Đam Mỹ Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 40: Chương 40


Thiệu An được dắt tới bàn ăn, cậu ngồi vào vị trí quen thuộc rồi nhìn đồ ăn trên bàn.

Thiệu An mím môi " Mọi người ăn trước đi, tôi hơi đau bụng".
Chưa kịp chạy đi đã bị Thẩm Lạc túm lấy tay áo giữ lại, Thẩm Lạc bát cháo hoa trên bàn hỏi " Sao vậy? anh không thích ăn cháo sao?".
Thiệu An hạ mắt nhìn xuống đất " Ừm".

Thẩm Lạc liền đứng dậy đi vào bếp " Anh ngồi đi, tôi làm cho anh một bát mì".
Thiệu An không nghe theo mà đi theo Thẩm Lạc vào bếp, loanh quanh ở xung quanh giúp cậu ta làm mì.
Dì Tần ngoảnh lại nhìn con gái mình, hai người trao đổi ánh mắt, hai người kia thật sự rất kỳ lạ.
Thẩm Lạc hỏi Thiệu An " Tại sao anh lại ghét ăn cháo?".

Thiệu An nhìn chăm chú động tác nấu mì của người bên cạnh đáp " Hồi nhỏ ăn quá nhiều nên bây giờ nuốt không trôi", hồi còn nhỏ gia đình cậu quá nghèo, có lúc còn phải ăn lại cơm thừa của nhà khác đổ đi nấu lại thành cháo, hiện tại cứ nhìn thấy cháo là đều không nhịn được nhớ tới chuyện trước.
Thẩm Lạc giả vờ vô ý va phải camera gắn gần bếp khiến nó lệch sang hướng khác sau đó ôm lấy Thiệu An, hôn một cái " Sau này muốn ăn cái gì cứ nói với tôi, tôi nuôi anh".
Thiệu An phồng má đánh nhẹ lên ngực cậu ta " Ai thèm cậu nuôi chứ, đi mà nuôi minh tinh của cậu đi".
Thẩm Lạc chạm lên chóp mũi của Thiệu An " Vẫn còn để lòng chuyện đó sao? đồ trẻ con".
Thiệu An cắn môi muốn cãi lại nhưng camera đã được đạo diễn điều khiển từ xa quay trở lại vị trí cũ nên đành phải thu tay lại, hai người lợi dụng góc của máy quay mà lén dùng ánh mắt thể hiện thái độ của mình.
Thiệu An không vui, bị người nhỏ tuổi hơn nói bản thân là đồ trẻ con, cậu đâu có trẻ con, hừ!
Thẩm Lạc bế ra bàn một bát mì đầy đủ rau và thịt ra thì dì Tần và Tần Tiểu Hy đã ăn xong rồi.

Thiệu An trước camera liền khách sáo cảm ơn Thẩm Lạc rồi hai người cùng nhau ăn sáng "muộn".
Sau khi ăn xong đạo diễn liền thông báo cho mọi người tập trung ở phòng khách, có điều Tần Tiểu Hy phải đi học, mặc cho cô bé cầu xin thì dì Tần vẫn không đồng ý cho con bé được nghỉ học đu thần tượng, Tần Tiểu Hy chỉ đành đau khổ mà đi tới trường, chỉ là cô bé biết bản thân nhất định sẽ trở thành người được các bạn hâm mộ nhất vì Thẩm ảnh đế tới nhà cô bé ở tận 3 ngày đó.

Dì Tần thì ngại lên hình nên từ chối tham gia, chỉ còn mỗi Thẩm Lạc và Thiệu An mà thôi.
Đạo diễn vuốt mặt tưởng bản thân đi nhầm chương trình minh tinh hẹn hò " Để thêm tài liệu để chương trình thêm đặc sắc thì chúng tôi đã chuẩn bị một số trò chơi, hai người hãy phối hợp một chút nhé".
Thẩm Lạc đáp " Được".

Thiệu An nhìn thấy nhân viên chương trình mang tới một bộ bài mà tò mò khó hiểu.
" Trò chơi nói thật hay thử thách hẳn mọi người đều biết cách chơi rồi, vậy chúng ta bắt đầu từ Thẩm ảnh đế trước nhé".
Thiệu An lần đầu chơi trò này nhưng cậu từng xem trên mạng về nó rồi nên quy tắc cơ bản đều nắm được " Thẩm Lạc, cậu...!đi cỡ giày bao nhiêu?".

Thiệu An không dám hỏi vấn đề quá nhạy cảm, dẫu sao cũng là đang quay chương trình, sợ ảnh hưởng tới hình ảnh của Thẩm Lạc với fan hâm mộ.
Một câu hỏi cho không như vậy nhưng Thẩm Lạc lại chậm chạp không trả lời " Hừm...!Tôi chọn thử thách".

Thiệu An tròn mắt nhìn, câu hỏi rất đơn giản chỉ cần đáp là được chọn thử thách làm cái gì nha, chẳng lẽ cỡ giày của minh tinh là chuyện bảo mật sao?
Thẩm Lạc bốc một lá bài bất kỳ " Cùng một người mắt đối mắt trong vòng 30 giây".

Ở đây không còn ai khác nữa rồi, Thẩm Lạc cùng Thiệu An cùng thực hiện thử thách này, Thiệu An nén nhịn trong lòng, tại sao người nhận thứ thách là Thẩm Lạc mà cậu cũng phải chịu trận như vậy.
Vòng đầu tiên kết thúc, đến lượt Thẩm Lạc đặt câu hỏi " Mối tình đầu của anh là ai?".
Câu hỏi này không chỉ làm Thiệu An rén mà đạo diễn cũng rén không kém.

Thiệu An không thể nói thật rằng mối tình đầu của cậu chính là Thẩm Lạc được " Tôi chọn thử thách".
Thiệu An bốc một lá bài " Nhảy một điệu nhảy dễ thương".

Cậu sụp đổ trượt từ trên ghế xuống sàn nhà " Có thể bốc lại hay không?".
Thẩm Lạc cười xấu xa đỡ Thiệu An đứng dậy " Không được chơi xấu thế đâu".
Thiệu An ngại ngùng đứng giữa nhà, Thẩm Lạc mở tivi bật một bài hát dễ thương mới nổi gần đây, Thiệu An nhắm mắt nhắm mũi làm ra những động tác nhảy dễ thương, đóa hoa nhỏ này, còn có bắn tim.
Thẩm Lạc ngồi xem không nhịn được mà mỉm cười.

Tới khi bàu nhảy kết thúc Thiệu An liền không còn mặt mũi nữa, cậu ngồi luôn trên sàn nhà che mặt " Không chơi nữa đâu".
Thẩm Lạc khuyên nhủ " Sao lại không chơi nữa? không phải tới lượt anh hỏi rồi sao?".
" Ừ nhỉ!" Thiệu An liền có tinh thần lên, cậu phải trả thù " Tôi hỏi cậu, mối tình đầu của cậu là ai? sao nào, có dám nói không?".
Thẩm Lạc lại xuất hiện nụ cười xấu xa nhìn thẳng vào Thiệu An khiến cậu có linh cảm không tốt " Mối tình đầu của tôi...!không phải chính là anh hay sao".
Trong đầu Thiệu An và đạo diễn đều có một tia sét đánh một cái, đây là chuyện có thể phát sóng sao?
Thiệu An hơi mất bình tĩnh nói " Sao cậu lại nói ra?" nhưng nói xong mới nhận ra lời mình muốn như khẳng định chuyện Thẩm Lạc nói là đúng vậy.
Thẩm Lạc xoa đầu vợ nhỏ nhà mình " Tôi không sợ thì thôi, anh sợ cái gì?".
Thiệu An nghĩ lại cũng đúng, cậu ta không sợ thì cậu sợ cái quỷ gì nha, nhưng Thiệu An vẫn ngại ngùng vì câu trả lời đó của Thẩm Lạc, cậu không chơi nữa, chạy về phòng.
Đạo diễn cảm thấy tư liệu quá đủ rồi, tập này phát sóng nhất định sẽ bạo hot luôn cho nên hoạt động cả ngày hôm đó đều để bọn họ tự phát huy, không cần kịch bản gì nữa.
Bữa trưa hôm đó không khí rất khó nói, dì Tần lúc đó không có nhà nên không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ cần có mấy nhìn cũng đoán được hai người này càng ngày càng lộ ra sự mờ ám..
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 41: Chương 41


Buổi chiều hôm đó Thiệu An lại trốn trong phòng làm sâu lười, cậu nhớ ra cũng lâu rồi không cầm bút vẽ nên liền đi sang phòng vẽ tập luyện một hồi, cứ mỗi khi nghĩ tới Thẩm Lạc là trái tim lại đập liên hồi khó khống chế, Thiệu An vẽ tới thất thần, khi tỉnh táo lại liền thấy trên tranh là chân dung của Thẩm Lạc, cậu bối rối lật sang tờ khác, che đi bức vẽ khi nãy.
Thiệu An vẽ một bức tranh khác, một cậu bé bám vào ngôi sao trên trời bay khắp nơi đến những nơi đẹp đẽ trên thế giới, cậu hễ mải mê vẽ là sẽ quên mất cả thời gian, chưa gì đã tới giờ ăn tối rồi.
Thiệu An xuống nhà ăn thật nhanh sau đó lại quay về phòng vẽ tiếp, vẽ tới khi bức tranh cơ bản đã hoàn thành.

Cậu vừa dừng bút thì máy tính gần đó vang lên âm thanh thông báo, Thiệu An liền lau tay đi sang bên đó.
" Kênh chat mau tập hợp nào!"
Thiệu An chợt nhớ ra nhóm chat livestream mà cậu vô tình tham gia hôm qua, không nhầm thì bọn họ nói tối hôm nay sẽ lại mở livestream lần nữa, cậu đã lỡ nói sẽ tham gia rồi nên đành phải mở máy lên vào diễn đàn.
Lúc này Thẩm Lạc trèo từ hành lang sang phòng Thiệu An nhưng không thấy ai, cậu ta thắc mắc đi xung quanh phát hiện phòng này còn có một cánh cửa dẫn sang phòng khác, lần trước vẫn chưa xem thử, lần này liền mở ra, quả nhiên Thiệu An đang ở trong này, cậu đang đeo tai nghe nên nhất thời không nhận ra có người đi vào.
Thiệu An mải nói chuyện với kênh chat, lần trước còn ngại ngùng, lần này có vẻ quen hơn một chút rồi " Mọi người đều làm kịch truyền thanh kiếm tiền sao?".
Bé Thụ đảm đang đáp " Đúng vậy nha, kiếm được cũng không ít, cậu có muốn thử sức hay không?".

