Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,422
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOfWbRRh2ivworfhlOG-ETIfhO5uzA6rbSrLyzZrjPgEXIJPqMm4Nt9AxW44hK9-rEAjwq472_yrY60y9RGj1IsOvwESfXkBiqErpC84BFkNH7CJc6AeYNUMEHoZCz6WQ_M5Crcrg9ktS7B749xNHGu=w215-h322-s-no-gm

Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Tác giả: Triệu Linh Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Ngược, Khác, Nữ Phụ
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Xuyên sách trở thành nữ phụ pháo hôi, bị vị hôn phu và bạch liên hoa sỉ nhục trước mặt mọi người. Với phương châm "người không phạm ta, ta không phạm người; người nếu phạm ta, ta diệt cỏ tận gốc", Tô Ý quyết tâm vung nắm đấm, cho cả hai một trận no đòn rồi hủy hôn ngay tại chỗ.​
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 1: Chương 1


"Đoàn trưởng, cô gái này chắc là không xong rồi, chỉ còn nửa hơi thở!"

"Chuẩn bị hô hấp nhân tạo."

"Tôi vừa căng thẳng quá nên quên hết những gì đã học rồi, hay là đoàn trưởng làm đi, tôi chạy lên phía trước tìm đường để lát nữa đưa cô ấy đến bệnh viện!"

Chu Cận Xuyên liếc nhìn bóng lưng chạy biến mất hút, rồi lại cúi đầu nhìn người phụ nữ đang nằm bất động trên đất.

Khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở mong manh như sợi tơ, quả thực sắp không qua khỏi.

Cứu người là quan trọng nhất.

Chu Cận Xuyên quỳ hai gối xuống, đưa tay cởi cúc áo sơ mi trên cùng của người phụ nữ, đồng thời cúi người xuống chuẩn bị hà hơi vào miệng cô.

...

Đầu Tô Ý đau như búa bổ! Bên tai còn văng vẳng hai giọng nói xa lạ, đang bàn tán xem cô đã c.h.ế.t hẳn hay chưa.

DTV

Mở mắt ra, một khuôn mặt đẹp trai đến mức kinh động lòng người đang dần phóng đại trước mắt cô.

Thấy khuôn mặt ấy sắp chạm vào mình, Tô Ý bừng tỉnh, giơ tay tát một cái: "Lưu manh!"

Sự việc diễn biến quá nhanh, Chu Cận Xuyên cũng không hề phòng bị, đến khi kịp phản ứng thì trên mặt đã ăn trọn một cái tát.

Người phụ nữ vừa rồi còn thoi thóp, bỗng dưng như sống lại, bật dậy như cá chép lật mình.

Trong mắt Chu Cận Xuyên thoáng qua vẻ kinh ngạc, mím môi nhìn cô: "Cô hiểu lầm rồi, vừa rồi..."

Tô Ý nhanh chóng quan sát xung quanh, cảnh vật xa lạ khiến trong lòng cô dâng lên muôn vàn cảm xúc, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh chất vấn: "Hiểu lầm? Anh đưa tôi đến nơi hoang vu này muốn làm gì?"

Vừa dứt lời, Tô Ý đã nhận ra điều bất thường, giọng nói của mình sao lại trở nên trong trẻo như vậy?

Hơn nữa, tướng mạo người đàn ông trước mắt này tuấn tú, khí chất mạnh mẽ, ánh mắt tràn đầy ung dung và tự tin.

Tóc ngắn còn đọng nước, theo đường nét rắn rỏi trên gương mặt nhỏ giọt xuống, sống mũi cao, môi mỏng, đôi mắt sáng và sâu thẳm.

Nhìn không giống kẻ buôn người.

Chu Cận Xuyên nhìn cô vài giây rồi rời mắt đi.

Anh không định đôi co với một người vừa thoát chết, đầu óc còn chưa tỉnh táo.

Đang định đứng dậy rời đi, bỗng nhiên khóe mắt anh liếc thấy áo sơ mi màu sáng của cô ướt sũng, dính chặt vào người, để lộ cảnh xuân như ẩn như hiện.

Anh vội vàng quay người, đưa tay cởi cúc áo của mình.

Thấy anh đột nhiên c** q**n áo, Tô Ý càng hoảng sợ, vội vàng đứng dậy bỏ chạy, nhưng phát hiện chân mình không còn chút sức lực nào.

"Anh đừng làm bậy, cởi nữa là tôi kêu cứu đấy!"

Vừa dứt lời, người đàn ông đã cởi áo khoác, ném lên người cô, xoay người bỏ đi.

Tô Ý há hốc miệng, cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện tình trạng của mình..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 2: Chương 2


Thấy người đàn ông đi về phía chiếc xe bên đường, Tô Ý mới có thời gian quan sát xung quanh.

Phía trước là ruộng ngô bạt ngàn, phía sau là một con sông nhỏ, ven bờ còn in dấu chân ướt sũng.

Cúi đầu nhìn, chiếc quần ống đứng màu xanh đậm của mình toát lên vẻ cổ xưa, chân đi giày vải đen cài khuy.

DTV

Chiếc áo khoác đang choàng trên người là quân phục.

Ngẩng đầu nhìn, người đàn ông kia mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn chắc, quần màu xanh quân đội và chiếc áo khoác trên người cô là một bộ.

Tô Ý nín thở, phát hiện trong đầu bắt đầu ùa về rất nhiều ký ức không thuộc về mình, nhưng ký ức đó quá nhiều và hỗn loạn, khiến cô nhất thời khó tiêu hóa.

Tuy nhiên, cô vẫn nhanh chóng tìm ra điểm mấu chốt, coo đã xuyên vào cơ thể một cô gái trùng tên trùng họ với cô.

Nguyên chủ sống ở vùng quê cách đây hơn một trăm cây số, đến đây là để tìm vị hôn phu.

Vì chưa từng đi xa, lại ngây thơ, nên trên đường bị một người đàn ông và một người phụ nữ dùng lý do là cùng đường lừa đến đây, cướp mất túi đồ, còn đẩy cô xuống sông.

Nghĩ đến đây, Tô Ý rất khó hiểu, hai kẻ kia tốn công tốn sức đưa nguyên chủ đến đây, không cướp sắc cũng không buôn người, lẽ nào chỉ vì mấy bộ quần áo cũ trong túi đồ mà hại c.h.ế.t một mạng người? Thật là khó hiểu!

Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ về chuyện này.

Có ký ức, Tô Ý mới hiểu là người đàn ông kia đã cứu cô từ dưới sông lên.

Cảnh tượng cô nhìn thấy khi tỉnh lại, chắc là anh đang định hô hấp nhân tạo cho cô.

Nghĩ đến việc mình đã hiểu lầm anh là lưu manh rồi đánh anh, Tô Ý cảm thấy xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.

Đang định đứng dậy xin lỗi anh, nào ngờ một bóng người mặc quân phục màu xanh chạy từ đầu đường bên kia đến.

Người đó nhìn thấy cô, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ: "Nữ đồng chí này sống lại rồi sao? Quá tốt rồi, tôi còn tưởng chắc chắn cô ấy không qua khỏi nữa!"

"May mà cô gặp được đoàn trưởng chúng tôi! Đồng chí, cô không biết đâu, lúc nãy cô đã tắt thở, làm tôi sợ muốn chết!"

"Trùng hợp là hôm nay hai chúng tôi đi nhầm đường đến đây, nếu không thì giờ này nắng như đổ lửa, làm gì có ai đi qua đây.

Đoàn trưởng, anh nói xem đây có phải là duyên phận trời định không?"

Chu Cận Xuyên đứng dựa vào xe, liếc nhìn hai người, nhíu mày: “Cậu lắm mồm thật đấy! Tìm được đường chưa?"

Tạ Tiểu Quân lúc này mới ngừng nói, đi về phía xe: "Báo cáo đoàn trưởng, phía trước hai dặm có một thị trấn nhỏ, chúng ta đi qua thị trấn là có thể lên đường lớn quay về!"

"Vậy còn chờ gì nữa? Xuất phát thôi."

