Ngôn Tình Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện

Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 620


Thật ra Diệp Gia cũng không lo lắng, Vu Điện là nơi cực ly an toàn. Hiện tại nàng đang ở trong thành, lại có hộ vệ theo bên người, căn bản không cần lo lắng sẽ có người làm phiền. Nhiều ngày này Diệp Gia cũng không rảnh rỗi, nàng đi đến những cửa hàng xung quanh để xem xét.

Tuy rằng trong tay nàng không nắm nhiều sản nghiệp nhưng Diệp Gia lại có gan dám làm. Nàng không thích để tiền ở nhà phủ bụi, tiền phải được lưu thông nên nàng vui vè đi đầu tư mở rộng thị trường.

Đã nhiều ngày qua đi, nàng tìm được một người lời hại, nàng đi theo người đi xem các đoạn đường và các cửa hàng.

Vu Điền đương nhiên là thành trì lớn ở phía nam của An Tây Đô hộ phủ. Trước hai hướng đông tây đều là ở vị trí trung tâm. Nói cách khác thì vị trí này rất giống với Đông Hương trấn nhưng chúng lại khác nhau về bản chất.

Chỉnh là nói này càng an bình ơn Đông Hương Trấn, không cần phải lo lắng sẽ có Đột Quyết ở phương bắc đánh lén. Khí hậu cũng ấm áp, thích hợp để gieo trồng. Cuối cùng Diệp Gia tính tạm thời gác lại chuyện của cửa hàng, mà nàng dùng giá cao mua được từ một sơn đầu mấy trăm mẫu đất vườn.

Diệp Gia bỗng nhiên nhớ đến một chuyện. Sau này Vu Điền ngọc chính là Hòa Điền ngọc. Nó cách khác thì nơi này có quặng ngọc, nhưng mỏ quặng chứa ngọc ở nơi hoang núi rừng không dễ mua như thế. Nói thật tỉ lễ nó rơi xuống trên người diệp Gia là rất nhỏ. Diệp Gia càng coi trọng hơn chính là Vu Điền là một vị trí quan trọng trên con đường tơ lụa.

Tây Vực chính là một bảo vật, có bảo thạch, dưa, trái cây, mà phần lớn đều vận chuyển đến Trung Nguyên. Mà nơi này muốn thông được với phương bắc thì phải đi qua một sa mạc. Mà trong sa mạc lại cố rất nhiều cây xương rồng. Mà nếu có cây xương rồng thì có phải có nuôi được côn trùng hay không? Ngoại trừ những cái đó ra thì nơi này còn có dưa và trái cây. Bởi vì có khí hậu thiên nhiên và ánh sáng nên nó có nhiều loại trái cây và rau dưa có chất lượng tốt.

Trăm mẫu vườn tiêu tốn hết của nàng gần ngàn lượng bạo. Diệp Gia muốn thu hoạch rau và trái cây trước. Chờ đến thời cơ thích hợp lại đến phía bắc xem có tìm được son trùng hay không. Nếu như tìm được thì coi như là có thu hoạch lớn, việc làm ăn trong nhà sẽ có khởi sắc.

Còn không được thì trăm mẫu ruộng này cũng có thể trồng hoa. Vừa đúng lúc trong nhà cũng cần ruộng hoa.

Dã tâm của Diệp Gia đã cháy lên, mỗi ngày đã bận đến quay cuồng. Đảo mắt cũng đã qua hơn mười ngày. Chúng ta đã quên còn có Chu Cảnh Sâm cũng cùng đi đến đây. Nếu như không phải có một ngày đang ngủ thì mũi bị người nắm không thở được mới tình thì Diệp Gia đã quên tướng công của mình còn ở Quy Tư.

Vùng vẫy mở to mắt ra, Diệp Gia theo bản năng mò tay xuống gối lấy d.a.o găm. Sau đó nhanh chóng bổ xuống một đao.

Chu Cảnh Sâm dùng một tay tiếp được, thành thạo đè người lại ở trên giường. Cuối cùng Diệp Gia cũng thấy rõ ràng, người này một thân đen kịt đứng bên giường nhìn nàng, không biết là trở về khi nào. Ánh mắt hắn sâu kín nhìn nàng, Chu Cảnh Sâm thật sự tức đến bật cười: "Gia Nương dạo này thật là bận quá phải không? Có phải nếu còn về trễ chút nữa thì có phải nàng đã quên nàng còn có một người tướng công hay không?"

"Hả?" đương nhiên là Diệp Gia bận, không phải là kiếm tiên cho hắn hay sao? Nàng không chỉ mua đất mua cửa hàng, còn phải tìm người giải giúp mình làm việc, nhiều việc cũng không vội như thế được: "Tướng công, sau chàng lại trở vê lúc nửa đêm thế này?"

"Thế nào là lại? Chẳng lẽ ta không nên trở về sao?"

Tuy Chu Cảnh Sâm nhiều ngày luôn ở Quy Tư nhưng vẫn luôn chú ý đến tình huống của Diệp Gia. Hắn đương nhiên biết Diệp Gia đang làm gì, nên mới lo lắng cho an nguy của nàng. Kết quả tiểu nương tử bận đến không biết trời đất, căn bản là không tim không phổi mà.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 621


"Không phải nói không nên."

"Vậy tại sao nàng lại nói sao ta lại trở về hả?"

"Ta nói là chàng trở về lúc nửa đêm." Diệp Gia không nói gì."Đừng tự tiện bỏ qua hai chửa, dễ tạo ra một nghĩa khác.

Chu Cảnh Sâm hừ một tiếng. Trả d.a.o găm lại cho Diệp Gia. Diệp Giam cầm lại để vào dưới gối, lúc này người cũng đã tỉnh được phần nào. Nàng vừa định đứng dậy rửa mặt chải đầu một chút thì thấy hai mày hắn nhăn lại. Bên ngoài Chu Cảnh Sâm không có gì khác thường, nhưng mũi Diệp Gia ngửi được trên người hắn có mùi máu: "Sao lại thế này? Bị thương sao?"

"Một chút vết thương nhỏ thôi." Chu Cảnh Sâm vừa nói vừa cởi y phục, bên trong trung y đỏ một mảnh lớn. hắn không thèm để ý chút nào, còn nhỏ giọng nói với Diệp Gia: "Không phải Gia Nương mang theo thuốc sao? Ta tìm không được, nàng giúp ta tìm đi."

Diệp Gia: "Chàng bị thương khi nào? Tại sao lại xử lý trễ như thế...

Thuốc nàng mang theo cũng không nhiều. Chỉ có mấy bình kim sang dương với cao hoa hồng. lại nói đến đây thì những thuốc này Diệp Gia mang theo là cho mình dùng, biết là có thể Chu Cảnh Sâm có thể bị thương. Để phòng ngừa biến cố. Kết quả thằng nhãi này mang một thân bị thương nửa đêm quay lại tìm nàng. Diệp Gia rất không vui, sau khi lấy thuốc ra thì hắn cũng đã rửa mặt xong, nữa người trên đê trân dưới ánh đèn.

“Hôm qua.”

"Hôm qua bị thương chàng không để ý đến nó, kéo dài đến bây giờ mới để cho ta bôi thuốc sao?" Diệp Gia hé vết thương của hắn ra sau đó lau vết thương. Khi thoa thuốc cho hắn cũng không nhẹ lực lại, làm cho hắn oai oái kêu to.

Diệp Gia lại không nói tiếng nào vẫn tiếp tục thoa thuốc, liếc mắt nhìn hắn nhìn hắn một cái.

Chu Cảnh Sâm nhìn thấy sắc mặt của nàng, rồi giữ c.h.ặ.t t.a.y áo nàng: "Không vui sao?”

Cánh tay bị hắn nắm cũng không dứt ra được, Diệp Gia cũng không nói lời nào.

"Sao không phản ứng ta?"

Diệp Gia nhìn gương mặt của hắn, trên mặt hắn tràn đầy mệt mỏi. Trong mắt cũng giăng đầy tơ máu, trên người còn có vết thương. Diệp Gia cũng không biết lúc ấy bản thân có tâm trạng thế nào, rồi nói một câu: "Chu Duẫn An, có phải chàng cảm thấy mình sẽ không c.h.ế.t đúng không?”

"Hửm”" lời này nói ra rất đột ngột, Chu Cảnh Sâm giật mình.

"Chàng chắc chắn mình sẽ không c.h.ế.t nên mới không biết sợ. Không biết tại sao chàng lại dùng khổ nhục kế để ép mình như thế, nhưng chàng cảm thấy chuyện này không sao cả. Chàng hoàn toàn không biết, mất m.á.u quá nhiều cũng sẽ chết." Trước kia quả thật Diệp Gia cũng không để ý đến chuyện hắn có bị thương hay không. Nhưng hiện tại tình cảm có chút thay đổi. Nàng thấy hắn không để ý chút nào đến vết thương của mình thì tức giận, trong lòng nàng đang có một ngọn lửa giận đang thiêu đốt.

Ngọn đèn dầu đang lay động trước gió, ánh lửa chiếu ra bóng dáng hai người. Sườn phải của Chu Cảnh Sâm bị trúng một mũi tên hiện giờ cũng chỉ để lại một vết sẹo, đã lành lại rất nhiều. Xem ra là hắn đã làm tiêu vết thương, dùng sức khiến cho vết thương có vẻ đáng sợ hơn. Trên cánh tay cũng có vết đao, sau lưng cũng có.

Chu Cảnh Sâm cong khóe miệng lên, lại thấy Diệp Gia: "Gia Nương...

"Chàng không cần thử ta, nếu như ta không cần chàng thì dù chàng chảy m.á.u đến c.h.ế.t cũng không đế ý đến chàng." Diệp Gia nhìn chằm chằm người này một hồi lâu, thở dài một cái rồi, đột nhiên lại cảm thấy chua xót một cách kỳ lạ: "Chu Duẫn An, ra bên ngoài phải bảo vệ tốt bản thân."

Chu Cảnh Sâm bất ngờ, dừng lại một chút rồi hắn cúi đầu cười nhẹ nhàng: "... Tiểu nương tử như nàng sau lại khác người như vậy như thế chứ?"

"Đúng." Nàng xem thường nói: "Ta không muốn nhìn khổ nhục kế"

"..." Chu Cảnh Sâm hạ mí mắt xuống: "Vậy nàng muốn nhìn bộ dáng thế nào?”

"Mỹ nhân kế"

Chu Cảnh Sâm: "..."

Diệp Gia thấy hắn im lặng ngồi bên giường, tóc đen không biết từ lúc nào đã thả ra. Nàng đi qua, nâng bàn tay chải mái tóc rối của hắn.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 622


Nàng ôm vai hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn hắn một cái. Hàng mi Chu Cảnh Sâm chớp chớp, run rẩy, Diệp Gia xoa nhẹ gây hắn rồi xoay người rời đi: "Trong mắt chàng toàn là tơ máu, xấu c.h.ế.t đi được. Ngủ một giấc đi."

Diệp Gia chỉ tùy ý nói một cầu. Nhưng trong lòng Chu Cảnh Sâm lại giống như được ăn mật, rất ngọt.

Hồi lâu sau, hắn nâng tay chạm vào mái tóc nơi vừa mới được nàng vuốt xong, rồi nói nhỏ một câu: "Chính là bởi vì tiểu nương tử nàng thích mỹ nhân kế nên mới khiến người ta lo lắng, cái thích đối với ta rất nông cạn."

Ngày hôm sau khi Chu Cảnh Sâm trở về. Bên trong thành Vu Điền lại có rất nhiều vệ binh đang điều tra, lúc này bọn họ đang đi từng nhà tìm người. Không biết chuyện này có quan hệ gì với việc Chu Cảnh Sâm đi Quy Tư hay không. Nhiều ngày nay khi ra ngoài Diệp Gia cũng cẩn thận hơn rất nhiều.

Sau khi lấy được khế đất của mấy mẫu ruộng tốt còn phải đến quan phủ lập hồ sơ. Diệp Gia suy nghĩ một chút lại mua thêm hai cửa hàng. Nó nằm bên một con đường ở thành nam.

Nếu muốn buôn bán son phấn bột nước, thì vị trí cửa hàng đương nhiên phải chọn thật tốt, chưởng quây buôn bán cũng phải sắp xếp tốt. Vu Điền cách Đông Hướng Trấn có chút xa. Nên Diệp Gia thử tìm chưởng quầy ở đây. Nhưng chất lượng người đưa đến trước mặt Diệp Gia không đồng đều, cũng không phải quá vừa lòng.

Nếu làm chuyện làm ăn là son phấn bột nước thì khi lựa chọn chưởng quầy phải có hiểu biết sâu về son phấn. Diệp Gia càng thiên vị với những người có dung mạo với dáng người tốt một chút. Tốt nhất có thể là một nữ tử có được chút trình độ về trang điểm hoặc thần thái. Chỉ là nữ tử lộ mặt ra ngoài buôn bán có quá ít. Diệp Gia cũng biết yêu cầu của bản thân quá cao. Tính giảm tiêu chuẩn một chút, chuyên tìm những người có dáng vẻ thư sinh văn nhã.

