Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 420: Chương 420


"Hai đứa đang làm gì vậy? Cận Xuyên, lúc nãy, anh đã nhìn thấy từ xa rồi, em cứ véo, búng như vậy, có biết thương hoa tiếc ngọc không? Trán Tiểu Ý đỏ lên hết rồi kìa."

Chu Cận Xuyên nghe vậy, nhìn chằm chằm vào trán Tô Ý: "Đâu có, em căn bản không dùng sức…"

Từ khi biết Lâm Hạo Nam là anh vợ của mình, Chu Cận Xuyên đã cảm thấy mình thấp kém hơn anh ta một bậc.

Nhìn thấy anh ta nói lời bịa đặt trắng trợn như vậy, cũng đành chịu thua: "Bọn em chỉ đùa giỡn thôi, lần sau sẽ không như vậy nữam."

Nói xong, anh lại cười nhìn Lâm Hạo Nam, hỏi: "Đúng rồi, anh hai, quà sinh nhật của anh dành cho Tiểu Ý đâu?"

Nhắc đến chuyện này, Lâm Hạo Nam cảm thấy ngại ngùng: "Cái đó...

Chẳng phải tối qua anh mới về đến nhà sao? Không có thời gian đi mua, hay là như vậy đi, tối nay anh đưa Tiểu Ý ra ngoài, em ấy muốn mua gì thì mua!"

Chu Cận Xuyên cố tình trêu chọc Lâm Hạo Nam, nào ngờ anh ta vừa mở miệng đã muốn "cướp" người.

Vì vậy anh không chút do dự từ chối thay Tô Ý: "Không được, tối nay bọn em có hẹn rồi, đã hẹn từ trước rồi."

Lâm Hạo Nam nghi ngờ nhìn hai người: "Vậy thì đổi ngày khác đi, hai đứa ngày nào cũng gặp nhau, có chuyện gì mà nhất định phải gặp nhau vào tối nay chứ?"

Chu Cận Xuyên nhìn anh ta: "Phải có trước có sau chứ, là anh hẹn trước mà."

Lâm Hạo Nam thấy anh không chịu nhường thì nhìn Tô Ý: "Em gái, thằng nhóc này không phải đang lừa anh chứ? Hai đứa thật sự có hẹn sao?"

DTV

Tô Ý nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Chu Cận Xuyên, biết anh chắc chắn có chuyện quan trọng, lên tiếng thay anh trả lời: "Vâng, Cận Xuyên nói đúng đấy."

"Anh hai, bây giờ em cũng không thiếu gì, chuyện mua quà, đợi lần sau anh rảnh rồi hãy nói."

Lâm Hạo Nam nghe vậy, lắc đầu: "Không được, quà sinh nhật nhất định phải mua."

Chu Cận Xuyên thấy anh ta không biết ý tứ, nhắc nhở lần nữa: "Vậy thì ngày mai đi, ngày mai, em tuyệt đối không tranh với anh, dù sao anh cũng vừa từ nơi khác về, em và Tiểu Ý sợ anh mệt, hôm nay anh nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Lâm Hạo Nam thấy hai người đều nói như vậy, cuối cùng anh ta cũng gật đầu đồng ý.

Tuy ngoài mặt Chu Cận Xuyên tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng anh đã thở phào nhẹ nhõm.

Anh nghĩ cuối cùng thì những gì anh đã chuẩn bị cũng không bị phá hỏng.

Sau khi tiệc trưa kết thúc, khách khứa cũng lần lượt ra về.

Chu Cận Xuyên đợi đến cuối cùng, chính là muốn đưa Tô Ý về nhà.

Cũng để tránh cho việc xảy ra sự cố dọc đường.

Nào ngờ lúc Tô Ý thu dọn đồ đạc xong, định đi theo anh thì lại bị Tô Nhân giữ lại.

"Cận Xuyên, cháu về trước đi, dì muốn Tiểu Ý ở lại nhà cũ với dì thêm một đêm nữa."

Nụ cười trên mặt Chu Cận Xuyên dần biến mất: "Dì Tô, hai người còn có việc sao?"

Tô Nhân gật đầu, nhìn Tô Ý: "Dì đã chuẩn bị một món quà sinh nhật đặc biệt cho Tiểu Ý, phải đợi đến tối mới tặng con bé được."

Chu Cận Xuyên không cam lòng: "Về nhà bên kia không thể tặng sao?"

Tô Nhân không nhịn được cười: "Đứa nhỏ này, dì không thể mang món quà đó đi được, có phải cháu có việc muốn tìm Tiểu Ý không?"

Chu Cận Xuyên do dự một lúc, cuối cùng anh đành phải nhìn Tô Ý bằng ánh mắt cầu cứu.

Tô Ý cũng rất khó xử.

Hôm nay, mẹ cô đã trải qua nhiều chuyện như vậy, có lẽ bà ấy muốn cô ở lại để bầu bạn với bà ấy.

Cô thăm dò hỏi Chu Cận Xuyên: "Hay là, ngày mai em đến tìm anh?"

Chu Cận Xuyên trong mắt lóe lên tia bất lực và ấm ức, cuối cùng anh cũng gật đầu đồng ý, ai bảo lần này là mẹ vợ "cướp" người chứ.

"Được, vậy ngày mai sau khi xong việc, em gọi điện thoại cho anh, anh đến đón em."

Nói xong, Chu Cận Xuyên mới lưu luyến rời đi.

Triệu Lam thấy dáng vẻ anh luyến tiếc như vậy, không nhịn được trêu chọc: "Hay là tối nay con ở lại đây ngủ luôn đi?"

Chu Cận Xuyên cười gượng gạo: "Như vậy không hay lắm đâu ạ?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 421: Chương 421


Triệu Lam nghe vậy, lườm anh một cái: "Con còn thật sự định ở lại đấy à! Không sợ người ta cười cho sao? Yên tâm đi, lần này cô dâu con chạy không thoát đâu, vừa nãy mẹ đã hẹn với dì Tô rồi, ngày kia sẽ mời hai người đến nhà chúng ta."

Nói xong, Triệu Lam dẫn Tiểu Vũ và Noãn Noãn về nhà trước để chuẩn bị.

Chu Cận Xuyên một mình trở về nhà, buồn chán vô cùng.

Anh nghĩ ngợi một lúc rồi gọi điện thoại đến nhà cũ họ Tô tìm Tô Ý.

Lúc này, Tô Ý đang cùng Tô Nhân gói bánh chẻo, tay dính đầy bột mì: "Sao vậy?"

Chu Cận Xuyên cười khẽ: "Không có gì, anh về đến nhà rồi, gọi điện thoại báo cho em biết thôi."

Tô Ý ồ một tiếng: "Em đang bận gói bánh chẻo, không có chuyện gì thì em cúp máy nhé?"

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: "Không có chuyện gì, chỉ là anh hơi buồn chán, hơi nhớ em thôi."

Tô Ý mỉm cười, liếc nhìn mẹ, thấy bà ấy không phản ứng gì, cô mới nhỏ giọng nói vào điện thoại: "Anh hai nói tối nay anh ấy không về đơn vị, muốn đến nhà mình ngủ, hay là em bảo anh ấy đến nhà anh nhé? Kẻo anh ở một mình buồn chán."

Chu Cận Xuyên nghe vậy, hừ lạnh một tiếng: "Thôi bỏ đi! Thôi được rồi, tối qua anh cũng không ngủ ngon, lát nữa nếu không có việc gì, anh đi ngủ."

"Ừm."

Tô Ý cúp điện thoại xong, định quay lại gói bánh chẻo thì thấy mẹ đang nhìn cô, mỉm cười, cô ngại ngùng.

"Tiểu Ý, trước đây mẹ không nhận ra, Cận Xuyên lại bám người như vậy? Mới đi một lúc đã gọi điện thoại đến rồi."

DTV

Tô Ý cười gượng gạo: "Cũng không đến mức vậy đâu ạ, chắc là sau khi bị thương, anh ấy trở nên yếu đuối hơn, lúc trước khi còn ở đơn vị, anh ấy không như vậy đâu."

Tô Nhân cũng tò mò: "Vậy con kể cho mẹ nghe xem, hai đứa quen biết nhau như thế nào? Yêu nhau từ bao giờ?"

Tô Ý suy nghĩ một lúc, kể lại chuyện cô bị ngã xuống nước được Chu Cận Xuyên cứu, lúc không có nhà được Chu Cận Xuyên cưu mang.

"Dù sao anh ấy cũng đã giúp con rất nhiều, đối xử rất tốt với con, rất quan tâm, chăm sóc con, có một lần Tết, anh ấy còn đến quê tìm con, sau đó con mới đồng ý làm bạn gái anh ấy."

Tô Ý muốn nhân cơ hội này để Chu Cận Xuyên ghi điểm trong mắt mẹ.

Nào ngờ, Tô Nhân lại không để ý đến chuyện đó, bà ấy nghe xong lại kêu lên.

"Ai là kẻ độc ác đẩy con xuống nước vậy? Tìm được người đó chưa?"

"Thằng nhóc họ Tần kia không phải người tốt, hay là mẹ bảo anh hai con đến Tây Bắc đánh nó một trận?"

Nhìn thấy Tô Nhân với dáng vẻ như gà mẹ bảo vệ gà con, Tô Ý không khỏi cảm động.

Nhưng để tránh phải nói thêm những chuyện khiến bà ấy lo lắng, Tô Ý chỉ cười cho qua chuyện: "Bắt được rồi, cũng đã dạy dỗ rồi, họ Tần kia cũng bị đánh cho một trận tơi bời rồi, mẹ yên tâm đi!"

Tô Nhân nghe vậy, lúc này mới yên tâm gật đầu: "May mà có Cận Xuyên bảo vệ con, mẹ thấy nó thật sự rất tốt, không nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc nó giao hết sổ tiết kiệm cho con, còn mua nhà cho con, cũng đủ chứng minh rồi."

"Một người đàn ông có yêu con hay không, đừng nhìn những gì anh ta nói mà hãy nhìn những gì anh ta làm, người đàn ông nguyện ý giao hết tài sản cho con chắc chắn là người tốt."

Nghe mẹ nói vậy, Tô Ý bỗng nhớ lại những chuyện đã qua của hai người.

Hình như từ rất lâu về trước, anh đã như vậy, âm thầm đối xử tốt với cô.

Nghĩ đến đây, trong lòng cô tràn ngập sự ngọt ngào.

Ăn cơm tối xong, Tô Ý vội vàng lên lầu vào phòng ngủ, gọi điện thoại cho Chu Cận Xuyên.

Chu Cận Xuyên không ngờ trước khi đi ngủ mà vẫn nhận được điện thoại của cô, anh đương nhiên là vui mừng khôn xiết.

Hai người nói chuyện một lúc lâu, mãi đến khi bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Tô Ý mới vội vàng cúp máy.

Tô Nhân vừa vào phòng, bảo con gái thay quần áo thoải mái rồi đi ra ngoài với bà ấy..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 422: Chương 422


Tô Ý thấy đã muộn như vậy rồi, bà ấy còn muốn ra ngoài, cô cảm thấy khó hiểu.

Mãi đến khi hai người đi xuống thư phòng ở tầng một, Tô Nhân nhìn ra ngoài đóng cửa lại rồi mới nhỏ giọng giải thích: "Mẹ dẫn con đi một nơi."

Nói xong, bà ấy lấy mấy cuốn sách trên giá sách xuống, sau đó đẩy vào bức tường.

Bỗng nhiên bức tường chuyển động, như bị một thế lực vô hình nào đó mở ra.

Tô Ý không kịp chuẩn bị, đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi giật mình.

Tô Nhân thì rất bình tĩnh lấy hai chiếc đèn pin ra: "Đừng sợ, đây là thư phòng của ông ngoại con, những thứ trong mật thất này đều là tài sản mà ông ấy để lại, mẹ dẫn con đi xem.”

Tô Ý mạnh dạn đi theo bà ấy vào trong.

Không gian bên trong không lớn nhưng chất đầy những chiếc rương gỗ.

Xếp thành từng hàng, có khoảng hơn mười chiếc.

Tô Ý không khỏi kinh ngạc: "Mẹ, những thứ này là...."

Tô Nhân cười: "Mở ra xem thử."

Tô Ý tò mò mở một chiếc rương ra, bên trong toàn là đồ cổ.

Cô lại mở chiếc rương thứ hai ra, bên trong toàn là tranh chữ.

Những chiếc rương còn lại đều chứa đầy vàng bạc, châu báu.

Tô Ý hít sâu một hơi: "Ông ngoại để lại nhiều bảo bối như vậy sao?"

Tô Nhân thấy con gái sau khi nhìn thấy những thứ này vừa kinh ngạc vừa vui mừng, bà ấy cảm thấy món quà này đã tặng đúng người.

DTV

"Tiểu Ý, con có thích những thứ này không?"

Tô Ý không chút do dự cười nói: "Thích chứ, ai mà chẳng thích tiền."

Tô Nhân không nhịn được bật cười, đúng vậy, con gái bà ấy với tình yêu đơn thuần và bản năng đối với tiền bạc, giống hệt ông ngoại của cô.

Nếu là thằng hai và thằng cả khi nhìn thấy những thứ này, có lẽ phản ứng đầu tiên của bọn họ là nộp lên trên.

Nhưng những thứ này là do ba của bà ấy và tổ tiên vất vả làm ra, cũng không phải ăn cắp, ăn trộm, tại sao lại không thể giữ lại chứ?

Nhớ lại chuyện xảy ra mấy chục năm trước, Tô Nhân không khỏi cảm thán.

Trong những năm tháng loạn lạc đó, chỉ có một mình bà ấy là con gái trong nhà họ Tô sống sót.

Ban đầu, ba của bà ấy muốn bà ấy ở nhà kén rể, nhưng bà ấy lại thích một chàng trai nghèo cùng lớn lên với bà ấy.

Ba mẹ chàng trai đó đều là người làm trong nhà họ Tô, nên cho dù thế nào, ba của bà ấy cũng không thể đồng ý hôn sự này.

Để chứng minh bản thân với ba của bà ấy, chàng trai đó đã chủ động đi nhập ngũ.

Đúng lúc sắp đến ngày đoàn tụ thì người đó lại mất tích.

Có người nói đã nhìn thấy tên ông ấy trong danh sách liệt sĩ.

Lúc đó, bà ấy đã cãi nhau với ba rất lâu vì chuyện này.

