Ngôn Tình Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện

Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 460


Thấy Diệp Gia không có ý muốn nói chuyện nữa, hắn ta đành phải hậm hực đứng lên: "Lô cây giống còn lại đó tuy rằng không phải loại tốt nhất, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ. Nếu quá tệ, ta cũng không phải đến Chu gia một chuyến... chi bằng phu nhân nhìn qua đã rồi hẳn nói?"

Lý lẽ thì là lý lẽ như thế, quả thực, làm việc ơn nghĩa chắc chắc sẽ không quá kém, nếu đem những thứ quá kém ra thì không phải là lấy lòng mà là rắp tâm cố ý.

Diệp Gia mới vừa rồi cũng cẩn thận suy nghĩ một chút, rất nhiều loại cây nông nghiệp đã ươm giống trước là vì để đảm bảo sản lượng lương thực. Suy cho cùng, nếu gieo các loại hạt trực tiếp thì sẽ có một nửa khả năng chúng không nảy mầm. Chỉ có chuyện ươm giống trước đó, mới bảo đảm mỗi cây giống khi được trông xuống đều là cây khỏe mạnh, thì sản lượng thu hoạch được sau này mới không bị kém. Nhưng cũng có những cây giống không ra trái, sở dĩ chúng ta vội vàng ươm cây con cho kịp lúc là để bắt kịp điều kiện sống tốt nhất. Nếu có cách tạo điêu kiện ươm cây giống và thúc cây giống, có phải là cũng có thể đuổi kịp đợt này không?

Đương nhiên, những điều này là Diệp Gia đưa ra dựa trên kiến thức trồng trọt tự mò mẫm hời hợt của mình, cụ thể có được hay không còn cần phải hỏi ông lão Trương.

"Hôm nay cũng muộn rồi, ngày mai bàn sau vậy, phiền ngươi đi một chuyến."

"Không phiền, không phiền."

Diệp Gia đã nói ra những lời này, Ngô Mẫn cũng không thể nói thêm gì nữa. Lúc này hắn ta mơ hồ ý thức được rằng có điều gì đó không ổn, nhưng chuyện cây giống này hắn ta thật sự không phải cố ý đối phó với Diệp Gia. Suy cho cùng, gốc gác của Ngô gia hắn ta chính là ở trấn Đông Hương, Chu gia ở trấn Đông Hương, toàn bộ Kashgar đều nằm trong tay Chu Cảnh Sâm. Cho dù đầu óc của bọn họ có được dán giấy thì bọn họ cũng sẽ làm người ta mất mặt lúc tìm đến nhà Chu gia.

Chẳng qua là Ngô gia cũng cần những cây giống này, Ngô gia có gần bốn trăm mẫu đất nông nghiệp. Số cây giống tốt đó chắc chắc sẽ phải để cho nhà mình sử dụng trước.

Lời nói nếu như đã đưa đến đây rồi, Ngô Mẫn cũng không nán lại Chu gia lâu hơn. Nhìn thấy Diệp Gia cau mày, không biết là đang suy nghĩ cái gì, Ngô Mẫn cũng chỉ có thể nói lời cáo từ trước. Linh Đang đi ra, tiễn người đến ngoài cổng sân, Ngô Mẫn quay đầu liếc nhìn cửa nhà của Chu gia, hai đầu lông mày không phải là thoải mái giãn ra bước lên xe.

Hắn ta vừa rời đi, Diệp Gia cũng không có lòng dạ nào ở trong nhà, tự mình đi thẳng đến phòng của Dư thị.

Dư thị chờ ở chợ sành vào ban ngày, chờ cho đến tối mới quay trở về.

Hôm nay không nhìn thấy cây giống nào, lại còn bị chuyền xà phòng thơm làm cho buồn bực, sau khi Dư thị trở về thì ngồi trong phòng chẳng có chút hứng thú nào. "Nương, Nương vào trấn mua được những hạt giống nào vậy, lấy cho con xem nào?" Diệp Gia trước đó nghe bà ấy nhắc đến, nhưng lúc đó nàng đang nghĩ tới chuyện Ngô gia sắp đến nên không hỏi chi tiết. Lúc này trước hết không nhắc đến chuyện cây giống nữa, Diệp Gia tự nhiên lại quan tâm đến những hạt giống này.

Dư thị mở miệng muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Vừa rồi người của Ngô gia nói bà ấy đều đã nghe hết rồi, trong lòng có chút không thoải mái cho lắm. Ngô gia đã bằng lòng chia sẻ một số cây giống, nhưng tại sao không làm cho đẹp một chút, tốt xấu gì cũng đều chia sẻ một ít. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại đây là thứ nhà mình muốn hỏi nhà người ta, nghe giọng điệu của Ngô gia là không có ý định nhận bạc. Những thứ có được miễn phí như vậy, không phải dựa vào gia đình có người làm quan thì muốn những thứ tốt nhất của người ta được.

"Đầu ở đây hết." Dư thị nuốt những lời vừa đến miệng vào, quay người lấy những hạt giống vét được từ chợ sành.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 461


Không thể phủ nhận Diệp Gia ít nhiều cũng mang theo một chút suy nghĩ vớt vát. Lần trước nàng đi mua hạt giống ở chợ sành, may mắn mua được hạt tiêu và hạt dưa lạnh, chính là nhặt được của rơi. Lần này Diệp Gia mở túi giấy ra xem, chúng đều là những hạt giống thông thường. Hạt nho, hạt của một số loại trái cây và rau quả. Nhưng Dư thị mua nhiều quá, rối tung rối mò một đống, Diệp Gia lật qua lật lại tìm thấy một loại hạt giống quen thuộc.

Hạt màu đen kích cở nhỏ nhắn không bằng hạt gạo, Diệp Gia vê một nắm trong lòng bàn tay, xác định những thứ này là hạt cải dầu. Nhưng đoán chừng hiện tại không gọi bằng cái tên này, nhưng chính xác nó là hạt cải dầu.

"Sao vậy hả Gia nương?" Dư thị vốn dĩ trong lòng có chút phiên não, nhưng nhìn thấy Diệp Gia nhìn chằm chằm vào một thứ, thì lập tức đi tới.

Bà ấy không nhận biết được hạt cải dầu, nhưng bà ấy tin vào Diệp Gia. Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Gia, Dư thị cũng nhìn chằm chằm vào hạt giống màu đen. Trên thực tế, hau hết loại dầu mà người dân ăn ngày nay đều là dầu hạt cải, thực ra những thứ này không phải là hiếm. Diệp Gia đã biết đến dầu hạt cải từ lâu và nghĩ rằng nếu thật sự không thể trông lương thực thì trông một diện tích hạt cải dầu lớn cũng tốt. Sẽ thật tuyệt vời nếu ép nó thành dầu và bán ra thị trường.

Những thứ như củi, gạo, dầu, muối, dầu là những thứ con người cần cho cuộc sống.

"Nương ơi, người nhìn xem, đây có phải là hạt cải dâu đó không?" Diệp Gia không biết được hạt cải dâu ngày nay được gọi là gì, chỉ có thể dùng cách gọi của thế hệ sau.

Dự Thị làm sao mà biết được? Nhìn một hồi lâu, bà ấy không xác định: "Có lẽ là đúng rồi? Chi bằng chúng ta hãy chờ Trương tiên sinh về hỏi trước đã?"

Diệp Gia gật, gật đầu, lại gói túi hạt giống nhỏ lại. Diệp Gia tiếp tục lật xem, bên trong có đậu phông và hạt mè. Cũng không biết rốt cuộc Dư thị đã mua bao nhiêu, nhưng Diệp Gia vẫn chưa lật đến loại trùng lặp. Lật mãi, lật mãi, Diệp Gia nhìn thấy một hạt giống kỳ lạ. Kích thước của nó khoảng chừng bằng đốt ngón tay của người lớn, màu nâu đen, lớp ngoài nhẫn bóng không có lông, nhìn cực kỳ giống những viên sỏi.

"Đây là thứ gì vậy..." Diệp Gia cực kỳ hối hận vì lúc đầu không học nông nghiệp, sớm biết có một ngày xuyên không về thời cổ đại, có lẽ nàng đã chọn chuyên ngành liên quan đến nông nghiệp. Bây giờ, có một số đến tận tay rồi vẫn không nhận ra được.

Dư thị cũng nhìn qua, Diệp Gia đã không nhận ra, bà ấy càng không nhận ra được: "Không biết được, nghe nói là quả của Phiên Bang."

Diệp Gia vừa nghe là đến từ Phiên Bang, trong lòng có chút ngứa ngáy.

Chính vào lúc hai người đang xem hạt giống trong nhà thì ngoài có tiếng xe la kéo đến. Ông Tôn cuối cùng cũng chở Trương Xương Lễ từ phía cánh đồng đó trở về. Cũng không biết Lão Trương là nhảy xuống đất lăn lộn hay sao đó mà cả người dính bẩn khủng khiếp. Tóc tai và quần áo của ông ta đều dính đầy cỏ và bùn đất. Ông ta vừa đi vừa vỗ nhẹ bùn và cỏ trên người: "Phu nhân nhà Doãn An, đã hâm rượu cho lão phu chưa?”

Diệp Gia vừa nghe thấy tiếng động này, lập tức gói hạt giống lại, vội vàng đi ra chào hỏi: "Đã hâm rồi ạ, người ra ruộng xem thế nào rồi ạ?"

Lão Trương liếc nhìn Diệp Gia, chậc lưỡi hai tiếng: "Mảnh đất này quả thật là đất tốt. Diện tích rộng lớn đó toàn bộ đều là đất đai màu mỡ, chỉ cần chất lượng cây giống không tệ, và dành nhiều tâm huyết để trông coi, sản phẩm thu được chắc chắn sẽ rất tốt."

Buồn bực chán nản cả ngày, lời nói của lão Trương là một tin vui hiếm có. Diệp Gia cũng mỉm cười khi nghe điều này. Diệp Tứ Muội với Hỉ Lai mấy người bọn họ đã bận rộn rất lâu ở sau bếp, chuẩn bị nguyên liệu cho cửa hàng Tây Thi bán vào ngày mai. Hiện tại nàng ấy coi như là đã chính thức tự tay kinh doanh cửa hàng, bận rộn đến tối tăm mặt mày.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 462


Nhìn thấy Lão Trương về đến, thì xoa, xoa tay hỏi Diệp Gia: "Tỷ, có thể dọn cơm được rồi chứ?"

Diệp Gia lập tức cười nói: "Dọn cơm đi!"

Thu Nguyệt vội vàng bưng thức ăn lên bàn, Trương Xương Lễ thì lui phía sau tắm rửa sạch sẽ rồi quay lại sau.

Ăn bữa tối xong, Hỉ Lai thu dọn bát đĩa trên bàn, Diệp Gia kể tình hình của ngày hôm nay cho lão Trương nghe. Nét mặt của Trương Xương Lễ rất chăm chú khi nghe về tình huống này. Ông ta cũng không phải nói trách tội ai, cũng không nói phu thê Diệp Gia và Chu Cảnh Sâm dụ dỗ ông ta đến đây mà không làm tròn được lời hứa, đơn giản ông ta chỉ cảm thấy thể diện của Ngô gia này thật lớn: "Xem ra Doãn An vẫn chưa đứng vững ở đây rồi đó..."

Nếu như đứng vững được, chẳng phải những địa chủ thương hộ này sẽ phải vội vàng chạy đến tặng quà để tỏ lòng tôn kính sao? Nếu mấy cây giống này mà hắn ta còn một mực từ chối, không cho loại tốt chỉ cho loại hơi kém. Đây là đang đối xử với người ăn xin sao?

Trương Xương Lễ thở dài: "Ta thấy ngày mai ngươi cũng đừng đi đến đó. Làm quan thì phải có chút dáng vẻ của người làm quan, nha đầu ngươi thân là phu nhân của hắn, dáng vẻ kiêu ngạo lên đi! Doãn An ở bên phía trấn Lý Bắc đang liều c.h.ế.t liều sống xây thành trì, thiết lập tuyến phòng thủ, bảo vệ an ninh cho mảnh đất này. Đã đến mảnh đất này, còn nghĩ nên thế nào nữa? Những thân hào nông thôn và địa chủ này ăn rồi ngồi không mà hưởng, không hề có chút ý thức nào. Ngươi nóng lòng đến đó một chuyến, làm mất thể diện di Thật ra cũng không có ý làm mất thể diện. Đây không phải là chìa tay ra hỏi người ta muốn thứ gì sao? Xin người khác giúp đỡ còn ra vẻ thì có hơi ỷ thế h.i.ế.p người quá rồi. Hơn nữa, làm quan cũng không thể hùng hồn yêu cầu người khác tỏ lòng tôn kính, Chu Cảnh Sâm là hiệu úy, không phải là thổ bá vương.

Tuy lời của lão Trương nói hơi quá, nhưng Diệp Gia cũng hiểu được ý của ông ta.

