Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân

Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 80


Tần Du mở cửa: "Gọi tôi đi ăn cơm tối?"

"Không phải, quản lý Tần có thể nói chuyện với cô hai câu không?"

"Được chứ!"

Tần Du đi theo Đinh Trường Thắng lên boong tàu, thật muốn nói, Đinh Trường Thắng lại nói không nên lời, anh ta có thể nói như thế nào? Kêu quản lý Tần đi quyến rũ Tống thiếu gia?

DTV

Tần Du nhìn Đinh Trường Thắng bình thường giống như một con gà trống hoa, cả ngày rêu rao, vẻ mặt táo bón, muốn nói lại thôi.

Kinh nghiệm kiếp trước đã dạy Tần Du biết một điều, tâm tư của đàn ông nơi công sở tốt nhất đừng đoán, đoán ra kết quả có thể khiến bạn tam quan vỡ nát.

"Quản lý Tần, tôi có chút việc muốn báo cáo với cô."

Đây không phải là tới rồi chứ? Tần Du ngẩng đầu: "Anh nói đi."

"Chúng ta ra ngoài nói."

Có thể thấy được là chuyện không thể để cho người khác biết. Anh ta có quan hệ tốt với Trần Hoa Bình, chẳng lẽ Trần Hoa Bình thẳng thừng đòi hối lộ? Ở kiếp trước, hối lộ thương mại là một hành vi phạm tội, là một doanh nghiệp lớn, suốt ngày bị đào tạo. Đây là thập niên hai mươi ba mươi lộn xộn phức tạp, Tần Du không hiểu quy tắc, dù sao tất cả đều làm việc theo quy định của pháp luật.

Tần Du đi theo Đinh Trường Thắng ra ngoài: "Chuyện gì?"

Nhìn gương mặt xinh đẹp nhưng chính trực sáng sủa của Tần Du, Đinh Trường Thắng vốn đã nghĩ xong bản nháp trong bụng, bỗng chốc rất khó mở miệng.

"Có cái gì thì nói! Có phải quản lý Trần kia đòi hỏi lợi ích từ anh hay không? Muốn chiết khấu bao nhiêu? Quy tắc trong ngành sản xuất của chúng ta là bao nhiêu?" Anh ta không nói Tần Du tự đoán.

"Không phải. Nhưng cũng không khác lắm, nên nói là thiếu gia nhà bọn họ muốn cái gì đó."

"thiếu gia nhà bọn họ?" Tần Du nghi ngờ, Hải Đông là của nhà họ Tống, địa vị của Tống Thư Ngạn ở nhà họ Tống cô biết, tại sao anh ấy lại thừa dịp này đòi lợi ích, không phải lợi ích của Hải Đông, mới là lợi ích chân chính hay sao?

"Anh ta muốn gì?" Tần Du hỏi Đinh Trường Thắng.

Đinh Trường Thắng bất chấp nói: "thiếu gia nhà họ Tống, muốn chính là cô."

"Tôi?" Tần Du ngạc nhiên đến không thể tin được, tuy rằng trước kia cô không quen biết Tống Thư Ngạn, ông Tống cưới vợ bé cũng đều là ngươi tình ta nguyện, ít nhất ở thời đại này, xem như là người có điểm mấu chốt đạo đức.

"Quản lý Trần nói với tôi, không chỉ có máy in lần này, còn có nhà máy dệt mới của bọn họ có mấy trăm thiết bị, nếu có thể lấy được đơn hàng, với tư cách là một người quản lý cô sẽ có một khoản hoa hồng lớn, thật ra quản lý Tần à, bây giờ đã là thời đại mới, hôm nay báo chí đăng tin kết hôn, ngày mai chia tay cũng rất nhiều. Nếu cô không muốn ở bên cạnh thiếu gia nhà họ Tống, lấy được đơn đặt hàng là tốt rồi, hơn nữa dáng dấp Tống thiếu gia khí phách, nhà họ Tống giàu có, sự nghiệp lại lớn, Tống thiếu gia cưới vợ cả, ném ở nông thôn. Cô lại là người cậu ấy thích, sau này nếu cô có con trước người vợ cả, cô vợ cả kia căn bản chỉ là đồ trang trí." Nếu đã nói, Đinh Trường Thắng cũng một hơi đem những lời có thể nói nói hết ra.

Tần Du nghe đến đây, trong n.g.ự.c tức giận không chịu được: "Vớ vẩn! Cửa hàng tây Minh Thái kinh doanh máy móc, không phải kinh doanh da thịt."

Trên boong tàu còn có những người khác, Tần Du không muốn ở nơi công cộng làm ầm ĩ khiến tất cả mọi người đều biết, nhưng không thể không bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc như vậy.

Tần Du xoay người đi về, Đinh Trường Thắng thật sự không biết vì sao Tần Du lại phản ứng lớn như vậy? Loại chuyện này cũng có thể coi là một cơ hội! Đừng nói là Tống Thư Ngạn, ngay cả cha của Tống Thư Ngạn, là đã có bao nhiêu phụ nữ muốn leo lên.

Tống Thư Ngạn từ trong phòng đi ra, chuẩn bị ăn cơm tối, anh ấy còn muốn sau khi ăn xong, mời Tần Du đi khiêu vũ, vì vậy sửa soạn bản thân, tóc tai gọn gàng, mặc bộ đồ vest ba món, cả người có vẻ phong độ nhẹ nhàng, thấy Tần Du tới gọi một tiếng: "Cô Tần!"
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 81


Tần Du đứng lại nhìn anh ấy, nếu như nói trước đó cô không ý thức được Tống Thư Ngạn có cảm tình với cô, hiện tại anh ấy ở trước mặt cô, anh mang theo nụ cười quý phái: "Cô Tần, cùng đi ăn cơm nhé."

"Xin lỗi, tôi không muốn ăn. Không ăn đâu! Xin ngài cứ tự nhiên!" Tần Du mở cửa phòng mình, vào phòng.

Thứ quy tắc ngầm này, đừng nói kiếp trước, ngay cả kiếp này không phải chỉ gặp mỗi Charles kia sao? Cứ giải quyết xong là được.

Nhưng mà bị Tống Thư Ngạn quy tắc ngầm? Có lẽ là do cô có ấn tượng tốt với hai vị trưởng bối nhà họ Tống, hơn nữa Tống Thư Ngạn kết hôn xong bỏ chạy, cô chỉ nghĩ rằng là tư tưởng và cách nhìn lối sống của mình khác biệt, cũng không có bất kỳ ác cảm nào đối với vấn đề đạo đức cá nhân của anh ấy. Bây giờ lòi ra việc này, thật kinh tởm!

Tần Du cảm thấy may mắn vì mình không nói rõ thân phận sự thật với anh ấy, nếu không thì cuộc hôn nhân này của cô đừng hòng ly hôn được.

Thôi bỏ đi, kiếp trước luôn nói phổ tín nam, đó là người đàn ông bình thường nhưng vẫn rất tự tin, Tống Thư Ngạn ở thời đại này có thể xem là muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tiền có tiền, không bình thường như thế, vậy nên tự tin cho rằng phụ nữ, người sau nối tiếp kẻ trước, nhào vào người anh ấy cũng là chuyện bình thường.

Phổ tín nam: những người đàn ông luôn cho mình là hấp dẫn, là đẹp trai, tài giỏi, hay ho.

Chuyện này phải tính toán lâu dài, xem làm cách nào mới có thể ly hôn với anh ấy.

Cửa cabin bị gõ, Tần Du kéo khe hở, là Josh ở cửa: "Yolanda, sao cô không ăn cơm tối?"

"Tôi không đói, cảm ơn anh!"

"Là đau dạ dày à?"

"Không. Josh, chỉ là hơi đau đầu, không muốn ăn."

"Vậy cô nghỉ ngơi cho khỏe đi."

"Được." Tần Du đóng cửa lại.

Tống Thư Ngạn không biết Tần Du đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy hình như cô tức giận, rồi lại không hiểu tại sao, tại sao lại tức giận?

Thấy Josh gõ cửa, anh đứng ở cửa nhìn, thấy Josh rời đi với gương mặt tươi cười, vậy chắc là không sao chứ nhỉ?

Tần Du không có ở đây, Tống Thư Ngạn cũng không còn hứng thú khiêu vũ, nghĩ sáng mai hỏi cô thử, có phải có chuyện gì không?

Anh ấy ngồi trong phòng khiêu vũ vài phút rồi đi.

Thấy Tống Thư Ngạn rời đi, Trần Hoa Bình hỏi Đinh Trường Thắng: "Quản lý Tần các cậu bị sao vậy? Không rèn sắt khi còn nóng?"

"Còn rèn sắt khi còn nóng con mẹ gì nữa, tôi nghe lời của ông nên đắc tội với quản lý Tần rồi."

"Sao lại đắc tội?"

"Hừ, thì đó, tôi vừa nói với cô ấy, ngay lập tức cô ấy nổi giận đùng đùng, dạy dỗ tôi một trận. Thấy thiếu gia nhà các người cũng không thèm để ý." Đinh Trường Thắng đang giận mình không có đầu óc, loại chuyện này còn chưa tìm hiểu rõ ràng đã nói với Tần Du, bây giờ thì hay rồi, lời đã nói làm sao thu hồi.

Anh ta đem nội dung mình nói chuyện với Tần Du nói lại cho Trần Hoa Bình nghe, biết chuyện này đã hỏng bét, Trần Hoa Bình oán giận Đinh Trường Thắng: "Cậu xem cậu nói cái gì? Cậu nói giống như một tên dắt mối vậy."

"Chẳng lẽ tôi nói sai?"

"Tại sao cậu không nói rõ ràng với quản lý Tần là thiếu gia chúng tôi rất nghiêm túc, đến lúc đó sẽ lấy lễ bình thê đối đãi với cô ấy?"

Đinh Trường Thắng oan uổng: "Tôi nói rồi. Bình thường cô ấy rất hòa đồng thân thiện, thoáng cái sắc mặt liền thay đổi. Anh ngược lại không có việc gì, tôi là ở dưới tay người ta kiếm cơm. Bây giờ tôi không biết phải làm sao."

Vậy tôi phải làm sao? Thật con mẹ nó khó làm! Trần Hoa Bình đi theo ông chủ bao nhiêu năm, ông chủ thích cô gái nào, ông ta chỉ cần làm cầu nối mai mối một chút, ông chủ đạt được dễ như trở bàn tay. Đâu có giống như thiếu gia bây giờ, làm giá quá, thật sự nghĩ là bề ngoài cậu đẹp trai thì đàn bà phụ nữ sẽ nhào lên?
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 82


Với cái tính cao ngạo của thiếu gia, đoán chừng nếu biết ông ta ở sau lưng làm nhiều chuyện như vậy, không chỉ không nhớ công mình muốn giúp cậu, ngược lại căm ghét chính mình!

Trần Hoa Bình quyết định không nói với Tống Thư Ngạn, tùy theo ý anh ấy!

DTV

Trải qua một đêm Tần Du đã sớm tiêu hóa sạch sẽ những thứ này, cần gì phải vì Tống Thư Ngạn mà tức giận? Nói cho cùng, làm việc cho tốt, rồi tìm cách để biến Tống Thư Ngạn thành anh chồng cũ trên danh nghĩa của mình mới là việc đúng đắn.

Sáng hôm sau Tần Du xuất hiện ở nhà hàng, vẫn sôi nổi tràn đầy sức sống như trước, Josh thấy cô như vậy thở phào nhẹ nhõm.

"Buổi sáng cô vẫn nên xem bản vẽ với tôi, buổi chiều chúng ta tiếp tục đánh bài."

Josh, người mới học chơi mạt chược được một chút xíu, chơi dở mà rất thích chơi.

"Đánh cái gì mà đánh? Anh nghĩ đi, có bao nhiêu chuyện ở Dương Hành đang chờ tôi về? Ngay cả khi anh ở Thượng Hải, chừng nào tôi mới có thời gian để tiếp tục thảo luận với anh? Anh còn không lo tranh thủ thời gian để thảo luận về thiết bị của anh với tôi?"

Bị Tần Du nói như vậy, Josh lập tức áy náy, Yonlanda bàn bạc đưa ra ý kiến giúp anh ấy còn không lấy tiền, người ta có nhiều ý tưởng như vậy, mình lại còn muốn chơi bài?

Cả ngày hôm đó, Tần Du và Josh thảo luận bản vẽ trong quán cà phê, Josh vô cùng phấn khích: "Yonda, trên đường trở về tôi sẽ vẽ chi tiết những linh kiện này, về tới Đức có thể chế tạo thử rồi. Mặc kệ tôi tới Trung Quốc lấy được bao nhiêu đơn đặt hàng, thu hoạch luôn luôn là lớn nhất."

Tống Thư Ngạn đi ngang qua quán cà phê thấy Josh khoa tay chân múa chân, trên mặt Tần Du mang theo ý cười nhìn tên người Đức này, anh ấy hơi nghi ngờ, chẳng lẽ Tần Du thật sự thích người Đức này?

Nếu như nói lúc này vẫn là dấu chấm hỏi, như vậy ngày xuống thuyền, anh ấy xác định.

