Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông

Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 660


Sáng hôm đó, khi Kiều Nhị mở cửa hàng, hắn phát hiện một người nằm c.h.ế.t cóng ở góc đường. Kiều Nhị sợ hãi chạy vội đi báo quan. Quan binh đến chỉ đưa t.h.i t.h.ể đi và báo cho gia đình nạn nhân, sau đó Kiều Nhị mới biết rằng người c.h.ế.t vì rét đã nhiều vô kể.

Ở nhà, Chân Nguyệt bảo mọi người thu dọn rau củ còn dùng được, rồi đem về cất vào kho. Khi trở về, Kiều Triều và mọi người đều lạnh đến mức run cầm cập. Chân Nguyệt vội cho người đun nước nóng để họ tắm rửa cho ấm người, từng người uống chén canh gừng lớn để tránh bệnh tật.

Buổi tối, Kiều Triều nằm trên giường, không ngừng nhìn Chân Nguyệt, rồi bỗng nhiên chọc chọc vào má nàng, cảm nhận sự mềm mại dưới ngón tay. Trong lòng hắn lại vang lên suy nghĩ: A Nguyệt của ta, nàng đúng là tiên nữ sao?

Tiên nữ có thể một ngày nào đó có thể rời đi không, ví dụ như hoàn thành nhiệm vụ nào đó rồi trở về trời cao?

Kiều Triều bỗng nhiên cảm thấy hơi lo lắng. Không tự chủ được, hắn siết chặt vòng tay, làm cái ôm Chân Nguyệt càng chặt hơn.

Nếu một ngày nàng phải bay về trời, hắn biết làm sao để giữ nàng lại đây mãi?

Ý nghĩ ấy cứ quanh quẩn trong đầu khiến Kiều Triều trằn trọc mãi, trong khi Chân Nguyệt đang say ngủ lại cảm thấy có gì đó không ổn. Nàng khó chịu vì bị ôm quá chặt, trong giấc mơ còn thấy mình bị trói buộc không thể thoát ra. Chân Nguyệt giật mình tỉnh dậy, phát hiện ra mình bị Kiều Triều ôm chặt cứng trong lòng, không thể động đậy. Nàng bực mình đẩy hắn ra, xoay người sang hướng khác, kéo chăn lên và cố ngủ tiếp.

Thế nhưng, không bao lâu sau, Kiều Triều lại rón rén ôm lấy nàng từ phía sau. Lần này, Chân Nguyệt nhận thấy điều gì đó khác thường. Nàng đập nhẹ vào n.g.ự.c hắn, giọng vẫn còn ngái ngủ: "Huynh không ngủ sao? Còn quấy rầy ta làm gì?"

Kiều Triều không đáp, chỉ tiến lại gần hôn nhẹ lên khóe môi nàng, rồi đột nhiên cắn nhẹ vào môi khiến nàng thốt lên kinh ngạc, cũng làm nụ hôn trở nên sâu hơn, Chân Nguyệt lúc sau cảm thấy n.g.ự.c mình như bị thiêu đốt bởi hơi ấm của hắn.

Đêm đông giá lạnh trên giường, nhưng không gian giữa hai người lại ấm áp đến không chịu nổi. Chân Nguyệt th* d*c, đầu ló ra khỏi chăn để hít thở không khí mát mẻ. Khi gió lạnh lùa vào, nàng run lên bần bật, nhưng ngay sau đó đã bị kéo trở lại dưới lớp chăn ấm áp.

Mãi đến khi gà gáy vang lên báo hiệu bình minh, Chân Nguyệt mới đẩy Kiều Triều,"Huynh đi xem A Sơ thế nào."

Kiều Triều nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, rời giường với thân hình cường tráng, trên lưng còn hiện rõ những vết đỏ do đêm dài để lại. Hắn nhanh chóng mặc quần áo rồi mở cửa đi sang phòng A Sơ. Thấy nhi tử đang ngủ say, gối đầu rơi xuống đất, Kiều Triều nhặt lên, đặt lại ngay ngắn rồi đắp chăn lại cho nhi tử trước khi trở về phòng.

Khi quay lại, hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo và chui vào chăn, lại kéo Chân Nguyệt vào vòng tay, khiến nàng lần nữa chìm vào cơn cuồng nhiệt không dứt.

Chân Nguyệt bực bội cắn hắn một cái: "Hôm nay huynh bị làm sao vậy?" Vẫn luôn lôi kéo nàng làm...

Kiều Triều im lặng, định hôn nàng nhưng bị Chân Nguyệt né tránh. Bất ngờ, hắn giữ lấy cằm nàng, áp sát và trao nàng nụ hôn đắm đuối. Khi Chân Nguyệt còn đang nghĩ hắn phát điên, đang muốn từ chối, thì bỗng nhiên hắn hỏi: "Nàng sẽ không rời đi chứ?"

Chân Nguyệt sửng sốt,"Rời đi? Cái gì rời đi?"

Kiều Triều: "Nàng sẽ không rời bỏ ta, đúng không?"

Chân Nguyệt sờ sờ trán hắn: "Huynh đang nói cái lời ngốc nghếch gì vậy? Rời đi? Ta đi đâu được chứ? Ta ra ngoài kia không bị đông c.h.ế.t mới lạ!"

Kiều Triều ngập ngừng: "Nàng cũng có thể bị đông c.h.ế.t sao?"

Chân Nguyệt trợn mắt: "Huynh điên à? Trời lạnh thế này, ai mà không đông c.h.ế.t được? Ta là người, không phải thần tiên."

Kiều Triều như không tin, ngập ngừng hỏi lại: "Nàng không phải thần tiên thật sao?"

Chân Nguyệt nói đùa: "Nếu có là tiên nữ thì ta cũng chẳng có pháp thuật gì cả."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 661


Kiều Triều nghiêm túc hôn lên vai nàng: "Chỉ cần nàng không rời đi là được, ta sẽ đối xử với nàng thật tốt. Nàng đừng đi đâu hết."

Chân Nguyệt cảm thấy hắn hôm nay thật kỳ lạ, bèn hỏi: "Huynh mơ thấy gì à?"

Kiều Triều chỉ đáp gọn: "Ừm," rồi siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, mười ngón tay đan vào nhau, không rời. ...

Đêm đó, Chân Nguyệt kiệt sức, toàn thân như bị rút cạn sinh lực. Kiều Triều dường như phát điên, suốt đêm không ngừng đòi hỏi nàng, cho đến khi trời hửng sáng, hai người mới chịu dừng lại.

Buổi sáng, A Sơ thức dậy, Kiều Triều giúp nhi tử mặc quần áo. A Sơ nhìn ra cửa, thắc mắc: "Nương đâu rồi? Mỗi ngày nương đều đến đánh thức con mà."

Kiều Triều đáp: "Nương con hôm qua mệt mỏi, còn đang ngủ, không được quấy rầy nàng, hiểu không?"

A Sơ gật đầu, sau khi mặc xong quần áo, hài tử nói: "Vậy cha nhớ nói với nương là con đi học rồi."

Kiều Triều đội chiếc mũ đầu hổ lên cho nhi tử,"Đi đi, ta sẽ nhắn lại cho nương con."

Sau khi A Sơ rời đi, Kiều Triều quay về phòng. Chân Nguyệt vẫn đang ngủ trên giường. Hắn ngắm nàng một lát, cúi xuống hôn nhẹ lên trán rồi mới bước ra ngoài.

Tới gần trưa, Chân Nguyệt mới thức dậy. Khi nàng bước vào phòng khách, mọi người cũng không nói gì.

Tiền thị vội nói: "Đại tẩu, vừa rồi nghe tin huyện thành có rất nhiều người bị đông chết, muội lo cho Kiều Nhị quá."

Mạn Châu cũng lo lắng: "Đúng vậy, đại tẩu. Hay là bảo bọn họ về nhà đi?"

Chân Nguyệt điềm nhiên đáp: "Nếu họ muốn về thì cứ về, đâu phải không cho họ về."

Mạn Châu bèn nói: "Nhưng muội nghĩ nếu đại ca và đại tẩu lên tiếng thì chắc họ sẽ nghe theo hơn."

Chân Nguyệt đáp: "Nếu bọn họ không nói gì thì chắc cũng chưa có vấn đề lớn. Nhưng thật sự đông c.h.ế.t nhiều người như vậy sao? Quan phủ không có động thái gì à?"

Vừa lúc đó, có người nhà Đỗ gia đến báo tin. Thì ra, lão gia tử của họ vừa qua đời đêm qua.

Kiều Đại Sơn, Kiều Trần thị và Kiều Triều vội vã đến nhà Đỗ gia giúp đỡ, chỉ còn lại Chân Nguyệt và mấy nữ nhân ở nhà.

Buổi tối, Kiều Triều trở về thông báo: "Đỗ lão nhân bị đông chết."

Chân Nguyệt tròn mắt: "Sao lại bị đông c.h.ế.t được?" Trước đây trong thôn cũng từng có lão nhân qua đời vì lạnh, nhưng là do con cái không quan tâm, mong chờ cha nương sớm mất.

Kiều Triều lắc đầu: "Nhi tử của ông ấy hiếu thuận lắm, phát hiện ra còn đắp chăn đến mấy tầng. Nhưng trời lạnh quá, ông ấy vẫn không qua khỏi."

Quả thật, mùa đông năm nay quá khắc nghiệt, nhiều lão nhân trong thôn không chịu nổi và qua đời. Không chỉ ở thôn này, mà thôn bên cạnh cũng có người bị đông chết. Có người đi đốn củi trong núi, trượt chân ngã trong tuyết rồi cũng c.h.ế.t lạnh."

Chân Nguyệt nghe vậy thở dài."Quả là năm nay quá lạnh."

Ngày hôm sau, Đỗ lão nhân được hạ táng. Sau đó, cuộc sống trong thôn trở lại yên tĩnh. Vì trời quá lạnh, Kiều Trần thị bàn bạc rằng mấy tiểu hài tử không cần phải dậy sớm đọc sách mỗi ngày nữa. Chân Nguyệt đồng ý, phu tử cũng sắp nghỉ Tết, nên không cần cố gắng thêm.

Cả gia đình ai nấy đều ở trong nhà, không ra ngoài. Hiệu bán tương cũng tạm thời nghỉ vì gần đây không có khách.

Buổi tối, Ngô Loan từ huyện thành trở về báo: "Nhị công tử và Tam công tử nói hai ngày nữa sẽ trở về, họ còn mua thêm nhiều đồ về nữa."

Kiều Triều gật đầu: "Được rồi, chúng ta đã biết. Vất vả cho ngươi, đi nghỉ ngơi đi."

Đúng như lời, hai ngày sau, Kiều Nhị và Kiều Tam trở về, mang theo một xe hàng hóa, chủ yếu là đồ dùng cho ngày Tết.

"Cha nương, đại ca, đại tẩu, chúng con đã về!"
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 662


Kiều Trần thị nhanh chóng đón: "Vào nhà đi, ngoài trời lạnh lắm."

Đồ đạc được hạ nhân mang vào, Kiều Nhị sụt sịt chạy ngay đến bên bếp lửa,"Lạnh quá! Cuối cùng cũng về đến nhà."

Tiền thị đưa cho hắn một chén nước ấm,"Uống đi cho ấm người."

Uống vài ngụm nước nóng, Kiều Nhị bắt đầu kể về những người bị đông c.h.ế.t ở huyện thành: "Mỗi ngày đều có người c.h.ế.t lạnh, nhiều người hỏi nhà ta có than không, nhưng nhà ta đã bán hết từ trước rồi, không còn gì nữa."

Kiều Tam tiếp lời: "Còn có người vì tự nhặt củi lửa ở ngoài thành, mang về nhà thiêu trong phòng kín, không mở cửa sổ nên bị trúng độc mà chết."

Kiều Nhị thở dài: "Có người nhóm lửa trong nhà rồi còn làm cháy cả nhà, thật là đáng sợ!"

Kiều Tam nói thêm: "Nhưng được cái rau khô và tương ớt ở cửa hàng bán rất chạy."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Đúng vậy, ta cũng thế. Đã có thương nhân đến mua hết hàng trữ trong cửa hàng. Sau đó trời lạnh, không nhiều người ra đường nữa nên ta cũng quyết định trở về."

Kiều Trần thị vui mừng: "Về là tốt rồi. Dù gì thì trong nhà củi lửa vẫn đủ dùng." May mắn là Kiều Triều từ trước đã cho người chuẩn bị rất nhiều củi và than.

Càng gần đến Tết, trời càng lạnh, mặt sông đã đóng băng từ lâu. Trong thôn, nhà nào cũng trông chừng đám hài tử, không cho chúng ra chơi trên băng.