Thiệu An có chút tò mò nhưng cậu vẫn là không dám, nhiều người đang xem livestream như vậy, dù không ai biết cậu là ai thì bản thân cậu cũng không chịu được " Không...!A~".
Tiểu Hồng Đào " Oa! giọng rất có tiềm năng nha".
Thiệu An đáp " A~ đừng...!tôi có chút không tiện, mọi người nói chuyện đi, tôi tắt mic một chút".

Cậu ấn nút tắt mic rồi giữ chặt bàn tay đang du tẩu tùy tiện trên người mình lại " Sao cậu lại vào được đây?".
Thẩm Lạc nhấc bổng Thiệu An lên rồi ngồi lên ghế của cậu, sau đó đặt Thiệu An ngồi lên đùi mình " Vậy anh đang lén lút làm cái gì mà cả chiều mất tích vậy?".
" Tôi...!tôi làm gì kệ tôi" Thiệu An động đậy muốn thoát ra nhưng không tách được cánh tay hữu lực của Thẩm Lạc " Thả tôi ra!".
Thẩm Lạc không những không bỏ ra mà còn mò một tay vào trong áo của Thiệu An trêu đùa viên đậu đỏ " Tối nay chúng ta l*m t*nh đi".
Trong lúc vùng vẫy Thiệu An vô tình ấn vào nút mở mic, người trong kênh livestream lập tức im lặng hóng chuyện.
Bé Thụ đảm đang " Oa! có chuyện hay rồi, có chuyện hay rồi!".
Thiệu An quả thực sau đêm hôm đó thì dụ./c vọng cũng bị mở ra, cả hai đều đã là người trưởng thành, nhu cầu này là chuyện rất bình thường, hơn nữa đối phương còn là người mà mình yêu thì làm sao cưỡng lại được.
Thiệu An biết không thoát được nên nhớ lời Thẩm Đằng nói mà làm nũng " Chỉ được làm một lần thôi".
" Được!" Thẩm Lạc lập tức biến thành sói lớn nhanh chóng tụt quần ngủ của Thiệu An xuống, Thiệu An ngồi trên đùi cậu ta, hai người đối mặt với nhau.
Nấm to đặt cạnh nấm lớn ma sát với nhau, Thẩm Lạc đưa hai ngón tay vào thăm dò cửa động, cả hai trầm ngâm ra những tiếng rên mờ ám " Ưm ~...!thoải mái".

Tiếng môi lưỡi triền miên truyền vào mic thu âm " Cái động nhỏ có phải muốn được lấp đầy rồi không?".
" Ưm, đi vào đi..

a~".
Người xem trên kênh livestream đều đồng lòng im lặng lắng nghe, có người mới vào phòng liền thắc mắc " Đang phát kịch truyền thanh mới sao, came giác âm thanh rất chân thật" nhưng không ai đáp lại cả.
" Ưm...!a...!chậm chút" Thẩm Lạc từ từ đâm vào thật sâu, Thiệu An chướng tới ngửa người ra sau, đường cong đó vô cùng mĩ lệ " Vợ à, Anh thả lỏng ra một chút, tiểu đệ sắp bị anh hút gãy luôn rồi".
Thẩm Lạc ngồi đối diện với màn hình máy tính, trong lúc chờ Thiệu An thích ứng được mới để ý nội dung hiện trên đó, ánh mắt cậu ta đen thui, ấn luôn nút nguồn khiến máy tính đình chỉ hoạt động.
Người xem trên kênh livestream lập tức bất bình tới sủa ra tiếng chó luôn rồi.
" Đang tới đoạn hay mà!!!!!! áu áu áu".
" An An thoát phòng luôn rồi, khẳng định là chồng của cậu ấy không muốn cho chúng ta nghe lén, hu hu hu".
Thẩm Lạc cùng Thiệu An bắt đầu đại chiến một hiệp, Thiệu An lần này so với đêm hôm trước thì thoải mái hơn nhiều, tư thế này làm thứ kia đâm vào rất sâu, cậu chỉ có thể ôm chặt lấy Thẩm Lạc thừa nhận những cú nhấp hông mạnh mẽ đó.

Nơi kết hợp giữ hai người vang lên âm thanh va chạm ướt át, đến cả ghế ngồi cũng bị thấm ướt một mảng.
" An An, sao anh lại chảy nhiều nước như vậy? Chồng làm anh thích như vậy sao?".
Thiệu An khó khăn đáp lại " Ư..

ưm...!Thích...!lắm".
Hai tay Thẩm Lạc ôm lên bờ m.ông của Thiệu An nắ/n bóp " Anh có biết ban ngày lúc quay chương trình bao lần tôi muốn đè anh ra không, nếu không phải tại mấy cái camera phiền phức kia...!hừ...!hộc...!thả lỏng chút".
Thẩm Lạc hôn lên tai Thiệu An, âm thanh trầm khàn nói tiếp " Sau này chúng ta sống chung có được không? Ngày nào cũng làm anh sung sướng như vậy có được không?".
Thẩm Lạc biết mỗi lần Thiệu An bị kí/ch thích đều sẽ rất ngoan ngoãn nghe lời " Được...!chỉ cho mình cậu thao thôi".
Thẩm Lạc tiếp tục dụ dỗ " Vậy có phải chúng ta sẽ trở thành người yêu hay không?", mỗi chữ nói ra cậu ta đều cật lực cày cấy trên người Thiệu An.
Thiệu An rên khàn cả cổ chỉ có thể gật đầu để đáp lại.

Thẩm Lạc liền không khống chế nữa nhấp liên tục rồi bắn sâu vào tận cùng bên trong.
Thiệu An mệt lả cả người bị Thẩm Lạc bế quay lại phòng ngủ..
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 42: Chương 42


Hôm sau, cũng là ngày ghi hình cuối cùng của chương trình " Minh tinh ở nhà tôi", bởi vì vấn đề cá nhân nên không lắp máy quay trong phòng ngủ của mọi người, nhưng đạo diện muốn quay một cảnh bất, trực tiếp cho người cầm máy quay đi vào nhà.
Biết rằng dì Tần sẽ không hợp tác nên bọn họ tìm tới Tần Tiểu Hy, nghe thấy được đi gọi thần tượng của mình dậy thì cô bé hứng phấn tới mất ngủ cả đêm.
* Cốc cốc cốc*
" Dậy thôi nào!".
Hai người gồm Tần Tiểu Hy và người quay phim đi lên tầng gõ cửa phòng Thẩm Lạc nhưng mãi vẫn không thấy ai đi ra, cửa cũng bị khóa từ bên trong.
Tần Tiểu Hy tiếc nuối " Xem ra ảnh đế phòng bị rất cẩn thận, vậy chúng ta đi qua phòng của anh Thiệu trước đi".
Ở bên phòng bên cạnh, Thiệu An nghe loáng thoáng có tiếng động ở bên ngoài nên tỉnh dậy, đập ngay vào mắt là lồng ngực quyến rũ của Thẩm Lạc, cả hai vẫn còn đang không mặc gì ôm lấy nhau mà ngủ, nhớ tới hình ảnh kịch liệt đêm qua mà nhức nhức cái eo.
Thiệu An hơi ngái ngủ muốn xoay người nhưng bị Thẩm Lạc ôm chặt lấy không cử động được " Ưm...".

* Cốc cốc cốc*
Ngoài cửa có tiếng gõ cửa, Thiệu An giật mình tỉnh táo hơn chút, là ai tới gọi nha, nhìn sắc trời hẳn là còn rất sớm.
" Anh Thiệu An, em vào được không?" thỉnh thoảng Tần Tiểu Hy vẫn sẽ lên gọi Thiệu An dậy xuống ăn cơm nên cô bé rất thành thục.
Thiệu An vừa đánh vào tay Thẩm Lạc vừa trả lời lại " Đợi một chút!".

Thẩm Lạc vừa tỉnh dậy chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị đá xuống giường, còn chưa kịp kêu đau đã bị Thiệu An đẩy vào trong gậm giường " A! đau, có người giết chồng".
Thiệu An làm động tác giữ im lặng " Suỵt", còn đá đá chân đẩy Thẩm Lạc vào sâu trong gầm giường hơn.
Vì là đột kích bất ngờ nên Tần Tiểu Hy thử vặn tay nắm cửa, nó liền cạch một cái mở hé ra, cô bé trước tiên thò đầu vào ngó.
Thiệu An vừa kịp mặc quần vào, vẫn đang quấn trong chăn bất ngờ há hốc miệng, nhân viên quay phim đi vào cũng không ngờ sẽ là như vậy.

Thiệu An xấu hổ nói " Tôi lúc ngủ có thói quen không mặc áo, đừng hiểu lầm".
Thẩm Lạc ở dưới gầm giường cười thầm trước sự đáng yêu của Thiệu An, mặc cho bản thân cũng đang trong tình cảnh rất là khó nói.
Người quay phim hỏi " Có thể quay một vòng căn phòng của cậu hay không?".
Thiệu An sợ bọn họ hiểu lầm hay có ý nghĩ gì nên liền đồng ý, người quay phim ôm máy quay đi xung quanh một vòng.
Thiệu An chợt phát hiện trên giường có dấu vết mờ ám nên nhanh chóng lấy chăn che đi.

Cũng may hôm qua bọn họ chủ yếu chiến đấu ở căn phòng phụ nên ở đây cũng không bị xáo trộn gì nhiều.
" Phòng của cậu trang trí khá đẹp đó, được rồi, tôi đi nhé" người quay phim ngửi thấy trong phòng clz mùi gì đó lạ lạ nhưng không nghĩ ra là cái gì, anh ta quay sang nói với Tần Tiểu Hy " Chúng ta quay lại phòng của ảnh đế đi, lần này phải gọi cho bằng được cậu ấy ra".
Cửa phòng vừa đóng thì trái tim Thiệu An mới bớt đi sự căng thẳng, cậu cúi xuống gầm giường gọi Thẩm Lạc ra " Mau về phòng của cậu đi, nhanh lên, bọn họ phát hiện ra bây giờ".
Thẩm Lạc bất đắc dĩ bị lôi kéo đi ra ban công " Chúng ta đường đường chính chính là ngươi yêu mà sao cứ như vụng trộm như vậy, bị phát hiện thì phát hiện thôi, sợ gì chứ".
Thiệu An cứng họng không đáp lại được liền cãi ngang " Ai cùng cậu là người yêu chứ?".
Thẩm Lạc híp mắt dán mặt lại gần " Hửm! chuyện tối qua anh giả vờ quên hay quên thật, hay là chúng ta làm lại một lần nữa nhé".
Thiệu An bị ép vào tường " Không cần, tôi nhớ ra rồi...!cậu mau về phòng đi".
Thẩm Lạc xoa đầu xù của Thiệu An " Nhớ ra rồi thì tốt, mau, hôn chồng một cái".
Để nhanh tiễn được ôn thần này đi thì Thiệu An vươn tới hôn một cái lên cằm của Thẩm Lạc rồi chạy vào phòng, khóa cửa ban công lại.

