Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 380: Chương 380


Tô Ý dừng lại, vẫy tay về phía xe, đợi đến khi xe khuất khỏi con hẻm mới xoay người bước về phía sân nhà mình.

Nào ngờ vừa đi được hai bước, cô đã bắt gặp Chu Cận Xuyên đứng trước cửa, nhìn cô chằm chằm.

Tô Ý bỗng chột dạ, sau đó cố gắng giữ bình tĩnh bước tới: "Giữa trưa nắng nóng thế này, anh đúng ngoài này không thấy nóng sao?"

Chu Cận Xuyên thu hồi tầm mắt, khẽ ho một tiếng: "Em về rồi, vừa nãy là ai đưa em về thế?"

Tô Ý mím môi: "Là con trai của người dì mà hôm qua em nói với anh đấy, quan hệ không tệ.

Hôm nay, cậu ấy giúp em đi xem cửa hàng, tiện đường ghé qua bệnh viện nên mới đưa em về."

Nói xong, cô bất giác ưỡn thẳng lưng.

Chu Cận Xuyên tuy muốn hỏi thêm nhưng thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, biết đây không phải lúc.

Anh giục: "Ngoài này nóng lắm, vào nhà thôi!"

Tô Ý khựng lại một chút, sau đó bước vào trong, phát hiện ra căn nhà đã thay đổi hoàn toàn.

"Cái tivi ở phòng khách này là anh mua à?"

Chu Cận Xuyên thấy vẻ mặt cô tràn đầy kinh ngạc, vui vẻ gật đầu: "Ừ, chẳng phải em nói có tivi thì sẽ náo nhiệt hơn sao."

Nói xong, anh lại chỉ tay lên bàn: "Anh cũng tiện thể lắp thêm điện thoại, sau này liên lạc sẽ tiện hơn, không cần phải chạy ra đầu ngõ nghe điện thoại nữa."

DTV

Tô Ý cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy trên bàn có một chiếc điện thoại mới tinh, không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

"Chỉ trong một buổi sáng mà anh đã sắm sửa được nhiều thứ thế này sao?"

Chu Cận Xuyên mím môi cười: "Lẽ ra nên sắm sửa từ lâu rồi, trước giờ không có dịp thôi.

Em vào phòng khác xem thử đi."

Tô Ý vừa thầm kinh ngạc vừa đi về phía những căn phòng khác.

Sau đó cô phát hiện ra tủ lạnh trong bếp, máy giặt bên ngoài phòng tắm, trong lòng liên tục thốt lên những lời kinh ngạc.

[Có phải anh định ở đây luôn rồi không?]

Tô Ý đi một vòng, lúc này mới hoàn hồn: "Sao không thấy anh mua quạt điện?"

Chu Cận Xuyên nắm tay che miệng, khẽ ho một tiếng: "Anh quên mất, để lần sau mua."

Nói xong, anh vội vàng đổi chủ đề: "Đúng rồi, ở ngoài lâu như vậy chắc em nóng và khát rồi đúng không? Anh đã nấu chè đậu xanh để trong tủ lạnh rồi, em uống một bát đi."

Nghe vậy, Tô Ý không khỏi nhướng mày dường như không ngờ Chu Cận Xuyên lại chu đáo đến mức nấu chè đậu xanh.

Cô tò mò mở tủ lạnh, lấy ra một bát, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, không khỏi cau mày.

Chu Cận Xuyên thấy vậy, vội vàng hỏi: "Không ngon à?"

Tô Ý mím môi cười: "Anh cho bao nhiêu đường vậy?"

Chu Cận Xuyên vội vàng bưng bát của mình lên, vừa nếm vừa lẩm bẩm: "Anh cho ít mà."

Vừa nếm thử một ngụm, anh cũng nhíu mày, lúng túng nói: "Lần đầu nấu, không để ý, ngọt quá hóa đắng rồi, hay là anh đổ đi nhé."

Nói xong, anh định cầm bát của Tô Ý đi đổ.

Tô Ý vội vàng ngăn lại: "Không cần đâu, lát nữa em thêm chút nước vào nấu lại là được, đừng lãng phí."

Chu Cận Xuyên gật đầu ngại ngùng, sau đó lại mở ngăn đá tủ lạnh: "Anh còn bảo người ta mang kem que đến, nếu nóng thì em ăn kem que cho mát, bên dưới còn có dưa hấu ướp lạnh nữa."

Tô Ý thấy anh cứ lo cho cô ăn uống, cũng không tiện nói gì, lấy một que kem: "Vậy em ăn thử xem sao."

Ăn của người ta rồi nên Tô Ý chủ động hỏi: "Anh ăn cơm trưa chưa?"

Chu Cận Xuyên thấy cô cuối cùng cũng chịu nhớ đến mình, không khỏi vui mừng cười nói: "Trời nóng quá, anh không đói."

Tô Ý khựng lại một chút, sau đó bưng hai bát chè đậu xanh lên: "Em cũng chưa ăn, vừa hay nấu lại chè đậu xanh ăn tạm, tối nay ăn cơm sớm một chút."

Chu Cận Xuyên đương nhiên không có ý kiến gì, theo cô vào bếp.

Hai người uống chè đậu xanh, lại ăn thêm chút bánh ngọt coi như xong bữa trưa.

Vừa ăn xong, Chu Cận Xuyên đã giành rửa bát, Tô Ý thấy anh hôm nay nhiệt tình khác thường có chút không quen.

"Hôm nay anh làm sao thế? Hai cái bát mà cũng giành, muốn rửa bát thì tối nay rửa."

Chu Cận Xuyên có chút ngại ngùng: "Anh thấy cơ thể đã khỏe hơn nhiều rồi, có thể làm việc được rồi, hơn nữa anh đâu thể ăn không ngồi rồi mãi được, chút tự giác này anh vẫn có."

Nói xong, anh nhanh chóng rửa hai cái bát sáng bóng..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 381: Chương 381


Tô Ý bất lực lắc đầu: "Hay là chiều nay bảo Tạ Tiểu Quân đón Tiểu Vũ với Noãn Noãn đến đây đi, em cũng mấy hôm rồi chưa gặp chúng, không biết chúng ở Bắc Kinh có quen không."

Chu Cận Xuyên chỉ muốn được ở riêng với Tô Ý, muốn nhân cơ hội này theo đuổi cô lại, nào dễ dàng gì mà chịu đón hai cái bóng đèn về.

Anh khéo léo từ chối: "Mấy hôm nay mẹ anh đang đưa Tiểu Vũ với Noãn Noãn đi chơi khắp nơi, tranh thủ lúc chưa khai giảng đưa chúng đi dạo chơi một chút, đợi chúng chơi chán rồi anh sẽ bảo người đưa về."

Tô Ý nghe vậy cũng không tiện nói gì thêm, bèn hỏi đến chuyện của Tạ Tiểu Quân: "Không phải anh nói sáng nay anh phải đến bệnh viện tập vật lý trị liệu sao? Hay là để Tạ Tiểu Quân đến đây rồi đưa anh đi?"

DTV

Chu Cận Xuyên khẽ ho một tiếng: "Hôm qua anh đã để Tạ Tiểu Quân về Tây Bắc rồi, cậu ấy có việc quan trọng cần phải làm, còn bệnh viện nếu em bận thì anh tự đi cũng được."

Tô Ý: “...”

Người đàn ông này sau khi nhặt được mạng về, sao toàn là mưu mô thế này.

Buổi trưa ở Bắc Kinh nóng bức vô cùng, Tô Ý mua xong cửa hàng cũng không còn việc gì gấp, không định ra ngoài chịu trận nữa.

Nhưng ở nhà thì Chu Cận Xuyên lại cứ bám theo cô như hình với bóng, cô đi đâu anh đi theo đó.

Vất vả lắm mới g.i.ế.c thời gian được một buổi chiều nhờ cái tivi, thấy mặt trời đã bớt gay gắt, Tô Ý vội vàng xách giỏ định ra ngoài mua rau.

Thấy vậy, Chu Cận Xuyên cũng không nói hai lời mà đi theo: "Ngồi một buổi chiều rồi, hơi mỏi người, vừa hay anh cùng em ra ngoài đi bộ một chút."

Nói xong, không đợi Tô Ý từ chối, anh lại bổ sung: "Bác sĩ nói tình trạng hiện tại của anh nên đi lại nhiều sẽ tốt cho việc hồi phục."

Tô Ý do dự một chút: "Bên đó đông người phức tạp, đi một vòng cũng phải đi bộ một quãng kha khá, chân anh đi được sao?"

Chu Cận Xuyên khẽ cười, bước ra ngoài trước.

Trước đây, khi còn mang cơm cho Chu Cận Xuyên, Tô Ý thường đến chợ bán rau này mua đồ, đặc biệt là xương ống.

Đi qua đi lại nhiều lần, những người bán thịt, bán rau đều quen mặt Tô Ý, cũng biết bạn trai cô bị thương đang nằm viện.

Hôm nay bỗng nhiên thấy Tô Ý có một người đàn ông đi theo sau xách giỏ rau, mọi người đều đoán người này chắc chắn là bạn trai của Tô Ý.

Không khỏi ồ lên chúc mừng: "Đồng chí Tiểu Tô, bạn trai cô xuất viện rồi à, chúc mừng chúc mừng! Hồi phục tốt đấy."

Người bán thịt lợn cũng trêu chọc: "Chủ yếu là nhờ đồ nhà tôi tốt, ăn vào chắc chắn sẽ hồi phục nhanh."

Cũng có người không đồng ý: "Sao ông không nói là do đồng chí Tiểu Tô chăm sóc tốt!"

Đối mặt với sự trêu chọc của mọi người, Tô Ý cũng không biết nói gì chỉ cười trừ cho qua.

Ngược lại là Chu Cận Xuyên bên cạnh, rõ ràng là để tâm hơn cô rất nhiều, không chỉ chào hỏi từng người một mà còn trả lời mọi câu hỏi.

Lúc Tô Ý mua sắm xong, chuẩn bị rời đi, mọi người đều đồng loạt đổi giọng khen ngợi bạn trai cô.

Tô Ý thấy đã muộn, lúc này mới vội vàng kéo Chu Cận Xuyên ra ngoài.

"Em thấy chân anh không đau thật rồi, đứng lâu như vậy mà cũng không biết mệt."

Chu Cận Xuyên mím môi cười: "Anh thấy mọi người đều rất nhiệt tình với em, nên mới nói chuyện nhiều một chút, chẳng phải vì anh sợ làm mất mặt em sao?"

Tô Ý im lặng liếc xéo anh một cái, định giật lấy giỏ trên tay anh: "Thôi, để em cầm cho, lỡ đâu lại khiến anh bị thương thêm thì mất nhiều hơn được."

Trên đường về, Tô Ý cảm thấy rõ ràng bước chân của Chu Cận Xuyên đã chậm hơn so với lúc đến.

Nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt anh, cô biết là do lúc nãy ở chợ bị nhiều người níu lại nói chuyện, đứng lâu như vậy lại còn xách đồ đi một quãng đường dài, không mệt mới lạ.

Tô Ý nhìn công viên ven đường, thuận miệng đề nghị: "Em hơi mệt, hay là chúng ta ngồi nghỉ ở ven hồ một lát rồi về?"

Bước chân Chu Cận Xuyên khựng lại, trong lòng vui như hoa nở: "Cũng được."

Hoàng hôn mùa hè ở Bắc Kinh chỉ cần là trời nắng đẹp thì hoàng hôn luôn đẹp lạ thường.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, những đám mây đỏ rực như lửa in bóng xuống mặt hồ, khiến mặt nước cũng trở nên rực rỡ.

Thêm một chút gió nhẹ, thật không còn gì thoải mái hơn.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 382: Chương 382


Tâm trạng Chu Cận Xuyên lúc này cũng đẹp như cảnh sắc trước mặt.

Tô Ý thấy anh cứ cười ngây ngô, không nhịn được lẩm bẩm: "Cười ngốc cái gì thế?"

Chu Cận Xuyên nhìn cô, mấp máy môi: "Anh lớn lên ở Bắc Kinh, sống ở đây bao nhiêu năm rồi mà chưa từng phát hiện ra nơi nào thoải mái như vậy, hay là sau này tối nào chúng ta cũng đến đây đi dạo nhé?"

Tô Ý cũng bị nụ cười ngây ngô của anh lây sang, nhướng mày cố ý trêu chọc: "Được thôi, tập luyện trong môi trường tốt như vậy chắc chắn sẽ hồi phục nhanh hơn, sau này bảo Tiểu Vũ tối nào cũng dắt anh ra đây đi dạo."

Chu Cận Xuyên biết cô cố ý nói vậy, cũng không so đo, chỉ tươi cười đồng ý.

Hai người ngồi một lúc, đợi đến khi sắc mặt Chu Cận Xuyên đã khá hơn một chút mới đứng dậy trở về nhà.

Buổi tối, Tô Ý cố ý lề mề, tắm rửa xong còn ở trong phòng tắm dọn dẹp một hồi mới vào phòng.

Ban đầu cô còn tưởng Chu Cận Xuyên chắc chắn đã ngủ rồi, nào ngờ vừa đặt chân vào phòng ngủ, đèn đã sáng lên.

Cúi đầu nhìn, Chu Cận Xuyên đã ngồi trên tấm nệm trải dưới đất: "Phòng tối, em cẩn thận."

Tô Ý ừ một tiếng: "Không phải đã nói em ngủ ở dưới đất rồi sao? Sao anh lại xuống đó?"

Chu Cận Xuyên mím môi cười: "Làm gì có đạo lý để con con gái người ta ngủ dưới đất, với lại tối qua anh ngủ cũng không thấy khó chịu gì."

DTV

Tô Ý gật đầu: "Nếu vậy thì mai anh lại chuyển sang phòng Tiểu Vũ ngủ đi, không cần phải canh em nữa."

Vừa dứt lời, Chu Cận Xuyên đã ý thức được mình lỡ lời, vội vàng chuyển chủ đề: "Sáng nay em nói đi xem mặt bằng, đã ưng ý chỗ nào chưa?"

Tô Ý cũng đang định tìm cơ hội nói chuyện này với anh nên nhân tiện kể lại chuyện xem cửa hàng hôm nay.

Lúc đầu Chu Cận Xuyên còn hơi lo lắng, nhưng nghĩ đến Tô Ý làm việc luôn rất cẩn thận nên cũng không hỏi nhiều.

Chỉ hỏi lại một câu là tiền có đủ không.

Tô Ý nghe vậy, lấy cuốn sổ tiết kiệm đã chuẩn bị từ trước ra đưa cho anh: "Đủ rồi.

