Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 240: Chương 240


Mặc dù trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng anh cũng không suy nghĩ nhiều.

Việc mua sắm ở Tây Thị đã chiếm hết nửa ngày, lúc mọi người trở về đơn vị, trời đã chạng vạng tối.

Hơn nữa, hầu hết mọi người đều đã nghỉ phép về quê ăn Tết, nên trong quân khu không còn nhiều người ở lại.

Lúc về đến nhà, Tô Ý còn đang mừng thầm vì cả đoạn đường không gặp người quen, thì vừa đến cổng, xe còn chưa kịp dừng hẳn, cô đã nghe thấy tiếng chị Diêu đang chào hỏi Chu Cận Xuyên.

"Đoàn trưởng Chu, mọi người về rồi à? À đúng rồi, tối qua Tiểu Tô có gọi điện thoại cho chú đấy, lúc đó chú không có nhà..."

Nghe vậy, Tô Ý vội vàng xuống xe, vẫy tay với chị Diêu.

Chị Diêu ngẩn người, sau đó vội vàng cười nói: "Hai người...

về cùng nhau à?"

Tô Ý gật đầu cười, chúc Tết chị Diệp.

Sau đó, cô vội vàng xách đồ chạy vào sân.

Số đồ còn lại, cô đưa hết cho Chu Cận Xuyên.

Cô thật sự không còn mặt mũi nào ra ngoài nữa.

Chu Cận Xuyên xách đồ vào nhà, nhìn thấy cô thì không nhịn được trêu chọc: "Trốn cái gì? Sớm muộn gì mọi người cũng biết."

"À đúng rồi, tối qua em gọi điện thoại cho anh sao?"

Tô Ý gật đầu: "Ừ, tối qua sau khi em rời khỏi nhà đã gọi điện thoại cho anh, nhưng ở nhà anh không có ai, nên em đã gọi cho chị Diêu, chị ấy nói anh đã ra ngoài mấy hôm rồi, em nghĩ có lẽ anh vẫn chưa đi, nên mới đến nhà khách tìm anh."

Chu Cận Xuyên mỉm cười: "Thì ra là em cố ý đến tìm anh."

Vậy là lời tỏ tình tối qua của cô không phải là nhất thời bốc đồng rồi.

Tô Ý không biết anh đang cười ngốc ngếch vì điều gì, dù sao thì nụ cười trên môi anh hôm nay cũng chưa từng tắt.

"Đoàn trưởng Chu, em đi nấu cơm đây, anh dọn dẹp nhà cửa nhé!"

"Sao lại gọi xưng hô này nữa rồi?”

“Cứ hễ về đến đơn vị là em lại vô thức gọi như vậy, quen rồi, cứ gọi như vậy trước đi đã."

Nói xong, Tô Ý vội vàng xách thịt và rau vào bếp.

Tối qua là đêm giao thừa, bọn họ không được ăn sủi cảo, nên trên đường về đã bàn bạc, tối nay sẽ về nhà gói sủi cảo ăn.

DTV

Ngoài sủi cảo ra, còn có món gân bò mới mua, cô định hầm nhừ.

Tô Ý cho gân bò vào ngâm nước, sau đó cho thêm gia vị vào hầm.

Xong xuôi, cô mới bắt đầu nhào bột làm vỏ bánh.

Mấy hôm nay, cô lén cho Chu Cận Xuyên uống nước linh tuyền, thấy anh không phát hiện ra điều gì khác thường, nên cô yên tâm cho thêm vài giọt vào bột mì, để bọn trẻ cũng được bồi bổ.

Cô đang nhào bột, bỗng nhiên cảm nhận được vòng tay ấm áp của ai đó ôm lấy mình từ phía sau, mùi hương nam tính quen thuộc lập tức bao trùm lấy cô.

Không cần đoán cũng biết là ai.

Cơ thể Tô Ý theo bản năng cứng đờ, ngượng ngùng đẩy anh: "Đừng làm loạn, trên tay em toàn bột, dính vào người anh bây giờ."

Chu Cận Xuyên khẽ cười bên tai cô: "Không sao."

Ở bên ngoài cả ngày, anh không có cơ hội ở riêng với cô.

Thật ra, vừa về đến nhà, anh đã muốn tìm cô rồi, nhưng thấy cô ngại ngùng, nên anh đành phải nhịn.

Tim Tô Ý đập thình thịch, giọng nói cũng trở nên mềm mại hơn: "Anh làm việc xong rồi sao?"

Chu Cận Xuyên đáp: "Gần xong rồi, nghỉ giải lao một chút."

"Anh không sợ bọn trẻ nhìn thấy à?"

"Bọn nó đoán ra từ lâu rồi, lúc nãy anh cũng đã chính thức nói cho bọn nó biết."

Thấy anh ôm mãi không buông, nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc đến tối cũng không gói được sủi cảo mất.

Cô bèn chủ động bảo anh đi băm thịt làm nhân.

Chu Cận Xuyên lập tức đồng ý.

Bầu không khí mập mờ mập mờ trong bếp bỗng chốc được thay thế bằng âm thanh lạch cạch quen thuộc.

Tô Ý vừa cán vỏ bánh, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn anh.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh mặc tạp dề, không khỏi nhìn thêm vài lần.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 241: Chương 241


Khi sủi cảo chín, hai đứa trẻ làm xong việc nhà cũng đã rửa tay sạch sẽ ngồi vào bàn đợi.

Vừa thấy Tô Ý ngồi xuống, Diệp Tiểu Vũ đã lên tiếng hỏi: "Chị Tô, có phải sau này hai bọn em nên gọi chị là thím không?"

Gương mặt Tô Ý vốn đã ửng hồng vì hơi nóng từ nồi sủi cáo, nghe Diệp Tiểu Vũ nói vậy, cô càng đỏ mặt hơn.

Cô trừng mắt nhìn Chu Cận Xuyên, sau đó cười nói với hai đứa trẻ: "Gọi thế nào cũng được, gọi thế nào thuận miệng thì gọi."

"Biết rồi ạ, thím."

Bọn họ ăn cơm xong, trời cũng đã tối hẳn.

Còn không đợi Tô Ý nói muốn trở về, Chu Cận Xuyên đã đi khóa cửa lại.

"Hôm nay muộn quá rồi, ký túc xá cũng chưa nhóm lửa dọn dẹp, hay là hôm nay ngủ ở đây nhé?”

“Em và Noãn Noãn ngủ phòng anh, anh sang ngủ cùng Tiểu Vũ.”

Tô Ý đứng trong sân là có thể nhìn thấy, dãy nhà ký túc xá tối om, mọi người vẫn chưa ai về, nếu để cô một mình quay về đó, thật sự có hơi đáng sợ.

Thế là cô đồng ý.

Hôm nay vừa đi mua sắm, vừa ngồi xe, Tiểu Vũ và Noãn Noãn đã lên giường đi ngủ từ sớm.

Tô Ý vừa rửa mặt thay quần áo xong, đã thấy Chu Cận Xuyên đứng ở cửa phòng sách vẫy tay với cô.

Cô ngẩn người, sau đó vẫn đi theo anh.

"Sao anh còn chưa ngủ? Không mệt à?"

Chu Cận Xuyên mỉm cười: "Không buồn ngủ."

Nói xong, lần đầu tiên nắm tay cô một cách trịnh trọng, kéo cô vào phòng, sau đó đóng sầm cửa lại.

Tô Ý không khỏi vô thức siết chặt áo khoác len, ngoài mặt bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng đã căng thẳng mà gào thét.

[A aa aa a!]

Thấy cô căng thẳng đến mức tay đổ mồ hôi, ngay cả tiếng lòng cũng không được mạch lạc, Chu Cận Xuyên khẽ cười, kéo cô đến bên ghế sô pha, để cô ngồi xuống.

"Em căng thẳng lắm sao?"

Tô Ý ho khan một tiếng: "Cũng tạm."

Chu Cận Xuyên khẽ cười: "Thật ra anh cũng hơi căng thẳng, trước đây...

trước đây anh chưa từng yêu ai, ít nhất em cũng đã từng đính hôn, theo lý mà nói, em phải khá hơn anh chứ, sao lại còn căng thẳng hơn cả anh?"

Tô Ý chớp chớp mắt.

[Chu Cận Xuyên đang định bắt đầu lôi chuyện cũ ra để ghen sao?]

Chu Cận Xuyên vội vàng giải thích: "Anh không có ý đó, anh chỉ...

anh chỉ thuận miệng nói ra thôi.

Chuyện của em và anh ta đã qua lâu rồi, anh cũng sẽ không hỏi han về những chi tiết trong quá khứ của hai người."

Tô Ý thấy mặc dù ngoài miệng anh nói không quan tâm, nhưng mùi chua đó đã lan ra khắp phòng.

Cô không nhịn được phì cười: "Mặc dù rằng em và Tần Vân Phong lớn lên cùng nhau, nhưng trước khi em trưởng thành, anh ta đã rời khỏi nhà, chưa từng quay về, cho nên, giữa em và anh ta...

không có những chuyện như trong tưởng tượng của anh đâu, anh không cần phải ghen với anh ta."

Thấy cô giải thích nghiêm túc như vậy, Chu Cận Xuyên không nhịn được nắm lấy tay cô trong lòng bàn tay mình, siết nhẹ hai cái, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Được, anh biết rồi."

Tô Ý thấy anh nắm lấy tay mình, đặt trong lòng bàn tay anh x** n*n mãi, nhưng lại không có động tác của bước tiếp theo, trong lòng cô không khỏi buồn cười.

Chu Cận Xuyên bên ngoài trông có vẻ huyết khí phương cương, không ngờ trong nội tâm lại ngây thơ như vậy.

Cô bèn kéo anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện mình: “Anh ngồi xuống, em có chuyện muốn bàn bạc với anh, anh cao quá, em ngẩng đầu nhìn anh mỏi cổ lắm.”

Sau khi Chu Cận Xuyên nghe vậy thì vội vàng ngồi xuống.

DTV

Tô Ý định rút tay về, nhưng thử một lúc mà không được, nên đành bỏ cuộc.

Cô chỉ hơi nhích người ra xa một chút, hắng giọng rồi mới nói: “Chuyện đó, chuyện chúng ta ở bên nhau, có thể khoan hẵng công khai được không?”

Động tác trên tay Tay Chu Cận Xuyên dừng lại, anh ngẩng đầu lên nhìn cô với vẻ mặt khó tin: “Tại Sao?”

Tô Ý mím môi, thành thật nói: “Thân phận của hai chúng ta khác biệt, ở nhà ăn nhiều người phức tạp, em sợ người khác dị nghị.”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 242: Chương 242


Chu Cận Xuyên trầm ngâm một lúc: “Vậy thì ngày mai anh sẽ đi nộp giấy đăng ký kết hôn, như vậy sẽ không ai dám nói gì nữa.”

Lần này đến lượt Tô Ý kinh ngạc: “Ngày mai đã nộp giấy đăng ký kết hôn rồi?”

Chu Cận Xuyên chọt nhận ra: “Ồ, không được, bây giờ đang nghỉ lễ, đợi hết lễ anh sẽ lập tức nộp đơn.”

Tô Ý: “!!!”

“Anh không cảm thấy nhanh quá rồi sao?”

Chu Cận Xuyên mím môi: “Nhanh gì chứ, anh còn thấy chậm quá ấy chứ, đơn của chúng ta còn phải trình lên trên, một tháng có duyệt hay không còn chưa biết được.”

Tô Ý từ bỏ việc tiếp tục thảo luận về chuyện kết hôn.

Cô chủ động nói ra suy nghĩ của mình: “Ban đầu em định năm nay sẽ ra thị trấn mở tiệm, đợi em nghỉ việc ở nhà ăn, không còn làm việc trong đơn vị nữa, đến lúc đó chúng ta công khai cũng chưa muộn, anh thấy sao?”

Nghe xong, Chu Cận Xuyên lại trầm tư suy nghĩ.

Một lúc sau, anh mới nắm lấy tay cô, nói: “Cũng được, anh biết em sẽ không làm việc ở nhà ăn quá lâu, em muốn làm gì thì cứ làm, nếu em không muốn làm ở nhà ăn nữa, thì lúc nào cũng có thể nghỉ việc.”

Tô Ý cười gượng hai tiếng: “Em cũng muốn nghỉ sớm, nhưng mà vừa mới được chuyển hộ khẩu nhờ phúc của đơn vị, giờ mà nghỉ việc ngay thì có vẻ không được hay lắm.”

Chu Cận Xuyên cong môi cười: “Sau này em là vợ của quân nhân trong khu tập thể này rồi, đó là quyền lợi cơ bản của em, không có gì phải ngại ngùng cả.”

Tô Ý suy nghĩ một chút cũng đúng: “Vậy cũng được! Đợi qua Tết, em sẽ đến gặp đầu bếp Mã bàn bạc trước rồi tính sau.”

Nói xong, cô lại chủ động bổ sung: “Trước lúc đó, thì tạm thời đừng công khai được không?”

Chu Cận Xuyên không muốn đồng ý, anh hận không thể lập tức nói chuyện hai người ở bên nhau cho những người mà anh quen biết.

DTV

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt van nài của cô, lại là lần đầu tiên thấy cô nũng nịu như vậy, anh đành miễn cưỡng đồng ý: “Được, nghe em.”

Thấy anh đồng ý, Tô Ý rất vui.

Cô cũng biết chuyện này hơi làm khó anh, nên đã chủ động hôn lên má anh một cái: “Cảm ơn anh.”