Sáng sớm trong ánh nắng ban mai, thuyền đến cửa khẩu Ngô Tùng, trải qua hơn một tiếng đi thuyền, thuyền cập bến tàu Mười Sáu.

Tiếng còi tàu vang lên, người trong khoang thuyền bắt đầu vội vàng, Tần Du xách vali đẩy cửa ra.

Tống Thư Ngạn cũng từ trong khoang thuyền bước ra, anh ấy đi tới đưa tay muốn xách hành lý giúp cô, Tần Du từ chối: "Cảm ơn! Tôi tự xách được."

Josh từ khoang phía sau đi ra, rất tự nhiên nhận lấy hành lý của Tần Du.

So sánh như vậy, Tống Thư Ngạn hết sức xấu hổ.

Cửa khoang mở ra, khách ở khoang hạng nhất đi trước, Tần Du và Josh đi chung, Tống Thư Ngạn xếp hàng ở phía sau bọn họ, từ cầu thang đi xuống, người ở tầng hai và tầng dưới cùng đều đang tụ tập ở cửa, chờ khoang thuyền mở ra.

Lên bờ, đi qua lối đi, xe Ford của cửa hàng tây Minh Thái đã chờ sẵn, Josh giúp Tần Du bỏ hành lý lên xe.

Tống Thư Ngạn ép mình dùng cách nghĩ bình thường tiếp nhận, mỗi người đều có quyền lựa chọn, nghĩ lại Tần Du vất vả đến Vũ Hán một chuyến không phải vì muốn giúp Josh Lạp làm ăn sao?

Trước khi lên xe Tần Du cùng Josh tới, Tống Thư Ngạn nhìn Tần Du đứng bên cạnh tên Quỷ tây dương khoảng ba mươi tuổi này, tên Quỷ tây dương này thật sự rất xấu, đứng chung một chỗ với Tần Du không xứng chút nào, ôi!

"Tống tiên sinh, về phía bạn của ngài, sau khi ngài liên lạc xong, nói với tôi."

"Được."

Tống Thư Ngạn nhìn Tần Du chui vào xe, lại nhìn xe chậm rãi khởi động, rời khỏi bến tàu.

Tống Thư Ngạn hơi mất mát, có lẽ là anh đến trễ, có lẽ là chênh lệch giữa nước ngoài và trong nước quá lớn, càng có sức hấp dẫn!

Thấy thiếu gia rầu rĩ không vui, Trần Hoa Bình nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định an ủi anh ấy mấy câu: "thiếu gia, có lẽ là do tôi có lòng tốt nhưng lại làm hỏng chuyện, khiến cô Tần hiểu lầm cậu."

"Hả?"
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 83


"Tôi thấy cậu còn trẻ, dễ xấu hổ, muốn giúp cậu thúc đẩy một phen! Bèn nói với Đinh Trường Thắng vài lời."

Tống Thư Ngạn ngồi thẳng người: "Nói cái gì rồi?"

"Tôi nói với Đinh Trường Thắng, bảo anh ta đi tiết lộ một chút với quản lý Tần của bọn họ, là cậu có cảm tình với cô Tần. Vốn dĩ tôi hy vọng cô Tần có thể hiểu được ý này, sẽ nhanh chóng ở bên cạnh cậu, không ngờ cô Tần hiểu lầm."

"Hiểu lầm?"

"Cô Tần cho rằng, chúng ta muốn lấy đơn đặt hàng thiết bị làm mồi nhử, để cô ấy đối với cậu..."

Tống Thư Ngạn bổ sung bốn chữ "Nhảy vào ôm ấp", nhớ tới ngày đó Tần Du không ăn cơm tối, sau đó anh ấy lại gặp Đinh Trường Thắng, chợt hiểu rõ: "Ông làm vậy là sỉ nhục cô ấy!"

Tống Thư Ngạn lạnh mặt không nói gì nữa, xe chạy thẳng vào xưởng sợi Hải Đông, anh ấy đi trên cầu thang của tòa nhà văn phòng, người lui tới, cúi đầu chào anh ấy một tiếng thiếu gia, anh ấy không đáp lại tiếng nào, giống như ngày xuân ấm áp nở rộ đập vào một khối băng lớn.

Tống Thư Ngạn vào văn phòng, giám đốc xưởng sợi gõ cửa: "thiếu gia."

"Vào đi!"

DTV

Tống Thư Ngạn không ở nhà máy sợi mấy ngày, giám đốc nhà máy tất nhiên có một đống chuyện muốn báo cáo, anh ấy nghe những chuyện vụn vặt trong nhà máy, trong lòng lại vô cùng buồn bực, mình bị Tần Du hiểu lầm như thế, có phải cô cho rằng anh ấy là một kẻ ăn chơi trác đùa giỡn với phụ nữ hay không?

Thật vất vả mới tập trung tinh thần nghe xong báo cáo của giám đốc nhà máy.

Trong lòng Tống Thư Ngạn giống như có móng vuốt mèo cào cào, thì ra không phải Tần Du thích quỷ tây dương kia, mà là cô bị sỉ nhục, anh ấy muốn giải thích với cô, hiện tại cách để có thể gặp lại Tần Du nhanh nhất, chính là mời cô và Josh đến nhà máy của Phó Gia Thụ xem một chút.

Anh ấy cầm điện thoại, gọi điện thoại tới văn phòng Phó Gia Thụ, bình thường ít khi Phó Gia Thụ có ở văn phòng, hôm nay rất trùng hợp, anh ấy có ở đó.

Đầu dây bên kia Phó Gia Thụ vừa nghe điện thoại lập tức nói: "Thư Ngạn, về sớm như vậy à?"

"Đã về."

Tống Thư Ngạn nói với Phó Gia Thụ: "Lần này ở Vũ Hán tôi quen một người Đức, anh ấy nói anh ấy đã từng làm máy dệt, bây giờ đang làm máy in, tôi nói với anh ấy tình huống cậu gặp phải, tôi mời anh ấy tới đây xem giúp cậu, khi nào cậu có thời gian?"

"Chiều nay tôi không rảnh, căn nhà bên cạnh nhà tôi bán rồi, tôi phải theo người ta đi đăng ký quyền sở hữu. Cậu xem ngày mai có được không?"

"Nhà đã bán rồi, không phải nhà cậu có môi giới bất động sản hay sao? Kêu bọn họ đi làm."

"Bán cho một người bạn, tôi phải tự mình đi. Cậu có thể giúp tôi hẹn ngày mai không?"

"Được rồi!"Tống Thư Ngạn cũng biết mình quá nóng vội, ngày mai thì ngày mai vậy?

Tống Thư Ngạn cúp điện thoại, lại gọi điện thoại cho Tần Du, điện thoại Tần Du không liên lạc được. Tống Thư Ngạn nhìn điện thoại, tuy rằng tức giận Trần Hoa Bình tự ý quyết định tạo thành hiểu lầm này, nhưng lúc này anh ấy cũng chỉ có thể dựa vào Trần Hoa Bình gọi điện thoại cho Đinh Trường Thắng tìm Tần Du.

Anh ấy kêu thư ký đi tìm Trần Hoa Bình tới, vừa rồi Trần Hoa Bình bị khuôn mặt khó chịu của Tống Thư Ngạn làm cho phát chán, giờ lại bị anh ấy gọi tới hỏi: "thiếu gia, cậu tìm tôi?"

Tống Thư Ngạn dùng giọng điệu bình tĩnh nói: "Tôi đã liên lạc với Phó Gia Thụ rồi, ngày mai đến nhà máy bọn họ xem máy dệt, nhưng gọi điện thoại cho cô Tần, cô Tần không nghe máy. Chú gọi cho Đinh Trường Thắng, bảo Đinh Trường Thắng nói với cô Tần một tiếng, tôi đã sắp xếp xong, ngày mai đi nhà máy Hưng Hoa."

Tống Thư Ngạn cầm lấy một tờ giấy trên bàn, dùng bút viết địa chỉ nhà máy Hưng Hoa, đưa cho Trần Hoa Bình.

Trần Hoa Bình còn có gì mà không hiểu, Tống Thư Ngạn bề ngoài thì mạnh mẽ trong lòng lại trống rỗng, sau khi bị cô gái nhỏ hiểu lầm, trong lòng như mèo cào chó cào, đứng ngồi không yên?
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 84


Ông ta ngồi xuống cầm điện thoại gọi cho Đinh Trường Thắng: "Tiểu Đinh à! thiếu gia nhà chúng tôi có hẹn với Josh đến nhà máy dệt của bạn cậu ấy xem một chút, cậu ấy về đã lập tức hẹn bạn, gọi điện thoại cho quản lý các cậu, quản lý các cậu không có ở đó? À à! Đang báo cáo công việc với bà Smith! Được rồi! Chờ cô ấy trở về cậu nói cô ấy gọi lại cho thiếu gia nhà chúng tôi nhé, thiếu gia tôi muốn nói một ít tình hình cụ thể với cô ấy."

Trần Hoa Bình gọi điện thoại xong: "thiếu gia, vẫn là cậu nói với quản lý Tần đi! Tôi đi làm đã."

Rõ ràng là chuyện do Trần Hoa Bình này gây ra, ông ta còn ra vẻ không có chuyện gì. Không phải ông ta thật sự nghĩ rằng mình đã giúp được cái gì đấy chứ?

Xém chút Tống Thư Ngạn không khống chế được tính tình của mình, anh tự nhủ, đây là nhân viên kỳ cựu ba anh đưa cho anh. Lại nhịn một chút!

"Chú đi đi!"

Lại nghe hai người báo cáo, chuông điện thoại trên bàn vang lên, Tống Thư Ngạn cầm điện thoại, đầu dây bên kia là một người bạn mới quen ở trung tâm thương mại gọi tới, người nọ là một người nói nhiều, nói đủ thứ chuyện linh tinh không ngừng, Tống Thư Ngạn vội vàng ngăn anh ta lại: "Anh Đường, hôm nay tôi vừa mới từ Vũ Hán trở về, còn một đống việc. Buổi trưa, được! Ăn cơm ở Vân Hải? Tôi chỉ có chút thời gian này. Mười hai giờ gặp?"

Tống Thư Ngạn hẹn bạn ăn cơm trưa xong, tiếp tục nghe kế toán nói tình hình thu chi tháng trước. Lúc anh ấy đi ra ngoài là cuối tháng, bây giờ là đầu tháng. Anh ấy học kinh doanh nên gần như là soi mói từng câu hỏi, kế toán Lý bị anh ấy hỏi tới nổi đổ mồ hôi đầy trán, may mà chuông điện thoại vang lên, thiếu gia đưa tay nhận điện thoại, có thể cho anh ấy cơ hội th* d*c.

Đầu dây bên kia Tần Du vừa mới từ phòng làm việc của bà Smith đi ra, báo cáo tình huống lần này đi Vũ Hán, trở lại văn phòng, Đinh Trường Thắng liền tới tìm cô nói Tống Thư Ngạn bảo cô gọi lại.

Đinh Trường Thắng còn đóng cửa phòng làm việc của cô lại nói với cô: "quản lý Tần, quản lý Trần đã mắng tôi một trận, ông ấy nói với tôi, thiếu gia nhà bọn họ rất nghiêm túc với cô, nghiêm túc muốn theo đuổi cô. Không phải ý như lời tôi đã nói, cô đừng hiểu lầm Tống thiếu gia."

Tần Du ngẩng đầu: "Điều gì khiến anh cảm thấy tôi sẽ thấy hứng thú với một người đàn ông đã có vợ? Tôi không muốn anh nhắc lại chuyện này nữa. Công việc là công việc, tôi công tư rõ ràng, tôi hy vọng anh cũng vậy! Tôi chỉ cho anh một cơ hội."

Đinh Trường Thắng tự chuốc lấy mất mặt, ra khỏi phòng làm việc của Tần Du.

Tần Du tìm được danh thiếp của Tống Thư Ngạn, gọi điện thoại cho anh, đầu dây bên kia là giọng tống Thư Ngạn: "Alo!"

"Tống tiên sinh, anh tìm tôi?" Tần Du hỏi anh ấy.

"Tôi đã hẹn với bạn của tôi. Chín giờ sáng mai cô và Josh có thể đi không?"

"Tôi gọi điện thoại cho Josh xác nhận một chút, sẽ trả lời anh ngay."

"Cô Tần, tôi hiểu, quản lý Trần bên tôi tự tiện chủ trương nói những lời không nên nói, tạo thành hiểu lầm không cần thiết. Lời ông ấy nói, cũng không phải ý của tôi. Tôi nghĩ lời nói của ông ấy đã xúc phạm nhân cách của cô, vậy nên tôi rất xin lỗi." Rốt cuộc Tống Thư Ngạn đã nói ra được những gì mình muốn nói.

"Tống tiên sinh, cám ơn anh đã giải thích. Nghe được những lời kia, tôi đã rất sốc. Tôi hy vọng chúng ta có thể đạt được sự đồng thuận trong thời gian tới. Đây là một hành động kinh doanh thuần túy, dựa trên chính sản phẩm và dịch vụ, không liên quan đến việc cá nhân."