Nàng luôn nhất quán cho rằng khi buôn bán rất chú trọng đến ấn tượng đầu tiên. Gương mặt đẹp cộng với cách nói nhã nhặn cũng có thể khiến khách cảm thấy có hảo cảm.

Diệp Gia bận rộn gần nửa tháng, cuối cùng chọn một phụ nữ trên dưới ba mươi tuổi. Bà ấy họ Tào, Tào Nguyệt Như. Là người Trung Nguyên, vì một nguyên nhân đặc biệt nên mới định cư ở nơi này. Trong nhà tướng công là những đọc sách, thân thể ôm yêu không thể ra ngoài đi lại, nên chỉ có thể dựa vào bà ấy để gánh vác kinh tế. Người phụ nữ này có hiểu biết rất nhiều đối với son phấn bột nước, thái độ làm người cũng coi là người tốt. Diệp Gia xem xét hết hơn mười người cuối cùng mới chọn được bà ấy.

Chỉ là mặc dù người đã chọn được rồi nhưng hiện tại không có son phấn thành phẩm. Chờ đến khi nàng chạy vê Đông Hương Trấn mới có thể sắp xếp được. Chỉ là trước đó, Diệp Gia thừa dịp trong khoản thời gian này tìm thợ đến sửa chữa cửa hàng.

Bên này nàng bận đến khí thế ngất trời, đều là chuyện cửa hàng lại đến chuyện chọn người, căn bản không có việc khác.

Diệp Gia không biết, sau khi nàng chọn được người xong thì lại nghỉ tạm mấy ngày. Trong những ngày nghỉ ngơi này nên kéo Chu Cảnh Sâm đi mua vải may y phục.

Trong thành Vu Điền có rất nhiều tơ lụa, đa phần đều là những gấm vóc Trung Nguyên, Giang Nam được đưa đi đến Tây Vực. Tượng tự như thế, trong đó có rất nhiều xấp vải thượng đẳng. Diệp Gia rảnh rỗi nhiều ngày, vừa lúc rảnh rỗi không việc gì làm nên đi xung quanh shopping. Nhớ đến bản thân không thiếu mấy bộ quần áo làm bằng tơ lụa, nên muốn mua mấy xấp vải vê cho mấy người Dư thị, với Diệp Tứ. Vừa lúc đó Chu Cảnh Sâm cũng không có nhiều y phục lắm, chỉ có hai ba bộ đổi qua đổi lại, nên mua cho hắn nhiều một chút.

Thằng nhãi này có làn da trắng rất đẹp, mặc cái gì trên người cũng đều đẹp, kiểu dáng thế nào cũng không ảnh hưởng gì.

Diệp Gia vốn chỉ là quá hưng phấn, sau đó lại mua quá nhiều, có nhiều loại vải, còn có các loại vải, còn có những bộ y phục đều là mua cho hắn.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 623


Đương nhiên Chu Cảnh Sâm vui vẻ nhận lấy. Trong đoạn thời gian này cũng có lúc không bận chuyện gì, nên Diệp Gia cũng phối hợp với hắn. Lại nói tiếp, cũng phải bắt hắn chịu đựng được mấy ngày ăn mặt, mặc những bộ quần áo đẹp đẽ khác nhau, mỗi một bộ lại như một người khác. Diệp Gia khiến hắn chơi trò chơi thay đồ này nên rất vui vẻ. Gần đây hai vợ chồng giống như hình với bóng, phần lớn thời điểm thế này Chu Cảnh Sâm không nói lời nào, ăn với mặc đều là những thứ Diệp Gia mua cho hắn. Nếu như người ngoài không biết còn sẽ nói Diệp Gia khiến cho người đàn ông này vung tiền như rác.

Nhất là Chu Cảnh Sâm có một cơ thể cao lớn, hơn nữa lại còn trẻ tuổi, như thế thì giống như một tiểu bạch kiểm đủ tư cách ăn cơm mềm.

Âm thầm nhìn chằm chằm người này không nhìn được có điều gì khác lạ, ngược lại nhìn ra đến một bụng nước. Trong lòng cực kỳ khinh thường tên tiểu bạch kiểm Chu Cảnh Sâm. Khinh thường đồng thời lại dấu không được hâm mộ với ghen tị: "Phi, cũng chỉ lớn lên có một cái mặt đẹp một chút thôi."

Chu Cảnh Sâm cũng không biết bản thân đã khiến người ngoài chưa đến nghiến răng. Chờ đợi gần nửa tháng, Quy Tư cuối cùng cũng có tin tức.

Đại đô hộ phủ mất trộm, vật bị mất chính là hổ phù. Tin tức này được truyền ra đã khiến trong thành Quy Tư nổ tung. Bên trong thành người có tâm tư sẽ không bỏ qua cơ hội này. Nhắm ngay thời cơ này của đại đô hộ, đạp người xuống ngựa.

Trên thực tế, đại đô hộ vốn là chức quan của triều đình, căn bản không có chế độ cha truyền con nối. Những người này y vào trời cao hoàng đế xa không muốn triều đình phái ra một An Tây đô hộ phủ mới, nên mới ép chặt tin tức. Ngoại trừ việc đó thì dù có phân biệt đối xử đến thế nào cũng không đến lượt nghĩa tử của Kiêu Gia. Nhưng con nuôi của Kiều Gia lại công bố với bên ngoài là đã năm giữ hổ phù.

Có được hổ phù của Đô hộ phủ trong tay lại có thêm tâm phúc hỗ trợ, từ đó nắm chắc binh quyền của An Tây Đô hộ phủ. Như thế mới có một ít người không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hiện giờ hổ phù bị mất trộm, chỗ dựa của con nuôi Kiều Gia không còn nữa, như thế đương nhiên sẽ có người sinh ra ý nghĩ khác. Nơi nào có người nơi đó có tranh đấu. Nếu như có thể một bước lên trời, đương nhiên không ai muốn bản thân làm kẻ dưới cả.

Trong lúc nhất thời tin tức thật giả lẫn lộn, tin đồn thế nào đều có. Tình hình bên trong Thành Quy Tư hiện giờ hỗn loạn giống như một vũng nước đục.

Tuy Diệp Gia không biết Chu Cảnh Sâm đang đợi cái gì, những tính cách của bọn họ là việc của mình sẽ tự mình giải quyết.

Một hôm chạng vạng nào đó, Diệp Gia trở về từ cửa hàng đã thấy có hai người một trung niên một gia đang đứng trước cửa khách đ**m. Không biết hai người bọn họ đã biết được tin tức ở chỗ nào, mà bọn họ dường như đã chờ nàng ở đây từ trước. Diệp Gia mới vừa bước xuống xe ngựa hai người đó đã tiến lên.

Hai người tự xưng là người làm của Kiều Gia, là tôi tớ bên người của bà Dương. Bọn họ nói nghe được tin tức từ một khách đ**m ở phương bắc, đi đường xa mới đến được thành Vu Điền, nghe nói là bà Dương đã được một đôi vợ chồng thương nhân xuất chúng đưa đi.

Bọn họ vừa nói vừa gạt nước mắt: "Phu nhân từ khi đại nhân vừa đi, đã điên trong một đêm.

Trong đó có một đàn bà trung niên coi như cảm xúc mà nói: "Trước giờ chưa từng thấy phu nhân để ý người nào đến thế. Khi đại nhân ra đi cũng không thấy ngài ấy có hành động gì nhiều. Đột nhiên ngài ấy ôm hũ tro cốt của đại nhân chạy đi, chính ta khi nghe người hầu nói như thế cũng không thể lường trước được. Vừa lúc trong phủ lại có khách đến, nên rất hỗn loạn. Ta đây vô dụng, không ở bên cạnh người, chờ khi phát hiện đã không biết tung tích phu nhân ở nơi nào..."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 624


Tình cảm của bọn họ dạt dào thắm thiết. Diệp Gia nhìn bọn họ rồi lại nhìn vê phía Chu Cảnh Sâm.

Nhưng Chu Cảnh Sâm lại không có nhiều phản ứng, cũng không có ý ngăn cản. Diệp Gia suy nghĩ một chút rồi mới nói: "Đi theo ta."

Hai mắt hai người họ nhìn nhau, nhất thời mừng rỡ: "Đa tạ người tốt."

Ở khách đ**m đã hơn nửa tháng, nhưng bà Dương cũng chỉ tính tảo một lần đó. Sau đó thì tinh thần luôn đần độn. Chỉ là như thế thì có người chăm sóc, nên bà Dương cũng không thê thảm như lúc trước nữa. Diệp Gia dậm một già một trung niên đi đến phòng ở của Bà Dương. Khi hai người bọn họ nhìn thấy Bà Dương ôm tro cốt ngồi trên giường thì đỏ hồng hai mắt, nước mắt từng dòng từng dòng chảy xuống.

Nhất là người đàn bà trung niên kia, khi thấy bộ dáng gầy gò cộng thêm mái tóc trắng của Bà Dương đã gào khóc lên: "Phu nhân, phu nhân tại sao người lại biến thành như thế này! Tại sao người lại trở thành như vậy chứ! Người như thế, khi đại nhân ở dưới suối vàng có biết nhất định cũng không thể nhắm mắt."

Lão phu nhân của bọn họ từ trước đến nay đều là người được chăm sóc kỹ lưỡng. Quần áo trang sức mọi thứ đều hoàn hảo. Đến ăn, mặc, ở, đi lại, nhỏ đến một cọng tóc mai cũng chưa từng rối loạn. Rõ ràng lúc trước vẫn còn là một mái tóc đen, vậy mà mới có mấy tháng tóc đã bạc trắng hết. Hiện giờ lại không hiểu tiếng người, miệng cứ lẩm bẩm. Biến thành một bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ. Chuyện này khiến cho những tôi tớ hầu hạ bà từ nhỏ đến lớn cực kỳ đau lòng.

“Các ngươi cứ nói chuyện trước đi."

Diệp Gia dẫn người đến rồi thì trở lại phòng của mình. Chu Cảnh Sâm đang ngồi bên cửa sổ, đang nhàn nhã ngôi pha trà.

Nhìn thấy Diệp Gia đến thì nâng tay vẫy. Diệp Già ngồi xuống thì thở dài.

Trên cái bếp nhỏ có hơi nước lượn lờ thật dày. Diệp Gia cúi mặt suy nghĩ, một bộ dáng có chút sầu não. Chu Cảnh Sâm nâng mắt nhìn thấy nàng như thế lại cười. Hắn lấy một cái chén nhỏ tráng qua rồi dùng một cái khăn để cam ấm trà lên, rồi từ từ rót cho Diệp Gia một ly trà. Từng động tác pha trà, châm trà, quả nhiên như nước chảy thành sông, sinh động, cảnh đẹp ý VUI.

"Nếm thử một chút xem."

Diệp Gia ngước mắt nhìn hắn, nâng chén trà nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vẻ mặt nhất thời ngẩn ra.

Tuy bình thường nàng ít khi uống trà, nhưng cũng không hiểu phẩm trà. Nhưng không thể không nói, chén trà này Chu cảnh Sâm pha rất tốt. Nhưng chuyện thô thiển như uống nước hắn cũng là, ra một ít nhã ý. Chỉ là... Diệp Gia không tự chủ được mà bị hút nhìn về người đối diện. Không biết là thật hay là ảo giác của nàng, nàng cảm thấy gần đây mọi cử động của Chu Cảnh Sâm đều tao nhã hơn rất nhiều.

"Gia Nương đang suy nghĩ cái gì?" Chu Cảnh Sâm không ngại Diệp Gia đánh giá, hắn cười rộ lên: "Tại sao lại nhìn ta như thế?"

"Không" Hạ mi mắt, Diệp Gia uống cạn chén trà: "Ta chỉ có chút tò mò chuyện của Kiều Gia. Vừa mới nghe được thì ý của hai người hầu kia thì trong lúc đó khi đối mặt đại đô hộ thì cũng không hòa thuận như ta đã nghĩ.

Chu Cảnh Sâm gật đầu: "Ừm, quả thật như thế."

"Có ý gì?" Bỗng nhiên hắn khẳng định như thế khiến cho Diệp Gia hưng phấn: "Có phải chàng biết chuyện gì không?"

"Biết một chút." Chu Cảnh Sâm lại châm cho Diệp Gia thêm một ly trà. Hương trà lượng lờ, hắn cũng không nhanh không chậm mở miệng: "Đại đô hộ đời trước với phu nhân có một chuyện tình không được tính là bí mật gì. Lại nói tiếp, nói hai người họ là vợ chồng thì không bằng nói hai người họ là đôi vợ chồng bất hòa vì cưỡng ép."

"Hả?? Nói, nói, nói, nói." Diệp Gia vốn chỉ có chút tò mò nhưng nghe hắn nói như thế thì không biết không được. Ánh mắt nàng tạch một cái sáng lên, một ánh mắt sáng quắt nhìn người đối diện đang pha trà.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 625


Chu Cảnh Sâm vẫn chuyên chú pha trà như khi nàng vừa mới đến, trong lúc nhất thời thì tay cầm bình trà có chút ngẩn người,

Hầu kết hắt trượt hai cái, thấy Diệp Gia như thế thì có chút dỡ khóc dỡ cười. Chu Cảnh Sâm cũng không muốn thừa nước đục thả câu, suy nghĩ một lát rồi mới mở miệng nói: "Đại đô hộ đời trước, Kiều Linh khanh cũng là một quan gia phạm tội bị lưu đày, Dương Gia lại là một nhà giàu có ở Quy Tư, cũng từng có tổ tiên làm quan, ở nơi này cũng được tính là nhà lớn nghiệp lớn. Nhưng chuyện là con nối dòng của Dương Gia ít ỏi, đến thời phụ thân của bà Dương cũng chỉ còn một người con gái..."