Nói xong, Chu Cận Xuyên sải bước dài ngồi vào ghế phụ.

Tạ Tiểu Quân nhìn cô gái kia, lại nhìn sắc mặt đoàn trưởng.

Lúc anh ta không có ở đây, hai người đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao sắc mặt đoàn trưởng có vẻ không tốt?

"Đoàn trưởng, chúng ta không đưa cô ấy đi cùng sao?"

"Ơ, mặt đoàn trưởng sao lại đỏ một mảng thế kia?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 3: Chương 3


Chu Cận Xuyên đưa tay sờ má: "Muỗi đốt! Có hai dặm thôi, để cô ấy tự đi về."

Lúc nãy có sức đánh người mạnh như vậy, chắc chắn đi đoạn đường này không thành vấn đề.

Tạ Tiểu Quân lập tức hiểu ra, đoàn trưởng sợ người khác biết chuyện rồi đồn thổi nhảm nhí về cô gái này, chỉ đành làm theo: "Đồng chí, cô nhất định đừng nghĩ quẩn nữa! Mau về nhà đi!"

Thấy xe sắp nổ máy, Tô Ý vội vàng chạy đến.

"Đồng chí Giải phóng quân, vừa rồi tôi hiểu lầm, xin lỗi anh!"

"Còn nữa, cảm ơn các anh đã cứu tôi!"

DTV

Nói xong, Tô Ý cúi đầu thật sâu trước hai người.

Sau đó giải thích: "Tôi không có nghĩ quẩn, nhà tôi cũng không ở đây.

Tôi từ nơi khác đến tìm nơi nương tựa họ hàng, trên đường bị người ta lừa đến đây, cướp đồ rồi đẩy xuống sông."

Thấy cô xin lỗi thành khẩn, sắc mặt Chu Cận Xuyên dịu lại.

Lại nghe cô nói mình bị người ta đẩy xuống sông, anh nói với Tạ Tiểu Quân: "Tiểu Tạ, cho cô ấy ít tiền, để cô ấy đến thị trấn phía trước báo án."

Tạ Tiểu Quân vội vàng đáp lời, lấy tiền đưa cho cô: "Đồng chí, chúng tôi đang vội về, không thể đi báo án cùng cô được.

Cô tự đi cẩn thận nhé!"

Tô Ý nhìn số tiền đưa đến trước mặt, do dự một chút rồi không nhận.

Cô mới đến đây, lạ nước lạ cái, lại sợ gặp phải hai kẻ xấu kia.

Chỉ có đi cùng hai đồng chí Giải phóng quân này, cô mới yên tâm.

Nghĩ đến đây, Tô Ý đột nhiên nhớ ra, vị hôn phu của nguyên chủ cũng là quân nhân, chắc là không xa đây.

Trong lòng lập tức nảy ra ý định: "Đồng chí Giải phóng quân, hai kẻ xấu kia chắc đã chạy xa rồi.

Tôi phải đến đoàn 29, quân khu Tây Bắc, không biết có thuận đường với các anh không?"

"Đoàn 29? Trùng hợp vậy! Chẳng phải là đơn vị của chúng tôi sao?" Tạ Tiểu Quân lập tức kích động hô lên.

Trong mắt Chu Cận Xuyên lóe lên vẻ cảnh giác, liếc nhìn chiếc áo khoác trên người cô, hình như đã hiểu ra.

"Áo khoác có thể cho cô, nhưng xin hãy trả lại giấy tờ trong túi cho tôi."

Tô Ý đang định cho tay vào túi khựng lại.

[Chuyện quái quỷ gì thế này! Thật sự có sao? Tôi nói là trùng hợp, anh tin không?]

Chu Cận Xuyên còn tưởng mình nghe nhầm, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn, nhưng thấy hai người đều không có gì khác lạ.

Tô Ý vội vàng đưa giấy tờ cho anh: "Trùng hợp thật, vị hôn phu của tôi cũng là quân nhân, hiện đang ở đoàn 29, tôi đến đó là để tìm anh ấy."

Tay Chu Cận Xuyên nhận giấy tờ khựng lại, cảnh giác nhìn cô: "Vị hôn phu cô tên gì?"

Từ "vị hôn phu" đối với Tô Ý hiện tại mà nói vẫn còn hơi xa lạ.

Cô nhanh chóng lục lọi trong đầu, sau đó mới trả lời: "Tần Vân Phong."

Hai người trên xe nghe thấy cái tên này đều sửng sốt, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

"Đoàn trưởng, Tần Vân Phong chẳng phải là...".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 4: Chương 4


Được sự đồng ý của người đàn ông, Tô Ý nhanh chóng cảm ơn và vội vàng mở cửa xe phía sau ngồi vào trong.

Sắp vào hè, lại đúng giữa trưa, quần trên người Tô Ý đã khô một nửa.

Nhưng hai b.í.m tóc dài và dày vẫn còn nhỏ nước, Tô Ý sợ làm bẩn xe người ta nên mở cửa sổ ra vắt nước, rồi tháo b.í.m tóc ra dựa vào cửa sổ hong khô.

Chu Cận Xuyên còn đang suy nghĩ về câu nói vừa rồi, theo bản năng liếc nhìn kính chiếu hậu.

Chỉ thấy cô gái có mái tóc dài đen nhánh xõa xuống, bị gió thổi bay che lấp gương mặt thoắt ẩn thoắt hiện, đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, trông thật đáng thương.

Chu Cận Xuyên nhanh chóng thu hồi ánh mắt, trong lòng không khỏi cười thầm, vừa rồi lúc đánh người chẳng phải rất dữ dội sao?

Tô Ý căn bản không để ý đến ánh mắt của người đàn ông phía trước, hong tóc một lúc thấy tóc đã khô một nửa thì quay cửa sổ lên.

Thời tiết Tây Bắc khô hanh ít mưa, bên ngoài lại là đường đất, xe vừa chạy qua là bụi bay mù mịt.

Vừa nãy bụi làm mắt cô đau rát, phải dụi mãi mới đỡ.

Lúc này cô nửa nhắm mắt dựa vào ghế nghỉ ngơi, tiện thể sắp xếp lại những người mà nguyên chủ quen biết.

Sau đó phát hiện ra một cách bi thương rằng bây giờ người duy nhất cô có thể dựa vào, người đối xử với nguyên chủ không tệ lắm, chỉ có người chồng sắp cưới của nguyên chủ - Tần Vân Phong.

Có lẽ đây cũng là lý do nguyên chủ cãi nhau với gia đình, một mình chạy đến tìm anh ta.

Nhưng người chồng sắp cưới này đã hai năm không gặp, không biết bây giờ còn có thể tin cậy được không?

Nhưng mà hiện tại cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể gặp rồi tính sau.

Khi ba người đến nơi đóng quân thì đã gần hoàng hôn.

Chu Cận Xuyên bảo Tạ Tiểu Quân dừng xe cách đó xa xa.

DTV

Tô Ý hiểu ý, vui vẻ xuống xe: “Cảm ơn hai đồng chí giải phóng quân! Sau này tôi nhất định sẽ tìm cơ hội báo đáp!"

Trong giọng nói của Chu Cận Xuyên mang theo một chút cảnh cáo: “Báo đáp thì miễn đi, chuyện hôm nay không cần nhắc với bất kỳ ai."

Tô Ý kinh ngạc nhìn anh một cái, lập tức hiểu ra.

Cô chắp tay cúi người thật sâu: “Hiểu rồi, tôi nhất định giữ kín miệng, xin lãnh đạo yên tâm."

Chu Cận Xuyên khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía trước: “Đi thôi!".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 5: Chương 5


[Đúng là, một người đàn ông lớn mà bụng dạ lại nhỏ nhen như vậy, muốn mình giả vờ không quen biết sao?]

[Haiz, cũng tại mình lắm chuyện, một người đàn ông đẹp trai như vậy lại bị mình đánh cho đầy dấu tay, bảo sao anh ấy lại tức giận như vậy.]

