Ngôn Tình Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 20: Thiên Vị 1


Chu thị dùng sức nhìn chằm chằm vào đồ trong rổ, trong khoảng thời gian ngắn bà không biết là nên hỏi Cố Tiêu lấy tiền từ đâu ra trước, hay là nên mắng Cố Tiêu một trận trước.

“Con…… làm sao lại mua thịt nữa!” Chu thị vừa tức giận vừa đau lòng, “Con có biết một cân thịt phải tốn bao nhiêu tiền hay không!”Cố Tiêu chớp chớp mắt, “Con biết nha, mười ba văn một cân, giò heo bảy văn tiền, xương là chủ quán cho con, không cần tiền mua!”Đồ không tốn tiền, cho dù không có thịt cô cũng sẽ lấy, Cố Tiêu nói: “Xương này có thể hầm canh uống, nương người xem có được hay không?”Chu thị còn đang tức giận, mà Cố Tiêu đã quyết định thịt nên nấu như thế nào rồi, “Con thật là hồ nháo, hôm kia vừa mới ăn thịt xong mà!”Cố Tiêu nói: “Con chính là muốn để cho nương mỗi ngày đều có thịt ăn a, nương vì cái nhà này mà đã vất vả quá nhiều.

Hơn nữa tướng công ở thư viện đọc sách, không ăn uống tốt một chút sao được, con đây cũng không tiêu tiền bừa bãi đâu…… Nương yên tâm, con sau này sẽ để cho người mỗi ngày đều có thịt ăn, cũng sẽ cố gắng tích góp bạc cho tướng công!”Chu thị dù có muốn cũng không tức giận nổi nữa, Cố Tiêu cũng là vì nghĩ cho bà.

Người trong nhà này có ai sẽ nhớ đến mặt tốt của bà chứ, đại phòng nhị phòng vừa thành gia, thì tâm cũng thay đổi rồi, chỉ chăm lo cho gia đình nhỏ của mình, hai cô con dâu cũng không trông cậy vào được.

Hai khuê nữ của bà cũng đã xuất giá, quanh năm suốt tháng cũng không về nhà được vài lần, Tam Lang còn nhỏ,mà nam nhân thì sẽ không để ý đến những cái này.

Cố Tiêu thật sự tri kỷ, làm bà ấm áp đến tận trong tim.

Hai khuê nữ của bà trước kia cũng chưa từng tri kỷ như vậy.

Chu thị không được tự nhiên mà dời đi tầm mắt, “…… còn cần con lo lắng tích góp bạc choTam Lang sao.

”Cố Tiêu nắm lấy cánh tay của Chu thị, tích góp bạc cho Thẩm Hi Hòa đương nhiên không cần đến cô, cô là vì sau này sẽ rời đi nha.

“Vậy con sẽ mua thịt cho nương ăn, để nương ăn mỗi ngày.

” Cố Tiêu khẽ thở dài, “Con mặc kệ người khác, chỉ quan tâm nương thôi!”Chu thị bỏ tay Cố Tiêu ra, bà trước giờ không quen để người khác khoác tay mình như vậy, trong lòng không để ý nói, “Được rồi được rồi, ít nói lời vô nghĩa đi.

”Cố Tiêu bĩu môi, “Vậy ngày mai con sẽ làm, nương muốn nấu như thế nào?”Nếu để Chu thị làm chắc chắn bà sẽ đem thịt mỡ đi thắng thành dầu, thịt nạc thì để lại ăn, gieo trồng vụ xuân cũng phải mất mấy ngày, nên một cân thịt không có khả năng chỉ ăn trong một ngày, nhưng Cố Tiêu nấu thật sự ăn rất ngon.

Chu thị nói: “Con làm còn cần hỏi ta sao?”Cố Tiêu: “Chuyện gì cũng phải hỏi nương trước nha.

”“Hừ, để con làm thì con tự nhìn mà làm, dù sao thịt cũng là do con mua về.

” cách nấu thịt của Chu thị vạn năm như một,nhưng muốn ăn cũng phải đợi đến ngày mai mới được, còn có thể đem một ít cho Thẩm Hi Hòa.

Chu thị thầm nghĩ, Cố Tiêu cũng không kiếm được mấy đồng tiền, để dành mua thịt cũng tốt, nó đều là vì Tam Lang, chỉ cần là vì Tam Lang, Chu thị cũng không có gì để nói.

Chu thị mới không thừa nhận là bởi vì Cố Tiêu kính trọng bà nên bà mới như vậy đâu.

Cố Tiêu nhẹ nhàng thở ra, Chu thị là người mặt lạnh tâm nóng, thích ăn mềm không ăn cứng, sau này cứ thế mà làm là đúng rồi.

Bước vào tháng tư, thời tiết không quá nóng, nên thịt có thể để qua đêm không sợ bị hư, sau khi cất thịt xong, Cố Tiêu trở về tây phòng một chuyến, đem giấy cất đi.

Chu thị không có hỏi những thứ này, giấy này vừa thấy đã biết là mua cho Thẩm Hi Hòa rồi.

Sau khi cất đồ đạc xong còn phải xuống ruộng, Chu thị làm việc lưu loát, gieo hạt nhanh chóng, rất nhanh mặt trời đã xuống núi, đám người Thẩm gia từ hai đầu bờ ruộng trở về nhà, một chén cháo một cái màn thầu, ăn xong vẫn cảm thấy đói.

Nghĩ đến việc gieo hạt vụ xuân còn phải mất mấy ngày nữa, chỉ cần nghĩ thôi đã cảm thấy không có hi vọng gì.

Chu thị không nói, Cố Tiêu cũng không nói, buổi tối lúc rửa chén, Trần thị chủ động tiếp nhận công việc , “Tiểu Tiểu, ngày mai giúp tẩu mang dây đeo đi huyện thành nha.

”Cố Tiêu gật đầu, “Được.

”Bả vai Trần thị có chút đau, nhưng nghĩ đến ngày mai có thể nhìn thấy tiền, cũng không cảm thấy mệt nữa.

Chu thị không nói gì về việc mua thịt, Cố Tiêu cũng sẽ không nói nhiều, chỉ chờ ngày mai đem cơm nấu chín, đợi ăn là được.

Cố Tiêu cũng đã nghĩ xong phải làm cái gì.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 21: Thiên Vị 2


Buổi tối phải ngâm đậu nành trước, đợi sáng mai là có thể dùng, giò heo rửa sạch sẽ rồi chặt làm bốn, nấu đến khi nước bớt máu thừa thì cho hành, gừng, tỏi và một ít nước tương vào, đợi đến khi gần chín thì cho thêm đậu nành vào, phải đảm bảo hầm đến mềm nhưng không quá nát.

Một cân thịt thì để làm bánh nhân thịt cùng với rau hẹ, trong nhà có rau hẹ non mới mọc ra, là do Chu thị đã sớm trồng trước đó, một cân thịt băm nhuyễn, sau đó xào bốn cái trứng gà bỏ vào, rau hẹ nhiều nhất, cũng tươi ngon nhất, ướp với muối và nước tương, sau đó cho dầu vào chảo rồi chiên lên , đảm bảo da chín vàng đều là xong.

Chắc chắn sẽ ăn rất ngon.

Cố Tiêu đã muốn nhanh chóng đến ngày mai, cô về phòng mài tiếp cán quạt, cô muốn tranh thủ ngày nào đó đi lên núi tìm tre, nếu có giấy mới, quạt khẳng định có thể bán ra với giá cao hơn.

Nhà họ Thẩm gia bỏ ra năm mươi lượng bạc để mua Cố Tiểu, chỉ cần cô chậm rãi tích góp, khẳng định có thể góp đủ.

Hôm sau trời vừa sáng mọi người đã ra đồng làm việc, bận rộn hai canh giờ, vừa đến giờ Tỵ Cố Tiêu liền cùng Chu thị về nhà, cô cắt rau hẹ múc bột mì lấy trứng gà, Chu thị vài lần muốn nói gì đó với cô,nhưng đều cố gắng nhịn xuống.

Vốn dĩ bốn cái trứng gà đã được phân chia xong rồi, nhưng làm như vậy một người có thể ăn được mấy miếng chứ, một cân thịt ăn một lần đã hết coi như xong, còn phải dùng dầu để chiên bánh, trong nhà làm gì có nhiều dầu như vậy chứ.

Cố Tiêu: “Nương, người cứ để con làm đi mà, con dùng dầu rất tiết kiệm, sẽ dùng không nhiều đâu.

”Chu thị mới không tin những lời này, bà xụ mặt ngồi ở một bên, “Con làm nhiều như vậy, mọi người đều ăn sao?”Gạo và mì trong nhà đều do Chu thị quản, có thứ gì tốt cũng là Chu thị làm chủ phân chia, giống như trứng gà thì tiểu nhi tử tôn tử có, Lý thị đang mang thai cũng có, nhưng cháu gái nhi tử con dâu thì không có phần.

Lần trước có thể chia cho Cố Tiêu hai miếng thịt, là bà đã phá lệ rồi.

Cố Tiêu nói: “Nếu không đủ ăn lại nướng thêm bánh bột ngô, con chỉ lo cho cha mẹ tướng công có thể ăn ngon, những người khác con mới mặc kệ.

”Chu thị ừ một tiếng, “Tam Lang ở thư viện rất vất vả, làm khó con luôn suy nghĩ cho nó.

”Cố Tiêu đang nhóm lửa, cô cũng không ngẩng đầu lên chỉ hé miệng nói, “Tam Lang là tướng công của con, con không nghĩ cho huynh ấy thì nghĩ cho ai? Con chỉ hy vọng nương ở nhà có thể ăn ngon uống tốt, như vậy Tam Lang ở thư viện cũng không cần lo lắng, cũng không cần phiền não gì,vậy mới có thể chuyên tâm đọc sách.

”Những lời này đã nói trúng tim của Chu thị, bà biết Tam Lang luôn nhớ mong người trong nhà, tiểu nhi tử hiếu thuận Cố Tiêu lại tri kỷ, bà nghiêng về một chút cũng không có gì.

Dịch giả: Hoa Hoa HạChu thị: “Nương sẽ không để Tam Lang lo lắng, con cũng không cần trợ cấp cho nó nhiều như vậy.

”Ở trong mắt Chu thị, Cố Tiêu kiếm được tiền hoặc là bỏ vào túi tiền trong đông phòng, hoặc là mua thịt cho cả nhà, hoặc là mua đồ ăn cho Thẩm Hi Hòa, trên đường không phải có bán bánh nướng nhân thịt sao, nói không chừng đã mua cho nó vài lần rồi.

Tay Cố Tiêu đang nhóm lửa dừng lại một chút, trợ cấp cho Thẩm Hi Hòa?Thẩm Hi Hòa?Cái bộ mặt lạnh lùng kia của Thẩm Hi Hòa, cô đến đó hắn nói cũng không nói được hai câu, đầu cô bị lừa đá mới có thể trợ cấp cho hắn, có tiền không tích góp, không ăn thịt,chỉ có ngốc tử mới có thể cho hắn.

Cố Tiêu nói: “Nương, người yên tâm đi, con không có mua đồ cho Tam Lang.

”Chu thị chỉ nghĩ Cố Tiêu ngoài miệng nói vậy nhưng hành động lại khác, ngày hôm qua bà đã thấy mấy tờ giấy kia, mấy cái đó không phải viết chữ mới dùng sao, “Con biết thì tốt.

”Nếu Cố Tiêu biết trong lòng Chu thị đang nghĩ gì, nhất định sẽ vội vàng đem giấy giấu đi trước khi Thẩm Hi Hòa trở về.

Cố Tiêu cúi xuống nấu cơm, nồi đã sủi bọt, trong nồi đều là tiếng dầu kêu xèo xèo, trong phòng bếp đều là mùi thơm, Chu thị phát hiện Cố Tiêu nấu cơm thật sự rất thơm,nhưng dầu cũng dùng đặc biệt nhiều.

Giò heo đã hầm xong, trước tiên Cố Tiêu vớt ra nửa cái giò heo, lại múc một muỗng lớn đậu nành, “Nương, người nếm thử xem giò heo đã nhừ hay chưa.

”Bỏ ít xì dầu, cho nên nước hầm chỉ có một màu nâu nhạt, nửa cái giò heo, thịt bên trên run rẩy, đậu nành ánh lên màu của mỡ, có hạt đậu đã nứt thành hai nửa.

Chu thị ngoảnh mặt đi, “Ta không thích ăn cái này.

”Cố Tiêu nói: “Nương người nếm thử tay nghề của con đi mà, cái này chắc đã nhừ, con cũng đã múc ra cho nương rồi, người ăn thử một miếng đi……”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 22: Thiên Vị 3


Chu thị thật sự không nỡ ăn, nhưng cũng thật sự chịu không nổi Cố Tiêu dính người, tiểu cô nương lại đẹp, thanh âm lại mềm, đôi mắt lại sáng như vậy, Chu thị liền ăn một ngụm thịt trên tay của Cố Tiêu.

Giò heo rẻ tiền, mọi người đều chê không có thịt, nhưng Chu thị lại cắn được một miếng thịt to, vừa mềm vừa thơm, đầy nước thịt, còn có chút dính.

Cố Tiêu: “Nương,người ăn nhiều một chút, lại nếm thử đậu nành xem có thơm hay không.

”Vẻ mặt nghiêm nghị của Chu thị cũng tan chảy, bà liền từng ngụm từng ngụm ăn xong, giò heo được hầm trong một thời gian dài, một ngụm đi xuống đã cắn ngay thịt , xương cũng rất dễ nhả ra, đậu nành còn thơm hơn, Chu thị chưa ăn qua đậu nành nào thơm như vậy.

Chỉ chốc lát sau, bà đã ăn xong nửa cái giò heo.

Ý thức được chính mình đã làm gì Chu thị: “……”Bánh cũng đã chiên xong, Cố Tiêu cũng nên đi đưa cơm choThẩm Hi Hòa rồi, cô múc nửa cái giò heo thêm một muỗng lớn đậu nành, lại cầm hai cái bánh nhân thịt heo rau hẹ, “Nương, Tam Lang cũng hy vọng người sẽ ăn nhiều một chút.

”Chu thị ngây người trong chốc lát, hai cái bánh đã đủ nhiều rồi, còn có nửa cái giò heo nữa, nồi đồ ăn hầm vẫn còn đó, một lát sau người Thẩm gia sẽ trở lại, bữa cơm này còn chờ Chu thị tới chia đây.

