Ngôn Tình Xuyên Sách Làm Vợ Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Sách Làm Vợ Tổng Tài
Chương 142: 142: Làm Chuyện Dại Dột


Trình Diệu Lan rất tức giận, và càng ngày càng có nhiều nhân vật trong thế giới này, hay nói cách khác, tất cả đều là vai phụ, đã mất đi một chút linh hồn và hiện thực.
Thực ra đều là những vai phụ nhỏ chống lại nhân vật chính, chỉ cần nhân vật chính thể hiện rõ vai trò của mình thì rất nhanh sẽ có chỗ đứng.
Trình Diệu Vi đắc thắng cười, "Trình Diệu Lan, trò chơi của chúng ta vừa mới bắt đầu!"
“Trên đời này không có bản thảo nào có thể thay đổi cốt truyện.” Trình Diệu Vi nói với Trình Diệu Lan, “Trước đây, tất cả chúng ta đều bị kẻ đứng sau thao túng trò chơi.

Người chiến thắng thực sự phụ thuộc vào sự khôn ngoan của chúng ta trong kết thúc!"
Trí tuệ và sự hiểu biết.

Mọi người đều sống trong một thế giới của riêng họ, và bạn và những người quan trọng nhất đối với bạn là nhân vật chính.

Nếu bạn muốn đánh bại tất cả các nhân vật phụ trong game thế giới, trước tiên bạn cần phải hiểu được ý nghĩa thực sự của trò chơi này bằng trí tuệ - ý nghĩa thực sự là ý thức của nhân vật chính.
Bạn là nhân vật chính, và hạnh phúc và sự ngọt ngào của bạn là điều quan trọng nhất.

Đối với Trình Diệu Vi, Trần Khôn, Linh Đan và nhân vật phản diện Trình Diệu Lan, không một cảm xúc và chuyển động nào của mọi người có thể định hướng cho sự phát triển của câu chuyện.
Đây là một tiểu thuyết ngôn tình, chỉ cần Trình Diệu Vi và Tư Tử Phàm yêu nhau mãnh liệt!
“Chồng.” Trình Diệu Vi nói với Tư Tử Phàm rất ngọt ngào: “Bữa trưa hôm nay anh muốn ăn gì, chúng ta cùng nhau đi nhà hàng tây yêu thích của anh nhé?
Trí tuệ của Tư Tử Phàm và nhận thức của nhân vật chính cũng nhanh chóng được đánh thức, anh rất hợp tác với Trình Diệu Vi,
"Bà xã ngoan, cô vốn hẹn với khách hàng vào buổi trưa, nhờ trợ lý Trình xã giao.

Chúng ta cùng đi ăn đồ Tây."
"Buổi tối chúng ta đến công viên giải trí thì sao? Cảnh về đêm còn đẹp hơn."
“Được.” Tư Tử Phàm đặt tay lên vai Trình Diệu Vi một cách tự nhiên, “Nghe lời bà xã.
"..."
Trình Diệu Lan và mẹ con Trình Diệu Vi hoàn toàn chết lặng.

Họ đến tố cáo Trình Diệu Vi bắt cóc, viên cảnh sát không thể giải thích được đã bị đuổi đi, Trình Diệu Vi và Tư Tử Phàm lại thể hiện tình yêu trước mặt họ!
“Mẹ, đi thôi.” Trình Diệu Lan không chịu được nữa.
Lâm Thu Hiền sắc mặt cũng xấu, phải cùng con gái rời đi tập đoàn Tiêu gia.
*
Ở phía bên kia, tại đồn cảnh sát.

Vì tính chất nghiêm trọng của vụ việc, tình trạng của Linh Đan không được phép tại ngoại vào thời điểm này.
"Hai người hãy quay lại đi.

Không thể tìm được giám đốc.

Con gái của cô đã đẩy bạn học của mình vào lề đường và khiến đối phương bị xe cán chết.

Đây là một vụ án hình sự rất nghiêm trọng."
"Hãy để luật sư của chúng cô đến.

Luật sư của chúng cô là những luật sư giỏi nhất trong nước.

Con gái cô sẽ không làm điều đó."
Sĩ quan cảnh sát: "Chúng cô hiểu việc làm cha mẹ là như thế nào.

Không ai muốn tin rằng con gái mình lại làm chuyện như vậy.

Nhưng có rất nhiều nhân chứng, chúng cô đã xem video giám sát, và...!cô ấy cũng thừa nhận chính nó.

" Đôi mắt trống rỗng của Linh Đan chợt lóe lên, cô ngẩng đầu lên và nói với bố mẹ: "Bố mẹ ơi, con xin lỗi, con cố ý làm như vậy là có chủ đích.