Thẩm Lạc vui sướng mỉm cười rồi trèo về phòng của mình.

Tần Tiểu Hy và người quay phim đứng mấy phút sau Thẩm Lạc mới đi ra mở cửa, còn ngáp một cái như vẻ vừa bị gọi tỉnh giấc, áo cũng chưa mặc, lộ ra thân hình tám múi nam tính khiến bao người thèm thuồng.

Nói chung vẫn không quay được cảnh ảnh đế rời giường nhưng như vậy là quá đủ rồi.
Thẩm Lạc " Có chuyện gì vậy?", giọng nói mang theo âm khàn khàn khi mới ngủ dậy, vô cùng từ tính.
Tần Tiểu Hy nhìn một cái máu mũi liền muốn phun ra, không còn bình tĩnh nữa, người quay phim liền trả lời giúp " Chuyên mục đột kích vào sáng sớm ấy mà".
" Vậy mà làm tôi cứ tưởng cháy nhà rồi ấy" Thẩm Lạc vuốt tóc lên, khuôn mặt đẹp trai nam tính không góc chết lọt vào máy quay, đạo diễn quan sát qua màn hình còn phải che mắt.
" Được rồi, quay xong rồi, cậu cứ ngủ tiếp đi" Người quay phim nói xong liền rời đi, Thẩm Lạc đóng cửa lại mặc cho Tần Tiểu Hy còn đang thơ thẩn mất hồn..
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 43: Chương 43


Thiệu An đỡ cái eo đi xuống nhà, lúc này Tần Tiểu Hy đã đi học, dì Tần thì bận đi chợ mua đồ ăn, cậu không có việc gì làm nên tự pha một ly sữa ấm rồi nằm trên sô pha xem phim.
Một lúc sau Thẩm Lạc mới đi xuống, cậu ta lại trổ tài nấu hai bát mì thơm phức dụ dỗ Thiệu An chú ý tới bên này.
" Thơm quá, cậu nấu món gì vậy?".
Thẩm Lạc bưng ra hai tô mì đặt lên bàn ăn " Mì cay án kèm với măng chua".

Thiệu An mới nghe thôi mà nước miếng đã chảy ra rồi " Có phần của tôi không?".
Thẩm Lạc nào dám nói không, còn chưa quên tối qua bản thân đã cầm thú đến như nào đâu, coi như tẩm bổ cho vợ nhỏ, tăng cường sức khỏe.
Thiệu An chạy tới ngồi vào bàn, xong lại nhớ ra cái gì mà chạy về chỗ sô pha, hóa ra là lấy ly sữa còn uống dở tới.
Thẩm Lạc coi như chuyện hiển nhiên cầm lấy ly sữa đó uống một ngụm, Thiệu An ham ăn không hề để ý chuyện cậu ta uống chung một cốc với mình nhưng...!" Ai cho cậu uống sữa của tôi, chỉ còn có một chút như vậy...mau đền đi!".

Thẩm Lạc nghe lời đi vào bếp lấy thêm sữa cho Thiệu An, lúc đi ra tranh thủ khi đưa sữa cho Thiệu An mà cúi xuống nói nhỏ " Uống tạm sữa này đi, khi nào đền cho anh sữa khác ngon hơn nhé".
Thiệu An đầu óc tạm thời chỉ nghĩ tới đồ ăn nên không ngẫm ra ý vị trong lời nói đó " Ừm, nhớ đó, cái loại cực kỳ đắt tiền ấy".
Thẩm Lạc nhếch môi cười đắc ý đầy ý tứ, hai người cùng nhau ăn xong thì dì Tần cũng về tới nhà.
Chương trình này thực ra rất đơn giản, minh tinh tham gia cũng không cần làm gì nhiều, coi như giống ở nhà, nên ân thì ăn, nên chơi thì chơi, không hề có drama như những chương trình khác, vậy nên bọn họ mới được nhiều minh tinh khó tính đồng ý tham dự.

Vì vậy mà ngày cuối cùng này đạo diễn cũng không đưa ra yêu vầu gì với Thẩm Lạc, cả ngày hết ăn lại chơi, không xem phim thì lại ra vườn tưới cây, cuộc sống như vậy thật ra lại rất thanh thản.
Đến tầm chiều tối, cũng là lúc Thẩm Lạc phải dọn dẹp đồ đạc xách vali và rời khỏi đây.

Tuy Thẩm Lạc mới chỉ sống ở đây vài ngày nhưng Thiệu An đã dần quen với bóng hình của cậu ta ở trong nhà, hiện tại phải tách ra thật sự có chút hụt hẫng.
Người luyến tiếc không chỉ có Thiệu An và cả mẹ con dì Tần cũng rất yêu quý Thẩm Lạc, còn không quên trao đổi số điện thoại để tiện liên lạc.
Tổ chương trình lục tục tháo dỡ camera trong nhà, đạo diễn cũng đi vào, anh ta nhìn thấy Thiệu An thì ánh mắt như có điều muốn nói nhưng lại thôi, Thẩm Lạc đã nói với anh ta rằng những cảnh quay kia không cần cắt, mà thậm chí còn phải làm hiệu ứng lên càng hot càng tốt, về đạo đức làm người thì anh ta nên nói cho Thiệu An biết, nhưng xét lại với cương vị đạo diễn, anh ta cũng không muốn cắt bỏ những cảnh kia đi.

Đạo diễn thầm cảm thán " Bị Thẩm ảnh đế nhắm vào thật đúng là không thể thoát được".
Ngày hôm sau, Thiệu An lại phải đến công ty đi làm, ba ngày ăn chơi đã hết, cậu bắt đầu có ý nghĩ không muốn đi làm nữa nhưng vì tiền sinh hoạt cho nên vẫn phải cố gắng nỗ lực làm nô lệ của xã hội.
Cũng vào ngày hôm đó, Thẩm Lạc hiếm khi đến công ty đi làm, lịch trình của cậu ta mấy tháng tới đều rất rảnh rỗi, không nhận bất kỳ phim mới nào nữa mà dần quay trở về quỹ đạo chuẩn bị làm người thừa kế.

Các fan hâm mộ của Thẩm Lạc cũng ngờ ngợ ra điều này nhưng bọn họ không dám tin, vì một khí Thẩm Lạc rút khỏi giới giải trí thì bọn họ sẽ rất khó để gặp được thần tượng của mình.

Mấy hôm vừa rồi, Thiệu An đã quen coi Thẩm Lạc như người đến ở nhờ nhà mình rồi, hiện tại quay trở về quan hệ cấp trên cấp dưới liền cảm thấy không quen cho lắm.
Suy cho cùng bọn họ hiện tại cũng là quan hệ người yêu, dù không chính thức cho lắm nhưng đúng là người yêu nha, Thiệu An liền có tự tin hơn hẳn " Eo tôi đau quá đi".
Thẩm Lạc nghe vậy liền vẫy tay gọi cậu đi qua, Thiệu An cười thầm trong bụng đi tới, chắc là sẽ cho cậu nghỉ ngơi trốn việc.

Thẩm Lạc kéo tay Thiệu An ngồi vào lòng mình " Đau chỗ nào, tôi giúp anh xoa bóp".
Thiệu An chỉ chỉ nơi nhức mỏi rồi hưởng thụ sự chăm sóc của người yêu " chưa chính thức" này.

Thẩm Lạc đột nhiên ấn đầu cậu xuống hôn lên môi, Thiệu An tuy cũng giật mình nhưng rất nhanh đã tìm được tiết tấu mà thuận theo.

Thẩm Lạc vừa uống cà phê xong nên hơi thở phát ra vị đăng đắng, Thiệu An không thích hương vị này nên cậu đầy Thẩm Lạc ra.
" Mới sáng ra đã quyến rũ chồng rồi, mới xa nhau từ chiều qua mà đã nhớ tới vậy rồi ư?".
Thiệu An bĩu môi " Ai thèm nhớ chứ?", cậu định đứng dậy nhưng lại bị Thẩm Lạc giữ lại " Anh không nhớ nhưng nó lại nhớ anh lắm đây", vừa nói Thẩm Lạc vừa đưa tay Thiệu An sờ lên đũng q.uần của mình.

Thiệu An xấu hổ đáp " Đây là văn phòng đó, cậu điên rồi à?".

Thẩm Lạc kéo Thiệu An quỳ xuống rồi xoa đầu cậu " Ngoan, chỉ một chút thôi, ai bảo anh nhóm lửa, phải chịu trách nhiệm chứ".
Thẩm Lạc cởi ra khóa kéo lôi con quái vật còn chưa cứng hẳn ra, Thiệu An nhìn cái người vô liêm sỉ trước mắt mà cạn lời, còn tưởng là được trốn việc, ai ngờ lại là tự mình hại mình phải tăng ca a.
Thiệu An nắm lấy thứ kia giúp Thẩm Lạc xo/a nắn một hồi, cậu biết tên đầu heo này nhất định không thể dễ dàng thỏa mãn như vậy được nên liền cúi xuống ngậm lấy, đánh nhanh thắng nhanh, nếu không có người đi vào liền xong đời.
Một lúc sau có nhân viên thông báo có người muốn vào gặp Thẩm Lạc, Thiệu An cứng đơ người, cậu muốn rời ra nhưng lại bị Thẩm Lạc đẩy vào dưới gầm bàn, miệng vẫn ngậm lấy thứ kia.
Một cô gái xinh đẹp bước vào, cô ta đi tới trước mặt Thẩm Lạc " Lạc ca lâu rồi không gặp!".
Thẩm Lạc ừm một tiếng, một tay ấn đầu Thiệu An ý để cậu tiếp tục m*t, Thiệu An bất đắc dĩ bị tay Thẩm Lạc điều khiển m*t vài nhả ra mấy cái, suýt chút nữa là phát ra tiếng..
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 44: Chương 44


Nặc Hồ Oánh tự nhiên ngồi vào ghế sô phá vắt một chân lên bàn rồi cởi bỏ giày cao gót ra " Thật mệt chết, ba tôi cứ bắt tôi phải ăn mặc kiểu này cho đứng đắn".
Thẩm Lạc nhịp thở hơi nhanh kìm nén sự hưng phấn dưới gầm bàn " Tới tìm tôi có chuyện gì?.
Nặc Hồ Oánh lầm bầm nói " Còn có thể là cái gì, ba tôi kêu tôi tới đây quyến rũ cậu chứ sao nữa, ông ấy còn không biết con gái mình với đối tác là huynh đệ đâu".
Thiệu An nín thở muốn nhả ra nhưng Thẩm Lạc không cho khiến cậu ho nhẹ một cái.