Đừng nói đến việc ra sông, đám hài tử nhà Kiều gia cũng không được ra khỏi cửa, vì trời quá lạnh, ai nấy đều ở trong nhà.

Tiểu A Sơ chảy mũi không ngừng, sáng nay vừa dậy đã bắt đầu sổ mũi, còn hắt xì liên tục. Chân Nguyệt sờ trán nó, thấy không nóng, chỉ có chút cảm nhẹ.

Kiều Trần Thị nấu canh gừng cho A Sơ uống. Buổi sáng A Sơ uống một bát lớn, đến trưa lại bị ép uống nữa, nhưng tiểu hài tử không muốn.

A Sơ mặt mày nhăn nhó, ôm lấy chân Chân Nguyệt, lắc đầu liên tục,"Không, con không uống, khó uống lắm."

Tiểu hài tử vừa nói vừa hắt hơi hai cái,"A chuu, a chuu!"

Chân Nguyệt thấy nhi tử kháng cự như vậy,"Để nương nấu chút nước từ rễ Bản Lam, không đắng đâu." Trước đây trên núi Háo Tử có hái được ít Bản Lam, phơi khô rồi cất đi.

Khi nấu xong, nước có màu đen sẫm, Tiểu A Sơ nhìn thấy cũng chẳng mấy thích thú. Chân Nguyệt thì không nương tay,"Mau uống, không uống thì nương cho con uống lại canh gừng, không đắng."

Tiểu A Sơ nhíu mày,"Thật không nương?"

Chân Nguyệt đáp,"Nương có khi nào lừa con?"

A Sơ ngửi thử, rồi uống một ngụm, mắt sáng rỡ,"Nương ơi, ngọt!"

Bên cạnh, Tiểu A Trọng nghe thấy cũng lắc lư đi tới,"Ngọt, ca, muốn uống!"

Tiểu A Sơ nhanh chóng xoay lưng, uống hết sạch, rồi giơ cái chén không ra trước mặt A Trọng,"Xem này, hết rồi, đệ không được uống đâu."

A Trọng nhón chân nhìn, thấy chén trống không, bèn mếu máo chạy đến chỗ Tiền Thị, chỉ vào Tiểu A Sơ,"Ô ô ô, muốn!"

Tiền Thị: "... Nhi tử, đừng cái gì cũng đòi uống, đó là thuốc. Nếu muốn uống gì thì để nương dẫn con vào bếp xem có gì uống được không." Nói rồi, nàng ấy bế A Trọng đi.

Lúc này, A Sơ đột nhiên hắt hơi một cái, mùi rễ Bản Lam xộc lên mũi khiến thằng bé thấy khó chịu. Chân Nguyệt nhanh chóng đưa cho nhi tử cốc nước ấm để làm dịu.

Tiểu A Sơ vội vàng uống nước, cố nén mùi khó chịu ấy xuống. Lúc uống thì thấy ngọt, nhưng giờ lại cảm thấy có chút kinh tởm.

Tuy vậy, thuốc vẫn phải uống. Sau hai ngày, A Sơ không còn chảy mũi nữa, nhưng Tiểu A Trọng cứ nhìn thấy A Sơ uống là là lại chạy tới đòi uống cùng.

Mỗi lần A Sơ đều nhanh chóng uống hết, không để đệ đệ uống cùng, vì đệ đệ đâu có bệnh.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 663


Khi A Sơ bị bệnh, Chân Nguyệt luôn cho hài tử ngủ cùng, còn đặt bé nằm giữa hai người.

Ban đêm, Kiều Triều không được ôm nương tử nên cũng hơi bực bội, nhưng chẳng có cách nào.

Đợi đến khi A Sơ khỏi bệnh, Kiều Triều liền đưa nhi tử trở về phòng riêng,"Để chăm con, mỗi đêm nương con đều phải tỉnh dậy giữa đêm xem con thế nào, rất vất vả, từ giờ con tự ngủ đi."

Nghe vậy, A Sơ đành chịu, vì nó không muốn nương vất vả.

Kiều Triều xoa đầu nhi tử,"Ngày mai cha sẽ dẫn con đi tập võ, đứng tấn, cơ thể con yếu quá, trời lạnh một chút là đã bệnh rồi. Ngày mai dậy sớm tập nhé."

Tiểu A Sơ:...

Sáng hôm sau, trời lạnh nên cả nhà đều dậy trễ, nhưng Kiều Triều thì đã dậy từ khi trời còn tờ mờ sáng. Chân Nguyệt thấy vậy, hỏi,"Hôm nay có việc gì à?"

Vừa nói, nàng vừa kéo chăn lên kín người, cuộn tròn thành một cái kén.

Kiều Triều mặc áo xong, đáp,"Ta đưa A Sơ đi rèn luyện chút."

"Hử?"

"Thân thể nhi tử yếu quá, từ giờ phải rèn luyện thêm. Hôm nay ta gọi nó dậy tập võ với ta."

Chân Nguyệt nghe vậy, nghĩ ngợi một chút, rồi tiếp tục ngủ, mặc kệ, vì nàng tin Kiều Triều sẽ biết chừng mực.

Bên kia A Sơ vẫn còn đang ngủ say. Trước đó, Chân Nguyệt đã trải tấm da hổ lên giường cho nhi tử, đắp thêm hai lớp chăn, bên trong là lớp chăn lông dê, bên ngoài là chăn bông.

Kiều Triều đến, lấy áo khoác của A Sơ ra rồi vỗ vỗ mặt thằng nhỏ,"Dậy đi! Phải dậy tập võ rồi!"

Tiểu A Sơ mơ màng tỉnh dậy, nhìn thấy Kiều Triều thì khuôn mặt đầy ngơ ngác. Không lâu sau, bé đã đứng ở ngoài sân, bắt đầu đứng tấn.

Kiều Triều cũng đứng bên cạnh tập cùng,"Phải kiên trì! Nếu con muốn bảo vệ nương, thì phải rèn luyện cho cứng cáp."

"Chẳng lẽ khi gặp nguy hiểm, con chỉ biết trốn sau lưng nương con sao?"

"Nếu không bảo vệ được nương, con có thấy còn mặt mũi nào để gặp nương con không?"

Nghe vậy, Tiểu A Sơ kiên trì đứng tấn, dù đôi chân hài tử run lên vì mệt, nhưng vẫn cố gắng.

Cuối cùng, khi không thể chịu nổi nữa, thằng bé ngồi bệt xuống đất, bông nhiên có chút muốn khóc, nhưng rồi lại gạt nước mắt đứng dậy tiếp tục.

Khi Chân Nguyệt tỉnh dậy, nhìn ra sân thì thấy hai người bọn họ đang tập quyền. Bên kia, Tiểu A Trọng cũng bước ra khỏi cửa, vừa đi vừa lắc lư như một cục đá nhỏ trong bộ quần áo dày cộp. Bé vừa định chạy đến chỗ A Sơ thì bị Tiền Thị bế lên,"Không được, ca ca con đang luyện võ."

Đại ca không danh là người đi ra từ trong quân doanh, từng động tác quyền pháp đều rất mạnh mẽ, uy nghi.

Sau khi tập quyền, hai người lại chạy hai vòng quanh sân. Tiểu A Sơ thở hồng hộc, ngồi xuống lau mồ hôi. Chân Nguyệt vội chạy lại đỡ nó đứng dậy,"Đi sưởi ấm, không thì lại cảm lạnh."

A Sơ đáp,"Nương ơi, con nóng lắm rồi."

Chân Nguyệt: "Một lát nữa là lạnh ngay thôi."

Cả nhà sau đó kéo nhau ra tiền viện để ăn sáng. Bữa sáng là cháo thịt heo nóng hổi ăn kèm rau, thêm bánh bột ngô và màn thầu, cùng với hai món dưa muối.

Ăn uống xong, mọi người ngồi trong phòng khách sưởi ấm. Kiều Trần Thị lấy ra các loại đậu, cùng Chân Nguyệt bàn tính việc nấu cháo mồng 8 tháng Chạp, vì ngày đó sắp tới.

"Như thế này có đủ không? Có cần chuẩn bị thêm cho người khác không?"

Chân Nguyệt: "Những người trong hiệu bán tương và cả đám gia nhân đều phải có phần, nên cứ làm nhiều thêm một chút."

Kiều Trần Thị đáp,"Vậy để ta lấy thêm một ít nữa."

Mạn Châu ngồi bên cạnh, cẩn thận nhặt từng hạt đậu xanh, loại bỏ những hạt lép, số hạt lép này sẽ được dùng để nuôi heo.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 664


Lúc này, dưới chân núi Háo Tử Sơn, bọn Lý Đại Đầu sau khi cho gia súc ăn xong cũng nhanh chóng quay về phòng sưởi ấm. Họ đang đốt lửa trên bếp lò để nấu nước, còn Chân Lão Nhị thì đang lau mặt cho nương tử.

Ngô lão nhân nướng vài củ khoai tây bên đống lửa, chờ chín rồi chia cho nhi tử Chân Lão Nhị và đám hài tử nhà Lý Đại Đầu. Cả nhà Lý Đại Đầu đều có mặt ở đây, vì trại chăn nuôi mở rộng nên cần thêm nhiều người, cho nên cả nhà họ liền đến đây làm việc.

Mấy người vừa sưởi ấm vừa trò chuyện,"Hôm nay trời lạnh quá nhỉ?" Lý Đại Đầu vừa từ ngoài trở về, vội duỗi tay sưởi ấm.

"May mà chủ tử chuẩn bị củi lửa đầy đủ, không thì hôm nay lạnh c.h.ế.t người mất!"

"Ta vừa quay lại nhà lấy ít đồ, thấy trong thôn chẳng có ai ra ngoài cả."

"Thời tiết thế này ai mà muốn ra ngoài chứ, ta thấy còn lạnh hơn năm ngoái."

Ngô lão nhân tiếp lời,"Đâu chỉ là lạnh hơn chút ít, già như ta đây cũng cảm thấy năm nay là lạnh nhất từ trước đến giờ. Đợi mà xem, chắc chắn sẽ có nhiều người c.h.ế.t rét."

Lão nhân đã trải qua nhiều mùa đông, nhưng năm nay thực sự lạnh hơn mọi năm. Tuy nhiên, nhờ có chủ tử tử tế cho quần áo, chăn ấm, thậm chí cả thuốc men, nên ông ấy vẫn sống sót được.

Kiều Trần Thị cùng vài người hầu đang chọn đậu, Chân Nguyệt ngồi một bên uống trà, Tiểu A Sơ ngồi cạnh tập viết chữ, còn Kiều Triều ngồi đọc sách, thỉnh thoảng chỉ dạy Tiểu A Sơ vài nét bút.

Tiền thị đang đan tất cho A Trọng, nàng ấy còn định làm một chiếc mũ đầu hổ để đợi đến Tết sẽ đội cho nhi tử. Dịp Tết phải mặc quần áo mới.

Bọn họ nơi này nhàn nhã, nhưng ở huyện thành, mỗi ngày đều có người bị c.h.ế.t rét.

Hôm nay là một lão nhân ở Bắc Phố, ngày mai là một lão thái thái ở Phố Tây, thỉnh thoảng lại là một gã say rượu ngã xuống đường, hôm sau phát hiện thì đã c.h.ế.t cứng.

Những nhà nghèo túng không đủ củi đốt, cả nhà chỉ biết ngồi trên giường đắp chăn. Cuộc sống giờ không có gì làm, nên mọi người chỉ ở lỳ trong nhà.

Còn quan phủ thì sao? Họ chẳng làm gì cả. Người c.h.ế.t thì quan binh chỉ khiêng đi hoặc bảo người nhà đem về.

Ngươi có thể lên núi ở ngoại ô kiếm củi, nhưng bọn họ sẽ không giúp đỡ gì. Huyện thái gia cũng chỉ ở nhà sưởi ấm, cả ngày cũng chẳng đến huyện nha.

Sáng sớm hôm sau, lúc Chân Nguyệt dậy thì Giản nương tử cùng Ngô nương tử đang ở trong bếp bận rộn.

Trong nồi lớn đang nấu các loại đậu, Ngô Loan vừa xách nước từ giếng lên, đổ vào nồi lớn và nhóm lửa nấu.

Chân Nguyệt rửa mặt xong đi đến bếp ở tiền viện, còn Kiều Triều và A Sơ đã sớm đánh quyền trong sân hậu viện.

"Đại thiếu phu nhân."

"Đại thiếu phu nhân."

Thấy Chân Nguyệt đến, mọi người liền cúi chào.

Chân Nguyệt nhìn thoáng qua và bắt đầu chỉ đạo: "Nồi cháo này phải nấu lâu mới chín, trước tiên làm ít bánh để ăn sáng."

Giản nương tử đáp: "Vâng, để tiểu nhân đi làm bánh."

