Ngôn Tình Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn

Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 100


Trần Thủy Vượng là một người đàn ông cực kỳ nghe lời bố mẹ, làm sao có thể cho phép vợ con đi tìm người được.

Lúc này Vương Đại Hoa đã phát điên rồi, sau khi bố mẹ chồng bị bắt đi, bà ta liền lục tung phòng của hai người, không có thứ gì đáng giá, số tiền duy nhất thì mấy ngày trước đã đưa hết cho Trần Uyển Trân.

Nghĩ đến bản thân ở nhà họ Trần bao nhiêu năm, chịu bao nhiêu ấm ức, cuối cùng chẳng thu được gì, bà ta chắc chắn không cam lòng, bây giờ chồng còn dám cản đường mình, người phụ nữ chưa từng cãi lời chồng như Vương Đại Hoa phát điên, giữa đường lớn đánh nhau với Trần Thủy Vượng một trận.

Tuy cuối cùng cả nhà ba người bị đưa đến đồn công an, nhưng sau khi ra ngoài bà ta đã hả hê, cầm ba mươi tệ cào được từ chỗ Trần Thủy Vượng dẫn con gái vào thành phố.

“Mẹ, là chỗ này.” Trần Tú Quyên chỉ vào chữ trên tấm biển số nhà rồi đối chiếu lại một chút, đúng là chỗ này không sai.

Vương Đại Hoa nghe nói tìm đúng chỗ rồi, trong mắt tham lam càng nặng nề, bà ta quả nhiên đến đúng rồi, bản thân ở quê sống không bằng chó lợn, vậy mà Trần Tố này còn ở nhà lầu nhỏ, nhìn cửa ra vào đã khí phái như vậy, trong nhà còn ra sao nữa?

Xem ra cho dù Trần Uyển Trân có trở về cũng không ảnh hưởng gì đến Trần Tố, Vương Đại Hoa đứng ở cửa giống như ruồi nhặng xanh nhìn thấy đồ thối rữa, bà ta chỉ cần nắm chặt lấy Trần Tố, sau này còn lo không có cơ hội hưởng phúc sao.

“Tiểu Quyên, đi gõ cửa.” Vương Đại Hoa và chồng cánh tay đều bị thương, hiện tại một cánh tay còn đang băng bó, hành động không được thuận tiện, bèn dặn dò con gái đi gõ cửa.

Trần Tú Quyên nghe xong ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi lên trước, giống như không phải đi gõ cửa phòng, mà là đi gõ mở cánh cửa chứa đầy vàng bạc châu báu.

Đại học Công Nông Binh trong bối cảnh thời đại này, chủ yếu là vì nhanh chóng nâng cao trình độ văn hóa của giai cấp công nông binh mà mở, vừa phải đáp ứng nhu cầu xây dựng vừa phải tham gia sản xuất hoặc hoạt động quân sự.

Cho nên nội dung giảng dạy lúc bấy giờ chủ yếu là lấy thực dụng làm chủ, đương nhiên càng chú trọng giáo dục chính trị và tư tưởng.

Nhằm bồi dưỡng giác ngộ và tinh thần cách mạng cho sinh viên, cho nên trong lễ khai giảng hàng năm, đó nhất định là một buổi tuyên thệ tín ngưỡng cao cả.

Có thể có lão thủ trưởng từng tham gia nhiều chiến dịch đến đích thân đọc diễn văn là sự cổ vũ đối với tất cả mọi người.

Đương nhiên những người có thể tham gia lễ khai giảng lần này cũng cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Cho nên trước khi buổi lễ chính thức bắt đầu, cả trường đều sôi sục.

Lúc này mọi người vốn dĩ đặc biệt tôn kính quân nhân, huống chi còn là anh hùng từng tham gia vô số trận chiến.

Người đến người đi trong trường đều bàn tán về chuyện này, thậm chí còn chạy đôn chạy đáo báo cho nhau biết là phải nhanh chóng đến sân vận động sớm để chiếm một vị trí thuận lợi, để được lắng nghe lời dạy bảo của bậc cách mạng tiền bối.

Câu nói nhân dân có tín ngưỡng vào khoảnh khắc này cũng được cụ thể hóa.

“Ơ, mọi người nghe nói chưa? Thủ trưởng đến đọc diễn văn cho tân sinh viên chúng ta là ông ngoại của Tống Kiều?” Người nói chuyện và Tống Kiều là bạn cùng lớp.

Hôm nay rất nhiều người đều là lần đầu tiên gặp mặt, kỳ thực cũng không tính là quen thuộc, nếu không phải Hứa Phỉ ở bên cạnh vênh váo giới thiệu thì rất nhiều người còn không biết.

“Thật sao? Vậy chúng ta đi hỏi Tống Kiều xem, chúng ta đều là bạn học cùng lớp, có thể lát nữa đi cùng cô ấy được không, như vậy chúng ta cũng có thể đến gần hơn để lắng nghe lời dạy bảo của bậc cách mạng tiền bối.”
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 101


“Đi thôi, chúng ta đi hỏi thử xem.” Mấy người vừa nói vừa hẹn nhau cùng chạy về phía tòa nhà dạy học.

Bởi vì chạy quá gấp suýt chút nữa đụng phải Thẩm Ngưng Sơ đang đi lên từ dưới lầu, Trần Luật tuy tay đang xách đồ nhưng vẫn nhanh tay lẹ mắt kéo Thẩm Ngưng Sơ vào trong vòng tay mình.

Mấy người thấy suýt chút nữa đụng phải người khác thì vô cùng ngại ngùng gật đầu xin lỗi hai anh em: “Bạn học, xin lỗi nhé.”

Thẩm Ngưng Sơ thấy mọi người đều mang vẻ mặt vui mừng và kích động, nụ cười cũng rất thân thiện, bản thân lại không bị đụng trúng, cũng thân thiện lắc đầu: “Không sao đâu.”

Nói xong nhìn thấy trên hành lang còn rất nhiều người chạy ra ngoài, liền kéo anh ba dựa sát vào tường đi về phía ký túc xá của mình, lại không khỏi tò mò: “Anh ba, bọn họ đang chạy đi đâu vậy?”

Trần Luật không thèm nhìn mà trực tiếp nói: “Chạy đi mua phiếu ăn thôi.”

“Hả?” Thẩm Ngưng Sơ nhìn Trần Luật, hôm nay mới khai giảng, sinh viên đại học thời đại nào cũng tích cực đi ăn như vậy sao?

Trần Luật cho rằng em gái không tin, khẳng định nói: “Em đừng có mà không tin, hồi trước anh với lão Cố ở trường quân đội, mỗi lần đi đổi phiếu ăn còn tích cực hơn thế này.” Lúc đó sinh viên đại học đều phải đi đổi phiếu ăn để trợ cấp sinh hoạt phí, nhưng muốn lấy được tiền thì phải đến nhà ăn đổi thành phiếu.

Sau đó mỗi bữa cầm phiếu ăn đi ăn là được.

Nghe Trần Luật nói vậy, Thẩm Ngưng Sơ càng không tin: “Anh Cố mà là loại người như vậy á?” Trong mắt cô, Cố Khiếu Hành có vẻ không liên quan gì đến việc tranh giành đi lấy cơm, ở nhà anh ăn cơm cũng rất thong thả, nói dễ nghe thì là có chút tao nhã, rất khó tưởng tượng anh sẽ vì ăn cơm mà cầm hộp cơm chạy một vòng sân thể dục.

Chuyện này đúng là Trần Luật phóng đại, mỗi lần đều là anh ta chạy nhanh hơn, lão Cố thật sự không phải là người nóng vội như vậy.

Nhưng nghe em gái bênh vực lão Cố như vậy, anh ta giả vờ nghiêm mặt: “Em gái, rốt cuộc thì ai mới là anh trai ruột của em hả?”

Thẩm Ngưng Sơ ở chung với cậu anh ba này cũng được một tuần rồi, sớm đã nắm rõ tính tình của anh ta, điển hình là kiểu người thích được voi đòi tiên, vội vàng cười nói: “Đương nhiên là anh ba rồi.”

“Vậy mà em còn nói đỡ cho lão Cố?”

Thẩm Ngưng Sơ chớp chớp mắt, vô tội nói: “Không có mà, em chỉ là xác nhận lại thôi.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi anh ba không thấy buồn cười sao?” Thẩm Ngưng Sơ kéo Trần Luật tưởng tượng một chút cảnh tượng Cố Khiếu Hành cầm hộp cơm bất chấp mưa gió chạy về phía nhà ăn, quả thật rất buồn cười.

Nhưng Trần Luật cũng chỉ cười gượng một cái, dù sao cũng là anh ta nói bừa.

Lúc Thẩm Ngưng Sơ đến ký túc xá thì năm cô gái cùng phòng cũng đã đến, đang dọn dẹp giường, thấy Thẩm Ngưng Sơ đến liền tự giới thiệu với nhau.

Thấy em gái trò chuyện với bạn cùng phòng mới, Trần Luật liền chủ động dọn giường cho em gái, khiến mấy cô gái trong ký túc xá đều ghen tị.

“Tiểu Sơ, anh trai cậu tốt quá đi!”

“Đúng đó, anh trai tôi chỉ biết dọa nạt tôi, cướp đồ ăn của tôi thôi.”

Thời này con một rất ít, nhà nhà đều có nhiều con, anh chị em không thể thiếu, than phiền cũng là không nể nang gì.

Trần Luật nghe mọi người khen ngợi càng làm việc hăng say hơn, anh nhất định phải làm người anh trai tốt nhất của em gái, không ai sánh bằng.

Có Trần Luật ở đây, Thẩm Ngưng Sơ thật sự không cần phải động tay, ngược lại còn làm quen được với các bạn học.

Rất nhanh Trần Luật đã dọn giường cho em gái xong, sau đó lại treo chậu rửa mặt và khăn mặt lên.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 102


Đợi đến khi dọn dẹp xong, hành lang bên ngoài càng lúc càng náo nhiệt, Thẩm Ngưng Sơ lúc này mới tò mò hỏi: “Mọi người kích động như vậy là muốn đi đâu thế?”

“Cậu không biết sao? Mọi người đi ra sân thể dục giành chỗ, có một vị thủ trưởng muốn đến đọc diễn văn cho tân sinh chúng ta.” Cô gái lên tiếng tên là Vạn Xuân Vân, là người của đơn vị cầu đường được cử đến để học tập kiến thức về cầu đường.

Nói xong cô giục mọi người: “Chúng ta cũng đi nhanh lên, không thì lát nữa hết chỗ đẹp.”

Thẩm Ngưng Sơ không ngờ mọi người lại tích cực như vậy chỉ vì muốn đi nghe ông ngoại đọc diễn văn cho tân sinh, trong lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng tự hào: “Nếu mọi người thích, lát nữa có thể để anh ba tôi dẫn chúng ta đến thẳng lễ đài.”

Mấy người kinh ngạc trợn tròn mắt, sau đó lại nhìn Trần Luật một cái, thấy anh mặc quân phục, lẽ nào thật sự có thể sao?

“Thật sao?”

Thẩm Ngưng Sơ gật đầu: “Thật mà, người đọc diễn văn là ông ngoại tôi!”

Trời ơi, mọi người trong ký túc xá thật sự đã rất kiềm chế mới không hét lên: “Tiểu Sơ, cậu nhất định phải cho chúng tôi đứng ở vị trí đầu tiên đấy, chúng tôi muốn chào người anh hùng vĩ đại nhất.”

Thời điểm này, chiến tranh kết thúc chưa lâu, sự tôn kính dành cho các anh hùng vô cùng nồng nhiệt, bởi vì ai cũng biết cuộc sống yên bình hiện tại đều là công lao của những người anh hùng này.

Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng trong lý tưởng cao cả của họ, bản thân là một phần trong đó.

Đó chính là lý do vì sao quân nhân luôn được mọi người ngưỡng mộ.

Thẩm Ngưng Sơ nghe mọi người khen ngợi, trong lòng thật sự rất vui mừng thay cho ông ngoại, đương nhiên cũng vui mừng thay cho những người bảo vệ đất nước, bởi vì nhân dân căn bản không hề quên họ, là người nhà lính, cô cũng vô cùng tự hào kiêu ngạo.

