Đô Thị Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê

Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 80: C80: Chương 80


Hà Mạn Quyển cố chớp chớp mắt, lắp bắp hỏi: “Thật trùng hợp, cậu, các cậu làm gì ở đây?”

Mặc dù Hà Mạn Quyển là kiểu ngốc ngốc thơ ngây, nhưng chưa đến mức không có nổi 1 điểm IQ. Đặc biệt là trong cái nhìn như muốn g.i.ế.c người của Đoàn Lăng, chỉ số thông mình của cậu ta nhanh chóng tăng vọt, hiểu ý sửa lời: “À…. à phải rồi, sinh nhật của em gái tui, tụi này ra ngoài chơi, còn cậu?”

Vế trước là đủ rồi, không cần hỏi vế sau đâu!

Tạ Ninh cười híp mắt nhìn cậu ta, không trả lời.

“Sáng nay tôi có qua thăm, bác gái nói là cậu ra ngoài rồi.”

Bầu không khí đầy trầm lặng, gã trai xa lạ kia rất tự nhiên mà tiếp tục cuộc trò chuyện, hắn trưng ra bản mặt sếp lớn bá đạo điển hình, cách nói cũng rất chững chạc, nhìn thẳng Đoàn Lăng rồi nói: “Không ngờ lại gặp được ở đây, thật là vừa khéo.”

“A.” Hà Mỹ Mai bĩu môi nói chen vào: “Khéo cái gì nhỉ, ai cho anh tới!”

Mắt đảo hai vòng, thấy tình huống không ổn, Hà Mạn Quyển vội vàng xoa dịu: “Anh Hàn có lòng về nước để mừng sinh nhật em, em đừng có mà làm kiêu nữa. Đi thôi đi thôi, đủ người rồi thì chúng ta vào thôi.”

Hai cô bạn thân của Hà Mỹ Mai len lén liếc nhìn những anh trai ở đây, tất nhiên là không có ý kiến gì. Hà Mỹ Mai véo thật mạnh vào phần thịt ngang eo của Hà Mạn Quyển, dùng khẩu hình nói ‘Em g.i.ế.c anh!’.

Trước kia Hà Mạn Quyển sống c.h.ế.t nói rằng Đoàn Lăng sẽ đánh cậu ta, mà em gái cũng muốn tiễn cậu ta đi chầu ông bà, giờ xem ra không hề nói quá chút nào.

Tạ Ninh khó hiểu nghiêng đầu, rốt cuộc cậu ta ngại sống quá lâu à?

Nhưng bây giờ không phải lúc lo lắng cho người khác, não cậu xoay chuyển liên tục, điên cuồng nghĩ cách giữ Đoàn Lăng lại, nhưng một bước ngoặt không ngờ đã xảy ra.

Một giây trước, sắc mặt Đoàn Lăng hẵng còn đen xì, mà khi cậu trai lạ mặt kia cất tiếng, hắn ta đột nhiên nhếch miệng, lộ ra một nụ cười nhạt khó hiểu.

“Đúng là trùng hợp.”

Vai bỗng nhiên bị chụp lấy, Đoàn Lăng một tay kéo cậu vào lòng: “Vậy đi cùng đi, Tạ Ninh, tình cờ gặp gỡ thế này, cậu không giới thiệu chút à?”

Thấy hành động ‘thân mật’ của hai người, gã trai xa lạ kia lập tức biến sắc, cái mặt sếp tổng trở nên lạnh lùng, lực uy h.i.ế.p mười phần, không hiểu sao khiến Tạ Ninh lại có ảo giác sắp bị cấp trên chỉ trích.

Hai bên bị ghìm trong tay, nghe ra được trong lời nói của Đoàn Lăng mang theo sự uy h.i.ế.p phẫn nộ, khóe miệng Tạ Ninh giật giật, đành phải tiếp tục ra vẻ ‘thật tình cờ’. “Xin chào, tôi là Tạ Ninh.” Cậu gật đầu với mấy người chưa từng gặp gỡ, cảm nhận được sức lực trên vai dần xiết lại, buộc phải nói thêm: “Bọn tôi…đang tìm hiểu nhau.”

Hình như còn chưa hài lòng với phản ứng của gã trai lạ mặt, dưới cái nhìn đầy soi mói với những vẻ mặt khác nhau, Đoàn Lăng đảo mắt nhìn Hà Mạn Quyển đang hớn hở ra mặt, cười lạnh hỏi lại câu hỏi ban nãy của Hà Mạn Quyển mà hắn ta chưa trả lời.

“Tạ Ninh, hôm nay chúng ta định làm gì nhỉ?”

Tạ Ninh khóe mắt khẽ giật, dưới cái nhìn chăm chăm của sáu cặp mắt, hơn nửa ngày mới ngập ngừng lên tiếng: “…Hẹn hò.”



Dòng người ở khu vui chơi còn đông đúc hơn cả phố thương mại.

Những du khách đi ngang qua thường thường sẽ thả chậm bước chân để nhìn bọn họ, cảnh tượng này khiến cho dòng người phía trước di chuyển rất chậm dù đi đến bất cứ con đường nào.

Nói là đi cùng, nhưng ngoại trừ hai anh em Hà Mỹ Mãi và Hà Mạn Quyển ra, mấy cô cậu nhà giàu nứt đố đổ vách kia đều không có tí hứng thú nào đối với các công trình k*ch th*ch giác quan và gây ảnh hưởng đến hình tượng. Lần ra ngoài này, không ai là thật sự muốn vui chơi hết mình cả.

Cố Tử Chân mặc dù không hợp với Hà Mạn Quyển nhưng có mối quan hệ khá tốt với Hà Mỹ Mai, lần này chỉ là đi mừng sinh nhật cô mà thôi, Đoàn Lăng lại đến, với hắn mà nói hoàn toàn là niềm vui bất ngờ.

Nhưng mối quan hệ giữa gã trai lạ mặt và Hà Mỹ Mai thì lại rất vi diệu.

Song bầu không không khí vi diệu này không kéo dài được bao lâu, trong lúc đi trong khu vui chơi, Hà Mỹ Mai vốn đã chuẩn bị ‘lộ trình chinh phục’ từ sớm, đó chính là quẩy căng hết cỡ. Hơn nữa, Đoàn Lăng mà cô nàng luôn hằng mong nhớ cũng đã đến rồi, không cần phải khó chịu bởi một số người.

Ban đầu, anh em họ Hà còn ân cần tíu tít quanh Đoàn Lăng, nhưng chưa được nửa tiếng, hai người bọn họ cũng không biết vui chơi ở phương nào rồi.

Hai cô bạn thân khí chất tao nhã của Hà Mỹ Mai không đi cùng với anh em nhà đấy, mà ở lại dưới bóng cây hóng mát cùng ba người bọn cậu. Mắt lúc thì lia đến trên người Đoàn Lăng, lúc lại đảo qua Hàn Khiên, thình thoảng cũng sẽ dừng đến trên người Tạ Ninh.

Không lâu sau, một cô gái không nhịn được hỏi: “Anh là Hàn Khiên, con trai cả của tập đoàn Hàn thị phải không ạ?”

Còn chưa hoàn hồn sau đả kích ‘khoe ân ái’ trước mặt quần chúng nhân dân ban nãy, vừa chợt nghe thấy cái tên này, Tạ Ninh run b.ắ.n người, da gà thi nhau nổi lên.

Hàn Khiên? Người đáp lời Đoàn Lăng trong tình tiết đầu tiên, Hàn Khiên?!
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 81: C81: Chương 81


Không giống như Cố Tử Chân và các vai nam phụ khác khi mà phải đến giai đoạn sau này mới phát huy thế mạnh, Hàn Khiên lại thuộc một trong những vai nam phụ xuất sắc hơn cả ở giai đoạn đầu.

Thiết lập tính cách của hắn rất đặc biệt, bề ngoài thì đẹp trai lạnh lùng nhưng thật ra lại là anh chủ tịch có tâm hồn hơi thiếu nữ ngây thơ, đặc biệt rất tin vào duyên phận và ‘yêu từ cái nhìn đầu tiên’.

Lấy ví dụ như ngoài mặt, Hàn Khiên vừa mới nói gặp nhau ở đây thật vừa khéo, nhưng chưa biết chừng trong nội tâm đã gào to ba lần ‘ông trời se duyên’ rồi!

Hàn Khiên hờ hững gật đầu, xem như đáp lời của cô nàng. Hai cô gái liếc nhìn nhau, ánh mắt dừng trên người hắn lập tức trở nên lạnh lùng, mang đầy hàm ý cùng chung kẻ thù.

Thu hết tất cả vào tầm mắt, Tạ Ninh tránh né cái nhìn chằm chặp của Cố Tử Chân, xích lại gần Đoàn Lăng hóng hớt hỏi: “Có phải hắn và Hà Mỹ Mai có hôn ước không?”

Đoàn Lăng đưa mắt liếc xéo cậu, bực bội lờ đi.

Dưới bóng cây, sự có mặt của hai nam phụ có hơi ảnh hưởng đến kế hoạch của Tạ Ninh.

Vài người đang ngồi đây không khỏi bối rối, nguyên nhân là bởi sự hiện hữu của hắn, Hàn Khiên và Cố Tử Chân cũng không tùy tiện mở miệng.

