Ngôn Tình Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 82: 82: Sở Thích Của Anh


Đợi Chu Nhiên mới chỉ nửa ngày, Ngân Thương Duệ lại không chờ được mà đứng trực cô về.

Bây giờ thấy cô về rồi thì lại che giấu vẻ vui mừng chớp nhoáng.
Ngân Thương Duệ nhìn mặt cô mà khó chịu, anh đưa cô đang vui vẻ cực độ về thư phòng.

Lúc đó anh mới buông bỏ ánh mắt nuông chiều, nghiêm túc hỏi tội.
“Hôm nay cô đi đâu?”
“Sao vậy? Tôi đi đến bệnh viện đó.”
“Để làm gì?”
“Anh nói buồn cười vậy, rõ ràng vậy mà, tôi tới để chữa lành mặt.”
“…”
Chu Nhiên lảng tránh, bây giờ cô mới phát hiện ra bản thân vậy mà quên mặt chuyện này.

Cô bưng nguyên khuôn mặt lúc đi, lúc về dù có dính không ít bụi bặm trên người, khuôn mặt cũng không có gì khác biệt.
Bây giờ ngụy biện còn kịp không?
“Giỏi, vậy coi như hôm nay cô trốn việc? Tôi đuổi cô đi nhé?”
“Đã gắt gỏng còn đòi đuổi.” Chu Nhiên nói thầm trong họng.
“Hửm? Cô nói gì cơ?”
“Haha, không có gì không có gì.

Lỗi tôi được chưa.

Tôi trở lại làm việc bù nhé?”
Ngân Thương Duệ nhìn cô im lặng, làm cô bị ảnh hưởng cũng cúi đầu không nói.
“Thôi bỏ đi.

Tôi cảm thấy bây giờ hỏi cô chưa chắc cô có thể thật tâm trả lời.”
Anh vốn định sẽ hỏi cô về chuyện “Chu Nhiên” với “Ngân Thương Duệ”, nhưng anh lại từ bỏ ý định và không hỏi nữa.
“Hả?” Chu Nhiên chẳng hiểu anh nói gì.
Ngân Thương Duệ không nói, nhưng thật sự anh cảm thấy cô có chút không thành thật.

Giống như kẻ cắp rình mò sợ bị bắt, cô rõ ràng có điều gì đó đang che giấu và không muốn cho anh biết.
Một sự kiện nào đó, việc nào đó, người nào đó? Rốt cuộc cô đang che giấu điều gì?
Chu Nhiên thì nhìn anh với khuôn mặt khó hiểu.
Anh nghĩ nhiều như thế cũng không bằng nói thẳng, thật sự nếu anh hỏi, Chu Nhiên nhất định sẽ trả lời hết mọi thắc mắc của anh, thậm chí là đưa ra một đống thông tin dư thừa…
“Nếu không có chuyện gì… tôi đi được rồi chứ?”
“Không.

Ngồi xuống đi.”
Chu Nhiên nhìn quanh, cuối cùng chẳng thấy có chỗ nào ngồi được.
“Chỗ nào?”
Ngân Thương Duệ đứng dậy.
“Ngồi trên ghế đi.”
Anh nhường cho cô ghế của mình, sau đó thì đi ra ngoài.
“???”
“Để mình ngồi đây xong chạy ra ngoài là sao chứ?”
Cảnh này mà bị bà quản gia hay Dụ Yên nhìn thấy thì có chuyện lớn để nói lắm…
Nghĩ tới đó lòng cô có chút lay động, cô suy nghĩ một lúc rồi đứng lên, sau đó lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Chắc anh ấy không bỏ mình ở đây một mình đâu nhỉ?”
Đúng là anh ta không rời đi quá lâu, một lúc sau anh ta quay lại, còn chuẩn bị rất nhiều gỗ.
Chu Nhiên vô thức lại đứng dậy.
“Anh bày trò gì đây?”
“Hôm trước thấy cô chế tạo thuyền rất thú vị, cô chỉ tôi được không?”
Đề nghị đột ngột này của anh quả thật đã khiến cô có chút lưỡng lự.
“Chuyện này…”
“Sao chứ? Cô không muốn chỉ sao?”
“Tài cán tầm thường, thật sự không dám khoe mẽ.” Chu Nhiên đã có ý từ chối.
Nhưng Ngân Thương Duệ lại cho thành cô chê anh phiền.
“Là cô không muốn chỉ đúng không?”
“Không không! Tôi không có ý đó.”
“Vậy thì chỉ đi.”
Yêu cầu này của anh thật sự đã làm khó cô.

Nhưng cuối cùng sau một nhịp thở dài, cô cũng đã đồng ý.
“Được rồi, vậy anh nhìn cho kỹ, nghe cho rõ nhé!”
Chu Nhiên miễn cưỡng lại phải chỉ anh với bộ môn này.
“Chà, cô làm đẹp thật đấy! Đúng là nghệ nhân!”
Lời khen này cô không dám nhận bừa, bởi không có ruồi muỗi nào lại dám đường đường chính ăn thức ăn trong bát cả.

Cái này không phải nói, cũng là cô học lén đấy.

Dù sau này Diệp Thanh Duệ phát hiện và chỉ dạy cho cô, nhưng chung quy cuối cùng vẫn là từng có một khoảng thời gian vì thấy tò mò mà sau lưng Diệp Thanh Duệ học lén.
Diệp Thanh Duệ rất giỏi chế tạo thuyền mô hình.

Đó là sở thích của anh.
Mấy thứ cô làm đây so với Diệp Thanh Duệ cũng chỉ là trò mèo, thật không thể so sánh.
Cùng lắm thì miễn cưỡng được gọi là đẹp thôi.
Chu Nhiên dùng dụng cụ vót nó thành mảnh, công đoạn này cần dùng khá nhiều sức nên cô cũng có chút đuối.
“Cái này tôi cũng muốn thử.”
Chu Nhiên nghe thế.

Chưa kịp buông ra Ngân Thương Duệ đã ở phía sau ôm lấy cô, tay anh cầm lên tay cô, không suy nghĩ gì nhiều mà tiếp tục công việc đang giang dở.
Tên này là muốn tạo ra cái phong tình quái đản gì đây?
Nhưng có vẻ anh ta không quan tâ m đến chuyện đó.

Anh ta đang thành thật học tập cái thứ mà anh ta cho là hay ho và thú vị.
Có lẽ chỉ có mình Chu Nhiên cảm thấy ngại.
“Anh mau bỏ tôi ra đi.

Làm ngại chết được.”
“Tôi thấy ổn mà, tiếp tục đi.”
“Anh là cưỡng ép con gái nhà lành đấy à.”
“Đâu, tôi thấy cô cũng tự nguyện lắm.”
“Nói… nói bừa rồi!”
Chu Nhiên đứng trong vòng tay anh vừa đấu khẩu, tai lại đỏ ửng hết cả lên.
Đến lúc cả hai im lặng thì tiếng tim đập còn nghe rõ hơn ý nghĩ trong đầu.

Cô bị sự thân mật này làm cho cả đầu rỗng tuếch rồi!
Nhưng có vẻ thế này lại ổn? Có cảm giác không muốn buông tay, ở trong lòng anh cảm nhận rõ được sự xuất hiện của anh, tâm trạng rối bời suốt mấy ngày cũng thanh thản hơn nhiều.
Chu Nhiên không kháng cự nữa, chỉ im lặng đứng ở đó tùy ý để anh ôm.

Nếu thời gian luôn trôi đi vô tình như thế, có lẽ giây phút này nó lại nhân từ đọng lại một khoảng, làm cho người ta cảm thấy ấm áp lạ thường.
“Khụ, làm phiền rồi.”

Có người tới, Chu Nhiên với Ngân Thương Duệ mới miễn cưỡng tách nhau ra.
“Tôi… tôi đi đây!”
Chu Nhiên xấu hổ muốn tránh mặt đi, nhưng Ngân Thương Duệ lại không cho cô đi.
“Đừng đi.”
Bởi vốn dĩ người này được gọi tới là vì cô mà.
“Ông ta là bác sĩ đấy.

Giờ thì ngoan ngoãn ngồi im để ông ta xử lí đi.

Nhìn cô xấu chết đi được.”
“Hô, ai cần anh gọi người tới chứ.”
“Để cô không cần phải đến bệnh viện nữa.”
Mất công lại mất thêm một ngày…
Chu Nhiên thở hắt rồi mỉm cười, tên này đúng là chẳng khác Diệp Thanh Duệ mấy nhỉ?
“Được rồi, tôi đành chấp nhận ân huệ này của anh vậy.