Trong bếp nhóm lửa, nên cũng không quá lạnh, nước giếng mới múc lên vẫn còn ấm, nên bọn hạ nhân thấy cũng dễ chịu.

Ngô nương tử nói: "Tiểu nhân đi lấy ít cải trắng, lát nữa cho vào nấu chung với bánh." Vào mùa đông, trong kho chỉ còn cải trắng và củ cải là bảo quản tốt.

Chân Nguyệt gật đầu: "Được. Hôm nay là ngày mồng tám tháng chạp, lát nữa Ngô Loan đi Háo Tử Sơn bắt vài con gà về làm thịt, trưa và tối đều ăn, các ngươi cũng có phần."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 665


"Vâng!"

"Nếu đi chuồng heo, chọn một con to mang về, hai ngày nữa làm thịt ăn Tết."

"Cháo mồng 8 tháng chạp chín, nhớ mang một ít lên Háo Tử Sơn cho họ."

"Dạ."

Sau khi dặn dò xong, Chân Nguyệt rời đi.

Hôm nay là ngày mồng tám tháng chạp, nhà nhà đều nấu cháo mồng 8 tháng chạp, hương thơm bao trùm khắp thôn.

Cháo mồng 8 tháng chạp của Kiều gia nấu hơn hai giờ cuối cùng cũng nhừ, thêm nhiều đường, khiến mùi ngọt ngào lan tỏa khắp nơi.

Có tiếng vang lên: "Có thể ăn được rồi!"

Bọn người hầu từng người xách chén xếp hàng múc cháo, ai cũng có một bát lớn, hơi bốc nghi ngút, vừa đủ ấm bụng.

Ngô Loan cầm một cái thùng nhỏ đến Háo Tử Sơn giao cho Ngô lão nhân: "Hôm nay là mồng tám tháng chạp, đây là chủ tử, hơi nguội rồi, nhưng mọi người có thể hâm lại, ăn nóng sẽ ngon hơn."

Ngô lão nhân đáp: "Tốt, cảm ơn lão gia và phu nhân."

Ngô Loan nói: "Vậy cha, con về trước, có gì cần thì đến nhà lớn tìm con."

"Có gì đâu, ở đây tốt lắm, con về làm việc đi."

"Dạ! Vậy con về nhé."

"Ừ."

Ngô lão nhân đổ cháo vào nồi, đặt lên bếp hâm nóng, rồi chia cho mọi người mỗi người một bát.

Chân Nhị nói: "Nhà ta chỉ cần một bát thôi." Vì chỉ có hắn là làm việc cho nhà muội muội.

Ngô lão nhân bảo: "Hôm nay là mồng tám tháng chạp, ai cũng có phần, lão gia, lão phu nhân đã suy tính đến rồi. Ngươi làm nhiều thế này sao ăn hết được, Tiềm Ca, mau lấy chén ra đây."

"Dạ -"

Ai nấy đều thấy ấm lòng khi ăn cháo mồng 8 tháng chạp nóng hổi, ngọt ngào.

"Ngọt quá, ngon quá -" Nhi tử Lý Đại Đầu nói nhỏ bên cạnh.

Lý Đại Đầu bảo: "Về sau làm việc chăm chỉ, chúng ta mới có cháo mà ăn."

"Dạ dạ. Con sẽ hỗ trợ chăm gà." Trước khi trời trở lạnh, hài tử cùng tỷ tỷ mình còn hỗ trợ bắt giun cho gà ăn.

Người Kiều gia cũng mỗi người cầm một bát cháo mồng 8 tháng chạp, Tiểu A Sơ ăn hai bát nhỏ, cha bé ăn ba bát lớn, sáng sớm đánh quyền nên cả hai đều đói mệt.

Dù buổi sáng đã ăn chút mì, nhưng ai cũng thấy cháo mồng 8 tháng chạp thật ngon.

Bỗng Kiều Trần Thị nói: "Nhà mình còn dư cháo không? Hay là mang sang biếu mấy lão nhân trong thôn một ít?"

Chân Nguyệt đáp: "Chắc là còn, để bọn Ngô Loan ăn xong rồi mang đi biếu, mang sang cả nhà trưởng thôn nữa."

"Được."

Trong thôn có hai nhà rất nghèo và lão nhân góa bụa, Kiều gia cũng đem cháo mồng 8 tháng chạp đến biếu. Những người ấy nhận cháo mà rưng rưng nước mắt cảm tạ.

Nhà trưởng thôn cũng được biếu một ít cháo, nhưng Kiều Phong đã bảo Ngô Loan mang mấy quả trứng gà đáp lễ. Dù trứng không có giá trị lớn, nhưng cũng thể hiện tấm lòng.

Cháo mồng 8 tháng chạp của nhà Kiều gia nấu rất đậm đà, lại cho thêm nhiều đường. Đám hài tử trong nhà ăn một bát xong còn l.i.ế.m sạch chén.

Các tức phụ trong nhà cũng khen ngợi: "Quả thật ngon quá, không uổng công bỏ nhiều đường."

Vân Mộng Hạ Vũ

May mắn là trước đây cha chồng nàng ấy đối đãi tốt với nhà Đại Sơn thúc, nên mỗi lần Kiều gia có chút gì cũng đều biếu sang. Nhờ vậy mà gia đình họ được hưởng không ít lợi lộc.

Sau ngày mồng tám tháng chạp, cũng là Tết gần tới. Bình thường thời điểm này, người ta thường vào huyện hoặc ra chợ để sắm sửa hàng Tết, nhưng năm nay trời lạnh, lại thỉnh thoảng có thêm tuyết rơi, đường xá rất khó đi.

Trước đó, Kiều Nhị và Kiều Tam cũng đã mua về khá nhiều thứ, nên Kiều gia không cần phải ra ngoài nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 666


Dù không cần mua sắm thêm, trong nhà vẫn còn nhiều việc phải làm. Đầu tiên là g.i.ế.c heo, làm lạp xưởng, thịt khô và huyết tràng.

Ngoài ra, cả nhà còn phải dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp lại từng phòng, và làm bùa đào để treo trước cửa.

Chân Nguyệt đã chuẩn bị sẵn quần áo mới cho Tiểu A Sơ, gấp gọn gàng đặt ở ngăn tủ dễ thấy nhất, chờ đến lúc đó chỉ việc mặc.

Kiều Triều cũng có quần áo mới, nhưng khi thử vào thì thấy hơi rộng.

Chân Nguyệt nói: "Đến lúc đó mặc thêm một lớp bên trong là vừa, không cần phải sửa."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Được."

Đến ngày trừ tịch, trời bỗng đổ tuyết lớn, nhưng trong bếp nhà Kiều gia lại rất náo nhiệt, ai nấy đều bận rộn chuẩn bị.

Kiều Triều ở trong phòng dạy Tiểu A Sơ viết chữ "phúc", còn Chân Nguyệt bước vào, thấy trên bàn đầy các tờ giấy chữ "phúc".

Nàng hỏi: "Hai người viết nhiều chữ phúc như vậy để làm gì?"

Tiểu A Sơ đáp: "Cha bảo lát nữa đem chữ phúc phát cho mọi người trong nhà, gọi là chúc phúc."

Chân Nguyệt cười nói: "Chúc phúc? Nhà ta đâu phải là nhà giàu có, ta cho rằng chỉ có lão nhân Hoàng đế kia mới ban phúc cho các đại thần thôi chứ."

Kiều Triều vội đáp: "Người lớn cũng có thể chúc phúc cho đám hài tử và chủ tử cũng có thể ban phúc cho hạ nhân."

Chân Nguyệt mỉm cười: "Ừ, tùy các người vậy." Nàng cầm tờ chữ "phúc" mà A Sơ viết, không ngờ nhìn cũng không tệ. Dù không rành thư pháp, nhưng nàng vẫn có thể nhìn ra chữ nào đẹp.

Nàng lập tức khen ngợi: "Ồ, viết đẹp quá! A Sơ nhà ta giỏi thật." Chân Nguyệt xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ của A Sơ.

Tiểu A Sơ thẹn thùng cười, còn Kiều Triều lên tiếng: "Cũng tạm được, để ta viết một chữ cho nàng xem."

Kiều Triều cầm bút, vung tay một cái liền thấy chữ "phúc" hiện ra trên giấy. Hắn thổi khô mực rồi đưa cho Chân Nguyệt, ánh mắt mong chờ nhìn nàng.

Kiều Triều nghĩ, mình viết đẹp hơn nhi tử, chắc sẽ được khen nhiều hơn chứ?

Tuy nhiên, sau khi nhìn kỹ chữ viết, Chân Nguyệt chỉ gật đầu và nói: "Không tồi."

Kiều Triều không hài lòng, hỏi: "Chữ của ta có phải đẹp hơn nhi tử không?"

Chân Nguyệt nhìn hắn cười: "Huynh lớn rồi mà còn so với nhi tử. Được rồi, chữ huynh đẹp lắm, rất có phong phạm, vừa nhìn là biết ngay thư pháp gia."

Kiều Triều ngẩng cao đầu, ưỡn ngực,"Tất nhiên rồi, ta... khụ, ta đã luyện rất lâu." Suýt nữa hắn đã buột miệng nói ra là mình đã học từ nhỏ.

Chân Nguyệt đáp: "Hai người cứ viết tiếp đi, đợi viết xong thì ngày mai ta sẽ cùng hai người đi chúc phúc. Cũng gọi cha nương và nhị đệ, tam đệ nữa."

"Được."

Tối đến, cả nhà Kiều gia quây quần ăn cơm trong phòng, lò than cháy đỏ rực. Cửa mở ra, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, nhưng trong nhà ấm áp vô cùng.

Nồi canh gà trên bếp sôi sùng sục, mọi người thả đồ ăn vào chần qua, chấm tương rồi ăn, mùi vị thật thơm ngon.

Trong một gian phòng khác, nhóm hạ nhân cũng đang ăn uống vui vẻ. Hôm nay là đêm trừ tịch, họ được chủ tử ban cho thịt heo, thịt gà, và rau quả để cùng nhau thưởng thức.

Bên Háo Tử Sơn, nhà Chân lão nhị cũng quây quần ăn tối, trong phòng ánh đèn leo lét, bên ngoài tuyết lớn bay tán loạn.

Sau khi ăn uống no nê, cả nhà lại tụ tập trong đại sảnh sưởi ấm và thức canh đêm. Trên bàn bày biện rất nhiều đồ ăn.

Khi thời gian còn sớm, đám hài tử A Sơ chơi trò trốn tìm trong nhà, nhưng chẳng bao lâu chúng đã mệt rã rời.

Tiểu A Đóa đã ngủ gục trong lòng Mạn Châu từ lâu. Kiều Tam bế nữ nhi lên và nói: "Ta sẽ đưa nó về phòng, lát nữa ta quay lại."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 667


A Trọng cũng ngáp dài, Tiền thị liền đưa nhi tử về phòng, nói: "Nó cũng mệt rồi, nương à, để con đưa bọn nhỏ đi ngủ trước."

Kiều Trần Thị vẫy tay: "Được, ngủ đi, ngủ đi. Các con mệt thì cũng đi nghỉ luôn, để ta với cha các con thức là được."

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Nhị bảo: "Cha nương cũng già rồi, mệt thì đi ngủ, để con thức thay."

Lúc này, Kiều Triều và Chân Nguyệt đang chơi cờ năm quân. Vì quá chán, Chân Nguyệt vẽ bàn cờ trên tờ giấy, dùng đá làm quân cờ, còn Kiều Triều lấy một đoạn gậy gỗ nhỏ để chơi.

Nghe thấy vậy, Kiều Triều ngẩng đầu lên nói: "Cha nương đi nghỉ ngơi đi, để con thức canh." Rồi hắn quay sang nói với Chân Nguyệt: "Nàng mệt thì cũng đi nghỉ đi."

Chân Nguyệt cũng không chống nổi đêm khuya, nhưng nàng tạm thời còn chưa buồng ngủ.

"Đến lượt huynh, khi nào mệt ta sẽ đi ngủ."

Tiểu A Sơ ngồi bên cạnh xem cả hai đánh cờ, Chân Nguyệt vuốt đầu nhi tử và hỏi: "Mệt chưa? Để cha con đưa con đi ngủ nhé?"

Tiểu A Sơ lắc đầu: "Cha chơi nhanh đi, con cũng muốn chơi một lát."

Kiều Triều cười: "Con muốn thay cha làm đại tướng sao?" Hắn suy nghĩ một chút rồi bẻ gãy một mẩu gậy gỗ, đặt lên bàn cờ.

Chân Nguyệt tiếp tục ván cờ, nếu A Sơ chưa mệt, họ sẽ cùng nhau thức canh.

Một ván kết thúc, Chân Nguyệt thắng, A Sơ nhanh chóng nói: "Cha thua rồi, đến lượt con."