"Đó là đương nhiên, kinh doanh chính là kinh doanh. Chút đạo đức này tôi vẫn có."

"Tôi liên lạc với Josh trước, buổi trưa tôi còn có một số việc riêng cần làm. Sắp đi khỏi Dương Hành rồi!"

Cúp điện thoại, vẻ mặt Tống Thư Ngạn hơi thả lỏng, nhìn về phía kế toán ngồi ở đó: "Kế toán Lý, anh tiếp tục."
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 85


Chỉ một lát sau, Tần Du gọi điện thoại tới, nói là đã hẹn với Josh, cô hỏi Tống Thư Ngạn địa chỉ nhà máy kia, nói bọn họ sẽ đến đúng giờ.

"Ngày mai tôi sẽ cho xe tới đón hai người."

"Được, cám ơn!"

Nghe thấy Tần Du không cự tuyệt, Tống Thư Ngạn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng không soi mói nữa, kế toán Lý đi ra khỏi phòng làm việc của Tống Thư Ngạn, anh ấy không biết cuộc điện thoại kia là ai gọi tới, anh ấy muốn cảm ơn người đã gọi.

Ở chỗ Tần Du, cô vừa về Dương Hành đã lập tức gọi điện thoại cho Phó Gia Thụ, hẹn làm thủ tục chuyển nhà. Phó Gia Thụ nói buổi trưa đến đón cô cùng ăn cơm, cô cũng có việc nhờ Phó Gia Thụ, hy vọng anh có thể thay mình giữ bí mật, không tiết lộ thân phận của mình với Tống Thư Ngạn.

Kế hoạch ban đầu là bọn họ nhất trí ly hôn, hiện tại xuất hiện biến số. Nếu Tống Thư Ngạn biết cô chính là người vợ nông thôn kia, không ly hôn, cô đã có thể tưởng tượng ra cảnh hai vợ chồng nhà họ Tống vui vẻ hớn hở ngồi chờ ôm cháu trai.

Không biết Phó Gia Thụ có chịu giấu diếm hay không? Nếu như không chịu, vậy còn phải nghĩ biện pháp khác.

Mười hai giờ trưa, Tần Du xách vali xuống lầu, nhân viên trong Dương Hành đa số cô không biết, nhưng không ảnh hưởng tới phần lớn nhân viên đều biết cô, dù sao cô gái trẻ tuổi này trực tiếp nhảy dù trở thành người đứng đầu một bộ phận, thật sự khiến người ta khiếp sợ.

Dọc theo đường đi mọi người đều chào hỏi cô, cô chỉ có thể một đường mỉm cười, trả lời một hai câu:

"Đúng vậy, tranh thủ nghỉ trưa về nhà cất hành lý."

"Buổi chiều trở về, nhưng chắc phải tầm ba giờ."

"Đi ăn à? Hai ngày nữa dẫn tôi đi với, trưa nay có việc, thật ngại quá."

Đi tới cửa, Phó Gia Thụ đứng bên cạnh xe, thấy cô đi ra, lại giúp cô xách hành lý bỏ vào trong xe.

Đinh Trường Thắng cũng đi ra ngoài ăn cơm, thấy rất nhiều người nhìn sang bên kia, một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai giúp Tần Du xách vali, anh ta nhìn vẻ mặt tươi cười của Tần Du, ngồi vào ghế phụ.

"Người đến đón Tần Du là ai?" Có người hỏi.

"Con trai Phó Đức Khanh, thiếu gia nhà họ Phó!"

"Vậy mà các người lại không biết? Nghe nói ngày đầu tiên quản lý Tần đến, tối hôm đó không phải công ty tổ chức liên hoan sao? Anh ấy ở khách sạn Hối Trung chờ quản lý Tần ăn cơm xong, đưa cô ấy về."

"Phải không?"

"Tôi nhớ ra rồi, ngày hôm sau quản lý Tần tới, buổi trưa anh ấy cũng tới đón cô ấy đi."

"Tôi nói mà! Bà Smith sao có thể tùy tiện giao một vị trí quan trọng như vậy cho một cô gái nhỏ mới chừng đó tuổi. Thì ra có chỗ dựa vững chắc như vậy sao?"

Đinh Trường Thắng nghe đến đó mới ý thức được những lời mình nói buồn cười tới cỡ nào.

Bản thân Phó Gia Thụ và Tống Thư Ngạn là hai cậu ấm không phân cao thấp, nhìn Phó Gia Thụ vừa xách hành lý cho Tần Du vừa ân cần mở cửa xe cho cô, Phó Gia Thụ đang đuổi theo Tần Du?

Vị nhà họ Tống kia, không chỉ đã kết hôn, hơn nữa mấy ngày nay còn làm giá, Trần Hoa Bình còn tỏ vẻ, Tần Du làm vợ bé cho vị kia nhà họ Tống đã là coi trọng cô, mà mình còn ngốc nghếch đi nói ra.

Lúc trước Đinh Trường Thắng chưa từng có ý đánh mình, hiện tại rất muốn cho mình hai bạt tai thật mạnh!

Phó Gia Thụ vừa lái xe vừa cân nhắc xem nên dùng phương thức thế nào để hỏi chuyện cô xem khi nào thì cô và Tống Thư Ngạn sẽ làm thủ tục ly hôn. Là một người bạn tốt, anh không có khả năng nào theo đuổi vợ của bạn tốt được, dù cho người vợ này chỉ là trên danh nghĩa.

"Công việc thế nào rồi?"

"Còn tốt chứ? Có thể nói rõ ràng ra ưu khuyết điểm của thiết bị ra không."
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 86


Tần Du cũng rất phiền lòng, Phó Gia Thụ và Tống Thư Ngạn là anh em tốt cùng nhau du học ở nước ngoài. Tống Thư Ngạn có thể giao phó cho anh xử lý những chuyện cá nhân thì mối quan hệ này có thể tưởng tượng ra được. Lúc trước cô có thể không hy vọng người ngoài sẽ không tham gia vào mối quan hệ giữ cô và Tống Thư Ngạn, nhờ anh không cần thông báo cho Tống Thư Ngạn biết cô đi Vũ Hán. Hiện tại lại muốn anh giúp đỡ giấu giếm trước mặt Tống Thư Ngạn, nếu như người ta không chịu thì đó là một chuyện rất chính đáng, nhưng nếu như người ta đồng ý vậy chẳng phải chứng minh quan hệ tình cảm anh em giữa hai người quá mức plastic (*) sao?

(*) Tình bạn plastic: Ý nói tình cảm như bông hoa nhựa, biết là giả nhưng vẫn mãi tồn tại.

Tần Du rất khó mở miệng nên trước hết cứ để đó chờ tới khi ăn cơm trưa có nhiều thời gian hết có thể từ từ nói chuyện.

Từ cửa hàng tây đến Vân Hải chưa tới hai km, sau khi đi đến khách sạn Vân Hải, Phó Gia Thu thay Tần Du mang hành lý đi ra ngoài rồi cùng cô đi đến tiệm cơm. Tần Du nói với anh: "Anh chờ một lát đã để tôi đi lên phòng bỏ bớt hành lý xuống."

"Được!"

Phó Gia Thụ đứng ở đại sảnh khách sạn Vân Hải chờ Tần Du xuống lầu lại trông thấy Tống Thư Ngạn từ cửa xoay tròn đi vào.

Tống Thư Ngạn bước vào Vân Hải đã trông thấy Phó Gia Thụ: "Gia Thụ."

"Anh Thư Ngạn."

Phó Gia Thụ đi qua, anh không ngờ tới ngày đầu tiên Tống Thư Ngạn trở về sẽ đến nơi này, chẳng lẽ bọn họ đã nói rõ ràng hôm nay sẽ đi làm thủ tục ly hôn sao? Chắc là không đâu! Không phải buổi chiều đã hẹn đi làm thủ tục bất động sản rồi sao?

Anh thử hỏi: "Anh Thư Ngạn tới tìm cô ấy sao?"

"Cô ấy?" Tống Thư Ngạn nhíu mày, lúc này anh ấy mới lập tức ý thức được người đang nói đến chính là Tần thị kia sao?

"Sao cô ấy lại ở chỗ này? Mấy ngày nay cô ấy không gây thêm phiền toái gì cho cậu chứ?"

Phó Gia Thụ giống như lọt vào trong sương mù khi nghe thấy Tống Thư Ngạn nói như vậy. Không phải mấy ngày nay cô đi tìm anh ấy sao? Giờ lại hỏi sao cô lại ở chỗ nào là thế nào?

"Không phiền."

"Vậy thì tốt rồi, cậu đừng nói cho cô ấy biết tôi đã trở về nhé. Vừa trở về tôi cũng muốn đi tìm cô ấy nói chuyện nhưng mà tôi còn đang bận ở bên ngoài. Kiểu phụ nữ từ nhỏ đã được dạy tam tòng tứ đức như cô ấy mà biết được chắc chắn sẽ vui vẻ thu dọn hành lý muốn cùng tôi trở về ngay." Tống Thư Ngạn dặn dò Phó Gia Thụ.

Tam tòng tứ đức? Vui vẻ thu dọn hành lý? Nhưng hình như Phó Gia Thụ trông thấy Tần Du đi ra từ bên trong mà, phải không? Rốt cuộc Tống Thư Ngạn đang nói cái gì vậy?

Không chỉ có Phó Gia Thụ trông thấy Tần Du mà đến ngay cả Tống Thư Ngạn cũng thong dong trông thấy Tần Du đi đến: "Chờ một lát đã nhé tôi nhìn thấy một người bạn."

Tần Du đi ra đã trông thấy hai người đang đứng ở nơi đó trò chuyện. Trong một phút đó cô đã do dự chọn lựa giữa tránh né hay là đối diện cuối cùng vẫn lựa chọn đối diện, dù sao nếu như nói ra cũng không có cách nào khác. Chẳng lẽ cứ luôn làm con đà điểu vùi đầu xuống cát không làm nên chuyện gì sao?

Phó Gia Thụ trông thấy cô trước, còn Tống Thư Ngạn lại nhìn thấy cô muộn hơn Phó Gia Thụ thế nhưng anh ấy bước nhanh chân trước đi về phía cô.

Tống Thư Ngạn để lộ ra vẻ tươi cười cực kỳ ga lăng nói: "Tần tiểu thư, sao cô lại ở chỗ này?"

Cách xưng hô này? Tần Du kịp phản ứng lại, vậy là Phó Gia Thụ chưa nói sao? Sao có thể như vậy được chứ?

Tần Du nhìn về phía Phó Gia Thụ nói: "Phó tiên sinh muốn đưa tôi đi xử lý sang tên phòng ốc, tôi có mua một phòng trên tay anh ấy."

Tống Thư Ngạn rất bất ngờ, Phó Gia Thụ đã từng đề cập đến căn phòng đó với anh ấy nên anh ấy có biết căn phòng kia. .
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 87


Nó cũng chỉ nằm ngay bên cạnh biệt thự của nhà họ Phó, là của hồi môn của cô út Phó Gia Thụ, phòng ở cũng không lớn lắm nhưng lại cực kỳ đẹp mắt, là một căn phòng theo phong cách Tây nhưng không hề rẻ. Tính theo giá hiện tại của bất động sản thì đối với một nhân viên của cửa hàng tây giá cả của căn phòng đó đã thuộc giá trên trời.

Trong lòng anh ấy có nghi hoặc nhưng cũng không nói rõ ra, Tống Thư Ngạn chỉ nói: "Hoá ra là thế sao."

Tần Du đi đến bên cạnh Phó Gia Thụ: "Anh có quen biết với Tống tiên sinh sao?"

DTV

"Chúng tôi là bạn bè tốt." Phó Gia Thụ trả lời cực kỳ máy móc.

"Nếu như sớm biết hai người có quen nhau thì tôi đã mời anh giật dây bắc cầu trước, như thế đỡ phải đi tới Vũ Hán một chuyến rồi."

Nghe thấy giọng điệu thân thuộc của Tần Du và Phó Gia Thụ khiến Tống Thư Ngạn cứ cảm thấy không đúng lắm. Hơn nữa vào giờ phút này hai người còn đứng song song cùng một chỗ, Tần Du còn mang theo ý cười nhìn Phó Gia Thụ còn Phó Gia Thụ lại không biểu hiện ra gì cả.

Phó Gia Thụ bị Tần Vũ nhìn như vậy tựa như có thể đọc ra được ý cảnh cáo trên khuôn mặt tươi cười như hoa mùa xuân của cô, anh nên trả lời thế nào đây? Cô đang muốn anh phải trả lời thế nào đây?

Phó Gia Thụ cảm giác bản thân đang bị bắt cóc vậy nên anh cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải làm theo cô: "Tôi cũng không biết cô đi tới Vũ Hán tìm anh Thư Ngạn, cô cũng đâu nói cho tôi biết."

"Được rồi!" Tần Du quay đầu qua hỏi Tống Thư Ngạn: "Tống tiên sinh, vừa lúc tôi với Phó tiên sinh đang chuẩn bị đi ăn cơm, anh có muốn đi cùng nhau không?"