Cho đến khi bà ấy gặp Lâm Gia Quốc, một người đàn ông mà ba bà ấy cũng không ưa.

Có lẽ là vì oán trách ba, lần này bà ấy đã quyết tâm gả cho Lâm Gia Quốc.

Bà ấy cứ tưởng ba sẽ luôn oán hận mình, nào ngờ trước khi qua đời ông ấy lại giao hết tài sản mà ông ấy đã giữ gìn cả đời cho bà ấy.

Nghĩ đến cảnh tượng ba dẫn bà ấy xuống mật thất trước khi qua đời, Tô Nhân không khỏi đỏ hoe mắt.

Tô Ý nhìn thấy mẹ mình đỏ hoe mắt, đoán ra bà ấy đang nhớ đến chuyện cũ, nhất thời cô không biết phải an ủi bà ấy thế nào.

Cô chỉ cười nói: "Mẹ, ông ngoại thật là giỏi, trong thời đại đó, ông ấy vẫn có thể làm ăn, còn giữ được nhiều tài sản như vậy."

Tô Nhân nghe vậy, vui vẻ gật đầu: "Ông ngoại con rất tài giỏi, còn trẻ đã tự mình lập nghiệp, rất có năng lực, chỉ tiếc là sinh nhầm thời."

"Năm đó, có rất nhiều người nhòm ngó số tài sản này của ông ngoại con, náo loạn nhất là họ hàng nhà họ Tô, chỉ là sau này, ông ngoại con nhất quyết không nói, lại thêm việc cải tạo tư sản, nên không ai dám nhắc đến chuyện này nữa."

Tô Ý gật đầu, đang lúc cô cảm thán thì nghe thấy mẹ mình nói tiếp: "Nơi này chỉ có một mình mẹ biết, bây giờ con là người thứ hai.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 423: Chương 423


Tô Ý ngạc nhiên há hốc mồm: "Mấy anh cũng không biết sao?"

"Ừ, ngoại trừ con, mẹ không nói cho ai biết cả."

Tô Ý ban đầu cứ tưởng mẹ muốn chia sẻ bí mật với mình, cô còn tưởng bốn người anh trai đều biết chuyện này, nào ngờ, bà ấy chỉ nói cho một mình cô biết?

Vì vậy, cô không nhịn được hỏi: "Mẹ, tại sao mẹ chỉ nói cho con biết?"

Tô Nhân nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của con gái, mỉm cười nắm tay cô: "Mẹ đã già rồi, có nhiều tài sản như vậy cũng vô dụng, mẹ định giao hết những thứ này cho con."

"Mẹ thấy con là đứa trẻ có chí tiến thủ, còn trẻ hãy ra ngoài xông xáo đi, đừng để tâm huyết của ông ngoại con bị lãng phí ở đây."

Tô Ý không dám tin vào tai mình.

Nếu vừa nãy là kinh ngạc thì lúc này chính là động đất.

Kiếp trước là một người hiện đại, không thể sống thiếu mạng internet, Tô Ý đã đọc rất nhiều bài viết kiểu như - Nếu trúng một tỷ, bạn sẽy tiêu như thế nào?

Lúc đó, Tô Ý còn nghiêm túc đọc hết, sau đó like và lưu lại.

Lúc này, cô thật sự bị kho báu "đập" trúng, hơn nữa còn không chỉ một tỷ mà là vào đầu những mnăm 80!!!

Nhưng Tô Ý lại không cười nổi: 'Mẹ, nhiều quá, con không dám nhận."

"Hơn nữa, con còn có bốn người anh trai, nếu mẹ giao hết cho con, vậy bọn họ thì sao?"

Tô Nhân nghe vậy, cười ha hả: "Con yên tâm đi, anh cả và anh hai con, ngày nào cũng nghiêm túc, mẹ sẽ không giao cho bọn họ đâu, cho dù có giao, bọn họ cũng không biết tiêu tiền như thế nào, bọn họ không có tố chất kinh doanh."

"Anh ba con thì cũng tạm được, nhưng đàn ông không thể có nhiều tiền như vậy, đột nhiên có nhiều tiền như vậy, nó sẽ sinh hư, hơn nữa nó có tay có chân, có thể tự mình kiếm tiền! Đàn ông phải trải qua rèn luyện vất vả mới có thể trưởng thành, mẹ làm vậy cũng là vì muốn tốt cho nó!"

DTV

Tô Ý dở khóc dở cười.

Bỗng nhiên có nhiều tiền như vậy, ai mà chẳng sinh hư? Có số tiền này, muốn ăn gì thì ăn, ai còn muốn vất vả làm việc nữa?

"Mẹ, con biết mẹ muốn bù đắp cho con, nhưng bây giờ con còn nhỏ, cũng không cần dùng nhiều tiền như vậy, hay là mẹ suy nghĩ lại đi? Hơn nữa, bây giờ mẹ cũng chưa già, mấy chục năm nữa hãy quyết định cũng chưa muộn mà."

Tô Nhân thấy con gái không chịu nhận, khuyên nhủ: "Mẹ thật sự muốn bù đắp cho con, hơn nữa con sắp kết hôn rồi, coi như đây là của hồi môn mà mẹ chuẩn bị cho con, cũng là chỗ dựa cho con khi gả vào nhà họ Chu, nhà họ Chu không phải là gia đình bình thường, mẹ không muốn con phải nhìn sắc mặt người khác khi gả vào đó."

"Thêm nữa, mấy ngày nay ở chung với con, mẹ thấy tuy con còn trẻ nhưng con làm việc rất cẩn thận chu đáo, có phong thái của ông ngoại con năm xưa, số tiền này không phải là cho không con, mẹ hy vọng con có thể sử dụng chúng thật tốt, khôi phục lại danh tiếng cho nhà họ Tô, để ông ngoại con có thể yên nghỉ dưới suối vàng."

"Hơn nữa, những thứ này hiện tại cũng không dễ dàng bán đi, tạm thời con cũng không dùng đến, cứ cất giữ trước, đợi sau này có cơ hội thì hãy bán."

Tô Ý nghe xong, suy nghĩ một lúc, nhiều đồ như vậy cất giữ ở đây sớm muộn gì cũng sẽ gặp rắc rối.

Tuy bây giờ những thứ này chưa dễ dàng bán đi, nhưng chỉ vài năm nữa, chúng sẽ được lưu thông trên thị trường.

Đến lúc đó, biết đâu lại rước họa vào thân.

Nếu cô nhận lấy, ít nhất cô có thể cất giữ trong không gian không ai có thể tìm thấy.

Đợi đến khi thời cơ thích hợp rồi hãy mang ra bàn bạc.

Vì vậy, cô không từ chối nữa đồng ý nhận lấy.

Tô Nhân thấy con gái đồng ý, vui mừng ôm cô vào lòng.

"Được, được, những thứ này cứ để ở đây, đợi sau này, con có chỗ ở tốt hơn rồi hãy nghĩ cách chuyển đi.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 424: Chương 424


Hai mẹ con nói chuyện xong, định ra ngoài, cũng sợ ở trong đó lâu quá sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Lúc hai người ra khỏi thư phòng, Tô Ý bỗng nhiên nhìn thấy một bóng đen lướt qua ngoài cửa.

Trong lòng cô dâng lên dự cảm chẳng lành.

Sau khi đưa Tô Nhân về phòng, cô lặng lẽ xuống tầng một, nhân lúc trời tối cô trốn vào không gian.

Tô Ý đợi trong không gian một lúc, sau đó nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Cô lặng lẽ nấp vào một góc, nhìn ra ngoài quả nhiên nhìn thấy một bóng đen lén lút vào thư phòng.

Tô Ý vội vàng đi theo vào trong, nấp vào một góc, quan sát, chỉ thấy bóng đen kia đang loay hoay thử trên tường.

Xem ra, chuyện cô và mẹ vào thư phòng vừa nãy đã bị người ta phát hiện, nghi ngờ rồi?

Tên trộm thử mấy chỗ nhưng vẫn không bỏ cuộc, sau đó có lẽ là phát hiện ra dấu vết bụi bặm, lúc này mới tìm được cơ quan.

Tô Ý giật mình, nhìn thấy tên trộm vào mật thất, cô vội vàng trốn vào trong không gian, đi theo vào mật thất.

Sau đó, cô thấy tên trộm đi thẳng đến chiếc rương đầu tiên, vội vàng mở ra xem, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài.

Tô Ý lập tức hiểu ra, người này đã theo dõi từ lâu, hơn nữa bên ngoài chắc chắn còn có đồng bọn.

Nhân lúc tên trộm ra ngoài gọi người, cô nhanh chóng cất hết hơn mười chiếc rương gỗ vào trong không gian.

Để tránh bị phát hiện, Tô Ý còn cố tình để lại hai chiếc rương trống, sau đó nhét một số sách vào trong.

Sau khi làm xong, Tô Ý nghe thấy tiếng động đi, lặng lẽ trốn trong thư phòng.

Đợi mấy tên trộm nối đuôi nhau vào mật thất, cô đóng cửa mật thất lại.

Mấy tên trộm bên trong nghe thấy tiếng cửa đóng, lập tức hoảng loạn: "Chuyện gì vậy? Có phải ai đó đã chạm vào thứ gì đó không nên chạm vào không?"

"Không có mà? Chúng ta vẫn luôn cẩn thận, có phải ai đó đã đóng cửa từ bên ngoài không?"

"Sao có thể chứ? Lúc nãy đến đây, tôi đã kiểm tra kỹ rồi, bên ngoài căn bản không có ai."

DTV

Bên trong hỗn loạn, Tô Ý lặng lẽ rời khỏi thư phòng, đi lên tầng hai.

Tô Ý ra khỏi thư phòng, đi thẳng đến phòng ngủ của mẹ ở tầng hai.

Tô Nhân lúc này đã ngủ say, nghe thấy tiếng Tô Ý, bà ấy giật mình tỉnh giấc, vội vàng mở cửa: "Có chuyện gì vậy?"

Tô Ý lo lắng bên ngoài còn có người canh gác nên cũng không kịp giải thích, cô đi vào phòng khóa trái của lại.

Sau đó, cô mới vội vàng nói: "Mẹ, mật thất bị trộm đột nhập rồi, con sợ bây giờ trong nhà, ngoài sân đều không an toàn, hay là chúng ta báo cảnh sát đi?"

Nghe thấy nhà bị trộm, Tô Nhân lập tức sợ hãi, mặt mày tái mét.

Sau đó, bà ấy cố gắng giữ bình tĩnh: "Gọi điện thoại cho anh hai con trước, bảo nó dẫn người đến đây xem tình hình thế nào rồi hãy nói."

Tô Ý nghĩ đến việc mấy tên trộm kia đều bị nhốt trong mật thất, nhất thời cũng không thoát ra được, đồng ý gọi điện thoại cho Lâm Hạo Nam.

Trong lúc đợi Lâm Hạo Nam đến, Tô Nhân mới hoàn hồn, hỏi con gái chuyện gì đã xảy ra.

Tô Ý đành phải kể lại chuyện cô phát hiện ra có người khả nghi, theo dõi tên đó vào thư phòng, nhân lúc người đó ra ngoài gọi đồng bọn, cô đã đóng cửa mật thất lại.

Tô Nhân nghe xong, sợ hãi vỗ ngực: "Con bé này, sao con lại gan dạ như vậy, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì thì sao?"

Tô Ý cười hì hì: "Không sao đâu mẹ, con nhìn thấy bọn họ vào trong rồi mới đóng cửa lại."

Tô Nhân bình tĩnh lại một chút, rồi lo lắng nói: "Là mẹ sơ suất, mẹ cứ tưởng giấu kỹ như vậy là an toàn, không ngờ lại có người âm thầm theo dõi mẹ."

"Tài sản mà ông ngoại con vất vả tích cóp cả đời, tuy lần này không bị mất nhưng cũng không giấu được nữa, sau này e là sẽ gặp không ít phiền phức."

Tô Ý nhìn thấy mẹ lo lắng như vậy, do dự một lúc rồi nói thật: "Mẹ, đồ đạc không bị mất, con đã giấu đi rồi, cũng sẽ không bị lộ đâu."

Tô Nhân nghe vậy, ngơ ngác: "Con giấu đi rồi?"

"Vâng.”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 425: Chương 425


Tô Ý thấy không giấu được nữa, hơn nữa mẹ cô cũng đã thật lòng đối xử tốt với cô nên cô kể chuyện không gian cho bà ấy nghe.

"Trước đây lúc ở Tây Bắc, con vô tình nhặt được một chiếc vòng ngọc, nào ngờ chiếc vòng ngọc này lại là bảo bối có thể cất giữ đồ đạc, lúc nãy con thấy tên trộm kia ra ngoài gọi người, nhân cơ hội đó vào mật thất cất hết rương gỗ vào trong không gian."

Tô Nhân nghe vậy, càng thêm hoang mang: "Vòng ngọc?"

"Vâng, mẹ không tin, con cho mẹ xem."

Nói xong, Tô Ý lấy ra một chiếc rương: "Mẹ, mẹ xem, đây là đồ của ông ngoại để lại phải không? Con đã cất giữ cẩn thận rồi."

Tô Nhân tận mắt nhìn thấy, lúc này mới hoàn toàn tin tưởng.

Bà ấy đột nhiên kích động đứng dậy: "Trước đây, mẹ nghe ông ngoại con nói, tổ tiên nhà họ Tô từng có một chiếc uvòng ngọc như vậy, mẹ cứ tưởng đó chỉ là truyền thuyết, không ngờ trên đời này thật sự có?"

Tô Ý nghe vậy cũng có chút bất ngờ, cười nói: "Biết đâu chiếc vòng ngọc của con chính là chiếc vòng ngọc đó, nếu không sao nó lại đến tay con chứ? Chắc là tổ tiên phù hộ rồi."

Hai người đang nói chuyện thì dưới lầu vang lên tiếng động lớn.

Tô Ý cất chiếc rương gỗ vào trong không gian rồi đi ra mở cửa.

Sau đó, cô nhìn thấy Lâm Hạo Nam lo lắng chạy vào.

"Hai người không sao chứ?"

Tô Ý ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi theo anh hai vào nhà.

Giây tiếp theo, cô đã được ôm vào lòng.

"Chuyện gì vậy?"