Đầu tiên, Chu Cận Xuyên sững người, sau đó cảm thấy chỗ má vừa bị cô hôn nóng ran.

Yết hầu anh trượt lên xuống, anh nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi lên đùi mình.

Anh nhìn chằm chằm đôi môi cô, sau đó cúi đầu hôn xuống.

Khoảnh khắc ấy, cả hai đều sững sờ, chỉ cảm thấy trong đầu như có thứ gì đó nổ tung.

Nụ hôn thứ hai bắt đầu, mãnh liệt hơn hẳn so với ban nãy.

Tô Ý cũng mạnh dạn vòng tay qua cổ anh, lúc hôn say đắm, cô không nhịn được đưa tay v**t v* cổ anh.

Kết thúc nụ hôn, Tô Ý cảm thấy hơi khó thở, cô ngại ngùng không dám ngẩng đầu lên, chỉ vùi mặt n.g.ự.c anh, thở hổn hển.

Trên đỉnh đầu, hơi thở của Chu Cận Xuyên cũng trở nên dồn dập.

Một lúc sau, hai người mới dần dần bình tĩnh lại.

Tô Ý lo lắng nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, cô vội vàng đứng dậy, lấy cớ buồn ngủ rồi chuồn mất.

Chu Cận Xuyên trơ mắt nhìn cô rời đi, lại một mình ngồi thêm một lúc trong phòng sách, cho đến khi hoàn toàn bình tĩnh lại mới đứng dậy về phòng ngủ.

Bên kia, Tô Ý trở về phòng, tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Cô vội vàng c** q**n áo chui vào chăn, nhắm mắt lại là hình ảnh vừa rồi lại hiện lên.

Cô trằn trọc mãi không ngủ được, bèn lấy chiếc đồng hồ đôi mới mua trên tủ đầu giường, áp vào tai nghe.

Nghe tiếng tích tắc đều đều, trong lòng cô dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

Hôm sau, Tô Ý thức dậy, uể oải mặc quần áo.

Cô vừa bước ra ngoài đánh răng rửa mặt, đã thấy Chu Cận Xuyên đang tất bật chuẩn bị bữa sáng, trên người anh mặc chính là chiếc áo khoác len màu xám mà cô tặng.

“Em dậy rồi à, anh thấy hôm qua còn thừa khá nhiều sủi cảo, nên định rán lên, sáng nay chúng ta ăn sủi cảo rán được không?”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 243: Chương 243


Tô Ý ậm ừ một tiếng, sau đó vội vàng đi chải lại mái tóc rối bù của mình.

Ăn sáng xong, Chu Cận Xuyên gọi Tô Ý vào phòng sách.

Vừa nhắc đến phòng sách, Tô Ý lại không khỏi nhớ đến chuyện tối qua.

Cô nhìn hai đứa trẻ vẫn còn đang ngồi ăn sáng, trừng mắt nhìn anh một cái.

[Ban ngày ban mặt, trước mặt trẻ con...]

Chu Cận Xuyên đang định đứng dậy, vội vàng quay người lại, ho khan hai tiếng: “Anh muốn bàn bạc với em một chút về chuyện mở tiệm.”

Tô Ý bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy, ngượng ngùng đi theo anh vào phòng sách.

Đóng cửa lại, Chu Cận Xuyên lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Tô Ý: “Tiền mặt trên người anh không còn nhiều, em cầm lấy cuốn sổ này trước đi.”

“Trước đây anh cũng không có chỗ nào để tiêu tiền, đây là tiền trợ cấp và tiền thưởng anh tích góp được trong những năm qua, không nhiều lắm...”

Tô Ý vừa nghe anh giới thiệu, vừa tò mò mở cuốn sổ tiết kiệm ra xem.

Sau đó, cô sững sờ!

Lần này về quê, nhờ có không gian, cô đã tích góp được hơn hai nghìn tệ, vốn dĩ đã tự cho mình là một “tiểu phú bà” rồi.

Không ngờ trong sổ tiết kiệm của Chu Cận Xuyên, số tiền tiết kiệm lại lên đến hơn một vạn tệ!!!

Thế này mà gọi là không nhiều?

Tô Ý kinh ngạc há hốc mồm, vội vàng trả lại cuốn sổ cho anh: “Tiền mở tiệm em đã tiết kiệm đủ rồi, hơn nữa em định bắt đầu kinh doanh nhỏ thôi, không cần dùng đến nhiều tiền như vậy.”

Thấy cô còn chưa nghe mình giải thích đã vội vàng trả lại cuốn sổ như thể nó là thứ gì đó nóng bỏng tay, Chu Cận Xuyên không khỏi bật cười: “Anh biết là không cần dùng đến nhiều tiền như vậy, hay là...

coi như em giữ hộ anh, được không?”

Tô Ý hoảng hốt xua tay: “Đây đâu phải là chuyện nhỏ, nhỡ đâu em cầm tiền bỏ trốn thì sao?”

Chu Cận Xuyên mỉm cười: “Bỏ trốn? Em định trốn đi đâu?”

“Anh rất yên tâm, em không chạy thoát được đâu.”

Tô Ý mím môi cười: “Vậy thì chưa chắc, nói không chừng em cố tình lừa tiền anh thì sao?”

Chu Cận Xuyên suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Anh còn một khoản tiền gửi ở nhà trên thủ đô, bây giờ mà bỏ trốn, chẳng phải là tiếc lắm sao?”

Tô Ý: “...”

Cuối cùng, dù Tô Ý có từ chối thế nào cũng không lay chuyển được anh.

Thấy anh kiên quyết muốn đưa cuốn sổ tiết kiệm này cho mình, cô đành phải đồng ý tạm thời giữ hộ anh.

Ban đầu Tô Ý chỉ định ở lại một ngày, kết quả là ngày hôm sau lại bị Chu Cận Xuyên viện cớ giữ lại.

Tiếp đó là ngày thứ ba, ngày thứ tư...

May mà trong đơn vị những ngày Tết rất yên tĩnh, hơn nữa Tô Ý cũng không ra ngoài nhiều, nên hầu như không ai nhìn thấy.

Ngoại trừ chị Diêu nhà bên cạnh.

Tô Ý biết không thể giấu cô ấy được, hơn nữa quan hệ của hai người cũng rất thân thiết, Tô Ý vẫn luôn coi cô ấy như chị gái của mình, nên cô đã chủ động sang nhà chị Diêu chơi, nhân tiện kể cho cô ấy nghe chuyện mình và Chu Cận Xuyên đang tìm hiểu nhau.

Nghe xong, chị Diêu vui mừng vỗ tay: “Thật ra, hôm đó khi hai người về, chị đã đoán ra rồi, ánh mắt của đoàn trưởng Chu khác hẳn so với trước đây.”

“Nhưng mà chị cũng không ngờ, đoàn trưởng Chu lại lặn lội đường xa đến tìm em, còn ở đó đợi em nữa chứ, bình thường trông cậu ấy nghiêm túc vậy mà, không ngờ khi yêu đương lại còn cuồng nhiệt hơn cả chồng chị.”

DTV

Tô Ý không nhịn được bật cười, sau đó dặn dò: “Chị Diêu, chuyện này chị đừng nói với chồng chị, tránh để...”

Lời còn chưa dứt, chị Diêu đã vỗ vỗ tay cô: “Chị biết rồi, đàn ông đều sĩ diện cả mà, yên tâm đi!”

Những ngày Tết trôi qua rất thư thái.

Thời tiết cũng rất đẹp.

Mấy hôm nay, Tô Ý lúc thì dẫn hai đứa trẻ sang nhà kế bên chơi, lúc thì ở nhà phơi nắng, làm đồ ăn ngon, hoặc là chỉ huy Chu Cận Xuyên cuốc đất trồng rau, chuẩn bị cho vụ mùa sau Tết.

Ngày tháng trôi qua thật yên bình.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 244: Chương 244


Có điều, trước khi kỳ nghỉ kết thúc, Tô Ý cũng đã tranh thủ dọn dẹp phòng ốc, giặt giũ chăn màn, chỉ chờ ngày dọn về ở.

Hôm nay, Chu Cận Xuyên phải đến văn phòng xử lý công việc.

Tô Ý ở nhà rảnh rỗi, bèn định ra thị trấn dạo chơi, nhân tiện tìm xem có cửa hàng nào phù hợp để thuê hay không.

Mấy hôm nay ở nhà, Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn cũng hơi bức bối, nên đều nhao nhao đòi đi cùng.

Gió Tây Bắc thổi mạnh, Tô Ý bèn bảo hai đứa đội mũ cẩn thận, sau đó ba người cùng nhau ra thị trấn.

Vừa ra khỏi cổng khu tập thể, Tô Ý đã nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang đi về phía bên này.

Tô Ý nheo mắt nhìn kỹ, đó không phải là Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm sao? Sao hai người này lại về sớm như vậy?

Hơn nữa, nhìn hai người đi cách nhau một khoảng khá xa, chẳng lẽ là đang cãi nhau?

Tô Ý không có ý định chào hỏi, cũng không muốn tránh mặt, nên vẫn ung dung bước ra cổng.

Nào ngờ lúc đi ngang qua hai người, Tần Vân Phong đặc biệt đi đến trước mặt Tô Ý chào hỏi.

Tô Ý thậm chí còn không thèm liếc nhìn anh ta.

Tần Vân Phong thấy vậy bèn lập tức lên tiếng: “Chẳng lẽ em không muốn biết ở nhà đã xảy ra chuyện gì sao?”

Tô Ý cười khẩy: “Không muốn biết lắm.”

DTV

Tần Vân Phong mím môi, nói thẳng: “Tối hôm giao thừa, anh tìm em khắp nơi không thấy, sau đó mới biết là em đã trở về.”

“Sau khi em đi, không lâu sau anh cả em cũng trở về, ba mẹ em muốn anh cả em bỏ tiền ra mua sắm lại đồ đạc trong nhà, sau khi cả nhà chị dâu em biết chuyện, sáng mùng một đã đến nhà làm ầm ĩ, bây giờ ba mẹ em đang muốn anh cả em ly hôn với chị dâu em.”

“Trong nhà náo loạn hết cả lên, chuyện kết hôn của anh hai em cũng tan thành mây khói, anh ta muốn đến nhà họ Tôn giải thích, không ngờ bị đối phương đánh cho một trận, nhập viện luôn.”

Tô Ý nghe xong, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười.

Cô còn cho rằng hai vợ chồng nhà họ Tô không còn sức đâu mà làm ầm ĩ nữa chứ.

Không ngờ vây mà lại có thể ép hai vợ chồng anh cả ly hôn!

Có điều, dù sao bây giờ cũng không liên quan gì đến cô nữa, dù cho có ồn ào đến đâu, cô cũng chỉ nghe cho vui tai mà thôi.

Tô Ý đang dẫn hai đứa trẻ tiếp tục đi về phía trước, Tần Vân Phong đột nhiên quay đầu đuổi theo: “Tiểu Ý, mấy hôm nay nhà bọn anh cũng không yên ổn, mẹ anh với Nhược Lâm suốt ngày cãi nhau, anh không có một ngày nào được yên ổn, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, lần này về, anh sẽ ly hôn với Bạch Nhược Lâm.”

“Chuyện trước đây là do anh sai, sai hoàn toàn, anh hy vọng có thể có một cơ hội bù đắp, lần này, anh nhất định sẽ đưa mọi chuyện trở lại quỹ đạo.”

Nói xong, anh ta nhìn Tô Ý với ánh mắt cầu xin: “Xin em đấy!”

Tô Ý lại muốn mắng chửi người, nhưng lại cảm thấy mắng chửi người trước mặt hai đứa trẻ là không tốt.

Cô đang suy nghĩ xem nên nói thế nào, sau đó nghe thấy Diệp Tiểu Vũ chống nạnh nói: “Phó đội trưởng Tần, chú vẫn chưa biết đúng không? Bây giờ chị Tô đã là bạn gái của chú Chu nhà cháu rồi, sau này chính là thím của bọn cháu đấy!”

Sau khi Tần Vân Phong nghe xong, ngẩng đầu nhìn về phía Tô Ý với vẻ mặt khó tin: “Sao có thể như vậy được? Đoàn trưởng Chu, sao anh ta có thể...”

Lời còn chưa dứt, phía sau đã vang lên giọng nói của Chu Cận Xuyên: “Tôi đâu phải là anh! Sao lại không thể chứ?”

Nói xong, anh đi đến bên cạnh Tô Ý, tự nhiên nắm lấy tay cô, có chút tủi thân nói: “Ba người các em, ra ngoài mà không gọi anh, không phải đã nói là cùng nhau đi dạo sao?”

Tô Ý nhếch miệng cười: “Em thấy anh đang bận.”

“Bây giờ anh rảnh rồi, chúng ta cùng đi dạo nhé?”

Tô Ý thản nhiên gật đầu, để anh dắt tay đi ra ngoài..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 245: Chương 245


Bóng lưng của bốn người càng lúc càng xa, từ đầu đến cuối Tần Vân Phong vẫn đứng im một chỗ nhìn, dù thế nào cũng không dám tin những chuyện trước mắt.

Vậy mà tất cả đều là thật.

Sau khi đến thị trấn, Tô Ý và Chu Cận Xuyên cùng nhau đi dọc theo con phố chính, vừa đi vừa ngắm, vừa đề ý những cửa hàng hai bên đường.