Nặc Hồ Oánh quay sang híp mắt dò xét " Sao vậy?".
Thẩm Lạc giả vờ ho một cái " Trời vào thu rồi, tối qua không đắp chăn cẩn thân nên hơi cảm một chút".
Nặc Hồ Oánh cảm thấy chuyện này rất đỗi bình thường nên tạm thời bỏ qua " Thảo nào tôi thấy cậu hơi th* d*c đó, thì ra là bị cảm".

Thẩm Lạc vội nói " Nếu không có chuyện gì quan trọng thì rời khỏi văn phòng của tôi đi, còn rất nhiều chuyện tôi còn phải làm nữa".
Nặc Hồ Oánh than thở " Nhưng tôi bị ba cho người theo dõi".

Thẩm Lạc thở dài một hơi " Căn phòng bên cạnh phòng này là phòng thư ký, hiện không có ai dùng căn phòng đó, cô qua đó mà chơi".
Nặc Hồ Oánh vui mừng " Thật sao, vậy tốt quá, lão nương nhìn mặt anh cũng thấy ngán rồi, bye, tôi đi đây", cô vừa nói vừa chạy như bay ra ngoài.
Thẩm Lạc ấn nút điều khiển từ xa khóa cửa lại, lớp kính trong suốt cũng đổi thành màu trắng đục che đi khung cảnh bên trong.

Nặc Hồ Oánh chợt nhớ ra có chuyện muốn nói với Thẩm Lạc nhưng quay lại đã không mở được cửa văn phòng ra nữa rồi, đã thế lại còn cách âm, gọi mấy tiếng cũng không có ai trả lời, cô đành đi vào văn phòng thư ký bên cạnh.
Thẩm Lạc động hông vài cái rồi rút ra bắn đầy lên mặt Thiệu An, còn dính vào mắt khiến cậu không mở được mắt ra.
Thẩm Lạc cao trào qua đi liền vội vội vàng vàng đỡ Thiệu An ngồi lên ghế tổng giám đốc của mình, bản thân thì lấy giấy lau đi dịch lỏng màu trắng trên mặt của Thiệu An.
Thiệu An mở được mắt ra liền tỏ sắc mặt không vui, Thẩm Lạc ôn tồn hỏi " Sao vậy? Làm anh khó chịu rồi sao?".
Thiệu An mắt hơi đỏ lên khụt khịt mũi " Cô gái vừa nãy là ai, cô ta nói muốn quyến rũ cậu".

Thẩm Lạc hả một tiếng " Cô ta? Anh hiểu lầm rồi vợ nhỏ".

Thẩm Lạc hai tay ôm má Thiệu An dỗ cho cậu không khóc " Ngoan, không khóc ha, cô ấy chỉ là bạn bè thôi, ba cô ấy là đối tác của tôi, ông ấy tham vọng tương đối lớn, muốn kêu con gái mình đi quyến rũ tôi nhưng không ngờ bọn tôi lại quen nhau từ trước".
Thiệu An được đút cho uống một ly nước ấm, uống xong mới đáp " Thật sao?".

Thẩm Lạc giơ một tay lên " Tôi thề tôi với cô ấy không có loại cảm tình kia, anh không biết đó thôi, cô ấy không khác gì đàn ông cả, cũng không có hứng thú với đàn ông đâu".
Thiệu An nhìn thái độ thành khẩn của Thẩm Lạc liền tha cho cậu ta lần này, tạm không nhắc tới chuyện đó nữa " Khi nãy quỳ lâu...!chân hơi đau".
" Đâu, tôi xem xem" Thẩm Lạc quen tay tụt quần ngoài của Thiệu An ra, hai đầu gối đỏ ửng xuất hiện sau lớp vải, Thẩm Lạc kéo ngăn kéo lấy ra một lọ dầu nhẹ nhàng bôi lên cho người đang ngồi trên đùi mình.
Bôi xong, Thẩm Lạc liền bế Thiệu An đi vào phòng ngủ bên trong văn phòng " Anh nằm nghỉ đi, ngủ thêm một chút, tới giờ ăn trưa sẽ gọi anh dậy".
" Công việc không phải làm sao?" Thiệu An rúc trong ổ chăn êm ái không muốn ra nhưng vẫn hỏi lại cho chắc.

Thẩm Lạc ôn nhu xoa đầu cậu đáp " Ừm, báo cáo của hôm nay cứ để tôi tự làm, anh cứ ở đây chơi tới chán thì thôi".

Hai mắt Thiệu An sáng bừng lên, Thẩm Lạc cười thầm " Sao? cảm giác cùng tổng tài yêu đương thế nào?".
Thiệu An kinh ngạc, Thẩm Lạc làm sao biết được cậu có ước mơ được cùng tổng tài yêu đương chứ, không lẽ bản thân lỡ miệng nói ra lúc nào không hay sao? Cậu muốn hỏi lại nhưng Thẩm Lạc đã đi ra mất rồi, con chuột nhỏ vùi trong chăn không muốn đi ra nữa nên chỉ đành tự mình suy diễn mà thôi.
Thiệu An chơi game trên điện thoại một hồi thì ngủ quên đi mất, mãi đến giờ trưa cậu bị mùi thức ăn làm cho tỉnh giấc.
Thiệu An vẫn chưa mặc lại quần, chỉ có áo sơ mi vớ kẹp chùm qua mông, cậu đi ra văn phòng thấy Thẩm Lạc đang xếp đồ ăn ra bàn.

Thấy Thiệu An đi ra, Thẩm Lạc liền dừng việc lại rồi lại gần kiểm tra vết bầm ở đầu gối của cậu " Vẫn còn hơi đỏ một chút, lại đây bôi thuốc một chút rồi ăn".
Thiệu An mới ngủ dậy luôn rất ngoan, bảo gì nghe nấy, cậu lừ đừ đi tới để Thẩm Lạc bôi thuốc cho mình, bởi vì ngủ nửa giấc khiến cho cả người mệt mỏi, nhấc tay cũng không muốn nhấc cho nên bữa ăn hôm đó Thẩm Lạc nuông chiều Thiệu An, đút cho cậu ăn từng miếng một, sau đó ảnh đế đại nhân chỉ được ăn lại đồ thừa của vợ trong vui sướng.
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 45: Chương 45


Buổi chiều tan làm, Thiệu An cùng Thẩm Lạc đi xuống hầm để xe.

Trên đường trở về Thiệu An nhắm mắt dưỡng thần, tới khi xe dừng lại cậu mới mở mắt ra rồi phát hiện khung cảnh xung quanh quá lạ lẫm " Đây là đâu?".
Thẩm Lạc xuống xe đi sang mở cửa cho Thiệu An bước xuống " Đây là nhà riêng của tôi".
Thiệu An được người yêu dắt đi vào bên trong, lúc này trời đã chập tối, bên trong nhà tối om chỉ thấy lờ mờ một chút ánh sáng từ ngoài cửa tràn vào.
Đột nhiên...
* Bụp*
" Chúc mừng sinh nhật!!!".
Thiệu An ngơ luôn, ánh đèn trong phòng khách mở lên, trước mắt là pháo giấy lấp lánh bay, còn có nhiều người núp sau ghế sô pha xuất hiện.

Không chỉ có Thẩm Đường, Thẩm Đằng và cậu bé hay đi theo Thẩm Đằng mà còn có cả một người Thiệu An rất lâu rồi không gặp lại là Du Nam Lăng, cậu nhóc này chính là bạn thân của Thẩm Đường.

Thiệu An không ngờ tới mọi người lại đều ở chỗ này, cậu quay lại nhìn Thẩm Lạc dò hỏi " Hôm nay là sinh nhật của cậu à?".
Thẩm Lạc kéo tay Thiệu An ngồi vào vị trí chính giữa, bánh sinh nhật được thắp nến lên, bên trên có ghi chữ chúc mừng An An sinh nhật vui vẻ, cả đời bình an.

Thiệu An bất ngờ không tin nổi, ở thế giới thực cậu thậm chí còn không biết bản thân sinh ngày nào tháng nào, xuyên tới đây thì cũng không để ý nguyên chủ sinh ngày bao nhiêu.
" Hôm nay là sinh nhật tôi à?".
Thẩm Đường lên tiếng " Anh dâu, sao đến cả sinh nhật mình cũng quên mất vậy".

" Đúng đấy, Lạc ca đã cất công chuẩn bị rất lâu đấy" Thẩm Đằng tiếp lời.
Thiệu An xúc động muốn khóc nhưng cậu ngăn không cho bản thân rơi nước mắt, Thẩm Lạc nhắc nhở " Mau thổi nến đi không chảy hết bây giờ".
Thiệu An chắp tay trước ngực cầu nguyện trong tiếng hát mừng của mọi người, sau đó cậu thổi một cái toàn bộ nến trên bánh đều tắt đi, xung quanh vang lên những tiếng hoan hô chúc mừng.
Thiệu An không nén được vui sướng mà nở nụ cười vui vẻ, đây là lần đâu tiên cậu được tổ chức sinh nhật, cũng là lần đầu tiên được người khác tổ chức cho, Thiệu An càng ngày càng cảm thấy động lòng thêm với Thẩm Lạc, so với hai năm trước thì càng trở thành một người đàn ông đáng tin cậy có thể dựa vào được hơn.
Mọi người chia nhau bánh sinh nhật, Thiệu An thắc mắc hỏi Du Nam Lăng " Mấy năm nay cậu đi đâu mà sao không nghe được chút tin tức nào vậy?".
Thiệu An cảm giác được so với hai năm trước, một người hoạt ngôn như Du Nam Lăng tại sao hiện tại lại trầm mặc không nói một câu nào suốt buổi tiệc như vậy.