Tô Ý nhìn thấy sắc mặt Chu Cận Xuyên hơi tái nhợt, vội vàng trấn an anh: "Không sao, bọn em đều ổn cả, sao anh cũng đến đây?"

Chu Cận Xuyên nhìn cô từ trên xuống dưới, thấy cô thật sự không sao, anh mới nhíu mày: "Xảy ra chuyện lớn như vậy sao em không gọi điện thoại cho anh? Nếu không phải anh nghe thấy tiếng động bên nhà em thì anh cũng không biết chuyện này."

Tô Ý mím môi cười, định giải thích.

Lâm Hạo Nam đã lên tiếng thay cô: "Thôi được rồi, giờ này còn ghen tuông gì nữa, mau hỏi rõ tình hình đi."

Chu Cận Xuyên ho khan một tiếng: "Lúc nãy đến đây, bọn anh nhìn thấy một chiếc xe tải không có người ở bên ngoài, anh và Hạo Nam cũng đã kiểm tra khắp nhà rồi, không thấy người khả nghi, thật sự có trộm đột nhập sao?"

Tô Ý không biết nên giải thích như thế nào: "Trộm đều bị nhốt trong mật thất rồi."

"Mật thất? Ai đóng cửa lại?"

"Em."

Chu Cận Xuyên nghe xong đầu đuôi câu chuyện, không khỏi hít sâu một hơi, anh cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Sau đó, anh sải bước đi xuống thư phòng ở tầng một, những người còn lại cũng vội vàng đi theo.

Tô Ý biết anh tức giận là vì lo lắng cho cô nhưng bây giờ không phải là lúc giải thích, cô đề nghị: "Không biết bọn họ có mang theo hung khí gì không, hay là báo cảnh sát đi?"

Chu Cận Xuyên bất lực quay đầu nhìn cô: "Bây giờ mới biết sợ sao? Yên tâm đi, có anh và Hạo Nam ở đây, còn tốt hơn cả báo cảnh sát."

Nói xong, hai người đi tìm hung khí.

Lúc Tô Ý vào thư phòng, mở cửa mật thất ra, mấy tên trộm bên trong nghe thấy tiếng động, chen chúc nhau chạy ra ngoài.

Hai người nhanh tay lẹ mắt, đè bốn tên trộm xuống đất.

Sau khi trói bọn họ lại, đưa ra ngoài, Tô Nhân mới nhận ra một trong số đó chính là lão Mã, người vẫn luôn ở lại nhà cũ họ Tô giúp bà ấy dọn dẹp, chăm sóc nhà cửa.

Bà giật mình: "Sao lại là ông?"

Lão Mã cũng sợ hãi quỳ xuống cầu xin: "Bà chủ, tôi bị oan, tôi bị bọn họ ép buộc."

DTV

Tô Ý nghe vậy, cười lạnh: "Oan cái đầu ông! Tôi tận mắt nhìn thấy ông lén lút vào thư phòng, sau đó chạy ra ngoài gọi người."

Tô Nhân cũng rất thất vọng: "Tôi không ngờ ông đã sống ở nhà họ Tô bao nhiêu năm, vậy mà lại có ý đồ xấu, nói, rốt cuộc ông đã theo dõi tôi bao lâu rồi?!"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 426: Chương 426


Lão Mã do dự một lúc, ngay sau đó bị Chu Cận Xuyên đá một cái, đau đến mức suýt ngất đi.

Lúc này, lão ta không dám giấu giếm nữa, khai hết sự thật.

Hóa ra năm đó khi nhà họ Tô bị lục soát, chỉ thu được một ít tiền mặt.

Lão Mã vẫn luôn tin rằng nhà họ Tô có kho báu, nên đã ở lại chờ đợi cơ hội.

Mỗi lần Tô Nhân trở về nhà cũ, lão ta đều âm thầm theo dõi, muốn xem kho báu được giấu ở đâu.

Tiếc là từ sau khi nhà họ Tô gặp chuyện, Tô Nhân không bao giờ vào mật thất nữa.

Hôm nay, lúc nghe thấy Tô Nhân nói với Tô Ý muốn ở lại cho cô xem một thứ, vô tình lão ta nghe được.

Lão ta vội vàng dẫn người đến canh gác bên ngoài, nào ngờ vào trong lại không tìm thấy gì, còn bị nhốt lại.

Nghe lão Mã giải thích xong, Tô Nhân không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Bà ấy không dám nghĩ, nếu không phải con gái cẩn thận phát hiện ra thì kho báu do ba của bà ấy để lại chắc chắn đã bị bọn chúng lấy đi hết.

Thật là nguy hiểm!

Nghĩ đến việc Lão Mã ngày thường luôn tỏ ra trung thành, vậy mà lại giống như một con rắn độc, ẩn nấp trong nhà họ Tô, bà ấy tức giận nghiến răng nghiến lợi.

"Sao rồi? Tìm được kho báu chưa?"

Nhắc đến chuyện này, mấy tên trộm đều có vẻ mặt khó tả: "Không có."

"Lúc đầu, tôi vào trong rõ ràng đã mở một chiếc rương, nhìn thấy tranh chữ, nhưng không biết..."

"Thôi đi, đó là một rương sách!!"

Nhìn thấy dáng vẻ của mấy tên trộm, có thể thấy lúc ở trong đó, bọn chúng đã cãi nhau không ít.

Lão Mã thấy tình hình như vậy cũng không cố chấp, coi như là mình hoa mắt, nhìn nhầm.

Sau khi nói rõ nguyên nhân, lão ta quỳ xuống cầu xin: "Bà chủ, tôi thật sự biết lỗi rồi, tôi nhất thời mờ mắt, xin bà hãy nể mặt tôi đã làm việc chăm chỉ cho nhà họ Tô mấy chục năm, tha cho tôi lần này đi."

Mấy tên trộm còn lại thấy vậy, cũng quỳ xuống cầu xin: "Chúng tôi thật sự vô tội, đều là bị Lão Mã lừa gạt đến đây, chúng tôi chưa nhận được đồng nào cả."

Lúc bắt được bọn chúng, Lâm Hạo Nam đã lập tức báo cảnh sát.

Sau khi cảnh sát đến hiện trường điều tra, đưa bốn tên trộm đi.

Đợi bọn họ đi rồi, Lâm Hạo Nam vẫn không tin, chạy xuống mật thất xem thử: 'Mẹ, sao con không biết nhà mình có mật thất vậy?"

Tô Nhân cười gượng gạo: "Bình thường con có ở đây đâu, nói với con làm gì? Hơn nữa, bản thân mẹ cũng nhiều năm rồi chưa vào đó, suýt nữa thì quên mất."

Lâm Hạo Nam nhíu mày: "Vậy sao mẹ lại nói cho Tiểu Ý biết?"

Tô Ý và mẹ nhìn nhau, trong lòng cũng có chút chột dạ.

DTV

Nhưng cô vẫn cố gắng giải thích: "Anh hai, mẹ nói hôm nay em nhận được rất nhiều quà quý giá, nên đặc biệt dẫn em đi xem, bảo em cất giữ ở đó, nào ngờ chưa kịp chuyển đi, đã bị trộm đột nhập."

Lâm Hạo Nam nghe vậy, lúc này mới gật đầu: "Hóa ra là như vậy, anh còn tưởng ông ngoại giấu tranh chữ quý giá gì ở đó."

Tô Ý nghe vậy thì mỉm cười, nửa đùa nửa thật hỏi: "Hay là anh tìm lại xem sao? Biết đâu thật sự có tranh chữ quý giá thì sao, nếu có anh định làm gì?"

Lâm Hạo Nam nhìn những cuốn sách trong rương gỗ, cũng nói đùa: "Giá mà những cuốn sách này là tranh chữ quý giá thì tốt biết mấy, chắc chắn anh sẽ đem đi quyên góp, để ở nhà cũng vô dụng, lại còn bị trộm nhòm ngó."

Tô Ý thầm cảm thán, cô bỗng nhiên hiểu ra tại sao Tô Nhân lại nói như vậy.

Cô không thể cao thượng như Lâm Hạo Nam, nhưng mẹ cô đã nói những thứ này là tài sản mà ông ngoại đã vất vả tích cóp cả đời, lại giao cho cô, cô sẽ không phụ lòng tin của mẹ.

Tuy những thứ này tạm thời không thể bán đi, nhưng chắc chắn sẽ có lúc dùng đến.

Chuyện nhà họ Tô bị trộm, chưa đầy nửa ngày đã lan truyền khắp nơi.

Không ít người đã đến dự tiệc hôm qua, nhìn thấy nhà họ Tô nguy nga, tráng lệ như vậy, đều âm thầm cho rằng nhà họ Tô thật sự có kho báu như lời đồn.

Lúc này nghe nói bọn trộm vất vả lắm mới tìm được mật thất nhưng chỉ tìm thấy hai rương sách, mọi người mới hoàn toàn không tin vào lời đồn nữa.

Coi như là trong cái rủi có cái may.

Sau khi giải quyết xong chuyện ở nhà họ Tô, Tô Nhân cũng không còn tâm trạng ở lại đó nữa, bà ấy vội vàng dẫn Tô Ý theo hai người trở về nhà.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 427: Chương 427


Bận rộn cả đêm, bốn người đều không ngủ được, chia nhau ra ngủ bù.

Mãi đến trưa, bọn họ mới tỉnh giấc vì đói bung.

Sau khi ăn trưa xong, Lâm Hạo Nam chủ động đề nghị lái xe đưa Tô Ý đi dạo phố, mua sắm một chút để giải khuây.

Chu Cận Xuyên nhìn thấy mình lại bị "cướp" người, không nói hai lời lên tiếng ngăn cản: "Hai người không buồn ngủ sao?"

DTV

"Không buồn ngủ, hơn nữa hôm qua em đã tự mình hứa rồi, hôm nay đến lượt anh đưa Tiểu Ý đi mua quà."

Chu Cận Xuyên cười gượng hình như đúng là như vậy thật.

Sao cứ chen ngang mãi thế?

Vì vậy, anh không nói hai lời thay quần áo, đi theo hai người rau ngoài.

Đến trung tâm thành phố, Chu Cận Xuyên kéo Tô Ý đến thẳng quầy bán quần áo nữ đắt tiền nhất: "Hôm qua anh thấy em mặc váy rất đẹp, mua thêm mấy bộ đi, đừng khách sáo với anh hai, bình thường anh ấy không tiêu tiền."

Mua xong váy, anh lại kéo cô đi xem giày.

Tô Ý xua tay, không muốn nhận: "Giày cao gót thỉnh thoảng đi một lần thì được, ngày nào cũng đi, em c.h.ế.t mất!"

"Vậy thì mua giày thấp gót."

Lâm Hạo Nam nhìn thấy Chu Cận Xuyên cứ mua hết thứ này đến thứ khác, hừ lạnh với anh: "Có cần mua cho em hai bộ không?"

Chu Cận Xuyên chỉ cười gật đầu: "Cũng được."

Lâm Hạo Nam kinh ngạc trọn tròn mắt: "Em còn mặt mũi nói à? Anh nói, em chỉ biết tiêu tiền của anh, sao không thấy em mua gì cho Tiểu Ý, anh thấy em keo kiệt lắm."

Chu Cận Xuyên bị anh vợ mắng keo kiệt cũng không tức giận, anh xòe hai tay ra: "Em không mang theo tiền, hơn nữa chẳng phải anh cứ nhất quyết kéo bọn em ra ngoài mua sắm sao? Mới tiêu có chút tiền mà anh đã xót rồi sao?"

Lâm Hạo Nam thấy vậy, kéo Tô Ý đến phân xử: "Em gái, em tìm được người bạn trai gì vậy? Anh không đồng ý để em gả cho một người đàn ông vừa nghèo vừa keo kiệt như vậy."

Tô Ý nhìn thấy hai người cãi nhau, cũng rất bất lực: "Tiền của anh ấy đều ở chỗ em, trên người anh ấy thật sự không có tiền."

Lâm Hạo Nam nghe vậy, há hốc mồm kinh ngạc.

Cuối cùng, anh ta đành phải im lặng: "Được rồi! Thằng nhóc này thật là vô liêm sỉ!"

Chu Cận Xuyên xách theo túi lớn túi nhỏ, cười hỏi Lâm Hạo Nam: "Anh hai, chúng ta tiếp tục đi dạo, hay là về nhà?"

Lâm Hạo Nam liếc anh một cái, sờ vào chiếc ví xẹp lép của mình cúi đầu hỏi Tô Ý: "Em gái, còn muốn mua gì nữa không?"

Tô Ý vội vàng lắc đầu: "Đủ rồi, đủ rồi, nhiều quá rồi."

Lâm Hạo Nam thở phào nhẹ nhõm: "Vậy được rồi, hôm nay anh hai chuẩn bị không chu đáo, lần sau anh lại đưa em đi dạo, vậy chúng ta về nhà nhé!"

Nhìn thấy Lâm Hạo Nam chủ động muốn về nhà, Chu Cận Xuyên mới đắc ý nhét hết túi lớn, túi nhỏ vào tay anh ta.

"Anh hai, anh đã mua xong rồi, vậy tiếp theo là thế giới riêng của bọn em."

Lâm Hạo Nam nghi ngờ nhìn hai người: "Ý em là sao?"

"Ý là anh về trước đi, bọn em còn phải đi hẹn hò, mấy thứ này phiền anh mang về trước."

Nghe vậy, Lâm Hạo Nam mới hiểu ra.

Hóa ra Chu Cận Xuyên đang trả thù chuyện anh ta chen ngang, thằng nhóc này ngày càng gian xảo!

Đưa anh hai đi rồi, Tô Ý nhìn Chu Cận Xuyên đang đắc ý, không khỏi cười: "Đi đâu?"

Chu Cận Xuyên lặng lẽ nắm tay cô: "Đi dạo lâu như vậy, em có mệt không?"

"Hơi mệt một chút."

"Vậy chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi, ăn cơm trước, tối muộn rồi về, được không?"

Tuy Tô Ý không biết anh định làm gì nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý: "Nghe anh."

Chu Cận Xuyên đưa cô đến nhà hàng Tây mà trước đây anh đã nói muốn đưa cô đến mấy lần nhưng đều không thành.

Vừa vào cửa Tô Ý nhận ra bầu không khí ở đây có gì đó khác thường, cô không khỏi hồi hộp.