Lúc này, chợ của thị trấn đã mở cửa buôn bán, hai bên đường cũng có rất nhiều người bày bán hàng rong, nhưng những cửa hàng cho thuê lại rất ít.

Có lẽ là do mới bắt đầu, mọi người chưa nắm bắt được tình hình kinh doanh sau này, nên cũng không dám đầu tư quá nhiều.

Hơn nữa, thời buổi này cũng không có trung gian môi giới, muốn thuê nhà, thuê cửa hàng chỉ có thể tự mình tìm hiểu.

Chu Cận Xuyên đưa mọi người đi dạo một lúc, sau đó dừng lại trước một quầy hàng bán kẹo hồ lô, mua cho mỗi đứa trẻ một xiên.

Vừa trả tiền, anh vừa hỏi người bán hàng xem có biết chỗ nào cho thuê cửa hàng không.

Vừa nói chuyện, anh vừa nhìn những xiên kẹo trên giá, sau đó cẩn thận chọn một xiên đưa cho Tô Ý.

Tô Ý chưa kịp phản ứng, đã bị anh nhét vào tay.

Thấy anh vẫn đang hỏi han, cô ngoan ngoãn đứng cạnh hai đứa trẻ ăn kẹo.

Một lúc sau, mặc dù đã hỏi được một chỗ, nhưng đến nơi xem thì lại không ưng ý lắm.

Đúng lúc Tô Ý đang lo lắng, thì bỗng nghe thấy bên đường có người gọi tên mình.

Cô ngạc nhiên nhìn sang, thấy tiếng gọi đó vậy mà phát ra từ bên ngoài phòng bảo vệ của bến xe.

Cô lập tức nhớ đến bác bảo vệ mà mình quen biết khi bán trứng trà ở cổng bến xe lúc trước, thế là vội vàng chạy tới, cười chúc mừng năm mới ông ấy.

Đối phương có ấn tượng rất sâu sắc về Tô Ý: “Cô bé, cuối cùng cháu cũng đến, bác đang định tìm cơ hội nói với cháu đây, dạo này ở cổng bến xe bọn bác có rất nhiều người bày bán đồ ăn lắm, cháu mau quay lại bán trứng trà đi, bác giữ chỗ cho cháu.”

“Mấy người trước đây từng ăn trứng trà của cháu, mỗi lần đến đây đều hỏi bác, sao không thấy cháu đến bán trứng trà nữa.”

Nghe vậy, Tô Ý không khỏi mỉm cười ngọt ngào, không ngờ đã lâu như vậy rồi mà vẫn còn người nhớ đến chuyện cô bán trứng trà.

“Bác, sau này cháu không bán trứng nữa trà, cháu định kinh doanh thứ khác.”

Bác bảo vệ đang định hỏi cô kinh doanh gì, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh Tô Ý, thế là lập tức bỏ qua việc hỏi.

“Đây là chồng cháu à? Trông tuấn tú thật đấy!”

Tô Ý quay đầu nhìn người đàn ông vừa được ông lão khen tuấn tú, cô ngượng ngùng gật đầu: “Là bạn trai cháu.”

Nghe vậy, ông lão không nhịn được liên tục khen ngợi vài câu.

“Chàng trai trẻ được lắm, trông rất có tinh thần.”

Chu Cận Xuyên được khen cũng ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, đưa tay ra bắt tay chào hỏi ông lão.

Mặc dù ngoài mặt anh chỉ cười nhẹ, nhưng thật ra trong lòng đã vui như mở hoa.

Lúc trước, khi Tô Ý nói với anh là tạm thời không công khai, anh còn cảm thấy hơi hụt hẫng, tủi thân.

DTV

Nhưng mấy ngày nay, anh nhận ra, đối với những người thân thiết, Tô Ý không hề có ý định giấu diếm.

Đặc biệt là hôm nay, trước mặt người ngoài, cô lại thản nhiên thừa nhận như vậy, anh càng vui mừng hơn.

Anh cũng tiện thể trò chuyện với ông lão.

Trong lúc nói chuyện, ông lão bỗng nhiên cung cấp cho anh một thông tin hữu ích.

“Ngay đối diện bến xe của chúng ta có một căn nhà hai tầng có sân, nhà đó mới xây được vài năm, nghe nói con trai nhà đó làm ăn phát đạt trên tỉnh, giờ muốn đón cả gia đình lên tỉnh cùng kinh doanh, nên căn nhà này bỏ trống.”

Tô Ý nhìn theo hướng tay ông lão chỉ, trong lòng vô cùng hài lòng: “Thật sự muốn cho thuê lâu dài sao?”

“Còn giả được nữa sao, sáng nay con trai nhà đó vừa lái xe tải về, đang dọn đồ đạc đấy, nghe nói chiếc xe đó là do cậu ta buôn bán ở miền Nam kiếm được, bọn bác đều chạy ra xem đấy.”

Nghe vậy, Tô Ý cảm thấy khá tin tưởng, cô muốn đến đó xem thử.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 246: Chương 246


Bốn người băng qua đường, quả nhiên nhìn thấy trước cửa căn nhà kia đang đậu một chiếc xe tải, trên xe đã chất đầy đồ đạc.

Thấy có người đi ra, Tô Ý vội vàng tiến lên hỏi han.

Kết quả, sau khi đối phương nghe thấy tiếng động, ló đầu ra từ trong túi đồ to, giật hết cả mình.

“Sao lại là cô?”

Nói xong, túi đồ trên tay cũng rơi xuống đấy.

Tô Ý nhìn thấy vậy, không nhịn được bật cười, có chút ngại ngùng: “Trùng hợp thật.”

Ngay sau đó, người đi ra từ trong nhà còn đang khó hiểu: “Lão Giang, sao có chút đồ này anh cũng cầm không chắc vậy?”

Nói xong, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Cận Xuyên ở trước mặt, anh ta cũng giật mình lùi lại mấy bước.

“Chỉ là chút hiểu lầm thôi, không đến mức phải tìm đến tận nhà bắt nạt người chứ?”

Lần trước ở trong thành phố, bị Chu Cận Xuyên nhấc lên ngay trước mặt bao nhiêu người, hai người bọn họ đã bị ám ảnh tâm lý, từ đó về sau không còn dám bén mảng đến tìm Tô Ý nữa.

Không ngờ hôm nay vậy mà lại có thể gặp được bọn họ ngay trước cửa nhà mình.

Giang Viễn cũng vội vàng nhặt túi đồ dưới đất lên, chỉ tay về phía Chu Cận Xuyên: “Sao hai người lại tới đây?”

Chu Cận Xuyên mím môi, thản nhiên nói: “Chúng tôi ở ngay đây.”

Giang Viễn liếc nhìn bộ quân phục trên người anh, sau đó lại nhìn sang khu tập thể của quân đội cách đó không xa phía trước, lúc này mới ngộ ra: “Thì ra hai người sống ở đây!”

DTV

Nói xong, anh ta lại vội vàng giải thích: “Bọn tôi không phải cố ý đến tìm cô ấy đâu, bọn tôi đến đây để dọn nhà, nhà chúng tôi ở ngay đây.”

Chu Cận Xuyên gật đầu: “Tôi biết, nghe nói nhà các anh muốn cho thuê nhà này?”

Giang Viễn thành thật trả lời: “Đúng vậy, đang định cho thuê.”

Chu Cận Xuyên quay sang nhìn Tô Ý: “Đi, vào trong xem thử?”

Vốn dĩ Tô Ý còn tưởng gặp lại Giang Viễn và Lục Tử, thì hôm nay nhà này e là không thuê được nữa.

Dù sao lần trước ở Tây Thị, Chu Cận Xuyên và bọn họ cũng không vui vẻ gì.

Không ngờ Chu Cận Xuyên lại thản nhiên như vậy.

Có lẽ là anh nhận ra Giang Viễn và Lục Tử thật sự không còn ý đồ gì nữa.

Có điều, nghĩ đến việc sau này sẽ có liên quan đến hai người bọn họ, Tô Ý vẫn có chút do dự: “Thật sự muốn xem sao?”

Chu Cận Xuyên trực tiếp kéo tay cô vào sân: “Vào xem rồi tính.”

Giang Viễn thấy hai người thật sự đến xem nhà, không phải đến gây chuyện, anh ta cũng lập tức tiến lên giới thiệu.

“Hai người thuê nhà là...

dự định vào ở sau khi kết hôn à? Đơn vị không phân nhà cho sao?”

Tô Ý mỉm cười: “Không phải, thuê để mở cửa hàng.”

Chu Cận Xuyên lập tức bổ sung: “Kết hôn thì vẫn ở trong khu tập thể, đã được phân nhà rồi.”

Giang Viễn: “...”

Mặc dù nghe nói bọn họ sắp kết hôn, trong lòng cũng không vui mấy, nhưng ít ra không phải thuê nhà của anh ta để kết hôn.

Thế là anh ta tiếp tục giới thiệu căn nhà.

Ban đầu, Tô Ý cứ tưởng căn nhà này chỉ có hai tầng mặt tiền, không ngờ đi qua sảnh chính, phía sau còn có một cái sân sau, phía sau sân sau còn có ba gian nhà cấp bốn, dùng để chứa đồ hoặc ở đều được.

Tô Ý xem mà ưng ý vô cùng, trong mắt không giấu nổi vẻ mong chờ.

Mặc dù căn nhà này hơi lớn hơn so với kế hoạch ban đầu của cô, nhưng làm một lần thì làm cho xong cũng không tệ.

Cô hỏi Giang Viễn: “Đồng chí Giang, căn nhà này của anh cho thuê thế nào?”

Giang Viễn khựng lại, vốn dĩ anh ta định giơ mười ngón tay, nhưng sau khi nhìn hai người, anh ta lặng lẽ đổi thành tám ngón.

“Một tháng tám tệ, có thể đóng theo tháng, cũng có thể đóng theo quý!”

“Tám tệ?” Tô Ý tròn mắt, mặc dù giá nhà ở thị trấn không cao, nhưng căn nhà này rộng như vậy, tám tệ thì thật sự là quá rẻ.

Cô vui vẻ đồng ý: “Tiền thuê không thành vấn đề, chỉ là có thể đóng theo năm được không? Nếu không anh đi đi về về thu tiền thuê nhà khá phiền phức.”
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 247: Chương 247


Giang Viễn cười gượng: “Cũng được, bình thường bọn tôi thường xuyên lái xe sẽ đi ngang qua đây, không phiền phức.”

Sau khi nghe xong, Chu Cận Xuyên nheo mắt lại: “Căn nhà này anh có bán không?”

Giang Viễn ngẩn người, lập tức cười giải thích: “Đây là căn nhà tôi ở từ nhỏ đến lớn, có tình cảm với nó rồi, không nỡ bán!”

Vừa dứt lời, một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi lập tức bước nhanh ra, nói: “Bán! Bán! Căn nhà này có bán.”

Nói xong, bà ta lại trừng mắt nhìn Giang Viễn một cái: “Tình cảm cái gì mà tình cảm, chẳng phải mấy hôm trước mày còn kêu ca là đang thiếu vốn xoay sở hay sao? Bán căn nhà này đi là vừa!”

Nói xong, bà ta lại nhìn về phía Chu Cận Xuyên: “Lãnh đạo, mặc dù căn nhà này của chúng tôi ở thị trấn, nhưng mà diện tích cũng rộng rãi lắm, ít nhất cũng phải một nghìn tệ mới bán, hơn nữa không mặc cả đâu.”

Nghe vậy, Chu Cận Xuyên gật đầu: “Được, một nghìn tệ, không mặc cả.”

Vừa dứt lời, Tô Ý kéo anh sang một bên: “Nhiều tiền như vậy, thật sự muốn mua luôn sao? Em cảm thấy thật ra thuê cũng có lợi mà.”

Trong tay Tô Ý chỉ có hơn hai nghìn tệ, nếu dùng một nửa số tiền đó để mua nhà, cô thật sự không nỡ.

Mặc dù mua nhà sẽ không bị lỗ, nhưng căn nhà này ở nơi hẻo lánh như vậy, cô cũng không dám chắc về tiềm năng phát triển của nó trong tương lai.

Chi bằng để dành tiền mua nhà trên thủ đô còn hơn.

Biết cô không nỡ tiêu tiền, Chu Cận Xuyên khuyên nhủ: “Anh thấy chỗ này không tệ, em cũng rất thích, đã muốn kinh doanh rồi, chi bằng mua luôn cho tiện.”

“Hơn nữa, em nghĩ mà xem, lỡ như sau này việc kinh doanh của em thuận lợi, người ta thấy ham quá, không cho em thuê nữa thì sao?”

Nói rồi, anh nhướng mày nhìn Giang Viễn một cái.

Tô Ý nghĩ đến đầu óc kinh doanh của Giang Viễn, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Cô gật đầu: “Em cảm thấy nói cũng có lý, vậy thì mua đi!”

Giang Viễn đứng bên cạnh nghe thấy hai người bàn bạc, còn chưa thuê đã bắt đầu đề phòng mình, không nhịn được giải thích cho bản thân: “Nếu như hai người không yên tâm, chúng ta có thể ký hợp đồng dài hạn, ở miền Nam thuê nhà cũng đều là...”

DTV

Lời còn chưa nói xong, anh ta đã bị mẹ mình ngắt lời: “Tao thấy là mày cố tình đấy, đi dọn đồ của mày đi.”

Sau khi đuổi Giang Viễn đi, mẹ Giang nhanh chóng thỏa thuận xong các chi tiết với Chu Cận Xuyên và Tô Ý.