Du Nam Lăng không đáp lại, chỉ đáp lại Thiệu An bằng một ánh nhìn tự ti.

Thẩm Đường đành phải nói nhỏ với Thiệu An " Cậu ấy bị mắc bệnh tâm lý, suốt hai năm chưa từng mở miệng ra nói chuyện với ai câu nào, giống như là bị câm".
Thiệu An kinh ngạc nhưng không dám thể hiện ra mặt sợ khiến cho Du Nam Lăng hiểu lầm, cậu tò mò không biết là chuyện gì lại khiến cho một cậu bé sáng lạng như mặt trời lại biến thành bộ dáng như hiện giờ, không lẽ là liên quan tới Văn Di.
Thiệu An quay sang bắt chuyện với cậu bé đi theo Thẩm Đằng tới đây " Lần này là lần thứ hai chúng ta gặp mặt rồi, tôi tên là Thiệu An, không biết cậu tên là gì?".
Cậu nhóc ngại ngùng đưa mắt lên nhìn rồi nhot giọng đáp lại " Chào tiên sinh, em...!Em tên là Mộ Thiếu Cẩn".
Thiệu An nhìn Thẩm Đằng đang loay hoay trong bếp với Thẩm Lạc để bê đồ ăn ra mà thắc mắc, không biết Thẩm Đằng đã dạy nhóc con này kiểu gì mà ngoan tới mức một câu hai câu đều tiên sinh này tiên sinh nọ, mỗi tội nhóc con tên Mộ Thiếu Cẩn này hình như rất nhát gan, đến nhìn cậu cũng không dám nhìn thẳng, như đứa trẻ sợ làm sai bị người lớn phạt vậy, quá ngoan, ngoan tới nỗi đau lòng " Vậy anh có thể gọi em là Tiểu Cẩn hay không?".
Mộ Thiếu Cẩn lén liếc tới Thẩm Đằng ở trong bếp nhỏ giọng đáp " Tiên sinh có thể gọi em là Thiếu Cẩn, người khác gọi Tiểu Cẩn tiên sinh sẽ không vui".
Thiệu An như hiểu ra chuyện gì đó, cậu nhìn nhóc con ngoan ngoãn trước mắt mà đau lòng thay " Em cứ gọi anh là anh thôi, không cần trang trọng như vậy đâu, yên tâm, có gì thì bảo với tiên sinh của em là do anh bảo vậy".
Mộ Thiếu Cẩn ưm nhẹ một tiếng " Dạ, em biết rồi thưa tiên sinh".
Thiệu An cạn lời luôn, cậu bối rối quá đành phải đứng dậy vào bếp xem giúp nhóm Thẩm Lạc chuẩn bị đồ ăn.
Toàn bộ đều là món ăn gọi từ nhà hàng tới, chỉ việc làm nóng lại là có thể ăn được rồi, Thiệu An vẫn luôn có chấp niệm với đồ ăn ngon cho nên nhìn một bàn đầy đồ ăn là bụng liền kêu ọt ọt.

Thẩm Đằng đi lấy tới một chai rượu vang nhìn có vẻ rất cao cấp, Thiệu An ngại ngùng nói " Sinh nhật của tôi mà lại để mọi người chi trả tổ chức như vậy thật là ngại quá".
Thẩm Đường cười đáp " Không có gì đâu, là anh cả chi trả hết đó, bọn em cũng không có làm gì nhiều, đằng nào sau này chúng ta đều là người một nhà cả".
Thiệu An nghe câu này mà trong lòng ngưa ngứa, cậu liếc sang Thẩm Lạc ngồi bên cạnh.

Thẩm Lạc đáp lại bằng ánh mắt ôn nhu khiến cậu như đấm vào bịch bông, tự nhủ lòng mình rằng chả sao cả, dẫu sao cũng là bản thân mình lời, lời được một người yêu bá đạo, lời thêm khối tài sản kếch xù của cậu ấy nữa, ngu gì không nhận.
Thiệu An giơ ly rượu lên " Nào, mọi người cạn ly!".
Sáu người quanh bàn ăn đứng dậy cụng ly, không khí vui vẻ khiến lòng người thả lỏng, bao nhiêu chuyện giữ trong lòng đều kể ra tâm sự giúp cho khoảng cách giữa người với người gần lại thêm không ít.
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 46: Chương 46


Sau bữa tiệc, mọi người lục tục rời đi, Thiệu An có chút say đang nằm trên ghế dài gọi điện thoại " Dì Tần à, vâng đúng rồi, tối nay cháu không về đâu".
Thẩm Lạc tiễn nhóm Thẩm Đường về xong liền khóa cửa nhà đi vào, Thiệu An lèm bèm nói " Hôm nay vui quá đi".

Thẩm Lạc đi tới bên cạnh nhẹ nhàng bế người yêu như em bé " Đi ngủ thôi".
Thiệu An đánh đu trên người Thẩm Lạc, đầu dựa vào vai, hai chân quấn chặt sau hông, vươn ra cái cổ non nớt trước mắt Thẩm Lạc.

Nhìn vật nhỏ luôn đề phòng đủ thứ giờ lại không chút lo lắng lộ ra bộ phận yếu ớt trước mặt mình như vậy, Thẩm Lạc liền biết Thiệu An đã hoàn toàn tin tưởng cậu ta rồi, trong lòng không khỏi vui vẻ nhiều thêm một chút.
Thiệu An mặc cho Thẩm Lạc c** đ* trên người mình rồi giúp cậu tắm qua một chút, cả người ngâm trong nước ấm là mắt cũng không muốn mở ra nữa.

Sáng sớm hôm sau, Thiệu An tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng, hai bên má đã rơi đầy giọt lệ trong suốt, cậu quay sang nhìn người nằm bên cạnh vẫn ngủ không biết gì liền xấu tính đạp một cái.
Thẩm Lạc lần thứ hai bị đạp ở trên giường nên cũng có kinh nghiệm hơn, ít nhất không bị lăn xuống đất nữa, cậu ta lật chăn ra nhìn thì thấy vợ nhỏ đang khóc rất thảm, lập tức liền bò tới gần dỗ dành " Đừng khóc, có chuyện gì vậy?".
Thiệu An mếu máo nhìn Thẩm Lạc cái liền òa lên " Tối qua...!tôi mơ thấy ác mộng...!Mơ thấy cái đồ thối tha cậu đi ngoại tình với người khác ngay trước mặt tôi".
Thẩm Lạc suýt sặc nước bọt mà chết " Chỉ là giấc mơ thôi, làm sao tôi có thể làm vậy cơ chứ", cậu ta vỗ nhẹ lưng Thiệu An nói tiếp " Tôi thủ tiết ba năm chờ anh về cơ mà".
Thiệu An ngưng khóc, cậu ngẩng đầu lên hỏi " Thật là ba năm này cậu không có quan hệ với bất kì ai không?".

Thẩm Lạc nhìn thẳng vào mắt cậu mà nói chắc như định đóng cột " Tôi thề có trời đất chứng giám".
Thiệu An như được gãi ngứa trong lòng mà lau đi nước mắt cá sấu trên mặt " Tôi tin cậu lần này, nếu sau này dám ngoại tình thì tôi sẽ cắt đi luôn thứ kia của cậu".
Thẩm Lạc nhìn dáng vẻ cố tỏ ra hung dữ tới mức đáng yêu của Thiệu An mà nhịn cười " Yên tâm, nếu tôi dám làm vậy thì không tới lượt anh ra tay đâu mà ba tôi sẽ thiến tôi trước rồi".
Thiệu An nghĩ thấy cũng đúng, trong truyện thì nam chính, tức ba lớn của Thẩm Lạc cũng là chung tình từ đầu tới cuối, không khó hiểu khi có thể giáo dục ra một đứa con trai cũng mang tư tưởng giống như vậy.

Đúng là giáo dục trẻ nhỏ rất là quan trọng.
Trong lúc Thẩm Lạc vào nhà vệ sinh thì Thiệu An tranh thủ mở điện thoại ra xem tin nhắn, không ngờ say rượu một đêm dậy mà lại có nhiều thông báo như thế.
Nhiều nhất là thông báo liên kết từ máy tính ở nhà tới điện thoại, Thiệu An mở ra xem " Tài khoản của bạn trên diễn đàn...!đã tăng lên 10 nghìn lượt theo dõi".
" Chuyện quái gì vậy?" Thiệu An định nhắn tin riêng cho Tiểu Hồng Đào, ai nhờ phát hiện đối phương đã gửi cho cậu không ít tin nhắn.

Tiểu Hồng Đào " Người anh em, cậu quên tắt mic kìa!".
Tiểu Hồng Đào " Người anh em, không ngờ cậu lại bạo như thế, chồng của cậu cũng thật bá đạo".
Tiểu Hồng Đào " Đoạn âm thanh lúc đó của hai người bị người xem ghi lại tuồn ra bên ngoài rồi, giờ cậu đang được fan hủ tìm kiếm nhiều nhất đấy".
Tiểu Hồng Đào " Sao mất tích lâu vậy? Chẳng lẽ chồng cậu làm cậu không xuống nổi giường luôn rồi à?".
Bởi vì đây là hộp tin nhắn trên diễn đàn nên bình thường không đăng nhập vào sẽ không hiện lên thông báo, lúc này Thiệu An mở ra liền ting ting ting nhảy ra một đống.

Cậu đọc xong đoạn tin nhắn của Tiểu Hồng Đào liền nhủ thầm toi rồi.
Thiệu An dựa theo phần tìm kiếm hot nhất trên diễn đàn tìm được đoạn ghi âm bị tuồn ra kia, cậu nín thở nghe mà mặt đỏ tía tai, cũng may tới đoạn xấu hổ nhất thì cũng không còn nữa, lúc đó hẳn là do đè tay vào bàn phím ấn nhầm nút mở mic " Trời ơi! xấu hổ chết mất, bọn họ đều nghe thấy rồi, chỉ tại cái tên xấu xa kia dùng sắc dụ tình mình".
Thẩm Lạc đi ra khỏi phòng vệ sinh thấy Thiệu An mặt nặng mày nhẹ nhìn điện thoại liền áp sát lại nhìn lén.