Nói cho cùng, rốt cuộc Diệp Gia không phải xuất thân quan chức trong xã hội phong kiến, quan niệm không giống nhau. Nhưng những lời khó nghe mà Trương Xương Lễ nói, lại là đang nói hiện tượng ở đây. Nàng là người hiện đại, không có tư tưởng coi quan cao quý hơn dân, nhưng con người thời xưa lại có. Ngô gia làm như vậy, quả thực chính là không xem bọn họ ra gì.

"Mạ lúa mì này quả thực là đã muộn rồi, nhưng đối với những loại khác thì cũng chưa được xem là muộn."

Trương Trường Lễ cả đời đều lo nghĩ những chuyện này, đương nhiên ông ta biết rất rõ: "Ươm giống cao lương cho đến tháng sáu thì có thể được rồi. Bắp ngô có thể ươm giống kéo dài đến tuần đầu tiên của tháng tư, muộn mấy ngày cũng không phải lo. Thời gian của bạch điệp tử cũng gần giống vậy, kéo dài đến trước giữa tháng sáu cũng có thể sống được. Cây lúc thì càng không cần phải nói, vào lúc thời tiết nóng nực từ tháng tư đến tháng năm mới nảy mầm tốt. Những cánh đồng này của Chu gia cũng coi như chiếm được chỗ vị trí địa lý tốt, đáy thung lũng đó ẩm ướt, nguồn nước lại gần, đất đai màu mỡ, ẩm ướt, theo ta thấy, những thửa ruộng bên dưới có thể được cày xới để trồng lúa."

Những lời này của Trương Xương Lễ được nói một cách từ tốn, không nhanh không chậm, ông ta vuốt râu liếc mắt nhìn Diệp Gia và nói: "Ngươi thế nào cũng phải trồng lúa mì, nhưng lúa mì phải được trồng ở vùng đất bán khô can. Đất ở trong đáy thung lũng ẩm ướt hơn nhiều so với những cánh đồng trên sườn dốc."

"Lão sư đã xem kỹ rồi sao?" Diệp Gia nghe vậy thì hiểu rõ thông suốt: "Nếu có thể trồng lúa vậy thì không cần trồng lúa mì cũng được. Suy tính chuyện này, chủ yếu là vì lương thực."

Trương Xương Lễ đương nhiên nghe hiểu được, Chu Cảnh Sâm hiện tại cần lương thực.

"Trồng lúa rồi thì ngươi còn đến Ngô gia làm gì?" Tính khí nóng nảy này của Trương Trường Lễ cũng không biết từ đâu mà có.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 463


Người bình thường còn thật sự chịu không nỗi: "Nhanh chóng sai nô tỳ đi chuyển lời với họ, sáng mai cũng đừng đến Ngô gia nữa."

Diệp Gia nghe vậy mỉm cười: "Lão sư nói chí phải."

Truyền lời cho Ngô gia thì không cần sốt ruột như vậy rồi. Nếu lão gia tử đã nói thay lúa mạch thành cây lúa, thì sẽ nhiêu ra hơn hai mươi ngày ươm giống.

Ngay sau đó Chu gia cũng không vội đi tìm lúa mạch non khắp phố lớn ngõ nhỏ, Dư thị cũng không than thở nữa, chỉ việc đi mua hạt thóc về trông là được. Ngoài giống lúa, Diệp Gia còn lấy một bao hạt giống cây cải dầu đen hư hư thực thực đó cho Trương lão gia tử xem.

Trương Xương Lễ nhận ra được nhiều loại cây trồng, liếc nhìn một cái liền nói: "Đây là cây vân đài, phải ươm giống trước cuối tháng tư, cũng trồng xuống vào khoảng thời gian này."

Diệp Gia nghe rồi cũng không hỏi vân đài là gì, rõ ràng nghe thấy giọng điều của Trương lão gia tử là biết được nói đến hạt giống cây cải dầu rồi. Diệp Gia lấy một bao lớn những hạt giống thượng vàng hạ cám do Dư thị mua về đó bày trên bàn, không nhận ra được loại nào là loại nào mà gọi ông lão đến phân biệt.

Trương Xương Lễ bị hành động của cô vợ nhỏ của Chu Cảnh Sâm này làm cho dở khóc dở cười, lập tức tức giận: "Tiểu nha đầu này ngươi xem lão phu là cái gì đó?"

Diệp Gia cười hì hì, khách sáo mà châm trà cho ông lão: "Đây không phải là học thức không uyên bác bằng lão gia tử người sao? Cả nhà trên dưới đều không phân biệt đực, mong ngóng lão gia người chỉ điểm để tránh sai lâm nữa kìa!"

Trương lão gia tử hừ một tiếng, nếu không phải lớn tuổi rồi cũng không có đuôi, có lẽ ông ấy đã có thể kiêu ngạo tới mức vểnh đuôi lên trời rồi. Ông ấy không chỉ có thể nói rõ mỗi hạt giống thế nào, ngay cả những hạt giống này nên trông thế nào, trồng vào lúc nào, kỳ sau phải bảo dưỡng trông nom thế nào đều biết rõ mồn một. Diệp Gia nghe đến tấm tắc kinh ngạc, thầm nghĩ chẳng trách Chu Cảnh Sâm lại muốn kêu người về đây, đây chẳng phải là một quyển sách nông học sống sao?

Sách nông học có ghê gớm đến đâu cũng không bằng có người không biết phân biệt hàng tốt xấu, nói bỏ tù liền bỏ tù. Vị kia ở Yên Kinh vì để biểu lộ ra sự bảo vệ và cưng chiều đối với người mình yêu mà cách chức nguyên lão của hai triều đại - Trương Xương Lễ, tuổi tác lớn như vậy mà lưu đày đến Tây Bắc.

Chuyện này không nhắc đến thì thôi, nhắc đến là Trương Xương Lễ đều nản lòng thoái chí.

Diệp Gia vừa nghe trong lòng vừa ghi nhớ, sau đó lại lấy đá cuội Dư thị mua được từ chợ sành đưa đến trước mặt lão gia tử. Lão gia tử kiêu ngạo lúc nhìn thấy viên đá trông cứ như hạt giống này liền khựng lại, ông ta nhìn chằm chằm hồi lâu, không nói ra được nguyên do gì. Nhưng không nhận ra cũng không ảnh hưởng đến việc hai mắt ông lão sáng lên, vô cùng hứng thú. Ông ta không phải chính là đến vì cái này sao? "Thứ này ngươi lấy được từ đâu?" Trương Xương Lễ cẩn thận nhận lấy một viên rọi dưới ánh đèn nhìn xem, quả thực là chưa từng thấy.

Diệp Gia nói thẳng là mua được từ chợ sành: "Lão sư cũng chưa từng thấy qua sao?"

Trương Xương Lễ không nhận ra thì nói là không nhận ra, cũng không có cố ý tỏ ra vẻ hiểu biết. Ông ta cầm lấy hạt giống không thường thấy đó quan sát gần nửa ngày, càng nhìn càng thấy hiếm lạ. Ông ta không dám nói mình có thể nhận biết được toàn bộ cây cối trong khu vực Đại Yên, những hơn chín mươi phần trăm là nhận ra được. Thậm chí từ chức vụ của mình, có một vài hạt giống đến từ ngoại tộc ông ta cũng thuận lợi tiếp xúc qua, thử trông qua, thứ này thì thật sự chưa từng thấy. Ông ta lắc lắc đầu, dò hỏi Diệp Gia có thể cho ông ta vài hạt để nghiên cứu một chút?

Diệp Gia nhìn thoáng qua Dư thị, Dư thị vốn không hứng thú lắm đối với những thứ này. Ý là để mặc Diệp Gia làm chủ.

"Đương nhiên là được." Diệp Gia thuận miệng đồng ý.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 464


Trương Xương Lễ có được hạt giống mới trong lòng liền vui mừng, buổi tối uống rượu do Diệp Gia hâm cũng thấy có vị rồi. Diệp Gia suy nghĩ chuyện lương thực đã có chỗ trông cậy rồi, trong lòng yên tâm được một chút. Đến nỗi trên thị trường có chuyện xà phòng thơm giá rẻ cũng không vội vàng được. Chỉ có thể đợi đến khi nghe ngóng được tình hình rõ ràng, mới đưa ra phản kích.

Ăn xong cơm tối, Trương lão đầu liền cùng ông Tôn trở về căn phòng ở hậu viện.

Diệp Gia an ủi Dư thị vài câu, lấy túi hạt giống to đó đem vào nhà. Nhìn số đá cuội đó gần nửa ngày, suy nghĩ một lúc liền ra sau nhà lấy một cây xẻng nhỏ ra ngoài khoảng đất trống ở hậu viện. Khoảng đất trống này đã chia ra trông mấy loại cây trông.

Đầu tiên đương nhiên là cây ớt, bởi vì thường xuyên bị Diệp Gia dẫn đi ăn cay, bây giờ mấy nữ tử của Chu gia đều thích ăn cay. Chia ra nhiều phần đất hơn để trồng ớt, dưa chuột thì trông xung quanh sân một vòng. Loại rau củ này dựng một cái giá là có thể mọc leo lên, có thể kết rất nhiều trái. Dưa hấu và dưa lưới cũng trông thêm một ít, ngoài những loại này ra, còn lại đều là rau cải trái cây thường có trong bữa ăn như rau hẹ, cải trắng, cải đỏ, cà tím,...

Diệp Gia đi một vòng trong vườn rau, chọn được một khoảng đất trống, trông lên đó một dòng nhỏ. Thật ra nàng cũng không biết có phải trông thế này không, nhưng những loại như thực vật này đều phải sinh trưởng trong mặt đất mới có thể sống. Tưới nước nhiều, bón phân thường xuyên, chung quy là sẽ không sai.

Một túi hạt giống nhỏ Diệp Gia không dám lãng phí toàn bộ, chỉ trông một nắm nhỏ. Phần còn lại thì lấy giấy gói lại.

Ông Tôn ra ngoài đổ nước rửa mặt, nhìn thấy một bóng người ở vườn rau ông cụ bị dọa đến suýt chút nữa mò một cây gậy ra đánh. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại sân nhà của Chu gia xây cao như vậy, cửa lớn của sân thiết lập ba lớp chốt, người bên ngoài căn bản không vào được, trong lòng lại yên tâm trở lại. Ông cụ thầm nghĩ có lẽ là người ở nhà trước qua đây dùng nhà vệ sinh, đi ngang qua vườn rau xanh nhìn một chút, thế là ông cụ cũng bước qua xem xem.

Đợi đến lúc nhìn rõ là Diệp Gia, lập tức vỗ n.g.ự.c thở phào một hơi: "Chủ nhân sao lại ra vườn rau vào đêm khuya thế này?"

Diệp Gia thực ra cũng là bất chợt nảy ra ý nghĩ, cũng không giải thích với ông Tôn. Chỉ chỉ vào dòng mình vừa trồng xuống rồi nói với ông Tôn: "Ngày thường lúc kêu Tuấn Tử tưới lúc thì chú ý hơn một chút, đừng giam vào khoảng đất này nữa. Ta vừa trông một dòng hạt giống xuống đây."

Ông Tôn không biết là hạt giống gì, nhưng Diệp Gia nói như vậy ông cụ đương nhiên phải để tâm đến. Gat đầu đưa Diệp Gia trở về sân trước, trở về phòng liền nói chuyện này với cháu trái lớn - Tôn Tuấn. Nói đến thì Tôn Tuấn sang năm đã bảy tuổi, đã đến tuổi có thể nghe hiểu lời người khác nói. Ngày thường ông Tôn phải đi theo Diệp Gia ra ngoài, Tổn Tuấn ở Chu gia cũng sẽ giúp đỡ làm những việc lặt vặt. Như những việc tưới nước, bón phân cho vườn rau đều là cậu bé làm. Phân dùng để bón chính là phân dê, phân gà nuôi ở sân trước, không cần phải nói, bón phân rất hiệu quả.

"Con sẽ chú ý." Tôn Tuấn hiểu chuyện hơn so với những đứa trẻ bình thường, ông Tôn không cần dặn dò nhiều, nói một câu là được.

Gian phòng có hạn, bây giờ ông Tôn chen chúc với Trương Xương Lễ trong một căn phòng. Dư thị đặt một cái giường khác ở bên phía cửa sổ trong căn phòng của ông Tôn, tạo điều kiện cho ông lão cô độc Trương Xương Lễ nghỉ ngơi. Mặc dù nói có chút chật chội, nhưng lão đầu cũng không phải ở trong phòng cả ngày, buổi tối nếu ngủ một giấc thì vẫn có thể ngủ được.

Hai ông cháu nói chuyện, Trương Xương Lễ cũng tiện thể nghe một chút.

Khi đó ông ta không nói chen vào, hôm sau trời vừa sáng lại chắp tay sau lưng đi quanh vườn rau một vòng.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 465


Lòng hiểu ký của lão đầu này nặng như vậy thì không nói, chỉ nói đến chuyện bên này Diệp Gia sắp xếp ngày mai cho Thu Nguyệt đến Ngô gia một chuyến, liên bàn bạc với Dư thị ngày mai nên mua hạt giống cây lúa thế nào.