Trái ngược với niềm tự hào của cô là người nhà lính, có người lại bắt đầu lấy thân phận này ra để khoe khoang.

"Kiều Kiều, thì ra vị thủ trưởng Trần kia là ông ngoại của cậu à?"

"Ôi chao, vậy chẳng phải từ nhỏ cậu đã được ngồi xe quân sự của ông ngoại đến trường rồi sao."

"Đúng vậy, mọi người xem đôi giày da này của Kiều Kiều nè, là do ông ngoại cậu ấy mua đấy, còn cả chiếc đồng hồ đeo tay này nữa, là quà ông ngoại tặng lúc cậu ấy tròn mười tám tuổi." Hứa Phỉ đứng trước mặt Tống Kiều, kéo tay Tống Kiều khoe khoang với mọi người.

Bây giờ một chiếc đồng hồ hiệu Hoa Mai có giá ít nhất một trăm tệ, cho nên người đeo được đồng hồ quả thật là rất ít.

Nghe vậy, mọi người càng thêm ngưỡng mộ.

Thẩm Ngưng Sơ và Trần Luật đi cùng một nhóm bạn học đến đây, vừa hay nghe được câu này, mấy người Vạn Xuân Vân không hề nghi ngờ thân phận của Thẩm Ngưng Sơ, mà tò mò hỏi: "Người kia cũng là người nhà của cậu sao?" Cô ấy hỏi Tống Kiều.

Thẩm Ngưng Sơ còn chưa kịp lên tiếng, Trần Luật đã cười lạnh: "Ông ngoại? Ông nội tôi chỉ có một đứa cháu gái ngoài là Thẩm Ngưng Sơ thôi, từ lúc nào lại có thêm một người nữa vậy?"

Nghe vậy, mọi người đồng loạt nhìn về phía Trần Luật, tuy rằng không quen biết nhưng nhìn anh mặc quân phục, lại toát ra khí chất chính trực, trong tiềm thức càng thêm tin tưởng anh hơn.

Hơn nữa lúc này đã có người nhận ra anh chính là người sĩ quan đi cùng thủ trưởng ở cổng trường, "Ơ kìa, chẳng lẽ Tống Kiều đang mạo danh người khác sao?"

Tống Kiều vừa nghe thấy giọng Trần Luật, sắc mặt lập tức trắng bệch, nhất là khi nhìn thấy Trần Luật và Thẩm Ngưng Sơ cùng xuất hiện, cả người cô ta liền hoảng sợ.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 103


Cô ta phải làm sao bây giờ? Bỗng nhiên nhìn thấy Hứa Phỉ bên cạnh, vừa rồi cô ta một câu cũng không nói, hơn nữa trước kia cô ta vốn dĩ là cháu gái ngoại của nhà họ Trần, trong nháy mắt cô ta lại có thêm tự tin.

"Anh ba, tuy rằng bây giờ tôi không còn là con cháu nhà họ Trần nữa, nhưng tôi đã làm cháu gái ngoại của ông mười tám năm, trong lòng tôi ông ấy mãi mãi là ông ngoại của tôi."

Trần Luật lười nghe Tống Kiều nói nhảm: "Cảm ơn, không cần, cô nên nhớ kỹ là do ông bà ngoại cô đã đánh tráo cô với em gái tôi, các người mới có cơ hội chiếm giữ vị trí của em gái tôi và mẹ nó, chúng tôi vĩnh viễn sẽ không coi con của kẻ thù là người một nhà."

Nói xong liền kéo Thẩm Ngưng Sơ ra sau lưng bảo vệ: "Tống Kiều, tôi cảnh cáo cô lần cuối, em gái tôi chỉ có Tiểu Sơ, để tôi nghe thấy cô mạo danh người nhà của chúng tôi thêm lần nữa, tôi sẽ không bỏ qua đâu."

Trần Luật nói câu này rất lớn tiếng, cũng tương đương với việc phủ nhận toàn bộ lời nói của Tống Kiều trước mặt mọi người.

Quả nhiên, anh vừa dứt lời, sắc mặt của các bạn học xung quanh đều vô cùng đặc sắc, rốt cuộc là họ đã bỏ lỡ chuyện gì vậy? Chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, họ cũng có thể nghe ra được một số điều, đó chính là Tống Kiều căn bản không phải cháu gái ngoại của vị thủ trưởng kia.

Những người ban nãy còn vây quanh Tống Kiều nịnh nọt, giờ đây mặt mày tái mét như nuốt phải ruồi: "Tống Kiều, đùa bỡn chúng tôi vui lắm sao?"

"Đúng vậy, còn dám mạo danh cháu gái ngoại của thủ trưởng, cô chán sống rồi sao."

"..."

Tống Kiều nghe mọi người trách móc, xấu hổ như chim cút bị dội nước mưa, vừa tức vừa thẹn, nhịn không được đẩy Hứa Phỉ ra, trút hết lửa giận lên người cô ta: "Ai bảo cậu nói bậy." Nói xong liền bỏ đi.

Cô ta vừa đi, mọi người mới hoàn hồn, sau đó vây quanh Hứa Phỉ: "Hứa Phỉ, cậu giỏi bịa chuyện thật đấy, cậu muốn làm gì hả?"

Hứa Phỉ cũng rất mơ hồ, rõ ràng lúc làm thủ tục nhập học, cô ta tận mắt nhìn thấy cảnh vệ của thủ trưởng đưa Tống Kiều đến trường mà.

Lúc này, trong đám đông bỗng nhiên có người lên tiếng: "Vừa rồi người kia nói gì nhỉ, nói ông bà ngoại của Tống Kiều đánh tráo con của thủ trưởng sao?"

Câu nói này đã thức tỉnh mọi người:"Trời ạ, vậy chẳng phải Tống Kiều chính là con của đứa bé bị đánh tráo kia sinh ra sao?"

Mọi người chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ra hết mọi chuyện.

“Vậy là, con bé mặc váy xanh lúc nãy mới là cháu ngoại ruột của tư lệnh hả?”

Lập tức, những người đang hóng chuyện đều không khỏi phẫn nộ thay, ông bà ngoại của thật quá độc ác, lại dám tráo đổi con của người khác.

Hơn nữa bây giờ còn muốn chiếm đoạt thân phận của người ta, con người này thật sự quá đáng.

“Mọi người có để ý thấy còn bắt chước cách ăn mặc của người ta không?”

“Đúng đúng đúng, lúc ở cổng trường tôi đã phát hiện ra rồi, tôi còn nói sao con nhỏ đó mặc đồ kỳ cục thế, không ngờ là cố ý học theo người khác, đúng là đồ bắt chước, chiếm đoạt thân phận của người ta lâu như vậy rồi mà vẫn chưa buông tha, còn muốn bắt chước, ai mà không biết nó đang toan tính gì chứ?”

Hả? Hứa Phỉ còn chưa hết ngơ ngác, nghe mọi người nói cũng không khỏi thương cảm cho cô gái bị chiếm đoạt thân phận, nhưng cô ta nghĩ mình dù sao cũng là bạn của, nếu không làm gì, có thể sau này sẽ không để ý đến mình nữa.

Nghĩ đến dáng vẻ tuấn tú của Tống Văn Viễn, Hứa Phỉ vẫn đuổi theo.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 104


Ngày đầu tiên đi học của chẳng khác nào bị tra tấn, đợi đến chiều tan học còn chưa kịp để anh trai đến đón đã khóc lóc chạy về nhà.

“Mẹ…” Vừa về đến nhà, đã nhào vào lòng mẹ.

“Cháu gái của mợ đây sao, xinh xắn quá!”

Còn chưa kịp kể cho mẹ nghe về những uất ức của mình hôm nay thì đã bị một giọng nói cắt ngang, cô nhìn theo tiếng động, thấy sau lưng mẹ đang đứng một người phụ nữ ăn mặc lam lũ, đôi mắt đục ngầu nhìn mình từ trên xuống dưới, nhất thời cảm thấy vô cùng khó chịu: “Mẹ, bà ta là ai vậy?”

Nghe con gái hỏi, Trần Tố liếc nhìn Vương Đại Hoa đang cười nịnh nọt, trong lòng vô cùng chán ghét người phụ nữ tham lam vô độ này, nhưng vì bị bà ta nắm thóp nên chỉ có thể đè nén sự chán ghét đó xuống, nhỏ giọng nói: “Kiều Kiều, đây là mợ của con.”

“Mợ?” không khỏi cao giọng, nghĩ đến ánh mắt chỉ trỏ của mọi người ở trường học, lại nhìn Vương Đại Hoa một cái, dáng vẻ nghèo kiết xác kia chắc chắn là nhà nông dân kia rồi, cho dù không có dì dượng nhà họ Trần, cô ta cũng kiên quyết không nhận những người nông dân này, “Mợ gì chứ, mợ của con là Lâm Chi và Khâu Thiên, mẹ bảo bà ta cút đi.”

Trần Tố nào muốn giữ, chiều nay lúc hai mẹ con này đến bà đã muốn đuổi đi rồi.

Buổi chiều,].

Trần Tú Quyên gõ cửa, tiếng gõ lanh lảnh vang lên giữa con phố yên tĩnh, nghe chói tai vô cùng.

Cửa mở ra, Trần Tố đứng ở cửa, nhìn hai người ngoài cửa với vẻ mặt nghi ngờ và cảnh giác rõ rệt.

Tuy nhiên, đối phương lại lên tiếng trước: “Xin chào, cho hỏi Trần Tố có ở nhà không ạ?” Trần Tú Quyên hỏi.

“Tôi là Trần Tố, các người là ai?” Trần Tố lạnh lùng đáp, ánh mắt lướt qua Vương Đại Hoa và Trần Tú Quyên, quan sát hai người xa lạ này.

“Mẹ, đây là cô út con nè.” Nghe Trần Tố trả lời, Trần Tú Quyên quay đầu lại gọi Vương Đại Hoa với vẻ mặt kích động.

Nhìn thấy Trần Tố, Vương Đại Hoa gượng gạo nở một nụ cười, nhưng ánh mắt lại đảo khắp căn nhà như đang tìm kiếm thứ gì đó có giá trị.

“Tố Tố à, tôi là Vương Đại Hoa, vợ của anh cả em là Trần Thủy Vượng, đây là cháu gái em, Trần Tú Quyên.”

Nghe vậy, Trần Tố nhíu mày, bà không cần đoán cũng biết mục đích đến đây của Vương Đại Hoa và Trần Tú Quyên, chỉ là không ngờ họ lại trực tiếp đến nhà như vậy.

Lúc này, hàng xóm xung quanh cũng nhìn về phía nhà bà, Trần Tố do dự một lúc rồi vẫn để họ vào nhà.

Chỉ là, mời thần dễ, tiễn thần khó, hơn nữa trong tay Vương Đại Hoa còn có thư từ giữa bà và người ở Đại Hà thôn.

Nếu bà cưỡng ép đuổi họ đi, nhất định bà ta sẽ cầm thư đi tìm người nhà họ Trần.

Năm đó, người tráo đổi con cái đều bị nhà họ Trần đưa vào tù, không dám tưởng tượng nếu nhà họ Trần biết chuyện này thì sẽ như thế nào, bà không dám mạo hiểm, bà không muốn ngồi tù, dù có ghét Vương Đại Hoa đến đâu cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Vương Đại Hoa biết mình không được chào đón, nhưng không ngờ Tống Kiều lại phản ứng thái quá như vậy, nhất là ánh mắt cô ta nhìn mình, giống như đang nhìn thứ gì đó rẻ mạt, bà ta chợt nhớ đến ánh mắt của Thẩm Ngưng Sơ khi nhìn mình cũng y hệt như vậy, hiện tại bà ta không thể làm gì được Thẩm Ngưng Sơ, chẳng lẽ lại bó tay với con nhỏ hách dịch này?