Thiệu An mải suy nghĩ nên không để ý, cậu quyết tâm mở lại lần nữa đoạn ghi âm kia để xác nhận, cậu không mang tai nghe nên chỉ dám mở khe khẽ đặt bên tai, vừa hay là bên Thẩm Lạc đang nhìn lén.
Thẩm Lạc nhướn mày nói " Sao lại đi nghe mấy loại ghi âm bậy bạ này, không lẽ anh chưa đủ thỏa mãn sao?".
Thiệu An giật mình suýt ném quăng đi cả điện thoại, cậu đẩy Thẩm Lạc tránh xa ra một chút " Cậu nghe lén cái gì mà nghe chứ? Đây là...!đây là...".
Thẩm Lạc im lặng chờ cho Thiệu An giải thích nhưng cậu mãi không nói được ra lời.
" Thôi bỏ đi, mau đi làm thôi, muộn giờ bây giờ!".

Thẩm Lạc khi nãy đã nhìn rõ tên của cái diễn đàn kia rồi, đợi khi nào rảnh sẽ thử tìm kiếm xem sao.
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 47: Chương 47


Thẩm Lạc chở Thiệu An tới công ty thì không đi vào mà lại rời đi, Thiệu An thắc mắc hỏi " Không đi làm sao?".
Thẩm Lạc đáp " Ba lớn gọi tôi về tiếp nhận điều hành tổng tập đoàn bên kia, phía bên công ty này đành phải nhờ anh hỗ trợ rồi".
Thiệu An ậm ừ một tiếng rồi đóng cửa xe lại " Đi đường chú ý an toàn đó".

Cậu bất giác đứng nhìn Thẩm Lạc đi xa khuất rồi mới tỉnh táo lại mà đi vào công ty.
Công việc của Thiệu An chủ yếu chính là tổng hợp thông tin hoạt động của công ty tới cho Thẩm Lạc, nhưng hiện giờ Thẩm Lạc đã cho cậu toàn quyền quyết định xử lý, quả là có chút khó nhưng nghĩ lại công ty là của bạn trai mình, sợ cái gì cơ chứ, cùng lắm có gì không biết thì gọi điện hỏi là được.
Một tuần trôi qua, trong thời gian này Thẩm Lạc phải tiếp nhận dần việc điều hành tập đoàn Thẩm thị nên cả ngày đều bận rộn, có khi ngủ lại luôn ở văn phòng cho nên hai người rất ít thời gian gặp mặt nhau.

Thẩm Lạc chu đáo thuê tài xế đưa đón Thiệu An đi làm mỗi ngày, có thể nói là cuộc sống trong mơ của cậu từ trước tới giờ.

Cái ngày còn lo bữa sau không có gì để ăn đó nào dám nghĩ tới có ngày cuộc sống của cậu lại có thể thuận lợi như bây giờ.
Thiệu An nhận được cuộc gọi của Thẩm Đường " Alo?".
" Thiệu ca! Anh dâu! giang hồ có chuyện cần trợ giúp" Thẩm Đường hấp tấp nói.
Thiệu An đang tưới cây quanh nhà, trong đầu cậu cứ hiện lên hình ảnh của Thẩm Lạc mãi thôi, thế nhưng nghe vậy thì liền đặt bình nước xuống " Có chuyện gì cậu có cứ nói, giúp được anh sẽ giúp liền".
Thẩm Đường hình như đang chạy, có tiếng thở hồng hộc " Cái người hay đi cùng Thẩm Đằng anh còn nhớ chứ?".
Thiệu An nhớ tới cậu bé ngoan ngoãn luôn miệng gọi cậu là tiên sinh kia " Là Mộ Thiếu Cẩn? cậu ấy làm sao?".
" Hiện tại không có thời gian giải thích, em gửi cho anh định vị của cậu ấy, nơi này khá gần nhà anh.

em và Đằng ca cũng đang trên đường tới".
Thiệu An mau chóng chạy đi tìm giày, cùng lúc đó điện thoại vang lên tiếng ting ting có tin nhắn đến, cậu vội vàng mở ra, là định vị của Mộ Thiếu Cẩn.
Thiệu An dựa theo đó mà chạy ra khỏi nhà tìm kiếm, nơi đó hình như là ở ven hồ, cách nhà cậu cũng phải 2km, Thiệu An không có xe, bình thường Thẩm Lạc cũng sẽ gọi tài xế tới đưa cậu đi làm cho nên hiện tại chỉ có thể dùng tạm động cơ chạy bằng cơm này mà thôi.
Tầm 20 phút sau, Thiệu An chạy không nổi nữa, cậu quỳ xuống đường để thở một hồi " Mệt chết tôi, ngày mai nhất định phải đi mua tạm một cái xe đạp hay xe máy gì đó, nhất định!".
Thiệu An lúc này đã chạy tới ven hồ, có điều từ vị trí của cậu tới chỗ kia cũng mất tới nửa vòng hồ.

Thiệu An chạy một hồi thì gần như thở đứt hơi, cậu nhìn quanh gần đó, phát hiện một bóng người đang ngồi thu lu một góc sau thân cây, lúc này trời đã tối, khung cảnh như vậy yếu tim một chút rất dễ bị dọa sợ.

Thiệu An đi tới gần, cậu thiếu niên kia cũng nghe thấy tiếng chân nên ngẩng đầu lên, đó là một khuôn mặt ướt đẫm nước mắt và máu, Thiệu An không hiểu có chuyện gì nhưng cậu nhìn thấy hai bàn tay của Mộ Thiếu Cẩn hình như vẫn đang chảy máu, cậu càng hốt hoảng hơn " Bạn nhỏ, có chuyện gì vậy? đừng sợ, anh là Thiệu An đây".
Mộ Thiếu Cẩn hơi lùi lại một chút, đúng lúc này có tiếng ô tô đỗ ở gần đó, Thẩm Đằng hung thần ác sát chạy tới.

Mộ Thiếu Cẩn sợ hãi run rẩy, sau đó liền mặc cho vết thương trên tay mà đứng dậy chạy khuất vào bóng tối.
Thiệu An phản ứng lại thì không kịp ngăn lại nữa rồi, chưa kể cậu đã cạn kiệt sức lực rồi.

Thiệu An cố chạy thêm vài bước nhưng hai chân run lên ngã khuỵu xuống, Thẩm Đường lập tức chạy tới đỡ cậu dậy " Thiệu ca, anh không sao chứ?".

" Không sao, hơi quá sức mà thôi" Thiệu An đáp lại đầy bất lực.
Thẩm Đằng không để ý nhiều, cậu ta một mạch đuổi theo Mộ Thiếu Cẩn, chắc hẳn rất nhanh bị bắt lại, dẫu sao thằng nhóc kia còn đang bị thương, còn Thẩm Đằng chẳng khác nào một con báo săn mồi cả.

Thiệu An quay sang hỏi Thẩm Đường " Bọn họ xảy ra chuyện gì vậy?".
Thẩm Đường thở dài một hơi " Khó nói lắm, nói chung là có một số hiểu lầm".
Thiệu An nghe vậy liền biết chuyện này khá riêng tư, cậu cũng không có tính tò mò chuyện nhà người khác nên cũng chỉ nghe biết vậy mà thôi " Anh nhìn thấy cậu nhóc kia bị thương rất nặng, tay vẫn còn đang chảy máu đấy".
Thẩm Đường gật đầu tỏ vẻ đã biết " Cũng vì vậy mà bọn em mới đuổi theo cậu ấy đấy, anh biết không, cậu ấy vì nghĩ rằng Đằng ca sẽ bỏ rơi mình nên mới tự mình hại mình như vậy đấy, aiya, thật ngốc nghếch hết chỗ nói".
Thiệu An vẻ mặt suy ngẫm, xem ra chuyện này đau đầu đấy.
* Ting ting*
Thẩm Đường nhận được tin nhắn mở ra đọc rồi kéo tay Thiệu An " Đi, em đưa anh về nhà, Đằng ca nói bên đó để anh ấy tự xử lý".
" Được" Thiệu An ngồi xe được Thẩm Đường đưa về tận nhà, cậu nghĩ tới cảnh lại phải chạy về nhà nữa là muốn ngất luôn rồi, sau này có lẽ phải tập luyện cơ thể nhiều hơn mới được.
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 48: Chương 48


Ngày hôm sau, chương trình " Minh tinh ở nhà tôi" số mới nhất được công chiếu.

Thiệu An lần đầu được lên tivi đương nhiên là vô cùng mong đợi, ngoài cậu ra thì dì Tần và Tần Tiểu Hy cũng đã dọn dẹp xong sớm để có thể ngồi xem chương trình này.

Bởi vì đây có thế là chương trình cuối cùng mà ảnh đế Thẩm tham gia nên lượng người chờ mong là vô cùng lớn
Đoạn đầu là cảnh Thẩm Lạc ngồi trên xe đi tới nhà Thiệu An và nói ra một số điều chờ mong ở chương trình này.

Tiếp theo đó là đoạn cùng dì Tần chào hỏi và Thiệu An mắt nhắm mắt mở đi từ trên tầng xuống đầm sầm vào người Thẩm Lạc.
Bởi vì chương trình chiếu trên tivi nên hiện tại không thể biết được phản ứng của người xem như thế nào, phải đợi tới khi nhà đài đăng tải lên trang web thì mới có thể bình luận và đánh giá.

