Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp

Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 60: Chương 60


Đến khi cô về trường, trong tay đã có thêm nửa hộp cá bạc ngọt cay, nửa hộp là những món còn thừa lại trên bàn, một hộp khác nữa là Tần Cẩn Mặc đặc biệt chuẩn bị cho cô.

Cô cảm thấy cá bạc ngọt cay ăn rất ngon, quả nhiên sau khi mang về ký túc xá, đám Ngô Hoan ăn xong đều khen không dứt miệng, thiếu chút nữa là tranh nhau.

“Thanh Thanh tớ nói thật nè, với cái tay nghề này mà cậu thực sự không cân nhắc tới việc theo đuổi người ta sao?” Ngô Hoan một tay cầm cá bạc, cảm thấy yêu cái món ăn vặt ngòn ngọt cay cay càng ăn càng cuốn này c.h.ế.t đi được.

“Cậu có muốn ăn nữa không đây?”

Thẩm Thanh Thanh thấy cô ấy miệng thì ăn thức ăn ngon cô đem về mà còn trêu ghẹo cô, thế là kéo hộp cá về trước mặt mình.

“Cậu ấy không ăn thì để tớ.” Dư Duyệt vội vàng cướp cái hộp giữ trong tay mình.

Sau khi bọn họ chia hết chỗ cá bạc ngọt cay kia nhận tiện trêu nhau một trận, Thẩm Thanh Thanh ngồi xuống trước máy tính bắt đầu xử lý video đã quay trước đó.

Dù sao cô cũng không phải dân chuyên nên chỉ có thể cắt bớt một vài đoạn trong video, sau khi chắc chắn rằng mình cùng với Tần Cẩn Mặc đều không lộ mặt mới tiện tay xóa mấy bức ảnh không cần thiết đi.

Xử lý xong, cô thuận tay đăng lên.

Thế Giới Hội Hoạ là nơi chủ yếu dùng để đăng tranh nên cô dứt khoát tạo một tài khoản mạng xã hội cũng đặt tên là “Thủy Thanh”, hiện giờ cũng đã có rất nhiều fan follow.

Video cô vừa đăng chưa được bao lâu đã có fan follow cô nhanh chóng nhận được thông báo.

[Ôi vãi, đỉnh thực sự! Cắt được đậu phụ thành sợi thật kia.]

[Hình ảnh sợi đậu phụ xuyên qua lỗ kim thực sự khiến tôi phải kinh ngạc!]

[Người có kinh nghiệm ba năm làm bếp cho hay, thật ra thái sợi đậu phụ không có khó như mọi người nghĩ đâu, chỉ cần có vài năm kinh nghiệm dùng d.a.o làm cơ sở với kiên nhẫn một chút là có thể thái được thôi. Đương nhiên người trong video chắc chắn là cao thủ. Anh ấy thái mảnh thì không nói, nhưng nhìn anh ấy làm khiến người khác có cảm giác khá tùy ý…]

[Trước khi bỏ đậu phụ vào trong nước, tôi cảm thấy để tôi làm cũng được. Nhưng sau khi nhìn thấy đậu phụ bỏ vào trong tôi cảm thấy mình đề cao bản thân quá rồi!]

[Người khác thế nào tôi không biết, dù sao nếu để tôi thái thì kiểu gì tôi cũng thái ra một bát đậu phụ nát.]

Nếu như nói khi nhìn thấy video, các cư dân mạng đều sợ hãi thán phục rằng không ngờ đậu phụ lại có thể thái thành những sợi nhỏ như vậy. Xem được một lúc bắt đầu có người chú ý tới những thứ khác.

[Là giọng của tác giả Thanh Thủy sao? Nghe hay quá đi, đây đúng là phúc lợi cho mấy người cuồng giọng mà. Nếu nhìn kỹ bàn tay làm đồ ăn kia…]

Chỉ có thể nói là đầu năm nay cái gì cũng có thể ship được, hồi đầu chỉ có vài người khen giọng với khen tay nhưng sau đó chủ đề không hiểu sao lại bị kéo lệch đi, ngay cả một video không lộ mặt cũng có thể ghép CP cho được.

Lúc Thẩm Thanh Thanh đọc những bình luận đó cũng phải dở khóc dở cười, nhanh chóng trả lại lại bên dưới tỏ vẻ người đó chỉ là bạn của cô thôi.

Dù sao thì cũng là làm về ẩm thực nên số lượng bình luận đẩy thuyền không nhiều, nhanh chóng bị những bình luận khác đè xuống nhưng vẫn kịp để lại trong tim Thẩm Thanh Thanh một chút rung động.

Từ khi video quay đậu phụ văn tư được cô đăng lên, những video thử thách làm đậu phụ văn tư trên mạng cũng dần nhiều lên.

Đúng như lời một cư dân mạng nào đó nói, quả thực đậu phụ văn tư là món thử thách kỹ thuật dùng dao, nếu nói là khó làm thì vẫn chưa tới mức đó.

Người thử thách thành công cũng không ít, điểm khác nhau chính là kích thước của các sợi đậu phụ, dùng d.a.o càng giỏi thì sợi đậu phụ thái ra càng mảnh.

Có một bộ truyện tranh nổi rần trên mạng thế này có tốt cũng có xấu với Thẩm Thanh Thanh.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 61: Chương 61


Tốt là thu hút càng nhiều người qua đọc truyện hơn còn xấu chính là thỉnh thoảng vẫn có những bình luận tiêu cực cố tình bới lông tìm vết.

Cũng may trước khi xuyên qua Thẩm Thanh Thanh là một họa sĩ cũng đã có thâm niên nên không bị mấy bình luận tiêu cực đó ảnh hưởng.

Nhưng mấy cô bạn cùng phòng lại sợ cô không vui vì chuyện này nên tìm đủ mọi cách để dỗ cô làm Thẩm Thanh Thanh cảm thấy rất vui.

Từng ngày từng ngày trôi qua: “Thực Linh” đã diễn biến đến đoạn Hứa Nguyện vượt qua được các bài kiểm tra cơ bản của Đao Linh. Ở giữa có một đoạn ngày nào Đao Linh cũng bắt cô ấy luyện tập làm cơm chiên trứng nhưng cô ấy vẫn rất kiên trì.

Tuy phải làm hàng chục, hàng trăm lần cơm chiên trứng nhưng cô vẫn không qua loa, lần nào cũng dồn hết tâm sức vào món ăn. Chính sự kiên nhẫn và tỉ mỉ này của cô đã làm cho Đao Linh phải công nhận đồng thời khiến một người sành ăn nào đó chú ý.

Các độc giả vừa nhìn là biết người sành ăn này không phải người bình thường nhưng đương nhiên nhân vật chính trong truyện không thể nào biết được rồi, cô ấy chỉ coi người đó là một thực khách bình thường.

Hiện giờ nhà hàng đã tụt dốc đến mức chỉ còn lại một đầu bếp là cô, mỗi một vị khách cô đều rất trân trọng. Cho dù ông cụ này trông có vẻ như rất thích bắt bẻ người khác nhưng cô vẫn không hề tức giận mà ngược lại còn cố gắng làm ra món ăn dựa theo yêu cầu của ông ấy.

Ông lão ngày nào cũng tới nhà hàng ăn một bát cơm chiên trứng, lại gọi thêm một món và một canh. Trừ hai ngày đầu ra thì sau đó mỗi lần cơm nước xong xuôi ông ấy lại đặt trước món cho ngày hôm sau.

Dù sao thì Hứa Nguyện cũng chỉ mới học với Đao Linh chưa lâu, ngoại trừ cơm chiên trứng không bị ông cụ nói ra thì thì tất cả các món khác đều bị bắt bè một lượt.

Ngày thứ mười ông lão tới, chỉ đích danh tỏ vẻ ngày mai không muốn ăn những món khác, chỉ muốn ăn tam bộ áp (món vịt có ba đầu).

Nói xong liền đi, hoàn toàn không để cho Hứa Nguyện kịp phản ứng. Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể xin Đao Linh chỉ bảo.

Tam bộ áp là một món ăn bắt nguồn từ Hoài Dương. Sở dĩ có tên gọi như vậy là vì món này cần phải có vịt nhà, vịt trời và bồ câu sau khi lọc xương sẽ bỏ bồ câu vào trong vịt trời rồi lại bỏ vịt trời vào trong vịt nhà. Chỗ khó của món này là lọc xương nhưng vẫn phải giữ nguyên được cả con vịt, đồng thời đây cũng là một món rất tốn thời gian và công sức, xử lý vịt xong còn phải hầm, mà hầm ít nhất cũng phải mất hơn ba tiếng.

Khi cốt truyện diễn biến tới đây lại lần nữa khiến cho các độc giả phải bàn luận sôi nổi. Bọn họ không chỉ thảo luận về món tam bộ áp mà còn cảm thấy ông cụ kia hoạnh họe quá đáng.

Thẩm Thanh Thanh thấy các độc giả đặt mình vào nhân vật chính, bất bình thay cô ấy thì không khỏi bật cười.

Trong khoảng thời gian gần đây: “Thực Linh” càng ngày càng hot, quả donate với phí nhuận bút cộng lại đã được hơn mười ngàn nên tâm trạng của cô rất tốt.

Mấy ngày gần đây, Hàn Thừa Trạch không tới trường, hệ thống cũng không ngoi lên không hiểu sao lại làm Thẩm Thanh Thanh có cảm giác cuộc sống thật bình yên.

Sau Sương Giáng, thời tiết dần chuyển mát, Thẩm Thanh Thanh chuẩn bị về nhà lấy áo khoác. Về nhà lấy đồ là cô nói với mấy cô bạn cùng phòng như vậy nhưng thực ra là cô chuẩn bị đi mua một vào bộ đồ mới. Dù sao thì gu thẩm mỹ của cô khác với nguyên chủ nên cũng không muốn mặc lại mấy bộ quần áo cũ kia cho lắm.

Cô mua quần áo xong, đúng lúc đi ngang qua cửa hàng bánh kiểu cũ lần trước, thế là cô ghé vào mua chút bánh ngọt.

Khi nhìn thấy bánh đậu hà lan, cô không khỏi nhớ tới lần đầu gặp được Tần Cẩn Mặc trong tiệm, quyết định mua thêm một ít.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 62: Chương 62


Về nhà một chuyến đương nhiên là cô muốn ở lại vài ngày, tiện thể tổng vệ sinh luôn. Thế là cô mua đồ mang về nhà trước, để lại quần áo trong nhà rồi mới mang bánh đậu hà lan tới Vị Duyên.

Cô định đưa bánh ngọt xong rồi về luôn, ai ngờ lại trùng hợp gặp phải ông cụ Hứa, ông ngoại của Tần Cẩn Mặc cũng ở đó.

Ông cụ Hứa đã nghe nói về cô, chẳng qua là chưa có cơ hội gặp mặt, giờ gặp được cô thì cảm thấy rất vui.

“Cháu nhìn ông ấy nghiêm khắc vậy thôi chứ ông ấy tốt lắm…” Chú Vương nhỏ giọng nói.

Ông cụ Hứa chính là người sáng lập Vị Duyên, bên dưới dạy ra không ít học trò. Nghiêm sư xuất cao đồ, những học trò được ông cụ dạy đều có thói quen nghiêm mặt. Qua nhiều năm, cuối cùng tập thành cái dáng vẻ cứng ngắc đó.

Lúc này ông cụ mới hỏi một câu: “Tiểu Vương, cậu thì thà thì thầm gì mà không cho tôi nghe vậy?”

Chú Vương vội vàng khoát tay tỏ vẻ không có gì hết.

Thật ra ông ấy lo lắng hơi quá, Thẩm Thanh Thanh không sợ ông cụ Hứa mà còn cảm thấy ông cụ có chút giống với ông nội của mình. Nhớ tới ông nội trong lúc nào cũng cứ nghiêm túc cứng ngắc nhưng thực ra lại là một con hổ giấy, chỉ cần cô làm nũng một xíu thôi là ông cái gì cũng “Được được được”, đáy mắt cô lộ ra chút vẻ hoài niệm.

“Cháu chào ông ạ, lần trước cháu có nghe Tần Cẩn Mặc nói ông thích ăn bánh đậu hà lan của nhà này, lại đúng lúc hôm nay cháu có đi ngang qua cửa tiệm đó nên ghé vào mua một chút biếu ông.”

Ông cụ Hứa vốn muốn cố tỏ ra hiền lành một chút, tránh cho dọa người ta chạy mất nhưng khi nghe thấy cô giòn giã nói “Cháu chào ông” thì ông cụ không cần phải cố gắng nữa là nở một nụ cười thật lòng: “Ôi chao, tốt lắm tốt lắm, chào cháu.”

Xong ông cụ lại khen: “Đúng là chỉ có cháu gái mới tri kỷ, hiểu lòng người như vậy thôi, còn biết mua cả bánh đậu hà lan cho ông già này.”

Nói xong, ông cụ lại nhìn cháu trai nhà mình, rõ ràng là chê anh suốt ngày cái này cũng không cho mình ăn cái kia cũng không cho mình ăn.

“Sao vậy ạ, lần trước cháu gặp Tần Cẩn Mặc đang đi mua bánh đậu hà lan cho ông nên mới biết được ông cũng thích bánh này đó ạ.” Thẩm Thanh Thanh cười nói.

“Cháu không biết đấy thôi, nó mua nhưng cũng có để ông ăn nhiều đâu, có chút bánh ngọt cũng không nói cho ông ăn…”

Người lớn tuổi này chẳng khác nào trẻ con, cũng muốn được dỗ dành mà Thẩm Thanh Thanh thì lại hiểu nhất là cái này, nói mấy câu đã dỗ được ông cụ hớn hở ra mặt.

Hơn mười phút sau, ông cụ đã thân thiết gọi cô là “Con bé”, còn nhất định phải thể hiện tài năng cho cô nếm thử tay nghề của mình.