Trên thực tế, người trồng lúa ở huyện Kashgar bên này không nhiều, phần lớn người ta trông là những loại cây trông như lúa mì, cao lương, ngô,... Như vậy cũng không phải nói rằng không có cây lúa, nếu như thật sự không có, Diệp Gia đến cửa hàng lương thực cũng sẽ không mua được gạo. Thật ra trong cửa hàng lương thực có bán hạt giống cây lúa, nhưng hạt giống cây lúa này cũng được chú trọng, Diệp Gia biết hạt giống cây lúa ở hậu thế đã có hơn mười loại.

Nàng không nói rõ được là thế nào, nhưng nàng biết cảm nhận. Biết rõ hạt gạo của Đông Bắc ngon, cũng biết ngô của Ninh Hạ thơm, còn từng nếm thử gạo của Giang Tây cống nạp. Rốt cuộc cũng có nghiên cứu đến việc nơi này trông loại lúa nào sẽ tốt hơn.

"Vậy chi bằng mỗi loại đều trông một ít?" Dư thị tất nhiên là biết gạo có rất nhiều loại, ngày xưa bà ấy thường ăn chính là loại gạo đỏ, khó trông thế nào bà ấy không rõ, Nhưng Dư thị biết loại gạo này là cực kỳ ngon: "Đây là lân đầu chúng ta trồng, có thể mua được loại nào thì trồng thử xem.

Diệp Gia nghe bà ấy nói như vậy cũng cười lên, quả thực là như vậy. Lần đầu trông cây trông, cho dù là có suy tính nhiều đến đâu thì cũng phải có kinh nghiệm mới có thể đưa ra phán đoán. Vẫn chưa bắt đầu trồng thì đã khó tránh khỏi có hơi rối rắm trong chuyện này một chút. Hơn nữa bây giờ cũng không có dụng cụ đo lường như ở hậu thế, có nhiều phán đoán cũng cần tìm tòi thực địa.

Nàng liền không xoắn xuýt nữa, thực sự không được việc thì kéo theo Trương Xương Lễ cùng đến cửa hàng lương thực cũng được.

Hai người bàn bạc hôi lâu, Diệp Gia cũng mệt rồi. Nói với Dư thị một tiếng liền về phòng nghỉ ngơi.

Hôm sau trời vừa sáng, Diệp Gia liền cùng Dư thị mời Trương Xương Lễ cùng đến chợ sành.

Mặc dù nói cửa hàng lương thực có hạt lúa giống, nhưng nếu đã muốn mua, các loại lúa giống mỗi loại đều mua một ít. Trên thị trường lúa giống có bốn, năm loại, Diệp Gia mua mỗi loại một tạ. Bọn họ sợ không đủ nên không chỉ mua mỗi hạt giống lúa nhiều mà còn mua hạt giống cây cải dầu, hạt giống cây bông tơ, thậm chí là dây cây nho, nhìn thấy cái gì cũng mua về. Ngoại hạt giống cây lúa cần vận chuyển về nhà để ươm giống, dây cây nho đã ươm giống ở trên thị trường thì một mạch vận chuyển đến thôn trang.

Trương Xương Lễ cũng là một khi bắt đầu làm việc thì không cần ăn cơm, chạy theo cả một buổi sáng, trở vê viện tử uống một hớp nước đã vội vàng kêu ông Tôn lái xe đưa ông ta qua đó.

"Cày bừa vụ xuân không đợi người...

Cùng lúc đó, Ngô gia sáng sớm không đợi được Diệp Gia chỉ nhận được một câu nói từ tôi tớ của Chu gia, trong lòng ít nhiều cũng có chút lo sợ bất an.

Ngô lão gia vốn dĩ không xem trọng tiểu phụ nhân Diệp Gia này lắm.

Một là Diệp Gia tuổi còn nhỏ, mới mười mấy tuổi. Nghe nói trước khi xuất giá chỉ là một con gái của một học trò nhỏ ở trong thôn, tính tình khá thô thiển. Trong lòng Ngô lão gia liền cảm thấy người nhà quê thiếu hiểu biết, dễ bị đánh lừa, mặc dù nói dáng dấp thì đúng điệu, thực tế lại không để tâm lắm. Hai là trong lòng Ngô gia vẫn còn oán hận Chu gia, cho dù ông ta kiêng nể về thân phận quan của người ta, những làm việc ít nhiều cũng sẽ biểu lộ ra.

Hôm trước sau khi thấy Diệp Gia liên phát giác ra, thấy Diệp Gia nói chuyện với người khác thì khách sáo, dáng vẻ ngại ngùng đó liền tạo thêm cho Ngô gia không ít sự tự tin. Biết được tính tình của người ta không tệ, điệu bộ của Ngô gia đương nhiên liền đứng đắn lên.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 466


Vốn dĩ ông ta còn suy nghĩ, trước tiên sẽ từ chối một phen để xả giận, sau đó đợi Chu gia đến tận cửa nhờ vả mấy lần thì sẽ làm ra dáng vẻ cắt đứt một lượng lớn cây giống vì Chu gia, nhân cơ hội để Chu gia nợ một ân tình thật lớn.

Trên thương trường xưa nay chính là lôi kéo như vậy, không màng thể diện cầu xin người khác mới có được hàng tốt. Ngô gia đã chuẩn bị tâm lý đợi Chu gia đến tận cửa ba lần, ai ngờ mới lôi kéo được hai ngày, nàng dâu nhỏ của Chu gia đã thay đổi ý tứ.

Đột nhiên sai người đến nói không cần cây giống của ông ta nữa, hoàn toàn khác với dự tính của người ta. Phá vỡ mong đợi, cái này sao có thể kêu người ta đừng hoảng sợ chứ?

Hai cha con Ngô Ân nhớ lại hôm đó đã ứng phó với Diệp Gia bằng lí do thoái thác nào, lông mày chưa hề dan ra: "Cha, cha nói xem Chu gia này bây giờ là ý gì đây? Hôm qua nói thật êm tai, hôm nay đột nhiên thay đổi thái độ, nói không đến liền không đến."

Ngô Ân làm sao biết chứ, ông ta còn chưa từng qua lại với người của Chu gia: "Lão tam đến chưa?"

"Lão tam đến phân xưởng canh chừng, sáng sớm đã đi rồi."

Nói đến chuyện này Ngô Mẫn cũng có chút phiền lòng, người của Chu gia này làm việc sao lại khác với người khác vậy. Cô vợ nhỏ đó nói chuyện thì nhỏ nhẹ, làm việc sao lại khiến người ta khó nắm bắt đến vậy: "Khi nấy con đã sau người gọi hắn ta trở về, giờ này có lẽ cũng đã trở lại rồi."

"Sai một người ra bên ngoài đợi, xử lý sạch sẽ những chuyện các con làm vòng vo đó cho tal

Ngô Ân có thể làm lớn ở trấn Đông Hương nhiều năm như vậy, đương nhiên là có át chủ bài. Mặc dù không để mắt một giáo úy nhỏ bé vào trong mắt lắm, nhưng cũng không muốn gây phiền toái. Dù sao nhà ông ta ở đây, cường long bất áp địa đầu xà. Chu Cảnh Sâm người ở trấn Đông Hương, cách khá gân, trong tay còn nắm hơn vạn binh. Thật sự chọc vào rồi, đại nghiệp của Ngô gia bọn họ có lớn cũng không dễ thu dọn tàn cuộc. Người thông minh biết ngọc thạch không đấu với gạch ngói vụn.

"Cha, người chính là quá cẩn thận rồi, Chu gia chỉ là một đám cô nhi quả mẫu. Mặc Chu Cảnh Sâm hắn một mình có thể kéo đến bao nhiêu sóng to gió lớn?"

Chu gia mới bò lên được bao nhiêu ngày? Còn không đến ba tháng.

Theo Ngô Mẫn thấy, tên giáo úy họ Chu đó chính là một đứa trẻ con miệng còn hôi sữa chưa nhìn rõ tình thế. Cơ hội tốt đẹp đặt ở đó có biết dựa dam hay không, ngược lại còn lăn lộn một chỗ cùng tên tri huyện gì cứ như lưu manh của huyện Kashgar. Hôm nay thiết lập cửa khẩu, ngày mai xây hàng rào thành lũy, lại dựng nên uy tín với tên tri huyện không binh không quyền đó, lấy trứng chọi đá mà ở chỗ này khuấy gió nổi mưa. Đừng thấy bây giờ may mắn ngồi lên được vị trí giáo úy, có thể làm được bao lâu thì còn không chắc nữa kìa. Thật sự cho rằng giáo úy dễ ngồi đến vậy? Nhìn xem Thẩm Hải và Ngưu Bất Quần, kinh doanh hai mươi năm còn không phải nói bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t liền g.i.ế.c chết.

Nói đến chuyện này, Ngô Mẫn liên vô cùng bực tức.

Tên điên Quách Hoài đó làm quan thì làm quan, đang tốt đẹp cứ phải làm chính lệnh mới gì chứ, nói thì êm tai, kết quả chẳng phải chính là của người phúc ta. Bọn tiện dân thuế má thì không cần nộp nữa, lao dịch cũng giảm bớt. Nhưng cho rằng như vậy là cuộc sống của bọn họ tốt hơn sao? Dem đầu mâu nhắm vào phú thương bản xứ, đặc biệt nhằm vào hộ thương nhân thu thuế cao ngất ngưởng, cũng không sợ bị người ta liên thủ kéo xuống?

Hơn nữa, làm như vậy bọn họ có thể nhận được lợi ích gì? Bản thân Chu gia cũng từ thương nghiệp, dày vò thế này tổn nhân bất lợi kỷ.

Chuyện thu ba phần mười thuế thương nghiệp của son và bột nước cứ như một cây kim đ.â.m vào trong lòng người của Ngô gia, không nuốt vào được cũng không phun ra được.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 467


Nói ra thì, Ngô gia ngoại trừ là đại địa chủ bản địa có bốn trăm mẫu ruộng phì nhiêu, chuyện làm ăn của nhà bọn họ chính là son và bột nước, nguồn thu chủ yếu nhất cũng có nguồn gốc từ đây.

"Người họ Chu ở lại trấn Lý Bắc đó một khi ở lại chính là mấy tháng, người hãm ở bên kia không về được. Bây giờ trong nhà chỉ có duy nhất một người đàn bà làm chủ. Hai người này đều là người suy nghĩ không rõ ràng, cũng không có gì khiến người ta lo lắng. Đừng nói chuyện này của chúng ta bọn họ không có khả năng có thể phát hiện, cho dù bọn họ phát hiện rồi, cả một nhà Chu gia đều là nữ tử thì có thể làm gì chúng ta chứ?"

Trong lòng Ngô Ân cũng khó chịu, nhưng mà nói cũng không phải như vậy: "Cái này thì còn nhìn lầm rồi, tiểu phụ nhân của Chu gia đó nhìn thì dễ nói chuyện, thật ra tính tình không có yếu đuối như vậy. Nếu thật sự là một người tính tình nhu nhược, bây giờ ta và con ở đây phiên não cái gì?"

"..." Ngô Mẫn nghẹn lời rồi.

Hắn ta mở miệng, cảm thấy không thoải mái. Theo bản năng phản bác: "Không dễ đánh lừa thế nào? Tiểu phụ nhân đó con nhìn đã thấy dễ đánh lừa."

Ngô Ân liếc hắn ta một cái, thấy con trai còn cố chấp, lập tức lắc lắc đầu, nói: "Thôi đi, chuyện này ta cảm thấy không đơn giản đến như vậy, vẫn là cẩn thận chút đi. Sáng mai tranh thủ dành chút thời gian tự mình đến Chu gia một chuyến. Trước tiên đừng nói chuyện khác, chuyện cây giống này lúc đầu chi bằng trực tiếp từ chối rồi. Bây giờ làm chuyện lúng ta lúng túng đắc tội với người khác, vô duyên vô cớ khiến người ta ghi hận."

Trong lòng Ngô Mẫn vui, thực ra cũng hối hận bản thân mình vẽ rắn thêm chân nói một loạt lời đó quả thực là chuyện xấu.

Bên này Ngô gia than thở mà Diệp Gia thì không biết, nàng chỉ nghĩ đến chuyện cây giống được giải quyết thì nhanh chóng giải quyết.

Hạt giống mua về chắc chắn sẽ không tự mình gieo xuống được, đương nhiên phải nhanh chóng sắp xếp người đi đi trồng hoặc là ươm giống. Bên trong hang của thôn trang còn có một nhóm người đang chờ, lão Trương chỉ huy người lấy nước thấm ướt rồi ngâm hạt giống lại trước, con người thì ở trong đất kéo dài. Ươm giống, gieo hạt đến trước khi gieo trông xuống ruộng phải ngâm trong môi trường có nhiệt độ cao đạt mười hai canh giờ. Như vậy có thể trợ giúp hạt lúa sớm nảy mầm.