Chu thị ho khan một tiếng, “Tiểu Tiểu con đi sớm một chút, trên đường ăn cơm sẽ nguội mất, chờ con trở về rồi ăn, nương sẽ để dành đồ ăn trong nồi.

”Cố Tiêu mỉm cười, “Vậy con xin cảm ơn nương trước!”Còn thừa một cái giò heo, ít nhất có nửa cái sẽ là của cô, Cố Tiêu xách theo rổ đi thư viện, cô vừa đi không bao lâu, Thẩm lão gia tử mang theo con cháu từ trong ruộng trở về.

Làm việc nửa ngày, bụng đã sớm đói đến kêu vang, nhưng vừa bước vào cửa, thì thiếu chút nữa đã bị mùi thơm bay đến làm ngất đi.

Chu thị ngồi thẳng lưng, lên tiếng nói: “Là Tiểu Tiểu lo nghĩ cho người trong nhà, lo nghĩ cho Tam Lang, nên nghĩ biện pháp mua thịt về, còn không phải sao,nó đã làm một bữa bánh nhân thịt đây.

”Thẩm Đại Lang Thẩm Nhị Lang hai mắt sáng lên, Trần thị lau mồ hôi, Lý thị sờ sờ bụng, mấy đứa trẻ thì ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cũng không biết nên nói cái gì.

Chu thị nói: “Nhìn bộ dạng không có tiền đồ của các ngươi kìa, giống như đời này chưa thấy qua thịt bao giờ vậy, đều đi rửa tay đi, một lát nữa ăn cơm.

”Bánh nhân thịt lớn cỡ bàn tay, nam nhân hai cái nữ nhân một cái, Cố Tiêu làm tổng cộng 23 cái, Lý thị ăn thêm một cái, thì còn dư lại sáu cái.

Chu thị muốn để lại cho Cố Tiêu hai cái, dư lại bốn cái thì để buổi tối ăn.

Còn về giò heo, Chu thị vốn muốn múc cho Lý thị nửa cái, nhưng đồ là Cố Tiêu mua về, cũng là do Cố Tiêu nấu, chính yếu chính là, bà còn ăn nửa cái.

Chu thị liền múc cho Lý thị nhiều đậu nành chút, giò heo thì giữ lại cho Cố Tiêu.

Lý thị thụ sủng nhược kinh, nhiêu đây đã đủ rồi, đủ nhiều rồi.

Trần thị cắn một miếng bánh có nhân, hiện tại rau hẹ là thời điểm tươi non nhất, đều là những mầm hẹ nhỏ , bên trong nhân có màu vàng của trứng gà, còn có thịt, thật đúng là thơm a……Người một nhà ăn rất thống khoái, còn Cố Tiêu rốt cuộc cũng tới thư viện.

Thẩm Hi Hòa cũng vừa ra đến, hắn cũng không biết Cố Tiêu có nghe lọt tai những lời mà hắn nói ngày hôm qua hay không.

Cố Tiêu đang khẩn cấp muốn về nhà, “Tam ca, huynh nhìn xem cơm còn nóng hay không, tranh thủ còn nóng nhanh ăn đi.

”Thẩm Hi Hòa vén tấm vải trên rổ lên, đập vào mắt, là hai cái bánh vỏ bánh bên ngoài có màu vàng kim, bên cạnh còn có một chén giò heo hầm đậu nành.

Cố Tiêu nói: “Muội ngày hôm qua mua về, muốn cho huynh bồi bổ thân mình…… Tam ca, huynh mau ăn đi.

”Thẩm Hi Hòa lẳng lặng mà nhìn Cố Tiêu, hỏi: “Muội……tiền từ đâu ra.

”Cố Tiêu nghĩ thầm, có thịt ăn không phải được rồi sao, quản nhiều như vậy làm gì chứ, “Muội không phải đã nói qua muốn kiếm tiền để huynh được ăn ngon sao, muội nói được thì làm được nha.

”Cố Tiêu quả thực có nói những lời này,nhưng Thẩm Hi Hòa lúc đó chỉ cho đó là lời nói vui đùa.

Lông mi hắn khẽ run, Cố Tiêu thích hắn như vậy sao?Nàng đối xử với hắn tốt như vậy, ngoài thích ra, Thẩm Hi Hòa nghĩ không ra nguyên nhân nào khác.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 23: Tâm Loạn 1


Hôm nay Thẩm Hi Hòa ăn chậm hơn so với bình thường, thức ăn chưa được ăn qua bao giờ, lần đầu tiên được ăn hắn đã rất ngạc nhiên, nhưng lại không nỡ ăn.

Bánh vẫn còn nóng, đặt trong rổ đã nửa tiếng, tuy không còn giòn như lúc vừa mới ra khỏi nồi, nhưng mà ăn vào vẫn rất thơm.

Giò heo hầm đậu nành chứa đầy trong một chén nhỏ, còn có mùi hương nhàn nhạt bay ra, trước đây đều là Thẩm Hi Hòa ngửi hương thơm từ đồ ăn của nhà người khác, hôm nay thế nhưng……Thẩm Hi Hòa nói: “Lần này nghỉ tắm gội thuận tiện nghỉ luôn mùa vụ, việc nặng thì chờ ta trở về sẽ làm.

”Cố Tiêu gật đầu, nghĩ tại sao Thẩm Hi Hòa không ăn nhanh lên, cô còn chưa có ăn cơm đâu.

Thẩm Hi Hòa lại nói: “Muội……”Cố Tiêu: “Làm sao vậy?”Thẩm Hi Hòa trong nháy mắt có chút thất thần, Cố Tiêu dung mạo xinh đẹp, làm người khác nhìn đến ngây người cũng là bình thường, nhưng Thẩm Hi Hòa lại chán ghét chính mình như vậy.

Thẩm Hi Hòa bèn nhìn sang chỗ khác, “Sao hôm nay không thấy cơm của muội, muội còn chưa ăn sao?”Cố Tiêu gật đầu, biết cô còn chưa ăn còn không ăn nhanh lên.

Thẩm Hi Hòa cúi đầu, nhanh chóng ăn xong cơm, ăn đến một nửa,bạn cùng trường của hắn lại bước tới, “Hi Hòa, hôm nay cũng là muội muội huynh tới đưa cơm a.

”Cố Tiêu sợ Thẩm Hi Hòa không được tự nhiên, nên vội nói: “Mấy ngày này đều là muội đưa cơm cho Tam ca.

”Người bạn cùng trường này họ Trần danh Ninh Viễn, người Quảng Ninh, học chung trường cùng Thẩm Hi Hòa đã bảy năm, quan hệ cũng không tồi.

Trần Ninh Viễn rất thưởng thức tính cách cùng học thức của Thẩm Hi Hòa, huống chi quân tử chi giao đạm như nước,sẽ không để ý gia cảnh.

Trần Ninh Viễn nói: “Muội muội của Hi Hòa cũng chính là muội muội ta, tại hạ Trần Ninh Viễn, là bạn cùng trường của Hi Hòa.

”Cố Tiêu gật đầu một cái, “Ninh Viễn ca.

”Thẩm Hi Hòa mấy miếng đã ăn xong, hắn cầm chén đũa thả lại vào rổ, sau đó nói với Cố Tiêu: “Muội về nhà sớm đi.

”Cố Tiêu vốn dĩ cũng không muốn ở lại quá lâu, cô con dâu nuôi từ bé này nói không chừng Thẩm Hi Hòa còn chán ghét đây, làm sao có thể để cô nhiều lời với bằng hữu của hắn chứ.

Cố Tiêu cũng không quay đầu lại mà rời đi, Thẩm Hi Hòa xoay người trở về thư viện.

Trần Ninh Viễn vẫn đang nhìn bóng dáng Cố Tiêu, vừa chớp mắt đã không thấy tăm hơi Thẩm Hi Hòa đâu, hắn vội vàng đuổi theo, “Hi Hòa chờ ta với!”Thẩm Hi Hòa trong lòng có chút bực bội, nhưng lại không biết vì sao.

Trần Ninh Viễn nói: “Ba ngày sau được nghỉ, Hi Hòa, chắc huynh phải về nhà hỗ trợ gieo trồng đi.

”Thẩm Hi Hòa: “Ngươi hỏi cái này làm gì.

”Trần Ninh Viễn nói: “Nhà ta ở huyện thành, trong nhà không có ruộng, bây giờ cảnh xuân tươi đẹp, là thời điểm thích hợp để đi chơi xuân,ta muốn cùng về với huynh.

”Thẩm Hi Hòa nắm chặt tay, “Nhà ta nhỏ, không chứa nổi, không thuận tiện lắm.

”Trần Ninh Viễn nói: “Ta và huynh ở chung một phòng không phải được rồi sao?”Vấn đề là không phải chỉ có mình hắn ở Tây phòng, còn có Cố Tiêu nữa.

Thẩm Hi Hòa đột nhiên ý thức được, cho dù hắn nói với người khác Cố Tiêu là muội muội của hắn,nhưng Cố Tiêu với muội muội hắn không giống nhau.

Muội muội nhà ai ngủ cùng một phòng với huynh trưởng của mình, muội muội nhà ai gọi mình là tướng công, hơn nữa muội muội nhà ai giống như nàng, nghĩ cách kiếm tiền để hắn được đọc sách chứ?Thẩm Hi Hoà cũng không diễn tả được cảm giác trong lòng của mình là gì, tóm lại đã không giống trước kia, đối với Cố Tiêu, hắn đã không còn chán ghét như vậy nữa.

“Phòng của ta chỉ có một chiếc giường, ngủ không được.

” Thẩm Hi Hòa nhéo nhéo ống tay áo, “Hơn nữa ngươi chưa làm qua việc nhà nông, sẽ làm không quen.

”Trần Ninh Viễn muốn nói chưa làm qua thì sao biết được hắn làm quen hay không, nhưng Thẩm Hi Hòa vốn phải trở về gieo trồng, hắn cũng không thể gây thêm phiền toái cho người ta, vẫn là thôi vậy.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 24: Tâm Loạn 2


Cố Tiêu vừa ra khỏi thư viện liền đi qua tiệm vải, dây đeo Trần thị đưa cho cô vẫn chưa bán đâu, đan dây đeo rất nhanh, cũng chỉ tốn công sức để bện lại thôi.

Thật khéo, tiệm vải cũng thu những thứ này, mười bảy cái dây đeo một cái bán được một văn tiền, tổng cộng mười bảy văn tiền.

Những dây đeo này nếu treo trên ngọc bội ở eo, thì sẽ có giá tiền khác rồi.

Bản thân Cố Tiêu còn có mười văn tiền, cô còn thiếu Trần thị một cái dây đeo, sau khi lấy ra một văn thì còn lại chín văn, mấy ngày nay cô kiếm được không ít tiền, nhưng cũng tiêu ra nhiều, mấy ngày nữa Thẩm Hi Hòa trở về, một lần nghỉ này chính là ba ngày, cô phải tranh thủ Thẩm Hi Hòa vẫn chưa trở về làm nhiều thêm hai cây quạt mới được.

Tích góp tiền cũng không thể quá vội vàng được, bây giờ quan trọng nhất vẫn là nhanh chóng về nhà ăn cơm trưa, dọc theo đường đi Cố Tiêu đã đói đến nỗi ngực dán vào lưng rồi.

Cả đi cả về cũng mất một canh giờ, giữa trưa mặt trời vẫn còn chói chang, trên trán Cố Tiêu đã đổ đầy mồ hôi.

Chu thị nhìn thấy có chút đau lòng, “Chắc con đói bụng rồi, cơm ở trong nồi, mau đi ăn đi.

”Đợi đến khi gieo trồng vụ xuân kết thúc, thì để cho đại oa đi đưa cơm cho Tam Lang, Cố Tiêu không đi, cũng không có vấn đề gì.

Vẫn còn một đống lửa than vùi trong bếp, bánh nhân thịt và giò heo vẫn còn nóng, Cố Tiêu nhấc nắp nồi lên, bên trong đựng ngay ngắn hai cái bánh nhân thịt, và một chén lớn giò heo hầm đậu nành.

Giọng nói của Chu thị truyền tới, “Nhanh ăn đi, đừng có lề mề, ăn xong còn phải xuống đồng làm việc đó.

”Trong lòng Cố Tiêu có chút nóng lên, nếu sau này cô phải rời đi, người cô luyến tiếc nhất nhất định là Chu thị.

Cố Tiêu khéo tay, nhưng lại không phải người để làm việc trong ruộng, làm việc rất chậm, cũng may có Trần thị Lý thị giúp đỡ, có thể chịu đựng qua một buổi trưa.

Trần thị cầm được tiền, trong lòng vui sướng vô cùng, chỉ cần Cố Tiêu có thể giúp nàng ta đem dây đeo đi vào thành bán, cho dù nàng ta phải làm việc nhiều hơn cũng nguyện ý.

Lý thị đỡ eo, nghĩ xem nếu có thời gian thì thêu thêm mấy cái khăn tay nữa, nhị nha thêu thùa đã có tiến bộ, có thể nhận thêu khăn phức tạp hơn một chút.

Sau khi làm xong việc, ăn qua cơm tối, Cố Tiêu liền về phòng làm quạt xếp, giấy Tuyên Thành giấy Liên Sử giấy dai ba lớp dính vào nhau, sau đó lại dính vào cán quạt, cuối cùng dùng một cuốn sách dày ép nó xuống.

Cây quạt này cùng cây lần trước không giống nhau, có lẽ có thể bán được nhiều tiền hơn một chút.

Chờ đến khi bên ngoài cả một chút ánh sáng cũng không có, Cố Tiêu mới dụi mắt, một bộ quạt, còn có bảy cán quạt đã được mài tốt, ít nhất trước khi Thẩm Hi Hòa trở về, cô ít nhất có thể làm được ba cây quạt xếp.

Sau khi Thẩm Hi Hòa trở về cô chắc chắn không thể làm thêm nữa, ba cây quạt giấy, chắc sẽ bán được hơn một trăm văn đi, tốn một ít để mua thịt, còn có thể tiết kiệm được một trăm văn.

Dịch giả: Hoa Hoa HạCố Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng sao thưa thớt, chắc không lâu nữa, là cô có thể rời đi nơi này rồi.

Mà ở bên kia, Thẩm Hi Hòa ôn tập đến nửa đêm, Trần Ninh Viễn đã buồn ngủ không chịu được, vẫn luôn ngáp không ngừng, “Hi Hòa, trở về ngủ đi thôi.

”Thẩm Hi Hòa nói: “Ngươi về trước, ta xem thêm một lát.