Ba người lập tức cùng nhau đến văn phòng địa chính thị trấn để làm thủ tục sang tên.

Khi đối phương hỏi muốn ghi tên ai, Chu Cận Xuyên không cần suy nghĩ đã nói tên Tô Ý.

Tô Ý nghĩ với thân phận của anh, mua cửa hàng thật sự không thích hợp, nên cũng không nói gì.

Chờ làm xong thủ tục, cô mới trêu chọc anh: "Em thấy anh đúng là bị lừa rồi đấy, hơn nữa anh tin tưởng em có thể kiếm lại vốn như vậy sao?"

Chu Cận Xuyên cũng mỉm cười: "Ừ, trực giác mách bảo anh là được, cho dù không kiếm lại vốn cũng không sao, cùng lắm thì về nhà anh nuôi em."

Tô Ý ngại ngùng liếc anh một cái, ra hiệu cho anh chú ý lời nói khi ở bên ngoài.

Tuy nhiên, có thể trong một ngày mà tìm được căn nhà ưng ý, lại còn làm xong thủ tục sang tên, điều này nằm ngoài dự tính của Tô Ý, tâm trạng cô tất nhiên là vô cùng vui vẻ.

Khi bọn họ cùng nhau quay về, đồ đạc trong nhà đã được dọn sạch.

Giang Viễn nhìn căn nhà với ánh mắt tiếc nuối, khóa cửa cẩn thận, sau đó mới đưa chìa khóa cho Tô Ý với vẻ mặt không nỡ.

“Sau này khi tôi nhớ nhà, còn có thể quay lại xem một chút không?"

Tô Ý ngượng ngùng nhếch khóe miệng: "Được thì được, nhưng mà phải trả tiền, vì tôi mở nhà hàng ở đây."

Lục Tử thấy hai người nói chuyện hoàn toàn lệch tông, không nhịn được phì cười: "Đồng chí Tô, cô yên tâm đi, sau này chúng tôi đi qua đây sẽ ghé ủng hộ cô."

Nói xong, anh ta kéo Giang Viễn lên xe rời đi..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 248: Chương 248


Nhận lấy chìa khóa, Tô Ý định vào nhà xem thêm một chút, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô mua nhà.

Chu Cận Xuyên nhìn đồng hồ, giục cô: "Đi ăn cơm trước đã, lát nữa qua giờ cơm là không còn gì để ăn đâu."

Ở thị trấn chỉ có duy nhất một nhà hàng quốc doanh, nên bốn người cũng không có lựa chọn nào khác.

Vừa ngồi xuống chờ đồ ăn, Chu Cận Xuyên đã hỏi: "Em đã nghĩ ra sẽ bán món gì ở nhà hàng chưa?"

Tô Ý ngập ngừng một lát, thành thật nói: "Bán món Tứ Xuyên!"

DTV

Làm việc ở nhà ăn một thời gian, cô nhận thấy người ở đây ăn cay khá tốt.

Mỗi lần bán bún gạo, mọi người thường gọi cay vừa hoặc cay nhiều.

Hơn nữa, ở đây số lượng nam giới đông hơn nữ giới rất nhiều, khẩu vị vốn dĩ cũng đậm đà hơn.

Thêm nữa, đồ ăn cay rất đưa cơm, lại có hương vị độc đáo, thu hút hơn so với các món ăn gia đình, khiến người ta ăn xong vẫn nhớ mãi.

Còn lẩu hay đồ nướng phổ biến ở thời hiện đại thì không phù hợp với những năm 80.

Lúc này, bình thường mọi người đến nhà hàng thường là để tụ tập bạn bè, người thân, hoặc là vào những dịp đặc biệt, nên mọi người vẫn thích gọi nhiều món hơn, như vậy cũng sang trọng hơn.

Nghe xong lời giải thích của cô, Chu Cận Xuyên cũng đồng tình, nhưng anh vẫn dặn dò: "Mở nhà hàng rất bận rộn, em đừng cái gì cũng ôm đồm làm một mình, phải thuê thêm người, ở đây anh cũng quen biết vài người, anh sẽ giúp em để ý xem."

Tô Ý mỉm cười gật đầu: “Được! Mấy hôm nay rảnh rỗi, em sẽ đến dọn dẹp sơ qua, sau này khi đã đủ nhân viên, em sẽ sửa sang lại."

Nhìn thấy dáng vẻ của cô như thể muốn ăn cơm xong là đến dọn dẹp ngay, Chu Cận Xuyên vội vàng đề nghị: "Em làm sao mà làm được những việc nặng nhọc đó, đợi thêm hai ngày nữa đi! Đợi mọi người về hết, anh sẽ tìm người giúp em."

Tô Ý chớp chớp mắt: "Như vậy không ổn lắn đâu? Người ta sẽ nói anh lấy việc công làm việc riêng thì sao?"

Nghe vậy, Chu Cận Xuyên khẽ cười: "Không phải người ngoài, đến lúc đó bảo Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân tranh thủ lúc nghỉ ngơi đến giúp em một chút cũng không quá đáng chứ? Dù sao trước đây bọn họ cũng hay đến nhà mình ăn chực, giúp đỡ một chút cũng không là gì."

Tô Ý cười: "Vậy được, đến lúc đó trước khi bọn họ đến giúp, em sẽ mời hai người bọn họ ăn cơm."

.....

Hai ngày sau, những người nghi phép trong đơn vị cũng lần lượt trở về.

Tô Ý cũng đã dọn về ký túc xá ở.

Hôm nay, nghe nói đã có thể đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu, Tô Ý vui mừng đến tìm Chu Cận Xuyên để bàn bạc.

Cô muốn chuyển hộ khẩu của hai đứa trẻ sang tên mình.

Như vậy, sau này mẹ ruột của hai đứa trẻ sẽ không thể lấy cớ đó để đưa Noãn Noãn đi nữa.

Ban đầu, Chu Cận Xuyên định tự mình đứng ra nhận nuôi hai đứa trẻ.

Anh sợ Tô Ý còn trẻ, lại là con gái, nhận nuôi hai đứa trẻ sẽ bị người ta dị nghị.

Nhưng bây giờ thì khác, Tô Ý đã đồng ý làm bạn gái anh, sau này hai người sẽ cùng chung một hộ khẩu.

Nghĩ vậy, xét về thủ tục đơn giản, đúng là nên chuyển sang tên Tô Ý trước.

Bởi vì anh nghe nói sắp tới sẽ có luật nhận con nuôi, đến lúc đó, điều kiện nhận con nuôi chắc chắn sẽ rất nghiêm ngặt, thủ tục phê duyệt cũng sẽ phức tạp hơn.

Nghĩ đến những điều đó, Chu Cận Xuyên lập tức đồng ý.

Đồng thời, anh cũng âm thầm nộp đơn xin kết hôn.

Chỉ chờ giấy đăng ký kết hôn được phê duyệt, anh sẽ chính thức cầu hôn Tô Ý.

Thấy anh đồng ý, Tô Ý vui mừng khôn xiết, đi làm thủ tục ngay.

Mặc dù Chu Cận Xuyên không đi cùng, nhưng anh đã nói trước với đồng chí phụ trách hộ khẩu.

Ba người nộp giấy tờ chứng minh, rất nhanh đã nhận được sổ hộ khẩu mới.

Làm xong thủ tục, Tô Ý mới kích động lấy sổ hộ khẩu ra xem kỹ.

Từ nay về sau, cô đã là một cá thể độc lập, không còn bị gia đình đó ràng buộc nữa..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 249: Chương 249


Sổ hộ khẩu thời này vẫn còn được viết tay, mục quan hệ của hai đứa trẻ với cô được ghi là mẹ - con trai/mẹ - con gái.

Nghĩ đến việc trước đây hai đứa trẻ còn gọi cô là chị, sau đó đổi sang gọi là thím, cô vẫn chưa quen, vậy mà mấy chữ này lại có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cô.

Nó có nghĩa là, sau khi đến thế giới này, cô đã có người thân thật sự.

Nhìn thấy dòng chữ đó, Diệp Tiểu Vũ cũng không kìm được xúc động.

Mặc dù cậu bé không thể gọi ra miệng, nhưng trong lòng cậu, Tô Ý đã sớm thay thế vị trí của mẹ ruột.

Nếu không có cô, cậu và Noãn Noãn cũng sẽ thật sự trở thành những đứa trẻ không có mẹ trong miệng những đứa trẻ khác trong khu tập thể.

Nhưng bây giờ thì khác, từ ngày có Tô Ý, cậu và Noãn Noãn đã trở thành đối tượng được các bạn nhỏ khác ngưỡng mộ.

Tô Ý cẩn thận xem lại một lần nữa, sau đó cất kỹ cuốn sổ, đôi mắt cô hơi ươn ướt.

Cô cười nói với Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn: "Hôm nay là ngày vui, đáng để ăn mừng, tối nay chúng ta sẽ ăn cơm ở nhà, hai đứa muốn ăn gì?"

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn vui mừng quá, không biết nên ăn gì.

"Thím ơi, bây giờ bọn cháu cũng rảnh, hay là thím dẫn bọn cháu đi chợ cùng đi."

"Đúng vậy, bọn cháu có thể giúp thím xách đồ."

Tô Ý mỉm cười gật đầu: "Được, vậy thì cùng đi, lát nữa chúng ta ghé vào thị trấn mua chút đồ ăn vặt cho hai đứa."

Ba người vừa nói vừa cười đi về phía thị trấn.

Nào ngờ, Diệp Tiểu Vũ đang chạy phía trước bỗng nhiên dừng lại, còn lùi về sau mấy bước.

Tô Ý ngẩng đầu nhìn, thấy có mấy người đang tụ tập ở cổng giống như đang gây sự.

Nhìn bọn họ có vẻ không phải người trong khu tập thể, nhìn kỹ lại, cuối cùng cô cũng nhận ra một "người quen”.

DTV

Tô Ý ngước mắt nhìn vào trong đám người, thấy Trần Phương Linh, mẹ ruột của Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn cũng ở trong đó.

Cùng lúc đó, Trần Phương Linh cũng nhìn thấy hai đứa trẻ, cô ta lập tức nhân lúc mọi người không chú ý, chạy về phía bên này.

"Tiểu Vũ! Noãn Noãn!"

Vừa nhìn thấy người phụ nữ đó, Diệp Tiểu Vũ vô thức che chắn cho Noãn Noãn ở phía sau mình.

Tô Ý cũng bước đến chắn trước hai đứa trẻ: "Cô lại đến đây làm gì?"

Trần Phương Linh nhìn về phía Tô Ý với ánh mắt căm hận: "Tôi muốn làm gì? Tôi đến gặp con của tôi, các người dựa vào đâu mà không cho tôi gặp?"

Tô Ý cười lạnh: "Trước mặt trẻ con, tôi không muốn nói gì, trong lòng cô tự biết rõ tại sao mình không được gặp chúng, tôi khuyên cô mau chóng rời khỏi đây."

Nói xong, Tô Ý vội vàng nháy mắt ra hiệu với đồng chí canh gác, bảo anh ta nhanh chóng gọi điện thoại kêu người đến.

Đối phương cũng lập tức quay vào gọi điện thoại.

Nhân lúc anh ta gọi điện thoại, mấy người đàn ông do Trần Phương Linh dẫn theo cũng tiến đến vây quanh Tô Ý.

"Em gái, người mà cô nói là người phụ nữ này sao? Trông cũng được đấy chứ!"

Nghe vậy, Diệp Tiểu Vũ lập tức nổi giận siết chặt nắm đấm, chắn trước Tô Ý: "Không cho các người nói thím của tôi như vậy, mau cút ra ngoài!"

Trong lúc hai bên đang giằng co, một đồng chí khác trong phòng gác cũng chạy ra, chắn trước mặt bọn họ.

Đối phương thấy vậy, lúc này mới không dám tiến lên nữa.

Tô Ý biết đối phương đông người, nếu như thật sự xảy ra ẩu đả, cô sợ hai đứa trẻ sẽ bị thương, nên cô định kéo dài thời gian, đợi Chu Cận Xuyên đến.

Cô đảo mắt nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Trần Phương Linh: "Rốt cuộc các người lại muốn giở trò gì?"

Trần Phương Linh biết đây là trước cổng đơn vị, nếu gây chuyện thật thì sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

Nhưng hôm nay cô ta quyết tâm phải đưa hai đứa trẻ đi, nên cố ý dịu giọng giải thích với Tô Ý: "Tôi đến đón Tiểu Vũ và Noãn Noãn về nhà.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 250: Chương 250


Tô Ý nhướng mày, giọng điệu mỉa mai: "Về nhà? Cô muốn đưa bọn chúng về nhà nào? Lần trước cô đến đây nói chỉ đưa Noãn Noãn đi, lần này là đã suy nghĩ kỹ, muốn đưa cả Tiểu Vũ đi nữa sao?"

Trần Phương Linh im lặng một lát: "Tôi biết chuyện này không giấu được, tôi cũng không định lừa các người."

Nói rồi, cô ta chỉ về phía người đàn ông trung niên đứng bên cạnh: "Đây là người nhà họ Diệp, là bác cả của Tiểu Vũ, người ta đã đồng ý sẽ đưa Tiểu Vũ về nhà họ Diệp sống, còn về em gái, nó còn nhỏ, tôi nhất định phải tự mình chăm sóc."