Đợi đến khi ngâm đủ rồi, chọn một mảnh ruộng ươm giống xuống. Rải một lớp tro trấu lên trên đó.

Lúc Trương Xương Lễ nói câu này bên cạnh có hai người trẻ tuổi đi theo, hai người này cũng là Chu Cảnh Sâm đưa đến từ bên phía Tây Trường. Một người họ Thư, Thư Bồi Sinh, một người họ Tăng, Tăng Vọng. Hai người nhìn dáng vẻ đều khá xem trọng lão Trương. Thấy Diệp Gia đánh giá, lão Trương cũng giới thiệu một chút: "Hai vị này đều là bị ta liên lụy mới xảy ra chuyện, đều là học trò của ta."

Diệp Gia đánh giá trên dưới hai người này một chút. Thực ra theo Diệp Gia thấy thì tính là người trẻ tuổi, nhưng ở đương thời mà nói đã không tính còn trẻ nữa. Thư Bồi Sinh ba mươi mấy, Tăng Vọng tuổi còn nhỏ hơn một chút, cũng có khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám.

"Phu nhân Doãn An, chuyện ươm giống người cũng đừng lo lắng nữa."

Trương Xương Lễ thấy Diệp Gia theo trước theo sau, khuôn mặt nhỏ đều rám đen đi một phần: "Có việc ta tự sẽ tìm người. Không có việc gì người cũng đừng chạy theo lão già này, một tiểu cô nương sinh đẹp làm đến cả người đầy cỏ và bùn. Người chỉ việc yên tâm, bên này ta còn đang cảnh chừng, còn có thể khiến năm mươi mẫu giống lúa của ngươi xảy ra chuyện?"

Diệp Gia nghe được cười lên: "Lao sư xem người nói kìa, con làm gì không yên tâm, còn là sợ người gặp phải vấn đề thì không có ai giải quyết."

"Được rồi được rồi. Lão phu từng này tuổi roi có chuyện gì mà chưa từng gặp phải? Trông chút lương thực này còn việc gì cũng mong ngóng ngươi đến giải quyết?" Trương Xương Lễ vuốt râu: "Có vấn đề gì ta tự có thể nghĩ được cách. Ngươi chỉ cần yên tâm chờ đợi."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 468


Ông ta đã nói như vậy rồi, Diệp Gia cũng không ở lâu dưới đáy hang.

Hôm đó thấy bọn họ đem hạt giống đi ngâm, Trương Xương Lễ lại sai khiến người lật ra, Diệp Gia mới đạp lên bóng đêm trở về nhà.

Vừa về tới sân, Dư thị thấy được nàng trở về cũng lập tức bỏ công việc trong tay xuống rồi đi tới.

Diệp Gia đi lấy chút nước đem vào trong phòng, nhìn dáng vẻ của ấy dường như có việc thì lập tức hỏi chuyện gì. Dư thị liên nói chuyện hôm nay người nhà họ Ngô đến ra. Diệp Gia vừa nghe Ngô gia có hành vi kỳ quái như vậy, lông mày lập tức nhấch lên. Xem ra thật sự bị lão Trương nói trúng rồi, trước đó người của Ngô gia nói những lời đó chính là cố ý lên mặt với nàng. Bây giờ vừa thấy bên này nàng không phối hợp, điệu bộ liên hạ thấp xuống rồi.

"Nương nói với người có Ngô gia thế nào?" Diệp Gia vừa rửa mặt vừa nói chuyện với Dư thị.

Dư thị cười lạnh một tiếng: "Dĩ nhiên là hàm hồ đuổi đi."

Diệp Gia gật đầu, mặc kệ Ngô gia là xuất phát từ nguyên nhân nào mà làm ra một màn này, bây giờ nàng cũng xem như là nhìn thấy một vài quy tắc làm việc của bối cảnh thời đại này. Xem ra chức của Quan thái thái này nàng nên ra dáng thì vẫn phải ra dáng.

Dư thị nói xong chuyện này liên ra ngoài. Diệp Gia rửa mặt đơn giản một chút liền thay một bộ y phục rồi ra ngoài.

Diệp tứ muội đang bé con ở bên cạnh cái bàn đá trước phòng ngủ, tiểu Thất tiểu Bát đã lớn hơn rất nhiều. xưa chỉ biết ăn và ngủ, bây giờ đã có thể gào khóc mà kêu loạn lên. Hai đứa nhóc béo lùn chắc nịch, nước da trắng cứ như tuyết. Người không thích trẻ con lắm như Diệp Gia thấy cũng không nhịn được muốn bế, là thật sự khiến người ta yêu thích. Thu Nguyệt ở bên cạnh gảy bàn tính lạch cạch, nghe thấy động tĩnh liên ngẩng đầu lên.

Từ lần trước đó sau khi đến trấn Lý Bắc, cửa hàng Tây Thi là do Nguyệt và Diệp tứ muội quản lý. Lúc trước hai người thấy Diệp Gia trở về đã muốn nói với nàng về chuyện của cửa hàng, bởi vì Diệp Gia thực sự bận đến không giành ra được thời gian mới bỏ qua. Lúc này thấy Diệp Gia ngồi xuống, hai người nhanh chóng đi tới báo cáo.

Chuyện làm ăn của cửa hàng Tây Thi vẫn luôn rất ổn định, một tháng qua ước chừng có thể kiếm được mười tám đến hai mươi lượng. Hai người tính toán sổ sách cũng gần xong. Bác cũng đều giữ ở trong rương, gom chung một lần đưa cho Diệp Gia.

Diệp Gia nghe xong, gật gật đầu: "Sáng mai sắp xếp lại sổ sách đưa cho ta, hôm nay thì không cần phiền phức đâu."

Báo cáo sổ sách xong, Thu Nguyệt ngồi lại không đi. Ở phía đối diện Diệp Gia muốn nói lại thôi.

Diệp Gia thấy một mình Diệp tứ muội vất vả dỗ dành hai đứa bé liền giơ tay ôm tiểu Bát vào trong lòng, ngón tay phải vừa bị móng vuốt nhỏ nắm lấy, Thu Nguyệt cau mày mở miệng nói: "Chủ nhân, chuyện xà bông thơm đó ta nghe ngóng được rồi."

Nụ cười trên mặt Diệp Gia khựng lại, ngẩng đầu lên: "Nói thế nào?”

"Xà bông thơm này là nhập hàng bản địa, không phải hàng bên phía Luân Đài."

Bởi vì đã từng đã trải qua, Thu Nguyệt quen được không ít người. Có vài chuyện người bên ngoài không tiện nghe ngóng thì nàng ta lại có cách để nghe ngóng, lúc này liền nói: "Nghe nói nhà xưởng đó ở ngay trong con hẻm nhỏ sau phố Tây. Nhà ai thì vẫn chưa nghe ngóng ra được, nhưng có thể xây nhà trưởng trên thị trấn, có lẽ cũng là người trên trấn. Chủ nhân, nhà ai có bản lĩnh này, đều có qua lại với mấy cửa hàng son trên thị trấn?"

"Nhà xưởng của chúng ta khoảng thời gian này có gì khác thường không?" Diệp Gia cau mày lại. Không trách nàng thuyết âm mưu, nếu thật sự là nhà xưởng bản địa, xà nữa còn nổi lên trễ hơn xà bông thơm của Chu gia, Diệp Gia có lý do nghi ngờ có người ăn trộm.

Diệp tứ muội bế đứa bé ngôi nghe, chuyện làm ăn nàng ấy vẫn đang châm chậm hiểu, cũng không chen lời vào.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 469


"Cái này thuộc hạ cũng không rõ." Thu Nguyệt phụ trách cửa hàng Tây Thi, bên phía nhà xưởng dù sao cũng là Dư thị trông chừng.

Diệp Gia đương nhiên cũng hiểu rõ, ngay sau đó cũng không nói chuyện kỹ càng với Thu Nguyệt. Đứng dậy liên trở về phòng đi tìm Dư thị. Dư thị đang ở trong phòng lật xem sổ sách mấy hôm nay của nhà xưởng, thấy Diệp Gia đi tới liên ngẩng đầu lên. Diệp Gia đương nhiên không phải nghi ngờ Dư thị có chỗ sơ suất gì dãn đến xuất hiện đối thủ cạnh tranh với nhà xưởng của Chu gia, Dư thị mặc dù nói không phải rất nhiều biết về việc kinh doanh. Nhưng dù sao vẫn là người có kinh nghiêm, có nhiều chuyện cũng nhạy bén hơn so với người bình thường.

"Đã hỏi ra chuyện gì rôi?" Mấy hôm nay nàng sứt đầu mẻ trán vì giống lúa, một mặt lại sai người đi thăm dò chuyện xà bông thơm. Hai chuyện kết hợp lại với nhau cũng có chút phiền muộn.

"Ừm”" Diệp Gia đem lời của Thu Nguyệt nói lại cho Dư thị rồi, hỏi bà ấy: "Nương, mấy hôm nay con không có ở nhà, nhà xưởng của chúng ta có người ngoài nào đến không? Hay hoặc là trong nhà xưởng tuyên mấy người tay chân không sạch sẽ? Có liên lạc với người bên ngoài?"

Vừa dứt lời, sắc mặt của Dư thị cũng hơi thay đổi.

Trên thực tế, mấy người tuyển vào Chu gia đều chưa quen thuộc, là bỏ tiền ra tìm được thông qua người môi giới. Diệp Gia mặc dù nói cẩn thận mà hỏi người môi giới về bối cảnh xuất thân của những người này. Nhưng chưa từng đi khảo sát bối cảnh thực địa. Dù sao tìm mấy nữ công cũng không phải là ngành nghề gì đặc thù, không cần... khảo sát bối cảnh thực địa. Nhưng nếu như lúc này ý thức pháp luật của con người mờ nhạt, càng không hiểu vệ khái niệm sở hữu trí tuệ. Bị người ta bỏ tiền mua chuộc, quả thật có thể sẽ tiết lộ.

Diệp Gia suy nghĩ như vậy, lông mày đều sắp thắt lại: "Nương có phát hiện ra hay không?”

"Cũng không phải là ai tay chân không sạch sẽ, mấy phụ nhân trong xưởng rất thành thật nghe lời." Sắc mặt Dư thị hơi khó coi nói: "Con nói như vậy ta lại nhớ ra rôi. Vào ngày thứ ba con đi, một người tự xưng là chưởng quỹ của cửa hàng son ở thị trấn bên cạnh đến nhà xưởng của chúng ta, nói muốn xem xem xà bông thơm của chúng ta. Ta nghe thấy hắn ta khá thành tâm thành ý muốn mua, liền dẫn người vào trong đi một vòng..."

Dư thị thở ra một hơi, nhớ lại nói: "Nhưng người đó xem một vòng cũng không nói muốn đặt bao nhiêu, xem xong liền đi."

Trong lòng Diệp Gia hồi hộp: "Khi đó nương dẫn hắn ta đến nơi nào xem?"

"Ở trong kho phơi nắng xà bông thơm ở phía sau nhà xưởng, xà bông thơm đã sản xuất ra của chúng ta đều bày ở bên đó." Dư thị nói: "Ta biết không nên để người khác nhìn thấy nguyên liệu của nhà xưởng chúng ta nên đã cố ý tránh ra, bọn họ vào có lẽ không nhìn thấy mới đúng."

"Có lẽ không phải chuyện này." Trong lòng Diệp Gia dâng lên một đám lửa, giọng nói lại nhàn nhạt nói: "Xà bông thơm từ chế tạo đến phơi khô mới có thể dùng, không thể thiếu mười lăm hai mươi ngày. Con đến chỗ tướng công đến này cũng chưa đến mươi ngày. Người nói xem con đi chưa được hai ngày người liền nhìn thấy xà bông thơm ở cửa hàng bên cạnh, vậy nói rõ nhà xưởng này sản xuất ra xà bông thơm chí ít ở đầu tháng hai. Lại nhớ tới cục diện nương dạo quanh mấy cửa hàng đều có xà phông thơm, nói chuyện làm ăn cũng là cần thời gian. Nói cách khác, nhà xưởng này chí ít đã bắt đầu chuẩn bị từ tháng chạp năm ngoái. Sớm một chút, cũng có thể là tháng mười tháng mười một."

Dư thị nghe xong cũng cảm thấy có lý, trong lòng bà ấy thở dài một hơi: "Vậy theo ý tứ của Gia Nương, nhà xưởng này sớm đã làm từ trước rồi. Không chừng không phải trộm bài thuốc của chúng ta dù sao chúng ta cũng mới sản xuất xà bông thơm hơn nửa năm..."

Nói đến đây, Dư thị và Diệp Gia đột nhiên nhìn nhau một cái, cứ như cùng nhau nghĩ đến một việc: "Cũng không thể là Ngô gia chứ."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 470


Diệp Gia ngay từ khi mới bắt đầu muốn làm xà bông thơm đã ra định khế với tam thiếu của Ngô gia.