Đúng rồi, sổ tiết kiệm của anh vẫn đang ở chỗ em, trước đây em cũng muốn tìm cơ hội đưa lại cho anh, nhưng thấy anh nằm viện cũng không tiện cất giữ, bây giờ anh đã xuất viện rồi thì tự anh giữ lấy đi."

Chu Cận Xuyên thấy cô nghiêm túc đưa sổ tiết kiệm cho mình, không khỏi thắt lòng.

Sau đó ngẩng đầu nhìn cô, hỏi: "Ý em là, em thật sự định bỏ anh sao?"

Tô Ý nghe anh nói vậy cũng sững người, sau đó mím môi: "Anh nói gì thế?"

[Tên đàn ông xấu này còn biết giả nai!]

Chu Cận Xuyên nhìn cô với ánh mắt tha thiết: "Chuyện ở bệnh viện là lỗi của anh."

Tô Ý mím môi: "Lỗi gì?"

"Lỗi là không bàn bạc với em, tự ý lựa chọn chia tay."

Tô Ý ồ một tiếng đầy sâu xa: "Xem raa là anh biết à, tỉnh ngộ cũng nhanh đấy."

Chu Cận Xuyên khựng lại, sau đó nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc: "Anh chỉ là không thể chấp nhận được việc em còn trẻ như vậy đã phải gả cho một tên tàn phế, cho dù người đó là anh cũng không được."

"Nhưng mà người phạm tội còn có cơ hội lập công chuộc tội, sám hối sửa lỗi, anh...

Anh cũng muốn có cơ hội được xem xét lại, đồng chí Tô, em xem xét lại anh được không?"

Tô Ý liếc nhìn anh với ánh mắt nóng bỏng, không khỏi mềm lòng, lời từ chối lại nuốt xuống.

Sau đó, cô đặt cuốn sổ tiết kiệm xuống dưới gối, nằm xuống.

"Nếu anh không muốn tự mình giữ thì cứ để tạm ở chỗ em, muộn rồi, ngủ đi!"

Chu Cận Xuyên sững người, sau đó rướn người về phía trước, nhỏ giọng hỏi: "Em vẫn chưa nói là có đồng ý hay không mà."

Tô Ý đưa tay tắt đèn, trong bóng tối vang lên giọng nói nhỏ nhẹ: "Không phải anh tự nói muốn em xem xét lại anh sao?"

Chu Cận Xuyên khựng lại, sau đó cười ngây ngô trong bóng tối.

Tô Ý thấy anh còn dựa vào giường cười ngốc nghếch, bèn lên tiếng giục: "Còn không mau nằm xuống ngủ? Mai còn phải dậy sớm đi bệnh viện nữa đấy."

Nghe vậy, Chu Cận Xuyên mới ngoan ngoãn nằm xuống: "Ừ, em ngủ ngon."

Tô Ý khẽ ừ một tiếng, nhắm mắt lại, nằm một lúc mà bản thân lại không ngủ được.

Vì ngủ muộn nên hôm sau lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng.

Tô Ý quay đầu nhìn, chỗ ngủ dưới đất đã được dọn dẹp gọn gàng.

Cô vội vàng đứng dậy thu dọn đồ đạc, ra ngoài sân tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Chu Cận Xuyên đâu.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 383: Chương 383


Đúng lúc Tô Ý nghĩ anh đã tự mình đến bệnh viện thì nghe thấy tiếng động ở cửa chính.

Tiếp theo đó là Chu Cận Xuyên xách theo sữa đậu nành và quẩy rán bước vào từ cửa, nhìn thấy Tô Ý đang ở trong sân, mỉm cười lắc lắc bữa sáng trên tay: "Dậy sớm thế, anh ngủ không được nên đã ra ngoài mua đồ ăn sáng rồi, sau này đừng làm nữa, mua đồ ăn sẵn cho đỡ mất công, em cũng có thể ngủ thêm một chút."

Tô Ý nhận lấy cốc sữa đậu nành: "Không sợ muộn giờ đi bệnh viện à?"

Chu Cận Xuyên đưa tay ra trước mặt cười nói: "Không muộn đâu."

Tô Ý cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện ra đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh chính là chiếc đồng hồ đôi mà hai người đã mua trước đây.

Lại nhìn vẻ mặt của anh, rõ ràng là đang có chút đắc ý.

DTV

Cô trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó lên tiếng giục: "Ăn nhanh lên! Ăn xong còn phải đi bệnh viện."

Chu Cận Xuyên vốn còn lo lắng sau khi cô tỉnh dậy sẽ thay đổi, nên cả đêm qua ngủ không ngon.

Bây giờ thấy cô thản nhiên như vậy, lại còn ngầm đồng ý đi bệnh viện cùng anh, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng dần dâng lên niềm ngọt ngào.

Hai người đến bệnh viện một chuyến, kết quả kiểm tra của bác sĩ còn khả quan hơn dự kiến.

Tốc độ hồi phục của Chu Cận Xuyên ở nhà còn nhanh hơn so với lúc ở bệnh viện rất nhiều.

Tuy bản thân Chu Cận Xuyên cũng cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đã tốt hơn nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc.

Còn Tô Ý thì thản nhiên, trong lòng cô sáng như gương.

Lúc hai người vừa từ bệnh viện ra, vừa đi đến cổng đã bắt gặp Lâm Thư Tuyết vội vàng chạy đến.

Tô Ý thấy cô ta đến vội vàng như vậy, không khỏi nhìn xung quanh một lượt rồi khinh miệt nói: "Chắc là có người báo tin nhỉ? Đến đúng lúc thật đấy!"

Lâm Thư Tuyết lập tức trừng mắt nhìn Tô Ý, sau đó mỉm cười với Chu Cận Xuyên: "Anh Cận Xuyên, thật ra em đến bệnh viện mấy lần rồi, nhưng bảo vệ không cho em đến gần phòng bệnh, em thật sự lo lắng cho anh, nghĩ chắc chắn anh xuất viện rồi cũng sẽ quay lại kiểm tra, nên ngày nào em cũng đến đây chờ, hy vọng có thể gặp được anh."

Nói xong, cô ta lại liếc nhìn Tô Ý đầy ẩn ý: "Anh không tin có thể hỏi chị dâu đấy, lần trước em đã đến cầu thang rồi, chị dâu cũng nhìn thấy em nhưng cũng không nói giúp em một câu để tôi vào, chắc là chị dâu sợ làm phiền anh nghỉ ngơi, anh đừng hiểu lầm chị ấy nhé."

Tô Ý nghe cô ta nói năng lươn lẹo, không nhịn được hừ lạnh một tiếng: "Cái mặt dày, cái tài ăn nói như này, không đi hát tuồng thì phí quá."

Chu Cận Xuyên hình như không muốn Tô Ý đôi co với cô ta nên dứt khoát kéo tay Tô Ý đến gần mình hơn.

Sau đó, anh cau mày nhìn Lâm Thư Tuyết bằng ánh mắt lạnh lùng: "Không ai mời cô đến thăm tôi cả, với lại lần trước cô nói với cô ấy những gì, tưởng là tôi không biết à?"

Nói xong, anh kéo Tô Ý ra ngoài.

Lâm Thư Tuyết bị thái độ lạnh lùng bất ngờ của Chu Cận Xuyên dọa sợ, đợi đến khi hoàn hồn lại thì vội vàng đuổi theo.

"Anh Cận Xuyên, anh nghe em giải thích, có phải chị dâu nói gì với anh rồi không? Lúc đó em thật sự không nói gì cả."

Chu Cận Xuyên dừng bước: "Cô cho rằng bảo vệ đều điếc hết à? Cho dù cô ấy có nói với tôi thì sao? Lâm Thư Tuyết, cô đã làm gì, đã nói gì, trong lòng cô tự rõ, đừng có coi ai cũng là kẻ ngốc."

Lâm Thư Tuyết thấy ánh mắt anh nhìn mình sắc bén như dao, không khỏi rùng mình, suýt chút nữa thì tưởng anh đã biết chuyện gì.

Nhưng nghĩ lại, bản thân cô ta không có sơ hở gì.

Lúc này cô ta mới vội vàng cố gắng giữ bình tĩnh, tỏ vẻ uất ức: "Anh Cận Xuyên, em không hiểu ý anh, nếu em làm phiền anh và chị dâu thì em i xin lỗi hai người, nhưng em thật sự không có ý xấu gì khác, em chỉ là lo lắng cho anh, còn cả anh hai em nữa..."

Nhắc đến Lâm Hạo Nam, sắc mặt Chu Cận Xuyên càng trở nên u ám: "Đừng lôi anh hai của cô ra."

Nói xong, anh kéo Tô Ý lên xe rời đi.

Lên xe rồi, Tô Ý vẫn còn thắc mắc: "Gần như vậy mà còn phải bắt taxi, chẳng lẽ là vì không muốn để cô ta đi theo? Còn nữa, khoảng thời gian này anh không gặp Lâm Thư Tuyết, sao vừa gặp mặt đã nổi giận như vậy, có phải anh biết chuyện gì rồi không?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 384: Chương 384


Chu Cận Xuyên nắm tay cô vẫn chưa buông, suy nghĩ một lúc mới lên tiếng: "Quả thật anh có chuyện muốn nói với em."

Nói xong, anh nhìn đồng hồ trên tay: "Nhưng mà phải để anh về nhà gọi một cuộc điện thoại trước đã."

Tô Ý cũng đoán được phần nào, chỉ ừ một tiếng rồi không hỏi thêm nữa.

Đợi hai người về đến nhà, Chu Cận Xuyên lập tức bấm máy gọi đi một cuộc điện thoại đường dài, nét mặt anh rất nghiêm túc, có thể thấy được anh cũng có chút căng thẳng.

Sau khi điện thoại được kết nối, anh nói nhỏ vài câu rồi vội vàng cúp máy.

Tô Ý thấy anh có vẻ nghiêm trọng, rót trà đưa cho anh: "Có chuyện gì vậy?"

Chu Cận Xuyên kéo tay cô đến ngồi xuống ghế: "Em còn nhớ chuyện anh từng nói sẽ giúp em tìm ba mẹ ruột chứ? Sau đó vì anh bị thương nằm viện nên chuyện này bị gác lại, đó là một phần nguyên nhân, mặt khác, thông tin về người gửi tiền và bưu phẩm ở Bắc Kinh đều bị cố ý xóa sạch."

"Tuy nhiên, may mắn là bên phía quê em đã tra được một số thông tin hữu ích.

DTV

Mấy hôm trước, khi anh bảo Tạ Tiểu Quân về Tây Bắc, tiện thể cậu ấy đã ghé qua bưu điện bên đó, tìm kiếm trong đống sổ sách cũ và tìm thấy bản ghi gốc lúc đó.

Người gửi tiền và đồ đạc cho nhà họ Tô chính là Lâm Thư Tuyết."

"Nói chính xác hơn là cô ta dùng giấy tờ giả để gửi, vậy nên lúc đầu mới không tra ra được, người phụ nữ này quả thực rất xảo quyệt."

Tô Ý ngẩn người nghe Chu Cận Xuyên giải thích, sững sờ một lúc lâu mới thốt lên: "Vậy năm đó đứa bé bị nhà họ Tô cố ý đưa đến Bắc Kinh chính là Lâm Thư Tuyết?"

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng, sợ cô nhất thời khó lòng tiếp nhận, bèn giải thích thêm: "Đúng vậy, mặc dù cô ta dùng tên giả nhưng chữ viết thì không thể giả được.

Anh biết chuyện này có hơi đường đột với em, nhưng may mắn là nhà họ Lâm cũng được coi là môn đăng hộ đối."

Nhắc đến nhà họ Lâm, Tô Ý mới nhớ lại lần đầu tiên gặp Lâm Hạo Nam.

Lúc đó, anh ta đã nói đùa rằng cô rất giống mẹ anh ta lúc trẻ.

Tuy lúc đó Tô Ý có chút tò mò nhưng cô không ngờ rằng lại có chuyện trùng hợp như vậy xảy ra với mình.

Lâm Hạo Nam vậy mà lại là anh trai ruột của cô.

Nghĩ đến những lần gặp gỡ sau khi đến Bắc Kinh và sự quan tâm của anh ta dành cho mình, Tô Ý càng cảm thấy phức tạp hơn.

Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện đều có manh mối.

Chỉ là cô đã bị tổn thương bởi tình thân trong cả hai kiếp nên đã với việc không còn ảo tưởng gì về tình thân nữa.

Hơn nữa, sau khi Chu Cận Xuyên gặp chuyện, cô cũng không còn tâm trí đâu mà bận tâm đến người khác.

Ban đầu cô cứ nghĩ cho dù người thân thật sự của mình đang ở Bắc Kinh, nhưng với người mà mình chưa từng gặp mặt từ khi sinh ra thì liệu có tình cảm sâu đậm gì không, huống chi nói một cách nghiêm túc thì đó là gia đình của nguyên chủ.

Nhưng khi thật sự biết được Lâm Hạo Nam là anh trai ruột của mình, Tô Ý vẫn không khỏi cảm động.

Một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc len lỏi trong lòng, Tô Ý thầm nghĩ có lẽ đây chính là cái gọi là huyết thống tình thâm?

Suy nghĩ miên man một hồi, Tô Ý mới ngẩng đầu lên nhìn Chu Cận Xuyên: "Anh có biết mẹ của Lâm Hạo Nam tên gì không?"

Chu Cận Xuyên không hiểu ý cô lắm, nghĩ một lúc rồi đáp: "Cái này anh thật sự không biết, anh rất ít khi đến nhà bọn họ, nhưng anh biết bà ấy họ Tô."

Tô Ý nghe vậy khẽ giật mình, trong đầu bất chợt hiện lên hai cái tên Tô Nhân và Lâm Trạch Tây.

Chu Cận Xuyên thấy cô cứ trầm ngâm mãi, tưởng cô nhất thời khó lòng tiêu hóa nổi, chủ động đề nghị: "Hay là anh hẹn Lâm Hạo Nam đến đây gặp mặt rồi tính tiếp?"

Tô Ý do dự một chút rồi lên tiếng: "Cũng được, trước đây, lúc còn ở Tây Bắc, Lâm Hạo Nam từng nói khi nào em đến Bắc Kinh, anh ấy muốn dẫn mẹ đến gặp em ăn bữa cơm, hay là gọi họ đến đây ăn cơm luôn đi, anh thấy sao?"

Cô thật sự rất muốn biết, người đó có phải là Tô Nhân hay không.

Không phải là nghe người khác nói mà là muốn đích thân gặp mặt một lần.

