Đam Mỹ Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại
Chương 61


<i>Edit: Manh Manh</i>

Thật lâu sau đó, Sở phụ khép nhật ký lại, day day mi tâm, thoạt nhìn rất mỏi mệt.

Thẩm Kiêu rót thêm cho ông một ly trà, rồi im lặng ngồi đó. Cho đến khi, một tiếng thở dài vang lên đánh vỡ không gian yên tĩnh.

"Aizz, Tiểu Thẩm, con ra ngoài đi." Nói xong ông tạm dừng một lát, "Về sau thường trở về ăn cơm, để cô Sở...... ta làm cho mấy đứa ăn."

Thẩm Kiêu đứng lên, cuối đầu với Sở phụ một cái, "Cảm ơn chú."

Sở phụ nghiêng người, "Bây giờ ta vẫn chưa chịu nỗi đại lễ này, chờ lúc ta có thể thật tình chúc phúc hai đứa rồi lại nói."

"Dạ, cảm ơn chú đã nguyện ý tin tưởng con."

"Ừ, con ra ngoài đi, vào đây lâu như vậy, tiểu tử kia chờ cũng sốt ruột lắm rồi."

Trong hẻm nhỏ, Sở Ngự nắm lấy tay Thẩm Kiêu, khô ráo lại ấm áp. Hắn dùng lòng bàn tay cọ cọ vào vết chai mỏng trong tay đối phương, có chút ngưa ngứa.

Thẩm Kiêu cũng giống như bình thường, duỗi thẳng mấy ngón tay, từng chút từng chút một chạm vào mu bàn tay của đối phương, cậu ôn thanh nói, "Sở Ngự ca, về sau chúng ta có rảnh thì trở về nhiều một chút đi, em rất thích ăn cơm của cô làm, được không?"

Qua một hồi lâu, Thẩm Kiêu nghe thấy một tiếng "Được", bàn tay cậu bị nắm chặt, khó duỗi thẳng ra được.

Thẩm Kiêu cẩn thận cọ vào ngón cái đối phương, ngữ khí vô cùng ôn hòa, "Chú rất tốt, còn rất thương anh."

Sở Ngự gật đầu, thanh âm có chút thấp, "Ừ, anh biết."

"Em muốn nhanh đến thăm lão sư và sư mẫu, anh đi cùng không?" Thấy thời gian còn sớm, Thẩm Kiêu muốn đến thăm Hạ lão sư.

"Anh không đi đâu, hôm nay trời nóng quá, còn chưa nấu chè đậu xanh xong, để anh về nhà nấu cho em." Thầy trò mấy năm không thấy, tự nhiên là muốn giao lưu tâm đắc, có Sở Ngự ở đó, khả năng họ sẽ không được tự nhiên.

"Được, anh nhớ bỏ nhiều đường một chút."

Cửa lớn bị gõ vang, Hạ phu nhân mặc sườn xám màu lam ra mở cửa, dịu dàng hào phóng, vẫn hệt như năm đó.

"Sư mẫu."

Một tiếng sư mẫu, hốc mắt Hạ phu nhân liền đỏ lên, "Đứa trẻ ngoan, cuối cùng cũng trở lại rồi, mau vào đi con."

Thân thể đối phương có chút run rẩy, Thẩm Kiêu tiến lên đỡ đỡ, "Dạ, đã về rồi, em đến thăm người."

Hạ phu nhân sờ sờ đầu đối phương, mặt đầy từ ái, "Ngoan, lão sư con ở thư phòng, con vào tìm ông ấy đi, ông ấy giờ đang đọc sách, chính là quyển sách mới xuất bản trước đó của con, mặc dù đã đọc rất nhiều lần rồi, ông ấy rất nhớ con đó." Bọn họ đối với Thẩm Kiêu, có sự táng thưởng đối với học sinh, cũng có yêu thương với tiểu bối trong nhà, mấy năm nay cũng thường nhớ mong đến cậu.

"Dạ,"

Cửa lớn thư phòng được mở ra, ánh sáng bên trong không được tốt lắm, có vẻ hơi tối, cạnh bàn làm việc treo một ngọn đèn nhỏ, lưng lão sư hình như đã không còn thẳng, mái tóc cũng giống như toàn là màu trắng......

Thẩm Kiêu gõ cửa, lẳng lặng đứng chờ.

"Sao hôm nay bà lại gõ cửa rồi?" Hạ Lận Khải còn tưởng là vợ mình, ngữ khí ôn hòa mang theo chút trêu đùa, thẳng đến khi ông ngẩng đầu, nụ cười mới chậm rãi ngưng lại.

"Lão sư, 5 năm lẻ ba tháng, em trở về rồi." Hai mắt Thẩm Kiêu rất sáng, vẫn giống như trước đây.

Sau khi Hạ Lận Khải lấy lại tinh thần, rất không cao hứng mà hừ một tiếng, cả giận nói, "Còn không mau vào đi, đứng ở cửa, chắn ta hết rồi."

Thẩm Kiêu đi vào, khẽ cười nói, "Lão sư, tính tình của người vẫn giống như trước đây."