[Không biết anh ấy có phải là lãnh đạo lớn nhất ở đây không? Nếu sau này mình ở lại, anh ấy có gây khó dễ cho mình không nhỉ?]

m thanh kỳ lạ lại xuất hiện, Chu Cận Xuyên vốn bình tĩnh cũng không khỏi liên tục kinh ngạc quay đầu lại.

Nhưng thấy cô gái kia vẫn mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt, khóe miệng không động đậy.

"Đoàn trưởng, anh nhìn gì vậy? Không yên tâm về cô gái đó à?"

"Tiểu Tạ, vừa rồi cậu không nghe thấy cô ấy nói gì sao?"

"Nghe thấy chứ, cô ấy đã đảm bảo sẽ không nói ra, đoàn trưởng cứ yên tâm, tôi nghĩ cô ấy là con gái, càng không muốn nói chuyện anh hô hấp nhân tạo cho cô ấy ra, dù sao đó cũng là vì cứu người, có nguyên do."

"Không phải câu đó, còn nghe thấy gì nữa không?"

"À? Không có gì nữa mà."

"......"

Chu Cận Xuyên sống hai mươi sáu năm nay lần đầu tiên rơi vào m.ô.n.g lung.

Tạ Tiểu Quân lại hoàn toàn không nhận ra, miệng vẫn không ngừng nói chuyện phiếm.

"Đoàn trưởng, sao anh lại không cho tôi nói về chuyện của Tần Vân Phong, dạo này anh ta và cô gái chơi violin trong đoàn văn công qua lại thân thiết quá, lần trước anh cũng tận mắt thấy, không ngờ thằng đó lại có vợ sắp cưới! Đáng giận thật!"

"Hơn nữa, đoàn trưởng có thấy thằng đó may mắn quá không, cô gái chơi violin trong đoàn văn công vừa kiêu ngạo vừa xinh đẹp thanh tú!"

"Nhưng mà nói thật, trước đây ở quân đội chúng ta ít nữ binh nên cô ấy mới nổi bật, bây giờ vợ sắp cưới của Tần Vân Phong vừa đến, vừa so sánh thì đã ngay lập tức thấy không bằng được, tôi chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như vậy, như hoa ấy."

Trong đầu Chu Cận Xuyên rất loạn, nhưng môi vẫn không khỏi nhấp nháy: “Rất xinh đẹp à?"

Tạ Tiểu Quân nghe xong, lập tức kêu lên: “Như này mà không gọi là xinh đẹp á? Mẹ ơi, cô ấy như tiên nữ trên trời, còn đẹp hơn gấp mười lần cô gái trong phim lần trước chiếu ở đơn vị!"

DTV

Chu Cận Xuyên cúi đầu hồi tưởng một chút.

Khuôn mặt nhỏ như quả trứng ngỗng, lông mày mảnh, đôi mắt hạnh, ánh mắt trong trẻo sáng ngời, sống mũi nhỏ nhắn cao cao, môi đỏ răng trắng, ngũ quan rực rỡ và sắc sảo..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 6: Chương 6


Khi nói xin lỗi, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ nhấp nháy.

Khi cười, mắt cũng cong lên, còn có một đôi lúm đồng tiền nhỏ lấp lánh.

Hình như đúng là rất xinh đẹp.

Đợi đến khi Chu Cận Xuyên phản ứng lại, trong đầu đã không tự chủ nhớ lại một lần hình ảnh của cô, lập tức phiền muộn.

Người ta đến tìm chồng sắp cưới, anh hồi tưởng cái gì chứ!

Tất cả là tại Tạ Tiểu Quân.

"Tạ Tiểu Quân, từ ngày mai, học lại kiến thức cấp cứu cho tốt! Sau này còn xảy ra tình trạng bỏ chạy như hôm nay, sẽ quyết không tha cho cậu!"

Tạ Tiểu Quân lập tức ngồi ngay ngắn: “Rõ!"

"Đoàn trưởng, có đưa anh về nhà không?"

"Đưa tôi đến phòng y tế trước."

"Hả? Đoàn trưởng không khỏe à?"

"Không có gì, vừa rồi xuống nước hơi lạnh, tôi tự qua đó, cậu thả tôi xuống ven đường là được."

DTV

Tạ Tiểu Quân nhìn thoáng qua thời tiết bên ngoài, hôm nay cũng không lạnh mà.

Đoàn trưởng Chu đến mùa đông còn tắm nước lạnh, hôm nay bị làm sao vậy?

Anh ta luôn cảm thấy hôm nay đoàn trưởng có chút kỳ lạ.

Tuy nghi ngờ nhưng Tạ Tiểu Quân cũng không dám nói nhiều.

......

Ở bên kia, Tô Ý vừa xuống xe mới phát hiện ra áo khoác trên người quên trả lại cho người đàn ông đó.

Dù nguyên chủ cao 1m67, trong giới tính nữ đã được coi là cao, nhưng người đàn ông đó ước chừng cao hơn cô ít nhất 20 cm.

Quần áo mặc trên người cô vừa rộng vừa dài, trống trải không hợp.

Tô Ý vội vàng cởi ra, gấp ngược lại ôm trong lòng.

Nghĩ đến sắp gặp được người chồng sắp cưới mà nguyên chủ mất mạng cũng không gặp được, tâm trạng Tô Ý rất phức tạp, nhưng vẫn bước chân đi về phía cổng.

Đến phòng trực, Tô Ý vội vàng lễ phép giải thích lý do.

Hai đồng chí trong phòng trực thấy một cô gái xinh đẹp như vậy, mặt có chút ngượng ngùng, một người nhiệt tình ghi danh cho cô, người còn lại nhấc điện thoại lên gọi.

Chỉ nói vài câu đã cúp máy: “Phó đội trưởng Tần không có ở đây, tôi nhớ ra rồi, hôm nay anh ấy hình như ra ngoài nghỉ ngơi."

Vừa dứt lời, người đồng chí còn lại chỉ ra ngoài đường.

"Kìa, kia chẳng phải Phó đội trưởng Tần sao?"

Tô Ý theo hướng tay anh ta chỉ nhìn ra ngoài——

Dưới ánh hoàng hôn, người đàn ông mặc quân phục đang đạp xe từ từ lại gần, gương mặt của anh ta cũng dần khớp với người trong ký ức của nguyên chủ..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 7: Chương 7


Tô Ý đang định vẫy tay, nhưng bất chợt thấy một góc váy trắng ló ra từ phía sau người đàn ông.

Nhìn kỹ hơn, trên yên sau xe hóa ra còn có một cô gái.

Hai người vừa nói vừa cười rất vui vẻ.

Cô gái đó còn nhân lúc xung quanh không có ai, nhanh chóng đưa tay ôm eo Tần Vân Phong, Tần Vân Phong cũng cưng chiều quay đầu nhìn cô ta, trong mắt hai người tràn đầy tình yêu nồng nàn, cách xa cũng có thể cảm nhận được.

Hai đồng chí trong phòng trực nhìn nhau.

Tô Ý chậc lưỡi, người chồng sắp cưới của cô, hình như đang yêu đương rồi?

Đối với sự thân mật của hai người, bản thân Tô Ý thì không cảm thấy gì, nhưng cơ thể này vẫn phản ứng theo bản năng.

Tô Ý hít một hơi sâu, cố gắng làm dịu đi cơn tức giận trong lòng ngực.

Xe càng lúc càng gần, Bạch Nhược Lâm ngồi ở phía sau nhìn thấy có người đứng ở cửa, liền vội vàng buông tay.

Tần Vân Phong cũng ngẩng đầu nhìn qua, khi nhìn rõ người đứng ở cửa là ai, anh ta hoảng sợ đến mức loạng choạng không giữ được tay lái.

Xe đổ kềnh xuống, hai người lập tức ngã lăn ra.

Tần Vân Phong không kịp đỡ Bạch Nhược Lâm, vội vàng chạy đến cửa: “Tô Ý, sao em lại đến đây?"

Tô Ý nhướn mày: “Anh có vẻ rất bất ngờ nhỉ? Trước khi đến em đã nói với anh rồi."