Đối mặt với những người khác ngoại trừ nhân vật chính, vị chủ tịch mang tâm hồn thiếu nữ phải bỏ đi hậu tố[1], ‘bạn hồi nhỏ nham nhiểm’ chỉ còn lại là ‘bạn hồi nhỏ’, hắn ta cũng chẳng muốn tự thân mạo hiểm.

[1] Bản raw là /tiền tố/, nhưng mình đổi lại là /hậu tố/ cho phù hợp với cấu trúc từ VN.

Ghé sát vào Đoàn Lăng vẫn còn đang tỏa ra hơi thở ‘đừng có chọc vào tôi’, Tạ Ninh nhỏ giọng đề xuất: “Chúng ta cũng đi chơi đi.”

“Không đi.”

“Không phải nói là đi hẹn hò sao.”

Đoàn Lăng cười khẩy: “Đây là kiểu hẹn hò cậu muốn à? Đi chơi nhóm?”

“…”

Nói về cuộc hẹn, thì nội cái chuyện Đoàn Lăng đồng ý ra ngoài hẹn hò với cậu vốn cũng thấy kỳ quái từ trong ra ngoài rồi. Xuất phát từ lý giải đối với cốt truyện, Tạ Ninh thử suy đoán: “Cậu đồng ý ra ngoài với tôi, không phải là bởi vì đã biết trước hôm nay Hàn Khiên sẽ tới nhà tìm cậu đấy chứ?”

Cái tay đang hí hoáy điện thoại của Đoàn Lăng khựng lại rõ ràng.

Nhìn thấy thay đổi của hắn, trong bụng Tạ Ninh đã có câu trả lời, có vẻ như thái độ liều c.h.ế.t không sờn của Hà Mạn Quyển phần nhiều cũng có liên quan tới Hàn Khiên.

Đoàn Lăng thoải mái đồng ý như vậy, về bản chất vẫn coi cậu là công cụ hình người, ra ngoài chính là để trốn Hàn Khiên, cuối cùng lại dẫn hắn đến ngay trước mặt.

Bảo sao mà cáu như thế, nhưng mà bây giờ Đoàn Lăng càng tức giận, thì khả năng chia tay lại càng cao! Vào ngày cuối cùng trước khi vào cốt truyện chính, Tạ Ninh cố hết sức phát huy khả năng “tìm đường chết” đến cực hạn, không chia tay thì cũng phải toang toác!

Sau một tháng tìm hiểu, tuy Đoàn Lăng không ăn mềm cũng chẳng ăn cứng, nhưng thi thoảng sẽ bất ngờ thỏa hiệp đôi chút với đối tượng lợi dụng.

Tóm được sự bất thường của hắn, Tạ Ninh đơn giản điều chỉnh lại vẻ mặt, chuẩn bị chuyện nhỏ xé ra to.

“Vậy là cậu không thật sự muốn hẹn hò đúng không? Chẳng lẽ cũng giống như Tiểu Mạo lần trước, lại đang…”

Từ góc nhìn của người ngoài, bọn họ trông như một đôi tình nhân trẻ đang độ yêu đương cuồng nhiệt, lúc nào cũng phải chụm tai nói nhỏ thầm thà thầm thì. Cô bạn của Hà Mỹ Mai thấy mà hai mắt sáng rực, Cố Tử Chân và Hàn Khiên thì ưng ức đầy bụng.

Vốn dĩ Hàn Khiên còn chẳng thèm để ý đến Tạ Ninh, trơ mắt nhìn Hà Mạn Quyển ban nãy xích lại gần để nói chuyện rồi bị đá bay, mà đến lượt Tạ Ninh ghé sát vào nói thì Đoàn Lăng lại tỉnh táo quay đầu lắng nghe, gã mới nhận ra chuyện có vẻ không ổn lắm.

Hàn Khiên thực sự không nhìn được nữa, đang định lên tiếng ngắt lời thì đột nhiên Đoàn Lăng mặt mũi tối sầm đứng dậy.

“Đi đi đi!”

Hắn một tay bóp miệng Tạ Ninh, còn một tay thì bịt tai mình: “Đừng lải nhải nữa! Cậu lấy đâu ra mà nói nhảm lắm thế?!”

Nếu không phải Tạ Ninh viết rõ ‘kinh hỉ’ tung tẩy trên mặt, cái cảnh này có thể khiến người ta nghĩ rằng bọn họ đang cãi nhau. Cop q𝑢a cop lại, 𝘁𝐫ở lại 𝘁𝐫ang chính _ 𝘛𝐫ù𝒎𝘛 𝐫𝑢yện.𝘝n _

Nhưng vui vẻ chưa được nổi hai giây, Tạ Ninh lại c.h.ế.t trong lòng.

Đoàn Lăng đồng ý, cậu vui vẻ cái gì chứ, không chia tay được thì lại phải tiếp tục gây sự!

“Chúng ta đi dạo chút.” Hà Mạn Quyển không có ở đây, Đoàn Lăng thản nhiên buông một câu.

Cố Tử Chân đang định nói đi cùng nhau đi, Tạ Ninh nghĩ không thể để bọn họ lại ảnh hưởng đến kế hoạch, vội vàng nói lấp vào.

“Tụi này đi hẹn hò, các cậu cũng chơi vui vẻ nhé!”

Cố Tử Chân: “…” Khoe cái gì mà khoe?!



Diện tích khu vui chơi rất rộng, nếu thật muốn đi thăm thú thì vòng một ngày cũng không hết.

Có thể thấy, Đoàn Lăng thật sự không thích chỗ đông người, sau vài lần bị dòng người cố tình chen chúc, Tạ Ninh cũng không vui nổi.

Tại làm sao cứ chen cậu vậy!
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 82: C82: Chương 82


Khi mà một lần nữa cậu lại bị chèn ép tụt về sau, tí nữa thì chìm nghỉm, bất ngờ ở đằng trước một bàn tay từ bên hông kéo cậu lại.

“Định chạy đi đâu vậy?” Đoàn Lăng phát bực mà hỏi.

Tạ Ninh bất lực: “Ngày lễ đông người quá.”

Chưa kể còn có hào quang của nhân vật chính nữa.

“Mẹ nó, là ai chọn cái chỗ c.h.ế.t tiệt này?”

Nói thì nói vậy, nhưng có thể là vì sợ quay đầu lại phải tốn thời gian tìm người, Đoàn Lăng từ lúc túm được cậu thì cũng không buông tay ra nữa.

Lòng bàn tay ấm áp bao lấy cổ tay, tạm thời có thể cản lại đôi chút khí lạnh ụp tới từ bốn phương tám hướng.

Tạ Ninh cúi đầu nhìn tay hắn một lúc lâu, lắc lắc đầu. “Số điện thoại.”

Đoàn Lăng ở đằng trước đột nhiên lên tiếng, sau khi suy nghĩ, hình như hắn thực sự cho rằng rất có khả năng cậu sẽ lạc mất.

Tạ Ninh sửng sốt một hồi, dưới sự thúc giục sắp cạn kiệt sự kiên nhẫn của đối phương mới miễn cưỡng đọc số.

Hai người dạo quanh khu vui chơi nửa ngày, trên đường bắt gặp hai anh em họ Hà đang xếp hàng chỗ tàu lượn. Đoàn Lăng quay đi không nói một lời, lôi kéo cậu quẹo sang hướng khác.

Một chỗ khá thưa người qua lại.

Đuôi mắt khẽ liếc qua Đoàn Lăng, bắt gặp vẻ chán ghét lướt qua trên khuôn mặt hắn. Tạ Ninh nảy số, không hề nghĩ ngợi đã bật mồm: “Chơi cái này đi, không cần phải xếp hàng đâu!”

Không có nổi trận lôi đình như trong tưởng tượng của cậu, Đoàn Lăng ngẩng đầu liếc mắt nhìn cái tấm biển cậu chỉ, nhướng mày hỏi: “Cậu chắc chứ?”

Thật ra còn chưa nhìn kỹ là cái gì, chỉ nghĩ đơn giản đây là kiểu trò chơi mà Đoàn Lăng không thích, Tạ Ninh gật đầu: “Chắc chắn!”

“Ha, sở thích này của cậu đặc biệt thật đấy.”

Hừ cười một tiếng không hiểu mang ý tứ gì, Đoàn Lăng cứng giọng mà nói: “Đi đến đấy rồi bớt huyên thuyên đi.”

Cũng không phải trò ‘người đẩy người’ nên Đoàn Lăng đồng ý rất thoải mái, như thể sự chán ghét mới vừa rồi chỉ là ảo giác.

Tạ Ninh ngơ ngẩn, phát triển thế này không hề giống như trong tưởng tượng. Chẳng phải Đoàn Lăng sẽ rất khó chịu từ chối, sau đó cậu dẫn dắt trọng tâm câu chuyện đến việc chia tay sao?

…Cậu cơ bản không biết, trò chơi không phải là thứ khiến Đoàn Lăng chán ghét, mà là những ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn bên cửa sổ tòa nhà, mặt mỗi người đều được vẽ như quỷ, giữa lúc đang nghỉ mà sự si mê không hề bớt đi chút nào.

(ý nói những nhân viên giả ma)

Năm phút sau, khi biết đây hoàn toàn không phải là lâu đài cổ gì, mà là ngôi nhà ma nổi tiếng đáng sợ ở thành phố A, Tạ Ninh ruột gan xanh mét hết cả.

Nhưng rõ ràng lúc này hối hận thì đã quá muộn.