“Ông ngoại ông đừng làm liều.” Tần Cẩn Mặc nghiêm túc nói.

Hồi đầu năm ông cụ bị ngã gãy tay, dù hiện tại đã hồi phục lại rồi nhưng vẫn phải giữ thật tốt nên anh nào dám cho ông cụ xuống bếp.

Ông cụ Hứa nghe anh nói như vậy lập tức cảm thấy không vui.

“Có phải cháu chê ông ngoại già rồi, không làm được nữa đúng không?

“Sao vậy được, cháu thấy ông vẫn trẻ lắm.” Thẩm Thanh Thanh dỗ ông cụ một câu rồi chuyển sang chuyện khác: “Không cần ăn cháu cũng biết chắc chắn tay nghề của ông cực đỉnh rồi, dù sao thì người có thể dạy ra một Tần Cẩn Mặc nấu ăn siêu giỏi như vậy thì chắc chắn không thể là người bình thường được…”

Thấy ông cụ Hứa lại sắp cười rộ lên, cô mới chuyển đề tài, tỏ vẻ hôm nay cô đã hẹn với Tần Cẩn Mặc là sẽ nếm thử món cá quế chiên xù anh làm.

Thật ra hôm nay cô ghé qua chỉ là để tặng bánh thôi nên đương nhiên không có chuyện hẹn ăn cơm với Tần Cẩn Mặc, vậy nên dỗ ông cụ xong cô vẫn không quên nháy mắt với Tần Cẩn Mặc một cái, nhắc anh đứng để lòi đuôi.

Dưới tác dụng của đan mỹ nhan cùng với đan mắt sáng nên hiện giờ cô chính là một mỹ nhân được chạm khắc từ băng và ngọc, cả người từ trên xuống dưới không có chỗ nào là không hoàn mỹ, nhất là đôi mắt rực rỡ chờ mong kia.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 63: Chương 63


Tần Cẩn Mặc nhìn cô khẽ nháy nháy mắt, cảm giác trái tim đập trật nhịp. Anh khẽ nhíu mày, giơ tay hơi xoa ngực, nói: “Tôi đi làm cá, cô còn muốn ăn gì không?”

“Anh tự xem rồi làm đi, dù sao thì món nào anh làm cũng ngon, tôi đều thích.” Từ trước đến nay, Thẩm Thanh Thanh đểu rất dẻo miệng với những người sẵn lòng nấu thức ăn ngon cho mình.

Ông cụ Hứa nhìn thấy hai đứa cháu cười cười nói nói, cảm thấy nửa đời sau của đứa cháu ngoại đầu gỗ phiền phức của mình cuối cùng cũng có bến đỗ rồi, ông cụ không kiên trì đòi nấu ăn nữa.

Khi Tần Cẩn Mặc bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, Thẩm Thanh Thanh vốn định vào giúp anh nhưng lại bị ông cụ Hứa cản lại.

Thẩm Thanh Thanh thấy vậy thì đành phải ngồi xuống tiếp tục nói chuyện với ông cụ.

Vì vậy trong căn bếp nhỏ, bên kia bận rộn chuẩn bị nấu cơm, bên còn lại thì môt già một trẻ ngồi vui vẻ trò chuyện.

“Woa, ông biết nhiều thứ quá!” Thẩm Thanh Thanh biết được rất nhiều kỹ năng trước đó mình không biết từ ông cụ, nghĩ đến việc mình có thể cần dùng tới khi vẽ truyện, trong giọng cô lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng.

Ông cụ Hứa thấy cô tuổi còn nhỏ lại hiểu rõ các kiến thức về ẩm thực, thậm chí còn có thể nói ra được một vài món mình không biết thì lại càng yêu quý cô.

“Cháu gái, bao giờ ông mới có thể nếm thử tay nghề của cháu?”

Có lẽ là do Thẩm Thanh Thanh rất am hiểu về ẩm thực nên ông cụ Hứa vô thức nghĩ rằng chắc chắn tay nghề nấu nướng của cô rất tốt nên trong lòng cũng bắt đầu chờ mong.

“À dạ… Cái này…”

Thẩm Thanh Thanh đang do dự không biết có nên nói với ông cụ rằng mình chỉ biết lý luận suông thôi không thì bên kia Tần Cẩn Mặc đã gọi cô một tiếng, bảo cô qua giúp.

“Ông ngồi chơi nhé, cháu qua giúp anh ấy một tay.”

Thẩm Thanh Thanh nói xong liền chạy cái vèo tới chỗ Tần Cẩn Mặc, phát hiện anh đang lọc xương vịt, kinh ngạc hỏi: “Sao anh biết tôi muốn ăn tam bộ áp!”

Tần Cẩn Mặc cười một tiếng không nói nhưng động tác trên tay lại trở nên gọn gàng linh hoạt.

“Anh tốt quá!” Thấy anh không nói, Thẩm Thanh Thanh nhìn sườn mặt nghiêm túc của anh, không nhịn được khen một câu.

Giọng nói mềm mại mang theo vẻ ngọt ngào rơi vào tai Tần Cẩn Mặc khiến anh lại lần nữa được trải nghiệm cảm giác tim đập bất thường. Nếu không phải anh phản ứng nhanh, kịp thời điều khiển d.a.o thì thiếu chút nữa là anh đã cắt phải con vịt đã sắp lọc xương thành công.

Bữa cơm trưa nay, tạm thời không đề cập tới những món khác mà chỉ nhắc tới cá quế chiên giòn thơm ngon cùng với tam bộ áp có vịt nhà béo ngậy, vịt trời thơm nức và bồ câu mềm thơm đã khiến cho Thẩm Thanh Thanh cảm thấy chuyến đi này rất đáng.

Nhưng lúc cô rời đi, ông cụ Hứa lại thực sự vô cùng khách sáo, không cho cô thức ăn thì thôi lại còn nhét cho cô một đống nguyên liệu nấu ăn.

Ông cụ với tư cách là một đầu bếp, việc thích nhất là nhận được nguyên liệu nấu ăn tốt nên có lẽ ông cụ suy bụng ta ra bụng người, công thêm việc ông cụ thực sự coi Thẩm Thanh Thanh là con cháu thân thiết nên mới làm như vậy. Nhưng tiếc là ông cụ không biết người nào đó chỉ biết nói lý thuyết vậy thôi chứ không biết làm.

“Biết thế tôi đã nói thẳng với ông là tôi không biết nấu ăn còn hơn, đúng là không nên quá sĩ diện mà.”

Thẩm Thanh Thanh nhân lúc Tần Cẩn Mặc tiễn cô, lén trả lại nguyên liệu nấu ăn cho anh, trong giọng nói lộ ra vẻ hối hận.

Tần Cẩn Mặc không biết an ủi người khác, đưa tay nhận lấy nguyên liệu nấu ăn, chỉ nói một câu không sao hết.

“Dù sao thì cũng là ý tốt của ông, anh cầm về nhớ đừng để ông thấy.”

Bởi vì lúc đi Thẩm Thanh Thanh đã nói rõ nên khi về lại quán Tần Cẩn Mặc lén la lén lút như trộm, bị một đầu bếp nào đó trong bếp nhìn thấy còn trêu ghẹo hai câu.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 64: Chương 64


Mà Thẩm Thanh Thanh ngồi xe về nhà lại không hề thuận lợi, vừa xuống xe đã bị một người phụ nữ trung niên cản lại ngay trước cửa chung cư.

“Con gái con đứa không ngoan ngoãn ở nhà, suốt ngày ra ngoài chạy lung tung làm cái gì, hại tao phải phí công đợi lâu như vậy!”

Thẩm Thanh Thanh chắc chắn rằng mình không quen bà ta, trong trí nhớ của nguyên chủ cũng không có người này nên phản ứng đầu tiên của cô là nghi ngờ liệu người này có phải bọn buôn người không.

Thẩm Thanh Thanh cảm giác bà ta không phải người tốt nên dứt khoát không để ý tới, chỉ coi như không phải nói chuyện với mình mà chạy thẳng đi.

Giữa ban ngày, bên ngoài khu phố kẻ đến người đi, cô cảm thấy nếu là buôn người thì sẽ không phô trương đến thế. Nhưng vẫn phải đề phòng nên cô chạy thẳng đến gốc cây gần đó, nơi đang tập trung khá nhiều người địa phương.

“Ôi! Con bé c.h.ế.t tiệt kia mày chạy cái gì!”

Người phụ nữ trung niên tức giận mắng xong vừa đuổi theo vừa hét sang bên cạnh: “Ông còn ngồi ngây ra đó làm gì? Không mau ngăn cản cô con gái ngoan của ông lại đi?”

Bà ta vừa dứt lời, người đàn ông trung niên nào đó đang ngồi xổm bên cạnh cũng đứng dậy chạy theo.

Hay lắm!

Thẩm Thanh Thanh liếc mắt nhận ra bà ta còn có đồng bọn, lần này đã thực sự nghi ngờ bọn họ là kẻ buôn người.

Cũng may khu phố của bọn họ tuy cũ nhưng vẫn có chốt bảo vệ, cô chạy thẳng tới nói: “Chú Lưu, có hai kẻ lạ mặt đang đuổi theo cháu, cháu nghi ngờ họ là bọn buôn người.”

Khi còn trẻ ông Lưu đã từng đi lính, nghe vậy trực tiếp cầm gậy ra, còn an ủi cô đừng sợ.

Trong khi cô đang nói chuyện với ông Lưu, những người dân ra vào không biết có phải nghe thấy ba từ “bọn buôn người” hay không mà ồn ào vây quanh.

“Sao thế?”

“Hình như tôi nghe thấy có bọn buôn người, bọn buôn người đâu?”

“Cô bé Thẩm nói có người đuổi theo cô ấy.” Ông Lưu nói xong, những người kia liền quay đầu quan tâm tới Thẩm Thanh Thanh.

“Ôi chao, nhất định là đám khốn kiếp đó thấy cô bé Thẩm xinh đẹp nên nổi ý xấu!”

“Cô bé Thẩm, cháu đừng sợ, hàng xóm khu phố chúng ta đều ở đây, chắc chắn sẽ không để bọn buôn người làm tổn thương cháu.”

Khi bọn họ đang an ủi Thẩm Thanh Thanh, một nam một nữ kia vừa vặn đuổi tới.

“Con bé c.h.ế.t tiệt kia, nhìn thấy ba mẹ mà không biết chào hỏi, mày chạy cái gì!”

Người phụ nữ trung niên đuổi theo mệt mỏi, mở miệng là chửi.

“Quả nhiên là bọn buôn người, mau báo cảnh sát bắt bọn chúng lại!”

Thẩm Thanh Thanh ban đầu chỉ có chút tiếp xúc, quen biết với hàng xóm bên cạnh và tầng trên, tầng dưới, còn Thẩm Thanh Thanh xuyên qua lại là một người hướng ngoại, gặp ai cũng chào hỏi. Khu phố chủ yếu là người trung niên và người già, chỉ thích hậu bối sáng sủa, lễ phép như thế, cô lại xinh đẹp nên dần dần có rất nhiều người quen mặt.

Đương nhiên, mặt khác cũng do ngoại hình hiện tại của cô quá bắt mắt, mỗi lần đi học về là mọi người không thể không để ý đến. Mà để ý đến cô thì lại tò mò không biết cô là con gái nhà ai, nghe ngóng hỏi thăm thì biết cô họ Thẩm, ba mẹ đã qua đời.

Chính vì vậy khi người phụ nữ trung niên nói bọn họ là ba mẹ Thẩm Thanh Thanh, lập tức khiến mọi người cho rằng bọn họ đúng là bọn buôn người, muốn giả làm ba mẹ Thẩm Thanh Thanh để bắt cóc cô.

Ngược lại là Thẩm Thanh Thanh nghe bà ta nói, trong đầu mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, nhưng lại không thể xác định được.

Người phụ nữ kia nghe thấy báo cảnh sát thì giật mình, sau đó vội chỉ vào Thẩm Thanh Thanh nói: “Buôn người cái gì, bớt nói nhảm đi, tôi và ông già này là ba mẹ của con bé c.h.ế.t tiệt kia!”

Hóa ra thực sự là...

Thẩm Thanh Thanh đang suy nghĩ thì bà cụ vừa nói bọn họ là kẻ buôn người lại lên tiếng: “Cô mới nói nhảm đấy, ba mẹ cô bé Thẩm mất mấy năm trước rồi, các cô không biết rõ còn dám tới lừa người.”
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 65: Chương 65


“Đúng vậy, đừng tưởng người già chúng tôi lớn tuổi là không lên mạng, ai mà không biết cách bắt cóc của các người.”

Người dân trong khu phố vừa chỉ trích hai người kia bị điên, vừa an ủi Thẩm Thanh Thanh, rõ ràng là cảm thấy đã khơi dậy nỗi buồn của cô.

Người phụ nữ trung niên nhìn có vẻ lợi hại nhưng không cãi được nhiều người như vậy, chỉ có thể trút giận lên người đàn ông bên cạnh, vỗ cánh tay ông ta nói: “Ông câm à!”

Lúc này người đàn ông mới hét lên: “Chúng tôi là ba mẹ ruột của nó, nhà họ Thẩm chỉ là ba mẹ nuôi của nó thôi.”

Ông ta dứt lời, toàn bộ lập tức yên lặng, ai cũng nửa tin nửa ngờ.

Cuối cùng, bảo vệ Lưu nhìn Thẩm Thanh Thanh: “Cô bé Thẩm, cháu thấy sao?”

“Cháu hoàn toàn không quen biết bọn họ, cha mẹ cháu cũng chưa từng nói cháu được nhận nuôi.”

Đúng là vợ chồng nhà họ Thẩm không nói gì, nhưng Thẩm Thanh Thanh đã đọc tiểu thuyết, tự nhiên biết hai vợ chồng nhà họ Hồ này không hề nói dối.