Không để ý tới Thẩm Kiêu trêu chọc, tay Hạ Lận Khải nhanh nhẹn lật sách, ngữ khí cũng không tốt lắm, "Còn không phải do tên học trò nào đó quá ngốc, ra ngoài lâu như vậy mới trở về, ta cảm thấy mất mặt, tính tình tự nhiên liền không tốt thôi."

"Là là là, là em quá ngu ngốc, quá kém rồi." Ngữ khí có vẻ đã xìu xuống.

Hạ Lận Khải cho rằng mình nói quá nặng lời, có chút hối hận, ngẩng đầu lên liền phát hiện trên mặt đối phương đầy ý cười, mặt ông lập tức đỏ bừng, cuối cùng chỉ có thể phát ra một tiếng hừ nhẹ.

Thẩm Kiêu đến bên cạnh Hạ Lận Khải, ôn thanh nói, "Đúng là rất lâu, có điều em học được rất nhiều thứ, có thể nói nhiều đề tài hơn với lão sư người rồi."

"Chỉ biết nói mấy lời tốt đẹp, lại đây ta nhìn xem bây giờ trình độ của em tới đâu rồi."

"Vâng, lão sư cứ hỏi, chỉ cần là các từ thường thấy thì đều có thể."

Hạ Lận Khải hỏi xong, cảm giác tự hào đột nhiên sinh ra, nhìn cậu học sinh bên cạnh, mong nhớ trong lòng chậm rãi bị lấp đầy, cuối cùng gật gật đầu, "Cũng không tệ lắm." Ông không hoàn toàn khen cậu, chỉ nói một câu không tồi.

Thẩm Kiêu cũng không rối rắm, vui vẻ tiếp nhận đánh giá.

"Lão sư, Thomas tiên sinh nói em chuyển lời hỏi thăm đến thầy, ông ấy rất chờ mong lần gặp tiếp theo với thầy."

Hạ Lận Khải nghe thấy cố nhân, trên mặt lộ ra một tia hoài niệm, "Ừm, ta biết rồi, chỉ là đáng tiếc, có lẽ không được."

Tiếc nuối quá mức rõ ràng, Thẩm Kiêu nghe xong trong lòng hơi chua xót.

"Em đi kệ sách đối diện tìm sách xem đi, ta muốn an tĩnh một lát." Nhắc tới ông bạn già, tâm tình Hạ Lận Khải rõ ràng giảm xuống rất nhiều, đó là người duy nhất ở nơi xứ lạ quê người đã cho vợ chồng ông sự ấm áp, thiện lương ôn hòa, thân sĩ bác học, ở bên người ông ấy vĩnh viễn đều sẽ cảm thấy thoải mái, nghĩ nghĩ, ông lại nhớ tới đoạn thời gian đó.

Thẩm Kiêu thấy cảm xúc Hạ Lận Khải tụt xuống, biết đối phương lâm vào hồi ức, nên cũng yên lặng đi đến đối diện.

Sách trên kệ cũng không khác với trong trí nhớ là bao, Thẩm Kiêu tìm từng tầng một, rồi ở kệ thứ ba phát hiện quyển sách mà mình đã từng phiên dịch, có sáu quyển, đều sách mấy năm nay Thẩm Kiêu cậu dịch. Rút thử một quyển, mở trang đầu tiên ra, mặt trên có lời nhận xét: Phiên dịch không tồi, dùng từ nghiêm cẩn*.

*<i>Cẩn thận + nghiêm túc.</i>

Bên trên nhận xét là số 100, là lão sư cho điểm. Những cuốn Thẩm Kiêu từng dịch, trên mỗi một quyển đều có lời đánh giá đúng vào trọng tâm, mỗi một quyển đều có số 100 này. Nhìn nhìn, vành mắt Thẩm Kiêu đỏ lên, nhịn không được nhẹ giọng nỉ non, "Cảm ơn lão sư." Thanh âm rất nhẹ rất nhẹ, trừ bỏ bản thân Thẩm Kiêu, không ai có thể nghe thấy được.

Lúc Thẩm Kiêu rời đi, Hạ Lận Khải cắt cho cậu một ít nho, nho năm nay rất ngọt, ông biết Thẩm Kiêu sẽ thích.

Hẻm nhỏ có chút dài, mặt trời lặn, ánh chiều tà cũng dần buông, Sở tiên sinh cậu chờ mong đã tới.

Sở Ngự bước lên dắt tay đối phương, ôn thanh nói, "Đi thôi, chè đậu xanh nấu xong rồi, anh tới đón em về nhà."

Lúm đồng tiền trên mặt không khắc chế được mà tròn tròn lên, thanh âm giống như trộn lẫn vào đường, "Ừm, về nhà."

Chè đậu xanh hôm nay ngọt hơn hôm qua một ít, thời điểm Thẩm Kiêu uống vào liền cười híp mắt.

Tắm rửa xong, hai người nằm trên giường đọc sách, đọc được một nửa, Sở Ngự ôm chặt người vào trong lòng ngực, thấp giọng dò hỏi, "Em có mấy ngày nghỉ?"