Chu Cận Xuyên nghe vậy cũng rất tán thành: "Vậy bây giờ anh gọi điện cho Lâm Hạo Nam, em đừng sốt ruột."

Suốt thời gian qua, Lâm Hạo Nam bận rộn huấn luyện và dạy học ở trường quân đội, cũng không có thời gian về thăm Chu Cận Xuyên..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 385: Chương 385


Bình thường đều là anh ta chủ động gọi điện đến bệnh viện hỏi thăm tình hình của Chu Cận Xuyên.

Hôm nay đột nhiên nhận được điện thoại của Chu Cận Xuyên, anh ta có chút không quen, giọng nói có chút kích động: "Anh cuối cùng cũng nhớ ra gọi điện thoại cho tôi sau khi xuất viện rồi à? Hôm qua tôi gọi điện thoại đến nhà anh, dì Triệu nói anh xuất viện rồi, còn dọn thẳng đến chỗ Tô Ý, anh được lắm, thay đổi còn nhanh hơn thời tiết, cơ thể đã hồi phục thế nào rồi?"

Chu Cận Xuyên cười thoải mái, thành thật đáp: "Cơ thể đã hồi phục khá tốt rồi, thêm một thời gian nữa là có thể huấn luyện lại được rồi."

Nói xong, anh đi thẳng vào vấn đề chính: "Hôm nay tôi gọi điện thoại không có chuyện gì khác, chỉ muốn hỏi xem anh có thời gian đến đây ăn cơm không?"

Đầu dây bên kia nghe nói đến ăn cơm, càng ngạc nhiên hơn: "Ăn cơm? Tôi nghe nhầm à? Đến nhà nhỏ của hai người ăn á?"

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: "Đương nhiên rồi, chẳng phải trước đây anh từng nói muốn dẫn dì Tô đến gặp Tô Ý sao? Anh quên rồi à?"

Lâm Hạo Nam lập tức cao giọng: "Sao tôi có thể quên được chứ? Lúc trước là thấy đồng chí Tiểu Tô hết lòng vì anh, tôi không tiện quấy rầy, bây giờ hai người đã chủ động lên tiếng rồi, vậy tôi gọi điện thoại về hỏi mẹ một tiếng."

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng, sau đó dặn dò: "Anh hỏi thì hỏi, nhưng chuyện này nhất định không được để Lâm Thư Tuyết biết, hỏi xong gọi điện thoại báo cho tôi ngay."

Lâm Hạo Nam chưa bao giờ thấy anh để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy, không khỏi cảm thấy kỳ lạ: "Gấp như vậy sao? Có phải Thư Tuyết lại đi gây chuyện với anh rồi không?"

Chu Cận Xuyên nghe vậy cười lạnh một tiếng: "Anh nói xem, sáng nay chúng tôi đến bệnh viện còn bị cô ta chặn ở cửa đấy, sau này chuyện của tôi và Tô Ý, anh ít nói với cô ta đi."

"Với lại, anh và dì đến nhà chơi, chúng tôi không phải mua đồ ăn chuẩn bị trước sao? Đương nhiên phải chú ý một chút rồi."

Lâm Hạo Nam nghĩ cũng phải, lập tức sảng khoái đồng ý rồi cúp máy.

Cúp điện thoại xong, Chu Cận Xuyên mới ngồi xuống bên cạnh Tô Ý.

"Em đừng vội, đợi anh ấy hỏi xong, xem tình hình thế nào đã."

"Nếu dì Tô không đến được, vậy anh sẽ bảo Lâm Hạo Nam...

Khụ khụ, bảo anh hai đến trước, anh ấy là người thẳng thắn, nếu biết em là em gái ruột của anh ấy, chắc chắn sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này ổn thỏa, sẽ không để em phải chịu ấm ức, hơn nữa còn có anh ở đây nữa mà."

Chu Cận Xuyên vừa nghĩ đến Lâm Hạo Nam vốn ngang tuổi mình thì lập tức nhức đầu, trước đây, lúc hai người còn chơi chung cũng từng tranh cãi một thời gian về chuyện ai là anh, sau này cả hai đều gọi thẳng tên nhau cho tiện.

Nghĩ đến sau này phải gọi Lâm Hạo Nam là anh hai theo Tô Ý...

Chưa hết, Lâm Hạo Nam còn có hai đứa em trai đều nhỏ tuổi hơn anh.

Tô Ý thấy Chu Cận Xuyên lải nhải với mình một hồi cũng biết anh đang an ủi mình.

Cô mỉm cười gật đầu: "Em biết rồi, em không vội."

Hai người đang nói chuyện thì chuông điện thoại lại vang lên.

Chu Cận Xuyên lập tức cúi người nghe máy, vừa nhấc máy lên, Lâm Hạo Nam ở đầu dây bên kia đã cười sảng khoái: "Lão Chu, sáng mai tôi đưa mẹ đến đấy!"

Chu Cận Xuyên hình như không ngờ anh ta lại nhanh như vậy, không khỏi hỏi lại: "Sáng mai?"

"Ừ, mẹ tôi nghe nói đến chỗ anh còn vui mừng hơn cả tôi, nếu không phải hôm nay tôi phải ở đơn vị, không về được thì bà ấy đã muốn đến ngay tối nay rồi."

Chu Cận Xuyên nhìn Tô Ý bằng ánh mắt ra hiệu, sau đó đồng ý: "Được, vậy mai gặp."

Cúp điện thoại xong, Chu Cận Xuyên thấy Tô Ý có vẻ căng thẳng, lại đề nghị: "Trưa nay đừng nấu cơm ở nhà nữa, chúng ta ra ngoài ăn đi, tiện thể chiều đi dạo, xem có gì cần mua thì mua luôn."

Tô Ý cúi đầu nhìn chân anh: "Sáng nay đi bộ ở bệnh viện cũng đủ mệt rồi, còn muốn đi dạo nữa, anh đi được không đấy?"

DTV

Chu Cận Xuyên khẽ hừ một tiếng: "Đồng chí Tô, em nói vậy là có ý xem thường anh rồi đấy."

Tô Ý nghe xong không nhịn được bật cười: "Ai là đồng chí của anh chứ?"

Chu Cận Xuyên thấy cô cười, thở phào nhẹ nhõm: "Anh nhầm, không phải đồng chí, là vợ."

Tô Ý liếc anh một cái: "Nói linh tinh cái gì đấy?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 386: Chương 386


Chu Cận Xuyên trong mắt lóe lên tia vui mừng: "Ngày mai phải gặp mẹ vợ và anh vợ, anh cũng hơi căng thẳng, làm dịu bầu không khí chút thôi."

Nói xong, anh lại cầm điện thoại lên: "Biết em lo lắng cho anh, để anh gọi người mang xe đến, em lái xe chở anh đi."

Cúp điện thoại xong, nhân lúc chờ xe, hai người dọn dẹp qua nhà một lượt.

Không lâu sau quả nhiên bên ngoài vang lên tiếng xe ô tô.

Tô Ý đã lâu không lái xe, sau khi lên xe cô đã làm quen một lúc rồi mới lái xe vào thành phố.

Hai người đến nhà hàng ăn cơm trước, sau đó cùng đến cửa hàng mua một số bát đĩa, cốc chén và hoa quả, bánh ngọt để tiếp khách.

Mua xong đồ dùng, Chu Cận Xuyên lại đề nghị đến trung tâm thương mại mua sắm vài bộ quần áo.

Tô Ý vừa mua đồ xong, trong tay không còn nhiều tiền, bèn khéo léo từ chối: "Không cần đâu, chỉ là gặp mặt thôi mà, hơn nữa quần áo của em vẫn còn đủ."

Chu Cận Xuyên bất đắc dĩ nhìn cô: "Nhưng anh chỉ có mỗi bộ đồ này, không mua thì ngày mai anh mặc gì?"

Tô Ý nghe vậy mới sực nhớ ra Chu Cận Xuyên căn bản không mang theo hành lý.

Cô không nhịn được bật cười: "Được rồi, đi mua cho anh."

Mua sắm cho Chu Cận Xuyên xong, cuối cùng cô vẫn bị anh lôi đi mua hai bộ váy mới.

Mua xong hết những thứ này, ví tiền của Chu Cận Xuyên gần như trống rỗng.

Thấy đối diện là ngân hàng, anh bèn bảo Tô Ý đợi ở trong xe: "Đơn vị vừa phát một khoản tiền thưởng, anh vẫn chưa đi nhận, em đợi anh một lát, anh đi nhận tiền rồi ra."

Tô Ý thấy anh đã bận rộn cả ngày rồi, lên tiếng: "Em vẫn còn tiền mặt, về nhà em đưa cho anh là được, đừng đi nữa."

Chu Cận Xuyên khựng lại, sau đó mỉm cười: "Anh không mệt đâu, hơn nữa sau này còn phải đưa em về nhà anh, có khi còn phải cùng em về nhà họ Lâm nữa, hơn nữa...

Sau này kết hôn đều cần phải dùng đến tiền, đâu thể lúc nào cũng ngửa tay xin em được?"

Nói xong, không đợi Tô Ý kịp phản ứng, anh đã bước vào trong.

Tô Ý nghe anh nói đến chuyện về nhà, chuyện kết hôn, nhất thời không kịp chuẩn bị tâm lý, sau khi hoàn hồn lại, cô có chút ngại ngùng.

Đang đợi ở ven đường, đột nhiên cô thấy một chiếc xe dừng lại trước mặt.

Cửa kính xe hạ xuống, Tô Ý mới nhận ra người đó chính là Lâm Trạch Tây, người đã cùng cô đi xem mặt bằng hôm trước.

Chính xác mà nói, là anh ba Lâm Trạch Tây của cô.

Mặc dù chỉ mới một ngày trôi qua, nhưng khi gặp lại, thân phận và tâm trạng của họ đã hoàn toàn khác.

Thấy anh chủ động dừng xe chào hỏi mình, Tô Ý cũng cố gắng giữ bình tĩnh chào lại anh.

Sau khi chào hỏi xã giao, Lâm Trạch Tây khởi động xe rời đi.

Lúc Chu Cận Xuyên từ ngân hàng ra, vừa hay nhìn thấy Tô Ý đang mỉm cười vẫy tay chào một bóng lưng đàn ông, sau khi chiếc xe rời đi, cô vẫn còn nhìn theo, đến mức anh đã quay lại mà cô cũng không phát hiện ra.

Tim Chu Cận Xuyên thắt lại, sau đó lặng lẽ đi đến bên cạnh cô: "Là người hôm trước đưa em về đấy à? Tiếng xe này nghe quen quen."

Tô Ý kinh ngạc quay đầu nhìn anh, thấy anh mặt đầy vẻ ghen tuông, không khỏi mím môi cười: "Anh đoán đúng rồi đấy, chính là anh ấy."

Chu Cận Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Em không cảm thấy nên giải thích gì với anh sao?"

Tô Ý thấy anh sắp giận thật rồi, lúc này mới cười hỏi ngược lại: "Lúc trước anh đến nhà họ Lâm, anh chưa gặp Lâm Trạch Tây sao?"

DTV

Nghe thấy cái tên Lâm Trạch Tây, Chu Cận Xuyên vô thức sững người: "Em nói ai cơ? Lâm Trạch Tây?"

"Đúng vậy."

"Không phải anh ấy là con thứ ba nhà họ Lâm...

Hóa ra người đàn ông đi xem mặt bằng với em hôm trước là anh ấy?"

Tô Ý cười gật đầu: "Bất ngờ không? Thật ra, lúc đầu em cũng không dám chắc anh ấy có phải là em trai của Lâm Hạo Nam hay không, chỉ là cảm thấy tên của họ khá giống nhau thôi."

Chu Cận Xuyên lại giật mình: "Vậy người dì đến nhà mình hôm trước, hóa ra em đã gặp bà ấy từ trước rồi?"

Tô Ý lại gật đầu: "Vâng, em cũng không ngờ, hóa ra bọn em đã gặp nhau từ lâu rồi, chỉ là em không nhận ra bà ấy, bà ấy cũng không nhận ra em."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 387: Chương 387


Chu Cận Xuyên thấy đáy mắt cô lóe lên tia lạc lõng, bèn đưa tay vỗ vai cô: "Dì không phải không nhận ra em, chỉ là không dám nghĩ theo hướng đó thôi.

Nhưng nghe em nói, anh có thể cảm nhận được bà ấy rất quý mến em, nếu không cũng sẽ không thường xuyên mang đồ đến cho em, còn đưa em đi khám thầy thuốc, nhờ anh ba đưa em đi mua cửa hàng."

Tô Ý suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Hôm nay em thấy anh tâm lý lắm, từ bao giờ mà anh biết cách an ủi người khác thế?"

Chu Cận Xuyên xùy một tiếng cười nói: "Tối qua vừa mới hứa với em xong, đương nhiên phải thể hiện cho tốt chứ."

Nói rồi, anh giúp cô mở cửa xe: "Lên xe đi, về nhà còn phải dọn dẹp lại một chút, đúng rồi, mai anh hai đến, em đừng có lỡ miệng nói chuyện anh trải nệm ngủ dưới đất đấy nhé."

Tô Ý giả vờ như không hiểu: "Không phải anh nói anh có lý do chính đáng sao? Sao còn phải nói dối?"

"Anh...

Anh chủ yếu là sợ để lại ấn tượng xấu với dì."

"Vậy tối nay anh chuyển sang phòng Tiểu Vũ ngủ đi, như vậy sẽ không cần phải nói dối nữa."

.....

Buổi tối, Chu Cận Xuyên vẫn thành công ngủ dưới đất.

Nhưng sáng sớm hôm sau, anh đã dậy sớm thu dọn, chuyển chăn gối sang phòng Tiểu Vũ.

Tuy ngoài miệng Tô Ý nói không hồi hộp, nhưng sau khi thức dậy, cô vẫn luôn tay luôn chân, hết dọn dẹp nhà cửa lại đến chuẩn bị đồ ăn.

Chu Cận Xuyên muốn khuyên cô nghỉ ngơi một chút, nhưng nghĩ lại, rảnh rỗi càng dễ khiến cô thêm căng thẳng, chi bằng cứ để cô bận rộn một chút sẽ tốt hơn.

Mãi đến mười giờ sáng, mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, thật sự cũng không còn việc gì để làm nữa.

Lúc này Tô Ý mới thay quần áo, chải lại tóc.

Chu Cận Xuyên rất biết ý tứ, liên tục khen cô xinh đẹp: "Em cũng đừng căng thẳng quá, thật ra quen biết nhau từ trước cũng tốt, lát nữa mọi người đến, em cứ trò chuyện với dì một lúc đi, sau đó anh sẽ nói riêng chuyện này với anh hai rồi bàn bạc xem nên làm thế nào, em thấy sao?"