Ngôi nhà ma ở thành phố A được xưng là ngôi nhà ma rùng rợn nhất cả nước, ít người đến không phải vì chất lượng không ổn, mà ngược lại, bởi vì quá chất lượng quá xuất sắc nên không mấy ai dám đến thử. Không khí ngôi nhà ma ám được tái hiện rất hợp lý, ngay lối vào đã gió lạnh rần rần khiến tay chân người ta lạnh toát.

Tạ Ninh nghiến chặt răng, cậu thực sự không biết phải đối phó với ma quỷ thần quái ra làm sao, nếu không thì cũng chẳng vì Mạnh Kỳ Cửu trèo cửa sổ mà nghĩ bậy nghĩ bạ mất mấy đêm.

Trái ngược với cậu, vẻ mặt của Đoàn Lăng cứ như là đang đi dạo một triển lãm huyền bí vậy, cặp lông mày giãn ra hơn nhiều so với lúc ở ngoài kia, thỉnh thoảng sẽ thể hiện một ít ý ghét bỏ, như là đang ghét bỏ tay nghề quá kém của đám đạo cụ xung quanh.

“Cậu không sợ à?”

Đi theo sau lưng hắn, Tạ Ninh như một con chim sợ cành cong.

Đoàn Lăng hỏi ngược lại đầy khinh bỉ: “Sợ hả?”

Tạ Ninh: “…”

Thôi được rồi, cậu đúng thật có hơi sợ đấy.

Chủ đề của ngôi nhà ma là một bệnh viện kinh dị, càng đi sâu vào trong, đèn đóm lại càng lập lòe mờ ám, tốc độ Tạ Ninh cũng càng lúc càng chậm.

“Đoàn Lăng, hay là chúng ta ra…. A!!!”

Một cái áo choàng trắng lướt qua trước mặt, cổ họng Tạ Ninh nghẹn ứ lại rồi đột nhiên hét toáng lên.

“Đoàn, Đoàn Lăng! Cậu có thấy không? Vừa có cái gì đó!”

Cánh tay bị bấu chặt, Đoàn Lăng đang định mắng người thì thoáng nhìn thấy khuôn mặt trắng như tuyết của cậu, lời định nói kẹt ở miệng.

Bình thường lải nhà lải nhải không sợ trời không sợ đất, thế mà lại sợ cái đạo cụ cắc ké đến như vậy cơ à?

Con ngươi chợt lóe, Đoàn Lăng nhìn lướt qua cái chấm sáng đỏ của máy chiếu hình chỗ góc tường, hờ hững đáp: “Không thấy.”

Tạ Ninh có hơi nôn nóng: “Ở ngay trước mắt kìa! Cậu không nhìn thấy cái chỗ cách 2m xuyên tường à!”

“Không thấy.”

“…Thật không?”

Tạ Ninh hít một hơi khí lạnh.

Nếu Đoàn Lăng cũng nhìn thấy thì còn được, nếu hắn không phát hiện ra vậy vấn đề này không bình thường nữa rồi!

Không chờ cậu suy nghĩ cho xong, bóng trắng lại lần nữa vụt qua trước mắt.

“Ứ…!”

Mặc dù nhìn qua là đã thấy rõ công nghệ ảo được sử dụng trong việc thiết lập ngôi nhà ma, nhưng lúc Tạ Ninh bấu chặt lấy hắn hỏi lần thứ hai, Đoàn Lăng sốt ruột lắc lắc cánh tay.

“Không nhìn thấy, đi nhanh lên.”

Tạ Ninh: “…”

Bây giờ hai chân cậu đều như nhũn ra, đi kiểu gì.
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 83: C83: Chương 83


Cũng may không phải tự mình vào, Đoàn Lăng xem ra không sợ tí nào, điều này khiến cậu có cảm giác yên tâm phần nào. Nhưng mà cậu đã quên rằng, người mà cậu đi theo là nhân vật chính.

Là nhân vật chính đi đến đâu đều khiến cho người ta phải thèm muốn, ở trong ngôi nhà ma, hắn cũng sẽ trở thành tâm điểm trong mắt “chúng quỷ” y như vậy, thậm chí còn chưa bước vào ngôi nhà ma thì đã có không ít “quỷ” đứng trước cửa sổ len lén chú ý đến hắn.

Với tư cách là bạn trai của Vạn người mê, và cũng bởi Đoàn Lăng nổi danh là hung thần ác sát, nên ở ngoài kia, cậu không thực sự bị chĩa mũi nhọn vào nhiều lắm.

Nhưng lúc này, trong môi trường tối tăm, Tạ Ninh hoàn toàn cảm nhận được sự sợ hãi khi bị nhắm tới.

Khi có thứ gì đó đột nhiên nắm lấy cổ chân cậu, lông tơ cả người dựng hết lên, cậu sợ hãi gào lên nhào thẳng tới trên người Đoàn Lăng, có tốt tính hơn nữa cũng suýt thì chửi bậy.

“Có! Có ma bắt tôi!!!”

“…”

Đoàn Lăng bị đ.â.m sầm loạng choạng một cái, nhìn xuống hai cánh tay đang ôm chặt lấy eo hắn, trong mắt đầy sự nghi ngờ và suy nghĩ.

Sợ đến mức thành cái đức hạnh này mà lại nhất định muốn đi ngôi nhà ma, điều này không còn giải thích được bằng cách hiểu thông thường nữa rồi.

“Cậu vào đây là để thông họng đấy à?”

Tạ Ninh tựa trán vào sau lưng hắn, thậm chí còn không dám nhìn xuống: “…Xúc động nhất thời, nó, nó vẫn đang túm tôi!”

Cùng với lúc cậu nói, chiếc bàn giải phẫu bên cạnh bất chợt rung chuyển dữ dội.

Tạ Ninh hít một hơi lạnh, chỉ hận không thể chui vào người Đoàn Lăng để trốn tránh hiện thực, lúc này thì nào còn nhớ được chia hay không chia tay nữa!

Tấm lưng áp chặt vào hơi ấm của người khác không chừa lấy một kẽ hở, thân thể của đối phương run rẩy không ngừng, thật giống như một chú thỏ con bị hoảng sợ.

Nét mặt Đoàn Lăng hơi cứng đờ, ánh đèn quỷ dị vừa lúc che đi biểu cảm không tự nhiên.

“Bỏ tay ra.”

Sau một cuộc vật lộn giữa lý trí và cảm tính, Tạ Ninh ngập ngừng nới lỏng tay.

“Đệt!”

Đạp một phát vào cái bàn mổ đang rung lắc, Đoàn Lăng lạnh lùng nói: “Mẹ mày đừng có lắc nữa, không bỏ tay ra để giữ lại báo tai nạn lao động à?”

Vừa dứt lời, cái bàn mổ vốn đang cọt kẹt ầm ầm lắc lư không ngừng bỗng chốc ngừng chuyển động, cái tay túm cổ chân Tạ Ninh cũng rụt lại ngay lập tức.

Tạ Ninh: “…!” Thế mà cũng được à?

Suốt quãng đường sau đó, cậu cứ rụt rè nấp sau Đoàn Lăng. Những con quỷ chanh chua chỉ nhằm mỗi mình cậu mà hù dọa, mỗi khi nhân vật chính quay ra nhìn thì lũ quỷ đều sẽ rất ăn ý lẩn đi, ra vẻ chẳng có chuyện gì xảy ra.

Vẽ thành quỷ hết cả rồi mà vẫn còn nghĩ cách tạo ấn tượng tốt trước mặt nhân vật chính cơ à?!

Phân biệt đối xử kiểu gì đây!

Càng về sau, cái lỗ tai của Đoàn Lăng như sắp bị điếc vì tiếng la hét của cậu.

“Đừng ầm ĩ nữa!”

Tạ Ninh cũng đâu muốn hét to, cổ họng cậu bị đau rát, sau mấy lần vỡ giọng cũng khàn cả tiếng rồi.

Khi mà cái tay trong bức tranh trên tường lại thò ra lần nữa khiến cậu hoảng đến mức hét lên một tiếng, Đoàn Lăng bất chợt quay đầu lại.

Tạ Ninh tưởng hắn sẽ nổi giận, đang định nhắm mắt nghe mắng thì trước mắt bị bóng tối bao trùm, có lòng bàn tay ấm áp phủ lên.

“Sợ thì đừng nhìn!” Giọng nói nhẫn nhịn của Đoàn Lăng vang lên bên tai: “Cậu lên cơn gì lại muốn chơi cái này?”

Che mắt Tạ Ninh mấy giây, cái trừng mắt đầy hung ác đến mức cái tay trắng ởn trong tranh phải xấu hổ rụt về, Đoàn Lăng mới thả tay ra, cởi mũ trên đầu xuống đội cho cậu.

Nhìn đến hành lang sâu hun hút không biết còn kéo dài bao nhiêu ở đằng trước, trên mặt Đoàn Lăng thoáng lướt qua một vẻ bất đắc dĩ.

Vành mũ được kéo xuống thấp hơn, và lần này không phải cổ tay bị kéo đi nữa, mà là bàn tay.

“Cúi đầu, đi theo tôi.”



Tạ Ninh thấp thỏm di chuyển từ trong ngôi nhà ma ra đến ngoài, đã là 20 phút sau.

Đây là kết quả của việc nhắm tịt mắt trong suốt quãng đường, chứ không thì chưa biết chừng sẽ phí cả tiếng ở trong đó mất.

Kế hoạch thất bại hoàn toàn, không làm địch bị thương mà tự tổn hại trăm triệu lần.