"Nửa tháng, làm sao vậy?" Thẩm Kiêu cọ cọ vào cầm người phía sau, tiếp tục lật sách.

Sở Ngự cười cười, "Chỉ tính toán khi nào thì trở về thăm Thẩm gia gia bọn họ thôi."

Thẩm Kiêu buông sách xuống, "Vậy thì ngày mốt đi, ở nhà mười ngày." Nói xong cậu tư thế, đối diện hỏi Sở Ngự, "Chúng ta cùng nhau trở về được không?"

Sở Ngự gật đầu, thấp giọng đáp ứng, "Được, bọn họ nhất định sẽ chúc phúc chúng ta."

Sở Ngự nhìn cậu càng ngày càng ôn hòa, Thẩm Kiêu nhịn không được vòng lấy cổ đối phương, khẽ cười nói, "Sao anh lại khẳng định như vậy, nếu bọn họ không đồng ý thì làm sao bây giờ?"

Trong mắt thiếu niên mang theo ý cười, Sở Ngự tiến đến hôn lên má lúm đồng tiền của đối phương, "Bởi vì bọn họ đã biết, cũng đồng ý rồi."

"Anh nói...... Cái gì?"

Nhìn thiếu niên lộ ra nghi hoặc, Sở Ngự ôn thanh đáp lại, "Năm ngoái bồi em xong anh đã trở về Thẩm gia truân, nói cho Thẩm thúc là anh đang theo đuổi em, có thể là thấy anh tương đối chân thành, nên ông ấy đồng ý rồi." Sở Ngự vĩnh viễn nhớ rõ lời Thẩm phụ nói với hắn lúc ấy: Mạng Kiêu Kiêu là do cậu cứu, cậu muốn theo đuổi nó ta ngăn cản không được, nhưng ta lấy thân phận của người làm cha khẩn cầu cậu, nếu một ngày nào đó cậu không thích nó nữa, ngàn vạn lần phải nói cho nó biết, không được lừa gạt nó, ta giáo dục nó rất tốt, nó sẽ không vô cớ gây rối, đến lúc đó ta sẽ đến dẫn nó trở về, sẽ không gây thêm phiền toái cho cậu.

Không có trách cứ, cũng không có nhục mạ, chỉ có hy vọng tha thiết của một người làm cha.

"Anh...... Vì sao lại, không đợi em cùng đi nói, anh làm tốt chuyện em phải làm như vậy, em...... Em sẽ......" Vành mắt cậu phiếm hồng, âm thanh nức nở.

Sở Ngự nhẹ nhàng hôn vào trán đối phương, cảm thán nói, "Đây là lần đầu tiên sau 5 năm em mới về nhà, sao anh lại để em mang theo cảm giác bất an trở về được, cho dù chỉ có một chút, anh cũng luyến tiếc, huống chi bất an kia là anh mang lại cho em, Kiêu Kiêu của ang nên nên tràn đầy vui mừng mà trở về mới đúng."

Thẩm Kiêu dùng sức ôm chặt Sở Ngự, trong giọng nói có chút nghẹn ngào, "Khi đối mặt với anh, em đều cảm thấy, nói cái gì cũng không tốt, nói cái gì cũng không biểu đạt ra em thích anh bao nhiêu, Sở Ngự, Sở tiên sinh của em."

Sở Ngự vỗ nhẹ sống lưng đối phương, thấp giọng an ủi, "Em không cần phải nói, anh đều biết hết, anh có thể cảm giác được."

Qua một hồi lâu, Thẩm Kiêu buông lỏng cổ Sở Ngự ra, đôi mắt vẫn còn chút phiếm hồng.

Sở Ngự thở dài, hôn lên đuôi mắt phiếm hồng của đối phương, "Lần sau không được khóc nữa."

"Không khóc."

"A, được, không khóc." Ngữ khí sủng nhịnh làm Thẩm Kiêu có chút nóng lên.

Làn da bạch ngọc có chút hồng nhạt mê người, mà hồng nhạt lại bị màu đỏ bao vây, ánh nước long lanh lộ ra, lúc này cậu còn hồng hơn hoa hồng, ánh nước như phủ lên đậu đỏ một tầng bọc đường, thoạt nhìn càng thêm mê người.

Thiếu niên vẫn luôn ở rơi lệ, giọng nói đã khàn khàn, bị Sở Ngự chặt chẽ ôm lấy, mồ hôi như hạt đậu tích trên người cậu, "Ô...... Nóng." Nghe tới đáng thương hề hề.

Sở Ngự cười nhẹ ra tiếng, "Tham ăn."

Giọng nói nam nhân quá mức khàn khàn, Thẩm Kiêu nghe được sủng nịch nồng đậm từ bên trong, chỉ là động tác và ngữ khí đối phương hoàn toàn tương phản, lực đạo lớn làm thân thể cậu phát run, cậu nỗ lực hoàn lên cổ hắn, thò người lại gần, ngậm lấy hầu kết đối phương, th* d*c nói, "Không có tham ăn." Thẩm Kiêu cho rằng đối phương đang chuyện đêm nay cậu ăn hết hai chén chè đậu xanh, nên muốn phản bác mình không phải là tham ăn, chỉ là quá ngọt nên cậu nhịn không được thôi.