"Tôi có hẹn ăn cơm với bạn rồi, để ngày khác được không?" Tống Thư Ngạn đổi ý: "Cũng không phải là ngày khác, buổi sáng tôi có hẹn với em không phải em còn nói em có một người bạn làm máy dệt sao? Là Gia Thụ sao?"

"Trùng hợp vậy sao?"

Đầu óc Tần Du xoay chuyển: "Phó tiên sinh, ngày mai không cần phải phiền Tống tiên sinh cử xe đến đó nữa, anh cứ đến đón tôi là được rồi, đón tôi xong lại đi đón Josh được không? Chắc hẳn là anh tiện đường nhỉ? Tôi với Josh có thể đi sớm một chút, thời gian Tống tiên sinh cũng có thể linh hoạt được hơn."

"Tiện đường." Phó Gia Thụ đồng ý.

Vốn dĩ kệ hoạch của Tống Thư Ngạn là ngày mai tới đón cô rồi sau đó lại đi đón Josh, hiện tại Tần Du đã nói như vậy nên anh ấy cũng chỉ có thể nói: "Vậy thì phiền anh Gia Thụ rồi."

"Là chuyện nên làm, không phải anh cũng giúp tôi giải quyết vấn đề sao?"

Tống Thư Ngạn trông thấy có một người đi vào cửa: "Khách của tôi cũng tới rồi, vậy... hai người đi trước nhé?"

Tống Thư Ngạn đi về phía chủ công ty bách hoá, lúc nắm tay xong quay đầu lại nhìn đã trông thấy Tần Du và Phó Gia Thụ sóng vai nhau đi về phía trước.

Tống Thư Ngạn còn đang nói lời xã giao với chủ công ty bách hoá kia thì đã trông thấy Tần Du và Phó Gia Thụ cùng nhau đi vào nhà hàng. Cuối cùng Phó Gia Thụ cũng có thể hỏi thành lời: "Anh ấy không biết cô sao?"

"Anh ta còn chưa cả vào động phòng, khăn voan đỏ cũng chưa mở thì làm sao có thể quen tôi được?"

"Cô và anh ấy ở cùng nhau nhiều ngày như vậy mà cô vẫn chưa muốn nói rõ ràng cho anh ấy biết sao?"

Phó Gia Thụ mong chờ khát khao, chỉ chờ tới khi bọn họ trở về đăng báo ly hôn để anh còn có thể bước thêm bước tiếp theo, nhưng kết quả thì sao? Cho anh kết quả như vậy sao?

"Nói ra thì rất dài, trước hết cứ vào ăn cơm cái đã, những đồ ăn trên thuyền anh cũng hiểu đấy, chỉ có thể làm no bụng được thôi."

Phó Gia Thu đưa cô đi đến một nhà hàng Trung Quốc, sau đi tìm một vị trí vắng vẻ gọi một vài món ăn rồi mới hỏi: "Nói đi? Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì?"
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 88


Tần Du nói ra chuyện Đinh Trường Thắng đi tìm cô nói rõ ra rằng Tống Thư Ngạn thích cô. Nói ra chuyện này Tần Du lại than một tiếng: "Ai biết được sao chuyện này lại có thể biến thành như vậy chứ? Suy nghĩ của tôi rất đơn giản, mọi người đều là kiểu hôn nhân bị sắp đặt không ai tình nguyện cả rồi chia tay nhau luôn."

"Không có khả năng, anh Thư Ngạn không phải là người nha vậy." Phó Gia Thư đã ở chung với Tống Thư Ngạn nhiều năm như vậy nên cũng biết Tống Thư Ngạn là người thế nào.

"Tôi cũng không tin anh ấy là người như vậy nhưng mà anh ta có hứng thú với tôi thì chắc hẳn là sự thật rồi." Tần Du lộ ra biểu cảm bất lực.

Về điểm này Phó Gia Thụ không có cách nào phản bác lại được, đến bản thân mình còn có thể thích Tần Du thì Tống Thư Ngạn như vậy cũng hoàn toàn có khả năng thích Tần Du được. Mà quan trọng chính là người ta còn là vợ chồng đã bái đường chính thức rồi.

"Bây giờ nếu như mà tôi làm rõ vậy anh cho rằng sẽ có kết quả gì?"

Kết quả gì? Chỉ sợ Tống Thư Ngạn cầu mà không được mà nghênh đón cô trở về, Phó Gia Thụ nghĩ một chút: "Nhưng là cc không muốn tiếp tục với anh ấy mà."

"Với giả thuyết là tôi và Tần Nhã Vận là hai người, Tần Nhã Vận là một người phụ nữ bàn chân nhỏ (*), bởi vì tư tưởng của anh ấy tân tiến cho nên tôi xứng đáng bị anh ấy lạnh nhạt sao? Thậm chí tôi còn cầu mà không được để anh ấy có thể diễn trò cho mẹ tôi xem để cho bà có thể đi. Vậy nên tôi mới buộc phải lại đây tìm anh ấy, chẳng lẽ tôi xứng đáng bị vứt lại ở một nơi xa lạ, vứt lại ở khách sạn lẳng lặng chờ đợi đến khi anh ấy đón tôi trở về sao? Vậy mà kết quả lại chờ được chồng của mình đang yêu thích một người phụ nữ khác?"

(*) Tập tục phong kiến bó gót sen thời xưa kiểu phụ nữ bị lệ thuộc, không có tự do ấy. Ở đây ý chỉ người phụ nữ phong kiến, cổ hủ, nhàm chán.

Nghe xong những lời nói này của Tần Du, Phó Gia Thụ lại nhớ tới vừa rồi Tống Thư Ngạn nói nhờ anh đừng thông báo chuyện này cho vợ mình biết, có thể thấy được lời phân tích của người trước mắt này cực kỳ đúng.

Tần Du tiếp tục: "Tần Du là một người phụ nữ tinh thông tiếng Anh và tiếng Đức, tiếp thu được tư tưởng mới. Tống Thư Ngạn thích Tần Du là vì cô ấy là vợ của mình, anh cho rằng kiểu thích này cuối cùng sẽ dẫn đến một người phụ nữ có tư tưởng tiến bộ sẽ tiếp thu và một lần nữa bị ném ra sau nhà sao, rồi sau đó còn cùng người phụ nữ bàn chân nhỏ gọi chị xưng em à? Vậy nên dù cho có thế nào nếu như đứng ở góc độ của Tần Nhã Vận hay là góc độ của Tần Du thì Tần Thư Ngạn đều không phải là một người chồng tốt. Huống hồ hai người kia đều là tôi, tôi cũng không muốn một người chồng như vậy. Bản thân tôi tự có khả năng tay làm hàm nhai vậy vì sao tôi phải đi làm một người phụ nữ giúp chồng dạy con, chỉ có một cái họ mà không có tên chứ?"

Dạ dày trắng được mang lên, Tần Du cầm lấy chiếc đũa chấm vào nước tương rồi ăn, dạ dày không có mùi vị gì lạ, rất đàn hồi hương vị cũng khá ngon.

Vốn dĩ Phó Gia Thụ còn đang rối rắm trong lòng nhưng giờ lại đột nhiên thoải mái hơn nhiều, anh gật đầu nói: "Vẫn là cô nói đúng, là do tôi suy nghĩ quá đơn giản. Trong chuyện này anh Thư Ngạn đã quá mức tự cao tự đại, hoàn toàn không suy xét đến cảm nhận của cô. Vừa rồi anh ấy còn nói với tôi không được nói cho Tần thị biết anh ấy đã trở lại, anh ấy sợ nếu như cô biết tin tức anh ấy trở về sẽ lại muốn trở về theo cùng anh ấy. Cũng may người đó là cô nếu không đã chịu ảnh hưởng, nếu như Tần thị thật sự là một người phụ nữ truyền thống thì cô ấy sẽ khó khăn tới cỡ nào chứ?"

Thị: cách gọi người phụ nữ xưa.
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 89


"Chắc hẳn có thể tức giận đến mức khí gan tích tụ rồi tôi sẽ bước theo vết xe đổ của mẹ tôi sớm thôi." Tần Du tức giận nói.

"Đừng nói bừa."

"Thật sự mà! Mẹ tôi bị ung thư v.ú mà chết, ung thư v.ú không phải là do khí gan tích tụ và do giận dỗi tạo thành sao? Nếu như thật sự cũng như vậy cũng không thể phát tiết được ra ngoài, mỗi ngày đều buồn bực trong lòng chẳng phải cũng sẽ phiền muộn tới phát bệnh sao? Cũng may là do tính cách của tôi hướng ngoại."

"Cô nói cái gì cũng đúng." Phó Gia Thụ cầm bát múc cho cô nửa bát súp hải sản rồi đẩy qua cho cô: "Uống ngụm nước súp đi rồi lại nói cho tôi nghe cô đang dự định làm thế nào?"

"Anh có đồng ý giúp tôi không?"

"Tống Thư Ngạn là bạn của tôi mà cô cũng vậy. Nếu như hiện tại cô nói cho anh ấy biết em chính là người vợ Tần thị kia của anh ấy vậy thì anh ấy sẽ vui vẻ đưa cô trở về nhà. Nhưng khi đó những khúc mắc ở trong lòng cô vẫn còn tồn tại, những tổn thương đó cũng không có cách nào bị xoá đi, cô sẽ làm cách nào để tiêu tan nó đây?" Phó Gia Thụ dũng cái thìa múc súp hải sản lên uống một ngụm: "Nếu như cô không nói cho anh ấy biết cô với anh ấy ly hôn thì cô có quyền chủ động. Nếu như anh ấy vẫn còn thích cô vẫn muốn tiếp tục theo đuổi cô, hai người tự giải quyết vấn đề với nhau thì đó là chuyện vui mừng lớn. Nếu như cô không muốn hoặc là anh ấy không thích nữa vậy thì cô cũng sẽ được tự do. Về mặt tổn thương cô cứ nói cho anh ấy nghe cô đã tổn thương tới cỡ nào, nếu như cô không nói thì anh ấy sẽ cảm thấy có hơi khó chịu nhưng mà anh ấy xứng đáng bị như vậy."

Không phải chứ? Tần Du còn đang chuẩn bị lời nói từ trong lòng suy nghĩ xem phải thuyết phục anh như thế nào mà? Anh đã nói đến rõ ràng như vậy thế thì cô còn nói được cái gì nữa đây?

Tần Du cúi đầu uống nước súp: "Cảm ơn!"

"Việc nào ra việc đó mà thôi. Đừng ngụy trang là do tư tưởng mới, muốn tự do yêu đương rồi lại tam thê tứ thiếp. Hơn nữa anh ấy có quyền được tự do vậy chẳng lẽ cô không có sao?" Lời này vừa nói ra Phó Gia Thụ thấy hơi lo lắng liệu có phải mình đã nói quá nhiều rồi hay không, có thể sẽ khiến cô cảm giác ra được mình có ý nghĩ gì với cô hay không rồi sẽ cho rằng mình trọng sắc khinh bạn.

Tần Du lại cực kỳ đồng ý với ý nghĩ này của anh, cô rất có ấn tượng với những thê thiếp của Tống lão gia, có khi Tống Thư Ngạn cũng sẽ lập lại như vậy.

Ăn cơm xong, Phó Gia Thụ nói sẽ đưa Tần Du đi xem lầu chung cư, lần chung cư của bọn họ còn đang xây dựng.

Trong những năm gần đây các toà lầu chung cư ở Thượng Hải cũng mọc lên rất nhiều, nguyên nhân chính là do dân số thành thị trong những năm qua đã tăng lên rất nhanh, giá đất cũng tăng lên từ ba đến năm lần so với mười năm trước. Giá của những ngôi nhà nhỏ kiểu Tây dành cho một gia đình sinh sống khiến hầu hết đều không chịu nổi.

Cửa hàng tây tiến cử những toà chung cư đang lưu hành ở nước ngoài, ba năm trước đây chung cư Normandy chính là một trong những toà nhà tốt nhất. Tần Du biết một trăm năm sau đây sẽ là "Toà nhà đường Võ Khang" dành cho những người nổi tiếng trên mạng tới check in.

Xe đi đến công trường xây dựng khu chung cư, Tần Du đi xuống lầu Phó Gia Thụ tiếp đón: "Chú Du!"

Một người đàn ông trung niên mặc áo trường bào đi tới: "Thiếu đông gia."

"Chú Du, đây là Tần tiểu thư." Phó Gia Thụ lại giới thiệu cho Tần Du: "Đây là ông chú khối địa ốc này của chúng ta."

"Ông chủ Du, xin chào!"

"Chào Tần tiểu thư, thiếu đông gia cũng đã nói với tôi về việc dự bán rồi trong lòng tôi cũng đang dự định xem thực hiện việc dự bán sẽ thế nào. Tôi vẫn còn vài chỗ không hiểu rõ cho lắm vẫn muốn nhờ Tần tiểu thư tư vấn một chút."

"Chú Du, chúng ta đi xem phòng trước đi!"