Ánh mắt Tần Vân Phong thoáng qua một tia chột dạ: “Nhưng anh đã bảo em đừng đến cơ mà? Bây giờ em còn không nghe lời anh nữa!"

Nói xong, anh ta vội vàng kéo cô đi: “Đây không phải là nơi em nên đến, để người khác thấy thì không tốt đâu, em mau về đi, anh hứa Tết này sẽ về nhà thăm em, thế đã được chưa?"

Trong mắt Tô Ý hiện lên một nụ cười lạnh, lập tức hất tay anh ta ra.

Trong lòng cô cảm thấy không đáng cho nguyên chủ đã mất mạng vì đến gặp một người đàn ông như thế này.

Còn Bạch Nhược Lâm đứng sau lưng Tần Vân Phong, mắt đang lén lút quan sát Tô Ý.

DTV

Trước đó cũng đã nghe anh Tần nhắc qua về cô, chỉ nói cô trông cũng được nhưng ngốc nghếch và tầm thường.

Là do người lớn trong gia đình ép buộc hai người đính hôn, nhưng anh Tần vẫn luôn không đồng ý.

Hơn nữa, anh Tần còn hứa với cô ta rằng Tết này sẽ về nhà nói rõ với cô, nhưng không ngờ cô lại đến trước..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 8: Chương 8


Nghĩ đến việc nếu người phụ nữ này làm ầm lên, mình và anh Tần sẽ bị bôi nhọ danh tiếng, thậm chí còn có thể bị xử phạt, cô ta không khỏi căng thẳng.

Nhưng nghĩ lại, dù sao anh Tần cũng nói cô nhút nhát, không dám làm ầm lên ở đây.

Nhưng cô ta không ngờ cô gái này lại có gương mặt quyến rũ như vậy, điều này làm cô ta hơi bất an.

Liền quyết định phải khiến Tần Vân Phong lập tức đuổi cô đi.

DTV

"Anh Tần, vị đồng chí này là họ hàng của anh đúng không? Vậy thì đừng đứng đây nữa, mau dẫn cô ấy ra ngoài ăn cơm đi."

Tần Vân Phong nhanh chóng lấy lại tinh thần, gật đầu nói: “Là em gái nhà hàng xóm ở quê, tiện đường ghé qua thăm anh, anh sẽ dẫn cô ấy đi ngay."

Tô Ý thấy hai người phối hợp ăn ý, không khỏi chế giễu: “Em gái? Hóa ra người thành phố các anh gọi vợ sắp cưới là em gái à?"

"Còn cô là ai? Không phải là em gái ở thành phố của anh ta đấy chứ?"

Bạch Nhược Lâm thấy cô trực tiếp vạch trần, lại nhìn thấy nhiều người qua đường dừng lại xem, mặt lập tức biến sắc.

"Cô, sao cô lại nói chuyện khó nghe như vậy? Tôi và đồng chí Tần chỉ là tình hữu nghị cách mạng đơn thuần, xin cô đừng bôi nhọ."

Tô Ý thấy cô ta đột nhiên muốn tách rời quan hệ, nhìn quanh bốn phía, cũng hiểu ra.

Cơn tức giận này, cô phải thay nguyên chủ phải xả ra.

Chỉ là đóng vai vô tội và dẫm đạp người khác, ai mà không biết chứ.

Chị đây còn uống nhiều trà xanh hơn cô tưởng nhiều.

"Đồng chí này, rốt cuộc cô và chồng sắp cưới của tôi có quan hệ gì? Vừa rồi cô còn thân thiết gọi anh Tần, tại sao mọi người đến, cô lại đổi giọng gọi là đồng chí Tần rồi?"

"Hơn nữa hai người vừa rồi còn ôm ấp ngoài kia, tôi và hai đồng chí ở phòng trực đều thấy, chẳng lẽ một cô gái vừa từ quê lên như tôi có thể kéo họ cùng bôi nhọ cô sao?"

Mọi người nghe xong, lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Hóa ra cô gái này là vợ sắp cưới của Tần Vân Phong ở quê, đi xa đến đây tìm người, không ngờ lại bắt gặp hai người này cùng về, còn ôm ấp nhau ở cửa.

Hai người này thật đáng đời, ngày ngày dưới mắt mọi người lén lút tình tứ, lại tưởng mọi người đều mù, lần này bị chính chủ bắt quả tang rồi!

Ban đầu tưởng nam chưa vợ nữ chưa chồng thì thôi, giờ biết Tần Vân Phong đã có vợ sắp cưới, ánh mắt mọi người đều thay đổi..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 9: Chương 9


Tần Vân Phong thấy vậy, lại lườm Tô Ý một cái.

Không ngờ người mà ngày thường nói năng không trọn câu, giờ lại trở nên sắc sảo thế này.

"Cô đừng làm mất mặt ở đây nữa, ra ngoài rồi nói!"

Tô Ý vội vàng tránh khỏi tay anh ta, ấm ức nói: “Anh có thể đừng đuổi em đi được không? Em vì để đến gặp anh, nửa đường bị kẻ xấu cướp hết hành lý, hành lý và tiền trên người đều mất, ngay cả thư giới thiệu cũng không còn, anh xem em thê thảm như vậy, không hỏi han gì mà đã đuổi em về, có phải em không nên đến đây không? Có phải em đã làm anh mất mặt không?"

DTV

"Vừa rồi em thật sự không cố ý, chỉ là khó khăn lắm mới thoát c.h.ế.t đến đây, vừa đến đã thấy người phụ nữ khác ôm anh, em thấy khó chịu, mắt mọi người đều sáng suốt, em tin mọi người đều thấy cô ấy có ý với anh, em không hề bôi nhọ cô ấy."

Mọi người ban đầu đều đang hào hứng xem.

Thấy cô gái này nói chân thành, trên người thật sự không có hành lý, phong trần mệt mỏi nhưng vẫn không che giấu được nhan sắc.

Khiến người ta nhìn mà thương cảm.

Không khỏi cùng lên tiếng giúp đỡ: “Phó đội trưởng Tần, cô gái người ta đã đi xa đến đây, sao anh không nói gì mà đuổi đi? Thật không tử tế."

"Đúng đấy, người ta bị cướp để đến tìm anh, không còn đồng nào, anh ít nhất cũng nên cho cô ấy ở lại đã."

"Thật là nhìn người không thể nhìn bề ngoài, ngày thường nhìn anh ta cũng tốt, không ngờ lại là Trần Thế Mỹ(*), ở mỗi nơi có một người vợ, phúc không nhỏ à nha."

(*) Trần Thế Mỹ: là một nhân vật trong kinh kịch dân gian của Trung Hoa được truyền tụng gắn với giai thoại xử án của Bao Công.

Trần Thế Mỹ xuất thân bần hàn nhưng học giỏi và đỗ trạng nguyên rồi kết hôn với công chúa nhà Tống trở thành phò mã.

Trần Thế Mỹ xuất thân vốn là một thư sinh nghèo khó tại vùng Hồ Nam, anh ta kết hôn với Tần Hương Liên và có hai đứa con.

Tần Hương Liên hết lòng dốc sức làm lụng cho Trần Thế Mỹ ăn học.

Sau đó Trần Thế Mỹ lên kinh thi cử và đỗ trạng nguyên.

Công chúa thấy Thế Mỹ sáng sủa và muốn kết hôn.

Trần Thế Mỹ vì đỗ trạng nguyên mà được tung hô, tâng bốc, đã chán cảnh nghèo khổ nên muốn ruồng bỏ quá khứ, chối bỏ vợ con.

Thôn phụ Tần Hương Liên mang theo hai đứa con là Xuân Ca và Đông Muội vượt ngàn dặm đến kinh thành tìm chồng.

Vốn là phò mã nên Trần Thế Mỹ đã không nhận vợ con và sai người đuổi họ đi vì sợ tội "Trùng hôn" (đã kết hôn rồi lại kết hôn lần nữa khi chưa hủy hôn ước nhất là dám lừa dối công chúa là chưa có vợ)..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 10: Chương 10


Bạch Nhược Lâm thấy mọi người nói vài câu đều đứng về phía Tô Ý, tức giận đến nghiến răng.