Lúc này, Tô Ý cũng không biết làm gì hơn: "Cũng được, cứ theo ý anh đi."

Hai người vừa bàn bạc xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa.

Chu Cận Xuyên đi trước ra mở cửa.

Vừa mở cửa, Lâm Hạo Nam đã xách theo đồ bước vào sân: "Cận Xuyên, em dâu, xin lỗi nhé, sáng nay tôi từ trường quân đội về, trên đường có chút việc nên đến muộn.

Vả lại, tôi sợ Thư Tuyết đi theo nên đã đợi con bé ra ngoài rồi mới đến đây, xin lỗi hai người."

Lâm Hạo Nam vừa giải thích xong, định quay người lại dẫn mẹ vào nhà, tiện thể giới thiệu Tô Ý cho bà ấy.

DTV

Nhưng khi anh ta quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt ngấn lệ của mẹ mình đang nhìn Tô Ý chằm chằm không chớp.

Lâm Hạo Nam không hiểu chuyện gì xảy ra, vội vàng đi tới hỏi han.

Nào ngờ, mẹ anh ta đã bước nhanh đến trước mặt Tô Ý, ôm chầm lấy cô, đồng thời bật khóc nức nở.

Tối qua, khi trằn trọc mãi không ngủ được, Tô Ý đã tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng khi hai người gặp lại, cũng nghĩ đến nhiều khả năng.

Nhưng cô chỉ không ngờ rằng, Tô Nhân sẽ ôm chầm lấy mình mà khóc, rõ ràng cô và Chu Cận Xuyên đều chưa nói đến chuyện bị tráo đổi.

Những cảm giác không thoải mái mà cô lo sợ cũng không hề xuất hiện, khi nhìn thấy người mẹ ruột đang ôm mình khóc nức nở, khoảnh khắc này Tô Ý mới nhận ra có những tình cảm là không thể giả tạo được.

Giờ phút này, Tô Ý sống ở thế giới này chính là cô, cô chính là Tô Ý.

Người đang ôm cô chính là mẹ ruột của cô.

Nhìn bà ấy khóc đến đau lòng như vậy, nước mắt Tô Ý cũng như những hạt châu đứt dây, tim cô không khỏi thắt lại, theo bản năng gọi một tiếng: "Mẹ.."

Tô Nhân nghe thấy cô gọi mình, càng khóc to hơn: "Tiểu Ý, mẹ...

Đến muộn rồi."

Chu Cận Xuyên nhìn thấy hai người khóc như vậy, muốn an ủi nhưng lại không biết phải an ủi thế nào, chỉ khẽ vỗ vai Lâm Hạo Nam.

Lâm Hạo Nam lúc này đã đứng hình tại chỗ từ lâu, đến khi bị Chu Cận Xuyên vỗ vai mới hoàn hồn.

"Cận Xuyên, chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng phải anh gọi chúng tôi đến ăn cơm sao? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 388: Chương 388


Tô Nhân đã nén nước mắt suốt dọc đường, lúc này sau khi khóc một trận, bà ấy cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, thấy Lâm Hạo Nam cứ hỏi mãi, bà ấy mới lau nước mắt, nắm lấy tay Tô Ý nói: "Thật ra mẹ nên nhận ra con từ lâu rồi, mẹ đã nghi ngờ rất nhiều lần, cũng đi hỏi những người lớn tuổi lúc đó, nhưng không ai biết rõ.

Mãi cho đến hôm qua, khi Hạo Nam gọi điện thoại nói về con, mẹ mới lại sinh nghi, trằn trọc suy nghĩ cả đêm."

"Trên đường đến đây, mẹ mới biết, hóa ra con chính là cô bé mà nó từng nhắc đến, có lẽ đây chính là ý trời.

Khi nãy, lúc vừa mở cửa nhìn thấy con, mẹ đã bỗng nhiên chắc chắn, con chính là con gái của mẹ."

Lâm Hạo Nam đứng trước mặt Tô Nhân và Tô Ý, đầu óc vẫn chưa thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Tô Nhân thấy vậy, đưa tay kéo anh ta một cái: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đây là em gái con đấy!"

Lâm Hạo Nam kinh ngạc há hốc mồm: "Em gái? Không phải, nhà chúng ta...

Chẳng lẽ con còn có một đứa em gái nữa sao?"

"Đây mới là em gái ruột của con, còn Tiểu Tuyết thì không phải."

Lâm Hạo Nam gãi đầu: "Có khi nào nhầm lẫn không mẹ?"

Tô Nhân lập tức trừng mắt nhìn anh ta: "Chẳng phải chính miệng con cũng từng nói sao? Con bé này giống hệt mẹ hồi trẻ."

Lâm Hạo Nam vội vàng giải thích: "Ý con không phải vậy, đúng là hai người rất giống nhau, ban đầu con còn tưởng cô ấy là họ hàng bên ngoại của mẹ nữa, không ngờ lại là em gái ruột của con!"

"Khoan đã, xem ra mọi người đều biết chuyện hết rồi? Sao con chẳng hay biết gì cả vậy? Có ai giải thích cho con hiểu chuyện gì đang xảy ra được không?"

Chu Cận Xuyên thấy mọi người vẫn còn đứng dưới trời nắng chang chang, vội vàng gọi mọi người vào nhà.

Sau khi mọi người đã ngồi xuống, anh rót trà cho mọi người.

Tô Nhân dần lấy lại bình tĩnh, lúc này mới giải thích với Lâm Hạo Nam: "Lần đầu tiên gặp Tiểu Ý, mẹ đã bắt đầu nghi ngờ rồi, nhưng không dám nghĩ theo hướng đó.

Sau đó mẹ cứ vô thức muốn đến gần con bé hơn, muốn tìm hiểu thêm về con bé.

Càng tiếp xúc, mẹ càng nghi ngờ, vì vậy mẹ đã quay lại nhà cũ họ Tô để hỏi thăm."

"Tiếc là, người già thì người mất, người còn sống thì đã già yếu, không ai còn nhớ rõ chuyện năm xưa nữa.

Nhưng theo ký ức của họ, năm đó lúc mẹ sinh con quả thực có một nhà họ Tô chạy nạn qua làng, cùng ngày mẹ sinh con, lại cùng họ Tô, ông bà ngoại thấy họ đáng thương nên đã giữ họ ở lại hai ngày."

"Năm đó, sau khi sinh em gái con, mẹ đã hôn mê bất tỉnh, mấy ngày sau mới tỉnh lại.

Nhà họ Tô khi đó rất hỗn loạn, có lẽ Tiểu Ý đã bị đánh tráo vào lúc đó.

Mấy hôm nay, mẹ vẫn luôn tìm kiếm tung tích của gia đình đó, nhưng chưa có tin tức gì thì đã được con đưa đến đây."

Nghe xong, Tô Ý siết c.h.ặ.t t.a.y bà ấy: "Lúc đầu năm nay, khi về quê con nghe trưởng thôn nói năm đó khi cả làng chúng ta chạy nạn, quả thực có gặp một gia đình giàu có họ Tô, con được sinh ra ở nhà họ, tên của con cũng là do người lớn trong nhà họ đặt cho."

Tô Nhân nghe vậy, mắt sáng rực lên, gật đầu nói: "Nếu vậy thì chắc chắn là ba của mẹ, cũng chính là ông ngoại của con đặt tên cho con, chỉ là ông ấy đã mất nhiều năm rồi."

Nghe hai người giải thích xong, Lâm Hạo Nam cũng dần hiểu ra vấn đề, chỉ là anh ta vẫn chưa hiểu: "Nhưng lúc đó nhà mình có nhiều người như vậy, lại không ở cùng một phòng, sao con lại có thể bị ôm nhầm được chứ?"

Chu Cận Xuyên nghe vậy, không nhịn được cười khẩy: "Nếu là có người cố ý tráo đổi thì sao?"

Lâm Hạo Nam lại một phen kinh hãi: "Ý anh là, nhà họ Tô vì muốn con gái mình được sống sung sướng nên đã cố tình tráo đổi con cái? Không phải là vô tình ôm nhầm?"

Chu Cận Xuyên gật đầu: "Tôi đã đến quê của họ rồi, còn gặp người nhà họ Tô, nếu anh biết từ nhỏ đến lớn họ đối xử với Tô Ý như thế nào, anh sẽ không hỏi như vậy đâu."

DTV

"Hơn nữa, Lâm Thư Tuyết đang sống ở nhà các anh, cô ta biết rất rõ chuyện này, hai năm nay, cô ta vẫn luôn âm thầm qua lại với nhà họ Tô, không chỉ gửi đồ ăn thức uống cho họ mà còn gửi tiền nữa.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 389: Chương 389


Tô Nhân nghe Chu Cận Xuyên nói nhà họ Tô đối xử tệ bạc với Tô Ý, tuy anh chỉ nói qua loa, nhưng bà ấy vẫn cảm thấy đau lòng như cắt.

Lại nghĩ đến hai mươi năm nay, bà ấy vất vả nuôi nấng Lâm Thư Tuyết, để cô ta sống như một nàng công chúa trong nhà họ Lâm, bà ấy không khỏi tức giận ngút trời.

Bà ấy không nhịn được cơn tức, bệnh cũ tái phát, đầu óc choáng váng.

Giây tiếp theo, bà ấy suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.

May mà Lâm Hạo Nam và Chu Cận Xuyên phản ứng nhanh, vươn tay đỡ lấy bà ấy.

Tô Ý cũng nhanh chóng rót một cốc nước linh tuyền cho bà ấy.

Uống một cốc nước linh tuyền vào, Tô Nhân ngồi nghỉ ngơi một lúc mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Nhưng khi nghĩ đến những gì Tô Ý đã phải chịu đựng trong suốt những năm qua, bà ấy vẫn tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Tiểu Ý, con nói cho mẹ biết, bây giờ nhà họ Tô đang ở đâu, mẹ phải đích thân đến tìm bọn họ tính sổ."

Tô Ý thấy sắc mặt bà ấy đã khá hơn nhiều, lúc này mới yên tâm.

Nghe thấy mẹ muốn đến tìm nhà họ Tô tính sổ, trong lòng cô bỗng cảm thấy ấm áp, chỉ nghĩ đến việc bây giờ bọn họ đều đang ở trong tù, cô lại có chút "ngại ngùng”.

"Nhà họ có năm người, hiện tại đã có bốn người đang ngồi tù rồi."

Tô Nhân kinh ngạc: "Đều ở trong tù?"

Tô Ý cười gượng gật đầu: "Bốn người bọn họ nghe nói con mở một quán ăn ở ngoài doanh trại nên muốn chiếm quán ăn của con, nửa đêm còn lẻn vào trộm đồ, trộm hết cả số hàng mà bạn con gửi ở quán nên mới bị bắt."

Tô Nhân nghe xong mới hiểu ra, bà ấy tức giận hừ lạnh một tiếng: "Đáng đời, trên đời sao lại có loại người độc ác như vậy chứ! Con yên tâm, món nợ này, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ tính sổ với bọn họ."

"Con kể cho mẹ nghe thêm đi, bọn họ còn bắt nạt con như thế nào nữa? Những năm qua, con đã sống như thế nào?"

DTV

Chu Cận Xuyên thấy hai mẹ con nói chuyện rất hợp, gọi riêng Lâm Hạo Nam ra ngoài.

Bốn người nói chuyện một lúc, sau đó cùng nhau dọn cơm trưa.

Mãi đến tận chiều, Tô Nhân vẫn chưa nỡ rời đi.

Lâm Hạo Nam nghĩ còn nhiều việc phải làm, khuyên nhủ Tô Nhân: "Mẹ, chuyện của em gái, chúng ta còn phải về nói chuyện với mọi người nữa, sắp xếp ổn thỏa chuyện trong nhà rồi mới sớm đón em gái về được."

Tô Nhân nghe vậy mới bừng tỉnh: "Ừ nhỉ, Hạo Nam nói đúng, Tiểu Ý, con chịu khó đợi thêm vài ngày nữa, đợi mẹ và anh hai con về nhà thu xếp ổn thỏa mọi việc rồi sẽ quay lại đón con."

Trước khi ra về, Chu Cận Xuyên kéo Lâm Hạo Nam lại, nhấn mạnh lại những lời anh đã nói trước đó.

"Hạo Nam, dù gia đình anh có bàn bạc thế nào, thái độ của những người khác ra sao, nhưng có một điều Tô Ý không thể chịu bất kỳ ấm ức nào."

"Đặc biệt là Lâm Thư Tuyết kia, cô ta không phải người hiền lành gì đâu, tôi tuyệt đối không đồng ý để cô ta và Tô Ý sống chung một nhà."

Lâm Hạo Nam nghe vậy, trịnh trọng gật đầu: "Yên tâm đi, tôi biết phải làm gì rồi."

Nói xong, anh ta lại nhắc nhở: "Đúng rồi, sau này anh cứ ngoan ngoãn gọi tôi là anh hai đi, đừng có Hạo Nam Hạo Nam nữa, anh không được gọi thế đâu."

Chu Cận Xuyên nghẹn họng, cười gượng gạo: "Được, anh hai, hai người đi thong thả."

Nhìn thấy vẻ mặt buồn bực của Chu Cận Xuyên, Lâm Hạo Nam bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ.

Sau khi hai người lên xe, chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi con hẻm, Tô Ý đứng ở cửa vẫy tay tiễn, trong lòng có chút lưu luyến.

Chu Cận Xuyên thấy vậy, lên tiếng an ủi: "Yên tâm đi, dì và anh hai đều đứng về phía em, chắc chắn sẽ sớm đưa mọi người đến thăm em, chỉ sợ lúc đó em bỏ anh mà đi theo họ thôi."

Tô Ý bị dáng vẻ đáng thương của anh chọc cười: "Làm gì dễ dàng như anh nói, tình cảm con người rất phức tạp, huống chi bà ấy đã sống ở nhà đó hơn hai mươi năm rồi, làm sao có thể nói đi là đi ngay được."

"Nhưng mà, dù sao chúng ta cũng đã làm hết sức rồi, tìm được người thân, em đã rất vui rồi, còn những người khác quyết định thế nào, không liên quan đến em, em sống ở đây cũng rất quen rồi, cũng không muốn chuyển nhà."

Chu Cận Xuyên thấy ngoài miệng cô nói là không quan tâm, nhưng vẫn có thể nhìn ra cô rất để tâm đến suy nghĩ của những người nhà khác.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 390: Chương 390


Anh nửa đùa nửa thật nói: “Như vậy là tốt nhất, dù sao sau này chúng ta kết hôn cũng sẽ ở riêng, anh cũng không muốn em chuyển đi, sau này về nhà mẹ đẻ cũng có anh đi cùng, không ai dám bắt nạt em đâu.”