Diệp Tiểu Vũ vừa nghe cô ta nói như vậy thì hoảng hốt, cậu bé vội vàng nắm lấy tay Tô Ý: "Thím ơi, thím đừng nghe người phụ nữ này nói bậy, bác cả của cháu c.h.ế.t từ lâu rồi, người này căn bản không phải bác cả của cháu, cháu không quen biết ông ta!"

Tô Ý cũng không ngờ Trần Phương Linh lại trơ tráo đến mức tùy tiện tìm một người đàn ông đến đây, cô vỗ về an ủi Diệp Tiểu Vũ: "Yên tâm đi, thím sẽ không để hai đứa đi theo ông ta đâu."

Trần Phương Linh nghe vậy cũng sốt ruột: "Đây là bác cả họ xa của nhà họ Diệp, hồi nhỏ con từng gặp rồi, không nhớ cũng là chuyện bình thường.”

“Tiểu Vũ, con ngoan ngoãn đi theo bác cả đi, nhà bác ấy không có con trai, con đến đó, chắc chắn bác ấy sẽ đối xử với con rất tốt."

Nói rồi, cô ta vội vàng nhặt một cái túi dưới đất lên, lấy từ trong đó ra mấy bộ quần áo: "Tiểu Vũ, con xem, đây là quần áo mẹ và bác cả mua cho con, còn có rất nhiều đồ ăn nữa, bây giờ con đi theo bác ấy luôn là được."

Diệp Tiểu Vũ liếc nhìn vào trong túi, thấy mấy bộ quần áo đều là đồ cũ, cậu bé không khỏi tức giận quát lên: "Mấy bộ quần áo này bà mua ở đâu? Hay là đồ cũ của con trai mới của bà, không cần nữa nên bố thí cho tôi?"

Bị vạch trần trước mặt mọi người, Trần Phương Linh vô cùng xấu hổ, cô ta lao đến định đánh Diệp Tiểu Vũ.

Tô Ý nhanh chóng bước lên, đánh đòn phủ đầu tát cô ta một cái.

"Trần Phương Linh, cô đủ rồi đấy! Lần trước cô đến đây gây rối một lần, tôi nể mặt bọn trẻ, không so đo với cô, lần này cô còn tiếp tục làm loạn, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu!"

Trần Phương Linh cũng lao đến định cào cấu Tô Ý như phát điên: "Đó là con của tao, tôi muốn sắp xếp thế nào thì sắp xếp! Một người ngoài như mày dựa vào đâu mà khoa tay múa chân?"

Tô Ý lạnh lùng nói: "Dựa vào việc bây giờ tôi là người giám hộ hợp pháp của bọn chúng, mẹ hiện tại của bọn chúng là tôi!"

Nói rồi, Tô Ý giơ cuốn sổ hộ khẩu vừa mới nhận được lên: "Nhìn thấy chưa? Trên này ghi rất rõ ràng.

Từ ngày cô quyết định bỏ rơi hai đứa trẻ, hai đứa trẻ này đã không còn liên quan gì đến cô nữa!"

Trần Phương Linh nhìn cuốn sổ với vẻ mặt khó tin, cô ta định giật lấy, nhưng Tô Ý đã cất vào không gian, đồng thời kéo hai đứa trẻ né sang một bên, Trần Phương Linh lập tức mất đà ngã nhào xuống đất.

Mấy người kia thấy vậy thì định lao đến, hai đồng chí gác cổng lập tức ra ngăn cản.

DTV

Tô Ý lạnh lùng nhìn, cũng không can thiệp, trong lòng cô chỉ mong bọn họ càng ồn ào càng tốt.

Như vậy mới có cớ để bắt bọn họ lại, nếu không, hôm nay cô thật sự khó nuốt trôi cục tức này.

Diệp Tiểu Vũ và Diệp Noãn Noãn chưa từng gặp phải tình huống nào như vậy, hai đứa sợ hãi nép vào người Tô Ý.

Thấy hai đứa trẻ sợ hãi, hơn nữa, cô lo lắng nếu để chúng chứng kiến cảnh tượng này sẽ bị ám ảnh tâm lý, nên cô nhét tay Noãn Noãn vào tay Tiểu Vũ: "Dẫn em gái chạy về nhà trước đi, ở đây có thím."

Diệp Tiểu Vũ không chịu: "Không được, bọn cháu không thể bỏ thím lại."

Tô Ý cười với hai đứa trẻ: "Chú Chu sắp đến rồi, ở đây thím còn trụ được một lúc, đi đi, hai đứa đi rồi, thím mới có thể không kiêng dè.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 251: Chương 251


Diệp Tiểu Vũ cắn răng, kéo Diệp Noãn Noãn liều mạng chạy về nhà.

Thấy hai đứa trẻ bỏ chạy, đám người Trần Phương Linh ra sức vùng vẫy, thoát khỏi sự khống chế của hai đồng chí gác cổng, sau đó lao về phía Tô Ý.

Tô Ý cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, cô lấy từ trong không gian ra một cây gậy gỗ, chính là cây gậy mà Tô Nhị Cường thường mang theo mỗi khi ra ngoài đánh nhau, cô đã thu được từ nhà họ Tô.

Cô vung gậy vào người những kẻ định vượt qua cô.

Trên cây gậy còn có mấy cái gai nhọn, đánh vào người là kêu la oai oái.

Lần này Trần Phương Linh dẫn theo bảy, tám người đàn ông đến đây.

Mặc dù hai đồng chí gác cổng cũng có chút võ nghệ, nhưng thật sự đánh nhau thì vẫn hỗn loạn.

Hơn nữa, Tô Ý lại là mục tiêu tấn công trọng điểm của bọn họ.

Chỉ thấy cô đúng giữa đường, một tay cầm gậy, một tay cảnh giác nhìn những kẻ đang lao đến.

Chỉ cần có người đến đến gần, lập tục được cây gậy hầu hạ.

Không bao lâu sau, mấy người kia đều lần lượt ăn gậy của cô.

Có lẽ là do cô đánh quá mạnh, đến cuối cùng, cây gậy trên tay cô đã gãy làm đôi.

Tô Ý thấy tình hình không ổn, đánh không lại vậy thì nhanh chóng chạy thôi!

Kết quả, vừa quay người lại, "bịch" một tiếng, cô đã đụng phải một bức tường bằng thịt.

Tô Ý ngẩng đầu lên nhìn, người xuất hiện trước mặt cô chính là Chu Cận Xuyên.

Cô vội vàng che lấy cái mũi hơi đau xót của mìn: "Cuối cùng anh cũng đến rồi."

Chu Cận Xuyên sợ vừa nãy đụng vào cô, vông vàng cusi đầu xuống xem: "Để anh xem nào."

Tô Ý vội vàng ngăn anh lại: "Không sao, may mà em chưa chạy, sao bây giờ anh mới đến vậy?"

Chu Cận Xuyên cười bất lực: "Vừa nhận được điện thoại, anh đã chạy đến ngay, chạy đến gần thì thấy em đang vung gậy, thấy em đánh hăng say quá, anh sợ làm gián đoạn hứng thú của em."

Tô Ý cau mày: "Anh còn tâm trạng trêu em sao? Em không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng với bọn họ thôi, bây giờ tay em đau muốn c.h.ế.t luôn này!"

Nghe vậy, Chu Cận Xuyên nắm lấy tay cô xem, quả nhiên thấy bàn tay cô đỏ ửng, sắc mặt anh lập tức tối sầm lại.

Anh ngẩng đầu nhìn đám người đang chặn ở cổng, sau đó sải bước đi tới, hỏi hai đồng chí gác cổng: "Đã gọi điện thoại cho đồn công an chưa?"

DTV

"Báo cáo đoàn trưởng, vẫn chưa kịp gọi."

"Vậy thì gọi ngay bây giờ đi, nói rõ số lượng người để bọn họ chuẩn bị xe."

"Rõ!"

Nghe vậy, đám người Trần Phương Linh hoảng hốt, vội vàng tiến lên giải thích: "Đoàn trưởng Chu, bọn tôi không phải đến đây để gây chuyện, bọn tôi đến đón bọn trẻ về quê thôi mà."

"Đúng vậy, đây là chuyện nhà họ Diệp chúng tôi, bọn tôi đưa bọn trẻ đi, các người có quyền gì mà ngăn cản bọn tôi?"

Sau khi Chu Cận Xuyên đứng lại, đảo mắt nhìn một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người của người đàn ông được cho là bác cả của Diệp Tiểu Vũ.

"Gây rối trước cổng quân khu, bất kể lý do là gì, đều phải chịu trách nhiệm hình sự.

Còn chuyện có phải người nhà họ Diệp hay không, đợi đến đồn công an điều tra sẽ rõ."

Nghe vậy, lúc này bọn họ đều hoảng loạn.

"Bọn tôi thật sự chưa ra tay đánh ai, còn bị đánh cho một trận nữa kìa."

"Phương Linh, cô nói gì đi chứ, bây giờ phải làm sao? Bọn tôi nghe lời cô mới dám đến đây đòi con, tiền bọn tôi đã đưa cho cô rồi!"

Nghe thấy mấy người kia nhao nhao tố cáo mình, Trần Phương Linh sợ đến mặt mày tái mét.

"Các người đừng nói bậy, các người chính là người nhà họ Diệp, tôi không có nhận tiền gì hết."

Chu Cận Xuyên cười lạnh: "Tất cả ngoan ngoãn đợi đi, có gì đến đồn công an mà nói."

Nghe thấy bọn họ nói chuyện đưa tiền, Tô Ý hiểu ra, người đàn ông này căn bản không phải người nhà họ Diệp, mà là do Trần Phương Linh tìm đến để giả mạo, mục đích là để đưa hai đứa trẻ đi, bán Diệp Tiểu Vũ, giữ Diệp Noãn Noãn lại..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 252: Chương 252


Trong lòng Tô Ý vẫn còn thấy sợ, may mà cô đã kịp thời cho hai đứa trẻ đi trước.

Nếu để chúng nghe thấy mẹ ruột của mình làm như vậy, không biết chúng sẽ đau lòng đến mức nào.

Đang nghĩ ngợi, thì nhìn thấy Diệp Tiểu Vũ vượt qua mình, đi về phía Trần Phương Linh.

Tô Ý giật mình, vội vàng kéo Diệp Tiểu Vũ lại: "Tiểu Vũ, đừng qua đó."

Diệp Tiểu Vũ nặn ra một nụ cười đau khổ: "Không sao đâu, cháu chỉ muốn hỏi cho rõ ràng."

Nói xong, cậu bé đi đến trước mặt Trần Phương Linh: "Tôi muốn biết, bà đã bán bao nhiêu tiền?"

Trần Phương Linh sững người, khi mở miệng giọng nói cũng có chút run rẩy: "Cái gì?"

"Đừng giả vờ nữa, tôi nghe thấy hết rồi, bà đã bán tôi cho bọn họ, bà bán bao nhiêu tiền?"

Đối mặt với câu hỏi của con trai, Trần Phương Linh lập tức ngồi bệt xuống đất: "Tiểu Vũ, mẹ không có bán con, mẹ đã tốn rất nhiều công sức mới tìm được cho con một gia đình tốt, người ta cho tiền cũng chỉ là chút lòng thành thôi, không phải như con nghĩ đâu."

"Mẹ làm tất cả đều là vì muốn tốt cho con, tìm một gia đình tốt, chẳng phải tốt hơn là làm một đứa trẻ không cha không mẹ trong khu tập thể này sao?"

Diệp Tiểu Vũ quật cường để nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

Sau đó mới dùng tay áo lau đi.

"Vì muốn tốt cho tôi? Bây giờ tôi sống rất tốt, chỉ cần bà đừng bao giờ xuất hiện nữa.

Từ nay về sau, tôi và Noãn Noãn đều đã có người thân mới, bà không còn liên quan gì đến bọn tôi nữa!"

Nghe vậy, Trần Phương Linh cũng không khỏi bật khóc nức nở: "Tiểu Vũ, mẹ cũng có nỗi khổ riêng, mẹ cũng là bất đắc dĩ, con cho rằng mẹ ở bên ngoài sống rất tốt? Mẹ sống không tốt một chút nào, con không thể hiểu cho mẹ sao?"

Diệp Tiểu Vũ vừa nghe thấy lời này, không nhịn được bật cười: "Bà sống rất tốt, tôi và Noãn Noãn đều nhìn thấy rồi."

Trần Phương Linh sững sờ: "Nhìn thấy cái gì?"

"Nhìn thấy cả nhà ba người các người chụp ảnh ở tiệm chụp ảnh, nhìn thấy cả nhà ba người các người hạnh phúc mỹ mãn."

Trần Phương Linh lập tức ngây người tại chỗ.

Bà ta suy nghĩ một lúc mới đột nhiên hiểu ra tiệm chụp ảnh mà cậu bé nói là chuyện gì.

Thì ra hôm đó bọn họ cũng ở đó?

Nghĩ đến đây, Trần Phương Linh lại ngồi bệt xuống đất, không nói nên lời.

Không lâu sau, mấy chiếc xe cảnh sát đến, đưa tất cả bọn họ về đồn.

Tô Ý nhìn Chu Cận Xuyên, sau đó nhìn sang Diệp Tiểu Vũ, cô thật sự không biết nên an ủi cậu bé thế nào để cậu vơi bớt nỗi đau trong lòng.

Đang do dự, thì Diệp Tiểu Vũ đã lên tiếng trước: "Thím ơi, muộn rồi, chúng ta đi mua thức ăn thôi?"

Vốn dĩ Tô Ý muốn đưa hai đứa trẻ về nhà.