”Hôm nay được ăn ngon, hắn vẫn chưa thấy mệt, nên muốn xem thêm một lát nữa.

Trần Ninh Viễn nói: “Thân thể quan trọng, bây giờ đã rất khuya rồi.

”“Ta biết là thân thể quan trọng, Tiểu Tiểu vẫn hay nói câu này.

” Thẩm Hi Hòa nắm chặt cuốn sách trong tay, trong lòng có chút ảo não làm sao hắn lại nhắc tới Cố Tiêu rồi.

“Tiểu Tiểu, chính là lệnh muội sao?” Trần Ninh Viễn nhớ rõ Cố Tiêu, ngây thơ hồn nhiên lại hoạt bát đáng yêu, đoạn đường từ thôn Thượng Dương đến thư viện cũng không gần, một tiểu cô nương tới được đây cũng rất vất vả.

Thẩm Hi Hòa lạnh lùng mà liếc Trần Ninh Viễn một cái, “Ngươi đừng đánh ta…… đừng có đánh chủ ý gì lên người nàng.

”Trần Ninh Viễn nói: “Hi Hòa huynh yên tâm đi, ta và huynh là bằng hữu thân thiết, muội muội của huynh tất nhiên cũng là muội muội của ta nha……”Cố Tiêu không phải là muội muội của hắn.

Chẳng lẽ muốn để hắn nói cho Trần Ninh Viễn biết Cố Tiêu không phải muội muội, mà chính là con dâu nuôi từ bé mẫu thân hắn đã sớm giúp hắn cưới về sao.

Thẩm Hi Hòa đặt sách xuống, “Thời gian không còn sớm nữa,nên trở về rồi.

”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 25: Tâm Loạn 3


Cơn gió nhẹ bên ngoài thổi qua, khiến đầu óc Thẩm Hi Hòa tỉnh táo hơn, Trần Ninh Viễn không rõ nguyên do, Thẩm Hi Hòa luôn là bộ dáng ổn trọng tự chủ nho nhã lễ độ, tại sao đêm nay lại có biểu hiện như vậy, nghĩ không ra đáp án Trần Ninh Viễn chỉ cho đây là huynh ấy đang bảo vệ muội muội của mình.

————Một đêm trôi qua rất nhanh, ăn sáng xong, Thẩm lão gia tử mang theo con cháu ra đồng làm việc, nhà Thẩm gia không có bò, thuê bò phải tốn tiền, cũng may Thẩm gia con trai nhiều, có rất nhiều sức lực.

Giữa trưa vẫn là Chu thị và Cố Tiêu cùng nấu cơm, không có thịt,nên đồ ăn đơn giản hơn rất nhiều.

Trong nhà còn có một khúc xương to, dùng dao chặt ra, đem luộc sơ qua , sau đó thì ném vào trong nồi hầm đồ ăn, tốt xấu gì cũng dính chút vị thịt.

Còn lại một ít đậu nành, Chu thị múc cho Thẩm Hi Hòa một chút, còn dư lại, bà nghĩ nghĩ sau đó để lại toàn bộ cho Cố Tiêu.

Cố Tiêu bớt chút thời gian đem đinh gỗ đóng lên cán quạt, cây quạt này quả thực tốt hơn cái trước kia rất nhiều, chỉ là cô cũng không rõ có thể bán được bao nhiêu tiền, cô chỉ biết cây quạt quý nhất của hiệu sách cũng chỉ có 50 văn mà thôi.

Chu thị đem cơm đặt vào rổ, “Đi sớm về sớm, trên đường đừng chậm trễ, cơm thì để trở về hãy ăn, vẫn để trong nồi giữ ấm đấy.

”Cố Tiêu vui vẻ đáp, “Vậy nương người chờ con trở về nha!”Chu thị gật đầu, Tiểu Tiểu vẫn cao hứng như vậy, bà còn không biết nên nói như thế nào, không cho Cố Tiêu đi đưa cơm nữa nó chắc chắn sẽ hỏi lý do vì sao.

Nếu nói thẳng Tam Lang không muốn nó đi…… Như vậy không thể được.

Chu thị nghĩ thầm, dù sao còn có vài ngày nữa, trước cứ kéo dài thêm vậy.

Bên kia Cố Tiêu mang theo quạt, đi tới huyện thành nơi cô vẫn luôn nhớ nhung, đưa cơm chỉ tốn một ít thời gian, Thẩm Hi Hòa vẫn ít nói như cũ, yên lặng ăn xong sau đó giúp đỡ đặt chén đũa vào trong rổ.

Cố Tiêu: “Tam ca, muội đi về trước đây.

”“Ừ, Cố Tiêu……” Thẩm Hi Hòa hít sâu một hơi, hắn chỉ gọi tên Cố Tiêu, lại chậm chạp không nói câu thứ hai.

Bên cạnh người đến người đi, Cố Tiêu yên lặng mà chờ Thẩm Hi Hòa nói chuyện.

Thẩm Hi Hòa nhìn bốn phía xung quanh, vừa thấy Trần Ninh Viễn đi tới, liền vội vàng nói: “Đi đường cẩn thận.

”Cố Tiêu nghĩ thầm, cũng thật không dễ dàng gì mà, tới đây nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên Thẩm Hi Hòa kêu cô đi đường cẩn thận đấy, “Tam ca huynh chăm chỉ đọc sách, chú ý thân thể, muội đi về đây.

”Trần Ninh Viễn cũng đi tới, hắn chờ Cố Tiêu đi xa mới hỏi Thẩm Hi Hòa: “Lệnh muội tên Cố Tiêu, Thẩm Cố Tiêu sao?”Thẩm Hi Hòa: “Không phải.

Nếu ngươi ăn xong rồi, vậy trở về đi.

”Trần Ninh Viễn: “……Được.

”————Vừa ra khỏi thư viện, Cố Tiêu lập tức đi tới hiệu sách.

Trong tiệm sách có không ít người, tiểu nhị mắt sắc, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Cố Tiêu.

“Cô nương đã tới rồi, có phải muốn gặp chưởng quầy hay không?” Tiểu nhị híp mắt cười, “Chưởng quầy ở lầu hai, để ta mang cô nương qua đó.

”Cố Tiêu có quạt cảm thấy thỏa mãn, “Làm phiền rồi.

”Trương chưởng quầy quả thật là đang đợi Cố Tiêu, đem cây quạt lật qua lật lại, giấy không tốt không phải là chuyện gì lớn, chủ yếu là họa tiết cây tre trên cán quạt quá tinh xảo.

Nếu là cán tre, giấy tốt, cây quạt này nếu đưa lên kinh thành, sợ là có thể kiếm lại gấp mấy chục lần mấy trăm lần.

Nói“Cô nương nếu đã tới đây, chẵng lẽ là đã làm được quạt mới?” Trương chưởng quầy vẻ mặt ôn hoà nói.

Cố Tiêu đem quạt lấy ra, “Ân, chưởng quầy nhìn xem.

”Trương chưởng quầy lập tức liền nhìn ra sự khác biệt, quạt giấy làm rất tốt, mỏng nhưng rắn chắc, nan quạt nhẵn bóng hẹp dài, hai nan ngoài bên trên có khắc hình hoa mai, một cành mai nghiêng qua, nhưng cành mai lại chỉ có một nửa……“Còn một nửa còn lại thì ở đâu?”Cố Tiêu nói: “Nửa còn lại ở trong mặt quạt.

”Nhưng mặt quạt lại trống trơn, cái gì cũng không có, chưởng quầy lòng nóng như lửa đốt, “Cô nương, cây quạt này là từ tay cô nương mà ra, mặt quạt nếu để cho người khác tới vẽ, sẽ…… không có ý cảnh a!”Cố Tiêu nói: “Chưởng quầy muốn để ta vẽ sao? Nếu ta mà vẽ, vậy thì không thể tính giá cũ nữa rồi.

”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 26: Thẩm Hi Hòa Trở Về 1


Làm quạt là giá này, nhưng vẽ tranh lại là một cái giá khác.

Hơn nữa mặc kệ Cố Tiêu vẽ như thế nào, nhưng chỉ cần là do chính tay cô vẽ, vậy giá tiền sẽ không giống nhau.

Trương chưởng quầy thầm nghĩ, cô nương này cũng thật là tinh ranh, nếu không phải không phải nàng thì không thể, nếu không phải sợ sẽ làm hỏng cây quạt này, hắn tuyệt đối sẽ đi tìm người khác.

“Cô nương vẽ là được, bạc không thành vấn đề.

”Cố Tiêu: “Vậy xin làm phiền chưởng quầy lấy bút mực tới.

”Trước kia làm quạt xếp, mặt quạt đều là do cô vẽ, mà vẽ nhiều nhất là mai lan trúc cúc.

Cây quạt này được làm khéo léo, những bông hoa mai trên quạt lại càng khéo léo hơn, bóng mai nghiêng ngã, hương thơm phiêu động, điểm xuyết thêm một nụ hoa mai mới nhú, giống như là mọc ra từ trong quạt vậy.

Chưởng quầy cầm lấy cây quạt cẩn thận mà thổi thổi, đúng là nhìn thế nào cũng thấy đẹp, nhìn thế nào cũng thấy chúng rất cân xứng với nhau, ngay cả dây đeo màu xám dưới cán quạt không thu hút ánh nhìn chút nào trông cũng cực kỳ xứng đôi.

Trương chưởng quầy vừa thưởng thức cây quạt, vừa nói: “Cô nương, cây quạt này 300 văn như thế nào?”“Thật ra cũng không phải lừa dối gì cô nương, cây quạt này nếu đem tới bán ở thành Thịnh Kinh, có lẽ có thể kiếm thêm gấp vài lần, nhưng……”Cố Tiêu biết câu nói kế tiếp của Trương chưởng quầy là gì, cây quạt này đến thành Thịnh Kinh có thể bán được nhiều tiền hơn đúng là không sai, nhưng mà cô phải có khả năng đi đến đó trước đã a.

Cố Tiêu đi không được, cho dù đi đến đó cô cũng không quen biết ai không có mối quan hệ , có thể bán được hay không còn không biết chắc được.

300 văn, đã là số tiền không ít rồi.

Cố Tiêu gật đầu, “Được, 300 văn đã là rất nhiều rồi, đa tạ Trương chưởng quầy.

”Trương chưởng quầy xua xua tay, “Không dám nhận không dám nhận, Trương mỗ còn phải cảm ơn cô nương đây.

”Tiểu nhị cân hai lượng bạc, lại đếm một trăm văn tiền đưa cho Cố Tiêu.

Cố Tiêu đã tới đây nhiều ngày như vậy, đã bán qua lồng dế quạt xếp, đây vẫn là lần đầu tiên cô sờ đến bạc.

Bạc là thứ tốt, có thể làm chỉ bạc, giấy bạc, quan trọng nhất chính là, đây chính là tiền a.

Cố Tiêu không có mua thứ gì khác trong tiệm sách, hai ngày nữa Thẩm Hi Hòa đã trở lại, sẽ ở nhà ba ngày, nếu mua đồ sẽ khó mà giấu đi.

Giấy bút không cần mua, nhưng thịt vẫn phải mua.

Cố Tiêu cầm tiền đi sạp thịt.

Lần đầu tiên tới chỉ có thể nhìn, sau đó mua nửa cân thịt, bây giờ, Cố Tiêu cả thịt dê cũng mua nổi luôn rồi.

Chủ quầy thịt thấy Cố Tiêu có chút quen mắt, “Cô nương hôm nay muốn mua thịt gì?”Cố Tiêu: “Lấy một cân xương sườn, bốn cái giò heo, thêm một cân mỡ heo.

”Thẩm gia chỉ dùng dầu đậu nành, cả thịt cũng ăn không nổi, thì làm gì ăn nổi mỡ heo chứ.

Mỡ heo thơm, một chén cơm, lại múc thêm một muỗng mỡ heo trắng như tuyết, ăn đồ ăn gì cũng sẽ thấy thơm.

Tóp mỡ có thể làm nhân, chấm đường trắng cũng ăn rất ngon.

Ông chủ vui vẻ chặt sườn thành từng miếng nhỏ, lại cho thêm hai cây xương heo lớn.

Xương sườn mười lăm văn một cân, bốn cái giò heo mười lăm văn, mỡ heo mười ba văn một cân, tổng cộng tiêu hết 43 văn tiền.

Cố Tiêu còn dư lại hai lượng bạc 66 văn tiền, cuối cùng cũng tích góp được một chút rồi.

Sáu văn tiền, Cố Tiêu chuẩn bị đưa cho Chu thị.

Chu thị rất thương yêu Thẩm Hi Hòa, chỉ cần cô tích góp tiền cho Thẩm Hi Hòa, mua cái gì Chu thị cũng sẽ không nói gì.

Về đến Thẩm gia, câu nói đầu tiên của Cố Tiêu chính là, “Nương, tướng công sắp được nghỉ ngày vụ rồi!”Chu thị ở trong lòng tính toán, “Ừ, không sai biệt lắm chính là lúc này.

”“Tướng công đọc sách đã đủ vất vả rồi, còn phải về nhà hỗ trợ trồng trọt.

” Giọng của Cố Tiêu không lớn không nhỏ, Chu thị vừa vặn có thể nghe được.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về 2


Đối với Trần thị Lý thị mà nói, Thẩm Hi Hòa trở về trồng trọt cũng là điều nên làm, nhưng đối với Chu thị mà nói, Thẩm Hi Hòa còn phải đọc sách, bà thiên vị tiểu nhi tử, công việc trong nhà ai cũng phải làm nhiều thêm một phần, thì cũng không cần để Thẩm Hi Hòa nữa.

Chu thị nói: “Tam Lang được nghỉ trở về phải đọc thêm sách.

”Cố Tiêu đem rổ vào phòng bếp, “Nương, đọc sách càng khiến người mệt mỏi, làm việc cũng phí khí lực, đọc sách mệt đầu óc, tướng công thật vất vả mới ở nhà nghỉ mấy ngày, phải bồi bổ cho tướng công mới được.

”Chu thị vừa nghe thấy lời này đã cảm thấy không đúng, bà nhìn chằm chằm vào cái rổ trên tay Cố Tiêu, “…… Con lại mua cái gì về! Không được giấu diếm!”Cố Tiêu đem rổ để trên mặt đất, “Chỉ là mua một chút thịt, tướng công thật vất vả mới trở về một lần……”Chu thị tức đến ngã ngửa, hận không thể kêu Ngọc Hoàng Đại Đế tới, Thẩm gia cũng không phải là gia đình đại phú đại quý gì, làm sao còn có thể mỗi ngày đều ăn thịt chứ!Cố Tiêu hào phóng như vậy, cuộc sống sau này phải thế nào đây.