"Thời điểm còn trẻ, bà Dương đã có người trong lòng, là một để tử nhà giàu. Hai người là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên cũng được coi là tình cảm sâu đậm. Chẳng qua là không như ông muốn, hắn không thể lập gia đình. Dương Gia chỉ có một người con gái, tất nhiên Dương phụ sẽ không để cho Dương gia đoạn tuyệt hương khói. Cho nên từ nhỏ bà Dương chỉ có thể chọn một người ở rễ, bảo vệ hàng nghìn hàng vạn gia sản của Dương gia, cũng với hương khói Dương gia."

Chu Cảnh Sâm nhấp một ngụm trà mới nói tiếp: "Đương nhiên bà Dương không chấp nhận. Bà ấy là người có tính tình mạnh mẽ, khi đã trưởng thành cũng liều c.h.ế.t không theo. Nhưng vấn đề chính là người trong lòng bà ấy lại không có quyết tâm như thế. Thế nên cưới một cô nương môn đăng hộ đối khác, từ bỏ bà ấy."

"Thế sao..."

Diệp Gia trừng con ngươi, trong lòng cùng đoán được đã có chuyện gì xảy ra: "Cho nên bà ấy tức giận hắn ta cưới người khác? Nên đã cưới Kiều Linh Khanh sao?”

"Thật ra cũng không phải." Chu Cảnh Sâm kỳ lạ nhìn sang Diệp Gia, hắn dừng lại một chút, cân nhắc rồi mới nói một câu: "Dương gia chỉ có một người con gái, thời còn trẻ bà Dương được nuông chiều nên rất kiêu căng."

Chu Cảnh Sâm trước nay là người biết chừng mực, chưa từng dùng từ tiêu cực để hình dung ai. Nhưng nay hắn lại dùng từ rất kiêu căng" để nói về một người.

"... Cái này là có ý gì?" Bình thường mà nói thì nếu người không tốt thì phải bị hưu hay sao?

Chu Cảnh Sâm phủi tay áo, cười. Dường như không muốn dùng một từ ngữ độc ác để hình dung một người đã hơn năm mươi tuổi, hắn cố gắng nói những câu chứa hàm ý đi vào những lối nhỏ: "Tóm lại, mặc dù bà Dương bị phụ thân cưỡng ép phải thành hôn với Kiều Linh Khanh, nhưng trong lòng vẫn không buông bỏ chuyện xưa. Hơn mười năm lập gia đình với Kiều Linh Khanh, cho đến khi Kiêu Linh Khanh gần c.h.ế.t vẫn còn để ý đến chuyện xưa."

Nhất thời Diệp Gia nghẹn họng lại, nàng dừng một chút lại hỏi: "... Cái gì nói là vẫn còn nhớ người cũ, chuyện xưa vậy."

Chu Cảnh Sâm thấy nàng trong nháy mắt đã trở nên phức tạp thì không nhịn được cười. Người ngoài cuộc khó mà nói được rõ ràng chuyện tình này, nên hắn nói một câu: "Thế Gia nương cảm thấy tại sao đã lập gia đình mười năm nhưng dưới gối bọn họ lại không có một người con nào chứ?”

"... Không thể coi vị hôn phu của người khác thành vị hôn phu của bản thân, coi con cháu người khác là con cháu mình đúng không?”

Chu Cảnh Sâm không nghĩ đến Diệp Gia chỉ đoán một lần mà đã đoán được hết, kinh ngạc ngước mắt lên.

"Đoán đúng rồi sao?" Diệp Gia thấy hắn kinh ngạc như thế thì nghẹn họng lại. Giống như là đã ăn cái gì đó dơ bẩn.

Chu Cảnh Sâm không nói chuyện, một lần nữa châm trà: "Uống một chút nước trà, hạ hỏa."

"Hạ cái gì hỏa?" Nàng cũng không tức giận. Tuy là nói như thế nhưng Diệp Gia vẫn vươn tay đón chén trà của hắn.

Nàng cào tóc, cảm thấy có chút không thể tin được. Lúc này cảm thấy Bà Dương bị điên vì mất chồng cảm thấy kỳ lạ. Không thể không nói là ghê tởm, nhưng chí ít cũng không có cảm động: "... Dù là như thế thì sao mối hôn nhân này của bọn họ lại kiên trì được nhiều năm như thế? Không phải bình thường là đã mỗi người một ngả rồi sao? Nhưng mà, Dương gia là nhà lớn nghiệp lớn, nên cuộc hôn nhân này cũng không ly được."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 626


"Đều không phải." Chu Cảnh Sâm lắc đầu: "Lúc trước khi Kiều Linh Khanh và bà Dương thành hôn cũng không phải là ở rễ."

"Thế tại sao lại có thể xanh nhiều năm như thế được? Không phải đàn ông không bao giờ chịu thiệt sao?" Những lời này của Diệp Gia có chút tùy ý những loại vạch trân sự thật.

Nụ cười trên mặt Chu Cảnh Sâm cứng lại, hắn dừng lại một chút, buông cái chén trong tay, rồi ngước mắt nhìn Diệp Gia có chút u oán: "... Việc đó cũng tùy người, Gia Nương chớ đừng quơ đũa cả nắm”

Diệp Gia nhúng vai, từ chối cho ý kiến: "Như thế thì hoặc chính là Kiêu Linh Khanh kiêng ky Dương Gia nên không dám làm gì Bà Dương, hoặc chính là do bản thân Kiều Linh Khanh có bí mật...

Nói đến đây, Diệp Gia bĩu môi cũng không nói tiếp nữa.

Có câu nói người c.h.ế.t là lớn nhất. Nàng cũng không phải là đương sự, căn bản không biết chuyện bên trong đó. Như thế mà tùy ý đoán mò về người c.h.ế.t thì quả thật không tốt. Chỉ là như thế thì không phải Diệp Gia khinh thường tình yêu của đàn ông, nhưng thời đại này nam tôn nữ tỉ. Phụ nữ là những người phụ thuộc, đàn ông bạc tình sớm đã nhìn thành quen rồi.

"Nếu nói có gì đó bí ẩn thì mặc dù Kiều Linh Khanh không phải đến vì lợi ích của Dương Gia. Mà năm đó khi gặp được bà Dương không lâu thì vừa gặp đã yêu.

Chu Cảnh Sâm không muốn nói nhiều về chuyện của người ngoài. Nhưng hiểu lầm của Diệp Gia với phụ nữ như thế làm cho Chu Cảnh Sâm có chút gấp gáp. Nói nữa thì chuyện năm đó của Kiều Linh Khanh và bà Dương cũng không phải là bí mật. Chỉ cần hỏi thăm một chút đã có thẻ hỏi rõ ràng. Ở Quy Tư, bà Dương có tiếng là người hồ đồ, mọi người đều biết bà ấy là một mỹ nhân vô dụng.

Hiện giờ những người trong Quy Tư muốn mắng người khác có không tuân thủ nữ tắc hay không, hay là người phụ nữ đó có khủy tay chỉ ra ngoài hay không thì đều lấy bà Dương làm tiêu chuẩn.

Chu Cảnh Sâm nói dăm ba câu khái quát, Diệp Gia cũng không nói gì nữa: "... Thanh danh của bà ấy kém đến thế sao?"

"Ừm"

Thời còn trẻ, Bà Dương y vào việc có phu quân yêu thương, Dương gia lại là nhà lớn nghiệp lớn, nên tùy ý lấy những thứ trợ cấp của Kiều gia mà đến đưa cho nhà của ý trung nhân. Hiện giờ con nuôi dưới gối hai người họ, Kiều Chính Uyên chính là con trai của người mà bà Dương ngày nhớ đêm mong, Trương Diệp Vũ. Lúc trước bà Dương cố chấp, uống một chén thuốc tuyệt đi đường con cháu của bản thân, sau đó lại lấy lý do trong nhà không có con cháu kế thừa hương khói nên đã công khai nhận nuôi con của ý trung nhân và vợ kế.

Nói đến chuyện này còn phải nói đến nguyên nhân vòng vèo trong đó, bà Dương chỉ muốn tùy ý làm bậy để làm ghê tởm người hai nhà.

Diệp Gia cau mày, dùng ngón chân cái cũng có thể đoán ra được thê tử của người ý trung nhân kia có tâm trạng như thế nào. Tùy ý làm bậy như thế, hai nhà đương nhiên sẽ không cân bằng được. Cả nhà thanh mai trúc mã tuy rằng được lợi, nhưng lúc nào cũng bị người bên ngoài nói ra nói vào thì cũng chả có được ngày lành gì. Kiều gia bên này nhân lúc Dương gia không muốn cho Kiều Linh Khanh có được đời sau nên mới cam tâm tình nguyện nuôi con nhà người khác, coi như là hại người hại mình.

"... Một khi đã căm hận như thế thì sớm hòa ly không phải sẽ tốt hơn sao? Tra tấn lẫn nhau hơn năm mươi năm như thế để làm gì chứ? Người đã c.h.ế.t lại tỏ vẻ thâm tình như thế thì có tác dụng gì?" Diệp Gia bây giờ không có một chút phiên não nào đứng dậy.

"Ai biết được." Chu Cảnh Sâm từ đầu đến cuối cũng không đánh giá hành động của bà Dương: "Chắc là sau này mới biết được."

Diệp Gia: "..." Ta đáng giá cái sau này mới biết được đó.

Tuy rằng đây là việc nhà người khác, Diệp Gia là người ngoài không cần phải bỏ nhiều tình cảm vào đó.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 627


Sau khi biết chuyện thì Diệp Gia cảm thấy bà Dương cũng không có tốt như thế, nàng thu hồi sự đồng cảm của bản thân: "... Kiều Linh Khanh không con nối dõi, nhưng nhận nuôi một đứa trẻ bên người nếu tận tâm nuôi dậy thì cũng có thể bù lại tiếc nuối. Chỉ là đứa con nuôi kia tại sao lại có thể công khai kế thừa chức quan? Làm việc như thế đúng là quá ngông cuồng."

"Ngôn cuồng bởi vì không có sợ gì."

Diệp Gia nghĩ cũng đúng, thở dài: "Biên cảnh bình an là chuyện quan trọng, quản lý nơi biên cương lỏng lẻo như thế đúng là hoang đường."

"Triêu đình làm việc trước giờ luôn hoang đường. Chuyện này cũng không phải là chuyện gì đáng ngạc nhiên." Nhắc đến chuyện triều đình, Chu Cảnh Sâm đã cảm thấy không thoải mái. Hắn hạ mi mắt, ngăn lại sự âm u trong đáy mắt.

"...Diệp Gia nghĩ cũng phải, chuyện hoang đường trong Đại Yên quả là không ít.

Mua bán chức quan, làm việc không có kỷ cương phép tắc, thậm chí cũng không tiến hành khoa cử ba năm một lần. Chuyện lớn như thế mà cũng có thể bị đứa con của quan dấu diếm được. tưởng tượng như thế, Diệp Gia không khỏi cảm thấy ghê tởm. Một nhà nước có thể giảm uy tín đến mức này cũng thật là có năng lực: "Kiều Linh Khanh vừa chết, bà Dương đã lưu lạc bên ngoài...

"Kiều Linh Khanh mặc dù yêu ai yêu cả đường đi đối với con nuôi của bà Dương, nhưng con nuôi lại không có ý cảm kích đối với Kiều gia." Chu Cảnh Sâm thản nhiên nói.

Những chuyện thế này một khi xảy ra người có lương tâm biết đó là người thần, kẻ vô lương tâm làm sao có thể mong bọn họ nhớ ân? Diệp Gia trâm mặc.

"Vậy cái hổ phù đó..."

"Đương nhiên sẽ không trở lại nữa." Chu Cảnh Sâm đúng lý hợp tình nói.

Diệp Gia thấy thái độ này của hắn thì nhất thời trở mình xem thường nhìn hắn: "... Không còn nữa, ta đã đưa cái hàng giả của chàng kia cho bà ấy rồi."

Chu Cảnh Sâm nhíu mày, bỗng nhiên cười lên: "Gia nương của ta đúng là phúc tỉnh."...

Trời đã tối, bóng đêm buông xuống, người hầu Kiều Gia cũng đã an ủi được Bà Dương, bọn họ cố ý lại đây đế cảm ơn Diệp Gia và Chu Cảnh Sâm. Bọn họ cũng có gì để làm tạ lễ, chỉ có thể đưa cho Diệp Gia một con dấu với một cái lệnh bài.

Lệnh bài thì không cần phải nói, chính là cái hổ phù giả mà Diệp Gia đã đưa cho bà Dương. Mà con dấu đương nhiên cũng là tín vật.