Dì Tần và Tần Tiểu Hy giống như hai cái bình luận viên bên tai Thiệu An nói hết cái này tới cái nọ, trong đó thứ cậu tập trung chỉ có Thẩm Lạc ở trên tivi kia, mấy ngày rồi chưa được gặp nhau, đầu óc sắp bị tê liệt luôn rồi.
Khi chiếu tới cảnh buổi sáng đạo diễn cho người đi đột kích bất ngờ thì cả người Thiệu An cũng bất giác căng thẳng lên, mong rằng máy quay không bắt phải chứng cứ phạm tội nào đó.
Đúng lúc này điện thoại vang lên thông báo, Thiệu An giật mình như tên trộm, cậu nhanh tay lấy điện thoại để trên bàn đi ra ngoài vườn nói chuyện " Alo".
" Tối nay tới nhà tôi đi, đang đợi anh ở bên ngoài đây" giọng nói từ tính của Thẩm Lạc dụ dỗ Thiệu An nghe theo răm rắp, cậu ngó đầu qua cổng nhìn thấy xe của Thẩm Lạc đang đỗ ngay bên ngoài đường thì liền vui vẻ ngoe nguẩy như con loăng quăng chạy vào nhà.
Dì Tần thấy Thiệu An vội vàng thì hỏi " Có chuyện gì vậy Tiểu An?".
Thiệu An vội nhìn ngắm mình trong gương xem có lôi thôi hay không, lại chỉnh trang lại một chút đầu tóc rồi khoác tạm áo khoác mỏng, đeo giày chạy ra ngoài, cũng không quên để lại một câu " Tối nay bạn cháu rủ ra ngoài chơi, chút nữa dì cứ khóa cửa đi ngủ nhé, tối nay cháu có lẽ sẽ không về".
Không đợi dì Tần thì Thiệu An đã như con thiêu thân chạy mất hút rồi " Thật là, Tiểu An dạo này cứ như người mất hồn, hôm nay tự dưng sao lại hoạt bát như vậy, là bạn bè nào mà lại có năng lực đặc biệt thế".
Tần Tiểu Hy vẫn chăm chú vào màn hình tivi đáp lại " Còn có thể là bạn sao? con thấy là anh ấy yêu đương rồi thì có".
Thiệu An đi tới gần xe của Thẩm Lạc thì lại đổi nét mặt, giả vờ như giận dỗi ngồi vào xe.

Thẩm Lạc thấy người yêu không vui liền lập tức dỗ dành " Phía bên tập đoàn quả thực có quá nhiều việc phải xử lý, sau này sẽ không như vậy nữa".
" Thật không?" Thiệu An hơi chu mỏ lên hỏi.
" Thật, sau này có đi công tác cũng đưa anh theo cùng có được không?" Thẩm Lạc bóp bóp má mềm của Thiệu An khiến mỏ chu của cậu chu ra nhọn hơn nữa.
" Được, nhớ đó nha" Thiệu An cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa mà nở nụ cười, cậu tham lam rúc đầu vào lồng ngực của Thẩm Lạc hít hà mùi hương nam tính kia.
Thẩm Lạc xoa đầu Thiệu An cho xù bông lên, Thiệu An lúc này hít no mới chịu lùi về, Thẩm Lạc nhấn chân ga, xe bắt đầu di chuyển trong màn đêm ngập tràn ánh sáng từ đèn đường.

Thẩm Lạc vừa lái xe vừa lấy ở ghế sau ra một túi đồ ăn đựng trong hộp giữ nhiệt " Biết anh thích ăn nên tiện đường ghé mua một ít".
" Là cái gì vậy?" Thiệu An miệng thì hỏi nhưng tay đã nhanh nhảu mở hộp ra rồi.

Vừa mở ra mùi hương thơm cay nồng liền ập vào mặt rồi lan ra khắp xe " Oa! là tôm hùm đất xào cay".
" Ừm, cũng qua giờ ăn tối 2 tiếng rồi, bổ sung thêm một chút năng lượng" Thẩm Lạc đáp.
Thiệu An vui vẻ đeo găng tay rồi bóc liền mấy con bỏ vào miệng ăn tấm tắc khen ngon, cậu quay sang đút cho Thẩm Lạc một con rồi ngơ ngác thắc mắc " Bổ sung thêm năng lượng để làm gì?".
Thẩm Lạc không đáp mà chỉ cười một nụ cười ẩn ý, Thiệu An mất 5 giây để load được dữ liệu thông tin tới đại não, cậu đỏ mặt lên, không biết là do ăn cay mà ra hay là do lí do khác.
...
Sáng hôm sau, Thiệu An nhức mỏi toàn thân không thể đi làm, cậu ăn vạ luôn tại nhà của Thẩm Lạc mà ca thán.
" Thẩm Lạc đáng ghét, đã bảo là dừng rồi mà, hại mình đau tới đi không nổi nữa, đúng là tên đàn ông thối".
Tối qua cậu đi vội, quên mang theo quần áo dự phòng, hiện tại chỉ có thể dùng tạm quần áo của Thẩm Lạc, áo thì dài tới nửa đùi, quần thì chỉ cần thả tay liền rơi mất chứ đừng nói là mặc, Thiệu An thở dài rồi bỏ qua luôn cái quần " Mặc vậy được rồi, đằng nào trong nhà cũng không có ai khác".
Thẩm Lạc vào bếp nấu đồ ăn sáng, mùi đồ ăn thơm phức bay từ dưới tầng lên khiến bụng Thiệu An kêu lên òng ọc, cậu vác cái thân tàn này đi xuống tầng ngồi vào bàn ăn chờ được phục vụ.

Khác với Thiệu An thân tàn ma dại thì Thẩm Lạc hôm nay lại đặc biệt có tinh thần, cả người để tỏa ra năng lượng thoải mái, Thiệu An bĩu môi ghen tị.
Sau khi ăn xong thì Thẩm Lạc lại phải tới tập đoàn để làm việc, Thiệu An nằm ở nhà chán muốn chết, cậu mở điện thoại ra định chơi game nhưng lại thấy có hàng trăm tin nhắn kéo tới.

Có không ít của những người bạn học cũ lâu lắm không liên lạc mà cậu còn không nhớ nổi mặt, Thiệu An mở ra xem của từng người, chung quy cậu đúc kết được một việc rằng chương trình tối qua khi chiếu đến đoạn Thẩm Lạc cùng cậu chơi trò chơi đã nói ra chuyện tình đầu đã khiến cho cậu trở thành từ khóa đang hot nhất mạng xã hội.
Đám bạn học cũ này chính là thấy người sang bắt quàng làm họ, trước kia đến cái rắm cũng chả bao giờ hỏi thăm.

Còn có không ít đồng nghiệp nhắn tin hỏi xem sự việc đó có đúng là thật không, Thiệu An quyết định không trả lời ai hết, coi như cậu tạm thời biến mất đi.
Vậy là cả nước đều đã biết cậu và Thẩm Lạc có tình ý với nhau rồi, Thiệu An vừa có cảm giác vui sướng vì được đánh dấu chủ quyền cũng vừa cảm thấy sợ hãi vì ra đường sẽ bị fan hâm mộ của Thẩm Lạc tế sống.
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 49: Chương 49


Bỏ hết mấy việc kia ra khỏi đầu, Thiệu An ngoan ngoãn ăn xong lại ngủ, vô cùng hưởng thụ loại cuộc sống vô lo vô nghĩ này " Quả nhiên yêu đương với tổng tài thật là thích".

Thiệu An nhớ khi cậu đọc tiểu thuyết, nhân vật chính cùng tổng tài yêu đương sẽ luôn sảy ra đủ loại drama trên đời, nào là thụ chính không thích công vì anh ta nhiều tiền nên rất kiêu ngạo " Kiêu ngạo cái rắm a, tổng tài chẳng lẽ còn phải gặp ai cũng cúi đầu chào hỏi hay sao?", còn có tình tiết vị hôn thê, gia đình ngăn cản, bị đuổi giết, bị trả thù, Thiệu An lười chảy thây nằm trên giường nghĩ sao mà tới cậu lại chẳng thấy có gì xảy ra, quá êm đềm rồi đi.
Thiệu An nghĩ một hồi liền chìm vào giấc ngủ, cái chính là đêm qua cậu không được ngủ đủ nên tinh thần xuống cấp.
Trong giấc ngủ này, Thiệu An đột nhiên lại mơ thấy tình cảnh trước kia của mình khi chưa xuyên qua.
Mới sáng sớm trời còn tối mịt đã phải dậy đi làm nhân viên của nhà máy phế thải, cả ngày chỉ có một công việc là phân loại rác, tới tận tối muộn mới về căn nhà cũ nát mưa dột trong khu ổ chuột, hai bàn tay cậu chai sạn nhiều mảng dày cộp, đồng lương chỉ đủ để trang trải cuộc sống hằng ngày.
Thiệu An tranh thủ gặp cái bánh mì khô khốc rồi lén lấy ra từ dưới đệm giường một cái máy tính cũ cậu nhặt được của ai đó vứt đi, sau đó lên mạng tìm kiếm tiểu thuyết để đọc, đây là việc giải trí duy nhất giúp cho cậu phục hồi lại chút mệt nhọc sau ngày dài làm việc, bởi vì chỉ có ở trong tiểu thuyết thì cậu mới có thể tưởng tượng ra một thế giới tốt đẹp hơn.

Thẩm Lạc đi làm về sớm, vừa vào phòng nhìn thấy người yêu nhỏ lẫn trong đống chăn mềm mại ngủ thì bao mệt nhọc trong người cũng tiêu tan, cậu ta lại gần bới đống chăn ra, trong chớp mắt thấy khuôn mặt Thiệu An ướt đẫm nước mắt liền sửng sốt lay cậu tỉnh dậy " An An, tỉnh lại nào, An An!".
Thiệu An từ từ rời khỏi giấc mộng tàn khốc kia, cậu mở mắt thấy xung quanh không phải căn phòng nhỏ mưa dột của cậu nữa mà là căn phòng xa hoa ấm cúng, còn có chăn mềm bao bọc toàn thân, nhất thời chưa kịp định hình đâu mới là thực, cho tới khi trước mặt xuất hiện một người ôm cậu vào lòng thì mới nhận ra khi nãy chỉ là một giấc mộng.
Thẩm Lạc giúp Thiệu An lau đi nước mắt " Không sợ nữa, chỉ là ác mộng thôi, có tôi ở đây rồi".
Thiệu An ngửa đầu lên đắm đuối nhìn Thẩm Lạc " Ưm, biết rồi".

Trái tim cậu đập mạnh hơn, nhanh hơn, trong lòng thầm nghĩ thật tốt quá, những thứ kia chỉ còn là quá khứ mà thôi, hiện tại cậu sống rất tốt, không giống ở thế giới kia cha mẹ mất sớm, từ nhỏ đã phải bỏ học để đi làm, không có bằng cấp khiến cho cả đời chỉ có thể làm một công nhân ở bãi rác, hiện tại cậu không những có bằng đại học, còn được du học, có việc làm tử tế lương lại cao, còn có...!một người yêu thương cậu hết mực.
Thiệu An không biết tại sao bản thân lại xuyên qua nhưng cậu thật sự vô cùng biết ơn người đã giúp cậu xuyên vào bộ truyện này, giống như được sinh ra một lần nữa vậy.
Thẩm Lạc xoa xoa lưng giúp Thiệu An bình tĩnh lại " Tối nay chúng ta tới nhà anh ăn cơm đi, chuyện của chúng ta chắc bọn họ cũng biết rồi, cứ im im như vậy cũng thật có lỗi".
Thiệu An đã lấy lại được tinh thần " Được, không vấn đề gì, đều nghe theo cậu".