Mấy tháng này cũng vẫn luôn cung cấp hàng hóa cho Ngô gia. Trước đó lúc bọn họ chế tạo xà bông thơm đều là làm trong sân, chọn mua nguyên liệu cũng không trốn tránh ai. Nếu như Ngô gia sớm đã xem chừng Chu gia, quả thực có thể biết phải dùng nguyên liệu gì. Nếu Diệp Gia nhớ không lầm thì Ngo gia là làm ăn về son và bột nước. Tên tam thiếu của Ngô gia đó vốn dĩ cũng khá hiểu rõ về xà bông thơm...

Diệp Gia mím môi, trên mặt hiện lên một tâng sương lạnh: "Nương người nói xem, Ngô gia có phải vì cái này mới làm việc rất lén lút?"

Sắc mặt của Dư thị cũng không tốt được tới đầu, sa sầm mặt: "Cũng không phải không không khả năng."

"Vẫn chưa điều tra rõ ràng, trước tiên chớ vội kết luận." Diệp Gia cũng không muốn nghi ngờ người khác lung tung, làm người làm việc phải nói đến chứng cứ. Nếu là Ngô gia giở trò, vậy thì phải tìm thấy chứng cứ giải quyết triệt để chuyện này: "Thị trấn chỉ lớn thế này, muốn nghe ngóng nhà xưởng của bên đó cũng không khó. Điều tra xem xem."

Việc này có phải do Ngô gia giở trò không cũng chỉ là suy đoán của Diệp Gia, hoàn toàn không có chứng cứ. Nhưng muốn tra ra cũng không khó, dù sao trấn Đông Hương lớn như vậy cũng chỉ có mấy cái cửa hàng. Dư thị dựa theo điều này để nghe ngóng, quả đúng như lời Thu Nguyệt nói tìm ra được một cửa hàng.

Cửa hàng này không chỉ sản xuất xà phòng thơm mà chủ yếu là làm son môi và thủy phấn.

Các cửa hàng bán thủy phấn hầu hết đều nhập hàng từ cửa hàng này, thậm chí không chỉ cửa hàng ở đây mà ngay cả Bắc Lý trấn bên cạnh, Lạc Tang trấn cũng nhập hàng ở đây. Nếu nói về cửa hàng này thì so với cửa hàng xà phòng thơm chuẩn bị khai trương của Diệp Gia thì không biết đã mở cửa sớm hơn bao nhiêu năm. Dù sao người không làm về mảng này thì chưa chắc đã biết vê nó.

Xung quanh không có nhà cũng khó mà nghe ngóng. Dư thị do dự một lát rồi đi đến gõ cửa.

Thiếu niên canh cổng không trực tiếp để người đi vào. Mà sau khi đánh giá Dư thị hồi lâu, chắc chắn là người lạ mới hỏi bà đến đây làm gì.

"Ở đây có bán xà phòng thơm không?”

Ngày thường Dư thị không ra khỏi cửa Chu gia, tính tình cũng không thích phô trương, trên trấn có rất ít người có thể nhận ra bà.

Thiếu niên nghe có người nói muốn tìm mua xà phòng thơm thì lập tức trở nên cảnh giác. Đầu tiên cậu ta nhìn Dư thị từ trên xuống dưới, trong lòng lại đắn đo. Mấy người của cửa hàng lớn trên trấn cậu ta đều có thể nhận ra, ít khi có người lạ tới đây nhập hàng. Hơn nữa gần đây ông chủ đã ra lệnh thấy có nữ tử lạ mặt đến đây thì không được cho vào: "Không biết phu nhân là người của cửa hàng nào? Sao biết mà tìm đến cửa hàng nhà ta?"

Thiếu niên không phủ nhận, Dư thị vừa nhìn đã biết là có. Lập tức bà giả vờ là người từ nơi khác tới, nói là được người khác giới thiệu nên đến.

"Ai giới thiệu?" Thiếu niên cũng không hiểu sao ông chủ lại cảnh giác như vậy, nhưng đã là người hầu thì việc quan trọng nhất là nghe lệnh làm việc: "Cửa hàng của nhà ta không dễ tìm lắm: "Không được người quen đưa tới thì sẽ không được vào cửa."

Dư thị thuận miệng kể tên một chưởng quỹ, vừa hay là người quen.

Thiếu niên nghe Dư thị nói hợp tình hợp lý, nghĩ một lát rồi đưa Dư thị vào.

Bên ngoài cửa hàng này không lớn lắm, nhưng đẩy cửa ra mới biết bên trong rộng lớn đến nhường nào. Tiền hậu viện chiếm khoảng hai ba mẫu đất, phân ra sản xuất son môi, phấn má, còn có hương phấn. Chắc là xà phòng thơm vừa được lấy ra, được để ở trong phòng một phòng trống tiếp tục sản xuất.

Sản xuất xà phòng thơm cần dùng kỹ thuật và phối hương, đương nhiên thiếu niên sẽ không cho người vào xem cách làm.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 471


Cậu ta chỉ đưa Dư thị đi xem xà phòng thơm đã phơi khô, sau đó hỏi Dư thị nhập nhiều hay ít hàng: "Tuy mùi thơm của xà phòng thơm xưởng bọn ta không bằng mùi của son phấn, nhưng công dụng giống y hệt nhau. Thậm chí khả năng làm sạch còn tốt hơn so với cửa hàng lớn khác, rất nhiều người dùng xà phòng thơm cửa hàng ta đều nói dùng rất tốt! Hơn nữa ông chủ nhà ta hào phóng, không muốn kiếm chút tiền bẩn đó. Dù không thơm bằng nhưng được lời cả nửa giá, ở ngoài không thể tìm được mặt hàng nào tốt hơn đâu..."

Dư thị nghe xong mặt không biến sắc, chỉ trả lời qua loa. Cuối cùng bà mua ba loại khác nhau của cửa hàng với giá mười lượng bạc.

Thiếu niên thấy bà mua ít như vậy thì có chút khó tin, nhưng Dư thị nói là mua về dùng thử xem công dụng trước, xem hiệu quả thật có đúng như những gì cửa hàng họ nói không. Nếu là thật thì thì sẽ nhập hàng với số lượng lớn.

Sau khi lừa được thiếu niên, Dư thị lại sai người canh ở cửa.

Thật sự muốn nghe ngóng rất dễ, chỉ cần đã từng làm thì không sợ không điều tra được. Người kia đã ngồi ở kia canh mấy ngày. Dư thị gọi người đến hỏi một chút, thì đúng là ông chủ của cửa hàng đó mang họ Ngô.

Trên thị trấn này có mấy nhà họ Ngô lắm? Người họ Ngô có tiền vốn mở cửa hàng lại càng hiếm. Là ai không nói cũng đủ biết.

Dư thị vẻ mặt tối sầm, bà cũng không ở đó lâu, vừa ra khỏi cửa liền trở về Chu gia....

Sáng nay Ngô gia lại tới thêm một chuyến nữa, là hai cha con Ngô gia đích thân tới.

Hôm qua Dư thị có gặp nhưng không cho họ sắc mặt tốt. Tính cách Dư thị nói mềm mỏng thì mềm mỏng, nói cứng rắn cũng cứng rắn. Ban đầu bà ở trong làng không đấu nổi những thôn phụ không nói lý lẽ, nhưng khi đối phó với những kẻ vẻ ngoài nho nhã học thức này thì bà dư sức. Có lẽ thái độ không mấy thiện chí của bà làm Ngô gia lo lắng bất an, hôm nay mới cố tình mang lễ vật đến cửa nhận lỗi.

Thái độ Ngô Ân vô cùng thành khẩn, nói nếu Chu gia muốn thóc giống chắc chắn Ngô gia bọn họ sẽ cung cấp. Lúc trước là do trưởng tử lo ruộng trong nhà không đủ thóc giống nên mới làm vậy, chứ không phải cố ý xúc phạm.

Ngô Ân đứng cạnh Ngô Mẫn cũng trưng ra vẻ mặt đã biết sai, khiến Diệp Gia khó mà mặc kệ.

Hai cha con Ngô gia cố hạ cái tôi xuống, năm lần bảy lượt tới cửa xin lỗi, tặng lễ vật. Nếu Chu gia vì chút chuyện này mà trả đũa thì đúng là lòng dạ hẹp hòi, ra vẻ thanh cao. Chu gia ích kỷ như vậy đương nhiên sẽ bắt Ngô gia làm này làm nọ, nếu không làm được sẽ nổi giận. Như vậy là đang ỷ vào việc gần đây Chu Cảnh Sâm đang tu thành trại và trấn thủ biên cương đâu, làm vậy khác nào đang để bách tính thấy. Vốn dĩ Diệp Gia sẽ không vì chút chuyện thóc giống mà ghi thù Ngô gia, nhưng bị người khác dây dưa không dứt sẽ thấy hơi phiên, đương nhiên muốn đuổi người đi.

Khi Dư thị từ bên ngoài trở về, vừa hay gặp Ngô gia đang bước ra viện tử chuẩn bị lên xe ngựa về. Xe ngựa và xe la vừa hay đụng mặt nhau ngay trước cửa viện, Dư thị không kéo rèm lên nói chuyện với Ngô gia, bà kêu Tôn lão hán đánh xe vào trong viện.

Ngô Mẫn ngồi trong xe mặt đen đến mức có thể nhỏ ra mực: "Nhà ta làm đến mức này chắc cũng đủ rôi? Chu gia còn muốn như nào nữa?"

Ngô Ân liếc nhìn trưởng tử tuổi trẻ nóng nảy, thở dài: "Chuyện này không liên quan đến đủ hay không đủ, lúc đó con không nên nói ra những lời đó. Nếu con không nói những lời đó, Chu gia không tìm được thóc giống cũng sẽ không làm gì nhà ta. Con không thể đối phó với tất cả mọi chuyện, khiến chúng ta tiến thoái lưỡng nan. Chuyện lần này coi như bài học cho con, lần sau nhất định không được hành động theo cảm tính."
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 472


"Cha, nhà ta cần gì phải cẩn thận từng li từng tí như vậy? Nhà ta thì sao còn Chu gia thì sao, nhà ta khách khí như vậy chẳng lẽ người muốn người ngoài cho rằng chúng ta sợ họ chắc!"

Phải nói, Ngô gia có thể ngồi vững vị trí nhà giàu nhất trấn Đông Hương, nắm trong tay sản nghiệp không dám đụng vào, tất nhiên phải có vốn. Nhưng Ngô gia tự nhận bản thân không phải loại người ỷ thế h.i.ế.p người, tự xưng là phú thương trong sạch. Nếu không gặp chuyện khó khăn sẽ không tìm người giúp đỡ.

Ngô Ân liếc nhìn hắn ta, cảnh cáo nói: "Muội muội con ở Đô Hộ phủ cũng không sung sướng như vẻ bề ngoài. Nhị công tử mới ba tuổi, tứ cô nương mới ba tháng. Bên này Ngô gia có bao nhiêu là việc, ai cũng không giúp được ta."

Vừa nói xong Ngô Mẫn liền câm nín.

Trong xe yên lặng một lúc lâu.

Khi xe ngựa đi được một lúc lâu Ngô Ân mới hỏi: "Con đã tra rõ lai lịch Chu gia chưa?"

Cả nhà Chu gia lưu vong đến đây Ngô gia đã tra rõ. Ngay khi Ngô Tam Thiếu và Diệp Gia ký kết khế sách cung hoá, Ngô Tam Thiếu đã phái người điều tra rõ nguồn gốc Chu gia. Người làm ăn đều như vậy, điều tra rõ nguồn gốc mới biết nên đối xử với họ ra sao.

Cũng vì vậy nên Ngô Tam Thiếu đã dò la nội tình Chu gia, trong nhà không ai có quyền có thế nên họ mới được nước lan tới. Chỉ là một phạm quan đương nhiên sẽ không dám đấu với Ngô gia. Nếu hôm nay không xảy ra chuyện như vậy đương nhiên Ngô gia sẽ không để ý. Còn có chuyện của cửa hàng, Chu gia vẫn sẽ giống như trước kia, dù Diệp Gia có đánh tới cửa Ngô gia cũng không có thời gian quan tâm.

"Vẫn chưa tra rõ, người được phái đi nghe ngóng vẫn chưa trở lại, nhưng nhìn bọn họ cũng không giống người có quý nhân chống lưng."

Ngô Ân liếc nhìn hắn ta, không nói gì: "Sau khi trở về thì đợi tin tức của Luân Đài đi."

Chưa nói đến bên phía Ngô gia cẩn thận như thế nào, bên này Dư thị đã tức sôi m.á.u vào nhà. Vừa vào phòng đã đem chuyện vừa điều tra được kể hết cho Diệp Gia nghe. Trước đó cũng chỉ là suy đoán của Diệp Gia, không có bằng chứng. Dư thị đặt vật phẩm lên mặt bàn, cũng để ba miếng xà phòng thơm lên bàn luôn. Ba loại có mùi khác nhau cùng xộc thẳng vào mũi, mặt hai người liên biến sắc.

