tin rằng phủ nha thực sự không có tiền? Nếu không có tiền, lấy đâu ra để đánh giặc? Hôm nay tiểu nhân thấy xưởng may áo bông làm đồ rất tốt, chẳng lẽ tất cả chi phí đều do Kiều gia bỏ ra?" Kiều gia có như vậy nhiều tiền?

đương nhiên không thể chỉ một mình Kiều gia lo liệu. Những gia đình giàu có trong huyện đã bị Kiều Triều ép phải đóng góp, không nộp thì c.h.ặ.t đ.ầ.u ngay lập tức. Ai cũng nghe lệnh, vì chẳng ai muốn kết cục giống Phùng Thiết Hùng, bị g.i.ế.c ngay trước cổng thành.

"Phủ nha trước đây do Kiều Tam quản, hắn cũng là người Kiều gia, có khi nào chính hắn đã cuỗm hết bạc rồi không? Thảo nào hắn dễ dàng nhường lại vị trí."

Lý luận này có vẻ hợp lý, nên Hoàng Lục gật gù: "Cũng được, để mai chúng ta đến kho lúa kiểm tra. Rồi ta sẽ đích thân đến Kiều gia hỏi Kiều phu nhân một chuyến!" Hắn ta nghĩ bụng, quân doanh đầy lính canh, nên tạm thời cứ tránh xa. Đằng nào Kiều Triều cũng không ở nhà, Kiều gia chắc không làm gì được mình!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 779


Chân Nguyệt nhanh chóng nghe được chuyện nhóm Hoàng Lục đến xưởng dệt, liền hỏi: "Chúng có làm khó dễ mọi người không?"

Mạn Châu đáp: "Dạ không, họ chỉ hỏi han vài điều. Nhưng khi biết chúng ta là người Kiều gia, tên Hoàng đại nhân ấy liền dẫn người rời đi."

A Đóa chen vào: "Con đã nói với họ rằng đại bá con là tướng quân tiên phong."

Chân Nguyệt xoa đầu A Đóa: "Con không nói sai."

A Đóa: "Con thấy bọn họ nhìn không thiện cảm, đặc biệt là cách họ nhìn các Tô tỷ tỷ trong xưởng dệt ấy." Tô tỷ tỷ là một trong những nữ tử đẹp nhất xưởng.

Chân Nguyệt dặn dò: "Lần sau cứ đóng cửa lại, nếu không có lệnh của ta, tuyệt đối không mở cho ai vào."

"Dạ, đại bá mẫu."

Trong khi đó, Hồ lão đại vẫn còn hy vọng bọn Hoàng Lục đến quân doanh gây sự, để hắn có dịp "dạy bảo" chúng một trận, nhưng đợi mãi cũng chẳng thấy chúng đâu.

Hồ lão đại lẩm bẩm: "Còn tưởng hôm nay có thể dạy dỗ bọn chúng một chút."

Sáng hôm sau, tại phủ nha, dân chúng kéo đến xét xử đủ thứ việc lặt vặt. Đám người đi đào đá đòi lương thực, đồng loạt kêu lên: "Chúng ta là người đào đá, Kiều Đại đại nhân từng hứa cứ mười ngày là sẽ trả tiền hoặc phát lương thực!"

Hoàng Lục quát: "Đào đá làm gì chứ?"

"Để làm vũ khí chống giặc chứ sao!"

Hoàng Lục: "Đợi chút, ta phải kiểm tra xem kho lúa còn lương thực không. Các ngươi cứ chờ ngoài cổng."

Hoàng Lục liền cho người đóng cổng lớn, rồi phái người đến gọi Kiều phu nhân và Kiều Tam. Sau đó hắn ta cùng Trâu Hùng đến kho lúa. Tuy còn chút lương thực, nhưng không nhiều lắm.

Ninh Nắn Bằng đề nghị: "Có lương thực thì chia ra phát đi, không thì họ sẽ xông vào mất."

Hoàng Lục đáp: "Khoan đã, đây là lời hứa của Kiều Triều, không phải chúng ta. Cứ để họ tự đi tìm Kiều gia!"

Trâu Cùng nghe vậy liền cười,"Đúng rồi, đây đâu phải là việc của chúng ta!"

Khi nghe có người đến phủ nha đòi tiền công, Chân Nguyệt chỉ thị cho hạ nhân: "Cứ bảo với Hoàng đại nhân rằng tất cả đều do phủ nha đưa lệnh, giấy tờ người làm công đều mang dấu huyện lệnh huyện Quận Thượng, không liên quan gì đến Kiều gia. Bảo Hoàng đại nhân tự mình sắp xếp đi."

Không lâu sau, hạ nhân trở lại báo với Hoàng Lục rằng Kiều phu nhân từ chối gặp, chỉ gửi lời rằng: "kiều phu nhân nói đây là việc của Huyện thái gia, Kiều Triều trước đó đều dùng danh nghĩa phủ nha, mọi khế ước đều có lệnh của huyện lệnh chứ không phải lệnh của Kiều gia, nên ngài hãy tự xử lý."

"Bốp!" Hoàng Lục đập mạnh xuống bàn, tức giận: "Chúng thật cả gan!"

Ngay khi đó, một hạ nhân chạy vào bẩm báo: "Đại nhân, bên ngoài dân chúng vẫn đang ồn ào, họ hỏi chúng ta vì sao chưa phát lương thực, có phải không còn nữa không? Họ sắp xông vào đấy!"

Hoàng Lục đành hạ lệnh: "Mở kho lúa, phát lương thực cho họ!"

Dân chúng bên ngoài nghe sẽ được phát lương thực thì liền yên lặng, đứng chờ. Khi cổng mở, Hoàng Lục hỏi: "Trước kia Kiều Triều phát cho các ngươi bao nhiêu lương thực?"

"Dạ, hai cân lương thực ạ."

Hoàng Lục thở phào, nghĩ bụng như thế thì cũng không nhiều, liền ra lệnh phát hai cân cho mỗi người. Dân chúng lần lượt nhận xong rồi rời đi. Tuy nhiên, hạ nhân nhắc nhỏ: "Đây mới chỉ là nhóm đầu tiên, ngày mai có thể sẽ có nhóm thứ hai đến."

Hoàng Lục: "!!!"

Sau mấy ngày phát lương thực, Hoàng Lục dần nhận ra mình bị lừa: những việc phiền phức ở huyện Quận Thượng đều bị đẩy về phía họ, mà lại chẳng nhận được lợi nào. Họ không có nhân sự, không có tiền, lương thực thì phải chia ra phát, mà ngay cả cơm ăn mỗi ngày cũng phải tự bỏ tiền túi ra mua!
 
Back
Top Bottom