Sở Ngự bóp chặt eo đối phương, xúc cảm rất tinh tế, hôn hôn vào giữa mày cậu, "Ừ, Kiêu Kiêu rất ngoan, không có tham ăn."

"Ừm, em...... Rất ngoan, mới...... Không có...... Tham ăn."
 
Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại
Chương 62: Hoàn chính văn


<i>Edit: Manh Manh</i>

Tiếng loảng xoảng vang lên, xe lửa tiến vào quỹ đạo, bên ngoài cửa sổ cỏ cây rậm rạp, giọt sương chiết xạ ánh mặt trời, tỏa sáng lấp lánh.

Từ khi Thẩm Kiêu lên xe lửa, ý cười trên mặt chưa từng mất đi, mặt mày giãn ra, có thể nhìn ra tâm tình cậu rất tốt. Sở Ngự nhéo nhéo lòng bàn tay cậu, thấp giọng dò hỏi, "Muốn nghỉ ngơi một lát không?"

Thẩm Kiêu lắc đầu, "Không cần, em không mệt, anh ngủ một lát đi, nhân lúc đầu còn chưa choáng anh nhanh nghỉ ngơi đi." Nói xong cậu sửa sửa đầu tóc đối phương, thúc giục, "Mau nằm xuống, bằng không lát nữa sẽ khó chịu đó."

"Được." Trái tim bị ấm áp, mềm mại lấp đầy.

Thẩm Kiêu kéo màn xe xuống, che lại ánh mặt trời, ánh sáng bị chắn lại một tầng, người ngủ sẽ không cảm thấy chói mắt.

Trong không khí nhàm chán trên xe lửa, Thẩm Kiêu nhẹ nhàng lật từng trang báo, đầu tóc đối phương không mướt đẫm mồ hôi, mà vẫn khô khô mát mát, vài sợi tóc ngẫu nhiên bị thổi bay, nghịch ngợm xoay vòng tròn.

Ông cụ cách vách nhịn không được dò hỏi, "Nhóc con, cậu đã quạt cả một buổi sáng rồi, không mỏi tay sao?"

Thẩm Kiêu hạ thấp thanh âm, rồi trả lời, "Không mỏi ạ."

"Vậy quạt đi, có điều tình huynh đệ của mấy cậu cũng thật không tồi." Ông cụ cảm khái.

"Dạ, tình cảm của chúng cháu rất tốt." Cậu thấp giọng nỉ non, khóe miệng vẫn luôn cong cong.

Dưới cái nóng bức của mùa hạ, thu hoạch được một trận gió mát lạnh làm bạn, tháng đổi năm dời.

Lúc Sở Ngự tỉnh lại, trời bên ngoài hơi tối, nhìn thời gian đã 7 giờ, hắn ngủ mười mấy tiếng đồng hồ. Sở Ngự ngồi dậy, sửa sang lại quần áo.

"Anh đã tỉnh, có khó chịu hay không?" Thẩm Kiêu để ly nước lên bàn trà. Áo sơ mi của Sở Ngự còn mấy nếp uốn, cậu liền giúp sửa lại một chút.

"Không khó chịu, đầu cũng không choáng." Sở Ngự kéo Thẩm Kiêu ngồi xuống, "Có phải em rất mệt không?"

Thẩm Kiêu lắc lắc đầu, cầm ly nước đưa cho Sở Ngự, "Uống nước đi."

Là nước ấm, rất thích hợp cho vào miệng.

Sở Ngự nhẹ ma sát thành ly, ngữ khí nhiễm ý cười, "Em đổi nước rất nhiều lần rồi?"

"Không có, mới hai lần thôi."

Cùng với một tiếng cười nhẹ, môi Sở Ngự phủ lấy miệng ly.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn dần buông, quấn quanh nhánh cây, tiếng còi xe lửa làm đám chim nhỏ đang kiếm ăn bay tán loạn, Sở Ngự lấy tờ báo qua, gấp lại, nhìn về phía Thẩm Kiêu, "Dựa vào anh nghỉ ngơi một lát đi."

"Ừm, dạ."

Gió mát hiu hiu, mang mệt mỏi đến, Thẩm Kiêu gối lên vai Sở Ngự ngủ mất.

Lúc xuống xe lửa, đã là đêm khuya, dưới ánh đèn đường, rất nhiều người nghỉ chân lại.

Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Thẩm phụ, vành mắt Thẩm Kiêu đỏ lên, chỉ vài bước đi đường, nhưng cậu lại cảm giác mình đã đi thật lâu, cái ôm của ba vẫn giống như quá khứ, to rộng ấm áp.

"Ba." Thanh âm vừa nghẹn ngào vừa run rẫy nhè nhẹ.

