Ngôn Tình Xuyên Thành Nam Phụ Dự Phòng Trong Niên Đại Văn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Nam Phụ Dự Phòng Trong Niên Đại Văn
Chương 40: 40: Uy Hiếp


Từ Bảo Trung thở dài: “Thanh niên trí thức Tô làm sao cậu có thể cố chấp như thế? Lời nói của một đứa con nít làm sao mà cậu lại coi nó là sự thật đâu? Coi như là đồng chí cảnh sát đích thân đến, lời nói của một đứa con nít cũng không thể tin được, không phải sao?”Mẹ của Cẩu Oa vừa nghe thấy lời này, lập tức lên tiếng: “Bí thư Từ nói đúng, Cẩu Oa nhà tôi là nói bừa, lời nói của một đứa con nít không thể xem là thật.

Là đứa nhóc nhà tôi ăn nói bậy bạ, tôi ở chỗ này đối với Kiều Kiều nói lời xin lỗi trước, Cẩu Oa nhà tôi nhất định là nhìn nhầm rồi.

Về nhà tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó cẩn thận, không để cho nó nói chuyện bậy bạ nữa.”Nói xong, mẹ của Cẩu Oa lôi kéo Cẩu Oa vẻ mặt không tình nguyện đi về.Từ Bảo Trung ý vị thâm trường nhìn qua Tô Cẩn Ngôn: “Tôi đã nói mà, lời nói của con nít căn bản không thể xem là thật.

Nếu đã như vậy, chúng ta cũng không thể để cho công an đi đến một chuyến không công không phải sao? Về phần lương thực mà cậu bị tổn thất, hay là như vậy đi, một hồi tôi liền cho người mang đến một chút lương thực, phần đó coi như là trừ vào phần công điểm của Tiểu Hoa đi.”Từ Bảo Trung dứt khoát quyết định, trên mặt không hiện nhưng trong lòng lại nở một nụ cười đắc ý, ông ta liền biết, ở trong thôn này không có một ai nguyện ý đắc tội ông ta.

Vậy tự nhiên chuyện này ông ta nói cái gì thì liền là cái đó.Từ Kiều Kiều cũng lộ ra một nụ cười an tâm, cô ta liền biết, chỉ cần bác cả cô ta ra mặt, Tô Cẩn Ngôn chỉ có thể nhận mệnh mà thôi.Tô Cẩn Ngôn không nghĩ đến hình tượng ở trong thôn của Từ Bảo Trung có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến như vậy, lại có thể làm cho mẹ Cẩu Oa không muốn con mình đứng ra làm chứng.Anh có thể hiểu được sự bất đắc dĩ của mẹ Cẩu Oa cho nên không có đi ngăn cản hai mẹ con bọn họ rời đi, nhưng chuyện này cũng không đại biểu anh sẽ nhẫn nhịn.“Tôi hôm nay coi như là được biết quyền uy của bí thư Từ, bất quá ông cho rằng không có nhân chứng tôi liền sẽ bỏ cuộc sao? Còn có, chuyện bồi thường lương thực cho chúng tôi vốn là chuyện phải làm, nhưng ông còn muốn trừ công điểm của Tiểu Hoa, quả nhiên là cảm thấy hai vợ chồng của chúng tôi là một quả hồng mềm, mặc kệ các người nắn b óp ra sao cũng được sao?”“Lại nói tiếp, mấy người không biết hiện tại có một kỹ thuật hiện đại gọi là kiểm tra vân tay đi.

Chỉ cần Từ Kiều Kiều có tiếp qua những thứ lương thực kia, như vậy trên đó sẽ xuất hiện vân tay của Từ Kiều Kiều.

Mặc kệ cho dù các người có chống chế như thế nào cũng đều vô dụng thôi.”“Dù sau từ trước đến nay Từ Kiều Kiều chưa bao giờ xuất hiện ở trong phòng của chúng tôi, vân tay lại tự nhiên mà xuất hiện.

Nếu như kiểm tra ra vân tay, thì không cần cái gì nhân chứng, cũng có thể chứng minh chuyện này là do Từ Kiều Kiều làm.

Tôi liền nghĩ đến, phá hoại tài sản, ăn cắp tài sản của người khác, mấy người nghĩ cảnh sát sẽ phán tội như thế nào?”Từ Bảo Trung trong nháy mắt liền đen mặt, ông ta nhìn thoáng qua Từ Kiều Kiều, trong mắt cô ta nhìn ra sự sợ hãi thì liền biết chuyện này đúng là do Từ Kiều Kiều làm.Ông ta tuyệt đối sẽ không cho người ở trong nhà mình xuất hiện vết bẩn như vậy.