Kiều Triều cười mắng: "Tiểu tử thối!"

Chân Nguyệt cười theo: "Để nhi tử chơi một lát. Đây chỉ là trò nhỏ, sau này khi con lớn hơn, chúng ta sẽ dạy con chơi cờ chân chính."

Kiều Triều gật đầu: "Lúc đó ta sẽ dạy nó."

A Sơ còn nhỏ, dù Chân Nguyệt nhường nhưng thằng bé vẫn nhanh chóng thua và buồn bã rời cuộc chơi, tiếp tục ngồi xem cha nương đánh cờ.

Không biết bao lâu sau, Chân Nguyệt ngáp một cái, còn A Sơ đã ngủ gục trong lòng Kiều Triều từ lúc nào.

Nàng đứng dậy: "Thôi, không chơi nữa, ta đưa nhi tử đi nghỉ."

Kiều Triều ngăn lại: "Để ta, ta sẽ đưa các nàng về phòng." Chân Nguyệt không phản đối, nàng nắm lấy tay áo Kiều Triều, cùng hắn bước về hậu viện.

Tuyết lớn phủ trắng cả cây dù, trong đêm tối, hai bóng người bước sát vào nhau giữa trời tuyết rơi.

Khi trở về phòng, Chân Nguyệt bảo Kiều Triều đặt A Sơ lên giường, đêm nay nhi tử sẽ ngủ cùng nàng.

Kiều Triều phải thức canh đêm nên hắn chờ Chân Nguyệt cùng nhi tử nằm xuống nghỉ ngơi xong, hắn mới tắt đèn, ra ngoài đóng cửa rồi quay lại đại sảnh ở tiền viện tiếp tục gác đêm.

Kiều Tam và Kiều Nhị cũng còn ở lại, những người khác đã đi ngủ.

Kiều Nhị thêm củi vào lửa rồi cùng Kiều Triều bàn chuyện: "Đại ca, đệ tính mua một căn nhà ở huyện thành. Đệ và Tiền thị cũng ngại mãi ở nhờ nhà huynh."

Kiều Triều đáp: "Hai người cứ tự quyết định, căn nhà đó cũng chẳng ai ở. Tiền đủ không?"

Kiều Nhị gật đầu: "Đệ tính toán đủ, cũng không cần mua nhà lớn lắm." Hắn nghĩ chỉ cần đủ cho gia đình nhỏ của hắn ở là được.

Kiều Triều gật đầu: "Nếu không đủ, ta có ít tiền riêng cho đệ mượn."

Kiều Tam ngạc nhiên: "Thì ra đại ca có tiền riêng! Đại tẩu có biết không?"

Kiều Triều: "... Đại tẩu đệ đưa cho ta. Các ngươi không có sao?"

Kiều Tam cười: "Đệ thì Mạn Châu không quản tiền, chủ yếu là đệ giữ tiền." Tiền đều ở trong tay hắn, đương nhiên không cần phải có tiền riêng.

Kiều Nhị ngạc nhiên, giọng cũng thay đổi: "Gì? Tiền đều do đệ giữ à? Tam đệ muội hào phóng thế sao?"

Kiều Tam có chút kiêu ngạo: "Đệ quản sổ sách nên tiền bạc đều đưa đệ giữ. Nhưng khi Mạn Châu cần tiền, thì đệ đều đưa cho" Nàng ấy muốn bao nhiêu hắn cũng đưa, không quản nàng ấy muốn làm gì.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 668


Kiều Nhị thở dài: "Ta thì tiền đều do nhị tẩu đệ giữ, nàng ấy quản rất chặt, ta muốn xin tiền cũng phải tìm cớ. Tiền riêng ta giấu trước đây cũng bị nàng ấy phát hiện rồi."

Kiều Nhị quay sang Kiều Triều: "Đại tẩu cũng tốt thật, ít nhất còn cho đại ca tiền riêng."

Kiều Triều: "Ở nhà ta có cần gì đâu, mọi thứ đều do đại tẩu đệ chuẩn bị sẵn, nhưng mỗi tháng nàng vẫn cho ta một khoản tiêu vặt, tự do muốn làm gì thì làm."

Kiều Nhị tỏ ra hâm mộ: "Thật là tốt. Thôi, không bàn chuyện này nữa, bây giờ nói về chuyện nhà cửa, tam đệ, đệ định mua không?"

Kiều Tam đáp: "Đệ cũng muốn mua, nhưng định mua luôn một cửa tiệm, phía sau còn có thể ở. Như vậy khỏi phải chạy đi chạy lại."

Kiều Nhị suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Nhưng mà cửa tiệm thì không phải ai cũng chịu bán, với lại giá rất đắt."

Kiều Tam nói: "Ừ, phải tích góp thêm, hoặc tìm xem có ai bán không. Đệ cảm thấy mua cửa tiệm vẫn là tốt nhất."

Kiều Nhị gật đầu: "Đệ nói cũng có lý."

Kiều Triều nói: "Các đệ quyết định đi, nếu tiền không đủ, ta sẽ bảo đại tẩu các đệ cho mượn một ít. Nhưng mà, huynh đệ ruột thì vẫn phải tính toán rõ ràng, mượn thì phải trả lại."

Kiều Nhị đáp: "Đương nhiên rồi, phải trả lại chứ."

Kiều Tam cũng đồng ý: "Chắc chắn sẽ trả." Bọn họ đều là người có gia đình, không ai muốn chuyện tiền bạc ảnh hưởng đến tình cảm.

Ba người ngồi bàn chuyện thêm một lúc thì bắt đầu cảm thấy chán. Kiều Tam đột nhiên hỏi: "Đại ca, lúc nãy huynh và đại tẩu chơi gì vậy?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Triều đáp: "Đại tẩu đệ gọi đó là cờ năm quân. Ta sẽ dạy các đệ, rất đơn giản."

"Được."

Chẳng mấy chốc, Kiều Nhị và Kiều Tam bắt đầu chơi, hai người hăng say, chơi hết ván này đến ván khác. Kiều Triều thì thích chơi với nương tử hơn, nên hắn chỉ ngồi bên canh giữ lửa, đôi khi lấy củ khoai nướng mà từ từ ăn.

Thỉnh thoảng, Kiều Triều trở về phòng nhìn Chân Nguyệt và A Sơ một chút rồi lại quay lại đại sảnh. Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng gà gáy, hắn ngáp dài và nói với hai người còn đang chơi: "Ta về nghỉ ngơi đây."

Nói xong, hắn đứng dậy đi trước, còn Kiều Nhị và Kiều Tam vẫn mải mê với ván cờ.

Kiều Triều trở về phòng, cởi áo khoác rồi lên giường, đặt A Sơ sang một bên, ôm lấy Chân Nguyệt và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Chân Nguyệt cảm thấy động tĩnh, tỉnh dậy nhìn thấy Kiều Triều rồi lại tiếp tục ngủ.

Sáng hôm sau, khi Chân Nguyệt dậy, hai phụ tử họ vẫn chưa thức. Nàng đi ra ngoài sảnh, gọi Giản nương tử: "Khi nào ăn xong bữa sáng, gọi mọi người đến."

"Vâng."

Tối qua còn dư lại chút canh gà, sáng nay liền dùng canh đó để nấu mì, và làm thêm hai món xào.

Khi bữa sáng đã sẵn sàng, Chân Nguyệt quay lại hậu viện gọi Kiều Triều và A Sơ: "Dậy đi, chuẩn bị ăn sáng. Xong còn phải đi chúc Tết nữa."

Nàng nhìn ra bên ngoài: "Trong sân nhiều tuyết quá, sáng sớm Giản Thật đã dọn sạch đường rồi. Nhưng ta nghĩ bên ngoài đường chắc vẫn bị tuyết bao phủ. Nếu có thời gian, huynh dẫn người dọn tuyết xung quanh một chút."

Kiều Triều còn nhắm mắt, vươn tay ôm eo Chân Nguyệt, đáp lại bằng vài tiếng "ừ ừ".

A Sơ đã rời giường, vừa tự mặc quần áo vừa nói: "Nương, năm mới cát tường."

"Phụ thân, năm mới cát tường."

Chân Nguyệt véo nhẹ má A Sơ: "Ngoan, năm mới vui vẻ. Một lát nữa nương sẽ cho con bao lì xì lớn."

Mắt A Sơ sáng lên, thằng bé nhanh chóng mặc xong quần áo, trong khi Kiều Triều vẫn còn vùi đầu vào bụng Chân Nguyệt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 669


Chân Nguyệt vỗ nhẹ vào mặt trượng phu: "Dậy đi, ăn sáng xong rồi muốn ngủ tiếp thì ngủ."

Kiều Triều vẫn nhắm mắt nhưng cũng ngồi dậy: "Ừ."

Hôm nay, phụ tử Kiều Triều đều mặc quần áo mới, cả hai đều mặc áo dài màu xanh lam có hoa văn ẩn. Nhìn họ giống như đồ đôi phụ tử.

Hai phụ tử trông khá giống nhau, lớn nhỏ đứng cạnh nhau khiến Chân Nguyệt rất hài lòng. Nàng nhận thấy Kiều Triều chỉ buộc tóc sơ sài bằng một dải vải, liền lấy từ tủ ra một cái trâm tóc và đưa cho hắn: "Hôm nay là ngày tốt, hãy cài cái này."

Kiều Triều vui vẻ hỏi: "Nàng mua cho ta sao?"

Chân Nguyệt đáp: "Mua từ trước", Nhưng nàng để quên trong tủ. Hôm nay nhìn vậy mới nhớ đến.

Kiều Triều tháo tóc ra, tự chỉnh lại và cài trâm lên, sau đó quay người hỏi: "Đẹp không?"

Chân Nguyệt gật đầu cười: "Đẹp lắm!"

Kiều Triều cũng cười cười, Tiểu A Sơ bên cạnh không hài lòng: "Nương, con cũng muốn."

Chân Nguyệt lấy một cái mũ nhỏ đưa cho A Sơ: "Hôm nay con đội mũ này nhé." Còn tóc thì chỉ cần buộc lại sơ sài là được.

Tiểu A Sơ có vẻ không hài lòng, nhưng sờ sờ đầu, thấy tóc mình không nhiều như phụ thân nên cũng đành chấp nhận.

Hôm nay, Chân Nguyệt mặc một bộ váy xanh lá, quàng thêm một chiếc khăn cổ. Bên trong nàng mặc áo bông dày và quần ấm, nhưng khi ra ngoài vẫn cảm thấy hơi lạnh. Tuy nhiên, nàng không phải ra ngoài nhiều.

"Nhanh rửa mặt xong rồi chuẩn bị ăn sáng. Nhớ mang theo chữ phúc, lát nữa phát cho hạ nhân chúc Tết. A Sơ, đeo túi lên."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Dạ -"

Cả nhà ba người bước ra ngoài, đúng lúc Tiền thị dẫn Tiểu Niên và A Trọng ra ngoài, cả gia đình họ cũng mặc quần áo mới. Tiểu Niên còn đeo hai bông hoa nhỏ trên đầu, trông rất đáng yêu.

Thấy Chân Nguyệt và Kiều Triều, ba người nhanh chóng chào: "Đại ca, đại tẩu năm mới cát tường -"

"Bá phụ, bá mẫu năm mới cát tường an khang -"

"Thẩm thẩm năm mới cát tường -" A Sơ cũng đáp lời: "Tỷ tỷ, đệ đệ năm mới cát tường."

"Đệ đệ, năm mới cát tường!" Tiểu Niên nhanh chóng đáp lại.

Tiểu A Trọng chạy đến bên Tiểu A Sơ, cả hai cùng nhau tiến về phía trước viện. Một lát sau, Mạn Châu cũng dẫn Kiều Tam và Tiểu A Đóa tới.

Chân Nguyệt hỏi: "Nhị đệ muội, nhị đệ đâu rồi?"

Tiền thị đáp: "Huynh ấy dậy sớm, chắc đang ở tiền viện."

"Vậy tốt, lát nữa cả nhà sẽ tụ họp ở sảnh ngoài."

Tiền thị ngạc nhiên: "Đại tẩu, có chuyện gì sao?"

Chân Nguyệt giải thích: "Bọn hạ nhân cần được chúc Tết, các muội chuẩn bị bao lì xì đi."

Tiền thị vỗ trán: "Ôi chao, muội quên mang theo rồi. Để muội về lấy, đại tẩu giúp muội trông hai hài tử một lát nhé."

"Được."

Mạn Châu nhìn sang Kiều Tam: "Tam ca, huynh mang theo bao lì xì chưa?"

Kiều Tam gật đầu, vỗ ngực: "Mang rồi, yên tâm."

"Vậy thì tốt rồi."