Phải biết rằng những ngày tháng tốt đẹp mà cô ta đang hưởng thụ đều là do bà ta phải chịu khổ sở mà có được, vậy mà cô ta còn dám khinh thường mình, bà ta nhìn Trần Tố với giọng điệu mỉa mai: "Xem ra cháu gái cũng không chào đón chúng ta", nói rồi bà ta quay sang con gái đang ngồi trên ghế sofa ăn kẹo và trái cây: "Tiểu Quyên, cô và em họ con không chào đón chúng ta, chúng ta đi!"
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 105


Trần Tố biết Vương Đại Hoa muốn đi đâu, vội vàng ngăn bà ta lại: "Chị dâu, Kiều Kiều nó còn nhỏ, chị đừng chấp nhặt với con bé, mọi người chưa ăn gì phải không? Mau ngồi xuống đi, để tôi bảo Kiều Kiều ra cửa hàng bách hóa mua một con vịt quay."

Bà vỗ về bà ta xong liền kéo con gái ra ngoài, sau đó nhét một xấp tiền và phiếu vào tay con gái: "Kiều Kiều, con mau ra cửa hàng bách hóa mua một con vịt quay đi."

"Mẹ?", Tống Kiều chưa bao giờ thấy mẹ mình cẩn thận như vậy, nhà họ Trần bắt nạt mẹ con cô thì thôi đi, cái đám nhà quê đó dựa vào cái gì chứ, nói rồi cô định xông vào bênh vực mẹ.

Kết quả là Trần Tố kéo con gái lại: "Kiều Kiều, con mau đi đi", rồi sợ con gái thật sự nóng nảy, bà lại nhỏ giọng nói: "Mẹ có cách trị bọn họ."

Còn muốn dọa tôi, đợi Nhất Bình về, bà sẽ có cách trị bọn họ!

"Mẹ, đó là con gái của cô út phải không? Váy của chị ấy đẹp quá, con cũng muốn mua", Trần Tú Quyên đã mười chín tuổi, ở quê cái tuổi này người ta đã lấy chồng hết rồi.

Nhưng Vương Đại Hoa nhất quyết muốn gả con gái cho một người tốt một chút, như vậy sau này mới có thể giúp đỡ em trai, thêm vào đó Trần Tú Quyên cũng tự cho mình là có thể gả vào thành phố, cho nên vẫn luôn không chịu lấy chồng.

Ban đầu khi chuyện này xảy ra, cô ta cũng muốn tùy tiện gả đại cho xong chuyện, nhưng lúc này nhìn thấy Tống Kiều ăn mặc sành điệu, cô ta cảm thấy vô cùng may mắn vì mình đã không kết hôn bừa bãi, đương nhiên càng may mắn hơn là gia đình của Thẩm Ngưng Sơ đã kịp thời tìm thấy bọn họ và bắt hết ông bà nội.

Nếu không cả đời này cô ta cũng không có cơ hội đến tỉnh thành, được chứng kiến cuộc sống của người ta tốt đẹp như vậy.

Vừa đến nhà cô út, cô ta đã bị đồ đạc trong nhà thu hút, không chỉ có quạt điện, mà còn có cả tivi, trên bàn bày đầy hoa quả và bánh kẹo mà ở quê đến Tết cũng hiếm khi thấy.

Cô ta nhớ ở quê chỉ khi nào có khách quý đến nhà mới pha nước đường đãi khách, vậy mà nhà cô út lại có thể uống sữa bột.

Trần Tú Quyên lần đầu tiên cảm nhận được sự khác biệt của cuộc sống, trong lòng càng thêm ghen tị với Thẩm Ngưng Sơ, cô ta về nhà chắc chắn cũng sẽ được sống những ngày tháng tốt đẹp như vậy.

Bây giờ nhìn thấy Tống Kiều, cô ta không chỉ đơn thuần là ghen tị, mà là sự đố kỵ trào dâng trong lòng, nói cho cùng thì Thẩm Ngưng Sơ vốn là con nhà thành phố, nhưng Tống Kiều thì dựa vào cái gì?

Nếu không phải tại ông bà nội thì cô ta cũng nên được lớn lên ở thành phố như mình, được đi học đại học, được mặc quần áo đẹp như vậy?

Vậy nên những gì Tống Kiều được hưởng, tại sao cô ta lại không được hưởng?

Giây phút này, cô ta không chỉ muốn có tiền, mà cô ta còn muốn sống cuộc sống như Tống Kiều bây giờ, hơn nữa cô ta còn muốn ở lại tỉnh, lấy một người chồng ở tỉnh.

Vương Đại Hoa liếc nhìn con gái đang đứng bên cạnh: "Mua mua mua, suốt ngày chỉ biết tiêu tiền, muốn mua thì phải đợi cô con đưa tiền đã."

Nói con gái ghen tị, chẳng phải Vương Đại Hoa cũng ghen tị sao, khi nhìn thấy cách ăn mặc của Trần Tố, còn có nơi ở của bà, bà ta hận không thể lập tức chuyển đến đây ở.

"Mẹ, mẹ nói cô út sẽ không cho chúng ta tiền sao?", Trần Tú Quyên nhìn qua cửa sổ thấy Trần Tố và Tống Kiều đang đứng nói chuyện ở sân, đặc biệt là vẻ mặt chán ghét của Tống Kiều, sao cô ta lại có cảm giác hai mẹ con này căn bản không muốn cho bọn họ tiền.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 106


May mà trước khi đến, bà ta đã lục lọi khắp phòng hai ông bà già, tuy không tìm được thứ gì đáng giá, nhưng lại phát hiện ra một thứ có thể đổi được tiền, đó chính là những bức thư qua lại giữa hai ông bà già và Trần Tố mấy năm trước.

Chỉ cần có thứ này trong tay, Vương Đại Hoa tin chắc rằng Trần Tố nhất định phải đưa tiền cho mình, trừ khi Trần Tố muốn vào tù giống như hai ông bà già.

Vương Đại Hoa nhìn Trần Tố, cho dù không có nhà họ Trần thì cuộc sống của cô ta chắc cũng chẳng đến nỗi nào, nhưng nếu vào tù thì sẽ khác.

Bà ta tin rằng Trần Tố là người thông minh, tự nhiên sẽ biết lựa chọn như thế nào.

Trần Tú Quyên nghe mẹ nói vậy, lòng tham vốn dĩ rụt rè khi mới vào thành phố cũng dần lớn lên.

“Vậy sau này chúng ta có thể ở đây mãi được không?”, Trần Tú Quyên đến tỉnh thành rồi thì không muốn về quê nữa, cô ta muốn ở lại.

Vương Đại Hoa cũng không muốn con gái về quê, như vậy sau này bà ta mới có cơ hội hưởng phúc.

“Đương nhiên là được rồi, lát nữa mẹ sẽ nói chuyện với cô út con.”

Hai mẹ con đang nói chuyện thì Trần Tố cũng quay lại, vừa nghĩ đến hai người kia trong nhà, Trần Tố chỉ muốn đuổi đi ngay lập tức, nhưng rốt cuộc vẫn không dám, nên trước khi vào nhà vẫn cố gắng nở một nụ cười: “Chị dâu, Tú Quyên, hai người cũng đói rồi nhỉ, đợi một lát nữa, đợi Kiều Kiều mua vịt quay mật ong về là chúng ta ăn cơm chiều.”

Vương Đại Hoa buổi chiều đã ăn rất nhiều bánh quy đào lại ăn thêm một quả dưa hấu, lúc này cũng không đói, thấy thái độ Trần Tố tốt như vậy nên bà ta cũng không so đo, nhưng đối với thái độ của Tống Kiều vẫn rất không vui, nghĩ lại thì có thể nhân cơ hội này để đưa ra yêu cầu khác với Trần Tố.

Vì vậy, bà ta mắng Tống Kiều một trận.

Trần Tố trong lòng khó chịu, con gái mình từ bao giờ lại đến lượt Vương Đại Hoa, một kẻ ngốc nghếch, chỉ tay múa chân? Bà ta là cái thá gì chứ?

Nhưng rốt cuộc vẫn kiêng dè thứ trong tay Vương Đại Hoa, chỉ có thể cười gượng đáp: “Chị dâu, Kiều Kiều còn nhỏ, có chút không hiểu chuyện.”

Vương Đại Hoa cả đời chẳng có thành tựu gì, nhưng đến tuổi này lại được làm người lớn, luôn tự cho mình là người từng trải: “Còn nhỏ không phải là cái cớ, cô xem con Tú Quyên nhà chúng tôi, cũng chỉ hơn con bé có một tuổi, nhưng nổi tiếng là đứa trẻ ngoan ngoãn, không nói đâu xa, những người muốn mai mối cho con bé nhà tôi suýt nữa thì đạp đổ cả ngưỡng cửa nhà tôi.”

Trần Tố nghe xong lời này của Vương Đại Hoa thật sự muốn cười, nổi tiếng là đứa trẻ ngoan ngoãn? E rằng là nổi tiếng là đồ ham ăn thì có! Mới vào nhà được bao lâu, đã ăn hết phần cơm của cả nhà trong một ngày, còn ăn hết một cân bánh quy đào, một quả dưa hấu, lợn còn chẳng ăn bằng nó.

Còn người mai mối đạp đổ cả ngưỡng cửa? Nói khoác không biết ngượng, ai lại rước một con lợn về nhà chứ.

Nhưng Trần Tố cũng không nói gì, chỉ cười gật đầu khen Vương Đại Hoa nuôi dạy con cái tốt, một câu nịnh nọt này khiến Vương Đại Hoa vui vẻ ra mặt.

Trần Tố chỉ muốn nhanh chóng đuổi người đi, bây giờ không liên lạc được với Nhất Bình, Tống Thành lại không chịu về, chút tiền ít ỏi trong nhà, không đủ cho hai mẹ con Vương Đại Hoa tiêu xài đâu.

Nào ngờ bà ta đang tính toán cách đuổi người đi thì Vương Đại Hoa cũng có ý đồ, thấy Trần Tố vẫn còn nghe lời nên trực tiếp nói: “Đúng rồi, Tố Tố, lúc trước bố mẹ còn ở nhà đã nói con bé Tú Quyên nhà chúng tôi rất hiếu thảo, sau này nhất định phải tìm cho nó một công việc ở thành phố, ai ngờ biến cố lại đến nhanh như vậy, bây giờ bố mẹ không thể trông cậy được nữa, nhưng bố mẹ cũng là vì cô mới vào tù, vì vậy chuyện công việc của Tú Quyên, cô là cô ruột, phải lo liệu đi.”
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 107


Vương Đại Hoa không hề vòng vo, trực tiếp đưa ra yêu cầu với Trần Tố, dù sao chuyện cũng đã nói rõ ràng, bà ta cảm thấy không cần phải khách sáo nữa, đây là điều Trần Tố nợ nhà họ Trần, cô ta nhất định phải giải quyết.

Trần Tố nghe xong suýt nữa thì lên cơn đau tim, không thể tin được hai người kia lại hồ đồ đến mức này, nhưng hiện tại Vương Đại Hoa đang nắm thóp của bà, bà chỉ có thể đè nén sự khó chịu trong lòng: “Chị dâu, chuyện này không phải tôi không muốn giúp, bây giờ tình hình trong thành phố cũng phức tạp, đừng nói Tú Quyên là người ở quê, mà ngay cả rất nhiều đứa trẻ trong thành phố tốt nghiệp cấp 3 cũng không có việc làm, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của khu phố đi lên núi xuống làng.” Một đứa chưa tốt nghiệp cấp 2 cũng muốn làm việc ở thành phố? Thật là nực cười.

Cho dù có thật thì ít nhất cũng phải mất cả ngàn tệ mới mua được, mẹ con này lại là nhất là loại tham lam vô độ, giữ người ở lại bên cạnh chẳng khác nào b.o.m hẹn giờ, bây giờ bên anh Bình không có tin tức, bà cũng không ngu ngốc, nhất quyết không thể giữ mẹ con họ ở lại.

"Vậy là cô không chịu sắp xếp rồi?" Vương Đại Hoa nghe vậy sắc mặt liền sa sầm, đừng tưởng bà ta không nghe ra Trần Tố đang thoái thác, ngay cả Trần Uyển Trân lúc trước còn có thể nghĩ cách mua cho Thẩm Ngưng Sơ công việc ở huyện, Trần Tố dù gì cũng làm con gái của thủ trưởng mấy chục năm, bà ta lại không làm được?