Trong mắt Thẩm phụ có chút vẩn đục, ông vỗ vỗ lưng Thẩm Kiêu, động tác rất nhẹ, từng chút từng chút một, "Aizz, trở về là tốt, trở về là tốt rồi." Tưởng niệm hóa thành chân thực, độ ấm xuyên thấu qua lòng bàn tay, dung nhập vào chổ trống trong lòng.

Ngồi trên xe, tâm tình Thẩm Kiêu chậm rãi bình phục. "Ba, khoảng thời gian này mọi người trong nhà có khỏe không?"

"Vẫn khỏe, lúc trước con nói con sẽ về, mấy lão nhân trong nhà vẫn luôn nhớ thương con, Tiểu Bắc bọn nó sau khi tan học cũng không đi chơi, hoặc là một mực canh ở nhà, hoặc là đến cửa thôn chơi, mẹ con còn nói mấy ngày nay phải giặt quần áo cho thật sạch nữa." Thẩm phụ vui tươi hớn hở nói.

Nghe Thẩm phụ nói xong, Thẩm Kiêu cười cười, má lúm đồng tiền trên mặt rất sâu, tròn vo.

Tốc độ xe khá nhanh, Thẩm Kiêu nhéo nhéo tay Sở Ngự, nhìn về phía Thẩm Kiến Quốc đang lái xe, nhẹ giọng nói, "Anh hai, láy chậm một chút, em có chút chóng mặt." Nói xong, cậu mở cửa sổ lớn thêm một ít.

Thẩm Kiến Quốc giảm tốc độ, "Bây giờ còn chóng mặt không?" Ngữ khí anh lộ ra sự quan tâm.

"Không ạ."

Đêm đã khuya, trong thôn vô cùng an tĩnh, ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu xuống cây cổ thụ trong tiểu viện, mà bàn đá dưới tàn cây, đã ngồi đầy người.

"Chú nhỏ, chú nhỏ." Đám nhỏ chạy hết ra trước, Thẩm Kiêu bị nhóc con trong lòng làm lui lại mấy bước, cậu sờ sờ đầu đối phương, nhẹ giọng nói, "Ừm, chú nhỏ đã về, Tiểu Tây cũng trưởng thành rồi." So với 5 năm trước, nhóc con này đã lớn hơn rất nhiều, thân cao ngang eo Thẩm Kiêu, còn đâu dáng vẻ đầu củ cải nữa.

Thẩm Tiểu Nam, Thẩm Tiểu Bắc bên cạnh cũng đã lớn hơn nhiều, người cũng cao rất nhanh, giờ đã cao đến vai Thẩm Kiêu rồi, chúng giống như có hơi thẹn thùng, chỉ đứng ở một bên, không dám lên phía trước. Thẩm Kiêu theo thứ tự sờ sờ đầu mấy nhóc, cuối cùng đi tới trước mặt Thẩm gia gia, Thẩm nãi nãi.

Lão nhân chờ đã lâu, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không hạ xuống, nếp nhăn trùng diệp lên nhau, nhìn qua vô cùng nhăn nheo, Thẩm Kiêu cúi người, "Gia gia, nãi nãi."

Mái tóc mềm mại bị v**t v*, "Ngoan, ở đây, đều ở đây hết, ở đây chờ Kiêu Kiêu trở về."

Chóp mũi Thẩm Kiêu đau xót, vui sướng như bị hòa tan, tim phổi có chút tê ngứa, giống như một quả chanh nướng, lại đắng vừa chát, cuối cùng cậu chỉ có thể nắm chặt hai tay, đáp lại, "Dạ, con đã về rồi."

Đèn trong viện đều bị dập tắt, trong phòng, Sở Ngự ôm chặt thiếu niên vào lòng, thấp giọng an ủi, "Anh ở đây, đừng khóc."

Người trong lòng vẫn không nhúc nhích, chỉ gắt gao ôm chặt hắn, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng nức nở. Sở Ngự không nói chuyện, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc mềm mại của đối phương, từng chút từng chút một.

Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ, Sở Ngự nâng tay lên, day day mi tâm, đợi cơn buồn ngủ rút đi, hắn mới mở bừng mắt. Thẩm Kiêu bên cạnh vẫn đang ngủ say, đáy mắt phủ xanh đen, Sở Ngự rút cánh tay đang bị Thẩm Kiêu gối lên ra.

Thiếu niên giống như cảm nhận được trong lòng thiếu thiếu cái gì, nhăn mi lại, Sở Ngự hôn vào trán đối phương, một lần nữa bị hơi thở quen thuộc bao vây, Thẩm Kiêu rất nhanh đã an tĩnh lại, lâm vào ngủ say.

Tuy rằng đã là tháng sáu, nhưng sáng sớm vẫn se se lạnh, Sở Ngự vặn nhỏ quạt, ra khỏi phòng.

Trong viện, Thẩm Kiến Quốc đang xử lý một khối gỗ, trên mặt đất rơi rất nhiều mãnh gỗ, vụn gỗ.

Thẩm Kiến Quốc thấy Sở Ngự từ trong phòng bước ra, nên cùng đối phương chào hỏi, "Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

Trước giờ hai người ít khi nói chuyện với nhau, bầu không khí có chút đình trệ, Thẩm Kiến Quốc nắm chặt giũa trong tay hỏi, "Sao cậu không ngủ thêm một lát, bây giờ còn sớm lắm."

