Ngôn Tình Xuyên Thành Giường Của Tình Địch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,444,286
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
xuyen-thanh-giuong-cua-tinh-dich.jpg

Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Tác giả: Hôm nay A Nghiêu ăn năm bữa
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hôm nay A Nghiêu ăn năm bữa

Thể loại: Truyện ngắn, Hiện đại, Kỳ ảo, Thần quái, HE

Số chương: 2 chương

Edit: Cookie Choux

Giới thiệu:

Ngày thứ ba mươi hậu chia tay, Cố Dư chưa kịp làm gì đã biến thành chiếc giường.

Đáng giận ở chỗ còn là giường của tình địch.

Một câu tóm tắt: Tôi chỉ muốn làm người.

Lời chốt: Ăn no ăn ngon.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 1


1.

Hôm nay là ngày thứ ba mươi Cố Dư chia tay.

Cố Dư buồn, thậm chí buồn hơn ngày chia tay.

Không phải vì cô lụy bạn trai cũ, mà vì cô hóa thành chiếc giường.

Cố Dư nuốt nước mắt vào trong. Đã ba ngày! Ba ngày cô không được ăn gà rán, tiểu long bao [1], mochi, bánh nướng nhân trứng chảy, cá nướng, thịt kho Đông Pha [2], lẩu cay.

Còn gì thảm hại hơn một người ham ăn không được ăn cơm suốt ba ngày?

Có. Ngửi được không ăn được.

Ví dụ như hiện tại, tỏi đập dập cho vào chảo dầu kêu “xèo xèo”, hương tỏi nồng nàn sực nức mũi, sau đó bỏ rau cải rửa sạch vào. Không lâu sau hương rau cải và tỏi dung hợp, cả phòng thơm mùi đồ ăn.

Càng không nói chân giò kho từ sáng thơm ngào ngạt, chỉ cần ngửi, Cố Dư đã nghĩ tới bì thịt đỏ au, mềm mại đàn hồi.

Thiếu niên nấu cơm xong, bưng thức ăn ra bàn.

Vừa hay Cố Dư có thể nhìn ra ngoài cửa phòng ngủ, đ ĩa rau cải xào thơm ngon, bên trên rắc vài tép tỏi trắng. Bởi vì động tác đặt đ ĩa xuống của thiếu niên, nước xuýt từ chân giò kho nhỏ xuống chiếc bàn sứ trắng.

Nó không nhỏ xuống bàn, rõ ràng nó nhỏ vào lòng cô!

QAQ.
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 2


2.

Cố Dư biết thiếu niên này.

Nói cũng cẩu huyết, anh là tình địch nam đầu tiên của cô sau hai mươi hai năm cuộc đời.

Cố Dư và bạn trai cũ quen nhau ở đại học.

Cố Dư tới văn phòng phụ đạo viên nộp giấy tờ, bạn trai cũ vừa gặp đã yêu, nhiệt tình cưa cẩm. Cố Dư ham ăn, bạn trai cũ gãi đúng chỗ ngứa, dẫn cô đi ăn, lại tặng của ngon vật lạ. Sau một học kỳ, dưới thế công mãnh liệt của đồ ăn vặt, Cố Dư gật đầu.

Người ta có câu: Mùa tốt nghiệp, mùa chia tay. Trước khi chia tay, Cố Dư ngờ ngợ cảm giác bạn trai khác thường, cô xây dựng tâm lý trước cho bản thân, mặc kệ bạn trai cũ vì tiền đồ hay vì xung đột với người nhà, một khi bị ép chia tay, cô có thể thừa nhận.

Trăm triệu không ngờ, ngày đó tiễn cô tới tiểu khu, bạn trai cũ chỉ con phố đối diện, nói: “Chia tay đi. Tôi yêu người khác rồi.” Cố Dư nhìn theo bàn tay anh ta, thấy thiếu niên dựa vào cột trạm, cúi đầu lướt điện thoại.

Cố Dư tròn mắt.

Trời đất quỷ thần ơi, không ngờ tình địch lại là nam.

?.?
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 3


3.

Ngày mười bảy hậu chia tay, căn phòng trống đối diện phòng Cố Dư đón chủ nhân mới.

Trước hàng hiên và cửa bày vô số thùng các-tông, cửa mở toang, loáng thoáng nghe thấy tiếng dọn đồ đạc.

Cố Dư nhìn quả cầu kim loại lăn về phía cửa nhà mình, thả vào thùng của hàng xóm.