Ngày thường ai nấy đều vây quanh tâng bốc mình, không ngờ lúc quan trọng lại không giúp đồng chí của mình mà giúp một người ngoài?

Ban đầu cô ta còn tưởng mình và Tần Vân Phong đã rất cẩn thận rồi, không ngờ mọi người vẫn nhìn ra.

DTV

Như vậy thì không thể khẳng định hai người không có quan hệ gì.

Bạch Nhược Lâm nghĩ một lúc, liền mở miệng giải thích: “Tôi và đồng chí Tần, hai chúng tôi thật sự có ý định phát triển thêm, nhưng chúng tôi thật sự không biết gia đình anh ta lén lút sắp xếp hôn sự, nếu biết thì tôi chắc chắn sẽ không thân thiết với anh ta như vậy."

Tần Vân Phong cũng nhân cơ hội giải thích: “Tôi chưa bao giờ đồng ý đính hôn với cô ấy, chỉ là lớn lên cùng nhau, trưởng bối ở quê đùa giỡn thôi, cũng do tôi không tốt, thấy cô ấy tội nghiệp nên quan tâm nhiều hơn, không ngờ cô ấy lại hiểu lầm."

Tô Ý chớp chớp mắt: “Hiểu lầm hay không, gọi điện về quê hỏi là biết, chuyện của chúng tôi cả làng đều biết."

"Cô—" Tần Vân Phong không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn cô, người phụ nữ này giờ đầu óc lại trở nên thông minh như vậy.

"Tô Ý, cô thay đổi rồi, tôi không ngờ cô lại trở nên sắc sảo, toàn nói dối."

Tô Ý nhướn mày: “Anh không thay đổi, khi anh chột dạ vẫn thích lật ngược lại vấn đề."

Tần Vân Phong thấy cô không chịu nhượng bộ, không khỏi nghiến răng: “Được, cô nói gì cũng đúng, tôi nể tình chúng ta lớn lên cùng nhau, không muốn tranh cãi với cô nữa."

"Tôi nhắc lại lần nữa, tôi luôn coi cô là em gái, thỏa thuận riêng giữa hai bên ba mẹ không tính, tôi và đồng chí Bạch Nhược Lâm cũng trong sáng, cô muốn đánh mắng gì cũng nhằm vào tôi, đừng bôi nhọ cô ấy."

Bạch Nhược Lâm?

Tô Linh nghe thấy cái tên này, đột nhiên như bị sét đánh, cả người tê liệt.

Đây không phải là nữ chính trong cuốn tiểu thuyết mà cô vừa đọc lúc đêm khuya cách đây không lâu sao?

Không lâu trước đây, Tô Ý vừa thức khuya để theo dõi một bộ tiểu thuyết có tên là "Tiểu Phúc Thê trùng sinh vào thập niên 80".

Nhân vật nữ chính trong truyện tên là Bạch Nhược Lâm.

Trong truyện, kiếp đầu tiên của Bạch Nhược Lâm là gặp gỡ Tần Vân Phong trong quân đội..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 11: Chương 11


Vì cô ta, Tần Vân Phong đã từ bỏ hôn ước ở quê nhà, ban đầu tưởng rằng đó là một cặp trời sinh, nhưng sau khi kết hôn mới phát hiện ra anh ta là một người đàn ông phượng hoàng(*) đầy mưu kế, chỉ tiếp cận vì điều kiện gia đình cô ta.

(*) Người đàn ông phượng hoàng: Đây là từ lóng người Trung Quốc hay dùng để chỉ những chàng trai xuất thân bần hàn, nhưng sau đó nhờ học hành chăm chỉ, thi đỗ Đại học, rồi ra trường và ở lại thành phố sinh sống và làm việc.

Vừa mới kết hôn không lâu, Tần Vân Phong đã thăng chức nhờ vào mối quan hệ của gia đình cô ta, mẹ chồng cũng nóng lòng muốn mang em gái chồng lên thành phố hưởng phúc, sau đó là cuộc sống bi thảm khi bị mẹ chồng hành hạ, em chồng bắt nạt, chồng khuyên cô ta hiểu chuyện.

Sau khi trùng sinh, Bạch Nhược Lâm thề sẽ cắt đứt quan hệ với Tần Vân Phong - người đàn ông phượng hoàng ích kỷ và giả tạo, dựa vào không gian linh tuyền mà mình có được sau khi trùng sinh để thay đổi cuộc sống, xử lý tên cặn bã, đồng thời nhắm vào Chu Cận Xuyên có bối cảnh mạnh mẽ ẩn giấu, bắt đầu tấn công mạnh mẽ.

DTV

Chỉ có điều, tác giả lại viết nhân vật nữ chính vừa muốn vừa không, muốn cắt đứt quan hệ với tên cặn bã nhưng sau khi biết anh ta sắp kết hôn lại điên cuồng trả thù, không chấp nhận sự thật rằng tên cặn bã đã thay lòng đổi dạ.

Cái này còn chưa tính, sau khi trùng sinh, nữ chính vẫn không bỏ được lối nào tàn yêu đương, thậm chí còn trở nên cuồng si hơn, đối xử với nam chính Chu Cận Xuyên bằng đủ mọi mưu mô, bám riết lấy anh, cuối cùng bị độc giả mắng chửi đến nỗi phải dừng cập nhật truyện.

Lúc đó, Tô Ý khi đọc đến cuối cũng không nhịn được mà chửi một câu, còn nói sẽ bảo vệ sự trong sạch của nam chính đến chết, không ngờ lại bị trừng phạt bằng cách xuyên vào truyện sao?

Thảo nào ngay từ đầu khi nghe tên Tần Vân Phong, cô đã thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.

Chỉ có điều trong truyện, tên của anh ta thường được thay thế bằng từ "tên cặn bã" nên cô không nhận ra ngay lập tức.

Còn nhân vật Tô Ý này, dù ở kiếp nào, cũng chỉ là một nhân vật phụ không quan trọng, thậm chí không xứng đáng có tên đầy đủ.

Chỉ là một cô gái đáng thương đến quân đội tìm chồng sắp cưới nhưng chưa kịp vào cửa đã bị hai người họ hợp sức đuổi đi.
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 12: Chương 12


Điều đáng ghét hơn nữa là khi biết Tô Ý sẽ đến tìm anh ta, Tần Vân Phong đã dặn dò gia đình mình nhất định phải tìm cách ngăn cô lại không cho cô đến.

Gia đình anh ta sợ Tô Ý sẽ lén lút phá hủy tương lai của con trai mình nên đã nảy sinh ý định g.i.ế.c cô, cố tình tìm người đẩy cô xuống nước trên đường đi.

Nguyên chủ rơi xuống nước nhưng được dân làng đang làm việc trên đồng cứu lên, chỉ là đã uống quá nhiều nước sông, lên bờ rồi cũng bị thương trong người.

Khó khăn lắm mới đến được quân đội, nhưng chưa kịp vào cửa đã bị Tần Vân Phong được gọi đến sau khi nhận được điện thoại, dụ dỗ và khuyên bảo rồi đưa về.

Trở về quê, cô chỉ nhận được quyết định hủy hôn, lý do hủy hôn hoàn toàn bị Tần Vân Phong đổ lỗi cho cô, khiến gia đình vốn dĩ đã không thương yêu cô lại càng thêm ghét bỏ.

Bạch Nhược Lâm e ngại nhan sắc của cô, luôn nói nếu cô không kết hôn thì bản thân sẽ không thể yên tâm ở bên Tần Vân Phong.

Để chứng minh lòng trung thành, Tần Vân Phong đã bí mật sắp xếp cho cô kết hôn với một người đàn ông đã ly hôn.

Vì bị thương trong người sau khi rơi xuống nước quá lâu, Tô Ý không thể sinh con, bị người đàn ông đó bán vào vùng núi, cả đời không thể ra khỏi núi...