Nhưng cô biết rõ hai vợ chồng này cũng không phải người gì tốt, trong tiểu thuyết là được người ta cố ý gọi đến, còn nhắm vào căn nhà và tiền tiết kiệm của nguyên thân.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thanh Thanh nghi hoặc, đột nhiên nhìn bọn họ nói: “Ai bảo các người tới đây?”

“Cái gì... ai bảo chúng tao tới? Chúng tao tới tìm con gái mình còn cần ai bảo chắc?”

Giọng bà Hồ rất lớn nhưng cũng không giấu được một tia chột dạ ban đầu kia.

Hiển nhiên, Thẩm Thanh Thanh biết cốt truyện đã đoán đúng, hai vợ chồng này đúng là bị người ta xúi giục. Nếu không với một gia đình trọng nam khinh nữ nặng như thế, sao có thể nhớ tới đứa con gái bị đưa đi hơn hai mươi năm trước được?

Thẩm Thanh Thanh nhìn sắc mặt bà ta đã cơ bản xác định mình đoán đúng, ngay cả người xúi giục cũng đoán được.

Trong tiểu thuyết, vợ chồng nhà họ Hồ được Hàn Thừa Trạch sai người đến thông báo, mới nhớ đến cô con gái này.

Sở dĩ Hàn Thừa Trạch làm ra chuyện vô đạo đức này đơn giản là vì lúc đầu Thẩm Thanh Thanh không chịu chấp nhận anh ta, qua điều tra anh ta phát hiện Thẩm Thanh Thanh không phải con gái ruột của nhà họ Thẩm nên cố ý gọi đôi cha mẹ hút m.á.u của cô qua sinh sự, khiến cô mệt mỏi thể xác tinh thần rồi mới đến làm người tốt.

Thẩm Thanh Thanh cũng không vợ chồng nhà họ Thẩm không phải ba mẹ ruột của mình, từ nhỏ đã không hiểu tại sao ba mẹ mình lại không giống ba mẹ của người khác.

Chính vì cha mẹ nuôi không tốt với cô nên bên ngoài cô có vẻ sáng sủa, nhưng thực chất bên trong lại thiếu tình yêu thương. Khi biết thân thế của mình, cô chợt bừng tỉnh, còn có chút chờ mong, đáng tiếc cuối cùng lại thất vọng.

Cha mẹ ruột đối xử với cô không bằng cha mẹ nuôi, còn giống như châu chấu, chuồn chuồn bám vào người cô hút máu, có thể nói là lúc Thẩm Thanh Thanh yếu ớt nhất nên bị Hàn Thừa Trạch nhân nhân cơ hội lợi dụng.

Thẩm Thanh Thanh vốn tưởng sau khi xuyên không đã thay đổi cốt truyện, ai ngờ thằng đểu kia vẫn không làm người.

Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này, cô quyết định giải quyết rắc rối trước mắt trước.

“Các người thật buồn nôn, dám ỷ vào việc cha mẹ tôi mất rồi mà nói dối như vậy, không sợ gặp báo ứng sao! Bà nói tôi là con gái các người, các người có bằng chứng gì, tôi chẳng thấy chúng ta giống nhau chỗ nào cả!”

Dù sao Thẩm Thanh Thanh cũng không thể thừa nhận, cái gọi là cha mẹ ruột còn không bằng cha mẹ nuôi.

Dân cư khu phố nghe vậy thì nhìn cô rồi nhìn vợ chồng nhà họ Hồ, lập tức có cảm giác tức giận vì bị lừa gạt.

“Trông các người khó coi thế này mà còn dám nhận mình là cha mẹ ruột của cô bé Thẩm, không biết tự nhìn lại bản thân sao!”

“Bọn buôn người chính là bọn buôn người, mặt dày như vậy, các người có thể sinh ra một đứa con gái xinh đẹp tự nhiên như cô bé Thẩm sao?”
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 66: Chương 66


“Đừng nói nhảm với bọn họ, cứ đưa đến đồn cảnh sát đi!”

Vợ chồng nhà họ Hồ đều là người nhẫn tâm, lúc trước tiễn con gái đi còn không giữ nổi một cái ảnh, bây giờ lấy đâu ra bằng chứng.

Khi bọn họ định bỏ chạy thì đã quá muộn, bị ông Lưu và một số người trung niên trong khu phố trực tiếp bắt được.

Thẩm Thanh Thanh thấy bọn họ muốn đưa người đến đồn cảnh sát thật thì cũng không ngăn cản, mà nói cảm ơn những người dân nhiệt tình trong khu phố.

“Mấy người bị điên à…”

Vợ chồng nhà họ Hồ bị tóm lấy lập tức luống cuống, vừa vùng vẫy vừa chửi bới.

Dù ở thời đại nào người ta vẫn luôn kêu gọi đánh đập bọn buôn người, thấy bọn họ phách lối như thế, có ông cụ không nhịn được dùng gậy đánh hai cái.

Giải quyết xong vấn đề, mọi người lại an ủi Thẩm Thanh Thanh vài câu rồi chuẩn bị giải tán, Thẩm Thanh Thanh cảm ơn lần nữa, sau đó cùng một bà cụ sống chung tòa nhà đi về nhà.

Về đến nhà, Thẩm Thanh Thanh nghĩ ra mở cửa bước vào phòng ngủ chính.

Sau khi vợ chồng nhà họ Thẩm qua đời, phòng ngủ chính vẫn luôn đóng kín, nguyên thân sẽ đến dọn dẹp vào mỗi cuối năm.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Thanh bước vào phòng ngủ chính, mở cửa ra liền thấy đồ đạc bên trong đều được che bằng vải. Cô cẩn thận lục lọi tủ đầu giường và vài ngăn tủ trong phòng, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn trong một chiếc phong bì cũ.

Bên trong là một phần giấy nhận con nuôi và một tờ biên lai có chữ ký ở dưới cùng là “Hồ Thiết Thạch”.

Thẩm Thanh Thanh cũng nhớ trong tiểu thuyết từng nhắc nên mới nghĩ tới chuyện này, cảm thấy tìm ra trước sẽ đỡ rắc rối hơn.

Dù sao nói là nhận nuôi nhưng nhà họ Hồ thu tiền, cũng không khác bán con gái đi, nếu bọn họ dám đến dây dưa nữa thì biên lai này sẽ là uy h.i.ế.p đối với bọn họ.

Thẩm Thanh Thanh mang đồ vào phòng mình cất kỹ, trong lòng lại không nhịn được mắng Hàn Thừa Trạch, cảm thấy anh ta nhất định bị điên.

Xảy ra chuyện này khiến cô thấy hơi khó chịu, buổi chiều cũng không có tâm trạng vẽ tranh, vừa vặn Ngô Hoan đang kêu gọi mọi người trong nhóm chơi game, thế là cô cũng chơi cùng.

Cô không thường xuyên chơi game nhưng thỉnh thoảng chơi một chút cũng rất tốt, nhất là chơi với bạn bè.

Thời gian chơi game trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác trời đã tối đen, Thẩm Thanh Thanh thấy chơi lâu như vậy rồi thì vội dùng mic nói không chơi nữa.

Buổi trưa cô mang nguyên liệu dư đến Vị Duyên cho Tần Cẩn Mặc, nhưng vẫn còn rất nhiều đồ ăn nhanh, buổi tối cũng không cần lo nấu nướng.

Giải quyết xong cơm tối, Thẩm Thanh Thanh mới cảm thấy dễ chịu hơn, cuối cùng cũng nhớ ra mình đã quay cảnh Tần Cẩn Mặc làm vịt tam bộ áp và cá quế chiên xù ở Vị Duyên.

Đêm hôm khuya khoắt đăng video đồ ăn ngon, khỏi phải nghĩ cũng biết fan sẽ phẫn nộ như thế nào.

[Vừa cơm nước xong xuôi, bây giờ lại thấy đói bụng…]

[Món này nhìn ngon quá, a! Sao màn hình của tôi lại ướt rồi!]

[Có cả vịt nhà, vịt rừng, bồ câu, nấm hương, măng mùa đông, dăm bông, bao nhiêu nguyên liệu như vậy thì có hầm bừa cũng ngon! Ghen tị…]

[Đại Đại, lương tâm của cô không đau sao?]

Lương tâm của Thẩm Thanh Thanh không đau thật, cô nhàn rỗi thì thôi đi, còn chạy tới trả lời fan, nói với bọn họ về hương vị của tam bộ áp, cá quế chiên xù.

Nghe cô miêu tả canh tam bộ áp tươi ngon thế nào, thịt đậm đà ra sao, đám fan hâm mộ chảy cả nước miếng.

Bọn họ vừa phàn nàn Thẩm Thanh Thanh không phải người, vừa nghĩ một mình thèm không bằng nhiều người thèm, vào phần bình luận “Thực Linh” nhắc nhở những độc giả chưa theo dõi tài khoản mạng xã hội của tác giả mau đi đọc truyện tranh về “Tam Bộ Áp”!

“Còn nói tôi không phải người, tôi thấy mấy người cũng không khá hơn là bao.”

Thẩm Thanh Thanh phát hiện fan hâm mộ làm chuyện tốt, có chút dở khóc dở cười.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 67: Chương 67


Lúc đầu cô còn nghĩ hai vợ chồng nhà họ Hồ bị đưa đến đồn cảnh sát, liệu có người tới thông báo mình đến đối chất hay không, kết quả không biết cư dân khu phố nhiệt tình nói gì mà mãi đến ngày hôm sau Thẩm Thanh Thanh về trường học, cũng không có thông báo yêu cầu cô hợp tác điều tra.

Nhưng cô không biết vợ chồng nhà họ Hồ là loại lấn yếu sợ mạnh, bọn họ cảm thấy Thẩm Thanh Thanh một cô gái nhà lành dễ bắt nạt mới dám kiêu ngạo như vậy, vừa bị đưa đến đồn cảnh sát liền sợ, nói thẳng là bọn họ nhận nhầm người nên xảy ra hiểu lầm, sợ bị bắt không về nhà được.

Dù sao bọn họ cũng không phải kẻ buôn người, đồn cảnh sát điều tra rõ ràng, giáo dục vài câu rồi thả người đi.

“Con gái đúng là không đáng tin, biết vậy đã không sinh ra rồi…”

Hai người ra khỏi đồn cảnh sát liền không nhịn được mắng chửi, mắng xong cảm thấy Thẩm Thanh Thanh lòng dạ độc ác, vậy mà lại trực tiếp đưa bọn họ đến đồn cảnh sát, vừa chán ghét cô vừa không dám đi chọc giận cô nữa, chỉ đành phải mua vé về nhà.

Sau khi về trường, Thẩm Thanh Thanh bị Ngô Hoan lên ái, nói cô công kích quá đáng.

Lúc đầu Thẩm Thanh Thanh cũng không biết cô ấy đang nói cái gì, khi biết cô ấy cũng bị video đồ ăn ngon mình đăng vào nửa đêm làm thèm thì dở khóc dở cười nói: “Ai bảo cậu xem vào ban đêm…”

“Đúng vậy.” Dư Duyệt phụ hoạ một câu rồi vẫy tay với cô: “Thanh Thanh cậu đừng để ý cậu ấy, mau qua ăn thử món bò kho của tớ đi, hương vị lạ lắm.”

Thẩm Thanh Thanh vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thịt kho, nghe vậy rửa tay rồi đi tới trước bàn.

So với độ tươi của bò kho, cô ngửi được rõ mùi thơm của vỏ quýt hơn, trong đầu đã có suy đoán.

Sau khi đeo găng tay dùng một lần, cầm một miếng thịt bò đưa vào trong miệng, cô nói: “Cho nhiều vỏ quýt quá, chắc là mùi vỏ quýt át đi mùi của các loại gia vị và thịt bò nên cậu mới thấy lạ.”

“Vừa nãy tớ thấy mùi này hơi quen, cậu nói mới nhận ra, đúng là mùi vỏ quýt!” Vừa nãy Dư Duyệt nghĩ mãi không ra, bây giờ như đã chợt nhận ra.

“Mặc dù tỷ lệ ướp không đúng, nhưng thịt bò này vẫn ngon, đừng lãng phí.” Thẩm Thanh Thanh nói xong liền ngồi xuống, chuẩn bị cùng giúp cô ấy giải quyết, đồng thời còn không quên hỏi một câu: “Tĩnh Tĩnh đâu?”

“Cậu ấy đến thư viện rồi.”

Ngô Hoan vừa trả lời vừa ngồi xuống, cũng ý thức đeo găng tay dùng một lần.

“Không phải các cậu chỉ thích đồ ăn ngon thôi sao? Mùi vị này không ngon, cứ để tớ từ từ giải quyết là được.” Dư Duyệt cũng không ngờ bò kho đi mua lại ngoài ý muốn, biết vậy lúc ấy chỉ nếm thử hoặc mua ít một chút.

“Không sao đâu, đồ ăn ngon cũng là dôd ăn, có thể không lãng phí thì đừng lãng phí.”

Thẩm Thanh Thanh nói xong, Ngô Hoan gật đầu đồng ý nói: “Thật ra cũng không tệ lắm, tớ nhớ có cả món tên là thịt bò vỏ quýt mà.”

“Thịt bò vỏ quýt là vị cay, không biết quán này đã dùng bao nhiêu vỏ quýt, bò kho mặn mặn tươi ngon tự nhiên lại có ít vị chua ngọt từ vỏ quýt…” Thẩm Thanh Thanh khẽ lắc đầu.

Sau khi trở lại trường học, cuộc sống của cô cũng không khác gì trước kia, cuộc sống gần đây của Hàn Thừa Trạch lại không mấy tốt đẹp.