"Không phải." Trần Tố vội vàng lắc đầu: "Chị dâu, chị xem Tiểu Quyên năm nay cũng mười chín rồi nhỉ, em thấy con bé xinh đẹp như hoa như ngọc, chi bằng thay vì tìm cách kiếm việc làm, em sẽ giới thiệu cho Tiểu Quyên một đối tượng ở thành phố, chị nghĩ mà xem, Tiểu Quyên tìm được một đối tượng ở thành phố còn tốt hơn là tìm một công việc, bây giờ công việc ở thành phố khó tìm, biết đâu tìm được cũng vất vả, tìm đối tượng thì khác, Tiểu Quyên gả đi là chỉ việc hưởng phúc thôi."

Trần Tố nghĩ đến Đào Nhất Bình, hiện tại anh ta là chủ nhiệm bệnh viện Nam An, dù sao nam đồng nghiệp độc thân trong bệnh viện cũng không ít, đến lúc đó tùy tiện giới thiệu cho Trần Tú Quyên một người, đến lúc đó Trần Tú Quyên đi Nam An rồi thì Vương Đại Hoa cũng không tìm được bà.

Bọn họ mà dám đi tìm Đào Nhất Bình... Trần Tố nghĩ đến Đào Nhất Bình, ngay cả bố ruột cũng có thể ra tay được, ai dám uy h.i.ế.p anh ta?

Nói cho cùng, Vương Đại Hoa vẫn là hy vọng con gái gả cho người thành phố hơn là tìm việc làm, không chỉ có thể được một khoản sính lễ, mà còn có thể để con rể giúp con trai tìm đường xuất thân, chẳng lẽ bà ta đã gả con gái cho anh ta rồi, anh ta còn có thể từ chối yêu cầu của mẹ vợ này sao?

Vương Đại Hoa quả nhiên là người biết tính toán, nhưng bà ta cũng không muốn để Trần Tố nhìn ra ý đồ của mình, nghe vậy còn cố ý bất mãn hỏi: "Giới thiệu đối tượng? Vậy nhất định phải là người có điều kiện tốt, điều kiện kém sao xứng với Tiểu Quyên nhà tôi."

Trần Tố còn không nhìn ra Vương Đại Hoa đang tính toán gì sao? Chỉ là vì muốn nhanh chóng đuổi người đi, chỉ đành cười nói: "Đó là đương nhiên, em là cô ruột sao có thể hại Tiểu Quyên được?"

Vương Đại Hoa thấy Trần Tố như vậy bèn hỏi một câu: "Tố Tố, hay là có người nào phù hợp rồi?"

Trần Tố nói: "Đúng vậy, còn là bác sĩ, quan trọng hơn là mẹ anh ấy đã mất cách đây vài năm, chỉ còn lại một người bố là ở cùng anh cả, có thể nói đồng chí này tương đương với việc sống một mình, nhà anh cả cũng có điều kiện, sau này cũng không cần phải nuôi người già, Tiểu Quyên nếu gả qua đó thì cả nhà đều là của con bé."
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 108


Ngay cả Vương Đại Hoa tham lam cũng không thể bắt bẻ được, Trần Tú Quyên ở bên cạnh càng thêm vui mừng, cô ta không chỉ có thể ở lại thành phố, mà còn có thể tự mình làm chủ gia đình?

Ngày tốt của cô ta sắp đến rồi sao?

————

"Lão Cố, sao anh lại đến đây?" Hôm nay là ngày đầu tiên em gái đi học, nên chiều nay Trần Luật định tan làm sớm để đi đón em gái, không ngờ anh còn chưa ra khỏi văn phòng thì Cố Khiếu Hành đã đến.

"Vương Đại Hoa dẫn con gái đến tìm Trần Tố."

"Ai là Vương Đại Hoa?" Lúc đó Trần Luật đến thôn Đại Hà trực tiếp đón cô và em gái đi luôn, đối với người bên đó cũng không có ấn tượng gì.

"Vợ cả của Trần Đại Dũng và Phùng Mai Hoa."

Nói đến nhà này, Trần Luật không có ấn tượng tốt đẹp gì, cho nên đối với Vương Đại Hoa này cũng vậy, biết được là nhà đó bèn cười nhạo một câu: "Đến thì đến, chắc là đến nhận họ hàng."

Mặc dù Trần Luật chưa từng tiếp xúc với người nhà họ Trần ở thôn Đại Hà, nhưng qua lời em gái cũng biết được phẩm hạnh của đại gia đình đó, đều không phải thứ tốt đẹp gì.

Bây giờ biết được có một người họ hàng ở thành phố, chẳng phải là đến để nhận họ hàng và vòi vĩnh sao?

Anh ta chỉ mong hai nhà họ đánh nhau, tốt nhất là chó cắn chó, để Trần Tố không rảnh rỗi đến trước mặt bọn họ khoe khoang, nhìn mà phiền lòng.

Trần Luật hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với nhà họ Trần, nhưng Cố Khiếu Hành đã từng gặp qua nhà đó, đặc biệt là Vương Đại Hoa, người này tuyệt đối không phải người thông minh gì, nhưng cũng sẽ không quá ngu ngốc.

Bà ta có thể chủ động đến tìm Trần Tố, rõ ràng là muốn kiếm chút lợi ích, nhưng Trần Tố là loại người chịu để người khác chiếm tiện nghi sao, trừ phi bà ta có nhược điểm gì bị người ta nắm thóp, khiến bà ta không thể không để người khác chiếm tiện nghi.

Sẽ là nhược điểm gì nhỉ? Anh ta nghĩ đến những lời Vương Đại Hoa gào thét trong thôn lúc đó, lông mày nhíu lại thành chữ xuyên.

Vương Đại Hoa có thể nắm thóp Trần Tố... chắc chắn là chuyện tráo con rồi.

Vậy là Trần Tố đã sớm biết mình không phải con nhà họ Trần? Nếu không với tính cách của Trần Tố, cô ta đã sớm đuổi người đánh Khâu Phong đi rồi, sao có thể nhiệt tình tiếp đãi như vậy?

Nghe Cố Khiếu Hành phân tích xong, Trần Luật hỏi: "Ý cậu là, Trần Tố đã sớm biết cha mẹ cô ta tráo đổi chúng ta?"

Cố Khiếu Hành gật đầu: "Đó là suy đoán của tôi."

"Vậy mà cô ta biết rõ mình không phải con nhà họ Trần, vẫn ở lì trong nhà, mượn danh cô tôi để lừa gạt ông bà tôi, moi tiền bạc." Đúng vậy, từ khi có kí ức, Trần Luật luôn cảm thấy người cô này rất lạnh lùng, mỗi lần về nhà dường như chỉ vì tiền.

Bởi vì luôn coi cô ta là người thân nhất, nên dù gia đình có thất vọng nhưng vẫn sẽ dành cho cô ta sự giúp đỡ lớn nhất.

Không ngờ, cô ta lại biết rõ từ lâu rồi.

"Bây giờ tôi phải đi tìm Trần Tố!"

Cố Khiếu Hành vội vàng kéo Trần Luật lại: "Cậu đi đâu vậy?"

"Tìm Trần Tố." Anh muốn cho cô ta biết kết cục của việc lừa gạt bọn họ, những gì cô ta được hưởng đều là của cô anh, được hưởng không công lâu như vậy cũng nên trả lại rồi.

"Không có chứng cứ cụ thể, cô ta sẽ thừa nhận sao?" Lúc này Cố Khiếu Hành vẫn tương đối bình tĩnh, thay vì mù quáng đi tìm cô ta, chi bằng nên nắm giữ chứng cứ, anh không đánh trận nào mà không chuẩn bị.

Đã muốn xử lý, thì không thể làm cho xong chuyện, phải đánh một đòn trúng đích, hơn nữa hiện tại bọn họ còn đang nghi ngờ Đào Nhất Bình.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 109


Nếu Đào Nhất Bình có vấn đề, Trần Tố mà thật sự liên lạc với ông ta, vậy sẽ không có vấn đề sao?

Nếu nhất thời nóng vội mà đánh rắn động cỏ, sẽ được không bằng mất.

Lời nói của Cố Khiếu Hành khiến Trần Luật bình tĩnh lại, định lên tiếng thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

"Doanh trưởng Trần!"

"Vào đi."

"Doanh trưởng Trần, nhà anh có điện khẩn, bảo anh mau về nhà." Người nói là chiến sĩ phòng thông tin, văn phòng của Trần Luật không có điện thoại, bình thường có người liên lạc đều phải thông qua phòng thông tin.

Quân khu cách khu nhà tập thể không tính là xa, nếu không phải tình huống khẩn cấp sẽ không cố ý gọi điện thoại đến.

Trần Luật nhớ đến ông nội sau khi đọc diễn văn xong đã về nhà, nói là định đi thăm bà nội...

Nghĩ đến bà nội, anh và Cố Khiếu Hành nhìn nhau, cầm lấy mũ trên bàn làm việc rồi chạy ra ngoài.

"Lão Cố, còn phải làm phiền cậu một chuyến, đến trường đón Tiểu Sơ." Trần Luật lo lắng vấn đề sức khỏe của bà nội, nhưng cũng không yên tâm về em gái, hiện tại người đáng tin cậy nhất bên cạnh chính là Cố Khiếu Hành.

"Nói gì mà phiền, cậu mau về nhà đi, tôi đi đón Tiểu Sơ."

Trong chuyện chính yếu, hai người luôn ăn ý một cách kỳ lạ.

Trần Luật biết ơn gật đầu rồi sải bước rời đi.

Bên phía trường đại học

"Tiểu Sơ, tối nay cậu không ở lại trường sao?"

"Tớ mỗi ngày đều về nhà."

Tuy hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, nhưng Thẩm Ngưng Sơ đã làm quen được với rất nhiều bạn học, chưa kể đến mấy người cùng phòng.

Buổi chiều tan học, cô đã chuẩn bị về nhà, Vạn Xuân Vân vừa hay phải đến cửa hàng mua ít đồ, tiện thể đưa Thẩm Ngưng Sơ đến cổng trường đại học.

"Vậy mai gặp lại cậu nhé." Vạn Xuân Vân nói.

"Mai gặp." Thẩm Ngưng Sơ nói với Vạn Xuân Vân xong mới chạy về phía Cố Khiếu Hành.

"Anh Cố, sao anh lại đến đón em?"

Thẩm Ngưng Sơ còn tưởng là anh ba đến đón mình, không ngờ lại là Cố Khiếu Hành.

"anh ba của em có việc." Anh không nói Trần Luật nhận được điện thoại khẩn cấp từ gia đình, dù sao anh cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhỡ đâu nói ra, Thẩm Ngưng Sơ chỉ có thể lo lắng theo.

Cũng may Thẩm Ngưng Sơ cũng không hỏi nhiều, cô biết ông ngoại và anh ba nhất định rất bận.

Lên xe, Cố Khiếu Hành bắt đầu hỏi tình hình trường học của Thẩm Ngưng Sơ: “Tiểu Sơ, hôm nay là ngày đầu tiên đi học, em đã quen chưa?”

“Dạ quen rồi ạ.” Thẩm Ngưng Sơ còn tưởng nhiều năm không đến trường, sẽ có chút không quen, không ngờ các bạn học đều rất dễ, hơn nữa thời điểm này đi học không phải chỉ đơn thuần là kiến thức sách vở, mà là chú trọng khả năng thực hành và ứng dụng kỹ thuật.

Cho nên chương trình học không hề nhàm chán, ngược lại còn có chút gấp rút, bởi vì chỉ cần hai đến ba năm là có thể tốt nghiệp trở về công tác.

Đối với Thẩm Ngưng Sơ, một người đã bỏ bê sách vở nhiều năm, điều này còn quen thuộc hơn cả việc chỉ học kiến thức sách vở.

Hơn nữa cô chọn ngành cầu đường, cũng không phải là một ngành hoàn toàn mới, có chút tương đồng với ngành học trước đây, nhưng lại không hoàn toàn giống, cho nên cô vẫn rất thích.

Cố Khiếu Hành nghe Thẩm Ngưng Sơ vui vẻ chia sẻ chuyện trường lớp, cũng không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, không biết tại sao, chỉ cần nghe cô nói chuyện dường như tâm trạng liền bình tĩnh lại.