Sau khi cả nhà ăn sáng xong, mọi người tụ tập trong đại sảnh. Kiều Trần Thị và Kiều Đại Sơn ngồi ở vị trí trung tâm, Chân Nguyệt đã chuẩn bị sẵn bao lì xì, đặt vào một chiếc giỏ giữa hai người. Nàng dặn: "Cha nương, lát nữa mọi người đến chúc Tết, hai người phát bao lì xì và nói vài lời chúc mừng năm mới nhé."

"Được."

Không bao lâu, tất cả hạ nhân đều đến, cả đám quỳ xuống đồng thanh nói: "Lão gia, lão phu nhân năm mới cát tường."

Kiều Trần Thị giơ tay, nhẹ nhàng nói: "Đứng lên đi."

Mọi người lần lượt đứng dậy, sau đó tiến đến trước mặt Kiều Trần Thị để nhận bao lì xì. Kiều Trần Thị phát từng chiếc bao lì xì, rồi đến lượt Chân Nguyệt và Kiều Triều, sau đó là Kiều Nhị và Kiều Tam. Mỗi người ít nhất nhận được bốn cái bao lì xì.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 670


Chân Nguyệt và Kiều Triều cùng nhau phát, phu thê Kiều Nhị và Kiều Tam đương nhiên cũng phát cùng nhau.

Sau khi phát bao lì xì, Chân Nguyệt nói thêm: "Các ngươi còn được tiểu thiếu gia viết chữ phúc chúc phúc cho mọi người. Ngoài ra, Kiều gia cũng đã chuẩn bị quà tết cho các ngươi, xếp hàng để nhận."

Mọi người xếp hàng, từng người nhận lấy lễ vật từ tay Chân Nguyệt. Phía dưới là tờ giấy có chữ phúc, phía trên có bao ngũ cốc, một ít bánh đậu xanh và vài cục đường.

Ai nấy đều vui mừng khôn xiết, không chỉ nhận được bao lì xì mà còn có quà. Thêm vào đó, trước Tết mọi người còn được phát một bộ quần áo mới, dù là vải thường nhưng ai cũng hân hoan.

Chân Nguyệt đưa cho Ngô Loan hai phần lễ vật: "Cha ngươi cũng có một phần, ngươi mang về cho ông ấy."

Ngô Loan cúi đầu cảm tạ: "Dạ! Cảm ơn đại thiếu phu nhân."

Gia đình Chân lão nhị cũng có phần, Chân Nguyệt nhờ Ngô Loan mang quà sang cho họ.

Phát quà xong, nàng bảo mọi người quay lại làm việc. Kiều Trần Thị thở phào nhẹ nhõm, dù vẫn chưa quen với cảm giác làm lão phu nhân, nhưng may mắn là mọi việc đã được tức phụ lão đại lo liệu chu đáo.

Nhớ đến việc các tức phụ có thể về nhà mẹ đẻ vào ngày mai, Kiều Trần Thị liền hỏi: "Ngày mai các con về nhà mẹ đẻ không? Ta sẽ chuẩn bị chút lễ vật cho."

Tiền thị đáp: "Nương, con không cần đâu." Nàng ấy tìm đâu ra nhà mẹ đẻ nữa.

Nghe vậy, Kiều Trần Thị nhớ ra và nói: "Vậy nương sẽ chuẩn bị hai phần lễ cho tỷ tỷ bên nhà con."

Tiền thị gật đầu: "Vâng, nhưng đường xá chắc khó đi vì tuyết dày. A Trọng còn nhỏ, con không muốn đưa nó đi theo."

Kiều Nhị đề nghị: "Vậy trước cứ mang Tiểu Niên đi, hoặc để ta mang lễ qua trước cũng được."

Tiền thị đáp: "Vậy huynh cứ mang lễ trước, khi nào A Trọng lớn hơn một chút, chúng ta sẽ dẫn cả hai đi."

"Được."

Kiều Trần Thị quay sang hỏi Chân Nguyệt: "Còn tức phụ lão đại thì sao?"

Chân Nguyệt đáp: "Nhị ca còn ở Háo Tử Sơn, có đi hay không cũng không sao. Bọn con để Kiều Đại mang lễ qua nhà đại ca, còn nhị ca cũng cần chuẩn bị một phần."

Mạn Châu nhà không xa nên nàng ấy sẽ về nhà mẹ đẻ, Kiều Trần Thị đương nhiên biết nên không hỏi thêm.

Kiều Trần Thị nói: "Vậy để nương chuẩn bị sẵn cho các con. Sáng mai, lão nhị, con dậy sớm đi, xem con muốn đi xe bò hay xe lừa, bàn với đại ca con một chút."

Kiều Triều nói: "Không cần đâu, con không cần xe, con đi bộ được."

Chân Nguyệt dặn: "Huynh mang theo Kiều Lực cùng đi. Nhị đệ cũng nên chọn người đi cùng."

Kiều Nhị đáp: "Được, đại tẩu."

Sau khi mọi thứ đã được chuẩn bị xong, Kiều Triều dẫn người ra ngoài dọn tuyết. Đến trưa, sau khi ăn xong, hắn quay về phòng nghỉ ngơi.

Lúc này, Tiểu A Sơ lôi ra từ túi rất nhiều đồ ăn và bao lì xì, tất cả đều là thằng bé nhận được khi đi chúc Tết.

"Nương, giúp con giữ bao lì xì nhé." Hài tử đưa bao lì xì cho Chân Nguyệt.

Chân Nguyệt nhận lấy: "Được, nương sẽ giữ cho con. Khi nào con lớn, nương sẽ đưa lại."

"Dạ, dạ."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 671


Sáng ngày hôm sau, Kiều Nhị dậy sớm, gùi đồ lên vai rồi cùng Ngô Loan xuất phát. Kiều Triều cũng mang theo lễ vật, hướng về Chân gia. Đường đi phủ đầy tuyết nên rất trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy là chân có thể lún sâu trong tuyết, khiến giày ướt sũng, cảm giác lạnh lẽo thấm vào da, làm người ta vô cùng khó chịu.

Kiều Triều đẩy nhanh tốc độ đi đường, sau một canh giờ cuối cùng cũng đến Chân gia. Lúc này, cả nhà Chân lão đại đều đang ở trong phòng sưởi ấm vì trời quá lạnh, không ai ra ngoài.

Kiều Triều gõ cửa, nhưng không ai trả lời. Hắn gọi to: "Đại ca?"

Vẫn không có tiếng đáp lại, nhưng Kiều Triều có thể ngửi thấy mùi khói than. Suy nghĩ một lúc, hắn đưa lễ vật cho Kiều Lực rồi trèo lên tường, nhìn vào sân nhà Chân gia, thấy cửa nhà đóng kín.

Nhớ lại rằng khi sưởi ấm thì không nên đóng cửa kín, Kiều Triều sinh nghi, hắn nhanh chóng trèo qua tường vào sân và tiếp tục gõ cửa: "Đại ca? Đại tẩu?"

Vẫn không có phản hồi. Kiều Triều nhìn qua khe cửa, phát hiện cả nhà nằm la liệt trên sàn bất động. Không xong rồi, đã xảy ra chuyện.

Kiều Triều đạp mạnh cánh cửa, xông vào trong.

Trong phòng, mọi người đều ngất xỉu. Kiều Triều nhanh chóng kiểm tra, thấy vẫn còn thở, hắn vội kéo từng người ra sân để lấy không khí. Sau đó, hắn dùng tuyết dập tắt lửa trong bếp và mở cửa sổ cho thoáng.

Sau khi cứu người ra ngoài, Kiều Triều bảo Kiều Lực: "Đi gọi người, nhanh đưa họ lên trấn tìm đại phu."

Kiều Lực thấy tình hình nguy cấp, lập tức bỏ đồ xuống và chạy đi gọi người. Chẳng mấy chốc, vài người hàng xóm kéo xe đẩy tay đến. Kiều Triều liền đặt mọi người lên xe, rồi cùng đẩy họ lên trấn.

Sau một hồi vất vả, thì rốt cuộc họ cũng đến được trấn, đại phu nhanh chóng cứu chữa. Ông ấy thở phào và nói: "May mắn các người đưa đến kịp, nếu chậm một chút, e rằng không cứu được."

Kiều Triều và những người giúp đỡ đều mệt mỏi, bởi đường khó đi, vừa phải đẩy xe, vừa phải tránh ngã. Kiều Triều đã ngã hai lần, mà Kiều Lực cũng chẳng khá hơn.

Kiều Triều ngồi nghỉ, đưa bạc cho Kiều Lực: "Ngươi đưa mọi người đi ăn cơm, ăn xong về báo cho đại thiếu phu nhân biết tình hình."

Kiều Lực nhận tiền: "Dạ."

Kiều Lực dẫn những người giúp đỡ đi ăn một bữa lớn, cũng biếu họ ít tiền đồng để cảm ơn: "Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ. Đây là chút tấm lòng."

Mọi người đều nói: "Không cần, không cần, chúng ta là hàng xóm cả mà." Họ quen biết Chân lão đại, dù đôi lúc có va chạm nhưng không có thù oán gì, nên đều sẵn lòng giúp nhau.

Kiều Lực: "Cần cần, vất vả cho mọi người rồi, trời thì lạnh thế này."

Sau đó, Kiều Lực mua đồ ăn mang về cho Kiều Triều, rồi nhanh chóng quay lại Kiều gia để báo tin.

Ở nhà, Chân Nguyệt lo lắng vì đã đến chiều mà Kiều Triều vẫn chưa về. A Sơ ngồi bên cạnh luyện viết nào."

chữ, Chân Nguyệt nhìn ra cửa rồi nói: "Phụ thân con bảo sẽ về sớm, sao lâu vậy mà chưa thấy? Con ra cửa xem thế

Tiểu A Sơ dừng bút: "Vâng."

Hài tử chạy ra cổng, gặp Giản Thật và hỏi: "Giản bá, phụ thân ta đã về chưa?"

Giản Thật đáp: "Thưa tiểu thiếu gia, vẫn chưa thấy về."

Tiểu A Sơ nhăn mặt: "Phụ thân sao đi lâu quá vậy? Phụ thân bảo sẽ về sớm mà."

Giản Thật trấn an: "Có lẽ đại thiếu gia đang trên đường về."

"Được, ta sẽ về báo với nương."

Đúng lúc ấy, Kiều Lực về tới, thở hổn hển sau khi chạy một đoạn đường dài.

Giản Thật hỏi: "Sao ngươi về một mình? Đại thiếu gia đâu?"

A Sơ nghe tiếng cũng quay lại, hỏi: "Kiều Lực thúc thúc, phụ thân ta đâu?"

Kiều Lực đáp: "Đại thiếu phu nhân đâu?"

A Sơ trả lời: "Nương ta đang ở hậu viện, để ta đi gọi."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 672


Tiểu A Sơ vội chạy về hậu viện gọi: "Nương, nương, Kiều Lực thúc thúc đã về, nhưng phụ thân không về."

Nghe vậy, Chân Nguyệt đoán chắc đã xảy ra chuyện gì, liền nói: "Ta đi xem."

Khi Chân Nguyệt ra đến tiền viện, Kiều Lực nhanh chóng báo cáo: "Đại thiếu phu nhân, thiếu gia đang ở trấn trên. Khi thiếu gia và tiểu nhân đến nhà cữu lão gia thì phát hiện cả nhà ngất xỉu trên sàn, có lẽ vì khi sưởi ấm đốt than lại đóng kín cửa sổ và cửa chính."

"Thiếu gia và tiểu nhân nhanh chóng gọi người đưa họ lên trấn khám. Đại phu bảo may mà đưa đến kịp, nếu không đã nguy hiểm tính mạng."

"Thiếu gia chắc sẽ ở lại trấn trông coi, chờ khi nào cữu lão gia khỏe mới về."

Chân Nguyệt trầm ngâm, không ngờ chuyện lại xảy ra như vậy. Nàng nói: "Được rồi, ngươi đi nghỉ ngơi một chút đi."

Kiều Lực đáp: "Vâng."

Chân Nguyệt liền dặn Giản Thật: "Ta sẽ chuẩn bị chút đồ, ngươi sau đó đi lên trấn đi theo Kiều Đại."

"Dạ."

Kiều Trần Thị vốn đang nghỉ ngơi trong phòng, nghe thấy động tĩnh liền vội ra hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Chân Nguyệt kể lại sự việc. Nghe xong, Kiều Trần Thị cũng hoảng hốt: "May mà lão đại đến kịp thời."

Kiều Triều ở trấn trên lo cho cả nhà Chân lão đại. Đến khi mặt trời sắp lặn, Giản Thật đến và mang theo một túi đồ lớn: "Đây là đại thiếu phu nhân bảo tiểu nhân mang đến cho thiếu gia."