Lỡ mà chữa xong khuôn mặt mà xấu đi thì anh phải cưới tôi đó!”
“Mơ quá đấy nhóc.”
“Nhóc con khỉ, tôi là con gái!” Chu Nhiên bĩu môi bất bình.
“Nhóc nhăn mặt nữa là vết sẹo không có lành đâu.”
“Tôi đạp anh bây giờ.”
Viễn cảnh bọn họ cãi nhau, không một ai dám xen vào.
Vị bác sĩ nào đó:
“Mình đang làm gì ở đây vậy?”.
 
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 83: Chương 83


Một tuần tới mọi chuyện suôn sẻ một cách kì lạ.
Lục Cẩm Du kể từ lúc đầu gặp không hề xuất hiện lần nào cả.

Cô ta không có động thái gì, chỉ có đám người hầu tôn sùng cô ta như cha mẹ là luôn có ý muốn gây sự với cô.
Nhưng những ý nghĩ đó chỉ tồn tại ở “muốn” chứ không phải “làm”.
Bởi vì bọn họ không có cơ hội để thực hiện ý đồ đó.

Ngân Thương Duệ cả tuần đều kiếm cớ để giữ cô lại bên mình.
Gọi Chu Nhiên nhiều lần, anh cũng thuận miệng rồi.
“Chu Nhiên! Pha trà!”
“A, lấy cả cuốn sách ở ngăn tủ thứ tự thứ mười từ bên trái sang nữa nhé!”
Ngoại trừ giữ cạnh cô bên mình, anh còn sai vặt cô nữa!
“Anh đang cố ý chỉnh tôi phải không? Cuối cùng thì anh muốn trà hay sách đây?”
Chu Nhiên một tay cầm sách một tay cầm ly trà, cô cuối cùng vẫn là làm xong mấy cái yêu cầu quá quắt của anh ta rồi…
“Đừng có cau có như thế, vết thương trên mặt nứt ra là tốt bao tiền trị liệu đấy.

Trên mặt cô đang có tiền của tôi đó.”
Không biết là vì giọng nói Ngân Thương Duệ quá hách dịch hay là do cảm xúc dồn nén quá lâu mà bùng nổ.

Cuốn sách trong tay cô cũng cứ thế mà bay thẳng vào người anh ta.

Chu Nhiên hết nhịn được rồi, cô vốn là người nóng tính mà.
“Cô làm gì vậy? Sao lại ném sách thế hả?”
“Sách của anh đó mau đọc đi.

Tốt nhất là anh đọc cho hết mấy cuốn sách trên bàn đi, trước khi tôi dùng tay này đánh anh.”
Anh rõ ràng chưa đọc xong mấy cuốn sách trên bàn, vậy mà lại sai khiến cô bắt cô phải đi lấy sách cho anh.

Chu Nhiên vẫn đang rất bực vì mấy ngày nay ở bên cạnh anh lại chẳng khiến anh nhớ được thứ gì.
“Nóng tính thế, mấy hôm trước cô còn vui vẻ muốn ở cạnh tôi cả ngày cơ mà?”
“Vậy anh trả lời cho tôi một câu hỏi, anh còn nhớ chuyện anh cầm nhầm một đồ vật “rất quan trọng” của tôi không?”
Rõ ràng lời cô nói có ý gì đó, nhưng Ngân Thương Duệ thật sự đoán không ra hướng để trả lời, nên anh ta trả lời theo ý hiểu của mình.
“Có chuyện đó sao?”
Nghe xong câu trả lời, Chu Nhiên thậm chí còn tức giận hơn.
Đúng vậy, chuyện Chu Nhiên tức chính là do tên này chẳng biết gì cả.
Cô ở cạnh hắn không phải ngồi chơi, làm nhiều trò như thế nhưng hắn một chút cũng chẳng nhớ được chuyện gì cả.
“Hừ, tôi đi đây, chút nữa sẽ quay lại.”
Chu Nhiên phải đi đến vườn hoa Hồng để chăm sóc chúng, mặc dù cô cũng chẳng thích đến đó chút nào.
“Chậc, làm Tịch Nhiên quá lâu mình cũng từ thích thành ghét Hoa Hồng rồi.”
Hoa Hồng là thứ khiến Tịch Nhiên bị dị ứng mà…
Cánh cửa phòng vừa bị Chu Nhiên tức giận đóng lại, không hao lâu sau lại được nhẹ nhàng mở ra.
“Quay lại đấy à, nhanh đấy nhỉ?”
“Anh nói ai vậy?”
Lục Cẩm Du cuối cùng cũng xuất hiện rồi!
“…”
“Cô tới đây cùng mẹ mình? Là chuyện hôn sự đó sao?”

Ngân Thương Duệ nghiêm túc đặt cuốn sách xuống nói chuyện.

Người trước mắt anh bây giờ không phải người có thể để anh thoải mái ngồi nói chuyện.
“Gì vậy chứ, tôi tới gặp anh thôi mà, anh không vui chút nào sao?”
Lục Cẩm Du chống tay lên bàn, còn tiện thể cầm lấy cuốn sách của anh ta đọc.
“Chà, anh đọc cái gì đây?”
“Đừng nói nhảm, tôi cá là cô tới đây không phải để nói mấy lời nhảm nhí đó.”
Mới không gặp nhau vài ngày, thái độ của Ngân Thương Duệ cũng tự nhiên chuyển đổi.

Anh ác cảm với Lục Cẩm Du, dù anh cũng chẳng biết bản thân vì sao lại có cảm giác đó.
“Với cả, bỏ tay cô ra khỏi cuốn sách của tôi ngay!”
Ngân Thương Duệ không thích bất kì ai động vào sách của mình!

“Hắt xì!” Đằng khác Chu Nhiên sau khi đến chăm sóc mấy cây hoa vô tri của Dụ Yên lại không ngừng hắt xì.
Cô không khỏi nghĩ: “Cái này là do khi trước mình thấy Hoa Hồng là hắt xì sao? Hay là có kẻ nào đó nhắc mình rất nhiều?”
“Hừ, đúng là mấy thứ này quá nhàm chán.”
Chu Nhiên lấy ra cuốn sách hôm trước cô kiếm được và cả quả cầu kia ra xem.

Quả cầu kia chẳng có gì đặc biệt, nhưng cuốn sách này là có rất nhiều thứ đáng để nói.
Những thứ trong cuốn sách này cô đã đọc trên dưới mười lần để nghiền ngẫm.

Cuối cùng chỉ có thể chắc chắn một điều, rằng cái người đã viết lại câu chuyện này chính là một nô lệ của cuốn sách, hay chính là nói, Hoa Lạt này chính là cô bé tiên tri ở chợ đen!
Phương Thiết đã nói rồi, kẻ xé sách sẽ làm nô lệ, vậy liệu rằng Lục Cẩm Du kẻ đã xé sách của cô, người đang giữ trong tay mình cuốn sách của Ngân Thương Duệ, có thể nào là một nô lệ hay không?

Ở một viễn cảnh khác…
“Cô nói là muốn giúp tôi lật đổ Dụ Yên?”
“Phải.”
“Cô có nhận thức nổi điều mình đang nói hay không? Cô đang dụ dỗ con trai của bà ấy để lật đổ bà ấy đó! Cô phải hiểu rõ tính logic của vấn đề chứ? Tôi không đời nào lại bắt tay cô để kéo mẹ mình xuống bùn được.”
“Ha, có đấy, tôi đã dự đoán được rồi.”
“Vậy cô có thể dự đoán gì về việc tôi sắp làm hay không?”
Ngân Thương Duệ nhìn cô ta với ánh mắt vô cùng coi thường, ai sẽ tin mấy lời đó chứ.

Đúng là lừa trẻ con.
“Có thể chứ.

Tôi đã dự đoán được không bao lâu nữa anh và tôi sẽ kết hôn luôn đó!”.
 
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 84: 84: Đi Chơi


Chẳng mấy hồi, Chu Nhiên đã trở lại như lời cô đã nói trước.
“Tôi quay lại rồi đây.”
“Anh… cô ta… cô ta đang làm cái trò gì ở đây vậy?”
Chu Nhiên chỉ tay lên người cô đang nói.
“Ý gì? Chẳng lẽ chỉ có một mình cô được ở trong phòng này sao? Tôi là giáo viên của cậu ta đó.”
Là một người phụ nữ trung niên, không phải Lục Cẩm Du.
Cô ta đã rời đi trước khi Tịch Nhiên kịp quay trở lại.
“Giáo viên?”
“Phải, tôi là người được bà chủ tin tưởng giao trọng trách đến để quản thúc cậu chủ đấy.

Tôi ở đây không có gì lạ, trái lại là cô, vào phòng không gõ cửa còn ăn nói hỗn xược? Còn không mau cút ra ngoài, không thấy tôi và cậu chủ đang có việc à?”
Ngân Thương Duệ bình thường phách lối, bây giờ cũng yên tĩnh hẳn.
“Ra ngoài đi.”
Chu Nhiên cuối cùng vẫn bị đuổi ra ngoài.