Chính cô ấsy đã giết Trần Khôn, và con đã làm điều đó cho Trần Khôn.

Trả thù, cô không hối tiếc.

"
"Con gái, tại sao con, tại sao con lại ngu ngốc như vậy.

Dù có thù oán gì thì con người ta cũng không thể sống lại sau khi chết.

Con phải đối mặt với thực tế.”
Không ai sẵn sàng chấp nhận thực tế phũ phàng này.
"Con xin lỗi cha mẹ, con đã làm chuyện này rồi và con không hối hận.

Con muốn chết càng sớm càng tốt và đi gặp Trần Khôn."
"Con gái, sao con ngốc thế!"
"Linh Đan, em đang nói nhảm nhí gì vậy!"
Linh Đan quay đầu lại và nói với viên cảnh sát, "Đó thực sự là cô cố ý giết người, cô thừa nhận điều đó! Chính cô đã đẩy cô gái ra giữa đường, và mục đích của cô là khiến cô ấy chết."
Trước khi Linh Đan làm ra chuyện không nên, giữa hai người kia đã có một ký ức thật đẹp.
Sáng hôm sau, Tư Tử Phàm đi dạo trong vườn.

Phía sau, Trình Diệu Vi tản bộ cùng anh.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy hoa tím.

Dưới màu xanh mát, chiếc váy như một rừng hoa tử đằng đẹp đẽ trước mắt.

Tư Tử Phàm hôm nay, căng thẳng đến kì lạ.

Chính anh cũng không hiểu sao mình lại hồi hộp như thế.
Tỏ tình thôi mà.

Dũng cảm lên.

Anh tự trấn an mình như vậy.

Trước đây anh không ít lần bày tỏ, thậm chí biệt thự đầy hoa cũng làm cho cô.

Nhưng không hiểu sao cảm giác lần này khiến anh kích động.
Trình Diệu Vi thấy đối phương yên lặng, cô cũng chẳng nghĩ nhiều, trước giờ cô luôn là thế, tôn trọng những cảm xúc của đối phương, cũng không hề muốn dò đoán.
“Chị Trình Diệu Vi.

Chị giúp em chút xíu được không?”.
 
Xuyên Sách Làm Vợ Tổng Tài
Chương 143: 143: Tỏ Tình


Tiếng Trình Lan gọi từ phía sau.

Trình Diệu Vi lấy làm lạ, trước giờ cô nhóc không có cái gan to cắt ngang không gian của hai người cả.

Nhưng cô lại không nghĩ nhiều, lập tức đáp ứng:
“Anh chờ em chút.

Trình Lan, sao thế?”
Trình Lan liếc về phía Tư Tử Phàm, bộ dạng giống như không tiện để nói.

Trình Diệu Vi nhận ra bèn kéo Trình Lan ra một chỗ vắng.
“Có chuyện gì thế?”
“Lần này chị phải cứu em.

Em trót…”
“Làm sao?”
“Em trót làm vỡ cái bình thích nhất của thiếu gia rồi.

Hic.

em sợ lắm.

Chị đi xem giúp em một chút được không?”
Trình Diệu Vi nhận ra tầm quan trọng của vấn đề, vội vàng cười cười với Tư Tử Phàm rồi lui đi cùng cô bé.
Trình Lan lắt léo đưa Trình Diệu Vi qua khu nhà kính trồng rau, đến một vườn hoa bên hồ.

Dường như, ở biệt thự lâu như vậy nhưng đây là lần đầu Trình Diệu Vi đến đây, cảm giác như đang đi vào một thế giới khác:
“Ơ.

Sao trước đây chị chưa từng đến chỗ này?”
Trình Lan mỉm cười:
“Thì muốn đến đây phải băng qua vườn rau, cái nhà kính phía trước chắn lối, đương nhiên chị không biết rồi.”
Trước giờ Trình Diệu Vi vẫn thấy biệt thự rất rộng, nhưng không ngờ lại rộng đến thế.
Trình Diệu Vi chưa kịp hết ngạc nhiên, thì Trình Lan đột nhiên chạy mất.
“Trình Lan, em đi đâu đấy?”
Trình Lan vẫy tay vui vẻ:
“Em lừa chị đấy.

Chúc chị hạnh phúc.”
Nói rồi cô bé biến mất sau nhà kính.

Trình Diệu Vi giật mình nhận ra, Tư Tử Phàm đã đến sau cô từ lúc nào.
“Anh….”
Trình Diệu Vi rụt rè nói.