"Cái này là gia sản tích góp được từ mấy đời tổ tiên Dương gia."

Người nói chuyện chính là người đàn bà trung niên kia, mẫu thân của bà ấy là nha hoàn bên người của bà Dương. Bà cũng được coi như là người được nuôi dưỡng dưới gối bà Dương, mặc dù danh nghĩa là tôi tớ, nhưng ở Kiều gia vẫn được coi là cô nương để nuôi dưỡng. mấy năm nay bà hầu hạ bên người bà Dương là thật lòng coi bà Dương là trưởng bối trong nhà: "Với tình hình hiện giờ của chủ tử ta, câm mấy thứ này trong tay cũng chỉ là hoài bích có tội*."

*Hoài bích có tội: Người giữ được vật quý thì dễ rước lấy tai họa.

Người đàn bà này hình như cũng từng đọc sách nên nói chuyện cũng rất nho nhã.

Diệp Gia liếc mắt nhìn về cái lệnh bài giả kia, không hiểu sao cảm thấy cái con dấu của Dương Gia này cầm vào có chút phỏng tay. Tuy rằng Chu Cảnh Sâm hay thích nói nàng là phúc tỉnh của hắn, nhưng Diệp Gia lại cảm thấy bản thân có vận khí quá mức rồi. Nào có người nào tùy tiền cứu một bà lão lại có thế lấy được sản gia sản nhà người ta chứ? Nàng cũng không phải là con gái của trời gì.

"Có câu không có công không thể nhận lộc..." Đưa những thứ này cho nàng at đã có những suy nghĩ khác. Diệp Gia không lên tiếng, chỉ yên lặng chờ.

Quả nhiên, người đàn bà trung niên đã cầm đồ đưa cho nàng kia đã quỳ mạnh xuống một cái.

Đợi một lát mà vẫn không thấy Diệp Gia có hành động đuổi khách nào mới tự biên tự diễn khóc lóc: "Phu nhân, gia sản của tổ tiên Dương gia trải rộng ở khắp các nơi trong An Tây Đô hộ phủ. Có cửa hàng, đất đai, người hầu, gia súc, tất cả đều có. Ta tự mình là chủ đưa sản nghiệp của Dương gia vào tay phu nhân chính là có chuyện muốn nhờ. Mong phu nhân đáp ứng."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 628


Là một người hầu nhưng được người ở đô hộ phủ coi là cô nương để nuôi lớn thì đương cũng có điều đặc biệt. Tuy cả đời bà Dương không có người con ruột nào. Lại thương từng đứa từng đứa con nuôi như bảo vật, nhưng cũng không ngại thích một tiểu cô nương. Người đàn bà này được bà Dương yêu thương như con gái ruột mà nuôi lớn, từ nhỏ đã gân gũi với lão thái thái, cùng chủ tử đi đến nhiều nơi nên cũng có chút kiến thức.

Khi người đàn bà hỏi thăm được đến đây thật ra cũng đã biết thân phận của hai vợ chồng này không đơn giản. Hiện giờ bọn họ không còn cách nào đòi hỏi cả, trong tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử. Trong lòng do dự một chút rồi cũng quyết tâm nói hết tất cả mọi chuyện ra.

Người đàn bà trung niên phải nói lại những lời mà Chu Cảnh Sâm đã từng kể.

Trên thực thế chuyện của Kiều gia quả thật đúng như lời của Chu Cảnh Sâm. Thời còn trẻ bà Dương đã từng lưu luyến một thanh mai trúc mai con nhà giàu, nhưng tên công tử đó cũng không dừng tay nạp những người khác.

"Nhưng như thế cũng không phải tất cả vì phu nhân nhà chúng ta."

Người đàn bà kia hít sâu một hơi, nói: "Tên Trương Diệp Vũ kia thường lén đưa cho phu nhân chúng ta những món đồ khi còn bé đã tặng cho nhau, dùng đó để thường xuyên nhớ lại quá khứ. Hắn cứ quấn lấy như thế thì dù phu nhân nhà ta có thông minh đến cỡ nào cũng không vứt bỏ được."

Trương lão gia tử kia giờ đã qua đời nhưng người đàn bà trung niên vẫn hận Trương lão gia đó đến nghiến răng nghiến lợi: "Tuy rằng Trương Gia là một hộ giàu có những Trương Diệp Vũ lại không tài kinh doanh. Sau khi cưới vợ thì cả nhà miệng ăn núi lở. Nhiều năm qua dựa vào da mặt dày được Dương gia che chở nên sống rất tự tài nhưng ở sau lưng lại nói phu nhân nhà chúng ta không biết xấu hổ..."

"Việc này là phu nhân nhà chúng ta hồ đồ. Giờ gặp chuyện như thế thì cũng không cảm thấy là gì. Chỉ là tên Kiều Chính Uyên kia thì sao!"

Người đàn bà trung niên nói đến chuyện xưa thì nước mắt giàn dụa, quả nhiên là hận không thể uống máu: "Tên Kiều Chính Uyên kia là ăn của Kiều gia chúng ta, ở cũng là Kiêu gia chúng ta. Đại nhân nhà ta tự thân dạy dỗ hán. Hắn ta thế mà lại không nhớ đến ân dưỡng dục, lại cấu kết với Trương Gia, thừa dịp đại nhân chúng ta bệnh nặng, hạ độc hại c.h.ế.t đại nhân. Thù này bất luận như thế nào cũng phải báo!"... Con dấu này lại càng phỏng tay hơn.

Diệp Gia trừng mắt, đặt con dấu lại ở trên bàn. Quả nhiên là không có bữa cơm nào miễn phí.

"Tiểu phu nhân, ta biết yêu cầu này rất khó xử. Nhưng ta đã bị đuổi ra khỏi Kiều Phủ nên không còn biện pháp nào khác." Người đàn bà trung niên biết yêu câu mình rất quá đáng, nhưng bà cũng chỉ là quá lo lắng: "Cái lệnh bài màu đen này chính là hổ phù. Tên Kiau Chính Uyên tự tiện muốn kê thừa vị trí đại đô hộ nhưng thật ra căn bản không có được hổ phù. Hiện giờ hắn chiếm lấy phủ đại đô hộ cũng chỉ ỷ vào người bên ngoài không biết chuyện gì, lại ỷ vào phu nhân nhà ta không thể trực tiếp vạch trân hắn. Chỉ cần các người có thể tố cáo được chuyện này thì sẽ có người hại mạng của hắn."

Vừa dứt lời, người đàn bà trung niên kia lau nước mắt trên mặt đã bắt đầu dập đầu xuống đất.

Hai mắt Diệp Gia nheo lại, khóe miệng chậm rãi cong lên. Thực tế thì người đàn bà kia cũng không ngốc, mà Diệp Gia lại càng không ngốc: "Nếu như là chỉ cần vạch trân chuyện này thì không phải hai người các ngươi cũng có thể làm sao? Tại sao lại bắt ta phải làm?”

Mặc dù nàng tham tiền nhưng cũng sẽ không vì tiền mà không muốn sống. Sản nghiệp của Dương Gia quả thật rất hấp dẫn nhưng tình thế hiện giờ ai mà biết được có bao nhiêu bàn tay đã nhúng vào chuyện này chứ. Tên Kiều Chính Uyên kia đã chiếm được phủ đại đô hộ, chẳng lẽ sẽ để người nắm được sản nghiệp của Dương Gia và tay người khác sao?
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 629


Người đàn bà trung niên kia chỉ là người hầu. dù có tài đến đâu thì dù có được quản gia cũng không có quyền bằng lời nói của nghĩa tử được. Việc bọn họ bị đuổi ra khỏi phủ là có thể chứng minh điều này...

Cơ thể người đàn và trung niên cứng đờ, bỗng nhiên không nói gì nữa. nhìn cô gái đẹp đến động lòng người này ở trước mặt mình, tuổi nàng không lớn nhưng lại không dễ lừa. Cơ thể của người đàn bà kia bỗng nhiên run rẩy đứng dậy, từng chút từng chút run rẩy.

Diệp Gia không nói chuyện, thản nhiên nhìn bà ta.

Người đàn bà trung niên mím môi, lúc lâu sau không biết nên nói gì.

Bà ta không nói lời nào, đương nhiên Diệp Gia sẽ không mở miệng. Không khí trong nháy mắt đông lạnh.

Mồ hôi lạnh trên mặt người đàn bà kia ngày càng nhiều. Rất lâu sau đó, bà ta giống như không chịu nổi giằng co nửa mới chịu thừa nhận. nước mắt của bà ta từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất, tay nắm chặt làn váy đến nổi gân xanh đều nổi lên. Cuối cùng cân nhắc nói: "Trong tay ta có cửa hàng của Dương Gia. Nghe nói ở Bắc Đình Đô hộ phủ có một vị tướng giỏi, họ Chu. Nương tử trong nhà lại thích chuyện làm ăn. Hai vợ chồng này rất dễ nhận ra, vẻ ngoài rất xuất sắc."

"Hả?"

Diệp Gia nhướng một bên mày, nghiêng đầu: "... Chỉ có như thế đã nhận ra sao? Thế này cũng quá qua loa rồi."

Lời nói của bà ta tuy rằng không có ngôn từ ác liệt nào nhưng nhẹ nhàng lại có phần đe dọa.

Người đàn bà đó biết Diệp Gia nhìn như trẻ tuổi nhưng thật chất không phải là người dễ bị người khác điều khiển, nên nhất thời bà ta không dám nói có lệ. Bà ta cúi đầu, trên mặt có vài phần dãy dụa. Một lát sau, bà ta nuốt nước miếng một cái, rốt cuộc ra quyết định: "... Thật ra cũng không phải, chỉ là ta tự mình suy đoán. Là có người báo cho ta biết thân phận của Chu đại nhân."

Thân phận của Chu Cảnh Sâm bị lộ ra ngoài? Trong nháy mắt ánh mắt của Diệp Gia nguy hiểm: "Là ai nói cho các người biết?"

Ánh mắt sắc bén đó, rơi xuống người đàn bà trung niên đang quỳ dưới đất. Người đàn bà trung niên kia hoảng sợ, dường như không nghĩ đến một người ôn hoà như Diệp Gia lại có một ánh mắt sắc bén như thế. Bà ta quỳ trên mặt đất lâu rồi mới lắp bắp nói: "Là một công tử họ Liễu, Kiều già nhất định sẽ được báo."

"Họ Liễu?" Diệp Gia nhăn mày. Người họ Liễu nàng biết cũng chỉ có một người, là Liễu Nguyên. Dòng họ Liễu này cũng không hiếm thấy. Diệp Gia không khỏi suy nghĩ. Lại nói nữa, từ năm ngoái Liễu Nguyên bị điều đi Luân Thai thì không còn nghe tin tức nào nữa. Lần trước Diệp Gia đi Luân Thai cũng không thấy Liễu Nguyên. Không biết công tử họ Liễu lần này có phải là người bản thân mình nghĩ đến hay không. Chỉ là Chu Cảnh Sâm nói lần xuất hành lần này của bọn họ là bí mật. Tin tức lộ ra ngoài như thế thì không thể nào là người ngoài được.

"Trừ các ngươi ra còn có ai biết đến hành tung của chúng ta không?" Diệp Gia nghiêm khắc hỏi: " Liễu công tử kia trông như thế nào?"

Người đàn bà trung niên thấy Diệp Gia Hung dữ như thế thì là hoảng sợ. Bà ta xua tay giải thích nói bản thân không có ác ý gì, gặp Liễu công tử chỉ là tình cờ, vị công tử kia thấy bọn họ đáng thương nên mới trợ giúp. Cũng không có ý tiết lộ hành từng của đoàn người Diệp Gia.

Tuy rằng như thế người phụ nữ trung niên cũng biết lời nói của bản thân không đáng tin cậy nên ngập ngừng nói: "Tiểu phu nhân, khi chúng ta biết được hành tung của phu nhân vẫn chưa tự tiện ra bên nói ra bên ngoài. Liễu công tử kia cũng đã cảnh cáo ta không tuyệt đối không thể nói ra bên ngoài để tránh rước lấy phiền phức. Hiện tại ta đã cùng đường đương nhiên sẽ biết nặng nhẹ, sẽ không tùy tiện, lộ ra hành tung của các người. Hiện ta chúng ta cũng đã nói thật cũng coi như là có thành ý, mong phu nhân đừng tức giận.""
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 630


Thật ra Diệp Gia không tức giận, chỉ là chuyện này không lớn không nhỏ. Dù sao Chu Cảnh Sâm cũng đàn làm một số chuyện không thể lộ ra bên ngoài. Nếu là bị người có tâm phát hiện rồi đuổi đến chặn đường, đến lúc đó chỉ có đường chết.

Nàng cau mày, nhất thời không có tâm trạng nói chuyện với này hai người. Cho người sắp xếp phòng cho bọn họ, còn bản thân thì trở vê phòng của mình

Chu Cảnh Sâm đang ở trong phòng, đang ngôi ở bên cửa sổ đọc sách, pha trà. Trong khoản thời gian này hắn khó có được thời gian nhàn nhã. Thằng nhãi còn không muốn ra khỏi cửa. Diệp Gia đi qua, thuật lại ngắn gọn những lời của người trung niên kia một lần. Nàng có chút lo lắng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn khác hay không. Chu Cảnh Sâm nghe xong lại không có phản ứng bất ngờ nào. Còn kéo Diệp Gia đến bên người hắn, nói ba chữ: "Là Liễu Nguyên."