Kiều Triều nhận lấy đồ: "Cảm ơn, vất vả rồi."

Mãi đến tối, Chân lão đại mới tỉnh lại. Đầu óc hắn ta còn hơi mơ hồ, thấy Kiều Triều thì nước mắt rơi xuống, hắn ta vỗ tay Kiều Triều, nói: "Muội phu, may mà đệ đã đến. Nương tử và nhi tử ta thế nào rồi?"

Kiều Triều an ủi: "Bọn họ không sao, mọi người cứ nghỉ ngơi cho khỏe."

Chân lão đại gật đầu, khép mắt lại nghỉ.

Sáng hôm sau, cả nhà dần tỉnh táo lại. Dù chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng sức khỏe đã ổn định hơn.

Ở lại y quán mãi cũng không tiện, Kiều Triều nhờ người giúp đưa cả nhà Chân lão đại về nhà. Giản Thật được cử ở lại để chăm sóc, bởi vì trong nhà ai cũng ốm yếu, không thể tự lo liệu được.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Kiều Triều trở về kể lại sự tình cho Chân Nguyệt: "Ta để Giản Thật ở lại chăm sóc họ, đợi vài ngày khi họ khỏe hẳn, hắn sẽ quay về."

Kiều Trần Thị ngồi bên nghe liền đồng tình: "Ừ, cứ làm như vậy."

Chân Nguyệt thắc mắc: "Trước đây chẳng phải đã nói rõ là khi sưởi ấm không được đóng kín cửa sổ sao? Họ không biết à?"

Kiều Triều: "Trước kia, trưởng thôn đã nhắc nhở từng nhà rồi, nhưng ở các thôn khác thì có lẽ chưa chắc."

Trưởng thôn của Đại Nam thôn, Kiều Phong là người rất trách nhiệm, ai trong thôn cũng nghe theo lời ông ấy. Nhưng các thôn khác thì không chắc trưởng thôn của họ có cẩn thận như vậy không.

Chân Nguyệt thở dài: "Phổ biến kiến thức gánh nặn, đường thì xa."

Kiều Trần Thị cũng than: "Chắc tại hôm qua trời quá lạnh, có người nghĩ đóng cửa một lúc rồi mở ra sau cũng không sao. Nhưng đến lúc muốn mở ra thì đã không kịp rồi."

Kiều Triều nhớ lại: "Khi ta vào, Chân lão đại nằm ngay gần cửa," Nhưng lúc đó tình hình quá nguy cấp nên hắn cũng không kịp kiểm tra kỹ trong phòng.

Chân Nguyệt nói: "Chúng ta nên dặn dò hạ nhân thêm một lần nữa, để tránh có người không nghe lời."

Kiều Triều gật đầu: "Ừ, ta sẽ nói rõ với mọi người sau."

Bên kia, Kiều Nhị đi thăm nhà nhị tỷ và tam tỷ của Tiền thị. Cả hai nhà đều không có gì nghiêm trọng, nhưng trời quá lạnh, họ lại không dám dùng củi sưởi ấm, cả nhà chỉ ngồi trên giường, ăn hai bữa mỗi ngày để tiết kiệm củi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 673


Kiều Nhị cảm thấy xót xa: "Nhà họ không đủ củi, giờ mà vào rừng kiếm thêm thì lo có đi mà không về được, nên đành chịu cảnh này." Nhìn lũ trẻ đi giày mỏng, chân nứt nẻ vì lạnh, lòng hắn không khỏi chua xót.

Hắn để lại ít đồ và cùng với tỷ phu lên núi chặt thêm chút củi để mang về cho gia đình tỷ Tiền thị.

Tiền thị cảm thấy chua xót, nhưng lại nhớ về quãng thời gian khó khăn trước đây của Kiều gia: "Năm đó, khi Tiểu Niên vừa chào đời, nhà ta cũng chẳng khác gì bây giờ đâu."

"Đại tẩu chắc còn nhớ, năm ấy muội sinh Tiểu Niên, trời rất lạnh, tuyết rơi dày đặc, Kiều gia bị gió lùa khắp nơi, mái nhà còn bị tuyết nặng đè gãy."

"Khi ấy trong nhà thiếu thốn đủ đường, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, củi không đủ, đồ ăn cũng chẳng có bao nhiêu. Mọi người làm việc thì không có sức, nói chi đến việc đi đốn củi."

Tiền thị vừa hồi tưởng, vừa xúc động, còn Kiều Trần Thị thì rơi nước mắt "Năm đó thực sự không có cách nào khác, nhưng may mắn bây giờ ngày tháng đã tốt hơn rồi."

"Đúng vậy, may mà giờ đây cuộc sống đã khấm khá hơn."

Tiền thị và Kiều Trần Thị cùng hồi tưởng về quá khứ, trong khi Chân Nguyệt thì không nhớ được nhiều những chuyện này, vì trong ký ức của nguyên chủ, những điều đó không quá quan trọng. Những gì nguyên chủ nhớ rõ chỉ là những lần cãi vã, còn các sự việc khác thì đã quên mất.

Nhìn ra bên ngoài, Chân Nguyệt đột nhiên nghĩ đến một thứ: giường đất! Đó là cách sưởi ấm của người phương Bắc vào mùa đông.

Nhưng nàng chưa từng làm qua.

Chân Nguyệt suy nghĩ: "Có phải có loại giường được xây bằng bùn, có thể nhóm lửa ở dưới, sau đó giường sẽ rất ấm không?"

Kiều Triều chưa từng nghe qua: "Giường?"

Chân Nguyệt giải thích: "Hình như gọi là giường đất, hay giường sưởi. Ở phương Bắc có loại giường này không? Ta không biết rõ lắm, chỉ là đọc trong sách."

Kiều Triều đáp: "Phương Bắc sao? Trước đây khi ta đi đánh trận chưa từng thấy qua, nhưng có thể hỏi thử."

Tiền thị thắc mắc: "Giường đất là thứ gì vậy? Nghe đại tẩu nói giống như một cái nồi, phía dưới đốt lửa. Chẳng lẽ không có khói sao?"

Chân Nguyệt cười: "Thực ra là giường, làm bằng gạch. Khi đốt lửa dưới giường, giường sẽ rất ấm, cả đêm đều ấm áp mà không cần nhiều củi. Về khói thì chắc có thể thiết kế cho khói thoát ra, ta không rõ lắm, chỉ đọc qua sách thôi."

Tiền thị ngạc nhiên: "Nếu thứ này tốt vậy, sao ở phương Bắc có mà lại không truyền đến phương Nam chúng ta?"

Kiều Triều giải thích: "Phương Bắc lạnh kéo dài hơn và khắc nghiệt hơn nhiều so với chỗ chúng ta."

Tiền thị đáp: "Ở đây cũng lạnh đến nỗi người ta có thể c.h.ế.t rét, còn có nơi lạnh hơn nữa thì không biết mọi người sống thế nào."

Vân Mộng Hạ Vũ

Khi mọi người đang trò chuyện, Kiều Tam và Mạn Châu từ Chung gia trở về, họ đã ở lại Chung gia một đêm.

Mạn Châu đưa lễ vật cho Kiều Trần Thị: "Nương, đây là quà đáp lễ."

Kiều Trần Thị nhận lấy: "Cha nương con vẫn khỏe chứ?"

Mạn Châu gật đầu: "Khỏe lắm. Đại ca con còn nói năm nay muốn đi thi."

Đại ca nàng ấy là đồng sinh, chuẩn bị thi tú tài, vốn dĩ đã nên thi từ trước nhưng vì chiến tranh và những biến cố xảy ra mấy năm gần đây mà bị trì hoãn.

Kiều Trần Thị vui vẻ: "Thế thì tốt, nếu đến huyện thành thi thì liền đi đến chỗ các con ở lại một thời gian, chăm sóc một chút."

Mạn Châu cười: "Dạ."

Sau mùa đông lạnh giá, mưa xuân kéo dài mang đến mùa vụ mới, rất nhiều người đã bắt đầu trồng trọt.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 674


Chung Giai Hàng cũng chuẩn bị lên huyện thành để thi. Cha nương hắn đưa tiễn hắn đến đầu làng rồi mới trở về.

Khi đến huyện thành, Chung Giai Hàng nhanh chóng tìm đến cửa hàng của Kiều Tam vì trước đó hắn đã từng ghé qua.

"Muội phu."

Kiều Tam vui mừng nghênh đón: "Đại ca đã đến rồi."

Mạn Châu từ phía sau cửa hàng bước ra: "Đại ca, vào trong uống nước trước, trong nhà đã chuẩn bị phòng cho ca rồi."

Chung Giai Hàng cảm kích: "Làm phiền hai người quá."

Kiều Tam cười: "Có gì đâu mà phiền, học hành là việc lớn." Hắn đã từng theo đuổi việc học nên đối với chuyện đại cữu tử đã thi đỗ đồng sinh rất ngưỡng mộ.

Giờ đại cữu tử chuẩn bị thi tú tài, nếu thi đỗ đối với nhà hắn cũng sẽ có lợi, nên Kiều Tam hiểu rõ tầm quan trọng của điều này.

Tiểu A Đóa thấy cữu cữu liền nhẹ nhàng gọi: "Cữu cữu -"

"Ai!" Chung Giai Hàng đặt đồ xuống, bế Tiểu A Đóa lên, vui vẻ nói: "A Đóa bây giờ lớn hơn trước rồi."

Mạn Châu cười: "Dạo này còn kén ăn nữa." Nàng ấy đang chuẩn bị cai sữa và bắt đầu cho tiểu nha đầu ăn các loại thức ăn nhẹ.

Bên này mọi người đang trò chuyện, bên kia trưởng thôn Kiều Phong đến Kiều gia thôn thông báo: "Ta vừa nghe được tin, năm nay thuế má có thể sẽ thu nhiều hơn so với mọi năm. Hơn nữa, khoảng nửa tháng nữa quan phủ có người đến kiểm tra, các ngươi nên chuẩn bị sẵn sàng."

Kiều Triều cau mày: "Tại sao lại thế? Hình như gần đây không có chiến sự lớn nào."

Kiều Phong đáp: "Nghe nói trước đây do thiên tai nên quan phủ giảm thuế, giờ khi cuộc sống dân chúng ổn định hơn thì họ thu lại."

Lời này vừa nói ra làm mọi người rất tức giận, cái gì gọi là thu lại? Cho nên lúc trước cũng không phải là được miễn giảm thuế má, mà là cho mượn tạm sao?

Chân Nguyệt hỏi: "Cụ thể là sẽ thu bao nhiêu?"

Kiều Phong lắc đầu: "Chưa xác định rõ, ta chỉ mới nghe được tin này thôi."

Chân Nguyệt lo lắng: "Mùa đông vừa qua, vụ xuân mới bắt đầu, sao lại thu thuế ngay lúc này? Trước đây chẳng phải đợi đến mùa thu hoạch rồi mới thu sao? Bây giờ trong tay mọi người có gì mà nộp?"

Kiều Phong thở dài: "Ta cũng phiền lòng chuyện này, nhưng không có cách nào khác. Ta phải đi thông báo cho các gia đình khác nữa."

Kiều Triều tiễn Kiều Phong: "Ngài đi thong thả, cảm ơn đã báo tin."

Sau khi Kiều Phong rời đi, Chân Nguyệt lập tức kiểm kê kho lương trong nhà. Lương thực nhà nàng thì đủ để nộp thuế, nhưng không biết quan phủ sẽ thu bao nhiêu.

Tin tức về thuế đã khiến nhiều người trong thôn lo lắng, trong đó có Tần gia. Lương thực nhà họ vốn ít ỏi nên cũng chỉ vừa đủ ăn, chủ yếu là bọn họ cũng vừa chuyển đến đây, chưa tích lũy được gì, hơn nữa phần lớn lương thực, bạc cũng là nhờ làm thuê cho Kiều gia mà họ cũng vừa đủ ăn. Giờ lại nghe sắp phải nộp thuế.

Vốn dĩ họ nghĩ vụ xuân sắp bắt đầu rồi, lại cố gắng thêm ba tháng chăm sóc nữa là có thể thu hoạch được lương thực rồi, hoặc là có thể trông một ít đồ bán cho Kiều gia, nhưng bây giờ còn nửa tháng nữa là người thu tới, bọn họ hiện tại có chút hoảng.

Bà Tần lo lắng nói: "Ta phải đến Kiều gia hỏi thăm. Nếu lúc đó lương thực không đủ, có thể hỏi mua một ít từ Kiều gia, hoặc lão nhị đi huyện thành xem giá lương thế nào, mua thêm về tích trữ."

"Vâng."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 675


Bà Tần vội vàng đến nhà Kiều gia gặp Kiều Trần Thị, kể về lo ngại của mình: "Nhà ta vốn đã ít lương thực, nghe nói lần này thu thuế nhiều, ta sợ không đủ, nên muốn hỏi thăm xem sau này có thể mua lương thực từ nhà các ngài không."