[Chẳng lẽ anh ấy định cầu hôn mình ở đây sao? Đừng như vậy, ngại c.h.ế.t mất.]

Chu Cận Xuyên dừng bước, nhìn nhà hàng vắng tanh.

Cuối cùng, anh vẫn im lặng kéo cô đến chỗ ngồi khuất nhất.

"Em muốn ăn gì thì cứ gọi."

Tô Ý nhìn thực đơn, nhỏ giọng nói: "Ở đây đắt lắm."

Chu Cận Xuyên thấy vậy, cười vỗ vào túi áo: "Mang đủ tiền rồi, em cứ yên tâm gọi món đi."

"Vừa nãy anh còn nói không mang theo tiền mà? Em mời anh cũng được."

"Lúc nãy anh cố tình lừa anh hai em thôi, ai bảo anh ấy cứ tự xưng đại gia, không chịu đi."

Tô Ý bất lực lắc đầu, liếc anh một cái sau đó nghiêm túc gọi món.

Bữa ăn này tuy kéo dài rất lâu nhưng cũng không có chuyện gì xảy ra..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 428: Chương 428


Sau khi ăn cơm xong, trời cũng đã tối, hai người nghỉ ngơi đủ rồi, chuẩn bị về nhà.

Lúc xe đến đầu ngõ, Chu Cận Xuyên bảo tài xế dừng xe: "Xuống xe ở đây là uđược rồi."

Tô Ý có chút khó hiểu: "Sao không đến tận cửa?"

Chu Cận Xuyên cười đầy ẩn ý: "Sợ anh hai em nghe thấy, chúng ta lén lút về nhà."

DTV

Nói xong, anh kéo Tô Ý lén lút trở về nhà.

Về đến sân, Chu Cận Xuyên đưa Tô Ý đến chỗ chiếc bàn đá trong sân: "Em đợi anh một lát, anh sẽ quay lại ngay."

Nói xong, anh chạy về phòng ngủ mà hai người từng ở.

Tô Ý nhìn thấy dáng vẻ lén lút của anh thì đoán được anh muốn làm gì.

Trước đây hai người xem phim phương Tây, khi nhìn thấy cảnh cầu hôn trong phim, cô đã từng buột miệng cảm thán vài câu.

Chắc chắn anh đã nhớ kỹ trong lòng nên mới muốn tạo bất ngờ cho cô?

Nghĩ đến đây, Tô Ý không khỏi hồi hộp.

May mà Chu Cận Xuyên đã nhanh chóng chuẩn bị xong.

Tô Ý đi đến trước cửa phòng nhìn thấy trên trán anh lấm tấm mồ hôi, trên mặt cũng lộ rõ vẻ căng thẳng.

Nhìn thấy lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi, Tô Ý cũng hồi hộp nuốt nước bọt.

Lúc được anh kéo vào phòng, cô cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện trong phòng lung linh ánh nến.

Ban đầu, Tô Ý còn hơi hồi hộp nhưng nhìn thấy những ngọn nến màu đỏ rực, kiểu dáng Trung Tây kết hợp, cô không nhịn được bật cười.

Chu Cận Xuyên vất vả lắm mới lấy lại được tinh thần, nhìn thấy cô cười, anh quên hết những lời thoại đã thuộc lòng.

Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười.

Cười xong, Chu Cận Xuyên mới ho khan một tiếng, giải thích: "Xin lỗi em, anh chuẩn bị hơi gấp gáp, ban đầu anh định tối qua đưa em đến đây, kết quả lại bị dì Tô "cướp" mất, cánh hoa anh chuẩn bị trước, vì trời nóng nên cũng héo hết rồi."

"Sau đó, anh lại muốn đưa em đến nhà hàng Tây, nhưng lại sợ em ngại nên mới đưa em về nhà."

Tô Ý nghe vậy, hiểu ra quả nhiên là cô đã đoán đúng, cô cười khẽ: "Thật ra, em thấy chỉ cần có hai chúng ta, như vậy là đủ rồi."

Chu Cận Xuyên thấy cô thật sự không để bụng, vẻ căng thẳng trên mặt anh dần dần biến mất, thay vào đó là niềm vui sướng.

Ánh mắt anh nhìn cô càng thêm thâm tình.

Chỉ thấy anh căng thẳng đưa tay vào túi quần, lấy ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo.

"Đồng chí Tô Ý, chúng ta kết hôn đi!"

Lúc Chu Cận Xuyên nghiêm túc tỏ tình, Tô Ý cũng rất chân thành nhìn anh.

Nghe thấy anh nói "chúng ta kết hôn đi”.

Cô vẫn nhìn anh chằm chằm, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

Sau đó, không còn sau đó nữa?

Tô Ý chớp chớp đôi mắt to tròn, long lanh: "Hết rồi sao?"

Chu Cận Xuyên cười gượng gạo: "Ban đầu anh đã chuẩn bị rất nhiều lời muốn nói với em, nhưng bây giờ đầu óc anh trống rỗng, hơn nữa những lời đó sến súa quá, anh sợ nói ra sẽ dọa em sợ."

Tô Ý không nhịn được cúi đầu cười, sau đó ngẩng đầu lên nhìn anh: "Em muốn nghe, anh cứ nói đại vài câu cho em nghe thử xem."

Chu Cận Xuyên rõ ràng là căng thẳng, anh hắng giọng: "Hãy gả cho anh, anh hứa sẽ luôn yêu thương em, cả đời này sẽ đối xử tốt với em, anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng tốt, còn lại anh không nhớ nữa, sau này anh sẽ từ từ nói cho em nghe."

Tô Ý lại bật cười: "Quả nhiên là rất sến súa, anh học ở đâu vậy?"

Chu Cận Xuyên thấy cô cười, hồi hộp hỏi: "Vậy là em đồng ý rồi sao?"

Tô Ý ngừng cười, nhìn anh bằng ánh mắt kiên định gật đầu: "Vâng, đồng chí Chu, em rất vui khi được làm vợ anh, bây giờ anh có thể đeo nhẫn cho em rồi."

Chu Cận Xuyên nghe vậy, vui mừng lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp.

Chỉ là có lẽ vì quá vui mừng nên tay anh hơi run.

Tô Ý cũng lấy chiếc nhẫn nam ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh từ từ đeo vào ngón áp út bàn tay trái của anh.

Sau khi đeo nhẫn cho nhau xong, hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng đỏ mắt.

Chu Cận Xuyên cúi người, vui mừng bế cô lên.

Bỗng nhiên bị nhấc bổng lên, Tô Ý giật mình theo bản năng kêu lên; "Anh nhẹ nhàng thôi."

Giây tiếp theo, môi cô đã bị anh hôn lấy.

Một lúc sau, Chu Cận Xuyên mới buông cô ra: "Suỵt, cẩn thận tai vách mạch rừng."

Tô Ý hiểu ý, vội vàng gật đầu.

Tiếp theo, anh lại hôn lên môi cô.

Vì quá vui mừng nên nụ hôn này có chút mạnh bạo, bá đạo hơn ngày thường..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 429: Chương 429


Tô Ý cảm thấy choáng váng, cũng không kịp suy nghĩ, đáp lại nụ hôn của anh.

Đang lúc hai người hôn nhau say đắm bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là giọng nói quen thuộc của Lâm Hạo Nam: "Cận Xuyên, Tiểu Ý, hai đứa về rồi à?"

Tô Ý giật mình vội vàng che miệng.

Đột nhiên bị cắt ngang, Chu Cận Xuyên không khỏi nhíu mày: "Anh hai em lại đến rồi."

Tô Ý cười khẽ: "Bây giờ cũng là anh hai của anh rồi.”

Hai người nhìn nhau cũng không kịp nói thêm gì nữa, vội vàng thổi tắt nến.

Nến hơi nhiều, sau khi thổi tắt hết, má hai người đều mỏi nhừ.

Sau khi trong phòng tối om om, tiếng nói bên ngoài càng rõ ràng hơn.

"Vừa nãy anh rõ ràng nhìn thấy có ánh sáng, lạ thật, chẳng lẽ anh nhìn nhầm?"

"Thằng nhóc này, muộn như vậy rồi sao vẫn chưa đưa Tiểu Ý về nhà."

Lâm Hạo Nam lầm bẩm một lúc rồi bỏ đi.

Đợi đến khi bên ngoài không còn tiếng động nữa, hai người mới bật cười.

Nhìn thấy người trong lòng cười nghiêng ngả, ánh mắt Chu Cận Xuyên lại dần trở nên nóng bỏng, anh không nhịn được lại hôn cô một cách say đắm.

Sau một hồi "vật lộn", Tô Ý mới tỉnh táo lại: "Em phải về nhà rồi, nếu không lát nữa mẹ em và anh hai sẽ lo lắng."

Tuy Chu Cận Xuyên không nỡ nhưng nghĩ đến việc tối qua mọi người đều không ngủ ngon, ngày mai còn phải cùng nhau ra mắt ba mẹ hai bên, anh gật đầu đồng ý.

"Vậy anh đưa em về."

Tô Ý mỉm cười hờn dỗi: "Chỉ có mấy bước chân thôi, em tự về được, hơn nữa lúc này chắc chắn anh hai vẫn đang đợi ở ngoài, anh đi ra lại bị anh ấy tra hỏi, anh mau dọn dẹp nến, mở cửa sổ cho thoáng khí đi, nếu không tối nay sẽ không ngủ được đâu."

DTV

"Ừ."

Tô Ý ra khỏi cửa, trước tiên cô lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Thấy bên ngoài không có ai, anh hai cũng đã đi rồi cô mới yên tâm bước ra ngoài.

Nào ngờ, cô vừa đi được hai bước đã có một bóng người từ trong bóng tối lao ra.

Tô Ý giật mình, nhìn kỹ lúc này mới nhận ra người trước mặt là Lâm Thư Tuyết.

Chỉ thấy hai mắt cô ta sưng húp, cả người tiều tụy, nhếch nhác.

Rõ ràng là cô ta đã khóc rất nhiều.

Tô Ý không định để ý đến cô ta, chỉ cảnh giác liếc nhìn cô ta rồi định rời đi.

Nào ngờ Lâm Thư Tuyết lại đứng chắn trước mặt cô: "Tô Ý, chị đứng lại đó, tôi có chuyện muốn nói với chị."

Tô Ý dừng bước, khoanh tay trước ngực: "Tránh ra, tôi không có chuyện gì để nói với cô."

Lâm Thư Tuyết bị ánh sáng trên tay cô làm chói mắt, nhìn kỹ lúc này mới phát hiện trên tay cô đang đeo một chiếc nhẫn mới.

Cô ta cảm thấy vô cùng chướng mắt.

"Tô Ý, chị đừng đắc ý, cho dù chị có thể bước chân vào nhà họ Chu thì sao?"

Tô Ý cười lạnh, nhếch mép: "Không sao cả, nhưng có thể khiến cô tức chết."

"Chị..." Lâm Thư Tuyết tức giận đến mức hai mắt như muốn phun lửa: "Chị đừng tưởng được nhà họ Tô nhận về là trở thành tiểu thư rồi, tôi biết chuyện nhà họ Tô bị trộm, nhà họ Tô chỉ là cái vỏ rỗng thôi, còn có thể chống đỡ được bao lâu?"

"Cho dù bây giờ tôi tạm thời rời khỏi nhà họ Lâm, chị cũng đừng hòng nhận được một đồng nào từ nhà họ Lâm, ba và anh tư sẽ không bao giờ nhận chị đâu."

Tô Ý nhún vai: "Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ, nếu nhà họLâm tốt như vậy, sao cô lại nỡ rời đi?"

Lâm Thư Tuyết như bị người ta xát muối vào vết thương, cô ta nghiến răng nghiến lợi: "Tôi chỉ tạm thời rời đi thôi! Tôi sẽ quay lại, ba và anh tư đã hứa với tôi, hộ khẩu của tôi sẽ tiếp tục ở nhà họ Lâm, chỉ cần đợi sang năm, tôi thi đỗ đại học, tôi muốn gì cũng được."

"Chị tưởng Lâm Gia Quốc thật sự muốn đuổi tôi về sao? Ông ấy chỉ là làm ra vẻ để lừa gạt những người ngoài như các người thôi, nếu ông ấy thật sự không cần tôi, ông ấy sẽ không đưa cho tôi nhiều tiền như vậy, để tôi yên tâm về nhà, chuẩn bị thi đại học."

Tô Ý thật sự không còn kiên nhẫn nghe cô ta nói nhảm nữa, cô ngáp một cái: "Ồ, đợi đến khi cô thi đỗ đại học rồi hãy nói."

Nói xong, cô định bước qua người cô ta, rời đi.

Lâm Thư Tuyết thấy cô không hề động lòng, tức đến mức nghẹn lời, cô ta lại đưa tay kéo cô lại: "Chị đứng lại đó, tôi chưa nói xong."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 430: Chương 430


Tô Ý quay người lại, tát cô ta một cái, đẩy cô ta ngã xuống đất: "Bị thần kinh à?"

Lâm Thư Tuyết lập tức òa khóc: "Tô Ý, tôi đang nói chuyện tử tế với chị, sao chị lại đánh người?"

Tô Ý nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, biết cô ta chắc chắn đang giấu diếm điều gì đó.

Nếu không có ai ở đây, cô ta cũng không cần phải giả vờ như vậy.

"Ra đây đi! Người ta đã khóc đến mức này rồi, sao anh còn không mau ra đỡ cô ta?"

Tô Ý ban đầu cứ tưởng Lâm Thư Tuyết dẫn theo Lâm Gia Quốc hoặc Lâm Lạp Bắc đến đây, nào ngờ khi người đó bước ra, cô mới phát hiện người đó là Tô Đại Hải.

Chỉ là Tô Đại Hải, cũng đáng để cô ta diễn trò như vậy

Tô Đại Hải tay xách nách mang hành lý, nhìn thấy Tô Ý gọi mình, anh ta vất vả đi đến.

"Tiểu Ý, chúng ta phải đi rồi, tối nay đi tàu."

Tô Ý ồ một tiếng, ánh mắt cô không khỏi nhìn xuống túi hành lý dưới đất, lặng lẽ niệm trong lòng một tiếng “thu”.

Ban đầu, cô không định làm gì cả.

Là Lâm Thư Tuyết tự mình "đua" đến cửa.

Còn cố tình khoe khoang nói Lâm Gia Quốc đã đưa cho cô ta rất nhiều tiền.