Tô Ý nghe anh cứ nhắc đến chuyện kết hôn, chuyện nhà mẹ đẻ.

Cô không nhịn được liếc xéo anh một cái: "Ai nói muốn kết hôn với anh chứ?"

Chu Cận Xuyên mím môi cười: "Chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra thôi, ngoài này nắng nóng quá, vào nhà đi, anh kể cho em nghe tình hình nhà họ Lâm."

Trước đây, Tô Ý chỉ nghe Tô Nhân nói sơ qua về gia đình họ Lâm, biết bà ấy có bốn người con trai.

Hiện tại, cô đã gặp Lâm Hạo Nam con trai thứ hai và Lâm Trạch Tây con trai thứ ba.

Nhưng những người khác thì cô không biết gì cả.

Sau khi nghe Chu Cận Xuyên cố gắng nhớ lại, cô mới biết được một số chuyện.

Hóa ra, ba của Tô Nhân vốn là một doanh nhân nổi tiếng ở Bắc Kinh, nhà họ Tô cũng rất có tiếng tăm, là một trong những gia đình đầu tiên bị gán cho cái mác tư sản.

Sau này, vợ chồng ông bà bị đưa xuống nông trường Đông Bắc cải tạo, không lâu sau thì lần lượt qua đời vì bệnh tật.

May mà Tô Nhân vì đã kết hôn nên không bị ảnh hưởng gì, nhưng sức khỏe cũng vì thế mà ngày càng yếu đi.

Mấy năm trước, khi hai ông bà được minh oan, căn nhà cũ ở ngoại ô được trả lại, sức khỏe của Tô Nhân mới dần dần hồi phục.

Còn chồng của Tô Nhân là Lâm Gia Quốc, trong ký ức của Chu Cận Xuyên, ông ta là một người ba nghiêm khắc, đồng thời cũng là một nhà ngoại giao.

Con trai cả nhà họ Lâm Lâm, Vọng Đông, từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện lớn lên cũng nối nghiệp ba trở thành một nhà ngoại giao, hiện tại đã kết hôn và sống riêng ở căn nhà do đơn vị phân cho.

Con trai út nhà họ Lâm là Lâm Lạp Bắc, năm ngoái vừa thi đỗ đại học ở Bắc Kinh, vì bằng tuổi với Lâm Thư Tuyết nên hai người rất thân thiết với nhau.

Sau khi giới thiệu xong tình hình nhà họ Lâm, Chu Cận Xuyên còn đặc biệt giải thích thêm một câu: "Những gì anh biết chỉ có vậy thôi, đều là nghe Hạo Nam kể lại, sau này tiếp xúc nhiều sẽ rõ thôi."

Tô Ý ừ một tiếng: "Em biết rồi, trước tiên cứ xem phản ứng của họ thế nào đã."

….

Ở bên kia.

Tô Nhân và Lâm Hạo Nam vội vàng trở về nhà, vừa vào cửa đã thấy Lâm Lạp Bắc cũng đang ở nhà.

DTV

Tô Nhân không khỏi thắc mắc: "Không phải con đang bận thực tập ở trường sao? Sao hôm nay cũng về nhà vậy?"

Lâm Lạp Bắc cười giải thích với hai người: "Là Tiểu Tuyết gọi điện thoại đến trường tìm con, con bé nói muốn thi đại học, bảo con về nhà tìm tài liệu cho nó."

Tô Nhân và Lâm Hạo Nam nghe xong đều sững sờ.

"Thi đại học?"

Trước đây, khi bảo cô ta thi đại học, thi một lần không đậu là bỏ luôn, sau này có đánh c.h.ế.t cũng không chịu thi nữa.

Công việc mà họ sắp xếp cho, cô ta cũng chỉ làm được ba ngày rồi nghỉ, sau này thì nghỉ hẳn.

Một người lười biếng như vậy, đột nhiên lại muốn thi đại học?

Chuyện này thật sự quá trùng hợp rồi.

Nghe thấy tiếng hai người về, Lâm Thư Tuyết vội vàng từ trong bếp chạy ra giải thích: "Anh tư nói đúng đấy ạ, bây giờ con đã suy nghĩ kỹ rồi, con không thể tiếp tục sống buông thả như vậy nữa, con cũng muốn cố gắng thi vào một trường đại học tốt như anh tư.”

Tô Nhân thấy cô ta bưng một đĩa trái cây từ trong bếp ra, lại hỏi: "Nếu đã như vậy sao con không ở trong phòng học bài cho đàng hoàng, còn chạy xuống bếp gọt trái cây làm gì?"

Lâm Thư Tuyết bị hỏi đến sững sờ, cười gượng gạo giải thích: "Con thấy anh tư về nên muốn tự tay gọt trái cây cho anh ấy."

Vừa dứt lời, Lâm Gia Quốc từ ngoài cửa bước vào, cũng mỉm cười hài lòng: "Tiểu Tuyết đã lớn rồi, hiểu chuyện rồi, đây là chuyện tốt, sau này phải học hành cho giỏi, những chuyện này không cần con phải tự tay làm đâu, sau này muốn gì, thiếu gì thì cứ nói với ba."

Cảnh tượng vốn dĩ rất đỗi bình thường, ấm áp này trong mắt Tô Nhân lúc này chỉ còn lại sự mỉa mai.

Bà ấy cũng không buồn đôi co với bọn họ, quay sang nói với Lâm Hạo Nam: "Thằng hai, con gọi điện thoại bảo thằng cả và thằng ba về nhà đi, mẹ có chuyện muốn nói."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 391: Chương 391


Lâm Thư Tuyết thấy Tô Nhân vừa về nhà đã vội vã gọi anh cả và anh ba về, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, cô ta cố gắng giữ bình tĩnh liếc nhìn Tô Nhân, nào ngờ lại chạm phải ánh mắt của bà ấy.

Lâm Thư Tuyết chột dạ cười gượng gạo: "Mẹ, có phải hôm nay ra ngoài gặp chuyện gì rồi không ạ? Sao lại phải gọi anh cả và anh ba về gấp như vậy?"

Tô Nhân cố kìm nén cơn giận, thản nhiên nói: "Không có gì, không phải con muốn thi đại học sao? Lên lầu học bài đi."

DTV

Lâm Thư Tuyết thấy bà ấy cố tình đuổi mình đi, đương nhiên không đồng ý, viện cớ: "Mẹ, hiếm khi hôm nay mọi người đều ở nhà, hay là con ở lại phụ dì nấu cơm nhé."

Tô Nhân cười lạnh trong lòng, lúc này bà ấy mới nhận ra trước đây mình đã xem thường đứa "con gái" này rồi: "Được, vậy con đi rửa rau đi."

Lâm Thư Tuyết sững người, hình như không ngờ Tô Nhân lại nhẫn tâm bắt mình đi rửa rau.

Nhưng vì muốn lấy lòng mẹ, cô ta đành ngoan ngoãn đi vào bếp.

Nhìn thấy vẻ mặt ấm ức của em gái, Lâm Lạp Bắc không khỏi lên tiếng bênh vực cô ta: "Mẹ, hôm nay mẹ bị sao vậy? Sao lại hung dữ với Tiểu Tuyết thế?"

Lâm Gia Quốc cũng có chút bất mãn nhìn Tô Nhân, vừa mở miệng giọng điệu đã mang theo tia chất vấn: "Đúng vậy, bà làm sao thế? Ra ngoài một chuyến về là như bị ai bỏ bùa ấy, Tiểu Tuyết lại chọc giận bà rồi à? Hôm nay con bé ngoan như vậy, vừa học bài vừa gọt trái cây, còn biết xuống bếp phụ giúp, bà xem bà..."

Lời Lâm Gia Quốc còn chưa dứt, Tô Nhân đã không muốn nghe thêm nữa: "Ngay cả ông cũng thấy con bé có vấn đề, chẳng lẽ ông không nghĩ đến...

Thôi được rồi, đợi lát nữa thằng cả và thằng ba về, tôi sẽ nói chuyện với mọi người."

Lúc mấy người đang nói chuyện ở phòng khách, Lâm Thư Tuyết lén lút ghé tai vào cửa bếp, muốn nghe xem họ đang nói gì.

Nghe thấy ba và anh tư đều đang bênh vực mình, trong lòng cô ta cảm thấy hả hê.

Nhưng khi nghe thấy giọng điệu kiên quyết của Tô Nhân lại nhìn thấy Lâm Hạo Nam đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn mình, tim cô ta như rơi xuống vực thẳm.

Hôm nay, khi ở nhà với hai người họ, cô ta đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Rõ ràng là chuẩn bị ra ngoài rồi, nhưng lại chần chừ mãi không chịu đi.

Sau đó cô ta cố tình ra ngoài, lúc này mới thấy hai người vội vàng lái xe rời đi.

Lúc đó cô ta cũng gọi taxi đuổi theo, nhưng vì cách quá xa, cuối cùng đã bị lạc mất ở gần bệnh viện.

Nghĩ đến việc Tô Ý có thể sống ở gần đó, cô ta bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Vì vậy, cô ta đã vội vàng gọi điện thoại cho Lâm Lạp Bắc về nhà, bình thường Lâm Lạp Bắc là người thân thiết với cô ta nhất, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, Lâm Lạp Bắc nhất định sẽ bênh vực cô ta.

Cái nhà này, cô ta tuyệt đối sẽ không rời đi.

Ở bên kia, sau khi nhận được điện thoại của Lâm Hạo Nam, Lâm Vọng Đông và Lâm Trạch Tây đều lập tức lái xe về nhà.

Lâm Thư Tuyết vẫn luôn âm thầm chú ý đến động tĩnh bên ngoài, nghe thấy tiếng của hai người, cô ta giả vờ vui mừng mở cửa: "Anh cả, anh ba, hai anh về rồi! Có đói không ạ? Bữa tối sắp xong rồi."

Vừa dứt lời, chưa đợi những người khác lên tiếng, Tô Nhân đã gọi chồng và bốn đứa con trai: "Mọi người đến phòng sách hết đi, tôi có chuyện muốn nói với mọi người, Tiểu Tuyết lên lầu trước đi."

Lâm Thư Tuyết thấy bà ấy cố tình tránh mặt mình, nỗi sợ hãi trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.

Cô ta bèn giả vờ nũng nịu: "Mẹ, có chuyện gì mà không thể nói trước mặt con chứ, con cũng muốn ở lại nghe."

Tô Nhân nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng, lặp lại một lần nữa: "Con lên lầu trước đi."

Thấy vậy, Lâm Thư Tuyết đành nhìn ba và anh tư bằng ánh mắt uất ức.

Lâm Lạp Bắc muốn nói đỡ cho cô ta, nhưng cũng cảm thấy hôm nay mẹ mình có gì đó rất kỳ lạ, đành cười an ủi: "Tiểu Tuyết ngoan, em lên lầu trước đi, sắp đến sinh nhật em rồi, biết đâu mẹ muốn cùng mọi người bàn bạc xem nên tạo bất ngờ gì cho em thì sao."

Lâm Thư Tuyết nghe vậy, đành gật đầu đồng ý: "Vâng ạ, vậy em lên lầu trước."

Đợi cô ta lên lầu, những người còn lại đi vào phòng sách.

Tuy Lâm Vọng Đông và Lâm Trạch Tây vừa mới về, nhưng họ đều nhận ra bầu không khí trong nhà có gì đó không ổn, hai người nhìn nhau, không ai biết chuyện gì đang xảy ra..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 392: Chương 392


"Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại gọi chúng con về gấp như vậy?"

"Đúng vậy, tối nay con còn một lô hàng mới về, đang bận lắm."

Tô Nhân không để ý đến hai người, bước thẳng vào phòng sách.

Đợi mọi người đã đông đủ, bà ấy mới đóng cửa lại: "Mọi người ngồi xuống hết đi, mẹ có chuyện quan trọng muốn nói với mọi người."

Vừa rồi Tô Nhân vẫn luôn kìm nén cảm xúc, đặc biệt là trước mặt Lâm Thư Tuyết, bà ấy càng không muốn để lộ sơ hở.

Giờ phút này, trong phòng chỉ còn lại chồng và bốn đứa con trai, nghĩ đến việc tất cả bọn họ đều có quan hệ huyết thống với Tô Ý, bà ấy không khỏi rưng rưng nước mắt, sau đó mới kể lại toàn bộ sự thật.

Ngoại trừ Tô Nhân và Lâm Hạo Nam, bốn người còn lại sau khi nghe xong đều sững sờ tại chỗ.

Lâm Lạp Bắc là người đầu tiên phản ứng lại: "Sao có thể như vậy được? Không biết con nhỏ đó từ đâu chui ra, sao có thể tin lời cô ta được chứ?"

Phản ứng đầu tiên của Lâm Gia Quốc cũng là không tin: "Đúng vậy, nhỡ đâu là kẻ lừa đảo thì sao? Bây giờ, những kẻ lừa đảo ngày càng cao tay rồi, dạo này bà suốt ngày chạy ra ngoài, có phải là bị con nhỏ đó lừa gạt không?"

Thấy hai người đều không tin, Lâm Hạo Nam vội vàng đứng dậy giải thích: "Sao có thể là kẻ lừa đảo được chứ? Cô gái đó trước đây lúc con đến thăm Cận Xuyên ở đơn vị đã gặp rồi, lúc đó vừa nhìn thấy cô ấy, con đã thấy cô ấy rất giống mẹ hồi trẻ, lúc đó con còn sững sờ hồi lâu."

Nghe hai người miêu tả, Lâm Trạch Tây cũng chợt nhận ra: "Mẹ, cô gái mà hai người nói, có phải là Tô Ý không? Chẳng trách mỗi lần gặp cô ấy, con đều có cảm giác quen thuộc.

Anh hai vừa nói như vậy, con mới nhớ ra."

Nghe thằng hai và thằng ba đều đã gặp cô gái đó, lại còn nói cô rất giống mẹ, Lâm Vọng Đông cũng tò mò: "Hay là gọi cô gái đó đến nhà xem thử? Nếu thật sự giống như lời các em nói, ba và anh cũng sẽ nhận ra.”

Lâm Lạp Bắc nghe vậy thì sốt ruột: "Tiểu Tuyết vẫn còn ở nhà, sao có thể đưa một kẻ lừa đảo về nhà chứ? Dù sao thì con cũng không tin chuyện ôm nhầm con cái gì đó.