Nhưng cô lại không đi đâu cả, chỉ đứng ngoài cửa.
“Cậu chủ! Cậu vẫn chưa học hết mười cuốn sách bà chủ đem tới sao? Nếu cậu cứ tiếp tục giậm chân tại chỗ thì bà chủ sẽ có cách khác để dạy dỗ lại cậu đó!”
Phòng cách âm kém quá… Chu Nhiên đứng ngoài thứ gì nghe được đều nghe thấy cả.

“Cậu là người thừa kế duy nhất nhà họ Ngân, cậu đáng ra phải là người rõ nhất bản thân có trách nhiệm gì để cố gắng chứ? Nếu chỉ chút chuyện đó cũng không thể hoàn thành được, thì cậu so với đống củi khô vô tri bên ngoài kia có ý nghĩa gì? Một khúc củi dù có được mạ vàng đi chăng nữa cũng chỉ là một khúc củi.”
Trên bàn có vài món mô hình mấy ngày nay Ngân Thương Duệ thích thú tạo lên, chẳng may lọt vào mắt bà cô già trước mặt.
“Thứ mấy ngày nay khiến cậu phân tâm chính là thứ rác rưởi này sao?” Bà ta một phát hất hết xuống đất, toàn bộ đều trở thành mấy nhánh gỗ không còn tính thẩm mỹ.
Nó đã bị bà ta phá hỏng tất cả.
Ngân Thương Duệ nhìn con thuyền vỡ làm đôi, nhất thời không nói được lời nào.
“Rác rưởi này!” Bà ta liên tục đạp lên, đạp đến nát thành vụn.
Mọi chuyện trước mặt xảy ra, vậy mà anh vẫn chẳng nói lời nào cả.
“Anh ta vẫn luôn bị bắt nạt như vậy sao? Sao lúc trước không có chuyện này nhỉ?”
Chuyện này trước đó chưa từng xảy ra, nhưng ở cốt truyện chính thì thật sự có.
Khi Ngân Thương Duệ còn là Diệp Thanh Duệ, chuyện này không thể xảy ra bởi Diệp Thanh Duệ vốn đã biết tất cả mọi thứ.

Còn Ngân Thương bản chính chủ này, chính là bị nhồi nhét đống kiến thức kinh doanh nhàm chán đến mức yêu thích một cô gái yêu đời tự do tự tại như Lục Cẩm Du.
Mọi chuyện đều có lý do cả.
“Nhìn cái gì? Bộ chưa thấy người đẹp bao giờ à?”
Bà giáo sư đó bước ra ngoài với vẻ hống hách, đi khỏi đó cũng là sự hống hách.

Nếu không phải Chu Nhiên kiềm chế, có lẽ bà ta phải có một trận đòn để biết vị thế của bản thân.
Nhưng cô cũng chẳng có cơ hội làm vậy.
“Chu Nhiên vào đây.”
“…”
“Sao anh lại nhu nhược thế? Đáng lẽ ra anh phải nói gì đó để đáp trả bà ta chứ?”
Ngân Thương Duệ tránh trả lời câu hỏi, còn nhẹ bẫng nói ra lời nhờ vả.
“Cô rảnh không? Mấy món đồ chơi kia hỏng hết rồi.

Cô giúp tôi làm lại mấy thứ khác nhé?”
Chu Nhiên không cảm thấy bản thân cần thiết để làm chuyện này.
“Tại sao tôi phải nghe theo anh chứ? Không phải anh cũng tự làm được cho mình sao?”
“Chu Nhiên tôi bận phải học rồi, cô chỉ cần ra bên kia ngồi và im lặng làm thôi.”
Yêu cầu lố bịch đó của anh, không ngờ Chu Nhiên lại nghe theo thật.
Ngân Thương Duệ chú tâm đọc sách không nói nửa lời, trái lại là Chu Nhiên, cô ngồi một chỗ cũng không thành thật chút nào.
“Ngân Thương Duệ.”
“Ừ.”
“Anh có muốn đi chơi không?”

Ngân Thương Duệ không nghĩ rằng cô sẽ nói ra câu nói này.

Anh hơi bất ngờ, nghiêng đầu hỏi:
“Đi chơi?”
“Phải, ý tôi chính là đi chơi.” Chu Nhiên hí hửng đáp.
“Ở đâu? Thư viện hay là…”
“Anh hâm hả? Đi đến thư viện là để chơi với sách chắc? Hơn nữa, thư phòng này thì khác gì so với thư viện chứ?”
Chu Nhiên nhìn vẻ mặt đáng thương của anh, nghi ngờ hỏi:
“Đừng có nói là… anh chưa từng đi chơi đó nha?”
“Từng rồi.

Còn cô? Cô từng đi chưa?”
“Có chút gượng nhưng tôi chưa đi bao giờ.”
Ngân Thương Duệ nở một nụ cười hiếm có.
“Vậy là cô đang muốn tôi đưa cô đi chơi sao?”
“Xì, thấy anh nhàm chán tôi mới rủ lòng thương, sao bây giờ lại đổi thành tôi là người cầu xin anh đi vậy?” Chu Nhiên giữ mặt mũi không thừa nhận.
Ấy vậy Ngân Thương Duệ lại càng được đà lấn tới.
“Từ nãy đến giờ cô đang thuyết phục tôi đi cùng cô mà? Không là cầu xin thì là gì chứ.”
Chu Nhiên chịu thua:
“Được rồi được rồi.

Cứ cho là tôi xin anh theo cùng đi.

Vậy chúng ta đi đâu bây giờ? Chỗ anh hay chơi nhé?”

“Ý cô là muốn tới thư viện?”
Chu Nhiên nghệt ra, cô thật sự hết nói nổi với tên ngốc này.

Ai đâu đi chơi lại cứ nhắc đến nơi khiến người ta càng thêm stress như thế chứ.
Ngẫm lại thì kể cả là khi trước, khi cô vẫn là con nhóc không biết gì dưới tay Diệp Thanh Duệ, cô cũng chưa bao giờ thấy anh làm việc gì đó ngoài bổn phận.
Một tên tùy hứng nhưng lại chưa bao giờ tùy hứng?
“Thôi đi, tôi cũng không thể tùy tiện rời khỏi đây.

Dụ Yên bà ấy cho người kiểm soát tôi.”
Khi trước anh có phải là chưa từng bị kiểm soát đâu.

Rõ ràng khi đó Diệp Thanh Duệ chẳng bao giờ phải để ý đến Dụ Yên, thậm chí là tùy hứng đi lại còn nhiều hơn…
“Nếu vậy thì chúng ta lại càng phải đi rồi!”
“Sao… chứ?”
Không để anh kịp phản ứng, cô đã vội kéo tay anh đi theo mình.
“Đừng nói nữa, mau đi thôi.”
Ngân Thương Duệ vốn có thể thoát khỏi tay cô, nhưng cuối cùng anh lại chấp nhận để bị kéo đi….
 
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 85: 85: Kem Gặp Nắng


Chu Nhiên khi đó quyết định, hôm nay cô chắc chắn sẽ đem tên ngốc này ra ngoài chơi.

Dù cho cô cũng chẳng biết nên đưa anh đi đâu cả.
“Chúng ta trốn ra đây rồi nếu mà bị tóm lại là cô chết chắc.”
Ngân Thương Duệ trong nguyên tác là con ngoan chưa bao giờ có tiền lệ trốn khỏi nhà không xin phép, nên việc lôi kéo này có bị phát hiện, người đầu tiên phải chịu trách nhiệm sẽ là Chu Nhiên.
“Tôi sợ anh bị sách đè chết nên mới kéo anh ra đây đó.”
“Tùy hứng.”
“Tùy hứng không phải một vấn đề, bó buộc quá mức mới là một vấn đề!”
“Được rồi được rồi, vậy bây giờ là kẻ tùy hứng muốn đem kẻ bó buộc quá mức này đi đâu đây?”
Chu Nhiên cười nham hiểm.
“Anh cảm thấy đi chơi thì phải đi đâu chứ?”
Ngân Thương Duệ thấy thế lại có chút lạnh sống lưng, anh cảm thấy hình như mình bị lừa rồi…
Một vòng lại một vòng chồng lên nhau uốn lượn thành tầng tầng lớp lớp, một cây kem cao 20cm đã hoàn thành và được trao lại cho kẻ vừa mới đặt nó.
“Ngân Thương Duệ nhìn này, là kem đó.”
Trông Chu Nhiên hợm hĩnh đến lạ, cô không hề cảm thấy bản thân trẻ con chút nào.
“Tôi thấy rồi.”