“Hét cho đã chưa?” Đoàn Lăng hỏi. Nhớ lại mấy hành động vừa rồi, Tạ Ninh hơi hơi lúng túng.

“Trò này không hề dành cho người chơi mà…”

Cậu yếu ớt trách cứ, định lấy nước trong cặp ra uống cho nhuận họng.

Ngón tay lạnh ngắt còn chưa kịp ấm, cặp sách bịch bịch rơi xuống đất, quyển sổ nhỏ rớt ra từ chỗ khóa kéo đã mở.
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 84: C84: Chương 84


Con người sẽ bùng nổ khả năng tiềm ẩn vào những thời khắc nguy hiểm nhất định, trước đây Tạ Ninh còn không tin, nhưng giờ thì tin rồi.

Bằng với tốc độ ánh sáng, quyển sổ và cả cặp sách được nhặt lên cùng lúc, lòng cậu vẫn còn sợ hãi mà ngoái đầu lại.

Cậu thực sự rất nhanh tay, Đoàn Lăng quét mắt về phía cặp sách cậu ôm trong lòng: “Sao thế?”

“Không cầm nổi.” Gượng gạo mở miệng, Tạ Ninh khó khăn nói: “Tôi sợ quá, không còn sức nữa.”

“Hừ, nhát cáy.”

Đoàn Lăng nhìn qua chỗ khác, hình như không có vẻ gì là nghi ngờ.

Kéo khóa cặp sách cho thật kỹ, Tạ Ninh như được trút gánh nặng, quả này nếu bị phát hiện, có mười Tạ Ninh cũng không đủ để đánh.

Khổ sở từ nhà ma đi ra thì cũng đã gần trưa rồi.

Hình như Hà Mạn Quyển gửi cho Đoàn Lăng rất nhiều tin nhắn, hắn chỉ nhìn lướt qua rồi nhét điện thoại vào lại.

Không lâu sau, điện thoại của Tạ Ninh có tiếng.

[Bọn này đang dùng bữa ở nhà hàng Gấu Nhỏ, ngay bên cạnh vòng đu quay, dẫn anh Lăng qua đây nhé!] Khu vui chơi không thuộc tình tiết chính, Tạ Ninh cảm thấy ở một mình với Đoàn Lăng còn ổn hơn là tụ tập với Hà Mạn Quyển.

Trước mặt nam phụ, cậu sẽ bị bó tay bó chân, chẳng có ai trong số mấy người kia là dễ chọc hết. Vị thế của Hàn gia ở thành phố A còn cao hơn cả Cố gia, không thể trêu vào, né được thì né.

Nhắn lại cho Hà Mạn Quyển một tin, Tạ Ninh đề xuất: “Chúng ta đi dạo tiếp đi.”

“Cậu còn đi được cơ à?”

Thật ra là không muốn, cái nắng như thiêu đốt cũng không thể xua tan đi được cái lạnh sau cơn hoảng sợ, nhưng chia tay còn chưa chia được, cậu sao mà cam tâm từ bỏ được cơ chứ.

“Có thể! Lại dạo dạo một vòng ha.”

Đảo mắt nhìn dòng người xung quanh càng thêm đông đúc, Đoàn Lăng đã vượt quá giới hạn của sự nóng nảy đến một trần nhà[1] mới.

[1] Trần nhà: thuật ngữ mạng, nghĩa là vươn tới đỉnh cao, cao đến mức khó mà vượt qua được. “Cậu còn muốn làm gì nữa?”

“Dạo chơi thôi.” Tạ Ninh trưng vẻ mặt vô tội: “Hiếm khi được ra ngoài một lần mà.”

Hiếm là hiếm thật, bởi tám mươi phần trăm sẽ không có lần sau.

Nghĩ đến việc sẽ sớm chia tay với Đoàn Lăng, trở lại với cuộc sống nam sinh cấp ba bình thường, một nụ cười nhẹ nhõm không khỏi loan ra trên miệng cậu.

“Cũng đâu thể cứ thế mà về được, mới giữa trưa thôi, phải rồi! Chúng ta đi ăn chút gì đi!”

Thở dài một tiếng, Tạ Ninh lại còn bồi thêm: “Đây không phải là hẹn hò ư!”

Không thích, thì chia tay đi.

Trong chốc lát ấy, cậu đã nghĩ Đoàn Lăng thật sự không thể nhịn thêm được nữa, nhưng cuối cùng lại vẫn cố mà nhịn.

Thành thật mà nói, Tạ Ninh không thể hiểu nổi tại sao hắn lại dung túng mình như vậy.

Đi theo sau Đoàn Lăng, cậu có hơi thất thần mà nghĩ, trong những phần không được miêu tả của nguyên tác, Đoàn Lăng cũng kiên nhẫn với nguyên chủ như thế này sao?

Nguyên chủ thích nhân vật chính là thế, sau khi hẹn hò chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời hơn cậu nhiều, vậy rốt cuộc tại sao bọn họ lại chia tay?

Lúc cậu đang thất thần, mũ lưỡi trai trên đầu đột nhiên bị chủ nhân lấy về, ánh sáng rọi vào mặt cậu, sau khi đã quen với công dụng của cái vành mũ, Tạ Ninh hơi khó chịu mà nheo mắt lại.

Cậu nhìn trên đầu Đoàn Lăng, vẻ mặt cực kỳ ao ước.

Khóe mắt Đoàn Lăng nhảy dựng lên: “Nhìn cái gì? Không phải ven đường cũng có à, tự mua đi!”

Tạ Ninh lắc đầu, người cậu giờ đang lạnh như băng, nên cứ tắm nắng đi vậy.

Nói là chỉ đi dạo chút thôi, nhưng lượn một vòng lại lượn thẳng đến lúc tối trời luôn.

Trên đường đi, cậu vẫn luôn bị đẩy tách ra khỏi người nhân vật chính, không làm sao được nữa, Đoàn Lăng đành phải kéo tay cậu lần nữa.

Hai má cậu dần dần ửng hồng vì ánh nắng nóng bức, và chẳng biết tự lúc nào, cái mũ trên đầu Đoàn Lăng cũng trở về đội lại trên đầu cậu.

Trong lúc này, Tạ Ninh nghĩ ra vô số cách, trong mắt Đoàn Lăng và cái mạch não không hề ăn rơ với cậu của hắn, thì chẳng qua là cậu đang muốn được quan tâm mà thôi.
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 85: C85: Chương 85


Quỷ thần xui khiến kiểu gì lăn lộn cả một ngày, bọn họ không những không chia tay mà trái lại còn thực sự trải qua một buổi hẹn hò.

Cuối cùng, khi cậu cảm thấy mệt mỏi muốn bỏ cuộc, hai người rời khỏi khu vui chơi, vô tình thế nào lại bắt gặp nhóm Hà Mạn Quyển ở cổng lớn.

Nom như đây không phải là trùng hợp, mà càng giống như cốt truyện đã bắt đầu chuyển động từ một nơi sâu xa nào đó. Mặc dù lúc này đây, Đoàn Lăng vẫn không hề có ý định đi đến khu nghỉ dưỡng.

Đừng nói là khu nghỉ dưỡng, bây giờ Đoàn Lăng nhìn thấy Hà Mạn Quyển mà không tẩn cho cậu ta một trận đã là tốt lắm rồi.

Một vài người đứng cạnh chiếc limousine, trông giống như là đang chờ người, còn về việc đang chờ ai thì… Tạ Ninh liếc mắt nhìn sang bên cạnh.

Mấy người đó vẫn chưa phát hiện ra hai người, Đoàn Lăng dừng bước, không lại gần thêm nữa.

“Hình như bọn họ muốn đến khu nghỉ dưỡng.” Tạ Ninh thử thăm dò.

Đoàn Lăng vô cảm ừ một tiếng.

“Cậu không đi à?” Tạ Ninh lại hỏi.

“Không có hứng.”

“Hà Mạn Quyển có mời tôi, bảo là chơi vui lắm, chúng ta cùng đi đi.”

Trong nguyên tác không nhắc đến việc ở bữa tiệc này có Tạ Ninh-bia đỡ đạn hay không, cho dù mình tham dự thì chắc cũng không ảnh hưởng nhiều lắm. Nhưng nếu mà Đoàn Lăng không dự tiệc, vậy rất có thể to chuyện đấy.

Đoàn Lăng nhíu mày: “Cậu đi làm cái gì, cậu biết quỷ phiền phức à?”

Quỷ phiền phức? …Hà Mỹ Mai?

Tạ Ninh lắc đầu: “Mới quen hôm nay.”

“Vậy cậu đi làm gì?” Đoàn Lăng lại bắt đầu dùng cái ánh mắt nhìn đứa ngốc mà liếc cậu: “Đi chúc mừng sinh nhật người không quen biết, cậu rảnh lắm đấy à?”

“…Miêu Quyển nhất quyết muốn tôi đi.” Bị mời mấy lần, Tạ Ninh vác Miêu Quyển ra làm cớ cũng coi như là ăn ngay nói thật: “Tôi cũng đồng ý rồi, đâu thể nuốt lời được.”

“Các cậu vậy mà thân thiết quá nhỉ.” Nhớ lại hình ảnh ở hành lang trường học mấy hôm trước, Đoàn Lăng lạnh lùng lia mắt về phía Hà Mạn Quyển đang khua tay múa chân ở đằng xa.