Tin tức Lâm Ngữ Tĩnh chia tay anh ta lan truyền, người xung quanh bên ngoài thì an ủi, bên trong thì cười nhạo anh ta, cảm thấy đường đường là cậu chủ cả nhà họ Hàn lại bị một cô bé lọ lem đá. Thậm chí, có người còn nghi ngờ hay là cơ thể anh ta có vấn đề, nếu không sao lại bị người phụ nữ từng hết lòng với mình vứt bỏ.

Hàn Thừa Trạch nghe được những tin đồn này thì tức chết, lúc này mới tìm người điều tra Thẩm Thanh Thanh, biết được cô không phải con gái ruột nhà họ Thẩm mới sai hai vợ chồng nhà họ Hồ đi tìm cô.

Anh ta vốn tưởng nếu Thẩm Thanh Thanh biết được sự thật, còn có cha mẹ là ma cà rồng hút máu, trọng nam khinh nữ thì sẽ sống rất thảm. Ai ngờ vợ chồng nhà họ Hồ phế vật như thế, vừa gặp cô đã bị đưa đến đồn cảnh sát, được thả ra cái là xám xịt chạy về quê.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 68: Chương 68


Toi công tốn sức, Hàn Thừa Trạch càng nghĩ càng tức, trực tiếp cầm ly rượu trước mặt lên uống hai hớp, sau đó đặt ly xuống, chửi: “Đúng là phế vật!”

Nói thật sau khi biết hai vợ chồng kia phế vật như vậy, anh ta cũng nghi ngờ chẳng lẽ điều tra có gì sai sót, nếu không sao hai kẻ xấu xí ngu ngốc lại sinh ra một cô con gái như Thẩm Thanh Thanh.

“Vẫn còn tức giận vì chuyện này?”

Hôm nay trong quán bar không có người khác, chỉ có mình Hứa Mục và anh ta, nghe thấy anh ta mắng chửi thì vỗ vai anh ta an ủi: “Theo tôi thấy, cậu ngứa mắt Lâm Ngữ Tĩnh từ đầu mà, dù lý do gì thì kết quả chia tay này cũng như cậu mong muốn, sao phải tính toán chi li với phụ nữ thế.”

Quen Hàn Thừa Trạch từ nhỏ, Hứa Mục biết rõ hành động của anh ta gần đây, thực chất lại không đồng tình với việc anh ta đi đối phó với một cô gái tên là Thẩm Thanh Thanh. Dù sao người ta là bạn thân của Lâm Ngữ Tĩnh, kể cả từ chối hẹn hò với bạn trai của bạn thân hay là khuyên bạn thân chia tay bạn trai, cũng là điều mà bạn thân thực sự nên làm.

Thậm chí có thể nói, sau khi nhìn quen đám bạn thân giả trong giới bạn bè, Hứa Mục rất ngưỡng mộ Thẩm Thanh Thanh, cảm thấy đây mới là bạn bè thực sự.

“Cậu không hiểu!” Hàn Thừa Trạch lạnh mặt nói.

Hứa Mục biết anh ta cảm thấy mất mặt, vòng tay qua vai anh ta nói: “Được rồi, đàn ông nên cởi mở một chút, sao phải so đo với phụ nữ nhiều như vậy, hơn nữa cậu đã dạy dỗ rồi, người ta là một cô gái mồ côi cũng đáng thương, sao phải thế.”

Nói xong thấy Hàn Thừa Trạch vẫn một mặt khó chịu thì cầm ly rượu trên bàn nói: “Nào nào nào, hôm nay tôi với cậu không say không về, uống xong đừng nghĩ mấy chuyện này nữa.”

Hàn Thừa Trạch không nói gì, nhưng cũng không từ chối rượu anh ta đưa.

Lần này anh ta được Hứa Mục an ủi, tạm thời không tiếp tục làm phiền Thẩm Thanh Thanh nữa, nhưng lại có một người khác đến tìm cô.

Có lúc Thẩm Thanh Thanh cũng muốn than thở rốt cuộc mình xui xẻo thế nào, tại sao luôn gặp phải mấy thứ quỷ sứ đáng ghét ở cổng trường. Ví dụ như lần trước là Hàn Thừa Trạch, lần này càng không nói nên lời, là bà nội anh ta.

Lúc đọc tiểu thuyết, Thẩm Thanh Thanh đã không thích bà cụ Hàn rồi, cô cảm thấy nếu bà ta không can thiệp thì Lâm Ngữ Tĩnh cũng sẽ không nhảy vào bẫy của Hàn Thừa Trạch.

Bây giờ phát hiện ánh mắt bà cụ Hàn nhìn mình có vẻ chán ghét, Thẩm Thanh Thanh càng không thích bà ta hơn, đã thế bà ta còn đề nghị mời mình và Lâm Ngữ Tĩnh đi uống trà.

“Bà Hàn, cháu và Hàn Thừa Trạch chia tay rồi, không đi uống trà với bà nữa.”

Hôm nay là sinh nhật Ngô Hoan, bốn người trong ký túc xá định tổ chức sinh nhật cho cô ấy, Lâm Ngữ Tĩnh không hiểu tại sao bốn người đứng cùng nhau mà bà cụ Hàn lại chỉ mời mình và Thẩm Thanh Thanh, thế là vô thức từ chối.

“Tiểu Tĩnh, chẳng lẽ cháu và Thừa Trạch chia tay là không để ý đến bà nữa? Cháu quên lúc trước… Bà chỉ có chuyện muốn nói với cháu thôi.”

Bà cụ Hàn rất giỏi chơi bài tình cảm, nói một tràng dài, Lâm Ngữ Tĩnh lập tức d.a.o động.

“Bà ơi, hôm nay là sinh nhật cháu, mấy người Ngữ Tĩnh muốn tổ chức sinh nhật cho cháu, nếu bà có chuyện muốn nói thì tìm quán cà phê gần đây ngồi một chút đi.”

Thẩm Thanh Thanh hòa đồng nhất ký túc xá vẫn im lặng, Ngô Hoan đành phải lên tiếng.

Bà cụ Hàn thực sự được bảo dưỡng khá tốt, nhìn là biết nhà giàu sang, lớn tuổi như vậy còn không có một sợi tóc bạc. Nhưng không biết vì sao, rõ ràng trên mặt bà ta mỉm cười, ba người còn lại ngoại trừ Lâm Ngữ Tĩnh đều cảm thấy bà ta khó hòa hợp.

Bà cụ Hàn có chút không vui, nhưng cũng không tiện so đo với một tiểu bối, ngoài miệng không nói một lời chúc nào còn muốn cho Ngô Hoan lì xì.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 69: Chương 69


Tuy lì xì là tốt nhưng còn tùy vào người tặng.

Đương nhiên Ngô Hoan sẽ không lấy lì xì của bà ta, sau khi bà ta ta đồng ý đến một quán cà phê gần đó, không quan tâm vừa rồi bà ta chỉ nói mời Lâm Ngữ Tĩnh và Thẩm Thanh Thanh liền trực tiếp kéo Dư Duyệt đuổi theo.

Hôm nay là thứ tư, trong quán cà phê không có ai, rất thích hợp để nói chuyện.

Lúc nãy ở bên ngoài bà cụ Hàn còn hơi kiềm chế, bây giờ lại cảm thấy tràn đầy sinh lực, nhìn Lâm Ngữ Tĩnh nói: “Tiểu Tĩnh, bà biết cháu là một cô gái tốt, nhưng cháu phải lau khô mắt nhìn rõ người bên cạnh, đừng bị người ta xúi giục mà dại dột chia tay Thừa Trạch, đây là điều cô ta muốn mà!”

Thẩm Thanh Thanh không ngu, tự nhiên nghe ra bà ta đang nói mình. Kính già yêu trẻ là đức tính truyền thống nhưng cũng phải tùy người, cô cảm thấy bà già trước mặt không hiểu rõ chuyện đã nói bậy là không xứng.

“Nói vòng vo làm gì? Sao không nói thẳng ra đi bà già?”

“Thanh Thanh…” Lâm Ngữ Tĩnh không ngờ cô lại vô lễ như vậy, nhìn cô rồi lại nhìn bà cụ Hàn, hoà giải nói: “Bà Hàn, bà hiểu lầm rồi, không có ai xúi giục cháu, là cháu tự cảm thấy không hợp với Hàn Thừa Trạch.”

Bà cụ Hàn đã quen được người ngoài nịnh bợ, được người trong nhà kính trọng, không nghĩ đến mình không là gì với Thẩm Thanh Thanh, người ta căn bản không cần phải chiều bà ta.

Bà ta không ngờ sẽ có tiểu bối dám nói chuyện với mình như vậy, trong lòng nổi lửa giận, tuy không đến mức trực tiếp mắng chửi nhưng giọng điệu lại có chút ác ý: “Vậy tôi nói thẳng, con gái bình thường thích tiền là tốt, nhưng cũng phải có giới hạn, bớt làm mấy chuyện không đứng đắn đó đi, tôi chỉ nhận một mình Tiểu Tĩnh là cháu dâu, những người khác đừng mơ bước vào cửa nhà họ Hàn của chúng tôi.”

“Cho xin, bà tưởng cái loại đào hoa lăng nhăng như cháu trai bà là bánh trái thơm ngon chắc? Chẳng lẽ không phải là bà nhìn thấy bản chất đểu cáng của cháu trai mình, sợ nó sau này không lấy được vợ tốt nên nhất quyết kéo Tĩnh Tĩnh nhảy vào bẫy sao?” Thẩm Thanh Thanh lúc tình nguyện dỗ dành đúng là khiến người ta vui vẻ, nhưng lúc chọc giận cũng không kém: “Nói hơi khó nghe, mà cho dù đàn ông trên đời này c.h.ế.t hết tôi cũng khinh thường anh ta, huống chi anh ta còn có người bà như bà…”

Dù sao đối phương cũng là người già, cuối cùng cô vẫn không nói hết lời, coi như chừa cho chút mặt mũi.

Nhưng dù vậy, bà cụ Hàn vẫn tức giận đến mức không nói nên lời.

Bà ta không nói nên lời, Ngô Hoan và Dư Duyệt lại có: “Rõ ràng là tại cháu trai bà nên Ngữ Tĩnh mới chia tay, liên quan gì đến Thanh Thanh?”

“Đúng thế, trai đểu không chia tay giữ lại làm gì!”

Cháu trai bảo bối nhà mình bị người khác ghét bỏ như thế, bà cụ Hàn tức muốn hộc máu, bà ta trừng mắt nhìn Thẩm Thanh Thanh: “Một cái tát không vang*, nếu cô không có ý định dụ dỗ thì sao Thừa Trạch lại thích cô được!”

*Một cây làm chẳng nên non

“Vậy tôi sẽ cho bà xem một cái tát có vang hay không!”

Thẩm Thanh Thanh rất ghét người ta lấy “một cái tát không vang” làm lý do, trực tiếp đứng dậy vung tay lên.

Bà cụ Hàn không ngờ cô định ra tay thật, sợ đến mức giơ tay lên che mặt, Lâm Ngữ Tĩnh vội ngăn cản nói: “Thanh Thanh, cậu đừng…”

Ngô Hoan và Dư Duyệt cảm thấy bà cụ này nói chuyện khó nghe còn vô lý, bị đánh là đáng đời. Nhưng lại sợ Thẩm Thanh Thanh đánh người sẽ gặp rắc rối nên cũng ngăn theo.

“Chát—”

Thẩm Thanh Thanh thật sự có chút không vui, nhưng cô cũng không phải người bốc đồng, đương nhiên sẽ không ra tay đánh người thật, nếu không sẽ trở nên vô lý. Cô doạ bà cụ Hàn xong thì đập tay xuống bàn, không nhẹ không nặng vỗ lên một cái.

“Bà thấy một cái tát có vang không?”

Thấy cô không đánh ai, Ngô Hoan mới thở phào nhẹ nhõm phụ hoạ: “Đúng đúng, còn rất vang nữa.”
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 70: Chương 70


“Cô…”

Bà cụ Hàn không ngờ mình lại bị một tiểu bối doạ sợ, thẹn quá hóa giận không ở lại nữa, trực tiếp đứng dậy rời đi.

“Tớ đi xem thử.”

Lâm Ngữ Tĩnh nghĩ dù sao bà ta cũng lớn tuổi, sợ tức đến có chuyện, do dự hai giây vẫn đứng dậy đuổi theo

Một già một trẻ vừa ra khỏi quán cà phê, Ngô Hoan đã không nhịn được nói thầm: “Thật là, quan tâm loại người vô lý này làm gì…”

Thẩm Thanh Thanh cũng có chút thất vọng với Lâm Ngữ Tĩnh, cảm thấy nếu cô ấy đã chia tay với Hàn Thừa Trạch thì nên dứt khoát, thực sự không cần quan tâm đến người nhà anh ta, nếu không người khác còn tưởng cô ấy hối hận vì chia tay.

Nhưng hôm nay là sinh nhật Ngô Hoan, cô không muốn ảnh hưởng đến tâm trạng đối phương nên nói: “Được rồi được rồi, hôm nay là sinh nhật cậu, đừng nghĩ nhiều chuyện không vui như vậy.”

Dư Duyệt thường thích cãi nhau với Ngô Hoan, hôm nay lại an ủi vài câu xong cùng Thẩm Thanh Thanh kéo cô ấy rời khỏi quán cà phê.

Hôm nay bọn họ định tổ chức sinh nhật tại một quán lẩu nổi tiếng phục vụ chu đáo, đến trung tâm thương mại tiện đường mua bánh sinh nhật rồi đi thẳng đến nhà hàng lẩu.

Nhân viên quán lẩu vừa thấy bánh sinh nhật liền hiểu, ba người vừa ngồi xuống đã mang đến một đĩa trái cây dành cho sinh nhật, đồng thời hỏi lát nữa có muốn người ta đến chúc mừng không.