Ánh mắt Tư Tử Phàm hút hồn, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc, từ từ tiến lại phía cô.
Dưới chân, từng nhành cỏ như mơn man, Trình Diệu Vi hơi chùn chân, cảm thấy như từng tế bào đang bị ngàn con kiến cắn, tê dại đi vì ánh mắt phía trước.
Tư Tử Phàm kéo tay cô vợ nhỏ đến sát hồ hơn.

Lúc này Trình Diệu Vi mới nhận ra, giữa muôn vàn hoa cải vàng, ở bãi cỏ trống như được cắt tỉa sẵn, có một chiếc chiếu picnic, ở đó bàn ăn đã dọn sẵn.
Trình Diệu Vi đi trong ngỡ ngàng.

Mọi thứ ý như một giấc mơ cổ tích, hoàn toàn không thật.
Tư Tử Phàm kéo tay cô vợ lại, miệng thầm thì:
“Đồ ăn ngon đang chờ, mời vợ anh thưởng thức nào.”
Trình Diệu Vi cười híp mí.

Không nghĩ được có một ngày Tư Tử Phàm lại có thể lãng mạn đến mức này.
Tư Tử Phàm gắp cho vợ một miếng tôm rán.

Lúc này cô mới nhìn thật kỹ đồ ăn trên bàn.

Rõ ràng được trang trí khá tỉ mỉ nhưng vẫn không giấu được có chút quá lửa.

Trình Diệu Vi nghi ngại nhìn Tư Tử Phàm:
“Những thứ này...là anh làm?”
Tư Tử Phàm thoáng bối rối, nhưng vẫn gật đầu xác nhận.

Khuôn mặt Trình Diệu Vi đỏ hơn bao giờ hết, vui sướng cho cả miếng tôm vào miệng, nhai ngon lành.
“Đây là bữa ăn ngon nhất em từng ăn.”
Trình Diệu Vi xúc động ngấn lệ nói.

Dù đồ ăn quả thực có cháy, có thừa thiếu gia vị, nhưng thứ chân tình mà Tư Tử Phàm cho cô là thứ mà cả đời này cô chưa bao giờ được nhận.

Đồ ngon, do tay người nấu.

Trình Diệu Vi đã bị đối phương chinh phục triệt để rồi.
Một loáng, đồ ăn đã ăn hết.

Tư Tử Phàm đến từ phía sau ôm eo cô vợ nhỏ, cả hai nằm xuống bãi cỏ, nhìn lên bầu trời xanh trong.
Lặng yên dưới khoảng trời ấy, Trình Diệu Vi nhắm nghiền mắt, như cố lưu lại khoảnh khắc này.

Cô chỉ sợ, nếu mở mắt ra, tất cả những thứ này đều vụt bay theo cánh chim trời hết.
Một lát sau, Trình Diệu Vi cảm nhận rõ, bên cạnh cô hơi thở nam tính đang dần sáp lại.

Nhưng cô không kháng cự, hồi hộp đón nhận nó.
“Anh yêu em.”
Tiếng nói thì thầm bên tai.

Trình Diệu Vi từ từ mở mắt.

Cô quay lại nhìn khuôn mặt người đàn ông đang sáp lại bên mình, tưởng như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
“Anh vừa nói gì?”
Đôi mắt sâu hút của Tư Tử Phàm trìu mến nhìn vào màu mắt trong veo in bóng mình trong đó của đối phương, anh lần nữa lặp lại:
“Anh yêu em.”
Trình Diệu Vi không hề động đậy, mắt chăm chú tiến sâu vào khoảng trời của người đàn ông trước mặt.

Giờ phút này, toàn thân mềm nhũn và vô lực.

Chỉ còn thấy trước mắt hình dung đẹp đẽ và thanh âm trong trẻo.
Tư Tử Phàm không đợi được nữa, môi run run tiến lại, từ từ đặt một nụ hôn lên khóe miệng hồng xinh.

Nụ hôn càng lúc càng sâu, sâu đến say đắm, như tất cả muốn cuốn mọi mật ngọt trên đời khắc sâu vào trong nụ hôn ấy.
Triền miên như thế, Trình Diệu Vi giật mình nhận ra.

Cô đột ngột bật dậy, xấu hổ chạy thật nhanh biến mất sau nhà kính, tiếng chân chạy che giấu đi lồ ng ngực đang muốn nhảy ra trong cô.

Tư Tử Phàm ngẩn ngơ, luyến lưu trên bãi cỏ.

Mãi lúc sau mới ngẩn ra cười dịu dàng.
Trình Diệu Vi trở lại căn bếp.