Rất nhanh hai người đã về đến đại viện, Cố Khiếu Hành vẫn còn bận tâm chuyện lúc nãy, tự nhiên cũng đi theo Thẩm Ngưng Sơ đến nhà họ Trần.

Từ khi Thẩm Ngưng Sơ trở về phát hiện Cố Khiếu Hành phần lớn thời gian đều ở nhà mình, cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ là không ngờ hôm nay vừa về đến nhà, phòng khách đã chật kín người.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 110


“Mợ cả, mợ hai, cậu hai, anh Trần Nghiêm… anh ba.” Chỉ duy nhất không thấy ông ngoại và cậu cả, Thẩm Ngưng Sơ đoán có lẽ trong nhà có chuyện gì đó.

“Tiểu Sơ về rồi à, hôm nay là ngày đầu tiên đi học, con đã quen chưa?” Người lên tiếng là mợ cả Lâm Chi.

Gần đây cô trở về tuy các cậu mợ và anh họ đều không ở đây, nhưng đồ đạc thì gửi không ít, vốn dĩ hôm nay cậu hai và anh họ còn muốn đưa cô đi học, nhưng đã bị Thẩm Ngưng Sơ từ chối, như vậy thật sự quá phô trương rồi.

Nghe được mợ hỏi han, Thẩm Ngưng Sơ ngoan ngoãn đáp: “Dạ con quen rồi ạ.”

“Nhà mình có chuyện gì vậy dì cả? Ông ngoại và cậu cả đâu ạ?”

Lâm Chi nghe cháu gái hỏi theo bản năng nhìn về phía Trần Cảnh An, không biết chuyện này có nên nói với cô bé hay không, cũng không phải vì lý do gì khác, chỉ là thấy cô bé còn quá nhỏ, sợ con bé lo lắng.

Trần Cảnh An nhìn cháu gái, tuy con bé còn nhỏ, nhưng cũng là người nhà họ Trần, huống chi là chuyện lớn như vậy.

“Tiểu Sơ, là chuyện của bà ngoại con, ông ngoại và cậu cả hiện tại đã đến chỗ bà ngoại rồi.”

Thẩm Ngưng Sơ mơ hồ đoán được chắc là bà ngoại có chuyện gì đó, nếu không sẽ không cả nhà tụ tập đông đủ như vậy, hơn nữa ai nấy đều mặt mày ủ rũ.

Thẩm Ngưng Sơ nghĩ đến người bà ngoại nhân từ, tuy chỉ mới chung sống có một ngày ngắn ngủi, nhưng bà ngoại luôn toát ra một loại cảm giác khiến người ta tự nhiên muốn thân cận, lo lắng bà ngoại có vấn đề về sức khỏe, vội vàng hỏi: “Cậu hai, bà ngoại sao vậy ạ?”

Trần Cảnh An thấy Thẩm Ngưng Sơ lo lắng đến mức hốc mắt đỏ hoe, vội vàng nói: “Tiểu Sơ, con đừng lo lắng, sức khỏe của bà ngoại đã dần hồi phục rồi, bà ngoại còn nói muốn về đây dự sinh nhật 18 tuổi của con nữa.” Mẹ ở bên đó mọi việc đều tốt, chỉ duy nhất là lo lắng cho đứa cháu gái ngoại này, biết được chỉ còn mấy ngày nữa là cháu gái tròn 18 tuổi, liền nói nhất định phải về đây dự sinh nhật cháu gái.

“Vậy bà ngoại…”

“Bác sĩ nghi ngờ sức khỏe của bà ngoại con không tốt có thể là do bị trúng độc nhẹ.”

“Cái gì? Sao bà ngoại lại bị trúng độc được ạ?”

Đây cũng là điều mà cả nhà đều không hiểu, sao lại là trúng độc được chứ? Cả nhà vẫn luôn ăn chung uống chung mà.

Trần Cảnh An nói: “Chuyện này tạm thời cậu hai chưa thể trả lời con được, nhưng hiện tại ông ngoại và cậu cả con đã nhanh chóng đến đó rồi.” Phải xác định xem có thật sự là trúng độc hay không đã.

Hiện tại cha và anh cả đã nhanh chóng đến đó tìm hiểu tình hình, nếu xác định là thật, kỳ thực trong nhà đã có người đoán được rồi.

————

Buổi tối các cậu mợ và anh họ đều đã lần lượt về nhà, ông ngoại và cậu cả tạm thời vẫn chưa về, trong nhà chỉ còn Trần Luật và Thẩm Ngưng Sơ.

Dì Tống nhìn hai anh em đang ngồi ở sân sau nhắc nhở: “A Luật, sáng mai Tiểu Sơ còn phải đi học, đi ngủ sớm đi con.”

“Dạ con biết rồi dì Tống.”

Bà Tống biết chuyện hôm nay đã gây chấn động lớn cho mọi người, nên cũng không muốn quấy rầy hai anh em nữa, tự mình trở về phòng.

“Anh Ba, nếu bà ngoại thật sự bị trúng độc, thật sự là do Trần Tố làm sao? Trước đây dì ấy vẫn gọi bà ngoại là mẹ mà.” Thẩm Ngưng Sơ không phải là người nghĩ Trần Tố là người tốt, nhưng trước khi bọn họ trở về, bà ngoại vẫn là mẹ của Trần Tố, hơn nữa bà ngoại từ nhỏ đã rất thương Trần Tố, chẳng lẽ bà ấy không cảm nhận được sao?
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 111


Hơn nữa, nếu thật sự hạ độc, chắc chắn sẽ không phải là sau khi bọn họ trở về mới hạ độc, mà là trước đó, khi mối quan hệ của họ là mẹ con thân thiết nhất, trong trường hợp này mà Trần Tố vẫn có thể ra tay, thì bà ấy thật sự là ác quỷ.

Trần Luật: “Nếu như dì ấy đã sớm biết bà nội không phải là mẹ ruột của mình thì sao?”

Gió đêm yên tĩnh, một câu nói của Trần Luật khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng, Thẩm Ngưng Sơ kinh ngạc nhìn người anh trai đang ngồi bên cạnh mình: “Anh ba… ý anh là dì ấy đã sớm biết chuyện của bố mẹ dì ấy năm xưa sao?”

“Vẫn chưa có chứng cứ trực tiếp.” Nhưng Trần Luật cảm thấy Trần Tố chắc chắn là biết rõ.

Đột nhiên Thẩm Ngưng Sơ nhớ tới lúc đó đi tìm Vương Đại Hoa lấy tiền, lúc đó Vương Đại Hoa vội vàng nói muốn đến tìm mẹ mình, nói mẹ mình chắc chắn không phải là người không có lương tâm.

Lúc đó, cô đã cảm thấy nhà này nhất định có vấn đề, chỉ nghĩ rằng bọn họ đang ấp ủ điều gì xấu xa muốn nhắm vào cô và mẹ cô, bây giờ xem ra rất có thể là vì chuyện này.

Thẩm Ngưng Sơ nghĩ kỹ lại biểu cảm của Vương Đại Hoa, bà ta luôn răm rắp nghe lời Trần Đại Dũng và bà Phùng, vậy mà ngày hôm đó, bà ta bề ngoài vẫn như vậy, nhưng trong mắt lại lộ vẻ tự tin, hơn nữa là tự tin một cách khó hiểu, rõ ràng là cảm thấy dù mình nói gì thì Trần Đại Dũng và Phùng Mai Hoa cũng sẽ đồng ý.

Cho nên lúc đó bà ta cũng đã biết chuyện này, và đã dùng chuyện này để uy h.i.ế.p bọn họ.

“Tiểu Sơ nghĩ ra điều gì sao?” Trần Luật nhìn cô em gái không nói lời nào, nhưng nhìn dáng vẻ của cô ấy thì chắc là đã nghĩ ra điều gì đó.

Thẩm Ngưng Sơ đối mặt với anh trai mình thì không hề giấu giếm, đem những chuyện xảy ra ở nhà và những gì mình nhìn thấy kể hết cho Trần Luật nghe.

“Vương Đại Hoa?” Đây là lần thứ hai Trần Luật nghe thấy cái tên này, tuy rằng còn chưa gặp mặt, nhưng suy đoán của ông cụ Cố và em gái đều giống nhau, xem ra người phụ nữ tên Vương Đại Hoa này quả thật có vấn đề.

Những chuyện tiếp theo, Trần Luật không muốn em gái phải lo lắng nữa, bởi vì trước đây em gái và cô của cậu đã phải sống quá khổ rồi, bây giờ đã về nhà rồi, mọi chuyện đều có bọn họ lo liệu, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không thể để cho cô em gái nhỏ này phải phiền lòng nữa.

“Anh ba nhớ rồi, anh ba nhất định sẽ trừng trị nghiêm minh những kẻ xấu xa này.” Trần Luật nói xong liền đứng dậy: “Bây giờ việc quan trọng nhất của em là về phòng ngủ, mọi chuyện còn lại đều có anh lo.”

Thẩm Ngưng Sơ cũng không cố chấp trong chuyện này, dù sao Vương Đại Hoa cũng ở trong thôn, mà bây giờ cô lại đang đi học, chắc chắn không thể quay về đó được.

Hơn nữa, câu nói của anh ba khiến cô có cảm giác được che chở, nói thật, trước đây tuy cô đã quen với việc tự mình làm mọi việc, nhưng sau khi có người bảo vệ, cảm giác này lại khác, cô gật đầu nói: “Vâng ạ.”

Trần Luật đưa em gái đến cửa phòng ngủ, sau khi chúc nhau ngủ ngon, cậu không trở về phòng ngủ mà trực tiếp đi tìm Cố Khiếu Hành.

Cố Khiếu Hành trở về phòng ngủ, lại phát hiện Trần Luật đang ngồi bên cạnh bàn sách của mình, không đi cửa chính vào, chắc chắn là trèo cửa sổ vào, nhíu mày đi tới, bất mãn nói: “Hành vi của kẻ trộm sao?”

“Nói gì vậy?” Trần Luật đứng dậy, đứng sóng vai cùng Cố Khiếu Hành, cậu chỉ là không muốn gõ cửa khiến ông bà Cố hỏi han đủ điều: “Vừa rồi Tiểu Sơ cũng nói với tôi về người phụ nữ tên Vương Đại Hoa kia, suy đoán của con bé cũng giống như anh, xem ra người phụ nữ này nhất định có vấn đề.”
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 112


Cố Khiếu Hành gật đầu, biết Thẩm Ngưng Sơ thông minh, kỳ thật ngày hôm đó ở thôn Đại Hà, anh đã nhìn ra rồi, đối với việc cô bé có thể đoán ra cũng không lấy làm lạ, chỉ là tò mò Trần Luật đêm hôm khuya khoắt còn đến tìm mình làm gì.

“Vậy nên bây giờ cậu định đi bắt người sao?”

Trần Luật cũng muốn lắm, nhưng như vậy cũng quá hấp tấp: “Đến hỏi xem cậu Cố có ý kiến gì hay không? Vừa nghĩ đến người nhà của tôi lại bị tính kế như vậy, tôi không thể ngồi yên được.” Cậu hận không thể lập tức bắt hết những người này lại.

Nhưng hiện tại nóng vội cũng không giải quyết được vấn đề.

Cố Khiếu Hành hiếm khi thấy Trần Luật như vậy, liền trầm giọng nói: "Yên tâm đi, không cần đợi mấy ngày đâu."

"Ý cậu là sao?"

Cố Khiếu Hành: "Theo phỏng đoán của chúng ta, Vương Đại Hoa lên thành chắc chắn là đến tìm Trần Tố để lấy chỗ tốt, với tính cách của Trần Tố, cô ta sẽ để yên cho người khác uy h.i.ế.p sao? Chắc chắn trong vòng mấy ngày tới Trần Tố sẽ có động tĩnh."

"Hít..." Trần Luật không nhịn được vỗ vai Cố Khiếu Hành một cái: "Vẫn là cậu chu toàn." Dù sao hiện tại bên Trần Tố và Đào Nhất Bình đều đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ còn chờ Đào Nhất Bình ra khỏi Tuyền Sơn nữa thôi.