"Ngủ không được, nên ra ngoài dạo một chút." Nói xong hắn đi đến bên cạnh Thẩm Kiến Quốc, cầm một khối gỗ đã được giũa xong lên, "Là anh làm giúp Kiêu Kiêu sao?"

Nhắc tới Thẩm Kiêu, không khí giữa hai người đã sinh động hơn, "Đúng vậy, Kiêu Kiêu thích điêu khắc, chất liệu khối gỗ này rất tốt, tôi muốn xử lý cho em ấy trước một chút."

Sở Ngự nhìn kỹ lại, phát hiện kết cấu khối gỗ rất rõ ràng, xúc cảm tinh tế, quả thật rất thích hợp để điêu khắc. Hai người lại giao lưu một lát, Sở Ngự đứng lên, định đi lấy ít nước.

Đúng lúc này, Thẩm Kiến Quốc gọi Sở Ngự lại. Nắm cái giũa trong tay thật chặt, anh thấp giọng nói, "Cảm ơn."

Sở Ngự giật mình, qua một hồi lâu mới phản ứng lại, vì sao Thẩm Kiến Quốc lại nói lời cảm tạ.

"Không cần, tôi cũng không giúp đỡ được gì, là kẻ ác tự gieo gió gặt bão, lẽ ra nên bị trừng phạt, còn anh là bị bôi nhọ, tự nhiên sẽ không có việc gì."

Có thể do đối phương quá nghiêm túc, nói chuyện có nề nếp, lại kỳ diệu làm Thẩm Kiến Quốc thả lỏng hơn nhiều, "Đúng vậy, kẻ ác cũng đã chịu trừng phạt." Anh biết, nếu không có Sở Ngự, có lẽ anh đã giống với Tô Điềm Điềm bị bắt vào trong tù, <i>tàng d*,</i> ít ai sẽ nghĩ đến một cô gái nhỏ xinh mới là thủ phạm, huống chi đối phương ở trong cục cảnh sát đã một mực chắc chắn là anh sai sử nàng......

<i>*藏d, cứu ạ, hết thượng c rồi giờ tới tàng d. Hong lẽ là bả tàng trữ mai thúy? 😱</i>

Lúc được phán vô tội phóng thích, Thẩm Kiến Quốc có đến ngục giam xem Tô Điềm Điềm, dáng vẻ đối phương vô cùng chật vật, đầu bù tóc rối. Tuy rằng cuối cùng tra được Tô Điềm Điềm trước đó cũng không biết đó là <i>d phẩm</i>, chỉ trở thành con dê thế tội, nhưng chung quy lại là vẫn không có liên quan gì đến Thẩm Kiến Quốc. Cuối cùng Tô Điềm Điềm bị phán 5 năm tù giam, Thẩm Kiến Quốc cũng khởi tố ly hôn.

Anh biết Tô Điềm Điềm có rất nhiều chuyện lừa anh, tỷ như, không có một chút tri thức chuyên nào, mà nàng lại biết mua cổ phiếu kiếm tiền, chuyện đó vĩnh viễn không rõ nguyên do; cho dù ngày nào cũng mệt, thì hôm sau làn da nàng vẫn luôn trắng trắng mịn mịn, rất có khí sắc; rõ ràng các bước nấu ăn không có gì đặc biệt, nhưng lại ngon hơn người khác làm, dù lượng gia vị bỏ vào cũng giống nhau như đúc......

Thẩm Kiến Quốc đã từng ôm hy vọng với Tô Điềm Điềm, nhưng sau đó chỉ liên tiếp nhận được thất vọng, thẳng đến một lần cuối cùng đó, khe hở không nứt, nhưng lại trực tiếp bị đập nát. Có điều cũng may, đối với thứ gọi là tình cảm này, anh vẫn không mất đi hy vọng, bởi vì ví dụ tốt nhất đang đứng bên cạnh anh.

Sở Ngự ở Thẩm gia truân hai ngày rồi rời đi, bây giờ viện nghiên cứu đang đầu tư vào vấn đề mới, Sở Ngự là người phụ trách, một tuần nghỉ ngơi đã kết thúc, hắn phải trở về công tác, lại qua mấy ngày nữa Thẩm Kiêu cũng phải về Kinh Thị.

Ngày đầu tiên đến bộ ngoại giao báo danh, Sở Ngự đưa cho Thẩm Kiêu một khối chocolate, "Kiêu Kiêu, cố lên nha."

Chocolate tan ra trong miệng, có chút ngọt ngào, Thẩm Kiêu đẩy phần chocolate còn chưa tan sang một bên, hai mắt lóe sáng, "Dạ, em sẽ." Cậu sẽ nỗ lực phiên dịch tốt mỗi một câu một chữ, mỗi một chương.

"Ừm, bộ ngoại giao chỉ cách viện nghiên cứu hai con phố, về sau nhớ chờ anh đón em tan tầm."