Vừa đứng dậy, cô nhìn thấy hàng xóm đi tới – cao ráo, đẹp trai, sáng sủa.

Cố Dư vội vàng chạy về nhà, lưu loát đóng cửa.

Trời đất quỷ thần ơi, cô tuyệt đối không nhận sai! Đó chính là… đối tượng của bạn trai cũ! Là anh!

Mẹ ơi, tình địch ở đối diện nhà con!

Tình địch… Không đúng… là bạn trai mới của bạn trai cũ ở đối diện. Điều này có nghĩa cô không chỉ thường xuyên gặp bạn trai cũ, còn phải nhìn bọn họ anh anh em em.

Nghĩ vậy, Cố Dư sầu. Buổi tối cô chỉ ăn nửa con gà, bốn cái tiểu lung bao, một bát cháo, một quả táo, một cốc sữa chua.

Sau đó vừa tỉnh dậy, cô đã biến thành giường của tình địch.

OTZ.
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 4


4.

Đương sự hối hận, cực kỳ hối hận.

Sớm biết vậy chén nốt nửa con gà còn lại!

Cố Dư còn đang tiếc rẻ nửa con gà, thiếu niên đã cơm nước xong xuôi. Cô chưa kịp thấy anh làm gì, đột nhiên bát đũa bay lơ lửng trên không, thẳng hàng thẳng lối chui vào chậu rửa bát.

Thiếu niên vào phòng ngủ, gõ tay lên ván giường, ngồi xuống sofa hỏi: “Rốt cuộc anh bạn là ai? Sao lại hạ mình nghẹn ở giường nhà tôi ba ngày? Thế nào? Phát hiện bảo bối gì chưa?”

Cố Dư đang nghĩ tới nửa con gà hồi thần:???!!!

Thiếu niên không được đáp lại dần mất kiên nhẫn, lời nói trở nên khó nghe, “Nếu thực lực của ngươi bằng một phần mười tính nhẫn nại của ngươi, ta đã không phát hiện sớm. Nể tình ta tâm địa Bồ Tát, thẳng thắn thì nghiêm trị, kháng cự nghiêm trị nặng hơn.”

Cố Dư: “…”

Thiếu niên: “…”

Thiếu niên hừ mạnh, rút kiếm ra khỏi vỏ, “Kiếm này tên Thanh Vân, có thể chém chết quái vật xích giao gây hạn hán, dùng để siêu độ nhà ngươi có hơi quá mức.” Nói xong, anh vung kiếm.

Cố Dư sợ tới mức nhắm tịt mắt, nhưng hồi lâu không thấy đau đớn.

“Ngươi không nói được?” Thiếu niên dán bùa lên người (giường) Cố Dư, “Nói đi.”

Cố Dư: “Ừm… chân giò ngon không?”

Thiếu niên: “…”

Cố Dư: “Trông đồ ăn ngon quá.”

Thiếu niên: “…”

Thiếu niên trở tay xé bùa trên người Cố Dư.
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 5


5.

Thiếu niên tên Yến Địch, là tu sĩ.

Biết thân phận thiếu niên, Cố Dư hỏi: “Tu sĩ các anh còn có thể ăn thịt?”

Yến Địch tức tới mức bật cười, “Trong đầu cô chỉ có ăn thôi sao?”

Cố Dư xấu hổ, “Không hẳn.”

Yến Địch:?

Cố Dư: “Còn có uống.”

Yến Địch: …
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 6


6.

Yến Địch lấy một con mèo trắng sứ cho Cố Dư bám vào. Dù sao làm giường mãi không tốt, hơn nữa anh cũng cần chỗ ngủ.

Mèo trắng sứ vốn là đồ trang trí, chỉ to bằng đốt ngón tay.

Cố Dư không quen đi bằng bốn chân luôn té ngã.

Yến Địch hỏi Cố Dư muốn đổi thân thể không, anh còn một quả bóng rổ và một chiếc đèn bàn.

Cố Dư ngồi chồm hổm trên bàn ăn cự tuyệt.

Yến Địch hỏi vì sao.

Cố Dư: “Bởi vì như thế này mới thấy hamburger siêu – to – khổng – lồ!”

Yến Địch: “…”

Hơn nữa bóng rổ và đèn bàn không có miệng.

(. ·^·.)
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 7


7.

Yến Địch dẫn mèo sứ Cố Dư tới bệnh viện thăm cơ thể của cô.