Trước khi ly hôn, số tiền này phải chia cho mẹ cô một nửa.

Hơn nữa Lâm Thư Tuyết đã cướp đi của cô, không chỉ có nhiêu đó.

Tô Đại Hải thấy Tô Ý cứ cúi đầu im lặng, tưởng cô vẫn còn giận mình, chủ động xin lỗi: "Tiểu Ý, anh xin lỗi, thật ra bao nhiêu năm nay, anh vẫn luôn sống trong sự dằn vặt, anh cũng luôn muốn đối xử tốt với em, để bù đắp cho em, nhưng em cũng rõ tình hình nhà mình mà, anh thật sự bất lực."

Tô Ý nhìn chiếc túi hành lý dưới đất đã xẹp đi một chút, ngẩng đầu lên cười nói: "Tô Đại Hải, anh đừng giả vờ nữa, ở đây không có ai khác, không cần phải diễn trò như vậy, sau này cứ coi như chúng ta không quen biết nhau là được."

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Tô Đại Hải thấy thái độ của cô như vậy, đuổi theo hai bước: "Tiểu Ý, bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ giữa chúng ta không có chút tình cảm ruột thịt nào sao?"

Tô Ý quay đầu lại, cười mỉa mai: "Tình cảm ruột thịt? Xin lỗi, tôi không có sở thích bị ngược đãi, anh tự mình suy nghĩ đi, nếu anh là tôi, anh có còn luyến tiếc không? Anh có muốn nhận lấy "phúc phận" này không?"

Tô Đại Hải nghẹn lời: "Dù sao đi nữa, anh cũng mong em được hạnh phúc, anh nói thật lòng đấy, trong lòng anh, em mãi mãi là em gái của anh."

Tô Ý giơ tay lên: "Thôi bỏ đi, tôi không dám nhận, anh mau đưa "em gái ruột" của anh đi đi!"

Nói xong, cô bước vào nhà bên cạnh.

Tô Đại Hải nhìn theo bóng dáng Tô Ý, sững sờ một lúc, sau đó mới xách túi hành lý dưới đất, đi ra đầu ngõ.

DTV

Tô Ý trở về nhà, nhìn thấy trong sân yên ắng, cô cảm thấy khó hiểu.

Đến khi đẩy cửa bước vào phòng khách, cô mới phát hiện trong nhà sáng đèn, rất náo nhiệt.

Tô Nhân đang bảo anh hai và anh ba dọn dẹp đồ đạc, ba người bận rộn đến mức ướt đẫm mồ hôi.

Cô không khỏi thắc mắc: "Mẹ, muộn như vậy rồi, sao mọi người vẫn còn dọn dẹp?"

Tô Nhân vội vàng thở hổn hển: "Tiểu Ý, con đến vừa lúc, mau đến đây cho mẹ ý kiến."

"Hôm qua nhà họ Chu đến dạm ngõ, tặng nhiều đồ như vậy, nhìn mãi cũng không hết, ngày mai chúng ta phải đến nhà họ Chu, mẹ đang đau đầu không biết nên mang gì đến biếu."

Tô Ý nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của mẹ, cười an ủi: "Mẹ, Cận Xuyên nói chúng ta không cần phải chuẩn bị gì cả, anh ấy nói không có lý do gì để nhà gái đến nhà trai biếu quà."

Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây nghe vậy, cũng khuyên nhủ: "Con thấy em rể nói đúng, nào có chuyện nhà gái đến nhà trai biếu quà, cho dù là của hồi môn cũng phải đợi đến ngày cưới."

"Đúng vậy, hơn nữa chúng ta đã bàn bạc cả buổi rồi cũng không biết nên mang gì đến biểu, nhà họ Chu cái gì cũng có, cái gì cũng đã ăn qua, mang gì đến cũng cảm thấy không xứng.”

Tuy Tô Nhân hiểu, nhưng bà ấy vẫn cảm thấy không ổn: "Đây là lần đầu tiên con gái mẹ đến nhà người ta, không thể nào đi tay không được, đây là phép lịch sự tối thiểu, hơn nữa nhà họ Chu cũng đã nói ngày mai sẽ chính thức đính hôn cho hai đứa, coi như là lễ đính hôn, người nhà họ Chu cũng sẽ đến."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 431: Chương 431


Thấy ba người lại rơi vào vòng luẩn quẩn, Tô Ý lên tiếng: "Thật ra, con đã nghĩ xong rồi, sáng mai con sẽ làm bánh đậu xanh và bánh đậu vàng mang đến biếu, Cận Xuyên nói ông nội anh ấy thích uống trà, vừa hay mang chút bánh ngọt tự làm đến biếu, nguyên liệu con đã chuẩn bị xong rồi."

Lâm Trạch Tây nghe vậy, lập tức đồng ý: "Vừa hay ở văn phòng anh còn hai hộp trà Long Tỉnh Tây Hồ loại thượng hạng, sáng mai anh sẽ bảo người mang đến đây, mang đến biếu cùng luôn."

Tô Nhân gật đầu đồng ý: "Vậy ba mẹ Cận Xuyên thì sao?"

Tô Ý suy nghĩ một lúc: "Mẹ, hôm trước ở nhà cũ, con đã thử mặt nạ cho mẹ rồi, mẹ thấy thế nào? Nếu tốt, con còn một ít ở đây, con sẽ tặng dì hai lọ."

"Còn ba Cận Xuyên, ông ấy thích thư pháp, Cận Xuyên đã chuẩn bị sẵn rồi."

Tô Nhân nghe vậy, vừa gật đầu vừa lắc đầu.

"Mặt nạ thì được, đó là tấm lòng của con, hơn nữa lần trước con làm hiệu quả thật sự rất tốt, mẹ cảm thấy nếp nhăn cũng mờ đi một chút."

"Nhưng thư pháp sao có thể để Cận Xuyên chuẩn bị được, mẹ có sẵn ở đây rồi."

Nói xong, bà ấy cẩn thận lấy ra một bức tranh chữ từ trong đống quà đã chuẩn bị: "Đây là thư pháp của thầy Thẩm, tuy không phải là vô giá, nhưng cũng coi như là có thể mang ra biếu được."

Tô Ý cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên đó là mấy chữ thư pháp rồng bay phượng múa, tuy nhất thời cô không nhận ra được chữ gì, nhưng nhìn nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, phóng khoáng, có thể thấy đây là một tác phẩm có giá trị.

"Mẹ, có phải quý giá quá không?"

Tô Nhân nghe vậy, mỉm cười, sau đó ghé sát tai cô: "Trong số những bức tranh chữ mà con cất giữ, đây là bức "bình thường" nhất rồi, những bức khác mẹ sợ mang ra sẽ gây ảnh hưởng không tốt."

Tô Ý nghe vậy lúc này mới yên tâm.

Mấy người bàn bạc xong chuyện quà cáp, chuẩn bị đi ngủ.

Tô Ý cũng đã buồn ngủ từ lâu, cô ngáp một cái định về phòng.

Nào ngờ, cô vừa quay người lại đã bị anh hai gọi giật lại: "Khoan đã, Tiểu Ý, từ bao giờ trên tay em lại có thêm một chiếc nhẫn vậy?"

Tô Ý hoàn hồn, ngại ngùng giấu tay ra sau lưng: "Cái đó...

Cận Xuyên tặng em hôm nay."

DTV

Lâm Hạo Nam nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, sau đó anh bỗng nhiên hiểu ra: "Đây chẳng phải là nhẫn cầu hôn trong phim sao? Không đúng, Cận Xuyên kia cố tình đuổi anh đi, để cầu hôn em ở bên ngoài sao?"

Tô Ý càng thêm ngại ngùng: "Không có, không phải ở bên ngoài, là lúc về nhà, anh ấy tặng em."

Nói xong, cô chạy mất.

Lâm Hạo Nam cười khẩy: "Thằng nhóc này bây giờ giỏi rồi đấy, học được nhiều trò hay ho đấy!"

…..

Hôm sau, mọi người đều dậy từ rất sớm.

Tuy không vội, nhưng mọi người đều bắt đầu chuẩn bị từ sớm.

Tô Ý còn chưa kịp rửa mặt đã vào bếp làm bánh đậu xanh và bánh đậu vàng.

Anh hai và anh ba cũng thay áo sơ mi, giày da đã được ủi phẳng phiu.

Chu Cận Xuyên cũng đến từ sáng sớm để giúp đỡ.

Nhìn thấy mọi người đều coi trọng buổi gặp mặt này, anh không khỏi cảm động.

Anh khen ngợi hai anh vợ một hồi.

Khiến hai người họ có chút "phổng mũi": "Đương nhiên rồi, hôm nay là bàn chuyện trọng đại của em gái, chắc chắn phải ăn mặc chỉnh tề, không thể làm em gái mất mặt được."

Nói xong, hai người nhìn nhau đột nhiên nói: "Không biết anh cả có đến không nhỉ?" "Ai biết được, kệ anh ấy đi dù sao anh ấy cũng biết hôm nay là ngày gì, đến hay không là tùy anh ấy."

Hai người đang lẩm bẩm thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

"Đến rồi, đúng là nói Tào Tháo thì Tào Tháo đến!"

Lâm Trạch Tây không nói hai lời đi ra mở cửa: "Ba...

Sao ba lại đến đây?"

Tô Nhân đang giúp con gái chải tóc, nghe thấy tiếng gọi "ba" bên ngoài thì quay đầu lại.

Nhìn thấy người đến là Lâm Gia Quốc, sắc mặt bà ấy trở nên lạnh lùng.

"Ông đến đây làm gì?"

Lâm Gia Quốc tiến lên một bước: "Hôm nay không phải đến nhà họ Chu bàn chuyện kết hôn sao? Tôi đến đây để cùng bà đi."

Tô Nhân cười lạnh, cũng không quan tâm đến việc mấy đứa con đang ở đây, từ chối thẳng thừng: "Lúc ở nhà cũ họ Tô, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, chuyện hôn sự của Tiểu Ý và Cận Xuyên là chuyện của nhà họ Tô và nhà họ Chu, không liên quan gì đến ông."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 432: Chương 432


Lâm Gia Quốc cứ tưởng hôm nay ông ta chủ động đến đây lại còn đồng ý cùng đến nhà họ Chu, Tô Nhân nhất định sẽ cảm động đến mức không nói nên lời.

Nào ngờ bà ấy vẫn còn giận.

Nhìn thấy Chu Cận Xuyên cũng đang ở đây, ông ta cảm thấy mất mặt: "A Nhân! Bà đã là mẹ của năm đứa con rồi, đã hơn năm mươi tuổi rồi, nói những lời giận dỗi như vậy, bà không thấy buồn cười sao? Bà làm như vậy chỉ khiến nhà họ Chu cười cho thôi."

Chu Cận Xuyên nghe vậy cảm thấy khó chịu, định lên tiếng giải thích, nói nhà anh không để bụng chuyện này.

Nào ngờ, chưa đợi anh mở miệng, Tô Nhân đã nói: "Không buồn cười! Không cần! Ông đi mới khiến người ta cười cho đấy!"

Lâm Gia Quốc nghẹn lời, tức giận chỉ tay vào Tô Nhân: "Tôi đã nhượng bộ rồi, rốt cuộc bà muốn náo loạn đến khi nào?"

"Chuyện xảy ra ở nhà cũ họ Tô hôm trước, tôi đã quyết định không so đo với bà nữa, hơn nữa tối qua tôi cũng đã để Tiểu Tuyết về quê rồi, những nhượng bộ này của tôi vẫn chưa đủ để bà nguôi giận sao?"

Mấy chục năm qua, đây là lần đầu tiên Tô Nhân cảm thấy không thể nào giao tiếp được với người đàn ông trước mặt: "Tùy ông muốn nghĩ sao, muốn làm gì đều không liên quan gì đến tôi, tôi đã nói rồi, tôi muốn ly hôn."

Lâm Gia Quốc cũng sắp phát điên rồi, ông ta quay sang chỉ vào Tô Ý, chất vấn: "Lần này, cô quay về chẳng phải là vì muốn vào nhà họ Lâm sao? Bây giờ Tiểu Tuyết cũng đã đi rồi, vị trí cũng đã nhường lại cho cô rồi? Cô còn đứng ngây ra đó làm gì, mau khuyên nhủ mẹ cô đi!"

Tô Ý cười gượng gạo: "Chú, tôi chưa từng nói tôi muốn vào nhà họ Lâm."

"Hơn nữa, sao Lâm Thư Tuyết lại về quê nhanh như vậy, kịp chuyển hộ khẩu ra khỏi nhà họ Lâm không?"

Lâm Gia Quốc nghe vậy như bị sét đánh: "Cô gọi tôi là gì?"

Lâm Gia Quốc bất ngờ khi nghe đứa con gái ruột của mình gọi mình là "chú", ông ta sững sờ: "Vừa nãy cô gọi tôi là gì?"

Tô Ý chớp mắt, vẻ mặt thản nhiên: "Tuy tôi không vào nhà họ Lâm, nhưng dù sao chú cũng là ba của mấy anh trai tôi, nên tôi gọi chú một tiếng chú cũng là lẽ thường."

Sắc mặt Lâm Gia Quốc càng thêm khó coi: "Tốt, tốt lắm, hóa ra những gì Tiểu Tuyết nói đều là sự thật, cô đúng là giỏi ăn nói."

Tô Ý cười nhạt: "So với con gái của chú, tôi vẫn còn kém xa.”

Tô Nhân thấy ánh mắt Lâm Gia Quốc nhìn con gái tràn đầy tức giận, kéo cô ra sau lưng: "Lâm Gia Quốc, Tiểu Ý nói đúng, ông vội vàng đưa Tiểu Tuyết về quê như vậy, đã làm xong thủ tục chuyển hộ khẩu chưa?"

Nói xong, bà ấy nhìn chằm chằm vào ông ta.

Thấy vẻ chột dạ trong mắt ông ta, bà ấy không khỏi cười lạnh: "Tôi biết ngay mà, ông căn bản không định để con bé chuyển hộ khẩu ra khỏi nhà họ Lâm."

Lâm Gia Quốc hoàn hồn, vội vàng giải thích: "A Nhân, không phải như bà nghĩ đâu, nhà họ Tô kia đều đang ngồi tù, sau này Tiểu Tuyết còn phải thi đại học, nếu chuyển hộ khẩu về quê chỉ làm ảnh hưởng đến tương lai của con bé thôi."