Con tim vẫn chưa hết hồi hộp.

Mọi thứ y như mơ.

Vừa khéo, Trần Khôn từ đâu đi đến, cất tiếng nói:
“Ủa, Diệu Vi, sao em ở đây?”
Trình Diệu Vi “a” lên một tiếng vì bị giật mình hoảng hốt nhưng rất nhanh cô lấy lại bình tĩnh, cô nói vội vàng:
“À… em có chút việc!” Nói câu này hai má Trình Diệu Vi đỏ cả lên, không giống với sự mạnh mẽ thường ngày của cô.
Trần Khôn vui vẻ đáp:
“Có cái gì đó không đúng lắm nhỉ?”
Trình Diệu Vi cười cười đáp lại ánh mắt ranh mãnh của đối phương:
“Có gì đâu anh?”
“Anh ngửi thấy mùi hường phấn ở đây.” Trần Khôn đáp.

Quan hệ của Trần Khôn và Trình Diệu Vi đã được rút ngắn đáng kể từ khi cô trở về biệt thự nên nói chuyện cũng không còn xa cách nữa.
“Hic… Em không nói chuyện với anh nữa, em đi có việc.” Trình Diệu Vi bối rối rời đi.
Vừa ra đến cửa, cô lại một lần nữa bị bàn tay quen thuộc chặn lại, không ai khác là Tư Tử Phàm.
“Trốn, em muốn trốn đi đâu?”.
 
Xuyên Sách Làm Vợ Tổng Tài
Chương 144: 144: Sự Thật Của Câu Chuyện


“Tử Phàm, chúng ta tổ chức hôn lễ.” Trình Diệu Vi đột nhiên hỏi.
Theo trí nhớ, vì trước đó Tư Tử Phàm và gia đình anh không mấy chấp nhận và chào đón cô nên họ chỉ làm thủ tục pháp lý chứ không tổ chức đám cưới khi kết hôn.

Đây cũng là điều đáng tiếc nhất trong lòng Trình Diệu Vi trước đây, cô luôn muốn có một đám cưới và khao khát được xuất hiện trong trang phục áo trắng.
Tư Tử Phàm suy nghĩ một chút, liền gật đầu đồng ý, "Được."
***
"Hôn lễ? Trình Diệu Vi muốn tổ chức hôn lễ?"
"Tư Tử Phàm sao có thể hứa với nàng? Tư Tử Phàm điên rồi sao?"
"Tại sao, tất cả những điều này dường như càng ngày càng sai."
Tư Tử Phàm không ngừng nói một mình, cô rất cố gắng bình tĩnh lại, nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì.

Đọc‎ ????ru????ệ????‎ ha????,‎ ????ru????‎ cập‎ ????ga????‎ _‎ ????????u‎ M????????????YeN.v????‎ _
Rõ ràng là không ai thay đổi tài liệu nữa.

Tất cả tài liệu đều khóa, Trình Diệu Vi còn có thể cùng Tư Tử Phàm ấm ức cái gì? Lâm Thu Hiền cũng nghe tin Trình Diệu Vi và Tư Tử Phàm sắp tổ chức đám cưới, vội vàng chạy đến phòng con gái.
"Chuyện quái gì đang xảy ra, không phải bọn họ sẽ ly hôn sao?"
“Nhưng Tư Tử Phàm vẫn còn tình cảm với Trình Diệu Vi.

Xem ra cuộc hôn nhân này không dễ ly hôn”.
Giờ thì thôi, ly hôn đi, đám cưới ai cũng đủ ngọt ngào.
Trước đây, Tư Tử Phàm rất không thích Trình Diệu Vi, vì vậy không tổ chức đám cưới.
Làm đám cưới?
"Đúng."
"Sao anh lại quay lại?"
“Đây là nhà của tôi, sao tôi không về được.” Trình Diệu Vi ấp úng trả lời.
“Đợi đã, Trình Diệu Vi, dừng lại cho tôi!” Bà Trình bước lên phía trước, “Cô bây giờ càng ngày càng kiêu ngạo, suốt ngày làm cái trò điên rồ gì vậy, còn làm việc không đàng hoàng.

bạn định làm gì bây giờ? "
Trình Diệu Vi nhìn lại bà Tiêu: "Đây là biệt thự số 3, không phải số 1 hay số 2.

Đây là nhà của Tư Tử Phàm, là
nhà của tôi.

Tôi xin phép bà về đi!"
Bà Trình đã bị tấn công bởi điều này.
Không có gì để nói!
Trở lại phòng, Trình Diệu Vi cầm cuốn nhật ký lên.
"Đến nhà hàng tây ăn bít tết với Tư Tử Phàm.