Bởi vì giấc mơ đó mà Thiệu An lại càng trân trọng hơn những gì mà hiện tại cậu đang có.
Thẩm Lạc quay sang góc tủ lấy tới một cái túi hàng hiệu đưa cho Thiệu An.

Cậu nhận lấy rồi mở ra, ở bên trong là một bộ quần áo đúng theo kích cỡ của cậu, một ngày ăn mặc thoáng đãng chỉ mặc mỗi một cái áo không mặc quần thật ra lại khiến Thiệu An thích thú vì cảm thấy rất thoải mái, nhưng thích hay không thì cũng không thể mãi không chịu mặc quần được.

Sau khi tắm rửa thay đồ xong thì hai người lên xe quay về nhà của Thiệu An.
Khi gần tới nơi, Thẩm Lạc phát hiện ở phái nhà của Thiệu An có một đám đông, không cần nghĩ cũng biết là đám phóng viên lấy được thông tin ở đâu tới để rình rập đây mà.

Thẩm Lạc đỗ xe ở bên đường cách một đoạn, đúng lúc này điện thoại của Thiệu An đổ chuông, cậu mở ra xem, là của dì Tần gọi tới.
Thiệu An bắt máy " Alo, dì".
" Tiểu An à? hay là cháu cứ ở lại nhà bạn cháu thêm một hôm nha, chuyện của cháu và cậu Thẩm kia nổi khắp nơi rồi, một đống đám phóng viên bu trước cổng nhà mình, dì đuổi thế nào cũng không đi, cháu đừng về, đợi khi nào bọn họ rời đi thì dì báo lại cho nhé" Dì Tần nói liến thoắng một hồi.

Trong xe khá là yên tĩnh nên Thẩm Lạc cũng nghe được lời dì Tần nói " Xem ra phải kiếm chỗ khác để ăn tối rồi".
Thiệu An đáp lại vào điện thoại " Vâng, cháu biết rồi, dì với Tiểu Hy nhớ giữ an toàn nhé".
" Ừm, cháu cứ yên tâm giao cho dì, đi chơi với người yêu thoải mái đi nhé".
Thiệu An nghe vậy liền đỏ mặt " Vâng, cháu chào dì".
Thiệu An tắt máy, Thẩm Lạc đánh lái cho xe quay lại " Tầm này cũng muộn rồi, không bằng tới nhà hàng ăn tối nhé".
Thiệu An cũng lâu rồi không đi ăn nhà hàng nên cảm thấy không thành vấn đề " Được, đi nhà hàng nào thật ngon ấy".
 
Xuyên Thành Nhân Vật Quần Chúng
Chương 50: Chương 50


Thẩm Lạc dẫn Thiệu An tới một nhà hàng sang trọng cách đó khá xa, một phần để tránh đám phóng viên đang đánh hơi từng chút một kia, một phần đồ ăn nơi này vô cùng ngon, là do một đầu bếp nổi tiếng tự tay chuẩn bị.
Nhà hàng này khá rộng nhưng không có mấy người tới đây, có lẽ vì đối tượng khách hàng của bọn họ là giới thượng lưu cho nên cũng không lạ cho lắm, cả một cái sảnh lớn như vậy cũng chỉ có bàn của Thiệu An và thêm hai bàn khác đang có người ngồi mà thôi, mỗi bàn còn có tấm bình phong màn the che đi, không thể nhìn thấy những bàn khác có những ai.
Thiệu An lần đầu tiên được tới một nơi sang trọng thế này, so với Thẩm gia thì vẫn không bằng nhưng cũng có thể nói là tám lạng nửa cân, lối kiến trúc và đồ dùng mạ vàng khiến cho cảm giác xa hoa nhiều lên gấp mấy lần, nói cậu không hồi hộp thì là nói dối, nhưng bên ngoài mặt không tỏ ra điều gì cũng chỉ là đang ra vẻ mà thôi.
Thiệu An nhìn một đống dĩa thìa trên bàn, cậu nhớ từng nghe qua rằng mỗi một cái đều có công dụng khác nhau, nhưng đối với người phổ thông như cậu thì chúng chả có tác dụng quái nào khác nhau cả, cũng chỉ để cắt và đưa thức ăn lên miệng mà thôi.
Vốn dĩ là một bữa tối đơn giản thì giờ lại biến thành buổi hẹn hò, Thẩm Lạc chăm chú nhìn Thiệu An loay hoay với đống dĩa thìa cảm thấy dáng vẻ đang cố tỏ ra hiểu biết của cậu rất đáng yêu.
Thiệu An bị nhìn chăm chú nên có linh cảm mà quay sang nhìn Thẩm Lạc, nghĩ nghĩ nên mở lời thế nào " Ăn ở đây hẳn là đắt lắm nhỉ?".

Thẩm Lạc tính toán ba giây liền đưa ra một câu trả lời " Bằng hai tháng lương của anh đó".
Thiệu An sửng sốt, một bữa ăn này bằng cả gia tài của cậu luôn đó.

Thẩm Lạc nói tiếp " Nhưng nơi này thuộc về Thẩm gia".
Thiệu An nghe vậy mới thở phào một chút, số tiền cho một bữa ăn này có khi kiếp trước cậu làm cả đời cũng không có được, quá đau lòng rồi.
Lúc này ở một góc sảnh vang lên tiếng đàn piano êm dịu đầy lãng mạn, Thiệu An tò mò ngó nhìn vì vừa hay chỗ cậu ngồi có thể nhìn thấy được vị trí chiếc đàn đó.
Thiệu An dụi dụi mắt rồi lại nhìn kỹ lại " Người đang đánh đàn kia...!hình như là...Du Nam Lăng?".
Thẩm Lạc bình tâm như đã biết trước " Đúng là cậu ấy".
Thiệu An không biết chuyện đã xảy ra với Du Nam Lăng vào hai năm trước, cậu chỉ biết cậu nhóc này đột nhiên thay đổi tính tình " Tại sao cậu ấy lại làm việc ở đây?".
Thẩm Lạc xem đồng hồ, dự tính đồ ăn chưa thể lên ngay nên liền kiên nhẫn giải thích cho Thiệu An " Năm đó cậu ấy bị Văn Di từ chối lời tỏ tình, cha mẹ bị tai nạn qua đời, sau đó bị người nhà ám toán giành hết tài sản rồi đuổi ra khỏi nhà lưu lạc ngoài đường, Tiểu Đường là bạn thân của cậu ấy, nó không thể mặc kệ cho Du Nam Lăng bị bắt nạt như vậy nên xin ba tôi trừng trị đám người Du gia nhưng ba tôi không đồng ý, nó còn nhỏ, nhiều chuyện còn chưa hiểu, ba tôi nói nếu nó muốn giúp Du Nam Lăng trả thù thì hãy tự mình gánh vác một công ty phát triển thật tốt, rồi tự dừng tài lực của mình để đạt được mục đích".

" Cũng vì vậy mà hai năm nay Tiểu Đường cũng nỗ lực học hành rất nhiều, mặc cho được cho tiền, Du Nam Lăng vẫn không chịu nhận, nói không muốn nợ nần ai cả, Tiểu Đường chỉ còn cách là giúp cậu ấy tìm một công việc nhàn hạ lương cao để Du Nam Lăng bớt áy náy, vừa hay Du Nam Lăng từ nhỏ đã học đàn cho nên để cậu ấy đánh đàn tại nhà hàng của Thẩm gia".
Thiệu An nghe mà cảm thấy đồng cảm với cậu nhóc Du Nam Lăng kia, thật giống với cậu của trước kia, có điều Du Nam Lăng tốt số hơn, có một người bạn tốt như Thẩm Đường giúp đỡ " Một đống sự việc đau lòng xảy ra cùng một lúc, bảo sao một cậu bé hoạt bát như mặt trời năm đó lại biến thành như hiện tại, thật trớ trêu".

Nói chuyện một hồi thì đồ ăn cũng được phục vụ, Thiệu An và Thẩm Lạc chăm chú thưởng thức mĩ vị trước mắt.

Thẩm Lạc biết Thiệu An không biết dùng đồ tây nên còn ân cần giúp cậu cắt thịt.
Lúc hai người đang ăn thì một bàn cách đó không xa có hai bóng người một nam một nữ đi ra khỏi tấm bình phong.

Du Nam Lăng đang tập trung đánh đàn, nhất thời không để ý tới có ánh mắt đang nhìn tới đây.

Khuôn mặt Du Nam Lăng đượm buồn, ngón tay đã đánh tới mỏi ran nhưng vẫn phải tiếp tục duy trì tới khi khách khứa tan hết mới thôi.

Hình như ánh mắt của người kia quá bá đạo cho nên Du Nam Lăng khẽ rùng mình, ánh mắt cũng ngước lên, ngay lúc đó...!một tiếng đàn lệch lạc vang lên sau đó là khoảng im lặng đáng sợ.
Du Nam Lăng run rẩy nhìn người đàn ông cách đó không xa, người nằm sâu trong bóng ma tâm lý của cậu, người mà đến cả nằm mơ cũng khiến cậu khóc hết nước mắt.
Du Nam Lăng vội đứng dậy chạy ra khỏi sảnh nhà hàng, quản lý nhà hàng thấy vậy liền muốn ngăn cậu lại " Tiểu Du, cậu làm gì vậy? khách đã về hết đâu?".
Du Nam Lăng luống cuống dần lên dùng ngôn ngữ hình thể thể hiện ý nói cho người quản lý nhưng nghe tiếng giày phía sau lưng ngày càng gần thì cậu cũng không còn kiên nhẫn nữa mà lập tức mở cửa chạy ra khỏi đây.
Thật không may bên ngoài trời đột nhiên nổi cơn giông mưa tầm tã, Du Nam Lăng đang lung túng phân vân có nên chạy thẳng ra hay không thì cánh tay cậu bị một người kéo lấy.
Văn Di tức giận vừa sợ hãi nhìn người mà hắn tìm kiếm bao lâu nay, tìm đông tìm tây cũng không thấy, vậy mà lại gặp lại tình cờ ở một nơi như thế này.
 
Back
Top Bottom