Diệp Gia ngạc nhiên, trừng mắt nhìn, nhanh chóng ý thức được chỉ sợ chuyện này từ đầy là do Chu Cảnh Sâm cố ý: "Là chàng cố ý để bọn họ đến đây sao?"

"Ừm.

".. Nói, tướng công, khoảng thời gian chàng ở Quy Tư bận rộn chính là làm việc này sao?" Hắn không nói, Diệp Gia còn không dám to gan đoán. Hắn vừa nói như thế, Diệp Gia lại hồi phục lại tinh thân một chút.

"Gần như thế." Thế này cũng là nhờ đời trước. Có nhiều chuyện biết trước những điểm quan trọng nên hắn có được nhiều lợi ích hơn.

Diệp Gia thấy hắn chậm thở ra một hơi. Vuốt nhẹ hai má, bình tĩnh lại: "Vậy bây giờ chàng muốn làm thế nào? Nhận lấy gia nghiệp của Dương gia, giúp bà Dương đuổi con cháu bất hiếu, báo thù cho lão đồ hộ sao?”

"Đương nhiên." Thực tế thì, yếu mục đích chính Chu Cảnh Sâm tới nơi này là nắm trong tay An Tây Đô hộ phủ. Một là vị trí của An Tây Đô hộ phủ đích quan trọng, không thể rơi vào tay người khác. Thứ hai, Chu Cảnh Sâm đã chọn đúng thời gian. Thừa dịp triều đình chưa có phản ứng đã làm hết mọi sự chuẩn bị, phòng ngừa triều đình và Đột Quyết hai mặt giáp công đối với Bắc Đình Đô hộ phủ, mới có thể sắp xếp được ổn thỏa.

Tuy rằng binh lực của An tây đô binh lính thường trú này chỉ dựa vào số lượng cũng đã đủ uy h**p. Một khi xảy ra xung đột, đây quả thật là một trở ngại lớn đối với việc Chu Cảnh Sâm đang muốn làm.

Lúc đầu hắn không muốn nắm bắt nó, ở An Tây đều hộ phủ có rất nhiều người, thế lực trong đó lại phức tạp. Cần phải kéo xuống một người nắm giữ quan trọng mấu chốt dẫn đến sự hỗn loạn roi mới nhân cơ hội nắm giữ nơi này. Ai ngờ vận khí của nương tử hắn mạnh mẽ, trên đường đã tìm được một nhân vật quan trọng. Phải biết rằng ở đời trước hắn mất gần này gần hai năm mới tìm được Bà Dương điên điên khùng khùng này. "Việc của ta vốn là vì hổ phù mà đến, bắt Kiều Chính Uyên là đương nhiên." Đương nhiên Chu Cảnh Sâm sẽ không giấu Diệp Gia: "Chuyện vốn phải làm, thuận tiện giúp người Dương gia, cớ sao lại không làm?”

Diệp Gia trợn mắt nhìn hắn, không biết có phải là nàng ảo giác hay không. Diệp Gia luôn có cảm giác Chu Cảnh Sâm đã sớm biết trước mọi chuyện.

Người nọ không né tránh để Diệp Gia tùy ý đánh giá, mỉm cười thu lại bản ghi chép trong tay.

Nửa sau của tháng ba, thời tiết ấm dần, vạn vật sống lại. Ngoài cửa sổ, cây cối đã đ.â.m chôồi nảy lộc, An Tây đều hộ phủ thật sự ấm áp hơn nhiều so với Bắc Đình. Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua từng chiếc lá, lại giống như dòng nước chảy xuôi đến áo bào trắng của Chu Cảnh Sâm.

Làn da hắn trắng cực kỳ, tóc đen như gấm, đôi con ngươi lại pha sắc độ đen như chu sa, phối cùng màu xanh tươi mát này lại tạo ra một cảm giác trong sáng. Cây mộc trâm hắn thường dùng đã được tháo xuống, hiện giờ đang dùng dây cột tóc do Diệp Gia để buộc cao mái tóc đen của hắn. Hai đầu tua rua của sợi dây buộc tóc rơi bên ngực, lại vì hắn vẻ nên một nét đẹp vốn đã trong trẻo nhưng lạnh lùng lại thêm vẻ đẹp mộc mạc.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 631


"... Nên không phải là chàng đã sớm liệu được hết mọi chuyện, roi chỉ cân chờ tự đến cửa thôi đúng không?”

Chu Cảnh Sâm rốt cuộc cười rộ lên, cũng không giấu diếm nàng: "Vào thời điểm quan trọng thì nên dùng một chút thủ đoạn."

Diệp Gia:

Thật ra cũng đúng hiện giờ, bọn họ gặp phải tình thế như vậy, Chu Cảnh Sâm làm chủ soái đương nhiên tâm mắt của hắn sẽ xa hơn nhiều so với người bình thường. Thủ đoạn cũng không nhất định phải quang minh chính đại, những người vĩ đại đời sau đã nói đúng. Mặc kệ là mèo trắng hay là mèo đen, chỉ cần bắt được chuột thì đó là mèo tốt.

"Những người dương gia kia chàng tính sắp xếp như thế nào? Tinh thân của Bà Dương rất không ổn định, con dấu rốt cuộc có thể huy động được bao nhiêu sản nghiệp cũng không nói chính xác." Cầm gia sản nhà người ta, dù sao cũng phải có trách nhiệm với người đó. Một chút lương tâm này Diệp Gia cảm thấy bản thân mình vân có: "Nói nói thì theo lời của chàng lúc trước thì đứa con nuôi kia của Bà Dương rất được yêu thương tin tưởng, chỉ sợ sản nghiệp tổ tiên của Dương gia đích đã sớm bị vơ vét không còn thừa lại cái gì đúng không?"

"Này vài người liền làm phiền gia nương ngươi nhiều coi chừng."

Chu Cảnh Sâm đứng dậy đi đến bên người Diệp Gia đích, kéo nàng ngồi xuống.

Hơn nữa, vết thương của Chu Cảnh Sâm gần đây cũng đã tốt hơn rất nhiều. Vết thương hiện giờ của hắn nhìn như nghiêm trọng, thật ra cũng chỉ là vết thương ngoài da, chăm sóc tốt nên hồi phục cũng nhanh: "Hai người mà Kiêu Chính Uyên đang tìm chính là bọn họ. Người đàn bà kia chính là thuộc hạ bên người của Bà Dương gia đã mất."

"Nói cách khác bà ta biết Dương gia có bao nhiêu sản nghiệp đúng không?" Diệp Gia nghe hiểu đại khái ý của hắn. Hai người mà Kiều Chính Uyên đang tìm chính là bọn họ, ít nhất chứng minh một việc, trong hai người hoặc là cả hai có bí mật quan trọng gì đó. Hoặc nắm giữ điểm yếu gì đó của Kiều Chính Uyên. Nghĩ đến con dấu mà Dương gia do người đàn bà trung niên đưa đến, e là địa vị của người đàn bà đó ở Dương Gia cũng không thấp.

Chu Cảnh Sâm cười, không nói nữa. Lúc này Diệp Gia cũng biết ý của Chu Cảnh Sâm, trở về đã nhận lấy con dấu.

Đồ vật này trong tay nàng nói lên nàng đã đồng ý yêu cầu kia. Người đàn bà trung niên kia vui đến không kiêm chế được, quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu với Diệp Gia. Diệp Gia cho tới bây giờ vẫn không thể thích ứng việc người động một chút lại dập đầu, nàng thấy thế nên nâng bà ta dậy.

"Chuyện của Kiều gia ngươi cứ yên tâm, nếu ta đồng ý thì sẽ không nuốt lời. Chính là thân phận các người đặc biệt, không tiện ở lại nơi này. Nếu như không ngại, trước khi giải quyết xong chuyện của Kiều gia, hai người các người dẫn theo Bà Dương đi nơi khác để tránh chuyện lần này." Nếu người Kiều Chính Uyên đang tìm là bọn họ, đương nhiên Diệp Gia là không thể tiếp tục mang theo, bọn họ ra ngoài chỉ mang theo vài người, một khi xảy ra chuyện gì thì không thể lo hết được.

Diệp Gia sắp xếp như vậy, cũng nói trúng lòng của người đàn bà trung niên. Bọn họ sợ tên bạch nhãn lang Kiều Chính Uyên không niệm tình nghĩa mà g.i.ế.c người diệt khẩu. Thật ra bọn họ đã sớm muốn đưa bà Dương rời đi. Chỉ đáng tiếc là bọn họ yếu đuối lại thân cô thế cô, nên không dám đi lung tung.

"Ta sẽ phái người đưa các ngươi đi." Diệp Gia nhìn ra băn khoăn của bọn họ: "Nếu là không chỗ để đi, các ngươi cứ đi về phía bắc, đi đến Bắc Đình tránh một chút."

Diệp Gia chỉ nói đến đây, sau đó muốn làm như thế nào thì phải xem quyết định của bọn họ. Tuy rằng Diệp Gia có lòng tốt, nhưng cũng không thích làm bảo mẫu. Bà Dương đã muốn người hầu trung thành chăm sóc, những chuyện sau đó không cần nàng quan tâm. Đưa cũng chỉ là một đoạn đường, Diệp Gia cũng nói rõ ràng: "Nếu như phải đi, ta khuyên các ngươi nhanh chóng đi đi. Kéo dài thời gian chỉ biết đêm dài lắm mộng."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 632


"Ngày mai chúng ta sẽ đi." Người đàn bà trung niên lập tức nói: "Tiểu phu nhân hãy yên tâm, ta nhất định sẽ giữ miệng kín như bưng."

Diệp Gia gật đầu, cũng đã nói rõ mọi chuyện, những chuyện sau đó phải sắp xếp thế nào thì bọn họ tự làm.

Nàng phủi ống tay áo, đứng dậy lại trở lại phòng của chính mình.

Hiện giờ trời đã tối muộn, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động. Một ít khách của khách diem đến nghỉ tạm sớm đã tắt đèn. Khi Diệp Gia câm theo đèn lồng quay về phòng, Chu Cảnh Sâm đã rửa mặt xong đang ngồi trên giường thượng cầm một quyển sách đọc. Tóc đen bị thấm nước, trên người còn tản ra hơi nước. Ánh sáng đong đưa, chiếu lên một vệt sáng trong phòng, Diệp Gia ngửi được trong không khí có một mùi thảo dược kỳ lạ.

Diệp Gia trừng mắt: "... Không phải đã nói là chàng không được uống thuốc bậy bạ rồi sao?"

Chu Cảnh Sâm không nghĩ đến mũi nàng lại nhạy như vậy. Một chút mùi như thế cũng có thể đoán được. Hắn cũng không xấu hổ, đi xuống giường cầm cây đèn trong tay Diệp Gia rồi thổi tắt nó, đặt lại trên bàn. Đêm nay Diệp Gia chạy đến chạy lui, cũng không ăn được cơm nhiều. Trên bàn đặt chút điểm tâm và một chút thức ăn, là Chu Cảnh Sâm vừa kêu nhà bếp làm rồi bưng đến đây, vẫn còn tỏa ra hơi nóng: "Cùng ta ăn một chút gì đi, bữa tối nàng ăn được không bao nhiêu."

Quả thật Diệp Gia có chút đói bụng, nhìn hắn một cái, roi cũng ngồi xuống cùng hắn dùng cơm.

Ăn ba bốn cái sủi cảo to bằng bốn ngón tay lại uống thêm một chén canh gà, Diệp Gia đã buông bát xuống không ăn nữa. Bên này Diệp Gia vừa buông bát, đối diện Chu Cảnh Sâm đã nhíu mày lại. Lại nói tiếp, không biết vì sao khoảng thời gian này Diệp Gia ăn ít hơn trước rất nhiều. Tuy rằng lúc trước Diệp Gia ăn cũng không nhiều, nhưng vẫn có thể ăn hết được đĩa thức ăn trước mặt này.

Bản nhân Diệp Gia không chú ý đến chuyện này, Chu Cảnh Sâm lại sớm phát hiện ra bất thường. Lúc này hắn cau mày nhìn về phía Diệp Gia, thấy nàng ngẩng đầu lên lại giãn mày ra, tạo ra dáng vẻ như bình thường. Hắn cũng buông đũa xuống, nhẹ giọng hỏi: "Ăn xong rồi sao?"

"Hửm?" Diệp Gia nhìn lại, biết được hắn hỏi cái gì thì mới gật đầu: "Ừm, đủ rồi, đủ rồi, không muốn ăn

Chu Cảnh Sâm mím môi, nhìn chằm chằm Diệp Gia một lát, lại ăn hết mấy cái sủi cảo trong bát nàng. Gặp này tiểu nương tử cũng không có chú ý gì, hắn lại buông bát lần nữa rồi sờ trán Diệp Gia: "Gia nương, gần đây nàng làm sao vậy? Sao lại ăn uống không tốt?"