Chân Nguyệt ngồi bên nghe, nói: "Ta khuyên bà nên đi trước trấn hoặc huyện để mua ít lương thực về dự trữ."

Bà Tần đáp: "Ta đã bảo lão nhị đi rồi, nhưng vẫn lo lắng đến lúc đó không đủ."

Chân Nguyệt gật đầu: "Ta nghe nói nếu không đủ lương thực, có thể nộp bằng tiền. Nhưng điều này còn phải đợi xem quan phủ quy định thế nào. Nếu lúc đó ngươi cần, nhà chúng ta có thể bán cho, nhưng phải theo giá thị trường."

Bà Tần thở phào: "Có thiếu phu nhân nói vậy ta yên tâm rồi, dù giá cao hơn chút cũng không sao."

Kiều Trần Thị trấn an thêm: "Đừng lo lắng quá, nếu lúc đó không đủ tiền, chúng ta có thể cho mượn trước, sau này được mùa thì trả lại cũng được."

Bà Tần cảm kích: "Cảm ơn, cảm ơn."

Sau khi trò chuyện thêm một lúc, bà Tần xin cáo từ. Không lâu sau, nhiều gia đình khác cũng đến Kiều gia nói về chuyện thuế má, ai nấy đều rất lo lắng.

Ở huyện thành, Kiều Nhị và Kiều Tam cũng nghe tin về chuyện thuế. Nhớ lại những hành động trước kia, hai người nhanh chóng đi mua thêm gạo và lương thực, rồi thuê người vận chuyển về nhà.

Cuối cùng thì quan binh đến thu thuế cũng đã tới. Trước đây, thuế lương thực chỉ là 20%, nhưng bây giờ đã tăng lên 35%. Ngoài ra, thuế đầu người cũng phải nộp. Trước kia, thuế đầu người ở nhà Kiều gia là năm tiền một người, tuy rằng nhiều hơn hai hài tử, nhưng hiện tại quy định mới còn yêu cầu nộp thuế cho cả hạ nhân.

Trước kia hạ nhân không phải nộp thuế, nhưng bây giờ mỗi người phải nộp một đồng bạc.

Tin này vừa truyền ra, mọi người đều bất mãn:

"Vụ mùa vừa rồi không tốt, bây giờ lại đòi thu thêm lương thực, chúng ta biết phải làm sao?"

"Cuộc sống vừa mới khá lên, giờ lại bị đè nặng thêm."

"Không phải thiên tai thì là nhân họa! Ai!" Mọi người đều hiểu rõ "nhân họa" là gì.

"Còn thuế đầu người nữa, nộp nhiều thế, tiền đâu mà ra?"

"Chẳng lẽ sau này chúng ta phải vào rừng kiếm cái ăn sao?"

Chân Nguyệt nghe mà cũng không vui, vì nộp thuế quá nhiều thì lương thực trong nhà sẽ thiếu hụt. Tại sao họ lại phải nộp nhiều đến thế?

Kiều Triều thấy nàng tức giận liền nắm tay nàng, trấn an: "Đừng nóng vội."

Chân Nguyệt bực bội: "Ta không vội, chỉ là giận thôi."

Kiều Triều: "Những quan binh này chỉ làm theo lệnh, vấn đề nằm ở cấp trên."

Chân Nguyệt thở dài: "Ta biết."

Khi nhìn vào kho lương trong nhà đã hao hơn phân nửa, Chân Nguyệt càng tức giận hơn. Kiều gia có đủ lương thực để nộp thuế, nhưng nhiều gia đình khác lại không đủ, phải dùng tiền để thay thế.

Tiền có thể tìm cách lo liệu, nhưng lương thực lại không dễ kiếm, và khi thiếu lương thực, dù có tiền cũng không mua được. Tuy nhiên, may mắn là vụ xuân sắp tới, chỉ cần chịu đựng thêm vài tháng nữa sẽ có thu hoạch. Mọi người đành phải nhẫn nhịn, vì nếu không nộp thuế, họ sẽ bị bắt đi đào mỏ hoặc làm những việc nặng nhọc khác. Không ai dám không nộp.

Tối đó, khi nằm trên giường, Chân Nguyệt buột miệng nói: "Cái hoàng đế này thật chẳng ra gì, giá mà có ai lật đổ triều đình này thì tốt biết mấy."

Kiều Triều nghe xong giật mình, vội nói: "Nhưng thay một hoàng đế khác cũng chưa chắc đã tốt hơn."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 676


Chân Nguyệt nhắm mắt, nói đùa: "Cũng đúng, hay là huynh làm hoàng đế đi?"

Kiều Triều ngạc nhiên: "Cái gì?"

Chân Nguyệt mỉm cười: "Nếu huynh có khả năng làm hoàng đế, có lẽ sẽ tốt hơn hoàng đế hiện tại."

Kiều Triều lắp bắp: "Nhưng nhà chúng ta thế lực không đủ lớn, tiền bạc cũng chẳng có nhiều. Để đánh giặc cần rất nhiều lương thực, quặng sắt, vũ khí, binh sĩ, còn cần cả quân sư..." Hắn liệt kê hàng loạt thứ, ngụ ý rằng Kiều gia không thể nào phản loạn được.

Ngày trước, khi vừa đến thế giới này, Kiều Triều cũng từng nghĩ đến việc làm hoàng đế, nhưng rất nhanh đã tỉnh ngộ. Làm hoàng đế không dễ, con đường đến ngai vàng đều trải đầy máu. Chỉ một sai lầm cũng có thể dẫn đến cảnh nhà tan cửa nát.

Hiện tại, Kiều Triều sống yên bình tại Kiều gia, có nương tử, có nhi tử, lại đủ ăn đủ mặc. Đôi khi hắn chỉ cần lo chuyện mùa màng. Làm hoàng đế thì không thể có cuộc sống nhàn nhã như vậy. Bây giờ, hắn chỉ muốn ở cạnh A Nguyệt, không nghĩ đến chuyện gì khác.

Chân Nguyệt nghe hắn nói, mở mắt cười: "Ta chỉ đùa thôi, nhưng sao huynh lại nghĩ kỹ đến thế."

Kiều Triều làm hoàng đế? Chỉ nghĩ đến cũng khiến nàng buồn cười. Nếu Kiều Triều mà làm hoàng đế, thì nàng cũng có thể thành tiên nữ.

Dù trong nhà có hạ nhân, nhưng hai người họ vẫn như một cặp thôn phụ thôn phu bình thường. Nàng không dám nghĩ đến chuyện làm hoàng đế.

Thay vào đó, nàng suy nghĩ làm sao để cải tiến sản lượng lương thực trong nhà, trồng thêm nhiều rau quả, tìm cách lai tạo giống cây tốt hơn.

Nàng chợt nghĩ đến việc chiết cây từ rau dưa, cây ăn quả, xem có thể trồng được trái ngon hay không.

Kiều Triều nghe nàng nói về chuyện lật đổ triều đình, cơ thể hơi cứng lại, nghĩ ngợi một lúc rồi tìm cách lấp l**m: "Không có gì, ta chỉ nghĩ về chuyện Cố tướng quân thôi. Nếu ông ấy phản loạn, ta tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra."

Chân Nguyệt đáp: "Có thể xảy ra hai kết cục: một là lên ngôi, hai là giống như bây giờ, c.h.ế.t không toàn thây."

Kiều Triều thở dài: "Nàng nói đúng," Thật sự là c.h.ế.t không toàn thây."

Do chuyện thuế má, Chân lão đại cùng hai tỷ muội nhà họ Tiền cũng đến mượn lương thực từ Kiều gia. Họ không còn cách nào khác.

Không cho mượn cũng không được, nhưng hiện tại đã vào mùa xuân, trong rừng măng mọc tốt, Kiều gia lại bảo bọn họ vào rừng đi hái măng để bán.

Ngoài măng, còn có nấm và nhiều loại đồ ăn khác. Dù sao thì cho mượn mà không lấy lại cũng không thể được.

Trong nhà còn nuôi gà, vịt và heo. Kiều Triều sai người đến truyền lời cho Kiều Nhị và Kiều Tam, bảo bọn họ đi hỏi xem có ai muốn mua gia súc không thì Kiều gia có thể bán bớt.

Tửu lầu nhà Chu cũng mua một ít, nhưng không nhiều.

Khi bán hết đợt gia súc, gia cầm này, Kiều gia kiếm lại được chút tiền, Kiều Triều lại dẫn người đi mua heo con, gà vịt mới để nuôi tiếp.

Lần này, khi mua lứa heo con mới về, Kiều Triều để Chân lão nhị thử làm việc thiến vài con heo. Thấy Chân lão nhị làm khá thành thạo, Kiều Triều giao luôn việc này cho hắn đảm nhiệm.

Không ngờ rằng, các thôn dân khác nuôi heo cũng đến nhờ Chân lão nhị thiến giúp. Trước kia, việc này đều do Kiều Nhị đảm nhận, nhưng giờ Kiều Nhị bận quản lý cửa hàng.

Trước đây, Kiều Nhị thường tự đến nhà người ta để thiến heo, mỗi con được trả 15 văn tiền. Giờ Kiều Triều để Chân lão nhị làm thay, nhưng vì hắn chỉ còn một chân khó di chuyển xa, nên người ta phải mang heo con đến nhờ thiến.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 677


Kiều Triều nói: "Tiền thiến heo này huynh tự giữ, không cần đưa cho ta."

Chân lão nhị đáp: "Không được, kỹ thuật thiến heo là muội phu dạy ta. Vậy ta sẽ đưa cho đệ ba phần tiền có được không?"

Kiều Triều cười: "Cũng được, tùy huynh."

"Cứ như vậy đi" Tuy rằng tiền không nhiều, nhưng hắn sợ sau khi hắn kiềm tiền từ việc thiến heo, nhỡ sau này Kiều gia không cho hắn ở lại nuôi heo nữa, thì làm sao bây giờ?

Việc nuôi heo rõ ràng tốt hơn thiến heo nhiều.

Buổi tối, Chân lão nhị nhìn nhi tử mình: "Khi con lớn, ta sẽ truyền lại tay nghề này cho con. Có một nghề trong tay vẫn tốt hơn."

Nghe vậy, Chân nhị tẩu hơi tỉnh táo lại, nghĩ thầm: ... Để nhi tử về sau thiến heo sao?

Tiềm ca nhi ngây thơ mờ mịt gật đầu: "Được, khi con lớn con sẽ giúp cha."

Chân nhị tẩu: ... Đợi con lớn lên rồi khả năng sẽ hối hận! Nhưng nàng ấy cũng không phản đối, có thể làm gì được chứ? Tình cảnh nhà nàng ấy giờ cũng đã thế này, trượng phu lại tàn tật, không biết sau này nhi tử có lấy được thê tử hay không.

Bên kia, Tiểu A Sơ cũng đang học những điều mới. Trước đó, Tiểu A Sơ rất thích trò chơi cờ năm quân mà Chân Nguyệt nghĩ ra, nhưng chơi lâu dần thằng bé liền không thích nữa.

Kiều Triều thấy vậy, liền dạy nhi tử chơi cờ thực sự. Hắn còn lên huyện mua sách hướng dẫn và bộ cờ thật về cho Tiểu A Sơ.

Hiện giờ Tiểu A Sơ rất bận rộn. Sáng sớm luyện võ, sau đó đến học đường. Giữa trưa sau khi ăn xong, thằng bé nghỉ ngơi rồi tiếp tục học chơi cờ. Buổi chiều lại đi học đường, tan học xong thì tập viết chữ và tiếp tục luyện võ.

Còn Kiều Trần Thị đang trò chuyện với Chân Nguyệt về chuyện của Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa sắp mười hai tuổi rồi, trong làng chưa có ai đến làm mối, ta muốn hỏi thử xem có nhà nào tử tế không."

"Tuy nói tuổi nó còn nhỏ, nhưng tốt nhất là xem sớm, tìm được nhà phù hợp thì cũng có thể tạo tình cảm dần."

Chân Nguyệt đáp: "Tiểu Hoa cả ngày chỉ ở nhà, thỉnh thoảng ra ngoài giúp đỡ việc đồng áng. Trong thôn ai cũng nhìn nó lớn lên, với điều kiện này, làm gì có ai dám đến hỏi cưới."

Ở nông thôn, tình hình như thế nào mọi người đều biết rõ. Hiện tại Kiều gia có tiền, nhiều người nhìn vào tự thấy mình không xứng, dù có người muốn tính kế cũng không dám, vì Tiểu Hoa ít ra ngoài, lại sợ Kiều gia trả thù.