Chỉ nghĩ cho Tam Lang được ăn ngon đọc sách, không bằng nên lo nghĩ cho tương lai sau này.

Chu thị nghĩ thầm, hôm nay dù thế nào cũng phải dạy dỗ Cố Tiêu một phen, phải sửa lại cái thói quen này.

“Con đứng lại đó, con thật đúng là muốn làm ta tức chết mà!” ngực Chu thị phập phồng lên xuống, “Tiền này là gió lớn thổi tới sao? Con liền tiêu xài hoang phí như vậy!”Cố Tiêu cúi thấp đầu, nắm lấy vạt áo, nghiễm nhiên một bộ dáng con dâu nhỏ bị bắt nạt.

Chu thị chỉ vừa mới nói hai câu thôi , nhưng nhìn thấy bộ dạng Cố Tiêu như vậy, giống như bà đã nói nặng lời với nó vậy.

Dịch giả: Hoa Hoa HạBộ dáng cụp mi rũ mắt này, làm Chu thị thấy không đành lòng.

Cố Tiêu là vì ai, còn không phải là vì Thẩm Hi Hòa sao, một tiểu cô nương một ngày đi mười mấy dặm đường đi huyện thành đưa cơm, còn phải nghĩ biện pháp kiếm tiền.

Quan trọng nhất chính là, mua thịt về người trong nhà chỉ ăn một ít, bà và Tam Lang ăn được nhiều nhất, đã ăn đồ của người khác thì cũng nên suy nghĩ cho nó, giọng Chu thị hòa hoãn chút, “Nương vừa rồi không phải đang mắng con……”Cố Tiêu ngẩng đầu lên lại nhanh chóng cúi đầu xuống, “Con chỉ là muốn cho nương cùng tướng công được ăn ngon một chút……”Chu thị nghẹn họng, thịt đã vào trong bụng của bà, vốn dĩ trong nhà cũng không trông cậy vào Cố Tiêu sẽ kiếm tiền, vất vả lắm mới kiếm được một chút đã đem đi mua thịt, đã làm tốt như vậy, còn bị nói.

Cố Tiêu có gì sai chứ, giữa trưa đưa cơm mua thịt, trở về còn phải nhận giáo huấn.

Chu thị ho khan một tiếng, “Nương lúc nãy có chút nặng lời, trước không nói chuyện này nữa, con ăn cơm trước đi, bánh nhân thịt ngày hôm qua còn dư lại một cái, nương giữ lại cho con.

”Cố Tiêu nói: “Con không ăn, để dành cho tướng công đi, nương, đây là sáu văn tiền, tích góp cho tướng công.

”Cố Tiêu đem tiền đưa cho Chu thị, sáu văn tiền bị nắm chặt một lúc lâu, Chu thị cầm trong tay vẫn còn hơi nóng, trong lòng bà căng chặt, “Ngươi đứa nhỏ này…… làm sao có thể không ăn cơm chứ, để lại cho Tam Lang làm cái gì, con ăn đi!”Cố Tiêu đứng đó không nói lời nào, Chu thị đem tiền bỏ vào trong lòng ngực, sau đó đi phòng bếp lấy cơm cho Cố Tiêu, “Nhìn xem con gầy như vậy , không ăn sao được…… nương không nói con nữa, con lo nghĩ cho Tam Lang là chuyện tốt, Tam Lang có người vợ như con là phúc khí của hắn.

”“Thịt mua thì đã mua rồi, con muốn làm như thế nào thì làm như thế đó đi.

” Chu thị tính tính, Cố Tiêu đã lén bỏ tiền vào túi hai lần, hôm nay lại cho sáu văn, mười văn tiền rồi.

Chu thị cố ý xụ mặt, “Lần này vừa lòng rồi chứ, chỉ biết quan tâm đến Tam Lang.

”Cố Tiêu cắn một ngụm bánh, “Nương, nấu xong rồi miếng đầu tiên đều sẽ đưa cho người ăn!”Ngụ ý chính là cô càng quan tâm Chu thị nhiều hơn.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về 3


Chu thị nghe xong rất là hưởng thụ, Cố Tiêu tri kỷ hiếu thuận, trong lòng bà rõ ràng.

Cố Tiêu nói: “Nương, con có mua thịt cũng sẽ không quên tích góp tiền, người cũng đừng nói mãi con như vậy, con muốn cho nương được ăn ngon một chút, con về sau còn mua cho người nhiều đồ ăn ngon hơn nữa!”Chu thị ngơ ngẩn mà gật đầu, bà vừa mới gả qua đây đều phải nhìn sắc mặt mẹ chồng mà sống, một văn tiền cũng không được giữ lại, vẫn là Thẩm lão gia tử lén mua đồ cho bà ăn.

Sau này khi đã phân nhà, có hài tử rồi, bà quản tiền, Thẩm lão gia tử cũng không mua đồ ăn nữa.

Thẩm Đại Lang Thẩm Nhị Lang cũng sẽ lén mua riêng cho vợ cùng hài tử của mình, làm sao còn nhớ đến bà lão này chứ.

Tam Lang cũng mang điểm tâm trở về, nhưng chưa từng mang về cho Cố Tiêu qua.

Chu thị cẩn thận nghĩ lại, đúng thật là không có.

Chu thị cau mày, Tiểu Tiểu mỗi ngày đưa cơm cho hắn, còn mua thịt, tích góp tiền, Tam Lang cũng không biết đau lòng sao?Chu thị trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, “Ai, con nha……”Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, về sau mua đồ về có lẽ Chu thị sẽ không nói gì nữa đi.

“Nương, chúng ta làm bánh ăn đi, hành lá trong vườn rau đã mọc lên rồi, ăn bánh rán hành.

” Cố Tiêu mấy ngụm đã ăn xong cơm, “Nương, con có mua xương sườn giò heo cùng mỡ heo, con còn có thể làm mì sợi cho người ăn đó!”Chu thị cười mắng một câu, “Chỉ biết ăn thôi.

”Bà còn chưa được ăn qua mấy lần xương sườn đâu, bánh rán hành ăn ngon không, Cố Tiêu phải làm mì sợi, hẳn là cũng không tệ.

Buổi chiều phải xuống đồng, nhưng mỡ heo không thể để lâu, chỉ có một cân, thắng mỡ cũng rất nhanh, một cân mỡ heo, liền được nửa bình gốm dầu.

Dư lại chính là tóp mỡ màu vàng óng ánh.

Tóp mỡ vẫn còn nóng, có cái bên trên còn sủi bọt khí, Cố Tiêu tìm Chu thị muốn xin một ít đường trắng, gắp một miếng tóp mỡ chấm với đường trắng, miếng thứ nhất liền đưa tới bên miệng Chu thị.

Chu thị có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn há miệng ăn, thật là vừa thơm vừa ngọt.

“Nương lại ăn thêm hai miếng nữa đi!”“Ta không ăn nữa, chỉ có hài tử mới thích ăn mấy thứ này, con ăn nhanh lên đi, ăn xong còn phải xuống ruộng đó.

” Chu thị lắc đầu đi ra khỏi phòng bếp, trong lòng cảm khái Cố Tiêu vẫn là có tính tình trẻ con.

Cố Tiêu ăn một miếng là đủ rồi, cô cũng không quên Thẩm Hi Hòa, “Vậy giữ lại cho tướng công.

”Chu thị thì ngóng trông Thẩm Hi Hòa nhanh trở về, còn Cố Tiêu chỉ mong hắn vĩnh viễn đừng trở về nữa, thời gian ba ngày, phải làm quạt rồi trồng trọt, cho dù cơm so với trước kia tốt hơn nhiều, Cố Tiêu vẫn rất gầy, mặt càng nhỏ thêm.

Cô bớt chút thời gian làm quạt, tổng cộng làm được hai cái, mai lan trúc cúc xem như đã đầy đủ, cô tranh thủ trước khi Thẩm Hi Hòa trở về đi một chuyến đến hiệu sách, đem cây quạt bán đi, kho bạc nhỏ của cô lại nhiều thêm nửa lượng bạc rồi.

Bảy lượng bạc 60 văn tiền, cô phải giấu kỹ, tuyệt đối không thể để Thẩm Hi Hòa thấy được.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Tiêu bèn đào một cái hố ở dưới tràng kỷ, đem toàn bộ tiền vùi vào đó, sau đó lấy đất lấp lại, đè chặt.

Thẩm Hi Hòa sắp trở về, Lý thị Trần thị cũng vui vẻ, nhiều thêm một người thì sẽ nhiều thêm một trợ thủ, giữa trưa nấu cơm, Trần thị còn trêu chọc Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu à, hôm nay Tam Lang sẽ trở về đấy.

”Cố Tiêu cúi đầu cười, “Lần này tướng công có thể ở nhà nghỉ ba ngày, thật là tốt quá.

”Thẩm Hi Hòa trở về, cô còn có thể làm gì chứ, chẳng lẽ còn có thể đuổi người ra ngoài sao.

“Muội đang mong tướng công trở về đây,” Cố Tiêu nói lời trái lương tâm, “Muội chỉ hận tướng công không thể lập tức xuất hiện trước mặt muội.

”Thấy Trần thị không nói lời nào, Cố Tiêu chớp chớp mắt.

Trần thị bèn cười nói: “Tiểu Tiểu muội nhìn xem người ở ngoài cửa là ai?”Cố Tiêu quay đầu lại, liền nhìn thấy Thẩm Hi Hòa phong trần mệt mỏi đứng ở cửa, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu câu rồi.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 29: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 1


Thẩm Hi Hòa nghe được từ đầu đến đuôi, hắn chính tai nghe được Cố Tiêu nói hận hắn không thể lập tức xuất hiện ở trước mặt nàng.

Làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy, cái gì cũng dám nói.

Trên tay Trần thị cầm hành lá đã rửa sạch,vẫn còn nhỏ nước, Thẩm Hi Hòa gật đầu gọi một tiếng đại tẩu.

Trần thị cười nói: “Tam Lang đã trở về, trên đường vất vả rồi, tẩu đem hành đưa qua cho nương.

”Trần thị vào phòng bếp, sân trước chỉ còn lại hai người Cố Tiêu và Thẩm Hi Hòa.

Thẩm Hi Hòa thần sắc nhàn nhạt, hắn nhìn Cố Tiêu một cái, Cố Tiêu cho rằng hắn sẽ giống như lần trước vậy, kêu cô vào phòng, sau đó giáo huấn một trận.

Thẩm Hi Hòa vừa định mở miệng nói chuyện, kết quả lời còn chưa nói ra, đã nghe Cố Tiêu nói: “Muội đi hỗ trợ, trong phòng có nước lạnh, huynh rửa tay trước đi, một lát là có thể ăn cơm rồi.

”Cố Tiêu vội vàng chui vào phòng bếp, cô cũng không ngốc, ở đó chờ bị Thẩm Hi Hòa giáo huấn sao, cùng hắn ở chung một chỗ còn không bằng đi nấu cơm đâu.

Nấu cơm vừa thơm vừa vui vẻ.

Giữa trưa làm bánh rán hành, quan trọng nhất chính là hành và bột mì, cho một miếng mỡ heo vào nồi đun nóng từ từ, sau đó rải một ít hành lá xắt nhỏ lên trên, chiên trong dầu nóng,cả phòng đều là mùi thơm của hành lá.

Quết dầu lên bột để tạo thành từng lớp, thoa một lớp dầu rồi gấp lại, cứ tiếp tục làm như vậy, đến lúc đó một chiếc bánh có thể có nhiều lớp.

Bột chủ yếu là dùng phần lớn bột mì trắng trộn thêm một ít bột khoai lang lại với nhau, cho nên có màu vàng nhạt, trong đó còn bỏ thêm hành lá, mặt bánh có màu xanh lá của hành, chỉ nhìn thôi cũng thấy ngon rồi.

Nồi canh sườn heo vẫn còn đang sôi sùng sục, nắp nồi thường bị đẩy lên bởi hơi nóng, mùi hương bay ra khắp mọi nơi.

Cơm là do Cố Tiêu làm, Trần thị và Lý thị phụ trách thêm củi, Chu thị ở một bên nhìn, bà không chỉ nhìn chằm chằm vào gạo và bột mì, còn nhìn xem dầu có dùng nhiều hay không.

Non nửa bình mỡ heo đã bị Cố Tiêu múc đi một nửa, Chu thị đau lòng không thôi, cái này để xào rau mỗi lần bỏ một ít, là có thể ăn được rất lâu đấy, Chu thị nhíu mày, “Dầu bỏ nhiều quá rồi, lần sau không được dùng nhiều như vậy nữa.

”Cố Tiêu: “Con biết rồi nương, đợi lát nữa nương nếm thử xem, khẳng định là ăn ngon.

”Chu thị xụ mặt nói: “Dùng nhiều dầu như vậy cho dù có hầm sừng bò cũng ăn ngon!”Trần thị Lý thị kinh ngạc nhìn nhau, chỉ như vậy đã xong?Nhớ trước đây khi các nàng nấu cơm, không cẩn thận bỏ nhiều dầu, Chu thị có thể răn dạy một hồi lâu, Cố Tiêu lúc này vừa dùng bột mì vừa dùng dầu, trong nồi còn hầm xương sườn đấy, mà chỉ nói một câu nhẹ nhàng như vậy đã cho qua.

Cố Tiêu nhẹ nhàng thở ra, “Nương, phòng bếp nhiều khói dầu, người mau về phòng nghỉ ngơi đi, cẩn thận bị sặc, con cùng với đại tẩu nhị tẩu ở chỗ này là đủ rồi.

”Chu thị: “Ừ, cơm nấu xong rồi thì đi gọi cha con và những người khác trở về.

” Nói xong, thật sự đi ra khỏi phòng bếp.

Trần thị gả đến Thẩm gia đã mười mấy năm, còn chưa bao giờ thấy qua Chu thị như vậy, Chu thị quản gia rất nghiêm, lương thực đều do bà cất giữ, một bữa cơm dùng bao nhiêu dầu bao nhiêu muối đều có số lượng nhất định, khi nào thì giống như hôm nay chứ.

Mấy ngày nay trong nhà cũng đã mua thịt ăn rồi, trong tay cũng đã có một ít tiền, nghĩ như vậy, Chu thị thay đổi cũng không có gì kỳ quái.