Chiều hôm sau, Trần Quý Uyên và Trần Cảnh An cũng cùng nhau trở về nhà, đương nhiên còn có cả Chu Vân Thanh và Trần Uyển Trân.

Buổi chiều tan học về nhà, nhìn thấy bà ngoại và mẹ trong nhà, Thẩm Ngưng Sơ đầu tiên là ngẩn người, sau đó mới kích động lao về phía mẹ và bà ngoại.

"Bà ngoại, người khỏe hẳn rồi ạ?"

Chu Vân Thanh khi nằm viện điều trị, người bà lo lắng nhất chính là đứa cháu gái của mình, giờ cuối cùng cũng được gặp lại, thấy cháu gái được nuôi nấng trắng trẻo mũm mĩm, mọi lo lắng trong lòng bà cũng tan biến, nghe cháu gái quan tâm đến sức khỏe của mình, bà lại trìu mến xoa đầu Thẩm Ngưng Sơ nói: "Bà khỏe rồi, cơ thể bà đã hồi phục rồi."

Tuy rằng vấn đề do sinh khó năm xưa để lại vẫn chưa thể giải quyết triệt để, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều rồi.

Bản thân Chu Vân Thanh cũng có thể cảm nhận được cơ thể hiện tại của mình thực sự đã tốt hơn rất nhiều, trước đây bà không hề mong muốn sống lâu, nhưng từ khi đón con gái về, bà lại mong mình có thể sống trăm tuổi, để bù đắp thật tốt cho con gái và cháu gái.

Thẩm Ngưng Sơ có chút không yên tâm, hết nhìn đông lại nhìn tây, cuối cùng thấy sắc mặt bà ngoại đã tốt hơn rất nhiều mới yên tâm.

Hơn nữa, những gì họ nghĩ cũng đã được xác định, Chu Vân Thanh thực sự đã bị trúng độc, chỉ là loại độc này rất nhẹ, sẽ không khiến người ta lập tức mất mạng, mà sẽ khiến tinh thần người ta dần dần trở nên hoảng hốt, nếu sau này lại bị bỏ thuốc, sẽ có biểu hiện như bị bệnh nặng, cơ thể dần dần suy yếu rồi chết.

Loại thuốc này trên thị trường chưa từng xuất hiện loại thuốc nào có tác dụng như vậy.

Là gia đình quân nhân, nhà họ Trần đương nhiên quen thuộc với loại thuốc này hơn, cho dù chưa từng thấy qua, trước đây cũng đã từng nghe nói đến, chỉ là sự xuất hiện của loại thuốc này cũng khiến mọi người đều nâng cao cảnh giác, bởi vì loại thuốc này chỉ xuất hiện trong thời kỳ đối đầu với các thế lực thù địch trước đây.

Từ khi bà ngoại và mẹ trở về, Thẩm Ngưng Sơ có thể nhận thấy anh ba, ông ngoại, thậm chí là cậu đều bận rộn hơn hẳn.

Tuy nhiên, Thẩm Ngưng Sơ cũng đi sớm về muộn mỗi ngày.

Sinh nhật của Thẩm Ngưng Sơ sắp đến, ngày hôm đó lại là ngày chủ nhật.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 113


Chu Vân Thanh đã sớm dẫn theo người nhà bận rộn chuẩn bị, Thẩm Ngưng Sơ về nhà nhìn thấy dì Tống lại muốn dọn dẹp lại toàn bộ nhà cửa từ trên xuống dưới, cảm thấy có chút phiền phức, chỉ là một bữa tiệc sinh nhật mà thôi, thực sự không cần phải long trọng như vậy.

Tuy nhiên, lời này đã bị Chu Vân Thanh bác bỏ, bà nắm tay Thẩm Ngưng Sơ nói: "Tiểu Sơ, đây không chỉ là sinh nhật 18 tuổi của con, mà còn là ngày con và mẹ chính thức trở về nhà, chúng ta phải để mọi người đều biết đến con và mẹ, biết rằng hai người là con cháu của chúng ta."

Chu Vân Thanh trở về mới biết được những lời đồn đại bên ngoài khó nghe đến mức nào, con gái và cháu gái của bà rõ ràng rất ưu tú, bà không cho phép bất kỳ ai được phép bôi nhọ con cháu của mình, vì vậy, người vốn đã sống kín tiếng cả đời như bà, lần này quyết định phải đường hoàng ra mặt cho con gái và cháu gái.

Kỳ thực Thẩm Ngưng Sơ và mẹ cũng có suy nghĩ giống nhau, chỉ cần cả nhà vui vẻ hòa thuận là được, căn bản không quan tâm người khác nói gì, nhưng nhìn thấy ông bà ngoại, đặc biệt là bà ngoại và dì Tống lại coi trọng như vậy, vẻ mặt muốn khoe khoang kia căn bản không giấu được, cô cũng im lặng không nói gì nữa.

Chỉ cần họ vui vẻ là được rồi, muốn khoe thì cứ khoe đi, hơn nữa bản thân cô vốn đã rất ưu tú, tự hào một chút thì đã sao?

Ngày mai là sinh nhật của Thẩm Ngưng Sơ, trong nhà đã dọn dẹp đâu vào đấy, buổi tối cả nhà đi ngủ từ rất sớm, ngay cả Trần Luật gần đây luôn đi sớm về muộn cũng đã về nhà từ sớm.

Chỉ là lúc rạng sáng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, Trần Luật như thể đã chuẩn bị từ trước, còn chưa đợi tiếng gõ cửa thứ hai vang lên đã trực tiếp mặc quần áo chỉnh tề xuống lầu.

“Đào Nhất Bình đã ra khỏi Tuyền Sơn rồi.” Cố Khiếu Hành nhỏ giọng nói.

“Bây giờ chúng ta đến Nam An?”

Cố Khiếu Hành lắc đầu: “Đến Nghi Châu.”

Trần Luật khó hiểu hỏi: “Sao lại đến Nghi Châu?” Nghi Châu nằm ngay cạnh tỉnh thành, sao đột nhiên lại đến Nghi Châu làm gì?

“Trần Tố đến Nghi Châu rồi.”

Sao bà ta lại đến Nghi Châu? Không phải nên đến Nam An sao?

“Sao lại đến Nghi Châu?” Trần Luật vừa ra khỏi cửa đã hỏi: “Đào Nhất Bình cũng đến Nghi Châu sao?”

Cố Khiếu Hành lắc đầu: “Không, Đào Nhất Bình quay về khu nhà dành cho nhân viên bệnh viện Nam An rồi, không rời đi nữa.”

Chính vì vậy nên anh mới vội vàng đến tìm Trần Luật, ban đầu bọn họ đoán Trần Tố có liên lạc với Đào Nhất Bình, kết quả bây giờ lại vội vàng đến Nghi Châu khiến bọn họ có chút không dám chắc chắn.

Tuy hai người tò mò nhưng cũng không đoán giàm thêm, mà vội vàng lên xe, mượn chút ánh sáng le lói của bình minh mà đi về phía Nghi Châu.

Chuyển động vào lúc rạng sáng tuy không đến mức ảnh hưởng đến những người khác trong sân, nhưng nhà họ Trần vẫn biết, chỉ là thân là quân nhân, hiểu rõ trách nhiệm của quân nhân, nên cho dù biết Trần Luật phải đi gấp vào lúc rạng sáng, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Nhưng Chu Vân Thanh vẫn hỏi thêm một câu: “Anh à, A Luật có thể kịp về dự sinh nhật Tiểu Sơ chứ?”

Trần Quý Uyên lại có chút không chắc chắn: “Có lẽ là được, nhưng nếu không về được thì A Luật cũng đã chuẩn bị quà cho Tiểu Sơ từ sớm rồi.”

Chu Vân Thanh nào phải lo Trần Luật không chuẩn bị quà cho cháu gái, mà là muốn hỏi Cố Khiếu Hành có thể về hay không.

Bà ấy về được hai ngày rồi, Cố Khiếu Hành gần như tối nào cũng đến nhà báo cáo, bà cũng từng trải qua nên nhìn ra được nguyên nhân Cố Khiếu Hành ngày nào cũng đến báo cáo, vì vậy cũng có ý muốn tác hợp cho hai đứa.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 114


Nếu đã như vậy thì sinh nhật mười tám tuổi của cháu gái là ngày vô cùng quan trọng, bà ấy đương nhiên hy vọng A Hành có mặt.

“Vậy còn A Hành thì sao?” Chu Vân Thanh hỏi.

Vợ hỏi thẳng thừng như vậy, Trần Quý Uyên đương nhiên cũng nghe ra được, biết vợ có ý gì, tuy ngoài miệng ông nói muốn chọn cho cháu gái một chàng rể tốt nhất trong đại viện, nhưng trước mặt Cố Khiếu Hành thì những người khác hình như đều không bằng.

Nhưng ông và vợ có vừa lòng đến đâu thì cuối cùng vẫn phải hỏi ý kiến của con gái, dù sao cháu gái và con gái nương tựa lẫn nhau mười tám năm, không thể vì bọn họ là ông bà ngoại mà tước đi quyền làm mẹ của con gái.

“Vân Thanh, chúng ta phải hỏi ý kiến của A Trân trước đã.”

Điều này Chu Vân Thanh đương nhiên biết, nhưng A Trân vừa mới về nên không hiểu rõ tình hình trong đại viện, bà chỉ là chọn ra người tốt nhất trước thôi.

“Ba, mẹ hỏi ý kiến con chuyện gì ạ?” Trần Uyển Trân vừa xuống lầu đã nghe thấy cuộc trò chuyện của ba mẹ, bèn đi tới hỏi.

Chu Vân Thanh thấy con gái đến, vội vàng vẫy tay gọi lại gần, cả nhà không ai vòng vo tam quốc, trực tiếp nói ra suy nghĩ và cân nhắc của mình, bây giờ chỉ cần hỏi ý kiến của con gái là được.

Thực ra Trần Uyển Trân cũng khá thích Cố Khiếu Hành, lúc ở thôn Đại Hà, Xuân Tú cũng từng nói với bà, chỉ là lúc đó tâm trạng và bây giờ hoàn toàn khác, trước đây bafchỉ muốn gặp lại ba mẹ trước, hơn nữa con gái cũng nói với bà là không muốn vội vàng xem mắt kết hôn, nên bà mới tùy tiện kiếm cớ để lảng tránh.

Đương nhiên còn một nguyên nhân nữa là sự hy sinh của chồng khiến bà tràn đầy lo lắng.

Nhưng mấy ngày bà cùng mẹ đi chữa bệnh lại đúng lúc nhà hàng xóm cưới vợ, lúc đó vì thấy nhà người ta nhiệt tình nên lúc rảnh rỗi bà cũng sang giúp một tay.

Thế nhưng từ miệng bà cụ đó, bà lại nghe ra ý tứ là cô gái sắp gả đến không xứng.

Nguyên nhân là vì cô gái đó là người thành phố, ba mẹ đều là giáo viên có văn hóa, chỉ là nhất thời sơ sẩy mà bị gán tội, vì để con gái không bị liên lụy nên vội vàng tìm cho con gái một mối hôn sự.

Vì chuyện nhà, ba mẹ chỉ mong con gái gả cho người bình thường, sống một cuộc đời bình yên.

Cho nên bà ta tìm một người có gia thế và ngoại hình đều rất bình thường, cho dù như vậy, nhà này thật ra cũng là trèo cao rồi, nhưng bà mẹ chồng này sau khi nhận được số tiền sính lễ cao ngất ngưởng từ nhà gái thì vẫn cứ xỉa xói đủ điều về cô con dâu sắp sửa bước chân vào cửa.

Người đàn ông đó dường như cũng rất đồng tình với lời nói của mẹ mình, thỉnh thoảng cô ấy nghe được những lời nói của người đàn ông và mẹ anh ta, còn lộ ra vẻ tự tin vô cùng, cảm thấy bản thân có thể cưới được cô gái thành phố làm vợ hoàn toàn là bởi vì bản thân mình đủ giỏi giang, cho rằng cô gái kia là lấy chồng giàu, nếu không phải vì mối quan hệ trước đây của hai nhà, có được mối hôn sự này, anh ta hoàn toàn có thể cưới được người xuất sắc hơn.