Gặp chuyện khó chịu như vậy, cô không còn tâm trạng nào mà đi chợ mua đồ ăn mừng nữa.

Nào ngờ Diệp Tiểu Vũ lại nói: "Thật ra như vậy cũng tốt, trước đây lúc nào cháu cũng lo lắng bà ta sẽ quay lại, lần này có các chú công an xử lý, chắc chắn bà ta sẽ không dám đến tìm bọn cháu gây sự nữa, chẳng phải chúng ta nên ăn mừng một chút sao?"

Nghe vậy, Chu Cận Xuyên cũng gật đầu, nhìn mọi người: "Đi thôi, anh đi mua thức ăn cùng các em.”

DTV

"Hôm nay Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân cũng vừa về, lúc nãy còn hỏi anh có thể đến nhà ăn cơm không?"

Tô Ý mỉm cười: "Vậy được, vậy thì tối nay mời hai người bọn họ đến nhà ăn cơm."

Mấy người cùng nhau đi chợ mua thức ăn.

Hai đứa trẻ cũng giúp nhặt rau.

Chu Cận Xuyên định giúp thái thịt, nhưng vừa thái được hai miếng đã bị Tô Ý chê bai.

"Tay nghề băm thịt của anh thì được, còn thái thịt thì thôi đi."

"Nhưng mà tay em vừa nãy bị đỏ hết cả lên."

Tô Ý quên mất chuyện này, vội vàng nhìn lại, trên tay cô đã không còn dấu vết gì nữa.

Thể chất tốt quá cũng phiền, không cho đàn ông cơ hội thể hiện.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 253: Chương 253


Sau khi Chu Cận Xuyên bị chê bai thì ra phòng khách gọi điện thoại cho Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân, mời hai người đến ăn cơm tối.

Vừa cúp máy, hai người đã vội vàng chạy đến.

Vừa bước vào cửa, hai người đã nhìn thấy Chu Cận Xuyên và Tô Ý đang mặc tạp dề, đứng cạnh nhau trong bếp, cùng nhau nấu nướng.

Lúc đầu Lục Trường Chinh chưa kịp phản ứng lại, chỉ lo đùa: "Ôi, hôm nay là đoàn trưởng Chu đích thân xuống bếp à? Nhưng mà tay nghề của anh có được không đấy? Anh đừng có làm loạn, nếu không bữa cơm này tôi không dám ăn đâu!”

Tạ Tiểu Quân lại tinh ý nhận ra điều gì đó khác thường.

Bầu không khí giữa hai người khác hẳn so với trước Tết.

Hơn nữa, ánh mắt Chu Cận Xuyên chỉ liếc lên chào hỏi hai người lúc bọn họ vừa bước vào cửa, còn lại thì dán chặt vào Tô Ý.

Anh ta khẽ kéo tay áo Lục Trường Chinh, nháy mắt với anh ta.

Lúc này Lục Trường Chinh mới nhìn kỹ hai người.

Lúc đầu, anh ấy vẫn còn ngơ ngác, sau đó nhìn hai người cùng nhau nấu nướng, thỉnh thoảng lại nhìn nhau cười, ăn ý như vợ chồng son, anh ấy không khỏi thốt lên: "Chuyện gì đây?"

Nói xong, anh ấy định bước đến "tra hỏi" hai người.

Tạ Tiểu Quân vội vàng kéo anh ấy lại: "Lát nữa rồi hỏi, còn nhiều thời gian mà.

Chị Tô Ý da mặt mỏng, nhỡ đâu anh nói vậy, chị ấy ngại quá, bỏ đi thì sao?"

Lục Trường Chinh nghĩ đến tính cách nóng nảy của Tô Ý, cũng gật đầu lia lịa: "Không sai, không sai, đợi lát nữa ngồi vào bàn ăn rồi nói, cô ấy đâu phải mặt mỏng, rõ ràng là nóng tính, nhỡ đâu chọc cô ấy giận, đến cơm cũng không được ăn."

Thế là bắt đầu ngồi trong phòng khách trò chuyện với Tạ Tiểu Quân.

Trong bếp, lúc nãy Chu Cận Xuyên cũng đã nhìn thấy dáng vẻ lén lén lút lút của hai người bọn họ, bèn trưng cầu ý kiến của Tô Ý trước: "Chắc là hai người bọn họ đã đoán ra rồi, lát nữa anh có thể nói cho bọn họ biết chuyện của chúng ta không?"

Tô Ý mim cười: "Anh muốn nói thì cứ nói, chỉ cần dặn bọn họ đừng nhiều chuyện, nói lung tung ra ngoài là được."

Chu Cận Xuyên vội vàng ừ một tiếng.

Sau đó anh lén hôn lên má cô một cái: "Vậy anh ra ngoài rót chút nước nóng cho bọn họ, đi một lát là về ngay."

Nói xong, anh cầm phích nước nóng đi ra ngoài.

Lục Trường Chinh thấy anh vui vẻ ra mặt, bèn trêu chọc: "Ôi, cuối cùng cũng chịu ra ngoài rồi à? Tôi còn tưởng anh chê chúng tôi đến sớm chứ!"

Chu Cận Xuyên khịt mũi: "Nước nóng ở đây, muốn uống thì tự rót."

Lục Trường Chinh quan sát Chu Cận Xuyên từ trên xuống dưới, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chiếc tạp đề của anh.

"Lão Chu, chiếc tạp đề này đẹp đấy, khí sắc của anh cũng không tệ, tôi nhớ không phải anh một mình chăm hai đứa trẻ, ở lại đơn vị ăn tết sao? Sao lại vui vẻ thế này? Có chuyện tốt gì, đừng có giấu giếm anh em bọn tôi chứ?"

Nói xong, anh ấy còn liếc mắt nhìn Tạ Tiểu Quân đầy ẩn ý.

Tạ Tiểu Quân không dám trêu chọc Chu Cận Xuyên như Lục Trường Chinh, anh ta chỉ cười hề hề: "Đoàn trưởng Chu, qua một cái Tết, quả thật trông anh trẻ ra không ít."

Chu Cận Xuyên liếc anh ta một cái: "Ý cậu là trước đây trông tôi rất già?"

Tạ Tiểu Quân vội vàng sửa lời: "Không không không, ý tôi là trước đây anh chín chắn, điềm đạm, bây giờ là chín chắn mà vẫn tràn đầy sức sống."

Lục Trường Chinh gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, sức sống mãnh liệt! Mới mấy ngày không gặp, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

DTV

Chu Cận Xuyên đã không nhịn được muốn chia sẻ niềm vui với hai người, nhưng anh vẫn định giữ bí mật một chút: "Hai cậu đoán xem!”

Tạ Tiểu Quân mạnh dạn phỏng đoán: "Chắc không phải có liên quan đến chị Tô Ý đấy chứ?"

Chu Cận Xuyên mỉm cười: "Sau này đừng gọi là chị Tô Ý nữa, nên đổi cách gọi thành chị dâu rồi!"

Tạ Tiểu Quân sững người, sau đó lập tức hiểu ra: "Thật không vậy? Đoàn trưởng Chu, cuối cùng anh cũng thoát khỏi kiếp FA rồi à?"

Lục Trường Chinh cũng vô cùng bất ngờ..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 254: Chương 254


Mặc dù trước đây anh ấy cũng đã đoán ra đôi chút, nhưng hoàn toàn không ngờ một người đàn ông giống như cái hũ nút như Chu Cận Xuyên, khi làm chuyện lớn vậy mà lại như vậy.

"Hai người từ bao giờ thế, hay lắm, lần trước tôi còn bảo anh giới thiệu “ớt nhỏ” đó cho tôi, anh nhất quyết không chịu, thì ra lúc đó anh đã để ý người ta rồi à?"

Nghe vậy, Chu Cận Xuyên trừng mắt nhìn anh ấy: "Ớt nhỏ cái gì? Đó là em dâu anh đấy, sau này nói chuyện chú ý chừng mực một chút."

Lục Trường Chinh chỉ tay vào Chu Cận Xuyên: "Được lắm, thằng nhóc này, trọng sắc khinh bạn! Bây giờ đã biết bênh vực người ta rồi!"

Chu Cận Xuyên không thèm để ý đến anh ta, chỉ dặn dò: "Cô ấy da mặt mỏng, chuyện này hai người biết là được rồi, đừng nói ra ngoài."

Lục Trường Chinh bật cười: "Cô ấy da mặt mỏng, cô ấy..."

Lời còn chưa dứt, đã bị ánh mắt sắc lẹm của Chu Cận Xuyên chặn lại.

"Được được được, em dâu da mặt mỏng, bọn tôi đều nhường cô ấy."

Tạ Tiểu Quân cũng vội vàng gật đầu đảm bảo: "Yên tâm, tôi sẽ không nói với ai đâu."

Sau đó, Chu Cận Xuyên lại kể cho hai người nghe chuyện Tô Ý mua mặt bằng, muốn mở nhà hàng.

"Bây giờ vừa mới qua Tết, nhân viên còn khó tuyển, hai người rảnh rỗi thì mấy hôm nữa đến giúp tôi dọn dẹp một chút."

Lục Trường Chinh bỗng nhiên đứng phắt dậy: "Được lắm, tôi cứ thắc mắc sao anh lại tốt bụng như vậy, chủ động gọi điện thoại mời bọn tôi đến ăn cơm, vòng vo nửa ngày trời vậy mà lại là Hồng Môn Yến!"

Nói rồi, anh ấy làm bộ kéo Tạ Tiểu Quân đi: "Đi! Chúng ta không ăn nữa!"

Chu Cận Xuyên khoanh tay đứng nhìn anh ấy diễn trò, cười nói: "Không giúp chút việc nhỏ này, sau này đừng đến nhà hàng ăn cơm, vốn dĩ tôi còn định sau khi khai trương sẽ mời hai người đến ăn cơm đấy!"

Tạ Tiểu Quân vội vàng ngồi xuống: "Đoàn trưởng Chu, tôi đâu có nói là không giúp, trước đây chị Tô Ý, à không đúng, trước đây chị dâu đã làm cho tôi rất nhiều món ngon, chút chuyện nhỏ này, cho dù anh không nói, tôi biết cũng sẽ đến giúp."

Lục Trường Chinh nghe vậy, giả vờ tức giận chỉ tay vào Tạ Tiểu Quân.

Sau đó, anh ấy cười hề hề: "Nói đùa thôi, làm sao có thể không giúp được chứ, mà này, em dâu định bán món gì vậy?"

"Món Tứ Xuyên!"

"Món Tứ Xuyên á? Vậy thì quá tốt rồi! Tôi thích ăn món Tứ Xuyên nhất, nể tình món Tứ Xuyên, chuyện này tôi chắc chắn sẽ giúp."

Tô Ý vừa nấu ăn trong bếp, vừa vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

DTV

Chỉ tiếc là trong bếp quá ồn ào, cô nghe không rõ lắm.

Đúng lúc này, Chu Cận Xuyên bước vào, nhìn thấy dáng vẻ cô đang vểnh tai, cau mày nghe ngóng, anh thấy cô thật đáng yêu.

Anh bước đến, cười nói: "Em đang nghe gì vậy?"

Tô Ý ngượng ngùng chớp chớp mắt: "Anh nói với bọn họ rồi sao? Bọn họ không nói gì chứ?"

Chu Cận Xuyên ôm eo cô, cúi đầu xuống, ghé vào tai cô, cười nói: "Nói rồi, chuyện chúng ta ở bên nhau, cả chuyện nhà hàng cần giúp đỡ, anh đều nói cả rồi.

Bọn họ chúc phúc còn không kịp, sao có thể nói gì được."

Tô Ý cảm thấy ngứa ngáy bên tai, lại sợ hai người ở ngoài nhìn thấy sẽ trêu chọc, cô vội vàng dùng khuỷu tay huých anh: "Đừng có nghịch ngợm nữa."

Nói xong, cô giao nhiệm vụ cho anh: "Anh ra ngoài dọn bàn, chuẩn bị bát đũa đi, sắp ăn cơm rồi."

Thấy vành tai cô đỏ ửng, Chu Cận Xuyên cũng không dám trêu chọc cô nữa, thế là đồng ý, đi ra ngoài.

Trong bữa ăn, cuối cùng hai người vẫn không thoát khỏi sự trêu chọc của Lục Trường Chinh.

Anh ấy vừa nâng ly rượu, vừa chúc phúc hai người sớm đăng ký kết hôn, để bọn họ được uống rượu mừng.

Tạ Tiểu Quân cũng nâng ly chúc mừng hai người.

Đây là lần đầu tiên Tô Ý chính thức gặp gỡ anh em của Chu Cận Xuyên với tư cách bạn gái của anh.

Nếu nói cô không hề ngại ngùng thì là không thể nào..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 255: Chương 255


Nhưng nếu hai người đã quyết định sẽ ở bên nhau, vậy tất nhiên cô phải nể mặt đối phương.

Thế là, cô hào phóng nâng ly đáp lễ.

Thấy Tô Ý uống cạn ly, hai người giơ ngón cái khen ngợi.

Sau đó, Lục Trường Chinh trêu chọc: "Em dâu, hai người ở bên nhau như thế nào vậy? Ai là người tỏ tình trước?"

Tô Ý ngại ngùng nhìn Chu Cận Xuyên, sau đó nhanh nhảu nói trước anh: "Là tôi, sao nào?"

Chu Cận Xuyên cũng lên tiếng: "Lần này đúng là cô ấy tỏ tình trước, nhưng mà người cầu hôn trước là tôi!"