Lý thị bụng đã lớn, ngồi trên ghế con nhóm lửa, nàng ta nói: “Hôm nay cơm thật là thơm.

”Bánh có màu vàng kim, nhìn đã biết là dùng nhiều dầu.

Trần thị: “Cũng là nhờ có Tiểu Tiểu, chúng ta là dính được chút ánh sáng của Tam Lang, nhưng mà hôm nay Tam Lang trở về có chút sớm……”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 30: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 2


Thẩm Hi Hòa được nghỉ về nhà, đi đường phải mất nửa canh giờ, hôm nay về nhanh hơn so với bình thường mười lăm phút.

Lý thị nói: “Có lẽ là vội vàng trở về, ở thư viện đã 5 ngày, nhớ nhà rồi.

”Vừa nói, Lý thị vừa nhìn Cố Tiêu với ánh mắt trêu ghẹo.

“Còn không phải sao, Tiểu Tiểu vừa nói nhớ Tam Lang, Tam Lang liền về đến nhà.

” Trần thị ôn nhu cười.

Mặt Cố Tiêu bị nhiệt khí trong nồi bốc lên làm ửng hồng, lời là do cô nói, nên cô đành phải đáp lại, “Muội chỉ là thuận miệng nói thôi, làm sao biết tướng công thật sự đã trở lại.

”Cô sau này nhất định sẽ nói ít làm nhiều, cho dù có nói gì, cũng sẽ không để cho Thẩm Hi Hòa nghe thấy.

Người cổ hủ, sắc mặt lại không hoà nhã, Cố Tiêu cũng có thể đoán được Thẩm Hi Hòa bây giờ đang suy nghĩ cái gì.

—— Cố Tiêu thật là chán ghét đến cực điểm!—— nói cũng nói không thông, thật là phiền.

Thẩm Hi Hòa rửa sạch tay, hắn không mang nhiều đồ vật trở về, hai bộ quần áo, cùng một bọc nhỏ điểm tâm phải đưa cho Chu thị.

Căn phòng sạch sẽ, chăn trên giường được đặt ngay ngắn, cửa sổ mở ra, có ánh nắng chiếu vào phòng.

Thẩm Hi Hòa không khỏi nghĩ tới dáng vẻ vừa rồi của Cố Tiêu, mặt mày linh động , rõ ràng giữa trưa ngày hôm qua mới thấy qua, nhưng mà giờ đã to gan lớn mật thành như vậy.

Cảnh xuân tươi đẹp, Thẩm Hi Hòa đi quanh phòng hai vòng, sau đó ra ngoài gọi Thẩm lão gia tử bọn họ về ăn cơm.

Giữa trưa ăn cơm, theo thường lệ vẫn là Chu thị phân chia bánh, một cân xương sườn không được mấy miếng, Thẩm lão gia tử một miếng, Thẩm Hi Hòa một miếng, hai miếng cho Cố Tiêu, đại phòng nhị phòng mỗi phòng một miếng.

Còn dư lại hai miếng, Chu thị không ăn, cũng không nỡ ăn, nên giữ lại cho Thẩm Hi Hòa ăn vào buổi tối, miếng còn lại giữ cho Tiểu Tiểu.

Một bàn người nhìn chằm chằm vào mấy miếng thịt, ai cũng muốn ăn, Cố Tiêu cúi đầu, đem xương sườn trong chén mình gắp lên.

Dịch giả: Hoa Hoa HạHai miếng thịt lần trước, Cố Tiêu phải cho Thẩm Hi Hòa, lần này……Xương sườn được đặt ở trong chén Chu thị.

Chu thị ừ một tiếng, Cố Tiêu là thật tâm cho bà,bà liền nhận,sau này thiên vị thêm chút là được.

“Thịt là Tiểu Tiểu mua để Tam Lang bồi bổ thân mình, chỉ có mấy miếng này, nhiều hơn thì không có.

” Chu thị phân xong thịt lại đến phân bánh, bánh rán hành còn bốc khói nghi ngút, mỗi người một cái, nam nhân thì có thêm cái thứ hai.

Sắc mặt Chu thị tốt hơn một chút, cô cắn một miếng xương sườn, dùng nước trong hầm, hầm hơn một canh giờ, thịt mềm vừa thơm vừa nhừ, ăn thật sự rất ngon.

Thẩm Hi Hòa cúi đầu ăn cơm, trong lòng có chút phức tạp.

Ăn trưa xong, nghỉ một lát phải đi làm việc tiếp, Cố Tiêu muốn nằm nghỉ thêm một lát, Thẩm Hi Hòa vừa trở lại cô cũng chỉ có thể ngủ trên tràng kỷ thôi, một lát sau, cửa bị đẩy ra, Thẩm Hi Hòa nói với Cố Tiêu: “…… Tiểu Tiểu, muội đi ra ngoài một chút.

”Cố Tiêu ngồi dậy, “Muội vì sao phải đi ra ngoài a?”Thẩm Hi Hòa: “Ta muốn thay quần áo.

”Xuống đồng làm việc phải mặc áo vải thô, bộ trên người này không được.

Trên đời này còn có người nào bá đạo và vô lý hơn so với Thẩm Hi Hòa không?Chỉ là thay quần áo mà thôi vì sao lại muốn cô đi ra ngoài chứ, giống như cô sẽ nhìn lén không bằng, Cố Tiêu hít sâu một hơi, từ trên tràng kỷ bước xuống, “Được, muội bây giờ sẽ đi ra ngoài.

”Thẩm Hi Hòa đứng ở bên cạnh trường kỷ, có chút bất lực, hắn cũng không biết là có chuyện gì, rõ ràng không có ý muốn đuổi Cố Tiêu ra ngoài mà, hắn trầm giọng nói: “Tiểu Tiểu……”“Huynh yên tâm, cửa muội cũng sẽ giúp huynh đóng lại.

” Cố Tiêu mới không muốn nhìn, có cho cô bạc cô cũng không thèm nhìn đâu.

Cố Tiêu đi ra khỏi phòng, càng nghĩ càng tức giận, Thẩm Hi Hòa nghĩ cô là người như thế nào chứ, cô sẽ nhìn lén sao?.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 31: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 3


Thẩm Hi Hòa nhanh chóng thay xong quần áo, mở cửa ra, ngoài cửa đã không còn bóng dáng Cố Tiêu nữa, Thẩm Hi Hòa ở trong sân tìm không thấy người lại đi phòng bếp tìm, nhưng phòng bếp cũng không có.

Trần thị đang thu dọn chén đũa, Thẩm Hi Hòa hỏi: “Đại tẩu, Tiểu Tiểu đâu rồi?”Trần thị nói: “Mới vừa đi ra ngoài, chắc là ra ngoài ruộng rồi.

”Đang giữa trưa, Thẩm lão gia tử còn đang ở trong phòng chưa ra ngoài,Thẩm Hi Hòa nói: “Đại tẩu, vậy ta ra ngoài ruộng trước đây.

”Đất nhà Thẩm gia ở sau thôn, mấy ngày nay đã trồng tổng cộng năm mẫu, hai ngày nay trời không mưa, cho nên phải đi gánh nước về tưới.

Sông cách ruộng một đoạn đường, gánh nước rất phí sức, Cố Tiêu đứng ở bờ sông, trong tay cầm một đống cỏ.

Thẩm Hi Hòa người này, đọc sách giỏi, chỉ là đầu óc không tốt, nên đến bờ sông rửa sạch sẽ đi, trong sách nói tính cách của Thẩm Hi Hòa giống với Chu thị, nhưng cô thật sự không nhìn ra.

Động tác trên tay Cố Tiêu cũng không dừng lại, đem cỏ đan thành một sợi dây cỏ, mùa này cỏ cứng hơn nhiều, dây cỏ đan ra cũng chắc chắn hơn nhiều.

Một đống dây cỏ từ từ biến thành lưới cá, trong lòng Cố Tiêu cũng không tức giận như vậy nữa, Thẩm Hi Hòa ở trong nhà của mình, còn cô chỉ là con dâu nuôi từ bé vẫy tay thì tới, xua tay thì đi, còn không phải hắn nói cái gì chính là cái đó sao, phải tích góp nhiều thêm chút tiền, mới có thể rời đi sớm một chút.

Lưới cá không lớn lắm, Cố Tiêu thử quăng nó xuống sông, cô đã từng làm qua lưới cá, nhưng mà chưa đánh qua cá bao giờ, dưới sông nhiều cỏ, sau một lúc chờ đợi Cố Tiêu thử nhấc lưới lên, lưới cá nặng đến kinh người.

Cố Tiêu sức lực nhỏ, kéo lưới cũng vô cùng tốn sức, nhưng lại không nỡ bỏ tay ra, lỡ như bên trong tất cả đều là cá thì sao.

Cô đã rất lâu không được ăn cá rồi, nếu là cá lớn thì có thể hầm ăn, nếu là nhỏ thì xin Chu thị một ít dầu, chiên chắc là không được, nhưng rán sơ qua chắc là có thể.

Cố Tiêu dùng sức kéo mạnh lưới cá lên, Thẩm Hi Hòa cuối cùng cũng từ trong nhà tìm ra tới, hắn xa xa nhìn thấy Cố Tiêu đứng ở bờ sông, nửa người đã hướng xuống dưới, vội vàng hét lên, “Cố Tiêu!”Cố Tiêu hoảng sợ, “Thẩm…… Tướng công, huynh mau tới đây, trong này có cái gì đó!”Tim Thẩm Hi Hòa muốn nhảy ra khỏi lồng ngực,trước giáo huấn Cố Tiêu một trận, “Muội tới bờ sông làm cái gì, muội có biết sông này có bao nhiêu sâu có bao nhiêu lạnh không, bây giờ đang là giữa trưa, bên ngoài đến một người cũng không có, lỡ như rớt xuống, ai sẽ cứu được muội!”Cố Tiêu: “Huynh trước đừng nói chuyện, kéo lưới, nhanh kéo lưới nha!”Thẩm Hi Hòa mím môi, vòng qua tay Cố Tiêu, đem lưới kéo lên, lưới cá được kéo lên,bên trong có năm sáu con cá đang giãy dụa, còn lại đều là cỏ màu xanh lá.

Thực sự có cá nha, ánh mắt Cố Tiêu sáng lên, “Cá này cũng phải nặng đến hai ba cân đó!”Thẩm Hi Hòa trầm mặc không nóiCố Tiêu vui vẻ nói: “Thật tốt quá, thật tốt quá, có cá ăn rồi.

”Thẩm Hi Hòa vẫn còn đang giận dỗi, trong lòng Cố Tiêu rất vui,nên không so đo cùng hắn, “Ai, muội chắc chắn sẽ không để lưới cá kéo muội xuống đâu, cùng lắm thì bỏ đi, tướng công, cá có thể cho huynh bổ thân thể, canh cá bổ nhất.

”Loại lời nói này Cố Tiêu đã nói qua rất nhiều lần, chuyện gì chỉ cần đem Thẩm Hi Hòa đặt ở phía trước, thì sẽ dễ làm hơn rất nhiều.

Cho nên nói vô cùng thuận miệng.

Sáu con cá, một con nặng hai ba cân, cá kho nấu canh làm cá viên, ăn thế nào mà không được!Thẩm Hi Hòa nghẹn họng: “Muội ra đây là vì bắt cá cho ta…… bổ thân mình?”Cố Tiêu chớp chớp mắt, dù sao Thẩm Hi Hòa cũng sẽ ăn, nói như vậy cũng không sai, “Đúng rồi, huynh đọc sách đầu óc mệt mỏi, đầu cá đều để cho huynh ăn.

”Ăn cái gì bổ cái gì, lấy hình bổ hình, bổ cái đầu óc thích suy nghĩ miên man này của Thẩm Hi Hòa.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 32: Cùng Nhau 1


“Vậy cũng không nên đi tới bờ sông.

” Thẩm Hi Hòa nói: “Nước sông sâu, trước kia đã có người rơi xuống sông rồi.

”Cố Tiêu: “Đã biết đã biết, Tam ca,có muốn thả thêm lưới khác hay không?”Cá đang nhảy loạn trong lưới, Thẩm Hi Hòa lại sợ lần sau Cố Tiêu sẽ tự mình tới, liền nói: “Lại thả thêm một lần liền trở về.

”Thẩm Hi Hòa chưa đánh lưới qua bao giờ, lần thả lưới này không bắt được gì ngoài cỏ.

Thẩm Hi Hòa đem lưới thu hồi lại: “Trở về thôi.

”Cá dùng dây cỏ xuyên qua, Thẩm Hi Hòa một mình xách bốn con, Cố Tiêu xách theo hai con cá cùng lưới cá.

Con cá quẫy đuôi, làm cả người Thẩm Hi Hòa ướt nhẹp.

Cố Tiêu nhếch miệng, quẫy tốt lắm, để cho hắn thay quần áo thêm vài lần đi, có lẽ là ý cười trong mắt cô không thể nào che giấu được, Thẩm Hi Hòa thấy vậy bèn hỏi, “Vui như vậy sao?”Cố Tiêu ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời, “Đúng a.

”Thẩm Hi Hòa cong khóe miệng, nhưng rất nhanh đã buông xuống, “Vậy cũng không được phép một mình ra bờ sông.

”Tật xấu của Thẩm Hi Hòa cũng thật nhiều, thay quần áo thì muốn cô đi ra ngoài, bờ sông thì không thể đi, sáu con cá này nhất định cho hắn ăn hết.

Cố Tiêu gật gật đầu, “Đã biết đã biết.

”Thẩm lão gia tử bọn họ còn chưa ra đồng, bây giờ ngoài trời đang nắng to, sợ sẽ phơi đến hoảng.

Chu thị nhìn ra bên ngoài, “Tam Lang cùng Tiểu Tiểu đi đâu vậy.

”Trần thị cũng không biết, “Tam Lang đi ra ngoài tìm Tiểu Tiểu, chắc là lát nữa sẽ về.

”Chu thị: “Trưa nắng như vậy cứ phải chạy ra bên ngoài.

”Chu thị đứng ở ngoài cửa đợi, cũng không phải chờ lâu, bà từ xa đã nhìn thấy Thẩm Hi Hòa và Cố Tiêu sóng vai cùng trở về, Thẩm Hi Hòa cao gầy, cao hơn một cái đầu so với Cố Tiêu, nhìn thật là xứng đôi.

Chu thị lại một lần nữa cảm thán bản thân mình chọn mối hôn sự này quả thực quá tốt, trong lòng bà nhộn nhạo một lát, bỗng nhiên phát hiện trong tay hai người họ đều cầm theo đồ vật.