Chuyện này xong rồi, dẫn bọn nhỏ ra sân chơi."
Trình Diệu Vi cầm lấy cuốn nhật ký nhỏ liên tục đọc, "Đây là những điều ước mà Trình Diệu Vi trước đây muốn làm, nhưng chưa từng làm."
Trình Diệu Vi cầm lấy cuốn nhật ký và xem nó.

Quả thực có một số việc mà Trình Diệu Vi đã làm khi mới qua đường, hơn nữa còn được Trình Diệu Vi ghi lại trước đó, điều này có nghĩa là Trình Diệu Vi muốn làm với Tư Tử Phàm là một điều ước.
Mối quan hệ giữa Trình Diệu Vi và Tư Tử Phàm đang phát triển theo chiều hướng ngọt ngào và hạnh phúc, và nhiều yếu tố xung quanh họ cũng đang thay đổi.
Trình Diệu Lan rất không thuyết phục, nhưng anh không thể làm gì được, bởi vì tài liệu của cô không còn tác dụng.Vào ngày này, Trình Diệu Lan đến đồn cảnh sát để thăm Linh Đan và muốn hỏi về những chi tiết cụ thể của tài liệu.

Cô tin rằng cách duy nhất để xoay chuyển tình thế lúc này là tìm một tài liệu hữu ích.
Tài liệu có thể thay đổi mọi thứ trên thế giới.
Mấy ngày nay Linh Đan bị nhốt trong một câu nói, cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều khi ở một mình, cuối cùng cô ấy cũng tỉnh táo lại và hiểu ra rất nhiều sự thật.
Chỉ khi một người hoàn toàn yên lặng, anh ta mới có thể nhận ra rõ ràng một số vấn đề.

Linh Đan nói với Trình Diệu Lan "Tất cả chúng ta đều đã bị lừa.
"Tôi không hiểu ý em.” Trình Diệu Lan nhìn đồng hồ, “Anh không có nhiều thời gian, Linh Đan, nói cho tôi biết, tài liệu đó ở đâu?”
"Tài liệu đó đã hết hạn.

Đừng tìm.

Tìm nó cũng vô ích.

Trong tay cậu cũng chính là tài liệu phế thải."
“Cái gì?” Trình Diệu Lan không muốn tin, hy vọng duy nhất của cô đã thất bại?
"Cô nói cái gì vậy? Tài liệu kia thật sự là vô dụng sao?"
"Nó vô dụng, và bạn luôn chỉ là một vai phụ."
Chỉ vì xuất thân nghèo khó, tư tưởng của Trình Diệu Lan từ nhỏ đã rất méo mó.

Sở dĩ cô ấy viết nhân vật chính của tiểu thuyết này là Trình Diệu Vi, còn cô ấy viết chính là vai phụ, là vì bản tính xoắn xuýt, cô ấy muốn vai phụ là người chiến thắng cuối cùng, cô ấy muốn hành hạ nhân vật chính một cách khó nhọc, dằn vặt.

nhân vật chính nghiêm trọng.
Bởi vì trong cuộc sống, Trình Diệu Lan là một vai phụ vững chắc!
“Một vai phụ không bao giờ có thể trở thành nhân vật chính.” Linh Đan nói với cô ta:
“Dù con có thay đổi thế nào đi nữa, Chúa cũng sẽ thay đổi ở những khía cạnh khác.

Nếu nhân vật chính mãi là nhân vật chính, thì xuất phát điểm của con đã sai.”
“Tiểu thuyết tôi viết, tôi không cần cô chỉ tay.” Trình Diệu Lan khịt mũi.
“Nhưng sự thật là bạn không còn kiểm soát được hướng đi của cuốn tiểu thuyết này.” Linh Đan chế nhạo.
“Bạn cho rằng với tư cách là một tác giả, bạn không thể kiểm soát những câu chuyện mình viết, bạn không cảm thấy buồn sao?”
"Điều đó được viết khi tôi còn là một thiếu niên, ai biết được điều gì?"
“Thực ra, chúng ta không sống trong thế giới của tiểu thuyết, nhưng trò chơi của cuộc sống đã chiếu tiểu thuyết vào trong não của chúng ta.” Linh Đan nói với Trình Diệu Lan một cách bình tĩnh, “Tôi tin rằng tôi sẽ sớm ra ngoài.”
"Cô gái hôi hám, cô đã phạm tội nặng, chờ hơn mười năm tù!"
"Không thể, mọi thứ sẽ thay đổi!"
“Hahaha!”
Lúc này, tại biệt thự nhà họ Trình, Trình Diệu Vi và Tư Tử Phàm vô cùng hạnh phúc:
“Anh sẽ không để cho em chạy thoát một lần nữa đâu.”.
 