Ông ta biết ở trong thôn có người đang dòm ngó chức vụ của ông ta như hổ rình mồi.

Nếu như bởi vì Từ Kiều Kiều phạm tội mà ở trong đồn cảnh sát có hồ sơ, thì đây chính là nhược điểm của ông ta.

Dù sao, có hồ sơ phạm tội cho dù có che dấu như thế nào thì cũng không che dấu nổi.Ông ta gắt gao nhìn thẳng vào Tô Cẩn Ngôn: “Thanh niên trí thức Tô, cậu đừng quên, nếu như cậu muốn trở về thành còn cần có sự đồng ý của tôi.

Như thế nào, cậu muốn cả đời cắm rễ ở đây sao?”Từ Bảo Trung tự cho là mình đã chọt trúng yếu điểm của Tô Cẩn Ngôn, dù sao đầu năm nay trên cơ bản tất cả thanh niên trí thức bị hạ phóng xuống nông thôn đều muốn trở về thành.

Ông ta cũng không tin Tô Cẩn Ngôn lại không muốn, chỉ cần Tô Cẩn Ngôn có ý muốn này thì anh sẽ bị ông ta áp chế gắt gao.Ông ta lời nói như chặt đinh chặt sắc, lại không nghĩ đến Tô Cẩn Ngôn không sợ nhất là uy h**p chuyện này.Tô Cẩn Ngôn biết trước tình thế của tương lai, anh tự nhiên là biết 4 năm sau sẽ không phục lại kỳ thi đại học, anh chỉ cần thi đậu đại học, ai có thể ngăn cản anh trở về thành.Từ Kiều Kiều trong nháy mắt trái tim bị nhấc lên lại an ổn xuống.

Cô ta đương nhiên biết vân tay có thể dùng để phá án, tuy rằng cô ta không biết bây giờ có kĩ thuật này hay chưa, nhưng vạn nhất có thì sao? Cô ta phải cưới một người có quyền thế làm sao có thể lưu lại án cũ đâu? Không được tuyệt đối không được.

Cho nên, lúc bác cả của cô ta lấy chuyện Tô Cẩn Ngôn để ý nhất ra uy h**p anh thì cô ta liền biết mọi chuyện ổn rồi.Từng làm người ở bên gối Tô Cẩn Ngôn, cô ta so với ai khác điều hiểu rõ hơn hết chuyện Tô Cẩn Ngôn muốn về thành đến mức nào.

Trở về thành là nguyện vọng lớn nhất của Tô Cẩn Ngôn, anh nhất định sẽ bị chuyện này uy h**p..
 
Xuyên Thành Nam Phụ Dự Phòng Trong Niên Đại Văn
Chương 41: 41: Uy Hiếp


Nào ngờ, vừa lúc Từ Kiều Kiều mới an tâm được một lúc, Tô Cẩn Ngôn đã bất thình lình lên tiếng chế nhạo: “ Như thế nào? Không có chuyện khác để lấy ra uy h**p sao? Vật thì thật là đúng lúc đâu, tôi thật sự không để ý chuyện này.

Tôi là hưởng ứng sự kêu gọi của quốc gia, trở về thành? Không sao, vì sao tôi lại muốn trở về? Là ruộng lúa ở nông thôn không đủ thơm sao? Hay là trâu cày ở nông thôn không đáng yêu? Tôi vì sao lại muốn trở về?”“Cho nên, nếu như không có chuyện gì khác để lấy ra uy h**p, vậy thì mấy người nhanh chóng nhường ra một chút, để tôi đi báo cảnh sát?”Ở đây mọi người đều trợn tròn mắt, bọn họ không hề nghĩ đến Tô Cẩn Ngôn lại có một tấm lòng yêu nước như vậy, thật sự không muốn trở về thành, là thật sao?Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào mặt của Tô Cẩn Ngôn, ý đồ muốn nhìn ra một chút sơ hở của Tô Cẩn Ngôn, kết quả không nghĩ đến Tô Cẩn Ngôn rất cẩn thận, trên mặt một chút biểu tình cũng không biểu hiện ra suy nghĩ của anh là thật hay giả.Từ Kiều Kiều trở nên khẩn trương, cô ta nắm lấy một góc áo của bác cả, ý đồ muốn bác cả của mình suy nghĩ cách khác.