Cả hai tay Cố Tiêu đều không rảnh, nên không thể vẫy tay để chào hỏi, liền hô một tiếng, “Nương!”Chu thị tập trung nhìn vào, hảo gia hỏa, cá từ đâu ra, còn có những sáu con.

Chu thị đi ra ngoài nghênh đón, “Hai người các con đi đâu vậy, cái này……từ đâu tới!”Cố Tiêu chạy chậm hai bước, giọng nói vô cùng kích động, “Nương, vớt được từ dưới sông, lần này tướng công sẽ ở nhà nghỉ ba ngày, có cái để bồi bổ rồi!”Chu thị nói: “Bờ sông bên đó có thể đi loạn sao, nước rất sâu, năm ngoái còn có người chết đuối đấy!”Cố Tiêu: “Nương, suỵt! Nhà chúng ta bắt được cá, không thể để cho người khác nghe thấy nha, con về sau tuyệt đối không đi nữa, nương đừng nói con nữa.

”Chu thị vừa giận vừa sợ, Cố Tiêu vì Thẩm Hi Hòa thật là cái gì đều làm được, “Tam Lang!”Thẩm Hi Hòa đi ở phía sau, hắn nói: “Nương.

”Chu thị nói: “Đây đều là Tiểu Tiểu đặc biệt vì con mà bắt, con cũng không thể cô phụ tâm ý của Tiểu Tiểu được.

”Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu, gật đầu một cái, “Ân.

”Cố Tiêu sửng sốt một chút, tâm ý của cô?Không nói đến có phải vì Thẩm Hi Hòa hay không, cho dù có, Thẩm Hi Hòa làm sao có thể nhớ đến cái tốt của cô chứ.

Cố Tiêu không để ý Thẩm Hi Hòa nghĩ như thế nào, cô mỉm cười, đến bên cạnh Chu thị, “Nương, cá này làm như thế nào nha?”Chu thị rốt cuộc nở nụ cười, cá không cần tiền, hơn nữa có đến sáu con, phải ăn trong bao lâu đây, lần này cả nhà đều có thể được ăn ngon một bữa rồi.

Thẩm gia lúc ăn tết cũng có cá, ý nghĩa hàng năm đều dư thừa, coi đó là một điềm lành.

Chu thị làm cá đều là bỏ vào trong nồi hầm, canh cá hầm ra lại hầm thêm mấy ngày đồ ăn , một con cá có thể ăn nửa tháng.

Nhưng bây giờ Chu thị biết Cố Tiêu làm đồ ăn ăn ngon, xương sườn giò heo, còn có bánh rán hành, cho nên yên tâm mà giao cho Cố Tiêu, “Con cứ xem mà làm là được.

”Cá phải để buổi tối mới làm được, sáu con cá đều cho vào trong bể, Trần thị Lý thị nhìn mấy con cá này, đôi mắt đều sáng lên không ít, sáu con cá, cộng lại phải mười mấy cân, mình chắc cũng sẽ được ăn một miếng.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 33: Cùng Nhau 2


Lý thị sờ sờ bụng, trên đầu cá cũng không có thịt, bọn họ dù sao cũng có thể ăn một cái đầu cá.

Sáu con cá ai cũng đều nhìn phát thèm, Trần thị hỏi Chu thị, “Nương, buổi tối ăn cá sao?”Chu thị do dự một chút, sáu con không ít đâu, nhưng trong nhà cơm ngon đều là giữa trưa mới ăn, buổi tối ăn ngon như vậy làm cái gì.

Cố Tiêu đi đến bên Chu thị: “Nương, ăn trước một con đi, chúng ta ăn cháo cá đi!”Người khác nói gì có lẽ Chu thị sẽ không nghe, nhưng Cố Tiêu thì khác, Chu thị nói: “Vậy thì ăn đi, được rồi, con mắt đều dính chặt vào mấy con cá làm gì, xuống đồng làm việc đi, ai cũng không được lười biếng!”Buổi tối có thể ăn cháo cá rồi, Cố Tiêu rất vui vẻ, chỉ cần có thể ăn thịt, thì dù có đi làm đồng cô cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Thẩm Hi Hòa nghiêng đầu nhìn bộ dạng vui vẻ của Cố Tiêu, nói: “Đi rửa tay đi, trên tay đều là mùi cá.

”Cố Tiêu nghĩ thầm, Thẩm Hi Hòa thay quần áo còn phải tránh đi, rửa tay cô cũng không đi theo làm gì, “Tướng công huynh đi trước đi,lát nữa muội mới rửa.

”Thẩm Hi Hòa lông mi rũ xuống, “…… Ừ.

”Chờ Thẩm Hi Hòa rửa tay xong, Cố Tiêu mới đi qua, cô phải để ý một chút, không được làm người khác chướng mắt nữa.

Vì vậy khi xuống ruộng cô đều đi theo phía sau Trần thị và Lý thị.

Nhưng mà Cố Tiêu làm việc không nhanh nhẹn bằng Trần thị các nàng, lúc gieo hạt Trần thị đã gieo xong một luống,còn Cố Tiêu mới gieo được một nửa.

Mặt trời lặn dần về phía tây, Cố Tiêu duỗi thẳng eo đập vai.

Trần thị nói: “Tiểu Tiểu, hai ta đổi một chút đi.

”Nàng ta gieo nhanh, một đến một đi như vậy, hai người cũng giao được không sai biệt lắm.

Dịch giả: Hoa Hoa HạCố Tiêu cũng không giả vờ mạnh mẽ , “Cảm ơn đại tẩu.

”Trần thị ai một tiếng, làm nhiều việc một chút cũng không sao, Cố Tiêu mỗi ngày đưa cơm còn giúp nàng ta bán dây đeo, dây đeo cũng là do Cố Tiêu dạy nàng ta làm đấy.

Hai người đang muốn đổi, thì nghe thấy Thẩm Hi Hòa ở bên kia nói: “Đại tẩu, đệ sẽ đổi cùng nàng ấy.

”Thẩm Hi Hòa cũng chỉ cách các nàng có mấy luống mà thôi, hắn làm việc nhanh lại linh hoạt,nên gieo giống rất nhanh.

Trần thị nhíu mày, Thẩm Hi Hòa lại lặp lại một lần nữa, “Đệ đổi với Tiểu Tiểu.

”Thẩm Hi Hòa xách theo túi hạt giống đi tới, trầm giọng nói, “Muội đi qua kia trước, lát nữa lại đổi lại đây.

”Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, đứng ở trước mặt Cố Tiêu đã chắn đi phần lớn ánh nắng mặt trời.

Cố Tiêu do dự trong chốc lát, sau đó xách theo túi hạt giống qua bên kia.

Có người có thể hỗ trợ cũng tốt, cô làm không hết nổi, như vậy có thể xong nhanh một chút, cô cũng sẽ nhanh chút về nhà nấu cháo cá.

Thẩm Hi Hòa không nói gì nữa, hắn cúi đầu đi tiếp luống của Cố Tiêu, chờ sau khi vượt qua Cố Tiêu một đoạn, lại đổi lại.

Một buổi trưa, thay đổi sáu lần, Thẩm Hi Hòa gieo nhiều hơn Cố Tiêu năm luống.

Chờ trời sắp tối thì về nhà, thiếu niên thanh tú khiêng cái cuốc không nói một lời mà đi ở phía trước Cố Tiêu, nhưng lỗ tai lại lắng nghe người phía sau nói chuyện.

“Buổi chiều Tam Lang làm việc thật chăm chỉ a.

” Trần thị nhìn thấy hết, chỉ cảm thấy Thẩm Hi Hòa đã hiểu được đau lòng người khác, nhớ năm ngoái, cho dù Cố Tiêu làm chậm thế nào, nó cũng không quan tâm qua.

Cố Tiêu miễn cưỡng phụ họa nói: “Ân, tướng công vẫn luôn là người siêng năng nhất, làm việc cũng khỏe hơn so với người khác.

”Trong lòng Cố Tiêu nhớ rõ Thẩm Hi Hòa không thích cô nói nhảm, vì vậy giọng nói của cô rất nhỏ, không để Thẩm Hi Hòa nghe thấy.

Lý thị cười, “Còn không phải sao, cháu trai nhà họ Trương trưởng thôn, cũng ở thư viện đọc sách, lại dưỡng thành tính tình đại thiếu gia, vai không thể gánh, tay không thể vác.

”“Hắn làm sao có thể so với tướng công chứ.

” Cố Tiêu nói đương nhiên: “Đại tẩu nhị tẩu, muội còn phải nấu cháo cá, nên về trước đây, mọi người cứ nói chuyện tiếp đi.

”Cố Tiêu chạy nhanh về nhà, Trần thị Lý thị trêu ghẹo cô và Thẩm Hi Hòa, cô da mặt dày, nên không cảm thấy gì, nhưng Thẩm Hi Hòa thì khác nha.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 34: Cùng Nhau 3


Cố Tiêu hy vọng đất của Thẩm gia sẽ gieo xong sớm một chút,năm sau Thẩm Hi Hòa phải chuẩn bị cho kỳ thi mùa thu, nếu trong nhà đã không còn việc gì, hắn nhất định sẽ sớm trở về học viện.

Chỉ là Chu thị không nghĩ như vậy, “Tam Lang ở nhà ba ngày, cá phải để ăn từ từ, Tiểu Tiểu à, nương nghĩ cá này là con vì để cho Tam Lang bồi bổ mới bắt về, nên để lại hai con, ban đêm nấu cho Tam Lang ăn……”Cố Tiêu hít một hơi thật sâu, nhịn đau nói: “…… Nương người đúng là có suy nghĩ giống con! Tướng công về nhà, chắc chắn không thể không đọc một cuốn sách nào, ban ngày phải bận việc trong ruộng vậy chỉ có thể đọc sách ban đêm, thật quá vất vả, cá nên để cho tướng công ăn!”Làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa, làm khó Chu thị có thể nghĩ ra được.

Chu thị nói: “Vậy ta đây liền an tâm rồi, nương đưa chìa khóa tủ bếp cho con, muốn dùng thì tự mình lấy.

”Đối với Cố Tiêu, Chu thị rất yên tâm, buổi tối ăn cháo cá, đã có thể ăn được thịt cá, như vậy còn chưa đủ sao.

Một đám chỉ nghĩ đến ăn, nhưng không muốn làm việc kiếm tiền, nếu mọi người ai cũng giống như Cố Tiêu vậy,bà cũng không cần nhọc lòng như thế.

Đây là lần đầu Cố Tiêu thái cá thành từng lát mỏng nhất từ trước đến nay, sau đó bỏ cá vào ngâm trong nước gừng để khử bớt mùi tanh.

Cháo được nấu trong nồi lớn, cho từng lát cá vào nồi, cá vừa vào nồi, màu hồng phấn của thịt lập tức chuyển sang màu trắng như tuyết.

Cá sông tươi ngon, rắc thêm một ít hành lá thái nhỏ lên, không chỉ có thơm, mà còn nhìn rất đẹp mắt.

Cháo là do Chu thị chia, nam nhân một chén lớn, nữ nhân một chén nhỏ, cháo nóng hổi, cẩn thận thổi nguội, uống vào một ngụm thập phần sảng khoái.

Mùi vị của cháo cũng không ngon như trong tưởng tượng của Cố Tiêu, một chén nhỏ, bên trong có ba đến năm lát thịt cá, ăn cũng không tận hứng.

Ăn cơm xong, Trần thị chủ động rửa chén đũa, Thẩm Hi Hòa thì về phòng, lấy sách từ trong túi ra.

Kỳ thi mùa thu sắp tới, nên một ngày cũng không thể chậm trễ, dù có phải thắp đèn dầu, cũng phải đem sách ôn lại một lần.

Thẩm Hi Hòa liếc nhìn bên ngoài cửa, rồi tĩnh tâm lại nghiêm túc đọc sách.

Ngoài cửa, Cố Tiêu đang đem cá lớn thái thành tám miếng.

Làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa, phải làm vừa ngon vừa tiện, Cố Tiêu chọn hai con cá, chuẩn bị nặn cá viên.

Đem thịt cá đã bỏ xương băm nhuyễn, sau đó nêm thêm muối và nước gừng, sau đó dùng muỗng nhỏ múc cá viên cho vào nồi nước nóng tạo hình, hai con cá nặng bốn cân, làm được một nồi nhỏ cá viên.

Mì cá viên vừa đơn giản vừa có thể chống đói, Chu thị đối với Thẩm Hi Hòa vẫn nỡ bỏ được, Cố Tiêu cũng không để dư lại, múc bột mì trắng làm mì, đầu cá ninh từ từ trong nồi, bỏ mì vào canh đầu cá, cho thêm bảy tám viên cá viên, cuối cùng Cố Tiêu cũng không quên đem đầu cá dùng để bổ đầu óc bỏ vào.

Một chén mì đầy ắp, bên trên còn có một lớp hành lá, ăn cái này vào, đừng nói Thẩm Hi Hòa, cho dù là ngốc tử, thì đầu óc cũng có thể trở về bình thường.

Cố Tiêu cầm chén đũa, gõ cửa, “Tướng công.

”Thẩm Hi Hòa tay đang lật sách dừng lại, “Muội vào chính là……” đây cũng là phòng của Cố Tiêu, gõ cửa làm gì chứ.

Cố Tiêu đẩy cửa đi vào, cánh cửa cũ kỹ kêu cót két, “Tướng công, nương kêu muội làm bữa ăn khuya cho huynh.

”Hương thơm phảng phất bay tới, Thẩm Hi Hòa ngẩng đầu, ngọn đèn nhoáng lên một cái, sau đó run rẩy rồi đứng vững.

Cố Tiêu đặt mì lên bàn, “Huynh ăn đi.

”Cô đặt mì xuống rồi bước ra ngoài, nói thật, cô cũng không biết nên đi chỗ nào, phòng là của Thẩm Hi Hòa, cô không đi, chẳng lẽ đứng ở bên cạnh nhìn Thẩm Hi Hòa ăn sao!Mì có vị rất thơm, nhưng Thẩm Hi Hòa lại không động đũa, “Muội đi đâu vậy?”Thành thật mà nói, Cố Tiêu muốn ra bờ sông đi dạo, “Muội đi rửa nồi.

”“Muội lấy thêm một bộ chén đũa tới, chúng ta cùng nhau ăn.