“Đồng ý với nó thì nuốt lời được.”

(Tội em Mều của chị quá =)))))

“…”

Đưa lưng về phía hai người họ, Hà Mạn Quyển đang kể chuyện cười với Hà Mỹ Mai chợt thấy sau lưng lạnh toát, không hiểu làm sao run b.ắ.n người một cái, mặt ngáo ngơ vò đầu.

Không còn cách nào nữa, Tạ Ninh tìm đến một lý do mà Đoàn Lăng không thể từ chối được.

“Một lần cuối cùng, xin cậu đấy.”

Cậu ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn khuôn mặt của Đoàn Lăng mà không chớp lấy một lần: “Với lại chẳng phải bên cạnh cậu còn có rất nhiều người không biết là cậu đang hẹn hò sao.”



Lúc cả nhóm đến được khu nghỉ dưỡng thì trời cũng đã nhá nhem tối.

Sau khi chơi đùa bên ngoài cả một ngày, hai anh em họ Hà là hai người chơi điên cuồng nhất, kết quả là đến tối, trạng thái tinh thần của hai người đấy vẫn là sung nhất.

Vài người nghỉ ngơi lấy sức đôi chút, sau khi tắm rửa tại phòng riêng xong, Hà Mỹ Mai ỷ vào sinh nhật mình mà đi gõ cửa lần lượt từng phòng, tràn trề sức sống đòi chơi game.

Hà Mạn Quyển trước có nói rằng Đoàn Lăng cứ thấy Hà Mỹ Mai là nhức đầu, mấy lời này đúng là ‘không có lửa thì sao có khói’.

Nhưng lần này, không cần Hà Mỹ Mai phải khóc lóc om sòm ăn vạ, Đoàn Lăng đã đồng ý xuống tầng. Đoán là vì bị cậu nhắc nhở, muốn tận dụng hết cỡ công cụ hình người là cậu đây ở chỗ Hàn Khiên.

Thời gian càng lúc càng gấp, mắt thấy vẫn còn vài tiếng nữa mới sang ngày 4, Tạ Ninh đ.â.m luống cuống, nhưng nếu Đoàn Lăng đã dự cuộc thì cậu cũng chỉ có thể gắng mà tham gia.

Mặc dù đã biết quan hệ của hai người họ, nhưng lúc Tạ Ninh tắm xong đi xuống, bên cạnh hắn vẫn như trước chẳng còn chỗ trống.

Hàn Khiên ngồi bên trái và Cố Tử Chân thì ngồi bên phải, trước mặt dàn nam phụ, Tạ Ninh chỉ ước sao có thể cách xa Đoàn Lăng 800m, nhưng Đoàn Lăng hiển nhiên sẽ không nghĩ như vậy rồi. Cậu vừa mới ngồi xuống cạnh Hà Mạn Quyển, thì Đoàn Lăng lên tiếng.

“Cậu ngồi đấy làm gì?” Không cho Hàn Khiên chút mặt mũi nào, Đoàn Lăng chỉ mặt bàn và nói: “Đổi chỗ.”
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 86: C86: Chương 86


Mắt Tạ Ninh mở to.

Nhân vật chính thật đúng là kiêu ngạo thành thói!

Phải biết rằng, Hàn gia và Đoàn gia có danh tiếng tương đương nhau trong giới kinh thương, thậm chí còn có quan hệ hợp tác nội bộ. Hàn Khiên là sếp tổng mới nhậm chức của tập đoàn Hàn Thức, thế mà Đoàn Lăng lại chỉ vì chỗ ngồi mà làm mích lòng người ta.

…Không hổ là nhân vật chính!

Hà Mỹ Mai ngồi một bên xem kịch vui chợt phì cười một tiếng, tỏ vẻ lấy lòng rót một ly nước cho Đoàn Lăng.

“Anh Lăng ơi, anh yêu đương từ khi nào ý? Bảo sao mà tháng trước anh trai của em lại lén khóc lắm thế.”

Chẳng thèm đếm xỉa đến Hà Mạn Quyển thẹn quá hóa giận đang nhìn chòng chọc, Hà Mỹ Mai cuối cùng cũng rảnh để quan sát kỹ Tạ Ninh.

“Cơ mà anh ấy đáng yêu thật, dễ thương hơn cả anh trai em!”

Hai tay chống cằm, Hà Mỹ Mãi mỉm cười rồi nói: “Không ngờ anh lại thích kiểu này nha.”

Đối diện với cái nhìn chăm chú của cô, Tạ Ninh không biết nên phản ứng như thế nào ngoài một nụ cười gượng gạo.

Nào có ngờ Hà Mỹ Mãi không chỉ khiến Đoàn Lăng đau đầu, mà còn có thể làm cậu đau đầu.

“Ninh Ninh, các anh hẹn hò được bao lâu rồi? Đã hôn chưa? Cảm giác thế nào hả?”

Khi nói, cô nàng bĩu môi: “Hồi nhỏ em muốn lén hun anh ý, rõ là có hun được đâu mà anh ý còn tí nữa thì nôn!”

Có thể thấy Hà Mỹ Mai đã xoắn xuýt chuyện này nhiều năm, giọng điệu vô cùng ấm ách.

“Em đừng có mà chọc chửi!” Hà Mạn Quyển vội vàng bịt miệng Hà Mỹ Mai lại, sợ con nhỏ khơi ra cái ký ức nát bét của Đoàn Lăng: “Lúc năm tuổi anh chọt má anh Lăng, bị đánh cho gãy răng, em cũng muốn rụng răng à! Nói suốt ngày!”

Cặp anh em nhà này không hề giống như xuất thân từ dòng dõi thư hương, mà trái lại nom chẳng khác gì đến từ một gia tộc ngốc bạch ngọt dồi dào năng lượng.

Đoàn Lăng cúi thấp đầu, trên mặt phủ đầy sương đen, tay nắm chặt lại run run.

Sợ làm lỡ trò chơi kế tiếp, Cố Tử Chân có mắt nhìn nhất lựa đúng lúc mà lên tiếng.

“Đừng nói chuyện này nữa, họ chỉ mới hẹn hò, chưa nói được cái gì đâu.”

Cố Tử Chân cố ý cho cậu một ánh mắt đầy ẩn ý, Tạ Ninh hoàn toàn coi như không nhìn thấy.

Hắn ta nói không sai, chưa nói được điều gì hết, ai mà biết được tối nay hai người sẽ chia tay chứ. Đoàn Lăng bực mình nói: “Nói nhảm nhiều vậy, không chơi thì về ngủ.”

“Chơi chứ!” Hà Mạn Quyển cuống đến mức nhảy dựng lên, điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Tạ Ninh, ý bảo cậu chặn người lại.

Tạ Ninh vẫn làm như không thấy.

Nhưng rõ ràng giả mù không phải là một ý kiến hay, Đoàn Lăng chuyển hướng sang cậu hỏi: “Có muốn chơi không?”

Tạ Ninh: “…”

Nhân vật chính, không hổ là cậu.

Cậu muốn giả c.h.ế.t trước mặt người khác, sau lưng thì tìm đường chết, còn Đoàn Lăng lại muốn cậu đỡ đạn trước mặt người khác, sau lưng thì mong cậu phắn đi, thật đúng là ‘cặp đôi hoàn hảo’.

Lấy lý do như thế để kéo Đoàn Lăng tới đây, lúc này Tạ Ninh chỉ có thể cắn răng gật đầu.

Ngay sau đó, Đoàn Lăng hừ một tiếng, coi như là chiều ý cậu mà ở lại.

Một đoạn nhạc đệm như vậy, không chỉ Hàn Khiên và Cố Tử Chân, mà ngay cả Hà Mỹ Mai vừa mới gợi chuyện pha trò cũng trở nên nghiêm túc hẳn lên.

Tạ Ninh: “…”

Đoàn Lăng, không hổ là cậu!

“Chơi cái gì đây nhỉ?” Số người chơi đã được xác định, Hà Mạn Quyển hào hứng xoa tay: “Rút gỗ thì sao, em mới mua một bộ mới tinh!”

Hà Mỹ Mai lúc này đang ngồi ở một bên khác Đoàn Lăng cũng không chọn cái gì, Đoàn Lăng ở lại đã là ngoài dự đoán của cô nàng rồi: “Được được, lấy ra luôn đi.”

Tất cả những người đã đi khu vui chơi đều ở đây, hình như mọi người đều biết luật chơi trò này, chỉ có mỗi mình Tạ Ninh nghe mà như rơi vào sương mù là thấp thỏm không yên, vô thức mà ngoái lại nhìn nhân vật chính.

Liếc mắt một cái đã nhận ra là cậu không biết, Đoàn Lăng nhếch mép, vẻ buồn ngủ trên mặt bớt đi đôi chút, như là có hơi thích thú.

“Không biết?”

Tạ Ninh gật đầu: “Chưa chơi bao giờ.”

“Không biết thì chờ bị thua thôi.”

Tạ Ninh: “…”

Đây là cái kiểu người gì vậy! Ngày nay không phân biệt nổi nữa mà!
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 87


Chờ Hà Mạn Quyển mang đồ lên, Tạ Ninh mới phát hiện ra cái trò này về cơ bản không có quy tắc phức tạp nào cả, đứa ngốc cũng có thể nhìn là hiểu.

Đơn giản là lần lượt rút từng thanh gỗ đã dựng thành hình tháp cao ra, rồi lại xếp chồng lên.