Tô Nhân nghe vậy, không nhịn được bật cười, bà vỗ tay: "Cảm động thật đấy, nhưng bây giờ chúng tôi không rảnh nghe chuyện cảm động của ông, mời ông đi cho, chúng tôi phải đi rồi."

Lâm Gia Quốc bị đuổi trước mặt mọi người, không khỏi tức giận, quay sang nhìn Tô Ý: "Giờ cô hài lòng rồi chứ? Không ngờ cô còn nhỏ tuổi như vậy mà tâm tư lại sâu như thế, đến chuyện nhỏ nhặt này, cô cũng có thể nghĩ ra."

DTV

Tô Ý bất đắc dĩ nhún vai: "Chú đoán sai rồi, là con gái bảo bối của chú tối qua đã đích thân đến nhà khoe khoang với tôi, không chỉ chuyện này, cô ta còn nói chú đã đưa cho cô ta một khoản tiền lớn, đảm bảo cô ta ở quê cũng không lo ăn uống."

"Cô ta còn nói, chú đã hứa với cô ta chỉ cần thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, sẽ cho cô ta quay về nhà họ Lâm."

"À đúng rồi, cô ta nói chú chỉ làm ra vẻ để lừa gạt chúng tôi, căn bản không định để cô ta rời khỏi nhà họ Lâm, nếu không phải cô ta tự mình đến nói cho tôi biết thì tôi cũng lười quan tâm đến chuyện của nhà chú lắm."

Sắc mặt Lâm Gia Quốc càng thêm khó coi, rõ ràng là ông ta đã bị Tô Ý nói trúng tim đen..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 433: Chương 433


Tô Nhân tức giận: "Nó còn dám đến nói những lời này với con sao? Nó không gây khó dễ cho con chứ?"

Tô Ý gật đầu: "Mẹ yên tâm, cô ta chỉ vì phải về quê nên không cam tâm muốn đến tìm con khoe khoang tình cảm ba con của họ chút thôi."

Tô Nhân không nhịn được mắng: "Tình cảm ba con? Rõ ràng là mù quáng, không phân biệt được phải trái! Thôi được rồi, hôm nay là ngày vui, tôi không muốn dây dưa với ông nữa, ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn, Hạo Nam, Trạch Tây, tiễn khách!"

Ban đầu, Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây cũng không muốn ba mẹ ly hôn, dù sao hai người cũng đã là vợ chồng mấy chục năm rồi.

Nhưng lúc này, nhìn thấy ba không hề có thành ý, thậm chí còn không xin lỗi, hai người cảm thấy thất vọng.

"Ba, ba về trước đi!"

Lâm Gia Quốc bị hai đứa con trai đuổi đi, ông ta tức giận trừng mắt nhìn hai người: "Tô Nhân, bà nhất quyết muốn ly hôn với tôi sao? Bà không hối hận sao?"

"Tuyệt đối không hối hận!"

"Bà đã già như vậy rồi, rời khỏi tôi, ai còn muốn bà nữa?"

Tô Nhân cười: "Trong mắt ông, tôi chỉ xứng đáng làm vật sở hữu của người khác sao? Rời khỏi ông, đối với tôi mà nói chính là tự do!"

Lâm Gia Quốc cảm thấy tức muốn hộc máu, ông ta tức giận bỏ đi.

Sau khi ông ta đi rồi, Tô Nhân dẫn mọi người chuẩn bị ra ngoài.

Vừa nãy Chu Cận Xuyên không tiện nói gì nên anh vẫn luôn đứng bên cạnh Tô Ý.

Lúc này, khi Lâm Gia Quốc đã đi rồi, anh mới vội vàng kéo Tô Ý sang một bên: "Tối qua Lâm Thư Tuyết đến lúc nào? Là lúc em về nhà sao? Sao em không gọi anh? Cô ta thật sự không bắt nạt em chứ?"

Tô Ý ừ một tiếng: "Thật sự không có, cô ta chỉ đến nói mấy lời khó nghe thôi, hơn nữa, còn có Tô Đại Hải ở đó, một chọi hai, em cũng không chịu thiệt đâu."

Hai người đang nói chuyện thì Lâm Vọng Đông dẫn theo vợ Diêu Ngọc Phương đi vào.

Lâm Trạch Tây vừa nãy bị kích động, sắc mặt có chút khó coi: "Anh cả, hai người đến đây làm gì? Chẳng lẽ ba bảo hai người đến khuyên nhủ mẹ sao?"

Lâm Vọng Đông sững người: "Ba cũng đến rồi sao?"

Lâm Trạch Tây mím môi, kể lại chuyện vừa xảy ra.

"Bây giờ mẹ đang tức giận, hôm nay là ngày vui, mẹ không muốn gặp chuyện xui xẻo, nếu anh đến đây để khuyên nhủ thì anh mau đi đi!"

Lâm Vọng Đông nghe vậy, lập tức giải thích: "Không phải, hôm nay là ngày vui của em gái, anh và chị dâu muốn cùng đến nhà họ Chu.”

"Anh cả như ba, ba không đi, anh càng phải đi cùng!”

Diêu Ngọc Phương cũng nói rất nhiều lời ngon ngọt với Tô Nhân và Tô Ý.

Tô Nhân thấy hai người thật sự muốn đến nhà họ Chu để ủng hộ con gái, bà ấy mới gật đầu đồng ý: "Vậy thì cùng đi đi!"

Nhà họ Chu sống ở khu tập thể cán bộ ở trung tâm thành phố.

DTV

Ba mặt giáp nước, cách đó không xa chính là trường đại học danh tiếng nhất Bắc Kinh, có thể coi là nơi yên tĩnh giữa chốn phồn hoa đô hội.

Chỉ cần nhìn vào cách quản lý ở cổng, cũng có thể thấy được sự khác biệt giữa nơi này và khu tập thể bình thường, ngoại trừ Lâm Hạo Nam, những người khác đều là lần đầu tiên đến đây.

Lúc Chu Cận Xuyên dừng xe trước một căn nhà nhỏ ở trong cùng, anh đã thấy Triệu Lam dẫn theo Tiểu Vũ và Noãn Noãn đứng đợi ở cửa.

Ba anh Chu Hoằng Nghĩa cũng đứng bên cạnh.

Nhìn thấy xe dừng lại, mấy người bước nhanh đến.

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn đương nhiên là không cần phải nói, mấy ngày không gặp, hai đứa bé đã nhớ Tô Ý lắm rồi.

Triệu Lam cũng nhiệt tình tiến lên, nắm tay Tô Ý: "Cuối cùng cũng đợi được con rồi."

Tô Ý cười chào hỏi ba mẹ Chu Cận Xuyên, giới thiệu mấy anh trai cho hai người.

Sau khi chào hỏi xong, Triệu Lam mới kéo Tô Ý vào nhà, vừa đi vừa nhỏ giọng dặn dò: "Ban đầu, mẹ chỉ mời hai nhà chú hai, chú ba của Cận Xuyên, nào ngờ lúc nãy em chồng mẹ cũng đến, mấy năm nay mẹ và con bé cãi nhau không ít vì chuyện vặt vãnh, biết đâu con bé sẽ cố tình gây khó dễ cho con, nhưng con đừng để bụng, đến lúc đó cứ để mẹ lo.”

Tô Ý nghe vậy, sững người, chưa kịp lên tiếng thì Chu Cận Xuyên đã đi đến bên cạnh cô.

"Sao cô út lại đến đây? Không phải đã bảo không gọi cô ấy sao?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 434: Chương 434


Triệu Lam mím môi, vẻ mặt khó xử: "Ai biết được, mẹ căn bản không báo cho nó! Chắc là nó nghe được từ anh hai, anh ba, nó dẫn theo chồng đến cũng không thể đuổi nó đi được."

Tô Ý mỉm cười: "Không sao đâu ạ, đã đến rồi thì cứ gặp mặt ạ."

Dù sao cũng là người thân, cho dù bây giờ không gặp thì sau này kết hôn cũng phải mời.

Chu Cận Xuyên mím môi, vội vàng mời mẹ vợ và mấy anh vợ vào nhà.

Vào trong sân, Tô Ý nhìn xung quanh chỉ thấy sân nhà sạch sẽ gọn gàng hơn cô tưởng tượng, ngay cả chậu hoa ở góc tường cũng được chăm sóc cẩn thận.

Đi qua sân, ông Chu dẫn theo mấy người xa lạ bước ra khỏi phòng khách, tươi cười đứng ở cửa đón tiếp.

Nhìn thấy mọi người đều lịch sự, lễ phép như vậy, Tô Ý cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trước tiên, cô và Chu Cận Xuyên tiến lên chào hỏi ông nội, sau đó chào hỏi chú hai, dì hai, chú ba, dì ba.

Cuối cùng, cô nhìn thấy một người đàn ông và một người phụ nữ đang đứng trong phòng khách, người đàn ông có vẻ mặt hiền lành, còn người phụ nữ thì tỏ thái độ ngoài cười nhưng trong không cười.

Tô Ý biết hai người này chính là cô út và dượng út của mẹ chồng, cô mỉm cười cùng Chu Cận Xuyên chào hỏi hai người.

Cô út kia liếc nhìn Tô Ý, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc, sau đó tiếp tục cười gượng gạo, gật đầu.

Dì hai và dì ba nhìn nhau, cười nắm tay Tô Ý, khen ngợi: "Nhìn thấy cháu, dì hiểu ngay tại sao Tiểu Xuyên không muốn về nhà ở nữa, có cô bạn gái xinh đẹp như vậy ở nhà bên cạnh, chắc chắn là không nỡ về."

"Đúng vậy, Tiểu Ý xinh đẹp thật đấy, dì ba nhìn đến mức không nỡ rời mắt."

Chu Cận Xuyên bị nói đến mức ngại ngùng: "Dì hai, dì ba, hai người đừng trêu chọc cô ấy nữa, Tiểu Ý ngại lắm."

Hai người nghe vậy đều bật cười, vội vàng kéo Tô Ý và những người khác ngồi xuống ghế sofa.

Vừa ngồi xuống, Triệu Lam lên tiếng: "Tiểu Xuyên muốn kết hôn, không muốn đợi đến lễ đính hôn, tôi và ba nó bàn bạc, thấy tổ chức đám cưới luôn cũng được, nên hôm nay chúng tôi mới gọi mọi người đến đây để cùng nhau bàn bạc coi như là chính thức đính hôn cho hai đứa."

"Bà thông gia, chị thấy thế nào?"

Tô Nhân nghe thấy lời Triệu Lam, cũng gật đầu đồng ý: "Bây giờ không giống như trước kia, kết hôn không cần phải phức tạp, cũng không cần phải câu nệ hình thức, tôi cũng thấy nên tổ chức đám cưới sớm cho hai đứa, để hai đứa yên tâm, sau này cùng nhau sống tốt là được."

Nói xong, Tô Nhân bảo mấy đứa con trai mang quà đến.

Mấy hộp hoa quả, bánh kẹo bình thường được giao cho người giúp việc.

Còn lại mấy món quà đặc biệt được đưa cho Tô Ý.

Tô Ý lấy trà và bánh ngọt đã chuẩn bị cho ông Chu ra, Tô Nhân cười giải thích: "Trà này là thằng ba nhà tôi đặc biệt nhờ người mang từ Hàng Châu về, là trà Long Tỉnh Tây Hồ, bánh ngọt là do Tiểu Ý tự tay làm sáng nay, mời ông nếm thử."

Ông Chu nghe nói là do Tô Ý tự tay làm, nhớ đến việc con dâu từng khen ngợi tay nghề của cô, tò mò mở hộp bánh ra.

Chỉ thấy hai loại bánh ngọt bên trong đều được làm rất nhỏ nhắn tinh xảo, ông ấy cầm một miếng lên, bỏ vào miệng nếm thử: "Ừm, mềm, dẻo, lại còn mát lạnh, ngon lắm."

DTV

Triệu Lam thấy ba chồng hài lòng như vậy, khóe miệng không khỏi nhếch lên: "Tay nghề của Tiểu Ý rất giỏi, đây là bánh gì vậy? Sao lại đẹp như vậy?"

Ông Chu lặng lẽ đậy hộp bánh lại, ho khan một tiếng: "Hình như là làm từ đậu xanh."

Tô Ý thấy vậy, mỉm cười: "Là bánh đậu xanh ướp lạnh, để trong tủ lạnh, ăn sẽ ngon hơn, sáng nay cháu ra ngoài hơi vội không kịp làm nhiều, nếu ngon lần sau cháu sẽ làm thêm."

Triệu Lam cười vui vẻ đồng ý.

Cô út Chu Ái Linh thấy ông cụ thích bánh ngọt do Tô Ý làm như vậy thì nhắc nhở: "Ba, bác sĩ nói ba phải ăn ít đồ ngọt, không tốt cho sức khỏe."

Tô Ý cười nhạt, giải thích: "Cháu đã không cho đường mía vào, chắc là không sao đâu ạ."

Ông Chu cũng lên tiếng: "Ba đã nếm thử rồi, quả thật không cho đường vào, nhưng vị đậu xanh lại đậm đà hơn! Tay nghề con bé rất tốt, ngon lắm, sau này con bé về nhà, ba tha hồ được ăn ngon rồi."

Nói xong, ông ấy lấy phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 435: Chương 435


Chu Ái Linh thấy ông Chu mới gặp mà đã vô cùng hài lòng, còn lập tức lấy ra phong bao lì xì dày cộm, lúc đó nụ cười trên mặt bà ta suýt nữa thì không giữ được nữa.

"Chị dâu khen tay nghề của Tiểu Ý tốt lắm, vậy không biết hôm nay có cơ hội được thưởng thức không nhỉ?"

Triệu Lam nghe vậy thì sắc mặt hơi thay đổi, nửa đùa nửa thật nói: "Món ăn dì giúp việc đã chuẩn bị gần xong rồi, vả lại, đâu có chuyện lần đầu đến nhà lại bắt người ta nấu ăn? Cô nói thế, người không biết còn tưởng bà mẹ chồng tương lai là tôi đang cố tình làm khó con dâu đấy!"

Nghe vậy, Chu Ái Linh cười gượng: "Em không có ý đó, chỉ là xào hai món thôi, sao lại gọi là làm khó được? Tiểu Ý chắc không để ý đâu nhỉ?"