Mẹ, anh hai, hai người không thể nghe lời cô ta nói một phía mà nghi ngờ Tiểu Tuyết được, con bé là do hai người nuôi nấng từ nhỏ, sao có thể không phải là người nhà họ Lâm chứ?"

Thấy Lâm Lạp Bắc không phân biệt phải trái, cứ một mực đổ lỗi cho Tô Ý, miệng còn liên tục mắng cô là kẻ lừa đảo.

Tô Nhân lập tức tức giận: "Nãy giờ mẹ nói với các con nhiều như vậy, các con đều không nghe thấy sao? Sao con có thể chắc chắn Tiểu Tuyết là em gái ruột của con chứ?"

"Con có biết "em gái ruột" của con đã giấu tất cả mọi người, gửi tiền và đồ đạc cho ba mẹ ruột của nó hay không? Bao nhiêu năm nay, em gái ruột của con bị nhà họ Tô ngược đãi, từ nhỏ đã phải chịu đói rét, bị đánh đập, còn con gái của họ lại được sống sung sướng trong nhà chúng ta, đây không phải là ôm nhầm, đây là cố ý tráo đổi con cái!"

Tô Nhân cảm thấy mỗi lời bà ấy nói ra đều như một nhát d.a.o đ.â.m vào tim mình.

Nói đến cuối cùng, bà ấy suýt nữa thì đứng không vững.

Thấy bà ấy run rẩy toàn thân, Lâm Vọng Đông vội vàng tiến lên đỡ lấy bà ấy: "Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi, chuyện này quá lớn, thằng tư cũng không phải là không tin mẹ, chỉ là nhất thời khó lòng chấp nhận được thôi.

Chúng ta hãy bình tĩnh lại, từ từ điều tra rõ ràng mọi chuyện."

Lâm Hạo Nam thấy vậy cũng tiến lên dìu Tô Nhân ngồi xuống ghế sofa, sau đó mới nói với anh cả và ba: "Chuyện Tiểu Tuyết liên lạc với nhà họ Tô là thật, chứng cứ đã có trong tay, chẳng mấy chốc sẽ được đưa đến Bắc Kinh, hai người hãy suy nghĩ cách sắp xếp cho Tiểu Tuyết đi, nhà này chắc chắn không thể chứa chấp con bé nữa."

DTV

"Còn nữa, Tô Ý thật sự là người nhà họ Lâm chúng ta, nếu gặp mặt, hai người sẽ tin.

Nếu hai người vẫn còn nghi ngờ, vậy con sẽ sắp xếp gửi mẫu đi Hong Kong để làm xét nghiệm ADN."

Nghe Lâm Hạo Nam nói vậy, Lâm Vọng Đông và Lâm Trạch Tây đều đồng ý, cứ theo lời anh ta nói, sắp xếp cho mọi người gặp mặt trước..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 393: Chương 393


Chỉ có Lâm Lạp Bắc vẫn khăng khăng nói: "Cho dù là bị nhà họ Tô tráo đổi, nhưng lúc đó Tiểu Tuyết còn nhỏ như vậy, con bé biết gì chứ? Chuyện này vốn dĩ không phải lỗi của con bé, tại sao phải đuổi con bé đi? Chẳng lẽ nhà chúng ta nuôi thêm một người cũng không nổi sao?"

Lâm Hạo Nam không ngờ em trai út lại cố chấp như vậy, không nhịn được tranh cãi: "Ban đầu, lúc bị tráo đổi, đúng là không liên quan gì đến con bé, nhưng sau này con bé đã gửi tiền cho ba mẹ ruột rồi, vậy em còn cho rằng con bé vô tội sao? Em nghĩ con bé đơn thuần quá rồi đấy!"

Hai người cứ thế cãi nhau.

Thấy hai người tranh cãi mãi không thôi, Lâm Gia Quốc vẫn luôn im lặng đập bàn: "Được rồi, đừng cãi nữa, đây là chuyện nhà của chúng ta, cần gì phải để người ngoài nhúng tay vào, lại còn điều tra chứng cứ, nhờ người gửi mẫu đi Hong Kong làm giám định nữa? Phải để mọi người đều biết chuyện thì các con mới vừa lòng sao?"

Nói xong, ông ta quát Lâm Lạp Bắc: "Đi gọi Tiểu Tuyết xuống đây, ba tự mình hỏi nó."

Lâm Lạp Bắc nghe vậy, lập tức chạy lên lầu gọi Lâm Thư Tuyết.

Lâm Thư Tuyết vẫn luôn nơm nớp lo sợ đợi ở trên lầu, nghe thấy anh tư gọi mình, lại còn nói là muốn hỏi chuyện liên quan đến thân thế của mình, cô ta lập tức hiểu ra.

Ngày này cuối cùng cũng đến, chỉ là không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Lâm Thư Tuyết âm thầm siết chặt nắm tay, cố gắng giữ bình tĩnh đẩy cửa bước vào: "Ba, mẹ, hai người tìm con có chuyện gì ạ?"

Lâm Gia Quốc hỏi thẳng: "Tiểu Tuyết, con thành thật nói cho ba mẹ biết, có phải con đã liên lạc với một gia đình họ Tô bên ngoài, còn gửi tiền cho họ hay không?"

Lâm Thư Tuyết nghe vậy lập tức lắc đầu: "Không có ạ, sao vậy ạ?"

Lâm Gia Quốc nhìn Tô Nhân rồi lại nhìn Lâm Hạo Nam: "Hai người nói thẳng đi."

Lâm Hạo Nam bèn kể lại chuyện cô ta bị tráo đổi với Tô Ý.

Nghe xong, Lâm Thư Tuyết lộ vẻ kinh ngạc, một lúc sau mới luống cuống nói: "Ba, mẹ, sao có thể như vậy được ạ? Con từ nhỏ đã lớn lên trong nhà này, sao có thể bị tráo đổi được chứ?"

"Hơn nữa, chị ta nói con đã liên lạc với ba mẹ ruột của chị ta, rõ ràng là cố tình vu oan giá họa cho con.

Nếu thật sự là như vậy, chắc chắn chị ta đã sớm mang chứng cứ đến nhà chúng ta rồi, sao có thể còn gặp mẹ nhiều lần như vậy chứ? Rõ ràng là chị ta đang cố tình lừa dối mẹ."

Lâm Hạo Nam thấy cô ta rõ ràng là đã biết chuyện, nhưng vẫn cố tình giả vờ ngạc nhiên, vừa mở miệng là muốn đổ lỗi cho Tô Ý, không khỏi lên tiếng bênh vực: "Em ấy không phải loại người như em nói đâu, còn chuyện vu oan giá họa gì đó, đợi chứng cứ đưa ra, mọi chuyện sẽ rõ ràng, đừng nói năng chắc chắn như vậy."

Nghe anh hai nói có chứng cứ, Lâm Thư Tuyết không khỏi loạng choạng.

Cô ta cố gắng đứng vững, sau đó suy nghĩ một lúc, nhớ đến việc mình đã dùng giấy tờ giả để gửi tiền, hơn nữa còn tiêu hủy hết giấy tờ gốc, lúc này mới lấy lại bình tĩnh.

Lâm Thư Tuyết quyết định chắc chắn anh hai đang cố tình dọa mình, không thể nào có chứng cứ được.

DTV

Vì vậy, cô ta cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Anh hai, em không làm chính là không làm, anh không tin thì cứ đợi chứng cứ của chị ta đi.

Em không nói là em không tin mình bị tráo đổi, cho dù thật sự là như vậy, em cũng không thể giấu ba mẹ mà đi liên lạc với bọn họ được."

"Em biết rồi, Tô Ý kia, lúc còn ở Tây Bắc đã không ưa em, nhưng em chưa từng làm gì tổn hại đến chị ta, tại sao chị ta cứ phải hãm hại em chứ?"

Nói xong, Lâm Thư Tuyết òa khóc nức nở.

Thấy cô ta khóc thương tâm như vậy, Lâm Lạp Bắc lại không nhịn được nữa: "Tiểu Tuyết, đừng khóc, dù em có phải em gái ruột hay không, đời này anh chỉ có một đứa em gái là em thôi, những người khác anh sẽ không bao giờ nhận."

Lâm Thư Tuyết nghe vậy, càng khóc to hơn: "Đời này, em sống là người nhà họ Lâm, c.h.ế.t là ma nhà họ Lâm, em chỉ có ba mẹ và mấy người anh trai này thôi, những người khác em sẽ không bao giờ nhận."

Tô Nhân nhìn hai người diễn trò anh em tình thâm trước mặt mình.

Ngay cả Lâm Gia Quốc và Lâm Vọng Đông bên cạnh cũng đỏ hoe mắt, bà ấy không khỏi cảm thấy lạnh lòng..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 394: Chương 394


Bà ấy nhìn những người còn lại: "Còn các con thì sao? Nếu những gì mẹ vừa nói là sự thật, các con có nhẫn tâm nhìn con gái ruột, em gái ruột của mình lưu lạc bên ngoài, tiếp tục chịu đựng những đau khổ mà con bé đã phải chịu đựng suốt hai mươi năm qua mà không muốn nhận con bé sao?"

Lâm Hạo Nam nghe vậy, kiên định đứng về phía Tô Nhân: "Mẹ, Tô Ý là em gái ruột của con, bất kể những người khác thể nào, sau này con sẽ không để em ấy phải chịu bất kỳ ấm ức nào nữa, mẹ yên tâm."

DTV

Lâm Trạch Tây cũng bước tới: "Con nghe lời mẹ, con cũng giống anh hai."

Thấy bốn anh em đã có hai người đứng về phía mẹ, Lâm Lạp Bắc vội vàng kéo lấy Lâm Vọng Đông như đang đi vận động tranh cử: "Anh cả, anh đừng có xen vào, bọn họ quyết tâm mặc kệ sống c.h.ế.t của Tiểu Tuyết rồi, ba, ba mau khuyên họ đi."

Lâm Gia Quốc thấy tình hình ngày càng mất kiểm soát, lại đập bàn một lần nữa: "Đủ rồi, các con đang làm cái gì vậy? Một nhà êm ấm bỗng nhiên lại trở nên hỗn loạn như vậy, nhỡ đâu chuyện này truyền ra ngoài, các con để mặt mũi của ba biết giấu vào đâu? Chẳng lẽ nhất định phải để nhà họ Lâm chúng ta trở thành trò cười cho thiên hạ sao?"

Bốn người con trai thấy ba đã nổi giận, không ai dám cãi nhau nữa.

Lâm Vọng Đông chủ động đứng ra: "Ba, vậy ý ba là sao?"

Lâm Gia Quốc thở dài: "Nếu cô gái đó thật sự là con gái nhà họ Lâm chúng ta, chắc chắn không thể để con bé tiếp tục lưu lạc bên ngoài được, hãy đưa con bé về, dù sao nhà chúng ta nuôi thêm một người cũng không sao."

"Còn Tiểu Tuyết, dù sao con bé cũng là do chúng ta nuôi nấng từ nhỏ, tình cảm hai mươi năm không thể nói bỏ là bỏ được.

Hơn nữa nó còn nhỏ, chuyện này không thể trách nó được.

Sau này để hai đứa ở chung với nhau, vừa hay cũng có bạn, chẳng phải rất tốt sao?"

Tô Nhân nghe vậy thì cười lạnh: "Rất tốt sao? Vậy ông định giải thích với người ngoài thế nào?"

Lâm Gia Quốc khựng lại một lúc rồi nói: "Chúng ta đều đã lớn tuổi rồi, con cái cũng đã lớn cả, cần gì phải làm ầm ĩ lên cho mọi người đều biết nữa? Tôi thấy cứ nhận con bé làm con gái nuôi là được rồi, ở nhà, bà vẫn có thể coi nó như con gái ruột mà nuôi nấng, đến lúc đó, chúng ta bù đắp cho con bé nhiều hơn là được."

Tô Nhân không ngờ người chồng đã kết hôn với mình mấy chục năm lại có thể nói ra những lời như vậy, thất vọng đến cùng cực, bà ấy không còn tức giận nữa, chỉ cười lạnh: "Nói đi nói lại thì vẫn là sĩ diện của nhà họ Lâm quan trọng nhất.

Coi như con gái ruột mà nuôi nấng? Đó chính là con gái ruột của chúng ta! Con bé vừa sinh ra đã bị người ta tráo đổi, ông có biết bao nhiêu năm nay con bé đã sống như thế nào không?!"

Thấy chồng im lặng, bà ấy không nhịn được nghiến răng nghiến lợi nói: "Lâm Gia Quốc, ông còn là đàn ông không?! Ông căn bản không xứng làm ba của con gái tôi!"

Nói xong, không đợi những người khác phản ứng, bà ấy đứng dậy đi ra ngoài.

Bà ấy đi thẳng vào phòng ngủ, lấy một chiếc túi lớn từ trong tủ quần áo ra, bắt đầu nhét đồ đạc của mình vào.

Lâm Vọng Đông, Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây thấy vậy đều lo lắng chạy theo vào.

Nhìn thấy mẹ đang thu dọn đồ đạc, ba người vội vàng khuyên nhủ: "Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?"

Tô Nhân hừ lạnh một tiếng: "Làm gì á? Cái nhà này mẹ không thể ở thêm một phút nào nữa, mẹ muốn chuyển ra ngoài."

Ba người con trai lại tiếp tục khuyên nhủ: "Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi, chúng ta hãy bàn bạc lại."

Đang lúc khuyên nhủ, Lâm Gia Quốc cũng bước vào: "Các con đừng khuyên bà ấy nữa, cứ để bà ấy đi, ra ngoài suy nghĩ cho kỹ càng cũng tốt, đợi đến khi nào bà ấy hiểu ra rốt cuộc là danh tiếng của nhà họ Lâm quan trọng, hay con gái ruột của bà ấy quan trọng thì hãy quay về."

Tô Nhân vừa thu dọn đồ đạc vừa cười mỉa mai: "Tôi không cần phải suy nghĩ gì cả, bây giờ tôi có thể nói rõ với ông, Lâm Gia Quốc, ông cùng với cái danh tiếng chó má của ông cút hết đi, không gì quan trọng bằng Tiểu Ý của tôi.

Ông cứ ở lại đây mà giữ lấy danh tiếng và đứa con gái ngoan của ông mà sống cả đời đi.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 395: Chương 395


Lâm Gia Quốc nghe thấy những lời này từ miệng bà ấy, không khỏi trợn trừng mắt, hình như không thể nào hiểu nổi người vợ đã chung chăn chung gối với mình mấy chục năm, vậy mà lại có thể mắng mình như vậy trước mặt mấy đứa con.