Thuận tiện giúp cô hoàn hồn.

Cố Dư nằm trong túi tiền của anh không nhúc nhích.

Yến Địch an ủi, “Cô yên tâm, chắc chắn có thể mang cô về.”

Cố Dư không đáp.

Yến Địch nghẹn một lát, lại nói: “Tuy tôi không rành hoàn hồn, nhưng vấn đề của cô không nghiêm trọng, tôi có thể ứng phó.”

Cố Dư vẫn không nói gì.

Yến Địch lắp bắp an ủi một đường, Cố Dư không lên tiếng.

Cứ vậy tới cửa bệnh viện, Yến Địch phát giác Cố Dư im lặng trong túi tiền bỗng có động tĩnh.

Anh cúi đầu, nhìn Cố Dư vẫn còn buồn ngủ thò đầu ra.

Mèo sứ nũng nịu hô: “Mùi bỏng thơm quá.”

Yến Địch tức tới mức đỏ mặt, giây sau thở phào nhẹ nhõm.
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 8


8.

Đôi khi nói trước bước không qua.

Tuy đương sự không nghe.

Yến Địch thử mọi thuật thức hoàn hồn, mèo sứ vẫn là mèo sứ, Cố Dư sống thực vật vẫn là Cố Dư sống thực vật.

Thử từ hừng đông tới khi trời tối đen, Yến Địch vẫn muốn thử, Cố Dư lại nhảy vào túi tiền của anh.

Cố Dư: “Chúng ta về thôi.”

Yến Địch: “Tôi nhất định sẽ giúp cô hoàn hồn.”

Lần này Yến Địch học ngoan, anh thầm nhủ trong lòng: Anh lấy tôn nghiêm đàn ông ra đánh cược.

Cố Dư: “Cố lên! Cảm ơn!” (>0
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 9


9.

Yến Địch vội vàng lật xem sách cổ, liên hệ đồng môn nghiên cứu hoàn hồn.

Cố Dư chịu ân tình, tự giác gánh vác việc nhà trong tầm với.

Nhưng mèo sứ quá nhỏ, thường xuyên chạy qua chạy lại, Yến Địch không biết mèo con đi đâu.

Một ngày nọ Yến Địch đặt sách cổ xuống, ra ngoài tìm một vòng cũng không thấy Cố Dư.

Anh định bấm tay niệm chú, chợt thấy hai chiếc tai trắng nhòn nhọn nằm trong chiếc áo lông đen bên sọt quần áo.

Cố Dư chớp mắt, nhỏ giọng tức giận nói: “Cứu bé, bé bị kẹt trong áo.” >_
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 10


10.

Cố Dư mang theo chiếc lục lạc, đề phòng nếu bị kẹt có thể gọi Yến Địch.

Cố Dư định cột vào lưng, nhưng mèo sứ vốn nhỏ, cột vào lưng chẳng khác nào mang bầu, hơn nữa không tiện. Cố Dư thỏa hiệp, đeo lên cổ.

Cố Dư gọi đây là chuông dụ người, chỉ cần kêu sẽ gọi người tới.

Mèo con đi đường, lục lạc leng keng, tuy âm thanh không lớn nhưng Yến Địch có thể căn cứ vào âm thanh để phán đoán. Chà, cô đang ở phòng khách. Chậc, cô đang ở nhà ăn. Khụ, cô cần trợ giúp.

Vì thế Yến Địch vào nhà ăn, giúp Cố Dư kẹt trong chậu rửa bát.

o(*////▽////*)q
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 11


11.

Không biết có phải bị Cố Dư lây bệnh hay không, dạo này Yến Địch luôn thèm ăn.

Hôm trước mua một đống hoa quả, hôm nay đã hết sạch.

“Choang…” Yến Địch đứng dậy vào nhà bếp, chỉ thấy hộp sữa đậu nành và mèo sứ đều vỡ thành hai nửa.

Cố Dư bất lực, “Tôi nứt rồi.”

Yến Địch: “…”

Không sao, ghép lại vẫn là mèo con.

Yến Địch dùng thuật thức ghép nối mèo sứ, Cố Dư chạy lon ton hai vòng, phát hiện không để lại dấu vết, hài lòng gật đầu, “Tôi lành rồi.”

Yến Địch hỏi: “Tôi nhớ hình như sữa đậu nành ở trên bàn?”