Nhưng thế nào cô ta cũng không nghĩ đến bác cả bị cô ta nắm lất một góc áo trong nháy mắt liền quay người lại quăng cho cô ta một cái tát.Từ Kiều Kiều khiếp sợ bụm mặt, không thể tin được nhìn bác cả của mình.

Từ kiếp trước đến kiếp này chưa từng bị người khác đánh qua trong nhất thời cô ta bị bác cả của mình đánh cho mê mang.

Lúc kịp phản ứng, trong nháy mắt trong lòng xông lên cảm giác xấu hổ cùng ủy khuất, nước mắt không khống chế được liền rơi xuống.Bác cả, sao có thể đánh cô ta? Một nỗi hận ý tự nhiên sinh ra ở trong lòng của cô ta.“Còn không mau hương thanh niên trí thức Tô mà xin lỗi! Hằng ngày đều không làm được chuyện gì tốt, tuổi còn nhỏ không học cho tốt, tôi thấy là do quá rảnh rỗi.

Từ gia chúng tôi từ khi nào mà sinh ra một cô gái không biết xấu hổ như vậy?”Từ Bảo Trung cũng cảm thấy khó thở, thường ngày nhìn thấy Từ Kiều Kiều đều rất nhu thuận cùng hiểu chuyện, ông ta cũng không ngại chiều chuộng cháu mình một chút.

Nhưng ai mà có thể ngờ , cô ta khi không lại gây một chuyện lớn như thế, nếu như không được liền nhanh chóng gả ra ngoài, tránh làm cho ông ta cùng Từ gia mắt mặt.Từ Kiều Kiều không biết trong lòng bác cả của mình đang nghĩ cái gì, nếu như để cô ta biết được có lẽ hận ý của cô ta đối với bác cả của mình sẽ lại lớn hơn một vòng.Tô Cẩn Ngôn kinh ngạc nhìn Từ Bảo Trung một lúc, anh không ngờ Từ Bảo Trung có thể nhanh chóng trở mặt như vậy.

Ông ta lúc nên cứng liền cứng, lúc nên cúi đầu liền cúi đầu, khó trách có thể làm tới chức bí thư, so với Từ Bảo Hoa không phải chỉ thông minh hơn một chút.Đáng tiếc thái độ của Từ Bảo Trung lúc này cũng không làm cho Tô Cẩn Ngôn thay đổi thái độ.“Đáng tiếc, ông xem dáng vẻ kia của Từ Kiều Kiều là thái độ của người đang nhận lỗi sao? Bộ dạng kia của cô ta là hận đến không thể đem tôi đi rút gân lột da đi, ông nghĩ tôi có thể tha thứ cho cô ta sao? Vậy thì ông chỉ có thể đi nằm mở thôi.”Nói xong Tô Cẩn Ngôn trực tiếp đi lên kéo tay của Từ Kiều Kiều, tính toán đi báo cảnh sát.Từ Bảo Trung theo lời nói của Tô Cẩn Ngôn nhìn qua Từ Kiều Kiều thì thấy được sắc mặt chưa kịp thu hồi thần sắc căm hận của cô ta, trong lòng thầm mắng, trên mặt lại làm ra vẻ mặt thất bại đau khổ: “Nói đi, thanh niên trí thức Tô, cậu có yêu cầu gì cứ nói ra hết đi.

Chỉ cần cậu không truy cứu chuyện này nữa, yêu cầu của cậu nếu như không vượt qua khả năng của tôi, thì tôi sẽ tận lực thỏa mãn cậu.”Từ Bảo Trung rốt cuộc cũng phải dùng thái độ mềm mỏng mà nói chuyện.“Anh cả!” Từ Bảo Hoa rốt cuộc không nhịn được mà sợ hãi kêu lên, bọn họ vì sao phải cúi đầu với tên nhãi ranh Tô Cẩn Ngôn này? Ông ta cũng không tin đem Tô Cẩn Ngôn đánh đến gần chết, thì tên này vẫn cắn chặt chuyện này không bỏ.Thần sắc tàn nhẫn ở trong mắt ông ta tụ lại, Từ Bảo Trung một đấm gõ lên đầu của Từ Bảo Hoa, lớn giọng quát: “Mày câm miệng cho tao, mày nếu như còn nhận tao là anh trai, liền phải nghe theo mệnh lệnh của tao mà làm việc, bằng không, đừng trách người anh cả này không nhận đứa em trai là mày.”Từ Bảo Hoa vẫn luôn biết, nhà mình có thể ở trong thôn sống tốt như vậy đều là nhờ người anh cả có bản lĩnh này của ông ta.