"Được." Ông chủ Du đưa bọn họ đi vào công trường.
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 90


Một trăm năm sau kiến trúc có đủ các loại, ở trong mắt Tần Du một toà chung cư cao sáu tầng lầu như vậy chính là kiểu phổ biến nhất. Ông chủ Du còn cho biết toà nhà chung cư trong tay cửa hàng tây còn có cả thang máy, phòng xông hơi, có thể cung cấp nước ấm đủ hai mươi tư giờ. Chung cư này của bọn họ không có nhiều phương tiện như vậy cũng coi như là cạnh tranh với chung cư cao tầng của cửa hàng tây. Giá cả thấp, diện tích nhỏ dùng để cho thuê là tốt nhất.

"Căn phòng này rất thích hợp, hiện tại có thể mua được không?"

Về cơ bản chúng đề là những căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp và một phòng tắm, rất tiện lợi để cho thuê.

DTV

"Theo lý thuyết thì phải đợi khoảng hai ba tháng nữa, thế nhưng nếu như Tần tiểu thư và thiếu đông gia đang muốn thử dự bán vậy thì tôi cũng muốn thử xem."

Tần Du không thể ngờ tới mình mới chỉ đi ra ngoài đi một tuần mà Phó Gia Thụ và ông chủ Du đã nắm vững được hệ thống dự bán rồi. Những vấn đề mà bọn họ hỏi chỉ có thể đều là những chi tiết nhỏ mà thôi.

Từ lời nói của họ Tần Du cũng hiểu được vào thời đại này chuyện thế chấp mua phòng đã bắt đầu từ sớm rồi. Khoản vay mua nhà không chỉ là tiền từ ngân hàng, đến ngay cả các công ty vận chuyển cũng đều có khoản vay mua nhà. Ngoại trừ nhà xưởng Hưng Hoa, nhà họ Phó được xem là một dòng nước trong, còn lại một số ít đều phất lên như diều gặp gió, hơn nữa còn liên kết với nhau, khó trách tài nguyên đều rủng rỉnh.

Khu ở trước là của nhà họ Phó, ông chủ Du lại làm việc trong lĩnh vực này nên đã quen thuộc với lưu trình của ngành sản xuất. Tần Du ngồi ở trên ghế uống một tách trà, vậy là tất cả đều đã được ổn thoả.

Phó Gia Thụ đưa Tần Du trở về cửa hàng tây, lúc đi ngang qua bưu cục Tần Du lại hỏi Phó Gia Thụ: "Nơi này có thể gửi điện báo được không?"

"Có thể!" Phó Gia Thụ quay đầu dừng xe.

"Tôi muốn gửi điện báo về quê, nội dung lần trước anh gửi điện báo là gì thế?" Tần Du thật sự không biết phải nói thế nào với Tống nhị lão gia cả.

"Ba mẹ đều bình an, tôi vẫn khoẻ mạnh, đừng nhớ mong. Con dâu: Nhã Vận." Phó Gia Thụ cảm thấy nói ra những từ này có hơi thẹn thùng nên đã dùng hết khả năng nói bằng giọng điệu không có cảm xúc.

Trông thấy Tần Du viết điện báo gửi cho anh không thay đổi một chữ nào nên Phó Gia Thụ lại hỏi: "Cô không thay đổi gì sao?"

"Giản dị tự nhiên, tình ý chân thành có thể biểu đạt ra được tốt nhất tâm trạng của tôi nên không có gì phải sửa lại cả."

Phó Gia Thụ: "..."

Hơn một tuần sau, một thư điện báo giống y đúc được truyền tới nhà cũ Ninh Ba.

Xử lý xong tất cả thủ tục, Tần Du trở lại cửa hàng tây xử lý một số công việc. Môi trường làm việc của cửa hàng tây thật sự rất thoải mái, huống hồ cô còn là quản lý, buổi chiều đi cô ra ngoài làm việc riêng, đến bốn giờ chiều đã không còn thấy ai nữa. Tần Du sửa soạn lại một chút, dựa vào tình huống mình biết mà lập cho mình một lịch trình trong một tuần tiếp theo.

Bất kể thời đại nào, có lẽ các công ty nước ngoài không tham gia nhiều, có lẽ bản thân mình không cần phải là người đầu tiên.

Tần Du ra khỏi cửa hàng tây ngồi xe kéo đi về khách sạn, lúc đi ngang qua cửa hàng bách hóa Hoa Mỹ. Không biết mấy bộ quần áo kia đã may xong chưa, dù sao kiểu dáng cũng đơn giản. Cô bảo kéo xe dừng lại rồi trả tiền xe.

Bước vào cửa hàng bách hóa, nhân viên liền cúi chào: "Chào cô!"

"Xin chào!"

"Tiểu thư có muốn lấy một quyển tạp chí hàng tháng xem không?" Nhân viên tiếp khác đưa một tạp chí,"Đây là một quyển tạp chí đó công ty chúng tôi phát hành."
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 91


Tần Du cầm lấy, toàn bộ trang bìa là quảng cáo xà phòng, người đẹp lông mi dài cong vút cầm một miếng xà phòng, mở ra xem trang đầu tiên lại là bức vẽ, hướng dẫn cách mặc như thế nào. Cô không nghĩ tới thời đại này lại có loại tạp chí như này? Thật thú vị.

Tần Du bỏ tạp chí vào túi xách và đi lên tầng.

Đến nơi bán quần áo phụ nữ, cô lấy vé ra và hỏi nhân viên bán hàng: "Tiểu thư, hôm trước cô nói quần áo của tôi ngày mốt có thể lấy được, hôm nay đã lấy được chưa, cô xem giúp tôi được không?"

"Tiểu thư, cô chờ tôi một lúc. Để tôi đi hỏi."

Nhân viên bán hàng chạy nhanh đi và trở về ngay lập tức: "Được, được rồi! Tất cả đồ đều xong rồi!"

Tần Du đi theo cô ấy, thợ may đeo kính lấy quần áo từ giá treo móc áo: "Tiểu thư, cô tới đây xem thử. Đây có phải là kết quả mà tiểu thư muốn không?"

Thợ may già cầm áo lại đi lấy quần, Tần Du thấy ông ấy định lấy cùng màu, lập tức nói với ông ấy: "Cái quần kia màu cà ri nhạt."

Tần Du đi thay xong quần áo đi ra, dáng người mảnh khảnh, có lồi có lõm, mặc bên ngoài một chiếc áo sơ mi tơ tằm màu màu xanh lông công tinh xảo, gọn gàng phối với quần dài ống rộng màu cà ri nhạt, chân dài eo thon. Bộ quần áo này có thật sự rất đẹp, không có chi tiết thừa.

Bản thân người thợ may cũng rất hài lòng, quần áo, quần tây nếu so với váy, thì thiếu chút thanh lịch, thiếu chút quý phái, cho nên đại đa số phụ nữ lao động ở tầng lớp trung lưu vì để tiện làm việc mới mặc.

Nhưng người trong gương hoàn toàn không như vậy, khí chất kia, đâu có chỗ nào không thanh lịch?

Tần Du cởi cúc ở cổ tay áo sơ mi ra, xắn tay áo lên, lộ ra một cánh tay trắng sứ: "Đúng, đây chính là thứ tôi muốn."

Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông thợ may nở nụ cười: "Thật sự rất đẹp."

"Giám đốc Tiền, có phải thật sự rất đẹp không? Các tiểu thư và các phu nhân không muốn mặc quần, vì họ cảm thấy mặc quần tây không sang trọng, ngài nhìn vị tiểu thư này."

Tần Du quay đầu lại, thấy ba người đứng bên quầy vải nhìn sang bên này, trong đó còn có Tống Thư Ngạn.

Tần Du và Tống Thư Ngạn gật đầu coi như chào hỏi.

Một người đàn ông trung niên mặc âu phục giày da bên cạnh Tống Thư Ngạn hỏi: "Ngài Tống biết vị tiểu thư này?"

Tống Thư Ngạn khẽ nhếch môi: "Có quen biết, đó là một người bạn."

Tần Du đi vào thử thêm mấy bộ quần áo khác, nhân viên bán hàng kia vội vàng đưa cho cô cái váy đuôi cá: "Tiểu thư, cái váy này rất sang trọng, chúng tôi đều muốn xem."

DTV

Tần Du thấy còn có vài vị khách đứng bên kia, liền cầm một chiếc áo sơ mi lụa hai dây màu be cùng với chiếc váy đuôi cá màu caramel này đi vào thay.

Chiếc váy đuôi cá này không phải là kiểu váy đuôi cá hạn chế đi lại, nó giống như váy kẻ ô cải tiến, dù thể hiện rõ đường nét, nhưng lại không quá sát người, mặc vào tăng thêm độ dịu dàng.

Tần Du đi ra ngoài liền có mấy vị phu nhân tiểu thư tới hỏi: "Tiểu thư, thợ may nói cái váy này là cô nghĩ ra."

"Váy đuôi cá không phải là một kiểu váy sao? Tôi nghĩ nó trông rất đẹp. Chỉ là mấy năm nay đều là ống thẳng rộng rãi, chỉ cần thay đổi một chút có đường nét thôi!" Tần Du soi gương, thấy trong gương Tống Thư Ngạn còn chưa đi, tự nhiên lại hứng thú nhìn cô thử quần áo.

"Quần áo của tiểu thư mặc cũng rất đẹp, thích hợp cho tiểu thư, phu nhân không mặc quen quần tây." Nhân viên bán hàng cố gắng hết sức để bán thêm.

"Những bộ quần áo khác tôi không thử nữa, nhìn qua cũng không khác nhau lắm. Gói lại."

"Tiểu thư, có thể cho chúng tôi xem thêm một chút không?"

"Mọi người hỏi thợ may đi."

Tần Du thay quần áo rồi đi ra, cầm lấy túi nhân viên bán hàng đưa cho, đi đến cầu thang thì gặp Tống Thư Ngạn, anh ấy đang cố ý chờ cô sao?
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 92


Tống Thư Ngạn hỏi: "Vừa rồi nghe nhân viên bán hàng nói, những bộ quần áo này là do cô tự thiết kế?"

"Để tiện cho công việc thôi, dù sao mặc váy dài vào nhà máy rất phiền phức."

"Thì ra là như vậy."

Tần Du thấy anh ấy đi theo mình, không có ý rời đi: "Tống thiếu gia, tới đây mua đồ cho vợ mình sao?"

Nghe thấy cô nhắc tới chữ "vợ", Tống Thư Ngạn nhớ Đinh Trường Thắng đã nói cho cô tình huống của anh ấy. Anh ấy nói: "Không. Tôi đến chỗ ông chủ Đường để bàn bạc về việc bán vải. Bây giờ trao đổi xong, tôi gọi xe cho cô."

Xe đã ở trước cửa bách hóa, Tống Thư Ngạn đưa tay mời cô lên xe.

DTV

Tần Du đứng bất động: "Tống thiếu gia, tôi ở tạm khách sạn Vân Hải, chỉ đi có vài vài bước chân. Không cần đi xe."

"Tôi đi cùng cô! Dù sao là con gái lại ở một mình, trời cũng không còn sáng."

"Ngài Tống đối với người phụ nữ nào cũng đều chu đáo như vậy sao?" Tần Du nửa đùa nửa thật hỏi anh ấy.

"Sao Tần tiểu thư lại nghĩ như vậy, là đàn ông chẳng lẽ không nên thể hiện sự lịch lãm của mình với phụ nữ sao?"

Tần Du cười: "Tống phu nhân thật may mắn, khi có một người chồng chu đáo như anh."

Cô lại nhắc tới "phu nhân", ý trong lời nói chính là anh ấy là người chồng có vợ.

Sau khi Tống Thư Ngạn đi cùng cô vài chục mét: "Tần tiểu thư, tuy rằng Đinh tiên sinh nói những lời kia, nhưng đó không phải ý của tôi, chỉ có một phần là chính xác. Tôi và người vợ trên danh nghĩa kia thậm chí còn chưa từng gặp mặt, càng không nói đến có tình cảm. Giữa tôi và cô ấy, chỉ là cuộc hôn nhân sắp xếp của cha mẹ. Cô ấy là một người phụ nữ Trung Quốc truyền thống, chúng tôi không hề hợp nhau, cũng không thể có tương lai."

"Ồ?"

Tống Thư Ngạn không biết cuối cùng có thể thuyết phục cha mẹ mình hay không: "Nếu cô ấy thực sự không đồng ý ly hôn, nhiều nhất là cô ấy cả đời ở quê nhà Ninh Ba giữ vị trí của Tống phu nhân. Đương nhiên, nếu cô ấy có thể hiểu thì ly hôn chính là kết quả tốt nhất. Sự xuất hiện của cô ấy sẽ không ảnh hưởng đến tôi hoặc người vợ tương lai của tôi."

Tống Thư Ngạn nói bằng giọng điệu trân trọng: "Tần tiểu thư, tôi thích em, là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, đối với tôi, em là người tôi yêu cả đời.

"Ngài Tống, tôi hy vọng anh có thể dừng lại ở đây. Tôi có mục tiêu riêng của mình và không quan tâm đến việc theo đuổi của anh. Tôi không cần vì sự theo đuổi của anh để có thêm một đơn đặt hàng. Đó là trái với đạo đức nghề nghiệp của tôi. Mong anh dừng bước, tôi về trước, ngày mai gặp lại ở xưởng Hưng Hoa!"