Ngô Hoan thường ngày là một cô gái sáng sủa, nhưng nghĩ đến việc nhân viên quán cầm bảng đèn hát chúc mừng sinh nhật mình, thu hút sự chú ý của cả quán thì thấy ngại muốn chết.

Đáng tiếc Thẩm Thanh Thanh và Dư Duyệt không cho cô ấy cơ hội từ chối, lập tức đồng ý.

“Được, vậy mời mọi người quét mã gọi món trước.” Nhân viên quán nói xong cũng đi sắp xếp.

“Cậu nói với Ngữ Tĩnh chưa?”

Lúc gọi món Dư Duyệt còn không quên quay đầu hỏi Thẩm Thanh Thanh.

Thẩm Thanh Thanh: “Nói với cậu ấy chúng ta vào quán rồi, cậu ấy vẫn chưa trả lời.”

“Vậy chúng ta gọi món trước, cậu ấy muốn ăn gì thì tới tự gọi sau.”

Bình thường chờ cô ấy lâu một chút cũng được, nhưng hôm nay là sinh nhật Ngô Hoan, cũng không biết khi nào cô ấy mới đến, Dư Duyệt thấy vẫn nên tập trung tổ chức sinh nhật trước.

Thẩm Thanh Thanh không phản đối, cùng bọn họ thảo luận gọi món ăn ngon.

“Nghe nói quán này có rất nhiều cách chế biến ngon, các cậu biết không?”

Thẩm Thanh Thanh không biết, nhưng cô cảm thấy nhất định nhân viên quán sẽ biết, thế là trực tiếp nói chuyện với người ta: “Chị ơi, quán các chị…”

Quán lẩu này nổi tiếng về cách phục vụ, cộng thêm bàn này tổ chức sinh nhật nên chị gái nhân viên cũng nhiệt tình nói nhiều hơn. Ví dụ như bánh bột chiên nhồi tôm, bánh bao lòng, viên tôm thịt bò lòng đỏ trứng muối, còn biểu thị có thể giúp một tay.

Nhân lúc chị gái nhân viên xoay người đi lấy đồ, Ngô Hoan nhỏ giọng nói: “Còn có thể như vậy!” Rõ ràng cô ấy không ngờ còn có thể trực tiếp nhờ người ta làm giúp.

“Sao lại không thể!” Thẩm Thanh Thanh thấy cô ấy hơi tròn mắt cũng không khỏi bật cười.

Các món ăn nhanh chóng được bày ra, nhân viên quán nhiệt tình đề nghị giúp bọn họ nhúng lẩu.

“Ngữ Tĩnh vẫn chưa trả lời sao?” Dư Duyệt hỏi.

Thẩm Thanh Thanh vừa nói chuyện với bọn họ nên quên mất, nghe vậy cầm điện thoại di động lên, lúc phát hiện Lâm Ngữ Tĩnh đã trả lời còn hơi vui mừng, nhưng nhìn rõ nội dung rồi lại không nhịn được nhíu mày.

[Thanh Thanh các cậu ăn trước đi, bà Hàn có chút không thoải mái, tớ ở cạnh bà ấy trước, không cần chờ tớ đâu.]

“Cậu ấy có việc không tới, bảo chúng ta đừng chờ.”

Thẩm Thanh Thanh không nói cô ấy có việc gì, nhưng cô ấy vừa mới đuổi theo bà cụ Hàn, hai người Ngô Hoan chỉ cần suy nghĩ một chút là đoán ra.

“Vậy chúng ta ăn trước.”

Xác định không cần đợi Lâm Ngữ Tĩnh, bọn họ để các chị nhân viên quán nhúng đồ ăn, cũng nhờ làm vài món tự chế biến không phức tạp.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 71: Chương 71


Kỹ năng nấu ăn của Thẩm Thanh Thanh không tốt lắm, nhưng cô biết ăn, lại giỏi làm nước chấm, nước chấm pha ra nhìn rất ngon.

Một khách hàng cũng đến pha nước chấm không nhịn được làm theo cô, lúc về chỗ ngồi nếm thử thì thấy ngon hơn nước chấm mình pha bừa gấp nhiều lần.

Ngô Hoan thích ăn cay ngọt nên Thẩm Thanh Thanh đặc biệt pha cho cô ấy một loại nước chấm cay ngọt, khiến cô ấy phải thốt lên: “Đây mới là loại nước chấm đế giày cũng ngon, cảm giác trước đây ăn lẩu như không vậy!”

Chắc là vì cô ấy ăn ngon quá nên các chị nhân viên cũng không khỏi hỏi thăm, không biết có thể nói cho mình biết công thức nước chấm không.

Nghĩ đến việc làm phiền người ta chế biến thức ăn ngon cho mình, Thẩm Thanh Thanh cảm thấy rất xấu hổ, tự nhiên hào phóng nói hết với cô ấy.

Chị gái nhân viên cửa hàng cũng có qua có lại, chẳng những giúp làm que bột chiên nhồi tôm ngon ngọt mà còn lấy cho bọn họ mấy túi đồ ăn vặt nhỏ có thể mang về ăn dần.

Ban đầu bởi vì Lâm Ngữ Tĩnh không đến nên bầu không khí trên bàn không được vui vẻ như lúc mới ra khỏi ký túc xá, nhưng sau khi các nhân viên cửa hàng đến hát hò chúc mừng, bầu không khí lập tức trở nên thoải mái.

Đương nhiên chỉ hai người Thẩm Thanh Thanh là thoải mái, còn Ngô Hoan - người được tổ chức sinh nhật thì vừa vui vẻ vừa có chút xấu hổ.

Bọn họ đang tổ chức sinh nhật vui vẻ bên này, Lâm Ngữ Tĩnh lại đang ở nhà họ Hàn bên kia.

Vốn dĩ cô ấy chỉ muốn chắc chắn bà cụ Hàn không sao, đưa người lên xe xong sẽ đi tìm mấy người Thẩm Thanh Thanh, nhưng bà cụ Hàn nói mấy câu liền dỗ được cô ấy lên xe, thế là biến thành đưa bà cụ Hàn về nhà.

Cô ấy định đưa bà cụ Hàn về nhà rồi đi ngay, nhưng người đã động lòng, sao bà cụ Hàn cố chấp có thể để cô ấy đi được.

Bà cụ Hàn không chỉ tìm nhiều lý do giữ cô ấy lại mà còn ra lệnh sai người gọi Hàn Thừa Trạch về nhà.

Hàn Thừa Trạch đểu thì đểu nhưng vẫn rất hiếu thảo với bà nội yêu quý của mình, nghe nói cơ thể bà ta không thoải mái đã vội vàng quay về.

“Cô đến đây làm gì? Sao, muốn nuốt lại lời đã nói? Đừng có mơ!”

Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Ngữ Tĩnh, phản ứng đầu tiên của Hàn Thừa Trạch là cảm thấy quả nhiên cô ấy hối hận, lại đến dây dưa với mình, vẻ mặt có chút khinh thường.

“Thừa Trạch, cháu nói kiểu gì thế? Là bà đến thăm Tiểu Tĩnh, con bé quan tâm bà mới đưa bà về nhà.” Bà cụ Hàn không nặng không nhẹ nói với anh ta một câu, sau đó đứng dậy: “Bà lên lầu nghỉ ngơi đây, hai đứa có hiểu lầm gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng để những người không đứng đắn kia phá hoại tình cảm.”

Hàn Thừa Trạch thấy bà nội vẫn cố gắng tác hợp mình và Lâm Ngữ Tĩnh như trước thì yên tâm, đồng thời im lặng đưa mắt nhìn bà ta biến mất ở góc cầu thang, mới quay đầu nhìn về phía Lâm Ngữ Tĩnh.

“Ha!” Anh ta cười lạnh một tiếng: “Cô còn dám đến nhà tôi, to gan thật đấy.”

“Tôi đi đây.” Lâm Ngữ Tĩnh sợ tới nhà họ Hàn gặp phải anh ta, không ngờ sợ cái gì cái đó đến, nhanh chóng đứng lên nói.

“Cô nghĩ nhà tôi là nơi nào mà muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!” Hàn Thừa Trạch nói xong, nắm lấy cánh tay cô ấy khi cô ấy đi ngang qua mình, ném cô ấy trở lại ghế sô pha.

“Hôm nay là bà Hàn đi tìm tôi, bà ấy nhất quyết đòi tôi đưa về nên tôi mới tới.” Lâm Ngữ Tĩnh giải thích.

Nếu Hàn Thừa Trạch có thể nghe lọt tai lời cô ấy nói thì đã không có thành kiến với cô ấy, anh ta lại cười lạnh một tiếng.

Quán lẩu.

Thẩm Thanh Thanh vốn tưởng Lâm Ngữ Tĩnh chậm trễ một lúc xong sẽ cố gắng chạy tới, ai ngờ đến khi bọn họ ăn gần xong vẫn không thấy bóng người.

Cô thử gửi tin nhắn cũng không có ai trả lời, không khỏi khẽ nhíu mày.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 72: Chương 72


“Ngữ Tĩnh có sao không?” Dư Duyệt thấy cô cầm điện thoại lên, vô thức hỏi.

Thẩm Thanh Thanh khẽ lắc đầu, thấy sắp ăn xong, dứt khoát nói: “Chúng ta cứ ăn xong trước đã, đợi ra ngoài tớ gọi lại hỏi xem.”

Bọn họ ở trong quán ăn uống tổ chức sinh nhật gần hai tiếng, nghĩ đến bên ngoài còn rất nhiều người xếp hàng, cũng không tiện tiếp tục chiếm chỗ.

“Cũng được.”

Ba người thống nhất ăn hết chỗ nguyên liệu còn lại trên bàn, xử lý xong đĩa hoa quả rồi đứng dậy rời đi.

“Ăn ngon quá.”

Ra khỏi quán, Ngô Hoan sờ bụng nói.

Mặc dù Lâm Ngữ Tĩnh vắng mặt có hơi đáng tiếc, nhưng nhìn chung sinh nhật này cô ấy vẫn rất vui, đặc biệt là nhân viên cửa hàng còn tặng quà nhỏ và đồ ăn vặt mang về.

“Để tớ gọi cho Tĩnh Tĩnh hỏi thử.” Thẩm Thanh Thanh còn lo không gọi được, nhưng vừa gọi thì Lâm Ngữ Tĩnh đã bắt máy.

Xác nhận cô ấy không sao, Thẩm Thanh Thanh yên tâm, nói với hai người Ngô Hoan, ba người tiếp tục đi dạo trong trung tâm thương mại một lúc rồi mới về trường.

“Hơn chín giờ rồi, tối nay Ngữ Tĩnh không định về à?” Ngô Hoan nhìn chiếc bánh sinh nhật đặc biệt để phần cô ấy, sợ để đến ngày mai sẽ bị hỏng.

“Cậu ấy không nói là không về.” Thẩm Thanh Thanh nói xong lại nói thêm: “Tớ nhắn tin hỏi cậu ấy lần nữa.”

Khi tin nhắn được gửi đi, Lâm Ngữ Tĩnh đang ở quán bar.

Ban đầu Lâm Ngữ Tĩnh vẫn định đến chúc mừng sinh nhật Ngô Hoan, nhưng Hàn Thừa Trạch không cho cô ấy đi, sau đó bà Hàn lại giữ cô ấy ở nhà ăn tối, nên bị chậm trễ.

Đến khi cuối cùng bà Hàn không giữ cô ấy nữa, Hàn Thừa Trạch lại nhất quyết đưa cô ấy đến quán bar, Lâm Ngữ Tĩnh muốn đi cũng không đi được.

Nhận được tin nhắn của Thẩm Thanh Thanh, Lâm Ngữ Tĩnh nói: “Tôi phải về trường rồi.”

Hàn Thừa Trạch cũng không biết tại sao nhất định phải đưa cô ấy đến đây, nhưng nghe cô ấy đề nghị muốn đi vài lần, trong lòng liền có chút không vui.

“Lại là bạn tốt của cô nhắn tin?” Anh ta nói với giọng hơi mỉa mai rồi giật điện thoại của cô ấy.

“Hàn Thừa Trạch!”

Điện thoại là thứ khá riêng tư, Lâm Ngữ Tĩnh thấy đã chia tay mà anh ta còn giật điện thoại của mình để xem, giọng có chút tức giận.

Hàn Thừa Trạch lại phớt lờ giọng cô ấy, xem xong tin nhắn của Thẩm Thanh Thanh gửi cho cô ấy liền gọi điện thoại.

Thẩm Thanh Thanh còn tưởng là Lâm Ngữ Tĩnh gọi, lập tức bắt máy.

“Alo, Tĩnh Tĩnh, cậu về chưa?”

“Nếu cô không đến đón thì sợ cô ta sẽ không về được.”

Phát hiện giọng cô cũng hay như vậy, người lại càng hợp ý mình, Hàn Thừa Trạch nói xong không nhịn được “chậc” trong lòng một tiếng, nghĩ nếu cô ngoan ngoãn một chút thì tốt biết bao.

Nghe ra là giọng của Hàn Thừa Trạch, biểu cảm của Thẩm Thanh Thanh lập tức lạnh xuống.

“Tĩnh Tĩnh, cậu không cần đến, tớ sẽ về ngay…” Lâm Ngữ Tĩnh không ngờ Hàn Thừa Trạch lại muốn gọi cô đến, vội nói.

Hàn Thừa Trạch thấy cô ấy phiền, đứng dậy ra khỏi phòng bao, khóa Lâm Ngữ Tĩnh lại bên trong.

“Nghe thấy tiếng khóa cửa chưa? Nếu cô không đến, cô ta sẽ phải ở đây cả đêm.” Hàn Thừa Trạch nói xong nghĩ lần này chắc cô sẽ không từ chối, liền báo địa chỉ quán bar.

Thẩm Thanh Thanh không điên, sao có thể biết rõ đối phương là một tên cặn bã, còn chạy đến quán bar đón người vào ban đêm?