Xuyên Sách Làm Vợ Tổng Tài
Chương 145: 145: Hoàn Thành


“Em sao thế? Vẫn còn giận anh sao?”
Trình Diệu Vi không biết mình phải nói điều gì với Tư Tử Phàm lúc này.

Tự nhiên trong lòng cô dâng lên cảm xúc buồn bực.

Có lẽ khi yêu con người ta trở nên như thế. Cô ậm ừ.
“Không có.”
Không lẽ nói mình vì chuyện vụn vặt trước đây mà tạo khoảng cách? Nghĩ thôi, cô đã tự cười chính mình.

Cô đâu có quyền gì chất vấn anh vì việc đó, càng không dám bày tỏ cô thật sự để tâm đến những vụt vặt đó kể từ khi cô thừa nhận chính mình đã yêu anh rồi.
Tư Tử Phàm nhận ra trong ánh mắt Trình Diệu Vi có một nghi ngại đối với mình.

Anh cũng lờ mờ đoán đó là vì điều gì, anh ngần ngại.
“Những chuyện trước đây…” Nhưng lời còn bỏ lửng, anh nhận thấy sắc mặt của Trình Diệu Vi thay đổi, trở nên có phần kích động như tổn thương lắm.

Bởi vậy anh không nhắc nữa.

Dường như chuyện này đặc biệt mẫn cảm với cô.
Thấy Tư Tử Phàm mở lời rồi lại yên lặng càng khiến cho Trình Diệu Vi khó chịu hơn.

Cả hai cứ như mèo vờn chuột, dò đoán này khác mà không ai chịu thành thật, cũng không ai chịu mở lòng.

Bầu không khí cứ thế càng trở nên ngột ngạt.
Tư Tử Phàm không muốn khơi sâu lên điều khó chịu trong cô vợ nhỏ nữa, liền dịu dàng ôm cô vào lòng.

Anh thực sự muốn quan tâm cô nhiều hơn:
“Anh xin lỗi, để anh bù đắp tất cả cho em.”
Trình Diệu Vi nghe lời này thật muốn khóc, nhưng rất may cô kìm lại được.

Tâm trạng quá đỗi bí bách, chỉ một lời muốn bù đắp tuyệt đối không thể nào xua tan đi cái cảm giác mất an toàn trong Trình Diệu Vi hiện giờ.

“Anh làm sai điều gì?”
Tư Tử Phàm bị câu hỏi của Trình Diệu Vi làm cho lúng túng.

Chính anh cũng không biết mình phải nói rõ ràng như thế nào, bởi vì nếu nói thì anh cũng sai quá nhiều trong đó phải kể đến sự tự cao của chính anh.

Nghĩ đến đây, Tư Tử Phàm lại thấy cổ họng nghẹn lại, nói không nổi.
Tư Tử Phàm thật sự không muốn khơi sâu thêm vấn đề này nữa.

Khuôn mặt nhỏ xinh của cô vợ đang trong tâm trạng hỗn loạn đột nhiên lại có một sức hút kỳ lạ.
Anh đưa mắt nhìn thật sâu trong cô, cái nhìn âu yếm như muốn nắm giữ toàn bộ trái tim cô.

Trình Diệu Vi tự cảm thấy tim mình đã loạn nhịp, cô đẩy anh ra, quay người đi.
“Anh không muốn nói thì thôi vậy.”
Ngữ khí của Trình Diệu Vi lúc này dường như không giấu được sự giận dỗi.

Nhưng ngay khi nói xong cô đâm ra hối hận.

Trái tim này gần như cô đã không còn kiểm soát được nó nữa.

Lý trí bảo với cô rằng không nên lún quá sâu vào thứ tình cảm vô định này, sợ một ngày hệ thống lại bắt cô rời đi hoặc trục trặc gì đó, nhưng mọi xúc cảm, dường như hoàn toàn bị người đàn ông trước mặt mình chi phối.
Đôi mắt của Trình Diệu Vi vốn trong veo là thế, lúc buồn thực sự rất đẹp.

Dường như tất thảy mọi thứ cảm xúc thu về đôi mắt ấy, tựa như ngọc quý, lấp lánh, thăm thẳm.