Tô Ý nghe lời dặn dò của Triệu Lam từ trước, chỉ cười mỉm mà không nói gì cả.

Triệu Lam lập tức nhếch mép lên tiếng: "Cô cảm thấy không sao, vậy chắc cô quên chuyện lần đầu đến nhà em rể rồi nhỉ?"

Chu Ái Linh nghe vậy, sắc mặt thay đổi: "Không làm thì không làm, sao chị còn nhắc chuyện cũ làm gì.

Không nấu thì pha trà cho các bậc trưởng bối cũng được chứ? Vừa hay để mọi người thử xem trà mới mang từ Hàng Châu về như thế nào."

Một câu nói khiến Tô Nhân và mấy người anh của Tô Ý đều ngơ ngác nhìn nhau.

May thay, Chu Cận Xuyên lập tức đứng ra: "Từ lúc mọi người vào cửa, cô út cứ nói mãi không ngừng, chắc chắn là khát lắm rồi, để cháu pha trà cho cô! Dù sao trà của Tiểu Ý phải đợi đến ngày Tiểu Ý cưới mới dâng được, đến lúc đó cô út nhớ chuẩn bị sẵn phong bao lì xì mới được uống nhé."

Một câu nói khiến mọi người bật cười.

Tô Nhân hài lòng, tán thưởng trong lòng, càng ngày càng thấy vừa ý với chàng rể này.

Triệu Lam trong lòng cũng cảm thấy con trai rõ ràng đã trở nên khôn khéo, chín chắn hơn trước, biết đối nhân xử thế hơn.

Chỉ có Chu Ái Linh là gượng gạo, sắc mặt gần như không giữ được vẻ tự nhiên nữa.

Khi trà đã pha xong, Tô Ý thấy sắc mặt ông Chu hơi mệt mỏi, tinh thần cũng không tốt lắm, bèn chủ động mang trà đến: "Ông ơi, cháu mời ông uống trà."

Ông Chu vui vẻ nhận lấy chén trà, uống một ngụm, lập tức cảm thấy n.g.ự.c mình thông thoáng hơn nhiều.

Ông ấy vội uống thêm hai ngụm nữa: "Trà ngon, đã nhiều năm rồi ông chưa được uống trà ngon như vậy!"

Nói xong, ông ấy lại vui vẻ mở hộp đựng bánh, lấy một miếng đậu vàng bỏ vào miệng: "Trà này quả là hợp với bánh! Uống xong thấy bụng dễ chịu hẳn."

Triệu Lam liếc nhìn miếng bánh đậu vàng trong tay ba chồng, cũng cảm thấy thèm thuồng.

DTV

Nhưng lại ngại không dám xin, bèn khách sáo cầm bánh trên bàn nhà mình lên mời mọi người thưởng thức.

Chu Ái Linh thấy vậy, liền cười nịnh: "Ba ơi, ba cho con nếm thử bánh của ba đi, ba là người yêu thương con nhất mà, chắc sẽ không tiếc con đâu nhỉ?"

Ông cụ uống một ngụm trà, nuốt miếng bánh trong miệng xuống: "Con mơ đẹp nhỉ!"

Nói xong, ông ấy lập tức gọi người giúp việc trong bếp tới: 'Mang bánh và trà về phòng của tôi, không ai được động vào, nhớ để bánh trong tủ lạnh."

Mọi người thấy vậy, ai nấy đều mỉm cười.

Chỉ có chồng cô út khẽ kéo tay Chu Ái Linh, ra hiệu bà ta đừng gây chuyện nữa.

Sau khi tặng quà cho ông Chu xong, Tô Ý lại bận rộn lấy mặt nạ đã chuẩn bị sẵn cho Triệu Lam và hai người thím.

Tô Nhân tiếp tục giải thích: "Mặt nạ này cũng do Tiểu Ý tự tay làm đấy, bên trong có thêm mấy loại thuốc Đông y, tuy nhìn đen đen trông hơi hãi nhưng hiệu quả xóa nếp nhăn rất tốt, các chị có thể thử xem."

Triệu Lam nhận lấy, vui vẻ mở ra xem: "Lần trước ở nhà cũ của nhà họ Tô, tôi muốn hỏi nhưng ngại không dám.

Hôm nay vừa nhìn thấy da của chị còn đẹp hơn lần trước, có phải chị cũng dùng mặt nạ này không?"

Tô Nhân cười gật đầu: "Đúng rồi, tối qua Tiểu Ý vừa đắp cho tôi, tôi cũng thấy hiệu quả rất tốt."

Hai người thím nghe vậy cũng hớn hở vây lại, nhìn xem mặt nạ trong tay Triệu Lam, rất ngưỡng mộ.

Tô Ý vội lấy những hộp mặt nạ đã chuẩn bị sẵn đưa cho mỗi người một hộp.

Hai người vui vẻ cười tít mắt: "Hai thím cũng có à!"

Chu Ái Linh đứng xa nhưng vẫn không ngừng chê bai: "Đen đúa đáng sợ thế này mà cũng dám bôi lên mặt sao? Không sợ nổi mẩn à?"

"Tôi thấy thế nào cũng không thể bằng mặt nạ nhập khẩu từ nước ngoài được, hàng đó mới gọi là tốt."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 436: Chương 436


Chu Cận Xuyên nghe vậy, liền lập tức cướp lấy hộp mặt nạ mà Tô Ý định đưa cho bà ta.

"Vừa hay bọn cháu còn sợ không đủ cho mọi người, cô út đã không cần thì hai hộp này cứ để dành cho hai thím nhé."

Hai người thím nghe vậy, lập tức vui vẻ che miệng cười: "Thế thì tốt quá, da chúng tôi thô ráp, không sợ bị dị ứng, cảm ơn cô nhiều nhé."

(Vì Chu Cận Xuyên gọi là thím, là chị dâu của Chu Ái Linh, nên để xưng hô là tôi - cô, tôi - chị vì tính Chu Ái Linh như thế chắc cũng chả ai thích.)

Nói xong, mấy người vui vẻ trao đổi kinh nghiệm dưỡng da, không buồn nhìn đến bà cô chồng đang đứng bên cạnh.

Sau khi tặng quà cho Triệu Lam xong, Tô Ý đưa bức tranh thư pháp cuối cùng cho Chu Hoằng Nghĩa: "Chú Chu, bức tranh này là của ông ngoại con để lại, nghe Cận Xuyên nói chú thích tranh chữ, mẹ con dặn con mang đến tặng chú."

Chu Hoằng Nghĩa vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: "Chú, chú cũng có quà à? Không cần đâu, không cần đâu, thế này khiến mọi người tốn kém quá.”

DTV

Tô Nhân cười khuyên: "Có gì mà tốn kém chứ! Ba tôi hồi trẻ cũng thích sưu tầm tranh chữ, tiếc là không còn nhiều, bức này bảo quản khá tốt, để ở nhà chúng tôi không ai biết thưởng thức, chi bằng tặng cho người hiểu được vẻ đẹp của nó."

Chu Hoằng Nghĩa bình thường rất thích tranh chữ, tuy ngại khi nhận nhưng nghe lời thông gia nói vậy, ông ấy không kìm được nữa mở ra xem.

Bức tranh mới được mở ra một nửa, Chu Hoằng Nghĩa đã dừng động tác, sững sờ một lúc, sau đó quay đầu nhìn ba mình đầy kích động: “Hình như đây là của ông Thẩm đấy!"

Ông Chu nghe vậy cũng lập tức đứng dậy đi tới.

Hai người mở hẳn bức tranh ra, ông Chu cũng lập tức đỏ hoe mắt.

"Đúng vậy, đây là tác phẩm của ông Thẩm để lại.

Không ngờ sau nhiều năm như này lại có thể nhìn thấy tác phẩm của ông ấy, mà còn được bảo quản tốt như vậy!"

Ngoài hai người họ, những người khác đều không hiểu gì.

Chu Hoằng Nghĩa thấy vậy, vội vàng giải thích: "Ông Thẩm là một nhà thư pháp nổi tiếng cận đại, cũng là bạn của ba tôi khi còn trẻ, chỉ tiếc sau này họ ít gặp nhau.

Ba tôi trước đây thường nhắc đến ông ấy."

Sau nhiều thập kỷ, được nhìn thấy lại bút tích của người bạn cũ khiến ông Chu rất xúc động.

Sau khi liên tục cảm ơn, ông Chu vui vẻ bảo Chu Hoằng Nghĩa treo tranh lên: "Cẩn thận chút, hôm nay vui quá, treo lên để nhìn một ngày cho đã, mai hãy cất đi."

Chu Cận Xuyên lập tức đưa tay ra giúp đỡ.

Khi bức tranh đã được treo lên tường, ông Chu mới kể lại thời trẻ của mình cho mọi người nghe.

Mấy ngày gần đây, sức khỏe của ông Chu không tốt, Triệu Lam còn lo hôm nay đang ăn cơm phải đưa ông ấy đi bệnh viện.

Không ngờ, sau khi gia đình Tô Ý đến, sắc mặt và tinh thần của ông Chu rõ ràng tốt hơn nhiều.

Đúng là con người gặp việc vui thì tinh thần cũng phấn chấn.

Thấy mọi người đều vui vẻ vây quanh ông Chu nghe kể chuyện, Chu Ái Linh bực bội giậm chân, kéo chồng đi về phía bàn ăn.

Không lâu sau, thức ăn lần lượt được dọn lên bàn.

Khi đã uống vài chén rượu và ăn được vài món, Triệu Lam và mọi người bắt đầu bàn chi tiết về đám cưới.

"Tôi và ba của Cận Xuyên đã bàn nhau dọn trống tầng ba cho hai vợ chồng trẻ ở, bây giờ cũng gần xong rồi, chỉ còn thiếu một ít đồ nội thất và thiết bị điện chưa về đủ, trong nhà cũng còn mùi sơn, hai đứa lát nữa lên xem thử đi."

"Dù sao thì chị Nhân vừa tìm được Tiểu Ý, nghe nói chị đã mua một căn nhà bên cạnh, nên tôi nghĩ tốt nhất là trang trí cả căn đó luôn.

Sau này hai đứa có thể sống hai bên, cũng tiện cho mọi người gặp con cháu, dù sao cũng không xa.”

Câu nói này cũng trúng ý của Tô Nhân.

Vừa mới tìm lại được con gái ruột, bà ấy thực sự không nỡ để con gái mình đi lấy chồng quá sớm.

Giờ thấy nhà thông gia chu đáo như vậy, bà ấy không kiềm được mà rưng rưng nước mắt.

Nói xong về kế hoạch của nhà họ Chu, Triệu Lam lại hỏi Tô Nhân: "Các chị bàn lại xem có gì chúng ta chưa tính tới không?"

Tô Nhân và mấy người anh chị em của Tô Ý đều mỉm cười lắc đầu: “Mọi thứ đã được tính toán rất chu đáo rồi."

Chỉ có Chu Cận Xuyên dường như không hài lòng lắm: “Tháng sau tổ chức hôn lễ thì lâu quá."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 437: Chương 437


Triệu Lam bất lực liếc con trai một cái: “Mẹ đã cố gắng lắm rồi, con còn chưa xuất viện mà mẹ đã bắt đầu lo chuyện sửa sang.

Với lại, bây giờ thời tiết còn nóng, tháng sau trời thu mát mẻ là đẹp nhất."

Mọi người nghe vậy đều cười đồng tình.

Chu Ái Linh cũng mỉm cười: "Nghe chị dâu nói nhiều thế, nhưng vẫn chưa nghe nhà họ Tô định chuẩn bị gì.

Lễ hỏi đã đưa, không thể thiếu của hồi môn được.

Tôi nghe nói nhà họ Tô vừa bị trộm hai ngày trước, nhưng không mất gì.

Còn nhà họ Lâm thì có vẻ không trông cậy gì được rồi, cũng không thể tay không mà gả vào nhà họ Chu chúng tôi chứ?"

Lâm Vọng Đông và vợ nhìn nhau, rồi đứng lên: "Còn có chúng tôi đây, thì không thể nào để em gái tay không mà đi lấy chồng được."

Lâm Hạo Nam, con thứ hai nhà họ Lâm cũng ngay lập tức hưởng ứng: "Đúng vậy, có mấy anh trai bọn tôi ở đây, không phải là lo chuyện thừa rồi sao?"

Lâm Trạch Tây, con trai thứ ba nhà họ Lâm, cười khẩy một tiếng: "Đúng là thừa thật! Em gái muốn của hồi môn gì, chỉ cần trong nước có, chúng tôi đều có thể chuẩn bị cho, không cần lo thuừa!"

Triệu Lam thấy mấy người nói vậy, vội vàng đứng dậy xua tay: "Không cần đâu, người xưa có câu con gái nhà cao gả chồng, cửa nhỏ cưới vợ, dù nhà họ Tô có thế nào thì chỉ cần chúng tôi đã đồng ý, không ai dám nói gì cả.

Hơn nữa, của hồi môn là của hồi môn, sính lễ là sính lễ, sao có thể đem ra so sánh? Cô tưởng ai cũng như cô, năm đó phải có nhiều của hồi môn mới gả đi được chắc?"

Năm đó Chu Ái Linh nhất quyết không nghe theo gia đình, cố gả cho một gia đình công nhân bình thường.

Nhà họ Chu không muốn bà ta chịu khổ, ngầm giúp đỡ rất nhiều, thậm chí còn cho một khoản hồi môn lớn khi bà ta xuất giá.

Chuyện này đã qua nhiều năm, vốn dĩ Triệu Lam không nên nhắc lại, nhất là trước mặt chồng của bà ta.

DTV

Nhưng vì vừa rồi quá bực tức nên Triệu Lam không nhịn được.

Quả nhiên, vừa nghe thấy vậy, Chu Ái Linh liền tức giận đứng dậy: "Chị có ý gì?"

Dù trong lòng cảm thấy chột dạ, nhưng nghĩ đến việc bà ta vừa rồi đã mỉa mai nhà thông gia, Triệu Lam liền thẳng lưng đáp trả: "Tôi chỉ nói đúng sự thật, là do cô trước chứ còn sao nữa, không có chuyện gì lại lôi của hồi môn ra.

Tôi nói cũng chẳng phải nhằm vào chồng cô."

Chu Ái Linh chẳng nghe lọt tai câu nào cả, định mở miệng cãi lại thì bị ông Chu quát dừng lại.