“Không quan tâm đến ý muốn của người khác mà hạn chế tự do cá nhân là giam giữ trái phép, là phạm pháp.”

“Tôi nhốt bạn gái mình thì sao gọi là giam giữ trái phép.”

“Cậu ấy đã chia tay với anh rồi, dù chưa chia tay, đừng nói là giam giữ bạn gái, ngay cả khi anh giam giữ mẹ ruột của mình cũng là phạm pháp.”

Hàn Thừa Trạch cảm nhận được sự mỉa mai trong giọng cô, có chút tức giận nói: “Vậy cô báo cảnh sát thử xem, xem có ai quản không!”

“Anh còn đe dọa, tội chồng thêm tội.”

“Thẩm Thanh Thanh!”

“Đừng gọi mẹ anh, mẹ anh cũng không muốn nhận một đứa con mù luật như anh. Tôi hỏi lần cuối, anh có thả Lâm Ngữ Tĩnh về không?”

“Hôm nay tôi không thả, xem cô làm gì được tôi…”

Thẩm Thanh Thanh không muốn nghe anh ta nói nhảm nữa, lập tức cúp máy.

“Khốn nạn, anh ta bị ngu à!” Ngô Hoan không nhịn được chửi.

Thẩm Thanh Thanh gật đầu đồng ý rồi nhìn Dư Duyệt: “Ghi âm xong chưa?”

Dư Duyệt giơ tay làm dấu ok, gửi đoạn ghi âm vừa ghi cho cô.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 73: Chương 73


Hàn Thừa Trạch không ngờ lại bị cúp máy, cả khuôn mặt anh ta lập tức tối sầm lại.

Anh ta giơ tay định ném điện thoại đi để xả giận nhưng đột nhiên thay đổi ý định, quay lại phòng bao nói: “Cứ tưởng quan hệ của các cô tốt lắm, hóa ra cũng chỉ đến thế, cô ấy còn không thèm đến đón cô.”

“Hàn Thừa Trạch, anh đừng làm loạn nữa, tôi vốn không cần Thanh Thanh đến đón.” Lâm Ngữ Tĩnh nhíu mày, cảm thấy anh ta thật sự vô lý.

Cô ấy cố gắng lấy lại điện thoại của mình, nhưng Hàn Thừa Trạch không chịu đưa, cuối cùng thậm chí còn ném điện thoại vào ly rượu.

“Anh——”

Lâm Ngữ Tĩnh thấy anh ta ném điện thoại không chống nước của mình vào ly rượu đầy, thật sự có chút tức giận.

Khi cô ấy lấy được điện thoại ra, nó đã tự động tắt nguồn. Nghĩ đến việc điện thoại bị vào nước không thể bật lên ngay, cô ấy chỉ có thể dùng khăn giấy lau khô điện thoại.

Lâm Ngữ Tĩnh dùng khăn giấy bọc điện thoại lại rồi bỏ vào túi, không nói một lời định đi ra ngoài, lại bị Hàn Thừa Trạch giữ lại.

“Chúng ta đã chia tay rồi, anh có thể đừng vô lý như vậy được không!” Cô ấy nói xong vung tay, nhưng không thể thoát khỏi anh ta.

“Tôi vô lý? Vậy khi cô leo lên giường tôi sao không nói lý trước?”

Hàn Thừa Trạch kéo cô ấy lại ngồi xuống bên cạnh, dùng tay kia nắm cằm cô ấy, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng.

“Tôi đã nói bao nhiêu lần, đó là tai nạn, không phải tôi…”

Lâm Ngữ Tĩnh chưa nói hết câu vì quá kích động muốn gạt tay anh ta ra, nhưng lại vô tình đánh vào mặt anh ta.

Tiếng tát vang lên, không khí trở nên im lặng.

“Tôi… tôi không cố ý…” Lâm Ngữ Tĩnh không ngờ lại đánh vào mặt anh ta, dưới ánh mắt lạnh lùng của anh ta nhẹ giọng xin lỗi.

Hàn Thừa Trạch không nói gì, nhưng lực nắm cằm cô ấy càng lúc càng mạnh.

Cuối cùng anh ta cũng buông cô ấy ra, trên cằm Lâm Ngữ Tĩnh đã có vài dấu tay.

Sau đó Hàn Thừa Trạch không làm gì cô ấy nữa, nhưng vẫn không cho cô ấy đi, còn bắt cô ấy uống rượu với mình.

Lâm Ngữ Tĩnh tất nhiên không chịu uống, cúi đầu ngồi ở góc sofa.

Dù sao cũng là người mình thích lâu như vậy, sau khi chia tay cô ấy thực sự chưa buông bỏ, nhưng cô ấy cũng biết, Thanh Thanh và mọi người thật sự muốn tốt cho mình, nên cô ấy không muốn tỏ ra quá buồn trước mặt họ.

Cô ấy bắt đầu thường xuyên đến thư viện, hy vọng lấp đầy cuộc sống của mình thông qua học tập, nhưng đôi khi vẫn không thể không chú ý đến vòng bạn bè của anh ta.

Trước hôm nay, thỉnh thoảng trong lòng cô ấy vẫn hơi hối hận, nhưng lúc này, thái độ vô lý ngang ngược của anh ta lại khiến cô ấy cảm thấy, quả nhiên Thanh Thanh và mọi người đã đúng.

Mùi rượu trong phòng bao ngày càng nồng, cửa đột nhiên bị đá văng, Hàn Thừa Trạch chưa kịp phản ứng đã bị người ta đè xuống đất.

“Tĩnh Tĩnh, cậu không sao chứ?”

Thẩm Thanh Thanh vào liền chạy đến bên cạnh Lâm Ngữ Tĩnh, hai người Ngô Hoan theo sau.

“Cô bị điên à!” Hàn Thừa Trạch ngẩng đầu trừng Thẩm Thanh Thanh, rõ ràng không ngờ cô báo cảnh sát thật.

Có lẽ vì anh ta quen với việc có chuyện gì cũng giải quyết riêng nên không nghĩ Thẩm Thanh Thanh sẽ làm như vậy.

“Im lặng!” Cảnh sát giữ anh ta quát, quay đầu nhìn về phía Thẩm Thanh Thanh và mọi người, giọng lập tức hạ xuống’m: “Không sao chứ?”

“Chú cảnh sát, anh ta còn đánh người!” Ngô Hoan nhìn thấy dấu tay đỏ trên cằm Lâm Ngữ Tĩnh, lập tức tố cáo.

Nghe vậy, lực giữ Hàn Thừa Trạch của cảnh sát lập tức tăng lên.

“Thả tôi ra! Tôi không phạm tội, các người dựa vào cái gì mà động vào tôi!” Hàn Thừa Trạch chưa bao giờ lâm vào tình cảnh thảm hại như vậy, nhất là trước mặt phụ nữ, lập tức phản kháng dữ dội.

“Anh bị nghi ngờ giam giữ trái phép, đi theo chúng tôi.” Cảnh sát nói rồi kéo anh ta dậy khỏi đất.

Bị làm ầm lên như vậy, Hàn Thừa Trạch lập tức tỉnh rượu.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 74: Chương 74


Sau khi tỉnh táo lại, anh ta không phản kháng nữa, mà nói: “Các người hiểu lầm rồi, đó là bạn gái tôi, chúng tôi chỉ là có chút mâu thuẫn tình cảm, không cần phiền đến các người.”

“Chúng tôi có bằng chứng, anh vẫn nên đi theo chúng tôi một chuyến.”

Cảnh sát nói xong, xác nhận Lâm Ngữ Tĩnh không cần đến bệnh viện, mời cô ấy đi cùng để làm biên bản.

Quán bar này là nơi Hàn Thừa Trạch thường đến, bị cảnh sát dẫn ra khỏi phòng bao, có thể nói anh ta đã mất hết mặt mũi, thậm chí nếu tin tức lan ra, có thể còn ảnh hưởng đến công ty của bọn họ.

Anh ta muốn từ chối hợp tác, nhưng khi thấy cảnh sát lấy ra “còng tay”, anh ta đành đen mặt quyết định giữ chút thể diện cho mình.

“Thanh Thanh, sao các cậu lại báo cảnh sát? Hay là thôi đi, anh ta cũng không làm gì mình…”

Lâm Ngữ Tĩnh chưa nói hết câu thì Dư Duyệt đã ngắt lời: “Cậu lo cho anh ta trước thì lo cho bọn tớ trước đi, bọn tớ đợi cậu mừng sinh nhật thì thôi, Ngô Hoan còn đặc biệt phần bánh cho cậu về ăn, Thanh Thanh thì gọi điện nhắn tin, sợ cậu gặp chuyện. Kết quả là bạn trai cũ của cậu làm gì, lại lấy cậu ra uy h.i.ế.p Thanh Thanh, nói cậu ấy không đến thì không cho cậu đi, ai biết anh ta muốn gọi Thanh Thanh đến để làm gì!”

“Đúng vậy, lo cho đàn ông thì cả đời xui xẻo cậu không biết sao?” Ngô Hoan nói.

“Xin lỗi.” Lâm Ngữ Tĩnh nghĩ đến việc đã hứa sẽ cùng Ngô Hoan mừng sinh nhật nhưng không thành, còn để bọn họ phải vất vả tìm mình vào buổi tối, liền cảm thấy có lỗi.

“Pháp luật sẽ không oan sai, nếu anh ta không phạm luật thì sẽ không sao, hơn nữa gia đình anh ta cậu cũng biết rồi, sẽ không để anh ta gặp chuyện.” Thẩm Thanh Thanh vốn không mong dựa vào chuyện này để đưa anh ta vào tù, chỉ muốn cho anh ta một bài học.

Lâm Ngữ Tĩnh nghĩ lại thấy cũng đúng, được Thẩm Thanh Thanh khuyên thêm vài câu, cho rằng Hàn Thừa Trạch hành xử quá tùy tiện, không dạy dỗ từ những vấn đề nhỏ thì sau này sẽ gặp vấn đề lớn, cũng có lý, nên không nói thêm gì nữa.

Có bằng chứng ghi âm, Lâm Ngữ Tĩnh là người trong cuộc cũng nói thật, dù sao thì ít nhất tối nay Hàn Thừa Trạch cũng không được tự do, thậm chí nếu xui xẻo, bị tạm giam một thời gian cũng không phải không thể.

Ra khỏi đồn cảnh sát, Lâm Ngữ Tĩnh không nhịn được quay đầu lại, trông có vẻ hơi hối hận, nhưng lập tức bị Ngô Hoan chuyển sự chú ý: “Ngữ Tĩnh, đi thôi, chúng ta mau về, bánh mình để lại cho cậu vẫn còn trên bàn!”

“Tranh thủ chưa qua mười hai giờ, về cậu còn có thể mừng sinh nhật riêng với Ngô Hoan.” Dư Duyệt cũng nói theo.

Thẩm Thanh Thanh không nói gì, nhưng nghĩ đến việc đã trả lại rắc rối lúc trước Hàn Thừa Trạch gây ra cho mình, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nhưng trước mặt Lâm Ngữ Tĩnh cô cũng không thể hiện quá rõ, chỉ lấy điện thoại gửi cho Tần Cẩn Mặc một biểu tượng “vui vẻ xoay vòng”.

Gửi xong cô mới nhận ra Tần Cẩn Mặc đã đổi ảnh đại diện, không còn là ảnh mặc định nữa, mà là bức ảnh cô đã gửi cho anh trước đó.

Thẩm Thanh Thanh định trêu anh một câu, cuối cùng anh cũng chịu đổi ảnh đại diện rồi, nhưng lại nhận được lời mời từ anh, nói ông ngoại anh hỏi cô ngày mai có rảnh đến ăn cơm không.

Việc khác có thể cô không rảnh, nhưng đến Vị Duyên ăn chực thì chắc chắn có thời gian, cô lập tức đồng ý.

Cô vừa trò chuyện với Tần Cẩn Mặc, vừa cùng mấy người Ngô Hoan lên taxi về trường. Không có cô nói chuyện với tài xế, trên xe có vẻ khá yên tĩnh.

Cho đến khi về ký túc xá, Ngô Hoan như khoe báu vật mang bánh đến trước mặt Lâm Ngữ Tĩnh, không khí mới trở nên nhẹ nhàng trở lại.

Lâm Ngữ Tĩnh không nghĩ đến Hàn Thừa Trạch nữa, nhận bánh gửi lời chúc rồi tặng quà.

Trước đó bọn họ đã ăn no ở quán lẩu, chưa ăn được bao nhiêu bánh, lúc này ăn cùng Lâm Ngữ Tĩnh thêm chút nữa.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 75: Chương 75


Đợi đến khi ăn xong bánh, đã hơn mười một giờ, Thẩm Thanh Thanh nhớ ra hôm nay mình chưa cập nhật truyện tranh, vội vàng đăng bản thảo lên.

Trong chương truyện mới nhất, nhân vật chính Hứa Nguyện làm món tuyết hoa viên. Khi còn nhỏ, Thẩm Thanh Thanh thường ăn món tuyết hoa viên ông nội làm, nên ấn tượng về món này rất sâu sắc, vì vậy khi vẽ ra trông rất hấp dẫn.

Chỉ thấy trong truyện tranh, tuyết hoa viên Hứa Nguyện làm giống như những quả cầu tuyết nhỏ xinh xắn rơi trên đĩa, trông vô cùng đáng yêu.

Lúc Thẩm Thanh Thanh nằm xuống giường chuẩn bị ngủ, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh tuyết hoa viên, nghĩ đến hương vị ngọt ngào, mềm mại của nó, cô đột nhiên thấy thèm.

Không có việc gì lại đi vẽ truyện tranh ẩm thực, thật là tự làm khổ mình…

Thẩm Thanh Thanh tự nhủ trong lòng, nhắm mắt cố gắng ngủ.