Tư Tử Phàm cứ thế như con thiêu thân lao vào, chìm đắm trong đó không lối thoát.
“Trình Diệu Vi.”
Tư Tử Phàm gọi khẽ trong tiếng gió lay nhẹ từ khung cửa.

Vạt nắng chiều rơi ngoài tán lá càng làm cho không khí trong phòng thêm chút tình ý thi vị.
Tư Tử Phàm thấy mình khao khát mãnh liệt được hòa quyện cùng cô gái nhỏ trong lúc này.

Anh không kiểm soát được mà tiến đến.
Trình Diệu Vi bị bất ngờ, đưa tay đẩy ra:
“Anh làm gì thế?”
Bình thường Tư Tử Phàm cao lãnh là thế, vậy mà trước Trình Diệu Vi lại trở nên mặt dày vô sỉ, anh cười lưu manh nói:
“Anh bù đắp cho vợ anh không được sao?”
Giọng điệu Tư Tử Phàm trong lúc cầu hoan thật dịu dàng, ngọt ngào, thật có sức sát thương cực kỳ lớn, khiến cho Trình Diệu Vi có ý cứng rắn mà vẫn bị tan chảy.

Cô thầm ghét chính bản thân mình vì quá dễ dãi thỏa hiệp với anh.
Không để cho Trình Diệu Vi có thời gian để lý trí đánh bại, Tư Tử Phàm đưa tay lần từng chiếc cúc trên người Trình Diệu Vi từ tốn giúp cô vợ nhỏ thoát khỏi sự ràng buộc của lớp vải vóc.
Trình Diệu Vi hoàn toàn bị ánh mắt dụ hoặc của Tư Tử Phàm hớp hồn.

Cô run rẩy nằm trên giường, nửa đón nhận tất cả những h**n ** sắp tới.
“Thơm quá!”
Tư Tử Phàm thì thầm bên tai cô.

Môi Trình Diệu Vi khẽ run lên, tiếng thở dường như đã nặng nề hơn.
Không còn thô bạo như lần trước, Tư Tử Phàm trở lại là một người đàn ông dịu dàng, dịu dàng cả trong chuyện gối chăn.

Anh đưa bờ môi ngọt ngào của mình m*n tr*n đôi môi nhỏ nhắn của cô vợ nhỏ, rồi từ từ dùng lưỡi tách nhẹ hai cánh hồng ra, mê luyến xâm chiếm toàn bộ khoang miệng của Trình Diệu Vi.
“Ưm…”
Nụ hôn dài như bất tận, sâu đến bủn rủn chân tay, Trình Diệu Vi hoàn toàn bị khúc dạo đầu chinh phục.

Cô không còn chút phòng bị nào nữa, phó thác cho đối phương dẫn dắt hoàn toàn.
“Yêu anh không?”
Tiếng Tư Tử Phàm lần nữa dụ hoặc.

Lúc này Trình Diệu Vi bị chính khao khát của mình đánh gục.
Không còn bị động, cô cũng vô thức đưa vòng tay ôm lấy cơ thể nam tính của Tư Tử Phàm.

Đôi mắt trong veo giờ nhắm nghiền tận hưởng những ấm áp và say đắm từ bờ môi đối phương mang lại.
“Anh…”
Trình Diệu Vi bất ngờ gọi khẽ.

Tiếng gọi bỏ lửng lại mang đến cho căn phòng thêm chút mặn nồng của khúc hoan ca hòa hợp.
Hai khuôn ngực trần đã gối lên nhau.

Chưa bao giờ Trình Diệu Vi thấy sự hòa hợp lại ngọt ngào đến vậy.

Tư Tử Phàm biết đối phương đã bị mình chinh phục, đôi tay mon men kiếm tìm đỉnh núi đôi mị hoặc.
Tư Tử Phàm chầm chậm đưa tay x** n*n đ** g* b*ng đào đủ đầy của Trình Diệu Vi.

Nhưng dường như Trình Diệu Vi lại mong chờ sự tiếp xúc với một thứ khác hơn.

Cô chủ động đưa người lên cao, dùng tay áp khuôn mặt tuấn tú đang đầy ắp si mê của anh lên ngực mình.
“Anh…”
Tư Tử Phàm lim dim đôi mắt, khứu giác hít hà hương thơm từ cơ thể phụ nữ.

Vẻ dịu ngọt, cảm giác ấm nóng mềm mịn cứ thế đi vào cơ thể anh, k*ch th*ch sự tận hưởng của từng tế bào và giác quan của anh.
Trình Diệu Vi uyển chuyển trong vòng tay của Tư Tử Phàm.

Trong tiếng thở có sự nặng nề, gấp gáp.