Sau mỗi thanh gỗ đều sẽ có một trò trừng phạt tương ứng, nếu bị đổ trong lúc rút gỗ và xếp vào, thì người đấy phải rút ngẫu nhiên một thanh ra rồi hoàn thành hình phạt phía sau thanh gỗ.

Cái trò này với cậu mà nói thì không quá khó, người thấy sợ hẳn phải là Hà Mạn Quyển và Hà Mỹ Mai, kiểu người phát triển thần kinh vận động nhưng động tác thì lại không được cẩn thận.

Tuy nhiên cậu nghĩ có hơi đơn giản rồi, chơi cái trò này đến một giai đoạn nào đó, khối gỗ kiểu gì cũng sẽ đổ, lúc này cần phải có may mắn, đến lượt ai thì người đó xui xẻo, nhưng hôm nay cái số của cậu không được tốt lắm.

Đã thế, người ngồi trước cậu trùng hợp thay lại là Hàn Khiên, hắn quá thông thạo với cái trò này, mỗi một thanh gỗ hắn rút ra, cả chồng gỗ sẽ theo đó mà lung lay chực đổ.

May mắn thoát được một hai lần, đến lần thứ ba thì Tạ Ninh vẫn cứ là bị ngã ngựa.

Toàn bộ chồng gỗ ào ào đổ sụp, trong tiếng huyên náo của mọi người, cậu đành chịu rút một thanh gỗ ra.

[Vẽ tranh lên mặt]

Đây là hình phạt gì thế?

Hà Mạn Quyển nhìn qua, hí hửng: “Ha ha ha cậu chờ đấy, tôi đi lấy bút đánh dấu.”

“Vẽ rồi có rửa đi được không?” Tạ Ninh hỏi tới.

“Này ấy hả, chắc là được.”

Không mất đến nửa phút, Hà Mạn Quyển đã cầm bút qua.

Cái mặt cậu ta nóng lòng muốn thử: “Để tôi làm đi để tôi làm đi, tôi từng học vẽ đấy!”

Cũng đâu phải là vẽ kiệt tác lên trên mặt đâu!

Trừ cậu ta ra, Tạ Ninh cũng không bết nên chọn người nào, cậu không quen ai khác nữa. Còn Đoàn Lăng, đang ngay trước mặt người theo đuổi hắn, tốt nhất là không nên có giao tiếp.

hongduala9

Trông Hà Mạn Quyển kiểu gì cũng không thấy đáng tin, cậu chẳng còn thiết gì: “Vậy cậu vẽ đi.”

“Ồ ye!”

Nâng cằm Tạ Ninh lên tỉ mỉ nhìn một lúc, Hà Mạn Quyển cắn răng, phải một nét trái một nét, hệt như một con mèo máy đang nghiêm túc vẽ tranh, tay di chuyển, miệng còn cảm thán.

“Tạ Ninh, sao mà da của cậu còn mịn hơn cả Hà Mỹ Mai vậy.”

Nói ngoài miệng còn chưa đủ, cậu ta còn bôi thêm hai vệt dấu tay.

Hai người này một tên thì ngốc nghếch, một tên thì hoàn toàn không có tự giác là mình đang hẹn hò.

Đoàn Lăng vốn đang buồn ngủ bỗng nhướng mi.

Hà Mỹ Mai đạp Hà Mạn Quyển một cú thật mạnh ở dưới gầm bàn, ngoài mặt là thẹn quá hóa giận, nhưng thực tế là sợ ông anh ngu ngốc của mình còn nói thêm câu nào nữa thì sẽ bị đánh c.h.ế.t mất.

Nhưng ngốc bạch ngọt vĩnh viễn sẽ không để người khác phải thất vọng.

Hà Mạn Quyển quay đầu lại hô to: “Em đá anh thì có ích gì! Không tin thì tự qua sờ này!”

Hà Mỹ Mai: “…”

…Hết thuốc chữa.

Hà Mỹ Mai và hai cô gái khác cùng đỡ trán.

May là Hà Mạn Quyển không vẽ quá lố, chỉ thêm mấy cọng râu và một cái mũi đen cho Tạ Ninh, biến cậu thành thành viên của gia tộc Miêu Quyển, không những không xấu mà còn có chút đáng yêu.

Xấu hổ quá, Tạ Ninh ngượng đến mức đỏ bừng cả mặt, cậu quay lại nhìn Đoàn Lăng một cái, đối diện với ánh mắt của hắn.

“Xấu.”

“…”

Nhìn lướt qua cái cằm bị Hà Mạn Quyển niết, cả bên má phải bị sờ sờ mấy lần, Đoàn Lăng đưa mắt nhìn tháp gỗ trước mặt.

Trong nửa trò tiếp theo, bên thua từ ‘bất cứ ai trừ Đoàn Lăng’ ra, đổi thành một mình Hà Mạn Quyển.

Rành rành một trò chơi ngẫu nhiên tự dưng lại biến thành chuyện kinh dị, cho dù Hà Mạn Quyển cẩn thận từng li từng tí thế nào, thì cứ đến lượt cậu ta là tháp gỗ sẽ nghiêng nghiêng sụp đổ.

“Cái trò này chống lại tôi!”

Càng chơi về sau, Hà Mạn Quyển như sắp tức phát khóc rồi, đôi mắt mèo hoe hoe đỏ, bộ dáng phải sống mái với cái trò này đến cùng.
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 88


Ngoại trừ Tạ Ninh ngơ ngác, mấy người còn lại đều tự ngầm hiểu ý nhau mà chọn cách im lặng. Hà Mỹ Mai thương cảm nhìn ông anh ngu ngốc của mình, nghĩ rằng ổng có bao giờ nhớ được lâu.

Sau khi Hà Mạn Quyển thua n ván liên tiếp và để lại cả tràng cười, cuối cùng Tạ Ninh đã giải cứu cậu ta.

“Mẹ nó tôi còn tưởng trúng tà rồi cơ.” Hà Mạn Quyển hậm hực.

Tạ Ninh im lặng, giả vờ như không nhìn thấy sự đùa cợt ở sâu trong mắt Hàn Khiên, rút bừa một thanh trong đống gỗ đổ sụp.

[Uống một ly]

Không có gì đáng xem, những người khác đều có chút thất vọng.

Lúc này Hà Mỹ Mai thấy hơi hối hận, biết thế đã chơi trò ‘thật hay thách’, cô nàng thực sự quá tò mò làm thế nào mà Tạ Ninh lại có thể đốn gục được anh Lăng, nhưng kết quả trò chơi lại cứ mãi không được như ý.

Tạ Ninh đã thành niên, nếu là hình phạt thì chắc chắn sẽ không để cậu uống nước trái cây rồi.

hongduala9

Khu nghỉ dưỡng có một quầy bar riêng biệt, Cố Tử Chân đứng lên: “Tôi đi pha chế, tiện thể có ai muốn uống chút gì không?”

Năm phút sau, Cố Tử Chân bưng một khay quay lại, trên đấy không chỉ có hình phạt của Tạ Ninh mà còn có mấy ly nước cam.

Cư xử với người ngoài hắn luôn luôn lịch sự nhã nhặn, theo nguyên tác thì chừng hai năm nữa, Cố Tử Chân lội ngược dòng thành công, tiến vào đoàn đội thứ nhất nhờ vào cách đối nhân xử thế thâm sâu.

Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Hàn Khiên và Cố Tử Chân sớm thôi sẽ trở mặt thành thù, Tạ Ninh nhận lấy hai đến ba ly rượu chỉ nhỏ cỡ nắp chai và ngửi thử.

Trước mặt mọi người, còn là ngay trước mặt Đoàn Lăng, dù sao để duy trì thiết lập hình tượng, hẳn là Cố Tử Chân cũng sẽ không dám giở trò.

Cái ly còn nhỏ hơn trong tưởng tượng, cậu uống nó mà không cần suy nghĩ.

Cố Tử Chân quả thực không giở trò, đây chẳng qua là ly rượu cocktail bình thường mà thôi, ngoại trừ việc nồng độ hơi cao và hôm sau sẽ hơi đau đầu chút chút ra, thì hoàn toàn không có vấn đề gì.

…Nhưng không thể gánh được người có tửu lượng kém bất thường.

Tạ Ninh không say rượu, cũng không biết uống say là cảm giác như thế nào. Khi đầu óc dần choáng váng, suy nghĩ cứ luôn chậm sau người khác nửa nhịp, phản ứng đầu tiên của cậu là nghĩ mình bị cảm rồi.

Vị cứu tinh cứu vớt Hà Mạn Quyển đã xuất hiện, đến khi cậu liên tiếp thua ba ván, Đoàn Lăng chau mày, vỗ vai cậu cái bộp.

“Đổi vị trí.”

Hàn Khiên vui ra mặt, không biết lại đang tự ảo tưởng cái gì, Tạ Ninh lắc lắc đầu, chầm chậm vịn ghế đổi chỗ ngồi.

Đổi vị trí nhưng cũng chẳng tránh được không kiểm soát được lực tay nặng nhẹ, khi chồng tháp gỗ lại mất thăng bằng một lần nữa, Tạ Ninh sững sờ nhìn thanh gỗ trên tay còn chưa kịp đặt xuống, khẽ bối rối mà nhìn Đoàn Lăng.

Đoàn Lăng “chậc” một tiếng, đẩy đống gỗ trên bàn: “Chán quá, tôi buồn ngủ rồi.”

“Đừng mà!”