Tống Thư Ngạn tỏ tình bị từ chối, nhìn Tần Du nhanh chân rời đi. Xe chạy đến cạnh, Tống Thư Ngạn lên xe, đương nhiên anh ấy sẽ không bởi vì lần đầu tiên tỏ tình bị từ chối mà từ bỏ, anh ấy tin tưởng chỉ cần chân thành sỏi đá cũng bị mài mòn.

Xe từ từ lăn bánh, Tống Thư Ngạn dựa vào trong xe, khi đi qua một ngã tư, hình như anh ấy nhớ tới cái gì đó: "Đến nhà họ Phó."

Xe rẽ đến nhà họ Phó, từ tây sang đông đi qua nhiều biệt thự nhỏ, ban đêm không khí yên tĩnh, qua biệt thự nhỏ cuối cùng đến cổng lớn nhà họ Phó, tài xế bấm nhẹ còi.

Cổng lớn nhà họ Phó mở ra, xe chạy thẳng tới trước cửa nhà họ Phó. Tống Thư Ngạn từ trong xe bước ra, còn chưa tới cửa, đã thấy Phó Gia Ninh từ bên trong chạy ra: "Anh hai."

Thấy Tống Thư Ngạn, Phó Gia Ninh dừng bước, đưa tay vuốt tóc: "Anh Thư Ngạn!"

"Gia Ninh, anh trai em đâu?"

Phó Gia Ninh không vui lẩm bẩm: "Anh ấy vẫn chưa về! Không biết mấy cái máy rách kia làm đến khi nào."

Phó thái thái từ bên trong đi ra, Tống Thư Ngạn gọi một tiếng: "Dì."

"Thư Ngạn tới rồi, chưa ăn cơm tối đúng không?" Phó thái thái quay đầu lại nói với người giúp việc,"Chị Văn lấy thêm một bộ bát đũa."
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 93


Tống Thư Ngạn đi vào, anh ấy nhìn thấy chiếc váy trên người Phó Gia Ninh giống với chiếc váy của Tần Du, váy của Phó Gia Ninh gần tới đầu gối, lại ngắn hơn một chút, nhìn rất xinh xắn đáng yêu.

"Gia Ninh, váy rất đẹp."

"Là một chị gái thiết kế, em thấy đẹp mắt, liền làm theo một cái." Phó Gia Ninh được khen ngợi mặt hơi hồng hồng, ôm lấy cánh tay Phó thái thái,"Mẹ, chờ khi nào chị chuyển đến ở bên cạnh, chúng ta đi cùng chị ấy mấy quần áo, chị ấy thật sự có rất nhiều ý tưởng độc đáo."

"Được!" Phó thái thái gật đầu đồng ý với con gái: "Đi lên bảo với cha con là anh Thư Ngạn của con tới, gọi ông ấy xuống."

"Vâng"

Phó Gia Ninh nhận lệnh của mẹ, lên tầng tìm cha cô ấy.

"Thư Ngạn, ở phòng khách ngồi chơi một lúc. Gia Thụ sắp về rồi."

Trên lầu Phó Gia Ninh khoác tay Phó lão gia xuống lầu, Tống Thư Ngạn đi đến cầu thang: "Chú Phó."

"Thư Ngạn, vốn dĩ Gia Thụ nói cháu còn phải ở Vũ Hán vài ngày nữa, tại sao đã về rồi?"

"Thượng Hải bên này cũng có nhiều việc, mấy chỗ cần đi ở Vũ Hán cháu cũng đều đến rồi. Nhìn chung..."

Tống Thư Ngạn đi theo Phó lão gia, kể lại trải nghiệm của mình khi đi Vũ Hán: "Hy vọng, sau khi Bắc phạt thành công, mọi chuyện có thể ổn định lại."

"Đúng vậy!" Phó Đức Khanh thở dài một hơi: "Hiện tại chú luôn nghĩ như vậy, chỉ sợ hổ phía Đông ăn người, Hổ phía Tây cũng muốn ăn người. Chưa chắc họ đã nghĩ muốn phát triển thật tốt, mà là mỗi người đều có tính toán riêng."

"Đây cũng là không còn cách nào."

Phó lão gia cùng với Tống Thư Ngạn ngồi trên sô pha thảo luận, ánh sáng đèn pha từ ngoài cửa chiếu vào. Phó Gia Ninh đi ra ngoài: "Lần này chắc là anh hai đã trở về."

"Đứa nhỏ này, đã lớn như vậy rồi, còn hấp tấp như vậy." Phó thái thái bất lực nhìn Phó Gia Ninh.

"Chỉ cần anh hai hiểu chuyện là được rồi." Phó Gia Ninh cãi lại.

Phó Gia Ninh chạy ra ngoài. Phó Gia Thụ đang dừng xe, thấy xe Tống Thư Ngạn bên cạnh: "Anh Thư Ngạn ở đây?"

"Đang chờ anh đây!"

Phó Gia Thụ lấy ra hai cái bánh ngọt từ trong xe: "Đây là bánh ngọt chị Tần của em mua ở Vũ Hán. Nó là của em!"

Phó Gia Ninh cầm bánh ngọt đi vào trong: "Chị Tần cũng từ Vũ Hán về, hình như anh Thư Ngạn cũng trở về bằng thuyền đúng không? Không biết anh Thư Ngạn có gặp được chị ấy hay không."

"Tự em đi hỏi anh Thư Ngạn của em" Phó Gia Thụ ném chìa khóa xe vào một ngăn kéo, chào Tống Thư Ngạn đang ngồi trên sô pha,"Anh Thư Ngạn."

"Gia Thụ, cậu quá chăm làm. Cả gia đình đang chờ cậu ăn tối."

"Tóm lại phải nhìn đi nhìn lại, suy nghĩ lâu, có lẽ mới có thể nghĩ thông suốt."

Phó Thái Thái đi tới: "Trước mắt, bỏ qua những thứ này đi, chuẩn bị ăn cơm tối đã."

Phó lão gia đứng lên cùng mọi người vào phòng ăn, mấy người cùng ngồi xuống, Phó Gia Ninh hỏi Tống Thư Ngạn: "Anh Thư Ngạn, lần này anh trở về từ Vũ Hán trên thuyền có thấy qua một vị tiểu thư cực kỳ xinh đẹp hay không?"

"Hả?" Tống Thư Ngạn ngẩng đầu nhìn cô.

"Ý em đấy là Tần Du." Phó Gia Thụ nói với Phó Gia Ninh: "Vốn dĩ chị Tần đi tìm anh Thư Ngạn của em "

"Hả? Tại sao vậy?" Phó Gia Ninh vẻ mặt kinh ngạc.

"Tần tiểu thư tìm anh để bán máy in hoa của cửa hàng tây bọn họ."

"Có phải chị Tần rất xinh đẹp đúng không? Chị ấy sẽ nhanh chóng chuyển đến cạnh nhà chúng em." Phó Gia Ninh nhìn Phó Gia Thụ: "Anh hai em bán nhà bên cho chị ấy. Em mới nói anh ấy gần quan được ban lộc, nói một đằng làm một nẻo."

Nghe đến đây Tống Thư Ngạn nhìn về phía Phó Gia Thụ, hôm nay anh ấy tới đây chính là bởi vì buổi trưa thấy Phó Gia Thụ và Tần Du rất thân thiết, chẳng lẽ hai người đã phát triển? Nếu là như vậy bạn bè tốt đã đi trước một bước, nếu bây giờ anh ấy theo đuổi cô ấy, sẽ không tốt cho lắm.
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 94


"Nói năng linh tinh? Anh và chị Tần của em chính là bạn bè tốt. Người ta cũng sắp chuyển tới đây ở, em đừng ở trước mặt cô ấy nói linh tinh. Gây ra cho mọi người hiểu lầm không đáng có."

"Anh, chả lẽ anh chưa bao giờ tỏ tình người khác à? Người xinh đẹp giống chị Tần, còn là người con gái tài năng như vậy, nếu anh chậm một bước, không chừng bị người khác nhanh chân đến trước, tới lúc đó anh hối hận cũng không kịp."

"Được rồi, con gái con đứa, vẫn còn nhỏ mà giống như bà mối suốt ngày toàn nghĩ linh tinh. Tự lo việc của mình tốt đi đã, nên học hành chăm chỉ vào, nên kết bạn thì kết bạn, chuyện của anh trai con không cần còn quan tâm." Phó thái thái trách Phó Gia Ninh.

Phó Gia Ninh lén lút nhìn Tống Thư Ngạn, Tống Thư Ngạn rõ ràng là nhìn thấy ánh mắt e thẹn nũng nịu của cô ấy, nhưng anh ấy đang nói chuyện với Phó Gia Thụ, Phó Gia Ninh lập tức thấy tủi thân, không nói gì nữa, cúi đầu ăn.

Ăn cơm tối xong, Phó Gia Thụ dẫn Tống Thư Ngạn lên lầu đến thư phòng của anh.

Phó Gia Thụ bảo người giúp việc pha trà rồi bưng lên, Tống Thư Ngạn ngồi trên sô pha bình thường Phó Gia Thụ hay ngồi đọc sách, quyết định hỏi thẳng vào vấn đề: "Cậu nghĩ Tần tiểu thư thế nào?"

Phó Gia Thụ ngồi xuống bàn làm việc, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn anh ấy: "Nghĩ thế nào?" Tống Thư Ngạn lấy một hộp t.h.u.ố.c lá ra, anh ấy biết Phó Gia Thụ không hút thuốc, anh ấy châm cho mình một điếu thuốc, hút một hơi, nhả ra vài vòng khói, khép hờ mắt hỏi: "Cậu không muốn theo đuổi cô ấy sao?"

Phó Gia Thụ ngồi sau bàn làm việc: "Tôi chưa nghĩ đến, tôi rất nể trọng cô ấy, một cô gái mong ước có thể dùng bản lĩnh của mình để đứng vững ở đất Thượng Hải. Tôi hiếm khi nghe một người phụ nữ nói ra câu này, và cô ấy đang cố gắng cải thiện bản thân, để có được vị trí của bà Smith, cô ấy đã sẵn sàng để nắm bắt cơ hội này. Cô ấy là một người bạn có thể hiểu được những gì trong tầm nhìn. Tất cả những gì tôi có thể làm là giúp cô ấy thực hiện mong muốn của mình càng nhiều càng tốt."

"Đúng vậy, chính là một người có tầm nhìn và tư duy có thể đồng bộ. Cậu có thể nói chuyện với cô ấy về Shelley, Pushkin, và cô ấy có thể nói chuyện với cậu về Gatsby." Tống Thư Ngạn ngửa đầu, phun la vòng khói trắng, anh giống như đã gặp được Tần Du trong ảo ảnh, cô ấy chính là mẫu hình lý tưởng của người vợ trong mơ của anh ấy.

Tiếng gõ cửa truyền đến, Phó Gia Thụ: "Vào đi!"

Người giúp việc bưng ấm trà cùng chén trà tiến vào, Phó Gia Ninh thì bê thêm một cái đĩa nhỏ, ở trong đĩa nhỏ có hai miếng bánh đậu xanh: "Anh hai, chị có mua bánh đậu xanh với bánh sữa hạt dẻ anh có muốn ăn thử không?"

"Để đấy!" Phó Gia Thụ bất lực nhìn Phó Gia Ninh.

Phó Gia Ninh đi đến bên cạnh Phó Gia Thụ: "Anh ơi, có muốn em dạy anh cách theo đuổi chị không? Anh tìm cơ hội mời chị ấy đi chơi tennis đi! Hôm ấy em với chị đã mua bộ đồ tennis giống hệt nhau luôn, chị ấy còn mua thêm đồ bơi nữa."

Phó Gia Ninh khoa tay múa chân chỉ vào bộ đồ bơi: "Bây giờ thì tốt rồi, chị ấy sắp chuyển tới đây, mà nhà bên cạnh không có bể bơi, sắp mùa hè rồi, anh mời chị ấy đến nhà chúng mình chơi, đến lúc đó hai người... Có cơ hội tốt như vậy anh mà không không biết dùng? Anh có bị ngốc không? Em muốn nhìn thấy chị ấy như một nàng tiên cá."

"Được rồi, được rồi! Ngoài tình yêu ra thì em còn chuyện gì nữa? Ra ngoài nhanh, anh cùng với anh Thư Ngạn của em đang bàn chuyện chính!" Phó Gia Thụ đuổi em gái ra ngoài. Anh đóng cửa vào, quay lại cầm miếng bánh đậu xanh cho vào miệng, vừa ngọt vừa ngấy chỉ muốn nhả ra, nhưng anh đã thấy Tống Thư Ngạn cũng đang cầm bánh đậu xanh.