“Anh có ăn không? Tôi lấy cho một cây này!”
Chu Nhiên xếp hàng nửa tiếng đồng hồ chỉ để mua một cây kem.
Hành động đó của cô trong mắt anh bây giờ, thật sự rất lố lăng.
“Chu Nhiên cô thôi đi có được không? Cô kéo tôi tới cái nơi này chỉ để ăn kem thôi à?”
Bọn họ đang đứng trong khu vui chơi, Chu Nhiên chỉ vừa mới đưa anh vào trong nơi vừa nóng vừa đông này.
“Trời nóng lắm anh không thấy sao? Đã đi chơi thì phải ăn kem chứ.”
“Kem nó quan trọng hơn cả tôi sao? Cô kéo tôi tới đây mất 30 phút để mua một cây kem?”
Chu Nhiên bĩu môi, ánh mắt vô tội nói:
“Nãy tôi có hỏi anh rồi đó, anh nói không ăn mà.”
“Không phải vấn đề về số lượng!”
“Anh sao ấy nhỉ? Đi chơi mà cứ gắt gỏng như thế là mặt nhăn như con khỉ cho xem.”
Trời nắng đổ xuống đỉnh đầu, người đứng trực tiếp dưới nắng nóng đến chảy cả mồ hôi, kem là vật dễ tan, nó đã bắt đầu chảy rồi.
“Chẹp, tại anh đấy, kem không chờ tôi nó chảy hết rồi này!”
Chu Nhiên thưởng thức thứ mình đã bỏ tiền ra… nhưng có vẻ cách thức lại khiến cho ai đó không muốn nhìn thẳng.
“Khụ khụ!” Ngân Thương Duệ không biết nhìn thấy gì, khuôn mặt đỏ ửng còn ngượng ngùng.
“Ho à? Mặt anh đỏ quá, có khi nào ốm rồi không? Ốm là không được ăn đồ lạnh như kem đâu!”
Cô tận tình lo cho sức khỏe của Ngân Thương Duệ, nhưng có vẻ điều cô làm lại khiến anh cảm thấy như bị phát hiện.
“Hừ, nóng quá thôi.

Với lại ai thèm ăn cái thứ nhảm nhí đó chứ.

Chỉ có con ngốc mới thích ăn thôi.” Ngân Thương Duệ bưng khuôn mặt e thẹn đó quay lưng đi.
“Anh đang gián tiếp nói tôi ngốc đấy à? Này!”
Chu Nhiên miễn cưỡng chạy theo, tưởng anh muốn ăn kem nhưng vì bệnh tình mà không dám, cô cũng không dám lâu la mà xử lí cây kem trên tay một cách nhanh chóng.
Vậy mà mới lơ là một chút, anh ta đã đi một quãng đường khá dài rồi.
“Đi đâu đó? Có biết đi đâu không, chờ tôi với coi!”
Khốn khổ đuổi theo, chưa kịp trách mắng đã bị thứ gì đó đậy lên đầu.
Cái này là mũ?
Chu Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, bên cạnh là gian hàng bày biện vô số kiểu mũ để che đầu.
“Haha, anh chu đáo quá nha, lần đầu biết luôn đó.”

Ngân Thương Duệ đưa tay tới nâng khuôn mặt cô, lau khóe miệng của cô.
“Kem.”
Sau đó anh ta lại đưa lên miệng.
“Rất ngon.”
Hành động quái gở ấy của anh vậy mà lại khiến Chu Nhiên mặt mày đỏ bừng.

Bây giờ cô mới thật sự hiểu được cảm giác của anh khi đó.
“Sao thế? Ốm à?”
“Khụ khụ, không có, do trời nắng quá rồi.”
“Ho nữa kìa, chắc là do ăn kem đấy!”
Thẹn quá hóa giận, Chu Nhiên không thèm nhìn mặt anh nữa, muốn nhanh chóng rời khỏi cái khung cảnh ngại ngùng này mà chạy đi trước.

Cũng may có cái mũ, có lẽ khuôn mặt lúc đó của cô không bị anh nhìn thấy.
“Cái tên ngốc này!” Cô vừa đi vừa mắng thầm trong lòng.
“Cô gái bất cần kia, chúng ta là đi cùng nhau đó!” Anh cười húc hắc đầy đắc ý.
Ai bảo cô chọc anh trước chứ.
Ngân Thương Duệ cũng nhanh chóng đuổi theo, sau khi ăn cây kem đó thì Chu Nhiên không bao giờ nghĩ đến chuyện ăn kem nữa.
Bởi vì ăn kem nữa sẽ rất mất mặt.
Chú bán kem chống cằm xem kịch:
“Lũ trẻ bây giờ manh động thật.”
Chu Nhiên và Ngân Thương Duệ đã sẵn sàng buông xõa.

Không ai trong số bọn họ nghĩ rằng một ai đó ở một chỗ nào đó đang quan sát bọn họ.
“Tốt nhất là các người hãy vui vẻ tiếp đi.

Bởi tôi không chắc sau đó các người còn cơ hội để cười vui vẻ thế này đâu.”
Người trong góc tối đó mỉm cười, một kế hoạch điên rồ nào đó đã được định sẵn, có lẽ sắp tới sẽ có một cơn bão…
Chu Nhiên cảnh giác quay đầu nhìn về phía sau, linh cảm mách bảo cô có kẻ khả nghi.

Nhưng phía sau có rất nhiều người qua lại, chẳng có một ai đáng nghi cả.
“Có lẽ mình đã nghĩ nhiều rồi.”
Trở lại cuộc vui, sau đó chẳng có ai đứng từ xa theo dõi bọn họ, Chu Nhiên cũng chẳng khi nào cảnh giác nữa.
“Trước sau gì cũng gặp, vẫn không nên đụng mặt thì hơn.”
Mà kẻ đó cũng chẳng cần phải mất thời gian để theo dõi, những chuyện sắp xảy ra, chẳng có gì quá bất ngờ.

Biết trước rồi thì bất ngờ gì chứ?.
 
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 86: 86: Quấn Quýt


Một ngày bỏ trốn cùng Chu Nhiên không cứ thế mà kết thúc, nếu đã là một ngày, thì còn tối và đêm nữa.
Bọn họ lại dắt nhau vào trong khách sạn để kiếm những xúc cảm mới hơn.

Bọn họ đã uống rượu, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để biết hành động của bản thân bây giờ là gì.
Hai thân thể quấn lấy nhau, cọ xát khiến cả hai bên cùng loạn nhịp.

Ngân Thương Duệ tham lam hôn m*t khoang miệng không tha, đến khi cả hai không còn dưỡng khí mới miễn cưỡng tách rời.
“Chu Nhiên mau nhìn tôi đi.”
Anh hơi cúi đầu mong chờ, Chu Nhiên chủ động ôm lấy cổ anh kéo xuống, vươn gót chân để sánh bằng anh.

Cô cọ chóp mũi anh cười.
“Sao chứ?”
Ngân Thương Duệ ôm lấy cổ cô, yết hầu lên xuống nuốt nước bọt.

Anh muốn cô nhưng sợ bản thân mình sẽ hối hận.
“Anh muốn em chủ động hay là…?”
Cả hai bên đều nóng cả, nhưng khi một người dừng hành động thì người kia cũng không dám làm gì.
“Em nhìn kĩ chứ? Tôi là Ngân Thương Duệ.”
“Em biết.

Biết rõ là đằng khác.”
Chu Nhiên kiễng gót hôn vào môi anh nhưng anh lại hoàn toàn không đáp lại.
Mà ánh mắt cũng ánh lên vẻ chờ mong.
“Nói cho tôi biết em có thật sự yêu tôi không? Tôi không phải người lâm trận sẽ bỏ chạy đâu, nên em phải rõ ràng nếu chọc phải tôi rồi sẽ phải chịu trách nhiệm đấy.”
Sống đến lần thứ ba rồi, đây vẫn là lần đầu cô nghe Diệp Thanh Duệ nói ba câu “chịu trách nhiệm”.

Anh ta cứ nói như thể người chịu thiệt là anh chứ không phải cô vậy.
Còn nói yêu ai… thì cô chỉ yêu một mình Diệp Thanh Duệ thôi.
“Tiểu tổ tông nhà anh còn làm giá, anh làm tôi nghĩ tôi nằm kèo trên đấy!”

“Chu Nhiên, tôi thật sự nghiêm túc với những gì mình đang nói đấy.

Tuy có hơi khó tin nhưng từ sau khi em bị thương tôi lại có cảm giác yêu thích em rồi.