Cô thì ngủ rồi, nhưng các fan của cô lại không ngủ được, họ trước tiên bị nội dung truyện tranh làm thèm, sau đó lại thấy video ăn lẩu cô chia sẻ.

[Đại Đại, cô ngủ chưa? Tôi không ngủ được…]

[Đáng ghét, buổi tối quả nhiên không nên xem truyện tranh ẩm thực, tôi đi đặt đồ ăn ngay đây!]

[Tuyết hoa viên là món của vùng nào? Ở đây không có trên menu giao hàng.]

[Tuyết hoa viên tôi biết làm, bạn làm thế này, rồi thế này, cuối cùng thế này, là xong.]

Sáng sớm Thẩm Thanh Thanh thức dậy thấy bình luận không khỏi bật cười, cảm thấy bọn họ cũng thú vị, rõ ràng mỗi lần đều nói không nên xem buổi tối, kết quả vẫn là không nhịn được.

Vì hôm nay phải đi ăn ở Vị Duyên, cô đặc biệt dậy sớm một chút để vẽ thêm bản thảo truyện tranh, ai ngờ còn chưa bắt đầu vẽ thì phát hiện Lâm Ngữ Tĩnh cũng đã dậy.

“Sao cậu cũng dậy sớm vậy?”

“Ngủ dậy thì dậy thôi.” Lâm Ngữ Tĩnh nhẹ giọng trả lời.

“Vậy lát nữa cùng ra ngoài ăn sáng nhé?”

“Không đói lắm, mình uống chút sữa ăn bánh quy là được rồi.” Lâm Ngữ Tĩnh lắc đầu nói, lấy sữa trên bàn hỏi cô có uống không.

Thẩm Thanh Thanh vẫn muốn ra ngoài ăn bữa sáng nóng hổi nên không nhận sữa của cô ấy.

Sau đó ký túc xá lại yên tĩnh, cô vẽ tranh, Lâm Ngữ Tĩnh thì rửa mặt xong nhẹ nhàng ngồi ăn sáng.

So với bọn họ, hai người còn lại trong ký túc xá ngủ đến mười giờ mới dậy. Ngô Hoan dậy cũng không lập tức rời giường, mà nằm trên giường chơi điện thoại hỏi: “Thanh Thanh, trưa nay ăn ở đâu?”

“Trưa nay mình có hẹn rồi, các cậu có thể đi ăn bún bò kho sau trường, hôm trước mình đi ngang qua thấy mùi vị khá chuẩn.” Thẩm Thanh Thanh nói.

Nghe cô nói có hẹn, Ngô Hoan vốn định trêu vài câu, nhưng ngay sau đó bị món bún bò kho cô nhắc đến thu hút sự chú ý, liền hỏi ngay: “Là quán nào? Tên gì?”

Thẩm Thanh Thanh nhớ lại rồi nói tên quán, thấy thời gian không còn sớm, liền đứng dậy thay đồ, lấy túi rồi ra ngoài.

Cô đi không lâu, Lâm Ngữ Tĩnh cũng ôm sách rời ký túc xá, nói là đi thư viện.

Ngô Hoan vô tư vẫy tay chào cô ấy, còn nhắc cô ấy nhớ ăn trưa. Dư Duyệt thì cảm thấy hôm nay cô ấy có chút im lặng, lo lắng cô ấy có phải vì tối qua mà trách bọn họ không.

Thẩm Thanh Thanh tất nhiên không biết chuyện gì xảy ra ở ký túc xá sau khi mình đi. Cô rời trường, trước tiên mua một ít bánh đậu xanh và trái cây rồi mới đến Vị Duyên.

So với lúc đầu còn cần chú Vương dẫn đường, giờ đây cô đã quá quen thuộc với Vị Duyên. Thậm chí còn khá thân với nhân viên trong quán, mọi người thấy cô đến đều nhiệt tình chào hỏi.

Vị trí của Vị Duyên không dễ đặt, khách đến ăn đều có gia thế khá tốt. Thấy Thẩm Thanh Thanh được đối đãi đặc biệt, bọn họ đều tò mò về thân phận của cô.

Thẩm Thanh Thanh không để ý đến ánh mắt của người khác, sau khi đáp lại lời chào của nhân viên liền đi thẳng vào bếp nhỏ.

Khi cô biến mất, có khách hàng cố gắng hỏi thăm từ nhân viên, nhưng nhân viên chỉ cười mà không nói, bị hỏi nhiều cũng chỉ nói đó là bạn của ông chủ.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 76: Chương 76


“Ông đâu? Tôi còn đặc biệt mang bánh đậu xanh cho ông.”

Thẩm Thanh Thanh vào bếp nhỏ chỉ thấy Tần Cẩn Mặc, vừa đặt đồ lên bàn vừa nói.

“Ông ngoại có việc đột xuất đến nhà bạn, bảo tôi tiếp đãi cô thật tốt.” Tần Cẩn Mặc nói xong nhìn từ cô xuống bàn, “Không cần tốn kém thế, ông ngoại không thể ăn nhiều đồ ngọt.”

Thẩm Thanh Thanh không đáp lời, mà trực tiếp đến bên cạnh anh hỏi: “Thơm quá, anh làm món gì ngon vậy?”

Chưa đợi Tần Cẩn Mặc trả lời, cô đã ngửi thấy, vui mừng vỗ tay nói: “A! Anh làm tuyết hoa viên đúng không? Sao anh biết tôi muốn ăn món này!”

Nhìn biểu cảm vui vẻ và linh hoạt của cô, tâm trạng Tần Cẩn Mặc cũng trở nên vui vẻ theo. Anh mở nắp, bưng đĩa tuyết hoa viên đã hấp chín đặt trước mặt cô.

Hơi nóng bốc lên, hương thơm ngọt ngào lan tỏa, Thẩm Thanh Thanh chưa ăn đã cảm thấy thỏa mãn.

“Đêm qua tôi mơ thấy tuyết hoa viên, nhưng đến khi tỉnh dậy vẫn chưa được ăn.”

Thấy cô nói đáng thương như vậy, Tần Cẩn Mặc nói: “Lần sau muốn ăn có thể nói với tôi.”

Thẩm Thanh Thanh định nói không thể để anh nửa đêm làm tuyết hoa viên cho mình, nhưng khi thấy ánh mắt nghiêm túc của anh, cô vô thức nhìn xuống đĩa khen: “Anh làm tuyết hoa viên đẹp quá!”

Nói xong cầm đũa, dùng tay gắp một viên.

Tuyết hoa viên thực chất là viên thịt bọc một lớp gạo nếp, sau khi hấp chín trông giống như quả cầu tuyết, nên mới có tên này.

Cắn một miếng tuyết hoa viên, bên trong đỏ hồng, ăn vào vừa giòn vừa mềm, hương vị đậm đà.

Thẩm Thanh Thanh ăn liền hai viên mới cảm thấy thỏa mãn, chậm rãi nói: “Bên trong còn có khoai môn! Là khoai môn Lệ Phố đúng không?”

“Đúng.” Tần Cẩn Mặc thấy cô ăn ra được, lại bưng từ tầng dưới của xửng hấp lên một đĩa khác.

Thẩm Thanh Thanh thử xong, phát hiện bên trong đĩa này có thêm củ năng.

“Sao anh làm nhiều thế?”

“Ăn không hết thì cô có thể mang về.” Tần Cẩn Mặc nói xong hỏi: “Cô thích củ năng hay khoai môn hơn?”

“Trước đây tôi thích viên thịt có củ năng hơn, thấy đỡ ngấy, nhưng hôm nay cảm thấy cả hai đều ngon, tay nghề của anh thật tuyệt!”

Giọng Thẩm Thanh Thanh hơi cao lên, rõ ràng tâm trạng rất tốt.

Cũng không trách cô như vậy, thực sự món ăn cô thèm cả đêm đột nhiên được thỏa mãn, lại còn trong tình huống mình không yêu cầu, đúng là rất bất ngờ.

Thực ra trước khi đến, cô còn nghĩ có nên nhờ Tần Cẩn Mặc làm cho mình một phần tuyết hoa viên để giải cơn thèm không, kết quả bây giờ lại được thỏa mãn hơn cả mong đợi.

Lát nữa còn phải ăn cơm, mỗi loại tuyết hoa viên Thẩm Thanh Thanh chỉ ăn vài cái để giải cơn thèm rồi dừng lại, đứng bên cạnh Tần Cẩn Mặc vừa giúp đỡ vừa trò chuyện với anh.

“Hôm qua tôi cập nhật truyện tranh muộn vậy mà anh cũng xem, tôi còn tưởng anh ngủ sớm.”

“Tôi xem buổi sáng.”

“Bảo sao…”

“Cá này ăn thế nào?”

“Tôi muốn ăn món cá sốt chua ngọt lần trước anh làm, được không?”

“Được.”

Tuy Thẩm Thanh Thanh đã nhận ra mình không giỏi nấu ăn, nhưng vẫn cố gắng học tay nghề của anh, dù sao cũng có thể dùng trong truyện tranh.

Bầu không khí trong bếp nhỏ đang tốt, hệ thống đã lâu không xuất hiện đột nhiên lên tiếng.

[Ký chủ, tại sao cô không đi chinh phục nam chính, mà cứ đến tìm đầu bếp này?] Hệ thống nhớ lần trước nó online cô cũng ở đây, không khỏi thắc mắc.

Nghe thấy giọng hệ thống, tâm trạng tốt của Thẩm Thanh Thanh giảm đi không ít, nhưng cô chỉ có thể tiếp tục lừa dối.

[Cậu chưa nghe câu này sao? Muốn chiếm được trái tim của một người đàn ông, trước tiên phải chiếm được dạ dày của anh ta, tôi phải học nấu ăn trước chứ.]

[Có vẻ hợp lý, vậy ký chủ cố lên!]

Thẩm Thanh Thanh thấy nó nói xong liền im lặng, trong lòng thầm cảm ơn hệ thống này hay mất kết nối và không quá thông minh, nếu không sẽ ép cô đi chinh phục tên cặn bã, nghĩ thôi đã thấy bực mình.

“Sao vậy?” Tần Cẩn Mặc thấy cô đột nhiên im lặng, tâm trạng dường như không tốt như vừa rồi, liền dừng tay đang xử lý tôm nhìn qua.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 77: Chương 77


Thẩm Thanh Thanh lắc đầu, cười với anh tỏ ý không sao.

Tần Cẩn Mặc cảm thấy cô không giống không sao, nhưng anh không phải kiểu người hay truy hỏi, nói: “Còn muốn ăn món nào không?”

Rõ ràng, anh nghĩ đến việc mỗi lần Thẩm Thanh Thanh ăn món ngon đều rất vui, nên mới hỏi vậy.

Ngoài tuyết hoa viên và món cá sốt chua ngọt, tôm viên phú dung Thẩm Thanh Thanh muốn ăn, trong bếp nhỏ còn có canh nấm trúc mà anh đã hầm sẵn.

Thẩm Thanh Thanh thấy hai người ăn những món này đã quá đủ, lắc đầu nói: “Đủ rồi, thêm nữa chắc ăn không hết.”

Hệ thống online thực sự có chút ảnh hưởng đến tâm trạng của cô, nhưng nhanh chóng được an ủi bởi tuyết hoa viên ngọt mềm, cá sốt chua ngọt, tôm viên phú dung tươi ngọt và canh nấm trúc thơm ngon.

Thấy khóe miệng cô lại nở nụ cười, khóe miệng Tần Cẩn Mặc cũng cong lên.

Bữa trưa kết thúc, không ngoài dự đoán, Thẩm Thanh Thanh ăn no căng, nhưng vẫn giữ ý không muốn xoa bụng.

Tần Cẩn Mặc không biết là nhìn ra hay lo cô ăn nhiều tuyết hoa viên làm từ gạo nếp, sợ cô khó tiêu, nên hỏi có muốn ra ngoài đi dạo không.

“Được.” Thẩm Thanh Thanh gật đầu xong đột nhiên nhớ đến con mèo trắng đã gặp trước đó, hỏi anh có thể tiện thể đi cho nó ăn không.

Tần Cẩn Mặc tất nhiên không từ chối, còn đặc biệt mang theo một ít thịt gà khô và cá khô tự làm cho cô.

“Nhìn ngon quá.” Thẩm Thanh Thanh nhìn qua lọ thấy bên trong có cá khô và thịt gà khô, cảm thấy nhìn thôi cũng biết chắc chắn ngon.

Thấy cô thèm cả đồ ăn cho mèo, trong mắt Tần Cẩn Mặc hiện lên chút ý cười.

Vị Duyên có hai khu vườn, vườn trước dành cho khách đi dạo nghỉ ngơi, còn vườn sau thì không mở cửa.

Lúc này thấy Thẩm Thanh Thanh muốn cho mèo ăn, Tần Cẩn Mặc liền dẫn cô đến vườn sau.

So với cảnh sắc thanh nhã của vườn trước, vườn sau có phần gần gũi hơn. Không chỉ trồng nhiều cây ăn quả, góc vườn còn trồng cả hành, gừng, tỏi và các loại gia vị khác, mang lại cảm giác đồng quê.

“Ở kia có một con mèo mướp nhỏ!”

Thẩm Thanh Thanh vừa đến đã thấy con mèo mướp đang nằm dưới gốc cây cam, ngồi xuống muốn thu hút nó lại gần.

Cô lắc lắc lọ trong tay, mèo mướp nhỏ chưa đến, một con mèo vàng không biết từ đâu chạy ra, dùng đầu cọ vào mu bàn tay cô kêu meo meo không ngừng.

Không hổ là mèo vàng…

Thẩm Thanh Thanh nhìn con mèo vàng trước mặt, cảm thấy nó đúng là béo bằng thực lực.

“Được rồi được rồi, để tao mở nắp lấy cho mày.”