Đây là bánh Tần Du mua cho anh, cho dù không ngon anh cũng phải ăn, cùng lắm là ăn với trà.
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 95


Vốn dĩ Tống Thư Ngạn đi Vũ Hán nhưng chưa từng ăn bánh đậu xanh ở chỗ đó, nghe thấy là Tần Du mua, lại thấy Phó Gia Thụ ngoài miệng luôn nói không có ý gì với người ta, không có ý gì mà còn ăn điểm tâm ngon như vậy? Không phải cậu ta không thích đồ ngọt sao? Anh ấy không điều khiển được đưa tay mình cũng cầm một miếng bánh lên, ngọt lợ, giống như đường không cần mất tiền mua vậy.

Thấy Phó Gia Thụ ăn mấy miếng bánh đậu xanh, Tống Thư Ngạn vừa cũng ăn xong, ăn xong uống thêm hai ngụm trà: "Nếu cậu không có tình cảm gì với Tần Du, thì tôi sẽ theo đuổi cô ấy."

"Anh theo đuổi cô ấy?" Phó Gia Thụ cau mày nhìn Tống Thư Ngạn.

"Đúng vậy! Tống Thư Ngạn hiểu rõ biểu cảm này của Phó Gia Thụ là có ý gì." Tôi sẽ xử lý tốt vấn đề của tôi và người phụ nữ kia, sẽ không để Tần Du phải uất ức. Nhưng cho dù cậu có thích cô ấy hay không, tôi vẫn sẽ theo đuổi cô ấy, chúng ta cạnh tranh công bằng."

Sắc mặt Phó Gia Thụy có chút kỳ lạ: "Tôi cũng không có ý muốn đuổi theo cô ấy, chỉ là hình như bây giờ cô ấy chưa muốn nghĩ đến chuyện hôn nhân, cô ấy chỉ muốn nhanh chóng đứng vững ở Thượng Hải."

"Đó là điều tốt. Có tôi ở phía sau cô ấy, chẳng lẽ ở Thượng Hải còn không thể đứng vững gót chân sao?" Tống Thư Ngạn dựa vào sofa, giọng nói lạnh lùng:"Hôm nay ở Hoa Mỹ nhìn thấy cô thử quần áo, thật không biết vì sao cô lại có nhiều ý tưởng độc lạ như vậy. Cậu không biết lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, cô mặc áo trắng váy đen, môi đỏ lấp lánh, giống như một nét chu sa trên bức tranh thủy mặc."

DTV

Phó Gia Thụ không biết tại sao Tống Thư Ngạn nghĩ rằng Tần Du phải dựa vào một người đàn ông mới có thể đứng vững gót chân? Thế nhưng, anh không muốn nói nhiều những lời này với anh ấy. Phó Gia Thụ tiếp lời Tống Thư Ngạn: "Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy mặc một chiếc váy màu xanh dương thêu hình con ngựa, thậm chí lúc ấy tôi mới biết thì ra mặc loại váy chỉ có những cô gái ở quê mới mặc này sẽ có thần thái như vậy. Mà tuyệt hơn chính là khi cô ấy nhìn thấy một cô gái bán t.h.u.ố.c lá bị người ta đùa giỡn, đã chủ động đi qua giải vây. Cô ấy là một người phụ nữ thông minh và anh hùng "

Tống Thư Ngạn gối đầu: "Đúng vậy! Làm thế nào một người phụ nữ có thể như vậy? Lần này tôi thực sự bị rơi vào lưới tình."

"Thế nhưng, còn đường theo đuổi cô ấy có lẽ sẽ rất khó khăn, khó khăn trùng trùng điệp điệp. Anh tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng." Vì là bạn bè nên anh đã đồng ý với Tần Du, không nói cho Tống Thư Ngạn sự thật, thế nhưng cũng gợi ý một chút.

"Chuẩn bị? Chỉ có kẻ hèn nhát mới suy trước tính sau, nếu đã thích thì cứ dũng cảm tiến về phía trước." Tống Thư Ngạn đứng lên, tràn đầy tin tức nói: "Chờ tin tốt của tôi đi."

Tống Thư Ngạn mở cửa ra, trên mặt tràn đầy gió xuân, vui vẻ đi ra ngoài, vừa nãy Gia Ninh nói cái gì nhỉ? Nói rằng cô ấy đã mua bộ đồ tennis? Ngày mai đến nhà máy xưởng Hưng Hoa tiện thể mời cô ấy đi chơi tennis luôn nhỉ?

Nếu đi bơi? Anh ấy sẽ không cho Tần Du đến nhà họ Phó bơi, nhà anh ấy cũng không phải không có, nhưng muốn bơi cũng phải chờ đến tháng bảy, chắc chắn tới lúc đó là anh ấy có thể cùng người đẹp nghịch nước với nhau...

Phó Gia Thụ tiễn Tống Thư Ngạn, lên đến cầu thang, nhìn thấy em gái ngỡ ngàng và buồn bã đứng trên lầu.

"Có phải anh Thư Ngạn thích chị Tần không?" Phó Gia Ninh hỏi anh trai cô ấy.

"Em nghe thấy rồi?"

Vừa nói ra lời này, nước mắt của cô bé trào dâng, lập tức khóc như hoa lê dính hạt mưa. *

*Miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi, sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của con gái.

Phó Gia Thụ ôm lấy cô ấy: "Ngoan, đừng khóc nữa!"
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 96


"Đều tại anh! Đều tại anh!" Phó Gia Ninh đánh anh trai cô ấy: "Nếu anh theo đuổi chị Tần, chị Tần chắc chắn sẽ thích anh."

Chuyện này cũng trách anh hả? Phó Gia Thụ xoa đầu em gái mình: "Đúng, đúng! Đều lỗi do anh!"

Phó Gia Ninh khóc đến đau lòng, sau khi suy nghĩ rõ ràng, hận sắt không thành thép nói: "Rõ ràng là anh gặp chị ấy trước, cũng dành tình cảm cho chị ấy trước mà!"

"Chị Tần của em bây giờ có chút chuyện chưa giải quyết. Trước khi cô ấy giải quyết xong vấn đề đất đai, anh mà tỏ tình thì chính là mang thêm phiền phức cho cô ấy."

"Chuyện gì chưa giải quyết được ạ?" Phó Gia Ninh ngẩng đầu nhìn anh trai.

"Anh đã đồng ý giữ bí mật với cô ấy, làm người phải giữ chữ tín. Đừng hỏi nữa, có hỏi anh cũng không nói cho em đâu."

"Anh không cần quá thành thật như vậy, anh Thư Ngạn theo đuổi chị như vậy, nói không chừng chị ấy sẽ động lòng, cuối cùng chỉ có anh là kẻ ngốc tin vào lời hứa, chỉ có thể đứng bên cạnh mà ngơ ngác nhìn. Ai có thể từ chối một người đẹp trai, có học vấn, gia đình lại còn rất tiền nữa."

"Không thể nào. Chị Tần của em sẽ không thích một người đàn ông đã có vợ như vậy đâu, cho dù người vợ đó là hữu danh vô thực. Chỉ có kẻ ngốc mới thích người đàn ông như vậy. Với cả em đã thấy rồi đúng không? Thường ngày anh Thư Ngạn của em đối xử với em rất tốt, so với việc anh ấy thích nữ phụ, thì vốn là chẳng đáng nhắc tới."

Lời nói thật này của Phó Gia Thụ khiến những giọt nước mắt của cô bé ào ào tuôn rơi. Cô ấy nhào vào lòng Phó Gia Thụ mà khóc to. Phó Gia Thụ vuốt mái tóc cô ấy nói: "Đi vào trong khóc một trận cho thật thỏa mái. Quên anh Thư Ngạn đi. Anh Thư Ngạn của em thích một người hiểu về Shelley, về Pushkin - nhà thơ cách mạng lớn của Nga, hiểu về Gatsby vĩ đại, em tự hỏi xem mình có hiểu không?"

Phó Gia Ninh ngẩng đầu, giọt nước mắt còn đọng trên khuôn mặt, cô ấy hỏi một cách chân thành: "Gatsby là ai?"

Câu hỏi này đạp đổ Phó Gia Thụ, anh nghĩ Tần Du biết Gatsby, Tống Thư Ngạn cũng biết, chỉ có mỗi anh không biết. Thẹn quá hóa giận, anh đẩy em gái vào trong phòng: "Vào phòng khóc đi."

Phó Gia Ninh bị anh trai đẩy vào phòng, anh Thư Ngạn thích chị Tần kia, cô ấy cũng không có cách nào đổ lỗi cho chị ấy, chị Tần không làm gì sai cả, cô ấy cũng không thể đổ lỗi cho bất cứ ai. Trong lòng cô gái nhỏ buồn bã, đóng cửa vào, tiếp tục khóc nấc lên.

Phó thái thái đứng ở đầu cầu thang nhìn Phó Gia Thụ. Phó Gia Thụ lắc đầu. Phó thái thái đi qua gõ cửa phòng: "Gia Ninh, mở cửa!"

Thấy mẹ đi vào, Phó Gia Thụ cũng quay trở lại phòng của mình.

Một đêm trôi qua, Phó Gia Thụ rời giường chuẩn bị xuống lầu, rốt cuộc cũng không yên tâm được mà đi qua gõ cửa phòng em gái.

Gõ cửa cũng không có phản ứng gì, anh mở khẽ một bên cửa: "Gia Ninh, em thế nào rồi?"

Phó Gia Ninh đang nằm ngủ trên giường cằn nhằn: "Anh phiền quá đi! Tối qua em mới ngủ có một chút thôi, anh có thể đừng tới làm ồn em được không?"

Nghe thấy giọng nói tùy hứng như vậy, Phó Gia Ninh cũng hoàn toàn nhẹ nhõm, vậy là không sao rồi, tiểu nha đầu này thích cũng nhanh, mà quên đi cũng nhanh.

Phó Gia Thụ xuống lầu, cầm một chiếc bánh sandwich, nghĩ đến bơi lội, anh liền muốn đi xem hồ bơi. Một năm bốn mùa, bể bơi là dùng vào mùa hè, những mùa khác đều là để trưng bày.

Anh mở cửa vườn hoa phía sau, thấy trong vườn hoa, mẹ anh đang chỉ huy cha chuyển chậu hoa từ đông sang tây. Rõ ràng trong nhà có thợ làm vườn, có người hầu, nhưng bà ấy không muốn dùng. Thấy con trai đứng ở chỗ đó, bà ấy kêu to: "Gia Thụ, đi giúp cha con đi."

Phó Gia Thụ đặt miếng sandwich xuống, vén tay áo lên, cùng cha bê lu cá vàng đơn qua chỗ khác. Phó Đức Khanh lau một chút mồ hôi trên trán, hỏi vợ: "Thế này đã được chưa?"

"Được rồi, được rồi!"
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 97


Phó thái thái tiếp tục chỉ huy người đàn ông: "Cho bùn sông vào trong lu đi."

Phó Đức Khanh đào bùn sông ra khỏi thùng gỗ cho vào trong lu cá vàng. Phó thái thái cũng bỏ một củ sen vào trong đó.

Phó Gia Thụ đi vào rửa tay, một tay cầm sữa bò, một tay cầm bánh sandwich, đi đến bên cạnh cha mẹ, nhìn hai người phu xướng phụ tùy*.

*Nghĩa là chồng làm gì vợ làm theo, trong câu này thì đảo ngược thành vợ làm gì chồng làm theo.

"Nghe Gia Ninh nói, con không theo đuổi tiểu thư Tần nữa?" Phó thái thái hỏi anh.

"Tiểu thư Tần tạm thời không muốn suy nghĩ về phương diện này, con mà theo đuổi người ta chẳng phải là làm phiền họ hay sao?"

"Tống Thư Ngạn muốn theo đuổi cô ấy?"

"Tiểu thư Tần không có khả năng thích Tống Thư Ngạn." Phó Gia Thụ nói chắc như đinh đóng cột.

"Tại sao?"

DTV

"Tống Thư Ngạn đã có gia đình rồi."

"Tiểu thư Tần trái lại có thể suy nghĩ được như thế." Phó thái thái đứng lên, đi đến chỗ vòi nước rửa tay, rồi lại đi tới: "Cô gái như vậy thật sự rất hiếm. Bây giờ những cô gái ngoài kia thì, haiz! Mặc kệ người có gia đình hay chưa, chỉ cần là một người đàn ông có tiền là được! Cho dù làm vợ bé cũng không sao. Tống lão gia kia có tới bốn di thái thái, còn có thể cưới mười mấy phòng. Sinh ba bốn năm đứa con mẹ thật sự nghi ngờ liệu kiểu người như vậy có nhận ra tất cả các con của mình hay không."

"Có điều chẳng qua cũng chỉ như nuôi mèo nuôi chó mà thôi." Phó lão gia sớm đã đem bùn trong thùng lắp đầy rồi.

Phó thái thái lấy gáo múc nước từ trong thùng ra: "Thời điểm này rất tốt, Gia Ninh đã hết hy vọng với Tống Thư Ngạn, mẹ thực sự là a di đà phật! Cảm ơn Phật Tổ phù hộ. Cuối cùng trái tim cũng về đúng chỗ."

"Đúng vậy!" Nói xong Phó lão gia đi qua rửa tay: "Gia Thụ, xe của cha hôm nay đem đi sửa rồi, mẹ con chút nữa muốn đi đánh mạt chược, cha không dùng xe của bà ấy nữa. Vừa hay đã lâu không đi thăm xưởng sản xuất, cha đi cùng với con xem sao."