"Ăn uống không tốt?" Diệp Gia giật mình một chút, hồi tưởng gần đây quả thật là ăn có chút ít. "Chắc là thức ăn không hợp khẩu vị," Đầu bếp của khách đ**m nấu ăn có lệ, đến Chu Cảnh Sâm cố ý bỏ bạc ra thì hương vị cũng rất bình thường. Trước giờ Diệp Gia ở nhà ăn đều là đồ ăn Diệp Tứ muội làm, hoặc nếu Tứ muội không rảnh thì nàng tự mình làm. Tóm lại, hương vị không thể không khen. Bên ngoài không có điều kiện này, ăn cũng không được tốt nữa: "Cứ cảm thấy ăn thức ăn này khiến dạ dày khó chịu, nên không muốn ăn."

Nhưng Chu Cảnh Sâm không chấp nhận lý do này, hắn nhìn chằm chằm Diệp Gia, chân mày nhăn thật sự rất chặt.

"Nhìn ta như thế làm gì?" Diệp Gia bị vẻ mặt nghiêm túc như thế của hắn chọc cho tức cười,"Yên tâm, cơ thể của ta vẫn còn tốt."

Hiện giờ Chu Cảnh Sâm lại nhớ đến, đời trước Gia Nương phải đi khi chưa đến mười chín tuổi đích. Cụ thể c.h.ế.t như thế nào, ấn tượng của hắn có chút mơ hồ, không có miệt mài theo đuổi nên đương nhiên là không rõ lắm người c.h.ế.t thế nào. Đời này tất cả đã thay đổi, Gia Nương cũng không phải là "Diệp Thị. Nhưng dù có người ở đây vẫn khiến người khác cảm thấy sẽ dẫm vào vết xe đổ.

Tiểu nhị trong khách điểm mang nước ấm lại đây, Diệp Gia nhìn thoáng qua người ngồi bên bàn cuối mắt trầm tư, không biết đang suy nghĩ cái gì. Nàng cũng không có quan tâm hắn chỉ đứng dậy ra phía sau bắt đầu tắm rửa.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 633


Nếu là bình thường, Chu Cảnh Sâm tất nhiên sẽ đến lại đây đùa giỡn một phen. Hôm nay lại có chút im lặng. Diệp Gia nhíu mày, nhớ lại gân đây cơ thể mình có chỗ nào thay đổi không bình thường. Hình như ngoại trừ ăn ít đi một chút, lại lười hơn trước một chút, thì những mặt khác cũng không có thay đổi gì. Không mập không ốm, sắc mặt cũng hồng hào, thân thể thật sự khỏe mạnh. Nghĩ như vậy, Diệp Gia đã thả lỏn lại tâm trạng.

Chỉ là sau khi nàng rửa mặt xong đi ra, Chu Cảnh Sâm nhân đã không ở phòng trong. Diệp Gia lau tóc đi đến bên giường, trên giường cũng không có người.

"Kỳ lạ? Buổi tối còn chạy đến chỗ nào?" Diệp Gia nói thâm một câu rồi lại lên giường nằm.

Đợi một lát, tóc cũng đã gần khô thì ngoài cửa mới truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn. Nàng mờ mịt mở to mắt, chợt nghe đến giọng nói lạnh nhạt của Chu Cảnh Sâm ở ngoài cửa kêu người nào chờ một lát. Rồi sau đó chính là một tiếng chi nha, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài. Tiếng bước chân ổn định quen thuộc vang lên. Một bóng ma đen từ đầu xuống dưới, Diệp Gia mở to mắt, Chu Cảnh Sâm đang đứng ở bên giường.

"Gia nương, nàng vừa tỉnh. Mở mắt đi" Trong tay hắn cầm áo khoác của Diệp Gia, nâng tóc Diệp Gia dậy: "Vừa rồi ta đi mời đại phu đến đây, nàng chuẩn bị một chút."

"Mời đại phu làm gì?" Diệp Gia ngồi dậy, cầm quần áo Chu Cảnh Sâm đưa đến mặc vào,"Ta không sao."

"Mặc kệ, cũng không có việc gì, mời đại phu xem một chút mới yên tâm được." Chu Cảnh Sâm ngồi xuống ở mép giường bên cạnh, ngón tay thon dài trắng nõn thay Diệp Gia vuốt tóc ở đầu vai. Tóc Diệp Gia đã gân khô, nhưng vẫn còn chút lạnh. Lau vài cái, lại giúp Diệp Gia mặc quần áo, chỉnh cổ áo chỉnh te rôi hắn mới đứng dậy đi phòng ngoài.

Một lát sau, có một lão đại phu mang theo hòm thuốc theo hắn tiến vào.

Ánh mắt lão Đại phu kia ở rơi xuống trên mặt Diệp Gia, sau đó Diệp Gia đưa cổ tay qua, xem mạch.

Trung y bao gôm nhìn, nghe, sờ, hỏi. Đầu tiên lão đại phu là bắt mạch, lại bảo Diệp Gia đưa đầu lưỡi cho ông ta xem. Hồi lâu sau, ông ta mới vuốt chòm râu rồi mở miệng: "Chớ hoảng sợ, chớ hoảng sợ, nương tử nhà ngươi không phải là bị bệnh, mười phần thì tám, chín là đã có thai.

Lời này vừa được nói ra, đã khiến hai người hoảng sợ. Diệp Gia vốn còn có chút mệt mỏi, sau khi nghe ông ta nói như thế thì trong nháy mắt trợn tròn hai mắt.

Chu Cảnh Sâm cũng không tốt được bao nhiêu, hắn chớp hai mắt, lập tức nhíu mày: "Đại phu, ông có chắc chắn là mang thai sao?"

"Người trẻ tuổi này sao lại nói như thế! Ý của ngươi là hoài nghi biển hiệu Hồi Xuân Đường của lão hủ sao?" Lão đại phu vốn cười tủm tỉm, Chu Cảnh Sâm vừa mở miệng đã làm nụ cười trên mặt ông ta cứng lại, râu cũng không vuốt nữa, thổi râu trừng mắt nhìn Chu Cảnh Sâm, tức giận không nhẹ: "Nếu chỉ là việc có thai hay không cũng khám không được, thế thì lão hủ còn mở y quán cái gì, ngồi ở vị trí này làm cái gì?"

"Cũng không phải là nghi ngờ y thuật của đại phu, chỉ là... Chu Cảnh Sâm thật sự không nghĩ đến tại sao Diệp Gia có thể có thai. Nói như vậy, có thai không phải là ăn uống tốt hơn sao? Hơn nữa, bình thường hắn với Diệp Gia khi sinh hoạt vợ chồng đều uống thuốc.

"Tuy rằng hiện giờ mạch tượng của nàng vẫn chưa hiện rỡ, là bởi vì tháng còn nhỏ." Lão đại phu hu một tiếng: "Đợi thêm mười ngày nửa tháng nữa thì sẽ hiện rõ hơn."

"Không thể nào được." Diệp Gia hoảng sợ một lúc lâu sau mới xem như lấy lại tinh thần: "Mỗi lần ta và tướng công đều đã dùng thuốc tránh thai, không thể có thai được."

Lão Đại phu không ngờ đến đôi vợ chồng này lại uống loại thuốc này, nên sửng sốt một chút.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 634


Dừng lại một chút, ông ta mới nhẹ giọng lại: "Thuốc tránh thai cũng phải chia thành nhiêu loại, cũng không phải thuốc tránh thai nào cũng bách phát bách trúng. Có một số thuốc rất mạnh, uống vào những chỉ có thể tránh thai mà còn có thể tuyệt tử. Có một số loại thuốc lại có hiệu quả yếu, chỉ có tác dụng cản trở một chút. Nếu hai người các ngươi đã dùng thuốc thì cũng phải biết rõ ràng đó là loại nào. Loại thuốc có dược tính ôn hòa cũng không thể phòng được, nhất là xem tướng mạo của tướng công nhà ngươi thì về mặt đó hẳn là có chút mạnh mẽ...

Lão đại phu nói xong, ánh mắt liếc nhìn hướng ngón tay của Chu Cảnh Sâm: "Tướng công ngươi có ngón tay thon dài thả cân xứng, vóc người lại cao lớn dù gầy gò nhưng có lực, vóc người này dẫn đến thể trạng cũng không giống người bình thường, hơn nữa lại trẻ tuổi như thế... Về mặt đó càng không thể nào yếu được."

Diệp Gia: ˆ..."

Chu Cảnh Sâm: "..."

Lời nói trực tiếp như thế khiến cho Diệp Gia và Chu Cảnh Sâm đỏ mặt.

"Bản thân muốn chơi thì phải chú ý một chút..." Miệng không tự giác nói thâm, ánh mắt Diệp Gia không tự giác nhìn về phía lão đại phu đã nói. Lại nói thì tay Chu Cảnh Sâm quả thật rất dài. Tay của Chu Cảnh Sâm vốn là khoát trên vai Diệp Gia. Bị nàng nhìn như vậy, không biết tại sao hắn lại có cảm giác ngượng ngùng khó hiểu. Lão Đại phu thấy hai người ngượng ngùng như vậy, nên cũng thở ra một hơi.

Ông ta liếc mắt nhìn Chu Cảnh Sâm, mở miệng nói: "Bình thường vợ chồng các ngươi dùng lại thuốc nào, lấy ra cho ta nhìn một chút."

Diệp Gia vuốt hai má, trong lòng Chu Cảnh Sâm vội nghe theo, lấy từ trong n.g.ự.c ra một cái bình sứ nhỏ. Viên thuốc trong bình sứ nhỏ chính là sau khi Chu Cảnh Sâm bị thương nặng phải uống một lượng thuốc lớn, rồi gọi người làm cho hắn thuốc tránh thai. Hắn đã tìm đại phu nhìn qua, chắc chắn có công dụng tránh thai.

Lão đại phu cầm trên tay ngửi, mày nhăn lại. Rồi sau bóp nát đó trước mặt hai người bọn họ.

Diệp Gia chớp ánh mắt, lại nhìn thấy chân mày của lão đại phu chậm rãi giãn ra, rôi mở miệng nói: "Đúng là thuốc tránh thai, có hiệu quả tránh thai. Bất quá hiệu quả của loại thuốc này cũng không phải tuyệt đối. Nhưng thứ này lại có công dụng khác nhau với những người khác nhau. Nếu là một người phụ nữ có thể chất tốt hơn bình thường, thì công hiệu của nó cũng không thể hoàn toàn phòng được. Nhưng nếu thêm một số loại thuốc vào thì hiệu quả sẽ tăng thêm rất nhiều."

"Thuốc này cũng không phải là ta uống." Diệp Gia lại nói: "Thật ra đó là tường công nhà ta uống nó."

"Vậy thì chẳng trách." Lão Đại phu đóng nắp bình thuốc lại, rồi đưa trả cho Chu Cảnh Sâm: "Thuốc này thuốc viên, nếu là phụ nữ uống thì, hiệu quả tránh thai sẽ mạnh hơn so với đàn ông uống. Chi là khi phụ nữ uống vào thì dễ khiến cơ thể có thể hàn, có hại cho cơ thể."

Nói đến này, hai người nghe cũng đã hiểu được. Nội dung chính là thuốc tránh thai lại không phòng được Chu Cảnh Sâm, đây mới chính là mục tiêu.

"Thuốc này có ảnh hưởng gì đối đứa nhỏ và cơ thể mẹ không?" Chu Cảnh Sâm nhanh chóng nắm được trọng điểm, hắn nói thẳng: "Ta và nương tử còn trẻ, không cần có con nối dòng quá sớm nên mới như vậy. Bình thường trước khi sinh hoạt vợ chông đều uống một lần, thế thì nó có thể gây hại cho mẹ con họ hay không?"

"Ít nhiều gì cũng có chút tổn hại. Có câu là thuốc có ba phần độc. Không có việc gì lại uống thuốc bậy bạ thì hại đến cơ thể." Lão Đại phu không nghĩ đến đầu năm nay còn có người không muốn sớm có con nối dõi, nhà ai lại không ngóng trông sớm ngày khai chi tán diệp? Chỉ là những chuyện này đều là việc nhà người ta, ông ta chỉ là đại phu đương nhiên sẽ không nói cái gì. Lão Đại phu mới vừa rồi đã nếm qua viên thuốc, đại khái biết được bên trong là dược liệu nào: "Cũng không phải là chuyện gì lớn."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 635


Lão Đại phu cũng không quản hai người có phải hay không nghe hiểu được, chỉ lầm lũi nói: "Thuốc mà người đang dùng cũng chỉ để lưu thông m.á.u thôi. Nói cách khác, loại thuốc này không ảnh hưởng đến cái thai và cơ thể mẹ. Chỉ cần sau đó dùng thuốc dưỡng thai thì vẫn có thể cứu được."

Lời này vừa nói ra, hai người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Chỉ là hai người trẻ tuổi các ngươi cũng thật sự là quá làm bậy! Dù trẻ tuổi hơn nữa cũng không được làm sang bậy như thế." Lão đại phu ở một bên viết phương thuốc vẫn là không nhịn được phê bình nói: "Chờ đến khi các ngươi phá hỏng cơ thể của mình đến lúc đó muốn chữa trị cũng khó khăn."