Còn em? Em luôn mập mờ như thế, khiến tôi nghĩ nhiều, muốn quá phận, nhưng trong ánh mắt em, có khi nào thật sự dành cho tôi không? Hay đang nhìn vào một ai khác? Em thấy trong tôi có một người tên Diệp Thanh Duệ phải không?”
Ngân Thương Duệ mất công nói nhiều như thế, cuối cùng đọng lại trong cô cũng chỉ có ba chữ “Diệp Thanh Duệ”.
“Anh biết Diệp Thanh Duệ?”
Vị thế của bản thân trong lòng Chu Nhiên, anh cuối cùng cũng biết rồi.
“Nếu em trong lòng đã có người khác, vậy thì mọi chuyện nên ngừng ở đây thôi.

Tôi quả thật yêu thích em, nhưng để yêu một người mà luôn coi tôi thành kẻ khác thì xin lỗi tôi không thể.

Chúng ta nên giữ khoảng cách thì tốt hơn.”
Chu Nhiên chẳng nghe thấu mấy lời này chút nào, Ngân Thương Duệ rõ ràng là Diệp Thanh Duệ đấy thôi, nhìn ai thì có quan trọng ư? Kể cả là một kẻ bị đa nhân cách, dù là nhân cách thứ hai hay thứ ba, tổng kết lại không phải vẫn là hắn sao?
“Anh có chắc sau khi đưa tôi vào đây rồi nói muốn quay về là về được sao?”
Chu Nhiên quàng tay vào cổ anh kéo xuống ép anh hôn mình.
“Đâu có dễ như thế chứ.”
Ngân Thương Duệ vẫn rất tỉnh táo đẩy cô ra.
Chỉ là Chu Nhiên sớm đã bắt thóp, đẩy anh xuống giường.

Anh ngồi dậy lại bị cô trực tiếp ngồi trên người.
“Trước khi mọi chuyện đi quá xa thì hãy dừng lại đi.”
“Anh có muốn uống rượu không?”
Trên bàn có một chai rượu được ai đó chuẩn bị sẵn, Chu Nhiên tiện tay với lấy uống một ngụm, sau đó lại dùng miệng thành ly, truyền rượu lại cho Ngân Thương Duệ bằng khuôn miệng nhỏ nhắn đó.
Ngay khi Ngân Thương Duệ tiếp nhận, cũng là lúc Chu Nhiên không còn đường lui nữa.
“Chậc, tức giận rồi à? Đừng giận, rượu không phải rất ngon sao?”
Hơi thở nồng đậm, men say làm người ngay thẳng cũng không thể ngay thẳng.
Ngân Thương Duệ lật người đẩy cô xuống dưới, vật nóng bỏng không ngừng muốn chui ra khỏi nơi ngột ngạt.
“Em làm tôi điên rồi đấy.”
“Vậy anh có sẵn sàng điên vì em không?”

“Sẵn sàng.”
Bọn họ vội vã quấn lấy nhau, không để cho đối phương kịp phản ứng.
Cố định cổ, Ngân Thương Duệ không hạ người mà nâng cô lên, cái cổ trắng mịn cứ mặc anh phô vẽ, những vết ửng đỏ hiện lên, quần áo cũng xộc xệch đầy vẻ ái muội.
Ngân Thương Duệ lúng túng cởi áo của cô, bản thân anh cũng bị gấp làm cho lú đầu, chỉ là vài cái cúc cũng khiến anh mất năm phút xoay sở.
Chu Nhiên không biết thế nào lại cảm thấy anh rất đáng yêu.
Chu Nhiên nắm lấy tay anh hôn nhẹ.
“Để em giúp.”
Cô thành thục c ởi đồ của mình xuống, còn giúp anh cởi áo sơ mi.
Quá ngượng ngùng, Ngân Thương Duệ muốn lấy lại thế chủ động đã nhờ rượu giúp.

Anh cầm chai rượu uống một hơi, say đến mức điên dại.
Không hẳn là say, chỉ là có cơ rồi có thể tùy tiện làm tới.
Chu Nhiên ngây dại nhìn anh, còn không biết chỉ một chút nữa còn phải van xin anh tha cho mình.
Ngân Thương Duệ kéo cô lại tiếp môi, thỏa thích quét sạch khoang miệng, còn bản thân anh giữ eo đặt cô ngồi trên đùi, ép cô vào người để cặp đào mềm áp vào da thịt tìm kiếm kh0ái cảm lạ kỳ.
Cô bị k1ch thích đã làm hai đầu hoa ửng hồng căng cứng, không ngừng chọc vào lồ ng ngực anh ngứa ngáy.
“Cái đó…”
Đũng qu@n anh có một vật thể căng cứng nóng hổi, rõ ràng nó đã muốn ra ngoài từ lâu.
Mặc cho lời cô nói là gì, Ngân Thương Duệ vãn tiếp tục làm việc, nơi rất muốn cắn anh liền ngậm lấy một bên, tay còn lại cũng ra sức trêu đùa.
Chu Nhiên giật bắn, miệng không ngậm được ngửa cổ nhận lấy kh0ái cảm, hai chân không biết từ bao giờ thác vào hông anh, một tay chống đỡ cơ thể, một tay lại nắm tóc.
Miệng lưỡi khô khốc, không ngừng phát ra những âm thanh kiều mị.
“Chậm… ưm… chậm thôi…”
Cô chịu không nổi mà cơ thể không ngừng run, cánh tay thô ráp của anh vậy mà lại mò xuống dưới, kéo qu@n lót xuống, bắt đầu trêu đùa mấy cánh hoa nhỏ.
“A… anh làm gì vậy.”
Chu Nhiên chưa chuẩn bị gì, một ngón tay của anh đã đưa vào trong.
“Á!”
Nó di chuyển.
“Anh… anh… ưm.”
Ngân Thương Duệ nhả ngực cô ra, vươn đến trước mặt cô thở mạnh.

“Sao hả? Không phải điều em mong muốn sao?”
“A… không phải… cái đó… ưm.”
Chu Nhiên dần không kiểm soát được ngôn ngữ, nói thành những câu không hoàn chỉnh.
Ngực truyền đến cảm giác ngứa ngáy, cô lại ấn đầu anh vào ngực mình.
“Đừng… ư… đừng dừng giữa chừng chứ.”
Nghe được lời xác nhận của cô, anh lại càng làm bạo hơn.
Trêu trên đùa dưới, Ngân Thương Duệ không để cho Chu Nhiên một giây lạc mất kh0ái cảm.
Sung sướng, cô ưỡn người tham lam muốn có nhiều hơn, chỉ là khi này anh lại dừng lại.
“Sao…”
Cô vừa mới ngẩng đầu nhìn rõ, đã thấy anh c ởi quần, vật n@m tính kiêu hãnh dựng đứng chĩa về phía cô.

Hình như anh không kiềm chế nổi nữa rồi.
“Được rồi, mau…”
Chưa kịp để cô đồng ý, Ngân Thương Duệ đã nắm hông cô đâm thẳng tới, gấp gáp đến nỗi không muốn chờ được muốn nghiền nát thân xác mỏng manh của cô dưới thân mình.
Chu Nhiên không nghĩ anh lại gấp gáp đưa vào như thế, đôi mắt cô nhíu lại, đồng thời tay làm động tác đẩy anh ra.

Hành động xa xa gần gần của cô làm Ngân Thương Duệ đang nổi hứng cũng dừng hành động, vật n@m tính bị siết chặt, làm anh không chờ được muốn nhúc nhích.
“Không được mau đeo bao vào.” Cô lấy một hơi nói trọn vẹn, đây là một yêu cầu vô cùng nghiêm túc.
Ngân Thương Duệ thấy bộ dạng né tránh ánh nhìn của mình bên dưới, giống như cô đang rất sợ anh hỏi đến lý do vậy.
“Tại sao?”
Chu Nhiên c ắn môi dưới, khuôn mặt khó xử không thể trả lời.

Đây lừa một câu hỏi, thế nhưng lại vầng giống một đòn đánh mạnh vào tâm lý hơn.
Tại sao ư? Cô không muốn có con, sau những chuyện đã xảy ra, cô hiểu rõ, bản thân mang đến một sinh mệnh thì có khả năng sẽ đem cả sinh mệnh đó chết theo mình.

Những ngày sau cô sẽ phải đối mặt với Lục Cẩm Du, cô ta im lặng chưa chắc đã là không có thủ đoạn gì, không chừng cô ta đã giăng bẫy, chờ cô nhảy vào rồi.
“Tôi không muốn có con của anh.

Vì thế hãy hành xử thật thận trọng, tôi không muốn để lại hậu quả.”
Lời qua miệng chạy tới tai, nói một ý khác, nghe lại thành một ý khác.

Ngân Thương Duệ bỗng nhiên khổ tâm, hơi nhoẻn miệng cười:
“Hay là nói, em muốn đem tôi thành một hình nhân thay cho người khác, vì thế mà không chấp nhận nổi việc tôi vấy bẩn em?”
Chu Nhiên thuyết phục không nổi tệ cứng đầu trước mặt nên dọa:

“Nếu không được, chúng ta chỉ nên làm tới đây thôi.