"Cầu hôn?" Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân nhìn nhau, khó hiểu: "Lúc nào vậy?"

"Mùa thu năm ngoái."

"!!!"

Trong lòng hai người âm thầm giơ ngón tay cái với Chu Cận Xuyên, không ngờ anh dám ra tay từ sớm như vậy.

Hơn nữa còn thừa nhận một cách phóng khoáng (mặt dày) như vậy!

Quả nhiên, tình yêu có thể thay đổi một con người.

Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện một lúc, hai đứa trẻ đã no bụng, buồn ngủ.

Tô Ý vội vàng đứng dậy đưa hai đứa đi ngủ.

Lúc quay trở lại, cô nghe thấy Lục Trường Chinh đang buôn chuyện với Chu Cận Xuyên: "Hai người vẫn chưa biết đúng không? Lúc nãy, trước khi chúng tôi đến đây, thằng nhóc Tần Vân Phong đó và cô gái kéo violon của đoàn văn công đang cãi nhau ầm ĩ ở văn phòng chính ủy Vương đấy!"

Nghe thấy có chuyện hay ho, Tô Ý lập tức có hứng thú, vội vàng kéo ghế ngồi xuống: "Ồ, cãi nhau chuyện gì?"

Lục Trường Chinh nghe vậy, ngạc nhiên đến mức chớp mắt liên tục.

Có vẻ như anh ấy cũng nhận ra việc “tám chuyện” như vậy có phần không phù hợp với thân phận của mình.

Anh bèn quay sang ra hiệu cho Tạ Tiểu Quân: “Tiểu Tạ, cậu báo cáo đi."

Tạ Tiểu Quân nhận lệnh, vội vàng kể lại những gì đã nghe và chứng kiến vào buổi chiều cho Tô Ý.

Sau đó, anh ta còn bổ sung thêm: "Chị dâu này, chị không biết đâu, lúc đó họ cãi nhau ầm ĩ đến mức ai cũng biết, nghe nói Chính ủy Vương tức giận đến mức đập bàn mấy cái liền."

"Nhưng mà, em nói hai người họ cũng lạ thật, trước đó yêu đương thắm thiết như vậy, dù có bị kỷ luật nặng cũng thề sống c.h.ế.t bên nhau, mới có mấy tháng chứ? Sao lại cãi nhau kinh khủng đến mức đòi ly hôn thế nhỉ?"

Tất nhiên là Tô Ý biết lý do.

Chỉ là trước mặt mọi người, cô không tiện nói.

Vì không thể nói nên cô chỉ có thể mỉm cười đáp: “Cho nên mới nói, kết hôn là chuyện phải cân nhắc kỹ lưỡng, tìm đối tượng là một chuyện, còn cuộc sống hôn nhân lại là chuyện khác, chưa tìm hiểu kỹ mà đã vội vàng kết hôn thì bản thân đã tự chuốc lấy rủi ro rồi."

Tạ Tiểu Quân nghe vậy như có điều suy nghĩ, gật đầu lia lịa: “Chị dâu nói chí phải."

Ăn cơm xong, Lục Trường Chinh và Tạ Tiểu Quân vẫn ngại ngùng nán lại làm kỳ đà cản mũi.

Đến khi Chu Cận Xuyên ám chỉ đến lần thứ hai, hai người mới lật đật đứng dậy cáo từ.

Chu Cận Xuyên nghĩ đến lời Tô Ý vừa nói, vừa dọn dẹp, vừa chuẩn bị bàn chuyện kết hôn với cô.

"Anh thấy em nói kết hôn cần phải thận trọng cũng đúng, nhưng mà cũng phải xem người đó là người thế nào nữa.

Anh cảm thấy chúng ta ngay từ đầu đã bắt đầu từ cuộc sống đời thường rồi, nên sẽ không có sự khác biệt quá lớn giữa trước và sau khi kết hôn."

Tô Ý quay đầu nhìn anh, bật cười: “Sao tự nhiên anh lại nói đến chuyện này?"

Chu Cận Xuyên khựng lại một chút: “Có chuyện này anh muốn chủ động thú nhận với em..."

Tô Ý đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, nhìn thấy vẻ mặt áy náy của anh, vội vàng hỏi: “Có chuyện gì thì nói thẳng ra đi!"

Chẳng lẽ anh ấy làm chuyện gì khuất tất sau lưng mình? Tô Ý nghĩ thầm trong lòng.

DTV

Chu Cận Xuyên bình tĩnh: "Anh đã nộp giấy đăng ký kết hôn rồi..."

Cái gì??

Tô Ý ngạc nhiên đến mức chớp mắt liên tục, sau đó mới kịp phản ứng, kích động nói: “Anh thật sự đã nộp rồi sao, em còn tưởng anh nói đùa đấy!"
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 256: Chương 256


Chu Cận Xuyên trịnh trọng gật đầu: “Thật mà, chuyện này không thể nào mang ra đùa được, anh nghĩ chắc là xét duyệt hơi lâu, nên mới nộp sớm, kẻo đêm dài lắm mộng!"

Tô Ý đang còn kinh ngạc, nghe đến câu cuối cùng thì không nhịn được bật cười: “Cái gì mà đêm dài lắm mộng chứ?"

Chẳng lẽ là lừa mình để cưới về?

Thấy cô cười, Chu Cận Xuyên cũng thở phào nhẹ nhõm: “Dù sao cũng đã nộp rồi, đợi sau khi tiệm cơm của em thu xếp ổn thỏa, chúng ta sẽ đi lấy giấy chứng nhận."

DTV

"Còn chuyện này nữa… Tình hình gia đình anh cũng hơi phức tạp, trước đây chưa nói rõ với em, nếu em tin tưởng anh, thì đợi sau khi về Kinh Thị, anh sẽ từ từ giới thiệu với em."

[Trời ạ! Sao anh lại quên mất chuyện này chứ! Nhà anh mà biết tình cảnh của mình thì có đồng ý không?!]

[Chẳng lẽ anh đã biết chuyện này rồi, nên mới muốn giấu gia đình để lấy giấy chứng nhận trước.]

Chu Cận Xuyên bị những lời thầm nghĩ liên tục của Tô Ý làm cho luống cuống tay chân.

Khoảng thời gian này, hai người ở bên nhau, rất ít khi anh nghe được tiếng lòng của cô.

Anh cứ nghĩ là do Tô Ý ngày càng không còn đề phòng gì anh nữa, nên mới không còn những lời trái ngược với suy nghĩ trong lòng.

Bây giờ đột nhiên nghe được, anh mới biết cô coi trọng chuyện này đến mức nào.

Anh cũng không rảnh quan tâm xem cô có hiểu lầm hay không, anh vội vàng giải thích: “Em đừng lo lắng, người nhà anh chỉ là công việc hơi phức tạp một chút thôi, chứ tính cách rất dễ gần, sau này gặp sẽ biết."

"Hơn nữa, anh đã nói chuyện của chúng ta cho người nhà rồi, trước đây họ cứ giục anh đi xem mắt, bây giờ biết anh đã có người yêu, họ rất vui, còn giục chúng ta sớm về Kinh Thị ra mắt."

Nghe anh nói xong, Tô Ý càng hoang mang hơn.

Trong nguyên tác, Bạch Nhược Lâm sau khi có được linh tuyền, từng dùng nước linh tuyền cứu sống Chu lão gia.

Nhờ vậy mới khó khăn lắm mới khiến nhà họ Chu thay đổi cách nhìn về cô ta, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức trả ơn bằng tiền bạc, chứ hoàn toàn không có ý định kết thông gia.

Thậm chí sau này, khi Bạch Nhược Lâm không nhịn được mà chủ động ngỏ lời muốn gả vào nhà họ Chu, cũng bị nhà họ Chu khéo léo từ chối.

Ngay cả người có điều kiện như Bạch Nhược Lâm mà còn không lọt nổi vào mắt xanh nhà họ Chu, thì một mình cô, Tô Ý, có thể làm được gì?

Thấy Tô Ý cứ ngây người ra đó, ngay cả tiếng lòng cũng im bặt.

Chu Cận Xuyên vội vàng hỏi: “Hay là em không muốn về Kinh Thị với anh?"

Tô Ý lúc này mới hoàn hồn: “Không phải, chủ yếu là sắp tới em phải khai trương tiệm cơm, chắc chắn sẽ rất bận, em sợ không có thời gian."

Chu Cận Xuyên ừ một tiếng: “Vậy thì trước khi khai trương, chúng ta về đó một chuyến?"

Tô Ý giật mình, vội vàng lắc đầu: “Nhanh vậy sao! Thời gian gấp gáp quá, hơn nữa em, em còn chưa chuẩn bị tinh thần."

Nhìn thấy ánh mắt lảng tránh, vẻ mặt bối rối của cô.

Chu Cận Xuyên biết đề nghị vừa rồi của mình đã dọa cô sợ.

Anh vội vàng sửa lời: “Là anh nóng vội quá, chuyện về Kinh Thị không gấp, dù sao anh cũng đã nói với người nhà rồi, sau này rảnh rỗi chúng ta về cũng được."

Nghe anh nói vậy, Tô Ý mới thở phào nhẹ nhõm.

"Sáng mai em phải đi xem tiệm cơm, tối nay muốn đi ngủ sớm một chút, anh về trước đi."

Nói xong, cô vội vàng cởi tạp dề định đi ra ngoài.

Thấy vậy, Chu Cận Xuyên cũng vội vàng cởi tạp đề đi theo.

"Trời tối rồi, để anh đưa em về."

Trên đường về, hai người im lặng không nói gì.

Trong lòng Tô Ý rối như tơ vò, cô cũng không biết bản thân đang nghĩ gì.

Chu Cận Xuyên cũng có chút hụt hẫng, anh cứ nghĩ là khi nhắc đến chuyện kết hôn và gặp bố mẹ, Tô Ý sẽ rất vui.

Nào ngờ cô lại phản ứng như vậy.

Tuy khó hiểu, nhưng anh nghĩ có lẽ cô hơi hồi hộp, nên tạm thời không nhắc đến chuyện này nữa.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 257: Chương 257


Hai người đi lên cầu thang, một trước một sau.

Mãi đến khi đưa cô đến cửa, Chu Cận Xuyên mới thử thăm dò: “Anh hơi khát nước."

Tô Ý mím môi: “Hay là anh về nhà uống đi, nhà em không có nước ấm."

Chu Cận Xuyên: “...”

Hai người nói qua lại một lúc, Chu Cận Xuyên lại lên tiếng: “Vậy để anh đun nước nóng giúp em, kẻo đêm khuya em khát nước."

Tô Ý: “…”

Nói xong, Chu Cận Xuyên liền mặt dày đi thẳng vào nhà.

Vào nhà rồi, anh liền đi đun nước nóng cho cô.

Lúc chờ nước sôi, anh mới dè dặt ngẩng đầu nhìn Tô Ý: “Có phải anh nóng vội quá, dọa em sợ rồi không?"

Tô Ý nhẹ nhàng quay mặt đi: “Không có, chỉ là em cảm thấy bây giờ như vậy rất tốt, chúng ta mới ở bên nhau, em chưa nghĩ xa đến vậy."

Tuy chỉ là hai câu nói đơn giản, nhưng lại khiến Chu Cận Xuyên dâng lên một nỗi ấm ức khó tả.

Nhưng anh cũng hiểu, không thể tiếp tục đề tài này nữa.

Nếu không ép cô quá, nói không chừng cô sẽ đổi ý.

Chu Cận Xuyên biết rõ không thể tiếp tục nhắc đến chuyện kết hôn.

Nhưng anh cũng không muốn bỏ đi trong tình huống thế này, để tránh cho Tô Ý lại suy nghĩ lung tung.

Đến lúc đó, nếu cô thật sự hối hận thì phải làm sao?

Vì vậy, anh lại vội vàng tìm kiếm chủ đề trong đầu.

Một lúc sau, anh mới lên tiếng: "Chuyện ly hôn của Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm, em thấy thế nào?"

DTV

Tô Ý hơi sững người, cười gượng gạo: "Chuyện của họ ly hôn, em không liên quan."

Nhưng mà, nhớ đến những chuyện đã xảy ra ở quê, hình như cũng có chút liên quan?

Chu Cận Xuyên thấy tâm trạng cô không tốt lắm, nhưng rõ ràng là đã thoải mái hơn so với lúc nãy.

Anh liền tiếp lời: "Anh biết là không liên quan, nhưng nếu họ thật sự ly hôn, anh lo tên họ Tần kia sẽ quấn lấy em."

Tô Ý kéo khóe miệng: "Hắn không dám đâu, từ lần trước nhìn thấy chúng ta ở bên nhau, hắn không còn đến làm phiền em nữa."

Nhưng mà tên đó, nói không chừng đang bị ép học đàn violon để quấn lấy em đấy, hừ!

Nghe thấy giọng điệu đầy chua chát của cô, chút tủi thân vừa rồi trong lòng Chu Cận Xuyên lập tức tan thành mây khói.

Tô Ý vẫn còn thích anh, vẫn còn để ý đến anh.

Anh không nhịn được cong môi, gật đầu nói: "Vậy thì tốt, sau khi họ ly hôn, Bạch Nhược Lâm cũng sẽ không ở lại quân đội nữa, cũng đỡ phải cô ta cứ đối đầu với em."

Tô Ý ngạc nhiên: "Cô ta sẽ không ở lại đây nữa? Tại sao?"