Nói xong, hắn đem kia phương thuốc cho Chu Cảnh Sâm, đã trễ thế này cũng không bốc thuốc được, nên ông ta nhân tiện nói: "Sáng sớm ngày mai đến lấy thuốc."

Chu Cảnh Sâm cầm phương thuốc cùng hai mặt nhìn nhau với Diệp Gia, cả hai đều có chút mộng. Bề ngoài hắn bình tĩnh, thật ra trái tim trong lồng n.g.ự.c đập như sắp bay ra ngoài. Hai đời không có con nối dõi, vốn cũng phải ít nhất năm năm sau mới có, kết quả bất ngờ không kịp phòng Gia nương đã có thai. Chu Cảnh Sâm chỉ cảm thấy giờ phút này hắn giống như bay giữa những đám mây, khi chân chạm xuống trên mặt đất đã mềm nhữn không đứng được.

"Gia nương..." Dư sự việc xảy ra thay đổi đương nhiên vẫn phải đối mặt.

Lúc này Chu Cảnh Sâm mới phát hiện, thì ra hắn không phải không vui vì có đứa trẻ. Chỉ cần tưởng tượng đến trong bụng Diệp Gia đang có đứa bé của hai người bọn họ, trong đầu hắn nhịn không được vựng sự vui sướng. Hít sâu một hơi, đè nén niềm vui sướng đang dâng lên, hắn bĩnh tĩnh tiễn lão đại phu đến cửa. Rất thành tâm mà tỏ vẻ sáng sớm ngày mai nhất định sẽ đi lấy thuốc, rồi lại trả cho lão đại phu mười hai lượng bạc làm tiên thưởng.

Đám người dần đi xa, hắn mới trở lại trong phòng, ôm lấy Diệp Gia lại nhịn không được vùi mặt vào cổ nàng.

Diệp Gia so với hắn càng khó tin hơn, không phải nàng chỉ có ăn không ngon chút thôi sao? Tại sao bỗng nhiên lại mang thai?

Hai người ở đó trừng mắt nhìn nhau cả nửa ngày, ý cười của Chu Cảnh Sâm lan tràn trong đáy mắt, cuối cùng vẫn là không nhịn cười: "Ta nhất định sẽ chuẩn bị mọi thứ thật tốt để bảo vệ hai mẹ con nàng, Gia nương yên tâm."

Bỗng nhiên sự việc đã xảy ra thay đổi ngoài ý muốn, từ đó kế hoạch cũng phải điều chỉnh cho tương ứng. Vốn Chu Cảnh Sâm dẫn theo Diệp Gia ra ngoài là còn có ý đồ khác. Hai vợ chồng bọn họ thành thân đã hơn một năm luôn ở chung thì ít mà xa cách thì nhiều, thời gian dài quá khẳng định sẽ ảnh hưởng đến sự hòa thuận trong tình cảm. Vì ngăn cản loại chuyện này, Chu Cảnh Sâm mới quyết định đưa Diệp Gia ra ngoài.

Nhưng hiện giờ Diệp Gia đã có mang, đương nhiên mọi việc lấy an nguy của Diệp Gia làm dau.

Chỉ là hiện giờ nhân đã có lý do đặc biệt phải đưa nàng trở vê, nhưng trong lòng Chu Cảnh Sâm vẫn là không bỏ được. Hắn ôm người dường như đã ngủ vào trong lòng rồi thở dài, có thể đây là báo ứng. Đời trước hắn không có tâm tình yêu đương gì, đời này người ngưỡng mộ trong lòng lại không tim không phổi, với hắn như gần như xa.

Thở dài một hơi, Chu Cảnh Sâm mới nhắm mắt lại đi ngủ.

Thôi, là tảng đá cũng sẽ có một ngày ấm lên.

Sáng sớm ngày hôm sau, hộ vệ đã đi đến Hồi Xuân Đường lấy thuốc mà Diệp Gia phải uống trở về. Sợ người bên ngoài sắc thuốc không tốt nên Chu Cảnh Sâm dùng bếp lò nhỏ mà hắn dùng để pha trà để tự mình làm. Diệp Gia còn chưa mở mắt ra đã ngửi thấy một mùi thuốc đông y khó ngửi, thiếu chút nữa đã buồn nôn đến nổi phải nôn ra hết nhưng gì đã ăn vào tối hôm qua. Nàng che lại mũi đi xuống giường, mái tóc rỗi thả trên vai: "Tướng công, chàng đang nấu gì ở đây vậy?"

"Thuốc." Chu Cảnh Sâm nghe tiếng động nên nhìn qua, nhìn thấy Diệp Gia ăn mặc mỏng manh thì vội lấy áo ngoài đưa cho nàng: "Chú ý giữ ấm."

Thật ra Diệp Gia không lạnh, hiện giờ đã gân đến tháng tư. Tuy răng sáng sớm còn cảm giác mát mẻ một chút. Nhưng chỉ cân không gặp gió, thì trong phòng một chút cũng không lạnh.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 636


Chỉ là Chu Cảnh Sâm đưa áo ngoài qua thì Diệp Gia cũng thuận tay khoác lên vai, mới đi ra đã nhìn ngoài cửa sổ. Vị đắng chát kia truyền đến từ bát thuốc kia.

Không cần phải nói, là Chu Cảnh Sâm tự mình trông, đây đương nhiên là thuốc dưỡng thai mà đêm qua lão đại phu nói phải uống.

Diệp Gia nhíu mày, nhưng cũng không có từ chối. Sự việc liên quan đến cơ thể bản thân, nên số thuốc phải uống không thể bỏ. Ngoài cửa sổ, mặt trời vừa mới lên, chim sẻ ở trên cành cây hót vang. Diệp Gia đi vào trong phòng thay xong quần áo, đồng thời, tiểu nhị của khách đ**m đã đưa nước sạch đến đây. Rất nhanh Diệp Gia rửa mặt xong, còn chưa kịp uống thuốc, thì chủ tớ ba người bà Dương đã tới trước gặp Diệp Gia.

Bọn họ đến từ sớm, thấy nàng còn chưa dùng cơm nên ở ngoài phòng đợi.

Diệp Gia suy nghĩ nếu không có việc gì khác, thì để cho người trung niên kia vào trong nói chuyện.

Người đàn bà trung niên thay một thân y phục đi đường, xem ra chính là sớm đã quyết định xong. Đôi mắt Diệp Gia lóe lên, mời bà ta ngôi xuống. Chuyện đến hiện giờ Diệp Gia mới biết được tên của bà ta. Họ Dương, có công lớn nên được ban thưởng cho họ Dương, tên một chữ Lệ, bà Dương gọi bà ta là Lệ Nương. Còn người già kia chính là quản gia của Dương Gia, đã đi theo Bà Dương gia cả đời.

Sau khi hai người bị Kiều Chính Uyên đuổi ngoài thì luôn tìm kiếm tung tích của bà Dương đã bị điên.

"Chu phu nhân, ta định khởi hành đi Bắc Đình đô hộ phu Hôm qua Lệ nghe Diệp Gia nói xong đã ra quyết định ngay. Thật ra cũng không phải tin tưởng Diệp Gia bao nhiêu, mà là bọn họ ngoại trừ tin Diệp Gia cũng không còn biện pháp khác. Kiều Chính Uyên đang tìm bọn họ ở khắp nơi, bọn họ thế đơn lực mỏng, nếu như từ chối thì chỉ có thể bị bắt: "Không biết Chu phu nhân hứa sẽ thay chủ tớ ba người chúng ta sắp xếp có được tính không?”

"Đương nhiên." Diệp Gia nói chuyện không dám nói một lời nói ra như đinh đóng cột, nhưng tuyệt đối hết lòng tuân thủ hứa hẹn: "Các ngươi chỉ cần đi thu dọn hành lý là được."

Trên mặt Dương lệ nhất thời vui mừng, bà ta nói thẳng sớm đã thu dọn hành lý xong, chỉ còn chờ Diệp Gia sắp xếp.

"Một khi đã như vậy, các ngươi chờ một lát." Trên tay Diệp Gia có một ít người, chỉ là thân phận chủ tớ ba người bọn họ đặc biệt, Chu Cảnh Sâm có thể còn có tính toán khác. Hộ tống bọn họ, để cho Chu Cảnh Sâm sắp xếp hộ vệ làm sẽ càng ổn thỏa hơn.

Như vậy, Diệp Gia suy nghĩ một lúc, rồi kêu bọn họ trở về, sau đó quay đầu lập tức đi tìm Chu Cảnh Sâm.

Chu Cảnh Sâm không ở trong phòng, lời nói của lão đại phu hôm qua khiến hắn vui sướng không thể nào chop mắt nổi. Sáng sớm tỉnh lại, lại tự mình đi Hồi Xuân Đường lấy thuốc. Hiện giờ đang ngồi bên bàn đá ở dưới tàng cây trong sân để nấu thuốc, không biết hắn lấy ra từ chỗ nào một cái bát tinh xảo, đang cực kỳ tập trung nấu thuốc trong ấm rồi cho vào trong chén trà.

Ánh mặt trời theo khe hở của các lá cây rơi xuống dưới, ở trên hai má, đầu vai, và ống tay áo hắn có những vết nắng lốm đốm. Nghe được tiếng động nên hắn ngẩng đầu, thấy là Diệp Gia nên nhất thời cong khóe mắt. Ngón tay thon dài trắng thuần nắm cái ấm sắc thuốc có chút thô ráp, ánh mặt trời chiếu xuống giống như tạo ra một vầng hào quang.

"Lại đây, vừa lúc không nóng không lạnh, uống một ngụm."

Vị trí hắn ngồi vừa vặn thuận lợi, một cơn gió thổi đến, bước chân Diệp Gia ngừng lại, mùi thuốc đông ý xuýt chút nữa khiến Diệp Gia nôn ra.

Diệp Gia:

"Hửm? Làm sao vậy?" Chu Cảnh Sâm không nghe thấy tiếng động ở phía sau, quay đầu lại.

Diệp Gia cau mày, liếc nhìn ve cái bát đang còn bốc khói kia, nói thật thì không từ chối không có nghĩa là không chê.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 637


Tất cả các loại, nhất là thuốc Đông y thật sự rất khó uống. Nàng do dự một lát, che mũi lại đi qua, cổ ngửa ra sau thật xa rồi ngồi xuống trước mặt Chu Cảnh Sâm. Sau đó nói ngắn gọn lại chuyện cả ba người chủ ta bà Dương.

"Bà Dương có phải còn có tác dụng với chàng hay không?" Tuy Diệp Gia không biết sự việc cụ thể, nhưng cũng biết một chút đại khái. Nghĩ đến những hành động của Chu Cảnh Sâm, nàng có thể đoán được tính toán của hắn: "Đưa bọn họ đến Luân Thai thế nào? Hay là chàng vẫn còn tính toán khác."

Ví dụ như lấy bà Dương làm cớ để phát động thảo phạt Kiều Chính Uyên?

"Để đầu ra xa thế làm gì?" Chu Cảnh Sâm thấy nàng không muốn tiếp xúc với ấm thuốc, đang trừng mắt nhìn, hắn nhịn không được cười: "Yên tâm, ta không có cho thêm hoàng liên vào.

Diệp Gia: "??22"... Chàng còn muốn cho thêm hoàng liên?

Chu Cảnh Sâm bị nàng trừng đến muốn cười, hắn nói sang chuyện khác: "Ta sẽ sắp xếp người đưa bọn họ đến Bắc Đình."

Chủ tớ ba người bà Dương đối với Chu Cảnh Sâm mà nói quả thật còn tác dụng, hơn nữa tác dụng còn không nhỏ. Sở dĩ Chu Cảnh Sâm đến Vu Điền, chính là vì tìm người này: "Những chuyện phía sau ta sẽ làm thật tốt, Gia nương yên tâm."

Hơn nữa, cái gọi là tâm phúc bên người Kiều Chính Uyên thật ra đều là xem ân tình của Kiều Linh Khanh mới có thể không từ chối đối với mệnh lệnh của Kiều Chính Uyên. Nếu là những người đó biết được cái c.h.ế.t của Kiều Linh Khanh có liên quan đến Kiều Chính Uyên, hoặc là bà Dương tự mình đứng ra chỉ trích việc Kiều Chính Uyên g.i.ế.c cha, thì những việc sau đó không cần hắn ra tay. Sẽ có người ra tay đối phó Kiều Chính Uyên, một khi An Tây Đô hộ phủ hỗn loạn, thì chuyện hắn có được An Tây Đô hộ phủ sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Diệp Gia nghe hắn nói như thế thì yên tâm, nàng gật đầu: "Vậy đi, ta sẽ nói cho bọn họ. Đúng rồi, tướng công, con dấu là cho ta sao?"

"Hả" Chu Cảnh Sâm nhướng một bên mày, dừng một chút, ý thức được cái Diệp Gia nói chính là con dấu của Dương gia thì gật đầu cười nói: "Đương nhiên là cho nương tử giữ. Năng lực của Gia nương ở việc quản lý tiên tài, hơn xa ta."

Diệp Gia: "... Có thể nói chuyện ăn cơm mềm đến hợp tình hợp lý như thế cũng chỉ có chàng."