"Còn làm ra ba loại?" Diệp Gia câm một ít lên ngửi thử, chắc là phối trộn không giống nên mức độ gay mũi cũng khác nhau.

Dư thị gật đầu: "Ta đều đã thử qua. Loại gay mũi nhất dùng tốt hơn hai cái kia một chút. Loại nhạt mùi nhất dùng rất khô tay, nhưng dùng để giặt đồ cũng rất sạch."

Diệp Gia ra ngoài bưng một chậu nước về phòng, ba loại đều dùng thử một chút, đúng như những gì Dư thị đã nói. Dư thị thấy Diệp Gia dùng hết ba loại đó mà vẫn không nói gì, mắt rũ xuống không biết đang nghĩ gì. Trong lòng bà hơi sốt ruột: "Gia nương, con thấy chuyện này nên xử lý thế nào? Chưa nói đến chuyện Ngô gia ăn cắp công thức nhà ta, dù sao phối phương cũng không giống nhau. Dù có chứng cứ là bọn họ trộm chúng ta cũng đâu thể đem binh đến bắt cửa hàng họ đóng cửa đâu?"

Thời cổ đại vẫn chưa biết cách bảo vệ bản quyền, hơn nữa xà phòng thơm của Ngô gia hoàn toàn khác với xà phòng thơm của Chu gia. Mùi xà phòng thơm của bọn họ rất khó ngửi, không giống như ăn trộm công thức.

Thật tình muốn đi thưa kiện ngăn chặn hành vi của Ngô gia là không thực tế. Trong pháp luật Đại Yên không có mục này.

Cái này Diệp Gia hiểu, Dư thị lại càng hiểu hơn. Tuy người thời nay có tập tục "xem nhẹ lợi ích coi trọng nghĩa khí", nhưng quan niệm này chỉ ở vùng Trung Nguyên có trình độ cao. Ở đây là ngoại thành Tây Bắc, đa số mọi người chỉ muốn được ăn no, làm gì có ai quan tâm đến mấy chuyện như này. Tới lúc đó Ngô gia cắn trả nói Chu gia cậy quyền gây khó dễ, nghi ngờ người khác trộm cắp, người mất mặt nhất vẫn là Chu gia.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 473


"Vậy không lẽ cứ để Ngô gia tùy ý khinh nhục sao?" Dư thị tức tới đau tim: "Giờ nhà ta đã không còn giống trước kia với người khác khinh nhục, Doãn An đã bước lên vị trí này, nhà ta cũng phải có tư thái mới được!"

Diệp Gia không nói gì cúi đầu suy nghĩ.

Lát sau nàng ngẩng đầu hỏi: "Tháng này Ngô gia đã thu xà phòng thơm của chúng ta chưa?"

"... Thu rồi." Dư thị sững sờ nói.

"Còn ngõ Lê Hoa thì sao?"

"Tháng này bên đó vẫn chưa nhận được thư." Ngõ Lê Hoa thu xà phòng thơm không có thời gian cụ thể, đa số mọi người dùng hết mới gửi thư tới muốn lấy hàng. Có khi là một tháng, có khi là ba tháng. Đầu tháng hai Diệp Gia mới gửi cho ngõ Lê Hoa một lô hàng, tháng này không hỏi tới cũng là chuyện bình thường. Dư thị im lặng một lúc rồi hỏi: "Sao vậy Gia nương? Có chuyện gì à?”

Mỗi tháng Ngô gia đều liên tục thu hàng của Chu gia, ở hẻm Hoa Liễu cũng không xảy ra chuyện gì lớn. Khi Diệp Gia hỏi hai chuyện này, Dư thị đã bình tĩnh lại. Nếu như Ngô gia thu hàng Chu gia như thường lệ, ngõ Lê Hoa cũng muốn hàng như ngày thường, thì Chu gia cũng không tổn thất nhiều...

"Vậy thì nương nghĩ sai rồi."

Diệp Gia thấy Dư thị tự an ủi mình thì cười nói: "Trấn Đông Hương lớn đến mức nào? Bốn năm làng phía dưới cộng lại có bao nhiêu người lắm? Xà phòng thơm nhà ta cũng không phải chỉ bán ở mỗi trấn Đông Hương, muốn buôn bán lâu dài chủ yếu là cho thương lộ Tây Vực và toàn bộ Tây Bắc. Không chỉ mỗi Bắc Đình Đô Hộ phủ, hướng đông... Tới khi danh tiếng xà phòng thơm nhà ta vang xa, mở rộng hơn, mới có thể gom đủ vốn liếng. Bản thân chỉ tập trung vào trấn Đông Hương thì đúng là quá thiển cận."

Dư thị không ngờ Diệp Gia lại nghĩ xa như vậy, nhưng chỉ là một cục xà phòng thơm bé tí tẹo, làm sao có thể giúp việc kinh doanh trở nên lớn mạnh được?

Diệp Gia không cần hỏi cũng biết Dư thị đang nghĩ gì. Đồ vật dù là lớn hay bé thì chỉ cân có danh tiếng tốt là có thể tạo ra kì tích. Sau này đồ uống có gas đã trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới nhưng kích thước cũng không lớn lắm.

"Nhưng chuyện Ngô gia làm cũng không thể tùy tiện bỏ qua được." Đây là bài học mà Diệp Gia rút ra được sau chuyện thóc giống, nếu không cảnh cáo Ngô gia thì người khác sẽ cho là Chu gia yếu đuối, ai cũng có thể dẫm đạp."

“Gia nương, con định làm gì?"

Ngô gia đã bất nhân thì Chu gia cũng sẽ bất nghĩa. Diệp Gia đảo mắt sau đó nhanh chóng đến thì thâm vào tai Dư thị.

Dư thị nghe xong thì lông mày không còn nhắn nữa, bà nói: "Ta sẽ đi tìm người sắp xếp ngay."

Khoảng một tháng sau, trên thị trường bỗng truyền tai nhau một tin đồn.

Người ta nói xà phòng thơm có mùi gay mũi đó có thể dùng để giặt quân áo, nhưng không thể rửa mặt hay gội đầu tắm rửa, nhất là loại có mùi nặng nhất. Tuy thấy tắm rất sạch nhưng thực chất lại khiến da người bị tổn thương. Có những cô nương da thịt mềm mại dùng nhiều có thể gây tróc da, sưng đỏ. Thời gian dài không chỉ không làm da trở nên săn chắc, mà còn làm khô da.

Tin đồn này lúc đầu chỉ được một vài người truyền ra, nhưng một đồn mười mười đồn trăm, những người thường dùng xà phòng thơm đều nghe nói. Có chút đồ mua với giá rẻ về dùng, đúng là dùng xà phòng thơm có hơi rát tay.

Lời đồn truyền đi như gió, ba người nói thành một cái chợ, sau này càng không thể dập tắt được. Nhất là thật sự có người dùng xà phòng thơm này, trên người và da đầu đều xuất hiện tình trạng sưng đỏ. Ban đầu những cô nương đó còn không biết đã xảy ra chuyện gì, sau khi nghe thấy lời đồn liền tức giận chạy tới cửa hàng đòi giải thích.

Cửa hàng son phấn đó làm cách nào để đàn áp sự náo loạn của các cô nương đó? Đương nhiên là đuổi hết mọi người ra ngoài.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 474


Bọn họ đuổi người ra ngoài không một lời giải thích, lập tức khiến mọi người phẫn nộ. Dù giá của xà phòng thơm đã giảm xuống rất nhiều nhưng đối với một số người thì nó vẫn rất đắt. Họ có cảm giác bản thân tốn tiên mua phải đồ không tốt mà còn không được bồi thường, nên tự động đi khắp nơi tung tin. Nếu cứ tung tin như vậy chẳng phải sẽ xảy ra chuyện lớn sao? Khắp nơi trong trấn đều có thể nghe được tin đồn.

Chưa nói đến lời đồn này khiến việc làm ăn của Ngô gia chịu tổn thất lớn mà Ngô Tam Thiếu suýt vì chuyện này mà tức chết. Ngô gia lập tức đứng ra bác bỏ tin đồn. Nhưng tin đồn là thứ khó nói, càng phủ nhận thì càng vô ích.

Diệp Gia cũng không phải tung tin đồn thất thiệt, không có căn cứ. Vì mùi gay mũi của xà phòng thơm là dùng loại đậu kém chất lượng nhất. Để tìm hiểu kĩ, Chu gia đã cố tình dùng nguyên liệu khác phối trộn thử làm xà phòng thơm. Vì Ngô gia ham rẻ lại thêm muốn tăng sức tẩy nên dùng rất nhiều xà phòng. Hàm lượng xà phòng nhiều không những gây rát da mà nghiêm trọng hơn là gây nên hiện tượng dị ứng.

Lời đồn vừa truyền đi không bao lâu đã liên lụy đến việc làm ăn của cửa hàng son phấn, đương nhiên Ngô gia sẽ muốn giải thích.

Tất nhiên Ngô gia sẽ không thừa nhận mọi thứ đều học từ Chu gia. Xà phòng thơm Chu gia bán hơn nửa năm không xảy ra chuyện gì, sao đến khi bọn họ bán lại xảy ra chuyện? Nói không chừng là những người đó cố tình gây sự!

Ngô gia không đồng ý bồi thường, chưởng quỹ cửa hàng son phấn cũng không thể ép được họ. Sản nghiệp Ngô gia không phải chuyện đùa, rất nhiều thủy phấn của các cửa hàng trên trấn đều bắt nguồn từ Ngô gia. Bọn họ sẽ không vì chuyện của xà phòng thơm mà đắc tội Ngô gia, sau này muốn nhập hàng khác cũng không thể mở miệng nói được. Tuy nói vậy nhưng một lần như vậy, các chưởng quỹ của rất nhiêu cửa hàng từng hợp tác lâu dài với Ngô gia đều không mấy vui vẻ khi hợp tác làm ăn với Ngô gia nữa.

Họ vẫn tiếp tục hợp tác bán thủy phấn nhưng còn xà phòng thơm thì không định hợp tác với Ngô gia nữa. Vừa quay đầu đã để mắt tới cửa hàng Chu gia.

Cửa hàng Ngô gia mới vừa sản xuất xà phòng thơm, mà những lô xà phòng thơm đầu tiên này đều bắt nguồn từ cửa hàng nhà ông.

Thành thật mà nói, vốn dĩ Ngô gia chỉ muốn chiếm thêm một công thức làm xà phòng thơm mà thôi. Dù sao việc làm ăn của Ngô gia chủ yếu là dựa vào buôn bán son phấn, căn bản không định lấy xà phòng thơm làm vật phẩm buôn bán chính. Nào ngờ xà phòng thơm này vừa ra mắt lại gây ra nhiều rắc rối đến vậy. Chưa nói đến chuyện xử lý không thỏa đáng làm khách cũ không hài lòng, vậy mà lại để Chu gia chiếm được mối hời lớn.

"Ta không tin trong chuyện này không có sự nhúng tay của Chu gia! Nhất định là bọn họ đã giở trò!" Sau chuyện này, Ngô Tam Thiếu liền nhốt mình trong phòng, đập bể hết bình gốm sứ cung khong ha gian.

Ngô Mẫn vô cùng tán thành, ông cười nhạt nói: "Ngoài Chu gia ra còn có thể là ai? Trong trấn này chỉ có hai cửa hàng, chỉ khi bôi nhọ danh tiếng của xà phòng thơm Ngô gia, Chu gia mới có cơ hội thể hiện. Con đã nói với cha từ trước rồi, người không thể quá khách khí với người nhà này! Người càng coi trọng họ thì họ sẽ cho rằng nhà ta đang sợ họ! Người cứ nhường nhịn như vậy nói không chừng sau này đến cả son phấn cũng bị họ giở trò, nhà ta cũng khỏi cần buôn bán gì nữa..."

"Câm miệng! Ngươi còn chê chưa đủ loạn hay sao mà còn dám ăn nói linh tinh ở đây?" Từ lâu Ngô Ân đã biết trưởng tử tính tình nóng nảy dễ bị kích động, nhưng trước kia hắn còn có thể xử lý được một vài chuyện, giờ lại hấp tấp đến mức mất bình tĩnh.

Ngô Mẫn cười khẩy, giờ cha hắn càng lớn tuổi lại càng nhát gan, làm việc gì cũng nhìn trước ngó sau.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 475


Nếu là hắn, hắn sẽ trực tiếp tới Đại đô hộ, đá tên phạm quan Chu Cảnh Sâm xuống đáy xã hội là xong, cực nhọc một lần nhưng an nhàn suốt đời. Càng lo lắng nhiều càng làm người khác được nước lấn tới, giờ phải tranh thủ lúc hắn chưa đứng vững bóp c.h.ế.t hắn. Tới khi Chu Cảnh Sâm có chỗ đứng vững chắc, sau này thời gian Ngô gia được tự do sẽ không còn nhiều nữa.