Thật là chó má, đây là cốt truyện gì mà tệ hại vậy.

Tô Ý cô đây đã chọc ai ghẹo ai chứ?

Chẳng lẽ chỉ vì cô đã nói muốn bảo vệ sự trong sạch của nam chính đến c.h.ế.t mà lại bị sắp đặt vào đây sao?

Nghĩ kỹ lại, cốt truyện của truyện thật sự thay đổi từ khi cô rơi xuống nước, trong truyện thì người cứu nguyên chủ là dân làng, lần này cô lại được quân nhân cứu lên.

DTV

[Nhưng mà mình thậm chí còn không biết nam chính là ai! Chu Cận Xuyên rốt cuộc ở đâu chứ?]

[Bây giờ, việc hủy hôn là chắc chắn rồi, chỉ có điều không thể ngốc nghếch bị dụ dỗ quay về nữa, nhất định phải bắt đôi nam nữ mèo mả gà đồng này công khai hủy hôn và chịu hoàn toàn trách nhiệm.]

[Còn phải bắt họ viết một cái giấy chứng nhận, bồi thường tổn thất tinh thần của mình, bà đây không muốn trở thành một phần trong trò chơi của họ đâu!]

[Tên đàn ông phượng hoàng cực phẩm như thế, vẫn nên để lại cho nữ chính đi, dù sao độc giả cũng nói hai người là cặp đôi cực phẩm, đề nghị khóa chặt! Không nên hại đến Chu Cận Xuyên!]
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 13: Chương 13


Mọi người thấy Tô Ý cúi đầu không nói gì, cứ tưởng cô đau lòng quá mức, ai nấy đều không nhịn được mà lên tiếng chỉ trích Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm.

Còn Chu Cận Xuyên mới vừa bước ra từ phòng y tế.

Thấy nhiều người vây quanh cổng lớn như vậy, lại thấy cô gái mà anh cứu lên đang bị vây quanh và đối đầu với hai người kia.

Dù bình thường không thích náo nhiệt, nhưng đôi chân vẫn không tự chủ được mà bước lên phía trước.

Không ngờ vừa đi đến sau đám đông lại nghe thấy âm thanh kỳ lạ đó một lần nữa.

Vừa rồi khi anh đến phòng y tế, bác sĩ chỉ nói rằng có thể là sau khi rơi xuống nước thì xuất hiện ù tai, bảo anh về nghỉ ngơi cho tốt là được.

Nhưng bây giờ, âm thanh đó lại xuất hiện lần nữa, trong đó còn có tên của anh, khiến anh không thể không tin.

Chẳng lẽ chỉ vì đã nhảy xuống nước cứu cô nên mới có thể nghe thấy tiếng lòng của cô sao?

Mọi người đều bận vây quanh hai người kia, không ai để ý đến sự xuất hiện của Chu Cận Xuyên.

Trong đám đông.

Bạch Nhược Lâm thấy tình thế không ổn, lòng bàn tay sắp bị móng tay bấm nát.

Muốn bôi nhọ Tô Ý nhưng mọi người không tin.

Muốn tách mình ra khỏi chuyện này nhưng lại bị vả vào mặt.

Cứ tiếp tục như vậy, e rằng cô ta và Tần Vân Phong sẽ không thể tiếp tục ở lại quân đội nữa.

Bạch Nhược Lâm suy nghĩ một lúc, rồi cắn môi, nước mắt lưng tròng nói: “Đồng chí Tần, anh đừng nói như vậy, em thật sự không biết, nếu biết thì em tuyệt đối sẽ không giành giật.

Dù sao thì chúng ta cũng chưa thực sự ở bên nhau, bây giờ vẫn còn trong sạch, từ nay chúng ta sẽ không liên lạc nữa, anh hãy đối xử tốt với vợ sắp cưới của mình đi.”

Nói xong, cô ta chuẩn bị rời đi.

Tần Vân Phong không biết đó chỉ là kế tạm thời của cô ta, sợ hãi nên vội vàng kéo cô ta lại: “Nhược Lâm, em đừng đi, người nên đi là cô ta.”

DTV

Nói xong, anh ta không nhịn được mà lườm Tô Ý một cái đầy căm ghét: “Tất cả là do cô làm, bây giờ cô hài lòng rồi chứ?”

Tô Ý cười nhạt một tiếng: “Thật là một kế tạm thời hay ho, cô nói không liên lạc nữa thì sẽ không liên lạc sao? Vậy thì để cô ấy thề độc rằng cả đời này sẽ không ở bên anh đi.".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 14: Chương 14


Nghe vậy, Bạch Nhược Lâm không còn bận tâm đến việc giả vờ đáng thương nữa, quay lại lườm Tô Ý một cái đầy căm ghét.

Người phụ nữ này quá độc ác!

Tô Ý giả vờ như không nhìn thấy, thở dài một hơi: “Thật ra ngay từ đầu, hai người thẳng thắn thừa nhận thì không phải tốt hơn sao? Tôi cũng không phải loại người vô lý gây sự, chỉ cần hai người nói rõ ràng, tôi sẽ tác thành cho hai người."

"Tiếc là hai người cứ muốn coi tôi và mọi người là kẻ ngốc để lừa gạt, mỗi lần đổi một lời nói, rõ ràng là hai người thất tín và lén lút với nhau, còn quay lại cắn tôi một cái."

"Nhưng tôi, Tô Ý đây cũng không thèm chia rẽ hai người, chỉ cần hai người ở trước mặt mọi người nói rõ ràng, hai người có đang yêu nhau hay không? Chỉ cần hai người nói có, tôi sẽ lập tức đồng ý hủy hôn."

Nghe vậy, trong mắt Tần Vân Phong hiện lên niềm vui như tìm được lối thoát.

Nhưng Bạch Nhược Lâm lại thận trọng hơn anh ta nhiều, trước đó đã nói là không có, bây giờ lại thừa nhận chẳng phải tự tát vào mặt mình sao?

Thấy cô ta do dự, Tần Vân Phong liền kéo cô ta một cái, nhỏ giọng hối thúc: “Nhược Lâm, đã đến nước này rồi thì chúng ta cứ thừa nhận đi, cô ta đã công khai nói là sẽ tác thành, anh đoán cô ta cũng không dám nuốt lời đâu."

Bạch Nhược Lâm run rẩy một chút, nhìn Tần Vân Phong với ánh mắt đầy nước mắt: “Ngay cả anh cũng muốn ép em sao?"

Tần Vân Phong bị cô ta làm cho nghẹn lời trước đám đông, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Trong lòng cũng có chút khó chịu, vì để được ở bên cô ta, anh ta đã liều lĩnh chấp nhận rủi ro bị kỷ luật, công khai bày tỏ thái độ.

Hơn nữa, Tô Ý cũng đã đồng ý không truy cứu nữa.

Tại sao cô ta vẫn khăng khăng không chịu thừa nhận, chẳng lẽ những lời thề non hẹn biển trước đây đều là giả dối?

Khi thấy hai người cãi vã không ngừng, Tô Ý không ngại châm thêm lửa.

DTV

"Đồng chí Bạch, anh Tần vì cô mà không tiếc bỏ qua tự trọng, công khai thừa nhận tình cảm của mình.

Anh ấy đã bước chín mươi chín bước về phía cô, tại sao cô lại không chịu bước nốt bước cuối cùng? Lẽ nào anh ấy không xứng đáng nhận được tấm chân tình của cô?"

"Anh Tần, không phải tôi không muốn tác thành cho hai người, nhưng thực sự đồng chí Bạch không chịu thừa nhận, chẳng lẽ chỉ mình anh đơn phương thôi sao?".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 15: Chương 15


Đối mặt với sự chất vấn của Tô Ý, Tần Vân Phong cũng bắt đầu d.a.o động.

Anh ta nhìn Bạch Nhược Lâm với vẻ mặt không thể tin nổi: “Em đã từng nói với anh rằng kiếp này không lấy ai khác ngoài anh cơ mà."

Bạch Nhược Lâm thấy anh ta công khai nói ra lời thề non hẹn biển của hai người, mặt mày tái nhợt đến phát hoảng.