Chu Cận Xuyên cong môi: "Năm ngoái, Chính ủy Vương không phải đã xin tha cho cô ta, đợi năm sau mới xử lý sao? Hình phạt của đoàn văn công đối với cô ta vừa mới được quyết định - khai trừ.

Chỉ là tin tức này vẫn chưa được công bố, ngay cả Chính ủy Vương cũng chưa biết."

Tô Ý kinh ngạc há hốc miệng: "Vậy nghĩa là, Bạch Nhược Lâm không biết mình sắp bị khai trừ, đã làm ầm ĩ ly hôn với Tần Vân Phong, nếu họ thật sự ly hôn, cô ta sẽ không thể ở lại đây nữa."

Chu Cận Xuyên gật đầu: "Chính xác."

Xác nhận được tin tức này, Tô Ý không khỏi âm thầm vui mừng.

Nếu Bạch Nhược Lâm thật sự bị khai trừ khỏi quân đội, vậy thì tất cả các tình tiết trong nguyên tác sẽ bị đảo lộn.

Thế giới sau này, sẽ là một thế giới hoàn toàn mới, không còn sự xuất hiện của nữ chính.

Làm sao có thể không phấn khích cho được?

Thấy Tô Ý đã hoàn toàn bị đánh lạc hướng suy nghĩ, Chu Cận Xuyên lúc này mới yên tâm đứng dây.

"Tối nay ngủ sớm một chút, anh sẽ đem bếp lò ra ngoài, để tránh nguy hiểm."

"Vâng."

Chu Cận Xuyên ra khỏi cửa, luôn cảm thấy như còn thiếu điều gì đó.

Nhưng nghĩ đến việc sợ cô suy nghĩ nhiều, anh đành bực bội đi xuống lầu.

Ngày hôm sau.

Tô Ý dậy sớm đến bộ phận hậu cần để báo cáo kết thúc nghỉ phép.

Sau khi hoàn tất thủ tục, cô đang định đi đến nhà ăn.

Ai ngờ khi đi ngang qua đoàn văn công, lại nghe thấy bên trong ồn ào.

Ngoài cửa còn có không ít người đang đứng xem náo nhiệt.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 258: Chương 258


Tô Ý cũng tò mò nhìn một lát, sau đó liền nghe thấy tiếng Bạch Nhược Lâm đang khẩn cầu từ bên trong truyền ra.

"Đoàn trưởng Đặng, chẳng qua là mấy hôm nay tôi không đến ký túc xá ở nên không dọn dẹp nhà vệ sinh, vì tôi vừa mới về, việc nhà còn nhiều quá chưa lo xong, ngày mai, không, hôm nay tôi sẽ đi dọn dẹp ngay."

Đoàn trưởng Đặng có vẻ đã mất kiên nhẫn vì bị cô ta quấn lấy: "Cô không cần phải đi nữa, tôi nói rõ ràng rồi, hình phạt của đoàn văn công đối với cô đã được quyết định, từ nay về sau, cô không còn là người của chúng tôi nữa."

"Sau này, cô vẫn có thể ở lại đại viện với tư cách là người nhà của Phó Liên trưởng Tần, nhưng nơi này, cô không cần phải đến nữa."

Nói xong, bà ấy đứng dậy định đi ra ngoài, Bạch Nhược Lâm cũng vội vàng đuổi theo.

Những người xem náo nhiệt cũng lập tức giải tán.

Tô Ý vừa mới hóng hớt được một lát cũng sợ hãi quay đầu bỏ chạy.

Ai ngờ vẫn bị Bạch Nhược Lâm nhìn thấy.

"Tô Ý, cô đứng lại!"

Tô Ý quay đầu lại, chớp chớp mắt: "Cô gọi tôi?"

Bạch Nhược Lâm hừ lạnh một tiếng: "Thấy tôi thảm hại như vậy, cô vui lắm phải không? Tôi nói cho cô biết, Tô Ý, tôi sẽ không để cô toại nguyện đâu, tôi sẽ không rời khỏi quân đội."

"Cô đừng tưởng rằng bây giờ đang hẹn hò với Đoàn trưởng Chu mà đắc ý? Cô biết gia thế của nhà Đoàn trưởng Chu như thế nào không? Cô nghĩ với điều kiện của mình có thể gả cho anh ta sao? Đừng mơ mộng hão huyền nữa!"

Tô Ý tiếp tục chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ: "Tôi không hiểu cô đang nói gì, nhưng mà cô chắc chắn sẽ ở lại sao?"

"Hôm qua tôi nghe nói, cô và Tần Vân Phong đã làm ầm ĩ ở chỗ Chính ủy Vương cả ngày, không phải muốn ly hôn sao?"

Nghe vậy, Bạch Nhược Lâm lập tức sững sờ.

Vừa rồi chỉ lo cầu xin Đoàn trưởng Đặng, cô ta đã quên mất chuyện này!

Từ ngày cô ta từ quê lên, Tần Vân Phong luôn tỏ thái độ lạnh nhạt với cô ta.

Mở miệng ra là nói đến chuyện ly hôn.

Hôm qua, trong lúc nóng giận, cô ta đã cùng Tần Vân Phong đi làm thủ tục ly hôn.

Ban đầu cô ta nghĩ, sau khi ly hôn vẫn có thể tiếp tục ở lại quân đội nhờ vào công việc ở đoàn văn công.

Rồi sau đó sẽ từ từ tính kế với Chu Cận Xuyên.

Ai ngờ hôm nay lại đột nhiên bị thông báo khai trừ!

Nếu vậy, chẳng phải cô ta sẽ phải rời khỏi quân đội, không còn cơ hội nào nữa sao!

Nghĩ đến đây, Bạch Nhược Lâm cũng không còn tâm trí đâu mà đôi co với Tô Ý nữa.

Cô ta lập tức chạy về phía tòa nhà văn phòng.

Nhìn thấy cô ta chạy đi, Tô Ý mới vội vàng đi đến nhà ăn.

Bị trì hoãn một lúc, khi đến nhà bếp, Từ Tiểu Cần và Trương Thiên Hoa đã bắt đầu bận rộn.

Vừa nhìn thấy Tô Ý trở lại, Từ Tiểu Cần lập tức buông đồ trong tay, chạy đến ôm chầm lấy Tô Ý.

DTV

"Tô Ý, a a a, cuối cùng cũng gặp lại chị! Chị có nhớ tụi em không?"

Tô Ý mỉm cười: "Nhớ chứ, a, em muốn siết c.h.ế.t chị à?"

Trương Thiên Hoa chỉ đứng bên cạnh cười: "Tiểu Cần, em buông cô ấy ra một chút đi."

Từ Tiểu Cần le lưỡi, ngại ngùng nói: "Em chỉ là quá vui mừng thôi."

Nói xong, cô ấy lại vội vàng nói thêm: "Đúng rồi, lúc nãy khi chị chưa đến, đầu bếp Vương có phái người đến, nói là sau bữa trưa sẽ họp."

"Họp?" Tô Ý nhíu mày: "Vừa mới đi làm đã họp, đây là sợ mọi chuyện chưa đủ rối ren sao?"

Trương Thiên Hoa mím môi: “Nghe giọng điệu của người đó, chắc chắn không phải chuyện tốt, chúng ta cẩn thận một chút."

Tô Ý gật đầu, vội vàng tham gia vào công việc cùng hai người.

Vừa làm, cô vừa kể lại chuyện mình muốn xin nghỉ việc cho hai người nghe.

Nghe xong, cả hai đều sững sờ: "Chị muốn đến thị trấn mở quán ăn? Thật hay giả?"

Tô Ý gật đầu: "Thật mà, chị đã tìm được mặt bằng rồi, vốn định mấy hôm nữa sẽ tìm cơ hội thích hợp để nói chuyện này với đầu bếp Mã, nhưng mà xem tình hình hôm nay, nếu đầu bếp Vương đã muốn gây chuyện, thì chị cũng không cần phải đợi nữa, nên nói trước với hai người để chuẩn bị tinh thần."
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 259: Chương 259


Từ Tiểu Cần nhất thời khó có thể tiếp thu: "Nhưng mà, chúng ta phải vất vả lắm mới vào được đây, công việc tốt như vậy, không làm nữa thì tiếc quá."

Tô Ý hiểu ý của cô ấy, hỏi bất kỳ ai, cũng biết đây là một công việc tốt, bỏ công việc này, chạy ra ngoài mở quán ăn, nhìn thế nào cũng thấy vô lý.

Từ Tiểu Cần và Trương Thiên Hoa là hai người bạn duy nhất của Tô Ý ở nhà ăn.

Tô Ý cũng không muốn kiếm cớ qua loa, bèn nói thẳng suy nghĩ của mình cho hai người nghe.

“Hôm nay lúc về, chị đi ngang qua chợ phía Tây, thấy có mấy quán cơm tư nhân mới mở, mà buôn bán cũng rất khá, chị nghĩ sau này quán cơm tư nhân sẽ ngày càng nhiều, nhà ăn quốc doanh như chúng ta rồi cũng sẽ đi vào dĩ vãng.”

Trương Thiên Hoa cũng trầm ngâm lên tiếng: “Thật ra dạo này tôi cũng đọc được rất nhiều tin tức về việc tư nhân mở cửa hàng trên báo, chẳng qua trước giờ chưa từng dám nghĩ tới, không ngờ chị Tô Ý lại dũng cảm như vậy, là người đầu tiên ăn cua trong chúng ta.”

Tô Ý nghe xong bật cười: “Hai người còn trẻ, nếu sau này cảm thấy làm việc ở nhà ăn không vui, thì cứ đến tìm chị, chúng ta sẽ cùng nhau làm ăn.”

Từ Tiểu Cần nghe hai người nói chuyện cũng có chút d.a.o động: “Là do tư tưởng của em quá lạc hậu, Tô Ý, chị lợi hại như vậy, dù làm gì em cũng tin tưởng chị có thể thành công.

Thật ra nếu chị đi rồi, em cũng không muốn ở lại nhà ăn làm nữa, nhưng mà đây là chuyện lớn, em nhất thời chưa nghĩ thông suốt.”

DTV

Tô Ý ừ một tiếng: “Em cứ suy nghĩ cho kỹ, đừng nóng vội, thật ra ở lại nhà ăn cũng không tồi, nhưng nếu đã có ý định khác, thì chị luôn chào đón hai người.”

Từ Tiểu Cần và Trương Thiên Hoa đều gật đầu lia lịa.

Vừa làm việc vừa tiêu hóa chuyện Tô Ý sắp rời khỏi nhà ăn.

Rõ ràng vừa mới vui mừng đoàn tụ, giờ lại biến thành nỗi buồn sắp phải chia ly.

Trạng thái này cứ tiếp diễn cho đến tận trưa.

Vội vàng ăn xong cơm trưa, ba người vừa mới dọn dẹp xong, thì bên kia đã có người đến giục giã.

“Đầu bếp Vương nói, chỉ còn chờ ba người, bảo ba người mau chóng qua đó!”

Tô Ý bất đắc dĩ nhún vai, cởi áo khoác ngoài ra rồi đi qua.

“Đi thôi, đi xem thử!”

Dù sao cô cũng sắp nghỉ việc rồi, cũng chẳng sợ ông ta giở trò gì nữa.

Đến nơi, mọi người quả nhiên đã đến đông đủ.

Vừa nhìn thấy Tô Ý, đầu bếp Vương đã lên tiếng mỉa mai: “Ồ, cuối cùng thì mấy người cũng đến? Biết là bao nhiêu người đang chờ ba người không?”

Tô Ý cũng không tức giận, thản nhiên đáp lại một câu: “Đầu bếp Vương, ông cho người đến thông báo là sau khi ăn cơm trưa xong thì đến họp, cũng có nói rõ là mấy giờ đâu? Nói chuyện mập mờ như vậy, người không biết còn tưởng ông cố tình làm khó chúng tôi đấy!”

Đầu bếp Vương nghe xong liền nhảy dựng lên: “Cô…”

Mới vừa mở miệng, đã bị đầu bếp Mã cắt ngang: “Thôi thôi, rõ ràng là ông không nói rõ ràng, sau này họp hành phải thông báo thời gian rõ ràng, bếp của đồng chí Tô ở xa bên này, đến muộn một chút cũng là chuyện bình thường”

Đầu bếp Vương nghẹn họng, lẩm bẩm một câu: “Ngày đầu tiên đi làm đã đến muộn thì còn ra thể thống gì, quan trọng là tôi nghe nói đồng chí Tô cô ta năm nay đã về đại viện quân đội trước thời hạn, vậy mà vẫn chưa chịu quay lại nhà ăn làm việc, năm nay nhà ăn chúng ta vốn dĩ đã thiếu người rồi.”

Tô Ý thấy ông ta chuyện bé xé ra to, không khỏi cười lạnh một tiếng: “Đầu bếp Vương thật quan tâm đến tôi, nhưng mà chúng ta đã bàn bạc kỹ càng rồi, quầy lẩu của chúng ta năm nay tạm thời đóng cửa, tôi có quay lại sớm thì làm được gì? Chẳng lẽ đến cướp công việc của đầu bếp Vương là ông sao?”

Đầu bếp Vương cũng cười lạnh một tiếng: “Ai thèm cô đến cướp công việc của tôi? Chẳng lẽ cái quầy lẩu của cô một mình cô không cáng đáng nổi? Nói đi nói lại cũng chỉ có mỗi một món ăn, tôi thấy năm nay căn bản không cần đến ba người.”.
 
Back
Top Dưới