Anh rút nó ra đi, chúng ta uống rượu…” Chu Nhiên quay đầu đi, chân đang thác vào hông anh cũng thả lỏng dưới ga giường.
Cô nói như thế là do hoàn toàn không biết rằng, một số chuyện một khi đã làm sẽ không thể quay đầu được nữa.
Ngân Thương Duệ mỉm cười nắm lấy hai tay đang đẩy ng ực anh ra nắm chặt lại cố định lên đầu giường, mặc cho cô thảng thốt nhìn anh tra vấn, anh lại giở giọng lưu manh nói:
“Đừng hòng, nếu em ghét bỏ nó như thế, đêm nay anh sẽ cho em cả đêm!”
Nói là làm, Ngân Thương Duệ bắt đầu di chuyển thân mình bên dưới, ép cũng phải ép làm cho xong chuyện.
“Anh điên rồi, mau thả em ra! A!” Chu Nhiên bị th úc mạnh, điểm tột cùng bên trong bị chạm tới, mọi dây thân kinh đều tê liệt, cơ thể cô tình thú run nhẹ, cảm giác bị chạm đến kh0ái cảm làm cho đầu lưỡi cô tê dại, há hốc miệng cứng đờ.
Ngân Thương Duệ không ngừng hành động, thậm chí còn chủ động tiến lùi, làn Chu Nhiên đã quen bên dưới tê dại.
“Còn muốn từ chối, cơ thể em thành thật hơn em nhiều.”
“Anh… ưm… đừng có ra bên trong!”
Tiếng ì ạch của da thịt va chạm, nơi giao thoa còn đang rỉ hai dòng nước trắng đỏ đặc sánh, chảy xuống ga giường trắng một loại hỗn hợp màu đỏ loang.

Chu Nhiên được nếm trải mùi vị lần đầu tận hai lần, là đặc ân đặc biệt khi người đàn ông đó đều là Ngân Thương Duệ.

Nhưng sao bây giờ cô lại có cảm giác bản thân đang phản bội bạn tình cũ nhỉ?
Bởi lần đó anh hành sự rất nhẹ nhàng, không như bây giờ, mỗi nhịp cử động đều dồn hết tâm sức, giống như muốn trút giận căm hận cô trả đũa.
“Đừng có nghĩ tới tên khác!”
Đạt tới cao trào, Ngân Thương Duệ một nhịp đong đầy bụng cô bằng chất dịch nóng hổi.

Đến đây có lẽ đã là kết thúc rồi, anh rút cự long ra, quệt xuống giường không ít tinh hoa đặc sánh.
Chu Nhiên kết thúc ch ảy nước mắt, bấy giờ mới nhận ra người này cố tình thô bạo.

Vậy mà anh nghĩ cô đang nghĩ tới người khác ư?
“Diệp Thanh Duệ anh… ha… em… em có thể có tên… tên nào khác ngoài anh chứ?” Cô thở hổn hển ướp lấy khí lạnh, cố thu hợp dưỡng khí.
Ba chữ Diệp Thanh Duệ khiến anh ta một lần nữa vực cơ thể không xương của cô dậy, anh ta nhấc hông cô lên, một lần nữa đâm tới.
“Anh điên à… vừa mới.”
Anh căm phẫn ghì giọng nhắc lại:
“Hôm nay em nhớ cho rõ, người đang làm em là Ngân Thương Duệ!”
Chu Nhiên không để ý bản thân mình vô tình đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của một người đàn ông.

Nhưng bây giờ giải thích cũng không kịp nữa rồi.
Ngân Thương Duệ tức quá lại trút giận nên cơ thể cô cả đêm.
 
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 87: 87: Trở Về Nhà


Chu Nhiên tỉnh dậy trong tình trạng mệt mỏi không muốn cử động, đầu có chút đau vì hôm qua có lỡ uống một chút rượu.
Đêm qua làm loạn với Ngân Thương Duệ cũng rất nhiều, đến tờ mờ sáng cô mới có thể an giấc ngủ.
“Không cử động nổi.”
Cả cơ thể cô không thể cử động được.

Gắng lắm mới miễn cưỡng ngồi lên được thành giường.
“Ngân Thương Duệ đâu rồi nhỉ?”
Trên đất chỉ còn quần áo của cô, Ngân Thương Duệ đã đi từ lâu rồi.
“Cái tên này đúng là, để mặc con gái người ta ở đây cũng không nói gì mà đi trước rồi.”
Chu Nhiên cũng không nghĩ rằng mình bị bỏ rơi, cho tới khi đứng trước biệt thự nhìn đồ đạc của mình đang nằm trong tay bà quản gia và đưa nó cho cô.
“Cô bị bà chủ sa thải rồi.”
“Cái gì?”
Không một lời giải thích, cô cứ thế mà bị đuổi ra khỏi nhà.

Rất nhiều ánh mắt nhìn cô chê cười, chỉ duy nhất ánh mắt cô chờ Ngân Thương Duệ nhìn mình giải thích lại không thấy.

Anh ta lựa chọn trốn tránh ư?
“Trở về nhà đi.”
Lục Cẩm Du khi này xuất hiện từ đằng sau cô sau từng ấy ngày không gặp mặt.
“Lục Cẩm Du?”
Nhưng sao lần này gặp lại, Chu Nhiên lại cảm thấy cô ta có chút gì đó thay đổi nhỉ?
“Cô đang làm gì ở đây?”
“Người ba yêu dấu đang nhớ cô lắm đấy.”
Chu Nhiên nhìn biểu cảm mờ ám của Lục Cẩm Du, không khỏi nghi ngờ.
“Cô là người khiến tôi bị đuổi đi?”

Lục Cẩm Du lại tỏ vẻ như mình là người vô tội.
“Này đừng có vu oan cho tôi nhé, tôi chỉ góp phần thôi, chứ quyết định này đến từ chỗ Ngân Thương Duệ mà.”
Chu Nhiên nhíu mày, giọng điệu khó tin hỏi lại: “Ngân Thương Duệ?”
“Chính xác rồi, là anh ấy nói muốn đuổi cô đi mà!”
Ngân Thương Duệ đuổi cô đi sau những chuyện ngày hôm qua và những gì bọn họ đã trải qua ư? Không nghĩ cũng biết chuyện này có một bàn tay Lục Cẩm Du nhúng vào.
“Cô đã làm cách nào để ép anh ấy vậy?”
“Đừng có vu oan giá họa cho tôi, tôi là một người tốt đấy!”
“Tốt? Haha, cô nói bản thân ngu ngốc tôi sẽ tin hơn đấy.”
Tuy trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, nhưng đặt vào trong viễn cảnh quá khứ khi Lục Cẩm Du bị quay như dế thì Chu Nhiên lại vô thức mặc định.

Lục Cẩm Du sẽ không thể làm lên trò trống gì cả.
Suy nghĩ của cô hỗn loạn thật, hôm qua vừa tự nhủ Lục Cẩm Du này nguy hiểm, bây giờ lại nghĩ cô ta quá sức tầm thường.
“Thôi bỏ đi.

Chưa chắc cô có cái bản lĩnh đó.

Lâu rồi không gặp lại Tưởng Tịch Diên, có lẽ tôi nên đi gặp mặt ông, trở về đó tôi cũng sẽ gặp lại bọn họ.”
Chu Nhiên không còn lưỡng lự kéo vali đồng ý theo Lục Cẩm Du trở về.
Tuy không biết cô ta có thể làm được gì, nhưng cô không nghĩ rằng bản thân cô không thể ứng phó.
Chu Nhiên quá tự tin với khả năng của mình mà hoàn toàn quên mất, Thẩm Dạ Nhu đã chết trong tay cô ta.
“Thật tiếc vì không thể đưa cô về sớm hơn.

Chu Nhiên cô biết không, mấy ngày tôi ở trong căn nhà đó có nhiều chuyện xảy ra lắm đó!”
Đến khi cô nhận ra chuyện đó, mới cảm thấy hình như cô đã phạm sai lầm.
Chu Nhiên kích động nắm lấy cổ áo cô ta:
“Cô đã làm gì bà ấy?”
Lục Cẩm Du vờ như không hiểu, cười một cách vô tri:
“Cô lại vu oan giá họa cho tôi đấy, tôi có làm gì đâu chứ.”
Chu Nhiên thấu rõ tâm tính của Lục Cẩm Du, cô sao có thể tin người này.