Mọi người cũng bắt đầu hùa theo.

Không phải nói Bạch Nhược Lâm có tố chất làm nữ chính, nhưng đúng là cô ta có thể giữ bình tĩnh vào những thời điểm quan trọng.

Dù Tần Vân Phong dỗ dành thế nào, cô ta cũng không chịu nhượng bộ.

Giữa lúc giằng co, không biết ai đó nhìn thấy Chu Cận Xuyên đứng sau đám đông.

Mọi người lập tức dạt ra nhường đường: “Đoàn trưởng Chu đến rồi! Mọi người tránh ra nào."

Tô Ý nghe thấy không khỏi ngẩng đầu nhìn, hóa ra là người lính đã cứu mình quay lại?

Anh họ Chu sao?

Người đàn ông trước mắt thân hình cao lớn, gương mặt nổi bật, trong đám đông cũng là một người nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Đúng chuẩn nam chính.

[Lẽ nào anh ấy chính là Chu Cận Xuyên?!]

Chu Cận Xuyên khựng lại rồi tiến đến trước mặt Tô Ý: “Chào đồng chí, tôi là Chu Cận Xuyên, là đoàn trưởng ở đây.

Có chuyện gì không?"

Tô Ý ngớ người.

Không cần cô trả lời, những người dân nhiệt tình đã nhanh chóng giải thích tình hình.

Chu Cận Xuyên gật đầu sau khi nghe xong: “Đã như vậy rồi, gọi hai người dẫn ba người này đến chỗ chính ủy Vương giải quyết.

Chặn cửa thế này là sao?"

DTV

Tạ Tiểu Quân vừa giao xe xong cũng chạy đến xem náo nhiệt.

Thấy Đoàn trưởng Chu đã ra lệnh, lập tức dẫn ba người đến phòng làm việc của chính ủy.

Tô Ý còn đang bàng hoàng vì chuyện của Chu Cận Xuyên, suốt đường đi chỉ cúi đầu không nói.

Đến trước cửa phòng làm việc của chính ủy Vương, cô mới phát hiện Chu Cận Xuyên đã vào phòng kế bên trước.

Tô Ý nhìn thoáng qua bóng lưng Chu Cận Xuyên rồi nhìn Bạch Nhược Lâm và Tần Vân Phong.

Cô cảm thấy như đang xem kịch trực tuyến, không biết Bạch Nhược Lâm sẽ sống lại khi nào nhỉ?

Nếu có thể sống lại sau khi cô ta và Tần Vân Phong kết hôn thì tốt, không uổng công cô giúp quảng bá cho hai người ngoài cửa suốt thời gian qua.

Tạ Tiểu Quân dẫn ba người vào văn phòng.

Chính ủy Vương vừa hỏi một câu chuyện là thế nào, không để Bạch Nhược Lâm mở miệng, Tạ Tiểu Quân đã nhanh chóng trả lời..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 16: Chương 16


Nói xong, Tạ Tiểu Quân không tiện ở lại lâu, anh ta đưa một ánh mắt động viên cho Tô Ý.

Bạch Nhược Lâm thấy anh ta nói giúp Tô Ý, liền lập tức khóc lóc ấm ức: “Chính ủy Vương, tôi bị oan, tôi thật sự không chen chân vào họ, tôi không biết gì về việc đính hôn của họ.

DTV

Hơn nữa tôi cũng chưa đồng ý với sự theo đuổi của đồng chí Tần, là đồng chí Tô tự mình hiểu lầm."

Tô Ý bật cười: “Vừa nãy ở ngoài trước mặt bao nhiêu người đã nói rõ rồi, giờ lại nói lại từ đầu thì không còn ý nghĩa gì nữa."

Vừa dứt lời, chính ủy Vương không vui nhìn Tô Ý.

Ánh mắt của ông ta dường như không hài lòng với cô, một cô gái từ thôn quê lại đến quân đội gây chuyện ồn ào như vậy.

Hơn nữa còn bị Chu Cận Xuyên - người khó nhằn đó bắt gặp, nếu hôm nay không xử lý tốt, không chỉ gây ảnh hưởng xấu trong quân đội mà ông ta cũng sẽ bị liên lụy.

Thật là ngồi yên mà bị vạ lây.

Dù sao ông ta cũng đã hứa với ba mẹ Bạch Nhược Lâm sẽ bảo vệ cô ta toàn vẹn.

"Đồng chí này, có phải cô đã hiểu lầm không? Đồng chí Bạch là một đồng chí xuất sắc của đoàn văn công, tôi không tin cô ấy sẽ làm chuyện như vậy."

Tô Ý nghe ông ta nói vậy cũng không giận, chậm rãi lật chiếc áo quân đội trong lòng mình.

Chính ủy Vương nhìn thấy, chiếc áo đó chẳng phải của Chu Cận Xuyên sao?

Lẽ nào cô đồng chí từ nông thôn này cũng có hậu thuẫn?

Chính ủy Vương không chắc, liếc nhìn Tô Ý với ánh mắt kỳ lạ.

Chỉ thấy cô cười bình tĩnh: “Chính ủy Vương, dù là lần đầu tiên tôi đến quân đội chúng ta, nhưng nhìn qua là biết ông là một nhân vật cao thượng, không thể thiên vị bất kỳ ai.

Chuyện hôm nay rốt cuộc như thế nào, ông có thể cho người điều tra."

Nói xong, cô nhìn Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm: “Tôi đã nói rồi, tôi không định làm khó hai người, chỉ cần hai người nói rõ ràng, viết cho tôi giấy hủy hôn để tôi về báo cáo với ba mẹ là được."

Chính ủy Vương thấy cô bình thản, còn hai người kia thì lúng túng không dám nhìn thẳng vào ông ta.

Ông ta lập tức hiểu ra vấn đề.

Vì cô có Chu Cận Xuyên làm chỗ dựa, hơn nữa yêu cầu của cô cũng hợp lý, ông ta không cần phải tiếp tục trách cứ.

Sau khi quyết định, chính ủy Vương chỉ đánh tiếng nhắc nhở hai người, cả hai đều đồng ý..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 17: Chương 17


Nhưng dưới ám hiệu của chính ủy Vương, cả hai đều khéo léo không thừa nhận đã làm điều trái đạo đức.

Tô Ý cười lạnh trong lòng, không quan trọng.

Cô cũng không mong đợi vị chính ủy Vương mà cô chưa từng gặp này có thể lập tức đuổi hai người đi.

Người sáng suốt đều nhìn ra, ông ta là chỗ dựa của Bạch Nhược Lâm.

Tần Vân Phong sợ Tô Ý hối hận, liền yêu cầu giấy bút ngay tại chỗ, vừa chuẩn bị viết, liền nghe thấy Tô Ý nói: “Tôi nói, anh viết! Anh cứ viết là vì tâm đầu hợp ý với đồng chí Bạch Nhược Lâm nên..."

Tần Vân Phong ngừng bút, nhìn Tô Ý với vẻ không thể tin nổi.

Tô Ý vội vàng cáo trạng với chính ủy Vương.

Chính ủy Vương gõ ngón tay lên bàn, ý bảo: “Đồng chí Tô không biết chữ, anh đừng lừa cô ấy."

Tần Vân Phong hiểu ngay, định lừa cho qua.

Nhưng lại nghe Tô Ý nói: “Hai năm qua tôi đã học được khá nhiều chữ, đừng có lừa tôi! Sai một chữ cũng phải viết lại."

DTV

Tần Vân Phong nghẹn lại, chẳng trách cô thay đổi nhiều đến vậy.

Thôi, cứ lừa cho qua trước mắt đã, sau này dỗ dành cô lấy lại sau.

Bạch Nhược Lâm bên cạnh nhìn thấy tên mình cũng xuất hiện trên đó, tức đến nghiến răng.

Nhưng không còn cách nào khác, đã đến nước này, chỉ mong mau chóng đuổi cô gái này đi.

Còn về giấy hủy hôn, đến lúc đó bảo người trên đường lặng lẽ lấy lại là xong.