Cố Dư chột dạ, “Tôi chỉ ngửi mà thôi…” (·-·`)
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 12


12.

Cô chỉ có thể ngửi, dù sao mèo sứ không tiêu hóa được.

Nhưng việc hoàn hồn càng lúc càng cấp bách.

Mỗi lần Yến Địch cúi đầu ăn cơm, đôi mắt nóng cháy của Cố Dư nhìn chằm chằm đôi đũa của anh. Cố tình khi anh ngẩng đầu, Cố Dư lại rời mắt, ra vẻ “Bé không biết gì hết”, “Bé không muốn ăn gì hết”.

Nhưng vừa cúi đầu, ánh mắt khát vọng lại xuất hiện.

Yến Địch: “…”

Cố Dư: Lúc trước tôi không muốn chọn, nhưng hiện tại tôi muốn làm người. Nếu không được, ít nhất khi ăn cơm cho tôi hóa thành người.

(;へ🙂
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 13


13.

Ban đầu Cố Dư còn lo lắng gặp lại bạn trai cũ.

Nhưng ở nhà Yến Địch vài ngày không thấy hai người liên hệ, ánh mắt Cố Dư nhìn Yến Địch càng lúc càng kỳ lạ.

Yến Địch có thể cảm giác mèo sứ ngồi xổm trong phòng, cẩn thận nhìn trộm anh.

Yến Địch mất tự nhiên.

Lại một lần bắt gặp cô dùng ánh mắt đó nhìn anh, Yến Địch gọi mèo sứ tới trước mặt, mất hai tiếng trình bày tiến độ nghiên cứu việc hoàn hồn của anh.

Cố Dư bị bắt tiếp thu một đống danh từ, nguyên lý cô không hiểu: @O@

Sau đó Yến Địch phát hiện, Cố Dư vẫn dùng ánh mắt đó nhìn anh, nhưng cô kín kẽ hơn…

|_·`)
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 14


14.

Tuy đồng ý giúp Cố Dư hoàn hồn, nhưng Yến Địch vẫn phải làm việc, tróc quỷ trừ ma gì đó.

Nghe Yến Địch muốn ra ngoài bắt quỷ, con ngươi Cố Dư viết rõ hai chữ: muốn đi.

Yến Địch nhẫn tâm, làm như không thấy bỏ đi.

Nhưng chưa được bao lâu đã trở về.

Yến Địch: “Không muốn đi?”

Cố Dư chần chờ, gật đầu.

Yến Địch: “Rất nguy hiểm.”

Mèo sứ ngoan ngoãn ngồi xổm trước bàn trà gật đầu.

Yến Địch: “Vậy nên không thể mang cô.”

Cố Dư vẫn gật đầu, “Ừ, chú ý an toàn!”

Yến Địch: “…”

Mèo sứ nghiêng đầu.

Yến Địch: “Vì sao không muốn tôi mang cô đi?”

Cố Dư đúng lý hợp tình, “Sợ khiến anh thêm phiền, tôi đã gây nhiều phiền toái cho anh.”

Mẹ kiếp! Ông đây còn không bảo vệ được cô? Mang đi!
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 15


15.

Yến Địch bắt quỷ, Cố Dư trốn trong túi tiền của Yến Địch không dám lộ mặt, càng không dám ra ngoài xem.

Nhìn nửa ngày, Yến Địch đã bắt quỷ xong, Cố Dư lại không thấy gì.

Cố Dư cẩn thận dò đầu ra khỏi túi tiền, nhỏ giọng hỏi: “Bắt xong chưa?”

Yến Địch buồn bã đáp: “Chưa ~” Nói xong thổi gió lạnh trên đầu Cố Dư.

Cố Dư chui tọt vào túi tiền, hai tay mèo bám chặt túi tiền, kiên quyết không để lộ khe khở.

Yến Địch im lặng mỉm cười.
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 16


16.

Sư tỷ của Yến Địch tới.

Lúc sư tỷ tới, Cố Dư đang ngủ, vậy nên cô không thấy đột nhiên một mỹ nhân cao ráo nóng bỏng xuất hiện trong phòng khách nhà Yến Địch.

Sư tỷ hất tóc, ghét bỏ lườm Yến Địch: “Hừ, sao em lại ra nông nỗi này? Nể mặt đồng môn, nếu không phải bố em nhờ vả, còn lâu chị mới tới.”