"Không được sao?" Chu Cảnh Sâm cười rộ lên: "Gia nương không vui khi nuôi ta sao?"

Diệp Gia:

Nói đông nói tây nữa ngày, toàn bộ quá trình ánh mắt Diệp Gia chưa từng liếc nhìn chén thuốc một lần. Ánh mắt Chu Cảnh Sâm chuyển động qua lại giữa nàng và chén thuốc vài lần, rốt cuộc vẫn lựa chọn vạch trần nàng: "Thuốc có đắng cũng phải uống. Đừng có cố trốn tránh."

Diệp Gia: "..."

Hai người giằng co hồi lâu, Diệp Gia không nhịn xuống liếc mắt xem thường hắn, tự mình bưng bát lên. Không biết chén thuốc này dùng loại thuốc nào nấu ra thế mà còn khó ngửi hơn cả thuốc bổ của Dư thị. Nàng chỉ có thể bóp chặt mũi, đang chuẩn bị một ngụm uống hất. Bỗng nhiên theo trên cây lạch cạch rơi xuống một tảng đá lớn, sau đó vững vàng nện trên ót của Chu Cảnh Sâm.

Tảng đá kia đụng trúng ót Chu Cảnh Sâm, theo bờ vai hắn rơi xuống bàn đá tạo ra một tiếng vang. Ánh mắt Diệp Gia và Chu Cảnh Sâm đồng thời rơi xuống tảng đá kia, trên khối đá đá còn dính một chất lỏng màu đỏ, là máu.

Hai người hai mặt nhìn nhau, Chu Cảnh Sâm sờ cái ót chính mình một phen, đụng đến một tay đỏ máu: "..."

Diệp Gia: "II

Nàng ngẩng đầu nhìn về đại thụ phía sau, chỉ thấy trên cây một sinh vật lông bạc có bốn chân giống như một con ch.ó lớn. Bốn chân nó đang ôm một nhánh cây, miệng còn ngậm một khối đá, mắt to sáng ngời rồi nhìn chằm chằm hai người dưới tàng cây. Thứ này một thân lông xù cùng một đôi tai đang dựng lên, thoạt nhìn có chút nhìn quen mắt. Diệp Gia cau mày nhìn hồi lâu, nhất thời giật mình mở to hai mắt nhìn nó: "Điểm Điểm!"
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 638


Con vật kia vui mừng khi nghe thấy Diệp Phàm nói nên há to miệng, thế nên khối đó trong miệng nó cũng rớt xuống. "Cạch một cái rơi trúng cái ót của Chu Cảnh Sâm.

Chu Cảnh Sâm người đang ngồi ở dưới tàng cây đích: "..."

Diệp Gia mừng rỡ, lại nói tiếp, từ sau khi bọn họ bàn chuyện từ Trâm phủ về, Điểm Điểm không theo kịp. Diệp Gia mỗi lần quay ve đều phải đến nhà cũ mới có thể thấy được Điểm Điểm, sau đã lâu đều không thấy Điềm Điềm, Diệp Gia đã nghĩ đến nó tự mình chạy vê rừng. Không nghĩ đến một nơi xa như vậy, còn có thể nhìn thấy Điểm Điểm: "Sao ngươi lại tới đây! Làm sao ngươi đến được chỗ này!"

Điểm Điểm nhảy xuống từ trên cây, mắt thấy sẽ nhảy lên trên người Diệp Gia. Bị Chu Cảnh Sâm nhanh tay tránh trước mặt nàng, nó đụng vào sau lưng hắn.

Bốn cái móng vuốt của nó ở sau lưng Chu Cảnh Sâm nhẹ nhàng cào một cái, ở giữa không trung ngã nhẹ một cái rồi rơi xuống đất. Sau đó chậm rãi đi đến bên người Diệp Gia, vươn đầu lưỡi đỏ tươi đích nhẹ nhàng địa l.i.ế.m mu bàn tay Diệp Gia.

Diệp Gia nhẹ nhàng xoa đầu nó, đã lâu không thấy, Điểm Điểm đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nó vốn là lớn hơn rất nhiều so với những con sói bình thường, hiện giờ thoạt nhìn có vài phần dọa người. Long trên người nó dày dặn lại mượt, răng nanh sắc bén, móng vuốt bén nhọn như thế. Xem ra trong khoảng thời gian này con sói này sống ở bên ngoài rất tốt, chỉ là không biết được nó chạy đến đây như thế nào: "Không phải là ngươi lén chạy theo ta đến đây đấy chứ?”

Điểm Điểm cổ họng phát ra tiếng ô ô, nức nở, sau đó cũng rất thuận tiện nằm úp sấp bên chân Diệp Gia.

".. Cho dù gặp được Điểm Điểm, chén thuốc này nàng cũng phải uống." Có người không may mắn, uống nước cũng có thể nghẹn được. Chu Cảnh Sâm không may mắn, ngồi ở dưới tàng cây cũng có thể bị sói lấy đã ném trúng đầu. Diệp Gia nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn thì nhịn không được cười, nhưng thật ra cũng rất phối hợp uống hết thuốc.

Có công, bọn họ an phận thủ thường cũng đã đủ rồi.

Dương Lệ luôn tỏ vẻ sẽ không lộ chuyện Chu gia ra ngoài, lúc này mới dẫn theo bà Dương rời đi dưới sự hộ tống của Chu Cảnh Sâm, lặng yên không một tiếng động rời khỏi Vu Điền.

Người vừa đi, Diệp Gia đã trở lại phòng mình.

Xung im ắng, cửa khách phòng mở ra, Diệp Gia vừa đi vào đã thấy Chu Cảnh Sâm ngôi ở bên cửa sổ. Chu Cảnh Sâm trước giờ đều là người ôn hòa, văn nhã, vui giận không hiện ra bên ngoài. Lúc này sắc mặt hắn rất khó coi giống như ăn một trăm con ruồi. Về phần vì sao hắn lại tức giận, hiện giờ Diệp Gia nhớ lại vẫn là cảm thấy được ngạc nhiên.

Đầu năm nay thực sự có người không may mắn như thế. Người đang ngôi trong nhà, mà cũng có đá trên đầu rơi xuống.

"Cười khúc khích

Diệp Gia rất tốt bụng cười một tiếng, người nọ bên cửa sổ nhìn qua... Mày hắn nhíu chặt đến nổi có thể kẹp c.h.ế.t ruồi: "Nàng còn cười."

"Chắc hẳn là bình thường chàng không hành thiện tích đức, ông trời nhìn thấy được nên mới phái Điềm Điềm đến trừng phạt ngươi nhỏ một chút." Diệp Gia nhún vai, có chút không tốt đẹp nói mát. Nói xong còn nâng tay vỗ lên đầu của Điểm Điểm, kêu nó tự tìm một nơi tự nằm đi. Còn mình chậm rãi đi đến trước mặt Chu Cảnh Sâm, rồi nhìn hắn một vòng.

Điểm Điểm cũng rất nghe lời, ngửi hết một vòng trong phòng. Ngửi được mùi hương quen thuộc trên người Diệp Gia, nên nó bắt đầu nằm sấp bên đầu giường.

Chu Cảnh Sâm tùy ý để nàng đánh giá, không suy nghĩ nhiều, trên mặt lạnh lùng đang băng bó còn tỏ ra vẻ yếu ớt. Trong tay còn cầm kim sang dược với cao hoa hồng, không hiểu sao lại có vài phần tội nghiệp.

Diệp Gia rốt cuộc cũng bộc phát lương tâm tháo dây buộc tóc của hắn xuống.

Một mái tóc đen nhánh rủ xuống, rơi bên đầu vai, làm nổi bật lên gò má gầy gò của hắn. Vén tóc lên, thấy được cái ót của hắn, bị đập ra một cái rất lớn.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 639


Trên đó có dính một chút máu, chắc là do khối đá kia làm bị sưng lên.

Được rồi, Diệp Gia bùng phát lương tâm: "Đưa nó cho ta đi."

Đâu bị thương, chính bản thân Chu Cảnh Sâm cũng không bôi thuốc được. Diệp Gia nhận hắn thuốc hắn đưa đến, nhìn thoáng qua, vết thương bị đá đập không còn chảy m.á.u nữa. Chỉ còn lại một cục sưng rất lớn. Trước tiên nàng lấy một miếng vải lau vết m.á.u thay Chu Cảnh Sâm, làm sạch nó một chút. Rồi sau đó thịch một tiếng lấy cao hoa hồng du ra khỏi bình, tay quét một chút thuốc. Chậm rãi xoa cho nóng lên, rôi xoa lên cho hắn.

Sưng một cục lớn như thế sợ là rất lâu cũng không tốt được. Nàng chọt một cái, Chu Cảnh Sâm hít hà một cái. Đụng thêm một cái, hắn lại run rẩy một chút.

Diệp Gia tức giận: "Ta còn nghĩ chàng xương đồng da sắt chứ? Thì ra là cũng biết đau ha."

"... Thật ra ta cũng chỉ là một người đàn ông biết đau bình thường." Chu Cảnh Sâm ủ rũ.

Diệp Gia: “......

Diệp Gia vừa thay hắn xoa tan m.á.u bầm vừa cười. Lúc đầu còn giấu diếm một chút, cười không ra tiếng. Cười đến không kiềm chế được, nên cơ thể cũng run rẩy theo. Nàng thật tình khuyên nhủ nói: "Tướng công, như vậy đi, gân đây ngươi nhàn rỗi không có chuyện gì làm, không bằng đi đến một cái miếu thắp hai nén hương đi. Ta cảm thấy gần đây chàng không được may mắn lắm, thắp mấy nén hương để giải hạn

Mắt Chu Cảnh Sâm đảo qua, khó được lúc ngượng ngùng trừng mắt nàng: "... Đừng cười."

Có lẽ đây là lân đầu tiên trong đời bị thương ngoài ý muốn như thế này, Chu Cảnh Sâm thực sự không khỏi đỏ mặt.

Nói vê chuyện này, Chu Cảnh Sâm còn hoài nghi rằng có phải là ông trời cố ý hành hạ hắn hay không, bảo hắn làm các loại trò ngu ngốc kỳ quặc trước mặt nàng gái mà hắn yêu. Chu Cảnh Sâm hắn trước đây danh tiếng đầy mình, bây giờ ở trước mặt Diệp Gia giống như một anh chàng xui xẻo vậy... hắn thở dài, Chu Cảnh Sâm cảm thấy chán nản và thất vọng trước hình tượng oai hùng chẳng còn bao nhiêu trong lòng Diệp Gia.

Hắn giữ nguyên vẻ mặt do dan, để cho Diệp Gia bôi thuốc sau đó quấn băng gac lên đầu cho hắn.

"Gia Nương, trong lòng nàng ta còn được xem là một anh chàng đẹp trai nữa không?" Hồi lâu sau, Chu Cảnh Sâm không kìm được mà nói ra câu này.

Diệp Gia giật mình, suýt nữa thì phì cười.

Nàng nghiêng đầu chăm chú nhìn người đàn ông trước mắt, Chu Cảnh Sâm mặc thanh bào màu xanh đậm, mái tóc đen óng mượt mà, dung mạo đẹp như tranh vẽ. Nể tình hắn phải chịu tai bay vạ gió vừa rồi, Diệp Gia cảm thấy vẫn nên tử tế với hắn một chút: "Vẫn đẹp trai. Chu Doãn An trẻ trung yếu ớt, dung mạo như hoa." Chu Cảnh Sâm: "..."

Thực tế, viên đá mà Điểm Điểm ngậm thật ra cũng không phải là rất to, chỉ to bằng đầu của một người trưởng thành.

Dau sao thì cũng ngậm ở trong mồm, lại còn ngậm một lúc liền hai hòn, to quá cũng không thể ngửi nổi. Nhưng có lẽ là được ném quá chuẩn nên mới đập vào người ta thành thế này. Điều mà Diệp Gia cảm thấy buồn cười nhất không phải là Chu Cảnh Sâm, mà là động tác của Điểm Điểm, một động vật ăn thịt lại có thể ngậm hai hòn đá và trèo lên trên cây, khiến người ta vô cùng kinh ngạc, trong ấn tượng của nàng thì họ nhà mèo phải thích trèo cây mới đúng. Nhưng sự thật đã xảy ra cũng chỉ có buồn cười.

"Tướng công, chàng nói xem, rốt cuộc chàng đã làm gì mà Điểm Điểm lại ghét chàng như vậy?" Diệp Gia thật sự rất tò mò, đây không phải là lần đầu tiên Điểm Điểm làm như vậy với Chu Cảnh Sâm.

Thật ra Điểm Điểm là một con sói rất thông minh, nghe hiểu tiếng người, có thể làm theo những mệnh lệnh đơn giản. Nàng nghi ngờ trí thông minh của nó có thể sánh với giống chó Border collie. Bình thường, thái độ của Điêm Điềm với những người bên cạnh nàng đều xem như là nhã nhặn. Hoặc là nó bảo vệ như một con sói con, giống như là hai anh em Ngụy Tả Nhi, Tôn Tuấn. Hoặc là không thèm để ý đến, giống như ông Tôn hay là Diệp tứ muội.
 
Back
Top Dưới