Ông ta tức đến run người: "Bà bà bà...

Bà đúng là đồ đàn bà chanh chua, bà như vậy mà còn ra dáng người mẹ sao?!"

Tô Nhân không chút do dự rời khỏi nhà họ Lâm.

Lâm Vọng Đông, Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây thấy không thể khuyên can được mẹ, đành phải đi theo.

Lâm Gia Quốc tức giận đứng ở cửa quát: "Lâm Vọng Đông, con đứng lại đó cho ba!"

Từ nhỏ đến lớn, Lâm Vọng Đông là người sợ ba nhất, hơn nữa hiện tại hai ba con lại đang làm việc chung một đơn vị, nên khi nghe thấy tiếng ba gọi, anh ấy không thể không dừng lại.

Lâm Hạo Nam quay đầu nhìn anh ấy, mím môi nói: "Anh cả, anh ở lại đi, mẹ có em và thằng ba chăm sóc, sẽ không sao đâu."

DTV

Lâm Vọng Đông do dự một lúc rồi gật đầu đồng ý: "Được, anh ở lại khuyên nhủ ba, hai đứa chăm sóc mẹ cẩn thận, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh."

Sau khi ba người lái xe rời khỏi nhà họ Lâm, Lâm Hạo Nam đang lái xe mới quay đầu lại hỏi Tô Nhân: "Mẹ, mẹ đã suy nghĩ kỹ sẽ đi đâu chưa? Hay là đến nhà thằng ba ở tạm trước, nhà con ở trong trường quân đội, không tiện ra vào."

Lâm Trạch Tây vội vàng gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, mẹ đến nhà con ở đi."

Tô Nhân lắc đầu: "Không cần, mẹ muốn về nhà cũ họ Tô."

"Nhà cũ họ Tô?" Thằng hai và thằng ba nhìn nhau, vội vàng khuyên nhủ: "Như vậy bất tiện lắm, xa xôi thì không nói, căn nhà đó cũng đã hoang tàn lắm rồi, mẹ ở một mình có ổn không?"

Tô Nhân lắc đầu cười: "Hai đứa bao lâu rồi chưa đến đó vậy?"

Hai năm nay, sức khỏe bà ấy đã khá hơn nên bà ấy đã dành rất nhiều tâm huyết để dọn dẹp căn nhà cũ họ Tô.

Bà ấy không chỉ cho người sửa sang lại căn nhà giống như trước kia mà còn mời những người già từng sống ở đó quay trở lại.

Hiện tại tuy chỉ có hai ba người dọn dẹp, chăm sóc, nhưng đều là những người già đáng tin cậy.

Lý do bà ấy dành nhiều tâm huyết để sửa sang lại căn nhà này, ngoài việc tưởng nhớ đến ba mẹ đã khuất, còn là muốn bản thân luôn có một nơi để quay về.

Quan trọng hơn, dưới căn nhà cũ đó còn chôn giấu tâm huyết cả đời của tổ tiên nhà họ Tô.

Tô Nhân suy nghĩ một chút, sau đó dặn dò hai con trai: "Hạo Nam, ngày mai con xin nghỉ phép, đến Tây Bắc một chuyển, đến nhà tù tìm gia đình đã tráo đổi em gái con, bất kể dùng cách nào, con cũng phải khiến bọn họ thừa nhận chuyện năm xưa, món nợ này không thể bỏ qua như vậy được."

"Trạch Tây, ngày mai con đi tìm mua một căn nhà cho mẹ, không cần cầu kỳ, chỉ cần gần chỗ em gái con ở là được, mẹ muốn chuyển nhà sớm."

Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây thấy người mẹ dịu dàng, hiền thục ngày thường hôm nay như biến thành một người khác, không chỉ cãi nhau với ba trước mặt mọi người mà còn kiên quyết bỏ nhà ra đi.

Lúc này, bà ấy lại đưa ra quyết định dứt khoát như vậy, hai người không khỏi thầm khâm phục.

"Mẹ yên tâm, con đưa mẹ đến nơi rồi sẽ về gọi điện thoại tìm nhà ngay."

"Con sẽ đi mua vé tàu đến Tây Bắc ngay bây giờ."

Sau khi đưa Tô Nhân về nhà cũ họ Tô, hai anh em chia tay nhau, mỗi người một việc.

Tô Nhân một mình trở về nhà cũ họ Tô khiến mấy người ở đó giật mình: "Bà chủ, sao bà lại về một mình muộn như vậy?"

Tô Nhân lắc đầu cười: "Tôi đã nói với mọi người bao nhiêu lần rồi, bây giờ không thể gọi tôi như vậy nữa, sau này cứ gọi tôi là đồng chí Tô hoặc Tiểu Tô là được."

Nói xong, bà ấy bảo mọi người đi ngủ còn mình về phòng thu dọn đồ đạc.

Đợi mọi người đi hết, Tô Nhân mới thong thả đi dạo quanh căn nhà cũ.

Tuy hiện tại căn nhà đã được khôi phục lại như xưa, nhưng mọi thứ đều đã thay đổi, nghĩ đến việc năm xưa, ba của bà ấy không đồng ý để bà ấy gả cho Lâm Gia Quốc, bà ấy không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

Tuy bà ấy biết Lâm Gia Quốc có chút gia trưởng, coi trọng sĩ diện hơn bất cứ thứ gì.

Nhưng bà ấy không ngờ rằng, trong lòng ông ta, sĩ diện còn quan trọng hơn cả bà ấy, quan trọng hơn cả con gái ruột của ông ta.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 396: Chương 396


May mà dưới mảnh đất mà bà ấy đang đứng còn chôn giấu kho báu mà tổ tiên nhà họ Tô đã tích lũy cả đời.

Năm xưa, trước khi gặp chuyện, ba của bà ấy chỉ nói bí mật này cho một mình bà ấy biết và nói cho bà ấy biết cơ quan ở đâu.

Ông ấy còn dặn bà ấy, trừ khi bất đắc dĩ, nhất định không được nói cho Lâm Gia Quốc và mấy đứa con còn nhỏ chưa hiểu chuyện biết.

Bao nhiêu năm nay, bà ấy một mình giữ bí mật này, không dám tiết lộ với ai, dù sao thì những chuyện đó cũng mới xảy ra không lâu.

Hơn nữa, từ khi ba bà ấy mất, chồng bà ấy vẫn luôn khinh thường xuất thân của nhà họ Tô nên bà ấy càng không muốn nói ra.

Nghĩ đến đây, Tô Nhân không khỏi thầm cảm ơn ông trời, may mà năm đó bà ấy không nói cho ai biết.

Giờ đây, có chỗ dựa này, bà ấy không còn sợ gì nữa.

Cùng lắm thì bà ấy sẽ dẫn Tô Ý ra ngoài sống, tuy bà ấy chỉ xuống đó xem qua một lần, nhưng bà ấy biết đó là khối tài sản lớn hơn nhà họ Lâm không biết bao nhiêu lần.

Có số tài sản này, bà ấy sẽ không bao giờ để Tô Ý phải chịu bất kỳ ấm ức nào nữa.

Đúng lúc Tô Nhân, Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây đang bận rộn với công việc của mình.

Sáng sớm, có hai người đến gõ cửa nhà Tô Ý.

Tô Ý cứ tưởng là Chu Cận Xuyên đi mua đồ ăn sáng về, vừa đi ra mở cửa vừa cười hỏi tại sao anh không tự mở cửa.

Nào ngờ vừa mở cửa ra, cô đã thấy Lâm Thư Tuyết đúng trước mặt.

Người đi cùng cô ta là một chàng trai trẻ lạ mặt, nhưng nhìn thoáng qua cô lại cảm thấy quen quen.

Nhìn thấy hai người đến không có ý tốt, Tô Ý không có ý định cho họ vào nhà: "Hai người tìm nhầm nhà rồi."

Nói xong, cô định đóng cửa lại, nào ngờ chàng trai trẻ kia lại đẩy cửa ra.

"Cô chính là Tô Ý? Người phụ nữ đã lừa gạt mẹ tôi?"

Nghe anh ta nói vậy, Tô Ý không khỏi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn anh ta: "Anh là ai?"

Lâm Lạp Bắc định mắng cô giả vờ, nhưng khi cúi đầu xuống, anh ta lại bị ánh mắt của cô làm cho sững sờ.

Lâm Lạp Bắc là người nhỏ tuổi nhất trong bốn anh em, nên anh ta không có ấn tượng gì về dung mạo của mẹ lúc trẻ.

Nhưng đôi mắt này của cô lại rất giống mẹ anh ta, nên anh ta không khỏi sững sờ, lời nói đến bên miệng cũng bị nuốt ngược vào trong.

"Cô rốt cuộc là ai?"

Tô Ý thấy anh ta bất lịch sự như vậy, không khỏi cười khẩy: "Anh buồn cười thật đấy, anh đến tìm tôi, lại còn hỏi tôi là ai? Hơn nữa, tôi mới là người hỏi anh trước!"

Lâm Lạp Bắc nghẹn lời, sau đó mím môi đáp: "Tôi tên là Lâm Lạp Bắc, là em trai của Lâm Hạo Nam và Lâm Trạch Tây, giờ thì cô biết tôi là ai rồi chứ?"

Thực ra Tô Ý đã đoán được phần nào rồi, nhưng khi nghe chính miệng anh ta nói mình là anh tư của cô, cô vẫn không khỏi giật mình, lại nhìn anh ta một lần nữa.

Lâm Thư Tuyết đứng bên cạnh thấy hai người nhìn nhau ngây người, trong lòng không khỏi hoảng hốt.

Cô ta vội vàng cắn môi, kéo tay áo Lâm Lạp Bắc, anh ta không phản ứng, tim cô ta như rơi xuống vực thẳm.

Xem ra, Lâm Lạp Bắc cũng đã tin Tô Ý là em gái ruột của anh ta rồi.

Nhưng dù sao thì chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra.

Nghĩ đến đây, Lâm Thư Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó bước đến trước mặt Tô Ý: "Chị, em cầu xin chị đi khuyên mẹ về nhà đi, tối qua vì chuyện của chị, mẹ đã cãi nhau một trận lớn với ba, còn dẫn theo anh hai và anh ba bỏ nhà đi."

"Em biết là mẹ vì chị mới trở mặt với mọi người trong nhà, chắc chắn mẹ sẽ đến tìm chị, chị bảo mẹ về nhà đi được không?"

Tô Ý nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô ta, không khỏi cười khẩy, lùi về sau hai bước: "Ai là chị của cô? Đừng có nhận bừa."

Lâm Thư Tuyết thấy cô nhìn mình bằng ánh mắt ghét bỏ, càng khóc to hơn: "Chị ơi, em biết chị hận em đã chiếm vị trí của chị, chỉ cần chị đồng ý khuyên mẹ về nhà, chị muốn em làm gì cũng được, em nhất định sẽ khuyên ba đón chị về nhà họ Lâm, còn nữa..."

Lâm Lạp Bắc thấy Lâm Thư Tuyết vừa khóc vừa cầu xin Tô Ý, trong lòng rất khó chịu.

DTV

Điều khiến anh ta càng thêm tức giận là, Tiểu Tuyết đã nói đến mức này rồi mà người phụ nữ kia vẫn không hề động lòng.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 397: Chương 397


Nhìn thấy ánh mắt chán ghét trong mắt Tô Ý, Lâm Lạp Bắc không khỏi tức giận, vội vàng kéo Lâm Thư Tuyết đến bên cạnh mình.

Sau đó, anh ta chỉ tay vào Tô Ý, quát mắng: "Giờ thì cô hài lòng rồi chứ? Khiến nhà chúng tôi gà bay chó sủa, chắc hẳn cô đang rất đắc ý đúng không?"

Nói xong, anh ta lại vỗ vai an ủi Lâm Thư Tuyết: "Tiểu Tuyết, em yên tâm, anh sẽ không cho cô ta cơ hội bắt nạt em nữa đâu, em không được đi đâu cả."

Tô Ý thấy hai người kẻ xướng người hát, cô còn chưa kịp nói gì đã bị đổ oan.

Cô không khỏi tức cười: "Sáng sớm tinh mơ, không phân biệt phải trái, chạy đến trước cửa nhà người khác sủa loạn lên, xui xẻo!"

Lâm Lạp Bắc trừng mắt nhìn cô: "Cô mắng ai là chó đấy?"

Tô Ý cười lạnh: "Ai đến trước cửa nhà tôi sủa bậy, người đó là chó, anh không cần phải chột dạ đâu."

Lâm Thư Tuyết thấy hai người sắp sửa cãi nhau, vội vàng chạy đến kéo tay Lâm Lạp Bắc vừa khóc vừa nói: "Anh tư, hai người đừng cãi nhau vì em nữa, không đáng đâu, nhỡ đâu sau này điều tra rõ ràng, chị ấy thật sự là em gái của anh..."

Lời còn chưa dứt, Lâm Lạp Bắc đã hừ lạnh một tiếng: "Cho dù cô ta thật sự là người nhà họ Lâm, anh cũng không thể trơ mắt nhìn cô ta bắt nạt em được."

DTV

"Họ Tô kia, bây giờ cô lập tức xin lỗi Tiểu Tuyết, nếu không sau này cô vào nhà họ Lâm, tôi đảm bảo cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."

Tô Ý nghe vậy vừa cảm thấy tức giận vừa cảm thấy buồn cười, cô thuận tay cầm lấy cây chổi trong sân: "Hai người lập tức cút khỏi nhà tôi ngay, nếu không tôi đảm bảo bây giờ hai người sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."

Nói xong, cô vung chổi đuổi hai người đi.

Lâm Thư Tuyết thấy vậy, lao về phía Tô Ý: "Chị ơi, chị đừng như vậy, chúng ta thật sự..."

Tô Ý thấy cô ta sắp nhào vào người mình, nhanh chóng xoay người tránh đi.

Lâm Thư Tuyết không ôm được ai, trọng tâm không vững, ngã nhào xuống đất.

Cô ta đau đến mức nhăn nhỏ, miệng vẫn không ngừng kêu: "Chị ơi, sao chị lại đánh người?"

Tô Ý nghe vậy quay người lại, vung chổi quất vào người cô ta.

Lâm Lạp Bắc thấy vậy, cũng không kịp né tránh, lao đến, giật lấy cây chổi trong tay Tô Ý: "Cô là đồ nhà quê thô lỗ! Không có chút giáo dục nào cả, sao cô có thể đánh người?"

Tô Ý trực tiếp phun nước bọt vào mặt anh ta: 'Mắt anh bị mù à? Cô ta tự ngã đấy chứ, lại còn nói là tôi đánh, đã nói là tôi đánh, tôi không thể bị đổ oan như vậy được?"