Thẩm Kiêu lấy chocolate còn lại trên tay đối phương qua, xé bao bì, nhét vào miệng Sở Ngự, nhẹ giọng nói, "Dạ, chỉ là nếu em tan tầm trước, em sẽ đến chờ anh, được không?"

Đối với Sở Ngự mà nói, chocolate nào cũng quá ngọt, có điều cái này ăn vào, hương vị lại rất vừa vặn.

"Được."

Tiếng chuông đinh đinh lại vang lên, Sở Ngự đạp xe thật sự rất chậm, Thẩm Kiêu nhịn không được quơ quơ cẳng chân. Ngày mùa hè khá dài, mặt trời vẫn mọc lên ở đằng đông, bọn họ sẽ như vậy mà đi qua một năm rồi lại một năm nữa.

Tháng 12, Kinh Thị tuyết rơi.

Lúc Sở Ngự đến bộ ngoại giao, Thẩm Kiêu cũng đang từ bên trong ra ngoài. Sở Ngự bước nhanh tới, cầm lấy chiếc túi trong tay đối phương, "Nhiệm vụ hôm nay có nặng không?" Nói xong, hắn lấy tay cậu nhét vào trong túi mình.

Thẩm Kiêu cười, lúm đồng tiền tròn tròn hiện lên, "Không có, là hồ sơ dịch thuật trước kia của chủ nhiệm, em năn nỉ rất lâu hắn mới đồng ý cho em mượn đó."

Thiếu niên giống như mèo con bắt được cá khô, đắc ý dào dạt, trong mắt lộ ra ánh sáng lấp lánh.

Sở Ngự giúp Thẩm Kiêu quấn khăn quàng cổ, phủi tuyết trên đầu đối phương xuống, ôn thanh nói, "Anh muốn hỏi, Thẩm tiên sinh có thể cùng đến Thụy Điển một chuyến với anh được không, làm phiên dịch viên riêng cho anh vài ngày."

"Thuỵ Điển?"

"Ừm, Thuỵ Điển, muốn để em chứng kiến vinh quang này cùng anh."

Hoa tuyết bay xuống, dính một chút vào tóc hai người, Thẩm Kiêu cười khẽ, "Vô cùng vinh hạnh, Sở tiên sinh của em."

<i>HOÀN CHÍNH VĂN.</i>
 
Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại
Chương 63


<i>Edit: Manh Manh</i>

Đá xanh trải đường bị nước mưa làm ướt sủng, chỗ góc tường cũng nhiễm ít bùn, bên trong nở ra mấy đóa hoa nhỏ. Nước mưa tụ tập trên mái ngói đang từ từ nhỏ giọt, tí tách, bắn bùn đất lên hoa nhỏ bên cạnh. Rễ cây màu trắng lộ ra, bùn đen xung quanh bị cọ rửa sạch sẽ, lưu lại một ít sỏi đá nhỏ xíu.

Khói nhẹ lượn lờ, trong mưa Giang Nam, tươi tắn đẹp đẽ.

Ô trên đỉnh đầu hơi nghiêng, tay Thẩm Kiêu phủ lên bàn tay cầm ô của Sở Ngự, bẻ bẻ cán dù về hướng hắn, ánh mắt cậu nhu hòa, nhẹ nhàng nói, “Ô đủ lớn mà.”

Sở Ngự cười khẽ, ngừng bước chân, “Anh biết ô đủ lớn.”

Mưa bụi bay tới se se lạnh lẽo, nhưng nụ hôn lại mang theo ấm áp. Phiến đá xanh trong ướt át, chiếu rọi vào mặt ô.

Sau cơn mưa, Giang Nam càng thêm dịu dàng, hoa đào trong chiếc ao bên cạnh góp nhặt từng đợt mưa phùn kéo dài, hương hoa bị hòa tan, có vẻ càng thêm trong suốt. Cá Koi nhảy lên mặt nước, phun bong bóng, từng vòng gợn sóng tỏa ra, thẳng đến khi tiêu tán.

Cuối mùa xuân, thời tiết vẫn còn hơi lạnh, Sở Ngự ôm thật chặt thiếu niên vào trong lòng, “Có còn thấy lạnh không?”

Thẩm Kiêu cọ cọ vào cầm Sở Ngự, “Không lạnh, độ ấm vừa đủ tốt.” Cánh tay đã thủ sẳn bên hông, khẽ ôm chặt lấy, Thẩm Kiêu nhéo nhéo ngón tay thon dài của đối phương, trên mặt tràn đầy ý cười.

“Sở Ngự ca, anh còn nhớ lần đầu tiên anh kể chuyện xưa cho em không?” Thẩm Kiêu nhích lại gần, có chút lười biếng.

“Anh nhớ, là《 Hoàng Tử Bé 》, em rất thích nghe, sau đó anh đã kể cho em rất nhiều lần.”

“Ừm, vậy anh biết em vì sao lại thích hoa hồng không?”

Phía sau truyền đến một tiếng cười khẽ, “Bởi vì Kiêu Kiêu là tiểu vương tử.”