Anh cả ông ta vừa nói không nhận ông ta là em trai nữa, ông ta lập tức liền trở nên hoảng hốt, làm gì còn rãnh rỗi ghi hận ai.“Anh cả, nghe anh, tất cả đều nghe anh.” Nói xong, ông ta một phen túm lấy Từ Kiều Kiều kéo qua, đem cô ta kéo đến sao lưng mình.

Không muốn cô ta làm hỏng chuyện của anh trai ông ta, anh trai ông ta thông minh, nghe theo anh trai của ông ta sẽ không sai.Nghe thấy lời nói của Từ Bảo Trung, Tô Cẩn Ngôn rốt cuộc cũng dừng bước, xoay người chăm chú nhìn thẳng mặt Từ Bảo Trung.“Ông chắc chắn người một nhà của Từ Bảo Hoa có thể nghe lời của ông nói?”“Tôi có thể chắc chắn!”“Rất tốt, nếu như ông muốn ngồi xuống mà từ từ nói chuyện, thì chúng ta vào phòng nói chuyện đi?”Nếu chút nữa đến giai đoạn đàm phán, tự nhiên không tránh được chuyện bàn đến đủ loại điều kiện, những chuyện này để người khác nghe được thì không tốt lắm.Vừa vặn Từ Bảo Trung cũng có ý này, vì vậy hai bên nhanh chóng tiến vào phòng của Từ Bảo Hoa, những người khác thấy không còn chuyện để xem náo nhiệt cũng chỉ có thể lưu luyến không nỡ mà rời đi..
 
Xuyên Thành Nam Phụ Dự Phòng Trong Niên Đại Văn
Chương 42: 42: Xin Lỗi


Hai bên ngồi xung quanh bàn của Từ gia, ai nấy cũng mang sắc mặt nặng nề, ai nấy đều không chịu mở miệng trước, sợ đánh mất quyền chủ động.

Cuối cùng vẫn là Từ Bảo Trung cảm thấy giằng co như vậy cũng không phải là cách, đành mở miệng nói chuyện: “Hiện tại ở đây đã không có người ngoài, thanh niên trí thức Tô cậu có yêu cầu gì thì có thể nói ra, bất quá không thể quá đáng.

Tuy rằng tôi chịu sự uy h**p của cậu, nhưng tôi vẫn có ranh giới cuối cùng, nếu như yêu cầu mà cậu đưa ra quá đáng thì tôi cũng không ngại cá chết rách lưới.”“Cùng lắm thì tôi không làm bí thư ở thôn này nữa, cho dù là vậy tôi còn có con tai, mấy đứa con trai của tôi không phải không có tiền đồ.

Về phần cậu, đầu năm nay thanh niên trí thức chết ở nông thôn, không phải là chuyện thường gặp sao? Dù sao thì mấy người đều là người lớn lên ở trong thành, không chịu nổi những cái khổ ở nông thôn không phải sao? Sinh bệnh không kịp cứu chữa hoặc là xảy ra chuyện ngoài ý muốn không ai biết, không phải là quá dễ xảy ra chuyện sao?”Coi như là đã phải ngồi xuống để đàm phán, Từ Bảo Trung vẫn không nhịn được mà uy h**p Tô Cẩn Ngôn, ông ta trước tiên là đem mấy đứa con trai có tiền đồ của mình ra, sau đó lại cảnh cáo Tô Cẩn Ngôn là một người ngoài mới đến đây, thâm ý trong lời nói không phải là quá rõ ràng sao?Tô Cẩn Ngôn lại không bị lời nói của ông ta uy h**p, hừ lạnh một tiếng: “ông nghĩ tôi cùng Từ Bảo Hoa, Từ Kiều Kiều đều là cùng một loại người lòng tham không đáy, há mồm sư tử ngoạn sao?”“Tốt nhất là không phải!” Từ Bảo Trung lạnh lùng nói.Chỉ có hai người Từ Bảo Hoa cùng Từ Kiều Kiều, dáng vẻ hai người đều là muốn mở miệng nói cái gì đó nhưng lại không được nói, chỉ có thể oán hận mà trừng mắt với Tô Cẩn Ngôn.