Ít nhất điều cô rõ nhất, là Lục Cẩm Du là một kẻ giả tạo thế nào.
“Tôi không tin cô!”
“Chà, không tin thì sao? Cô định làm gì tôi vậy?”
Chu Nhiên nắm cổ áo cô ta, còn thuộc hạ của Tưởng Tịch Diên thì lại ngăn chặn việc đó.

Bọn họ giữ chặt lấy tay cô ép buông tay.
“Các người cẩn thận, chị gái tôi mà lỡ có xây xước gì ba tôi lại nghĩ tôi bắt nạt chị ấy mất.”
Hai người đó im lặng, bọn họ được phái đến để giám sát cô chủ nhỏ để đưa con gái của tình nhân trở về nhà an toàn.
“Vâng thưa cô chủ.”
Thuộc hạ cô ta đem theo gồm hai người, tên là Đại Nha và Tiểu Nha, là người của Tưởng Tịch Diên.

Đương nhiên người sai khiến hai bọn họ là Tưởng Tịch Diên.
“Buông tay!”
Chu Nhiên bị hai tên này chế ngự, nhưng cô vẫn có thể vung ray thoát khỏi.

Cô có thể thoát được lực tay của bọn họ, bọn họ cũng rất bất ngờ.
“Xem ra cô ấy muốn chúng ta sử dụng bạo lực để đưa đến chỗ lão gia rồi.”
“Không cần, tôi sẽ trở về ngay lúc này.” Cô nhìn Lục Cẩm Du không chớp mắt, dường như còn muốn xé tan bộ dạng giả dối của cô ta ra.
Thẩm Dạ Nhu lần này có mệnh hệ gì, nhất định có kẻ phải chết.
Chu Nhiên quay đầu bước vào trong xe.

Đại Nha và Tiểu Nha nhìn nhau im lặng, sau đó cũng trở lại xe.
Lục Cẩm Du ngồi cạnh cô, cô vẫn quan sát xem động thái của cô ta.
Lục Cẩm Du cảm nhận được, nên đã ngỏ ý bắt chuyện.
“Chị gái, có phải chị cũng rất hào hứng không?”
“…”
“Em đang rất mong chờ đó, ngày tất cả chúng ta đoàn tụ ấy.”
“…” Chu Nhiên vẫn im lặng.
“Sao chị không nói? Có phải chị cảm thấy lạ lẫm không?”
Chu Nhiên tia thẳng một đường mắt đối mắt với Lục Cẩm Du, nửa khinh thường, nửa thương hại.
“Cô… thật đáng thương!”
“Đáng thương?” Đến bây giờ Lục Cẩm Du vẫn không thể hiểu bản thân đáng thương chỗ nào.
“Cô đừng cố đóng vai một người khác để hoàn thiện bản thân nữa.

Thật lố bịch!”
“Lố bịch?”
“Không phải sao? Cô vẫn đang cố làm điều đó đấy, Tịch Nhiên tiểu thư!”
Lục Cẩm Du cứng họng, không phải do cô ta đã bị khuất phục, mà là vì không biết dùng ngữ điệu nào để đáp trả.
Tức giận? Nhưng cô đã nói đúng.
Vui cười thân thiện? Tâm can Lục Cẩm Du không thể làm vậy.
Vậy cô ta sẽ dọn ra được biểu cảm gì?
Không gì cả, Lục Cẩm Du lựa chọn im lặng.
Xe lăn bánh trở về nơi cũ, nơi mà lâu lắm rồi Chu Nhiên không xuất hiện.
Căn nhà đó có những hình ảnh chẳng hề tốt đẹp chút nào, đặc biệt là khi Thẩm Dạ Nhu vẫn còn đâm đầu mù quáng vào một người không đáng rồi xuýt chút nữa chết cùng.

Căn nhà đã cháy rụi bây giờ lại vẫn nguy nga như thế.
Liệu nó có tốt hơn một căn nhà đã bị cháy không?

“Tiểu… tiểu thư, hành lý của cô có thể đưa cho chúng tôi.” Người hầu miễn cưỡng dạ thưa với Chu Nhiên, còn cô thì không lấy chút cảm xúc.
“Không cần, tôi cũng không định ở lại đây lâu.” Bởi cô chẳng có lý do gì để phải ở lại.
Chu Nhiên đi trước đem hành lý vào trong biệt thự, Lục Cẩm Du cũng vội bước đi theo.
Trong phòng khách có thêm vài bộ mặt, cô chưa kịp nhìn rõ có bao nhiêu người đang đợi sự xuất hiện của mình, đã có người không chờ được lao tới chỗ cô.
“Cẩm Du con không sao chứ?”
“?” Chu Nhiên bất ngờ vì không nghĩ Lục Sương cũng xuất hiện ở đây.
Tưởng Tịch Diên cũng nhanh chóng nói:
“Con tới rồi à Cẩm Du.”
Chưa cần biết có chuyện gì đang xảy ra ở đây, nhưng có vẻ nó cũng chẳng quan trọng.

Cô trực tiếp ngó lơ Tưởng Tịch Diên, quay sang hỏi Lục Sương:
“Bà và Tịch Nhiên không làm gì Thẩm Dạ Nhu đâu, đúng không?”
“Chị gái đừng có nói như vậy chứ? Chúng ta là người một nhà rồi đấy.

Với lại, chị cần gì phải lo lắng cho mẹ em chứ, không phải bà ấy đang đứng trên lầu kia sao?”
Lục Cẩm Du chỉ tay về hướng Thẩm Dạ Nhu, bà quả thật đang đứng đó theo dõi bọn họ từ trên xuống.
Chu Nhiên kích động, đã nhìn bà gọi một tiếng:
“Mẹ!”
Lục Sương không biết, còn tưởng gọi mình.
“Mẹ đây con! Con nhìn đi đâu vậy?”
Chu Nhiên điều chỉnh cảm xúc, sau đó thở dài.

Cô chút nữa quên mất mình đã không thể chính cống gọi bà ấy là mẹ nữa rồi.
“Vậy hẳn là phải có chuyện gì đó, mới có buổi gặp này đúng không?”.
 
Xuyên Sách Nam Chính! Đã Đến Lúc Anh Nên Yêu Tôi Rồi!
Chương 88: 88: Kế Hoạch Ẩn


Lục Cẩm Du nhanh bước về phía trước.
“Ba xem, không phải con đã hứa sẽ đem người về sao.

Con khá thân với chị đấy, ba còn nghi ngờ con sẽ làm gì chị ấy sao?”
Tịch Nhiên nguyên tác mang danh là ác nữ, Tưởng Tịch Diên cũng chỉ là đúng theo nguyên tác mà nghi ngờ đứa con gái không lễ phép này thôi.
Ông ta nghe có vẻ không tin, ném ánh nhìn về phía Đại Nhu và Tiểu Nhu, hai người bọn họ gật đầu xác nhận, Tưởng Tịch Diên mới miễn cưỡng xoa đầu Lục Cẩm Du.
“Xem ra con đã trưởng thành không ít.

Đặc biệt là đề nghị đó của con nhỉ?”
Lục Cẩm Du rất hưởng thụ nói:
“Con chỉ là nghĩ cho gia đình mình thôi.

Vả lại con cũng muốn ở cạnh chị gái nhiều hơn mà.”
Hai từ chị gái nói ra cũng không ngượng miệng chút nào.

Chu Nhiên cảm thấy buồn cười, khuôn mặt méo xệch đầy phán xét.
“Vậy hẳn là phải có chuyện gì đó, mới có buổi gặp này đúng không?” Chu Nhiên hỏi.
Tưởng Tịch Diên mỉm cười, dường như còn rất vui.
“Từ hôm nay con và mẹ con sẽ được ở lại trong nhà này.

Hai người không cần phải đi đâu cả nữa.”
Chu Nhiên khuôn mặt sắc lạnh, chuyện này đến cả Tưởng Tịch Diên cũng bất ngờ.
“Ông đang nói cái quái gì vậy? Ở lại? Ở đâu chứ?”
“Ông?” Tưởng Tịch Diên lại có chút bất ngờ về cách xưng hô của cô…
“Từ khi nào tôi đồng ý ở lại đây vậy?”
Lục Sương lay tay cô nhắc nhở: “Phải gọi ông ấy là ba chứ, con đang nói gì vậy.”

Chu Nhiên vẫn chẳng hề quan tâm, cô nhìn thẳng ông ta với vẻ mặt chất vấn.
Ánh mắt như thế nhìn về phía ông ta, nó liền trở thành một loại khiêu khích vô hình.
“Lục Sương, đây là đứa con ngoan ngoãn của em đấy à?”
“Không không… con bé có lẽ mệt rồi nên lỡ lời thôi.