Gân xanh trên trán Yến Địch nhảy thình thịch, ngoài mặt lại mỉm cười khách sáo, “Sư tỷ ngồi đi, em đi rót trà.”

Sư tỷ nhíu mày, “Nước sôi 50 độ C, thêm nửa muỗng mật ong.”

Yến Địch không chút dị nghị đi pha trà.

Sư tỷ mất tự nhiên chà xát cánh tay, lòng thầm ngạc nhiên, thằng ranh này không mắng cô?

Sư tỷ: “Sao em lại quản mấy chuyện này? Chẳng lẽ em…”

Yến Địch liếc cô, ngắt lời sư tỷ, “Có thời gian hóng hớt không bằng tìm hiểu người phụ nữ chụp chung với Đỗ sư huynh là ai.”

Sư tỷ mất tự nhiên hắng giọng, nghiêm mặt nói: “Trong điện thoại không nói rõ, rốt cuộc em làm sao? Mau đưa chị xem.”

Yến Địch ôm Cố Dư đang ngái ngủ dụi mắt cho sư tỷ.

Cố Dư mơ màng nhìn hai mắt người phụ nữ nọ tỏa sáng, tai mèo không tự giác giật bắn.

(⊙_⊙)
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 17


17.

Sư tỷ không nói gì.

Yến Địch ngồi không yên, “Thế nào?”

Sư tỷ nghiêm túc đáp: “Tình huống rất nghiêm trọng, cực kỳ nghiêm trọng.”

Yến Địch nhíu mày.

Cố Dư ngoan ngoãn ngồi chồm hổm trên bàn trà, lẳng lặng chờ sư tỷ nói tiếp.

Sư tỷ: “Tình hình rất nghiêm trọng, vậy nên chị có thể thay em nuôi bé mèo… không đúng… bạn gái em hai ngày không?”

Yến Địch lặng lẽ nhìn Cố Dư, thấy cô không phản ứng, anh cũng giả vờ không nghe thấy ba chữ “bạn gái em”.

Yến Địch hắng giọng: “Nhất định phải mang đi? Nhà em đầy đủ tiện nghi, chị sống ở đâu? Đáng tin cậy không?”

Sư tỷ kéo Yến Địch sang bên, nhỏ giọng nói: “Vừa nhìn đã biết cô nhóc này không hiểu tâm tư của em, sống chung với em chưa chắc có tiến triển. Em để cô bé theo chị hai ngày, chị cam đoan hai đứa thành đôi.”

Trước khi sư tỷ dẫn Cố Dư ra cửa, Yến Địch nheo mắt hỏi: “Sư tỷ, chị muốn nuôi mèo nhưng không nuôi được, cố ý lừa em chứ gì?”

Cố Dư:?

Mèo? Mèo nào? Tôi là người!!!

(▼ヘ▼#)
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 18


18.

Cuối cùng Cố Dư vẫn ở lại.

Yến Địch và sư tỷ thảo luận hồi lâu, sư tỷ kết luận Cố Dư chỉ gặp vấn đề nhỏ, ngày mai sẽ mang cô về. Yến Địch không thành công, chứng tỏ anh học nghệ không tinh.

Nhưng đối với Yến Địch, đây là vấn đề lớn. Anh vốn dĩ không biết tán gái.

Yến Địch thẹn quá hóa giận đuổi sư tỷ đi.
 
Xuyên Thành Giường Của Tình Địch
Chương 19


19.

Ngày hôm sau, Yến Địch dùng đôi mắt cú mèo mang Cố Dư tới bệnh viện.

Đây là sở trường của sư tỷ, chưa đến mười phút Cố Dư đã quay về cơ thể cô.

Sư tỷ đi rồi, Yến Địch chà xát tay giải thích với cô: Anh thiên về tấn công, sư tỷ từng nghiên cứu thuật hoàn hồn, không phải anh không được, chẳng qua anh làm không nhanh bằng sư tỷ bla bla bla…

Lúc nói chuyện, có người mở cửa phòng bệnh của Cố Dư.

Bạn thân Cố Dư và Yến Địch đồng thời hỏi: “Anh/Cô là ai?” Sau đó nhìn Cố Dư.

Bạn thân: “Cậu tỉnh rồi!! Anh ta là ai?”

Cố Dư: “Bạn thân. Bạn.”

Yến Địch: Tôi tạm thời là bạn trai của em, bốn bỏ năm lên cũng là bạn trai.

Mặt dày.
 
Back
Top Bottom