Chân Nguyệt đề nghị: "Cho Tiểu Hoa lên huyện thành phụ giúp, ca ca tam đệ muội cũng ở huyện thành chỗ tam đệ, vậy để Tiểu Hoa sang chỗ nhị đệ muội, xem có người nào tử tế không."

Kiều Trần thị lo lắng: "Người ở huyện thành có thể để ý đến Tiểu Hoa sao?"

Chân Nguyệt đáp: "Tiểu Hoa không phải tệ, biết chữ, biết đọc sách, còn thêu thùa may vá được. Tuy việc bếp núc chưa giỏi lắm, nhưng cũng làm được. Lại thêm bề ngoài cũng xinh xắn, điều kiện thế này có gì không tốt?"

"Hai cữu cữu nha đầu ở huyện thành có cửa hàng, từ nhỏ lại lớn lên ở Kiều gia, có chúng ta chống lưng, ai dám coi thường con bé?"

Kiều Trần thị suy nghĩ một lúc, cảm thấy nếu Tiểu Hoa gả đến huyện thành thì thật sự là một chuyện tốt.

"Được rồi, vậy ta sẽ bảo Tiền thị lo liệu."

"Vâng."Tin tức nhanh chóng đến tai Tiền thị, nàng ấy bàn với Kiều Nhị: "Nương bảo cho Tiểu Hoa lên phụ giúp, Tiểu Hoa cũng lớn rồi, nên định người tử tế sớm, như vậy còn có thể tạo dựng tình cảm."

Kiều Nhị đồng ý: "Được thôi, nàng cũng giúp Tiểu Hoa nhìn xem."

Tiền thị gật đầu: "Ta sẽ dọn dẹp phòng ốc, rồi đi trò chuyện với mấy người ở cửa hàng đối diện và bên cạnh, xem có ai quen biết người nào tử tế."

"Vất vả cho nàng rồi."
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 678


Tiền thị nhớ lại cảnh sắc mặt của nhà Triệu gia sau khi đại cô tỷ mất: "Không biết Triệu gia giờ ra sao! Tốt nhất là tai họa đã quét sạch bọn họ rồi, lũ vô lương tâm! Hừ!"

Kiều Nhị an ủi: "Đừng nghĩ đến những người đó nữa, dù sao bây giờ cuộc sống của chúng ta đã khá hơn nhiều rồi."

"Đúng vậy."

Vài ngày sau, Chân Nguyệt, Kiều Triều, và Kiều Trần thị dẫn Tiểu Hoa lên huyện thành, Tiểu A Sơ cũng đi theo.

Tiểu A Trọng nhìn thấy ca ca liền nhào tới: "Ca ca -"

Tiểu A Sơ cố gắng bế đệ đệ lên, nhưng thằng bé còn nhỏ, chỉ ôm được một chút rồi phải thả xuống: "Đệ đệ."

Tiền thị nhìn thấy mọi người đến, vội rót nước: "Đại ca, đại tẩu, nương, sao mọi người lại đến đông đủ thế này?"

Chân Nguyệt đáp: "Chúng ta đưa Tiểu Hoa đến đây. Muội sắp xếp cho con bé trước, ta và đại ca muội còn muốn đi dạo phố mua vài thứ."

Kiều Trần thị bảo: "Ta và Tiểu Hoa sẽ đi cùng. Các con mua đủ đồ rồi thì qua đón ta."

"Vâng, nương."

Tiền thị dẫn Tiểu Hoa và Kiều Trần thị về nhà, còn Chân Nguyệt và Kiều Triều dắt Tiểu A Sơ đi dạo phố. Trước khi rời nhau, cả hai tiểu hài tử A Sơ và A Trọng ôm chặt lấy nhau, quyến luyến không muốn rời:

"Ca -"

"Đệ -"

Chân Nguyệt bật cười: "... Được được, chờ sau này đệ đệ lớn lên sẽ về nhà cùng con học, lúc đó các con có thể bên nhau cả ngày."

Kiều Triều đùa: "Hay bảo nương con sinh thêm một đứa nữa cho con?"

Chân Nguyệt trừng mắt: "Im ngay!" Nàng không muốn sinh thêm, chăm con quả thật là phiền toái.

Kiều Triều ôm vai nàng, cười nói: "Ta sai rồi, ta sai rồi."

Tiểu A Sơ liền hỏi: "Nếu có thêm đệ đệ, nương có còn thương con không? Con không cần đệ đệ mới. Nhà Đào Tử có đệ đệ mới, ngày nào Đào Tử cũng phải làm việc, đồ ăn ngon trong nhà đều để cho đệ đệ."

Tiểu hài tử không muốn về sau mình không được ăn ngon.

Kiều Triều cười: "A Trọng cũng là đệ đệ của con mà."

Tiểu A Sơ lắc đầu: "Không giống."

"Sao lại không giống?"

"Vì A Trọng là con của thẩm thẩm, còn con mới là con của nương."

Chân Nguyệt xoa đầu Tiểu A Sơ: "Được rồi, không sinh thêm đâu, chỉ có mình con thôi. Nhanh lên nào, về trễ là chúng ta để con ở lại đây đấy."

Tiểu A Sơ hoảng hốt: "Nương sẽ không bỏ con chứ?"

"Nương về nhà, để con ở lại đây."

"Không muốn không muốn! Con muốn về cùng nương, đệ đệ, tạm biệt!"

Tiểu A Trọng khóc thút thít: "Ca ca -"

Tiền thị ôm lấy Tiểu A Trọng dỗ dành: "Được rồi, để ca ca đi đi."

Tiểu A Sơ nắm tay Chân Nguyệt và Kiều Triều, vừa đi vừa nhìn xung quanh. Thấy có người bán kẹo hồ lô, thằng bé chỉ vào đòi mua.

Chân Nguyệt mua cho bé một xiên, nhưng sau khi cắn một miếng, Tiểu A Sơ nhăn mặt: "Không ngon, không bằng kẹo nương làm."

Vân Mộng Hạ Vũ

Chân Nguyệt: "Chính con tự đòi mua, ăn cho hết đi, không được lãng phí. Nếu không ăn thì để cho cha con ăn, ta không ăn."

Tiểu A Sơ vội đưa xiên kẹo cho Kiều Triều. Kiều Triều ăn một miếng rồi cũng nhăn mặt: quả thì chua chát, lớp đường bên ngoài còn hơi đắng, thật sự khó ăn.

"Ta không ăn đâu, con ăn nốt đi, chính con đòi mua." Kiều Triều trả lại xiên kẹo cho Tiểu A Sơ.

Tiểu A Sơ cuối cùng đành tự mình rưng rưng ăn hết xiên kẹo hồ lô. Nhưng hài tử thì chóng quên, chẳng mấy chốc thằng bé đã vui trở lại khi Chân Nguyệt mua cho một món đồ chơi nhỏ, còn Kiều Triều thì mua cho thằng bé một thanh kiếm gỗ nhỏ. Tiểu A Sơ cầm thanh kiếm gỗ trong tay, mắt sáng rỡ, vui mừng ngẩng lên: "Cha! Con muốn học luyện kiếm!"

Kiều Triều mỉm cười: "Chờ con lớn thêm chút nữa rồi học."

Sau đó, ba người tiếp tục đi đến tiệm quần áo. Chân Nguyệt mua cho Kiều Triều và Tiểu A Sơ mỗi người một bộ, bởi vì sắp đến mùa hè, cần phải chuẩn bị quần áo mới.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Làm Nông
Chương 679


Không lâu sau, họ ghé vào tiệm trang sức. Lần này đến lượt Kiều Triều mua cho Chân Nguyệt. Tiểu A Sơ ngồi trên ghế nhìn quanh, còn Kiều Triều đang chọn một cây trâm cho Chân Nguyệt: "Cây trâm này đẹp đấy."

Chân Nguyệt soi gương: "Thật sự đẹp à?"

"Đẹp lắm -" Kiều Triều đáp.

Chân Nguyệt cầm thử thêm một cây trâm khác, Kiều Triều lại khen: "Cái này cũng đẹp."

Chân Nguyệt bật cười: "Cái nào cũng đẹp sao?"

Kiều Triều mỉm cười: "Cái nào cũng hợp với nàng."

Chân Nguyệt lườm Kiều Triều, nhưng cuối cùng nàng chỉ chọn mua một cây trâm.

Mua xong một đống đồ, ba người quay về cửa tiệm của Kiều Nhị. Bên kia, Kiều Trần Thị đã an trí cho Tiểu Hoa xong xuôi và cũng trở về hội họp với bọn Chân Nguyệt. Bà dặn dò Tiểu Hoa: "Tiểu Hoa, con ở nhà nhị thẩm giúp đỡ nhé, trông đệ đệ nữa."

Tiểu Hoa lễ phép đáp: "Cháu biết rồi ạ."

Kiều Nhị cũng nói: "Nương yên tâm, con với Tiền thị sẽ chăm sóc Tiểu Hoa chu đáo."

Sau khi dặn dò thêm vài điều, Kiều Trần Thị cùng Chân Nguyệt và Kiều Triều quay về nhà. Khi họ về đến nơi, trời đã tối. Tiểu Thảo thấy họ về mà không thấy Tiểu Hoa, liền có chút buồn bã.

"Ngoại tổ mẫu, tỷ tỷ có trở về không?"

Kiều Trần Thị xoa đầu Tiểu Niên, nói: "Tất nhiên là về, tỷ con chỉ sang chỗ nhị thẩm giúp đỡ thôi. Khi cháu lớn cũng sẽ qua đó giúp."

Tiểu Thảo vui vẻ đáp: "Vâng ạ!"

Ở huyện thành, Tiểu Hoa theo Tiền thị giúp đỡ tại cửa hàng. Khách quen đến mua đồ thường nhìn thấy Tiểu Hoa và hỏi han.

Tiền thị luôn tươi cười nói: "Đây là ngoại sanh nữ nhà ta, bây giờ đang giúp đỡ ta ở đây, rất ngoan ngoãn và nghe lời."

Người mua hỏi: "Thì ra là vậy, đã định hôn ước chưa? Nha đầu này bao nhiêu tuổi rồi?"

Tiền thị đáp: "Chưa định gì cả, nó mới mười hai tuổi thôi."

"Mười hai à? Vậy cũng sắp đến lúc rồi, tìm mối cho nó thôi."

Tiền thị cười: "Phải, nhưng chúng ta chưa quen biết ai cả."

Người mua nhiệt tình: "Ngươi nói thế nào chứ? Ta chẳng phải quen biết nhiều người sao? Để ta giúp ngươi tìm một ngoại sinh nữ tế tốt."

Tiền thị đáp: "Vậy phiền ngươi rồi. Đây, củ cải nhà ta vừa trồng, tươi ngon lắm, tặng ngươi một củ."

Người mua vui vẻ nhận: "Ta không khách sáo đâu. Ta đã mua đồ ở đây nhiều năm, đồ ăn của nhà ngươi vẫn là ngon nhất."

Tiền thị khiêm tốn: "Quá khen, lần sau ghé nữa nhé."

Người kia cười đáp: "Nhất định rồi."

Trong khi mọi người đang bận rộn, bỗng một nam nhân đi vào, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm về phía Kiều Nhị và Tiểu Hoa. Tiểu Hoa cảm thấy không thoải mái, liền nép sau lưng Tiền thị, nói nhỏ: "Nhị thẩm, người kia cứ nhìn chằm chằm vào cháu."

"Ai" Tiền thị lập tức quay lại, ánh mắt sắc bén trừng về phía tên nam nhân kia. Đúng là có một gã nam nhân đang nhìn Tiểu Hoa chăm chú.

Tiền thị hùng hổ nhìn chằm chằm nam nhân kia, lớn tiếng mắng: "Ngươi là ai mà dám nhìn chằm chằm người ta như vậy? Có biết lễ phép là gì không? Ngươi có được dạy dỗ không?"

Người nọ quay lại nhìn Tiền thị, sau đó nhìn về phía Kiều Nhị. Dường như hắn ta nhận ra Kiều Nhị, dù bây giờ trông có hơi khác, nhưng vẫn còn nhận ra được.

Đó chắc chắn là Tiểu Hoa! Không ngờ Tiểu Hoa lớn lên lại xinh đẹp thế này, còn ăn mặc chỉnh tề hơn hẳn so với hắn!

"Tiểu Hoa! Ngươi không nhận ra ta sao? Ta là đại bá của ngươi đây!"

Đại bá? Tiểu Hoa thoáng nhớ lại khi còn nhỏ, bị gia đình vứt bỏ ở nhà ngoại tổ mẫu. Lúc đó tiểu nha đầu đã sợ hãi vô cùng, sợ rằng ngoại tổ mẫu cũng không cần tiểu nha đâu và muội muội Tiểu Thảo nữa.
 
Back
Top Bottom