Cô dỗ dành một câu, nhanh chóng mở nắp lọ, vừa đưa thịt gà khô ra đã bị mèo vàng cắn lấy.

Khi mở lọ, mùi thơm khiến Thẩm Thanh Thanh cũng thấy ngon, huống chi là mấy chú mèo.

Chỉ trong chớp mắt, con mèo mướp dưới gốc cây và mấy con mèo khác đã vây quanh.

“Đừng vội, chúng mày đều có phần.”

Thẩm Thanh Thanh thấy mấy chú mèo vây quanh, sợ chúng không chờ được, liền giơ lọ cá khô khác lên nhờ Tần Cẩn Mặc giúp cho ăn.

“Đây có phải con mèo trắng lần trước giả vờ bị thương không?”

Thẩm Thanh Thanh vừa nói xong, mèo trắng ngẩng đầu kêu “meo” một tiếng, như đang đáp lại cô.

Khi mấy chú mèo đang gặm thịt khô, cô có thể thoải mái v.uốt ve, cảm giác thật tuyệt vời.

Người ta nói trẻ con biết khóc thì có kẹo ăn, tương tự, mèo biết làm nũng cũng có đồ ăn vặt.

Con mèo vàng đầu tiên ăn xong cọ cọ vào Thẩm Thanh Thanh, còn nằm ngửa phơi bụng, không biết đã dụ dỗ được bao nhiêu thịt khô và cá khô từ tay cô.

“Đồ ăn vặt không thể thay cơm được.” Thẩm Thanh Thanh phát hiện góc vườn có chỗ để thức ăn cho mèo, chạm vào trán nó nhắc nhở, nhưng vừa nghe nó làm nũng lại không nhịn được lại cho thêm một miếng.

Mèo vàng cũng biết nhìn sắc mặt, rõ ràng lọ đựng cá khô ở trong tay Tần Cẩn Mặc, nhưng nó muốn ăn vẫn chạy đến làm nũng với Thẩm Thanh Thanh, có lẽ vì phát hiện cô dễ mềm lòng hơn.

Cuối cùng khi rời đi, lọ cô mang theo đã hết hơn một nửa, con mèo vàng bám theo cô một đoạn, đến khi chắc chắn cô không cho thêm cá khô mới quay lại ngủ.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 78: Chương 78


“Chúng thật đáng yêu!” Giọng Thẩm Thanh Thanh đầy vui vẻ, rõ ràng là rất thích v.uốt ve mèo.

Tần Cẩn Mặc nghĩ đến cảnh cô vừa tương tác với mấy chú mèo, cũng thấy đáng yêu.

Bếp dù sao cũng là nơi nấu ăn, tuy đã rửa tay sạch sẽ và dùng lăn lông để làm sạch người, bọn họ cũng không vào bếp nhỏ nữa, ngồi nghỉ trên bãi cỏ bên ngoài.

Thẩm Thanh Thanh xác định anh không có việc gì, mình ở lại lâu cũng không làm phiền anh nên không vội về.

“Tôi vẽ một chút nhé.”

Mấy chú mèo quá đáng yêu, cô có chút ngứa tay, nói với Tần Cẩn Mặc một tiếng rồi lấy điện thoại ra bắt đầu vẽ.

Màn hình điện thoại chỉ có vậy, Tần Cẩn Mặc không quan tâm đến lĩnh vực này, vốn nghĩ chỉ có thể vẽ được một bức tranh đơn giản, nhưng khi thấy cô phóng to, thu nhỏ màn hình, ngón tay vẽ vời trên đó, từ từ vẽ ra một bức tranh mèo, cảm thấy có chút ngạc nhiên.

Ngành nào cũng có chuyên môn riêng. Lúc này ánh mắt Tần Cẩn Mặc nhìn Thẩm Thanh Thanh, có lẽ cũng giống như ánh mắt cô nhìn anh khi anh nấu ăn.

Thẩm Thanh Thanh vẽ con mèo vàng, khi phóng to chỉ thấy các mảng màu, thu nhỏ lại thì là một con mèo vàng béo sống động.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của anh, Thẩm Thanh Thanh cười xoay màn hình về phía anh: “Thế nào?”

“Nếu không tận mắt thấy cô vẽ xong, tôi còn tưởng là ảnh chụp.”

Thẩm Thanh Thanh không ngờ anh khen người cũng rất giỏi, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.

Lưu lại bức tranh và chia sẻ cho anh xong, cô tiện tay tiếp tục vẽ.

Tần Cẩn Mặc nhìn thêm một lúc, đứng dậy lấy một ít đồ ăn đặt lên bàn tròn bên cạnh cô.

“Đây không phải là đồ tôi mang cho ông sao?”

Thẩm Thanh Thanh ngửi thấy mùi thơm, cúi đầu phát hiện trên bàn có cá cơm nhỏ ngọt cay, đĩa trái cây và bánh đậu xanh cô mang đến.

“Cô ăn đi, bác sĩ nói ông không thể ăn nhiều đồ ngọt.” Tần Cẩn Mặc nói.

Vuốt mèo và vẽ tranh khá tốn thời gian, lúc này Thẩm Thanh Thanh thực sự có chút đói, khách sáo vài câu rồi ăn.

Rõ ràng hôm nay là thứ tư, khi rời Vị Duyên, Thẩm Thanh Thanh lại có cảm giác như đã trải qua một cuối tuần vui vẻ, đặc biệt là khi nhìn thấy cá cơm nhỏ ngọt cay đã đóng gói và tuyết hoa viên trong bình giữ nhiệt.

Cô vui vẻ trở về ký túc xá chuẩn bị chia sẻ đồ ăn với mọi người, điện thoại đột nhiên kêu một tiếng, mở ra thấy tin nhắn của Lâm Ngữ Tĩnh gửi đến.

[Xin lỗi.]

Thẩm Thanh Thanh hơi sững sờ khi thấy tin nhắn, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Ngữ Tĩnh không ở ký túc xá à?”

“Cậu vừa đi thì cậu ấy cũng ra ngoài, nói là đi thư viện, đến giờ vẫn chưa về.”

Dư Duyệt chưa nói xong, Ngô Hoan đã chạy đến nhìn đồ trong tay Thẩm Thanh Thanh, giọng đầy vui vẻ: “Thanh Thanh, cậu lại mang gì ngon về thế?”

“Cậu chỉ biết ăn thôi!” Dư Duyệt thấy giọng cô ấy át cả mình, không vui vỗ một cái rồi ngẩng đầu nói tiếp với Thẩm Thanh Thanh: “Cậu nói xem, có phải cậu ấy hối hận vì tối qua đã đưa tên cặn bã đó vào đồn cảnh sát không…”

Thực ra Thẩm Thanh Thanh cũng nghĩ đến điều này, nếu không thì không có lý do gì để xin lỗi.

“Cậu ấy vừa gửi cho tớ một tin nhắn ‘xin lỗi’.”

“Các cậu đang nói gì vậy?” Ngô Hoan phản ứng chậm một nhịp, tròn mắt nói: “Không phải chứ? Ngữ Tĩnh vẫn còn thích tên cặn bã đó sao!”

Theo cô ấy, với biểu hiện của Hàn Thừa Trạch tối qua, không chỉ là cặn bã, mà còn là rác thải có hại, vứt vào thùng rác cũng bị ghét bỏ, hoàn toàn không hiểu tại sao Lâm Ngữ Tĩnh vẫn còn lưu luyến.

“Ai mà biết được, nhưng cậu ấy xin lỗi Thanh Thanh, tớ cảm thấy mười phần là liên quan đến tên cặn bã đó.” Dư Duyệt có chút không vui, dù sao ai cũng lo lắng đi đón người vào đêm khuya, sợ xảy ra chuyện gì, kết quả người trong cuộc lại dễ dàng tha thứ cho thủ phạm, khiến bọn họ như lo chuyện bao đồng.
 
Xuyên Sách Công Lược Nam Phụ Đầu Bếp
Chương 79: Chương 79


Nhưng nói xong, nghĩ đến mình và Ngô Hoan cũng chỉ là chạy theo một chuyến, Thẩm Thanh Thanh mới là người liên quan trực tiếp.

Nghĩ đến mối quan hệ tốt giữa cô và Lâm Ngữ Tĩnh, đối phương làm việc không nghĩ đến cảm nhận của cô, Dư Duyệt vội an ủi: “Thanh Thanh, cậu đừng giận, đợi Lâm Ngữ Tĩnh về bọn tớ sẽ giúp cậu nói cậu ấy.”

“Đúng, lần này Ngữ Tĩnh quá đáng thật, tối nay chúng ta cùng nói chuyện với cậu ấy.” Ngô Hoan cũng gật đầu nói.

“Thôi, kệ cậu ấy đi.”

Thẩm Thanh Thanh không giận như bọn họ nghĩ, dù sao tối qua cô làm vậy một phần vì Lâm Ngữ Tĩnh, nhưng phần lớn là để xử lý Hàn Thừa Trạch.

Tất nhiên, không đến mức bị Lâm Ngữ Tĩnh làm tức chết, nhưng thất vọng hoặc cảm giác không thể giúp được thì có. Dù sao sau khi xuyên không, cô không muốn nhìn người bằng “kính tình tiết”, thậm chí sau khi thuyết phục Lâm Ngữ Tĩnh chia tay thành công còn rất vui, cảm thấy đối phương còn cứu được.

Tuy nhiên, hành vi của Lâm Ngữ Tĩnh từ hôm qua đến nay khiến cô hiểu thế nào là “tính cách quyết định số phận”. Với tính cách do dự, dễ mềm lòng của Lâm Ngữ Tĩnh, trong tiểu thuyết cô ấy đến cuối cùng vẫn có thể ở bên Hàn Thừa Trạch, Thẩm Thanh Thanh đột nhiên thấy không còn lạ nữa.

“Chơi game không? Tớ gánh cậu chơi, g.i.ế.c gà gà gà.” Ngô Hoan nghĩ cô đang nói lời giận dỗi, nhất thời không biết an ủi thế nào, chỉ có thể lôi ra trò mình giỏi.

“Tớ phụ trách ‘gà gà’ cậu phụ trách g.i.ế.c kiểu gà gà gà đó à?” Thẩm Thanh Thanh nói.

Thấy cô còn có thể đùa, Ngô Hoan cảm thấy cô chắc cũng không giận lắm, không khỏi cười: “Cậu cũng biết cái này à!”

Dư Duyệt bình thường không thích chơi game, thường khi Ngô Hoan rủ cô ấy chơi đều không chịu, hôm nay có lẽ muốn đổi tâm trạng cho Thẩm Thanh Thanh, chủ động nói mình cũng chơi.

“Được thôi, bình thường tớ rủ cậu chơi cậu không chịu, Thanh Thanh muốn chơi cậu lại chủ động, hừ!” Ngô Hoan làm bộ giận dỗi.

Dư Duyệt lại nói một cách hợp lý: “Hừ cái gì mà hừ, tớ không thích chơi với cậu thì sao.”

Thẩm Thanh Thanh nhận ra họ sợ mình không vui nên cố tình tạo không khí, cũng không giải thích thêm rằng mình thật sự không giận, mà đặt đồ trong tay lên bàn nói: “Mang về cá cơm nhỏ ngọt cay mà các cậu nói ngon lần trước, còn có tuyết hoa viên.”

“Tuyết hoa viên? Hôm qua mới bị tuyết hoa viên trong truyện tranh của cậu làm thèm, giờ lại có để ăn!”

Ngô Hoan có chút ngạc nhiên, khi mở bình giữ nhiệt thấy bên trong thật sự là những viên tròn như quả cầu tuyết, không nhịn được nói: “Thanh Thanh, cậu thật không nghĩ đến việc kéo anh ấy về nhà sao?”

“Cậu muốn yêu thì tự tìm một người đi, sao cứ thúc giục Thanh Thanh.”

Dư Duyệt nghĩ đến việc Lâm Ngữ Tĩnh yêu đương thành ra thế này, cảm thấy có chút sợ yêu.

“Tớ không tìm đâu, yêu đương ảnh hưởng đến việc chơi game của tớ.” Ngô Hoan nói xong liền không chờ đợi mà thưởng thức tuyết hoa viên, hai miếng đã giải quyết xong một viên, mắt sáng lên nhìn Thẩm Thanh Thanh: “Thanh Thanh, nếu cậu không thích, tớ nghĩ chỉ cần vì tay nghề của anh ấy… tớ có thể!”

“Cậu có thể cái gì chứ, ăn đi.”

Thẩm Thanh Thanh gắp một viên tuyết hoa viên nhét vào miệng cô ấy, trong đầu lại hiện lên cảnh buổi chiều anh cùng cô cho mèo ăn, cùng cô vẽ tranh.

Cô không nhớ đã đọc ở đâu rằng, nếu hai người ở bên nhau mà cảm thấy thoải mái và vui vẻ hơn khi ở một mình, thì đó là dấu hiệu rất hợp.

Nghĩ vậy, có lẽ cũng không phải là không thể…

Thẩm Thanh Thanh vừa ăn tuyết hoa viên ngọt mềm vừa nghĩ.

“Tuyết hoa viên này không chỉ ngon mà nguyên liệu cũng rất thật, cảm giác ăn vài viên là không cần ăn tối nữa.”

Dư Duyệt nói xong, Ngô Hoan gật đầu đồng ý.

“Dù sao cũng làm từ gạo nếp mà.” Thẩm Thanh Thanh cười nói.

Ăn gần xong, Ngô Hoan không chờ đợi mà cầm điện thoại rủ bọn họ chơi game.

So với Thẩm Thanh Thanh và Dư Duyệt, kỹ năng chơi game của Ngô Hoan thực sự tốt hơn một chút, nhưng game đồng đội, một người gánh hai người rõ ràng không thực tế.
 
Back
Top Bottom