Thấy nói mãi mà Ngô Ân không hiểu, Ngô Mẫn lại càng thêm phiền não, giờ cũng chẳng còn tâm trạng khuyên can đệ đệ. Hắn chán chán phải nghe cha nhai đi nhai lại bài ca cũ rích nên chỉ phẩy tay áo một cái liền rời đi.

Chưa nói đến vì Chu gia mà hai cha con Ngô gia cãi nhau mấy lân, bên này Diệp Gia đã gieo mạ đầu mùa xuân xong. Một bên trồng vân rêu và bông trên ruộng đón nắng, bên khác trông thêm nhiều thảo dược.

Mục đích trông thảo dược là để chuẩn bị cho sau này bán cao hoa lê, phòng sau này thiếu dược liệu. Từ khi Dư thị mua lại công thức của cao hoa lê, lão đại phu tiệm thuốc đó đã không còn bán cao hoa lê nữa. Nhưng Diệp Gia cũng không thiếu đồ dùng, trước đó Dư thị đã tích trữ rất nhiều, chắc có thể đủ dùng đến tháng tám. Dư thị cũng đã mua rất nhiều cao hoa lê chuyển vào cửa hàng, tháng này sẽ bắt đầu làm cao hoa lê.

"Mau dừng suy nghĩ này lại đi." Chuyện tung tin đồn sẽ để lại dấu vết, dù bây giờ Ngô gia vẫn chưa điều tra ra được, nhưng chắc chắn sau này sẽ ảnh hưởng đến sự hợp tác giữa Ngô gia và Chu gia. Diệp Gia đã dám làm thì cũng đã chuẩn bị tinh thân kết thúc hợp tác: "Cũng đến lúc nhà ta phải mua một cửa hàng."

Giờ Chu gia có ruộng đất màu mỡ, lại còn có thêm một khoản tiền tiết kiệm, muốn mua một cửa hàng cũng không có gì khó. Chỉ là trấn Đông Hương không lớn, số lượng khách cũng ít. Phố Đông và phố Tây đã có tới bốn cửa hàng bán son phấn nên đành từ bỏ ý định này. Nhưng nếu Ngô gia và Chu gia không còn hợp tác nữa, Ngô gia không còn bán hàng cho Chu gia thì họ chỉ có thể tự lực cánh sinh.

"Đúng là như vậy, nhưng vị trí của cửa hàng này không được tốt cho lắm. Mấy vị trí tốt bên phố Đông đều đã bị chiếm hết rồi." Đương nhiên Dư thị cũng đồng tình với ý định của Diệp Gia, Chỉ là phố Đông dài như vậy, ngay cả một vị trí tốt cũng không có, không lẽ lại ép người khác chuyển đi để họ vào đó buôn bán?

Diệp Gia nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn Dư thị.

Gần đây Dư thị cũng đang suy nghĩ về vấn đề này, sau trận náo loạn của Ngô gia, bà đã không dám tin người khác nữa. Đây đã không còn là lần đầu tiên các thương hộ ở đây làm ra chuyện này, trước kia hắn có tài cung cấp đậu tắm. Người này có tiền là sáng mắt không nói đạo lý, giữa chừng cắt nguồn cung hàng của người khác đòi nâng giá. Giờ gặp được Ngô Tam Thiếu, bên ngoài kí khế sách, bên trong còn lén học trộm công thức Chu gia. Sau một vài lần, Dư thị đã không còn tin vào thương hộ. Trong nhà cũng không thiếu tiền, nhà mình mua một cửa hàng cũng chẳng sao.

"Nếu không được thì chuyển cửa hàng Tây Thi ra."

Dư thị trâm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, sau đó đề nghị: "Du sao mọi người trong trấn đều quen ăn đồ ăn của cửa hàng Tây Thi, chuyển đến đó ắt hẳn sẽ đắt hàng. Chị bằng nhường lại vị trí tốt cho người khác rồi đặt mua một cửa hàng bán thịt ở phố Tây."

"Nương, dù nhà ta muốn mở cửa hàng cũng sẽ không mở ở trấn Đông Hương."

Chưa nói đến trong trấn Đông Hương xảy ra hàng tá chuyện, quan trọng nhất vẫn là ở đó sức mua không đủ đáp ứng. Cũng giống như xà phòng thơm, ở đây có thể mua được mỹ phẩm dưỡng da nhưng lại rất ít người chịu bỏ tiền ra cho việc này. Ngày trước họ cũng hết cách mới phải làm một xưởng gia đình nhỏ, vừa để đứng vững vừa để tiết kiệm tiền nên mới hợp tác gửi bán hàng Ngô gia. Giờ đã có vốn, dĩ nhiên cũng không cần quá chỉ li.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 476


"Muốn đặt mua cửa hàng tất nhiên phải tới Luân Đài." Diệp Gia suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: "Bên Luân Đài phồn hoa hơn trấn Đông Hương nhiều, khác một trời một vực. Sao nhà ta phải để ý đến trấn Đông Hương một mẫu ba phần đất?"

Dư thị nghe Diệp Gia nói mà sửng sốt, nghĩ lại thì đúng như vậy thật.

Cũng không phải chưa từng bán cao hoa lê ở trấn Đông Hương, mười mấy bình thuốc trong tiệm thuốc có thể từ mùa đông này tới năm sau luôn. Tuy đó người dân ở đây không biết công dụng của sản phẩm nhưng người từng dùng qua chắc hẳn phải biết hiệu quả của nó. Cái này thoa lên trên mặt ngoại trừ vết thương ra thì cũng ổn, còn có tác dụng làm trắng da. Suy cho cùng vẫn là do người dân ở đây quá nghèo.

"Gia nương con định sẽ làm như thế nào? Như vậy có được không?" Dư thị thấy không thể hiểu nổi con dâu đang nghĩ gì, nhưng nghe kĩ thì thấy hết sức hợp lý. Mỗi lân Diệp Gia ra tay đều có thể ôm bộn tiền trở về.

Diệp Gia có thể có dự định gì, mùa đông năm ngoái nàng vừa vòng lên trên bục một chuyến, thấy được vài chuyện. Ngày tuyết rơi dày đặc, nàng và đám Diệp ngũ muội có đi dạo một vòng quanh thành nội nơi được ca tụng là phồn thịnh giàu có bậc nhất, mấy món ăn thường ngày đều có đủ. Khác hoàn toàn so với trấn Đông Hương, dù có tuyết lớn họ vẫn mở cửa buôn bán. Điều này đã chứng minh rõ sức mua và khả năng chi trả người dân nơi đó vô cùng tốt.

"Đợi thêm vài ngày nữa, để bên đó hoàn toàn giao ruộng đất ra đã. Sau đó bàn giao lại xà phòng thơm, chúng ta dọn hết đi tới Luân Đài một thể."

Diệp Gia suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Nhất định không thể chuyển cửa hàng Tây Thi đi. Ban đầu chúng ta dọn đến đây, người dân trong trấn đều biết chỗ này. Bên ngoài cửa hàng bên này có thể bán làm một cái mặt tiền. Cũng không cần lớn lắm, chỉ làm một chút để bán lẻ thôi."

Nói đến đây, Diệp Gia chậm rãi thở dài nói: "Giá của xà phòng thơm nhà ta nên thay đổi một chút. Không chỉ giá của xà phòng thơm mà vật nào làm ra cũng phải tăng lên một tí, đồng thời cũng phải tăng chất liệu phối hương lên, mùi thơm cũng nồng hơn chút. Lần này Ngô gia đã tạo danh tiếng Chu gia chúng ta. Chúng ta phải nhân lúc này củng cố danh tiếng, tốt nhất là nên để tình cảm thăng hoa một phen..."

Dư thị nghe xong thấy mù mit mãi vẫn không hiểu [tình cảm thăng hoa là cái gì]. Bỗng cửa đang đóng kín có tiếng vang nhỏ. Sau đó là tiếng cọt kẹt, cửa bị người khác đẩy ra.

Hai người lập tức không nói nữa, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn qua.

Một dáng người cao lớn lặng lẽ đứng cạnh cửa, trên tay còn cầm một cây trâm bằng gỗ lim, mái tóc đen xõa trên vai. Khi Chu Cảnh Sâm chải tóc gọn gàng lộ ra khí thế lạnh lùng khó gần, khi tóc rối lại giống như thần tiên chỉ có thể nhìn từ xa không thể đùa giỡn. Hiếm khi thấy hắn không mặc nhung phục, trên người chỉ khoác áo bào màu xanh, áo bào rũ xuống.

Hàng lông mi đen rậm của hắn như đang cụp xuống, nửa gương mặt bị bóng tối che khuất, đường cằm cong hoàn hảo và môi hắn đều bị dính đây mực đỏ. Thấy hai người đang ngơ ngác nhìn mình, dường như hắn thấy hơi buồn cười cong khóe môi lên: "Sao vậy? Sao lại nhìn ta như vậy?”

Lời nói đến miệng Diệp Gia liền bị nghẹn lại, miệng há hốc, không nói được gì.

Dư thị sửng sốt một lúc lâu, bỗng nhiên đứng dậy nắm lấy ống tay áo hắn: "Doãn An, sao con lại về vào giờ này?"

"Đúng lúc có việc cần trở ve một chuyến."

Chu Cảnh Sâm bước tới, hơn một tháng không gặp, dường như hắn gầy di rất nhiều.

Lúc trước ở doanh trại cũng không thấy hắn gầy đến vậy, giờ mặc áo choàng màu xanh ngọc bích vào người lại lộ ra dáng người thon dài tuấn lãng. Hắn từ từ đi tới ngồi xuống cạnh bàn, thong thả cầm ly trà uống. Sau khi buông chén trà xuống, nhìn hai người đang nhìn chằm chằm hắn: "Trong nhà xảy ra chuyện gì à? Sao sắc mặt lại nhăn nhó như vậy?"
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 477


Dư thị vừa mở miệng định kể lại chuyện Ngô gia, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, nên đành không nói nữa.

Diệp Gia lắc đầu: "Cũng không tính là chuyện gì lớn, có thể tự xử lý được. Có điều sao chàng lại trở về vào giờ này? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"

Bên đó Chu Cảnh Sâm bận rất nhiêu chuyện Diệp Gia đều đã thấy, tất cả mọi chuyện bên đó đều trông cậy vào hắn. Nếu không phải xảy ra chuyện gì lớn chắc chắn hắn sẽ không trở vê. Tuy Bắc Lý Trấn cách trấn Đông Hương không xa lắm, nhưng thuộc hạ được phái tới trấn cũng cân một ngày.

"Bên Luân Đài có người tới, hai ngày nữa ta phải ra ngoài một chuyến."

"Bên Luân Đài? Luân Đài bên đó có thể xảy ra chuyện gì?" Dư thị biết tính Chu Cảnh Sâm, nếu không phải chuyện quan trọng thì sẽ không vội: "Chuyện của Bắc Lý Trấn đã làm xong chưa? Ở nhà phải chờ bao lâu?"

"Chưa, vẫn còn thiếu một chút nữa, khoảng nửa tháng sau mới xong. Sau đêm nay phải xuất phát."

Ánh mắt Chu Cảnh Sâm dừng trên mặt Diệp Gia, như dòng nước chảy lặng lẽ nhìn nàng.

Diệp Gia im lặng nhìn về hướng khác, thấy hắn vẫn đang chăm chú nhìn liền mở miệng nói: "Có lẽ mấy hôm nữa ta cũng phải tới Luân Đài một chuyến. Chuyện là vây, ta và nương quyết định mở thêm một cửa hàng bán xà phòng thơm và cao hoa lê. Vị trí ở trấn Đông Hương quá nhỏ, mở cửa hàng cũng không bán được nhiều, nên định mở thêm một cửa hàng nữa ở Luân Đài. Tướng công thấy sao?"

"Đương nhiên là được, Luân Đài rất phồn hoa hưng thịnh.” Chu Cảnh Sâm hơi nghi ngờ: “Nhưng sao tự dưng nàng lại có ý định này?"

Diệp Gia còn chưa nói gì Dư thị đã thở dài, kể lại chuyện xích mích giữa Ngô gia trong thời gian qua.

Kỳ thật chuyện này đã qua, cũng không đến mức cắn mãi không buông. Nhưng dù sao cũng ở chung một thị trấn, cũng không biết Ngô gia sẽ làm đến mức nào. Bọn họ đối phó như vậy với Ngô gia không biết sẽ để lại hậu quả gì. Dư thị đã cẩn thận nghe ngóng, nhà giàu đương thời nào cũng đều vậy. Chưa từng độc tấu, lúc nào cũng có quan hệ với quan lại triều đình.

"Ngô gia sao?" Ngô gia này ở trấn Đông Hương rất bình lặng, đa số không xuất đầu lộ diện. Nhưng Chu Cảnh Sâm biết rõ Ngô gia giàu sang, hắn đã sớm điều tra rõ từng chuyện một trong trấn Đông Hương: "Gần đây có người đang điều tra thân thế của chúng ta, không biết có liên quan đến chuyện này không."