” Thẩm Hi Hòa đem sách đặt qua một bên, thấy Cố Tiêu bất động lại hô một tiếng, “Tiểu Tiểu?”Cố Tiêu nuốt nuốt nước miếng: “Huynh nói cái gì…… cùng nhau ăn?”Thẩm Hi Hòa: “Ừ…… dù sao, một mình ta cũng ăn không hết.

”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 35: Đổi Người 1


Thẩm Hi Hòa thần sắc tự nhiên, “Hơn nữa, buổi tối không nên ăn nhiều.

”Cố Tiêu có chút do dự: “Nhưng mà muội cũng không đọc sách, bữa ăn khuya này là nương để muội làm cho huynh ăn mà.

”Nếu cô ăn, lỡ như Chu thị biết được, thì phải làm sao bây giờ.

Ánh đèn mờ ảo, Thẩm Hi Hòa nghiêng người qua, nhỏ giọng hỏi: “Muội rốt cuộc có ăn không?”“Ăn!” Cố Tiêu vội vàng đi vào phòng bếp lấy thêm chén đũa, sau đó đóng chặt cửa lại, “Muội ăn một ít là được rồi, huynh đọc sách mệt mỏi, nên ăn nhiều một chút.

”Đầu cá đưa cho Thẩm Hi Hòa, Cố Tiêu chỉ gắp một đũa mì, trong chén có tám viên cá viên, Cố Tiêu gắp ba viên, “Nhiêu đây đã đủ cho muội ăn rồi.

”Thẩm Hi Hòa cầm đũa lên, “Nhanh ăn đi, lát nữa ta còn phải đọc sách.

”Cố Tiêu dùng sức gật đầu, cô nhất định sẽ ăn nhanh, không quấy rầy Thẩm Hi Hòa đọc sách nữa, cũng chỉ có một ít mì, Cố Tiêu một lúc sau đã ăn xong rồi, “Tam ca huynh ăn từ từ!”Cố Tiêu vui mừng khôn xiết, mì cá viên cô làm ăn ngon thật, vừa tươi vừa thơm, ngày mai có lẽ Chu thị còn thêm bữa ăn cho Thẩm Hi Hòa, nghĩa là vẫn còn có phần của cô nha.

Cố Tiêu cong môi cười, lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhàn nhạt, chỉ cần cô có thể ăn được, vậy cô nguyện ý làm cho Thẩm Hi Hòa.

Dù sao biết đọc sách cũng không có nghĩa là đầu óc cũng tốt, cô sẽ không so đo đâu.

Thẩm Hi Hòa cúi đầu ăn một ngụm cuối cùng, Cố Tiêu đơn giản dễ dỗ dành, chuyện giữa trưa hôm nay, cô nhất định đã quên rồi.

“Ta còn phải đọc sách một lát, muội ngủ trước đi.

” Thẩm Hi Hòa liếc mắt nhìn Cố Tiêu một cái, không nói thêm gì nữa.

Cố Tiêu vốn dĩ cũng không định đợi Thẩm Hi Hòa, cô cũng không ngủ ở trên giường, chờ hắn làm gì chứ.

Cố Tiêu: “Muội sẽ không phát ra âm thanh nào đâu, bảo đảm không quấy rầy huynh đọc sách!”Thẩm Hi Hòa nhíu mày, “Ta không phải là sợ…… thôi quên đi, muội ngủ đi.

”Chén đũa của hai người rất dễ rửa, Cố Tiêu rửa mặt chải đầu một phen, bò lên trên tràng kỷ thuộc về mình, cô kéo chăn bông lên, thành thật nằm xuống.

Bóng đêm thâm trầm,ngọn đèn được thắp sáng ở góc bàn trong tây phòng, Thẩm Hi Hòa dựa vào ánh đèn đọc sách, hắn quay đầu lại, trong đêm tối chỉ có thể nhìn thấy một góc chăn phồng lên, đúng thật là không quấy rầy chút nào.

Ngày hôm sau, vẫn xuống ruộng như thường lệ, có Thẩm Hi Hòa ở đây, Cố Tiêu nhẹ nhàng hẳn, trồng trọt cũng nhanh hơn, mười hai mẫu chỉ còn dư lại hơn bốn mẫu, Chu thị đau lòng tiểu nhi tử, hận không thể cái gì cũng đều cho Thẩm Hi Hòa ăn, tới buổi tối, bà dặn dò Cố Tiêu: “Tiểu Tiểu à, buổi tối con vẫn là nấu thêm cho Tam Lang một bữa đi.

”Cố Tiêu mím môi, “Nương, người nói xem đem giò heo đi hầm được không? Sau đó ăn mì giò heo, nhất định bổ.

”Bổ hay không cũng không sao cả, cái chính là cô muốn ăn đó.

Giò heo là mấy ngày trước mua về, Chu thị vẫn luôn không nỡ ăn, xương sườn thì ăn rồi, xương thì hầm rồi, chỉ có giò heo vẫn luôn để đó.

Cũng may là thời tiết cũng không nóng lắm, nếu không đã để đến hư luôn rồi.

Chu thị gật đầu, “Con xem rồi làm là được.

”Hai cái giò heo chặt ra, cho vào nồi, thêm hành gừng tỏi muối và đường phèn vào trong, bột mì vẫn là dùng bột mì trắng, đầy hương vị lúa mì.

Để món mì đậm đà hơn, Cố Tiêu còn đập một quả trứng vào, chờ giò heo hầm xong rồi, Cố Tiêu trực tiếp cho mì vào trong nồi, nấu thêm một lúc thì mì đã chín, rắc một ít hành lá thái nhỏ lên trên, vừa thơm vừa đẹp mắt.

Hai cái giò heo, cô có lẽ có thể ăn một cái nhỉ.

Chu thị để cho Cố Tiêu làm chính là nghĩ sẽ cho nó ăn thêm một chút, Tam Lang nếu biết đau lòng cho người khác, thì sẽ để cho Cố Tiêu ăn, Tiểu Tiểu ăn thì bà bỏ được, nhưng người khác thì luyến tiếc cho.

Một chén mì lớn, còn nhiều hơn so với ngày hôm qua, Cố Tiêu cẩn thận bưng vào phòng, cười nhìn về phía Thẩm Hi Hòa: “Tam ca, huynh ăn đi!”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 36: Đổi Người 2


Thẩm Hi Hòa để sách xuống, nhìn Cố Tiêu một cái, “Muội lại lấy thêm một bộ chén đũa đi.

”Cố Tiêu không nói hai lời, đặt chén xuống rồi đi vào bếp, cô cũng ăn không nhiều lắm, gắp một cái giò heo thì không lấy thêm nữa.

Thẩm Hi Hòa: “Mì quá nhiều, ta ăn không hết.

”Cố Tiêu cũng không ngẩng đầu lên, “Sẽ ăn hết mà, muội nhiêu đây là đủ rồi, huynh đọc sách mệt nên ăn thêm đi.

”Lời này Cố Tiêu nói qua không chỉ một lần rồi.

Ánh nến lung linh chiếu vào trên mặt Thẩm Hi Hòa, thiếu niên lang mười lăm tuổi, làm việc cả ngày, lại đọc sách, đã sớm đói bụng.

Thẩm Hi Hòa không rõ, vì sao Cố Tiêu lại quan tâm hắn như vậy, thích hắn như vậy sao, chỉ đối tốt với nàng một chút, nàng cũng sẽ rất vui vẻ.

Thẩm Hi Hòa nhẹ giọng nói: “Còn lại hai mẫu đất, ngày mai trồng xong, sáng ngày kia ta phải về thư viện rồi.

”Vậy thật sự là quá tốt rồi.

Cố Tiêu ngẩng đầu, đem xương nhả ra,cô cố gắng làm ra biểu hiện không mấy vui vẻ, “Sau này trời sẽ nóng dần lên, Tam ca nhớ phải chăm sóc tốt cho bản thân mình, trên đường đi nhớ cẩn thận.

”Thẩm Hi Hòa muốn nói với Cố Tiêu, ở nhà không cần kêu hắn là ca, nhưng lại không nói được những lời này, “…… Ta đã biết.

”Đã biết được tâm ý của Cố Tiêu, cũng biết nàng thích hắn.

Mặt trời mọc ở phía đông lặn phía tây, thời gian cứ thế trôi qua, Thẩm Hi Hòa cảm thấy mấy ngày nay thật sự trôi qua có chút nhanh, tối hôm qua còn ăn giò heo nướng, hôm nay đã phải đi rồi.

Người thiếu niên đã cảm nhận cảm giác khi phải rời nhà là thế nào, trước khi đi đứng ở cửa đưa mắt nhìn người trên tràng kỷ, sau đó trong đêm tối vội vàng đi tới huyện thành.

Trong lòng Chu thị có chút loạn, gieo trồng vụ xuân đã kết thúc, trong nhà cũng không còn bận rộn nữa, Thẩm Đại Lang nhận hai công việc làm mộc, Thẩm Nhị Lang đi huyện thành tìm việc, đại oa nhị oa bọn họ cũng không có việc gì làm.

Chu thị nghĩ lại lần trước nói chuyện với Tam Lang ở phòng bếp, chờ gieo trồng vụ xuân qua đi,thì để cho đại oa đi đưa cơm.

Hiện tại gieo trồng vụ xuân đã kết thúc, bà nên nói như thế nào với Cố Tiêu đây.

Dịch giả: Hoa Hoa HạChu thị rải một ít hạt kê vào chuồng gà, sau đó bước vào bếp trong trạng thái mất tập trung.

Cố Tiêu ở trong phòng mài cán quạt đã nửa ngày, cô muốn buổi chiều đi lên núi xem thử, chọn lấy mấy cây tre, cây tre có thể dùng làm quạt, làm dù, sau này trời sẽ mưa nhiều, dù chắc chắn sẽ bán rất chạy.

Cố Tiêu đem cán quạt cất đi, hoạt động một chút cổ tay, “Nương, vẫn còn có canh xương hầm đó, hầm cải trắng ăn đi, cải trắng trong vườn rau mọc dày đặc, nên ăn trước một đợt rồi.

”Trần thị Lý thị đang làm việc trong bếp, Chu thị ho khan một tiếng, “Được, giữa trưa liền ăn cái này…… Tiểu Tiểu à……”Chu thị mở miệng, lông mày đôi mắt đều rủ xuống.

Cố Tiêu: “Nương, có chuyện gì vậy.

”Chu thị thật sự không đành lòng nói ra, bà nghĩ, để Cố Tiêu đi đưa cơm cũng không có gì, chỉ là đưa bữa cơm,mà Cố Tiêu vui vẻ cỡ nào a.

Nhưng dù sao Tam Lang cũng là nhi tử của bà, là mệnh của bà, chuyện mà bà đã đáp ứng, sao có thể không thực hiện được chứ.

Chu thị há hốc mồm không nói được gì, Cố Tiêu cười cười nói: “Nương, người có chuyện gì thì cứ nói ra đi, con coi người như mẹ ruột, cùng nữ nhi ruột nói chuyện còn phải như vậy sao.

”Chu thị nghe xong trong lòng rất là cảm động, tri kỷ nhất vẫn là Cố Tiêu.

Chu thị hít sâu một hơi, “Tiểu Tiểu à, sau này chúng ta không đi huyện thành đưa cơm cho Tam Lang nữa, để cho đại oa đi, trời càng ngày càng nóng, đi một đường sẽ phơi nắng đến hoảng, đại oa da dày thịt béo, không sợ phơi nắng.

”Chu thị cảm thấy chủ ý của bà rất tốt, bà không phải vì Tam Lang, mà là vì Tiểu Tiểu.

Không chỉ có Cố Tiêu sửng sốt, mà cả Trần thị Lý thị đều ngây ngẩn cả người.

.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 37: Đổi Người 3


Trần thị trông cậy vào Cố Tiêu mang dây đeo đi huyện thành bán, Lý thị thêu khăn cũng toàn dựa vào Cố Tiêu a, Cố Tiêu không đi đưa cơm nữa, vậy đồ vật phải bán ra ngoài thế nào đây.

Trần thị miễn cưỡng cười nói, “Nương, Tiểu Tiểu đi đưa cũng khá tốt nha.

”Lý thị sờ sờ bụng, “Đúng vậy, nương.

”Cố Tiêu nói: “Nương……con không sợ phơi nắng, cũng không ngại mệt, để cho con đi đi mà.

”“Tiểu Tiểu, ánh mặt trời giữa trưa có độc, con là một cô nương gia thì đi làm gì, vừa xa vừa mệt, còn phải ăn cơm trễ.

” Chu thị bị Cố Tiêu làm cho chân tay luống cuống, đứa nhỏ này thật làm người khác đau lòng, không khóc không nháo, còn nói mình không sợ mệt, Chu thị đã bắt đầu chê Thẩm Hi Hòa nhiều chuyện rồi, có người đưa cơm cho còn chọn tới chọn đi.

Cố Tiêu nắm chặt tay, “Con không sợ, đi huyện thành con cao hứng còn không kịp, làm sao sẽ ngại mệt chứ.

”Nếu không đi huyện thành, cô phải làm thế nào để bán đồ đây, không bán được đồ, cô làm sao có thể tích góp tiền, không tích góp tiền, thì khi nào mới có thể rời đi đây.

Vì sao Chu thị lại không cho cô đi rồi, có phải Thẩm Hi Hòa đã nói cái gì hay không.

Cố Tiêu tự nhận mình đối với Thẩm Hi Hòa đã tận tình tận nghĩa, lúc trước thì đưa cơm cho hắn, ba ngày nay còn làm thêm đồ ăn khuya nữa.

Xem ra chỉ bồi bổ mỗi đầu óc là không được.

Chu thị thở dài, phải nói như thế nào đây, chẳng lẽ nói là Tam Lang không muốn nó đi đưa sao.

Cố Tiêu hít hít mũi, “Không đi huyện thành, thì sẽ không thấy được tướng công, đồ cũng bán không được, bán không được đồ, vậy làm như thế nào để tích góp bạc cho tướng công đây.

”Tiểu cô nương cúi thấp đầu, nhấp môi, ủy khuất không thôi, tâm Chu thị đều mềm nhũn, “Ai nói như vậy, nếu con muốn đi huyện thành bán đồ, khi nào đều có thể đi, cứ muốn giữa trưa nắng nóng đi làm gì.

”“Đúng vậy!” Trần thị nói nhanh: “Nương, Tiểu Tiểu một lòng vì Tam Lang, người cũng không thể cô phụ một phen khổ tâm của Tiểu Tiểu a.