"Cha, con đã nói là đồng ý đón tiểu thư Tần và người cung cấp trang thiết bị nước Đức. Cha ở trên xe, có thể người ta sẽ cảm thấy không được thỏa mái?"

"Có cái gì mà cảm thấy không thỏa mái? Cha đâu phải lão hổ ăn thịt người."

Phó Gia Thụ nhìn người cha đã ngồi ổn định trên ghế phụ, bất đắc dĩ khởi động xe, nghe ông ấy gõ ba nhịp, rung đùi đắc ý xướng kinh kịch ở bên tai, anh bực bội gấp đôi, nhưng còn có thể làm thế nào, đây là cha ruột của anh đó.

Xe đến trước cửa quán cơm Vân Hải, Tần Du đã đứng chờ sẵn ở đó.

Phó lão gia thông qua cửa kính xe nhìn Tần Du đứng ở đó. Di Liên nói rằng cô bé khá xinh đẹp, hơn nữa khí chất cao quý. Lời này nói ra trái lại cũng không hão huyền chút nào, cô đứng ở đó khiến người qua lại không nhịn được mà nhìn về phía cô.

Tiểu cô nương ăn mặc rất đặc biệt, áo sơ mi và quần dài, bên ngoài mặc một chiếc áo len dệt kim.

Trong ấn tượng của ông ấy, mặc quần đó đều nữ công nhân trong xưởng dệt may, đầy tớ trong nhà và những người phụ nữ tam giáo cửu lưu* trên thành phố. Hễ là nhà có chút tiền, phụ nữ đều mặc váy, người nào người nấy đều so váy này váy kia.

*Tam giáo cửu lưu dùng để chỉ đủ mọi hạng người trong xã hội.

Cô gái này ăn mặc như vậy, vẫn sang trọng và quý phái, chuyện này cũng rất hiếm, con gái của Cẩm Minh lão đệ hóa ra lại xuất sắc như thế.

Tần Du cầm theo đồ, đi đến ghế phụ, nhìn vào bên trong liền thấy một bác trai trung niên điển trai hạ cửa kính ô tô nhìn cô.

Phó gia Thụ vội vàng giới thiệu: "Tiểu thư Tần, đây là cha tôi, hôm nay ông ấy cùng tôi đi đến xưởng sản xuất."

Hóa ra là Phó lão gia, khó trách Tần Du cảm thấy quen thuộc. Tần Du tiến đến chào hỏi: "Chào buổi sáng, Phó lão gia."

"Chào buổi sáng."
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 98


Tần Du lên xe, Phó Gia Thụ lái xe về phía trước, chắc là có người lạ trong xe, trong lúc nhất thời không khí trong xe có chút nặng nề. Phó Lão gia nhanh chóng phá vỡ không khí ngột ngạt này: "Tiểu thư Tần là người ở đâu?"

"Người Hồ Châu ạ."

"Hồ Châu là một nơi tốt, lúc còn trẻ bác cùng người nước ngoài kinh doanh tơ lụa, lúc ấy cũng thường xuyên đến Hồ Châu."

Phó lão gia này lúc còn trẻ đã kinh doanh tơ lụa, Tần Du có kí ức của nguyên chủ, cô vẫn còn nhớ rằng ban đầu cha của nguyên chủ cùng Tống lão gia và Phó lão gia là bạn tốt trên thương trường.

"Vậy ạ." Tần Du giả vờ không biết.

"Đúng vậy." Phó lão gia nghiêng đầu nói với Phó Gia Thụ: "Lúc đó cha thường hay đi Hồ Châu tìm chú Tần của con, tơ lụa nhà họ là tốt nhất. Người nước ngoài rất yêu thích. Chú Tần con là người rất hiếu khách. Nói đúng ra, nếu không phải mẹ con ngăn cản, không đồng ý cho con đính hôn, vậy chắc hẳn là con cùng với con gái của chú Tần đính hôn trước. Về sau tiểu cô nương bị chú Tống của con chọn đính hôn rồi, cha đã hối hận rất lâu. Cô gái đó lớn lên giống chú Tần, trắng trẻo xinh đẹp, vô cùng đáng yêu."

Tần Du nghĩ rằng ông ấy hỏi cô là người ở đâu, chính là giống kiểu hôm nay thời tiết có tốt không, chẳng qua cũng chỉ là câu chào hỏi, xã giao, giảm bớt những câu hỏi xấu hổ. Không nghĩ tới tiếp sau đó vị lão gia này lại nói nhiều như vậy, đặc biệt là câu nói cuối cùng, nói cô lớn lên giống ba của nguyên chủ.

"Mẹ con sao lại ngăn cản cha đính hôn cho con?" Nếu ông già anh đính hôn cho anh với cô ấy, thì bây giờ anh cũng không cần mất nhiều công sức để suy nghĩ tính toán kế sách làm sao để theo đuổi cô ấy.

"Mẹ con đã chịu khổ vì bị đính hôn từ nhỏ, con không biết sao? Mẹ con đối với việc đính hôn từ bé đã hận thấu xương. Con cũng không nghĩ xem, nếu không phải mẹ con chạy nhanh, với lại sau đó Từ Hi thái hậu và Quang Tự lần lượt băng hà. Chỉ dựa vào quyền lực gia đình vị hôn phu của bà ấy cũng có thể diệt cả nhà chúng ta."

"Tiểu thư Tần, cha tôi là đang khoe xuất thân của mẹ tôi thôi." Phó Gia Thụ nói.

Phó lão gia duỗi tay vỗ vào đầu con trai mình: "Lái xe cho tốt vào."

Tần Du cười: "Rõ ràng cháu nghe ra, Phó lão gia chính là gián tiếp khoe tình cảm sâu đậm của ngài cùng Phó thái thái."

Phó lão gia nhìn vào khuôn mặt trong kính chiếu hậu có bóng dáng của người thiếu niên ngay thẳng trong kí ức, thật hoài niệm mà nhìn qua con trai.

DTV

"Cha, trên mặt con có gì sao?"

Phó lão gia khẽ cười một tiếng: "Trên mặt không có gì."

Tần Du không biết Phó lão gia nhắc đến cha của nguyên chủ, có phải là ông ấy đã đoán được cô là ai rồi hay không, dù sao họ cũng chưa nói thẳng ra.

Xe đến trước cổng khách sạn, nơi Josh đang ở. Sau khi Josh lên xe chào hỏi hai cha con Phó Gia Thụ, lập tức cùng Tần Du thảo luận bản thiết kế mới. Ngày hôm qua sau khi trở về, anh ấy liền ở trong phòng vẽ bản thiết kế. Từ lâu anh ấy đã muốn áp dụng những ý tưởng hay mà họ đã thảo luận vào máy móc càng sớm càng tốt.

Xe rời khỏi khu vực thành phố, bên đường có thể nhìn thấy những mảnh ruộng đất. Đi qua mảnh đất này, lại đến gần bờ sông Hoàng Phố, dọc theo bờ sông là những căn lều tranh cũ nát, mà ở đó quần áo của người qua đường vừa bẩn vừa thối, ánh mắt vô hồn mà trống rỗng.

"Yolanda, cô nhìn xem đây là những điều mà tôi muốn tìm hiểu, nếu như..." Giọng nói của Josh đã khiến Tần Du hoàn hồn.

Thảo luận vài câu, xe đã đến trước cửa một nhà máy. Cánh cửa màu trắng có tấm bảng chữ đen, trên tấm bảng viết "Nhà máy cơ khí Hưng Hoa Thượng Hải", đi vào bên trong là âm thanh đá mài giũa, rèn gỗ hoà vào nhau. Xe ô tô dừng lại trước tòa văn phòng ba tầng lát gạch đỏ, bên cạnh đã có một chiếc ô tô đậu từ bao giờ. Tống Thư Ngạn đang đứng trước tòa nhà nhìn bọn họ.
 
Xuyên Thành Đại Thiếu Phu Nhân
Chương 99


Tần Du xuống xe. Tống Thư Ngạn nhìn thấy Phó lão gia liền đi qua chào hỏi: "Bác trai, bác cũng đến đây ạ?"

"Đã rất lâu không đến rồi, hôm nay ghé qua xem xem."

Phó Gia Thụ đưa tay ra: "Đi đến phòng họp thôi."

Trong phòng họp, trái cây và bánh kẹo đã được đặt sẵn trên bàn, có người đến pha trà, điều này giống với phong cách của một số xí nghiệp tư nhân mà Tần Du hợp tác kiếp trước.

Những người của bộ phận kỹ thuật nhà máy Hưng Hoa đang ngồi ở đó. Phó Gia Thụ nói: "Lão Trương, bác hãy nói ra hiện tại chúng ta gặp phải những vấn đề gì."

"Cỗ máy dệt của chúng ta tham khảo..."

Tần Du phiên dịch cho Josh, chưa nghe xong anh ấy đã nói: "Hãy nói trọng tâm của vấn đề đi."

"Máy dệt của chúng ta có thể gặp trục trặc ở nút thắt sợi ngang, đã loại bỏ vị trí chính của sợi ngang..."

Josh không hề trả lời, thay vào đó anh ấy lấy ra cuốn sổ tay ghi chép lại, đợi đến khi anh ấy ghi xong liền nói: "Chúng ta đến hiện trường xem xem, ngoài ra cũng chuẩn bị bản vẽ cho tôi, tôi muốn xem."

Một nhóm người cùng nhau vào xưởng, Tần Du đóng vai trò là người phiên dịch giữa Phó Gia Thụ và Josh, xem bố cục sắp xếp trong nhà máy, bệnh nghề nghiệp của Tần Du lại bắt đầu, xem chỗ nào cũng không vừa mắt, bố cục này không chỉ lung tung mà còn tiềm ẩn nhiều rủi ro, cô tiến gần vài bước liền có thể nhìn ra. Nếu đổi thành nhà sản xuất hợp tác đời trước, cô chắc chắn sẽ không bao giờ cùng nhà máy này hợp tác.

"Yolanda."

Josh làm đứt đoạn sự ghét bỏ trong suy nghĩ của Tần Du.

Tần Du đi qua đó, thấy Josh đang xem các bản vẽ với chủ của xưởng sản xuất Hưng Hoa, đối chiếu với nguyên mẫu.

Tần Du không hiểu về máy dệt, nhưng cô xuất thân trong ngành cơ khí, chí ít có thể phiên dịch chính xác, đồng thời có thể sớm hiểu rõ nguyên lý bên trong.

Josh cũng không thể gãi đúng chỗ ngứa, anh ấy chỉ có thể đánh giá các bộ phận có thể xảy ra sự cố dựa trên mô tả sai.

Thảo luận xong, Josh tập trung vào vấn đề trên bộ phận lắp ráp dây sợi. Tần Du đã dịch nó cho những người trong nhà máy Hưng Hoa, người trong xưởng sản xuất Hưng Hoa ngay lập tức nói: "Từ vòi phun ra..."

"Tôi biết mấu chốt của vấn đề rồi, trước tiên về văn phòng công ty, một người đem nguyên liệu đến đây."

"Mọi người cùng về văn phòng đi, ở đây quá ồn rồi."

DTV

Đến tòa nhà văn phòng, Josh cầm hóa đơn vật liệu, đối chiếu với bản thiết kế. Tần Du không hiểu các nhãn hiệu vật liệu của thời đại này, tất cả những gì cô nghĩ là nhãn hiệu một trăm năm sau của Mỹ, Châu Âu, của quốc gia, một từ cũng không dịch được, may mắn thay, Phó Gia Thụ là một chuyên gia, anh ấy đã giải thích cho cô ấy những thành phần cơ bản của vật liệu này.

"Chính là bộ phận lắp ráp này, ông nhìn xem hai sợi dây từ chỗ này ra ngoài, vì vậy..." Josh đã nói với một số kỹ sư về việc vật liệu chỗ này cần sử dụng vật mẫu cho phù hợp. Vật liệu này hiện giờ chỉ ở Vương quốc Anh, Nhật Bản và Đức mới có sẵn.

Họ chẳng qua là mua máy dệt giả từ người khác, trong niên đại này không có máy quang phổ, có thể phân tích trực tiếp thành phần của vật liệu, vì vậy, một số kỹ sư chỉ dựa trên kinh nghiệm mà cho rằng đó là thép thông thường.

"Khi đó tôi đã lựa chọn không làm máy dệt, cũng chính là vì bộ phận lắp ráp này. Ở Đức, thép này cũng được tinh chế đặc biệt, nếu như đưa ra, giá cả cũng không quá đắt, nhưng không có đủ số lượng. Một lò luyện thép, cần khá nhiều tiền để pha loãng đến từng máy. Giá cả cũng không cạnh tranh được với các hãng sản xuất Anh, Nhật, Đức. Người khác so với mua trang thiết bị của mọi người thì mua hàng nhập khẩu vẫn tốt hơn, ổn định mà dễ sử dụng. Có điều nếu mọi người muốn, tôi có biết một nhà máy thép có thể sản xuất loại thép này."
 
Back
Top Bottom