Lâm Lạp Bắc cãi không lại cô, tức đến mức đầu óc nóng lên, giật lấy cây chổi trong tay Tô Ý, nắm chặt định đánh cô.

Tô Ý thầm mắng một tiếng, định đưa tay giật lại thì thấy Lâm Lạp Bắc vừa nãy còn hùng hổ nói muốn thay ba mẹ dạy dỗ cô đã bị đá ngã xuống đất.

Tô Ý ngẩng đầu lên nhìn, khóe miệng nhếch lên: "Cận Xuyên, anh về rồi à!"

Chu Cận Xuyên vội vàng kéo cô lại, quan sát từ trên xuống dưới: "Cậu ta không đánh trúng em chứ?"

Tô Ý lắc đầu: "Không có."

Thấy cô không sao, Chu Cận Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đưa bữa sáng cho cô, dặn dò: "Em tránh ra xa một chút."

Nói xong, anh đi về phía Lâm Lạp Bắc.

Lâm Lạp Bắc bị đá một cú bất ngờ, cả người nằm sấp trên đất, một lúc sau mới cảm thấy đỡ hơn.

Anh ta định đứng dậy thì thấy một bóng người cao lớn đi về phía mình.

Lâm Lạp Bắc nhìn kỹ, không khỏi nghi ngờ gọi: "Anh Cận Xuyên? Là anh sao? Sao anh lại ở đây?"

Chu Cận Xuyên nghe anh ta gọi mình là "anh Cận Xuyên", nhìn kỹ một chút lúc này mới nhận ra anh ta là Lâm Lạp Bắc.

Anh ngồi xổm xuống, trầm giọng hỏi: "Đây là nhà bạn gái tôi, vừa nãy cậu cầm chổi định làm gì?"

Lâm Lạp Bắc không thể tin nổi nhìn Chu Cận Xuyên rồi lại nhìn Tô Ý, người đang cầm bữa sáng đứng bên cạnh.

Anh ta bỗng nhiên hiểu ra: "Ra là vậy, cô đã cướp bạn trai của Tiểu Tuyết, bây giờ còn muốn cướp cả người nhà của Tiểu Tuyết, người phụ nữ này sao lại độc ác như vậy chứ!"

Chu Cận Xuyên nghe anh ta mắng Tô Ý như vậy, túm lấy cổ áo anh ta: "Độc ác? Từ đầu đến cuối, tôi và Lâm Thư Tuyết chưa từng có bất kỳ quan hệ gì, ngược lại là cô ta biết rõ Tô Ý là bạn gái tôi, vậy mà còn nhiều lần gây sự với cô ấy, muốn chia rẽ chúng tôi, rốt cuộc là ai độc ác?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 398: Chương 398


"Hơn nữa một kẻ biết rõ mình là giả mạo vậy mà vẫn trơ trẽn sống như vậy bao nhiêu năm nay, kẻ giả mạo còn dám nói người khác cướp đồ của cô ta sao?"

Nói xong, anh đ.ấ.m mạnh vào mặt Lâm Lạp Bắc, mắng: "Cậu bị thần kinh à? Cút khỏi đây cho tôi!"

"Lần sau còn dám đến đây, đừng trách tôi không nể mặt nhà họ Lâm, cút!"

Lâm Lạp Bắc bị đánh choáng váng lại nghe thấy tiếng Lâm Thư Tuyết ôm mình khóc lóc, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận.

Anh ta định vùng vẫy đứng dậy, cãi lý với Chu Cận Xuyên thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa: "Hai đứa đang làm gì ở đây vậy?"

Lâm Lạp Bắc ngẩng đầu lên nhìn, người đến là anh cả Lâm Vọng Đông.

Anh ta uất ức chạy đến bên cạnh Lâm Vọng Đông: "Anh cả, là bọn họ bắt nạt em."

Lâm Thư Tuyết cũng khóc lóc kể lể: "Anh cả, anh đến rồi, chúng em tốt bụng đến thăm chị, nào ngờ chị ấy vừa nhìn thấy chúng em đã mắng chửi, còn sai người đánh anh tư, ra tay thật tàn nhẫn."

Lâm Vọng Đông nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của hai người, không khỏi cau mày: "Anh hỏi hai đứa, sao hai đứa lại đến đây? Có phải hai đứa nghe lén anh gọi điện thoại không?"

Lâm Lạp Bắc yên lặng cúi đầu: "Bọn em chỉ là không muốn anh bị lừa gạt thôi."

Lâm Vọng Đông trừng mắt nhìn anh ta: "Hai đứa không nên đến đây, về nhà đi."

Lâm Thư Tuyết thấy Lâm Vọng Đông đến, cứ tưởng mình đã tìm được cứu tinh, còn định nhân cơ hội này khiến anh cả có ấn tượng xấu với Tô Ý.

Nào ngờ, anh cả không những không quan tâm đến vết thương của hai người mà còn trách móc bọn họ không nên đến đây.

Cô ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ trong chốc lát, cô ta lại cúi đầu khóc lóc xin lỗi: "Anh cả, anh đừng trách anh tư, anh ấy chỉ là không muốn em bị ức h**p, muốn bênh vực em thôi, thật sự không phải do chúng em gây sự trước."

Lâm Vọng Đông nhìn thấy em trai bị đánh đến đáng thương, không nỡ nói nặng lời.

Anh ấy định đợi về nhà rồi hỏi rõ ràng mọi chuyện, nào ngờ Lâm Thư Tuyết cứ khóc mãi không chịu đi, anh ấy không khỏi cau mày: "Đây không phải ở nhà, ba cũng không có ở đây, em không cần phải khóc lóc trước mặt anh.

DTV

Chẳng lẽ em muốn nhà họ Lâm chúng ta tan đàn xẻ nghé sao? Làm như vậy thì có lợi gì cho em chứ?"

Lâm Thư Tuyết nghe thấy anh cả nói vậy, không khỏi sừng sờ cũng quên cả khóc.

Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy người anh cả nho nhã ngày thường lúc này cũng lạnh lùng, không khỏi hoảng hốt: "Anh cả, em..."

"Đủ rồi, em tự về nhà đi, về nhà suy nghĩ cho kỹ đi, những chuyện khác không cần em nhúng tay vào."

Nói xong, anh ấy lại trừng mắt nhìn Lâm Lạp Bắc: "Bây giờ em lập tức về trường cho anh, lát nữa anh sẽ gọi điện thoại cho nhà trường, sau này không có việc gì quan trọng thì không được chạy lung tung!"

Lâm Lạp Bắc nghe vậy, lập tức không vui: "Anh cả, chuyện này em không thể mặc kệ..."

Lâm Vọng Đông quát lớn một tiếng: "Chuyện này không đến lượt em quản, về nhà!"

Lâm Lạp Bắc thấy anh cả thật sự tức giận, không dám nói thêm gì nữa, chỉ ngoan ngoãn đồng ý: "Em về là được chứ gì."

Nói xong, anh ta kéo Lâm Thư Tuyết ra khỏi cổng.

Đợi hai người đi rồi, Lâm Vọng Đông mới xách đồ đi về phía Tô Ý.

"Chào hai người, tôi là Lâm Vọng Đông, con trai cả nhà Lâm..."

Anh ấy đang giới thiệu thì đột nhiên sững người.

Khi nhìn thấy Tô Ý, Lâm Vọng Đông bỗng cảm thấy như mình đã trở về thời thơ ấu.

Lúc đó, ông ngoại vẫn còn sống, nhà họ Tô cũng chưa gặp chuyện, mẹ anh ấy thường xuyên đưa anh ấy về nhà họ Tô chơi.

Anh ấy nhớ rất rõ, lúc đó mẹ anh ấy còn rất khỏe mạnh, lúc nào cũng tràn đầy sức sống, gương mặt tròn trịa, hồng hào, giống hệt Tô Ý bây giờ.

Khoảnh khắc này, anh ấy bỗng nhiên hiểu ra.

Tại sao hôm qua Lâm Hạo Nam lại nói anh ấy chỉ cần gặp mặt một lần là biết.

Đúng vậy, sau khi gặp mặt, anh ấy mới phát hiện ra những nghi ngờ, tranh cãi ngày hôm qua, những lời nói muốn đi giám định đều thật nực cười.

Tô Ý thấy anh ấy cứ nhìn mình chằm chằm cũng không nói gì, đành phải chủ động chào hỏi: "Chào anh, em là Tô Ý.”

Chu Cận Xuyên cũng ngẩng đầu lên, ho khan một tiếng: "Anh Đông, anh đến đây có chuyện gì Sao?"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 399: Chương 399


Lâm Vọng Đông lúc này mới hoàn hồn, nhìn hai người, lúng túng nói: "Xin lỗi, anh..."

Nói xong, anh ấy lại nghi ngờ nhìn Chu Cận Xuyên: "Cận Xuyên? Không phải em...

Sao em cũng ở đây?"

Chu Cận Xuyên mím môi: "Em là bạn trai của Tiểu Ý, đương nhiên là ở đây rồi, chẳng lẽ anh cũng giống Tiểu Bắc, đến đây để chất vấn cô ấy sao? Nếu vậy thì ở đây không chào đón anh đâu."

Lâm Vọng Đông không ngờ Chu Cận Xuyên lại là bạn trai của em gái mình.

Nhìn thấy anh hết lòng bảo vệ em gái, cử chỉ, hành động đều toát lên sự quan tâm dành cho Tô Ý, anh ấy không khỏi mỉm cười.

"Em đừng hiểu lầm, anh chỉ đến thăm em ấy thôi, tối qua nghe mẹ nói, anh cũng rất muốn đến gặp em ấy ngay, nhưng lúc đó đã muộn quá, nên hôm nay anh mới đến."

Chu Cận Xuyên nghe anh ấy nói vậy, mới bớt đề phòng, anh liếc nhìn Tô Ý.

Cô cũng gật đầu: "Vậy anh vào nhà ngồi đi."

DTV

Chu Cận Xuyên vừa nghe Lâm Lạp Bắc nói chuyện nhà họ Lâm cãi nhau tối qua, lại nghĩ đến việc anh cả không đi cùng mẹ vợ, trong lòng vẫn nghi ngờ mục đích anh ấy đến đây.

Vì vậy, anh cũng không định tiếp đón anh ấy nhiệt tình, chỉ một mực giục Tô Ý ăn sáng trước.

"Anh cố tình đi xa mới mua được đấy, phải xếp hàng dài lắm, chuyện gì cũng phải đợi ăn sáng xong rồi hãy nói."

Tô Ý cười bất lực, sau đó nhận lấy bát đũa, ngồi xuống bàn ăn.

Thấy Lâm Vọng Đông cứ nhìn mình chằm chằm, cô không tiện không mời anh ấy nên lịch sự hỏi: "Anh Đông, anh có muốn ăn một chút không?"

Tuy Tô Ý không gọi anh ấy là anh cả mà gọi là anh Đông theo Chu Cận Xuyên.

Nhưng Lâm Vọng Đông vẫn rất xúc động, không nói hai lời lập tức đi tới: "Không cần đâu, hai người ăn đi! Anh nhìn là được rồi."

Nói xong, anh ấy mới nhận ra mình đã lỡ lời, mỉm cười giải thích: "Anh không có ý đó, anh chỉ là hơi...

Hơi kích động thôi."

Tô Ý đang cầm bát sữa đậu nành, tay khựng lại, sau đó cười gượng gạo: "Không sao đâu, mua nhiều mà."

Lâm Vọng Đông nghĩ đến việc mình đã dậy từ sáng sớm để chuẩn bị đồ đạc đến đây, quả thực còn chưa kịp ăn sáng, bèn gật đầu đồng ý: "Cảm ơn, vậy anh không khách sáo nữa."

Tuy Chu Cận Xuyên có chút không vui, nhưng nghĩ đến việc anh vợ có thể có nỗi khổ tâm riêng nên anh cũng không nói gì nữa.

Lâm Vọng Đông ăn được hai miếng, kể lại chuyện tối qua xảy ra ở nhà cho hai người nghe.

"Sau khi mẹ dẫn thằng hai và thằng ba lái xe rời khỏi nhà, bà ấy không quay trở lại, anh cũng không liên lạc được với hai người họ."

"Ba tối qua tức giận đến mức mất ngủ, tuy ông ấy không nói ra nhưng anh biết trong lòng ông ấy chắc chắn đang hối hận, đợi sau này em về nhà họ Lâm sẽ biết, ông ấy chỉ là hơi cố chấp thôi, nhưng nói cho cùng, ông ấy cũng không muốn để nhà họ Lâm trở thành trò cười cho thiên hạ."

Lâm Vọng Đông lại đặt bát xuống, nhìn Tô Ý, nghiêm túc nói: "Em gái, anh sẽ thuyết phục ba nói sự thật cho họ hàng, bạn bè biết, sẽ không để em phải chịu ấm ức khi trở về nhà họ Lâm.

Còn Tiểu Tuyết...

Ý của ba là để con bé tiếp tục ở nhà, như vậy cũng náo nhiệt hơn, nhưng em yên tâm, anh em bọn anh sẽ trông chừng con bé, sẽ không để con bé gây chuyện nữa, đợi sang năm khi con bé thi đỗ đại học, con bé sẽ không cần phải sống ở nhà nữa."

Nói xong, Lâm Vọng Đông lại cầm quẩy chấm vào bát sữa đậu nành.

Chu Cận Xuyên nghe đến đây, cảm thấy có gì đó không ổn, không nói hai lời, anh giật lấy chiếc quầy trên tay Lâm Vọng Đông.

Sau đó, anh bưng bát sữa đậu nành trước mặt Lâm Vọng Đông lên đổ đi.

"Anh Đông, em cứ tưởng anh là anh cả sẽ làm chủ cho Tiểu Ý, không ngờ anh nói một hồi cuối cùng vẫn là đến đây để viện cớ."

"Nếu vậy thì anh không cần nói nữa, Tiểu Ý không thể quay về nhà họ Lâm như vậy, càng không thể sống chung một nhà với kẻ giả mạo kia."

"Em không biết Lâm Thư Tuyết đã cho nhà anh uống bùa mê thuốc lú gì, anh em các anh không biết bộ mặt thật của cô ta, nhưng bọn em thì biết rất rõ, mời anh mang đồ về đi, bọn em còn phải ăn sáng, không tiễn đâu!"

Lâm Vọng Đông không thể tin nổi nhìn hành động của Chu Cận Xuyên, đây là lần đầu tiên anh ấy thấy Chu Cận Xuyên nói nhiều như vậy.
 
Back
Top Dưới