Anh cũng biết nó là đứa con hiếu thảo nhất của anh mà.”
“Mệt rồi sao? Mọi khi không phải nó rất lễ phép sao? Hành động của nó có vẻ không giống đứa con lễ phép của anh lắm đâu.”
“Cái này…”
Tưởng Tịch Diên không nghe thêm lời nào nữa, khua tay rồi đi về phòng.
“Chuyện này mấy người phụ nữ mấy người nói chuyện đi.

Ta cũng không rảnh rỗi bắt lỗi mấy người.

Tịch Nhiên, con nhớ giải thích cho chị con nhé!”
Ông ta đã đặt niềm tin ở cô con gái này từ bao giờ?
“Vâng ạ!”
Ông ta vội vã rời đi như thế, chỉ làm cho Chu Nhiên càng âm trầm nói ra một câu: “Trốn tránh trách nhiệm.”
Thẩm Dạ Nhu dường như nghe thấy lời cô nói, nhưng bà không nói gì mà ngầm thừa nhận.

Bà đứng trước cửa phòng, đi ngang ông ta lại nói thầm: “Ngoại trừ trốn tránh trách nhiệm ông không thể làm được thứ gì khác khiến người ta nể hơn sao?”
Sau đó thì bà cũng đi xuống đại sảnh.
“Cẩm Du à con sao vậy? Sao con lại hỗn hào với ba con thế?” Lục Sương tức giận vì Chu Nhiên đã làm cho Tưởng Tịch Diên không vui.
“Đến lượt cô rồi đấy, mau nói rõ mọi chuyện trước khi tôi tiễn cô đi ngay bây giờ.”
“Chị gái cứ bình tĩnh đi, chúng ta còn nhiều thời gian mà.”
Cô ta muốn nhây, còn Chu Nhiên lại không thích điều đó.
Chu Nhiên nắm lấy vai cô ta, ngữ khí không còn mấy kiên nhẫn:
“Tôi không cần biết cô đang có âm mưu gì, nhưng cô nên nhớ cho kỹ bản thân mình là ai trước khi hành động bất cứ điều gì.

Nghe cho rõ đây, tôi có thể làm nhiều hơn, nhất là sau mọi chuyện cô đã làm đấy!”
Áp lực từ trên tay đè x uống, Chu Nhiên dùng lực như muốn bóp gãy xương quai xanh của cô ta.

Lục Cẩm Du nhíu mày khụy gối, liền có người đi tới trước hất tay giúp cô ta chống đỡ.
“Con không sao chứ?”
“Vâng con không sao.

Tất cả chỉ là hiểu nhầm thôi mẹ đừng giận.”
Chu Nhiên đứng im lặng nhìn Thẩm Dạ Nhu ân cần chăm sóc con gái.

Chẳng có ai nhận ra cô đã ghen tị đến thế nào.
“Sao cô…” Thẩm Dạ Nhu liếc mắt nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sát khí, “Dám làm vậy với con gái của tôi?”
Đây là lần đầu, Thẩm Dạ Nhu nhìn cô bằng ánh mắt như thế.
Chu Nhiên có bất ngờ, nhưng cô lại không biết nói thế nào.
Cô không biết mình nên gọi bà là Tưởng phu nhân hay là mẹ nữa.
“Mau trả lời đi, rác rưởi được sinh ra bởi rác rưởi!”
Không có chuyện gì có thể kích động Thẩm Dạ Nhu ngoài việc có người dám động vào con gái của bà.
Vậy thì người thật sự đã là con gái của bà trước đó, có hay không sẽ được bảo vệ?
“Thẩm Dạ Nhu bà đừng có động vào con gái của tôi.

Bà đừng nghĩ chỉ có một mình bà có thể làm mẹ!”
Lục Sương cũng đứng ra trước mặt cô để bảo vệ.

Bản năng bảo vệ con cái của một người mẹ rất mạnh, đó là lý do vì sao ánh mắt của bọn họ bây giờ lại tóe lửa điện.

Nếu ánh mắt có thể đánh nhau, thì thật sự đây là một chiến trường.
Chu Nhiên đã rơi vào trầm tư, hai người mẹ không dám lơ là để thị uy với nhau.

Chỉ còn lại người duy nhất gây ra cuộc loạn chiến này.
“Thôi nào mọi người, chúng ta không nên đánh nhau chỉ vì chuyện cỏn con ấy, chúng ta là người một nhà rồi đó.”
“Tịch Nhiên con đừng đùa, hai ta với hai kẻ kia không bao giờ có thể trở thành người một nhà đâu.

Con biết bọn họ rác rưởi thế nào mà?”
“Mẹ! Mẹ đã đồng ý với con rồi mà? Nếu không con sao có thể đưa ra đề nghị đó với ba được chứ.”
“Nhưng mà…”
“Mẹ phải biết hy sinh để chịu sự khó chịu để vì cái lớn sắp thành chứ.

Không phải mẹ muốn ở bên ba sao?”
“Mẹ đã muốn, nhưng mẹ không chắc điều đó.

Con có thật sự hiểu cho mẹ không?”
“Con hiểu chứ, vì thế mẹ bắt buộc phải chấp nhận chuyện này.

Mẹ không vì mẹ, cũng phải vì con chứ?”
Thẩm Dạ Nhu buông ra một tia thất vọng, ánh mắt cũng không còn quyết liệt như khi nãy.
“Được rồi, nếu con muốn.”
Lục Cẩm Du xoa mặt bà.
“Mẹ ngoan lắm, quả nhiên mẹ chiều đứa con này nhất nhỉ.”
“Này rốt cuộc mẹ con các người đang thì thầm to nhỏ chuyện quái gì vậy?” Lục Sương tinh tế nhận ra ánh mắt khác thường của Lục Cẩm Du, “Cô và mẹ cô đang âm mưu chuyện gì vậy? Đừng nói là tìm cách để đuổi chúng tôi đi sau khi đã gọi đến đây nhé?”

Tiểu Nha đứng cạnh vẫn chưa hiểu bên ngoài ầm ĩ mà tại sao ông chỉ không cho mình ra cản, liền hỏi:
“Rốt cuộc thì cái gọi là đề nghị của tiểu thư là gì thế ạ?”
Tưởng Tịch Diên đeo kính đọc tài liệu, một chút cũng không định bước ra bên ngoài dẹp loạn.
“Tịch Nhiên đã nói muốn đưa Lục Sương và con gái cô ấy về đây cùng chung sống.

Nó nói không muốn chị gái của nó tiếp tục nai lưng làm người ở để kiếm sống.

Nó không muốn Cẩm Du ở lại nhà họ Ngân nữa…”
Tưởng Tịch Diên lật trang sách sột soạt, âm trầm nói:
“Ta là người kinh doanh, nên biết rất rõ ý đồ của con bé, nhưng ta vẫn dung túng cho con bé tùy thích làm.

Vì để giữ căn nhà này không loạn ta vẫn luôn tránh để mấy người họ chung một chỗ.

Thế nhưng không biết tiểu Nhiên nó thuyết phục mẹ nó thế nào, lại thuyết phục được loại người cứng đầu như Thẩm Dạ Nhu đồng ý để hai mẹ con kia sống chung.”
“Xin lỗi nhưng thưa ông chủ, nghe Đại Nha nói tiểu thư đã đưa ra điều kiện gì đó… mà điều kiện tiểu thư đưa ra là gì vậy?”
“Xuỵt, bí mật kinh doanh thì không được tiết lộ đâu!”

“Dạ cô ơi, chúng tôi cũng không nói là sẽ hại cô đâu.

Mẹ tôi cũng muốn hòa bình rồi, cho nên xin đừng có giận mẹ tôi nhé.

Bà ấy có chút nóng giận thôi.” Lục Cẩm Du cười như không có gì.

“Với lại ba cũng ra mặt bảo vệ hai người mà, chúng tôi không động chạm hai người đâu…”
Chu Nhiên nhìn vẻ mặt giả dối của Lục Cẩm Du, không chờ được có chút chế nhạo.
“Cô đang diễn cho ai xem vậy?”
Lục Cẩm Du sượng ra mặt, có lẽ cô ta không nghĩ cô dám nói như thế khi Thẩm Dạ Nhu vẫn còn ở đây.
Thẩm Dạ Nhu vốn đã không vừa mắt với Chu Nhiên, nghe cô nói thì không kìm nổi tức giận, tát một cú trời giáng xuống mặt Chu Nhiên.
“Ăn nói cho cẩn thận.”
“Mẹ à nguôi giận, có lẽ chị ấy không có ý đó…”
“Cô đi theo tôi.”
Chu Nhiên ôm cái mặt tê buốt, quay lưng tránh đụng độ, ánh mắt còn không ngừng cảnh cáo Lục Cẩm Du nên đi theo mình.
Thẩm Dạ Nhu không an tâm kéo tay Lục Cẩm Du lại.
“Không sao, con sẽ trở về ngay thôi.”.
 
Back
Top Bottom