Hà Mạn Quyển bị vẽ mắt gấu trúc còn đang chơi vui: “Anh Lăng, đâu chỉ có mỗi cậu ấy thua, em cũng thua nhiều lần mà, anh không thể thiên vị như vậy được!”

Hà Mỹ Mai hít một hơi, lại đạp Hà Mạn Quyển một phát thật mạnh dưới gầm bàn.

Đoàn Lăng hai mắt u ám, cười nhưng không hề có ý cười mà hỏi: “Thua còn chưa đủ à?”

Nhận thấy bầu không khí không ổn, Hà Mạn Quyển rùng mình một cái, sợ sệt ngậm miệng lại.

Liếc nhìn dòng chữ trên miếng thanh gỗ của Tạ Ninh, Cố Tử Chân nhẹ giọng nói: “Vậy đến thanh này là dừng chơi nhé, Tạ Ninh, cậu rút được cái gì?”

Tạ Ning ngắc ngư cúi đầu, lúc này nhìn thanh gỗ cũng thấy bóng chồng.

[Uống một ly]



Trò chơi buổi tối ngày 3 đến đây đã kết thúc, xem ra trò chơi tối nay không phải là bước ngoặt dẫn đến việc họ chia tay.

Về đến phòng, Tạ Ninh đỡ cái đầu đang ngày càng nặng trịch của mình mà thở dài.

Mắt thấy ngày 3 còn có mấy tiếng nữa thôi, cậu lật quyển sổ nhỏ một lượt từ đầu đến cuối, nghĩ mãi không ra vấn đề nằm ở đâu.

Tại sao những biện pháp này đều không xài được? Rốt cuộc thì làm thế nào mà nguyên chủ lại chia tay?

Càng vắt óc, cảnh tượng trước mắt lại càng trôi nổi, hơn nữa bây giờ cậu đầu váng mắt hoa, hoàn toàn không thể tập trung suy nghĩ.
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 89


Nhìn thẳng vào dòng chữ cuối trang nửa phút, lý trí của Tạ Ninh đã hoàn toàn bị rượu nhấn chìm, cậu vỗ bàn một cái, ì ạch đứng dậy.

Rượu vào thêm gan!

Nếu những cách này đều không chia tay được, vậy cậu chỉ có thể dùng cách thức trực tiếp nhất.

Trong phút chốc, gì mà mấy triệu (tệ), rồi nào là sẽ bị nhân vật chính ghi thù, hay nhà máy kẹo gì đấy, Tạ Ninh cho quên sạch. Người say rượu, ngoài lòng tự tin mù quáng ra, còn có đặc điểm chính là đa sầu đa cảm.

Cậu càng nghĩ về trải nghiệm trong một tháng này lại càng buồn bực.

Ù ù cạc cạc xuyên việt thì cũng coi như thôi, còn phải làm công cụ hình người, lần đầu tiên yêu đương lại là với người chó tính, không có tình cảm!

Trước khi xuyên, cấp ba trong mắt cậu tất cả đều là học tập, sau khi xuyên thì tất cả đã thành Đoàn Lăng, sợ bị những kẻ theo đuổi hắn điên cuồng nhắm đến.

Càng nghĩ càng mất lý trí, những hận ý chua xót ngày thường chất chồng cứ vậy mà tuôn tràn. Tạ Ninh đứng lên, chân nam đá chân chiêu đi gõ cửa phòng sát vách.

Cậu vừa mới giơ tay, cửa đã bị kéo ra từ bên trong, đụng thẳng vào Đoàn Lăng đang chuẩn bị đi ra.

“Cậu chạy lung tung làm cái gì đấy?” Đoàn Lăng cau mày hỏi.

Gặp người rồi, dáng vẻ bệ vệ ngất trời của Tạ Ninh lung lay rồi dần lặn mất tăm, sau đó cậu lập tức dựng thẳng lưng, to mồm nói: “Tôi, tôi có chuyện muốn nói.”

“Nói cái rắm, lượn về ngủ đi.”

Mắt Tạ Ninh nhìn thẳng, uống ly rượu thứ hai xong, ai cũng có thể nhìn ra trạng thái của cậu không ổn, nhưng không ngờ là sẽ say như vầy.

Vừa rồi ở dưới lầu, ngoại trừ có hơi ngốc, nhưng nhìn vẫn còn rất bình thường mà.

“Chỉ nhấp có tí vậy mà cậu đã say đến mức này à?”

Tên ngốc với vẻ mặt đờ đẫn trước mặt đứng thôi cũng không yên, Đoàn Lăng định kéo người về, nhưng Tạ Ninh lại tưởng là hắn muốn đánh nên hoảng sợ lủi về sau.

Dưới chân vốn đã không vững, gạch lát nền ở hành lang khu nghỉ dưỡng lại trơn bóng, cậu lùi như thế nên mất thăng bằng, ngã dập m.ô.n.g xuống đất, khiến Đoàn Lăng giật nảy mình.

“…Au!”

Cú ngã lần này không hề nhẹ, m.ô.n.g bị đau khiến khóe mắt ứa ra nước mắt s1nh lý.

Tạ Ninh chớp mắt phản ứng hồi lâu, sau đó chợt ngẩng đầu lên với vẻ mặt kinh sợ.

“Sao cậu lại đẩy tôi?”

Đoàn Lăng: “…Đệt!”

Gặp ông tổ ăn vạ rồi.

Không biết là do ngã đau hay trên đầu đau, Tạ Ninh nhìn chằm chằm hắn, vẻ mặt lên án như đang cần một lời giải thích.

hongduala9

Tranh cãi với con ma men thì cũng chẳng ích gì, Đoàn Lăng day day ấn đường, định là kéo cậu đứng lên trước đã.

Cái m.ô.n.g dính trên đất, tựa đề của nguyên tác lướt qua thật nhanh trong đầu cậu như mưa đạn, Tạ Ninh vừa hãi vừa sợ nhích về sau, đúng lúc bắt gặp Hà Mạn Quyển đi ngang qua cuối hành lang đang ngân nga hát.

Tầm nhìn không rõ nhưng cái tai vẫn còn xài được, nghe thấy thanh âm quen thuộc, cậu vô thức la lên cầu cứu.

“Miêu Quyển…!”

Mắt thấy hai người trên hành lang, tiếng ca hát của Hà Mạn Quyển chợt nín, vội vàng muốn qua giúp đỡ.

Lúc bị tên ăn vạ đụng vào Đoàn Lăng còn chưa thấy cáu, nhưng sau khi nghe thấy tiếng hô của Tạ Ninh, lửa giận bốc lên như núi lửa phun trào.

Mẹ nó lại là ngốc bạch ngọt.

“Cút!” Hắn quay đầu quát: “Đến đây thử xem?!”

Đối diện với ánh mắt như muốn g.i.ế.c người của Đoàn Lăng, Hà Mạn Quyển trượt chân một cái, chạy đến thế nào thì chạy về như thế.

Hà Mạn Quyển đi rồi, Đoàn Lăng liếc xéo nhìn Tạ Ninh đang co mình vào tường, xoay người trở về phòng.

Rầm!

Tiếng động lớn khiến Tạ Ninh bị hoảng đến mức khẽ run rẩy, suýt chút nữa là quên mất mục đích đến đây.

… Mà hắn ra ngoài làm gì ấy nhỉ?

So với trong phòng, ngoài hành lang có hơi lạnh chút.

Cậu còn chưa kịp đứng dậy, cửa phòng vừa mới đóng trước mặt lại rầm cái mở ra.

Người bước ra có vẻ mặt xanh mét, nhìn qua như đang nén giận không giống với bình thường.

Thoáng thấy sự căng thẳng ở sâu trong mắt Tạ Ninh, nét mặt Đoàn Lăng có hơi khựng lại, giọng điệu mỉa mai: “Cậu còn biết sợ cơ à?”
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 90


Có nói gì cậu cũng không hiểu, Đoàn Lăng thẳng tay kéo người dưới đất dậy, một tay ôm eo cậu, một tay đẩy cửa phòng cậu ra.

“Sao hồi đó ông đây lại đồng ý với đồ phiền phức nhà cậu cơ chứ!”

Cảnh tượng trước mắt cứ rung lắc, ngay cả Đoàn Lăng bên cạnh cũng biến thành hai người.

“Nghĩa là sao…?” Tạ Ninh ngây ngốc hỏi.

Bị vung tay ném thẳng xuống giường, khi cảm giác không trọng lượng ập đến, Tạ Ninh vốn đã choáng váng đến nỗi không biết mình đang ở đâu, theo bản năng mà con ngươi co lại, duỗi tay ra túm lấy thứ gần mình nhất.

“Mẹ nhà cậu Tạ Ninh!”

Áo bị kéo một cái như vậy, Đoàn Lăng đứng không vững bị túm lấy liền ngã một mạch xuống giường theo cậu.

Nói là hẹn hò nhưng thật ra cả tháng qua, hai người chưa làm được mấy chuyện giữa người yêu với nhau. Mấy lần ôm nhau cũng không phải là đôi bên tình nguyện, mà là miễn cưỡng.

Nếu không kịp chống khuỷu tay xuống thì suýt chút nữa Đoàn Lăng đè thẳng lên người cậu rồi, ngay cả tư thế lúc này cũng khiến Tạ Ninh hơi khó thở.

Chiếc giường lớn ở khu nghỉ dưỡng rất mềm mại, cậu lún sâu trong đó, mỗi giây đều có thể cảm nhận được một hơi thở khác ngay gần kề.