"Đủ rồi, thông gia đều đang ở đây, không sợ người ta cười cho sao! Hai người đều có lỗi, nhưng chuyện này là do Ái Linh khơi mào trước, con không thể trách người khác được."

Chu Ái Linh nghe vậy càng ấm ức: "Dù con nói hơi khó nghe, nhưng cũng là vì nghĩ cho nhà họ Chu, nghĩ cho Cận Xuyên mà."

"Người xưa có câu hôn nhân phải môn đăng hộ đối, điều đó có lý cả.

Dù là về gia thế, học vấn, tầm nhìn hay nhân phẩm, nhà họ Tô so với nhà chúng ta làm gì có cửa?”

Chu Cận Xuyên vừa nghe xong, lập tức đứng phắt dậy.

Tô Nhân trên mặt tỏ vẻ hơi khó chịu, nhưng vẫn lý trí vẫy tay với anh: "Cận Xuyên, con ngồi xuống trước đi.

Có vẻ như cô của con có rất nhiều điều bất mãn với nhà họ Tô chúng tôi, thôi thì cứ để bà ấy nói hết ra một lần cho xong!"

Chu Ái Linh nghe vậy, lập tức cao ngạo bắt đầu kể tội.

"Vậy thì tôi sẽ nói thẳng.

Nhà các người nào là chuyện nhận lại con, nào là ầm ĩ chuyện ly hôn, những chuyện này đều là sự thật đúng không? Khắp Bắc Kinh đều đồn ầm lên, đến cả chúng tôi cũng bị biến thành trò cười!"

"Còn nữa, dù Tô Ý có bị trao nhầm nhưng từ nhỏ đến lớn sống ở nông thôn cũng là sự thật.

Tôi còn nghe nói ba mẹ nuôi của nó đều đã vào tù.

Một đứa trẻ xuất thân từ gia đình như vậy, các người nghĩ nó có xứng với nhà chúng tôi không chứ?"

"Tôi nghe nói ở những nơi nghèo khó đó, con gái thường được hứa hôn từ rất sớm.

Ai mà biết được trước đây khi sống ở nông thôn, nó có từng có người yêu nào không chứ."

Chu Cận Xuyên không thể chịu đựng thêm nữa, liền quát lên: "Câm mồm!"

"Tô Ý là người do cháu tự chọn, tự cháu theo đuổi.

Xứng hay không là do cháu quyết định, không cần ai phải nói nay nói kia cả.

Cháu muốn hỏi cô, theo ý cô nói, chẳng lẽ trong lòng cô thấy có người xứng đáng hơn, nên mới cố ý gây chuyện vậy à?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 438: Chương 438


Chu Ái Linh bị giọng điệu lạnh lùng của cháu trai làm cho sợ hãi, biết rằng anh thực sự đang tức giận.

Bà ta thấy vậy mới hạ giọng đôi chút: "Cô chỉ nói vậy thôi, chứ làm gì có ai khác."

Chu Cận Xuyên cười lạnh: "Vậy là cô nghe người khác nói linh tinh, rồi chạy về đây quấy phá lễ đính hôn của chúng cháu chắc? Cô nói rõ xem nào, cô nghe ai nói vậy?"

Chu Ái Linh bị mắng công khai như vậy, cảm thấy mất mặt vô cùng: “Không biết lễ phép gì cả, cô là trưởng bối của cháu đấy, tất cả đều là do cô muốn tốt cho cháu thôi! Chẳng lẽ cô còn có thể hại cháu được sao?"

Chu Cận Xuyên nhíu mày: "Rốt cuộc là ai? Cô không nói, thì cháu cũng có thể tra ra."

Chu Ái Linh bĩu môi: "Cô cũng mới nghe người nhà họ Bạch nói hôm qua thôi.

Bà vợ nhà họ Bạch đích thân tới Tây Bắc, tận mắt chứng kiến, chẳng lẽ còn là giả chắc?"

Nghe vậy, Tô Ý lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Hóa ra là mẹ của Bạch Nhược Lâm.

Cô thật sự đã coi thường bà ta rồi.

Chuyện có hôn phu vốn cũng không phải bí mật gì, nhưng Tô Ý nghĩ chuyện đã qua lâu rồi, không cần phải nói ra.

Tuy nhiên, đã có người muốn mượn chuyện này để gây rối, thì nói rõ trước mặt mọi người vẫn hơn.

Chưa kịp mở lời, Chu Cận Xuyên đã lên tiếng trước: "Cô chỉ nghe người ta nói một phía, liền chạy về nhà phá hoại lễ đính hôn của chúng cháu, cô có ý gì?"

"Cô có biết tại sao người nhà họ Bạch lại chạy đến tận Tây Bắc xa xôi không? Đó là vì con gái họ thuê người g.i.ế.c người phải vào tù, họ tới Tây Bắc cầu xin chúng cháu giúp đỡ, không được thì lại quay về vu khống.

Cô nghĩ lời họ có đáng tin không?"

Chu Ái Linh không hề biết chi tiết câu chuyện nhưng vẫn cố chấp, nói: "Vậy tại sao họ phải tìm mấy đứa nhờ vả chứ? Nếu đã quen biết thì giúp người ta một chút thì sao chủ, cứu một người còn hơn xây bảy tòa tháp cơ mà."

Chu Cận Xuyên tức đến bật cười: "Cô ta định g.i.ế.c người yêu của cháu, cháu còn phải có nghĩa vụ giúp cô ta chắc? Cô không thấy buồn cười à?"

Mọi người nghe vậy không khỏi sững sờ.

Tô Nhân và những người khác nghe vậy, sợ hãi nắm lấy Tô Ý: “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao trước giờ con không nói gì cả?"

Tô Ý thấy mọi người lo lắng, không dám kể mình từng đánh nhiều người như thế nào, chỉ giải thích: "Không sao đâu ạ.

Con vừa gặp nguy hiểm, chân sau Cận Xuyên đã đến rồi, con không bị thương, còn kẻ hại con đã phải chịu quả báo rồi."

"Còn về hôn ước, đó là chuyện từ khi còn nhỏ, do gia đình quyết định.

Sau này người kia đi lính, mấy năm liền không gặp.

Sau đó, khi con tới quân bộ (trong file note là quân nhân, nhưng mà không thể nào dịch là “khi con tới quân nhân gặp lần đầu tiên thì đã hủy hôn rồi”, nên mình thêm nghĩa của từ #BA = quân bộ (cho đồng bộ với nghĩa quân nhân) gặp lần đầu tiên thì đã hủy hôn rồi."

Chu Cận Xuyên thấy Tô Ý giải thích một cách khiêm nhường như vậy, trong lòng thấy thương cô.

Không đợi cô nói tiếp, anh liền nắm tay cô, khuôn mặt xót xa nói: "Không cần nói nữa, chuyện đã rất rõ ràng.

Có người cố tình muốn gây rối mà thôi."

Triệu Lam cảm thấy áy náy, liền cười gượng: "Thực ra, chúng ta đã biết chuyện này từ lâu.

Lúc trước nghe nói con đã nộp đơn xin kết hôn, nên chúng ta cũng muốn tìm hiểu trước một chút."

Nói xong, bà ấy lại khinh bỉ liếc nhìn cô em chồng: "Nhà họ Bạch không nói với cô à? Con gái họ cố tình phá hoại, cướp mất hôn phu của người ta, vừa cưới xong đã đòi ly hôn, rồi còn quay lại bám lấy Cận Xuyên.

Không thành thì tìm cách hại Tô Ý nhà chúng ta.

Chuyện này tôi đã tìm hiểu rõ ràng từ lâu rồi."

Sau một hồi ồn ào, ông Chu cuối cùng cũng hiểu ra sự việc.

DTV

Con gái ông ấy đã bị nhà họ Bạch xúi giục, nên hôm nay cố tình gây chuyện.

Không nói nhiều, ông ấy liền đuổi thẳng ra ngoài: "Đây dù sao cũng là nhà của anh cả con.

Sau này khi Cận Xuyên và Tô Ý kết hôn, hai đứa nó sẽ còn về đây sống.

Con không có việc gì quan trọng thì đừng có quay lại nữa!"

Chu Ái Linh không thể tin nổi ba mình lại nói thẳng thừng trước mặt mọi người như vậy.

Nhưng đến nước này, bà ta cũng không còn mặt mũi ở lại nữa, đành vội vàng cùng chồng rời đi..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 439: Chương 439


Khi bà ta đi rồi, Triệu Lam mới nhanh chóng bảo người giúp việc dọn dẹp, cắt trái cây và pha trà.

Nhà của chú hai và chú ba thấy ăn uống xong xuôi cũng không tiện ở lại thêm, nên đã rời đi trước.

Chỉ còn lại hai gia đình, Triệu Lam rõ ràng thở phào nhẹ nhõm hơn hẳn: "Nhà thông gia này, hôm nay thật xin lỗi, chúng tôi cũng không ngờ cô em chồng nhà tôi lại tin lời người ngoài như vậy."

DTV

Tô Nhân cười mỉm, lắc đầu nhẹ nhàng: "Không sao, nhà nào cũng có chuyện khó xử cả.

Hơn nữa, có mọi người bảo vệ, tôi cũng không có gì phải lo lắng."

Khi hai gia đình đang ngồi uống trà trò chuyện, Chu Cận Xuyên liền kéo Tô Ý lên tầng ba.

Trước đây, khi sửa nhà, Triệu Lam từng hỏi ý kiến của Tô Ý.

Lúc đó, cô không tiện cho ý kiến, chỉ nói bà ấy tự làm theo ý mình.

Bây giờ lên tầng xem qua, so với dự đoán của cô còn tốt hơn nhiều.

Sàn nhà bằng gỗ nguyên khối, ghế sô pha, đệm lò xo, tất cả đều khiến Tô Ý có cảm giác như trở về thời hiện đại.

Dù gì, nhà cửa bây giờ đa phần đều là sàn xi măng, tường sơn nửa xanh nửa trắng để dễ vệ sinh.

Chu Cận Xuyên dẫn Tô Ý đi một vòng, chủ động hỏi: "Em thấy thế nào? Có gì không hài lòng thì anh sẽ sửa lại sau."

Tô Ý mỉm cười: "Tốt lắm rồi, thậm chí còn tốt hơn em tưởng tượng nữa."

Chu Cận Xuyên thấy cô cười, liền kéo cô ngồi xuống chiếc đệm nói: "Chuyện hôm nay là lỗi của anh, đã để em phải chịu ấm ức rồi."

Tô Ý ngập ngừng: "Thật ra, lúc cô anh nhắc đến vị hôn phu, em cũng hơi lo sợ, không ngờ mẹ anh lại bênh vực em như vậy."

Chu Cận Xuyên thương cô, nhìn cô đầy xót xa: "Ngốc quá, sợ gì chứ? Có anh ở đây, không ai có thể bôi nhọ em."

Tô Ý lườm anh: "Em sợ gia đình anh sẽ để ý."

Dù gì, thời đại này vẫn còn khá bảo thủ, chuyện từ hôn có thể lớn mà cũng có thể nhỏ.

Hơn nữa, nếu có người cố ý bôi nhọ, thì dù có lý cũng khó mà nói rõ.

Nghe Tô Ý nói vậy, khóe miệng Chu Cận Xuyên bất giác nhếch lên.

Tô Ý hừ một tiếng: "Buồn cười lắm sao?"

"Anh cười vì anh vui.

Anh biết em sợ không phải vì em nhút nhát, cũng không phải vì em nghĩ mình sai, mà vì em quan tâm anh, không muốn chuyện của chúng ta có bất trắc, nên mới sợ."

Tô Ý bị đoán trúng, tim bỗng dưng lỡ một nhịp: "Tự mình nghĩ nhiều thôi.

Ai lo có trục trặc chứ, người sốt ruột muốn kết hôn là anh mà."

Nói xong, cô bị Chu Cận Xuyên kéo ngã xuống đệm.

"Ha?"

"Được rồi, người sốt ruột là anh.

Vậy lát nữa xuống dưới, anh sẽ nói với mọi người là ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn nhé."

"Hay là đi bây giờ?"

Chu Cận Xuyên thấy cô im lặng cam chịu, liền vui vẻ kéo cô vào lòng: "Tiểu Ý, anh muốn quay về Tây Bắc sớm một chút."

Tô Ý vội lật người dậy: "Về sớm? Là chuyện công việc sao?"

Chu Cận Xuyên gật đầu: "Ban đầu anh định sau khi chúng ta làm xong đám cưới mới về, nhưng không ngờ đám cưới phải đợi lâu như vậy.

Phải chờ đến tháng sau mới cưới, anh nghĩ hay là tháng này về trước một chuyến?"

"Trừ việc phải bàn giao công việc, anh muốn nhân dịp này tổ chức một buổi tiệc mừng cưới ở đó, mời mọi người uống rượu mừng.

Đây là điều anh đã nghĩ từ lâu, anh muốn thực hiện nó."

Tô Ý nghĩ một lúc, rồi mỉm cười gật đầu: "Cũng tốt.

Ở đó chúng ta còn rất nhiều bạn bè, nên mời họ uống rượu mừng mới phải."

"Hơn nữa, lần trước chúng ta vội vàng đến Bắc Kinh, còn chưa kịp thu dọn đồ đạc ở nhà.

Lần này về thu xếp luôn một thể."

Hai người đều đã đồng ý, quyết định ngày mai đi đăng ký kết hôn trước.

Sau đó cùng nhau về quân bộ Tây Bắc để tổ chức tiệc mừng.

Khi hai người xuống nhà nói ra ý định, mọi người đều hơi bất ngờ trước quyết định này.

"Không phải nói là công việc không gấp mà?"

"Lúc trước con nghĩ mình còn phải dưỡng thương vài tháng nữa, nhưng giờ con thấy mình đã hoàn toàn khỏe mạnh.

Bàn giao công việc sớm, con cũng sớm được điều về đây hơn."

Mọi người nghe vậy, đành đồng ý.

"Vậy có cần mọi người đi theo để giúp đỡ không?"

Chu Cận Xuyên cười bất lực: "Sau này bọn con còn phải tổ chức hôn lễ ở Bắc Kinh nữa.

Mọi người không cần đi theo đâu.

Với lại Tiểu Vũ và Noãn Noãn cũng sắp đi học rồi, mọi người cứ ở lại đây là được, đợi bọn con trở về.".
 
Back
Top Dưới