Ngồi ở bên cạnh Tô Cẩn Ngôn là Tiểu Hoa cũng không nói gì, nhìn thấy Từ Bảo Hoa cùng Từ Kiều Kiều trừng mắt nhìn qua đây cô cũng trừng mắt nhìn lại.Tuy rằng thường ngày cô sợ hãi Từ Bảo Hoa cùng Từ Kiều Kiều, nhưng bây giờ có Tô đại ca ở bên cạnh, cô tuyệt đối không sợ, dù sao chỉ cần không mở miệng nói chuyện thì con mắt của cô tuyệt đối trừng lớn hơn hai người kia.“Đầu tiên, Từ Kiều Kiều phải nói lời xin lỗi với Tiểu Hoa và tôi, yêu cầu này một chút cũng không quá đáng đi?” Làm sai chuyện liền phải xin lỗi, chuyện này không thể tránh khỏi.Tiểu Hoa nghe xong gật đầu, đúng đúng, Tô đại ca nói cái cái gì cũng đều đúng, phải xin lỗi , phải xin lỗi.Vì thế cô không nhịn được mà nói thầm một câu: “Xin lỗi!”Từ Kiều Kiều hung hăng trừng cô một cái, bị trừng Tiểu Hoa một chút cũng không sơ, nhìn vào mắt Từ Kiều Kiều nhấn mạnh: “Xin lỗi!”Từ Bảo Trung ba một tiếng tát ở trên đầu Từ Kiều Kiều một cái: “Trừng cái gì mà trừng? Là muốn thể hiện tròng mắt rất lớn sao? Còn không mau xin lỗi! Hay là mày thật sự muốn đi đến cục cảnh sát một chuyến?”Từ Kiều Kiều nhịn không được mà khẽ run rẩy một cái, bất đắc dĩ chỉ có thể nói một tiếng thật nhỏ xin lỗi.Tiểu Hoa rất đắc ý, nghe thấy được Từ Kiều Kiều xin lỗi, chẳng sợ âm thanh rất nhỏ nhưng cô như cũ vẫn rất vui vẻ.

Đây chính là lần đầu tiên trong đời cô nghe được Từ Kiều Kiều xin lỗi mình.Tô Cẩn Ngôn cũng mặc kệ cô ta có tình nguyện hay không, nếu đã nói xin lỗi xong thì anh cũng nên tiếp tục nói tiếp: “Nếu đã nói lời xin lỗi thì hãy mau kêu cô ta lấy mặt dây chuyền mà cô ta đã lấy của Tiểu Hoa trả lại đây!”Từ Kiều Kiều vừa định nói mình không có lấy, bác cả của cô ta đã mạnh mẽ trừng mắt với cô ta một cái: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Kêu mày lấy thì liền đi lấy, chẳng lẽ người ta còn đổ oan cho mày.”Tô bảo trung đã cực kỳ mất kiên nhẫn với cô cháu gái của ông ta rồi, đã đập nhà của người ta coi như xong, vậy mà còn để cho người khác nhìn thấy được.

Để cho người khác nhìn thấy còn chưa tính, vậy mà lại dám lấy đồ của người ta đem về, là sợ cảnh sát không tìm được vật chứng hay sao? Ngu như heo, thật sự là ngu như heo!Từ Kiều Kiều dùng răng nanh cắn chặt môi dưới, cả người đều bị tức đến run lẩy bẩy, cô ta thề, cô ta nhất định sẽ làm cho bọn họ trả một cái giá thật lớn, làm cho bọn trở nên nhục nhã gấp mấy lần cô ta hôm nay.Tiểu Hoa một tay nhanh chóng lấy mặt dây chuyền ở trong tay của cô ta, nhịn không được mà lấy vạt áo của mình lau qua lau lại dây chuyền, chờ đến khi cô xác định dây chuyền không có dính một hạt bụi nào mới cẩn thận từng li từng tí mà đem dây chuyền cất vào trong lòng mình.Tiểu Hoa trong mắt lóe lên giọt nước mắt vui mừng, trong lòng tràn đầy niềm vui sướng khi mất đi lại có lại, cô không nhịn được mà nhìn Tô Cẩn Ngôn kêu một tiếng: “Tô đại ca…”.
 
Back
Top Bottom