“Thơm quá.” Chun mũi, Tạ Ninh bất giác thở dài một tiếng: “Đoàn Lăng, cậu muốn vứt tôi à?”

Ngay cả khi suy nghĩ đã lộn xộn, nhưng cái chuyện ngày nhớ đêm mong thì dù uống say vẫn nhớ theo bản năng.

Nghe thấy lời cậu nói, Đoàn Lăng đang muốn đứng dậy bỗng thay đổi ý định.

Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẽ đầy ria mèo và mũi mèo, một tay véo mũi cậu, u ám nói: “Mẹ nó còn dám nói mớ cơ đấy.”

Mặt nín đến đỏ bừng, Tạ Ninh mới nhớ há mở miệng ra.

Đôi môi mọng đỏ khẽ hé, cậu bối rối nhìn Đoàn Lăng, như đang nghĩ xem tại sao mình lại không thở được.

Ánh mắt đi xuống, cơn tức chợt ngưng, hơi thở như đọng lại trong không khí.

Thở hồng hộc mấy hơi, Tạ Ninh khàn giọng lặp lại: “Có phải cậu muốn vứt tôi đi không?”

Mùi của rượu kê vĩ tản bớt đi, Đoàn Lăng nhìn đôi môi cậu, yết hầu thấy hơi khô khốc.

Cái miệng này ngày nào cũng chít chít meo meo, bây giờ vẫn không chịu thôi, Đoàn Lăng dời mắt: “Cậu yên chút đi, còn lằng nhằng nữa thì vứt đấy.”

Tạ Ninh: “…!”

Cậu nhớ ra cậu tới đây để làm gì rồi!

Thế thì yên làm sao được!

Con ngươi sáng lên, Tạ Ninh ngọ ngoạy muốn đứng dậy, nhưng vì trước mắt bị bóng chồng, thế là va thẳng vào Đoàn Lăng.

“Ư…!”

Hắn không kịp phòng bị bị đụng vào, môi chạm nhau, sự đau đớn kèm theo xúc cảm kỳ lạ, não bộ vì vậy mà c.h.ế.t máy.

Răng rắc!

Chỗ cửa phòng, như thể có ai đó hoảng hốt đóng cửa lại từ bên ngoài, trong hành lang tiếng bước chân bình bịch nhanh chóng chạy đi.

Cả người Đoàn Lăng cứng đờ, không thể tin nổi trừng mắt nhìn con ma men đang r3n rỉ che miệng trước mặt.

Không có cảm giác buồn nôn, chỉ thoang thoảng hơi rượu, rồi cả tâm trạng lạ lẫm và quái đản đã xuất hiện mấy lần trước đó.

Vì sao lại không thấy ghét?

hongduala9

Hồi còn nhỏ, rõ là chỉ vừa ngủ trưa dậy bắt gặp Hà Mỹ Mai đang len lén xích lại gần, hắn cũng sắp nôn cả ra, bị hôn lên má thì lại càng nôn suốt đêm.

Căn bệnh này ngày càng nặng thêm theo sự trưởng thành, đến mức gần đây, ngay cả đánh người hắn cũng thấy mắc ói.

Đã là thiên tài gần hai mươi năm, Đoàn Lăng rất ít khi gặp phải nan đề hóc búa nào, nhưng bây giờ lại bất ngờ gặp phải.

Ôm với cầm tay, hắn có thể xem như là do khả năng thích ứng sau khi tiếp xúc với Tạ Ninh hết một lần lại đến một lần. Thi thoảng tiếp xúc chân tay với đám người Hà Mạn Quyển, hắn cũng sẽ không phản cảm.

Nhưng việc hôn môi này, thì xưa nay chưa từng có.

Xúc cảm kỳ lạ trên miệng không gạt đi được, nhìn khóe mắt Tạ Ninh ươn ướt và cái mặt mèo còn chưa rửa, sắc trời nhập nhoạng thu vào đáy mắt, Đoàn Lăng kéo tay đang che miệng của đối phương ra, một lần nữa cúi người xuống.

Không nghĩ ra, vậy thì thử lại lần nữa.
 
Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
Chương 91


Hoàn toàn mất nhận thức, Tạ Ninh không rõ tình huống hiện tại bèn mở miệng, muốn hỏi xem có phải bây giờ mình sẽ bị vứt bỏ hay không.

Nhưng không nghĩ đến, giây tiếp theo, bỗng nhiên miệng cậu bị thứ gì đó chặn lại, không thể nói ra lời.

Đoàn Lăng đè lại cái tay đẩy tới theo phản xạ của cậu, khẽ quát: “Đừng nhúc nhích!”



Chừng năm phút sau, trên giường có tiếng điện thoại rung truyền đến, di động của Tạ Ninh sáng lên, màn hình hiển thị hai chữ ‘Baba’.

Tạ Ninh đã mê man ngủ nhíu nhíu mày, Đoàn Lăng chống người lùi lại, nhận điện thoại của cậu.

Nhấc máy, giọng nói của bố Tạ oang oang phát ra từ trong loa.

“Này, Ninh Ninh, hôm nay con thật sự không về hả? Nghe bố nói nè, bây giờ các con còn nhỏ tuổi, tuy là cái việc ấy ấy thì sao mà kiềm được, nhưng tốt nhất vẫn nên…”

“Cậu ấy ngủ rồi.” Đoàn Lăng ngắt lời.

Đầu dây bên kia thoắt cái im bặt.

Mấy giây sau, giọng bố Tạ thấp thỏm vang lên: “Cậu Đoàn….khụ, là Đoàn Lăng đấy à! Ninh Ninh, Ninh Ninh sao lại ngủ sớm vậy?”

Trên mặt Đoàn Lăng thoáng qua vẻ mất tự nhiên: “Đi chơi cả một ngày, cậu ấy có hơi mệt.”

“….Thế à.” Bố Tạ mặt ngoài cười ha ha, trong lòng đã suy sụp: “Thế chờ nó dậy rồi, để nó gọi lại cho chú vậy.”

“Vâng.”

Tưởng rằng cuộc gọi sẽ kết thúc ở đây, Đoàn Lăng đang định ngắt máy thì bố Tạ vội vàng mở lời.

“Phải rồi, sinh nhật Ninh Ninh, cháu cũng đến ăn mừng chứ? Chú hỏi nó mà nó không chịu nói, chú vẫn chưa biết cháu thích ăn cái gì?”

Đoàn Lăng khẽ cau mày, nhìn khuôn mặt đang say giấc của Tạ Ninh, mãi đến khi bố Tạ tưởng hắn đã cúp máy mới lên tiếng.

“Tùy chú bố trí.”

“Với lại, việc lần trước thật sự may nhờ có cháu.” Bố Tạ thở dài một hơi, cười ha hả: “Không có mấy triệu đấy, sợ là Ninh Ninh đã thôi học, nhà máy cũng phải đóng cửa mất, khi nào cháu qua thì hai nhà chúng ta lại nói kỹ hơn!”

“…”

Cúp máy xong, Đoàn Lăng nheo mắt.

Mấy triệu, thôi học, nhà máy đóng cửa.

Vì mục đích ban đầu không phải là yêu đương hay gì, mà là tìm một “bạn trai” thành thật nghe lời. Đó là lý do vì sao hắn chưa từng điều tra về gia cảnh của Tạ Ninh, hoặc cũng có lẽ là do vốn không có hứng thú đi tìm hiểu.

Nhưng mới vừa lúc nãy thôi, tính chất đã bắt đầu không còn giống như lúc trước, theo một mức độ nào đó, Tạ Ninh đã thăng cấp trở thành đối tượng nghiên cứu của hắn.

Nhét cái tên đang ngủ say như c.h.ế.t vào trong chăn, Đoàn Lăng lấy điện thoại ra rồi xoay người muốn rời đi, khóe mắt lướt qua cuốn sổ trên bàn, bước chân chợt dừng lại.

Quyển sổ đang mở, ngay ở khoảng cách này cũng có thể nhìn thấy dòng chữ to trên trang sổ.

[Ngày mùng 3 tháng 10]

[Chia tay! Chia tay! Không chia tay được không làm người!]

Đến bên bàn, đưa tay lật vài trang trước, đọc hết từng câu từng chữ, lực giữa ngón tay dần trở nên khó kiểm soát.

Ánh mắt như hầm băng hồ sâu, Đoàn Lăng từ xa nhìn bóng người đang phập phồng thở đều trên giường.

hongduala9

Bây giờ…không còn giống như trước nữa rồi.



Ngày mùng 4 tháng 10, ngày cốt truyện chính thức bắt đầu.

Cơn say rượu qua đi, Tạ Ninh tỉnh dậy, đầu đau như muốn nứt ra. Trợn mắt đối diện với trần nhà suốt mười phút, lúc bất thình lình bật dậy, cả người da gà da vịt thi nhau nổi lên.

Ngày 4 rồi…?

Cốt truyện bắt đầu rồi?

Còn chưa chia tay mà?

Với lại…hôm qua cậu về phòng kiểu gì?

Lắc lắc cái đầu chậm chạp của mình, Tạ Ninh bước xuống giường, định là đi rửa cái mặt cho tỉnh táo một tý, mắt liếc qua ghi chép trên bàn, bước chân khựng lại.

Sao lại để nó ở đây? Còn hơi nhăn nữa.
 
Back
Top Dưới