Cô cảm nhận rất rõ làn da rắn rỏi của anh đang áp lên da thịt mình.

Tư Tử Phàm không vội, anh khoan thai dịu dàng hôn lên từng nếp gấp cơ thể của Diệu Vi, m*n tr*n làn da mỏng manh của đối phương nửa khao khát, nửa nâng niu như sợ khiến cô bị tổn thương.
“Anh yêu em!”
Lần đầu tiên Tư Tử Phàm thì thầm những lời ngọt ngào từ tận đáy tim trong cơn h**n ** với Diệu Vi.

Trình Diệu Vi đỏ mặt, mắt nhắm nghiền vờ như không nghe thấy.
Tư Tử Phàm cũng chẳng nhận ra mình đã ngốc nghếch tới mức nào, anh nhẹ nâng cằm Trình Diệu Vi lên, đặt vào đó một nụ hôn nồng cháy.
Hơi thở của Trình Diệu Vi gấp gáp dần, ánh mắt của Tư Tử Phàm cũng dần ngây dại chìm đắm trong ngọn lửa d*c vọng.

Cảm giác bỏng rát xâm chiếm cả hai khiến cả hai cứ thế ôm ghì lấy nhau chẳng muốn buông ra.

Thanh âm ái muội cứ thế vang lên khắp căn phòng, say trong hương hoa và sự hoan lạc.

Cả hai đều bỏ lý trí của mình xuống để d*c vọng nguyên thủy lên ngôi.
"Anh không lo mọi người chờ chúng ta hay sao?"
Trình Diệu Vi sực nhớ mình đã để bản thân đi quá xa khi mà dưới nhà khách còn đang đợi, trong tiếng thở gấp gáp cô nhắc nhở Tư Tử Phàm.
Nhưng anh phớt lờ những gì Trình Diệu Vi nói.

Anh không hề muốn chấm dứt cảm giác thăng hoa này, ngược lại còn muốn kéo dài nó mãi.
Triền miên trong cơn say tưởng như không có hồi kết, chẳng rõ sau bao lâu, cuối cùng cả hai mới có thể buông nhau ra.
Sau giờ phút thăng hoa, Trình Diệu Vi xấu hổ chui vào bên trong chăn, trùm hết cả lên mặt.

Hai má hồng hồng càng khiến cho Tư Tử Phàm càng thêm say đắm.

Anh chẳng muốn rời đi một chút nào, miệng ngọt ngào thỏ thẻ:
“Hay là… chúng ta cứ ở đây, không đi nữa.”
“Đồ hư hỏng!” Trình Diệu Vi hét lên khe khẽ, bàn tay đấm nhẹ vào khuôn ngực rắn rỏi của đối phương.
Bất giác Trình Diệu Vi bị Tư Tử Phàm giữ chặt tay lại, hướng hai tay cô ôm lấy khuôn mặt của mình, hai bên kề cận nhau hơn.

Đôi mắt Trình Diệu Vi mở lớn.
“Anh đừng có lưu manh!”
Tư Tử Phàm chỉ biết cười.

Làm sao anh có thể bỏ qua giây phút hiếm có này được cơ chứ.

Cả hai đã trải qua rất nhiều việc, có những lúc tưởng chừng như sắp mất nhau, bây giờ là thời gian để bù đắp, anh thậm chí còn có chút nuối tiếc vì quãng thời gian đã qua mình đã để lỡ quá nhiều cơ hội bên Trình Diệu Vi.
“Anh xin lỗi vì sự ngạo mạn của mình mà rất nhiều lần đẩy em xa anh.” Tư Tử Phàm tỏ ra hối lỗi.
Hai gò má Trình Diệu Vi đỏ lên.

Đối diện với sự ngọt ngào này, sự mạnh mẽ của con người cô biến đâu hết, cô hóa thân thành nàng công chúa nhỏ được bảo bọc trong tay người thương yêu cô và cô cũng yêu thương.
Hệ thống đưa cô tới gặp anh, rời xa những khắc nghiệt của cuộc đời thực, hệ thống tiểu thuyết ngược có cường điệu hóa tất cả mọi điều trong cuộc sống của cô khiến cô từng khó thích nghi thì đến hôm nay cô mới nhận ra rằng, cho dù thế, cuộc sống trong sách vẫn dễ dàng hơn ngoài đời rất nhiều, hơn nữa, với hào quang của nữ chính, cô biết rằng đã đến lúc happy ending rồi.

Trình Diệu Vi nở một nụ cười thì thầm.
“Hệ thống! Cảm ơn!”.
 
Back
Top Bottom