”Lý thị lau tay, phụ họa nói: “Đúng vậy đấy!”Cố Tiêu chớp chớp mắt, “Nương người nói thật sao? Ngày thường đi cũng được?”Tâm Chu thị đã nghiêng về một phía rồi, bà cam đoan, “Ừ, chỉ cần làm xong việc, con muốn đi lúc nào thì đi lúc đó!”Cố Tiêu hít sâu một hơi, “Vậy để đại oa đi đưa được rồi, con ở nhà nấu cơm cho tướng công cũng được, chỉ cần tướng công có thể an tâm đọc sách, con không đi cũng được.

”Chu thị nhẹ nhàng thở ra, “Ở nhà trò chuyện với ta không bằng so với chạy tới chạy lui rồi.

”Cố Tiêu nói: “Con tất nhiên nguyện ý ở nhà trò chuyện với nương rồi, nhưng mà con càng muốn kiếm tiền để người có cuộc sống tốt hơn a.

”Sau này cô tích góp đủ bạc rồi, nhất định sẽ thường xuyên trở về thăm Chu thị.

Chu thị trong lòng thoải mái, Trần thị Lý thị nhìn nhau cười, “Vẫn là Tiểu Tiểu hiếu thuận.

”Bữa trưa là canh xương hầm cải trắng, lúc trước đại oa đã từng đi đưa cơm cho Thẩm Hi Hòa, nên quen cửa quen nẻo, trong rổ có hai cái màn thầu, một đĩa đồ ăn, còn có một cái trứng gà.

Chu thị dặn dò đại oa không được chậm trễ trên đường, sau đó thì đi lo cho Thẩm lão gia tử bọn họ ăn cơm.

Một cái màn thầu, lại ăn thêm mấy miếng đồ ăn, Cố Tiêu nghĩ không đi cũng tốt, về sau muốn đi buổi sáng thì đi buổi sáng, muốn đi buổi chiều thì đi buổi chiều.

Lại nói tới đại oa bên kia đã đi đến huyện thành, vội vàng chạy tới thư viện, hắn đến sớm, trước cửa cũng không có bao nhiêu người.

Đại oa đứng chờ ở dưới tàng cây, đây là chỗ cũ lúc trước hắn đưa cơm, bảo đảm tiểu thúc vừa ra tới là có thể nhìn thấy hắn.

Ngày càng có nhiều người đi ra khỏi thư viện, ánh mắt đại oa rất tốt, vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Hi Hòa.

Chỉ là Thẩm Hi Hòa căn bản không nhìn qua nơi này của hắn, mà là đi tới dưới một gốc cây khác, yên lặng chờ đợi.

Thẩm Đại Oa xách theo rổ chen qua, cao giọng hét lớn: “Tiểu thúc, tiểu thúc!”Thẩm Hi Hòa theo hướng giọng nói nhìn qua, hắn nhíu mày, đáy mắt có chút không thể tin, “Như thế nào…… là cháu?”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 38: Bánh Cuốn 1


Đại oa gãi gãi đầu, “Tiểu thúc, trước kia cũng là cháu đưa mà.

”Thẩm Hi Hòa nhìn về phía sau đại oa, hỏi: “Chỉ có một mình cháu sao?”Đại oa nghĩ thầm, chỉ có một rổ cơm như vậy, còn cần dùng tám người nâng tới sao? “Đúng vậy, tiểu thúc mau ăn đi, còn nóng đó.

”Đại oa lớn hơn Thẩm Hi Hòa một tuổi, trước kia khi còn đọc sách ở trường tư thục trong thôn, Chu thị đã dặn dò đại oa, phải chăm sóc tốt cho tiểu thúc.

Mối quan hệ giữa hai người rất tốt, chỉ là thành tích đại oa không tốt lắm, nên không tiếp tục đọc sách nữa.

Từ lúc Thẩm Hi Hòa vào thư viện đến bây giờ, đại oa đã đi đưa cơm tròn 6 năm.

Chỉ vì năm nay bận việc đồng áng, nên mới để Cố Tiêu đi đưa.

Đại oa thấy Thẩm Hi Hòa vẫn còn thất thần, “Tiểu thúc mau ăn đi.

”Thẩm Hi Hòa cảm thấy ngực có chút thắt lại, hắn nhớ ra rồi, là hắn đã nói với Chu thị không cho Cố Tiêu đến.

Bây giờ mọi thứ đã trở lại như trước, hắn lại không thấy vui vẻ chút nào.

Đại oa thở dài một tiếng, “Tiểu thúc?”Thẩm Hi Hòa định thần lại, “Tổ mẫu cháu có nói vì sao để cho cháu tới hay không?”“Buổi trưa trời nắng nóng, cháu không sợ phơi nắng, cho nên để cháu đi đưa.

” Đại oa cảm thấy đúng là bị phơi đến hoảng mà, “Tiểu thúc nhanh ăn đi.

”Thẩm Hi Hòa bưng chén lên, muốn nói lại thôi, “Tiểu thẩm của ngươi nàng……”Đại oa nội tâm trong sáng, không nghe ra ý trong lời nói của Thẩm Hi Hòa, “A?”Thẩm Hi Hòa mím môi, “Thúc không muốn nàng tới, là bởi vì thời tiết nóng bức, đi đường vất vả, không phải là thúc không muốn, lời này thúc chỉ nói với một mình cháu, cháu vạn lần không thể nói cho người khác.

”Thẩm Hi Hòa nghĩ, chỉ cần đại oa trở về nói rõ ràng với Cố Tiêu, Cố Tiêu sẽ không cần phải thương tâm khổ sở.

Đại oa nói: “Tiểu thúc yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không nói cho người khác biết!”Hắn đọc ít sách, nhưng cũng biết đạo lý đã đồng ý với người khác chuyện gì vậy nhất định phải làm được.

Thẩm Hi Hòa hỏi: “Cháu thật sự nhớ kỹ?”“Yên tâm, đã nhớ kỹ!” Đại oa chờ Thẩm Hi Hòa ăn xong, xách theo rổ trở về nhà, tiểu thúc không cho hắn nói hắn sẽ không nói, cho dù là nãi nãi hỏi cũng sẽ không nói cho bà biết.

Thẩm Hi Hòa nhìn bóng lưng của đại oa mà thở dài, Trần Ninh Viễn cũng đã ăn xong, hắn khoác vai Thẩm Hi Hòa, “Hi Hòa huynh,đó không phải là cháu trai của huynh sao?”Thẩm Hi Hòa gật đầu một cái.

Trần Ninh Viễn nói: “Hôm nay tại sao không phải là lệnh muội tới đưa vậy?”Thẩm Hi Hòa nói: “Muội ấy hôm nay không tới, ngày mai không tới, về sau cũng sẽ không tới nữa.

”Thẩm Hi Hòa thoát khỏi cánh tay Trần Ninh Viễn, đi thẳng đến thư viện, Trần Ninh Viễn ai một tiếng, bước nhanh đuổi theo , “Vì sao?”Thẩm Hi Hòa nhìn vào mắt Trần Ninh Viễn, gằn từng chữ một nói: “Không có vì sao.

”————Lại nói đến bên kia, đại oa từ huyện thành về nhà, Chu thị từ trong phòng đi ra đón, “Có nóng không?”Đại oa nói: “Cháu đi dưới bóng cây, không nóng.

”Chu thị đang mong Thẩm Hi Hòa sẽ nhắn lời về nhà, nói cho bà, hoặc là nói cho Cố Tiêu, Chu thị sợ Cố Tiêu trong lòng không thoải mái.

“Tiểu thúc ngươi có nói gì không?”Đại oa nhớ tới lời nói của Thẩm Hi Hòa, tiểu thúc không cho nói.

Vì thế hắn nói: “Tiểu thúc cái gì cũng không nói.

”Chu thị thở dài: “Ai, vậy cháu mau vào ăn cơm đi thôi.

”Cố Tiêu ở tây phòng mài cán quạt, không cần ra đồng, sớm đem việc trong nhà làm xong, như vậy liền có rất nhiều thời gian mài cán quạt rồi.

Dùng gỗ làm cán quạt vừa dày vừa chắc chắn, nhưng không thể so với sự thanh thấu và dẻo dai của tre được.

Cố Tiêu muốn đi phía sau núi nhìn xem.

Cố Tiêu đi ra ngoài hỏi Chu thị, “Nương, sau núi có cây tre không?”Chu thị: “Có, con tìm cây tre làm gì?”Thôn Thượng Dương có người đan sọt tre giỏ tre, đi bán ở huyện thành hai văn tiền một cái.

Dịch giả: Hoa Hoa HạThẩm gia chỉ có Thẩm Đại Lang biết làm, nhưng mà đan giỏ tre tốn công lại chậm, nên cũng không thường làm lắm.

Cố Tiêu nói: “Con muốn thử đan sọt tre xem sao, bây giờ cỏ không dùng được nữa, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp kiếm ít tiền.

”.
 
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 39: Bánh Cuốn 2


Chu thị thật sự không biết nên nói gì, Cố Tiêu vẫn còn nghĩ cho Tam Lang đó.

Miệng Chu thị lúc đóng lúc mở, “Con đi xem thì đi đi, trong nhà cũng không trông cậy vào con kiếm được chút tiền ấy, không ăn thịt thì không ăn, nhiều năm không ăn cũng sống được đến bây giờ mà.

”Cố Tiêu nói: “Con không ăn cũng phải để người ăn a, vậy con đi đây nương, lát nữa sẽ trở về.

”Cố Tiêu mang theo dao chẻ củi, người đến sau núi không ít, người hái rau rừng, người tìm măng, Đại nha Nhị nha của Thẩm gia cũng đi lên núi đào măng về làm măng chua, dự trữ để ăn vào mùa đông.

Trên núi rừng tre rậm rạp, có tre trưởng thành hơn mười năm, còn có tre mới mọc lên, tre là thứ tốt, làm quạt phải dùng tới, làm ô cũng phải dùng, còn có thể làm giấy, thấy một rừng tre rộng lớn như vậy, đôi mắt Cố Tiêu tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Cô chọn một cây tre già, chặt thành từng khúc và cho vào sọt củi.

Tre chưa được phơi nắng, bên trong vẫn còn nhiều hơi nước, nên muốn làm quạt còn phải chờ thêm mấy ngày.

Cố Tiêu mang theo tre về nhà, sau đó về phòng tiếp tục làm cán quạt bằng gỗ, chờ đến trời tối, mới đem đồ vật thu dọn.

Thẩm lão gia tử từ sáng sớm đã mang theo Thẩm Nhị Lang đi ra ngoài tìm việc làm, đến buổi tối mới trở về.

Vừa bước vào nhà, Thẩm lão gia tử liền lấy ra tẩu hút thuốc, cuộn một điếu thuốc, rồi ngồi ở ngưỡng cửa như có như không mà hút thuốc.

Trong lòng Chu thị lộp bộp, bà nhìn về phía Thẩm Nhị Lang, Thẩm Nhị Lang sắc mặt khó coi, “Nương, không tìm được việc làm.

”Ở bến tàu có công việc khiêng vác, một ngày cho mười văn tiền, từ sau khi bận xong gieo trồng vụ xuân, Thẩm lão gia tử và Thẩm Nhị Lang liền đi bến tàu bắt đầu làm việc.

Năm nay cũng không biết sao lại thế này, chiếc thuyền nào cũng không cần người.

Trong nhà chỉ trông cậy vào số tiền này, thư viện của Thẩm Hi Hòa một năm quà nhập học cần hai lượng bạc, sau này phải đi tỉnh thành, chỗ nào cũng cần dùng đến tiền, Chu thị cảm thấy giống như trời sắp sụp xuống, “Lão đầu, ngày mai lại đi nơi khác tìm xem sao.

”Thẩm lão gia tử năm nay hơn 50 tuổi, làm việc nhiều, lưng có hơi còng, ông híp mắt, “Có thể hỏi đều đã hỏi, tháng 5 có nhiều phục dịch, nhà ta phải đi một người.

”Một khi đi chính là kéo dài một tháng, sửa đường sửa kênh mương, đều là lấy mạng mà làm việc.

Thật ra chỉ cần bỏ ra bạc là có thể không đi, nhưng trong nhà không có tiền.

Chu thị đứng ở bên cạnh Thẩm lão gia tử, cúi đầu lau khóe mắt.

Trần thị khe khẽ thở dài, người một nhà vì trợ cấp cho một mình Thẩm Hi Hòa, cái gì có thể lấy ra đều đã lấy ra rồi, về sau nếu cả một văn tiền cũng kiếm không được, cũng không thể đập nồi bán sắt chứ.

Lý thị nhìn trượng phu, sờ sờ bụng, nhị nha đứng ở bên cạnh Lý thị, nhỏ giọng kêu nương.

Cố Tiêu nhớ rõ đoạn cốt truyện này.

Người Thẩm gia không tìm được việc làm, lúc đó lại có phục dịch, Thẩm lão gia tử vì một lượng bạc, mà thay người khác đi phục dịch, kết quả bị ngã gãy một chân.

Thẩm lão gia tử không nỡ bỏ tiền đi y quán, nên cố chịu đựng, cuối cùng là bị Thẩm Hi Hòa đẩy đi.

Nhưng do thời gian chậm trễ quá lâu, đại phu cũng bất lực.

Thẩm lão gia tử bị phế đi một chân ngược lại kiếm được một lượng bạc, sau này Thẩm Hi Hòa con đường làm quan thăng tiến, nhưng vẫn luôn hối hận về chuyện này.

Cố Tiêu nghĩ, nếu cô không biết chuyện này thì thôi, nhưng nếu đã biết,cô cũng không thể để Thẩm lão gia tử bị gãy chân được.

Cố Tiêu kéo tay áo Chu thị, nói: “Nương, nếu thật sự không được thì đẩy xe đi huyện thành bán thức ăn vậy.

”“Trên đường có bán bánh nướng, chay thì một văn một cái, thịt hai văn một cái, chúng ta cũng làm đồ ăn bán đi!” Cố Tiêu cười với Chu thị, “Còn có con mà, cùng lắm thì con ăn ít lại, để tướng công an tâm đọc sách.

”Chu thị lập tức bình tĩnh lại, bà không còn luống cuống như vậy nữa, nhìn Cố Tiêu nói: “Con còn nhỏ, làm ăn buôn bán nào có dễ dàng như vậy được!”Cố Tiêu nói: “Nương, con chính là người đã bán qua lồng dế nha, mới không còn nhỏ đâu.

Dù sao trong nhà cũng có xe đẩy, cứ thử qua xem sao, không thử thì làm sao biết không được chứ.

”.
 
Back
Top Dưới