Trần Uyển Trân lúc này mới chợt hiểu ra, thì ra những gì cô cho là bình thường tầm thường cũng không hoàn toàn là chuyện tốt, bởi vì rất ít người có thể đối diện với sự tầm thường của bản thân, và sẽ cố gắng để thoát khỏi sự tầm thường đó, họ sẽ chỉ biết chèn ép đối phương một cách vô hạn để nâng cao sự tầm thường của chính mình.

Vì vậy, khoảnh khắc đó, bà đã có suy nghĩ khác về hạnh phúc bình dị.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 115


Bây giờ nghe được dự định của cha mẹ, bà cảm thấy suy nghĩ của cha mẹ mới thật sự đúng đắn, bởi vì con gái ưu tú thì nên chọn một người có thể sánh vai cùng, sẽ không vì đối phương quá đỗi bình thường mà chèn ép sự ưu tú của con gái.

Đối với con cái, cha mẹ luôn cân nhắc rất nhiều, yêu con thì phải lo xa.

Nghe được ý nghĩ của cha mẹ, bà nói: "Con thấy cậu A Hành này cũng được đấy, nhưng chuyện này vẫn phải xem ý kiến của Tiểu Sơ đã." Câu nói này không có ý thoái thác, mà là cảm thấy cần phải trao đổi trước với con gái cho rõ ràng, cho dù có muốn tìm hiểu rồi kết hôn, con gái cũng phải có quyền được biết trước, chứ không phải là họ tự ý quyết định rồi bắt con gái phải chấp nhận.

"Đó là điều đương nhiên, hơn nữa Tiểu Sơ nhà chúng ta tuổi còn nhỏ, còn đang đi học, nếu con bé không phản đối thì cứ để hai đứa tìm hiểu nhau trước, chuyện tình cảm cứ để thuận theo tự nhiên." Trần Quý Uyên tuy là gia trưởng của nhà họ Trần.

Nhưng ông không phải là kiểu gia trưởng phong kiến truyền thống, cho rằng lời mình nói ra cả nhà đều phải nghe theo, ngược lại ông vô cùng dân chủ, cảm thấy gia trưởng chỉ là con thuyền lớn ra khơi, chỉ đảm bảo an toàn cho cả nhà, phương hướng tiến về phía trước cuối cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân những đứa con của mình.

Hơn nữa, theo Trần Quý Uyên, muốn cưới cháu gái của ông, chỉ có bản lĩnh thôi thì chưa đủ, chân thành cũng là điều không thể thiếu, có thể thành đôi hay không còn phải xem bản lĩnh của A Hành, xem cậu ta có thể khiến cháu gái của ông động lòng hay không.

---

Trái ngược với khung cảnh ấm áp của gia đình nhà họ Trần, tình hình bên phía Cố Khiếu Hành và Trần Luật lại không được như vậy, cả hai đều có chút bực bội.

Hai người họ theo Trần Tố đến Nghi Châu, vốn tưởng rằng Trần Tố đến Nghi Châu là có việc chính đáng, ai ngờ cô ta lại cầm giấy giới thiệu đến thẳng nhà khách Nghi Châu.

"A Hành, cậu nói xem Trần Tố rốt cuộc là có ý gì?"

Trần Luật và Cố Khiếu Hành cũng đặt phòng ở ngay cạnh phòng Trần Tố, vốn tưởng rằng sẽ đợi được người thứ hai xuất hiện, không ngờ Trần Tố lại cứ ở lì một mình, vừa rồi còn mượn cớ nhờ nhân viên nhà khách kiểm tra giấy giới thiệu để dò la tình hình của Trần Tố, cô ta không chỉ không gặp bất kỳ ai, mà còn đang ngủ.

Từ tỉnh thành xin giấy giới thiệu, lặn lội đường xa đến tận Nghi Châu chỉ để ngủ?

Cố Khiếu Hành đứng bên cạnh, cúi đầu trầm tư một lúc rồi mới lên tiếng: "Tạm thời cứ chờ đã, cô ta là người có mục đích rõ ràng, chắc chắn sẽ không đến đây chỉ để đùa giỡn đâu."

"Ừ, cứ chờ xem, cô ta không thể nào chạy đến đây chỉ để chơi đâu."

Trần Luật ngã người xuống giường nhà khách, ôm đầu suy đoán ý nghĩ của Trần Tố, chẳng lẽ cô ta phát hiện ra điều gì nên cố tình đến đây để trêu ngươi bọn họ?

Nhưng vừa mới nảy ra ý nghĩ này, anh lại không nhịn được lắc đầu, Trần Tố tuy tâm địa độc ác, nhưng cũng không phải là quá thông minh, cô ta chắc chắn là không phát hiện ra điều gì đâu.

Vậy thì cô ta từ tỉnh thành chạy đến Nghi Châu rốt cuộc là để làm gì?

Trần Luật dậy sớm, cứ nghĩ ngợi lung tung một hồi thì ngủ thiếp đi lúc nào không hay, nhưng vừa mới chợp mắt được một lúc thì đã bị Cố Khiếu Hành lay tỉnh: "Sao thế, Trần Tố có động tĩnh gì rồi à?"

Câu nói này khiến Cố Khiếu Hành không khỏi trợn mắt: "Cậu canh chừng cho kỹ, tôi ra ngoài một chuyến."
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 116


Trần Luật ngồi dậy, hai tay xoa xoa mặt để đầu óc tỉnh táo hơn một chút rồi gật đầu: "Cậu đi đi."

Cố Khiếu Hành gật đầu, đang định ra ngoài thì lại không nhịn được nhắc nhở một câu: "Cậu đừng ngủ quên đấy, tôi cảm thấy không lâu nữa Trần Tố sẽ có động tĩnh thôi."

“Tôi biết.” Trần Luật nói xong lại tò mò hỏi một câu: “Làm sao cậu biết?”

Cố Khiếu Hành nói: “Vừa rồi Trần Tố bưng thau đi rửa mặt, lại đi đi về về hai lần, lần cuối cùng cô ấy đi qua tôi ngửi thấy một mùi hương.” Đó là mùi hương còn sót lại của kem dưỡng da.

Tuy rằng anh không dùng, nhưng bà ngoại và mẹ anh không thể thiếu những thứ này, anh vẫn có thể ngửi ra được.

Không cần phải nói đây là chuẩn bị ra ngoài.

Trần Luật nghe xong lập tức lấy lại tinh thần.

Cố Khiếu Hành cũng xoay người rời đi, sau đó chạy thẳng đến Ban vũ trang Nghi Châu, dự định mượn điện thoại của Ban vũ trang.

Mặc dù anh không biết Trần Tố muốn ra ngoài gặp ai, nhưng anh vẫn cho rằng là Đào Nhất Bình, vì vậy đến Ban vũ trang trực tiếp hỏi đồng đội ở Nam An, biết được Đào Nhất Bình căn bản không rời khỏi Nam An, lông mày nhíu lại.

“Xác định Đào Nhất Bình chưa rời đi?” Cố Khiếu Hành hỏi lại một lần nữa.

“Đồng chí Cố cứ yên tâm, người chắc chắn chưa rời đi, tạm thời hắn ta không có cách nào rời đi được.”

“Tại sao?”

“Mẹ hắn ta bị bệnh, vẫn luôn ở bệnh viện, hắn ta sau khi trở về vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc mẹ,. Người báo cáo đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Cố Khiếu Hành nhắc nhở đối phương nhất định phải giám sát chặt chẽ, có bất kỳ động tĩnh gì kịp thời liên lạc với người phụ trách bên này, bên kia bảo đảm tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót Cố Khiếu Hành mới cúp điện thoại.

Cố Khiếu Hành nghĩ đến Trần Tố còn đang ở nhà khách bên ngoài cũng không trì hoãn nhiều, trở về sau biết được Trần Tố vẫn còn ở nhà khách, nên gọi Trần Luật đi.

“Chúng ta không đợi nữa sao?” Trần Luật hỏi.

Cố Khiếu Hành nói: “Ra ngoài đợi.”

“Sao vậy? Trần Tố muốn đi rồi?” Trần Luật vội vàng đội mũ vừa mới lấy xuống lên, sau đó theo Cố Khiếu Hành rời đi.

Hai người sau khi ra ngoài cũng không đi xa, mà là ở gần đó.

Bởi vì Trần Tố đều quen biết hai người bọn họ, cho nên cũng không muốn để lộ bản thân.

Hai người từ lúc trời sáng đợi đến khi trời tối, lúc cho rằng sắp phải ra về tay trắng thì Trần Tố rốt cuộc cũng đi ra, lúc này đã là hơn chín giờ tối, Trần Tố là ngồi chuyến xe đầu tiên từ tỉnh thành đến Nghi Châu, ở nhà khách Nghi Châu ngủ hơn nửa ngày, đến tối mới trả phòng rời đi.

Trần Luật và Cố Khiếu Hành thấy vậy lập tức đuổi theo, nhưng mới đi được hai bước Cố Khiếu Hành lại dừng bước nói với Trần Luật: “Cậu đi theo trước đi, nhớ để lại dấu hiệu cho tôi.”

Hai người nhiều lần hợp tác làm nhiệm vụ, sớm đã có ăn ý, Trần Luật nghe vậy gật đầu tiếp tục đi theo Trần Tố, còn Cố Khiếu Hành thì lại quay trở lại Ban vũ trang địa phương.

Kết quả sau khi gọi điện thoại thì bên kia cho biết Đào Nhất Bình vẫn chưa rời đi.

Nhận được tin tức chắc chắn, Cố Khiếu Hành lại tiếp tục lần theo dấu hiệu Trần Luật để lại mà đi.

Đợi đến khi đuổi kịp Trần Luật thì anh cũng không đi xa, lúc này đã không thấy bóng dáng Trần Tố đâu, anh tưởng Trần Luật đã để lạc mất người: “Cậu để lạc mất người rồi?”

Trần Luật không ngờ Cố Khiếu Hành đến nhanh như vậy, nhưng nghe được lời anh nói, lập tức phản bác: “Không thể nào, cậu xem thường ai vậy?”
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 117


“Đừng có giỡn nữa, người đâu?” Cố Khiếu Hành nhận được tin tức Đào Nhất Bình chưa rời đi, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, sao có thể chưa rời đi được, vậy Trần Tố rốt cuộc muốn gặp ai?

Anh nóng lòng muốn biết, cho nên thái độ cũng không tốt lắm.

Trần Luật hướng cằm về phía lán cỏ trong thôn xa xa, “Vào trong đó rồi, xung quanh toàn là ruộng lúa thấp, không có gì che chắn, tôi không dám đến gần.”

Tuy nhiên khoảng cách không tính là xa, bên trong nếu có người nói chuyện dù nhỏ tiếng đến đâu cũng có thể nghe được, nhưng hiện tại không có chút động tĩnh nào, xem ra bây giờ vẫn chỉ có một m*nh tr*n Tố.

Cố Khiếu Hành lúc này mới gật đầu, sau đó cùng Trần Luật lần lượt mượn bóng đêm ẩn nấp phía sau những tảng đá thấp.

Hai người đều không nói, trên cánh đồng yên tĩnh trống trải, ngoại trừ tiếng ếch nhái “ộp oạp”, xung quanh đều yên tĩnh vô cùng.

Đợi một lúc lâu vẫn không thấy ai, Trần Luật nhỏ giọng nói: “Lão Cố, chúng ta thật sự không bị cho leo cây đấy chứ? Trần…”

“Có người tới.” Cậu ta còn chưa nói hết câu đã bị Cố Khiếu Hành vội vàng cắt ngang.

Trần Luật lập tức im bặt, sau đó cảnh giác chú ý xung quanh, không bao lâu thì từ bụi tre cách đó không xa đi ra một người đàn ông dáng người cao gầy.

Bởi vì trời tối, người đàn ông lại đi ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, nhưng nhìn dáng người có chút giống Đào Nhất Bình, nhưng mà anh đối với Đào Nhất Bình ký ức đã rất mơ hồ, chỉ nhớ rõ anh ta cao tầm này.