Chu Cảnh Sâm vừa nói xong, Dư thị và Diệp Gia đều nhìn nhau, mặt lập tức biến sắc.

"Quan trọng không? Tra được gì nhiều?" Tội danh Cảnh vương mưu phản chính là lưỡi d.a.o kề ngay cổ Chu gia, nếu có người lợi dụng chuyện này làm chuyện xấu, ví dụ như chỉ trích Chu Cảnh Sâm đóng quân ở Tây Bắc đợi cơ hội trả thù, mưu đồ làm phản, đây chính là đại sự.

"Không sao." Chu Cảnh Sâm bình tĩnh đáp: "Con tự biết cân nhắc, người đừng lo."

Dư thị còn định nói thêm nhưng thấy ánh mắt nhi tử cứ dán lại trên người Diệp Gia, biết phu thê đã lâu không gặp nên có nhiều điều muốn nói. Lập tức nén sự lo lắng xuống bụng: "Thôi, phu thê hai con nói chuyện đi, nương ra xem cơm nước đã làm xong chưa.

Bà đi ra còn tiện tay đóng cửa lại.

Diệp Gia nhíu mày. Nghĩ rốt cuộc là người nào đang điều tra Chu Cảnh Sâm. Nếu là Ngô gia thì Ngô gia đang muốn làm. Thấy Chu Cảnh Sâm ngồi đối diện đặt ly trà xuống, nàng sững sờ ngẩng đầu.

Mi mắt Chu Cảnh Sâm nâng lên, khóe mắt hơi cong nhìn nàng cười: "Gia nương, cây trâm hôm nay ta cài có đẹp không?”

Sự lo lắng trong lòng Diệp Gia bỗng chốc bị nghẹn lại.

Diệp Gia:

Đương nhiên là đẹp, nếu không trước đó cũng không được nàng nhìn trúng rồi mua lại. Diệp Gia không nói gì nhìn hắn một lúc lâu, Chu Cảnh Sâm bị nàng nhìn tới mức bật cười. Hắn đưa tay xoa đầu Diệp Gia, vừa đứng dậy đã muốn đi ra ngoài.

Hắn tranh thủ trở vê nhà một ngày không phải chỉ để gặp Dư thị và Diệp Gia, vẫn là vì chuyện bên trụ sở.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 478


Lúc trước bắt được Tái Lợi Khắc vẫn còn chưa áp giải thích đáng tới Yên Kinh, giờ người còn ở trên đường, Đột Quyết và triều đình Đại Yên đã thương lượng xong. Kết quả của cuộc thương lượng khiến người khác cực kỳ thất vọng. Triều đình không những đồng ý vài ngày nữa sẽ đưa Tam Vương tử Đột Quyết ve nước mà còn truy cứu chuyện Tái Lợi Khắc bị cắt đứt gân tay gân chân.

Chuyện Tái Lợi Khắc bị cắt đứt gân tay gân chân là do Chu Cảnh Sâm làm. Được rất nhiều người ủng hộ. Đối với hành vi này của Chu Cảnh Sâm, dù Tô Lặc Đồ không nói gì nhưng trong lòng lại cực kỳ tán thưởng hắn.

Thực ra, từ trước đến nay Tô Lặc Đồ vẫn luôn oán hận nước Đột Quyết. Không chỉ vì Đột Quyết nhiều lân quấy nhiễu Bắc Đình Đô Hộ phủ gây nhiều rắc rối cho Tô Lặc Đồ, mà chủ yếu vì những năm nay Tô Lặc Đồ trấn thủ biên cương, mấy lần vì chống lại quân Đột Quyết mà chịu nỗi đau mất trưởng tử. Trưởng tử của Tô Lặc Đồ chính là do chính thất sinh ra, chính là tâm can bảo bối trong lòng gã. Hắn c.h.ế.t dưới tay quân Đột Quyết, cả đời này gã cũng không thể quên được.

Đối với Tô Lặc Đồ mà nói, Tam Vương tử Đột Quyết xảy ra chuyện như vậy cũng coi như xả được cục tức. Tô Lặc Đồ áp giải Tam Vương tử tới Yên Kinh, định trả thù riêng. Nào ngờ triêu đình ăn hại này không những nhân cơ hội cắn miếng thịt mà Đột Quyết dâng tới miệng mà còn quay lại trách mắng Bắc Đình Đô Hộ phủ làm ra chuyện không nên làm. Triều đình nhu nhược như vậy, khiến Tô Lặc Đồ tức đến nghẹn họng, giận đến mức mất bình tĩnh.

Tô Lặc Đồ đương nhiên sẽ không tùy tiện thả người, lần này cũng không ngay lập tức tuân lệnh triều đình thả Tái Lợi Khắc ra. Nửa đường hắn đưa người tới Luân Đài, giờ đám người này chính thức dừng lại ở Kí Châu. Lần này triều đình quả thực đã bị hành động của Tô Lặc Đồ chọc cho tức giận quyết xử phạt những kẻ không tuân lệnh.

Triều đình vì Tô Lặc Đồ dám cả gan làm loạn mà nổi trận lôi đình, ra lệnh cưỡng chế ép gã phải thả người, ngoài ra còn yêu cầu gã xử phạt nghiêm minh người đã đả thương Tái Lợi Khác.

Người đến là vẫn chưa biết, Tô Lặc Đồ triệu Chu Cảnh Sâm về Luân Đài cũng vì đi tới Kí Châu tiếp tục áp giải Tái Lợi Khắc.

Còn chưa nói đến ý định của Tô Lặc Đồ, Diệp Gia xong có hơi lo lắng: "Đi Kí Châu có xảy ra nguy hiểm gì không? Giờ thân phận chàng bại lộ không phải sẽ gặp phải nguy hiểm sao?"

"Không có nguy hiểm." Chu Cảnh Sâm đưa một tách trà đến trước mặt Diệp Gia: "Chút nguy hiểm này sao có thể so với nguy hiểm ở biên cương đúng không?”

"..." Diệp Gia nghe xong chỉ biết câm nín.

Ở đây không nguy hiểm băng tái chiến ở Bắc Lý trấn. Nhìn bộ dạng Chu Cảnh Sâm không giống như sẽ xảy ra nên nàng cũng an tâm hơn. Chu Cảnh Sâm cũng không ở nhà lâu, uống xong hai chén trà lại vội vàng đi tới doanh địa. Không đổi được một bộ y phục nhận được sự tán thưởng của Diệp Gia dường như hắn thấy hơi tiếc nuối, trước khi rời đi còn lượn lờ trước mặt Diệp Gia một vòng.

Hắn thấy Diệp Gia đang đắm đuối nhìn mình, hắn mới thấy thỏa mãn mang theo gió xuân rời đi.

Dư thị nghe thấy động tĩnh liền ra ngoài xem, thấy hắn lại rời đi, trong lòng thấy hơi thất vọng. Thở dài ngồi xuống trước mặt Diệp Gia, trong giọng nói lộ rõ sự cô đơn: "Đành rằng thằng bé quá bận, nhưng sao không ở nhà ăn miếng cơm rồi hãng đi."

Diệp Gia ăn qua loa cơm trưa rồi đi đến cửa hàng xà phòng thơm. Từ khi lo liệu xong việc ở cửa hàng và tìm được người, xà phòng thơm trong khố phòng phơi khô xong đã có thể đủ dùng đến tháng tám. Từ sau vụ việc xà phòng thơm của nhà họ Ngô, các cửa hàng khác đã tới đặt hàng nhiều hơn, số lượng này đủ để cung cấp cho vài cửa hàng và ngõ Lê Hoa.

Diệp Gia vào xem một chút, sau đó quay đầu thấy Dư thị đang xem đám dược liệu vừa mua.
 
Xuyên Sách Ta Trở Thành Chính Thất Đanh Đá Của Phản Diện
Chương 479


Thực ra trước đây khi Diệp Gia mua lại cửa hàng này không định chỉ kinh doanh mỗi xà phòng thơm, cho nên diện tích của cửa hàng này rất lớn. Giờ vì để lúc sản xuất nguyên liệu không bị trộn lẫn nên được chia thành hai bên. Dược liệu trước Dư thị mua cũng đang được xay nhuyễn, trong cửa hàng lại tuyển thêm bốn năm người phụ nữ nghèo khổ vào làm việc. Bây giờ vẫn đang xử lý nguyên dược liệu, vẫn chưa sản xuất cao hoa lê.... Đợi những thuốc cao này được làm ra ước chừng cũng đến tận tháng năm, xem ra cửa hàng phải khai trương càng sớm càng tốt.

Trong lòng Diệp Gia hiểu rất rõ, phân phó mọi người làm cho tốt sau đó lại lập tức đi tới cửa hàng Tây Thi.

Tôn lão hán giờ đang chạy ở hai nơi, ngoại trừ ban ngày Diệp Gia cần ông ấy đưa rước, tới tối ông còn phải tới trang tử đón Trương Xương Lễ. Thấy trời đã không còn sớm nữa, Diệp Gia bước xuống xe để ông ấy đến trang tử đón Trương Xương Lễ.

Việc kinh doanh của cửa hàng Tây Thi sẽ phất lên khi thời tiết nắng nóng, vì đầu heo cũng được coi là thịt lạnh, trời nóng ăn rất ngon.

Diệp tứ muội không chu đáo như Diệp ngũ muội, Diệp Gia nói làm món gì thì sẽ làm món đó. Lâu dần, thịt dau heo ăn mãi sẽ chán. Diệp Gia suy nghĩ một chút rồi bảo Diệp tứ muội cho thêm mấy món nữa vào trong thực đơn cửa hàng, có món thịt bò kho, thịt dê và rau trộn. Thêm càng nhiều món hơn nhưng đừng giảm lượng thịt, cũng xem như vừa đủ. Trước đây việc làm ăn của cửa hàng rất sôi động, ngày thường vào giờ này sẽ đóng cửa. Nhưng hôm nay Diệp Gia tới cửa hàng, ở sau đài đầu vẫn còn rất nhiều thịt chưa bán hết.

Thu Nguyệt đang ở một bên tính sổ sách, nghe thấy tiếng động thì vội ngẩng đầu. Vừa thấy Diệp Gia đã ngay lập tức chạy ra đón: "Bà chủ Diệp tới rồi."

Diệp Gia liếc mắt nhìn những chiếc móc treo trên cửa hàng thì thấy hàng chục cân thịt vẫn chưa được bán đi nên hơi sửng sốt.

Thu Nguyệt cũng chú ý đến ánh mắt của Diệp Gia, thuận theo ánh mắt Diệp Gia mà nhìn những xiên thịt đang treo bên trên. Trên mặt tức khắc lộ ra vẻ lúng túng: "Ba chủ Diệp, ta cũng không biết hai ngày nay đã xảy ra chuyện gì mà rất ít người đến cửa hàng chúng ta mua thịt."

"Sao lại vậy?" Diệp Gia không phải người quá tự tin, nhưng kể từ khi cửa hàng Tây Thi bắt đầu bán thịt dê, thịt bò, không chỉ người dân trên trấn Đông Hương đều thích ăn mà ngay cả các thương khách đi ngang qua cũng đóng gói rất nhiều mang về. Không dám nói mỗi ngày đến giờ thân là bán xong đóng cửa, nhưng muộn nhất cũng không quá giờ dậu. Đôi khi còn có một số khách đã ăn quen đồ ăn của cửa hàng Tây Thi đến muộn còn không mua được, bán không hết là có hơi kỳ lạ: "Chuyện này đã xảy ra bao lâu rồi?"

"Đã được hai ngày liên tiếp rồi." Đây cũng là lí do vì sao Thu Nguyệt không báo cho Diệp Gia biết, dù sao mới chỉ hai ngày, cũng không phát hiện được gì. Diệp Gia gật đầu vào trong tìm Diệp tứ muội.

Lúc này Diệp tứ muội đang thay tã cho hai tiểu quỷ, cái tã hình chiếc chuông này là do Dư thị thêu. Ban đầu khi Nhuy Nhi còn nhỏ đã từng dùng, sau khi dùng xong thì không nỡ vứt đi nên giữ lại cho hài tử Chu Cảnh Sâm dùng. Lúc Diệp Gia nhìn thấy thứ này đã nhất quyết tặng lại cho Diệp tứ muội.

"Tỷ tỷ, sao giờ này tỷ lại tới đây?" Diệp tứ muội chăm con rất khéo, nhưng chủ yếu là do hai tiểu quỷ này thực sự rất ngoan.

"Vừa hay đi tới cửa hàng bên đó xem xét, tiện đường ghé qua đây coi tình hình một chút." Diệp Gia am một bé con lên trêu chọc, bị Tiểu bát nắm lấy một ngón tay. Ngón tay mềm mại của đứa bé cầm rất thoải mái, Diệp Gia không nhịn được mà bật cười. Quả nhiên vẫn là hài nhi nhà người ta dễ thương.

Diệp Gia ngồi trong cửa hàng một lúc, qua giờ dậu thì kêu Thu Nguyệt đóng cửa.
 
Back
Top Dưới