Sở Ngự vừa dứt lời, mặt Thẩm Kiêu liền đỏ lên, lỗ tai nóng đến lợi hại, hai tay cậu không tự giác dùng sức siết chặt ngón tay Sở Ngự.

“Thế nào, chẳng lẽ không phải vì cái này sao?” Nhìn vành tai trước mắt chậm rãi phiếm hồng, Sở Ngự vẫn muốn tiếp tục trêu chọc người trong lòng.

“Bởi vì em đã tìm được một đóa hoa hồng vĩnh viễn sẽ không khô héo.” Nở ở trong tim, vĩnh viễn không tàn.

Thanh âm rất nhẹ, theo từng mạch đập thấm vào trong lòng Sở Ngự. “Ừm, đóa hoa này, tính tình rất tốt, em sẽ rất thích. Tiểu vương tử trong câu chuyện cũng sẽ quay về với hoa hồng của hắn, bất luận dùng cách gì.”

“Dạ, em thích.”

Ngữ khí thiếu niên vô cùng ngoan ngoãn, Sở Ngự nhịn không được dúi đầu vào cổ đối phương, ôn thanh nói, “Kiêu Kiêu, chúng ta mua một căn nhà nhỏ ở đây được không?”

“Được, em đi mua.”

“Bố cục bên trong cũng muốn làm theo dáng vẻ anh thích.” Đây là ảo tưởng của hắn, đã giấu thật nhiều năm. Nhưng đây cũng là một nổi tiếc nuối, bởi vì kiếp trước, hắn không tìm lý do về lại Giang Nam.

Thẩm Kiêu nghiêng đầu cọ cọ vào mặt đối phương, nhẹ giọng nói, “Được, em sẽ bố trí thành dáng vẻ anh thích nhất.”

Sâu trong nội tâm đã sớm có ý nghĩ như thế, bây giờ có thể thực hiện, má lúm đồng tiền trên mặt Thẩm Kiêu tự động tròn lên, “Sân nhà của chúng ta sẽ rất lớn, anh thích uống trà, em sẽ chừa lại một khoảng đất trong sân để trồng trà, làm một vườn trà nhỏ; xung quanh vườn thì trồng hoa hồng nè, hai loại màu sắc, màu đỏ và hồng nhạt, vừa đẹp cũng vừa không quá chói mắt; Còn phải làm một con đường nhỏ bằng trúc, bên trong xây một cái bàn đá, thỉnh thoảng chúng ta sẽ ở đó chơi cờ…… Thư phòng rất lớn, bắt ánh sáng vô cùng tốt, cạnh bàn làm việc đặt một cái bình phong bằng gỗ thật lớn, mặt trên thì chạm rỗng*, rồi khắc đầy “Ngôi sao”.” Nói xong cậu quay đầu nhìn về phía Sở Ngự, “Anh thích không?”

<i>*Chạm khắc rỗng, còn được gọi là openwork, trước tiên đề cập đến việc thiết kế hình ảnh của tác phẩm trên vật liệu ngọc, sau đó làm rỗng phần vật liệu ngọc không thể hiện hình ảnh của tác phẩm thông qua khoan, cưa dây, mài và các kỹ thuật khác.</i>

Trong mắt thiếu niên lập loè ánh sáng linh động, âm thanh Sở Ngự có chút thấp, “Thích, chỉ cần nghĩ thôi anh cũng đã rất thích rồi.”

“Ừm, em cũng vậy, chỉ cần nghĩ đến là sẽ rất thích. Hơn nữa, cuối cùng em cũng đã có thể thực hiện nguyện vọng năm 17 tuổi kia rồi.”

“Nguyện vọng gì vậy?”

Mặt Thẩm Kiêu đỏ bừng, nhưng vẫn nhìn thẳng vào Sở Ngự, kiên định nói, “Khắc cho anh thật nhiều thật nhiều ngôi sao.”

Cảm giác bản thân thiếu niên vô cùng nóng, Sở Ngự hôn vào trán cậu, nói, “Cảm ơn.”

Thẩm Kiêu lắc đầu, đáp lại, “Lúc tặng anh món quà đầu tiên, em đã muốn làm ngôi sao của anh rồi, khi đó còn nhỏ, tuy rằng thích anh, nhưng lại cảm thấy anh giống như ánh trăng vậy, quá xa vời, cho nên em khắc ngôi sao tặng anh, anh không đoán được tâm tư của em đâu, nhất định là anh chỉ cho rằng em gãi đúng chỗ ngứa mà thôi. Mà sau này, em càng ngày càng thích, lúc nhớ anh liền nghĩ tới hoa hồng, muốn tưới nó, muốn có được nó, cho nên tặng anh hoa hồng vàng. Kỳ thật so với hoa hồng, em càng cảm thấy anh giống ánh trăng hơn, cách em quá xa, nhưng em vẫn chưa từ bỏ ý định, chỉ có thể đổi cách khác.”

“Ánh trăng đã bị em hái xuống, không còn xa nữa.” Sở Ngự nhẹ giọng đáp lại.

“Ừm, anh là của em.”
 
Back
Top Bottom