Nhưng mà Đào Nhất Bình không phải còn ở Nam An sao? Từ Nam An đến Nghi Châu cho dù lái xe cũng phải ba bốn tiếng đồng hồ, huống chi buổi tối căn bản không có xe khách, sao có thể giống Đào Nhất Bình được, anh ta lại không biết bay.

Đang lúc Cố Khiếu Hành nghi ngờ thì Trần Tố trong lều cỏ dường như nghe thấy tiếng bước chân, đầu tiên là nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhận được hồi đáp liền vui mừng chạy ra, nhìn thấy người đàn ông gần trong gang tấc, lập tức nhào tới, giọng điệu vô cùng tủi thân: “Nhất Bình, sao giờ anh mới về?”

Nhất Bình? Đào Nhất Bình? Trốn trong bóng tối Cố Khiếu Hành và Trần Luật nhìn nhau, Trần Luật ra vẻ khẳng định, quả nhiên là Đào Nhất Bình, bây giờ bắt người sao?

Cố Khiếu Hành lập tức ngăn Trần Luật lại, khẽ lắc đầu, sao có thể là Đào Nhất Bình được, Đào Nhất Bình rõ ràng còn ở Nam An.

Nhưng mà ngay sau đó lại nhìn về phía đôi nam nữ đang thân mật bên cạnh lều cỏ, không phải Đào Nhất Bình thì là ai? Chẳng lẽ Trần Tố còn không nhận ra Đào Nhất Bình sao?

Trần Luật và Cố Khiếu Hành nhiều năm ăn ý, sau khi hưng phấn cũng phát hiện sắc mặt anh không đúng, ánh mắt ra hiệu một cái, ‘Lão Cố, chuyện gì vậy?’

Cố Khiếu Hành chỉ làm một động tác tạm thời không được manh động.

Trần Luật tất nhiên nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn không động, sau đó hai người yên lặng quan sát động tĩnh phía xa.

Lúc này Đào Nhất Bình rốt cuộc cũng lên tiếng: “Sao thế?”

Trần Tố có quá nhiều bất mãn và tủi thân, nhưng khi gặp được Đào Nhất Bình chỉ chọn hỏi điều quan trọng nhất: “Nhất Bình, thuốc anh đưa em lần trước còn xin người kia được nữa không?”

Lần này Đào Nhất Bình vì yểm hộ cho người nọ rời khỏi Tuyền Sơn, bản thân đã bị thương, người nọ nói Tuyền Sơn gần đây có biến, vì an toàn nên tạm thời bọn họ không thể có bất kỳ hoạt động nào, anh ta càng là tốt nhất ngay cả người cũng không nên gặp, anh ta cũng thật sự không còn cách nào mới mạo hiểm đến gặp Trần Tố.

Bây giờ nghe cô ta mở miệng muốn thứ này, không khỏi nghi ngờ: “Sao đột nhiên lại muốn cái này, không phải em nói…”
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 118


“Bọn họ tìm được con gái ruột rồi.”

“Cái gì? Sao lại đột nhiên tìm được rồi.” Đào Nhất Bình nhớ rõ trước khi mình rời đi Trần Tố còn thề son sắt nói Trần Quý Uyên bọn họ tuyệt đối sẽ không biết con gái mình là người khác.

Trần Tố lắc đầu: “Chuyện này nói ra thì dài dòng, tóm lại bây giờ ngay cả đại viện em cũng không vào được.”

Sắc mặt Đào Nhất Bình có chút phức tạp, không ngờ đường dây Trần Tố mà mình vất vả duy trì, vậy mà lại biến thành một quân cờ vô dụng.

Lúc trước người nọ muốn mình ra tay thì anh ta đã cam đoan chắc nịch, chỉ cần Trần Tố ở trong tay mình, cấp trên muốn tình báo gì, anh ta đều có thể dễ dàng lấy được.

Kết quả bây giờ mình còn chưa có được gì thì Trần Tố đã phế rồi?

Bất cam và phẫn nộ tràn ngập trong lòng Đào Nhất Bình, hận không thể lập tức bóp c.h.ế.t Trần Tố, trong mắt đâu còn nửa phần tình nghĩa ngày xưa, cũng may là màn đêm che giấu sự hung ác, Trần Tố còn đang đặt tất cả hy vọng lên người Đào Nhất Bình.

“Nhất Bình, anh phải giúp em.”

Đào Nhất Bình nhẫn nại hỏi, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng: “Em lấy thứ này để làm gì?” Trần Tố dù sao cũng làm con gái của thủ trưởng mấy chục năm, anh ta không tin nhà họ Trần thật sự nhẫn tâm như vậy, mấy chục năm ơn dưỡng dục nói bỏ là bỏ sao?

Cũng có thể là do tính cách Trần Tố cố chấp, anh ta nghĩ đến nhiều năm trước, kỳ thật chỉ cần Trần Tố chịu cúi đầu thì anh ta đã không đến mức bị nhà họ Trần đuổi đi.

Chỉ cần còn cơ hội, anh ta kiên quyết không thể để mặc cho Trần Tố lại tùy hứng như vậy nữa.

Trần Tố nghe Đào Nhất Bình nói vậy tưởng anh ta đồng ý giúp mình, bèn đem chuyện Vương Đại Hoa đến tìm mình nói ra: “Loại người như bà ta cũng muốn ở lại thành phố, đúng là nằm mơ giữa ban ngày, bà ta cũng xứng sao? Còn có con gái bà ta cũng muốn gả cho người thành phố, bệnh viện các anh không phải rất nhiều thanh niên độc thân sao? Anh tùy tiện tìm cho bà ta một người, đặt người trước mặt bà ta, nếu bà ta không biết điều thì cứ để bà ta bất tri bất giác biến mất.”

Dù Trần Tú Quyên là cháu gái ruột, nhưng nói trắng ra bà ta chẳng có chút tình cảm nào với gia đình đó, nếu không phải sợ ảnh hưởng đến cuộc sống vinh hoa phú quý của mình, thì bà ta còn chẳng thèm ngó ngàng đến Trần Đại Dũng và Phùng Mai Hoa.

Bây giờ lại còn có một người chị dâu chưa từng gặp mặt cũng muốn đến dọa nạt mình?

Đào Nhất Bình nghe Trần Tố nói xong thật sự muốn cười lạnh, hai mươi năm rồi người phụ nữ này vẫn chẳng khá lên được chút nào, ngu xuẩn đến mức vô phương cứu chữa, thảo nào bị nhà họ Trần nuôi dưỡng hơn ba mươi năm, vừa tìm được con gái ruột đã bị đá một phát bay màu.

Chẳng nói gì đến nhà họ Trần, ngay cả mình cũng không thể giữ bà ta lại.

Bọn họ đã có mệnh lệnh, một khi hết giá trị lợi dụng thì lập tức xử lý.

Đào Nhất Bình nhìn người phụ nữ trước mặt, trong lòng dâng lên sát ý, nhưng hiện tại tình hình bên Tuyền Sơn không tốt, người đó vẫn án binh bất động, Trần Tố có giữ hay không, hắn ta cũng không dám tự ý quyết định.

Lần này lén lút đến gặp Trần Tố đã là vi phạm mệnh lệnh, nếu chuyện này lại xảy ra sai sót, hai mươi năm cố gắng của hắn ta sẽ đổ sông đổ bể.

Đào Nhất Bình nghĩ đến bản thân trước đây như con ch.ó hèn mọn nhất, ai cũng có thể đạp cho hai phát, từ khi gặp được người đó, vận mệnh của hắn ta mới hoàn toàn thay đổi.
 
Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn
Chương 119


Hiện tại hắn ta đã được tổ chức cấp trên công nhận, chỉ cần chờ người đó lấy được tình báo cần thiết, sau khi người đó rời đi, hắn ta có thể hưởng thụ tất cả thành tựu mà người đó tạo ra cho mình.

Cho nên hắn ta tuyệt đối sẽ không để bọn họ thất vọng.

"Tố Tố, thứ đó không phải dễ lấy như vậy, anh phải về Nam An xin ý kiến người đó trước đã." Đào Nhất Bình chưa nhận được mệnh lệnh nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, vì vậy dự định trước tiên sẽ ổn định Trần Tố.

Trần Tố nghe Đào Nhất Bình nói như vậy thì thấy có hy vọng, vồn vã nói: "Được, Nhất Bình, em chờ anh."

Trong màn đêm, cuộc đối thoại của hai người kết thúc bằng tiếng ếch kêu râm ran, đợi Trần Tố rời đi, Đào Nhất Bình không lập tức rời khỏi, hắn ta đứng im tại chỗ, đợi một lúc lâu mới vội vàng bỏ đi.

Trần Luật cứ thế nhìn Đào Nhất Bình rời khỏi tầm mắt mình, cậu khẽ hỏi: "Anh Cố, cứ để hắn ta đi như vậy sao? Có báo cho bên Nam An ra tay không?" Vừa rồi cậu đã nghe thấy thứ mà Trần Tố hỏi, căn cứ theo miêu tả thì có vẻ có chút tương tự với độc trên người bà nội.

Đây rõ ràng là nhân chứng vật chứng đều có đủ, vậy mà anh Cố lại không cho động thủ.

Bây giờ người đã đi rồi, Trần Luật ít nhiều cũng có chút không cam lòng.

Cố Khiếu Hành: "Tạm thời chưa động, hắn ta không phải Đào Nhất Bình ở Nam An."

"Hả?" Câu nói này khiến Trần Luật có chút không hiểu, cái gì gọi là không phải Đào Nhất Bình ở Nam An, chẳng lẽ Đào Nhất Bình còn phân chia theo khu vực hay sao?

"Đào Nhất Bình mà chúng ta điều tra được ở Nam An hiện vẫn đang ở bệnh viện thành phố Nam An."

"..." Trần Luật cảm thấy đầu óc mình dường như có chút không đủ dùng, rõ ràng từng chữ đều nghe hiểu, nhưng lại giống như không hiểu gì cả.

"Có hai Đào Nhất Bình?" Một lúc sau, Trần Luật mới không chắc chắn hỏi.

"Tình hình hiện tại nắm được là như vậy."

"Không đúng, Đào Nhất Bình không phải là con trai của phó viện trưởng Trương sao? Năm đó ông ấy chỉ mất một đứa con trai, sao có thể có hai người được?"

Đây cũng là điều mà Cố Khiếu Hành không hiểu, nếu phó viện trưởng Trương chỉ nhận lại một đứa con trai, vậy hai Đào Nhất Bình từ đâu ra, hơn nữa năm đó ở bên cạnh Trần Tố là Đào Nhất Bình này hay là người ở thành phố Nam An.

Vừa rồi lúc Đào Nhất Bình rời đi, Cố Khiếu Hành đã mượn ánh trăng nhìn rõ được diện mạo của hắn ta, giống hệt với bức ảnh trong phòng hồ sơ của bệnh viện thành phố Nam An.

Điều đó chứng minh Đào Nhất Bình hiện đang ở bệnh viện thành phố Nam An và người này có ngoại hình giống hệt nhau, ít nhất chỉ bằng mắt thường nhìn thoáng qua thì không thể phân biệt được sự khác biệt của hai người.

Cố Khiếu Hành không tin Đào Nhất Bình ở thành phố Nam An lại đột nhiên xuất hiện ở đây, trừ phi hắn ta biết bay, nếu không thì khoảng cách mấy trăm cây số sẽ không thể xuất hiện trong thời gian ngắn như vậy.

Trần Luật bây giờ cảm thấy đầu óc mình sắp không đủ dùng, tự nhiên xuất hiện hai Đào Nhất Bình, chẳng lẽ cậu là Phật Tổ Như Lai còn phải phân biệt thật giả Ngộ Không hay sao?

"Chi bằng cứ bắt người trước, mặc kệ hắn ta là thật hay giả, chỉ cần dựa vào việc hắn ta gặp mặt Trần Tố là đủ để khẳng định có vấn đề, còn tên ở Nam An kia cũng tóm luôn, không có việc gì lại tạo ra một người giống hệt như vậy, chắc chắn không phải hạng tốt."

Trần Luật bực bội gỡ mũ xuống, đưa tay lên đầu gãi gãi, cả người lộ rõ vẻ không cam tâm.
 
Back
Top Dưới