Chỉ cần cô đi rồi, mình có thể nghĩ cách lấy lại uy tín.

Dù sao dư luận cũng chỉ cần một cái miệng, nói nhiều thì giả cũng thành thật.

Tô Ý nhìn chằm chằm Tần Vân Phong viết xong, rồi gõ vào khoảng trống cuối cùng: “Ký tên anh vào."

Tần Vân Phong bực bội siết chặt bút trong tay, cuối cùng vẫn ký.

Khi đưa cho cô, Tần Vân Phong đột nhiên có chút tiếc nuối.

Không ngờ sau hai năm không gặp, cô lại trở nên xinh đẹp hơn.

Nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại lý trí, nhếch mép cười nhạo.

"Tô Ý, bây giờ cô hài lòng chưa?"

Tô Ý kiểm tra một lần nữa, sau đó đưa bút cho Bạch Nhược Lâm: “Cô cũng là một trong những người liên quan, cô cũng phải ký."

Bạch Nhược Lâm không thể tin được, mở to mắt nhìn, ấm ức nhìn về phía Tần Vân Phong: “Anh Tần, em——"

Tần Vân Phong nghiến răng, vì tương lai của mình và của hai người, đành phải khuyên: “Là anh liên lụy em rồi, sau này anh sẽ bù đắp cho em, ký đi!".
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 18: Chương 18


Bạch Nhược Lâm đẫm nước mắt ký tên, sau khi ký xong tức giận nhìn Tô Ý một cái: “Hy vọng cô giữ lời hứa, sau này đừng quấy rầy anh Tần nữa."

Tô Ý cười nhạt, sau đó đưa bút cho chính ủy Vương.

"Tôi cũng phải ký á?!"

"Ông là lãnh đạo ở đây, có chữ ký của ông thì ba mẹ tôi mới tin, yên tâm, tôi sẽ không cho người không liên quan xem đâu, hơn nữa trên này chỉ nói rằng hai người theo đuổi tình yêu tự do, phản đối ba mẹ sắp đặt, cũng không phải là phạm tội gì nghiêm trọng."

Chính ủy Vương dù không muốn ký, nhưng lời cô gái đã nói đến mức này rồi.

Đành phải cầm bút ký tên mình lên, sau khi ký xong vẫn cảm thấy có chút khó chịu vô lý.

Thế là lại nắm lấy Tần Vân Phong và Bạch Nhược Lâm giáo huấn một trận, đồng thời làm ra vẻ để Tô Ý thấy.

"Phó đội trưởng Tần vừa nói rồi, anh ấy luôn coi đồng chí Tô như em gái, trước đây chuyện hôn ước chỉ là hiểu lầm, đã như vậy, hai người cũng phải tỏ thái độ tốt, người ta khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, hai người phải làm tốt công việc tiếp đãi, để cô ấy chơi vui mấy ngày rồi về."

Bạch Nhược Lâm nghiến răng nhưng cũng biết chỉ có làm như vậy mới có thể xoay chuyển đánh giá của mình và Tần Vân Phong trong đại viện.

Liền vội vàng đồng ý: “Chính ủy Vương nói đúng, em gái của Vân Phong cũng là em gái của tôi, tôi nhất định sẽ tiếp đãi tốt."

Nói xong, lại cười tươi quay đầu nhìn Tô Ý: “Em gái Tô Ý, nếu cô có yêu cầu gì cứ nói ra, đừng khách sáo với chúng tôi, tôi và Vân Phong sẽ cố gắng bù đắp cho cô."

Tô Ý gật đầu: “Vậy hai người định bù đắp cho tôi bao nhiêu tiền?"

Bạch Nhược Lâm nghe xong ngẩn ra, ngay sau đó không thể tin nhìn Tần Vân Phong.

Tô Ý cười nhạt mở miệng: “Lời vừa nãy của đồng chí Bạch không phải thật lòng sao? Tôi còn tưởng cô thật lòng cảm thấy áy náy, muốn bù đắp cho tôi."

Bạch Nhược Lâm mở to mắt: “Tôi muốn đòi tiền?"

DTV

"Không thì sao?" Tô Ý nhếch môi: “Không cần tiền bù đắp, lẽ nào chỉ nói miệng là được bù đắp? Hay là cô nghĩ mời tôi vài bữa cơm đã coi là bù đắp rồi?"

Nói xong, Tô Ý lại bắt đầu khóc lóc kể lể với chính ủy Vương.

Nói rằng mình đã phải vượt đường xa đến đây, trên đường hành lý bị mất trộm.

Giờ đây mình không còn xu nào..
 
Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Bị Hôn Phu Sỉ Nhục
Chương 19: Chương 19


Chính ủy Vương đồng tình gật đầu: “Đúng là đáng thương, Phó đội trưởng Tần, cậu xem chuyện này phải làm sao? Dù gì người ta về cũng cần tiền xe."

Tần Vân Phong thấy vậy, đành phải móc móc túi lấy ra hai tờ đại đoàn kết* đưa cho Tô Ý.

*đại đoàn kết: mệnh giá là 10 đồng

Tô Ý liếc qua một cái: “Chỉ có chút này thôi à? Không đủ cho người ăn xin nữa.

Bao nhiêu đây còn không đáng với số tiền tôi mất, haizzzz, không biết giờ báo cảnh sát còn kịp không, biết đâu có thể tìm lại được tiền của tôi."

Tay Tần Vân Phong run run, vội vàng lấy hết tiền còn lại đưa cho cô: “Tôi chỉ có chừng này thôi, còn lại đều gửi về nhà rồi."

Tô Ý thấy anh ta lục hết túi ra rồi, liền nhận lấy tiền, cùng với phiếu cũng lấy luôn.

Đếm một lượt, bảy mươi chín đồng sáu hào.

Sau khi cất xong lại quay đầu nhìn Bạch Nhược Lâm, chớp mắt.

Bạch Nhược Lâm lúng túng há miệng.

Tô Ý thiện ý nhắc nhở: “Ý đồng chí Bạch đâu rồi? Cô và anh Tần bây giờ còn chưa kết hôn, của anh ấy không thể đại diện cho của cô được mà."

Bạch Nhược Lâm ngẩn ra, tức đến mức mắt gần như tóe lửa.

Tô Ý tiếp tục chớp mắt: “Chính ủy Vương, tôi muốn hỏi, buổi tối tôi không có chỗ ở thì phải làm sao?"

Chính ủy Vương ho nhẹ: “Hai người họ sẽ sắp xếp cho cô, yên tâm."

Tần Vân Phong vội nói: “Cô và Nhược Lâm chen chúc một chút là được."

Tô Ý liền cười tươi gật đầu: “Vậy cũng được, vừa hay tôi và đồng chí Bạch không quen, buổi tối ngủ cùng nhau, có thể hiểu thêm về nhau, chỉ là tôi ngủ không yên, lần trước tôi ngủ cùng một chị bạn, suốt đêm bị tôi đá xuống giường bảy tám lần, buổi tối nay đồng chí Bạch lúc ngủ phải cẩn thận đấy."

"Tiếc là tôi không có nhiều tiền, không thì tôi ra ngoài tìm chỗ ở rồi, cũng sẽ không làm phiền cô."

Bạch Nhược Lâm vừa nghe, liền vội móc hết tiền trong túi mình ra: “Tôi không quen ngủ chung với người khác, cô vẫn nên ra ngoài tìm nhà khách ở đi, dù sao cũng không xa."

DTV

Tô Ý gật đầu, thoải mái nhận lấy tiền.

Đếm một lượt, sáu mươi đồng bốn hào, còn có mấy tờ phiếu.

"Đồng chí Bạch ăn mặc hình người dáng chó, trong túi còn ít hơn cả anh Tần, tôi vốn định ở thêm vài ngày để bầu bạn với hai người."

Bạch Nhược Lâm tức đến mức hét lên: “Cô——"

Tô Ý vội nói: “Xin lỗi, vừa học thành ngữ nên chưa biết dùng!".
 
Back
Top Bottom